Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 100


Chương 100

Giả dối, tất cả đều là giả dối.

Vậy giữa cô và Lục Kiến Thành còn có sự thật nào chứ?

Phương Thanh Liên đeo nhẫn vào ngón áp út, sau đó giơ hai tay lên, khoe khoang trước mặt Nam Khuê, cười đắc ý.

Nụ cười đó rất chói mắt.

Càng chói mắt chính là viên kim cương trên nhẫn dưới ánh đèn của trung tâm thương mại chiếu rọi chói mắt, cực kỳ chói mắt, mạnh liệt đâm vào mắt cô.

Quá đau lòng.

Trong đầu cô chợt nhớ tới câu quảng cáo kinh điển nhất về chiếc nhẫn kim cương, nói như thế nào nhỉ?

Đúng rồi, cô nhớ rồi.

Kim cương là mãi mãi, một viên mãi mãi.

Mãi mãi?

Haha, tất cả những chuyện này, tất cả đều là một trò đùa.

Buồn cười hơn nữa cô đều coi là thật.

“Nam Khuê, tôi đã nói rõ ràng như vậy, cô còn không hiểu sao? Kiến Thành từ đầu đến cuối chỉ yêu mình tôi, cô, không nên xuất hiện trong cuộc sống của chúng tôi.”

“Cha cô, mẹ cô, bối cảnh gia đình cô, nếu như không phải quà tặng của ông nội, căn bản là không thể dính một ngón tay vào nhà họ Lục. Kiến Thành là ngôi sao mà ngay cả khi cô đứng trên thang cũng không thể hái được, cho nên Nam Khuê, bỏ cuộc đi.”

Nam Khuê nở nụ cười, cô liều mạng áp chế nỗi đau trong lòng: “Vậy còn cô thì sao? Phương Thanh Liên?”

“Hôn nhân hai năm, sao cô biết anh ấy không có chút tình cảm nào với tôi, làm sao cô biết anh ấy vẫn còn yêu cô như lúc trước.”

“Phương Thanh Liên, cô đang sợ cái gì vậy?”

Không thể không nói, chất vấn của Nam Khuê khiến trái tim Phương Thanh Liên run lên.

Cô ta hoảng loạn.

Cô ta cũng thật sự có chút sợ hãi. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tuy nhiên, Phương Thanh Liên không phải là người dễ dàng chịu thua.

Cô ta ngẩng đầu cười, vẻ mặt tự tin và chắc chắn: “Tôi sợ cái gì? Người Kiến Thành yêu sâu đậm là tôi, anh ấy là tất cả can đảm của tôi để đối đầu với thế giới này, tại sao tôi phải sợ?”

“Vậy sao?” Nam Khuê cười lạnh: “Bề ngoài thoạt nhìn, có rất có lý.”

“Nhưng Phương Thanh Liên, cô hãy nhớ kỹ, tôi không nợ cô, lúc trước tôi và anh ấy kết hôn, là hai người đã chia tay một cách hòa bình. Mà khi cô trở về, vẫn còn trong thời gian hôn nhân của tôi và anh ấy, cho nên cô đã phá hỏng hôn nhân của tôi, nhưng Nam Khuê tôi chưa bao giờ xen vào tình cảm của cô.”

“Mặc kệ cô yêu anh ấy hay là anh ấy yêu cô, tôi cũng sẽ không chúc phúc cho cô.”

Nam Khuê xoay người, đi thẳng xuống cầu thang.

Nếu cô không đi, cô sợ rằng cô sẽ khóc.

Trước đây, cô đã từng thấy ai đó hỏi, nếu bạn rất yêu một người, yêu đến tận xương tuỷ, yêu đến hết phương cứu chữa, rồi có một ngày, khi người ấy kết hôn, mà cô dâu không phải là bạn, bạn có chúc phúc cho người ấy không?

Cô luôn nghĩ rằng, mình sẽ mỉm cười rồi chúc phúc.

Chúc anh ấy hạnh phúc, chúc anh ấy có một cuộc hôn nhân hạnh phúc.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 101


Chương 101

Nhưng bây giờ cô mới biết, quá khó để nói lời chúc phúc.

Thì ra người thật sự từng yêu, bạn không có cách nào chúc phúc người ấy ở cùng với những người phụ nữ khác, bởi vì ngay cả một cái liếc mắt cũng đã đau lòng, làm sao có thể tận mắt nhìn thấy người ấy dành đủ loại yêu thương chiều chuộng với người phụ nữ khác chứ.

Cô không vĩ đại.

Cô chỉ là một người phụ nữ ích kỷ.

Cô cũng biết đau.

Biết đau lòng.

Biết rơi nước mắt.

Ngay lúc sắp ra khỏi trung tâm thương mại, tay Nam Khuê bị một người kéo lại.

Cô xoay người, thì nhìn thấy Lục Kiến Thành.

“Sao lại đi một mình?” Anh nhìn cô với một khuôn mặt tràn đầy sự quan tâm.

Cố gắng nhẫn nhịn, Nam Khuê lắc đầu: “Đi dạo xong rồi, tôi muốn trở về.”

“Tôi bảo Lâm Tiêu đưa em về.”

“Tôi không cần Lâm Tiêu đưa tôi về, nếu như tôi bảo muốn anh đưa tôi về thì sao?”

Nam Khuê nói xong, mở to đôi mắt to nhìn anh.

Cô không nói dối, cô thực sự muốn anh đưa cô về.

Dường như Lục Kiến Thành có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại như thường, đưa tay xoa xoa tóc cô, giọng nói dịu dàng như dỗ dành đứa bé: “Đừng tùy hứng, buổi tối tôi về nhà với em.”

“Được.” Nam Khuê gật đầu: “Vậy để Lâm Tiêu đưa đi.”

Cô không hỏi nữa, cũng không ồn ào.

Cô thật sự rất ngoan, ngoan đến một câu phản kháng cũng không nói.

Lâm Tiêu nhanh chóng đưa Nam Khuê đến nhà, nhưng cậu ấy không biết, Nam Khuê ngay cả cửa cũng không đi vào, cậu ấy vừa đi, cô liền bắt xe rời đi.

Nam Khuê đến “gặp gỡ”.

“Gặp gỡ” là Pub của Hoắc Ti Yến, trước kia cô theo Lục Kiến Thành tới hai lần.

(Pub là viết tắt của cụm từ Public House (nghĩa là ngôi nhà dành cho cộng đồng) là một cơ sở kinh doanh chuyên các thức uống chứa cồn như bia, rượu,…và cả thức uống không chứa cồn, phục vụ kèm thức ăn nhẹ để mọi người gặp gỡ, ăn uống và trò chuyện. Pub được thiết kế phần nhiều theo phong cách truyền thống với nội thất gỗ, không gian mở.)

Bên trong rất rộng, sắp xếp và trang trí là phong cách yêu thích của cô, quan trọng hơn, quán bar không ồn ào, ngược lại rất yên tĩnh.

Sân khấu thường có người biểu diễn, guitar hoặc đệm piano, hát một số bài hát nhẹ nhàng, tất cả đều là những gì cô thích.

Nam Khuê tìm một nơi gần sân khấu nhất, cô ngồi đó, khuôn mặt nhỏ nhắn dịu dàng đắm chìm trong ánh đèn dịu dàng, một tay chống cằm, lẳng lặng nghe nhạc.

Cô cũng không biết mình muốn làm gì, nhưng chính là không muốn trở về.

Cô không phải là chim hoàng yến, tại sao cô phải ngoan ngoãn nghe lời anh.

Dựa vào cái gì anh bảo cô về nhà, cô phải ngoan ngoãn trở về lồng sắt.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 102


Chương 102

Uống hai ly nước ấm, Nam Khuê nằm sấp trên bàn, cơn buồn ngủ ập đến, càng cảm thấy mê man.

Không biết là chỗ này quá yên tĩnh, hay là cô quá mệt mỏi, vừa nằm sấp xuống đã ngủ thiếp đi.

Lúc Lục Kiến Thành về nhà, phát hiện trong nhà đều tối đen, không một ngọn đèn nào được bật sáng.

Anh bật đèn phòng khách lên, sau đó tìm cả nhà cũng không phát hiện ra bóng dáng Nam Khuê.

Cuối cùng cau mày gọi điện thoại.

Những gì anh nghe được là: “Xin chào, số máy quý khách gọi hiện đang tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau.”

Anh lập tức gọi điện thoại cho Lâm Tiêu: “Tốt nhất cậu nên cho tôi một lời giải thích, Nam Khuê cô ấy đâu?”

“Tổng giám đốc Lục, Thiếu phu nhân không ở nhà sao? Tôi đích thân đưa cô ấy về nhà.”

“Tôi đã tìm khắp nhà, từ trong ra ngoài, ngay cả bóng người cũng không có.” Giọng nói của Lục Kiến Thành dường như rất tức giận.

“Tổng giám đốc Lục, ngài đừng nóng vội, tôi lập tức phân phó người đi tìm.”

Nam Khuê cũng không nhớ rõ mình nằm sấp trên bàn bao lâu, cho đến khi có người gọi cô dậy.

Lúc này cô mới mở hai mắt, đôi mắt mơ ngủ mông lung nhìn người trước mắt: “A, sao vậy?”

“Xin lỗi cô, quán của chúng tôi đã đóng cửa rồi.”

“Đã đóng cửa?” Nam Khuê nghi ngờ nhìn anh ta: “Tôi nhớ rõ Hoắc Ti Yến từng nói quán này mở cửa 24/24!”

Ông chủ kia phản ứng rất nhanh, ngay lập tức nói: “Đúng vậy, thưa cô, cô cứ tiếp tục ngủ, bất cứ lúc nào cô cần cũng có thể gọi cho tôi.”Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Quán của họ trước đây thực sự mở cửa 24 giờ, gần đây đã thay đổi thời gian.

Người có thể hiểu rõ về cửa hàng của bọn họ như vậy, còn biết ông chủ lớn sau lưng là tổng giám đốc Hoắc, còn có thể gọi thẳng tên tổng giám đốc Hoắc, nhất định không tầm thường.

Nghĩ tới đây, ông chủ kia lập tức gọi điện thoại cho Hoắc Ti Yến: “Tổng giám đốc Hoắc, ngài có một người bạn ở trong quán, nhìn trạng thái của cô ấy hình như rất không tốt, ngài có muốn tới đây không.”

“Bạn của tôi?” Hoắc Ti Yến buồn bực.

Cái Pub này, rất ít người đến, bạn của anh ta đều là trực tiếp đến quán bar, làm sao có thể đến đó.

“Anh gửi cho tôi một tấm ảnh.”

“Vâng tổng giám đốc Hoắc, ngài chờ một chút.”

Khi nhận được hình ảnh trên WeChat, Hoắc Ti Yến lập tức trợn tròn mắt, gần như không thể tin được.

May mắn, anh ta đang ở gần đó, chỉ cần mười phút đi bộ đã đến nơi.

Khi xác định người nằm sấp trên bàn quả thật chính là Nam Khuê, anh ta lập tức gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành: “Vợ cậu ở chỗ tôi?”

“Cái gì?” Lục Kiến Thành cũng không thể tin được.

“Không phải quán bar, ở Gặp Gỡ.”

“Cậu trông cô ấy, tôi lập tức tới.”

Lúc Lục Kiến Thành tới, Nam Khuê vẫn nằm sấp trên bàn ngủ, xem ra vẫn đang ngủ.

Hoắc Ti Yến ngồi ở trên bàn bên kia, thấy anh đến thì đi tới: “Nói chuyện chút.”

“Không rảnh, lần sau.” Lục Kiến Thành từ chối đơn giản mà thẳng thắn.

Anh đi tới trước mặt Nam Khuê, cúi người xuống, trực tiếp ôm cả người cô vào lòng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 103


Chương 103

Dường như cảm giác được sự ấm áp, hơn nữa còn ngủ say, Nam Khuê cũng không mở mắt ra, chỉ hơi hơi giật mình, nhanh chóng tìm một tư thế thoải mái trong lòng Lục Kiến Thành ngủ thiếp đi.

Lúc từ cửa đi ra, vì là đêm khuya, bên ngoài đã có chút lạnh.

Gió thổi lạnh.

Lục Kiến Thành cởi áo khoác ra, khoác lên người Nam Khuê.

Về đến nhà đã là rạng sáng.

Lục Kiến Thành vừa đặt Nam Khuê lên giường, cô lại làm nũng, hoàn toàn không chịu buông cổ anh ra, vẫn ôm chặt lấy anh.

“Lục Kiến Thành.”

“Ừ?” Hắn lập tức đáp lại, còn tưởng rằng Nam Khuê đang gọi anh.

“Lục Kiến Thành, tên khốn, vừa thấy người phụ nữ kia chân đều mềm nhũn.”

“Kẻ xấu, tại sao lại ly hôn.”

“Anh biết gì không? Thật ra tôi không muốn…”

Lời sau còn chưa dứt, Nam Khuê lại mơ màng ngủ thiếp đi.

Lúc này Lục Kiến Thành mới hạ cánh tay cô xuống, đặt cô lên giường.

Đụng phải chiếc giường lớn mềm mại, Nam Khuê thuận thế xoay người.

Cũng là lần xoay người này khiến Lục Kiến Thành liếc mắt một cái đã nhìn thấy vết thương trên tai cô, mặc dù đã kết vẩy, nhưng vết máu đỏ trên vết sẹo liếc mắt một cái có thể nhìn thấy.

Mấy ngày trước rõ ràng cô còn đeo bông tai, vành tai trắng nõn, nhỏ nhắn đáng yêu.

Cô bị thương khi nào?

Anh không biết gì hết.

Bôi một ít thuốc lên tai cô, Lục Kiến Thành tắm rửa xong nằm xuống bên cạnh cô.

Ngày hôm sau, khi Nam Khuê rời giường, liếc mắt đã nhìn thấy Lục Kiến Thành đang nằm bên cạnh.

Một lúc lâu, cả người cô vẫn còn mơ hồ.

Cô nhớ lại rằng hình như ngày hôm qua cô đã đi “Gặp Gỡ”, và sau đó không nhớ những gì đã xảy ra, cứ ngủ thiếp đi ở đó.

Tại sao hôm nay thức dậy lại ở nhà?

Nam Khuê tắm rửa xong, thay quần áo xong đi ra, Lục Kiến Thành vừa lúc tỉnh lại.

“Cái kia, anh mau đi rửa mặt đi, lát nữa tôi có chuyện muốn nói với anh.” Nam Khuê chủ động mở miệng.

“Ừm.”

Lục Kiến Thành gật đầu, thái độ vẫn thanh đạm như trước, dường như không cảm nhận được chút cảm xúc nào của anh.

Nam Khuê xuống lầu trước, cô chuẩn bị xong đơn ly hôn, chứng minh thư, còn có một ít tư liệu cần thiết, vốn nên rời đi sớm, nhưng lại chậm trễ mấy ngày.

Sau khi làm xong những thứ này, cô cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên tay.

Trong đầu vẫn không khống chế được nhớ tới những lời mà Phương Thanh Liên nói ngày hôm đó: “Nam Khuê, chiếc nhẫn là do Kiến Thâm tự mình đặt làm riêng cho tôi, đều là kích cỡ của tôi, đương nhiên cô đeo chật rồi.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 104


Chương 104

Lục Kiến Thành mặc một chiếc áo sơ mi màu đen. Kết hôn lâu như vậy, anh thường mặc áo sơ mi trắng hoặc màu xanh, loại màu đen này quả thực là rất ít khi mặc.

Nhưng không thể phủ nhận rằng không có màu sắc áo sơ mi gì không thể ngăn chặn được sức hút và vẻ ngoài của mình.

Ăn sáng xong, Nam Khuê đặt nhẫn lên trước mặt Lục Kiến Thành, hỏi anh: “Anh có biết kích cỡ chiếc nhẫn trên tay tôi là mấy không?”

“Số 10.”

Câu trả lời của anh nói ra, hoàn toàn không cần suy nghĩ gì cả.

Nam Khuê mỉm cười.

Cô lặng lẽ đặt tay dưới gầm bàn, sau đó dùng hết toàn bộ sức bình sinh, tháo chiếc nhẫn ra.

Sau khi tháo ra, tay cô đã bị rách da và nhanh chóng sưng đỏ lên.

Tuy nhiên, cô cảm thấy không đau.

Trái tim, mới là đau đớn nhất.

Cô dùng tay kia cầm nhẫn, sau đó đặt tất cả tư liệu đã chuẩn bị trước mặt Lục Kiến Thành: “Hai giờ chiều, chúng ta đi làm thủ tục ly hôn đi!”

Lục Kiến Thành gật đầu: “Được.”

Giọng nói của anh bình tĩnh như ngày thường, giống như không có một chút luyến tiếc nào.

“Còn giấy tờ tùy thân thì sao? Còn có ông nội, em đã nghĩ kỹ chưa?”

Nam Khuê gật đầu: “Lát nữa tôi đi nói với ông nội, sẽ làm cho ông nội đồng ý với tôi. Anh có muốn đi với tôi không?”

“Ừm, cùng đi.”

Ăn sáng xong, bọn họ mỗi người mang theo đồ đạc, ngồi lên xe đến nhà họ Lục.

Nhìn thấy bọn họ, bác Chu cùng bác gái Chu đều rất vui vẻ: “Thiếu phu nhân, hai ngày nay ông cụ cứ nhắc cô miết, không ngờ cô lại tới nhanh như vậy.”

“Bác Chu, ông nội đâu?”

“Ông cụ đang đọc sách ở trên lầu.”

Nam Khuê và Lục Kiến Thành cùng nhau lên lầu hai, đứng trước cửa, Nam Khuê nhìn về phía anh: “Tôi vào trước nói với ông nội, chờ ông ấy đồng ý, tôi lấy được giấy tờ, anh lại vào sau.”

“Được.”

Nam Khuê đi vào, phát hiện trong phòng rất tối.

Toàn bộ căn phòng đều tối tăm, rèm cửa sổ đóng chặt, chỉ có một ngọn đèn ở đầu giường sáng lên, lộ ra ánh sáng yếu ớt.

Không biết vì sao, trong lòng cô hiện lên một dự cảm không tốt.

“Ông nội…”

“Ông nội, con là Khuê Khuê, con tới rồi đây.”

Liên tiếp gọi mấy tiếng, Nam Khuê cũng không nghe thấy đáp lại.

Mãi đến khi đi đến bên giường, Nam Khuê mới phát hiện ông nội nằm trên giường, đang nhắm mắt ngủ.

Nam Khuê không muốn quấy rầyông, cho nên lập tức xoay người chuẩn bị yên lặng rời đi, ở bên ngoài chờ ông tỉnh lại.

Ai ngờ vừa xoay người, giọng nói già nua của ông nội Lục liền vang lên: “Nhóc con, là con tới sao?”

Nam Khuê lập tức xoay tay ông: “Là con, ông nội, ông ngủ ngon chứ?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 105


Chương 105

“Mấy ngày nay, luôn ngủ mê man, cũng tàm tạm, con đỡ ông đứng lên đi một chút, cũng đã đến lúc phải dậy rồi.”

“Được, ông nội.”

Sau khi ông cụ Lục đứng lên, Nam Khuê mặc áo khoác cho ông, sau đó đỡ ông ngồi trên sofa bên cạnh.

Ngoài cửa sổ, đột nhiên trời mưa nhỏ, tí tách.

Tiếng mưa phùn rụng lá xuyên thấu qua cửa sổ truyền vào trong phòng, nhẹ nhàng, lại làm cho người ta cảm thấy vô cùng an ổn.

Nam Khuê lập tức tắt đèn bàn bên giường, mở rèm cửa sổ ra.

Trong nháy mắt, toàn bộ căn phòng trở nên sáng sủa, ông già mỉm cười cảm thán: “Vẫn là thế giới bên ngoài tốt!”

“Ông nội, chờ ông khỏi bệnh, dù ông muốn đi đâu, chúng con đi cùng ông.”

“Được nha, vậy ông nội này có phúc rồi.”

“Ông nội, con pha trà cho ông, ông muốn uống trà gì?”

“Long Tỉnh.”

“Được.”

Nam Khuê nhìn bộ công cụ pha trà, pha trà một cách có trật tự, mỗi một bước, mỗi một động tác, cô đều cố gắng hoàn mỹ.

Khi nói đến trà, lúc đầu, cô không biết gì cả.

Bây giờ kỹ thuật pha trà này, là Lục Kiến Thành tự tay dạy cho cô.

Chỉ tiếc kỹ thuật học được, tinh túy vẫn kém mười vạn tám ngàn dặm.

Pha trà xong, Nam Khuê đưa một tách cho ông cụ Lục, tự rót cho mình một tách.

Bởi vì trời mưa, nhiệt độ giảm, Nam Khuê cầm tách trà, khói lượn lờ, hơi nóng rất nhanh bị gió thổi tan.

Chẳng bao lâu, nhiệt độ trà đã đến thời điểm thích hợp nhất để uống.

“Ông nội, có thể uống rồi, ngài nếm thử.”

Ôngcụ nhấp một ngụm, mỉm cười gật đầu: “Ngon, nhóc con pha trà rất hợp khẩu vị của ông nội.”

“Ông nội, kỳ thật con biết kỹ thuật pha trà của mình bình thường, cũng chỉ có ngài yêu thương con, nên luôn khen con.” Nam Khuê xấu hổ cười nói.

“Vậy thì sao, ông nội thích, bọn họ đều phải thích.”

“Ông nội, ông thật bá đạo.” Nam Khuê cười rạng rỡ.

Miệng cười, nhưng trái tim của cô thì lạnh lẽo.

Ông nội rất thương cô, rất thích cô.

Nhưng phải làm sao đây?

Lục Kiến Thành hết lần này tới lần khác chính là ngoại lệ.

Anh không yêu cô.

Cho đến bây giờ, cô không có cách nào tiếp tục lừa dối chính mình.

Bỗng nhiên ngửa đầu, Nam Khuê uống hết trà vào bụng.

Cay đắng.

Cô cảm thấy rất cay đắng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 106


Chương 106

Trà chắc chắn không phải là cay đắng, nhưng trái tim của cô cay đắng.

“Nhóc con, có phải gặp phải chuyện gì không? Nói với ông nội đi.” ông cụ mẫn cảm nhận ra cô không thích hợp.

Nam Khuê buông tách trà xuống, cô ngồi trên sàn nhà, tựa đầu vào đùi ông cụ, giọng nói mềm mại, giống như một con mèo con: “Ông nội, con muốn hỏi ông một câu hỏi, ông có thể nói cho con biết không? Tôi muốn biết một sự thật.”

Ông cụ giật giật mày, ông hình như đoán được cái gì đó.

“Nhóc con, con hỏi đi.”

“Ông nội, lúc trước Kiến Thành cưới con, thật sự là cam tâm tình nguyện sao?”

Vừa mở miệng, nước mắt của cô không nghe sai khiến mà rơi xuống: “Ông nội, Phương Thanh Liên nói với con, Kiến Thành là vì cứu cô ta mới cưới con, ông nói cho con biết, cô ta có lừa con không?”

Ông cụ trìu mến sờ tóc Nam Khuê, thở dài một hơi, giọng nói già nua, chậm rãi nói.

“Khuê Khuê, lúc trước đúng thật là ông nội uy h**p Kiến Thành, ép nó cưới con.”

“Hai năm nay, mỗi lần các con về nhà đều nắm tay, dáng vẻ vợ chồng yêu thương nhau, nhưng ông nội đều biết, các con là làm cho ông xem.”

“Trong khoảng thời gian này, ông nội cũng luôn suy nghĩ, có phải ông thật sự làm sai hay không, nếu như con gả cho người khác không phải Kiến Thành, có thể sẽ sống vui vẻ, vui vẻ hơn, chính sự ích kỷ của ông nội đã làm hại con rồi!”

Nam Khuê đứng dậy, nhìn ông cụ dùng sức lắc đầu: “Không phải, ông nội, Khuê Khuê chưa từng trách ông, con chỉ muốn biết sự thật, con không muốn sống trong lời nói dối tốt đẹp.”

“Ông nội, cảm ơn ông, nếu như không phải ông, có thể con và anh ấy ngay cả hai năm hôn nhân này cũng sẽ không có, chúng con sẽ không cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ngồi xe, ngủ cùng nhau, thậm chí ngay cả cơ hội nói một câu cũng rất nhỏ.”

“Thời gian hai năm tuy rằng không dài, nhưng con đã thỏa mãn rồi, hai năm nay có thể ngày đêm cùng anh ấy, bên cạnh anh ấy, con đã rất thỏa mãn. Có lẽ con và anh ấy thực sự có duyên nhưng không có phận, vì vậy ông nội, con mệt rồi, con muốn buông tay.”

Mặc dù là trong dự liệu, nhưng nghe được những lời nói này, ông cụ vẫn thở dài, vô cùng buồn.

“Khuê Khuê à!” Bàn tay hơi thô ráp của ông cụ nắm lấy tay Nam Khuê: “Con thật sự đã nghĩ kỹ rồi.”

“Vâng.” Nam Khuê gật đầu.

Sau đó, cô ngẩng đầu lên, cho ông già một nụ cười rạng rỡ, rất chắc chắn nói: “Vâng, ông nội, Con nghĩ kỹ rồi.”

“Thay vì ôm tàn niệm khổ sở chờ đợi, không bằng để cho thời gian hai năm này trở thành một hồi ký ức đẹp, tuy rằng không thể nắm tay đến già, nhưng có thể làm vợ của anh ấy hai năm, cùng người mình yêu sớm chiều ở chung đoạn thời gian này, con đã thấy mình rất may mắn rồi.”

“Nhóc con…” Ông cụ quá xúc động, trong ánh mắt mờ đục gần như đã xuất hiện những giọt nước mắt long lanh.

Nam Khuê cũng không đành lòng, nhưng cô biết, có một số việc một khi bắt đầu sẽ không có đường quay đầu.

Mặc dù không nỡ.

Mặc dù buồn.

Thế nhưng, nếu đã mở miệng, cô không thể mềm lòng, nhất định phải nhẫn tâm kiên trì.

“Như vậy, ông nội cho con thêm mười phút, con suy nghĩ một chút được không?” Ông cụ đã khóc, nước mắt theo nếp nhăn trên mặt, nhịn không được rơi xuống.

Nam Khuê cũng khóc, cô đưa tay lau đi nước mắt trên mặt ông cụ.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 107


Chương 107

Sau đó quyết tâm: “Ông nội, không cần, con đã suy nghĩ rất kỹ, con quyết định buông tay, hoàn thành tự do của mình.”

“Được, nhóc con, nếu con đã quyết định rồi, ông nội tôn trọng quyết định của con.”

Ông cụ vươn tay, run rẩy chỉ chỉ vào cái tủ cách đó không xa: “Ngăn kéo dưới cùng của tủ bên phải, bên trong có một hộp mật mã, con lấy ra đây.”

“Vâng.”

Nam Khuê đi qua, cẩn thận lấy hộp mật mã từ trong tủ ra, sau đó ôm đến trước mặt ông nội.

“Ông nội, mật mã ngài còn nhớ không?”

“Mật khẩu là sinh nhật bà nội con.”

“Bà nội?” Nam Khuê rất xa lạ với cách xưng hô này, ký ức này đối với cô mà nói, cũng rất trống rỗng.

Bởi vì khi cô vào nhà họ Lục, bà nội đã qua đời vì bệnh tật.

“Kiến Thành nhớ, con đi tìm nó mở đi.” Giọng nói già nua của ông cụ nhắc nhở.

“Vâng, con cảm ơn ông nội.”

Ôm hộp mật mã, Nam Khuê mang theo tâm tình thấp thỏm đi ra cửa.

Trước cửa không có ai.

Dường như Lục Kiến Thành đã đi rồi.

Nam Khuê đang chuẩn bị gọi điện thoại cho anh, bỗng nhiên một cơn buồn nôn ập đến.

Nôn xong, cả người cô đều mềm nhũn, toàn thân trên dưới dường như không còn chút sức lực nào.

Ôm hộp mật mã, cô loạng choạng trở về phòng, nằm trên ghế sofa.

Lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành, bên kia đang gọi điện thoại.

Cô buông điện thoại xuống, ánh mắt sững sờ nhìn chằm chằm hộp mật mã trước mắt, trong nháy mắt đó, trong đầu cô bỗng nhiên hiện lên một ý nghĩ rất không biết xấu hổ.

Nếu…?

Nếu cô nói với Lục Kiến Thành, ông nội không đồng ý cho họ ly hôn.

Hoặc là cô nói, căn bản là không có lấy được giấy tờ, như vậy cô và anh có phải không cần ly hôn hay không?

Nếu Phương Thanh Liên tức giận, rời khỏi nơi này.

Anh và cô có thể trở lại trước đây hay không, trở lại thời điểm không có bất cứ ai quấy rầy.

Khi em bé được sinh ra, họ sẽ là gia đình ba người hạnh phúc nhất, đúng không?

Ngay sau đó, đột nhiên cánh cửa mở ra.

Nam Khuê lập tức giấu hộp mật mã ở phía sau.

Lục Kiến Thành mặc âu phục, thẳng tắp đi tới đứng trước mặt cô.

“Nói chuyện xong rồi?” Anh hỏi, giọng nói thấp đến nỗi không có một chút nhấp nhô.

Nam Khuê ngửi thấy mùi thuốc lá trên người anh, nhịn không được nhíu mày: “Anh hút thuốc à?”

“Ừm, hút một chút, nói chuyện thế nào với ông nội, ông ấy có đồng ý không?”

“Không có.”

Nam Khuê theo bản gậy lắc đầu.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 108


Chương 108

“Tôi đi nói với ông nội.”

“Chờ một chút.” Nam Khuê gọi anh lại: “Anh hối hận vì đã cưới tôi sao?”

“Không có gì hối hận, không hối hận, đều là lựa chọn tốt nhất lúc đó.”

Sắc mặt anh trong lạnh lùng, thậm chí ngay cả khi nói những lời này, ngữ khí cũng giống như ngày thường.

Nhưng đôi mắt kia, lại rõ ràng thâm trầm giống như đầm.

Nam Khuê cảm thấy, cô không nhìn thấu được anh.

“Sau khi ly hôn, chúng ta còn có thể gặp mặt, còn có thể cùng nhau ăn cơm, còn có thể giống như một người bạn cũ không?” Nam Khuê đột nhiên nhìn về phía ánh mắt anh, nghiêm túc hỏi anh.

Lục Kiến Thành đưa tay xoa tóc cô: “Cái đầu nhỏ suốt ngày cứ nghĩ cái gì đâu, chỉ là sau khi ly hôn không còn danh phận vợ chồng nữa, em vẫn là đứa cháu gái được ông nội yêu thương nhất, vẫn là người nhà họ Lục.”

“Người nhà họ Lục?”Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

“Ừm, ông nội vốn có ý nhận em làm cháu gái, chẳng qua sau này em gả cho tôi, hợp lẽ thành cháu dâu. Cho dù ly hôn, nhà họ Lục tụ tập ăn cơm, chúng ta vẫn có thể cùng ăn cơm ở trên bàn, cũng có thể nói chuyện phiếm, về phần làm bạn…”

Sững sờ một chút, anh tiếp tục: “Tôi sẽ không coi em như một người bạn.”

Nam Khuê vừa siết chặt lòng bàn tay, lại nghe thấy giọng nói của anh: “Làm em gái đi, có thể quan tâm đến em, cũng có thể bảo vệ em.”

Em gái?

Haha…

Nam Khuê thế nào cũng không nghĩ tới, hai năm vợ chồng, kết quả cô nhận được một cái gọi “em gái”.

Trái tim đã chết, cũng chỉ là như thế.

Lục Kiến Thành, anh quá tàn nhẫn.

Cô cho tới bây giờ cũng không muốn làm bạn bè gì của anh, càng cực kỳ chán ghét cái gọi là “em gái” này.

Quả thực quá buồn cười, cực kỳ châm chọc.

“Không cần, Lục Kiến Thành, sau khi ly hôn, tôi hy vọng chúng ta có thể giống như chưa bao giờ quen biết, sau này gặp lại, anh không biết tôi, tôi cũng không biết anh.” Nam Khuê cắn răng, chịu đựng nỗi đau lòng lớn.

Trong lòng cô, cho dù làm một người xa lạ, cũng tốt hơn là làm em gái gì đó.

Về phần bạn bè, cô càng không hiếm lạ.

Người đã từng yêu thực sự không thể làm bạn bè.

“Nam Khuê, nhất định phải tuyệt tình như vậy sao? Cho dù chúng ta ly hôn, em cũng là cháu gái mà ông nội yêu thương nhất.” Lục Kiến Thành nhíu mày rất sâu.

Nam Khuê nở nụ cười: “Anh cũng nói, đó là chuyện giữa tôi và ông nội, tôi sẽ tự mình xử lý với ông nội, tôi đương nhiên vẫn là cháu gái của ông nội, nhưng, tôi và anh, cũng không còn quan hệ nữa.”

“Về phần em gái mà anh nói, cũng không cần, nếu như tôi là Phương Thanh Liên, tôi cũng không muốn một người vợ cũ làm em gái.”

Nói xong, Nam Khuê từ phía sau lấy hộp mật mã ra đưa cho Lục Kiến Thành.

“Đây là cái gì?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 109


Chương 109

“Ông nội không đồng ý lắm, nhưng ông ấy nói tôn trọng quyết định của tôi, giấy tờ tùy thân của chúng ta đều ở bên trong, ông nội nói mật khẩu là sinh nhật bà nội, anh biết chứ.”

Lục Kiến Thành nhận lấy hộp mật mã, cảm xúc của anh đột nhiên trở nên sa sút.

Sinh nhật của bà anh, tất nhiên anh biết.

Bởi vì ngày bà qua đời, cũng là sinh nhật của anh.

Trong mắt anh, ông bà nội luôn yêu thương nhau, cả đời thuỷ chung, trải qua chuyện gì cũng vợ chồng một lòng, nhất là sau này tuổiđã cao, sức khỏe của bà nội không tốt, mặc kệ đi đâu, ông nội đều nắm chặt tay bà nội.

Khi còn trẻ, ông nội bắt đầu kinh doanh, bà nội cùng ông bắt đầu từ hai bàn tay trắng, thức khuya dậy sớm, rất vất vả.

Sau đó, ông nội bắt đầu kinh doanh thành công, sự nghiệp cũng phát triển mạnh, cuộc sống cuối cùng đã được cải thiện.

Nhưng không được mấy ngày tốt lành, bà nội được chẩn đoán mắc nhiều bệnh.

Một số là bệnh mãn tính, rất dày vò người.

Khi còn nhỏ, ông nghe ông nội nói nhiều nhất một câu là: “Kiến Thành phải ngoan, nhất định không được chọc bà nội tức giận, nếu không ông nội sẽ đánh con.”

Đó là sự thật.

Anh nhớ một lần, anh đã quá mệt nằm trên đùi của bà và ngủ trong nhiều giờ.

Nhưng hôm đó trời mưa, bà nội bị thấp khớp, đau lưng, đau chân, vô cùng tra tấn người.

Để không làm phiền anh ngủ, bà kiên trì trong vài giờ.

Sau đó, chân bà nội đau suốt một tháng, mỗi đêm đều r*n r*, căn bản không ngủ được.

Ngày hôm sau ông nội phạt anh đứng cả ngày, hơn nữa cả ngày cũng không được phép ăn cơm.

Trong ấn tượng, đó là lần đầu tiên ông nội trừng phạt anh như vậy.

Ai cũng không dám khuyên, về sau vẫn là bà nội biết, rất tức giận, ông nội mới không tiếp tục phạt nữa.

Khi đó anh còn nhỏ, hiểu được thứ gì đó, còn chưa nhiều lắm.

Nhưng bây giờ, anh đã hiểu được tình cảm sâu sắc của ông bà, nhưng bà nội đã mất sớm.

Thấy mắt Lục Kiến Thành đỏ lên, Nam Khuê ân cần nói: “Sao vậy? Tôi chưa bao giờ nghe anh nói về bà nội, có chuyện gì không?”

“Bởi vì sợ ông nội buồn, cho nên cả nhà không có ai dám nhắc tới.”

Anh nói như vậy, Nam Khuê cũng không dám hỏi nhiều.

Nhìn vào hộp mật mã và hỏi: “Vậy mật khẩu này anh còn nhớ không? Nếu anh nhớ, hãy mở nó ra đi!”

“Nhớ.” Lục Kiến Thành vừa gật đầu, vừa nói: “Chờ tôi một chút, tôi có chút việc.”

Nói xong, anh liền xoay người rời đi.

Nam Khuê nhìn bóng lưng anh dần dần xa, cô không biết anh muốn làm gì, nhưng nếu anh đã nói bảo cô chờ một lát, thì một lát nữa anh nhất định sẽ trở về.

Nếu vậy, cô chờ.

Dù sao thời gian hai người hẹn là hai giờ chiều.

Thời gian tương đối thoải mái.

Lục Kiến Thành gần như chạy một mạch đến phòng ông Lục.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 110


Chương 110

Lúc anh đến, ông nội Lục đang ngồi trên ghế dài gỗ đang nhắm mắt dưỡng thần, trong phòng thắp hương, bác Chu đứng ở một bên chăm sóc.

“Ông nội.”

Anh gọi một tiếng, ông cụ Lục mở mắt ra nhìn anh, không ngoài dự đoán của ông.

“Anh tới rồi à, ngồi đi!”

Ông cụ Lục vừa dứt lời, ai ngờ, đột nhiên, Lục Kiến Thành trực tiếp quỳ gối trước mặt ông.

“Ông nội, thực xin lỗi, con biết ý của ông, ông không muốn chúng con ly hôn, là con đã làm ăn thấy vọng.”

“Nói như vậy, anh vẫn quyết tâm ly hôn?” Lục ông cụ một câu đã hỏi trúng trọng tâm.

Lục Kiến Thành quỳ xuống, anh mím môi, không nói một lời.

Nhưng sự im lặng đã thay thế tất cả mọi thứ.

“Trách không được Khuê Khuê nhất định phải ly hôn, chỉ có thái độ này của anh, ngay cả tôi cũng sẽ lạnh lòng.”

“Bác Chu, đỡ nó dậy.” Giọng nói của ông cụ nghiêm khắc mà bình tĩnh.

Bác Chu đi tới, khom người đỡ lấy cánh tay Lục Kiến Thành dậy.

Đột nhiên, ông Lục cầm gậy và dùng gậy đánh vào người anh.

Ông cụ ra tay rất tàn nhẫn.

Nỗi đau trong nháy mắt nổ tung khắp lưng Lục Kiến Thành.

Thấy anh nhịn, không có kêu ra tiếng, cũng không có cầu xin tha thứ, ông cụ càng bùng phát cơn tức giận.

Vung gậy lên và đánh một cây gậy khác.

Hai cây gậy đánh xuống, cả lưng Lục Kiến Thành thực sự đau đớn.

“Còn muốn ly hôn không?” Ông cụ lại hỏi.

“Thực xin lỗi, ông nội.”

Lục Kiến Thành vẫn cứng miệng như cũ, vẫn kiên trì như cũ.

Anh đứng ở nơi đó, thẳng tắp như cây thông, lông mày cũng không nhíu, hai tay nắm chặt, cắn răng chịu đựng.

Ông cụ càng nhìn càng cảm thấy tức giận.

Ông tức giận giơ gậy lên lần nữa, đang định đánh xuống.

Lục Kiến Thành nhìn cây gậy ông giơ lên, mím chặt môi, cắn răng chuẩn bị chịu đựng.

Bác Chu xông tới, ôm lấy gậy: “Ông chủ, không thể đánh tiếp, nếu đánh tiếp sẽ đánh chết thiếu gia mất.”

“Tôi thấy thân thể nó rất cứng rắn, đánh không chết được.” Ông cụ cực kỳ tức giận.

Bác Chu lại nhìn về phía Lục Kiến Thành, sốt ruột gọi: “Thiếu gia, mau nhận lỗi với ông nội đi, thân thể cậu sao chịu nổi đánh như vậy chứ.”

“Bác Chu, tôi biết bác là vì tốt cho tôi, cũng biết ông nội rất tức giận, nếu đánh tôi một trận có thể làm cho ông ấy dễ chịu một chút, vậy thì để cho ông ấy đánh đi.”

Bộ dạng miệng lưỡi cứng rắn của Lục Kiến khiến ông Lục tức giận đến run rẩy cả người.

Ông đẩy Bác Chu ra, cây gậy trong tay đánh mạnh vào người Lục Kiến Thành.

Lần này, đánh rất ác liệt.

Cả người Lục Kiến Thành đột nhiên ngã về phía trước, kêu lên một tiếng đau đớn, máu từ trong miệng phun ra.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 111


Chương 111

Chẳng bao lâu, máu đỏ tươi đã nhuộm đỏ thảm.

“Thiếu gia…” Bác Chu lập tức tới đỡ anh.

Vừa đỡ, mới phát hiện phía sau Lục Kiến Thành đều ướt đẫm.

Tuy nhiên, nó không phải là mồ hôi.

Mà là bị máu nhuộm ướt.

Một mảnh đỏ thẩm, ướt sũng gần như toàn bộ lưng.

Bác Chu ngẩng đầu nhìn thoáng qua, bây giờ ông cụ đang tức giận, vô cùng tức giận. Thiếu gia lại là người đầy khí phách, hoàn toàn không biết chịu thua.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, hậu quả thực sự không thể tưởng tượng nổi.

Đúng rồi.

Thiếu phu nhân!

Hiện tại duy nhất có thể cứu được thiếu gia chỉ có thiếu phu nhân.

Nghĩ tới đây, Bác Chu đỡ Lục Kiến Thành dậy lập tức ra khỏi cửa, đi tìm Nam Khuê.

Đánh ba cái, ông cụ cũng mệt, ông buông cây gậy xuống, uống một ngụm trà.

Sau đó nhìn về phía Lục Kiến Thành, bộ dạng hận sắt không thành thép: “Giống như cha anh, vợ tốt không cần, lại muốn trêu chọc người phụ nữ bên ngoài.”

“Tôi và bà nội anh, cả đời thuỷ chung, mặc kệ gặp phải khó khăn gì, hai người đều là nắm tay nhau vượt qua, cả đời này có thể nói là đồng cam cộng khổ, răng long đầu bạc, sao lại sinh ra đứa con trai bất hiếu như cha anh.”

“Thật là thượng bất chính hạ tắc loạn(1), nó dạy con trai thật tốt, dạy anh làm một người vong ân phụ nghĩa như này.”

(1)”Thượng bất chính hạ tắc loạn”: Thượng: trên, hạ: dưới, bất chính: không ngay thẳng, tắc: thì, loạn: lộn xộn – Người trên mà làm bậy thì cấp dưới không thể nghiêm chỉnh được.

Lục Kiến Thành yên lặng lắng nghe, anh cũng không dám lên tiếng.

Cũng một tiếng không dám phản bác.

Về phương diện tình cảm, anh thực sự đã phụ lòng Nam Khuê.

Đó là lỗi của anh.

Anh không thể chối cãi.

“Lục Kiến Thành ơi là Lục Kiến Thành, uổng công anh nắm giữ một công ty lớn như nhà họ Lục, mỗi ngày bày mưu tính kế, đưa ra vô số quyết định, ly hôn? Anh đã bao giờ cậu nghĩ đến việc đặt mình vào vị trí của Khuê Khuê chưa?”

“Có.” Lục Kiến Thành khẳng định trả lời: “Khi lập đơn ly hôn, con đã nói với cô ấy, chỉ cần cô ấy có yêu cầu gì về tài sản, cũng có thể nói với con, con sẽ thỏa mãn cô ấy.”

“Tài sản?” Ông cụ cười nhạo.

Lạnh lùng nhìn anh: “Kết hôn hai năm, anh cẩn thận trở về đếm, nhóc con Khuê Khuê kia có dùng qua một xu của anh không? Con bé có ngạc nhiên về số tiền anh đưa cho không? Con bé muốn tiền của Lục Kiến Thành anh không?”

“Không chỉ là tiền, nhà cửa, xe hơi, vàng bạc châu báu, những gì cô ấy muốn, con sẽ để lại cho cô ấy.”

Ông cụ Lục tức giận đến mức môi run rẩy, gần như hoàn toàn nói không nên lời.

Ông giơ gậy lên, lại dùng gậy đánh mạnh vào người Lục Kiến Thành.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 112


Chương 112

Lục Kiến Thành vẫn đứng thẳng như cũ, không nghĩ tới việc cầu xin tha thứ.

“Con bé là một cô gái, ly hôn, vẫn chưa có việc làm, mẹ qua đời nhiều năm, cha thì…”

Ông cụ đau lòng nói: “Con quỷ cờ bạc kia không nói cũng được, có còn không bằng không có.”

“Anh chị em, ông bà nội, ông bà ngoại, một người thân cũng không có, có thể nói là không có ai để dựa vào, anh có bao giờ nghĩ tới sau khi ly hôn con bé sẽ sống như thế nào không? Con bé sẽ chịu những lời dè bỉu của người khác như thế nào?”

“Ông nội, ly hôn, cô ấy vẫn là người của nhà họ Lục, con vẫn sẽ quan tâm, chăm sóc cô ấy, bảo vệ cô ấy khỏi bị tổn thương.”

“Hừ…” Ông cụ cười lạnh, đồng thời trong lòng dâng lên một loại cảm giác thất bại: “Thật sự ly hôn, nếu Khuê Khuê gặp khó khăn, anh cảm thấy con bé sẽ mở miệng với anh, sẽ cầu xin chúng ta giúp đỡ sao?”

“Thôi, tôi xem như thấy rõ, anh như vậy cũng không chăm sóc được con bé, ly hôn thì ly hôn đi.”

“Nhưng Lục Kiến Thành, anh nhớ kỹ, Khuê Khuê là cháu gái tôi yêu thương, là ân nhân cứu mạng của cả nhà họ Lục chúng ta, cho dù đã rời đi, bất kể là kẻ nào cũng quyết không cho phép làm tổn thương con bé.”

“Ông nội, ông yên tâm, con thề, con tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào thương tổn cô ấy.” Lục Kiến Thành giơ tay lên, trịnh trọng thề.

“Về phần Phương Thanh Liên kia, anh nên từ bỏ đi, cho dù anh và Khuê Khuê ly hôn, người phụ nữ kia cũng vĩnh viễn đừng nghĩ bước chân vào cửa nhà họ Lục.”

“Nếu anh muốn cưới, có thể, dẫm xác tôi mà tiến vào.”

Giọng nói của ông cụ lớn đến mức Nam Khuê và bác Chu vừa chạy tới, đứng bên ngoài cũng có thể nghe thấy.

“Ông nội, con từng hứa cưới cô ấy, con phải thực hiện trách nhiệm.”

“Anh nói gì?”

Ông cụ tức giận đến mức chống gậy lên, mắt thấy sắp đánh tới người Lục Kiến Thành.

Đột nhiên, cánh cửa được mở ra, Nam Khuê nhanh chóng chạy tới, nhào tới trên người Lục Kiến Thành.

“Ông ơi, anh ấy chảy nhiều máu quá, chắc chắn là rất đau.”

“Cầu xin người đừng đánh nữa.”

Nhìn Nam Khuê, cuối cùng lão gia cũng mềm lòng.

Bỏ cây gậy xuống, ông thở dài một hơi: “Mau đưa nó đi đi, tao không muốn nhìn thấy nó nữa.”

“Dạ vâng, thưa ông.”

Nam Khuê lập tức gật đầu, sau đó nhìn bên cạnh: “Bác Chu, giúp con một tay.”

5 phút sau, Nam Khuê và bác Chu dìu Lục Kiến Thành về phòng.

“Có phải là đau lắm không?”

Lúc Nam Khuê hỏi, giọng nói như run rẩy.

Chảy nhiều máu như vậy, sao có thể không đau được.

“Anh cố nhịn một chút, tôi… tôi sẽ lập tức xử lý vết thương cho anh.”

Nam Khuê nói xong, nhanh chóng đi tìm hộp y tế.

Có lẽ là do quá lo lắng, cô tìm mấy nơi mới tìm thấy hộp y tế.

Lúc mở hộp y tế ra, tay chân cô cũng luống cuống cả lên.

Sau lưng Lục Kiến Thành toàn là máu, vết thương từng vết từng vết chồng chéo nhau trên người.

Vết bầm tím thì từng mảng từng mảng, chỗ đỏ chỗ tím.

Ai nhìn thấy cũng phải đau lòng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 113


Chương 113

Cây gậy bình thường cơ bản đều nhẵn bóng, cho dù đánh có rất đau, nhưng cũng sẽ không có nhiều vết thương nghiêm trọng, nhiều nhất là bầm tím hoặc là vết thương bên trong.

Nhưng mà cây gậy của ông nội là gậy đầu rồng đặt riêng, đánh lên người nhất định là đau như xát muối vào vết thương.

“Anh chảy nhiều máu quá, tôi phải cắt quần áo của anh đi.”

“Ừ.”

Có được sự chấp thuận, Nam Khuê liền cầm kéo lên, cắt áo sơ mi của anh một cách khéo léo.

Cô vô cùng sợ hãi.

Sợ sơ suất làm đau anh.

Cũng sợ không cẩn thận cắt vào da thịt anh.

Cho nên cả quá trình đều vô cùng sợ hãi, sợ như sắp mất mạng.

Cuối cùng cũng cắt xong áo, lúc các vết thương hiện ra rõ mồn một trước mắt, nước mắt Nam Khuê trào ra.

Vết thương sâu đến thế, chắc hẳn anh ấy đau chết mất.

Thở dài một hơi, Nam Khuê cố gắng nén nỗi buồn trong lòng, trước tiên rửa vết thương cho anh ấy, sau đó sát trùng, cuối cùng là băng lại.Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Toàn bộ quá trình Lục Kiến Thành đều vô cùng phối hợp.

Anh cắn chặt răng, không kêu la một tiếng nào.

Nam Khuê không khỏi khâm phục ý chí cứng cỏi của anh, nếu là người bình thường, chắc có lẽ sớm đã rên la đau đớn rồi.

“Băng bó xong rồi.” Buộc xong dây băng, Nam Khuê nói.

“Ừm, cảm ơn nhé.”

“Thật ra, anh không nhất thiết phải đi tìm ông nội, ông nội đã đưa giấy tờ cho tôi rồi, những thứ anh muốn cũng đã có được rồi, sao phải tự rước họa vào thân như vậy?

Lục Kiến Thành cười: “Không được, lần này đánh phải chịu, trong lòng ông nội còn giận, đánh tôi xong sẽ thấy dễ chịu hơn.”

“Nhưng mà vết thương của anh…”

Nam Khuê chung quy là rất đau lòng.

“Không sao, lúc nhỏ ông nội cũng thường hay đánh tôi, ông đánh rất nhẹ, đau thì chỉ đau chút thôi, nhưng sẽ không làm hại đến tính mạng của tôi đâu.”

“Ừm.”

Nam Khuê nhìn đồng hồ, chần chừ hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi thành câu: “Bây giờ 12 giờ rồi, Cục Dân chính đã tan làm, chúng ta còn cần qua đó không?”

“Cứ đi đi, tôi mời em ăn trưa.”

“Được.”

Nam Khuê cụp hàng mi xuống, lặng lẽ nắm chặt hai tay.

Vì ly hôn mà anh bằng lòng bị ông nội đánh thành bộ dạng này.

Hơn nữa vết thương nghiêm trọng như vậy mà vẫn muốn đi ly hôn.

Xem ra thực sự rất nóng lòng rồi, một giây cũng không đợi tiếp được nữa.

Cứ vậy đi, cô sẽ hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của anh.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 114


Chương 114

Cũng coi như là việc cuối cùng cô có thể làm được cho anh.

Nam Khuê đưa hộp tài giấy tờ cho Lục Kiến Thành : “Trước tiên hãy mở giấy tờ ra, mang ra ngoài đã.”

“Được.”

Lục Kiến Thành thuần thục quay mấy con số, sau đó lấy giấy tờ bên trong ra.

Sổ hộ khẩu và giấy chứng nhận kết hôn của hai người.

Nam Khuê cầm của cô ấy, sau đó bỏ chung với CMND và các giấy tờ khác.

Ngồi trên xe, Lục Kiến Thành hỏi cô muốn ăn gì, Nam Khuê nghĩ ngợi một hồi lâu, đột nhiên đưa ra đáp án: “Hoành thánh.”

“Hoành thánh? Em chắc chứ?” Lục Kiến Thành rất bất ngờ.

Nam Khuê gật đầu, nghiêm túc nói: “Đúng vậy, hoành thánh, hơn nữa phải là quán hoành thánh ở đối diện trường cấp ba của tôi.”

“Em học cấp 3 ở đâu?”

“Trường Trung học số 1 Thành phố.” Nam Khuê đáp.

“Thật trùng hợp, chung trường cấp ba với tôi.” Lục Kiến Thành một lần nữa lại không ngờ tới.

Nam Khuê cũng không ngờ nói: “Thật sao, anh cũng học ở trường Trung học số 1 Thành phố ư, như vậy thì quả thực rất trùng hợp rồi.”

Nhưng thật ra, không hề có gì bất ngờ cả.

Cô sớm đã biết hai người học chung trường cấp ba, chỉ có anh là không nhớ thôi.

Nam Khuê biết rằng, quá khứ mà cô nhớ mãi không quên thì anh trước nay chưa từng ghi nhớ.

Cô hơi chạnh lòng.

Đến trường Trung học số 1 Thành phố, bởi vì đang là giờ ăn trưa, người khá đông.

Nam Khuê và Lục Kiến Thành cùng xuống xe đi tìm quán hoành thánh, con đường ẩm thực bên ngoài trường cấp 3 thực ra nói lớn không lớn, chỉ vài phút là đã đi qua hết tất cả các quán.

Nhưng hai người đi mấy vòng vẫn không tìm thấy quán hoành thánh đó.

Cuối cùng nghe nói mới biết, chú bán quán hoành thánh đó sớm đã không còn làm ở đây nữa.

Nam Khuê có chút thất vọng.

Nhưng đảo mắt nghĩ ngợi, đúng rồi, nhiều năm như vậy rồi mà.

Có nhiều chuyện, sớm đã thay đổi rồi.

Ngoảnh đầu lại, mọi thứ vẫn vậy, nhưng mọi người đã thay đổi.

Cuối cùng, hai người chọn đại một quán hoành thánh.

Bên trong có rất nhiều người, nhìn toát lên sức sống mạnh mẽ.

Khi họ vào trong, bên trong chiếc quán nhỏ đã chật cứng học sinh, họ đành đợi để ngồi chỗ trong góc sau khi một cặp đôi rời đi.

Lại đợi thêm vài phút, hoành thánh đã được mang lên.

Nam Khuê đã đói rồi, nên không câu nệ gì mà trực tiếp ăn luôn.

Cuối cùng khi cô ăn xong, Lục Kiến Thành chỉ mới ăn được một nửa.

Nhìn ra bên ngoài cửa sổ, vừa hay có thể nhìn thấy sân tập của trường, xung quanh là những hàng cây xanh và cao, vô cùng tươi tốt.

Dòng ký ức của cô đột nhiên quay về mùa hè năm ấy.

Năm đó, cô học lớp 10, còn Lục Kiến Thành là học sinh lớp 12.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 115


Chương 115

“Nghĩ gì mà đờ người ra vậy.” Lục Kiến Thành cũng đã ăn xong hoành thánh, nhìn cô hỏi.

Nam Khuê ngoảnh đầu lại, nhìn anh, đột nhiên ma xui quỷ khiến mà hỏi: “Lục Kiến Thành , anh có còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp là khi nào không?”

“Nhớ chứ.”

Anh nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay Nam Khuê: “Em đã mang chiếc vòng ngọc này đến nhà họ Lục, nói rằng mẹ em là ân nhân cứu mạng của ông nội.”

Nam Khuê cười nhạt, sau đó gật đầu: “Ừm.”

Anh đã quên rồi.

Quả nhiên đã quên rồi.

Quên tất cả rồi.

Lần đầu tiên họ gặp nhau rõ ràng còn sớm hơn lần đó rất lâu rất lâu.

Đáng tiếc là anh một chút ấn tượng cũng không có.

“Anh có tin vào chuyện yêu từ cái nhìn đầu tiên không?” Nam Khuê hỏi anh.

“Tin.” Anh nói.

Câu trả lời vô cùng đơn giản mà dứt khoát.

Nhưng mà rất nhanh, anh lại bổ sung thêm một câu: “Nhưng mà, sẽ không xảy ra đối với tôi.”

“Vậy anh với Phương Thanh Liên là thế nào?”Nam Khuê tò mò hỏi anh.

“Cảm giác hòa hợp.” Lục Kiến Thành trả lời đầy sâu sắc.

Nhưng mà cô tin.

Bởi vì cô đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.

Hơn nữa tình yêu này đã kéo dài suốt 10 năm, chưa bao giờ đứt đoạn.

Nam Khuê không hỏi nữa, đã 1 giờ rưỡi rồi.

Quãng đường đi nửa tiếng đồng hồ, đến 2 giờ chiều họ mới đến Cục Dân chính, đúng như dự đoán của họ, không có bất kỳ ai ra vào.

Nhưng mà, không ngờ rằng. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Vừa ngồi lên xe, Nam Khuê đã nhận được điện thoại của bác Chu.

Trong tiếng ầm ầm, lời của bác Chu như tiếng bom nổ trong đầu cô.

Cô nắm chặt điện thoại, quả thực không dám tin: “Chú nói sao?”

“Được, con đến ngay, con lập tức đến ngay.” Nam Khuê mím môi bật khóc sụp đổ ngay tại chỗ.

“Mau, mau đến bệnh viện, bác Chu nói ông nội bị ngất xỉu, đang cấp cứu ở đó.” Nam Khuê run rẩy nói hết câu.

Ông nội đã lớn tuổi như vậy, sức khỏe vốn dĩ đã không tốt.

Cô không thể nào tưởng tượng nổi, một khi ông nội vào phòng cấp cứu thì còn có thể khỏe mạnh ra ngoài hay không.

Cô sợ.

Vô cùng sợ.

Nhưng mà đến đèn xanh đèn đỏ, Nam Khuê phát hiện Lục Kiến Thành lại không có thay đổi gì.

“Đến bệnh viện đi, Lục Kiến Thành, anh muốn đi đâu?” Nam Khuê lập tức nổi giận.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 116


Chương 116

Cô tức đến mức sắc mặt trắng bệch.

Hai tay Lục Kiến Thành đặt trên tay lái, vẫn bình tĩnh như cũ.

So với sự khẩn trương và bối rối của Nam Khuê, anh dường như không bị ảnh hưởng chút nào, vẫn luôn rất bình tĩnh.

“Nam Khuê, trước tiên em đừng nóng vội, dựa vào sự hiểu biết của tôi với ông nội, khả năng ông không có bệnh.”

“Ngày nhỏ ông nội cũng thường dùng chiêu bị bệnh này để lừa gạt tôi, tôi đã trải qua rất nhiều lần, có thể do ông nội không muốn chúng ta ly hôn nên mới dùng cách này để lừa chúng ta về.”

Lục Kiến Thành cho rằng sau khi anh nói như vậy thì Nam Khuê sẽ yên tâm hơn nhiều, ít nhất thì cô sẽ bình tĩnh hơn.

Nhưng chuyện lại hoàn toàn ngược lại.

Nam Khuê vô cùng tức giận nhìn anh chằm chằm, giọng nói vô cùng tức giận: “Lục Kiến Thành, anh có ý gì?”

“Tôi không quan tâm anh từng bị ông nội lừa qua hay như thế nào, cũng không quan tâm anh có suy đoán gì, cho dù là ông nội giả bệnh, tôi cũng muốn lập tức chạy đến bệnh viện ở cạnh ông.”

“Anh lập tức quay đầu đi đến bệnh viện cho tôi.”

Trong cuộc sống của cô đã không chịu được bất kỳ giả thiết gì nữa.

Sức khỏe ông nội vốn không tốt, hôm nay lúc cô đến thăm ông cụ đã thấy ông cụ vô cùng mệt mỏi, già đi rất nhiều.

Lỡ như là thật thì cô cũng không dám tưởng tượng.

Cho nên cô không cho phép ông nội có cái gọi là lỡ như.

Cho dù là giả, cho dù là ông nội đang lừa cô thì cô cũng cam tâm tình nguyện.

Nhưng cô nhất định phải tự mình xác nhận ông nội khỏe mạnh.

Đến bệnh viện, Nam Khuê chạy thẳng lên trên.

Khi nhìn thấy ánh đèn sáng rực của phòng cấp cứu, cô lập tức mềm nhũn người, thiếu chút nữa tuột từ trên tường xuống.

“Cha, mẹ, ông nội thế nào rồi?” Giọng nói của Nam Khuê vô cùng run rẩy.

Không biết tại sao trong lòng cô có một cảm giác vô cùng không tốt.

Hơn nữa cô còn có một cảm giác vô cùng mãnh liệt, giống như cô sắp mất đi thứ gì đó vậy.

Khi thấy Vân Thư và Lục Minh Bác sắc mặt nghiêm trọng đứng bên ngoài phòng cấp cứu, Lục Kiến Thành lập tức biết chuyện này không đơn giản.

“Sao đột nhiên ông nội lại vào phòng cấp cứu?”

Lục Kiến Thành nhìn ánh sáng đỏ phòng cấp cứu, trái tim lập tức như bị treo lên cao.

Lục Minh Bác đứng một bên, trong mắt đều là tia máu, nhìn qua cũng cảm thấy già đi rất nhiều.

“Mẹ, mẹ nói đi, có phải hai người giấu chúng con chuyện gì không?” Lục Kiến Thành nhạy bén phát hiện ra gì đó.

Vân Thư ngẩng đầu lên, thấp giọng nói: “Chuyện đến nước này rồi, mẹ muốn giấu cũng không được, hơn nữa, lúc này các con cũng nên biết.”

“Bệnh của ông nội thật ra chưa từng tốt lên, ông cụ bị ung thư giai đoạn cuối, một tháng trước, bác sĩ đã báo tin bệnh tình nguy kịch, nói ông nội…”

Nói đến đây giọng Vân Thư cũng trở nên run rẩy, đã hoàn toàn không thể nói tiếp.

Lục Minh Bác tiến lên đỡ bà, tiếp tục nói: “Cho nên ông nội con mới tổ chức mừng thọ tám mươi trước thời gian, ông cụ sợ mình không trụ được đến ngày đó, sợ bản thân sẽ nuối tiếc.”

“Về phần hai đứa, ông cụ đã phong tỏa tin tức, không cho bất kỳ ai nói cho hai đứa biết.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 117


Chương 117

Nước mắt Nam Khuê rơi đầy mặt, cô tựa vào người Lục Kiến Thành, vì quá đau khổ nên toàn thân cô đều run rẩy.

Nếu không phải chính miệng bố chồng nói những chuyện này cho mình thì như thế nào cô cũng không muốn tin.

Ông nội tóc trắng xóa, hiền lành ấm ấp thương yêu cô, sao có thể bị ung thư gan chứ?

Hơn nữa lúc cô biết bệnh đã đến giai đoạn cuối.

Vì sao?

Vì sao bây giờ mới biết?

“Không…” Lục Kiến Thành lắc đầu, mắt anh ửng hồng nhìn về phía Lục Minh Bác: “Con không tin, hai người lừa con.”

“Từ nhỏ ông nội đã thích dùng chiêu bị bệnh này để lừa con, để con phải ngoan ngoãn nghe lời, lần này cũng giống vậy, đúng không? Con biết ông không muốn con và Nam Khuê ly hôn, con đồng ý với ông, chỉ cần ông khỏi con sẽ không ly hôn, con sẽ sống thật tốt cả đời với Nam Khuê.”

“Con nghe ông, cái gì con cũng nghe ông.”

Lục Minh Bác biết bọn họ không thể lập tức chấp nhận được, nhưng những lời ông nói đều là thật.

“Kiến Thành, Khuê Khuê, cha không lừa hai đứa, đây đều là sự thật, nếu như các con không tin có thể đi gặp bác sĩ hỏi thăm lịch sử khám bệnh, ba tháng trước ông nội đã được chẩn đoán ung thư gan giai đoạn cuối.”

Mắt Lục Kiến Thành đỏ bừng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lục Minh Bác chất vấn: “Ba tháng trước? Nếu đã sớm biết thì sao không nói cho chúng con? Vì sao phải lừa chúng con?”

“Lục Minh Bác.” Lục Kiến Thành ở ngay trước mặt ông, nổi giận gọi tên ông.

“Lục Minh Bác, ông ấy là ông nội của tôi, là cha của ông, nếu ông đã biết thì sao phải lừa tôi? Vì sao?” Lục Kiến Thành gầm thét, tức giận đến mức trên mặt nổi đầy gân xanh.

“Tôi biết trong lòng ông có oán giận với ông nội, ông hận ông ấy chia cách ông và người phụ nữ kia, ông hận ông ấy không để cho đứa con riêng kia của mình vào cửa, nhưng ông ấy là cha của ông, tại sao ông có thể tàn nhẫn như vậy chứ, ông có còn tình người không?”

Lục Kiến Thành vốn hận người cha này của mình.

Từ ngày đó càng hận hơn.

Anh đưa tay giữ lấy cổ áo Lục Minh Bác, nắm đấm như muốn vung lên.

Cuối cùng vẫn là Vân Thư lao đến giữ lấy tay Lục Kiến Thành, mắt đỏ hồng giải thích: “Kiến Thành, mẹ biết con hận cha, nhưng chuyện này đúng là không thể trách ông ấy được.”

“Ông nội không cho chúng ta nói cho các con biết, nếu không ông ấy sẽ không trị liệu nữa.”

“Chúng ta không còn cách nào, chỉ có thể tiếp tục giấu diếm hai đứa mà thôi.”

Vân Thư nói xong nước mắt cũng rơi xuống.

Nam Khuê cũng khóc lệ rơi đầy mặt.

“Nếu đã trị liệu rồi thì sao lại còn đến mức này?” Lục Kiến Thành bất lực nói.

“Tuổi của ông nội đã lớn, hơn nữa ai có thể thoát khỏi ung thư gan giai đoạn cuối chứ? Thứ gọi là trị liệu cũng chỉ giảm chút đau đớn, kéo thêm chút tuổi thọ mà thôi, con cho rằng có thể chữa khỏi thật sao?”

Mặc dù tất cả mọi người không thể tiếp nhận được sự thật này.

Nhưng đây chính là sự thật tàn khốc.

Lục Kiến Thành thất bại ngồi xuống, hai tay ôm đầu, nhìn chằm chằm vào mặt đất.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 118


Chương 118

Nam Khuê biết trong lòng anh đau khổ, anh đau khổ vì đã nghĩ rằng đây chỉ là một lời nói đùa của ông nội, đau khổ vì biết mình đã hiểu lầm ông nội.

Cô đi sang ôm đầu Lục Kiến Thành vào trong lòng, dịu dàng an ủi: “Ông nội sẽ không trách anh, anh biết không? Thật ra tôi vô cùng hi vọng lời anh nói trên xe là sự thật.”

“Tôi hi vọng ông nội lừa tôi, hi vọng tất cả đều là giả.”

“Hi vọng ngủ một giấc xong ông nội sẽ còn thân thiết gọi tôi là nhóc con.”

“Dù cho ông nội có giơ gậy muốn đánh anh mười lần, hai mươi lần, đuổi theo anh chạy khắp nơi thì tôi cũng sẽ không ngăn cản, tôi tình nguyện để anh bị ông nội đánh cho thương tích đầy mình.”

Nam Khuê nói, nước mắt chảy xuống không ngừng.

“Tôi cũng nguyện ý.” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê gật đầu, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

Rõ ràng là an ủi anh, nhưng ngay cả chính mình cô cũng không an ủi được.

Tất cả nước mắt đều rơi lên quần áo của Lục Kiến Thành.

Có lẽ do nước mắt quá nhiều nên băng vải nhanh chóng bị thấm ướt, dính lên miệng vết thương của anh.

Vết thương trên lưng Lục Kiến Thành nhanh chóng thấm đỏ, tơ máu thấm áo somi trắng.

Nhưng ai cũng không quan tâm đến chuyện này.

Không nhớ rõ được bao lâu, mãi đến khi đèn của “phòng cấp cứu” tắt, bác sĩ đi ra.

Tất cả mọi người đều vội vàng chạy đến.

Lục Kiến Thành lên tiếng đầu tiên: “Bác sĩ, ông nội tôi thế nào?”

Người luôn bình tĩnh tự táo như anh mà giọng nói bây giờ lại vô cùng run rẩy.

Mắt Nam Khuê đỏ bừng, gần như không dám nghe đáp án của bác sĩ.

Nhưng giây phút độc ác nhất vẫn đến.

Bác sĩ lấy khẩu trang xuống, sắc mặt nặng nề nhìn bọn họ, cuối cùng nói: “Thật xin lỗi tổng giám đốc Lục, chúng tôi đã cố gắng hết sức, mọi người nên tạm biệt ông cụ thật tốt thì hơn!”

Nam Khuê lảo đảo một cái, cuối cùng cô không nhịn được nữa mà khóc to thành tiếng.

Tại sao lại có thể như vậy chứ?

Vì sao lại như vậy?

Buổi sáng ông nội còn rất khỏe, vừa mới được mấy tiếng, vì sao tất cả đều thay đổi chứ?

Cô không tin, cô cũng không muốn tin.

Trong phòng bệnh vô cùng yên tĩnh.

Ông cụ đeo mặt nạ oxy, nhắm mắt nằm trên giường bệnh.

Tất cả mọi người đều ở cạnh giường bệnh chờ ông cụ tỉnh lại.

Nhưng ông cụ chưa tỉnh lại đã có một vị khách không mời mà đến.

Người phụ nữ trang điểm vô cùng đậm, môi thoa son đỏ chót, móng tay để dài sơn màu, chân đi giày cao gót, còn mặt một bộ váy đỏ chót.

Mặc dù chưa thấy bà ta bao giờ nhưng Nam Khuê có thể lờ mờ đoán được thân phận của bà ta.

Khả năng bà ta chính là người phụ nữ bên ngoài kia của bố chồng cô.

“Sao cô lại đến đây?” Lục Minh Bác chạy đến, vẻ mặt vô cùng tức giận.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 119


Chương 119

Người phụ nữ đau khổ lên tiếng: “Nghe nói cha nhập viện, tình trạng không khả quan, thân là con dâu, đương nhiên em phải đến xem rồi.”

Bà ta trực tiếp nói mấy chữ “con dâu” không chút kiêng nể, hoàn toàn không đặt Vân Thư vào mắt.

“Lập tức cút về cho tôi, tôi không muốn thấy cô.” Lục Minh Bác cũng không có chút kiên nhẫn nào.

Người phụ nữ vừa muốn nói gì đấy thì Lục Kiến Thành đột nhiên đi đến.

Anh nhìn vệ sĩ bên người, lạnh lùng nói: “Kéo người đàn bà này ra ngoài cho tôi, tìm một chỗ rồi nhốt lại, không có lệnh của tôi ai cũng không được thả bà ta ra.”

Nói xong anh còn cố ý nhìn Lục Minh Bác.

Lục Minh Bác không phản đối, cũng đồng ý với suy nghĩ này.

Người phụ nữ kia đương nhiên bất mãn, vừa muốn phản kháng đã bị vệ sĩ bịt miệng kéo ra ngoài.

Bà ta vừa ra ngoài ông nội Lục đã hơi hé mắt tỉnh lại.

Thấy ông cụ tỉnh lại, mọi người lập tức tiến đến.

Nam Khuê và Vân Thư mỗi ngày nắm một tay ông cụ, vẻ mặt vô cùng dịu dàng.

“Ông nội…”

“Cha…”

Việc đầu tiên ông cụ làm là nhìn mấy người đứng quanh, sau đó lại nhìn trần nhà trên đỉnh đầu.

Ông cụ lập tức thoải mái, giống như chuyện gì cũng hiểu.

“Ông nội, ông khát nước sao? Ông có muốn uống nước không?” Nam Khuê hỏi.

Ông cụ gật nhẹ đầu: “Được.”

Nam Khuê lập tức ra ngoài rót một cốc nước ấm bê đến cạnh giường, sau đó dùng ống hút, từ từ đút cho ông cụ uống.

Sau khi uống nước xong, ông cụ nghiêm túc nhìn họ, giọng nói bình tĩnh: “Không cần phải đau buồn, người già thì kiểu gì cũng sẽ đến bước này thôi, ông nội đã chuẩn bị trước tư tưởng rồi, cho nên đừng sợ.”

“Kiến Thành, con mang Khuê Khuê ra ngoài trước, ông nội có mấy lời muốn nói với cha mẹ con.”

“Vâng.”

Mặc dù không nỡ nhưng cuối cùng Nam Khuê vẫn ra khỏi phòng bệnh với Lục Kiến Thành.

Nhưng vừa ra đến bên ngoài phòng bệnh.

Cô đã gặp một người mà mình không muốn gặp nhất.

Phương Thanh Liên đẩy xe lăn sốt ruột chạy đến.

Lúc thấy Lục Kiến Thành, trên trán cô ta đều đã chảy một lớp mồ hôi, nhìn vô cùng khẩn trương.

“Kiến Thành, ông nội thế nào? Sau khi em biết tin đã lập tức chạy đến.”

“Sao cô lại biết?” Ánh mắt sắc bén của Nam Khuê nhìn về phía cô ta, cuối cùng nhìn về phía Lục Kiến Thành.

Phương Thanh Liên biết cô hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Nam Khuê, cô đừng hiểu lầm, không phải Kiến Thành nói cho tôi biết, do tôi có một người bạn làm ở bệnh viện, cô ấy nói cho tôi biết.”

“Thật sao?” Ánh mắt Nam Khuê vẫn sắc bén như cũ.
 
Back
Top Bottom