Ngôn Tình Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Tài Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Tài Ác Ma
Chương 20: 20: Bố Ơi Bố Luôn Chán Ghét Con Phải Không


Không để Thẩm An Nguyệt từ chối, Lăng Triệt đã cúp điện thoại.
“Mẹ Tịch Nhi.” Bạch Tư Hàn kéo áo cô, mềm mại nói.

“Mẹ đừng bỏ con.

Mẹ đi đâu cũng mang con theo, được không?”
Nhìn đôi mắt ướt nước sưng đỏ vì khóc, trong lòng của Thẩm An Nguyệt mềm nhũn.
“Cô đưa con đi tìm mẹ nhé? Con có nhớ số điện thoại của mẹ không? Để cô gọi điện thông báo, rồi cô đưa con đến bệnh viện bôi thuốc…”
Vừa nghe thấy, Thẩm An Nguyệt đưa đi tìm mẹ, Mục Niệm sợ hãi kéo mạnh tay áo xuống khiến đất cát và mủ vàng trộn lẫn nhau gây ra đau đớn.

Cô hoảng hốt giữ tay thắng bé, nhưng nó vùng vẫy quyết liệt.
“Con không gọi điện.

Buông con ra… mẹ Tịch Nhi không yêu con, con không cần..”
“Hàn Nhi không khóc.

Nếu con không gọi điện xin phép mẹ, cô không thể cho con đi theo được.”
“Vậy mẹ cứ để mặc con chết dần chết mòn ở đây đi.” Bạch Tư Hàn tránh khỏi tay cô, đứng thẳng, trợn mắt gan lỳ.
“Con học câu này ở đâu?”
“Trên tivi.”
Khóe miệng giật giật câm nín, Thẩm An Nguyệt biết không còn cách nào khác, đành đưa bé đến phòng làm việc.
Dù sao Bạch Tư Vũ cũng là bố của bé, đứa bé chạy ra ngoài như thế này, gia đình chắc chắn sẽ lo lắng lắm.
Thẩm An Nguyệt liền đưa Bạch Tư Hànđến nhà vệ sinh trong tòa nhà, cô muốn trước hết rửa sạch vết thương trên tay Dù cô cố gắng nhẹ nhàng nhưng vết thương vỡ ra, nhiễm trùng dẫn đến dịch vàng ch** n**c, Bạch Tư Hàn không kìm được nước mắt, khóc nấc lên.
“Con đau đau.”
“Hàn Nhi chịu khó, thêm một chút là được.”
“Con đau lắm.

Mẹ l**m l**m tay con đi, đừng rửa nước.

Mèo bị thương chỉ cần l**m vài cái là khỏi… hu hu.

đau mà..”
Thẩm An Nguyệt cẩn thận từng chút một gột sạch đất cát trên tay.

Do quá chăm chú nên cô không biết tiếng la khóc của Bạch Tư Hàn dẫn người khác đến.
“Thẩm An Nguyệt! Cô làm gì con tôi?”
Bạch Tư Vũ bị tiếng khóc quen thuộc kéo vào nhà vệ sinh, hình ảnh nhìn thấy khiến trái tim anh đau xót.

Thẩm An Nguyệt đang ôm chặt Bạch Tư Hàn, ngón tay vặn xoắn trên cánh tay thẳng bé, mặc cho nó vùng vẫy nức nở.
Giật Bạch Tư Hàn khỏi lòng Thẩm An Nguyệt, Bạch Tư Vũ tát mạnh lên mặt cô.
“Cô có còn là người không?”
Thẩm An Nguyệt mất đà, trượt chân đổ nghiêng, đập mạnh đầu vào thành bồn rửa tay.

Cô ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, ôm cục u sưng tím bên thái dương lồm cồm đứng dậy.
Lúc này Bạch Tư Vũ mới nhìn thấy vết thương chằng chịt trên tay con trai.

“Bạch Tư Hàn, tay con sao thế này? Có phải cô gái độc ác kia muốn bắt cóc con không? Mấy vết thương này là cô ả gây ra?”
“Bạch Tư Vũ! Anh nói điên khùng cái gì vậy? Tôi bắt cóc Niệm Nhi hồi nào?”
“Hàn Nhi? Loại hạ tiện như cô mà cũng xứng đáng gọi tên con tôi? Cô bắt con tôi với mục đích gì? Vì tiền, hay vì…” Vẫn ôm chặt Bạch Tư Hàn trên tay, Bạch Tư Vũ ra tay nhanh đến nỗi Thẩm An Nguyệt chỉ thấy vụt một cái, cổ cô bị siết chặt đau đớn.
“..

muốn bò lên giường tôi bằng cách lợi dụng Bạch Tư Hàn, giàn dựng cảnh bắt cóc?”
Thẩm An Nguyệt cào cấu bàn tay đang siết cổ, cô không thở được.
Bạch Tư Hàn thấy bố bắt nạt mẹ Tịch Nhi, vội vàng kéo áo bố.
“Bố, mẹ Tịch Nhi không phải..”.

Nhưng nhìn thấy khuôn mặt hung ác đầy sát khí của Bạch Tư Vũ liền sợ hãi không phát được tiếng.
Bạch Tư Hàn nghe tiếng con trai nên cúi xuống nhìn, Thẩm An Nguyệt tranh thủ anh thả lỏng tay liền gồng sức đạp mạnh vào đầu gối anh.
Ăn đau, mắt Bạch Tư Vũ đỏ ngầu, anh tàn nhẫn ném cô xuống đất, lần nữa đầu Thẩm An Nguyệt lại đập vào bồn rửa tay.
Cô mặc kệ đầu ong ong nhức buốt, đứng phắt dậy lùi về sau cảnh giác.
“Bạch Tư Vũ khốn kiếp! Tôi không bắt cóc con anh.

Ai cho anh quyền đánh người hả?”
“Vậy cô giải thích vì sao con tôi không quen biết gì cô mà lại ở chỗ cô với hai cánh tay đầy thương tích.”
“Không phải anh bạo hành chính con trai anh hả? Được! Anh muốn chứng minh đúng không? Tôi gọi cảnh sát, để xem họ bắt loại bố ngược đãi con cái hay bắt một người qua đường thấy con anh bị đau rồi đưa vào đây rửa vết thương?”
Thẩm An Nguyệt hùng hổ lấy điện thoại ra gọi cảnh sát.

Cô cũng muốn cảnh sát làm rõ việc bạo hành trẻ con, Bạch Tư Hàn quá nhỏ, nếu nó bị bạo hành gia đình thì cảnh sát nên can thiệp.
Không khí trong nhà vệ sinh trở nên ngột ngạt, Thẩm An Nguyệt nhìn chằm chằm Bạch Tư Vũ như kẻ ác ôn không có tình người.

Bạch Tư Vũ coi cô như kẻ bắt cóc trẻ con nên không cho Bạch Tư Hàn chạy đến bên cô.
Bạch Tư Vũ bị sát khí hung ác tỏa ra từ người Bạch Tư Vũ dọa cho run lẩy bẩy.

Nó ngước mắt cầu cứu Thẩm An Nguyệt.

“Mẹ Tịch Nhi…”
“Không được gọi linh tinh.” Bạch Tư Vũ gầm lên dọa thằng bé nín khóc, nước mắt chạy ngược vào trong đến nấc cụt.
Hai đồng chí cảnh sát đến, Thẩm An Nguyệt cướp lời báo án trước.

“Đồng chí cảnh sát, anh ta bạo hành ngược đãi trẻ con.

Ngài nhìn cánh tay bị thương của đứa bé đi, loại bỏ nhẫn tâm không có tình người, ngài cần bắt lại đánh cho một trận, nhốt vào tù, rồi lại tẩn tiếp.”
Bạch Tư Vũ lạnh lẽo nhìn Thẩm An Nguyệt, nhấn mạnh từng chữ.

“Cô gái này đã bắt cóc con trai tôi rồi hành hạ đánh đập thằng bé.

Đề nghị các anh điều tra rõ.”
Hai đồng chí cảnh sát nhìn nhau ái ngại, họ cũng không ngờ cuộc điện thoại báo án lại liên quan đến Bạch tổng nổi tiếng tàn nhẫn của Bạch thị, nếu xử lý không thỏa đáng, công việc của họ cũng mất luôn.
Thẩm An Nguyệt vì mấy lần bị đánh ngã nên quần áo xộc xệch, cô lại lớn tiếng chỉ trích Bạch Tư Vũ nên bị đồng chí cảnh sát nhận định mọi chuyện do cô gây ra.
“Mời cô về đồn cảnh sát để phối hợp điều tra.”
“Tại sao lại bắt tôi? Anh ta mới là kẻ cần bị bắt bỏ tù..

này này… các anh đừng có động vào người tôi.”
“Mẹ Tịch Nhi không có bắt cóc con.

Con không có bị mẹ đánh.” Bạch Tư Hàn thấy Thẩm An Nguyệt chật vật tránh thoát cảnh sát, liền lo lắng la lên.
Bé níu tay Bạch Tư Vũ.

“Bố ơi, người rạch tay Bạch Tư Hàn không phải mẹ Tịch Nhi.”
Bạch Tư Vũ đang hài lòng nhìn Thẩm An Nguyệt bị bắt, nghe con trai nói liền cúi xuống nhìn.

Ánh mắt vẫn còn sự hung ác nhẫn tâm khiến người Bạch Tư Hàn co lại sợ hãi theo bản năng, nhưng bé vẫn cố nói hết lời.
“Mục Tử Du đã rạch tay con.

Bà ta lấy roi đánh lên tay, nếu chỗ nào không còn chảy máu thì lại đánh để nó vỡ ra tiếp.”
Bạch Tư Vũ chấn động, người anh cứng đơ, quai hàm bạnh ra, hàm răng nghiến lại khiến tiếng nói trở nên rín rít.
“Mục Tử Du?”
Bạch Tư Hàn gật mạnh đầu rồi cúi gắm, không dám nhìn vào ánh mắt đáng sợ của bố.
Đồng chí cảnh sát bước đến để lấy thêm lời khai.
Thẩm An Nguyệt nghe đến tên Mục Tử Du liền biết là chuyện xấu gia đình người khác.
“Xin lỗi, tôi có thể rời đi không? Đây là chuyện riêng của gia đình Bạch tổng.

Tôi không muốn có bất kỳ liên quan gì đến gia đình người khác.”
Bạch Tư Vũ nghe thấy Thẩm An Nguyệt chán ghét liên quan đến gia đình anh, cảm thấy tức giận, nhưng cũng không thể ép cô lại.
“Cô đi đi.

Tôi sẽ nói chuyện với cô sau.”
Thẩm An Nguyệt lườm Bạch Tư Vũ rồi quày quả rời khỏi phòng vệ sinh.
“Hống hách cái gì.

Làm bố mà không bảo vệ được con trai, đúng là thứ vô dụng.

Bạch tổng nổi tiếng tàn bạo hung ác vẫn bị một ả đàn bà điêu ngoa che mờ mắt, con trai bị hành hạ dưới mí mắt mà không phát hiện… hừ hừ, nếu để Mục Tử Du rơi vào tay mình, mình sẽ lấy lại công bằng, báo thù cho Hàn Nhi đáng thương”
Lời mắng chửi chán ghét của Thẩm An Nguyệt không rơi được vào tai Bạch Tư Vũ, vì lúc này anh ta đang cố gắng ôm lấy Bạch Tư Hàn, không cho bé chạy đuổi theo cô.
“Mẹ Tịch Nhi lại chạy mất rồi.

Tại sao bố con mình luôn bị mẹ Tịch Nhi vứt bỏ?” Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt bầu bĩnh, Bạch Tư Hàn oán trách nhìn Bạch Tư Vũ.

Nếu không phải bố giữ chặt thì nó đã có thể đuổi kịp mẹ rồi.
Hai đồng chí cảnh sát gãi gãi mũi liếc mắt nhìn nhau, hình như họ nghe được tin tức sốt dẻo về người mẹ bí ẩn lâu nay của con trai Bạch tổng.
Bạch Tư Vũ mặt lạnh nhìn vẻ mặt bà tám của cảnh sát.
“Cảm ơn đồng chí cảnh sát đã tới.

Đây là chuyện riêng của gia đình, tôi sẽ xử lý.

Hai đồng chí có thể đi.”
Quyền lực của Bạch tổng Bạch thị vốn lớn hơn thủ trưởng của họ, hai đồng chí cánh sát giơ tay chào rồi nhanh chóng rời đi.
Bạch Tư Vũ bế Bạch Tư Hàn trở về văn phòng của mình.
Anh đặt bé ngồi trên số pha, ngồi xổm trước mặt bé, nghiêm khắc hỏi.

“Bạch Tư Hàn, tại sao con không nói chuyện Mục Tử Du đánh con với bố?”
Bạch Tư Hàn mím môi, không trả lời.
“Bố đã biết việc này, sẽ không bao giờ để Mục Tử Du tổn thương con nữa.” Bạch Tư Vũ nhấn mạnh.
“Không phải bố bảo Mục Tử Du đánh con à?”
Giọng nói non nớt thật thà như trăm nghìn mũi tên găm thẳng vào tim Bạch Tư Vũ.

Cơ thể anh gồng cứng, căng chặt trong bộ vest sang trọng, con thú dữ trong người trở nên hung bạo tàn ác bất kham.
Bạch Tư Hàn nhìn khuôn mặt ngày càng kh*ng b* của Bạch Tư Vũ , nước mắt rơi ra từng giọt, giọng nói rõ ràng mạch lạc.

“Mục Tử Du mỗi lần đánh con đều nói bố cho phép bà ta đánh con nếu con không nghe lời.”
“Con không gọi bà ta là mẹ, sẽ ăn đòn.”
“Con nói bà ta không phải mẹ, sẽ ăn đòn.”
“Con nói mẹ con tên Tịch Nhi, sẽ ăn đòn.”
Giọng Bạch Tư Hàn òa lên nức nở.

Bạch Tư Vũ ôm bé vào lòng, cơ thể anh rừng rực ngọn lửa tức giận và đau đớn như bị xát muối.

Từ trong lòng anh bật ra tiếng nói ấm ức tủi thân của con trai.
“Bố ơi, bố luôn muốn đánh con là vì bố chán ghét con phải không? Mục Tử Du gọi con là nghiệt chủng.

Nếu bố chán ghét con thì có thể mang con cho mẹ Tịch Nhi nuôi không ạ?.
 
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Tài Ác Ma
Chương 21: 21: Cái Giá Phải Trả Khi Làm Tổn Thương Đến Bạch Tư Hàn


Bạch Tư Vũ ôm thân thể nhỏ bé run rẩy khóc của Bạch Tư Hàn, không kìm được cơn giận dữ, lấy điện thoại gọi ngay cho Mục Tử Du.
“Cô đang ở đâu?”
“Em đang ở nhà…”
Bạch Tư Vũ biết được cô ả đang ở nhà thì nhanh chóng cúp máy trước khi cô ả nói hết câu.

Mang theo Bạch Tư Hàn ra xe, anh tự lái xe về nhà.

Xe phóng hết tốc lực, vượt đèn đỏ và lấn lên trên các đầu xe, Bạch Tư Hàn ngồi trên ghế phụ, run rẩy cầm chặt đai an toàn, sợ sệt liếc nhìn bố.
Vừa về đến nhà, Mục Tử Du đã đứng trên bậc tam cấp chờ đợi với nụ cười tươi rói.
“Sao hôm nay anh về sớm vậy? Em vẫn chưa nấu xong cơm…”
Bạch Tư Hàn vừa bước xuống xe liền chạy ào qua người ả, cố tình va vào chân khiến ả ngã dập mông xuống sàn.

“Con về phòng.”
“Ôi, thằng bé này!” Mục Tử Du nghiến răng ken két mắng yêu, chống tay đứng dậy, tiến đến gần Bạch Tư Vũ, cười lấy lòng.

“Anh đón con đi cùng lúc nào vậy? Em đi siêu thị về là ở trong bếp nấu nướng.

Em vẫn đinh ninh con ngủ trong phòng.”
“Bạch Tư Hàn! Quay lại!” Bạch Tư Vũ không để ý đến vẻ giả tạo trên mặt ả, quát lớn khi thấy Bạch Tư Hàn đã bò gần hết cầu thang.
Nỗi ám ảnh về những trận đòn khiến Bạch Tư Hàn không dám cãi lời, tiu nghỉu quay về đứng bên cạnh bố.
Bạch Tư Vũ ôm bé bằng một tay, lúc này mới bố thí cho Mục Tử Du ánh mắt sắc lạnh.
“Theo tôi vào thư phòng.”
Mục Tử Du lo lắng đi theo.

Bạch Tư Hàn qua bả vai của bố, quay đầu trợn mắt lè lưỡi chọc tức ả.
Mục Tử Du tức giận nghiến răng ken két, nhưng khi Bạch Tư Vũ quay đầu nhìn thì trưng nụ cười ngọt ngào vô tội.
Bạch Tư Vũ để Bạch Tư Hàn ngồi lên đùi mình, anh từ tốn cởi áo khoác của bé, đưa cánh tay chẳng chịt vết thương đã được xử lý bôi thuốc.
“Mục Tử Du! Cô mau chóng cho tôi một lời giải thích những vết thương trên người Hàn Nhi từ đâu mà có.

Những vết thương như thế này là như thế nào? Tại sao cô lại tra tấn Hàn Nhi?”
“Trời đất ơi! Tay con làm sao thế này?” Mục Tử Du giả vờ hét toáng lên, bổ nhào đến gần, khuôn mặt thương xót rất thật.

“Bạch Tư Hàn, con nói đi.

Kẻ tàn ác nào ra tay tàn nhân với con trai mẹ như vậy?”
“Mày mà nói sự thật thì mày sẽ chịu thêm những trận đòn tàn nhẫn.

Đừng trách tao không báo trước cho mày, cái thằng nghiệt chủng.” Mục Tử Du bổ nhào tới Bạch Tư Hàn và nói nhỏ vào tai của Bạch Tư Hàn.
Bạch Tư Hàn sợ sệt sau khi nghe những lời đe dọa của Mục Tử Du.

Nhưng vẫn cắn răng che giấu sự sợ hãi nói với Bạch Tư Vũ, vì thằng bé sợ Bạch Tư Vũ tin lời ả, liền la lớn cãi lại.

“Là Mục Tử Du bà ta đánh con, bà ta vừa đe dọa con nếu con nói cho bố biết bà ta sẽ đánh con.

Không có người khác.”
“Bạch Tư Hàn! Mẹ đâu con dạy con nói dối người lớn như vậy, tại sao con nói dối? Mẹ luôn yêu thương con…”
“Câm miệng!” Bạch Tư Vũ đạp mạnh vào bụng Mục Tử Du.

“Đây không phải chỗ cho cô khua môi múa mép.

Tôi hỏi cô lý do đánh Hàn Nhi, cô mau chóng trả lời, đừng ở đây nói vòng vo nữa.

Mau trả lời!!!”
“Bạch Tư Hàn chỉ là trẻ con, sao anh tin nó mà không nghe em nói? Có phải Bạch Tư Hàn, thằng bé còn quan trọng hơn em không? Bây giờ em nói gì anh cũng không tin? Bạch Tư Vũ, anh đối xử tàn nhẫn với em lắm.

Anh không thể quên Tịch Nhi, con ả kỷ nữ đó đúng không? Nên anh mới đối xử với em tàn nhẫn như thế, anh cũng coi nghiệt chủng của cô ta quan trọng hơn em… AAA…”
Bạch Tư Vũ giẫm mạnh lên bàn tay đặt trên sàn của Mục Tử Du dùng gót chân di xuống.
“Cô gọi ai là nghiệt chủng?”

Mục Tử Du đau đớn nhưng không dám khóc, ả biết bản thân đã đụng đến chỗ cấm kỵ của Bạch Tư Vũ.
“Là em sai, em sai.

Do quá xúc động nên em ăn nói hồ đồ.

Em thương Bạch Tư Hàn như con, sao nỡ nhẫn tâm đánh đập nó? Vũ, anh phải tin em.

Em yêu thương Bạch Tư Hàn như con ruột của mình.”
“Cô thương Hàn Nhi, tôi đàn nghe chuyện cười sao? Hửm, cô thương Hàn Nhi như con mà nó lén trốn khỏi nhà chạy đến công ty cũng không biết? Cô thương Hàn Nhi như con mà cánh tay nó dày đặc vết thương cũ mới cũng không biết? Mục Tử Du, cô ngay đến một đứa trẻ cũng không chăm được, thì cũng không cần lại cái nhà này.

Tôi sẽ tìm bảo mẫu khác cho Hàn Nhi” Từng câu từng lời nói của Bạch Tư Vũ lạnh lùng nói ra, khiến cho Mục Tử Du run sợ, cô ta hoảng loạn sợ rằng Bạch Tư Vũ đuổi cô ta ra khỏi Bạch gia.
Mục Tử Du hoảng loạn trước thông báo lạnh lùng của Bạch Tư Vũ.

Lâu nay ả vẫn biết, dựa vào việc chăm sóc nghiệt chủng của Tịch Nhi, nên ả ta mới được ở lại Bạch gia.

Nếu như Bạch Tư Vũ cho người chăm soc Bạch Tư Hàn.

Vậy ả đâu còn cơ thể ở lại Bạch gia được nữa….
“Mục Tử Du! Cô còn muốn sống ở Bạch gia thì nên an phận.

Nếu tôi còn biết cô rat ay đánh Hàn Nhi một lần nào nữa thì cô mau chóng dọn đồ ra khỏi Bạch gia ngay cho tôi.” Bạch Tư Vũ tàn nhẫn ném lại một câu rồi bế Bạch Tư Hàn đi khỏi phòng.
Ánh mắt ả đầy vẻ toan tính, nhanh chóng lấy điện thoại, bấm số Lăng Triệt.

Cơn giận này, ả cần người để trút.
“Lăng Triệt! Nếu anh không nhanh chóng đưa Mục Tịch Nhi rời khỏi thành phố T, đừng nói tôi tàn nhẫn.

Vì Bạch Tư Vũ, loại bỏ cô ta thêm một lần nữa, tôi cũng làm được dù sao đã loại một lần thêm một lần nữa cũng không là gì đối với tôi.

Mục Tử Du tôi nói là tôi làm được.”
Bên kia điện thoại, Lăng Triệt sau khi nghe điện thoại của Mục Tử Du xong thì lẳng lặng nhìn hai tấm vé máy bay trên tay, trầm mặc không trả lời.
Không ai biết Mục Tử Du và Lăng Triệt vì chữ yêu mà phải trả giá những gì.

Hay trong thâm tâm của hai người đó vốn chưa hề vì chữ yêu mà chỉ vì d*c v*ng muốn giữ lấy một người không thuộc về mình.

Hay vốn dĩ, họ thật sự vì chữ yêu nhưng lại khao khát cùng người họ yêu ở bên nhau dù họ sẵn sàng phải hy sinh tất cả.
Bên trong phòng trẻ con, Bạch Tư Vũ thay quần áo sạch sẽ cho con trai, nhét vào chăn, rồi dặn dò.
“Hàn Nhi, ngoan mau ngủ đi.

Từ giờ sẽ không ai hành hạ con nữa.”
“Bố sẽ đuổi mụ phù thủy Mục Tử Du ra khỏi nhà chứ?”
Bạch Tư Hàn thấy Bạch Tư Vũ không đáp ứng, liền đòi hỏi chuyện khác.

“Bố sẽ đón mẹ Tịch Nhi về với con chứ?”
Bạch Tư Vũ nhớ đến Thẩm An Nguyệt gọi con trai là Hàn Nhi anh không biết cô ta cho Bạch Tư Hàn ăn thứ gì mà đứa nhỏ bám dính không rời.
“Bạch Tư Hàn! Không được gọi linh tinh! Nếu con mà còn gọi linh tinh nữa, bố sẽ khiến biến mất mãi mãi đó.”
Nỗi sợ hãi vì những trận đòn khiến Bạch Tư Hàn luôn nhạy cảm với cảm xúc của người xung quanh.

Bạch Tư Hàn tuy quát nhưng lời nói đã bớt sự hung ác rất nhiều, Bạch Tư Hàn lấy dũng khí nói.
“Đó là mẹ Tịch Nhi.

Bố luôn hung dữ nên mẹ Tịch Nhi mới vứt bỏ bố và con.”
Lông mày giật giật, Bạch Tư Vũ liên tục bị con trai nhận định bản thân bị vợ bỏ, anh cảm thấy cần đàm đạo nhân sinh với con trai thật rõ ràng.
“Khuôn mặt không giống, tại sao con lại nghĩ cô ta là mẹ?”
“Giống mà, còn thấy rất giống.

Mẹ Tịch Nhi luôn nhìn con với đôi mắt dịu dàng giống trong ảnh.”
Lời nói ngô nghê của con trai như nhát búa đánh tỉnh sự mơ hồ lâu nay của Bạch Tư Vũ.

Anh luôn nhìn thấy bóng dáng Tịch Nhi ở Thẩm An Nguyệt, dù hai người có khuôn mặt khác nhau, tính cách trái ngược, hóa ra là…
Bạch Tư Vũ càng nhớ lại ánh mắt Thẩm An Nguyệt nhìn mình, nắm tay vô thức siết lại.

Có lẽ anh cần tăng thêm nhân thủ để điều tra thông tin về cô.

Sáng hôm sau, Bạch Tư Vũ muốn nhanh chóng đến công ty để gặp Thẩm An Nguyệt thì bị Mục Tử Du dây dưa rất lâu.
Cô ả bắt một người hầu quỳ gối trước mặt Bạch Tư Vũ.
“Vũ! Em đã tìm ra chân tướng.

Chính cô ta đã đánh đập Hàn Nhi của chúng ta, gây ra các vết thương trên tay thẳng bé.”
Bạch Tư Vũ mỉm cười chết choc bước đến gần, hung ác nhả ra từng chữ đầy chết chóc.
“Mày xác định là bản thân đánh Hàn Nhi?”
Người hầu run rẩy gật đầu, mặt tái xanh kinh hãi.
“Mày đã chuẩn bị tinh thần để gánh chịu hậu quả khi tổn thương Hàn Nhi chưa?”
Không để người hầu kịp hiểu câu hỏi, Bạch Tư Vũ đá thẳng vào cằm ả khiến ả trẹo quai hàm, ộc máu mồm.

Anh tàn nhẫn giẫm lên đầu ả, nghiến mạnh.

“Có can đảm nhận tội về bản thân thì cũng nên nhớ, động đến con trai Bạch Tư Vũ này, ngoài chết cũng chỉ có chết.”
Người hầu đau đớn không nói lên lời, ánh mắt rời rạc nhìn về phía Mục Tử Du cầu cứu.

Ả chứng kiến sự tàn bạo của Bạch Tư Vũ cũng hoảng sợ không kém, bắt gặp ánh mắt van xin của người hầu liền hét toáng lên.
“Cô còn không cầu xin Vũ tha thứ? Cô làm chuyện ác tày trời với một đứa trẻ bốn tuổi, cô có còn là người không..”
Mục Tử Du ngậm miệng, không dám phát ra tiếng nào khi Bạch Tư Vũ từ từ đến gần ả.
Cơ thể run rẩy kinh hãi, ả đứng không vững, muốn quỳ xụp xuống thì Bạch Tư Vũ chỉ đi ngang qua, không hề bố thí một ánh mắt nào.
Bị Bạch Tư Vũ xem thường coi như không khí khiến Mục Tử Du đau đớn khụy người xuống đất.
Bạch Tư Vũ mang theo khuôn mặt âm trầm lạnh lẽo đến công ty.

Nhân viên cấp dưới đều tự động dạt ra đi đường vòng, chỉ có Thẩm An Nguyệt vô tư không biết gì, gặp Bạch Tư Vũ khi đứng chờ thang máy vẫn cúi chào lịch sự.
“Bạch tổng, chào buổi sáng.”
Thẩm An Nguyệt cảm thán ở trong lòng, người làm bố mà không biết con trai bị ngược đãi như Bạch Tư Vũ là quá thất bại.
Cô dịch sang bên cạnh, cách Bạch Tư Vũ xa một chút.

Mất công làm người tốt không được báo đáp, mà còn bị thương một trận như ngày hôm qua.

Tốt nhất cách xa anh ta ra cô còn được sống thêm lâu chút.
Bạch Tư Vũ thu hết hành vi lén lút của cô vào mắt, nở nụ cười đầu tiên trong ngày.
“Thẩm An Nguyệt! Cảm ơn em về chuyện Bạch Tư Hàn.”.
 
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Tài Ác Ma
Chương 22: 22: Cùng Bạch Tư Vũ Đi Dự Tiệc


Trong lúc, Thẩm An Nguyệt không biết nay tại sao Bạch Tư Vũ cười với mình và bày ra vẻ mặt như thế.

Cô còn đang chìm đắm trong suy nghĩ, cô từ từ ngẩng đầu lên và nhìn Bạch Tư Vũ có chút khó tin.

Cô nghĩ rằng Bạch Tư Vũ sẽ chán ghét thái độ hung dữ của cô ngày hôm qua.

Anh ta cảm ơn cô? Bạch tổng không phải kẻ ác độc không tình người sao? Bạch Tư Vũ cau mày và có chút tức giận rồi vì cô không đáp lời, thời điểm Thẩm An Nguyệt từ từ ngẩng đầu lên, anh bắt gặp đôi mắt quen thuộc, nhịp tim đi hoang mất một nhịp.

Làm sao mà nó lại giống nhau đến thế? Điều này có ý nghĩa gì? “Bạch tổng, tôi xin phép đi trước.” Thẩm An Nguyệt vội chen vào thang máy.

Cái nhìn chằm chằm của Bạch Tư Vũ khiến cô gai gai trong lòng, một cảm xúc nôn nao khác thường.

Cô không thể giải thích nên chọn cách trốn tránh.

Sau khi cô rời đi, Bạch Tư Vũ nhận được điện thoại của thuộc hạ: “Cuộc điều tra thế nào?” Thuộc hạ đọc báo cáo, lông mày Bạch Tư Vũ ngày càng cau chặt.

“Kiểm tra chi tiết ba năm may.

Kể cả khi cô ấy chết cũng phải tìm ra nơi chôn.” Sau khi cúp điện thoại, Bạch Tư Vũ mở thư điện tử, nhìn chằm chằm số liệu được gửi đến.

Anh ghi nhớ một số điểm khả nghi, mắt nheo lại nham hiểm.

Có quá nhiều chuyện mà Bạch Tư Vũ chưa bao giờ khó chịu như bây giờ.

Thì ra có nhiều chuyện đã không còn nằm trong tầm tay kiểm soát của anh lâu như vậy, mà bây giờ anh mới nhận ra, việc này khiến anh khó chịu.

Trong khi đó, bên ngoài phòng làm việc của Thẩm An Nguyệt khá ồn ào, cô không bao giờ nghĩ rằng Lăng Triệt sẽ đến Bạch thị để tìm cô.

Cô vội vàng ra khỏi phòng.

Khuôn mặt buồn bã của Lăng Triệt khiến cô cảm thấy có lỗi.

“Triệt, có chuyện gì gấp sao? Việc kia… câu trả lời, có thể đợi em tan làm về nhà?” Lăng Triệt luôn nghĩ Thẩm An Nguyệt sẽ ở nhà đợi hắn ngay cả khi cô không muốn rời đi.

Chiều hôm qua hắn hẹn cô bốn giờ bay nhưng cô không liên lạc lại, bản thân có ca mổ cấp cứu khẩn cấp khiến hắn tiếp tục thay đổi giờ bay.

Một đêm mệt mỏi trong bệnh viện, chờ đón hắn là căn nhà trống rỗng lạnh lẽo.

Thẩm An Nguyệt tiếp tục đi làm ở Bạch thi, bỏ qua lời van xin thôi việc từ hắn.

Thấy cô mím môi không trả lời, hắn đặt vé máy bay vào tay Thẩm An Nguyệt, giọng khá lớn khiến mọi người chú ý.

“Một tiếng nữa máy bay sẽ cất cánh.

Lập tức đi với anh.” Hắn cường ngạnh kéo tay cô.

Thẩm An Nguyệt bị vài đồng nghiệp đi ngang qua chỉ trỏ, nên ngại ngùng bước vội theo Lăng Triệt.

Đến hành lang vắng người, cô ghìm tay hắn lại, gan lỳ đứng nguyên một chỗ.

“Triệt, đây không phải tính cách anh.

Đừng làm em khó xử được không?” “Vậy em có quyền khiến anh đau khổ? Em có quyền chà đạp lên tình cảm của anh?” Thẩm An Nguyệt nhìn hắn, ánh mắt mềm mại pha lẫn mạnh mẽ, cô chậm rãi nói, rõ ràng mạch lạc.

“Em sẽ không sang nước N.

Em sẽ ở lại thành phố T làm việc và sinh sống, đây là cuộc sống của em, em muốn tự quyết định.” Thẩm An Nguyệt buông tay Lăng Triệt, đưa ra quyết định khiến hắn ngỡ ngàng.

“Triệt, anh có thấy bản thân can thiệp vào cuộc sống của em quá nhiều không? Chuyện ngày hôm nay anh đến tận nơi làm việc của chỉ vì tấm vé máy bay khiến em thấy em bị thiếu tôn trọng, em nghĩ chúng ta cần thời gian để xác định lại mối quan hệ này.

Em sẽ chuyển khỏi nhà.” “Em nói gì?” Lăng Triệt nghe những lời của Thẩm An Nguyệt nói liền hoảng hốt, luống cuống muốn cầm tay cô nhưng bị né tránh.

“Em vẫn biết mình đã có vị hôn phu, sẽ không vương vấn bất kỳ một người đàn ông nào.

Trong lòng của em, chỉ có một mình anh thôi Triệt.

Nhưng, em cần không gian riêng.

Anh về đi, đừng để chuyện của chúng ta trở nên khó coi.” Cô nhìn vẻ mặt đau đớn của Lăng Triệt, kiên quyết quay lưng rời đi.

Giữa hai người, cần có một người tỉnh táo.

Thẩm An Nguyệt vừa rời đi thì một thân hình cao lớn mang khí thế hung ác xuất hiện chặn trước mặt Lăng Triệt.

“Lăng Triệt thiếu gia hôm nay rảnh rỗi đến mức vào Bạch thị tìm tình nhân cơ à? Có phải cô ả phát hiện anh là loại bạc tình, chưa đến bốn năm đã đổi tình yêu mới, nên vứt bỏ Lăng Triệt thiếu gia rồi không?” Trước lời miệt thị của Bạch Tư Vũ, Lăng Triệt nhanh chóng đáp trả gay gắt.

“Bạc bình phải là loại chồng có thể ly hôn vợ khi cô ấy đang mang thai.

Lên giường với vợ mình xong thì nhanh chóng ly hôn đi theo bên tình cũ đó là Bạch tổng đấy.” Rồi hắn đi thẳng đến thang máy.

Bạch Tư Vũ bị Lăng Triệt nói trúng chỗ đau mà còn là nỗi ám ảnh lâu nay, anh đen mặt đạp lên tường đầy tức giận.

Anh hầm hầm trở lại văn phòng, đi ngang qua chỗ Thẩm An Nguyệt đang loay hoay bên máy photo tài liệu.

“Vào phòng tôi ngay lập tức.” Các đồng nghiệp ném ánh mắt sung sướng khi người gặp họa về phía Thẩm An Nguyệt.

Cô mới vào làm nhưng lại được đi công tác với ông chủ khiến các trợ lý cũ và thư ký cảm thấy bất mãn.

Vừa đặt chân vào phòng giám đốc, Bạch Tư Vũ đã ném vào mặt cô thông báo mới.

“Cô đã được thông qua giai đoạn thử việc, từ hôm nay chính thức làm phó thư ký, dưới quyền thư ký Vân Thiên.

Vị trí này đôi khi phải làm thêm ngoài giờ, ví dụ các buổi tiệc tối với đối tác, cô không phiền chứ?” Thẩm An Nguyệt thẳng thắn.

“Cũng khá phiền thưa Bạch tổng.” Bạch Tư Vũ khá bất ngờ vì lần đầu tiên có người không vui khi được cất nhắc lên vị trí cao.

“Tôi đã có vị hôn phu, đôi khi sinh hoạt cá nhân sẽ có những kế hoạch để vun đắp tình cảm.

Nên nếu gặp trường hợp bất khả kháng, mong Bạch tổng cho phép tôi đổi ca với một trợ lý khác.” “Tôi còn tưởng cô sẽ từ chối chức vụ này?” “Tôi chưa ngu ngốc đến mức đó.” Thẩm An Nguyệt nhoẻn cười, đôi mắt cong cong ánh lên tia sáng tự tin khiến Bạch Tư Vũ một lần nữa lọt vào sóng mắt quen thuộc kia.

“Rất tốt.

Tan làm hôm nay, cùng tôi đến một buổi xã giao.” Bạch Tư Vũ thu lại ánh mắt, cùi đầu mở tài liệu để che đậy cảm xúc trong lòng.

“Ngay tối nay?” Thẩm An Nguyệt ngạc nhiên hỏi lại, nhưng chỉ nhận được vẻ dửng dưng của Bạch Tư Vũ, cô biết anh ta bắt đầu tiến nhập trạng thái cuồng công việc.

Thẩm An Nguyệt quay về làm việc trong sự chúc mừng của các đồng nghiệp.

“An Nguyệt, hôm nào phòng chúng ta cùng đi ăn trưa nhé.

Từ lúc cô vào làm, mọi người chưa tổ chức tiệc chào đón.” “An Nguyệt, cô thật tài giỏi, vào làm chưa đến một tháng đã được làm phó thư ký.

Vị trí này luôn là mục tiêu tranh đấu của phòng trợ lý.” “Ngay thời điểm Bạch tổng tự tay kiểm tra hồ sơ xin việc của An Nguyệt để lấy số điện thoại liên lạc, tôi đã nghĩ công ty chuẩn bị xuất hiện nhân vật lớn rồi.” Thẩm An Nguyệt ngạc nhiên hỏi lại đồng nghiệp.

“Bạch tổng lấy số điện thoại của tôi? Lúc nào?” “Trước khi cô vào làm.

Không phải công ty có thông báo hẹn phỏng vấn cô sao? Tôi là người phụ trách kiểm tra các hồ sơ xin việc lần đó.

Nhưng không hiểu sao buổi phỏng vấn hủy bỏ, tôi đã rất ngạc nhiên vì hôm sau cô đến làm.” Thẩm An Nguyệt nhớ lại cuộc điện thoại vào buổi tiệc tối đi với Lăng Triệt, cô cảm thấy có gì đó không ổn.

Do cúi đầu suy nghĩ nên cô không nhận ra có hai đôi mắt khắc nghiệt đang nhìn mình chằm chằm.

Tan làm, Thẩm An Nguyệt đi theo Bạch Tư Vũ đến buổi tiệc xã giao.

Thời điểm cô ngồi lên xe anh, nhiều đồng nghiệp đều bắt gặp.

Việc Bạch Tư Vũ đưa cô đi cùng là chủ ý nhất thời, anh cũng không nhất thiết mọi việc phải thông báo với cấp dưới.

Thẩm An Nguyệt với tính cách thẳng thắn, ngay khi lên xe đã hỏi Bạch Tư Vũ.

“Bạch tổng, tôi nghe mọi người nói việc tuyển dụng tôi vào công ty là anh chủ trương quyết định, không cần thông qua phỏng vấn.

Tôi có thể biết lý do không?” Bạch Tư Vũ đánh tay lái, lãnh đạm liếc mắt khinh thường.

“Không phải cô rất tự tin sao? Mấy bằng cấp của cô là giả? Không tin vào năng lực chuyên môn của mình?” “Tôi hỏi rất lịch sự, tại sao anh luôn dùng thái độ cục cằn và những lời khó nghe đáp lại? Anh mắc bệnh thù ghét xã hội hả? Bạch tổng, cuối cùng anh tuyển tôi vì lý do gì? Và tôi làm gì sai khiến anh chán ghét?” Đôi mắt xếch tròn xoe nhìn thắng vào sườn mặt Bạch Tư Vũ.

Qua gương chiếu hậu, Bạch Tư Vũ nhìn như thôi miên vào đôi mắt bướng bỉnh xinh đẹp của Thẩm An Nguyệt.

“Với hàng loạt bằng cấp loạt tốt đó, tôi vẫn kỳ vọng một trợ lý riêng kiệm lời chuyên chú vào công việc.

Nhưng có vẻ sự thật không như mong đợi.

Cô nói nhiều và luôn đặt những câu hỏi ngu ngốc.” Cô liếc xéo anh, xoay mặt nhìn cảnh tượng ngoài cửa xe.

Không như mong đợi thì anh cất nhắc cô lên vị trí phó thư ký làm gì? Anh lừa con nít à? Sau đó, Thẩm An Nguyệt im lặng suốt chặng đường mà không nói lời nào, cho đến khi xe dừng trước cửa khu nhà, cô sững sờ.

Đây không phải là nhà của cô và Lăng Triệt sao? Cô ngạc nhiên hỏi người vừa bắt cô tăng ca, “Bạch tổng không đến buổi tiệc à?” “Hết hứng đi.” Bạch Tư Vũ không kiên nhẫn đuổi người.

“Xuống xe!” Ngay khi Thẩm An Nguyệt đứng vững, chiếc xe lao đi hết tốc lực.

Cô nhún vai nhìn trời.

“Những người làm chủ đầu óc thường có vấn đề..
 
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Tài Ác Ma
Chương 23: 23: Mày Xem Thẩm An Nguyệt Là Người Thay Thế Sao


Việc Bạch Tư Vũ sa thải nhiều nhân viên của công ty vì Thẩm An Nguyệt là một lời cảnh tỉnh cho những người khác.

Vẫn còn vài người ghen tị với Thẩm An Nguyệt, nhưng họ chọn cách án binh bất động.

Ngay cả khi trong lòng họ ghét Thẩm An Nguyệt, bên ngoài vẫn sẽ khôn khéo giả vờ tốt với cô.

“Thẩm An Nguyệt, vài người muốn đi ăn, cô cũng tham gia đi.” Một nữ đồng nghiệp kéo cánh tay Thẩm An Nguyệt ngay khi hết giờ.

Vài người đứng ở cửa nhìn về phía này hối thúc, Thẩm An Nguyệt không nỡ từ chối.

Cô vội vàng tắt máy tính và quên rút usb như thường ngày.

Khi Bạch Tư Vũ ra khỏi văn phòng, anh vô tình thấy một cô gái lén lút ngồi vào chỗ của Thẩm An Nguyệt.

Anh nghi ngờ đi vòng ra sau lưng, nhìn thấy cô ta bật máy tính, có ý định xóa các tập tin trong usb.

Khi cô ta định nhấn nút xóa thư mục, Bạch Tư Vũ quát lớn.

“Cô đang làm gì?” Âm thanh đột ngột khiến cô gái hoảng sợ, va vào con chuột khiến nó rơi khỏi mặt bàn.

Bạch Tư Vũ đến gần, trừng mắt nhìn khi nhận ra đây là một nữ nhân viên trong phòng trợ lý.

“Tan làm rồi, cô làm gì ở chỗ ngồi của Thẩm An Nguyệt?” Nữ nhân viên đỏ mặt xấu hổ khi được tiếp xúc gần với Bạch Tư Vũ, cô ta bối rối nói.

“Tôi thấy An Nguyệt quên rút usb và tắt máy tính nên muốn cất đi giúp cô ấy.” “Vậy à?” Bạch Tư Vũ cũng không vạch trần, anh lơ đãng nhắc lại chuyện gần đây.

“Sau khi đuổi việc mấy con sâu mọt hãm hại đồng nghiệp, tình đoàn kết giữa các đồng nghiệp có vẻ tốt lên.” Nữ nhân viên run bắn, nhưng không phải lần nào cũng có cơ hội ra tay, cô ta mặt dày đưa tay về usb.

“An Nguyệt đang đi ăn với mọi người, tôi sẽ mang đến cho cô ấy.” Nhưng Bạch Tư Vũ ra tay nhanh hơn, usb bị rút ra nắm trong bàn tay to lớn.

“Thẩm An Nguyệt, làm việc thật là tắc trách trong việc không tắt máy tính và cất giữ usb, cô ấy sẽ bị khiển trách.

Usb để ở chỗ tôi.” Nhìn sự việc không như mình tính toán, lại để cho Bạch Tư Vũ lấy usb còn nghênh ngang rời đi với usb, nữ đồng nghiệp siết chặt tay với lòng ghen tỵ đỏ mắt.

Thẩm An Nguyệt, không biết cô ta ăn cái gì mà làm việc gì cũng được quý nhân phù trợ.

Trong khách sạn mới thuê, Thẩm An Nguyệt lo lắng xốc ngược túi xách, tìm kiếm usb.

Cô vẫn còn một vài tài liệu cần xử lý, cuộc họp sáng sớm mai sẽ cần dùng đến, mà usb lưu trữ chúng lại không thấy đâu.

Cắt ngang việc lục lọi đồ đạc là tiếng gõ cửa.

Thẩm An Nguyệt chán nản đi mở cửa với suy nghĩ có khi nên quay lại công ty một chuyến.

Đứng chờ trước cửa phòng đợi là Lăng Triệt.

Anh mặc bộ quần áo hưu nhàn rất trí thức và nhã nhặn, nhưng khuôn mặt không giấu được vẻ mệt mỏi.

“Sao anh biết em ở đây?” Thời điểm rời khỏi nhà, Thẩm An Nguyệt không nói cho Lăng Triệt cô sẽ đi đâu và ở đâu.

Nhưng tại sao Lăng Triệt lại biết cô đang ở đây? Cô thuê một khách sạn gần Bạch thị, thuận tiện việc đi làm.

Cô cũng biết Lăng Triệt chán ghét Bạch Thị, sẽ không bao giờ đến gần cao ốc tập đoàn Bạch thị tìm kiếm.

Nghĩ đến cuộc cãi vã khi chuyển đi, Thẩm An Nguyệt lạnh nhạt, cau mày không vui.

“Em sẽ không quay về nước N với anh.

Sự cố chấp của anh chỉ khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ.” Nhìn thấy thái độ của Thẩm An Nguyệt, lạnh nhạt, kiên quyết và không nhượng bộ.

Lăng Triệt buồn bã trước thái độ tuyệt tình của cô.

“Anh đến để xin lỗi em.

Nguyệt Nhi, không mời anh vào nhà à? Thẩm An Nguyệt nghi ngờ nhìn hắn nhưng vẫn mở rộng cửa.

Đặt cốc nước trước mặt Lăng Triệt, cô ngồi xuống đối diện.

Lăng Triệt cười buồn.

“Từ khi nào giữa hai chúng ta có khoảng cách thế này? Nguyệt Nhi không còn muốn ngồi cạnh anh.” Cắn môi, Thẩm An Nguyệt cũng không biết nói gì.

Bầu không khí chìm trong xấu hổ.

Vẫn là Ôn Thế mở lời.

“Nguyệt Nhi, anh xin lỗi vì tự ý mua vé máy bay mà chưa hỏi qua ý kiến em.

Anh xin lỗi vì đến công ty ảnh hưởng đến công việc và danh tiếng của em.” Một lời xin lỗi chân thành và nghiêm túc như vậy khiến Thẩm An Nguyệt không vui.

Cảm giác nôn nao như mình mới là người có lỗi.

Hít sâu một hơi, Thẩm An Nguyệt bình tĩnh nói.

“Em chỉ không thích mang chuyện riêng tư cá nhân đến nơi làm việc.

Em không sợ mọi người đàm tếu hay chỉ trỏ, em chỉ ghét việc nhập nhằng công và tư thôi.” Giọng cô hơi ngập ngừng.

“Triệt, anh vẫn không muốn em ở lại thành phố T, làm việc trong Bạch thị?” Ở nơi Thẩm An Nguyệt không nhìn thấy, nắm tay Lăng Triệt siết lại.

“Nguyệt Nhi, em có thể hứa không có liên hệ nào với Bạch Tư Vũ ngoài công việc không?” Thẩm An Nguyệt bật cười trước nét ghen tuông dễ thương của hắn, nhưng thấy Lăng Triệt phật ý nhìn lại, cô liền le lưỡi, ngoan ngoãn trả lời.

“Triệt, em đã có vị hôn phu là anh, em sẽ không câu tam đáp tứ đâu.

Em hứa với anh, em và Bạch tổng chỉ là mối quan hệ công việc.” Lăng Triệt giả vờ chấp nhận lời hứa, anh biết rõ hơn bất kỳ ai về mối quan hệ giữa Thẩm An Nguyệt và Bạch Tư Vũ.

Sẽ lại một lần nữa tái diễn và nó không nằm trong tầm kiểm soát của anh nữa.

Anh không muốn một lần nữa, anh chứng kiến tai nạn đó xảy ra và một lần nữa anh chỉ có thể trơ mắt nhìn Thẩm An Nguyệt tổn thương.

Bên ngoài, Bạch Tư Vũ đỗ xe trước khách sạn, nhìn chằm chằm usb trong tay và cau mày.

Là ông chủ của Bạch thị, một người nổi tiếng hung ác lãnh khốc, sẽ đến đây để đưa một món đồ bị bỏ quên của cấp dưới, chuyện này không khác gì trò cười.

Đến anh ta cũng không thể hiểu được bản thân đang nghĩ gì.

Tại sao hết lần này đến lần khác, anh lại ra tay bảo vệ cô chứ? Anh có thể trơ mắt nhìn cô bị tổn thương hay ức h**p nhưng tại sao anh không làm được? Vừa ra khỏi tháng máy, Bạch Tư Vũ bắt gặp người quen rời khỏi phòng của Thẩm An Nguyệt.

Anh bước tới, cố tình chắn trước mặt Lăng Triệt.

“Anh làm gì ở đây?” “Tại sao anh biết nơi ở của Nguyệt Nhi?” Hai người đồng thanh hỏi.

Lăng Triệt châm biếm.

“Tôi đến hẹn hò với vị hôn thế cũng phải báo cáo với Bạch tổng? Bạch tổng xuất hiện trước cửa nhà cấp dưới mới là chuyện đáng kinh ngạc.” Ánh mắt Bạch Tư Vũ trở nên hung ác, anh xòe tay để lộ vật nhỏ.

“Thẩm An Nguyệt tắc trách trong công việc, tôi vì không muốn buổi họp sáng mai bị phá hỏng bởi tài liệu thiếu.

Tôi chỉ đưa cô ta usb bị bỏ quên” Lăng Triệt tiếp tục mỉa mai.

“Bạch tổng chắc cũng không muốn cấp dưới bị tai tiếng gặp ông chủ ban đêm chỉ vì một chuyện tầm thường thế này.” Hắn giơ tay muốn lấy usb.

Nhưng Bạch Tư Vũ tránh đi.

Bản thân anh cũng không hiểu tại sao lại cư xử như vậy.

Giọng Lăng Triệt bắt đầu trở nên gay gắt.

“Bạch tổng, bây giờ là giữa đêm, một người đàn ông độc thân như anh không thích hợp vào phòng vị hôn thê của tôi.” Sau vài giây, Bạch Tư Vũ xòe tay ra, Lăng Triệt cư xử thô lỗ giật mạnh usb.

Bạch Tư Vũ liếc mắt nhìn vẻ thỏa mãn trên mặt Lăng Triệt.

“Lăng Triệt, Thẩm An Nguyệt là ai? Có phải Tịch Nhi chưa chết? Cô ấy là Thẩm An Nguyệt, phải không?” Đáp lại câu hỏi dồn dập, Lăng Triệt vẫn không đổi sắc mặt, vẫn vẻ lãnh đạm xa cách trả lời.

“Bạch tổng không thấy xấu hổ khi nhắc đến tên Tịch Nhi hay không?” Đôi mắt Ôn Thế dấy lên hận thù.

“Nếu không phải cứu anh, Tịch Nhi sẽ không chết.

Bạch tổng đã nhìn thấy cơ thể lạnh lẽo của Tịch Nhi, làm ơn đừng hỏi những câu dư thừa nữa.” Mục Tịch Nhi đã chết? Vậy tại sao Bạch Tư Hàn vừa nhìn thấy đã khẳng định đó là mẹ? Ngay đến bản thân Bạch Tư Vũ cũng nhìn thấy bóng hình Mục Tịch Nhi qua đôi mắt Thẩm An Nguyệt.

Càng nghĩ, Bạch Tư Vũ càng nghi ngờ, anh lục lọi trên mặt Lăng Triệt nhằm tìm ra sự dối trá.

“Lăng Triệt, với y học tiên tiến ngày nay, rất dễ dàng thay đổi khuôn mặt một người.

Bốn năm trước, tôi chỉ nhìn cơ thể Mục Tịch Nhi một cách vội vàng.

Liệu xác chết đó có đúng Mục Tịch Nhi không? Ánh mắt Lăng Triệt tối xuống, giọng hắn lạnh lẽo hơn.

“Ý Bạch tổng là gì?” “Tôi không tin trên đời có hai người với khí chất, thói quen, bao gồm cả phản ứng dị ứng với thức ăn, đặc biệt đôi mắt biết nói là không thể lừa gạt.

Thẩm An Nguyệt là Mục Tịch Nhi, phải không? Cô ấy chưa chết!” Nhìn được sự do dự khó hiểu trong mắt Bạch Tư Vũ, Lăng Triệt mỉm cười bình tĩnh.

“Bạch tổng sao không thử chuyển sang làm biên kịch phim truyền hình? Với sức tưởng tượng phong phú của anh, sẽ nhanh chóng nổi tiếng.

Thời điểm đó mọi việc đều xảy ra đột ngột, nếu tôi có thời gian ngụy tạo xác chết thì tôi đã đưa Tịch Nhi đi từ lâu, không cần thiết phải dể anh có cơ hội nhìn thêm lần cuối.

Điều này chỉ chứng minh sự vô dụng của tôi vì không bảo vệ được người mình yêu” Chỉ cần nghĩ đến Mục Tịch Nhi đã phải trải qua những khổ đau gì, Lăng Triệt luôn dùng sự ôn nhu vô bờ cho cô.

Biểu hiện này không phải giả vờ, khiến Bạch Tư Vũ siết chặt tay.

Là anh mong đợi quá nhiều? “Thẩm An Nguyệt là sự trùng hợp ngẫu nhiên.” Lăng Triệt kết thúc câu nói.

Nhưng vào tai Bạch Tư Vũ lại biến thành ý khác.

Anh ta bất ngờ nắm chặt cổ áo Lăng Triệt, gắn giọng.

“Mày coi Thẩm An Nguyệt là vật thay thế? Mày là cái thá gì mà có thể đối xử bất công với cô ấy như vậy?” “Không phải anh cũng vậy sao?” Lăng Triệt lãnh đạm nói không chút sợ hãi.

“Bạch tổng cũng quan tâm đến Nguyệt Nhi vì cô ấy giống Mục Tịch Nhi không phải hay sao? Nhưng tôi trịnh trọng nhắc lại, Thẩm An Nguyệt cô ta là vị hôn thế của tôi, yêu cầu Bạch tổng đừng vô sỉ phá hoại hạnh phúc của cấp dưới.” Từng câu nói của Lăng Triệt đâm thẳng vào tim Bạch Tư Vũ.

Trong khi anh sững sờ, Lăng Triệt đã mang theo usb quay lại phòng Thẩm An Nguyệt.

Cánh cửa khép hờ chỉ cách vài bước, Bạch Tư Vũ không đủ can đảm để bước tới, lôi gã đàn ông ngạo mạn kia ra đối chất thêm lần nữa.

Nhìn vào lòng bàn tay, Bạch Tư Vũ nhận thấy bản thân kệch cỡm thế nào.

Cho dù Thẩm An Nguyệt, cô ấy có là ai đi nữa? Thì dù sao, cô ấy đã là vợ chưa cưới của người khác.

Một cảm xúc cô đơn dâng lên trong lòng, Bạch Tư Vũ dâng lên một cỗ hoảng sợ và càng thêm băn khoăn.

Ngay khi Lăng Triệt bước vào cửa, hắn thấy Thẩm An Nguyệ đang giơ tay về phía mình.

Anh sững sờ rồi như chợt hiểu, hắn đưa usb cho cô.

“Em nghe thấy cuộc nói chuyện?” Thẩm An Nguyệt xoay usb trên tay, cuộc nói chuyện bên ngoài rất lớn, chúng khiến cô nghi ngờ và sợ hãi.

Đôi mắt xinh đẹp nhìn thẳng vào Lăng Triệt, khóe mắt thoáng qua chút bi thương nhàn nhạt, Thẩm An Nguyệt cô đơn hỏi.

”Mục Tịch Nhi, cô ấy là ai?”Mày xem Thẩm An Nguyệt là người thay thế sao?.
 
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Tài Ác Ma
Chương 24: 24: Mục Tịch Nhi Là Ai


“Triệt, em là ai? Tại sao anh gọi em là Tịch Nhi? Anh luôn nghĩ em là thế thân của Mục Tịch Nhi, phải không?” Trước ánh mắt bi thương, Lăng Triệt vì đau lòng nên gọi sai tên.

“Tịch Nhi, mọi thứ không như em nghĩ.

Đây là hiểu lầm, em là chính em, không phải thế thân của bất kỳ ai” Trong khi giải thích, Lăng Triệt muốn nắm tay Thẩm An Nguyệt, nhưng cô né tránh.

Cô cười tự giễu.

“Anh vừa gọi em là Tịch Nhi đấy thôi.” “Là anh gọi vội.” Lăng Triệt lo lắng, nắm chặt tay cô, không bận tâm sự vùng vẫy không vui.

“Trong trái tim anh, em là Nguyệt Nhi, không phải thế thân của bất kỳ ai.

Mục Tịch Nhi mà Bạch Tư Vũ nhắc đếm không liên quan em, càng không phải em.

Anh cố tình nói để anh ta đừng làm phiền vị hôn phu của mình.

Anh cũng biết ghen mà Nguyệt Nhi.” “Vậy ư?” Uông Trữ Hạ ngỡ ngàng, nửa tin nửa ngờ.

“Triệt, anh sẽ không nói dối em, phải không?” “Em biết anh yêu em mà Nguyệt Nhi.” Lăng Triệt mỉm cười chân thành nhìn cô, không trả lời trọng tâm.

Thẩm An Nguyệt cắn môi ngượng ngùng.

Lăng Triệt hôn lên trán cô và bảo cô nghỉ ngơi sớm.

Thẩm An Nguyệt thở phào nhẹ nhõm vì Lăng Triệt không muốn ngủ lại đây, dù anh là vị hôn phu nhưng cô vẫn chưa sẵn sàng sống thử như nhiều cặp đôi.

Lăng Triệt nhanh chóng rời đi, hắn sợ ở lâu sẽ đầu hàng trước đôi mắt biết nói xinh đẹp kia.

Cả đêm Thẩm An Nguyệt không ngủ được.

Cô trằn trọc về cuộc trò chuyện nghe thấy bên ngoài hành lang.

Lăng Triệt nói Mục Tịch Nhi đã chết, Bạch tổng lại nghi ngờ cô là Mục Tịch Nhi.

Mục Tịch Nhi là ai? Cô có điểm gì giống cô ấy? Rốt cuộc sự việc, bốn năm trước đã xảy ra chuyện gì? Thời điểm cô tỉnh dậy vào bốn năm trước, Lăng Triệt gọi cô là Tịch Nhi, về sau chuyển sang gọi Nguyệt Nhi, cô chỉ đơn giản nghĩ là biệt danh Triệt đặt riêng cho cô.

Lăng Triệt nói rằng cô bị tai nạn xe hơi, não tổn thương nên không có ký ức các năm trước.

Thậm chí quên cả chính vị hôn phu của mình.

Tên của cô, tuổi và học vị, mọi thứ đều do Lăng Triệt sắp xếp.

Cô đã từng hỏi Lăng Triệt về quá khứ, nhưng hắn nói rằng quá khứ bị quên đi là sắp đặt của ông trời, đều có nguyên do.

Chỉ cần cô sống có ý nghĩa và trân trọng hiện tại là được.

Nhưng Thẩm An Nguyệt cảm thấy một người thiếu đi quá khứ là người đó không toàn vẹn.

Đây là một phần lý do cô muốn quay về thành phố T.

Do cả đêm mất ngủ, Thẩm An Nguyệt thiếu tập chung trong cuộc họp sáng hôm sau.

Bạch Tư Vũ hai lần gọi, cô đều không phản ứng khiến nhiều người trong phòng họp bắt đầu soi mói.

Phó thư ký mới đang vuốt râu hùm? Trước khi Bạch Tư Vũ bùng nổ gào thét, thư ký Vân Thiên đá nhẹ chân cô nhắc nhở.

“Bạch tổng yêu cầu cô đưa tài liệu cho mọi người.” Thẩm An Nguyệt lạnh sống lưng vì sợ hãi, chú tâm hơn vào buổi họp hơn.

Buổi họp kết thúc, Bạch Tư Vũ lạnh lùng nhìn cô trước khi rời đi.

“Công ty không nuôi phế vật.

Chểnh mảng trong công việc, trừ thưởng tháng này.” Thẩm An Nguyệt tiu nghỉu tự trách bản thân quá ngu ngốc.

Thư ký Vân Thiên đột nhiên động lòng trắc ẩn, buông lời an ủi.

“Chỉ cần cô cố gắng trong công việc, Bạch tổng cảm thấy hài lòng, có thể sẽ tăng lại lương cho cô.” Thẩm An Nguyệt cười gượng gạo, mắt đảo một vòng rồi bước đến gần thư ký Vân Thiên, nhỏ giọng thì thầm như đang làm chuyện xấu.

“Thư ký Vân, anh làm việc của Bạch tổng lâu chưa?” “Hơn sáu năm.” Thư ký Vân Thiên nhướn mày nhìn bộ dáng thần bí của cô.

Thẩm An Nguyệt chớp mắt, cố gắng trưng vẻ ngây thơ nhất của mình.

“Anh biết Mục Tịch Nhi không?” Vân Thiên giật mình hoảng sợ nhìn xung quanh, nhận thấy phòng họp chỉ còn hai người, thở phào nhẹ nhóm.

Nhìn ánh mắt mong chờ ngây thơ của Thẩm An Nguyệt, anh cảm thấy nên giúp đỡ cô gái này, dù chỉ là lời nhắc nhở.

“Đây là một cái tên cấm kỵ.

Hãy chắc chắn cô không được nhắc đến tên này trước mặt Bạch tổng.” “Tại sao lại không được nhắc đến? Cuối cùng Mục Tịch Nhi là ai?” Vân Thiên mất kiên nhẫn trước sự gan lỳ của Thẩm An Nguyệt giọng cảnh cáo.

“Muốn tiếp tục làm việc ở Bạch thị, cô chỉ cần nói ít làm nhiều.

Đừng quên, tính tò mò sẽ g**t ch*t con mèo.” Thẩm An Nguyệt nhìn vẻ xa lánh của Vân Thiên, hiểu là không thể khai thác thông tin từ anh ta.

Cô gật đầu nghe lời, nhưng trong lòng càng dấy lên nghi vấn.

Việc Bạch Tư Vũ thăng chức cho Thẩm An Nguyệt, rồi không mắng cô trong buổi họp vì thiếu tập chung, tất cả đều chuyền đến tai của Mục Tử Du.

Ả ta tức giận, sợ hãi và lo lắng, ả không cho phép chuyện này tiếp diễn.

Trong sự bất an hoảng loạn, Mục Tử Du gọi điện cho Lăng Triệt.

“Tại sao anh chưa đưa Mục Tử Du rời đi? Anh muốn để cô ta quay về với Bạch Tư Vũ đúng không?” “Rốt cuộc Mục tiểu thư muốn nói gì?” Giọng Lăng Triệt rất bình tĩnh.

“Anh không sợ họ nối lại tình cũ sao? Dù sao hai người cả ngày dính với nhau trong công việc.

Mục Tử Du là phó thư ký của Bạch Tư Vũ.” “Tịch Nhi mất trí nhớ.” Mục Tử Du sửng sốt không nói nên lời “Tai nạn giao thông ba năm trước, Tịch Nhi không còn nhớ bất kỳ điều gì trong quá khứ, thậm chí cô ấy cũng không nhớ tôi là ai.” Mục Tử Du như được thức tỉnh.

Cô nhớ đến vẻ ngạc nhiên xa lạ của Thẩm An Nguyệt mỗi khi tiếp xúc.

Hóa ra cô ta không giả bộ.

Tin tức về chứng mất trí nhớ của Thẩm An Nguyệt khiến Mục Tử Du cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cô ả cũng không bỏ qua tin đồn về phó thư ký cùng Bạch tổng.

Mục Tử Du đi đến Bạch thị, mỉm cười thân thiện với lễ tân.

“Vũ có trên văn phòng không?” “Mục tiểu thư.” Nữ lễ tân cúi đầu chào lịch sự.

“Bạch tổng đã đi ký hợp đồng với đối tác cách đây nửa tiếng.” “Bao giờ anh ấy về?” “Tôi không rõ, thưa Mục tiểu thư.” “Không sao, tôi sẽ chờ trong văn phòng.

Cảm ơn cô!” Trước mặt người ngoài, Mục Tử Du luôn tỏ ra là một tiểu thư khuê các có gia giáo.

Dù sao, cô ả cũng là người duy nhất bên Bạch Tư Vũ bốn năm, lại trực tiếp chăm sóc con trai Bạch tổng, mọi người chỉ mong có cơ hội lấy lòng cô ả.

Bầu không khí làm việc nghiêm túc và bận rộn trong văn phòng đã bị phá hủy sau khi Mục Tử Du xuất hiện.

Thấy cô bước vào văn phòng của Bạch tổng, mọi người cúi đầu xì xào bàn tán.

Ngay khi Thẩm An Nguyệt quay lại, cô bị đồng nghiệp của mình kéo sang một bên, “An Nguyệt, người tình của Bạch tổng đang ngồi trong phòng.

Tổ chức tin tưởng kinh nghiệm pha cà phê của cô.

Cô mang nước vào đi.” Thẩm An Nguyệt phì cười trước lời nói đùa.

“Tình nhân của Bạch tổng?” Hóa ra ngoài Mục Tử Du từng bạo hành Bạch Tư Hàn, Bạch Tư Vũ còn cặp bồ nhiều người nữa à? Tò mò, Thẩm An Nguyệt mang một tách cà phê vào và đặt nó lên bàn, khi cô ngước lên liền nhận ra chính là Mục Tử Du.

Không phải cô gái này chăm sóc Bạch Tư Hàn và sống cùng nhà Bạch tổng sao? Làm thế nào biến thành tình nhân rồi? “Chúng ta lại gặp nhau.

Nghe nói, cô là vị hôn thê của Lăng Triệt thiếu gia.” Thẩm An Nguyệt nhướn mày ngạc nhiên, chưa kịp trả lời thì giọng miệt thị đã dội vào tai.

“Thân phận Lăng Triệt thiếu gia khoongg phải tầm thường, sản nghiệp nhà anh ta rất lớn, tại sao lại đồng ý cho vị hôn thê hạ mình làm thư ký cho người khác?” Thẩm An Nguyệt cau mày khó chịu vì Lăng Triệt bị cô gái này nhục mạ.

Nhưng hiện tại cô trong giờ làm việc, không thể bất lịch sự với khách của ông chủ.

Thẩm An Nguyệt trầm mặc không đáp lời.

Mục Tử Du cũng không quá bận tâm thái độ lạnh nhạt của cô, cầm tách cà phê lên uống một ngụm.

“Tôi thích cà phê có cả đường và sữa.

Nghe nói cô từ trợ lý chuyên pha cà phê mà được cất nhắc lên vị trí phó thư ký, nhưng tại sao có thể làm ra cốc cà phê với mùi vị kinh khủng này?” “Để tôi đổi cốc khác cho Mục tiểu thư.” Thẩm An Nguyệt tốt tính nói.

Thẩm An Nguyệt quay lại với một cốc cà phê cùng ít sữa và ít đường bên cạnh.

Mục Tử Du nhìn khói trắng bốc lên, không hề chạm tay đến, khó chịu nói.

“Quá nóng, cô muốn tôi bị bỏng?” Thẩm An Nguyệt kìm nén giận dữ, tiếp tục kéo căng nụ cười c**ng c*ng trên mặt.

“Để tôi đổi cốc khác cho Cao tiểu thư.” Nhìn Thẩm An Nguyệt vẫn kiên trì mỉm cười, Mục Tử Du tức giận nghiến răng, để xem cô ta có thể chịu đựng bao lâu.

Thấy Thẩm An Nguyệt quay ra với cốc cà phê còn nguyên, đồng nghiệp lập tức ngăn cô lại, muốn giúp đỡ.

“ Mục tiểu thư luôn dùng chiêu này mỗi lần đến văn phòng Bạch tổng.

Cô ta đang cố tình chèn ép cô đấy, để tôi mang vào giúp cô.” Thẩm An Nguyệt cảm kích nhìn đồng nghiệp, lắc đầu trong nụ cười tự tin.

“Nếu cô mang vào, Mục tiểu thư sẽ càng có cớ gây khó dễ nhân viên làm công ăn lương như chúng ta.

Yên tâm, tôi không chịu thua đâu.” Nhìn Thẩm An Nguyệt, tiếp tục đổi một cốc cà phê khác, đồng nghiệp không khỏi khâm phục tính kiên trì chịu đựng của cô.

Mục Tử Du vắt chéo chân ngồi trên ghế, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm nhìn cốc cà phê mới đặt trên bàn.

“Quá nguội, đổi một tách khác.” “Mục tiểu thư còn chưa uống, sao biết cà phê nguội?” Mục Tử Du quắc mắt lên dữ dằn.

“Tôi nói nguội tức là nó nguội.

Cô uống hay tôi uống?” Thẩm An Nguyệt nhún vai, cúi xuống muốn cầm lại cốc cà phê thì có giọng nói rét buốt sau lưng.

“Không cần đổi!”.
 
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Tài Ác Ma
Chương 25: 25: Mày Nên Nhớ Thân Phận Kỹ Nữ Của Mày Đừng Chạm Vào Đồ Không Thuộc Về Mày


Cửa văn phòng được mở rộng, Bạch Tư Vũ khoan thai sải bước đến bên cạnh Thẩm An Nguyệt, cầm cốc cà phê trên tay cô và uống trong một hơi.

Thẩm An Nguyệt sững sờ.

Cô nhớ rằng Bạch tổng chỉ uống cà phê đen, và cốc cà phê này không hề nguội.

Thấy Bạch Tư Vũ giúp Thẩm An Nguyệt, cảm giác đau xót trào lên trong tin Mục Tử Du.

“Vũ, không nhẽ nhờ nhân viên của anh pha giúp em cốc cà phê cũng không được?” Bạch Tư Vũ đưa mắt nhìn Thẩm An Nguyệt, cô cúi đầu lịch sự rồi ra ngoài.

Lúc này giọng lạnh lùng của Bạch Tư Vũ mới vang lên.

“Cô đang làm gì đây? Công ty là nơi làm việc, không phải chỗ để chơi.” Lời nói lãnh đạm vô tình thực sự tổn thương đến trái tim của Mục Tử Du, cô ả buồn bã nói nhỏ.

“Em chỉ là muốn gặp anh… Bạch thị không chào đón em, hay anh có gì khuất tất không muốn em biết?” “Đủ rồi!” Bạch Tư Vũ mắng Mục Tử Du để ngăn cô ả tiếp tục nói chuyện vô nghĩa.

Anh gọi điện thoại nội bộ cho thư ký Vân Thiên.

“Chuẩn bị xe đưa Mục tiểu thư về nhà.” “Không cần!” Mục Tử Du tổn thương trước sự lạnh nhạt tàn nhẫn của Bạch Tư Vũ, đứng phắt dậy giậm chân giận dữ ra khỏi phòng.

“Em tự về!” Vừa bước chân khỏi cửa, Mục Tử Du đụng phải Thẩm An Nguyệt khiến cô làm rơi tài liệu trên tay xuống đất.

Thẩm An Nguyệt vội cúi người nhặt đồ rơi trên đất, Mục Tử Du áp sát xuống, rít vào tai cô lời cảnh cáo.

“Mày chỉ là một phó thư ký nhỏ, nên nhớ rõ thân phận thấp hèn của mày.

Đừng mơ tưởng trèo cao bám vào cấp trên.

Chạm phải thứ không thuộc về mình chỉ có kỹ nữ mới làm.

Đúng là đồ để tiện.” Vô cớ bị sỉ nhục, Thẩm An Nguyệt đứng thẳng lưng muốn mắng lại thì tiếng quát lớn giận dữ của Bạch Tư Vũ vọng ra.

“Thẩm An Nguyệt, vào ngay văn phòng tôi.” Giữa một ả đàn bà điên khùng và một ông chủ tàn ác, Thẩm An Nguyệt lựa chọn cun cút đi vào phòng.

Dù sao trả lương cho cô cũng là hung thần đang ngồi khệnh khạng trên ghế cao.

“Bạch tổng, ngài tìm tôi có chuyện gì?” Bạch Tư Vũ không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói nhẹ hơn rất nhiều.

“Xin lỗi vì sự quá đáng của Mục Tử Du.” Thẩm An Nguyệt khi nghe lời của Bạch Tư Vũ nói lúng túng khóe miệng, “Không, đây là việc tôi nên làm.” Nhưng trong lòng cô đang gào thét: chịu được tính quá quắt của cô ả tình nhân này, Bạch tổng khẩu vị thật nặng.

Sau giờ làm việc, Thẩm An Nguyệt thấy xe của Lăng Triệt ở cửa công ty.

Cô nhìn quanh cẩn thận, không muốn đồng nghiệp chú ý, cô chán việc là đầu đề bán tán trong công ty lắm rồi.

Những động thái nhỏ này của cô đều được Lăng Triệt thu vào mắt, hắn bực bội hỏi.

“Em xấu hổ khi đi với vị hôn phu của mình?” “Triệt, xin anh đừng hiểu lầm.

Đồng nghiệp của em toàn là bà tám, mỗi ngày mang chuyện riêng tư của người khác ra mổ xẻ là sở thích của họ.

Đáng sợ lắm.” Thẩm An Nguyệt chun mũi than thở.

Lăng Triệt bật cười vì cô không tỏ ra xa cách với hắn.

Nhìn nụ cười thoải mái của hắn, Thẩm An Nguyệt, thầm nói với lòng tự hỏi đã bao lâu rồi hai người không còn vô tư bên nhau như thế này? Lăng Triệt dẫu sao, hắn cũng là vị hôn phu của cô, nhưng gần đây cái tên Mục Tịch Nhi xen ngang quan hệ của hai người, khiến chúng trở nên phức tạp và tràn đầy nghi ngờ.

Mặc dù Lăng Triệt, hắn ta vẫn cưng chiều cô, nhưng cô sợ rằng Lăng Triệt chỉ coi cô là thế thân của Mục Tịch Nhi xa lạ kia.

Liếc nhìn cô qua kính chiếu hậu, Lăng Triệt dịu dàng nói.

“Gần đây có quán bán các món ăn chay, khung cảnh thanh lịch, không gian quán đảm bảo đúng sở thích của Nguyệt Nhi.” Bữa tối diễn ra vui vẻ, Lăng Triệt gọi đều là món hợp khẩu vị của cô, hắn liên tục gắp thức ăn cho cô, một lần do vội vàng nên lỡ lời.

“Tịch Nhi, nếm thử món này.” Cả hai khựng lại ngỡ ngàng nhìn nhau.

“Anh không..” Lăng Triệt vội vàng giải thích nhưng bị Thẩm An Nguyệt cướp lời.

“Khẩu vị của em, anh rất am hiểu nhỉ? Là món ăn yêu thích của Mục Tịch Nhi xa lạ kia hay của Thẩm An Nguyệt em?” Cô nhìn ánh mắt trốn tránh của Lăng Triệt, thở hắt ra, đứng dậy.

“Em đi rửa tay.” Đứng trước gương, Thẩm An Nguyệt nhìn vào khuôn mặt cô, cố gắng nghĩ về người phụ nữ luôn bị nói giống mình.

Cô không có ảnh chụp bản thân trước khi làm phẫu thuật thẩm mỹ.

Chắc chắn Mục Tịch Nhi phải đẹp hơn cô rất nhiều thì Lăng Triệt và Bạch Tư Vũ mới không thể quên được.

Nhưng, Mục Tịch Nhi cô ta là ai? Ngay khi bước ra khỏi phòng vệ sinh Thẩm An Nguyệt liền bị một vật thể lùn xỉn va vào người.

Cô lảo đảo đập lưng đúng thành cửa đau buốt.

Đến lúc định thần lại thì cô nhận ra là một người bạn nhỏ quen thuộc.

“Hàn Nhi, con không sao chứ?” “Đáng ghét, chỉ có mẹ Tịch Nhi mới được gọi Hàn Nhi.” Bạch Tư Hàn đang ngã lăn quay trên sàn, nghe tiếng gọi liền dẩu môi cãi lại, đến khi nhận ra Thẩm An Nguyệt liền nhào tới ôm cổ cô, cười rạng rỡ vui vẻ.

“Mẹ Tịch Nhi thân yêu của con.

Cuối cùng con cũng tìm thấy mẹ, chúng ta hãy dắt tay nhau đến lễ đường để không bao giờ phải chia lia nữa.” Thẩm An Nguyệt bị một cơ thể mềm mại mũm mĩm đánh đu trên người, cười gượng hỏi lại.

“Lần này con học lời thoại ở đâu?” “Vẫn trên tivi ạ.” “Tại sao con lại đi một mình? Ai đưa con đến đây?” Thẩm An Nguyệt nhìn xung quanh, nhưng không thấy ai trong hành lang ngoài cô và Bạch Tư Hàn.

Không nhẽ bé con lại bỏ trốn như lần trước? Bạch Tư Hàn chỉ vào cuối hành lang và trả lời: “Bố đi cùng con.

Mẹ Tịch Nhi dắt con đi tìm bố nhé? Nhìn thấy mẹ, bố sẽ vui lắm.” Thẩm An Nguyệt hơi do dự, dù sao cô cũng đang đi cùng Lăng Triệt, cô không muốn hắn hiểu lầm, và cũng không thích dính dáng đến Bạch Tư Vũ.

Nhưng đôi mắt tròn long lanh ngây thơ của Bạch Tư Hàn đã đánh bại cô, Thẩm An Nguyệt không còn cách nào, đành dắt bé đi dọc hành lang.

“Hàn Nhi tự đi vào nhé.

Cô còn có việc gấp, không vào cùng con được.” Thẩm An Nguyệt vỗ vỗ lên lưng cậu bé, đẩy đến cửa phòng đang khép hờ.

Bạch Tư Hàn mở to mắt sửng sốt, xoạch, nước mắt tròn xoe lăn trên mặt bé thành hàng.

Tiếng khóc thảm thiết vang dội khắp hành lang.

“Hu hu, bố ơi mẹ Tịch Nhi lại muốn vứt bỏ bố con mình rồi.

Hu hu.

Mẹ Tịch Nhi không yêu bố, không thương con… hu hu.” Thẩm An Nguyệt choáng váng, cơ thể đóng băng tại chỗ, cô xấu hổ đến mức muốn đào cái lỗ chui xuống đất.

Vốn ngồi gần cửa, lông mày Bạch Tư Vũ co giật trước lời thoại kinh điển của con trai, anh nhìn thẳng vào vẻ ngượng ngùng đáng yêu của Thẩm An Nguyệt.

Anh chưa kịp mở lời thì Mục Tử Du đột ngột xuất hiện vội vã chạy ra cửa, giọng nói quở trách.

“Bạch Tư Hàn, không phải mẹ đã dặn là không chạy linh tinh sao? Nhỡ bị ngã hay kẻ gian lừa bắt cóc thì sao?” Thời điểm ra tới cửa, Mục Tử Du mới nhận ra người đứng bên canh Bạch Tư Hàn là người cô ả chán ghét, không muốn gặp nhất.

Giọng ả mỉa mai cao vút.

“Cô Thẩm? Tại sao cô lại ở đây? Bây giờ thư ký làm việc có trách nhiệm đến mức đeo bám đến cả bữa tối của ông chủ à? Cô có muốn vào dùng bữa với gia đình chúng tôi không?” Mục Tử Du đặc biệt nhấn mạnh hai chữ ‘gia đình’.

“Mục Tử Du, bà không được phép mắng mẹ Tịch Nhi của tôi.” Bạch Tư Hàn dùng thân hình lùn xủn chắn trước người Thẩm An Nguyệt, giang tay ra bảo vệ cô.

Mục Tử Du vô cùng căm ghét nhìn nghiệt chủng mà cô ả đã chăm sóc bốn năm.

Tuy thỉnh thoảng ả lôi Bạch Tư Hàn ra trút giận, nhưng đa phần thời gian đều mua đồ đẹp nhất tốt nhất cho nó, dù sao tiêu tiền của Bạch tổng cho con trai Bạch tổng là việc rất hiển nhiên.

Giờ đây, kẻ ăn cây táo rào cây sung dám hung hăng quát lại ả, bênh vực một kẻ chỉ gặp mặt vài lần.

Điều khiến ả ghen tỵ đỏ mắt.

Tình huống như vậy khiến không khí bối rối.

Thẩm An Nguyệt đang suy nghĩ tìm một cái cớ để rời đi, cô không thích dính vào chuyện riêng gia đình người khác.

Lúc này, Bạch Tư Vũ mới lững thững đi ra.

“Hàn Nhi, không được gọi loạn.” “Bạch tổng, tôi thấy Bạch Tư Hàn đi một mình nên sợ bé lạc.

Tôi chỉ đưa giúp bé tìm đến người thân thôi.

Tôi còn có việc, xin phép đi trước.” Thẩm An Nguyệt bỏ đi thật nhanh, cô sợ nán lại sẽ phải đối diện đôi mắt ướt nước đáng thương của Bạch Tư Hàn.

Nhìn vào lưng của Thẩm An Nguyệt, sự thù hận trong mắt Mục Tử Du thật khó che giấu.

Bạch Tư Vũ bắt gặp, nheo mắt lại nguy hiểm.

Mục Tử Du dắt Bạch Tư Hàn nhanh chóng quay về bàn, giọng nói lơ đãng phàn nàn, “Cấp dưới của anh thật bất lịch sự, có vẻ cô ấy không tôn trọng em.

Em hỏi nhưng cô ấy thậm chí khinh thường không trả lời …” Bạch Tư Vũ nhanh chóng cắt ngang, ánh mắt sắc bén hung ác chiếu thắng vào Mục Tử Du “Không phải Hàn Nhi nó đi cùng cô? Tại sao Thẩm An Nguyệt bắt gặp nó đi lạc?” “Em ..” Mục Tử Du liếc mắt xung quanh, cố gắng nhanh chóng tìm ra lý do lấp l**m.

Bạch Tư Hàn vốn đang ngoan ngoãn hóng hớt người lớn, liền giơ tay chỉ về Mục Tử Du tố cáo.

“Dì Tử Du để con đứng đợi gì trong hội trường.

Do con buồn tè nên tự chạy đi tìm nhà vệ sinh.

Thật may con không bị són ra quần.

Nếu không dì Tử Du lại đánh mông.” Mục Tử Du mặt xám nghoét, muốn chạm vào tay Bạch Tư Vũ để lấy lòng, nhưng bắt gặp ánh mắt rét buốt liền lí nhí giải thích.

“Em… em ra ngoài để trả lời điện thoại, sau đó quay lại ngay nhưng hội trường quá lộn xộn, em cũng rất hoảng sợ nên chạy tìm khắp nơi…” Sự bất cẩn và thờ ơ với an toàn của một đứa trẻ ba tuổi khiến Bạch Tư Vũ càng trở nên hung ác.

Anh lạnh lùng nói.

“Cô luôn nói coi Hàn Nhi như con trai, nhưng hóa ra vẫn có cuộc điện thoại quan trọng hơn an toàn của đứa trẻ do cô tự tay chăm sóc.”.
 
Back
Top Bottom