Ngôn Tình Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 647


Chương 647

Rốt cuộc Bạch quản gia cũng tiến vào đề tài chính, chỉ vết máu trên người Thịnh Hoàn Hoàn và phòng giải phẫu đang đóng chặt trước mặt: “Thiếu phu nhân gặp phải chuyện gì sao?”

“Tôi bị bắt cóc, là Mộ Tư cứu tôi.” Thịnh Hoàn Hoàn không muốn giấu giếm, cũng biết giấu không được.

Bạch quản gia biết chuyện trước kia của Thịnh Hoàn Hoàn và Mộ Tư, sắc mặt lập tức trở nên nặng nề, chỉ chỉ phòng giải phẫu: “Mộ tiên sinh bị thương?”

Thịnh Hoàn Hoàn gật đầu, giọng nói hơi khàn khàn: “Anh ta trúng một phát súng.”

Lúc này Hứa Trữ Viễn luôn không lên tiếng hừ lạnh: “Lão đại chúng tôi chắn đạn cho Thịnh tiểu thư, hiện tại sinh tử chưa biết ở trong đó, ông có thể đi chưa?”

Hứa Trữ Viễn âm u mà nhìn Bạch quản gia, ánh mắt thực không tốt.

Bạch quản gia ngẩn người, sau đó đứng lên, khoác áo khoác trên tay lên người Thịnh Hoàn Hoàn: “Thiếu phu nhân, lão gia còn cần tôi đi chăm sóc, tôi đi trước.”

“Được.”

Thịnh Hoàn Hoàn muốn cởi áo khoác trên người xuống, Bạch quản gia lập tức đè tay cô lại: “Nơi này lạnh, thiếu phu nhân đừng từ chối tâm ý của thiếu gia, tôi đi về trước, hy vọng Mộ tiên sinh bình an.”

Nói xong, ông lễ phép cúi người chào Hứa Trữ Viễn rồi rời khỏi nơi này.

Hứa Trữ Viễn nhìn theo Bạch quản gia rời đi, tầm mắt nhìn vào chiếc áo khoác trên người Thịnh Hoàn Hoàn, giọng điệu rất quái gở: “Xem ra Lăng Tiêu rất thương chị, lời đồn bên ngoài đều là giả.”

Thịnh Hoàn Hoàn nghiêng mặt đi: “Cậu muốn nói cái gì?”

Hứa Trữ Viễn dời mắt khỏi mặt cô: “Chị biết tâm ý của lão đại.”

“Tôi và Mộ Tư không có khả năng.”

Giọng Hứa Trữ Viễn có chút kích động: “Anh ấy vừa chắn một phát súng cho chị.”

“Thì tính sao?” Thịnh Hoàn Hoàn rất bình tĩnh, bình tĩnh đến vô tình.

Hứa Trữ Viễn khẽ mắng một tiếng, bực bội lấy một điếu thuốc ra, còn chưa châm lửa đã bị Thịnh Hoàn Hoàn đoạt đi: “Nơi này là bệnh viện, đừng hút thuốc ở chỗ này.”

Hứa Trữ Viễn tức giận trừng cô, lại dần dần tắt lửa giận dưới ánh mắt trầm tĩnh của Thịnh Hoàn Hoàn, cuối cùng bỏ điếu thuốc lại.

….

Bạch quản gia trở lại phòng bệnh, Lăng Tiêu đang ngồi trên sô pha, nhìn chằm chằm vào gương mặt ngủ say của Lăng Hoa Thanh.

Bạch quản gia đi đến trước mặt hắn, nhẹ giọng gọi một câu: “Thiếu gia, thiếu phu…”

Lăng Tiêu đột nhiên nâng tay lên, cắt ngang lời Bạch quản gia nói, sau đó đứng dậy đi ra bên ngoài.

Bạch quản gia nhìn bóng dáng thon dài của Lăng Tiêu thì vội vàng đi theo sau.

Lăng Tiêu ngừng lại bên cửa sổ, Bạch quản gia nói cho hắn nghe tin tức tìm hiểu được: “Thiếu gia, đêm nay thiếu phu nhân bị bắt cóc, là Mộ Tư cứu thiếu phu nhân, cậu ta… Cậu ta còn chắn một súng vì thiếu phu nhân.”

Bạch quản gia cẩn thận quan sát vẻ mặt của thiếu gia nhà mình, chỉ thoáng nhìn liền vội vàng cúi đầu, sau đó không dám nói thêm nửa lời.

Lăng Tiêu lấy điếu thuốc ra châm, sương khói làm mơ hồ ngũ quan thâm thúy, làm người ta không thấy rõ biểu cảm của hắn, qua sau một lúc lâu hắn mới nói một chữ: “Tra.”

“Thưa vâng.” Bạch quản gia lập tức gật đầu, nhận lệnh lui đi.
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 648


Chương 648

Tốc độ của Bạch quản gia rất nhanh, dù sao cũng liên quan đến mạng người, có cục cảnh sát tham gia điều tra, ông lấy thân phân người nhà của Thịnh Hoàn Hoàn bị bắt cóc, tìm luật sư gọi điện thoại đến cục cảnh sát hỏi một chút là ra.

Hai mươi phút sau, Lăng Tiêu đã biết được cả quá trình, cũng biết vợ chồng Mộ Thành Chu bắt cóc Thịnh Hoàn Hoàn đã bỏ mạng, bọn người Trần Vân Phàm đang lấy lời khai ở cục cảnh sát.

Hắn trầm mặc thật lâu, sau đó hỏi Bạch quản gia một câu: “Ba người đàn ông kia sẽ bị phán tù?”

Bạch quản gia trả lời: “Sẽ, chỉ là Trần Vân Phàm đã bị Cố Nam Thành nộp tiền bảo lãnh ra ngoài.”

Mọi người sớm đã biết chuyện của Cố Nam Thành và Trần Do Mỹ, gã tới cục cảnh sát nộp tiền bảo lãnh Trần Vân Phàm cũng không kỳ quái.

“Trần Vân Phàm phải không?” Lăng Tiêu lặp lại cái tên này một lần, mang theo khí thế lạnh lẽo kh*ng b* làm Bạch quản gia không khỏi rùng mình một cái.

Bạch quản gia phỏng đoán ý định của Lăng Tiêu: “Có cần đưa hắn vào tù mấy năm không?”

“Không cần, tạm thời đừng động vào hắn.” Lăng Tiêu lại châm điếu thuốc, lười biếng phun sương khói, nhưng dáng vẻ kia lại mang theo vài phần tà tính làm người ta sợ hãi: “Còn hai tên còn lại, vào tù rồi đừng để chúng trở ra.”

Vẻ mặt Bạch quản gia trở nên rất nghiêm túc: “Vâng, tôi cho người đi làm, chuyện này có cần nói với thiếu phu nhân không?”

Trong làn sương khói, ánh mắt Lăng Tiêu trầm trầm: “Cô ta không cần biết việc này.”

….

Tình trạng của Mộ Tư còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng, trước sau có không ít chuyên gia đi vào phòng giải phẫu, dù sao Mộ Tư cũng có thân phận, bệnh viện không dám chậm trễ

Mãi đến sau hừng đông một lúc, cánh cửa phòng giải phẫu mới bị mở ra, sắc mặt mấy bác sĩ mổ chính đều thực nặng nề.

Thịnh Hoàn Hoàn quyết định ở lại bệnh viện chăm sóc Mộ Tư, cô sợ anh tỉnh lại không chịu được đả kích.

Bác sĩ nói, có lẽ nửa người dưới của Mộ Tư sẽ mất đi tri giác, nói cách khác hai chân anh không đứng lên được nữa, trừ phi có kỳ tích xuất hiện.

Mộ Tư là người kiêu ngạo, kết quả này không khác gì bác sĩ tuyên bố anh bị bệnh nan y cả.

Cho nên trước khi anh tỉnh lại, cô không dám rời đi giây phút nào. Người hầu trong nhà đưa quần áo để thay cho cô, cô tắm nhanh rồi vội vàng trở lại phòng bệnh.

Rất nhanh Bạch quản gia liền truyền đạt tình trạng của Mộ Tư cho Lăng Tiêu: “Thiếu gia, Mộ Tư bị bắn trúng sau eo, có khả năng không đứng lên được nữa.”

Mắt Lăng Tiêu trầm xuống: “Cô ta đâu?”

“Thiếu phu nhân đi theo vào phòng bệnh, vẫn luôn không rời đi.”

Lăng Tiêu nghe xong thì trầm mặc một lát, sau đó dặn dò Bạch quản gia: “Đi tìm những chuyên gia quyền uy nhất toàn Hải Thành đến cho tôi.”

Bạch quản gia ngẩn người, sau đó hiểu ra tâm tư của Lăng Tiêu: “Vâng, tôi lập tức đi làm.”

Mộ Tư không thể ngã xuống, ít nhất không thể vì cứu thiếu phu nhân mà ngã xuống, nếu không cô sẽ nhớ thương anh ta cả đời, đây là điều thiếu gia không cho phép.

Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của Bạch quản gia.

Bạch quản gia đi rồi, giọng nói của Lăng Hoa Thanh đột nhiên vang lên phía sau Lăng Tiêu: “Tiêu Nhi.”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 649


Chương 649

Lăng Tiêu xoay người, lập tức đối diện với đôi mắt sắc bén của Lăng Hoa Thanh, hiển nhiên ông ta đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa hắn và Bạch quản gia!

Lăng Tiêu thu lại cảm xúc, đi đến bên giường bệnh: “Ba, giải phẫu rất thành công, không bao lâu nữa là ba có thể xuất viện.”

Lăng Hoa Thanh nhìn Lăng Tiêu, giọng nói mang theo tức giận: “Những lời ba nói với con, con quên hết rồi sao?”

Lăng Tiêu thản nhiên nhìn thẳng vào mắt Lăng Hoa Thanh: “Con không dám quên.”

Lăng Hoa Thanh nhìn hắn một lúc, sau đó nhịn đau nắm chặt tay Lăng Tiêu: “Tiêu Nhi, rời khỏi cô gái kia, đừng làm ba thất vọng.”

….

Buổi sáng hôm đó, hầu hết chuyên gia quyền uy của Hải Thành đều chạy tới bệnh viện, bọn họ đang đợi Mộ Tư tỉnh lại để tìm hiểu tình trạng của anh.

Những chuyên gia đó đại diện cho giới y học của Hải Thành, hiện giờ đều chờ ở ngoài phòng bệnh của Mộ Tư, làm Thịnh Hoàn Hoàn và Hứa Trữ Viễn rất bất ngờ, sau đó Thịnh Hoàn Hoàn thấy được Bạch quản gia…

Bạch quản gia nói với Thịnh Hoàn Hoàn đây là ý của Lăng Tiêu.

Thịnh Hoàn Hoàn không biết vì sao Lăng Tiêu lại làm thế, nhưng lại rất cảm kích hắn, dù sao người có khả năng kêu gọi như vậy ở Hải Thành cũng không nhiều lắm.

Những chuyên gia quyền uy bên ngoài đang nói chuyện với bác sĩ mổ chính của Mộ Tư, Thịnh Hoàn Hoàn trở về phòng bệnh rồi ngồi xuống bên giường.

Mặt Mộ Tư không còn chút máu, trên miệng mũi cũng đeo chụp dưỡng khí, chi giả trên đùi bị lấy xuống, một bên chăn trống rỗng.

Công hiệu gây tê lui đi, Mộ Tư dần dần tỉnh lại, có thể là miệng vết thương đau quá nên ngũ quan xinh đẹp của anh nhăn chặt lại nhau.

“Mộ Tư, anh tỉnh rồi.” Thịnh Hoàn Hoàn đứng lên, cười cười với anh.

Mộ Tư thấy cô, nhất thời có chút hoảng hốt, giống như về tới quá khứ, vừa tỉnh lại là nhìn thấy gương mặt nghịch ngợm lại xinh đẹp của cô.

Vì có quan hệ vị hôn phu hôn thê nên vợ chồng Thịnh Xán rất khoan dung với Mộ Tư, thậm chí anh còn có phòng riêng ở Thịnh gia, nằm ngay bên cạnh phòng của Thịnh Hoàn Hoàn.

Đôi khi trễ quá, anh sẽ trực tiếp ở lại Thịnh gia.

Thịnh Hoàn Hoàn sẽ thường xuyên xốc chăn của Mộ Tư, chui vào lòng anh, vợ chồng Thịnh Xán rất bất đắc dĩ về chuyện này, chỉ nói với Mộ Tư là trước khi Thịnh Hoàn Hoàn thành niên thì không được làm chuyện gì với cô.

“Mộ Tư?” Nghe Thịnh Hoàn Hoàn gọi, Mộ Tư thoát khỏi hồi ức, anh đưa mắt đánh giá cô một lát, sau đó nói một câu: “Em không có việc gì thì tốt rồi.”

Trái tim phụ nữ rất cảm tính, câu đầu tiên Mộ Tư nói khi tỉnh lại làm mũi Thịnh Hoàn Hoàn cay cay: “Tôi không có gì, anh bị thương ở eo, tình hình không tốt lắm.”

Cô tin tưởng Mộ Tư, dù sao bệnh tình còn chưa xác định, trước khi bác sĩ tuyên bố hết cách thì anh vẫn có thể giữ được bình tĩnh, nội tâm anh luôn mạnh mẽ hơn người khác.

Mộ Tư nhìn Thịnh Hoàn Hoàn, im lặng chờ cô nói tiếp.

Tầm mắt Thịnh Hoàn Hoàn dời đến hai chân anh, ngẩng đầu nhìn về phía anh: “Hiện tại anh thử động đậy chân mình thử xem.”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 650


Chương 650

Mộ Tư thử làm, nhưng rất nhanh sắc mặt anh liền thay đổi, anh lại nhìn Thịnh Hoàn Hoàn, dùng giọng điệu thực bình tĩnh mà nói với cô: “Hoàn Hoàn, hình như nửa người dưới của anh không có cảm giác.”

Thịnh Hoàn Hoàn mím môi, xốc chăn dưới thân Mộ Tư lên, tay nhẹ nhàng ấn lên đùi anh rồi ngẩng đầu: “Vầy thì sao?”

Mộ Tư lắc lắc đầu.

Thịnh Hoàn Hoàn hơi dùng sức: “Như vậy thế nào?”

Mộ Tư vẫn lắc đầu, Thịnh Hoàn Hoàn lại tăng lực lên: “Như vậy?”

Lần này Mộ Tư không đáp lại, một lát sau anh thở dài rồi nói với Thịnh Hoàn Hoàn: “Hoàn Hoàn, đừng lao lực, đi gọi bác sĩ vào đi!”

Thịnh Hoàn Hoàn nghe thấy giọng nói của Mộ Tư thì trong lòng đặc biệt không dễ chịu, cô sợ mình nhịn không được mà bật khóc, vội gật gật đầu rồi xoay người đi mở cửa phòng.

Hứa Trữ Viễn là người đầu tiên tiến lên: “Lão đại tỉnh?”

Thịnh Hoàn Hoàn gật đầu, buông then cửa ra: “Anh ấy tỉnh, các người chọn vài người vào đi!”

Mười mấy chuyên gia bên ngoài không có khả năng đi vào hết

Bác sĩ mổ chính gật đầu, dẫn mấy ngôi sao sáng giới y học vào phòng bệnh, những người khác thì chờ ở bên ngoài.

Thịnh Hoàn Hoàn muốn đi vào nghe một chút, lại bị chuyên gia phía trước ngăn cản: “Cô và bệnh nhân có quan hệ gì?”

Chuyên gia hỏi cô.

Thịnh Hoàn Hoàn bị hỏi nghẹn họng.

Chuyên gia nói tiếp: “Chúng tôi phải kiểm tra thân thể bệnh nhân, cô không tiện vào.”

Nửa người dưới đương nhiên cũng bao gồm bộ phận kia của người đàn ông. Thịnh Hoàn Hoàn nghe hiểu nên lập tức lui về phía sau hai bước, cánh cửa đóng lại trước mặt cô.

Chỉ qua vài phút, cửa phòng đã mở ra, các chuyên gia đi ra từ trong đó.

Thịnh Hoàn Hoàn lập tức tiến lên hỏi: “Tình hình của anh ấy thế nào?”

Các chuyên gia nhìn cô một cái, nhưng không trả lời, bác sĩ mổ chính lắc đầu với cô, dẫn một đám chuyên gia quyền uy đi phòng họp.

Lúc này Hứa Trữ Viễn cũng đi ra: “Chị vào đi, anh ấy cần chị.”

Thịnh Hoàn Hoàn kéo anh ta: “Nói cho tôi biết tình trạng của anh ấy.”

Hứa Trữ Viễn cúi đầu không nhìn cô, dùng sức rút tay áo khỏi tay Thịnh Hoàn Hoàn: “Tự chị đi hỏi đi.”

Thịnh Hoàn Hoàn tức giận: “Hứa Trữ Viễn.”

Rốt cuộc cũng Hứa Trữ Viễn ngẩng đầu, hai mắt đỏ rực, giọng nói mang theo oán trách mãnh liệt: “Anh ấy không cho chúng tôi nói với chị.”

Nói xong, anh ta đấm một đấm vào bức tường trắng.

Trong lòng Thịnh Hoàn Hoàn hơi đau đớn, xem ra tình hình của Mộ Tư không lạc quan, cô không hỏi thêm nữa mà xoay người vào phòng bệnh.

Mộ Tư bình tĩnh nằm trên giường bệnh, thậm chí còn cười cười với cô.

“Mộ Tư…”

“Hoàn Hoàn, anh mệt rồi, muốn ngủ một lát.”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 651


Chương 651

Thịnh Hoàn Hoàn vừa mở miệng thì Mộ Tư đã cắt ngang câu hỏi của cô.

Thịnh Hoàn Hoàn cũng rất muốn mỉm cười với anh, nhưng cô cười không nổi: “Được, tôi ở đây với anh.”

Mộ Tư không từ chối mà nhắm mắt lại.

Thịnh Hoàn Hoàn đứng đó một lúc lâu, bỗng tiến lên thò tay vào trong chăn, đặt lên bên xương hông của anh, cách lớp áo chậm rãi di chuyển từ xương hông của anh qua bụng.

Mặt Mộ Tư không chút thay đổi, cả mày cũng không run lên một chút, mí mắt không mở ra.

Thời khắc này, hốc mắt Thịnh Hoàn Hoàn đỏ lên.

Phần dưới bụng hoàn toàn tê liệt, không có chút tri giác nào.

Sau khi đi ra từ phòng họp, hơn phân nửa số chuyên gia bỏ đi, người rời đi đều lắc đầu, tỏ vẻ họ bất lực.

Còn lại không bao nhiêu chuyên gia, đáp án họ đưa ra cũng không lạc quan, chỉ nói sẽ làm hết sức, bảo họ đừng ôm hy vọng quá lớn.

Bạch quản gia trở lại phòng bệnh của Lăng Hoa Thanh thì phát hiện trong phòng có khách không mời mà đến.

Lam Nhan mang một bó hoa đến thăm Lăng Hoa Thanh, lúc này đang ngồi bên giường gọt táo, còn kể những chuyện lý thú trong công việc của mình cho Lăng Hoa Thanh nghe.

Mà Lăng Tiêu thì ngồi trên sô pha xem di động.

Bạch quản gia chào hỏi Lam Nhan rồi đi đến trước mặt Lăng Tiêu nói nhỏ: “Thiếu gia…”

Vừa mở miệng, Lăng Tiêu liền liếc nhìn ông một cái, Bạch quản gia lập tức khép miệng lại, nuốt lời nói đã đến bên miệng xuống.

“Bạch quản gia.” Lăng Hoa Thanh gọi ông.

Bạch quản gia lập tức đi đến bên cạnh Lăng Hoa Thanh: “Lão gia.”

“Tuổi ông cũng lớn, chuyện chăm sóc người bệnh cứ giao cho người trẻ tuổi đi, còn phải làm phiền Bạch quản gia tốn nhiều tâm tư cho Thiên Vũ, tối hôm qua cả đêm không ngủ đúng không, mau về phủ nghỉ ngơi đi!”

“Lão gia…” Vừa mở miệng liền thoáng nhìn thấy Lăng Tiêu lắc lắc đầu với mình, Bạch quản gia lập tức sửa miệng: “Cảm ơn lão gia thông cảm, tôi lập tức trở về nghỉ ngơi.”

Bạch quản gia đi rồi, Lăng Hoa Thanh nhìn về phía Lam Nhan mà cười hỏi: “Không ngại bác tự chủ trương chứ?”

Lam Nhan rất bất ngờ: “Đương nhiên không, có thể tới chăm sóc bác trai là phúc khí của cháu, mấy ngày nay cháu cũng rảnh, chỉ cần bác trai không chê cháu ồn thì ngày nào cũng tới thăm bác được.”

Lam Nhan ước gì ngày nào cũng tới bệnh viện, như vậy cô ta có thể thường xuyên gặp mặt Lăng Tiêu, còn có thể tìm cơ hội ở bên hắn. Hơn nữa cô ta cũng có thể mượn cơ hội này giành được yêu thích của Lăng Hoa Thanh.

Lăng Hoa Thanh là người đàn ông khôn khéo, tâm tư của Lam Nhan căn bản không giấu được ông ta, chẳng qua đây là điều ông ta muốn, cho nên mới dung túng cô ta mà thôi.

Lăng Hoa Thanh cười nói: “Sao lại sẽ ghét bỏ, tính tình Tiêu Nhi nặng nề, cháu lại biết ăn nói, vừa vặn có thể giải buồn cho bác.”

Lam Nhan lộ vẻ mặt thẹn thùng, bưng quả táo đã gọt lên: “Bác ăn chút táo ạ.”

“Bác ăn không vô.” Lăng Hoa Thanh xua tay, chỉ vào Lăng Tiêu ngồi trên sô pha: “Bác thấy vừa rồi nó chưa ăn gì, cháu cầm đi cho nó ăn đi!”

“Được.”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 652


Chương 652

Lam Nhan xoay người bưng táo đến trước mặt Lăng Tiêu, dịu dàng mà mỉm cười: “A Tiêu, ăn chút táo đi anh.”

Lăng Tiêu gật đầu, lại không nhúc nhích.

Lam Nhan hơi xấu hổ, đặt trái cây lên bàn: “Em mua rất nhiều trái cây, đều rất tươi, em đi rửa mang đến cho anh.”

Lăng Tiêu nhàm chán mà cất điện thoại đi rồi đứng lên, nói với Lăng Hoa Thanh: “Ba, con về công ty trước, trễ chút lại đến thăm ba.”

“Ừ, con đi đi!” Lăng Hoa Thanh không giữ hắn lại, chỉ nhìn về phía Lam Nhan đang xấu hổ: “Cháu đi tiễn Tiêu Nhi đi.”

Lúc này Lăng Tiêu đã đi ra khỏi phòng bệnh, Lam Nhan cúi đầu chào Lăng Hoa Thanh rồi lập tức đi theo ra ngoài: “A Tiêu, chờ em với.”

Lăng Tiêu đi ở phía trước, Lam Nhan sợ người ta nhận ra mình nên vừa kéo khẩu trang vừa bước chậm theo sau Lăng Tiêu: “A Tiêu, thang máy ở đây.”

Lam Nhan chỉ chỉ thang máy bên đường đi, chỉ thấy Lăng Tiêu đi nhanh về phía trước, bước chân của hai vệ sĩ phía sau cũng không tạm dừng lấy một giây.

Mặt Lam Nhan trắng bệch, trước kia Lăng Tiêu không phải như thế với cô ta.

Tuy rằng trước kia Lăng Tiêu không nói nhiều với cô ta, nhưng tóm lại không lạnh nhạt như một thanh kiếm sắc nhọn đâm thẳng vào người cô như vậy.

Thấy Lăng Tiêu càng đi càng xa, Lam Nhan cắn cắn môi, bước nhanh đuổi theo, rốt cuộc cũng thấy Lăng Tiêu dừng bước.

Lam Nhan thầm vui vẻ, vội chạy tới: “Lăng Tiêu…”

Bỗng nhiên, Lam Nhan đột nhiên im bặt, cô ta thấy Lăng Tiêu ngừng lại bên cửa sổ một phòng bệnh, cửa sổ rộng mở, bên trong chỉ có một cái giường, một người đàn ông trẻ đang nằm ở đó.

Lam Nhan nhận ra người bên trong, anh ta là Mộ Tư có danh xưng Ngũ Thiếu ở Hải Thành, còn từng có hôn ước với Thịnh Hoàn Hoàn.

Lúc này bên giường Mộ Tư có một cô gái đang nằm sấp, tay Mộ Tư đang đặt trên mặt cô, ngón tay tinh tế miêu tả ngũ quan cô, trên gương mặt đầy vẻ dịu dàng.

Cô gái kia là… Thịnh Hoàn Hoàn?

Lam Nhan không ngờ lại nhìn thấy hình ảnh này ở bệnh viện, hơn nữa Lăng Tiêu còn đứng ở chỗ này.

Lam Nhan nghiêng mặt đi, lén đánh giá sắc mặt Lăng Tiêu, trong lòng đặc biệt kích động: Lần này Thịnh Hoàn Hoàn xem như hoàn toàn tiêu đời rồi!

Còn chưa ly hôn với Lăng Tiêu đã không chờ nổi muốn nối lại tình xưa với bạn trai cũ, là đàn ông đều không thể chịu được!

Bước chân Lăng Tiêu chỉ dừng lại một lát, rất nhanh đã sải bước đi đến cuối hành lang, Lam Nhan vội đuổi kịp rồi đi vào thang máy với Lăng Tiêu.

“Người đàn ông vừa rồi là Mộ Tư sao?” Lam Nhan cẩn thận nhìn Lăng Tiêu: “Nghe nói anh ta có một thanh mai trúc mã tên là Bạch Tuyết, hai người từ nhỏ đã tự ước hẹn cả đời, sau này Bạch Tuyết bị Thịnh Xán bắt đi, Mộ Tư cho rằng cô ta đã chết.”

“Em còn nghe nói là vì Thịnh Hoàn Hoàn thích Mộ Tư nên Thịnh Xán mới cầm tù Bạch Tuyết, ép Mộ Tư và Thịnh Hoàn Hoàn ở bên nhau, mãi đến trước một ngày hai người kết hôn, Bạch Tuyết trốn thoát, hôm sau Mộ Tư hủy hôn ngay đương trường rồi về tới bên cạnh Bạch Tuyết.” Thấy Lăng Tiêu không ngăn mình lại, Lam Nhan tiếp tục nói: “Khoảng thời gian trước còn có truyền thông đưa tin, Mộ Tư chuyển một nửa cổ phần trên tay mình cho anh em Bạch Tuyết, xem ra thật sự rất yêu Bạch Tuyết, vừa rồi chắc cô gái kia chính là Bạch Tuyết, ánh mắt Mộ Tư nhìn cô ấy thật dịu dàng, tràn ngập tình yêu.”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 653


Chương 653

Lăng Tiêu nghiêng mặt đi, mắt đen sắc bén như đao: “Cô nghe nói thật nhiều.”

Ánh mắt lúc này của Lăng Tiêu làm Lam Nhan sợ hãi, nụ cười của cô ta cũng trở nên miễn cưỡng: “Em có người bạn quen biết Bạch Tuyết.”

Ý cô ta là những lời này đều là nghe được từ miệng Bạch Tuyết.

Lam Nhan luôn cho rằng Mộ Tư chịu chuyển một nửa cổ phần trên tay cho anh em Bạch Tuyết thì nhất định là vì rất yêu Bạch Tuyết. Mãi đến vừa rồi, Lam Nhan mới phát hiện mình sai rồi.

Bọn họ đều bị Mộ Tư lừa, rõ ràng người đàn ông này yêu Thịnh Hoàn Hoàn mới đúng, chỉ khi nào trong lòng cất giấu tình yêu thâm trầm thì ánh mắt nhìn đối phương mới dịu dàng như vậy.

Cô ta nói vậy với Lăng Tiêu là muốn hắn biết Mộ Tư yêu Thịnh Hoàn Hoàn, mà Thịnh Hoàn Hoàn cũng còn vươn vấn tình xưa với Mộ Tư.

Nếu không Thịnh Hoàn Hoàn sẽ không mặc kệ thân phận Lăng thiếu phu nhân mà chạy đến bệnh viện chăm sóc bạn trai cũ của mình như vậy.

Tiễn Lăng Tiêu đến ngoài cửa bệnh viện, Lam Nhan đạt thành mục đích, tâm tình sung sướng xoay người trở vào bệnh viện, cô ta tin chắc rất nhanh Lăng Tiêu sẽ ly hôn với Thịnh Hoàn Hoàn, cho nên mình phải nỗ lực chiếm được sự yêu thích của Lăng Hoa Thanh.

Sau khi lên xe, khí thế quanh người Lăng Tiêu lập tức trầm xuống, giống như một ngọn núi băng ngàn năm không ngừng phóng ra hàn khí, tài xế cảm thấy sau lưng phát lạnh, không dám thở mạnh một cái.

Ngón tay thon dài thưởng thức di động trong tay, một lát sau Lăng Tiêu vẫn gọi điện thoại cho Bạch quản gia: “Xác định tình trạng của Mộ Tư chưa?”

“Thưa rồi, thiếu gia, nửa người dưới của cậu ta đều tê liệt, cả năng lực sinh dục cũng mất.”

“Trị không hết?” Lăng Tiêu nhăn chặt mày kiếm lại.

Bạch quản gia thở dài: “Hy vọng xa vời, các chuyên gia hôm nay đến bệnh viện xem qua đều nói không có cách nào.”

Lăng Tiêu nghe xong thì tắt máy, sau đó gửi tin nhắn cho Đường Dật: “Khi nào về nước?”

Đường Dật đáp lại hai chữ: “Sắp rồi.”

“Bao lâu?”

Vài giây sau, Đường Dật trực tiếp gọi lại cho Lăng Tiêu: “Thế nào, trong nước đã xảy ra chuyện gì mà cần tôi lập tức trở về?”

Lăng Tiêu lặng lẽ nói: “Tối hôm qua Thịnh Hoàn Hoàn bị người ta bắt cóc, Mộ Tư thay cô ta chắn một súng, hiện tại nửa người dưới tê liệt, mấy lão già ở Hải Thành đều bó tay hết cách.”

“Cái gì?” Đường Dật đặc biệt khiếp sợ: “Mộ Tư chắn đạn cho Thịnh Hoàn Hoàn, hiện tại có phải Thịnh Hoàn Hoàn cảm động đến mức muốn lấy thân báo đáp không? Anh phải cẩn thận một chút, không là mấy ngày nữa cô ấy sẽ ly hôn với anh đấy.”

Hồi lâu không nghe thấy tiếng nói của Lăng Tiêu, Đường Dật cảm thấy sau lưng lạnh cả người: “Rồi rồi rồi, tôi lập tức mua vé máy bay về nước, giao chuyện bên Hàn Quốc cho Thịnh Tư Nguyên.”

“Hai vợ chồng già này lợi hại hơn tôi nghĩ nhiều, hiện tại sức khỏe của Hàn lão gia tử đã không đáng ngại, bệnh kín của Hàn phu nhân cũng đã trị hết, vợ chồng họ đang tích cực chuẩn bị cho chuyện mang thai. Hiện tại ngày nào cũng có người đến cửa nhà Hàn Tín chào hỏi, chờ vợ chồng Thịnh Tư Nguyên xem bệnh cho họ, trong lúc vô tình đã tạo dựng không ít quan hệ thay Hàn Tín, hiện tại vợ chồng Hàn Tín còn không muốn thả người về.”

Dừng một chút, Đường Dật lại tìm đường chết mà hỏi một câu: “Nhưng nói gì thì nói, vợ anh bị người ta bắt cóc, vì sao Mộ Tư lại đi cứu?”

Vừa rồi nói xong, bên kia đã tắt máy.
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 654


Chương 654

Đường Dật nhướng mày nhìn di động, lát sau thì cười cười: “Người anh em, cứ giả vờ đi, chờ ngày nào đó vợ mình chạy theo người khác thật thì có nước ngồi khóc.”

Từ lúc Lăng Tiêu hỏi ngày anh về thì Đường Dật liền biết trái tim Lăng Tiêu đã luân hãm, nếu không ác ma máu lạnh này sao lại đột nhiên tốt bụng mà quan tâm Mộ Tư chết hay sống?

Chỉ mong hắn có thể sớm thản nhiên đối mặt với lòng mình, nhưng vừa rồi hắn tắt máy là vì thẹn quá thành giận sao?

Tâm tình Đường Dật rất tốt: “Lăng gia thẹn quá thành giận, thật là trăm năm khó gặp!”

Một đêm không ngủ, hơn nữa đã nhiều ngày bôn ba, Thịnh Hoàn Hoàn thật sự rất mệt, cô nằm sấp bên mép giường Mộ Tư mà ngủ thật say.

Di động của cô đã vang lên mấy lần, đều bị Mộ Tư tắt ngang, trừ nhắn trả lời Thịnh phu nhân ra thì những người khác đều không quan tâm đ ến, anh tắt điện thoại của cô đi.

Đầu ngón tay Mộ Tư nhẹ nhàng đảo qua quầng thâm dưới mắt Thịnh Hoàn Hoàn, trong mắt hiện lên vẻ đau lòng: “Em cần ngủ một giấc.”

Thịnh Hoàn Hoàn ngủ không an ổn, bởi vì trong lòng vướng bận rất nhiều chuyện

Cô mơ thấy Tương Tuấn Tài từ chối cô, mơ thấy Chu Tín đã trở lại, thấy mình bị đuổi ra Thịnh Thế, thấy ánh mắt thất vọng của Thịnh phu nhân.

Cô còn mơ thấy Lăng Tiêu lạnh nhạt nhìn cô và nói: “Thịnh Hoàn Hoàn cô chống chọi không nổi, cuối cùng còn không phải lại dựa vào tôi.”

Mày cô càng nhăn chặt, bàn tay đặt trên chăn cũng siết lại thành đấm, bất lực lại kiên cường nói mớ: “Không… Tôi có thể… Tôi có thể chống chọi được…”

Nghe Thịnh Hoàn Hoàn nói mớ, trong lòng Mộ Tư đau đớn kịch liệt, cô vốn có thể vô ưu vô lự, hiện giờ lại bị cuộc sống ép tới không thở nổi, tất cả đều do anh mang đến. Nếu năm đó người cô chọn là Lăng Tiêu hoặc là ai khác thì có lẽ hiện tại sẽ sống rất hạnh phúc!

Nhìn Thịnh Hoàn Hoàn nhíu chặt mày, Mộ Tư đặt tay lên tóc cô, nhẹ nhàng an ủi: “Anh tin tưởng em có thể chống chọi được, bởi vì em còn có anh, anh sẽ luôn ở bên em, để em biến thành dáng vẻ em muốn, ngủ đi… Không có việc gì… Em còn có anh…”

Dần dần, mày Thịnh Hoàn Hoàn cũng thả lỏng, hô hấp trở nên vững vàng.

Nhìn Thịnh Hoàn Hoàn nằm ngay ở nơi mình giơ tay là có thể với tới, Mộ Tư rất muốn thời gian vĩnh viễn dừng lại vào thời khắc này, đã thật lâu khoảng cách giữa anh và cô không gần đến như thế!

Thịnh Hoàn Hoàn ngủ một giấc từ giữa trưa tới chạng vạng, trong phòng bệnh có hai cảnh sát tới, họ tới tìm cô và Mộ Tư ghi lời khai.

Hai mươi phút sau, bọn họ rời đi.

Hứa Trữ Viễn cho người đưa bữa tối tới, rất phong phú, nhưng hiện tại Mộ Tư chỉ có thể ăn chút thức ăn lỏng, hơn nữa anh không thể ngồi dậy, chỉ có thể để người ta đút từng ngụm từng ngụm.

Trong phòng bệnh chỉ có cô và Hứa Trữ Viễn, hai vệ sĩ còn lại canh giữ ở ngoài cửa, chuyện đút ăn tất nhiên rơi lên đầu Thịnh Hoàn Hoàn.

Giữa trưa Mộ Tư chỉ uống mấy ngụm canh, hiện tại Thịnh Hoàn Hoàn muốn đút anh ăn chút cháo.



Trong phòng bệnh hành lang bên kia, Lăng Hoa Thanh vừa ăn một chút, hiện tại có thể ngồi dậy.

Lam Nhan đỡ ông ta xuống giường: “Bạc trai, cháu đỡ bác ra ngoài hành lang đi một chút, nằm lâu thân thể lại càng đau nhức.”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 655


Chương 655

Lăng Hoa Thanh gật đầu: “Được, nghe cháu.”

Lam Nhan đỡ Lăng Hoa Thanh đi về hướng phòng bệnh của Mộ Tư, miệng lại nói: “Bạc trai, nói ra cũng khéo, vừa rồi cháu thấy được Thịnh tiểu thư ở bên này, hình như thân thích của cô ấy vào viện.”

Bước chân Lăng Hoa Thanh khựng lại: “Thịnh Hoàn Hoàn?”

Lam Nhan gật đầu: “Vâng, ngay ở gian phòng phía trước kia.”

Lăng Hoa Thanh nhớ tới cuộc đối thoại hồi sáng với Lăng Tiêu, sắc mặt trầm xuống: “Cháu đỡ bác qua đó xem.”

Lam Nhan cười cười: “Vâng.”

Bệnh viện phải bảo đảm thông gió, mỗi buổi sáng lao công quét dọn vệ sinh sẽ mở cửa trong và cửa sổ ra, làm không khí được lưu thông, như vậy không khí trong phòng bệnh sẽ tốt hơn rất nhiều, người bệnh cũng không cảm thấy ngột ngạt.

Xuyên qua cửa sổ, Lăng Hoa Thanh và Lam Nhan thấy Thịnh Hoàn Hoàn đang cẩn thận đút cho Lăng Tiêu ăn.

Mặt Lăng Hoa Thanh lập tức đen thui, tay siết chặt, tay Lam Nhan bị ông ta siết đau, nước mắt suýt rơi xuống.

Lam Nhan không ngờ phản ứng của Lăng Hoa Thanh lại dữ dội như thế, nhưng ngẫm lại trước kia bởi vì mưu sát gian phu nên ông ta mới ngồi tù nhiều năm như thế, trong lòng cô ta lại buông lỏng.

Nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của Lăng Hoa Thanh, cô ta không khỏi thầm lau mồ hôi cho Thịnh Hoàn Hoàn.

Lăng Hoa Thanh không cách nào chịu nổi chuyện này, lần này Thịnh Hoàn Hoàn xong đời, cho dù ly hôn thì chỉ sợ trước lúc đó cũng phải nếm chút khổ sở.

“Các người là ai, nơi này là phòng bệnh tư nhân, không có việc gì thì đi mau.” Vệ sĩ canh giữ bên ngoài phòng bệnh thấy hành động của hai người lạ thường thì lên tiếng xua đuổi.

Nghe thấy giọng nói này, Thịnh Hoàn Hoàn ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy gương mặt hung ác của Lăng Hoa Thanh, cô không khỏi cứng lại.

Ngoài phòng bệnh, Lăng Hoa Thanh hừ lạnh một tiếng: “Lam Nhan, đi.”

Hai người rất nhanh đã biến mất ở cửa sổ, Thịnh Hoàn Hoàn cũng không để việc này trong lòng, cô dời mắt đi, khi đút thêm cho Mộ Tư thì anh lại lắc lắc đầu: “Anh ăn không vô.”

Thịnh Hoàn Hoàn nhăn mày lại, anh chỉ ăn có một chút.

Mộ Tư cười cười với cô, không có sức lực mà nói: “Em đi ăn đi, ăn xong thì về nhà, em vừa nhận chức còn rất nhiều chuyện chờ em đi làm, nơi này có Trữ Viễn là được.”

Thịnh Hoàn Hoàn không từ chối, hiện tại cô thật sự hận không thể bẻ mình thành hai mảnh để dùng: “Được, anh cũng đừng nghĩ quá nhiều, dưỡng thương cho tốt trước, mỗi ngày tôi sẽ dành thời gian tới bệnh viện thăm anh.”

Thịnh Hoàn Hoàn cũng không áy náy về vết thương của Mộ Tư, vợ chồng Mộ Thành Chu vốn nhắm vào anh, cô chỉ là người vô tội bị Mộ Tư liên lụy. Nhưng Mộ Tư chắn súng cho cô cũng là sự thật, về tình về lý cô cũng không thể mặc kệ anh, lương tâm của cô không cho phép.



“Người đàn ông kia là ai?” Trở lại phòng bệnh, Lăng Hoa Thanh nhìn Lam Nhan, ánh mắt có chút dọa người.

Lam Nhan cố nén đau đớn trên cổ tay mà nói với Lăng Hoa Thanh: “Hình như là bạn trai cũ Mộ Tư của Thịnh tiểu thư, cô và Mộ Tư ở bên nhau rất nhiều năm, đã tới lúc bàn chuyện cưới hỏi, sau đó không biết vì nguyên nhân gì mà Mộ Tư lại bỏ lại Thịnh tiểu thư vào ngày kết hôn.”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 656


Chương 656

Sắc mặt Lăng Hoa Thanh càng hung ác: “Vì sao Tiêu Nhi lại cưới nó?”

Lam Nhan lắc đầu: “Cái này cháu không rõ, nhưng A Tiêu và Thịnh tiểu thư không có tình cảm gì, mấy ngày trước A Tiêu còn đuổi cô ta ra khỏi nhà, nói vĩnh viễn không muốn gặp lại cô ta.”

“Nhưng Thịnh tiểu thư không nên làm ra chuyện này, dù sao còn chưa ly hôn với A Tiêu, nếu việc này truyền ra ngoài thì A Tiêu còn mặt mũi gì nữa? Hơn nữa bác trai xảy ra chuyên lớn như vậy thì cô ta không tới thăm bác, chỉ cách mấy gian phòng, cô ta dám…”

“Tiện nhân.” Lam Nhan còn chưa nói xong thì Lăng Hoa Thanh đã đen mặt, hất mọi thứ trên bàn xuống đất, bình hoa bị đập nát.

Lam Nhan khiếp sợ, vội an ủi: “Bạc trai xin bớt giận, dù gì A Tiêu cũng không để cô ta trong lòng, tức giận vì loại người này làm ảnh hưởng sức khoẻ thì không đáng.”

Nhưng Lăng Hoa Thanh còn chưa hả giận, cầm lấy điện thoại bên cái gối mà ném mạnh xuống đất, miệng lại mắng câu “Tiện nhân”.

Vừa đến ngoài phòng bệnh, Lăng Tiêu liền nghe thấy tiếng vang trong phòng, hắn đẩy cửa đi vào đã thấy đầy đất bừa bãi, cái điện thoại trên đất đã tan nát.

Vết thương của Lăng Hoa Thanh đã bị rách, máu thấm qua băng gạc làm ướt cả áo, lúc này ông ta đang ôm bả vai đau đớn thở hổn hển.

Mặt Lăng Tiêu trầm xuống, bước nhanh tiến lên, ấn nút gọi khẩn cấp rồi đỡ Lăng Hoa Thanh nằm xuống, sau đó mới hỏi: “Ba, xảy ra chuyện gì?”

Lăng Hoa Thanh nhắm mắt lại, quay mặt qua một bên, không muốn giao tiếp với Lăng Tiêu, vừa phẫn nộ lại thất vọng nói: “Con đi ra ngoài.”

Lăng Tiêu dừng một chút, đôi mắt đen nhìn về phía Lam Nhan.

Lam Nhan sợ Lăng Tiêu, cô ta cố thể hiện tự nhiên một chút, lo lắng lại mang theo ý xin lỗi mà nhìn Lăng Tiêu: “Bác trai thấy Thịnh Hoàn Hoàn đút cho Mộ Tư ăn, xin lỗi em nên ngăn bác lại.”

Ba thấy Thịnh Hoàn Hoàn đút Mộ Tư ăn?

Ông vừa làm xong giải phẫu, không nên xuống giường đi lại, huống chi sao lại trùng hợp đi tới phòng bệnh của Mộ Tư, còn nhìn thấy?

Rất hiển nhiên, là có người cố ý dẫn ông ta đi!

Trong nháy mắt, ánh mắt Lăng Tiêu nhìn về phía Lam Nhan sắc bén như đao, lại không răn dạy Lam Nhan ngay trước mặt Lăng Hoa Thanh, như vậy chỉ càng làm lửa giận trong lòng ba tăng vọt.

Hắn biết vì sao ba lại phẫn nộ như thế, nhưng hắn tuyệt đối không phải Lăng Hoa Thanh thứ hai.

Không bao lâu sau, y tá và bác sĩ đều tới, Lăng Tiêu không ở lại phòng bệnh, hắn ra khỏi phòng rồi đứng đó một lúc lâu ngoài cửa, sau đó đi về hướng phòng bệnh của Mộ Tư.

Thịnh Hoàn Hoàn vừa ăn cơm xong, sau khi tạm biệt Mộ Tư thì chuẩn bị rời đi, mở cửa ra liền thấy Lăng Tiêu.

Hắn đứng ở ngoài cửa, chắc là vừa đến.

Bước chân Thịnh Hoàn Hoàn tạm dừng, sau đó đóng cửa phòng lại.

Cô nhìn về phía Lăng Tiêu, chờ hắn mở miệng, nhưng hắn không nói cái gì cả, khuôn mặt tuấn tú không có cảm xúc.

Thịnh Hoàn Hoàn muốn nhìn ra gì đó từ gương mặt hắn,ví dụ như phẫn nộ, hoặc là ghen ghét, nhưng cô thất bại.

Vài giây sau, cô cúi đầu đi ngang qua bên cạnh hắn.
 
Back
Top Dưới