Ngôn Tình Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 160: Ăn Nhiều Một Chút


**********
Bữa tiệc liên hoan của gia tộc lớn thật sự là cực kỳ bức bối ngột ngạt.

Hạ An Nhiên có chút hối hận, lẽ ra trước khi đến cô nên ăn trước chút gì đó.

Nhìn những người khác trên bàn, ăn đồ ăn đều vô cùng nhã nhặn, cô chỉ có thể lặng lẽ ăn thức ăn đang bày phía trước mặt.

Chỉ có điều đáng thương chính là, những món trước mặt cô đều là những món cô không thích ăn.

Đặc biệt là món cá sóc, nhìn thôi cũng đã thấy buồn nôn rồi.

Ánh mắt Hạ An Nhiên như có như không nhìn về món sườn xào chua ngọt cách đó không xa...!

Món ăn đó nhìn có vẻ chua ngọt rất vừa miệng, nhất định sẽ rất ngon.Lãng Mạc nhìn dáng vẻ của con mèo hoang nhỏ, lập tức hiểu được tâm tư của cô.

Gắp một miếng sườn cho Hạ An Nhiên.

Hạ An Nhiên có chút ngạc nhiên, không nghĩ tới loại đàn ông như Lăng Mặc còn biết gắp đồ ăn cho cô?
Trong lòng vừa có chút rung động, Lăng Mặc lại gần tai cô, nhỏ giọng nói, “Ở bên ngoài thì ăn nhiều một chút."
Vẻ mặt Hạ An Nhiên không hiểu nhìn anh.

Lăng Mặc nhẫn nại giải thích, “Ăn no rồi, về nhà sẽ không đói.”
Hạ An Nhiên: “
Tên điên này thật sự là keo kiệt không có mức độ mà.

Nhịn không được hỏi lại một câu, “ Có cần tôi đóng gói mang về không?"Hơi thở ấm áp của Lăng Mặc phun vào tai cô, giọng nói từ tính và khàn nhỏ, " Phu nhân muốn có thì tự nhiên sẽ được thôi.”
Hạ An Nhiên
Cô không muốn chút nào
Cô chính là muốn phá hoại gây tổn thất cho biệt thự kiểu tây, ăn sạch gia sản của tên điên này!
Lê Văn Tĩnh nhìn Lăng Mặc từ trước đến nay luôn sạch sẽ, không dùng đũa chung với ai bao nhưng lại gắp thức ăn cho Hạ An Nhiên bằng đũa của mình, có chút bất ngờ.

Sau đó, lại nhìn thấy Lăng Mặc cúi đầu nói nhỏ với Hạ An Nhiên.

Nhẹ nhàng cười một tiếng, “ Lăng Mặc bắt đầu biếtquan tâm người khác rồi!”

Lý Nhân nhìn chằm chằm một lúc khuôn mặt kinh ngạc của Hạ An Nhiên, trực tiếp nhận công lao về mình, “ con mắt tinh tường của tôi tất nhiên không có vấn đề.”
Giọng nói Lăng Mặc lạnh lẽo, “ Lúc đầu là dựa theo bát tự để cô ấy xung hỉ cho tôi, có quan hệ gì đến người bên cạnh sao?”
Mí mắt Lý Nhân tức giận giật giật mấy cái, khó chịu đến sắp thổ huyết luôn rồi.

Ban đầu là muốn lấy Hạ An Nhiên ra để làm khó dễ để xỉ nhục Lăng Mặc, không có nghĩ đến là tự mình lấy đá đập chân mình.

Bác hai Lăng Minh Hải quan tâm nhìn Lăng Mặc, “ Lâu như vậy không đến tập đoàn, đã thích ứng lại chưa?"
Giọng nói Lăng Mặc sắc lạnh, “ Nửa năm nay tập đoàn không có thay đổi gì, không có gì là không quen cả."Ánh mắt lạnh lẽo quét một vòng, “ Có điều, trong nửa năm nay tập đoàn không đi đến bước phá sản, các bác cũng đã vất vả rồi.”
Lời này cũng có chút động cơ.

Đế quốc thương mại như Tập đoàn Lăng thị nếu không có một bước tiến mới thì chính là một bước lùi cực lớn.

Lăng Minh Hải mang theo nụ cười, không biến sắc đẩy trách nhiệm, “ Tập đoàn Lăng thị trong nước chủ yếu là do anh cả tận tâm gánh vác, bác ra nước ngoài, chủ yếu mở rộng thị trường nước ngoài thôi.”
Lăng Mặc không chút khách sáo chỉ trích, Bác ra nước ngoài lâu như vậy, tôi cũng không thấy có sự tiến triển tốt nào, đến bây giờ cũng vẫn là chưa chiếm được thị trường?
Sau đó...Hai người Lăng Minh Hải và Lăng Minh Trí bắt đầu tranh luận.

Rất rõ ràng, kĩ năng nói chuyện khôn khéo của Lăng Minh Hải cao hơn một chút, Lăng Minh Trí thật thà chất phác chỉ có thể bị áp chế.

Hạ An Nhiên không thay đổi sắc mặt nhìn Lăng Mặc một cái.

Lúc này kẻ đầu têu đang nho nhã ăn thức ăn, còn không quên gắp thức ăn cho cô.

Nhưng Hạ An Nhiên nhìn trong bát chất đầy cá viên, miếng thịt cá, cả thái lát, nhịn không được nhỏ giọng oán trách, “ tôi không muốn ăn cá, tôi muốn ăn thịt”
Lăng Mặc nhìn con mèo hoang nhỏ một cái, “ Cô 66 không phải là mèo à?”
Hạ An Nhiên: “...!
Anh mới là mèo, cả nhà anh đều là mèo!.
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 161: Nên Đổi Người Rồi


**********
Lăng lão phu nhân nhìn động tĩnh ở trên bàn, thu hồi ánh mắt.

Sau khi dư quang liếc nhìn Hạ An Nhiên một cái liền gõ xuống bàn.

Trực tiếp nói với Lăng Minh Hải và Lăng Minh Trí, Bây giờ là thời gian ăn tối, chuyện công ty để sau khi ăn xong các con hẵng nói.”
Ảnh mắt rơi xuống người Lăng Mặc, ý vị sâu xa quở trách.

Còn có Mặc Nhi, ta biết con muốn làm việc, cũng không ngăn cản con, nhưng con cũng phải có chừng mực, đừng có bất cứ việc gì cũng muốn làm, cũng muốn nhúng tay vào, sức khỏe của con không giống trước đây, nhớ kĩ phải biết dừng đúng lúc.”
Lăng Mặc nâng mắt, Con làm việc tự có chừng mực.” tiếp theo đó lại thờ ơ mở miệng hỏi, “ Má Liễu vẫn khỏe chứ ạ? Còn chút hơi thở tàn không?”Sắc mặt Lăng lão phu nhân sa sầm.

Không nghĩ đến, Lãng Mặc đột nhiên sẽ nhắc tới chuyện này.

Lăng Mặc vừa khoan thai gắp một miếng gà vắt chanh cho Hạ An Nhiên vừa chậm rãi mở miệng.

* Cả đời này của bà đều chịu khó vì Lăng gia mà tần tảo lo lắng, bây giờ tuổi tác đã cao, trước đây còn có Mả Liễu ở bên cạnh giúp đỡ, còn có thể miễn cưỡng ứng phó.

Nhưng bây giờ má Liễu vẫn luôn làm sai chuyện, phạm trên phạm dưới, đã không còn là người có thể tiếp tục tín nhiệm được nữa, bây giờ Lăng trạch vẫn là cần có một nữ chủ nhân mới rồi.”
Lăng lão phu nhân nghẹt thở.

Bà mới quở trách Lăng Mặc một câu, Lăng Mặc liền không khách sáo trả lại gấp đôi.

Lăng lão phu nhân đè nén cảm xúc, “ Bộ xương giànày của ta, vẫn có thể chống đỡ được vài năm nữa.”
Chính là sợ bà lực bất tòng tâm.” Nhìn con mèo hoang nhỏ đang ngoan ngoãn ăn, lạnh nhạt nói,” Bây giờ An Nhiên đang rảnh rỗi, việc trong nhà cử giao cho cô ấy làm đi.”
Hạ An Nhiên vốn đang ăn gà vắt chanh, suýt nữa thì phun cơm ra ngoài.

Ngẩng đầu mơ hồ nhìn Lăng Mặc.

Tại sao anh ta giao chiến với Lăng lão phu nhân còn kéo cô vào làm gì?
Cô trêu ai trọc ai cơ chứ!
Còn những người khác trên bàn ăn, cũng đều bị lời của Lăng Mặc ép xuống, kinh ngạc thi nhau nhìn về phía Lăng Mặc.

Biểu hiện thái độ cảm xúc của Lí Nhân càng trực tiếp hơn, mở miệng liền không vui phản bác Lăng Mặc, Chuyện trong nhà cũng không dễ quản lí như vậy, trước đây vẫn luôn do lão phu nhân phụ trách, cháu để cho một người mới gả vào nhà quản lí thì có phải có chút qua loa không?"
Tuy nữ chủ nhân của Lăng trạch, nhìn có vẻ chỉ là quản lí hậu trạch.

Nhưng bên trong còn liên quan đến nhiều quan hệ lợi ích.

Đội bảo vệ, phòng giam...những nền móng của Lăng gia vẫn luôn nằm trong tay của nữ chủ nhân Lăng gia.

Có thể nói, chủ nhân của Lăng gia là quản lí Tập đoàn Lăng thị.

Nữ chủ nhân của Lăng gia thì quản lí hết tất cả mọi việc trong nhà.

Ai mà không thèm muốn phần quyền lợi trong hậu trạch chứ?
Lí do của Lăng Mặc vô cùng đầy đủ, “ Nữ chủ nhân của Lăng gia xưa nay đều là vợ của gia chủ, vợ củatôi sao lại không thể tiếp quản?”
Lăng Mặc bấy giờ là gia chủ.

Hạ An Nhiên không phải chính là vợ của gia chủ sao.

Lăng Mặc sâu xa nhìn Lăng lão phu nhân.

* Người vợ này của con không phải là do bà tìm thầy xem bát tự để định sao, con cũng là bởi vì quan hệ của cô tỉnh lại, bát tự của cô ấy không tệ, nhất định cũng có lợi đến Lăng gia...!Hơn nữa, vợ của gia chủ tiếp quản việc nhà, cũng là quy củ mà tổ tiên truyền lại, lão phu nhân, bà cũng chính là người coi trọng quy tắc.”
Lăng lão phu nhân năm đó có thể đứng vững ở Lăng trạch cũng là bởi vì bà vẫn luôn duy trì quy tắc của Lăng gia.

Lăng Mặc lấy cái này để ép xuống làm bà một câu cũng không thể nói ra.

Chính vào lúc mọi người đang trầm mặc, Lăng MinhHải nở nụ cười nói, “ Mẹ á, nếu Lăng Mặc có lông hiếu thuận để cháu dầu gánh vác cùng mẹ con cảm thấy cũng tốt, mẹ cũng đã cực nhọc nửa đời người rồi, cũng nên sống yên vui hưởng phúc rồi.
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 162: Nữ Chủ Nhân Lăng Gia


**********
Lê Văn Tình thấy chồng mình ủng hộ cũng gặt đầu theo.

Đúng vậy, người trẻ có thể sẽ cang ham hở tiền lên hơn, cũng nên để An Nhiên rèn luyện đến."
LÝ Nhan không ngờ rằng Nhị phòng sẽ ủng hộ Lăng Mặc như vậy.

Có điều nghĩ lại một chút, liền lập tức hiểu ra được.

Cả nhà này không biết ngại, muốn thông qua chiêu này để biểu đạt lòng trung thành với Lăng Mặc.

Lí Nhân cũng lập tức nói, “ An Nhiên tốt nghiệp từ trường đại học danh giá nhất Trung Quốc, con tin cháu dâu có năng lực tiếp quản.”
Sau đó, kéo lấy cánh tay của chồng mình, đưa cho ông ta một ánh mắt
Lăng Minh Trí chậm nửa nhịp cũng hiểu được, chất phác gật đầu, “ Tuy rằng trước đây đều là do mẹ quản lí nhà cửa, nhưng hiện giờ là cũng cần một khuôn mặtmoi.

Lãng Mặc nhin Đại phong và Nhị phòng bày tỏ thái độ, cũng không chút bất ngờ.

Về mặt bình tĩnh lạnh nhạt nhìn Lăng lão phu nhân, Mọi người đều đồng ý với đề nghị của con."
Sau đó nhìn con mèo hoang nhỏ đang ngơ ngác.

* Sau này em phải cố gắng cho tốt, chuyên tâm tiếp quân sự vụ của Lăng trạch.

Hạ An Nhiên..

Đột nhiên lúc này.

Hạ An Nhiên trở thành nữ chủ nhân tiếp quản Lăng gia?
Hạ An Nhiên lờ mờ đoán được ý đồ của Lăng Mặc, lập tức ngoan ngoãn ra nụ cười, cười ôn nhu với tất cả mọi người đang có mặt ở đây.

* Nếu mọi người đã tin tưởng cháu như vậy, cháu nhất định sẽ cố gắng làm tốt.” lại nhìn về phía lão phunhân, “ Sau này có gì không hiểu, có lẽ sẽ làm phiền lão phu nhân chỉ dạy thêm ạ."
Lăng lão phu nhân vẫn là người trải qua nhiều sóng gió.

Đối mặt với tình huống hiện tại, vẫn có thể khống chế cảm xúc, nén giọng nói, “ Ta nhất định sẽ nhắc nhở con!"
Sau khi nói xong những lời này, nhẹ nhàng đỡ trán, Ta có chút mệt, các con ăn đi.”
Sau đó đứng dậy khỏi ghế gia chủ.

Lăng Mặc nhìn lão phu nhân rời đi, nhìn con mèo hoang nhỏ một cái, “ Ăn no chưa?”

Thực ra bụng Hạ An Nhiên vẫn hơi đói.

Nhưng trải qua một trận náo loạn của Lăng Mặc, nơi này còn có thể là địa điểm ăn nữa sao?
Không nhìn thấy mọi người có mặt đều đang nhìn côsao?
Hạ An Nhiên nữ chủ nhân mới ra lò của Lăng gia có chút kinh hãi, chỉ có thể nói, “ăn no rồi."
Lăng Mặc đứng dậy, “ Vậy quay về thôi!"
Dẫn theo Hạ An Nhiên rời khỏi nhà chính.

Lăng Minh Trí cũng không ăn nổi nữa, nhìn vợ với con một cái, “ chúng ta cũng đi thôi.”
Cuối cùng, trên bàn cũng chỉ còn lại người của Nhị phòng.

Lăng Minh Hải nhìn vợ và con gái một cái, “ Hôm nay có chút đói, tôi sẽ ăn nhiều một chút.”
Lê Văn Tĩnh gật đầu, “Ừ, tôi ăn cùng ông.”
Tâm tình Lăng Tư vô cùng kém, còn không thể hiểu nổi, “ bố mẹ, sao hai người có thể để đứa con gái đó 66 tiếp quản việc nhà chứ, cô ta là cái thá gì, dựa vào đâu chứ?”Lăng Minh Hải nhã nhặn cười lạnh nhạt, “ Dựa vào cô ta là chị dâu con.”
Lăng Tư nhìn bố có thái độ này, có chút tức giận, kéo lấy cảnh tay mẹ, “ Mẹ à, người tiếp quản việc nhà cũng nên là mẹ chứ!"
Lê Văn Tĩnh nghe lời của con gái, nhẹ nhàng lắc đầu, Loại chuyện này chúng ta không tranh giành, con đó, ăn cơm cho tốt đi, đừng nghĩ những thứ linh tinh nữa!”

Lăng Tư đâu thể tiếp tục ăn được nữa chứ.

Cô ta vốn luôn muốn tính kể con tiểu tiện nhân ấy, nhưng không thể ngờ rằng đối phương không chỉ là vợ của Lăng Mặc, bây giờ lắc mình một cái, trở thành nữ chủ nhân của Lăng gia rồi.

Sau này không phải sẽ luôn bị con tiểu tiện nhân này đè lên đầu của cô ta sao?
Chính vào lúc Lăng Tư đang tức giận, Lê Văn Tĩnhthan thở một câu, “ Có điều, Lăng Mặc cũng làm người ta thương xót, chỉ còn lại thời gian không đến 2 tháng.”
Lăng Tư nghe thấy lời này, ánh mắt phát sáng.

Đúng vậy, con tiểu tiện nhân đáng chết đó, nhiều nhất cũng chỉ vui vẻ được 2 tháng.

Đợi đến khi Lăng Mặc chết, cô ta còn có tư cách gì làm nữ chủ nhân Lăng gia?
Đến lúc đó, nhìn xem cô ta chỉnh đốn con tiểu tiện nhân đỏ thế nào!.
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 163: Con Mèo Hoang Nhỏ Đang Đau Lòng Vì Anh


Cả nhà Đại phòng đi ra khỏi nhà chính.

Lí Nhân tức giận nói, " Cả nhà nhị phòng thật là không cần mặt mũi không biết xấu hổ, chính là muốn nịnh bợ Lăng Mặc, cũng may tôi phản ứng nhanh, như này Lăng Mặc cũng có chút lợi, chúng ta cũng có thể giúp đỡ, chắc cũng không trắng trợn trực tiếp hợp lại mưu đồ tỉnh kế với Nhị phòng.”
Lăng Minh Trí hừ giọng đáp, “ Tâm tư của nhị đệ cũng rõ ràng, bây giờ thể hiện thái độ thân thiết với Lăng Mặc, để sau khi Lăng Mặc chết có thể thuận lợi thu phục đám người Triệu Văn Uyên.”
Lí Nhân “ Thật sự là quá nham hiểm!”
Lăng Minh Trí: “ Nó (em trai) cũng không phải mới một ngày như vậy, tôi cũng đã quen rồi.”
Lí Nhân nhìn chồng của mình, trách mắng nói, “ Anh 66 sau này cũng thông minh lên một chút, đừng để bị nólừa gạt nữa."
Lăng Minh Trí chất phác gật đầu, " Tôi sau này sẽ chủ ý hơn."
Lăng Lãm đứng ở một bên nghe bố mẹ nói chuyện, trong lòng nói dm dm dm mấy lần.

Nếu như bọn họ không giải thích rõ ràng thì cậu cũng không biết được bên trong còn có nhiều ẩn tình như vậy.

Thế giới thật sự là quá nguy hiểm rồi.

Lăng Mặc nguy hiểm.

Nhị Phòng cũng nham hiểm thâm độc.

Lăng Lãm vỗ ngực vài cái, đột nhiên lại nghĩ đến chị dâu đó, dường như hiểu được gìđó, “ Mẹ à, mẹ tìm " một người con gái ưu tú như vậy cho Lăng Mặc cũng là để nịnh bợ Lăng Mặc, để anh ta nghiêng về phía chúng ta sao?”Lí Nhân nhìn con trai mình, não của nó sao lại giống lào chống của mình thể không biết?
Đặc biệt đần độn
Ảnh mắt Lí Nhân nhìn về hướng biệt thự kiểu tây, sắc mặt bắt đầu trầm lặng.

Chồng và con trai mình đều không dựa vào được, chỉ có thể để bà ta tự làm vậy!
Lăng lão phu nhân quay trở lại phòng, sắc mặt vô cùng khó coi.

Vốn dĩ bữa ăn liên hoan hôm nay chính là muốn cảnh cáo Lăng Mặc một chút, có một số thứ không thể nhúng tay vào.

Nhưng không ngờ được rằng, cuối cùng ngược lại lại là chính mình bị làm khó.Hiện nay đại phòng và nhị phòng đều muốn có nhân mạch trong tay Lăng Mặc.

Bọn nó tự nhiên không dám đắc tội Lăng Mặc, nếu không trong trận chiến tranh giành Tập đoàn Lãng thị chắc chắn sẽ không chiếm được lợi.

Vẻ mặt Lăng lão phu nhân phức tạp, “ thật là đã đánh " giả thấp đứa cháu trai ngoan này của ta rồi, đến ta mà cũng bị tinh kể.”
Sau khi Hạ An Nhiên đi theo Lăng Mặc ra ngoài, cảm xúc rối bời.

“Năng lực của tôi như nào, anh còn không rõ hay sao, tại sao lại để tôi tiếp quản loại công việc này.” * Lăng gia nguy hiểm như vậy, anh còn giành quyền tiếp quản việc nhà cho tôi, đây không phải là đẩy tôi vào hố lửa sao?”Anh chính là không muốn tôi sống nhàn nhã đúng không?"
Sau khi con mèo hoang nhỏ oán giận một hồi, Lăng Mặc đột nhiên dừng bước chân lại, trong ánh mắt sâu thẳm, cảm xúc vô cùng mãnh liệt nhìn cô.

Tôi cũng muốn thuận lợi trải qua quãng thời gian cuối của cuộc đời, nhưng nội bộ Lăng gia có không ít người đều hy vọng tôi có thể hai tay buông xuôi.” Trong giọng nói mang theo cô đơn và bất lực, giao chuyện sau khi tôi chết đi cho cô.” tôi
Hạ An Nhiên đối diện với vẻ cô đơn lạnh lẽo của Lăng Mặc, cảm xúc oán trách ban đầu phút chốc tiêu tan, chỉ còn lại đau lòng không thể giải thích được.

Rõ ràng mạng của anh ấy còn có không đến thời gian 2 tháng nữa, vậy mà đám người xấu xa kia còn muốn xuống tay với anh ấy.Khuôn mặt lập tức nghiêm túc bảo đảm, " Tuy rằng tôi không biết cái gì, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ anh làm một số việc
Trong đôi mắt cô đơn của Lãng Mặc xoẹt qua tia vui sướng.

Con mèo hoang nhỏ lại đang thương xót anh!
Chỉ là, nhìn dáng vẻ dễ bị lừa gạt của con mèo hoang nhỏ như vậy, vẫn là có chút lo lắng.

Sau này anh vẫn nên đem con mèo ngốc này nhất chặt bên người thì hơn, để tránh bị người khác hãm hai.

Lăng Mặc sở đầu Hạ An Nhiên, “ có điều, cô cũng không cần lo lắng, tôi sẽ tìm người giúp đỡ cô.”
Hạ An Nhiên thở ra một hơi.

Lăng Mặc là biết cô không có năng lực tiếp quản việc nhà, tìm người đến giúp đỡ, cũng là hợp lý.Hạ An Nhiên gật đầu đảm bảo, " yên tâm đi, tôi nhất định sẽ phối hợp
Không chút cảnh giác, trong vô thức, cô đã bị con sói đói từng bước dẫn dụ vào vùng cấm riêng tư của anh....
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 164: Kích Thích Này Có Đủ Lớn Không


**********
Quay trở lại phòng.

Sau khi Hạ An Nhiên tắm xong liền lười biếng nằm ở trên giường.

Chỉ là, nằm mãi nằm mãi, tự nhiên nhận thức được có chỗ nào đó không đúng.

Rõ ràng lúc ban đầu là tên điên kia đẩy cô vào hố lửa làm nữ chủ nhân Lăng gia gì đó, nhưng tại sao đến cuối cùng cô còn đồng cảm với anh ta?
Giật mình từ trên giường đứng dậy, lạnh mặt, trực tiếp chạy vào gõ cửa nhà vệ sinh, tức giận chất vấn.

“ Lăng Mặc tên khốn nạn nhà anh, lúc nãy anh cố ý lừa tôi đồng cảm đúng không?”
Vốn dĩ cô thương xót Lăng Mặc, quyết định làm hậu thuẫn kiên cường cho tên đáng thương này.

Nhưng bây giờ bình tĩnh suy nghĩ kĩ lại...Tên điền này là một người kiên cường, tự tồn như thế, sao có thể ở trước mặt cô lộ vẻ “ thê lương cô đơn?
Hoàn toàn là giả vời
Chính là để giành lấy sự đồng cảm của cô, để cô giúp anh chia sẻ hòa lực, để cô và anh cũng trở thành mục tiêu công kích của Lăng gia.

Tên điền này cũng quá khổn nạn rồi
Nhưng bị kịch là cô lại có thể bị lừa gạt.

Bây giờ đầu óc Hạ An Nhiên đã khôi phục lại, sau khi nghĩ thông liền đi đến gõ cửa nhà vệ sinh tính sổ.

Nhưng gõ được một lúc, Lăng Mặc căn bản cũng không ra mở cửa.

Hạ An Nhiên tức giận, dáng vẻ mềm mại đáng yêu trách mắng, “ anh có bản lĩnh lừa tôi, sao không có bản lĩnh mở cửa thế.”Chính vào lúc câu nói kêu gào của Hạ An Nhiên rơi xuống, cảnh của nhà vệ sinh mở ra.

Mái tóc Lăng Mặc ướt át, eo chỉ quấn mỗi cái khăn tắm, nửa thân trên lộ ra đường nét không giấu điểm xuất hiện trước mắt cô.

Hạ An Nhiên bị một màn trước mặt này làm cho ngư ngác tại chỗ.

Một giây sau...!
Hạ An Nhiên vẫn chưa hoàn lại hồn thì cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người bị Lăng Mặc bế lên.

Hạ An Nhiên không nhịn được vùng vẫy kêu lên.

“ Anh muốn làm gì!”

Thả tôi ra!” “Đừng đụng vào tôi!”Trong tiếng kinh hồ, Hạ An Nhiên bị ngã xuống giường.

Gương mặt điển trai với những đường nét sắc sảo của Lăng Mặc, không biết từ lúc nào, được bao phủ một tầng u ám sâu xa.

Hạ An Nhiên nhìn thấy, có chút hoảng loạn không thể giải thích, nhịn không được không ngừng lùi lại phía sau.

Nhưng càng lùi lại, không chú ý tới lùi đến mép giường.

Cả người mất thăng bằng, sắp ngã xuống đất.

Lăng Mặc nhanh tay nhanh mắt giữ cô lại, tiếp đó lật mình một cái đem cô ép ở dưới thận.

Đôi mắt đen của Hạ An Nhiên và ánh mắt kìm nén của Lăng Mặc nhìn nhau...Vô thức nuốt nước bọt, vẻ mặt vô cùng hoảng hốt, làm gì còn chút dáng vẻ kiêu ngạo vừa nãy?
Ngón tay thon dài của Lăng Mặc, v**t v* đôi môi đỏ hồng của cô, “ Vừa nãy cô muốn nói gì với tôi?"
Hạ An Nhiên bị ép chặt, đầu óc trống rỗng, đâu còn nhớ được vừa nãy mình muốn nói cái gì?
Lăng Mặc nhìn con mèo hoang nhỏ mãi không nói lên lời, lại nhắc nhở mờ ám, “ Có phải là cô đã quên một việc quan trọng rồi không?”
Khuôn mặt Hạ An Nhiên ngơ ngác, cái gì à?" tôi, tôi quên

Lăng Mặc lại gần tai cô, khàn giọng nói nhỏ mang theo hơi ấm, “ k*ch th*ch của ngày hôm nay đâu?”
Hạ An Nhiên:
k*ch th*ch của ngày hôm nay, thật sự là vẫn chưa có.Ánh mắt Lăng Mặc sâu thẳm, trong giọng nói mang theo khiêu khích, “ nếu như không thể gây cho tôi một sự k*ch th*ch sâu sắc, tôi chắc chắn lại phải nghi ngờ năng lực của cô rồi."
Hạ An Nhiên vốn còn muốn dựa theo chiêu thức trong truyện “ Bí mật không thể nói ra của tổng tài bá đạo cùng cô vợ xinh đẹp".

Nhưng bị câu nói vô cùng ghét bỏ và khiêu khích của Lăng Mặc kích động, lập tức dấy lên tinh thần không chịu nhận thua.

Ha ha ha, muốn có một sự k*ch th*ch khó quên đúng không?
Thật sự cho rằng cô không có sao?
Thế là một giây sau, tay Hạ An Nhiên sờ xuống người Lăng Mặc.

Dùng sức một chút, đem khăn tắm của Lăng Mặc mở ra.Sau đó, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ đắc ý, khiêu khích nói, * k*ch th*ch này đủ lớn chưa.
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 165: Luôn Bị Lọt Hỗ


**********
Lúc này, hơi thở của Lăng Mặc đột nhiên như ngừng lại.

Cho dù sau nhiều năm nay anh luôn tự chủ bình tĩnh, giờ phút này cổ họng vẫn hơi thắt lại, d*c v*ng cuộn trào lên xuống trong tiềm thức, từ đáy mắt bộc phát ra một tia sáng đen sâu thẳm, nhìn chằm chằm Hạ An Nhiên như muốn thiêu đốt.

Hạ An Nhiên ban đầu có chút kích động, muốn tỏ ra vui vẻ một chút.

Dù không có con cũng có thể k*ch th*ch tên b*nh h**n điên cuồng, nhưng khi chạm vào ánh mắt đen tối của Lăng Mặc, trái tim cô thắt lại không thể giải thích được.

Ánh mắt kích động nhảy nhảy vài cái, lông mi cong vút khẽ động, yếu ớt hỏi: "Tôi còn chưa đủ k*ch th*ch sao?"
Ánh mắt Lăng Mặc càng lúc càng sâu, có chút lạnhlung
Hạ An Nhiên đột nhiên nhận ra mình không đủ k*ch th*ch, mà là quá k*ch th*ch.

Muốn khóc.

Cô ấy đã quên mất minh là ai khi trong thời gian gần đây cô đã quá vui vẻ và hòa nhập với Làng Mặc.

Có đã thực sự đã cởi bỏ chiếc khăn tắm của Lăng Mặc đề bản thân anh tr*n tr**ng như nhộng.

Điều này có thể không phải là k*ch th*ch.

Trong mắt một kẻ b*nh h**n, đây hẳn là hành vi quấy rồi t*nh d*c.

Hạ An Nhiên đột nhiên muốn quay lại vài phút trước và tự bóp cổ kẻ không biết mình là ai.

Ngay cả khi cô muốn k*ch th*ch tên điên này, cô không thể làm điều đó.

Cái này chính là cho rằng cô chết chưa đủ nhanh.Hơn nữa, nhìn bộ dạng tên điên lúc này, hình như là có biểu hiện tức giận?
Hạ An Nhiên càng hoảng sợ, đôi mắt lưỡi liềm ngắn nước lóe lên, "Thực xin lỗi...!Tôi, tôi không cố ý.

Nhưng sau khi xin lỗi, Lăng Mặc vẫn không nói, vẫn nhìn Hạ An Nhiên chằm chằm
Hạ An Nhiên càng thêm hoảng sợ, trong đầu cô hiện lên hình ảnh cô bị một phát súng phá hủy, hoặc là hình ảnh cô bị treo cổ dưới gốc cây Tây Môn.

Mà người đang bị kích động thì nói chuyện chẳng dùng não, giọng khẩn cần nói thêm "Tôi không còn quan tâm đến việc anh cố tình đưa tôi lên vị trí nữ chủ nhân của Lăng gia, tôi sẽ ngoan ngoãn phối hợp với anh để thu hút hỏa lực, cũng sẽ không bao giờ có phàn nàn......!Lần này anh hãy bao dung, tha cho cái mạng nhỏ này của tôi
Lăng Mặc nhìn con mèo hoang nhỏ đang run rẩy làm người ta muốn nhéo thật mạnh.Chỉ là...!Lăng Mặc thật sự không ngờ con mèo nhỏ lại dạn dĩ như vậy, tưởng rằng cô chỉ biết đến một số chiêu trong truyện tranh mà thôi
Không ngờ tới chuyện con mèo hoang nhỏ bị kích động, vì “cửu mạng” cái gì cũng đồng ý làm
Vốn dĩ anh giả vờ “cô đơn”, chỉ cố ý trêu chọc con mèo hoang nhỏ, nhưng anh không nghĩ rằng con mèo hoang nhỏ đó thực sự cảm thấy có lỗi với anh nên muốn chăm sóc gia đình của anh.

Nhưng Lăng Mặc cũng biết rằng sau khi con mèo hoang nhỏ bình tĩnh trở lại, nhìn lại mọi chuyện nhất định sẽ dựng tóc gáy
Vừa rồi còn kiêu ngạo như vậy, chẳng phải cô muốn tìm anh để tính sổ sao?
Ngàn lần Lăng Mặc không nghĩ tới chuyện "giật khăn tắm", hơn nữa con mèo hoang vì chuyện nhỏ này mà trở nên lúng túng.Như thế sẽ giúp anh có lí do thoái thác việc đã lừa con mèo hoang nhỏ.

Lăng Mặc vươn tay bóp má cô, chậm rãi cúi xuống, bên tại con mèo hoang nhỏ nhẹ thì thào nói: "Vậy thì hôm sau, tôi sẽ làm phiền cô, làm bà chủ của Lăng gia, và giúp tôi đã thu hút hỏa lực.

"
Hạ An Nhiên cố nén ra một nụ cười, "...!Được"
Nhìn đi nhìn đi! Tên điên này ngay từ đầu đã tính toán với cô rồi.

Anh ấy muốn sống thọ và chết tại nhà, liền nhất định phải lôi kéo cô làm tấm đệm lưng
Khóc! Cô thật sự rất đáng thương, vẫn là bị người khác lừa.

Sau khi lòng Hạ An Nhiên tắc nghẽn, cô chỉ có thể tiếp nhận hiện thực này, bất đắc dĩ vươn tay s* s**ng, cầm lấy khăn tắm vừa kéo, yếu ớt nói: “ Tôi nhắm mắtlại, anh lấy khăn tắm quấn lại đi.
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 166: Như Vậy Mà Không Thích Cô Sao


**********
Sáng sớm hôm sau.

Hạ An Nhiên rõ ràng đã tỉnh giấc, nhưng cô vẫn sống chết nhắm chặt mắt lại nằm đơ cứng như một thi thể.

Chuyện xảy ra tối hôm qua thật sự quá xấu hổ, ngay cả lúc này muốn đào cái lỗ chui vào và không ra nữa.

Cô kiên quyết muốn làm một con cá muối nằm yên cho đến khi Lăng Mặc đi làm, không muốn đối mặt với người đương sự nào đó.

Nhưng sau khi Lăng Mặc mặc quần áo chỉnh tề, anh bước đến giường, kéo chăn ra khỏi người con mèo hoang nhỏ.

Hạ An Nhiên hoảng mang mở mắt ra, che ngực lại, “Tại sao kéo chăn của tôi?”
Lăng Mặc nhẹ giọng nói: “Đừng giả vờ ngủ, dậy đi.”
Hạ An Nhiên “Cô giả bộ ngủ rõ ràng như vậy sao?
Hạ An Nhiên bất lực đứng dậy đi xuống lầu sau khi tắm rửa sạch sẽ.

Lúc này cô mới để ý thấy trong phòng khách ở tầng dưới có một người phụ nữ với khuôn thanh tao, tóc ngắn gọn gàng, mặc một bộ âu phục và quần tây.

Sau khi nhìn thấy Lăng Mặc, người phụ nữ cung kính bước tới, " Thiếu gia"
Lăng Mặc kéo con mèo hoang nhỏ đang đứng cách xa lại gần mình "Cô ấy là Kiều Mạn, sau này sẽ là trợ lí của cô.

Cô ấy sẽ giúp cô xử lí một số vấn đề ở Lăng gia."
Hạ An Nhiên hiểu rõ đây chính là người mà Lăng Mặc nói tối hôm qua, người có thể giúp cô làm mọi việc trong Lăng gia.

Nói trắng ra, cô ấy thực chất là một nữ chủ nhân bủnhìn, chỉ giúp Lăng Mặc thu hút chút hỏa lực để cho đám người Lăng gia bỏ ý định, cũng như đối đầu với đám người đầu độc anh...!
Người phụ nữ này vẻ mặt nghiêm túc, không cười không có chút biểu cảm gì, nhìn có vẻ không dễ gần.

Tuy nhiên, Hạ An Nhiên vẫn cười với Kiều Mạn, “Xin chào.”
Vẻ mặt Kiều Mạn lạnh lùng, cung kính nói: “Chào buổi sáng, Thiếu phu nhân
Hạ An Nhiên: "Cô mới đến.

Tôi sẽ nhờ Tôn quản gia thu xếp chỗ ở cho cô trước, để cô làm quen với môi trường trước đã." “Tôn quản gia đã sắp xếp một chỗ cho tôi, và ở đây gần như quen thuộc với tôi."
Sau một lúc dừng lại, Kiều Mạn nói thêm, "Tôi đang phân loại thông tin về Lăng gia, sau đó tôi sẽ gửi nó cho Thiếu phu nhân xem xét."Hạ An Nhiên: “
Năng suất làm việc của người phụ nữ này thật sự rất cao!
Sau khi Kiều Mạn đi làm công việc của mình.

Ánh mắt Hạ An Nhiên rơi vào Lăng Mặc, nặn ra một nụ cười nhẹ, “ Anh tìm người lợi hại ghê?”

Lăng Mặc liếc nhìn con mèo hoang nhỏ, Người không có năng lực, không xứng với vợ của tôi."
Hạ An Nhiên: “...!Tôi sẽ xem đây là lời khen
Hai người cùng đến nhà ăn dùng bữa sáng.

Thấy Lăng Mặc chuẩn bị rời đi làm sau khi ăn xong.

Hạ An Nhiên kêu lại, " Bùi Kì bị thương, tôi muốn đến bệnh viện thăm."
Lăng Mặc không ngăn cô ấy lại, nhưng anh ấy vẫn nhắc nhở một câu, “An phận đi.”Hạ An Nhiên:
Tên mất trí b*nh h**n nói như thể cô ấy là một người không yên phận.

Không lâu sau khi Lăng Mặc ra ngoài.

Hạ An Nhiên cũng xuất phát.

Khi đến bệnh viện, Hạ An Nhiên đi thẳng đến khu phòng của Bùi Kì.

Bùi Kì nhận thấy tâm trạng của Hạ An Nhiên không tốt, nghi ngờ hỏi "Cô sao vậy? Cô bị Diêm Vương sống bắt nạt à?"
Hạ An Nhiên gục đầu xuống, âm thầm nức nở, "Lăng Mặc đã để cho tôi làm nữ chủ nhân"
Bùi Kì sửng sốt, "Cô đang nói cái gì vậy? Diêm Vương sống đem tất cả tiền bạc của cải giao có cô? Dm, anh ta có khi nào thích cô rồi?”Hạ An Nhiên sừng sở, cảm thấy hai người không cùng tần suất.

" Là tôi nói không đủ rõ ràng sao? Tại sao anh ấy lại đưa tiền cho tôi? Liên quan quản què gì đến việc thích tôi?"
Tên điên đấy làm gì thích cô.

Đơn giản là không bụng dạ không thể đoán trước được, là muốn kéo cô xuống biển cùng!.
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 167: Tôi Muốn Yêu


Bùi Kì vẻ mặt nghi hoặc, " Cô vừa rồi không phải nói Diêm Vương sống kia để cô quản lý việc nhà sao? Không phải vừa mới giao cho cô tất cả tiền của anh ấy sao? Không thì quản lí việc sao như nào?"
Hạ An Nhiên ôm trán, nghiêm túc giải thích lại, "Vị trí mà tôi nói không phải là chủ gia đình nhỏ, mà là toàn bộ Lăng gia."
Bùi Kì sững sờ, kêu lên, "Cái gì! Phụ trách nhà họ Lăng? Cô đừng đùa với tôi, được không!"
Hạ An Nhiên trợn tròn mắt, "Tôi hi vọng đó là một trò đùa."
Khóe miệng Bùi Kì giật giật, "Ánh mắt ghét bỏ của cô là sao vậy? Đó là phụ trách của nhà họ Lăng.

Cô từ nay sẽ là nữ chủ nhân của nhà họ Lăng, cô không thấy kích động sao?"
Hạ An Nhiên nghẹn ngào không nói nên lời.Hạ An Nhiên cầm trên tay tấm thẻ "Tấm bia sống", kích động cái quần què gi
Bùi Kì nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn than thở của bạn mình, vẫn cảm thấy có chút kỳ quái, "Không đúng.

Bà cụ Lăng rất có thực lực, nếu không có chuyện gì nhất định không giao cho người khác."
Hạ An Nhiên liếc mắt nhìn, “Nhưng hiện tại quyền lực đều rơi vào tay tôi.”.

ngôn tình hay
Bùi Kì: “ Bù cụ Lăng có bằng lòng không?”
Hạ An Nhiên “Chắc chắn là không.

Ngày hôm qua khi Lăng Mặc nói về điều đó, bà cụ tức giận đến mức không ăn mấy miếng cơm.

"
Bùi Kì cảm thấy kinh ngạc, Bà cụ Lăng đã nắm quyền quản lý nhà họ Lăng được 40 năm, bà ấy có thể dễ dàng buông tha cho nó sao?"
Tuy nhiên, tôi vẫn còn nghi ngờ, "Lăng gia Đại Phòng và Nhị Phòng cũng đã đồng ý? Đặc biệt là Đại Phòng,bà ấy đã nhìn chằm chằm vào chiếc ghế của người đứng đầu."
Hạ An Nhiên gật đầu, "Tất cả đều đã đồng qua." tối hôm
Bọn họ một mặt không thích Lăng Mặc, nhưng bọn họ cũng muốn kiếm lợi từ Lăng Mặc.

Hơn nữa bọn họ đều cảm thấy Lăng Mặc chỉ còn chưa đầy hai tháng.

Nói trắng ra, trong mắt bọ họ “Nữ chủ nhân Lăng gia” cũng chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn nữa thôi.

Lăng Mặc muốn bọ họ liền làm theo.

Cho nên Lăng Mặc đã lợi dụng suy nghĩ của Đại Phòng và Nhị Phòng chiếm đoạt quyền lực thành công từ tay của bà cụ Lăng.

Ép buộc là Lăng Mặc ép buộc.

Nhưng khổ sở thì Hạ An Nhiên mới là người phải chịu
Hạ An Nhiên gục đầu xuống, "Lăng Mặc đã sắp xếpmột trợ lý cho tôi sáng nay, người có trách nhiệm giúp tôi phụ trách việc nhà.

Chao ôi, tôi gặp tai họa rồi."
Bùi Kì tỏ vẻ thông cảm, "Quản gia thực sự mệt chết đi được.

Cả ngày phải giải quyết việc của gia đình, nhất định phải là một người phụ nữ lợi hại"
Bùi Kì mắng mỏ, " Tên điên này quá tệ, Cố Ngôn Du vẫn là tốt nhất.

Cô và Cố Ngôn Duy ở bên nhau chẳng cần làm gì cả.

Chỉ là yên lặng làm một người phụ nữ đẹp."
Hạ An Nhiên có chút không nói nên lời.

Bùi Kì đúng là tuyên truyền vớ vẩn, Hạ An Nhiên không muốn dây dựa với Bùi Kì nữa, nhanh chóng đổi chủ đề, "Chân cô thế nào rồi? Còn có thể xuống đất được không?"
Bùi Kì, trong đầu chợt hiện lên tia sáng, "Mùa xuân của tôi đến rồi."
Hạ An Nhiên cười đến nghẹn ngào, “Cô đang nói cái gì vậy?”
Bùi Kì đầy hào hứng, “Bác sĩ hôm qua xem chân chotôi siêu đẹp trai, tôi có thể nghĩ tới chuyện yêu đương
Hạ An Nhiên: “
Bùi Kì vốn là yêu đương nghiêm túc, lần này sẽ không gặp phải người cặn bã đúng không?
Nhìn chằm chằm Bùi Kì biểu tình kỳ quái, nghiêm túc nói: " Đừng nói chuyện yêu đương với tôi, tôi sợ
Bùi Kì rất không vui," Yêu đương thì cô sợ cái gì?".
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 168: Thỉnh Cầu Thiếu Gia Ra Mặt Giúp Đỡ


Hạ An Nhiên không khỏi trợn mắt, "Cô nói tôi sợ cái gì?"
Bùi Kì biết sự lo lắng của Hạ An Nhiên, nghiêm mặt nói, “Tôi tin rằng, lần này tôi không gặp phải tra nam.

An ấy có một trái tim ấm áp, là một thiên thần nhỏ " (*) tra nam: những chàng trai hay lừa tình lừa tiền của các cô gái
Hạ An Nhiên vẫn lộ ra vẻ mặt không tin.

Tra nam hay không phải tra nam, Bùi Kì có thể quyết định được hay sao?
Hơn nữa, cô ấy đã nghe Bùi Kì nói những điều như vậy ít nhất năm lần rồi! Nhưng cuối cùng thì sao?
Những người đàn ông đó đều là đồ cặn bãi
Cô không hiểu, rõ ràng Bùi Kì cũng là một người có đầu óc, tại sao đối với đàn ông lại trở nên ngốcnghếch như vậy.

Hạ An Nhiên vẻ mặt kiên định “ Lần này, tôi sẽ giúp cô nhìn xem”
Bùi Kì: "Cô đến hôm nay đến thật là không đúng thời điểm, hôm nay anh ấy không có ca trực, nếu không tôi phải cho cô xem qua một chút."
Hạ An Nhiên: ""

Hì hì, thật sự là không đúng thời điểm mà.

Hạ An Nhiên tầm mắt rơi vào trên chân Bùi Kì, trực tiếp châm chọc, "Chân của cô có thật là chưa khỏi không? Hay là vì người đàn ông đó mà muốn nằm thêm ở đây?"
Bùi Kì nhưởng mày, " Như vậy không được sao?"
Hạ An Nhiên cứng họng, “Chị ơi, chị có thể để lại giường bệnh cho những người có nhu cầu được không?”Bùi KÌ: “Tôi nghĩ ở lại thêm vài ngày nữa, để có thể liên lạc nhiều hơn.”
Tuy nhiên hôm nay bác sĩ Đỗ không có ở đây, ở lại bệnh viện cũng không có ý nghĩa gì lắm.

Lúc này Bùi Kì mới kích động kéo cánh tay Hạ An Nhiên "Tình cờ có một trung tâm mua sắm ở gần đây, có một cửa hàng đặc sản của C, cô cùng tôi đi mua sắm, xoa dịu tâm hồn tôi sợ hãi ngày hôm qua."
Hạ An Nhiên đi mua sắm với Bùi Kì về.

Vừa định lên lầu thì đụng phải Kiều Mạn.

Kiều Mạn cầm lấy máy tính bảng và bước tới gần cô, Thiếu Phu nhân, tôi gần như đã sắp xếp được một số thông tin về Lăng gia" 11
Đưa máy tính bảng cho Hạ An Nhiên.

Hạ An Nhiên vốn dĩ muốn nằm xuống nghỉ một lát, nhưng vẫn còn việc phải làm, cô ngồi xuống ghế sôpha trong phòng khách, nhẹ nhàng trượt máy tính bảng, liếc nhìn thông tin đã được sắp xếp.

Kiều Mạn rất có khả năng, cô ấy chỉ mới ra ngoài được một thời gian ngắn, nhưng Kiều Mạn đã giải quyết được một số tình hình chung của Lăng gia.

Kiều Mạn đúng bên cạnh Hạ An Nhiên nhìn thấy cô xem gần hết thì nói thêm "Phòng tối và lính canh là ưu tiên hàng đầu và phải được tiếp quản càng sớm càng tốt.

Ngoài ra, tài chính của Lăng gia cũng rất quan trọng...!Ba lĩnh vực này được xem là mạch máu của Lăng gia "
Nói xong, Kiều Mạn dừng một chút.

“Tuy nhiên, bà cụ Lăng sẽ không để chúng ta hoàn thành việc bàn giao một cách dễ dàng...!Nhất định sẽ có chút khó khăn.”

Hạ An Nhiên nghe lời Kiều Mạn gật đầu tán thành.

Đội bảo vệ được coi là hệ thống phòng thủ an ninh của Lăng gia; căn phòng tối bao gồm rất nhiều bí mật bên trong Lăng gia; tài chính của nhà Lăng liên quanđến các lợi ích khác nhau của sân sau nhà Lăng gia.

Muốn quản lý Lăng gia thì trước tiên phải nắm trong tay ba phần này.

Tuy rằng bà cụ Lăng đã đồng ý giao quyền, nhưng nhất định sẽ không giao lại một cách thuận lợi.

Ngoài ra, cho dù là phòng tối, hoặc là thị vệ, hoặc là tài chính của Lăng gia.

Từ trước đến nay đều là bà cụ Lăng nắm trong tay.

Ba thứ trọng yếu này, làm sao có thể dễ ràng để một người mới như Hạ An Nhiên nắm giữ.

Đêm qua Lăng Mặc đã quyết định rằng việc Hạ An Nhiên phụ trách Lăng gia là một việc.

Tuy nhiên, để thực sự phụ trách được Lăng gia vẫn là tùy thuộc vào khả năng của cô.

Hạ An Nhiên đặt máy tính bảng sang một bên, "Cô có ý tưởng gì không?"Kiểu Mạn nghiêm túc nhìn." Thiếu phu nhân chỉ mới vào Lăng gia.

Chuyện này có thể sẽ rất phiền phức.

Nếu không xử lý đúng cách, sẽ dễ dàng xảy ra một số mâu thuẫn không đáng có...!
Hạ An Nhiên ngước mắt lên và nhìn Kiều Mạn, "Vậy thì sao?" * Đề nghị của tôi là để cho Thiếu gia ra mặt.

Người đứng đầu ba ngành sẽ nhìn sắc mặt của Thiếu gia.

Bọn họ chắc chắn sẽ không quá làm khó Thiếu phu nhân.

Vì vậy chúng ta có thể hoàn thành việc bàn giao tương đối suôn sẻ Không nên lãng phí thời gian, thời gian đầu nên quản lý càng sớm càng tốt.".
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 169: Không An Phận Làm Một Bình Hoa


Kiều Mạn nói rất đúng, nếu có thể tranh được những rắc rối không đáng có thì hãy cố gắng hết sức để tránh.

Còn Hạ An Nhiên cũng biết cô chỉ là một con rồi thu hút hỏa lực, nhưng cô muốn trở thành một con rối có ích không thể chuyện gì cũng đi nhờ vả tên điên đó được, bằng không sẽ làm trò giễu cợt cho anh ấy
Cô lại không thích chuyện việc gì khó không làm được, liền đi nhờ vả người khác
Kiều Mạn nhíu mày.

"Người phụ trách phòng tối là người trung thành nhất với bà cụ Lăng.

Trên dưới Lăng gia ước chừng chỉ có thiếu gia mới có thể khiến hắn nghe lời.

Chúng ta liên lạc với hắn cũng vô dụng?"
Hạ An Nhiên lãnh đạm nói: "Cô cứ liên hệ trước để nói chuyện."
Một tia không hài lòng lóe lên trong mắt Kiều Mạn, chỉcài đặt cái bình sang một bên là đủ, nhưng đối phương lại muốn chỉ tay
Người trong phòng tối của Lăng gia cũng không ngốc như vậy, kêu cô liên lạc với họ thì làm sao có tác dụng?
Tuy nhiên, Kiều Mạn nghĩ đến thân phận của Hạ An Nhiên, vì vậy cô cũng chỉ có thể nghe theo.

Sau khi cô chạm vào thất bại, thì vị Thiếu phu nhân này sẽ hiểu rằng ý kiến của Kiều Mạn là khả thi nhất và ít rắc rối nhất.

Kiều Mạn nhận lấy máy tính bảng, quay đầu rời đi...!
Sau khi Bùi Kì mua túi xong, cô mới sảng khoái, sau khi trở về, cô bắt đầu chỉnh trang quần áo, ngày mai chuẩn bị xuất hiện rạng rỡ trước mặt bác sĩ Đỗ
Đúng lúc này, điện thoại vang lên.

Là Cố Ngôn Duy.Sau khi kết nối, Bùi Kì nghe thấy Cố Ngôn Duy mở đầu vô cùng thất vọng, "Cùng nhau đi ra ngoài."
Bùi Kì nghe thấy sự kỳ lạ của Cố Ngôn Duy, “Tâm trạng không tốt?
Giọng của Cổ Ngôn Duy đầy chua xót, “Cô nghĩ tôi nên có tâm trạng tốt sao?”
Bùi Kì: “...”
Nếu bạn trai của cô ấy ở bên cạnh người phụ nữ khác suốt ngày, tâm trạng sẽ vô cùng khó chịu.

Tuy nhiên, Bùi Kì nghi ngờ hỏi: "Mấy ngày trước không phải anh nói sẽ trở về Bắc Kinh sao? Sao bây giờ lại ở Lô Hải?"
Có Ngôn Duy: "Tôi đã xin gia đình tôi ở lại công ty ở thành phố Lô Hải một thời gian."
Trụ sở chính của nhà họ Cố là ở Bắc Kinh, nhưng Cố Ngôn Duy đã chủ động đến thành phố Lô Hải, điềunày rõ ràng là vì Hạ An Nhiên.

Bùi Kì thực sự ngưỡng mộ: "Trời ạ, lần này anh thật sự liều mạng...!Bây giờ anh đang ở đâu? Tôi đi tìm anh."
Cố Ngôn Duy nói một địa chỉ, Bùi Kì đi ra ngoài.

Không lâu sau, Bùi Kì đang ở trong một phòng câu lạc bộ, liền nhìn thấy Cố Ngôn Duy, người đang sử dụng rượu để xoa dịu nỗi buồn của mình.

Trên bàn đã có rất nhiều chai rượu đã cạn sạch rồi.

Bùi Kì và Cổ Ngôn Duy quen nhau từ lâu, ngày thường anh luôn tỏ ra lịch thiệp.

Lần đầu tiên thấy Cố Ngôn Duy uống nhiều rượu đến vậy?
Bùi Kì giật ly rượu của Cố Ngôn Duy trên tay "Anh đang làm gì vậy, giống như bị thất tình."
Ly rượu bị giật, Cố Ngôn Duy ôm trán, dựa vào lưng ghế sô pha, “Tôi bây giờ và thất tình có khác gì nhau không?”Bùi KÌ: “ Bây giờ anh vẫn còn cơ hội "
Cố Ngôn Duy cười khổ," Tôi thực sự hối hận.

Sau khi chắc chắn rằng tôi thích cô ấy, tôi nên thể hiện tấm lòng của mình, để không xảy ra tình trạng như bây giờ.

"
Bùi Kì đồng ý, "Thích ai thì đừng chần chừ, cứ thẳng thắn lên đi! Bây giờ nhìn thấy An Nhiên cùng người đàn ông khác ở bên cạnh nhau, rất đau khổ."
Cổ Ngôn Duy im lặng.

Bùi Kì biết rằng cô không thể truyền cảm xúc tiêu cực vào người Cố Ngôn Duy nữa, nếu không Cổ Ngôn Duy sẽ tự kỉ mất.

Bùi Kì ngồi bên cạnh anh an ủi: "Nhưng mà anh đừng lo lắng về điều đó nữa, tên điên đó sống còn chưa đến hai tháng...!Khi An Nhiên xử lý xong chuyện ở Lăng gia, anh tiếp tục theo đuổi cô ấy cũng không muộn"Có Ngân Duy nhìn Bùi Ki bang ánh mắt tham thủy" Anh là thiệt sự còn có hai tháng 2.
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 170: Uyên Ương Mệnh Khổ


Đối mặt với câu hỏi của Cổ Ngôn Duy, Bùi Ki cảm thấy không thể giải thích được, " Diêm Vương sống chỉ còn sống được hai tháng nữa, đó cũng không có gì bí mật"
Cổ Ngôn Duy mắt tối sầm, " Tên Diêm Vương đó trước giờ luôn gian xảo.

Tôi luôn cảm thấy việc Lăng Mặc chỉ còn sống được hai tháng, trong đó chắc chắn có một âm mưu nào đó." “Hơn nữa, gần đây anh ta còn nghênh ngang trở lại tiếp quản Lăng Thị, đây có phải là điều mà một người sắp chết nên làm không? "
Bùi Kì cũng thất thần," Mặc dù tôi không hiểu tại sao anh ấy lại làm như vậy, nhưng chính bác Tân và cả bệnh viện cũng chẩn đoán như vậy không thể sai được, phải không?"
Cô vỗ vai Cố Ngôn Duy, “Anh không cần nghĩ nhiều.”
Cố Ngôn Duy thở dài: “Tôi đã lâu không gặp cô ấy,nên tôi có chút phát điên lên rồi.

Không biết thời gian tới làm sao có thể tiếp tục chịu đựng
Bùi Kì cảm thấy mềm lòng một hồi, khó khăn nói: "Tôi sẽ tìm cách, cố hết sức sắp xếp cho anh gặp mặt An Nhiên, không để cho Lăng Mặc phát hiện ra."
Vẻ mặt của Cố Ngôn Duy đột nhiên trở nên phần khích, "Thật sao?"
Bùi Kì bất lực thở dài, "Tôi cũng hi vọng anh và An Nhiên có thể ở bên cạnh nhau.

Tất nhiên, tôi muốn giúp đỡ."
Chỉ là, mỗi lần Hạ An Nhiên đi ra ngoài đều có tài xế và vệ sĩ đi cùng.

Gặp được cô ấy thì tốt, nhưng nếu việc Hạ An Nhiên gặp Cố Ngôn Duy bị phát hiện chắc chắn cô ấy sẽ gặp rắc rối.

Tên điên đó nhất định sẽ không tha cho cô ấy.

Nhất định phải nghĩ biện pháp tốt để cho bọn họ gặp nhau, nếu không Cố Ngôn Duy cứ tiêu cực như thế này sẽ chết mất.Người anh em này quá đáng thương
Bùi Kì đã liên hệ với trợ lý của Cổ Ngôn Duy, để người đó đến đón anh ta.

Tại lối vào câu lạc bộ, Bùi Kì nhìn Cố Ngôn Duy say khướt lên xe rời đi, cô thở dài thườn thượt, "Thực sự là một người đàn ông khổ sở vì tình yêu."
Cô cũng không ngờ rằng Cổ Ngôn Duy yêu Hạ An Nhiên đến như vậy, tự hành hạ bản thân tới bộ dạng này.

Bùi Kì đang định đi đến bãi đậu xe để lái xe.

Chỉ là, Bùi Kì đột nhiên chú ý đến một bóng người cách đó không xa, ánh mắt cô lập tức sáng lên, cố hướng đến người đó la lớn, “Bác sĩ Đỗ!”
Đỗ Hiểu Vũ nhìn về phía Bùi Kì, thoảng có chút hơisững sờ, tiếp theo nở một nụ cười vô cùng dịu dàng, hướng về phía Bùi Kì vẫy vẫy tay.

Bùi Kì đi đến "Thật trùng hợp, bác sĩ Đỗ"

Khi Bùi Ki đến gần, ánh mắt Đỗ Hiểu Vũ rơi vào chân cô," Chân thể nào rồi?"
Một giây tiếp theo Bùi Kì lộ ra vẻ đau đớn,"...!Xem ra vẫn còn hơi đau.

"
Đỗ Hiểu Vũ lập tức đỡ cánh tay của Bùi Kì, đi đến ghế đá ven đường ở một bên, cởi giày bệt của Bùi Kì ra, xoa nhẹ vài lần rồi khuyên nhủ: "Không bao lâu nữa sẽ hết sưng.

Tốt nhất không đi bộ trong một thời gian dài.

11
Bùi Kì nghe xong, trong lòng ấm áp, “Ừm, tôi biết rồi, tôi sẽ chú ý.”
Đỗ Hiểu Vũ thản nhiên hỏi: “Nhưng mà, tối rồi sao còn ở bên ngoài?”
Bùi Kì không muốn Đỗ Hiểu Vũ hiểu lầm rằng cô là gáihư với cuộc sống về đêm, ngay lập tức giải thích: "Tôi có một người bạn, anh ấy gặp vấn đề trong chuyện tình cảm"
Đỗ Hiểu Vũ bật cười," Không ngờ cô lại là chuyên gia tư vấn tình cảm?"
Sau đó anh ta lại hỏi:" Bạn của cô có vấn đề gì vậy?”
Bùi Kì nói ngắn gọn với Đỗ Hiểu Vũ về chuyện của Cố Ngôn Duy và Hạ An Nhiên.

Đỗ Hiểu Vũ dường như vô cùng cảm động và thở dài một hơi, "Hai người này thật là tình duyên trắc trở.

Nên giúp đỡ."
Bùi Kì nói: “Tôi muốn họ gặp riêng, nhưng không thể để tên xấu xa kia biết được điều đó.”
Đôi mắt Đỗ Hiểu Vũ lóe lên tia sáng kỳ lạ, “Tôi có cách, không biết có được không...".
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 171: Bị Bắt Gọn Lần Nữa


Hạ An Nhiên ngồi xếp bằng trước máy tính, phân loại đủ các thông tin.

Không biết đã qua bao lâu, Hạ An Nhiên hoàn thành công việc trong tay, ngoạo có vài cái rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Màn đêm tối như mực, như muốn nuốt chửng con người.

Hạ An Nhiên lẩm bẩm, "Trời tối thật."
Giống như một kẻ mất trí bị bệnh, cả trái tim đều đen kit.

Ngẫu nhiên liếc nhìn thời gian hiển thị ở phía dưới màn hình máy tính, khẽ cau mày, "Đã chín giờ rưỡi, tên điên kia lại tăng ca nữa rồi"
Ăn xong bữa tối, Lăng Mặc bước vào phòng làm việc, vô cùng bận rộn
Hạ An Nhiên: “Thật là một kẻ tham công tiếc việc, anh ta nên làm việc trăm năm không ngơi nghỉ, như vậy mới xứng với lòng phấn đấu.”

Lăng Mặc là một người nghiện công việc, nhưng cô ấy thì không như vậy.

Cô đứng dậy và vận động cơ thể vài lần, vừa ngâm nga một giai điệu nhỏ, vừa đi lấy đồ ngủ, chuẩn bị đi tăm.

Nhưng đang chuẩn bị vào phòng tắm thì chuông điện thoại vang lên.

Hạ An Nhiên bấm vào xem video, đập vào mắt là vẻ mặt hưng phần của Bùi KÌ, "Để tôi nói cho cô nghe, ngày mai sẽ có buổi chiếu phim hoạt hình, chúng ta cùng nhau đi xem nhé!"
HạAn Nhiên ôm trán, "Cô đã quên mục đích đến thành phố Lô Hải rồi sao? Cô còn việc phải làm.

Đừng có chơi bời lêu lổng.

Cô cần phải kiếm tiền dựa vào chính thực lực của cô, không cần dựa dẫm vào gia thế của Bùi gia Bùi Kì trông buồn bã, và đáng thương nói: "Cô biết đấy, tôi chỉ có một vài sở thích."
Hạ An Nhiên lập tức chấn chỉnh câu nói của Bùi KÌ, "Hì hì, cô thích mua túi xách, theo đuổi những tên cặn bã, buôn chuyện, còn gì nữa nhỉ..."
Bùi Kì giật giật khóe miệng, bỏ đi vẻ mặt buồn bã, hướng tới Hạ An Nhiên nhíu mày.

“Lúc trước tôi đưa cho cô một quyển truyện tranh S.EX, để cho cô đi k*ch th*ch tên Diêm Vương sống đó.

Tôi nhớ rõ trong đó có rất nhiều hình ảnh, cũng có không ít hình ảnh kiểu cosplay nhân vật mà, nếu cô muốn dùng, tôi sẽ đi tìm tài liệu giúp?
Hạ An Nhiên:
Trong "Bí mật không thể nói ra của tổng tài bá đạo và cô vợ xinh đẹp", ngoài một số trò chơi đáng xấu hổ ra, còn có không ít chủ đề các thiếu nữ cosplay nhân vật.

Những chiêu trò đó có vẻ hiệu quả, cô ấy cũng muốn thử Lăng Mặc.

Nhưng vai nữ chính hóa trang trong truyện S.E.X có chút hở hang quá, cô nuốt khổng nỗi.

Hiện tại đang có chiếu anime, cô có thể đi xem, có lẽ sẽ gặp được nhân vật nào đó hay họ, để cô tham khảo...!
Chỉ là Hạ An Nhiên lại gặp chuyện phiền phức, "Mấy ngày nay tôi thường xuyên ra ngoài gặp cô...!Tôi lo lắng anh ấy sẽ có ý kiến.

Bùi Kì: “ Gần đây Diêm Vương sống cũng hay nói lời hay ý đẹp, cô để đề nghị một chút, không biết chừng lại có thể đấy,
Hạ An Nhiên khóe miệng giật giật, “Con mắt nào của cổ cảm thấy, Diêm Vương sống có thể nói chuyện tử tế với tôi sao?”
Hạ An Nhiên vô cùng tức giận khi nghĩ đến đống tài liệu mà Diêm Vương sống giao cho cỗ “ Anh ta là một tên xấu xa, gần đây không chỉ kiểm soát đồ ăn của tôi, mà còn giao cho tôi "bài tập về nhà
Hạ An Nhiên như sấm rền nói rất nhiều về xấu của Lăng Mặc.

sự xa
Bùi Kì ở bên kia, sau khi nghe xong, sắc mặc của cô ấy bắt đầu thay đổi một cách kỳ lạ.

Hạ An Nhiên chỉ quan tâm đến những uất ức của mình, không nhận thấy sự thay đổi trễn khuôn mặt của Bùi Kì trong video.

Cuối cùng, Hạ An Nhiên vẫn tức giận nhìn chằm chằm Bùi Kì "Không phải cô luôn không thích tên ác độc xấu xa đó sao? Sao bây giờ nghe tôi kể tội anh ấy, cô lại bắt đầu cảm thấy tội nghiệp cho tên đáng ghét kia?"

Bùi Kì nhìn Hạ An Nhiên nén ra một nụ cười khó khăn, " Người chị em, chúc cô hạnh phúc"
Sau đó, cô ấy hốt hoảng cúp máy.

Hạ An Nhiên nghi ngờ, "Cô ấy bị sao vậy, gặp quỷ sao?"
Nhưng cách chạy trốn lần này của Bùi Kì, cô đã từng thấy.

Mỗi lần đối mặt với một tên điên khùng khùng b*nh h**n như Lăng Mặc, cô đều có trạng thái này, chạy nhanh hơn cả con thỏ.

Hạ An Nhiên sững sờ, trong đầu nghĩ ra điều gì đó rất đáng sợ.

Đúng lúc này, một bóng đen bao phủ lấy cô, cô chưa kịp ngắng đầu nhìn bên tai vang lên vẻ ảm đạm, thấp giọng nguy hiểm hỏi: "Tôi không biết xấu hổ? Chết tiệt? Đồ khốn kiếp? Không bằng cầm thú sao?".
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 172: Chuyện Xấu Trong Nhà Không Thể Đem Nói Với Người Ngoài


Trái tim Hạ An Nhiên sụp đổ vì tuyệt vọng, người chị em tốt Bùi Kì không thể đưa mắt ra hiệu để nhắc nhở cô được sao?
Hạ An Nhiên nhìn lên, cố gắng nặn ra một nụ cười và giả vờ ngốc nghếch hết sức có thể "Những gì tôi và Bùi Kì đang nói là nội dung của một cuốn truyện tranh.

Có một người anh họ khó ưa trong đó, anh ta rất xấu xa.

Ai gặp anh ta đều sợ hãi đến mức bỏ chạy 11
Lăng Mặc hai mắt tối sầm, "Ò? Truyện tranh nào? Cùng xem đi"
Hạ An Nhiên: "...!Đó là phim hoạt hình nói về tình yêu, anh là nhân vật lớn là đại boss, xem mấy thể loại này làm gì? Muốn xem thì phải xem những thứ như “Lão đại và lòng nhân, ái”, “Bá đạo tổng tải với tấm lòng bao dung”...!Thể loại này khá là nuôi dưỡng nhấn cách, độc ác quá cũng không tốt lắm đâu "
Trong lúc vừa đang nói chuyện, mèo hoang nhỏ vừa lặng lẽ lùi lại phía sau, cố gắng chạy vào phòng tắm để trấn tĩnh vài tiếng.

Nhưng chưa kịp di chuyển hai bước, cô đã trực tiếp bị nhéo cổ, Hạ An Nhiên đứng im không nhúc nhích được.

Lăng Mặc giọng nói lạnh lùng như băng, "Cô rất có ý kiến với tôi
Một giây tiếp theo, Hạ An Nhiên bị nhắc thẳng đặt xuống giường.

Hạ An Nhiên đau đớn kêu lên, “Lưng tôi còn đau đây này!"
Tức giận nhìn chằm chằm vào đôi mắt lưỡi liềm ngắn nước, “Anh như vậy là bạo lực gia đình!”
Lăng Mặc nghiêng người, nâng cằm Hạ An Nhiên lên, “Đây đã là bạo lực gia đình rồi?”
Đôi mắt anh nheo lại một cách sắc bén, “Kinh nghiệm của cô ít ỏi, cũng chưa thực sự hiểu bạo lực gia đình là như thế nào?”
Đầu óc Hạ An Nhiên đột nhiên tràn ngập một đống hình ảnh cuồng bạo và máu me, lúc này cô run lên muốn nhận thua ngay lập tức.

Nhưng rồi cô nghĩ lại, liệu cô nhận thua có thể cứu được bản thân không?
Không thể
Nếu đúng sai gì cũng phải chết, tại sao lại phải chịu bất công như vậy?
Hạ An Nhiên nhỏ giọng, tức giận than thở.

" Vừa rồi tôi nói sai sao? Anh đối với tôi như thế nào, không phải anh là người rõ nhất sao? Bây giờ còn muốn tối khen ngợi anh, nói tốt về anh sao...!Nghe tôi nói như vậy, anh thấy khó chịu không?"
Cứng đầu cứng cổ trừng mắt lên nhìn Lăng Mặc, đôi mắt ngấn nước mang theo ngọn lửa kiêu ngạo.

"Anh là đồ không biết xấu hổ và đáng ghét...”

Lặng Mặc nhìn con mèo hoang nhỏ rõ ràng đang rất uất ức, nhìn con mèo hoang nhỏ bé ăn nói thẳng tính táo bạo kia, trong mắt lóe lên một tia bất lực.

Có vẻ như con mèo hoang nhỏ đã không chịu nỗi nữa rồi.

Tuy nhiên, nghĩ đến những gì con mèo hoang nhỏ đã nói với Bùi KÌ.

Lăng Mặc vẫn nói với vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị:
Lần sau không được ở trước mặt người ngoài nói năng lung tung như vậy nữa."
Hạ An Nhiên khịt mũi, "Bùi Kì là bạn thân nhất của tôi, tôi không được tâm sự với cô ấy, anh muốn tôi ôm cục tức mà chết sao?"
Lăng Mặc nhẹ nhàng xoa đầu cô, " Lần sau cứ nói với tôi."
Hạ An Nhiên nhất thời hoảng loạn, ngây người nhìn Lăng Mặc, "Anh nói cái gì?"
Lặng Mặc không tự chủ duỗi tay ra, nhéo lỗ tai của CÔ.

Hạ An Nhiên đau đớn kêu lên, "Sao anh lại bạo lực!" Lăng Mặc “ Kiểm tra xem tại của cô có còn nghe được không."
Hạ An Nhiên đau khổ mà che đi lỗ tại đang đau nhức của mình, " Tại tôi vẫn còn hoạt động rất tốt."
Nhưng mà, Hạ An Nhiên, vẫn nghi ngờ nhìn chằm chăm Lăng Mặc, trong mắt hiện lên về nghi hoặc, Sau này có chuyện gì tôi đều có thể nói với anh? Anh sẽ không tát chết tôi?"
Lăng Mặc từng chữ một nói: “ Việc xấu trong nhà không thể đem đi nói với người ngoài được”
Hạ An Nhiên nhận ra rằng anh ấy vẫn quan tâm đến danh tiếng của mình, cho nên cổ thật thật sự có thể nói gì sao?
Hạ An Nhiên trong thoáng chốc, đem những lời bị kìm nén trong lòng từ rất lâu, đanh đá mà phun ra, "Anh là đồ mất trí nhớ, tư bản keo kiệt, xấu xa điên cuồng.
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 173: Chua Miệng


Lăng Mặc vốn nghĩ rằng những gì mèo hoang nhỏ nói với Bùi Kì là "sự xấu xã của gia đình", không ngờ vẫn còn một đống chuyện khác nữa.

Con mèo hoang nhỏ đầy oán hận với Lăng Mặc!
Sau khi Hạ An Nhiên mắng rất nhiều, cô ấy cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Đối diện với khuôn mặt lạnh lùng của Lăng Mặc, cô ấy bày ra một tư thế đáng yêu dễ thương, chớp mặt mây cải.

"Anh vừa nói tôi có gì thì cứ nói trước mặt anh! Nếu bây giờ anh tức giận, tôi chỉ có thể cùng Bùi Kì nói chuyện như trước."
Ai bảo tên điên này vẫn quan tâm đến danh tiếng hắc ám của mình? Này, cuối cùng hôm nay Hạ An Nhiên có thể xử lý được tên điên b*nh h**n này, thật vui vẻ!
Nhưng Hạ An Nhiên không hề tự hào về điều đó trong ba giây, khi nghe Lăng Mặc nhàn nhạt hỏi: "Ngày mai muốn đi xem phim hoạt hình xem sao?"
Hạ An Nhiên sững sờ, tên điên b*nh h**n này vào phòng từ khi nào, có nghe thấy tên cuốn truyện tranh kia không?
Hạ An Nhiên sắc mặt lập tức đỏ bừng hỏi: "Anh còn nghe thấy gì nữa?"
Lăng Mặc: "Ngoài việc đi xem phim hoạt hình, còn điều gì khác nữa sao?" Hạ An Nhiên thở phào nhẹ nhõm, tên điên đó chỉ nghe nói đến chuyện đi xem phim vào ngày mai.

HạAn Nhiên vẫn bình tĩnh, mặt không chút thay đổi.

Đều là chuyện của phụ nữ, anh nghe xong sẽ thổi lỗ tai."

Nói xong, cô vô tội chớp mắt với Lăng Mặc vài cái.

"Ngày mai tôi muốn đi xem hoạt hình với Bùi Kì, anh sẽ không có ý kiến gì chứ?"
Lăng Mặc khóe mắt hơi co lại, "Tôi không có ý kiến gì, nhưng vừa nghe những lời nói thật của phu nhân, tôi nghĩ phu nhân ở nhà nghỉ ngơi thật tốt."
Hạ An Nhiên khóe miệng giật giật, yếu ớt nói, "...!Tôi có thể rút lại những gì vừa nói không?"
Lăng Mặc lạnh lùng liếc cô một cái, "Cô nghĩ là được hay không?"
Hạ An Nhiên nặn ra một nụ cười, "Thật ra, ngoại trừ tính cách ra thì mọi thứ của anh đều là ựu điểm.

Nhìn anh, khôn ngoan và thông minh, quyết đoán, mưu lược, mấu chốt vẫn là tốt.

Đối mặt với nhan sắc của anh, đều khiến các cô gái mê mệt"
Lăng Mặc nhìn con mèo hoang nhỏ, nói một tràng khen ngợi vô tình mặt không chút thay đổi, khỏe miệng có giật kịch liệt.

Lăng Mặc nhìn thấy miệng của con mèo hoang nhỏ cứ luyên thuyền khổng thôi.

Anh bóp lấy mặt con mèo hoang nhỏ bé, thẳng thừng ra lệnh: "Tứ bấy giờ trở đi cô không được ngừng nỗi những lời khiến tôi thoải mái, ngày mai tôi sẽ cho cô ra ngoài."
Hạ An Nhiên ngây ngẩn cả người.

Vẫn nên khen ngợi anh ấy.

Vì muốn được ra ngoài, phải như vậy thôi, không còn cách khác.

Chỉ có thể đi ngược lại với lương tâm mà khen ngợi một chút.

Sáng sớm dậy, Hạ An Nhiên chỉ có một cảm giác chua miệng!
Đến nỗi khi ăn sáng, cô vẫn hết lần này đến lần khác xoa miệng.

Thấy như vậy, Tôn quản gia không khỏi lo lắng, "Thiếu phu nhân, cô có khó chịu không? Miệng có vấn đề gì sao?"
Hạ An Nhiên hung hăng nhìn chằm chằm Lăng Mặc đang ăn tao nhã ở bên cạnh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi không sao!"
Sau khi nghe những lời của Hạ An Nhiên.

Tôn, quản gia cảm thấy không nên hỏi thêm, vì vậy ông ấy chỉ có thể bước sang một bên trong im lặng.

Chỉ là Hạ An Nhiên thật sự ngột ngạt khi nhìn thấy bộ dạng của Lăng Mặc đối với cô không một chút quan tâm, "Anh bắt tôi phải dùng miệng cả đềm, mà anh vẫn cảm thấy thanh thản nhữ vậy, lương tâm đâu?"
Lăng Mặc liếc nhìn con mèo hoang nhỏ, chậm rãi nói: "Tôi vui vẻ là được rồi."
Hạ An Nhiên muốn khóc, cô đã gặp phải b**n th** phi thường nào rồi!!!
Tôn quản đứng một bên nghe được cuộc nói chuyện này lập tức rồi tung cả lên, Thiếu gia chỉ biết hành hạ Thiếu phu nhân?
Thiếu phu nhân thật đáng thương!.
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 174: Ao Còn Thiếu Cái


Hạ An Nhiên đã khóc khi nhìn thấy Bùi Kì, " Tên xấu xa đó không phải là con người!"
Bùi Kì bối rối, Anh ấy lại gây chuyện gì cô nữa sao?"
Hạ An Nhiên vốn dĩ muốn nói hết với Bùi Kì.

Nhưng lại tưởng tượng vì kể hết mọi chuyện với Bùi Kì nên hôm nay miệng mới chua xót như vậy nên liền im lặng một cách khôn ngoan.

Ngay cả khi Lăng Mặc không có ở đó, cô vẫn nên thận trọng.

Hơn nữa, bây giờ miệng cô ấy đang lở loét không muốn nói chuyện gì cả!
Bùi Kì cũng không hỏi thêm bất kì điều gì nữa, kéo Hạ
An Nhiên một cách hào hứng: "Nào, chúng ta bắt đầu hóa trang đi."
Hạ An Nhiên nghi hoặc, "Hóa trang? Ý cô là gì?" "Không phải chúng ta sẽ tham gia triển lãm hoạt hình sao? Đương nhiên, chúng ta cần trang phục và đạo cụ."
Hạ An Nhiên: "...!Tôi cứ như vậy đi không được sao?"

Bùi Kì: "Có thể được, nhưng hóa trang một chút sẽ tốt hơn, hơn nữa khuôn mặt xinh đẹp của cô mà xuất hiện tại triển lãm hoạt hình, chắc chắn là lên top 1 hot seach."
Hạ An Nhiên trước giờ luôn ở trong phòng nghiên cứu làm việc, hầu như không bao giờ ra ngoài.

Ngay cả khi ra ngoài cũng đeo khẩu trang, cố gắng giảm thiếu cảm giác tồn tại của mình đến mức không ai phát hiện ra.

Bốn năm đại học bắt đầu bằng việc không có cảm giác tồn tại, kết thúc cũng không có cảm giác tồn tại, đến nỗi trong trường không ai nhận ra có một người như cô.

Có thể tránh được một số phiền phức không đáng có.

Hạ An Nhiên cũng rất vui, mặc cho Bùi Kì tùy ý tung hoành.

Bước vào phòng quần áo của Bùi KÌ.

Hạ An Nhiên hiểu tại sao Bùi Kì lại hẹn địa điểm gặp mặt tại nơi ở của cô ấy.

Bùi Kì đã chuẩn bị trước một bộ trang phục đặc biệt cho cô, sau khi mặc vào, Hạ An Nhiễn nhìn bộ dạng mới, khóe miệng giật giật vài cái.

Nhưng Bùi Kì nhìn Hạ An Nhiên ở trước mặt với mái tóc bạc trắng, đeo khẩu trang, mặc một bộ vest, trong mắt cô ấy bẫy giờ đầy là các vì sao.

Cô không hiểu, rõ ràng cô đã che gần hết khuôn mặt của Hạ Ăn Nhiên, còn quần áo kin cổng cao tường che cả người cô ấy.

Nhưng tại sao cô ấy vẫn tuyệt vời và xinh đẹp như vậy, Bùi Kì liền cảm thấy Hạ An Nhiên là tuyệt sắc mĩ nam.

Bùi Kì không thể kìm nén trực tiếp ôm Hạ An Nhiên và xoa cô ấy trong vòng tay của mình."Ohhhhhhhhhh, không, mặc dù anh đây biết cô là phụ nữ...!nhưng tôi cảm thấy, tôi có thể thích cô được!"

Hạ An Nhiên nhìn Bùi Kì đang quấn mình như một con bạch tuộc mà đau đầu.

Vì vậy...!cô vươn cằm, dựa vào một bên mặt, cố ý thấp giọng nói: "Tôi tuy rằng có gia đình, nhưng ao vẫn còn thiếu cá, cô có nguyện lồng làm chị em tốt của tôi không?"
Nói xong, Hạ An Nhiên hơi nhướng mày nhìn Bùi Kì, một ánh mắt giết người.

Bùi Kì ngây ngẩn cả người.

Rõ ràng là một hành động đặc biệt phù phiếm cà nhờn, nhưng Hạ An Nhiên đã làm điều đó để khiến cô...!động lỏng chết tiệt.

Bùi Kì sắc mặt lập tức đỏ bừng, lập tức buông cô ra, đỏ mặt lên tiếng buộc tội, "Đồ cặn bã, cô còn tệ hơn cả tên cặn bã mà tôi gặp trước đây!"
Nhưng Bùi Kị ta lại liếc nhìn Hạ An Nhiện một cái, đỏ mặt hững phần nói: "Tuy nhiên, tôi có thể!"
Hạ An Nhiên vỗ mạnh vào đầu Bùi Kì rồi trở lại giọng nói bình thường, "Chị ơi, chị tỉnh lại được không
Nhanh lên rồi đi ra ngoài."
Cô đến buổi triển lãm hoạt hình để tìm tài liệu.

Nhưng không muốn cung cấp tư liệu cho Bùi KÌ.

Bùi Kì nghe thấy giọng nói ngọt ngào và mềm mại của người phụ nữ, với một vẻ mặt buồn bã, "Hôm nay, cô có thể giữ giọng nói trung tính của mình không?"

Hạ An Nhiên nặn ra một nụ cười rồi lại hạ giọng, "Cô gái, cô có thể đi thay quần áo được không?"
Bùi Kì hai mắt sáng lên, "Được rồi, tôi đi ngay!"
Quý Phong và người lái xe đang ở cửa, đợi Thiếu phu nhấn đi ra.

Những cuối cùng lại có một cặp đôi đi ra từ biệt thự.

Người lái xe mắt sáng lên, "Trang phục hóa trang kiểu này thật sự rất tuyệt vời!"
Sau đó chú ý tới bên cạnh cô gái nhỏ xinh đẹp có một người đàn ông tóc trắng mặc vest, khẩu trang, lúc này tỏ vẻ hẳn học.

"Nhưng người bên cạnh cô ấy là ai? Đàn ông cần phải cường tráng khỏe mạnh, nhưng người đó rất gầy.

Hù, không phải đàn ông, mà là một người đồng tính ".
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 175: Người Đã Đến Rồi


Quý Phong liếc nhìn ra ngoài, sửng sốt, sau đó hung hãng vỗ đầu tài xế, "Anh mù à, chính là Thiếu phủ nhân!"
Tài xế lộ ra vẻ mặt vô cùng thắc mắc, "Quý Phong, mắt anh có vấn đề gì không? Rõ ràng là đàn ông, nhưng Thiếu phu nhân của chúng ta là một mỹ nữ, anh như thế nào lại không phân biệt được nam nữ
Trên thực tế, Quý Phong không nhận ra Thiếu phu nhân của mình, nhưng anh nhận ra cô gái Bùi Kì bên cạnh cô.

Hơn nữa, thân là thị vệ.

Quý Phong căn bản vẫn có nhãn lực, bộ dạng người đi bên cạnh Bùi Kì không phải là ai khác ngoài Thiếu Phu Nhân.

Điều này chắc chắn rằng người bên kia phải là
Thiếu phu nhân.

Quý Phong không hiểu tại sao Thiếu phu nhân lại ăn mặc như thế bất không chụp vài tấm ảnh và âm thầm cho thiếu
Ngoài việc yêu cầu Quý Phong bảo vệ Thiếu phu nhân.

Thiếu gia còn nhắc nhở nếu có chuyện gì thì nên liên lạc kịp thời.

Quý Phong cảm thấy rõ ràng việc Thiếu phu nhân hóa trang thành một người đàn ông rõ rằng có gì đó không thích hợp.

Lăng Mặc đang ở trong phòng làm việc, nhìn tài liệu do Thu Tử Chẫu gửi đến, nhìn thấy hơn phân nửa tài liệu, chỉ còn lại trang cuối cùng, liền nghe thấy điện thoại vang lên.

Đây là điện thoại cá nhân của Lăng Mặc, ngày thường rất ít người liên lạc với anh.

Và hôm nay, có người liên lạc chắc phải có chuyện quan trọng gì đó.

Lăng Mặc đặt tập tài liệu xuống và nhấc máy.

Thu Tử Châu rũ mị mắt thì thào nói: "Bây giờ tôi đã hiểu, tại sao một số người luôn nói rằng tính yêu làm trì hoãn sự nghiệp."
Lão đại lúc trước vì mối quan hệ với chị dâu mà họp cũng không cần nữa.

Còn bây giờ vì chị dâu, mặc dù đã xem trang tới cuối cùng của tài liệu, chỉ thiếu một chữ ký, những dừng lại để nghe điện thoại.

Thật là đã bị chị dâu thu phục!
Lăng Mặc phớt lờ Thu Tử Châu mà bấm vào tin nhắn của Quý Phong.

Đó là những tấm ảnh.

Sau khi nhìn thấy người trong ảnh, Lăng Mặc xoa xoa trán, thật là đau đầu
Không phải con mèo hoang đi tham gia buổi triển lãm hoạt hình để tìm trang phục hóa trang k*ch th*ch anh sao?
Nhưng tại sao con mèo hoang nhỏ lại ăn mặc như một người đàn ông?
Lăng Mặc vốn tưởng rằng sẽ có bất ngờ xảy ra, những bây giờ anh chỉ thấy buồn chán.

Chú thỏ trong truyện tranh đó có đáng yêu không? Chú cáo không quyến rũ sao?
Cô ấy không biết lựa chọn, tại sao cô ấy không thể theo dõi cốt truyện?
Lăng Mặc rất hối hận khi đồng ý cho mèo hoang nhỏ ra ngoài, cảm thấy rằng cô sẽ đi vào con đường nào đó không đúng đắn.

Thu Tử Châu nhìn thấy ông chủ của mình ở một bên, lông mày nhíu lại, không khỏi liếc nhìn điện thoại của ông chủ.

Khi Thu Tử Châu nhìn thấy bức ảnh, tôi đột nhiên thích thú và nhướng mi.

"Đây có phải là ảnh do chị dâu gửi không? Chị dâu muốn Thiếu gia hóa thân thành người đàn ông tóc trắng? Còn cô ấy là cô gái bên cạnh? Ha, chị dẫu của tôi thực sự biết chơi."
Khuôn mặt của Lăng Mặc hơi tối.

Lần đầu tiên Hạ An Nhiên đến với buổi triển lãm hoạt hình.

Phát hiện rằng ở đây có rất nhiều người, khắp mọi nơi mọi người đều hóa trang cosplay thành những nhân vật hoạt hình, còn có những tốp người đang chụp ảnh.

Ban đầu, cô đang đi bên cạnh Bùi Kì, nhưng sau vài bước, hai người tách ra một cách khó hiểu.

Hạ An Nhiên nghĩ, Bùi Kì chắc đã nhìn thấy một em trai xinh đẹp nào đó và bỏ rơi cô.

Tuy nhiên, dù có Bùi Kì hay không cũng không quan trọng.

Cô đi một mình, bắt đầu tìm kiếm những bộ trang phục hóa trang phù hợp để k*ch th*ch tên điền ở nhà.

Nhưng muốn xinh đẹp thì tốt nhất là những trang phục tao nhã?
Hạ An Nhiên chìm vào trầm tư...!
Bùi Kì người đã tách khỏi Hạ An Nhiên, nhìn chằm chằm vào Hạ An Nhiên ở cách đó không xa.

Âm thầm lấy điện thoại di động ra đã gửi một bức ảnh của Hạ An Nhiền vào lúc này.

Sau đó, nhắn thêm một tin nhắn [ Bùi Ki: Người đã đến rồi].
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 176: Chụp Lén


**********
Chương 176: Chụp lén
Sau khi Hạ An Nhiên đi dạo một vòng, lựa chọn vô cùng khó khăn.

Cuối cùng cô quyết định trở về lên web tìm tư liệu vậy, cảnh tượng ở đây hoa mắt mắt.

Sau khi từ chối một cách thân thiện với những cô gái xinh đẹp ở đây, cổ quay người chuẩn bị rời đi.

Khi Hạ An Nhiên đang đi về phía lối ra vào của buổi triển lãm, sau đó cô phát hiện vị trí cách không xa chỗ cô có một chút động tĩnh nhỏ.

Hạ An Nhiên liếc nhìn về phía đối diện.

Nhìn thấy một người phụ nữ đẹp rất gợi cảm ở đằng xa.

Người kia rất cao, mặc áo bó sát, váy ngắn cũn cỡn, cộng thêm mái tóc màu tím sẫm kia, gợi cảm đến mức phụ nữ nhìn cũng có chút đỏ mặt.

Hơn nữa, bên kia không chỉ có gợi cảm.

Bởi vì cố tình đeo thêm mặt nạ che đi khuôn mặt, vốn đã là một người gợi cảm rồi, lại thêm phần bí ẩn.

Hạ An Nhiên nhìn người đó chằm chằm, ánh mắt bất giác rơi vào ngực cô gái kia, hai mắt như sắp nổ ra rôi.

So với cô, là siêu to khổng lồ.

Đợi đi khi cô cosplay vào nhân vật gợi cảm này, mạng che mặt nhất định phải đeo, ngực nhất định phải được đẩy lên!
Đôi mắt nhìn chằm chằm vào ngục người khác của Hạ An Nhiên, thực sự quá thẳng thắn, quả là không biết che dấu rồi.

Đến nỗi người bên kia không khỏi nhìn về phía Hạ An Nhiên, vứt sang cho cô một ánh nhìn bất mãn như nhìn thấy một kẻ ngốc.

Sau khi Hạ An Nhiên bị lườm cho một cái, mới chợt nhận ra ánh mắt của mình quá dung tung rồi, nhanh chóng thu lại.

Sau đó có chút xấu hổ muốn rời đi.

Nhưng lúc này, cô chợt để ý thấy một người đàn ông trông rất hiền lành trước ống kính đã lợi dụng đám đông và áp sát cô gái xinh đẹp gợi cảm kia.

Chân hắn cố tình duỗi dưới làn váy của người phụ nữ gợi cảm, ngón chân hắn nâng lên một cách bất thường.

Mũi giày dường như có một vật gì đó phát sáng.

Sắc mặt Hạ An Nhiên chìm xuống, không rõ người đàn ông đang làm gì.

Tuy nhiên, cô không tỏ ra phản ứng quá lớn.

Cuộc sống trong cô nhi viện cho cô biết rằng, làm người không nên có quá nhiều trái tim Thánh Mẫu, lo chuyện bao đồng đôi khi không những không nhận được lời cảm ơn từ người khác, mà thay vào đó sẽ bị rước vào vô vàn rắc rối.

Cô không phải là người thích phiền phức.

Hạ An Nhiên giả vờ như không nhìn thấy, tiếp tục bước ra ngoài.

Chỉ là khi bước ra ngoài, Hạ An Nhiên không thể nhịn khỏi liếc nhìn về hướng đó.

Người đàn ông chụp lén càng ngày càng tiến gần lại, ngón chân của hắn lại di chuyển về phía giữa vảy của người phụ nữ gợi cảm.

Hạ An Nhiên siết chặt tay cô, mấy hình ảnh u ám lướt qua tâm trí cô không thể ngăn cản.

Cô vốn đang muốn rời đi, nhưng bước chân trở nên có chút nặng nề.

Sau khi hít một hơi thật sâu, Hạ An Nhiên quay đầu đi đến bên cạnh người đàn ông.

Hắn ta đang tập trung chụp hình, thậm chí không để ý ai đang đến gần mình.

Hạ An Nhiên đi tới không chút do dự, giẫm vào chân có gắn camera của hắn.

Người đàn ông đau đớn hét lên, tức giận bắt đầu tấn cống Hạ An Nhiên.

Hạ An Nhiên bắt được nắm đấm của hắn ta, càng dùng sức dẫm lên chân hắn, giọng nói trở nên lạnh lùng, "Đã chụp lén vô liêm sĩ, còn muốn đánh tôi?"
Sau khi mắng người đàn ông quay phim lén lút.

Hạ An Nhiên đã vào chân hắn ta một lần nữa, cởi đổi giày có gắn camera mà đập mạnh.

Sau đó, Hạ An Nhiên lớn tiếng nói với những người xung quanh: "Đi gọi bảo vệ của buổi triển lãm, người này cố tình chụp ảnh!"
Hắn ta nghe thấy Hạ An Nhiên hét lớn như vậy bất chấp mà mà bỏ chạy.

Thấy hắn ta bỏ chạy, Hạ An Nhiên liếc nhìn người đẹp gợi cảm bên cạnh, trên mặt nghiêm túc nhắc nhở Con gái phải tự bảo vệ mình..
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 177: Bị Chặn Đường


**********
Chương 177: Bị chặn đường
Bỏ lại những lời này, Hạ An Nhiên không muốn vướng bận quá nhiều, quay đầu rời đi.

Nhưng không biết từ lúc nào, mái tóc màu tím sẫm của người phụ nữ gợi cảm đã quấn quanh hàng cúc áo khoác trên người cô.

Trong lúc này khó có thể gỡ tóc ra.

Hạ An Nhiên thấy vậy liền tiến lại gần người phụ nữ gợi cảm một bước, nói nhỏ: "Đừng nhúc nhích, để tôi tới."
Các ngón tay linh hoạt vén tóc bên kia ra khỏi cúc áo.

Chỉ sau khi gỡ tóc ra khỏi áo, mắt cô rơi vào chiếc váy siêu ngắn của người bên kia.

Cô nhanh chóng cởi áo khoác, sau người phụ nữ gợi cảm kia.

Chậm rãi nói nhỏ: “ Khoác vào đi.”
Người phụ nữ gợi cảm, sửng sốt, trầm mặc hồi lâu mỗi hỏi: “ Làm sao có thể trả lại áo cho anh?”
Sau khi Hạ An Nhiên báo nói một dãy số gọn gàng, vừa đi vừa nói: " Đến lúc đó trả lại cho cô ấy là được."

Người phụ nữ gợi cảm nhìn Hạ An Nhiên rời đi, và cũng không ở lại triển lãm hoạt hình thêm nữa
Không lâu sau, người phụ nữ gợi cảm bước ra từ buổi triển lãm phim hoạt hình sau đó lên một chiếc xe đang đợi sẵn ở ven đường.

Vẻ ngoài của chiếc xe bảo mẫu này có vẻ bề ngoài cực kì khiêm tốn, nhưng trang trí nội thất bên trong lại vô cùng sang trọng.

Sau khi người phụ nữ gợi cảm lên xe, cô ấy đã kéo khăn che mặt ra, để lộ toàn bộ khuôn mặt.

Mặc dù kỹ thuật trang điểm tuyệt vời đã làm mềm các đường nét trên khuẩn mặt góc cạnh, nhưng vẫn có thể thấy một chút hơi thở của đàn ông.

Trợ lý trên xe tiến đến, quan tâm hỏi: "Anh Lạc, sao anh về sớm vậy? Anh có gặp chuyện gì không?"
Người phụ nữ gợi cảm này bất quá chỉ là quần áo phụ nữ mà thôi.

Lạc Ngạn mặc kệ trợ lý, ngồi vào vị trí, im lặng.

Khi thấy vậy, trợ lý cố tình mắng mỏ và giận dữ nói: 11 Đạo diễn Quách thật sự quá đáng, tại sao phải thêm phân đoạn nam hóa trang nữ, lại là trang phục phụ nữ hai chiều...Cũng may là anh Lạc tính khí tốt, lại còn chuyện nghiệp đến buổi triển lãm phim hoạt hình để trải nghiệm vai diễn này một cách tận tâm.

Nếu là người khác thì có lẽ đã tức giận mà bỏ vai
Lạc Ngạn xoa nhẹ trán nói: "Lái xe, trở về đi."
Trợ lý lập tức ra hiệu cho tài xế rời đi, đồng thời lấy ra một bộ quần áo mới, "Anh Lạc, anh thay bộ đồ này đi

Lạc Ngạn cởi bỏ quần áo của phụ nữ trên người, thản nhiên ném sang một bên.

Nhưng khi hắn kéo chiếc áo vest mà Hạ An Nhiên đựa cho hắn, ánh mắt anh hơi ngưng lại, khóe miệng bất giác cong lên, lộ ra một nụ cười.

Trợ lý có chút nghi hoặc, vừa rồi Lạc Ngạn rõ ràng tâm tính không tốt, làm sao đột nhiên trở lại tốt hơn?
Hơn nữa, anh nhớ rằng Lạc Ngạn lúc đi không mang áo khoác, phải không? Nhưng tại sao bây giờ lại c thêm một chiếc áo khoác?
Hạ An Nhiên từ triển lãm hoạt hình đi ra, đi tới bên đường, định gọi điện thoại cho Bùi Ki.

Chỉ là, trước khi gọi điện thoại, cô ấy thấy một vài người đàn ông mặc quần áo bình thường đi thẳng về phía cô ấy.

Hạ An Nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.

Cô hiện đang hóa trang là một người đàn ông, lúc nãy tiếp xúc cũng với toàn phụ nữ.

Bây giờ một đám người đàn ông đi qua, liệu có thể bình thường được không? Hạ An Nhiên theo bản năng liền lui về phía sau.

Nhưng cô vừa lùi lại một bước và chợt nhận ra rằng mình cũng bị chặn sau lưng.

Những người này căn bản là đang vây quanh cô từ mọi hướng.

Hạ An Nhiên nhíu mày, lạnh giọng hỏi: "Các người muốn làm gì?"
Ngay khi Hạ An Nhiên vừa dứt lời, một người đàn ông bước ra, chính là người đàn ông chụp lén ban nay.

Ban đầu, nhìn vào tưởng nhã nhặn, lúc này lộ ra vẻ gớm ghiếc, tức giận rồng lên: “Làm hỏng việc của tao, giẫm nát trang bị của tao, còn gọi bảo vệ đến bắt tạo Bây giờ tao sẽ giết mày!".
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 178: Cái Ôm Quen Thuộc


**********
Chương 178: Cái ôm quen thuộc
Hạ An Nhiên thần sắc có chút bất đắc dĩ
Cô ấy biết rằng mình không thể tọc mạch xen vào chuyện người khác.

Hãy nhìn xem, thực sự đã xảy ra chuyện rồi.

Bàn tay nhẹ nhàng đặt lên eo, một vài bảo bối của cô đang được cô giấu ở đó.

Chỉ là, cuối cùng, cô rút tay về.

Các loại thuốc trên cơ thể, ngoài những loại thuốc trước cho các sự giả dùng, còn có thuốc ngứa.

Nhưng mà thuốc mê chỉ có thể phát huy tác dụng khi bị tấn công ở cự ly gần, phải xịt chính xác vào mặt, để chúng hít vào một lượng lớn, nếu không hiệu quả sẽ không lớn.

Nếu chỉ có một hoặc hai người, thì tìm cơ hội tiếp cận khoảng cách gần thuốc mễ vẫn khả thi.

Nhưng hiện tại lại có một đám người, có chút khó khăn.

Về phần thuốc ngứa, cô dùng để đối phó với những người xấu xa độc ác nhất.

Tuy rằng những người này không phải người tốt đẹp gì, nhưng cũng không nên ra tay tàn nhẫn như vậy.

Sau một lúc im lặng, Hạ An Nhiên đột nhiên chỉ vào phía sau hét lớn: "Bảo vệ, đây là những tên khốn nạn vừa rồi chụp lén, các anh mau bắt lấy hằn!".

ngôn tình hoàn
Khi những người đang bao vây cô nghe thấy điều này, họ vô thức nhìn về hướng cô đang chỉ.

Nhân lúc đối phương không kịp phòng bị, Hạ An Nhiên bỏ chạy với tốc độ thật nhanh.

Sau khi những người vây quanh cô phát hiện mình bị lừa, cô đã bỏ chạy được mười bước, HạAn Nhiên liền chạy về phía cửa của buổi triển lãm.

Có nhân viên bảo vệ ở cổng, những người này sẽ không gây rắc rối nữa.

Chỉ là Hạ An Nhiên chạy quá nhanh, cô không biết mình giẫm phải cái gì, nặng nề ngã xuống, những người đó không tốn mấy thời gian liễn đuổi theo kịp.

Người đàn ông chụp lén hung ác nhìn chằm chằm Hạ An Nhiên, “Còn muốn chạy, để xem tao giết mày như thế nào!
Trong lòng tức giận, anh ta vươn nắm đấm ra, đánh vào đầu Hạ An Nhiên.

Hạ An Nhiên vô thức bảo vệ đầu, thật lâu sau vẫn không thấy đau, Hạ An Nhiên kinh ngạc nhìn lên.

Hạ An Nhiên nhìn thấy một người đàn ông mặc Hán phục đeo mặt nạ hồ lý, anh ta trực tiếp chụp lấy nắm đảm của người đàn ông chụp lén, để da thịt cô không phải chịu đầu.

Người đàn ông chụp lén thấy có người ra tay giúp đỡ, hắn ta thẳng thắn chế nhạo "Lại là kẻ tọc mạch, hôm nay tao cho hai chúng mày chết cùng nhau..."
Hắn ta chưa kịp dứt lời, người đàn ông đeo mặt nạ hồ ly đã đập mạnh, hắn bị ném sang một bên nặng nề rồi hét lên một cách đau đớn.

Những tên còn lại cũng có chút hoảng hốt khi đối mặt với tình huống này, vài người nhìn nhau, bọn họ nghiến răng, lão tới tấn công người đàn ông đeo mặt nạ hồ ly.

Nhưng người đàn ông đeo mặt nạ hồ ly vô cùng lợi hại, chỉ trong vòng một phút, đã quật ngã nhóm người này xuống đất.

Hạ An Nhiên nhìn thấy cảnh này có chút kinh ngạc.

Đây không phải là cao thủ võ lâm mà cô thường nghe kế sao? Ban đầu cô nghĩ đó chỉ là một câu chuyện, nhưng bây giờ nó đã trở thành sự thật?
Sau khi người đàn ông đeo mặt nạ hồ ly dọn dẹp sạch sẽ những người đó, đi thẳng đến chỗ Hạ An Nhiên, tầm mắt rơi vào mắt cá chân của cô.

Sau đó, hắn một tay bế cô lên, cái ôm quá nhanh làm cô không chuẩn bị trước.

Hạ An Nhiên kinh ngạc, "Anh làm sao vậy! Anh thả tôi xuống!"
Nhưng Hạ An Nhiên càng vùng vẫy, hắn càng ôm chặt.

Chỉ là...!Hạ An Nhiên bị đối phương giữ chặt, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ quái.

Hạ An Nhiên không biết tại sao, nhưng cô cảm thấy tư thế ôm này đặc biệt quen thuộc.

Giống như quay lại vụ tai nạn ô tô hơn nửa năm trước một lần nữa.

Khi cô tưởng mình sắp chết, cô đã được một người cứu cô ra khỏi xe, lúc đó bên kia đã giữ chặt cổ rất mạnh, như thể có thể giúp cô che đậy mọi thắng trầm bên ngoài....
 
Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu
Chương 179: Chỉ Còn Một Phòng!


**********
Chương 179: Chỉ còn một phòng!
Hạ An Nhiên thần sắc có chút hoảng loạn.

Mãi cho đến khi người đàn ông đeo mặt nạ hồ ly ôm cô đến quảng trường rồi đặt cỗ xuống trên chiếc ghế dài, Hạ An Nhiên khó khăn lắm mới lấy lại tinh thần.

Và người bên kia ngồi xổm xuống, cởi giày của cô ra, thần sắc nghiêm trọng giữ chặt lấy chân cổ.

Động tác của đối phương quá điêu luyện và quá thân mật.

Hạ An Nhiên không khỏi co chân lại, nhưng người bến kia đã sớm buồng cô ra trước một bước, thấp giọng dặn dò: "Ngồi ở đây"
HạAn Nhiên cảm thấy giọng nói đó rất quen thuộc, nhưng còn chưa đợi cô kịp phản ứng thì bên kia đã chạy mất hút rồi.

Nhìn bóng lưng của người kia, Hạ An Nhiên sững sờ.

Sau gần một phút, người đàn ông đeo mặt nạ hồ ly lại xuất hiện.

Hạ An Nhiên không biết tại sao, nhưng mơ hồ nhận thấy rằng người đàn ông đeo mặt nạ hồ ly này hơi khác một chút.

Nhưng Hạ An Nhiên không nghĩ nhiều, trực tiếp hỏi: "

Rốt cuộc anh là ai?"
Người đàn ông đeo mặt nạ ngừng lại, hành động vô cũng thân sĩ bắt đầu gỡ mặt nạ xuống.

HạAn Nhiên nhìn khuôn mặt lộ ra kia, đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó biểu hiện phức tạp nở một nụ cười, "Hóa ra...!là anh!"
Là Cố Ngôn Duy
Chỉ là, tại sao vừa rồi một số suy nghĩ lộn xộn khác lại hiện lên trong đầu cô?
Haha...!Trong vụ tai nạn xe hơi, Cổ Ngôn Duy đã cứu cô ấy, đó là lý do tại sao cô cảm thấy cái ôm kia vừa rồi rất quen thuộc!
Cố Ngôn Duy tầm mắt rơi vào mắt cá chân của HạAn
Nhiên với chiếc giày đã được cởi ra, rất căng thẳng, "Em bị thương sao? Có đau không?"
Hạ An Nhiên: “...”
Câu hỏi của Cố Ngôn Duythật kỳ lạ.

Chẳng phải vừa rồi anh ta là người đã tự cứu cổ sao? Những tại sao lại hỏi câu hỏi khó giải thích này?
Hạ An Nhiên không bận tâm chuyện này, lại hỏi một cầu khác, " Bùi Kì gọi anh qua sao?" 11 Cố Ngôn Duy vẻ mặt khó chịu, nói: "Tôi nhờ cô ấy giúp đỡ...!Tôi đã lâu không gặp em."
Trong mắt hắn hiện lên vẻ lo lắng vô hạn, "Em ở bên cạnh Lăng Mặc, em có sao không?"
Hạ An Nhiên: "Hiện tại tôi không sao, nhưng đừng gặp tôi trong một thời gian." anh,
Mặc dù cô và Lăng Mặc chỉ là xung hỉ một cách ngẫu nhiên nhưng bây giờ cô đã là vợ của anh.

Trước khi Lăng Mặc kết thúc cuộc đời, cô ấy muốn hoàn thành bốn phận của mình.

Hơn nữa cô cũng không muốn Cố Ngôn Duy dính líu đến chuyện giữa cô và Lăng Mặc, miễn gây ra những rắc rối không đáng có.

Chỉ là, ngay sau khi HạAn Nhiên nói xong, một tia nước lao thẳng về phía cô và Cố Ngôn Duy.

Trong nháy mắt, hai người ướt sũng.

Hạ An Nhiên nhìn chết lặng.

Cách đó không xa, một người đàn ông trung niên vội vàng tắt vòi phun nước, ngượng ngùng chạy lại, liên tục xin lỗi.

"Tôi đang tưới cỏ, nhưng một trong hai vòi phun nước bị hỏng và phun trúng hãi người, tỗi xin lỗi"
Hạ An Nhiên đã không nói nên lời một lúc trước “thảm họa nhân tạo” này.

Cổ Ngôn Duy không quan tâm đến người trung niên, nhìn HạAn Nhiên ướt át nói: "Gần đẩy có một khách sạn, chúng ta thay quần áo đi."
HạAn Nhiên ướt át khó chịu, cô gật đầu không từ chối, “Thôi, chúng ta thay quần áo đi
Cố Ngôn Duy đỡ đôi chân đang bị thương của Hạ An Nhiên đi đến một khách sạn gần đó.

Cố Ngôn Duy muốn thuê hai phòng.

Nhưng lễ tân xin lỗi, "Gần đây có quá nhiều người tham gia buổi triển lãm hoạt hình.

Khách sạn của chúng tôi hiện giờ chỉ còn một phòng...!
HạAn Nhiên khẽ nhíu mày.

Cố Ngôn Duy nhìn Hạ An Nhiên, nói: "ít nhất vẫn còn một phòng.

Trước tiên chúng ta đi thay quần áo."
HạAn Nhiên không nói được gì nên miễn cưỡng gật đầu, nhìn thấy vậy, quầy lễ tân lập tức lấy ra một tầm thẻ phòng, tưới cười đưa cho Cổ Ngân Duy....
 
Back
Top Dưới