Ngôn Tình Cô Vợ Gả Thay Của Bạch Tổng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Gả Thay Của Bạch Tổng
Chương 60: 60: Luca Gặp Lại Mẹ


Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi Bạch Đăng Vũ và Luca đứng trước nhà của Lưu Ánh Thư, hai người lại không nhịn được mà lo lắng.
Hai người ngồi đợi dưới sảnh lớn, Lưu Ánh Thư từ trên lầu bước xuống.

Khoảnh khắc nhìn thấy cô, mọi thứ đã chuẩn bị trước dường như vô nghĩa.

Luca chạy đến ôm lấy chân cô khóc nức nở.
“Mẹ… mẹ, Luca cuối cùng cũng có thể gặp lại mẹ rồi.”
Nhìn cậu bé lạ mặt nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy rất đau lòng.

Cô vô thức ôm lấy Luca vào lòng.

Nhưng cô không biết nên nói gì để an ủi cậu.
Bạch Đăng Vũ cũng không muốn doạ sợ cô, nhưng hắn không nở lòng kéo con trai ra khỏi cô.
Ánh Thư dịu dàng vỗ nhẹ lưng Luca cho đến khi cậu bình tỉnh lại.
“Xin lỗi mẹ.

Là Luca không ngoan, Luca không nên để ông ngoại bắt đi.

Hại mẹ gặp tai nạn.

Tất cả là do lỗi của Luca.”
Nhìn đứa bé mới tám tuổi nhận hết mọi lỗi lầm về mình.

Lưu Ánh Thư lòng đau như cắt.

“Không phải lỗi của con, mẹ chưa từng trách con.

Đừng khóc.

Bé con đừng khóc.”
Luca cố nén nước mắt.

Cậu còn khóc nữa chắc chắn sẽ rất xấu.

Mà xấu thì làm sao khiến mẹ giữ cậu lại chứ.
“Luca không khóc, Luca của mẹ dễ thương đáng yêu.

Con cười lên chắc chắn mẹ sẽ thích.

Mẹ có thể không cần ba.

Nhưng mẹ cần Luca đi, có được không?”
Chưa gì đã bị con trai bán đứng, Bạch Đăng Vũ tức giận.
“Bạch Đăng Quân, con có lương tâm không hả? Ba đưa con đến gặp mẹ con lại dám bỏ đá xuống giếng.

Mẹ con chắc chắn cần ba hơn.”
Luca nghe thế cũng quay ngược ra cãi lý với ông bố nhà mình.
“Dựa vào đâu chứ? Ba có dễ thương được như con không? Ba gặp lại mẹ hai ngày rồi, ba đã được mẹ ôm như con chưa? Rõ ràng là mẹ cần con hơn.”
Nhìn hai cha con đấu võ mồm Ánh Thư bật cười.

Cô không nhớ ra họ nhưng cảm giác cho cô biết họ chính là người nhà của cô.

Chồng hiện tại cô không thể thân thiết như lúc trước, nhưng con trai cô không thể lạnh nhạt với thằng bé được.
Nếu mọi chuyện là thật, mấy năm qua chắc chắn thằng bé đã phải sống trong nỗi ân hận.

Nó mới bao nhiêu tuổi chứ? Một đứa trẻ vì cô mà phải chịu nhiều đau khổ như vậy.

Cô nên giữ thằng bé lại bên người.
“Mẹ, mẹ để Luca ở lại bên mẹ được không?”
Luca tỏ vẻ đáng thương ôm lấy cánh tay của Lưu Ánh Thư, trái tim cô liền mềm nhũng.
“Tất nhiên rồi, Luca là con của mẹ mà.

Dù sao cũng do mẹ cực khổ sinh ra, Luca tất nhiên phải ở bên cạnh mẹ chứ.”
Luca đắc ý nhìn về phía ông bố nhà mình.

Chỉ thấy Bạch Đăng Vũ tức đến nghiến răng nghiến lợi.

“Quản gia, ông đưa Luca đi lên phòng đi, để thằng bé sống trong phòng cạnh phòng của tôi.”

Luca vui vẻ chạy theo quản gia lên lầu.

Nhìn theo bóng dáng vui vẻ của cậu bé Bạch Đăng Vũ nở một nụ cười hạnh phúc.
“Mấy năm qua thằng bé không cười, không nói khiến anh rất lo lắng.

Hiện tại… thật tốt.”
Hai người đi dạo trong vườn, Ánh Thư ngồi vào bàn liền có người mang bánh và nước ép đến cho hai người.
“Anh nở để thằng bé ở lại sao?”
“Em là mẹ nó, anh tin chắc em có thể lo cho Luca.”
“Còn anh thì sao?”
Dù cô là vợ hắn nhưng hắn biết cô hiện tại vẫn không dễ dàng chấp nhận hắn.

Hắn không muốn ép buộc cô.
“Em không nhớ được thì đừng cố nhớ.

Thật ra em không nhớ ra anh cũng không sao.

Dù anh có buồn một chút nhưng anh tin tưởng vào tình yêu của chúng ta.

Anh tin anh có thể dùng tình yêu của mình để khiến em yêu anh thêm một lần nữa.”
Nói về ngoại hình, gia thế hay là năng lực.

Không có điểm nào mà Bạch Đăng Vũ không hơn người khác.

Trước lúc cô yêu lại hắn, hắn sẽ đánh bại tất cả những người dám nhắm đến cô.

Hắn để con trai lại ở bên cạnh cô, như vậy hắn không cần phải lo trong lúc hắn không để ý sẽ có ai đó tiếp cận cô.
Cô là vợ hắn, cả đời này cũng chỉ có thể là vợ của hắn.

Bọn họ không phải chưa từng rời xa.

Hắn tin rằng chỉ cần hắn thật lòng yêu cô thì cô sẽ trở về bên cạnh hắn.
“Anh không sợ em thích người khác sao?”
Bạch Đăng Vũ giả vờ đáng thương nhìn cô.
“Anh đẹp trai hơn bọn họ, lại yêu em thật lòng.

Em có thể đừng yêu người khác được không?”
Gương mặt của Bạch Đăng Vũ vừa góc cạnh lại có chút ma mị lạnh lùng.

Hắn rất đẹp trai đều này ai cũng phải công nhận.

Cô cũng không ngoại lệ bị gương mặt này của hắn thu hút.
“Nhưng hiện tại em không nhớ gì cả.

Cũng có chút ngại tiếp xúc với anh.”
“Không sao.

Em cứ xem anh như một gã đàn ông phải lòng em, đang điên cuồng theo đuổi em là được rồi.”
Hắn không muốn tại cho cô áp lực.

Lưu Thế Vũ cũng đã cho hắn biết tình hình của Lưu Ánh Thư.

Chỉ cần cô có thể mạnh khỏe hạnh phúc, dù cả đời này bắt hắn chỉ được làm một kẻ theo đuổi không danh phận hắn cũng bằng lòng.
 
Cô Vợ Gả Thay Của Bạch Tổng
Chương 61: 61: Ưu Tiên


Nghe được những lời chân thành của Bạch Đăng Vũ càng khiến Lưu Ánh Thư có thiện cảm hơn với hắn.

Trong lòng cô thầm nghĩ.

Người đàn ông này yêu cô đến mức nào mới có thể chấp nhận cả đời đi theo bên cạnh chỉ mong cô có thể vui vẻ hạnh phúc? Hắn thậm chí không cần cô đáp lại tình của của hắn.

Chỉ cần để hắn yêu cô là đủ rồi.
“Tôi sẽ cố nhớ lại anh.”
“Không cần cố nhớ.”
Bạch Đăng Vũ lo lắng, hắn muốn nắm tay cô nhưng không dám.
“Đừng ép bản thân nhớ lại.

Chỉ cần thuận theo tự nhiên là được rồi.”
Nụ cười của Bạch Đăng Vũ như ánh nắng sớm chiếu qua rèm cửa vừa tươi sáng lại vừa ấm áp.

Lưu Ánh Thư gập đầu đáp ứng hắn.
“Được, vậy tôi sẽ xem anh như một người đang theo đuổi tôi.

Tôi sẽ ưu tiên cho anh vì anh chân thành và đẹp trai.”
Nghe cô nói hắn rất vui nhưng vẫn tin ý nhận ra hai chữ ưu tiên còn có ý khác.

Ưu tiên cho hắn, đồng nghĩa với việc có nhiều hơn một người là hắn đang theo đuổi cô.

Tên nào không biết sống chết muốn giành vợ với hắn?
Tin tức bình an của cô nhanh chóng chuyền đến tai Tinh Nhi và Nguyễn Hoàng Thái.

Sức khoẻ của Tinh Nhi vừa tốt lên đã bắt anh đưa cô đến gặp Ánh Thư.

Chỉ khi cô tận mắt nhìn thấy Ánh Thư an toàn thì cô mới có thể buông bỏ nỗi bận tâm trong lòng.
Thêm một người xa lạ hẹn gặp, Lưu Ánh Thư có chút tò mò.

Theo những gì Bạch Đăng Vũ kể lại cho cô nghe về cuộc sống trước kia của cô, cô biết được hai người cô sắp gặp là bạn thời thơ ấu cùng cô bạn hiện tại của cô cũng là vệ sĩ của cô.

Họ trông như thế nào cô không nhớ rõ.

Nhưng trong lòng vẫn có chút mong chờ được gặp họ.

Đặt biệt là cô nàng vệ sĩ kia.
Tinh Nhi chuẩn bị tinh thần bước vào nhà.

Khi nhìn thấy Lưu Ánh Thư, nước mắt cô không tự chủ được mà rơi xuống.
“Xin lỗi Ánh Thư.

Tớ mang tiếng là vệ sĩ của cậu nhưng lại không bảo vệ được cho cậu.

Tất cả là lỗi của tớ, xin lỗi cậu.”
Nhìn cô gái xinh đẹp như hoa trước mặt, Lưu Ánh Thư đưa đôi mắt cầu cứu về phía Bạch Đăng Vũ.
“Tinh Nhi, em đừng doạ Ánh Thư.

Hiện tại cô ấy không nhớ gì cả.

Cô ấy cũng đã an toàn rồi, em đừng tự trách nữa.”
Nguyễn Hoàng Thái chỉ đứng nhìn Ánh Thư, biết được cô vẫn còn sống, anh có thể an tâm rồi.

Anh tiến đến ôm lấy Tinh Nhi, làm chỗ dựa vững chắc cho cô mỗi khi buồn.
“Đúng đó, hiện tại tớ đã bình an rồi, cậu đừng khóc.”
“Có phải tớ khóc xấu quá, dọa đến cậu rồi không? Thật ra tớ không muốn khóc đâu, là nước mắt tự rơi mà thôi.”
“Em cũng biết mình khóc xấu sao?”
Tinh Nhi đáng thương nhìn về phía Nguyễn Hoàng Thái.
“Hoàng Thái, ông chủ chê em xấu.”
“Không có xấu, anh ấy ăn nói lung tung em đừng có nghe.

Em là người đáng yêu nhất.”
Bạch Đăng Vũ nói với cô, hai người kia là một cặp.

Mọi người bên cạnh cô trước kia đều được hạnh phúc, điều này khiến cô có chút vui vẻ.

Anh trai cô Lưu Thế Vũ vẫn còn rất tức giận vì chuyện cô bị ngược đãi lúc nhỏ.

Nhưng cô lại có được một người chồng yêu thương cô, một đứa con trai ngoan ngoãn và những người bạn tuyệt vời luôn sát cánh bên cô.

Cô cảm thấy những chuyện mình đã từng quên đi không hẳn chỉ là chuyện buồn.

Nếu cho cô lựa chọn cô vẫn muốn nhớ lại ký ức cũ.

Vì trong mớ ký ức kia có rất nhiều người thật lòng quan tâm cô.
Và có cả sự ngọt ngào của Bạch Đăng Vũ.

Hắn yêu cô đến vậy cô tin rằng cô so với Tinh Nhi còn hạnh phúc hơn.
Tinh Nhi đến gặp Lưu Thế Vũ.
“Anh Vũ, tôi muốn được làm vệ sĩ cho Ánh Thư.

Anh yên tâm, lần này cho dù liều cả mạng tôi cũng sẽ không để Ánh Thư mất đi cọng tóc nào.”
Hắn đã điều tra tất cả những người xung quanh em gái mình.

Hắn biết Tinh Nhi đã làm vệ sĩ cho Ánh Thư rất nhiều năm.

Có một người toàn tâm toàn ý bảo vệ Ánh Thư, hắn tất nhiên đồng ý.
“Tôi phải hỏi ý kiến của Ánh Thư trước, nếu con bé bằng lòng, tôi sẽ thảo sẵn hợp đồng cho cô.”
Tinh Nhi vui vẻ ra về.

Chuyện chỗ ở Tinh Nhi không quá lo lắng, vì ở đây gia đình cô có đến mấy căn hộ.

Thì ra anh trai của cô từng hợp tác làm ăn với Lưu Thế Vũ.

Nhưng giữa bọn họ vẫn không tín là thân thiết.

Người hôm đó đưa cô đến bệnh viện chỉ là vệ sĩ của Lưu Thế Vũ nên anh trai cô không biết gì.
Nghĩ đến chuyện Ánh Thư hoàn toàn không nhớ ra Bạc Đăng Vũ, cô lại thấy buồn lòng.
“Hoàng Thái, nếu Ánh Thư không nhớ ra ông chủ thì làm sao?”
Nguyễn Hoàng Thái ôm cô vào lòng, anh cũng không biết an ủi cô thế nào.
“Không nhớ ra cũng không sao, chỉ cần Ánh Thư cho anh ta cơ hội theo đuổi anh tin chắc bọn họ sẽ lại yêu nhau thôi.”
“Đúng vậy, ông chủ mặt dày như vậy chắc chắn có thể theo đuổi được Ánh Thư.”
Anh bật cười véo vào cái mũi nhỏ của cô.
“Bạch Đăng Vũ mà biết em nói anh ta như vậy anh ta sẽ ghi hận em.”
“Em mới không sợ anh ta, bây giờ em đâu có làm việc cho anh ta, em làm vệ sĩ cho cô Lưu.”
Nhìn thấy sự lém lỉnh trong mắt cô, anh biết cô đã hoàn toàn buông bỏ chuyện cũ.

Cô luôn cho rằng bản thân bảo vệ Ánh Thư không tốt nên mới khiến cô ấy gặp tai nạn.
“Đúng vậy, bây giờ em lại là vệ sĩ của Ánh Thư rồi.”
“Vâng, lần này em sẽ bảo vệ cô ấy thật tốt.”
 
Cô Vợ Gả Thay Của Bạch Tổng
Chương 62: 62: Gia Tộc Bất Ổn


Buổi tối, Luca cứ quấn quýt lấy Lưu Ánh Thư.
“Mẹ xinh đẹp, mẹ có đói không, Luca giúp mẹ nấu mỳ.

Hay là mẹ khát, Luca lấy nước cho mẹ nhé?”
Nhìn cậu nhóc lăng xăng trước mặt mình, cô không nhịn được mà ôm cậu bé vào lòng.
“Luca có đói không?”
“Dạ không ạ, Luca đã ăn cơm với cậu rồi.”
Cô đã quên tất cả mọi thứ, kể cả những thứ con trai cô thích.

Nhìn thằng bé cô không nhớ lại được quá khứ nhưng cô cảm thấy rất thân thiết.

Cô có thể khẳng định thằng bé chắc chắn là con trai của mình kể từ lần đầu gặp mặt.
“Luca, con có thể kể cho mẹ nghe về con không?”
Luca ấp úng, không biết nên nói hay không.

Cậu cùng với ba đã căn dặn, Luca không được để mẹ nhớ lại chuyện của quá khứ.
“Cậu Thế Vũ nói Luca không được kể.

Thật ra mẹ không cần nhớ lại bất cứ chuyện gì cả.

Mẹ có thể giữ lại Luca là Luca đã mãn nguyện rồi.

Mẹ đừng làm chuyện nguy hiểm."
Nhìn ánh mắt lo lắng đến mức sắp khóc của cậu, cô không đành lòng liền đổi chủ đề.
"Vậy Luca nói cho mẹ nghe xem con thích ăn gì?"

"Hải sản do mẹ chế biến."
Cô biết nấu ăn? Từ lúc cô tỉnh lại đều do Lưu Thế Vũ chăm sóc cô.

Đừng nói là xuống bếp cho dù là bàn trang điểm cũng có người giúp cô dọn.
"Vậy ba con thích ăn gì?"
"Bất cứ thứ gì mẹ nấu ba điều thích.

Kể cả một tô mì gói do mẹ chăm nước ba cũng ăn rất ngon miệng.

Nhưng ba xấu lắm, ngày nào cũng dành mẹ với Luca.

Ba còn hăm dọa sẽ đem Luca gửi cho chị đẹp Tinh Nhi."
Nghe được những chuyện về mình, Lưu Ánh Thư vô cùng vui vẻ.

Nhưng nghĩ đến hai người tìm cô tận năm năm cô lại có chút đau lòng.
"Xin lỗi con trai, mấy năm qua đã khiến con lo lắng rồi."
Luca lắc đầu, cậu được mẹ ôm vào lòng.

Vòng tay của mẹ vẫn luôn là nơi ấm áp nhất, yên bình nhất.
"Có thể tìm được mẹ, Luca rất vui.

Cảm ơn vì mẹ vẫn an toàn."
Cô an ủi Luca.
“Nếu đã tìm được mẹ rồi thì Luca sau này không cần buồn nữa.”
“Vâng, Luca sẽ cười tươi mỗi ngày vì Luca biết mẹ thích Luca cười nhất.”
Có một đứa con trai ngoan ngoãn, một người chồng yêu tương.

Cô làm sao có thể chấp nhận quên đi họ.

Cô muốn nhớ lại mọi chuyện, trong lòng có chút nôn nóng.

Nhưng cô cũng biết cô không được vội.

Nếu cô có chuyện gì, sẽ có rất nhiều người vì cô mà đau lòng.
Hương hoa hồng theo gió và nắng sớm tràn vào phòng.

Lưu Ánh Thư bừng tỉnh.

Hôm nay cô muốn xuống bếp.

Cô đã mời Bạch Đăng Vũ, Nguyễn Hoàng Thái, Tinh Nhi, Hamlet và Sarah và cả anh trai mình là Lưu Thế Vũ.
Cô có chút lo lắng vì đây là lần đầu cô xuống bếp kể từ khi tỉnh lại.

Cô không chắc mình có thể nấu được thứ gì đó.

Nhưng khi cô chạm vào dụng cụ làm bếp.

Cô có một cảm giác quen thuộc vô cùng.
Đến hơn mười giờ trưa, mọi người đã quay quần bên bàn tiệc.

Nhìn một bàn ăn Lưu Thế Vũ không tin được nhìn em gái mình.
“Trước kia em làm đầu bếp sao?”
Bạch Đăng Vũ thấy cô vui vẻ hắn cũng cảm thấy lòng mình ấm áp.

Sarah cười khúc khích.
“Trước kia em ấy là thầy dạy nấu ăn trở trung tâm của Hamlet.

Thực lực không phải là tầm thường đâu.”
Món ăn của cô nấu đối với Bạch Đăng Vũ chính là mỹ vị, cô nấu rất ngon, thường nấu theo khẩu vị của hắn.

Luca ăn được thức ăn cô nấu thì không ngừng khen ngợi.
“Con đã nói là mẹ nấu ăn ngon nhất mà.”
Hình ảnh ấm áp và nụ cười tươi tắn của cô làm cho Lưu Thế Vũ hiểu ra.

Trước kia cô cũng đã từng sống thật hạnh phúc.

Dù không thích đứa em rể từ trên trời rơi xuống muốn cướp em gái của mình.

Nhưng hắn vẫn phải công nhận Bạch Đăng Vũ yêu cô rất thật lòng.

Yêu còn hơn hắn yêu em gái.

Nếu như giao cô cho Bạch Đăng Vũ, hắn có thể an tâm.

Cả đời này của em gái hắn chắc chắn sẽ được hạnh phúc.
“Bạch Đăng Vũ, đưa em gái tôi đi đi, nhanh chóng rời khỏi nơi này.”
Không khí đang vui vẻ cũng chững lại.

Mọi người không hiểu chuyện gì chỉ có thể nhìn nhau.
“Anh hai, đã xảy ra chuyện gì?”
“Gia tộc chúng ta rất lớn.”
“Chuyện này em biết.”
Đất nước nơi bọn họ đang sống, tuy lãnh thổ rộng lớn nhưng dân chúng thưa thớt.

Nhà nước không quản lý được hết mọi người.

Đa số đều dùng bạo lực đấu tranh, tự quản một vùng.
“Ở đây gia tộc Lưu gia đứng đầu, cũng chính là người cai quản, chúng ta muốn làm gì không ai có thể ngăn cản được.

Nhưng gia tộc chúng ta chưa từng đoàn kết.

Năm đó mẹ đang có thai em rời đi cũng vì nguyên nhân này."
Hắn vừa mới tìm được em gái, không ngờ rằng gia tộc lại một lần nữa dậy sóng.

Hắn không thể nắm chắc bản thân sẽ đàn áp được bọn họ.

Hắn sợ em gái hắn gặp chuyện.

Hắn từ sớm đã phải rời bỏ khỏi mẹ.

Cũng vì cuộc chiến gia tộc lần cuối gặp mẹ hắn cũng không có cơ hội.

Em gái hắn lưu lạc nhiều năm như vậy mới tìm về được hắn không muốn cô xảy ra bất cứ chuyện gì.
 
Cô Vợ Gả Thay Của Bạch Tổng
Chương 63: 63: Sẽ Không Rời Đi


“Hiện tại chi phụ ở phía tây lại muốn tiến đánh chúng ta.

Anh không chắc có thể bảo vệ em an toàn.

Em cùng Bạch Đăng Vũ rời khỏi nơi này đi.”
Khu mỏ của Lưu gia cũng là do bọn họ dùng vũ lực chiếm về.

Ở nơi này chỉ có thể nói chuyện dựa trên thực lực.

Lưu Thế Vũ tuy lớn mạnh nhưng cũng không ít kẻ thù.

Hắn nhẫn tâm với người khác nhưng rất thương tiếc cô em gái này của hắn.

Cô ngây thơ, xinh đẹp như vậy, không nên theo hắn chịu cực khổ, còn có thể mất mạng.
“Xin lỗi em gái, anh không lo được cho em.”
“Em không trách anh, nhưng em cũng không rời đi.”
Lưu Thế Vũ ngạc nhiên ngước lên nhìn Lưu Ánh Thư.
“Ánh Thư, hiện tại không phải là thời điểm cho em bướng bỉnh, đừng cãi lời anh.

Bạch Đăng Vũ không phải cậu nói, cậu rất yêu em gái tôi sao? Hiện tại nơi này nguy hiểm, cậu không muốn mang nó rời đi sao?”
Lưu Ánh Thư nhìn Bạch Đăng Vũ, ánh mắt vừa lo lắng vừa sợ hắn sẽ thật sự nghe lời Lưu Thế Vũ mang cô rời đi.
“Đăng Vũ, em không đi.”
Bạch Đăng Vũ nhìn Tinh Nhi, giọng nói như đang ra lệnh.
“Tinh Nhi, cô cùng với Hoàng Thái mau mang Luca về nước.”
“Con không đi.”
Luca bật khóc ôm lấy Lưu Ánh Thư.

“Con chỉ muốn ở bên mẹ thôi.

Con không đi đâu cả.

Cha mẹ đừng vứt bỏ con.”
Bạch Đăng Vũ đau lòng vỗ về con trai.
“Luca, ba giao cho con một nhiệm vụ quan trọng.

Con đem mọi chuyện ở đây nói hết cho ông cố nghe.

Sau đó theo ông cố mang người đến giúp cha mẹ và cậu có được không?”
Cậu không hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng cậu có thể cảm nhận được chuyện nguy hiểm mà cha mẹ cậu phải đối mặt trong thời gian sắp tới.

Cậu muốn giúp cha mẹ.
“Được, con sẽ về nước giúp ba tìm ông cố.”
“Ngoan,”
Vừa mới dỗ được Luca lại đến lượt Tinh Nhi bướng bỉnh.
“Tôi không đi, tôi là vệ sĩ của Ánh Thư, tôi phải ở lại để bảo vệ cô ấy.”
Bạch Đăng Vũ cũng rất mong Tinh Nhi ở lại.

Có cô đi bên cạnh Lưu Ánh Thư khiến hắn an tâm hơn.

Nhưng hắn không thể để cô mạo hiểm
“Tinh Nhi, em hôn mê nhiều năm như vậy mới tỉnh lại.

Em có nghĩ người nhà của em sẽ như thế nào nếu em lựa chọn ở lại đây cùng chúng tôi không?”
Tinh Nhi do dự nhìn Lưu Ánh Thư.

Cô bật khóc, cô muốn bỏ ngoài tai những lời Bạch Đăng Vũ nói.

Cô muốn bất chấp ở lại đây với Ánh Thư.

“Em không quan tâm cảm nhận của Hoàng Thái sao? Nếu em ở lại đây , cậu ấy cũng sẽ ở lại.

Nếu cậu ấy có chuyện gì, ai sẽ chăm sóc cho cha mẹ của cậu ấy.

Họ lớn tuổi rồi, làm sao có thể chịu đựng được?”
Tinh Nhi nhìn Nguyễn Hoàng Thái.

Anh cũng biết lo lắng trong lòng của Bạch Đăng Vũ.

Không phải anh sợ chết, anh cũng rất muốn ở lại nhưng anh biết, Bạch Đăng Vũ muốn anh và Tinh Nhi quay về nước để bảo vệ Luca và giúp anh ấy quản lý công ty.

Bạch Đăng Vũ tin tưởng bọn họ như vậy, anh làm sao có thể từ chối được.
“Tinh Nhi, chuyện ở đây rắc rối, chúng ta không biết gì cũng không xen vào được.

Chúng ta ở lại chỉ gây thêm phiền phức cho mọi người thôi.

Ngoan, nghe lời anh, chúng ta mang Luca về nước.”
Tinh Nhi nắm lấy tay Lưu Ánh Thư nhưng Ánh Thư chỉ mỉm cười nhìn cô.
“Nhờ bạn chăm sóc Luca giúp mình.”
“Cậu an tâm, lần này mình sẽ chăm sóc tốt cho Luca.

Nhưng…”
Giọng cô trở nên nức nở, tiếng khóc cũng lớn hơn.
“Sao lần nào cũng là tớ bỏ cậu lại.

Tớ thật không xứng làm vệ sĩ của cậu mà.”
Lưu Ánh Thư giúp Tinh Nhi lau nước mắt.

Mỗi người đều có một phận sự của mình, cô không thể bỏ lại anh trai mà rời đi.

Trong khi cô đang vui vẻ bên chồng con, rất có thể Lưu Thế Vũ đang gặp nguy hiểm.

Cô có thể ừ đi sao? Không thể.
“Từ bây giờ cậu không phải là vệ sĩ của tớ.

Cậu là vệ sĩ của Luca.

Chỉ cần giúp tớ chăm sóc con, đợi tớ và Đăng Vũ quay về.”
Tình hình cấp bách, ngay trong ngày hôm đó Lưu Thế Vũ đã sắp xếp để Tinh Nhi cùng Nguyễn Hoàng Thái mang Luca rời đi.

Hamlet cũng mang Sarah tránh xa vùng phân tranh.
Bạch Đăng Vũ được ở lại nhà họ Lưu.

Nhưng hắn vẫn không được ở chung phòng với cô.
“Không sao, ở cạnh phòng của vợ cũng được rồi.

Không được đòi hỏi quá đáng khiến vợ sợ.”
Lưu Thế Vũ đến tìm Lưu Ánh Thư.

Nhìn cô em gái mỏng manh nhưng cố chấp, hắn có chút không biết nên làm sao.
“Em có thể rời đi mà, sao lại cố chấp muốn ở lại?”
“Em là em gái của anh.

Sao em có thể vui vẻ trong khi biết anh đang gặp nguy hiểm chứ?”
“Cũng không tín là nguy hiểm.

Nhưng em ở lại thì chắc chắn em sẽ gặp nguy hiểm.”
“Em tin anh và Đăng Vũ có thể bảo vệ tốt em.”
Cô cố chấp như vậy ngược lại có một chút giống hắn.

Khu này được xem như một khu tự trị.

Gia tộc nào cũng có thế lực riêng, đào tạo một đội quân để bảo vệ chính mình.

Lưu gia cũng có một đội quân như vậy.

Bọn họ chỉ vâng lời một mình gia chủ, không ai có thể đều động được.
“Ánh Thư, hiện tại em đổi ý còn kịp.

Anh sẽ cho người hộ tống em và Đăng Vũ rời đi.”
“Em sẽ không rời đi.”
 
Cô Vợ Gả Thay Của Bạch Tổng
Chương 64: 64: Nhà Mẹ Của Hắn


“Em biết, em ở lại chính là gánh nặng, cũng là điểm yếu của anh.

Nhưng em không muốn rời đi.

Em muốn cùng anh chiến đấu.

Dù chỉ là ủng hộ về mặt tinh thần, hay chỉ là cô đầu bếp nấu ăn cho mọi người em cũng nguyện ý.”
Lưu Thế Vũ đã một mình chiến đấu nhiều năm như vậy.

Lưu Ánh Thư không muốn để anh trai lại một mình nữa.
“Để em ở lại bên cạnh anh đi được không? Chúng ta là người nhà, chỉ cần chúng ta ở cạnh nhau chuyện gì cũng có thể vượt qua mà.”
Thật ra hắn cũng không còn cách nào khác.

Qua ngày mai, toàn vùng này sẽ tiến vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Đêm nay cô không rời đi thì không kịp nữa.
“Được, em muốn ở lại cũng được, nhưng không được rời khỏi nhà.

Ngày mai anh điều thêm hai người đến bảo vệ em.

Nhất định không được để bản thân gặp nguy hiểm.”
“Em biết rồi.”
Lưu Thế Vũ đến gặp Bạch Đăng Vũ.

Hắn đã chuẩn bị sẵn trà tiếp đón Lưu Thế Vũ.
“Cậu biết tôi sẽ tìm cậu sao?”

“Anh vợ, mời dùng trà.”
Lưu Thế Vũ không có tâm trạng cùng người khác uống trà.

Hắn nhìn Bạch Đăng Vũ.
“Vì sao cậu không mang em gái tôi rời đi?”
“Tôi mang cô ấy rời đi thì thế nào.

Anh nghĩ cô ấy có thế sống vui vẻ trong khi biết anh đang phải chiến đấu một mình ở đây?”
Lưu Thế Vũ châm một điếu thuốc, mọi chuyện hắn đều hiểu.

Nhưng hiện tại hắn rất lo lắng.

Hắn đã mất cha, mất mẹ, hắn không muốn mất đi cô em gái này.

Chiến tranh lúc nào cũng nguy hiểm.

Hắn không muốn cô nhìn thấy hắn chết trước mặt cô.
“Nhưng con bé ở lại sẽ gặp nguy hiểm.

Bạch Đăng Vũ, tôi không biết lần này tôi có thể chống lại họ hay không.

Nếu cậu đổi ý ngay bây giờ tôi sẽ cho người bí mật hộ tống hai người rời đi.”
“Lần này chúng ta nhất định thắng.”
Bạch Đăng Vũ uống một ngụm trà, tự tin nhìn anh vợ nhà mình.

Lưu Thế Vũ không biết hắn dựa vào cái gì lại có thể tự tin như vậy.

Chính bản thân Lưu Thế Vũ cũng không nắm chắc được trận chiến lần này kéo dài bao lâu.
“Cậu biết được bao nhiêu về nơi này mà dám tự tin khẳng định như vậy?”
“Biết toàn bộ.”
Bạch Đăng Vũ lấy máy tính bảng của mình ra đặt trước mặt Lưu Thế Vũ.

Bên trong có đầy đủ thông tin về gia tộc Lưu gia và các thế lực lớn ở châu lục này.
“Lần này không phải là chi phụ của Lưu gia làm loạn mà là có thế lực bên ngoài nhúng tay vào.”
“Quách gia? Sao lại là bọn họ.”
Quách gia chiếm cứ vùng trung tâm, bọn họ luôn là miếng mồi béo bở đối với các gia tộc khác.

Nhưng từ khi Lưu Thế Vũ lên nắm quyền Lưu gia chưa từng động chạm gì đến Quách gia mà.
“Bọn họ luôn ở trung tâm, chịu thế bị động khi có đến bốn gia tộc lớn chèn ép.

Nếu như bọn họ có thể chiếm được địa bàn của Lưu gia, bên trái là núi, bên phải có đồng bằng, sau lưng lại là biển.

Giao thông của bọn họ sẽ không bị giới hạn nữa.

Không cần phải chịu thuế má khi xuất khẩu khoáng sản.

Sao lại không đánh chủ ý được chứ?”
“Cậu làm sao biết nhiều như vậy?”
Lưu Thế Vũ đối với Bạch Đăng Vũ tăng thêm ba phần cảnh giác.

Ngược lại Bạch Đăng Vũ chỉ mỉm cười nhìn hắn.
“Tôi hoàn toàn không có hứng thú gì với gia tộc Lưu gia, anh vợ đừng lo.

Tôi chỉ quan tâm đến một mình vợ tôi thôi.”
“Xem ra cậu không phải chỉ là một tổng giám đốc của một công ty nhỏ ở nước A nhỉ?”
Con người, ai mà lại không có một vài thứ cần che dấu.

Mọi người chỉ biết Bạch Đăng Vũ là người thừa kế của nhà họ Bạch ở nước A, nhưng chưa từng có ai nói đến mẹ hắn.

Năm đó mẹ hắn lấy ba hắn, trong một thời gian ngắn khiến Bạch gia trở thành công ty đứng đầu cả nước.
Một người phụ nữ giỏi giang như thế lại có lai lịch như thế nào? Không ai biết cả.

Cô ta từ đâu đến, vì sao lại lấy ba của Bạch Đăng Vũ? Cô thật sự yêu ông ấy sao?
“Sao lại không phải chứ? Chẳng phải anh vợ đã cho người điều tra toàn bộ thông tin về tôi rồi sao?”
“Điều tra rồi, nên mới thấy thân phận của cậu là một ẩn số.

Mẹ cậu là ai? Trong bảy năm cậu không ở nước A, cậu đã đi đâu?”
Chưa từng có người hỏi Bạch Đăng Vũ những câu này.

Mọi người đều biết mẹ hắn là một người phụ nữ giỏi giang, năm đó bà đã bị tai nạn qua đời.

Hắn rời đi bảy năm, người khác cũng chỉ cho rằng hắn đi du học.

Không ai biết được năm đó hắn đã trải qua những chuyện gì.
“Anh khiến tôi lo lắng đấy.

Mẹ tôi chỉ là một người bình thường thôi, bảy năm đó tôi đi du học.”
Một nụ cười nhếch môi của Lưu Thế Vũ khiến Bạch Đăng Vũ biết rằng hắn không tin lời nói của Bạch Đăng Vũ.

“Tôi cũng không muốn biết quá nhiều về chuyện của cậu.

Tôi chỉ muốn biết cậu đối với em gái tôi có thật lòng hay không?
“Chuyện hiện tại anh nên quan tâm không phải là trận chiến sao?”
“Trận chiến thì cứ để qua một bên, thứ tôi muốn biết cậu vẫn phải trả lời cho tôi biết.”
“Cô ấy quan trọng hơn cả tính mạng của tôi.”
Lưu Thế Vũ biết rằng lời nói của hắn là thật nhưng Lưu Thế Vũ vẫn không kiềm được lo lắng trong lòng.
“Nhưng cậu đã hai lần khiến em gái tôi phải đứng trong tình thế nguy hiểm.

Lần đầu là khó sinh một mình ở bệnh viện.

Lần này lại để nó một mình đi cứu con trai, gặp tai nạn hôn mê năm năm.”
Bạch Đăng Vũ lâm vào trầm tư.

Điều Lưu Thế Vũ nói đều là sự thật.

Là hắn không lo lắng chi toàn cho cô.
“Điều này tôi không phản bác.

Nhưng lần này tôi có thể cam đoan với anh.

Tôi nhất định không để cô ấy có chuyện, dù chỉ là một vết xước nhỏ.”
“Được, lần này tôi tin cậu.

Cậu chỉ cần ở bên cạnh bảo vệ Ánh Thư là được, trận chiến cứ giao lại cho tôi.”
 
Cô Vợ Gả Thay Của Bạch Tổng
Chương 65: 65: Thích Ở Điểm Nào


Bạch Đăng Vũ không lo trận chiến, thứ hắn mưu tính hiện tại là làm cách nào để thân cận hơn với Lưu Ánh Thư.

Tuy hắn nói không để ý danh phận, có thể theo đuổi cô lại từ đầu, nhưng hắn vẫn có chút lo lắng.

Người theo đuổi cô không chỉ có một mình hắn.

Hắn chắc rằng bản thân sẽ không thể kiềm chế được nếu như có kẻ nào đánh chủ ý lên người cô.

Dù sao thì cô cũng là vợ hắn.

Không một ai muốn người đàn ông khác tiếp cận vợ mình.

Nhưng làm cách nào thì mới được.

Chuyện này thật khiến hắn đau đầu.
Bạch Đăng Vũ xuống bếp pha cho cô một ly sữa nóng.

Lúc nhìn thấy hắn, cô có chút ngạc nhiên.
“Biết em sẽ lo lắng đến mức không ngủ được.

Anh pha cho em lý sữa nóng, uống vào sẽ dễ ngủ hơn.”
Lưu Ánh Thư mở cửa mời hắn vào phòng.

Cô không ngủ được, muốn tìm một người để nói chuyện.

Lưu Thế Vũ có nhiều thứ phải lo, người cô nghĩ đến cũng chỉ có Bạch Đăng Vũ.

Dù sao hắn cũng là chồng cô, chắc hắn có thể cho cô vài lời khuyên.
“Bạch Đăng Vũ, sao anh lại chọn ở lại?”
“Dù em không nhớ ra được anh là ai.

Nhưng anh vẫn là chồng em.

Kêu một người chồng bỏ lại vợ mình trong cảnh nguy hiểm, anh không thể làm được.”
Thời tiết nơi này thất thường, sáng ấm, trưa nóng, chiều oi ả, đến tối lại lạnh vô cùng.

Cầm ly sữa nóng cô cũng thấy lòng mình ấm áp.
“Bạch Đăng Vũ, thật ra anh thích em ở điểm nào?”
Lưu Ánh Thư cảm thấy cô không đẹp, gương mặt cô chỉ dừng lại ở mức hơi thanh tú.

Theo những gì mấy ngày nay cô nghe mọi người kể lại, cô cũng không được học hành đến nơi đến chốn.

Cô không thể phụ giúp công việc cho hắn, cô cũng không thể giúp hắn xã giao với các mối làm ăn kinh doanh.

Một người vợ chỉ có thể ở nhà nấu ăn như cô thì có điểm gì khiến hắn lưu luyến như thế chứ?
Hơn hết, cô cảm thấy hắn rất đẹp.

Dáng người cao ráo, gương mặt điển trai, giọng nói trầm ấm, gia thế hiển hách.

Nếu hắn muốn tìm một người vợ, sẽ có rất nhiều cô gái tiêu chuẩn cao đứng xếp hàng đợi hắn lựa chọn.

Vì sao phải cố chấp tìm cô, một người mà hắn cũng không sát định được là còn sống hay đã chết.
“Tôi cũng không biết tôi thích em ở điểm nào.

Lúc em mới về làm vợ tôi, em có chút ngốc nghếch, vụng về.

Em bảo tôi không cần xem em như một người vợ, xem em là một cô hầu gái cũng được.

Em thích nấu ăn, không có đam mê với việc kinh doanh, cũng không thích tiền của tôi, đối với gương mặt của tôi em cũng không tỏ ra mê đắm.

Tôi trời sinh lạnh nhạt, tôi không thích người khác, lúc đầu cũng không thích em.
Em là vợ tôi, nên tôi đối xử với em như một người vợ đúng nghĩa.

Nhưng mỗi ngày ở cạnh em, quan sát em, quan sát từng biểu cảm chân thật trên khuôn mặt đáng yêu của em.

Tôi cũng không biết mình xiêu lòng từ thời điểm nào.”
Nhớ lại ký ức cũ, trên mặt Bạch Đăng Vũ hiện lên nụ cười hạnh phúc.

Con trai của họ đã tám tuổi, họ cưới nhau cũng gần mười năm rồi.

Tình cảm này đã khắc sâu vào trong trái tim của hắn.

Hắn không biết mình yêu cô ở điểm nào, hắn chỉ biết trái tim hắn từng giờ từng phút đều rung động vì cô.
“Từ lúc nào tôi bắt đầu quan tâm em nhiều hơn? Tôi cũng không nhớ nữa.

Tôi chỉ biết mỗi ngày tôi đều muốn nhìn thấy em.

Ở bên em đã đủ khiến tôi cảm thấy hạnh phúc.”
Hắn đưa tay ra muốn chạm vào gương mặt của cô, gương mặt hắn ngày đêm nhung nhớ, nhưng cuối cùng tay hắn chỉ dừng lại ở hư không, không dám chạm vào.

Ánh mắt hắn hiện lên vẻ đau khổ, hơi thở cũng trở nên khó nhọc.
“Anh trai em nói đúng, là tôi không có năng lực mới khiến em gặp nguy hiểm.

Một lần, rồi hai lần… đều là tôi không có khả năng bảo vệ em chu toàn.

Tôi lấy quyền gì để nói tôi yêu em, bảo em ở bên tôi suốt đời.”
Nhận thấy điểm khác lạ của hắn, cô nắm lấy tay hắn.

Hắn vỗ nhẹ tay cô như trấn an.
“Lần này em yên tâm, tôi sẽ không để anh trai em và em gặp nguy hiểm.

Tôi chỉ mong em có thể sống thật tốt thôi.”
Cô nhận thấy điểm khác lạ trong lời nói của hắn nhưng không sát định được hắn muốn làm gì.
“Bạch Đăng Vũ, anh đang nói gì thế.”
Anh vuốt nhẹ lên tóc cô, trong ánh mắt toàn là cưng chiều.
“Em đừng lo gì cả, mọi chuyện đều có anh.

Tối rồi, em uống sữa rồi ngủ đi.”
Lưu Ánh Thư nhìn theo bóng lưng Bạch Đăng Vũ đi ra khỏi phòng.

Cô không biết hắn định làm gì.

Mấy ngày sau đó cô đều quan sát hắn.

Lưu Thế Vũ nói với cô Bạch Đăng Vũ sẽ theo bảo vệ cô.

Điều này khiến cô thoáng an tâm.
Bạch Đăng Vũ giúp cô chuẩn bị đồ ăn cho anh trai cùng với vài người có địa vị trong gia tộc cùng chiến tuyến.

Trận chiến nhanh chóng diễn ra, đến nay đã được một tháng.
Bạch Đăng Vũ tối đó không đến phòng cô như mọi khi.

Hắn đến tìm Lưu Thế Vũ, hơn nữa đêm mới quay lại.

Hắn thấy cô đứng trước cửa phòng đợi hắn.

Hắn hốt hoảng tiến đến nắm lấy tay cô.
“Tối lạnh như vậy em đứng đây làm gì? Sao em không vào phòng? Em chỉ cần nhắn cho tôi một tin hoặc gọi thẳng cho tôi cũng được tôi sẽ đến gặp em ngay lập tức.

Em bị ngốc hay sao hả?”
Hắn kéo cô vào phòng, để cô ngồi lên giường, quấn chăn kín mít.
“Anh đi pha cho em ly sữa nóng, ngoan ngoãn ngồi yên ở đó cho anh.”
Nhìn hắn bận rộn cô mỉm cười, trong lòng không khỏi rung động.
 
Cô Vợ Gả Thay Của Bạch Tổng
Chương 66: 66: Ngủ Chung Giường


Lưu Ánh Thư ôm ly sữa nóng trong tay, mỉm cười với Bạch Đăng Vũ.
“Em có chuyện muốn hỏi anh.”
Cô ấp úng nhìn hắn.

Trong lòng cô có một dự cảm xấu.

Cô cảm thấy lo lắng cho hắn.

Có thể do những lời của hắn ngày hôm qua đã khiến cô thấy không an tâm.
Đến khi hắn xác định cơ thể cô đã ấm lên mới ngồi xuống cạnh cô.
“Em muốn biết gì?”
“Anh bàn chuyện gì với anh hai em?”
Bạch Đăng Vũ đắn đo, nửa muốn nói, nửa lại không.
"Bạch Đăng Vũ, anh có chuyện giấu giếm em sao?"
Hắn nhìn cô, có chút bất đắc dĩ vuốt nhẹ lên tóc cô.
"Bọn anh nói về trận chiến thôi.

Em chỉ cần giữ bản thân an toàn ở nhà chính Lưu gia, mọi chuyện còn lại cứ giao cho anh và anh vợ."
"Anh có gặp nguy hiểm không?"
Bạch Đăng Vũ ngạc nhiên nhìn cô, trong lòng thoáng vui vẻ.
"Em đang lo lắng cho tôi sao?"
Hắn cố tình kề sát vào cô, gương mặt cô ửng đỏ ngượng ngùng.
“Cũng không thể để anh vì Lưu gia mà gặp nguy hiểm.”
“Nếu bản thân tôi gặp nguy hiểm mà đổi lại được Lưu gia và anh trai em thắng trong trận chiến này em sẽ chọn như thế nào?”
Câu hỏi này làm khó Lưu Ánh Thư.

Với cương vị là con gái nhà Lưu gia, em gái của Lưu Thế Vũ cô sẽ mong anh cô thắng trận chiến này.

Nhưng cô cũng không muốn hi sinh hắn.

Hắn vốn không liên quan gì đến Lưu gia, hắn không cần phải dấn thân vào nguy hiểm.

Nhưng vì hắn yêu cô nên hắn chọn ở lại, cùng anh cô chung chiến tuyến, bảo vệ cô an toàn.
“Em muốn anh hai sẽ chiến thắng, nhưng em cũng không muốn anh gặp nguy hiểm.”

Trái tim cô chợt đau nhói, một hình ảnh xoẹt nhanh qua khiến đầu cô đau như muốn vỡ ra.
“Đợi Bạch Đăng Vũ đến cứu Lê Ánh Thư, mày châm lửa, tao muốn hai vợ chồng nó cùng nhau chết chung.”
“Ánh Thư…”
Nhận thấy điểm khác thường của cô, hắn ôm lấy cô, liên tục gọi tên cô.
Không muốn, cô không muốn hắn gặp nguy hiểm.
“Ánh Thư, anh yêu em, cả đời này chỉ yêu một mình em.”
Hình ảnh Bạch Đăng Vũ cười nói với cô.

Từng ký ức một hiện lên trong tâm trí cô.

Đau đớn khiến cô ôm đầu hét lên.

Lưu Thế Vũ chạy nhanh qua.

Hắn tức giận nhìn Bạch Đăng Vũ.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Cô ấy tự dưng ôm đầu trong rất đau đơn.”
“Quản gia, gọi cho bác sĩ Trần.”
“Bạch Đăng Vũ, Bạch Đăng Vũ…”
Lưu Ánh Thư không ngừng gọi tnê hắn, nước mắt cô lăn dài.

Không biết vì đầu đau hay tim đau.
“Anh ở đây.

Ánh Thư, anh đang ở đây.

Không sao đâu, bác sĩ sẽ mau đến.

Em sẽ không sao đâu.”
Bạch Đăng Vũ giờ phút này còn hoảng loạn hơn Lưu Thế Vũ.

Hắn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Có phải hắn đã nói chuyện gì không nên nói hay không? Nhìn cô đau đớn bật khóc hắn chỉ có thể ôm chặt lấy cô.
“Ánh Thư, đừng có chuyện gì.

Xin em, đừng xảy ra chuyện gì.”
Lưu Thế Vũ chỉ có thể bất lực ngồi một bên.

Nhìn Bạch Đăng Vũ như thế này hắn cũng chẳng thể buông lời trách cứ.

Để bác sĩ xem trước đã.

Trận chiến đang diễn ra, bác sĩ lúc nào cũng trực sẵn.

Bác sĩ Trần lại là người mấy năm nay đảm nhiệm chăm sóc cho Lưu Ánh Thư.

Bệnh tình của cô, ông là người hiểu rõ nhất.
Sau khi tiêm thuốc cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Bạch Đăng Vũ cùng Lưu Thế Vũ đứng sẵn ngoài phòng khách đợi bác sĩ Trần bước ra.
“Em gái tôi sao rồi.
“Vợ tôi sao rồi.”
Hai câu hỏi đồng loạt vang lên khiến bác sĩ Trần chỉ có thể cười trừ.
“Cô ấy không sao.

Như lần trước tôi đã nói.

Vì năm đó đầu cô ấy bị thương, thêm hôn mê lâu khiến trí nhớ có phần không rõ ràng.

Hiện tại cô ấy sẽ dần dần nhớ lại.

Những ký ức đó khiến cô ấy bị đau đầu.

Nhưng chỉ cần nhớ ra mọi chuyện cô ấy sẽ ổn.

Tôi đã kê thuốc cho cô ấy.

Chỉ cần uống thuốc công với rèn luyện sức khỏe và thư giãn thì cô ấy sẽ không xảy ra chuyện gì.”
Lưu Thế Vũ cảm ơn bác sĩ Trần, tiễn ông ấy ra về.

Còn Bạch Đăng Vũ thì chạy đến phòng hắn.

Cô hiện tại đang ngủ bên trong.
Lưu Thế Vũ nhìn thấy hắn túc trực bên giường của cô cũng thấy tội không nỡ lên tiếng đuổi hắn đến phòng khác.
“Chú ý sức khỏe, đừng để khi con bé tỉnh lại bản thân cậu lại ngã bệnh.”
Lưu Thế Vũ thừa biết hắn sẽ không nghe lời mình nói, anh lắc đầu rời đi.

Nếu em gái anh đã không sao thì anh không cần lo lắng nữa.

Anh còn có việc quan trọng cần giải quyết.

Trận chiến này phải nhanh chóng kết thúc thì em gái anh mới có thể được an toàn mà sống hạnh phúc.
Có một tên ngốc yêu em gái anh đến điên cuồng, anh cũng có thể an tâm giao lại em gái cho hắn.
Lưu Thế Vũ vuốt nhẹ lên di ảnh của cha mẹ.
“Em gái đã tìm được người khiến em ấy hạnh phúc.

Tên đó rất yêu em gái, cha mẹ ở trên trời có thể an tâm rồi.”
Bạch Đăng Vũ ngồi bên cạnh giường, an tĩnh nhìn cô ngủ say.

Hắn không dám chợp mắt.

Hắn lo lắng cô tỉnh dậy lại đau đầu.

Cứ như vậy đến hơn nửa đêm cô mới bừng tỉnh.
“Ánh Thư, em có thấy đau ở chỗ nào không?”
“Em không sao, chỉ hơi khát nước thôi.”
“Đợi anh rót nước nóng cho em.”
Bạch đăng Vũ đi xuống nhà.

Lưu Ánh Thư nhìn đồng hồ trên đầu giường, đã hai giờ đêm.

Nghĩ đến hắn luôn trông chừng cô.

Cô có chút đau lòng.

Cô đã nhớ được một vài chuyện, bao gồm ký ức về hắn.

Hắn là chồng cô, rất yêu thương cô.

Đó là những gì cô cảm nhận được.
“Anh đỡ em dậy.”
Hắn năng cô lên, dùng gối mềm kê đầu cho cô, sau đó mới nhẹ đặt vào tay cô cốc nước ấm.
“Em không sao rồi, anh không cần ngồi ở đây canh trừng em nữa.”
“Anh không sao, em đói bụng không?”
Lưu Ánh Thư lắc đầu.

Cô vẫn còn cảm thấy rất mệt, cô muốn ngủ tiếp.

Nhưng cô không nỡ lòng nhìn hắn cứ ngồi cạnh giường cô, thức cả đêm như vậy.
Hắn giúp cô đắp chăn cẩn thận.

Cô ngượng ngùng hỏi hắn.
“Anh có muốn lên giường nằm với em không?”
Bạch Đăng Vũ tưởng mình nghe lầm.

Mất một lúc hắn mới phản ứng lại.
“Anh có thể nằm chung một giường với em sao?”
“Có thể, nhưng… em không quen đụng chạm.”
“Anh ngủ rất ngoan, sẽ không đụng trúng em.”
Giường của Lưu gia rất lớn, hai người nằm vẫn rộng.

Thuốc vẫn còn tác dụng khiến cô nhanh chóng ngủ mất.

Hắn xoay người nhìn cô.

Cô có thể cho hắn bước lên giường, bước ngoặt này cũng đã lớn lắm rồi.

Hắn tin một ngày nào đó cô sẽ yêu hắn như lúc trước.
 
Cô Vợ Gả Thay Của Bạch Tổng
Chương 67: 67: Về Lại Nước A


Vì Lưu Ánh Thư đột nhiên phát bệnh, Bạch Đăng Vũ mới từ bỏ chuyện cùng với Lưu Thế Vũ đến chiến tuyến.

Địa Bàn của Lưu Gia nói lớn không lớn, nói nhỏ lại chẳng nhỏ.

Các khu mỏ chính là địa điểm kẻ địch muốn nhắm tới.

Dù không chiếm được cũng phải phá cho bằng được.
Lưu Ánh Thư vừa tỉnh lại đã không thấy Bạch Đằng Vũ ở cạnh cô.

Sự lo lắng bao trùm lấy cô.

Cô chạy xuống nhà tìm hắn, chỉ được người làm báo lại rằng hắn đã ra ngoài có việc.

Trong điện thoại của cô có một tin nhắn của hắn.
“Anh ra ngoài có chút chuyện, không nguy hiểm.

Em ăn trưa xong anh sẽ về.

Ngoan, đợi anh.

Đừng đi ra khỏi nhà, nguy hiểm.”
Lưu Ánh Thư không có tâm trạng ăn uống.

Cô muốn gọi cho anh trai nhưng lại sợ anh ấy phân tâm.

Giờ phút này cô cảm nhận bản thân thật vô dụng.

Cô không giúp được gì đã đành, còn trở thành gánh nặng của mọi người.

Nếu lúc đó cô chấp nhận đề nghị của anh trai, rời đi có phải tốt hơn không? Bây giờ cô đột nhiên bị bệnh, cô khiến anh trai lo lắng.

Bạch Đăng Vũ cũng bị cô nếu kéo không thể toàn tâm giúp anh trai cô.

Sự tồn tại của cô rốt cuộc để làm gì cơ chứ?
Lúc Bạch Đăng Vũ trở về hắn liền chạy đến phòng cô, Thấy cô gục mặt trên gối khóc nức nở khiến hắn lo lắng.

Hắn chạy đến ôm cô vào lòng.
“Ánh Thư, em làm sao vậy? Có chuyện gì? Có phải ai ức h**p em không?”
Hắn càng cưng chiều cô càng khiến cô khóc lớn.
“Bạch Đăng Vũ, có phải em vô dụng lắm không? Em không giúp được gì cả, còn khiến anh trai và anh phân tâm, lo lắng cho em không thể tập chung vào cuộc chiến.

Hiện tại cũng vậy, em chỉ có thể ơ đây khóc chứ không làm được gì cả.”
“Ngốc quá, em đang suy nghĩ vu vơ cái gì vậy chứ? Sự tồn tại của em rất đặc biệt.

Nếu lúc đó em đồng ý rời đi, cuộc chiến ở đây vẫn diễn ra, nhưng Lưu Thế Vũ không có người để bận tâm rất có thể anh ấy sẽ liều cả mạng với kẻ thù.

Chính vì em ở đây nên anh ấy mới quý trọng tính mạng của mình.

Anh ấy sợ nếu một mai anh ấy ngã xuống, kẻ thù sẽ làm hại đến đứa em gái mà anh ấy yêu thương nhất.”
Lời của Bạch Đăng Vũ nhẹ nhàng êm dịu, vừa giải thích vừa dỗ dành cô.
“Chính vì em ở đây, anh mới quyết tâm giúp anh vợ thắng trong cuộc chiến này.

Em thấy không, em có rất nhiều tác dụng đó.”
Mỗi ngày cô đều sẽ làm những món ăn ngon đem đến cho những người ở chiến tuyến, lại mang tin tức của họ về cho người nhà.

Như thế cũng đã ủng hộ tin thần của bọn họ rồi.

Mỗi người cầm súng ngoài kia không phải vì Lưu gia của cô, mà họ vì người nhà của mình đang sống trên mảnh đất này.

Một khi bị người khác chiếm cứ, không ai chắc chắn được kẻ đó sẽ tốt như Lưu Thế Vũ.

Có thể cuộc sống của họ sau đó chính là địa ngục, bóc lột sức lao động, không nuôi nổi người nhà.
Mỗi sự lựa chọn đều có rủi ro, ho chọn thứ mà họ cảm thấy an toàn nhất.
“Em đã đưa ra sự lựa chọn tốt nhất rồi.

Đừng suy nghĩ tiêu cực.

Có anh ở đây, chúng ta chắc chắn thắng trận này.”
Hắn đem đến người của Kim gia, nhà mẹ hắn.

Hắn nhận lại nhà ngoại từ lâu, thực lực của họ Kim cao hơn cả Lưu Gia, là một trong năm gia tộc lớn nhất ở châu lục này.
Lần này hắn ở giữa, làm người liên lạc, hai nhà Kim, Lưu hợp tác còn không triệt hạ được đối thủ.

Năm gia tộc, qua lần này chỉ còn bốn thôi.

Ánh Thư là vợ của hắn, cũng xem như Lưu - Kim có mối quan hệ.

Không sợ hai gia tộc còn lại chèn ép.
Ba tháng sau trận chiến kết thúc.

Người của Lưu Gia và Kim Gia hợp tác đánh hạ Quách Gia, mở rộng địa bàn.

Lưu Ánh Thư chuẩn bị về nước A với Bạch Đăng Vũ.
Đêm trước khi lên máy bay, Lưu Thế Vũ đến tìm Lưu Ánh Thư.

“Anh trai.”
Anh vuốt nhẹ lên mái tóc cô.

Cô có đôi mắt rất giống mẹ.

Khiến cho người ta thấy được sự dịu dàng từ trong ánh nhìn.
“Em đã quyết định rồi đúng không?”
“Vâng, em sẽ theo anh ấy về nước A.

Em tin chắc khi mình về lại nơi cũ có thể nhớ ra được toàn bộ ký ức đã mất.”
“Bạch Đăng Vũ cũng không ép em phải nhớ lại mà.”
Ký ức kia tuy có chuyện đau buồn, cũng có nguyên nhân khiến cô mất đi ký ức.

Nhưng cô vẫn muốn nhớ lại.

Cô có chồng, có con, có bạn bè thân thiết, cô không muốn quên đi họ.
Hơn hết, Bạch Đăng Vũ đã nhiều năm tìm kiếm, chờ đợi cô.

Cô muốn nhớ ra chuyện của hắn và cô.

Cô trên danh nghĩa là vơ của hắn nhưng chưa từng để hắn đụng đến.

Như thế cũng không công bằng với hắn.

Nhưng cô không nhớ chuyện cũ, cô không thể để một người mà cô không biết chạm vào.
Cô quyết định sẽ tìm lại ký ức.

Cô muốn hạnh phúc bên cạnh Bạch Đăng Vũ và Luca.
"Nếu đã quyết định rồi thì cứ mạnh mẽ mà tiến lên.

Nhưng nếu em không muốn ở lại nước A hay muốn rời xa Bạch Đăng Vũ thì cứ nói với anh.

Anh sẽ mang em về Lưu Gia.
"Hắn rất thương em.

Anh có thể yên tâm."
Lưu Thế Vũ đưa hai người ra sân bay.

Anh nhìn Bạch Đăng Vũ với ánh mắt đáng sợ.
"Nếu cậu dám khiến em gái tôi đau lòng.

Tôi nhất định sẽ g**t ch*t cậu."
Bạch Đăng Vũ bật cười ôm lấy eo Lưu Ánh Thư.
"Anh vợ có thể yên tâm.

Tôi yêu ánh thư bằng tất cả trái tim tôi."
Lưu Thế Vũ vỗ vai Bạch Đăng Vũ.
"Chăm sóc tốt cho em gái của tôi."
 
Cô Vợ Gả Thay Của Bạch Tổng
Chương 68: 68: Gặp Lại Con Trai


Luca theo Tinh Nhi và Nguyễn Hoàng Thái đến sân bay đón ba mẹ.

Vừa nhìn thấy Lưu Ánh Thư câu đã chạy đến ôm lấy mẹ, nhưng ánh mắt lại ai oán nhìn cha.
Bạch Đăng Vũ lừa cậu.

Hắn nói với cậu về báo tin cho ông cố rồi cùng ông cố đến gặp ba mẹ.

Nhưng cuối cùng ông cố chỉ gọi điện báo tin.

Ông không rời khỏi nước A cũng không cho cậu rời đi.
“Con nhìn ba làm gì, con bất bình thì mau ăn chóng lớn đi.

Lúc đó chuyện gì ba cũng giao hết cho con làm.

Không cấm cản được con nữa.”
Nhìn cậu nhóc tức tối nhưng không phản bác được, Lưu Ánh Thư che miệng cười.
“Đừng giận nữa.

Ba mẹ cũng chỉ muốn con được bình an mà thôi.”
“Nhưng mà con mới tìm được mẹ, hai người lại bỏ lại con.

Con ở nhà mỗi ngày đều lo lắng cho hai người.”
Cô ôm con trai vào lòng.

Thật ra Luca đã rất cao rồi.

Cậu bé tám tuổi đứng tới vai cô chứ chẳng thấp.

Gương mặt lại giống Bạch Đăng Vũ vô cùng điển trai.
“Chẳng phải ba mẹ đều đã trở về rồi sao? Sau này mỗi ngày con đều có thể ở cùng mẹ.”
Bạch Đăng Vũ buôn lời dụ dỗ.

Hắn biết con trai hắn rất thích dính lấy Lưu Ánh Thư.

Nhưng Luca vẫn nhìn hắn với ánh mắt không tin tưởng.

“Ba tưởng con không biết ba đang nói dối sao? Mỗi ngày đều có thể ở cùng mẹ? Ba cho phép sao? Từ lúc con ba tuổi, ba ngày nào cũng giành mẹ với con.

Lời ba nói, có ma nó mới tin.”
Mọi người không nhịn được cười, Bạch Đăng Vũ tức giận ra mặt.
“Ba mặc kệ con.

Con giận thì giận đi.

Dù sao vợ của ba cũng là của ba.”
Chỉ thấy khóe miệng của Luca nhếch lên.

Cậu ôm lấy cánh tay của mẹ mình.
“Con nói mẹ nghe, cha tính tình không tốt đâu.

Để con dẫn mẹ đi tìm một người chồng khác.

Bạn của cô Tinh Nhi ai cũng đều đẹp, chưa kể đến bạn của chú Hamlet, bạn của cô Sarah, xếp hàng từ đây đến bến cảng cũng không đủ chỗ.

Mẹ không cần để tâm đến lão già tâm cơ đó.”
Bạch Đăng Vũ hốt hoảng ôm lấy Lưu Ánh Thư, hắn trừng mắt nhìn con trai.
“Mi có biết mi là con trai của ai không hả?”
“Con trai của mẹ đó.”
Mọi người đều cười vang vui vẻ.

Đây chính là khung cảnh cuộc sống trước kia của cô sao? Lưu Ánh Thư cảm thấy quyết định của mình rất đúng đắn.

Cô sẽ từ từ nhớ ra tất cả.
Bạch Đăng Vũ đưa cô về nhà.

Căn nhà của bọn họ.

Từng thứ xa lạ lại có cảm giác quen thuộc.

Lưu Ánh Thư bước từng bước xuống bếp.

Mọi thứ thật gọn gàng.

Cô rất thích nấu ăn, đây chắc là nơi cô thích nhất.

Bạch Đăng Vũ xây hẳn một phòng bếp thật lớn, đầy đủ tiện nghi cho cô.
“Đừng gấp gáp.

Em cứ từ từ nhớ lại là được.”
Bạch Đăng Vũ muốn cùng cô ở chung một phòng, nhưng chính hắn cũng biết mình không thể vội, cũng không được ép buộc cô.

Hắn đành nhường lại phòng của hai người cho cô, còn bản thân đến phòng làm việc định cư.
Nguyễn Hoàng Thái cùng Tinh Nhi đã ở chung với nhau.

Tinh Nhi không thèm ở nhà chạy luôn qua nhà Lưu Ánh Thư quyết tâm đeo dính cô.
“Ánh Thư, đây là giấy tờ nhà đất năm đó cậu tính cùng tớ định mở nhà hàng.

Bây giờ cậu về tớ giao lại cho cậu.

Mọi thứ đều đã sẵn sàng, bao giờ cậu muốn mở cửa đều được.”
Lưu Ánh Thư tạm thời không nghĩ đến chuyện kinh doanh.

Mà ngay bây giờ Bạch Đăng Vũ cũng không cho cô làm việc cực nhọc.

Bác sĩ dặn cô phải nghỉ ngơi, tâm trạng phải luôn thoải mái thì bệnh tình của cô mới tốt lên được.
“Dự án này chúng ta tính sau cũng được.

Tớ nghe nói sắp đến đám cưới của cậu và Nguyễn Hoàng Thái rồi đúng không?”
Tinh Nhi ngượng ngùng cười dịu dàng.

Lưu Ánh Thư nắm lấy tay Tinh Nhi.
“Xin lỗi cậu.

Nếu năm đó tớ không khiến cậu gặp nguy hiểm thì hai người đã cưới nhau từ lâu rồi.”
Ánh mắt Tinh Nhi phiếm hồng.
“Cậu đừng như vậy.

Tớ là vệ sĩ của cậu.

Là do tớ không bảo vệ tốt mới khiến cậu gặp nguy hiểm.

Năm đó nếu Luca có chuyện gì, cả đời này tớ cũng không tha thứ cho bản thân mình.”
Bạch Đăng Vũ ngồi bên cạnh vợ, nhìn hai người ôm nhau khóc mà không biết nên làm gì.
“Chuyện cũng đã qua rồi.

Hai người đừng buồn nữa.

Đám cưới cũng đến gần rồi, mấy ngày nữa anh dẫn em đi mua ít quần áo mới.”
Anh trai đã mua cho cô rất nhiều trang phục, nhưng Bạch Đăng Vũ vẫn cố chấp muốn đưa cô đi.

Đi cùng hắn cô cũng không từ chối.
Buổi tối trước khi đi ngủ, cô thường cùng hắn ngồi nói chuyện.
“Bạch Đăng Vũ, anh kể chuyện của chúng ta cho em nghe đi.”
Lưu Ánh Thư trông mong nhìn hắn.

Hắn lại khẽ v**t v* khuôn mặt cô.
“Anh cũng muốn kể cho em nghe, nhưng trong một lúc em không thể nhớ ra quá nhiều chuyện, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ.

Em đừng vội vàng, ở lại đây từ từ nhớ lại có được không?”
“Nếu anh không kể cho em nghe, em sẽ không nhớ ra được anh.

Hôm nào đó em thấy một chàng đẹp trai sẽ thích anh ta mà bỏ anh.”
Bạch Đăng Vũ nghẹn một bụng tức giận.
“Sao cả em cũng học theo Luca rồi?”
Từ vợ tới con, mỗi ngày đều uy h**p hắn.

Hắn thật tức chết mà.
“Được rồi.

Nhưng thay vì kể, em tự mình cảm nhận đi.”
Lưu Ánh Thư còn chưa hiểu ý của hắn thì hắn đã ôm lấy cô mạnh bạo hôn xuống.

Nụ hôn dịu dàng mà lưu luyến.

Theo lý cô nên đẩy hắn ra, nhưng không biết vì sao cô lại không làm như vậy.

Cô không hề bài xích đụng chạm của hắn, vừa có cảm giác thân thuộc lại vừa muốn tiến thêm
Vì hắn là chồng cô sao? Không, chỉ đơn giản là vì trong lòng cô cũng thích hắn.

Cô chủ động vòng tay qua cổ hắn.
“Vợ… em…”
Không đợi hắn nói hết câu cô đã hôn lên môi hắn.

Trong lòng hắn vui mừng, nụ hôn cũng trở nên dịu dàng hơn.

Hai người ôm chặt lấy nhau dây dưa không rời.
Lưu Ánh Thư cảm nhận một vật cạ nhẹ vào đùi cô.

Không nhìn thì thôi, nhìn xuống càng ngượng ngùng hơn.

Hai má cô đỏ ửng không dám nhìn thẳng hắn.
“Anh sẽ không làm gì đâu.

Đây chỉ là phản ứng bình thường khi anh tiếp xúc với vợ mà thôi.”
Hắn đột nhiên muốn trêu chọc cô.
“Anh vì em nhịn thật là cực khổ.”
Nhìn nét mặt cô biến hoá đa dạng khiến hắn bật cười.

Hắn hôn nhẹ lên má cô.
“Anh so với em còn mong chờ em sớm hồi phục trí nhớ hơn.

Nhưng những chuyện có thể gây nguy hiểm cho em anh sẽ không làm.

Cứ từ từ nhớ lại anh.

Anh vẫn luôn ở bên cạnh em.”
 
Cô Vợ Gả Thay Của Bạch Tổng
Chương 69: 69: Hôn Lễ Của Tinh Nhi


Bạch Đăng Vũ dẫn vợ và con trai đi mua sắm, sau đó ăn uống đến tối muộn mới về.

Nhưng khi hai người vừa về đến nhà lại gặp hai mẹ con của Lê Ánh Dương.
Sau khi chữa bệnh, tình trạng của Lê Ánh Dương đã ổn định hơn.

Cô đã nhận ra mọi người xung quanh, không còn điên điên khùng khùng như lúc trước.

Lưu Ánh Thư không biết hai người là ai, nhưng cô thấy thái độ của Bạch Đăng Vũ hình như không thích hai người này cho lắm.
“Ánh Thư.”
Bà Cẩm Vân lo lắng tiến về phía cô, Bạch Đăng Vũ liền nhanh chóng chặn bà ta lại.
“Đăng Vũ…”
Cô kéo nhẹ tay hắn, hai người này hình như có quen cô.

Bạch Đăng Vũ hết cách với cô đành mới cho hai người vào nhà.

Hắn ngồi cạnh cô kiên nhẫn giải thích.
“Đây là vợ của ông Lê Tuấn Anh, người cha trên danh nghĩa kia của em.”
Bạch Đăng Vũ từng kể cho cô nghe, ông ấy chưa từng đối tốt với cô, hai người trước mắt cũng đã từng ức h**p cô.

Hiện tại người cha kia của cô đã chết, còn hai người trước mặt cũng đã chịu kết cuộc thảm hại.

Cô cũng không oán trách gì họ nữa.
Bạch Đăng Vũ đem thân phận thật sự của cô nói sơ qua với hai người.
“Ánh Thư đã tìm được cha mẹ ruột, bây giờ cô ấy họ Lưu.”

Bà Cẩm Vân áy náy xin lỗi Lưu Ánh Thư.
“Xin lỗi con, năm đó là do mẹ sai.

Đã làm ra nhiều chuyện không phải với con.”
“Con quên hết rồi, mẹ cũng không cần để trong lòng.”
Lê Ánh Dương cũng lí nhí lên tiếng.
“Chị cũng xin lỗi em vì những việc làm năm đó.”
Lưu Ánh Thư tươi cười nhìn hai người, nụ cười vẫn hồn nhiên như ngày nào.

Mấy năm qua Bạch Đăng Vũ vẫn dùng danh nghĩa của Lưu Ánh Thư chu cấp cho hai mẹ con Lê Ánh Dương.
Lê Ánh Dương bây giờ không còn như lúc trước.

Cô nhìn Bạch Đăng Vũ chỉ cảm thấy nhục nhã.

Những việc trước kia cô làm, bây giờ nghĩ lại cô cũng thấy bản thân thật vô sỉ.

Cô chỉ muốn sống im lặng, làm một cô gái bình thường.

Cô cùng mẹ dành dụm được ít tiền, định sẽ mở tiệm hoa, như vậy sẽ không làm phiền Bạch Đăng Vũ và Lưu Ánh Thư nữa.

Cô sẽ chăm chỉ làm việc, để mẹ cô có cuộc sống tốt hơn.
Sau khi hai người nói rõ ý định từ chối chu cấp từ Bạch Đăng Vũ và Lưu Ánh Thư, thì vui vẻ ra về.

Hắn ôm cô vào lòng nhìn theo bóng dáng hai người.
“Hình như mọi chuyện đều đang diễn ra tốt đẹp.”
Lưu Ánh Thư mỉm cười.

Đúng vậy mọi chuyện đều đang diễn ra tốt đẹp.

Hôm nay cô lại nhớ ra vài chuyện.

Cô đã nhớ được vài khoảnh khắc cô và hắn bên nhau.
“Hai ngày nữa là đến đám cưới của Nguyễn Hoàng Thái và Tinh Nhi rồi.

Anh nghĩ em nên tặng gì mới tốt đây?”
“Em không cần suy nghĩ nhiều, anh đã chuẩn bị quà đầy đủ rồi.

Em chỉ cần đến dự lễ mà thôi.”
Hắn vẫn luôn chăm lo cho cô như thế.
“Em phát hiện ra hình như càng ngày em càng có cảm giác với anh.”
“Nếu vậy thì mỗi ngày anh sẽ không ngừng cố gắng.

Như vậy có thể sớm khiến em yêu anh đến điên dại rồi.”

“Cách này rất có tiềm năng, anh cứ thử đi.”
Cô vợ của hắn ngày càng tự tin, xinh đẹp quyến rũ.

Hắn rất vui vì điều này.
Ba ngày sau.
Hội trường hôn lễ dùng hoa màu tím để trang hoàng, trăm hoa đua nở tạo nên hương thơm dịu dàng mà lan tỏa.

Lưu Ánh Thư ngồi cùng Bạch Đăng Vũ và Luca.

Một nhà ba người nổi bật giữa đám đông khách khứa.
Tinh Nhi hạnh phúc nắm lấy tay Nguyễn Hoàng Thái.

Đây là khoảnh khắc cô mong chờ từ lâu.

Người mà cô yêu anh ta cũng yêu cô.

Anh cùng cô tạo nên một gia đình nhỏ.

Đám cưới của hai người là do một tay anh chuẩn bị.

Kể cả hoa để trang trí cũng theo sở thích của cô.
Mấy năm cô hôn mê anh luôn ở bên cạnh chăm sóc cho cô.

Người nhà của cô rất quý mến anh.

Sẽ không có một người đàn ông nào đối với cô tốt hơn anh.
Nhìn hai người trao nụ hôn ngay giữa lễ đường, mọi người đều vỗ tay hoan hô.
Một tia ký ức thoáng nhanh qua trong đầu Lưu Ánh Thư.

Dưới ánh nắng dịu nhẹ, cạnh bờ biển thơ mộng, hôn lễ của cô và Bạch Đăng Vũ.

Cô thoáng sững người quay đầu nhìn Bạch Đăng Vũ.

Ký ức kia có phải là hôn lễ hắn từng tổ chức cho cô? Tuy không có người tham dự nhưng đó là ký ức đẹp nhất của cô và hắn.
Năm đó cô gặp nạn ngay trong ngày hắn tổ chức cho cô một hôn lễ hoành tráng, hôn lễ để hắn chính thức công bố với mọi người, cô chính là người vợ mà hắn yêu thương nhất.

Sự mất tích của cô e rằng đã giáng một đòn chí mạng cho hắn.

Lúc đó hắn làm sao có thể vượt qua được chứ?
Nếu năm đó Luca không ở bên cạnh hắn có phải hắn đã điên loạn rồi không?
Cô nhẹ nắm lấy tay hắn.

Hắn nhìn cô cười thật dịu dàng.
“Đợi khi em nhớ ra tất cả, anh sẽ tổ chức cho em một hôn lễ còn lớn hơn.”
Cô biết lời hắn nói là thật, nhưng cô chỉ khẽ lắc đầu.
“Không cần quá lớn, chỉ cần như thế này là được rồi.”
Cô cũng không muốn hắn mệt mỏi vì phải tổ chức một hôn lễ quá lớn.

Lời này của cô chính là chấp nhận tương lai cùng hắn tổ chức hôn lễ.
Thay đổi mấy ngày qua của cô khiến hắn vui mừng.

Hắn không biết cô đã nhớ đến đâu nhưng có vẽ cô đã nhớ lại tình cảm của cô và hắn.

Hắn cứ chậm rãi đợi cô, đợi đến ngày cô chấp nhận lấy hắn lần nữa.
 
Cô Vợ Gả Thay Của Bạch Tổng
Chương 70: 70: Nên Nghĩa Vợ Chồng


Chiếc váy quá dài khiến Tinh Nhi bước đi cũng thấy mệt mỏi.

Từ lúc mặc áo cưới đến giờ cô còn chưa ăn gì, vừa đói vừa mệt.

Cô bước ra khỏi cửa thang máy, lê cái chân thể với bộ váy nặng nề về phòng.

Cánh cửa thang máy kế bên cũng mở ra.

Nguyễn Hoàng Thái bước ra ôm lấy cô bế lên.
“Hoàng Thái, anh làm gì vậy.”
“Mệt sao không nói với anh?”
Giờ phút này cô có chút ngượng ngùng nhìn anh.

Giọng lí nhí giải thích.
“Bên dưới còn rất nhiều khách khứa, em nghĩ em có thể tự mình trở về phòng, em cũng không yếu đuối đến như vậy.”
"Em có quyền yếu đuối trước mặt anh."
Anh ôm cô về đến phòng tân hôn của hai người, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.

Anh đi đến tủ đồ bên trong có sẵn quần áo của hai người.
Mọi thứ đều do anh chuẩn bị, cô biết anh chu đáo, nhưng vẫn không ngờ anh lại chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho cô như vậy.

Trái tim cô mềm nhũn, vui vẻ chạy đến ôm lấy anh.
“Cảm ơn chồng yêu.”
Hai chữ “chồng yêu” khiến Nguyễn Hoàng Thái vui không khép được miệng.

Anh giúp cô tháo xuống đồ cưới, cũng chuẩn bị sẵn một bồn nước ấm.

Cô ôm hôn anh, rồi đuổi khéo người ra ngoài.
“Sảnh lớn vẫn còn rất nhiều khách, anh mau xuống đó đi.”

Anh lưu luyến không muốn rời đi.

Nhưng bên dưới vẫn còn rất nhiều bà con và đồng nghiệp.

Anh chỉ có thể ôm lấy cô cắn nhẹ lên vai cô rồi rời đi.
“Đợi anh.”
Giữa anh và cô chưa từng xảy ra chuyện gì đi quá giới hạn.

Anh là một chàng trai tốt.

Lần đầu tiên của cô và anh, anh cũng đợi đến ngày đám cưới.

Dù cho cô chủ động quyến rũ, anh cũng giữ lại một tia lý trí mà từ chối cô.
“Em là cô gái anh thật lòng yêu.

Anh có thể đợi.

Không phải anh không muốn chạm vào em.

Anh chỉ mong em không lo lắng gì mà gả cho anh.

Vào ngày cưới, cũng chính là ngày em chính thức trở thành người phụ nữ của anh.

Anh muốn em biết anh vô cùng trân trọng em.

Dùng cả đời này để chứng minh lời nói của anh.”
Người đàn ông tốt này, ngày hôm nay đã trở thành chồng của cô.

Nhưng cô lại có chút hồi hộp.

Dù sao đây cũng là lần đầu cô trao thân cho người mình yêu.

Cô không biết mình phải làm gì.
Tắm xong, cô mặc vào bộ đồ ngủ mà anh chọn.

Có chút gợi cảm khiến cô ngượng ngùng.

Một bàn ăn thịnh soạn được gọi sẵn cho cô.

Cô ăn xong thì lên giường nằm đợi anh.

Cả ngày mệt mỏi khiến cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Đến khi anh về phòng thì cô đã ngủ say.
Anh nhẹ nhàng đi thẳng vào nhà tắm.

Đến khi anh ngồi bên giường mới mỉm cười nhìn cô.

Anh hôn nhẹ lên má cô thì thầm.
“Vợ yêu ngủ ngon.”
Nhưng anh vừa nằm xuống cô đã xoay người đè anh xuống giường.
“Chồng à! Anh định ngủ thật sao?”

Anh ôm lấy eo cô, trở người liền đảo khách thành chủ.

Hơi thở của anh nóng rực vờn quanh cổ cô.
“Anh vốn định ngủ, nhưng nếu vợ anh còn thức, anh phải chăm sóc vợ anh một chút mới được.”
Anh dịu dàng hôn lên môi cô.

Men rượu vẫn còn vương trên môi, nhưng anh không say rượu, anh say người.

Người vợ đã âm thầm yêu anh, chờ đợi anh quay đầu lại và nhìn thấy cô.
“Tinh Nhi, anh yêu em.”
Cô nhìn anh cười thật hạnh phúc.
“Em cũng yêu anh.”
Nụ hôn của anh rơi lên cổ cô, vụn vặt nhưng hữu lực.

Bàn tay vuốt nhẹ theo eo cô.

Dừng lại trên b* m*ng căng mọng.

Váy ngủ mỏng manh khiến thân hình xinh đẹp của cô như ẩn như hiện.

Dây áo nhẹ nhàng rơi xuống lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, khuôn ngực phập phồng theo hơi thở của cô.
Một cổ khí nóng dưới h* th*n khiến vật nào đó của Nguyễn Hoàng Thái ngẩn cao đầu, cọ nhẹ vào đùi non của cô.

Gương mặt Tinh Nhi liền đỏ bừng.
“Tinh Nhi, anh không thể nhịn được nữa.”
"Em cũng đâu có bắt anh nhịn."
Đây là lần đầu của cô, có hơi vụng về đáp lại anh.

Nhưng biểu hiện của cô lại khiến anh thêm phần k*ch th*ch.
Sự gần gũi với cô khiến anh từng chút, từng chút mất khống chế.

Lý trí nhường chỗ cho d*c v*ng chiếm hữu cả hai người.

Nhưng trong từng hành động vẫn lộ ra sự yêu thương anh dành cho cô.
Đêm đó là đêm đầu tiên của cô, minh chứng cô đã trở thành vợ của anh.

Nguyễn Hoàng Thái tự thề với lòng, đời này anh sẽ dành cho cô cả trái tim và tình yêu của anh.
Lưu Ánh Thư cảm thấy hơi mệt, có chút choáng váng.

Nhớ lại quá nhiều việc khiến cô bị đau đầu.

Bạch Đăng Vũ liền đưa cô sớm rời khỏi bữa tiệc.

Tình trạng của Lưu Ánh Thư đặt biệt.

Tinh Nhi và Hoàng Thái cũng sẽ không trách cô vì chuyện này.
"Anh đưa em đến bệnh viện."
"Không cầm đâu, ở nhà có thuốc.

Về nhà uống thuốc ngủ một giấc sẽ ổn."
Cô cố nở một nụ cười trấn an hắn.

Nhưng Bạch Đăng Vũ vẫn cảm thấy lo lắng.

Hắn biết cô đã nhớ lại thêm một số chuyện.

Đáng lý ra hắn không nên đưa cô đến lễ cưới.
Luca cũng lo lắng cho mẹ nhưng cậu nhóc biết mẹ cần được nghỉ ngơi.
"Ba chăm sóc mẹ nhé."
Bạch Đăng Vũ bế Lưu Ánh Thư lên phòng, mặc kệ cô phản kháng.
Anh đặt cô xuống giường liền đi lấy thuốc cho cô.
"Em uống thuốc trước đi, anh xuống nhà nấu cháo cho em."
Cô nắm lấy tay anh, giọng có chút giống như đang nhõng nhẽo.
"Đừng rời đi, anh ở lại với em có được không?"
Nhìn vào ánh mắt trong đợi của cô, hắn không thể nào nói ra lời từ chối.
"Được, anh ở đây trông em ngủ."
 
Back
Top Bottom