Khác Cô vợ hờ của Quế Tổng [0309] (End)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
326928684-256-k583100.jpg

Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Tác giả: nhie_0309
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Quế Ngọc Hải vì tình huống ép buộc, thế nên cần tìm một người làm vợ.

Mà Nguyễn Văn Toàn chính là người được chọn

Một hợp đồng hôn nhân trong hai năm được thực hiện.

Dây là truyện ngôn nên mn cân nhắc trc khi đọc nha



nguyenvantoan​
 
Có thể bạn cũng thích !
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Mở đầu


Từ trong sân bay, người đàn ông bước ra khiến mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía hắn, nhưng vốn dĩ không quan tâm những lời xì xầm bàn tán hắn cứ sải bước đều đều đến chiếc xe trước mắt cùng đám phóng viên đang đứng đấy chụp ảnh.

Đám phóng viên cứ liên lục hỏi nhưng hắn không trả lời vẫn cứ giữ nguyên một dáng vẻ ấy.

Hắn ta đã mấy năm liên tiếp đoạt giải danh nhân tài ba trẻ tuổi nhất thế giớ này(điêu xíu nhe mn), với khối tài sản kếch xù mà hàng nghìn người đều mong muốn có được.

Là đại thiếu gia của một gia đình được gọi là thượng lưu bật nhất trên đất nước này, ai nghe đến đều phải khiếp sợ về thế lực của họ.

Năm 13 tuổi đã bắt đầu tiếp quản công ty, đưa tập đoàn lọt thẳng vào top 1 thị trường doanh nghiệp lớn, hiện là nơi có nhiều người mong muốn được xin vào làm và thực tập để tiếp thêm kinh nghiệm.

Cứ thế mà chiếc xe đã lăn bánh rời khỏi sân bay tiến thẳng về phía những tòa cao ốc trước mặt.

"Về thẳng tập đoàn"

Chất giọng lạnh lẽo của người đàn ông vang lên, sau đó nhắm hờ đôi mắt chủ yếu muốn chợp mắt một tí, người lái xe nhận được lệnh liền "Vâng" một tiếng rồi tiếp tục công việc.

Tập Đoàn QNH

Chiếc xe dừng lại trước cửa, hắn mở cửa xe bước xuống đi thẳng vào trong.

Nhân viên thấy sự xuất hiện của hắn đều cuối đầu chào.

Trợ lí liền đưa cho hắn một tập tài liệu rồi nói:

- Quế Tổng, đây là hợp đồng với Hà Thị mời anh xem qua

Ngọc Hải vừa đi vừa cầm lấy rồi đi thẳng vào thang máy riêng của mình.

Tư Trí là trợ lí của hắn từ lúc hắn mới bước chân vào tập đoàn, năm 13 tuổi hắn tiếp quản Quế Thị, Tư Trí trở thành trợ lí của hắn từ lúc đó đến bây giờ cũng đã 10 năm.

Đi theo hắn, anh ta chứng kiến nhiều lần hắn đưa tập đoàn QNH lọt top, nhận nhiều giải thưởng và những hợp đồng doanh thu lớn đều lọt vào tay của Quế Ngọc Hải

Năm nay Ngọc Hải mới 23 tuổi,tuổi trẻ tài cao khiến nhiều cô tiểu thư danh giá khác muốn gả vào Quế Gia, nhưng đều bị hắn gạt bỏ.

Đơn giản là hắn KHÔNG THÍCH!

••••••••••••

Ở trong một ngôi trường đại học có tiếng ở thành phố A này, Văn Toàn ngồi ở trong lớp chán nản, vốn dĩ hôm nay có tiết học nhưng lại bị trống vì giáo viên hợp hội đồng sư phạm.

"Toàn này chiều nay đi ăn không"

Đình Trọng quay sang hỏi Văn Toàn nghe thế cô thấy như vậy cũng nhàm chán nên nhận lời chiều nay sẽ đi ăn với Trọng

"Được đó, mình cũng đang chán chết đi được"

Văn Toàn lười biếng nói

'Yah, sắp nghỉ hè rồi, cậu có định làm gì không?"

Đ.Trọng hỏi cô nhưng có vẻ V.Toàn không biết trả lời thế nào, cô bạn thân cũng chỉ đành im lặng không hỏi nữa.

Gia đình Văn Toàn cũng thuốc dạng khá giả, mẹ cô bỏ cô đi từ nhỏ, một mình Nguyễn lão gia nuôi nấng và yêu thương cô, nên ba cô cũng quyết định tiến thêm bước nữa V.Toàn vẫn tôn trọng quyết định của ông ấy, vì cô cũng muốn ba mình tìm được người sau này có thể gắn bó với ông về già, bây giờ cô vẫn đang ở cùng ba và mẹ kế thêm một đứa em gái, nhưng vốn dĩ nó không phải em ruột của cô.

Bảo Vy là em gái cùng cha khác mẹ của Văn Toàn

Cứ ngỡ mẹ kế sẽ không yêu thương cô nhưng ngược lại những gì Văn Toàn nghĩ, Vũ Nghi bà ấy yêu thương cô hết mực, tuy không phải con ruột nhưng cô được bà ấy yêu thương như một đứa con thật sự.

Cô cảm nhận được điều đó, nên cũng mở lòng đón nhận bà và đứa em gái kia.

Bảo Vy chỉ mới 15 tuổi nhưng đã rất hiểu chuyện và yêu thương người chị gái không cùng huyết thống này, cả hai chị em đều rất thân thiết.

Mấy năm chung sống, cả nhà không có gì được gọi là xích mích.

"Renggggggggg"

Tiếng chuông điện thoại reo lên, đưa Văn Toàn trở về hiện thực, cô nghe máy, chỉ nghe giọng nói gấp rút của em gái mình.

"Chị nghe đây"

"Chị hai, mau về đi.

Nhà xảy ra chuyện rồi, công ty của ba có vấn đề"

"Được, chị về ngay"

Vừa tắt máy, V.Toàn vội lấy cặp đeo lên vai, nói với Đ Trọng một tiếng rồi rời đi ngay sau đó

"Trọng à,xin lỗi cậu.

Chiều nay mình đi không được, hẹn cậu bữa khác nhé!"

"Không sao đâu, cậu về nhà xem sao đi"

V.Toàn chỉ kịp nghe rồi vội vã rời khỏi lớp, cô bắt taxi về Nguyễn Gia.

Vừa vào nhà, đã thấy mẹ kế và em gái ngồi đó.

Cô liền hỏi:

"Mẹ, Bảo Vy, công ty ba gặp chuyện gì sao?

Sao mọi người gọi con về gấp thế'

"Toàn, công ty ba con không kí được hợp đồng với Quế Thị, hiện tại công ty nhà chúng ta rất cần nó, nếu không sẽ tiêu tan cả cơ đồ ba con gầy dựng mất.

Giá cổ phiếu đang tuột dốc không phanh, ba con đang nằm trong phòng nghỉ ngơi.

Ông ấy rất mệt mỏi'

Vũ Nghi bà cố nén nước mắt mà nói, Bảo Vy cũng cuống cuồng lên không biết làm thế nào, cô đứng đó suy nghĩ đành đánh liều một phen.

"Mẹ đưa hợp đồng đó đây, chính con sẽ là người đi thương lượng với Quế Tổng!"
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Cô gái họ Nguyễn


Mẹ đưa hợp đồng đó đây, chính con sẽ là người đi thương lượng với Quế Tổng!

Văn Toàn không hiểu sao lần này lại gan dạ đến như vậy.

Bà và Bảo Vy nhìn nhau không khỏi ngạc nhiên, vì từ nhỏ bản tính cô đã nhát gan, ngược lại Bảo Vy vô cùng mạnh mẽ, sẵn sàng ra mặt khi chị mình bị ức hiếp.

Nhưng không hiểu sao lần này lại muốn đi đàm phán hợp đồng này với Quế Ngọc Hải.

- C..chị biết mình đang nói gì không?

Anh ta Quế Ngọc Hải, một tên đại ác ma đó chị à

- Văn Toàn, con đừng suy nghĩ liều lĩnh, con không thể biết được Quế Tổng đáng gờm đến mức nào đâu con

Bảo Vy và bà nói hết lời để cho Văn Toàn lúc này lọt được chữ nào thì lọt.

- Không sao, hai người đừng lo.

Con sẽ có cách thuyết phục

Với trí thông minh của mình thì cô nghĩ không có gì là khó, nhưng cô không biết Ngọc Hải lớn hơn cô 5 tuổi, tức có nghĩa hắn hiểu biết sâu rộng hơn cô rất nhiều.

Hết cách, bà Vũ Nghi mẹ kế của cô chỉ đành đưa bản hợp đồng đó ra cho Văn Toàn, cô cầm lấy bản hợp đồng đi lên phòng của mình.

Cô quyết định, sáng mai sẽ đến Quế Thị xin kí hợp đồng bằng chính thực lực của mình, dù gì cô cũng học nghành doanh nghiệp nên có chút hiểu biết, nên lần này quyết đánh liều một phen.

••••••••••

- Quế Tổng, sao anh lại không kí hợp đồng với Nguyễn Thị, tôi thấy bản kế hoạch của họ rất ổn

Trợ lí Tư thắc mắc hỏi anh

Ngọc Hải không trả lời, chỉ cười nhẹ một cái.

Giọng nói khàn đặc vang lên

- Chỉ là muốn con mèo nhỏ đó tự tìm đến

Hắn chỉ nói gỏn gọn như vậy,trợ lí cũng không dám hỏi gì thêm nên đã đi làm việc của mình.

RẦM

Người đàn ông không kiêng nể đạp thẳng một phát vào cửa, thái độ bực dọc đi thẳng vào trong, ngồi xuống sô pha rót trà uống đầy tùy ý.

Ngọc Hải dừng tay, cau mày nhìn lên, thái độ có chút lồi lõm đối với người trước mắt.

- Hà Lục Quân?

Cậu chán sống hả?

Ngọc Hải gằng tên anh ta

- Này, tôi xin lỗi vì đã đạp cửa nhưng cậu đừng giở giọng đó với tôi.

Nghe cứ ớn làm sao ấy?

- Cậu nên biết điều một chút!

Hôm nay đến đây có việc gì?

Ngọc Hải cuối mặt xuống sấp tài liệu trên bàn, vào thẳng vấn đề hỏi Hà Lục Quân.

- Tôi cần cậu giúp một việc

- Việc gì?

- Cậu trong giới hắc đạo chắc cũng biết Thụy Ngạn nhỉ?

Hà Lục Quân dằm dè hỏi

- Ừ, có việc gì sao?

Ngọc Hải vẫn không có ý định ngước mặt lên nhìn người đối diện mình.

- Lão ta đang có tên trong danh sách truy bắt tội phạm của tôi lần này, tôi đang nhắm tới việc làm ăn phi pháp, buông bán ma túy của lão ta.

Tôi dự định nhờ cậu giúp để triệt phá đường dây buôn bán chất cấm này?

Thật ra Hà Lục Quân không chỉ điều hành Hà Thị mà còn là một cảnh sát, trong cấp bật quân hàm anh là Thiếu Tướng trẻ tuổi trong nghành ít ai biết được.

Lần này lại được đảm nhận hồ sơ triệt phá đường dây buông bán chất cấm của Thụy Ngạn

- Lão cáo già đó đã nhiều năm hoạt động trong buông bán chất cấm phi pháp, đám người chỉ toàn tép riu.

Cậu có thể dư sức bắt ông ta, không cần nhờ đến tôi.

- Nhưng...

Ông ta là người của Nguyễn Gia, Nguyễn Thụy Ngạn

Ngọc Hải nghe đến đây liền dừng bút ngước nhìn Hà Lục Quân

- Đúng như cậu suy nghĩ!

Là bác của cô gái họ Nguyễn lúc trước từng trải qua một đêm với cậu

- Vậy sao?

Cậu cứ điều tra rồi tóm gọn ông ta từ từ đi, cần gì thì cứ nói tôi.

- Được, cảm ơn cậu

Hà Lục Quân cuối cùng cũng rời đi, anh ta nói cô gái họ Nguyễn từng trải qua một đêm với Ngọc Hải là ai?

••Quay về khoảng 2 tháng trước đó••

Văn Toàn mới vừa kết thúc mối tình 3 năm chỉ vì phát hiện bạn trai mình ngoại tình với hoa khôi của trường, vừa buồn vừa chán.

Ngồi trong lớp học ủ rủ, Đ.Trọng thấy thế liền đánh liều một phen, nói ra suy nghĩ táo bạo của mình.

- Này Toàn, đi xõa không?

Nhìn cậu ủ rủ quá đi mất

- Xõa cái gì mới được, mình không biết phải làm sao hết

V.Toàn nằm ra bàn thở dài vài tiếng

- Mình có chỗ này hay lắm, mình cũng hay lui tới.

Bảy giờ tối nay mình đón cậu nhé

- 1Được

Tan học, cô về nhà thật nhanh để sửa soạn cho cuộc hẹn tối nay.

Đúng 7 giờ, Đ.Trọng đã tới, cả hai cùng nhau đi đến một quán bar nổi tiếng nhất nhì thành phố này.

Bước vào, thứ đầu tiên khiến cô nhăn mặt là tiếng nhạc xập xình.

Ban đầu có vẻ không quen, nhưng được một lúc cô ngấm hơi men trong người liền ra hòa nhịp cùng tất cả.

- Đêm nay không say không về nhé Đ.Trọng

V.Toàn giọng điệu say khướt mà lớn tiếng nói

- Được,cậu hãy chơi hết mình và quên đi cái tên bội bạc kia đi

Đ.Trọng nhìn bạn mình mà nói, cả hai gật đầu nhiệt huyết.

Được một lúc, cô đi từ trong tolet ra, đụng phải một đám người, với ánh mắt nửa mờ nửa ảo của cô lúc đó thì không nhìn rõ khuôn mặt điển trai trước mặt mình, mà giở giọng mắng một câu.

- Anh bị mù à?

Đi không biết nhìn đường hả

Ngón tay đang chỉ quờ quạng của cô bị người đàn ông trước mặt chụp lấy và nắm chặt lại

- Cô nói ai mù?

- Tôi nói anh chứ nói ai

Cả đám người đứng phía sau Ngọc Hải đều trợn tròn mắt nhìn người con gái trước mắt, không biết tí nữa có bị Quế Tổng của mình giết chết ở đây hay không?

- Mà này, nhìn anh cũng có vẻ được đấy?

Hay là ngủ với tôi một đêm đi, tiền không thành vấn..hức...đề
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Một đêm khó quên


Mà này, nhìn anh cũng có vẻ được đấy?

Hay là ngủ với tôi một đêm đi, tiền không thành vấn..hức...đề

V.Toàn vừa cười vừa nói như trách móc cuộc sống trớ trêu với mình.

- Cô?

Né ra

Ngọ Hải cau mày khó hiểu với người con gái trước mặt.

Liền có chút khó chịu mà nói, khiến cả đám người đứng phía sau sợ hãi bao gồm cả Hà Lục Quân

- Ha, hay là anh yếu sinh lý?

Nên không dám chứ gì, đHàg thật là bọn đàn ông các anh đều như nhau nhỉ?

Yêu đương chỉ vì ham muốn bản thân.Tồi tệ,quá tồi tệ

V.Toàn loạng choạng bước đi, ý muốn rời khỏi đây, nhưng!

Q.N.Hải xoay người lại vác cô lên vai mình rồi rời đi, Hà Lục Quân và trợ lí Tư có chút bất ngờ vì đây là lần đầu tiên hắn chạm vào nữ giới.

- Yếu sinh lý?

Dùng thử hay không mới biết được.

-Ngọc Hải cậu thật sự muốn làm cái đó với cô gái này một đêm sao?

Hà Lục Quân đi theo sau mà nói.

- Là do cô ta tự chuốc lấy

Vốn dĩ anh đến đây là để xử lí một vài công vụ và đàm phán công việc, đang chuẩn bị ra về đi ngang khu vực nhà vệ sinh thì lại bị Văn Toàn vớ va vớ vẩn say khướt va vào người hắn, sau đó lại nói hắn này nọ nên hắn nhất định phải ra tay trừng trị!

Ra khỏi quán bar, hai chiếc xe thương vụ rời đi, ngay sau đó dừng lại trước một khách sạn.

Ngọc Hải vác cô vào sau đó giao cô cho hai nhân viên phục vụ nữ, lạnh giọng ra lệnh

- Tắm cho cô ta sạch sẽ

- Vâng

Hai nữ nhân viên nhận lệnh liền dìu cô vào một phòng vip, đưa cô vào phòng tắm lột đồ và tắm cho cô thật sạch sẽ.

- Ưm..mấy người là ai, tránh ra

V.Toàn mơ màng đưa cánh tay không chút sức lực đẩy hai nữ nhân viên ra.

- Tôi đang giúp cô thay đồ, đừng quấy

Một trong hai người lên tiếng,cô có men rượu trong người nên có chút khó chịu.

Sau một lúc vật vả với Văn Toàn, cả hai người đều đã tắm xong cho cô, biết ý nên cả hai chỉ quấn một chiếc khăn ngang ngực.

Cũng đồng nghĩa với việc, cái khăn đó nó chỉ vừa chót lọt bờ mông đầy đặn của cô.

Sau khi xong nhiệm vụ cả hai rời đi, cô đứng dựa dẫm vào vách tường mơ hồ, lúc này đã tỉnh táo được một xíu.

Nhưng vẫn không nhận thức được mọi thứ xung quanh mình cho đến khi..

- Đã xong rồi sao, còn chờ gì nữa?

N.Hải người đàn ông này xuất hiện và ôm lấy eo cô.

Cô cũng vì vậy mà ưỡn người,ngực cứ thế dán chặt vào người của hắn.

Hắn liền đưa cô đến giường

- Cô tên gì?

Ngọc Hài ngẩn đầu lên hỏi

- Nguyễn...Văn Toàn

......

Đêm đó cả hai đều trải qua một đêm cùng nhau.

Văn Toàn trong đầu cô bấy giờ chỉ toàn những lời lẽ đau đớn lúc chia tay, cô hận, hận tên đàn ông đó.

- Có phải đàn ông các anh quen phụ nữ chúng tôi chỉ vì ham muốn của bản thân thôi đúng không?

Cô không suy nghĩ mà cất tiếng trả lời

- Không, tôi không phải loại người đó.

Cô đừng đánh đồng tất cả!

Quế Ngọc Hải kiên định trả lời
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Tại sao?


Sáng hôm sau

8 giờ sáng Văn Toàn mở mắt ra, đập vào mắt cô là cảnh mình đang ôm lấy N.Hải như một chiếc gối vậy, cô giật bắn người ngồi dậy.

Vô tình đánh thức hắn

- Ưm, mới sáng sớm cô làm gì vậy?

N.Hải mắt nhắm mắt mở ngồi dậy, cảm giác giác tê buốt cánh tay trái chuyền đến khiến hắn nhăn mặt.

- Tối...tối hôm qua, không không bỏ đi tôi phải đi học

Cô lao xuống giường, nhưng con mắt đập vào chiếc đồng hồ trên tủ.

- 8..8 giờ, chết tiệt trễ học rồi, haizzz nghỉ hôm nay luôn

Cô thở dài rồi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, hắn như bị thiếu ngủ từ mười kiếp trước, ngồi gật gù ở đó cứ nghĩ là còn sớm nhưng hắn không biết đã là 8 giờ sáng rồi

- Aizzz, phiền thật

Hắn vò đầu bước xuống giường lấy điện thoại, mở lên đã là 8 giờ sáng, như không tin vào mắt mình vậy.

Cũng nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi đến công ty

Tập Đoàn QNH

Ngọc Hải bước vào, nhân viên ai cũng ngỡ ngàng vì chủ tịch của họ lần đầu tiên trong mười năm qua đi làm trễ đến vậy.

Trợ lý Tư có chút bàng hoàng vì sáng giờ còn lo cho hắn không biết có vấn đề gì không, nhưng chỉ nhận lại một câu của hắn.

- Ngủ quên

Ngọc Hải rời đi, bản thân Tư Trí còn đứng lảm nhảm một mình, rõ ràng anh ta nhớ..

- Rõ ràng chủ tịch bị chứng khó ngủ mà, là sao...là sao vậy

Tư Trí không dám đứng lơ ngơ nữa, cong dò chạy theo Ngọc Hải đã đi xa từ lúc nào.

- Quế Tổng, hôm nay có lịch ăn trưa với Mạn Tiểu Thư

Trợ lý Tư báo cáo cho hắn biết.

- Ừ, không còn gì khác sao?

- À dạ không

- Ừ

Tư Trí cảm thấy hôm nay sếp mình thật kì lạ, thường ngày sẽ không thích những lịch hẹn này nhưng hôm nay lại hỏi?

Bão tới sao.

12 giờ 30 phút trưa

Tại một nhà hàng Âu

- Ngọc Hải, bên này

Người con gái đứng lên vẫy tay, Ngọc Hải điềm tĩnh bước đến, kéo ghế ngồi đối diện cô ta.

- Lâu quá không gặp cậu, dạo này cậu khỏe không?

- Khỏe

Ngọc Hải trả lời

Mạn Thư Kỳ liền có chút bối rối, nhanh chóng đổi chủ đề.

- Hôm nay hẹn tôi có chuyện gì?

Ngọc Hải không dài dòng mà vào thẳng vấn đề

- Không có gì, chỉ là lâu rồi không gặp nên muốn mời cậu một bữa..

- Không rảnh

Quế Ngọc Hải, hắn có ý muốn rời đi, nhưng Mạn Thư Kỳ níu tay hắn lại, ngập ngừng nói

- X..xin lỗi, năm đó thật sự...xin lỗi cậu

- Tôi không rảnh để nghe những lời vô bổ này?

Mạn Tiểu Thư tôi xin phép

Ngọc Hải hất tay rồi nhanh chóng rời khỏi nhà hàng, Mạn Thư Kỳ đứng đó chỉ biết nhìn theo bóng lưng người đàn ông cao lớn ấy đang rời đi dần.

Mạn Thư Kỳ là con gái của Mạn Gia, còn có một người anh trai tên là Mạn Vũ An nhưng anh ấy đã mất trong một vụ tai nạn.

Còn về chuyện Mạn Thư Kỳ xin lỗi Cố Minh Thiên tui sẽ giải thích chap sauu nhooo
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Tại sao(tiếp)


Mạn Thư Kỳ, Quế Ngọc Hải, Hà Lục Quân và một người bạn nữa tên là Tống Uy Vũ, thời học sinh cả bốn người đều là bạn rất thân với nhau.

Họ lớn lên và học cùng một lớp với nhau, năm ấy có một Quế Ngọ Hải thích Mạn Thư Kỳ(thích đậm luôn), hắn toàn tâm toàn sức bảo vệ cô gái năm đó.

Cả hai bắt đầu hẹn hò khi lên cấp ba, hắn dắt cô về nhà chơi, hứa đủ điều ngọt ngào với nhau.

Họ quen nhau trong sự đồng ý của cả hai gia đình.

Hết cấp ba, lên đại học lúc đó Mạn Gia chưa có tiếng tâm, nhưng ngược lại Quế Gia lại lừng lẫy một thời gian dài, Mạn Thư Kỳ vì sự bức ép của gia đình mà thẳng thừng chia tay Quế Ngọc Hải cô rời bỏ hắn để đi du học và lo cho tương lai sự nghiệp, cô đến và mang niềm vui tiếng cười cho hắn, cho hắn một tia hy vọng để làm mục đích phấn đấu.

Nhưng rồi Mạn Thư Kỳ năm đó đã chính tay vụt tắt tình yêu hắn dành cho cô sâu đậm biết bao.

Ngọc Hải năm đó không hề quên, hắn bị cô chia tay ngay trong ngày kỉ niệm 4 năm yêu nhau của hai người...

Mạn Thư Kỳ rời đi, để lại hắn cô độc.

Hắn hận, thật sự rất hận người con gái này, Quế Ngọc Hải của ngày tháng đó chỉ có Hà Lục Quân và Tống Uy Vũ hiểu rõ nhất, bẳng đi một thời gian sau thì Tống Uy Vũ đi du học, chỉ còn hắn và Hà Lục Quân.

Kể từ lúc Mạn Thư Kỳ rời đi thì Quế Ngọc Hải đã khép kín, cũng coi như chưa từng quen Mạn Thư Kỳ, hắn không yêu ai nữa vì hắn nghĩ đàn bà chỉ coi đàn ông là thứ trò đùa để tiêu khiển nhất thời.

Quay trở lại hiện tại, Mạn Thư Kỳ sau khi về nước, tiếng tâm, địa vị, tiền tài đã có, nhưng người đầu tiên cô muốn tìm đến lại là Quế Ngọc Hải, nhưng không ngờ lại nhận cái kết như vậy.

Ngọc Hải rời khỏi nhà hàng, trong lòng hậm hực nới lỏng cà vạt, ngồi trên xe hắn xoa xoa thái dương để cơn đau lấn át những hình ảnh năm vui vẻ năm đó đang dần xuất hiện.

( Tại sao?

Tại sao lại quay trở về vào lúc này?)

( Tại sao em lại là người khiến tôi muốn phát điên như vậy?)

( Tại sao?..Tôi đã không còn tình cảm với em nữa mà)

Hàng ngàn suy nghĩ đang dần hiện lên trong trí óc của hắn, hắn hiện tại không yêu Mạn Thư Kỳ, càng không có nảy sinh bất kỳ tình cảm nào.

Nhưng tại sao khi gặp lại vẫn đau đến vậy?

Đúng!!

Đúng vậy, tình đầu cơ mà, tình đầu lúc nào cũng khó quên hết

Trợ lý Tư nhìn hắn qua kính chiếu hậu, thì đã biết lòng hắn bây giờ thế nào..

Quay trở lại công ty, hắn không thể nào tập trung được, liền nhấc máy gọi cho Hà Lục Quân.

"Alo"

"Chỗ cũ

Tút...tút...tút

Hà Lục Quân đứng hình vài giây, Ngọc Hải gọi đến cho hắn chỉ để nói hai chữ *Chỗ cũ* rồi tắt máy ngang vậy đó hả?

Nói gì nói Hà Lục Quân vẫn phải đi vì hiếm khi thấy Ngọc Hải ngỏ lời đi giải sầu như vậy, chắc chắn hôm nay lại có chuyện gì rồi.

Tiếng nhạc xập xình không có dấu hiệu dừng lại, hắn nốc hết ly này đến ly khác, cuối cùng bị Hà Lục Quân không cho uống nữa, anh ta mới hỏi.

- Làm sao?

Hẹn ra đây để nhìn cậu nốc à?

Ngọc Hải im lặng vài giây sau đó tiếp lời

- Cô ta về rồi

- Ai?

Ý cậu là Mạn Thư Kỳ à?

- Ừ

Ngọc Hải nói rồi nhắm mắt, hững hờ tựa đầu ra phía sau.

Hà Lục Quân nghe đến Mạn Thư Kỳ là biết chuyện gì đã xảy ra, anh buông ly rượu xuống quay sang nhìn hắn rồi nghiêm túc hỏi.

- Vậy cậu tính sao?

- Sao chăng, việc cô ta về làm gì mình không cần biết, nhưng đừng dính đến mình là được

Ngọc Hải vẫn giữ nguyên trạng thái đó mà trả lời

- Nếu được lần nữa, cậu có muốn cùng Mạn Thư Kỳ bắt đầu lại không?

Hà Lục Quân e dèm hỏi

- Không!?

Câu trả lời của mình là không bao giờ, vì hiện tại mình rất hận cô ta

Ngọc Hải cau mày nói, câu trả lời dứt khoát của hắn khiến Hà Lục Quân có chút ngập ngừng.

- Ngọc Hải, sao cậu không nghĩ là năm đó Thư Kỳ rời đi là vì có lý do?

- Hà Lục Quân, tôi nói cho cậu biết?

Năm đó mình không nuôi nổi cô ta sao?

Cô ta muốn lấy chồng giàu, người có thể lo cho cô ta một cuộc sống sung túc an nhàn, phụng dưỡng cha mẹ cô ta.

Cô ta rời khỏi mình là vì những thứ đó!!

Ngọc Hải đã bắt đầu không kiểm soát được lời nói nữa rồi, hắn sỉn rồi.

- Không, cậu sai rồi, cậu hoàn toàn lo được cho cô ấy, chỉ là...

Hà Lục Quân muốn nói, nhưng rồi lại thôi.

Nhìn hắn đang say sỉn có nói thì cũng vô dụng, anh đưa hắn về nhà mình mà không đưa về nhà Ngọc Hải là vì Hà Lục Quân rất lười lái xe.

Đêm nay hắn không về, cô cảm thấy có chút thoải mái, phải nói là lâu lắm rồi cô mới có thể trải nghiệm lại cái cảm giác này.

Đứng ở ngoài ban công ngắm trời một xíu thì cô cũng đã vào phòng, nắm xuống chiếc giường êm ấm, suy nghĩ chút chuyện, rồi cũng chìm vào giấc ngủ.

Trước khi ngủ cô có cài báo thức, sáng mai dậy sớm để đi học, vì cô đã nghỉ hai ngày rồi còn gì.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Hụt hẫng


Sáng sớm, Văn Toàn đã đến trường sớm vì muốn tranh thủ mượn tập của Đ.Trọng mà chép lại bài của hai ngày qua, ngồi kế bên cô bạn thân liên tục dò hỏi.

- Này, sao hai hôm nay cậu nghỉ học vậy?

- Yah, mình đã nói là không sao mà, nãy giờ cậu đã hỏi 10 lần rồi.

Để yên mình chép bài nào

- Thì mình quan tâm nên mới hỏi chứ bộ, hay là cậu đi với anh đẹp trai nào giấu mình?

- Aizzzz, khổ quá, mình không có aii hết thưa bà chị già của em.

Cô giải thích muốn gãy cả lưỡi, tay vừa chép miệng vừa giải thích.

Bài tập thật sự rất nhiều, cô mới nghỉ có hai ngày đã chất thành núi rồi cơ đấy.

À mà cái chuyện cô dọn về sống chung với hắn, vốn dĩ không kể Cẩm Vân nghe vì sợ cô bạn thân ấy sẽ lo cho mình bị N.Hải hốt xác.

- Cô vào rồi cậu đừng hỏi nữa..

- Được rồi được rồi

Cả hai bắt đầu tiết học của mình trong ngày mới.

•••••••••••

Quế Ngọc Hải tỉnh dậy với cái đầu đau như búa đổ, nhìn xung quanh mới biết đây không phải nhà mình mà là nhà của Hà Lục Quân, hắn bước vào phòng tắm vệ sinh thân thể qua một lượt, tùy ý mở tủ quần áo.

Thấy đã có sẵn một bộ âu phục được ủi phẳng phiu mà hài lòng.

- Tỉnh rồi á hả?

Cậu cũng hay thật, hẹn mình ra chỉ để nốc thôi sao

- Ừ

Hắn kéo ghế ngồi xuống bàn ăn như rất quen thuộc vậy, Hà Lục Quân thấy thế liền châm một câu.

- Mạn Thư Kỳ trở về rồi

Ngọc Hải lúc này đang cắt miếng thịt bò chuẩn bị đưa lên miệng thì có chút khựng, nhưng rồi cũng nhanh chóng lấy lại dáng vẻ ban đầu.

- Tôi không quan tâm.

Đá lại một câu lạnh lùng rồi Ngọc Hải đứng dậy rời đi không một cái nghoảnh đầu nhìn.

Hà Lục Quân thật sự hết phép rồi...À mà khoan đã, hình như hắn đã quên rằng tối hôm qua hắn nói những lời như lửa đốt lòng người đó rồi thì phải.

- Aizzz, Quế Ngọc Hải biết bao giờ cậu mới chịu hiểu đây.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Hà Lục Quân nhìn vào người gọi, khuôn mặt anh ta cứng đờ lại.

Sau đó cũng nghe máy

"Alo"

Đầu giây bên kia vang lên một giọng nữ.

"Lâu rồi không gặp, tối nay chỗ cũ được không?"

"Ừ được"

"Nếu được thì rủ luôn cả người ấy đi nha"

Hà Lục Quân không trả lời, đầu giây bên kia cũng im lặng rồi tắt máy từ bao giờ.

Mạn Thư Kỳ này thật cố chấp, biết rõ Ngọc Hải không còn chút gì được gọi là vương vấn nhưng vẫn muốn vun đắp thứ tình cảm gì đó vô nghĩa.

Ting...Ting...Ting

Tiếng tin nhắn vang lên,hắn đang bước vào trong nhà, nhận được tin nhắn liền mở lên xem.

Là tin nhắn của Hà Lục Quân, gỏn gọn chỉ có bốn chữ

Tối nay chỗ cũ

Hắn xem cũng không trả lời, đi thẳng lên phòng muốn tìm kiếm ai đó.

Nhưng ngớ người ra là Văn Toàn đã đi học từ sáng sớm, hắn chỉ đành thay đồ rồi ngủ một giấc cho thật đã.

Quản gia Trình chỉ biết im lặng vì ông biết từ lúc có Văn Toàn thì Ngọc Hải đã thay đổi hoàn toàn tính cách, ngay cả bản thân hắn còn không biết được mình thay đổi ra sao.

Hôm nay trợ lý Tư một mình gánh vác công việc, đơn giản là vì sếp của anh ta vắng mặt.

Nghe bảo là mệt nên không đi làm bữa nay, anh ta chỉ nghe như vậy nên không dám hỏi thêm hỏi bớt.

•••••••••••••••

Đến chiều, Văn Toàn tan học liền nhanh chóng về nhà muốn nghỉ ngơi, vừa về đến đã đụng mặt Ngọc Hải đang ngồi ăn.

- T..tôi mới đi học về

- Ừ, tắm đi rồi ăn tối

N.Hải cũng không mảy may đoái hoài gì đến cô, chỉ buông lại một câu rồi bản thân cũng cầm lấy điện thoại và rời đi.

Văn Toàn trong lòng có chút hụt hẫng nhưng cũng không dám nói gì thêm, hắn muốn làm gì thì kệ hắn chứ.

Cô không quan tâm đâu...

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô cũng xuống dùng bữa ăn của mình.

Cảm giác ngồi ăn một mình thật trống trải

- Không có gì phải buồn cả, ăn nhanh còn lên làm bài tập

Cô tự nhủ với lòng mình rồi cố gắng ngốn hết đống đồ ăn, nhưng có lẽ tâm trạng không tốt nên chỉ ăn được một ít sau đó là rời bàn.

Cô lên phòng liền ngồi vào bàn, lôi một đống tập sách ra để chuẩn bị chiến đấu với nó.

- Cố lên!

•••••••••••••

Ngọc Hải bước vào bar, vẫn là trạng thái ung dung đó.

Nhưng sắc mặt đột nhiên thay đổi khia vừa mở cửa bước vào phòng vip bọn họ hay dùng.

Là Mạn Thư Kỳ và Hà Lục Quân đang ngồi đó

- Đến rồi?

Vào ngồi đi

Hà Lục Quân nhìn thấy hắn, liền lên tiếng

- Có chuyện gì?

Ngọ Hải khó chịu ra mặt

- Dù gì cũng là bạn, cậu có cần phải như vậy không?

Mạn Thư Kỳ nói, giọng có chút buồn tủi

Hắn không nói lời nào, chỉ cầm ly rượu lên nốc một hơi, sau đó là lôi điện thoại ra bấm.

Hắn thật sự không muốn nói chuyện tới người phụ nữ này.

Ting

Hà Lục Quân nhận được tin nhắn, liền cầm lên xem là tin nhắn của Ngọc Hải.

Cách nhau chỉ có một cái bàn, bộ mở miệng ra nói khó vậy sao?

*Lần sau có cô ta thì đừng rủ mình, mình về trước Văn Toàn cô ấy ở nhà một mình*

Nhìn những lời lẽ này, Hà Lục Quân đã biết có chuyện rồi

*Cậu sao vậy?

Có thể nào buông bỏ hết quá khứ mà tha luôn lỗi lầm của Thư Kỳ năm xưa được không?*

*Không*

Nhận được câu trả lời cũng là lúc Hà Lục Quân thấy hắn đứng lên rời đi, Mạn Thư Kỳ chỉ biết im lặng không nói lời nào, nhưng sâu trong thâm tâm cô ta vẫn là muốn bù đắp thứ gì đó mất mát.

- Sao cậu ấy về rồi?

- Con nhóc của cậu ấy đang ở nhà một mình

Hà Lục Quân cũng không ngần ngại mà nói thẳng

- Con nhóc?

Mạn Thư Kỳ hiểu rồi, hiểu tất cả.

Cô ta sắp có đối thủ sao?
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Người yêu??


Con nhóc?

Con nhóc cậu nói là ai?

Có quan hệ gì với Hải sao

Mạn Thư Kỳ thắc mắc hỏi

- Ừ, vợ của cậu ấy.

Đừng dại dột mà động vào

Hà Lục Quân như nhận biết ra vấn đề, liền châm một câu khiến Mạn Thư Kỳ không còn hỏi gì nữa.

Mạn Thư Kỳ chỉ biết cười ngượng rồi thôi, trong lòng như lửa đốt, không được động sao?

Vậy thì cô ta càng muốn biết là ai và càng muốn động đến xem thử xem Ngọc Hải làm gì mình?

Mạn Thư Kỳ cũng rời đi ngay sau đó, trong đầu cô ta đã có sẵn một bản kế hoạch hoàn hảo rồi, nhưng việc bây giờ cô ta cần là phải tiếp cận được Ngọc Hải trước đã(đâu dễ đâu bà zà)

Trên đường về, hắn thấy có một tiệm bánh ngọt, nghĩ có lẽ chắc cô sẽ thích nên vào mua vài cái bánh cake nhỏ.

Cầm hộp bánh trên tay, hắn gấp gáp ra về.

Lên xe hắn chạy nhanh hết mức có thể, vì từ đây về đến nhà cũng ba mươi phút.

Hắn sợ giờ này cô đã ngủ mất xác!!

Về đến nhà, đèn điện trong nhà đều tối om, thừa biết người làm và quản gia đã ngủ.

Hắn nhanh chóng cầm hộp bánh đi lên phòng, mở cửa phòng bước vào không thấy con nhóc đó nằm trên giường.

Nhìn ngang nhìn dọc liền đập vào mắt là con nhóc đó đang nằm ngủ gục ở đó, trên bàn rất nhiều tập sách, cây bút vẫn còn đang trên tay mà người thì đã ngủ mất dạng rồi.

Hắn nhẹ nhàng đi đến, lấy cây bút trên tay mém sang chỗ khác, bế cô lên đi về phía giường nằm.

Đặt cô xuống kéo chăn đắp cho cô sau đó quay lại đống bài tập trên bàn.

Dọn dẹp bỏ vào cặp cô ngay ngắn, cầm hộp bánh ngọt đem xuống nhà bỏ vào tủ lạnh.

Ngọc Hải lấy một ly sữa rồi lên phòng đặt xuống đầu tủ bên giường, hắn để đó rồi vào tolet tắm sơ qua vì mùi rượu và thuốc lá còn vương trên người, sợ cô khó chịu rồi thức giấc nên mới đi tắm giữa đêm thế này.

Tắm xong, hắn trèo lên giường nhẹ nhàng đánh thức cô dậy.

Văn Toàn khó chịu mở mắt, đập vào mắt cô là hắn, cô dụi mắt hỏi.

- Anh về rồi?

- Ừ, dậy uống ly sữa rồi ngủ

Hắn nhẹ nhàng luồng tay vào cổ đỡ cô ngồi dậy, chồm người lấy ly sữa đưa vào miệng để cô uống hết.

Uống xong hắn đặt ly về chỗ cũ, tiện tay tắt đèn.

Sau đó ôm cô nhóc nhỏ vào lòng, vuốt ve tấm lưng để cô dễ dàng chìm vào giấc ngủ hơn.

••••••••••••

Sáng sớm, Ngọc Hải tỉnh dậy đã không còn thấy người bên cạnh, mở điện thoại cũng đã 9 giờ sáng, biết cô đi học nên cũng không hỏi gì.

Hắn xuống giường vào phòng tắm vệ sinh cá nhân

Định lấy ly sữa đêm qua đem xuống rửa, nhưng không thấy chắc là lúc sáng đi học cô đã đem xuống rồi, hắn bước xuống phòng ăn ngồi vào bàn dùng bữa sáng của mình.

Trước đây hiếm khi thấy Ngọ Hải dậy trễ, lúc trước còn sử dụng thuốc an thần nữa cơ?

Vậy mà từ lúc ngủ với Văn Toàn thì anh lại dễ vào giấc ngủ hơn mọi khi, trước kia còn không ngủ được, vùi đầu vào công việc một thời gian dài, đến nổi ngất xỉu nhập viện vì kiệt sức.

Thời gian đó hắn liên tục sử dụng thuốc an thần và thuốc ngủ để kéo dài giấc ngủ của mình.

Bây giờ có cô nên ngủ phải gọi rất nhiều, thậm chí còn muốn ôm cô ngủ nữa cơ.

Ăn uống xong xuôi, hắn đến công ty giải quyết một số chuyện, sau đó là họp cổ đông.

Văn Toàn ngồi ở lớp học, ngáp ngắn ngáp dài, bây giờ chỉ mong muốn thời gian trôi qua thật nhanh để hết ngày, vì cô buồn ngủ lắm rồi, không chịu nổi nữa.

...

Mạn Thư Kỳ nhìn sấp tài liệu mà mình mong muốn trước mặt, cũng không chần chừ gì mà cầm lên đọc.

Người cô ta cần biết thì đã biết được rồi, chuẩn bị thực hiện kế hoạch thôi.

- Người phụ nữ của Ngọc Hải sao?

Để tôi xem cô ở bên cạnh anh ấy được bao lâu.

Mạn Thư Kỳ đắc ý, nhìn vào tấm ảnh khuôn mặt xinh đẹp của Văn Toàn, cô ta dạng tay xé tan nát bức ảnh rồi ném vào sọt rác!

Tập đoàn QNH

- Lũ vô dụng, tôi tốn cơm nuôi các người chỉ để nhận được hai chữ "Xin lỗi" hả?

Cả phòng đều im lặng, sợ hãi trước Ngọc Hải đang nổi trận lôi đình.

- Làm được thì làm, không được thì cút

Hắn quăng lại một câu rồi rời đi, buổi hợp diễn ra trong sự sợ hãi của các nhân viên, sau khi hắn rời đi ai nấy mới dám thở phào.

Ngọc Hải tâm trạng không vui là liền tìm đến rượu, Hà Lục Quân dạo này cũng rảnh rang nên cùng giải sầu với tên này.

Không ngờ ra ngồi chỉ xem hắn nốc hết ly này đến ly khác đến khi say không biết trời chăng mây gió gì thì cũng đã 11 giờ đêm.

Văn Toàn đang đi xuống bếp để lấy nước uống, nghe tiếng động cơ xe chạy vào sân liền biết Ngọc Hải đã về, nhưng...

Người dìu hắn vào là một người phụ nữ, rất trẻ và đẹp.

Bên cạnh còn có Hà Lục Quân đỡ phụ, cô thấy vậy cũng phụ một tay, nhưng vừa chạm vào hắn đã hất cô ra

- Tránh ra

Cô ngã nhào xuống sàn một cách đau điếng.

Mạn Thư Kỳ thấy thế rất hài lòng, lòng cô trùng xuống nhưng cũng nhanh chóng nhờ hai người kia đỡ hắn lên phòng.

- Cậu ta giao lại cho em, anh về trước

- Dạ

Hà Lục Quân rời đi, chỉ còn Mạn Thư Kỳ đứng đó, Văn Toàn có chút phải phép hỏi

- Chị là...

- À chị là Thư Kỳ, người yêu của Ngọc Hải

C..cái gì?

Người yêu á?

Cô có nghe lầm không, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt lại, cố gắng giữ bình tĩnh mà nói chuyện

- À dạ

- Ừ vậy chị đi trước, có gì sáng anh ấy tỉnh bảo anh ấy nhắn tin cho chị nhé

- Vâng

Văn Toàn tiễn Mạn Thư Kỳ ra cổng, rồi một mình khóa cổng sau đó là tắt đèn đi lên phòng.

Chuẩn bị tắt đèn đi ngủ, cô lại nghe anh nói lí nhí trong miệng.

- Thư Kỳ...đừng đi

Cô chỉ biết cười khổ, vừa tắt đèn đi ngủ

....

Ngọc Hải lúc này cũng đã tỉnh táo và nhận thức được vấn đề mình đã làm từ lúc về nhà đến giờ, nào là hất cô ngã xuống sàn cho đến lúc lên phòng anh gọi tên Mạn Thư Kỳ.

- Chết tiệt

Ngọc Hải thầm chửi bản thân, sau đó cũng ôm cô ngủ.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Điều Kiện


Không, tôi không phải loại người đó.

Cô đừng đánh đồng tất cả!

Ngọc Hải kiên định trả lời

V.Toàn chỉ biết cười khổ, chắc số cô không được may mắn nên mới va phải người như anh ta.

Nhìn sơ qua hắn đã biết cô có vấn đề về tình cảm nên mới dám khích bác hắn lúc ở trong hộp đêm như vậy.

Không ngờ người như cô lại dám khiêu khích Quế Ngọc Hải này!

Sau một đêm triền miên, sáng hôm sau.

Cô tỉnh dậy với cơn đau đầu, nhìn sang bên cạnh không còn hơi ấm.

Chắc chắn là người đàn ông với cô đêm qua đã rời đi từ lâu.

- Đêm qua mình...

Văn Toàn chỉ nhớ được lúc cô va phải hắn trong hộp đêm, và bị đưa đến khách sạn.

Sau đó hai người xảy ra quan hệ, tất nhiên cô không thể nhớ rõ mặt người đó.

Làm thì cũng đã làm rồi, khóc lóc cũng vô dụng.

Dù gì cũng là cô tự nguyện!

Cô cố gắng bước xuống giường đi vào phòng tắm vệ sinh thân thể.

Sau đó rời khỏi khách sạn đi đến trường học!

Cô đã kể Đ.Trọng nghe toàn bộ, cô ấy bất ngờ hỏi

- Này, nếu đó là cậu tự nguyện thì tớ không nói, nhưng cậu có nhớ tên người đã cùng cậu làm chuyện đó không?

- Anh ta có một cái tên rất kiêu ngạo, hình như là....là Quế Ngọc Hải ak

Đ.Trọng hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, cô ấy trợn tròn mắt nhìn bạn mình rồi nói

- Văn Toàn,Ngọc Hải là người quan hệ cùng cậu ư?

Cậu biết anh ta đáng sợ đến mức nào không?

Hên cho cậu là cậu còn sống sót trở về, vây vào anh ta chỉ có một con đường là chết.

Ngọc Hải là lão đại khét tiếng trong giới hắc đạo, giết người không gớm tay đâu.

Văn Toàn nghe thấy, người có chút run rẩy.

Nhưng không sao, cô bình tĩnh đáp:

- Không sao, dù gì mình cũng an toàn trở về.

Nếu anh ta muốn giết mình, thì đã giết từ đêm hôm qua rồi!

- Ừm, mình mong cậu đừng vây vào anh ta nữa

- Có cho mình vàng cũng sẽ không dám

Đồng thời,Ngọc Hải cũng kể cho Hà Lục Quân nghe, anh ta có chút bất ngờ vì trước giờ hắn không hề có chút hề hấn hoặc có hứng thú với phụ nữ, nhưng hôm nay nghe Ngọc Hải kể lại thì người "anh em" của hắn đã có phản ứng chỉ qua vài lớp vải khi Văn Toàn dựa sát vào người hắn.

••Quay trở về hiện tại••

Quế Ngọc Hải là người không thích ép người khác, nhưng hắn sẽ có cách để người đó tự tìm đến mình về một việc gì đó!

Điển hình như là hắn sẽ khiến cô tự mò đến đây để làm việc gì đó với bản hợp đồng kia.

Đúng như dự đoán

Sáng hôm sau, một mình Văn Toàn đến QNH trên tay còn ôm theo bản hợp đồng.

Cô một mình kiên định bước vào, đến ngay quầy lễ tân cô liền nói:

- Chị ơi, em muốn gặp Quế Tổng ạ

- Vậy em có hẹn trước không?

Chị lễ tân hỏi Cô, cô ngập ngừng lắc đầu

- Không ạ

- Vậy thì không được rồi, hay để chị liên hệ giúp em nhé?

Em tên gì

Chị lễ tân nhìn cô ôm trên tay một bản tài liệu, liền biết ý mà hỏi

- Em tên Nguyễn Văn Toàn ạ

Nhận được câu trả lời, chị gái lễ tân liền nhấn nút gọi ai đó.

Sau một hồi, cuối cùng chị ấy dẫn cô vào một thang máy, sau đó cùng cô đi vào.

Tinggg

Thang máy dừng lại ở tầng 30, là tầng cao nhất của tập đoàn này.

Chị gái lễ tân từ đầu đến cuối vẫn luôn giữ thái độ đúng mực với cô, quả thật QNH đào tạo nhân viên rất tốt.

- Phía cuối dãy là phòng làm việc của Quế Tổng, em nhớ gõ cửa trước khi vào nhé.

Chúc em may mắn

- Vâng, em cảm ơn chị nhiều lắm

Văn Toàn cuối gập đầu cảm ơn rồi quay người lại bước đi, cô không dám nhìn xuống phía dưới chỉ dám hướng mặt đến phía trước mà bước đi.

Cốc Cốc Cốc

N.Hải ngồi trong phòng làm việc, nhếch môi cười một cái, rồi lên tiếng

- Vào đi

Nhận được câu trả lời, người phía bên ngoài mở cửa bước vào.

- Chào Quế Tổng

Văn Toàn đứng trước bàn làm việc của hắn mà nói

- Cô là?

N Hải không có ý định dừng bút, mặt vẫn cuối sầm xuống sấp tài liệu trên bàn, giọng có phần lạnh lẽo hỏi

- Tôi là người đại diện bên Nguyễn Thị đến để đàm phán về bản hợp đồng này!

- Ồ, mời cô ngồi

Ngọc Hải bấy giờ mới rời khỏi bàn làm việc, tiến đến chỗ sô pha đầy tùy ý ngồi xuống, cô vẫn cố giữ bình tĩnh, ngồi đối diện với hắn, cô có chút lạnh sống lưng.

- Không biết Quế Tổng có gì không hài lòng với bản hợp đồng này bên chúng tôi, anh có thể cho tôi biết được không?

- Bản hợp đồng này không có gì để tôi từ chối, nhưng..!

Quế Ngọc Hải dừng lại, cô thắc mắc hỏi

- Nhưng sao vậy Quế Tổng?

- Nhưng, tôi muốn cô tự tìm đến!!

N.Hải, hắn nhếch môi nhìn cô gái nhỏ trước mắt có chút sợ hãi xen lẫn lo lắng.

- Tôi ư?

Tôi có gì để anh phải như vậy?

Cô có chút bất ngờ mà hỏi

- Có lẽ cô đã quên tôi là ai, nhưng tôi nghĩ chắc cô nhớ một đêm quan hệ của chúng ta vào 2 tháng trước nhỉ?

- Anh..anh chính là người đàn ông đêm hôm đó?

Văn Toàn hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, cô đứng phắt dậy, tay có chút run rẩy.

- Đúng, kí bản hợp đồng này cũng dễ đối với tôi, nhưng với một điều kiện

- Điều kiện?

- Cô, làm vợ tôi đi

Ngọc Hải thản nhiên nói, ánh mắt hướng về cô gái đang đứng đó ánh mắt có chút sợ hãi.

- Anh bị dở à?đêm hôm đó là tôi tự nguyện, tôi không trách anh.

Nhưng điều kiện của anh tôi không thể đáp, xin lỗi Quế Tổng!

Văn Toàn cuối xuống cầm bản hợp đồng rời đi, cho đến khi tay cô cầm vào khóa cửa.

Giọng nói khàn đặc của người đàn ông phía sau khiến cô có chút trùng bước.

- Được, tôi cho cô thời gian 3 ngày để suy nghĩ.

Nhưng tôi không tin, cô có thể đứng nhìn cơ ngơi của Nguyễn lão gia sụp đổ trong phút chốc.

Nếu cô đổi ý, có thể đến đây tìm tôi bất cứ lúc nào!

Văn Toàn cảm nhận được sự lạnh lẽo phần nào trong câu nói đó của Cố Minh Thiên, cô hít một hơi thật sâu rồi nói

- Cảm ơn ý tốt của Quế Tổng, tôi xin phép

Cô mở cửa rời đi, Ngọc Hải ngồi đó cảm giác có chút thích thú khi trêu chọc cô gái này.

Hắn không tin cô sẽ không quay lại sau 3 ngày nữa!
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Tức giận


Sáng hôm sau

Khi hắn tỉnh dậy đã nhìn thấy cô vẫn nằm đó, nhưng đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà.

Ngọc Hải hơi hoảng, hắn lập tức ngồi dậy.

- Xin lỗi, đêm hôm qua làm em sợ ro..

- Cô người yêu của anh nói, sáng dậy nhớ nhắn tin cho cô ấy, là chị Thư Kỳ.

Văn Toàn nói rồi kéo mền lên chùm hết cả người, cảm giác tủi thân cứ thế ập đến, cô khóc nhưng cố gắng không phát ra tiếng

Ngọc Hải ngời ngợi hiểu ra mọi chuyện, Mạn Thư Kỳ cô được lắm.

Hắn đứng dậy rồi nói.

Ngọc Hài vệ sinh cá nhân xong, liền lấy chiếc vali sắp đồ vào.

Khi xuống nhà, hắn căn dặn bác quản gia sau đó là rời đi.

Đến gần trưa, cô mới chịu xuống nhà, bác Trình thấy cô như vậy không khỏi sốt ruột, ông liền hỏi

- Con sao vậy?

Nhìn con trông mệt mỏi quá.

- Con không sao đâu bác, con hơi đói

- À được, bác dọn đồ ăn cho con đợi chút nhé

- Vâng, con cảm ơn

Sau khi dọn thức ăn lên bàn, quản gia Trình mới lên tiếng nói.

- Thiếu gia đi công tác một tuần, con muốn thì cứ đi đâu chơi cho khuây khỏa đi nhé!

Ở nhà cũng ngột ngạt lắm.

- Thật ạ?

Anh ấy đi rồi sao

- Ừm, vừa đi lúc sáng

- Vâng

Cô nghe vậy thì mỉm cười.

Văn Toàn nhanh chóng ăn hết phần ăn của mình rồi lên thay đồ.

Cô đi xuống, nói một tiếng với bác Trình.

- Bác, con đi thư viện tìm vài cuốn sách, một tí con về nhé

- Ừ con đi đi, nhớ về dùng cơm chiều nhé

- Vâng

Cô rời đi trong tích tắc.

Cô đến một thư viện lớn trong thành phố, đang dạo xung quanh tìm kiếm thì đôi mắt cô dừng lại ở một quyển sách, nhưng nó cao quá, làm sao cô lấy được đây.

Bỗng dưng có một bàn tay với lấy, cầm cuốn sách đưa đến trước mặt cô.

- C..cảm ơn cậu

Là một người con trai, có vóc dáng cao gáo, khuôn mặt sáng sủa, hơn hết nhìn cậu ta trông có vẻ rất thư sinh.

- Không có gì, tại thấy cậu với chiều cao này không lấy được, nên tôi chỉ tiện tay giúp thôi

- À, mà sao cậu biết tôi muốn lấy nó.

- Đây là khu vực ít ai đến xem, vả lại sách ở đây chỉ toàn là kiến thức văn học nghệ thuật.

Tôi thấy cậu cứ nhìn vào cuốn sách trên đó nên đoán chắc là cậu muốn lấy nó.

- Vậy sao, cảm ơn cậu nhiều nhé.

Tôi đi trước đây

Cô nói rồi cười một cái, nhanh chóng xoay lưng rời đi.

- Ơ này..

Người con trai có chút tiếc nuối, muốn làm quen với cô vậy mà lại không thể.

Thôi thì chắc không có duyên rồi, cậu ấy cũng rời đi ngay lập tức.

Ở trong một góc khuất nào đó, máy ảnh luôn trong tư thế sẵn sàng, xem ra nãy giờ đã có được nhiều tấm ảnh dễ gây hiểu lầm rồi nhỉ?

Ting ting

Ngọc Hải vừa đáp máy bay, lại nhận được tin nhắn.

Hắn muốn xem là gì cũng mở lên, đập vào mắt là những tấm ảnh cặp đôi nam nữ nói chuyện cười vui vẻ, mà người trong tấm ảnh không ai xa lạ.

Là Văn Toàn và cậu bạn đã giúp cô lấy cuốn sách.

Những tấm ảnh đó nhanh thật, mới chụp đây đã gửi hẳn hoi cho Ngọc Hải, chụp còn rất rõ nét nữa cơ.

Khuôn mặt hắn biến sắc, bàn tay to lớn siết chặt điện thoại trong tay như muốn bóp nó vỡ vụn từng mảnh nhỏ, nhưng hiện tại hắn đang đi công tác ở một thành phố khác.

Theo lẽ đương nhiên, chắc chắn sẽ không xử lý cô được, nhưng sau khi công tác về thì hắn không chắc.

- Lăn loàng.

Ngọc Hải khinh bỉ thốt lên hai chữ đay nghiến lòng người, đút điện thoại vào túi quần, nhanh chân sải bước trên dãy hành lang dọc dài.

Văn Toàn sau khi tìm được cuốn sách ưng ý, liền rời khỏi thư viện mà về nhà, trên đường về thấy có một tiệm bán đồ nam rất đẹp nên cô tấp vào một chút.

Ở trong đó nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng đi ra trên tay còn cầm theo một cái túi lớn.

Về đến nhà, cô bắt tay vào phụ giúp mọi người nấu ăn, vì hắn đã đi nên tâm trạng cô có chút tốt liền muốn nấu món gì đó tự bồi bổ cho mình.

Đồ cũng đã nấu xong, lúc này cô mới để ý đến chiếc điện thoại đã không thấy đâu, liền gấp gáp chạy lên phòng, chiếc điện thoại nằm trên giường.

Mở lên xem, hẳn là 13 cuộc gọi nhỡ từ Đ.Trọng, rồi hàng loạt tin nhắn rác lẫn tin nhắn của bạn thân.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Cái cầu thang chết tiệt


Văn Toàn cầm điện thoại bấm, sải bước trên cầu thang, cô vẫn cấm mặt vào điện thoại để trả lời tin nhắn của Đ.Trọng, nhưng tin nhắn rác kia cô không có đọc đến nên cũng chẳng biết.

Rầm!!

- Á

Cô la lớn một tiếng, quản gia Trình cùng hai nữ người hầu chạy ra xem là tiếng gì, thì đập vào mắt họ là cảnh tượng Văn Toàn đang nằm dưới cầu thang.

Bác Trình thấy vậy hoảng hồn, nhanh chóng đến đỡ cô đứng dậy

- Văn Toàn, con làm sao thế, sao lại té thế này?

Ông sốt sắng hỏi, cùng hai nữ người hầu kia đỡ cô lại ghế sô pha sau đó gọi cho bác sĩ

- C...con không biết, con đang đi trên cầu thang đột nhiên trên sàn có thứ gì đó rất trơn, con trượt chân ngã xuống.

Không bất tỉnh là may rồi, nhưng chân con đau quá

Bác Trình liền nhăn mặt nhìn xuống chân cô, một là trật chân còn hai thì là gãy chân.

Nhưng té từ trên cao xuống như vậy thì tỉ lệ gãy chân rất cao.

Bác sĩ vừa đến đã khám ngay cho cô.

Quản gia Trình nhận được điện thoại nên rời đi chỗ khác để nghe máy.

"Dạ alo"

"Văn Toàn đâu?"

Ngọc Hải băng lãnh hỏi

"À dạ, con bé đang được bác sĩ Lưu khám"

"Sao lại khám, bị gì"

Ngọc Hải có chút lo lắng hỏi

Bác Trình cũng thật thà nên kể chuyện cô bị té cầu thang cho hắn nghe

- Aaaaaaa, đau...đau quá..huhu

Tiếng của Văn Toàn lọt vào điện thoại, Ngọc Hải ở bên đây không khỏi lo lắng muốn bay về ngay lập tức.

Hắn mới đi thôi, cô ở nhà đã té cầu thang thế này.

"Chết tiệt, nhớ lo cho cô ấy, tôi sẽ sắp xếp công việc rồi về sớm"

"Dạ thiếu gia"

Tút...tút...tút

Quản gia Trình liền đi lại chỗ Văn Toàn, hỏi bác sĩ xem tình trạng chân của cô như thế nào.

- Chân bị mẻ xương và bị trật, thời gian này không được đi lại nhiều, cũng không được cử động mạnh sẽ rất khó lành lại.

Thuốc đây, nhớ ăn xong rồi uống.

- Tôi xin phép đi trước

Bác sĩ Lưu cuối đầu xin phép rồi nhanh chóng rời đi

- Bác, con muốn lên phòng, phải làm thế nào bây giờ.

Văn Toàn nhìn cái chân đang bó bột rồi nhìn sang quản gia Trình

- Bác kêu người đỡ con lên nhé

Nói rồi quản gia kêu hai nữ giúp việc lúc nãy đỡ cô lên phòng, còn bà thì đi hâm nóng lại phần thức ăn ở trên bàn sau đó là đem lên cho cô ăn rồi uống thuốc.

- Con cảm bác

Quản gia Trình rời khỏi phòng, cô ngồi trong đây ăn hết khẩu phần ăn mình đã dày công chuẩn bị, uống thuốc xong.

Cơn buồn ngủ lập tức ập tới, cô không thể nào chống lại nên đành đánh một giấc vậy.

•••••••••••

- Cậu nhanh chóng sắp xếp cuộc họp, tôi muốn về sớm hơn dự định

Ngọc Hải buông điện thoại xuống nói với trợ lý Tư

- Vâng

Tư Trí nhận được lệnh, liền cung kính cuối đầu rồi rời đi.

Hắn vì chuyện cô té cầu thang nên bỏ luôn ý định xử lí cô chuyện kia, nhưng về thì vẫn phải tra hỏi và hắn cần một lời giải thích từ cô, nếu không chuyện gì xảy ra thì hắn không biết.

- Chết tiệt, đi đứng kiểu gì đến ngã cầu thang thế này.

Ngọc Hải nhìn vào tấm ảnh bác quản gia gửi cho hắn, là tấm ảnh cô nằm ngủ với cái chân đang bó bột.

Lòng hắn như lửa đốt, chẳng biết cô ở nhà có tự xử được hay không, huống hồ gì hắn đi tận một tuần.

Đ.Trọng sau khi biết tin chân cô bó bột cũng hết sức lo lắng, muốn đến thăm bạn mình nhưng vì cô nói không sao, cũng không cần đến tại vì cô không còn ở Nguyễn Gia nữa mà đã dọn ra ở riêng rồi.

Đ.Trọng chỉ nghe rồi không ý kiến, nhưng chắc có lẽ khá lâu cô mới có thể đi học trở lại bình thường.

•••••••••••

Cô ngủ một giấc dài, đến chiều tối mới tỉnh dậy, đầu có chút choáng váng nhưng cũng nhanh chóng tự thân lết vào phòng tắm.

Cảm giác được tắm nó thật là sảng khoái nhưng giờ đây cô chỉ có thể lau mình chứ không được tắm.

Cô một mình tự lê cái chân đang bó bột xuống cầu thang, nữ người hầu thấy vậy liền nhanh chóng bỏ cây lau nhà xuống mà đỡ cô.

- Tiểu thư, cô cẩn thận một chút.

- Em không sao đâu, cảm ơn chị Vân

Chị Vân là người chăm sóc cho cô, từ lúc đến đây ở Văn Toàn và chị Vân khá thân thiết trong căn biệt thự rộng lớn này.

Mỗi bữa ăn đều một tay Lam Vân nấu, giờ chân cô thế này thì Lam Vân vẫn sẽ là người phụ trách và chăm sóc cô.

Cô ngồi vào bàn ăn, những thức ăn đẹp mắt đang lần lượt được dọn lên bàn ăn rộng lớn, nhưng điều duy nhất là chỉ có một mình cô ngồi, cảm giác có chút trống trải nên muốn ngỏ ý mời bác Trình và Lam Vân ăn chung với mình.

- Bác Trình, chị Vân, hai người ngồi xuống ăn chung với con cho vui.

Một mình ăn thì cũng không hết, nhiều lắm.

- Như vậy là không được đâu, phận người làm sao mà ngồi ăn chung được, em cứ ăn đi.

Lam Vân lên tiếng nói rồi cười xòa cho qua.

- Lam Vân nói đúng, con cứ ăn đi, một chút nữa mọi người ăn sau.

- Ayzaaa, ngại cái gì chứ, hôm nay không có Ngọc Hải ở nhà mọi người ngồi ăn cho con vui, vả lại con ăn một mình có chút trống trải.

Bác Trình và Lam Vân bị lời nói ngọt lịm của cô thuyết phục, bất đắc dĩ ngồi xuống dùng bữa với cô hôm nay vậy.

Cả ba người ngồi ăn, nói chuyện rất vui vẻ, nhìn vào như một gia đình thật sự...

Ăn uống xong, Lam Vân dọn dẹp, sau đó là lấy thuốc cho cô uống, rồi dìu cô lên phòng.

- Haizz, đi cả một ngày một cuộc gọi về cũng không có sao..?

Cô đang mong chờ điều gì chứ?

Lúc sáng còn bảo ghét hắn cơ mà?

- Thôi, đi ngủ, không đợi nữa.

Nói rồi cô nằm xuống giường, kéo chăn lên tự đắp rồi bản thân cũng dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Ngu dốt bằng thực lực


Cũng đã 4 ngày sau khi hắn đi, cô vẫn cực lực với chiếc chân đang bó bột thiếu nghị lực này.

Nhưng điều khiến cô bận tâm, là 4 ngày nay không có lấy một cuộc gọi từ hắn.

- Chết tiệt, khi không lại té cầu thang.

Bây giờ muốn làm gì cũng khó, đáng ghét, lại không có anh ấy ở nhà...

Câu cuối, cô lại nói lí nhí trong miệng chẳng để bác Trình và chị Vân nghe thấy.

Quản gia Trình nhận được điện thoại, cô không nghĩ đó là hắn nên cũng không tò mò gì mấy.

"Cô ấy sao rồi?"

Ngọc Hải nhanh chóng vào chủ đề

"Dạ, tiểu thư vẫn vậy"

"Đêm nay tôi về, đừng nói cho cô ấy biết"

"À dạ"

Tút...tút...tút

Ngọc Hải ở bên đây đã thức trắng hai đêm đầu để thu xếp công việc, hai ngày sau liền mở cuộc họp cổ đông, hôm nay là ngày cuối cùng hắn ở lại.

Hắn cũng vì cô mà sắp xếp nhanh đến vậy, nếu không phải vì lo cho cô thì hắn cũng không cần phải gấp gáp.

- Các cổ đông đã tới rồi thưa Quế Tổng.

Ngọc Hải chỉ gật đầu rồi đi thẳng lên phòng họp.

Bước vào là các vị cổ đông đã đợi sẵn ở đó, Ngọ Hải không chần chừ mà vào thẳng cuộc họp.

Lần này kéo dài tận năm tiếng đồng hồ, nên chắc có lẽ mọi người trong phòng đều có chút căng thẳng.

Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên.

Cuộc họp bắt đầu!

•••••••••••••

Về phía Mạn Thư Kỳ, cô ta không chút lo sợ, vì đã mấy ngày trôi qua mà Ngọc Hải vẫn chưa đến làm gì cô ta cả, càng khiến cô ta thêm đắc ý.

Nhưng Mạn Thư Kỳ không biết, cái giá sắp tới sau khi Ngọc Hải đi công tác về cô ta được lãnh là gì.

- Văn Toàn, chắc bây giờ cô sốc lắm nhỉ?

Haha

Mạn Thư Kỳ đường hoàng vắt chéo chân một cách thoải mái

- Hà Lục Quân cậu không cho tôi động vào con nhỏ đó?

Ý cậu nói là sao?

- Mạn Thư Kỳ, cô nghe cho kĩ, tôi cảnh cáo cô vì sợ cô chết trong tay Ngọc Hải chứ không phải muốn cô dốc hết tâm sức để hãm hại Văn Toàn?

Hà Lục Quân ngồi đối diện, đầy tùy ý ngửa đầu ra phía sau ghế, mắt nhắm hờ ở đó mà nói với giọng hờ hợt

- Tôi chính là muốn hại cô ta đó?

Thì sao?

Mạn Thư Kỳ cố chấp lớn tiếng nói

Hà Lục Quân ngẩn đầu dậy, nhìn cô ta rồi châm biếm

- Vậy sao?

Vậy lúc đó đừng hỏi tại sao tôi không cảnh cáo cô trước, ngay từ đầu tôi đã nói cô là đừng dại dột động vào vợ của bạn tôi.

Nhưng biểu hiện của cô chính là sự cố chấp!

Giọng điệu Hà Lục Quân nói một cách nhẹ nhàng, nhưng nói ra chữ nào chữ đó liền châm biếm, khẳng định cô ta chẳng có một danh phận nào để làm càng cả?

Huống hồ gì cô ta cũng là bạn gái cũ của Ngọc Hải.

- Nể tình cô là bạn gái cũ của Ngọc Hải, từ đầu tôi không chấp nhặt, còn có ý muốn khuyên cậu ấy bỏ qua cho cô!

Nhưng bây giờ chắc có lẽ không cần đến.

- Tôi sẽ để cho cô biết, nếm trải thử cảm giác của sự ngu dốt là gì!?

Hà Lục Quân nói rồi đứng phắt dậy, bỏ đi không nói thêm gì nữa.

Mạn Thư Kỳ có lẽ bây giờ tức điếng người, Hà Lục Quân cứ tưởng cô ta về đây là có ý định gì tốt đẹp, lại không ngờ mới về nước mà làm ra chuyện tày trời này.

Lần này Ngọc Hải không xử, anh ta thua gì cũng thua.

Hà Lục Quân bất lực với sự ngu dốt của Mạn Thư Kỳ, anh ta vốn muốn khuyên cô ta đừng làm khùng làm điên vậy mà cô ta cố chấp không nghe thì thôi vậy!

Mạn Thư Kỳ không phục, cô ta chính là không phục.

Cả một đời của cô ta của bao giờ phải nhẫn nhịn bất kì ai, cũng chưa bao giờ nhường thứ gì cho ai cả.

- Để rồi xem, anh ấy chọn tao hay mày!

Điên rồi, Mạn Thư Kỳ lại sắp bày ra trò mới, bây giờ chỉ mong muốn Ngọc Hải trở về sớm nhất có thể để giải quyết chuyện kia, hắn không quên, chỉ là hắn vướng một chuyến công tác nên không thể nào xử lí ngay lập tức.

Thế mà vô tình lại để cho Mạn Thư Kỳ đắc ý, muốn tiếp tục bày mưu hãm hại Văn Toàn.

Cứ thế mà Mạn Thư Kỳ chìm đắm trong sự ngu dốt của mình, đinh ninh việc phải dành lấy một người đàn ông đã từng của cô ta.

- Đợi đó,Văn Toàn tao không tin mày sẽ không rời xa anh ấy khi tao đã quay trở lại.

••••••••••

Cuộc họp của Ngọc Hải đang diễn ra, đã được ba tiếng rồi.

Nhưng hắn phải thật nhanh chóng, vì hắn sắp được về với cô vợ nhỏ ở nhà.

Dù gì thì bản hợp đồng đó là hợp đồng hôn nhân, theo lẽ đương nhiên thì cô là thiếu phu nhân của Quế Gia, nhưng hắn không để ai biết.

Cô chung sống với hắn là vì hợp đồng, chắc chắn sau chuyến đi công tác này về, hắn sẽ nói người làm và quản gia trong nhà thay đổi cách xưng hô.

- Bản kế hoạch này sẽ thu về cho chúng ta một số lợi nhuận khá cao so với số tiền đầu tư ban đầu.

Nếu...

Ngọc Hải đang ngồi nghe thuyết trình bản kế hoạch trong dự án sắp tới, lòng không chút hứng thú.

Chả lẽ hắn lại bỏ ngang cuộc họp?

Nên ngồi nghe, cũng xem như coi mấy lão cáo già này có ý đồ gì?
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Cảm nhận


4 giờ sáng, vừa hạ cánh máy bay, ra khỏi cổng chờ, hắn đã thấy một chiếc xe màu đen đậu ngay trước cổng.

Nhanh chóng lên xe rồi đi về nhà.

- Mừng thiếu gia trở về!!

Quản gia Trình niềm nở nói

- Ừ, cô ấy đã ngủ?

- Vâng, đã ngủ từ lâu rồi

Ngọc Hải nhận được câu trả lời, xách vali bước lên cầu thang, bác Trình biết đã hết nhiệm vụ nên đã tắt đèn đóm rồi vào ngủ.

Cạch

Mở cửa phòng ra, đập vào mắt hắn là thân hình nhỏ bé đang nằm ôm chiếc gối của mình, cái chân bó bột phải lót thêm một cái gối phía dưới.

Để vali ở đó, hắn lột chiếc áo vest để lên ghế, gỡ bỏ cà vạt quăng sang một bên.

Cởi hẳn hai núc áo ra, sắn tay áo lên đến cùi chỏ

Nhìn hắn bây giờ rất quyến rũ,Ngọc Hải nhẹ nhàng ngồi xuống xem xét cái chân của cô, nhìn có vẻ rất nghiêm trọng, lòng hắn bỗng dưng cảm thấy nặng nề.

Nhìn cô ngủ say như vậy, có ý định trèo lên ngủ cùng, nhưng suy nghĩ lại thì vẫn nên đi tắm thì hơn.

Tiếng nước chảy xối xả trong phòng tắm, làm cho Văn Toàn có chút mông lung, nhưng nghĩ chắc là nghe lầm nên cũng không muốn dậy để kiểm tra, vì tác dụng của thuốc khá mạnh nên hành cô mệt mỏi mấy ngày nay.

Lần này lại cảm giác thật hơn, một bên nệm đang lún xuống, cái gối của hắn cô đang ôm trong tay cũng được nhẹ nhàng lấy ra, rồi đến cảm giác ai đó bợ đầu mình lên lấy tay họ gối đầu mình, đến cái cảm giác được hắn ôm vào lòng cũng ùa về.

Chân thật hơn nữa là cô cảm nhận được mùi hương thân quen trên cơ thể người đàn ông đó đang thoang thoảng đâu đây.

Lần này cô quyết định mở mắt kiểm tra xem là ai, mắt nhắm mắt mở cô thấy thoáng là bờ ngực săn chắc, ngước mắt lên nhìn, lần này cô đã nhìn thấy rõ, là hắn!

Hắn về rồi sao?

Cô nhẹ giọng hỏi:

- Anh về rồi hả?

- Ừ, ngủ đi, tôi mệt rồi.

Cô không phản bác, hắn nhìn xuống đã thấy cô vợ nhỏ vùi đầu vào lòng ngực hắn mà ngủ một cách miên man.

Hắn cũng vì vậy mà vui vẻ ôm cô ngủ, còn chuyện kia thì đến sáng truy cứu vẫn còn được.

•••••••••

Sáng sớm, cô mở mắt ra đã thấy khuôn ngực săn chắc đập vào mặt, không phải mơ?

Là hắn về thật sao?

Đêm hôm qua cô cứ nghĩ mình bị ảo giác, nhưng không!

Rõ ràng cô cảm nhận được hơi ấm của hắn, mùi hương trên cơ thể hắn cô có thể cảm nhận rõ rệt.Văn Toàn nghe rõ nhịp tim đập của Ngọc Hải.

Cô khẽ nhìn người đàn ông anh tuấn trước mắt mình, ngón tay thon dài không tự chủ được mà đưa lên sóng mũi hắn kéo dọc một đường xuống.

Chăm trú nhìn người đàn ông có sắc đẹp không tì vết này mà đã quên bẳng đi chuyện đêm hôm đó hắn đã làm những gì!?

- Ngắm đủ chưa?

Một giọng nói trầm ấm vang lên, là phát ra từ hắn

Cô vội vàng thu tay về, có ý muốn rời khỏi nhưng chính là bị hắn ôm chặt lại không cho chạy thoát.

- A..anh dậy khi nào?

- Lúc nãy

Ngọc Hải đã dậy trước cô mười phút, nhưng vì có chút luyến tiếc mùi hương này nên đành lười biếng nằm thêm một chút nữa.

Hắn nhớ chuyện những bức hình, lập tức với tay lấy điện thoại mở lên.

Đưa thẳng vào mặt cô rồi chỉ nói hai chữ.

- Giải thích?

Văn Toàn vừa mới ngủ dậy, vừa mới bị hắn làm cho giật mình, bây giờ lại thêm một phen hú hồn.

Cô nhìn rõ bức ảnh, chính là cô lúc ở thư viện và cả cậu bạn lấy giúp cô cuốn sách.

Cô thở dài rồi bất mãn nói.

- Em đi thư viện tìm sách, thấy cuốn sách đó nhưng không lấy tới, đang tìm cách lấy thì cậu bạn đó lấy dùm, sau đó em đứng cảm ơn anh ta vì phép lịch sự cơ bản.

Và em không biết anh ta là ai cả!

Cô giải thích cặn kẽ, hy vọng là sự thông minh ngàn vàng của hắn có thể hiểu những lời đơn giản mà cô nói, huống hồ những lời đó còn dễ hiểu hơn những công trình đồ sộ mà hắn đầu tư và khai triển.

- Ừ, vậy thì tốt

Ngọc Hải xuống giường rồi nhấc bổng cô vào phòng tắm

- A, an..anh làm gì vậy?

Thả em xuống

Văn Toàn không phản ứng kịp, đã bị hắn nhấc bổng

- Chân như vậy còn muốn tự đi?

Tôi còn chưa tính chuyện em chạy nhảy để té cầu thang thế này.

Ngọc Hải cau mày nhìn cô nói, giọng nói có chút khàn khàn

- Thì...thì tại sàn trơn, nên mới trượt chân té...

Cô giải thích lí nhí trong miệng, nhưng vẫn đủ hắn và cô nghe.

Sau khi đưa cô vào phòng tắm, hắn nhìn cô lại muốn giở trò.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn không nên, hắn kìm hãm lại trò chơi bị nhiễm sắc dục này, đợi khi cái chân cô lành lặn rồi muốn giở bao nhiêu trò đồi bại cũng được.

Cô mừng vì hắn đã đóng cửa lại và đi, còn hắn thì bất mãn đóng cửa ngậm đắng nuốt cay mà đi sang phòng khác vệ sinh cá nhân!!

Sau nửa tiếng, hắn bế cô xuống phòng ăn, chị Vân thấy sự xuất hiện của hắn thì có chút bất ngờ, chẳng phải bác Trình bảo thiếu gia đi công tác một tuần sao?

Mà sao bây giờ lại có mặt ở đây???

- Ăn đi

Ngọc Hải thản nhiên gắp miếng thịt bò đưa vào dĩa của Văn Toàn.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Tôi đồng ý


Cảm ơn ý tốt của Quế Tổng, tôi xin phép

Cô mở cửa rời đi, Ngọc Hải ngồi đó cảm giác có chút thích thú khi trêu chọc cô gái này.

Hắn không tin cô sẽ không quay lại sau 3 ngày nữa!

Trong ba ngày đó, hắn lệnh cho trợ lý soạn một bản hợp đồng.

Đại khái là hợp đồng hôn nhân, vì bây giờ hắn nghĩ có phản ứng với cô chỉ là nhất thời, lỡ sau này có chán thì hợp đồng đã hết hiệu lực.

- Nguyễn Văn Toàn, tôi không tin là cô sẽ không tới

Quế Ngọc Hải vô cùng cao ngạo với câu nói này.

Hắn muốn chính tay người phụ nữ kia phải ký vào bản hợp đồng mà hắn đang cầm ở trên tay và chính thức làm người vợ của hắn.

Trong ba ngày vừa qua, trôi qua từng ngày từng ngày.

Cô cảm thấy bắt đầu lo sợ vì cơ ngơi cả một đời ba cô gầy dựng đang trong chờ vào sự quyết định của bản thân.

Cô không biết phải thế nào khi trước mắt cô là Nguyễn Thị đang dần sụp đổ, cổ phiếu tuột dốc không phanh, ba cô vì vậy cũng đổ bệnh.

Mẹ kế và Bảo Vy bận bịu lo cho ba và công ty

- Mẹ, Bảo Vy con sẽ dọn ra ngoài ở.

Mọi người cứ xoay sở với công ty.

Bằng mọi cách con sẽ giúp mọi người, sau khi công ty ổn định trở lại con sẽ đi nơi khác sinh sống.

Hai người và ba đừng cố tìm kiếm con, rồi con sẽ quay về.

Cô cố nén nước mắt nói với hai người trước mặt, cả hai đều muốn ngăn cản nhưng rồi lại thôi.

Vốn dĩ hai người không muốn can thiệp vào quyền riêng tư của cô nên chỉ đành gật đầu đồng ý.

- Con ở ngoài, thời tiết thay đổi thất thường nhớ là phải mua thuốc và trữ đồ ăn.

Lỡ may có bão không ra ngoài được thì còn có cái mà ăn, nếu con cảm thấy bên ngoài cơ cực thì con cứ quay về Nguyễn Gia, ai cũng chào đón con

- Vâng, con biết, mẹ đừng lo cho con

Sáng ngày cuối cùng.

Không còn cách nào khác, cô quay lại QNH, hít một hơi thật sâu tự nhủ với lòng mọi chuyện sẽ ổn, đưa tay lên gõ cánh cửa trước mắt.

Đối với người khác đó là cánh trước bình thường, nhưng đối với cô cánh cửa đó mở ra chẳng khác nào là địa ngục trần gian.

Cốc...Cốc...Cốc

Quế Ngọc Hải hiện ý cười liền nói

- Vào đi

Cạch

Cô bước vào, hắn giả vờ ngạc nhiên đôi chút rồi hỏi

- Đến đây có việc gì?

- Chuyện...chuyện lần trước anh đưa ra điều kiện

Cô sợ hãi không dám mặt đối mặt mà ấp úng nói

- Tôi...tôi sẽ đồng ý

Môi hắn nhếch lên tỏ vẻ đắc chí, thừa biết cô đến đây là vì chuyện này nhưng vẫn muốn chính miệng cô nói ra

- Nhưng, anh phải ký hợp đồng như đúng lời anh nói 3 ngày trước

- Được, làm vợ của tôi trong hai năm, đây là hợp đồng cô ký đi.

Sau hai năm tôi và cô sẽ không dính dáng gì đến nhau nữa, gặp như không quen biết!

Cô nghe từng chữ từng lời lần lượt lọt vào lỗ tai mình, cắn răng gật đầu đồng ý.

Sau buổi gặp mặt này, đối với cô tưởng tượng rằng sau này cuộc sống chỉ có trong địa ngục, ngược lại đối với hắn vừa đạt được mục đích vừa hài lòng, hắn dặn lòng sẽ giữ cô bên mình mọi lúc mọi nơi.

Ngọc Hải thừa biết, cô vốn thiếu thốn tình yêu thương của mẹ từ nhỏ.

Ba cô đã nuôi nấng và dạy dỗ từ nhỏ đến lớn, hiện tại đang sống chung với mẹ kế và một cô em gái không cùng huyết thống, nhưng hai người họ vốn yêu thương cô nên không khiến hắn bận lòng đến, nhưng người hắn bận tâm sẽ làm hại cô, là người bác cô kính trọng yêu quý nhất, người em của ba cô.

Nguyễn Thụy Ngạn, người đàn ông đang trong danh sách triệt phá đường dây buông bán chất cấm trong bộ chính trị cảnh sát hiện nay.

Đang là người mà các cơ quan cán bộ cấp cao tìm kiếm sơ hở và tóm gọn cả băng đảng của ông ta.

Đó là lý do hắn đột nhiên muốn bảo vệ cô, không biết lý trí hắn nghĩ gì nhưng lại muốn Văn Toàn là người phụ nữ của riêng hắn!

Nhưng rồi cũng vụt tắt vì lỡ như hắn không có tình cảm với cô thì giữ cô bên mình chỉ càng làm cho cô thêm ghét mình và tuyệt vọng.

Nên hắn chỉ đưa ra quyết định, làm một bản hợp đồng hai năm với cô gái này nhằm muốn sau này bản thân cô cũng tìm được một người đàn ông yêu thương mình.

Lòng cô trùng xuống khi vừa bước ra khỏi công ty của hắn, lúc nãy hắn đề nghị cô dọn đồ đến nhà hắn để cho thuận lợi đôi bên, cô là không thể từ chối vì bây giờ cô còn nơi nào để đi đâu chứ?

- Chết tiệt, Văn Toàn mày phải mạnh mẽ lên.

Cô nuốt ngược nước mắt vào trong và nở một nụ cười, vô tư bước đi trên đường phố tràn ngập người qua lại.

Nguyễn Thị sau khi biết được tin QNH đã ký hợp đồng thì không khỏi vui mừng, vì cơ ngơi này đã được cứu lấy.

Mẹ kế và Bảo Vy thở phào nhẹ nhõm như trút được mớ gì đó hỗn độn mấy ngày qua.

- Mẹ à, công ty được cứu rồi

Bảo Vy vui mừng khôn siết, ôm chặt lấy mẹ mình mà nói.

Nhưng cũng không ai biết, người cứu vớt Nguyễn Thị lại là con gái lớn của Nguyễn Gia.

Rất nhanh, đồ đạc của cô đã được chuyển đến nhà của Ngọc Hải, còn cô vẫn còn ngồi trong lớp học, tuy đã biết được địa chỉ nhưng vẫn không dám vào căn nhà đó.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Cảnh cáo bằng lời nói


Mới đây đã tích tắc một tháng trôi qua, cô chung sống với hắn đã được một tháng rồi.

Cái chân bó bột cũng đã lành hẳn, nhưng vẫn có chút đau, cô phải tập đi lại bình thường thì mới lành lặn được.

Trong thời gian đó, Ngọc Hải đã nói quản gia và tất cả người làm trong nhà thay đổi cách xưng hô với cô, việc này khi không lại khiến cô có chút vui vẻ.

Trong suốt thời gian cô bó bột, Ngọc Hải có đôi lần bỏ ngang cuộc họp chỉ vì chân cô đau nhức không thôi, phải nhập viện để kiểm tra.

Chính vì vậy, không biết từ lúc nào trong tim cô thầm nảy sinh một thứ mầm giống tình cảm!?

Nhưng cô không biết, đoạn tình cảm này có quá mông lung không?

Cô chỉ sợ khi trao tình cảm như vậy, đoạn tình cảm này sẽ dang dở, nhưng giây tơ đứt đoạn.

Nhưng khoảng cách của cô và hắn quá xa, không thể với tới một người có cả sự nghiệp cao chót vót và một người được nhiều cô gái tiểu thư danh giá muốn gả vào gia tộc.

Còn cô mãi chỉ là một con vịt, không bao giờ có sức ảnh hưởng đến một người như Ngọc Hải, những điều hiện tại hắn làm chắc chắn chỉ là nhất thời, một người như cô hắn làm sao có thể yêu được?

Người môn đăng hộ đối với hắn cô nghĩ chắc có lẽ là Mạn Thư Kỳ!!

Trong một tháng qua, vì chân cô như vậy nên hắn không có thời gian xử lý chuyện Mạn Thư Kỳ phát ngôn bừa bãi với cô vợ nhỏ.

Hôm nay được dịp rảnh rang liền gọi cho Hà Lục Quân, ý muốn anh ta đi cùng mình đến chỗ Mạn Thư Kỳ.

Hà Lục Quân thấy người gọi đến là Ngọc Hải, thì anh biết đã sắp xảy ra chuyện rồi.

Mà người sắp tới được gánh chịu hậu quả là cái người ngu dốt mà Hà Lục Quân hết lời khuyên ngăn.

- Mạn Tổng, Quế Tổng muốn gặp cô!

Trợ lý thân cận của Mạn Thư Kỳ vào báo, cô ta có chút giật mình, nhưng rồi cũng hạ lệnh mời hắn vào.

- Ngọc Hải, hôm nay cậu đến đây có chuyện gì sao?

Hắn không nói không rằng, liền ngồi xuống sô pha đầy tùy ý, không lâu sau thì Hà Lục Quân cũng bước vào.

- Ừ, đúng là có chuyện!

Vẻ khí thế bức người sắp chết này của Ngọc Hải khiến Mạn Thư Kỳ có chút lo sợ.

Có phải anh đến đây là vì chuyện đó hay không?

Hay là vì một lí do khác, cô ta liền nhìn sang Hà Lục Quân ý muốn cầu cứu, nhưng chỉ nhận lại được sự phất lờ và ánh mắt sắc lẹm kia.

- Có..có chuyện gì mà cậu lại đích thân tới tìm mình thế?

- Gan cô cũng to nhỉ?

Dám phát ngôn bừa bãi với vợ tôi?

Ngọc Hải không dài dòng mà nói thẳng vào mặt cô ta, thái độ hắn lúc này có chút khó chịu, khuôn mặt hầm hầm sát khí muốn bóp chết cô ta tại đây!

- A..anh nói gì vậy?

Em không hiểu

- Không hiểu hay cố tình không hiểu?

- Em..em

Mạn Thư Kỳ sợ rồi, cô ta đã bắt đầu sợ hãi rồi, nhưng vẫn cố cứng miệng mà nói.

- Tôi cảnh cáo cô, lần đầu cũng như lần cuối, nếu cô dám đá động gì đến vợ của tôi một lần nữa, thì lần sau tôi không cảnh cáo cô bằng lời nói mà là hành động!

Ngọc Hải dùng đôi mắt có khí thế áp đảo người khác nhìn Mạn Thư Kỳ, từng chữ từng câu hắn nói ra đều chắc nịch, những lời đe dọa trước đây hắn nói là làm.

Quế Ngọc Hải đứng phắt dậy, chỉnh lại bộ âu phục, thu về dáng vẻ ban đầu mà rời đi.

Chỉ còn Hà Lục Quân ở lại.

Lúc này, Mạn Thư Kỳ đã sợ hãi đến nổi té xuống nền gạch lạnh lẽo kia mà không thoát sự run sợ!?

- Ban đầu tôi đã có ý cảnh báo cô rất nhiều lần!

Nhưng cô chính là không nghe, ha?

Hôm nay là lời nói, nhưng chắc chắn với cô còn lần nữa thì cô sẽ không ngồi ở đây, mà là ở dưới đáy biển làm mồi cho cá ăn đó.

Hà Lục Quân nói xong cũng rời đi ngay sau đó.

Lời nói của anh ta khiến Mạn Thư Kỳ không khỏi khiếp sợ

- Từ..từ lúc nào mà anh trở nên đáng sợ thế..thế này?

Mạn Thư Kỳ run sợ nói.

Cô ta gạt phăng sự sợ hãi đi, thay vào đó là sự căm phẫn dành cho Văn Toàn ngày một nhiều hơn.

Lần này cô ta quyết định sẽ chơi một ván cờ lớn, mà người lần này đứng sau hậu thuẫn cho cô ta là...

•••••••••••

- Chào Mạn Tiểu Thư

Một người làm cung kính nói

- Phu nhân có ở nhà không?

- Dạ có, mời tiểu thư đi theo tôi

Cô gái hầu đó dẫn Mạn Thư Kỳ vào trong căn phòng xa hoa lộng lẫy, giữa phòng có một bộ ghế sô pha lớn, trên bộ sô pha đó có một người đàn bà trung niên ngồi ở đó dùng trà.

Đường nét trên khuôn mặt bà ấy vốn đẹp, có chút son phấn nhẹ lên càng làm tôn lên vẻ sang trọng vốn có của bà ấy.

- Cháu chào bác

Mạn Thư Kỳ niềm nở nói

- Cháu..?

Ôi, Thư Kỳ lại đây, lại đây ngồi với ta

Người đàn bà trung niên đó vui vẻ đứng lên, kéo tay Mạn Thư Kỳ ngồi xuống sô pha cùng bà ấy.

- Con về nước khi nào?

Đã gặp nó chưa?

- Dạ con về bữa giờ, nhưng do bận quá không sắp xếp tới thăm bác được, hôm nay con rảnh nên muốn qua hỏi thăm bác đôi chút thôi ạ, con đã gặp anh ấy rồi

Mạn Thư Kỳ đối với người đàn bà này thì cực kỳ lễ phép và tôn trọng, vì đối với cô ta người này chẳng khác nào mẹ nuôi của cô ta, Mạn Thư Kỳ rất háo hức, muốn biết xem Ngọc Hải có bản lĩnh động vào người đàn bà này hay không?
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Món quà


Vậy sao?

Hôm nay con đến đây là ta đã vui rồi, hay là vậy đi, con ở lại ăn cơm trưa với ta một bữa, ta sẽ gọi Ngọc Hải về ăn cùng.

- Ơ, thế này không được đâu bác, lúc nãy con có gặp anh ấy, nhưng tập đoàn dạo này nhiều việc, tí nữa con đem cơm qua cho anh ấy cũng được ạ

Mạn Thư Kỳ cười cười rồi nói

- Phu nhân, đến giờ cơm trưa rồi mời phu nhân và tiểu thư xuống dùng bữa ạ

Quản gia Từ cung kính nói

- Ừm

Chính xác!

Không sai, người đàn bà trung niên này là Quế Phu Nhân, là mẹ của Quế Ngọc Hải và em trai hắn.

Trước đây, bà ấy yêu thương Mạn Thư Kỳ không hết, cũng một lòng một dạ ủng hộ hai người quen nhau, nhưng mãi sau này Mạn Thư Kỳ rời đi biệt tăm biệt tích bà có chút lo lắng cho Ngọc Hải trong thời gian đó, nhưng không ngờ hắn lại bình thường chỉ sau một hai ngày, lại bắt đầu cắm đầu vào việc học rồi tiếp quản Quế Thị.

Nhưng sau khi Mạn Thư Kỳ trở về, và biết được Mạn Gia cũng lớn mạnh, nên bà đã đinh ninh một lòng muốn cô ta là con dâu của Quế gia, đối với bà Mạn Thư Kỳ chính là đối tượng kết hôn có môn đăng hộ đối với nhà mình.

- Con ăn nhiều chút

Bà vui vẻ gắp đầy ắp chén cơm của cô ta, Mạn Thư Kỳ vui vẻ ăn, rồi không lâu sau cũng dùng bữa xong, cả hai ra phòng khách ngồi.

Lúc này cô ta nhanh chóng đánh vào ý chính của cuộc gặp gỡ ngày hôm nay.

- Bác ơi, nếu con không có cơ hội làm con dâu của bác thì sao?

Mạn Thư Kỳ tỏ ra vẻ có chút khủy uất

- Con nói vậy là sao?

Con không làm dâu ta thì ai có thể cơ chứ?

Quế Phu nhân đã bắt đầu khó hiểu, liền nảy sinh một dự cảm không lành với đứa con trai của bà

- Ngọc Hải anh ấy...

- Nó làm sao?

Nó ức hiếp con à?

- Anh ấy có người phụ nữ khác rồi bác...Người con gái đó đang chung sống với anh ấy!

Mạn Thư Kỳ vừa nói vừa cuối gầm mặt xuống

Cố phu nhân nghe xong liền bàng hoàng, nhưng cũng ngay sau đó liền đổi thành tức giận, bà tra hỏi Mạn Thư Kỳ

- Con bé đó là ai?

Tên gì?

Sao con không nói cho bác?

- Dạ con không dám, nếu con nói thì Ngọc Hải anh ấy sẽ nổi giận mất...hức..hức

Mạn Thư Kỳ liền giở trò mèo khóc chuột

- Ngày mai con cùng ta đi một chuyến, con không là con dâu của ta thì ai cũng đừng hòng kể cả người đó là người của thằng Hải

•••••••••••

- Toàn à, đi xuống căn tin với mình không?

Trọng hỏi còn cô thì đang ngơ người ngồi đó

- Toàn,Toàn!

Đ.Trọng kêu lớn, cô như thoát khỏi sự mơ hồ đó mà xoay qua hỏi

- Sao vậy, cậu kêu mình lớn dữ vậy?

- Haizzz, cậu nghĩ gì vậy?

Đi căn tin không?

- Thôi...Mình không đi

Cô lười nhác nằm ra bàn, Đ.Trọng chỉ biết lắc đầu ngao ngán

Chiều tối

Tan học, cô vừa về đến nhà thì Ngọc Hải cũng từ ngoài bước vào, nhìn thấy cô lòng hắn có chút vui vẻ

- Anh đi làm về rồi sao?

- Ừ, lên phòng tôi cho em thứ này

- Hửm?

Cô có chút thắc mắc liền đi theo hắn lên phòng.

Cạch

Ngọc Hải bật đèn phòng lên, ngồi bộ ghế lông trong phòng, hắn ngoắc cô lại, ý muốn ngồi lên đùi mình.

Văn Toàn ngốc nghếch tiến lại, liền bị hắn kéo ngồi lên đùi mình, cô có chút giật mình nhưng giây sau mặt lại đỏ ửng lên như cà chua chín.

Hắn lấy trong túi áo vest ra một chiếc hộp nhỏ màu xanh đậm, được thiết kế rất tỉ mỉ.

Mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền được thiết kế rất tinh xảo và xinh đẹp.

- Cái này..!

Cô nhìn vào sợi dây trên tay hắn rồi nhìn qua hắn

- Tặng em, để tôi đeo

Ngọc Hải có chút lạnh lùng lẫn ấm áp, hắn nhẹ nhàng đeo sợi dây chuyền lên cổ Văn Toàn, đeo xong hắn vòng tay ôm chầm lấy cô rồi nói.

- Đúng người thì sợi dây tự khắc đẹp

- Sao..sao lại tặng em?

Hôm nay có lễ sao

- Không, chỉ là lúc nãy đi mua ít đồ, thấy đẹp nên nghỉ em sẽ thích.

Tôi mua cho em

Ngọc Hải này thật biết nói dối, lúc nãy trên đường về, hắn có tấp vào một nhãn hàng trang sức nổi tiếng ở thành phố này, chủ ý muốn mua cho vợ thứ gì đó, đảo một vòng liền thấy sợi dây chuyền này đẹp mắt nên là mua.

- Rất đẹp, cảm ơn anh

Văn Toàn ngắm nhìn sợi dây chuyền trên cổ mà vui vẻ hơn lúc nãy

Ngọc Hải hôn cô một cái rồi nhanh chóng thả cô xuống, hắn đi vào phòng tắm.

(Đẹp thật, anh ấy...)

Văn Toàn suy nghĩ vu vơ rồi cũng cho qua không nói nữa, miễn là quà hắn tặng thì cô sẽ cất giữ và sử dụng cẩn thận hơn bất kì đồ vật nào khác!

Cô vốn không biết hôm nay sáng sớm hắn đã đến Mạn Thị làm cho Mạn Thư Kỳ một trận thất kinh hồn vía, cũng không biết hắn cảnh cáo cô ta ra sao.

Nhưng đột nhiên, trong lòng cô dâng lên một nổi bất an đáng lo ngại.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Không muốn rời xa anh


Sáng hôm sau

Hôm nay là chủ nhật, vốn là một ngày đẹp trời hắn sẽ ở nhà với vợ nhưng...

Reng..reng..reng

Đời không như là mơ, sáng sớm trợ lý Tư gọi bảo công ty có việc quan trọng cần hắn đích thân đến giải quyết, thế là rời xa vợ đang nằm trên giường ngủ, hắn hậm hực mà đi đến công ty.

- Ưm

Cô mở mắt ra đã không thấy người bên cạnh, đồng hồ cũng đã điểm 11 giờ trưa, cô có chút bàng hoàng.

Tại sao lại ngủ đến giờ này cơ chứ?

- Aizzz, mình ngủ hết nửa ngày rồi

Cô càu nhàu bước vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Ở phòng ăn, cô ngồi ăn chậm rãi như đang chờ đợi ai đó về, bác Trình thấy cô như thế liền hỏi

- Con bị sao vậy?

Ăn không ngon miệng à?

- Không..không có, bác cho con hỏi Ngọc Hải đâu rồi bác?

Cô trưng bộ ngác ngơ ngác hỏi, quản gia Trình thấy thế liền cười một cái rồi nói

- Công ty có việc quan trọng nên sáng sớm thiếu gia đã đến đó giải quyết, con đừng lo nhé

- Vâng

Cô nghe vậy cũng chỉ đành vui vẻ, không sao!

Anh ấy chỉ là giải quyết công việc.

Cô ăn xuống xong, liền muốn đi dạo xung quanh vườn hoa một tí.

Một tháng cũng từ lúc đến đây cô cũng không có dịp ngắm nhìn khuôn viên này.

Ở đây là khu vườn rộng, có thể trông hoa rất nhiều nhưng người khô khan như Ngọc Hải thì làm gì bận tâm đến chuyện hoa cỏ này!!

Nên cô quyết định, tối nay sẽ thuyết phục hắn cho cô trồng hoa ở khuôn viên này.

Dạo quanh một hồi lâu cô cũng vào nhà, muốn đi lên phòng lấy điện thoại nghịch một tí thì nghe tiếng động cơ xe từ phía ngoài chạy vào

Cũng có chút tò mò cô liền dừng bước chân mà nhìn, thấy bác Trình và hai nữ hầu gái chạy ra, cảm giác bất an lúc này của Văn Toàn đã dâng đến đỉnh điểm.

Bất giác xoay người lại, thấy một người là phụ nữ ở tuổi trung niên, người còn lại là....Mạn Thư Kỳ!

- Chào Quế Phu Nhân, chào Mạn tiểu thư

Bác Trình lên tiếng nói

Quế phu nhân bà không nói không rằng, nhanh như chớp đã liếc mắt sang người đang đứng ở cầu thang.

...

Ngồi trong sự hồi hợp,cô có chút lo sợ, không biết hôm nay đích thân bà đến đây là có việc gì?

- Dạ..cháu chào bác

Cô có chút căng thẳng mà cất giọng

Quế phu nhân nhàn hạ đặt tách trà xuống

- Vào luôn chủ đề chính, hôm nay tôi gặp cô là muốn hỏi một số chuyện giữa cô và con trai tôi

Mạn Thư Kỳ ngồi kế bên, trong lòng không khỏi đắc ý, nhưng cô ta vốn không biết, nước đi này lại là nước đi sai lầm

- Dạ, bác cứ hỏi con sẽ trả lời ạ

Cô không dám nhìn thẳng vào mặt của người đối diện mình, cái khí thế bức người này không lẫn vào đâu được.

- Quan hệ giữa cô và con trai tôi là gì?

- Dạ...

Đối với câu hỏi này, cô không biết nên trả lời ra sao!?

Nên trả lời là vợ hay là tình nhân của hắn đây nhỉ?

Phịch

Một xấp tiền dạy cộm được đặt mạnh xuống và đẩy đến trước mặt cô, cô có chút lo sợ, không biết Mạn Thư Kỳ đã nói những gì nhưng hôm nay Quế phu nhân lại đích thân đến như thế này.

- Cầm tiền, rồi cút xa khỏi con trai tôi, cô với nó không môn đăng hộ đối là cái thứ nhất, cái thứ hai tôi không thể chấp nhận một người con dâu như cô, còn nữa con dâu của tôi chỉ là Thư Kỳ, tôi nghĩ cô nên biết điều trước khi tôi dùng biển pháp mạnh

Quế phu nhân không để cô nói lời nào, liền trào phúng ra một lượt như vậy, nhưng từng lời bà nói ra cô đều nghe được.

Lòng cô đau thắt lại, Mạn Thư Kỳ ngồi im nãy giờ cuối cùng cũng chịu lên tiếng.

- Văn Toàn, chị xin em...Chị thật sự rất yêu anh ấy, mong em trả anh ấy về với chị

Mạn Thư Kỳ giở giọng đáng thương mà nói

- Con không cần phải năn nỉ loại người chỉ biết hám tiền như cô ta

Quế phu nhân không cần kiêng nể mà nói thẳng thừng.

Văn Toàn hít một hơi thật sâu rồi nói

- Thưa bác, số tiền này con sẽ không lấy!

- Cô chê ít?

Phịch

Lại thêm một xấp dày cộm được đặt lên bàn, Văn Toàn không nói gì chỉ đứng lên, bà cứ tưởng cô sẽ cầm tiền rồi nhanh chóng rời khỏi đây nhưng không, bà đã lầm.

- Con sẽ không nhận tiền, nhưng con sẽ...

Chát

Một cái tát đau điếng mà Quế phu nhân vừa giáng xuống một bên má của Văn Toàn.

- Con sẽ thu xếp và rời khỏi anh ấy trong thời gian sớm nhất, xin lỗi chị Thư Kỳ vì em mà hai người phải xa cách.

Con xin phép bác.

Văn Toàn cúi người rồi ngay lập tức rời đi, cô đi thẳng lên phòng.

Cạch

Đóng cánh cửa phòng lại, cô từ từ trượt xuống mà khóc nức nở như một đứa trẻ, cô không muốn rời xa hắn...Nhưng phải làm sao đây?

Mẹ anh đã như vậy, bà nói cô không môn đăng hộ đối với hắn càng không có tư cách làm con dâu bà.

Những lời nói của Quế phu nhân in sâu vào đầu của Văn Toàn

••••••••

Ting...Ting...Ting

Đang trong cuộc họp, Ngọc Hải nhận được tin nhắn từ quản gia

*Thiếu gia, cậu mau chóng sắp xếp trở về!

Phu nhân đã đến đây*

Chỉ gỏn gọn một câu, hắn cau mày

- Chết tiệt

Không biết mẹ hắn đến làm gì?

Chẳng biết có gây khó dễ gì cho vợ ở nhà không?

Hắn hoàn toàn không biết, nhưng cuộc họp vẫn chưa xong, hắn không thể nào bỏ lỡ dở nên phải xong cuộc họp hắn mới trở về nhà được.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Không cần phải sợ


Sau khi xong cuộc họp, hắn lập tức trở về nhà, bây giờ cũng đã 6 giờ chiều.

Về đến nhà

- Thiếu gia về rồi, cậu mau lên khuyên thiếu phu nhân từ lúc gặp phu nhân thì cô ấy đã không ra khỏi phòng nửa bước

- Chuyện như thế nào?

Ngọc Hải cau mày, hỏi với giọng đầy khó chịu bực tức

Quản gia Trình vì lo cho cô nên đã kể toàn bộ sự việc kể cả chuyện Mạn Thư Kỳ cầu xin cô rời xa hắn, đến chuyện mẹ hắn tát cô và dùng tiền muốn cô rời xa con trai bà.

Sau khi nghe xong chuyện lúc trưa, Ngọc Hải đã ngầm hiểu ra vấn đề, gật đầu rồi nhanh chóng lên phòng, vừa lên phòng nhìn sang cái tủ trước cửa, khay thức ăn đã nguội lạnh từ bao giờ, hắn khó chịu nhưng vẫn tiến tới nhẹ nhàng gõ cửa

Cốc..cốc..cốc

- Văn Toàn, tôi về rồi, em đừng sợ!

Mở cửa ra cho tôi được không?

Bên trong không phản hồi gì, là một sự im lặng bao trùm lấy không gian này, hắn bắt đầu chuyển từ khó chịu sang thành lo lắng, hắn trấn an bản thân kêu thêm lần nữa

- Vợ, mở cửa ra cho chồng được không?

Có chồng họ sẽ không làm gì vợ nữa...!

Vẫn không có phản hồi, hắn lo lắm rồi mới nhanh chóng sải bước xuống lầu, tự thân đi lấy chìa khóa dự phòng lên mở cửa.

Cạch

Vừa mở cửa bước vào, đập vào mắt hắn là Văn Toàn bất tỉnh nhân sự đang nằm sõng soài dưới nền gạch lạnh lẽo kia, Ngọc Hải vừa hoảng vừa sợ, hắn lập tức chạy lại cố gắng kêu cô như vô dụng.

-Văn Toàn,Văn Toàn, mở mắt ra nhìn tôi!!!

Hắn bế cô đặt lên giường, nhanh chóng kêu quản gia gọi bác sĩ đến.

Tay bác Trình vừa run vừa bấm số gọi cho bác sĩ Lưu nhanh chóng đến đây.

Ngọc Hải vừa về đã bị cô dọa cho một phen hú hồn, hắn ngồi xuống giường, trong lòng có chút nặng nề lẫn cảm giác đau nhói, đặt tay lên một bên má bị sưng của cô thì biết mẹ hắn đã mạnh tay đến mức nào.

- Chết tiệt, ra tay mạnh cỡ này sao?

Mạn Thư Kỳ tôi không tính với cô một lần, cô chính là không sợ

Ngọc Hải nổi máu điên lên, lời nói có chút đáng sợ.

Bác sĩ Lưu đến và bắt đầu khám cho cô

Sau ba mươi phút, Lưu Bằng quay qua nói với hắn

- Thiếu phu nhân bị sưng một bên má, ngoài ra dạ dày rất yếu nên mới dẫn đến tình trạng cơ thể bị ngất thế này, sau này lão đại đừng để lập lại tình trạng thế này nữa, là đau dạ dày cấp tính đó, rất nguy hiểm

Lưu Bằng vừa nói vừa dọn dẹp đồ nghề, nhưng vừa xoay qua đã thấy lão đại của anh ta không để ý đến lời nói, chỉ để ý đến người nằm trên giường.

Lưu Bằng lắc đầu rồi cũng để lại một số thuốc, sau đó là xin phép rời đi.

Lưu Bằng được anh nhặt về nuôi trong một lần đi công việc với ba mẹ, từ lần đó Lưu Bằng luôn theo sát anh như là một cánh tay trái đắc lực, những lần bệnh của anh chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng lăn lộn trong giới hắc đạo bấy lâu nay nên anh ta biết được lão đại của anh ta khó mà gần nữ sắc dù chỉ một lần.

Mà lần này lại vì cô gái này mà lo lắng đến vậy chắc hẳn là một người quan trọng.

( Chết tiệt, mình không nên để vợ một mình, Mạn Thư Kỳ tôi nhất định sẽ tính sổ với cô)

Ngọc Hải ngồi đó với dòng suy nghĩ đinh ninh chắc như đinh đóng cột của mình, bàn tay vô thức sờ nhẹ lên đôi gò má đang bị sưng tấy kia.

Hắn ngồi gần cả tiếng đồng hồ mới chịu đi tắm.

Tắm xong thấy cô vẫn chưa tỉnh, liền nhớ lại lời lúc nãy Lưu Bằng đã nói, dấu hiệu của cô chắc có lẽ phải mất vài tiếng hoặc đến sáng mới có dấu hiệu tỉnh lại, hắn cũng vì vậy mà cảm thấy bản thân chợp mắt được một chút, hắn không nằm lên giường với cô, nhằm để cho cô chút thoải mái nên đã chịu thiệt thòi một tí là ngủ ở bộ ghế lông ở trong phòng.

Chụt

Hôn lên trán cô một cái đầy ngọt ngào rồi nói

- Ngủ ngon vợ yêu.

Hắn tắt đèn sau đó là ôm mền gối ra bộ ghế nằm ngủ.

••••••••••

Sáng sớm, hắn dậy từ 5 giờ sáng chỉ vì lí do đơn giản là

Không có cô hắn ngủ không ngon.

Mẹ kiếp!!!

Nhìn lên giường đã không thấy cô đâu?

Mới có năm giờ sáng mà cô lại đi đâu đi?

Hắn tìm kiếm cô từ trong phòng tắm và ở trên lầu nhưng vô ích, liền xuống phòng bếp thấy cô đang đứng ở đó loay hoay nấu đồ ăn, Ngọc Hải hắng giọng một cái.

- Ưm hưm.

Cô nghe thấy tiếng động liền xoay lại nhìn..

Là hắn!?

Sao hắn lại dậy ngay giờ này, lúc nãy tỉnh dậy cô thấy hắn nằm ngủ ở sô pha, sợ hắn đau lưng có ý muốn gọi Ngọc Hải dậy để lên giường nằm.

Vì cô mà hắn phải ngủ sô pha thì cô có chút áy náy, nhưng sợ vì chuyện đó mà đánh thức anh nên cô không làm.

Vừa hay cái bụng lại ọt ẹt đói muốn meo râu, liền xuống phòng bếp nấu chút gì đó ăn lót dạ.

- Anh..anh dậy lúc nào đấy?

- Tôi vừa dậy, em nấu gì đó?

Ngọc Hải nhướng mày hỏi cô rồi nhìn cái nồi đang sôi sùng sục ở phía sau đang nghi ngút khói.

Nào ngờ mùi thức ăn hấp dẫn đó lại khiến cho hắn có chút đói bụng.

- E...em đói nên nấu chút mì để ăn

Cô vội tắt bếp rồi bưng ra bàn, sau đó quay vào trong lấy chén đũa nhưng lại khựng vài giây.

- Tôi cũng muốn ăn

Ngọc Hải thấy sự hấp dẫn đó cũng không kìm được dạ dày mà muốn nếm thử một chút.

Văn Toàn thành thạo gắp một đũa mì đầy ấp cho vào bát của Ngọc Hải liền nói:

- Anh ăn thử món bình dân này xem sao, thường ngày ăn món ngon của đầu bếp nấu chắc anh quen rồi

Cô đang ngồi say sưa nói, quay lại đã thấy tên ngồi kế mình đã ăn hết một bát, cô có chút giật mình nhưng rồi cũng nhanh chóng ăn nếu không ăn thì chút nữa sẽ còn cái nồi không mất.

- Tôi thấy ngon là được

Ngọc Hải lúc này mới trả lời rồi vẫn tiếp tục cuối đầu xuống ăn.

Ăn uống dọn dẹp xong, tắt đèn vì bây giờ vẫn còn quá sớm, hắn kéo cô lên phòng rồi lấy thuốc cho cô uống.

Cô vốn không nhớ chuyện xảy ra lúc tối nhưng vẫn nhớ chuyện mẹ hắn tìm gặp cô.

Đúng là căn da bụng, trùng da mắt, cả hai trèo lên giường, hắn ôm cô vào lòng rồi nói.

- Chuyện mẹ tôi đến tìm em, tôi nhất định sẽ giải quyết, không cần sợ!?

Nghe được lời nói chắc nịch này cô vốn cũng không còn sợ hãi nữa, mà thay vào đó cảm giác an toàn.

Văn Toàn im lặng không nói, cả hai đều chìm vào giấc ngủ lần nữa.

Văn Toàn và Ngọc Hải ngủ đến tận trưa mới dậy.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Cậu không làm gì thì sao người ta tự tìm đến


Tan học

Văn Toàn đi theo địa chỉ lúc sáng Ngọc Hải đã gửi cho mình, cô bắt một chiếc taxi và nói chỗ đó cho họ, khi chiếc taxi vừa vào khu vực đó.

Cô đã biết đây là một nơi không bình thường.

Hai bên đường là cây cối lùm xùm, nhưng riêng biệt phía bên trong lại có một căn biệt thự với quy mô tráng lệ.

Trả tiền taxi, cô đứng trước cổng ngập ngừng không biết nên nhắn tin cho hắn hay là nhấn chuông

Ting Tong...

Ting Tong

Tiếng chuông cổng vang lên, lập tức có người ra mở cổng, cô bước vào rồi đi theo cô gái đó tiến vào bên trong.

Vào đến nhà, đập vào mắt cô là Ngọc Hải ngồi sừng sững ở giữa phòng khách đang xem tv, cô hoảng hồn nuốt một ngụm nước bọt.

- T..tôi đến rồi

Cô vừa run vừa sợ thốt lên một câu

- Ừ, quản gia, bác dẫn cô ấy lên phòng đi.

Một tí nữa tôi có khách cô đừng đi lung tung

-Oh,à đúng rồi bác quản gia tý nữa ông có thể đi cùng tôi mua cho tôi chút đồi dùng cá nhân ko?tôi đi vội quá quên mang theo mấy thứ

-Vâ...

-Không cần,tôi sẽ đưa cô đi

Chưa để quản gia trả lời Ngọc Hải đã nói xen vào

-Anh đi làm gì,bác ấy đưa tôi đi cũng đc mà

-Một là đi cùng tôi,hai là ở nhà

Ngọc Hải vừa nói mắt vẫn nhìn vào tv

-Được rồi tôi đi với anh đc chưa

-Quản gia ông dẫn coi ấy lên phòng đi

-Được thưa thiếu gia,mời tiểu thư đi lối này

Văn Toàn chỉ gật đầu rồi đi theo quản gia, bác Trình là người quản gia lâu năm ở đây, được coi là người chăm sóc hắn lúc bé cho đến hiện tại.

Chính mắt ông nhìn hắn lớn lên từng ngày trong hai mươi ba năm qua nhưng chưa một lần dắt về một người con gái nào ngoài năm đó về đây cả.

- Con năm nay bao nhiêu tuổi?

Quản gia Trình hỏi cô

- Dạ con mười tám ạ!

- À

Ông hiền lành nhìn cô rồi mở cửa phòng, đợi cô bước vào trong rồi ông nói

- Đây là phòng của cô, cần gì thì cô nói tôi sẽ giúp nhé tiểu thư.

- A bác ơi, không cần gọi con là tiểu thư đâu, con không quen cho lắm.

Bác cứ gọi con là Văn Toàn.

- Nhưng mà...Thôi được rồi, vậy con cần gì thì nói bác nhé

- Vâng

Quản gia Trình rời đi, cô đi một vòng xung quanh căn phòng.

Quả thật rất rộng, rộng hơn phòng ngủ của cô rất nhiều.

Hoành tráng thật!

Nói rồi cô sắp xếp quần áo vào tủ đồ, sau đó lấy một cái đầm ngủ tay dài và đi tắm.

••••••••••••••

Ngọc Hải ở dưới tiếp khách, vị khách của anh cũng không ai khác ngoài Hà Lục Quân

- Vậy cậu tính sao?

Ngọc Hải uống một ngụm cà phê rồi hỏi

- Chưa biết nhưng hiện tại vẫn chưa cần đến sự giúp đỡ của cậu, à mà..

- Sao?

- Chuyện cô gái kia cậu tính thế nào?

Không định tìm cô ta à

Người Hà Lục Quân nói chính là người đã xảy ra tình một đêm với hắn, cũng không là ai khác ngoài Văn Toàn

- Không cần bắt, cô ấy đang ở trong nhà mình

- Hả!?

Hà Lục Quân bị hắn hù cho một phen hú hồn rồi, cái gì mà ở trong nhà hắn?

- Cậu, cậu có phải cậu bắt cóc con người ta không hả?

Hà Lục Quân lắp ba lắp bắp hỏi

- Không, là cô ấy tự tìm đến, mình biết sao được

Ngọc Hải nhúng vai rồi nói, tỏ vẻ như không biết gì

- Hoang đường, cậu không làm gì thì tại sao người ta lại tự tìm đến cậu

- Mình nói vậy đó, cậu tin hay không thì tùy cậu

- Ngọc Hải cậu ghê thật, mình không tin được

Cả hai ngồi nói chuyện phím một tí thì Hà Lục Quân cũng rời đi, nhìn đồng hồ cũng đã 8 giờ tối hắn nhíu hàng chân mày, lập tức đứng dậy đi thẳng lên lầu.

-Tôi xong việc rồi,giờ đi mua đồ không tôi đưa đi luôn,sẵn tiện mua ít đồ

-Được,đợi tôi chút

Cô khoác vội chiếc áo khoác r chạy theo sau hắn

Trên xe cô cứ im im chốc lại run nhẹ

-Cô bị sao vậy?lạnh à

-Không

- Vậy cô bị sao vậy

-không

-Sợ tôi à

-...

Ngọ Hải thở dài nói

- Cô ko phải sợ tôi đâu,tôi đâu có làm gì cô,cô yên tâm

-Thật chứ.

-Thật

Hắn khẳng định chắc nịch với cô,cô cũng thoải má hơn một chút

-Cô muốn mua gì?

-Dép đi trong nhà,Bàn chải đánh răng,quần áo ngủ,mĩ phẩm và nhiều thứ lặt vặt nữa

-Mua j lắm vậy

Hắn vừa lấy đồ bỏ vào giỏ vừa nói

-Đây chỉ là 1 phần nhỏ thôi.

Sau khi mua đồ cho cô xog đag định tính tiền thì cô nói

-Ủa vậy anh ko mua j à,tôi tưởng anh cx mua chứ

-À Thôi về,tôi k cần mua nữa(thực ra kiếm cớ để chở ngta đi thôi chứ có bt mua j đâu kkk)

Về đến nhà cô tót lên phòng ngủ luôn,còn anh đi uống cốc nước.

Cạch

Ngọc Hải bước vào trong, đưa mắt nhìn một thân hình mĩ miều nằm ngủ ngon lành trên giường.

Hắn đi lại lật người cô nằm ngay ngắn sau đó kéo tấm chăn dày ấm lên đắp cho cô.

Sau đó, bản thân hắn đi tắt đèn rồi tự trèo lên giường nằm ngủ.

Vốn bản tính trước giờ rất khó ngủ, nay lại không hiểu sao nằm kế Văn Toàn lại có thể chìm vào giấc ngủ nhanh đến vậy, chắc bị ảnh hưởng bởi sự ngủ ngon của cô đó mà.
 
Cô Vợ Hờ Của Quế Tổng [0309] (End)
Bù đắp


Trưa hôm sau

Đã là mười giờ sáng, cả hai thức dậy cùng một lúc, đang tranh nhau cái phòng tắm

- Anh cho em vào trước đi, anh phải nhường em

- Nhưng tôi cũng muốn vào, em đi sang phòng khác đi

- Không!!!!

Anh đi sang phòng khác đi, em không nhường

Nói rồi Văn Toàn nhanh chân chạy vào phòng tắm, thời khắc cô sắp đóng cửa lại thì bị một bàn tay giữ chặt cánh cửa rồi mở toang ra.

- Hay là chi bằng tôi với em tắm chung đi, cho nó tiện

Ngọc Hải vô sỉ buông ra câu này, ý muốn trêu chọc cô một tí

- Anh..anh biến thái, cút điiii cái tên này

Văn Toàn đỏ mặt, đẩy hắn ra rồi đóng cửa lại, hắn chỉ cười một cái rồi cầm quần áo sang phòng khác.

Ngồi dưới bàn ăn, cả hai chỉ tập trung ăn mà không nói lời nào, đột nhiên Ngọc Hải lên tiếng nói

- Chiều nay em ở nhà một mình, tôi về nhà chính có việc

- Vâng

Văn Toàn không nghĩ hắn sẽ về nhà chính giải quyết chuyện Quế phu nhân đến đây dùng tiền để cô rời xa hắn, cô nghĩ rồi người như cô căn bản không xứng với Ngọc Hải nên cô chắc chắn phải tìm lấy cơ hội ly hôn với anh càng sớm càng tốt.

À hắn và cô quen nhau chỉ là một bản hợp đồng hai năm đến giấy kết hôn còn chưa có thì lấy gì mà ly hôn.

Hôm nay Ngọc Hải ở nhà, cả hai cứ quấn quýt lấy nhau mà không buông, hắn đi đâu thì cô theo đó, cô đi đâu thì hắn theo đó.

À sẵn đây cô sẽ xin hắn việc trồng hoa ở khuôn viên

Cả hai đang ngồi trên sô pha xem phim, cô chợt lên tiếng

- Ngọc Hải, em muốn xin anh việc này..

- Việc gì?

Nói thử tôi nghe

- Em muốn trồng hoa ở khu vườn phía sau, dù gì anh cũng đâu ngó ngàng đến nó, vả lại không có anh ở nhà buồn chán thì có thể ra đó ngắm hoa..

Ngọc Hải nghe như vậy, nghĩ thấy cũng hợp lý nên liền đồng ý cho cô muốn trồng hoa gì thì trồng.

Hắn không cản.

- Được, em muốn làm gì thì làm.

Khu vườn đó của em!

- Được sao, cảm ơn anh nhiều lắm

Cô vui mừng hôn lên má hắn một cái, rồi chạy tót đi tìm bác quản gia.

Ngọc Hải có chút bất ngờ, cười một cái rồi đưa tay lên một bên má mà Văn Toàn vừa hôn.

•••••••••

Đến chiều tối, đúng như dự đoán mẹ hắn đã gọi đến và kêu hắn về dùng bữa tối với nhà chính vì đơn giản là có mặt Mạn Thư Kỳ ở đó

- Anh đi đây, em ở nhà đừng quậy lung tung

Ngọc Hải nói rồi rời đi, nghe tiếng động cơ xe dần khuất khỏi cổng biệt thự Văn Toàn mới thở dài, cô đứng ngoài ban công ngắm nhìn bầu trời, hôm nay không có sao, ông trời có vẻ âm u sắp mưa như tâm trạng của cô vậy!!

- Ngọc Hải, có lúc nào anh nghĩ là sẽ rời xa em không?

Văn Toàn ủ rũ buông ra một câu trong vô thức...

Nhà chính Quế Gia

Ngọc Hải bước vào đã thấy Mạn Thư Kỳ và mẹ mình ngồi đó nói chuyện, hắn cau mày nhìn.

Cô ta thấy được hắn thì mừng như vớ được vàng, cũng quên bẳng đi chuyện kia.

Quế phu nhân thấy con trai mình về, liền nói.

- Con với Thư Kỳ lâu ngày không gặp, mẹ vào bếp chuẩn bị hai đứa cứ ở lại nói chuyện.

Quế phu nhân rất bình tĩnh vì nghĩ hắn không biết chuyện gì, bà đứng dậy đi vào bếp.

Lúc này Mạn Thư Kỳ mới đứng lên đi lại khoác tay hắn, ngay lập tức bị hắn hất ra.

Ngọc Hải ung dung đi đến sô pha ngồi xuống, cô ta bị hắn hù cho một phen hú hồn, có chút lo sợ mà ngồi xuống ở cái ghế cạnh hắn.

- Ng..Ngọc Hải, sao anh lại khó chịu như vậy?

Anh không muốn thì lần sau em sẽ nói bác gái không gọi anh về, chỉ vì em muốn gặp anh nên...

Mạn Thư Kỳ có chút ủy khuất nói

- Cô tốn công làm gì?

Lần trước có vẻ cô không sợ nhỉ?

Ngọc Hải lườm cô ta nói

Mạn Thư Kỳ có chút chột dạ, sắc mặt liền thay đổi mà nói

- Y..ý anh là sao?

Em không hiểu

- Cô giả ngu hay là cô không biết chuyện tốt mà mình gây ra?

Lần trước tôi đã cảnh cáo như thế nào?

Có lẽ không lọt tai cô nhỉ?

Ngọc Hải kích động đứng dậy, bàn tay to lớn siết chặt chiếc cổ non nớt của Mạn Thư Kỳ

Giờ đây, cô ta sợ hãi tột cùng, cố gắng lên tiếng cầu xin hắn bỏ tay ra

- B...bỏ em..em ra

Mạn Thư Kỳ dùng chút sức lực yếu ớt đánh vào cánh tay hắn, mong hắn sẽ buông tha cho mình.

Ngọc Hải nghĩ về một mình cô chịu những lời lẽ không hay của mẹ mình và cô ta thì liền nổi máu điên lên.

Thấy sắc mặt của Mạn Thư Kỳ có chút tái, hắn buông tay ra, đâu thể để cô ta chết dễ dàng như vậy được?

Mạn Thư Kỳ được thả ra, cô ta ngồi bệch xuống đất mà ho sặc sụa, không ngừng lấy không khí để thở.

Cô ta cứ tưởng là Ngọc Hải sẽ không biết, nhưng cô ta đã lầm to rồi, nước đi này lại hại cô ta xém chết.

-Ngọc...Ngọc Hải em chỉ muốn chúng ta quay về trước đây, em muốn bù đắp lỗi lầm của mình.

Nhưng hết lần này đến lần khác, tại sao anh lại đạp đổ nó.

Con nhỏ đó có gì hơn em..

Mạn Thư Kỳ đứng lên nhìn hắn rồi nói một tràn trào phúng, nước mắt sắp rơi rồi.

- Bù đắp?

Thứ tình cảm đó của cô thì cứ giữ lấy mà sài, còn chuyện trước đây là quá khứ.

Tôi đã có ý muốn bác bỏ chấp niệm ở trong lòng, nhưng cô lại động đến vợ của tôi!

Lần này lại lôi kéo mẹ tôi theo, cô là muốn sống hay chết thì nói tôi.

- Để tôi giải quyết một lần!

Ngọc Hải càng ngày càng đáng sợ, chất giọng lạnh lẽo đến thấu xương.

- Anh..anh, anh không thể nào cho em một cơ hội sao?

- Không, nếu còn một lần nữa cô động đến em ấy, tôi lập tức giết chết cô và đạp đổ Mạn Gia

Ngọc Hải vừa nói xong, Mạn Thư Kỳ sợ hãi đến xanh mặt, cô ta không ngờ người đàn ông trước mặt cô ta lại đáng sợ đến mức này.
 
Back
Top Bottom