Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 540


Chương 540

Bàng Hải đưa tay ra, lau nước mắt trên mặt Phương Thanh Liên.

Phương Thanh Liên càng ngày càng sợ hãi, cả người như đổ gục trên xe lăn không ngừng run rẩy.

“Người đẹp, anh đây sẽ cho em một lựa chọn. Nếu em ngoan ngoãn đi theo bọn anh, anh sẽ thả anh ta đi, sao nào? Cần suy nghĩ chút không?”

Phương Thanh Liên toàn thân chỉ còn lại sự sợ hãi.

Cô ta mở miệng, nhưng môi cô run rẩy không thể nói được một câu.

“Suy nghĩ cái gì? Không cần nghĩ.” Đúng lúc này, giọng nói của Lục Kiến Thành truyền đến.

Ngay sau đó, cánh tay của Bàng Hải bị Lục Kiến Thành siết chặt, trực tiếp ném ra sau.

Bàng Hải ngay lập tức kêu la thảm thiết, đau đớn hét lên: “Bọn mày còn ngây ra đó làm gì, lên hết cho tao, ngày hôm nay bố mày phải lấy được mạng của nó.”

Lục Kiến Thành đẩy Bàng Hải ra, đồng thời, ánh mắt sắc bén quét qua gương mặt từng người, cuối cùng, khóe môi anh cong lên nở một nụ cười nhàn nhạt.

Sau đó anh đưa tay cởi cà vạt của bộ vest, sau đó là cúc áo.

Cởi bộ đồ vest ra, anh đưa cho Phương Thanh Liên, chỉ dặn dò hai chữ: “Giữ kỹ.”

Ngay sau đó, ngón tay thon dài từ từ xắn tay áo lên.

Đôi môi mỏng khẽ mở: “Không cần giữ cái mạng nữa thì cứ lên.”

“Lên hết cho tao.”

Bàng Hải rống lên, trong phút chốc, tất cả mọi người tiến lên vây quanh anh.

Có kẻ tay không, có kẻ cầm gậy và có một số cầm dao trên tay, tất cả đều chạy về phía Lục Kiến Thành.

Màn đêm gần sáng, yên tĩnh lạ thường, nhưng âm thanh ở đây lại ngược lại, rất ồn ào.

La hét, gầm thét, tiếng kêu thảm thiết… đủ loại giọng nói vang vọng gần như khắp bầu trời, xé toạc sự yên tĩnh của màn đêm.

Gió gào rú, nhiệt độ càng lúc càng lạnh.

Hơn một tiếng sau, một nhóm người đã ngã xuống đất, kêu gào đau đớn.

Tất cả âm thanh cứ vang lên không ngừng bên tai.

Một nhóm người đang nằm xung quanh, chỉ có hai người Lục Kiến Thành và Bàng Hải là đứng ở giữa, ánh mắt hai người đều đang nhìn nhau.

Liếc nhìn đám người đang nằm xung quanh, Bàng Hải nhếch môi cười nhạt: “Lục Kiến Thành, tao đã đánh giá thấp mày rồi.”

“Mày cảm thấy, nếu tao không có bản lĩnh thì dám ra ngoài một mình sao?”

Bàng Hải lấy điện thoại ra, dường như ấn vài cái.

Đột nhiên, nụ cười trong mắt anh ta ngày càng thâm độc.

Đúng lúc này, Phương Thanh Liên nhìn thấy gì đó, cô lập tức đẩy xe lăn chạy điên cuồng tới chỗ Lục Kiến Thành, đồng thời hét lớn: “Kiến Thành, chạy đi, chạy mau.”

“Nhanh chạy đi.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 541


Chương 541

Bàng Hải cười mỉa mai: “Muộn rồi, chạy không kịp đâu.”

Tiếng điện thoại vừa tắt, đột nhiên, một hàng mười mấy chiếc xe đen đi đến, cùng dừng lại theo trật tự.

Những người bên trong, tất cả đều mặc áo đen quần đen, cầm gậy dài dao dài bước xuống, và tất cả đều trông rất dữ tợn.

Một nhóm người nhanh chóng xếp hàng và đứng sau lưng Bàng Hải.

Sau khi chỉnh lại quần áo, Bàng Hải vênh váo đi về phía Lục Kiến Thành, giơ tay đâm chọc anh: “Lục Kiến Thành ơi Lục Kiến Thành, tao thừa nhận là mày rất lợi hại, nhưng thật đáng tiếc, trời ganh anh hùng, hôm nay, mày sẽ bị chôn vùi dưới tay Bàng Hải tao.”

“Bàng Hải, mày thật là hèn hạ?” Lục Kiến Thành nắm chặt tay.

Giờ phút này, cho dù anh đã đoán trước mọi chuyện phía sau sẽ thương vong nặng nề, không biết có thể sống sót thoát ra khỏi nơi này hay không, nhưng sự kiêu ngạo của bản thân vẫn khiến anh cảm thấy bình tĩnh.

Khuôn mặt anh vẫn như thường, dường như không có chút dao động nào.

Còn Bàng Hải thì càng bị sự điềm tĩnh này làm cho phát cáu: “Lục Kiến Thành, việc đấu đá không chừa thủ đoạn, đối phó với loại người như mày, tao không chuẩn bị hai ba chiêu, thì sao dám đến đây được..”

Tiếp theo lại là một cuộc chiến khốc liệt khác.

Không nhớ đã diễn ra trong bao lâu, chỉ biết rằng những người phía trước như một làn sóng, và những người phía sau lại đến như một làn sóng khác.

Hết đợt sóng này đến đợt sóng khác, đoàn người kia tưởng chừng như không có điểm kết thúc.

Xung quanh có những tiếng la hét và gầm thét.

m thanh không dứt.

Máu khắp mặt đất, chảy thành từng dòng, đến cuối cùng không thể phân biệt được là máu của ai.

Nhưng cơ thể và sức lực của Lục Kiến Thành đã dần dần bị tiêu hao trong cuộc chiến quá lâu này, cuối cùng cũng đã quá sức chịu đựng.

Đột nhiên, một cây gậy dài ném mạnh tới, tim Phương Thanh Liên như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô siết chặt hai tay, hét lớn: “Kiến Thành, cẩn thận.”

Nhưng mà đã chậm mất rồi.

Nghe thấy tiếng hét của Phương Thanh Liên, Lục Kiến Thành vừa định xoay người lại thì đã bị một cây gậy dài đánh thẳng vào lưng.

Một gậy đánh xuống.

Lục Kiến Thành lập tức lảo đảo, khụy một chân quỳ trên mặt đất.

Nhưng vẫn cố gắng chống đỡ.

Anh một thân kiêu ngạo đứng giữa trời đất thế gian này, không một chút khuất phục.

Nhưng mà chính sự chững lại nhất thời này đã tạo cơ hội cho đối thủ.

Ngay sau đó, gậy thứ hai, gậy thứ ba…

Những gậy đó cứ điên cuồng đánh lên người anh như mưa rơi.

Lục Kiến Thành vẫn cố gắng kiên cường, anh cắn môi, cố gắng đứng thẳng, dù cho đau đớn nhíu chặt mày vẫn không nói một câu xin tha.

“Kiến Thành…” Phương Thanh Liên ngồi trên xe lăn đau lòng hét lên.

Cô ta bật khóc, thảm thiết hét lên: “Kiến Thành, anh thế nào rồi?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 542


Chương 542

“Cầu xin mấy người, đừng, đừng đánh nữa!”

“Thả anh ấy ra, tôi cầu xin các người thả anh ấy đi.”

Nhưng Lục Kiến Thành giữ thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn về phía Phương Thanh Liên: “Không cần xin tha.”

Đột nhiên, lại một gậy nữa được vung xuống dữ dội.

Lục Kiến Thành cuối cùng cũng không chống đỡ được nữa, trực tiếp ngã xuống.

Cùng lúc đó, một ngụm máu lớn từ trong miệng anh phun ra, trực tiếp phun lên trời, sau đó rơi xuống trên mặt đất, từng giọt, từng giọt rơi xuống.

Máu chảy đầy trên đất.

Trên mặt đất, tất cả đều là máu.

Mùi máu tươi gần như có thể làm ngạt thở người khác.

“Kiến Thành…” Phương Thanh Liên khóc đến khàn cả giọng.

“Đừng đánh nữa, tôi cầu xin các người, đừng đánh nữa, đánh nữa là xảy ra án mạng đấy.” Phương Thanh Liên đau khổ cầu xin.

Bàng Hải vươn tay nâng cằm cô ta lên, nở nụ cười xấu xa: “Bây giờ biết đau lòng rồi sao, vừa nãy không phải thà chết không nghe sao?”

“Đánh, tiếp tục đánh cho tao.”

Anh ta vừa nói, mẫy cây gậy lại lập tức nện xuống người Lục Kiến Thành.

Anh nghiến răng chịu đựng.

Nhưng dù vậy, cơn đau vẫn khiến anh không ngừng r*n r*.

Quần áo trắng trên người anh sau khi bị đánh đã bị rách nhiều chỗ, máu chảy ra qua khe hở trên áo, nhuộm đỏ gần như toàn bộ cơ thể.

Khóe miệng anh cũng máu tươi đầm đìa.

Đặc biệt là nơi anh đang nằm đã là một vũng máu.

Phương Thanh Liên siết chặt nắm tay, vẫn không ngừng gào khóc.

Đột nhiên, nhìn thấy Lục Kiến Thành ngất đi, cô ta không chịu nổi nữa, từ trên xe lăn đứng dậy, muốn đi tới chỗ anh.

Nhưng mà do chân bị què nên cô ta vừa đứng lên cũng “phịch” một tiếng ngã xuống đất.

Mặt đất bê bết máu, Phương Thanh Liên vừa mới xuống đất một chút cũng dính đầy máu trên người.

Tay cô ta ấn trong vũng máu, dù dính đầy máu nhưng vẫn cố gắng bò lên đằng trước.

Vừa bò vừa la lớn: “Kiến Thành, tỉnh lại, mau tỉnh lại.”

“Cầu xin anh, em cầu xin anh, cố gắng lên, nhất định phải cố gắng lên.”

“Kiến Thành.”

Bàng Hải đứng bên cạnh cười lạnh: “Thật đúng là một đôi uyên ương thâm tình, haizz, tôi nhìn cũng cảm động theo rồi!”

Gió về đêm cực kỳ lạnh, toàn thân Phương Thanh Liên đều run lên.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 543


Chương 543

Nhưng cô ta vẫn cố gắng bò đến bên cạnh Lục Kiến Thành.

Cuối cùng, tay cô ta bắt được tay Lục Kiến Thành, dùng chút sức lực bò đến chỗ anh.

“Kiến Thành, tỉnh lại đi, cầu xin anh tỉnh lại đi.” Phương Thanh Liên vừa khóc vừa nói.

Một lúc sau, Lục Kiến Thành cuối cùng cũng mở mắt.

Chỉ là anh quá mệt mỏi, trên người đã không còn chút sức nào nữa, ngay cả mở mắt cũng thấy khó khăn.

Phương Thanh Liên nắm lấy tay anh, khóc đến thương tâm: “Kiến Thành, anh cố chịu một chút, chúng ta sẽ không sao đâu.”

“Thanh Liên, chúng ta quen nhau lâu như vậy, anh chưa từng nhờ em điều gì, nhưng bây giờ anh muốn nhờ em một chuyện.” Lục Kiến Thành nhẹ giọng nói.

“Được, anh cứ nói đi, anh nói gì em cũng đồng ý hết, chỉ cần anh kiên trì thôi.”

“Nếu…nếu em có thể sống sót…” Lục Kiến Thành kéo vòng cổ trên người xuống, dính đầy máu, nhưng vẫn trịnh trọng đưa cho Phương Thanh Liên, cố hết sức nói: “Giúp anh đưa chiếc vòng cổ này cho Khuê Khuê.”

“Nói với cô ấy rằng anh yêu cô ấy, nhưng xin lỗi vì không thể cùng cô ấy già đi rồi.”

“Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ thực hiện lời hứa, nhất định sẽ bảo vệ tốt cho cô ấy, cho cô ấy hạnh phúc.”

Cố gắng nói hết câu, Lục Kiến Thành cũng không còn chút sức nào.

Tay anh cũng rơi xuống.

“Kiến Thành, Lục Kiến Thành…” Phương Thanh Liên lớn tiếng hét lên.

“Chỉ là những lời này sao? Chẳng lẽ anh không có gì muốn nói với em sao? Lục Kiến Thành, anh tỉnh lại đi, anh đừng bỏ mặc em như vậy.”

Có lẽ những tiếng khóc này cũng có chút tác dụng, Lục Kiến Thành lại một lần nữa cố gẳng mở mắt, yếu ớt nhìn về phía Phương Thanh Liên: “Đừng quên, những lời này nhất định phải giúp anh nói với cô ấy.”

“Anh không muốn làm cô ấy buồn.”

Phương Thanh Liên càng khóc thương tâm, cô ta nắm lấy tay Lục Kiến Thành: “Anh không có chuyện gì muốn nói với em sao?”

Là những lời nói với cô.

Những lời đó chỉ nói với một mình cô.

Tại sao?

Tại sao tất cả những lời đó anh đều dành cho Nam Khuê?

Vào thời khắc cuối cùng của cuộc đời, trong mắt anh, trong lòng anh thực sự chỉ có một người phụ nữ đó sao?

Kiến Thành, anh có biết anh tàn nhẫn lắm không?

Anh thật sự rất tàn nhẫn, trong trận chiến sinh tử như vậy, rõ ràng là em cùng anh chiến đấu, tại sao anh chỉ nghĩ về một mình Nam Khuê?

Giờ phút này, lòng hận thù dường như đã bóp nát lương tâm Phương Thanh Liên.

Cô ta nắm chặt tay, trong mắt đều là vẻ thù hận.

Chỉ là lúc đó, Lục Kiến Thành đã không nhìn thấy nữa.

Anh nhắm hai mắt, cả người mệt mỏi đến cực hạn.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 544


Chương 544

Bên miệng lẩm bẩm, vẫn là cái tên quen thuộc kia: “Khuê Khuê, Khuê Khuê…”

Nghe thấy cái tên này, Phương Thanh Liên lại càng căm ghét trong lòng.

Gió cũng đang gào thét.

Cả con phố dường như yên ắng trở lại.

Màn đêm yên tĩnh đến đáng sợ.

Nam Khuê, tôi nói rồi, cho dù tôi có chết tôi cũng sẽ không để cô sống hạnh phúc.

Cho dù có chết, tôi cũng sẽ không nhường Kiến Thành cho cô.

Siết chặt nắm tay, Phương Thanh Liên nhìn về phía Bàng Hải, ngay lập tức đưa ra một quyết định.

Để giành chiến thắng, cô ta có thể trả mọi giá.

Cũng có thể không tiếc bất cứ giá nào.

Đêm lại càng chìm vào bể sâu vô tận.

Đột nhiên, một tiếng kêu thảm thiết cắt ngang sự tĩnh lặng của đêm dài.

Trong không khí hỗn tạp tiếng cười quỷ dị và những tiếng kêu không ngừng bên tai.

Cả thành phố dường như chìm trong bóng tối tràn ngập bi thương.

Nghe thấy những tiếng kêu đó, Lục Kiến Thành mở to hai mắt, hai tròng mắt đỏ tươi, tay anh nắm chặt, đau khổ kêu lên.

Nhưng đều vô dụng.

Anh muốn đứng dậy, nhưng hoàn cảnh không cho phép.

Cơ thể anh chỉ có thể nằm xụi lơ trên mặt đất, không còn chút sức lực nào.

Hết gậy này đến gậy khác lại rơi xuống người anh, máu tươi lại một lần nữa rơi đầy trên mặt đất.

Đêm dài dày vò người ta.

Đặc biệt đặc biệt tối.

Cũng cực kỳ cực kỳ lạnh.

Cho đến khi bình minh.

Mặt trời dần dần nhô lên phía chân trời, có một tia sáng, cách đó không xa liền vang lên tiếng còi xe cảnh sát.

Đoàn người nhanh chóng tản ra như chim muông, dã thú.

Trong không khí, mọi thứ hỗn tạp, tràn ngập những mùi nồng nặc.

Khi Phương Thanh Liên nhìn thấy xe cảnh sát, cô ta không để ý gì nữa, lập tức bò qua.

Luống cuống tay chân bế Lục Kiến Thành lên: “Kiến Thành, được cứu rồi, tạ ơn trời đất, chúng ta được cứu rồi.”

Lục Kiến Thành tỉnh lại là ở bệnh viện.

Vết thương của anh khá nghiêm trọng, nhưng may mắn là không bị nội thương, chỉ là một số chấn thương bên ngoài.

Không nguy hiểm đến tính mạng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 545


Chương 545

Hơn nữa bác sĩ cũng đã xử lý vết thương cho anh, dùng thuốc tốt nhất, lại đã nghỉ ngơi hai ngày, nên tình hình cũng đã tốt hơn rất nhiều.

Nhưng mà nửa người trên vẫn quấn từng vòng băng vải trắng, nhìn qua có chút dọa người.

Vừa mở mắt ra anh đã nhìn thấy Phương Thanh Liên đang nằm gục ở bên cạnh.

Lục Kiến Thành khẽ cử động ngón tay, Phương Thanh Liên lập tức tỉnh lại.

Nhìn thấy anh tỉnh lại, Phương Thanh Liên vui mừng khôn xiết, vừa khóc vừa cười: “Kiến Thành, anh tỉnh rồi sao? Anh thật sự tỉnh rồi sao? Em không nhìn nhầm đúng không?”

“Anh không sao, đừng lo lắng.”

Lục Kiến Thành vừa nói xong, nghĩ đến những chuyện ngày hôm đó, trong lòng lại thấy cực kỳ áy náy.

Đặc biệt là những cảnh tượng đó, chân thật đến mức anh thấy khó thở.

Nhưng mà.

Anh phải thừa nhận rằng lần này nhờ có cô ta mà anh mới sống sót trở về.

Là cô ta đã hy sinh thân mình để cứu anh.

“Thanh Liên, em…” Sao rồi?

Nói được nửa câu, Lục Kiến Thành liền nặng nề không nói nữa. Ngược lại Phương Thanh Liên lập tức duỗi tay ra che miệng Lục Kiến Thành lại: “Kiến Thành, đừng nói, đừng nói nữa.”

“Để cứu anh, bất kể trả giá gì, em nghĩ cũng xứng đáng. Đừng nói là những thứ đó, cho dù họ có muốn mạng của em em cũng không tiếc.”

“Chỉ cần anh được sống là đủ rồi.”

Phương Thanh Liên nói xong, nước mắt rơi xuống ào ạt.

Lục Kiến Thành nhìn thấy, trong lòng có chút đau lòng, dù sao cũng là người từng thân thiết nhất với anh.

Nhưng nhiều hơn là sự đồng cảm và áy náy.

Một cảm giác tội lỗi sâu sắc, như sợi dây thừng quấn chặt lấy tim anh.

Nếu có thể, anh thà chết ngay đêm hôm đó cũng không muốn cô ta dùng cách đó để cứu anh.

“Thực xin lỗi, Thanh Liên, em làm tất cả những điều này đều là vì cứu anh.”

Phương Thanh Liên liều mạng lắc đầu: “Đừng, Kiến Thành, đừng nói như vậy, tất cả những chuyện này đều là em tự nguyện, hơn nữa nếu anh chết, bọn họ cũng không tha cho em.”

“Nhưng mà, không đáng, em đáng lẽ không nên cầu xin bọn họ, em biết không, anh thà chết ở chỗ đó cũng không muốn thấy em như vậy.”

“Không được, Kiến Thành, em yêu anh như vậy sao lại có thể trơ mắt nhìn anh chết chứ? Nếu anh chết thì cuộc đời em còn ý nghĩa gì nữa.”

Càng nói, Phương Thanh Liên càng kích động.

Bỗng nhiên cô ta nhào vào ngực Lục Kiến Thành.

Bởi vì tốc độ của cô ta hơi nhanh và dùng lực quá mạnh, đã chạm vào vết thương của Lục Kiến Thành, nên anh đã hự một tiếng.

Phương Thanh Liên lập tức khẩn trương nhìn anh: “Thực xin lỗi Kiến Thành, em không cố ý, anh thế nào rồi? Có sao không? Để em gọi bác sĩ đến nhé?”

“Không cần.” Lục Kiến Thành lắc lắc đầu.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 546


Chương 546

Phương Thanh Liên lần này nhẹ nhàng hơn, cô ta nghiêng người, tựa đầu vào ngực Lục Kiến Thành.

Nghe được nhịp tim của anh, cô ta nhẹ giọng nói: “Kiến Thành, anh không cần tự trách, cũng không cần thấy có lỗi, em nói rồi, tất cả đều là em cam tâm tình nguyện.”

“Điều em muốn rất đơn giản, chỉ cần anh còn sống là em vui rồi, em không cần gì nữa hết.”

Khi nói những lời này, miệng Phương Thanh Liên cong lên một nụ cười đạt được ý xấu.

Trong lòng ngập tràn đắc ý.

Lúc trước dù gì cô ta cũng đã ở cùng Lục Kiến Thành một năm.

Ít nhiều cũng hiểu biết về anh, trải qua chuyện lần này, mặc kệ anh còn yêu cô ta hay không nhưng nhất định anh cũng sẽ không mặc kệ cô ta.

Cho dù cô ta có thuyết phục anh cả nghìn lần và nói anh nghìn lần là không được tự trách mình thì anh vẫn sẽ tự trách mình.

Chỉ cần có sự áy náy này, cô ta sẽ có được thứ mình muốn.

“Nam Khuê, cô cứ chờ đó, tôi sẽ không để cô được như ý nguyện.”

“Tôi đã nói rồi, tôi tuyệt đối sẽ không để cô và Kiến Thành ở bên nhau .”

Nhưng mà Phương Thanh Liên lại không ngờ được rằng Lục Kiến Thành sẽ đưa tay đẩy cô ta ra.

“Kiến Thành, sao vậy?”

Nhìn thấy anh đẩy mình ra, Phương Thanh Liên khó hiểu hỏi.

“Thanh Liên, thực sự cảm ơn em, cảm ơn em đã cứu anh, cảm ơn em đã bất chấp để giữ lại tính mạng cho anh. Ngoại trừ những thứ có liên quan tới anh ra, em muốn thứ gì anh cũng có thể cho em được.”

Phương Thanh Liên lập tức hiểu Lục Kiến Thành có ý gì.

Cô ta hé môi, lập tức mở miệng: “Kiến Thành, bây giờ em không muốn nói chuyện này với anh, chuyện này có thể để sau hẵng nói. Bây giờ sức khỏe của anh mới là quan trọng nhất, anh cố gắng nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện này về sau chúng ta lại nói.”

“Thanh Liên…”

Lục Kiến Thành vốn muốn tiếp tục nói.

Đột nhiên, điện thoại vang lên.

Anh vừa nhìn, là điện thoại của Nam Khuê.

Trong lồng ngực truyền đến một cảm giác thoải mái khó tả, anh muốn ngay lập tức nhận điện thoại.

Nhưng nhìn thấy mình còn đang ở bệnh viện, trên người còn quấn đầy băng gạc, anh lại thất vọng bỏ tay xuống.

Hiện tại trông anh rất khủng khiếp, nếu Khuê Khuê nhìn thấy nhất định sẽ rất lo lắng.

Hơn nữa, anh không muốn cô nhìn thấy anh bị thương, anh luôn muốn cho cô thấy những gì tốt nhất của bản thân.

Nhưng anh cũng không đành lòng từ chối.

Trên điện thoại, nhạc chuông cuộc gọi đến vẫn luôn vang lên.

“Là của Nam Khuê gọi sao? Sao anh không trả lời, hiện tại anh đang bị thương, hẳn là rất nhớ cô ấy.” Phương Thanh Liên cắn môi ân cần nói.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 547


Chương 547

“Anh không muốn cô ấy nhìn thấy anh như thế này, cũng không muốn cô ấy lo lắng.”

Phương Thanh Liên càng cắn môi sâu hơn, nếu không phải vẫn khống chế được thì có lẽ đã cắn ra máu rồi.

Hừ…

Thật hay cho cái không muốn làm Nam Khuê lo lắng, anh yêu, quan tâm người phụ nữ đó đến vậy sao?

Lục Kiến Thành, em mới là người cứu anh, sao anh có thể đối xử với em tàn nhẫn như vậy?

Anh không hề quan tâm đến em.

Trong mắt anh đều người phụ nữ đó.

Rốt cuộc anh đặt em ở đâu.

Một cuộc gọi kết thúc, lại đến cuộc thứ hai, thứ ba…

Phải đến cuộc gọi thứ năm kết thúc, điện thoại của Lục Kiến Thành mới im ắng trở lại.

Nhấc điện thoại lên, khi thấy bên trong có hơn 100 cuộc gọi nhỡ, tim anh như bị dao cứa, đau như muốn nứt ra.

Bao nhiêu cuộc gọi nhỡ như vậy, Khuê Khuê của anh đã buồn bã, khổ sở đến nhường nào.

Chắc chắn cô cực kỳ lo lắng cho anh.

Đột nhiên, Lục Kiến Thành phát hiện ra một thông tin quan trọng khác.

Anh nhìn chằm chằm vào ngày tháng trên điện thoại, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, anh còn không tin vào mắt mình.

“Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi?” Anh nhìn Phương Thanh Liên rồi đột nhiên cao giọng.

“Ngày 18, có chuyện gì vậy?”

Ngày 18?

Tức là đã hai ngày trôi qua.

“Vậy nên anh đã nằm đây hai ngày rồi sao?”

Hỏi ra những lời này, Lục Kiến Thành thấy người mình đột nhiên mềm nhũn, vô lực dựa vào giường, giống như tất cả sức lực trên người bị rút cạn hết.

Thảo nào, Khuê Khuê đã gọi cho anh hơn một trăm cuộc điện thoại.

Đã hơn hai ngày, gần ba ngày, Khuê Khuê không liên lạc được với anh, không nghe thấy giọng của anh, không biết tin tức về anh, cũng không biết anh đang làm gì, nhất định cô cuống muốn chết.

Nghĩ đến đây, Lục Kiến Thành không chịu nổi nữa, anh vén chăn đứng dậy đi ra ngoài.

“Kiến Thành, anh đi đâu vậy?”

“Vết thương trên người anh còn chưa lành, Kiến Thành, anh chậm chút thôi.”

Nhìn thấy Lục Kiến Thành sải bước đi ra ngoài, Phương Thanh Liên vội vàng trượt xe lăn theo sau.

Ở một bên khác.

Nam Khuê đã gần phát điên rồi.

Lại năm cuộc điện thoại nữa, tất cả đều không có người nhận.

Cô thất vọng đặt điện thoại xuống, trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng và thất vọng.

Vừa nhìn vẻ mặt cô, Lâm Niệm Sơ cũng hiểu ra: “Vẫn không có ai nhấc máy sao?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 548


Chương 548

“Ừ.” Nam Khuê bực bội gật đầu.

Hiện tại cô cực kỳ hoang mang lo sợ, cả người hoảng không chịu được.

“Niệm Niệm, đã hai ngày rồi, điện thoại của anh ấy không ai nhận, tin nhắn Wechat cũng không thấy trả lời. Cậu nói xem, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

Một khi trong lòng có thêm suy đoán này, Nam Khuê lại càng sốt ruột hơn.

Hơn nữa cô càng nghĩ càng hoảng, căn bản không trấn tĩnh mình được.

“Anh ấy vẫn luôn rất thận trọng, trong công việc cũng rất nghiêm túc, nhưng chưa bao giờ vô duyên vô cớ biến mất lâu như vậy cả.”

“Cậu đã liên lạc với những người thân thiết với anh ấy chưa, hay là Lục Kiến Thành đã liên lạc với họ rồi?” Lâm Niệm Sơ nhắc nhở nói.

“Mình đã liên lạc với Lâm Tiêu, nhưng Lâm Tiêu nói cũng không liên lạc được với anh ấy. Về phần cha mẹ thì mình không dám hỏi, mình sợ nếu bên kia anh ấy thật sự xảy ra chuyện gì thì cha mẹ sẽ không chịu được, tình hình sẽ càng ngày càng loạn.”

“Không được, Niệm Niệm, mình không thể ngồi đây chờ đợi trong vô vọng thế này được, mình phải ra nước ngoài, mình phải đi tìm anh ấy.”

Nam Khuê nói, sau đó định đứng dậy thu dọn hành lý đi sang nước ngoài.

Lâm Niệm Sơ đặt tay lên vai Nam Khuê và cố gắng trấn an cô.

“Được rồi, Khuê Khuê, cậu đừng vội, bây giờ có sốt ruột cũng không giải quyết được vấn đề gì. Chúng ta xem xét kĩ lại một lần đi, lần cuối cậu liên lạc được với Lục Kiến Thành là lúc nào? Lúc ấy có biểu hiện gì khác thường không?”

Nam Khuê cực lực hồi tưởng, sau đó đáp.

“Chính là buổi chiều hai ngày trước, anh ấy biết mình bị Quý Dạ Bạch quấy rầy, anh ấy đã gọi video đến để an ủi mình. Bọn mình nói chuyện rất lâu, sau đó ngủ một giấc, sau đó thì không liên lạc được với anh ấy nữa.”

Nghĩ đến điều gì đó, Lâm Niệm Sơ chợt sững người.

Nói cách khác, buổi tối hôm đó, cô ấy là người cuối cùng liên lạc với Lục Kiến Thành.

Không biết vì sao, cô chợt nhớ ngay đến tiếng gõ cửa phòng của Lục Kiến Thành, hơn nữa lúc ấy cô còn nghe thấy anh nói một câu.

Sao cô lại đến nữa?

Lại?

Lúc đó Lục Kiến Thành đang nói với ai?

Giờ phút này, Lâm Niệm Sơ cũng cảm thấy mọi thứ giống như một mớ hỗn độn, không thể gỡ ra được.

Quan trọng hơn là, nghĩ đến tiếng gõ cửa tối hôm đó, trong lòng Lâm Niệm Sơ chợt có dự cảm không lành

Hơn nữa, cô ấy căn bản không dám nói với Nam Khuê chuyện này.

Nếu Khuê Khuê biết chuyện, nhất định cô sẽ càng sốt ruột và suy nghĩ lung tung.

Đây là điều mà cô ấy không bao giờ muốn thấy.

“Khuê Khuê, cậu bình tĩnh một chút, để mình đi gọi cho Hoắc Ti Yến, hỏi anh ấy, anh ấy chắc chắn có nhiều cách hơn chúng ta.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 549


Chương 549

“Được.”

Sau khi đỡ Nam Khuê ngồi xuống ghế sô pha, Lâm Niệm Sơ ngay lập tức gọi cho Hoắc Ti Yến.

“Vẫn chưa tìm được sao?” Hoắc Ti Yến cũng kinh ngạc.

Hôm qua Lâm Niệm Sơ cũng hỏi anh ấy về chuyện của Lục Kiến Thành.

Lúc đó anh ấy cũng gọi điện thoại qua nhưng cũng không có người nghe.

Nhưng anh ấy nghĩ rằng có khi bọn họ gặp những khách hàng khó thương lượng, khó đàm phán hợp đồng, thì chuyện một ngày hay mười mấy tiếng không liên lạc được cũng là bình thường.

Nếu khi đàm phán có đề cập đến một số thông tin cơ mật thì việc chặn tất cả các tín hiệu trong quá trình đàm phán là điều bình thường.

Cho nên anh ấy cũng không để tâm lắm.

Nhưng bây giờ, khi biết được Lục Kiến Thành vẫn không liên lạc được, Hoắc Ti Yến cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

“Được rồi, em bảo Nam Khuê bình tĩnh, anh sẽ cử người đến kiểm tra tình hình ngay.”

“Được, anh nhanh lên, Khuê Khuê đã vội muốn chết rồi.”

Sau khi tắt máy, Hoắc Ti Yến lập tức gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành.

Ban đầu nghĩ chắc cũng sẽ không có ai nghe máy hoặc tắt máy.

Ai mà ngờ sau khi anh ấy gọi, đầu bên kia lập tức nhận ngay.

“Tình hình bên cậu thế nào rồi, Niệm Niệm nói cậu mất tích, Nam Khuê tìm cậu đến sắp điên rồi.” Hoắc Ti Yến đi thẳng vào vấn đề, nói.

“Xảy ra chút chuyện, điện thoại tôi giờ mới kết nối được, bây giờ sẽ gọi cho Nam Khuê ngay.”

“Được.”

Sau khi cúp điện thoại, Lục Kiến Thành liền đi mặc chiếc áo sơ mi trắng vừa mượn ở bệnh viện.

Nhưng do trên người anh quấn quá nhiều băng gạc, đôi tay cũng không quá nhanh nên lúc mặc vào rất chậm.

Nhưng hiển nhiên, Lục Kiến Thành không thể chịu được sự chậm chạp này.

Anh phải gọi lại cho Khuê Khuê càng sớm càng tốt, nếu không cô sẽ càng sốt ruột hơn.

Tưởng tượng đến bộ dạng sốt ruột của cô, anh đau lòng muốn chết.

Bên cạnh, Phương Thanh Liên rốt cuộc không chịu được nữa, chủ động mở miệng nói: “Kiến Thành, vẫn là để em mặc cho anh đi.”

Lúc Lục Kiến Thành lấy áo sơmi về, cô ta đã chủ động mở miệng muốn giúp anh một lần nhưng lúc đó anh từ chối.

Nhưng bây giờ, cô ta thực sự không thể chịu đựng được nữa, bởi vì anh di chuyển quá mạnh, hơn nữa còn dùng lực mạnh nên lúc sau băng gạc đã không giữ nguyên nếp, vết thương cũng nứt ra, thấm đỏ hết phần băng gạc.

Màu đỏ đó nhìn vào mà thấy ghê người.

Dù anh bị chấn thương ngoài da, không ảnh hưởng đến bên trong.

Nhưng dù sao chấn thương cũng nghiêm trọng, cần nghỉ ngơi thật tốt mới có thể hồi phục.

“Không cần, anh có thể tự làm.” Lục Kiến Thành lại từ chối.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 550


Chương 550

Lần này Phương Thanh Liên rất kiên nhẫn, cô ta trượt xe lăn dừng lại trước mặt Lục Kiến Thành, sau đó ngẩng đầu nhìn anh: “Em biết lý do anh mặc áo sơ mi lên, chính là không muốn để Nam Khuê nhìn thấy anh bị thương, không muốn làm cô ấy lo lắng.”

“Nhưng vết thương trên người anh đã nứt ra, máu cũng thấm đỏ băng gạc rồi. Nếu anh cứ tiếp tục cậy mạnh, có khi mặc xong áo sơmi rồi máu cũng thấm vào áo, lúc đó cô ấy thấy, chẳng phải kế hoạch của anh sẽ thất bại trong gang tấc sao.”

“Anh yên tâm, em chỉ nghiêm túc mặc áo cho anh thôi, cũng không nghĩ lung tung gì đâu.”

Nghe như vậy, sắc mặt Lục Kiến Thành mới hòa hoãn.

Anh đưa tay đưa chiếc áo sơ mi trên tay cho Phương Thanh Liên.

“Anh ngồi lên ghế đi.” Phương Thanh Liên nói.

Có cô ta hỗ trợ, ngay sau đó Lục Kiến Thành cũng đã mặc xong áo sơmi.

Vì bên trong đang quấn một lớp băng gạc dày nên cũng không thể chỉnh tề như bình thường được, cũng may là dáng người anh hoàn hảo, nhìn qua màn hình điện thoại chắc cũng không nhìn ra sự khác biệt lắm.

Sau khi sửa sang và nhìn lại một lúc, Lục Kiến Thành mới gọi điện lại cho Nam Khuê.

Sở dĩ anh không gọi video vì sợ Khuê Khuê sẽ phát hiện ra chút manh mối nào đó, gọi điện thông thường vẫn đáng tin cậy hơn chút.

Nhưng dù sao cũng đã hai ngày không gặp, Khuê Khuê chắc hẳn rất muốn nhìn thấy mặt anh, lỡ như cô muốn gọi video, anh cũng đã chuẩn bị tốt nhất để ứng phó.

Bên kia, Nam Khuê thấy Lục Kiến Thành gọi điện thoại qua, quả thực không thể tin vào mắt mình.

Cô cầm lấy điện thoại, cứ tưởng mình đang nằm mơ.

“Niệm Niệm, là Lục Kiến Thành, anh ấy… anh ấy gọi lại rồi.” Nam Khuê nhìn dòng chữ trên điện thoại, giọng cô run rẩy kịch liệt.

Lâm Niệm Sơ phản ứng rất nhanh, lập tức nói: “Mau nghe đi, sao cậu lại không nghe?”

“Mình sợ, mình sợ ai đó đang cầm điện thoại của anh ấy, không phải là anh ấy.”

Cô càng sợ rằng cuộc gọi đó là để thông báo một tin dữ cho cô.

Lâm Niệm Sơ hoàn toàn có thể hiểu được tâm trạng của Nam Khuê.

Có rất nhiều trường hợp, có người mất tích mấy ngày mà người nhà không gọi được, đến khi gọi lại thì không phải người cần tìm mà là cảnh sát gọi đến thông báo đi xác nhận thi thể.

Khuê Khuê nhất định là sợ điều này.

Khi người ta đang ở thời điểm mong ngóng nhất, ngược lại sẽ cẩn thận, lo được lo mất hơn.

Chuông điện thoại vẫn không ngừng vang lên.

Hít một hơi thật sâu, Nam Khuê cầm điện thoại lên.

Trước khi trả lời điện thoại, trong lòng cô liều mạng cầu nguyện: Kiến Thành, là anh, nhất định phải là anh, anh nhất định phải khỏe mạnh!

Run rẩy cầm lấy máy, Nam Khuê ấn nút nghe rồi đem điện thoại đặt bên tai.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 551


Chương 551

“Khuê Khuê, là anh.”

Khi bên đó truyền tới âm thanh quen thuộc của Lục Kiến Thành, Nam Khuê trực tiếp bật khóc thành tiếng. Nhiều ngày nhung nhớ cùng lo lắng cuối cùng cũng có thể buông xuống vào giây phút này rồi.

“Kiến Thành…” vừa mở miệng gọi tên anh, Nam Khuê đã nghẹn ngào không nói nên lời.

Trong điện thoại phát ra những tiếng nức nở vụn vỡ của Nam Khuê. Lục Kiến Thành nghe được liền cảm thấy trái tim như bị bóp nghẹt, chỉ có thể dịu dàng an ủi: “Nam Khuê không khóc, xin lỗi, là anh khiến em lo lắng rồi.”

“Em yên tâm, anh không sao, ở đây mọi thứ đều tốt.”

“Vậy tại sao anh không nhận điện thoại của em? Anh có biết em gọi cho anh biết bao nhiêu cuộc điện thoại không?” Cho đến tận bây giờ, Nam Khuê mới thấy tủi thân với lo lắng, cô lớn tiếng phát tiết mọi thứ ra ngoài.

“Lục Kiến Thành, anh doạ em sợ chết đi được anh có biết không? Anh có biết em sợ thế nào không? Em sợ anh xảy ra chuyện, em sợ lại không thể nhìn thấy anh được nữa.”

Một lời nói hết, Nam Khuê mới cảm thấy trong lòng được thoải mái hơn chút. Nếu không cô thật sự kìm nén sắp chết rồi.

Bên kia, Lục Kiến Thành càng nghe càng thấy đau lòng. Phát tiết xong Nam Khuê đưa tay lau sạch nước mắt, nhẹ giọng nói: “Anh gọi video cho em, em muốn xem xem anh có gạt em không. Có đúng thật là không có chuyện gì không?”

“Được.”

Khi mở video lên, nhìn thấy Lục Kiến Thành đang mặc áo phông, trạng thái tinh thần cũng không tồi, Nam Khuê mới bớt lo lắng lại.

Người đau lòng ngược lại lại là Lục Kiến Thành: “Hai ngày này có phải ăn cơm cẩn thận không, sao mặt em lại gầy đi nhiều như vậy.”

Hai ngày nay, Nam Khuê vẫn luôn lo lắng cho anh, đúng thật là không cách nào ăn uống tử tế được. Nhưng mà cô không muốn anh lo lắng.

Nam Khuê cong môi cười an ủi: “Không có, có thể là do phần mềm làm đẹp của máy ảnh thôi.”

“Không cần biết có hay không, dù sao em cũng phải chăm sóc cho bản thân thật tốt, tốt nhất là ăn cho mập mạp trắng trẻo lên, như thế anh quay về ôm em mới thoải mái được.” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê bật cười: “Vậy không phải em biến thành con heo nhỏ rồi sao, béo quá xấu lắm!”

“Không hề, Khuê Khuê của anh như thế nào cũng là đẹp nhất, hơn nữa anh thích em có da có thịt một chút, ôm càng thoải mái.”

“Cái đồ ngọt miệng.”

Phương Thanh Liên ngồi trên xe lăn ở bên cạnh. Nếu như có thể, cô ta hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.

Hận.

Rất hận.

Tận mắt nhìn thấy người đàn ông mình từng yêu nhất tán tỉnh, ân ái với một người phụ nữ khác là mùi vị gì?

Có thể đau giống vạn tiễn xuyên tâm vậy.

Lần này, cuối cùng cô ta cũng cảm nhận được rồi.

Trước khi hai người cúp điện thoại, Nam Khuê nghiêm túc cảnh cáo lần nữa. “Lục Kiến Thành, anh nhớ cho kỹ, sau này không được phép như vậy nữa, không được chơi trò mất tích, cũng không được không nhận điện thoại của em, nếu như anh lại như vậy, em sẽ không để ý đến anh nữa.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 552


Chương 552

“Được, tuân mệnh Khuê Khuê đại nhân.”Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Ngắt điện thoại rồi, Lục Kiến Thành mới phát hiện trên mặt Phương Thanh Liên đã dàn dụa nước mắt.

Nhìn thấy ánh mắt của anh, Phương Thanh Liên vội quay người đi, vừa lau nước mắt vừa xin lỗi: “Xin lỗi anh, là do em không khống chế được bản thân.”

“Chỉ là nghe hai người nói chuyện điện thoại, đột nhiên em hơi hoài niệm về thời gian chúng ta còn bên nhau.”

Nói xong, Phương Thanh Liên mới ý thức được không đúng, lại sửa lại: “Xin lỗi, em không nên nhắc về chúng ta lúc trước, bây giờ Nam Khuê mới là bạn gái của anh.”

“Thanh Liên…” thở dài một hơi, Lục Kiến Thành bước tới bên cạnh cô ta: “Có chút chuyện, anh nghĩ vẫn nên nói với em…”

Nhưng anh vừa nói được một nửa thì đột nhiên cả người Phương Thanh Liên ngã về một bên.

Lục Kiến Thành không kịp chuẩn bị,cả người Phương Thanh Liên cùng chiếc xe lăn đã ngã nhào xuống đất.

“Thanh Liên…”

Anh vừa ôm cô ta dậy, vừa vội vàng gọi bác sĩ. Bởi vì đang ở trong bệnh viện nên bác sĩ đến rất nhanh.

“Cô ấy bị làm sao vậy?” Lục Kiến Thành hỏi bác sĩ.

Bác sĩ kiểm tra hết một lượt rồi nói: “Lao lực quá độ dẫn đến bị ngất xỉu, cô gái này tôi có ấn tượng, cậu hôn mê hai ngày là do cô ấy cực nhọc chăm sóc cho cậu, cơm không ăn, ngủ cũng không ngủ, bây giờ cậu tỉnh rồi, chắc là cô ấy không chịu được nữa.”

“Cơ thể phụ nữ yếu đuối, chăm sóc cho cẩn thận.”

“Được, cảm ơn bác sĩ.”

Nghĩ đến điều gì đó, bác sĩ muốn nói lại thôi.

“Không sao đâu, bác sĩ có chuyện gì thì cứ nói thẳng.”

Lúc này bác sĩ mới lên tiếng: “Tôi vừa kiểm tra cho cô ấy thì phát hiện ra, trên người cô ấy đều là vết thương, có rất nhiều vết máu bầm với vệt xanh tím, nhìn thấy đúng là khiến người ta giật mình.”

“Còn có…”

Là một bác sĩ nữ, bà có chút khó mở miệng: “Có rất nhiều vết thương ở n** t* m*t, tôi không biết cô ấy đã phải chịu những gì, nhưng cô ấy vậy mà lại không chăm sóc cho bản thân, còn muốn trông coi, đợi cậu tỉnh lại.”

“Có thể cậu là người rất quan trọng với cô ấy, cô gái này đúng là đáng thương, cậu phải chăm sóc cho cô ấy thật tốt đó, an ủi nhiều một chút.”

Nói xong, bác sĩ liền rời đi ngay. Lục Kiến Thành quay lại, Phương Thanh Liên đang nhắm mắt ngủ trên giường. Trên mặt cô ta là vẻ xác xơ tiều tuỵ, trông rất nhợt nhạt.

Không chỉ thế, cả người cũng gầy đi một vòng. Đứng bên cạnh cô ta, Lục Kiến Thành cảm thấy áp lực nặng nề trước đây chưa từng có. Cảm giác tội lỗi cứ dâng lên như thuỷ triều, gần như muốn nhấn chìm anh xuống đáy vậy.

Nghĩ đến những lời bác sĩ vừa nói, anh không nhịn được, đưa tay vén tay áo cô ta lên.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 553


Chương 553

Khi nhìn thấy trên cánh tay cô ta in hằn từng vệt xanh tím, có vệt còn đang ứ máu, trong lòng anh càng thêm khó chịu.

Anh lại xem cánh tay bên kia, kết quả càng nghiêm trọng. Trong lòng anh càng thêm nặng nề.

Bởi vì có thể liên lạc được với Lục Kiến Thành rồi trên trong lòng Nam Khuê cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Buổi sáng ra ngoài, tâm tình cô khá tốt. Bởi vì cảm thấy mỗi khi qua một buổi sáng mới thì ngày anh quay về càng gần hơn một chút.

Vậy mà, Nam Khuê có nằm mơ cũng không nghĩ đến cô vừa ra khỏi cửa liền đụng phải cơn ác mộng.

Đỗ Quốc Khôn đang ngồi xổm dưới lầu của tiểu khu, nhìn thấy Nam Khuê, ông ta cắn một miếng bánh bao lớn, uống một ngụm nước, sau đó điên cuồng chạy qua.

Nam Khuê gần như không cần nghĩ cũng muốn cách ông ta càng xa càng tốt. Vậy mà Đỗ Quốc Khôn lại giống như một tên điên chạy qua đó, trực tiếp cản đường Nam Khuê.

“Ông đến làm gì?”

Bị ông ta cản đường rồi, Nam Khuê chỉ có thể dừng lại, không vui vẻ gì mà nhìn ông ta.

Nhiều năm như vậy, cô sớm đã quen rồi.

Mỗi lần Đỗ Quốc Khôn đến tìm cô đều là có chuyện muốn nhờ vả hoặt có rắc rối không giải quyết được. Đương nhiên nhiều nhất chính là đến mượn tiền.

Chưa một lần nào ông ta tìm cô để làm một người cha tốt.

Thế mà lần này, khi Nam Khuê hỏi ông ta muốn gì, Đỗ Quốc Khuôn đột nhiên lại lắc đầu. Tiếp đó, ông ta lấy từ trong áo khoác ra một bọc được bao lại rất cẩn thận, mở bọc ra, ông ta cười hì hì đưa đồ ở bên trong cho Nam Khuê: “Cha nhớ là lúc nhỏ con thích ăn bánh bao hấp ở nhà này nhất, nhiều người quá, cha xếp hàng rất lâu mới mua được đấy. Cha vẫn luôn ủ nó lại, vẫn còn nóng đấy, con thử xem.”

Nam Khuê kinh ngạc nhìn ông ta, cả nửa ngày cũng không nói được gì.

Đỗ Quốc Khôn mua đồ ăn cho cô?

Còn là bánh bao hấp mà cô thích ăn nhất?

Làm sao có thể được?

Cô thấy mọi thứ giống như đang mơ vậy. Nam Khuê ngẩn người ra một lúc lâu cũng không đưa tay ra nhận.

Lúc này Đỗ Quốc Khôn cười nói: “Đứa nhỏ này, ngơ ra đấy làm gì, thời tiết buổi sáng rất lạnh, con còn không ăn thì nó nguội mất.”

Nói rồi, ông ta lập tức nhét bánh vào trong tay Nam Khuê.

Nhìn bánh bao hấp trong tay, hốc mắt Nam Khuê chợt ê ẩm. Bánh vẫn còn nóng, đặt ở trong tay khiến cô thấy ấm áp cả người.

Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng nhận được bất cứ ấm áp nào từ cha. Chữ cha này đối với cô cũng chỉ là xưng hô mà cô bất đắc dĩ phải gọi mà thôi, không còn chút ý nghĩa nào khác nữa.

Tuy nhiên khi tình thương gia đình chợt ập đến, cô cảm thấy mình cũng chỉ là một đứa trẻ, mong chờ tình cha dịu dàng như bao người khác mà thôi.

Cô không đòi hỏi bất cứ thứ gì, chỉ cần là chiếc bánh bao nhỏ này cũng đủ làm cô mãn nguyện rồi.

Vành mắt cô đỏ lên. Nam Khuê hít một hơi, đưa bánh bỏ vào miệng ăn.

Thật là thơm, vẫn là mùi vị giống hệt như lúc nhỏ.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 554


Chương 554

Thấy cô ăn một miếng, Đỗ Quốc Khôn lập tức sán gần lại cạnh cô, thận trọng hỏi: “Nhóc con, thế nào? Có ngon không?”

“Cũng được.”

“Được được được, vậy con ăn thêm vài cái đi.”

Nam Khuê lại ăn thêm mấy cái nữa, thế nhưng khi ăn được một nửa, đột nhiên Đỗ Quốc Khôn nói: “Nhóc con, nếu như con còn nhận người cha này thì giúp cha lần này đi, cha thật sự đi vào bước đường cùng rồi.”

Nghe đến những lời này, tất cả động tác Nam Khuê đều ngừng lại.

Muốn nhờ vả?

Ha, ông ta lại bắt đầu rồi. Hoá ra người ngây thơ vẫn là cô.

“Thế nên, hôm nay ông cố ý mua bánh bao này cho tôi không phải vì bù đắp tình cha gì cả, chỉ là vì muốn đạt được mục đích của ông thôi, làm tôi mềm lòng, muốn tôi cho ông chút tiền chứ gì?”

“Nhóc con, con cũng không thể nói như vậy, dù gì cha cũng là cha của con, mua đồ ăn sáng cho con không phải rất bình thường sao?”

“Bình thường?” Nam Khuê cười lạnh: “Thân là một người cha, tôi sống hơn hai mươi năm, ông chỉ từng mua cho đồ ăn sáng cho tôi đúng một lần, ông thấy bình thường sao? Đỗ Quốc Khôn, ai cũng có thể nói hai chữ này, nhưng ông không xứng.”

“Muốn tiền đúng không, được thôi, lần này ông lại muốn bao nhiêu?”

Đỗ Quốc Khôn vừa nghe, hai mắt lập tức sáng lên, ông ta đưa một ngón tay lên.

“Mười vạn?” Nam Khuê hỏi.

Ông ta lắc đầu, thận trọng lên tiếng: “Là một trăm vạn.”

“Ha…” Nam Khuê cười nhạo, trực tiếp ném chiếc bánh bao trong tay vào thùng rác bên cạnh, rồi nói: “Đỗ Quốc Khôn, ông nghe rõ đây, đừng nói đến 100 vạn hay 10 vạn, đến 1 vạn tôi cũng không có.”

Nghe thấy Nam Khuê từ chối, sắc mặt Đỗ Quốc Khôn lập tức xấu đi.

“Nhóc con, không cần biết thế nào cha cũng là cha của con, lẽ nào con thật sự muốn bỏ mặc cha không quan tâm sao?”

“Lần nào cũng là câu này? Đỗ Quốc Khôn, ông tự hỏi lại mình xem, ông đã từng thực hiện trách nhiệm của một người cha hay sao? Có lần nào ông tới tìm tôi mà không phải vì tiền hay không? Hả…?” Nam Khuê nhịn không được mà hét lên.

“Nhóc con, cha biết là cha nợ con, nhưng từ lúc ông già Lục gia kia đón con đi, mỗi ngày đều cho con ăn ngon mặc đẹp, cuộc sống của con sung sướng thoải mái như vậy, người làm cha như cha không có bản lĩnh gì, cũng không cho con được cuộc sống giàu sang như vậy đâu!”

“Thứ tôi cần là tiền hay sao? Thứ tôi muốn là tình yêu thương của cha, ông có hiểu không?” Càng nói, Nam Khuê càng tức giận.

“Cha biết, nhưng mà cha đã nghèo thành cái dạng gì rồi, nếu như cha đón con về con cũng chỉ có thể cùng cha sống cực khổ qua ngày mà thôi.”

“Sống cực khổ thì sống cực khổ, dù cho khổ thì tôi cũng vui vẻ.” hét xong, cô bước nhanh về phía trước không một chút do dự.

Đỗ Quốc Khôn lại chạy theo, Nam Khuê thừa cơ nhanh chóng leo lên taxi rồi rời đi. Nhưng mà cô không ngờ được, lần này, Đỗ Quốc Khôn quyết tâm muốn tìm tới cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 555


Chương 555

Vừa đến bệnh viện không bao lâu, đột nhiên cô y tá ở quầy tiếp tân vội vàng chạy tới: “Nam Khuê, bàn bác sĩ có một người đàn ông trung niên đang làm ầm ĩ lên muốn tìm cô, nói là cha của cô, nhất định phải gặp được cô mới chịu.”

“Xin lỗi phiền phức cho cô rồi, tôi sẽ qua đó ngay.”

Nam Khuê xin nghỉ một lúc rồi lập tức đi qua đó. Khi cô nhìn thấy Đỗ Quốc Khôn, cô trực tiếp kéo ông ta đi.

Đến khi tới một khu trống, xung quanh không có một ai, Nam Khuê mới nhìn ông ta với vẻ tức giận: “Đỗ Quốc Khôn, rốt cuộc ông muốn làm gì?”

“Tôi đã nói rồi, nếu như ông muốn tiền thì một đồng tôi cũng không có chứ đừng nói là 100 vạn.”

Đỗ Quốc Khôn cười lấy lòng: “Khuê Khuê, cha biết là con không có, nhưng chàng rể Lục Kiến Thành của cha có đó, chỉ là 100 vạn mà thôi, đối với cậu ta mà nói chừng đó cũng chẳng đáng là gì, cậu ta bố thí cho cha một chút là được rồi.”

Ha? Lại muốn nhắm đến Lục Kiến Thành.

“Không cần biết là tiền của ai, tôi cũng sẽ không cho ông một đồng nào đâu, ông đừng có nằm mơ.”

“Nam Khuê, cái con nhóc chết tiệt này, rốt cuộc mày có còn lương tâm hay không, mày biết tình hình của tao bây giờ đang như thế nào không? Tao nợ người ta 100 vạn, người ta nói rồi, nếu như trong hai ngày không trả thì sẽ cắt của tao một cánh tay với một cái chân.”

“Vậy thì cắt đi.” Nam Khuê nói không chút chần chừ nào.

Đỗ Quốc Khôn lập tức điên lên, nghiến chặt răng chửi ầm ầm: “Cái đồ không có lương tâm, đến cha ruột của mình cũng không cứu, rốt cuộc thì tim của mày được làm từ cái gì thế? Sao lại độc ác tới như vậy?”

“Tôi nói lại một lần nữa, tôi không có tiền, một đồng cũng không có, ông đừng đến tìm tôi nữa.”

“Được thôi!” Đỗ Quốc Khôn nghiến răng: “Vậy tao sẽ đi tìm con rể ngoan của tao vậy, chỉ là 100 vạn thôi, chút tiền mọn, chỗ cậu ta có đầy.”

“Đỗ Quốc Khôn, sao ông lại vô liêm sỉ tới vậy? Dựa vào cái gì mà Kiến Thành phải đưa tiền cho ông? Ông còn mặt mũi muốn xin tiền anh ấy? Anh ấy giúp đỡ ông như thế là quá đủ rồi.”

“Dựa vào cái gì?” Đỗ Quốc Khôn cười lạnh: “Thì dựa vào việc cậu ta là con rể của tao, tao không có con trai, để cậu ta trả chút tiền này không phải lẽ hiển nhiên hay sao?”

Nam Khuê nhìn ông ta, không nhẫn nhịn được nữa: “Ông đi tìm anh ấy cũng vô dụng, chúng tôi đã ly hôn rồi.”

Đỗ Quốc Khôn vừa nghe đột nhiên dừng bước, sau đó nhanh chóng quay người lại, nghi hoặc nhìn Nam Khuê: “Con nhóc chết tiệt, mày nói cái gì? Mày nói lại lần nữa?”

“Ly hôn? Chúng mày ly hôn lúc nào?”

“Cái này ông không cần phải biết, ông chỉ cần biết chúng tôi đã ly hôn rồi. Thế nên anh ấy sẽ không, cũng thể đưa tiền cho ông được, ông nên dẹp bỏ ý nghĩ này đi.”

Những lời của Nam Khuê nói đối với Đỗ Quốc Khôn giống như sét đánh ngang tai vậy. Ông ta đứng ngẩn người ra ở đó, qua một lúc mới phản ứng lại.

“Nam Khuê, tao không cần biết bây giờ mày và Lục Kiến Thành đang có quan hệ gì, ông đây chỉ có một yêu cầu, 100 vạn, tao nhất định phải nhận được trước ngày mai.”

“Không thể nào.” Nam Khuê dứt khoát từ chối.

Đỗ Quốc Khôn cười lạnh: “Có những chuyện ông đây vẫn luôn chưa nói cho mày, chính là muốn kiếm chác chút lợi ích từ Lục Kiến Thành, được thôi, bây giờ nếu như đã không thể lấy tiền từ chỗ cậu ta rồi, vậy thì cũng không còn quan trọng nữa.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 556


Chương 556

“Nếu như mày đã muốn cánh tay với chân của ông đây rồi, không niệm chút tình cha con gì thì tao cũng không có gì phải giấu nữa, có biết vì sao mẹ mày xinh đẹp như vậy là gả cho một tên nghiện rượu với cờ bạc như tao không? Có biết vì sao từ trước đến giờ tao lại không ưa mày không?”

Nghe được những lời này, lồng ngực Nam Khuê phập phồng dữ dội. Cô vẫn luôn cảm thấy như thể có một sự thật khủng khiếp nào đó sắp được tiết lộ.

“Tại sao?” Giọng cô run run.

“Bởi vì khi bà mẹ đ* thoã của mày gả cho ông đây thì đã to bụng rồi, đã có thứ nghiệt chủng như mày rồi, không có ai muốn lấy bà ta, chính bà ta đã khóc lóc van nài tao cưới lấy bà ta.”

“Không có khả năng.”

Nam Khuê siết chặt hai tay, trợn mắt nhìn chằm chằm Đỗ Quốc Khôn, vì tức giận mà đôi mắt kia dường như có thể phun ra lửa: “Đỗ Quốc Khôn, ông đừng hòng vu oan cho mẹ tôi.”

“Vu oan?”

Đỗ Quốc Khôn cười nhạo: “Ông đây cần phải vu oan cho một con đàn bà có danh tiết đồi bại. Nghĩ kỹ tên của mày đi, mày tên là Nam Khuê, mẹ của mày tên là Nam Thu Ngữ, mày theo họ của bà ta, mà không phải họ Đỗ.”

“Nếu mày là con gái của tao, mày nghĩ tao sẽ cho mày theo họ Nam sao?”

Lời này ngay lập tức trở thành thanh kiếm đập nát phòng tuyến cuối cùng trong lòng Nam Khuê.

Đúng vậy, cô quá hiểu Đỗ Quốc Khôn, nếu cô thật sự là con gái của Đỗ Quốc Khôn, ông ta nhất định sẽ để cho cô họ “Đỗ” chứ không phải họ “Nam”.

Nam Khuê nhớ lại, khi còn nhỏ, cô từng hỏi mẹ: “Mẹ ơi, tại sao những đứa trẻ trong lớp của con đều cùng họ với cha, còn con lại cùng họ với mẹ ạ?”

Lúc đó mẹ yêu thương ôm cô nói: “Bởi vì họ của mẹ khá hiếm, hơn nữa cha cũng rất vui vẻ rộng lượng, không quan tâm đến những hình thức này, cho nên để cho Khuê Khuê theo họ của mẹ, Khuê Khuê không thích sao?”

“Không ạ, Khuê Khuê rất thích.”

Khi đó cô còn nhỏ còn ngây thơ.

Cho nên, ngay sau khi mẹ giải thích điều đó, cô tin bà ấy.

Sau đó đến cao trung, đến đại học, cô cũng biết một số đứa trẻ sẽ đặc biệt theo họ của mẹ, cô cũng không để trong lòng.

Thì ra, sự việc căn bản không hề đơn giản như cô nghĩ.

“Mẹ…” Nam Khuê ngẩng đầu lên, trong lòng cực kỳ khó chịu.

Cho tới nay, cô đều khát vọng tình yêu thương của cha, khát vọng có một người cha có năng lực, nhưng ông trời dường như đã đùa giỡn với cô.

Nếu như cô không phải là con gái của Đỗ Quốc Khôn, vậy cô là con gái của ai chứ?

“Vậy cha ruột của tôi là ai?” Nam Khuê ngước mắt nhìn Đỗ Quốc Khôn.

“Làm sao tao biết?”

“Sao ông lại không biết? Xem như tôi cầu xin ông, niệm tình cảm hơn hai mươi năm ở chung, xin hãy nói cho tôi biết, cha tôi là ai.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 557


Chương 557

Đỗ Quốc Khôn không kiên nhẫn vung tay: “Mày cầu xin tao cũng vô dụng, tao thật sự không biết, năm đó mẹ mày gặp tao chỉ có một mình, không có bất kỳ thông tin gia đình nào, bây giờ tao nghi ngờ ngay cả tên của bà ta cũng là giả.”

“Vậy… suốt những năm qua ông không tò mò sao? Mẹ tôi không tiết lộ một chút thông tin nào sao?”

Nam Khuê hỏi, sốt ruột muốn biết.

“Không biết, trước khi bọn tao kết hôn có giao ước, phàm là chuyện có liên quan đến cha mày, không được nhắc tới một chữ nào, bà ta cho tao tiền, tao cần phải làm là một người cha hờ này, để thân phận của mày quang minh chính đại.”

Lời nói của Đỗ Quốc Khôn quả thực đã dập tắt tia sáng và hy vọng cuối cùng trong lòng Nam Khuê.

Cơ thể cô suy sụp, nếu như không phải có thứ gì đó đỡ cô thì đã ngã xuống đất rồi.

Đỗ Quốc Khôn lại càng cảm thấy buồn bực, sốt ruột nói: “Hôm nay tao tới tìm mày, cũng không phải vì để mày đi nhận người thân, Nam Khuê, tao nhắc lại lần nữa, ngày mai nếu mày không xoay sở được một trăm vạn cho tao, ông đây mà làm ra chuyện gì tao cũng không biết đâu.”

“Ông muốn cái làm gì?” Nam Khuê nhìn ông ta, trong lòng có dự cảm vô cùng không tốt.

“Người cha hờ này, ông đây đã làm hơn hai mươi năm rồi, quá ấm ức, nếu không gom được tiền, mày đừng trách tao đồng quy vu tận với thanh danh của mẹ mày. Tao để cho những hàng xóm, đồng nghiệp và bạn bè của bà ta nhìn thấy bà ta là một người ph*ng đ*ng như thế nào.”

(Đồng quy vu tận: cùng chết chung).

“Nam Khuê, mày hiếu thảo như vậy, chắc cũng không muốn mẹ mình sau khi chết còn bị người ta chỉ vào mộ chửi, làm người chết cũng không được yên ổn chứ!”

“Còn có mày, nếu như cả bệnh viện đều biết mà là một đứa con ngoài giá thú không rõ lai lịch, ngay cả cha là ai cũng không biết, mày cảm thấy bọn họ sẽ nhìn mày như thế nào? Hửm…? ”

Đỗ Quốc Khôn cười lạnh.

Bây giờ ông ta đã không có gì để che giấu nữa.

Ông ta giống như một con sói hung dữ, miệng hung hăng như con thú săn mồi, cả người kh*ng b*, rất buồn nôn.

Hắn giống như một con sói hung dữ, miệng hộc máu, cả người vô cùng kinh người, cũng vô cùng kinh tởm. Điều khiến Nanxi bất lực hơn nữa là cô không còn lựa chọn nào khác.

Càng làm cho Nam Khuê bất lực chính là cô không còn lựa chọn nào khác.

Cô có thể không quan tâm đến bản thân mình, cô thậm chí có thể từ bỏ công việc rồi đi đến một nơi khác.

Nhưng mẹ thì không được, bà vất vả cả đời, một mình sinh và nuôi nấng cô, đã vất vả như vậy rồi.

Làm sao cô có thể để cho mẹ đã mất rồi còn bị người nghị luận, bị người ta nói, bị người ta chỉ trỏ chứ?

Nam Khuê không thể chịu đựng được.

Cũng là nhược điểm trí mạng mà Đỗ Quốc Khôn bắt được.

“Đỗ Quốc Khôn, rốt cuộc ông còn có lương tâm hay không, cho dù tôi không phải con ruột của ông, mẹ tôi tốt xấu gì cũng sống chung với ông mấy chục năm, hai người cũng đã làm vợ chồng mấy chục năm rồi, sao ông có thể nhẫn tâm làm hỏng thanh danh của bà ấy chứ?”

Nam Khuê càng nói tức giận, vành mắt cô đều đỏ.

Bởi vì tức giận, cả người càng phát run.

“Vợ chồng?” Đỗ Quốc Khôn cười lạnh: “Mày đã thấy cặp vợ chồng nào chia phòng ngủ chưa, tao và bà ta chỉ là đăng ký kết hôn mà thôi, kết hôn hơn hai mươi năm, ngay cả một ngón tay của bà ta cũng không cho ông đây chạm vào, tính là vợ chồng gì chứ?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 558


Chương 558

“Cho dù là vậy, hai người cũng cùng chung sống dưới một mái nhà lâu như vậy. Mấy năm nay chi tiêu của ông, ăn uống vui vẻ của ông, đều không phải do mẹ tôi bỏ ra, bản thân bà ấy cũng không nỡ dùng, tất cả đều đưa cho ông.”

“Bà ta không phải tự nguyện, nhưng buộc phải đưa cho tao vì sợ tao nói ra thân phận con riêng của mày.”

Nói xong, Đỗ Quốc Khôn tiến lên, nắm chặt cằm Nam Khuê.

“Nam Khuê, mẹ mày cũng không phải thứ tốt cao thượng gì, mày cho rằng bà ta tốt như vậy sao? Tất cả là để bảo vệ mày.”

“Cuối cùng tao nói lại một lần nữa, ngày mai không đưa được một trăm vạn, tao sẽ phơi bày những chuyện phong lưu của mẹ mày và thân phận của mày.”

Nói xong, Đỗ Quốc Khôn rời đi mà không quay đầu lại.

“Đỗ Quốc Khôn…”

“Ông là tên khốn kiếp.”

“Ông không có lương tâm.”

Nam Khuê nhìn bóng lưng ông ta, vừa đau lòng vừa tức giận chửi lớn.

Một trăm vạn?

Cô làm sao có một trăm vạn, có đem cô bán đi, cũng không gom tới một trăm vạn.

Nhưng ở chỗ mẹ, dù thế nào cô cũng sẽ không để Đỗ Quốc Khôn làm hỏng danh tiếng của mẹ.

Rốt cuộc cha cô là ai?

Nhưng mẹ là người mẹ tốt nhất trong trái tim cô.

Cô tuyệt đối sẽ không để cho mẹ sau khi rời thế giới này mà còn phải chịu một chút ấm ức nào.

Tuy nhiên, cô không có nhiều tiền.

Cô phải làm gì đây?

Nam Khuê ôm lấy mình, rốt cuộc nhịn không được nữa, tùy ý để nước mắt chảy xuống.

Lúc tan tầm, Nam Khuê nhìn số dư trong thẻ, cô mượn xung quanh, cũng chỉ vay được hơn hai mươi vạn, cách một trăm vạn còn một trời một vực.

Bây giờ, cô chỉ có thể mượn hai người.

Niệm Niệm và Lục Kiến Thành.

Niệm Niệm thì hôm qua tới công ty, nói là chuẩn bị cho bộ phim mới, phải tập múa một tháng, trong thời gian đó hoàn toàn bị quản lý khép kín, không được mang theo công cụ liên lạc gì, chứ đừng nói đến điện thoại di động.

Cho nên, nhất định cô sẽ không liên lạc được với Niệm Niệm.

Về phần Lục Kiến Thành.

Nam Khuê ngửa đầu, thở dài một hơi, bọn họ vừa mới ở cùng một chỗ, cô mở miệng đòi anh một khoản tiền lớn như vậy, trong lòng cô cũng băn khoăn.

Hơn nữa, còn đòi tiền vì Đỗ Quốc Khôn.

Thật ra, trước khi bọn họ kết hôn, Lục Kiến Thành đã nói với cô một câu: “Nam Khuê, người cha cờ bạc kia của em, nợ nần không rõ ràng, sau này em đừng hy vọng lấy một xu nào của anh cho ông ta.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 559


Chương 559

Khi đó cô đã hứa như thế nào?

Cô gật đầu.

Cô nói được, anh yên tâm, cô tuyệt đối sẽ không đòi vì Đỗ Quốc Khôn mà đòi tiền anh.

Lần trước, là trùng hợp bị anh thấy, chính anh chủ động nguyện ý giải quyết.

Mà lần này, nếu như là cô chủ động mở miệng, vậy tính chất sẽ hoàn toàn khác nhau.

Muốn vay không?

Lục Kiến Thành bây giờ là cọng rơm cứu mạng duy nhất của cô.

Vì mẹ, cô phải mượn, phải mượn.

Cắn răng, Nam Khuê lấy điện thoại ra gọi cho Lục Kiến Thành.

Bên kia nhanh chóng kết nối: “Khuê Khuê.”

“Kiến Thành, bên anh bây giờ là đêm khuya rồi, thật ngại quá, em có làm phiền anh ngủ không.”

“Không có, anh còn chưa ngủ.”

“A, vậy thì tốt rồi, Kiến Thành, thật ra em gọi cho anh là muốn mượn tiền…”

Thế nhưng, Nam Khuê còn chưa dứt lời, đối phương bỗng nhiên truyền đến một tiếng gọi nhỏ: “Kiến Thành…”

Khi giọng nói này vang lên lần đầu tiên, Nam Khuê còn tưởng rằng mình đã nghe lầm.

“Kiến Thành…” Trên giường, Phương Thanh Liên nhắm mắt lại, mơ mơ màng màng gọi.

Khi tiếng thứ hai lại truyền vào tai Nam Khuê, cả người cô ngay lập tức sững sờ.

Giây phút kia, máu toàn thân giống như đang sôi, đầu nặng trĩu chân nhẹ tênh, đã hoàn toàn không biết mình đang làm gì, đang nghe cái gì.

Cả người đứng yên tại chỗ, tay cầm di động.

Giọng nói yếu ớt như vậy, đáng thương như vậy, rõ ràng chính là giọng nói của phụ nữ.

Có một người phụ nữ trong phòng của anh.

Đêm khuya, trong phòng của một người đàn ông độc thân xuất hiện tiếng gọi mềm mại của một người phụ nữ, chỉ sợ không chỉ có Nam Khuê, đổi thành bất kỳ người phụ nữ nào cũng không có cách nào không suy nghĩ lung tung.

Hơn nữa, giọng nói kia, cô luôn cảm thấy có chút quen thuộc.

“Khuê Khuê…”

Thấy cô không nói gì, Lục Kiến Thành mở miệng gọi.

Lấy lại tinh thần, Nam Khuê bất đắc dĩ nhếch môi: “Em đang ở đây.”

“Vừa nãy muốn nói cái gì vậy, muốn gì với anh? Những gì sau đó anh không nghe rõ.”

Nam Khuê siết chặt lòng bàn tay, trong lòng chua xót nghĩ, may mắn không nghe rõ.

Không nghe rõ cũng tốt.

Cô ta là ai?

Cẩn thận nghĩ, hai người cũng chỉ là bạn trai bạn gái, hơn nữa còn là vừa mới ở cùng một chỗ không lâu.

Lúc trước bọn họ lĩnh chứng, kết hôn, anh cũng không muốn xử lý chuyện của Đỗ Quốc Khôn, hiện tại càng không muốn!
 
Back
Top Bottom