Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 580


Chương 580

“Khuê Khuê…” Anh gọi, giọng nói đau lòng muốn chết.

“Kiến Thành, thật sự là anh sao?”

Nam Khuê mở to hai mắt, không thể tin nhìn người đàn ông trước mắt.

Là anh.

Anh thực sự đã đến!

Đến để cứu cô.

Nam Khuê nhìn anh, giống như ngay lập tức quên hết nỗi sợ hãi.

Quên phía sau mình là vực sâu, cũng quên mất mình đang bị bắt cóc.

Chỉ cần nhìn thấy anh, cô sẽ đặc biệt yên tâm.

“Kiến Thành…” Lần thứ hai, giọng nói của cô đã run rẩy không còn rõ ràng.

“Khuê Khuê đừng sợ, anh sẽ ở bên cạnh em.” Lục Kiến Thành nhìn cô, dịu dàng an ủi, đôi mắt kia càng thêm dịu dàng.

Nam Khuê vừa rơi lệ, vừa gật đầu thật mạnh: “Được, không sợ, em không sợ.”

“Chỉ cần có anh ở đây, em sẽ không sợ.”

Lúc này, rốt cuộc Vũ Bằng cũng nhìn không nổi nữa, trực tiếp quát: “Được rồi, đừng ở đó mà anh anh em em nữa, tiền đúng thời gian đã định, thì có rất nhiều cơ hội.”

“Nếu không, các người xuống gặp Diêm Vương cho tôi.”

Lục Kiến Thành tiến lên, trực tiếp ném cái túi trong tay cho Vũ Bằng.

“Chỗ này là một ngàn vạn, anh tìm người kiểm.”

Vũ Bằng vừa nghe, lập tức tức giận, trực tiếp từ bên hông lấy súng ra, dí vào đầu Lục Kiến Thành, hung tợn cười lạnh: “Tổng giám đốc Lục, anh chơi tôi sao? Hay là trí nhớ không tốt? Tôi muốn năm trăm vạn.”

“Kiến Thành…” Nam Khuê vừa nhìn, sợ tới mức tim sắp ngừng lại.

Với một khẩu súng thật đặt trên đầu của anh, cô không thể không lo lắng.

Nhưng Lục Kiến Thành lại không hề bối rối.

“Khuê Khuê đừng lo lắng, yên tâm đi, anh sẽ không sao đâu.”

Nghe thấy lời an ủi của anh, nhất là nhìn nụ cười tự nhiên trên khóe miệng anh, trái tim Nam Khuê có chút thả lỏng, nhưng vẫn rất lo lắng.

Đó là một khẩu súng nha, lỡ như Vũ Bằng kích động, lỡ như vô tình bóp cò, hậu quả không thể tính trước được.

Làm sao cô có thể không sợ nó!

Sống lưng Lục Kiến Thành thẳng tắp, trên mặt thần sắc tự nhiên, giống như cái súng kia không phải đặt lên đầu anh.

Vũ Bằng càng tức giận, cười lạnh: “Xem ra tổng giám đốc Lục không sợ chết nha!”

Lục Kiến Thành nở nụ cười liếc mắt nhìn Vũ Bằng: “Nếu tôi đoán không sai, chắc anh chưa từng thấy qua một khoản tiền mặt lớn như vậy.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 581


Chương 581

“Đúng thì sao?”

Khóe miệng Lục Kiến Thành tiếp tục nhếch lên ý cười: “Cho nên, anh căn bản không biết năm trăm vạn rốt cuộc nặng bao nhiêu, tôi có thể nói cho anh biết, một ngàn vạn khoảng 150 cân, cho nên trọng lượng năm ngàn vạn có hơn 700 cân, hơn 1000 cân.”

(1 cân = 0,5kg)

“Anh cảm thấy tôi có thể vác hơn một ngàn cân, leo lên ngọn núi này?”

Nói xong, tay Lục Kiến Thành để lên trên súng của Vũ Bằng, sau đó cầm súng của gã, cùng nhau để xuống.

Vũ Bằng cũng tương đối phối hợp, rất nhanh đã thu lại súng của mình.

Lúc này, người bên cạnh cầm túi đến báo: “Anh Vũ, là một ngàn vạn.”

“Đều là thật sao?”

“Là thật.”

Vũ Bằng lại nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Số tiền còn lại đâu?”

“Đều ở dưới chân núi, anh bây giờ có thể phái người đi kiểm.”

“Được, anh chờ đó cho tôi.”

Vũ Bằng lập tức phái một nhóm người đi xuống.

Ngay sau đó, khoảng 10 phút sau, Vũ Bằng nhận được câu trả lời: “Anh Vũ, có ba ngàn vạn.”

“Còn có hai ngàn vạn đâu?” Anh nhìn về phía Lục Kiến Thành.

Lúc này, Lục Kiến Thành trực tiếp đi về phía Nam Khuê, đồng thời mở miệng: “Thả vợ tôi ra, đương nhiên tôi sẽ cho anh biết vị trí của số tiền còn lại.”

“Không có khả năng.”

Vũ Bằng một mực từ chối.

Lục Kiến Thành nảy giờ vẫn luôn nhẹ nhàng, đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

Đôi mắt của anh lạnh lẽo nhìn về phía Vũ Bằng, nói ra miệng, từng câu từng chữ đều là lưỡi dao sắc bén.

“Vậy anh suy nghĩ rõ ràng đi, mạng của vợ tôi ở trong tay các người, tôi nhất định sẽ không lừa các người, lùi một vạn bước mà nói, cho dù tôi lừa các người, các người cũng lấy được ba trăm vạn rồi, vậy là đủ rồi.”

“Lỡ như phát hiện tôi lừa, các người lúc nào cũng có thể bắt chúng tôi lại, chúng tôi có hai người, sẽ không chạy xa được.”

“Nhưng mà…”

Giọng Lục Kiến Thành bỗng nhiên trở nên uy h**p: “Nếu vợ tôi ở trong tay anh có một chút tổn thương nào, tiền trong tay tôi, anh cũng đừng hòng muốn một xu nào.”

Nghe những lời này, Vũ Bằng cũng bị chọc giận.

Cho tới nay gã luôn là người uy h**p người khác, khi nào lại trở thành người khác uy h**p gã?

Loại chênh lệch này làm cho gã cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Lấy súng ra, Vũ Bằng đặt lên đầu Nam Khuê.

Phải nói rằng, lần này, gã học được cách thông minh.

Quả nhiên, Lục Kiến Thành vừa nhìn, lập tức hét lớn: “Vũ Bằng, bỏ súng xuống cho tôi, nếu không anh không lấy được một điểm nào. ”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 582


Chương 582

Vũ Bằng cười lạnh: “Tổng giám đốc Lục, anh không cần mạng vợ anh sao?”

“Tôi nhắc lại lần nữa, nếu vợ tôi xảy ra chuyện, một người trong các người cũng không chạy thoát được. Lục Kiến Thành tôi nhất định sẽ để cho các người nợ máu phải trả bằng máu, có tiền cũng không có phúc hưởng.”

“Tổng giám đốc Lục, hù dọa ai vậy?”

Tuy rằng trên mặt Vũ Bằng cà lơ phất phơ, nhưng trong lòng thật ra đã sớm sợ rồi.

“Tôi không hù dọa các người, một là thả vợ tôi rồi lấy hết tiền, hay là các người ném mạng ở chỗ này, các người tự chọn đi?”

Lời Lục Kiến Thành nói, chắc chắn lọt vào tai mỗi người.

Ánh mắt ảm đảm lạnh như băng giống như một thanh kiếm sắc bén, xẹt qua mặt từng người.

Vũ Bằng còn chưa nói gì, đột nhiên, người phía trên nhao nhao mở miệng: “Anh Vũ, được rồi, các anh em cũng không muốn chết.”

“Đúng vậy, anh Vũ, bọn em còn muốn ung dung tự tại.”

Mím môi, Vũ Bằng chuyển súng từ trên đầu Nam Khuê chuyển về hướng đầu Lục Kiến Thành: “Số tiền còn lại, anh chuẩn bị đưa cho tôi như thế nào?”

“Tôi mang theo vợ tôi rời đi, mỗi một phút, các người sẽ nhận được một trăm vạn, sau hai mươi phút khi chúng tôi thoát khỏi nguy hiểm, các người tự nhiên sẽ nhận được tất cả tiền.”

“Được, ông đây cho các người một cơ hội.”

Dứt lời, Vũ Bằng bỏ súng xuống, đồng thời nhìn về phía người đang áp giải Nam Khuê: “Cởi trói, thả cho cô ta về.”

Khoảnh khắc được cởi trói ra, Nam Khuê ngay lập tức vội chạy về phía Lục Kiến Thành.

Lục Kiến Thành cũng chạy về phía Nam Khuê.

Gió trên đỉnh núi, thổi vù vù, nhưng hai người dường như gặp nhau sau kiếp nạn, ôm chặt nhau.

“Khuê Khuê…” Lục Kiến Thành ôm chặt cô, ước gì có thể nhào cô vào trong người.

“Trên người có chỗ nào đau không? Họ có làm gì em không?”

Anh nỉ non bên tai cô, giọng nói run rẩy không rõ ràng.

Mãi cho đến lúc này, Nam Khuê mới cảm giác được sự run rẩy trên người anh, cảm giác được lồng ngực phập phồng anh và tiếng tim đập thình thịch.

Cô biết, thì ra anh không phải không sợ, anh cũng sợ.

Chỉ là buộc bản thân phải bình tĩnh, bởi vì chỉ có bình tĩnh mới có thể đàm phán.

Nam Khuê ôm chặt anh, hai tay ôm eo anh, nghẹn ngào nói không nên lời.

Cô sợ.

Rất sợ.

Sợ cứ như thế mà chết.

Càng sợ sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.

Mãi cho đến lúc này, ôm chặt lấy anh, ngửi được mùi hương của anh, nghe nhịp tim anh, cô mới có một chút cảm giác kiên định.

Gió trên đỉnh núi rất lớn.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 583


Chương 583

Quần áo và tóc của Nam Khuê đều bị thổi bay tùm lum, phất phơ theo gió.

“Lạnh không?” Anh cúi đầu hỏi.

Nam Khuê gật đầu.

Lục Kiến Thành lập tức cởi áo khoác dài trên người ra, khoác lên người Nam Khuê.

Áo khoác của anh rất dày, cũng rất dài, Nam Khuê sau khi mặc vào dài đến mắt cá chân, bởi vì trên quần áo còn có nhiệt độ cơ thể của anh, cô mặc vào đặc biệt ấm áp.

“Có khá hơn chút nào không?”

“Ừm”

“Ôm anh, chúng ta về nhà.”

Lúc xuống núi, Lục Kiến Thành nắm tay Nam Khuê đi xuống.

Bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, anh nắm trong lòng bàn tay cảm thấy đặc biệt mềm mại và thoải mái.

Nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, một trong những anh em tiến lên: “Anh Vũ, thật sự thả bọn họ đi như vậy sao?”

“Thả.”

Vũ Bằng sắc mặt rét lạnh, chỉ lạnh lùng phun ra một chữ.

Lúc này, lại có một người khác tiến lên phía trước: “Anh Vũ, tên họ Lục kia thật sự sẽ đưa hai ngàn vạn còn lại cho chúng ta sao?”

“Không biết.” Vũ Bằng nói.

“A, anh Vũ, vậy thì làm sao bây giờ? Anh yên tâm, chỉ cần anh một tiếng, chúng em lập tức đi bắt bọn họ lên.”

Vũ Bằng xoay người, gõ mạnh đầu người nọ: “Đầu gỗ, lúc này rồi mà còn bắt cái gì nữa.”

“Mày không nghe thấy tên họ Lục kia nói, nếu như không thả vợ anh ta, sẽ cho chúng ta xuống âm tào địa phủ mà tiêu tiền.”

“Anh Vũ, anh cần gì phải sợ bọn họ, dù sao chúng ta cũng đã lấy được một khoản tiền lớn rồi, cùng lắm thì…” Người anh em đưa tay lau cổ, làm ra động tác giải quyết.

Vũ Bằng lại gõ mạnh một cái: “Giết giết giết, mày chỉ biết giết? Một khi giết người, ông đây lập tức thành tội phạm truy nã toàn quốc, mỗi ngày đều phải trốn tránh, ngay cả chuột cũng không bằng, bây giờ cho dù không lấy được hai ngàn vạn, ba trăm vạn cũng đủ tiêu xài rồi.”

“Hơn nữa, đại ca lúc trước đã ra chỉ thị buộc phải tuân theo, gần đây không cho phép gây chuyện, nếu không phải nợ nần cờ bạc, tao cũng sẽ không hành động liều lĩnh, nghe cho rõ ràng, chuyện hôm nay ai dám tiết lộ cho đại ca biết, tao lột da đứa đó.”

“Vâng, anh Vũ.”

Ngay sau đó, họ nhận được một tin nhắn.

Là địa chỉ giấu tiền mà Lục Kiến Thành gửi tới.

Bọn họ tìm, quả nhiên có một trăm vạn.

Mười phút sau, Lục Kiến Thành dẫn Nam Khuê đi được một phần tư hành trình, chỗ Vũ Bằng cũng nhận được một trăm vạn.

Nhìn một chút, quả thật không có ai đuổi theo.

Mãi cho đến lúc này, Nam Khuê mới nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm: “Kiến Thành, chúng ta an toàn rồi phải không?”

“Vẫn chưa, phải qua mười phút nữa.” Lục Kiến Thành nói.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 584


Chương 584

“Làm sao anh biết bọn họ nhất định sẽ thả chúng ta?”

“Trước một khoản tiền lớn, cùng với cái chết xác định, sẽ không ai sẽ lựa chọn cái sau, đây là bản tính của con người, hơn nữa người này, anh đã bảo Lâm Tiêu điều tra, bối cảnh của anh ta rất phức tạp, nhưng có một điều, anh ta rất tiếc mạng.”

“Cho nên, anh đánh cuộc là anh ta muốn sống.”

“Nếu anh ta thật sự nổ súng thì sao?”

Vừa nghĩ đến khẩu súng kia đặt l*n đ*nh đầu hai người, Nam Khuê lập tức sợ hãi.

Lục Kiến Thành ôm Nam Khuê thật chặt, hơi thở dồn dập vang lên bên tai cô: “Khuê Khuê, anh không sợ chết, nhưng anh sợ em chết.”

“Nhưng mà, anh sẽ không để em chết.”

Nam Khuê v**t v* mặt anh, cũng trả lời giống vậy: “Đồ ngốc, nhưng em cũng sợ anh chết!”

“Được rồi được rồi, Khuê Khuê không sợ nữa, em xem, không phải là anh còn đang sống đứng sờ sờ trước mặt em sao?”

“Ừm!”Nam Khuê gật đầu thật mạnh.

Hai người đều nhìn đối phương một cách trìu mến, Lục Kiến Thành cúi đầu hôn tay Nam Khuê, sau đó kéo cô tiếp tục đi xuống.

Đúng lúc này, đột nhiên, phía sau truyền đến từng đợt tiếng hét.

“Bắt lấy bọn họ, mau bắt lấy bọn họ.”

“Phải bắt được bọn họ.”

“Mẹ nó, lại dám báo cảnh sát, xem tao làm gì tụi mày.” Câu này là giọng nói tức giận của Vũ Bằng.

“Anh đã báo cảnh sát?” Nam Khuê hỏi.

“Không kịp giải thích.”

Lục Kiến Thành nắm lấy tay Nam Khuê, rồi nhanh chóng chạy xuống.

“Khuê Khuê, nắm lấy, chúng ta phải nhanh chóng xuống núi.”

“Được.”

Nam Khuê gật đầu, bất chấp tất cả chạy.

Nhưng mà, bọn họ dù sao cũng quen thuộc địa hình, lại thường xuyên chạy trên núi, đường núi xuống dốc như vậy đối với bọn họ mà nói quả thực như đi trên mặt đất bằng phẳng.

Chẳng bao lâu, một nhóm người nhanh chóng đuổi theo họ.

Vũ Bằng lúc này đã đỏ mắt: “Nổ súng, trực tiếp nổ súng.”

Trong nháy mắt, cả núi rừng liên tiếp vang lên từng đợt tiếng súng.

Nam Khuê cực kỳ sợ hãi, một tay nắm chặt Lục Kiến Thành, một tay ôm đầu, chạy nhanh về phía trước.

Đột nhiên, một viên đạn lướt qua tai cô.

Cô sợ hãi lập tức ôm chặt đầu, cả người đều run rẩy.

Lục Kiến Thành vội vàng tiến lên bảo vệ cô, ôm cô chạy xuống.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 585


Chương 585

Người phía sau cũng điên cuồng đuổi theo.

Sau khi chạy được một lúc, đột nhiên, Lục Kiến Thành kéo tay Nam Khuê, dưới chân đột nhiên dừng lại.

Nhìn vào nó, phía trước là một vách đá dốc.

Tuy không phải là vực thẳm nhưng toàn bộ vách đá gần như thẳng đứng, đá lởm chởm, thoạt nhìn rất đáng sợ.

Về phần đáy vách đá, càng nhìn càng không thấy đáy.

Giọng nói phía sau, càng lúc càng gần: “Phía trước là vách núi, bọn họ không có chỗ chạy, nhanh, bắt sống.”

“Khuê Khuê, lại đây!”

Lúc này, Lục Kiến Thành nói nhỏ.

Nam Khuê đi qua, đứng bên cạnh anh.

“Sợ không?” Anh nhìn cô.

“Vốn dĩ rất sợ.” Nam Khuê nói, dứt lời, cô nở nụ cười: “Nhưng có anh ở đây, em không sợ chút nào.”

“Được, ôm chặt anh.”

“Ừm.”

Nam Khuê đưa tay, ôm chặt Lục Kiến Thành, anh cũng đưa tay, che toàn bộ cơ thể nhỏ nhắn xinh xắn của Nam Khuê vào lòng, đồng thời đưa tay bảo vệ đầu cô.

“Bọn họ không chạy được, bắt lấy bọn họ.”

Ngay khi một đám người chạy tới, nhìn thấy sắp bắt được bọn họ.

Đột nhiên, Lục Kiến Thành ôm Nam Khuê tung người nhảy lên.

Cơ thể hai người lăn xuống vách đá dốc đứng.

Vũ Bằng điên cuồng chạy tới, nhìn thấy hai người ôm chặt lăn xuống, gã đột nhiên nổi iên, bắn tuengf phát về phía hai người.

“Bắn cho tao.”

Nghe lệnh, tất cả mọi người điên cuồng bắn về phía Nam Khuê và Lục Kiến Thành.

Đột nhiên, con mắt Lục Kiến Thành nhanh chóng mở to, anh nhìn thấy một viên đạn đang bay nhanh về phía Nam Khuê.

Không chút suy nghĩ, anh vươn tay, ôm chặt cô vào lòng.

Về phần viên đạn kia, trúng vào cánh tay Lục Kiến Thành.

Ngay lập tức, anh cau mày, rên lên một tiếng.

“Kiến Thành, anh làm sao vậy?”

“Vừa rồi ngón tay không cẩn thận bị gãy, đã không sao rồi.” Lục Kiến Thành lắc đầu: “Đừng lo lắng.”

Những khẩu súng ở phía trên, bắn điên cuồng về phía họ giống như mưa.

Nam Khuê không dám dừng lại, cũng không dám nghĩ.

Khi tiếng súng dày đặc truyền đến bên tai cô, cảm xúc của Nam Khuê sụp đổ.

Cô ôm chặt Lục Kiến Thành, nhịn không được hỏi: “Kiến Thành, chúng ta sẽ chết sao?”

“Sẽ không.” Lục Kiến Thành chắc chắn nói.

Bởi vì, anh sẽ không để cô chết.

Đúng lúc tiếng súng dồn dập nhất thì bất ngờ một tốp cảnh sát ập đến.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 586


Chương 586

Trong chốc qua, tiếng súng càng lúc càng dữ dội.

Nó kéo dài khoảng mười phút.

Đột nhiên, toàn bộ khu rừng trở nên trống trãi và yên tĩnh.

Một lúc lâu sau, Nam Khuê mới thò đầu ra khỏi lòng Lục Kiến Thành, nhẹ giọng hỏi: “Chúng ta an toàn rồi phải không?”

Ai ngờ, Lục Kiến Thành lại lắc đầu: “Người của chúng ta vẫn chưa tới.”

Nam Khuê kinh ngạc: “Không phải anh báo cảnh sát, sau đó những cảnh sát này đến cứu chúng ta sao?”

“Không phải.”

Lục Kiến Thành lắc đầu, sắc mặt trầm trọng.

Anh căn bản sẽ không làm những việc mạo hiểm như vậy.

Chẳng qua chỉ là 2000 vạn, Lục Kiến Thành anh trả được, anh cũng chẳng thiếu chút tiền đó.

Mục đích của anh chỉ có một: Đảm bảo an toàn cho Khuê Khuê một cách tuyệt đối.

Theo kế hoạch ban đầu của anh, chỉ cần những người đó có thể nhận được 100 vạn mỗi phút, bọn họ tuyệt đối sẽ không đuổi theo.

Hai mươi phút sau, anh sẽ đưa Nam Khuê đến nơi đã chỉ định sẵn và đi đến vị trí an toàn mà anh đã bố trí.

Người của anh cũng đang đợi ở đó.

Khi đó, cho dù người của Vũ Bằng có đuổi theo cũng không làm hại đến bọn họ được nữa.

Mà sự xuất hiện của nhóm cảnh sát này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của anh.

Biết được điều này, Nam Khuê càng thêm khó hiểu nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Chẳng lẽ họ phát hiện ra em bị bắt cóc nên đặc biệt đến cứu chúng ta sao?”

“Chưa chắc, cũng có thể là vì nguyên nhân khác.”

Lục Kiến Thành nói tiếp: “Tuy nhiên, có thể khẳng định một điều.”

“Là gì?”

“Cảnh sát hẳn là đang mai phục nhưng không cẩn thận bị phát hiện, đám người kia tưởng là anh báo cảnh sát nên mới điên lên muốn giải quyết chúng ta.”

Nam Khuê hít sâu một hơi: “May mà không có nguy hiểm.”

“Đúng vậy, thật may mắn.”

Lục Kiến Thành nói xong, vẻ mặt của hai người càng thêm đau khổ.

Lúc này Nam Khuê lập tức phát hiện ra, liền hỏi: “Kiến Thành, anh thế nào…?”

Lời còn chưa kịp nói xong cô đã nhìn thấy vết máu trên người Lục Kiến Thành.

Nhất thời bị dọa đến ngơ người.

Sao lại chảy nhiều máu như vậy?

Cô thậm chí không biết anh bị thương khi nào.

“Kiến Thành, anh chịu đựng chút, không phải anh nói người của chúng ta sắp tới rồi sao?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 587


Chương 587

“Em cầu xin anh, anh đừng làm em sợ, anh nhất định không được làm sao đấy.”

Giờ đây Nam Khuê cực kỳ hoang mang lo sợ.

Lục Kiến Thành vươn tay sờ đầu cô, trên môi nở nụ cười: “Đồ ngốc, đừng sợ, chỉ là bị thương ngoài da một chút thôi.”

“Yên tâm, không chết đâu, mạng anh còn dai lắm.”

Nam Khuê vẫn rất hoảng loạn, vừa nhìn thấy vết máu trên cánh tay anh, cô đã không kìm được nước mắt.

“Lục Kiến Thành, vết thương ngoài da cái gì, đây rõ ràng là vết thương do súng bắn, anh bị trúng đạn bao giờ, sao anh không nói cho em biết?”

“Nếu anh nói cho em biết, em nhất định sẽ khóc.” Lục Kiến Thành cười nói.

Nam Khuê lập tức liều mạng lau nước mắt, đồng thời hít sâu một hơi dài.

Sau đó buộc bản thân phải bình tĩnh lại.

Cô nghĩ, nếu là người khác, đối mặt với vết thương do súng đạn như vậy, cô sớm đã bình tĩnh rồi sau đó sẽ bắt đầu xử lý miệng vết thương đâu vào đấy.

Nhưng nhìn vết thương của Lục Kiến Thành trước mặt, cô lại thấy rất hoảng loạn.

Cô là một bác sĩ, một bác sĩ.

Đây là sở trường của cô.

Cô nhất định có thể cứu anh.

Mặc dù, kinh nghiệm của cô còn nhiều thiếu sót, cô mới chỉ đang trong giai đoạn thực tập, cũng chưa bao giờ điều hành ca mổ.

Nhưng ở bệnh viện cô đã gặp nhiều trường hợp chảy máu rất nhiều rồi, cô không sợ.

Cô không thể sợ.

“Kiến Thành, anh cố chịu một chút, để em cầm máu miệng vết thương cho anh.”

“Được.” Lục Kiến Thành gật đầu.

“Nhưng mà anh sẽ đau, rất đau, bác sĩ Nam, em nói xem, làm sao bây giờ?” Lục Kiến Thành hơi nhíu mày nói.

Anh vừa nói đau, Nam Khuê lại thấy luống cuống, rối loạn.

“Xin lỗi anh, Kiến Thành, bây giờ em không có thuốc giảm đau ở đây, anh cố chịu một chút, anh chảy nhiều máu quá, em bắt buộc phải cầm máu cho anh trước.”

“Đồ ngốc, anh không cần lời xin lỗi của em, nếu bây giờ có một nụ hôn môi, có thể là anh sẽ không đau như vậy nữa.”

Nam Khuê nghe vậy, gần như không do dự gì.

Cô cúi đầu xuống, đặt lên môi Lục Kiến Thành một nụ hôn.

Anh còn tưởng cô sẽ có chút ngại ngùng.

Nhưng mà cô không hề do dự chút nào, ánh mắt rất kiên định.

Hôn xong, Nam Khuê không có rời đi ngay mà nhìn về phía anh: “Bây giờ anh cảm thấy tốt hơn chút nào chưa?”

“Có tốt hơn, nhưng lượng điện vẫn chỉ có 30%, nghe nói 100% mới đạt hiệu quả tốt nhất.”

Nam Khuê lại cúi đầu xuống và hôn anh hai lần liên tiếp.

Sau đó bật dậy, nhìn anh với đôi mắt sáng ngời: “Còn bây giờ thì sao? Điện đã được sạc đầy chưa?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 588


Chương 588

“Đã đầy rồi, nhưng mà chuẩn bị hao tổn nên còn cần một nguồn điện vô tận nữa.” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê tức giận, không khỏi nhéo nhéo cánh tay anh, trong lòng lại cực kỳ khẩn trương: “Lục Kiến Thành, bây giờ là lúc nào rồi mà anh còn ở đây nói giỡn nữa.”

Cô vừa nói xong, Lục Kiến Thành liền k** r*n một tiếng.

Đột nhiên Nam Khuê lại thấy đau lòng: “Được rồi, em không nói nữa, anh nằm yên đi.”

“Được.” Lục Kiến Thành nghe lời nhắm mắt lại.

Lúc này, Nam Khuê duỗi tay xé phần tay áo cô xuống.

May mà lúc này quần áo cô còn có chút tác dụng.

Trong toàn bộ quá trình, Nam Khuê gần như đều run run tay băng bó cho Lục Kiến Thành.

Nhưng mà viên đạn vẫn chưa được lấy ra, trái tim cô vẫn luôn treo lơ lửng.

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên bên tai: “Tổng giám đốc Lục.”

“Tổng giám đốc Lục, anh bị sao vậy, bị thương sao?” Người đến lo lắng hỏi.

Lục Kiến Thành duỗi tay, nhàn nhạt nói: “Không sao, không cần căng thẳng.”

Nam Khuê vỗn dĩ đã rất sợ, bọn họ lo lắng một thì cô lo lắng mười.

“Tổng giám đốc Lục, xin lỗi, chúng tôi đến muộn rồi.”

“Không trách mấy người, không ai ngờ tới lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn như vậy.”

“Đúng vậy, chúng tôi thậm chí còn không biết rằng vẫn có một nhóm cảnh sát đang phục kích trên ngọn núi này, bọn họ có vẻ đang vây bắt bọn người kia.”

Đúng lúc này, một nhóm cảnh sát áp sát bọn bắt cóc và đi xuống.

Nhìn thấy Nam Khuê và Lục Kiến Thành, họ bước tới và dừng lại.

“Hai người là những người vừa bị bắt sao? Trúng đạn rồi à? Tình hình thế nào rồi? Có cần chúng tôi giúp không?” Một trong những cảnh sát bước lên trước.

Nam Khuê gật đầu: “Ừmm, có bị trúng đạn, cũng khá nghiêm trọng, nếu các anh có thể giúp đỡ thì thật tốt quá.”

Vì xe cảnh sát đi đến bệnh viện khá êm và thẳng đường nên chắc sẽ nhanh hơn một chút.

Như vậy Lục Kiến Thành có thể nhanh đến bệnh viện hơn, nhanh được mổ hơn.

“Được rồi, chờ sau khi chữa vết thương xong, mong anh chị phối hợp với chúng tôi đến đồn cảnh sát lập biên bản.”

“Được.”

“Đúng rồi, cô tên là gì, đọc số điện thoại cho tôi.”

“Nam Khuê, 138 …”.

Khi cô nói tên xong, đột nhiên ngón tay của người phía sau khẽ run lên, bởi vì kích động, nên anh đã ho khan dữ dội.

Người bên cạnh thấy vậy, lập tức lo lắng nói: “Đội trưởng Chu, anh sao vậy? Có nghiêm trọng không?”

Chu Tiễn Nam chậm rãi mở mắt, yếu ớt nói: “Cậu … cậu đỡ tôi qua đi.”

Vốn dĩ anh ấy đang đứng đằng sau, được mọi người vây quanh bảo vệ.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 589


Chương 589

“Đội trưởng Chu, cơ thể anh?” Người bên cạnh lo lắng, do dự.

Chu Tiễn Nam thấp giọng nói, có chút tức giận: “Đỡ tôi qua đó.”

Dù bị thương nhưng giọng nói của anh vẫn rất uy nghiêm.

“Được rồi, anh đừng kích động, để tôi đỡ anh qua.”

Nhìn thấy anh ấy tiến lên, hai người đứng hai bên tự động lui về hai phía, nhường đường rộng cho anh ấy.

Khi nhìn thấy Nam Khuê, anh ấy không thể nhịn được nữa, thấp giọng gọi: “Nam Khuê.”

Nam Khuê vốn dĩ đang ngồi bên cạnh Lục Kiến Thành để kiểm tra vết thương cho anh, nhưng khi nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô lập tức quay đầu lại!

“Tiễn Nam, thật sự là anh sao?”

“Ừm, là tôi.”

Chu Tiễn Nam gật đầu.

Mặc dù sắc mặt tái nhợt, trạng thái cả người cũng không tốt nhưng khóe miệng anh ấy vẫn nở một nụ cười, dịu dàng nhìn Nam Khuê.

“Người vừa rồi bị bắt là em sao? Em thế nào rồi?” Chu Tiễn Nam vừa vội vàng vừa căng thẳng hỏi.

“Yên tâm, tôi không sao, tôi vẫn rất ổn.” Nam Khuê lập tức đáp.

Cô nói xong, ánh mắt rơi vào trên mặt Chu Tiễn Nam, quan tâm hỏi: “Anh bị thương ở chỗ nào sao? Sắc mặt tái nhợt như vậy?”

“Không sao, chỉ bị thương nhẹ thôi, không cần lo lắng.” Chu Tiễn Nam cười an ủi.

Nhưng anh ấy vừa dứt lời, những người xung quanh đã nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Đội trưởng Chu, anh đây đâu phải là bị thương nhẹ, rõ ràng là tiếng súng nổ to như vậy? Hơn nữa cơ thể anh cũng sắp không trụ được nữa rồi.”

“Lắm miệng.”

Chu Tiễn Nam nhìn những người bên cạnh, thấp giọng nói.

Nam Khuê đã đi tới, lo lắng nói: “Bị thương ở đâu, để tôi xem xem.”

“Không sao đâu, lát nữa tôi đến bệnh viện nhờ bác sĩ băng bó lại là được rồi.” Chu Tiễn Nam nói.

“Anh quên rồi sao, tôi là bác sĩ, để tôi xem cho anh.”

Nói rồi, cô nhìn về phía hai nhóm người vừa đi tới: “Các anh có hòm thuốc không?”

“Cô Nam Khuê, bên này chúng tôi có.” Phương Kính mở miệng nói.

Cậu ấy là người vừa đến cứu Lục Kiến Thành, đồng thời cũng là một trợ lý của anh, Nam Khuê ít khi gặp, nhưng cũng đã từng gặp qua vài lần.

Bởi vì Lâm Tiêu phụ trách công việc hàng ngày, còn Phương Kính phụ trách phương diện an toàn, nên nghe nói thân thủ rất tốt.

“Được rồi, phiền cậu mang đến đây cho tôi với.”

Phương Kính lập tức đem hòm thuốc qua bên đó, nhưng khi quay lại liền cảm giác có một ánh mắt vẫn dõi theo mình như hình với bóng.

Đôi mắt ấy lạnh căm căm.

Nơm nớp lo sợ, Phương Kính nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Tổng giám đốc Lục, có phải tôi làm sai gì rồi không? Tôi thấy cô Nam Khuê cần nên mới đem qua.”

“Sao lúc tôi trúng đạn không thấy cậu tích cực như vậy?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 590


Chương 590

Phương Kính: “…”

Xong đời.

Cậu vừa làm một chuyện ngu ngốc.

Bây giờ xem ra Tổng giám đốc Lục rất tức giận.

Nói đến lý do tức giận, Phương Kính lại nhìn về phía Nam Khuê, đoán chắc do ghen.

“Haizz, nếu sớm biết thế này thì đã không làm!” Phương Kính thở dài trong lòng.

Nhưng mà, cậu chỉ là thở dài trong lòng, làm sao dám nói thẳng trước mặt Lục Kiến Thành.

Còn về chuyện ly hôn của Nam Khuê và Lục Kiến Thành, Phương Kính lúc đầu cũng không biết, mãi đến sau này mới biết.

Vì vậy, vừa rồi, cậu ấy mới mở miệng gọi: “Cô Nam Khuê.”

“Bị thương ở đâu, anh nằm lên cáng đi, để tôi xem.”

Nam Khuê mở hòm thuốc ra, sau đó nhìn về phía Chu Tiễn Nam.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, Chu Tiễn Nam chỉ có thể nằm xuống, sau đó chỉ vào bên đùi mình.

Nam Khuê vòng qua nhìn, khi thấy trên quần anh có vết máu thấm ra, lập tức cảm thấy có chút đau lòng.

Máu chảy ra nhiều, xem ra tình hình không mấy lạc quan.

“Tôi sẽ cắt quần áo cho anh trước để xem tình trạng vết thương,” Nam Khuê nói.

Chu Tiễn Nam gật đầu, nhẹ giọng nói: “Được, đều giao cho em.”

Nam Khuê cầm lấy kéo, phần quần bên đùi Chu Tiễn Nam rất nhanh đã được kéo cắt ra.

Ánh nắng ban mai chiếu qua những kẽ hở trên cây, tạo ra những hình thù loang lổ trên mặt đất.

Có vài tia nắng hắt lên người Nam Khuê.

Có tia lại chiếu lên mặt cô, làm cho các đường nét của khuôn mặt cô trở nên mềm mại lạ thường.

Lục Kiến Thành nhìn thấy, trong lòng tràn ngập sự dịu dàng.

Nhưng mà anh vẫn có chút không vui khi thấy Nam Khuê đang nghiêm túc xử lý vết thương cho Chu Tiễn Nam, tất cả sự chú ý của cô đều đặt trên người anh ấy, anh vẫn hậm hực trong lòng.

Loại không vui này được gọi là “ghen”.

Sau khi cắt quần, nhìn thấy miệng vết thương của Chu Tiễn Nam, Nam Khuê bất ngờ cảm thán thành lời.

“Sao lại có thể nghiêm trọng như vậy?” Lông mày của cô nhíu chặt lại.

“Vết thương này dường như không chỉ là vết thương do súng bắn, có phải còn cả vết thương cũ nữa không?”

Biết Chu Tiễn Nam nhất định sẽ tránh nặng tìm nhẹ, Nam Khuê nhìn về phía người bên cạnh hỏi.

Người đàn ông nọ ngay lập tức trả lời: “Cô Nam Khuê thật lợi hại, lần trước chấp hành nhiệm vụ đùi của đội trưởng Chu quả thực đã bị thương, bị người ta dùng vũ khí sắc nhọn đâm vào, sau đó bởi vì nơi chúng tôi chấp hành nhiệm vụ có điều kiện không tốt, nên đã bị nhiễm trùng.”

“Nhiễm trùng cũng khá nghiêm trọng, cộng với đội trưởng Chu không chịu nghỉ ngơi nên vẫn chưa lành được. Vừa rồi, lại bị bắn vì cứu đồng đội.”

Nam Khuê nghe xong, trong lòng cảm động giống như mặt hồ nhẹ nhàng gợn sóng.

Khóe mắt cô có chút cay cay.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 591


Chương 591

Một lúc sau, mới ổn định cảm xúc nói: “Không bất ngờ.”

“Hả? Cô Nam Khuê, sao cô biết được? Cô hiểu rõ về đội trưởng Chu của chúng tôi vậy sao?” Người đàn ông vừa rồi ngạc nhiên nói.

Nam Khuê rũ mi xuống, nhẹ nhàng đáp: “Bởi vì theo tôi biết, đội trưởng Chu của các anh là người nhiệt tình, chỉ cần cứu người khác là sẽ không màng đến an nguy của bản thân mình.”

“Cô Nam Khuê, cô đúng là hiểu rõ về đội trưởng Chu của chúng tôi.”

“Tôi cũng không hiểu rõ lắm, nhưng anh ấy đã từng ra tay cứu tôi rất nhiều lần.”

“Thảo nào, hóa ra cô Nam Khuê và đội trưởng Chu của chúng tôi lại có mối lương duyên vậy. Đúng rồi, cô Nam Khuê, cô còn độc thân không? Có muốn suy nghĩ một chút về…”

Anh ấy còn chưa kịp nói hết lời thì đột nhiên bên kia Lục Kiến Thành đã ho khan dữ dội.

Nam Khuê nghe thấy, ngực cô co lại, cảm thấy hơi lo lắng.

Nhưng cô vẫn đang xử lý vết thương cho Chu Tiễn Nam, không thể bỏ lại được.

“Tiễn Nam, vết thương của anh bị nhiễm trùng khá nghiêm trọng, tôi sẽ khử trùng cho anh trước rồi mới cầm máu.”

“Về viên đạn, hiện tại tôi chưa có đủ kỹ thuật, cần phải đến bệnh viện để bác sĩ gắp ra, Khử trùng sẽ hơi đau, anh cố chịu một chút, nếu đau quá thì nói cho tôi biết.”

“Được.”

Bên kia, Lục Kiến Thành: “…”

Nhìn thấy tất cả sự chú ý của Nam Khuê đều đặt trên người Chu Tiễn Nam, anh ho khan như thế mà cô cũng không để ý, anh thấy hơi buồn bực trong lòng.

Cả người cũng rầu rĩ không vui.

Hướng về phía Nam Khuê, Lục Kiến Thành lại ho khan kịch liệt mấy tiếng.

Nhưng mọi sự chú ý của Nam Khuê vẫn đổ dồn vào Chu Tiễn Nam.

Mãi cho đến khi vết thương của Chu Tiễn Nam được xử lý xong, cô mới ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt trắng trẻo của cô cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười: “Tiễn Nam, được rồi.”

“Ừm, cảm ơn!” Chu Tiễn Nam cũng nở một nụ cười dịu dàng nhìn cô.

Ánh mặt trời chói chang chiếu xuống, cả hai nhìn nhau cười dịu dàng.

Nếu chỉ nhìn cảnh tượng này, có lẽ ai cũng sẽ thấy bình yên và tươi đẹp.

Nhưng Lục Kiến Thành lại không thấy vậy, anh cảm thấy cực kỳ chói mắt.

“Ui, a, đau.”

“Ôi, đau quá…”

Đột nhiên, Lục Kiến Thành vừa che miệng vết thương vừa hét lớn.

Phương Kính bên cạnh: “…”

Tổng giám đốc Lục, anh diễn giả quá, có thể diễn đạt một chút không?

Nam Khuê lập tức nhìn về phía Chu Tiễn Nam: “Khi đến bệnh viện, phải lấy viên đạn ra ngay, sau đó băng bó, xử lý cho tốt. Vết thương của anh không thể bị nhiễm trùng nữa đâu.”

“Chuyện đó …” Nam Khuê nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Anh ấy cũng bị thương nặng, hiện tại tình hình có vẻ không ổn lắm, tôi phải đi xem thử, đợi khi nào có thời gian tôi sẽ lại đến thăm anh.”

“Được.” Chu Tiễn Nam gật đầu, giọng nói vẫn dịu dàng, trước sau như một.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 592


Chương 592

Khi Nam Khuê đi qua, Lục Kiến Thành đang nằm dưới gốc cây nhắm mắt.

“Anh đau ở đâu, để em xem xem.”

Nhưng mà Lục Kiến Thành vẫn nhắm hai mắt.

Nam Khuê lại hỏi: “Khó chịu ở chỗ nào, nói cho em biết, có phải vết thương nứt ra không, hay chỗ viên đạn đau?”

Lục Kiến Thành: “…”

Vẫn không có phản ứng gì.

Nam Khuê mím môi, im lặng không hỏi thêm câu nào.

Cuối cùng, rốt cuộc Lục Kiến Thành cũng không chịu nổi nữa, lại mở mắt ra, nhìn Nam Khuê bằng ánh mắt buồn bực, giọng nói cực kỳ tủi thân: “Em còn biết quan tâm đến anh sao?”

“Đương nhiên là em quan tâm anh rồi.”

“Vậy vừa rồi anh ho khan, vết thương đau muốn chết, anh k** r*n, em cũng không tới xem.” Lục Kiến Thành so đo nói.

“Không phải em tới rồi sao?”

“Bây giờ sao có thể so được nữa? Bây giờ em đã xử lý xong vết thương cho tên họ Chu kia rồi mưới nhớ đến vết thương của anh.”

“Vì vết thương của anh, em đã băng bó kĩ rồi mà, hơn nữa vết thương của anh ấy nghiêm trọng hơn anh, lại còn không băng bó. Mà lúc nãy em đang tập trung băng bó không thể bị phân tán được, bắt buộc cẩn thận nhất có thể.” Nam Khuê nói.

Lục Kiến Thành quay đầu đi, hừ lạnh một tiếng: “Nói đến cùng, em vẫn cảm thấy tên họ Chu kia quan trọng hơn anh, cậu ta xếp thứ nhất sau đó mới đến anh.”

“Em không có nói như vậy nha.” Nam Khuê nhún vai.

“Nhưng những gì em làm đã chứng minh như vậy.”

Nam Khuê: “…”

Đây là vu khống, cô không hề làm vậy mà?

“Hơn nữa anh ấy có tên họ đàng hoàng, tên là Chu Tiễn Nam, em thấy anh đừng gọi anh ấy là ‘tên họ Chu’ nữa, như thế không hay đâu.” Nam Khuê nói.

Cô vừa nói xong câu này, sắc mặt Lục Kiến Thành lại trầm xuống vài phần.

Trái tim lại càng xao động bất am.

Hai mắt nhắm nghiền, Lục Kiến Thành dựa vào gốc cây, cũng không muốn nhìn Nam Khuê, vì vậy anh chỉ tức giận nói: “Dù sao những gì anh thấy đó là, em chỉ quan tâm đến cậu ta, sống chết của anh em cũng mặc kệ.”

“Nam Khuê, em làm anh tức chết mất.”

Ở bên cạnh, Phương Kính đang cố gắng nhịn.

Nếu không phải cố nhịn thì cậu đã phụt cười từ lâu rồi.

Ôi, chuyến đi này thực sự quá đáng giá.

Nếu không, làm sao cậu có thể thưởng thức được biểu diễn đỉnh cao của tổng giám đốc Lục cơ chứ!

Nam Khuê đứng ở một bên, nghĩ rồi mở miệng nói: “Vết thương của anh còn đau không?”

“Đã hết rồi.” Lục Kiến Thành nói.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 593


Chương 593

“Ồ.” Nam Khuê gật đầu.

Sau đó nói: “Họ đã rời đi rồi, hay là chúng ta cũng nhanh chóng đi thôi, viên đạn trên người anh cũng phải nhanh chóng được lấy ra.”

“Không lấy, chỉ có một viên đạn thôi, cũng không làm gì được anh.” Lục Kiến Thành ngạo nghễ nói.

Nam Khuê: “…”

Người đàn ông này bị sao vậy?

Rõ ràng vừa rồi mọi thứ vẫn bình thường.

Sau khi cô băng bó vết thương cho Chu Tiễn Nam, thái độ của anh đã quay ngoắt 360 độ.

Khoan đã……

Nghĩ đến gì đó, bỗng nhiên Nam Khuê cười, khóe miệng nở nụ cười xinh đẹp.

Hóa ra là vì nguyên nhân này, người nào đó đang ghen.

Bởi vì cô vẫn luôn lo lắng về viên đạn trên người hai người, tuy nói là không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng suy cho cùng vẫn còn ở trong cơ thể.

Chỉ cần viên đạn vẫn chưa được lấy ra, cô vẫn sẽ rất lo lắng.

Nhưng hóa ra là ai đó đang giận dỗi.

Nam Khuê bước tới khóe miệng cười tươi, trong trẻo nói: “Lục Kiến Thành, mở mắt ra, mau mở mắt ra, anh không để ý đến em nữa sao?”

Chà, ai đó vẫn ngồi đó như một tác phẩm điêu khắc trên băng.

Không thèm động đậy lấy một chút.

Sau khi nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, Nam Khuê hái một chiếc lá dài ở cành cây bên cạnh, đặt lên mặt Lục Kiến Thành và nhẹ nhàng di chuyển.

Vừa di chuyển vừa nhẹ nhàng gọi anh: “Lục Kiến Thành, mở ra, mau mở mắt ra.”

Liên tiếp mấy phút sau, Lục Kiến Thành không nhịn được nữa, chỉ có thể mở mắt ra.

Kết quả vừa mở mắt ra liền thấy nụ cười tươi rói trên khóe miệng Nam Khuê.

Đột nhiên, trong lòng ai đó lại càng thêm đau lòng hơn.

Anh đang tức giận đến phát điên lên mà người nào đó vẫn không phát hiện ra, vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ, cười tươi rói.

Đúng lúc này, đột nhiên Nam Khuê nhướng người lên.

Cô duỗi hai tay ra, đặt hai tay lên khóe miệng Lục Kiến Thành, nhẹ nhàng nâng lên.

Vừa nâng lên vừa nói: “Cười một cái đi, Lục Kiến Thành, anh cười một cái đi.”

“Anh nhìn anh xem, mặt lạnh tanh, chẳng đáng yêu chút nào hết.”

Lục Kiến Thành khoanh tay trước ngực, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ: “Thì đó, làm sao anh cười tươi tắn, dịu dàng như Tiễn Nam của em được.”

Người đàn ông này?

Nam Khuê cười thầm trong lòng.

Quả nhiên là đang ghen.

Vua giấm, hũ giấm lớn.

Nam Khuê không giả vờ nữa, cô bỏ tay xuống, nghiêm túc nhìn người đàn ông mặt nghiêm túc kia: “Lục Kiến Thành, anh đang ghen phải không?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 594


Chương 594

Đột nhiên bị nói trúng, Lục Kiến Thành lập tức mở mí mắt, nhẹ nhàng nhìn về phía Nam Khuê.

Trong lòng thầm nghĩ: Còn phải nói sao, đồ ngốc Nam Khuê, bây giờ mới phát hiện ra.

Nhưng khi nói ra lại là: “Không phải, anh là người hẹp hòi vậy sao?”

“Ồ…? Vậy sao…” Nam Khuê nhìn anh, cố tình kéo dài âm cuối như thể cô đã biết rõ rồi.

“Nếu như vậy thì xem ra người nào đó không cần em dỗ dành đâu nhỉ!”

Nói xong, Nam Khuê lùi lại.

Nhưng mà trong nháy mắt đó, Lục Kiến Thành đột nhiên ngước mắt và nhanh chóng vươn hai tay ra, giống như một con báo, anh lập tức nắm lấy cánh tay của Nam Khuê, rồi đột nhiên kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô.

Cùng lúc đó, một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô: “Em muốn đi đâu?”

“À, em không muốn đi đâu cả, em chỉ nghĩ có người nào đó không thích nhìn thấy em nên em cách xa một chút thôi.”

“Không được đi, nằm im trong vòng tay của anh.”

Nam Khuê mím môi cười nhẹ.

Chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng dịu dàng và ngọt ngào.

“Vậy anh không tức giận nữa hả?”

“Bạn gái sắp chạy luôn rồi, còn tức giận cái gì nữa?”

Nam Khuê cúi đầu cười.

“Nhưng mà, anh vẫn cực kỳ tức giận vì bị phớt lờ đấy.” Lục Kiến Thành lại nói.

Nam Khuê: “…”

Ai nói phụ nữ hay thay đổi, rõ ràng đàn ông cũng thay đổi rất nhanh.

Lục Kiến Thành duỗi tay ra, xoay người Nam Khuê lại, nghiêm túc nói: “Về sau không được không để ý đến anh.”

Nam Khuê gật đầu.

“Không được thân mật với tên đàn ông nào khác trước mặt anh.”

“Em làm gì thân mật với ai khác?”

“Không, đến gần quá cũng không được.”

“Lục Kiến Thành, anh không thể như thế được, như thế quá bá đạo.” Nam Khuê phản đối.

“Không còn cách nào nữa, Nam Khuê, yêu em, anh bá đạo như vậy đấy.”

“Bây giờ anh không còn là người đàn ông nhẹ nhàng, lịch lãm và đoan trang như trước đây nữa. Sau khi ở bên em, anh trở nên hẹp hòi, thận trọng, cáu kỉnh và bá đạo hơn.”

“Anh bắt đầu có rất nhiều khuyết điểm, có nhiều điểm thiếu sót, vậy em có còn thích anh không!”

Nam Khuê vươn tay nhẹ nhàng v**t v* gò má anh, đột nhiên cười đến ch** n**c mắt: “Đồ ngốc, anh cho rằng em yêu anh vì mấy cái ưu điểm trên người anh sao?”

“Đồ ngốc, em yêu anh, trước nay đều yêu toàn bộ của anh, mặc kệ anh có ra sao, chỉ cần là anh, Khuê Khuê đều yêu!”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 595


Chương 595

Nghe giọng Nam Khuê lạc đi, Lục Kiến Thành cuối cùng cũng không khống chế được nữa, anh nâng mặt cô lên bá đạo hôn xuống.

Lần này, Nam Khuê cũng không từ chối.

Cô duỗi tay ra, chủ động ôm Lục Kiến Thành, dùng đôi môi mềm mại đón nhận nụ hôn của anh. Những người bên cạnh thấy vậy, đều im lặng quay người đi.

Nếu là trước đây, Nam Khuê chắc chắn sẽ rất ngại ngùng và xấu hổ. Nhưng lần này, cô cũng không quan tâm nhiều như vậy.

Cô chỉ muốn yêu anh một cách yên ổn, cảm nhận nhiệt độ thuộc về anh, cảm nhận mọi thứ của anh.

Trong vòng tay của anh, cả người cô mềm nhũn đến mức gần như không còn chút sức lực nào.

Đột nhiên, tay cô chạm phải chất lỏng nhớp nháp, cô lập tức bừng tỉnh, đẩy Lục Kiến Thành ra, ánh mắt đầy sự đau lòng: “Anh vẫn bị thương, chúng ta đến bệnh viện lấy đạn ra đã.”

“Anh không muốn đi, anh luyến tiếc thời khắc này.” Lục Kiến Thành nói.

Tuy rằng vết thương rất đau, nhưng giờ đây anh đang rất hạnh phúc.

“Vốn dĩ đã không nỡ, Khuê Khuê của anh lại còn chủ động như vậy làm anh càng thêm không nỡ.”

Lục Kiến Thành đỡ lấy đầu cô, thở ra một hơi nói.

Nam Khuê đỏ mặt vì những gì anh nói, cuối cùng vẫn thẹn thùng lên tiếng: “Nhưng vẫn phải đi chữa trị trước.”

“Khi nào vết thương lành, cũng vẫn có đãi ngộ này đúng không?”

“Ừm.” Nam Khuê cúi đầu.

Đột nhiên, cô nghiêng người, hôn nhẹ lên môi anh, lấy hết can đảm nói thêm: “Còn có đãi ngộ tốt hơn thế này nữa.”

Ánh mắt Lục Kiến Thành lập tức trở nên nóng bỏng.

Anh sờ vào cánh tay mình và cười khổ: “Thực sự hy vọng nó sẽ khỏi ngay bây giờ.”

Khi đến bệnh viện, Lục Kiến Thành ngay lập tức được đẩy đi phẫu thuật, còn Nam Khuê chờ ở bên ngoài.

Dù biết đây chỉ là một ca phẫu thuật nhỏ và viên đạn không làm tổn thương các bộ phận quan trọng của cơ thể, nhưng chỉ cần là một ca phẫu thuật thì sẽ có rủi ro nên Nam Khuê vẫn rất lo lắng.

Ngoài anh ra, còn có Tiễn Nam bên kia nữa.

Vết thương của anh ấy còn nghiêm trọng hơn Lục Kiến Thành, vì bị nhiễm trùng nên quá trình phẫu thuật cần phải hết sức cẩn thận, nếu không sẽ dễ dàng tái nhiễm, muốn hồi phục càng không dễ dàng.

Vì cùng một kiểu phẫu thuật nên hai phòng phẫu thuật rất gần nhau.

Khi đèn phẫu thuật của Lục Kiến Thành tắt, Nam Khuê lập tức chạy lên phía trước.

“Chủ nhiệm Trương, ca phẫu thuật thế nào rồi?” Cô lo lắng hỏi.

Chủ nhiệm Trương gật đầu: “Tình hình rất tốt, chỉ là một tiểu phẫu thông thường thôi, đừng lo lắng.”

“Vâng, cảm ơn chủ nhiệm Trương.”

Nam Khuê vừa nói xong, đèn phẫu thuật của Chu Tiễn Nam cũng tắt, cô lại gấp không chờ nổi mà chạy đến.

Nghe thấy bác sĩ nói với cảnh sát rằng cuộc phẫu thuật diễn ra rất tốt đẹp, hòn đá trong lòng Nam Khuê cuối cùng cũng đáp xuống đất, cô nhẹ nhõm thở ra một hơi. Vì còn phải chăm sóc Lục Kiến Thành nên Nam Khuê có nói với nhóm cảnh sát chăm sóc Chu Tiễn Nam vài câu.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 596


Chương 596

“Xin chào, tôi là Nam Khuê.”

“Xin chào, tôi là Bạch Hằng.”

Nam Khuê duỗi tay, cầm hai viên kẹo trong tay đưa cho Bạch Hằng: “Xin hãy giúp tôi chuyển hai viên kẹo này cho đội trưởng Chu của anh, hy vọng anh ấy dưỡng thương cho tốt, tôi sẽ dành thời gian đến thăm anh ấy.”

“Được, cảm ơn cô, cô Nam Khuê.”

“Đúng rồi, cô Nam Khuê.” Bạch Hằng nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Tôi có thể mạo muội hỏi một câu không? Anh ấy là bạn trai của cô sao?”

“Ừ!”

Cô gật đầu, làm ánh mắt Bạch Hằng ảm đạm đi nhiều.

Haiz, ban đầu cậu ấy rất hào hứng.

Đi theo đội trưởng Chu lâu như vậy, cậu có thể cảm nhận được đội trưởng Chu thích cô gái này.

Đội trưởng Chu thật vất vả, khó khăn lắm mới gặp một cô gái làm mình rung động, kết quả đối phương lại là hoa đã có chủ.

Duyên phận là như vậy, cũng không làm gì hơn được.

“Được rồi, cô Nam Khuê, tôi sẽ chuyển lời của cô cho đội trưởng Chu.”

“Được, cảm ơn cậu.”

Nam Khuê lại đi vào phòng bệnh của Lục Kiến Thành.

Đợi khoảng một giờ, thuốc mê gần như đã tan hết, Lục Kiến Thành cũng tỉnh lại.

Lúc đó, Nam Khuê vừa hay đi lấy nước nóng, Lục Kiến Thành tỉnh dậy không thấy cô đâu, cả người trở nên rất u buồn.

Nam Khuê cũng không ngờ mình vừa ra ngoài đi lấy nước thì anh đã tỉnh.

“Em vừa chạy đi đâu vậy?” Lục Kiến Thành nắm lấy tay cô với vẻ mặt không vui.

Nam Khuê sờ sờ tóc của anh và nhẹ nhàng giải thích: “Em vừa ra ngoài lấy một ít nước nóng.”

“Anh còn tưởng em đi rồi, muốn bỏ anh lại một mình.”

Nghe được lời này, Nam Khuê sững lại một giây.

Cô vươn tay, nhẹ nhàng nhéo nhéo tay Lục Kiến Thành: “Sao em cảm thấy người nào đó bây giờ lại như một đứa trẻ vậy.”

“Đàn ông trước mặt người con gái mình yêu vốn dĩ là một đứa trẻ, thích làm nũng.”

“Ồ …” Nam Khuê kéo dài âm điệu, sau đó nhìn anh, khóe miệng nồng đậm nụ cười: “Cho nên anh Lục vừa mới làm nũng với em sao?”

“Không được sao?” Lục Kiến Thành nói, đồng thời bổ sung: “Đúng vậy, anh đang làm nũng, muốn được em nuông chiều đấy.”

Nam Khuê: “…”

Sững sờ một lúc, cô đưa tay ra, chạm vào trái tim mình.

Trong khoảnh khắc này, trái tim cô như bị thứ gì đó bắt lấy rồi khẽ dụi, mềm nhũn thành một cục.

Ai có thể chống lại chứ.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 597


Chương 597

Anh lại tiếp tục nghỉ ngơi, đến tối, tinh thần của Lục Kiến Thành đã tốt hơn rất nhiều.

Nghĩ đến việc Nam Khuê bị bắt cóc, trái tim anh lập tức trở nên rất nặng nề.

Lúc này, Phương Kính bước vào.

“Đã điều tra xong rồi à?” Lục Kiến Thành hỏi.

Phương Kính gật đầu: “Vâng, đã điều tra rồi, người cầm đầu là Vũ Bằng, cô Nam Khuê bị gã ta bắt cóc.”

“Chúng ta từng có thù oán với gã ta sao?”

“Không có.” Phương Kính thành thật nói, đồng thời bổ sung: “Thực ra cô Nam Khuê không trực tiếp bị gã ta bắt cóc, mà là bị…”

Câu kế tiếp, Phương Kính có chút kiêng dè, nhìn sang Nam Khuê.

“Để tôi tự nói đi!” Nam Khuê tiếp lời.

Phương Kính lập tức nói: “Tổng giám đốc Lục, vậy tôi ra ngoài trước.”

“Ừ.”

Dù không muốn nhớ lại ngày hôm đó nhưng Nam Khuê vẫn cố chịu đựng và nhớ lại nó.

“Vài ngày trước, cũng chính là lúc anh ở nước ngoài, Đỗ Quốc Khôn bỗng nhiên tìm đến em và yêu cầu em đưa cho ông ta một triệu, nhưng em đã từ chối.”

“Nhưng mà thái độ ông ta rất cương quyết, cực kỳ thô bạo, còn…”

Nghĩ đến thân thế của mình, tâm trạng của Nam Khuê bỗng chốc trở nên trầm trọng: “Ông ta nói, thật ra em không phải là con gái của ông ta, mẹ em mang thai em rồi mới gả cho ông ta, cha ruột của em là người khác.”

“Lúc đó em rất suy sụp và bất ngờ. Ông ta dùng chuyện này uy h**p em, nói nếu em không đưa cho ông ta tiền thì sẽ đưa thân phận của em ra ánh sáng, để mẹ em cho dù chết rồi cũng không được yên, em không còn cách nào, chỉ có thể đi gom tiền đưa. Niệm Niệm hai hôm đó đang đi huấn luyện kín, em không thể tìm được cô ấy nên chỉ có thể gọi điện cho anh.”

“Nhưng mà……”

Câu tiếp theo, Nam Khuê ngừng lại.

Bởi vì một vụ bắt cóc, bọn họ đều cố ý bỏ qua một số chuyện, bởi vì đối mặt với sinh tử, rất nhiều chuyện đều trở nên nhỏ bé, không đáng nhắc tới.

Ví dụ, sao họ lại chiến tranh lạnh.

Nhưng hiện tại, khi mọi chuyện được nhắc lại, cả hai đều im lặng. Không khí trong phòng bỗng trở nên lạnh lẽo.

Nam Khuê giật ngón tay và thử cố gắng nói ra rất nhiều lần, nhưng lại cảm thấy ngực mình rất đau, cổ họng như có gì đó đè lên vậy.

Cuối cùng, vẫn là Lục Kiến Thành nói: “Nhưng khi em gọi điện đến, nghe thấy tiếng bên anh có tiếng của người phụ nữ khác, nên em đã không nói đến chuyện đó nữa, có đúng không?”

“Ừm.” Nam Khuê gật đầu một cách nặng nề.

“Còn bây giờ thì sao?” Lục Kiến Thành nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thẳm: “Em muốn hỏi anh, muốn nghe anh giải thích không?”

“Ừm.” Nam Khuê gật đầu.

Lục Kiến Thành nắm lấy tay cô: “Khuê Khuê, anh không muốn nói dối em, cũng không muốn lừa em, giọng nói đó quả thực là giọng của phụ nữ, nhưng mà, lúc đó bọn anh đang ở bệnh viện, không phải ở nhà.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 598


Chương 598

“Anh bị thương, cô ấy đã cứu anh, bởi vì bên cạnh cô ấy không có người thân nào, anh cảm kích ơn cứu mạng của cô ấy, nên mới ở lại bệnh viện thêm hai ngày, đợi cho cô ấy hồi phục mới rời đi.”

Lục Kiến Thành không hề nói dối, cũng giải thích rất cặn kẽ.

Chỉ có điều duy nhất được che giấu là cái tên “Phương Thanh Liên”.

Cho đến lúc đó, Nam Khuê nhìn anh, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Nhìn thấy cô khóc, Lục Kiến Thành lập tức hốt hoảng, đưa tay ra, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô: “Sao em lại khóc? Có phải có chỗ nào anh giải thích không rõ không?”

“Không có.” Nam Khuê lắc đầu: “Anh đã giải thích rất rõ ràng, nhưng sao lúc đó anh không nói với em qua điện thoại?”

“Anh có biết em đã buồn như thế nào khi nghe giọng phụ nữ trong phòng của anh không? Trái tim em như vụn vỡ, cả đêm em không ngủ được, cứ nghĩ mãi về hai người.”

“Lúc đó em không thể kiểm soát được bản thân, cứ suy nghĩ lung tung.”

Nam Khuê nói, nước mắt ngày càng dàn dụa.

Cô vẫn còn nhớ bản thân cuộn mình trong chăn, cô đơn đến thế nào, sợ hãi đến nhường nào.

“Đừng khóc nữa, Khuê Khuê đừng khóc nữa.” Nhìn thấy cô khóc, Lục Kiến Thành cũng đau lòng theo.

Anh cúi đầu, từng chút một hôn lên những giọt nước mắt trên mặt Nam Khuê.

Anh dịu dàng như vậy, đau lòng như vậy, sao có thể xảy ra chuyện gì với người phụ nữ khác được cơ chứ?

Mãi đến tận lúc này, Nam Khuê mới thực sự cảm thấy nhẹ nhõm, cô cong môi nở một nụ cười.

Nhìn thấy cô cười, trái tim đang quặn thắt của Lục Kiến Thành cuối cùng cũng được thả lỏng.

Nhưng khi nghĩ đến ngày hôm đó, anh cũng thấy đau đớn vô cùng.

“Khuê Khuê…” Anh duỗi tay ra, ôm lấy gương mặt cô, nghiêm túc nói: “Em có biết tại sao anh lại không giải thích qua điện thoại không?”

“Hử?”

Lục Kiến Thành cúi đầu xuống, đầu mũi chạm vào đầu mũi của Nam Khuê, dùng giọng nói ấm áp nói: “Bởi vì anh đang đợi, anh muốn nghe chính miệng em hỏi anh, anh muốn biết rằng em cũng để ý đến anh, quan tâm đến anh.”

“Cho nên là, anh vẫn luôn chờ đợi. Nhưng mà, anh đợi đến lúc cuộc gọi đã tắt, cũng không đợi được em hỏi anh.”

“Đồ ngốc, em có biết không? Thật ra, anh luôn muốn em hỏi anh một cách thẳng thừng, nói, Lục Kiến Thành, đã muộn như vậy, đêm hôm khuya khoắt rồi, tại sao trong phòng anh lại có tiếng của phụ nữ, như vậy anh nhất định sẽ giải thích rõ ràng. Ít nhất thì việc này sẽ chứng tỏ được rằng em yêu anh, quan tâm đến anh.”

“Nhưng mà, em chẳng hỏi gì cả, nên anh liền nghĩ là em không quan tâm anh nữa.”

Nói ra những lời này, trong lòng Lục Kiến Thành cũng trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Sau khi yêu cô, tâm tư của anh trở nên rất đơn giản, nhưng cũng rất phức tạp.

Nam Khuê đưa tay ra, cũng không nhịn được nữa, vòng tay ôm chặt lấy eo Lục Kiến Thành, chặt đến mức tưởng chừng như hai người dính làm một.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 599


Chương 599

“Tên ngốc Lục Kiến Thành nhà anh, anh mới là đồ ngốc, em yêu anh nhiều như vậy, quan tâm anh muốn chết, em làm sao có thể không để tâm đến anh cơ chứ?”

“Cho nên, anh mới là đồ ngốc, đại ngốc luôn.”

“Được, anh là đồ ngốc, đại ngốc, còn Khuê Khuê thì là đồ đáng yêu, siêu đáng yêu.” Lục Kiến Thành nắm lấy tay cô, đặt lên môi nụ hôn mãnh liệt.

Lại nhìn thấy đôi môi mềm mại đỏ mọng của cô, nhớ tới nụ hôn không vui vừa rồi, Lục Kiến Thành ôm lấy sau đầu cô.

“Khuê Khuê …” Anh nhìn cô và gọi đầy ấm áp.

“Hử?” Nam Khuê mở to mắt nhìn anh khó hiểu.

“Anh muốn hôn em, có được không?”

Anh hỏi, ánh mắt dịu dàng, vô cùng nghiêm túc thăm dò ý kiến của cô.

Nam Khuê nghe thấy thế, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô có chút nóng lên, nhưng lần này, cô không còn ngại ngùng, cũng không lùi lại.

“Không được.” Đột nhiên, Nam Khuê nói.

Vẻ mặt Lục Kiến Thành ngây ngốc, có chút đau lòng.

Nhưng mà ngay sau đó, cổ của anh bị một đôi tay mềm mại giữ lấy, đầu anh bị cô nhẹ nhàng kéo xuống dưới.

Khoảnh khắc tiếp theo, đôi môi mềm mại đó phủ lên môi anh không chút báo trước.

Trong phút chốc, toàn bộ đầu óc của Lục Kiến Thành trống rỗng.

Phải mất một lúc anh mới phản ứng lại được, cả người hưng phấn đến mức lồng ngực như biển lớn, điên cuồng gầm thét.

Hóa ra đây chính là “không được” mà cô nói, ý cô muốn nói là cô muốn tự mình chủ động hôn anh.

Hãy để cô chủ động.

Chính là ý này, anh chẳng hiểu sai đâu.

Trong lòng Lục Kiến Thành lúc này như được thoa mật ngọt, Khuê Khuê của anh, luôn biết cách khiến anh kinh ngạc.

Nụ hôn của Nam Khuê, có hơi sượng và vụng về.

Nhưng mà, Lục Kiến Thành lúc này nào có thể chú ý đến những việc này, trong đầu anh chỉ có một câu: “Khuê Khuê hôn tôi rồi, cô ấy đã chủ động hôn tôi rồi.”

Tuy nhiên, ngay khi Lục Kiến Thành đang say mê kích động, đột nhiên môi anh trống không, Nam Khuê đã rời khỏi anh rồi.

“Sao thế?” Anh hỏi.

Nam Khuê thất thần nhìn anh, giống như chú thỏ con: “Em… em thiếu kinh nghiệm quá, có vẻ như hôn không giỏi bằng anh.”

Nào chỉ có thiếu kinh nghiệm thôi đâu, thật ra, tất cả kinh nghiệm của cô chỉ làm với anh.

Nói xong, Nam Khuê đỏ mặt đến mức có thể tan ch** n**c.

Trời ạ, sao vừa rồi cô có gan nói ra những điều ngượng ngùng như vậy?
 
Back
Top Bottom