Ngôn Tình Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 20: Tình yêu bị bán đi


Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.

Cố Hề Hề khó tin ngẩng đầu nhìn Doãn Tư Thần, anh nói gì? Anh sẽ để cho cô gặp Tử Cương?

Sao anh…

Đúng lúc đó, xa xa, một chiếc xe lặng lẽ chạy vào, ngừng lại trước mặt Cố Hề Hề.

Cửa xe mở ra, bóng người quen thuộc trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Cố Hề Hề.

Cố Hề Hề trợn tròn mắt.

Là Tử Cương, anh thật sự đã quay lại.

“Tử Cương!” Cố Hề Hề mừng đến ch** n**c mắt. Cô phải nói toàn bộ cho Tử Cương, tất cả đều là hiểu lầm, cô muốn hỏi Tử Cương có nguyện ý cùng cô cao chạy xa bay không.

Cố Hề Hề vừa muốn chạy tới ôm Trương Tử Cương, nhưng Trương Tử Cương lại né về phía sau.

Lần đầu tiên Trương Tử Cương thấy nhiều vệ sĩ áo đen như thế, lại là lần đầu tiên đối mặt với Doãn Tư Thần đầy khí chất, nhất thời liền kinh sợ.

Cố Hề Hề sửng sốt, đây là Tử Cương sao? Hôm qua anh còn ôn nhu, kể với mình cuộc sống ở nước ngoài qua vi tính, còn nói anh biết bao nhiêu, tại sao hôm nay trở nên bỉ ổi như thế?

“Tử Cương… anh đây là thế nào? Có phải Doãn Tư Thần ép anh không?” Cố Hề Hề tiến lên một bước, Trương Tử Cương liền lui về sau một bước.

“Không có…” Ánh mắt Trương Tử Cương né tránh không dám nhìn thẳng vào Cố Hề Hề, đâu còn là Trương Tử Cương tiêu sái không sợ hãi mà Cố Hề Hề quen biết.

Cố Hề Hề quay đầu hung tợn trợn mắt nhìn Doãn Tư Thần: “Anh làm gì anh ấy?”

Doãn Tư Thần chậm rãi cởi nút áo trên cổ tay, khí thế lan ra, càng thêm áp chế Trương Tử Cương.

Anh chậm rãi đi tới hai người, đáy mắt hẹp dài thoáng qua một chút giễu cợt: “Tôi có thể làm gì? Tôi chẳng qua là thay em đưa người em muốn gặp đến mà thôi.”

“Các người… tìm tôi có chuyện gì?” Lúc này Trương Tử Cương mới rụt rè e sợ lên tiếng, ánh mắt lòe lòe lấp lánh, đơn giản là thô bỉ khiến người khác khó tin.

Cố Hề Hề có lẽ không biết, nhưng Trương Tử Cương biết.

Giá trị của chiếc xe anh ta vừa ngồi tuyệt đối không thấp hơn 10 triệu.

Còn có nhiều vệ sĩ áo đen như vậy, những người này tuyệt đối không phải người bình thường.

“Chỉ là muốn hỏi Trương tiên sinh một chút, Cố Hề Hề ở trong lòng anh trị giá bao nhiêu tiền.” Doãn Tư Thần ngoắc tay, Tiểu A cầm cái vali tới, trực tiếp đưa tới mở ra ngay trước mặt Trương Tử Cương.

“Anh… Anh nói bậy gì đó? Hề Hề ở trong lòng tôi, vẫn luôn là vô giá…” Thời điểm tầm mắt Trương Tử Cương rơi vào vali kia, giọng điệu hung hãn hơi ngừng ngập.

“500.000!” Doãn Tư Thần đẩy nhẹ vali tới trước.

“Anh… tôi…Tại sao có thể dùng tiền…” Trương Tử Cương còn chưa dứt lời, Tiểu A lần nữa mở cái vali khác ra trước mặt Trương Tử Cương.

Trương Tử Cương nuốt lời nói còn lại vào bụng.

“1 triệu.” Nụ cười châm chọc trong đáy mắt Doãn Tư Thần càng ngày càng lớn.

Cố Hề Hề thấy biểu tình của Trương Tử Cương, đáy lòng đột nhiên thoáng qua dự cảm không tốt, quay đầu nhìn chằm chằm Doãn Tư Thần.

Doãn Tư Thần chỉ liếc Cố Hề Hề một cái, giễu cợt trong mắt khiến đáy lòng Cố Hề Hề hung hăng run rẩy.

Rốt cuộc anh muốn làm gì?

Tiểu A lần nữa mở hai vali trước mặt Trương Tử Cương.

“Không thích nhân dân tệ? Đôla Mỹ thế nào?” Giễu cợt trong mắt Doãn Tư Thần ngày càng đậm: “Tổng cộng đây là 5 triệu đôla.”

Trương Tử Cương kinh hãi.

Dự cảm không tốt trong lòng Cố Hề Hề đột nhiên bùng nổ, cô đã đoán được, cô quay đầu dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Trương Tử Cương.

Không, Tử Cương, không được, không được như vậy!

Tình yêu của chúng ta, không thể dùng tiền để đổi lấy!

Anh từng nói với em, tình yêu chúng ta là vô giá. Anh đã nói, tương lai của chúng ta sẽ rất tốt, chúng ta có thể dựa vào bàn tay của chúng ta để dựng nên sự nghiệp!

Biểu tình của Trương Tử Cương đã trở nên có chút điên cuồng.

5 triệu đôla.

Giá trị 30 triệu nhân dân tệ.

Cho tới hiện tại anh ta chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, không, không cần suy nghĩ nữa.

Trương Tử Cương không tự chủ được quỵ trước vali, không, anh ta quỳ trước tiền, quỳ trước mặt đế vương cao cao tại thượng.

Sắc mặt Cố Hề Hề bỗng nhiên trở nên tái nhợt.

“Trương tiên sinh, tôi chỉ cho anh một lựa chọn.” Khóe miệng Doãn Tư Thần hiện lên nụ cười tà mị, giễu cợt và thương hại trong mắt chợt phóng đại: “Anh có thể chọn đứng trước nhà thờ kết hôn với người phụ nữ này, hơn nữa là cao chạy xa bay. Anh cũng có thể chọn buông tay người phụ nữ này. À, còn có chiếc xe kia, có thể cho anh.”

Trương Tử Cương nghe được lời của Doãn Tư Thần, đột nhiên ngẩng đầu. Đáy mắt anh ta tràn đầy ngạc nhiên và mừng rỡ.

Đúng vậy, là ngạc nhiên và mừng rỡ.

Thấy ánh mắt của Trương Tử Cương, Cố Hề Hề chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng.

Không, không thể, Tử Cương, anh không thể có ánh mắt như vậy…

Lúc này, trong mắt Trương Tử Cương chỉ có thứ trước mắt này khiến anh ta điên cuồng, không thấy được Cố Hề Hề.

Nhiều tiền như thế, chiếc xe có số lượng hạn chế, đây là thứ anh ta theo đuổi trọn đời.

Lại lấy được dễ như trở bàn tay.

Có phải đang nằm mơ hay không?
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 21: Kết thúc mối tình đầu 1


Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.

Doãn Tư Thần thấy tham lam trong mắtTriệu Trạch Cương, đã biết tất cả đều được giải quyết.

Doãn Tư Thần không nói thêm gì nữa, cứ như vậy lẳng lặng đứng đó.

Cố Hề Hề không nhịn được, lập tức vọt tới, kéo Triệu Trạch Cương: “Trạch Cương, chúng ta đi! Chúng ta rời khỏi nơi này, chúng ta không cần tiền của anh ta, chúng ta cùng nhau phấn đấu, sớm muộn chúng ta cũng sẽ kiếm được nhiều tiền hơn anh ta.”

Tầm mắt Triệu Trạch Cương nhìn vali đôla trước mắt bị Cố Hề Hề ngăn lại, không chút nghĩ ngợi, cũng không thèm nhìn tới Cố Hề Hề mà đẩy cô ra: “Đi ra! Những thứ này đều là của tôi! Ha ha ha, Triệu Trạch Cương tôi phát tài rồi! Rốt cuộc tôi cũng có tiền có xe!”

Cố Hề Hề bị đẩy lảo đảo, thiếu chút nữa té lăn trên đất.

Doãn Tư Thần đưa tay đỡ Cố Hề Hề, nhưng Cố Hề Hề căn bản không nhìn Doãn Tư Thần, vẫn nhìn Triệu Trạch Cương.

Trạch Cương, có phải anh bị che mắt không? Tiền của Doãn Tư Thần, chúng ta không cần! Chúng ta có thể tự mình kiếm tiền!

TrạchCương, anh nhìn em đi! Anh nhìn vào mắt em đi, anh mau nói với Doãn Tư Thần, anh sẽ không bỏ rơi em!

Cố Hề Hề hất tay Doãn Tư Thần ra, lảo đảo đi tới Triệu Trạch Cương: “Trạch Cương, chúng ta…”

“Cô thật là phiền.” Triệu Trạch Cương đẩy Cố Hề Hề một lần nữa, tiếp tục ôm tiền của anh ta.

Cố Hề Hề giống như bị người khác đổ một thùng nước lạnh từ trên đầu xuống, từ đầu đến chân lạnh như băng.

Đây là người đàn ông luôn miệng nói yêu thương cô, cưng chiều cô đó sao?

“Được rồi, Trương tiên sinh, anh nên lựa chọn, thời gian của tôi có hạn.” Doãn Tư Thần thấy Cố Hề Hề hất tay mình, cho dù bị thương cũng phải đi về phía Triệu Trạch Cương, đáy lòng mơ hồ dâng lên cảm xúc tức giận.

Triệu Trạch Cương không ngẩng đầu lên trả lời ngay: “Dĩ nhiên tôi muốn tiền. Người phụ nữ này thuộc về anh.”

Câu trả lời của Triệu Trạch Cương, khiến trước mắt Cố Hề Hề trở nên tối sầm.

Không, không phải như vậy!

Trạch Cương, anh không thể đối xử với em như vậy!

Chúng ta rõ ràng yêu nhau đến thế, tại sao anh… nói bán em liền bán?

Quá khứ của chúng ta, ở trong lòng anh ruốt cuộc coi là gì?

Tôi ở trong lòng Triệu Trạch Cương cũng chỉ là dùng tiền để trao đổi sao?

“Rất tốt, số tiền và chiếc xe này đều thuộc về anh.” Doãn Tư Thần sãi bước đi tới trước, kéo Cố Hề Hề ra.

Môi Cố Hề Hề khẽ run, cô muốn nói gì, nhưng giờ phút này, cô đã một chữ cũng không nói được.

Triệu Trạch Cương vẫn không nhìn Cố Hề Hề một cái nào, ném vali vào trong xe, sau đó cúi người nói cảm ơn với Doãn Tư Thần đủ kiểu, chính là không nhìn Cố Hề Hề mà vui vẻ bước lên xe chạy đi.

Cốt khí thanh cao của anh ta trước kia, vào giờ khắc này đều biến thành một chuyện tiếu lâm.

Từng là lời ngon tiếng ngọt, hiện tại đều hóa thành bọt nước.

Chỉ cần anh ta có tiền, phụ nữ nào mà tìm không được chứ?

Cố Hề Hề có là gì? Có nhiều phụ nữ xinh đẹp hơn cô.

Triệu Trạch Cương vui sướng lái xe rời đi, thậm chí không quay đầu nhìn người phụ nữ từng được anh nâng niu trong lòng bàn tay một lần, lúc này đã bị tiền mê hoặc.

Cố Hề Hề tránh tay Doãn Tư Thần lần nữa, muốn chạy theo Triệu Trạch Cương.

Nhưng không đợi cô chạy tới bước thứ hai, bóng dáng Triệu Trạch Cương đã hoàn toàn biến mất.

Cứ như vậy mà bị người đàn ông mình yêu sâu đậm bán đi?

Ngực Cố Hề Hề đau đớn, lỗ chân lông toàn thân cô cũng rụt theo, cô lập tức gập cả người, quỳ ngồi trên mặt đất.

Cho đến giờ phút này, cô vẫn không thể nào tin nổi cô đã chứng kiến toàn bộ, đều là sự thật.

Cô thậm chí cảm thấy nhất định là đang nằm mơ.

Đúng, đây chỉ là một cơn ác mộng.

Chỉ cần tỉnh lại, tất cả sẽ trở về điểm ban đầu. Cô nhất định có thể cùng Triệu Trạch Cương hạnh phúc ngọt ngào.

Cố Hề Hề giơ tay ôm chặt ngực, há miệng nôn mửa một trận, nhưng không nôn được gì.

Thì ra lúc tuyệt vọng, ngay cả nôn mửa cũng trở nên khó khăn như vậy.

“Không, không phải như vậy…” Tầm mắt Cố Hề Hề rơi vào tiền bị gió thổi rơi trên mặt đất, trong lòng không ngừng reo hò, sao ác mộng này không chịu kết thúc? Tại sao còn tiếp tục?

Trạch Cương, Trạch Cương, Triệu Trạch Cương!

Tôi hận anh!

Tôi rất hận anh!

Tất cả ảo tưởng đẹp của tôi đối với tình yêu đều đã hoàn toàn biến mất.

Đủ rồi, quá đủ rồi!

Mình nên thanh tỉnh.

Mình luôn cho rằng tình yêu là đùng, thì ra không chịu được một đả kích như vậy.

Mình đã từng hạnh phúc, lại biến thành dáng vẻ đáng thương bị cười nhạo.

Triệu Trạch Cương, tôi phải cảm ơn anh cho tôi một bài học.

Nếu anh chọn tiền, như vậy, anh hãy sống cùng đống tiền đó đi!

Cố Hề Hề tôi bị mù, thế mà kiên định cho rằng anh sẽ chọn cùng tôi cao chạy xa bay.

Triệu Trạch Cương… Tự thu xếp ổn thỏa đi.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 22: Kết thúc mối tình đầu 2


Lâm Tiểu Nhã ẩn núp xa xa xem trò vui, không nghĩ tới sẽ phát sinh chuyện ngược lại như vậy, cô ta vừa muốn chạy tới tìm Doãn Tư Thần.

Cô ta còn chưa bước ra, có ai vệ sĩ mặc đồng phục đen lập tức ngăn cản Lâm Tiểu Nhã.

“Các anh muốn làm gì? Tôi là Dina, tôi là bạn gái của Doãn Tư Thần, tôi phải đi gặp anh ấy.” Lâm Tiểu Nhã chạy tới tìm Doãn Tư Thần.

Hai người vệ sĩ kia lập tức chặn Lâm Tiểu Nhã lại.

“Dina tiểu thư, tổng giám đốc phân phó, nếu Malaysia tốt như vậy, Dina tiểu thư không cần trở về. Tổng giám đốc đã đặt vé máy bay cho Dina tiểu thư, xin mời Dina tiểu thư.” Vệ sĩ mặt không biểu tình trả lời.

Lâm Tiểu Nhã khó tin lắc đầu một cái, rống to lên: “Không! Các anh lừa tôi! Tư Thần sẽ không đối xử với tôi như vậy! Các anh tránh ra, tôi phải đi tìm Tư Thần giải thích rõ! Người hôm nay kết hôn là tôi, không phải Cố Hề Hề!”

Hai vệ sĩ không có ý tránh ra, thư ký Tiểu A đi tới, gật đầu với hai vệ sĩ, hai vệ sĩ lập tức áp giải Lâm Tiểu Nhã rời khỏi nhà thờ, trực tiếp đưa đến sân bay, áp giải cô ta lên máy bay buộc cô ta ra nước ngoài.

Hôn lễ kết thúc, Cố Hề Hề cùng Doãn Tư Thần trở lại biệt thự Doãn lão phu nhân cho Cố Hề Hề.

Nơi này xem như phòng tân hôn của hai người, đã bố trí mới hoàn toàn.

Cố Hề Hề ngơ ngác ngồi trong phòng, vẫn mặc áo cưới thất thần. Căn phòng này đúng là phòng bọn họ sẽ trải qua đêm tân hôn, không khí tràn đầy giản lược và tôn quý.

Nghe tiếng nước chảy từ trong phòng tắm, Cố Hề Hề mời hoàn hồn lại, cô nhận ra cô đã kết hôn rồi.

Hôn lễ này đối với Cố Hề Hề mà nói, thứ cần nhớ không nhiều.

Toàn bộ quá trình đều là vô tri vô giác.

Vào một khắc Triệu Trạch Cương tuyệt tình lái xe rời đi, cô biết mình đã tuyệt vọng.

Có lẽ kết hôn với Doãn Tư Thần không phải là một lựa chọn tốt lắm, nhưng cũng chưa hẳn là một lựa chọn xấu, không phải sao?

Ít ra đứa bé có cha, ít ra đứa bé vừa sinh ra sẽ không thiếu sót tình cảm gia đình.

Lúc này cô đã hoàn toàn phục hồi tinh thần lại, khi xảy ra chuyện, Doãn Tư Thần mặc dù tức giận, nhưng vẫn cùng mình hoàn thành hôn lễ này.

Có lẽ, anh thật sự quan tâm đứa bé hơn tất cả?

Tiểu Nhã, thật xin lỗi, tôi phải kết hôn với Doãn Tư Thần.

Bất kể ban đầu là tôi vô tình cầm nhầm thể phòng của cô, hay là cô cố ý cho sai, vận mệnh đều đã xảy ra rồi.

Tôi và Triệu Trạch Cương đã hoàn toàn kết thúc, tôi bị anh ta bán đi bằng 5 triệu đôla, 2 triệu nhân dân tệ và một chiếc xe số lượng có hạn, vào giây đó, tìnhh yêu của tôi cũng đã chết.

Nếu đã không có tình yêu, tôi tuyệt đối không thể mất đứa bé này.

Vì đứa bé, tôi phải kiên cường! Tôi tuyệt đối không thể tùy tiện ngã xuống.

Vì đứa bé, phải kết hôn.

Dù cuộc hôn nhân này chỉ là một hình thức, tôi cũng không quan tâm.

Đối với một người phụ nữ không còn tin tưởng tình yêu mà nói, kết hôn với ai có gì khác nhau sao?

Cố Hề Hề ngồi trên giường suy nghĩ, Doãn Tư Thần từ trong phòng tắm đi ra, giương mắt thấy dáng vẻ hiện tại của Cố Hề Hề.

Cô không có tuyệt vọng và điện cuồng của ban ngày, biểu tình trên mặt che giấu một vẻ kiên định.

Xem ra, cuối cùng cô cũng biết nên làm thế nào mới tốt nhất cho đứa bé.

Cố Hề Hề thấy Doãn Tư Thần chỉ quấn khăn tắm ngang hông đi ra, ánh mắt mất tự nhiên dời đi.

Mặc dù đã kết hôn, nhưng Cố Hề Hề vẫn không thích ở trong phòng ngủ với một người đàn ông xa lạ.

Ánh mắt Doãn Tư Thần lóe lóe, sao anh không hiểu ý của Cố Hề Hề?

Nghĩ đến ban ngày cô khóc tuyệt vọng như vậy, gặp quỷ, anh lại mơ hồ cảm thấy có chút đau lòng.

“Tối nay tôi ngủ ở thư phòng, cô mệt rồi, nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Không chỉ có Cố Hề Hề không quen, anh cũng không quen.

Dù sao cuộc hôn nhân này chỉ là vì đứa bé mà tồn tại, ngủ ở đâu không quan trọng.

Cố Hề Hề ngước mắt nhìn Doãn Tư Thần, cô kinh ngạc.

Căn phòng này là của Doãn Tư Thần, anh lại để cho mình? Đúng rồi, anh ấy vốn không thích mình, sao có thể nguyện ý ngủ chung với mình?

Doãn Tư Thần không nói nhảm nữa, dây thần kinh của Cố Hề Hề mới hoàn toàn buông lỏng.

Ngày này, cuối cùng cũng kết thúc.

Sáng hôm sau, Cố Hề Hề rời phòng liền ngửi thấy mùi thơm thức ăn, còn có Tiểu A chờ trong phòng khách.

“Chào thiếu phu nhân.” Thư kí A lễ phép chào hỏi.

“Chào.” Cố Hề Hề gật đầu: “Doãn Tư Thần đâu?”

Tối hôm qua sau khi Doãn Tư Thần đi, cô ngủ rất sâu. Đây là lần đầu tiên từ lúc vào nhầm phòng cô ngủ ngon như vậy. Cho nên Doãn Tư Thần cách vách rời đi lúc nào cô cũng không biết.

“Tổng giám đốc đến công ty rất sớm.” Tiểu A làm hết phận sự trả lời: “Chủ tịch phân phó, cho thiếu phu nhân ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Nếu cần gì thì thông báo là được.”

“Nghỉ ngơi? Tôi không cần nghỉ ngơi.” Cố Hề Hề nhướng mày, nếu cô ở nhà nghỉ ngơi, cô không có tiền.

Mình còn phải gửi tiền về nhà, như thế mẹ mới có thể tốt hơn một chút.

Tiền của Doãn gia, phải đợi mình sinh xong đứa bé mới có thể lấy.

Kể từ bây giờ đến khi sinh, còn rất lâu.

Nếu khoảng thời gian này mình không gửi tiền về nhà, bà nội nhất định sẽ hành hạ mẹ.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 23: Thư kí trưởng của tổng giám đốc 1


“Nhưng đây là mệnh lệnh của chủ tịch.” Tiểu A do dự, nói: “Cũng là ý của tổng giám đốc. Chủ tịch thậm chí không cho thiếu phu nhân ra cửa, chỉ cần ở trong nhà dưỡng thai thật tốt.”

“Không, tôi gọi điện thoại cho chủ tịch, tôi có công việc, tôi không thể ở nhà nhàn rỗi.” Cố Hề Hề xoay người tìm điện thoại, Tiểu A kịp thời báo cáo tình hình cho Doãn Tư Thần.

Doãn Tư Thần đang xử lí chuyện công ty nghe Tiểu A báo cáo, giễu cợt cười một tiếng, nói: “Cô ấy có thể làm gì? Cùng lắm chỉ là một nhân viên quèn, còn nói tới công việc? Nếu chủ tịch đồng ý, hãy cho cô ấy đến đây là thư kí, tôi xem cô ấy có bao nhiêu bản lĩnh. Tốt hơn thiếu phu nhân không làm gì, còn muốn tới công ty tìm cảm giác tồn tại.”

Tiểu A lập tức chuyển lời của Doãn Tư Thần cho thư kí của Doãn lão phu nhân.

Tiểu A vừa báo cáo xong, Cố Hề Hề cũng tìm được điện thoại, thời điểm gọi cho Doãn lão phu nhân, hết sức thuyết phục: “Thành viên ban quản trị… A, bà nội, con là Hề Hề. Con có thể thương lượng với bà một chuyện không? Thân thể con hiện tại rất tốt, hoàn toàn không cần phải ở nhà nghỉ ngơ. Hơn nữa công ty cũng có phòng y tế, nếu thân thể con không thoải mái, con sẽ kêu bác sĩ xem cho con. Con đi làm việc, nếu thời gian dài không đi làm, sẽ có người chỉ trích, đối với công ty cũng sẽ ảnh hưởng không tốt. Bà nội, con có thể trở về công ty đi làm không? Con bảo đảm nhất định sẽ không xảy ra bất cứ vấn đề gì.”

Doãn lão phu nhân cầm điện thoại nhẹ nhàng cười: “Ở nhà hưởng phúc không tốt sao?”

“Bà nội, con… con vẫn muốn đi làm. Ở nhà một mình rất khó chịu, rất dễ buồn phiền. Tâm tình không tốt cũng sẽ ảnh hưởng đến thai nhi.” Cố Hề Hề không dám nói vì mình thiếu tiền, chỉ có thể cầu khẩn nói: “Con sẽ không liều mạng làm thêm giờ, con chỉ muốn tìm một hoàn cảnh quen thuộc giải sầu.”

“Nếu chẳng qua là tìm một chỗ giải sầu, vậy ở bên cạnh Tư Thần tốt lắm. Bất kì người nào cũng không khiến bà yên tâm bằng nó.” Doãn lão phu nhân thầm nghĩ để bọn họ ở bên cạnh nhau cũng tốt, có thể bồi dưỡng tình cảm, đối với đứa bé cũng tốt.

Nghe lời của Doãn lão phu nhân, Cố Hề Hề ngẩn ra, phải đi làm thư kí cho Doãn Tư Thần? Sẽ không đâu.

“Được rồi, cứ quyết định như vậy. Hoặc là con đi làm thư kí, hoặc là ở nhà nghỉ ngơi thật tốt.” Doãn lão phu nhân rốt cuộc thể hiện vẻ ngang ngược ra ngoài.

“Con đi con đi.” Cố Hề Hề vừa nghe lập tức đáp ứng.

Bất kể làm công việc gì, chỉ cần có tiền lương là được.

Đặt điện thoại xuống, không lâu sau Tiểu A từ bên ngoài đi vào, đưa thẻ nhân viên mới tinh cho Cố Hề Hề.

Thẻ nhân viên? Hiệu suất nhanh như vậy?

Mình chỉ vừa nói chuyện điện thoại xong, đã làm thẻ nhân viên mới tinh? Chẳng lã Doãn Tư Thần đã sớm biết… làm sao biết? Nhất định là mình suy nghĩ nhiều.

Cố Hề Hề kinh ngạc nhận lấy thẻ nhân viên, phía trên viết chức vị: Thư kí trưởng của tổng giám đốc.

Thư kí trưởng của tổng giám đốc?

Cố Hề Hề nhất thời cười lên: “Tôi và cô là đồng nghiệp?”

Tiểu A cũng cười theo: “Thiếu phu nhân là tâm phúc của tất cả thư kí chúng tôi.”

Hiện tại tốt rồi, thiếu phu nhân ở bên cạnh tổng giám đốc, không sợ không trúng tâm tư của tổng giám đốc nữa.

Lúc này, người giúp việc đã dọn xong bữa sáng trên bàn ăn, đứng một bên phục vụ Cố Hề Hề ăn điểm tâm.

Những ngày qua Cố Hề Hề cũng dần quen người giúp việc đứng bên cạnh phục vụ mình ăn.

Cố Hề Hề cũng biết, Doãn gia chăm sóc như vậy, cũng không phải vì mình mà là vì đứa bé trong bụng.

Đây là cốt nhục của Doãn gia, Doãn gia coi trọng như vậy, sao có thể sơ xuất.

Ăn bữa sáng xong, Tiểu A lái xe chở Cố Hề Hề tới công ty.

Vừa vào cửa công ty, Cố Hề Hề liền cảm nhận được vô số tầm mắt bắt về phía mình, không ít người cũng đang xì xào bàn tán.

Tiểu A là thư kí xuất hiện bên cạnh Doãn Tư Thần nhiều nhất, hiện tại Tiểu A đi theo Cố Hề Hề, điều này khiến người khác chấn động đứng lên.

“Các cô nói, rốt cuộc quan hệ giữa Cố Hề Hề và tổng giám đốc là gì, tổng giám đốc vậy mà cho Tiểu A đi theo Cố Hề Hề.”

“Còn cần phải nói sao? Quan hệ nam nữ. Cùng lắm, Cố Hề Hề này cũng không có kết quả tốt.”

“Thế nào?” Những người khác rối rít truy hỏi.

“Nếu tổng giám đốc thật sự để ý cô ta, sao một mực không cho cô ta danh phận?” Nữ đồng nghiệp vừa nói hỏi.

Những người khác bừng tỉnh hiểu ra:”Nói có lý!”

Thời điểm ánh mắt những người này nhìn Cố Hề Hề lần nữa, ánh mắt liền lộ ra thương hại… và ghen tị.

Cố Hề Hề than thở trong lòng, cô biết nếu mình biến mất một quãng thời gian rồi trở về công ty, lời đồn đãi trong công ty sẽ làm thế nào cũng không át chế được.

Không có vấn đề, thân phận mình là gì, không quan trọng.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 24: Thư kí trưởng của tổng giám đốc 2


Mình căn bản không yêu người đàn ông đó, cho nên anh ấy có cho mình danh phận địa vị gì hay không, thật ra không quan trọng.

Cố Hề Hề lấy thẻ nhân viên của mình ra, trực tiếp quẹt mở thang máy.

Trong tập đoàn Doãn thị, thẻ nhân viên của mỗi người có thể thẳng tới lầu mình làm việc.

Cố Hề Hề nhìn thang máy thẳng từ số 1 đến số 36.

Cửa thang máy mở ra, Cố Hề Hề bước ra thang máy, đôi giày mềm đế bằng giẫm lên thảm trắng từ Pháp, nhìn phòng làm việc tổng giám đốc lớn trước mặt, luôn cảm thấy có cảm giác không chân thật.

Nơi này từng là cấm địa của nhân viên quèn như cô, chỉ có nhân tài cao cấp mới có quyền tới nơi này.

Mà vào giờ phút này, cô đã là một thành viên cao cấp.

“Thiếu phu nhân….” Những thư kí bên người Doãn Tư Thần đương nhiên biết chuyện tổng giám đốc đã kết hôn, cho nên thái độ đối với Cố Hề Hề rất cung kính.

Bất kể Cố Hề Hề có được cưng chiều hay không, cô mang thai cốt nhục Doãn gia là sự thật, mẹ hưởng phúc nhờ con, điều này ở thời kì nào đều có hiệu quả.

Cố Hề Hề khoát khoát tay nói: “Đây là công ty, mọi người không cần gọi tôi như vậy.”

Thời điểm Cố Hề Hề bước vào phòng làm việc của Doãn Tư Thần, Doãn Tư Thần đang vùi đầu viết thoăn thoắt.

Cố Hề Hề chần chừ một lát, vẫn đi tới, mở miệng chào hỏi: “Tổng giám đốc.”

Tay Doãn Tư Thần đột nhiên ngừng một lát, sau đó cấp tốc viết xong, ném bút trong tay, ngẩng đầu nhìn Cố Hề Hề.

Hôm nay Cố Hề Hề mặc đồ công chức như cũ, nhưng vì mang thai, giày cao gót được đổi thành giày đế bằng.

Khóe miệng Doãn Tư Thần thoáng qua chút hài lòng.

Rất tốt, biết cách bảo vệ đứa bé.

“Bắt đầu từ hôm nay, cô chính là thư kí trưởng, phải phụ trách điều động tất cả công việc của tổng giám đốc, có làm được không?” Doãn Tư Thần đã khôi phục dáng vẻ cao lãnh, muốn làm thư kí trưởng, cũng không phải chuyện đơn giản. Không phải cô la hét muốn tới sao? Vậy hãy để cho cô tự nhìn mình rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh đi.

“Có thể.” Cố Hề Hề cúi đầu trả lời.

Doãn Tư Thần đối với câu trả lời của cô dường như có chút ngoài ý muốn, tự tin như vậy?

Thuận tay cầm lên một văn kiện đưa tới trước mặt Cố Hề Hề: “Làm văn kiện này cho tôi.”

Cố Hề Hề đưa tay nhận lấy, lập tức bắt đầu công việc.

Doãn Tư Thần nhìn Cố Hề Hề, đây là một mặt khác của cô?

Thì ra thời điểm cô làm việc lại là bộ dáng này.

Đây là biểu tình thứ năm của cô ngoài khóc, mỉm cười, tức giận, tuyệt vọng?

Thì ra thời điểm cô chăm chỉ làm việc lại đẹp mắt đến thế, trong mắt cực kì nghiêm túc.

Lúc này, thư kí mang càfe gõ cửa tiến vào, vừa đặt ly càfe của Cố Hề Hề lên bàn, không đợi Cố Hề Hề mở miệng, Doãn Tư Thần đã mở miệng nói: “Mang càfe đi, cô ấy chỉ uống sữa tươi, loại chuyên dùng trong hoàng gia Anh quốc, nhớ phải hâm lại trước khi mang tới.”

Thư kí suýt chút nữa ngây ngốc.

Cô ta có nghe lầm hay không?

Tổng giám đốc vậy mà sẽ chú ý chuyện nhỏ như thế? Chẳng lẽ nói, vừa rồi tổng giám đốc vẫn luôn nhìn… Cố Hề Hề?

Thấy thư kí vẫn còn sững sờ, ánh mắt Doãn Tư Thần khẽ híp không vui nói: “Thế nào? Chút chuyện nhỏ như vậy cũng làm không được?”

Thư kí sợ hãi, sau lưng mồ hôi lạnh chảy ra, lập tức mang càfe đi, nói: “Dạ, tổng giám đốc, tôi lập tức đi đổi.”

Cố Hề Hề chỉ ngẩng đầu liếc mắt Doãn Tư Thần, anh quả nhiên rất quan tâm đứa bé, mình cũng xem như là dính đứa bé này hưởng thụ?

Chờ thư kí mang sữa tươi vào, Cố Hề Hề đã làm xong, đưa báo cáo cho Doãn Tư Thần: “Tổng giám đốc, đã làm xong.”

Doãn Tư Thần không tiếp nhận văn kiện trong tay Cố Hề Hề, đối với thư kí gật đầu một cái, tỏ ý cô ta đã mang đúng sữa mới nhìn Cố Hề Hề nói: “Uống cạn sữa.”

Cố Hề Hề khẽ cau mày: “Tổng giám đốc, tôi không thể nào…”

“Cần tôi đút cô không?” Doãn Tư Thần nheo đôi mắt hẹp dài, khí chất cả người trong nháy mắt lạnh lẽo.

“Không… tôi uống.” Cố Hề Hề cắn răng, đặt văn kiện lên bàn, xoay người uống sữa.

“Ngồi xuống từ từ uống.” Mặc dù ánh mắt Doãn Tư Thần không nhìn Cố Hề Hề, nhưng vẫn thấy được động tác của Cố Hề Hề.

Cố Hề Hề lại cắn răng, thật là tổng giám đốc rùa.

Trước kia cô chưa từng tiếp xúc với tầng này, còn không biết Doãn Tư Thần lại là con rùa. Anh là cung xử nữ sao?

“Tôi là cung thiên bình.” Doãn Tư Thần vừa xem báo cáo của Cố Hề Hề vừa nói.

“Phốc… khụ khụ…” Cố Hề Hề thiếu chút nữa sặc chết.

Anh là thần sao? Cô suy nghĩ gì đều đoán được.

“Uống sữa tươi cũng có thể sặc, xem ra tôi thật sự đánh giá cao năng lực của cô rồi.” Thanh âm bình thản không gợn sóng, che giấu ưu tư Cố Hề Hề không hiểu được: “Cô cung gì?”

“Cung cự giải.” Cố Hề Hề cảm thấy mình nhất định sẽ nhẫn nại đến nội thương, tại sao làm thư kí còn phải khai báo chòm sao.

Doãn Tư Thần quay đầu, thư kí Tiểu A lập tứ hiểu ý, thấp giọng báo cáo: “Cung thiên bình và cung cự giải phối hợp có chỉ số là 100%.”

Trong mắt Doãn Tư Thần nhất thời lóe lên tia vui vẻ khó hiểu, tốc độ rất nhanh, Tiểu A cho là mình bị hoa mắt.

Tiểu A yên lặng nói trong lòng: “Tổng giám đốc, mùa xuân của anh cuối cùng đã tới.”
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 25: Khiêu khích nhân viên 1


Sau khi Cố Hề Hề uống xong sữa tươi, nhất thời cảm thấy buồn nôn, thật sự không nhịn được che miệng chạy vào phòng vệ sinh.

Tiểu A vừa định gọi Cố Hề Hề lại, đó là phòng vệ sinh chuyên dụng của tổng giám đốc nha. Không ai có thể dùng được. Có một lần, một khách hàng không biết chuyện đi nhầm phòng vệ sinh, tổng giám đốc trực tiếp đuổi người, từ đó cự tuyệt hợp tác.

Nhưng Tiểu A còn chưa nói, thấy Doãn Tư Thần tựa như không hề thấy Cố Hề Hề chạy vào phòng vệ sinh, lập tức ngậm miệng lại, Doãn Tư Thần tâm tình không tệ nói với Tiểu A: “Phân phó, mỗi giờ đưa đồ ăn vào, nếu cô ấy không thích sữa tươi chuyên dụng của hoàng gia Anh quốc, vậy thì đổi sữa chuyên dụng của hoàng gia Nhật.”

Tròng mắt Tiểu A thiếu chút nữa rơi đầy đất.

Thời điểm Cố Hề Hề từ dưới đất đứng lên mới phát hiện bồn cầu mình ôm nôn được đát vàng.

Sau khi nhấn nước xối, Cố Hề Hề đi rửa tay, vặn vòi nước phát hiện toàn bộ bồn rửa tay cũng toàn đát vàng.

Thật là xa xỉ.

Súc miệng xong, rút khăn giấy lau nước đọng trên tay, trở lại phòng làm việc.

Vừa về tới chỗ ngồi, cô liền thấy trên bàn có một ly sữa tươi nóng hổi.

Lần ăn tổ yến đó, nôn rồi tiếp tục ăn.

Xem ra lần này cũng không ngoại lệ.

Cố Hề Hề không có bất kì kiểu cách nào, bưng lên uống.

Sữa tươi vào miệng, Cố Hề Hề nhất thời sửng sốt, mùi này khác mùi vừa rồi.

Ngẩng đầu nhìn qua, Doãn Tư Thần đứng trước cửa sổ sát đất gọi điện thoại, anh nói tiếng Hàn, Cố Hề Hề nghe không hiểu, chỉ có thể cúi đầu tiếp tục uống sữa.

Sau khi uống sữa, không muốn nôn, Cố Hề Hề thở phào nhẹ nhõm.

Doãn Tư Thần gọi điện thoại xong, vừa quay đầu liền thấy Cố Hề Hề vô cùng ngoan chủ động uống cạn sữa, hơn nữa không muốn nôn, đáy mắt nhất thời thoáng qua vui thích.

Người phụ nữ này rất hiểu chuyện, rất tốt.

Doãn Tư Thần đi tới Cố Hề Hề, vừa đi vừa nói: “Cô làm báo cáo không tệ, xem ra cô cũng không phải là bình hoa.”

Nói xong câu này, Doãn Tư Thần tự giễu cười một tiếng: “Giống như không có vốn liếng làm bình hoa.”

Cố Hề Hề có chút bất đắc dĩ, cô biết dáng dấp mình bình thường, không có tiền, cũng không mặc đẹp trang điểm lộng lẫy mỗi ngày như những đồng nghiệp khác.

Nhưng cho dù là sự thật, cũng không cần lấy ra cười nhạo cô đâu.

Kệ, sao cũng được.

Mình vốn không phải người mê sắc, huống cho anh ấy là tổng giám đốc, mình là nhân viên, cấp trên nói gì, mình đều chấp nận, tội gì tức giận vì chuyện này.

Nghĩ tới đây, Cố Hề Hề gật đầu thừa nhận: “Lý lịch không có trường nổi tiếng, không ra nước ngoài, nếu không làm nhiều chuyện, sao có thể đặt chân vào công ty lớn như vậy?”

Doãn Tư Thần khá bất ngờ nhìn Cố Hề Hề: “Nói vậy, cô còn làm những chuyện khác.”

“Có sao không, chuyện nhỏ, trên căn bản cũng đã làm.” Cố Hề Hề cười một tiếng: “Dĩ nhiên tiền đồ quyết sách thì sẽ không.”

Doãn Tư Thần chỉ những tờ đơn khác trên bàn, không nhịn được truy hỏi: “Những thứ này cũng sẽ?”

“Bộ hậu cần vốn là phục vụ các ngành của công ty, cho nên tôi cũng đã làm.” Cố Hề Hề trả lời đúng mực.

Hiện tại mắt Doãn Tư Thần thật sự hơi sáng lên.

Vừa lúc đó, Tiểu A từ bên ngoài đi vào, thấp giọng nói một câu bên tai Doãn Tư Thần.

Doãn Tư Thần sau khi nghe được gật đầu, nói: “Biết, cô đi sắp xếp, hôm nay vị khách hàng này dùng cơm tại nhà ăn của công ty.”

Thấy Doãn Tư Thần còn có chuyện, Cố Hề Hề tự động rời đi.

Không để Cố Hề Hề rời đi, Doãn Tư Thần lập tức gọi cô lại: “Cô cũng đi theo.”

Cố Hề Hề ngẩn ra, Tiểu A sửng sốt, rất nhanh liền phản ứng lại, nói với Cố Hề Hề: “Vị khách trưa hôm nay là phó giám đốc công ty Ody, là một trong những đối tác của Doãn thị chúng ta. Thư ký trưởng, nếu cô kị thức ăn gì, hãy lập tức nói với tôi.”

Tiểu A quả nhiên là thư kí đắc lực nhất của Doãn Tư Thần, Doãn Tư Thần chỉ quyết định, Tiểu A có thể trong nháy mắt phản ứng kịp tiếp theo nên làm thế nào.

Cố Hề Hề hơi lúng túng, cho tới nay cô luôn là nhân viên quèn tầng chót của công ty, bữa cơm quan trọng như vậy cô không thể ứng phó.

Mặc dù cô có thể gánh nổi những tờ đơn và văn kiện phức tạp kia, nhưng không gánh nổi bữa cơm phức tạp như vậy.

Doãn Tư Thần nhìn thấu làm khó Cố Hề Hề, nhưng anh không có ý định sửa đổi quyết định của anh.

Thân là Tổng giám đốc phu nhân, có một số việc sớm muộn gì cũng phải đối mặt.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 26: Khiêu khích nhân viên 2


Nếu hiện tại không luyện tập, đến lúc Tổng giám đốc bên công ty Hàn Quốc cùng phu nhân tới, làm sao mà tiếp đãi đối phương?

Cố Hề Hề cũng biết điểm này, tương lai của mình hoàn toàn khác biệt.

Ngày càng xa lĩnh vực quen thuộc trước kia, mà thứ xa lạ ngày càng nhiều.

Doãn Tư Thần vẫn luôn là phái hành động, anh sẽ không cho cô quá nhiều thời gian thích ứng hoặc học tập, cô chỉ có thể cắn răng đi theo.

Cho dù khó đi nữa, cô cũng phải thích ứng chức vị của mình nhanh hơn.

Nhớ tới mình vừa nhậm chức trong công ty, bị các đồng nghiệp dùng mọi cách gạt bỏ, cô còn cắn răng thật tốt.

Hiện tại chỉ là đổi một chức vị mà thôi, đâu ghê gớm như lúc đầu.

Nghĩ tới đây, Cố Hề Hề hít thở sâu, nói với Doãn Tư Thần: “Tôi sẽ không làm cho anh thất vọng.”

Sau đó quay đầu nói với Tiểu A: “Hiện tại tôi đang mang thai thời kỳ đầu, bác sĩ nói không thể ăn thức ăn quá k*ch th*ch, nhiều dầu mỡ, những thứ khác không sao.”

Tiểu A lập tức ghi nhớ, xoay người đi xuống phân phó.

Doãn Tư Thần âm thầm ghi nhớ, nói: “Tốt lắm, tôi đi ra ngoài trước. Thời gian hẹn là 12 giờ trưa, tầng ba nhà ăn của công ty. Đừng tới trễ.”

Nói xong, Doãn Tư Thần liền xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng Doãn Tư Thần rời đi, lúc này Cố Hề Hề mới ngồi xuống ghế, thở dài một hơi.

Đối mặt với Doãn Tư Thần khí thế mạnh như vậy, nói không khẩn trương là không thể nào.

Nhưng chiến trường lớn hơn còn đang chờ phía sau, cô không có thời gian lãng phí.

Cố Hề Hề nhanh chóng mở máy vi tính, bù lại vào bữa ăn kiến thức.

Hiện tại chỉ có thể tạm thời ôm chân phật.

Bữa ăn Tây không có lễ nghi phức tạp, hẳn cô có thể ứng phó được.

Tiểu A quả nhiên không hổ là trợ thủ đắc lực nhất của Doãn Tư Thần, rất nhanh đưa thực đơn bữa trưa cho Cố Hề Hề.

Cố Hề Hề nhanh chóng chọn món, sau đó nhìn thời gian, lúc này mới xoay ngiời rời khỏi phòng làm việc, đi đến nhà ăn trong công ty.

Tập đoàn Doãn thị có nhà ăn độc lập.

Tổng cộng chia làm ba tầng, căn cứ địa vị mà phân khu vực dùng cơm.

Tầng dưới cùng là cho công chức phổ thông, tầng thứ hai là tầng giữa của công ty.

Tầng thứ nhất là tầng chuyên dụng của Doãn Tư Thần và vài cổ đông.

Mỗi một tầng đều có đầu bếp và quy chế khác biệt, mỗi một tầng cũng nghiêm cấm những người khác tán loạn.

Cố Hề Hề nhanh chóng đi tới nhà ăn, cô vừa xuất hiện, toàn bộ nhà ăn trong nháy mắt yên lặng như tờ, ánh mắt tất cả mọi người đều rơi vào trên người Cố Hề Hề.

Có hâm mộ, có ghen tị, có khinh bỉ, không hề thiếu.

Đủ loại ánh mắt, khiến Cố Hề Hề như mọc gai trên lưng, vô cùng không thoải mái.

Cố Hề Hề biết mình từ tầng dưới chót, một nhân viên hậu cần quèn, nhảy một trở thành nhân viên cao cấp, phỏng đoán tất cả mọi người trong công ty đều không phục. Lời ra nói vào là không tránh khỏi, nhưng chuyện này căn bản không có cách nào giải thích, cho nên dứt khoát không giải thích.

Cố Hề Hề cho rằng cô không đi trêu chọc người khác, mọi người cũng sẽ sống yên ổn bình an vô sự với nhau.

Nhưng Cố Hề Hề đánh giá sức mê hoặc của Doãn Tư Thần đối với những phụ nữ độc thân trong công ty rồi, cô còn chưa đến tầng ba, liền bị cản lại.

“Cố Hề Hề, có phải cô đi lộn chỗ không?” Nữ giám đốc bộ phận tiêu thụ lập tức ngăn cản Cố Hề Hề: “Mặc dù cô dựa vào da thịt làm ăn trở thành tình nhân của tổng giám đốc, cũng để cho cô từ một nhân viên quèn lập tức biến thành thư kí trưởng. Nhưng mà, cô cũng chỉ có thể dừng bước ở đây, đi lên nữa, không phải nơi cô nên đi.”

“Muốn đi lên một tầng nữa, cô cố gắng đủ rồi sao? Gả cho tổng gáim đốc, làm một tổng giám đốc phu nhân, chứ không phải là một thư kí trưởng.” Nữ giám đốc khinh bỉ quan sát Cố Hề Hề từ trên xuống dưới, khinh thường nói: “Chỉ dựa vào sắc đẹp của cô, muốn tổng giám đốc cưới cô là không thể nào, cho dù cô dùng thủ đoạn gì leo lên giường tổng giám đốc, cũng chỉ là một công cụ làm ấm giường. l*m t*nh nhân, có gì tốt mà đắc ý?”

Cố Hề Hề đứng đó, hít thở sâu, trong lòng không ngừng cảnh cáo mình: Không thể tức giận! Không thể tức giận! Vì đứa bé, không thể tức giận!

“Phiền cô tránh ra, nếu tôi đi nhầm bị tổng giám đốc đuổi, không phải đúng ý cô sao? Không phải đúng lúc có thể dành chỗ để cô quyến rũ tổng giám đốc sao?” Trước kia Cố Hề Hề luôn bị người khác khi dễ, nhưng hiện tại cô đã làm mẹ, tuyệt đối không thể mềm yếu nữa.

Cố Hề Hề ngẩng đầu nhìn nữ giám đốc đứng trước mặt mình, người đàn bà này có khuôn mặt yêu tinh, vóc người ma quỷ, khó trách không phục.

Vừa lúc đó, Tiểu A từ bên cạnh nhanh chóng đi tới, nhìn nữ giám đốc ngăn Cố Hề Hề lại, ánh mắt mang theo cảnh cáo.

Nữ giám đốc đó biết địa vị của Tiểu A, theo bản năng lập tức buông lỏng tay.

“Thư ký trưởng, tổng giám đốc và khách đã đến, đang chờ cô.” Tiểu A nói với Cố Hề Hề.

Chẳng qua chỉ là một câu nói, hoàn toàn giải thích rõ nguyên nhân cô xuất hiện ở tầng ba, cũng cho những người khác trong công ty thấy rõ ràng, địa vị của Cố Hề Hề trong công ty, không thể so sánh với nhân viên quèn trước kia.

Cố Hề Hề cảm kích nhìn Tiểu A cười, cô biết Tiểu A đang chứng minh cho mình.

Thấy Cố Hề Hề đi theo Tiểu A cùng lên tầng ba, huyết sắc trên mặt nữ giám đốc ngăn lại Cố Hề Hề liền tuột xuống: “Sao có thể? Cho dù là thư kí tổng giám đốc, cô ta cũng không có tư cách lên tầng ba ăn cơm.”
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 27: Cô ấy không phải người cô có thể động đến 1


Ánh mắt mấy người chung quanh lóe lên, cũng không tiếp lời.

Bọn họ đến vị trí này, sớm biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.

Nữ giám đốc bộ phận tiêu thụ đó, ỷ vào công trạng của mình gần đây không tệ, vài ngày trước tổng giám đố còn khen cô ta, cô ta bắt đầu đắc ý vênh váo.

Công ty sẽ cho cô ta học một khóa, để cho cô ta biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.

Cố Hề Hề đi theo Tiểu A chậm rãi lên tầng ba.

“Tổng giám đốc và vị khách đó đã đến?” Cố Hề Hề xác nhận với Tiểu A: “Hiện tại nhìn tôi có gì không ổn không?”

“Đúng vậy, đã đến.” Tiểu A cung kính trả lời: “Một lát nếu khách hàng có nói gì, thiếu phu nhân nhất định không được tức giận.”

Ánh mắt Cố Hề Hề lóe lên, chẳng lẽ khách hàng này rất khó chịu?

Cố Hề Hề còn chư gõ cửa, liền nghe thấy âm thanh nũng nịu trong phòng: “Doãn tổng thật không hổ là biến tập đoàn Doãn thị thành đế vương thương mại tăng giá trị 20% toàn thành phố. Doãn tổng, không nên như vậy mà. Ép giá thế, Odychúng tôi sao lăn lộn được.”

Cố Hề Hề thầm nghĩ, thanh âm nũng nịu như vậy, đoán chừng là người đẹp ướt át?

Doãn Tư Thần đúng là có phúc, bất kể đi tới nơi nào đều có đại mỹ nữ nũng nịu đưa tới cửa.

Cố Hề Hề nhẹ nhàng gõ cửa, nghe thanh âm của Doãn Tư Thần: “Vào đi.”

Cố Hề Hề hít thở sâu một hơi, đẩy cửa đi vào.

Quả nhiên, ngẩng đầu liền thấy một người vóc dáng chuẩn dung nhan tinh xảo, mái tóc dài màu đỏ rượu cười duyên nhìn Doãn Tư Thần.

Khóe mắt chuyển động, thấy biểu tình trên mặt Doãn Tư Thần ngược lại vô cùng bình tĩnh, dường như không bị sắc đẹp trước mắt này đả động.

Không biết tại sao, đáy lòng Cố Hề Hề lại vô tình thở phào nhẹ nhõm.

Thật kì quái, tại sao mình có cảm giác lạ như vậy?

Anh có chuyện gì với người phụ nữ khác, có liên quan gì đến mình?

Mình và anh ấy kết hôn bất quá chỉ là vợ chồng khế ước, chỉ vì đứa bé mới miễn cưỡng kết hôn.

Thế giới tình cảm của anh ấy, mình không có cách nào tham gia, cũng không muốn tham gia.

Khóe mắt hẹp dài của Doãn Tư Thần khẽ nheo lại, tựa như hiểu biểu tình kia của Cố Hề Hề, khóe mắt trong nháy mắt thoáng qua một nụ cười châm biếm.

Nụ cười rất cạn, chợt lóe rồi biến mất.

“Tổng giám đốc.” Cố Hề Hề cúi đầu, chào hỏi: “Xin lỗi, tôi tới trễ.”

“Vị này là…” Trên mặt người đẹp vô cùng kinh ngạc, hiển nhiên Cố Hề Hề xuất hiện, đơn giản khiến người khác không ngờ, cho tới cô ta cũng không có cách nào duy trì biểu tình bình tĩnh.

Tin đồn Doãn Tư Thần không gần nữ sắc, chẳng lẽ muốn hoàn toãn phá vỡ?

“Đây là thư kí của tôi, Cố Hề Hề.” Doãn Tư Thần nở nụ cười giới thiệu: “Cố Hề Hề, đây là phó tổng của Ody, Mộc Nhược Na.”

Cố Hề Hề lập tức chào hỏi: “Chào Mộc phó tổng, tôi là Cố Hề Hề. Xin chỉ giáo nhiều hơn.”

Mộc Nhược Na chỉ liếc Cố Hề Hề một lát, không đáp lời Cố Hề Hề, trực tiếp nói với Doãn Tư Thần: “Doãn tổng đây là có ý gì? Không phải bảo hôm nay chúng ta chỉ lén ăn cơm chung, không liên quan đến công việc sao?”

“Mộc phó tổng, vửa rồi cô giống nói chuyện công với tôi sao?” Ánh mắt Doãn Tư Thần liễm liễm, nhẹ nhàng liếc người phụ nữ bên cạnh, nói: “Thư kí của tôi đã tới, Mộc phó tổng có để ý cô ấy cùng dùng cơm không?”

Mộc Nhược Na rất nhanh ngẩng đầu nhìn Cố Hề Hề bằng ánh mắt dò xét, nói: “Dĩ nhiên có thể, tôi chỉ là khách.”

Tiểu A lập tức kéo ghế ra cho Cố Hề Hề, đáy mắt Mộc Nhược Na thoáng qua tia kinh ngạc.

Người phụ nữ này đối với Doãn Tư Thần mà nói, quả nhiên là khác biệt.

Cố Hề Hề cảm thấy khẩn trương, tay chân đều toát mồ hôi.

Hai tổng giám đốc đánh cờ, quả nhiên cô không thể ứng phó.

Nhiều lần Cố Hề Hề muốn đứng lên, không muốn ăn bữa cơm này.

Nhưng mỗi cô có ý niệm, liền thấy tầm mắt Doãn Tư Thần như có như không quét tới.

Ánh mắt đó thật sự lộ ra uy nghiêm và không cho phép nghi ngờ, khiến Cố Hề Hề lần lượt bỏ ý niệm đứng lên đi.

Ánh mắt Mộc Nhược Na thỉnh thoảng lướt qua Cố Hề Hề và Doãn Tư Thần, với hiểu biết về đàn ông của cô ta, người phụ nữ này quả nhiên không bình thường.

Thư kí bên người Doãn Tư Thần luôn là đàn ông, lần đầu tiên thấy anh dẫn theo phụ nữ, hơn nữa còn coi trọng, cùng nhau ăn cơm, sao có thể chỉ đơn giản là thư kí.

Nhưng truyền thông không có tin tức Doãn Tư Thần kết hôn, chẳng lẽ người phụ nữ này là tình nhân của Doãn Tư Thần?
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 28: Cô ấy không phải người cô có thể động đến 2


Xem ra, Doãn Tư Thần đối với người phụ nữ của anh không tệ, không lãnh khốc vô tình như truyền thông nói.

Vừa lúc đó, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng gõ cửa: “Cốc cốc cốc.”

Cố Hề Hề theo bản năng liền nhớ tới đi mở cửa, cô còn chưa kịp đứng lên, tay phải dưới bàn đột nhiên bị nắm lại.

Cố Hề Hề quay đầu nhìn Doãn Tư Thần, trên mặt Doãn Tư Thần không có biểu tình gì, chẳng qua là nắm tay Cố Hề Hề.

Cố Hề Hề cuộn tròn ngón tay, nhẹ nhàng tránh khỏi tay Doãn Tư Thần.

Ngón tay Doãn Tư Thần cứng đờ một lát, chậm rãi rút lại.

Tiểu A đã đứng ở cửa, chờ đợi ra lệnh.

“Ai?” Thanh âm Doãn Tư Thần bình tĩnh không gợn sóng, nghe không ra bất kì ưu tư: “Không phải đã phân phó, bữa ăn trưa hôm nay bất kì ai cũng không được phép quấy rầy sao?”

Có thể lên tầng ba ăn cơm, đều là nhân viên cao cấp của tập đoàn Doãn thị, cho nên anh tạm thời không nghĩ ra ai tìm anh gấp như thế.

“Doãn tổng, trong hội nghị sáng nay tôi quên báo cáo cho ngài một chuyện quan trọng, hiện tại ngài có thuận tiện nghe không?” Bên ngoài lập tức vang lên thanh âm ngọt lịm khiến người khác nổi da gà toàn thân.

Cố Hề Hề ngẩn ra, ngay sau đó khẽ nở nụ cười.

Thì ra là nữ giám đốc bộ phận tiêu thụ ngăn cản cô.

Xem ra cô ta thật sự không kiềm chế được, thấy mình “câu dẫn” tổng giám đốc thành công, không nhịn nổi nữa.

Trong mắt Mộc Nhược Na lập tức thoáng qua một tia cười như không cười, vẫn nhìn Cố Hề Hề.

Người phụ nữ này có ý tứ, có phụ nữ khác câu dẫn đàn ông của cô, cô không những không mất hứng, còn có thể cười hài lòng như vậy?

Quả nhiên là khác những người khác, khó trách Doãn Tư Thần nhìn với cặp mắt khác xưa.

Doãn Tư Thần nghe thanh âm bên ngoài, tròng mắt nhất thời trầm xuống.

Tiểu A biết tổng giám đốc đã tức giận, trực tiếp mở cửa phòng đi ra ngoài đuổi người phụ nữ kia.

Thấy ánh mắt cười như không cười của Mộc Nhược Na, Cố Hề Hề cảm thấy da đầu tê dại.

Người này có ý gì đây? Cô ta ăn mặc diêm dúa lòe loẹt như vậy không phải để câu dẫn Doãn Tư Thần sao? Tại sao ánh mắt luôn bay tới bay lui trên người cô.

“Hình như thư kí Cố có chút khẩn trương? Trở thành thư kí bên người Doãn tổng khi nào? Nghe nói thư kí Doãn tổng đều là người tài hoa hơn người, thư kí Cố hẳn cũng có tài riêng của mình chứ?” Mộc Nhược Na cầm ly rượu giơ về Cố Hề Hề: “Tôi kính tổ trưởng một ly.”

Thân thể Cố Hề Hề đột nhiên cứng đờ.

Cô đang mang thai, không thể uống rượu.

Nhưng bữa cơm hôm nay…

Cố Hề Hề quay đầu nhìn Doãn Tư Thần, hi vọng Doãn Tư Thần có thể làm chủ cho mình. Nhưng Doãn Tư Thần không có ý ngăn cản thay Cố Hề Hề, rũ mắt không biết đang suy nghĩ gì.

Ánh mắt Cố Hề Hề run rẩy, Doãn Tư Thần anh có ý gì? Rũ mí mắt làm gì? Tôi làm sai chỗ nào?

Tâm tư tổng giám đốc quả thật rất khó đoán, không giải thích được.

Cố Hề Hề cắn răng cầm ly rượu trước mặt, vừa đưa đến bên mép, Doãn Tư Thần đột nhiên lên tiếng: “Cô ấy chỉ là một tổ trưởng nhỏ, đáng giá Mộc phó tổng mời rượu như vậy? Muốn uống rượu, không phải tôi vẫn đang tiếp sao?”

Mắt Mộc Nhược Na nhất thời sáng lên.

Quả nhiên, Doãn Tư Thần không quan tâm người phụ nữ này.

Doãn Tư Thần làm dáng vẻ như không hề quan tâm Cố Hề Hề nói: “Buổi chiều còn có một buổi họp quan trọng cần em đi chủ trì, uống rượu đi họp, xem em ra gì? Tiểu A.”

Năm giây sau, Tiểu A đẩy cửa đi vào: “Tổng giám đốc.”

“Cho thư kí Cố nước trái cây.” Doãn Tư Thần ra lệnh.

Rất nhanh, ly rượu trước mặt Cố Hề Hề được đổi thành nước trái cây.

Cố Hề Hề sửng sốt hồi lâu, buổi chiều cô không cần chủ trì buổi họp mà?

Rất nhanh cô liền phản ứng lại, đây là Doãn Tư Thần tìm bậc thang cho cô, lập tức phối hợp trả lời: “Dạ, tổng giám đốc.”

Mộc Nhược Na kiểm tra xong bỏ ly rượu xuống, tiếp tục đề tài của cô ta: “Nếu Doãn tổng thương hoa tiếc ngọc như thế, vậy thì mở một một mặt khác đi? Năm số đúng là quá nhiều, hai số, chúng ta cùng nhau kiếm tiền.”

Khóe mắt Doãn Tư Thần liếc Cố Hề Hề, thấy cô dáng vẻ câu nệ, đẩy dĩa trước mặt mình tới trước.

Tiểu A lập tức đẩy cái dĩa Doãn Tư Thần tới trước mặt Cố Hề Hề.

“Tôi đã nghiên cứu các thành tích của công ty Ody, năm số là hợp lí nhất? Cô cảm thấy Odythật sự có thể nuốt xuống? Đến lúc đó tiêu hóa không tốt, mà còn tổn hại thanh danh của Mộc phó tổng.” Doãn Tư Thần không đếm xỉa nói, anh nói với Mộc Nhược Na, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Cố Hề Hề.

Tình huống này, Cố Hề Hề thật sự không chen miệng được một câu, chỉ có thể ngồi đàng hoàng ở đó không ngừng ăn.

Thấy khẩu vị Cố Hề Hề không tệ, tâm tình Doãn Tư Thần cũng khá hơn.

Thật vất vả mới ăn xong bữa cơm này, Cố Hề Hề vội vàng chạy.

Nếu mỗi ngày cô đều phải ăn cơm trong hoàn cảnh như vậy, cô thật lo mình sẽ tiêu hóa không tốt.

Cố Hề Hề cảm thấy mình thật sự chống đỡ đến gần chết.

Dưới ánh mắt soi mói của Doãn Tư Thần, giống như đỡ một ngọn núi lớn, cô không ngừng ăn, tựa như làm bất cứ chuyện gì cũng sai.

Vì vậy, không ngừng ăn, không cần làm gì khác.

Cố Hề Hề định chậm rãi đi bộ về phòng làm việc để tiêu hóa thức ăn.

Cô vừa đi tới cầu thang tầng hai, bị ngăn cản lần nữa.

Ngăn cô là nữ giám đốc bộ phận tiêu thụ chưa từ bỏ ý định.

“Cố Hề Hề, cô chỉ dựa vào mánh khóe mị hoặc để câu dẫn tổng giám đốc? Nói, có phải cô vừa nói gì với tổng giám đốc không?” Nữ giám đốc cắn răng nghiến lợi.

Cô ta lấy vô số dũng khí mới chủ động gõ cửa, không nghĩ tới cô ta còn chưa gặp Doãn Tư Thần đã bị đuổi ra.

Đời này, cô ta chưa từng mất mặt như vậy.

Cô ta không phục, dựa vào cái gì mà Cố Hề Hề có thể ăn cơm cùng tổng giám đốc ở đó, cô ta lại không được?

Cô ta tự nhận bất kể dung mạo, vóc người hay thể lực đều vượt xa Cố Hề Hề.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 29: cố hề hề, chúng tôi mời cô ăn cơm 1


Huống chi hiện tại cô là ngôi sao sáng tổng giám đốc bộ phận tiêu thụ, có thành tích tốt nhất. Tổng giám đốc biết ai quan trọng hơn.

Cho nên cô ta nhất định phải hỏi Cố Hề Hề, rốt cuộc dùng thủ đoạn gì mà có thể làm cho tổng giám đốc không gặp cô ta.

Cố Hề Hề thở dài một hơi, tại sao trên thế giới này có nhiều người muốn leo lên giường Doãn Tư Thần như vậy? Nếu giường anh tốt như thế, đoán chừng đã đầy ắp cả người rồi?

Cố Hề Hề nén giận nói: “Không liên quan tới tôi.”

“Không liên quan? Phòng ăn chỉ có tổng giám đốc, khách hàng và cô, trừ cô ra, cô cảm thấy tôi sẽ tin tưởng khách hàng quyến rũ tổng giám đốc?” Nữ giám đốc vừa nhìn thấy vẻ bình tĩnh trong mắt Cố Hề Hề liền cảm thấy giận không chỗ phát tiết, luôn cảm thấy Cố Hề Hề đang cười nhạo cô ta.

“Xin lỗi, tôi còn có chuyện, xin lỗi không tiếp được.” Cố Hề Hề lười day dưa với người phụ nữ này, xoay người muốn đi.

Nữ giám đốc giơ tay lên nắm cổ tay Cố Hề Hề: “Muốn đi? Không đơn giản như vậy chứ? Không nói rõ, cô đừng hòng đi.”

Cố Hề Hề thấy dưới lầu rất nhanh tụ tập một đám người, đang xem náo nhiệt.

Cố Hề Hề này rốt cuộc dựa vào cái gì mà khiến tổng giám đốc đối với cô kính trọng vài phần chứ?

Cố Hề Hề bình tĩnh nhìn đối phương: “Không thể trả lời.”

Chuyện này giải thích thế nào? Chẳng lẽ muốn mình tuyên bố khắp thế giới là mình vào nhầm phòng, ngủ sai đàn ông, sau đó mang thai không thể không kết hôn với anh?

Ách, cho dù nói ra lời như thế, ngước khác sẽ tin sao?

“Thật là phách lối. Cùng lắm chỉ là một tình nhân làm ấm giường, xem mình thành tổng giám đốc phu nhân? Xem ra thật sự thiếu dạy dỗ. Hôm nay tôi liền thay tổng giám đốc giáo huấn cô hồ ly tinh không biết xấu hổ này.” Nữ giám đốc thấy Cố Hề Hề vẫn bình tĩnh, lửa giận trong lòng cô ta càng lớn, vừa rồi cô ta bị Tiểu A đuổi ra ngoài, nhiều người trong công ty thấy được, cô ta nuốt không trôi. Hôm nay cô ta nhất định phải phát tiết.

Cố Hề Hề dùng sức giãy dụa, muốn chạy trốn khỏi giam cầm của đối phương.

Nữ giám đốc thấy Cố Hề Hề muốn chạy trốn, nhất thời lửa giận bùng nổ, giơ tay lên tát mặt Cố Hề Hề.

“…” Chung quanh vang lên từng đợt âm thanh hút khí lạnh.

Mặc dù mọi người đều biết nữ giám đốc này có nhiều thành tích, cũng nhận được lời khen ngợi của tổng giám đốc.

Nhưng cô ta giơ tay đánh người, loại chuyện này quá mức đáng sợ.

Cổ tay Cố Hề Hề bị kiềm lại, không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương tát mặt mình.

Cố Hề Hề theo bản năng nhắm hai mắt lại, chuẩn bị nghênh đón cái tát một kiếp khó thoát này.

Nhưng Cố Hề Hề đợt rất lâu, cũng không chờ được đau đớn như trong dự kiến, ngược lại nghe được chung quanh điên cuồng hút khí lạnh.

Cố Hề Hề từ từ mở mắt, vừa mở liền thấy đồng nghiệp chung quanh đều ngây người, đang dùng ánh mắt bất khả tư nghị nhìn sau lưng mình.

Cố Hề Hề chậm rãi xoay người, thấy rõ ràng tình huống trước mắt, nhất thời cũng ngây ngẩn.

Doãn Tư Thần như thần tiên hạ giới, đứng sau lưng cô, nắm lại cánh tay nữ giám đốc đang giơ lên, ánh mắt lạnh như băng, hiển nhiên là cực kì không vui.

“Tôi cũng không biết chức trách của bộ tiêu thụ lại có thêm qui định quản lí người của tôi.” Mắt Doãn Tư Thần lạnh như băng, khóe mắt hẹp dài đầy sát khí.

Tiểu A lập tức dàng vẻ làm sai đứng ở bên cạnh.

“Em cứ đứng như vậy để cô ta đánh em? Cô ta là thứ gì, xách giày cho em cũng không xứng.” Tròng mắt Doãn Tư Thần lướt qua Cố Hề Hề, thấy cô biểu tình nghĩ mà sợ, không khỏi khẽ cắn răng, vật nhỏ này, thời điểm ở chung với mình, ngược lại có dũng khí đẩy ra, sao đối mặt với những thứ tạp nham lại kinh sợ thành như vậy?

Không phải hôm qua rất có dũng khí sao? Sao hôm nay liền sợ hãi?

Doãn Tư Thần vừa nói ra khỏi miệng, tất cả nhân viên vây xem liên tục hút khí lạnh.

Tổng giám đốc nói gì?

Anh nói… giám đốc bộ tiêu thụ xách giày cho Cố Hề Hề cũng không xứng?

Đây là ý gì? Chẳng lẽ vị trí Cố Hề Hề ở trong lòng tổng giám đốc đã hoàn toàn khác?

Lúc này, nữ giám đốc xui xẻo đã hoàn toàn ngớ ngẩn.

Doãn Tư Thần đẩy nữ giám đốc ra: “Thông báo bộ nhân sự, đuổi việc.”

Giơ tay lên, Tiểu A đưa khăn ướt cho Doãn Tư Thần.

Doãn Tư Thần lau sạch từng ngón tay vô cùng nghiêm túc, ném khăn ướt xuống đất, đưa tay kéo tay Cố Hề Hề xoay người rời đi.

Tiểu A lập tức gọi điện thoại bộ nhân sự, thông báo quyết định của Doãn Tư Thần.

Nữ giám đốc bị đuổi việc khó tin nhìn Doãn Tư Thần, điên cuồng quát to lên: “Không, không thể! Tôi là giám đốc kiếm nhiều tiền nhất bộ tiêu thụ. Anh không thể đuổi việc tôi. Tổng giám đốc, tôi sai rồi! Tôi đã biết lỗi rồi!”
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 30: Cố hề hề, chúng tôi mời cô ăn cơm 2


Nữ giám đốc muốn chạy theo, Tiểu A liền đứng trước mặt cô ta, ngăn đường đi của cô ta.

“Nếu cô có thể yên lặng rời đi, có lẽ sẽ không thiếu tiền bồi thường cho cô. Nếu tiếp tục gây rối, cô hẳn biết đoàn luật sư có ăn chay hay không.” Ánh mắt Tiểu A lạnh như băng nhìn nữ giám đốc, vì hành động vừa rồi của cô ta, tổng giám đốc rất tức giận, đoán chừng mình cũng không có gì tốt.

Cho nên, Tiểu A sao có thể có sắc mặt tốt với nữ giám đốc này.

Nữ giám đốc ngẩn ngơ, cô ta rốt cuộc biết cô ta thật sự gây họa.

Có thể từ một nhân viên hậu cần nho nhỏ nhảy một thành tổ trưởng tổ thư ký của tổng giám đốc, tại sao có thể là bỗng dưng vô cớ.

Nữ giám đốc nhất thời ngồi tê liệt trên mặt đất, nửa ngày không lên tiếng.

“Còn không đi mau? Có phải các người không muốn làm việc nữa không?” Tiểu A ngẩng đầu nhìn đám người vây xem mở miệng nói: “Nếu như cũng muốn bị đuổi việc, bộ nhân sự sẽ mở rộng chào đón các người.”

Một câu của Tiểu A làm cho một đám người lập tức tản ra.

Doãn Tư Thần kéo tay Cố Hề Hề đi, ra khỏi nhà ăn, Cố Hề Hề rút tay lại, Doãn Tư Thần thuận thế buông lỏng tay Cố Hề Hề.

“Thật xin lỗi, vừa rồi tôi khiến anh mất mặt.” Cố Hề Hề không nhịn được nói.

“Hừ, nếu như không phải thấy đứa bé sắp bị đánh, loại chuyện hư hỏng này tôi rất lười quản.” Thanh âm Doãn Tư Thần lạnh lùng: “Hiện tại em đã làm mẹ, chẳng lẽ không biết ưu tư sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của đứa bé?”

Cố Hề Hề cúi đầu không dám nhìn Doãn Tư Thần.

Anh quả nhiên rất quan tâm đứa bé này.

Bảo bảo ơi bảo bảo, mẹ thật sự hoàn toàn hưởng phúc nhờ con.

Nếu không phải có con, hôm nay mẹ sẽ bị đánh.

Nhìn Cố Hề Hề bộ dáng làm sai, Doãn Tư Thần đột nhiên cảm thấy cơn giận của mình lập tức biến mất không thấy đâu.

Kiểu đột nhiên biến hóa ưu tư này, khiến Doãn Tư Thần có chút không thích ứng.

“Được rồi, trở về phòng làm việc đi.” Doãn Tư Thần bỏ Cố Hề Hề lại, đi thẳng tới phòng làm việc.

Nhìn bóng lưng Doãn Tư Thần, Cố Hề Hề thở phào nhẹ nhõm một thật dài.

Xem ra bắt đầu từ hôm nay, cô ở trong công ty, hẳn là an toàn.

Trừ phi còn có người không có mắt, chủ động đi đụng họng súng.

Lúc Cố Hề Hề trở về phòng làm việc, Doãn Tư Thần không có đó.

Quá tốt, thời điểm có anh trong phòng làm việc, cô sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Anh không ở trong phòng làm việc, cô có thể thoải mái làm chuyện mình muốn làm.

Dĩ nhiên, cô cũng không có chuyện gì có thể làm, Doãn Tư Thần căn bản không cho cô quá nhiều công việc.

Tiểu A đi theo Doãn Tư Thần ra ngoài, để lại mấy thư kí khác.

Sắp đến giờ tan tầm, Cố Hề Hề không chờ Tiểu A trở lại đón mình, những thư kí khác đều có chuyện của mình, Cố Hề Hề cũng không tiện để bọn họ đưa mình về.

Khẽ cắn răng, hay là cô ngồi xe về đi.

Cố Hề Hề thu dọn đồ xong, cầm thẻ rời khỏi công ty.

Đến lầu một, Cố Hề Hề vừa bước ra thang máy liền bị một đám người bao vây.

Cố Hề Hề nghĩ các cô lại muốn tìm mình gây rối, theo bản năng lui về sau một bước.

“Hề Hề, là tôi, là tôi! Trước đây chúng ta làm chung phòng làm việc!” Trong đám người có người vội vàng mở miệng nói: “Nghe nói cô thăng chức, chúng ta cũng không chúc mừng cô. Tối nay chúng tôi làm chủ, mời cô ăn cơm được không?”

Lúc này, Cố Hề Hề mới thấy rõ người vây quanh mình là các đồng nghiệp trong bộ hậu cần trước kia.

Trước kia bọn họ tan tầm có hoạt động gì, đều loại cô ra ngoài.

Bời vì khi đó cô muốn thay bọn họ làm thêm giờ.

Hiện tại tụ tập ở đây, chỉ vì mời cô ăn cơm?

Cố Hề Hề vốn muốn cự tuyệt, nghĩ tới không biết Doãn Tư Thần đi nơi nào, tối nay có lẽ không có ai ở nhà ăn cơm tối.

Cố Hề Hề suy nghĩ một lát nói: “Tôi không thể ăn đồ quá k*ch th*ch, cũng không thể uống rượu.”

“Được được được, ăn cái gì cũng được, cô chọn, chúng tôi trả tiền.” Mấy người kia đang cao hừng, cúi người gật đầu mời Cố Hề Hề ngồi lên xe bọn họ.

Cố Hề Hề nhìn dáng vẻ chân chó của bọn họ, nhất thời không khỏi buồm cười.

Trước kia làm việc cùng nhau, cô chủ động chào hỏi, bọn họ cũng không quan tâm mình.

Hiện tại thành tổ trưởng của tổng giám đốc, bọn họ ngược lại cúi người gật đầu.

Cố Hề Hề cũng tò mò trò tiêu khiển của bọn họ sau khi tan tầm, quỷ thần xui khiến liền đi theo.

Bọn họ đi tới một nhà hàng.

Lần đầu tiên Cố Hề Hề tới nơi sang trọng như vậy, nhất thời cảm thấy có chút không thích ứng.

Lúc đi học, ngày nghỉ làm việc.

Sau công việc, trừ làm thêm giờ vẫn là làm thêm giờ, cuộc sống cô nhàm chán lại khô khan, cho tới giờ không biết thì ra sinh hoạt ban đêm có thể phong phú nhiều màu sắc như thế.

Vào phòng bao, Cố Hề Hề học dáng vẻ người khác quỳ ngồi trên thảm, đánh giá căn phòng tinh xảo, trong lòng không khỏi chắc lưỡi hít hà: Nhà hàng này sang trọng như vậy, đại khái sẽ rất đắt tiền?

“Hề Hề, hiện tại cô là tổ trưởng, sau này phải dìu dắt chúng tôi nhiều hơn.” Những đồng nghiệp trước kia xem thường Cố Hề Hề cũng nịnh hót lấy lòng nhìn Cố Hề Hề.

“Đúng vậy, Hề Hề, a không, hiện tại là Cố tổ trưởng.” Một đồng nghiệp khéo léo đưa đẩy nịnh hót nói: “Hiện tại Cố tổ trưởng là tâm phúc bên người tổng giám đốc, chúng tôi cũng phải đối với Cố tổ trưởng thật tốt. Tương lai có sơ xuất gì, cô nhất định phải xem chúng ta từng cộng sự mà nhân nhượng, thay chúng tôi nói vài lời khen.”

Những người khác rối rít phụ họa.
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 31: chương 26:bữa ăn tối đầu tiên của hai người 1


1611855.png

Nhấn để Xem
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 32: chương 26:bữa ăn tối đầu tiên của hai người 2


1611856.png

Nhấn để Xem
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 33: chương 27:mì khó ăn mà còn ăn 1


1611857.png

Nhấn để Xem
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 34: chương 27:mì khó ăn mà còn ăn 2


1611858.png

Nhấn để Xem
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 35: chương 28:học làm nữ chủ nhân 1


1611859.png

Nhấn để Xem
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 36: chương 28:học làm nữ chủ nhân 2


1611860.png

Nhấn để Xem
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 37: chương 29:lần đầu hòa hợp 1


1611861.png

Nhấn để Xem
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 38: chương 29:lần đầu hòa hợp 2


1611862.png

Nhấn để Xem
 
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc
Chương 39: chương 30:chiếc chăn lớn ấm áp 1


1611863.png

Nhấn để Xem
 
Back
Top Bottom