Ngôn Tình Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,269,136
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc_yUyZPalrJuAxHNsAuOuzSX6EAGBAjRMdP3XOVFJQQZJXltL6ABPIW6K7c7HCcfCwKqrjI_65wS6K-dHZ87lAuUamGZt4i0zhypKL0PMlKkNF5eUd7Q4CekKCBGgFa68B0uiJrLDtsDsXU_2e_dapb=w215-h322-s-no

Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Tác giả: mèo (linhi)
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: mèo (linhi)

Thể loại: Ngôn Tình

Giới thiệu:

Truyện nói về một cô gái tên là Mộc Ánh Tuyết. Cô vì một cuộc hôn nhân nhằm lợi ích nên đã gả cho vào một nhà có uy lực. Anh và cô đã lập ra một bản hợp đồng trong thời hạn là một năm. Và trong một năm đó hai người cứ sống bình thường chỉ là cùng nhau thôi. Sau một năm, sẽ ly dị lấy lí do để thuyết phục hai nhà. Nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy và cuối cùng anh có tình cảm với cô
Lúc anh nhận ra thì cô cũng đi ra nước Sing để lập nghiệp và đổi tên thành Hạ Linh Đan. Với thân phận mới này, liệu rằng anh nhà của chúng ta có phát hiện ra?​
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 1: 1: Ép Cưới


-Buổi trưa-
Cô đang tụ tập cùng một số nhân viên đi xuống canteen chuẩn bị ăn cơm thì nhận được một cuộc điện thoại từ ông nội.
Cô hơi dáo giác nhìn quanh suy nghĩ nhưng rồi cũng bắt máy lên nghe:" Alo ạ?".
Đáp lại lời cô là giọng nói trầm trầm ngày nào của ông nội:" Tiểu Tuyết, con mau về đây ông có chuyện này muốn bàn với con!"
" Chuyện gì thế ạ?" Cô ngạc nhiên hỏi.
" Vấn đề của con là về nhà không được hỏi nhiều" Khi thấy cô nói nhiều , ông nội mắng một câu.
" Dạ" Cô sụt sùi tắt máy, trong lòng không yên tâm một chút nào.

Ông nội cô luôn lo lắng cho cô nhưng cô lại không muốn ông nội quá lo lắng về chuyện của mình sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của ông.

Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Một đám cưới mà cô mơ ước như bao người con gái khác ấy thế mà lại ...!khiến cô đau lòng.

Cô bị người ta cắm sừng ngay lúc chuẩn bị đám cưới.

Hôm nay, ông nội cô muốn làm gì nữa đây? Cô gạt hết nước mắt , dũng cảm bước lên xe.

Tài xế niềm nở hỏi:" Về nhà sao tiểu thư?"
Cô là tiểu thư họ Mộc.

Tên Ánh Tuyết.

Người cô đẹp giống như cái tên của cô vậy, thế nhưng người ta thường nói: hồng nhan thì bạc phận.

Câu này quả là không sai!!
Cô khẽ trả lời bác tài xế:" Dạ đi về nhà ạ! Ông nội con muốn gặp"
" Dạ vâng" Bác tài xế đáp.
Ngồi trong xe nhưng ánh mắt của cô luôn nhìn về phía cửa sổ làm bác tài xế cũng ái ngại.

Xe dừng trước cổng Mộc gia , cô tự mình xuống xe, bước thẳng vào trong biệt thự.

Biệt thự này rất rộng , có cả khuôn viên ngoài thật đáng vinh hạnh.

Trước cửa căn biệt thự còn đặc biệt trồng một hàng hoa hồng bởi lẽ cô thích hoa hồng khi còn nhỏ.

Bước vào trong , giúp việc đã nhanh chóng lấy nước cho cô , hỏi:" Tiểu thư hôm nay về sớm thế?"
Cô cười đáp:" Dạ ông con đâu rồi ạ?" Ánh mắt cô nhìn đi nhìn lại tìm ông nội của mình.
" Ấy ..

quên mất tiểu thư.

Lão thiếu gia đang chuẩn bị gì đó" Giúp việc gãi gãi đầu tỏ vẻ không biết!
" À không sao" Cô cười nhạt.

Ông nội hẹn cô về là có ý gì? Cô rất tôn trọng ông nội ngay từ lúc nhỏ ông nội đã thương cô hơn chị cô làm cô có chút khó hiểu.

Chị cô tên là Mộc Khả Ái nhiều người theo đuổi, tính cách cũng thân thiện nhưng lại hay nhớ mấy cái lặt vặt.

Chị cô lớn hơn cô hai tuổi.

Mà năm nay cô đã hơn hai mươi lăm tuổi.

Chị cô đã hai mươi bảy tuổi mà vẫn chưa có một mối tình nào.

Nghe đâu chị cô đã từng yêu sâu đậm một người.

Cô cũng không rõ lắm.

Một lát sau , cô thấy ông nội xuống.

Ông nội xua tay với mấy người canh gác:" Tôi muốn nói chuyện riêng với Tiểu Tuyết!" Giọng ông nội dõng dạc , không ai muốn làm trái ý.
" Ông nội" Cô chạy vào ôm ông nội.

Ông nội ôm lại cô:" Tiểu Tuyết con đã đến tuổi lập gia thất rồi!" Ông khẽ cười, nụ cười thân thiện.
" Ông nói thế là sao ạ?" Cô khó hiểu hỏi ông nội.

" Là ông sẽ gả con đi đó" Ông nội trầm ngâm nói.
" Ông..

ông..

đùa con ạ?" Cô không tin là ông nội lại làm thế với cô đâu.

Không...không...!không đâu mà!
" Thật đó" Ông nội khẳng định chắc chắn.
" Ông nội...!con không muốn" Cô lắc đầu.
" Ông nội nói mà con cũng không muốn sao? Ông nội đây chỉ là muốn tốt cho con thôi Tiểu Tuyết à!!" Ông nội khổ sở nói.
" Dạ con biết rồi" Cô nói trong sự buồn bã.
" Tối nay gia đình ta sẽ ăn chung với nhau.

Con phải có mặt.

Ngày mai là con sẽ về nhà người ta rồi!" Ông nội nói
" Dạ" Cô ủ rũ.
" Được rồi.

Giờ con có thể đi làm rồi đó"
" Vâng"
" Con ăn gì chưa?" Ông nội điềm tĩnh hỏi.
" Chưa ạ!" Cô trả lời ông nội.
" Ở lại ăn rồi hãn đi" Ông nội khuyên
" Dạ" Cô đi vào trong.
Ông nội bảo giúp việc làm đồ ăn trưa cho cô.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 2: 2: Ép Cưới Tiếp


Cùng lúc đó, ở Lục Thị
Anh đang cùng một số người khác đi bàn bạc công việc.

Mà khổ nỗi là anh chỉ đứng đó nghe họ trình bày công việc, sau đó thì lại ngồi ngẫm nghĩ chắc cũng khoảng hai, ba phút gì đó rồi lạnh lùng đáp lại.

Ai cũng có thái độ dè dặt.

Đặc biệt là khi tiếp xúc với về công việc hay là trong các mối quan hệ xã giao khác bởi anh luôn lạnh lùng với tất cả mọi người lại chẳng hề có chút động lòng với phụ nữ nhất là những người có ý định tiếp cận anh.
Anh đang ngồi suy nghĩ về cách giải quyết thì...!chợt có điện thoại vang lên.

Ai cũng im lặng chỉ có tiếng điện thoại là vẫn rung lên liên hồi.

Anh thấy màn hình có hiện chữ" ông nội" thì lấy làm ngạc nhiên lắm.

Anh cũng khá bất ngờ nhưng vẫn bắt máy lên nghe:" Alo ông nội" Giọng anh có chút ấm áp vang lên.

Đối với ông nội, anh đặc biệt lại quan tâm hơn ai cả.

Lúc mà mọi người không hề đồng ý anh học khóa kia, là ông nội đi thuyết phục người trong nhà cho anh theo học.

Rồi ông nội cho anh công việc.Khi thấy người ta dị nghị về chức quyền của anh , ông nội liền không vui.

Ông nội thương anh từ khi còn nhỏ , điều gì cũng muốn nhường cho anh.

Anh cũng biết ơn vì điều đó.
" Con mau về đi.

Ông đang chờ con" Một giọng nói ấm , nhẹ nhàng nói.

Ông chưa bao giờ nói với anh nặng lời trừ khi ông không vui hay có uẩn khúc gì trong lòng.
" Dạ" Anh đáp rồi quay mặt đi thẳng.
Mọi người thở phào.

Vì anh còn bận việc ở nhà.

Ai cũng lấy làm sướng lắm.
Anh lái xe thẳng về nhà không một chút ngần ngại.

Anh cũng muốn biết ông nội gặp anh là có chuyện gì quan trọng mà cần anh về gấp như thế!?
-Tại Lục gia-
Ông nội đang cùng mọi người ngồi tập trung ở phòng khách.

Hôm nay là có chuyện rất quan trọng , nhất thiết mọi người phải ở nhà , thiếu một ai cũng không được.
Anh đã về, lái xe thẳng đi vào gara , anh mở cửa xe xuống.

Anh đi vào nhà.
" Con về rồi" Anh khẽ nói.
" Mau ngồi đây" Ông nội chỉ về phía cạnh mình.
Anh bất giác đi vào rồi ngồi ngay cạnh ông mình.

Ông khẽ vuốt râu, cười:" Hôm nay tôi tụ họp ở đây, hẳn ai cũng biết rồi.

Tôi muốn Tiểu Nguyên lập gia thất!" Lời nói của ông vừa dứt, ai cũng quay sang nhìn nhau một cách khó hiểu rồi lại chỉnh về tâm thái ban đầu.
" Sao cơ?" Anh khó hiểu hỏi.
" Con không nghe ta nói gì à?" Ông chầm chậm lên tiếng.
Anh đáp lại bằng giọng nhẹ nhàng:" Dạ con nghe rồi!"
" Con hiểu chứ?" Ông lại hỏi
" Vâng ạ"
" Thế con phải nghe theo lời ông đấy" Ông cười xòa.
" Con không làm theo" Dù rất tôn trọng ý của ông , nhưng việc này hoàn toàn anh không thể chấp nhận nổi.
" Con không nghe theo là phản ý ta à?"
" Không có ạ" Anh khẽ cúi xuống
" Thế ý con sao? " Trong lòng ông biết câu trả lời của anh nhưng vẫn hỏi
" Con xin lỗi" Anh nói lí nhí.
" Không cần xin lỗi" Ông xua tay trước mặt , vẻ đau buồn
" Ba à , con thấy việc này chúng ta nên hoãn lại ạ.

Dù gì con con nó mới tiếp nhận sự việc thôi huống hồ.." Ba anh lên tiếng thay cho anh.

Ba anh là người kĩ tính, nhưng mà trong công việc lại luôn làm tốt cho dù nó thế nào.

Tính ba anh ngay thẳng ,lên cũng dễ nói chuyện
Chưa để ba anh dứt câu, ông nói:" Đừng dùng những lí do để biện minh nữa.

Ta hiểu rồi"
" Ba à, con không muốn con con nó phải chấp nhận thêm chuyện gì nữa" Ba anh tiếp lời
" Hừ! Thế thì sao? Ta đã nói rồi.

Ở nhà này ta là người có quyền quyết định mọi việc trong nhà này.

Khi nào mày lớn hơn tao thì hãn nói.

Mày nên nhớ tao cho mày được chức quyền , lên cao , danh vọng , tiền bạc , có mọi thứ thì bây giờ tao cũng có thể lấy hết mọi thứ từ mày " Giọng ông lão đã có vẻ bực dọc.

Có lẽ trong nhà không ai dám làm trái ý ông
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 3: 3: Ép Cưới Tiếp


Ông nội nói vậy thế là trong nhà không có ai lớn tiếng nữa mà thay vào đó là khoảng không im lặng , chả ai nói với ai câu nào.
" Haizzz tao đã nói rồi.

Tiểu Nguyên phải được gả đi.

Tao đã đồng ý với họ rồi.

Nếu ai có phản đối gì thì cứ nói " Ông lão thở dài rồi nói
Ba anh lên tiếng:" Con xin phép vào phòng nghỉ trước ạ "
" Ừ "
Còn anh thì được đi về công ty làm việc.

Cả nhà giải tán.

Ngày mai anh sẽ lấy vợ.

Không nói gì nhiều , năm nay anh cũng đã được hai mươi bảy tuổi rồi cũng đã đến lúc có cuộc sống hạnh phúc với một người con gái nào đó.
Đến công ty , anh lạnh lùng bước vào.

Mọi người cúi chào anh nhưng anh chả thèm nhìn họ dù chỉ một cái.

Anh lên thẳng phòng làm việc của mình rồi ngủ luôn trên ghế sofa.
Đến chiều , cô tan làm và nhận được một cuộc gọi từ bạn của mình.

Cô bắt máy lên nghe:" Tao đây !"
Lưu Khánh Ly đáp:" Sao dạo này không thấy mày đi chơi với tao.

Không lẽ có chuyện gì ?" Ly ngờ vực hỏi.
" Ấy có gì đâu bây giờ mày có rảnh chứ ?" Cô lập tức hỏi
" Có sao vậy ?" Ly hỏi.
" Hay là vậy đi chúng ta gặp nhau có được không ?" Cô hỏi lại
" Ừ thế gặp nhau ở đâu ?" Khánh Ly hỏi
" Gần công ty mình có mở một quán nước mới chúng ta ra đó nói chuyện có được không ?"
" Được ok thôi vậy tao sửa soạn cái đã mày cứ từ từ hãn đến"
" Ok "
Ly chuẩn bị xong ra quán ngồi đã thấy hình bóng của cô tiến lại gần hơn nữa.
" Bên này " Ly vẫy tay gọi cô đến bàn mình đang ngồi.

Thấy Khánh Ly vẫy tay, cô cười mỉm đi đến chỗ ngồi của mình.

Vừa ngồi xuống là cô đã buôn chuyện rồi:" Tao khổ quá mày ơi " Cô dựa vào vai Ly khóc.
Ly khó hiểu hỏi:" Hả ? Sao lại khổ.

Có mấy ngày không gặp nhau thôi mà trông mày giờ cứ như người khác thế ? " Khánh Ly khó hiểu hỏi.

Bình thường cô có chuyện gì cũng sẽ giấu trong lòng không chia sẻ cho ai biết.

" Mày không biết đâu ông nội tao sẽ gán ghép cho tao liên hôn.

Haizzz tao không có muốn nhưng lại sợ ông nội buồn " Giọng cô nắc nghẹn lên.

Đối với ai khi đã trải qua đến chuyện cưới xin mới hiểu không riêng mình cô.

" Không sao đâu liên hôn không có bền "Ly đáp
" Tao biết là thế nhưng ông tao cứ nằng nặc bắt tao phải làm theo ý " Cô phụng phịu.

Trông cái dáng vẻ này của cô ai cũng muốn nhéo má một cái
" Được rồi.

Chuyện hay tới đâu mày tính tới đó đừng dại dột mà làm hỏng mọi chuyện " Ly nhắc nhở
" Ừm tao biết rồi cảm ơn mày nha chỉ có mày là biết suy nghĩ cho tao mà thôi "
" Có gì đâu tao thấy lạ nha mày vừa mới trải qua cú sốc về chuyện đó tại sao lại thành ra thế này.

Không lẽ ngày mai mày liên hôn rồi ?" Ly suy luận lí lẽ của mình.
Cô gật đầu:" Đúng thế mai mình kết hôn mình thật sự không muốn " Cô khóc , hai hàng nước mắt cứ lăn dài trên khuôn mặt đã có nét phai mờ.
" Cậu nói cho mình biết nè thế cậu có biết mặt của hắn hay không ?" Ly hỏi
" Tao không biết giờ phải làm sao ?" Ánh Tuyết sốt sắng hỏi
" Mày cứ nghe tao ngày mai hãy thả lỏng người ra đừng dồn dập vội vàng đấy nhé.

Cứ như bình thường , không việc gì phải sợ.

Mai tao sẽ ở bên mày nếu mày cảm thấy không ổn thì ok gọi cho tao đến ngay chỗ mày.

Mày thấy sao ?"
" Được ý hay đó " Cô đáp trong lòng cũng nhẹ đi phần nào.
" Thế mày cứ buông xõa hết buổi hôm nay đi coi như ngày mai cuộc đời này bước sang trang khác "
" Ok "
Cả hai ngồi nói chuyện phiếm chuyện trên trời rồi lại xuống đất.
-Bên phía Trạch Nguyên-
Anh ngồi nhậu.

thấy thế , Lục Trạch Lễ liền hỏi:" Ủa anh ơi , anh không chuẩn bị gì sao ?" Người em hỏi ngu ngơ.
" Hả ?" Anh quay ra
" Ngày mai anh kết hôn mà sao tâm trạng anh lại thành ra thế này ? "
" Không phải chuyện của em đừng xí vô " Anh lạnh lùng nói
" Không cần thì thôi em lại cần chắc ?" Trạch Lễ hừ giọng
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 4: 4: Yên Bề Gia Thất Phần 1


" Mày dám nói chuyện với anh mày như thế à ? Hỗn xược thế ! " Anh có vẻ tức giận lắm.
" Anh hai trước giờ chuyện gì cũng do anh quyết định hết nhưng đối với chuyện này anh không có ý kiến gì sao ?" Trạch Lễ thắc mắc liền dò hỏi anh
" Haha có ích gì sao ? Ông nội đã có ý thì không cản được.

Sao lại muốn phản cả ông nội mình à ? " Anh hỏi lại
" Dạ không "
" Biết thế thì tốt "
" Anh đã quên được chị ấy rồi hả ? " Trạch Lễ khẽ hỏi.
" Đừng nhắc nữa.

Chuyện đã qua rồi ! " Anh không vui
" Em đi quán bar đây ! " Trạch Lễ nói
" Đi đi " Anh như có ý đuổi người.
" Anh đừng nghĩ nhiều haha " Trạch Lễ quay lưng bước đi để lại một hình bóng anh đang buồn rầu rĩ.

Không phải ai cũng đau khi bị tổn thương và lại càng không thể không đau lòng hơn khi người mình yêu lại lừa dối mình.

Cảm giác lúc ấy sẽ ra sao ?
" Ừ " Anh lạnh nhạt nói
" Thế em đi luôn nhé.

Tạm biệt anh nhé "
" Đi đi "

Anh ngồi xuống , lấy tay đặt lên trán suy nghĩ thứ gì đó.

Rốt cuộc là cái gì mà anh lại phân tâm đến thế ?
Mọi chuyện vẫn xảy ra như thế.

Sáng hôm sau , trong lễ cưới.

Anh đứng bên trong, không có quyền ra bên ngoài.

Anh ngồi trong phòng , có vẻ mệt mỏi..

Đúng chiều tối , mọi người đã chuẩn bị xong xuôi , anh ra đón tiếp khách.

Hôm nay anh cố tình ôn hòa nhất có thể
" Hờ hờ , xin chào Lục Tổng , tôi không ngờ đấy bề ngoài anh lạnh lùng khó gần như vậy mà cũng có thể cưa một cô gái xinh đẹp thật làm cho người khác ngưỡng mộ đấy ! " Người vừa nói là Nhật Vinh cười nhạt , khuôn mặt không mấy là ngưỡng mộ cả.
Anh không thèm để ý , làm cho ba anh phật ý:" Trạch Nguyên , làm thế mất mặt ta chứ ? "
" Vâng "
Sau một lần lượt đi tiếp khách chân anh đã tê mỏi.

Anh ngồi xuống ghế ,cúi xuống xoa bóp chân.
" Anh " Tiếng Trạch Lễ vang lên
Anh ngẩng đầu lên , khó hiểu
" À anh ơi em thấy hình như anh hơi nhạt rồi đó.

Ở kia có mấy bạn xinh gái kìa " Trạch Lễ chỉ vào mấy cô gái đang đứng tụm năm tụm ba tám chuyện tùm lum tùm la
" Ờ thích thì lấy một cô về làm vợ luôn đi " Anh trêu trọc
" Anh đừng trêu em với cái thân tấm vàng ngọc ngà này thì...!em còn lâu mới lấy vợ.

Chơi đã chứ " Trạch Lễ nửa đùa nữa thật nói với anh làm anh cười trừ.
" Ừm thế cứ với ý kiến của chú đi nhé "
" Vâng "
Cuối cùng lễ khách cũng xong.

Họ ăn uống linh đình nhưng cũng không thể nào có thể vơi bớt đi nỗi buồn từ đáy lòng anh được.

Tuy bề ngoài anh tỏ vẻ ra là bình thường thật nhưng mà anh còn nhiều thứ muốn tâm sự với lại bạn bè nhưng ngặt nỗi là không có dịp hội tụ
Anh ngủ chập chờn cho đến sáng hôm sau.

Mọi tiếng cười đùa lại trở lại.

Hôm nay đặc biệt hơn là lúc buổi lễ diễn ra.
Đứng trên bục phát biểu , người dẫn nói:" Xin thưa tất cả bà con cô bác đang có mặt ở đây.

Thì hôm nay là ngày trọng đại thế cho nên là tôi mong mọi người hãy bỏ ra chút thời gian gặp mặt xã giao rồi kết thân.

À vâng thưa quý vị hôm nay là ngày tốt lành để ngồi ăn bánh uống trà cùng thưởng thức buổi lễ ngày hôm nay của chúng tôi do ban tổ chức và hai bên gia đình.

Hôm nay mọi người đã có mặt đông đủ buổi lễ sẽ bắt đầu diễn ra "
Vừa dứt lời , cô ở ngoài cảm thấy không vui.

Vốn dĩ đây không phải là quyết định của cô mà chỉ là thuận theo sự sắp đặt của người khác mà thôi !
Bên trong ,không khí đã có chút nóng dần lên.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 5: 5: Yên Bề Gia Thất Phần 2


Người dẫn chương trình khẽ nói vọng vào:" Đến giờ làm lễ mời mọi người cùng hướng về phía tôi , để có thể cảm nhận được sự nóng hổi của từng hơi thở ạ " Người dẫn chương trình vừa dứt lời thì cánh cửa mà cô đang đứng đó đột nhiên mở.

Cánh màn được vén ra hai bên, xuất hiện một người con gái đứng bên trong.

Mọi người có thể thấy được cô đứng nhìn mọi người.

Cô khẽ bước ra bên ngoài, cười nhẹ.

Cô đi dọc theo thảm trải hoa màu hồng, màu đỏ được trải ra.

Đi theo cô là người cha cô hay là chính là con trai ruột của ông nội cô.

Cô khẽ hít thở một hơi rồi nắm tay ba vào lễ đường.

Mọi người ai cũng trầm trồ , có một số người phải chen vào ghế để có thể thấy cô được rõ hơn.

Cô không mấy bận tâm lắm , cứ đăm chiêu suy nghĩ và đi theo tiếng vỗ tay nồng nhiệt của mọi người.

Mọi người ngừng vỗ tay lại thì cũng là lúc cô đã đứng bên người chồng tương lai của cô.

Chỉ sau hôm nay thôi cô sẽ có chồng rồi.

Cô khẽ nhìn lên thì thấy anh.

Một người con trai lạnh lùng , gương mặt anh lạnh băng không hề có cảm xúc đang nhìn chằm chằm vào cô.

Cô không nghĩ gì nhiều , cả hai bên đều bị ép cưới cả chắc không mấy vui vẻ gì.

Cô nắm tay anh đến chỗ thầy làm trong sự hoan nghênh của tất cả mọi người.
Đến chỗ thầy , thầy nói:" Hai đứa có muốn tiếp tục buổi lễ này hai không ? " Thầy có thể đoán ra được khi gương mặt của 2 người này không có cảm xúc gì cả.
" Thầy nói gì thế ? " Ông nội cô khẽ lên tiếng
Mọi người ở dưới đều mắt chữ o mồm chữ a kinh ngạc cả lên.
" À không ...!không có gì " Thấy hành vi của mình có chút hơi quá lời rồi , thầy khẽ xua tay.

Mọi người thở dài rồi tiếp tục xem buổi lễ.
" Ờ vậy thì con con muốn lấy người này làm chồng hay không ? " Thầy khẽ hỏi nhưng trong lòng không yên sợ mọi người thắc mắc
" Có " Cô trả lời dõng dạc
" Vậy còn con?! Con có chấp nhận lấy cô ấy làm vợ con suốt cuộc đời có được không ? " Thầy nhìn anh rồi cũng hỏi một câu như hỏi cô vừa nãy.
" Có.

Dù chuyện gì cũng không bỏ.

Con sẽ luôn yêu cô ấy " Anh khẽ nói nhưng trong lòng thì đau đớn vô cùng.
" Ừm vậy giờ thì chúng ta sẽ tiến hành trao nhẫn nào " Dẫn chương trình tiếp tục buổi lễ.

" Bây giờ xin mời cô dâu đeo nhẫn cho chú rể trước "
Có một người nào đó đã đem đến nhẫn cưới , cô khẽ cầm nhẫn đó lên và đeo vào tay cho anh.

Đến lượt anh , anh cũng trao nhẫn cho cô.

Cả hai đeo nhẫn xong, nhìn nhau không biết nên nói gì.
" Rồi bây giờ hai người có thể hôn nhau được rồi " Dẫn chương trình nói
Anh không ngần ngại gì trao ngay nụ hôn cho cô.

Vòng tay của anh áp sát vào eo cô còn cô thì nắm chắc lấy vai của anh.

Hai người hôn xong thì mọi người vỗ tay.

Tay cô rời khỏi vai anh , thở nhẹ.
Anh không mấy để ý gì đến mấy nghi lễ vừa rồi.

Buổi lễ kết thúc , cô được đưa đi.

Cô đi theo ông nội:" Con gái , sau này chẳng có ai theo ông đi dạo hay là chơi cờ rồi nhỉ ? Tiểu Tuyết con mãi là con gái nhỏ bé của ông "

" Ông nội chúng ta nói với họ con không muốn đi " Cô sắp khóc đến nơi rồi.
" Tiểu Tuyết ngoan nhé ! Ông nội chỉ mong con hạnh phúc thôi! Tiểu Tuyết của ông ngoan mau vô thay đồ đi ông nội đứng đây chờ con nhé " Nói rồi ông nội đẩy cô vào phòng thay đồ ở kế đó.
Ông nội khẽ ngồi xuống chiếc ghế , nhớ lại những kí ức năm xưa.

Hồi ấy ông nội cô còn trẻ tầm năm mươi tuổi.

Ông nội đã hứa rằng sẽ gả cho anh khi cô lớn lên.

Ông nội không cấm cô yêu đương nhưng phải biết có chừng mực nhưng ông biết cô đang trải qua giai đoạn đớn đau của cuộc đời nên cần phải sưởi ấm trái tim của cô.

Ông nội cô đã hứa gả sẽ gả cho nhà họ rồi.

Chẳng có một ai là không mong muốn con cháu mình được đầm ấm, vui vẻ cả.

Ông nội cũng muốn cô có thể mỉm cười hạnh phúc chỉ vậy thôi.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 6: 6: Lục Phu Nhân


Cô đã thay đồ xong và đi ra ngoài.

Cô mặc một bộ đồ đơn giản được ông nội cô chuẩn bị.

Một chiếc đầm dài màu hồng nhạt, phần th*n d*** rộng ra , phần eo thì hẹp vào làm tôn lên ba vòng của cô.

Tuy bộ này không quá lộ liễu nhưng mà do ông nội cô biết tính cô nên đã lựa bộ này rồi.

Cô đi vào xe cùng với ông nội.

Ở trong xe , cả hai ông cháu đều không nói gì cả.

Chiếc xe đi được nửa quãng đường , cô mới lên tiếng:" Ông nội hay là chúng ta quay về nhà mình được không ạ? " Tiếng giọng trong trẻo long lanh của cô ai mà không kiềm lòng được cơ chứ.
" Con gái , ta biết rằng con sẽ không dễ dàng chấp nhận như vậy đâu nhưng mà ta tin rằng con sẽ chấp nhận được.

Từ nhỏ đến lớn ta đã cho con tự quyết định rồi giờ ta mong con hãy nghe theo lời ông nhé ! " Ông nội cô chậm rãi lên tiếng.

Sắp tới Lục gia rồi thì phải.
" Vâng "
" Khi nào con không chịu được áp lực nữa thì con hãy trở về bên cạnh ông nhé ! " Ông nội cô khẽ mỉm cười.

Đến Lục gia , xe dừng lại.

Cô nhìn ông nội mình một hồi lâu.

Ông nội cô khẽ gật đầu.

Trong lòng cô hơi do dự nhưng vì ông nội cô sẽ cố.
Cô mở cửa xe ra và khẽ xuống xe.

Từng hành động của cô đều được ông nội quan sát.

Cô không thể bỏ chạy được !
" Con gái , ông luôn đợi con.

Nếu con cần người tâm sự thì cứ đến tìm ông.

Ông luôn đợi con ! " Ông nội cô khua tay ý nói cô hãy đi vào trong đi.

Cô quay người đi , rời xa vòng tay ông nội.

Cô cứ bước cho đến khi cô thấy trước mặt mình là gia chủ.
Gia chủ nói:" Mời cô vào nhà thưa Lục phu nhân "
Đây là lần đầy tiên cô được gọi là Lục phu nhân trang trọng như thế ! Ai cũng muốn bước chân vào Lục Gia cô cũng chỉ là trong số bọn họ sao lại có thể bị ép vào Lục gia cơ chứ.

Cô thầm nghĩ trong lòng:" Chắc chắn là có vấn đề "
Cô gật đầu nhẹ và bước vào trong.

Khung cảnh bên trong khiến cô choáng ngợp.

Quá đẹp ! Bên trong được sơn bằng màu xanh lá mạ nhạt lại còn cách trang trí chủ đạo là màu đen xen vào đó là màu trắng.

Rồi cô chợt nhận ra một điều toàn bộ màu này đó không phải là màu cô thích đó sao ? Nhưng cô lắc đầu mạnh nghĩ đó chỉ là một sự trùng hợp mà thôi.
Cô mải nhìn phong cảnh quá nên khi mẹ anh gọi cô đã không để ý gì cả.
" Tiểu Tuyết mau lại đây " Bà Lục nói giọng nhỏ nhẹ chờ đợi cô bước đến.
Trong khi đó cô vẫn còn nhìn xung quanh.

Cho đến khi ông nội anh dẫn cô vào cô mới hoàn hồn lại.
" Tiểu Tuyết " Bà Lục gọi cô.

" Dạ ? " Cô ngơ ngác vẫn không biết chuyện gì đang xảy ra nữa
" Nãy giờ mẹ gọi con con không nghe thấy gì sao ? " Bà Lục ôn tồn nói.

Giọng bà rất nhẹ nhàng lại thêm phần thanh lịch rất dễ nghe.
" Bác có gọi con ? " Cô chỉ tay vào người mình , mặt vẫn đờ ra không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

" Đã là người một nhà thì không nên gọi là bác chứ có đúng không nào? Phải gọi là mẹ!! " Bà Lục cười rồi nói tiếp.

Cô cứ có cảm giác mình gặp người này ở đâu rồi ý trông cứ quen quen nhưng cô chẳng nhớ ra.

Rốt cuộc là ai nhỉ??
" Dạ mẹ " Cô gọi
" Đúng rồi.

Nếu như mà con mẹ có làm gì con thì cũng nên phải nói cho mẹ biết để mẹ còn xử lí nhé con gái " Bà Lục nghiêm nghị nhắc nhở.
" Mẹ à " Anh lên tiếng
" Con im đi chưa đến lượt con nói " Bà Lục cau mày nói
" Nếu như mà nó có gây khó khăn gì cho con thì nói với mẹ.

Con yên tâm mẹ sẽ xử lí nó luôn " Bà Lục quay sang ôn tồn nói với cô.
Nếu Trạch Nguyên là người cô thích có lẽ cô sẽ cảm thấy thật hạnh phúc khi được gặp được một người mẹ, một gia đình hoàn chỉnh toàn niềm vui và tiếng cười như thế.

Nhưng cô và anh không hề yêu nhau cũng không hề có chung quan điểm sống, suy nghĩ và cuộc sống của hai người hoàn toàn khác nhau thì sao có thể chung sống với nhau hòa thuận, đầm ấm được?? Có lẽ câu trả lời chỉ duy nhất có ông trời mới có thể giải đáp được.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 7: 7: Sự Nghiệp Nhà Họ Lục


" Vâng mẹ yên tâm đi ạ con xin ghi nhớ lời mẹ dặn ạ " Cô cười tươi nói
" Ừm con ngồi nghỉ chút nhé để mẹ đi vào kia bảo giúp việc làm đồ ăn cho con.

Con đừng lo nhiều nhé vậy không tốt cho sức khỏe của con con chỉ cần vui vẻ là được rồi nè " Mẹ anh nói rồi cười tươi khiến cô có chút vui lên một chút.
Cô cười nhưng rồi nụ cười cô tắt ngúm lại.

Cô khẽ rướn người lên, thở một hơi khá sâu, rồi thở ra.

Cô nhẹ nhàng cầm ly nước lên và từ từ uống từng giọt nước mát xuống cổ họng khiến cô cảm thấy đỡ khát.

Cô khẽ đặt ly nước đó xuống và nhìn về phía anh.

Lúc này anh đang ngồi hai chân đan chéo, vắt lên thành ghế , ngồi ung dung lướt điện thoại.

Cô thầm nghĩ:" Tên này bị điên à ? Dẫn mình tới đây chỉ để cho mình thấy như vậy à ? Đúng là khó hiểu thật.

Không hiểu anh ta đang nghĩ gì nữa thật là ...!" Cô đang suy nghĩ thì cậu em trai của anh đến bên ngồi xuống bắt chuyện với cô:
" Chị đừng để ý đến anh ấy nhiều thường ngày anh ấy vẫn thường tỏ ra như vậy em với ba mẹ thấy chuyện đó là quá bình thường rồi.

Chị cứ tập làm quen cái này đi nhé ! " Em trai cười tươi
Do đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc với người này , không biết nên cư xử thế nào cho phải phép nữa
Nhìn thấy gương mặt cô có vẻ biến sắc , em trai anh cười rồi giới thiệu:" Sao chị phải lo lắng vậy ? Em có làm gì quá đáng với chị đâu "
" Không ...!chỉ là đột ngột không biết cư xử thế nào cho nên ...!" Cô lo sợ đến nỗi giọng cô có vẻ rung rung như sợ thật một điều gì đó
" Chị căng thẳng quá làm gì.

Em là Lục Trạch Lễ là em trai của Lục Trạch Nguyên anh trai em.

Chị cứ xưng hô theo đúng vai vế em xưng là em chị xưng chị.

Vai thế chị lớn hơn mà " Trạch Lễ cảm thấy cô là người thùy mị chắc không dễ lừa đến như vậy đâu nhỉ ? Với lại Trạch Lễ cảm thấy cô có vẻ run thật ? Hay chỉ là nét diễn thôi?
" Ừm ...!Trạch Lễ ...!" Cô nói đứt quãng làm Trạch Lễ lại thở dài
" Trạch Lễ chị cứ gọi là Tiểu Lễ hay Lễ Lễ thế nào cũng được tùy chị " Trạch Lễ nói
" Ờ Tiểu Lễ "
" Năm nay em mới có hai mươi lăm tuổi à chị ? " Trạch Lễ cười tươi nói.

Nhìn kĩ cô mới thấy núm đồng tiền trên má của Trạch Lễ khi Trạch Lễ cười.
Với lại Trạch Lễ tuy là năm nay đã hai mươi lăm tuổi mà tính khí lại như trẻ con , đòi gì cũng phải đòi cho bằng được, hay nũng nịu trước mặt ba mẹ nữa.

Với lại năm nay Trạch Lễ chưa có bạn gái mẹ anh đang định làm mối rồi.

Cô có nghe phong phanh thông tin rằng trước đây Trạch Lễ có thật sự yêu thương một người nhưng mà hình như mẹ anh không đồng ý vậy là ...!Trạch Lễ không muốn quen các mối quan hệ khác vì còn yêu người con gái đó.

Cô cũng không biết là nó có thật hay không nhưng cô mong rằng mình không nghe lầm.
" Ừm.

Em đã có bạn gái chưa ? " Cô hỏi nhưng biết là Trạch Lễ sẽ không trả lời.

Nhưng mà cô đã nhầm , Trạch Lễ trả lời:" Em có một mối tình rồi chị.

Em định sẽ không tìm một ai cả chị thật may mắn anh em phải kết hôn gấp với chị.

Chắc chị cũng biết chứ ? Về chuyện liên hôn ấy vì sự nghiệp của nhà họ Lục thôi chị " Trạch Lễ hỏi
" Vậy hả ? " Cô hơi ngạc nhiên.

Vậy sao ông nội cô nói là do ông muốn thấy cô gả đi sớm ông muốn thấy chắt ??? Hóa là vì sự nghiệp nhà họ Lục thôi sao ?
" Ừm.

Chị không biết cũng phải có ai nói sự thật đâu.

Em đi giải sầu đây " Trạch Lễ nói rồi vớ lấy chìa khóa xe ô tô của mình rồi chạy ra ngoài đường.

Hiện giờ là tám giờ tối , Trạch Lễ chưa ăn gì mà đã đi giải sầu?? Nhưng cô không hề nghĩ nhiều như thế cô chỉ muốn cuộc sống sau này của mình có thể an nhàn một chút không cần phải quá lo lắng.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 8: 8: Có Khi Trời Sập Cô Không Vào!


Cô hơi nghiêng đầu có chút thác mắc.

Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?? Có ai cho cô lí do để cô hiểu không??
Một lát sau , bà Lục đã mang tất cả đồ ăn ra để ở bàn, đi ra gọi mọi người:" Có xuống ăn hay không nào ? " Ba anh khẽ chậm rãi bước xuống những bậc cầu thang, trên tay vẫn còn cầm tờ báo đã nhàu nát mất rồi !
Ba anh đi xuống , khẽ kéo ghế ngồi.

Mẹ anh ngồi xơi cơm.
" Con ngồi đi hôm nay mẹ có đặc biệt làm những món mà Tiểu Nguyên thích con biết không cứ ăn những món nó thích là nó lại vui lên ngay " Mẹ anh gắp đồ ăn vào bát cho cô rồi nói.
" Vâng mẹ cứ để đấy con sẽ tự ăn ạ " Cô cầm đũa lên khéo nói.
" Ừm thế con ăn tự nhiên cứ như đây là nhà mình nhé ! " Mẹ anh cười tít mắt lên.
Anh xuống ngồi
" Nãy giờ mày đi đâu thế hả ? " Ba anh hỏi

" Dạ con lên gác xíu đó mà " Anh vô cảm nói.

Đối với gia đình, anh hoàn toàn không cảm thấy có gì khác biệt nhưng mà giờ có cô ở đây rồi biểu cảm đó có làm cho cô cảm thấy khó hiểu hay không ?
"Ờ con làm thế không thấy kì sao? " Ông nội anh thấy thế liền giảm bớt sự căng thẳng cho cô
" Vâng con thấy không sao cả ông đừng lo lại ảnh hưởng sức khỏe " Cô nhẹ nhàng nói
" Vậy sao ? Ông còn khỏe lắm đó nha con " Ông nội anh cười.

Nhìn ông nội anh cô lại nhớ đến ông nội mình điều đó lại làm cô nhói lòng.
" Ừm con đúng là tốt thật đó ông thấy thiện cảm về con rồi " Ông nội anh cười hiền.
" Vâng ạ " Cô đáp
Bữa ăn diễn ra trong không khí vui vẻ chứ không im lặng và ngột ngạt.

Nhưng ...!trời tối thật rồi, cô sẽ về nhà riêng của anh để sống.
" Con trai , hãy đưa vợ con về nhà của con đi " Mẹ anh nói
Anh gật đầu.

Trước giờ anh chưa từng làm trái lời mẹ bởi mẹ là người sinh thành cũng như nuôi dưỡng anh từ bé sao có thể không làm cho mẹ mình vui được chứ?
Cô đi theo anh ra xe.

Trước khi lên xe, anh áp sát người cô rồi lên tiếng cảnh cáo:"Ở trước mặt tôi thì không cần phải giả bộ diễn kịch hay là hành động, thái độ giả trân đó đâu biết tại sao không ? Đó là vì tôi không thích những người sống giả tạo đâu " Anh hơi rướn người về phía cô , trong lòng có suy nghĩ chỉ muốn làm cô sợ mất vía nhưng không hình như anh đã nhầm lẫn rồi thì phải??
Anh đã áp sát tận vào tai cô và cô cảm thấy hơi rùng người một tí.

Cả hai gần nhau một khoảng cách đủ lâu để cô cảm nhận được tay của anh đang chạm vào người cô.

" Tôi hiểu rồi anh có thể nhích người ra một chút được không?? Tôi bị dị ứng với mùi nước hoa trên người của anh " Cô chắp tay lại năn nỉ anh gần như là đang cầu xin anh luôn
" Không đó thì sao ? " Anh nói với giọng thách thức ngước mặt cao hơn với cô trông thái độ của anh dường như chẳng có gì làm cho anh sợ cả.

" Anh ...!" Cô tức giận không nói nên lời.

Từ trước đến giờ nếu không được theo ý mình thì cô sẽ nũng nịu hay làm đủ mọi thứ chỉ để được theo ý của mình.

Nhưng hiện tại thì cô không thể làm như thế được rồi.

Chán thật đấy - Cô thầm nghĩ
" Vậy cô không định vào nhà đi ở ngoài này diễn người ta thấy đạt rồi " Anh lạnh lùng bỏ lại một câu với cô rồi đi thẳng về phía trước không có quay đầu lại dù chỉ là một lần.
Cô hừ người không cần thì thôi bổn cô nương đây cần chắc ? Cô hừ lạnh rồi bước đi thẳng tâm trạng vẫn còn tức giận trong lòng.

Nếu như mà có ai đó làm được những điều cô thích ngay bây giờ thì có lẽ cô sẽ hết giận ngay.

Nhưng phải tìm ai bây giờ? Trong lòng cô thật sự vẫn chưa có đáp án.

Vừa đi cô vừa suy nghĩ nhưng chưa nghĩ xong thì đã ở trước phòng khách rồi.

Anh đi vào trước , định đóng cửa lại như thường lệ nhưng quay đầu lại, thấy cô đang đứng ở đó , mặt liền quay đi rồi mặc kệ cho những gì sắp xảy ra sau đó.

Dù sao đi chăng nữa thì ...!cô cũng có lòng tự trọng của riêng cô chứ.

Về nhà anh á? Có khi trời sập cô không vào chứ đừng nói là chung sống với anh như vợ chồng giống như những con người ngoài kia vậy.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 9: 9: Thấy Chị Cũng Thú Vị Đấy


Anh bực tức khi thấy phản ứng của cô vẫn không hề có sự di chuyển nào cả.

Tại vì cô vẫn đứng im ở đó không hề có động thái nhúc nhích hay chuyển động, mắt nhìn đi chỗ khác cũng không cần bận tâm đến sự có mặt của anh.

Anh hừ giọng , quay trở lại xem xét tình hình rồi chuẩn bị lên lầu.
Cô khẽ đi vào.

Cô ngồi xuống ghế sofa phòng khách , quay ngoắt đi sang một bên.

Cũng tốt ở đây chỉ có anh và cô thế sao chúng ta phải làm khó nhau trong khi cả hai đều không muốn mọi chuyện phức tạp lên.
Màu đen bao trùm lên mọi vật.

Bên ngoài không khí đã im lặng hết, nhường lại không gian cho con người có thời gian nghỉ ngơi thư giãn sau một ngày làm việc căng thẳng, áp lực dồn nén.

Anh nằm trên giường hồi lâu nhưng cố mãi trong lòng cũng không yên.

Tối hôm đó , cô ngủ ngoài phòng khách.
Sáng hôm sau , cô được đánh thức bởi người giúp việc đang ngồi gần kề cô.
" Cô chủ ơi , cô chủ ơi " Tiếng gọi vẫn đều đều bên tai cô.

Cô đã nghe thấy nhưng mắt cô lờ mờ mãi chưa thể mở mắt ra được.

Cô vẫn còn ngái ngủ.

Mãi sau cô mới có thể nhìn rõ mọi vật.

Hình ảnh trước mắt cô thấy hơi sợ.

Từ nhỏ đến lớn cô đặc biệt không thích ai nhìn chằm chằm vào mình và còn không dừng lại nữa.

Thật đáng sợ quá.

Đối với cô nó như là một cực hình vậy
Cô liền ngồi bật dậy ổn định lại tâm trạng vừa để bớt buồn ngủ giúp tỉnh táo vừa lấy lại tinh thần vui vẻ hằng ngày cô vẫn thể hiện ra bên ngoài.

Một lúc sau,cô ổn định lại, thở nhẹ.
" Lần sau không cần nhìn nhiều đâu cứ gọi thôi " Cô dặn dò.
" Vâng tôi biết rồi " Giúp việc cười nhẹ
" Ừm.

Anh ta đi làm rồi ư " Cô nói nhỏ đến mức đủ mình cô nghe thấy.
" Cậu chủ đi làm rồi từ sáng sớm rồi ạ.

Không biết là có chuyện gì gấp không nữa?? " Giúp việc đi ra chỗ khác , nhường lối cho cô đi.

Cô đi vào nhà bếp xem có đồ ăn không.

Giúp việc kịp thời đi tới , ngăn cản cô.
" Cô chủ vào vệ sinh cá nhân rồi ra ăn sáng " Giúp việc nhẹ nhàng bảo cô đi
" Ừ " Cô vui tít mắt khi được nhảy nhót.

Hình như cô muốn làm múa bale nhiều tiền kia nhưng cô không muốn làm nghề đó.
Cô chạy nhanh vô vệ sinh cá nhân rồi quay trở về bàn ăn.

Lúc này trên bàn ăn xuất hiện thêm một người nữa đó là Trạch Lễ nhưng lại không thấy giúp việc đó đâu.
Cô không mấy bận tâm liền ngồi xuống chuẩn bị đồ ăn.

Cô ăn một cách từ tốn không khoa trương , nhiễu cợt.

" Chị thấy anh tôi đối xử tốt với chị chứ ? " Trạch Lễ nâng ly rượu lên uống rồi nhìn cô hỏi.

Trạch Lễ cứ tưởng cô sẽ giấu đi cảm xúc của mình nhưng không ngờ cô lại thành thật nói lên suy nghĩ của mình.

Nhưng chắc chỉ cô mới biết cảm xúc thật của mình mà thôi.
Trạch Lễ có thể sẽ không tin nhưng cô vẫn bày tỏ: "Cũng được.

Không đến nỗi tệ tôi ngủ ở ngoài phòng khách lại còn phải ăn sáng một mình " Cô nói nhưng vẻ mặt không chút buồn hay tỏ ra một chút khác thường nào hết hoàn toàn bình thường.
" Vậy sao chị không cảm thấy mình bị bạc đãi ? " Trạch Lễ khó hiểu hỏi
Cô trả lời ngay:" Tại sao ư ? Đây chỉ là một cuộc hôn nhân bị sắp xếp , anh ta cảm thấy những điều đó không quá là đau thương nên là anh ta mới làm như thế.

Với lại tôi cũng không cần biết đến sự tồn tại của tôi trong căn nhà này với bốn bức tường mông quạnh "
" Vậy à ? Tôi thấy chị cũng thú vị đấy " Trạch Lễ nhếch mép nói, điệu bộ giống như trăng hoa.
" Ừm.

" Cô tiếp tục ăn bữa sáng của mình.

Bình thường cô ít ăn sáng , thường ra công ty để ăn.

Hình như ông nội cô không muốn cô lại càng thêm đau đầu nên bảo cô nghỉ sớm rồi.

Vậy càng tốt.
Nhưng niềm vui ấy bị tắt khi cô phải ở nhà chán nản với mọi thứ.

Cô hay thường hay nhìn cái cây trước mặt mình rồi đi làm việc gì đó cho đỡ chán.

Đối với cô làm thế nào để hết chán thật là hết cách !
Khoảng mười giờ , cô gọi điện than phiền với Ly.

Ly còn bận việc ở công ty thế nên là sau một hồi đổ chuông , đầu dây bên kia mới có sự xuất hiện của người nghe máy
" Alo ? " Thanh âm này rất dễ nghe , lại thu hút sự chú ý của cô
" Không biết cô là ai ? " Cô hỏi
" Tôi là trợ lí của chị Lưu đây " Thư kí Na lên tiếng
" Vậy à ? Lát nữa bảo tôi cần gặp tên là Ánh Tuyết là được " Cô nói rồi cúp máy.

Cô thấy rất hiếm khi có người nghe máy của Ly.

Chắc chắn Khánh Ly rất bận nên thư kí mới có cơ hội nghe máy như thế.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 10: 10: Phải Làm Chủ Bản Thân Mình


Sau khi người thư kí kia đặt di động của Ly xuống thì lúc đó Ly đã có mặt tại văn phòng chỗ làm việc của mình.

Ít khi Ly ra ngoài mà không mang theo di động của mình lắm.
Thấy Ly vào , người thư kí kia mới báo cáo lại:" Dạ thưa Lưu tiểu thư , hồi nãy có cô gì đó tên Ánh Tuyết gọi đến muốn gặp "
Lưu Khánh Ly cười rồi nói:" Ừ được rồi.

Nếu không còn vấn đề khác thì làm việc tiếp đi.

Dự án tôi giao cho cô cô làm đến đâu rồi nhỉ ? Tôi nhớ là cô còn chưa làm ...!"
Chưa để Ly nói hết câu , thư kí chạy đi mất.

Tháng này bị trừ rất nhiều lương lấy tiền đâu để mà có thể trang trải cuộc sống hiện giờ đây ?
Ly cười tự mãn.

Bản thân Ly là tiểu thư nhà họ Lưu , trước giờ chưa từng để chuyện gì người khác quyết định vậy mà chuyện bắt Ly đi coi mắt lại không bàn bạc với Ly.

Ly rất tức giận , lại còn nói một câu:" Anh nghĩ anh là ai mà đòi đi coi mắt với tôi " Giọng điệu của Ly rất kiêu mãn nói chuyện được vài câu người ta đã chạy mất dép.

Cho chừa cái tội coi mắt Khánh Ly.

Một lát sau , Ly chuẩn bị đến gặp cô tại quán cafe gần công ty.

Sau khi nghe cô kể về cuộc đời của mình , Ly tức giận đập bàn một cái rõ to rồi bực mình nói:" Cái thằng đấy bảo cậu thế á ? Sao lại để cậu ngủ sofa là sao ? Nhà hắn rộng như thế sao cậu không thông minh được chứ ? Cậu phải nghĩ cách nào đó để cậu được tự do trong căn nhà đó.

Cậu phải thể hiện năng lực của mình.

Cậu hiểu không ? Con gái là phải làm chủ bản thân mình hiểu chưa ? "
" Rồi mà cái vụ cậu đi coi mắt sao rồi ? Chẳng nói cho tớ biết một câu , bạn bè kì cục " Cô giận dỗi quay mặt đi , vẻ mặt hơi cau có.

Không công bằng ! Rõ là chuyện gì cô cũng chia sẻ ra mà Ly thì lại không.

Là bạn thân nhất đến chuyện đi coi mắt là lại giấu.

Cô chấp nhận nổi.

Cũng may là do hôm trước cô đến nhà Ly chơi , thấy mẹ Ly bảo là đi coi mắt , cô mới biết.

Mà sao cô lại không biết Ly có ý định đi coi mắt ta ? Nghĩ tới cũng kì.

Mà cũng đâu phải là chuyện của cô can thiệp nhiều cũng không quá tốt cho Ly và gia đình cậu ấy.

" À cái vụ đi coi mắt ý hả ? Không thành công đâu.

Tớ không muốn mình kết hôn sớm.

Cậu cũng thế bỏ tớ đi kết hôn bây giờ có mỗi tớ cô đơn thôi.

Nhưng không sao cái gì không cần thì thôi cái tớ cần chỉ là cậu thôi hiểu chưa ? Với lại thì cũng giống nhau thôi.

Tớ với cậu mãi là bạn tốt thế nào ? Đi tớ rủ cậu đi ăn " Nịnh hót cô xong để quên đi nỗi buồn , cô và Ly đã đi ăn tại nhà hàng sang trọng.

Đây là nhà hàng khi từ hồi cấp cả hai đứa thường xuyên đến đây để học bài , rồi ăn uống.

Trong nhà hàng này có hệ thống âm nhạc , khi cả hai đứa đã chán rồi có thể ra đó để thể hiện tài năng âm nhạc của mình.

Cũng khá lâu rồi hai người không đến đây.

Khi đứng trước cửa nhà hàng có phần hơi bỡ ngỡ.
Ly khẽ đẩy cửa nhà hàng đi vào:" Đi thôi "
Cô cũng theo đó bước vào.

Hoàn toàn không hề thay đổi gì , cách bày trí ở đây vẫn giống như xưa , vẫn hồn nhiên thơ mộng lại còn giản dị tự nhiên nữa.

Hồi đó sau khi tan trường về , hai người đã chạy vô đây rồi.

Hiếm khi thấy về nhà.

Họ đã coi nơi đây như là nhà của mình rồi.

Người chủ ở đây còn đặc biệt với hai người chỉ là khách đã quá quen rồi.

Vì thế , đây là cửa hàng nhà Ly lí do là vì Ly có thể làm bà chủ nhưng Ly không thích điều đó.

Khánh Ly muốn làm việc tại văn phòng thường xuyên có thể ghé nơi đây ngắm cảnh, làm việc tạo một không gian tốt.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 11: 11: Muốn Kí Hợp Đồng


" Hôm nay Ly tiểu thư muốn ăn gì ? " Phục vụ ra tận bàn hỏi
Ly cười tươi rói , đáp lại:" Sao cũng được ạ.

Hôm nay có Tuyết đến nên là ăn món mà Tuyết thích " Giọng nói thánh thoát của Ly thật dễ nghe
" Được theo ý tiểu thư " Phục vụ cười rồi đi vào chuẩn bị đồ ăn.
Ly ngồi tám chuyện với cô.
" Giờ như này nhá cậu xem có được không tớ sẽ chỉ cho cậu 1 cách này " Ly thần bí nói
" Cách gì thế ? Chỉ tớ với " Cô háo hức đón chờ điều mà cô muốn.
" Giờ cậu về bảo với hắn ta là muốn kí hợp đồng.

Hai người chỉ có quan hệ trên hợp đồng ngoài ra cuộc sống của cậu thì vẫn là của cậu , của hắn thì vẫn là của hắn.

Thế nào ? Cậu thấy có được không??" Khánh Ly nói lên suy nghĩ của mình mong cô sẽ chấp nhận.
" Thế cũng được " Cô gật đầu đồng ý với ý kiến của Khánh Ly.

Khánh Ly liền cười rồi nói:" Vậy là tốt rồi.

Tớ còn tưởng cậu sẽ không đồng ý cơ "
" Cứ làm như thế xem thế nào đã tớ cũng muốn mọi thứ suôn sẻ mỗi ngày đều không phải lo gì cả " Cô tặc lưỡi thôi cứ làm mọi chuyện như thế trước đã còn những chuyện sau đó được đến đâu thì hay đến đó.

" Mà nghe nói hắn ta là tổng giám đốc Lục người ta thường gọi là Lục Tổng ấy , danh tiếng ai chả biết sao cậu lại gả cho hắn chứ.

Mình cũng mong có ai gả cho mình như hắn.

Ít ra hắn có thể lo cho mình haizzz " Ly nói rồi thở dài, nghĩ thấy cô cũng không đến nỗi phải lo lắng như thế cứ thoải mái như bình thường là được.
" Có gì đâu sau này cậu sẽ tìm được một người nào đó mà cậu cảm thấy hài lòng thôi " Cô nói rồi nhìn ra xa xăm, nhưng trong lòng cô lại có chút man mác buồn.
" Ừ mong là vậy " Ly nói
" Ăn đi rồi về.

Tớ còn lên ý tưởng về bản hợp đồng " Cô đề nghị
" Được chứ.

Đồ ăn lên rồi.

Cứ nghe tớ nếu có chuyện gì thì điện alo tớ trước đấy " Ly nhắc nhở
" Rồi biết rồi " Cô gật đầu
" Thế được rồi.

Mau ăn đi " Ly nói rồi gắp một đống đồ ăn vào bát cô.
Hai người trò chuyện nhau rất vui vẻ.

Sau đó để giải quyết hết những nỗi buồn phiền trong lòng, cả hai trở về như trước kia.

Cô ngồi xuống ghế trước đàn piano.

Nhìn đàn piano, cô lại nhớ về kí ức hồi còn đi học.

Lúc đi học, cô đã có đam mê về đánh đàn.

Mỗi khi buồn là ra đây đánh đàn.

Cô thích đánh đàn đến nỗi tiền ăn vặt là tiền một tháng đánh đàn.

Tiền cô tự tích được nên là cũng đánh đàn thoải mái.
Cô nhẹ nhàng ngồi trước đàn, tay đưa lên những phím đàn, chuẩn bị đánh lên một bản nhạc nào đó.

Cô nhấn vào những phím trên mặt đàn, tiếng đàn phát ra thật êm tai , dịu dàng say đắm lòng người rất muốn thưởng thức, thả hồn theo những giai điệu của bài hát.

Cô muốn đánh một bài.

Không ai có thể thấy được tài năng của cô , kể cả ông nội cô nếu ông nội cô biết sẽ không để cho cô đánh đàn nữa.

Lúc đó cô sẽ không có được thứ mà cô gọi là đam mê.
Một bản nhạc được hòa tấu , cô đàn xong thì định đứng lên.

Có người nào đó đã nhận ra cô nhưng không phải là Ly.

Người đó là nam , lại còn mặc áo vest đen cực kì là đẹp trai và phong độ.

Người đó mặc quần âu, đeo giày da tất cả bộ đồ từ trên xuống dưới rất đắt tiền.

Cô có hơi ngẩn người một lúc.

Cô đã nhận ra đó là ai rồi.

Lục Trạch Lễ mà !!! Cô không thể nào tin được nên đã lỡ thốt ra:" Lục Trạch Lễ ? " Sắc mặt cô không hề thay đổi , vẫn hốt hoảng đến thế.
Trạch Lễ nhìn cô rồi nói:" Đàn hay lắm.

Tôi lại không nhận ra là cô , đến gần mới thấy.

Hóa ra là cô cũng đàn hát được đấy.

Thế thì tôi mời cô đàn một bài đi.

Cô đàn tôi hát được chứ ? " Trạch Lễ đề nghị
" Thế cũng được " Cô gật đầu đồng ý
Đây là lần đầu tiên cô đánh đàn có người hát nên cũng có chút gượng gạo.

Có người biết cô đánh đàn rồi sau này cũng không biết xử sự thế nào cho phải nữa đây ây da toi đời cô mất thôi.
Cô bắt đầu đàn lên những giai điệu của bài hát.

Trạch Lễ tiếp đó thì đã hát lên
{ Này gió ơi xin dừng lại được không
Gió ơi xin đừng lấy em đi
Hãy mang em về chốn xuân thì
Ngày nào còn bồi hồi tóc xanh
Ngày nào còn trò chuyện với anh
Em nói em thương anh mà
Nói yêu anh mà
Cớ sao ta lại hóa chia xa
Đóa phong lan lặng lẽ mơ màng
Nàng dịu dàng tựa đèn phố Vinh
Đẹp rạng ngời chẳng cần cố xinh nhân tình}
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 12: 12: Không Muốn Làm Bạn Với Cậu Nữa


Lời hát tiếp tục được vang lên.

Những giai điệu ngọt ngào êm dịu, ngọt ngào, sâu lắng ngỡ sẽ là một bản nhạc hay người nghe sẽ cảm nhận được cái hay trong lời hát nhưng đằng sau đó là những nỗi buồn.

Khi đã phải xa nhau , con người thường hay gửi gắm một chân tình nào đó để rồi cuối cùng lại không nhận lại được sự hồi đáp.

Giống như một bài hát nào đấy và bài hát nào cũng vậy thôi.

Nghe xong sẽ cảm thấy tiếc nuối , cảm thấy đồng cảm khi đứng trước những tình huống ấy
Lời bài hát vừa dứt thì lúc đó Trạch Lễ khóc.

Có lẽ đây là lần đầu tiên cô thấy Trạch Lễ khóc vì cô chưa từng thấy Trạch Lễ khóc bao giờ.
" Sao thế ? " Cô lo lắng hỏi
" Không sao " Trạch Lễ lau nước mắt rồi tiếp lời
" Sao cậu lại khóc?? " Cô thắc mắc
" Thì ...!tôi cảm thấy buồn thôi " Trạch Lễ khóc , cậu nghĩ rằng sẽ không ai biết nhưng sao cô lại hiểu tâm trạng của Lễ thế này.

Trạch Lễ dùng một câu nói giả vờ như mọi thứ đều ổn.
" Thật à ? " Cô nghi ngờ lời Trạch Lễ nói
" Thật đó.

Lời bài hát thôi " Trạch Lễ cười che đi sự yếu đuối trong bản thân.

Phải chăng chỉ là lời bài hát như Trạch Lễ nói hay là thật sự có uẩn khúc khác?
" Không sao là tốt rồi " Cô tiếp tục đàn , đàn lên những giai điệu mà cô không muốn thấy nó.

Nhát dao dần xuyên qua con tim này.
" Này tôi về đây " Trạch Lễ nói rồi quay đi.

Cô vẫn ngồi đàn
" Hay quá ! " Cô đang đàn thì có lời khen của Ly dành cho cô.

Cô cũng không quay đầu lại , vẫn tiếp tục đàn và nói:" Cậu đi đâu nãy giờ thế ? Làm tớ đợi lâu rồi " Cô hơi buồn , thở dài
Ly lấy cớ:" Vừa nãy đi uống rượu ở kia nên mải uống quên mất đang đi cùng cậu "
" Cậu nói dối đúng không ? " Cô dừng tay không đàn nữa , quay sang kia để hỏi Ly.

Chơi với nhau lâu như thế chỉ cần Ly không nói cô cũng hiểu đằng này Ly lại nói dối thế cô không thể không vạch mặt cho được.

" Ờ ...!tớ ? " Ly ngập ngừng nhưng vẫn không muốn nói ra.
" Cậu nói dối bao lâu nay mình với cậu gì cũng nói thật với nhau sao cậu ? " Cô đứng lên chuẩn bị rời đi
Khi thấy cô định đi , Ly liền ngăn cản lại:" Cậu đang làm gì đấy ? "
" Không muốn làm bạn với cậu nữa ? " Cô hằn giọng tức tối, vùng vùng định bỏ đi nhưng cô chỉ muốn xem thái độ tiếp theo của cô bạn mình thế nào thôi
" Sao thế ? " Ly thấy cô có vẻ hơi chững lại thì hỏi
" Cậu biết là tớ không thích ai nói dối mà sao cậu lại nói dối thế ? Tớ có chỗ nào mà cậu không hài lòng không ? " Cô phân trân, giải thích.
" Đâu có mà vừa nãy là hôn phu của cậu à cũng đẹp trai ra phết đấy hihi " Ly cười tủm tỉm không quên lấy tay che miệng để che đi nụ cười
" Không phải " Cô lắc đầu
" Thế ai ? " Ly hỏi
" Em trai của anh ta thôi " Cô nói

" Thế à ? Được phết đấy " Ly cười
" Hắn ta lạnh lùng thấy gớm , còn chả chịu đến gần mình.

Cứ như mình thích lấy kiểu thế này ý " Cô dựa vào vai Ly , khóc
" Không sao đâu cứ bảo như tớ đã dặn cậu là được " Ly vỗ vai an ủi cô.

Cô khóc một tràng dài , cả hai ở lại đấy khá muộn.
Đến tối , Ly đưa cô về nhà anh.

đến chỗ cô đang ở , cô chào tạm biệt rồi bước vào nhà.

Ly nhìn cô khuất dạng rồi leo lên xe đi về nhà
_________________________________
Cô ngồi xuống ghế sofa , cầm bình rót nước vào ly uống cạn.

Cô chuẩn bị một bản hợp đồng rồi để trên bàn.

Lấy điện thoại ra , lướt đọc báo.

Bài báo có nói rằng: Lục Tổng đã kết hôn sau này sẽ hợp tác dài lâu với công ty La Thiên - công ty của cô đấy.

Giờ cô ở nhà nên cũng không làm việc nhiều hầu như chỉ là một vài buổi đến mà thôi.

Còn về sau khi muốn đi làm thì phải năn nỉ ông nội cô.

Cô không muốn điều đó một chút nào.
Lướt chán , cô vào bếp làm món gì đó để ăn.

Từ nhỏ , cô đã học nấu ăn với lại trồng hoa.

Cô cũng có vẻ rất am hiểu về mấy cái này.

Cô cũng định mua một số lượng đất nhất định để trồng một số hoa.

Cô cũng khá thích hoa.
Cô đang nấu thì có tiếng chuông điện thoại reo.

Màn hình hiển thị:" Ông nội"
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 13: 13: Hạnh Phúc Là Phải Do Mình


Cô hí hửng nhấc máy lên , nói chuyện:" Ông gọi con có chuyện gì không ạ ? "
Ông nội cô ở đầu dây bên kia nghe thấy tiếng của cô rất cảm kích nói:" Ông nhớ con đấy mà.

Con xem mới xa ông có một ngày ông đã nhớ con rồi "
" Dạ.

Ông có uống thuốc đầy đủ không ạ ? " Ông nội cô bị bệnh.

Lúc còn trẻ , ông nội cô làm cảnh sát chẳng may bị bệnh liên quan đến trí nhớ nên phải uống thuốc điều trị.

Về khoản này , cô đảm nhiệm.

Không biết giờ thì ai làm ? Có thể là dì Lam.

Dì Lam là người giúp việc từ rất lâu rồi.

Ông nội cô cũng quý dì Lam thì phải.
" Có chứ " Ông nội cô cười.

Nhìn về phía đồ ăn kia , thật ra là không ăn không uống gì
" Ông còn ai chơi cờ không ạ ? " Cô hỏi
" À thì chơi một mình.

Con yên tâm đi ông không sao đâu " Ông nội cô cười hiền

" Vậy ông nhớ uống thuốc đầy đủ , ăn có chất dinh dưỡng là được " Cô nhắc nhở.

Thả đồ ăn vào xào , tiếng đồ ăn xèo thật khiến người ta chói mắt.
" Ừ.

Con đang làm gì đó mau làm đi " Ông nội cô giục.

Ông là người dạy nấu ăn cho cô , dạy cô chơi cờ.

Dạy cô biết thế nào là nghi lễ cúng hằng năm.

Ông nói:" Dù thế nào cũng không nên quên ngày này " Ông nội cô rất yêu bà nội , bà mất ông rất buồn.

Nhưng rồi ông cảm thấy việc quan trọng là lo cho cô.

Đợi khi nào cô lớn , cô sẽ hiểu được cảm giác ấy.

Ông nội luôn chiều theo ý cô , mặc dù mẹ cô không hề đồng ý.

Ông nói hạnh phúc là phải do mình không phải sự ép đặt của người khác.

Từ nhỏ , cô đã quý ông nên bao giờ có chuyện gì không vui hay không phải cô đều trò chuyện với ông.

Ông chưa từng trách mắng cô bao giờ.
" Dạ con đang nấu ăn " Cô cười nói
" Mau làm đi "
" Vậy lát con gọi lại cho ông " Cô vui vẻ tắt máy.

Để di động sang một bên , tiếp tục nấu ăn.

Hồi trước , cô nấu ăn rất tệ.

Ông nội cô cũng không phàn nàn , ông nói con gái nên biết một chút nấu ăn.

Nghe lời ông , cô đi học nấu ăn ở các chuyên gia.

Mới đầu toàn bị chép phạt công thức rồi thức ăn bị đổ vào sọt rác.

Cô định bỏ rồi nhưng đầu bếp nói:" Mới có chút đó mà đã bỏ cuộc.

Chưa làm xong thành quả sao lại bỏ cuộc thế ? " Đó là câu đã giúp cô có được niềm tin.

Sau này dù đi đâu cô cũng nhớ về câu này.

Cô nấu ăn xong , đem ra bàn ngồi.

Cô thấy chán ghét , không có lọ hoa để bàn.

Tức quá ! Cô gọi cho mấy người làm vườn nhờ họ chuyển cho cô mấy miếng đất để trồng hoa.
Có tiếng chuông đổ ...!Cứ reo lên từng hồi ...!không ngừng ...
Nó tắt đi khi cô định tắt.

Tức giận , cô lấy dĩa đồ ăn ra, chuẩn bị ăn.
Một phút sau , gọi lại.

Cô vui vẻ , cầm điện thoại lên:" Alo "
" À thật xin lỗi Mộc tiểu thư , tôi nãy giao nốt cái kia nên là chưa có thời gian.

Giờ tôi rảnh rồi tiểu thư muốn lấy gì ? " Giọng nói rất thản nhiên lại dễ nghe
" Giao vài miếng đất tôi trồng hoa " Cô đề nghị người bên kia đầu dây
" Được chứ Mộc tiểu thư " Người bán hoa cười nói
" Thêm một số mẫu hoa " Cô bổ sung vào
" Được " Người giao hoa lập tức đồng ý
" Giao nhanh lên " Cô không muốn chờ đợi thêm một giây phút nào nữa
" Dạ " Người giao hoa vâng lời
Cô cúp máy , tiếp tục vào ăn.

Phải gọi cho ông mới được.

Ông cô bắt máy , nhìn thấy cô vẻ mặt ủ rũ , không vui liền hỏi:" Sao thế Tiểu Tuyết ? "
" Ông ơi không khí đúng là ngột ngạt con không thể chịu được nữa rồi " Cô bĩu môi , chán nản nói.

Tâm trạng của cô gần như là bất lực, không thể miêu tả thành lời.
" Sao thế ? Có một ngày đã không muốn ở rồi ? " Ông nội cô hỏi.

Ông nội không ngờ cô lại than vãn với nhau chỉ sau một ngày kết hôn như vậy.

Trong lòng ông cũng không vui nhưng ông thể hiện ra bên ngoài vì ông biết cô khó có thể chấp nhận được sự việc này nhưng giọng ông vẫn rất điềm tĩnh, nhẹ nhàng giải quyết chứ không trách mắng hay lay rầy cô.
Cô không hề yêu anh chung sống với nhau e rằng cũng khó.

Nhưng con người không có tình thì có nghĩa hà cớ gì mà không nhường nhịn nhau, vì nhau cùng cố gắng??
" Ở nhà chán thật.

Với lại không có không khí sống.

Con thích hoa mà chả có chỗ nào có hoa , con muốn đi làm trở lại cơ " Cô nũng nịu nói.

Cô không muốn cả ngày chỉ có ở nhà luẩn quẩn vào công việc nhà thật sự không có niềm vui.

Trước giờ cô đâu có quen làm mấy công việc này đầu.
" Con tự làm không gian cho riêng mình đi ông không chấp nhận con đi làm lại " Ông không vui nói.

Ông không muốn cô suốt ngày vất vả cũng phải lo toan bộn bề.

Cô biết ông nội luôn lo cho mình nhưng cô lớn rồi cô tự quyết định cuộc sống của mình.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 14: 14: Đàm Phán Về Chuyện Đi Làm Trở Lại


" Tại sao ông lại cứ khăng khăng muốn con làm theo ý ông ? Chẳng phải lúc trước ông nói rằng sẽ mãi luôn ủng hộ con hay sao ? " Cô khó hiểu hỏi.

Cô muốn tự bản thân mình quyết định cuộc sống của mình không muốn ai phải lo cho cô.

" Khi con đã tự trưởng thành con sẽ tự hiểu " Ông nội ngồi nhâm nhi tách trà vừa nói
" Con đã trưởng thành rồi " Cô nói.

Cô am hiểu mọi thứ trên đời, cũng học hỏi được rất nhiều điều vậy vẫn chưa được coi là trưởng thành hay sao?
" Con chưa đâu khi nào con trưởng thành con sẽ cảm thấy cuộc sống cần phải thư giãn con hãy kiếm những việc có thể khiến con vui không cần phải quá gò bó khoảng thời gian này con hãy tận hưởng đi để khi nào ông cảm thấy được con hãy đến đó để mà làm lại có hiểu chưa ? Không được làm bừa đâu ông mà biết con sẽ không thoát tội đâu con biết tội gì mà không nghe lời ông rồi đấy con sẽ bị phạt còn phạt như thế nào còn phụ thuộc vào con nữa đấy " Ông nội cô ra chiều vẻ vui thích lắm , khẽ cười.
Từ nhỏ ông nội vẫn luôn cưng chiều cô.

Mẹ cô thì luôn bảo ông nội chiều cô như thế riết rồi cô sẽ ỷ lại vào ông.

Dù cho cô có làm gì đi nữa ông vẫn luôn ân cần nhắc nhở chứ cô chưa bao giờ thấy dáng vẻ nghiêm nghị của ông như thế.

" Ông nội " Cô tỏ vẻ đáng thương, chớp chớp mắt long lanh nhìn ông nội, muốn ông thay đổi ý kiến để cô được đi làm lại.

" Tiểu Tuyết , con à ông đã sống từng tuổi này rồi đương nhiên hiểu cảm giác của con cũng mong con sẽ hiểu ý ông nội " Ông nhẹ nhàng giải thích.
" Vâng vậy thôi con tiếp tục " Cô cười vui vẻ
" Ừ làm đi con " Ông nội nói xong gật đầu cho người hầu cận tắt máy.

Đây là người nam , vẫn chuyên đi theo ông.
" Dạ chú làm vậy không sợ ...!" Anh ta thấy không ổn định bụng hỏi.

Anh ta thấy cô cũng đáng thương nên định sẽ thuyết phục ông nội cô để cô được tự do quyết định chuyện của mình.

" Tôi hiểu nó mà nhất thời chưa thích ứng được cậu yên tâm đi dù sao thì cũng sắp có chắt rồi tôi phải vui chứ " Ông nội cười có vẻ vui lắm.

Cũng phải thôi đó là mong ước của những người gần đất xa trời , có thể hôm nay vẫn còn sống tốt với con cháu nhưng ai biết được ngày mai liệu có như hôm nay hay không??
" Dạ " Anh ta gật đầu một cái
" Mà tôi nhận cậu nuôi cũng lâu rồi đấy nhỉ ? " Ông nội nhìn anh ta rồi hỏi.

Hai tay gõ vào thành ghế đang ngồi kia.

Không biết có uẩn khúc gì không?
Anh ta thật thà gật đầu:" Dạ khá lâu rồi được 10 năm "
" Cậu tính khi nào đi tìm ba mẹ cậu " Ông nội cô ngước lên hỏi
" Dạ con chưa nghĩ đến " Anh ta thành thật nói, giọng điệu có vẻ hơi buồn.
" Giờ cũng là lúc cậu hãy quay về tìm lại gia đình của mình dù sao tôi cũng nhận cậu từ khi còn bé coi như là người trong nhà " Ông nội cô kêu một người hầu khác mang đến một tập tài liệu.

Ông cầm vào tập tài liệu đưa cho anh ta , rồi nói:" Hãy xem cái này "
Ông Mộc đưa cho anh ta nhưng anh ta vẫn cứ đứng im một chỗ.

Anh ta nhất thời chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra , cầm tập tài liệu lên , mở ra xem thử:" Ủa , cái này là ...!"
Chưa để anh ta nói hết câu , ông nội nói:" Cầm một số tiền này về mà trang trải "
" Chú con không muốn đi tìm họ.

Họ bỏ rơi con từ lúc còn nhỏ không con không muốn " Anh ta lắc đầu liên tục , có thể trong lòng anh ta chỉ có ông nội cô.

Sắc mặt anh ta đã biến sắc, có vẻ anh ta thật sự không muốn đi tìm lại gia đình mình.

Người ta thường nói gia đình là tổ ấm, là một nơi con người dù có làm chuyện gì sai trái đến đâu nhưng gia đình vẫn dang rộng vòng tay đón nhận, trao cho họ thêm niềm tin, tiếp tục cuộc sống và có ý chí phấn đấu làm ăn.

Vậy tại sao anh ta lại sợ về khái niệm gọi là gia đình kia?? Không lẽ ...!ẩn đằng sau gia đình anh ta là một câu chuyện khác??
" Mau đi đi người đâu tiễn về " Ông nội ra lệnh.

Có một người nghe mệnh lệnh, lập tức gật đầu dìu anh ta ra khỏi phòng khách.

" Chú " Anh ta vẫn kêu lên , nước mắt đầm đìa , nhìn ông nội cô như van xin, tay anh ta nắm chặt lấy cánh tay áo của người kia vẫn đang dìu mạnh người anh đi ra khỏi.

Mặc cho anh ta có van xin hay nhìn ông bằng ánh mắt tội nghiệp thì ông nội cô vẫn quay mặt đi chỗ khác.

Ông biết thực ra là mình ích kỉ , gia đình người ta vẫn luôn mong muốn anh ta về và chờ đợi anh ta từng ngày trông ngóng.

" Dạ thưa ông xong rồi " Người vừa đưa anh ta ra ngoài rồi về báo cáo.

" Ừ được rồi mang bộ cờ ra đây " Ông nội nhìn người vừa nãy mới bước vào, thở nhẹ rồi bảo người kia đi lấy bàn cờ.

" Vâng " Người hầu liền mang ra.
Ông nội cô ngồi im trên ghế , mắt hướng ra bầu trời
Một lát sau , người hầu quay trở lại , đem theo bộ cờ.

Ông nội cô gật đầu rồi bảo lui xuống
_________________________________
-Chỗ cô-
Đúng lúc cô ăn xong , đem bát ra rửa thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Người giúp việc đã đi chợ , cô đành buông bát xuống , rửa tay , lau khô rồi ra mở cổng
" Mộc tiểu thư , đợi lâu quá tôi còn định về " Người giao hoa và đất đến.

Tướng mạo nhìn cũng phúc hậu với lại cũng thật thà.

Đưa hoa và đất xong , cô đưa tiền rồi người ta chào cô và ra khỏi nhà anh.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 15: 15: Chắc Tối Nay Tôi Không Về


Cô đem những phần đất ra chia đều cho mỗi chậu hoa.

Cô trồng một số loài hoa vào những chậu đã được san đất vào.

Cô làm xong , mệt mỏi cả người.

Cô cố gắng tưới một ít nước vào những chậu hoa ấy , đúng lúc nhà hết đồ ăn.

Trong nhà lại không có giúp việc , cô lại phải đi chợ sau đó về nhà nấu cơm.

Tối nay cô có việc hệ trọng rồi.

Cô chuẩn bị đi chợ mua đồ.

Cô thấy có rất nhiều người chào đón cô để cô mua.

Cô chỉ lắc đầu.

Chọn rất nhiều nhưng cô lại mua rất ít.

Cô lại vòng qua siêu thị mua cá và thịt.

Trong tủ lạnh chỉ có trứng và một số nước ngọt.

Cô mua đầy đủ , đang đi trên đường thì nhận điện thoại của Ly gọi đến.
Cô bắt máy:" Alo " Cô cũng không biết tại sao cô bạn của mình lại gọi đến.
" Tiểu Tuyết , cậu đang ở đâu đấy ? " Giọng Ly có vẻ lo lắng, bất an
" À không sao đâu tại vì tớ đang ở siêu thị mua đồ xong rồi chuẩn bị về đây có chuyện gì không ? " Cô hỏi.
" À tớ muốn hỏi khi nào cậu rảnh chúng ta đi shopping đi lâu rồi chúng ta chưa đi " Khánh Ly rủ cô đi shopping
" Dạo này tớ hơi bận thế nhé " Cô cúp máy khi Ly chưa nói xong
Cô trở về nhà.

Về đến nhà , cô chuẩn bị nấu ăn.

Anh ta gọi điện về chỗ cô:" Này , trong nhà hết đồ ăn rồi cô tự làm cái gì mà ăn đi nhá chắc tối nay tôi không về " Anh ta nói giọng lạnh lùng vô cảm.
Anh ta còn không quan tâm xem sự sống chết của cô.

Trong nhà chỉ còn mỗi trứng và nước ngọt.

Vả lại sống chung với nhau không thích thì nói một câu chứ đừng dùng những lời nói đó để cô cảm thấy bứt rứt trong lòng.

" Anh không về à ? " Cô hỏi nhưng trong lòng thì rất vui.

Anh không về thì cô thoải mái ăn, uống nghỉ ngơi làm điều mình thích.

Có gì đâu mà phải buồn.
" Không.

Tối nay tôi bận một số việc rồi " Anh nói rồi cúp máy
Cô để điện thoại sang một bên , tập trung nấu ăn.

Cô nấu một vài món rồi cất đồ ăn vô tủ.

Cô làm mọi thứ xong , lên lầu tắm rồi xuống ăn tối.

Cô tắm dưới làn nước mát lạnh kia , xả đi sự mệt nhọc trong người cô.

Nước lạnh xả xuống người cô làm giảm bớt sự mệt mỏi bao trùm xung quanh cô.

Sao người ta có thể hạnh phúc như thế? Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình nữa nhanh như một làn gió thậm chí cô còn chưa kịp định thần lại nữa.

Thật là ...
Tắm xong , cô mặc đồ vào.

Cô liền đi nhanh xuống lầu , ra dọn đồ ăn.

Cô cảm thấy đói quá rồi.

Nhà này của anh ta chứ không phải sống chung với mẹ anh ta.

Không biết cô còn không chịu bao nhiêu cay đắng nữa.
Dọn ra , cô định ăn thì có chuông điện thoại:" Chị " Cô lên tiếng
" Tiểu Tuyết chị nhờ em chút việc được không ? " Khả Ái giọng van nài cô
" Sao thế chị ? " Cô lập tức hỏi.

" Thằng chó ấy " Khả Ái giọng lè nhè vì say xỉn nhưng vẫn giữ được rõ sự bực tức xuất phát từ bên trong con người.

" Thằng nào thế chị " Cô không hiểu nói
" Chị đang trong quán bar " Khả Ái nói xong , gục xuống.

Cô vội cúp máy , khoác thêm chiếc áo vào vội vã rời khỏi nhà.

Tay cô cầm theo điện thoại.

Do vội đi quá đồ ăn cô không đậy vào.
Cô chạy ra đường lớn.

Cô vẫy xe taxi đến quán bar.

Quán bar này là của một người mà cô quen biết hắn ta là người cắm sừng cô.

Cô ngồi trong xe mà lòng đau như cắt.

Cô giục bác tài xế đi nhanh hơn một chút.

Bác tài xế lái xe nhanh hơn theo yêu cầu của cô

Khi đến nơi , cô trả tiền xong không cần lấy lại tiền thối , cô vội đi vào trong quán bar.

Thấy Khả Ái ngồi một góc , cô chạy đến đỡ lấy:" Thằng chó , mày dám phản bội tao " Khả Ái chửi rồi gục xuống người cô.

Cô gọi người đến để đưa Khả Ái.

Cô và người đó dẫn Khả Ái vào xe taxi.

Cô gọi một chiếc taxi khác.
Cô đưa Khả Ái về đến nơi.
" Nhị tiểu thư " Người giúp việc thấy cô về hình như lo lắng lên tiếng hỏi
Cô trấn an:" Không sao chị con uống say con đưa chị về "
" Con có ở lại không ? " Vẻ mặt lo lắng hiện rõ trên mặt của dì Lam
" Không sao đâu dì.

Khi nào con rảnh nhất định con sẽ về " Cô đưa Khả Ái lên phòng rồi nói
" Vậy con nhớ giữ gìn sức khỏe nhé " Dì Lam cười tươi với cô.

Dì Lam lúc nào cũng lo lắng cho cô, không muốn để cô bận tâm nhiều đến những chuyện khác.

" Vâng dì " Cô lễ phép chào rồi ra khỏi nhà.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 16: 16: Cô Cũng Biết Tôi Là Tổng Giám Đốc À


Cô lên xe taxi.

Đối với cô khi rời khỏi gia đình , cô không muốn mình có thể trở về.

Mặc dù cuộc sống có đôi chút khó khăn nhưng cô vẫn có thể chịu được.
Cô về đến nhà anh.

Điện thoại đã rung lên rất nhiều hồi chuông.

Điện thoại anh gọi đến khá nhiều cuộc.

Cô vào nhà đã thấy anh ngồi vào phòng khách , cau mày suy nghĩ.

Cô vào ngồi xuống đối diện anh , hỏi:" Sao anh nói sẽ không về ? " Tay cô rót nước uống , uống một ngụm
Anh nói:" Tôi không muốn về nhưng mẹ tôi điện thoại cho tôi nói rằng tối mai tôi và cô sẽ về đó ăn cơm.

Tôi đến để thông báo với cô để cô chuẩn bị "
Tôi đưa bản hợp đồng kia ra:" Tôi có chuyện cần bàn với anh "
" Chuyện gì ? " Anh nghiêm túc hỏi
" Đây là bản hợp đồng hôn nhân.

Tôi đã kí sẵn rồi.

Anh có thể xem qua " Ánh Tuyết đưa bản hợp đồng ra trước mặt anh.

Hai tay cô đan lại với nhau , nghiêm túc nhìn anh
Anh có phần bất ngờ khi thấy cô đưa ra bản hợp đồng hôn nhân.

Anh không muốn nhưng cuối cùng cũng đồng ý với cô.
" Cũng được.

Hợp đồng một năm?? Cô chắc chắn với quyết định của mình chứ?" Anh đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nhấc bút lên kí tên mình.

Ánh Tuyết thấy anh đã kí thì mở nụ cười thỏa mãn.

" Có một vài nguyên tắc tôi muốn thêm vào " Cô nhìn bản hợp đồng rồi ý kiến
" Tôi cũng có " Anh cũng không chịu nhường cô, anh cũng phải viết điều có lợi riêng cho bản thân mình.

" Vậy anh nói trước đi " Cô đề nghị
" Đừng làm phiền cuộc sống vốn có của tôi với lại đồ ăn cô làm khá ngon cô có thể nấu cho tôi.

Còn nữa , nếu cô muốn hãy đi làm.

Tôi không cấm " Anh nói rồi nhìn qua cô
" Được tôi đảm bảo là tôi và anh sẽ ngủ khác chỗ , vệ sinh cá nhân riêng.

Thứ lỗi vì vừa nãy tôi dùng trên lầu.

Thứ hai tôi muốn việc này " Ánh Tuyết đang nói thì dừng lại để suy nghĩ thứ gì đó.

Thấy thái độ của cô, anh nhường cô trước.

" Cô cứ nói " Anh ra lệnh để cô nói
Cô đáp:" Chỉ cần cho tôi làm mọi thứ tôi thích cuộc sống của anh tự anh lo "
Ai cũng muốn tự bản thân mình quyết định cuộc sống của mình.

" Không thành vấn đề cũng dễ thôi " Anh gật đầu đồng ý
"Còn nữa ..." Cô lên tiếng cắt ngang lời anh.
" Sao??" Lúc này anh có vẻ không còn vui như lúc trước thái độ có chút hơi cau có.

Nhưng cô lại chẳng quan tâm là anh có thái độ nào cái cô quan tâm là nhanh chóng có một bản hợp đồng hôn nhân ...
" Không ai được phép vi phạm cái hợp đồng này " Cô chỉ vào bản hợp đồng trên bàn rồi nói.

" Được rồi " Anh gật đầu đồng tình.

Khi cả hai đã kí xong thì họ in dấu vân tay trên giấy.

Bản hợp đồng đã có hiệu lực tính từ thời điểm này.

Anh cất bản hợp đồng vào tủ kín.

Tủ này cần phải có mật khẩu thì mới mở được.

Cô vẫn chưa ăn gì thế nên lúc này cảm thấy đói bụng định sẽ đi ăn cho thỏa thích.

Vấn đề cô muốn đã được giải quyết xong
" Khoan đã " Anh nói
" Sao thế ? Còn gì nữa sao ? " Cô quay lại hỏi anh đang ngồi trên ghế sofa
" Đồ ăn trong kia tôi ăn hết rồi " Anh nói tâm trạng vẫn tỏ vẻ không có chuyện gì xảy ra cả.

" Hả ? " Cô ngồi phịch xuống ghế tỏ vẻ chán nản.

Công sức của cô sao có thể để cho tên khốn kia ăn hết không chừa cho cô một chút?
" Đồ ăn cô nấu rất hợp khẩu vị tôi " Nói xong anh đi lên lầu.

" Tui nấu mệt muốn chết " Cô than thở, trong lòng không cam tâm món mình nấu mình không được ăn.

" Cô gọi đồ ăn đi " Anh nói
" Tôi lười lắm " Cô mệt nên ngủ luôn
Anh lên lầu thấy nhà tắm đã có sự sử dụng của người khác anh thật sự thấy không thoải mái vì trước giờ anh rất sạch sẽ không hề tiếp xúc qua những đồ mà người khác ở trong nhà của mình.

Anh không vui đi xuống lầu thấy Ánh Tuyết đang ngủ.

Với tâm trạng bức xúc của anh, anh không để cho cô yên, lay người cô dậy:" Dậy mau đi " Giọng anh không vui nói với cô
" Gì thế ? Tôi đang mệt " Cô vừa nói vừa lim dim mắt nhắm ngủ

" Cô dùng nhà tắm của tôi rồi cô lên lầu ngủ đi từ nay tôi sẽ ngủ phòng khác phòng của tôi cô dùng đi " Anh đề nghị.

" Hả ? Đó là phòng anh à ? " Cô nghe anh nói thì ngạc nhiên quá đỗi.

" Chứ còn gì nữa " Anh cau có nhìn cô rồi lạnh lùng đặt gối lên sofa.

" Xin lỗi tôi mới đến không biết " Cô khẽ mỉm cười như muốn chuộc lại lỗi thế nhưng anh chả thèm để ý dù chỉ là cái liếc mắt.
" Thôi được rồi không nói nhiều nữa cô làm gì thì làm đi " Anh quay lưng về phía cô.

" Tôi chưa ăn gì nữa " Cô nắm vạt áo anh, kéo người anh ngồi dậy
" Trong tủ lạnh có đồ ăn.

Có bánh mì cô ăn tạm đi, pha sữa nữa thế là được rồi đừng đòi hỏi nhiều tôi toàn ăn thế đấy " Anh giải thích cho cô hiểu
" Tất cả các bữa sao ? " Cô tò mò hỏi, không tin vào tai mình.

" Ừ thế cô nghĩ tôi có thời gian hay sao mà nấu đồ ăn như cô " Anh hỏi cô
" Ờ thì tôi biết chứ anh là Tổng Giám Đốc đương nhiên là bận rồi " Cô gật đầu tỏ vẻ đã hiểu
" Cô cũng biết tôi là Tổng Giám Đốc à ? " Anh bất ngờ hỏi, không ngờ cô cũng biết thân biết phận của anh.

" Đúng thế " Cô gật đầu xác nhận
" Thế cô mau ăn rồi ngủ đi đừng nói nhiều nữa biết nhiều không tốt đâu " Anh nói rồi nằm xuống đi ngủ, cô khó hiểu.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 17: 17: Cô Gọi Anh Là Lục Tổng Ư


Định bụng sẽ ngủ cho ngon nhưng chợp mắt mấy lần chưa ngủ được, anh đành ngồi dậy thấy cô vẫn đứng đó, anh liền nói:" Lên phòng chuẩn bị chút đi , tôi sẽ đem đồ ăn lên " Anh nói rồi đẩy cô lên lầu
" Cảm ơn anh " Nói rồi , cô quay người đi thẳng lên lầu.
Anh mở tủ lạnh ra , thấy đồ ăn cất trong tủ , nhíu mày lại tỏ vẻ không vui.

Lấy bánh mì và sữa xong , lên lầu.

Gõ cửa phòng cô , anh đập cửa rồi nói:" Mau mở cửa "
Thấy anh đập cửa liên hồi không biết có chuyện gì không , cô khó nhọc ra mở cửa.

Cánh cửa vừa mở ra , anh đã hỏi , mặt cau có hẳn:" Này , cô mua đồ ăn phải không ? "
" Ừm " Cô gật đầu
" Vậy từ nay về sau đừng mua nữa " Anh nói xong , đặt bánh mì và sữa vào tay cô , rời đi.

Cô đứng trân ra đó , không hiểu gì luôn.
Cô đóng cửa phòng lại.

Để bánh mì và sữa lên bàn , dọn dẹp lại qua một chút rồi ăn tối.

Thường thì trước khi mà về đây , cô vẫn đi làm.

Tối thường ăn bánh mì và uống sữa.

Ba mẹ cô không đồng ý nhưng do cô muốn nên cũng phải chấp nhận.

Không phải ngày nào cũng ăn chỉ lâu lâu thì ăn.

Khi tăng ca ở công ty , mấy miếng bánh mì ăn khi đói cũng ngon.
Ăn uống xong xuôi , cô nằm lên giường ngủ
Phía phòng anh.

Sau khi để mọi thứ xong xuôi , anh đi ngủ.

Do không ngủ được , anh lại phải ngồi dậy , bật đèn ngủ lên để mà ngắm ảnh ngày xưa.

Anh giơ tấm ảnh đó lên trước mặt.

Tấm ảnh này anh được chụp cùng người yêu cũ , anh đã rất tin tưởng vậy mà ai ngờ đâu...
Anh ngắm một hồi lâu , lại cất đi.

Tắt đèn , đi ngủ
Sáng hôm sau khi anh dậy.

Cô đã ở trong nhà bếp.

*Cô định làm cái gì đây* Trong lòng anh có chút khó hiểu nhưng cũng tò mò muốn biết cô đang làm thứ gì.

" Làm gì đấy " Anh vào bếp hỏi
" Nấu ăn anh không thấy à ? " Vẻ mặt không vui.

Vừa nấu vừa nói nhưng không quay mặt về phía anh
Anh đứng đằng sau , nhòm xem đồ ăn.

Cô không để ý nên va phải người anh.
" Anh đứng đây làm gì ? " Cô hỏi
" Xem cô nấu " Anh đáp lại
" Thế thôi sao ? Nghe nói Lục tổng nhiều chuyện xử lí lắm " Cô đem đồ ăn ra bàn tiện thể nói đểu anh
" Gì cơ ? Lục tổng á ? " Anh không tin vào tai mình.

Cô gọi anh là Lục tổng ư ?
" Không phải à.

Quan hệ của chúng ta trên hợp đồng chính là thế.

Trước mặt phu nhân tôi sẽ gọi anh theo tên còn hiện tại thì là Lục tổng.

Chắc Lục tổng không có ý gì chứ ? " Cô nhún người tỏ vẻ không mấy quan tâm
Đặt đĩa đồ ăn xuống, cô không quên liếc nhìn anh.

Thấy anh có vẻ không muốn đôi co nên cô cũng hòa nhã
" Được " Anh gật đầu
" Vậy nếu không còn chuyện gì khác ...!" Cô chưa kịp nói xong thì ...!anh đã ngồi ngăn nắp vào ghế , tay đã cầm dĩa đồ ăn xong xuôi cả.
" Ăn thôi " Anh nói.
Cô ngồi xuống ăn.

Ăn xong , anh chỉnh lại cà vạt , khoác áo vest vào rồi rời đi
Trước khi đi còn không quên dặn cô:" Tối nay cô đừng đi đâu , sau khi tôi tan làm tôi sẽ về chở cô về nhà ba mẹ.

Lúc đó tính tiếp " Sau đó , anh quay lưng bước đi
" Ok " Cô đáp.

Chắc là anh nghe rõ
Rửa chén xong , cô dọn dẹp lại nhà một chút rồi ra ngoài kia tưới hoa.

Cô yêu hoa nên nhất định phải chăm sóc cho cẩn thận rồi.
Tại Lục thị
Anh đang nói công việc cho trợ lí Phạm:" Trợ lí Phạm , việc tôi nhờ cậu đã làm đến đâu rồi ? " Mở cửa , anh bước vào phòng làm việc
Trợ lí Phạm theo sau anh , nói:" Đã xong.

Bên đối tác đang chờ.

Lục tổng có muốn đợi một chút không.

Chắc bên đó cũng sắp đến rồi "
" Đợi một chút cũng được " Anh lạnh lùng nói
Trợ lí Phạm chuẩn bị một chút để lát nữa bàn bạc công việc trong phòng làm việc của Lục tổng.
Anh ngồi vào ghế sofa , khẽ rót nước , ngồi chờ Tống Bảo An.
Tống Bảo An đến , gõ cửa
" Mời vào " Anh nói
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 18: 18: Nhiều Chàng Trai Trông Ngóng


Tống Bảo An bước vào , đến chỗ ngồi.

Anh đưa tay về chỗ trống , tỏ ý muốn Tống Bảo An ngồi.

Tống Bảo An ngồi xuống , anh rót trà mời Tống Bảo An.
" Mời uống trà.

Loại trà này rất đặc biệt lại có mùi thơm nữa mời anh thưởng thức " Anh nói rồi cầm cốc trà lên , uống một ngụm
Tống Bảo An thấy anh uống , khẽ cúi xuống cầm cốc trà ở chỗ mình , uống.
" Thật sự rất ngon " Khi uống xong , Tống Bảo An đặt cốc trà xuống , nói
" Đúng vậy.

Về chuyện dự án hợp tác chúng ta nên nói một chút có phải không ? " Anh đề cập.

Hai chân vắt hình chữ ngũ , ngỏ ý
Tống Bảo An nói:" Được.

Vậy anh nói lí do tại sao lại muốn hợp tác đi "

Anh trầm ngâm một lát , rồi đáp lại:" Lí do là vì ...!tôi đã từng xem qua những bộ trang phục thiết kế nhưng lại chưa từng nghĩ sẽ có ý tưởng như thế này.

Tuy công ty tôi là công ty thiết kế tôi cũng đang cần hợp tác để tạo ra những bộ thiết kế sang trọng nhất không phải sao ? Anh Tống có ý kiến gì sao ? "
Tống Bảo An chưa đáp lại ngay , cười:" Cũng phải.

Tôi cũng đã hâm mộ anh đã lâu , rất vui khi có thể được hợp tác với Lục Tổng đây sao tôi lại có thể từ chối chứ.

Sao tôi lại hỏi lí do Lục Tổng có thể đoán ra ý của tôi không ? "
Anh cười rồi đáp lại:" Thật ra có một câu như thế này: Nếu mà người có thể hiểu tấm lòng ta thì ta sẽ quyết định làm theo.

Cũng giống như trong việc thiết kế nếu hiểu rõ mục đích của thiết kế , thiết kế phải sang trọng , tỉ mỉ , cẩn thận nên là tâm huyết rất nhiều vào trong những bộ thiết kế "
Tống Bảo An vỗ tay mấy cái , đoạn nói:" Đúng là Lục Tổng rất thông minh.

Thôi được vậy chúng ta kí hợp đồng.

Sau này có thể giúp đỡ lẫn nhau "
Anh đứng dậy , bắt tay với Tống Bảo An
" Thế này đi để mừng cho việc kí hợp đồng thành công chúng ta có thể đi ăn được không ? " Tống Bảo An đề nghị
Anh nói:" Xin lỗi Tống Tổng có lẽ khiến cho anh phải thất vọng rồi.

Thành thật xin lỗi tối nay tôi phải về nhà ăn cơm với mẹ.

Không biết có chuyện gì lại gọi tôi về nữa "
Mặc dù bận đến đâu nhưng vẫn dành thời gian cho gia đình.

Anh và cô trước đây chưa từng gặp mặt yêu nhau nên có lẽ chưa thể hiểu hết được về nhau.
" Vậy sao thế thôi để khi khác vậy.

Chúng ta có nhiều cơ hội khác mà.

Được rồi vậy thì anh cứ về đi " Tống Bảo An gật đầu đồng ý.

Anh tiễn Tống Bảo An ra ngoài.

Xong , anh lại trở về phòng làm việc tiếp.

Thói quen của anh là không cho phép ai vào khi anh đang làm việc miệt mài vì đó là điều anh ghét nhất.

Lúc đó anh đang tập trung , anh mà dừng lại , tâm trạng anh sẽ không vui.
Làm việc suốt nhiều giờ đồng hồ , anh mệt mỏi , tựa người vào thành ghế xoay vài lần , anh thích nhất là ngủ ở đây , lúc trước do bận đến khuya , anh sẽ ngủ ở lại đây, chứ không về nhà.

Anh thường xuyên ở công ty nhưng mẹ anh đã có ý nhắc nhở anh nên chăm lo cho Mộc Ánh Tuyết.

Anh thì không thể cãi lại nên đành thuận theo ý bà.
Ngồi một lúc , anh đứng dậy chuẩn bị ra về.

Anh trở về nhà thấy cô đang ngồi ở phòng khách chờ đợi sẵn.

Cô mặc một đầm màu trắng rất duyên , hai đôi hoa tai dài màu trắng , phần cuối của hoa tai là quả lắc nhỏ đính vào dây hoa tai.

Cô đeo một đôi guốc màu n*d* , tay cầm điện thoại.

Dáng vẻ của cô nếu nói về lúc chưa kết hôn thì quả thật nhiều chàng trai trông ngóng.
Thật ra trước khi kết hôn với anh cô cũng đã từng yêu một người.

Cô có vẻ đẹp tì vết, một vẻ đẹp thuần khiết mà chắc không ai có được.

Tính cô thẳng thắn chứ không giữ cảm xúc trong lòng.

Đến hiện tại thì cô đã có chồng rồi, tất nhiên nên phải dè chừng.

Anh bước vào , hỏi:" Xong rồi à "
Cô gật đầu:" Xong rồi.

Đi được chưa ? " Cô nhìn anh nhưng chỉ là xã giao bình thường lịch sự.
Anh và cô ra xe.
Anh vào lái xe.

Cô ngồi ghế đằng sau.

Anh quay ra đằng sau , nói:" Cô ra ngồi ghế phụ đi kẻo chừng mẹ tôi lại nói "
Anh không muốn bà Lục nghi ngờ về chuyện cả hai chỉ là quan hệ hôn nhân chứ không phải như vợ chồng thật sự giống như bao người khác.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Có Chút Thê Lương
Chương 19: 19: Hôm Nay Con Dẫn Vợ Con Đến


" Ừm " Cô nói rồi mở cửa xe ở đằng sau ra , đi lên phía trước ngồi ghế lái phụ.

Sau khi đóng cửa xe , cô thắt dây an toàn vào , nhìn thẳng lên phía trước.

Anh bắt đầu lái xe
Tại Lục gia >
Mẹ anh - Lý Nhã Dung và ba anh - Lục Thuận đang ngồi ở ghế sofa.

Còn ông nội anh - Lục Thành đang ngồi trên ghế phụ của ghế sofa , dáng vẻ rất mong đợi.
Đợi được mười lăm phút sau , ông nội anh - Lục Thành lên tiếng:" Sao mà lâu thế ? Đợi nãy giờ ...!rồi " Tiếng ông ngày càng nhỏ dần , ông nói giọng hơi khàn.
" Ba ơi , ba đợi thêm một chút nữa nha ba " Nhã Dung lên tiếng.

Nhà họ Lý từ trước tới giờ , chỉ có cô con gái duy nhất và là mẹ anh.

Mới đầu , ông nội không đồng ý nhưng ba anh nhất quyết nên ông nội không can thiệp vào nữa.

Có điều , lễ cưới diễn ra không lớn , quy mô vừa.

Nhưng không phải không có ai biết đến sự tồn tại của bà, bà vẫn được mọi người yêu quý.

Nhã Dung cực kì ưng Ánh Tuyết.

Lục Thuận lên tiếng đáp lại ba mình:" Ba à , đợi thêm chút nữa.

Chắc giờ nó cũng sắp về rồi đấy "

Ông nội anh thở dài , nhìn lên đồng hồ treo tường.

Quả lắc vẫn lắc đi lắc lại theo vòng lặp của nó nhìn lâu rất là chóng mặt.
Đợi được thêm một lúc nữa , không thấy anh đến Lục Thành sốt ruột liền giục cô con dâu:" Dung Dung sao Tiểu Nguyên lâu về vậy ? Con mau gọi điện đi ba đói quá rồi "
Nhã Dung vâng lời:" Dạ để con " Mẹ anh bấm số gọi cho anh nhưng không được.
Ba anh cũng gọi kết quả nhận thuê bao
" Phải làm sao đây " Mẹ anh lo lắng , tay bà run lên , sợ sệt
" Đừng lo.

Chắc nó sắp đến rồi " Ba anh an ủi, vỗ nhẹ vai Nhã Dung.
" Nhưng mà từ chỗ nó đến đây không có xa như vậy.

Không lẽ nào ...!nó không đến đây chứ ? " Mẹ anh rất lo nếu ông nội không được gặp cháu dâu nhất định sẽ rất buồn.

Đợi thêm rồi nhưng vẫn không thấy sự có mặt của anh và cô.

" Sao lâu thế ? Định cho ông buồn chết sao ? " Ông lên tiếng , vẫn không ngừng nhìn lên đồng hồ quả lắc kia.
" Ba đợi thêm chút nữa nhé ba " Ba anh vỗ vai ông nội anh , đỡ ông nội anh vào bàn ngồi trước.
" Ba có vẻ mong muốn lắm để ba thất vọng ...!" Mẹ anh không kịp nghĩ đến vế sau đã toát cả mồ hôi rồi
Bên ngoài , xe dừng lại.

Anh quay sang nói:" Đến rồi , cô biết mình nên làm gì rồi đấy " Anh cảnh cáo cô cho dù không phải là nói trước cô vẫn sẽ làm những thứ tốt nhất cho ông.
Cô không nhìn anh , mở dây an toàn ra , mở cánh cửa xe , bước ra ngoài rồi nói:" Tôi biết mà.

Đứng đây không an tâm đâu , đi vô đi "

Anh xuống xe cùng cô đi vào trong nhà.

Anh đi vào trước , cô nối gót theo sau.

Chiếc đầm màu trắng thướt tha tung bay theo gió.

Tóc của cô lất phất lên rồi xuống.

Cô buộc tóc gọn lại , dài đến tận lưng.

Tóc cô màu đen suôn mượt.

Không cầu kì xoăn hay gì cả , mượt hơn lúc gội đầu.
Đi vào trong nhà đã thấy mẹ anh và ba anh nhìn ông nội anh.

Anh bước vào , nói:" Ba mẹ , ông nội "
Ba mẹ anh cả ông nội đều nhìn ra chỗ anh:" Con về rồi à " Ba mẹ anh mừng rỡ.

Ông nội anh cười
" Dạ hôm nay con dẫn vợ con đến " Anh nói rồi cô đứng ngang hàng với cô..

Anh và cô nhìn rất đẹp đôi nhưng tiếc là không như vẻ bề ngoài mọi người nhìn thấy , bọn họ đơn giản là vì hợp đồng mà thôi.
" Được rồi dù sao cũng đã muộn rồi không cần chào hỏi lễ phép nữa vào ăn thôi " Mẹ anh nói rồi dẫn cô đi trước.

Anh và ba anh đi sau.
Ba anh nói với anh một câu:" Giờ con không còn là con trai của mẹ nữa rồi đấy giờ mẹ con có con gái thôi là vợ con đó còn con sớm muộn gì cũng bị đuổi ra khỏi nhà thôi " Nói xong , ba anh ngồi xuống ăn cơm.

Anh ngồi xuống.

Cô và mẹ anh ngồi gần nhau , nói:" Ăn đi con "
Cô không vội ăn , lễ phép nói:" Ông nội , con là Ánh Tuyết.

Mong ông nhận con làm cháu gái của ông"
 
Back
Top Bottom