Ngôn Tình Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu

Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 627


Chương 627

Nhìn ra được, hai cụ đã muốn ôm cháu rất lâu, nhưng không biết Tương Tuấn Tài có cảm thấy hứng thú với phụ nữ hay không.

Sau khi Thịnh Hoàn Hoàn nói xong những lời này thì Tương Tuấn Tài đã bước đến cạnh cửa rồi mở cửa ra, âm trầm nhìn Thịnh Hoàn Hoàn: “Tôi nói lại lần cuối cùng, tôi sẽ không rời khỏi công ty hiện tại, cô đừng uổng phí tâm tư, hiện tại đi ra ngoài, đừng ép tôi ra tay.”

Lần này Thịnh Hoàn Hoàn cũng đứng lên: “Xem ra chúng ta thật sự không có gì để nói.”

Thịnh Hoàn Hoàn đã bị Tương Tuấn Tài làm mất hết nhẫn nại, nhưng cô sẽ không mất giáo dục và lễ nghĩa, cô cúi người chào ba mẹ Tuấn Tài: “Chú dì, cháu đi trước, rất cảm ơn mọi người chiêu đãi.”

Mẹ Tuấn Tài có chút thẹn thùng: “Cháu lấy mấy thứ này về đi, vừa rồi thật là thất lễ.”

“Đây là chút tấm lòng của cháu, sao lại thu lại được chứ.” Tất nhiên Thịnh Hoàn Hoàn không chịu nhận, lập tức xoay người muốn đi ra ngoài.

Ba Tuấn Tài không nói gì, sắc mặt trở nên rất khó xem.

Lúc này Tương Tuấn Tài lại không kiên nhẫn thúc giục: “Mau đi đi.”

“Phanh!” Lúc này ba Tuấn Tài đột nhiên đứng lên, đập mạnh cái ly xuống đất, tức giận chỉ vào Tương Tuấn Tài: “Mày đừng cho là tao không biết tâm tư của mày, nếu mày còn nhận người ba này thì hôm nay đi trình diện ở Thịnh Thế với Thịnh tổng ngay.”

Tương Tuấn Tài nói: “Ba, ông chủ có ân với con, ba không phải không biết, con sẽ không rời khỏi công ty.”

Ba Tuấn Tài càng kích động, vỗ bàn rống giận: “Mày không rời khỏi công ty hay không rời khỏi tên đó được?”

Tương Tuấn Tài nghe thấy câu này thì sắc mặt trở nên trắng bệch: “Ba?”

Thịnh Hoàn Hoàn: “…”

Theo cô biết, ông chủ của Tương Tuấn Tài là người đàn ông đã có gia đình. Hơn nữa chị Nam Tầm cũng không tra được Tương Tuấn Tài có đam mê đặc biệt. Nhưng nhìn phản ứng của Tương Tuấn Tài, Thịnh Hoàn Hoàn đã đoán được tám chín phần mười, việc này không phải tin đồn vô căn cứ, hẳn là Tương Tuấn Tài yêu thầm.

Khiếp sợ và xấu hổ buồn bực qua đi, Tương Tuấn Tài tính bất chấp tất cả: “Nếu mọi người đều đã biết, vậy về sau đừng ép con đi xem mắt nữa, con sẽ không cưới vợ sinh con, coi như đứa con trai này bất hiếu đi!”

Mẹ Tuấn Tài nghe Tương Tuấn Tài nói vậy thì tức đến phát khóc: “Sao tao lại sinh ra thằng con trai như mày.”

Ba Tuấn Tài tức đến không thở được, tay run rẩy mắt trợn trắng, thân thể ngã xuống đất.

“Ba…”

“Mình ơi…”

Ba Tuấn Tài bị tức ngất xỉu, làm cả nhà rối loạn cả lên.

Thịnh Hoàn Hoàn bình tĩnh nhất, vội gọi 120 kêu xe cứu thương.

Không bao lâu sau, ba Tuấn Tài được đẩy lên xe cứu thương, Thịnh Hoàn Hoàn không yên tâm, muốn đi theo đến bệnh viện xem tình hình. Ai biết Tương Tuấn Tài lại quay người lại đẩy mạnh cô một cái: “Cô cút cho tôi, nếu không phải cô thì ba tôi đâu biến thành như vậy.”

Thịnh Hoàn Hoàn bị Tương Tuấn Tài đẩy ngã lăn xuống đất, lòng bàn tay bị rách da, ngũ quan xinh đẹp nhăn thành một cục.

“Mày câm miệng.” Mẹ Tuấn Tài giơ tay tát cho Tương Tuấn Tài một cái: “Đến bây giờ còn không biết hối cải, tao thấy mày muốn tao với ba mày tức chết mới cam tâm.”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 628


Chương 628

Tương Tuấn Tài bị đánh không dám cãi lại, kỳ thật trong lòng anh ta hiểu hơn ai hết rằng ba bị mình làm tức giận đến hôn mê, căn bản chẳng trách được Thịnh Hoàn Hoàn.

Thịnh Hoàn Hoàn cũng không vì một câu của Tương Tuấn Tài mà thay đổi nguyên tắc của mình, tuy ba Tuấn Tài không phải xỉu vì cô, nhưng cô cũng có một ít trách nhiệm, cho nên cô sẽ không rời đi vào lúc này. Cô cố nén đau đớn đứng lên, lái xe đi theo xe cứu thương.

Tới bệnh viện, ba Tuấn Tài trực tiếp bị đẩy vào phòng cấp cứu.

Thịnh Hoàn Hoàn đỡ mẹ Tuấn Tài ngồi xuống bên ngoài, đổ một ly nước đến cho bà: “Dì đừng quá lo lắng, chú chỉ nhất thời tức giận lên máu, tỉnh lại sẽ không có việc gì.”

Mẹ Tuấn Tài gật đầu: “Dì biết, hôm nay thật cảm ơn cháu, đã khuya rồi, nơi này có dì và Tuấn Tài là được, cháu đi về trước đi!”

Thịnh Hoàn Hoàn lắc đầu, ngồi xuống bên cạnh mẹ Tuấn Tài: “Chắc chú sẽ mau chóng ra thôi, cháu ở đây với dì.”

Hốc mắt mẹ Tuấn Tài đột nhiên đỏ lên: “Nếu dì có đứa con gái tri kỷ như cháu thì tốt rồi.”

Tương Tuấn Tài ngồi một bên không nói một câu, cũng không biết anh ta suy nghĩ cái gì.

Rất nhanh ba Tuấn Tài thật sự đã ra khỏi phòng cấp cứu, nhưng sau đó lại đi chụp X quang toàn thân, tra ra bị ung thư gan.

Mẹ Tuấn Tài suýt ngất xỉu, Thịnh Hoàn Hoàn vội đỡ bà dậy, mặt Tương Tuấn Tài trắng bệch: “Sao lại vậy, ba tôi vẫn luôn khỏe mạnh, sao lại bị ung thư?”

“Rất nhiều loại ung thư không có dấu hiệu gì vào giai đoạn đầu, chờ đến khi phát tác đã là thời kì cuối, cho nên bệnh viện đề xuất mọi người mỗi năm đi kiểm tra sức khoẻ một lần.” Thấy bọn họ sợ hãi không nhẹ, bác sĩ vội nói tiếp: “May mà lần này cụ nhà té xỉu, chúng tôi mới có thể lập tức phát hiện, hiện tại khối u còn chưa di căn, chỉ cần phối hợp bệnh viện trị liệu thì hiệu quả sẽ rất lý tưởng. Nếu qua thêm hai ba tháng thì có lẽ chúng tôi chỉ có thể lựa chọn trị liệu bảo thủ.”

Lời bác sĩ nói làm Tương Tuấn Tài thấy được hy vọng: “Tức là còn có thể trị?”

Bác sĩ gật đầu: “Trước mắt khối u còn chưa chuyển biến xấu.”

Tương Tuấn Tài lập tức khóc không thành tiếng, khóc như một đứa trẻ.

Mẹ Tuấn Tài nắm chặt tay Thịnh Hoàn Hoàn, cảm kích nhìn cô: “Thịnh tiểu thư, ít nhiều gì cũng nhờ cháu đến, cháu thật là đại ân nhân của chúng tôi!”

Tương Tuấn Tài cũng nhìn về phía Thịnh Hoàn Hoàn, đáy mắt tràn ngập cảm kích: “Cảm ơn cô, nếu lần này bệnh của ba tôi không bị kích phát thì khối u sẽ tiếp tục chuyển biến xấu trong thân thể.”

Thịnh Hoàn Hoàn: “…”

Thật là vô tâm cắm liễu liễu lại xanh, tự nhiên cô lại giúp được người ta một ân tình.

Bác sĩ sắp xếp giải phẫu cho ba Tuấn Tài, chi phí cũng không phải quá đắc, nhưng giai đoạn trị liệu hồi phục lúc sau lại cần một mớ tiền, thuốc cũng không thể ngừng.

Tuy Tương Tuấn Tài có nhà có xe, tiền lương cũng cao, nhưng anh ta chỉ mới đặt cọc nhà, mỗi tháng phải giao hơn một vạn tiền trả góp, cộng thêm chi tiêu sinh hoạt gia đình, tiền lương cũng không còn lại nhiều lắm.

Anh ta lấy ra được phí giải phẫu, nhưng thật sự không đủ sức lo phí dụng lúc sau.

Thịnh Hoàn Hoàn muốn giúp Tương Tuấn Tài, lại bị anh ta từ chối như nghĩ cô có ý xấu.

Sau khi từ chối cô, Tương Tuấn Tài cầm di động đi đến cuối hành lang, Thịnh Hoàn Hoàn biết anh ta muốn vay tiền ông chủ mình.
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 629


Chương 629

Nếu ông chủ anh ta đồng ý cho mượn tiền thì cô muốn lôi kéo anh ta đi càng không có khả năng, vì thế cô nói với mẹ Tuấn Tài: “Dì, Tương tiên sinh muốn gọi điện thoại cho ông chủ vay tiền, thứ cho cháu lắm miệng nói một câu, nếu anh ấy mở miệng mà được ông chủ trợ giúp thì tâm tư của anh ấy càng không thể dời khỏi người kia.”

Mẹ Tuấn Tài đang trông cậy Tương Tuấn Tài cưới vợ sinh con, vừa nghe Thịnh Hoàn Hoàn nói vậy thì cảm thấy rất có lý, lập tức đứng dậy chạy về hướng Tương Tuấn Tài rồi giật lấy điện thoại của anh và tắt máy.

Tương Tuấn Tài có chút tức giận: “Mẹ, mẹ làm gì vậy?”

Mẹ Tuấn Tài đỏ mắt nói với Tương Tuấn Tài: “Mẹ không muốn con càng lún càng sâu, nếu ba biết con vay tiền người đó chữa bệnh cho mình thì thà bệnh chết cũng không dùng số tiền đó, con hiểu không?”

Tương Tuấn Tài nhấp miệng không nói lời nào.

Mẹ Tuấn Tài tiếp tục tận tình khuyên bảo: “Bệnh của ba con cần giải phẫu, về sau cũng phải dưỡng tốt, nếu con còn không hiểu chuyện thì làm sao ông ấy an tâm dưỡng bệnh, có thể chịu được bao lâu?”

Tương Tuấn Tài đỏ mắt, chán nản ngồi xổm trong góc tường: “Vậy mẹ bảo con làm sao bây giờ?”

Lúc này Thịnh Hoàn Hoàn đi qua: “Tôi biết anh đang lo lắng cái gì, anh cảm thấy ông chủ giúp anh rất nhiều, là quý nhân thậm chí là ân nhân trong đời anh, anh không thể phản bội. Nhưng anh phải nghĩ lại, anh ta nhìn trúng anh là vì năng lực của anh có thể kiếm tiền cho anh ta, anh ta cho anh một chiếc xe một căn nhà, nhưng giá trị anh sáng tạo ra lại không thể đo lường. Thương nhân đều để ý ích lợi, anh ta chịu cho anh những thứ đó là vì anh có giá trị này, tương tự vậy, nếu ngày nào đó anh không đáng giá thì anh ta sẽ cho anh rời đi.”

Tương Tuấn Tài khinh thường hừ lạnh một tiếng: “Cô thì biết cái gì.”

Thịnh Hoàn Hoàn cười cười: “Nếu anh không tin thì có thể trở về thử xem, chỉ cần anh sai lầm vài lần thì thái độ của anh ta nhất định sẽ thay đổi rất lớn. Anh thâm tình với anh ta, anh ta lại chỉ coi anh là công cụ kiếm tiền, Tương Tuấn Tài, anh thật sự muốn sống cả đời như thế sao?”

Sắc mặt Tương Tuấn Tài thay đổi, tay từ từ nắm chặt.

Thịnh Hoàn Hoàn biết cuối cùng anh cũng nghe lọt lời cô nói, vì thế để danh thiếp và một tấm thẻ ngân hàng lại cho anh: “Nếu anh suy xét xong thì cứ việc tới tìm tôi, những lời tôi nói hôm nay đều còn giá trị.”

Nói xong, cô giơ bàn tay sưng đỏ của mình lên: “Nhớ kỹ Tương Tuấn Tài, đây là anh nợ tôi, nếu anh muốn đi ăn máng khác thì nhất định phải suy xét Thịnh Thế đầu tiên.”

Thấy lòng bàn tay rách da của Thịnh Hoàn Hoàn, Tương Tuấn Tài dời mắt đi, thấp giọng nói một câu: “Thực xin lỗi.”

Buồn bực trong lòng Thịnh Hoàn Hoàn cũng biến mất sau lời xin lỗi của Tương Tuấn Tài: “Không sao, chỉ trầy da thôi, mấy ngày là lành rồi, còn không để lại sẹo.”

Tương Tuấn Tài bật cười: “Cô thật qua loa.”

Thịnh Hoàn Hoàn cũng cười theo, nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ: “Đã khuya, tôi phải trở về, chờ chú phẫu thuật xong tôi lại đến, nghe nói buổi tối hôm nay sẽ có sao băng, ước với sao băng thì nguyện vọng sẽ thành hiện thực, chúc anh may mắn.”

Nói xong, Thịnh Hoàn Hoàn xoay người rời đi.

Tương Tuấn Tài nhìn theo bóng dáng mảnh khảnh của Thịnh Hoàn Hoàn, trong lòng đầy phức tạp.

Đêm đó, Tương Tuấn Tài chờ được sao băng, nguyện vọng anh ước là mong ba mình giải phẫu thành công, sức khoẻ hoàn toàn khôi phục.

Đi ra từ bệnh viện, Thịnh Hoàn Hoàn mua hộp băng keo cá nhân ở cửa hàng tiện lợi bên ngoài, dùng nước rửa miệng vết thương xong thì dán băng keo, khóe miệng hơi nhếch lên.

Tuy bị thương một chút, nhưng kết quả vẫn tốt.
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 630


Chương 630

Lúc Tương Tuấn Tài trầm mặt đuổi cô đi, cô đã muốn từ bỏ, ai biết kết quả lại làm người ta bất ngờ như thế!

Nếu không ngoài dự đóan thì rất nhanh Tương Tuấn Tài sẽ tới tìm cô.

Một người đàn ông bình thường biết có đàn ông thích mình thì chỉ cảm thấy ghê tởm, nhưng Tương Tuấn Tài có giá trị nên chỉ có thể cố nén.

Nếu trong thời gian này Tương Tuấn Tài luôn sai lầm, người kia sẽ hoài nghi năng lực của anh ta, sau đó càng bất mãn, rất nhanh sẽ không thể chịu đựng được mà bảo anh rời khỏi công ty.

Thịnh Hoàn Hoàn không cảm thấy mình làm sai, ngược lại còn làm một chuyện tích đức tích phúc, cho nên tâm tình lúc này của cô đặc biệt tốt.

Cô vừa lấy điện thoại vừa đi về hướng xe mình, đi chưa được mấy bước thì một ánh sắc lạnh chợt loé qua màn hình di động, Thịnh Hoàn Hoàn đột nhiên quay đầu lại, thấy một người đàn ông đầu độ mũ lưỡi trai đang đứng phía sau mình.

Sắc mặt Thịnh Hoàn Hoàn lập tức thay đổi, bởi vì người đàn ông đứng trước mặt cô lúc này chính là Mộ Thành Chu đã vượt ngục ra, mà trên trán của cô đang bị một khẩu súng chỉa vào.

“Tiểu thư.” Thang Nguỵ thấy vậy tình cảnh này thì biến sắc, lập tức đi xuống xe, chỉ vào Mộ Thành Chu mà nói: “Mộ Thành Chu, ông muốn làm gì, thả tiểu thư của chúng tôi.”

Bởi vì Thịnh Hoàn Hoàn bị Mộ Thành Chu chỉa súng vào đầu, Thang Nguỵ không dám tới gần bọn họ, lúc này đã là đêm khuya, bốn phía không có bóng người.

Thang Nguỵ chỉ có thể khuyên Mộ Thành Chu đừng xúc động: “Mộ Thành Chu, có chuyện gì từ từ nói, kẻ thù của ông là Mộ Tư, không phải tiểu thư chúng tôi, vất vả lắm ông mới chạy khỏi tù…”

“Ồn ào.” Mộ Thành Chu không có hứng thú nghe Thang Nguỵ dong dài, dùng một tay bóp lấy cổ Thịnh Hoàn Hoàn, họng súng chỉa vào Thang Ngụy, không chút do dự mà bắn một phát.

“Phanh!”

“Đừng…”

Tiếng súng và tiếng thét chói tai của Thịnh Hoàn Hoàn gần như vang lên cùng một lúc.

Trên người Thang Nguỵ trúng đạn, máu thấm ra từ bụng ông, rất nhanh đã làm đỏ cả áo, thân thể cao lớn cường tráng của ông ta chậm rãi ngã xuống mặt đất.

“Thang Nguỵ.” Mặt Thịnh Hoàn Hoàn trắng bệch, nhìn máu trên người Thang Nguỵ mà sau lưng phát lạnh, phẫn nộ chất vấn Mộ Thành Chu: “Vì sao ông lại giết ông ấy, ông muốn làm gì tôi thì tôi phối hợp là được, vì sao lại giết ông ấy.”

Mộ Thành Chu chỉa họng súng lạnh lẽo vào huyệt thái dương của Thịnh Hoàn Hoàn như một ác ma kh ủng bố, đầy mặt gân xanh: “Không giết ông ta, chẳng lẽ giữ đó để ông ta đi báo cảnh sát hay đi tìm người giúp đỡ?”

Trên trán Thịnh Hoàn Hoàn ứa mồ hôi lạnh, cô biết Mộ Thành Chu vượt ngục chỉ vì trả thù, bằng không ông ta đã đề cập đến chữ “Tiền” rồi, hơn còn nổ súng vào Thang Nguỵ. Loại người không ôm hy vọng với tương lai này là nguy hiểm nhất.

“Mộ Thành Chu, tôi tin ông chạy ra không chỉ vì báo thù, tôi có thể cho ông một số tiền, ông cầm tiền rời đi khỏi Thành, đi một nơi không ai quen biết để bắt đầu lại.” Thịnh Hoàn Hoàn nhìn Thang Nguỵ chảy máu càng ngày càng nhiều, trong lòng sốt ruột như đốt lửa, rồi lại không thể không ép mình bình tĩnh lại: “Ông cầm tiền đi, tôi coi như chưa từng gặp ông.”

Mộ Thành Chu cười lạnh: “Mày nghĩ ông đây ngu?”

Thang Nguỵ đau đớn cong người lại, tay co quắp trên nền xi-măng, đau đớn khiến ông thở rất nặng nề, máu tươi nhuộm đỏ sàn nhà, tất cả đều đang tuyên bố ông càng ngày càng đến gần cái chết.
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 631


Chương 631

Hình ảnh này làm Thịnh Hoàn Hoàn nhớ tới vụ tai nạn xe của Thịnh Xán, lúc ấy ba cô cũng giống như bây giờ, cả người đầy máu nằm trên mặt đất, hơi thở thoi thóp.

Hiện giờ tình cảnh tái hiện, cảm xúc của Thịnh Hoàn Hoàn sắp tan vỡ: “Cứu Thang Nguỵ, tiếp tục như vậy ông ấy sẽ chết.”

Mộ Thành Chu l**m l**m môi, như một con rắn độc thè lưỡi: “Tao muốn đứng ở chỗ này nhìn nó từ từ đau đớn chết đi.”

“Nghĩ lại con của ông.”

“Câm miệng.”

Mộ Thành Chu bỗng trở nên táo bạo lên, họng súng ghì vào da làm Thịnh Hoàn Hoàn đau nhức, cô cảm thấy huyệt thái dương của mình sắp bị ông ta đâm thủng: “Mộ Thành Chu, tôi có thể đưa ông và con trai ông ra nước ngoài.”

“Sao tao phải tin mày?”

“Bởi vì tôi còn trẻ, tôi sợ chết, cho nên ông không cần lo tôi giở trò.” Lúc này Thịnh Hoàn Hoàn thật sự run lên bần bật, cô cũng sợ chết, hơn nữa sợ hơn bất cứ ai. Nếu cô chết thì rất nhanh Thịnh gia sẽ bị người ta cắn nuốt.

“Tao tạm thời tin mày.” Mộ Thành Chu giật lấy di động của Thịnh Hoàn Hoàn, đẩy cô đi phía trước, dùng súng chỉa vào gáy cô: “Lên xe.”

Ven đường có một chiếc Minibus cũ nát đang đậu, Thịnh Hoàn Hoàn bị Mộ Thành Chu đẩy lên, sau đó đóng cửa xe lại.

Cô nép vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, Thang Nguỵ trên mặt đất đã bất động, không biết là hôn mê bất tỉnh hay đã chết!

Xe càng đi càng xa, rốt cuộc cũng có người xuất hiện…

Kỳ thật tiếng súng vừa rồi kinh động không ít người, chỉ là không ai dám đi ra, mãi đến khi Mộ Thành Chu mang Thịnh Hoàn Hoàn lên xe thì mới có người tới gần.

Tin chắc rất nhanh sẽ có xe cứu thương tới đón Thang Nguỵ đi bệnh viện, chỉ mong ông ấy có thể chống được đến lúc đó.

Điều Thịnh Hoàn Hoàn có thể làm lúc này là cầu nguyện cho Thang Nguỵ, bởi vì cô cũng không biết thứ kế tiếp đang chờ đợi mình sẽ là cái gì.

Mộ Thành Chu đẩy Thịnh Hoàn Hoàn lên xe xong thì không quan tâm đến cô nữa, tài xế lái xe thì che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt âm u.

Thịnh Hoàn Hoàn nhìn vào đôi mắt gã từ kính chiếu hậu, đôi mắt này làm cô cảm thấy rất quen thuộc, cả bóng dáng kia nữa, cô từng gặp qua tài xế này, nhưng cô lại không nhớ ra người này là ai.

Xe lái rất nhanh, không bao lâu sau đã đậu lại trên con đường nhỏ hẻo lánh, bốn phía đều là núi rừng.

Mộ Thành Chu dùng dây thừng cột tay Thịnh Hoàn Hoàn ra sau lưng, dùng băng dính dán miệng cô lại, sau đó mở cửa xe: “Xuống xe.”

Sau khi xuống xe, Mộ Thành Chu ép Thịnh Hoàn Hoàn đi vào núi rừng.

Trên đường đi, ánh mắt âm u của tên tài xế cứ qua lại trên người cô, b**n th** làm người ta sởn tóc gáy.

Thịnh Hoàn Hoàn quay đầu lại nhìn một cái, một khuôn mặt bỗng hiện lên trong đầu, cô nhớ ra gã là ai.

Người đàn ông làm cô cảm thấy quen thuộc này chính là Trần Vân Phàm bị người thiến mất, sao gã lại trở thành đồng lõa của Mộ Thành Chu?

Chưa đi được bao lâu, một ánh đèn xuất hiện ở trước mắt.

Đó là nhà gác của người giữ đập nước, trước căn nhà có một hồ trữ nước phòng ngừa lũ lụt.
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 632


Chương 632

Lúc này, hai người đàn ông đi ra từ trong phòng, một ánh sáng chói mắt chiếu vào mặt Thịnh Hoàn Hoàn làm cô không mở mắt ra được.

“Chính là anh Trần?”

“Là tao.” Trần Vân Phàm đáp lại, kéo khẩu trang trên mặt xuống.

Hai người đàn ông nghe xong thì hưng phấn bước nhanh về hướng bọn họ.

Ánh trăng đêm nay rất tròn, sau khi họ đến gần thì Thịnh Hoàn Hoàn đã thấy rõ diện mạo của họ, một người là tên béo hơn 100kg, tai to mặt lớn, tên còn lại vừa gầy vừa đen, tướng mạo đặc biệt xấu xí, đôi mắt l* m*ng đáng khinh nhìn Thịnh Hoàn Hoàn: “Cực phẩm, thật là cực phẩm, ông đây lớn đến chừng này còn chưa từng gặp qua mỹ nhân xinh đẹp như thế.”

Tên béo kia cũng nuốt nước miếng, dán mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt tinh xảo và ngực của Thịnh Hoàn Hoàn: “Thật là đại mỹ nhân, chẳng những mặt đẹp, cả dáng người cũng ngon, anh Sinh, đêm nay chúng ta thật có phúc.”

Nói xong, bàn tay vừa béo vừa lớn trực tiếp nhắm thẳng vào ngực Thịnh Hoàn Hoàn.

Thịnh Hoàn Hoàn lập tức lui về phía sau, hung hăng trừng Trần Vân Phàm. Rốt cuộc cô cũng biết Trần Vân Phàm muốn làm cái gì, tên b**n th** này bị thiến nên ghi hận cô, muốn hoàn toàn huỷ hoại cô.

Mộ Thành Chu nhắm vào Mộ Tư, Trần Vân Phàm thì muốn cô trở nên đê tiện thấp hèn như bùn đất.

“Chát.”

Trần Vân Phàm nâng tay lên, táng mạnh vào mặt Thịnh Hoàn Hoàn, kéo lấy tóc để nâng mặt cô lên, xé băng keo trên miệng cô xuống, cười rất ghê tởm: “Thịnh Hoàn Hoàn, rốt cuộc mày cũng rơi vào tay tao, tao cũng muốn mày nếm thử mùi vị tuyệt vọng.”

Da đầu Thịnh Hoàn Hoàn bị kéo tê dại, cô cố nén đau đớn mà nói: “Mày chỉ là thằng nhu nhược giỏi bắt nạt kẻ yếu, có ngon thì đi tìm Trần Cường, Lăng Tiêu mà trả thù đi, hà h**p một cô gái thì đáng mặt đàn ông cái gì, cho dù mày còn cậu em cũng chẳng phải đàn ông.”

“Câm miệng, con tiện nhân mày.”

Trần Vân Phàm bị Thịnh Hoàn Hoàn đâm trúng chỗ đau, sắc mặt trầm xuống lại tát mạnh một cái lên mặt cô, lúc này Mộ Thành Chu bắt lấy tay gã: “Trước khi Mộ Tư tới, tạm thời đừng động vào nó.”

Tuy Trần Vân Phàm không cam lòng, nhưng trong tay Mộ Thành Chu có súng, còn giết người không chớp mắt, gã không dám so cao thấp, vì thế hung hăng mà đẩy Thịnh Hoàn Hoàn một cái: “Lát nữa xem tao trị mày như thế nào.”

Tên béo kia lộ ra vẻ mặt lấy lòng: “Anh Trần, anh giảm nhiệt trước, em có mua rượu và thịt, ăn no mới có sức làm việc, anh nói có phải không anh Sinh.”

Người gầy gật đầu: “Thằng béo nói rất đúng, chúng ta không vội nhất thời, đi thôi anh Trần, em mời anh uống rượu, chờ anh Mộ làm xong chuyện chính thì chúng ta muốn chơi nó thế nào thì chơi.”

Trần Vân Phàm bị hai người đàn ông lôi đi, Thịnh Hoàn Hoàn nhẹ nhàng thở ra, đau đớn truyền đến từ sau lưng làm cô nhăn chặt mày lại.

Vừa rồi Trần Vân Phàm đẩy cô xuống đất, sau lưng cô đập vào cục đá trên mặt đất, đau đớn tận xương.

“Lên.” Mộ Thành Chu nắm chặt áo Thịnh Hoàn Hoàn, túm cô dậy khỏi mặt đất, sau đó cầm di động của cô lên nhìn: “Mật khẩu.”

“Ông muốn làm cái gì, tôi sớm xóa số của Mộ Tư rồi.”

“Phải không?” Mộ Thành Chu nhếch miệng, ngoài cười nhưng trong không cười mà hô lên: “A Sinh.”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 633


Chương 633

Tên khỉ ốm kia lập tức dừng bước, chạy trở về: “Gì vậy, anh Trần…”

Thịnh Hoàn Hoàn lập tức nói ra mấy con số.

Mộ Thành Chu vẫy tay với khỉ ốm: “Không có việc gì.”

Sau khi nhập mật khẩu vào, di động đã được mở ra.

“Số.” Mộ Thành Chu lại hỏi.

Ở bên Mộ Tư nhiều năm như thế, cô đã sớm khắc sâu số điện thoại của anh trong đầu, nhưng Thịnh Hoàn Hoàn không lập tức nói cho ông ta: “Tôi và Mộ Tư đã thật lâu không có liên hệ, ông cho tôi suy nghĩ một chút.”

Mộ Thành Chu lạnh lùng nói: “Kiên nhẫn của tao hữu hạn, nếu mày không muốn tao lập tức giao mày cho ba tên kia thì mày có thể tiếp tục kéo dài thời gian.”

Đúng vậy, Thịnh Hoàn Hoàn đang kéo dài thời gian.

Mấy ngày nay Hứa Trữ Viễn vẫn luôn âm thầm bảo vệ Thịnh Hoàn Hoàn, hôm nay lúc cô rời khỏi công ty còn nhìn thấy xe anh ta theo đuổi từ kính chiếu hậu.

Nói ra cũng buồn cười, hiện giờ cô không dám trông cậy vào trong nhà, không dám trông cậy vào Lăng Tiêu, chỉ có thể mong Mộ Tư nghĩ cách cứu cô ra ngoài.

Nhưng đây là trách nhiệm của anh ta, kẻ thù của Mộ Thành Chu là Mộ Tư, mà cô bị anh ta liên lụy.

Còn Lăng Tiêu, sau khi cô bị hắn đuổi ra khỏi Lăng Phủ, bọn họ không có liên hệ, hắn biết chuyện của Mộ Thành Chu, lại không để trong lòng.

Ba ngày, cô chưa thấy hắn phái một người nào đến Thịnh gia, dù gặp được cô ở bên ngoài cũng làm như không quen biết. Nói đến cùng thì sự lạnh nhạt đó đều vì hắn không đủ để ý cô.

“Còn không nói?” Mộ Thành Chu nhướng mày, sắc mặt bỗng trầm xuống.

Thịnh Hoàn Hoàn nói ra một dãy số.

Số điện thoại đã được bấm, tiếng chuông chờ vang lên vài tiếng thì giọng nói của Mộ Tư mới truyền đến từ di động, mang theo vài phần lười biếng tản mạn như vừa tỉnh ngủ: “Hoàn Hoàn?”

Nghe giọng điệu này, trái tim căng thẳng của Thịnh Hoàn Hoàn thả lỏng vài phần.

Sự lười biếng và tản mạn của Mộ Tư là giả, lấy hiểu biết của Thịnh Hoàn Hoàn đối với anh ta, nếu anh thấy là cô gọi đến thì căn bản không nói bằng giọng điệu này.

Nếu cô đoán không sai thì Hứa Trữ Viễn đã theo tới gần đây, lúc này Mộ Tư cũng đang trên đường đến.

“Là tao, chú Mộ Thành Chu của mày.” Giọng Mộ Thành Chu vừa âm u vừa lạnh lẽo: “Thật không ngờ mày còn ngủ được.”

Mộ Tư trầm mặc một lát, sau đó lạnh lùng nói: “Là ông, ông không ngoan ngoãn ngồi tù mà chạy ra làm gì?”

“Đương nhiên là vì gặp mày, chú cháu chúng ta rất đã thật lâu chưa gặp mặt, tới đập chứa nước XX, trong vòng nửa giờ, nếu tao không thấy mày thì Thịnh Hoàn Hoàn sẽ bị ném vào đập chứa nước cho cá ăn.”

Mộ Thành Chu chỉ súng vào Thịnh Hoàn Hoàn: “Lên tiếng chào thằng tình nhân cũ của mày đi.”

Thịnh Hoàn Hoàn làm theo ý Mộ Thành Chu mà nói một câu “Cứu tôi”.

“Nghe rõ chưa? Thịnh Hoàn Hoàn kêu mày cứu nó.” Mộ Thành Chu dừng một chút, tiếp theo lại cười lạnh và nói: “Nhớ kỹ, tuyệt đối đừng báo cảnh sát, chỉ cho phép một mình mày đến, nếu không mày chỉ nhìn thấy được một cái xác.”

“Mộ Thành Chu, tôi sẽ đến một mình, nhưng ông nghe cho kỹ, đừng động vào Thịnh Hoàn Hoàn, nếu cô ấy bị chút tổn thương nào thì tôi sẽ đòi lại gấp mười lần gấp trăm lần từ ông và con ông.”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 634


Chương 634

Mộ Thành Chu nghe Mộ Tư nói xong thì trào phúng cười lạnh, trực tiếp tắt điện thoại.

Kỳ thật trước khi tới, ông ta đã giấu con mình đi, Mộ Tư căn bản không có khả năng tìm được, cho nên anh ta uy h**p vô dụng, chỉ làm ông ta cảm thấy buồn cười.

Còn nữa, nếu Mộ Tư tới thì anh ta còn sống sót rời đi được sao?

Sau khi cúp điện thoại, Mộ Thành Chu buộc Thịnh Hoàn Hoàn đi đến căn phòng phía trước, khi đi ngang qua đập chứa nước thì giơ tay lên ném điện thoại của Thịnh Hoàn Hoàn xuống.

Lúc này Thịnh Hoàn Hoàn không có tâm tư đi đau lòng cho chiếc điện thoại, cô lo là sau khi đi phòng thì hai người đàn ông kia sẽ động tay động chân, cô càng lo Mộ Tư không có cách nào cứu mình.

Thỉnh thoảng lá cây bốn phía sàn sạt rung động, hiển nhiên Mộ Thành Chu còn có giúp đỡ khác mai phục trong rừng cây xung quanh, cô không biết đối phương có bao nhiêu người, trong tay có bao nhiêu khẩu súng.

Tim Thịnh Hoàn Hoàn siết lại càng chặt, Mộ Tư, chỉ mong anh bình tĩnh một chút, đừng xúc động.

Nếu không, không chỉ anh đi lên tặng đầu người, cô cũng không trốn khỏi tay mấy tên b**n th** này.

Dọc theo đường đi, Thịnh Hoàn Hoàn nhìn như bình tĩnh, kỳ thật sau lưng sớm bị mồ hôi làm ướt nhẹp, lòng bàn tay và mu bàn tay lạnh lẽo.

Cũng may Mộ Thành Chu chỉ đẩy cô vào nhà kho, có lẽ mấy tên này đói bụng thật lâu, chỉ uống rượu ăn thịt ngấu nghiến.

Cánh cửa bị đóng lại, nhà kho là một mảnh hắc ám, mấy con cá nhỏ bị mắc vào lưới cá đã thối rữa phát mùi hôi, mùi này làm người ta buồn nôn.

Thịnh Hoàn Hoàn thò tay vào túi tây trang, lấy ra một mảnh khăn giấy trong đó, mở khăn giấy ra lập tức nhìn thấy một lưỡi dao hơi mỏng.

Không ai biết Thịnh Hoàn Hoàn sợ chết đến mức nào.

Sau khi biết Mộ Thành Chu chạy khỏi ngục giam, ngày nào cô cũng mang dao trong túi, dùng khăn giấy gói lại, là vì sợ bị Mộ Thành Chu coi thành mồi như hôm nay.

Không chỉ như vậy, trên cẳng chân của cô còn cột một con dao găm và một cây súng giả loại nhỏ.

Súng giả chung quy không phải thật, chỉ làm người ta chậm lại, chỗ tốt duy nhất chính là đạn nhiều hơn súng thật thôi.

Thịnh Hoàn Hoàn không biết trong tay Mộ Thành Chu còn có bao nhiêu viên đạn, còn có ba người Trần Vân Phàm, nếu chỉ dựa vào cô thì rất khó lao ra ngoài.

Huống chi, bên ngoài còn có mai phục chờ bọn họ!

Người định không bằng trời định.

Thịnh Hoàn Hoàn còn chưa cắt được dây thừng thì Trần Vân Phàm ngoài phòng đã ăn xong, buông đũa xuống đứng lên: “Tôi đi xem con nhỏ kia có thành thật không.”

Nghe thấy giọng nói của Trần Vân Phàm, tim Thịnh Hoàn Hoàn đập lỡ một nhịp, lập tức tăng nhanh tốc độ.

Vài giây sau, cánh cửa bị đẩy ra, Trần Vân Phàm đi đến.

Thịnh Hoàn Hoàn nhìn gã một cái rồi dựa đầu vào bức tường sau lưng.

Thịnh Hoàn Hoàn lẳng lặng dựa vào tường, có vẻ rất bình tĩnh thản nhiên, trên mặt trừ dấu bạt tay ra thì không có chút chật vật nào.

Trần Vân Phàm thấy dáng vẻ này của cô thì rất khó chịu. Gã muốn thấy Thịnh Hoàn Hoàn sợ hãi run rẩy, muốn cô chật vật không chịu nổi, muốn cô quỳ xuống đất xin tha. Mà không phải như bây giờ, lông tóc vô thương ngồi ở chỗ này, còn dám làm lơ gã.
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 635


Chương 635

Đồng tử Trần Vân Phàm co rụt lại, kéo lấy tóc Thịnh Hoàn Hoàn, ánh mắt nhìn vào làn da trắng nõn của cô: “Bình tĩnh vậy là cho rằng Mộ Tư có thể cứu mày?”

Thịnh Hoàn Hoàn bình tĩnh nhìn gã, không nói lời nào.

Trần Vân Phàm siết cằm cô, âm u b**n th** nói: “Tao nói cho mày biết, cho dù Mộ Tư tới thì cũng chỉ dâng đầu người, đêm nay không ai cứu được mày.”

“Phải không, chỉ dựa vào vài tên các người?” Thịnh Hoàn Hoàn cực kỳ khinh miệt mà lắc đầu: “Tao không tin, có vài người mà muốn làm Mộ Tư bị thương, mày cũng quá coi thường anh ta.”

“Không tin?”

Trần Vân Phàm nhếch miệng lên, đặc biệt cuồng vọng tự đại, nhìn Thịnh Hoàn Hoàn như một con kiến sắp chết: “Được, vậy tao cho mày xem rốt cuộc tụi tao có bao nhiêu người.”

Nói xong, tay Trần Vân Phàm dùng chút lực, bắt lấy đầu tóc Thịnh Hoàn Hoàn, kéo lê cô khỏi mặt đất, duỗi tay đẩy cửa sổ ra rồi ấn mặt cô vào lưới sắt.

“Thấy không, tụi tao mai phục bên ngoài hai mươi người, trong tay ai cũng có vũ khí, Mộ Tư tới thì chỉ có đường chết.”

Nhìn theo hướng Trần Vân Phàm chỉ, Thịnh Hoàn Hoàn thấy được người mai phục ở bên ngoài, hoặc dựa hoặc ngồi hoặc nằm, còn có vài điểm đỏ của tàn thuốc đang sáng lên.

Tản mạn như thế hẳn là mấy tên côn đồ lấy tiền làm việc.

Đương nhiên, trong đó cũng có thể tội phạm giết người như ma.

“Trần tiên sinh.” Giọng nói nghiêm khắc của Mộ Thành Chu truyền đến, thể hiện ông ta đang không vui.

Trần Vân Phàm kéo Thịnh Hoàn Hoàn về rồi đóng cửa sổ lại, cúi đầu hỏi bên tai cô: “Hiện tại thấy rõ chưa?”

Đáy mắt Thịnh Hoàn Hoàn hiện lên một tia sắc bén, sau đó lộ ra vẻ mặt sợ hãi: “Anh họ, xin anh thả em đi, chúng ta là anh em có quan hệ huyết thống!”

Thấy rốt cuộc Thịnh Hoàn Hoàn cũng bắt đầu sợ hãi mà cầu xin mình, Trần Vân Phàm cảm thấy rất vui sướng, âm trầm cười nói: “Nguyên nhân là vì có quan hệ huyết thống nên chơi mới càng k*ch th*ch, không phải sao?”

Tay Trần Vân Phàm sờ lên mặt Thịnh Hoàn Hoàn, tham lam v**t v* làn da tinh tế non mịn của cô: “Gương mặt tinh xảo như thế, dáng người tốt như vậy mà chỉ để hai thằng Mộ Tư và Lăng Tiêu hưởng thôi thì uổng lắm.”

Da đầu Thịnh Hoàn Hoàn tê dại, cảm thấy thật buồn nôn, cô quay mặt đi, cố nén xúc động muốn phun nước miếng lên mặt gã mà mở miệng: “Anh…”

“Câm miệng, ai là anh mày.”

Mặt Trần Vân Phàm lập tức biến đổi, kéo cô đến trước mặt rồi nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu không phải con tiện nhân này thì ba tao đâu bị nhốt vào tù, tao cũng không bị người ta cắt mất…”

Trần Vân Phàm đau lòng nói không ra mấy chữ này, càng dùng sức kéo tóc Thịnh Hoàn Hoàn, giống như hận không thể lột luôn da đầu cô ra: “Đều tại mày, đều là do tiện nhân này hại tao.”

Thiên Đạo luân hồi, dù ngồi tù hay là bị người ta thiến, đều là cha con các người bị trừng phạt đúng tội.

Thịnh Hoàn Hoàn nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, cô quá quen thuộc với tiếng bước chân này, là Mộ Tư tới.

Cô run bần bật, sợ hãi an ủi Trần Vân Phàm: “Anh họ, nén bi thương đi, thằng em mất rồi còn mọc lại, mạng không còn thì hết thật đó.”

Phốc…

Vài tiếng cười cơ hồ đồng thời vang lên.
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 636


Chương 636

Thằng em mất rồi còn mọc lại?

Cô nghĩ là con nít thay răng sao?

Nếu cô gái này không phải ngu ngốc thì đang cố ý chơi Trần Vân Phàm.

“Con tiện nhân này, mày còn dám chơi tao.”

Trần Vân Phàm trừng mắt rất lớn, hận không thể bầm thây Thịnh Hoàn Hoàn thành vạn mảnh: “Tao nói cho mày biết, chờ Mộ Tư tới thì tao sẽ cho bên hai tên đàn ông xấu xí ngoài cưỡng gian mày ngay trước mặt Mộ Tư.”

“Phải không? Tao xem ai dám động vào cô ấy.”

Giọng Mộ Tư truyền đến từ ngoài cửa, trước sau vẫn ôn nhuận, lại mang theo sự cứng rắn không giận đã uy.

Người trong nhà đều không hẹn mà cùng nhìn về hướng Mộ Tư, chỉ thấy anh mặc một bộ đồ sạch sẽ thoải mái, không nhiễm chút phong trần, tay cầm cây gậy Thịnh Hoàn Hoàn tặng cho mình mà bước từng bước một vào phòng.

Căn phòng vốn không rộng lắm có vẻ càng nhỏ hẹp vì Mộ Tư xuất hiện, mang đến cho người ta một cảm giác áp lực khó có thể hô hấp. Cây gậy trong tay bị anh dùng như quyền trượng vương giả.

Lúc trước Thịnh Hoàn Hoàn thiết kế cây gậy này, cô liền biết đặc biệt thích hợp với Mộ Tư, hiện giờ xem ra ánh mắt cô không tồi, thật sự rất hợp với khí chất của anh.

“Rốt cuộc mày cũng tới.”

Mộ Thành Chu nhìn đứa cháu trai hồi lâu không gặp trước mắt, không thể không thừa nhận, thằng trai này của ông ta thật sự rất ưu tú, ưu tú đến mức làm người ta đố kỵ!

Tựa như anh hai lúc trước, cái gì cũng đè đầu thắng ông ta. Nhưng ưu tú đến mấy thì đã sao, cuối cùng còn không phải ông ta chiến thắng?

Hiện giờ thằng con anh hai cũng sẽ chết trong tay ông ta.

“Thả cô ấy, tôi để ông tuỳ ý xử lý.” Mộ Tư không có một câu vô nghĩa, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

“Ha ha ha ha… Tính cách mày rất hợp khẩu vị của chú.” Mộ Thành Chu cười to, sau đó ý cười vụt tắt: “Nhưng tao không bỏ qua cho ai trong mày và Thịnh Hoàn Hoàn cả.”

Vừa nói xong, cánh cửa đột nhiên “Phanh” một tiếng đã bị khóa lại từ bên ngoài.

Mộ Thành Chu bỗng đứng thẳng, chỉ súng vào Mộ Tư: “Quỳ xuống.”

Mộ Tư như không nghe thấy, ánh mắt nhìn về phía Thịnh Hoàn Hoàn.

Trần Vân Phàm nắm chặt tóc Thịnh Hoàn Hoàn, cô đau đến sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn không rên một tiếng, bình tĩnh vững vàng.

Khi Mộ Tư nhìn về phía cô, Thịnh Hoàn Hoàn âm thầm gật đầu với anh ta.

Ánh mắt Mộ Tư chỉ đảo qua trên người Thịnh Hoàn Hoàn, cho nên không làm đám người Mộ Thành Chu chú ý.

“Tao kêu mày quỳ xuống.” Mộ Thành Chu lại nói một câu, chỉ thẳng súng vào mày Mộ Tư.

Tên khỉ ốm kia thấy Mộ Tư thờ ơ thì lập tức hùng hổ phóng tới, nâng chân lên đá mạnh vào cẳng chân sau của Mộ Tư: “Anh Mộ kêu mày quỳ xuống…”

“Phanh” một tiếng vang lên, tên khỉ ốm gần như bay lên, lưng đập vào ván cửa phía sau Mộ Tư, thân thể ngã xuống đất, đau đớn mà co người lại, khóe miệng đổ máu, không bò dậy nổi nữa.
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 637


Chương 637

Quá nhanh, bọn họ căn bản không thấy rõ Mộ Tư ra tay như thế nào.

Tên béo vốn hùng hổ như khỉ ốm lập tức ngừng lại tại chỗ, nhìn dáng vẻ thảm thương của khỉ ốm, cổ gã không khỏi rụt rụt, cũng không dám đi lên phía trước.

“Mày tìm đường chết.” Mộ Thành Chu phản ứng lại lập tức nổ súng về hướng Mộ Tư.

“Phanh” tiếng súng cắt qua đêm yên tĩnh, làm kinh động đám chim chóc trong rừng cây.

Viên đạn bắn sượt qua vai Mộ Tư, để lại một vết máu.

Mộ Tư phản ứng nhanh chóng, đầu tiên mà tránh đi chỗ hiểm, đồng thời dùng cây gậy quất thật mạnh lên cổ tay Mộ Thành Chu.

Tay Mộ Thành Chu ăn một gậy, ngón tay mất khống chế lại “Phanh” một tiếng, viên đạn bắn ngay trước mặt khỉ ốm, vỏ đạn đập vào mặt gã ta, dọa gã run lên bần bật!

Sau đó Mộ Thành Chu lại ăn một gậy, vẫn là ở chổ đó, lần này tay ông ta không thể khống chế mà buông lỏng, súng rơi xuống đất.

Tốc độ của Mộ Tư quá nhanh, nhanh đến mức Mộ Thành Chu không thấy rõ động tác, tuy rằng biết anh ta đã ra tay, nhưng căn bản không kịp phản ứng.

Mắt thấy cây gậy sắp đập xuống mặt mình, ông ta chỉ có thể trơ mắt nhìn…

“Dừng tay.” Ngay vào thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, Trần Vân Phàm rống giận.

Nhưng cây gậy kia vẫn đập mạnh vào đầu Mộ Thành Chu.

Mộ Thành Chu loạng choạng, mất trọng tâm ngã ngửa ra sau, Mộ Tư lại nâng gậy lên, lần này là tấn công vào bụng ông ta.

“Tao kêu mày dừng tay.”

Trần Vân Phàm lại cả giận quát, nhưng vẫn thấy Mộ Thành Chu bị đánh trúng bụng rồi ngã ra mặt đất, gã vừa sốt ruột vừa tức giận bóp chặt cổ Thịnh Hoàn Hoàn mà lớn tiếng rít gào: “Mộ Tư, con mẹ nó đừng quên Thịnh Hoàn Hoàn còn nằm trong tay tao, mày động một cái nữa xem, tao lập tức b*p ch*t nó.”

Lúc này, Thịnh Hoàn Hoàn vẫn luôn bị Trần Vân Phàm khống chế đã từ từ nhếch đôi môi xinh đẹp môi đỏ nhếch lên: “Phải không? Mày cứ thử xem.”

Lúc nói chuyện, Thịnh Hoàn Hoàn dùng sức thụi khuỷu tay ra sau.

Trần Vân Phàm không đề phòng bị thụi trúng bụng, đau đớn k** r*n, bàn tay nắm chặt cổ tay Thịnh Hoàn Hoàn nới lỏng.

Đúng lúc này, Thịnh Hoàn Hoàn bắt ngược lấy tay Trần Vân Phàm rồi bẽ qua, quăng một cú thật mạnh qua vai, đầu gối đâm vào lưng gã, bẽ tay gã ra sau lưng.

Trần Vân Phàm đau kêu thảm thiết: “A… Thịnh Hoàn Hoàn, tiện nhân này, tao muốn giết mày, thằng béo mày còn ngơ ra đó làm gì, mau gọi người…”

Lúc này tên béo mới nhớ tới bọn họ còn có giúp đỡ, không trách gã phản ứng chậm, thật là mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Gã vừa muốn hô to thì một vũ khí sắc bén đã để lên cổ họng.

Tên béo xác định chỉ cần mình kêu lên một tiếng thì thứ vũ khí bén như kiếm kia sẽ đâm thủng cổ họng gã.

“Thằng vô dụng.” Mộ Thành Chu rống giận khàn cả giọng, chưa từ bỏ ý định mà chạy như bay về hướng khẩu súng cách đó không xa, gã tay nắm lấy súng, vẻ mặt vui mừng làm ngũ quan trở nên vặn vẹo.

Đúng lúc này, bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng “Ong”, tiếp theo ông ta thấy thứ vũ khí thon dài kia đã đâm thủng mu bàn tay mình.

“A…” Tiếng kêu thảm thiết trào ra từ cổ họng Mộ Thành Chu.

Chỉ thấy tay Mộ Thành Chu bị vũ khí kia đóng đính trên mặt đất, máu lập tức nhuộm đỏ sàn nhà.
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 638


Chương 638

Vũ khí kia là một thanh kiếm mỏng được giấu trong gậy, đây là tác phẩm đắc ý nhất của Thịnh Hoàn Hoàn.

Sau khi khống chế được Mộ Thành Chu, mắt của Mộ Tư sắc bén như thanh kiếm, lập tức vọt về hướng tên béo.

Chân tên béo mềm nhũn, quỳ gối xuống đất, nâng đôi tay lên: “Không liên quan đến tôi, không liên quan đến tôi, là Trần Vân Phàm kêu tôi tới, tôi chưa làm cái gì cả.”

Mộ Tư nhấc chân lên đá văng tên béo ngã xuống đất.

Tên béo quỳ rạp trên đất thống khổ r*n r*, đầy mặt sợ hãi không dám nhúc nhích, lúc này Mộ Tư lại đá gã một cái, lần này thật sự không nhúc nhích nổi nữa.

Tiếp theo Mộ Tư lại đi đến trước mặt Trần Vân Phàm, bắt lấy tóc ông ta mà nhấc lên, nhìn thấy nửa bên mặt sưng đỏ của Thịnh Hoàn Hoàn, trên gương mặt anh tuấn ôn hoà rốt cuộc cũng hiện ra chút tức giận: “Ông dám chạm vào cô ấy, ai cho ông lá gan?”

Nói xong, nắm tay anh đấm thẳng vào mặt Trần Vân Phàm, một quyền lại một quyền, rất nhanh mặt Trần Vân Phàm đã đầy máu.

“Mộ Tư dừng tay.”

Thấy Mộ Tư không có ý dừng tay, Thịnh Hoàn Hoàn vội kéo người lại, cô sợ Mộ Tư đánh chết người: “Đừng đánh, lại tiếp thì ông ta sẽ chết.”

Tuy rằng Trần Vân Phàm thực đáng giận, cũng thực đáng chết, nhưng tuyệt đối không thể chết trên tay bọn họ, như vậy chỉ làm ô uế tay họ.

Toàn thân Mộ Tư căng thẳng, cơ bắp căng cứng như tảng đá, mạch máu cũng cộm lên, Thịnh Hoàn Hoàn chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của anh: “Mộ Tư, bình tĩnh một chút, loại người này không đáng để chúng ta phạm phải sát nghiệt.”

Qua thật lâu, Thịnh Hoàn Hoàn mới cảm thấy thân thể Mộ Tư dần dần thả lỏng lại.

Mộ Tư buông Trần Vân Phàm ra, Trần Vân Phàm nhũn người mà ngã xuống đất, trên mặt đều là máu, nằm đó không nhúc nhích.

Nếu không phải Trần Vân Phàm còn thở thì dáng vẻ của ông ta không khác gì một cái xác.

“Em không sao chứ?” Ánh mắt Mộ Tư đánh giá đảo qua người Thịnh Hoàn Hoàn, cuối cùng tập trung vào nửa bên mặt sưng đỏ của cô.

Cái tát của Trần Vân Phàm rất tàn nhẫn, da Thịnh Hoàn Hoàn non mịn, lúc này mặt đã sưng lên, vừa đỏ vừa sưng trông rất chói mắt.

Thịnh Hoàn Hoàn lắc đầu: “Tôi không có việc gì.”

Kỳ thật cô rất đau, mặt và da đầu đều đau muốn chết, nhưng ở trước mặt Mộ Tư, cô không muốn lộ ra vẻ mềm yếu, cô và anh sớm đã không còn lại quan hệ có thể tùy ý làm nũng.

Nhưng ngay vào giây sau, Mộ Tư đột nhiên nâng mặt cô lên rồi hôn xuống.

Thịnh Hoàn Hoàn cứng lại, rất nhanh cũng phản ứng lại, cô gạt tay anh ra rồi quay mặt đi: “Mộ Tư, xin anh đừng như vậy.”

Mộ Tư ngẩn người, đặt trán lên tóc cô, ngửi mùi hương trên người cô, hơi thở cũng dần dần khôi phục bình tĩnh.

Chỉ là sự mềm mại ngọt lành vừa rồi làm anh quyến luyến khó quên.

Một lát sau, Mộ Tư buông cô ra: “Xin lỗi, vừa rồi là anh mất kiểm soát.”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 639


Chương 639

Thịnh Hoàn Hoàn không nói gì cả, chỉ lui về phía sau hai bước, duy trì khoảng cách với anh.

Mộ Tư nhìn hành động của cô thì ngực quặn đau từng cơn, cô cố tình xa cách còn làm anh khó chịu hơn cô mắng anh, đánh anh.

Mộ Tư ép mình dời mắt khỏi gương mặt cô, nhặt cây súng trên mặt đất lên rồi bước từng bước một đi đến trước mặt Mộ Thành Chu, tấm lưng thẳng tắp đột nhiên cong lại rồi ngồi xổm trước mặt ông ta: “Biết vì sao mình thua không?”

Mộ Thành Chu âm trầm cười lạnh: “Tao còn chưa thua.”

“Ông còn chờ người bên ngoài đến cứu mình?” Mộ Tư cười cười: “Chẳng lẽ ông không cảm thấy kỳ quái, vừa rồi các người kêu lớn tiếng như vậy mà vì sao đến bây giờ người bên ngoài vẫn không tới cứu, chẳng lẽ chúng không nghe thấy?”

“Chẳng lẽ mày dẫn người đến?” Mộ Thành Chu khó tin, sau đó lập tức phủ định khả năng này: “Không có khả năng, cả ngọn núi đều bị tụi tao giám thị, nếu mày dẫn người đến thì người bên ngoài không có khả năng không biết.”

Ngọn núi này không lớn, theo dõi cũng tiện. Sở dĩ Mộ Thành Chu tự tin như thế là vì tất cả đã được sắp xếp rất thỏa đáng, hơn nữa người bên ngoài không có khả năng phản bội ông ta.

“Tôi thật sự dẫn người đến.”

Mộ Tư lấy một cái khăn sạch sẽ ra, phất phất bụi bặm trên tay áo, mãi đến khi không nhiễm một hạt bụi mới nói với Mộ Thành Chu: “Tôi không chỉ dẫn người đến, còn đem cả con trai ông theo.”

“Không có khả năng.” Mộ Thành Chu trả lời không chút do dự, nhưng sắc mặt lại thay đổi: “Mày không có khả năng tìm thấy nó nhanh như vậy.”

Mộ Tư cười: “Tôi thật sự không có khả năng tìm được anh ta nhanh như thế, cho nên phải cảm ơn ông dẫn đường dùm, nếu không tôi cũng không nghĩ ra ông sẽ giấu ở đâu.”

“Mày… Mày đã sớm phát hiện tao…” Rốt cuộc mặt của Mộ Thành Chu đã xám như tro tàn: “Cho nên vợ tao chọn con trai mà từ bỏ tao.”

Mộ Tư gật đầu: “Có thể nói như thế.”

Lúc này cánh cửa mở ra, Hứa Trữ Viễn tiến vào, nhìn quanh một vòng rồi đi đến bên cạnh Mộ Tư, nhìn Mộ Thành Chu và nói: “Bên ngoài đều xử lý tốt, mấy người này nên giải quyết thế nào?”

Mộ Tư dùng chiếc khăn trắng trên tay chùi chùi khẩu súng, sau đó đặt súng trước mặt Mộ Thành Chu, không cảm xúc mà nhìn ông ta và nói: “Đi cho có thể diện đi! Dùng mang của ông đền tội cho những người chết đi, từ đây ân oán của chúng ta mới coi như hoàn toàn kết thúc.”

Nói cách khác, chỉ khi nào Mộ Thành Chu chết đi thì vợ con ông ta mới bình an được.

Mộ Thành Chu không cam lòng nhìn Mộ Tư: “Mày muốn tao chết, rồi lại không dám tự ra tay, tao nói cho mày biết, tao sẽ không làm theo ý mày, chỉ cần tao tồn tại ngày nào thì mày không được an bình ngày đó.”

“Ông quá đánh giá cao chính mình, cũng xem nhẹ tôi.”

Mộ Tư đứng thẳng lên, vung tay lên dùng sức rút thanh kiếm cắm trên bàn tay Mộ Thành Chu ra.

Máu bắn lên mặt Mộ Thành, đau đớn làm ông ta suýt hôn mê, cổ họng phát ra tiếng rống đau đớn.

Mộ Tư đứng trên cao nhìn xuống ông ta, ánh mắt lạnh nhạt như một người không có tình cảm, giọng nói vẫn ôn hoà như ngọc: “Dù gì cũng là chú cháu, tao vốn muốn cho ông ra đi thể diện một chút, nếu ông không cảm kích thì đừng trách tôi tàn nhẫn.”

Nói xong, Mộ Tư nhìn qua Hứa Trữ Viễn: “Cậu đi giúp ông ta một tay.”

Hứa Trữ Viễn gật đầu, lấy găng tay trắng từ trong túi ra rồi đeo vào.

Mộ Thành Chu sợ hãi lui về phía sau: “Mày muốn làm gì?”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 640


Chương 640

Hứa Trữ Viễn cười lạnh, ngũ quan tà ác mà quái gỡ: “Mộ Thành Chu cướp súng vượt ngục bắt cóc giết người, sợ tội tự sát ở đập chứa nước XX.”

Dưới ánh mắt khiếp sợ của Mộ Thành Chu, anh ta nhặt cây súng trên đất lên, ngồi xổm trước mặt Mộ Thành Chu mà buộc ông ta cầm lấy súng.

“Đừng giãy giụa, vô dụng.”

Mộ Thành Chu đã đến tuổi trung niên, hơn nữa ở tù đã lâu, thân thể sớm không bằng trước kia, căn bản là không phải đối thủ của Hứa Trữ Viễn. Hứa Trữ Viễn vừa dùng sức đã đặt súng lên thái dương của Mộ Thành Chu.

Mặt Mộ Thành Chu như tro tàn, mồ hôi chảy như mưa, cả người run rẩy: “Mộ Tư, tao muốn gặp vợ con lần cuối.”

Mộ Tư không phản ứng, đi đến trước mặt Thịnh Hoàn Hoàn rồi dùng tay che mắt cô lại.

Khóe miệng Hứa Trữ Viễn nhếch lên ý cười rất tà ác, sau đó bóp mạnh cò súng.

“Phanh!” Tiếng súng vang lên, Mộ Thành Chu chậm rãi ngã xuống.

Thịnh Hoàn Hoàn kéo tay Mộ Tư xuống, thấy Mộ Thành Chu ngã vào vũng máu, không giãy giụa bao lâu đã tắt thở, ông ta mở to hai mắt, dáng vẻ thật dữ tợn đáng sợ.

Từ đầu tới đuôi, cô không nói chen vào một câu.

Mà trên mặt người đàn ông bên cạnh cô không có một tia cảm xúc khác thường.

Thịnh Hoàn Hoàn luôn biết Mộ Tư là người tàn nhẫn, nếu Lăng Tiêu là người xấu thì Mộ Tư cũng không phải người tốt gì.

Chỉ là lúc trước cô yêu anh quá nhiều, không cảm thấy anh đáng sợ, hiện giờ cô mới thật sự cảm nhận được Mộ Tư tàn nhẫn, sự đáng sợ của anh không thua Lăng Tiêu chút nào.

“Bị dọa?” Thấy mặt Thịnh Hoàn Hoàn trắng bệch, Mộ Tư nhăn mày lại.

Thịnh Hoàn Hoàn lắc đầu: “Cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy.”

Đi theo bên cạnh Mộ Tư nhiều năm như thế, đây không phải lần đầu tiên cô thấy chuyện như vậy, lúc trước Mộ Thành Chu phái người ám sát anh, khi đó đã chết bao nhiêu người! Cô còn tự tay mọi đạn giúp Mộ Tư!

Chỉ là lúc này không giống nữa, khi đó cô không cảm thấy Mộ Tư đáng sợ, nhưng hiện tại cô lại hơi sợ người đàn ông trước mặt, tuy biết Mộ Thành Chu chết chưa hết tội, nhưng Mộ Tư không chớp mắt lấy một cái…

“Mấy người này xử lý thế nào?”

Mãi đến khi Mộ Thành Chu hoàn toàn tắt thở, Hứa Trữ Viễn mới đứng lên, chỉ vào mấy người đàn ông không dám thở mạnh trên mặt đất kia.

Trần Vân Phàm, tên béo và khỉ ốm thấy Mộ Thành Chu bị giết trước mặt bọn họ thì bị dọa nát gan, không dám hó hé một tiếng.

Mộ Tư nhìn về phía Trần Vân Phàm, gã lập tức bò dật, run run quỳ đó, lau máu trên mặt đi rồi cầu xin Mộ Tư tha cho: “Đừng giết tôi, Mộ Thành Chu sợ tội tự sát, chết chưa hết tội.”

Khỉ ốm là người khôn khéo, lúc này cũng lập tức bò lên: “Mộ Thành Chu bắt cóc Thịnh tiểu thư, hành vi phạm tội bại lộ nên sợ tội tự sát.”

Tên béo ngẩn người, cũng vội quỳ phụ họa.

Tầm mắt Mộ Tư xẹt qua gương mặt tên béo và khỉ ốm, cuối cùng tập trung vào Trần Vân Phàm: “Mặt Thịnh Hoàn Hoàn là bị ai đánh?”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 641


Chương 641

Thân thể Trần Vân Phàm đột nhiên run lên, đầy mặt sợ hãi: “Là… Là tôi.”

“À?” Mộ Tư nhướng mày, cây gậy trong tay dời về phía trước: “Tay nào đánh?”

Trần Vân Phàm càng run rẩy sợ hãi, lập tức cầu cứu Thịnh Hoàn Hoàn.

Bỗng nhiên cậy gậy đập mạnh xuống đất: “Tôi hỏi tay nào đánh.”

Trần Vân Phàm lại run run, duỗi bàn tay phải run rẩy ra ngoài, mồ hôi và nước mắt trượt xuống mặt, trông rất chật vật: “Đừng giết tôi, xin anh đừng giết tôi, tôi không dám nhắm vào Thịnh Hoàn Hoàn nữa, không dám nữa.”

Đứng trước cái chết, Trần Vân Phàm không có tôn nghiêm, càng khỏi nói đến thù hận.

“Trễ rồi.”

Mộ Tư ấn viên đá quý trong lòng bàn tay xuống, cây gậy lại biến thành kiếm, anh quyết đoán nâng kiếm chém mạnh xuống.

Trần Vân Phàm trợn trắng hai mắt, sợ tới mức hôn mê bất tỉnh, nhưng tay gã lại không tổn hao gì mà nằm ở vị trí cũ.

“Hoàn Hoàn?”

“Người này để tôi tự giải quyết.”

Thì ra vào khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Thịnh Hoàn Hoàn nắm lấy tay Mộ Tư, cản cản thanh kiếm kia chém xuống.

Mộ Tư xử lý ân oán giữa mình và Mộ Thành Chu như thế nào thì cô mặc kệ, nhưng Trần Vân Phàm là nhắm vào cô, không liên quan đến Mộ Tư, chuyện của cô nên để cô tự xử lý.

Thịnh Hoàn Hoàn lấy bồn nước từ phòng bếp ra rồi tạt lên mặt Trần Vân Phàm.

Trần Vân Phàm ho khan vài tiếng, sau đó từ từ tỉnh táo lại.

Thịnh Hoàn Hoàn ném chậu xuống, nhìn về phía tên béo quỳ gối phía sau Trần Vân Phàm: “Tên béo, nói xem người này bảo các người làm nhục tôi thế nào?”

Tên béo bị điểm danh run run thịt mỡ trên người, nuốt nước miếng, ấp a ấp úng nói: “Hắn… Hắn bảo tôi và anh Sinh cưỡng… Hủy đi trong sạch của cô, còn… Còn bảo chúng tôi quay lại rồi đăng lên mạng.”

Mặt Trần Vân Phàm không còn chút máu, lúc này chối cãi đã không còn ý nghĩa gì, gã lập tức quỳ lạy Thịnh Hoàn Hoàn: “Hoàn Hoàn, Hoàn Hoàn anh biết sai rồi, em tha cho anh lần này, anh họ không dám, không dám nữa.”

“Tha cho anh?” Thịnh Hoàn Hoàn nhếch môi đỏ lên: “Quá muộn.”

Dứt lời, cô dẫm một chân lên cánh tay Trần Vân Phàm rồi lấy ra một con dao găm từ ống quần, quyết đoán giơ tay chém xuống.

“A a a…”

Dao găm đâm xuyên qua bàn tay Trần Vân Phàm, gã đau đớn kêu thảm thiết liên tục, ánh mắt như con rắn độc trừng Thịnh Hoàn Hoàn: “Con đ**m, tao muốn giết mày.”

Người đàn ông này chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, cô ra tay chỉ đâm lên tay gã một dao, nếu là Mộ Tư thì vừa rồi bàn tay gã đã bị chặt đứt.

Xem ra làm người thật sự không thể quá nhân từ.

Tới lúc này mà Trần Vân Phàm vẫn chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, nếu cho gã cơ hội làm lại thì chuyện hôm nay vẫn sẽ xảy ra.

Mặt Thịnh Hoàn Hoàn trầm xuống, rút dao găm khỏi tay Trần Vân Phàm, Trần Vân Phàm lại kêu thảm thiết, miệng không ngừng chửi bậy: “Tiện nhân tao muốn giết mày… Tao muốn giết mày…”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 642


Chương 642

Mặt Mộ Tư đã hoàn toàn lạnh xuống, trong mắt hiện lên sát ý: “Tìm đường chết.”

Thu được ý của Mộ Tư, Hứa Trữ Viễn mang theo khí thế giết chóc đi về hướng Trần Vân Phàm, đúng lúc này, một nắm muối ăn bị hất lên vết thương của Trần Vân Phàm.

“A a…” Lần này Trần Vân Phàm đau đến lăn lộn trên mặt đất.

Tên béo và khỉ ốm run rẩy càng dữ dội, trên mặt thấm ra từng giọt mồ hôi, mồ hôi rơi như mưa.

Thịnh Hoàn Hoàn đi đến bên cạnh Trần Vân Phàm rồi ngồi xổm xuống, dao găm sắc nhọn kè bên cổ họng gã, thoáng dùng sức, mũi đao đã đâm vào.

Cảm nhận được dao nhỏ từ từ chui vào cổ họng mình, Trần Vân Phàm bị dọa điên rồi, lúc này mới ý thức được Thịnh Hoàn Hoàn đáng sợ, thật sự đã cảm thấy sợ cô: “Đừng giết, Hoàn Hoàn đừng giết anh, khi còn nhỏ anh còn từng bế em, em nhớ không?”

Nhìn mũi đao cắt qua làn da Trần Vân Phàm, để lại một vết máu thật dài trên cổ họng gã, khóe miệng cô chậm rãi nhếch lên, cười thật quyến rũ xinh đẹp, tựa như một đóa hoa anh túc nở rộ: “Loại người như anh để lại cũng chỉ gây tai họa.”

“Hoàn Hoàn nói đúng, để lại loại người này cũng chỉ gây tai họa.” Mộ Tư đi tới phía sau Thịnh Hoàn Hoàn, đứng trên cao nhìn xuống Trần Vân Phàm, kiếm trong tay toả ra tia sắc lạnh: “Nhưng thứ này không đáng để em ra tay, hãy giao cho anh đi!”

“Đừng, đừng… Tôi không dám, không dám nữa…” Trần Vân Phàm liên tục lắc đầu, nước mắt nước mũi chảy ra, lần này gã thật sự sợ hãi, dưới quần đã ướt đẫm.

Một mùi khai xông vào mũi, Mộ Tư nhăn mày lại, chán ghét kéo Thịnh Hoàn Hoàn lên để rời xa Trần Vân Phàm.

Trần Vân Phàm nằm dưới đất mà lẩm bẩm nói, ăn nói lộn xộn.

“Đi thôi!”

Nhìn Trần Vân Phàm như mất hồn mất vía, Thịnh Hoàn Hoàn cảm thấy không cần tiếp tục ở lại, cô xoay người đi ra ngoài cửa.

Mộ Tư để lại một câu cho Hứa Trữ Viễn rồi đi theo Thịnh Hoàn Hoàn ra ngoài.

“Anh đưa em trở về.”

“Không cần chờ cảnh sát tới ghi lời khai à?”

Thịnh Hoàn Hoàn đã nghe thấy tiếng còi cảnh sát. Mộ Thành Chu là tội phạm trốn ngục, tuy rằng không có bao nhiêu người để ý mạng sống của ông ta, nhưng vẫn phải có lời giải thích với cục cảnh sát.

Mộ Tư nói: “Hôm nay quá muộn, em bị kinh sợ, ngày mai lại ghi lời khai.”

Thịnh Hoàn Hoàn nhíu mày: “Thôi, ngày mai tôi rất bận.”

Sau hừng đông còn có một đống chuyện chờ cô đi làm, công ty có rất nhiều người chờ xem trò cười của cô, cô nhất định phải phủi sạch mọi chuyện về Mộ Thành Chu, nếu không nỗ lực mấy ngày này đều uổng phí.

Mộ Tư không miễn cưỡng nữa, dù sao cảnh sát cũng tới rồi.

Rất nhanh cảnh sát đã chạy tới, còn mang theo hai con cảnh khuyển.

Lúc này người của Mộ Tư cũng mang vợ Mộ Thành Chu và mấy tên đầu sỏ lại đây, dù sao những người này cũng có tham dự, tương đương với nhân chứng.

Còn chân tướng trong phòng vĩnh viễn sẽ bị chôn giấu.

Qua một lúc sau, tên béo, khỉ ốm và Trần Vân Phàm bị cảnh sát đem đi, thi thể của Mộ Thành Chu cũng bị nâng lên ở phía sau.
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 643


Chương 643

Thấy xác của Mộ Thành Chu, Mộ phu nhân đỏ mắt, mang đầy hận thù mà lao về hướng Mộ Tư: “Là mày, là mày giết Thành Chu, tao muốn mày đau khổ cả đời…”

Mộ phu nhân đột nhiên nâng tay lên, trong tay bà ta có một khẩu súng, mà họng súng nhắm ngay vào Thịnh Hoàn Hoàn.

“Phanh”. Tiếng súng vang lên, cắt qua núi rừng yên lặng.

Thịnh Hoàn Hoàn nghe thấy một tiếng k** r*n vang lên bên tai, thân thể Mộ Tư ngã vào người cô.

Mộ phu nhân còn không bỏ qua, lại bóp cò súng.

“Đao.”Giọng nói của Mộ Tư vang lên bên tai Thịnh Hoàn Hoàn, cô không kịp tự hỏi thì tay đã theo phản xạ duỗi ra phía sau, lấy dao găm từ nơi đó ra rồi vung về hướng Mộ phu nhân.

Cùng lúc đó, Mộ Tư ôm lấy người cô ngã qua bên cạnh, viên đạn sượt ngay qua bên tai họ.

Dao găm đâm vào cánh tay Mộ phu nhân, súng trong tay bà ta rơi xuống.

Chỉ trong chớp mắt, họ phối hợp không chê vào đâu được.

Đây là ăn ý có được sau nhiều năm phối hợp, tuy rằng tình cảm giữa Thịnh Hoàn Hoàn và Mộ Tư đã tan vỡ, nhưng những việc từng cùng trải qua lại không bị quên đi.

Cuối cùng Thịnh Hoàn Hoàn và Mộ Tư mất đi trọng tâm, cũng ngã xuống mặt cỏ.

Cảnh sát phản ứng lại, rút súng bắn chỉ thiên cảnh cáo Mộ phu nhân.

Hai mắt Mộ phu nhân trừng lên rất lớn, sát ý không giảm, nhặt súng trên mặt đất lên chỉ thẳng vào Mộ Tư: “Đi tìm chết đi…”

“Phanh”. Tiếng súng lại vang lên, Mộ phu nhân chậm rãi ngã xuống đất.

Vì trời tối âm u nên cảnh sát không thấy rõ tay Mộ phu nhân, dưới tình thế cấp bách chỉ có thể đánh gục.

“Mộ Tư?” Xuyên qua lớp áo mỏng, Thịnh Hoàn Hoàn cảm nhận được một thứ chất lỏng ấm áp, đó là máu của Mộ Tư.

Mộ phu nhân chỉ họng súng về hướng cô, là Mộ Tư chắn một phát súng cho cô.

“Hình như anh trúng đạn rồi.” Mộ Tư đè lên người Thịnh Hoàn Hoàn, đáng thương mà nhìn cô, giống như một đứa trẻ đang đòi thưởng: “Anh không dậy nổi.”

Nói xong, anh vùi mặt vào cổ Thịnh Hoàn Hoàn.

Nghe tiếng hít thở thô nặng bên tai, mặt Thịnh Hoàn Hoàn trắng bệch: “Anh bị thương ở đâu?”

Mộ Tư nắm lấy tay Thịnh Hoàn Hoàn rồi đặt lên phần sau eo bị máu làm ướt đẫm: “Hình như là nơi này.”

Viên đạn bắn vào sau eo Mộ Tư.

Nói xong câu đó, trọng lượng thân thể của Mộ Tư đột nhiên đè xuống.

Thịnh Hoàn Hoàn biết Mộ Tư đã hôn mê bất tỉnh, cô nâng bàn tay bị anh đặt sau lưng lên, lòng bàn tay đều là máu tươi.

“Cứu mạng…” Rốt cuộc một tiếng hò hét cũng trào ra từ cổ họng cô.

Xe cảnh sát lao nhanh về hướng bệnh viện, tay Thịnh Hoàn Hoàn đè lại vết thương của Mộ Tư, không dám buông lỏng chút nào.

Bởi vì chỉ cần cô buông tay thì máu sẽ không ngừng trào ra từ vết thương, còn chưa tới bệnh viện thì anh sẽ mất máu mà chết.

Thịnh Hoàn Hoàn thét chói tai: “Nhanh lên, cảnh sát, anh lái nhanh lên.”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 644


Chương 644

Hứa Trữ Viễn cắn răng: “Vì sao còn chưa tới?”

Cảnh sát vội nói: “Hiện tại là buổi tối, đường lại quanh co khúc khuỷu không dễ đi, tôi đã cố hết sức rồi.”

“Tránh ra để cho tôi lái.” Hứa Trữ Viễn khom lưng đứng lên, tay túm lấy cổ áo cảnh sát từ phía sau.

Lúc này Thịnh Hoàn Hoàn nói: “Trữ Viễn, để tôi lái.”

Hứa Trữ Viễn cứng lại, sau đó lại ngồi xuống, thay Thịnh Hoàn Hoàn đè lại vết thương của Mộ Tư.

Chỉ trong vài giây, Thịnh Hoàn Hoàn đã ngồi xuống vị trí điều khiển, cô nhìn về phía anh cảnh sát bên ghế phụ: “Ngồi cho vững.”

Giây tiếp theo, xe như con ngựa hoang thoát cương xông ra ngoài.

Khi tới bệnh viện, chân cảnh sát đã mềm nhũn, bị dọa đến mức sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, đẩy rất nhiều lần mới mở cửa xe ra được, vừa xuống xe liền nôn mửa.

Con mẹ nó đây mà là lái xe cái gì, rõ ràng là đang phóng hỏa tiễn.

Rất nhanh Mộ Tư đã được đẩy vào phòng giải phẫu.

Thịnh Hoàn Hoàn ngồi ngoài phòng giải phẫu, máu me đầy người mà nhìn ngọn đèn ngoài phòng giải phẫu, đôi tay siết lại thành nắm đấm, thân thể đang phát run.

Cảnh này như về tới hai tháng rưỡi trước, khi đó ba cô bị đẩy vào nơi đây, trước đó nữa là mẹ.

Lúc trước ngồi ở chỗ này, cô cảm thấy trời như sụp xuống, lúc ấy cô hận Mộ Tư đến tột độ.

Nhưng tới bây giờ, rốt cuộc Thịnh Hoàn Hoàn cũng hoàn toàn tiêu tan, cô và anh không ai nợ ai!

“Chị dâu, lão đại sẽ không có việc gì.” Hứa Trữ Viễn vừa rồi giết người không chớp mắt, lúc này lại lên tiếng an ủi Thịnh Hoàn Hoàn.

Thịnh Hoàn Hoàn nhìn đôi tay đầy máu, còn không ngừng run rẩy của mình rồi đứng lên: “Tôi đi rửa tay.”

Cô không thích để người ta nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của mình.

Thịnh Hoàn Hoàn không ngờ lại gặp Lăng Tiêu ở bệnh viện, còn vào thời khắc cô chật vật như thế.

Lăng Tiêu đang đứng ở lỗ thông gió hút thuốc, dáng vẻ sạch sẽ tươm tất, mang theo quý khí sinh ra đã có sẵn và sự lạnh nhạt xa cách ngàn dặm.

So ra thì Thịnh Hoàn Hoàn trông thật chật vật lại yếu ớt.

Chênh lệch này làm trong lòng Thịnh Hoàn Hoàn lập tức trào lên tủi thân và không cam lòng.

Cô đã nói với hắn sự tồn tại của Mộ Thành Chu.

Cô đã nói với hắn người này có thù với Thịnh gia.

Cô đã nói với hắn người này nguy hiểm.

Thậm chí cô còn trực tiếp thỉnh cầu hắn, cô cần hắn trợ giúp.

Nhưng người đàn ông này, chồng của cô, người thân cận nhất của cô lại không làm gì cả.

Nếu đêm nay Mộ Tư không xuất hiện thì cô sẽ bị ba người đàn ông ghê tởm kia tùy ý chà đạp, thậm chí có thể sẽ chết dưới súng của Mộ Thành Chu.

Nếu Mộ Tư không chặn phát súng đó thay cô thì người hiện giờ nằm trong phòng giải phẫu sẽ là cô.

Trong lòng nghĩ thôi đã sợ, hiện giờ Thịnh Hoàn Hoàn thật sự quá thất vọng và oán trách Lăng Tiêu.

Hình như Lăng Tiêu phát hiện cô, lập tức quay đầu qua nhìn.
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 645


Chương 645

Thịnh Hoàn Hoàn dời mắt đi, chỉ đi ngang qua bên cạnh hắn.

Thịnh Hoàn Hoàn mở vòi nước ra, dòng nước sạch rửa trôi đi máu trên tay cô, lại không tẩy được mùi máu tươi và màu đỏ rực đầy người.

Không phải không sợ hãi, chỉ là cô không có tư cách khóc!

Sau khi đi ra từ toilet, Lăng Tiêu vẫn đứng ở đó, bước chân không hề di chuyển.

Thịnh Hoàn Hoàn không nhìn hắn, chỉ cúi đầu đi ra hành lang bên ngoài.

“Thịnh Hoàn Hoàn.” Giọng nói của Lăng Tiêu truyền đến từ phía sau cô, nghe không ra là lo lắng hay bất mãn.

Bước chân Thịnh Hoàn Hoàn khựng lại, nhưng chỉ một lát liền tiếp tục đi về phía trước, bước nhanh về tới bên ngoài phòng giải phẫu, từ đầu đến cuối không quay đầu lại.

….

Bạch quản gia cầm áo khoác lại đây, phát hiện sắc mặt Lăng Tiêu rất khó xem, ông chỉ rời đi một lát, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Bạch quản gia không hỏi nhiều: “Thiếu gia, đêm đã khuya, mặc áo khoác vào đi!”

Ông đi đến bên cạnh Lăng Tiêu, khoác áo lên vai hắn.

Ánh mắt Lăng Tiêu vẫn nhìn về hướng Thịnh Hoàn Hoàn biến mất.

Bạch quản gia ăn ý hỏi: “Thiếu gia, gặp được người quen sao?”

Đôi môi mỏng mím chặt của Lăng Tiêu khẽ mở: “Tôi vừa thấy được Thịnh Hoàn Hoàn.”

Cô dám làm như không thấy hắn, hắn kêu cô, cô cũng làm bộ không nghe thấy. Thái độ vừa rồi của Thịnh Hoàn Hoàn làm Lăng Tiêu rất khó chịu.

Nhưng… vì sao cô lại ở bệnh viện, người còn dính đầy máu tươi, đã xảy ra chuyện gì?

Vừa rồi hắn đã quan sát Thịnh Hoàn Hoàn, máu trên người không phải của cô, nếu vậy đó là của ai?

“Thiếu phu nhân?” Bạch quản gia có chút kinh ngạc, sau đó ngầm hiểu: “Tôi đi điều tra.”

Lăng Tiêu cởi áo khoác trên người xuống rồi ném cho Bạch quản gia: “Tôi về phòng bệnh trước.”

Bạch quản gia nhìn áo khoác trên tay, không khỏi cười cười.

Trời sắp vào thu đêm rất lạnh, quần áo Thịnh Hoàn Hoàn bị máu làm ướt, lúc này toàn thân lạnh lẽo, cô bất giác rụt rụt người lại.

Hứa Trữ Viễn muốn cởi áo sơmi trên người khoác thêm cho cô, nhưng quần áo anh cũng dính máu, anh nhìn chằm chằm ngọn đèn sáng lên trên cửa phòng giải phẫu mà nói với cô: “Chị dâu, chị về trước đi, nơi này có tôi là được.”

Thịnh Hoàn Hoàn không trả lời, chỉ co người ngồi đó không nhúc nhích, không biết cô suy nghĩ cái gì.

Lúc này hành lang nơi xa truyền đến tiếng bước chân, tiếng động này có vẻ rất rõ ràng trên con đường yên tĩnh, từ xa đến gần, đều đều vững vàng.

“Thiếu phu nhân.”

Thịnh Hoàn Hoàn ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt không tính là hiền lành của Bạch quản gia, cô ngồi ngay ngắn, có chút mệt mỏi mà lên tiếng: “Bạch quản gia.”

Bạch quản gia không vội hỏi đến, chỉ đưa áo khoác trên tay cho Thịnh Hoàn Hoàn: “Thiếu gia bảo tôi tới đưa áo khoác cho cô.”

Thịnh Hoàn Hoàn nhìn áo gió đen trên tay Bạch quản gia, không chút do dự mà lắc đầu từ chối: “Cảm ơn, tôi không cần.”
 
Cô Vợ Đáng Gờm Của Lăng Thiếu
Chương 646


Chương 646

Cô quá hiểu Lăng Tiêu, đây không giống chuyện hắn sẽ làm.

Thịnh Hoàn Hoàn đoán có lẽ Lăng Tiêu bảo Bạch quản gia tới điều tra vì sao cô lại ở bệnh viện, còn áo khoác là Bạch quản gia tự chủ trương, từ trước đến nay ông luôn rất thận trọng.

Bạch quản gia biết Thịnh Hoàn Hoàn bị Lăng Tiêu đuổi đi trong lòng có oán giận, ông không miễn cưỡng, chỉ ngồi xuống bên cạnh cô như một người bạn mà nói chuyện phiếm: “Thân phận của Tích Nhi đã được xác định, lão thái thái và thiếu gia quyết định để cô ấy ở trong phủ.”

“Phải không, đây là chuyện tốt.” Thịnh Hoàn Hoàn cười cười, thật lòng vui thay cho Tích Nhi.

“Chuyện này ít nhiều cũng nhờ thiếu phu nhân trợ giúp, bằng không đến nay huyết mạch của Lăng gia còn chịu khổ ở tầng hầm, lão thái thái bảo thiếu gia đón cô về phủ, nếu không phải lão gia trúng đạn nhập viện thì sáng mai thiếu gia nhất định sẽ đích thân đến Thịnh gia đón cô.”

Bạch quản gia nói rất êm tai, thứ nhất là khen Thịnh Hoàn Hoàn thông minh thiện lương, thứ hai thể hiện tâm ý của lão thái thái và Lăng Tiêu đối với cô.

Lão thái thái luôn yêu thương Thịnh Hoàn Hoàn, hiện giờ còn có thêm một phần cảm kích.

Còn Lăng Tiêu, nếu hắn không muốn thì không ai ép được hắn. Bạch quản gia nói hắn sẽ đích thân đến Thịnh gia đón Thịnh Hoàn Hoàn về phủ, chứng minh trong lòng Lăng Tiêu cũng hy vọng cô trở về.

Lời Bạch quản gia nói hay ở chỗ này.

Lăng Tiêu đến Thịnh gia đón Thịnh Hoàn Hoàn về phủ chứng minh Lăng Tiêu đã cúi đầu, cũng tức là nhận sai, trong lòng Thịnh Hoàn Hoàn có oán trách đến mấy cũng sẽ tan biến.

Dù sao bất cứ cô gái nào cũng phải nở mày nở mặt vì hành động này, bởi vì Lăng Tiêu không khác gì thần ở Hải Thành.

Nếu không xảy ra chuyện của Mộ Thành Chu, nếu Thịnh Hoàn Hoàn sớm nghe thấy những lời này của Bạch quản gia thì có lẽ cô sẽ thật sự tha thứ cho Lăng Tiêu, ngây ngốc cho rằng Lăng Tiêu sẽ đến Thịnh gia đón cô về.

Nhưng hiện tại cô không tin chữ nào của Bạch quản gia cả

Lăng Tiêu đích thân tới Thịnh gia đón cô trở về?

A, không có khả năng, trong lòng hắn căn bản không có cô!

Cô về hay không chẳng quan trọng gì với hắn.

Nhưng Thịnh Hoàn Hoàn không trực tiếp bác bỏ ý tốt của Bạch quản gia, chỉ im lặng dời đề tài đi: “Ông vừa nói Lăng Hoa Thanh trúng đạn?”

Lăng Hoa Thanh lại bị người ta ám sát sao?

Mới ra tù đã bị ám sát, hiện tại lại trúng đạn, rốt cuộc Lăng Hoa Thanh đắc tội ai mà một hai muốn dồn ông ta vào chỗ chết?

Bạch quản gia nghe thấy xưng hô của Thịnh Hoàn Hoàn đối với Lăng Hoa Thanh thì không tán đồng mà sửa đúng: “Thiếu phu nhân, cô nên gọi lão gia một tiếng ba hoặc là cha.”

Thịnh Hoàn Hoàn: “… Xin lỗi, tôi còn chưa quen.”

Cô nghĩ mình vĩnh viễn không quen được, giống như cô nỗ lực muốn trở thành một phần tử của Lăng gia, nhưng trước sau vẫn chỉ là người ngoài.

Bạch quản gia không rối rắm vấn đề xưng hô nữa, ông còn vội vàng trở về báo cáo kết quả với Lăng Tiêu: “Lão gia bị người ta ám sát, trên vai trúng một phát súng, cũng may giải phẫu thành công, không nguy hiểm đến tính mạng.”

Thịnh Hoàn Hoàn gật đầu: “Vậy là tốt rồi.”
 
Back
Top Dưới