Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 80


Chương 80

Gương mặt tuấn tú đó cũng gần bằng với Lục Kiến Thành, điểm khác biệt đó là sự điềm tĩnh và kiên trì giữa hai hàng lông mày của anh ấy.

“Cảm ơn anh, anh đã giúp tôi hai lần rồi, thế này đi, chúng ta thêm wechat, tôi sẽ trả lại tiền cho anh.”

Người đàn ông đưa đôi mắt sắc bén nhìn cô một cái, không nói được, cũng không nói không được.

Sợ anh ấy hiểu nhầm, Nam Khuê vội vàng giải thích: “Anh yên tâm, tôi tuyệt đối không phải cố ý muốn thêm wechat của anh, cũng không phải muốn gợi chuyện với anh, đợi sau khi tôi chuyển tiền cho anh, nếu anh không muốn thấy tôi trong danh sách bạn bè thì anh có thể block tôi ngay.”

Nhưng người đó vẫn đứng nghiêm chỉnh ở đấy, không có chút phản ứng nào. Vào lúc Nam Khuê cho rằng người đàn ông này sẽ không có trả lời thì anh ấy lại lấy điện thoại ra, mở mã code QR lên.

Nam Khuê quét mã QR xong thì có chút ngạc nhiên. Ảnh đại diện wechat của anh ấy là hình mặc đồ cảnh sát, trong tay đang cầm súng, nhìn trông rất mạnh mẽ.

Hoá ra lại là cảnh sát, chẳng trách vừa rồi lại nhiệt tình giúp đỡ cô như vậy.

Khi còn nhỏ Nam Khuê rất thích những người cảnh sát, hôm nay lại được anh trai cảnh sát này giúp tới hai lần, vì thế Nam Khuê lại thấy càng thích cảnh sát hơn một chút.

“Tôi đã kết bạn với anh rồi, khi nào có thời gian rảnh thì anh chấp nhận nhé, để tôi chuyển tiền trả cho anh.” Nói xong, Nam Khuê liền kéo vali ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ.

Khi dừng đèn đỏ, Nam Khuê nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Những người đi trên đường, có những học sinh tung tăng vui vẻ, có người đang dìu người già qua đường, còn có những người chạy xe điện đi giao hàng.

Nhìn tất cả mọi thứ cô đột nhiên cảm thấy cuộc sống trở nên sống động hơn cả. Có lẽ, đây mới là cuộc sống phù hợp với cô.

Nếu như không phải vì mẹ cầu cứu ông nội, cô sẽ không đến Lục gia, càng không có cơ hội gả cho Lục Kiến Thành.

Đợi sau khi tốt nghiệp cô cũng sẽ là một trong những người bình thường này, mỗi ngày ngồi xe đi làm, tan làm, hai người sẽ là con đường song song không bao giờ cắt nhau. Cô sẽ vì cuộc sống mà phải bận rộn, bôn ba.

Cho dù hơi cực khổ một chút, nhưng đây mới là quỹ đạo cuộc sống vốn có của cô.

Cô sẽ không phải lo lắng được mất, cũng không phải sống cuộc sống như đang đi trên lớp băng mỏng, cẩn thận từng li.

Nhưng nếu như vậy thì cô sẽ không có cơ hội gặp được Lục Kiến Thành rồi. Vừa nghĩ đến đây, lồng ngực Nam Khuê bắt đầu đau nhói, cơn đau chua chát đó cứ từng chút từng chút cắn xé trái tim cô, khiến cô gần như không thở được.

“Ngài Lục tiên sinh yêu quý, em yêu anh.”

“Ngài Lục tiên sinh yêu quý, em yêu anh.”

Câu nói này của Phương Thanh Liên cứ như ma chú điên cuồng đánh chiếm trong đầu cô.

Chiếc xe bus đang chạy như điên đột nhiên gặp con đường đầy ổ gà phía trước, Nam Khuê cảm thấy bản thân gần như văng ra xa vậy. Càng quan trọng hơn là dạ dày lại bắt đầu cuộn lên dữ dội.

Ban đầu là trong lòng khó chịu, còn bây giờ là trong bụng khó chịu. Vào giây phút này, những cảm xúc đã dồn nén mấy ngày nay đều bắt đầu điên cuồng mà phát tiết ra ngoài.

Những giọt nước mắt thi nhau rơi xuống trong lòng bàn tay đều nóng hổi.

“Lục Kiến Thành, tên đàn ông đáng ghét, đồ ngu ngốc, tôi ghét anh đến chết mất.”

“Đồ ngốc, tôi sẽ không quan tâm đến anh nữa.”

Nam Khuê giận dữ mà mắng chửi trong lòng, những càng mắng thì cô càng cảm thấy đau lòng, những giọt nước mắt lại rơi càng nhiều hơn.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 81


Chương 81

Cô cảm thấy bản thân chật vật đến cùng cực, mặt mũi đều ném hết về nhà rồi, giữa ban ngày ban mặt mà lại khóc lóc như vậy.

Đưa tay vào túi lục lọi nhưng lại không tìm thấy tờ giấy nào. Chắc chắn là lúc đi quá vội vàng rồi lại quên cầm theo.

Đúng vào lúc cô đang cuống lên thì đột nhiên bàn tay có khớp xương rõ ràng đưa đến trước mặt cô một tờ giấy. Nam Khuê ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy gương mặt người đàn ông khi nãy, vẫn khuôn mặt lạnh lẽo như vậy.

“Cảm ơn!”

Trên xe bus chạy quá xóc rồi, đến trạm xe tiếp theo Nam Khuê đã hoàn toàn không chịu nổi nữa, cô quyết định sẽ xuống xe trước.

Cô xách theo vali, vừa định xuống bằng cửa sau thì đột nhiên bên tai truyền đến cảm giác đau nhói. Cơn đau buốt tới mức cô gần như ngất đi.

Nam Khuê vừa kịp phản ứng lại thì chỉ thấy một người đàn ông với mái tóc nhuộm vàng và mặc quần jean đã nằm bẹp dưới đất, mọi người xung quanh đều đang la hét.

Mà người cứu cô vẫn chính là người đàn ông khi nãy. Cô đưa tay lên sờ chỗ tai đau muốn chết kia thì phát hiện nơi đó đang chảy máu rồi.

Cô chạm một chút thì đôi tay liền dính đầy máu rồi.

“Đừng nhúc nhích, đợi xuống xe rồi tới bệnh viện.” Người đàn ông nhìn cô, thấp giọng nói.

Anh nhìn biển báo trạm dừng xe bus, sau đó lấy di động ra gọi một cuộc điện thoại. “Ừ, trạm công nông, các anh mau tới đây.”

Không tới năm phút, cảnh sát đã tới rồi. Sau khi tìm Nam Khuê hỏi mấy câu, cảnh sát đã đưa tên cướp đi rồi.

“Đợi chút.” Đột nhiên người đàn ông đó gọi lại, chìa tay ra trước mặt tên cướp. “Đồ kia đâu?”

“Đồ gì, tôi không lấy được.” tên tóc vàng ương ngạnh nói.

“Đưa ra đây, tôi không muốn nói lần thứ hai.” Giọng nói của anh lạnh như băng, trong nháy mắt khiến người ta sợ hãi.

“Đây.”

Giây tiếp theo, chiếc khuyên tai lành lạnh rơi vào tay anh. Chỉ là trên chiếc khuyên tai còn sót lại chút máu, nhìn không quá đẹp mắt.

Người đàn ông đang định đưa cho Nam Khuê thì chuông điện thoại vang lên.

“Alo Sếp, anh đang ở đâu, sao em tìm nửa ngày rồi mà không thấy.”

“Tạm thời có chút việc, tôi đang ở trạm công nông.”

“Được rồi lão đại, đợi em ba phút.”

“Ừ.” Người đàn ông tắt điện thoại bước tới chỗ Nam Khuê, trên tai cô chảy càng ngày càng nhiều máu, thuận theo cần cổ mà chảy xuống, rất nhanh đã nhuộm đỏ cổ áo màu trắng rồi.

d** tai nhỏ bị máu nhuộm đỏ rồi nên không nhìn ra được tình hình vết thương, nhưng không cần nghĩ cũng biết đã sưng lên ghê gớm rồi.

Cô cau mày lại, dùng sức cắn chặt môi, nhìn là biết đang rất đau rồi. Thế nhưng lại cố gắng mà nhịn xuống không khóc một tiếng nào.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 82


Chương 82

Hít thở một hơi lạnh lẽo, Nam Khuê thấy càng ngày càng đau. Vốn cho rằng bị người ta kéo tai một chút, cùng lắm chỉ hơi đỏ, hơi sưng một chút thôi, chỉ cần bôi chút thuốc là khỏi rồi.

Nhưng mà bây giờ đã chảy máu rồi, lại còn đau dữ dội, cô đã có chút không nhịn được nữa rồi.

Cô cắn chặt răng, do dự một lúc lâu vẫn quyết định gọi điện cho Lục Kiến Thành.

Tút tút tút…

Một giây, năm giây, mười giây…

Nam Khuê đợi cho tới khi điện thoại vang lên tiếng cuối cùng. Đúng vào lúc cô đang chuẩn bị tắt điện thoại đi thì đột nhiên lại kết nối thành công, trong lòng có chút vui mừng, còn tưởng cuối cùng thì Lục Kiến Thành cũng nghe điện thoại rồi.

“Kiến Thành, tôi…” bị thương rồi.

Lời Nam Khuê còn chưa nói xong, bên kia đã truyền đến giọng nói của Lâm Tiêu: “Thiếu phu nhân, là tôi.”

“Kiến Thành đâu? Anh ấy ở đấy không? Bây giờ có thời gian rảnh không.”

Lâm Tiêu nhìn Lục Kiến Thành đưa tay, sau đó nói: “Xin lỗi thiếu phu nhân, mấy ngày hôm nay Lục tổng đều rất bận, một lúc nữa tôi giúp cô chuyển lời lại.”

“Không cần nữa!” Nam Khuê nói xong trực tiếp tắt máy.

Nếu như anh đã không muốn gặp cô thì hà cớ gì cô phải khổ sở cầu xin chứ! Anh cho rằng cô tìm anh là vì nói chuyện ly hôn sao?

Trong lòng anh cô chính là người hùng hổ doạ người như vậy à? Thật đúng là buồn cười, rõ ràng người muốn ly hôn là anh, bây giờ trốn tránh không gặp cũng là anh.

Bên tai đã đau dữ dội, Nam Khuê chuẩn bị gọi xe đi bệnh viện thì phát hiện di động đã hết điện rồi.

Phần trăm pin cuối cùng cô đều dùng để gọi cho Lục Kiến Thành rồi.

Đáng tiếc anh lại không hề nghe cô nói.

Bên tai rất đau, nhưng trong lòng còn đau hơn nhiều lần.

Sau ba phút, Đỗ Bằng lái một chiếc xe Benz màu đen dừng ngay bên cạnh Chu Tiễn Nam. Cùng lúc hạ cửa xe xuống, nhiệt tình nói: “Sếp, ở đây.”

Chu Tiễn Nam gật đầu, tỏ vẻ đã thấy rồi.

Đỗ Bằng: “…”

Chuyện gì đây? Không lên xe à?

Giây tiếp theo, cậu ta trợn tròn mắt lên, bởi vì cậu ta phát hiện lão đại trực tiếp kéo vali của một cô gái đi.

Nam Khuê đang kéo theo vali đi về phía trước. Đột nhiên vali của cô bị người ta giữ lấy, bởi vì chuyện vừa nãy bị cướp khuyên tai nên cô hơi sợ, lập tức ngẩng đầu lên.

Khi nhìn thấy đó là người vừa giúp cô thì cô mới nở nụ cười: “Là anh à! Vừa rồi thật sự cảm ơn anh, hôm khác có thời gian tôi nhất định sẽ cảm ơn anh cẩn thận.”

Chu Tiễn Nam nhìn cô, nói một câu vừa ngắn ngủn nhưng dứt khoát.

“Lên xe, tôi đưa cô tới bệnh viện.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 83


Chương 83

“Cái gì?”

Nam Khuê ngẩn người, cô cảm thấy mình nghe nhầm rồi.

Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng đã bị Chu Tiễn Nam đẩy vào trong xe.

Lên xe, Nam Khuê vẫn còn ngơ ngác.

Lúc này một thanh niên vô cùng nhiệt tình ở phía trước cũng cười nói: “Sếp, chuyện này là thế nào vậy, anh là một người ngàn năm cũng không gần nữ sắc mà, đây không phải là chị dâu đấy chứ?”

“Nhiều chuyện.” Người đàn ông quát nhỏ.

Thanh niên trước mắt lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.

Một lúc lâu sau, Nam Khuê vẫn ngẩn người.

Mấy phút sau, cô mới từ từ quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh: “Vì sao anh lại giúp tôi?”

“Nếu như tôi không đoán sai thì có lẽ điện thoại của cô bây giờ đang hết pin.”

“Đúng.”

“Giúp người thì giúp cho trót, đưa cô đến bệnh viện cũng là tiện đường thôi.”

“Ồ.”

Hóa ra là như vậy.

Đỗ Bằng ngồi trước thở dài một hơi.

Haiz, hi vọng dập tắt.

Còn tưởng rằng sếp của bọn họ cuối cùng cũng nở hoa, có người con gái mình thầm mến.

Không ngờ lại chỉ là giúp người ta một tay mà thôi.

“Mỹ nữ, cô đừng để ý đến chuyện đó, sếp của tôi mắc bệnh nghề nghiệp khá nặng, thấy ai bị bắt nạt đều sẽ giúp đến cùng.”

“Dù thế nào đi nữa thì cũng vô cùng cảm ơn anh.”

Đến bệnh viện, Nam Khuê xách theo vali xuống xe.

Lúc xe bọn họ đi xa rồi Nam Khuê mới nhớ đến một chuyện, hình như cô quên hỏi tên người đàn ông kia rồi.

Vẫn nên hỏi mới đúng, dù sao người ta cũng đã giúp cô nhiều lần, nhớ tên cũng là sự tôn trọng.

Trong xe, Đỗ Bằng nhịn cả một đường, cuối cùng sau khi Nam Khuê xuống xe không nhịn được nữa mà lên tiếng.

“Sếp, vị vừa rồi không tệ, anh có chắc sẽ không cân nhắc không?”

“Cậu nói nhiều quá rồi đấy.”

“Ơ, sếp, anh nhìn mình đi, sắp thành người ba mươi tuổi rồi cũng không yêu đương hay lập gia đình.”

Người đàn ông nhíu mày, giọng nói lạnh lùng: “Thì sao? Cậu còn kiêm cả việc làm mai à, có cần tôi về xin điều cương vị cho cậu không?”

“Đừng đừng đừng sếp, em sai rồi được không?” Đỗ Bằng nói giọng thì thầm: “Quan trọng là anh không nói thì cũng đâu ai dám nói gì đâu?”

“Cậu nói gì cơ?” Thính giác của Chu Tiễn Nam rất thính.

Đỗ Bằng lập tức cười hì hì trả lời: “Em nói anh là người đẹp trai nhất trong đội chúng ta, mạnh nhất, đứng nhất… Ôi chao, nói tóm lại cái gì cũng đứng đầu, dù sao anh cũng lợi hại nhất.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 84


Chương 84

Chu Tiễn Nam cúi đầu, lúc này mới phát hiện trong tay mình còn cầm hoa tai vừa rồi.

Quên trả cho cô rồi.

“Đỗ Bằng, quay xe lại. Về bệnh viện ban nãy.”

“Sếp, anh nghĩ thông rồi sao, muốn đi tìm vị mỹ nữ kia sao?”

Tất nhiên lúc Chu Tiễn Nam quay về bệnh viện không tìm được Nam Khuê.

Cuối cùng anh ấy chỉ có thể cầm hoa tai về trước.

Gặp bác sĩ, khử trùng lỗ tai, nhận thuốc, sau đó sạc nhờ điện thoại một lúc trong bệnh viện rồi Nam Khuê mới bắt xe với nhà.

Lúc về đến nhà trời cũng đã tối.

Nam Khuê đẩy cửa ra, bên trong tối đen như mực.

Ngôi nhà lớn như vậy vẫn trống rỗng.

Cô đoán không sai, Lục Kiến Thành không quay về.

Ròng rã ba ngày, từ sau khi anh rời đi trong ngày đó, hai người đã không liên lạc với nhau ba ngày.

Không gọi điện thoại, cũng không gửi Wechat.

Lần đầu tiên nhận được điện thoại của anh là trước thất tịch một ngày.

Nam Khuê nhìn tên anh không ngừng nhấp nháy trên màn hình, do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn nhận.

“Alo, tôi là Nam Khuê.”

“Ngày mai là thất tịch, em có muốn đi đâu chơi hay muốn mua gì không?”

Giọng nói Lục Kiến Thành truyền qua điện thoại đến tai cô, vẫn trầm thấp, gợi cảm như trước.

Giống như một giai điệu hoàn mỹ, nhẹ nhàng k*ch th*ch trái tim cô.

Đã mấy ngày rồi.

Cô còn tưởng rằng mình sẽ quên giọng nói của anh, không ngờ lại nhớ đến vậy.

Nam Khuê nắm chặt điện thoại, trái tim như nghẽn lại, đột nhiên nói không nên lời.

“Nam Khuê, em vẫn ở đó chứ?”

Không nghe thấy câu trả lời của cô, Lục Kiến Thành hỏi tiếp.

“Tôi vẫn đang nghe.”

“Em có muốn gì không, có thể nói cho anh.”

“Tôi muốn đi dạo phố.” Nam Khuê nói.

“Được.”

Sau khi cúp điện thoại, trái tim cô vẫn đập loạn.

Hóa ra ba ngày cũng không thể quên một người, sẽ chỉ càng khiến cô thêm nhớ nhung.

Cô đúng là không khá lên chút nào mà.

Mới ba ngày mà thôi mà nỗi nhớ anh đã như nước tràn bờ đê.

Ngày hôm sau Nam Khuê cố tình dậy sớm để trang điểm.

Cô chọn cho mình một chiếc váy liền áo màu trắng, là bộ mà cô rất thích.

Lúc soi gương, trong đầu Nam Khuê đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ buồn cười: Anh đồng ý trải qua đêm thất tịch với cô, có nghĩa là giữa hai người còn có thể cứu vãn được, đúng không?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 85


Chương 85

Nhưng cô lập tức lắc đầu phủ định.

Sao có thể chứ?

Anh yêu Phương Thanh Liên như vậy, hơn nữa những chuyện anh làm đều là để cưới Phương Thanh Liên.

Đêm thất tịch này anh chỉ muốn cho hai người một kết thúc linh đình mà thôi!

Nhưng cô đã chuẩn bị tốt cho cuộc hẹn này.

Cho dù như thật sự rời đi thì cô cũng hi vọng mình có thể rời đi một cách kiêu ngạo chứ không phải thất bại thảm hại, hỗn độn ra đi.

Hai giờ chiều, chuông cửa vang lên vô cùng đúng giờ.

Nam Khuê mỉm cười ra mở cửa.

Nhưng lúc nhìn thấy người bên ngoài, ánh mắt cô lập tức trở nên ảm đạm: “Tại sao lại là cậu?”

Nam Khuê nắm chặt tay, hi vọng Lâm Tiêu có thể nói với cô rằng: “Tổng giám đốc Lục ở bên dưới đợi cô, ngài ấy nói tôi lên đón cô xuống.”

Nhưng không có.

Lâm Tiêu nhẹ nhàng cười giải thích cho cô: “Tổng giám đốc Lục nói thiếu phu nhân muốn dạo phố nên nói tôi đến đi cùng với cô.”

Cho nên ngày đó anh đặc biệt gọi điện thoại hỏi cô muốn gì cũng không phải là anh tự mình đến, mà là cho Lâm Tiêu đến?

Nam Khuê cười khổ một tiếng, vẫn là cô ngây thơ.

Đêm thất tịch, ngày lễ tuyệt vời như thế nào.

Sao anh có thể nỡ lòng bỏ Phương Thanh Liên để đến cạnh cô chứ?

Quả nhiên là cô mơ mộng hão huyền.

“Cho nên đây là nhiệm vụ Lục Kiến Thành giao cho cậu ngày hôm nay?”

“Đúng vậy thiếu phu nhân.”

“Vậy tôi đi đâu cậu cũng sẽ đi cùng?”

“Vâng.”

“Được, vậy chúng ta đi dạo phố đi!”

Cô đến cửa hàng đã gặp Phương Thanh Liên lần trước.

Từ tầng một đến tầng bốn, Nam Khuê đi liên tục trong ba tiếng đồng hồ, mệt rồi cô mới ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.

Lúc đến tầng năm, Nam Khuê đi phía trước, Lâm Tiêu ở sau xách theo một đống túi lớn túi nhỏ, đúng là khổ không thể tả được.

Cậu ta nhớ rằng thiếu phu nhân luôn rất tiết kiệm.

Xưa nay cô không mua những đồ quá đắt.

Nhưng hôm nay thì sao?

Lâm Tiêu cảm thấy cô vô cùng khác thường.

“Đều đã đi hết rồi, vậy chúng ta xuống tầng một đi thêm vòng nữa đi.” Nam Khuê nói.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 86


Chương 86

“Hả?” Lâm Tiêu kinh ngạc há to miệng.

Mắt cậu ta đã nổi đom đóm, hai chân như nhũn ra.

“Sao vậy? Không muốn? Không phải cậu nói đây là nhiệm vụ Lục Kiến Thành giao cho cậu sao? Nếu như cậu không thể hoàn thành nhiệm vụ thì tôi đành phải phản hồi lại với anh ta rồi.”

“Đừng, thiếu phu nhân, tôi cam kết hoàn thành nhiệm vụ.”

Vừa đi vào cửa hàng trang sức, Nam Khuê lập tức ngẩn người.

Kinh ngạc như cô còn có Lục Kiến Thành và Phương Thanh Liên.

Có lẽ chẳng ai ngờ rằng họ lại có thể gặp nhau ở đây.

“Nam Khuê, thật trùng hợp, cô cũng ở đây sao, Kiến Thành nói muốn tặng tôi một món quà.” Phương Thanh Liên cười đi đến cạnh cô, dáng vẻ dịu dàng nhẹ nhàng.

“Thật sao, quà gì vậy?”

Lúc Nam Khuê nói những lời này, ánh mắt nhìn về phía Lục Kiến Thành.

“Chiếc nhẫn.”

Hai chữ này như một thanh đao sắc bén đâm vào lồng ngực Nam Khuê, khiến trái tim cô máu me đầm đìa.

Lục Kiến Thành, giết người chỉ là đầu chạm đất, còn anh là dẫm nát trái tim!

Anh dẫm trái tim cô thành từng mảnh nhỏ, đến khi vỡ vụn mới thôi.

Đột nhiên cô cảm thấy trong bụng như có thứ gì đó đang điên cuồng cuộn trào, cảm thấy vô cùng buồn nôn.

Nam Khuê che miệng, không nhịn được nữa, nhanh chóng chạy đi.

Vừa vào nhà vệ sinh Nam Khuê đã nôn thốc nôn tháo.

Vốn đi dạo mấy tiếng đã khiến cô hơi mệt, bây giờ vừa nôn hết ra Nam Khuê đã cảm thấy cơ thể không còn chút sức nào.

Lúc cô nôn xong cổ họng cảm thấy chua chua, đang khó chịu thì người ở bên cạnh đưa cho cô một tờ giấy.

Nam Khuê nhận lấy, vừa định nói “Cảm ơn!”.

Khi ngẩng đầu thấy đó là Phương Thanh Liên, cô có hơi bất ngờ.

“Là cô?”

“Kiến Thành không yên tâm về cô, nói sắc mặt cô trắng bệch yếu ớt nên nói tôi vào nhìn thử xem thế nào.”

“Vậy sao?” Nam Khuê cười lạnh.

Nếu như Lục Kiến Thành còn quan tâm cô thì sẽ không nóng vội đến mức hai người chưa ly hôn đã mang Phương Thanh Liên đi mua nhẫn.

Tất cả mọi người đều hiểu ý nghĩa của nhẫn là thế nào.

“Không phải vì đây là giấy tôi đưa mà cô không lấy đấy chứ?” Phương Thanh Liên nhìn Nam Khuê, khiêu khích hỏi.

Nam Khuê nhận lấy giấy, dùng nước thấm qua để lau miệng, sau đó chỉnh sửa lại mái tóc dài hơi rối của mình, nhìn về phía Phương Thanh Liên: “Tôi không có nông cạn như vậy.”

“Còn nữa, tôi cũng không cần cô đến xem tôi thế nào, cũng không cần cô quan tâm.”

Nói xong Nam Khuê cũng không để ý đến cô ta mà trực tiếp đi ra ngoài.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 87


Chương 87

Đột nhiên giọng nói của Phương Thanh Liên vang lên từ sau: “Nôn dữ dội như vậy sao, Nam Khuê, không phải cô có thai đấy chứ?”

Trong lòng Nam Khuê hơi run lên, tim cũng đập loạn.

Nhưng cô lại phản ứng rất nhanh.

Cô xoay người, bình tĩnh cười, nhìn về phía Phương Thanh Liên: “Sao vậy? Không yên tâm về người đàn ông của mình đến thế sao? Không phải cô nói yêu Lục Kiến Thành sâu đậm, cả đời này đều tin anh ta vô điều kiện sao? Hay đó chỉ là lời nói đùa của cô?”

Lời nói trào phúng của Nam Khuê tất nhiên khiến Phương Thanh Liên không thể kiềm chế được.

“Cô đừng có nghĩ đến chuyện châm ngòi chúng tôi, tôi đã yêu Kiến Thành thì tất nhiên sẽ tin tưởng anh ấy.”

“Thật sao?” Nam Khuê cười lạnh.

Trong nụ cười kia là sự trào phúng không cần nói cũng biết.

“Nam Khuê, cô đừng đắc ý, sớm muộn gì Kiến Thành cũng là của tôi.”

“Còn nữa, tôi rất tò mò, nếu như tôi đột nhiên phát hiện ra mình mang thai thì Lục Kiến Thành còn muốn ly hôn với tôi để cưới cô nữa không?”

Không có gì bất ngờ, Nam Khuê trực tiếp chọc giận Phương Thanh Liên.

“Cô dám?”

“Vậy nên cô nên nhớ kĩ, đừng có cố chấp nhảy nhót trước mặt tôi, điều đó chỉ khiến tôi cảm thấy cô giống như lũ tôm tép nhãi nhép mà thôi, còn nữa, dù sao tôi và Lục Kiến Thành cũng chưa ly hôn, làm người đừng nên quá đáng, nếu không tôi sẽ không nương tay nữa.”

Nam Khuê từ nhà vệ sinh ra ngoài, vừa tới khúc cua đã thấy Lục Kiến Thành ném tàn thuốc trong tay xuống.

“Sắc mặt em rất kém, có phải bị bệnh rồi không?” Anh hỏi, giọng nói vẫn trầm thấp êm tai như ngày trước.

“Không có.”

Nam Khuê trực tiếp phủ định.

Sau đó đi về phía trước.

Lục Kiến Thành bước về phía trước, bắt lấy tay cô: “Đừng bướng bỉnh, bệnh thì phải uống thuốc.”

“Tôi nói tôi không bị bệnh, tất nhiên cũng không cần uống thuốc.” Nam Khuê lập tức tránh khỏi tay anh.

Lục Kiến Thành lại nắm lấy tay cô, kéo cô đến góc tường.

Thân thể cường tráng của anh lập tức vây cô với góc tường, một tay khác giữ chặt lấy tay cô, Nam Khuê muốn phản kháng nhưng như thế nào cũng không cử động được.

“Lục Kiến Thành, anh buông tôi ra.”

“Nói rõ cho tôi, hai hôm nay em thế nào?”

“Tôi không sao cả?” Nam Khuê cúi đầu, dáng vẻ hoàn toàn không muốn phản ứng lại anh.

Lục Kiến Thành đưa tay, ngón tay thon dài nâng cằm cô lên, cau mày hỏi: “Đừng có bướng bỉnh nữa, nói cho rõ, rốt cuộc thế nào?”

Trong lòng Nam Khuê vốn đã có sẵn lửa giận, nếu anh đã nhất định muốn hỏi thì cô cũng sẽ không giấu nữa.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 88


Chương 88

“Lục Kiến Thành, chúng ta còn chưa ly hôn đâu, vậy mà anh lại mang Phương Thanh Liên đi rêu rao khắp nơi, không sợ người khác nói cô ta là tiểu tam sao? Còn nữa, hai người muốn mua nhẫn tất nhiên tôi không xen vào, nhưng cứ phải làm ngay trước mặt tôi mới được sao?”

“Nam Khuê, em ghen.”

Ngữ khí của Lục Kiến Thành rất chắc chắn, không hiểu sao Nam Khuê luôn cảm thấy anh còn có chút đắc ý.

“Tôi ghen cái gì, anh yêu ai thì ở với người đó, dù sao chúng ta cũng sắp mỗi người đi một ngả, hơn nữa, cô ta vốn là người trong lòng anh.”

“Anh muốn tìm cô ta làm thuốc giải thì đi tìm cô ta; muốn ở lại chỗ cô ta thì ở chỗ cô ta.”

“Muốn ăn khuya thì ăn khuya, tôi là gì của anh chứ, tôi cũng không quản được anh.”

Lúc đầu không muốn nói nhưng anh liên tục ép hỏi, cô đột nhiên không quan tâm đến bất cứ điều gì khác, nói hết tất cả sự uất ức của mình ra.

“Còn nói không tức giận sao?” Lục Kiến Thành nhìn cô, mắt sắc sâu thẳm.

Đôi mắt kia như một đầm nước sâu hút, Nam Khuê thật sự không thể nhìn thấy đáy.

Cho đến bây giờ, Nam Khuê không thể không thừa nhận, cô căn bản không phải đối thủ của Lục Kiến Thành.

Tâm tư của anh quá sâu.

Nhiều khi cô thậm chí còn không phân biệt được câu nào của anh là thật, câu nào là giả.

“Tôi có tức giận hay không cũng không liên quan đến anh, anh thả tôi ra.”

Nam Khuê đưa tay đẩy anh, Lục Kiến Thành như một bức tường sắt, cô không thể đẩy được.

Đúng lúc này, Phương Thanh Liên đi từ trong ra.

Nam Khuê đưa mắt nhìn cô ta rồi lại nhìn Lục Kiến Thành, lành lạnh nói: “Người trong lòng anh đến rồi kia, anh chắc chắn không đi qua chứ?”

Đôi mắt sâu thẳm của Lục Kiến Thành vẫn nhìn cô chằm chằm, không nói gì.

Phương Thanh Liên đã nhìn sang đây, lúc thấy Lục Kiến Thành chặn Nam Khuê lại góc tường, sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch.

“Kiến Thành…” Cô ta nhẹ giọng gọi.

“Em đợi anh một chút.”

Lục Kiến Thành thản nhiên trả lời.

Phương Thanh Liên lập tức siết chặt hai tay, răng cũng nghiến chặt lại.

“Anh lại không qua, có khả năng cô ta sẽ ngất xỉu, anh chắc chắn mình không đau lòng chứ?” Nam Khuê lạnh nhạt hỏi.

“Nam Khuê, hôm nay em không bình thường.”

Lục Kiến Thâm nhìn cô chằm chằm, ánh mắt như nhìn thấu hết mọi thứ của cô vậy.

Nam Khuê không thích cảm giác này, cô né tránh ánh mắt, lạnh lùng trả lời: “Chỗ nào không bình thường? Tôi rất bình thường.”

Sau đó lại đưa mắt nhìn Phương Thanh Liên, đột nhiên trong đầu Nam Khuê xuất hiện một suy nghĩ rất to gan.

Cô đưa cánh tay trắng nõn thon dài của mình ra, trực tiếp ôm lấy cổ Lục Kiến Thành, đôi môi mềm mại lại gần anh, hương thơm quanh quẩn chóp mũi anh, như có như không phả vào mặt anh: “Lục Kiến Thành, anh nói xem, nếu như Phương Thanh Liên thấy tôi hôn anh thì sẽ thế nào?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 89


Chương 89

“Anh đoán xem? Cô ta có phải sẽ quá kích động mà trực tiếp đứng lên khỏi xe lăn, sau đó chân què khỏi hẳn không?”

“Nam Khuê, đừng nói bừa.” Giọng nói Lục Kiến Thành đã có chút tức giận.

Nam Khuê cười, cố ý cười một cách quyến rũ nói: “Nói bừa chỗ nào? Đúng dịp tôi giúp anh thử nghiệm một chút nha, nếu Phương Thanh Liên thật lòng yêu anh, chắc chắn sẽ vội vàng đứng lên.”

“Hơn nữa…”

Cô liếc mắt nhìn chân Phương Thanh Liên, nói tiếp: “Tôi vẫn luôn muốn xem thử xem chân của cô ta có đúng là đã liệt hẳn không?”

“Nam Khuê.”

Lục Kiến Thành nhìn chằm chằm đôi mắt đẹp của cô, sắc mặt lập tức trầm xuống, ngay cả hơi thở quanh người cũng trở nên lạnh lẽo.

Ở cùng với anh một chỗ lâu như vậy, Nam Khuê đương nhiên biết anh tức giận.

Hơn nữa lại rất tức giận, rất tức giận.

Nhưng làm sao bây giờ?

Hôm nay cô cố ý đó nha.

Cố ý muốn anh tức giận.

Một đêm thất tịch tốt đẹp như vậy, dựa vào cái gì mà anh có thể vui vui vẻ vẻ, ân ân ái ái trải qua với người yêu cũ chứ?

Dựa vào cái gì mà chỉ có một mình cô khó chịu?

Tốt nhất là để ba người đều cùng không thoải mái đi.

Nam Khuê cô cũng không phải người dễ chọc.

Nam Khuê nở nụ cười động lòng người, đôi môi hồng mềm mại từng chút từng chút lại gần Lục Kiến Thành.

Ngay khi môi cô gần chạm đến thì đột nhiên một tiếng “phịch” vang lên, Phương Thanh Liên ngã sấp xuống từ trên xe lăn.

“Tối tôi sẽ về, ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi.”

Sau khi Lục Kiến Thành nói với cô xong thì đẩy cô ra, chạy đến đỡ Phương Thanh Liên dậy: “Có đau không? Có bị thương ở đâu khóc?”

“Chân đau quá.”

Dáng vẻ Phương Thanh Liên ốm yếu, yếu ớt nói.

Lục Kiến Thành ôm cô ta lên xe lăn, sau đó ngồi xổm xuống, tự mình xoa mắt cá chân cho cô ta.

Hình ảnh này thật ngọt ngào nha!

Dù trái tim Nam Khuê có mạnh mẽ đến đâu cũng không đủ dũng cảm để nhìn tiếp.

Cô xoay người, không nhìn hai người thêm cái nào, trực tiếp đi về phía trước.

Đột nhiên cổ tay bị ai đó nắm lấy.

Lục Kiến Thành như “tên” lao đến trước mặt cô: “Nghe thấy lời tôi vừa nói không?”

“Nghe thấy thì sao? Không nghe thấy thì sao?”

“Vậy thì được, tôi nói lại một lần nữa, buổi tối ngoan ngoãn ở nhà đợi tôi.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 90


Chương 90

Nam Khuê đẩy tay anh ra, trực tiếp đi về phía trước.

Còn ngoan ngoãn ở nhà đợi anh? Dựa vào đâu chứ?

Lục Kiến Thành, tôi không phải là sủng vật để anh gọi đến thì đến bảo đi thì đi.

Dựa vào cái gì mà anh nói tôi chờ, tôi nhất định phải chờ chứ?

Buổi tối ba ngày kia, mỗi ngày cô đều ngồi ở sopha phòng khách đợi anh, đợi đến mức tim cũng lạnh.

Ròng rã ba ngày cũng không đợi được cái bóng của anh, thậm chí ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có.

Ngoan ngoãn?

Trước kia cô còn chưa đủ ngoan sao?

Hôm nay là thất tịch, anh có thể tìm “Chức Nữ”, vì sao cô lại không thể đi tìm một tiểu thịt tươi chứ?

Đã vậy cô càng không về nhà, cô càng muốn ra ngoài hơn.

“Đi theo cô ấy.” Lục Kiến Thành nhìn Lâm Tiêu, nghiêm túc nói.

“Vâng, tổng giám đốc Lục.”

Lâm Tiêu nhận được mệnh lệnh, lập tức chạy đến đi cùng Nam Khuê.

Lục Kiến Thành lại xoa bóp chân cho Phương Thanh Liên mấy lần rồi hỏi: “Đỡ đi chút nào không? Có muốn đến bệnh viện khám không?”

“Không cần đâu Kiến Thành, kĩ năng của anh rất chuyên nghiệp, em đã thoải mái hơn rồi, đã không đau nữa.”

“Ừm.”

“Vậy bây giờ chúng ta có thể tiếp tục đi mua đồ rồi sao?” Phương Thanh Liên nhẹ nhàng hỏi.

Nhắc đến mua đồ, Lục Kiến Thành lập tức nghĩ đến hai chữ “chiến nhẫn” mà Phương Thanh Liên vừa trả lời.

Anh cau mày, nghiêm túc nhìn Phương Thanh Liên: “Em không nên lừa cô ấy chuyện quà tặng, cô ấy sẽ tưởng thật.”

“Anh nói nhẫn?” Phương Thanh Liên hỏi.

“Ừm.” Lục Kiến Thành gật đầu: “Em phải biết rằng trước khi anh và cô ấy chính thức ly hôn, anh sẽ không hứa hẹn với em bất kỳ việc gì, cũng sẽ không mua nhẫn cho em, anh chỉ đồng ý với em một món trang sức, có thể là bất kỳ thứ gì, chỉ không thể là nhẫn.”

Nghe thấy lời Lục Kiến Thành, sắc mặt Phương Thanh Liên lập tức trắng bệch.

Cô ta cắn môi, đáng thương nhìn Lục Kiến Thành: “Em không có ý gì khác, em chỉ nghĩ hôm nay đã đến thì đi xem sớm hơn một chút thôi.”

“Thanh Liên, đừng tự cho bản thân thông minh.”

Phương Thanh Liên lập tức gật đầu: “Kiến Thành, em biết rồi, anh yên tâm đi, sau này em sẽ không như vậy nữa.”

“Một ngày anh và Nam Khuê chưa ly hôn thì cô ấy vẫn là vợ trên luật pháp của anh, hơn nữa em cũng không phải không biết quan hệ của cô ấy và ông nội, lùi một ngàn bước mà nói, cho dù tụi anh ly hôn thì anh cũng sẽ không mặc kệ cô ấy.”

“Đã ly hôn rồi anh còn muốn quản như thế nào nữa?” Phương Thanh Liên có chút tức giận, vốn đã từng là vợ chồng, nếu như sau khi ly hôn hai người này vẫn còn dây dưa thì cô ta còn có thể ngóc đầu dậy được nữa sao?

“Đến lúc đó rồi nói sau!”

Lâm Tiêu luôn đi theo Nam Khuê, cậu ta phát hiện Nam Khuê trực tiếp đi thẳng đến cửa hàng trang sức vừa mới ra kia.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 91


Chương 91

“Lấy nhẫn cô Phương và anh Lục mới xem ra đây, tôi muốn nhìn.” Nam Khuê nói thẳng.

Nhân viên lập tức mang một cái nhẫn ra.

Nam Khuê lạnh nhạt nhìn thoáng qua rồi hỏi: “Bọn họ chỉ nhìn mình cái này? Không còn thứ khác sao?”

“À, không phải, bọn họ nhìn tất cả ba thứ.”

“Hai cái khác đâu? Lấy ra hết đi, tôi muốn xem.”

“Được, quý khách chờ một chút.” Nhân viên cười nói.

Ba chiếc nhẫn nhanh chóng xuất hiện trước mặt Nam Khuê.

Không nhìn thì đúng là không biết, nhìn rồi mới giật mình, khẩu vị của Phương Thanh Liên cũng thật mạnh.

Ba cái nhẫn kim cương đều là loại mười mấy carat, kim cương to đến mức sáng mù mắt người khác.

Không biết ánh mắt của Lục Kiến Thành có vấn đề gì không mà lại thích một người hám giàu như Phương Thanh Liên.

Sau khi nghĩ vậy, đột nhiên Nam Khuê có chút đồng tình với anh.

“Được rồi, vậy lấy ba cái này đi, gói lại cho tôi.” Nam Khuê vung tay lên nói.

“Cái gì?”

Nhân viên lập tức kinh ngạc, mở to mắt nhìn Nam Khuê: “Tiểu thư, cô chắc chắn muốn lấy ba cái nhẫn này luôn sao?”

“Ừm, đều lấy.” Nam Khuê vô cùng nghiêm túc gật đầu nói.

Sau đó nhìn về phía Lâm Tiêu: “Quẹt thẻ thay ông chủ cậu đi!”

Lúc này Lâm Tiêu cũng kinh ngạc đến mức miệng sắp rơi xuống đất, cậu ta sửng sốt rất lâu mới phản ứng lại được.

“Thiếu phu nhân, cô chắc chắn lấy cả ba chiếc nhẫn này sao?”

“Đúng vậy!” Nam Khuê chớp đôi mắt xinh đẹp, vô tội nói.

“Nhưng, cái này…” Vì quá kích động mà Lâm Tiêu trực tiếp nói lắp bắp: “Cái này… Cái này có ba cái đó!”

“Đúng vậy, tôi biết, hai ngày tôi đeo một cái khác, đồ trang sức khác, quần áo khác đeo nhẫn khác, không được sao?”

“Được được được.” Lâm Tiêu nói, sau đó kiên trì bổ sung một câu: “Nhưng mức tiền này tương đối lớn, tôi phải xin phép tổng giám đốc Lục trước.”

Nam Khuê thản nhiên nhìn cậu ta, sau đó rút một cái thẻ từ trong ví ra cho nhân viên: “Quẹt thẻ này đi!”

Sau khi nhân viên quẹt thẻ xong đã lập tức đóng gói ba chiếc nhẫn kim cương lại, sau đó cung kính đưa cho Nam Khuê.

Nam Khuê nhìn thoáng qua Lâm Tiêu, Lâm Tiêu lập tức tiến lên nhận đồ.

Cùng lúc đó Lục Kiến Thành nhận được tin nhắn từ điện thoại, Nam Khuê quẹt thẻ, hơn nữa số tiền không hề nhỏ.

Nếu như anh nhớ không nhầm thì đây là lần đầu tiên Nam Khuê dùng tiền của anh kể từ khi hai người kết hôn đến nay.

Lâm Tiêu cầm túi đi phía sau Nam Khuê, trong lòng run rẩy.

Nếu như cậu ta nhớ không lầm thì hãng trang sức kia rất đắt.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 92


Chương 92

Ba chiếc nhẫn, hơn nữa còn là nhẫn kim cương lớn như vậy, cộng lại ít nhất cũng phải hơn mấy triệu.

Vậy mà thiếu phu nhân không thèm chớp mắt, trực tiếp quẹt thẻ.

Quan trọng là tấm thẻ đen kia, sao cậu ta cứ cảm thấy có chút quen mắt nhỉ?

Sau khi mua nhẫn xong, Nam Khuê đã đói không thể chịu được, đúng lúc ở dưới tầng có một nhà hàng, cô thấy nhà hàng kia được rất nhiều người đề cử.

Vì là đêm thất tịch nên người ở trong rất nhiều, đã sớm không còn chỗ.

Nam Khuê có chút thất vọng, đang định rời đi thì nhân viên trực máy nhìn cô: “Tiểu thư, đúng lúc có khách hủy bàn do có việc, phòng đó bây giờ đang trống, ngài có muốn đặt luôn không?”

“Được.”

Nam Khuê đi theo nhân viên đến phòng bao, cảnh bên trong thanh tịnh đẹp đẽ, còn có mùi hương thoang thoảng bên trong.

Đối diện cửa sổ là một cây cầu lớn, hôm nay trên cầu bật đèn, ánh đèn nhiều màu nhấp nháy, nhìn từ xa vô cùng lãng mạn, khó trách nhiều người lại đề cử nhà hàng này nhiều như vậy, thật đẹp.

Đồ ăn đầy đủ màu sắc và hương vị cũng nhanh chóng được mang lên.

Nhìn mỹ thực lại ngắm cảnh đẹp, tâm trạng của Nam Khuê tốt hơn nhiều.

Nhưng cô vừa quay đầu đã thấy Lục Kiến Thành và Phương Thanh Liên đang đi từ cửa vào.

Đúng là oan gia ngõ hẹp, ở đâu cũng nhìn thấy bọn họ.

Thật phiền lòng.

Nam Khuê nhìn thức ăn trên bàn, đột nhiên cảm thấy không còn đói nữa.

Nhưng nghĩ đến em bé trong bụng, cô vẫn miễn cưỡng ăn nhiều một chút.

Nhất là những thứ nhiều dinh dưỡng như cá và tôm, mặc dù cô cảm thấy có hơi tanh nhưng vẫn ăn từng miếng lớn.

Ăn xong cơm, Nam Khuê nhìn người đàn ông ở đối diện: “Lâm Tiêu, tôi có thể hỏi cậu đi theo anh ấy bao lâu rồi không?”

“Hả? Cô nói tổng giám đốc Lục sao?”

Lâm Tiêu suy nghĩ rồi nói: “Được năm năm rồi, từ khi tổng giám đốc Lục vào công ty tôi đã đi theo ngài ấy.”

“Năm năm sao?” Nam Khuê lẩm bẩm: “Còn không lâu bằng tôi.”

“Thiếu phu nhân, cô nói gì vậy?” Lâm Tiêu buồn bực hỏi, có cảm giác như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc.

“Không có gì.” Nam Khuê lắc đầu.

Mười năm, cô yêu anh ròng rã mười năm.

“Có phải anh ấy đối xử với người con gái nào cũng dịu dàng như vậy không?” Nam Khuê lại hỏi.

Lâm Tiêu lập tức lắc đầu, nghiêm túc trả lời: “Không có, tổng giám đốc Lục chỉ như vậy với cô…”

“Và tương đối tốt với cô Phương thôi, đối với những người phụ nữ khác đều đặc biệt tránh xa, vô cùng lạnh nhạt.”

“Thật sao?” Nam Khuê cười cười.

Xem ra anh đúng là yêu Phương Thanh Liên đến tận xương tủy, vậy mà không lại gần người phụ nữ khác dù chỉ một chút.

Nếu như giữa bọn họ không có cuộc hôn nhân này trói buộc, không có quan hệ liên quan đến ông nội, chỉ sợ Lục Kiến Thành cũng vô cùng lạnh nhạt với cô.

Đột nhiên trong sảnh lớn vang lên giai điệu quen thuộc của bài “sinh nhật vui vẻ”.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 93


Chương 93

Nam Khuê không kìm được lòng mà nhìn sang, chỉ thấy nhân viên phục vụ đang đẩy một chiếc bánh gato mấy tầng đến căn phòng lớn thông với phòng cô ở đối diện.

Sau đó, cô thấy Phương Thanh Liên vui vẻ hưng phấn nhìn bánh gato.

“Trời ạ, Kiến Thành, em còn tưởng anh đã quên rồi.”

“Anh vẫn nhớ.”

“Cảm ơn anh, Kiến Thành, em rất vui.”

Phương Thanh Liên nâng tay ôm chặt lấy cổ Lục Kiến Thành, vui vẻ đến mức tay chân luống cuống.

Trong lúc Lục Kiến Thành ngẩng đầu đã thấy được Nam Khuê.

Chuyện này hoàn toàn ngoài dự đoán của anh.

Anh không ngờ rằng Nam Khuê cũng sẽ ăn cơm ở tiệm này.

“Kiến Thành, em rất vui, vui vì trong lòng anh luôn có em.”

Phương Thanh Liên nâng mặt lên, mỉm cười đưa môi đỏ đến.

Hai tay Nam Khuê run lên một cái, lập tức dời ánh mắt đi chỗ khác.

Đũa trong tay cô không cẩn thận làm đổ cốc nước trên bàn, trong cốc là trà hoa cúc nhân viên phục vụ mới rót cách đây không lâu, gần như lập tức đều đổ hết lên người cô.

Rất nóng.

Nhưng trong khoảnh khắc đó cô lại gần như không cảm thấy gì cả.

“Mau cắt bánh gato đi!” Lục Kiến Thành hơi nghiêng người, nhẹ nhàng tránh Phương Thanh Liên, sau đó thản nhiên nói.

Phương Thanh Liên cũng không nhận ra, vui vẻ thả anh ra: “Được, vị ô mai, vị mà em thích nhất.”

“Ừm, thích là tốt rồi.’

“Em cắt bánh gato trước, anh ra ngoài một chút.”

Ra khúc cua, Lục Kiến Thành lập tức gọi điện thoại cho Lâm Tiêu: “Cậu ra đây một lát.”

“Hả, tổng giám đốc Lục, ngài có ý gì?” Lâm Tiêu khó hiểu hỏi lại.

“Tôi và cậu đang trong cùng một nhà hàng, ở phòng bao đối diện.”

“Được, tổng giám đốc Lục, tôi lập tức ra ngay.”

Lâm Tiêu vừa ra khỏi phòng bao đã nhanh chóng tìm được Lục Kiến Thành.

“Sao hai người lại ở đây?” Lục Kiến Thành cau mày, chuyện này rõ ràng vượt qua suy nghĩ của anh.

“Tổng giám đốc Lục, là trùng hợp, hoàn toàn là trùng hợp, là thiếu phu nhân đúng lúc đi qua nơi này nên mới chọn vào.”

“Vừa rồi cô ấy bị sao vậy? Tôi thấy nhân viên phục vụ rất lúng túng.”

“Thiếu phu nhân vừa mới bị nước nóng đổ vào người.” Lâm Tiêu nói.

“Chăm sóc cô ấy kiểu gì vậy, chỗ bỏng thế nào? Có nghiêm trọng không?”

“Hơi sưng một chút.”

Nghe vậy Lục Kiến Thành lập tức nâng chân đi về phía phòng Nam Khuê.

“Cô Nam, xin cô chờ một lát, tôi đi lấy thuốc trị bỏng giúp cô.” Nhân viên phục vụ ân cần nói.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 94


Chương 94

Nam Khuê cúi đầu nhìn bàn tay hơi sưng đỏ của mình, thản nhiên lắc đầu nói: “Được rồi, lát nữa tôi xả nước lạnh vào là được.”

Có lẽ do trái tim quá đau nên cô cảm thấy vết thương này không đau như vậy.

“Vớ vẩn.”

Lục Kiến Thành vừa nói vừa đi vào.

Thấy anh, Nam Khuê vô cùng kinh ngạc, vì cô không nghĩ rằng anh sẽ đến.

Không phải anh ở phòng đối diện sao?

Hơn nữa anh còn vừa cùng Phương Thanh Liên đón sinh nhật, còn cắt bánh gato nữa, lại còn ân ân ái ái, sao có thể rảnh đến nơi này của cô được chứ.

“Vì sao bị thương lại không bôi thuốc?”

Nói xong anh nhìn về phía nhân viên phục vụ: “Đi lấy thuốc.”

“Vâng, tôi lập tức đi.”

Sau đó anh kéo ghế bên cạnh Nam Khuê ngồi xuống rồi lại kéo cổ tay cô, cẩn thận xem xét.

Khi thấy phần sưng đỏ trên tay cô, anh nhíu chặt mày lại: “Đã sắp tốt nghiệp rồi, cũng không phải là bé gái nữa mà vẫn không biết cách chăm sóc bản thân.”

“Không phải vẫn còn chưa tốt nghiệp sao?” Nam Khuê nhỏ giọng lầm bầm.

Cô vừa tốt nghiệp đại học đã học lên nghiên cứu sinh, học nghiên cứu sinh mất tổng cộng ba năm, nếu thuận lợi thì cô còn nửa năm nữa mới tốt nghiệp.

“Vậy thì cũng không phải bé gái nữa.”

“Ai bảo vậy, tôi đáng yêu, lại còn trẻ, tôi chính là bé gái.”

“Bé gái được định nghĩa như vậy từ bao giờ thế? Bà Lục, nhớ kĩ thân phận của em, bây giờ em đã là phụ nữ lập gia đình.”

Nam Khuê bĩu môi: “Vậy thì liên quan cái gì chứ, dù sao rất nhanh sẽ không phải, tâm trạng tôi tốt, tôi chính là cô gái nhỏ, không được sao!”

Lục Kiến Thành không biết nên nói gì với cô, chỉ có thể hết cách lắc đầu thở dài: “Được, em vĩnh viễn mười tám tuổi, mãi mãi là thiếu nữ, được chưa?”

Lúc này Nam Khuê mới cảm thấy thoải mái hơn.

Phục vụ nhanh chóng lấy thuốc ra, Lục Kiến Thành nhận lấy trước cô.

“Ngoan một chút, duỗi thẳng tay ra.” Anh nhìn Nam Khuê nói.

“Ừm.”

Nam Khuê ngoan ngoãn duỗi hai tay lên bàn.

Một tay Lục Kiến Thành bóp thuốc lên, một tay khác cầm tăm bông, ngón tay thon dài kiên nhẫn bôi thuốc từng li từng tí cho cô.

Sườn mặt của anh rất đẹp, đường cong rất hoàn mỹ, ngũ quan sắc nét, tất cả đều như lấp lánh dưới ánh đèn.

Anh giống như vĩnh viễn cũng không cần tô điểm bản thân, vì dù có đi đến đâu anh cũng đều mang theo ánh sáng.

Xưa nay cô chưa từng nghĩ rằng một người ưu tú như vậy sẽ trở thành chồng mình.

Ngày hai người đi lĩnh chứng, cô cảm giác như tất cả đều là một giấc mơ.

Sau khi kết hôn, cô cho rằng anh sẽ đối xử với cô rất lạnh nhạt, rất xa cách, thậm chí sẽ còn chán ghét cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 95


Chương 95

Vì nếu như không có cô, ông nội sẽ không ép buộc anh kết hôn với cô, có khả năng sẽ như Phương Thanh Liên nói, có lẽ có một ngày, dưới sự cố gắng của anh, ông nội thật sự có thể đón nhận Phương Thanh Liên cũng nên.

Cho nên Nam Khuê không dám ôm quá nhiều mơ mộng với cuộc hôn nhân này, cô đã chuẩn bị xong tinh thần để bị anh xem thương, bị anh lạnh nhạt.

Cô cũng chuẩn bị sẵn mình phải dùng tình yêu và sự ấm áp cả đời này của mình để hòa tan sự lạnh lùng của anh.

Nhưng tất cả những gì cô dự đoán đều không xảy ra.

Sau khi kết hôn, anh như một người chồng hoàn hảo.

Có chuyện, chưa cần biết chi tiết như nào, anh cũng đều sắp xếp một cách trật tự rõ ràng.

Anh cũng sẽ thương cô, che chở cho cô.

Sẽ làm chỗ dựa cho cô, sẽ cho cô tiền tiêu, sẽ mua cho cô rất nhiều đồ trang sức và quần áo, sẽ đưa thẻ cho cô.

Thậm chí còn bôi thuốc cho cô, cõng cô đi.

Lúc màn đêm buông xuống, anh cũng sẽ như tất cả người đàn ông khác, chôn đầu vào cổ cô, cùng cô triền miên trầm luân.

Cho nên lúc đó cô đã xuất hiện cảm giác sai lầm.

Có phải anh đã quên Phương Thanh Liên rồi không, hoặc có thể nói, dù cho trong lòng vẫn nhớ nhưng có phải đã hết yêu rồi không?

Cô còn tưởng rằng anh đã động lòng, hoặc ít nhất cũng thích cô một chút.

“Lục Kiến Thành, tôi muốn hỏi anh một vấn đề, có được không?” Nam Khuê nhìn anh, đột nhiên muốn hỏi một chút.

“Trong cái đầu nhỏ này của em chứa những gì vậy, sao lúc nào cũng có nhiều câu hỏi thế?”

“Vậy anh có để tôi hỏi hay không?”

“Hỏi đi!”

“Trong hai năm nay, anh có thích tôi dù chỉ một chút không?”

Lục Kiến Thành đang thoa thuốc cho cô đột nhiên dừng lại.

Nhưng chỉ mấy giây sau, mắt sắc của anh lại khôi phục lại như thường ngày.

Giọng nói trầm thấp, vẫn bình tĩnh như trước: “Em không phải đã biết mục đích kết hôn của tôi và em rồi sao?”

Quả nhiên, trái tim đang lơ lửng của Nam Khuê lập tức rơi xuống.

Đáp án trong dự đoán.

Cô vốn không nên mong đợi, nhưng vẫn không nhịn được mà đi hỏi thử.

Hiện tại đã biết đáp án, cô càng hiểu rõ hơn, cũng sẽ không ôm lấy những ảo tưởng phi thực tế nữa.

Cho nên mày nhìn đi, nhiều chuyện như vậy đều đang muốn nói cho mày biết.

Mày sai rồi.

Hơn nữa vô cùng sai.

Đã nhiều năm như vậy, người anh yêu vẫn luôn là Phương Thanh Liên, cũng chỉ có Phương Thanh Liên mà thôi.

Có lẽ từ giây phút khi Phương Thanh Liên về nước, từ giây phút anh đưa tờ giấy ly hôn ra, giấc mộng của cô đã tan nát rồi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 96


Chương 96

Rơi xuống, tan nát thành từng mảnh nhỏ.

Cuối cùng không thể chữa trị được nữa.

Nhưng Lục Kiến Thành, anh rất tàn nhẫn đấy, anh biết không?

Đã không yêu thì tại sao lại dịu dàng với tôi như vậy, chẳng lẽ chỉ vì lời nhắc nhở của ông nội thôi sao?

Dịu dàng như vậy, nhưng không phải yêu.

Mà là sự thương tiếc.

Là sự đồng tình.

Cũng là thứ mà cô không muốn nhất.

Như tỉnh lại trong giấc mộng, Nam Khuê đột nhiên rút tay mình về, nhìn về phía anh: “Cảm ơn anh đã thoa thuốc giúp tôi, nhưng không cần, tôi tự mình làm được.”

“Đừng cử động, để tôi bôi thì hơn.” Lục Kiến Thành đè tay cô lại.

Nam Khuê một mực muốn rút tay ra: “Tôi nói, không cần, chỉ là bôi thuốc mà thôi, cũng không phải công việc khó khăn gì, tự tôi sẽ bôi.”

“Nam Khuê, đừng nghịch nữa.”

Lục Kiến Thành lại một lần nữa túm lấy tay cô.

Lần này Nam Khuê không rút tay ra nữa, cô đưa mắt nhìn về phía phòng bao đối diện.

“Anh không thấy sao? Người trong lòng anh vẫn đang đợi anh, anh hẹn cô ta trải qua đêm thất tịch với nhau, lại còn mua quà, lại còn tạo ngạc nhiên, hiện tại nếu anh còn lãng phí thời gian ở chỗ tôi thì thời gian một ngày này của anh đều hỏng hết rồi, không có tác dụng nữa.”

“Đưa thuốc cho tôi đi, chút chuyện nhỏ này tôi có thể làm được.”

Nhưng Lục Kiến Thành dường như không nghe thấy.

Anh tăng nhanh tốc độ, tiếp tục thoa thuốc.

Nhưng động tác lúc sau không còn nhẹ nhàng như trước, vết thương sưng đỏ của Nam Khuê bị anh xoa thuốc đến mức đau nhức.

Mãi cho đến khi thoa thuốc xong, Lục Kiến Thành mới buông tay Nam Khuê ra.

“Còn nói hôm nay không khác?” Anh nhìn cô, mắt sắc sâu thẳm.

Nam Khuê né tránh ánh mắt của anh: “Khác hay không khác cũng không liên quan đến anh, anh mau quay lại đi, Phương Thanh Liên vẫn đang chờ đấy!”

“Muốn đuổi tôi đi như vậy?”

Không phải cô muốn đuổi anh đi, mà là trái tim anh không ở chỗ cô, miễn cưỡng giữ lại thì có ích gì chứ?

“Hôm nay là thất tịch, anh cũng không phải đến chỗ tôi, đã ở bên cô ta thì ở bên cô ta đi, nửa đường đến tìm tôi làm gì?” Nam Khuê càng nói càng cảm thấy trái tim chua xót.

“Hôm nay đúng lúc là sinh nhật của cô ấy, tôi đã đồng ý với cô ấy từ trước, tôi không nghĩ hôm nay đúng vào thất tịch, không phải cố tình.” Lục Kiến Thành giải thích.

“Anh không cần giải thích với tôi.”

“Tức giận?” Lục Kiến Thành lại hỏi.

Nam Khuê lắc đầu: “Không có.”

Ánh mắt Lục Kiến Thành nhìn về phía mấy cái túi: “Còn nói không tức giận sao?”

Lúc nhận được tin nhắn trừ tiền anh còn buồn bực, sao cô lại đột nhiên quẹt một số tiền lớn như vậy, không ngờ rằng cô lại đi mua mấy cái nhẫn kim cương này, thế thì cũng không có gì lạ.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 97


Chương 97

“Hôm nay là thất tịch, tôi muốn mua cho mình mấy món quà mình thích, không được sao? Hơn nữa là anh nói Lâm Tiêu đi dạo phố với tôi, không tốn tiền thì sao gọi là dạo phố?”

Lục Kiến Thành đứng dậy vuốt tóc cô, cười nói: “Không nói em không được tiêu tiền.”

“Dù cho em có tiêu gấp mười lần chỗ này tôi cũng nuôi được.”

Lúc đầu cô vốn rất tức giận, nhưng sau khi nghe thấy câu nói này, phòng thủ trong lòng Nam Khuê lại tan ra, mềm đến mức lộn xộn.

Lúc nào cũng như vậy, vừa đánh một cái lại cho một viên kẹo.

Lục Kiến Thành ơi Lục Kiến Thành, anh thật giống như độc dược khiến cho tôi nghiện, rõ ràng rất đau nhưng lại không thể dứt ra được.

Đúng lúc này điện thoại di động của anh vang lên.

Giọng nói rõ ràng của Phương Thanh Liên truyền đến bên kia điện thoại: “Kiến Thành, anh đi đâu vậy, em đã cắt xong bánh gato rồi, mau quay về đi!”

“Được, lập tức đến.”

Trước khi đi, anh lại một lần nữa dặn Lâm Tiêu: “Chăm sóc cô ấy cho tốt.”

Phương Thanh Liên ở bên kia nắm chặt tay, vì dùng quá nhiều sức nên hai tay cô ta trắng bệch.

Nếu như không phải vì ban nãy cô ta vô tình nhìn thoáng qua bên kia thì có nằm mơ cô ta cũng không ngờ rằng Nam Khuê cũng ăn cơm trong nhà hàng này.

Hơn nữa Kiến Thành còn ném cô ta ở đây một mình để đến gặp Nam Khuê.

Hôm nay rõ ràng là sinh nhật của cô ta, rõ ràng Kiến Thành đi với cô ta, Nam Khuê, cô đến quấy rầy làm gì?

Nhưng đây không phải chuyện khiến người ta tức giận.

Điều khiến người khác tức giận chính là rõ ràng cô ta rất tức giận nhưng lại không dám nói gì, không dám biểu lộ gì, chỉ có thể chịu đựng.

Liều mạng nhẫn nhịn.

Nghe thấy tiếng bước chân, Phương Thanh Liên lập tức buông tay ra, trên mặt là nụ cười dịu dàng: “Kiến Thành, mau đến đây, ăn thử chiếc bánh gato này đi, em vừa ăn thử một miếng, rất ngon đó.”

Sau đó Phương Thanh Liên đưa dĩa đến sát miệng Lục Kiến Thành.

Lục Kiến Thành chỉ có thể mở to miệng ăn một miếng.

Nam Khuê ở bên cạnh chua đến mức nước mắt cũng muốn rơi.

Thời gian trước, ngày kỉ niệm tròn hai năm kết hôn của bọn họ.

Cô tự mình làm bánh gato, nói Lâm Tiêu mang đến cho anh.

Nhưng anh nói gì? Anh nói anh không thích đồ ngọt.

Nhưng bánh gato Phương Thanh Liên ăn thì anh lại nhận hết, lại ăn hết.

“Lâm Tiêu, cậu xem ông chủ của cậu có thất thường không?” Nam Khuê quay đầu nhìn cậu ta, cười chua xót nói.

Lâm Tiêu cảm thấy bối rối, vội vàng an ủi: “Thiếu phu nhân, chuyện này không giống nhau, tổng giám đốc Lục vì hôm nay… vì hôm nay là…”

Nam Khuê cắt lời cậu ta, lạnh nhạt nói: “Được rồi, nhất định cậu sẽ lấy lí do thay cho anh ta, cũng làm khó cậu rồi.”

“Tôi ăn xong rồi, chúng ta ra ngoài đi!”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 98


Chương 98

“Vâng, thiếu phu nhân.”

Có lẽ do buổi tối ăn cá nên Nam Khuê vừa ra ngoài đã cảm thấy có chút buồn nôn.

Cô đi vào nhà vệ sinh ra, vừa ra ngoài đã cùng với Lâm Tiêu gặp Phương Thanh Liên và Lục Kiến Thành mới từ phòng ăn ra.

“Nam Khuê, hôm nay thật trùng hợp, luôn có thể gặp được cô.” Phương Thanh Liên nhìn cô, hào phóng nói.

“Ừm, thật khéo.”

Nam Khuê cũng không muốn phản ứng cô ta, nhưng người nào đó hết lần này đến lần khác cắn cô không buông.

Ánh mắt Phương Thanh Liên nhìn về phía mấy cái túi trong tay Lâm Tiêu, há miệng kinh ngạc nói: “Nam Khuê, hóa ra người mua mấy chiếc nhẫn kia là cô nha!”

“Thật bất ngờ, lúc tôi và Kiến Thành quay lại, nhân viên nói có người đã mua cả ba chiếc nhẫn, tôi còn tưởng là ai nữa đó. Không ngờ lại là cô.”

Nam Khuê ngẩng đầu lên, cười nhạt nhìn cô ta: “Đúng nha, cảm thấy rất thích nên đã mua hết.”

“Dù sao ông xã tôi cũng có tiền, căn bản không thiếu chút tiền này, cô nói có đúng không?”

“Cô nói không sai, nhưng tôi cảm thấy phụ nữ vẫn nên độc lập một chút thì tốt, anh nói đúng không Kiến Thành?” Phương Thanh Liên nói xong cố ý nhìn về phía Lục Kiến Thành.

Nam Khuê lạnh lùng nói: “Thật sao? Tôi cũng không có chí lớn như cô Phương đây, tôi tương đối nông cạn, không muốn cố gắng, muốn để ông xã nuôi, ai bảo ông xã tôi nói muốn dùng nhiều tiền hơn để nuôi tôi chứ?”

“Hơn nữa, nếu đã chưa có ly hôn, vậy tiền của chồng tôi cũng là tiền của tôi, tôi tiêu một chút cũng không phải là chuyện đương nhiên sao?”

“Tôi cũng không phải dùng tiền của cô Phương, có phải cô Phương quản quá rộng hay không, chồng tôi cũng đâu có nói gì?”

Những lời nói liên tiếp của Nam Khuê quả thực làm cho Phương Thanh Liên tức giận đến mức mặt mũi méo mó đỏ bừng.

Không biết vì sao, nghe thế, Lục Kiến Thành lại cảm thấy trong lòng có chút vui vẻ.

“Được rồi, không quấy rầy cô Phương nữa, tôi phải đi.”

“Chờ một chút, tôi muốn một mình nói vài câu với cô.”Phương Thanh Liên đưa ra yếu cầu..

Nam Khuê từ chối: “Cô Phương có gì muốn nói, cứ nói thẳng ở đây đi!”

Phương Thanh Liên nhìn cô, vẫn rất kiên trì: “Chỉ có vài phút, tôi cam đoan sẽ không chiếm quá nhiều thời gian của cô, Nam Khuê, cô sợ sao?”

“Tôi chỉ cho cô năm phút thời gian.”

Nói xong, Nam Khuê đi sang một bên.

Phương Thanh Liên trượt xe lăn theo bước chân của cô.

Hai người ở một góc yên tĩnh hơn, chỉ có họ cho nên rất tiện để nói chuyện.

“Cô vừa mua nhẫn, tôi đoán cô trực tiếp mua, không có thử phải không.” Phương Thanh Liên mở miệng trước.

“Chuyện này hình như không có liên quan gì với cô Phương?”

“Đương nhiên có quan hệ.”

Phương Thanh Liên mỉm cười, ánh mắt cô dừng lại ở trên ngón tay của Nam Khuê: “Nhẫn trên tay cô, tôi đoán cô chưa từng tháo nó xuống.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 99


Chương 99

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng Nam Khuê không thể không thừa nhận, ngay lúc này, Phương Thanh Liên đoán rất chính xác.

Khi đeo nhẫn này, cô cảm thấy nó hơi nhỏ nên khi đeo vào ngón tay cô sẽ hơi chật.

Ở trường, ai đó nhìn thấy chiếc nhẫn của cô và hỏi cô có phải đã kết hôn rồi không.

Vào thời điểm đó, cô không muốn công khai chuyện kết hôn của mình.

Vì vậy, chỉ nói đó là chiếc nhẫn tôi mua khi đi du lịch, nhìn nó đẹp nên tôi đeo.

“Cô cũng không tò mò, sao tôi lại biết?” Phương Thanh Liên nhìn về phía cô.

“Tôi biết cô sẽ nói, nếu cô đã không muốn nói, vậy thì quên đi.”

Nam Khuê làm bộ muốn đi, Phương Thanh Liên lập tức nói: “Ba chiếc nhẫn cô vừa mua có cùng kích thước với nhẫn cưới của cô, nhưng cô nhất định sẽ không đeo được, chỉ có tôi mới có thể.”

“Phương Thanh Liên, cô đừng nghĩ dùng cách này khiêu khích tôi, một chữ cô nói tôi cũng sẽ không tin.”

“Vậy sao?” Phương Thanh Liên cười, nhưng cũng không sốt ruột.

“Nếu như cô không tin, có thể lấy ra ba cái nhẫn vừa rồi, hai người chúng ta đều thử xem, sẽ rõ ràng kết quả thôi, không phải sao?”

Nam Khuê biết, cô đã rơi vào bẫy của Phương Thanh Liên.

Nhưng phải làm gì?

Cái bẫy này quá sâu, cô căn bản là không đứng dậy nổi.

Giây phút đó, cô giống như bị ma xui quỷ khiến, mở hộp nhẫn ra, lấy ra ba chiếc nhẫn.

Sau đó bắt đầu thử nó trên ngón áp út của cô.

Kết quả chiếc nhẫn đầu tiên, chật.

Chiếc nhẫn thứ hai, chật.

Chiếc nhẫn thứ ba vẫn chật.

Mà Phương Thanh Liên cầm lấy nhẫn, dễ dàng đeo vào ngón áp út.

Kết quả đã quá rõ ràng, không phải sao?

“Nam Khuê, tôi biết cô không muốn thừa nhận, nhưng tôi phải có chịu trách nhiệm nói cho cô biết, chiếc nhẫn trên tay cô được thiết kế riêng cho tôi, kích thước của chiếc nhẫn cũng dựa theo kích thước của tay tôi, ngón tay của tôi nhỏ hơn cô, cô đeo vào tất nhiên sẽ cảm thấy chật.”

“Còn nữa, chiếc nhẫn này là Kiến Thành định dùng để cầu hôn tôi, đáng tiếc bị cô nhanh chân đến trước, sau đó hai người kết hôn, anh ấy không muốn lãng phí, cho nên mới cho cô, cô cho rằng là anh ấy đặc biệt chuẩn bị cho cô sao? Nhưng đó chỉ là thứ rác rưởi tôi không cần mà thôi.”

Nam Khuê siết chặt hai tay, cô không muốn tin vào đáp án này.

Một chút cũng không.

Nhưng cô biết, tất cả những gì Phương Thanh Liên nói đều là sự thật.

Nam Khuê đột nhiên cảm thấy mình là một tên hề, không chỉ cuộc hôn nhân này không phải của mình, mà còn là một lời nói dối.

Ngay cả nhẫn cưới thuộc về hôn nhân cũng là giả mạo, tất cả đều là dối trá.
 
Back
Top Bottom