Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 600


Chương 600

Nam Khuê ơi là Nam Khuê, mày thật là mất mặt quá đi.

Nhưng Lục Kiến Thành lại chầm chậm cười, anh cong môi, nụ cười quyến rũ trên khuôn mặt tuấn tú đầy mê hoặc, thể hiện rõ ràng rằng tâm trạng đang vô cùng tốt.

“Vậy thì để anh dạy em.”

Nói xong, anh ôm đầu Nam Khuê, hôn đầy mạnh bạo.

Nhiệt độ trong phòng bệnh ngày càng cao.

Nam Khuê hai tay nắm lấy quần áo của anh, ngẩng đầu lên, đã không còn bất cứ suy nghĩ gì nữa, chỉ có thể thuận theo anh, khiến bản thân chìm đắm rồi lại càng thêm say mê.

Sau nụ hôn ấy, Nam Khuê dựa vào vòng tay anh thở hổn hển.

Nhưng mà ngược lại, hơi thở của ai đó vẫn bình thản như vậy.

Mấu chốt là có người nào đó còn cố ý áp sát vào tai cô: “Thêm vài lần sẽ không mệt như thế nữa.”

Nhiệt độ trên mặt Nam Khuê càng lúc càng cao.

Mãi cho đến khi hơi thở ổn định, rời khỏi vòng tay anh, Nam Khuê mới nhận ra một vấn đề quan trọng.

“Anh bị thương ở đâu? Sao anh không nói cho em biết.”

“Hai ngày rồi anh mất liên lạc với em, nhưng thật ra anh ở trong bệnh viện dưỡng thương.”

Nam Khuê nghe xong, lập tức trở nên lo lắng: “Lục Kiến Thành, anh bị thương nặng như vậy sao không nói với em? Anh không biết em sẽ lo lắng, không yên lòng sao?”

“Chính vì sợ em lo lắng cho nên anh mới không dám nói cho em biết.” Lục Kiến Thành siết chặt tay cô, vẻ mặt đau khổ.

“Nhưng nếu anh không nói với em, em càng lo lắng hơn, suốt hai ngày anh không trả lời điện thoại của em, em còn nghĩ là anh đã xảy ra chuyện lớn gì rồi, dọa chết em rồi anh biết không?”

“Em cảnh cáo anh, sau này cho dù xảy ra chuyện gì, anh cũng không được phép giấu em, nếu để cho em biết được, em nhất định sẽ không tha thứ cho anh.”

“Được, không giấu em.”

Nhìn vào mắt cô, đôi mắt Lục Kiến Thành hơi rũ xuống, cả người rất nặng nề.

“Anh xin lỗi Khuê Khuê, xin hãy tha thứ cho anh vì đã không nói cho em biết tên của cô ấy, là do anh quá nhu nhược và sợ hãi.”

“Xin hãy tha thứ cho anh, anh không dám nói với em, cũng không dám để cho em biết.”

Nam Khuê vẫn còn đang bàng hoàng, phải một lúc sau mới hoàn hồn lại.

Cô đưa tay ra, c** q**n áo của Lục Kiến Thành: “Vết thương lúc đó ở đâu, đã bình phục chưa? Để em xem xem.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 601


Chương 601

“Khỏi rồi, đã không còn đáng ngại nữa.” Lục Kiến Thành nói.

Bởi vì lúc đó anh đã bị chém nhiều nhát bằng dao, trên người vẫn còn vết sẹo, hồi phục cũng không được tốt nên anh không muốn để Nam Khuê nhìn thấy.

Nếu không với tình trạng hiện tại, chắc chắn cô sẽ rất lo lắng.

“Em không tin, em muốn tự mình kiểm chứng.”

Nam Khuê rất kiên trì, tay cô đã nắm lấy quần áo Lục Kiến Thành, chuẩn bị cởi cúc áo anh ra.

Lúc này, Lục Kiến Thành nắm lấy tay cô, cười tủm tỉm: “Khuê Khuê, em nóng lòng muốn c** q**n áo anh, xem cơ thể anh đến vậy sao?”

“Đừng nóng vội, chờ xuất viện sẽ cho em từ từ xem, đến lúc đó em muốn xem chỗ nào thì xem, muốn sờ chỗ nào thì sờ.”

Lời của anh rất dễ làm người khác hiểu lầm, cũng rất dễ làm người khác suy nghĩ đen tối.

Nam Khuê lập tức bị mấy lời này dọa cho đỏ hết mặt, mặt cô như bị nhuộm bởi tầng nắng chiều.

“Lục Kiến Thành, anh… anh im đi, không được nói nữa.” Nam Khuê lập tức đưa tay ra che miệng anh: “Anh biết rõ em không có ý đó mà.”

“Ừmm, là do suy nghĩ của anh không đơn thuần, em vừa nói muốn c** q**n áo anh, anh liền nghĩ như thế.” Lục Kiến Thành híp mắt cười.

Nam Khuê càng thêm ngượng ngùng, tức giận cảnh cáo: “Anh …anh không được nói bậy, em không hề có ý đó.”

“Vậy thì cô Nam Khuê, em còn muốn c** q**n áo của anh không?”

“Không, không cởi nữa.” Nam Khuê nói.

Nhưng sau khi nói xong, cô cảm thấy có gì đó không đúng.

Cô chỉ muốn nhìn vết thương trên người anh, nếu không có chuyện gì, anh có thể thản nhiên, hào phóng cho cô xem, để cô yên tâm, nhưng sao anh vẫn cứ nhất quyết ngăn cản không muốn cho cô xem?

Nhất định là có nguyên nhân.

Không, chấn thương của anh.

Trên người anh nhất định còn thương tích, nhất định không phải không có gì đáng ngại như anh nói.

Lần này, Nam Khuê cực kỳ thông minh.

Cô không ra tay nữa.

Mãi đến khi Lục Kiến Thành ngủ rồi, cô mới đi đến cởi áo anh, khắp lòng bàn tay cô đều là mồ hôi, bàn tay nhỏ cũng nhẹ nhàng run rẩy.

Một mặt là lo lắng cho vết thương của anh, sợ nhìn thấy nó rất nghiêm trọng.

Một mặt, trong đầu cô lại hiện ra những lời anh vừa nói: “Khuê Khuê nóng lòng muốn nhìn thấy cơ thể anh.”

Mặc dù, cô hoàn toàn không có ý đó.

Nhưng khi một cô gái cố gắng c** q**n áo của một người đàn ông, nghĩ thế nào cũng rất dễ hiểu sai!

Đặc biệt là, cô dường như chưa bao giờ c** q**n áo của anh như thế này.

Kết hôn hai năm, số lần hai người thân mật không nhiều lắm.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 602


Chương 602

Thỉnh thoảng lúc thân mật, anh lại tự c** q**n áo của mình, cô căn bản ngại ngùng không dám nhìn anh, làm gì còn dám chủ động đi c** q**n áo cho anh.

Nghĩ đến đây, nhịp tim Nam Khuê đập càng dữ dội hơn, khuôn mặt nhỏ cũng đỏ lên rất nhiều.

Cô nín thở, ngay cả thở cũng phải nhẹ nhàng vì sợ làm phiền người trên giường.

Nhưng mà đến hai cúc áo cuối cùng, đột nhiên Lục Kiến Thành hừ một tiếng, tim Nam Khuê lập tức lỡ một nhịp, ngón tay cũng bất động dừng trên da anh.

Cô sợ tới mức lập tức nín thở không dám nhúc nhích, sợ bị anh phát hiện.

Ngừng lại mười mấy giây, sau khi xác nhận anh đã ngủ say, Nam Khuê mới dám tiếp tục.

Vừa cúi đầu liền thấy ngón tay mình đang để trên cơ bụng gợi cảm của anh.

Ngực Nam Khuê lập tức căng thẳng lại, miệng lưỡi có chút đắng khô.

“Nam Khuê ơi là Nam Khuê, từ lúc nào mày lại mê trai như vậy hả, đừng quên chuyện chính chứ, mày phải xem xem anh ấy có bị thương không.”

Tự chửi thầm mình hai tiếng, Nam Khuê lại tiếp tục cởi cúc áo Lục Kiến Thành.

Khi tất cả các cúc đã được cởi ra, Nam Khuê đưa tay ra và mở rộng chiếc áo sơ mi của anh ra một chút.

Ánh sáng trong phòng rất tốt, cô có thể thấy tương đối rõ ràng.

Nam Khuê cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm khi thấy toàn bộ lồng ngực của anh đều trơn bóng và không có dấu hiệu bị thương.

Xem ra hồi phục cũng rất tốt.

Trái tim cô cuối cùng cũng đáp xuống đất.

Nhưng mà lúc cô chuẩn bị mặc áo vào lại cho anh, thì tầm mắt đột nhiên lướt qua eo của anh.

Ở đó, dường như có một thứ nhô lên, ngoằn ngoèo uốn khúc.

Trái tim cô chợt chùng xuống.

Cô đưa tay ra, ngón tay cô nhẹ nhàng đặt vào nó.

Đúng lúc này, Lục Kiến Thành đột nhiên xoay người, anh nằm nghiêng ngủ.

Từ góc độ này, Nam Khuê đã lấp ló thấy gì đó, cô đưa tay vén áo sơ mi của anh ra.

Khi chiếc áo được vén ra và nhìn thấy vết thương trên lưng anh, Nam Khuê lập tức mơ hồ rơi nước mắt.

Những vết thương đó chằng chịt, gần như phủ kín lưng anh, đặc biệt có hai vết sẹo, vừa sâu vừa dài, quanh co khúc khuỷu như những con rết bò trên người anh.

Trái tim của Nam Khuê ngay lập tức vỡ vụn.

Để không làm phiền anh, cô chỉ có thể tự bịt miệng khóc.

Nhưng mà cô rất đau lòng.

Vết thương sau khi thành sẹo đã như thế này, có thể hình dung được lúc đó anh đã bị thương nặng và nguy hiểm như thế nào.

Nếu không phải hôm nay cô hỏi, có phải anh cũng định giấu cô, không nói gì hết không?

Càng nghĩ Nam Khuê càng thấy đau lòng.

Không nhịn được nữa, cô đưa tay ra, ngón tay mềm mại đặt xuống vết sẹo chằng chịt, nhẹ nhàng v**t v*.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 603


Chương 603

“Xin lỗi anh, Kiến Thành, anh đau như vậy, khó chịu như vậy, lúc anh nguy hiểm như vậy mà em lại không thể ở bên cạnh anh.”

“Lúc đó anh nhất định rất đau. Bây giờ thì sao, anh còn đau không?”

Nước mắt cô vẫn không ngừng rơi xuống.

Không cẩn thận, những giọt nước mắt kia chợt rơi trên vết sẹo của anh.

Nam Khuê lập tức luống cuống tay chân, đưa tay ra lau.

Nước mắt là chất lỏng, lại còn nóng, cô sợ làm anh tỉnh giấc.

Nhưng mà càng lau thì nước mắt cô càng rơi nhiều hơn.

Như thể không thể lau sạch được vậy.

Cô đau lòng.

Cô thực sự rất đau lòng.

Nước mắt cứ thế chảy dài trên vết thương của anh.

Bỗng nhiên, trong lòng Nam Khuê đưa ra một quyết định.

Cô cúi người, môi tới gần, từng chút một áp sát vào người anh, nhẹ nhàng hôn lên vết sẹo trên lưng anh.

Giống như làm vậy, anh sẽ có thể bớt đau hơn.

Một cảm giác ấm áp ập đến, ngay lúc đó, cả người Lục Kiến Thành rung lên.

Thực ra lúc cô nhẹ nhàng chạm lên vết thương của anh, anh đã tỉnh rồi.

Nhưng mà anh sợ nếu mình tỉnh lại, thì cô nhất định sẽ hỏi tình hình lúc đó của anh, mà nếu cô hỏi, anh chắc chắn sẽ không nỡ lừa gạt cô, nói cho cô biết hết.

Nhưng nếu cô biết, cô sẽ chỉ càng đau lòng, càng khó chịu hơn.

Vì vậy, anh chỉ có thể giả vờ ngủ, giả vờ không biết gì hết.

Nhưng mà anh không ngờ là Khuê Khuê của anh sẽ cúi người hôn lên từng vết sẹo của anh.

Anh đã từng nhìn những vết sẹo đó trong gương, chúng ngoằn ngoèo uốn khúc, có vết rất sâu, trông không đẹp chút nào, thậm chí một số còn rất xấu xí.

Nhưng mà cô lại chẳng hề để bụng.

Khoảnh khắc môi cô rơi xuống, trái tim anh đã nóng đến mức như bị quả cầu lửa vây quanh.

“Khuê Khuê …” Nhịn không được nữa, Lục Kiến Thành nhẹ nhàng gọi.

Nghe thấy giọng của anh, nước mắt của Nam Khuê càng rơi nhiều hơn: “Đồ ngốc, anh bị thương nghiêm trọng như vậy mà sao không nói cho em?”

“Đau không? Bây giờ anh còn đau không?”

“Không đau nữa, hiện tại anh rất ổn, không đau chút nào nữa.”

Thấy Nam Khuê vẫn còn đang cau mày, Lục Kiến Thành lại kiên quyết nói: “Khuê Khuê, anh thật sự không còn đau nữa, nếu em không tin, anh có thể chứng minh cho em xem.”

Nói rồi, Lục Kiến Thành muốn cử động cánh tay của mình.

Nhưng mà cánh tay của anh chưa kịp duỗi lên thì đã bị Nam Khuê kéo lại: “Được rồi, em tin anh.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 604


Chương 604

Lục Kiến Thành lập tức đỡ lấy mặt cô, hôn lên môi cô: “Vậy bây giờ em có thể yên tâm rồi đúng không?”

“Ừm!”

“Nhưng mà…” Tay Nam Khuê vẫn v**t v* vết sẹo sau lưng anh: “Từ nay về sau anh phải tự bảo vệ mình, đừng bao giờ bị thương nữa, anh có biết anh bị thương như vậy, em đau lòng thế nào không?”

Bỗng, trong đầu Lục Kiến Thành lập tức nghĩ đến người kia.

Không chút nghĩ ngợi anh liền hỏi: “So với người kia thì sao, có đau lòng hơn không?”

Người kia?

Nam Khuê sững sờ hồi lâu, cả người đều mơ hồ không rõ.

Người nào cơ?

“Anh đang nói ai vậy?”

“Chính là người …” Lục Kiến Thành khó chịu nói: “Người đàn ông mà em nói đã yêu thầm mười năm, đã thích mười năm.”

Nghe được lời này, đầu tiên Nam Khuê sững người một chút.

Ngay sau đó cô lập tức hiểu ra.

Cô mím môi, khóe miệng cong lên một nụ cười rạng rỡ.

Đồ ngốc.

Lục Kiến Thành, đồ đại ngốc này.

Đến bây giờ anh thậm chí còn không biết “người kia” chính là mình.

Nhưng mà cũng không thể trách cô.

Đều do chính anh thôi.

Lần đầu tiên trên sân thể dục, cô muốn nói với anh, nhưng mà anh không nghe.

Lần thứ hai ở phòng tắm, cô nằm trên bồn tắm nói, nhưng anh vừa đi ra khỏi nhà tắm, không nghe thấy.

Còn lần thứ ba, cô dường như chỉ nói cô thích anh.

Cô quả thực vẫn chưa nhắc đến anh là người cô đã yêu mười năm, cho nên anh vẫn không biết, vẫn luôn hiểu lầm.

Được rồi, nếu anh đã không biết, cô sẽ nhân cơ hội này dày vò anh một chút. Ai bảo anh trước kia luôn làm cô đau lòng, luôn làm cô buồn chứ.

Hừ……

Lần này để cô thong thả một lần, cho anh sốt ruột một lần.

Nhìn thấy nụ cười trên khóe miệng Nam Khuê, trong lòng Lục Kiến Thành càng thêm rầu rĩ.

Vốn dĩ không nên quá so đo với tên đàn ông kia, bởi vì người cô yêu bây giờ là anh, người bên cạnh cô cũng là anh, đáng ra anh nên thỏa mãn rồi.

Hơn nữa lúc cô thích người khác, lúc cô yêu thầm người khác, anh còn chưa xuất hiện, sao anh có thể chỉ trích cô được.

Nhưng mà sau khi yêu cô, anh trở nên bá đạo như vậy, tính toán chi li như vậy đấy.

Anh để ý, anh so đo.

Anh so đo muốn chết.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 605


Chương 605

Nam Khuê một tay chống cằm, hai mắt trong veo nhìn Lục Kiến Thành, trong đôi mắt cô tựa như có vạn ánh sao đang chiếu sáng, làm anh lóa mắt.

Cô vẫn cứ nở nụ cười tươi như vậy, cả người trông thật quyến rũ và động lòng người.

Tất cả những câu hỏi Lục Kiến Thành muốn hỏi đều bị chặn lại trong lòng.

Xem ra anh không cần hỏi lại nữa.

Biểu hiện của cô đã chứng minh tất cả.

Cuối cùng, Lục Kiến Thành vẫn ghen tỵ nói: “Nếu em đã quan tâm người kia như vậy, sao còn nói thích anh, còn đến tìm anh làm gì?”

“Khuê Khuê, bây giờ anh cho em cơ hội, anh sẽ không ngăn cản em nữa, anh cho em cơ hội đi tìm anh ta.”

Nam Khuê cười.

Trong lòng cô thực ra đã tưng bừng nở hoa rồi.

Người cũng như ăn phải mật ngọt vậy, chìm đắm trong ngọt ngào.

Nhưng trên mặt vẫn cố gắng nhịn lại, cố ý không nói lời nào.

Lục Kiến Thành quay lưng lại, lúc này anh không muốn nhìn cô, bởi vì anh muốn yên tĩnh một mình.

Cảm giác từ thiên đường xuống địa ngục có lẽ cũng là cảm giác này.

Rõ ràng một giây trước, cô vẫn còn đau lòng cho anh như vậy, lúc đó anh hạnh phúc muốn chết.

Nhưng mà giây trước anh vui vẻ bao nhiêu thì bây giờ lại khó chịu, thê lương bấy nhiêu.

Nam Khuê cũng không rời đi, cô chỉ lẳng lặng nhìn người nào đó đang giận dỗi.

Nhưng mà sau khi xoay người, Lục Kiến Thành lại hối hận.

Thật ra anh chỉ thử biểu hiện cô một chút, để cô dỗ dành anh một chút.

Để cô đi sao?

Anh không bao giờ để chuyện đó xảy ra đâu!

Hơn nữa, anh đã xây dựng tâm lý cho mình rất tốt rồi, chỉ cần cô chịu dỗ dành anh, anh sẽ không quan tâm đến bất cứ chuyện gì trước đó nữa, tiếp tục sống hạnh phúc với cô, từ nay về sau anh sẽ không bao giờ nhắc đến tên đàn ông gây mất hứng kia một lần nào nữa.

Nhưng mà anh thất sách rồi.

Cô còn không gọi tên anh một tiếng chứ đừng nói là dỗ dành anh.

Cuối cùng, Lục Kiến Thành chịu đựng không nổi.

Anh cố tình chạm vào vết thương, rồi giả vờ k** r*n ra tiếng.

Quả nhiên vừa nghe thấy tiếng rên của anh, Nam Khuê lập tức mềm lòng, cô đứng dậy, rót một cốc nước qua cho anh: “Anh có muốn uống chút nước ấm không?”

“Anh không uống.” Lục Kiến Thành kiêu ngạo nói, sau đó lại quay đầu ra chỗ khác.

Nam Khuê: “…”

Cô cầm lấy chiếc cốc pha lê, dùng ngón tay gõ nhẹ, lại hỏi: “Thật sự không uống sao?”

Sao cô có thể không biết là người nào đó đang giận dỗi chứ!
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 606


Chương 606

Lục Kiến Thành không có sức sống, anh nhận ly nước, uống mấy hớp rồi đưa cốc cho Nam Khuê: “Nếu nhớ người kia như vậy, tại sao lại không đi tìm anh ta?”

“Làm sao anh biết em chưa từng đi tìm?” Nam Khuê trả lời.

Nghe được câu trả lời này, Lục Kiến Thành lập tức cảm thấy khó thở.

Tự dưng anh hỏi làm gì?

Đáng lẽ anh không nên hỏi.

Cô vẫn còn đi tìm người đàn ông kia, vừa nghĩ đến chuyện này anh lại không khống chế được mà tức giận, vừa tức trong lòng anh lại bắt đầu đau.

Nhưng lần này, anh không còn bao dung độ lượng như trước nữa.

Anh đưa tay ra kéo Nam Khuê vào lòng: “Anh không quan tâm, nếu em đã đi tìm anh ta mà hai người vẫn không làm hòa, bây giờ người em thích là anh, anh sẽ không bao giờ buông tay nữa, cũng sẽ không nhường em cho anh ta.”

“Nếu anh ta còn dám tới tìm em, anh nhất định sẽ không bỏ qua cho anh ta.”

Nam Khuê cười toe toét: “Ồ? Vậy anh định không bỏ qua cho anh ấy kiểu gì?”

“Đó là chuyện của anh và anh ta, chắc chắn sẽ có cách giải quyết giữa những người đàn ông với nhau.”

“Hơn nữa anh nhớ là em đã nói, anh ta đã kết hôn, rồi lại tái hôn, cho nên cho dù là về tình trạng hôn nhân hay thực lực kinh tế, anh ta vẫn kém anh.” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê kìm lại nụ cười trong lòng, đột nhiên cảm thấy người đàn ông trước mặt quá đáng yêu.

Bộ dạng này, thật sự rất dễ thương!

“Lục Kiến Thành, anh ấy không tái hôn, không phải anh cũng ly hôn rồi sao? Anh nói như thể em giống như đồ vật mua về vậy?”

“Ừ, vậy thì coi như là mua đồ đi, anh có giá trị cao, em mua anh. Hơn nữa anh và anh ta sao có thể giống nhau chứ, anh dù là kết hôn lần đầu hay tái hôn thì cũng đều là em.”

Nam Khuê đưa tay ra, không nhịn được nhéo mặt Lục Kiến Thành một cái: “Sao em lại không phát hiện ra Lục tiên sinh mặt dày như vậy từ khi nào nhỉ?”

“Ứ, lúc nào cũng mặt dày với em.”

“Vậy có phải anh thực sự rất ghét anh ấy không?” Nam Khuê lại hỏi.

“Đương nhiên là ghét.”

“Cũng không thích anh ấy sao?”

Lục Kiến Thành gật đầu: “Không thích.”

“Ừm.” Nam Khuê gật đầu, đột nhiên nhìn anh rồi nghiêm túc đáp: “Em cũng không thích nữa, bởi vì anh ấy quá ngốc, đã lâu như vậy rồi mà còn không nhận ra người kia chính là mình, còn tự ghen với chính mình, ngốc chết đi mất, không đáng yêu chút nào.”

Đợi đã.

Não bộ của Lục Kiến Thành hoạt động rất nhanh.

Tự ghen với chính mình?

Tự ghen với chính mình?

Ý của Khuê Khuê là, người kia..?

Lục Kiến Thành kích động đến mức không thể tin được, cho nên, người kia không phải là ai khác, mà là …mà là chính anh sao?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 607


Chương 607

“Khuê Khuê …” Lục Kiến Thành gọi cô, anh vô cùng phấn khích: “Vậy, người kia là anh sao? Người em vẫn luôn yêu thật sự là anh sao?”

Mãi cho đến hiện tại, anh vẫn cảm thấy tất cả đều như một giấc mơ.

Nếu không phải chính tai nghe cô nói, anh quả thực không dám tin.

“Không phải.” Nam Khuê cố ý phủ nhận.

Lục Kiến Thành nào chịu, anh giữ lấy gương mặt Nam Khuê, vui mừng như một đứa trẻ tay chân luống cuống: “Không, Khuê Khuê không thể gạt anh, anh nghe thấy rồi, anh đã nghe thấy rồi.”

Vừa dứt lời, anh hôn liên tiếp lên mặt Nam Khuê.

Anh thật sự, thật sự rất vui.

Đây là chuyện khiến anh hạnh phúc nhất từ trước đến nay, không gì sánh nổi.

Anh cúi đầu, dán môi mình lên môi Nam Khuê và hôn cô thật mạnh.

Tất cả sự khích động, tất cả sự vui vẻ, tất cả sự phấn khích, tất cả sự cảm động của anh, đều dung hòa trong nụ hôn này.

Nếu có thể, anh hận không thể trực tiếp hòa tan vào cô.

Mãi cho đến khi Nam Khuê gần như không thở được, toàn thân mềm nhũn thành một vũng nước trong vòng tay anh, Lục Kiến Thành vẫn không nỡ buông cô ra.

“Khuê Khuê, cảm ơn em.”

Thật sự cảm ơn cô, cảm ơn cô vì người cô yêu là anh, không phải là người khác.

“Cảm ơn em cái gì?” Nam Khuê ngẩng đầu, bởi vì sự nhiệt tình vừa nãy, bây giờ cả người cô đều mềm nhũn.

“Em thích anh, anh đã thấy cực kỳ hạnh phúc rồi, nhưng anh không ngờ mình lại có thể càng hạnh phúc hơn. Khuê Khuê, cảm ơn em, cảm ơn em đã cho anh bất ngờ độc nhất vô nhị này.”

“Là do anh ngốc, đến bây giờ mới biết.”

Lần này, Lục Kiến Thành hoàn toàn không phủ nhận.

“Đúng, là do anh quá ngốc, bây giờ anh mới biết tình cảm của Khuê Khuê, anh hận không thể…”

Lời nói trong miệng chưa nói hết, Nam Khuê đột nhiên đưa tay ra che miệng anh: “Nếu là lời xui xẻo, em không cho phép anh nói.”

“Được rồi, không nói.”Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Nhưng mà Lục Kiến Thành vẫn còn một thắc mắc.

“Nhưng tại sao lại là mười năm? Chúng ta biết nhau còn chưa tới mười năm mà.” Lục Kiến Thành hỏi.

“Đồ ngốc.” Nam Khuê mỉm cười, vươn tay cẩn thận vuốt lông mày anh: “Không phải anh luôn hỏi em sao lại yêu thời cấp 3 đặc biệt vậy sao? Ngay cả lúc chúng ta ly hôn, em cũng cố tình đến đó.”

“Tại sao?”

“Vì đó là nơi lần đầu tiên em gặp được anh, cũng là nơi em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.”

Năm đó, cô 14 tuổi, vừa bước vào cấp ba;

Giờ đây, cô đã 24 tuổi và là một sinh viên đã tốt nghiệp.

Đã lâu lắm rồi, cái tuổi quý giá nhất, thanh xuân tươi đẹp nhất trong cuộc đời cô, cô đã trao nó cho anh không chút ngại ngần.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 608


Chương 608

Lục Kiến Thành yên lặng lắng nghe, lồng ngực cũng truyền đến sự cảm động.

Bây giờ anh không muốn nói chuyện, chỉ muốn yên tĩnh nghe Khuê Khuê nói.

“Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không phải là ngày em mang chiếc vòng ngọc đến nhà họ Lục tìm ông nội, mà đó là vào năm lớp 10, trong đợt quân sự, em bị ngất xỉu, là anh đã bế em đến phòng y tế.”

“Em còn nhớ rõ, lúc đó anh như ánh sao cực kỳ chói sáng trong mắt em, trái tim em đã ngay lập tức rung động, từ đó về sau, trong mắt em không thể chứa được người đàn ông nào nữa, nhưng mà…”

Đôi mắt Nam Khuê dần trở nên cô đơn: “Sau khi em hồi phục, có một lần em đã thử bước đến chào hỏi anh, nhưng anh đã quên hết, không nhớ em là ai nữa.”

“Xin lỗi em, Khuê Khuê.” Lục Kiến Thành đau lòng ôm cô.

Dù chuyện đó đã lâu như vậy, nhưng anh dường như có thể cảm nhận được sự khó chịu của cô lúc đó qua đôi mắt của cô.

Lúc vừa mới biết sơ qua mọi chuyện, anh đã rất vui, hưng phấn và kích động.

Nhưng mà bây giờ anh lại càng đau lòng và hối hận hơn.

Đau lòng cho tình cảm sâu đậm của cô dành cho anh mà lúc đó không hề được đáp lại.

Hối hận tại sao đến bây giờ anh mới biết.

Khuê Khuê nói không sai, anh thật sự rất ngốc.

Ký ức của anh nhanh chóng trở lại đêm mà họ ly hôn.

Khi đó, cô đứng ở sân thể dục của trường cấp 3, bình tĩnh tự thuật lại.

Cô nói: “Anh có biết không? Anh ấy giống như một ngôi sao sang lung linh, không cẩn thận đánh rơi trong lòng tôi, tỏa ra ánh sáng rạng rỡ lóa mắt, chỉ có điều… anh ấy lúc đó hoàn toàn không nhớ đến tôi.”

Cô nói: “Sau khi biết thành tích học tập của anh ấy rất xuất sắc, tôi càng học chăm chỉ hơn, tôi liều mạng học, điên cuồng học, chỉ muốn một ngày nào đó mình cũng giỏi như anh ấy, học cùng trường đại học với anh ấy, như vậy tôi sẽ vẫn được nhìn thấy anh ấy.”

Cô nói: “Ngay cả khi anh ấy không quen biết tôi, tôi vẫn cảm thấy rất vui, tôi chẳng cần gì nhiều, yêu cầu của tôi rất đơn giản, chỉ cần được nhìn anh ấy tôi cũng thỏa mãn rồi.”

Cho tới bây giờ anh mới biết người cô nói ngày đó không phải ai khác mà chính là anh.

Cô thậm chí còn từng hỏi anh: “Lục Kiến Thành, anh có muốn biết người đó là ai không?”

Nhưng mà anh đã kịch liệt từ chối.

Anh nói anh không muốn biết.

Giờ anh mới biết khi đó anh đã ngốc như thế nào, rốt cuộc bỏ lỡ bao nhiêu thời gian của hai người.

“Khuê Khuê …” Lục Kiến Thành lại ôm lấy Nam Khuê, cổ họng anh nghẹn lại, đôi tay cũng run lên.

Anh muốn mở miệng, muốn nói chuyện, nhưng đột nhiên phát hiện anh mở miệng, nhưng lại không nói được lời nào.

Cuối cùng, anh chỉ có thể ôm cô.

Gắt gao, dùng sức ôm cô thật chặt.

Rất lâu sau, anh mới nói vào tai cô một câu: “Khuê Khuê, sau này, anh nhất định sẽ yêu em gấp bội.”

“Anh sẽ bù đắp tất cả những năm tháng thanh xuân khi em yêu anh, có được không?”

“Được.” Nam Khuê gật đầu, cũng không nhịn được nữa mà bật khóc.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 609


Chương 609

Mười năm trước, cô chỉ yêu anh âm thầm và lặng lẽ, chưa từng nghĩ có ngày hai người sẽ có liên quan đến nhau.

Hai năm trước, cô kết hôn với anh, trở thành bà Lục, cũng trở thành vợ anh.

Và bây giờ mới là khoảnh khắc hạnh phúc nhất, ngọt ngào nhất của cô.

Vì cô biết mình không yêu sai người, tình cảm của cô đã được đáp lại.

Sau mười năm yêu thầm, tình yêu của cô đã được đền đáp.

Cũng chính lúc này, Nam Khuê cảm thấy tất cả những nỗi buồn và chua xót trong quá khứ đều đáng giá.

Dù phải phẫu thuật nhưng tình trạng thể chất của Lục Kiến Thành tương đối tốt, phục hồi cũng rất nhanh.

Hai ngày sau, bác sĩ nói đã có thể xuất viện rồi.

Buổi sáng, khi Nam Khuê thu dọn đồ đạc, Lâm Tiêu đã lái xe đến đón hai người.

Bọn họ đỡ Lục Kiến Thành lên xe trước, Nam Khuê đứng ở ngoài xe, do dự nói: “Kiến Thành, để Lâm Tiêu đưa anh về trước đi, em về muộn một chút.”

“Em muốn đi thăm Chu Tiễn Nam sao?”

Lục Kiến Thành vừa dứt lời, Nam Khuê lập tức mở to hai mắt, bất ngờ nói: “Sao anh biết?”

“Mấy tâm tư nhỏ của em đều viết rõ trên mặt rồi kìa.”

“Vậy anh có tức giận không?” Nam Khuê hỏi.

“Em đi đi.”

Nghe thấy lời của Lục Kiến Thành, trên mặt Nam Khuê lập tức nở nụ cười, cô cúi người hôn lên má anh: “Cảm ơn anh, Lục Kiến Thành, anh là tốt nhất.”

“Anh yên tâm, em qua đó một chút rồi sẽ về tìm anh.”

“Ừm.”

Nhìn Lâm Tiêu lái xe đi, Nam Khuê đi ra ngoài mua một số thứ, sau đó lại đi vào bệnh viện.

“Xin chào, giúp tôi tìm xem bệnh nhân Chu Tiễn Nam ở phòng bệnh nào được không?” Nam Khuê nhìn y tá ở quầy lễ tân nhẹ nhàng hỏi.

“Chu Tiễn Nam? Là người này sao?”

“Đúng vậy.”

“Anh ấy vừa mới xuất viện sáng nay, chắc là vừa đi thôi.”

Hóa ra là xuất viện rồi, xem ra cô đã đến chậm một bước rồi.

May mà hôm đó cô có lưu lại số điện thoại của Phương Hằng, cho nên Nam Khuê lập tức gọi cho cậu ấy: “Alo, Phương Hằng, đội trưởng Chu của các cậu xuất viện rồi đi đâu vậy?”

“Đội trưởng Chu nói, quay lại đồn cảnh sát.” Phương Hằng trả lời.

“Được, vậy tôi qua đó thăm anh ấy.”

Phương Hằng cúp điện thoại, liền thấy Chu Tiễn Nam đang nhìn về phía mình.

Không dám chậm trễ, anh ấy lập tức giải thích: “Đội trưởng Chu, là điện thoại của cô Nam Khuê gọi, cô ấy nói muốn đến đồn cảnh sát thăm anh.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 610


Chương 610

“Ừ!” Chu Tiễn Nam gật đầu.

Sau hai giây im lặng, anh tiếp tục nói: “Cậu đi đón cô ấy qua đây.”

“À, đội trưởng Chu, đồn cảnh sát của chúng ta rất dễ tìm, anh còn sợ cô Nam Khuê không tìm thấy sao?”

Phương Hằng vừa nói xong liền nhìn thấy đôi mắt thâm thúy của đội trưởng Chu đang nhìn mình, lập tức đổi lời: “Vâng, tôi lập tức đi đón cô Nam Khuê.”

Phương Hằng vừa lên xe, lập tức gọi điện thoại qua cho Nam Khuê: “Cô Nam Khuê, cô cứ ở yên ở bệnh viện, tôi đến đón cô.”

“Được.”

Vì bọn họ vừa rời khỏi bệnh viện không lâu, nên Phương Hằng rất nhanh đã đón được Nam Khuê.

Nam Khuê vừa mới lên xe, Phương Hằng đã nhận được một cuộc gọi.

“Đội trưởng Chu được người nhà đón về rồi, cậu đưa cô Nam Khuê đến nhà đội trưởng Chu đi.” Bên kia nói

“Được, tôi biết rồi.”

Nam Khuê có chút mệt mỏi vì phải chăm sóc Lục Kiến Thành trong hai ngày qua, nên không lâu sau khi lên xe cô đã ngủ thiếp đi.

Khi mở mắt ra lần nữa, nhìn con đường núi quanh co trước mặt, cảm thấy có chút gì đó lạ lạ.

Tuy rằng thấy kỳ lạ nhưng cô vẫn không hỏi gì.

Sau vài phút, Nam Khuê càng ngày càng cảm thấy không đúng: “Phương Hằng, đây có phải là đường đến đồn cảnh sát không? Sao hình như không giống tôi nhớ lắm?”

Phương Hằng nghe vậy lập tức vỗ trán, ảo não nói: “À, Cô Nam Khuê, thấy cô ngủ rồi nên tôi cũng quên nói cho cô, đội trưởng Chu được người nhà đón về rồi, nếu cô muốn thăm anh ấy thì phải đến nhà anh ấy.”

Nhà anh ấy?

Nam Khuê vừa nghe, lập tức cảm thấy cô tự tiện đến nhà người khác thế này là không hợp lễ nghi.

Vừa định nói gì đó, Phương Hằng đã dừng xe lại: “Cô Nam Khuê, đến nơi rồi.”

Cậu ấy bước xuống xe, đi vòng qua bên kia và mở cửa xe cho Nam Khuê.

Nam Khuê bước xuống xe, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cô vô cùng kinh ngạc.

Trước mắt cô là một biệt thự cao cấp, một dinh thự.

Chỉ có điều, nó không phải kiểu biệt thự lộng lẫy, khắp nơi đều tỏa ra mùi giàu có.

Ngược lại, nó rất đơn giản và gần gũi.

Toàn bộ dinh thự mang đậm phong cách sơn thủy nhân gian, vô cùng ý nhị.

Nhưng mà đến tận nhà anh ấy để thăm anh ấy, Nam Khuê cứ cảm thấy có chút không ổn.

Nhưng Phương Hằng đã giúp cô cầm đồ trên tay, nhiệt tình gọi cô vào: “Cô Nam Khuê, đội trưởng Chu của chúng tôi ở bên trong, để tôi đưa cô vào.”

“À…Được.”

Lúc này cô cũng đã đi đến cửa nhà người ta rồi, nếu không vào còn kỳ lạ hơn.

Vừa đến đại sảnh, Nam Khuê đã ngơ cả người.

Trong phòng khách có mấy người phụ nữa đang ngồi đó, thấy Nam Khuê đi vào, tất cả đều đưa mắt nhìn cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 611


Chương 611

Đặc biệt là người cô lớn tuổi kia, toàn thân đều toát lên vẻ nho nhã, lúc nhìn cô có chút kinh ngạc và vui mừng, nụ cười trên mặt lại càng thêm ấm áp, khiến người khác càng thêm thoải mái: “Phương Hằng, người cậu đưa đến là?”

Bà ấy có chút kích động nhanh chóng đặt chén trà trong tay xuống, ngay cả rơi xuống vài giọt trà cũng không phát hiện.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào trên người Nam Khuê.

Cô gái này có mái tóc dài như thác nước, nhìn trông rất dịu dàng, đặc biệt là đôi mắt to trong veo như nước, bà ấy vừa nhìn đã rất thích.

Lại nhìn làn da của cô, thật sự là rất trắng, làn da trắng như tuyết, trắng nõn hồng hào, dáng người cao đúng tiêu chuẩn.

Phương Hằng làm sao có thể không biết sự kích động và suy nghĩ của lão phu nhân, nhanh chóng giải thích: “Đây là Nam Khuê, là bạn của đội trưởng Chu, cô ấy biết đội trưởng Chu bị thương nên đặc biệt đến thăm anh ấy.”

“Ồ.” Mộc Uyển gật đầu, ánh mắt có phần mất mát, nhưng ngay sau đó lại rực sáng trở lại: “Cô Nam Khuê đúng không, nếu cô không ngại thì cứ ở phòng khách uống cốc trà đã, để tôi bảo người lên gọi Tiễn Nam.”

Nam Khuê không biết từ chối như thế nào, chỉ có thể gật đầu một cái, nhẹ nhàng bước đến ngồi xuống ghế sô pha ở bên cạnh.

“Cô Nam Khuê, không cần câu nệ đâu, cô thích uống loại trà nào, để tôi bảo người chuẩn bị.”

“Vâng cô, trà hoa cúc là được ạ.”

Mộc Uyển gật đầu, lập tức nhìn về phía quản gia: “Đi pha một tách trà hoa cúc cho Cô Nam Khuê.”

“Cô ơi, cảm ơn cô, làm phiền cô rồi.”

Nhân cơ hội này, Chu Phượng Kiều đã nhanh chóng chạy lên lầu.

Vì đang vội nên cô không gõ cửa, cô vừa đẩy cửa vào, đồng thời hét lên: “Anh…”

Vừa dứt lời, cô phát hiện anh trai mình đang thay áo sơ mi, cúc áo vẫn chưa được cài.

Trong lòng thầm thấy không ổn, cô lập tức xoay người lại.

Anh trai cô mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, không ai được phép nhìn anh ấy thay quần áo, ngay cả khi quần áo đã được thay nhưng chưa cài cúc cẩn thận, nghiêm chỉnh thì cũng không được nhìn.

Cô ấy đã từng kêu ca với mẹ và chị gái không dưới vài lần.

Chị cả chỉ vào đầu cô: “Chu Phượng Kiều, lòng dạ em cũng hẹp hòi quá đấy, nó muốn để cơ thể mình cho vợ tương lai xem thôi, giữ thân như ngọc vì vợ tương lai, em ghen gì chứ?”

“Haizz, dáng người anh trai mình đẹp như vậy, em cũng không làm gì cả, chỉ muốn thưởng thức chút thôi.”

“Đi mà thưởng thức cơ thể của chồng em ấy.”

“Cũng đúng, sau này em nhất định sẽ tìm được người đẹp trai hơn anh trai, dáng người cũng đẹp hơn anh ấy, hừ.”

Đang suy nghĩ miên man thì một giọng nói vang lên sau lưng.

“l* m*ng hấp tấp vào cũng không gõ cửa, may ở trong này là anh, nếu là những người khác thì làm sao bây giờ?” Chu Tiễn Nam đã cài xong nút áo cuối cùng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 612


Chương 612

Chu Phượng Kiều xoay người, lè lưỡi, ranh ma nói: “Anh, lần này em không cố ý, em quá sốt ruột thôi, hoàn toàn là vì anh nên em mới đột nhiên xông vào.”

“Vì anh?” Chu Tiễn Nam nhướng mày: “Chuyện gì?”

“Cái đó, cái ngày trên đỉnh núi… cô gái anh đón ở trên đỉnh núi, chính là…” Có lẽ là do quá sốt ruột, Chu Phượng Kiều mãi vẫn chưa nói rõ ràng được.

“Ý em là Nam Khuê đang ở đây?” Chu Tiễn Nam phản ứng rất nhanh.

Chu Phượng Kiều lập tức gật đầu: “Đúng, đúng, là cô gái đó, cô ấy đến nhà chúng ta, nói là đến thăm anh, mẹ đang mời cô ấy uống trà ở phòng khách, anh, anh không nhìn thấy vẻ mặt của mẹ lúc đó đâu, hận không thể…… ”

Lời còn chưa nói xong, Chu Tiễn Nam đã sải bước xuống tầng.

Chu Phượng Kiều nhìn bộ dáng vội càng của anh trai, không khỏi cảm thán: “Hừ, còn nói không thích cô gái nào, đúng là chết vì sĩ diện.”

Cô muốn xem về sau anh ấy có vợ, anh ấy có giữ bộ dạng lạnh như băng như vậy nữa không.

Chu Tiễn Nam vừa nước trên cầu thang đã thấy Nam Khuê đang ngồi trong phòng khách uống trà cùng Mộc Uyển.

Nụ cười của Mộc Uyển rất dịu dàng, từ khi Nam Khuê bước vào cửa, trên mặt bà vẫn không ngừng nở nụ cười.

“Nam Khuê à, đúng lúc trưa rồi, cháu thích ăn món gì có thể nói với cô, cô làm cho cháu ăn, cháu ở lại đây ăn một bữa cơm.”

Nam Khuê lập tức thụ sủng nhược kinh, cô không đành lòng cự tuyệt bà ấy, nhất là bà ấy có vẻ rất quý cô.

Đúng lúc này, Chu Tiễn Nam đi đến phía sau cô, anh ấy lấy chén trà trong tay cô nhẹ nhàng đặt lên bàn.

Sau đó nhìn về phía Mộc Uyền: “Mẹ, con đưa cô ấy đi đây, mẹ cứ uống trà đi.”

Vừa dứt lời, anh ấy lập tức nắm lấy tay Nam Khuê đưa lên tầng hai.

Lên tới tầng hai, Chu Tiễn Nam đã quên anh ấy vẫn còn đang nắm tay Nam Khuê.

Vẫn là Nam Khuê cúi đầu nhìn, nhắc nhở nói: “Tiễn Nam…?”

Lúc này Chu Tiễn Nam mới nhận ra, lập tức buông tay mình ra: “Thật ngại quá.”

Bàn tay đã được buông lỏng, nhưng nhiệt độ ấm áp từ bàn tay cô vẫn còn lưu lại trên tay anh ấy.

Tay cô thực sự rất nhỏ, còn rất mềm.

Thậm chí còn mềm mại hơn anh ấy tưởng tượng.

“Vừa nãy ở dưới tầng chắc mẹ tôi đã nói với em rất nhiều chuyện, bà ấy chắc là có chút hiểu lầm, em không cần quá để tâm.” Chu Tiễn Nam giải thích.

“Hả, hiểu lầm gì chứ?”

Nam Khuê khó hiểu, không phải cô chỉ đến thăm anh ấy một lúc thôi sao, chuyện này thì có gì để người khác hiểu lầm chứ.

Chu Tiễn Nam nhẹ ho khan một tiếng, có chút ngượng ngùng nói: “Có thể là…bà ấy hiểu lầm quan hệ giữa chúng ta, thậm chí có khả năng còn hiểu lầm em thành bạn gái tôi.”

“Hả …” Nam Khuê lập tức cực kỳ kinh ngạc: “Chắc không đâu.”

“Nhất định là như thế.” Chu Tiễn Nam nói.

“Vậy anh nói xem tôi có nên giải thích với bà ấy không, nếu không sau này bạn gái thật sự của anh đến nhà, lúc đó lại không hay.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 613


Chương 613

“Không cần.” Chu Tiễn Nam nói: “Tôi tạm thời chưa có bạn gái.”

Nam Khuê suy nghĩ một chút, sau đó chớp chớp đôi mi dài nhìn Chu Tiễn Nam: “Anh xuất sắc như vậy, các cô gái theo đuổi anh nhất định là rất nhiều, chờ đến khi anh có bạn gái rồi thì đừng quên mời tôi cốc cà phê đấy.”

“Được.” Chu Tiễn Nam gật đầu.

Ánh mắt anh ấy nhìn Nam Khuê có chút phức tạp.

Lúc này, anh ấy không biết mình nên vui hay nên buồn.

Anh ấy rất vui vì đã giấu kỹ, chưa bao giờ để cô nhìn ra tình cảm khác thường nào của anh với cô.

Buồn vì cô thực sự không hề nhận ra điều gì.

“Nam Khuê?” Chu Tiễn Nam gọi tên cô, trái tim đau nhói.

“Hử?”

“Bây giờ em và cậu ấy thế nào rồi? Lần trước đi vội quá, cũng quên không hỏi han hai người, cậu ấy có vẻ cũng bị thương rất nặng, hồi phục thế nào rồi?”

“Vẫn đang hồi phục khá tốt.”

Nam Khuê nói xong, còn nhẹ nhàng cười với Chu Tiễn Nam: “Hơn nữa, tôi và anh ấy làm lành rồi.”

“Thật sao?”

“Ừ, làm hòa rồi, chúng tôi đã cởi bỏ mọi nút thắt trong lòng, thổ lộ lòng mình với nhau. Lần này tôi bị bắt cóc, anh ấy vội vàng từ nước ngoài về cứu tôi, vì tôi, anh ấy mất rất nhiều tiền bạc, còn đỡ giúp tôi một viên đạn.”

“Cho nên bây giờ tôi đã chắc chắn là anh ấy yêu tôi.”

“Tiễn Nam, hiện tại tôi rất vui và hạnh phúc, tôi cũng đã nói cho anh ấy biết bí mật của mình, nói cho anh ấy biết anh ấy chính là người tôi đã yêu suốt mười năm. Anh ấy rất vui vẻ, quơ chân múa tay giống như đứa trẻ vậy.”

Khóe miệng Nam Khuê trước sau vẫn luôn nở một nụ cười.

Nụ cười ấy chậm rãi và nhẹ nhàng, mang đến cho người ta một loại cảm giác đặc biệt vững vàng và yên ổn.

Chu Tiễn Nam biết nụ cười này là nụ cười của vui vẻ và hạnh phúc thực sự.

Đây là niềm hạnh phúc từ tận đáy lòng.

“Vậy là tốt rồi.”

Anh ấy gật đầu, cảm xúc trong lòng càng thêm phức tạp.

Sau khi rời đi, nửa đêm anh ấy lại nằm mơ, nghĩ đến cô, anh ấy cũng đã từng thấy hối hận.

Anh ấy thậm chí còn tự hỏi, nếu anh không rời đi, vẫn luôn ở bên cạnh cô, liệu có phải anh ấy vẫn còn chút cơ hội không.

Nhưng bây giờ, anh ấy đột nhiên nhẹ nhõm.

Chỉ cần cô hạnh phúc là tốt rồi.

Thấy cô hạnh phúc, anh ấy cũng vui vẻ.

“Sao lại nói đến chuyện của tôi rồi, vốn là đến thăm anh mà, Tiễn Nam, vết thương của anh hồi phục thế nào rồi? Còn đau không?”

“Em quên công việc của tôi rồi sao, chút thương tích này đối với tôi không đáng là gì, vẫn đang phục hồi rất tốt.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 614


Chương 614

“À, vậy là tốt rồi.”

Nam Khuê nói tiếp: “Thấy anh như vậy chắc là đang hồi phục rất tốt thật, vậy tôi cũng yên tâm hơn rồi. Đúng rồi, mà sao hôm đó anh lại xuất hiện ở đấy vậy?”

“Kẻ đã bắt cóc em tên là Vũ Bằng, là manh mối quan trọng mà chúng tôi đã theo dõi từ lâu, gã ta có liên quan đến một vụ án lớn, bởi vì rất khó để tìm ra manh mối, không có đột phá gì, nên chúng tôi coi gã ta như một manh mối quan trọng nhất cần theo dõi.”

“Sau đó, chúng tôi nhận được tin gã ta đã bắt cóc một người trên đỉnh núi để tống tiền, nên chúng tôi đã xuất phát, không ngờ lại bứt dây động rừng, không chỉ không giúp được hai người mà ngược lại còn l*m t*nh hình thêm nguy hiểm hơn, suýt chút nữa còn hại đến em.”

“Tiễn Nam, đó không phải là lỗi của anh, hơn nữa tôi đâu có trách anh đâu? Chuyện gì cũng không thể đảm bảo trăm phần trăm được, đấy chỉ là ngoài ý muốn thôi.” Nam Khuê an ủi.

“Cũng may là em không sao, nếu không tôi sẽ tự trách chết mất.”

“Vậy giờ anh cứ thoải mái đi, tôi thật sự không sao, anh xem…” Nam Khuê động động hai tay, hai chân: “Tôi hiện giờ giống như một con thỏ hoạt bát vậy, rất tốt.”

Hai người lại hàn huyên thêm một lúc, sau đó Nam Khuê nhận được điện thoại của Lục Kiến Thành.

“Alo, Kiến Thành.”

“Thăm xong chưa?”

“Ừm, cũng gần xong rồi.” Nam Khuê đáp.

“Được, vậy em ra ngoài đi, anh chờ em ở cổng bệnh viện.”

“Anh đang ở bệnh viện sao?” Nam Khuê ngạc nhiên nói: “Nhưng Tiễn Nam đã xuất viện rồi, em đang ở nhà anh ấy.”

“Được, vậy em chờ một chút, anh lập tức đến đó.”

Nói xong Lục Kiến Thành liền cúp điện thoại.

Đồng thời thúc giục Lâm Tiêu: “Chạy nhanh lên, mau đi đến nhà cậu ta.”

Thực ra anh đã trên xe về nhà rồi, nhưng đi được nửa đường, anh cứ cảm thấy việc vợ mình đi thăm một tên đàn ông luôn thích cô là quá nguy hiểm, anh tốt hơn hết là vẫn nên giữ.

Vì vậy, xe đi được nửa đường, anh lại yêu cầu Lâm Tiêu quay lại bệnh viện, không về nhà nữa mà đứng đó chờ cô.

Dù sao thấy vợ anh ra anh mới yên tâm.

Nếu là người khác thì cũng không sao, nhưng đó là Chu Tiễn Nam.

Từ tận đáy lòng, anh cũng bội phục sự xuất sắc của tên họ Chu kia.

Cho nên anh càng phải đề phòng hơn.

Nam Khuê cúp điện thoại, nhìn về phía Chu Tiễn Nam: “Nếu anh hồi phục tốt thì tôi cũng yên tâm rồi, vậy tôi về trước đây. À đúng rồi, hồi nãy mẹ anh nói muốn tôi ở lại ăn cơm trưa, tôi sợ bà ấy đã đang chuẩn bị đồ ăn rồi.”

“Không sao đâu, để tôi nói với mẹ tôi là được.”

“Được, cảm ơn anh, Tiễn Nam.”

Hai người cùng nhau xuống tầng.

Vừa nhìn thấy bọn họ, Mộc Uyển lập tức nói: “Nam Khuê, mau mau, đến chỗ cô ngồi, cô đã bảo người…”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 615


Chương 615

Bà ấy còn chưa nói hết lời thì Chu Tiễn Nam đã nói: “Mẹ, Nam Khuê còn có chút việc nên không ở lại ăn cơm được, lát nữa con sẽ ăn với mẹ.”

“À, nhưng vừa rồi …” Nụ cười của Mộc Uyển nhạt đi, bà hơi thất vọng.

Chu Tiễn Nam bước tới nói gì đó, tâm tình Mộ Uyển mới dịu đi một chút, bà ấy lại mỉm cười: “Được, vậy lần sau, lần sau có cơ hội cháu nhất định phải ở lại ăn với cô bữa cơm.”

“Vâng ạ, cô, lần sau cháu nhất định sẽ ở lại ăn cùng với cô.”

“Được.”

Lúc Chu Tiễn Nam đưa Nam Khuê ra ngoài, Mộc Uyển vẫn không nỡ mà thở dài.

Chu Cẩm sớm đã nhìn thấu suy nghĩ của mẹ cô, cô ấy bóc một quả nho, bình tĩnh hỏi: “Mẹ, mẹ thích cô gái đó à?”

“Thích.” Mộc Uyển nói.

Nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt bà bỗng trở nên xa xăm.

“Tiểu Cẩm, cũng không biết là do mẹ đã có tuổi rồi hay sao? Lần đầu tiên nhìn thấy cô gái này cảm thấy cô ấy vừa dịu dàng nho nhã lại có học thức, mẹ đã rất thích rồi.”

“Nhưng mẹ càng nghĩ lại càng cảm thấy cô ấy rất giống một người, thật sự rất giống, không biết là do mẹ hoa mắt rồi hay do mẹ nhớ nhầm nữa.”

“Mẹ, chắc mẹ chưa từng thấy cô ấy trước đây đâu.” Chu Cẩm nói.

“Ừ, đây là lần đầu tiên mẹ nhìn thấy cô ấy, vậy có lẽ là do mẹ nhớ nhầm, Tiểu Cẩm, con ra ngoài tiễn cô ấy đi.”

“Kiều Kiều, chăm sóc mẹ, để chị ra ngoài xem.”

“Được, chị mau đi đi, để em ở đây với mẹ.”

Chu Cẩm giẫm lên giày cao gót, vừa đi ra ngoài liền nhìn thấy một chiếc siêu xe sang trọng quen thuộc.

Nó giống y hệt chiếc xe của cô ấy, chỉ khác biển số xe, toàn thành phố này chỉ có hai cái.

Cho nên vừa liếc mắt là cô ấy đã nhận ra.

Sau khi đưa Nam Khuê lên xe, Chu Tiễn Nam quay người trở về. Vừa bước đến cửa đã nhìn thấy Chu Cẩm đứng dựa vào cổng, lạnh lùng nhìn anh.

“Người đón cô ấy là Lục Kiến Thành ?”

Tuy là câu hỏi nhưng ngữ khí của Chu Cẩm lại khẳng định chắc chắn.

“Chị quen sao?”

“Xe này cả thành phố chỉ có hai chiếc, một chiếc là của Lục gia, một chiếc còn lại chị tặng em dịp sinh nhật, em ngại khoe của, bình thường toàn để trong nhà xe, nếu không phải sắp bị phủ đầy bụi rồi chị cũng sẽ không lái ra ngoài.”

Chu Tiễn Nam hỏi lại: “Vậy chị muốn nói gì?”

Chu Cẩm nhướng mày. Không giả vờ nữa, cô tiến lên trước, trực tiếp kéo áo Chu Tiễn Nam: “Còn chơi trò úp mở với chị? Em vẫn còn non lắm, chút tâm tư đó của em, chị sớm đã nhìn ra được tám trăm lần rồi.”

“Vậy thì cứ để trong lòng, làm như không biết đi.” Chu Tiễn Nam nói.

Chu Cẩm nhìn anh, lành lạnh nói: “Buổi sinh nhật đó ở Lục gia? Còn chuyện liên hệ với giáo sư khoa phụ sản đều là vì cô ấy nhỉ.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 616


Chương 616

Chu Tiễn Nam ngửa đầu lên nhìn ánh trăng trên đỉnh đầu, trầm mặc không nói gì.

“Bây giờ chồng người ta đến rồi, hai người ân ân ái ái, ngọt ngào như vậy, em lại xám xịt quay về?”

“Chị…” Chu Tiễn Nam cáu lên, nén cơn giận xuống nói: “Em muốn yên tĩnh.”

Chu Cẩm đấm một quyền: “Chu Tiễn Nam, em là em trai của Chu Cẩm này, em sợ cái gì, Lục gia thì làm sao? Chu gia chúng ta chưa từng sợ ai, Lục gia cũng như vậy, nếu như em thích thì theo đuổi đi, tự bản thân ủ dột một mình ở đây, em không nói thì làm sao người ta biết được?”

“Chị…” Chu Tiễn Nam nhìn chị mình lần nữa, trong ánh mắt tràn đầy vẻ buồn bã: “Họ là vợ chồng, chị lại cổ vũ em mình đi phá vỡ hôn nhân người khác sao?”

“Vợ chồng ở đâu ra, chị tra qua rồi, một tháng trước họ đã ly hôn rồi, nếu như cô gái đó đã độc thân thì đương nhiên em có quyền cạnh tranh công bằng.”

“Cái gì?” Chu Tiễn Nam ngẩng đầu, không tin được mà nhìn Chu Cẩm: “Chị, chị nói lại lần nữa đi.”

“Vậy chị sẽ nói lại lần nữa, chị có thể khẳng định, có thể chịu trách nhiệm mà nói cho em biết, cô ấy và Lục Kiến Thành đã ly hôn rồi.”

Chu Cẩm nói xong cô còn cho rằng em trai mình sẽ mừng rỡ phát điên, sẽ vô cùng vui vẻ.

Tuy nhiên mọi thứ lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Chu Tiễn Nam đi về phía cô, đột nhiên đưa tay ra ôm cô: “Chị, cảm ơn lời giải thích của chị, em còn cho rằng chị sẽ để ý.”

Chu Cẩm dịu dàng cười: “Để ý cái gì? Để ý cô ấy từng kết hôn, hay là để ý cô ấy từng xảy thai?”

“Đồ ngốc, người mà em trai chị thật lòng yêu thương, chị làm sao có thể để ý được? Hơn nữa, người phụ nữ nào mà chẳng từng yêu đương, cần gì phải thủ thân như ngọc để gả cho em, chị cũng không phải là người cổ hủ đâu.”

“Chu Cẩm chị xưa nay không để ý đến đối phương là ai, cũng không quan tâm đối phương là ai, chỉ cần là người mà em trai chị đã chọn thì cũng sẽ là người mà chị chọn.”

Vành mắt Chu Tiễn Nam chợt trở nên ê ẩm.

Nỗi đau lớn nhất cuộc đời anh là việc cha qua đời. Mà niềm hạnh phúc lớn nhất đời anh chính là có một người chị toàn tâm toàn ý đối tốt với anh, chuyện gì cũng ủng hộ anh.

Lúc đầu đến cục cảnh sát, mẹ anh ngàn vạn lần không đồng ý. Nhưng anh quyết tâm nhất định phải đi. Sau này, là chị gái ra tay, đứng ra giúp đỡ anh vào cục cảnh sát. Cũng là chị đã gánh vác mọi sản nghiệp của Chu gia, từ một thiên kim danh viện không phải lo lắng điều gì biến thành nữ giám đốc hô mưa gọi gió. Là chị trả giá để ủng hộ ước mơ và tâm nguyện của anh.

Hai chị em dắt tay nhau vào nhà, Chu Cẩm kéo Chu Tiễn Nam. Nhìn hai chị em đi vào, Mộc Uyển đứng dậy, trên mặt vẫn treo nụ cười dịu dàng, khéo léo: “Sao lại về sớm vậy?”

Nhưng mà nghĩ đến việc không giữ được Nam Khuê ở lại ăn cơm, bà lại có chút tiếc nuối. Chu Cẩm đi đến ôm lấy tay bà: “Được rồi mẹ, con biết mẹ muốn có con dâu, nhưng chuyện tình cảm này cũng không thể vội vàng được, con trai của mẹ mà mẹ không hiểu hay sao”

“Àiii, chính vì quá hiểu rồi đấy, mẹ đã bước một chân xuống đất rồi, người ta với nó cùng tuổi mà con cái đã mấy tuổi rồi, con nói xem mẹ có thể không vội được sao?”

Chu Tiễn Nam cũng bước tới bên cạnh Mộc Uyển: “Mẹ, đừng nói những lời không may mắn đó nữa.”

“Con trai à, con nói thật cho mẹ biết, có phải con thích cô gái đó hay không?”

“Chỉ là bạn bè.” Chu Tiễn Nam nói.

“Mẹ không có hỏi mối quan hệ giữa hai đứa, mẹ hỏi con có thích cô ấy không?”

“Ôi giời mẹ, sao món canh này lại ngon thế này, để con múc cho mẹ một chút, mẹ mau uống đi.” Chu Cẩm lập tức múc một bát canh đặt trước mặt Mộc Uyển.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 617


Chương 617

Mộc Uyển liếc cô một cái: “Con đừng có đánh trống lảng, chính là do con đấy, từ bé cứ nuông chiều nó, giờ thì hay rồi, sắp ba mươi đến nơi rồi còn chưa có bạn gái.”

“Mẹ, mẹ nói thế là không đúng rồi, chính mẹ còn không chiều con trai mẹ sao? Con làm gì nuông chiều nó bằng mẹ đâu?”

Mộc Uyển nói không nên lời. Lúc này, Chu Phượng Kiều nhích lên trước ôm lấy Mộc Uyển: “Aizaa mommy, mẹ đừng lo lắng nữa, mẹ yên tâm, đến lúc đó anh con nhất định sẽ tìm cho mẹ một cô con dâu vừa xinh đẹp, dịu dàng lại khéo léo cho mẹ mà.”

“Vẫn là Kiều Kiều nói câu dễ nghe.”

Về đến nhà, Nam Khuê mở cửa ra. Giây tiếp theo cô đã bị Lục Kiến Thành trực tiếp đè lên cửa, hung hăng hôn mấy phút đồng hồ, hôn tới mức cả người cô mềm oặt ra, gần như rút hết mọi sức lực, chỉ có thể mềm mại dựa vào người anh, lúc này anh mới dừng lại. Sau đó ánh mắt tràn đầy ý cười.

“Đồ tâm cơ.” Nam Khuê dựa vào lồng ngực ai đó, đưa tay ra nhè nhẹ chọc vài cái nói.

“Ồ? Sao lại thành tâm cơ rồi?” Lục Kiến Thành cố ý giả vờ không hiểu.

“Là ai nói về nhà trước sau đó đợi em ở nhà, kết quả vừa quay người đi đã chạy tới rồi, lại còn đợi em ở cổng bệnh viện, đây là sợ em không về hay sao?”

“Ừm, sợ.” Lục Kiến Thành gật đầu, đưa tay bẹo má cô: “Bạn gái đáng yêu như thế này, nhỡ đâu bị tên đàn ông nào đó cướp mất thì anh khóc hết nước mắt.”

“Làm gì khoa trương như anh nói chứ?”

“Dù sao sau này không được ở một mình với tên đàn ông khác.” Lục Kiến Thành lại độc đoán nói.

Nam Khuê cũng đưa tay bẹo bẹo má anh: “Kiến Thành, tuy dáng vẻ anh để ý, anh ăn giấm làm em cảm thấy bản thân được coi trọng, trong lòng em thấy rất vui, nhưng mà em vẫn hy vọng anh có thể tin tưởng em thêm chút.”

“Em nói rồi, em và Chu Tiễn Nam chỉ là bạn bè, em quan tâm anh ấy hoàn toàn xuất phát từ tình bạn mà thôi, nếu như đã quyết định ở bên anh rồi, em sẽ chịu hết mọi trách nhiệm.”

“Không phải anh không tin em.” Lục Kiến Thành nói: “Chỉ là anh không tin anh ta.”

Nam Khuê: “…”

Người làm trong nhà đã làm xong hết thức ăn, đều là món cả hai thích ăn. Cả một bàn đồ ăn sắc hương đầy đủ.

Nam Khuê vừa nhìn lập tức cảm thấy đói rồi.

Cũng may cô không nhắc chuyện dì Chu muốn giữ cô lại ăn cơm, nếu không ai đó lại biết thành một bình giấm chưa rồi.

Hai người ngồi trên bàn ăn cơm, đúng lúc này, điện thoại của Lục Kiến Thành vang lên. Anh liếc một cái liền nhanh chóng cúp máy.

Tuy nhiên không đến vài giây, điện thoại lại tiếp tục vang lên. Nam Khuê không hiểu mà nhìn qua: “Sao lại không nghe?”

Lục Kiến Thành trầm giọng nói: “Không phải chuyện gấp, ăn xong rồi nghe.”

“Ừm.”

Ăn cơm xong, lúc Nam Khuê vào nhà bếp, điện thoại Lục Kiến Thành lại vang lên. Anh cau mày lại, trong lòng nặng nề nghe điện thoại.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 618


Chương 618

Gọng nói của trợ lý bên đó rất nhanh đã truyền tới: “Lục tổng, tình hình của cô Phương không lạc quan cho lắm, cô ấy vẫn luôn hôn mê, hình như không muốn tỉnh lại.”

“Bác sĩ nói thế nào?”

“Bác sĩ nói nếu như hai ngày nữa cô Phương không tỉnh lại, có thế không có hy vọng nữa, còn nói để chúng ta tìm vài người tới nói chuyện kích động cô Phương, gọi cô ấy, khiến cô ấy sinh ra ý chí muốn sống, như thế có thể còn có một tia hy vọng.”

Cúp điện thoại xong, Lục Kiến Thành đứng dựa trên lan can. Trong lòng anh nặng nề hít thở từng hơi.

Do dự một lúc anh vẫn gọi điện thoại cho Lâm Mục: “Mua cho tôi một vé máy bay, ngày mai đi.”

“Lục tổng, vết thương trên người anh còn chưa khỏi hẳn, cần phải nghỉ ngơi thêm.” Lâm Mục nói.

“Không sao, cậu cứ mua.”

Mở bật lửa ra, Lục Kiến Thành châm một điếu thuốc, hút mạnh một hơi. Khi vừa định hút hơi thứ hai, đột nhiên phát hiện trên eo có gì đó xiết chặt, là Nam Khuê ôm từ sau lưng anh.

“Đứng ở đây làm gì?” Cô ôm lấy anh, nở nụ cười vui vẻ.

“Thời tiết tốt, anh đứng đây ngắm cảnh.” Lục Kiến Thành nói.

“Ồ.” Nam Khuê gật đầu, đột nhiên cô nhích gần lại, nhẹ nhàng ngửi. Sau đó nghiêng đầu sang lập tức nhìn thấy Lục Kiến Thành đang duỗi tay bên người, trên tay còn đang kẹp một điếu thuốc.

Nam Khuê đưa tay ra lấy điếu thuốc trong tay anh không chút khách khí nào. Cô bĩu môi, cực kì không vui nói: “Vết thương còn chưa khỏi anh đã hút thuốc rồi, có còn cần sức khoẻ của mình nữa không thế.

Lục Kiến Thành cười nói: “Bà chủ nhỏ.”

“Ồ, hoá ra ai đó không muốn để em quản, được, vậy em không quản nữa.” Nam Khuê nói xong cố ý quay người đi, giả vờ tức giận.

Quả nhiên, Lục Kiến Thành lập tức kéo cô lại, kéo cô vào lồng ngực mình dễ như trở bàn tay. Sau đó cúi thấp đầu, mấy sợi râu ngắn cũn nhẹ nhàng cọ vào vào đầu Nam Khuê, thấp giọng cười: “Quản quản quản, không cho người khác quản, chỉ cho cô chủ nhỏ nhà anh quản thôi.”

‘’

“Thế còn tạm được.”

Lục Kiến Thành lại dùng râu cọ cọ vào trán Nam Khuê, Nam Khuê lập tức cười toe toét.

Bởi vì ngẩn người ra ở bệnh viện vài ngày, đã mấy hôm nay Lục Kiến Thành không cạo râu rồi, thế nên lần này râu ria quả thật chọc vào người hơi đau.

Bị anh chọc một chút, Nam Khuê liền cảm thấy không ổn rồi, cô cười tới không dừng được.

“A, ngứa, Kiến Thành, ngứa, anh buông em ra. Ngứa thật đó.”

Nghịch một lúc, Lục Kiến Thành mới buông Nam Khuê ra. Nam Khuê lập tức kéo tay anh: “Cảnh ở đây đúng là không tồi, nhưng mà gió ngoài ban công lớn lắm, anh mới ra viện thôi, không hợp hứng gió như vậy, chúng ta vào trong nghỉ ngơi đi.”

“Được.” Lục Kiến Thành gật đầu.

Lúc nghỉ trưa, Lục Kiến Thành vén chăn lên, sau đó trực tiếp kéo Nam Khuê vào trong chăn.

Trong nháy mắt khuôn mặt Nam Khuê nóng lên: “Kiến Thành, anh vẫn còn chưa khỏi, cần nghỉ ngơi thêm, bây giờ không thích hợp…”

Vừa nghe cô nói, lại nhìn sắc mặt cô, Lục Kiến Thành lập tức biết Nam Khuê đang nghĩ không đứng đắn rồi. Nhưng mà anh cũng không giải thích ngay, cố ý trêu cô một chút: “Cái gì không thích hợp?”

“Không… không hợp… vận động.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 619


Chương 619

Mấy chữ cuối Nam Khuê đỏ mặt nói càng ngày càng nhỏ. Sau khi nói xong cô đã hận không thể bao mình lại.

Lục Kiến Thành ôm chặt cô, âm thanh gợi cảm vang lên bên tai cô: “Ồ? Anh muốn ôm em nghỉ trưa một lát, hoá ra chuyện Khuê Khuê nghĩ lại là chuyện này à!”

“Xem ra Khuê Khuê đã có chút nóng lòng không đợi được rồi.”

Anh vừa nói xong, mặt Nam Khuê lại càng đỏ hơn. Cô đưa tay ra, đôi tay trắng nõn nắm thành quyền đánh Lục Kiến Thành: “Đồ trứng thối, còn lâu em mới thế, ai nóng lòng không đợi được nữa chứ?”

“Vậy vừa rồi là ai nói vận động hả?”

“Em em… em…” Nam Khuê cứ ấp úng ‘em’ cả nửa buổi cũng không tìm được từ nào hợp lý. Cuối cùng chỉ có thể kéo áo anh, ngại ngùng chôn mặt trong lồng ngực anh.

Trên đỉnh đầu lại truyền tới tiếng cười vui vẻ của Lục Kiến Thành. Giây tiếp theo, anh ôm chặt lấy Nam Khuê: “Chúng ta nghỉ trưa.”

Cho đến khi lại truyền tới tiếng thở đều đều của anh, Nam Khuê mới mở mắt ra. Cô nhìn anh sau đó cũng nhắm mắt lại, rất nhanh sau đó cũng chìm vào giấc ngủ trong ngực anh.

Khi hai người tỉnh giấc đã là buổi chiều rồi. Làn gió ngoài cửa sổ nhẹ nhàng thổi tung rèm cửa.

Ánh nắng dịu dàng chiếu vào trong phòng, giống như dát lên một lớp ánh vàng lên cả phòng.

Còn ở trên giường, hai người lẳng lặng ôm lấy nhau, trai tài gái sắc, đúng là một bức tranh tuyệt đẹp.

Nam Khuê tỉnh lại vừa quay người thì eo đã bị người ta ôm chặt lấy: “Ngủ cùng anh thêm một lát.”

“Vẫn không ngủ ngon sao?”

“Ừm, ôm em thoải mái, muốn ngủ thêm chút.” Giọng Lục Kiến Thành khàn khàn gợi cảm.

Nam Khuê thừa cơ ôm lấy eo anh, nở nụ cười ngọt ngào: “Tuân mệnh, vậy đành ngủ cùng Lục tiên sinh thêm một lát vậy.”

“Ừm, thật là ngoan!”

Hai người ở trên giường trêu chọc nhau một hồi, đến lúc thật sự thức dậy đã là bốn năm giờ chiều rồi.

Lục Kiến Thành xem điện thoại, tin nhắn của Lâm Mục sớm đã gửi đến rồi. Nói vé máy bay đã mua xong rồi, chín giờ tối sẽ bay.

Ôm Nam Khuê trong ngực, anh dựa đầu vào vai cô, nhẹ giọng nói: “Muốn ăn bánh kem em làm cho anh.”

Anh muốn ăn bánh kem?

Nam Khuê ngẩn người ra một lát, ngờ vực hỏi lại: “Không phải nói không thích ăn đồ ngọt sao?”

“Không phải thích ăn, chỉ là cảm thấy ôm em rất ngọt ngào nên muốn thử một chút đồ ngọt, cũng muốn thử xem đồ mà em thích ăn.”

“Được, vậy anh mau dậy đi, chúng ta đi mua nguyên liệu, em làm cho anh.”

“Trong nhà không có nguyên liệu sao?” Lục Kiến Thành hỏi.

“Có thì có, nhưng mà để hơi lâu rồi, muốn đi siêu thị mua đồ mới.”

“Vậy thì có thể không đủ thời gian rồi.” Tuy không đành lòng nhưng Lục Kiến Thành vẫn nói.

Nam Khuê nghi hoặc: “Không đủ? Sao lại không đủ? Em làm nhanh lắm, đảm bảo trong tối hôm nay anh có thể ăn được.”
 
Back
Top Bottom