Khác Cô vợ hờ của Quế Tổng [0309] (End)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Ngoại Truyện(2)


Sáng thứ hai, Quế Ngọc Minh

cùng với đồng phục chỉnh tề nhìn trông rất bảnh bao làm sao?

Dạ Nguyệt đưa đôi mắt bồ câu ngắm nghía nhìn con trai một lúc sau không kiềm được mà hôn khắp tứ tung trên gương mặt bầu bĩnh đáng yêu của cậu.

" Ây cha! con trai bảo bối của mẹ hôm nay bảnh trai lắm, làm sao đây mẹ không muốn con đi học chút nào "

Cô nũng nịu ôm hôn ôm lấy cậu, N.Minh bị mẹ hôn tới tấp liền nhẹ nhàng đưa bàn tay đẩy ra, giả vờ nhăn mày khó chịu ra mặt nói.

" Mẹ buông con ra đã cứ ôm hôn như vậy người nào đó sẽ thấy là không vui nỗi đâu".

Vừa hay mắt trông thấy N.Hải đi vào cậu cũng thuận miệng nói, thấy ánh mắt của con trai cứ hướng vào cửa cô cũng nheo mắt nhìn theo.

V.Toàn vừa thấy hắn, cô nhanh chóng đứng phắt dậy vừa vui vẻ vừa nũng nịu chạy nhào đến ôm lấy hắn.

" Ahh~ Anh yêu, sao lại đến đây rồi "

" Cẩn thận nào, Anh đến xem hai mẹ con em xong chưa "

N.Hải vội vớ tay ôm lấy vợ,cúi xuống ko màng đến mọi ngườiaf hôn cô 1 cái thật sâu.

Còn N.Minh đứng ngây người ra đó, bờ môi nhỏ nhỏ không tự chủ được mà khẽ giật giật, cậu khoanh tay bĩu môi nói.

"Ba và mẹ xinh đẹp có thôi đi không, mù mắt con rồi "

Hắn nhẹ nhàng buông môi cô ra, một tay ôm eo vợ còn một tay nghiêm nghị đút tay vào túi quần nhìn cậu.

" Hở?

Ba thấy lạ đấy! ngày thường con thấy cảnh tượng lãng mạn này lại bực bội đi đến tách ba khỏi mẹ kia mà "

" Hừ, con là đứa trẻ trưởng thành không muốn bám dính lấy mẹ "

Đúng vậy, cậu phải là đứa trẻ trưởng thành không được mè nheo với mẹ.

Khoé môi bạc mỏng của N.Hải khẽ cong lên, hắn đưa tay khẽ gõ nhẹ lên đầu N.Minh

" Ngọc Minh! ba nói này, thay đổi quá nhanh thì nhanh chết đó "

" Con mặc kệ "

" Thôi nào, chúng ta cần mau xuống dùng bữa sáng còn phải đưa Ngọc Minh đi học nữa"

V.Toàn nhanh chóng phá vỡ cuộc đối thoại giữa hai vợ ba con họ, sau đó hai người kia ngoan ngoãn nghe lời không đấu khẩu nữa, một nhà ba người cũng nhanh chóng xuống dưới.

....

" Ayza, N.Minh,con thích xe nài,chọn đi ba sẽ đưa con đi học"

N.Hải chỉ tay vào hầm đỗ xe có hàng chục chiếc xe thuộc hàng đắt đỏ mà nói.

" Con ko biết,đi xe nào cũng được ạ,nhanh là được,sắp trễ học rồi ba"

"Được,muốn nhanh thì đi Lamborghini nha con"

"Vâng ạ"

N.Hải lấy chiếc xe Lamborghini Murcielago màu đen đưa N.Minh đến trường.

Nói vài lời với con trai sau đó bản thân hắn cũng khởi động xe đến Quế Thị.

Ngọ Minh tung tăng toan định đi vào trường nhưng khi thấy một quán gà rán gần đó mắt cậu sáng lóa hẳn,N.Minh không nghĩ nhanh chân đi lại chỗ đó.

Không lạnh không nhạt nói:

" Bà ơi! cho cháu một phần gà rán "

" Ây cha, giọng nhóc dễ thương thật đó, cháu đợi bà một lát nhé "

" Vâng ạ "

Bà chủ vì bận rộn chiên gà nên không nhìn đến cậu nhưng miệng vẫn nhẹ nhàng thanh thoát nói với cậu Đợi một lúc cuối cùng phần gà kia đã xong, bà chủ kia lúc này mới ngước lên nhìn N.Minh.

" Cháu đáng yêu thật đó nha"

Bà chủ nựng má của N Minh và nói

"Cháu cảm ơn ạ"

"Cháu ân xong rồi,cháu trả tiền ạ"

"Của cháu 50k nhé"

" Đây ạ,Thôi chết!! trễ giờ học rồi, bà ơi con phải đi rồi tạm biệt "

.......

Thời gian điểm đến xế chiều, N.Minh đeo ba lô đứng một bên góc trường để chờ đợi lão ba đến rước.

Mắt thấy cậu bé đã tan học,bà chủ ngắm nghía cậu một lát sau đó rời đi.

Nhưng khi bà quay lại thì không thấy N.Minh đâu,bà cũng chỉ tưởng bố mẹ cậu nhóc đã đến đón cậu rồi nên ko để tâm cho lắm.

Còn ở bên này N.Hải Cứ tưởng là N.Minh được người trong dinh thự đưa về rồi, hắn cũng không nghĩ nhiều mà leo lên xe khởi động rời đi.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Ngoại truyện (3)


" Ngọc Hải! anh về rồi, Ủa Ngọc Minh đâu? không về với anh à "

Thoáng chốc N.Hải đờ người, hắn nghi hoặc hỏi ngược lại cô.

" Anh có đến trường định đón thằng bé mà không thấy bóng dáng thằng bé đâu? anh cứ ngỡ là người chúng ta đón về rồi "

" Không có "

Ruột gan V.Toàn bắt đầu sôi sùng sục, bỗng chốc lòng ngực cô đập liên hồi, giọng có chút run rẩy.

" Vậy thằng bé đi đâu được cơ chứ?

N.Minh vốn không phải đứa trẻ ham chơi "

Cô hiểu rõ tính cách Ngọc Minh, cậu vốn không có sở thích đi chơi nếu có cậu sẽ báo trước với cô hoặc N.Hải một tiếng.

Thấy được sự khác thường của cô, N.Hải nhanh chóng ôm lấy cô vội trấn an cô cũng như trấn an bản thân hắn.

" Em đừng lo lắng quá,N.Minh sẽ không có chuyện gì đâu.

Nào, mau ngồi đây đi, để anh liên lạc thử với mấy người kia "

V.Toàn vô thức rơi trong vô hồn, cô đờ đẫn gật đầu nhưng trong lòng không ngừng hồi hộp đến khó chịu.

....

Khụ!

Khụ!

Ngọc Minh khẽ ho vài tiếng rồi dần dần mở mắt, trước mắt cậu là một ngôi nhà cũ kỹ nát hình như đã bị bỏ hoang mới đây.

Nhưng điều đáng khó chịu hơn là cậu đang nằm la lệch dưới đất lạnh lẽo, tay chân của cậu cũng bị trói chặt không thể nhúc nhích người.

Cậu nhớ lại lúc đứng trước cổng trường chờ ba đến đón nhưng lâu quá mãi không đến, bất chợt phía sau gáy cậu truyền đến một cảm giác đau nhói nhưng rồi ngất lịm đi, nhìn hiện tại bây giờ hẳn là cậu đang bị bắt cóc đi.

" Nhóc tỉnh rồi đấy à?

"

Bỗng dưng ông ta bật cười thành tiếng nhưng mỗi tiếng cười của ông ta rất quái dị thật khiến cậu cũng phải cảm thấy ngập thở lẫn khó chịu.

Ông ta ngừng cười, sau đó ngồi xổm xuống đưa bàn tay bẩn thỉu của ông ta bóp chặt cằm nhỏ của cậu.

" Hửm? gương mặt giống hệt ba mày ngay cả tính cách lẫn tính cứng rắn mạnh mẽ như nhau nhưng tiếc thay tôi không thích điều đó"

N.Minh nhìn ông ta đầy khó khăn, lúc này cậu mới vỡ lẽ ra rằng ông ta bắt cóc cậu không đơn giản là để tống tiền mà là có chuyện gì đó xảy ra giữa ba của cậu với ông ta.

Bởi đơn giản, vì cái cách ông ta nhìn cậu với cặp mắt đầy hận thù, đủ để cậu hiểu ra mọi chuyện.

" Ông bắt tôi để uy hiếp ba của tôi ư? ba tôi sẽ không mắc câu của ông đâu nên mong ông hãy bỏ cuộc đi là vừa "

Người đàn ông đó nói chính xác hơn là Thủy Ngạn(mn nhớ ôg này là ai rồi chứ,ổng chưa chết nha).

N.Minh đang rất sợ nhưng cậu buộc phải tự trấn tĩnh bản thân không được sợ hãi phải là đứa trẻ trưởng thành.

" Ông muốn làm gì tôi "

Gương mặt lạnh lùng, rất kiên quyết lúc này ông ta mới nhớ đến ngay gương mặt của sắc lạnh của N.Hải, ông ta như mất khống chế rút một cái roi từ đâu ra quất thẳng vào thân ảnh nhỏ bé của N.Minh.

BỐP

Aaa...hự!!!

Cậu chỉ kêu lên một tiếng sau đó cắn chặt răng chịu đựng sức đau từ roi, cũng may thân thể cậu được ba và chú Tuấn huấn luyện kỹ lưỡng nếu không cậu đã gặp ngay Diêm Vương rồi.

Sự cứng đầu của N.Minh đã khiến ông ta không hài lòng lẫn căm ghét, ông ta dường như không thương tiếc mà lần nữa thẳng tay quất lưng cậu.

BỐP

" Ông cứ đánh đi, dù có đánh chết tôi thì ông cũng không thể sống yên ổn với ba tôi đâu "

Dù thân thể đã đau nhói đến cực hạn nhưng cậu vẫn cứng miệng không chịu thua thiệt với ông ta, sự độc ác của Thủy Ngạn đã ăn mòn đi lý trí của ông ta.

CHAT

" Còn cứng miệng sao?

Được, hôm nay tao phải đánh chết mày.

Ồ không được, như thế sẽ không thú vị "

Thủy Ngạn đúng chất bệnh hoạn, điên rồ, ông ta không phải là người mà thực chất là một cầm thú, súc sinh.

Ông ta cầm lấy điện thoại chụp hình ảnh lại rồi lạch cạch trên màn hình điện thoại.

Bên này, N.Hải sau khi liên lạc với tất cả thì không một ai biết N.Minh đâu cả, hắn nhanh chóng kiểm tra camera giám sát trước cổng trường nhưng vì N.Minh đứng chỗ khuất camera nên không biết được đã đi hướng nào.

Chết tiệt!!!

Con trai của hắn, nếu thằng bé mà có mệnh hệ gì thì hắn sẽ không tha thứ cho bản thân.

Vì cuộc họp chết dẫm đó mà hắn đã khiến con trai mất tích.

Ting!

Một tin nhắn lạ,N.Hải không do dự mà mở ra xem.

Bất ngờ hình ảnh của N.Minh cùng với thân thể chi chít những vết máu do roi, gương mặt bầm tím không còn là gương mặt bầu bĩnh đáng yêu nữa.

V.Toàn đứng chôn chân tại chỗ khi nhìn vào bức ảnh trong điện thoại của N.Hải, cô bất giác bịt miệng lại nước mắt cứ rơi lã chã.

" Ngọc...Ngọc Minh...của mẹ "

Bỗng dưng cô cảm giác bụng mình đau âm ỉ, căng tức ngực càng đau hơn ngày thường, bất ngờ V.Toàn ngã khụy xuống ngất lịm đi.

Mọi người lúc này mới tá hỏa lo lắng, N.Hải nhanh chóng ôm lấy vợ, sau đó hắn lớn giọng lên.

" Còn không mau chuẩn bị xe "

Tuấn nhanh chóng đi xuống tầng hầm đỗ xe, N.Hải nhấc bổng cô rời đi.

Trước phòng cấp cứu, chỉ có bà Quế, Tuyết Ngân, quản gia Trình và còn cả bé Tuệ Nghi...

Còn N.Hải đã nhanh chóng rời đi cùng Tuấn, không phải hắn không muốn bỏ mặc cô nhưng con trai hắn đang rất cần hắn và nếu không đưa N.Minh trở về một cách an toàn thì làm sao hắn ăn nói với vợ đây.

....

Ngồi trong xe, lòng N.Hải không ngừng yên ổn cứ như ngồi trong đống lửa vậy, hắn nghiêm túc với Tuấn.

" Tuấn,cậu đã tra ra số điện thoại lúc nãy là từ đâu không "

Tuấn lúc này có chút khó xử đáp.

" Anh à, số điện thoại đó hình như đã bị người đó hủy diệt tôi không thể tra ra được nơi người đó ở "

Nghĩ ngợi một lát, đôi mắt Tuấn sáng lên rồi nói tiếp.

" Đúng rồi, chiếc đồng hồ mà ngài đã đeo cho Ngọc Minh trong đó có gắn định vị "

Phải rồi ha? sao hắn có thể ngu ngốc đến mức quên con trai hắn còn có định vị, hắn sau nhanh chóng hành động.

_" Ngọc Minh của ba, con gắng gượng một chút nữa ba nhất định sẽ đưa con về nhà"
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Ngoại truyện (4)


Nhanh chóng chiếc xe của N.Hải đã đến nhà hoang gần bến cảng cách xa thành phố, hắn cùng Tuấn nhìn nhau gật đầu rồi hành động.

Bên này,N.Minh sớm đã thoi thóp dưới nền đất lạnh lẽo, cậu cảm thấy cơ thể mình rất đau nhói vừa cảm thấy nhớ ba mẹ.

Còn Thủy Ngạn, khi nghe tiếng động xe ông ta bắt đầu hoảng loạn ông ta không ngờ rằng N.Hải lại đến nhanh hơn tưởng tượng của ông ta.

Thủy Ngạn cảm thấy bản thân sắp chết đến nơi nhưng quyết không chết dưới tay N.Hải, bất ngờ ánh mắt hằm hè của ông ta nhìn N.Minh sau bỗng nhiên cười lớn.

" Quế Ngọc Hải, dù có chết tôi thề sẽ không chết dưới tay mày đâu.

Haha...haha...Nếu mày đến trễ hai giây nữa là tôi không chắc con trai của mày sống sót được đâu "

Lời của Thủy Ngạn vừa dứt, ông ta không thương tiếc nhắm khẩu súng vào bắp đùi non nớt của N.Minh mà ghim thẳng vào, ngay cả sự phản kháng cậu cũng không thể chỉ nằm bất lực kêu đau.

Đoàng!!

Aaa

Sau đó là tiếng cười quái dị của Thủy Ngạn (Địu mẹ,ông ác vcl), hoà với tiếng cười là nước mắt của ông ta bởi vì ông ta đang nghĩ cả thế giới đều đã quay lưng với ông ta.

Ngay sau đó Thủy Ngạn chỉa súng thẳng vào huyệt thái dương của ông ta không do dự mà bắn.

Đoàng!!

N.Hải nghe hai phát súng liên tiếp, cả cơ thể hắn như muốn ngã khụy xuống may thay Tuấn kịp đỡ nhưng sau đó hắn lấy lại bình tĩnh vội hất tay anh ta ra nhanh chân chạy đến.

Đi thêm mấy chục bước nữa, bất chợt N.Hải đứng chôn chân tại chỗ khi thấy cảnh tượng con trai hắn đang nằm chung với vũng máu thân thể nhỏ bé đã thoi thóp từ lâu.

N.Hải không muốn chậm trễ nhanh chóng đến cởi trói cho cậu sau đó hắn ôm chầm lấy cậu, trái tim kích động sự đau lòng bủa vây, cơ thể hắn không ngừng run rẩy nhìn N Minh với ánh mắt đỏ hoe.

" Ngọc Minh...Ngọc Minh đáng yêu của ba, không sao nữa rồi? ba đến đưa con về nhà đây "

Nhóc N.Minh khi nghe giọng nói khàn khàn của ba, cậu gắng gượng ý thức lại khẽ đưa mắt nhìn hắn rồi mím môi nói.

" Ba! con...đau lắm...lạnh lắm "

" Ngoan, ba đưa con về nhà "

Nước mắt N.Hải không kiềm nén được mà rơi tự do, hắn nhanh chóng bồng con trai lên toan định rời đi nhưng khi thấy gương mặt không phải người cũng không phải quỷ của Thủy Ngạn.

Ánh mắt đục ngầu của N.Hải không giữ được bình tĩnh, hắn rút một khẩu súng bắn ba phát súng vào người ông ta.

" Đừng trách tôi quá tàn nhẫn, bởi con người ông đã ép tôi làm thế "

Hắn ôm chặt N.Minh đang bất tỉnh trong lòng hắn, N.Hải bất lực nhân đôi nhanh chóng ôm con trai rời đi.

.....

Tách!

Tách!

N.Hải ngồi thụp xuống ghế, gương mặt đau lòng vì thế đã xanh xao thấy rõ.

Tuấn ngồi kế bên không muốn mở miệng hỏi hắn có ổn được chút nào không nhưng lại thôi anh ta muốn hắn yên tâm.

Dựa hẳn vào thành tường, hắn không ngừng lẩm bẩm trong miệng chỉ mong N.Minh được bình an và mạnh mẽ để đấu tranh với tử thần.

_" N.Minh, con trai của ba là một đứa trẻ trưởng thành phải không? ba tin chắc con sẽ qua khỏi mà "

Khoảng bốn tiếng sau phẫu thuật, bác sĩ lẫn y tá bước ra khỏi phòng.

Nghe tiếng cạch N.Hải ngước mặt lên nhanh chóng đứng dậy tiến đến chỗ vị bác sĩ kia rồi lạnh lùng hỏi?

" Con trai tôi thế nào rồi hả?

"

Vị bác sĩ có chút hoảng sợ vội lau đi mồ hôi lạnh rồi ông ta nhanh miệng báo cáo tình trạng của N.Minh.

" Quế Tổng! xin ngài hãy yên tâm, Quế thiếu gia tạm thời qua cơn nguy kịch, viên đạn nhỏ đã đủ sức làm rách cơ bắp đùi và làm gãy xương nên việc đi lại của Quế thiếu gia sau này sẽ rất bất tiện "

Nghe vị bác sĩ kia báo cáo mà tâm tình N.Hải như muốn sôi sùng sục lẫn khó chịu, hắn tức giận toan định túm lấy cổ áo ông ta nhưng bị Tuấn kịp căn ngăn lại.

Anh ta lắc đầu ra hiệu với N.Hải đừng hung hăng lúc này, hắn mới hạ hỏa lạnh lùng nói.

" Còn không mau chuyển con trai tôi vào phòng chăm sóc đặc biệt "

" Dạ...dạ thưa ngài "

Cả bác sĩ lẫn y tá gật đầu lìa lịa nhanh chân tay sau đó đi vào trong.

Trời cũng đã sập tối, N.Minh với quần âu xám cùng áo sơ mi đen, hắn ngồi trầm lặng nhìn N.Minh.

Ngồi một lúc cánh cửa được mở ra.

N.Hải nhanh chóng quay người sang nhìn, bất ngờ thấy V.Toàn đến hắn nhanh đứng dậy đi lại dìu cô nhỏ nhẹ nói.

" Toàn, sao không nghỉ ngơi sớm đi, giờ em đang mang thai sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe thì làm sao?

"

" Nhưng em nhớ N.Minh, cả ngày nay em chưa gặp thằng bé "

Nói rồi V.Toàn kéo ghế ngồi xuống, cô nhẹ nhàng cầm lấy tay N.Minh cúi xuống hôn nhẹ vào tay cậu.

Bỗng dưng cô bụm miệng ngăn đi tiếng khóc của mình nhưng không thể ngăn nước mắt rơi,N.Minh đáng thương của cô, chỉ là một đứa trẻ bình thường làm sao phải chịu đựng nỗi đau mà do vết roi lẫn một phát súng, nghĩ đến việc đó lòng cô lại đau nhói như ai đó đang khứa dao vào vậy? thật đau.

" Ngọc Minh "

N.Hải đau lòng ôm lấy vợ, với hắn mà nói vợ và con trai đau một thì người đau mười sẽ là hắn, bởi không có việc quan trọng hơn vợ và con hắn.

" Con chúng ta không sao nữa rồi? sau cơn mưa trời lại sáng thôi em "

" Ừm "

V.Toàn khẽ gật đầu đáp, sau đó đưa tay giựt lấy áo sơ mi của N.Hải lau nước mắt, hắn nhìn cô dở khóc dở cười với bộ dạng của cô lúc này.

" Ngọc Minh, con nhanh chóng phải tỉnh lại đấy nhé!

Bố sẽ gả Tuệ Nghi cho con và để còn nhận chức anh trai "
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Ngoại truyện (5)


Sáng ngày kế tiếp, N.Minh cuối cùng tỉnh lại, mắt thấy con trai đã tỉnh N.Hải nhanh chóng gọi bác sĩ đến kiểm tra.

" Thưa Quế Tổng, tình trạng của thiếu gia đã hoàn toàn hồi phục nhưng có điều chân trái của cậu ấy phải đi chống nạn ạ "

N.Hải trầm luân đồng thời không hề hé môi lấy một lời, hắn đưa đôi mắt yêu thương nhìn con trai rồi nhàn nhạt nói.

" Được rồi, ông có thể ra ngoài "

" Tôi xin phép đi trước "

Đợi cánh cửa đóng lại, N.Hải kéo ghế ngồi xuống nhẹ nhàng đưa tay xoa gò má đã hồng hào của cậu.

" Có khó chịu chỗ nào không?

"

" Dạ không ạ "

N.Minh rất chi là ngoan ngoãn gật đầu trả lời hắn.

" Uống miếng nước nhé "

" Dạ "

Sau đó hắn nhẹ nhàng rót nước vào cốc rồi đưa cho cậu uống, đang uống nước thì đột nhiên nghe hắn nói bằng giọng nói tự trách.

" Ngọc Minh, ba xin lỗi "

N.Minh đặt nhẹ cốc nước lên bàn kế bên, cậu đưa bàn tay mũm mĩm bé nhỏ cầm lấy bàn tay thon dài có chút thô của hắn, cậu ngây ngô hỏi lại?

" Tại sao lão ba lại xin lỗi con "

" Là ba chậm trễ không kịp đến cứu con thoát khỏi bàn tay súc sinh kia, ba cảm thấy rất vô dụng "

Hắn đột nhiên cười khổ, nếu hắn còn đến chậm nữa chắc con trai hắn sẽ ra sao? nghĩ thôi hắn đã muốn nổi máu hận rồi, vẫn may con trai hắn phúc lớn mạng lớn.

Nhưng một điều khiến hắn sợ hãi nhất vẫn là khi chứng kiến cảnh con trai hắn đang nằm bất động cùng với vũng máu ngay cả toàn thân đều là vết roi.

May thay con trai hắn kiên cường.

Đang suy nghĩ miên man thì lại giật mình khi nghe giọng nói non nớt của N.Minh.

" ba của con không hề vô dụng, ba tìm thấy con chưa quá một ngày cho thấy điều đó đã khiến con quá tự hào rồi ấy chứ "

" Nít quỷ này, suốt ngày cứ đấu khẩu với ba nhưng hôm nay lại ngọt sến với ba thế, ba khó mà nuốt trôi đấy nhé "

" Hì hì! tại lúc trước là sở thích con khi chọc tức ba nhưng bây giờ con là đứa trẻ trưởng thành "

" Thằng nhóc này, thiệt là...?

".

N.Hải hẽ cười rồi đưa tay xoa đầu cậu.

Bất thình lình V.Toàn đi vào.

" Hai ba con làm gì mà vui thế kia?

"

Nghe thấy tiếng mẹ, N.Minh nhanh chóng phẩy tay gọi cô.

" Mẹ xinh đẹp, mẹ mau mau ngồi đây "

V.Toàn nhanh chóng đi đến đặt mông xuống mép giường nhìn con trai đầy âu yếm.

" N.Minh của mẹ, có còn cảm thấy đau chỗ nào không con trai "

" Dạ không ạ "

Cậu ngoan ngoãn trả lời, V.Toàn mỉm cười đầy yên tâm rồi nhẹ nhàng nói.

" Chắc từ tối qua con chưa ăn gì phải không.

Nào, hôm nay mẹ có nấu cháo thập cẩm cho con ăn đấy, anh cũng ăn nhé "

Cô quay sang nhìn hắn hỏi, N.Hải khẽ gật đầu đồng ý.

" Phải rồi, còn có muốn nhận chức anh trai không?

"

Đang ăn thì nghe mẹ hỏi? cậu khựng lại vài lát, động não một chút sau đó nói.

" Anh trai ư? vậy tức là con đã có em "

" Ừm "

V.Toàn tươi cười gật đầu rồi nhìn qua N.Hải càng hạnh phúc hơn, N.Minh vui vẻ muốn nhào vào ôm cô nhưng bị N.Hải nghiêm nghị ngăn lại.

" Con không được kích động, chân con chưa hồi phục hẳn với lại lỡ như con đụng trúng em thì sao?

"

" Ỏ, con biết sai rồi "

" Thôi nào đừng căng thẳng với con như thế chứ anh, thằng bé chỉ lỡ vui vẻ mà kích động thôi mà "

V.Toàn vội căn ngăn, N.Hải không nói gì thêm, hắn nhất thời lo lắng đến vết thương ở chân của Phong Miên chứ không có ý nghiêm túc với cậu.

" Anh biết rồi mà "

....

Hai tuần trôi qua, hôm nay N.Minh được xuất viện về nhà, N.Hải đang sắp xếp đồ đạc vào trong xe bất ngờ thấy con trai khó khăn chống nạn đi khập khiễng.

Hắn nhìn mà cảm thấy trong lòng như muốn đứt ruột gan ra vậy, không nói nhiều hắn nhanh chóng đi đến nhấc bổng cậu lên.

N.Minh lúc đầu có chút hoảng hốt vội ôm lấy cổ hắn, sau đó nhỏ nhẹ nói.

" ba cứ để con tự đi ạ, con là con của người đàn ông nắm giữ nền móng kinh tế như ba, con không thể yếu đuối cần lão ba bế bổng "

" Được rồi, con không cần phải nói lý với ba, hôm nay là duy nhất "

N.Minh hiểu ý hắn khẽ gật đầu lìa lịa, V.Toàn theo sau hai người họ khẽ cười cuối cùng hai ba con nhà này không còn đấu khẩu với nhau nữa.

Ngày qua ngày, cuộc sống của N.Hải và V.Toàn trước sau đều hạnh phúc, như thường lệ N.Hải đi làm về vội rống họng gọi vợ.

" Bà xã ơi! vợ yêu ơi! anh về với em rồi đây, hôm nay anh nhớ em đến phát điên rồi này "

N.Minh ngồi trong phòng khách nghiêm túc đọc sách, bất thình lình nghe tiếng sến súa của ba thật khiến cậu đọc chữ không vô.

V.Toàn từ trong phòng bếp đi ra đón hắn,N.Hải vui sướng nhào vào ôm cô sau đó không nghĩ nhiều cúi xuống hôn vào môi cô.

N.Minh hé mắt nhìn, vài giây sau khẽ tặc lưỡi khinh thường, định cho cậu ăn cẩu lương của hai người đấy à?

Cậu dơ quyển sách lên che che mặt.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Ngoại truyện (6)


Màn đêm kéo đến, ánh trăng tỏa sáng chiếu thẳng vào ba con người đang nằm trên giường.

N.Minh được nằm chính giữa, cậu nhóc úp mặt vào ngực V.Toàn còn dụi dụi vài cái rồi hí hửng hỏi cô?

" Mẹ, tại sao lại chọn ba để làm chồng?"

" Hửm? sao lại hỏi đến chuyện này? nhưng mà, ngoài ba con ba ra thì mẹ nghĩ không thể lấy người khác làm chồng "

V.Toàn nghĩ ngợi đến chuyện lúc trước, sau đó hạnh phúc trả lời con trai còn N Hải trong lòng đã vui sướng từ lâu khi nghe câu trả lời của vợ.

N.Minh nghe mẹ nói mà khẽ bĩu môi khi quay sang nhìn N.Hải cậu hóm hĩnh đưa tay sờ soạng vào gương mặt yêu nghiệt của hắn nhếch môi nói.

" Kể ra gu của mẹ mặn thật đấy "

" Sao?

ý con là gì "

N.Hải nhăn nhó mặt mày, thằng nhóc này hắn không thể thấu hiểu hết được tâm tư trong lòng cậu.

" Không đúng sao? người mẹ xinh đẹp của con lại đi yêu một ông chú, cũng may một ông chú như ba có gương mặt đẹp trai "

Một ông chú???

Đầu N.Hải đã bốc hỏa, hắn nghiến răng nghiến lợi không nương tình mà vỗ vào mông nhỏ của N.Minh uy nghiêm nói.

" Ăn nói vớ vẩn "

Cú đánh không thể làm đau cậu được có điều...N.Minh nũng nịu với bộ dạng uất ức dụi mặt vào ngực cô.

" Mẹ xinh đẹp ơi, ba đánh vào mông con đau lắm đó "

" Hải, anh cũng thật là..."

V.Toàn khẽ lườm hắn, sau đó nhẹ nhàng đưa tay xoa xoa vào mông nhỏ của con trai.

Một lúc sau cơn buồn ngủ của N.Minh kéo đến, cậu nhanh chóng lim dim ngủ mất.

Khoảng một lúc, N.Minh bất ngờ ngọ nguậy lăn qua gối đầu lên cánh tay N.Hải ngay cả bàn chân gác hẳn lên eo hắn,V.Toàn nhìn mà muốn nín cười.

Sau đó V.Toàn bất ngờ thu lại nụ cười, cô nghiêm túc nhìn hắn đến lạ thường ngay lập tức mở miệng hỏi?

" Ngọc Hải, tại sao lại yêu em nhiều đến vậy"

Tuy là một hỏi hơi ngớ ngẩn nhưng cô rất trông chờ câu trả lời của trả lời của hắn.

N.Hải híp mắt lại, không vội nhìn cô đồng thời hắn cong môi lên cười đầy hạnh phúc.

" Yêu em?

đối với anh mà nói, yêu em là chuyện giống với hít thở không khí vậy, rất tự nhiên mà không cần lý do "

N.Hải thâm tình quay qua nhìn cô, thấy cô đã mít ướt vội vớ tay lau đi giọt nước mắt hạnh phúc của cô.

" Em yêu anh nhiều lắm "

V.Toàn kịt mũi, nói thật cô đã cảm động trước câu nói thâm thúy của hắn, bây giờ cô không còn lý do nào để hỏi hắn tại sao lại yêu cô nữa.

....

Ba năm sau, thời gian trôi nhanh như mấy con chó chạy ngoài đường vậy, cũng như lúc này.

" Huhu...ba...kẹo...oa...oa...kẹo "

" Baba, con muốn mua sách kinh tế "

" Con cũng muốn baba mua cho con một con robot phiên bản mới nhất đây "

" Ngoan nào các con, baba sẽ mua cho các con, đừng quậy tưng baba nữa "

Hiện tại N.Hải phải đang chăm coi ba đứa con, phải nói một điều hắn không ngờ rằng năm đó chỉ một lần mà ra ba đứa con.

Bây giờ chúng đang hành hạ hắn không chừa cho hắn nghỉ ngơi.

Trước tiên hắn phải dỗ dành cô công chúa của hắn Quế Ngọc Thư, hắn lấy một cây kẹo mút từ trong túi quần ra đưa cho cô nhóc, thuận tay lau đi nước mắt cho cô bé.

Nhưng mà hắn lại nhởn nhơ lấy nước mắt của cô nhóc để vào hốc mắt hắn, thấy thế cô nhóc N.Thư càng khóc rống lên thuận tay lấy lại nước mắt nói hắn.

" Oa..Huhu...

đừng trắng trợn trộm nước mắt của con, đưa đây.....huhu "

N.Hải đành bất lực, còn hai đứa con trai với ánh mắt tròn xoe nhìn hắn, lần nữa hắn đành vỗ trán thở dài ngao ngán.

" Ngọc Kiên,Ngọc Hưng! hai con đợi ba một lát, chút nữa baba sẽ thành toàn cho hai con được không "

Quế Ngọc Hưng khẽ gật đầu, cậu là đứa em có tính cách điềm tĩnh, lạnh nhạt như N.Hải và N.Minh vậy, ngay cả khuôn mặt lẫn tính cách đều hưởng từ N.Hải, trái với Quế Ngọc Hưng thì Quế Ngọc Kiên là đứa anh nhưng tính cách luôn trái ngược Ngọc Hưng hoàn toàn, cậu có tính cách nghịch ngợm và hay nói nhiều.

Nhóc Ngọc Kiên ranh manh khoanh tay trước ngực, bĩu môi nói.

" Đợi ba một lát? chắc con robot phiên bản mới của con bị người ta hốt đi mất "

" Ngoan nào Ngọc Kiên chẳng không ai mua của con đâu "

N.Kiên là đang giận dỗi ngồi phịch xuống ghế hậm hực nhìn hắn đang không ngừng làm trò cười cho em gái bé bỏng của cậu Ngọc Thư.

Khoảng bốn tiếng đồng hồ sau,V.Toàn cuối cùng cũng đón Ngọc Minh tan học về, vừa mới mở cửa đi vào đập vào mắt cô và N.Minh với cảnh tượng trước mắt,N.Hải ngồi uy nghiêm trên ghế trên tay còn cầm một cây kẹo mút.

Nhưng đều đáng kinh ngạc nhất là N.Thư lại ngồi lên vai hắn hai bàn tay không ngừng quậy tung tóc hắn, N.Hưng ngồi trên đùi phải của hắn điềm tĩnh đọc sách, còn nhóc nghịch ngợm N.Kiên thì lại ngồi lên đùi trái hắn chỏng mông chơi robot.

Phụt!!!

Haha...haha.

Cả V.Toàn và N.Minh đều không nhịn được mà bất cười khanh khách.

" Aa...mẹ và anh hai về rồi, ba! mau mau cho con xuống "

Nghe thấy tiếng cười của mẹ, cô nhóc Ngọc Thư nhanh nhẹn nhảy xuống khỏi người N.Hải sau đó nhảy dựng như đười ươi mà nhào vào ôm chầm lấy chân cô.

" Thư bé bỏng của mẹ, hôm nay chơi có ngoan không "

"Dạ có ạ "

V.Toàn mỉm cười rồi nhanh tay nhấc bổng tiểu công chúa lên, dịu dàng thơm vào má cô nhóc sau đó lại nghe thấy tiếng cười khúc khích của N.Thư.

Hai anh em N.Hưng và N.Kiên nhanh chóng chạy đến chỗ N.Minh anh trai của chúng.

Vài phút sau, cả Ngọc Minh,Ngọc Kiên,Ngọc Hưng cùng nhau ngồi dưới thảm chơi game còn cô nhóc thích thú ngồi ăn bánh ngọt xem các anh trai chơi game.

V.Toàn mỉm cười đầy hạnh phúc nhìn các con hòa hợp với nhau, sau đó ngước lên nhìn N.Hải càng thấy đáng thương cho hắn.

Không nghĩ nhiều, cô đứng dậy đi đến chỗ N Hải không để hắn nói gì hết,cô nhẹ và cúi xuống hôn lên môi bạc mỏng của hắn.

N.Minh mặc dù đang chơi game nhưng tai lại rất thính, cậu phát giác chuyện sắp đến cậu bất ngờ ngừng chơi quay sang nhìn ba đứa em của mình nói.

" N.Hưng,N.Kiên,N.Thư Anh hai có một món đồ chơi rất bắt mắt, anh muốn chúng em đến xem.

Chúng ta nên đi thôi, đừng ở lại đây, tình tiết phía sau trẻ con không thể nhìn được đâu "

" Dạ Anh hai "

Cả ba nhóc tì nhanh chóng nghe lời N.Minh sau đó không buồn mà quan tâm đến hai người lớn kia nhanh chân đi lên lầu.

V.Toàn nằm sấp lên người N.Hải cười nói.

" N.Hải, cảm ơn anh đã yêu em.

Em yêu anh! sau này chỉ cần anh không buông tay, em cũng sẽ mãi không buông tay "

N.Hải nhoẻn miệng cười cười đáp.

" Chỉ cần em vẫn còn yêu anh, cho dù cả thế giới này có quay lưng lại với em thì anh vẫn sẽ nắm chặt tay em không bao giờ buông, anh cũng yêu em!

"

Dứt lời N.Hải nhanh cúi xuống hôn lên môi đỏ mọng nước của V.Toàn, hai người cứ thế mà dây dưa với nhau trên ghế.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Ngoại truyện (7)


CỐC!

CỐC!

CỐC

" Anh hai, em vào được chứ?

"

Nghe tiếng gõ cửa lẫn tiếng nói mềm mại của cô em gái N.Thư, N.Minh chỉ nhàn nhạt lên tiếng.

" Vào đi "

Được ân xá cho vào,N.Thư khẽ mở cửa đi vào trên tay cầm một trang giấy, cô nhóc sau đó nhẹ nhàng đi lại chỗ N.Minh đang ngồi tập trung viết gì đó chắc hẳn làm bài tập?.

N.Thư chắp tay ra đằng sau khẽ giở giọng nhỏ nhẹ, có chút nũng nịu lên tiếng như không hề có ý đồ gì.

" Anh hai "

Trái với lời ngon ngọt của cô nhóc thì N.Minh lại phũ phàng một cách thẳng thắn nói.

" Em lại muốn anh giúp gì thì cứ nói thẳng toạt móng heo không lòng vòng, mất thời gian của anh "

" Em chỉ muốn anh giúp em kiểm tra lại bài văn mà em vừa kịp lúc làm xong thôi, anh có cần làm bộ dạng lạnh lùng thế không? thế này dọa chị Tuệ Nghi sợ đấy "

N.Thư cố tình lôi cái tên Tuệ Nghi ra để dằn mặt N.Minh, cậu vừa nghe đến cái tên này nhanh chóng sắc mặt dần thay đổi.(crush của ổng mak 🤣)

Khụ!

N.Minh khẽ vờ ho khẽ, gương mặt cậu có chút đỏ rồi sau đó điềm tĩnh lên tiếng.

" Đưa bài văn của em đây, để anh xem "

Nụ cười ranh mãnh hiện rõ trên môi N.Thư, cô nhóc cẩn thận nhẹ nhàng đưa qua cho cậu xem.

N.Minh nhận lấy sau đó không vội đọc mà đặt xuống bàn, bỗng dưng cậu đưa đôi mắt màu hổ phách nhìn N.Thư đầy nghiêm túc.

" Thư này, khụ! trước khi anh kiểm tra bài văn của em thì trước tiên em phải giúp anh một chuyện "

" Giúp anh ư?anh thôi giỡn với bộ mặt tỉnh bơ đó giùm cái, em mém nghẹt thở đấy nhé "

" Nói ngáo gì vậy? lần này phải giúp anh một chuyện "

Thấy được sự nghiêm túc của N.Minh, cô nhóc xoa cằm có hơi rơi vào trầm tư nhưng sau đó lại nhí nhảnh nói.

" Chuyện gì anh nói đi ạ "

" Hừm! chuyện như này, Facebook của Tuệ Nghi em có thể cho anh không,tuy anh thân với cô ấy thân với bố mẹ cô ấy nhưng...anh ngại với lại cô ấy cũng là vợ tương lai của anh, là chị dâu tương lai của em đúng không nào,anh ko tiện hỏi,em giúp anh nhé "

N.Thư thoáng chốc sững sờ lẫn kinh ngạc, cô nhóc trố mắt nhìn anh trai nhưng hình như biết bản thân quá lố nên sau đó cười cười một ranh mãnh.

" Được chứ "

N.Minh có cảm giác như bầu không khí lúc này nó không đúng lắm, khi mà cô em gái này lại bất ngờ đồng ý một cách dễ dàng như thế.

Nhưng khi ánh mắt nửa ranh ma nửa kiên định của N.Thư thì cũng cảm thấy an toàn hơn phần nào, ngay sau đó hai anh em thành toàn cho nhau.

N Minh lúc này lại nhớ gương mặt xinh xắn có chút ngốc nghếch của Tuệ Nghi, đã lâu rồi chú Tuấn ko đưa T.Nghi sang đây chơi...

" Miễn sao em đừng khoác lác vớ vẩn"

" Được rồi, em biết nên làm gì rồi mà "

N.Thư nhanh chóng nhảy họng vào, vừa đúng lúc nghe giọng nói ngọt ngào của V.Toàn.

" N.Minh,N.Thư! hai đứa làm gì trên đó vậy còn không mau xuống nhanh ăn cơm "

" Vâng thưa mẹ "

Cả hai anh em nhanh không hẹn mà đồng thanh với nhau đáp.

Sau đó nhanh chóng xuống dưới ăn cơm.

Trước mặt N.Hải, N.Minh hơi dè chừng kéo ghế ngồi xuống sau đó điềm đạm nhận lấy bát cơm từ mẹ.

Đột nhiên trên bàn ăn không thấy hai cái bóng dáng nghịch ngợm đâu,N.Hảikhẽ nheo mày trầm giọng nói.

" Vợ, Ngọc Hưng và Ngọc Kiên đâu?

"

" Hở?

Em mới thấy hai đứa nó vẫn còn quanh quẩn ở đây kia mà, đi đâu rồi "

Bất ngờ từ phía sau sân vườn đi đến, vang vọng tiếng hai thằng nhóc.

" Tụi con ở đây ạ "

V.Toàn và N.Hải thoáng chốc giật mình khi thấy đầu tóc N.Hưng và N.Kiên đều rối rắm, giống như vừa mới đánh lộn về vậy.

Định hình lại, N.Hải nhíu mày nhìn hai đứa con tinh nghịch này, hắn hắt giọng uy nghiêm nói.

" Hai đứa lại đánh nhau "

Hai người N.Hưng và N.Kiên đồng thời mím môi không trả lời, nhưng cơ thể hai thằng nhóc đó đang không ngừng run rẩy bởi hai thằng nhóc rất sợ tính khí của ba.

Thấy N.Hải quá nghiêm túc với con,V.Toàn vội nắm lấy tay hắn lắc đầu rồi khẽ lên tiếng giải vây.

" Thôi được rồi, hai đứa mau vào rửa sạch tay rồi vào ăn cơm "

" Vâng thưa mẹ "

Hai thằng nhóc rất ngoan ngoãn nghe lời sau đó đi rửa tay sạch sẽ rồi nhanh chóng kéo ghế ngồi xuống ăn cơm.

Mắt thấy N.Thư ăn rất ít cơm, Dạ Nguyệt gắp một miếng sườn bỏ vào chén cô con gái bé bỏng rồi nhẹ nhàng hỏi.

" Thư,sao con lại ăn ít thế kia hay cơm hôm nay không vừa miệng con sao?

"

Cô nhóc N.Thư khẽ lắc đầu, sau đó lại thở dài ngao ngán ngước lên hỏi mẹ.

" Mẹ ơi? mẹ có thấy Thư có mập lắm không?

Anh Hưng,anh Kiên và cả anh Minh đều chê con mập "

Phụt!

Khụ Khụ!!!

Bất ngờ ba người con trai không hẹn mà ho sặc sụa không thôi rồi khẽ liếc mắt nhìn cô nhóc chết tiệt kia.

V.Toàn cũng thoáng chốc ngỡ ngàng nhưng sau đó lại mỉm cười đầy yêu thương xoa má cô con gái.

" Thư bé bỏng của mẹ sao có thể mập, nhìn đi Thư của chúng ta đáng yêu thế này mập cái nỗi gì?

đều đáng bất thường nhất là ở con mắt nhìn của ba anh trai con thôi "

" Vâng "

N.Thư dương dương đắc ý cười ranh mãnh nhìn ba người anh trai, còn N.Hải không có tiếng nói bèn im lặng.

Bỗng dưng thằng nhóc ngỗ nghịch N.Kiên nhởn nhơ nhìn cô nhóc N.Thư đắc ý lên tiếng.

" Mẹ cũng thật lương thiện quá đi! vì không muốn làm em tổn thương mà nói ra những lời trái lòng như vậy "

" Anh..."

Ting Toong!!!

Đang tức giận với thằng anh trai thì bất ngờ ánh mắt cô nhóc sáng lên.

" Mẹ ơi! là chị Tuệ Nghi đến,chiu nói sẽ đến đây chơi tối nay nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy "

" Vậy sao? thế mẹ đi ra mở cửa "

V.Toàn cùng con gái nhanh chóng định đứng dậy rời khỏi phòng ăn thì bất ngờ thấy N.Minh đứng phắt dậy nghiêm mặt nói.

" Con xin phép lên phòng trước "
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Ngoại truyện (Ngọc Minh và Tuệ Nghi)


Nếu N.Hải có gương mặt yêu nghiệt thì ngược lại N.Minh sở hữu gương mặt phong lưu phóng khoáng, ngũ quan và đường nét cân đối, cậu cũng thuộc tuýp người 'cao phú soái'.

* Cao ráo, giàu có, đẹp trai *

N.Minh diện cho mình một cái áo thun phông đen tay lỡ và quần tây trắng, nhìn mình trong gương cảm thấy đã hoàn hảo rồi cậu mới đi ra khỏi phòng.

Vừa mới bước xuống nửa cầu thang,

N.Minh đã tinh mắt nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của Tuệ Nghi khi nói chuyện với mẹ cậu và cô em gái.

Cậu định thần lại bản thân sau đó nhanh chóng đi xuống phòng khách, điềm tĩnh ngồi xuống cạnh N.Hải.

Tuệ Nghi mắt thấy N.Minh đi xuống nụ cười vẫn giữ trên làn môi nhưng không phải hồn nhiên nữa mà là hơi e ngại.

Mắt thấy con trai lớn đã xuống, V.Toàn không kiêng dè mà dịu dàng xoa đầu con trai yêu thương hỏi.

" Tuần sau trường của con sẽ chính thức nghỉ hè rồi, vậy N.Minh của mẹ có dự định gì không?

"

" Con chưa biết thưa mẹ "

V.Toàn cảm thấy không còn câu hỏi gì nữa đành gật đầu không hỏi gì nữa.

Quay qua nói chuyện thêm vài phút với Tuệ Nghi rồi sau đó cô cùng N.Hải nhanh về phòng nghỉ ngơi.

N.Minh thầm thở phào nhẹ nhõm cuối cùng hai người lớn đã đi, chỉ cần tống cổ hai thằng nhóc đang xem hoạt hình kia thôi.

Cậu khẽ hắt giọng ra lệnh gọi hai đứa thằng nhóc.

" Ngọc Hưng,Ngọc Kiên hai đứa mau lại đây, anh có chuyện muốn nói "

" Dạ, anh "

Hai thằng nhóc ngoan ngoãn nghe lời đi đến chỗ N.Minh cậu nói nhỏ gì đó với N.Hưng và N.Kiên thì bất ngờ đôi mắt của chúng sáng lên sau đó nhanh chóng chạy lên phòng.

Giờ đây chỉ còn cậu và cô em gái Ngọc Thư và Tuệ Nghi, cô nhóc Tuệ Nghi trong sự tiếc nuối lên tiếng.

" N.Thư, ngày mai chị cùng mẹ và em trai sẽ ra nước ngoài sinh sống, thế nên tớ đến đây để nói với em một tiếng.

Chắc từ giờ đây chị sẽ nhớ em lắm đây "

Khuôn mặt N.Thư thoáng chốc đượm buồn, cô nhóc khẽ đưa mắt liếc nhẹ N.Minh.

Còn N.Minh khi nghe tin chấn động này, toàn thân người cứng đờ cả trái tim trở nên kích động, có gì đó trong lòng rất khó chịu làm sao?

N.Thư thôi nhìn cậu rồi lại khẽ lắc đầu ngao ngán, cô nhóc quay sang nhìn T.Nghi với sự tiếc nuối vô cùng.

" Chị qua đó rồi nhớ chú ý sức khỏe và phải thường xuyên liên lạc với em đấy nhé, có điều em sẽ nhớ chị lắm đây "

" Được rồi, được rồi chị sẽ thường xuyên liên lạc với em mà "

Hai cô nhóc nói chuyện qua lại với nhau, khoảng một tiếng sau T.Nghi nhìn đồng hồ đeo tay rồi hoảng hốt nói.

" Trễ rồi sao?N.Thư này, thời gian không còn sớm nữa chị phải về rồi, tạm biệt em!

"

Thấy trời đã tối thui, mà cô nhóc T.Nghi này chỉ mới có 13 tuổi N.Minh cảm thấy không yên tâm đành lên tiếng nói với cô nhóc.

" Khụ!

đêm hôm khuya khoắt rồi, không thể để T.Nghi về nhà một mình như thế được hay để anh đưa em về "

T.Nghi thoáng chốc ngỡ ngàng nhưng sau đó lại ngại ngùng mà gật đầu.

....

Cả hai đều đi bộ trên con đường, N.Minh ái ngại đưa một tay ra sau gáy khẽ xoa, còn T.Nghi thì lại ngượng ngùng cúi rạp người nhìn bước chân mà đi.

Cứ như thế cả hai không nói một câu nào với nhau cho đến khi về Vũ Gia.

T.Nghi toan định xoay người đi vào trong thì bất ngờ cánh tay bị N.Minh nắm lại.

" Khoan đã Tuệ Nghi "

Cô nhóc nghiêng đầu khó hiểu, nhưng vẫn mỉm cười với N.Minh rồi ngây ngô nói.

" Có chuyện gì nữa sao?

Anh Minh"

" Ừa...Ừm, ngày mai em nhất định phải bay qua nước ngoài thật sao?

"

" Dạ, vậy anh Minh có chuyện gì muốn nói với em sao ạ?

"

Trầm ngâm một lát, bất ngờ N.Minh xoa má phúng phính T.Nghi sau đó nhìn cô nhóc bằng ánh mắt ôn hòa, cậu hắt giọng nghiêm túc ngỏ lời với cô nhóc.

" Khi trở về, làm Phu nhân của anh nhé,chúng ta đã có hôn ước từ nhỏ rồi,nhớ đấy nhé,tuy bây giờ anh mới 14t,em mới 13t,nhưng ko sao,khi em về chắc chúng ta cũng lớn rồi."

" Dạ, anh Minh,chắc chắn,anh...phải đợi em nhé.

"

"Được...chắc chắn."

Ngọc Minh nhếch môi cười sau đó cậu rút ra từ trong túi quần một hộp bánh PEPERO vị dâu tây đưa cho T.Nghi.

" Cái này tặng cho em "

" Úi, Cảm ơn anh nhé "

Hai mắt T.Nghi sáng rực lên, cô nhóc thích nhất là bánh PEPERO có hương vị dâu nên rất nhanh chóng nhận lấy từ tay N.Minh, dại gì mà không lấy hehe.

Nụ cười trên môi N.Minh càng ôn nhu hơn, bất chờ thấy khuôn mặt phúng phính có chút phím hồng vì vui mừng của T.Nghi, cậu không kiềm chế được mà cúi rạp người xuống hôn nhẹ vào má cô nhóc.

T.Nghi thoáng chốc kinh ngạc xen lẫn ngượng ngùng, cô nhóc cúi đầu mím môi đầy xấu hổ sau đó lắp bắp nói.

" Em...em phải vào trong nhà rồi, anh cũng...cũng về đi ạ, tạm biệt anh "

" Ừ, tạm biệt em, ngày mai anh sẽ đến sân bay tiễn em "

T.Nghi vì quá ngượng ngùng mà chạy thẳng toạt vào nhà nhưng tai vẫn lắng nghe N.Minh nói gì.

Sáng sớm ngày hôm sau, T.Nghi ngồi trong phòng chờ để trông ngóng N.Minh đến.

....

15p sau

"T.Nghi,đi thôi con,N.Minh sẽ ko đến đâu,hôm nay là t2 nó sẽ phải đi học mà."

Tuấn nói với con gái tay đặt lên vai cô.

"Vâng..."

T.Nghi buồn bã đứng dậy

"Tuệ Nghi"

Tuệ Nghi quay đầu lại,đó là N.Minh cùng V.Toàn và N.Hải đang chạy lại phía mình.

Tuệ Nghi chạy lại ôm chầm lấy N.Minh

"Anh xin lỗi anh tới trễ rồi."

"Ko sao,ah tới là được."

N.Minh và T.Nghi cứ ôm nhau như vậy mà ko để ý đến Tuấn,N.Hải,V.Toàn và Tuyết Ngân đang đứng nhìn nãy giờ

"Tạm biệt cậu,đi mạnh giỏi nha,về thì gả con gái cho ctrai tôi nha anh bạn" N.Hải ôm Tuấn âm trầm nói.

"Tạm biệt chị thông gia nha"

"Được,hẹn ngày gặp lại"

T.Ngân và V.Toàn bên này cx chào nhau

Mà lúc này N.Minh mới buông T.Nghi ra,cậu xoa khắp mặt cô nhóc,sau đó hôn nhẹ lên trán cô.

"Đi mạnh giỏi,và đừng quên hôn ước giữa chúng ta,anh sẽ chờ em"

"Được,chắc chắn"

T.Nghi vừa khóc vừa nói.

"Đi thôi con,Tạm biệt mọi người"

"Vâng,anh Minh,cô Toàn,chú Hải,tạm biệt mọi người."

T.Nghi nói

"Ayza,gọi bố mẹ đi là vừa"

"Haha vâng,chào bố mẹ,chào anh Minh,em đi đây."

T.Nghi buông tay N.Minh ra

"Tạm biệt,anh sẽ đợi em,nhất định"

_" Ừm,nhất định hẹn ngày tái ngộ, anh Minh "
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Ngoại truyện(Ngọc Minh và Tuệ Nghi)


5 năm sau:

- Thưa chủ tịch chiều nay ngài có một cuộc họp với công ty thời trang B.B

- Tôi biết rồi?

Cô sắp xếp đi.

Giờ tôi đi gặp một người bạn.

- Vâng!

Tại công ty của N.Minh

- Anh Hai

- Sao em lại đến đây?

- Ừm trưa rồi em muốn cùng anh đi ăn cơm

- Được thôi em chờ anh tý

Tại một nhà hàng

- Ngọc Minh cảm ơn anh đã giúp em tất cả đống bài tập nhé

Không sai,đó là cô em gái Ngọc Thư.

- Em ko cần khách sáo,chúng quá dễ,anh làm 10p là xong.

- Do anh lớn hơn em nhiều mà

- Thôi thôi chúng ta không nói nữa,anh đưa em đi học

- Bây giờ anh nhớ cả lịch học thêm của em à

-Tất nhiên,mẹ đã bắt anh học thuộc nó,nếu ko mẹ sẽ đánh anh

-Haha anh lớn vậy rồi mà vẫn sợ mẹ sao

-Phải,mẹ nói nếu anh không nghe lời thì sẽ bải ba không hỏi cưới Tuệ Nghi cho anh

-Trời anh vẫn đợi chị ấy sao,ngoài kia đầy chị đẹp mà anh ko thích

-Tuệ Nghi,anh thích cô ấy từ nhỏ,anh ko bỏ được,anh yêu cô ấy như ba yêu mẹ vậy.

-Thôi được rồi,chị Nghi là nhất giờ đi ho j đc chưa ạ

-đc đi thôi.

————— ——- ——

Một tháng sau_______tại sân bay

- Chào thành phố,không ngờ sau 5 năm nó lại thay đổi nhiều đến vậy

- Đúng vậy.

Bây giờ con muốn đi đâu.

- Con muốn về nhà,sau đó gặp 1 người.

- Được về nhà nào

Tuyết Ngân,Tuấn và T.Nghi cùng nhau về Vũ Gia

Biệt thự nhà họ Vũ

* Ting tong *

Người làm chạy ra mở cửa

- Tiểu….tiểu thư là cô sao?,ôi chào ông bà chủ

T.Nghi nở nụ cười mà đáp

- Chào dì lâu không gặp người có khỏe không?

Dì Ngô là người làm ở Vũ gia cũng được khá lâu Vũ gia coi dì ấy như người một nhà vậy

- Tôi khoẻ cô mới về mau vào nhà đi đẻ tôi kêu người ta cầm hành lí vào cho cô, mời ông bà chủ vào nhà ạ

T.Nghi bước vào trong nhà nhìn 1 lượt.

- Nhà mình là nhất

-Vợ ơi,cái điện thoại của anh đâu

Tuấn lục túi ko thấy đt quay qua hỏi Tuyết Ngân.

-Nè,em chơi nãy h á

-Để anh đi sạc

———— ——

Công ty Quế thị

- Thưa tổng giám đốc đây là thư mời của một bữa tiệc dành cho giới kinh doanh vào cuối tuần ngài có đi không ạ?

- Biết rồi chuẩn bị đi cuối tuần tôi sẽ đi

Từ lúc Tuệ Nghi rời đi cho đến bây giờ anh chỉ cặm cụi vào công việc.

Không có một chút tư tưởng gì đến những cô gái bên ngoài

Ban ngày thì trông anh có vẻ rất bình thường nhưng khi đêm đến mỗi lúc nhớ cô anh lại nhìn lại ảnh 2 người thủa nhỏ.

...

Tối đó tại Quế Gia

-Mời cả nhà vào

N.Hải cười nói mời Vũ Gia đến ăn cơm mừng ngày họ trở về

- ông cứ mặc kệ chúng tôi,ông cứ khách sáo.

V.Toàn và T.Ngân bên này thì ôm ôm ấp ấp nch chào hỏi khóc lóc kác kiểu

-A chị Nghi

N.Thư chạy từ trên lầu xuống ôm lấy N.Thư

-Mới 5 năm ko gặp mak em lớn vậy rồi ak

T.Nghi ôm lại N.Thư rồi nói

-Cháu chào cô chú,chào chị Tuệ Nghi ạ

N.Hưng và N.Kiên đi từ phòng xuống

-ờm...Anh Ngọc Minh đâu rồi ạ

-Đấy,chưa j đã hỏi N.Minh rồi,nó ở công ty,lát nó sẽ về.

-Vâng

Sau đó N Hải và Tuấn ra phòng khách nói chuyện,V.Toàn,T.Ngân,N.Thư,và T.Nghi vào bếp làm cơm còn 2 cậu ấm N.Kiên và N.Hưng thì ra sân cho cá ăn

Bỗng có tiếng xe tiếng xe từ ngoài cổng truyền vào,đó là xe của N.Minh.

N.Kiên và N.Hưng thấy anh về liền chạy ra nói.

-Anh trai,anh đoán xem hôm nay ai sang nhà mình ăn cơm

-Ai sang cũng được,ko liên quan đến anh là được

N.Minh đang mệt vì một ngày làm việc mệt mỏi nên trả lời N.Kiên một cách nhanh chóng,cậu muốn lên phòng ngay bây giờ

-Anh,chị Tuệ Nghi về rồi á,đang ở trong nhà đợi anh,hôm nay nhà chị ấy ăn cơm nhà mình mừng ngày Vũ Gia về nước đấy.

N.Minh nghe đến đây tay đang xoa thái dương bỗng ngừng lại, quay qua N.Hưng hỏi

-Em chắc ko

-Chắc chắn.em ở nhà cả ngày mà ạ

N.Minh nghe xong thì chạy ngay vào phòng khách mong được gặp hình bóng người con gái mà anh ngày đêm mong nhớ.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
...


Hello mn,mấy nay tui ko ra chap mới là do tui bận ôn thi ak,bh tui thi xong r nha,tối nay 7h có chap mới nha mn


 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Ngoại truyện(N.Minh và T.Nghi)


Hẹn mn 7h mak mik quên mất=)) sorry mn nhiều ạ,nãy h coi bóng đá hết hiệp 1 mới nhớ ra quên đăng truyện,xin lỗi mn nhiều ạ.

Vô truyện nek

N.Minh nghe xong thì chạy ngay vào phòng khách mong được gặp hình bóng người con gái mà anh ngày đêm mong nhớ.

Vừa mở cửa thì cậu thấy N.Hải và Tuấn đang ngồi ở sofa uống trà nói chuyện.

"Con chào bố,chào chú Tuấn"

"Chào con,ái chà mới ngày nào giành T.Nghi với chú giờ đã lớn tướng thế này rồi à,nào nào ngồi xuống đây nói chuyện."

N.Minh đang định tìm T.Nghi nói chuyện nhưg chú Tuấn nói vậy thì cậu ko thể từ chối,cậu bước đến chỗ bố mình và chú Tuấn đang ngồi và ngồi xuống ghê bên cạnh.

"Cháu bây giờ đang tiếp quản công ty sao"

"Vâng,à chú cho cháu hỏi..Tuệ Nghi đâu ạ?"

"Cái thằng này,nhà chú Tuấn mới về con đã hỏi Tuệ Nghi rồi"

N.Hải vừa xem tv vừa nói

"Bố,con có việc muốn nói với em ấy"

"Nó đang ở trong phòng bếp nấu cơm với vợ bố"

"Vâng,vậy con đi tìm em ấy,xin phép chú cháu đi"

"Ơ thế mày không xin phép bố à"

"Ayzza con đang vội vậy nhé,bai bố"

N.Minh chạy vào bếp mong gặp T.Nghi ngay lập tức,cậu muốn ôm chầm lấy cô ấy để xõa hết nỗi nhớ sau bao ngày tháng mong nhớ

"Mẹ,Tuệ Nghi đâu ạ"

"Con bé đi mua ít đồ rồi,thằng này,mới về đã hỏi T.Nghi đâu,cô Ngân đag đứng đây mak ko chào cô lấy một câu"

"Con xin lỗi,dì Ngân dì vẫn khỏe chứ ạ"

"Ừ,dì vẫn khỏe"

Vậy dì và mẹ nấu đi nhé,con ra kia chờ Nghi về

Nói xong N.Hải chạy ra sân ngồi xuống ghế đá chờ T.Nghi về

"Anh ngồi đây làm gì vậy,tưởng anh đi hẹn hò với chị Nghi rồi mà"

"Cô ấy đi mua đồ,lát nữa cô ấy về"

"Lần đầu tiên thấy anh mình chờ một người đấy"

N.Kiên vừa nói vừa trêu anh mình

"Hai đứa bớt mồm lại được không"

Bỗng T.Nghi đi từ cổng vào trên tày cầm bịch dưa leo,N.Minh thấy vậy mắt mở to,lập tức chạy qua ôm chầm lấy cô.

T.Nghi bị ôm bất ngờ,cô giật bắn mình bịch dưa leo thù rơi xuống đất.

"T.Nghi,cuối cùng chúng ta cũng gặp được nhau,em biết anh nhớ em thế nào không".

"Là anh sao,N.Minh"

"Phải"

"Ôi,từ lúc em về em đã mong được gặp anh nhưng bác Quế bảo anh đang trên công ty chắc tối muộn mời về mà"

T.Nghi vừa nói vừa đưa tay ôm chặt N.Minh

"Anh giải quyết công việc sớm nên về sớm,ai ngờ mới về đến chửa N.Hưng với N.Kiên nó nói em về nên anh đợi ngoài này mãi"

N.Minh nói mà vẫn ko chịu buông T Nghi ra

N.Kiên và N.Hưng bên này chứng kiến một màn âu yếm tình cảm,2 cậu đầu đứng hình.

"Hai người muốn ôm ấp hay gợi lại tình xưa nghĩa cũ thì lên phòng nha,em còn nhỏ á"

N.Hưng vừa đứng hình vừa nói.

"Lạy chúa con còn lứa tuổi học sinh".

N.Kiên vừa chạy vào nhà vừa hét lớn làm cho N.Minh và T.Nghi ngậm ngùi buông nhau ra

"Em vô nhà trước 2 anh chị cứ từ từ tình cảm nha"

N.Hưng nói xong thì chạy theo N.Kiên.

(Tua nha mn dài quá viết ko nổi =))

Tối đó N.Minh và T.Nghi ngủ cùng nhau,bọn họ đã chính thứ yêu nhau,nói đúng hơn thì đã yêu nhau từ 5 năm trước rồi

Tối đó 2 người đã trò chuyện về những ngày thiếu đối phương,những ngày nhớ nhung như thế nào.

Sáng hôm sau, N.Minh tỉnh dậy sớm hơn T.Nghi nhưng cũng đã 9 giờ hơn rồi.

Một lúc sau T.Nghi cũng nheo mắt tỉnh dậy vì tia nắng mặt trời chiếu vào mắt

“Em tỉnh rồi sao?”

“Ừm.

Ghét thật.”

“Sao vậy?”

“Nắng chiếu vào làm em khó chịu.

Mai mốt ngủ anh nhớ phải kéo rèm hết lại đó!”

“Được thôi bà xã.”

“Ai bà xã anh chứ?”

“Là em chứ ai!"

“Nhưng mà dù sao em cũng không lấy anh.”

“Tại sao?

Em không hài lòng chuyện gì,tối qua đã hứa là sẽ là phu nhân của anh mà,à ko từ 5 năm trước mới đúng?”

“Em rất lười.

Em không giỏi làm gì hết,chỉ giỏi mỗi nấu ăn.

Ngủ thì cũng rất nhiều.”

“Em yên tâm, làm phu nhân của anh, em không cần đụng tay vào việc gì.

Anh làm hết cho em.”

“Vậy thì em sẽ xem xét.”

“Muộn rồi, đừng xem xét nữa.

Em đã đeo nhẫn rồi.”

“Hả?”

Lúc này T.Nghi mới để ý tay mình, ngón áp út của cô đã được N.Minh đeo nhẫn vào

“Anh đeo vào từ lúc nào vậy?”

“Hôm qua, lúc em ngủ.

Đẹp không?

Anh đã làm nó từ năm năm trước rồi đấy!”

“Cũng bình thường thôi.”

Ý của T.Nghi là rất đẹp, đẹp tới mức cô muốn nhìn mãi không thôi

“Nếu em chê thì anh có thể làm cho em chiếc khác.”

“Không cần đâu.

Chiếc này là đủ rồi.”



Sau này có chuyện gì cũng đừng tháo nó xuống đấy!”

“Em có tháo xuống hay không thì còn tuỳ thuộc vào thái độ của anh nữa.”

“Thái độ của anh bảo đảm sẽ khiến phu nhân hài lòng.”

Vừa nói N.Minh vừa kéo T.Nghi lên đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.

Sau khi xong xuôi hết thì cả hai đi xuống dưới lầu.

Vừa thấy 2 người đi xuống N.Hải và V.Toàn đã hỏi

"Hai đứa dậy rồi sao!”

“Tuệ Nghi hôm qua ngủ có ngon không?"

N.Hải hỏi

“Dạ cháu ngủ ngon ạ.”

“Hai đứa vào bàn ăn đi.

Mẹ vừa kêu người làm hâm nóng đồ ăn lại cho hai đứa đó.”

V.Toàn lên tiếng

“Vâng ạ.”

N.Minh nắm tay T.Nghi vào phòng ăn.

Vừa nhìn các món ăn trên bàn, T.Nghi có hơi chần chừ,N.Minh tinh ý phát hiện liền hỏi cô

“Sao thế?

Em không ăn mấy món này à?”

“Em bị dị ứng với bò.”

N.Minh liền hiểu kêu người hầu đem dọn phần ăn trên bàn đi

“Đợi anh một lát, anh vào bếp nấu món khác cho em ăn.”

“Vâng.”

N.Minh nhanh chóng vào bếp nấu món khác cho cô ăn.

Trong lúc chờ N.Minh nấu, V.Toàn đi tới nói chuyện với T.Nghi

“Con dâu, hôm qua ngủ ngon đúng không,thằng Hải ko làm gì con chứ”

Nghe V.Toàn nói vậy T.Nghi chỉ gật đầu nhẹ



Sau này, hai đứa cưới nhau rồi, nó mà ăn hiếp con thì cứ nói mẹ.

Mẹ về phe con cho.”

“Vâng ạ"

“Vốn đã đính hôn từ 5 năm trước rồi vợ à!”

N.Hải nói vọng vào

"Đám cưới chứ có phải đính hôn đâu,ông liệu mà tổ chức cho tụi nhỏ đi"

"Ra đây chọn chỗ tổ chức đám cưới với em đi chị"

T.Ngân gọi Toàn

"Chị ra ngay"

Khoảng 5 phút sau, N.Minh đem ra phần cơm chiên trứng nhìn vô cùng bắt mắt

“Bà xã, mời em dùng.”

“Cám ơn anh.”

"Hê sờ lô hê sờ Minh Nghi"

N.Kiên từ trên lầu chạy xuống vì ngửi thấy mùi thơm của trứng

"Cho em xin miếng"

"Đi ra,đây là anh nấu cho vợ anh"

"Bình thường anh chẳng nấu cho em nữa nào mà lại nấu cho chị Nghi,đúng là theo vợ bỏ em mà"

"Kiên ra đây,chị cho miếng nè"

"Thôi,anh hai nói vậy em ko muốn ăn nữa ạ"

Nói xg N.Kiên chạy lên lầu

"Em ăn đi kẻo nguội"

"Vâng"

Nói xong T.Nghi và N.Minh tiếp tục ăn phần của mình.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
ĐẠI KẾT CỤC


Một tháng sau…

Hôn lễ được tổ chức tại resot năm sao ngoại thành, gang màu chủ đạo là trắng tinh khôi, hai bên lễ đường kết đầy hoa tươi mơn mởn, bên cánh là tấm mùng trắng mỏng được sắp xếp ngay ngắn, tung bay phất phới trong làn gió xuân, xung quanh đặt những bàn tiệc dành riêng cho khách mời.

Đến giờ tổ chức hôn lễ, cô dâu sánh vai chú rể bước vào lễ đường,hai bên là N.Thư và N.Hưng cầm giỏ hoa hồng tung lên thật đẹp,vừa đi vừa hát vang bài ca hạnh phúc, họ tông xẹc tông trong bộ vest đầm trắng lộng lẫy, khoác chặt tay anh, cầm chặt hoa cưới, mỗi bước đi, mỗi nhịp thở đều phảng phất hương vị hạnh phúc.

Chủ hôn là Ngọc Kiên trong bộ vest đỏ rực rỡ, đứng trên bục sân khấu thênh thang, phía trước mặt đặt chiếc micro vừa tầm, trên tay cầm một mẩu giấy dài bằng sải tay.

Từ trong không khí yên tĩnh vang lên chất giọng thảnh thót như hoạ mi: “Xin chào các vị khách quý đã có mặt trong buổi lễ hôm nay.

Sau đây, xin mời các vị cùng mong chờ màn trao nhẫn cưới của cô dâu và chú rể.”

Chiếc nhẫn lấp lánh trao vào tay cô dâu rồi chú rể.

“Tiếp theo mời, cô dâu và chú rể hôn nhau.”

Lời nói vụng về trong sự hồn nhiên của con trẻ khiến cả hội trường được pha cười bò.

Không thể phủ nhận thằng bé có tư chất giống ba, tự tin quảng đại giống mẹ, nhờ vậy mà nó luôn toả sáng trong ánh hào quang.

Đôi bàn tay cậu ôm lấy eo cô, cúi nhẹ đầu đặt nụ hôn lên làn môi êm ngọt.

Thời gian họ bên nhau ko quá dài cũng ko quá ngắn(hai ông bà này thích nhau lúc còn bé tí nha), có vui vẻ hạnh phúc, có đắng cay ngọt bùi, có gần gũi, có chia xa, tất cả đều là mùi vị của cuộc sống, dường như đã bị nhấn chìm trong sự vô hạn của thời gian.

Bên này N.Hải và V.Toàn ngồi 1 góc nhìn con trai mình hạnh phúc bên người nó yêu thương mà nhớ lại khoảng thời gian họ bên nhau,hạnh phúc đến nhường nào,N.Hải quay qua V.Toàn trao cho cô một nụ hôn "Cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời của anh" Tháng năm có thể nhạt nhoà, kí ức rồi sẽ đi vào dĩ vãng, duy chỉ có tình yêu vĩnh cửu sẽ mãi mãi không bị lu mờ.

Thời gian có thể khiến con người đổi thay, nhưng không bao giờ thay đổi được một trái tim con người, càng không cách nào khiến dòng máu bên trong đó ngưng chảy.

Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, trên đời này không có bất cứ ai ngăn cấm được tình yêu, càng không có ai làm chùn bước được hạnh phúc.

Dù sóng gió gập ghềnh hay bằng phẳng trơn tru thì trên con đường đời của mỗi người rồi sẽ gặp được một tình yêu mỹ mãn, có thể ngắn, có thể dài, có thể được ở bên nhau, cũng có thể vĩnh viễn không thuộc về nhau, nhưng, tình yêu khắc cốt ghi tâm ấy sẽ đi theo con người ta suốt một đời.

Thời gian có thể làm lu mờ đi hình ảnh người ấy, nhưng không có khả năng xoá đi kỉ niệm.

END
 
Back
Top Bottom