Ngôn Tình Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc Cố Chấp

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc Cố Chấp
Chương 60: Ký ức khó phai


Tên chương gốc: "Năm đó bị làm nhục"

---------Hồi ức--------

"Ồ, trông dáng dấp có vẻ rất nhiều tiền? Thế sao lại nằm đây nhỉ?"_Tần Lục Nguyệt chỉ mới năm tuổi trên dưới lôi thôi như người ăn xin, ngồi chồm hỗm trên mặt đất, ngón tay chọt chọt vào Tông Minh Hạo nhưng chả xi nhê tí tẹo nào.

Tần Lục Nguyệt phát hiện áo quần trên người Tông Minh Hạo vô cùng xa xỉ, con ngươi khẽ động một vòng, bèn đưa tay ra cởi cúc áo của Tông Minh Hạo.

Tông Minh Hạo tám tuổi tỉnh dậy trong giấc mơ hỗn loạn, vừa mở mắt liền thấy một con nhóc cả người đầy bụi đất, mà hai mắt của cô nhóc này thì như đang phát sáng nhìn chằm chằm vào áo quần trên người cậu.

"Cậu... cậu muốn làm cái gì?"_Tông Minh Hạo hoảng hốt.

Từ bé cậu đã biết bản thân mình đẹp mắt, mấy cô nhóc muốn lui tới với cậu đếm còn không xuể, nhưng vẫn chưa có người nào dám làm như vậy với cậu, dám xỏ tay xỏ chân động vào áo quần đại thiếu gia của Tông gia! Mà không, không đúng, là động vào thân thể của cậu!

<i>A a a, chết tiệt, bàn tay của con nhóc này đang đặt vào đâu th</i><i>ế</i><i>?</i>

<i>Rốt cục cô ta có biết nam nữ khác nhau hay không hả?</i>

"A? Bạn tỉnh lại rồi?"_Tần Lục Nguyệt phát hiện Tông Minh Hạo đã tỉnh lại nhưng động tác lột quần áo Tông Minh Hạo vẫn không ngừng lại, miệng thì lẩm bẩm: "Vừa hay mình đang rất thiếu tiền, trông qua cậu có tiền như vậy, ắt hẳn không để ý mấy thứ như thế này đâu nhỉ? Không bằng cho mình đi!"

Nói xong, Tần Lục Nguyệt lưu manh c** s*ch sành sanh áo quần trên người Tông Minh Hạo.

Hai mắt Tông Minh Hạo mở thao láo như hai cái gáo nước! Cậu không thể nào tin nổi con nhóc tì này, vậy mà thật sự l*t s*ch sẽ áo quần trên người cậu!

Tần Lục Nguyệt cầm lấy áo quần của cậu, xoay người mang theo ý định muốn bỏ trốn.

Đột nhiên Tông Minh Hạo đưa tay ra, một phát bắt lấy tay Tần Lục Nguyệt, nắm cứng không chịu buông ra, cậu muốn nói chuyện nhưng cổ họng lại đau rát, một chữ cũng không thốt ra được.

Cậu chỉ có thể dùng ánh mắt hung ác trừng với bé.

"Không cho! Một khi đã lột ra thì cái này chính là của mình!"_Tần Lục Nguyệt xem ánh mắt cậu là hiểu ngay, dưới tình thế cấp bách liền đẩy cánh tay Tông Minh Hạo ra.

Mắt trông thấy Tần Lục Nguyệt muốn chạy trốn, Tông Minh Hạo nhất thời cuống lên, bèn há miệng cắn tay Tần Lục Nguyệt, cắn chặt không chịu nhả.

Tần Lục Nguyệt mới chỉ năm tuổi đau quá liền thét rống lên, lập tức nhảy bổ lên người Tông Minh Hạo.

Tông Minh Hạo sững sờ, ngay lập tức trên mặt nổi lên một vệt đỏ ửng.

Tần Lục Nguyệt chỉ mới năm tuổi nào biết hành động của mình bây giờ là ý vị gì, bởi vì Tông Minh Hạo cắn bé, bé liền nổi giận, cho nên nhìn về phía Tông Minh Hạo gào lên một tiếng: "Cậu dám cắn tôi, tôi cũng sẽ cắn lại cậu!"_Nói xong, Tần Lục Nguyệt cúi đầu, mồm há to cắn một phát cắn luôn lên môi Tông Minh Hạo.

Tông Minh Hạo chỉ cảm thấy máu trong đại não nổ bùm bùm, cả người giống như một ngọn lửa nho nhỏ bị người ta châm thêm dầu.

Mặc dù cậu chỉ mới tám tuổi nhưng chuyện có thể hiểu đã không ít. Tông Minh Hạo mở lỏng cơ miệng, lúc này Tần Lục Nguyệt mới chịu buông tha cho cậu, chỉ là bé không nhìn thấy hai gò má Tông Minh Hạo đã hồng tợn như treo lên hai quả đào tiên.

Tần Lục Nguyệt đứng dậy phủi mông muốn rời đi, vừa bước được hai bước, nghĩ nghĩ gì đó, lại quay người trở lại, từ trong đống quần áo chọn một cái be bé xinh xinh đưa cho Tông Minh Hạo: "Ây, cho cậu chiếc qυầи ɭóŧ này nè!"

Vốn dĩ gò má lủng lẳng hai quả đào tiên, chỉ bằng một câu nói chưa quá mười giây liền biến gương mặt Tông Minh Hạo một phát sung huyết trở thành gan heo, ánh mắt cậu tựa đao, dứt khoát trừng lớn mắt với Tần Lục Nguyệt.
Hệt như vừa phát hiện ra chuyện gì mới, Tần Lục Nguyệt ngồi xổm xuống, lăm lăm nhìn Tông Minh Hạo, đăm chiêu như nhà khảo cổ học vừa nắn vừa xoa hai gò má Tông Minh Hạo, cười hì hì nói: "Eo ơi, cậu xinh quá cơ! Mình đã thấy rất nhiều anh trai có gương mặt ưa nhìn. Trong nhóm chúng mình có anh Tiểu Minh cũng có gương mặt khá lắm nha, à, có phải cậu cũng bị người nhà vứt bỏ? Thật đáng thương nhỉ, anh Tiểu Minh cũng là bị người nhà vứt bỏ đấy. Thôi quên đi, xem xem bộ dạng hết sức đáng thương của cậu kìa, uầy, mình cho cậu vài thứ đồ ăn vặt nha."_Tần Lục Nguyệt ngồi xổm xuống bên cạnh cậu, vừa nhét một miếng đồ ăn vào miệng cậu vừa nghĩ linh tinh: "Thôi vậy, xét đến gương mặt xinh như hoa này của cậu, mình không nỡ lòng mặc kệ cậu."

Cổ họng Tông Minh Hạo đau rát, cái gì cũng ăn không vô. Cậu hoàn toàn không muốn bị nhét đồ ăn.
Tần Lục Nguyệt cứng rắn nhét cả nửa ngày, vẫn là không nhét vào được, lại tính tính gì đó, rồi xoay người chạy mất hút.

Tông Minh Hạo oán hận nghĩ, chờ cậu khỏe hơn, nhất định sẽ dạy dỗ con nhóc thúi này một trận!

<i>Cậu đường đường là đại thiếu gia </i><i>của </i><i>Tông</i><i> gia</i><i>, lại bị con nhóc thúi này l*t s*ch!</i>

<i>Đã thế còn ngược đãi cậu như vậy nữa! Trời ơi, nhục không biết chui vào đâu nữa rồi!</i>

<i>Thù này, thề đời này sẽ báo! Cậu nhất định sẽ để con nhóc thúi này sống không bằng chết!</i>

Sức khỏe cậu còn chưa kịp khôi phục thì Tần Lục Nguyệt đã quay trở về. Bé không kiêng dè đánh giá Tông Minh Hạo từ trên xuống dưới, sau đó, ở vị trí nào đó không thể miêu tả... dừng lại rất lâu.

Cả người Tông Minh Hạo sớm đã sung máu trướng thành màu gan heo, giả dụ ánh mắt cậu có thể bắn chết người thì chắc hẳn Tần Lục Nguyệt đã sớm thủng thành lỗ tổ ong! Cậu cắn chặt môi, cơn tức giận pha với thù hận trong đáy mắt tựa như leo vọt l*n đ*nh núi.
Tần Lục Nguyệt lại ngồi xổm xuống cạnh cậu, trong tay là một bịch sữa đậu nành, bé cắm ống hút vào, không nói một lời nhét vào miệng Tông Minh Hạo, miệng lẩm bẩm: "Ê, đừng nói mình mặc kệ cậu nhé. Mình đem áo quần của cậu đi bán, mua sữa đậu nành cho cậu uống đó! Người mua lại nói áo quần cậu là đồ tốt, cho mình năm mươi đồng đấy!"

Tông Minh Hạo tức đến nỗi suýt thì điên.

<i>Áo quần của cậu! Bán được có năm mươi đồng!</i>

<i>Dạ thưa! Một cái cúc áo của cậu cũng giá lên mấy trăm đó có biết không?</i>

<i>Trời ơi cái con nhóc thúi này...</i>

<i>Bổn t</i><i>hiếu gia đây thề không để yên cho </i><i>nhóc</i><i>!</i>

Tần Lục Nguyệt lắc lắc vết thương trên cổ tay: "Cậu là cún à? Cắn cũng đúng độc! Vừa nãy thầy thuốc trong khu nói, cổ tay mình chắc chắn sẽ để lại sẹo! Hừ! cậu cắn mình, mình cho cậu sữa đậu nành, mà trông gương mặt dữ ơi là dữ của cậu kìa! Nhìn cái gì vậy? Còn nhìn, mình sẽ cắn cậu đấy!"
Kỳ thực, Tông Minh Hạo không muốn uống. Nhưng từ lúc bị bắt cóc đến giờ đã hai ngày cậu không ăn rồi, quả thực rất đói. Cổ họng đau rát. Cậu cần gấp nước để bổ sung.

Vì để khôi phục lại sức khỏe, cậu chỉ có thể nén khuất nhục, uống cạn bịch sữa đậu nành Tần Lục Nguyệt đưa cho cậu. Tuy rằng, đây là dùng áo quần của cậu bán lấy tiền mua. Uống vào mấy ngụm sữa, cuối cùng Tông Minh Hạo cũng coi như khôi phục chút ít thể lực.

Cậu có cảm giác cổ họng không còn khô khốc nóng bỏng như ban nãy, khó nhọc mở miệng: "Cậu tên gì?"

<i>Đùa à, tương lai cậu nhất đinh phải tìm con nhóc này báo thù, cho nên, nghe dò bây giờ là vô cùng trọng yếu!</i>

"Tên mình là Lục Nguyệt, Tần Lục Nguyệt."_Tần Lục Nguyệt hoàn toàn không biết vị " Tiểu ca ca" mang gương mặt siêu cấp đẹp trai này hỏi tên mình để làm gì, đặc biệt thoải mái trả lời.
<i>Được, Tần Lục Nguyệt, tôi ghim!</i>

Hai đứa bé nào có biết, từ lúc hai người vừa mới gặp mặt cho đến giờ, đều bị người ta đứng cách đó không xa quay lại toàn bộ. Đây là camera giám sát an toàn trong khu, hôm nay hắn tình cờ phát hiện ra đoạn video này, trong nháy mắt cảm thấy vô cùng thú vị, bèn tung lên internet, hơn nữa còn không bật chế độ làm mờ khuôn mặt.

Ngay sau đó, đại thiếu gia của Tông gia bị một cô bé l*t s*ch sẽ áo quần đồng thời bị đùa giỡn nghiêm trọng, lập tức nằm chễm chệ trên các trang mạng xã hội.

Tông gia bởi hai vị thiếu gia trong nhà bị bắt cóc mà náo loạn cả lên, đoạn video này vừa hay được tung lên đúng lúc.

Tông gia nhanh chóng dùng tất cả kỹ thuật đến quyền lực lần theo đoạn video, thuận lợi tìm được vị trí Tông Minh Hạo bị người ta l*t s*ch chỉ chừa độc chiếc qυầи ɭóŧ.
Còn chuyện dọn dẹp đống video trên internet Tông gia đã không kịp trở tay, đoạn video đó gần như được tất cả mọi người xem qua.

Chuyện này trở thành một cú đả kích lớn đến tinh thần Tông Minh Hạo, suýt nữa đánh ngã luôn cậu. Sau khi khỏi hẳn, cậu bèn chạy đến chỗ cũ tìm Tần Lục Nguyệt báo thù, nhưng thời điểm cậu tìm đến thì lại hay tin, Tần Lục Nguyệt đã được người thân đến đón về. Tông Minh Hạo không chịu nổi cú đả kích khổng lồ này, tức muốn hôn mê, liền bị bệnh. Tông Minh Hạo không thể nào chịu nổi trận khuất nhục mang tính lịch sử này, bèn chạy ra nước ngoài, rồi ròng rã ở lại đó biền biệt mười tám năm không chịu về.

Đại khái đoạn kí ức đầy khuất nhục kia đã trở thành bóng mờ mà cậu vĩnh viễn không tẩy sạch.

-----Kết thúc đoạn hồi ức đầy bi thảm của Tông Minh Hạo + hết chương-----
 
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc Cố Chấp
Chương 61: Chuyện bố mẹ năm ấy


Một lần nữa đoạn kí ức ấy lại tràn về, hắn nhớ lại những thương tổn mà Tần Lục Nguyệt đã mang tới cho mình, từng chút từng chút một của năm xưa.

<i>T</i><i>ốt thôi, khoảng thời gian này, từ từ sẽ thanh trừ sạch sẽ.</i>

<i>Tôi đã</i><i> quyết định, đừng có mơ </i><i>tưởng đến chuyện tôi sẽ</i><i> mềm lòng, nhất định </i><i>tôi</i><i> sẽ khiến cho Tần Lục Nguyệt </i><i>cô </i><i>nhận</i><i> được</i><i> đúng cái giá</i><i> mà</i><i> cô nên trả.</i>

Lúc này, Tần Lục Nguyệt dưới sự giúp đỡ của Nghiêm Sâm, đến bệnh viện chụp X-quang, xác định thân thể không bị nội thương, sau khi được băng bó xong, từ chối ý muốn đưa nó về của Nghiêm Sâm, nó một mình trở về nhà của Tần Ngọc Phượng.

Trong lúc Tần Lục Nguyệt băng bó, Tần Ngọc Phượng đã dọn dẹp lại đống đổ vỡ, một chồng rác lớn được chất ở cửa.

Tần Lục Nguyệt và Tần Ngọc Phượng lại ngồi xuống, Tần Ngọc Phượng bày ra bộ mặt nghiêm túc, tựa như đã hạ quyết tâm lớn.

Tần Lục Nguyệt hỏi cô của mình: "Cái bình sứ trắng này cuối cùng là có bí mật gì? Lại có thể khiến một nhà Tần Quốc Dân nhìn chăm chăm như thế?"

Tần Ngọc Phượng thở hắt ra, bảo rằng: "Đối với bình sức trắng mà nói, đây chính là trấn trạch chi bảo của Tần gia chúng ta, cũng là chị dâu cô, chính là mẹ ruột con mang từ nhà mẹ đẻ về."

"Gì ạ? Là đồ mẹ con mang về?"_Tuy rằng Tần Lục Nguyệt biết cô mình có giữ một đôi bình sứ trắng, nhưng chưa từng hỏi điểm đặc biệt của bình sứ trắng là gì.

Tần Ngọc Phượng ngồi trên ghế sô-pha, biểu hiện nghiêm túc hiếm thấy: "Năm đó lúc mẹ con gả vào Tần gia, là bỏ trốn mà đến. Nói cách khác, Tần gia chúng ta, không ai biết mẹ con là người nơi nào, có làm cách gì bố con cũng không chịu nói. Chỉ bảo với mọi người rằng, mẹ con họ Lê, tự gọi là Lê Hân."

Đây là lần đầu tiên Tần Ngọc Phượng nói về chuyện quá khứ với Tần Lục Nguyệt, Tần Lục Nguyệt biết, hôm nay cô của nó muốn nói với nó một ít chuyện liên quan đến quá khứ. Trước đây, dù nó có làm cách gì để hỏi, cũng mặc nhiên không chịu nói.

Ánh mắt Tần Lục Nguyệt lóe lóe, nói: "Cô, vậy cô còn giữ bức ảnh nào của bố mẹ con không?"

Tần Ngọc Phượng thở dài một tiếng, xoay người cầm lấy máy tính bảng, đăng nhập vào một tài khoản, sau đó đưa cho Tần Lục Nguyệt, nói: "Trước kia không cho con xem, là bởi vì con còn quá nhỏ, phận chúng ta ăn nhờ ở đậu, cho dù có nhìn thấy cũng vô dụng. Hiện tại khác rồi, chúng ta và một nhà Tần Quốc Dân đã rũ sạch quan hệ, giờ đã có thể nói với con chuyện này. Con nói xem, Tông gia tra ra manh mối từ câu chuyện năm xưa, đủ để thấy được, năm đó bọn họ chết, quả thật có nguyên nhân. Đây không chỉ là trùng hợp."

"Trước kia cô đã nghi ngờ, nhưng lại không có chứng cứ, vì vậy cô không có cách nào nói cho con biết. Cô sợ con nóng giận phát hỏa."_Tần Ngọc Phượng nghiêm nghị nói tiếp: "Năm đó ba cô, cũng chính là ông nội con, thời điểm ông qua đời, thật sự rất kỳ hoặc. Hôm đó cô nhớ rất rõ, ba cô đi họp, sau đó về nhà còn ngồi ăn cơm với mẹ, hai người thảo luận chuyện muốn gọi anh trai về, bảo là đã đến tuổi, cũng thích hợp tìm một người để kết hôn."

Tần Lục Nguyệt gật gật đầu.

"Nhưng, sau khi cơm nước xong xuôi, ba bỗng cảm thấy không thoải mái. Rất nhanh sau đó đã hôn mê bất tỉnh, đưa đến bệnh viện, nói là bị suy tim. Cái này quả không hợp logic đi, gia đình chúng ta không có tiền sử về bệnh tim, tim bố trước giờ vẫn luôn khỏe mạnh. Nhưng đột nhiên bị suy tim, sau đó rất nhanh ông qua đời. Sau khi bố mất, mẹ vì thương tâm quá độ, cũng nhanh chóng thương xuống. Sau khi anh trai trở về không lâu, mẹ cũng qua đời."_Tần Ngọc Phượng còn nói thêm: "Cô cùng anh trai lo liệu hậu sự cho ba mẹ, anh trai chính thức tiếp quản tất cả công việc của Tần gia."
"Anh vừa tiếp quản, thì rất nhiều cổ đông đập náo la hét muốn rút vốn. Vào lúc ấy, nhảy ra những người ác ý muốn thu mua cổ phần, sản nghiệkp của Tần gia. Anh trai chạy rất nhiều nơi, vay tiền để thu mua lại cổ phần của Tần gia. Cũng chính lúc ấy, anh trai quen biết chị dâu. Chị dâu đặc biệt xinh đẹp, hơn nữa ikhí chất thuộc kiểu bất phàm. Chị ấy vừa đến Tần gia thì con sóng dữ cũng được ngăn lại, đẩy lùi những kẻ bụng dạ vô lại, bảo vệ Tần gia."_Tần Ngọc Phượng chỉ vào một tấm hình với Tần Lục Nguyệt, nói: "Con xem này, con lớn lên có gương mặt rất giống mẹ con đấy!"

Người phụ nữ trong hình, đập vào mắt người nhìn chính là phong thái tự tin, vừa trông liền biết xuất thân từ cái nôi giáo dục tốt.

Tần Lục Nguyệt có sáu phần giống mẹ, nhưng vẫn không đẹp bằng mẹ.
"Mẹ con đẹp quá."_Tần Lục Nguyệt sờ sờ khuôn mặt của mình: "Con không đẹp bằng mẹ."

"Trên người mẹ con toát ra một luồng anh khí(khí thế anh hùng_không biết đúng không nữa)."_Tần Ngọc Phượng nhìn vào tấm hình cũ, cảm khái không thôi: "Lúc đó nếu như không phải chị ấy, Tần gia đã không sớm còn. Sau đó, Tần gia ổn định, anh trai và chị dâu kết hôn. Nhưng là, bên nhà mẹ đẻ chị dâu không có người, anh trai cũng không nói chuyện gì về bên đó. Bởi vì không có ba mẹ, nên nghi thức kết hôn rất đơn giản. Bọn họ chỉ đưa nhau đi đăng ký giấy kết hôn, sau đó ở cùng một chỗ. Mãi cho đến khi có con."

"Con bị sinh non, có người ác ý công kích trang web công ty, anh trai và chị dâu bận bịu điều tra chuyện này, vì làm việc quá sức, nên con bị sinh non. Ngày thứ ba sau khi con được sinh ra, thì được đưa về nhà. Cô ẵm con trong tay, ngồi trên chiếc xe phía trước, anh trai cùng chị dâu ngồi trên một xe khác ở phía sau. Kết quả xảy ra tai nạn xe. Hôm đó, cô đặc biệt nhớ rõ. Khí trời nóng bức, thời điểm chiếc xe đó đụng tới, anh trai và chị dâu hét lớn về phía cô: <i>Ngọc Phượng, mang theo đứa bé, nhanh trốn đi!</i>"_Tần Ngọc Phượng nói tới chỗ này, viền mắt hồng hồng, hai tay nắm chặt thành quyền: "Cô điên rồi cho nên mới thúc tài xế lái nhanh lên, sau đó từ trong kính chiếu hậu nhìn thấy chiếc xe của anh và chị dâu bị xe phía sau tông vào đuôi xe, chiếc xe nổ tung, chỉ còn lại một đống sắt vun."
Tần Lục Nguyệt lập tức đưa tay che miệng mình, nước mắt thi nhau rơi xuống.

"Luồng sóng nhiệt (sự giải phóng nhiệt đột ngột do một vụ nổ) từ đó ập tới, cách một lớp kính xe, cô vẫn có thể cảm nhận được. Cô ôm chặt lấy con, không lơ là dù chỉ một giây. Bởi vì cô sợ chiếc xe kia lại vọt tới đâm về phía chúng ta."_Tần Ngọc Phượng cũng sụt sùi: "Cô trơ mắt nhìn anh trai cùng chị dâu của mình, chết trước mặt cô. Cô trơ mắt nhìn bọn họ bị chôn trong màn lửa bốc ngút trời. Lúc chiếc xe của chúng ta được đỗ ở một nơi an toàn thì không thể cứu được bọn họ nữa. Sau đó, do tài xế gây tai nạn cũng chết, tất cả đều bị hủy sạch sẽ, dù một vụn tin tức để điều tra thân phận cũng không để lại. Cảnh sát điều tra rất lâu, không thể tìm ra chứng cớ. Chuyện này cứ thế không giả quyết được, đi vào dĩ vãn."
"Không phải cô chưa từng nghi ngờ, tai nạn xe này hết sức kì quái. Cộng thêm những chuyện xảy ra vào khoảng thời gian trước đó, đây rõ ràng là có người cố ý định mưu sát! Nhưng cô lại không có chứng cứ! Chỉ có thể trơ mắt nhìn anh trai và chị dâu của mình uổng mạng đầu đường! Lục Nguyệt, con nói xem, làm sao cô không hận đây? Chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, bố cô mẹ cô, anh trai cùng chị dâu của cô, nói không còn liền không còn! Cái này, nói ly tán liền ly tán! Chỉ còn lại mỗi cô với con chỉ vừa ra đời được mấy ngày!"_Tần Ngọc Phượng kích động: "Cô không phục, cô muốn tra ra chân tướng năm đó. Nhưng cô người nhỏ lực mỏng, một thân một mình không ai giúp, cô căn bản không có cách nào tra ra. Giả sử có ai đó biết cái gì, thì bọn họ cũng nói năng kín kẽ, không chịu nói với cô. Cô liền thấu một đạo lí, đó là bởi vì cô quá yếu hoặc là đối thủ quá mạnh, không thể đắc tội với người kia được."
"Họ thà rằng nuốt vào bí mậtnày, cũng không dám đắc tội với kẻ đó, thì cảnh sát phải làm sao để tra ra đây?Mà những chuyện xảy ra sau đó, dường như chứng thực cho suy đoán của cô. Bởi vìcô quá nhỏ, không am hiểu kinh doanh, cho nên Tần gia rất nhanh suy tàn. Vì duytrì kế sinh nhai, cô không thể không bán mọi tài sản của Tần gia thành tiền.Đám người ác ý kia lại xuất hiện lần nữa, thu mua tất cả. Bọn họ dùng giá tiền cựcthấp để mua lại. Sau khi trả sạch mọi nợ nần, đến tiền để mua một căn phòng côcũng không có."_Tần Ngọc Phượng tiếp tục nói.
 
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc Cố Chấp
Chương 62: Sư bất đắc dĩ của vô Tần Ngọc Phượng


Tần Lục Nguyệt ôm lấy Tần Ngọc Phượng, hai người cùng nhau khóc.

"Bởi vì cô tuổi nhỏ nên bị đối phương bắt nạt, bắt nạt cô không hiểu chuyện, cô còn cách gì đây? Lúc ấy cô mới lên năm hai."_Tần Ngọc Phượng lau nước mắt, tiếp tục nói: "Lúc ấy cô phải đối mặt với một lựa chọn, nếu cô tiếp tục đi học, vậy thì con không có ai chăm. Còn nếu cô chăm sóc con thì cô chỉ có thể bỏ học. Sau đó cô nghĩ, học tập sau này vẫn có thể tiếp tục nhưng nếu như con có chuyện gì, cô phải giải thích với anh trai và chị dâu như thế nào đây, cô làm sao giải thích với bố mẹ? Tần gia chỉ còn lại cô và con. Nếu như con chết đói, thì cái nhà này chỉ còn lại mỗi cô, vậy còn có ý nghĩa gì? Vì vậy cô lựa chọn nghỉ học, việc cấp bách của chúng ta chính là tiếp tục sống!"

"Sau đó cô mang con rời khỏi quê hương, đi tới một nơi hẻo lánh. Cô nghĩ tất cả các biện pháp để có thể bước chân vào xã hội thượng lưu, cô cần phải tìm được một chỗ dựa thích hợp, mới dám có can đảm tiếp tục điều tra chuyện này! Vì vậy, cô liều mạng mua sắm xa xỉ, chính là muốn gả vào gia đình giàu có, muốn tìm một người giúp cô điều tra chân tướng năm đó. Lục Nguyệt, cô không phải người cô tốt. Cô không có cách nào cho con một cuộc sống tốt, khiến con theo cô phải chịu nhiều thiệt thòi."_Tần Ngọc Phượng nghẹn ngào một lúc lâu, lại nói tiếp: "Nhưng cô thật sự không có cách nào. Thời gian kéo dài càng lâu, càng khó điều tra ra sự thật."

"Năm con năm tuổi, Tần Quốc Dân tìm tới, nói muốn đưa chúng ta đến thành phố Q. Còn nói muốn giúp chúng ta, cô đồng ý. Bởi vì lúc đó Tần Quốc Dân, rất có tiền! Cô còn cho rằng ông ta sẽ xem chúng ta là người họ Tần mà giúp đỡ, chỉ là..."_Tần Ngọc Phượng nở nụ cười lạnh.

"Chỉ là Tần Quốc Dân đưa chúng ta về Tần gia, đồng nghĩa với việc cho chúng ta một chỗ ở, cho chúng ta một hớp canh thừa còn dư lại. Được, cô không quan tâm! Chỉ cần có chỗ ở, là cô có thể tiết kiệm được một khoản tiền, có thể tiếp xúc nhiều thêm một người! Có thể dò hỏi nhiều thêm một ít chuyện!"_Tần Ngọc Phượng tiếp tục nói: "Tần Quốc Dân biết cô vẫn luôn điều tra cái chết của ba, mẹ cùng với nguyên nhân tai nạn xe của anh trai và chị dâu, Tần Quốc Dân chỉ cười lạnh vài tiếng, cũng không quản cô."

"Có điều, nhiều năm như vậy, vẫn không một chút tiến triển. Người năm đó biết chút tin tức, cũng đã chuyển công tác, tìm lại bọn họ là việc khó càng thêm khó. Nhưng may sao con không phải đứa nhóc thua kém, một đường học hết đại học, nếu không, cô cũng không có mặt mũi đi gặp bố mẹ con."_Tần Ngọc Phượng lại lau nước mắt, ngón tay chạm lên bức ảnh khô cứng, nói: "Đến cùng thì chuyện này có liên quan như thế nào đến bình sứ trắng, cô cũng không biết. Cô chỉ biết chị dâu rất coi trọng nó, lúc mang thai con, chị ấy có nói với cô, muốn giữ bình sứ trắng lại rồi đưa cho con. Cô có hỏi qua, bình sứ trắng có phải đồ cổ không? Chị ấy không trả lời cô, chỉ cười cười, mong rằng cái ngày cần phải dùng đôi bình sứ, mãi mãi không đến!"

Tần Ngọc Phượng cầm lấy chiếc bình sứ đang được đặt trên bàn, cẩn thận quan sát.

Chiếc bình không lớn, ước chừng to bằng lòng bàn tay người. Thợ chế tác đúng là cực kỳ tinh mỹ. Hoa văn chạm trổ trên bình là những hình vẽ Tần Lục Nguyệt chưa từng nhìn thấy. Hơn nữa phía dưới đáy bình còn có một con dấu đặc thù, cũng là thứ Tần Lục Nguyệt chưa từng gặp qua trong mấy năm đại học Tần Lục Nguyệt từng đi tham qua một vài viện bảo tàng, hơn nữa cô cũng có chút ít kiến thức về đồ sứ.

Chương 63:

<i>Nước Z, là một đất nước chuyên về gốm sứ. Nền văn hóa gốm sứ, bắt nguồn từ xa xưa, có lịch sử từ hàng ngàn năm. Hơn nữa, còn được chia thành các trường phái khác nhau. Mỗi một trường phái đều có rất nhiều gia tộc, và mỗi gia tộc lại có một thủ pháp cùng công nghệ đặc thù riêng.</i>
<i>Chiếc bình này được chế tác rất tinh mỹ, từ màu sắc và hoa văn trên mặt sứ, là có thể đoán đây không phải cổ vật quá </i><i>cổ xửa</i><i>. </i><i>Chắc</i><i> là tác phẩm thuộc thời kì Tống Nguyên. Đương nhiên, đồ vật thời kì Tống Nguyên, cũng coi như đồ cổ.</i>

<i>Thế nhưng không phải thứ gì thuộc về thời Tống Nguyên đều là đồ đáng giá.</i>

<i>Tỷ như, sứ Thanh Hoa. Mỗi một triều đại đều có một phong cách riêng, số lượng tồn đọng qua các thế hệ cũng khác nhau, bởi vậy giá cả cũng không giống nhau.</i>

<i>Chiếc bình sứ trắng này, bên trên không chạm khắc hoa văn Thanh Hoa, nguyên bản chỉ là một màu trắng thuần có, nhìn chung không phải vật đắt giá.</i>

<i>Vậy thì quá kỳ quái đi, tại sao Tần Quốc Dân lại muốn chiếm chiếc bình sức trắng này?</i>

<i>Tại sao trước đây ông ta không ra tay, mà giờ muốn giành giựt với mình?</i>
Tần Ngọc Phượng nhìn ra tâm tư của Tần Lục Nguyệt, bèn giải thích: "Cô vẫn luôn bảo vệ chúng rất tốt, bọn họ không biết đến sự tồn tại của đôi bình sức trắng. Lần trước lúc dọn nhà ra khỏi Tần gia, đoán là ông ta vô tình nhìn thấy."

Tần Lục Nguyệt gật gù: "Chẳng trách. Nhưng, tại sao bọn họ muốn có đôi bình sứ này?"

Tần Ngọc Phương cũng mù mịt: "Cô cũng không biết."

"Có điều dù bất kể nói gì, đây là vật mẹ con muốn đưa cho con. Cũng là vật duy nhất mà Tần gia chúng ta còn giữ lại. Tuổi tác cô đã lớn, phỏng chừng đời này sẽ chẳng bao giờ được gả vào nhà giàu."_Tần Ngọc Phượng nhẹ nhàng thở dài một tiếng, trịnh trọng nói: "Vì vậy, Tần gia sau này phải dựa vào con."

"Cô..."_Tần Lục Nguyệt không nhịn được nói: "Đừng nói như vậy. Cô còn trẻ đây!"
Tần Ngọc Phượng lắc đầu: "Không còn trẻ, cô cũng hơn bốn mươi rồi! Cô không có tài cán gì, mà mấy gia đình giàu có kia lại chả mù, lý nào bọn họ coi trọng cô? Cho nên, Lục Nguyệt, ngàn vạn lần con không được ly hôn với Tông Minh Hạo, có biết không? Chỉ có Tông gia, mới không sợ bị người ta ức hϊếp, dám điều tra tất cả mọi chuyện! Căn cơ của Tông gia thâm hậu đến mức con không tài nào tưởng tượng được! Tuy rằng căn cơ của Nghiêm gia không tệ nhưng so với Tông gia, hệt như đệ tử gặp phải sư phụ."

Tần Lục Nguyệt không hiểu, lắc đầu: "Tại sao nói như vậy ạ?"

"Con đã tới nhà cũ của Tông gia chưa?"_Tần Ngọc Phượng nghiêm túc: "Nơi đó từng là phủ vương gia. Lúc nước Z mới vừa thành lập, vốn dĩ mấy ngôi phủ này đều bị sung công (tịch thu). Nhưng một trạch viện lớn như vậy, Tông gia vẫn được ở lại như trước đây, điều này có hàm nghĩa (ý nghĩa sâu xa) gì con hiểu chứ?"
Tần Lục Nguyệt đăm chiêu, gật gù: "Ý của cô là Tông gia có người phía trên?"

"Đứa cháu ngốc này! Cái gọi là có người, thì có ích gì?"_Tần Ngọc Phượng bất đắc dĩ lắc đầu, nói tiếp: "Theo một nguồn tin tức rất đáng tin cậy, Tông gia tham gia xử lí một vài bộ ngành tối cao cùng cơ mật của nước Z nắm giữ, là có thể làm lung lay một góc của đất nước. Bằng không, tại sao Tông gia cứ mãi sừng sững nhiều năm như vậy không ngã, ngược lại còn cành lá xum xuê?"

Tần Lục Nguyệt hít sâu một hơi: "Con hiểu rồi cô. Con sẽ không rời khỏi Tông gia, mặc kệ có xảy ra chuyện gì đi nữa, mọi khuất nhục con đều có thể nhịn xuống!"

"Ừ, con phải chịu đựng."_Lời Tần Ngọc Phượng ý vị sâu xa: "Chuyện điều tra, cô giao cho con! Cô sẽ đứng ở bên ngoài bảo vệ cho con. Cô không có bản lĩnh gì lớn, vì vậy sẽ cố gắng không làm ảnh hưởng đến con!"
"Vâng ạ. Con đã biết."_Tần Lục Nguyệt gật gù: "Cô không cần phải làm gì cả!"

"Được, cô biết cô biết."_Tần Ngọc Phượng gật gật: "Được rồi, con mang bình sứ trắng đến biệt viện Tây Trang đi. Bây giờ nhìn lại, chỉ có bên kia là an toàn nhất. Chí ít, Tần Quốc Dân và Tần Giai Nhân không dám có ý định với bên đó. Hơn nữa, có chuyện này, có có thể thử xem."

Tần Lục Nguyệt hỏi: "Chuyện gì vậy ạ?"

"Tông gia có một viện bảotàng tư nhân, bên trong lưu giữ rất nhiều đồ. Hay là, con đến đó nhìn xem Tông gia có tưliệu ghi chép gì về bình sứ trắng này hay không. Làm rõ bí mật về bình sứ trắng là có thể biết lý do mẹcon muốn để chúng lại cho con, cũng rõ ràng nguyên nhân tại sao Tần Quốc Dân và Tần Giai Nhân trămphương phương ngàn kế muốn đoạn đi chúng. Có thể khiến Tần Quốc Dân để bụng đếnvậy thì có thể thấy đôi bình sứ này có một ý nghĩa đặc biệt nào đó."_Lời Tần Ngọc Phượng ý vịsâu xa: "Lục Nguyệt, những chuyện cô có thể làm cho con, cũng chỉ có vậy. Còn lại,đành trông cậy vào con!"
 
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc Cố Chấp
Chương 63: Tần Lục Nguyệt bị đuổi


Tần Lục Nguyệt nghiêm túc: "Con biết rồi. Vậy, con về trước ạ!"

Về tới biệt viện Tây Trang, vừa mới đi tới cửa lớn, nó còn chưa kịp nhìn rõ thì còi báo động ngay cửa đã réo lên inh ỏi.

Đúng lúc này, bảo vệ đi đến, chìa ra vẻ mặt muốn gây khó dễ đối diện với Tần Lục Nguyệt: "Thiếu phu nhân, đại thiếu gia nói bắt đầu từ hôm nay, người không cần trở về."

Cả người Tần Lục Nguyệt choáng váng.

<i>Cô</i><i> hoàn toàn không biết</i><i> </i><i>đã phát sinh chuyện gì! </i>

<i>Sáng sớm hôm nay, mọi chuyện còn rất tốt mà. </i>

<i>Tại sao bỗng nhiên...</i>

"Tông Minh Hạo? Tôi muốn gặp anh ta."_Tần Lục Nguyệt bày ra bộ dạng cầu xin bảo vệ: "Tôi có thể nói chuyện với anh ấy không? Coi như anh ấy muốn đuổi tôi đi cũng nên nghe tôi nói vài câu chứ?"

"Thật xin lỗi, thiếu phu nhân, chuyện này tôi không thể quyết định. Đây là ý của thiếu gia, mời người về cho!"_Trong lòng bảo vệ cũng lẩm bẩm.

<i>K</i><i>hông biết rốt cuộc là thiếu gia thật sự muốn đuổi Tần Lục Nguyệt đi hay chỉ là tức giận vu vơ thôi.</i>

<i>Dù sao, mấy ngày vừa qua, bọn họ ở chung cũng thật tốt mà!</i>

Tần Lục Nguyệt còn muốn nói điều gì đó, bảo vệ đã xoay người lại rồi.

Tần Lục Nguyệt vừa muốn đuổi theo thì hai cánh cửa lớn khép lại, ngăn cản nó với thế giới bên trong.

Tần Lục Nguyệt lấy điện thoại ra gọi cho Tông Minh Hạo. Điện thoại đổ chuông rất lâu, nhưng không có ai bắt máy.

Tần Lục Nguyệt cười khổ một tiếng.

Nó biết, điện thoại của Tông Minh Hạo luôn được Tiểu Triệu giữ, trước giờ chưa từng xảy ra tình huống không có người nhận điện thoại. Chỉ có anh ta không muốn nhận mà thôi.

Tần Lục Nguyệt chán nản bèn ôm chiếc lọ ngồi xổm bên ven đường, hai tay bó gồi, vùi mặt giữa hai tay, khoảnh khắc ấy, nó tựa như người bị cả thể giới vứt bỏ, bơ vơ không nơi nương tựa.

Nó thật sự không biết bản thân đã làm sai chuyện gì, mới chịu phải sự trừng phạt như vậy.

<i>Chỉ cần Tông Minh Hạo điểm ra chỗ sai của cô, cô nhất định sẽ sửa sai mà.</i>

<i>Quả thật trước kia cô có ý nghĩ muốn rời khỏi Tông gia, trở về với tự do vốn có.</i>

<i>Nhưng hiện tại đã không thể nữa rồi.</i>

<i>Được rồi, mình thừa nhận mình rất ích kỉ, vì muốn lợi </i><i>từ</i><i> quyền lực </i><i>và</i><i> </i><i>tiền bạc của Tông gia để điều tra nguyên nhân cái chết của ông bà nội và bố mẹ mình, cho nên, bây giờ mình không thể rời đi.</i>

<i>Chỉ là, mình có cách gì khác sao?</i>

<i>Hy vọng duy nhất của mình bây giờ đều nằm trên chiếc lọ. Nếu như đánh mất cơ hội này, đại khái đời này, mình sẽ mãi không có cơ hội chạm đến chân tướng những cái chết của người thân nữa rồi.</i><i></i>

<i>Cô của mình đã bỏ ra hơn hai mươi năm, nhưng vẫn không cách nào điều tra ra sự thật. Nếu như mình rời khỏi Tông gia, vậy kết quả sẽ như thế nào đây?</i>

<i>Nhưng làm sao bây giờ? Rốt cuộc là mình nên làm gì đây?</i>

<i>Chỉ cần anh ta chịu nhìn mặt mình thôi, bất kể có đưa ra yêu cầu gì, chắc chắn mình đều sẽ đáp ứng!</i>

Tần Lục Nguyệt ôm đầu gối, nghĩ đến tình cảnh đầy khốn đốn của nó lúc này, cùng với tương lai đầy mù mịt bất lực phía trước, không nhịn được nức nở, trong đôi mắt to tròn ngập tràn nước, từ từ lăn xuống.

Loại tuyệt vọng ấy, hoàn toàn khác xa với thời điểm cô của nó bị bắt cóc.

Bản thân nó biết có thể chạm đến chân tướng nhưng giờ phút này, lại bị cự tuyệt ngồi một góc bên ngoài cánh cửa sắt to lớn kia.

Giả sử nó không hề biết đến Tông gia có một viện bảo tàng tư nhân, ắt hẳn cô sẽ không tuyệt vọng đến vậy.
Vừa nhận được một tin tức dấy lên ánh sáng, liền sau đó hi vọng bị bóp tắt thành vụn không dấu vết.

Loại chênh lệch ấy... Tần Lục Nguyệt có cảm giác nó thật sự muốn tan vỡ.

Mà giờ phút này, Tông Minh Hạo ngồi trong thư phòng, trên vách tường là màn hình giám sát, mặt mũi Tần Lục Nguyệt gieo đầy nước mắt, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, là một cỗ tuyệt vọng.

Tông Minh Hạo cho rằng khi nhìn thấy cảnh này, ắt hẳn lòng hắn sẽ vô cùng thoải mái. Nhưng không, hắn không có. Hắn không những không thấy thoải mái, ngược lại còn chẳng có tí gì cảm giác vui sướng khi trả được thù cũ. Hắn nhìn Tần Lục Nguyệt khóc muốn thũng sâu hai con mắt, chỉ cảm thấy lòng cực lỳ nặng nề, bức bí hắn đến thở cũng thấy nhọc.

Tiểu Triệu đứng ở bên cạnh, không nói một lời.

Cậu ta cũng ngu ngơ chả biết đã phát sinh ra chuyện gì.
Ban nãy Tổng Giám đốc còn vui vẻ đi ra ngoài, đến khi trở về mặt mày liền âm trầm đáng sợ, ngay sau đó ban bố lệnh xóa định dạng khuôn mặt của Tần Lục Nguyệt ở cửa cảm ứng, còn đuổi Tần Lục Nguyệt ra khỏi biệt viện Tây Trang. Mà giờ phút này Tổng Giám đốc đang trưng ra gương mặt âm trầm nhìn chăm chăm vào màn hình của camera giám sát ở trước cửa biệt viện, Tiểu Triệu cũng bó tay với tâm tư của Tổng Giám đốc.

Bỗng nhiên Tông Minh Hạo đứng lên, chân bước nhanh ra ngoài. Tiểu Triệu liền dí sát theo sau: "Tổng Giám đốc, chúng ta phải đi đâu sao?"

"Đến công ty!"_Giọng Tông Minh Hạo lạnh như băng: "Đêm nay cả công ty tăng ca!"

Tiểu Triệu nhanh chóng gật đầu: "Vâng, Tổng Giám đốc. Tôi lập tức thông báo với các ban, toàn thể nhân viên tăng ca!"

Cửa lớn của biệt viện Tây Trang chậm rãi mở ra, Tông Minh Hạo ngồi trên chiếc Rolls-Royce đi ra ngoài.
Tần Lục Nguyệt mặc kệ những đau đớn trên người, đặt chiếc bình sức trắng trên mặt đất, nhanh chân đuổi theo: "Tông Minh Hạo, anh nghe tôi giải thích đi! Anh nghe tôi nói hết lời đã! Xin anh mà, dừng lại đi! Xin anh, nghe một vài lời của tôi thôi!"

Ngay khoảnh khắc Tần Lục Nguyệt xông lên, con RollsRoyce đi chậm lại.

Tài xế quay đầu nhìn Tông Minh Hạo.

"Tiếp tục."_Tông Minh Hạo không một cảm xúc ra lệnh.

Tài xế tiếp tục nhấn ga, kéo dài khoảng cách với Tần Lục Nguyệt, mà ở phía sau, Tần Lục Nguyệt không chịu bỏ cuộc. Tần Lục Nguyệt liều lĩnh đuổi theo.

Giơ tay lên, bắt lấy kính chiếu hậu: "Xin anh hãy nghe lời giải thích của tôi, xin anh đừng bỏ mặc tôi! Tôi thật lòng xin lỗi vì mọi thứ tôi làm. Tôi sẵn sàng bồi thường, xin anh đấy..."

"Lái xe!"_Tông Minh Hạo nghe hết những lời Tần Lục Nguyệt nói, vẫn như cũ không cảm xúc ra lệnh: "Nếu cậu để cô ấy đuổi kịp, vậy cậu có thể đi kết toán tiền lương."
Tài xế nghe xong, cũng không dám dừng lại, lập tức nhấn ga, một phát lao thẳng ra ngoài.

Tần Lục Nguyệt không kịp chuẩn bị tinh thần, liền bị ô tô kéo theo đi ra bên ngoài, té sõng soài trên mặt đất.

"Không, đừng đi mà...xin anh đấy..."_Tần Lục Nguyệt nằm nhoài trên mặt đất, không buồn quan tâm đến đau đớn trên người, lảo đảo bò dậy toan đuổi theo lần nữa.

Nhưng thật sự nó bị thương quá nặng, vừa bò lên đi còn chưa được hai bước, lại ngã lăn ra trên đất.

Áo quần rách bươm, tóc rối bù, khóc không thành tiếng. Hốc mắt nó tràn nước, đáy mắt chất đầy tuyệt vọng, khiến nó một lời cầu xin cũng không thốt ra thành câu.

Tông Minh Hạo vẫn nhìn cằm chằm vào bóng dáng chật vật của ai đó qua gương chiếu hậu.

Hai lần liên tiếp cô ngã là hai lần tim hắn khẽ nhói.

<i>Đúng là cô gái ngu xuẩn...</i>
Tiểu Triệu cũng nhìn thấy tình cảnh này, cậu không không kìm được mở miệng: "Tổng Giám đốc..."

Chỉ là, không đợi Tiểu Triệu hoàn thành câu, Tông Minh Hạo đã xoẹt một cái, kéo ngang tấm rèm, chặn tầm mắt.

Tiểu Triệu biết điều lập tức im như hến, không dám ho he gì thêm, cúi đầu nhanh chóng thông báo cho tổng bộ tập đoàn tài chính Tông thị tối nay tăng ca. Nếu như hôm nay có người dám đến muộn, từ chối tăng ca, vậy thì chờ bị đuổi việc.

Vừa đền trụ sở tập đoàn tài chính Tông thị, toàn bộ nhân viên, mặc kệ là các Giám đốc cấp cao, bộ phận hay thậm chí là nhân viên dọn dẹp sảnh, tất cả đều phải tăng ca!

Bước chân Tông Minh Hạo hướng về phía thang máy, miệng không ngừng ra lệnh: "Thông báo đến người phụ trách mỗi bộ phận, mang theo thành tích một năm qua, đến phòng họp để họp!"
"Vâng, Tổng Giám đốc.Tôi lập tức thông báo!"_ Tiểu Triệu không dám chậm trễ, nhanh chóng liênhệ với người phụ trách của từng bộ phận, thuận tiện nhắc nhở bọn họ một câu,tuyệt đối không được phạm sai lầm, hôm nay tâm tình Tổng Giám đốc không được tốt.
 
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc Cố Chấp
Chương 64: Xin anh đừng đuổi tôi đi


Toàn bộ nhân viên trong công ty đều dùng tốc độ nhanh nhất có thể để di chuyển, ai ai cũng nơm nớp lo sợ, kiểm tra số liệu trong tay lại nhiều lần, sau đó nhẩm tới nhẩm lui trong đầu mấy lần, xác định không có sai sót mới vọt tới phòng họp, chuẩn bị nghênh tiếp đế vương thẩm tra.

Tông Minh Hạo vừa xuất hiện trong phòng họp, cả căn phòng to lớn, trong nháy mắt liền bị một luồng áp suất thấp bao phủ.

Hắn còn chưa mở miệng, chỉ đưa mắt nhìn quanh một vòng những người ngồi phía dưới, lòng tất cả đều run mà cúi thấp đầu. Mặc dù hắn mới vừa về nước nhậm chức Tổng Giám đốc nhưng rất nhiều năm qua, hắn ở nước ngoài đã chỉ huy vô số cuộc họp lớn.

Trên thực tế, hắn sinh ra đã được định để làm người thừa kế, cho nên, mặc kệ hắn ở nước ngoài đi chăng nữa, thì trong nước đã sớm bồi dưỡng hàng tá người có sức mạnh thực lực

Bởi vậy, lúc hắn sắp nhậm chức đã tạo nên một cục diện 'lôi đình' bao phủ toàn bộ công ty.

Tất cả những cổ đông lớn tuổi trong công ty, bọn họ thậm chí còn không có cơ hội nêu lên ý kiến riêng của bản thân,đã bị chinh phục triệt để. Cho nên, lúc Tông Minh Hạo nhậm chức Tổng Giám đốc, gần như không gặp phải trắc trở gì.

Dù cho lúc này hắn bắt toàn bộ nhân viên trong tập đoàn tăng ca, tất cả trên dưới cũng không ai dám mở miệng nói một chữ không!

Ngay lúc này Tiểu Triệu là người duy nhất dám mở miệng chạm vào đỉnh áp suất thấp kia, cậu ta thấp giọng báo cáo: "Tổng Giám đốc, mọi người đã đến đông đủ, không có người nào xin nghỉ."

Tông Minh Hạo đi đến vị trí của mình ngồi xuống, tốc độ nhả chữ từ tốn vững vàng, ngữ khí hững hờ: "Bắt đầu đi!"

Tiểu Triệu nhanh chóng quay đầu hướng về phía dưới: "Tiền tổng, xin mời."

Tiền tổng là người đầu tiên báo cáo công tác, khó tránh khỏi có chút áp lực. Ông ta không kìm lòng được đưa tay quẹt sạch mồ hôi trên trán, ôm đống văn kiện bắt đầu báo cáo công việc của mình.

"Thành tích chủ yếu của năm ngoái là..."_Tiền tổng cố gắng giữ vững âm thanh, lần lượt báo cáo từng mục một.

Có một chỗ Tiền tổng nói sai, bèn lui lời sửa trong tức khắc.

Ông ta còn cho rằng Tông Minh Hạo sẽ nổi trận lôi đình, dè dặt ngẩng đầu từng chút từng chút nhìn qua nhưng lại bắt gặp tầm mắt của Tông Minh Hạo rơi vào một điểm vô định bên ngoài cửa sổ.

Tiền tổng cũng mon men nhìn theo hướng đó, ngoài cửa sổ không có gì.

Hơn nữa, ngồi ở chỗ này ngoại trừ nhìn thấy vô số tòa nhà cao tầng còn nhìn thấy được thứ gì khác sao?

Tiền tổng không dám lên tiếng nhắc nhở Tông Minh Hạo, mọi đề mục đã được báo cáo xong vẫn nơm nớp lo sợ, im lặng kéo dài nửa ngày, chờ Tông Minh Hạo lên tiếng.

Ai ngờ, Tông Minh Hạo chỉ hơi hơi nhướng mày, hỏi: "Hôm nay sẽ có mưa?"

Tất cả những người phía dưới, anh nhìn tôi một cái tôi nhìn anh một cái, đành nói: "Vâng, Tổng Giám đốc. Dự báo thời tiết nói, hôm nay sẽ có mưa lớn."

Con ngươi sắc bén như chim ưng của Tông Minh Hạo hạ xuống, khiến người ta không đoán ra tâm tình của hắn, rất lâu sau, mới chậm rãi nói: "Tiếp tục. Người tiếp theo."

Tiền tổng thở dài một hơi, lau sạch mồ hôi. Người tiếp theo cũng lau lau quẹt quẹt mồ hôi, mới lắp ba lắp bắp bắt đầu báo cáo.

Nếu là trước đây, báo cáo kiểu như vậy, Tông Minh Hạo không cho quay trở về viết lại báo cáo mới là lạ. Vậy mà hôm nay, toàn bộ quá trình Tông Minh Hạo không nghe lọt lấy một chữ. Kể cả khi đối phương phạm sai lầm, hắn cũng chỉ nhấc mắt nhìn đối phương nhưng không có tra hỏi. Ánh mắt thỉnh thoảng trôi ra ngoài cửa sổ.
Cũng không lâu lắm, bên ngoài cửa sổ mây đen giăng kín, gió đập cây gào thét. Mưa rơi thành hạt, khoảnh khắc đó liền đè ép đến không gian trong này.

Mưa chém xuống như đao, nện bùm bùm lên ô kính, tạo nên những tiếng lộp bộp rất to. Mấy trợ lý nhanh chóng kéo rèm cửa sổ xuống, che khuất âm thanh biên ngoài.

Tông Minh Hạo khoát tay: "Không cần kéo, cứ để như vậy."

Đám trợ lý chỉ biết nhìn mặt nhau, rèm cửa được thả xuống, lại được kéo ngược trở về vị tríd ban đầu.

Những người phía dưới càng thêm lo lắng tợn, hôm nay Tổng Giám đốc tốt khác thường nha!

Có điều, bọn không thể không báo cáo, cứ như vậy từng người từng người một nối tiếp nhau lau mồ hôi, gia tăng âm lượng, báo cáo công việc của mình.

Mưa, càng lúc càng lớn, càng rơi xuống càng nhanh. Tiếng mưa đánh xuống tựa như âm thanh pha lê tan vỡ, gần như muốn che đi giọng nói báo cáo của từng người.
Bỗng nhiên Tông Minh Hạo đứng lên, bỏ mặc tất cả sải bước lớn đi ra khỏi phòng họp.

Người đang đứng báo cáo, suýt chút nữa thì khóc.

<i>Trời ơi, </i><i>đừng nói là</i><i> là anh ta bị sa thải chứ?</i>

<i>Tổng Giám đốc không thèm nghe luôn rồi kìa!</i>

Tiểu Triệu có chút mơ hồ hiểu được, an ủi anh ta: "Không sao đâu, cuộc họp hôm nay kết thúc ở đây, mọi người về trước nghỉ ngơi đi, chờ đợi thông báo."

Nói xong câu đó Tiểu Triệu tức tốc đuổi theo, nhìn thấy bóng dáng Tông Minh Hạo bước vào thang má muốn đi xuống, Tiểu Triệu cùng trợ lí của hắn di chuyển sát theo bước của hắn.

Tiểu Triệu không lắm miệng hỏi dò xem hắn đi nơi nào, cứ như vậy yên lặng cùng hắn đi xuống bên dưới.

Tông Minh Hạo gần như không thể chờ đợi thêm lập tức lên xe, trực tiếp ra lệnh: "Biệt viện Tây Trang."
Tài xế nhận được mệnh lệnh, nhanh chóng lái xe.

Dọc đường đi, bởi không kịp thoát nước, nước mưa dâng cao tầm 5cm. Trên mui xe, mưa rơi như vũ bão, rơi xuống như đạp lên tiếng lòng hòa với nỗi buồn bực của ai kia.

Tông Minh Hạo đưa mắt nhìn ra phía bên ngoài, trong lòng nghĩ nghĩ:

<i>Mưa lớn như thế, nhất định cô ấy sẽ tìm một chỗ để tránh mưa </i><i>thôi</i><i>.</i>

<i>Còn nếu như cô ấy không tìm một chỗ trú mưa, vậy thì ngu hết thuốc chữa rồi!</i>

<i>Cô ấy thật sự ngu như vậy, thì hôm nay mình đuổi cô ấy đi chính là quyết định hoàn toàn chính xác!</i>

<i>Bằng không quá kéo thấp sự thông minh của mình rồi.</i>

Cả người đầy tâm tư, bỗng nhiên hắn lại nhớ đến Tần Lục Nguyệt ngu đến độ đuổi theo con Rolls-Royce, còn bị ngã hai lần, đáy lòng không kìm được, buồn bực nhân đôi.
Tông Minh Hạo nhìn màn mưa bên ngoài mỗi lúc càng giăng lên đặc kín, không nhịn được nói với tài xế: "Lái nhanh đi!"

"Vâng."_Tài xế cũng không dám hỏi tại sao, chỉ có thế dẫm mạnh chân ga, thẳng một đường đi đến biệt viện.

Từ xa, Tông Minh Hạo đã nhìn thấy một bóng người gầy gò bị mưa xối ướt như chuột lột, đứng lẻ loi trên đường.

Hai mắt Tông Minh Hạo nhìn nó chăm chăm, muốn nhìn xem có phải nó bày ra khổ nhục kế hay không.

Nhìn hồi lâu, mới phát hiện ánh mắt nó hoàn toàn không dõi về phía hắn, mà là nhìn xuống mặt đất. Nói một cách khác, nó đã rơi vào trạng thái choáng váng.

<i>Đ</i><i>úng là ngốc hết thuốc chữa mà!</i>

Bỗng nhiên Tông Minh Hạo nghiến răng ken két.

<i>Vậy mà cô ấy không biết tìm một chỗ t</i><i>rú</i><i> mưa sao?</i>

Lúc chiếc xe lái ngang qua người Tần Lục Nguyệt, nó giữ nguyên tư thế cúi đầu như cũ, cứ như vậy đứng trong mưa, mặc cho mưa xối lên người.
"Dừng lại."_Tông Minh Hạo nhìn Tần Lục Nguyệt qua gương chiếu hậu, sau đó hắn đột ngột mở miệng: "Lui trở lại."

Tài xế liếc mắt nhìn Tông Minh Hạo, nhanh chóng cho xe chạy lui, dừng ngay bên cạnh Tần Lục Nguyệt.

Tông Minh Hạo từ từ mở cửa xe, liền như vậy nhìn Tần Lục Nguyệt. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, môi cũng không nhìn ra màu sắc. Mái tóc đen nhánh cứ như vậy bị nước xối xuôi ép thẳng kề sát vào gương mặt, làm nền cho gương mặt chỉ to bằng lòng bàn tay, càng ngày trắng càng ngày càng tái.

"Tần Lục Nguyệt!"_Tông Minh Hạo không kìm được mở miệng gọi tên nó.

Tần Lục Nguyệt nghe được âm thanh, lúc này mới máy móc ngẩng đầu nhìn lên.

Trong khoảnh khắc nó nhìn thấy Tông Minh Hạo, trong đôi mắt to tròn xinh đẹp là cả một màn nước dày đặc, toàn bộ... toàn bộ đều là nước mắt.
Nó há miệng, muốn nói gì đó, nhưng vì quá mệt mỏi, một chữ nó cũng không thốt ra thành lời.

Tần Lục Nguyệt run rẩy, giãy giụa mở miệng: "Em... em... em... không."

Lời còn chưa dứt, cả người Tần Lục Nguyệt đã mềm nhũn, mắt tối sầm, cứ như vậy ngã ra mặt đất.

Nước mưa bắn lên văng tung tóe, nó tựa như con thú nhỏ mất đi vũ khí, không hề phòng bị nằm cuộn tròn trên mặt đất, trong nháy mắt rơi vào hôn mê.

Tông Minh Hạo cứ như vậynhìn Tần Lục Nguyệt ngã xuống trước mắt mình, khoảnh khắc nó ngã xuống, một chút nữa thôilà hắn đã muốn xông tới.
 
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc Cố Chấp
Chương 65: Sốt cao, hôn mê


Nhưng cũng trong khoảnh khắc đó, hắn cố gắng nhịn xuống.

<i>Anh</i><i> không thể lại mềm lòng với cô!</i>

<i>Anh vốn dĩ là muốn báo thù! Tại sao có thể mềm lòng với cô cơ chứ!</i>

<i>Kể cả cô là phái nữ, cũng không thể!</i>

Tông Minh Hạo dứt khoát đóng sập cửa xe, nhưng câu nói 'rời đi' mãi cũng không có cách thốt ra lời.

Tiểu Triệu liếc mắt nhìn Tần Lục Nguyệt nằm co ro trên mặt đất lạnh lẽo, trong lòng thầm than một tiếng, thấp giọng nói: "Tổng Giám đốc, ước chừng thiếu phu nhân dầm mưa cũng hơn một giờ rồi, giờ cô ấy lại ngất đi, sợ rằng... Nhỡ thiếu phu nhân xảy ra điều gì bất trắc, chỉ sợ không thể nói rõ với lão phu nhân ở bên kia. Dù sao, thiếu phu nhân gả tới là vì nhị thiếu gia..."

Trong nháy mắt đôi ngươi chim ưng của Tông Minh Hạo chìm xuống, qua rất lâu, mới nói: "Đưa cô ấy trở về, gọi bác sĩ đến khám cho cô ấy!"

Tiểu Triệu lập tức: "Vâng."

Tiểu Triệu xuống xe, che ô cho Tần Lục Nguyệt, trong biệt viện nhanh chóng có người đi ra dìu Tần Lục Nguyệt vào trong nhà.

Tông Minh Hạo không vào xem Tần Lục Nguyệt, trực tiếp đi vào thư phòng.

Hắn cầm lấy văn kiện, xem xét chuẩn bị kí tên nhưng lúc hạ mũi bút xuống, trong đầu hắn chỉ toàn là hình ảnh Tần Lục Nguyệt đứng trong mưa, ánh mắt nó ngập tràn oan ức nhìn hắn.

<i>Cô thì có cái gì oan ức chứ?</i>

<i>Làm ra loại chuyện kia, oan ức moi từ ngóc nào ra cơ chứ?</i>

Tông Minh Hạo cắn răng, ném cây bút trong tay xuống bàn, xoay người rời khỏi thư phòng, bước chân hướng về phía phòng trị liệu.

Vừa vào cửa, tầm mắt của hắn liền đặt trên gương mặt trắng tái bé xíu của nó.

Bác sĩ nhìn thấy Tông Minh Hạo đi đến, nhanh chóng chào hỏi: "Đại thiếu gia."

"Tình huống thế nào?"_Tông Minh Hạo vẫn không kìm được hỏi.

"Không tốt lắm."_Bác sĩ nói tiếp: "Cô ấy bị thương rất nặng, còn mắc mưa, trên người còn có miệng vết thương. Vừa nãy dầm mưa, sợ là sẽ sốt! Không cẩn thận sẽ biến chứng thành viêm phổi, tôi đã xử lí vết thương cho cô ấy, rất nhiều vết thương đã bắt đầu nhiễm trùng sưng đỏ."

"Vết thương?"_Tông Minh Hạo ngẩn ra: "Chẳng phải cô ấy chỉ bị ngã hai lần thôi sao? Làm sao lại tòi ra lắm vết thương thế chứ?"

"Đại thiếu gia, những vết thương trên người cô ấy không phải vì té mà tạo nên,... mà là... Bị người ta đánh mà thành. Hẳn là cô ấy đã băng bó qua, có điều lại mắc mưa, thuốc cũng bị trôi hết."_Bác sĩ nói thêm: "Có điều cũng may, mặc dù cô ấy bị đánh, nhưng lại không ảnh hưởng đến các cơ quan bên trong..."

"Bị đánh?"_Chỉ trong một giây đôi mắt chim ưng lại trở nên sắc bén: "Đã xảy ra chuyện gì?"

<i>Người phụ nữ của anh, muốn trừng phạt cũng là anh trừng phạt, là ai mang lá gan lớn như vậy, dám vượt mặt làm thay?</i>

Đúng lúc này Tiểu Triệu thấp giọng nói: "Tổng Giám đốc, mới vừa rồi cô của thiếu phu nhân là Tần Ngọc Phượng gọi điện đến, Tần Ngọc Phượng nói, trưa hôm nay, thiếu phu nhân có đến nhà bà ấy, bị Tần Giai Nhanh đánh, vết thương rất nặng..."

Tông Minh Hạo bỗng nhiên nghĩ đến, lúc hắn nhìn thấy nó cũng vừa dịp trông thấy Nghiêm Sâm đỡ lấy Tần Lục Nguyệt.

<i>Lẽ nào, không phải Tần Lục Nguyệt chủ động ôm ấp, mà là... suýt nữa </i><i>mất thăng bằng, khụy xuống</i><i>, cho nên Nghiêm Sâm mới ôm lấy cô ấy?</i>

Vừa nghĩ đến khả năng này, Tông Minh Hạo nhất thời có chút không bình tĩnh.
Hắn bước nhanh đến, lập tức xốc tay áo Tần Lục Nguyệt lên.

Trên cánh tay trắng nõn mềm mại như ngó sen xuất hiện một vệt máu ứ, còn có dấu vết của kim loại tạo nên, lại gặp phải mưa ngâm, đã sưng nhiễm không đành lòng nhìn thẳng.

Tông Minh Hạo không kiểm tra toàn bộ vết thương trên người nó, cũng phần nào đoán ra những chỗ còn lại, phòng chừng chẳng khá khẩm hơn là bao.

<i>Đúng là ngốc hết thuốc chữa mà! Quả thật ngốc!</i>

<i>Bị đòn chỉ biết chịu mà không biết phản kháng sao?</i>

<i>Làm thế nào người phụ nữ của anh lại có thể ngốc đến mức này cơ chứ!</i>

Đúng lúc này, y tá đi đến đo nhiệt độ cho Tần Lục Nguyệt, nhỏ giọng báo cáo: "Đã bắt đầu sốt rồi, 39,6°."

Bác sĩ lập tức nói: "Mau tiêm!"

Y tá xoay người cầm lên một bình dịch, truyền cho Tần Lục Nguyệt.
Tần Lục Nguyệt cứ như vậy nằm trên giường, tùy ý người ta định đoạt.

Cả người nó bé nhỏ, nằm lọt thỏm trên chiếc giường rộng lớn, nhìn qua gầy yếu vô cùng.

Khuôn mặt to bằng lòng bàn tay, giấu nhẹm trong mái tóc dài, khiến người khác nhìn vào không kìm được sinh lòng trắc ẩn.

Đột nhiên Tông Minh Hạo xoay người, nhanh chân rời đi.

<i>Anh</i><i> không thể tiếp tục ở lại nơi này!</i>

<i>Chết tiệt, anh vậy mà thêm một lần nữa mềm lòng!</i>

Đúng lúc đó, Tần Lục Nguyệt nằm trên giường bệnh bất thình lình nói mớ, giọng cô the thé: "Ba, mẹ... Đừng bỏ lại con... mẹ, mẹ..."

Bước chân Tông Minh Hạo dừng lại, cứ như vậy đứng trân trân tại chỗ.

"Thật xin lỗi... thật xin lỗi... tôi không có..."_Lời thủ thỉ đầy oan ức nương theo nước mắt chảy ra ngoài, trườn theo khóe mắt chậm rãi trượt xuống, trong nháy mắt lẩn sâu vào mái tóc dài.
"Trị khỏi cho cô ấy."_Tông Minh Hạo bỏ lại câu nói này, không chần chừ thêm, xoay người đi ra khỏi phòng.

Tiểu Triệu nhanh chóng đi theo.

"Tại sao cô ấy bị đòn?"_Tông Minh Hạo hỏi. "Mẹ của thiếu phu nhân, có để lại cho cô ấy một đôi bình sứ trắng. Một nhà Tần Quốc Dân nóng lòng muốn chiếm lấy bình sứ trắng, thiếu phu nhân không chịu đưa, cho nên bị bọn họ đánh."

Tiểu Triệu báo cáo tất cả tin tức cậu ta hỏi thăm được, đầu đuôi nói lại cho Tông Minh Hạo: "Đôi bình sứ trắng kia đã mang về, Tổng Giám đốc, ngài có muốn xem không?"

"Mang ra."_Tông Minh Hạo quay đầu rời đi.

Tiểu Triệu lập tức cho người mang chiếc bình sứ trắng mà Tần Lục Nguyệt đã dùng cả tính mạng để bảo vệ, đưa đến trước bàn làm việc Tông Minh Hạo.

Tông Minh Hạo nghiêm túc quan sát trên dưới một lần, xác định bình sứ trắng này, chính là một món đồ cổ.
<i>Có điều, giá trị của cái bình sứ này cũng không cao cho lắm, không đến nỗi Tần Lục Nguyệt phải liều sống liều chết, bảo vệ nó chứ?</i>

<i>Thế nhưng, nếu nói đây là di vật mẹ cô để lại cho cô, lý do này còn tạm được chấp nhận</i><i>.</i>

Ngón tay Tông Minh Hạo xoay quanh chiếc bình sứ, đến khi hắn nhìn thấy con ấn dưới đáy bình thì bỗng nhiên sửng sốt.

Tần Lục Nguyệt từ từ mở mắt ra.

Tràn vào mắt, không còn màn mưa thê lương nữa, mà là bức tường được trang trí đầy tinh tế.

<i>Nơi này là biệt viện Tây Trang?</i>

<i>Là tự mình đi vào?</i>

<i>Khó khăn cử động cổ, lại nhìn thấy ống truyền dịch treo lủng lẳng trên đầu. Mà ph</i><i>ía</i><i> dưới tầm mắt là chiếc giường lớn rất lớn thật hoa mỹ.</i>

<i>Ơ</i><i>,</i><i> mình</i><i>...</i><i>, đây là phòng trị liệu sao?</i>
Tần Lục Nguyệt muốn ngồi dậy nhưng nó chỉ mới cử động tay chân một chút thì cơn đau ập đến, đau đến mức nó phải bật thành tiếng.

Tiếng kêu còn chưa ra khỏi miệng, nó đã phải khó khăn nuốt ngược trở lại mọi âm thanh.

Cổ họng bị sưng, một chữ cũng không thốt ra được.

"Cô đã tỉnh."_Một giọng nữ mềm mại truyền tới.

Tần Lục Nguyệt khó khăn quay đầu, trông thấy một y tá vận bộ đồng phục đang bước chậm vè phía nó, điều chỉnh lại tư thế ngồi cho nó, sau đó gật gù.

"Cô bị sốt, cả người trên dưới đều bị bầm, tạm thời không nên cử động.Cô có cảm thấy cổ họng mình sưng phù đau đớn không?"_Y tá hỏi.

Tần Lục Nguyệt khó khăn gật đầu.

"Đừng lo lắng, mấy chứng viêm kia sẽ giảm thôi. Đợi đến khi hạ sốt, cô sẽ cảm thấy khỏe hơn."_Y tá nhanh chóng an ủi nó: "Cô mắc mưa, suýt thì biến chứng thành viêm phổi, bác sĩ phải tốn rất nhiều sức, mới có thể kiểm soát tình hình của cô. Hiện tại cô phải nghỉ ngơi thật tốt, từ từ sẽ khá lên thôi!"
Tần Lục Nguyệt nghĩ đến bình sứ trắng và chuyện của mình với Tông Minh Hạo, lo lắng há há mồm, muốn hỏi một vài câu. Nhưng cô không phát ra bất cứ âm thanh nào, chỉ có thể bất lực nhìn y tá.

Y tá không hiểu ý tử của Tần Lục Nguyệt, đứng tại chỗ lo lắng không thôi, mồ hôi lau mãi không dứt: "Cô, cô muốn nói gì sao?"

Đúng lúc đó, Tiểu Triệu gõcửa đi vào:"Thiếu phu nhân, đã tỉnh?"
 
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc Cố Chấp
Chương 66: Tần Lục Nguyệt phải xin lỗi


Y tá nhìn thấy Tiểu Triệu, bèn nhanh chóng nói: "Trợ lý Triệu, thiếu phu nhân đã tỉnh lại. Có điều, cổ họng cô ấy vẫn còn sưng, chưa thể nói chuyện được. Thiếu phu nhân cô ấy..."

Tần Lục Nguyệt lập tức dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Tiểu Triệu.

Tiểu Triệu cười trả lời: "Bình sứ trắng của người đã mang về rồi. Tổng Giám đốc nói, trước tiên để người dưỡng khỏi bệnh, chờ người khỏe lại rồi nói."

Tần Lục Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, sau đó dùng ánh mắt ngập tràn hi vọng nhìn cậu ta.

Tiểu Triệu cười lắc đầu: "Những chuyện khác, tôi không thể làm chủ."

Tần Lục Nguyệt cảm kích gật đầu.

<i>Đúng, hiện tại cô không thể hy vọng xa vời quá nhiều.</i>

<i>Ít nhất Tông Minh Hạo cũng đã cho cô một cơ hội.</i>

<i>Cô nhất định phải giải thích rõ ràng.</i>

Sau khi Tiểu Triệu rời đi, liền tìm đến Tông Minh Hạo báo cáo: "Thiếu phu nhân bệnh rất nặng, bác sĩ nói, sau ba ngày mới có thể mở miệng nói chuyện. Cũng may cứu chữa kịp thời, bằng không, chỉ e sẽ biến chứng thành viêm phổi."

Tông Minh Hạo rũ mi, che khuất đáy mắt khiến người xem không tài nào đoán ra tâm tình của hắn.

Sau một hồi nghe điện thoại, Tiểu Triệu quay sang nhìn Tông Minh Hạo nói: "Tổng Giám đốc, đại tiểu thư Nghiêm gia đến rồi."

"Ừm."_Giọng Tông Minh Hạo lạnh nhạt: "Đến công ty."

"Vâng."_Tiểu Triệu quay đầu lại, theo bản năng liếc mắt nhìn vị trí gian phòng trị liệu của Tần Lục Nguyệt, rồi lẽo đẽo đi theo Tông Minh Hạo.

Nghiêm Nặc nghe nói Tần Lục Nguyệt bị bệnh, không đi làm, cho nên dứt khoát lái xe đến đây.

Vừa vào cửa, Nghiêm Nặc đã bị hình ảnh Tần Lục Nguyệt nằm trên giương dọa cho hết hồn: "Trời ơi, làm sao cậu lại biến thành thế này vậy?"

Tần Lục Nguyệt há há miệng, Nghiêm Nặc nhanh chóng nói: "Được rồi, được rồi, cậu cũng đừng nói chuyện nữa! Trông dáng vẻ hiện tại của cậu so với người chết chẳng có gì khác nhau cả!"

"Làm thế nào ra thành nông nỗi này?"_Nghiêm Nặc quay đầu nhìn y tá, liếc ngang, ánh mắt dữ tợn: "Các người trị cho cô ấy như thế nào? Đường đường là một Tông gia lớn như vậy, chỉ có chút nhiêu đây bệnh cũng trị không hết? Không có tài cán thì nghỉ việc đi!"

Y tá oan ức nhưng chả dám lên tiếng, chỉ có thể đứng thu mình trong một góc.

Nếu không phải bác sĩ tận lực hết sức, e rằng cô ấy còn nặng hơn đấy chứ!

Nghiêm Nặc răn đe xong y tá, quay đầu lại muốn dỗi Tần Lục Nguyệt.

Chỉ là khi cô nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Tần Lục Nguyệt, không đành lòng bèn buông tha cho nó, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, bộ dạng thờ ơ nói: "Mình đến đây, là muốn nói với cậu một tiếng. Mình đã xin nghỉ cho cậu, cậu chỉ việc yên tâm hồi phục tốt sức khỏe thôi. Có phó Giám đốc ở đó, không ai dám nói gì cậu cả. Ngược lại, đi làm cũng không có chuyện gì làm, chơi ở đâu chả giống nhau."

Tần Lục Nguyệt chỉ chỉ chiếc điện thoại trong tay Nghiêm Nặc, Nghiêm Nặc nhanh chóng phản ứng lại: "Cậu muốn dùng điện thoại nói chuyện với mình?"

Tần Lục Nguyệt gật đầu.

Nghiêm Nặc lập tức đưa điện thoại cho nó.

Sau một hồi do dự, Tần Lục Nguyệt gõ xuống một hàng chữ: " Tiểu Nặc, nếu mình phải nói xin lỗi, mình nên làm như thế nào?"

Nghiêm Nặc vừa nhìn, miệng mồm đã quyết tuyệt: "Phải xin lỗi mình sao? Đơn giản thôi mà! Mời mình một bữa ăn thật ngon, mình sẽ lập tức tha lỗi cho cậu!"

Trong nháy mắt Tần Lục Nguyệt rơi vào trầm tư.

<i>Ăn cơm ư?</i>

<i>Thật sự mình có cần mời Tông Minh Hạo ăn một bữa cơm không?</i>

<i>Đến mình còn không biết mình sai ở đâu nữa, căn bản không biết làm sao để xin lỗi.</i>

<i>Vậy nếu mình nói, muốn mời anh ấy ăn cơm, sẽ được chứ?</i>
Nghiêm Nặc nhìn thấy dáng vẻ đờ ra của Tần Lục Nguyệt, bèn đưa tay chọt chọt gò má của nó: "Nè nè nè, nhưng nếu chỉ ăn khkông thì quá tiện nghi rồi! Tất nhiên, nếu người mời là cậu, mình có thể suy nghĩ lại!

Chỉ bằng câu nói này của Nghiêm Nặc, ba ngày sau khi cuối cùng Tần Lục Nguyệt cũng được đặt chân xuống giường, nó lập tức đi vào bếp, dành ra một ngày, tự tay làm một bàn đồ ăn, mong Tông Minh Hạo tha thứ cho nó.

Cuối cùng cũng đợi được Tông Minh Hạo tan làm trở về, Tần Lục Nguyệt sợ hãi đứng ở cửa đón hắn.

Từ xa đã nhìn thấy Tông Minh Hạo cùng với Tiểu Triệu trên tay là cặp tài liệu đi về phía nó, Tiểu Tông và Tiểu Lý đi theo phía sau kéo một chiếc vali.

Bọn họ vừa cùng Tông Minh Hạo đi công tác trở về, lần này đến, mặt mày ai nấy đều ủ rũ.
Tần Lục Nguyệt căng thẳng đi tới: "Tông thiếu người đã trở về. Tôi có làm vài món cho bữa tối..."

Không đợi Tần Lục Nguyệt nói hết câu, Tông Minh Hạo quay đầu nhìn Tiểu Triệu: "Tối nay đến Đỉnh Lợi Kiếm cùng Trần tổng ăn cơm."

"Vâng, Tổng Giám đốc."_Tiểu Triệu nhanh chóng nhận mệnh lệnh.

Tông Minh Hạo đi ngang qua người Tần Lục Nguyệt, đến một cái liếc mắt cũng chả buồn ném cho nó.

Tần Lục Nguyệt đứng tại chỗ, không biết nên đi theo hắn, hay là biết khó mà lui.

Tuy rằng Tông Minh Hạo không ra lệnh đuổi nó đi, nhưng trước giờ hắn đều không có nhìn nó lấy một cái.

<i>Cô</i><i> thật sự không biết, đến cùng là </i><i>cô</i><i> đã làm sai ở chỗ nào.</i>

<i>Có thể nói cho cô biết được không, cô nhất định sẽ sửa sai mà!</i>

Tông Minh Hạo trở về phòng, bước chân sải nhanh về hướng phòng tắm rồi thay áo quần, tinh thần thoải mái rời đi.
Từ đầu đến cuối, phảng phất như hắn không nhìn thấy người nào mang tên Tần Lục Nguyệt.

Nhìn xe Tông Minh Hạo lần nữa rời đi, Tần Lục Nguyệt mang gương mặt ủ rũ ngồi trước bàn ăn.

Một bàn lớn cơm nước nhưng một chút hứng ăn nó cũng không có.

<i>Nếu như chiêu này của </i><i>cô</i><i> cũng không có tác dụng, vậy cô phải làm gì đây?</i>

Tần Lục Nguyệt ngồi trên ghế, mặt mày ủ dột.

Quản gia đi đến hỏi dò: "Thiếu phu nhân, người ăn một chút đi. Cả ngày hôm nay người đã không ăn gì rồi."

Tần Lục Nguyệt nhẹ nhàng lắc đầu: "Cảm ơn. Mấy thứ này đều mang đi đổ đi. Tôi không thấy ngon miệng."

Tần Lục Nguyệt xoay người rời khỏi phòng ăn, bước chân không một tiếng động quay trở về phòng.

Quản gia nhìn theo bóng lưng Tần Lục Nguyệt, lại nhìn cả bàn cơm nước trước mặt nhưng không mang đi đổ, vẫn để yên nơi đó.
Cả ngày hôm nay Tần Lục Nguyệt đợi mãi cho đến khi Tông Minh Hạo quay trở về, nó bệnh nặng mới khỏi, lại khăng khăng làm một bàn thức ăn thật sự là mệt chết rồi, cho nên liền nằm trên ghế sô-pha rồi ngủ luôn.

Lúc Tông Minh Hạo trở lại, liếc mắt liến thấy cả một bàn cơm nước chỉnh tề đều nguội ngắt, đôi mắt sắc bén lướt qua một tia lạnh nhạt: "Tại sao còn không đổ đi?"

Quản gia tới đón Tông Minh Hạo, nhận lấy cặp tài liệu, thấp giọng trả lời: "Thiếu gia, một mình thiếu phu nhân bỏ ra thời gian cả ngày, mới làm xong một bàn thức ăn. Mặc dù bên ngoài trông không được hoa mỹ cho lắm, nhưng, thiếu phu nhân đã cố gắng hết mình. Trên tay cô ấy còn có vết thương, hoạt động bất tiện, xem ra cô ấy đã rất thành khẩn xin lỗi..."_Quản gia nhìn thấy sắc mặt âm u của Tông Minh Hạo, bèn ngừng lại, xoay người ra lệnh: "Đi đổ đi."
Người giúp việc nhanh chóng đi về phía phòng ăn.

"Cứ để vậy đi."_Tông Minh Hạo nhìn một bàn cơm nước chưa có ai động đũa, bỗng nhiên mở miệng nói: "Mọi người đi nghỉ đi, không cần ai ở lại bên này."

"Vâng."_Quản gian mang theo người giúp việc, đồng thời lui ra ngoài.

Tông Minh Hạo vén tay áo lên, ngồi trước bàn ăn, nhìn cả một bàn thức ăn trước mắt đều đã lạnh, cầm đũa gắp một miếng tim xào lên nếm thử. Xác thực ăn không ngon cho lắm. Chỉ là, cũng không đến nỗi khó ăn nhưng đã tưởng.

Tông Minh Hạo đặt đũa xuống, không đợi bản thân dao động, đã dựng lên một hàng trào chắn cho trái tim lần nữa.

<i>Tuyệt đối không thể mềm lòng!</i>

<i>Quên đi, đợi cho sức khỏe cô tốt lên, sau đó lại khiến cô rời đi.</i>

Chỉ là đợi đến khi hắn trở về phòng, nhìn thấy Tần Lục Nguyệt cuộn mình nằm co ro trên ghế sô-pha, khoảnh khắc đó đã khiến hắn dao động.
Tựa như nó đang gặp ác mộng, phía dưới đôi mi dài mang theo óng ánh nước, gương mặt nó giống như đang phải chịu đựng thứ gì đó.

Tông Minh Hạo chậm rãingồi xuống, ngay lúc anh đưa tay muốn lau nước mắt giúp nó, trong vô thức nó bắt lấy ngón tay hắn, cứ như vậy tham lam giànhtừng chút từng chút ấm áp từ hắn.
 
Cô Vợ Gả Thay Của Tổng Giám Đốc Cố Chấp
Chương 67: Điều kiện tha thứ


<i>Mấy vết tích màu xanh tím trên tay </i><i>cô</i><i> đã phai đi rất nhiều nhưng nhìn qua vẫn rất đáng sợ. Xem ra hôm đó, </i><i>cô</i><i> đã bị thương không nhẹ. Cô đúng là ngốc hết thuốc chữa mà, tại sao không nói rõ ra chứ?</i>

<i>Nếu anh biết cô vì bị thương mới </i><i>ngã</i><i> vào lòng Nghiêm Sâm thì</i><i>...</i><i>, anh không biết... Quên đi, đều đã qua rồi</i>

Tông Minh Hạo muốn rút tay về nhưng nhìn gương mặt ngủ đầy nước mắt của nó, hắn lại không xuống tay được.

<i>Hừ, không phải là cô muốn biểu hiện sao?</i>

<i>Vậy thì xem biểu hiện của cô </i><i>đã</i><i>!</i>

Rạng sáng ngày hôm sau, Tần Lục Nguyệt thức dậy từ sớm

Vừa mở mắt, nó vẫn nằm ngủ trên ghế sô-pha như cũ.

<i>May quá</i><i>,</i><i> may quá.</i>

Quay đầu nhìn xung quanh, Tông Minh Hạo không có ở trong phòng.

<i>Lẽ nào, tối qua anh không trở về?</i>

Tần Lục Nguyệt nhanh chóng rời khỏi ghế sô-pha đi rửa mặt, nó muốn đi chuẩn bị bữa sáng.

<i>N</i><i>hỡ đâu Tông Minh Hạo trở về từ bên ngoài, chắc chắn a</i><i>nh</i><i> sẽ muốn ăn điểm tâm!</i>

Nó còn chưa kịp vào bếp, quản gia đã cười nói với nó: "Thiếu phu nhân, thiếu gia ở hoa viên chờ người."

<i>Tông Minh Hạo ở hoa viên chờ mình?</i>

Đầu tiên, Tần Lục Nguyệt sững sờ, sau đó mới có phản ứng lại, nhìn quản gia nhanh chóng cúi người chào, sau đó xoay người chạy về phía hoa viên.

<i>Mấy ngày qua cho tới </i><i>bây </i><i>giờ, đây là lần đầu tiên Tông Minh Hạo bằng lòng gặp </i><i>cô</i><i>, trời ơi, làm sao cô không vui cho được chứ?</i>

<i>Như thế này có ý nghĩa là, anh ấy chịu tha thứ cho mình rồi nhỉ?</i>

<i>Vậy</i><i> không cần cầu xin với anh ấy nữa?</i>

Bởi vì quá mức kích động, mà nó tông thẳng vào cạnh tường, trong một khắc, nó đau đến nỗi nhe răng trợn mắt.

Không màng đến thương thế trên người, tiếp tục chạy về hướng hoa viên.

Trông thấy dáng vẻ kích động của Tần Lục Nguyệt, quản gia chỉ có thể buông một tiếng thở dài.

Hoa viên, xung quanh là hàng loạt cây lớn cao tít tắp như những phiến ô, bên dưới tán cây có kê một khối gỗ thô tạo thành bàn nước, Tông Minh Hạo đang nhàn nhã thưởng thức trà.

Lúc cách hắn chừng mười mấy mét, Tần Lục Nguyệt dừng lại, đáy lòng không ngừng tiến hành xây dựng tâm lý, tưởng chừng như đã rất lâu sau, nó mới dám bước về phía trước.

Hết thảy những chuẩn bị của Tần Lục Nguyệt, đều trở thành công cốc.

Cô trưng ra gương mặt cầu khẩn nhìn Tông Minh Hạo, thật thà nói: "Tôi biết Tông gia có một viện bảo tàng tư nhân, lượng đồ cổ bên trong rất nhiều. Quan trọng nhất chính là, xét về số lượng và phẩm loại viện bảo tàng Tông gia còn vượt xa cả viện bảo tàng quốc gia. Hơn nữa còn có không ít đồ gốm sứ. Mẹ tôi có để lại cho tôi một đôi bình sức trắng, nhưng tôi lại không có chút manh mối nào, tôi mong anh có thể giúp tôi điều tra về lai lịch đôi bình sứ này."_Nói xong câu đó, Tần Lục Nguyệt lập tức bổ sung thêm một câu: "Nếu tôi có làm sai chuyện gì, xin anh trực tiếp nói với tôi, nhất định tôi sẽ sửa sai! Xin anh đừng đuổi tôi đi!"

"Sửa sai?"_Khóe miệng hắn cong cong mang theo bao ý vị sâu xa.

"Vậy cô dự định sửa sai như thế nào?"_Tông Minh Hạo không phủ nhận mình xấu xa, mặc dù hắn biết rõ Tần Lục Nguyệt không cố ý cùng chủ động lao vào lòng Nghiêm Sâm, nhưng anh vẫn không vui như trước! Hắn không nén được cảm giác muốn chỉnh Tần Lục Nguyệt, khiến nó phải biết khó mà lui.

<i>Chuyện của mười tám năm trước, làm sao có thể quên đi dễ dàng như vậy được!</i>

"Tôi, tôi mời anh ăn cơm!"_Vốn dĩ Tần Lục Nguyệt muốn nói sẽ giặt áo quần làm cơm cho hắn, nhưng ngẫm lại, Tông gia lớn thế này, lý nào thiếu một người giúp việc như nó? Cho nên, lời chưa kịp ra khỏi miệng, đã đổi thành mời khách ăn cơm.

"Mời tôi ăn cơm?"_Tựa như nghe được một câu chuyện tiếu lâm, Tông Minh Hạo đánh giá từ trên xuống dưới Tần Lục Nguyệt, lại phát hiện ra nó không hề có ý tứ đùa giỡn, bèn nói: "Thật? Vậy cô dự định mời tôi đi ăn cái gì?"
"Tôi... Anh muốn ăn gì vậy thì ăn cái đó đi."_Ngôn từ Tần Lục Nguyệt vô cùng nghèo, cũng lâu rồi nó không có ra ngoài ăn cơm, hiển nhiên không biết nên mời hắn đi ăn cái gì. Bất kể Tông Minh Hạo muốn ăn cái gì, nó đều sẽ cắn răng, nhắm mắt chiêu đãi!

Thật ra Tông Minh Hạo rất muốn giễu cợt Tần Lục Nguyệt một hồi

<i>Đồ anh muốn ăn, Tần Lục Nguyệt có thể mua được sao?</i>

Nhưng khi tầm mắt hắn rơi trên những vết xanh xanh tím tím trên người nó, hơn nữa vết thương vừa bị đụng phải còn chưa kịp xử lí thì lời của hắn lại trôi tụt xuống bụng.

"Được thôi!"_Tông Minh Hạo ngẩng đầu, đôi mắt đen như mực bình tĩnh nhìn nó: "Nếu tôi ăn không được vui vẻ, cô phải ngay lập tức rời khỏi Tông gia, thế nào?"

Đáy lòng Tần Lục Nguyệt, nhảy lên một nhịp.

Nó không thể lui được nữa rồi.
Nó cắn răng gật đầu: "Được!"

Tông Minh Hạo rót cho mình một chén trà, chậm rãi nói: "Vậy chờ đến khi sức khỏe cô tốt hơn đi!"

Sau khi trải qua cuộc nói chuyện này, cả hai người lại rơi vào tình cảnh trơ phản ứng với đối phương.

Ồ không, là Tông Minh Hạo không thèm phản ứng với nó

Mặc kệ Tần Lục Nguyệt có làm cách gì để lấy lòng hắn, hắn đều phảng phất coi như không nhìn thấy.

Tần Lục Nguyệt cũng phát hiện, trong khoảng thời gian này, tựa như nó không còn mộng du nữa.

Cứ mỗi sớm tỉnh dậy, nó đều nằm trên ghế sô-pha.

Quay đầu nhìn sang giường lớn không tránh khỏi cảm giác mất mác.

Nhưng đến chính nó cũng không biết nguyên nhân của loại mất mác này là gì, ra làm sao.

Y thuật của bác sĩ ở Tông gia không phải kiểu giỏi bình thường.

Người thường ước chừng mười ngày nửa tháng mới lành hẳn thương tích nhưng chỉ trong một tuần lễ, Tần Lục Nguyệt đã có thể sonh long đoạt hổ.
Tần Lục Nguyệt quyết định hôm nay sẽ mời Tông Minh Hạo đi ăn cơm, xin hắn tha thứ.

Tối đến, Tần Lục Nguyệt vẫn như mọi ngày, đứng ở trước cửa biệt viện Tây Trang chờ Tông Minh Hạo xuống xe.

Đúng như dự đoán, đúng giờ Tông Minh Hạo đã trở về. Trong một khắc Tần Lục Nguyệt nhìn thấy ô tô của Tông Minh Hạo, ánh mắt nó bỗng nhiên sáng lên, hệt như cún con nghênh đón chủ về nhà, hận không thể mọc một cái đuôi để diễn tả nỗi vui sướng của bản thân to bằng chừng nào.

Tông Minh Hạo ở trong xe thấy rõ hết thảy mọi động tác cùng vẻ mặt của Tần Lục Nguyệt, giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ

<i>Hóa ra hôm nay là ngày bác sĩ tuyên bố </i><i>cô</i><i> đã khỏi hẳn</i>

<i>Như thế nào, mới vậy đã không chờ đợi được muốn mời người ta đi ăn cơm à?</i>

Ánh mắt Tông Minh Hạo rơi trên gương mặt đầy bất an của Tần Lục Nguyệt, xe dừng lại.
Quả nhiên, Tần Lục Nguyệt nhanh chân đi tới, thái độ hết mực khiêm tốn: "Tông thiếu, tối nay tôi có thể mời anh ăn cơm được không?"

Tông Minh Hạo không nói gì, Tần Lục Nguyệt cho rằng sự im lặng của hắn đồng nghĩa với việc hắn từ chối, trong nháy mắt mặt mày nó ngập nỗi cô đơn, chủ động lùi về sau một bước, cúi đầu nói: "Xin lỗi, đã quấy rầy anh rồi."

Tần Lục Nguyệt không ngăn xe Tông Minh Hạo lại, cứ như vậy đứng ở ven đường, cúi đầu không nói một lời.

Tông Minh Hạo liếc nó, mở miệng nói: "Lên xe."

Tần Lục Nguyệt sững sờ: "Hả?"

Tiểu Triệu tức tốc xuống xe, mở cửa xe giúp Tần Lục Nguyệt: "Thiếu phu nhân, mời lên xe."

Lúc này, Tần Lục Nguyệt mới khôi phục phản ứng, vui mừng không để đâu cho hết, đây rõ ràng là Tông Minh Hạo chịu cho mình cơ hội rồi
Tần Lục Nguyệt nhìn về phía Tông Minh Hạo không ngừng cúi đầu, khom lưng: "Cảm ơn anh! Cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội này!"

Nói xong, Tần Lục Nguyệt liền lén lau nước mắt, bởi vì quá mức kích động mà chảy ra nước mắt, nhanh chóng lên xe, không dám để cho Tông Minh Hạo chờ quá lâu.

Lên xe, Tần Lục Nguyệt quy củ ngồi ở một bên, động cũng không dám động.

<i>Chỉ lo lại làm gì sai, khiến anh nổi cơn lôi đình, rồi đuổi cô ra khỏi nhà thì tiêu</i><i></i>

<i>Vì mẹ, vì phải điều tra rõ chân tướng năm đó. Mình nhất định phải cẩn thận, cẩn thận, cẩn thận!</i>

<i>Nói cái gì cũng không thể thành dã tràng xe cát (làm khó nhọc, vất vả mà không mang lại kết quả, lợi ích gì, chỉ t</i><i>ổ</i><i>n phí thời gian và công sức)</i><i> </i><i>được!</i>
 
Back
Top Bottom