Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 620


Chương 620

“Khuê Khuê…” Lục Kiến Thành lên tiếng, sắc mặt nặng nề: “Anh nói là thời gian anh đi sân bay có thể không đủ.”

“Sân bay?” nghe được hai chữ này, trong lòng Nam Khuê lạnh xuống trong chớp mắt.

“Anh phải ra sân bay sao? đến đó để làm gì?”

Lục Kiến Thành ôm lấy cô, đau lòng nói: “Xin lỗi Khuê Khuê, anh phải đi một chuyến.”

“Bao giờ anh đi?”

“Một lúc nữa, chín giờ tối bay.” Lục Kiến Thành nói.

Hình như Nam Khuê nghe thấy tiếng trái tim mình vừa nứt toác ra. Anh mới về ở cùng cô bao lâu chứ? Sức khoẻ của anh còn chưa tốt lên, vết thương còn chưa hồi phục đã nóng lòng muốn ra nước ngoài rồi sao?

“Nhất định phải đi sao? không thể không đi à?” Cô khó khăn hỏi anh.

“Xin lỗi Khuê Khuê.”

“Vậy…” Cô run rẩy nói: “Ít nhất cũng đi muộn một chút, đợi anh khoẻ lên rồi đi, bây giờ trên người anh vẫn còn vết thương, anh bảo em làm sao yên tâm được?”

“Hơn nữa, em không muốn anh đi chút nào.” Nam Khuê nắm góc áo của anh, cực kỳ không nỡ.

“Ngoan, anh đồng ý với em, nhiều nhất ba ngày, anh nhất định sẽ về.”

Thấy anh đã nói tới vậy rồi, Nam Khuê cũng không tiếp tục quấy rầy nữa. Chỉ có thể gật đầu nói: “Vậy anh không được gạt em.”

“Ừm.”

Sau khi rời giường Nam Khuê vào nhà bếp làm bánh kem. Buổi tối, hai người cùng nhau ăn tối.

Bởi vì ăn quá no, Nam Khuê đành gói bánh kem lại, để Lục Kiến Thành mang lên máy bay ăn.

Khi tiễn anh ra khỏi tiểu khu, Nam Khuê vẫn rất không nỡ.

Gió bên ngoài có hơi lớn, Lục Kiến Thành lập tức kéo kín áo Nam Khuê lại: “Bên ngoài lạnh, đừng tiễn anh nữa, em mau vào đi.”

Nam Khuê lắc đầu: “Em muốn tiễn anh, ít nhất đợi Lâm Mục lái xe đến cũng không muộn mà.”

“Vậy được.”

Lúc nói chuyện, Lục Kiến Thành kéo mũ sau lưng Nam Khuê đội lên cho cô, còn kéo che kín lại.

Nam Khuê cười anh: “Anh sắp cuốn em thành cái bánh chưng rồi.”

“Bánh chưng cũng được, sẽ không bị cảm.” Lục Kiến Thành nói.

Hai người đi một lúc, khoảng chừng vài phút sau, Lâm Mục đã lái xe tới rồi.

Nhìn thấy xe tới, Nam Khuê lại thấy cực kỳ không nỡ.

Nhưng dù có không nỡ hơn nữa thì cũng vẫn phải nói tạm biệt.

“Vậy anh đi bên đó nhất định phải chăm sóc bản thân cho tốt.”

“Không được để bản thân gặp nguy hiểm, cũng không được lại mất liên lạc nữa.” Nam Khuê nghiêm túc dặn đi dặn lại.

“Được. Lục Kiến Thành cũng gật đầu nói: “Vậy không còn lời nào khác muốn nói với anh sao?”

“Tạm biệt, em đợi anh quay về.” Nam Khuê vẫy tay.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 621


Chương 621

Tiếp theo tay cô bị người ta kéo một cái, trong nháy mắt ghì cô vào trong ngực. Lục Kiến Thành dùng lực hôn xuống.

Cách đó không xa, Chu Tiễn Nam vừa định đi tới sững người khi nhìn thấy một màn trước mắt này.

Hai tay anh đút trong túi quần, nhìn chằm chằm cảnh tượng thân mật trước mặt, đột nhiên quên mất mình nên phản ứng như thế nào.

Anh vẫn luôn xoắn xuýt không biết có nên đến đây tìm Nam Khuê hay không.

Cuối cùng, bước chân vẫn nghe theo con tim, anh ấy để người ta lái xe đi lòng vòng vài vòng, vẫn là không cầm lòng lại được mà vòng đến chỗ cô.

Nhưng nghĩ thế nào cũng không ngờ được lại có thể gặp được cảnh này.

Dưới màn đêm, cả hai đứng cùng một chỗ ôm nhau thật chặt, giống như một đôi trai gái yêu thương nhau thắm thiết. Trong lòng anh có em, trong lòng em cũng có anh.

Tình cảm của họ nồng nàn như vậy, nóng bỏng như vậy.

Thật ra nghĩ kỹ lại thì căn bản anh không có chút cơ hội nào.

Vốn dĩ anh ấy đã sớm nghĩ tới sẽ chôn dấu mối tình này sâu tận trong tim, không để bất cứ ai biết được, bởi vì anh biết hai người sẽ không có bất kỳ khả năng nào.

Nhưng mà những lời của chị đã cho anh sự cổ vũ và sức mạnh rất lớn. Khi tới nơi này, thậm chí anh còn nghĩ bản thân có thể có cơ hội cùng Lục Kiến Thành cạnh tranh công bằng hay không?

Nhưng vào giây phút này, anh thấy mình thua rồi.

Không chiến mà bại.

Anh với Nam Khuê cuối cùng cũng chỉ có thể là bạn bè thôi!

Bỏ đi vậy, bạn bè thì bạn bè!

Ít nhất còn tốt hơn không thể gặp mặt, cắt đứt mọi liên lạc. Như thế này anh cũng cảm thấy thoả mãn rồi.

Chu Tiễn Nam nở nụ cười cô độc, anh quay người đi, bóng người đó rất nhanh đã chìm vào trong màn đêm tối tăm, thậm chí không một ai biết được anh từng tới đây.

Lúc lên xe, anh ấy gọi điện cho Chu Cẩm: “Chị, hy vọng chị có thể giúp em giữ bí mật này.”

Chu Cẩm không hỏi nhiều, nếu em trai mình đã nói như vậy, có lẽ chuyến này không được thuận lợi, không được vui vẻ đây.

Cô ấy không cần hỏi nhiều, chỉ cần giúp anh vô điều kiện, xin tưởng anh là đủ rồi.

‘’

Bởi vì chênh lệch múi giờ. Khi Lục Kiến Thành đến nơi, chỗ Nam Khuê vẫn đang là ban đêm. Thế nên anh không gọi điện thoại, chỉ gửi một tin nhắn: [Khuê Khuê, anh tới nơi rồi, nhớ em.]

Trợ lý lập tức đưa anh tới bệnh viện, Phương Thanh Liên vẫn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, khắp người gắn các loại dây dợ, đứng từ xa nhìn giống như không có bất cứ sự sống nào.

“Lục tổng, đều chuẩn bị xong rồi, sau khi ngài thay đồ vô trùng là có thể vào trong.”

“Ừ.”

Sau khi trao đổi cùng bác sĩ xong, Lục Kiến Thành thay đồ rồi đi vào. Trên giường bệnh, Phương Thanh Liên yên lặng hiếm có.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 622


Chương 622

Cô ta nằm trên giường, sắc mặt nhợt nhạt trắng bệch, trên cổ tay được bao bởi băng vải dày, nhìn giống như một người thực vật vậy.

Lúc này, bác sĩ bước vào, kiên nhẫn hướng dẫn: “Lục tổng, anh có thể nói nhiều một chút, tốt nhất nên nói những gì có thể khơi dậy tinh thần và hy vọng của cô ấy, như vậy mới có cơ hội sống.”

“Được, tôi biết rồi.”

Lục Kiến Thành ngẩn ra ở đó liền mấy tiếng đồng hồ. Anh gọi tên cô ta, để cô ta không ngủ nữa, để cô ta tỉnh lại, nhất định phải tỉnh lại.

Nhưng mà hiệu quả không quá rõ ràng.

Phương Thanh Liên vẫn luôn lẳng lặng nằm trên giường bệnh, không có chút phản ứng nào.

Lúc này, bác sĩ lại bước vào lần nữa: “Lục tổng, mạo muội hỏi một chút, anh và cô ấy có quan hệ gì?”

“Bạn bè.”

“Nhưng theo tôi biết, hình như cô Phương rất thích anh, vẫn luôn yêu anh, tôi kiến nghị anh có thể nói nhiều chuyện mà cô ấy thích nghe, ví dụ những lời như anh cũng thích cô ấy, anh yêu cô ấy, chỉ cần cô ấy nguyện ý tỉnh lại anh sẽ cưới cô làm vợ vậy. Những lời này nhất định có thể k*ch th*ch ý chí khiến cô ấy tỉnh lại” Bác sĩ nói một hồi.

Nhưng mà Lục Kiến Thành nghĩ cũng không nghĩ liền trực tiếp nhìn bác sĩ rồi từ chối.

“Xin lỗi, tôi có bạn gái rồi, tôi rất yêu cô ấy, ngoại trừ cô ấy tôi không muốn cho bất kỳ người phụ nữ nào khác những lời hứa hẹn về hôn nhân.”

“Lục tổng, tôi nói đều là kế tạm thời, cũng không phải là thật, chỉ là vì muốn đánh thức cô Phương, anh cũng không cần xem là thật.” Bác sĩ giải thích.

“Dù cho là như vậy, tôi cũng không có cách nào nói những lời đó, Nam Khuê, đây là cô gái mà tôi yêu thương, tôi chỉ có thể cưới cô ấy làm vợ.”

Lục Kiến Thành vừa nói xong, đột nhiên máy móc trên giường phát ra những âm thanh kịch liệt.

Rất rõ ràng, cảm xúc của Phương Thanh Liên vừa bị kích động.

Bác sĩ phấn chấn tiến tới kiểm tra tình hình, đồng thời vui mừng nói: “Lục tổng, tiếp tục nói đi, theo tình hình tôi vừa kiểm tra, cô Phương chắc chắn sinh ra phản ứng với lời nào đó của anh, thế nên máy móc mới vang lên kịch liệt như vậy.”

“Là câu nào?” Lục Kiến Thành không hiểu.

“Cụ thể thì tôi cũng không rõ, chính là những lời anh vừa nói anh đều nhắc lại lần nữa đi.”

“Được.”

“Nam Khuê, đây là cô gái mà tôi yêu thương, tôi chỉ có thể cưới cô ấy làm vợ.” Khi Lục Kiến Thành nói đến câu này, đột nhiên tiếng máy móc lại vang lên.

Bác sĩ lập tức phấn chấn chạy qua: “Nếu như tôi đoán không nhầm thì cô Phương đối với câu này cũng chính là chuyện anh cưới người phụ nữ khác sinh ra phản ứng mạnh mẽ, cô ấy có ý thức rồi, cô ấy có thể nghe thấy những lời mà anh nói, Lục tổng, tiếp tục kích động cô ấy đi.”

“Mạnh mẽ kích động cô ấy đi.”

“Anh yêu Nam Khuê, tuy anh từng làm tổn thương cô ấy, nhưng quãng đời còn lại, anh muốn dùng cả đời để bù đắp cho cô ấy, Thanh Liên, bây giờ anh đối với em chỉ có sự áy náy, nhưng đối với Khuê Khuê mới là tình yêu thật sự, anh hy vọng em có thể hiểu, đừng cố chấp nữa, cũng đừng làm những chuyện tổn thương bản thân nữa.”

“Nam Khuê, cô ấy là tình cảm chân thành cả đời của anh, còn em, chỉ là vị khách lướt qua trong sinh mệnh của anh thôi, qua rồi thì cho qua đi, cứ quấn chặt lấy không buông cũng không có chút ý nghĩa nào.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 623


Chương 623

Máy móc xung quanh Phương Thanh Liên bắt đầu reo lên không ngừng.

Đột nhiên, cô ta hét lớn lên một tiếng, cố gắng mở mắt ra: “Không, Kiến Thành, không được, đừng cưới cô ta.”

“Được rồi, tỉnh rồi tỉnh rồi, cô Phương đã tỉnh rồi.” Bác sĩ đứng một bên hét to, tỏ ra vẻ vui mừng cực kỳ.

Nhìn thấy Lục Kiến Thành, Phương Thanh Liên trực tiếp bổ nhào vào lòng anh.

“Kiến Thành, là anh? Thật sự là anh? Em không nhìn nhầm đúng không.”

“Hu hu, cuối cùng anh cũng tới rồi, anh có biết em sợ thế nào không?”

Phương Thanh Liên ở trong ngực anh khóc không ra hơi, giống như sắp ngất xỉu đến nơi vậy.

Ở bệnh viện nghỉ thêm một ngày, sức khoẻ của cô ta đã hồi phục không tồi, Lục Kiến Thành đưa cô ta xuất viện, sau đó tìm một nhà nghỉ để tĩnh dưỡng.

Buổi tối, thấy cô ta đã ngủ rồi, Lục Kiến Thành đứng dậy chuẩn bị rời đi. Đột nhiên Phương Thanh Liên bò từ trên giường dậy, ôm chặt lấy Lục Kiến Thành.

Lục Kiến Thành đẩy cô ta ra, sắc mặt lạnh lùng nói: “Thanh Liên, có những lời anh nghĩ anh đã nói rất rõ ràng rồi, giữa chúng ta sẽ không có bất kỳ khả năng nào nữa.”

“Bây giờ người mà anh yêu là Nam Khuê, anh tuyệt đối sẽ không phản bội cô ấy, cũng sẽ không làm bất cứ chuyện gì có lỗi với cô ấy.”

“Còn về em, anh sẽ cố gắng làm tất cả những gì có thể để bù đắp cho em, còn em muốn nhiều hơn nữa, tha thứ anh không thể nào nhận lời em được.”

Anh gỡ cánh tay Phương Thanh Liên ra, không chút do dự mà rời khỏi phòng.

Lúc này, phía sau lưng truyền tới giọng kêu la đau thương của Phương Thanh Liên: “Anh không sợ em lại tự sát, không sợ em sẽ chết sao?”

Lục Kiến Thành quay lại, đôi mắt ảm đạm cùng thương hại nhìn cô ta.

“Đây là sinh mệnh của em, mỗi người chỉ có một lần, em cứu anh, thì chắc chắn anh cũng sẽ cứu em, nhưng mà mỗi người chúng ta đều nên có trách nhiệm với chính bản thân mình.”

“Nhưng Thanh Liên à, anh không thể lần nào cũng cứu em được, thế nên bản thân em nên cân nhắc cẩn thận.”

Nói xong, Lục Kiến Thành không chút chần chừ mà đi ra khỏi cửa.

Không khí trong phòng trở nên lạnh lẽo đi vài độ. Phương Thanh Liên nhìn hướng anh vừa rời đi, quỳ gối xuống đất ôm chặt lấy mình.

Nước mắt im lặng rơi xuống. Mỗi giọt nước mắt rơi xuống thì hận ý của cô ta đối với Nam Khuê càng tăng thêm một phần.

“Nam Khuê, là cô, đều là do cô.”

“Nếu như không phải do cô, Kiến Thành vẫn là của tôi, đều do cô, cô cướp đi người đàn ông mà tôi yêu nhất, cô cướp mất tất cả mọi thứ thuộc về tôi.”

“Nam Khuê, tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu, tôi sẽ không để cô yên ổn mà sống đâu.”

Lau sạch nước mắt, sắc mặt Phương Thanh Liên trở nên điên cuồng.

Ra khỏi cửa, Lục Kiến Thành lập tức gọi điện thoại: “Chuyện tôi dặn dò đã tra được những gì rồi?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 624


Chương 624

Trợ lý kích động nói: “Lục tổng, tôi đang định gọi cho ngài, đã liên hệ được rồi, đoàn đội của giáo sư Trương sẽ lên máy bay về nước vào trưa mai, thế nên sáng mai có thể gặp ngài, địa điểm tôi đã chọn xong rồi.”

“Được, gửi địa chỉ cho tôi.”

Ngày thứ hai sau khi gặp Trương xong, Lục Kiến Thành nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang rời đi, anh uống một hơi hết cafe trong cốc.

Tảng đá áp lực trong lòng anh bao nhiêu lâu nay cũng nhẹ nhàng rơi xuống.

Uống cafe xong, anh lập tức gọi video call cho Nam Khuê. Nhìn thấy anh, Nam Khuê tự nhiên cảm thấy nhớ anh kinh khủng.

“Đi làm mệt sao? Có ngủ ngon hay không? Có nhớ anh không?” nhìn thấy Nam Khuê, anh hỏi liền một lúc mấy câu.

“Anh hỏi em một lúc mấy câu như vậy, em không biết phải trả lời câu nào?”

“Được, vậy chỉ hỏi một câu quan trọng nhất, có nhớ anh không?”

Nam Khuê không trả lời mà hỏi ngược lại: “Thế còn anh? Có nhớ em không?”

Lục Kiến Thành giơ điện thoại lên, trực tiếp gửi cho Nam Khuê trong video một nụ hôn mạnh mẽ: “Nhớ, rất nhớ rất nhớ.”

“Em cũng nhớ anh.” Nam Khuê vừa nói xong liền nghe thấy tiếng Đông Hoạ gọi cô: “Khuê Khuê, mau đến đây, tớ đã giúp cậu gọi cơm xong rồi.”

“Hoạ Hoạ đang gọi em ăn cơm, vậy em cúp trước đây.”

“Được, đi đi.”

Cúp điện thoại xong, tâm trạng Nam Khuê cực kỳ tốt, khi ăn cơm với Đông Hoạ cũng phá lệ mà tươi tắn.

“Bạn trai cậu lại đi công tác rồi?” Đông Hoạ hỏi.

Nam Khuê gật đầu: “Ừm, gần đây công việc của anh ấy bận.”

“Thật là ngưỡng mộ cậu.” Đông Hoạ bưng mặt mơ mộng.

‘’

Nam Khuê cười: “Chúng tớ thì có gì để ngưỡng mộ chứ, hai người đều rất bận, có thời gian cả tuần cũng không gặp được một lần.”

“Hai người bận như vậy còn có thể yêu đương, hơn nữa còn điên cuồng rải cẩu lương, ngược chết người không cần đền mạng, tớ làm sao có thể không ngưỡng mộ chứ.”

“Hả, có sao?” Nam Khuê không nghĩ như vậy.

Đông Hoạ lập tức chỉ mặt cô: “Đương nhiên là có, cậu xem cậu, cả mặt đều viết chữ tôi đang yêu đương, mấy chữ tôi rất hạnh phúc, cả người đều như gió xuân dập dờn vậy.”

“Rõ ràng tới như vậy sao?”

Đông Hoạ gật đầu thật mạnh: “Quả thực không thể rõ ràng hơn nữa, aizaa cô Nam Khuê, kính nhờ cô đó, cho cẩu độc thân như tớ một con đường sống đi.”

Nam Khuê nở nụ cười tươi tắn động lòng người.

“Hoạ Hoạ, cậu đáng yêu như vậy, có một ngày cậu cũng sẽ gặp được bạch mã hoàng tử của mình thôi.”

“Ừ, mượn may mắn của cậu, hy vọng đó là bạch mã hoàng tử chứ không phải ngựa xám.”

Nam Khuê cười phụt một tiếng. Cô che miệng lại, đôi mắt đầy ý cười cong cong nhìn Nam Khuê: “Không thể trách tớ được, thực sự cậu nói quá buồn cười rồi.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 625


Chương 625

“Ừm!” Đông Hoạ thở một hơi: “Nếu như người có thể hiểu được tâm hồn thú vị của tớ như cậu thì tốt rồi.”

“Vậy cậu lại sai rồi.” Nam Khuê nói: “Tớ thấy vẻ đẹp của cậu còn hơn tâm hồn thú vị nhiều, cô Đông đẹp tới như vậy, không phát huy chút ưu thế thì thật là đáng tiếc.”

“Aiii, Khuê Khuê, yêu cậu, cậu đúng là thiên thần.”

Bởi vì lời khen của Nam Khuê, tâm trạng Đông Hoạ cả ngày đều cực kỳ tốt.

Ăn cơm xong, hai cô gái vừa cười vừa nói rời đi. Hoàn toàn không phát hiện ra, phía sau lưng không xa, Quý Dạ Bạch đang nghiêm túc ngồi nghe hai người nói chuyện.

Xem ra, cô ấy thật sự có bạn trai rồi. Cô không có gạt anh ta. Nghĩ lại thì đúng là anh đã hiểu nhầm người khác rồi.

Vừa ăn cơm xong, Đông Hoạ đã nhận được điện thoại của văn phòng bệnh viện, nói là Quý Viện tìm cô.

Quý Viện?

Đông Hoạ thoáng bối rối, nghĩ bản thân là một nhân viên quèn làm sao có thể ở cùng một chỗ với phó viện trưởng được.

Đông Hoạ thấp thỏm tới gõ cửa phòng làm việc của Quý Dạ Bạch.

“Quý Viện, chào… chào ngài, nghe nói là ngài tìm tôi.” Dù gì cũng là phó viện trưởng của bệnh viện, Đông Hoạ cũng có chút sợ.

“Cô cứ thoải mái đi, tôi tìm cô chỉ muốn nói chút chuyện, không phải chuyện công việc.”

Lúc này Đông Hoạ mới yên tâm, cô vẫn cho rằng cô ở bệnh viện đã làm chuyện gì sai sót kinh động tới cả chỗ phó viện trưởng rồi.

Doạ trái tim bé bỏng của cô sợ hết hồn. Nghe không phải chuyện công việc, Đông Hoạ thoải mái hơn rất nhiều.

“Cô tên là Đông Hoạ đúng không?”

“Đúng vậy Quý Viện.”

“Quan hệ giữa cô và Nam Khuê hình như không tồi.” Quý Dạ Bạch lại hỏi.

Khuê Khuê?

Quý Viện tìm cô lẽ nào muốn tìm hiểu về tình hình của Khuê Khuê. Nói như vậy, Quý Viện thật sự có chút ý với Khuê Khuê sao?

Trong đầu Đông Hoạ đã bắt đầu nghĩ lung tung, vẽ ra cả một màn kịch rồi.

Quý Dạ Bạch khẽ hừ một tiếng, Đông Hoạ lập tức gật đầu: “Vâng, chúng tôi là bạn bè.”

“Tôi vừa nghe cô nói Nam Khuê có bạn trai rồi? Cô nghiêm túc chứ? Có biết tên là gì không?”

Quý Dạ Bạch hỏi liền một lúc mấy câu khiến Đông Hoạ ngẩn cả người ra. Qua một lúc, cô mới trợn tròn hai mắt, không thể tin được mà nói: “Quý Viện, nói như vậy, ngài thật sự thích Khuê Khuê sao?”

Quý Dạ Bạch lập tức cắt lời cô ấy: “Ai bảo tôi thích cô ấy?”

“Không phải sao?” Đông Họa có chút khó hiểu: “Vậy sao ngài quan tâm đến chuyện của Khuê Khuê vậy?”

Quý Dạ Bạch nhíu mày, cuối cùng cũng tìm được một lý do rất sứt sẹo: “Bạn bè hỏi.”

“Ồ.”

“Cho nên cô có quen bạn trai của cô ấy không?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 626


Chương 626

Đông Họa lập tức lắc đầu: “Không quen, Khuê Khuê cũng chưa giới thiệu chính thức, nhưng có lần anh ấy đến bệnh viện tìm Khuê Khuê, tôi đã gặp qua một lần, nhìn rất đẹp trai, cũng rất khí chất, dáng người vô cùng đẹp, viện trưởng Quý, tôi cảm thấy người bạn kia của ngài không có cơ hội đâu.”

Quý Dạ Bạch: “…”

Anh ấy chỉ hỏi cô ấy chút tình hình thôi mà, anh ấy có cần phân tích sao?

“Không còn việc gì nữa, cô ra ngoài đi.”

Mãi cho đến khi ra khỏi văn phòng Quý Dạ Bạch, Đông Họa vẫn cảm thấy khó hiểu.

Sao đột nhiên viện trưởng Quý lại tìm cô ấy để hỏi chuyện của Khuê Khuê?

Chuyện này quá kì lạ, Đông Họa suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định nói cho Nam Khue.

Sau khi Nam Khuê nghe xong cũng kinh ngạc không khác cô ấy là bao: “Hỏi chuyện của mình? Còn hỏi về bạn trai mình?”

“Ừm, đúng.” Đông Họa nghiêm túc gật đầu.

Liên hệ đến đủ những chuyện khó chịu lúc trước của hai người, Nam Khuê có chút khó hiểu.

Không hiểu sao cô luôn cảm thấy người tên Quý Dạ Bạch này rất kì lạ, nhưng kì lạ ở chỗ nào thì cô cũng không nói rõ được.

Buổi tối khi tan làm, Nam Khuê chỉ muốn lập tức rời khỏi bệnh viện.

Lúc đi đến cửa chính, cuối cùng cô cũng thở một hơi nhẹ nhõm.

Nhưng vừa thở phào xong, một giây sau có một chiếc xe dừng bên cạnh cô, gương mặt của Quý Dạ Bạch cũng dần lộ ra theo độ xuống của cánh cửa sổ: “Về nhà sao? Tôi đưa cô về.”

“Không cần, cảm ơn ý tốt của viện trưởng Quý.” Nam Khuê từ chối không suy nghĩ.

Vì chỗ hai người đứng là đầu con đường nhỏ có rất nhiều xe nên phía sau nhanh chóng xuất hiện những tiếng bíp còi.

“Lên xe đi!” Quý Dạ Bạch kiên trì.

Tiếng còi xe sau lưng ngày càng nhiều.Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Nam Khuê không còn cách nào khác, chỉ có thể lên xe của Quý Dạ Bạch.

Quý Dạ Bạch ngồi ghế sau, Nam Khuê cũng ngồi ghế sau.

Kì lạ là, sau khi lên xe, Quý Dạ Bạch như ngủ thiếp đi, anh ấy vẫn luôn nhắm mắt lại, không nói một câu.

Xe đi được mười phút, Nam Khuê nhìn anh ấy một cái, rồi lại nhìn đèn nê ông lấp lánh ngoài cửa sổ, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng: “Viện trưởng Quý, nếu như tôi có làm gì đắc tội với anh thì tôi rất chân thành xin lỗi anh, hi vọng anh tha thứ, nhưng tôi thật sự không có quyến rũ anh, tôi chỉ muốn làm thật tốt công việc của mình.”

“Mẹ tôi cũng học y, trước kia bà ấy là một y tá, làm bác sĩ là ước mơ của tôi và bà ấy, tôi chỉ muốn hoàn thành tốt công việc của mình mà thôi.”

“Nếu như anh có thể tha thứ cho tôi, đại nhân không chấp tiểu nhân, cho tôi một môi trường làm việc thật tốt, còn nếu như anh thật sự không thể tha thứ vậy cũng không sao, tôi sẽ đến bệnh viện khác.”

Nam Khuê nói một hơi, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Ít nhất thì cũng không cần lo lắng đề phòng nữa.

Quý Dạ Bạch lại luôn dựa vào xe nhắm mắt nghỉ ngơi.

Anh ấy chẳng nói lời nào, không nói “tha thứ”, cũng không nói “không tha thứ”.

Nhưng anh ấy càng như vậy thì trong lòng Nam Khuê càng lo lắng hơn.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 627


Chương 627

Nếu như không phải vì không còn cách nào khác, cô thật sự không muốn rời khỏi bệnh viện này.

Thứ nhất là vì sư phụ và sư mẫu, hai người họ rất tốt với cô, rất có trách nhiệm với cô, tận tâm dạy dỗ cô, cô không thể có lỗi với tâm huyết và nỗ lực của họ được.

Thứ hai, như cô đã nói, vào bệnh viện này là mục tiêu và lí tưởng của cô và mẹ, cô hi vọng mình có thể hoàn thành giấc mơ của mẹ.

Đương nhiên còn có một nguyên nhân vô cùng khác vô cùng quan trọng.

Vì bệnh viện này là nơi nổi tiếng nhất, có thực lực nhất, cũng là nơi giỏi nhất, một trong những bệnh viện đứng đầu thành phố, thậm chí là cả nước.

Nơi này có đoàn đội chuyên nghiệp, có tiếng nói nhất, cũng có những giáo sư lợi nhất, đây đều là những thứ mà cô hướng đến.

Xe tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng người trên xe từ đầu đến cuối đều không lên tiếng.

Ngay lúc trong lòng Nam Khuê buồn bã suy nghĩ nên viết đơn từ chức thế nào thì đột nhiên người đàn ông trên xe mở mắt ra.

Một giây sau, giọng của anh ấy vang lên: “Sao cô biết tôi tìm cô để làm khó? Không thể vì muốn xin lỗi được sao?”

Đúng vậy, xin lỗi, không phải cô đã chân thành, tha thiết, thành khẩn xin lỗi và nhận lỗi với anh ấy rồi sao?

Nam Khuê ngẩn người, người này còn muốn cô xin lỗi như thế nào đây?

Quý Dạ Bạch nhìn vẻ mặt của cô, biết cô đã hiểu lầm thì thở dài một hơi, nhẹ nhàng nói: “Ý của tôi là, tôi xin lỗi cô.”

“Hả?”

“Xin… xin lỗi tôi?”

Lần này đổi thành Nam Khuê ngẩn người.

“Đúng vậy, Nam Khuê, tôi muốn trịnh trọng cô, cũng muốn nghiêm túc nói với cô một câu xin lỗi. Thật xin lỗi, là tôi nông cạn, tự cho bản thân là đúng mà hiểu lầm cô.”

Nam Khuê hoàn toàn kinh ngạc, dường như lúc này cô đã quên phải phản ứng lại như thế nào.

Quá bất ngờ rồi.

Cô đúng là bị sủng ái mà lo sợ.

Xin lỗi cô?

Vậy mà viện trưởng Quý lại nói xin lỗi với cô?

Không phải là cô đang nằm mơ đấy chứ?

“Viện trưởng Quý, anh… anh nói thật sao? Anh xin lỗi tôi?”

Quý Dạ Bạch nhìn cô, lần nữa nghiêm túc gật đầu: “Yên tâm đi, hiện tại tôi không giống lúc trước, nếu như cô có thời gian thì có thể nghe tôi giải thích không?”

Nam Khuê chưa trả lời, Quý Dạ Bạch đã bắt đầu nói: “Lúc trước tôi không có ấn tượng tốt với cô, năm lần bảy lượt gây chuyện với cô, thậm chí còn ép buộc cô, châm chọc cô, cũng là vì muốn để cô lộ nguyên hình.”

“Nguyên hình cái gì cơ?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 628


Chương 628

Nam Khuê kinh sợ, cô cũng đâu có phải yêu quái, sao lại muốn cô hiện nguyên hình chứ?

“Vì tôi đã từng tiếp xúc, cũng đã từng quên rất rất nhiều người vì thân phận, địa vị của tôi mà muốn quyến rũ tôi, muốn trèo lên tôi để leo lên cao hơn.” Quý Dạ Bạch cười khổ, tiếp tục: “Nói khó nghe một chút thì là sử dụng đủ loại cách để câu dẫn tôi.”

“Tôi đã gặp quá nhiều những người phụ nữ như vậy, vậy nên bây giờ tôi thấy phụ nữ tiếp cận mình đều sẽ không kiềm chế được mà nghĩ như vậy, nên tôi mới nghĩ cô cũng là người như vậy.”

“Cũng vì vậy nên tôi mới nói chút lời quá đáng với cô, thậm chí còn làm những chuyện không phải, thật xin lỗi cô.”

Nam Khuê thật sự không nghĩ anh ấy sẽ xin lỗi mình.

Mặc dù cô vẫn còn chút bận lòng về những chuyện đã từng xảy ra, nhưng nghe anh ấy nói như vậy cô cũng có thể hiểu được, cũng không còn trách anh ấy như trước.

“Đó là nguyên nhân thứ nhất, nhưng đó không phải nguyên nhân quan trọng nhất.” Đột nhiên Quý Dạ Bạch lại nói.

Nam Khuê sững sờ hỏi: “Vậy nguyên nhân quan trọng nhất là gì?”

Quý Dạ Bạch không nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như xoáy nước.

Một lúc lâu sau anh ấy mới lên tiếng, giọng nói trầm thấp: “Quan trọng nhất là, có lẽ do cô rất giống một người?”

Giống một người?

Nghe đến đây, phản ứng đầu tiên của Nam Khuê chính là nghĩ đến thân thế của mình.

Có phải bề ngoài của cô rất giống cha không?

Hơn nữa đúng lúc anh ấy quen cha cô?

Cho nên cô vô cùng kích động, k*ch th*ch nắm lấy ống tay áo Quý Dạ Bạch: “Giống ai?”

Ánh mắt Quý Dạ Bạch trở nên sâu lắng.

Môi mỏng hơi mở, anh ấy nói: “Giống mối tình đầu của tôi.”

Hóa ra là như vậy, cũng không có liên quan đến thân thế của cô, Nam Khuê có chút thất vọng hạ ánh mắt.

Nhưng mấy chữ “mối tình đầu” này vẫn quanh quẩn trong đầu cô.

Cô vốn cảm thấy đây là một cụm từ rất đẹp, cô cũng rất khao khát điều này.

Nhưng vì Phương Thanh Liên mà cô đã dần có ấn tượng không tốt với cụm từ này.

“Mối tình đầu của tôi là một cô con gái cưng, một cô gái vô cùng khéo léo xinh đẹp, cô ấy mềm mại đáng yêu, lần đầu tiên gặp tôi đã có suy nghĩ muốn bảo vệ, rất rất muốn bảo vệ chăm sóc cho cô ấy.”

“Nhưng người thích cô ấy rất nhiều, khi đó tôi rất tự ti, căn bản không dám tới gần cô ấy, mãi đến khi cô ấy chủ động tỏ tình với tôi, nói thích tôi, giây phút đó, tôi cảm thấy như toàn bộ thế giới của mình bừng sáng, tôi cảm thấy như thần may mắn đang ủng hộ mình, tôi chắc chắn là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.”

“Nhưng hạnh phúc tươi đẹp đến mức nào thì lúc ngã xuống từ thiên đường lại chật vật đau đớn biết bao.”

Quý Dạ Bạch ngẩng đầu, cả khuôn mặt đều là vẻ u sầu.

Dù cho Nam Khuê chỉ là một người qua đường đứng xem cũng cảm nhận được sự bi thương của anh ấy.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Nam Khuê cẩn thận hỏi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 629


Chương 629

“Sau đó…” Quý Dạ Bạch cười khổ một tiếng rồi tiếp tục: “Sau đó tôi mới biết được cô ấy căn bản không thích tôi, cô ấy cũng chỉ thích tiền của tôi mà thôi, sau khi bên nhau, vì để cô ấy vui vẻ mà tôi đã tiêu tiền như nước.”

“Chỉ cần là thứ cô ấy thích, mắt tôi không chớp một cái đã vung tiền mua. Sau khi thi đại học xong, thậm chí tôi còn mua một chiếc nhẫn, muốn đưa cho cô ấy làm vật đính ước.”

“Nhưng cô ấy lại đâm một nhát dao vào trái tim tôi, khiến tôi tổn thương nhất, tôi tận tai nghe được cô ấy nói chuyện với bạn thân, nói rằng: Quý Dạ Bạch chỉ là một thằng ngốc, vừa ngu vừa đần, không hiểu chút phong tình nào, nếu như không phải mẹ cậu ta có tiền thì sao tôi có thể bên cạnh một thằng ngốc như vậy chứ? Hơn nữa mấy người biết gì không? Mẹ cậu ta là người thứ ba, cậu ta là con riêng, sao tôi có thể gả cho một đứa con riêng được?”

Nói xong Quý Dạ Bạch nhắm mắt lại, cả người chìm vào sự ưu thương.

Tổn thương, đúng là rất đau đớn.

Dù không phải trải qua, chỉ ngồi cạnh nghe nhưng Nam Khuê cũng có thể cảm nhận được mối tình đó rất ngạt thở, khiến người khác rất đau đớn.

“Nhưng dựa vào bề ngoài của anh, không phải anh ở trường học sẽ là đối tượng khiến vô số nữ sinh theo đuổi hay sao? Sao lại thế…” Nam Khuê khó hiểu nhìn Quý Dạ Bạch.

Quý Dạ Bạch lấy ví ra, từ trong ví lấy ra một bức hình nhỏ đưa cho Nam Khuê.

Khi thấy nam sinh với mái tóc xoăn, làn da rám nắng, vì dậy thì nên mặt đều là mụn, vẻ mặt nhút nhát rụt rè trong bức ảnh, Nam Khuê lập tức hiểu ra.

“Đây là dáng vẻ lúc tôi học cấp ba.” Quý Dạ Bạch nói.

Hóa ra là như vậy, khó trách lúc đó anh ấy lại tự ti.

Không thể không nói, đối với một người mà nói, mối tình đầu có ảnh hưởng vô cùng lớn.

Có người bị tổn thương, có khả năng cả đời này đều không chữa lành được.

“Sau đó thì sao? Sau khi anh lên đại học, hình tượng chắc cũng tốt hơn nhiều, chắc sẽ yêu đương thêm chứ?”

“Không có.” Quý Dạ Bạch lắc đầu, anh ấy suy nghĩ gì đó rồi nói.

“Nhưng hai năm trước mẹ tôi có giới thiệu cho tôi một người bạn gái, hai người chúng tôi dưới áp lực của người lớn mà bên nhau một thời gian, sau đó cô ấy nói tôi quá lạnh nhạt với cô ấy, không nhịn được nữa nên đề nghị chia tay.”

Nam Khuê nghe xong thì không khỏi thở dài.

“Vì sao lại nói những chuyện này với tôi?” Cô hỏi.

Nếu nói về thân quen thì cô và anh ấy căn bản không tính là quen.

Quý Dạ Bạch yên lặng một lúc lâu, sau đó mới lên tiếng: “Có thể do cô giống với cô ấy, tôi kiềm chế đã nhiều năm, cuối cùng cũng có một chỗ để kể khổ nên mới nói.”

“Cũng có thể do hôm nay đúng lúc gặp phải cô, tôi muốn tâm sự, mà cô thì đúng lúc ở đây.”

“Nam Khuê, cô sẽ giữ bí mật về chuyện tôi mới kể hôm nay chứ?” Quý Dạ Bạch hỏi.

Nam Khuê lập tức nghiêm túc gật đầu: “Viện trưởng Quý, anh yên tâm đi, tôi không phải người nhiều chuyện, tôi cam kết sẽ tuyệt đối không nói với bất kì ai về những lời anh vừa nói.

“Hơn nữa nếu như anh lo lắng thì cùng lắm anh cứ lấy quyền uy của lãnh đạo ra để đè ép tôi đi, vì giữ công việc, tôi tuyệt đối không dám nói lung tung.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 630


Chương 630

Quý Dạ Bạch nhếch môi cười, lại khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt thường ngày: “Cô nói có lí.”

Nam Khuê: “…”

Sao bây giờ cô lại có cảm giác như tự bê đá đập vào chân mình quá vậy?

Sau khi giải quyết ân oán với Quý Dạ Bạch, tâm trạng khi trở về nhà của Nam Khuê vô cùng vui vẻ.

Điều càng khiến cô vui vẻ hơn đó là trước khi đi ngủ, cô nhận được tin nhắn của Lục Kiến Thành.

Anh nói hai ngày nữa sẽ về.

“Được, vậy em chờ anh về, moa moa!”

Gửi tin nhắn xong, Nam Khuê hài lòng ngủ thiếp đi trên giường.

Ở bên kia bán cầu, Lục Kiến Thành đang thương lượng với Phương Thanh Liên.

“Kiến Thành, thật xin lỗi, em không thể đồng ý với anh được.”

Nghe Phương Thanh Liên nói, Lục Kiến Thành nhíu chặt mày.

Anh vốn cho rẳng đây là một tin tức vô cùng tốt, giáo sư Trương đã nói chân của cô ta có khả năng chữa được, 50% có thể đứng lên.

Đây rõ ràng là một tin tức vô cùng tốt, lúc anh biết đã rất vui.

Nhưng anh không ngờ rằng Thanh Liên lại từ chối, chuyện này hoàn toàn ngoài dự liệu của anh.

“Thanh Liên, vì sao? 50% chữa khỏi, mặc dù không phải 100% nhưng tỉ lệ này đã rất tốt rồi, anh cảm thấy chúng ta nên thử một lần.”

Phương Thanh Liên bình tĩnh nhìn anh: “Kiến Thành, vì sao anh nhất định phải bắt em thực hiện cuộc giải phẫu này vậy?”

“Em đã nói em đã làm rất nhiều giải phẫu, em cũng đã thất vọng rất nhiều lần. 50% cũng không phải 100%, có bác sĩ từng nói với em tỉ lệ thành công là 100%, nhưng cuối cùng thì sao? Phẫu thuật thất bại, em không thể đứng lên được, anh quên rồi sao?”

“Kiến Thành, em biết anh muốn tốt cho em, nhưng em thật sự không thể chịu thêm một lần thất bại nào nữa, hi vọng rồi lại thất vọng thì em tình nguyện chưa từng hi vọng.”

“Thanh Liên…” Lục Kiến Thành giữ vai cô ta, cố gắng thuyết phục: “Em không thể nghĩ như vậy được, lần phẫu thuật đó thất bại vì trong quá trình bác sĩ phẫu thuật đã xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.”

“Vậy anh có thể đảm bảo lần phẫu thuật này sẽ không xuất hiện chuyện ngoài ý muốn không?”

“Thanh Liên, tình huống lần đó đặc biệt, thật ra em cũng biết là do bác sĩ đột nhiên bị bệnh, lần này anh đảm bảo với em sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào.”

Phương Thanh Liên nghe xong thì cười lạnh.

Cô ta đột nhiên đẩy Lục Kiến Thành ra.

Sau đó hét to: “Ngoài ý muốn? Thật hay cho câu ngoài ý muốn này, lúc đó em có tội lỗi gì sao, nếu như không phải vì bác sĩ đó thì chân em đã không què, em cũng sẽ không phải ngồi xe lăn.”

“Lục Kiến Thành, anh đừng cho rằng em không biết anh đang nghĩ gì, anh tốn công sức thuyết phục em làm phẫu thuật như vậy không phải vì muốn bản thân không phải áy náy nữa sao?”

“Anh cảm thấy chỉ cần chân em khỏi rồi thì anh sẽ không còn nợ em gì nữa, vậy thì anh sẽ có thể ân ái hạnh phúc với Nam Khuê, không phải sao?”

“Thanh Liên, anh thừa nhận, nếu như chân của em khỏi thì sự áy náy của anh đối với em sẽ giảm đi rất nhiều.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 631


Chương 631

“Nhưng chuyện này không liên quan gì đến chuyện anh ở cạnh Nam Khuê, dù cho tình trạng của em có thế nào thì anh đều sẽ không thay đổi điều gì dành cho cô ấy, anh sẽ không vì cảm thấy áy náy với em, cũng sẽ không vì em có chuyện gì mà từ bỏ cô ấy.”

“Anh đã nói rồi, anh yêu cô ấy.”

Đôi mắt Phương Thanh Liên lập tức bao phủ một tầng nước mắt, vô cùng đáng thương nhìn Lục Kiến Thành nói: “Kiến Thành, anh thật tuyệt tình.”

“Hiện tại em thành ra như thế này mà anh không thể nói một vài câu dỗ dành em được sao, dù chỉ… dù chỉ là giả, anh lừa em cũng được mà!”

“Nói không chừng em sẽ tin rồi sẽ đồng ý đó?”

Lục Kiến Thành thành thật nhìn cô ta: “Thật xin lỗi, anh không thể lừa em được, cũng không thể tự lừa gạt chính bản thân được.”

“Việc trị liệu chân em cứ suy nghĩ kĩ, anh đã nói chuyện với giáo sư Trương, ông ấy cảm thấy hứng thú với bệnh tình của em, đây cũng là phương hướng nghiên cứu mới nhất của đoàn đội bọn họ, họ có rất nhiều kĩ thuật và phương pháp trị liệu tân tiến.”

“Nói cho cùng chân là của em, nếu như em đã suy nghĩ kĩ, vẫn quyết định từ chối, vậy được thôi, anh tôn trọng suy nghĩ của em.”

Lục Kiến Thành nói xong chuẩn bị rời đi.

Thấy anh không chút do dự xoay người, Phương Thanh Liên đột nhiên trở nên luống cuống.

“Kiến Thành…” Cô ta vội vàng gọi anh lại: “Được, em có thể đồng ý đi trị liệu, nhưng anh cũng phải đáp ứng một điều kiện của em.”

“Điều kiện gì?” Lục Kiến Thành nhíu mày.

“Em trị liệu trong nước sao?”

“Ừm.”

Phương Thanh Liên lập tức nắm cơ hội nói: “Em muốn một tuần anh đi thăm em ba lần.”

Đôi mắt đen nhánh của Lục Kiến Thành nhìn cô ta, không biết anh đang có suy nghĩ như thế nào.

Yên lặng một lúc, anh kiên định nói: “Một lần, đây là chuyện cuối cùng anh có thể làm cho em.”

“Hai lần.” Phương Thanh Liên tiếp tục mặc cả.

“Anh sẽ chỉ đến một lần.” Giọng nói của Lục Kiến Thành vô cùng chắc chắn.

Thấy anh không chút nhượng bộ, Phương Thanh Liên đành phải gật đầu đồng ý: “Được.”

Sau khi hai người thống nhất, sáng sớm hôm sau, Lục Kiến Thành cho người đến thu dọn hành lí của Phương Thanh Liên về nước, sau đó trực tiếp đưa cô ta đến bệnh viện.

Trước khi đăng kí, Phương Thanh Liên luôn chờ Lục Kiến Thành.

Nhưng chờ đợi mãi cũng không thấy anh đến.

Cuối cùng cô ta không nhịn được nữa mà hỏi: “Kiến Thành đâu? Sao bây giờ anh ấy vẫn chưa đến?”

Trợ lí bên cạnh giải thích: “Cô Phương, tổng giám đốc Lục đã lên máy bay lúc hai giờ, hai người không bay cùng chuyến.”

Phương Thanh Liên lập tức có cảm giác tức đến sôi máu.

Kiến Thành chắc chắn cố ý.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 632


Chương 632

Cố ý tách chuyến bay của họ ra làm hai chuyến khác nhau.

Anh vội vàng bay về như vậy, chắc chắn là không chờ được nữa mà đi gặp con khốn Nam Khuê kia.

“Nam Khuê, cho dù là chuyện gì đi chăng nữa, lần này tôi đã trở về sẽ không rời đi một cách dễ dàng.”

“Cô chờ mà xem!”

Lục Kiến Thành ngồi trên máy bay một ngày, lúc xuống máy bay cũng đã là tám chín giờ tối.

Sau khi đi đến chỗ Nam Khuê cũng đã là mười giờ.

Có lẽ cô đã ngủ.

Nghĩ đến chuyện sắp được thấy cô, trong lòng Lục Kiến Thành vô cùng kích động.

Không hiểu sao còn có cả sự hưng phấn kích động của thời trẻ trâu.

Vì không muốn quấy rầy cô nên anh trực tiếp lấy đồ ngủ trong vali ra, tắm rửa thay quần áo xong mới đến phòng ngủ, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Trong phòng ngủ rất yên tĩnh.

Rèm cửa đã được kéo xuống, đèn treo tường tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng.

Cho nên cũng có chút ánh sáng.

Không đến mức quá tối.

Động tác của Lục Kiến Thành càng nhẹ nhàng hơn, anh vén chăn lên, nằm xuống bên cạnh Nam Khuê.

Dưới ánh đèn nhẹ nhàng, anh có thể thấy rõ khuôn mặt nhỏ của Nam Khuê.

Cô nhắm chặt hai mắt, bình yên chìm vào giấc ngủ, toàn thân đều là sự dịu dàng anh bình, giống như người đẹp đang say giấc vậy.

Lục Kiến Thành không nỡ đánh thức cô, anh chỉ cúi người hôn lên trán cô một cái: “Khuê Khuê, anh về rồi, ngủ ngon!”

Nhưng anh vừa nằm thẳng thì một giây sau trên người đã xuất hiện một chiếc chân thon dài.

Cơ thể Lục Kiến Thành lập tức giống như tượng đá, trở nên cứng ngắc.

Anh cứ như vậy nằm trên giường không dám động đậy, ngay cả hơi thở cũng nhẹ hơn.

Nhưng cho dù như vậy thì Nam Khuê vẫn tỉnh lại.

Chân của cô vừa duỗi sang bên cạnh đã cảm thấy có gì không đúng.

Sau đó cô lập tức mơ màng tỉnh lại.

Tiếp đó cô cảm nhận được bên cạnh mình rõ ràng có ai đó đang nằm, chóp mũi ngửi được mùi hương quen thuộc, mùi hương mà cô vẫn luôn nhớ nhung.

Kiến Thành?

Là anh, anh về rồi.

Nhưng không phải anh nói hai ngày nữa sao?

Sao đột nhiên lại quay về rồi, hơn nữa vừa về đã nằm bên cạnh ngủ cùng với cô.

Nam Khuê ngây ngẩn một lúc, sau đó lập tức nói bản thân tỉnh táo lại.

Cô cảm thấy có lẽ do mình qua nhớ anh nên mới nằm mơ thấy anh.

Nhưng…

Cô đưa tay ra, cẩn thận sờ sang bên cạnh.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 633


Chương 633

Lúc cảm nhận được sự mềm mại ấm áp, ngửi được hương vị quen thuộc ngày càng rõ ràng, cuối cùng Nam Khuê cũng không còn nghi ngờ.

Cô đột nhiên mở to hai mắt.

Sau đó nhìn thấy người đàn ông ở bên cạnh mình.

Khi thấy khuôn mặt quen thuộc kia, cô có chút không thể tin được.

Nam Khuê ôm lấy mặt anh, liên tiếp nhẹ nhàng hỏi: “Lục Kiến Thành, là anh sao? Thật sự là anh sao?”

“Em không nằm mơ chứ? Em không nhìn nhầm chứ?”

Lục Kiến Thành cười nhẹ: “Là anh, anh về rồi.”

“Ngoài anh ra, còn ai dám ngủ trên giường của em, ngủ bên cạnh em chứ?”

“Nhưng sao em lại không dám tin thế này? Quá đột ngột, em còn chưa kịp phản ứng nữa.” Nam Khuê lại sờ mặt anh.

Lục Kiến Thành kéo tay cô xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

Sau đó nghiêm túc nói: “Khuê Khuê, là anh, độc nhất vô nhị, không ai có thể giả là anh được.”

“Đồ xấu xa này, cuối cùng anh cũng về rồi, anh có biết mấy ngày nay em đợi anh về lâu đến thế nào không?”

“Em cảnh cáo anh, tháng này không được ra khỏi nhà nữa, nếu như anh bỏ một mình em ở đây, em sẽ không để ý đến anh nữa.”

Mãi cho đến lúc này Nam Khuê mới giãi bày hết những uất ức trong lòng mình ra.

Lục Kiến Thành nghe được thì vô cùng đau lòng.

Là do anh.

Đều do anh.

Ngay cả thời gian ở bên bạn gái mình cũng không có.

Anh đưa tay ôm chặt lấy Nam Khuê, sau đó chôn đầu trong cổ cô, tham lam ngửi mùi hương của cô.

“Đừng cử động, để cho anh ôm em một cái.”

“Khuê Khuê, mấy ngày này anh rất nhớ em.”

Giọng nói gợi cảm mềm mại của anh nhẹ nhàng vang lên, giống như lông vũ phe phẩy bên tai cô, vừa mềm mại vừa dễ chịu.

Nam Khuê hận không thể chìm trong sự dịu dàng này.

Cô đâu còn buồn ngủ nữa.

Càng quan trọng hơn nữa là cơ thể cô dường như cảm nhận được cái gì đó khác thường.

Cô không phải là cô gái nhỏ chưa trải sự đời, cũng không phải là không hiểu gì, mặc dù có một số việc cô ít trải qua nhưng chắc chắn hiểu.

Cũng như lúc này, cô biết, anh đ*ng t*nh.

“Khuê Khuê…”

Lục Kiến Thành gọi tên cô, giọng nói càng nhẹ nhàng hơn.

Đúng là muốn mạng người khác mà.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 634


Chương 634

“Ừm…”

Nam Khuê nhẹ nhàng trả lời, cả người đã ở trong tình trạng vô cùng mẫn cảm.

Bị anh ôm vào ngực, thân người cô hơi co lại, động cũng không dám động.

“Bây giờ em buồn ngủ sao?” Giọng nói của anh nhẹ nhàng lướt qua tai cô.

Giọng anh quanh quẩn trong lòng cô khiến cả trái tim cô đều mềm nhũn.

Mềm mại thành một vũng nước.

“Có…có chút không ngủ được.” Nam Khuê thành thật trả lời.

May rằng bây giờ đã là buổi tối nên không thấy rõ cảm xúc trên mặt cô, cũng không thấy được lỗ tai của cô.

Nếu không sẽ phát hiện vành tai của cô đỏ ửng.

“Anh cũng không ngủ được.” Lục Kiến Thành nói.

Một giây sau, anh xoay người đè lên Nam Khuê, hai cánh tay chống xuống giường, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chăm chú: “Nếu đã không ngủ được thì chúng ta làm chút chuyện gì đó đi.”

“Làm chuyện gì?”

Nam Khuê nói xong cũng cảm thấy hối hận, hận không thể trực tiếp cắn đứt lưỡi mình.

Ông trời ơi, cô nói cái gì vậy, lại còn hỏi ra nữa.

Cô nhất định là ngốc đến chết rồi, đồ ngốc này.

“Làm chuyện lần trước anh không thể làm được vì lí do thân thể.”

Lục Kiến Thành nói xong, nụ hôn nóng bỏng lập tức rơi xuống.

Nhưng Nam Khuê lại lên tiếng.

Cô nâng mắt lên nhìn anh, nhẹ nhàng nói: “Kiến Thành, tối nay bà dì của em đến…”

Sau đó cô lại ngẩn người.

Lục Kiến Thành tiếp tục cúi đầu, nụ hôn mạnh mẽ bá đạo rơi xuống.

Cả người Nam Khuê nhanh chóng mềm nhũn ra thành một vũng nước, cô không còn chút sức lực nào.

Nhưng trong lòng vẫn luôn căng thẳng.

Cô sợ anh sẽ không nhịn được, cũng sợ anh sẽ thất vọng.

Đúng lúc này Lục Kiến Thành buông cô ra, cúi đầu hôn lên trán cô một cái, sau đó đưa tay ôm chặt cô vào ngực.

Thấy anh không nói lời nào, vẻ mặt cũng rất nghiêm túc, trong lòng Nam Khuê có chút thấp thỏm.

Thật ra cô có chút lo lắng.

Cô biết sau khi một người đàn ông đã lên cót rồi thì rất cần được giải tỏa.

Hơn nữa cô cũng không còn là cô bé ngây thơ, cô biết đàn ông cần những việc như thế này để tình cảm có thể vững chắc hơn, không giống phụ nữ.

Không có mấy người đàn ông có thể nhịn được.

Sau khi buông Nam Khuê ra, Lục Kiến Thành nhắm mắt lại, chuẩn bị đi ngủ.

Toàn bộ quá trình đều không nói một câu.

Thật ra anh đang cố gắng ổn định tâm trạng, cũng đang cố gắng kiềm chế cảm xúc trong lòng mình.

Anh sợ, sợ mình không nhịn được.

Cũng sợ mình sẽ làm cô tổn thương.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 635


Chương 635

Anh không dám nhìn cô.

Cho nên anh chỉ có thể nhắm chặt mắt lại, thậm chí trong lòng anh đã điên cuồng niệm tâm.

Tất cả đều chỉ vì muốn bản thân nhanh chóng bình tĩnh lại.

Sau đó ôm cô ngủ một giấc.

Ngủ một giấc thật ngon, anh đã cảm thấy thỏa mãn.

Nhưng lúc Lục Kiến Thành đang tịnh tâm thì trong ngực anh đột nhiên có cảm giác ướt át ấm áp.

Lúc đầu anh không biết đó là gì.

Nhưng anh nhanh chóng biết được.

Là nước mắt.

Cúi đầu xuống nhìn thì thấy cô gái trong ngực mình đang khóc, hơn nữa còn khóc vô cùng đáng thương.

Khiến anh vô cùng đau lòng.

“Sao lại khóc?” Lúc này Lục Kiến Thành mới dịu dàng hỏi.

Nam Khuê làm ổ trong ngực anh, ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn anh, mềm mại hỏi: “Kiến Thành, có phải anh tức giận rồi không?”

“Cô gái ngốc, sao anh lại tức giận chứ?”

“Vì…” Nam Khuê hít một hơi, nhẹ nhàng nói: “Vì từ khi anh nghe thấy em nói bà dì em đến, không…không thể cái đó, anh nhắm mắt lại không nói gì, cũng không để ý tới em.”

Lúc nghe thấy nguyên nhân, Lục Kiến Thành dở khóc dở cười.

Anh đưa tay lay nước mắt của Nam Khuê, đồng thời nhẹ nhàng giải thích: “Đồ ngốc, anh không dám nói chuyện với em, anh sợ anh sẽ không khống chế nổi bản thân.”

“Nhắm mắt lại vì anh phải cố gắng bình ổn tâm trạng của mình.”

“Em nghĩ anh là ai, biết em đang ở thời kì đặc biệt còn chỉ lo cho bản thân sao? Nếu thật sự như vậy thì anh quá cặn bã rồi.”

Nghe anh giải thích xong Nam Khuê mới cảm thấy yên tâm.

Cô từ từ nhắm mắt lại, nhanh chóng ngủ thiếp đi trong lòng anh.

Nhìn khuôn mặt ngủ say của người nào đó, Lục Kiến Thành không khỏi buồn cười.

Cô ngủ thật dễ dàng, đúng là khổ cho anh.

Bây giờ anh vẫn còn liều mạng nhẫn nhịn.

Hôm sau là cuối tuần, hai người nhân cơ hội nghỉ ngơi lấy sức.

Nam Khuê vừa tỉnh lại đã thấy người đàn ông nằm bên cạnh mình.

Nghĩ đến tất cả chuyện tối qua, trong lòng cô lập tức cảm thấy ấm áp.

Vốn dĩ còn tưởng rằng phải chờ thêm mấy ngày nữa anh mới về, không ngờ anh lại đột nhiên trở về, khiến cô vô cùng bất ngờ.

Nhưng người đã quay về.

Anh ăn sáng xong đã bắt đầu bận rộn.

Nam Khuê hiểu cho anh nên cũng không quấy rầy.

Chỉ thỉnh thoảng đi vào lấy cà phê cho anh.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 636


Chương 636

Buổi chiều, lúc Nam Khuê vào đưa tách cà phê thứ ba, Lục Kiến Thành ngẩng đầu, đáy mắt đều là ý cười.

Anh đưa tay kéo Nam Khuê ngồi lên đùi mình, sau đó nghiêm túc nói: “Cô Nam Khuê, em có biết đây là ly cà phê thứ mấy em mang vào cho anh không?”

“Ừm?”

Nam Khuê suy nghĩ một chút, hình như cô mang vào hơi nhiều thì phải.

Nhưng vì mỗi lần mang cà phê vào mới có thể quang minh chính đại nhìn anh, cho nên cô mới đưa thêm mấy lần.

Hơn nữa người nào đó cũng đâu có từ chối nha.

Cô đưa bao nhiêu tách thì anh nhận bấy nhiêu.

Lục Kiến Thành nhéo mũi cô: “Đồ ngốc, vì đó là cà phê em đưa, nếu như anh uống tiếp thì có lẽ tối nay sẽ không cần ngủ nữa.”

“Nhưng không ngủ thì có thể làm chuyện khác.”

Anh nói, Nam Khuê lập tức né tránh.

Ý cười của Lục Kiến Thành càng rõ hơn, anh biết ai đó đang hiểu lầm.

“Bên cạnh anh một ngày có phải chán lắm không?” Lục Kiến Thành hỏi.

Nam Khuê lập tức lắc đầu: “Không có, anh yên tâm làm việc đi, em không vào nữa, anh làm xong em lại vào.”

Lục Kiến Thành lập tức giữ chặt cô, đẩy cô đến ghế sopha, sau đó cầm một quyển sách đưa cho cô.

“Em ở đây đọc sách, ở bên cạnh anh.”

“Như vậy có quấy rầy anh không?” Nam Khuê lo lắng.

“Sẽ không.” Lục Kiến Thành nói: “Ngẩng đầu lên là có thể thấy em anh sẽ càng có động lực hơn, hơn nữa em cũng không cần phải mượn cớ đưa cà phê nữa, em có thể quang minh chính đại nhìn anh.”

Nam Khuê lập tức phủ nhận: “Ai…Ai mượn cớ đưa cà phê rồi nhìn anh chứ? Đồ tự luyến.”

Lục Kiến Thành cười, cưng chiều xoa đầu cô.

Làm việc thêm một lúc, đột nhiên bên tai vang lên một âm thanh.

Lục Kiến Thành ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên thấy Nam Khuê đã ngồi ngủ trên sopha, sách rơi từ tay cô xuống đất.

Anh đứng dậy, đặt cô nằm xuống, sau đó lại đắp chăn cho cô.

Trong phòng càng ấm áp hơn.

Lục Kiến Thành nhẹ nhàng gõ máy tính, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn dáng vẻ ngủ say của Nam Khuê.

Mãi đến khi trời bên ngoài đã tối anh mới tắt máy tính rồi đi về phía Nam Khuê.

Phát hiện người nào đó vẫn còn ngủ say, anh cưng chiều cười, sau đó đến phòng ngủ thay quần áo.

Nam Khuê vừa tỉnh lại đã mơ màng dụi mắt, khi nhìn qua chỗ làm việc của anh mới phát hiện ở đó đã không còn ai.

Không có người.

Người đâu?

“Kiến Thành.” Nam Khuê gọi.

Nhưng không có ai trả lời cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 637


Chương 637

Cô cúi đầu nhìn người mình, cô rất chắc chắn cái chăn này là do anh đắp cho cô.

Nhưng anh đâu rồi?

Nam Khuê đứng lên mở cửa, định ra ngoài.

Đột nhiên cánh cửa mở ra, hai người thiếu chút nữa đụng vào nhau.

Càng buồn cười hơn là, đầu Nam Khuê trực tiếp đụng trúng mũi Lục Kiến Thành.

Đầu cô đương nhiên cứng hơn mũi anh nhiều, có thể đoán được mũi của người nào đó đau đến mức nào.

Nam Khuê lập tức xoa mũi anh: “Sao rồi sao rồi? Có đau không? Có phải anh rất đau không?”

“Không sao, không đau.”

Nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô, nếu như anh nói đau thì chắc chắn cô sẽ càng khẩn trương hơn.

“Dậy rồi thì mau thay quần áo đi.” Lục Kiến Thành cầm quần áo đưa cho cô.

Nam Khuê chớp chớp mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó cảm thấy hơi bất ngờ: “Thay quần áo làm gì? Trời cũng tối rồi.”

“Đưa em ra ngoài chơi.” Anh nói.

Nam Khuê nghe đến đây thì hai mắt lập tức sáng bừng lên giống như sao vậy.

“Được, vậy anh chờ em một chút, em lập tức đi thay đồ.”

“Ừm, không vội.”

Lúc thay quần áo Nam Khuê cũng vô cùng hào hứng.

Cô vốn cho rằng cả ngày hôm nay đều phải ở trong nhà, không ngờ anh sẽ mang cô ra ngoài chơi, đương nhiên cô vui rồi.

Mặc áo lông xong, Nam Khuê nhìn gương mặt mềm mại đáng yêu của bản thân ở trong gương, cảm thấy có chút tiếc nuối.

Cô mua bộ quần áo này lúc học đại học, số lần mặc cũng chỉ có hai lần.

Vì khuôn mặt cô vẫn còn trẻ con nên mặc vào rất giống thiếu nữ, cho nên chỉ có lúc đi học cô mới mặc.

Không ngờ anh sẽ chọn cho cô bộ quần áo này.

Áo lông ở trên khá vừa vặn, ở bên dưới là váy bồng, sau khi mặc vào rất giống tiên nữ, nhìn linh hoạt hoạt bát.

Nhưng Nam Khuê vẫn cảm thấy quá trẻ con.

Nghĩ đến chuyện mình đã bắt đầu đi làm, cô vẫn cảm thấy mình mặc như thế này quá trẻ con.

Cho nên sau khi thay xong quần áo, cô lập tức đi một vòng trước mặt Lục Kiến Thành: “Nhìn được không?”

“Ừm, rất đẹp.”

“Nhưng trong tủ em nhiều quần áo như vậy, sao anh lại chọn bộ này?” Nam Khuê tò mò.

“Vì anh rất muốn em mặc quần áo như thế này, chắc chắn sẽ rất đẹp.” Lục Kiến Thành nói.

Không thể không nói, vì anh khen nên trong lòng Nam Khuê vô cùng vui vẻ.
 
Back
Top Bottom