Cập nhật mới

Ngôn Tình Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai

Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1907


Chương 1907

Tô Khiết nhìn qua điện thoại, khóe môi câu lên độ cong càng ngày càng lạnh.

“Để tôi giúp em cầm!” Trịnh Nguyệt không đành lòng, cầm điện thoại đưa cho cô gái nhỏ, ánh mắt Trịnh Nguyệt nhìn về phía cô gái nhỏ, sắc mặt trong lúc nhất thời thay đổi mấy lần.

Cô gái nhỏ đau nhức như vậy, tổn thương đó phải nặng đến mức nào?

Vừa mới cô ta mới xem qua báo cáo kiểm tra của bác sĩ, còn tưởng bác sĩ nói phóng đại, bây giờ xem ra tất cả đều là sự thật.

Cô gái nhỏ cầm điện thoại, mở ra, sau đó tìm một tấm hình, đưa đến trước mặt Trịnh Nguyệt, chỉ chỉ: “Chính là ông ta.”

Lúc này cô gái nhỏ đưa ảnh chụp trong tay cho Trịnh Nguyệt nhìn, nhưng cũng vừa vặn đem ảnh chụp lộ ra trước ống kính.

Giờ phút này chỉ cần là người đang xem truyền hình trực tiếp thì đều có thể nhìn thấy bức ảnh mà cô gái nhỏ chỉ vào.

Điều bất ngờ người đó chính là Đường Vân Thành! !

Đó là bức ảnh được báo chí phỏng vấn ngày hôm qua khi Đường Vân Thành đến Hải Thành.

“Ông ta là Đ* c*m th*, các người nhìn xem ông ta đã khiến con gái tôi bị thương thành cái dạng gì rồi? Đây là báo cáo thương tật của bệnh viện, các người nhìn xem, các người nhìn xem.” Ba của cô gái nhỏ đột nhiên kích động hét lên, còn cầm báo cáo thương tật của bệnh viện tới, trực tiếp đặt ở trước ống kính.

Dưới ống kính bản báo cáo thương tật có chút mờ, nhưng nếu như nhìn kỹ vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng nội dung trên đó.

Phía trên bản báo cáo thương tật viết phần th*n d*** của cô gái nhỏ bị xé rách nghiêm trọng.

“Đứa bé này thực sự là…” Nguyễn Hạo Thần là nhân vật lợi hại đến mức nào, giờ phút này vậy mà tìm không ra một từ ngữ nào để hình dung cô gái nhỏ này.

Cô gái nhỏ làm như vậy chắc chắn trước đó đã có người dạy, nhưng cô gái nhỏ có thể diễn kịch đến mức độ này, thật sự khiến cho người ta kinh ngạc.

“Không cần phải đến bệnh viện.” Tô Khiết tắt truyền hình trực tiếp, đôi mắt nhìn xuyên thấu qua cửa kính xe nhìn về phía trước, ánh mắt thâm thúy âm u, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Nguyễn Hạo Thần cũng biết tình hình thế này đi đến bệnh viện cũng không có tác dụng gì, hơn nữa bọn họ đi bệnh viện có lẽ sẽ khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn.

“Đi đâu?” Nguyễn Hạo Thần không biết tiếp theo cô định làm gì, giờ phút này mọi chuyện vượt ra khỏi khả năng nhận biết của Nguyễn Hạo Thần.

Đối với nhận thức về bản tính con người.

Nguyễn Hạo Thần cũng biết ngay khi chương trình phát sóng trực tiếp này phát ra, tiếp theo có lẽ sẽ nổ tung, mà tình hình của Đường Vân Thành sẽ càng thêm khó khăn, loại chuyện như vậy vốn cực kỳ tồi tệ, lúc trước tin tức được đưa ra, có lẽ mọi người cũng đã có thái độ nghi ngờ.

Bây giờ chính miệng cô gái nhỏ nói ra những lời như vậy, Nguyễn Hạo Thần biết rõ hậu quả sẽ thế nào.

Lời nói của một đứa trẻ mười hai tuổi, hơn nữa còn bị tổn thương như vậy, không có người nào sẽ nghi ngờ cô gái nhỏ, bọn họ sẽ chỉ nhục mạ Đường Vân Thành.

“Về thành phố A.” Tô Khiết khóe môi cong lên, cười như không cười nói: “Đối phương muốn nhằm vào em, nếu như nhằm vào em thì đương nhiên em sẽ không để bọn họ thất vọng!”

Tô Khiết biết rất rõ lời nói của cô gái nhỏ khiến chuyện này trở nên nghiêm trọng đến mức nào, chỉ cần cô gái nhỏ cắn chết không thừa nhận, cho dù có thần tiên hạ phàm cũng không giúp được Đường Vân Thành.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1908


Chương 1908

Mà Tô Khiết biết cô gái nhỏ này không bao giờ nhả ra, và thay đổi lời nói.

Ngay cả khi cuối cùng cô gái nhỏ thay đổi ý kiến, người ngoài cũng sẽ chất vấn và suy đoán.

Chuyện giống như vậy cũng không phải không có tiền lệ, đã từng có một vị danh nhân cũng vì chuyện như vậy mà bị hủy hoại.

Tô Khiết cũng đã từng thấy một trường hợp như vậy, một giáo viên trường mẫu giáo, một thầy giáo hiền lành dịu dàng, cũng vì một cô gái nhỏ ở nhà trẻ bất mãn với thầy giáo, liền cáo trạng giả, nói thầy giáo hôn cô và s* s**ng cô bé.

Người thầy giáo kia vì vậy mà bị đám đông công kích và nhục mạ, bị sa thải khỏi trường học, vợ của anh ta cũng ly hôn với anh ta, con anh ta oán anh ta, hận anh ta, coi anh ta là sự xấu hổ, anh ta thân bại danh liệt, cuộc sống cũng hoàn toàn bị hủy hoại.

Mặc dù sau đó cô gái nhỏ chủ động nói mình đã nói dối, nhưng tất cả mọi thứ của thầy giáo kia đều đã bị hủy, không có cách nào để cứu vãn.

Tình hình hiện tại của Đường Vân Thành còn nghiêm trọng hơn gấp trăm nghìn lần so với vị thầy giáo kia.

Cho nên giờ phút này dưới tình như vậy, nói gì cũng không có tác dụng, nói và làm bất cứ điều gì liên quan đến Đường Vân Thành đều là sai.

Dưới tình huống này Tô Khiết ở lại Hải Thành cũng không giúp được Đường Vân Thành bất cứ điều gì, cho dù cô làm chuyện gì thì phía sau những người kia cũng sẽ dựa vào đó để làm mưu đồ đẩy Đường Vân Thành và nhà họ Đường l*n đ*nh dư luận.

Mọi chuyện đã phát triển đến mức này, chắc chắn Đường Vân Thành chẳng mấy chốc sẽ trở về Hải Thành, mọi chuyện sẽ còn tiếp tục lên men.

Đường Vân Thành chắc chắn tạm thời sẽ không về được thành phố A, Tô Khiết biết đối phương chắc chắn đã sắp xếp xong tất cả mọi việc, mặc dù Đường Vân Thành sớm có đề phòng, nhưng Đường Vân Thành tính thế nào cũng không ngờ đối phương sẽ hiểm ác như vậy.

Cho nên Tô Khiết c*̃ng không hi vọng Đường Vân Thành có thể chứng minh được bản thân, huống chi có những lời nói của cô gái nhỏ đã được định trước, lại cộng thêm chứng nhận báo cáo thương tật của bệnh viện, e rằng Đường Vân Thành nói gì đi nữa thì rất cả mọi người cũng sẽ không tin tưởng.

Tô Khiết quyết định trở về thành phố A đương nhiên cũng đã có kế hoạch tốt.

Khi cô không liên lạc được với Đường Vân Thành thì đã biết có chuyện xảy ra, vậy nên vào lúc đó, cô đã hẹn một người đến nước Z.

Bây giờ để người ta đến Hải Thành không thích hợp, vậy nên Tô Khiết để người kia trực tiếp đến thành phố A.

Thành phố A là địa bàn của Nguyễn Hạo Thần và Đường Lăng, làm việc gì cũng dễ dàng hơn, huống chi lúc trước đối phó với cô cũng là người của quỷ vực chi thành của thành phố A.

Gốc rễ mọi chuyện ở thành phố A, vậy nên phải về thành phố A để giải quyết.

Tô Khiết cô từ trước đến nay cũng không phải là người để mặc cho người ta bắt nạt.

Bắt nạt cô? Chắc chắn phải trả giá thật lớn!

Nguyễn Hạo Thần không nói gì, vợ anh quyết định, đương nhiên anh sẽ thực hiện một cách vô điều kiện.

Nguyễn Hạo Thần trực tiếp thay đổi phương hướng, lái xe đến sân bay.

Đột nhiên điện thoại di động của Tô Khiết đổ chuông, Tô Khiết nhìn thoáng qua, và nhanh chóng kết nối.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1909


Chương 1909

“Khiết Khiết, anh đã xem chương trình trực tiếp, em và Nguyễn Hạo Thần đang ở Hải Thành đúng không? Bây giờ anh sẽ đến ngay…”

Mặc dù bình thường Đường Lăng luôn lạnh lùng, nhưng ở trước mặt Tô Khiết lại luôn dịu dàng, giờ phút này giọng nói trong điện thoại của Đường Lăng lại lạnh lẽo.

“Anh, anh đừng đến đây, em và Nguyễn Hạo Thần lập tức trở về!” Tô Khiết trực tiếp ngắt lời anh ta, trong điện thoại Tô Khiết cũng không nói quá nhiều, cô sợ bị người khác nghe lén.

Hiện tại tình hình này, bất cứ người nào liên quan và ra mặt cho Đường Vân Thành đều sẽ bị người khác nói nhà họ Đường ỷ thế h**p người, những người ở phía sau kia có lẽ còn đang chờ đợi.

Ở đầu dây bên kia, Đường Lăng dừng lại hai giây, giống như bình tĩnh lại một chút, vừa rồi anh ta thấy truyền hình trực tiếp quá mức khiếp sợ nên nhất thời có chút loạn.

“Được, anh chờ hai người trở về!” Đường Lăng tin tưởng vào năng lực của Tô Khiết, lúc này Tô Khiết nói phải trở về thành phố A, chắc chắn là đã chuẩn bị tốt.

Anh ta biết Khiết Khiết chắc chắn có cách giải quyết chuyện này.

Lúc Nguyễn Hạo Thần và Tô Khiết đến sân bay vừa vặn có chuyến bay kịp trở về thành phố A, bọn họ trực tiếp mua vé lên máy bay, cứ như vậy ‘rêu rao’ trở về thành phố A.

Ừm, đích xác là rêu rao, dù sao dưới tình hình này bọn họ mặc kệ Đường Vân Thành mà quay về thành phố A cũng khiến cho người ta cảm thấy quá bất ngờ.

Đương nhiên, Tô Khiết đã cố ý làm điều đó.

Chuyện Tô Khiết trở về thành phố A, rất nhiều người ở Hải Thành đều nhanh chóng nhận được thông tin.

Nhà họ Cố bối rối, Bùi Doanh bối rối, ngay cả Mặc Thành cũng có chút ngẩn người.

“Cách này của Bùi Doanh thật sự hung ác, cậu nói xem lần này cô cả nhà họ Đường kia có thể phá thế cục này, có thể thay đổi càn khôn không?” Mặc Thành nhìn sang người vệ sĩ bên cạnh, vẻ mặt chân thành.

“Không biết.” Cường trả lời rất nghiêm túc, chuyện này sao anh ta có thể biết được.

“Tại sao cậu lại nói không biết, có thì là một chữ, không thể thì hai chữ, cậu cho tôi đáp án không biết là ý gì?” Mặc Thành trừng mắt với vệ sĩ của mình, biểu thị vẻ bất mãn.

Cường không muốn trả lời, tỏ vẻ không muốn nói chuyện với Thành thiếu chủ hung hăng càn quấy này.

“Lúc này tại sao cô ta lại trở về thành phố A? Là lấy lui làm tiến? Là lấy thủ làm công? Là mê hoặc lòng người? Hay là…” Thành thiếu chủ nhíu mày, nghiêm túc suy tư: “Dù sao thì cũng không phải là chạy trốn chứ?”

“Thành thiếu chủ nhiều suy nghĩ như vậy, suy nghĩ của những người khác có lẽ cũng không ít, cô cả nhà họ Đường cũng chưa làm gì mà để tất cả mọi người phải xoắn xuýt đến mức không nổi.” Mặc dù Cường là vệ sĩ, nhưng lại không làm công việc của một người vệ sĩ, ví dụ như chỉ điểm sai lầm cho Thành thiếu chủ nhà mình giống như bây giờ.

Không, phải nói là thay Thành thiếu chủ nhà mình nói ra suy nghĩ trong lòng.

“Cường, cậu càng ngày càng thông minh.” Thành thiếu chủ rất hài lòng với Cường: “Vậy cứ để bọn họ xoắn xuýt đi, chúng ta cũng đi thành phố A chơi đùa!”

Khóe miệng Cường hung hăng giật giật, Thành thiếu chủ có lẽ xoắn xuýt hơn bất cứ ai, nói là đến thành phố A chơi, thật ra chính là muốn xem một chút xem cô cả nhà họ Đường muốn làm gì.

Người này có chuyện cứ nói thẳng ra không tốt sao?!

Nhưng cô cả nhà họ Đường này thật sự rất lợi hại, Thành thiếu chủ của bọn họ là người rất khôn khéo, bây giờ cũng vì cô cả nhà họ Đường trở về thành phố A mà xoắn xuýt đến vậy.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1910


Chương 1910

Những kẻ đứng phía sau đang muốn đối phó với cô Đường giờ phút này từng người đều đang lo lắng bất an?

Cô cả nhà họ Đường không hổ danh là chuyên gia tâm lý học tội phạm, quả nhiên lợi hại!

Bùi Doanh đó căn bản không phải đối thủ của cô cả nhà họ Đường.

Chuyện tiếp theo tất nhiên sẽ vô cùng đặc sắc, cũng khó trách Thành thiếu chủ muốn theo đến thành phố A.

“Bùi Doanh nói muốn tìm con gái giả cho lão già, cậu tìm được chưa?” Mặc Thành nhướng mày, khóe môi câu lên thành độ cong không rõ ràng nhưng lại mang theo vài phần ý cười.

“Đã tìm được, đã đến thành phố A, bên này chúng tôi cũng đang chuẩn bị xong theo đúng lời dặn của cậu chủ!” Khéo miệng Cường giật giật thêm lần nữa, Thành thiếu chủ chính là sợ thiên hạ không loạn.

“Ừm, quá tốt rồi, chúng ta lập tức đến thành phố A, tôi cũng chưa từng đến thành phố A, chắc chắn sẽ chơi rất vui.” Đôi mắt của Mặc Thành rất sáng, có chờ mong và hưng phấn, cuộc sống quá mức buồn tẻ, đã lâu rồi không có cảm giác k*ch th*ch như thế.

Khóe miệng Cường mấp máy, không nói gì nữa, nhưng Cường có thể đoán trước được khi đến thành phố A chắc chắn sẽ không yên ổn.

” Cường, cậu nói xem tôi có phải đi gặp cô cả nhà họ Đường kia không?” Mặc Thành vừa chạy ra ngoài, vừa liếc xéo Cường một cái.

“Tôi nghe nói cô cả nhà họ Đường có thể nhìn thấu người khác trong nháy mắt, không ai có thể che giấu bất cứ tâm tư gì ở trước mặt cô cả nhà họ Đường, Thành thiếu chủ nhất định phải đi sao?” Cường không phải muốn đả kích cậu chủ nhà mình, chỉ cảm thấy da mặt của cậu chủ nhà mình quá dày.

Thành thiếu chủ sao lại có mặt mũi đến gặp cô cả nhà họ Đường chứ?

“Ý của cậu là mặc quần áo vào cũng có thể biết hết? Có thể nhìn thấu?” Đôi mắt Mặc Thành chớp chớp, rất nghiêm túc hỏi một câu, dáng dấp anh ta vô cùng đẹp, vẻ nghiêm túc cộng thêm dáng vẻ vô tội kia nhìn đúng là vui tai vui mắt.

“Ừm, vậy tôi không thể tuỳ tiện đi gặp, tôi muốn vì bà xã tương lai của mình mà giữ thân như ngọc, sao có thể để người khác tùy tiện nhìn.”

Cường lại khinh khỉnh trong lòng mấy lần, da mặt của Thành thiếu chủ quả nhiên dày.

“Tuy nhiên, nếu cô ấy bằng lòng gả cho tôi, tôi có thể để cô ấy nhìn!” Cường đang trợn trắng mắt trong lòng, sau đó liền nghe được một lời nói vô liêm sỉ của cậu chủ nhà mình.

Nói giống như cô cả nhà họ Đường nhà người ta yêu thích anh ta vậy.

Dáng dấp của Thành thiếu chủ rất đẹp, nhưng cũng không thể tự luyến như thế, dáng dấp của cô cả nhà họ Đường cũng rất đẹp, mấu chốt là cô Đường nhà người ta đã có bạn trai và bạn trai của cô Đường cũng có dáng dấp rất đẹp, chứ không phải thua kém hơn so với Thành thiếu chủ.

Cường đột nhiên muốn cách xa cậu chủ một chút, muốn giả vờ như không biết anh ta.

“Cậu cách xa tôi như vậy làm gì?” Lúc Mặc Thành hơi đảo mắt, nhìn thấy Cường hơi dừng bước chân nhưng vẫn chưa theo tới, có chút kỳ quái.

“Dáng dấp Thành thiếu chủ quá đẹp, tôi đứng quá gần Thành thiếu chủ không mở mắt nổi!”Cường phát hiện mình đi theo Thành thiếu chủ thời gian dài, có lẽ cũng bị lây bệnh da mặt dày của Thành thiếu chủ.

“Ừm, lời này của cậu đúng thật!” Thành thiếu chủ rất nghiêm túc gật đầu: “Cậu nói xem tôi muốn gặp cô cả nhà họ Đường kia, cô ấy có thể bị tôi làm cho mù mắt, sau đó sẽ không nhìn thấy những thứ khác nữa không?”

“Hay là Thành thiếu chủ thử một chút đi!” A Cường ngẩn người, đột nhiên không muốn tiếp tục khuyên cậu chủ nhà mình nữa, nếu cậu chủ đã muốn tìm đường chết, vậy cứ để anh ta đi tìm đường chết đi!
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1911


Chương 1911

Cứ như vậy, nói không chừng mọi chuyện có thể giải quyết sớm hơn.

Thành thiếu chủ nhìn Cường một cái, đôi mắt chớp chớp, không nói gì, không biết có phải thật sự nghe lời đề nghị của Cường hay không.

Lúc Nguyễn Hạo Thần và Tô Khiết đến thành phố A, Đường Lăng đã đợi ở sân bay.

Nguyễn Hạo Thần và Tô Khiết lên xe, Đường Lăng vẫn chưa kịp mở miệng thì điện thoại của Nguyễn Hạo Thần lại đột nhiên vang lên.

Nguyễn Hạo Thần lấy điện thoại di động ra, thấy là một dãy số lạ, anh suy nghĩ một chút, sau đó vẫn nghe máy.

“Anh Nguyễn, chúng tôi ở viện dưỡng lão, ba của anh đang bị bệnh nặng, ông ấy yêu cầu chúng tôi thông báo cho anh đến đây!” Điện thoại vừa được kết nối, giọng nói bên kia đã truyền đến, Nguyễn Hạo Thần trực tiếp hoảng sợ.

Mặc dù ba của anh không thể bước đi, vẫn luôn ở viện dưỡng lão nhưng sức khỏe và những thứ khác vẫn rất tốt, tại sao đột nhiên lại bị bệnh nặng được.

Nguyễn Hạo Thần không biết chuyện của ba có liên quan đến những chuyện xảy ra gần đây hay không, nhưng ba bị bệnh nặng, anh nhất định phải đến đó.

“Tôi đến viện dưỡng lão!” Sau khi cúp điện thoại, sắc mặt Nguyễn Hạo Thần vô cùng âm trầm.

“Tôi đưa cậu qua!” Đường Lăng biết ba của Nguyễn Hạo Thần đang ở viện dưỡng lão, lúc này Nguyễn Hạo Thần đi qua chắc chắn là đã xảy ra chuyện.

“Không cần, tự tôi bắt xe tới, anh đưa Khiết Khiết trở về trước đi!” Nguyễn Hạo Thần không biết bên kia rốt cuộc tình hình thế nào, cộng thêm chuyện kết quả giám định cha con của Nguyễn Bạc Vệ cho Tô Khiết, Nguyễn Hạo Thần không muốn để Tô Khiết theo tới.

Huống chi bây giờ chuyện của Đường Vân Thành cũng đã đủ để cho Tô Khiết bận rộn.

Đường Lăng biết quan hệ giữ Nguyễn Hạo Thần và ba của anh ta rất phức tạp nên không tiếp tục kiên trì nữa.

“Chuyện ở Hải Thành anh không cần lo lắng, em sẽ xử lý, anh hãy yên tâm xử lý chuyện ở viện dưỡng lão!” Tô Khiết không muốn để Nguyễn Hạo Thần quá vất vả, gần đây mọi chuyện xảy ra quá nhiều, cô không thể dựa tất cả vào Nguyễn Hạo Thần.

“Ừm, em cũng đừng quá mệt mỏi.” Nguyễn Hạo Thần ôm cô, nhẹ hôn lên trán cô một cái, sau đó mới xuống xe.

“Khiết Khiết, em có tính toán gì?” Nguyễn Hạo Thần vừa xuống xe, sắc mặt Đường Lăng càng lộ vẻ nghiêm túc.

“Anh, đừng quá lo lắng, cũng đừng quá căng thẳng, hãy bình tĩnh thả lỏng trước!” Tô Khiết không nói rõ kế hoạch của mình, chỉ nhẹ giọng an ủi Đường Lăng.

Trong tình hình này, tất cả mọi người trong nhà họ Đường đều không thể loạn, bởi vì những người đang ở tình huống hoảng hốt rất dễ dàng phạm sai lầm.

“Vậy còn ba anh thì sao?” Đôi mắt Đường Lăng lóe lên, anh ta tin tưởng Tô Khiết, nhưng dù sao cũng là ba của anh ta, anh ta cũng không thể hoàn toàn yên tâm.

“Không nghe thấy, không hỏi, không quan tâm tới, mặc kệ.” Tô Khiết cười cười, đưa ra một chính sách bốn điều không quan tâm.

“Ý của em là mặc cho bọn họ làm loạn?” Đường Lăng âm thầm thở ra một hơi, chuyện này cũng không phải việc nhỏ, càng tiếp tục làm loạn thì ba sẽ lại càng chịu ảnh hưởng lớn.

“Ừm.” Tô Khiết nhẹ giọng nói: “Không sợ bọn họ làm loạn, chỉ sợ bọn họ không làm loạn.”

“Khiết Khiết, rốt cuộc em muốn làm gì vậy?” Đường Lăng nhìn về phía cô, lông mày nhíu chặt.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1912


Chương 1912

“Anh, anh có tin tưởng em không?” Tô Khiết không giải thích, chỉ đối mặt với Đường Lăng và nhìn anh ta với ánh mắt bình tĩnh.

“Tin tưởng.” Đường Lăng gần như không dừng lại chút nào, trả lời cực kì chắc chắn.

Tô Khiết không nói gì nữa, chỉ nhàn nhạt cười cười, giờ phút này trái tim Đường Lăng đột nhiên được đặt về chỗ cũ.

Lúc Nguyễn Hạo Thần chạy tới bệnh viện, Nguyễn Bạc Vệ đang ở trong phòng cấp cứu, nhưng không lâu sau, ca cấp cứu liền kết thúc.

Có thể là vì cấp cứu kịp thời, cũng không nguy hiểm tính mạng, nhưng sức khỏe Nguyễn Bạc Vệ rất yếu.

Về phần nguyên nhân bệnh tình trở nên nguy kịch, lời giải thích của bác sĩ là do Nguyễn Bạc Vệ uống thuốc quá liều.

Nguyễn Bạc Vệ lại không nói bất cứ điều gì.

Mặc dù tình cảm của hai cha con vẫn luôn không được tốt, nhưng Nguyễn Bạc Vệ như vậy, Nguyễn Hạo Thần cũng có thể trực tiếp rời đi.

Nguyễn Hạo Thần lo cho Tô Khiết, lo lắng cô quá mức sốt ruột cho chuyện của Đường Vân Thành, liền gọi điện thoại cho Tô Khiết hỏi tình hình.

“Tin tưởng em.” Tô Khiết chỉ đáp lại ba chữ, đơn giản mà trực tiếp, Nguyễn Hạo Thần liền yên tâm ngay lập tức.

Nguyễn Hạo Thần cũng không tiếp tục đi tìm Tô Khiết, mà ở lại chăm sóc Nguyễn Bạc Vệ.

Chuyện liên quan đến Đường Vân Thành đang không ngừng truyền ra ngoài, không chỉ trên khắp cả nước mà con đưa tin ở các nước khác.

Lúc Lâm Bối nhìn thấy bản báo cáo thì lập tức kinh sợ, vốn còn đang mê man lập tức trở nên tỉnh táo.

Mấy ngày nay không biết cô ta thế nào, luôn cảm thấy vô cùng buồn ngủ, rất muốn ngủ, giống như toàn thất vô lực, hơn nữa lúc buổi sáng cô ta cảm thấy hơi buồn nôn.

Lâm Bối vốn không suy nghĩ quá nhiều, nhưng bây giờ thấy tin tức của Đường Vân Thành, sau đó nghĩ đến Đường Lăng, đột nhiên cô ta nghĩ đến việc kỳ kinh tháng này của mình vẫn chưa đến.

Ngay lập tức, thân thể cô ta hoàn toàn cứng đờ.

Cô? Cô sẽ không mang thai chứ?

Lần trước cô và Đường Lăng quan hệ với nhau chỉ là chuyện ngoài ý muốn, cô và Đường Lăng đều không sử dụng bất cứ phương thức an toàn nào, tối ngày hôm đó cô cũng rất hoang mang, hơn nữa thực sự vì quá mệt mỏi, vốn dĩ không nghĩ nhiều như thế…

Lúc cô nhớ đến hậu quả thì đã muộn rồi.

Vốn dĩ cô còn nghĩ là chỉ làm một lần mà thôi, không trùng hợp như thế, nhưng bây giờ nghĩ lại chỉ thấy sợ hãi…

Lâm Bối luôn ăn mặc như con trai từ mấy năm nay, cũng không am hiểu tình cảm nam nữ cho lắm, nhưng với chuyện lớn như mang thai thì cô ấy vẫn hiểu đôi chút.

Trong lòng Lâm Bối cảm thấy hơi ngờ vực, cô ấy ngẫm nghĩ xem làm sao để xác định là thật hay giả?

Cô không thể kể chuyện này cho người khác nghe được, đến mẹ cũng không thể nói.

Chắc chắn cô không dám đi thẳng đến bệnh viện để kiểm tra, cô ăn mặc như đàn ông mà đi đến khoa phụ sản à?
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1913


Chương 1913

Thế chẳng phải là tìm chết hay sao?

Lâm Bối cầm điện thoại ra, lên mạng tìm kiếm thử xem…Làm sao để phán đoán mang thai thời kỳ đầu?

Rồi sau đó một cô gái sống hơn hai mươi năm như Lâm Bối, rốt cuộc cũng đã biết đến sự tồn tại của que thử thai.

Mang thai mười mấy ngày rồi, dùng que thử thai cũng có thể kiểm tra được, không cần phải đến bệnh viện, bản thân mình cũng có thể giải quyết, vừa đơn giản lại vừa tiện.

Lâm Bối ra ngoài, đi thẳng đến nhà thuốc, mua rất nhiều thuốc để giấu giếm, rồi sau đó mới len lén lấy vài que thử thai, bởi vì cô sợ kiểm tra một lần sẽ không chuẩn nên mới lấy nhiều que.

Lâm Bối đeo khẩu trang và kính đen, cũng không có ai trong nhà thuốc nhận ra cô.

Cô cầm que thử thai về nhà, lập tức kiểm tra ngay.

Cô làm theo tất cả mọi thứ trong hướng dẫn sử dụng, rồi sau đó đặt que thử thai sang một bên, cô nhìn que thử thai ấy chăm chú, còn không chớp mắt lấy một lần, bây giờ Lâm Bối cảm thấy tim mình đập thình thịch, dường như cả trái tim muốn nhảy bật ra ngoài.

Thực chất sự thay đổi của que thử thai không dài lắm, nhưng Lâm Bối lại cảm thấy thời gian dài đằng đẵng, dường như cả thế kỷ đã trôi qua.

Nhìn thấy màu sắc của que thử thai thay đổi, biến thành màu đỏ từng chút từng chút một, cơ thể Lâm Bối không khỏi run lẩy bẩy, gương mặt cô trắng bệch.

Có lẽ không muốn tin tưởng, cũng không chịu bỏ cuộc, Lâm Bối khui hết mấy que thử thai mà mình đã mua ra, dùng tất cả để kiểm tra.

Nhưng kết quả y hệt như nhau.

Vào giây phút ấy, Lâm Bối chỉ cảm thấy người mình lạnh lẽo, dường như bị xối một gáo nước lạnh từ đầu đến chân giữa trời đông, độ ấm trên người tan biến cả, dường như máu trong cơ thể cũng đã bị rút cạn.

Lâm Bối đứng đờ đẫn trong nhà vệ sinh, một hồi lâu sau vẫn chưa bình tĩnh lại nổi, cô đứng lặng như thế suốt nửa tiếng đồng hồ.

“Lâm Bối, con đang làm gì thế?” Mẹ Lâm Bối thấy cô trốn tránh trong nhà vệ sinh một hồi lâu không chịu ra, bà ấy cảm thấy hơi kinh ngạc, cũng hơi lo lắng.

“Không, không có gì.” Đột nhiên Lâm Bối choàng tỉnh, nét mặt cô thay đổi mấy lần, cô cầm mấy que thử thai lên trong vô thức, muốn ném vào trong thùng rác.

Nhưng rồi cô lại thay đổi ý nghĩ, gói hết tất cả mọi thứ lại, nhét vào trong túi của mình.

“Sao con vào đó lâu thế? Sao rồi?” Mẹ Lâm thấy sắc mặt Lâm Bối xanh mét, trong lòng bà ấy cảm thấy rất đỗi lo lắng.

“Không có gì đâu à, chẳng qua là bụng con hơi khó chịu.” Lâm Bối cố gắng kiềm chế sự hoảng loạn trong lòng mình, cô cố gắng làm ra vẻ không sao cả.

Nhưng rõ ràng cô không thể che giấu nổi sắc mặt xanh mét của mình.

Mẹ Lâm vẫn còn muốn nói thêm gì nữa nhưng Lâm Bối lại đi về phòng: “Mẹ, con không khỏe, muốn nghỉ ngơi.”

Mẹ Lâm lại nuốt những lời muốn nói xuống cổ họng, bà ấy biết mấy năm nay con gái của mình sống rất vất vả, con bé không những phải đề phòng âm mưu tính toán của Hoàng thất, còn phải gánh chịu rất nhiều áp lực khi đóng giả làm nam.

Có phải ban đầu bà ấy làm vậy đã sai rồi hay không?

Lâm Bối đi vào trong phòng, nằm trên giường, ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà, bây giờ cô phải làm thế nào đây?”

Lâm Bối không biết bây giờ mình nên làm gì mới được? Mà bây giờ cậu Đường, Đường Lăng vẫn còn chưa biết chuyện này.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1914


Chương 1914

Lúc Đường Lăng dẫn Tô Khiết về nhà họ Đường, Phạm My hơi ngẩn người, bà cũng đã xem trực tiếp rồi, chuyện này còn nghiêm trọng hơn hồi trước nữa, không ngờ bây giờ Tô Khiết lại quay về?

Nhưng bây giờ cụ Đường và bà cụ Đường cũng đang ở trong phòng khách, Phạm My cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ có thể cố gắng chịu đựng.

Phạm My đã bầu bạn với hai ông bà từ sáng sớm, cố gắng không cho hai người xem tin tức liên quan đến Đường Vân Thành.

“Thanh, cháu về rồi, không sao chứ?” Bà cụ Đường thấy Tô Khiết về sớm như thế cũng hơi bất ngờ, không phải nói là vội đến nước M ư? Đến nước M rồi quay ngược trở về cần hai ngày.

Khiết vội vàng trở về sao.

“Không có gì.” Hai ông bà còn chưa biết chuyện này, tất nhiên Tô Khiết sẽ không nói cho bọn họ biết vào lúc này, lần này đối phương quá ác độc, gây ra chuyện hết sức quá đáng, cho dù hai cụ có lạc quan hơn nữa thì cũng không thể chịu đựng nổi.

Tô Khiết đi lên lầu, tất nhiên Phạm My luôn dõi mắt trông theo.

“Thanh, sao con lại về? Cậu con?” Sau khi lên lầu, Phạm My mới hỏi Tô Khiết, bởi vì lo lắng quá mức, đến giọng nói của bà cũng hơi khàn khàn.

“Mẹ à, mẹ đừng lo, Khiết tự có sắp xếp của mình.” Đường Lăng rất tin tưởng vào năng lực của Tô Khiết, lời nói của Tô Khiết trên xe hồi ban nãy khiến cho anh ta bình tĩnh trở lại.

“Sắp xếp? Sắp xếp thế nào? Bây giờ hai con muốn làm gì?” Tất nhiên Phạm My không bình tĩnh được như Đường Lăng, mấy năm nay bà luôn xem chồng, con trai là trung tâm, chồng bà gặp chuyện lớn như thế thì sao bà có thể không hoảng loạn cho được.

“Không cần phải làm gì cả, cứ như không xảy ra chuyện gì.” Tô Khiết đã có tính toán trong lòng, giọng nói rất bình tĩnh.

“Vậy còn cậu con thì sao?” Phạm My lại sững sờ, không làm gì thế? Coi như không có gì xảy ra?

Sao có thể thế được?

“Cậu của con sẽ giải quyết chuyện bên Hải thành.” Tô Khiết tin tưởng vào tài năng của Đường Vân Thành, chắc chắn Đường Vân Thành không ngờ bọn chúng lại mất tính người như thế, không đề phòng đến chuyện này, thế nhưng chắc chắn Đường Vân Thành vẫn luôn đề phòng.

Cô bé ấy lên tiếng trước, cho dù Đường Vân Thành có nói thế nào thì cũng khó lòng được người khác tin tưởng, đương nhiên, Tô Khiết cũng không mơ hão việc này có thể giải quyết một cách dễ dàng.

Chỉ cần Đường Vân Thành có thể phô bày bằng chứng ra cho mọi người xem là được.

Còn bây giờ người khác có tin tưởng hay không lại chẳng quan trọng.

“Thanh, ý của con là chúng ta không quan tâm đến cậu con à?” Phạm My nhìn Tô Khiết, gương mặt bà toát ra vẻ bất ngờ.

Xảy ra chuyện lớn như thế mà Khiết định không quan tâm à?

Không, không thể nào đâu nhỉ?

“Mẹ, mẹ phải tin tưởng Thanh, bây giờ cứ làm theo lời Khiết nói đi, không ai được phép nhúng tay vào chuyện ở bên Hải thành hết, mẹ, mẹ cứ im lặng đợi ở nhà, không cần phải lo nghĩ gì cả, đừng làm gì hết, nhớ là đừng làm gì hết.” Mặc dù Đường Lăng không biết Tô Khiết tính toán như thế nào, nhưng anh ta cũng hiểu ý của cô.

Bây giờ nhà họ Đường không cần phải làm gì cả.

Bây giờ trong lòng Phạm My cảm thấy rất ngờ vực, thế nhưng Đường Lăng và Tô Khiết đã nói thế rồi, cho dù bà có lo lắng hơn đi chăng nữa thì cũng không còn cách nào khác, hơn nữa bây giờ con trai lại dặn dò mình một cách trịnh trọng như thế, chắc chắn bà phải nghe theo.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1915


Chương 1915

Bây giờ Đường Vân Thành gặp phải chuyện lớn như thế, bà không làm được gì, bây giờ chỉ có thể nghe lời con trai, nghe lời Khiết mà thôi.

Đúng như những gì Tô Khiết đã nghĩ, sau khi Đường Vân Thành rời khỏi thôn Ngọc Thủy, trở về Hải thành đã bị nhóm ký giả bao vây ngay lập tức.

Lúc nhìn thấy những việc liên quan đến mình, đúng là ông ấy hơi kinh ngạc, nhưng ông ấy vẫn tỏ vẻ thản nhiên, bình tĩnh như thường khi đối mặt với phóng viên, giọng nói hết sức nghiêm túc.

Đường Vân Thành kể lại tường tận việc xảy ra trong tối ngày hôm qua, kể cả việc sạt lở núi, ông ấy bị cản trở, rồi cả đã cứu một bé gái như thế nào, đương nhiên cũng kể luôn việc ông ấy đưa cô bé đến nhà của nông dân, cuối cùng cô bé được ba mình đưa đi.

Đường Vân Thành thuật lại mọi chuyện một cách rõ ràng tự nhiên, không chột dạ cũng chẳng giấu giếm một chút nào, sự hiên ngang nghiêm nghị của ông ấy khiến cho nhóm phóng viên không dám nhìn thẳng vào mắt ông ấy.

Đường Vân Thành chỉ kể lại tình hình tối ngày hôm qua, còn những thứ khác lại không nhắc đến, thậm chí còn chẳng kêu oan một tiếng nào.

Cô bé ấy đã lên tiếng trước, lời trần thuật của Đường Vân Thành không được bao nhiêu người tin tưởng, nhưng rõ ràng rất nhiều người mắng chửi Đường Vân Thành lại hơi kiêng dè, nếu đã cách lớp màn hình, lại chẳng biết ai là ai.

Nhưng vừa nghĩ đến ánh mắt nghiêm nghị và sắc bén của Đường Vân Thành, rất nhiều lời lẽ quá đáng đều không dám thốt ra khỏi miệng.

Rồi sau đó, Đường Vân Thành không nói gì nữa, thậm chí lúc bị phóng viên bao vây, đến Tiểu Ngô bên cạnh ông ấy cũng không tức giận mà biện bạch cho sếp của mình.

Tiểu Ngô chỉ thản nhiên ngẩng đầu nhìn vào ống kính, cho dù phóng viên có gặng hỏi như thế nào thì anh ta cũng chẳng nói một câu, sự thản nhiên ấy khiến cho người khác cảm thấy dửng dưng, dường như người xảy ra chuyện không phải là lãnh đạo của anh ta vậy.

Mà nhà họ Đường cũng không có bất kỳ động tĩnh nào, không chỉ có nhà họ Đường không có động tĩnh, đến những người có liên quan đến Đường Vân Thành cũng không lên tiếng, dường như người xảy ra chuyện là Đường Vân Thành giả mạo.

Thậm chí còn có người tiết lộ vốn dĩ cô chủ nhà họ Đường đang ở Hải thành, thế nhưng sáng nay đã về thành phố A như thể chẳng có chuyện gì.

Việc này khiến cho rất nhiều người lao xao bàn luận, không ai biết chuyện này là thế nào.

Đường Vân Thành xảy ra chuyện lớn như thế, không ngờ nhà họ Đường lại…

Có người bàn tán, có người suy đoán, tất nhiên cũng có người bắt đầu lo lắng sốt ruột…

Theo như câu chuyện xảy ra hồi tối hôm qua mà Đường Vân Thành đã kể lại, tất nhiên nhóm phóng viên sẽ tìm đến quán trọ nhỏ ấy, cũng tìm được bà chủ của quán trọ nhỏ.

“Tầm mười hai giờ tối ngày hôm qua, ông ấy ôm một bé gái đến đây, khi ấy trên người bé gái lấm lem bùn đất, ông ấy kêu tôi đi tìm bộ đồ cho bé gái, kêu tôi ôm con bé đi tắm rửa, thay đồ.” Thấy nhiều phóng viên như vậy, bà chủ hơi căng thẳng, thế nhưng giọng nói lại rất rõ ràng.

Những gì bà ấy nói cũng đều là sự thật, không hề giả dối chút nào cả.

“Lúc tôi tắm rửa cho con bé thì nó đã tỉnh, thế nhưng sau khi thay đồ cho cô bé xong thì tôi ra ngoài ngay.”

“Ý của bác là lúc ấy chỉ có một mình cô bé và ông ấy ở trong phòng sao?” Nhóm phóng viên lập tức bắt được tin tức.

“Đúng thế.” Bà chủ ngẫm nghĩ một lúc rồi mới gật đầu một cách chậm rãi: “Lúc ấy ông ấy nói nhờ người đi mua thuốc cho cô bé, chắc hẳn còn có người khác ở đấy nữa.”

“Thế bao giờ người kia về? Ông ấy ở riêng với cô bé trong phòng bao lâu?” Phóng viên rất giỏi bắt ý chính, bởi thế những gì anh ta hỏi đều là tình tiết đặc biệt.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1916


Chương 1916

“Lúc ấy tôi không hỏi nhiều, bởi vì buồn ngủ quá, tôi quay về phòng mình ngủ một giấc rồi sau đó lại tỉnh giấc vì tiếng ồn ào, đại khái tầm hai giờ, lúc đó có mấy người xộc vào phòng, trong số đó có ba của cô bé, muốn đưa cô bé đi.” Bà chủ hơi nhíu mày, rõ ràng đang nhớ lại chuyện tối ngày hôm qua: “Lúc ba của cô bé đưa cô bé đi có đụng mặt người mua thuốc về.”

“Cũng có nghĩa là người mua thuốc trở về vào khoảng hai giờ đúng không? Trong thời gian hai tiếng này, cô bé ở riêng với ông ấy trong phòng?” Một phóng viên đưa ra kết luận.

“Lúc ấy tôi lại ngủ một giấc, không nhớ rõ chi tiết.” Bà chủ rất căng thẳng, thế nhưng lại thật thà, chuyện gì không biết thì không nói.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Thế trong khoảng thời gian ấy bác có nghe thấy động tĩnh gì hay không?” Một phóng viên nhanh chóng hỏi thêm một câu, câu nói này có ý ám chỉ rõ ràng.

“Không có, tôi ngủ rất say, khi ấy trời tối lắm, tôi vừa về phòng là ngủ ngay.” Bà chủ lắc đầu, trả lời rất tự nhiên.

“Thế lúc cô bé được đưa đi, trên người cô bé có vết thương nào không?” Một phóng viên lại gặng hỏi thêm, tất nhiên câu hỏi của phóng viên đều có mục đích, liên kết với câu nói của cô bé gái.

“Tôi không nhìn thấy.” Bà chủ ngẫm nghĩ rồi lắc lắc đầu.

“Không nhìn thấy? Vết thương trên người cô bé rất nghiêm trọng, lúc ấy bác không nhìn thấy gì cả sao?” Rõ ràng người hỏi có vẻ không tin, cảm thấy người phụ nữ này đang nói dối, hoặc là đang che giấu cho Đường Vân Thành: “Bác đừng sợ, cứ nói thật đi.”

“Tôi thật sự không nhìn thấy gì cả, quần áo mà tôi tìm cho cô bé tương đối lớn, che hết cả người. Lúc ấy không ai nhìn thấy trên người cô bé có vết thương hay không.” Bà chủ nhìn phóng viên: “Lúc ấy cô bé được ba của mình ôm đi, ba của cô bé có phát hiện ra vết thương trên người con gái mình hay không?”

Câu hỏi của bà chủ chặn kín miệng của phóng viên.

Câu nói của bà chủ rất tự nhiên, nghe giống như một câu hỏi bình thường, thế nhưng một câu hỏi nghe có vẻ đơn giản như thế lại chứa đựng rất nhiều câu hỏi.

Câu nói của bà ấy trông có vẻ rất bình thường, nhưng lại có trình độ cao.

Bây giờ Tô Khiết đang xem trực tiếp trong phòng mình, khóe môi của cô hơi cong cong.

Đột nhiên điện thoại đổ chuông, Tô Khiết liếc nhìn thử, ánh mắt cô sáng bừng, rồi sau đó nhanh chóng bắt máy.

“Có xem livestream chưa?” Giọng nói ở đầu dây bên kia đượm vẻ muốn được ghi công!!!

“Xem rồi.” Giọng nói của Tô Khiết khá thoải mái, cô làm việc rất có nguyên tắc, dù là chuyện gì đi chăng nữa cũng cần phải tìm chuyên gia, để chuyên gia đến giải quyết thì mới yên tâm được!!!

“Bà chủ của quán trọ ấy không hề bị bọn họ mua chuộc, bọn họ cũng không dám mua chuộc quá nhiều người, sợ không khống chế được hết, tôi đã liên lạc với bà ấy từ trước đó rồi, tiết lộ cho bà ấy một vài thông tin, dạy bà ấy vài câu, đương nhiên, nguyên tắc căn bản nhất là nói thật, chúng ta đều là người thật thà.”

“Ừm.” Tô Khiết càng nhếch mép cao hơn, cô không hề lo lắng việc mình tiết lộ thông tin cho bà chủ quán trọ bị phát hiện một chút nào.

Nếu như đến thế mà còn bị tiết lộ thì cô cũng sẽ không tìm đến người này.

Người mà cô nhờ vả tất nhiên khiến cho cô rất đỗi an tâm.

Thực tế đã chứng minh rằng cô không tìm nhầm người, trong thời gian ngắn ngủi như thế không những tìm hiểu kỹ lưỡng những gì xảy ra hồi tối hôm qua mà còn thần không biết, quỷ không hay tìm đến bà chủ quán trọ, lặng lẽ dạy bà chủ vài câu để nói chuyện với giới phóng viên.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1917


Chương 1917

“Tôi đã đến thành phố A, bây giờ có muốn đến đây không? Có rất nhiều chuyện chúng ta cần phải thương lượng kỹ lưỡng với nhau.”

“Cưng à, cô đến nhanh như thế sao? Từ nước M về đây lẹ như vậy à?” Bây giờ Tô Khiết cảm thấy hết sức thoải mái, cô mỉm cười: “Rồi, rồi, tôi sang đó ngay, sang ngay đây.”

Tô Khiết cúp máy, rồi sau đó thấy cục cưng Vũ Kỳ đứng bên ngoài cửa nhìn cô chăm chú.

“Mẹ ơi, mẹ đi đâu vậy?” Đường Vũ Kỳ chớp mắt, đôi mắt cô bé long lanh nước.

Cưng ơi? Mẹ vừa gọi người khác là cưng à?

Cưng ấy là ai?

Cục cưng Vũ Kỳ cảm thấy tò mò, cô bé rất muốn biết, vì ba, cô bé cũng phải biết.

“Mẹ có chuyện quan trọng cần phải đi xử lý, cực cưng ngoan nhé, ở nhà với ông cố bà cố đi.” Tô Khiết ngồi xuống, hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của cô bé rồi nắm tay con gái mình đi xuống nhà dưới.

“Mẹ ơi, mẹ có thể dẫn con theo không?” Cô bé Đường Vũ Kỳ nhanh chóng chơm chớp mắt, ba nói rồi, không thể để cho mẹ bị chú hay bác khác lừa dắt đi.

Lúc mẹ vừa mới bắt máy, cười đến là vui vẻ và xán lạn, còn nói phải đi ngay lập tức, chắc chắn là muốn đi hẹn hò, quan trọng nhất là mẹ còn gọi người đó là cưng.

Bởi thế cô bé phải đi chung với mẹ mới được.

“Không được, mẹ có việc quan trọng phải làm, con ngoan ngoãn ở nhà đi.” Tô Khiết nhìn cô bé rồi lắc lắc đầu, chuyện của Đường Vân Thành lớn quá.

Bởi thế trong khoảng thời gian này, cô không muốn để cho hai đứa con của mình lộ mặt.

Đường Vũ Kỳ xụ mặt xuống, trông có vẻ không vui.

Nhìn thấy bộ dạng của con bé, Tô Khiết bật cười: “Vũ Kỳ ngoan nhất mà, nghe lời mẹ nhé.”

Bình thường Vũ Kỳ thường hay quấn lấy cô, Tô Khiết cũng không nghĩ nhiều.

Tô Khiết vừa mới bỏ đi, Đường Vũ Kỳ vội vàng chạy lên lầu, len lén gọi điện cho cậu ba Nguyễn, báo cáo tình hình.

Bây giờ cậu ba Nguyễn đang ở trong phòng làm việc ở công ty, Nguyễn Bạc Vệ không gặp chuyện gì lớn, Tô Khiết nói đừng xử lý chuyện của Đường Vân Thành một cách lỗ m ãng, phải làm ra vẻ như không có gì, bảo anh đừng vội đến nhà họ Đường, vừa khéo công ty có việc cần giải quyết nên anh đến đây mọt chuyến.

Nhìn thấy số điện thoại của công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ, khóe miệng của Nguyễn Hạo Thần không khỏi cong cong, anh bắt máy, giọng nói trở nên dịu dàng ngay tức khắc: “Cục cưng, sao thế?”

Hai ngày nay anh theo Tô Khiết đến nước M, rồi vòng về Hải thành, đi thẳng vào viện điều trị, còn chưa nói chuyện với công chúa nhỏ được lâu.

“Ba ơi, con nói cho ba biết nè, mẹ đi hẹn hò rồi.” Công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ đã tiết lộ bí mật ngay từ câu nói đầu tiên.

“Mẹ đi hẹn hò rồi à?” Cậu ba Nguyễn ngẩn người, thế nhưng anh cảm thấy công chúa nhỏ của mình nhầm lẫn rồi: “Sao cục cưng lại biết mẹ đi hẹn hò?”

“Con biết từ lâu rồi, lúc mẹ gọi điện thoại thì con đứng kế bên mà, con thấy mẹ cười vui vẻ lắm, rồi sau đó mẹ cúp máy, lập tức đi ra ngoài ngay.” Giọng nói của công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ chắc nịch, không do dự một chút nào.

“Thế cục cưng có biết mẹ đi gặp ai không?” Cậu ba Nguyễn khẽ nhíu mày lại, công chúa nhỏ nói một hồi lâu mà vẫn không nói đến Tô Khiết đi gặp ai?
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1918


Chương 1918

Công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ chơm chớp mắt, cô bé nhớ lại câu nói của mẹ trước lúc đi một cách nghiêm túc rồi đảo mắt, nói nhanh: “Ba, mẹ đi hẹn hò với bác Đường rồi.”

Mẹ vừa mới nói mới từ nước M chạy vội về đây, chắc chắn là đi gặp bác Đường.

“Bác Đường nào?” Trong lúc nhất thời, cậu ba Nguyễn vẫn còn chưa nhận ra, chủ yếu là vì bây giờ Tô Khiết đã quay về nhà họ Đường, bởi thế hình như người họ Đường hơi nhiều.

Ban đầu cậu ba Nguyễn cứ nghĩ là ai đó trong nhà họ Đường, nếu như Tô Khiết đi gặp người nhà họ Đường thì đây cũng là chuyện bình thường mà thôi.

“Bác Đường Bách Khiêm đó.” Công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ giải thích một cách chắc nịch, cứ như thể cô bé đã chính mắt nhìn thấy vậy.

“Con nói cái gì? Mẹ con đi gặp Đường Bách Khiêm à?” Vốn dĩ cậu ba Nguyễn còn rất bình tĩnh, nhưng khi nghe thấy câu nói của công chúa nhỏ, anh biến sắc.

Tô Khiết đi gặp Đường Bách Khiêm sao?

Chẳng phải Đường Bách Khiêm đang ở nước M à? Anh ta về đây hồi nào?

“Dạ, bác Đường mới từ nước M về, mẹ đã vội vội vàng vàng đi ra ngoài rồi.” Công chúa nhỏ không hề nhìn thấy gương mặt cậu ba Nguyễn đã biến sắc, cô bé chỉ có thể trả lời một cách thật thà.

Ừm, nói thật lòng!

Cậu ba Nguyễn hơi híp mắt lại, khóe môi anh nhếch lên, trong lúc nhất thời, anh chẳng nói gì.

Đường Bách Khiêm từ nước M về đây?!

Tô Khiết vội vội vàng vàng đi gặp anh ta?

Là thế sao? Thế sao?

Ý của công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ chính là như thế!!

Công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ không nghe thấy giọng nói của ba, cô bé hơi ngạc nhiên, sao ba lại không nói gì nữa. Lẽ nào ba không sốt ruột hay sao?

“Ba, để con nói cho ba biết nè, lúc còn ở nước M, bác Đường luôn theo đuổi mẹ đó, mẹ đối xử với bác Đường cũng được lắm, trước giờ luôn nghe lời bác Đường nhất, trước kia chú Tri luôn nói mẹ sẽ cưới bác Đường.” Cậu ba Nguyễn không nói gì nhưng công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ không ngừng miệng, liên tục kể lại tình hình lúc Tô Khiết sống bên nước M cho anh biết.”

“Ban đầu bọn con cứ tưởng mẹ sẽ cưới bác Đường đó chứ, ba à, nếu như lúc đó mẹ cưới bác Đường thì hết chuyện của ba rồi.” Công chúa nhỏ nói một cách hăng say, thích gì nói nấy, bây giờ cái gì cô bé cũng dám nói.

Nguyễn Hạo Thần: “…”

Đau tim quá, mỗi một câu nói của công chúa nhỏ đều đâm thẳng vào trái tim của anh.

Cũng k1ch thích thần kinh của anh!!

Đây là cục bông dịu dàng của anh sao?

Anh cảm thấy giống như con nhím thì có.

“Ba, lần này bác Đường sang đây, chắc chắn là để theo đuổi mẹ rồi, ba à, sao ba không nói gì hết vậy? Lẽ nào ba không sốt ruột sao?” Công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ không biết tâm trạng của cậu ba Nguyễn trong lúc này.

“Cục cưng à, con có biết mẹ đi đâu rồi không? Biết địa chỉ không?” Rốt cuộc cậu ba Nguyễn cũng sực tỉnh táo lại, anh hỏi vội.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1919


Chương 1919

Công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ nói một hồi, dường như không hề nói Tô Khiết đã đi đâu rồi thì phải?

“Con không biết nữa, vốn dĩ con muốn kêu mẹ dẫn con đi theo, thế nhưng mẹ không chịu, mẹ sợ con làm phiền hai người họ, bởi thế chắc chắn mẹ và bác Đường có rất nhiều chuyện để nói len lén với nhau.” Đường Vũ Kỳ nhớ đến việc Tô Khiết không dẫn mình theo, cô bé bĩu môi: “Ba à, người ta đi hẹn hò với bạn trai thì sẽ không dẫn con nít theo đâu.”

Chú Tri từng nói lúc người lớn đi hẹn hò, bọn họ sẽ không dẫn con nít theo, sợ con nít quấy rầy khiến cho bọn họ không tâm sự riêng với nhau được.

Bởi thế, mẹ không dẫn cô bé theo chắc chắn là vì lý do này.

“Ba, mẹ và bác Đường không gặp nhau trong một khoảng thời gian dài rồi, chắc chắn bọn họ có rất nhiều chuyện muốn tâm sự riêng, mẹ sẽ không về nhanh đâu.” Đường Vũ Kỳ nghĩ ngợi một lúc rồi bổ sung thêm.

Cô bé Đường Vũ Kỳ ăn nói đến là hùng hồn, có lý có lẽ, hợp tình hợp lý, bây giờ tâm trạng của cậu ba Nguyễn ở đầu dây bên kia rất phức tạp.

ừm, rất rất phức tạp!

“Cục cưng, ba biết rồi, ba cúp máy trước đây, ba đi tìm mẹ.”

Cậu ba Nguyễn nghĩ công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ chỉ mới năm tuổi mà thôi, con nít sẽ không biết nói dối, hơn nữa công chúa nhỏ nhà anh thông minh hơn người, quan sát kỹ lưỡng, bởi thế, chắc chắn cô bé nói không sai đâu.

Ừm, công chúa nhỏ nhà anh giỏi giang như thế, chắc chắn sẽ không sai đâu.

“Dạ, ba cố lên.” Đường Vũ Kỳ nhanh chóng đồng ý, còn không quên cổ vũ ba của mình.

“Ừm.” Gương mặt cậu ba Nguyễn dịu lại, anh nói khe khẽ, công chúa nhỏ nhà anh vẫn yêu thương anh nhất.

Công chúa nhỏ chu đáo thật.

“Ba, con đã giúp ba như thế rồi, nếu như ba mà thua bác Đường thì sẽ khiến con lúng túng lắm đấy.” Tâm trạng của cậu ba Nguyễn vẫn còn chưa thoải mái hẳn, công chúa nhỏ lại nhanh chóng bổ sung thêm một câu.

Cậu ba Nguyễn: “…”

Đau lòng thật.

Công chúa nhỏ nhà anh biết cách đả kích người khác ghê.

“Ừm, ba biết rồi.” Cậu ba Nguyễn cảm thấy trái tim mình đang nhỏ máu, thế nhưng anh vẫn đồng ý khe khẽ, bởi vì đây là công chúa nhỏ nhà anh.

Sau khi cúp máy, cậu ba Nguyễn khẽ nhíu hàng lông mày lại.

Đường Bách Khiêm đến thành phố A sao?

Anh ta đến thành phố A khi nào?

Cậu ba Nguyễn nhanh chóng bấm dãy số điện thoại, có một vài chuyện anh cần phải kiểm chứng mới được.

“Bây giờ Đường Bách Khiêm như thế nào?” Vừa mới nối máy, cậu ba Nguyễn hỏi nhanh.

“Đại ca, em đang định báo cáo với anh, Đường Bách Khiêm rời khỏi nước M rồi.” Người ở đầu dây bên kia nhanh chóng bổ sung thêm.

“Rời khỏi từ bao giờ? Đi đâu thế? Rõ ràng nét mặt cậu ba Nguyễn đã thay đổi.

“Chừng bảy tiếng đồng hồ trước, anh ta đặt vé đi đến nhiều nơi khác nhau trong cùng một lúc, thế nên bây giờ chúng tôi chưa xác định được rằng anh ta đi đâu?”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1920


Chương 1920

“Có chuyến bay đến thành phố A không?” Cậu ba Nguyễn hỏi vội, trong lúc nói chuyện, đôi mắt anh khẽ híp lại.

“Có.” Người ở đầu dây bên kia trả lời rất nhanh, không hề do dự một chút nào cả.

“Được, tôi biết rồi.” Ánh mắt cậu ba Nguyễn tối sầm xuống, giọng nói của anh cũng trở nên lạnh lùng.

Đường Bách Khiêm đến thành phố A!

Công chúa nhỏ nhà anh không nhầm.

Đường Bách Khiêm vừa đến thành phố A đã liên lạc với Tô Khiết?

Rồi Tô Khiết vội vội vàng vàng đi gặp Đường Bách Khiêm sao?

Cậu ba Nguyễn thầm nghĩ có phải vì chuyện của Đường Vân Thành hay không, có phải Tô Khiết muốn nhờ anh ta giải quyết chuyện của Đường Vân Thành chăng?

Nhưng Tô Khiết không kêu anh giúp mà lại kêu Đường Bách Khiêm giúp à?

Anh không giỏi bằng Đường Bách Khiêm hay sao?

Huống hồ chi Đường Bách Khiêm cũng không thạo xử lý mấy việc như thế này.

Mắc gì Tô Khiết lại nhờ anh ta giúp đỡ chứ?

Nguyễn Hạo Thần nghĩ đến việc bây giờ Đường Vân Thành xảy ra chuyện lớn như thế, Tô Khiết cũng không có tâm trạng hẹn hò đâu nhỉ?

Nhưng anh lại nhớ đến những lời Tô Khiết đã nói lúc gọi điện thoại, cô rất bình tĩnh, tựa hồ đã tính toán chu đáo hết trong lòng, giống như chuyện của Đường Vân Thành không có gì lớn hết vậy.

Sau khi cúp máy, tâm trạng của cậu ba Nguyễn càng trở nên phức tạp hơn.

Mà bây giờ Thành thiếu chủ đã đến thành phố A, anh ta không đến phân bộ quỷ vực chi thành thành phố A, thế nhưng Bùi Doanh vẫn tìm thấy anh ta, Bùi Doanh còn dẫn theo một người con gái.

Lúc nhìn thấy người con gái mà Bùi Doanh dẫn đến, đôi mắt anh ta chơm chớp, anh ta biết mấy năm nay thành chủ vẫn luôn tìm kiếm một người con gái không biết họ tên, không có bất kỳ thông tin gì cả, chỉ có một tấm chân dung của thành chủ mà thôi.

Bây giờ cô gái mà Bùi Doanh dẫn đến rất giống, rất giống với cô gái trong bức tranh của thành chủ.

Anh ta nhìn người con gái trước mặt mình, vừa nhìn đã thấy giống với cô gái trong tranh, nếu không phải vì tuổi tác bị lệch thì anh ta còn ngỡ đây chính là cô gái mà thành chủ muốn tìm.

Thảo nào Bùi Doanh lại nói chắc như đinh đóng cột, thành chủ mà nhìn thấy cô gái này, chắc chắn cũng sẽ tin tưởng ngay.

Nếu không phải anh ta biết Bùi Doanh có ý đồ khác từ sớm thì anh ta còn nghi ngờ, chẳng biết cô gái này có phải là con ruột của thành chủ hay không.

Nhưng mà cũng chưa chắc không phải là thật, dù gì Lương nói cô Đường là con gái của thành chủ cũng chỉ là nghi vấn mà thôi, biết đâu chừng cô gái này chính là con gái của thành chủ thì sao?

Chuyện này càng lúc càng thú vị rồi đây.

“Thành thiếu chủ, tôi đã đưa cô ta đến đây rồi, còn lại phải trông chờ hết vào anh.” Bùi Doanh mỉm cười, trông rất đỗi tự tin, thậm chí còn có vẻ đắc ý.

“Ừm.” Thành thiếu chủ khẽ đồng ý, có một vài chuyện anh ta định tính kế lâu dài, càng thú vị thì càng vui.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1921


Chương 1921

Ánh mắt Bùi Doanh toát ra vẻ đắc ý, chẳng bao lâu sau, cô ta có thể đạp Tô Khiết xuống dưới chân mình, đến khi ấy, chắc chắn cô ta sẽ khiến cho Tô Khiết sống không bằng chết.

Thành thiếu chủ quay sang nhìn Bùi Doanh, anh ta nhếch môi, không nói gì.

Ở phía bên kia, cậu ba Nguyễn ngẫm nghĩ một lúc rồi mới gọi điện cho Tô Khiết.

Điện thoại đổ mấy hồi chuông mới có người bắt máy.

“Alo.” Giọng nói dịu dàng của cô vang lên, anh có thể nghe thấy tiếng còi xe loáng thoáng, vừa nghe đã biết cô đang ở trên ô tô.

“Em đang ở đâu thế?” Nghe thấy âm thanh ở đầu dây bên kia, ánh mắt cậu ba Nguyễn lấp lánh.

“Em ở bên ngoài.” Tô Khiết không nghĩ ngợi nhiều, cô chỉ tùy tiện đáp lại một câu.

“Ở đâu? Anh đến tìm em.” Cậu ba Nguyễn nhớ lại lời công chúa nhỏ nhà mình nói, bây giờ trong lòng anh hơi sốt ruột, ừm, là rất sốt ruột mới phải.

Vừa nghĩ đến việc cô đi gặp Đường Bách Khiêm là anh không tài nào ngồi im nổi nữa.

Đường Bách Khiêm không giống với Viên Quân Doanh, trước kia cô không quen biết Viên Quân Doanh, không hề qua lại với nhau chứ đừng nói là tình cảm.

Hôm ấy lúc anh nghe thấy cô ấy và Viên Quân Doanh ở bên nhau, mặc dù cũng sốt ruột chạy sang tìm cô, thế nhưng trong lòng anh không lo lắng nhiều cho mấy.

Nhưng bây giờ người ấy lại là Đường Bách Khiêm!

Đường Bách Khiêm thì lại không giống, Đường Bách Khiêm là đàn anh của cô, cô đã ở bên Đường Bách Khiếm nhiều năm như vậy, hơn nữa cục cưng Vũ Kỳ nhà anh cũng nói đó, cô thiếu chút nữa đã kết hôn với Đường Bách Khiêm rồi.

Vì thế, theo như ý của công chúa nhỏ nhà mình, anh vẫn nên qua đó nhìn xem thì hơn.

Cậu ba Nguyễn bình thường gặp chuyện đều cực kỳ bình tĩnh, lạnh lùng, nhưng cứ hễ đụng phải chuyện như vậy, là cậu ba Nguyễn là hoàn toàn mất khống chế, chẳng khác nào mấy thằng nhóc choai choai, ghen đến chua lè chua lét hết cả lên.

Đàn ông một khi đã nổi cơn ghen thì đều sẽ chẳng còn chút lý trí nào, càng đừng nói mấy người ngày thường bình tĩnh, lạnh lùng.

Chuyện chẳng có căn cứ gì cậu ba Nguyễn còn có thể nổi cơn ghen được, huống chi đây còn là tin tức mà công chúa nhỏ, gián điệp nhỏ của anh thề son thề sắt với anh.

Cậu ba Nguyễn lúc này còn có thể bình tĩnh được nữa sao?

Có thể mới lạ đấy !

“Anh cứ làm việc của anh đi, không cần phải tới đây đâu.” Tô Khiết nhìn nhìn thời gian, cô cũng biết chuyện của Nguyễn Bạc Vệ ở viện điều dưỡng, nên không quá muốn làm phiền tới anh.

“Em muốn đi đâu?” Cậu ba Nguyễn âm thầm thở ra một hơi, lại hỏi thêm một câu, giọng điệu lúc này rõ ràng đã ôn hòa hơn không ít, bất kể thế nào, trước tiên cứ tìm được người đã rồi nói.

Tô Khiết vừa định trả lời, lại đột nhiên phát hiện có người đi theo phía sau, Tô Khiết hơi hơi híp mắt, cô nhìn thử tình huống xung quanh, sau đó đưa tay ra hiệu cho tài xế dừng xe tại khu trung tâm thương mại phía trước mặt.

Người tài xế này xuất thân từ bộ đội, rõ ràng cũng đã phát hiện ra, vì thế không nói gì hết, thuận theo ý của cô cho xe dừng lại.

“Em bên này còn có chút việc, không nói chuyện với anh nữa, em cúp máy trước đã nhé.” Tô Khiết không biết người theo đuôi mình là ai, lúc này cũng không tiện nói quá nhiều với Nguyễn Hạo Thần, vì thế mới nghĩ đến chuyện cúp máy.

“Em có chuyện gì mà quan trọng thế? Em muốn đi làm gì?” Cậu ba Nguyễn hoàn toàn không biết, khi nghe cô vội vàng muốn cúp máy, đôi mắt hơi nheo lại của anh thoáng trầm xuống.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1922


Chương 1922

Lúc này Tô Khiết đã xuống xe, bên ngoài khu trung tâm thương mại rất đông người, trong hoàn cảnh này, cô chắc chắn không thể nói quá nhiều được.

Vừa rồi cô còn bị người theo dõi, thế nên bây giờ lại càng phải cẩn thận hơn, tuy cô đã lâm thời ra quyết định xuống xe tại đây, nhưng cũng không dám bảo đảm lời mình nói lúc này sẽ không bị người nghe trộm.

Hơn nữa chuyện ngày hôm nay cực kỳ quan trọng, cô trộm liên lạc hẹn gặp người ta, chính là vì chuyện của Đường Vân Thành, thế nên tuyệt đối không để lộ ra chút xíu tin tức nào được.

Cô hoàn toàn tin tưởng vào Nguyễn Hạo Thần, nhưng mà cô chỉ sợ mình gọi điện nói chuyện với Nguyễn Hạo Thần lại bị người nghe lỏm được thôi.

“Không nói chuyện nữa, em cúp máy trước đã nhé.” Tô Khiết nhanh chóng đưa mắt liếc nhìn bốn phía xung quanh, sau đó vội vã nói một câu với Nguyễn Hạo Thần, rồi cúp điện thoại.

Lúc này Nguyễn Hạo Thần gọi điện cho cô, chắc hẳn cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt đâu, cô vẫn nên xử lý chuyện chính sự trước thì hơn.

Trong phòng làm việc, cậu ba Nguyễn nhìn chiếc điện thoại đã bị người ở đầu bên kia cúp ngang, hai mắt từng chút từng chút nheo lại, sắc mặt vốn đã hơi khó coi bây giờ lại càng âm trầm đến tưởng như có thể vắt ra mực được vậy.

Người phụ nữ này vậy mà lại dám cúp điện thoại của anh?

Cứ thế mà cúp điện thoại của anh à?

Vừa rồi anh nghe thấy tiếng cô xuống xe, cô đã đến nơi rồi à? Có phải sắp sửa gặp Đường Bách Khiêm rồi không? Thế nên cô mới cúp điện thoại của anh?

Giờ phút này, cậu ba Nguyễn có loại xúc động muốn giết người ! !

Uhm, anh đúng là đang muốn giết người đấy.

Muốn giết Đường Bách Khiêm ! !

Đàn ông khi ghen quả nhiên chẳng có chút xíu lý trí đáng nói nào mà ! !

Đúng lúc này, thư ký Lưu đẩy cửa phòng làm việc bước vào, trông thấy bộ dạng này của tổng giám đốc nhà mình, thư ký Lưu bị dọa đến rùng mình một cái.

Đã xảy ra chuyện gì? Sao anh ta lại có cảm giác bộ dạng tổng giám đốc như muốn ăn thịt người vậy?

Nếu sớm biết tình huống trong phòng làm việc đang như thế này, có đánh chết anh ta, anh ta cũng không dám bước vào.

Bây giờ anh ta quay ra liệu còn kịp không?

Còn kịp không vậy?

Rõ ràng đã không còn kịp nữa rồi, lúc này, tổng giám đốc nhà anh ta đã nâng mi mắt, nhìn về phía anh ta, trong đôi mắt lạnh thấu xương ấy là sát ý không hề che giấu.

Nhất thời, thư ký Lưu chỉ cảm thấy người mình như bị đóng băng tại chỗ, không thể động đậy lấy một chút.

Vừa rồi rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?

Thư ký Lưu muốn hỏi, nhưng môi mấp máy mấy lần, lại vẫn không dám nói ra miệng nửa chữ.

Đúng lúc này, điện thoại của Nguyễn Hạo Thần trên bàn đột nhiên đổ chuông.

Ánh mắt Nguyễn Hạo Thần lập tức lóe lên một cái, ngón tay vô thức vươn tới chỗ cái điện thoại đặt trên mặt bàn, có lẽ anh định nhấn nút nghe, nhưng thế nào lại nhấn vào nút bật loa ngoài.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1923


Chương 1923

“Ba ơi, ba đã tìm được mẹ chưa?” Giọng công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ theo đó truyền đến, mềm mềm, lại ngọt ngọt, nghe mà thoải mái hết cả người.

Sắc mặt cậu ba Nguyễn rõ ràng ôn hòa hơn không ít.

Thư ký Lưu âm thầm thở ra một hơi, nguy hiểm quá, nguy hiểm quá, công chúa nhỏ gọi điện tới kịp thời ghê á.

Cơ mà có phải công chúa nhỏ vừa hỏi tổng giám đốc đã tìm thấy vợ mình chưa hay sao ấy nhỉ? Như vậy nghĩa là gì?

Lẽ nào vợ của tổng giám đốc mất tích rồi ?!

Chẳng trách vừa rồi tổng giám đốc lại đáng sợ như vậy, một bộ như sắp giết người tới nơi ấy.

Thư ký Lưu nhanh chóng tưởng tượng ra một đống tình huống, nhưng rồi lại đều cảm thấy không hợp lý, nếu như đúng là vợ của tổng giám đốc mất tích, thì bây giờ tổng giám đốc nhất định không thể còn ngồi trong phòng làm việc được.

“Vẫn chưa.” Cậu ba Nguyễn không ngờ công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ nhanh như vậy đã gọi điện lại, anh chỉ vừa mới gọi điện thoại cho Tô Khiết thôi, sau đó còn bị Tô Khiết cúp máy nữa chứ.

“Ba không gọi điện thoại cho mẹ ạ?” Trong giọng công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ ẩn ẩn dẫn theo mấy phần nghi hoặc.

“Gọi rồi.” Cậu ba Nguyễn âm thầm thở ra một hơi, giọng nói trầm xuống rõ ràng, còn dẫn theo mấy phần chán nản nữa, cứ nghĩ đến vừa rồi bị Tô Khiết cúp điện thoại, là anh lại khó chịu trong lòng.

“Vậy là, mẹ không để ý tới ba, hay là đã đi gặp bác Đường rồi ạ?” Bạn nhỏ Đường Vũ Kỳ ngừng lại chốc lát, sau đó nói ra lời kinh người.

Có lẽ bạn nhỏ Đường Vũ Kỳ nghe ra được cậu ba Nguyễn đang không vui, nên mới đoán như thế.

Thư ký Lưu: “……”

Cái gì ?!

Anh ta vừa nghe thấy cái gì vậy ?!

Vợ của tổng giám đốc hẹn gặp người khác?

Hơn nữa còn không để ý tới tổng giám đốc ! !

Chẳng trách vừa rồi bộ dạng của tổng giám đốc lại như muốn giết người như vậy ! !

Bác Đường mà công chúa nhỏ nhắc đến là ai không biết?

Thư ký Lưu cảm thấy bất kể bác Đường kia là ai, tiếp theo đây kết cục của bác Đường kia nhất định sẽ rất thê thảm, rất thê thảm đó !

Dám trộm hẹn hò với vợ của tổng giám đốc nhà anh ta à?

Không muốn sống nữa chứ gì ! !

“Aizz con đã sớm biết, con đã sớm biết sẽ như vậy mà.” Cậu ba Nguyễn không trả lời, công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ lại tự nói một mình, còn bổ sung thêm một câu: “Con nói rồi đó, quan hệ của mẹ với bác Đường đó giờ vẫn rất tốt, ba, nếu ba không cố gắng, rất có thể sẽ thua bác Đường đó.”

“Mẹ mà gả cho bác Đường, thì ba cũng sẽ mất luôn đứa con gái xinh đẹp đáng yêu là con đấy.” Đường Vũ Kỳ kích động cậu ba Nguyễn, đồng thời cũng không quên khen mình một chặp.

Cậu ba Nguyễn: “……”

Anh cảm thấy tim mình bắt đầu đau rồi đấy, sao công chúa nhỏ nhà anh câu nào cũng đâm mạnh vào tim anh thế này ?!

Sao bảo là áo bông nhỏ tri kỷ cơ mà ?!
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1924


Chương 1924

“Ba ơi, ba phải tự nghĩ cách đi thôi, con không giúp được ba nữa rồi, mẹ từ đầu đã không đồng ý cho con theo, thế nên, con cũng giống như ba, đều bị vứt bỏ rồi.” Đầu bên kia điện thoại, công chúa nhỏ Đường Vũ Kỳ lại thở dài một tiếng vô lực.

Thư ký Lưu: “……”

Đều? Đều bị vứt bỏ?

Công chúa nhỏ bị vợ của tổng giám đốc vứt bỏ á?

Tổng giám đốc cũng bị vợ vứt bỏ luôn?

Vợ của tổng giám đốc vứt bỏ công chúa nhỏ cùng tổng giám đốc, sau đó hẹn hò với một người đàn ông khác?

Thật con mẹ nó quá dọa người mà, phải không?

Công chúa nhỏ, những lúc thế này, cháu có thể bớt nói hai câu lại không? Có thể đừng lửa cháy còn đổ thêm dầu được không vậy?

Lúc này tổng giám đốc không thể chịu thêm chút kích động nào nữa đâu.

Cái câu ‘đều bị vứt bỏ kia’, thật quá khiến người đau lòng mà.

Tổng giám đốc nhà anh ta nghe xong câu đó, không biết sẽ nghĩ thế nào nữa?

Thư ký Lưu cẩn thận nhìn về phía tổng giám đốc nhà mình, quả nhiên trông thấy sắc mặt tổng giám đốc nhà mình càng khó coi hơn.

“Tổng giám đốc, hay là kêu người tìm vợ ngài về?” Thư ký Lưu thấy tổng giám đốc nhà mình cúp điện thoại, liền căng da đầu đề xuất ý kiến.

Vợ của tổng giám đốc hẹn hò với người đàn ông khác, tổng giám đốc dĩ nhiên phải mau chóng bắt người về rồi.

Cậu ba Nguyễn nhướn mày, lạnh lùng nhìn về phía thư ký Lưu, ánh mắt lạnh như băng tuyết, khiến người không có chỗ lẩn trốn.

Rõ ràng cậu ba Nguyễn không hài lòng chút nào với đề nghị của thư ký Lưu.

Cho người tìm cô ấy ?!

Vậy chẳng khác nào kêu anh đi bắt người?

Cứng rắn bắt người về không phải là kết quả mà anh mong muốn, cái anh muốn là cô ấy cam tâm tình nguyện trở về cơ……

Thư Ký Lưu đối diện với ánh mắt của tổng giám đốc nhà mình, cả người cứng lại, sau đó hít một hơi thật sâu, dù sao cũng là người ở bên cạnh cậu ba Nguyễn nhiều năm như vậy.

Thư ký Dương ngay lập tức hiểu được ý của tổng giám đốc nhà mình.

“Tổng giám đốc, hay là tôi gọi điện thoại cho cô Tô, nói là tổng giám đốc bị ốm nhé, cô Tô rất quan tâm tới ngài, nghe nói tổng giám đốc bị ốm, cô Tô nhất định sẽ mau chóng tới đây thăm ngài.” Đầu óc thư ký Lưu nhanh chóng chuyển động, liều mạng nghĩ biện pháp.

Anh ta không chỉ đang nghĩ biện pháp cho tổng giám đốc, mà còn đang tự cứu mình nữa, bởi vì tổng giám đốc mà tức lên rồi, thì người xui xẻo nhất chính là anh ta.

Anh ta suy nghĩ tất cả đều là vì tính mạng của mình cả đấy.

Cậu ba Nguyễn nghe thư ký Lưu nói xong, hai mắt lập tức lóe lóe, muốn anh giả ốm à?

Anh mà bị ốm thì cô ấy sẽ lo lắng? Sẽ về đây thăm anh sao?
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1925


Chương 1925

Anh mà bị ốm, thì cô ấy sẽ bỏ Đường Bách Khiêm lại mà chạy về đây thăm anh?

Nói thật là cậu ba Nguyễn cũng rất muốn biết Tô Khiết có làm thế không đấy.

Nhưng mà, kêu anh giả ốm lừa cô, cậu ba Nguyễn lại cảm thấy không hay cho lắm.

“Tổng giám đốc, chuyện này cứ giao cho tôi, tốt nhất định sẽ xử lý ổn thỏa.” Thư ký Lưu thấy tổng giám đốc nhà mình còn đang do dự, vội vàng mở miệng nói.

Lúc này bản năng sinh tồn của thư ký Lưu trỗi dậy, đầu tiên, anh ta phải rời khỏi phòng làm việc trước đã, sau đó, anh ta phải xử lý chuyện này ổn thỏa, khiến tổng giám đốc hài lòng.

Nếu không chỉ sợ cái mạng nhỏ này của anh ta sẽ không còn mất.

Cậu ba Nguyễn nâng mi mắt, nhìn về phía thư ký Lưu, anh hơi hơi nhăn mày, không biết đang nghĩ gì.

Thư ký Lưu thấy tổng giám đốc nhà mình không nói chuyện, cho rằng tổng giám đốc đồng ý rồi.

“Tổng giám đốc, tôi lập tức đi làm.” Thư ký Lưu vừa nói dứt câu, không đợi cậu ba Nguyễn mở miệng, đã nhanh chóng chạy ra khỏi phòng làm việc.

Đúng, thật sự là chạy đó ! !

Rời khỏi phòng làm việc rồi, thư ký Lưu liền thở ra một hơi thật mạnh, tay vô thức vỗ vỗ lồ ng ngực.

Vừa rồi đúng là dọa chết anh ta, dọa chết anh ta mà, anh ta cảm thấy còn tiếp tục ở lại trong phòng làm việc thêm lát nữa, chắc cái mạng nhỏ này của anh ta cũng không còn nữa rồi.

Tâm tình của thư ký Lưu bình ổn trở lại, sau đó trở về phòng thư ký của mình, cầm di động lên, nhấn số gọi cho Tô Khiết.

Điện thoại đổ mấy hồi chuông, Tô Khiết mới nhấc máy.

“Cô Tô, không ổn rồi, không ổn rồi, bệnh đau dạ dày của tổng giám đốc đột nhiên lại phát tác, tổng giám đốc đau đến ngất xỉu rồi.” Điện thoại vừa kết nối, thư ký Lưu đã vội vàng nói, giọng nói đương nhiên chứa đầy hoảng loạn cùng sốt ruột.

Tuy chỉ là giả vờ, nhưng thư ký Lưu vẫn giả vờ y như thật vậy, dù sao người ta cũng là người theo bên cạnh cậu ba Nguyễn bao nhiêu năm mà !

“Sao cơ? Anh ấy bị đau dạ dày? Ngất rồi á?” Đầu bên kia điện thoại, giọng Tô Khiết rõ ràng nâng cao hơn mấy tông, lúc này, không khó để nghe ra sự lo lắng trong giọng cô.

“Vâng, vâng, cô Tô, cô mau qua đây đi.” Thư ký Lưu nghe được giọng Tô Khiết lộ ra sự lo lắng thì âm thầm thở ra một hơi.

Cô Tô quả nhiên rất quan tâm tổng giám đốc, chỉ cần cô ấy quan tâm, nghe thấy tổng giám đốc bị bệnh, nhất định sẽ lập tức tới đây.

Chỉ cần cô Tô nhanh chóng tới đây thăm tổng giám đốc, không hẹn hò với người đàn ông khác nữa, sự việc liền được giải quyết.

“Không đưa đến bệnh viện à? Mau đưa anh ấy vào bệnh viện đi.” Giọng Tô Khiết ở đầu dây bên kia càng thêm sốt ruột, cậu ba Nguyễn đã đau đến ngất xỉu rồi, sao còn không nhanh nhanh đưa vào bệnh viện chứ?

“Cô Tô, tổng giám đốc nói không muốn tới bệnh viện.” Thư ký Lưu thoáng ngây người, đầu óc nhanh chóng chuyển động.

“Không phải anh ấy ngất rồi à?” Giọng Tô Khiết truyền tới từ đầu dây bên kia, nghe như một câu chất vấn nhưng rõ ràng vẫn tràn đầy lo lắng.

Thư ký Lưu: “……”

Lời nói dối này thật sự khó tiếp tục, thật sự khó nói cho vẹn toàn được.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 1926


Chương 1926

“Cô Tô, trước khi ngất tổng giám đốc có nói không muốn tới bệnh viện, hơn nữa những lần phát bệnh trước tổng giám đốc cũng đều từ chối vào bệnh viện. Cô Tô, cô mau tới đây xem thử đi, tổng giám đốc nghe lời cô nhất mà.” Thư ký Lưu âm thầm thở ra một hơi, cũng may đầu óc anh ta nhanh nhạy.

Bất kể thế nào, trước lừa được cô Tô tới đây đã rồi nói sau, chỉ cần cô Tô tới đây, tổng giám đốc sẽ vui vẻ trở lại.

Còn lại cũng không cần anh ta phải lo lắng nữa, đó đều là chuyện của tổng giám đốc.

“Được, tôi lập tức qua đó.” Tô Khiết ở đầu kia điện thoại do dự hai giây, sau đó nhanh chóng đáp ứng.

Tuy bây giờ cô đang cần tới gặp người ta, nhưng nghe nói Nguyễn Hạo Thần ngất xỉu, bình thường luôn bình tĩnh như cô cũng hoảng hết cả lên rồi.

Bởi vì quá lo lắng, quá sốt ruột, nên Tô Khiết cũng không nghĩ nhiều.

“Vâng, vâng, vậy cô Tô, cô nhanh lên một chút nhé.” Sau khi cúp máy, thư ký Lưu thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Quá tốt, cô Tô đã đồng ý sẽ tới đây rồi, hơn nữa còn nói sẽ lập tức tới, thật sự là quá tốt mà.

“Tổng giám đốc, cô Tô nói sẽ lập tức qua đây.” Sau khi có được kết quả như mong muốn, thư ký Lưu liền vội vàng tới báo tin mừng cho tổng giám đốc nhà mình.

“Cậu nói cái gì với cô ấy?” Hai mắt cậu ba Nguyễn lập tức lóe lóe, vừa rồi anh hỏi cô ấy đang ở đâu, cô ấy còn không nói, thư ký Lưu nói cái gì mà cô ấy lại đồng ý tới đây ngay vậy?

“Cũng không nói gì cả, chỉ nói bệnh đau dạ dày của tổng giám đốc phát tác, hơi khó chịu thôi, cô Tô lo lắng cho tổng giám đốc, liền nói sẽ lập tức qua đây thăm ngài.” Lúc này thư ký Lưu đã nói giảm nói tránh đi nhiều, hoàn toàn không nhắc tới chuyện anh ta nói với Tô Khiết cậu ba Nguyễn đau đến ngất xỉu.

Anh ta cảm thấy như vậy càng thể hiện rõ hơn sự quan tâm cô Tô dành cho tổng giám đốc.

Dù sao bất kể thế nào, cô Tô tới là được rồi mà, chỉ cần cô Tô tới đây, dựa vào năng lực của tổng giám đốc nhà mình, chẳng lẽ còn không dỗ dành được cô Tô hay sao?

Cùng lắm thì, đến lúc đó tổng giám đốc giả vờ chút là được rồi.

Uhm, chính là như thế.

“Chỉ như thế?” Chân mày cậu ba Nguyễn hơi hơi cau lại, dường như có chút không tin, nhưng sắc mặt anh lúc này lại như dẫn theo mấy phần vui sướng, cô ấy thật sự nghe thấy anh khó chịu, liền lập tức qua đây à?

Ngay cả Đường Bách Khiêm cũng không nhìn thấy?

“Đúng, chính là như vậy.” Thư ký Lưu quyết định làm người tốt đến cùng, cho nên, những chuyện không cần thiết anh ta kiên quyết không nói.

Anh ta cảm thấy vì tổng giám đốc và bà chủ, anh ta cũng đã lo nát lòng rồi.

“Ừm.” cậu ba Nguyễn nghe thấy câu trả lời chắc chắn của thư kí Lưu, thấp giọng trả lời, nếu như nhìn kĩ sẽ phát hiện, cậu ba Nguyễn lúc này đang cười khẽ.

Coi như là cô có chút lương tâm!! Còn biết quan tâm anh.

“Tổng giám đốc, tôi ra ngoài trước đây, lúc bà chủ đến công ty, tôi sẽ nói với anh…” thư ký Lưu nhìn thấy dáng vẻ của tổng giám đốc nhà mình, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Lúc thư ký Lưu ra khỏi phòng làm việc của cậu ba Nguyễn, đúng lúc nhìn thấy Tịch Xuyên.

“Phó giám đốc Tịch, sao anh đến đây?” thư ký Lưu nhìn thấy Tịch Xuyên rất lâu rồi không xuất hiện ở công ty thì có chút bất ngờ.

“Ừ, tôi tìm anh ba bàn chút chuyện.” Tịch Xuyên thuận miệng trả lời một câu, không đợi cho thư ký Lưu phản ứng lại đã đẩy cửa phòng làm việc ra, đi vào trong.
 
Back
Top Bottom