Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 360


Chương 360

“Xin lỗi em Khuê Khuê, anh biết anh bây giờ nói gì cũng không có tác dụng nữa, em không muốn nghe anh sám hối, cũng không muốn nghe anh lải nhải mấy lời áy náy.”

“Nhưng mà….” Giọng nói Lục Kiến Thành run run, đau khổ nói: “Nếu như anh biết tất cả là sự thật, anh nhất định sẽ không mặc kệ hai mẹ con, nếu như lúc trước anh làm tổn thương em, anh xin thu hồi tất cả những lời mà anh đã nói, anh rất mong chờ đứa bé này, anh cũng trông chờ con đến với chúng ta.”

“Trong lòng anh, con không phải là đồ phiền phức, là mối tai họa, mà là một sự sống mới, là vui sướng, là niềm hạnh phúc. Còn em, anh đối với em không chỉ có trách nhiệm, còn có…”

Yêu.

Còn một từ cuối cùng, Lục Kiến Thành im lặng.

Anh bây giờ làm gì còn tư cách để nói với cô từ kia chứ.

Anh làm gì còn mặt mũi nào nói yêu cô.

Anh đã làm cô thương tổn đầy mình, làm cho cô tâm nguội như tro tàn, anh còn không biết xấu hổ mà mở miệng ư?

Lần này là anh không xứng.

Nam Khuê nghe xong mấy lời anh nói, lại càng khóc lớn hơn, nếu như anh sớm nói mấy lời này với cô thì tốt biết bao.

“Con ơi, con nghe thấy không, cha con nói là không ghét con, biết được sự tồn tại của con cũng rất vui vẻ, còn chờ mong con ra đời nữa kìa, nếu mà con nghe được thì nhất định sẽ rất vui đúng không.”

Thế nhưng mấy lời này đứa bé đã không thể nghe được nữa rồi.

Người ta đều nói “gương vỡ khó lành”, “nước đã đổ đi thì không trở về được”, nhưng mà, sinh mệnh đã mất đi còn có thể trở về được không?

Con của bọn họ, không về được nữa rồi.

Cảm xúc lại trào dâng lần nữa.

Đầu Nam Khuê choáng váng, người lảo đảo một cái, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.

May mà Lục Kiến Thành nhanh tay nhanh mắt đỡ được cô, ôm cô vào lòng.

“Để anh bế em đi lên nghỉ ngơi một chút.” Lục Kiến Thành nói.

Cả người thật sự đã mệt mỏi đến cực hạn, hơn nữa cô đúng là không chịu nổi được nữa, Nam Khuê cũng không từ chối.

Vào đến phòng ngủ, Lục Kiến Thành ôm cô đặt lên trên giường, lấy thêm hai cái gối cho cô tựa vào, lại đem một cốc nước ấm đến.

Uống xong cốc nước, Nam Khuê đã dễ chịu hơn một chút, không còn khó chịu như vừa rồi nữa.

Giữa hai người lại rơi vào im lặng.

Không gian yên tĩnh bao trùm lên cả hai.

“Nếu em mệt rồi thì ngủ một giấc đi.”

“Ừ”. Nam Khuê gật đầu.

Có lẽ là do cơ thể quá mệt mỏi, cô nhắm mắt lại, nhanh chóng thiếp đi.

Lục Kiến Thành vẫn không ra ngoài, anh đứng ở ngoài ban công đang có gió lạnh thổi, trong tay cầm lên điếu thuốc, có lúc bị gió thổi tắt đi, lúc lại hút mạnh một hơi rồi lại nhả khói ra.

Thế nhưng khói thuốc nhả ra, sao lại nhả luôn cả sự u sầu trong lòng anh.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 361


Chương 361

Từ trước đến giờ anh chưa từng khó chịu như bây giờ, hận không thể đâm cho mình mấy nhát.

Vạn tiễn xuyên tâm chắc cũng chỉ như thế mà thôi.

Điếu thuốc trong tay đã cháy gần đến tay, tàn thuốc rơi xuống, cơn đau khi bị bỏng kéo anh trở lại.

Nam Khuê tỉnh dậy, anh đi tới, từng bước từng bước đi về phía cô, nếu như có thể, anh hy vọng con đường này dài thêm một chút, dài thêm nhiều chút cũng được, cho dù không thể đi được đến bên cạnh cô, chỉ có thể đứng từ xa nhìn ngắm cô cũng tốt, anh cũng thỏa mãn rồi.

Thế nhưng đường có dài bao nhiêu thì cũng sẽ có điểm kết thúc.

Cho dù có không bằng lòng đi chăng nữa, cuối cùng anh vẫn đi tới và dừng lại bên cạnh giường.

“Khuê Khuê…” anh mở miệng, trong lòng tràn đầy chua chát.

“Anh nghĩ xong chưa?”

Nam Khuê nhìn anh, hỏi anh một cách đầy kiên quyết.

“Em thật sự muốn li hôn sao?” Lục Kiến Thành nhìn cô, lời ra khỏi miệng, hỏi từng chữ một cách khó khăn.

“Muốn.”

Nam Khuê trả lời ngắn gọn, nhưng Lục Kiến Thành lại có thể nhìn ra từ trong mắt cô sự kiên quyết và khẳng định chắc chắn, dường như không có chút do dự nào.

Anh đau, rất đau.

Anh không nỡ, thật sự rất không nỡ.

Nhưng mà không nỡ thì cũng làm sao?

Anh bây giờ không còn tư cách gì để giữ cô ở bên nữa rồi.

“Anh sẽ đồng ý với em, nhưng anh có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Đợi khi em khỏe lại rồi thì cùng anh về quê của ông bà một chuyến.”

Nam Khuê gật đầu: “Được, tôi đồng ý với anh.”

Mấy ngày này, Nam Khuê vẫn luôn ở trong nhà dưỡng bệnh, Lục Kiến Thành đã mời về mấy hộ sĩ chuyên nghiệp, một người hướng dẫn cô tập luyện phục hồi chức năng, một người là chuyên gia dinh dưỡng chịu trách nhiệm về chế độ ăn hàng ngày cho mỗi bữa ăn, còn có dì Bội nữa, căn cứ theo thực đơn mà chuyên gia dinh dưỡng bảo mà làm đồ ăn cho cô.

Dưới sự giúp đỡ của chuyên gia, cơ thể của Nam Khuê thật sự đã phục hồi nhanh hơn nhiều, sắc mặt cũng trở nên hồng hào hơn trước.

Về phần “đứa bé”, cô với Lục Kiến Thành như có hẹn trước với nhau, ai cũng không nhắc tới nửa lời.

Mọi người đều rõ đây đã là vết thương không thể nhắc đến trong lòng hai người, một khi chạm vào sẽ rất đau và sẽ rỉ máu.

Ai cũng không dám nhắc tới.

Có một số nỗi đau, một số tổn thương, cho dù nó có lở loét thối rữa trong lòng như thế nào, thì cũng sẽ không có đủ can đảm mà mở nó ra thêm một lần nào.

Ở nhà dưỡng bệnh đến ngày thứ năm, Nam Khuê nhận được điện thoại của giáo sư Dương.

“Cô, cô về nước rồi ạ?” Cuối cùng trên mặt Nam Khuê cũng hiện chút vẻ tươi cười.

“Nam Khuê à, cô có lẽ còn ở đây lâu chút nữa, không nhanh như thế được, nếu như em sốt ruột thì có thể đến bệnh viện tìm các thầy cô khác hướng dẫn trước.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 362


Chương 362

“Cô ơi, cô cứ yên tâm ở bên đấy trao đổi đi ạ, em đợi cô quay về, hơn nữa em bây giờ cũng đang cần giải quyết một số chuyện, sẽ không muộn đâu ạ.”

Nghe Nam Khuê nói vậy, giáo sư Dương đã yên tâm hơn nhiều.

Sau khi tắt máy, Nam Khuê thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù những biến cố gần đây đều rất khủng khiếp, cuộc đời cô dường như bỗng chốc rơi vào cùng cốc, vô cùng tăm tối, may mà ông trời không quá tàn nhẫn, đã để một tia nắng chiếu vào cuộc đời hoang tàn của cô.

Đáng ra cô đã sớm tới bệnh viện nhận chức rồi.

Bên phía bệnh viện cũng đã bố trí cho cô một giáo viên hướng dẫn, lúc lấy được tờ danh sách, Nam Khuê đã rất bất ngờ bởi vì cô giáo hướng dẫn không ai khác chính là cô Dương.

Cũng chính là vợ của thầy giáo đã hướng dẫn cô lúc cô học nghiên cứu sinh.

Vào thời điểm đó, Nam Khuê cảm thấy mình rất may mắn, cô thế mà còn có giáo viên hướng dẫn, thậm chí nhiều thực tập sinh khác cũng rất ngưỡng mộ cô.

Mãi về sau cô mới biết được là do thầy giáo đỡ giúp đỡ mình, cô lúc đó cảm động chảy cả nước mắt.

Thầy giáo cũng chỉ vỗ vỗ vai của cô, động viên cô tiếp tục làm.

Làm một thầy thuốc, cứu sống mọi người, đây là thiên chức của cô, cô đã chọn nó, thì nhất định sẽ theo đuổi đến cùng.

May thay, cuộc sống của cô vẫn chưa hoàn toàn ngột ngạt đến mức tuyệt vọng.

Bây giờ cô giáo bảo sẽ về nước muộn một chút, vừa hay cho cô cơ hội, cô có thể lợi dụng khoảng thời gian này điều chỉnh lại tâm trạng của mình.

Đợi khi được nhận chức rồi, tất cả đều sẽ là một khởi đầu hoàn toàn mới.

Mấy ngày này Lục Kiến Thành luôn đi sớm về khuya, cơ hội để cô và anh chạm mặt rất ít.

Sáng sớm cô vừa thức dậy thì anh đã ra khỏi cửa;

Tới buổi tối anh quay về thì cô đã đi ngủ rồi.

Mỗi khi đêm đã về khuya, Nam Khuê cũng đã say giấc, Lục Kiến Thành sẽ lặng lẽ đi vào phòng ngủ của cô, ngồi im một chỗ bên cạnh cô.

Có khi chỉ là đứng bên cạnh giường cô, lưu luyến không nỡ nhìn cô chăm chú.

Có khi chỉ là kể lể với cô xem hôm nay đã xảy ra những việc gì.

Có khi anh chẳng nói gì, chỉ đứng im tại chỗ nhìn cô mà thôi, giống như nhìn thế nào cũng không đủ vậy.

Lúc rời đi, anh sẽ khom người cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô một cái.

Bảy ngày liên tiếp, Lục Kiến Thành hôm nào cũng làm như vậy.

Tối ngày hôm đó, lúc anh về nhà đã là rất muộn, trên người nồng nặc mùi rượu.

Bởi vì sợ mùi rượu sẽ làm Nam Khuê khó chịu, Lục Kiến Thành đã đặc biệt tắm rửa một lượt, sau đó thay quần áo rồi mới đến phòng của cô.

Lúc anh đi vào thì cô đã ngủ rồi, khuôn mặt nhỏ say ngủ trở nên điềm tĩnh và dịu dưới ánh trăng, khiến người ta yêu thương không thôi.

Cô khép bờ mi, bờ môi hồng nhuận nhẹ nhàng nhếch lên.

Nhưng nếu Lục Kiến Thành cẩn thận quan sát một chút thì có thể sẽ phát hiện lông mi của cô đang khẽ run run.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 363


Chương 363

Anh để chân trần, cứ thế mà ngồi xuống dưới sàn nhà tựa vào bên cạnh giường.

Không biết đã ngồi được bao lâu anh mới xoay người, tham lam lưu luyến mà nhìn vào gương mặt dịu dàng của Nam Khuê: “Vợ ơi, đây chắc là lần cuối cùng anh được gọi em như vậy rồi, một năm có 365 ngày, hơn 2 năm rồi, chúng ta đã cùng nhau vượt qua được hơn 800 ngày đêm rồi, vốn dĩ anh có nhiều thời gian để gọi em như thế, nhưng mà anh lại không biết trân trọng.”

“Anh biết em không thể nào tha thứ cho anh, thật ra thì anh cũng không thể nào tha thứ cho bản thân mình được.”

“Em có biết tại sao anh muốn đưa em về quê của ông bà không?”

“Lúc ông với bà vẫn còn sống, họ rất yêu thương nhau, trong trí nhớ hạn hẹp của anh, ông vẫn luôn che chở cho bà, vẫn luôn thương yêu bà, thật ra anh muốn nói với em, sau này anh cũng sẽ đối xử với em như vậy, sẽ đối xử với em như cách mà ông đối xử với bà. Anh có ý đồ, anh hy vọng sau khi dẫn em tới chỗ của ông bà rồi, hy vọng em sẽ xem xét lại cuộc hôn nhân của chúng ta một lần nữa, có thể cho anh thêm một cơ hội.”

“Nhưng mà mấy lời này, anh chỉ có thể đợi tới lúc em ngủ rồi mới có thể lén lút nói với em.”

Hóa ra Lục Kiến Thành tiếng tăm lẫy lừng không ai bì được, cũng có lúc nhu nhược và sợ hãi như bây giờ.

Đây là điều mà từ trước đến nay có đánh chết anh cũng không chịu thừa nhận, nhưng mà ngày này cũng đến rồi, lúc con người này thật sự xuất hiện, anh mới biết được trên thế giới này không gì là không thể cả.

Trước kia là anh quá kiêu ngạo, quá tự mãn.

Lúc rời đi, Lục Kiến Thành cúi đầu, định giống như mọi khi hôn vào trán cô một nụ hôn trân quý.

Nhìn vào khuôn mặt điềm tĩnh của Nam Khuê, anh cúi đầu xuống, ngay lúc nụ hôn dừng trên trán, anh đột nhiên thay đổi suy nghĩ.

Nhìn xuống, ánh mắt anh rơi vào đôi môi mềm đỏ thắm của cô, bỗng nhiên, anh không nghĩ gì nữa, không chút do dự hôn lên.

Môi của cô, rất mềm.

Ấm ấm, giống như hương vị của ký ức, khiến anh lưu luyến không muốn rời đi.

Lần cuối cùng đi, đây chắc là cơ hội cuối cùng rồi, để anh tùy tiện một chút, bừa bãi làm càn một lần cuối thôi.

“Xin lỗi em Khuê Khuê!”

Cuối cùng, Lục Kiến Thành nói xong lời xin lỗi, nhẹ nhàng rời khỏi căn phòng.

Ngay lúc anh vừa đóng cửa phòng, Nam Khuê nhẹ nhàng mở mắt ra.

Cô vẫn chưa ngủ, Lục Kiến Thành vừa đi vào cô đã biết rồi.

Cô chỉ không biết phải làm thế nào để đối diện với anh, thế nên mới giả vờ ngủ.

Sau bao nhiêu thăng trầm, cuối cùng hai người cũng đường ai nấy đi, khi lấy anh, cô gần như là được ăn cả ngã về không, cứ ngỡ rằng thời gian trôi qua, họ sẽ dần dần nảy sinh tình cảm, rồi anh sẽ quên đi quá khứ trước kia, rồi cũng sẽ yêu cô.

Thế nhưng bây giờ cô mới hiểu được, trong tình yêu thì “thời gian” chẳng có tác dụng gì.

Có người vừa gặp đã yêu, chỉ cần một ánh mắt thôi đã đủ yêu rồi, ví dụ như cô chẳng hạn.

Mà cũng có người cho dù là cả đời, cũng sẽ không yêu, ví dụ như Lục Kiến Thành.

Hai người bọn họ cuối cùng cũng là hữu duyên vô phận.

Sáng sớm hôm sau, hai người thu dọn hành lý đi về quê của ông bà, đây là trạm cuối cùng trước khi li hôn.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 364


Chương 364

Vừa đi vừa về tổng cộng mất ba ngày, ba ngày sau, bọn họ sẽ tự mình đi một con đường mới, không còn bất cứ ràng buộc nào nữa.

Vì đường xa nên khi tới nơi đã giữa trưa rồi.

Nhà cũ nằm ở một thị trấn nhỏ ở Giang Nam, người người tấp nập, vô cùng náo nhiệt.

Phóng tầm mắt ra xa, khắp nơi đều là khói pháo mịt mù, Nam Khuê bỗng nhiên cảm nhận được sự thân thuộc.

Trước tiên bọn họ đi đến nhà cũ của ông bà, đứng trước cửa, Nam Khuê khá bất ngờ.

Ngôi nhà cũ này được làm từ gạch màu xanh, đặc trưng của thị trấn nhỏ đông đúc này, trông có vẻ rất giản đơn, cũng rất mộc mạc, vẫn giữ phong cách của mấy chục năm trước, nhìn có vẻ khá cũ kỹ.

Lục Kiến Thành liền giải thích: “Trước đây ông bà sống ở đây, hai người kết hôn ở đây, cha của anh cũng được sinh ra tại nơi này.”

“Sau đó dù đã khấm khá hơn rồi, nhưng mà bà nội lại hoài niệm, luôn cảm thấy căn nhà cũ này toàn là kỷ niệm trước đây của ông bà, vô cùng quý giá, cho nên vẫn luôn giữ hình dáng ban đầu của ngôi nhà, không xây lại.”

“Lúc bà còn sống, vào ngày lễ Tết, bọn anh luôn sắp xếp thời gian đến chơi mấy ngày, sau khi bà nội mất, bởi vì lo rằng ông nội sẽ nhìn vật nhớ người mà quá đau lòng, nên bọn anh ít đến hơn, nhưng mà vẫn sẽ đến.”

Nam Khuê rảo bước, từng bước đi sâu vào bên trong.

Cô bước đi chậm rãi, mặc dù căn nhà đã cũ kỹ, nhiều khung cửa bằng gỗ đã sờn màu, để lộ ra màu sắc nguyên bản của gỗ.

Nhưng mà, cô lại đặc biệt thích căn nhà này.

Nghe Lục Kiến Thành kể những chuyện trước đây của ông bà ở trong căn nhà cũ này, Nam Khuê cảm thấy như mình đang bước vào khoảng thời gian đó vậy.

Lúc cô mới vào nhà họ Lục, bà nội đã mất rồi.

Nên là, cô chưa bao giờ được gặp bà.

Cũng chưa từng nhìn thấy ảnh.

Bước vào cổng, mặt sân lát gạch đá xanh, tuy là cảnh vật như vậy có thể nhìn thấy khắp nơi trong thị trấn, nhưng Nam Khuê vẫn cảm thấy nó có một sức hấp dẫn riêng.

Điều khiến cô ngạc nhiên hơn nữa là cả một hàng cây được trồng hết cả bên phải sân, vô cùng tươi tốt, mơn mởn, bên trái sân là một khu vườn nhỏ với rất nhiều loại hoa, đỏ, vàng, trắng, vô cùng tươi sáng, rực rỡ hết mức.

Nam Khuê vừa ngạc nhiên vừa thích thú chạy đến: “Woaaa, đẹp thật, sao ở đây mà còn cả hoa vậy? Lại còn đang nở rộ đẹp đến thế này.”

Lục Kiến Thành đáp: “Tuy ở đây không có ai ở nữa, nhưng bọn anh vẫn thuê người đến chăm sóc, phụ trách việc quét dọn nhà cửa, còn làm một việc quan trọng nữa chính là chăm lo cho những bông hoa mềm mại mà em đang nhìn thấy này.”

Nam Khuê có chút nghi hoặc, không hiểu nhìn Lục Kiến Thành.

Lục Kiến Thành lại nói: “Sau khi ông bà kết hôn, biết được bà rất thích hoa, nhưng lúc đó điều kiện còn hạn chế, ông liền biến khu vườn thành một vườn hoa nhỏ, tự tay trồng những loại hoa mà bà thích nhất, xuân hạ thu đông, mùa nào cũng có, muốn để bà quanh năm đều có thể nhìn thấy những bông hoa sặc sỡ, tâm trạng cũng tốt hơn.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 365


Chương 365

Nam Khuê nghe xong, trong lòng liền cảm thấy ấm áp, cảm thấy vô cùng dịu dàng.

Trước đây, cô chỉ nghe anh nói, ông bà vô cùng mặn nồng, ông rất thương yêu bà, luôn chở che cho bà.

Có khi cũng nghe được những câu chuyện của ông bà từ mẹ chồng, mẹ chồng vẫn luôn cảm thán bà gặp được ông chính là điều may mắn nhất trong đời.

Lúc đó, cô vẫn chưa hiểu lắm.

Nhưng mà chuyến đi lần này thực sự đã giúp cô được mở mang tầm mắt, cũng giúp cô cảm nhận được tường tận.

Khẽ thở dài một hơi, cô nhìn căn nhà cũ, bỗng nhiên thích vô cùng, thấy ngưỡng mộ vô cùng.

Ngưỡng mộ những người sống ở ngôi nhà này, càng ngưỡng mộ hơn là câu chuyện tình yêu kinh điển một đời đầy nhẹ nhàng tinh tế như lan tỏa khắp căn nhà này.

Những điều này đều là những điều cô mong ước từ tận đáy lòng, chỉ tiếc là, cô sẽ chẳng bao giờ có được may mắn như bà nội, đã định sẵn là chẳng có cách nào gặp được một người giống như ông nội nữa.

Cho nên, mới càng thêm ngưỡng mộ muôn phần.

Nam Khuê bước đến, ngồi bên bồn hoa nhỏ, ghé gương mặt nhỏ nhắn đến mấy bông hoa rực rỡ, sau đó đưa mắt lên nhìn về phía Lục Kiến Thành nói: “Có thể chụp giúp tôi một tấm ảnh không?”

“Được.”

Lục Kiến Thành lấy điện thoại ra, khoảnh khắc chụp ảnh, khóe môi Nam Khuê cong lên, cười rạng rỡ.

Sau bao nhiêu ngày, đây là lần đầu tiên cô để lộ vẻ đẹp tươi sáng, động lòng người như vậy.

Lục Kiến Thành vô tri vô giác nhìn ngây dại, đồng thời càng chắc chắn chuyến đi này là đúng đắn, vô cùng đáng giá.

Anh không mong gì nhiều, thậm chí cả chuyến đi này chỉ là vì vẻ mặt tươi cười này của cô, anh cũng thấy đáng rồi.

Chụp ảnh xong, Nam Khuê bước vào sảnh, trên tủ trong sảnh có một khung ảnh lớn rất bắt mắt, Nam Khuê vừa bước vào đã nhìn thấy.

Nhìn cô gái xinh đẹp tuyệt trần, rực rỡ như hoa trong khung ảnh, nhìn quần áo và mái tóc dài mềm mại, Nam Khuê do dự hỏi: “Đây là… bà ư?”

“Ừm.” Lục Kiến Thành gật đầu: “Đây là bà lúc còn trẻ.”

“Trẻ thật, đẹp quá.” Nam Khuê không kiềm được mà cảm thán.

Lục Kiến Thành cầm tấm ảnh lên, lau nhẹ nhàng, thật ra ngày nào cũng có người lau chùi, phía trên rất sạch sẽ, vốn không có một chút bụi nào, nhưng anh vẫn nâng niu mà lau lại một lần nữa.

Sau đó đặt trở lại vị trí ban đầu: “18 tuổi bà đã gả cho ông rồi, 20 tuổi sinh ra cha, tấm ảnh này được chụp sau khi hai người kết hôn không lâu.”

“Bà nói rằng, vốn dĩ hai người họ đã hẹn ước với nhau chụp mỗi người một tấm, chụp lại dáng vẻ lúc còn trẻ, nhưng vì kinh tế eo hẹp, ông nội bên ngoài thì đồng ý, nhưng thực ra chỉ trả tiền cho một người, vì vậy cuối cùng chỉ có một mình bà chụp ảnh, ông nội thì không chụp. ”

“Nói như vậy, đây chắc là bức ảnh duy nhất chụp lúc bà còn trẻ rồi?”

“Ừm.”

“Nếu như vậy, với tính cách của ông, sau khi bà mất, ông nhất định sẽ mang nó theo bên mình, tại sao tôi lại chưa từng nhìn thấy bức ảnh này ở nhà họ Lục?”

Lục Kiến Thành gật đầu: “Em nói đúng, bà nội biết ông nội nhất định sẽ mang nó theo bên mình, nên trước khi mất đã đặc biệt dặn đi dặn lại, hy vọng sẽ giữ bức ảnh này ở đây, tránh để ông nội mang nó theo bên người mà nhìn vật nhớ người, càng thêm đau lòng.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 366


Chương 366

“Bề ngoài ông nội đã đồng ý với bọn anh, nhưng thực ra…”

Nói đến đây, Lục Kiến Thành cười một cái, đầy cảm động nói: “Ông đã bày kế, thu nhỏ tấm ảnh của bà lại và làm thành một tấm ảnh rất nhỏ, lúc nào cũng cất trong túi.”

Nam Khuê cũng cảm động, rốt cuộc tình cảm phải sâu đậm đến mức nào mới có thể làm nhiều việc như vậy mà vẫn giữ được vẻ ngoài điềm tĩnh.

Bây giờ, ngoài ngưỡng mộ, cô còn cảm thấy ghen tị nữa.

Tình yêu lúc đó quả thực rất đẹp.

“Vậy sao mà bọn anh biết được?”

“Có một năm, vào ngày giỗ của bà nội, ông uống rất nhiều rượu, uống đến say khướt, chắc là quá nhớ nhung, ông đã tự lấy ảnh của bà ra, nói với bọn bọn anh.”

“Nhưng mà, bọn anh không ai nói với ông nội, ông cũng không biết rằng bọn anh đã biết.”

“Bà thật hạnh phúc.” Nam Khuê cảm thán.

Lục Kiến Thành nhìn cô: “Ngưỡng mộ bà à?”

Nam Khuê gật đầu: “Đương nhiên là ngưỡng mộ rồi, có người toàn tâm toàn ý dành cả cuộc đời cho mình, đây là tình yêu và hạnh phúc mà tất cả phụ nữ trên thế gian đều khao khát có được.”

“Vậy còn em thì sao?”

“Tôi sao?” Nam Khuê chỉ vào mình, cười nhạt: “Tôi cũng vậy, cũng giống như họ, cũng chỉ là một cô gái bình thường, đương nhiên cũng muốn có một tình yêu độc nhất vô nhị của riêng mình và …”

“Và cái gì? ” Lục Kiến Thành hỏi.

Nam Khuê muốn nói là, và hôn nhân.

Nhưng mà, cuộc hôn nhân của cô đã tan vỡ rồi, chẳng còn nữa.

Kìm nén nỗi đau nhói trong lòng, Nam Khuê nở một nụ cười xinh đẹp, nhẹ nhàng nói: “Không có gì.”

Đời này, cuộc hôn nhân mà cô muốn có, cuối cùng cũng không bao giờ có được, tình yêu mà cô mong muốn cũng đã sớm cách xa cô ngàn dặm.

Vì vậy, khi nghe câu chuyện tình yêu của ông và bà, cô mới thích thú đến thế, ngưỡng mộ đến thế.

Thứ bản thân không có được, thì có lẽ sẽ luôn ngưỡng mộ trong lòng, cô cũng không tránh khỏi lẽ đó.

“Rồi em cũng sẽ gặp được.” Đột nhiên, Lục Kiến Thành nói.

“Gặp được gì?”

“Không phải em muốn gặp được một tình yêu độc nhất vô nhị, một người mà cả đời này chỉ yêu mình em sao? Khuê Khuê, em cũng sẽ gặp được người như vậy giống bà nội, gặp được người mà thương yêu em, luôn che chở bảo vệ em như của mình.”

“Vậy ư?” Nam Khuê cười mà không nói lời nào.

“Hoặc có lẽ, em đã gặp được rồi.” Lục Kiến Thành nói.

Vừa dứt lời, anh đã không thể đứng yên, bàn tay đã đưa ra, muốn nắm lấy tay của Nam Khuê, trịnh trọng nói với cô: “Khuê Khuê, anh biết sai rồi, là do anh ngu ngốc, anh đã không hiểu được lòng mình.”

“Nhưng bây giờ, anh đã hiểu rồi, anh sẽ yêu thương em như cách ông nội đối xử với bà nội, em có thể cho anh thêm một cơ hội không?”

Thế nhưng, khi anh nghe những lời của Nam Khuê bàn tay của anh đột ngột dừng lại, anh như chết lặng.

“Đúng vậy, tôi đã gặp được rồi, gặp được từ rất lâu rồi, nhưng tôi không giữ lấy được.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 367


Chương 367

“Có lẽ, đây là ý trời!” Nam Khuê lắc đầu bất lực.

Trái tim Lục Kiến Thành như rơi vào một hầm băng, trong phút chốc hoàn toàn lạnh lẽo.

Bàn tay anh đưa ra đã run rẩy uốn cong, sau đó nắm lại thành nắm đấm rồi từ từ thu lại một cách bình tĩnh, đưa ra phía sau.

Như thể động tác đưa tay vừa rồi chưa từng tồn tại vậy.

Chỉ trong một cái nhắm mắt, trái tim anh đã tràn đầy đau đớn, khi mở mắt ra lần nữa, cơn đau càng sâu và âm ỉ hơn.

Khoảnh khắc cô nói “đã gặp được rồi”, có trời mới biết anh hạnh phúc biết nhường nào, thậm chí anh còn nhen nhóm lên tia hy vọng và hạ quyết tâm, cho dù thế nào đi nữa, dù cô có hận anh, hận anh đến chết đi chăng nữa thì anh cũng sẽ không buông tay, cũng sẽ không chia lìa.

Nhưng mà, mấy chữ “đã gặp từ rất lâu rồi” này đã trực tiếp đẩy anh xuống vực sâu, vào địa ngục trần gian.

Rất lâu rất lâu?

Cô đã từng nói, cô đã từng yêu một người mười năm.

Vậy nên, người mà cô đang nói tới chắc chắn không phải là mình, mà là người con trai cô đã thương nhớ mười năm, đã yêu suốt mười năm, cũng giấu kín trong lòng suốt mười năm.

Không phải anh.

Thực sự không phải là anh.

Khi điều này được xác nhận trong tâm trí anh, anh gần như phát điên, phát khùng lên vì ghen tị.

Anh hận, rất hận, hận bản thân không biết nắm lấy, không biết trân trọng; càng hận bản thân hơn khi mà người con trai ấy là ai anh cũng không biết.

“Em đói chưa, trưa nay muốn ăn gì?” Lục Kiến Thành chuyển chủ đề.

“Gì cũng được, dù gì cũng là quê của ông nội nên chắc chắn anh sẽ quen thuộc hơn tôi, anh cho tôi ăn gì thì tôi ăn cái đó.”

“Được, vậy em chờ một lát.”

Sau khi đặt hành lý xuống, Lục Kiến Thành và Nam Khuê cùng nhau đi ra ngoài.

Phía trước là một con đường nhỏ dài quanh co, được bao phủ bởi những phiến đá xanh, có thể là do mưa, nên mặt đất rất sạch sẽ, thậm chí màu sắc của phiến đá xanh cũng sáng hơn rất nhiều.

Hai bên là những ngôi nhà còn giữ được nét đặc trưng của trấn cổ, trên tường một số ngôi nhà có dây leo màu xanh bò lên, điểm xuyết cho những bông hoa nhỏ đủ màu sắc, nhìn từ xa thấy rất đẹp.

Bước tới gần, hương hoa như ngập tràn.

Ở cuối con đường, rẽ trái chính là khu chợ của thị trấn, có lẽ đây cũng chính là nơi náo nhiệt nhất trong thị trấn.

Lục Kiến Thành đưa Nam Khuê đi ăn món đặc sản trong thị trấn, cũng là món anh nhất định phải ăn mỗi khi đến đây.

Vốn dĩ anh cũng lo lắng Nam Khuê có quen thói quen ăn uống hay không.

Nhưng khi thấy cô đã ăn xong một bát lớn, cuối cùng anh cũng thở phào nhẹ nhõm và mỉm cười vui vẻ.

Sau khi ăn xong, Lục Kiến Thành đưa Nam Khuê đi dạo quanh thị trấn cổ.

Thị trấn không quá lớn, nhưng phong cảnh rất đẹp, hàng quán lớn nhỏ đa dạng được bày ra cũng rực rỡ muôn sắc màu, khiến người ta choáng ngợp.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 368


Chương 368

Nam Khuê thích ghé thăm một số cửa hàng trang sức nhỏ tinh xảo, khi nhìn thấy thứ mình thích, cô ấy sẽ mua nó.

Sau khi ghé thăm một vài cửa hàng, trên cổ tay cô cũng đã đeo mấy chiếc vòng rồi, kiểu dáng gì cũng có.

“Thích mấy cái này sao?” Lục Kiến Thành hỏi.

Nam Khuê đưa tay lên lắc lắc chiếc vòng trên tay, khi chiếc vòng phát ra âm thanh trong trẻo, cô cười nói: “Thích chứ, anh không thấy mấy cái này rất xinh sao? Hơn nữa cũng chẳng cần quá nhiều tiền đã mua được nhiều như vậy, anh không thấy đáng sao?”

“Đúng thật.”

Khi gật đầu, Lục Kiến Thành cảm thấy trong lòng có chút chua xót.

Kết hôn hai năm, tuy tình cảm giữa hai người không gắn bó như keo sơn nhưng giữa hai người nên có nghi thức nào anh đều không bở lỡ.

Kỷ niệm ngày cưới, sinh nhật, mọi dịp lễ lớn nhỏ, gần như chỉ cần là ngày quan trọng, anh sẽ bảo Lâm Tiêu chọn một món trang sức tinh xảo tặng cho cô.

Mấy món trang sức đó, một cái đã có thể mua được rất nhiều chiếc vòng như vậy, nhưng mà, khi cô nhận được chưa từng thấy cô vui vẻ như thế này, lúc nào bên ngoài cũng bình thản.

“Anh cũng đã từng mua cho em.” Lục Kiến Thành đột nhiên nói có chút ghen tuông.

“Đúng vậy!” Nam Khuê gật đầu, tông giọng cũng hạ xuống: “Anh đúng là đã mua cho tôi rất nhiều bộ trang sức.”

Chỉ tiếc là, tất cả những cái đó đều do Lâm Tiêu chọn và cũng do Lâm Tiêu tặng, toàn bộ quá trình đều không có sự tham gia của anh.

Thậm chí anh còn chưa từng hỏi cô thích mẫu nào, loại nào.

Bởi vậy những thứ anh mua, đương nhiên sẽ có rất ít kiểu dáng mà cô thực sự thích.

“Hình như anh chưa từng thấy em đeo bao giờ?”

Nam Khuê ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn anh, nghiêm túc nói từng câu từng chữ: “Lục Kiến Thành, nể tình vợ chồng đã lâu của chúng ta, tôi cho anh một lời khuyên nhỏ.”

“Lời khuyên gì?”

“Sau này, nếu như anh có một cô gái mà mình yêu, muốn gửi cho người ta trang sức vàng bạc gì đó, thì ít nhất phải biết được người ta thích cái gì, đừng có tặng bừa, nếu không thì có tặng cả một ngàn cái cũng không có cái nào được tính là quà cả.”

“Còn nữa, tôi nghĩ có lẽ không có bất cứ người con gái nào hy vọng món quà mình nhận được lại do trợ lý của chồng mình mua rồi tặng đâu.”

“Tôi cũng không ngoại lệ.”

Nói xong, Nam Khuê nhanh chóng bước đi về phía trước.

Lục Kiến Thành lại đứng chôn chân tại chỗ, cả cơ thể như bị phế không nhúc nhích được.

Những điều cô nói chẳng phải là nói anh sao?

Đúng vậy, ngày lễ nhiều như vậy, đúng là anh chưa bao giờ quên tặng quà, nhưng mà toàn bộ đều là giao cho Lâm Tiêu chuẩn bị.

Anh cũng chưa từng hỏi, cô thích món quà như thế nào?

Hóa ra người ngu dốt lại là chính mình.

Kết hôn hai năm rồi, vậy mà ngay cả cô thích gì anh còn không biết, nghĩ lại, anh thật sự vô cùng thất bại.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 369


Chương 369

Nhìn thấy Nam Khuê đã đi xa, Lục Kiến Thành không dám để chậm trễ, anh nhanh chóng chạy đuổi theo cô.

Đồng thời hỏi: “Vậy em có thể nói cho anh biết, em thích gì không?”

“Sở thích của tôi, đối với anh mà nói, có lẽ chẳng còn có ý nghĩa gì nữa rồi.”

“Nếu anh thấy có thì sao?” Lục Kiến Thành nhìn Nam Khuê, đôi mắt đen sâu thẳm, sáng như những vì sao, nếu cô không bình tĩnh, thì có lẽ cô lại bị đôi mắt này mê hoặc một lần nữa rồi.

Nhanh chóng tránh ánh mắt đi chỗ khác, Nam Khuê nói: “Nếu thật sự có lòng, sẽ tự mình phát hiện ra thôi, hỏi được thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Lúc này, ông già chèo thuyền trên sông vừa hay tới, Nam Khuê vội vàng chỉ chỉ, muốn dời đi sự chú ý nói: “Mau nhìn kìa, thuyền nhỏ tới rồi, chúng ta đi lên thôi.”

“Được.” Lục Kiến Thành gật đầu.

Hai người nói xong, lại phát hiện thuyền nhỏ đã chèo tới.

“Nhanh lên một chút, nếu không sẽ không theo kịp.” Nam Khuê gọi.

“Đi theo anh.”

Lục Kiến Thành nói xong, không chút suy nghĩ, nắm tay Nam Khuê chạy về phía trước.

Nam Khuê tùy ý để anh nắm tay, chạy theo bước chân của anh, cố gắng chạy về phía trước.

Khi cả hai đang chạy, một cơn gió bất chợt thổi qua trước mặt, rất mát mẻ, kèm theo hương hoa thơm ngát, họ cảm thấy sảng khoái và rất dễ chịu khi ngửi nó.

Nam Khuê mỉm cười, khóe miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười xinh đẹp: “Hương hoa thật thơm, nhẹ nhàng lại thơm.”

Lục Kiến Thành quay đầu lại, đôi mắt đen nhánh của anh nhẹ nhàng rơi xuống mặt Nam Khuê.

Khi nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp dịu dàng của cô, ánh mắt của anh lập tức dừng lại, nhất là đôi môi cô khẽ nhếch nở một nụ cười xinh đẹp phơi phới trong gió, Lục Kiến Thành cảm thấy đó chính là một bức tranh tuyệt đẹp.

Nếu có máy ảnh bên cạnh, anh chắc chắn sẽ chụp lại cảnh này.

Nhưng mặc dù không có cũng không sao, anh sẽ dùng trái tim, dùng trí nhớ để giữ hình ảnh đẹp nhất này.

Cả hai vừa chạy vừa thở hổn hển.

Kết quả cuối cùng tốt đẹp, cuối cùng cũng đuổi kịp thuyền của ông cụ

Sau khi ngồi xuống, Nam Khuê nở nụ cười, khuôn mặt nhỏ nhắn cười tươi sáng lạn nhìn ông cụ: “Ông ơi, may mắn là ông dừng lại một lúc, nếu không chúng cháu sẽ không theo kịp.”

Ông cụ nhìn cách ăn mặc thời thượng trên người hai người, cười nói: “Cặp đôi trẻ đến từ thành phải không, không phải có thuyền chuyên biệt dành cho khách du lịch sao, sao lại coi trọng một chiếc thuyền nhỏ của lão già này.”

Nam Khuê cười giải thích: “Ông ơi, cháu cảm thấy chiếc thuyền như của ông là nguyên bản nhất, giàu cảm xúc nhất.”

Lời nói của cô, chọc cho ông cụ bật cười ha hả: “Haha, miệng cô gái nhỏ cháu thật ngọt, ông thích, ngồi xuống đi, vậy thì để cho ông già này dẫn cháu xem vẻ đẹp của chiếc thuyền nhỏ này.”

“Vâng ông, ông có thể lái rồi.”

Nam Khuê vừa nói xong, chiếc thuyền lập tức chạy.

Đột nhiên tăng tốc, cả người Nam Khuê ngửa về phía trước, may mắn Lục Kiến Thành đã nắm lấy tay cô, giữ chặt lấy cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 370


Chương 370

Sau khi phản ứng lại, Nam Khuê mới phát hiện mãi cho đến lúc này hai người vẫn còn nắm tay nhau.

Cô vội vàng cúi đầu, có chút xấu hổ nói: “Cái kia, có thể buông tôi ra rồi.”

Lục Kiến Thành nghe thấy, nhưng anh lại cố tình giả vờ không nghe thấy.

Nam Khuê cho rằng anh không nghe thấy, duỗi tay nhỏ bé chọt chọt cánh tay anh, lại nói: “Đã lên thuyền rồi, chúng ta buông ra đi.”

Lần này, Lục Kiến Thành muốn làm bộ như không nghe thấy cũng khó, nhìn quanh dòng nước bốn phía, anh nhìn về phía Nam Khuê: “Độ an toàn của chiếc thuyền này kém hơn thuyền tham quan, giữ em anh mới cảm thấy yên tâm.”

“Không sao, ông ấy lái thuyền trên sông này cả đời, nhất định rất an toàn.”

“Ừm, anh biết em không sợ, nhưng mà anh sợ.”

Lục Kiến Thành nói xong, Nam Khuê lập tức có cảm giác lộn xộn trong gió.

Cái này…?

Cái này hoàn toàn không theo thường lệ mà ra bài.

Hơn nữa, cô nghiêm túc nghi ngờ Lục Kiến Thành đang gạt cô.

Lục Kiến Thành biết bơi, cô đã từng thấy, kỹ năng tuyệt đối lợi hại.

Với kỹ năng bơi lội của anh, cho dù là rơi xuống dòng sông này, cũng không sợ hãi chút nào phải không? Huống chi còn đang ngồi trên thuyền, anh hoàn toàn là đang gạt cô phải không?

Nhưng Nam Khuê cảm thấy, nếu cô vạch trần, không chỉ có anh xấu hổ, mà cô cũng sẽ rất xấu hổ.

Cho nên hiện tại, cô chỉ có thể coi là anh thật sự sợ.

“A, vậy thì không buông nữa!” Nam Khuê nói.

Lúc này, ông cụ chèo thuyền cười nói: “Cô gái, cô xem bạn trai của cô vì nắm tay cô, mà suy nghĩ không ít, rất tốt chàng trai.”

Hai má Nam Khuê ửng đỏ nói: “Ông ơi, anh ấy không phải bạn trai cháu.”

“Vậy là chồng à? Không đúng a, vợ chồng son còn khách khí như vậy, là vừa mới kết hôn à, hai người còn xấu hổ nữa.”

Lần này, Nam Khuê không trả lời nữa.

Đúng là chồng, chẳng qua không phải mới kết hôn, mà là sắp ly hôn, cho nên mới có vẻ khách sáo và xa lạ như vậy.

Lúc này, thuyền của ông cụ chạy nhanh hơn.

Trước mặt thổi tới một cơn gió nhẹ rất sảng khoái, vẫn như trước kèm theo hương hoa thoang thoảng.

Một nhịp điệu quen thuộc vang lên từ bên sông, và âm điệu nhẹ nhàng từ từ vang lên, ngay lập tức gợn sóng.

Sắc trời ngày trước chầm chậm trôi

Xe, ngựa, thư từ đều chậm

Cả một đời chỉ đủ yêu một người

Ổ khóa ngày trước cũng rất đẹp

Chìa khóa được đúc thật tinh xảo

Em khoá lại rồi, người ta sẽ hiểu thôi mà

Một bài hát đầy tình yêu và nhẹ nhàng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 371


Chương 371

Nếu như không phải cố gắng kiềm chế, thì Nam Khuê đã khóc đầy mặt rồi.

Xúc động.

Cô thực sự rất xúc động.

Đặc biệt là sau khi biết được câu chuyện tình yêu giữa ông bà, cô càng cảm nhận sâu sắc hơn về bài hát.

Nếu có cỗ máy thời gian, cô cũng muốn trở lại thời đại đó.

Cả một đời chỉ yêu một người, đây là một lời thề đẹp biết bao.

Bao nhiêu cái đẹp của vàng bạc trang sức, biệt thự tiền bạc cũng không sánh được.

Đây là, dáng vẻ đẹp nhất của tình yêu!

Đáng tiếc, cả đời này của cô không có cơ hội rồi.

Chiếc thuyền nhỏ đi được một lúc, đột nhiên, truyền đến một mùi hoa nồng nặc, Nam Khuê tò mò hỏi: “Ông ơi, sao lại thơm như vậy?”

“Ha ha, cô gái, nhắm mắt lại, hai phút sau cháu sẽ biết, nghe ông già này, chút nữa nhất định có điều bất ngờ.”

Nam Khuê nửa tin nửa ngờ nhắm hai mắt lại.

“Cô gái, có thể mở mắt ra rồi.”

Hai phút sau, khi ông nói, Nam Khuê lập tức mở mắt ra.

Khi nhìn thấy các loại hoa đua nhau khoe sắc, trăm hoa đua nở ở hai bên bờ sông nhỏ, cô thật sự ngạc nhiên đến ngây người.

Ngoại những bông hoa lớn trăm hoa đua nở màu sắc rực rỡ chói lọi, còn có một ít hoa nghệ tây thanh nhã và hoa cúc vàng điểm xuyến từng cái một ở giữa cành lá màu xanh biếc, càng lộ ra vẻ mềm mại tươi tắn.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, Nam Khuê thậm chí còn cho rằng những thứ trước mắt đều là giả, nhưng hương hoa theo gió phiêu đãng kia lại không lừa người.

“Thật đẹp.” Nam Khuê hoàn toàn kinh ngạc.

Nó thực sự là quá đẹp, giống như một chiếc thuyền đột nhập vào một khu vườn bí mật.

Tất cả mọi thứ là tuyệt vời.

Lúc này, theo một tiếng vang, trên bầu trời nở rộ một đám pháo hoa.

Nam Khuê ngửa đầu, nhẹ giọng thì thào: “Nếu là vào ban đêm, pháo hoa này nhất định cực kỳ đẹp.”

Nam Khuê đang ngắm cảnh, ngắm nhìn những bông hoa mềm mại và thơm ngát, ngắm pháo hoa rực rỡ;

Lại không biết, Lục Kiến Thành đang nhìn cô.

Nhìn nụ cười nhẹ nhàng của cô, nhìn vẻ dịu dàng quyến rũ và trìu mến của cô.

Giờ phút này, cô chính là phong cảnh của anh.

Cảnh đẹp nhất, cảnh duy nhất.

Có một không hai.

Màn đêm buông xuống, Nam Khuê và Lục Kiến Thành đi về phía nhà ông bà nội.

Bờ vai đột nhiên chùng xuống, Nam Khuê ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện Lục Kiến Thành đã cởi áo khoác khoác lên người cô.

“Tôi vẫn ổn, không lạnh.” Nam Khuê nói.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 372


Chương 372

Lục Kiến Thành đút hai tay vào túi quần, ngửa đầu nhìn mấy ngôi sao mới xuất hiện trên đỉnh đầu: “Ừm, hôm nay anh đi bộ nhiều, hơi nóng, muốn em chia sẻ với anh một chút.”

Tại sao cô không phát hiện ra bên ngoài anh lạnh lùng bên trong lại dịu dàng và còn biết nói chuyện như vậy.

Làm cho cô ngay cả từ chối cũng không nói được.

Đêm của phố cổ, đẹp một cách lạ thường.

Ngay cả mặt trăng cũng dịu dàng giống như được vớt lên từ nước.

Ánh trăng như nước, lẳng lặng trút xuống hai người họ.

Nam Khuê và Lục Kiến Thành cùng nhau đi về phía nhà cũ, hai người rất yên lặng, dường như ngầm hiểu ý, không ai nói gì.

“A…” Đột nhiên, Nam Khuê kêu lên.

Lục Kiến Thành vội vàng đưa tay nắm lấy tay cô, giữ vững cô.

Thì ra là trên đường xuống dốc có một ổ gà, Nam Khuê không để ý, suýt chút nữa là ngã.

Đứng vững, Nam Khuê nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay Lục Kiến Thành, đồng thời khách sáo nói: “Cảm ơn!”

Về tình về lý, lẽ ra Lục Kiến Thành phải nói “không cần cảm ơn.”

Thế nhưng nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô dưới ánh ánh trăng, trong lòng anh chỉ cảm thấy chua xót, dù thế nào cũng không nói ra được mấy chữ đó.

Ngày hôm nay, cô cười, cười thoải mái nụ, cười rung động lòng người, cười quyến rũ.

Thậm chí trong nháy mắt, anh cảm thấy bọn họ giống như trở về thời điểm vừa mới quen, vì trên mặt cô luôn nở nụ cười sáng lạn, ngây thơ như vậy, đáng yêu như vậy.

Anh thậm chí còn cho rằng, cô đã buông bỏ hết quá khứ, muốn có một khởi đầu hoàn toàn mới.

Thế nhưng, tất cả ảo giác đều bị mạnh mẽ đánh trở về hình dạng ban đầu.

Cô không có.

Nụ cười của cô, không phải vì quên, nhưng vì che đậy.

Khi ánh mặt trời không còn sớm nữa, khi màn đêm buông xuống, cô thu lại tất cả nụ cười, trở lại dáng vẻ lạnh lùng trước đó, giữ khoảng cách với anh.

Vì thế, cô mới nhanh chóng rút tay về;

Vì thế, cô mới khách sáo nói lời cảm ơn như vậy;

Cô lễ phép, cô khách sáo, giờ phút này giống như có một cây gậy cắm ở ngực anh, như mắc xướng cá ở cổ họng, cực kỳ khó chịu.

Nếu như có thể, anh hy vọng cô có thể nhảy nhót vây quanh mình, cười nói, náo loạn một chút.

Tuy nhiên, những điều tốt đẹp này sẽ không bao giờ xảy ra một lần nữa.

Khi đến cửa, Nam Khuê ngẩng đầu nhìn, cả ngôi nhà cũ được tắm trong ánh trăng sáng, đặc biệt là trước cửa có điểm xuyến hai chiếc đèn lồng rất lớn, càng thêm mềm mại lạ thường.

Bước vào cửa, lại một mùi hương hoa nhàn nhạt sọc tới.

Lúc này, Lục Kiến Thành cúp điện thoại đuổi theo phía sau Nam Khuê.

Đột nhiên, ầm một tiếng, đột nhiên b*n r* một pháo hoa rực rỡ trên bầu trời ngôi nhà.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 373


Chương 373

Ngay sau đó, đóa thứ hai, đóa thứ ba…

Chẳng bao lâu, cả bầu trời đã trở thành một đại dương pháo hoa, một loạt các pháo hoa vụt qua bầu trời như những ngôi sao băng, nở hoa đầy màu sắc, đỏ, vàng, xanh dương, đủ loại hình dạng, cực kỳ đẹp.

Pháo hoa, ngay lập tức thắp sáng toàn bộ ngôi nhà.

Trong ánh sáng mờ mờ, Lục Kiến Thành nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn dịu dàng của Nam Khuê lóe ra sự vui vẻ và bất ngờ.

Cô ngẩng đầu lên, trên mặt tràn đầy nụ cười dịu dàng, thoạt nhìn đặc biệt vui vẻ.

“Đáng giá.”

Vào thời khắc đó, thế giới của Lục Kiến Thành hoàn toàn im lặng, chỉ có hai chữ này rất rõ ràng.

Đối với mọi thứ khác, dường như không quan trọng nữa.

Pháo hoa kéo dài một lúc lâu.

Cả bầu trời bừng sáng, Nam Khuê luôn nở một nụ cười nhạt trên môi.

Khi pháo hoa cuối cùng nở rộ, sau đó trở lại yên lặng, Lục Kiến Thâm bước tới: “Đẹp không?”

“Ừm, rất đẹp.” Nam Khuê gật đầu: “Thật không ngờ lại gặp được một điều bất ngờ như vậy.”

Cô mỉm cười, trên mặt lộ rõ vẻ phấn khích và niềm vui.

Lục Kiến Thành nhìn cô, không nói gì cả.

Sau khi xem pháo hoa xong, hai người đi vào phòng bên trong.

“Đêm nay chúng ta sẽ ở lại đây.” Lục Kiến Thành nói.

Nhìn phòng ngủ được sắp xếp gọn gàng chỉnh tề, chăn giường sạch sẽ ấm áp, trái tim Nam Khuê ấm áp, có loại ấm áp nói không nên lời.

“Được.” Cô gật đầu.

Thấy cô đồng ý dứt khoát, Lục Kiến Thành cảm thấy có lẽ cô không hoàn toàn hiểu ý anh.

Ho nhẹ, anh giải thích: “Ý anh là, hai chúng ta đều ở trong căn phòng này.”

Nam Khuê chỉ vào cái giường duy nhất trước mặt, không thể tưởng tượng nổi nói: “Ý anh là, hai chúng ta đều ở trong căn phòng này, trên cùng một chiếc giường?”

“Ừm.” Lục Kiến Thành gật đầu: “Noie này chỉ có hai phòng, phòng còn lại đều để đồ đạc, không có giường.”

Ngụ ý, ngoại trừ căn phòng này, anh căn bản không có chỗ nào khác ngủ.

Nam Khuê: “…”

Cô cảm thấy bản lĩnh giả bộ đáng thương của Lục Kiến Thành bây giờ càng lợi hại rồi.

Không đi diễn kịch thì đáng tiếc.

“Anh biết em không muốn ngủ chung giường với anh, nếu em không muốn, không sao, anh sẽ lên trấn tìm một khách sạn.”

“Thị trấn cách nơi này bao xa?” Nam Khuê hỏi.

Lục Kiến Thành thản nhiên nói: “Lái xe rất nhanh, mười hai mươi phút, nhưng buổi tối nơi này bình thường không gọi được xe, đi bộ mất khoảng một tiếng đồng hồ.”

Nam Khuê: “…”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 374


Chương 374

Dù sao ở nhà người ta, hình như cô cũng không có lý nào đuổi người ta ra ngoài.

Cuối cùng, Nam Khuê lùi lại một bước: “Rất bất tiện, vậy thì đừng đi, anh ngủ trên giường, trong nhà còn có chăn chứ, lát nữa tôi sẽ trải ra sàn nhà.”

“Có.” Lục Kiến Thành vội vàng gật đầu.

Anh hiểu, đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của Nam Khuê, anh biết được đủ, không thể yêu cầu nhiều hơn.

“Vậy tôi đi tắm trước, hôm nay bôn ba một ngày có chút mệt, tôi muốn đi ngủ sớm một chút.” Nam Khuê nói.

“Được.”

Khi cô tắm rửa xong đi ra, Lục Kiến Thành đang khom lưng trải chăn trên mặt đất. Lúc ngẩng đầu nhìn Nam Khuê, anh đột nhiên sửng người, nhanh chóng dời mắt đi.

Nhưng cho dù tốc độ dời hai mắt anh có nhanh đến đâu, cũng nhớ rõ lúc cô bước ra ngoài phòng tắm da thịt như tuyết, trắng hồng xinh đẹp với rung động lòng người.

Bởi vì vừa mới tắm rửa, làn da Nam Khuê cực kỳ mềm mại mịn màng, nào giống một người đã kết hôn hai năm, hoàn toàn giống như cô gái tuổi thanh xuân, quả thực mềm mại đến mức có thể bóp ra nước.

Cố nén xúc động trong lòng, Lục Kiến Thành mở miệng: “Em ngủ trên giường, anh ngủ dưới đất.”

“Không cần, tôi không có tiểu thư đến mức vậy, trên mặt đất cũng có thể ngủ ngon.”

Nam Khuê nói xong, cởi giày ra, đi về phía chăn đệm trên mặt đất.

Lục Kiến Thành thấy thế, khom người, trực tiếp ôm Nam Khuê vào lòng, đi về phía giường.

Ngay lập tức, mùi hương nhàn nhạt trên người cô đều xông thẳng vào mũi của anh, hương thơm thoang thoảng, như có như không trêu chọc dây thần kinh anh, gần như lập tức làm cho trái tim anh sôi trào.

Trên người chợt trở nên nóng bừng, ngay cả hai tay ôm cô cũng trở nên nóng rang.

Lục Kiến Thành quay mặt sang, hầu như không dám nhìn Nam Khuê, anh sợ mình sẽ nhịn không được.

Nhưng mà, lúc đặt Nam Khuê lên giường, dưới chân anh bất ổn, giẫm trúng khoảng không, lập tức, cả người ngã về phía Nam Khuê.

“Cẩn thận.” Nam Khuê la lên.

Lục Kiến Thành lập tức nắm lấy đầu giường, giữ vững cơ thể mình.

Lúc chuẩn bị đứng dậy mới phát hiện, mặt anh đối diện với mặt Nam Khuê, mũi hai người nhẹ nhàng kề sát nhau, hơi thở đan xen, gần như không thể gần hơn nữa, ngay cả hơi thở của nhau cũng có thể thấy rõ ràng.

Quan trọng hơn, đôi môi của họ rất gần, gần như chỉ vài cm, chỉ cần một cái cử động nhẹ về phía trước thì có thể chạm vào nhau.

Có lẽ không ngờ được điều này nên cả hai đều sững sờ.

Hơi thở, nóng dần lên.

Khuôn mặt của Nam khuê đỏ bừng, như thể bị nấu chín.

Cô thừa nhận rằng cô vẫn còn yêu anh.

Đặc biệt là vào một đêm tĩnh lặng như vậy, khi hai người ở bên nhau và ở gần nhau như vậy, trái tim cô không thể không nhảy lên.

Thậm chí điên cuồng, bang bang bang nhảy không ngừng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 375


Chương 375

Không chỉ Nam Khuê, ngay cả mặt Lục Kiến Thành cũng đỏ lên, vì chịu đựng.

Gần như vậy.

Hôn?

Hay là không hôn?

Thực tế trong lòng anh đang có một cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội.

Nếu hôn, anh giống như mạnh mẽ cưỡng ép, vốn không có sự cho phép của cô, cô tất nhiên sẽ cảm thấy khó chịu và không vui.

Nếu anh không hôn, đây có thể là cơ hội cuối cùng của anh.

Hơn nữa, anh đã không khống chế được bản thân.

Cuối cùng, bản năng của cơ thể đã chiến thắng lý trí, khoảnh khắc đôi môi áp xuống, trong đầu Lục Kiến Thành chỉ có một suy nghĩ: Bỏ qua mọi lý do, bây giờ anh chỉ muốn hôn rồi nói sau.

Bởi vì, anh thật sự rất muốn hôn cô.

Nhưng mà, ngay lúc đôi môi của anh vừa muốn hôn, Nam Khuê chợt nghiêng đầu.

Môi anh chỉ nhẹ nhàng lướt qua gò má Nam Khuê, cuối cùng rơi xuống hư không.

Siết chặt hai tay, Nam Khuê lạnh nhạt nói: “Lục Kiến Thành, xin hãy tự trọng!”

“Chúng ta sắp ly hôn rồi, anh không nên đối xử với tôi như vậy.”

Dừng một chút, cô cố nén sự chua xót và cay đắng trong lòng: “Hơn nữa, tôi cũng không phải là đồ chơi của anh khi anh h*m m**n, muốn hôn thì hôn, nghĩ muốn thì có được. Nếu anh muốn điều này, tôi xin lỗi, tôi không làm được.”

Cơ thể Lục Kiến Thành nhất thời cứng đờ tại chỗ, cảm giác khó chịu tràn vào trong tim.

Những khó chịu kia giống như thủy triều dâng lên, điên cuồng hướng tới anh, gần như bao vây anh.

Trái tim, khó chịu quá.

Anh rõ ràng đã rung động, là tình khó kiềm chế.

Nhưng mà, cô lại hiểu như vậy sao?

Ngực, quá đau.

Có vẻ như từng hơi thở của anh là một con dao.

Đôi mắt Lục Kiến Thành nhanh chóng ảm đạm xuống, anh muốn nói cho cô biết, không phải, Nam Khuê, sao cô lại là một món đồ chơi lúc anh h*m m**n chứ? Tôi động lòng, là không khống chế được, là tình khó kiềm chế.

Cô vẫn sẽ tin điều đó chứ?

Không phải chứ.

Nhưng anh sẽ trách cho cô không?

Không thể.

Bởi vì Lục Kiến Thành biết rõ người khốn kiếp là của mình, người làm sai cũng là anh.

Rốt cuộc anh đã làm cô bị tổn thương bao nhiêu lần, làm cô bị tổn thương sâu đến mức nào, mới có thể khiến cô cho rằng như vậy, mới có thể làm cho cô không có một chút cảm giác an toàn nào.

“Xin lỗi, Nam Khuê.” Trong lòng Lục Kiến Thành nói hết lần này đến lần khác.

Nhưng cho dù nói một ngàn lần, vạn lần, cũng không cách nào bù đắp cho những gì mà anh đã gây nên.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 376


Chương 376

“Xin lỗi!”

Cuối cùng, Lục Kiến Thành bỏ lại những lời này, giống như một kẻ đào ngũ chạy trối chết.

Sau khi anh rời đi một lát, thi Nam Khuê nhận được điện thoại của Lâm Niệm Sơ.

“Nam Khuê bảo bối, cậu thế nào, tớ biết cậu khó chịu, cậu đợi tớ, tớ sắp về rồi.”

Nghe được giọng nói của Niệm Sơ, trái tim Nam Khuê lập tức tràn ngập chua xót và tủi thân, lập tức hốc mắt đỏ lên, nhịn không được khóc: “Niệm Niệm, tớ thật khó chịu.”

“Tớ biết cậu khó chịu, chờ tớ trở về, tới nhất định sẽ đòi lại công bằng cho cậu, còn có đóa Bạch Liên Phương Thanh Liên kia, tớ nhất định làm cho cô ta đẹp mặt.”

Nhắc đến Phương Thanh Liên, Nam Khuê chợt nhớ tới: “Cô ta đã bị Lục Kiến Thành đưa ra nước ngoài rồi, cậu chắc sẽ không gặp được cô ta đâu.”

“Thật sự tiễn đi rồi? Lục Kiến Thành tự mình tiễn đi?” Lâm Niệm Sơ không ngờ tới.

“Chắc là đi rồi, nhưng không phải anh ta tự mình tiễn, là anh ta phân phó Lâm Tiêu đưa đi.”

“Vậy thì tớ không tin, Phương Thanh Liên là người đàn bà mưu mô như vậy, chỉ cần chưa tận mắt nhìn cô ta lên máy ra nước ngoài, thì vẫn tớ không tin.” Lâm Niệm Sơ nói.

Về điểm này, Nam Khuê cũng không suy nghĩ nhiều.

Tiếp theo, hai người bạn thân lại nói rất nhiều chuyện.

Về chuyện sảy thai, Nam Khuê đã nói với Lâm Niệm Sơ trên WeChat, bởi vì sợ cô thương tâm, lúc Lâm Niệm Sơ nói chuyện đều đặc biệt cẩn thận, sợ sẽ gợi lên nỗi đau và khổ sở của cô.

Nam Khuê kể chuyện cô và Lục Kiến Thành cùng nhau đến nhà ông bà nội, còn kể cho Lâm Niệm Sơ biết một số câu chuyện mà cô biết.

Bên kia điện thoại, Lâm Niệm Sơ cũng thở dài: “Ông bà nội, đây là tình yêu thần tiên gì vậy, thật sự là làm cho người ta phải hâm mộ, thật sự cảm động, còn Lục Kiến Thành, rõ ràng là cháu trai chính thống, sao lại không học được nửa phần của ông nội chứ.”

Nhắc tới Lục Kiến Thành, phía Nam Khuê chợt im lặng.

“Nam Khuê. Nam Khuê…” Lâm Niệm Sơ cho rằng cô bị mất sóng, gọi vài tiếng.

Ngay khi cô chuẩn bị cúp máy gọi lại, giọng Nam Khuê chậm rãi truyền qua điện thoại: “Niệm Niệm, tớ và Lục Kiến Thành sẽ ly hôn rồi.”

Lần này, đổi lại Lâm Niệm Sơ trầm mặc.

Cô ấy xác định, cô ấy nghe rất rõ ràng, Nam Khuê nói không phải là muốn ly hôn, cũng không phải chuẩn bị ly hôn.

Những gì cô ấy nói sẽ ly dị.

Điều đó có nghĩa là đã được quyết định rồi sao?

Sững sờ một lúc lâu, Lâm Niệm Sơ mới chậm rãi mở miệng: “Nam Khuê, cậu đã nghĩ kỹ chưa?”

Nghe giọng điệu nặng nề của cô ấy, Nam Khuê làm ra vẻ thoải mái: “Sao vậy? Buồn như vậy để làm gì? Bây giờ tỷ lệ ly hôn cao như vậy, ly hôn là một chuyện rất bình thường, sau hai năm, cuối cùng tớ cũng hiểu rồi, hai người không có tình yêu không thích hợp ở với nhau; Cho dù miễn cưỡng ở bên nhau, cũng nhất định đi không xa, sớm muộn gì cũng sẽ chia tay.”

“Nếu kết quả đều phải chia tay, sớm hay muộn hình như cũng không có gì khác biệt.”

“Tớ nhớ, trước kia cậu luôn chửi bới Lục Kiến Thành, ước gì tớ sớm rời xa anh ấy!” Nam Khuê cố ý cười nói.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 377


Chương 377

Lâm Niệm Sơ vội vàng nói: “Chửi thì chửi, hơn nữa, tớ chửi chỉ là do quen miệng, muốn anh ta đối xử tốt với cậu một chút, cũng không phải thật sự muốn hai người ly hôn, tớ ước gì có người đối xử tốt với cậu một chút, thương cậu, yêu cậu, che chở cho cậu.”

“Nam Khuê, cậu đã suy nghĩ kỹ rồi sao, thật sự quyết định chưa?”

Nam Khuê siết chặt điện thoại di động, gật đầu khẳng định: “Ừm, suy nghĩ kỹ rồi, tớ rất chắc chắn.”

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau khi trở về lấy giấy tờ, khoảngngày mai, bọn họ đã làm xong thủ tục ly hôn, không còn là vợ chồng nữa, hoàn toàn trở thành người xa lạ.

“Nếu như cậu thật sự đã quyết định rồi, thì tớ sẽ luôn ủng hộ cậu.”

“Nam Khuê, mặc kệ cậu có quyết định gì, tớ đều sẽ đứng ở phía sau cậu tiếp thêm sức mạnh cho cậu, chờ tớ trở về.”

“Được.”

Cúp điện thoại, Nam Khuê cố gắng ngẩng đầu lên, vẫn không kiềm chế được nước mắt trong hốc mắt lấp lánh.

Thật nhanh mà, hai năm vợ chồng, đến ngày mai, bọn họ sẽ hoàn toàn trở thành người xa lạ.

Thế giới này, thật đúng là mọi chuyện không thể lường trước được.

Ngoài cửa, Lục Kiến Thành đã sớm ngồi đó, lúc Nam Khuê và Lâm Niệm Sơ nói chuyện điện thoại, anh đã ở bên ngoài, chỉ là vẫn không đi vào, không ngắt lời các cô.

Vì vậy, họ nói bao lâu, thì anh đã nghe bấy nhiêu đó.

Điếu thuốc trong tay anh, từng điếu từng điếu một, không nhớ rõ đã hút được bao nhiêu điếu rồi, ngay cả ngón tay cũng bị đau.

Cô đã quyết định, vẫn muốn ly hôn, rốt cuộc anh nên làm cái gì bây giờ?

Làm thế nào mới có thể giữ cô lại đây?

Khi ngửa đầu, trong mắt Lục Kiến Thành cũng đẫm nước mắt.

Lúc Lục Kiến Thành trở về phòng, đã là đêm khuya, Nam Khuê đã ngủ say rồi.

Anh đi đứng nhẹ nhàng, ngủ trên nền đất, thay vì nói là ngủ, không bằng nói là nằm.

Đêm nay, anh hầu như mất ngủ, vốn không có ngủ.

Sáng sớm hôm sau, hai người thu dọn đồ đạc trở về.

Lúc rời đi, cuối cùng Nam Khuê nhìn thoáng qua tất cả nơi này, đáy mắt lưu giữ lại.

Tuy rằng nơi này rất đơn giản, nhưng bởi vì có câu chuyện của ông bà nội, lại làm cho căn phòng nhỏ đơn giản này đặc biệt khiến người ta thích.

Đây là ngôi nhà cũ của ông bà nội anh, sau khi ly hôn, cô chắc là không còn cơ hội đến nữa.

Sau này, anh có thể sẽ dẫn theo người khác, dẫn theo cô gái anh yêu, dẫn theo người vợ sau này của anh, dẫn theo con của anh…

Nghĩ tới đây, Nam Khuê bỗng nhiên cảm thấy ngực đau đớn, khó chịu như có kim châm chích.

Đúng vậy, rất nhanh, tất cả đều sẽ giống như mây khói như khói mà qua đi, cô có cái gì để so đo chứ!

Không phải đồ đạc của cô, cô không bao giờ có thể nắm được nó.

“Đi thôi!” Nam Khuê xoay người.

Bởi vì hai người xuất phát khá sớm, lúc máy bay đến, vừa rồi là khoảng mười giờ sáng.

Xuống máy bay, Nam Khuê nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Hôm nay rảnh không?”

“Thời gian vẫn cho phép.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 378


Chương 378

“Vậy chọn ngày không bằng đụng ngày, chúng ta cùng nhau đến chỗ ba mẹ một chuyến, lấy giấy tờ tùy thân, sau đó đi làm thủ tục thôi.”

Nghe vậy, cơ thể cao lớn của Lục Kiến Thành chợt như bị sét đánh, ngơ ngác đứng ở đó.

Mặc dù biết rằng cô đã quyết định, cô khăng khăng muốn ly dị.

Thế nhưng, anh chưa bao giờ nghĩ tới sẽ nhanh như vậy, vừa xuống máy bay đã gấp gáp muốn đi làm thủ tục rồi.

Cô không thể chờ đợi như vậy sao?

Ngực, giống như bị thủy triều chảy ngược, mặn mặn chát, cực kỳ khó chịu.

Siết chặt vali, ngón tay thon dài của Lục Kiến Thành bởi vì dùng sức gần như trắng bệch, một lúc lâu, trong cổ họng anh mới gian nan nặn ra một chữ: “Được.”

Hai người cùng nhau ngồi xe, đi đến nhà cũ.

Lúc đến nơi, Vân Thư và Lục Minh Bác đều không ở nhà, điều này rất tiện cho bọn họ lấy giấy tờ tùy thân.

Nam Khuê thở phào nhẹ nhõm, Lục Kiến Thành cũng thở phào nhẹ nhõm, anh mở miệng nói: “Nếu ba mẹ không có ở đây, vậy ngày khác chúng ta lại đến lấy.”

Nam Khuê lại nói: “Ba mẹ không có ở đây, chúng ta có thể trực tiếp cầm giấy tờ tùy thân đi, cũng tránh bọn họ không đồng ý. ”

Lục Kiến Thành nghi ngờ hỏi cô một chút: “Giấy tờ tùy thân không phải ở chỗ bọn họ sao? Họ không có ở đây, chúng ta không thể lấy được giấy tờ, chúng tôi không thể làm thủ tục.”

“Giấy tờ tùy thân đều ở trong phòng ông nội, trước khi ông nội mất đã đưa chìa khóa cho mẹ.” Nói xong, Nam Khuê lấy chìa khóa ra: “Mẹ đưa chìa khóa cho tôi từ sớm.”

Lục Kiến Thành nhất thời ngây dại, một lúc lâu sau, anh mới phản ứng lại, nhìn về phía túi xách bên hông Nam Khuê: “Cho nên, trước khi chúng tôi đến nhà ông nội, em đã mang theo chìa khóa.”

“Ừm, tránh khỏi phải chạy về lấy.” Nam Khuê thản nhiên nói.

Một câu nói nhẹ nhàng của cô lại khiến Lục Kiến Thành vô cùng đau đớn.

Cô đã mang theo chìa khóa từ lâu, điều này nói lên điều gì, cô đã sớm nghĩ xong xuôi tất cả mọi thứ.

Cho nên mới vừa xuống máy bay đã gấp gáp như thế, cũng không muốn chờ đợi chút nào.

Cô và anh ở cùng nhau như bây giờ dày vò như vậy sao, khó chịu như vậy sao?

Ngửa đầu lên, trái tim Lục Kiến Thành tràn ngập ý chua chát: “Nam Khuê, thật ra em đã sớm nghĩ xong mọi thứ rồi, đúng không? ”

Nam Khuê nhìn về phía anh, rất bình tĩnh: “Nếu đã quyết định rồi, thì nên nhanh chóng cắt đứt, không phải sao?”

Có trời mới biết cô tốn bao nhiêu dũng khí để nộp đơn ly hôn, lại đau lòng đến mức nào, cô sợ, sợ trễ một chút, sợ kéo dài thêm một chút nữa, cô sẽ luyến tiếc.

Những ngày này, họ hòa thuận với nhau, thậm chí một lần, cô nghĩ rằng họ yêu nhau, hạnh phúc bên nhau.

Thế nhưng, sau khi thấy rõ hết tất cả, cô ngay lập tức bị đánh trở về ban đầu.

Yêu nhau à?

Sao có thể được?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 379


Chương 379

Giữa bọn họ, cho tới bây giờ đều là vở kịch có một vai diễn của cô mà thôi.

10 năm rồi, quá mệt mỏi.

Cô không muốn đuổi theo nữa, cô mệt rồi, cô cũng muốn nghỉ ngơi.

Đến phòng ông nội, Nam Khuê cầm chìa khóa nhanh chóng mở ngăn kéo thứ hai.

Ở đó, có giấy tờ ông nội để lại cho cô, và một lá thư.

“Nhóc con:

Sau khi ông nội đi rồi, người không yên tâm nhất chính là con, mẹ con đã qua đời, cha lại có cái tính kia, còn Kiến Thành, ông nội biết nó có hai lòng, trong lòng vẫn luôn nhớ thương Phương Thanh Liên, muốn ly hôn với con.

Con bé ngốc, ông nội đều biết, ông nội mấy năm nay ở thương trường không phải là vô ích, cái gì trốn tránh được mắt của ông chứ, ông chỉ không muốn vạch trần thôi.

Người ta đều nói, con gái gả cho người đàn ông tốt rất quan trọng, muốn ông nói, thì người đàn ông cưới cưới vợ cũng rất quan trọng.

Bất kể là ông cưới bà nội con, hay là Vân Thư hay là con, các con đều là con dâu, cháu dâu tốt nhất trong lòng ông.

Khi đến một ngày, các con già rồi, có con, khi làm chủ gia đình, nhất định phải nhớ rõ lời nói của ông nội, nhà họ Lục, đã đủ giàu có, đã đủ quyền lực, vốn đã là danh gia vọng tộc.

Chúng ta không cần thông qua nhà thông gia để dệt hoa trên gấm, trai cưới vợ không nhất định phải danh gia vọng tộc, chỉ cần xuất thân trong sạch, quan trọng nhất là làm người có nhân phẩm, lòng dạ tốt bụng.

Không biết tiết kiệm, thích xa hoa, không làm việc chăm chỉ, thì có giàu có hơn nữa, cũng miệng ăn núi lở.

Mà người chăm chỉ cố gắng, cho dù có một ngày nghèo túng, cũng vẫn sẽ đợi thời trở lại như xưa.

Nhà họ Lục chỉ giàu có ba đời, sau còn có thể đi thật lâu, nhất định sẽ không được thuận buồm xuôi gió, sẽ gặp phải một số khó khăn, chỉ có hai vợ chồng cùng nhau cố gắng mới có thể vượt qua được khó khăn, đây cũng là trọng trách ông nội giao cho con: con nhất định phải thay bà nội truyền thừa tư tưởng này, chỉ cần như vậy, nhà họ Lục mới có thể vững mạnh, càng ngày càng phát triển!

Đây là đôi bông tai ngọc bích, lúc bà nội rời đi để lại hai bộ trang sức quý giá, một bộ cho mẹ con.

Bộ này là để lại cho cháu dâu, vòng tay ông nội đã cho con, về phần đôi bông tai này, bởi vì ông nội vẫn nhớ bà nội, cho nên đã lưu lại nó bên người làm kỷ niệm, hiện tại ông nội đã muốn đi, nên trả lại nó cho con.

Nam Khuê, ông nội biết trong lòng con có tủi thân.

Khi con nhìn thấy lá thư này, ông nội đã đi rồi. Nếu con không muốn ly hôn, hãy nói cho Minh Bác và Vân Thư biết, bọn nó nhất định sẽ giúp con, sẽ không để con và Kiến Thành ly hôn.

Nếu có một ngày, con thật sự ủy khuất, quá mệt mỏi, chịu đựng không nổi nữa, ông nội cũng không ép buộc con, tuy rằng ông nội không muốn để cho con rời khỏi nhà họ Lục, nhưng ông nội càng hy vọng con sống tốt, sống hạnh phúc, sống vui vẻ hơn.

Cho nên nếu thật sự có ngày đó, cho dù con thật sự ly hôn với Kiến Thành, ông nội cũng sẽ không trách con, ông nội vẫn sẽ chúc phúc cho con.

Bé con, con nhất định phải hạnh phúc, đây là kỳ vọng lớn nhất của ông nội!”

Khi đọc xong bức thư, Nam Khuê đã rơi nước mắt.

Ông nội suy nghĩ chu đáo đến mức này, ông gần như suy nghĩ hết các tình huống vì cô, cho cô ấm áp, cho cô sự quan tâm, nhưng lại không cho cô một chút áp lực tâm lý nào.

“Ông nội, cám ơn ông.”
 
Back
Top Bottom