Cập nhật mới

Ngôn Tình Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai

Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2071


Chương 2071

“Quân, vì cho ông cụ Bắc Minh một lời giải thích, cũng muốn để ông ở trên thiên đường được an ủi, em ở trên tòa chỉ tội Đường Thiên Trạch. Nhưng kết quả thì sao, vẫn để anh ta thoát tội. Thật ra trong lòng chúng ta đều rất rõ, con người Đường Thiên Trạch này vì báo thù thì thủ đoạn gì cũng có thể dùng đến. Đối phó anh cũng như thế, vậy thì đối phó em thì sao? Huống chi em với anh đều ở trong nhà tổ, anh ta nếu như ngộ nhỡ điên lên, vậy thì nhà tổ của nhà Bắc Minh rất có khả năng sẽ không bảo vệ nổi. Cho nên em quyết định lén lút rời khỏi anh, một mặt khiến Đường Thiên Trạch không tìm được em, mặt khác cũng khiến anh ta không ra tay với nhà tổ của nhà Bắc Minh.”

“Nói như vậy, tôi đã trách nhầm cô rồi. Không ngờ cô nhẫn nhục chịu đựng nhiều ngày như vậy đều là vì bảo vệ nhà họ Bắc Minh chúng tôi. Vậy tôi thật sự phải cảm ơn cô rồi.” Bắc Minh Quân tuy nói như vậy, nhưng trong lòng anh đã dấy lên lửa giận.

Cái gì mà vì nhà Bắc Minh, rõ ràng chính cô ta nhận ra không có khép tội được Đường Thiên Trạch, như vậy anh ta chắc chắn muốn trả thù cô ta. Hơn nữa cô ta cũng biết ngày tháng ở trong nhà Bắc Minh cũng không ở được nữa, mới chọn trốn đi.

Phỉ Nhi không có nghe ra thâm ý trong lời nói này của Bắc Minh Quân, còn tưởng anh thật sự đã thay đổi một chút cạch nhìn đối với mình.

“Quân, tuy em bây giờ đã không phải là người của nhà họ Bắc Minh rồi, hơn nữa nói thế nào đi nữa chuyện ngoài ý muốn của ông cụ Bắc Minh, em cũng có phần trách nhiệm. Nhưng trái tim của em vẫn luôn hướng về anh, hướng về nhà Bắc Minh.”

Bắc Minh Quân cười lạnh lùng: “Hay cho câu hướng về tôi, hướng về nhà Bắc Minh. Vậy tôi hỏi cô, video trên mạng, còn cả chuyện video trong điện thoại của tôi cô sẽ giải thích như thế nào?”

Câu này khiến Phỉ Nhi cảm thấy giật mình trong lòng, cô ta lúc đó gửi một đoạn video cho Bắc Minh Quân, nhưng cũng là dùng sim rác gửi cho anh. Không có lý do gì anh lại nhận định là cô ta làm cả.

“Video gì, em sao không biết một chút gì vậy?” Cô ta sống chết không nhận là mình biết chuyện này.

Bắc Minh Quân khẽ thở dài: “Phỉ Nhi, chúng ta tính ra cũng đã quen biết nhiều năm rồi. Trong đầu của cô nghĩ cái gì lẽ nào tôi không rõ hay sao? Nếu tôi đã hỏi như vậy, đương nhiên trong tay tôi đã nắm một số thứ rồi. Chỉ có điều tôi niệm tình cô nhiều năm đối với tôi vẫn được, tôi quyết định vẫn để cô chủ động nói ra sẽ tốt hơn.”

Phỉ Nhi vừa nghe thì có hơi sợ hãi rồi.

Đó là vì lần trước vì chuyện ngoài ý muốn của ông cụ Bắc Minh, cô ta đã nói dối, kết quả bị Bắc Minh Quân vạch trần.

Cũng chính vì chuyện này, Bắc Minh Quân mới hủy bỏ hôn ước với cô ta.

Hiện nay, anh lại hỏi chuyện đoạn video, nếu như cô ta không thành thật trả lời, còn không biết Bắc Minh Quân sẽ đối với cô ta như thế nào nữa.

Điều cô ta có thể nghĩ được đã không thể tốt hơn thủ đoạn của Đường Thiên Trạch bao nhiêu.

***

Là phúc không phải họa, là họa không thể tránh.

Phỉ Nhi nghĩ đến đây, khẽ thở dài: “Chuyện đoạn video là em làm.”

Bắc Minh Quân vừa nghe thì lông mày khẽ động.

Chuyện đó thật ra anh không có tra ra được là ai làm, chỉ có điều anh ẩn ẩn có một loại cảm giác là Phỉ Nhi làm, nhưng không có chứng cứ xác thực.

Lần nữa sau khi nhìn thấy Phỉ Nhi, Bắc Minh Quân quyết định dùng lời này để bẫy thử. Nếu như không phải cô ta làm, vậy thì thật sự không biết còn có ai nữa.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2072


Chương 2072

Anh chỉ biết chỉ có hai người phụ nữ bất hòa với Cố Tịch Dao, một người là Phỉ Nhi, một người là Tô Ánh Uyển.

Chỉ có điều Tô Ánh Uyển lúc đó đang ở nước ngoài.

Mặt mày Bắc Minh Quân lập tức thay đổi: “Video là cô làm, tôi muốn báo án giả nói cô ấy tiến hành giao dịch bất hợp pháp cũng là cô rồi. Tịch Dao cô ấy rốt cuộc có thù gì với cô mà muốn khiến cô ta dừng thủ đoạn đê tiện như vậy để đối phó với cô ấy chứ?”

Nếu đã nói ra rồi, Phỉ Nhi cũng cảm thấy không có gì phải che che đậy đậy nữa: “Đúng, cảnh sát cũng là em gọi đến. Quân, anh còn hỏi em tại sao sao, anh sao không nghĩ lại xem? Từ đầu đến cuối tôi mới là vợ chưa cưới của anh có được không. Cô ta chẳng qua chỉ sinh cho anh hai đứa con trai mà thôi. Anh luôn hỏi em tại sao muốn đối với cô ta như vậy, vậy anh sao không nghĩ xem cô ta đã làm gì với em. Còn nhớ lễ đính hôn của chúng ta không, cô ta dẫn hai đứa con trai bảo bối của cô ta nháo một trận, nói là đính hôn, kết quả bị cho rằng hữu danh vô thực. Sau đó chính là ở nông trại. Em không biết cô ta rốt cuộc đã cho anh uống bùa mê thuốc lú gì, khiến anh thích cô ta như vậy, mà lạnh nhạt với em. Thậm chí từ cách xưng hô cũng có sự khác biệt rất lớn.”

Phỉ Nhi càng nói càng tức giận, càng nói càng cảm thấy mình thật sự rất tủi thân: “Quân, em muốn hỏi anh, khi ở nông trại, thời gian anh ở bên em dài hay anh ở với cô ta dài? Sau đó gặp hỏa hoạn, anh cũng cứu cô và tụi nhỏ đến nơi an toàn sau mới nhớ đến em! Có khi em luôn nghĩ, nếu như lúc đó em thật sự bị thiêu chết, có lẽ không có đau khổ như bây giờ rồi. Quân, chính những chuyện xảy ra giữa em và cô ta, khiến em cảm thấy càng lúc càng ghét cô ta, càng lúc càng muốn khiến cô ta thân bại danh liệt như vậy. Còn nữa, cuối cùng để em đợi được cơ hội này, cô và Vân Chi Lâm làm việc trong khách sạn đó thì em thuận nước đẩy thuyền, khiến cô ta sau này không thể ngẩng đầu lên với người khác nữa, em cũng loại bỏ được cục u ác tính này.”

Phỉ Nhi nói rồi, mắt nheo lại, lộ ra thâm thù đại hận với Cố Tịch Dao.

Bắc Minh Quân không ngờ Phỉ Nhi sẽ nói như vậy, không khỏi khẽ lắc đầu.

Nhớ lại năm đó, cô ta là cô gái yếu đuối như vậy, tuy bản thân không có Quân cảm gì với cô ta, nhưng không thể phủ nhận cô ta là một cô gái tốt.

Thế nào từ sau trận hỏa hoạn lần đó, cô ta bắt đầu dần dần thay đổi, biến thành người mà anh không nhận ra nữa.

Sự đối kỵ và hận thù đối với phụ nữ của cô ta, có lẽ so với đàn ông càng khiến người ta cảm thấy thân thể rét lạnh một trận.

Bắc Minh Quân lấy hộp thuốc từ trong túi ra, rút ra một điếu ngậm trong miệng.

Lúc này Phỉ Nhi lại nói: “Quân, có thể cho em một điếu không?”

Đây là điều khiến Bắc Minh Quân có hơi không theo kịp. Trong ấn tượng của anh, Phỉ Nhi trước nay không hút thuốc, thậm chí ngửi thấy mùi thuốc cũng sẽ tránh xa.

Có điều nếu cô ta đã có yêu cầu như thế, anh vẫn lấy ra một điếu, để Hình Uy đưa cho cô ta.

***

Phỉ Nhi nhận lấy điếu thuốc, hơi có vụng về kẹp điếu thuốc ở giữa hai ngón tay.

Hình Uy cầm bật lửa châm cho cô ta.

Phỉ Nhi sau khi hút mấy hơi sâu, cả người đều cảm thấy hình như thư thái không ít.

Bắc Minh Quân khẽ thả ra một làn khói nhàn nhạt, nhìn cô ta: “Cô từ bao giờ học hút thuốc?”

Phỉ Nhi cầm điếu thuốc cười khổ: “Còn từ khi nào chứ, không phải chính là từ lúc trốn đông trốn tây ở bên ngoài học được sao. Mỗi ngày lo lắng sợ hãi, cũng không có tình thần làm cái gì. Trước đây em thường thấy anh ở đó hút thuốc, cho nên em cũng học.”

Hai người sau đó rơi vào trầm mặc, mà sự trầm mặc như này cũng suy duy trì đến lúc hai điếu thuốc này cháy hết.

Phỉ Nhi sau khi hút xong, cảm thấy trạng thái tinh thần đã tốt hơn vừa nãy rồi.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2073


Chương 2073

“Còn muốn một điếu nữa không?” Bắc Minh phá vỡ sự im lặng, hỏi cô ta một câu.

Phỉ Nhi mỉm cười nhàn nhạt, sau đó lắc đầu: “Đây là trong những lần ít ỏi từ trước đến nay anh hỏi em có yêu cầu gì. Anh trước nay đều quen với việc ra lệnh cho người khác phải nghe theo anh.”

“Ổ? Vậy sao, tôi sao không cảm thấy thế?” Bắc Minh Quân có lẽ trước giờ rất ít chú ý đến phản ứng của người khác.

“Phải, có điều lần này khi em gặp anh, phát hiện anh có chút khác rồi, cỗ khí thế bức người đó vẫn còn, nhưng lại bớt đi một chút. Có phải những ngày này Cố Tịch Dao đã làm anh thay đổi không ít?” Không hổ Phỉ Nhi là người ở bên cạnh anh thời gian dài nhất, cô ta đã rất hiểu tính khí của Bắc Minh Quân.

Lông mày của Bắc Minh hơi nhướn lên, có lẽ phải, cũng có lẽ không phải.

Phỉ Nhi sau khi thở dài một hơi thì nói: “Quân, còn có chuyện gì muốn hỏi em không?”

Không ngờ Phỉ Nhi đem đối thoại giữa hai người bọn họ quay vào vấn đề chính.

Bắc Minh Quân trầm mặc một lúc, sau đó nói: “Tôi có một vấn đề cuối cùng, đó chính là cái chết của cô Phương có liên quan gì đến cô hay không?”

Ngữ khí của anh trở nên rất bình ổn, điểm này khiến bản thân Bắc Minh Quân cảm thấy có hơi ngạc nhiên.

Bởi vì phàm là chuyện dính tới việc cô Phương bị hại, anh đều sẽ có hơi kích động.

Nhưng lúc này lại không có.

Là vị trí của cô Phương trong lòng anh đã không quan trọng giống như trước đây sao?

Không, vị trí của bà ở trong lòng Bắc Minh Quân vẫn vững như núi Thái Sơn.

Phỉ Nhi đối với vấn đề cuối cùng của Bắc Minh Quân cảm thấy có hơi ngạc nhiên, bởi vì chuyện này sau khi Bắc Minh Quân chôn cất cô Phương thì không có điều tra nữa.

Cô ta tưởng chuyện này sẽ trôi qua như thế, nhất là sau đó ông cụ Bắc Minh ngoài ý muốn qua đời đã thu hút sự chú ý của Bắc Minh Quân rồi.

Nhưng hôm nay Bắc Minh Quân lại nhắc lại lần nữa, hơn nữa còn nghi ngờ lên người của cô ta.

Phỉ Nhi ngước mắt nhìn Bắc Minh Quân: “Anh sao lại cho rằng cái chết của cô có liên quan đến em? Lẽ nào nói em tham gia vào chuyện của ông cụ Bắc Minh thì anh bắt đầu nghi ngờ nguyên nhân cái chết của cô Phương cũng là một lần ngoài ý muốn? Không phải pháp y đã giám định rồi sao?”

“Giám định của pháp y quả thật không phải giả, chỉ có điều cái chết của cô tôi vẫn có một uẩn khúc. Nếu không cô tôi sao đang yên đang lành lại phát bệnh mà chết chứ. Tôi chỉ nghĩ từ chỗ cô biết được hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thôi.”

Khi Bắc Minh Quân nói thái độ bình tĩnh vô cùng, đây không phải là tâm trạng lúc bình thường của anh, mà là anh đang dùng ý chí của bản thân khống chế mình để không phát điên, ít nhất không phải nổi nóng vào bây giờ. Bởi vì mỗi một ba động trong thái độ của anh, có lẽ đều sẽ ảnh hưởng đến việc Phỉ Nhi có thể chủ động nói ra sự thật hay không?”

***

Phỉ Nhi trầm mặc một lúc, cô ta gật đầu: “Em thừa nhận cái chết của cô Phương cũng có liên quan nhất định với em. Chỉ là nếu như nói cái chết của ông cụ Bắc Minh em là hữu ý, vậy thì cái chết của cô Phương lại là sự vô ý của em.”

Bắc Minh Quân vừa nghe thấy Phỉ Nhi chính miệng thừa nhận, trong lòng bỗng dấy lên một cỗ lửa giận, tay của anh siết thành nắm đấm, siết rất chặt. Ngay cả mạch máu trên mu bàn tay cũng nổi lên.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2074-2075


Chương 2074

Hình Uy căng thẳng nhìn ông chủ, sợ anh sẽ không khống chế được mình, đấm Phỉ Nhi.

Nắm đấm của Bắc Minh Quân nếu như đánh vào người của một người đàn ông cũng sẽ khiến người đó ăn không tiêu, huống chi là một cô gái yếu đuối.

“Nói, sự tình lúc đó rốt cuộc là như thế nào.” Lời từ trong kẽ răng của Bắc Minh Quân rít ra, mang theo một cỗ tức giận khiến người ta rét lạnh sống lưng.

Phỉ Nhi từng thấy anh nổi giận, nhưng bây giờ bộ dạng này của anh mới là lần đầu tiên thấy.

Trong mắt của anh hằn tơ máu, hai huyệt thái dương đều bạnh ra.

Có lẽ là cô ta đã biết mình sẽ có kết cục như vậy, cho dù cô ta cảm thấy sợ hãi, nhưng cũng không có làm loạn dòng suy nghĩ của cô ta.

“Quân, anh còn nhớ khi ở nông trại, khi em sắp gọi bà ấy là cô, bà ấy đã nói thế nào không? Bà ấy bắt em gọi bà ấy là cô Phương. Nhưng bà ấy lại bảo Cố Tịch Dao gọi là bà ấy là cô. Điều này nói rõ gì chứ? Bà ấy căn bản không có xem em là vợ chưa cưới của anh, xem là người một nhà. Ngược lại xem Cố Tịch Dao làm người của mình. Anh kêu trái tim của em sao có thể chấp nhận được? Em biết ở vị trí của bà ấy trong lòng anh có bao nhiêu quan trọng, cho nên em từ trong lời nói của cô ta nhìn ra được bà ấy sẽ không chúc phúc hai người chúng ta.”

“Cho dù là như thế, cô cũng không cần hại chết bà ấy. Cô tối đối tốt với Tịch Dao chỉ là vì cô ấy sinh nuôi dạy hai đứa con trai cho tôi. Đều là vì đứa trẻ mới đối tốt với cô ấy.”

Phỉ Nhi lắc đầu: “Quân, tâm tư của phụ nữ anh sẽ không hiểu được. Em là phụ nữ trong lòng em rõ ràng nhất. Đương nhiên, nếu như chỉ đơn thuần là chuyện này em cũng sẽ không có ý kiến gì với bà ấy, chỉ là về sau bà ấy lại càng lúc càng tốt với Cố Tịch Dao, xem em hoàn toàn là người ngoài, thậm chí còn không thèm nhìn. Hai người nói chuyện với bà ấy vào buổi tối, thật ra em đứng ở cách đó không xa nghe lén. Thật ra không phải em muốn làm như thế, mà tối hôm đó, anh còn cùng Cố Tịch Dao ở bên ngoài. Anh kêu người làm vợ chưa cưới như em nghĩ thế nào chứ? Người khác sẽ nhìn trò cười của em như thế nào? Lúc đó, em thấy các người nói chuyện thú vị và quá khứ chỉ có người nhà mới nói. Trong lòng anh lúc đó có từng nghĩ tới em không? Em nghĩ chắc cũng không thể nào, lúc đó anh chắc đã xem Cố Tịch Dao là vợ thật sự của anh rồi.”

Bắc Minh Quân nghe đến đây, trong lòng cũng có hơi không quá thoải mái. Anh nhớ lại tình cảnh dưới ánh trăng khi đó, quả thật mình lúc đó không có nghĩ tới Phỉ Nhi.

“Thật ra, người cô luôn hận không phải Tịch Dao, không phải cô Phương mà chắc là tôi nhỉ.”

Phỉ Nhi đau khổ gật đầu, sau đó lại lắc đầu, trong mắt tràn ngập nước mắt: “Quân, anh nói không sai, đáng lẽ em nên hận anh, hận anh vì sao em ở bên cạnh anh nhiều năm như thế nhưng anh lại chưa từng thật lòng thích em. Ngược lại Cố Tịch Dao chỉ làm giao dịch với anh nhưng anh lại nhớ mãi không quên. Em lại không thể hận anh được, đó là bởi vì tất cả tình yêu của em dành cho anh chỉ là tình yêu đơn phương mà thôi. Em đã tự mình đa tình.”

***

Phỉ Nhi nói tới đây thì ngày càng nghẹn ngào: “Cuối cùng em cũng tìm thấy một cơ hội: Buổi tối em không ngủ được nên đi ra ngoài giải sầu. Em thấy cô Phương cũng ở bên ngoài. Em lập tức đi tới hỏi bà ta rốt cuộc em có điều gì không tốt mà bà ta lại không chấp nhận em.”

Bắc Minh Quân nghe đến đó thì tinh thần lập tức căng thẳng. Đối với chuyện của cô Phương, anh cũng không muốn bỏ qua bất cứ chuyện gì liên quan đến bà ấy.

“Bà ấy nói thế nào?”

“Bà ta nói thật ra bà ta đối xử tốt với Cố Tịch Dao là vì muốn kiểm tra em. Con dâu nhà Bắc Minh phải chịu được bài kiểm tra này. Nhưng biểu hiện của em lại làm cho bà ta cảm thấy thất vọng. Ngược lại bà ta càng cảm thấy Cố Tịch Dao thích hợp làm con dâu nhà Bắc Minh hơn. Hơn nữa bà ta còn nhiều lần tỏ ý muốn em rời khỏi anh. Thậm chí vì muốn em rời khỏi anh mà còn nói ra một con số. Bà ta nói sẽ nói chuyện này với anh. Em biết anh nhất định sẽ nghe lời cô Phương, nếu bà ta nói với anh thì chắc chắn anh sẽ đồng ý. Cho nên lúc bà ta rời đi, em đã đẩy bà ta một cái. Không nghĩ tới bà ta lại kêu ra tiếng. Em thấy mình không thể ở lại đây được nữa, thay vì để anh đuổi em đi thì không bằng em tự mình đi. Em nghĩ vậy nên vội vàng về phòng mình, định dọn đồ đạc rời đi. Nhưng không nghĩ tới bà ta lại xảy ra chuyện. Lúc đó cũng biết mình không đi được. Chắc anh cũng đã biết chuyện sau đó rồi. Cũng từ đó em đã không còn là Phỉ Nhi trước kia nữa.”

Chương 2075

Nguồn thiếu chương.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2076


Chương 2076

Cố Tịch Dao vội vàng giúp Lý Thâm đỡ Lục Lộ lên trên giường, giúp bà ta đắp chăn.

“Tịch Dao, để mẹ con nghỉ ngơi một lúc, chúng ta đi ra ngoài ngồi đi.” Lý Sâm vừa nói vừa đi ra ngoài cửa phòng bệnh.

Cố Tịch Dao vốn không muốn đi ra ngoài, nhưng Lục Lộ nói với Cố Tịch Dao: “Tịch Dao con và ba đi ra ngoài tâm sự đi.”

Nếu mẹ nói như vậy, Cố Tịch Dao cũng chỉ có thể gật đầu: “Mẹ nghỉ ngơi thật tốt, con đi một chút rồi quay lại.”

*

Cố Tịch Dao đi theo Lý Thâm ra khỏi bệnh viện đến một quán cà phê gần đó.

“Tịch Dao muốn uống gì?”

Quán cà phê yên tĩnh, Lý Thâm và Cố Tịch Dao ngồi đối diện. Bên cạnh bọn họ là cửa kính gần đường đi.

Từ lần trước Cố Tịch Dao nhìn thấy Lý Thâm đ ến bây giờ cũng được một đoạn thời gian, cô có vẻ không được tự nhiên nói: “Ông cứ gọi đi.”

Lý Thâm gật đầu với người phục vụ nói: “Hai ly Cappuccino, cảm ơn.”

“Tịch Dao, đầu tiên ba muốn xin lỗi con chuyện lần trước.”

Cố Tịch Dao lắc đầu: “Được rồi, tôi cũng không muốn nhắc lại chuyện quá khứ. Mấy ngày này tôi không tới chăm sóc cho mẹ được, tôi còn phải cảm ơn ông đã đến thăm bà ấy mỗi ngày.”

Trong lòng Lý Thâm có chút hụt hẫng, đau khổ cười: “Đó là việc ba nên làm. Ba nghe Lục Lộ nói hiện tại con đã làm mẹ rồi đúng không?”

Cố Tịch Dao gật đầu: “Ba đứa nhỏ, hai nam một nữ.”

“Của con với Bắc Minh Quân?”

Cố Tịch Dao gật đầu.

“Cậu ta có tốt với con không? Nghe nói hai người cũng chưa kết hôn. Một mình con nuôi mấy đứa nhỏ cũng rất khó khăn. Nếu con có cần gì thì cứ việc nói với ba.”

Cố Tịch Dao cầm muỗng chậm rãi quấy ly cà phê: “Không cần, cuộc sống của tôi vẫn tốt.”

Lý Thâm nhướng mày: “Tịch Dao, người làm ba này thật lòng muốn làm gì đó cho hai mẹ con.”

“Tôi không cần ông làm gì cả. Mẹ tôi chịu đựng cuộc sống cực khổ hơn hai mươi năm. Nếu ông thật sự muốn tốt cho mẹ tôi, vậy thì ở bên cạnh bà ấy nhiều hơn. Tôi thấy bà ấy vẫn còn tình cảm với ông, tuy rằng ông thương bà ấy sâu như thế.”

Cố Tịch Dao nói thì cảm xúc có chút không khống chế được, trong lòng chua xót.

Lý Thâm lập tức im lặng, trong lòng ông ta cũng rất khó chịu. Nhưng nỗi khổ của ông ta có thể nói với ai chứ?

***

Cố Tịch Dao và Lý Thâm lần đầu tiên ngồi trong quán cà phê nói chuyện, cuối cùng hai người lại im lặng.

Đối với Lý Thâm thì ông ta thấy được thái độ của con gái với mình, tuy rằng hiện tại bọn họ đã có chút dịu lại, nhưng lúc đối mặt vẫn có chút xấu hổ.

Sao Cố Tịch Dao có thể không cảm thấy như thế, cô quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, một chiếc xe màu đen dừng ở trước cửa sổ của bọn họ.

“Đệ tử của ông đến rồi.”

Lý Thâm nhìn theo tầm mắt của Cố Tịch Dao, Đường Thiên Trạch đã xuống xe đi về phía quán cà phê của bọn họ.

Đường Thiên Trạch nhanh chóng xuất hiện ở trước mặt hai người.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2077


Chương 2077

Anh ta nhìn Cố Tịch Dao, không nói gì mà chỉ gật đầu hơi mỉm cười, sau đó nói với Lý Thâm: “Sư phụ, thời gian không còn sớm, con đến đón người về nghỉ ngơi.”

Lý Thâm gật đầu, uống hết cà phê trong ly: “Tịch Dao, ba đi trước đây. Hôm nào đó lại đến thăm bà ấy.”

Cố Tịch Dao nhìn bọn họ lên xe, sau đó biến mất trong dòng xe.

*

Trình Trình thi xong về đến nhà thì nhìn thấy Bắc Minh Đông đang ngồi với Giang Tuệ Tâm trong phòng khách.

“Chú ba.” Cậu rất lễ phép chào hỏi một tiếng.

Bắc Minh Đông nhìn thấy Trình Trình đã về thì lập tức vẫy tay: “Trình Trình về rồi à, hôm nay con thi có tốt không.”

Trình Trình gật đầu.

Giang Tuệ Tâm ngẩng đầu nhìn đồng hồ: “Thời gian không còn sớm, chúng ta cũng nên ăn cơm thôi. Trình Trình, con lên lầu Dương Dương gọi xuống dưới đi.”

Dương Dương ở trên lầu? Chuyện này làm cho Trình Trình cảm thấy bất ngờ. Không phải cậu và chú ba có quan hệ tốt nhất à, sao cậu còn chạy trên lầu làm gì? Huống hồ không phải Dương Dương đã thi xong rồi sao.

Trình Trình đi lên lầu mở cửa phòng Dương Dương ra trước thì chỉ thấy trong phòng không có ai.

Cậu đi tới phòng mình, cầm chốt cửa đẩy nhẹ, cửa đã khóa trái bên trong.

“Cốc cốc, cốc cốc cốc…”

Trước đó cậu và Dương Dương đã tạo mật mã, cho dù ai muốn đi vào thì chỉ cần gõ mật mã, người bên trong mới có thể mở cửa.

Rất nhanh nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng bước chân, sau đó Dương Dương mở cửa ra.

Dương Dương kéo Trình Trình vào phòng, sau đó lại cảnh giác nhìn hành lang, sau khi xác định an toàn thì mới đóng cửa lại.

“Em làm gì vậy, thần thần bí bí? Sao chú ba tới mà không thấy em quấn lấy chú ấy thế.” Trình Trình không hiểu rốt cuộc Dương Dương xảy ra chuyện gì.

Dương Dương cũng không thể hiện sự vui vẻ: “Em phát hiện một bí mật, thì ra chú ba và bà nội là một phe.”

Trình Trình nghe xong thì có chút không thể hiểu được: “Chú ba và bà nội vốn là người một nhà, có gì không đúng sao?”

“Trời ơi, em không nói ý đó. Hôm nay chú ba tới ăn cơm xong thì bà nội nói em lên lầu, bảo muốn nói chuyện với chú ba. Nếu bọn họ nói chuyện không muốn em nghe thì em không thèm nghe, vì thế em đi lên lầu. Nhưng em có chút tò mò bọn họ sẽ nói gì. Bởi vì hiện tại không phải chúng ta vẫn luôn theo dõi bà nội sao. Cho nên em nhớ tới camera của anh. Kết quả em phát hiện bọn họ có bí mật động trời.”

“Bí mật động trời?” Trình Trình cảm thấy có chút bất ngờ.

Bởi vì so với Dương Dương thì Trình Trình càng hiểu rõ chú ba hơn.

Từ khi cậu bắt đầu hiểu chuyện thì biết giữa chú ba và bà nội vẫn luôn có một khoảng cách không thể vượt qua được.

Ở nhà Bắc Minh, có hai người làm cho ông nội và bà nội đau đầu. Một là ba của Bắc Minh Quân, một người khác là chú ba Bắc Minh Đông.

Ba dồn ép Bắc Minh Triều Lâm không cho vào cửa nhà Bắc Minh.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2078


Chương 2078

Chú ba lại là người không muốn nhúng tay vào bất cứ chuyện gì của tập đoàn Bắc Minh Thị, một lòng một dạ làm diễn viên nổi tiếng.

“Được rồi, hiện tại chúng ta tạm thời không thảo luận những chuyện này, bà nội đã nói chúng ta đi xuống ăn cơm, nếu để bọn họ chờ lâu cũng không tốt. Đến lúc đó bọn họ đi lên tìm chúng ta thì rất dễ lộ chuyện.” Trình Trình nói xong thì kéo tay Dương Dương đi ra ngoài.

Trình Trình và Dương Dương đi tới nhà ăn, đồ ăn đã được bày đầy bàn.

Chẳng qua từ đầu đến cuối Dương Dương không ăn được bao nhiêu.

Bắc Minh Đông nhìn thấy dáng vẻ ỉu xìu của Dương Dương thì hơi mỉm cười: “Dương Dương, con sao vậy. Hôm nay đồ ăn không hợp khẩu vị với con hay sao? Có phải con vẫn còn tức giận những lời chú nói vào buổi sáng đúng không? Đàn ông con trai không được nhỏ mọn như thế được không.”

“Chú ba, buổi sáng chú nói gì với Dương Dương vậy?” Trình Trình có chút tò mò hỏi.

Bình thường Dương Dương không tim không phổi, còn có gì có thể k1ch thích đến cậu chứ.

Bắc Minh Đông ra vẻ vô tội nói: “Còn có thể có chuyện gì, sau khi chú nghe thành tích của nó xong thì chỉ nói đùa với thằng bé một chút, hỏi nó có phải gian lận hay không, sau đó thằng bé đối xử với chú như thế.”

Trình Trình vừa nghe đã hiểu mọi chuyện. Nói Dương Dương gian lận là chạm vào ranh giới cuối cùng của cậu. Nếu không thì hôm qua cậu sẽ không nổi giận đùng đùng bỏ nhà đi như vậy đâu.

“Chú ba, việc này không trách chú, ngày hôm qua cháu chưa điều tra rõ ràng đã nói với ba mẹ. Vì vậy Dương Dương phải chịu oan uổng.”

Trình Trình nói xong thì quay đầu nhìn Dương Dương: “Cho nên hôm nay anh lại xin lỗi em.” Lúc cậu nói xong thì còn nháy máy ra hiệu với Dương Dương.

Để cậu đừng tiếp tục ầm ĩ nữa, nếu không thì sớm muộn gì cũng lộ chuyện.

Dương Dương cũng đi xuống bậc thương: “Được rồi, chuyện này coi như cho qua. Nhưng chú ba, con muốn phạt chú.”

Bắc Minh Đông thấy thái độ của Dương Dương dịu lại thì vội vàng gật đầu: “Được, con muốn gì thì chú cũng đồng ý được chưa?”

Giang Tuệ Tâm trừng mắt nhìn Bắc Minh Đông: “Minh Đông, con không thể nuông chiều Dương Dương như thế, nó muốn gì con cũng đồng ý. Nếu nó muốn mặt trăng trên trời, mẹ muốn xem con định lấy xuống thế nào.”

“Mẹ ơi, chuyện này quá đơn giản. Không phải mẹ kể cho con chuyện con khỉ hái trăng sao, đến buổi tối con sẽ đưa cho Dương Dương một chén nước. Để nó nhìn thấy ánh trăng dưới mặt đất là được.” Bắc Minh Đông cười hì hì nói, sau đó còn cố ý nhìn Dương Dương.

Dương Dương liếc Bắc Minh Đông một cái: “Chú ba, chú cho rằng con ngốc như con khỉ sao? Buổi tối có thể phản chiếu ánh trăng, vậy trời đầy mây và ban ngày thì sao? Hơn nữa con cũng không đưa ra vấn đề ngây thơ như vậy.”

“Ồ, không nhìn ra được nhiều ngày không gặp con, con càng trở nên nhanh mồm dẻo miệng.”

“Thật ra con chỉ có một yêu cầu: Đó là chú đưa con đến phim trường một lần nhìn xem rốt cuộc chú đóng phim thế nào, chỉ đơn giản như vậy.”

Trên mặt Bắc Minh Đông lộ vẻ xấu hổ: “Gần đây chú không có nhận quay phim, vậy thì sao đưa con đi xem được? Hay là chờ Trình Trình thi xong, chú đưa hai đứa đến Hoành Đi3m một chuyến được không?”

***

“Hoành Đi3m? Đó là đâu, công viên trò chơi sao?” Dương Dương lần đầu nghe thấy tên này.

Trình Trình ngồi bên cạnh tỏ vẻ có chút bất đắc dĩ, đứa em trai này của cậu ngoại trừ chơi đùa và đồ ăn thì thật sự hiểu biết quá ít về sự vật trong nước.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2079


Chương 2079

Xem ra cậu phải bổ túc một số kiến thức cần thiết trong nước cho Dương Dương: “Hoành Đi3m là một địa điểm quay phim nổi tiếng ở trong nước. Có rất nhiều bộ phim nổi tiếng được quay ở đó như《 Anh Hùng》 và《 Chân Hoàn Truyện 》 mà mẹ say mê lúc trước cũng được quay ở đó.”

“Ha ha, Trình Trình giỏi lắm. Con không chỉ học giỏi mà còn biết những chuyện này.” Bắc Minh Đông không nhịn được khen ngợi nói.

Lòng ghen tỵ của Dương Dương lập tức bắt đầu nổi lên, cậu khoanh tay nhỏ lại, ra vẻ không phục nói: “Sao con lại không biết Hoành Đi3m chứ, chẳng qua con muốn kiểm tra chú mà thôi. Bộ phim《 Xác Ướp 3》 cũng được quay ở đó, đúng rồi, trên mạng lưu truyền chính kịch chống Nhật—— Tay xé quỷ tử. Nghỉ hè đến đó chơi cũng không tệ, không lẽ có thể trà trộn vào đoàn phim nào đó, được mời làm tiểu vương gia hay là trùm cuối cũng không chừng. Được đó, chúng ta đến đó đi.”

Trình Trình nghi ngờ nhìn Dương Dương: “Ngay cả diễn cũng không biết, em còn muốn diễn Vương gia, trùm cuối. Cùng lắm là em đóng vai người qua đường, tên ăn xin hoặc là đứa bé phát báo đã không tệ rồi.”

Dương Dương nghe vậy thì không vui, nổi giận đùng đùng nói: “Chú ba, chú nói xem rốt cuộc con có diễn được không, lần trước con đóng vai chính trong buổi văn nghệ ở trường. Hơn nữa sau khi kết thúc con thấy dưới sân khấu vô cùng yên tĩnh, đúng là: Trống nhạc vang trời, pháo hoa sáng rực, quốc kỳ phấp phới, người người tấp nập.”

Cậu vừa nói vừa học động tác của Giang Đan Đan trong tiểu phẩm.

Vì vậy cậu chọc cho mọi người vui vẻ.

Dương Dương đúng là thằng hề trong nhà.

“Được, cứ quyết định như vậy, lát nữa chú đặt vé máy bay, sau khi Trình Trình thi xong thì chúng ta sẽ xuất phát.” Bắc Minh Đông cười đến ch ảy nước mắt, anh ta xua tay nói Dương Dương dừng lại.

Giang Tuệ Tâm vừa nghe con trai muốn đưa hai đứa nhỏ đi ra ngoài chơi thì lập tức lo lắng cho anh ta.

Đừng thấy bình thường Bắc Minh Quân không quan tâm Trình Trình và Dương Dương, nhưng bà biết rõ hai đứa bé này nặng nhẹ thế nào.

Lúc trước Bắc Minh Triều Lâm còn chưa tạo thành uy h**p với anh, anh đã lấy toàn bộ cổ phần của Bắc Minh Triều Lâm, hơn nữa còn đuổi ông ta ra khỏi nhà Bắc Minh.

Nếu Bắc Minh Đông đưa hai đứa nhỏ đi chơi mà gặp chuyện gì thì…

Bà không dám nghĩ tới hậu quả.

Bà lo lắng vội vàng kéo áo Bắc Minh Đông: “Minh Đông, chuyện này không được. Bọn trẻ còn nhỏ, không thể đi xa nhà.”

Dương Dương nghe bà nội ngăn cản thì không đồng ý: “Ai nói bọn con còn nhỏ thì không thể xa nhà, lúc trước con ở nước ngoài, hơn nữa lần trước Trình Trình vẽ tranh đoạt giải thưởng lớn gì đó cũng ra nước ngoài nhận giải, khi đó bọn con đi chung cũng không xảy ra chuyện gì.”

Giang Tuệ Tâm không quan tâm lời Dương Dương nói, tiếp tục nói với con trai: “Minh Đông, mặc dù bọn nhỏ đã đi nước ngoài, cũng đã có kinh nghiệm, nhưng chúng ta phải nói với Quân và Tịch Dao. Dù sao bọn nhỏ cũng là con của hai đứa nó.”

Bắc Minh Đông nghe mẹ nói cũng không phải không có lý. Anh ta gật đầu: “Được rồi, đến lúc đó con nói với anh ấy là được. Con nghĩ Tịch Dao cũng sẽ không phản đối. Con đưa hai đứa nhỏ đi chơi, nói không chừng bọn họ còn có thể trải qua thế giới hai người nữa.”

***

Cố Tịch Dao đi ra quán quán cà phê, sau đó quay về phòng bệnh của mẹ, mẹ vẫn ngủ say.

Cô để lại một tờ giấy rồi rời đi.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2080


Chương 2080

Nhà cũ Bắc Minh.

Trình Trình và Dương Dương ăn cơm xong thì quay về phòng ngủ của Trình Trình.

Dương Dương lập tức khóa trái cửa.

Cậu vẫn không quên đưa cho Trình Trình xem phát hiện to lớn của mình trong hôm nay.

Trình Trình xem xong cuộc nói chuyện của bà nội và chú ba trong phòng khách xong thì trong lòng cũng cảm thấy hơi bất ngờ.

“Sao vậy, em nói chú ba và bà nội cùng một phe.”

Trình Trình lại lắc đầu: “Sao em lại suy nghĩ chủ quan như thế, suýt nữa oan uống cho chú ba. Trong lúc chú ấy và bà nội nói chuyện thì không hề có ý định tham gia vào.”

Dương Dương nhíu hạ mày: “Sao có thể, chú ba là con trai ruột của bà nội. Sao con trai lại không giúp mẹ mình chứ?”

“Vậy là em chưa hiểu rõ tính cách của chú ba, chú ấy luôn nhìn việc không nhìn người. Tuy rằng chúng ta không biết bà nội có kế hoạch gì, nhưng nhìn thái độ của chú ba thì xem ra chuyện này chắc chắn không nhỏ.” Trình Trình nghiêm túc phân tích nói.

“Chúng ta phải nghĩ cách lừa được chú ba nói ra kế hoạch của bà nội. Sau đó chúng ta nói với ba chuẩn bị sẵn sàng.”

Trình Trình có chút kinh ngạc nhìn Dương Dương: “Không phải bình thường em luôn chống đối với ba à, sao trong chuyện này lại đứng cùng phe với ba rồi?”

Dương Dương ngồi ở trên giường, ngửa đầu ra: “Tuy rằng đôi khi ba làm cho em không chấp nhận được, nhưng dù sao cũng là ba em. Vào thời điểm quan trọng thì em sẽ không đến mức hướng cùi chỏ ra ngoài. Hơn nữa, gần đây anh có phát hiện ba già đã thay đổi hay không.”

“Ba thay đổi rồi, không giống như trước kia.” Trình Trình cũng tỏ vẻ tán thành.

*

Buổi tối, Cố Tịch Dao đang dỗ Cửu Cửu ngủ trong phòng. Lúc này điện thoại của cô trong túi xách vang lên.

Cô vội vàng lấy điện thoại trong túi xách ra, sau đó đi ra phòng ngủ. Cô nhìn thấy Trình Trình gọi tới.

“Bé cưng, có chuyện gì sao?”

Hiện tại là mười giờ tối, bọn nhỏ còn gọi điện thoại cho cô, có lẽ bên nhà cũ bên kia xảy ra chuyện gì hay không.

Trình Trình nghe thấy giọng của mẹ thì nói: “Mẹ, hôm nay chú ba đến. Chú ấy muốn chờ con thi xong thì sẽ đưa con và Dương Dương đến Hoành Đi3m được không?”

Trong ấn tượng của Cố Tịch Dao thì ngoại trừ Bắc Minh Đông là con nhà giàu còn là người có quan hệ xã giao rộng cũng là diễn viên có chút danh tiếng.

Nhưng dưới vẻ ngoài phóng túng không chịu gò bó lại là người chính trực. Bọn nhỏ đi theo anh ta ra ngoài chơi cũng không cần lo lắng học thói xấu.

Cố Tịch Dao gật đầu: “Có thể, nhưng không thể chơi quá lâu. Hơn nữa mỗi ngày phải gọi điện thoại báo bình an cho mẹ.”

Cố Tịch Dao cũng đang buồn rầu, hai ngày nữa bọn nhỏ sẽ nghỉ hè, bình thường cô đi làm cũng không dễ dàng còn phải chăm sóc cho Cửu Cửu và mẹ.

Đừng nói đến Bắc Minh Quân, thời gian tan làm không cố định.

Nếu cô giao bọn trẻ cho Giang Tuệ Tâm chăm sóc thì cô càng không yên tâm.

Bắc Minh Đông xuất hiện đã giải quyết vấn đề khó khăn trước mắt giúp cô.

“Mẹ cứ yên tâm đi, bọn con ở bên ngoài sẽ không gây chuyện cho mẹ đâu.” Dương Dương ở bên cạnh nói.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2081-2082


Chương 2081

“Dương Dương, nếu con không gây chuyện cho mẹ mới là lạ. Nhưng cũng may Trình Trình cũng đi theo. Đến lúc đó con phải nhiều nghe lời anh trai biết không.” Cố Tịch Dao biết rõ tính tình của con trai cưng này, nếu không có ai trông chừng thì nhất định có thể lật trời.

***

Tuy rằng Cố Tịch Dao rất lo lắng cho bọn nhỏ, nhưng cô vẫn cho phép bọn họ đi theo Bắc Minh Đông ra ngoài chơi.

Còn bên Bắc Minh Quân thì anh không lo lắng giống như Cố Tịch Dao, ngược lại anh còn ủng hộ hết mình.

Thậm chí lúc đưa các con xuất phát, Bắc Minh Quân vẫn bất thường đến sân bay đưa tiễn.

*

Sân bay.

Hai người đàn ông cao lớn anh tuấn ăn mặc trái ngược nhau.

Một người mặc tây trang thẳng tắp cắt may tinh xảo, chất liệu tinh tế.

Một người ăn mặc sặc sỡ thoải mái thời trang.

Cạnh họ là một người phụ nữ dáng vóc xinh đẹp, mặc dù ăn mặc không hoa lệ, nhưng vẫn rất duyên dáng.

Hai tiểu soái ca linh hoạt đáng yêu, ăn mặc lại hợp mốt. Vươn tay, mỗi người kéo một tay của người phụ nữ.

Không chút nghi ngờ, họ đã trở thành một bức phong cảnh tuyệt đẹp trong đại sảnh sân bay. Mọi người dù vội vàng cho kịp chuyến bay cũng không quên dành ánh mắt tán thưởng cho họ.

Đặc biệt là Bắc Minh Đông, là nam minh tinh hot nhất hiện tại, nhưng anh không giống các ngôi sao điện ảnh khác, có tầng tầng lớp lớp bảo vệ như người Ả rập Xê út.

Theo anh giải thích chính là: “Những người đó chỉ đang giả bộ. Mục đích thật sự của việc che giấu chính là muốn hấp dẫn sự chú ý của người xung quanh, tạo ra sự giả tạo là bản thân rất khiêm tốn. Trên thực tế, họ chỉ cần tẩy trang để mặt mộc, thì không cần phải đeo gì cả người khác cũng chỉ xem họ như người qua đường mà thôi.

Bắc Minh Đông liếc trên nhìn dưới đánh giá nửa ngày Bắc Minh Quân bộ dạng như không có chuyện gì đứng đối diện anh ta.

“Bắc Minh Tam, cậu nhìn cái gì mà nhìn, mặc dù tôi đẹp trai hơn cậu một chút, nhưng cũng không cần phải như vậy đi.” Bắc Minh Quân liếc nhìn anh ta, sau đó lại ngẩng đầu nhìn màn hình lớn hiển thị tin tức chuyến bay.

“Khụ khụ…” Bắc Minh Đông thấy anh xụ mặt, bất giác ho khan vài tiếng: “Bắc Minh Quân, em chưa từng thấy ai tự tin như anh.”

Bắc Minh Quân nhướn mày: “Cậu xem như nhìn thấy rồi đó.”

Cố Tịch Dao đứng cạnh họ, Trình Trình và Dương Dương lại ở cạnh cô.

“Chú ba, chú đừng giả bộ nữa, thực ra chú tự đắc hơn ba con nhiều. Nhìn chú ăn mặc thế này, sợ người khác không biết chú là đại minh tinh à.” Dương Dương nói rồi vươn tay chỉ mấy chữ lớn sau lưng Bắc Minh Đông “Tôi là đại minh tinh.”

Bắc Minh Đông giơ tay vò tóc cậu: “Khì, thằng nhóc thối này, ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng từ bao giờ vậy. Ngày thường không phải con thường nói xấu ba con sao?”

Mặt Bắc Minh Quân lạnh lẽo, cơ bắp khẽ giật giật.

Chương 2082

Nguồn thiếu chương.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2083


Chương 2083

Rất nhiều người nhìn sang Bắc Minh Quân và Cố Tịch Dao. Nhưng lúc họ nhìn rõ hai người thì đều liên tục gật đầu, trai xinh gái đẹp không hổ là một đôi ông trời tác hợp.

Mặt mũi Bắc Minh Quân vô cùng khó coi, cơ mặt bất giác giật giật.

Anh khẽ híp mắt, nhìn hướng Bắc Minh Đông, thật sự có loại kích động muốn xông qua cửa kiểm tra an ninh kéo anh ta ra đập cho một trận.

Tiếc rằng anh là tổng giám đốc của tập đoàn Bắc Minh thị, thân phận và địa vị không cho phép anh làm vậy, nếu không anh sẽ lại trở thành tiêu điểm của truyền thông.

Anh nghiêng đầu nhìn Cố Tịch Dao, cô đang cúi đầu thật thấp. Nếu sân bay có một cái lỗ thì cô nhất định sẽ liều mạng chui vào.

Kỳ ba nhà Bắc Minh thật sự không ít, không nói tới mình gặp một tên Bắc Minh Quân, còn có một tên Bắc Minh Đông nhao nhao muốn thử.

Bắc Minh Đông kêu xong thì vui vẻ nhìn biểu cảm hai người ở không xa.

“Chú ba thật gan dạ, nhưng chú phải cẩn thận đó, có lẽ ba sẽ tới tẩn chú một trận.” Dương Dương cao hứng nói.

***

Bắc Minh Đông nhìn Bắc Minh Quân một cái, sau đó xoay người kéo tay nhỏ của Trình Trình và Dương Dương đi vào sảnh chờ: “Hề hề, chú mới không sợ đâu, dựa vào kinh nghiệm đấu trí đấu dũng với anh ấy nhiều năm như vậy, chuyện mất mặt thế này anh ấy sẽ không làm.”

Nói xong, anh ta lại nhìn Dương Dương một cái: “Dương Dương, vừa nãy còn không cho chú bậc thang bước xuống, không sợ chú không dắt con đi à?”

Dương Dương học dáng vẻ tràn đầy tự tin của Bắc Minh Đông, nói: “Dựa vào kinh nghiệm đấu trí đấu dũng với chú nhiều năm như vậy, chuyện già không nên nết như vậy, chú là một đại minh tinh nhất định sẽ không làm.”

“Bề ngoài thì những lời này của con giống như đang khen chú, nhưng sao nghe cứ như đang móc chú vậy. Vừa nãy con có nghe thấy không, mẹ con đã nói rồi, con phải nghe lời chú, nếu không hậu quả…khà khà.” Bắc Minh Đông lộ ra nụ cười quái dị.

Dương Dương rùng mình: “Chú sẽ không thật sự gửi chuyển phát con về đi?”

“Vậy thì khó nói rồi, phải xem biểu hiện của em. Phạm một lỗi nhỏ thì sẽ gửi máy bay, lớn hơn một chút thì gửi tàu hỏa, nếu lớn hơn chút nữa thì sẽ gửi chuyển phát nhanh.” Trình Trình lúc này bổ sung một câu.

Dương Dương ủ rũ: “Nếu con phạm lỗi tày trời, vậy còn không phải bắt con đi bộ về đi…”

“Nếu con phạm lỗi tày trời, vậy thì không thể quay về nữa.”

*

Bắc Minh Quân và Cố Tịch Dao tiễn Bắc Minh Đông và hai đứa con của họ.

Cho tới lúc không nhìn thấy họ nữa.

“Chúng ta quay về đi, họ sắp lên máy bay rồi.” Bắc Minh Quân quay đầu nói với Cố Tịch Dao vẫn còn đang nhìn hướng mấy đứa nhỏ rời đi.

Trình Trình và Dương Dương mặc dù khoảng thời gian này đều không ở cạnh cô, nhưng ít nhất trước giờ chưa từng rời khỏi cô xa như vậy.

Cho dù là ban đầu thì một đứa ở nhà Bắc Minh, một đứa ở cạnh mình.

Con cái đi xa cha mẹ lo lắng, cô bây giờ xem như hoàn toàn cảm nhận được hàm ý thật sự của câu này rồi.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2084


Chương 2084

Cô đã bắt đầu lo lắng rồi, hai đứa đến đó rồi có thể thích ứng với hoàn cảnh và khí hậu nơi đó không, trường quay nhiều người như vậy, tốt xấu lẫn lộn, nếu lỡ Bắc Minh Đông không để ý, thì đứa nhỏ có đi lạc không đây…

Bắc Minh Quân thấy ánh mắt ngơ ngẩn của cô, liền biết cô đang nghĩ gì.

Điều này cũng khiến anh bất giác nhớ tới Dư Như Khiết.

Khoảng thời gian Dư Như Khiết nhập viện, mặc dù anh không thật sự đi thăm bà, nhưng người liên lạc giữa hai mẹ con họ – Mạc Cẩm Thành vẫn thường xuyên nói với anh tình hình của mẹ.

Đương nhiên đối với những chuyện năm đó, Mạc Cẩm Thành cũng nói một chút cho anh biết,

Bắc Minh Quân cảm thấy sở dĩ lúc đó mẹ đối xử với mình như vậy hoàn toàn có khả năng là trong lúc trạng thái bà vô ý thức, hoặc là bà không cách nào khống chế chính mình.

Sở dĩ anh cho rằng như vậy là vì còn có một nguyên nhân chính là: khi anh nhìn từ mặt khác, Dư Như Khiết bất kể là đối xử với ai bên cạnh anh rõ ràng cũng vô cùng thân Quân hòa nhã.

Những điều này mới là thể hiện của bản tính, không thể nào giả bộ được.

Anh bắt đầu nghĩ lại những hành vi trước đây của mình đối với mẹ.

Có lẽ bà cũng là sau khi mình rời khỏi bà mới giống như dáng vẻ bây giờ của Cố Tịch Dao, đôi mắt tràn đầy lo lắng và trông ngóng con mình.

Đây có lẽ cũng chính là thứ mà sau khi làm cha làm mẹ rồi mới có thể thật sự cảm nhận được.

Bắc Minh Quân khẽ vỗ vai cô: “Nơi này không nhìn thấy gì cả, chúng ta ra ngoài, nhìn mấy đứa nhỏ thuận lợi cất cánh.”

***

Bắc Minh Quân nói rồi khẽ kéo tay cô, đi nhanh ra ngoài nhà ga sân bay

Họ đứng ngoài tường vây lan can màu trắng.

Mặc dù họ không biết rốt cuộc mấy đứa nhỏ lên chiếc máy bay nào, nhưng vẫn mỉm cười tiễn từng chiếc bay lên bầu trời.

“Mấy đứa nhỏ ở trên máy bay hẳn đã nhìn thấy chúng ta ở đây tiễn chúng.” Cố Tịch Dao mỉm cười nói.

Bắc Minh Quân gật đầu: “Được rồi, chúng ta cũng nên quay về rồi.”

Cố Tịch Dao nghe xong lập tức sững sờ, nhớ tới lời nói vui đùa của Bắc Minh Đông trước đi khi – thế giới hai người.

Bất giác mặt cô lại khẽ đỏ lên.

Bắc Minh Quân ngoảnh đầu, nhìn Cố Tịch Dao đứng nguyên ở đó mãi không có nhúc nhích, hơn nữa sắc mặt của cô cũng có hơi thay đổi so với vừa rồi.

“Em còn ngây ngốc đứng ở đây làm gì? Đến lúc đó bọn họ đã đến chúng ta còn chưa đến.” Bắc Minh Quân Quân nói rồi đưa tay lần nữa nắm lấy tay của Cố Tịch Dao, đi về phía xe của mình.

“Này này, buông tay ra, anh muốn dẫn tôi đi đâu hả?” Cố Tịch Dao lúc này đã hoàn hồn lại, Bắc Minh Quân không phải thấy tụi nhỏ không có ở đây nên mới làm chuyện không kiêng kỵ gì chứ.

Bắc Minh Quân dừng bước chân, quay đầu nhìn Cố Tịch Dao. Cô lúc này giống như đang cố giãy thoát khi mình đang bị lôi vào hang động của một con sói đói.

Mặt mày của Bắc Minh Quân bỗng sầm lại: “Anh thấy em nghĩ nhiều quá rồi, xe của em còn chiếm sân của anh, quá cản trở việc.”

Dứt lời, trên trán của Cố Tịch Dao lần nữa xuất hiện mấy vạch đen.

Phải, cô lần trước sau khi lái xe đến thì không có lái xe về. Thì ra tên Bắc Minh Quân là chê nó chiếm chỗ.

“Đi thì đi.” Cố Tịch Dao quay mặt đi, hất tay của Bắc Minh Quân, sau đó đi về phía xe của anh.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2085


Chương 2085

Bắc Minh Quân Quân nhìn bóng lưng của cô, khóe miệng hơi cong lên. Người phụ nữ thật sự thú vị, mới đầu còn sống chết không chịu, bây giờ có can đảm hướng về phía trước rồi.

Haizzz…

Bắc Minh Quân à Bắc Minh Quân, mày sao không hiểu trái tim của phụ nữ như vậy chứ.

*

“Bíp bíp bíp…”

Xung quanh chiếc xe không ngừng truyền đến tiếng còi xe.

“Thật là miệng quạ đen.” Cố Tịch Dao ngồi vào ghế phụ lái lầm bầm một câu.

Xe của bọn họ, từ sân bay đi ra, không lâu sau thì bị chặn lại trên đường rồi.

Lúc này tuy không phải là giờ cao điểm, nhưng xe của thành phố A nhiều kinh người, hơn nữa bất luận ở đâu cũng đều như vậy.

Hai tay Bắc Minh Quân nắm vô lăng, không có cùng Cố Tịch Dao lý luận bất cư điều gì, mà chăm chú nhìn động thái của dòng xe trước mặt.

Khoảng hai tiếng trôi qua nữa, xe của bọn họ cũng chỉ di chuyển về phía trước chắc không được 5km lộ trình.

Lúc này, điện thoại trong túi của Cố Tịch Dao vang lên.

Cố Tịch Dao vội rút điện thoại ra, mở ra xem là Trình Trình gọi đến.

“Mẹ, chúng con đã xuống máy bay rồi. Mẹ và ba bây giờ đang ở đâu?” Trình Trình lớn tiếng nói vào trong điện thoại, xung quanh thỉnh thoảng còn truyền đến âm thanh ồn ào trong sân bay.

Cố Tịch Dao liếc nhìn Bắc Minh Quân lái xe, sau đó thở dài: “Mẹ và ba con bây giờ đang mắc kẹt trên đường. Chắc đợi ba mẹ về đến nhà trời cũng tối mất rồi.”

“Mẹ, chúng con rời khỏi có phải phát hiện rất nhớ chúng con không?” Dương Dương giật lấy điện thoại trong tay của Trình Trình.

“Đương nhiên nhớ hai đứa rồi, đặc biệt là con.” Cố Tịch Dao nói rồi trên mặt mang theo nụ cười.

“Ổ? Mẹ nhớ con về điều gì?” Dương Dương truy hỏi.

“Nghĩ con có phải ở trên máy bay gây họa rồi không.”

***

Một câu của Cố Tịch Dao nói ra, bỗng khiến Bắc Minh Quân và Dương Dương cầm điện thoại ở đầu bên kia đều cảm thấy rét lạnh một trận.

“Tịch Dao, em nói thật cho tôi biết, Dương và Trình rốt cuộc có phải là con em sinh ra không?” Bắc Minh Quân ngoảnh đầu liếc nhìn Cố Tịch Dao.

Anh hỏi không phải vì nghi ngờ, những điều này sao không giống lời của người làm mẹ có thể nói ra chứ.

Cố Tịch Dao buông điện thoại xuống, lườm mắt nhìn Bắc Minh Quân: “Lời anh nói không phải nói nhảm sao, không phải con ruột tôi, còn có thể là anh con ruột anh sao.”

Bắc Minh Quân gật đầu, mang theo một chút trêu đùa nói: “Không sai, quả thật là con ruột tôi.”

“Khinh, cho dù anh muốn cũng cần công năng này mới được. Tôi không tranh luận nhảm nhí với anh nữa, tôi muốn nói chuyện với con trai. Anh tốt nhất im miệng lại cho tôi, lái xe cho tốt đi.”

Cố Tịch Dao nói xong, cầm điện thoại lên nghe, lập tức lật mặt trở lại vẻ tươi cười: “Bảo bối thời tiết bên đó nóng hay không? Con nói với Trình Trình, phải uống nhiều nước, tránh bị say nắng. Còn nữa…”
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2086


Chương 2086

“Mẹ… mẹ yên tâm đi, chúng con đã không phải đứa trẻ 5-6 tuổi rồi, đã biết chăm sóc bản thân rồi. Mẹ yên tâm cùng ba trải qua thế giới hai người đi.” Dương Dương còn chưa đợi mẹ lời xong thì có hơi không kiên nhẫn bắt đầu cướp lời.

“Thằng nhóc thối, đợi con trở về xem mẹ xử lí con thế nào!” Cố Tịch Dao nói xong thì cúp máy.

Đợi đến khi bọn họ về đến nhà tổ của nhà Bắc Minh thì đã là chuyện của hơn bốn tiếng sau rồi.

Bắc Minh Quân đỗ xe xong, sau khi thấy Cố Tịch Dao xuống xe thì vội vàng đi về phía xe của cô.

“Sao em không ở đây một lúc?” Bắc Minh Quân một tay vắt trên nóc xe hỏi.

Cố Tịch Dao vào trong xe, hạ cửa xe xuống, thò đầu ra: “Anh là tổng giám đốc đại nhân, có việc hay không đều anh nói là được. Tôi chẳng qua chỉ là một người làm công, một ngày không hoàn thành nhiệm vụ đều không được. Tôi vẫn là ngoan ngoãn trở về đi làm thì hơn.”

*

Hai đứa nhỏ được Bắc Minh Đông dẫn ra ngoài chơi, Cố Tịch Dao lại cảm thấy càng phiền lòng hơn.

Trừ công việc, chăm sóc mẹ và trở về chăm sóc Cửu Cửu ra, việc còn lại chính là mỗi ngày đều phải gọi điện cho tụi nhỏ, xem chúng mỗi ngày có bình an không.

Rất nhanh nửa tháng trôi qua.

Một buổi tối, Cố Tịch Dao nằm trên giường, dỗ Cửu Cửu đi ngủ.

Buổi tối ở chỗ Lạc Kiều rõ ràng là rất yên tĩnh.

Nhưng chính vì trong hoàn cảnh như này, Cố Tịch Dao thế nào lại không ngủ được.

Cô cảm thấy trong mình cứ có một chút rối loạn.

Dứt khoát ngồi dậy, thuận tay cầm điện thoại đi ra khỏi phòng ngủ.

Lúc này, Anna, Lạc Kiều bọn họ đều đã nghỉ ngơi rồi.

Cô đi đến phòng khách ở tầng một, ngồi trên sô pha.

Ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, bây giờ đã là 11h30.

Hôm nay gọi điện cho tụi nhỏ, biết tất cả đều rất tốt, hơn nữa còn từ trong điện thoại nghe ra, bọn trẻ dường như đã ở bên ngoài chơi rất vui vẻ.

Có lẽ nên suy nghĩ xem có gọi chúng trở về rồi hay không. Nhất là Dương Dương, lần thi trước tuy thành tích rất tốt, nhưng đây chẳng qua là có gia sư và Trình Trình dạy bồi dưỡng cho cậu nhóc mới đạt được.

Cô có hơi lo lắng ngộ nhỡ Dương Dương cứ mãi chơi như thế, đến khi khai giảng thành tích học tập lại tụt dốc không phanh.

Chỉ là nên làm sao nói với tụi nhỏ đây? Hai đứa trẻ không dễ gì mới ra ngoài vui chơi thoải mái một lần.

Haizzz…

Suy thôi cũng thấy đau đầu.

Cô rút điện thoại ra, bây giờ không ngủ được, lên mạng xem video, có lẽ một lúc nữa buồn ngủ thì có thể đi ngủ rồi.

***

Quả nhiên, Cố Tịch Dao lướt màn hình điện thoại, xem mấy tin tức và hai đoạn video cười xong thì cô cũng ngáp mấy cái, cơn buồn ngủ cũng từ từ kéo đến.

Nhưng đợi đến khi cô đang chuẩn từ trên sô pha đứng dậy trở về phòng ngủ, đột nhiên tiếng chuông điện thoại lại vang lên.

Cố Tịch Dao không biết tại sao trong lòng bỗng cảm thấy có hơi đau nhói, hơn nữa loại cảm giác này cô đã từng cảm nhận.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2087


Chương 2087

Không biết cuộc điện thoại này mang theo tin tức gì đến.

Cô vội vàng nghe máy: “Alo, xin chào tôi là Cố Tịch Dao, xin hỏi có chuyện gì không?”

“Xin chào, cô là con gái của bà Lục Lộ phải không?”

Cố Tịch Dao đột nhiên có một dự cảm không hay, sắc mặt của cô trở nên ngưng trọng: “Xin chào, tôi là con gái của bà ấy. Xin hỏi mẹ tôi bà ấy có chuyện gì sao?”

“Cô vẫn nên mau chóng đến đây đi, đến lúc đó chúng tôi sẽ nói rõ với cô.” Nói xong, đối phương đã cúp máy rồi.

Tình thần của Cố Tịch Dao bất giác trở nên căng thẳng, bệnh viện gọi đến rốt cuộc là có ý gì? Lẽ nào mẹ bà ấy xảy ra chuyện rồi hay là làm sao?

Nhưng bây giờ đã không phải lúc cô nhiều nữa, vẫn mau chóng chạy đến bệnh viện quan trọng hơn.

Cô vội vàng chạy về phòng ngủ của mình, sau khi thay quần áo, khẽ gõ cửa phòng ngủ của Anna.

Lúc này Anna còn chưa ngủ, từ sự khích lệ của Cố Tịch Dao và Lạc Kiều, bảo cô ta mở nhà hàng.

Thì bắt đầu buổi tối mỗi ngày tính toàn các mục để mở nhà hàng, từ trang trí tu sửa của nhà hàng, đến chọn lựa dụng cụ còn cả thực đơn món ăn.

Mỗi một chi tiết cô ta đều sửa đi viết lại mấy lần, đây không phải vì điều gì khác, mà cô ta biết mắt đầu sự nghiệp không phải một chuyện dễ dàng.

Cô ta nghe thấy cửa phòng mình bị gõ thì liền đứng dậy đi ra mở cửa.

“Nguyên, cô sao lại đến rồi, có chuyện gì sao? Sắc mặt cô hình như không quá tốt.” Anna mở cửa ra, thấy Cố Tịch Dao đang đứng ở cửa, mặt mày cô lo lắng, không biết đã xảy ra chuyện gì rồi.

Cố Tịch Dao kéo tay của Anna: “Anna, vừa rồi tôi nhận điện thoại do bệnh viện gọi đến, bảo tôi mau chóng đến đó một chuyến. Tôi khả năng tối nay sẽ không về, cho nên nhờ cô chăm sóc c*̣c cưng nhỏ.”

Anna gật đầu: “Được, cô cứ yên tâm. Nếu như bên phía bệnh viện có chuyện gì cần giúp đỡ thì gọi điện về có biết chưa. Còn nữa, không cần quá sốt ruột, lúc lái xe phải chú ý an toàn. Cô bây giờ cũng không phải một mình, trong nhà còn có ba đứa trẻ đang đợi cô đó.”

Cố Tịch Dao gật đầu, sau đó xoay người vội vàng đi xuống lầu.

Rất nhanh thì nghe thấy tiếng động cơ xe ô tô, sau đó dần dần biến mất.

Trên đường chạy đến bệnh viện, Cố Tịch Dao thật sự có hơi hoảng hốt trong lòng.

Cô không biết mẹ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong bệnh viện, là bất cẩn ngã bị thương? Hay bệnh tình xuất hiện di chứng?

May mà đầu óc của cô tuy đang rối bời, nhưng cô không có quên khi lái xe vẫn phải chú ý an toàn, giống như lời Anna nói, cô bây giờ đã không phải chỉ có một mình, trong nhà còn có ba đứa trẻ.

Hơn một tiếng sau, xe của Cố Tịch Dao lái vào cửa lớn của bệnh viện, dừng ở trước hiên.

Cô vội vàng xuống xe chạy vào trong bệnh viện.

Đợi đến khi cô chạy đến phòng bệnh của mẹ, khi cô đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy mọi thứ trước mắt thì lập tức dại ra.

***

Trong phòng bệnh trước mắt Cố Tịch Dao, đã trống rỗng không có ai. Mẹ không thấy đâu nữa!
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2088


Chương 2088

Nhưng trong phòng bệnh đồ đạc khác của mẹ đều còn, hơn nữa còn để lại dấu vết đã từng sử dụng.

“Mẹ, mẹ!” Cố Tịch Dao lo lắng gọi hai tiếng.

Cô lập tức nhớ đến chuyện mẹ mất tích lần trước, liệu có phải là Lý Thâm làm không?

Có điều rất nhanh nghi ngờ này của cô được chứng thực là sai rồi.

“Cô ơi, cô có chuyện gì không?”

Tiếng gọi của Cố Tịch Dao đã thu hút một y tá.

Cô ta cầm một quyển sổ ghi chép đi tới.

Cố Tịch Dao ổn định lại cảm xúc, nói với y tá: “Lục Lộ ở trong phòng bệnh này là mẹ của tôi, vừa rồi tôi nhận được cuộc gọi của bệnh viện gọi đến cho tôi, bảo tôi đến đây.”

“Ồ, ra là vậy.” Cô ý tá đó lật sổ ghi chép trong tay ra, sau đó nói với Cố Tịch Dao: “Cô là cô Cố phải không. Tôi vừa rồi nhận ca cho nên không quá rõ tình hình. Vừa rồi tôi xem trong sổ ghi chép, mẹ của cô bà Lục Lộ, bây giờ đang tiến hành cấp cứu trong phòng cấp cứu ở tầng một.”

Cấp cứu!

Từ này giống như một tia sét đánh thẳng vào đầu của Cố Tịch Dao.

“Cảm ơn cô y tá.” Cố Tịch Dao nói xong thì xoay người chạy về phía phòng cấp cứu.

Đợi khi cô chạy đến phòng cấp cứu, đèn cấp cứu còn chưa có tắt.

Cố Tịch Dao tìm một chỗ ngồi ở gần đó ngồi xuống, nhìn cửa lớn đang đóng chặt.

Hôm nay làm việc cộng thêm tăng ca đến 9 giờ tối mới về đến nhà. Cho nên cô không đến kịp để thăm mẹ.

Bởi vì cô biết, dù cô không đên, Lý Thâm cũng sẽ đến chăm sóc bà.

Hơn nửa tháng này mỗi lần cô đến thăm mẹ, Lý Thâm gần như đều có mặt.

Ông ta dường như trừ nhìn mẹ ra, cũng là trong lúc vô tình hay hữu ý muốn nhìn cô con gái là cô.

Không ngờ, chính vào hôm cô không đến bệnh viện thì mẹ xảy ra chuyện.

Trong tay cô siết chặt chiếc điện thoại, cô không biết lúc này có nên gọi điện cho Lý Thâm hay không, bảo ông ta đến đây.

Nếu như theo ý nguyện của Cố Tịch Dao, cô không phải rất muốn vào lúc này nhìn thấy Lý Thâm, thậm chí sau này cũng không muốn gặp.

Bởi vì cô vẫn có nhiều cách nhìn khác nhau về ông ta.

Nhưng, sau khi suy nghĩ kỹ lại, cô vẫn quyết định cầm điện thoại gọi cho Lý Thâm.

Điện thoại đổ chuông hai tiếng thì nghe thấy giọng nói có chút trầm thấp của Lý Thâm: “Nguyên, không ngờ muộn như vậy rồi, con còn gọi điện cho ba.”

Cố Tịch Dao kìm chế cảm xúc của mình, sau đó nói: “Ông bây giờ đến bệnh viện một chuyến, mẹ đang ở trong phòng cấp cứu rồi.”

“Con nói cái gì, Lục Lộ bà ấy rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi?” Ngữ khí của Lý Thâm trở nên rất khẩn trương.

Cố Tịch Dao nghe ra được ông ta rất để tâm đ ến bệnh tình của Lục Lộ.

“Tôi cũng là được bác sĩ gọi thông báo đến, tình hình cụ thể còn chưa rõ. Tóm lại ông nếu như đến thì nhanh một chút.” Cố Tịch Dao nói xong thì cúp máy.

Khiến cô không ngờ đến là khi cô vừa cúp máy, không đến nửa tiếng sau Lý Thâm đã xuất hiện trước mặt cô.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2089


Chương 2089

Đằng sau ông ta còn có một bóng dáng quen thuộc, chính là Đường Thiên Trạch.

“Mẹ con bà ấy bây giờ còn chưa ra sao?”

Đây là câu đầu tiên khi Lý Thâm nhìn thấy Cố Tịch Dao.

Cố Tịch Dao nhìn Lý Thâm không có lên tiếng, chỉ lặng lẽ lắc đầu.

Cô nhìn thấy lông mày của Lý Thâm nhíu chặt lại, tinh thần rõ ràng rất căng thẳng.

Sua đó chính là sự trầm mặc hơn nửa tiếng nữa.

Mãi đến khi đèn cấp cứu bỗng tắt đi.

Cố Tịch Dao và Lý Thâm đều đưa mắt nhìn về cánh cửa lớn đang đóng chặt của phòng cấp cứu.

Lúc này, cửa lớn vừa mở một bác sĩ đi ra, anh ta tháo khẩu trang ra: “Ai là người nhà của Lục Lộ?”

***

“Tôi.”

“Tôi…”

Cố Tịch Dao và Lý Thâm đều không hẹn mà cùng đáp một tiếng.

Bác sĩ nhìn hai người: “Hai người rốt cuộc ai phải?”

Cố Tịch Dao bước lên một bước: “Tôi là con gái của bà ấy, các anh gọi điện bảo tôi đến đây.”

Lý Thâm cũng nhấc tay: “Tôi là chồng… trước của bà ấy.” Ông ta không biết nên định nghĩ thân phận này của mình như thế nào.

Cố Tịch Dao ngẩng đầu liếc nhìn Lý Thâm, rất rõ ràng đối với cách giới thiệu của ông ta, cô rất để ý.

Chỉ có điều bây giờ là lúc quan trọng, cô không thèm tính toán gì với ông ta.

Cô bước hai bước đến trước mặt bác sĩ, lo lắng hỏi: “Xin hỏi mẹ tôi bà ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Bác sĩ kể lại chuyện đã trải qua cho cô: “Hôm nay chúng tôi nhận được chuông báo khẩn cấp của mẹ cô. Khi chúng tôi chạy đến thì phát hiện bà ấy nằm trên giường đã bất tỉnh nhân sự rồi. Chúng tôi đưa bà ấy đến phòng cấp cứu, sau đó từ trong điện thoại của bà ấy tìm được số của cô.”

“Vậy mẹ tôi bây giờ tình trạng như thế nào rồi?” Cố Tịch Dao bây giờ càng muốn biết điều này.

Biểu cảm của bác sĩ rõ ràng rất nghiêm nghị, anh ta nhìn Cố Tịch Dao, sau đó giọng điệu trở nên rất trầm thấp: “Xin lỗi cô Cố, tuy chúng tôi đã cố hết sức cứu chữa cho bà Lục Lộ, nhưng vẫn không thể cứu được tính mạng của bà ấy.”

Sau khi Cố Tịch Dao nghe thấy câu này, cơ thể lập tức mềm nhũn, ngã quỵ ra đất.

May mà Đường Thiên Trạch cách cô không xa, rất nhanh đã đến bên cạnh cô, đỡ cô đứng vững.

“Bác sĩ, anh nói lại lần nữa.” Lý Thâm dường như không có nghe rõ, lại hỏi một lần nữa.

“Ý của tôi là bà Lục Lộ đã qua đời rồi. Vẫn mong hai người bớt đau buồn.” Bác sĩ nói xong thì xoay người đi.

Anh ta đi chưa lâu, cửa phòng cấp cứu mở ra, hai y tá đẩy chiếc giường từ trong đi ra, trên giường bệnh đã được phủ một tấm vải trắng.

“Anh buông tôi ra.” Cố Tịch Dao dùng súc giãy thoát khỏi đôi tay của Đường Thiên Trạch, đi tới cản trước chiếc giường phẫu thuật.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2090


Chương 2090

“Mẹ…” Đối diện với chiếc giường trắng để thi thể Lục Lộ bị che lại, cô cuối cùng cũng không nhịn được, hét lên một tiếng xé rách trái tim, sau đó rơi nước mắt.

Lý Thâm cũng không nhịn được mà xoay người, lấy chiếc khăn tay của mình lau nước mắt bên khóe mi.

“Cô ơi, xin cô tránh ra, đừng cản trở công việc của chúng tôi.”

Nhưng lúc này Cố Tịch Dao đâu còn nghe lọt tai nói của người bên cạnh, cô bây giờ đã hoàn toàn chìm vào trong đau thương khi mẹ mất.

Lý Thâm đưa mắt nhìn Đường Thiên Trạch.

Đường Thiên Trạch gật đầu, đi đến trước mặt Cố Tịch Dao: “Cô Cố, mẹ cô đã mất rồi, vẫn mong đừng qua đau thương. Chúng ta sang một bên ngồi đã, đừng cản trở công việc của người ta.”

Nói xong, anh ta đưa ra kéo cánh tay của Cố Tịch Dao.

Nhưng Cố Tịch Dao lại không có nhúc nhích.

Cuối cùng, Đường Thiên Trạch cũng chỉ đành nhẫn tâm, cưỡng chế kéo Cố Tịch Dao rời khỏi chiếc giường phẫu thuật, sau đó nói với hai cô y tá: “Xin lỗi, mời hai người đi nhanh một chút.”

“Mẹ, đừng rời bỏ con, mẹ…” Cố Tịch Dao khóc lóc, dùng sức giãy giụa.

Cô muốn giữ mẹ lại, cho dù chỉ một lúc cũng được. Nhưng cô bây giờ lại không làm được.

Khoảnh khắc y tá đẩy thi thể của Lục Lộ biến mất, cô cũng vì đau thương quá độ mà ngất đi.

“Cô Cố, cô Cố!” Đường Thiên Trạch vội vàng đỡ lấy Cố Tịch Dao.

*

Khi Cố Tịch Dao mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình đã nằm trên giường, trên người đắp chiếc chăn.

Ở bên cạnh cô, một người đàn ông đang đứng ở đối diện cửa sổ.

***

Cố Tịch Dao liếc nhìn người đàn ông đứng trước cửa sổ.

Cô cảm thấy mắt có hơi mơ hồ, nhìn không rõ.

Đây có lẽ chính là nguyên nhân lo lắng quá độ, ảnh hưởng đến thị lực.

Cô dùng sức nhắm mắt lại, sau đó lại nhìn qua, mới coi như nhìn rõ người đàn ông đứng ở đó là Đường Thiên Trạch.

Anh sao lại ở đây?

Cố Tịch Dao lại quay đầu nhìn hoàn cảnh xung quanh, hoàn cảnh hình như rất giống với phòng bệnh của mẹ, hơn nữa còn có thể ngửi được một mùi thuốc nhàn nhạt.

Không phải là cô bây giờ đang ở trong bệnh viện chứ.

Vừa nghĩ đến bệnh viện thì lập tức nhớ đến mẹ.

Cô dùng sức ngượng người dậy.

“Cô tỉnh rồi, bây giờ cơ thể của cô còn chưa có hồi phục, nghỉ ngơi thêm lúc nữa đi.”

Cố Tịch Dao phát hiện âm thanh khẽ khàng vẫn bị Đường Thiên Trạch phát giác.

Anh nói rồi thì đi đến bên giường.

Cố Tịch Dao đã ngượng người dậy, muốn bước xuống. Biểu cảm của cô rõ ràng rất kiên định.

Cô phải đi gặp mẹ, chuyện tối qua cô chỉ cho rằng là một cơn ác mộng mà thôi.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2091


Chương 2091

“Này, Nguyên, cô muốn đi đâu?” Đường Thiên Trạch thấy cô có hơi khó nhọc đứng dậy, sau đó có hơi lảo đảo đi về phía cửa.

Anh vội vàng đưa tay đỡ lấy cô.

“Tôi, tôi phải đi gặp mẹ tôi, hôm nay tôi còn chưa đi thăm bà ấy. Bà ấy còn đang đợi tôi cùng bà ấy đi dạo.” Cố Tịch Dao nói rồi, bước chân lại trở nên càng nhanh hơn.

Đường Thiên Trạch kéo Cố Tịch Dao lại: “Nguyên, cô bây giờ phải bình tĩnh một chút, mẹ cô tối qua đã qua đời rồi. Cô đã không gặp được bà ấy nữa rồi.”

Cố Tịch Dao sau khi nghe thấy lời anh ta nói, ngoảnh đầu hằn học trừng mắt với Đường Thiên Trạch: “Anh nói linh tinh! Mẹ tôi sao có thể chết chứ, cơ thể của bà ấy ngày một tốt hơn, hai hôm trước tôi còn cùng bà ấy đi dạo. Bác sĩ nói rồi, bà ấy khôi phục rất tốt, mấy tháng nữa là có thể về nhà rồi.”

Nói rồi, cô dùng sức muốn giãy thoát khỏi cọng kìm của Đường Thiên Trạch.

Nhưng lần này anh ta lại không có buông tay cô ra, mà nắm cô càng chặt. Anh ta hiểu tâm trạng của cô lúc này.

“Tâm trạng của cô tôi có thể hiểu, nhưng cô như này không thể khiến mẹ cô sống lại được. Tôi nghĩ, bà ấy ở trên trời cũng không muốn nhìn thấy bộ dạng bây giờ của cô đâu. Hôm nay cô nơi nào cũng không thể đi, ở lại đây, cố gắng nghỉ ngơi. Tôi sẽ ở đây phụ trách chăm sóc cô.” Đường Thiên Trạch nói xong, xoay người đứng canh trước cửa phòng bệnh, không để cô có bất kỳ cơ hội đi ra ngoài.

“Đường Thiên Trạch! Anh có quyền và tư cách gì giam tôi ở đây. Anh như thế là vi phạm pháp luật đây có biết không hả.” Cố Tịch Dao đứng ở trước mặt Đường Thiên Trạch vừa phẫn nộ quát, vừa dùng sức muốn kéo anh ta ra.

Chỉ có điều bất luận cô dùng bao nhiêu sức, cũng vẫn không thể khiến Đường Thiên Trạch di chuyển một bước.

“Nguyên, cô đừng phí công vô ích nữa, tôi sẽ không rời khỏi đây nửa bước. Nếu như cô còn không nghe lời, vậy tôi cũng chỉ đành dùng thủ đoạn khác khiến cô ngủ một giấc vậy.” Đường Thiên Trạch nói xong, sắc mặt hơi thay đổi.

Nụ cười quen thuộc trước kia dành cho Cố Tịch Dao đã không thấy nữa, mà thay vào đó là gương mặt đanh lại, toát ra thái độ không cho phép kháng cự.

“Đường Thiên Trạch, tôi cầu xin anh đây, tôi chỉ muốn nhìn thấy mẹ tôi còn không thể sao. Anh để cho tôi ra ngoài đi, tôi…” Nhưng vẫn chưa đợi Cố Tịch Dao nói xong thì cảm thấy một trận hơi đau nhói, sau đó cảm thấy cơ thể có hơi mềm nhũn, hơn nữa đầu có chút choáng.

Đường Thiên Trạch lập tức đỡ lấy Cố Tịch Dao, ôm cô lên: “Nguyên, xin lỗi.”

***

Đường Thiên Trạch để Cố Tịch Dao nằm trên giường, sau đó đắp lại chăn.

Anh cúi đầu nhìn bộ dạng ngủ say của cô thì không khỏi thở dài.

Đau khổ mất đi mẹ, anh đâu phải chưa từng nếm thử. Năm đó anh ta nếu không phải vào tù thì đã gặp mặt mẹ lần cuối.

Đây cũng là tin tức anh ta từ sau khi được phóng thích mới biết được.

Mẹ của Đường Thiên Trạch biết con trai vào tù thì vội vàng từ nước ngoài bay trở về gặp con trai.

Nhưng trong lúc bay máy bay gặp nạn, kết quả người trong máy bay đều chết hết.

Loại đau khổ khi mất đi người thân đó là kiểu khó lòng ngôn ngữ biểu đạt được. Cho nên đối mặt với Cố Tịch Dao, anh ta thật sự rất khó đưa ra bất cứ lựa chọn nào.

Nhưng vì tốt cho cô, cũng là dặn dò của Lý Thâm. Nếu như cô không muốn nghỉ ngơi, có thể dùng một vài thủ đoạn thích hợp.
 
Cô Vợ Bướng Bỉnh Mua Một Tặng Hai
Chương 2092


Chương 2092

Mà thủ đoạn này chính là cho cô thuốc an thần, nói chính xác là tiêm cho cô một mũi.

*

Cao ốc của Bắc Minh Thị, Bắc Minh Quân vừa đi vào văn phòng, chỉ thấy Hình Uy đã chỉnh lý tất cả văn kiện cần thiết của một ngày cho anh.

Nhìn chỗ ngồi của Bắc Minh Quân, trống không.

Từ lúc các con cùng Bắc Minh Đông ra ngoài chơi, nửa tháng nay cô đi làm chưa từng đi muộn.

Hôm nay cô đi muộn rồi, có lẽ đã xảy ra vài tình huống gì rồi.

“Ông chủ.” Hình Uy cúi đầu chỉnh lý xong văn kiện thì ngẩng đầu nhìn thấy Bắc Minh Quân đi vào.

“Ông chủ, tôi vừa mới nhận được tin tức của bệnh viện, mẹ của cô Cố đã đột ngột qua đời vào tối qua. Tôi nghĩ, cô Cố hôm nay sẽ không đến, chắc đã đến bệnh viện rồi.”

Bắc Minh Quân bỗng ngây ra

Lông mày của anh hơi nhíu lại, tin tức này thật sự quá bất ngờ.

Tình trạng sức khỏe và trạng thái tinh thần của bà ấy không phải đã tốt lên rất nhiều rồi sai, sao lại xảy ra chuyện như này.

Có điều anh vẫn duy trì sự bình tĩnh, lại nhìn vào chỗ ngồi của Cố Tịch Dao.

“Cậu sáng nay không cần làm gì cả, đến bệnh viện tìm hiểu tình hình đi. Nếu như gặp được Tịch Dao thì nói với cô ấy có yêu cầu gì thì cứ nói, bên phía chúng ta sẽ toàn lực giúp đỡ cô ấy.”

Bắc Minh Quân Quân nói xong thì cúi đầu nhìn đồng hồ: “Tôi và Mạc Cẩm Thành đã hẹn nhau bàn công việc, chiều tôi sẽ đến bệnh viện xem tình hình.”

Hình Uy gật đầu: “Được ông chủ, tôi bây giờ qua đó ngay.”

*

Khách sạn Daredevil Empire, phòng tổng thống.

“Cậu đến rồi.” Mạc Cẩm Thành mở cửa, thấy Bắc Minh Quân đang đứng ở cửa, mỉm cười để anh đi vào.

Bắc Minh Quân đi vào trong, mau chóng quét mắt mấy căn phòng khác, Dư Như Khiết không có ở trong phòng.

Mạc Cẩm Thành đóng cửa phòng lại, mang theo nụ cười đi theo đằng sau anh: “Mẹ cậu bà ấy biết chúng ta có việc cần bàn bạc cho nên xuống lầu đi dạo rồi. Cậu tìm chỗ tùy ý ngồi đi.”

*

“Aiya, cậu xem thử giờ này trôi qua thật nhanh. Bất tri bất giác đã hết buổi sáng. Trưa cậu cũng đừng trở về. Cùng chúng tôi đi ăn gì đó.” Mạc Cẩm Thành đang nói đến đây, cửa phòng mở ra, Dư Như Khiết từ bên ngoài đi vào.

Mạc Cẩm Thanh xoay người: “Em về đúng lúc, anh vừa mời Quân cùng chúng ta đi ăn trưa.”

Dư Như Khiết thấy con trai đến rồi, cũng rất vui mừng: “Quân con đến rồi.”

Bắc Minh Quân thấy mẹ trở về rồi, tuy cái gì cũng không nói, nhưng vẫn gật đầu với bà ta, coi như chào hỏi.

Mạc Cẩm Thành gọi điện cho tiền sảnh của khách sạn, rất nhanh bọn họ đã chuẩn bị bữa trưa thịnh soạn đưa đến chỗ của Mạc Cẩm Thành.

“Nào nào nào… Mọi người đều là người của mình, không cần khách khí.”

***
 
Back
Top Bottom