Cập nhật mới

Ngôn Tình Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai

Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2294


Chương 2294

Nhưng những điều này suy cho cùng chỉ là giả thiết, cuộc đời chính là một chuyến xe không thể quay đầu lại, không có cách nào đi trở lại vị trí ban đầu. Vì vậy, ai cũng phải trả giá cho quyết định ban đầu của mình.

Chỉ là có những trả giá không quá đắt, nhưng trả giá của đa số mọi người đều rất nặng nề.

Người có tâm trạng nặng nề , lại có vài phần cảm giác tội lỗi còn có Dư Như Khiết và Bắc Minh Quân.

Cái chết của Lục Lộ có thể nói là do họ trực tiếp dẫn tới. Cảm giác đó càng không có lời nào để diễn tả.

Mạc Cẩm Thành khẽ đỡ bờ vai Dư Như Khiết, để trán bà tì vào lòng mình tùy ý khóc. Bắc Minh Quân cắn chặt răng, không ngừng im lặng sám hối với Lục Lộ trong lòng, hơn nữa cũng thề, cho dù mình và Cố Tịch Dao tương lai có kết cục thế nào, anh cũng sẽ cố hết sức để cô và những đứa trẻ sống tốt.

Đây là lời thề của một người đàn ông trước vong linh. Lời thề nặng nề lại trang nghiêm.

Cả đời Lục Lộ có hai chuyện khiến bà không nỡ. Chuyện thứ nhất là đứa con gái đã đánh mất, chuyện thứ hai chính là người chồng rời đi không một lời từ biệt.

Bà vì hai chuyện này mà phí bỏ khoảng thời gian tốt đẹp nhất trong cuộc đời mình, trả giả thảm khốc, nhưng cũng xem như sau cơn mưa trời lại sáng.

Chỉ là khoảng thời gian tốt đẹp đó cũng ngắn ngủi như sinh mệnh của bà.

***

Mọi người ở trên biển đưa tiễn Lục Lộ, nhìn bà phiêu tán trên mặt nước, lại bị làn nước biển lăn tăn cuốn đi xa.

Trên đường quay về, trên thuyền không còn tranh cãi nữa, rất yên lặng. Chỉ có thể nghe thấy tiếng gió ‘vù vù’ thổi bên tai.

Chiếc thuyền chậm rãi dừng bên bờ cảng tư nhân.

Sau khi mọi người đặt chân lên đất liền, bầu trời vốn âm u cũng trời quang mây tạnh. Ánh mặt trời chói chang xuyên qua khe hở của vô số các tầng mây

“Mẹ, mẹ nhìn bên kia kìa…” Cửu Cửu được ôm trong lòng Cố Tịch Dao vươn ngón tay nhỏ chỉ về phía họ vừa quay lại.

Cố Tịch Dao quay đầu nhìn sang, chỉ thấy tia sáng vàng óng chiếu ra từ vùng trời nơi xa, chính là vị trí rải tro cốt Lục Lộ.

“mẹ, là thiên sứ đến đón bà ngoại sao?”

Cố Tịch Dao mỉm cười gật đầu với con gái: “Đúng, họ cùng lên thiên đường rồi…”

“Thiên đường? Nó thế nào, còn tốt hơn nơi này sao?”

Cô nhìn con gái, gật đầu: “Sống ở đó không lo không nghĩ, không có đói khát và bệnh tật, mỗi ngày đều có rất nhiều chuyện vui vẻ…”

Cửu Cửu vừa nghe bèn sinh ra tưởng tượng vô hạn với nơi đó: “Mẹ, con cũng muốn đi, mẹ dẫn con đi đi…”

“Không được, nơi đó không nhận chúng ta.”

Cửu Cửu nhận được câu trả lời phủ định thì khó tránh khỏi có chút thất vọng: “Tại sao vậy chứ?”

“Vì chúng ta vẫn chưa tới tuổi.” Trình Trình chen miệng: “Chỉ khi nào chúng ta tới tuổi giống ông bà thì mới có thể đi.”

Cửu Cửu như hiểu như không gật đầu.

*

“Nhất định là Nguyên về rồi.”

Anna lúc này đang ở trong bếp nấu canh cho Lạc Kiều, Phụ nữ ở cử cần nhất chính là bổ.

Hình Uy ở cạnh phụ một tay.

Nghe thấy tiếng xe từ ngoài truyền vào, tiếp đó là tiếng mở cửa.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2295


Chương 2295

Anna vặn nhỏ lửa, kêu Hình Uy sang một bên xem, bản thân vội vàng ra ngoài.

Người đẩy mở cửa là Dương Dương, sau lưng cậu bé còn có Trình Trình.

Cố Tịch Dao ôm Cửu Cửu cẩn thận đi vào, có thể là dậy quá sớm nên trên xe về nhà Cửu Cửu đã bắt đầu gật gà gật gù. Lúc sắp đến nhà thì đã ngủ mất.

Cố Tịch Dao khẽ chào Anna rồi ôm Cửu Cửu lên lầu.

Theo sau cô còn có Mạc Cẩm Thành và Dư Như Khiết.

Nhưng điều khiến cô ngoài ý muốn là người vào cuối cùng lại là Bắc Minh Quân.

Xem ra thân phận bây giờ của Cửu Cửu đã xem như công khai rồi, hơn nữa xem tình hình bây giờ thì vẫn chưa phát triển tới mức giương cung bạt kiếm.

“Mời mọi người ngồi, tôi đi chuẩn bị chút nước trà.” Anna vội dẫn họ vào phòng khách ngồi, rồi vội vàng vào bếp chuẩn bị nước trà.

“Đám người cô chủ về rồi?” Hình Uy thấy Anna vào thì hỏi.

Anna gật đầu: “Ngoại trừ cô ấy và đám trẻ, còn có đám người ông Mạc, có cả ông chủ Bắc Minh Quân của anh.”

Nghe thấy ông chủ cũng về, sắc mặt Hình Uy liền căng thẳng.

“Không cần lo lắng Cửu Cửu nữa, tôi thấy họ hình như không vì chuyện đứa bé mà tranh cãi. Tôi nghĩ hẳn là không có gì đâu. Anh bưng trà ra đi, tôi ở đây canh canh cho vợ anh.” Anna lưu loát đặt mấy chiếc ly vào khay trà, sau đó rót nước sôi vào ấm.

Hình Uy bưng trà ra phòng khách: “Mời các vị uống trà.”

Nói rồi, anh ta vừa rót trà cho mọi người, vừa lén nhìn sang phía ông chủ, xem phản ứng lúc này của anh.

***

Mọi người uống trà.

Bầu không khí trong phòng khách rất yên lặng, nhưng lại khiến người ta cảm thấy có chút bất an. Một mặt đều còn chìm trong sự bi thương đưa tiễn Lục Lộ, mặt khác lại là ai nấy đều còn đang tính toán trong lòng.

Trình Trình và Dương Dương theo mẹ lên lầu.

Cô đặt Cửu Cửu lên giường lớn trong phòng ngủ, khẽ đắp chăn cho cô bé.

Sau đó cô nói với hai đứa bé: “Các con ở đây với em gái, không được chạy lung tung, có biết không.”

Trình Trình và Dương Dương đều nghe lời gật đầu.

Trên đường về cho tới bây giờ, chúng thấy sắc mặt mẹ luôn không tốt.

“Mẹ, có phải vì hôm nay ba tới nên mẹ không vui không? Con xin lỗi, là con tối qua lén gọi cho ba. Con cảm thấy bà ngoại không phải do ba hại chết, hơn nữa ba còn rất tốt với bà.” Trình Trình nhận sai khẽ nói.

“A! Thì ra ba già là do anh gọi tới. Nhưng em không thấy anh gọi điện mà? Em hiểu rồi, nhất định là anh tranh thủ lúc em ngủ trốn vào chăn lén gọi có phải không? Đám người chú đẹp cũng do anh gọi tới?”

Trình Trình vội lắc đầu

Cố Tịch Dao không chỉ nhìn thấy Bắc Minh Quân liền không vui, vì cô còn nhìn thấy Lý Thâm và Đường Thiên Trạch. Đặc biệt là nhìn thấy họ gần như sắp đánh nhau trên thuyền liền càng thêm khẳng định cảm giác của mình.

Nhưng ở trước mặt trẻ con, những cảm xúc này của mình không cần nói với chúng.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2296


Chương 2296

Thế là cô cố nặn ra nụ cười, khẽ lắc đầu: “Bé cưng, con không làm gì sai cả, vậy cần gì nhận sai chứ. Được rồi, không cần suy nghĩ những chuyện này nữa được không nào? Dưới lầu còn có khách, mẹ xuống trước.”

Thấy mẹ rời đi, Trình Trình vẫn khẽ hỏi: “Anh thừa nhận mình gọi điện kêu ba tới, vậy hai người kia có phải em lén gọi tới không? Sau khi em lên lầu một lúc anh mới lên.”

“Nghe Trình Trình hỏi mình như vậy, Dương Dương bày ra dáng vẻ vô tội: “Hai người kia gì chứ? Ô! Em hiểu rồi, ý anh là cho rằng em gọi điện cho họ vào khoảng thời gian này?”

Nói rồi, cậu lấy điện thoại ra khỏi túi, vứt cho Trình Trình: “Anh xem cho kỹ nhật ký cuộc gọi đi, xem có phải em gọi họ không.”

Dương Dương thật sự càng nói càng giận, giọng nói cũng bất giác to hơn.

“Suỵt, em nhỏ giọng chút, đừng đánh thức em gái. Không tính là em gọi được chưa, là anh đoán sai được chưa.”

Dương Dương cũng cảm thấy giọng mình hơi lớn, liền vội đè thấp giọng: “Không được, căn bản vốn không phải em gọi có được không. Anh phải trịnh trọng xin lỗi em mới được.”

“Được được được, xin lỗi em được chưa. Em thật là, xem như đoán sai cho em một lần cũng không được.” Trình Trình thật sự có chút bất đắc dĩ xin lỗi Dương Dương..

Dương Dương xem như có lý: “Em chịu oan uổng còn ít sao, cho nên mới không thể chịu bất kỳ oan uổng nào. Hơn nữa, Dương Dương em cũng là một người làm việc quang minh lỗi lạc, nếu em làm còn có thể không thừa nhận sao. Nhưng lúc nãy anh nói em cũng cảm thấy hoài nghi, rõ ràng mẹ không thích nhìn thấy chú đẹp, vậy nhất định cũng sẽ không mời họ. Vậy họ rốt cuộc làm sao biết chứ?”

“Đúng vậy, thật sự là kỳ quái.” Trình Trình cũng nghĩ không ra.

Dương Dương bỗng nhớ tới: “Ai ai, hẳn không phải họ tự mình gắn máy nghe lén đi.”

***

Mặc dù Dương Dương chỉ suy đoán, nhưng cũng khiến Trình Trình tăng cao cảnh giác.

“Em ở đây canh em gái, anh đi lên một chuyến.” Trình Trình nói xong liền muốn ra ngoài lên lầu.

Dương Dương vừa thấy dáng vẻ căng thẳng đó của cậu nhóc, không khỏi bật cười thành tiếng: “Trình Trình, anh không phải muốn đi tìm chú xinh đẹp đã lén cài máy nghe lén lên người chúng ta chứ? Em vừa rồi chẳng qua chỉ là nói đùa thôi, sao anh lại xem là thật rồi.”

Nói rồi, Dương Dương dùng tay vỗ vỗ lên người mình, sau đó lại móc từ trong túi của mình ra: “Nhìn đi, cái gì cũng không có. Chúng ta đã lâu lắm không có ở cùng với chú xinh đẹp rồi. Hôm qua mới gặp lại mặt, nhưng cũng cách một khoảng rất xa. Cho dù là có máy nghe lén, vậy cũng không thể để lên người của chúng ta không phải sao? Thư giãn, thư giãn…”

Dương Dương lại học theo chuyên gia chữa trị tâm lý trong phim, giả bộ nói chuyện với Trình Trình.

*

Đợi khi Cố Tịch Dao xuống lầu, mấy người trong phòng khách vẫn mang dáng vẻ rất buồn bực. Có điều may mà có quan hệ hợp tác giữa hai tập đoàn lớn của Mạc Cẩm Thành và Bắc Minh Quân, giữa hai người đàn ông ngược lại cũng có vài thứ có thể nói chuyện.

Bàn bạc xong về tiến độ công trình hiện nay, lại nói đến sự phát triển và vấn đề quy hoạch trong tương lai.

Hình Uy và Dư Như Khiết ở một bên làm thính giả, chỉ có thể ở một bên duy trì sự yên tĩnh.

Anna đã hầm xong canh bổ cho Lạc Kiều rồi, mùi hương tỏa ra từ trong bếp khiến mấy người trong phòng khách bỗng có một loại cảm giác thoải mái dễ chịu.

“Ừm, thật sự rất thơm.” Mạc Cẩm Thành vừa gật đầu, vừa khen: “Có thể có tay nghề nấu nướng như này thật sự là vô cùng khó.”

Cố Tịch Dao vội tiếp lời: “Ba nuôi nói phải, tay nghề nấu nướng của Anna quả thật rất không tồi.”

Nói xong, cô liền đi vào phòng bếp gọi Anna ra, để Hình Uy đem canh vừa nấu xong đến chỗ Lạc Kiều.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2297


Chương 2297

“Đây chính là đầu bếp đứng đầu của chúng ta.” Nói rồi, cô kéo Anna đến phòng khách, ấn cô ta ngồi xuống số pha bên cạnh Mạc Cẩm Thành.

Mạc Cẩm Thành mang theo ánh mắt tán thưởng đánh giá Anna một lượt, đều này cũng khiến Anna bị nhìn mà có hơi ngại.

Lúc này, Cố Tịch Dao đột nhiên nhớ đến lời hứa lúc đầu cô hứa Anna, vội nói: “Anna là bạn tốt của con. Cô ấy từng trải qua một lần thất bại trong hôn nhân, hơn nữa lại rời khỏi thành phố nơi cô ấy quen thuộc. Sau khi đến đây, trừ có thể khiến chúng con được ăn ngon ra thì cũng không có chuyện gì khác để làm.”

“Nếu có tay nghề nấu nướng này, lại không có cơ hội phát huy thật là quá đáng tiếc rồi. Sao không từng nghĩ đến công việc về ăn uống, hoặc mạnh dạn tự mình mở một nhà hàng?” Mạc Cẩm Thành lộ ra vẻ tiếc nuối.

Anna nghe được những lời này, vẻ mặt của cô ta cũng trở nên ảm đạm.

Mạc Cẩm Thành khẽ mỉm cười nhìn Cố Tịch Dao, nói nửa đùa: “Hai đứa là chị em tốt, sao không đưa ra chủ ý cho cô ấy. Có phải là tham ăn, không muốn để cô ấy ra ngoài làm việc. Điều này có hơi ích kỷ nha. Ha ha…”

Cố Tịch Dao bày ra dáng vẻ sang chảnh, dẩu cái miệng nhỏ: “Ba nuôi, ba đổ oan cho con rồi, là chị em tốt của cô ấy thì muốn hy vọng nhất những ngày tháng cô ấy trải qua luôn tốt đẹp. Cũng từng nghĩ để cô ấy làm đầu bếp. Chỉ có điều cô ấy nghĩ làm đầu bếp đều là đàn ông, trong khách sạn lại vừa khổ vừa mệt, cơ thể của cô ấy đơn bạc không chịu nổi. Huống chi ba nuôi nhìn xem, cô ấy lớn lên không kém gì chúng con, ở nơi đó chúng con còn sợ cô ấy bị bắt nạt.”

***

Mạc Cẩm Thanh sau khi nghe hết thì lông mày hơi nhíu lại, lời con gái nuôi nói là sự thật, ông ta cũng tán đồng mà gật đầu: “Một cô gái ra ngoài làm việc sẽ gặp nhiều khó khăn. Xem ra việc có thể thích hợp với cô ấy cũng chỉ có tự mình làm bà chủ rồi. Tuy các phương diện đều cần tự mình cố gắng, nhưng được cái có thể tự mình làm chủ, chỉ cần dựa vào tay nghề nấu nướng của mình thì có thể đánh ra giang sơn của mình.”

“Ba nuôi, nói thì nói như thế. Đối với người như ba mà nói, đều là ông chủ lớn, có tài sản cả chục nghìn tỷ. Nói làm cái gì đều có thể. Nhưng đối với Anna hay chúng con mà nói mở quán đâu có dễ dàng như thế, không nói đến những dụng cụ như nồi bát đũa chảo thìa, đến một mặt bằng cũng không thuê nổi. Chủ nhà nửa năm tăng giá một lần ai mà chịu nổi chứ. Càng đừng nói đến mua.” Cố Tịch Dao nói rồi, mặt mày vừa buồn phiền vừa thở dài nói.

Lúc này, Dư Như Khiết ở một bên dường như đã nhìn ra được cái gì đó, trên mặt mang theo nụ cười: “Nguyên, cháu diễn trò ở trước mặt ba nuôi của cháu nữa. Có gì muốn cầu thì cứ nói thẳng với ông ấy đi.”

Mạc Cẩm Thành nghe vậy cũng lập tức ngộ ra, cười ha ha vỗ vào đầu của mình: “Ha ha, suýt nữa bị con nhóc con qua mặt. Con là con gái nuôi của ba, Anna là chị em tốt của con. Nói như vậy thì chúng ta đều không tính là người ngoài rồi. Có gì muốn ba giúp thì cứ việc nói đi, chỉ cần ở trong phạm vị năng lực của ba, ba nuôi sẽ toàn lực ủng hộ mấy đứa.”

Nhìn thấy mánh khóe nhỏ của mình bị nhìn thấu, Cố Tịch Dao cũng không có gì phải che đậy nữa: “Ha ha, cái gì cũng không qua mắt được dì Dư Khiết. Tay nghề nấu nướng của Anna ba nuôi và dì Như Khiết đều thấy rõ, vấn đề bây giờ là nên giúp cô ấy mở quán ăn của mình như thế nào…”

“Ồ! Ba hiểu rồi, vừa rồi con nói là thiếu tiền mặt bằng lại đắt, là muốn để ba tài trợ cho con đúng không? Nói đi, rốt cuộc muốn bao nhiêu?” Mạc Cẩm Thanh nói rồi từ trên người lấy ra một quyển chi phiếu: “Cho con mười con số, chắc là đủ rồi nhỉ.” Nói rồi thì muốn hạ bút viết.

“Ba nuôi trước tiên đừng vội viết, tiền tuy chúng ta cần, nhưng chúng con càng cần một mặt bằng.”

“Ý của con là?”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2298


Chương 2298

“Con là muốn…”

Còn chưa đợi Cố Tịch Dao nói ra cách nghĩ của mình, lúc này Bắc Minh Quân đã lên tiếng: “Các em chọn một mặt bằng ở tầng một của tòa cao ốc tổng bộ GT đang xây dựng đi. Lớn cỡ nào đều được, chỉ cần các em có thể ứng phó được. Còn về giá tiền, xem như Bắc Minh Thị và tập đoàn GT góp cổ phần ở chỗ các em.”

“Đúng đúng, đề nghị này của Bắc Minh tổng không tệ, một mặt có thể giúp các con, một mặt khác chúng ta cũng có thể giúp các con xây dựng sự nghiệp. Được rồi, cứ quyết định như thế. Vấn đề cụ thể Nguyên con bàn bạc với Bắc Minh tổng.” Mạc Cẩm Thành khó lắm mới tìm được một cơ hội như thế, đây cũng coi như tạo ra vài cơ hội cho hai người bọn họ.

Thật là chuyện gì Bắc Minh Quân đều muốn thò vào. Nếu ba nuôi đã nói đến đây rồi, Cố Tịch Dao cũng không tiện nói gì nữa chỉ đành gật đầu đồng ý.

Anna thấy tâm nguyện của mình rất nhanh thì sắp thành hiện thực rồi, rõ ràng có hơi kích động, cô ta đứng dậy: “Cảm ơn Mạc tổng xin ngài yên tâm, cháu nhất định sẽ không để ngài thất vọng.”

“Ha ha, cứ mạnh dạn đi làm, bác đối với tay nghề nấu nướng của cháu rất có lòng tin.” Mạc Cẩm Thành cười ha ha nói.

Khi Anna đang muốn nói cảm ơn với Bắc Minh Quân, lại thấy Bắc Minh Quân đưa tay ra xua xua trước mặt cô ta: “Cô không cần nói cảm ơn tôi.”

***

Thấy dáng vẻ không để người khác vào trong mắt này của Bắc Minh Quân, Cố Tịch Dao tức giận: “Này, anh lẽ nào không thể nói chuyện đàng hoàng sao, cả ngày bày ra cái bộ dạng thối hoắc đó cho ai nhìn.”

Bắc Minh Quân nhấc mí mắt liếc nhìn Cố Tịch Dao: “Bây giờ tôi đã không phải tổng giám đốc của Bắc Minh Thị rồi, vừa rồi tôi chẳng chỉ là đưa ra một đề nghị nhỏ mà thôi. Quán ăn này là Bắc Minh Thị và tập đoàn GT cùng góp vốn, mà em mới là tổng giám đốc của Bắc Minh Thị, cho nên Anna không cần cảm ơn gì tôi cả.”

“Bắc Minh Quân, anh sao có thể nói như thế. Bất luận như thế nào, đề nghị này là anh đưa ra. Tôi phải cảm ơn anh.” Anna cố chấp muốn bày tỏ sự cảm ơn với Bắc Minh Quân.

“Này, Bắc Minh Quân, anh rốt cuộc có đầu óc không thế? Tôi không phải đã nói từ chức với anh rồi sao?”

“Hình như người không có đầu óc không phải là tôi, đơn từ chức của em tôi không phải từ chối ở trước mặt của em rồi hay sao. Hơn nữa, tôi lần nữa nhấn mạnh lại cho em, chức tổng giám đốc này, không cho phép em nói từ chức thì có thể từ chức. Hơn nữa một ngày ngồi ở vị trí này thì phải làm tốt bổn phận của vị trí này.”

Lời của Bắc Minh Quân thật sự chặn đứng miệng của Cố Tịch Dao, cô vốn dĩ muốn phản bác, nhưng lại nói không ra được lời nào, cảm giác bực tức này ở trong lòng…

*

Lúc này, ở đầu bên kia của thành phố, Lý Thâm sau khi từ biển trở về thì được Đường Thiên Trạch đưa đến biệt thự.

Vừa vào nhà, ông ta liền đặt mông ngồi trên sô pha trong phòng khách. Trong tay vỗ vào thành ghế phát ra tiếng ‘bốp bốp.”

Đường Thiên Trạch đương nhiên biết thầy của mình tức giận cái gì. Anh ta xoay người đi vào phòng trà, pha một ấm trà Thiết Quan Âm thượng hạng rồi bê đến để trên bàn tra trước mặt thầy.

“Thầy, người trước tiên uống chút trà hạ hỏa.”

Lý Thâm nhíu mày đanh mặt, nghiêng người cầm một chiếc ly trên bàn trà, vừa uống hai ngụm, lại dằn mạnh ly trà lên bàn trà: “Thiên Trạch, con nói có tức chết người hay không chứ. Lúc đó ở trên biển ta thật sự có ý nghĩ ném đôi mẹ con đó xuống biển cho cá ăn. Nhưng không ngờ Nguyên nó vậy mà hướng về bọn họ! Nó là con gái ruột của ta, vậy mà hướng về người ngoài!”

Đường Thiên Trạch hai tay vội nâng ly trà đưa cho Lý Thâm: “Thầy, tâm trạng của người con hiểu. Mẹ con nhà Bắc Minh quả thật khiến người ta tức giận. Con cũng tức đến ê cả răng. Nhưng ở trong tình huống đó, chúng ta chỉ có thể nhịn, đặc biệt là không thể ở trước mặt cháu ngoại trai và cháu ngoại gái của thầy. Lúc chúng ta có thể thu thập bọn họ còn nhiều, không thể nhất thời vội vàng như thế. Còn Nguyên, cô ấy chỉ là bây giờ còn chìm đắm trong nỗi đau mất mẹ, hơn nữa thành kiến của cô ấy đối với người vẫn còn. Tuy bây giờ nhìn trông chúng ta ở thế hạ phong, nhưng chúng ta còn có một cơ hội vô cùng tốt có thể hoàn toàn trở mình.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2299


Chương 2299

“Cơ hội vô cùng tốt?” Trong mắt của Lý Thâm vụt qua mấy tia sáng.

Đường Thiên Trạch rất chắc chắn gật đầu: “Không sai. Đó chính là con đã tiến vào Bắc Minh Thị, hơn nữa Nguyên cô ấy là tổng giám đốc của Bắc Minh Thị. Tương lai, con sẽ có thể nghĩ cách thuyết phục cô ấy đứng về phía chúng ta, đem cả Bắc Minh Thị thu vào trong túi của chúng ta. Trừ điều này ra, còn có một Bắc Minh Khởi Hiên. Cậu ta tuy là người của nhà Bắc Minh, nhưng cũng luôn nhằm vào Bắc Minh Quân. Hơn nữa cũng một lòng muốn thâu tóm Bắc Minh Thị. Trước đây con sẽ có hơi lo lắng, nhưng bây giờ lại hoàn toàn không cần lo lắng rồi, bởi vì dựa vào quan hệ trước đây của cậu ta với Tịch Dao, cậu ta cũng sẽ không làm khó cô ấy. Chỉ cần cậu ta vừa thu tay thì chúng ta không có gì phải lo lắng nữa rồi.”

***

Dưới ‘sự phù phép’ của Cố Tịch Dao, quán ăn của Anna cuối cùng trở thành công ty cung cấp dịch vụ ăn uống có sự tham gia của Bắc Minh Thị và tập đoàn GT, do Anna làm chủ kinh doanh.

Lý do đề nghị từ một quán ăn bình thường chuyển thành công ty cung cấp dịch vụ ăn uống, đó là vì bất luận là Mạc Cẩm Thành hay những người khác ở đây, đều cho rằng dựa vào tay nghề nấu nướng của Anna, một quán ăn nhỏ nhất định sẽ không để vào mắt, lắc người khẽ biến, khiến người ta mắt phải sáng lên.

“Nếu thoả thuận giữa hai bên chúng ta đã đạt được rồi, vì để mọi người đều có chỗ thuận tiện, vậy thì ngày mai mời cô Anna đến Bắc Minh Thị ký hợp đồng đi. Đến lúc đó chúng ta cũng sẽ đem hợp đồng đưa qua cùng. Mà chúng ta có thể cung cấp cho cháu, không chỉ là một chút ủng hộ về tiền vốn, sẽ còn cung cấp một mặt bằng ở tầng một tòa nhà tổng bộ mới xây dựng. Lớn nhỏ sao cũng được, cháu chỉ cần chọn một cái, sau đó nói với Nguyên là được.”

Lời của Mạc Cẩm Thanh đã dọa Anna, điều này đã vượt qua dự tính của cô ta quá quá nhiều rồi.

Cô ta vội xua tay nói: “Mạc tổng, chuyện này để cháu nói gì mới được, vốn dĩ chính ngài và Nguyên đã giúp đỡ cháu, cháu sao có thể không biết ngại mà nhận tiền lại chọn mặt bằng chứ. Chỉ cần tùy tiện cung cấp cho cháu một chỗ 50-60 mét vuông thì được rồi.”

“Điều này sao mà được chứ, địa phương cỡ đó sao có thể phát triển được, cho dù có thể vậy cũng cần quá nhiều thời gian. Sợ rằng đợi sau khi tôi chết cũng khó thấy quy mô, ha ha. Phàm là làm chuyện lớn thì không nên sợ cửa hàng lớn. Mặt mày như thế có thể thu hút càng nhiều người đến, kinh doanh thuận lợi hơn, một phần áp lực mang lại cũng sẽ khiến cháu đối với sự nghiệp này càng thêm dụng tâm.”

Mạc Cẩm Thành nói đến đây, khẽ nghiêng mặt về phía Anna, cố ý đè thấp giọng nói một chút, giả thành giọng điệu rất thần bí nói: “Huống chi, đối với thương nghiệp mà nói, chúng ta đương nhiên hy vọng sớm ngày thu được thành quả, sau đó sinh lãi không phải sao?”

“Ha ha, chuyện này là một chuyện tốt. Nhưng lão Mạc à, anh nói như thế đã dọa cô bé người ta rồi. Cảm giác anh giống như một người chỉ biết đến lợi ích.”

Dư Như Khiết nói rồi đứng dậy đi đến bên cạnh Anna, vỗ nhẹ vào vai của cô ta: “Cô bé, đừng sợ hãi, ông ấy chính là một người thích nói đùa. Quán lớn có chỗ tốt của quán lớn, quán nhỏ có ưu điểm của quán nhỏ. Chỉ cần ở trong phạm vi năng lực mà cháu đảm nhận được là ok rồi.”

Anna dùng sức gật đầu: “Cảm ơn dì, cháu sẽ cố gắng hết sức.”

Dư Như Khiết hài lòng gật đầu, sau đó ngoảnh đầu nói với Mạc Cẩm Thành: “Chuyện của chúng ta hôm nay cũng đã bàn xong rồi, có phải nên trở về rồi không.”

Mạc Cẩm Thành gật đầu: “Ừm, thời gian ở đây cũng lâu rồi, nên về rồi.” Nói rồi, ông ta chậm rãi từ trên sô pha đứng dậy.

“Ngài Mạc, dì Như Khiết sao về sớm như vậy. Hai người xem, đã giúp cháu một việc lớn như thế, cháu cũng chưa có tiếp đãi tốt cho hai người. Hay là ở lại chỗ chúng cháu ăn tối rồi hẵng đi.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2300


Chương 2300

“Không cần không cần. Nếu như muốn báo đáp chúng tôi, cũng không vội như vậy. Đợi đến lúc nhà hàng của cháu khai trương thì mời cũng không muộn. Được rồi, chúng ta về trước đây.”

Anna và Cố Tịch Dao tiễn bọn họ ra khỏi biệt thự, sau đó thấy bọn họ lái xe rời khỏi, mãi đến lúc không nhìn thấy bóng dáng của bọn họ đâu nữa thì lúc này trở lại biệt thự.

Hôm nay đối với Anna mà nói thật sự có thể coi như tâm nguyện thành sự thật.

Chỉ có điều phiền phức của Cố Tịch Dao lại mãi không có biến mất.

***

Sau khi tiễn Mạc Cẩm Thành bọn họ đi rồi, Cố Tịch Dao trở lại biệt thự, vẫn cảm nhận được một loại áp lực. Đó chính là áp lực mà Bắc Minh Quân mang lại cho cô.

Mạc Cẩm Thành bọn họ đã lái xe về rồi, nhưng vẫn còn có một người ngồi trên sô pha trong phòng khách vững chắc như Thái Sơn, không hề có một chút ý tứ muốn rời khỏi.

Không cần nói, đó chính là Bắc Minh Quân.

Trong tay anh cầm một ly trà, vắt chéo chân rõ ràng rất nhàn nhã thưởng thức trà.

Anna đưa mắt với Cố Tịch Dao: “Nguyên, tớ lên lầu xem thử chỗ Kiều có gì cần giúp đỡ không.”

“Ặc…”

Còn chưa đợi Cố Tịch Dao nói cái gì, Anna đã mượn cớ tránh đi.

Trong phòng khách chỉ còn lại hai người bọn họ.

Cố Tịch Dao cúi đầu ngồi trên sô pha, tóm lại cứ cảm thấy có hơi không tự nhiên và khó xử. Giống như Bắc Minh Quân luôn nhìn chằm chằm bản thân.

Nhưng cô hơi ngẩng đầu, lén nhìn sang Bắc Minh Quân, lại nhìn thấy ánh mắt của anh từ đầu đến cuối không có rời khỏi ly trà trong tay.

“Cảm ơn anh.” Cô nhỏ tiếng nói một câu.

Chẳng qua giọng nói đó nhỏ quá, chính mình cũng gần như nghe không được. Giống như đang nói với anh, nhưng lại không muốn để anh nghe thấy.

“Cảm ơn tôi cái gì?” Bắc Minh Quân chầm chậm đưa mắt lên, vừa hay nhìn thấy Cố Tịch Dao đang cúi đầu. Ánh mắt của anh rõ ràng rất phức tạp, không vui không tức giận.

“Cảm ơn anh đã giúp Anna.”

“Ừm, ly trà này mùi vị không tệ.” Bắc Minh Quân tự nói một câu, sau đó ngửa đầu uống cạn ly trà. Sau đó nghiêng người, cầm ấm trà lại rót đầy một ly. Như thể bị điếc trước những lời vừa rồi mà cô nói.

Sau khi anh rất hưởng thụ ngửi hương thơm thanh mát tỏa ra từ nước trà, từ từ nhả ra một câu: “Tôi vừa rồi đã nói rồi, chuyện này từ khi bắt đầu không có liên quan gì đến tôi cả, đây chẳng qua là một vụ giao dịch giữa Anna, Bắc Minh Thị và tập đoàn GT mà thôi, đây chẳng qua chỉ là một vụ đầu tư thương nghiệp. Mà em mới là tổng giám đốc của Bắc Minh Thị. Cần cảm ơn, cô ấy nên cảm ơn em mới phải. Có điều nói đi nói lại, Anna cô ấy dù sao khi ở Sabah đã chăm sóc Cửu Cửu một khoảng thời gian dài như vậy, những điều này cũng là những báo đáp mà cô ấy nên được nhận.”

Vừa nhắc đến Cửu Cửu, thần kinh của Cố Tịch Dao lại không khỏi căng cứng. Đừng nhìn bộ dạng Bắc Minh Quân bây giờ biểu hiện rất bình tĩnh, trước sự bình tĩnh như vậy sẽ tiềm ẩn một vài nguy cơ.

Cô cũng không thể không thừa nhận, cho dù bây giờ mình đã lấy được bằng luật sư, cho rằng tương lai ngộ nhỡ lần nữa xảy ra chuyện kiện tụng tranh con, nhưng dù sao từ bây giờ xem ra cũng chẳng qua chỉ là một người mới.

Mà Bắc Minh Quân vẫn có thể vung tay nhẹ thì có thể điều động ra một đoàn luật sư hàng đầu thay anh kiện.

Hơn nữa, cũng không khó tưởng tượng, cho dù bản thân có cố gắng hơn nữa, đó cũng chẳng qua chỉ là có thể miễn cưỡng chống đỡ một hai lần, đến cuối cùng vẫn sẽ thua.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2301


Chương 2301

“Không cần dùng loại ánh mắt cảnh giác đó nhìn tôi, lẽ nào em đang sợ tôi sẽ giống như lần trước cứ như thế dẫn Cửu Cửu đi sao?” Nói rồi, ánh mắt sắc bén đó của Bắc Minh Quân vừa khéo chạm vào mắt của Cố Tịch Dao.

Điều này khiến Cố Tịch Dao cảm thấy sống lưng ‘vèo’ một cái, xuất hiện một cỗ khí lạnh, loại hàn ý đó lạnh thấu từ trong xương tỏa ra, gần như mỗi cọng lông trên người đều rung lên.

Cô giống như bị yểm ma chú, máy móc gật đầu. Đợi đến khi cô hoàn hồn, lại liều mạng lắc đầu.

Cô không muốn ở trước mặt Bắc Minh Quân tỏ ra bản thân rất sợ hãi. Cho dù thật sự muốn đi đến một bước đó, cũng không thể để anh xem thường mình.

***

Bắc Minh Quân mặt mày vốn dĩ trầm mặc bắt đầu trở lên nhu hòa hơn, anh đã ý thức đến việc mình có khả năng đã dọa sợ cô gái trước mặt này.

“Tôi bây giờ sẽ không dẫn con bé quay về, lần này em có thể yên tâm rồi.”

Nghe thấy câu nói này, Cố Tịch Dao như được giải phóng gánh nặng mà khẽ thở phào, có điều cô vẫn hỏi một câu: “Cái gì gọi là ‘bây giờ không dẫn về’? Lẽ nào là anh sẽ dẫn con bé đi vào lúc thích hợp? Nếu như bàn tính của anh là tính như thế, vậy tôi muốn nói rõ một câu với anh: Tôi sẽ không để Cửu Cửu rời khỏi tôi. Cho dù là anh kiện ra tòa, tôi cũng sẽ theo đến cùng.”

Lông mày của Bắc Minh Quân hơi nhíu lại, anh cầm ly trà uống một ngụm: “Có lẽ là em lầm ý của tôi. Thật ra tôi là muốn nói…”

“Tôi không có hiểu lầm. Anh không có từng trải qua cảm giác làm mẹ, sẽ không hiểu con cái ở trong lòng một người mẹ rốt cuộc chiếm vị trí quan trọng nhiều như nào.” Còn chưa đợi anh nói hết, Cố Tịch Dao đã cướp lời rồi.

*

Đợi đến khi sắc trời dần dần tối đi, khi đèn đường sáng lên, Hình Uy và Anna mới từ trong phòng ngủ của Lạc Kiều đi ra. Bọn họ cảm thấy nên để lại cho Bắc Minh Quân và Cố Tịch Dao nhiều thời gian.

Có lẽ rất nhiều vấn đề, nói chuyện lâu có thể giải quyết được.

Nhưng bọn họ sau khi đi xuống xem thử, chỉ có Cố Tịch Dao một mình ngồi trên sô pha trong phòng khách. Ở đối diện cô là một chiếc sô pha trống không, còn có một ly trà uống được một nửa.

“Nguyên…” Anna đi đến bên cạnh cô, khẽ gọi một tiếng.

Chỉ thấy ánh mắt của cô rõ ràng rất bình tĩnh, bình tĩnh khiến người ta cảm thấy có hơi bất an.

“Cô Cố, ông chủ đi từ bao giờ vậy?” Hình Uy vội hỏi một câu.

“Đi được một lúc rồi.” Cố Tịch Dao từ từ nói.

Anna quan tâm ngồi bên cạnh cô, đưa tay nắm lấy tay của cô. Chỉ cảm thấy từ trong ngón tay của cô truyền ra từng làn hơi lạnh, thậm chí còn có hơi run rẩy.

Một loại cảm giác không tốt lập tức xông thẳng vào tim: “Nguyên, có phải hai người không có bàn bạc ổn thỏa về chuyện của Cửu Cửu không? Bắc Minh Quân muốn cướp đứa trẻ đi?”

*

Biệt thự ở lưng chừng núi lần nữa sáng đèn, Bắc Minh Quân trở về căn biệt thự trống trải.

Anh chưa bao giờ cảm thấy trái tim và thân thể mệt mỏi như vậy, bèn trực tiếp ngã ra sô pha.

Đây là lần thứ ba anh nằm ở nơi này.

Mà lần đầu tiên ở đây chính là buổi đêm ở cùng với Cố Tịch Dao…

Còn lần thứ hai, chính là hôm qua, một mình ngủ ở đây, mãi đến sáng sớm bị sự lạnh lẽo làm cho tỉnh. Lúc này mới phát hiện mình cả đêm này không có đắp chăn.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2302


Chương 2302

Một ngày này, anh lái thuyền chở bọn họ ra biển, lại bị gió biển thổi.

Vào lúc đó, anh đã cảm thấy cơ thể của bản thân có hơi không thoải mái, nhưng vẫn kiên trì.

Không vì điều gì khác, lúc đó anh không muốn để Lý Thâm và Đường Thiên Trạch nhìn thấy, tránh bọn họ sẽ nhân cơ hội làm ra vài chuyện không ngờ được.

Nhất là Đường Thiên Trạch, anh ta là người anh luôn không buông được, từ lần đầu anh ta xuất hiện mãi cho đến bây giờ.

Mà khi ở trong biệt thự của Hình Uy, anh cũng đang cố chống đỡ. Đó là vì không muốn để mẹ nhìn thấy, không muốn để mẹ lại lo lắng vì mình nữa.

Thứ yếu là không muốn để Cố Tịch Dao nhìn thấu. Còn lý do, anh bây giờ cũng nói không ra được.

Cuối cùng, anh sau khi về biệt thự ở lưng chừng núi, cũng không tiếp tục chống đỡ được nữa, lập tức ngã ra chiếc sô pha rộng rãi. Anh hơi nheo mắt, ở trên bức tường trước mặt anh, là bức tranh đã từng muốn tặng cho cô.

***

Không biết trải qua thời gian bao lâu, Bắc Minh Quân cảm thấy trên trán của mình hình như có thứ gì ướt ướt di chuyển.

Không chỉ như thế, dường như còn cảm thấy có một luồng hơi nóng không ngừng phả vào mặt của mình.

Loại cảm giác đó thật sự có hơi là lạ.

Không khỏi khiến anh hơi nhíu mày.

Muốn mở mắt ra nhìn, nhưng lại cảm giác mí mắt của mình trở nên nặng vô cùng, gần như chỉ có thể nhấc nó lên nhờ sự trợ giúp của bàn tay.

Cố thử cử động cánh tay, nhưng so với mí mắt càng thêm nặng nề.

Đây là như thế nào? Đây là một loại cảm giác từ trước đến giờ chưa từng trải qua.

May mà những cảm giác không tốt này cũng chỉ duy trì không đến nửa tiếng.

Sau khi cảm thấy cơ thể của mình nằm trong tầm kiểm soát của mình, chỉ có một loại cảm giác không tốt vẫn tồn tại, đó chính là cảm giác hơi ươn ướt đó trên trán của mình, còn có làn hơi nóng đó từ đầu đến cuối không có dấu hiệu biến mất.

Dần dần, anh đầu tiên là khẽ thở phào, sau đó chầm chậm mở mắt ra…

Chỉ thấy mình nhìn thấy đầu tiên không phải trên trần nhà có chiếc đèn chùm vô cùng tinh tế, cũng không phải những đồ trang trí cổ điển xung quanh căn phòng.

Mà là hai lỗ mũi đen xì của động vật, chính là hơi nóng từ đây tỏa ra.

Trừ điều này ra, anh cũng lập tức phân tích ra, cảm giác ươn ướt trên trán đó chính là chiếc lưỡi dưới cái mũi này…

Bỗng cảm thấy ớn lạnh và ghê tởm một trận. Bản thân cũng từng vô số lần từ trong cơn ác mộng giật mình tỉnh lại, nhưng lại không có một loại cảm giác giống như bây giờ thật sự tồi tệ.

“Bắc Minh Tư Dương… mau lấy con chó đó của con ra cho ba, nếu không ba rất khó có thể bảo đảm nó có thể nhìn thấy mặt trời ngày mai.”

Lời nói vừa dứt thì nghe thấy thì nghe thấy câu trả lời mang theo chút oán trách của Dương Dương truyền đến: “Biết rồi biết rồi, ba cũng thật là, đối xử với ân nhân cứu mạng của mình vậy mà có thái độ như này. “Trái Banh’, sau này gặp phải chuyện như này, mày không cần lo chuyện bao đồng. Nếu không người ta sẽ không lĩnh tình của mày đâu.”

“Ư…” Trái Banh ngoảnh đầu nhìn chủ nhân nhỏ đứng ở bên cạnh, gần như nghe hiểu lời của Dương Dương. Sau đó từ trên sô pha nhẹ nhàng nhảy xuống đất.

“Ba, ba đỡ hơn chưa?” Trình Trình cầm một chiếc khăn lông, nhẹ nhàng lau dấu nước miếng mà ‘Bối Lạp’ để lại trên trán ba.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2303


Chương 2303

“Ừm.” Bắc Minh Quân trầm thấp đáp một câu, sau đó anh nhấc tay cầm lấy chiếc khăn lông trong tay con trai, lại chà xát trán của mình.

Sau đó ngồi thẳng người trên sô pha.

“Bây giờ là lúc nào rồi?” Bắc Minh Quân lại day lông mày nhắm mắt một lúc.

“Ba, bây giờ đã 10 giờ rồi.” Trình Trình ở một bên trả lời.

Bắc Minh Quân khẽ hoạt động cái cổ của mình, có thể nghe rõ tiếng ‘răng rắc, răng rắc’ của xương khớp phát ra.

Anh có thể nhớ lại rõ ràng mỗi một chi tiết mình trở về biệt thự ở lưng chừng núi, chẳng qua sau khi về đến nơi thì gần như trở thành một mảng trống rỗng, ấn tượng duy nhất chính là bức tranh treo tường đó.

“Trình, giờ cũng không sớm nữa, các con về ngủ đi. Đoán chắc không lâu nữa, mẹ của các con sẽ lo lắng.”

“Về ngủ sao? Ba, ba có phải đã ngủ đến mơ hồ rồi không, bây giờ đã là 10 giờ sáng rồi, nếu như giờ này chúng con còn muốn đi ngủ, mẹ sẽ lo lắng cho chúng con đó.” Dương Dương một tay đút vào trong túi quần, một tay khác cầm một cây kẹo.

‘Bối Lạp’ sau khi được dỗ xuống khỏi sô pha thì luôn cùng Dương Dương một tấc không rời, lúc này đang ngẩng đầu giương mắt nhìn chủ nhân nhỏ.

***

Tinh thần của Bắc Minh Quân cuối cùng khôi phục rồi, bây giờ đã là 10 giờ sáng rồi, như thế tối qua…

Anh ngoảnh đầu nhìn hai con trai: “Tối qua các con đều luôn ở đây sao, bây giờ đã không sao rồi, các con về nghỉ ngơi đi.”

“No, no, no…” Dương Dương trong miệng ngậm kẹo, đầu lắc giống làn sóng vỗ qua lại, ngữ khí của cậu nhóc có hơi hàm hồ, nói tiếp: “Chúng con chẳng qua sáng nay mới đến, còn tối hôm qua ấy mà…”

Lời vừa nói đến đây, mùi thơm lừng từ trong phòng bếp tỏa ra.

Dương Dương tham ăn, ngửi thấy mùi thơm say mê, từ trong miệng lấy ra nửa viên kẹo đang ăn giở ném cho ‘Bối Lạp’: “Cái này cho mày, tao đi ăn đồ ăn ngon đây.”

Nói rồi, cậu nhóc xoa xoa bụng, chạy vèo vào phòng bếp nơi tỏa ra mùi thơm lừng.

“Ư…” ‘Bối Lạp’ nhìn trông có hơi oán hận, nhưng vẫn cúi đầu li3m viên kẹo mà chủ nhân nhỏ ‘ban thưởng’ cho mình. Nếu như nói là ‘ban thưởng’ không bằng nói là ‘bỏ đi’ thích cái mới bỏ cái cũ.

Trong đại sảnh chỉ còn lại hai ba con Bắc Minh Quân và Trình Trình.

“Trình, tối qua là ai ở đây?” Bắc Minh Quân nhìn con trai, anh cũng ý thức được mình có khả năng tối qua bị bệnh rồi, các con nếu đã ở đây, vậy thì bắt buộc cũng sẽ có người lớn ở cùng bọn chúng.

“Là mẹ, mẹ tối qua ở cùng ba.”

Bắc Minh Quân quay đầu nhìn về phía phòng bếp: “Mẹ con bây giờ ở trong đó à.” Lúc này, cảm giác trong lòng của anh thật sự rất phức tạp.

Hôm qua khi mình rời khỏi, lời của hai người không phải hợp ý như thế, thậm chí còn có hơi nhằm vào nhau. Sao có thể một giây sau, cô lại xuất hiện ở đây chăm sóc mình?

Vấn đề này quả thật có hơi khiến Bắc Minh Quân nghĩ không hiểu.

Trình Trình ở một bên nhìn biểu cảm của ba, cũng đoán được vài phần: “Hôm qua sau khi đợi ba đi rồi, con và Dương Dương vô ý phát hiện ánh đèn ở đây sáng, thì biết ba nhất định ở trong. Thật ra, ba hôm qua đã cảm thấy có hơi không thoải mái có phải không?”

Bắc Minh Quân cảm thấy có hơi kinh ngạc, tuy lời con trai nói đều là sự thật, nhưng anh cảm thấy mình đã giả bộ rất giống dáng vẻ không có vấn đề gì cả: “Tại sao nói như thế?”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2304


Chương 2304

“Con là ở dưới thuyền, sau khi ông bà đi thì phát hiện. Lúc đó con nhìn thấy ba nhìn thấy ông bà đi rồi, tinh thần thả lỏng không ít, cũng là vào lúc đó con phát hiện ba hơi cử động đầu, nhìn trông giống như khi đó cảm thấy choáng, động tác cố gắng phấn chấn tinh thần.”

Sức quan sát của Trình Trình quá cẩn thận, quả thật khiến cậu nhóc đã phát hiện một vài chi tiết người bên cạnh đều bỏ qua.

“Sau đó, đợi sau khi ba rời khỏi thì con nói với mẹ.” Trình Trình nói đến đây, còn đè thấp giọng nói xuống một chút: “Con sau khi nói với mẹ, mẹ tuy nhìn trông rất bình tĩnh, dáng vẻ không mấy quan tâm. Nhưng sau khi con và Dương Dương ăn cơm xong lên gác xép thì nhìn thấy mẹ từ trong biệt thự lái xe ra ngoài. Chúng con nghĩ mẹ chắc chắn đến đây rồi. Mãi đến sáng sớm nay, sau khi con và Dương Dương đến mới chắc chắn suy đoán tối qua.”

Bắc Minh Quân nhìn về phía phòng bếp, vừa nghe con trai kể lại chuyện tối qua đến sáng nay thì có hơi xuất thần.

Mãi đến khi bóng người trong đó lay động, bóng người đi ra khiến anh vô cùng quen thuộc, đó chính là Cố Tịch Dao. Cô mặc một bộ đồ thoải mái màu tím nhạt rất vừa người, một chiếc tạp dề màu lam nhạt buộc quanh eo.

***

Bắc Minh Quân nhìn thấy Cố Tịch Dao đi ra, ánh mắt của anh liền nhanh chóng di chuyển sang chỗ khác.

“Ăn sáng thôi.” Cố Tịch Dao bày bốn bát mỳ vừa mới nấu xong còn đang bốc khói.

“Chúng ta đi ăn sáng thôi.” Bắc Minh Quân đứng dậy nói với con trai một tiếng, sau đó cất bước đi về phía phòng ăn.

“Ừm… thật là thơm quá.” Cái mũi nhỏ của Dương Dương khịt khịt, trên mặt lộ ra thần sắc rất say đắm.

“Ba, hôm qua đều là nhờ phúc của ba rồi.”

Ghế chính trong phòng ăn trống, đây là để cho Bắc Minh Quân.

Sau khi anh đi tới, cũng không khách khí ngồi xuống, nghe thấy Dương Dương nói như thế, khó tránh cảm thấy có hơi nghi hoặc: “Nhờ phúc gì chứ?”

Trình Trình ngồi ở bên cạnh Dương Dương. Mùi thơm đó cũng khiến cậu nhóc thầm nuốt nước miếng.

Cố Tịch Dao thu dọn bếp xong thì đi ra, ngồi ở đối diện hai đứa trẻ.

“Sao có đồ ăn cũng không chặn được miệng của con thế.” Trên mặt cô không có biểu cảm gì, thậm chí cũng không có liếc nhìn Bắc Minh Quân ngồi ở một bên, chỉ lườm Dương Dương ở phía đối diện.

“Mỳ này mẹ lâu lắm cũng không có nấu cho con ăn rồi. Ài, Trình Trình, mẹ từng nấu cho anh chưa?” Dương Dương dùng khuỷu tay đụng nhẹ vào Trình Trình ở bên cạnh.

Trình Trình khẽ lắc đầu: “Không có, đây cũng là lần đầu anh ăn.” Lời cậu nhóc nói cũng là nói thật. Có điều hiện thực khách quan là Cố Tịch Dao về sau càng lúc càng bận, không có thời gian nấu cơm cho tụi nhỏ, hơn nữa sau khi Cửu Cửu trở về, sự việc trong nhà đều giao cho Anna, cho nên càng không có bất kỳ cơ hội rồi.

“Nhìn đi, Trình Trình cũng chưa từng được ăn. Ba, ba nói xem có phải nhờ phúc của ba rồi không?” Dương Dương nói rồi đưa tay cầm đũa lên.

Ánh mắt của Bắc Minh Quân nhanh chóng liếc nhìn Cố Tịch Dao, hơi hắng giọng nói: “Nếu đã là nhờ phúc của ba rồi, vậy thì mau chóng ăn những thứ này đi, hơn nữa không được để thừa.”

“He he, lời này của ba nói thừa rồi, mỳ này không cần nói không được để thừa, còn nữa con cũng có thể ăn hết.” Dương Dương nói xong, vùi đầu vào, bắt đầu ăn.

Cơ thể của Bắc Minh Quân vừa mới khôi phục được một ít, khẩu vị còn chưa có tốt như thế, nhưng vẫn thể hiện rất hợp khẩu vị, ăn hết sạch bát mỳ, thậm chí đến nước mỳ dư lại cũng uống hết.

Anh để bát đũa xuống, vừa gật đầu, vừa khen không dứt: “Không tệ, tay nghề nấu nướng này không phân cao thấp với Anna. Nếu như em và cô ấy cùng mở quán ăn, chắc lượng khách đến sẽ rất đông.”

Cố Tịch Dao chỉ cúi đầu ăn mỳ, chỉ là khi nghe thấy câu này, chiếc đũa trong tay hơi khựng lại, chẳng qua chỉ là động tác rất ngắn ngủi, sau đó lại tiếp tục ăn.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2305


Chương 2305

Không lâu sau, Trình Trình và Dương Dương đều ăn xong phần của mình, Trình Trình nháy mắt với Dương Dương, sau đó nói: “Ba, mẹ chúng con ăn xong rồi. Chúng con dẫn ‘Bối Lạp’ ra ngoài chơi.” Nói rồi, đưa tay kéo Dương Dương đi ra ngoài.

“Khoan đã…” Lúc này Bắc Minh Quân đột nhiên lên tiếng.

Trình Trình và Dương Dương đều dừng lại, bọn chúng đồng loạt nhìn sang ba, không biết anh còn có chuyện gì muốn nói.

Bắc Minh Quân cầm khăn giấy khẽ lau miệng của miệng, sau đó cúi đầu nhìn ‘Bối Lạp’ ở bên cạnh con trai.

Trình Trình và Dương Dương lập tức mặt mày nhỏ nhắn biến sắc, lẽ nào ba muốn tuyên bố xử lý ‘Bối Lạp’ sao?

Ngay cả ‘Bối Lạp’ dường như cũng cảm nhận được chuyện không hay, gọi hai chủ nhân nhỏ, nhất định là có liên quan đến nó. Nó cụp đuôi, rụt rè rúc đằng sau chân Dương Dương.

***

Dương Dương rất cẩn trọng nhìn ba, trong cái đầu nhỏ lập tức nghĩ đến mình không chỉ một lần nghe thấy ba từng nói muốn xử lý ‘Trái Banh’.

Lẽ nào lần này thật sự muốn…

Nghĩ đến đây, cậu nhóc nuốt nước bọt, không khỏi bắt đầu lo lắng thay cho ‘bạn chơi cùng’ của mình.

Bắc Minh Quân liếc nhìn hai cậu con trai, chút tâm tư nhỏ đó đương nhiên là hiểu. Thật ra anh không có định làm gì ‘Bối Lạp’.

“Ba, ba có thể, có thể tha thứ cho ‘Bối Lạp’ được không?” Trình Trình cũng không tiếp tục nhịn được nữa, bắt đầu cầu xin.

Bắc Minh Quân không có nhận dáng vẻ này của con trai, ánh mắt cụp xuống liếc nhìn ‘Bối Lạp’ trốn đằng sau chân Dương Dương, chỉ lộ ra một cái đuôi.

“Ba rất muốn nghe thử, lúc đó khi các con đưa ra quyết định này thì nghĩ như thế nào.” Bắc Minh Quân mặt mày nghiêm túc, khiến bầu không khí trong phòng ăn vốn có chút thoải mái, lần nữa nâng lên trạng thái căng thẳng.

“Chuyện gì thế? Dương Dương, con lại làm ra chuyện gì rồi?” Cố Tịch Dao bị bầu không khí căng thẳng đột ngột xuất hiện này làm cho đầu óc có hơi mờ mịt.

Nhưng có thể chắc chắn, chuyện này có liên quan đến ‘Bối Lạp’, nhất định không có thoát khỏi liên can đến Dương Dương, bởi vì Trình Trình sẽ không chọc tên Bắc Minh Quân này.

Dương Dương vừa nghe mẹ lên tiếng rồi, cũng dứt khoát xuất chiêu, đến lúc này thì sao chứ, cô cũng sẽ vì ‘Trái Banh’ mà ở trước mặt ba nói vài câu.

Dương Dương lấy lại tự tin: “Ờm, chuyện này thật ra hoàn toàn là bọn con có ý tốt với ba mà.”

“Ý tốt?” Bắc Minh Quân nghe xong thật sự cảm thấy vừa tức vừa buồn cười. Thật là trước giờ chưa có nghe thấy lý do miễn cưỡng như thế.

Dương Dương lại bày ra dáng vẻ rất nghiêm túc, gật đầu: “Đúng thế, ý tốt. Con đây cũng là vì ba mau chóng bớt nóng mà. Đương nhiên rồi, con làm như thế, cũng là nhận được sự khởi xướng của Trình Trình.”

“Ổ? Chuyện này vậy mà còn có liên quan đến Trình sao? Vậy ba muốn nghe chi tiết rồi.” Bắc Minh Quân nói xong, ánh mắt lại chuyển sang Trình Trình, chỉ có điều anh ngược lại sẽ không tin hành vi này của Dương Dương, là vì chịu sự khởi xướng của Trình Trình.

Cố Tịch Dao vừa nghe thì tức giận: “Dương Dương, con rốt cuộc đã làm cái gì, thế nào còn muốn kéo Trình Trình xuống nước? mẹ không phải luôn dạy con phải chung sống tốt với Trình Trình sao, các con là anh em ruột.”

Dương Dương nhìn, mỉm cười toe toét với Cố Tịch Dao: “Mẹ, con đều dựa theo lời mẹ nói, luôn chung sống rất tốt với Trình Trình. Ui cha, xem ra con không nói rõ một chút, ba mẹ sẽ không hiểu được. Hôm nay con không phải cùng Trình Trình đến đây sao, nhìn thấy ba còn đang ngủ say. Trình Trình phát hiện ba còn đang sốt, cho nên anh ấy cầm khăn lông đến đắp cho ba hạ sốt.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2306


Chương 2306

“Đúng thế, anh cầm khăn lông lạnh đến đắp hạ nhiệt cho ba, vậy em sao lại để ‘Bối Lạp’ l**m trán của ba chứ? Cái này không phải là anh bảo em làm như thế.” Trình Trình không muốn để lại trong lòng ba một ấn tượng thông đồng với Dương Dương đến chọc tức ba.

Có điều cũng quả thật là như thế, cậu nhóc quả thật không có kêu Dương Dương làm những chuyện đó.

Dương Dương nói lý: “Em để Bối Lạp l**m trán của ba, không phải cũng là vì giúp ba hạ nhiệt sao.”

Dùng chó đến hạ nhiệt… Cách này cũng chỉ có Dương Dương nghĩ ra được. Cố Tịch Dao nghe xong suýt nữa bật cười, có điều vẫn cố nín lại.

Cô lén liếc nhìn Bắc Minh Quân, chỉ thấy anh mặt mày lạnh băng, dường như nhìn thấy trên chiếc trán nhẵn bóng đó của anh trong nháy mắt nhiều thêm vài vạch đen.

“Dùng chó đến hạ nhiệt cho ba…” Trong miệng Bắc Minh Quân lẩm bẩm, cơ thịt trên mặt hơi giật giật.

***

Cố Tịch Dao thế nào cũng không ngờ, Dương Dương vậy mà sẽ nói ra lý do điên rồ như này, đây không phải muốn chết sao? Nhưng là mẹ, cô vẫn phải nghĩ cách bảo vệ con trai của mình.

Cô nhướn mày: “Dương Dương, lý do này của con khó tránh quá hoang đường rồi. Con cảm thấy bịa ra một cái cớ như thế, sẽ có người tin con sao?”

“Tôi tin.” Một câu Bắc Minh Quân bất ngờ nói ra, bất luận là Cố Tịch Dao hay Trình Trình cũng sững người. Đương nhiên, không chỉ bọn họ, ngay cả Dương Dương cũng cảm thấy khó tin.

Cậu nhóc biết, ba và mình dường như không phải hòa thuận như vậy, thế nào đột nhiên nói ra một câu như thế, thật sự có hơi không bình thường, quá không bình thường rồi.

Dương Dương thật sự có lòng muốn đưa tay sờ thử độ ấm trên trán của ba, sẽ không phải sốt quá đầu óc trở nên mơ hồ rồi chứ…

Bắc Minh Quân không có để ý đến ánh mắt kỳ dị và bọn họ nhìn mình, tiếp tục thản nhiên nói: “Dương, ba tin lời con nói, nhưng ba hy vọng có thể cho ba một lời giải thích hợp lý. Có được không?”

Dương Dương nghe câu này, lần đầu ở trong lòng nhiều thêm một phần cảm động với ba.

Đây không phải loại áp lực bức ép đó, hoặc sinh ra trong hoàn cảnh khác, mà thật sự là xuất phát từ đáy lòng. Cậu nhóc ở trong lòng thầm nói: “Ba tin lời mình nói. Phải, ba tin rồi.”

Sau khi trầm mặc một lát, cậu nhóc liếc nhìn Bắc Minh Quân, sau đó đưa ra một vấn đề với Trình Trình: “Trình Trình, anh còn nhớ một vấn đề mà lúc đầu em hỏi anh không?”

Trình Trình có hơi mờ mịt: “Vấn đề gì?”

“Chính là liên quan đến chó con. Em lúc đầu hỏi anh tại sao chó con sẽ luôn thè lưỡi. Lúc đó đáp án anh cho em là, nó đang hạ nhiệt cho cơ thể có đúng không?”

“Không sai, đây là lẽ thường.” Trình Trình gật đầu: “Vậy điều này có liên quan gì đến em?”

“Đương nhiên có liên quan rồi, em chính là vì nghĩ đến đáp án này mới quyết định làm như thế. Lưỡi của chó con có thể hạ nhiệt cho mình, vậy thì em nghĩ: ba lúc đó trán còn đang sốt, nếu như để ‘Trái Banh’ l**m cho ba, vậy cũng nhất định sẽ có hiệu quả. Hơn nữa, quan điểm này của em cũng đã nhận được chứng thực: Sau khi ‘Trái Banh’ l**m ba mấy phút thì ba đã tỉnh lại rồi. Điều này không phải chứng minh cách này quả thật có hiệu quả hay sao.”

Dương Dương sau khi nói xong lý do của cậu nhóc, tất cả mọi người đều rơi vào trầm mặc ngắn ngủi.

Có điều chỉ trong thời gian ngắn ngủi, sau đó nghe thấy Bắc Minh Quân nói: “Dương, con qua đây.”

Tuy vừa rồi cậu nhóc được ba khẳng định rồi, nhưng trước khi chưa có tuyên phán, vẫn có hơi quan ngại.

Trong ánh mắt cậu nhóc nhìn Bắc Minh Quân vẫn tràn ngập vẻ sợ hãi, bởi vì cậu nhóc nhìn thấy đồng tử của ba vẫn không có bất kỳ sự thay đổi nào.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2307


Chương 2307

Cố Tịch Dao và Trình Trình bây giờ cái gì cũng không thể làm, bởi vì Bắc Minh Quân dường như đã vạch ra ranh giới đỏ với bọn họ trước khi bọn họ có thể can thiệp vào.

Nếu như bọn họ vượt qua, rất có khả năng sẽ khiến sự tình phát triển theo một hướng khác. Nếu như là như thế, dựa vào hai người một lớn một bé Cố Tịch Dao và Trình Trình, bất luận như thế nào cũng không thể ngăn cản bất kỳ hành động nào của Bắc Minh Quân.

Hơn nữa có thể chắc chắn là, người cuối cùng gặp nạn vẫn là Dương Dương.

Chuyện này còn mạo hiểm hơn cả đổ hơn dầu vào lửa. Vẫn là chấn định lại, phát hiện sự tình dù sao vẫn không phải quá hỏng bét như thế.

“Dương Dương, còn ngây ra đó làm gì? Ba con đang gọi con qua đó. Yên tâm, ở đây còn có mẹ.”

***

Dương Dương rụt rè đi về phía ba, thỉnh thoảng còn quay đầu nhìn Trình Trình với cả mẹ Cố Tịch Dao. Thậm chí lưu luyến nhìn ‘Trái Banh’ đã cụp chặt đuôi lại.

Cậu nhóc đi đến khi cách Bắc Minh Quân còn khoảng nửa mét thì dừng bước chân, không chịu tiến thêm một bước nữa.

Tuy ba khẳng định lời của cậu nhóc, nhưng không có tỏ vẻ sẽ không xử lý mình, cho nên giữ khoảng cách an toàn nhất định vẫn rất cần thiết.

Đến lúc đó mình cho dù muốn chạy trốn, cũng có thể bảo đảm trong thời gian ngắn sẽ không để tay của ba túm được cậu nhóc.

“Dương, đi đến gần hơn một chút.” Bắc Minh Quân thấp giọng nói.

Dương Dương có hơi khó xử: “Ba, có gì ba nói ở đây là được rồi, con đều có thể nghe thấy.” Nói rồi, một chân của cậu nhóc còn đang không ngừng di di vòng tròn trên sàn.

Thấy con trai như thế, Bắc Minh Quân không có nhiều nhẫn nại như thế, cuối cùng anh vẫn nhấn mạnh ngữ khí một chút: “Còn chà cái gì, mau qua đây.”

Giọng nói này, lông tơ trên người Dương Dương đều dựng hết lên.

Bỏ đi, cho dù là vì ‘Trái Banh’ cùng lắm bị đánh một trận mà thôi. Dương Dương dù sao cũng là chủ nhân nhỏ, lỗi lầm đều một mình gánh lấy.

Có điều, cho dù cậu nhóc không muốn gánh lấy cũng không được, chó phạm lỗi còn không phải là vì chủ nhân không có cách dạy dỗ hay sao.

Cuối cùng, cậy nhóc vẫn đi từng bước đến trước mặt ba.

Bắc Minh Quân từ từ đưa tay…

Dương Dương vừa nhìn trong lòng lập tức cuộn trào, nhìn kiểu này chính là muốn đánh. Nghĩ đến đó, cơ thể nhỏ nhắn của cậu nhóc hơi run lên.

Tuy mỗi lần đều nói không sợ bị đánh, nhưng lúc sắp xảy ra vấn sợ sệt run rẩy.

Cậu nhóc hơi quay người, chìa ra phần lưng và mông cho ba, sau đó nhắm chặt mắt, cắn chặt răng.

Cố Tịch Dao và Trình Trình vừa thấy Dương Dương sắp bị đánh, trái tim đều nhấc lên vì cậu nhóc.

Trình Trình là đứa con, vốn không có bất kỳ năng lực đi ngăn cản chuyện này xảy ra.

Nhưng Cố Tịch Dao lại khác. Có câu nói đánh vào người con, đau trái tim mẹ.

Cho dù Dương Dương có làm ra chuyện gì không đáng tin đi nữa, cũng sẽ không giương mắt nhìn con của mình chịu phạt. Nhất là trừ mình ra ai cũng không được động vào Dương Dương, cô cũng không nhìn nổi nữa. Nhưng lời của mình… vậy đừng đừng xem đừng luận rồi.

Cuối cùng, cô vẫn không nhịn được mà mở miệng: “Con chỉ để chó l**m anh vài cái, còn muốn đánh nó sao. Anh đàn ông đàn ang sao có thể không có mặt mũi của người lớn như thế chứ, còn xứng làm ba không.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2308


Chương 2308

Bắc Minh Quân ngoảnh đầu liếc nhìn Cố Tịch Dao: “Không dạy được con là lỗi của ba, tuy tôi là ba của nó, nhưng phẩm hạnh của nó lại được dưỡng thành từ lúc nó ở cùng em. Cho nên dáng vẻ này của nó bây giờ, cũng không thoát được liên quan đến em.”

Cố Tịch Dao vừa nghe thì khẩn trương, cô trừng mắt với Bắc Minh Quân: “Sao hả, nghe lời này của anh còn có ẩn ý khác, là trách tôi không có cách dạy con phải không. Được, tôi thừa nhận tôi trong việc giáo dục con cái có rất nhiều chỗ thiếu sót. Làm sao, có phải sau khi đánh con xong thì lại đánh tôi một trận không?”

“Tôi đương nhiên sẽ không tha cho em, còn cách xử lý ấy mà… đến lúc đó em tự nhiên sẽ biết.”

Cố Tịch Dao vừa nghe, cơ thể mong manh cũng hơi run lên. Lời của anh nghe thì là một câu rất thâm, nhưng cẩn thận cảm nhận thế nào khiến cô cảm thấy trên dưới toàn thân không được thoải mái như thế chứ?

Tóm lại cứ cảm thấy bên trong có ẩn chứa ý vị càng sâu xa, lẽ nào anh còn muốn…

***

Bắc Minh Quân nói rồi, cũng không tiếp tục để ý Cố Tịch Dao, mà nhìn Dương Dương đã chuẩn bị sẵn sàng chịu đòn.

Thấy bộ dạng này của cậu nhóc, tuy mặt vẫn âm trầm như thế, nhưng khóe miệng lại hơi cong lên.

Bàn tay lớn của anh giơ lên.

Trình Trình quay người đi, không dám tiếp tục nhìn nữa. Cậu nhóc và Dương Dương là song sinh, cho dù đánh vào người cậu nhóc, cũng sẽ cảm thấy như đánh lên người mình.

Chỉ có điều, mấy giây sau…

Mãi không có nghe thấy tiếng la thảm thiết của Dương Dương.

Bàn tay lớn của Bắc Minh Quân đã giơ lên, nhưng không có rơi vào cái mông của Dương Dương. Mà khẽ khàng rơi vào cái vai nhỏ của cậu nhóc.

Điều này khiến cơ thể nhỏ bé của Dương Dương run rẩy như điện xẹt qua.

Cậu nhóc khó tin ngoảnh đầu nhìn ba.

Ánh mắt đó vẫn hiện rõ sự uy nghiêm, nhưng lại nhiều hơn một chút thứ khác ở trong.

“B… Ba…”

Bắc Minh Quân nhìn Dương Dương: “Dương, ba vừa rồi không phải đã nói với con rồi sao, ba tin ý tưởng kỳ quái này của con. Chẳng qua ba muốn nói với con là: lấy người khác ra thí nghiệm không phải một chủ ý hay. Có rất nhiều người có ý tưởng kỳ quái như con, vật thí nghiệm đầu tiên của bọn họ đều là chính bản thân có biết không? Có điều may mà, thí nghiệm này của con không có bất kỳ nguy hiểm, hơn nữa nhìn trông có chút hiệu quả. Dù sao ba cũng tỉnh lại rồi.”

Lời nói trong uy nghiêm mang theo sự dịu dàng này của ba khiến Dương Dương cảm thấy có hơi khó tin.

“Ba, ý của ba là…”

Bắc Minh Quân khẽ gật đầu: “Con hay ‘Bối Lạp’ đều sẽ không bị trừng phạt. Không những như thế, đối với ý tưởng kỳ quái của con ba bày tỏ sự khẳng định, hơn nữa ba khuyến khích con phát huy tưởng tượng vô tận của con. Điều này rất trân quý.” Nói xong, ánh mắt của anh chuyển sang ‘Bối Lạp’: “Còn nó…”

Lúc này, Trình Trình và Dương Dương nghe đến đây, cuối cùng cũng thở phào thay cho ‘Bối Lạp’. Có điều, đối với sự khích lệ mà ba cho, bọn chúng vẫn tương đối có hứng thú nghe.

“Ừm, vậy thì cho phép nó ra vào các nơi trong nhà, có điều nếu như phát hiện bất kỳ đồ đạc nào trong nhà có dấu vết bị nó làm hỏng, vậy thì hậu quả không cần nói rồi.”

“Ba, con bảo đảm ‘Trái Banh’ sẽ là một con chó tuân thủ quy tắc nhất.” Dương Dương bỗng mỉm cười vui vẻ, cật lực bảo đảm thay cho ‘Bối Lạp.”

Bắc Minh Quân gật đầu, sau đó lại chuyển chủ đề: “Còn nữa, ba nghe nói khi các con ở đây thường người với chó ngủ cùng nhau? Rốt cuộc có chuyện này không!”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2309


Chương 2309

“Ờm…” Trình Trình và Dương Dương lúc này đều trầm mặc, cho dù Dương Dương không có phản bác, bởi vì quả thật trong khoảng thời gian này bọn họ gần như đều lăn lộn cùng ‘Bối Lạp’.

Có khi bọn chúng ngủ trên sàn, ‘Bối Lạp’ sẽ bò đến. Cho dù khi ngủ trên giường, ‘Bối Lạp’ cũng sẽ thỉnh thoảng nhảy lên rúc vào bọn chúng.

Những chuyện này đối với tụi nhỏ mà nói đều đã quen rồi. Bây giờ ba nói đến chuyện này, chắc sẽ không cho mật ngọt trước, sau đó hung hăng tát một cái chứ…

Bắc Minh Quân liếc nhìn hai đứa trẻ: “Các con không trả lời, xem ra đây là thật rồi.”

Trình Trình gật đầu: “Ba, chúng con biết sai rồi, nhưng đây cũng là vì chúng con thật sự có quan hệ rất tốt với ‘Bối Lạp’, cầu xin ba đừng làm khó ‘Bối Lạp’ có được không?”

Bắc Minh Quân khẽ nhướng mày: “Trình, con đây là đang cầu tình cho nó?”

***

Trình Trình gật đầu, sau đó nhỏ tiếng nói: “Ba, chúng con biết sai rồi.”

Lúc này, Cố Tịch Dao cũng nói giúp con trai: “Anh còn gì nữa, ‘Bối Lạp’ mỗi ngày đều được tắm rửa, hơn nữa trước giờ chưa có dẫn nó ra ngoài, không có bẩn như lúc đó anh nghĩ đâu. Anh có phải tinh thần vừa tốt trở lại thì bắt đầu muốn dằn vặt người khác, nếu không trong lòng không thoải mái?”

Bắc Minh Quân lườm Cố Tịch Dao: “Em quá chiều chúng nó rồi, chiều đến độ không biết đây là hại chúng nó. Em có biết trên người chó có bao nhiêu vi khuẩn và rận không. Rất nhiều chó dù mỗi ngày đều tắm rửa cũng không thể tắm sạch được. Thật là một chút kiến thức cũng không biết, may là mạng của tụi nhỏ cứng, nếu không cũng không biết làm sao sống đến bây giờ.”

“Anh…”

Cố Tịch Dao tức đến nỗi mặt mày đỏ bừng, chỉ vào Bắc Minh Quân vậy mà không biết nên nói gì tiếp theo.

Bắc Minh Quân không có để ý đến cô, nói tiếp: “Sau này không cho phép các con tiếp tục như thế nữa, ba sẽ bảo Hình Uy mua một chiếc chuồng chó cho nó. Sau này nhất định tách người với chó ra có biết chưa?”

“Ba, chúng con biết rồi. Nhất định nghe theo lời dạy bảo của ba, bảo đảm khi ngủ không cùng ‘Trái Banh’ lăn lộn cùng nhau nữa. Vậy chúng con ra ngoài chơi đây.” Dương Dương nói rồi, hân hoan muốn chạy ra ngoài.

Chỉ có điều cậu nhóc vẫn bị ba đưa tay túm lại: “Cái gì gọi là ‘lăn lộn’. Không biết dùng từ thì đừng dùng loạn có biết không hả. Thật là không biết kỳ thi lần trước, con sao thi được chứ. Trình, sau này còn phải dạy em con nhiều hơn.”

Trình Trình vội gật đầu: “Ba, ba yên tâm đi, con sẽ dạy Dương Dương.”

Thấy tụi nhỏ vui vẻ dẫn chó chạy ra ngoài chơi, Bắc Minh Quân lại đưa mắt nhìn sang Cố Tịch Dao.

Cố Tịch Dao đột nhiên có một loại dự cảm không tốt, cơ thể của cô không khỏi hơi run, gần như mỗi một cơ thịt đều đang ở trạng thái căng cứng.

“Em đây là làm cái gì, thế nào giống như bất cứ lúc nào cũng như gà chọi chuẩn bị chiến đấu thế.” Bắc Minh Quân thấy dáng vẻ này của cô, bỗng cảm thấy rất thú vị.

Gà! Vậy mà anh ví cô như gà… đây thật sự khiến Cố Tịch Dao cảm thấy có hơi nóng đến phát sốt, cô mặc kệ cái gì là gà chọi.

Thật sự hận không thể giơ tay tát mạnh một cái vào mặt tên khốn này.

Nhưng lý trí lần nữa chiến thắng bản thân cô, bất luận là thực lực, hay phương diện khác, bản thân đều không phải đối thủ của người đàn ông ở đối diện.

Nếu như dễ dàng động thủ, vậy sẽ chỉ khiến bản thân rơi vào cảnh khó khăn.

Cuối cùng, cô vẫn dùng một cách phản kích tương đối ‘phù hợp’: “Anh hôm nay nhìn trông rất khác thường, có phải đầu đã bị sốt đến hỏng rồi?”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2310


Chương 2310

“Khác thường?” Bắc Minh Quân để đôi đũa trong tay lên bàn, bày ra dáng vẻ rất vui lòng để nghe.

Cố Tịch Dao cũng dứt khoát để đũa của mình sang một bên: “Lẽ nào không phải sao, hôm nay từ lúc anh dậy bắt đầu lộ ra sự khác thường. Trước giờ anh sẽ không có nửa phần khoan dung với chó, giờ lại mở đường với ‘Bối Lạp’. Hơn nữa vậy mà còn đồng tình với câu trả lời không đáng tin đó của Dương Dương. Anh nói anh có phải đầu sốt đến hỏng rồi không.”

“Dựa theo ý của em thì nên làm thế nào mới giống phong cách của tôi?”

“Phong cách của anh còn cần tôi đến dạy sao, đương nhiên là túm lấy Dương Dương, trước tiên đánh cho một trận thật đau, sau đó bắt ‘Bối Lạp’ ném xuống núi. Cuối cùng bày ra cái mặt thối lạnh băng băng, hạ lệnh cấm sau này cấm nuôi bất kỳ sủng vật gì đó…”

***

Bắc Minh Quân nghe xong thì khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Cố Tịch Dao lộ vẻ khen ngợi: “Không hổ là theo tôi nhiều năm như vậy, quả nhiên hiểu tính khí của tôi.”

“Nói như thế, anh vừa rồi chẳng qua là làm trò trước mặt các con, đạt được mục đích thu phục lòng người.” Cố Tịch Dao lại bắt đầu phát huy trí tưởng tượng của mình.

“Đối với năng lực suy luận đáng thương của em, tôi chỉ có thể tỏ vẻ đồng cảm. Xem ra em ở chỗ Vân Chi Lâm học không phải triệt để như thế. Có điều em ngược lại đã nhắc nhở tôi, tôi có lẽ nên làm giống như những lời vừa rồi em nói, ở trước mặt các con bày ra bộ mặt khó ưa, khiến tụi nhỏ sau này nhìn thấy tôi thì sẽ run bần bật.” Bắc Minh Quân nói rồi hai tay để trên mặt bàn, hơi dùng sức chống cơ thể dậy.

Anh bây giờ đã khôi phục ý thức, nhưng cơ thể rõ ràng vẫn có hơi suy nhược. Nhưng sẽ không ảnh hưởng quá nhiều với anh.

Thấy anh đứng dậy, Cố Tịch Dao rõ ràng càng thêm căng thẳng: “Anh, anh muốn làm gì?”

Bắc Minh Quân từ trên cao nhìn cô, khóe môi hiếm khi hơi cong lên: “Tôi đi làm theo ý tưởng của em.”

“Ý tưởng của tôi…” Cố Tịch Dao lẩm bẩm một lượt, sau đó sợ hãi ngẩng đầu nhìn anh, miệng bắt đầu trở nên hơi lắp bắp: “Ý, ý của anh là làm giống như lời tôi nói vừa rồi?”

Bắc Minh Quân gật đầu: “Đúng, không sai. Em không phải nói như thế mới giống tôi sao. Tôi không muốn bởi vì một trận sốt mà mất đi chính mình.” Nói xong, làm thế muốn xoay người.

“Anh đừng mà!” Cố Tịch Dao lần này thật sự khẩn trương rồi.

Cô không muốn nhìn thấy một màn mà mình nói vừa rồi, cô vội đưa tay, lập tức nắm một tay của Bắc Minh Quân: “Anh làm như thế sẽ tổn thương nghiêm trọng đến các con.”

“Em nếu đã biết làm như thế sẽ tổn thương đến chúng, vậy em tại sao còn muốn bảo tôi đi làm? Em đây là muốn mượn đao giết người à, hay là một viên đá trúng hai con chim? Sau khi hủy đi hình tượng của tôi ở trong lòng tụi nhỏ thì em lại xuất hiện bày ra dáng vẻ người mẹ hiền từ…”

“Anh, anh im miệng cho tôi! Tôi đâu có xấu xa như anh nghĩ. Làm mẹ, tôi chỉ một lòng muốn tốt cho các con, càng không cần tranh giành tình cảm của tụi nhỏ với tôi như anh nói. Mà anh thì khác, cách làm vừa rồi của anh lẽ nào không phải là vì cứu vớt ấn tượng trong lòng tụi nhỏ hay sao.”

Bắc Minh Quân xoay người ngồi xuống trước mặt cô, ánh mắt rõ ràng nóng bỏng nhìn Cố Tịch Dao: “Nếu em đã hiểu tôi như thế, lẽ nào không biết một mặt khác của tôi sao? Điều này không nên sao, tôi nghĩ em chắc hiểu rõ nhất…” Nói rồi, anh liền đưa tay muốn lần nữa chạm vào người phụ nữ trước mặt.

Nhưng lại bị Cố Tịch Dao khéo léo tránh đi, sau đó còn đưa tay gạt tay anh xuống: “Bỏ cái ‘móng vuốt’ của anh ra chỗ khác! Tên khốn anh thật là bản tính khó đổi, nói không được mấy câu nghiêm túc thì muốn giở trò rồi.”

Bắc Minh Quân không có thành công, cũng chỉ đành từ từ thu tay về: “Tôi có thể nói thật với em, sau khi tôi tỉnh lại, nhìn thấy con chó đó dùng cái lưỡi l**m tôi, quả thật rất tức giận, hơn nữa hận không thể trực tiếp quăng nó xuống núi.”

“Nhìn đi, tôi nói không có sai mà.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2311


Chương 2311

“Tôi còn chưa nói xong. Nhưng sau khi tôi nghe được lời của Dương, tuy cảm thấy có hơi sàm, nhưng tôi lại cho rằng nó không phải đang nghịch ngợm, mà ở trong tình huống động não mới nghĩ ra cách như này.”

“Anh đây là có ý gì?”

“Lẽ nào nói Dương trước khi làm chuyện này sẽ không nghĩ tới sau khi bị tôi phát hiện thì sẽ có hậu quả như thế nào?” Bắc Minh Quân nói rồi, xua tay: “Đương nhiên là nó từng nghĩ tới rồi.”

***

Cố Tịch Dao nhìn Bắc Minh Quân, khẽ nhếch môi: “Nghe anh nói hình như rất hiểu Dương không bằng, thời gian anh và nó sống với nhau còn xa không bằng tôi.”

“No, no, no. Em cho rằng như thế chính là quá sai rồi. Sao có thể lấy thời gian sống chung dài ngắn để định nghĩa về trình độ hiểu biết nông sâu được chứ. Có rất nhiều người, cho dù sống cùng nhau cả đời cũng chưa chắc có thể biết đối phương rốt cuộc là người như thế nào. Người của Cục An ninh Quốc gia chính là như thế. Vợ chồng của bọn họ thậm chí không biết bọn họ làm việc gì, bọn họ cũng thường xuyên dùng thân phận giả. Đương nhiên còn có một bộ phận khác, chẳng qua chỉ chung sống trong một khoảng thời gian ngắn ngủi thì đã thân thiết với nhau. Đương nhiên, đối với Dương và Trình tôi làm như thế, cũng là vì còn có một câu nói là: ‘hiểu con không ai bằng ba’.”

“Được rồi, được rồi. Dừng!” Cố Tịch Dao gần như lại bị một đống lời biện luận mà anh biên ra làm cho không chịu được.

Mắt trên mắt dưới của cô đánh giá một lượt người đàn ông ở đối diện: “Ừm, quả thật nhìn trông tôi không hiểu nhiều gì về anh. Anh ngoài tự đánh giá cao mình ra, còn có một đặc tính mới.”

Bắc Minh Quân hơi nhíu mày, tự suy nghĩ: Xem ra lại miệng chó không mọc được ngà voi rồi. Chỉ có điều anh không có nói ra, bởi vì nếu như mình vừa nói, vậy thì cô nhất định sẽ lại nổi điên.

Hiếm khi có một cơ hội nói chuyện hòa bình, không thể vì thắng lợi nhất thời mà đấu khẩu, làm hỏng cả đại cục. dù sao còn có vài chuyện, anh còn muốn xác nhận từ miệng của Cố Tịch Dao.

Bỏ đi, để cô tạm thời thống khoái đi, những thứ này tạm thời ghi lại, đợi sau này sẽ ‘đòi cả gốc lẫn lãi’.

Vì thế, anh làm ra một thế tay rất lịch thiệp với Cố Tịch Dao: “Mời nói.”

“Đặc tính mới của anh chính là ‘nói phét’ giống như ‘không cầu tốt nhất, nhưng cầu đắt nhất’ trong ‘chiếc bát lớn’. Nghe mà khiến người ta phiền lòng, nẫu ruột. Ặc, tôi phát hiện các anh đều có đặc tính như này.”

“Với ai?” Bắc Minh Quân ghét nhất việc lấy mình so sánh với người khác. Đương nhiên một nguyên nhân căn bản chính là tự luyến, anh cho rằng không có ai có thể có tư cách so sánh với mình được.

Nhưng điểm này lại để Cố Tịch Dao túm được. Điều này cũng khó trách khiến anh có hơi không nén giận được. Sắc mặt có hơi thay đổi.

Cố Tịch Dao nhìn thấy ngược lại thầm cười trộm: Cho anh diễn, như thế nào, còn chưa nói được mấy câu thì không diễn tiếp được nữa. Cô cố tỏ ra thản nhiên: “Còn có thể là ai nữa, đương nhiên là người em họ đó của anh Vân Chi Lâm rồi. Đều là thích giảng đạo, nói đạo lý như đòi mạng, giống như Đường Tăng vậy, cũng mặc kệ người ta có muốn nghe hay không…”

Cô vừa nói đến đây thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại của mình đổ chuông.

Rút điện thoại từ trong túi ra, vừa thấy số hiển thị, thật là ‘không thể nói xấu sau lưng người ta’, đây không phải vừa nói đến Vân Chi Lâm thì anh ta đã gọi điện đến rồi.

“Sao không nghe điện thoại? Nếu như em cảm thấy tôi vướng, vậy thì tôi tránh mặt là được.” Trong lời Bắc Minh Quân mang theo một vài sự không vui, anh ghét nhất trong lúc nói chuyện bị người khác chen vào.

Nhất là bây giờ, khi đang nói chuyện với Cố Tịch Dao. Giữa bọn họ bây giờ có rất ít cơ hội nói chuyện như vậy. Nhưng lại không thể ở trước mặt cô thể hiện ra sự nhỏ mọn của mình.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2312


Chương 2312

Nếu không đến lúc đó cô lại có thể tìm ra một đống lý do chỉ trích mình một cách ‘không có nhân đạo’.

Tuy nhiên, anh sẽ chỉ coi đây là một tí ti ‘điều chỉnh nhỏ’ giữa hai người.

***

“Yo yo, lời của ai đó nghe thế nào giống như đang ghen rồi.” Cố Tịch Dao lại không quên vào lúc này khiêu khích nhỏ với Bắc Minh Quân.

Giữa hai người đang lặng lẽ chuyển đổi bầu không khí căng thẳng hôm qua, đến lúc này đã ôn hòa hơn, thậm chí còn có một chút cảm giác đã vượt qua những người quen biết.

Tiếng chuông điện thoại vẫn đang vang lên, cô khiêu khích lắc lắc trước Bắc Minh Quân, sau đó nghe điện thoại.

“Tịch Dao, em sao bây giờ mới nghe máy, có phải rất bận không.” Nghe trong loa truyền ra giọng nói rõ ràng có hơi nôn nóng của Vân Chi Lâm.

Cố Tịch Dao khẽ lắc đầu: “Phải, đang cùng một kẻ ‘nói phét’ nói chuyện về cuộc đời. Anh có chuyện gì tìm em sao?”

Vân Chi Lâm ngồi trên ghế trong văn phòng của mình, người dựa vào lưng ghế, hai chân gác lên bàn làm việc, tư thái rõ ràng rất nhàn nhã.

“Cũng không có gì, nhiều ngày như vậy không có gọi điện cho em rồi, chỉ là hỏi tình hình của em như thế nào. Đúng rồi, chuyện của mẹ em như thế nào rồi?”

Vừa nhắc đến mẹ, nụ cười trên mặt Cố Tịch Dao thu lại: “Hôm qua, em đưa bà đi rồi.”

“Hôm qua anh cũng không có đến kịp để đưa bác gái đoạn đường cuối cùng.” Tâm trạng của Vân Chi Lâm cũng trở nên có hơi lạc lõng.

“Không sao, vốn dĩ em cũng không có định vì chuyện của mẹ mà làm phiền cuộc sống bình thường của người khác. Cho nên, chỉ cùng với người nhà. Ý tốt này của anh mẹ em ở trên trời có linh cũng sẽ nhận được.”

Nghe thấy Cố Tịch Dao ở trước mặt người khác oán trách mình là kẻ ‘nói phét’, trong lòng anh ít nhiều vẫn có hơi không thoải mái, cho dù không có nói rõ tên ra.

Bởi vì anh cho rằng đây là gần như một loại ‘mật mã tình yêu’ giữa hai người.

Nhưng sau đó lại nghe thấy cô nhắc đến người nhà, cơ thể của anh hơi ngồi thẳng dậy, khóe miệng của anh cũng hơi cong lên. Một chút không vui vừa rồi lập tức tan thành mây khói.

Xem ra, rất hài lòng với câu trả lời này của cô.

Đồng thời, anh cũng nghe ra, đầu dây bên kia chắc là Vân Chi Lâm.

Bởi vì bất luận là Bắc Minh Khởi Hiên hay người đàn ông khác, cô đều sẽ không có thái độ như thế.

Đương nhiên, Cố Tịch Dao lúc này đang chuyên tâm nói chuyện điện thoại với Vân Chi Lâm, không có nhìn thấy biểu cảm lúc này của Bắc Minh Quân. Nếu không, thiết nghĩ tâm trạng của cô có lẽ sẽ càng tệ hơn.

Vân Chi Lâm không biết lúc này, khi anh ta gọi điện cho Cố Tịch Dao, ở bên cạnh cô là ai. Có điều anh ta vẫn thuận tiện hỏi dò một câu: “Bắc Minh Quân anh ta…”

“Anh ta đã vô tội được thả rồi.” Cố Tịch Dao nói rồi, lại quay sang lườm người đàn ông ở đối diện.

Bắc Minh Quân khẽ gật đầu với cô, điều này khiến ánh mắt của cô lập tức lại thu về. Thật là càng nhìn tên này, trong lòng càng không thoải mái.

“Ồ, xin lỗi.” Vân Chi Lâm nghe ra trong ngữ khí của cô mang theo một chút không vui, anh ta vội nói xin lỗi: “Bởi vì chi tiết vụ án này đều bảo mật với bên ngoài, anh bây giờ còn chưa có nhận được bất kỳ tin tức gì, cho nên muốn nghe ngóng từ em. Em biết, giữa mẹ anh và anh ta, giữa anh và anh ta dù sao còn có một tầng quan hệ…”

“Ừm, điều này em hiểu. Sau khi thông qua điều tra thì đã bắt được người hiềm nghi thật sự rồi. Cho nên anh ta vào hôm kia đã được thả.”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2313


Chương 2313

“Vụ án này vậy mà còn có người khác? Không phải các chứng cứ đều chỉ vào Bắc Minh Quân rồi sao?” Vừa nghe thấy tình tiết vụ án lại có thay đổi, Vân Chi Lâm bỗng cảm thấy không thể lần được, muốn biết càng nhiều hơn.

Xem ra, cơn nghiện của anh ta lại bị khơi dậy rồi.

***

Cố Tịch Dao và Vân Chi Lâm sau khi tiếp xúc một khoảng thời gian, sao có thể không hiểu tâm lý lúc này của anh ta chứ.

Thật ra cô cũng muốn nói hết tất cả tình tiết vụ án cho anh ta nghe. Bởi vì cô cảm thấy, vụ án như này bất luận đối với bên phía cảnh sát hay bên luật sư, đều có thể xem là bản mẫu, đối với công việc sau này cũng sẽ giúp ích rất nhiều.

Nhưng bây giờ Bắc Minh Quân đang ở bên cạnh, đến lúc đó anh không thể túm một ít ‘cái bím tóc nhỏ’ của mình không buông tay rồi. Vừa nghĩ đến dáng vẻ chi chi cha cha đó của Bắc Minh Quân…

Tâm trạng của cô lúc này đều đen lại rồi.

“Liên quan đến chuyện này, vẫn là đợi khi em có thời gian sẽ nói với anh.”

Vân Chi Lâm đương nhiên cũng không phải loại người ngu dốt, anh cũng nghe ra được, hình như lúc này cô nói chuyện không được tiện. Cũng chỉ đành thu lại sự tò mò đó của mình: “Vậy được, đợi em rảnh thì nói cho anh. Đúng rồi, nếu anh ta đã vô tội được thả ra rồi, vậy làm sao còn túm em không buông. Em biết chỗ này của anh cũng thiếu người tài nghiêm trọng.”

Cố Tịch Dao khẽ thở dài: “Ài, chỗ này của em sao có thể nói đi là đi được, tóm lại một lời khó nói hết. Em thấy trong thời gian ngắn là không thể quay về được, anh vẫn là tuyển thêm vài người đến giúp anh đi.”

Vân Chi Lâm cũng hiểu hoàn cảnh lúc này của Cố Tịch Dao, cũng chỉ đành đưa ra dự tính khác.

“Đúng rồi, chuyện của Cửu Cửu, anh ta quyết định thế nào? Nếu như có gì cần, chỉ cần em nói một tiếng, anh sẽ toàn lực giúp đỡ em.”

“Cảm ơn, có điều bây giờ tạm thời còn chưa quá rõ ràng, đợi qua một khoảng thời gian nữa rồi nói tiếp. Được rồi, chỗ này của em còn có ít việc, không nói chuyện nữa.” Cố Tịch Dao lúc này cũng không có tâm trạng nói chuyện lâu với anh ta.

“Được, nếu như có gì cần bất cứ lúc nào cũng có thể gọi cho anh.” Vân Chi Lâm sau khi nói xong, liền cúp máy.

Sau khi cúp máy, Cố Tịch Dao khẽ thở phào một hơi.

“Hai người sao không nói nữa? Hình như vừa nhắc đến tôi. Tôi còn muốn nghe thử Vân Chi Lâm sẽ đánh giá tôi như thế nào đó.” Bắc Minh Quân thể hiện ý tứ rất nhàn nhã muốn nghe tiếp.

Chỉ có điều Cố Tịch Dao không có tâm trạng này: “Có gì hay mà nghe, anh ấy vướng tầng quan hệ họ hàng này giữa các anh, mới nghe ngóng từ tôi. Anh cũng đừng lấy lòng tốt của người ta làm như người ta có dụng ý khác với anh.”

“Ok, coi như tôi nhỏ mọn còn không được sao. Có điều, tôi vẫn không thích em lấy tôi ra so sánh với cậu ta, bất cứ phương diện nào đều không thích.” Bắc Minh Quân vẫn thể hiện thái độ kiên quyết.

“Các anh là anh em họ mà, thế nào làm như kẻ thù giết ba thế.” Quả thật, Cố Tịch Dao đối với hai người bọn họ rất không hiểu.

Bắc Minh Quân và Vân Chi Lâm dường như rất ngầm hiểu, trên cơ bản đều sẽ không ở trước mặt mình nhắc đến tên của đối phương. Trừ phi giống như hôm nay là bất đắc dĩ.

“Đây là chuyện giữa đàn ông với nhau, tôi cho rằng em vẫn là ít hỏi đến thì tốt hơn.” Bắc Minh Quân lúc này đưa ra một câu trả lời rất rõ ràng, hơn nữa không có bất kỳ đường lui nào.
 
Back
Top Bottom