Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 60


Chương 60

Nam Khuê nói xong, bên kia lập tức lâm vào yên tĩnh.

Trong điện thoại, ngay cả hơi thở của bọn họ cũng trở nên vô cùng rõ ràng.

Một giây, hai giây, ba giây…

Suốt mười giây, Nam Khuê cũng không nghe thấy câu trả lời của anh.

Chắc chắn là lời nói của cô đã làm cho anh khó xử.

Đôi mắt lấp lánh của cô trong sự chờ đợi lâu dài cuối cùng cũng ảm đạm xuống, mà cô cũng giống như một tên hề thua đến mất đi bộ áo giáp, nhếch nhác không thể nhìn nổi.

“Thực xin lỗi, tôi cúp máy đây.”

Nói xong, Nam Khuê cúp máy giống như một người lính đào ngũ.

Cúp điện thoại, Nam Khuê lập tức hối hận.

Đồ ngốc, cô vừa làm gì vậy? Giống như sủng phi đang tranh đoạt sủng ái của Hoàng thượng vậy.

Thật sự là điên rồi, vậy mà cô vừa mới ở trong điện thoại lộ liệu, không chút che dấu nào tranh giành sủng ái với Phương Thanh Liên.

Nam Khuê, cô thật sự càng ngày càng không có tiền đồ.

Lại nằm trên giường một lúc, Nam Khuê vẫn không ngủ được, lúc này bác gái Chu đi lên: “Thiếu phu nhân, phu nhân nói sắp mở tiệc rồi, hỏi hiện tại cơ thể cô thế nào rồi? Muốn ăn ở yến tiệc với ông cụ, hay là chúng tôi đưa lên phòng cho cô.”

Nam Khuê hầu như không chút suy nghĩ đã đưa ra đáp án: “Con xuống ăn cùng ông nội trong bữa tiệc.”

Đại thọ tám mươi của ông nội long trọng như vậy, cô nhất định không thể quét sạch hứng thú của ông nội.

”Bác gái Chu, bác chờ con một chút, con rửa mặt, sửa sang lại tóc một chút.”

“Thưa được thiếu phu nhân, cô không cần vội, tôi sẽ ở bên ngoài chờ.”

Sau khi sửa sang lại quần áo và tóc, Nam Khuê đang muốn cùng bác gái Chu đi xuống, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, cô lập tức hỏi: “Bác gái Chu, Kiến Thành đâu, anh ấy đã về chưa?”

“Vẫn chưa về.”

Buổi trưa là bữa cơm chính trong yến tiệc, nếu cháu trai như anh không có về, không tránh được bị nói ra nói vào.

Cho dù mọi người trước mặt nhà họ Lục không tiện nói cái gì, sau khi đi ra ngoài nhất định cũng sẽ nói này nói nọ.

Hơn nữa, nếu ông nội biết Phương Thanh Liên đã trở lại, Kiến Thành vì thăm Phương Thanh Liên mà không tham gia yến tiệc, nhất định sẽ nổi trận lôi đình.

Nếu ông nội thật sự nổi giận, đến lúc đó cô cũng không chắc có thể khuyên được ông.

Suy nghĩ trước sau, Nam Khuê gọi bác gái Chu: “Chúng ta chờ một chút đi, chờ anh ấy trở về rồi con xuống.”

“Thiếu phu nhân, vậy thì nếu mở tiệc muộn, tất cả mọi người sẽ nói cô không hiểu chuyện, không có chừng mực, cô muốn giúp thiếu gia ngăn cản tất cả những chuyện không tốt này, thật chu đáo.”

Bác gái Chu nhìn cô, mắt đầy đau lòng.

Thiếu phu nhân tốt như vậy, vì sao thiếu gia không biết quý trọng chứ!

Phu nhân và lão gia cũng vậy, phu nhân là một người vợ xuất sắc như thế, không cùng nhau chung sống hạnh phúc, nhất định phải đi ra ngoài tìm hồ ly tinh khác.

Muốn bà ấy nói vẫn là ông cụ và bà cụ hạnh phúc, hai người từ khi kết làm một vợ chồng tôn trọng nhau, hai vợ chồng càng tình nghĩa sâu đậm, cho tới bây giờ chưa từng cãi nhau, có chuyện gì ông cụ đều sẽ nhường bà cụ.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 61


Chương 61

Cho nên cho dù bà cụ đã qua đời lâu như vậy, ông cụ vẫn chưa bao giờ tái hôn, vẫn yêu bà cụ sâu đậm, cũng chỉ có một người vợ là bà ấy.

Chờ đợi này, chính là mười mấy phút.

Nam Khuê liên tiếp gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành.

Thế nhưng, cô nằm mơ cũng không ngờ cuộc điện thoại cuối cùng là Phương Thanh Liên nhận.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Không phải anh đang trên đường trở về sao?

Tại sao lại là Phương Thanh Liên nhận điện thoại?

Chẳng lẽ, anh muốn mang Phương Thanh Liên đến mừng thọ của ông nội sao?

Trái tim Nam Khuê lập tức rối loạn, bỗng nhiên cô không biết mình nên làm gì bây giờ?

Lục Kiến Thành quyết định dẫn Phương Thanh Liên tới, chắc đã nhịn không được nữa, cho nên muốn giới thiệu thân phận của Phương Thanh Liên cho mọi người biết sao?

Còn cô thì sao?

Cô là cái gì?

Mặt Nam Khuê trong nháy mắt trở nên trắng bệch, ầm một tiếng, điện thoại từ trong tay cô rơi xuống.

Bác gái Chu thấy thế, vội vàng nhặt lên: “Thiếu phu nhân, làm sao thế? Sắc mặt cô sao lại kém như vậy, có phải thiếu gia nói cái gì không?”

Nam Khuê mờ mịt gật đầu: “Không có.”

“Thật ngại quá, con vào nhà vệ sinh.”

Đứng bên cạnh bồn nước, Nam Khuê giống như điên rồi, liều mạng tạt nước lạnh vào mặt.

Không nhớ rõ đã rửa bao nhiêu lần, cả hai má đều lạnh như băng không có một chút nhiệt độ nào, hai tay cũng lạnh đến đỏ bừng, cô mới ngẩng đầu, vén tóc, rồi nhìn mình.

Trong gương, cô mặc quần áo hoa lệ xinh đẹp nhất, trang điểm dịu dàng xinh đẹp nhất, đeo trang sức và vòng cổ đắt tiền nhất, nhưng giờ phút này, cô lại cảm thấy mình giống như một tên hề, vô cùng thảm hại.

Rõ ràng cô đã đồng ý, chờ mừng thọ hôm nay của ông nội vừa kết thúc, ngày mai cô sẽ nói chuyện ly hôn với ông nội.

Nửa ngày mà thôi.

Chỉ có nửa ngày, vậy mà anh cũng không đợi được sao.

Thấy Nam Khuê đi vào có chút lâu, nước trong nhà vệ sinh vẫn chảy liên tục.

Bác gái Chu sợ cô xảy ra chuyện gì, lo lắng gõ cửa ở bên ngoài: “Thiếu phu nhân, cô có ổn không?”

“……”

Không nghe thấy Nam Khuê trả lời, bác gái Chu có chút sốt ruột, lại gọi thêm một lần: “Thiếu phu nhân…”

Lúc này, Nam Khuê mở cửa, dịu dàng cười nhìn về phía bác gái Chu: “Con khỏe, chúng ta đi xuống đi!”

“Có chờ thiếu gia không?”

Nam Khuê lắc đầu: “Không cần, anh ấy sẽ đến ngay.”

Hơn nữa, anh cũng không cần cô chờ đợi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 62


Chương 62

Trong phòng vệ sinh, Nam Khuê nghĩ tới một trăm lần, cô có muốn đi xuống hay không.

Nếu cô không muốn đi xuống, cô có thể từ chối, nhưng cô đã chọn đi xuống dưới.

Một là không muốn để cho ông nội thất vọng, không muốn để cho mừng thọ của ông nội để lại tiếc nuối. Còn một lý do khác:

Có lẽ, cô đã hết hy vọng.

Khi Lục Kiến Thành giới thiệu Phương Thanh Liên trước mặt mọi người, khi anh phủ nhận sự tồn tại của cô, có lẽ cô đã thật sự hết hy vọng.

Có chút đau đớn, chỉ có tận mắt chứng kiến, mới có thể tan nát trái tim, mới có thể hoàn toàn rời đi.

Lúc Nam Khuê đi xuống, ông nội đã ngồi vào bàn rồi, khách khứa trên bàn về cơ bản đều đã đến, chỉ còn hai chỗ trống.

Nam Khuê nhìn lướt qua, phát hiện chỗ còn lại chính là của cô và Lục Kiến Thành.

Có vẻ như anh vẫn chưa đến.

Thấy Nam Khuê đi xuống, ông nội nắm lấy tay cô, vô cùng vui vẻ: “Khuê Khuê, mau đến đây, ngồi bên cạnh ông nội.”

“Vâng, ông nội.”

Nam Khuê ngoan ngoãn gật đầu, ngồi xuống bên cạnh ông nội Lục.

Lúc này, ông nội Lục nhìn thấy vị trí trống bên cạnh Nam Khuê, lập tức nhíu mày không vui hỏi: “Người đâu? Bây giờ mà nó vẫn chưa đến, rốt cuộc thì nó đang bận cái gì vậy?”

Nam Khuê cười kéo cánh tay ông nội Lục, cười ngọt ngào trả lời: “Ông nội, ông cũng oan uổng chồng con, quả thật là công ty xảy ra chuyện đặc biệt khẩn cấp, anh ấy không thể không đi.”

“Chúng con đều biết, mừng thọ của ông nội chắc chắn là quan trọng nhất, nhưng nếu công ty thật sự xảy ra chuyện, ông nội cũng sẽ không vui vẻ, đây chính là tâm huyết cả đời của ông nội.”

Nam Khuê nói xong, mặt ông nội Lục dịu đi không ít.

“Vẫn là con biết nói chuyện, thằng nhóc kia vừa mở miệng là có thể làm cho ông tức chết.”

Đối diện bàn tròn, Lục Nhu nhìn Nam Khuê nói chuyện với ông nội Lục, hơn nữa còn dỗ ông cụ mặt mày hớn hở, ngay cả ánh mắt cũng muốn bắn xuyên qua.

Đặc biệt là khi cô ta phát hiện người đó còn là người vừa mới bị cô đẩy xuống hồ bơi, lại càng tức giận hơn.

Dương Anh túm lấy áo Lục Nhu: “Nhu Nhu, người này ai vậy, trước giờ chưa từng thấy qua, sao đột nhiên lại ngồi xuống bên cạnh ông nội con.”

“Con nhìn con, cách ông nội con mười vạn tám ngàn dặm, ngu như lợn, vị trí tốt như vậy, cách ông nội con lại gần, lại có thể nói chuyện với ông nội, vì sao không ngồi đó đi, để cho một người ngoài chiếm lợi.”

Lục Nhu oan vô cùng: “Mẹ, mẹ đừng nói bậy, làm sao mẹ biết con không đến ngồi chỗ đó.”

“Ý con là sao?” Dương Anh rõ ràng nhận ra có gì đó không ổn.

“Sau khi con biết chỗ của ông nội, lập tức ngồi ở bên cạnh ông chờ, kết quả ông nội vừa xuống đã đuổi con đi, nói là có người ngồi rồi, để cho con ngồi đến chỗ này.”

“Nói con ngốc còn không chịu nhận, bên cạnh ông nội bên kia không phải còn có một chỗ trống sao?”

Dương Anh nói xong, nhìn chằm chằm vào chỗ bên cạnh của ông nội Lục.

Lục Nhu bĩu môi không kiên nhẫn nói: “Mẹ, mẹ biết cái gì không? Đó là chỗ của anh Lục, mẹ dám qua ngồi không?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 63


Chương 63

“Nói đến Lục Kiến Thành, sao anh ấy còn không đến, mừng thọ ông nội ruột của mình còn đến muộn, thật sự là không biết lớn nhỏ, nếu muốn con nói thì…”

Lời của cô ta vừa nói được một nửa, thì bác Chu vui vẻ chạy tới: “Thiếu gia đã trở về.”

Ngay sau đó, bóng dáng Lục Kiến Thành đẹp trai xuất hiện ở cửa đại sảnh. Anh mặc âu phục màu đen của buổi sáng, đi thẳng qua những bàn ghế lớn nhỏ, cuối cùng đi tới bên cạnh ông nội, ngồi ở vị trí bên trái của ông nội.

Nam Khuê ngây ngẩn cả người.

Tại sao chỉ có một mình anh?

Không phải anh mang theo Phương Thanh Liên cùng đến sao?

Lục Kiến Thành vừa đến, lập tức mở tiệc.

Mặc dù mỗi lần ngoài mặt luôn quở trách Lục Kiến Thành, nhưng kỳ thật đối với đứa cháu trai này luôn rất thiên vị.

Hơn nữa là cháu trai duy nhất được công nhận, không sủng anh thì sủng ai.

Trên bữa tiệc, Nam Khuê ăn có chút ăn không ngon, trong đầu cô vẫn có một câu hỏi: Phương Thanh Liên đâu? Không phải họ đi cùng sao?

Hay là nói, chờ bữa tiệc kết thúc, khách khứa đều đi rồi, Lục Kiến Thành lại gọi cô ta ra?

Điện thoại di động keng keng một tiếng, Nam Khuê nhìn một chút, là WeChat Lục Kiến Thành gửi tới: “Nghĩ cái gì mà nhập tâm như vậy, ăn không ngon à.”

“Nhớ Phương Thanh Liên.” Nam Khuê trả lời.

Lục Kiến Thành: “?”

Nam Khuê rốt cuộc không nhịn được, hỏi: “Không phải anh dẫn theo cô ta đến sao? Sao cô ta không vào?”

“Lo ăn cơm đi, cái đầu nhỏ này của em suốt ngày cứ nghĩ đến cái gì đâu đâu.”

“Tôi nói dẫn cô ấy tới đấy lúc nào?”

“Em cảm thấy rốt cuộc là em ngốc? Hay tôi ngốc?”

Nam Khuê: “…”

Động một chút là làm tổn thương cô, thật đúng là không ngần ngại tận dụng mọi cơ hội mà.

Ăn được một nửa, Lục Nhu cuối cùng nhịn không được, nhìn Lục Kiến Thành hỏi: “Anh Lục, vợ anh đâu? Đã kết hôn hai năm rồi, ngây cả bóng dáng của người chị dâu này em cũng chưa từng thấy qua, hôm nay chính là mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội, chị ta cũng không lộ diện sao?”

Lục Kiến Thành lạnh lùng liếc cô ta một cái, trong mắt đã tràn đầy sự cảnh cáo.

Nếu Lục Nhu thức thời, ngoan ngoãn ngậm miệng lại, thì có thể bỏ qua.

Nhưng cô ta hết lần này tới lần khác không biết sống chết, nhất định phải đụng vào họng súng: “Anh Lục, người vợ này của anh cũng quá không hiểu chuyện rồi, quả nhiên là xuất thân từ nhà nghèo, không tôn trọng ông nội chút nào, quả thực không lên được mặt bàn.”

“Thật ra chỉ là mọi người tò mò, không biết chị ta lớn lên gầy hay mập? Xinh đẹp hay xấu xí? Anh cho chúng ta gặp mặt, giải quyết sự tò mò của mọi người đi.”

Dương Anh thấy thế, cũng ở một bên thêm mắm thêm muối phụ họa: “Đúng vậy, Kiến Thành, em gái cháu nói có lý, thím cũng muốn gặp một lần, nghe nói trước đây là cô ta đeo bám cháu, nhất định đòi phải gả cho cháu, chậc chậc, quả thực là không biết…Liêm sỉ.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 64


Chương 64

Dương Anh còn chưa dứt lời, đột nhiên, Lục Kiến Thành đập mạnh chiếc đũa trong tay xuống, ánh mắt lạnh băng như mũi tên bắn qua.

Đôi đũa kim loại kia bị ném xuống chiếc bàn gỗ dày với một lực rất mạnh.

Ngay sau đó, Lục Kiến Thành chậm rãi đứng dậy, ngón tay thon dài chỉ về phía của Lục Nhu và Dương Anh, mặt lạnh nhạt, không chút nể nang mà nói: “Bây giờ lập tức đuổi hai người này ra ngoài cho tôi.”

“Cái… cái gì?”

Môi Lục Nhu run rẩy, hoàn toàn không dám tin vào những lời mình vừa nghe thấy.

Hôm nay là ngày mừng thọ 80 tuổi của ông nội, một dịp quan trọng như vậy mà anh Lục lại muốn đuổi cô và mẹ ra ngoài.

Hơn nữa, cô ta cũng không thể ngờ rằng, mình chẳng qua chỉ là trách móc mấy câu về người vợ không thể gặp mặt của anh, vậy mà lại sắp bị anh đuổi ra ngoài.

“Sao thế? Tôi nói chưa đủ rõ à, sao còn đứng đó làm gì?”

Thấy bác Chu không nhúc nhích, Lục Kiến Thành càng tức giận hơn, đôi mắt đen nhánh lạnh như băng.

Lúc này, bác Chu cũng biết rằng thiếu gia không phải là nhất thời nóng giận mà thực sự đã nổi cơn thịnh nộ rồi.

Nhưng mà Lục Nhu và Dương Anh suy cho cùng cũng là người của nhà họ Lục, mặc dù cách nhau mấy đời nhưng cũng là mang họ Lục.

Bác Chu có phần do dự, nhìn về phía Lục lão gia.

“Thưa ông, lời của thiếu gia…”

Ông nội Lục nhìn về phía bác Chu, khẽ gật đầu: “Cứ làm theo lời nó đi.”

Lục Nhu và Dương Anh vốn dĩ còn ôm một tia hy vọng, hy vọng rằng ông nội có thể chống lưng giúp bọn họ, không ngờ rằng ngay cả ông cũng không giúp họ.

Rất nhanh, vệ sĩ của nhà họ Lục đã đi vào.

Bọn họ một trái một phải, đứng bên cạnh Lục Nhu và Dương Anh đầy vạm vỡ: “Mời theo chúng tôi ra ngoài.”

Lục Nhu ngồi không nhúc nhích, cô ta chớp mắt, làm ra bộ dạng khốn khổ nhìn về phía ông nội Lục.

“Ông nội, mặc dù cháu không phải là cháu gái ruột của người, những mà cháu tốt xấu gì cũng là người nhà họ Lục, hôm nay là ngày mừng thọ 80 tuổi của ông, một ngày vui như vậy mà ông thật sự muốn đuổi cháu và mẹ ra ngoài sao?”

“Cha đã mất nhiều năm như vậy, những năm này đều là cháu và mẹ côi cút một mình, nương tựa lẫn nhau mà sống, người thật sự nhẫn tâm đối xử với cháu như vậy sao?”

Phải nói rằng, Lục Nhu diễn vai khốn khổ này vô cùng tròn vai.

Đây cũng là nguyên do bác Chu nhìn lại nhìn sang phía lão gia sau khi Lục Kiến Thành đưa ra mệnh lệnh.

Cha của Lục Nhu, Lục Chiếu Lương đã qua đời vài năm, kể từ khi cha qua đời, hai mẹ con họ đã phải chịu không ít lần bị ức h**p, cũng như sự khổ cực.

Nếu như không phải là Lục lão gia nể tình họ là họ hàng xa nhà họ Lục nên chiếu cố, thì e rằng bọn họ đã sớm thành bộ dạng gì rồi.

Vốn dĩ nghĩ đến việc bọn họ là người nhà họ Lục nên mới tốt bụng ra tay giúp đỡ, nhưng hôm nay lại dám ngồi trên bàn mà ngang nhiên nói xấu cháu dâu của ông, đây là chuyện Lục lão gia không thể nhẫn nhịn được.

“Ông ơi, cháu biết sai rồi, là cháu đã nói xấu, cháu không nên cười cợt vợ của anh Lục như vậy, cầu xin ông lượng thứ cho mẹ và cháu một lần!”

“Ông nội, cháu xin lỗi, cháu biết sai thật rồi.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 65


Chương 65

Thái độ nhận lỗi của Lục Nhu cũng gọi là thành khẩn, khóc lóc đau đớn, Lục lão gia suýt nữa thì đã mềm lòng.

Lúc này, Dương Anh cũng nắm bắt lấy cơ hội, bà ta nhìn về phía Vân Thư, nắm lấy cánh tay của bà ấy.

“Chị dâu, mặc dù Chiếu Lương và Minh Bác không phải là anh em ruột thịt, chỉ là anh em họ, nhưng mà suy cho cùng thì cũng là người một nhà, bọn họ có chung ông nội mà, nể tình em đã gọi chị hai tiếng chị dâu đã lâu, xin chị hãy nói giúp bọn em.”

Mấy năm nay, Vân Thư niệm tình Lục Chiếu Lương và Lục Minh Bác là anh em họ, thực sự đã giơ cao đánh khẽ không ít lần.

Có khi cũng nghe thấy những lời bàn luận ngạo mạn của hai mẹ con bọn họ.

Nhưng nghĩ đến dù gì cũng là người nhà họ Lục, chỉ cần không quá quá đáng, bà cũng chẳng truy cứu nữa.

Không ngờ rằng chính điều này đã dung túng cho bọn họ, hình thành tính cách ham hư vinh tiền của, kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, lòng tham không đáy của hai mẹ con bọn họ.

Vân Thư không lên tiếng chỉ hất cánh tay ra, sau đó nhìn Dương Anh: “Cô nói đúng, cô gọi tôi là chị dâu nhiều năm như thế, tôi lẽ ra không nên đặt việc nghĩa lên trên tình thân như vậy, nhưng hai mẹ con cô mới chính là chưa từng nghĩ đến chuyện tốt tôi đã làm, người mà Lục Nhu vừa mới chế nhạo là ai chứ hả?”

“Nó chế nhạo vợ của Kiến Thành, chẳng khác nào đang cười nhạo Kiến Thành, cười nhạo tôi hay sao?”

Nói đến đây, nếu Dương Anh và Lục Nhu ngoan ngoãn vâng lời đi ra ngoài, sau này người nhà họ Lục cũng sẽ không làm khó bọn họ.

Nhưng mà hai người cứ không biết tốt xấu gì, Lục Nhu đẩy vệ sĩ ra, khóc lóc nước mắt đầm đìa nói: “Ông, ông không thể đối xử với cháu như thế này được.”

“Ông ơi…”

Lục Nhu khóc lóc chạy qua, vậy mà lại trực tiếp quỳ xuống bên cạnh Lục lão gia.

Bữa tiệc đang được diễn ra sôi nổi tưng bừng, Lục Nhu khóc như vậy, đương nhiên thu hút không ít ánh nhìn.

“Cho cô ba giây, mau ngừng khóc cho tôi.”

Dưới ánh mắt của Lục Kiến Thành, Lục Nhu ngoan ngoãn im miệng.

Vân Thư liếc mắt nhìn cô ta, nói: “Có chuyện này tôi vốn không muốn đem ra nói, muốn giữ cho hai mẹ con cô chút mặt mũi, nhưng nếu hai người đã không cần, vậy tôi cũng không khách sáo nữa.”

“Vừa rồi Nam Khuê bị người ta đẩy xuống hồ bơi, có biết là ai đẩy không?”

Lời vừa nói ra, gương mặt Lục Nhu ngay lập tức trắng bệch.

Nam Khuê?

Cái tên này cô ta có ấn tượng, nghe nói đó là cô gái mồ côi được ông nội nhận nuôi, rất được cưng chiều.

Không hề nghĩ tới vậy mà lại chính là cô, người đang ngồi bên cạnh ông nội Lục.

“Là cô đẩy à?” Lục Kiến Thành nhìn Lục Nhu, ánh mắt sắc lạnh đó như thể muốn dồn cô ta vào chỗ chết.

Lục Nhu do dự một hồi, cô ta vừa mở miệng định xin tha thứ, thì Lục Kiến Thành đột nhiên đưa tay ra, bắt lấy tay cô kéo đến trước mặt Nam Khuê.

“Xin lỗi đi.”

Giọng nói lạnh lùng của anh uy h**p bên tai Lục Nhu.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 66


Chương 66

Lục Nhu run rẩy, ngay lập tức khóc lóc xin lỗi: “Xin lỗi, chị Nam Khuê, là em sai, em không nên đẩy chị.”

“Lần này vẫn còn may, tôi không sao rồi, sau này chú ý chút.”

Hôm nay là lễ mừng thọ ông nội, Nam Khuê không muốn làm lớn chuyện, cho nên gật đầu coi như bỏ qua.

Ngay sau đó, cô nhìn thấy Lục Kiến Thành xách Lục Nhu lên ném ra ngoài.

Không sai, là “ném” ra ngoài.

Dương Anh cũng chẳng còn mặt mũi nào ở lại cầu xin tha thứ nữa, mất hết thể diện đi theo sau Lục Nhu ra ngoài.

Bữa tiệc lúc này mới bình thường trở lại.

Thấy tâm trạng ông nội vẫn tốt, không bị ảnh hưởng bởi Lục Nhu, Nam Khuê mới thở phào một hơi.

Cô nhanh chóng lột vỏ một con tôm bỏ vào trong bát của Lục lão gia: “Ông ơi, con tôm này mềm lắm, ông nếm thử xem.”

“Được.”

Lục lão gia nếm thử, khẽ gật đầu: “Umm, rất mềm, thực sự rất ngon.”

Bận rộn cả một ngày, buổi tối ăn cơm xong, Nam Khuê cuối cùng cũng có thể quay về phòng nghỉ ngơi rồi.

Nam Khuê thấy hơi buồn ngủ, muốn tắm rửa sớm rồi đi ngủ, nên đã cầm theo đồ ngủ vào phòng tắm.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Lục Kiến Thành đi ra mở cửa.

“Thiếu gia, đây là món phu nhân đích thân hầm cho cậu và thiếu phu nhân, còn đây là canh giải rượu của cậu, phu nhân nói cả ngày hôm nay thấy cậu đã uống nhiều rượu, nên uống cho giải rượu, tỉnh người.”

Lục Kiến Thành dán ánh mắt vào một cái chén thủy tinh trong suốt khác, bác gái Chu liền vội giải thích.

“Phần này là tổ yến cho thiếu phu nhân, con gái uống vào rất tốt, da dẻ mềm mại, dưỡng da trẻ đẹp; thiếu phu nhân nhất định sẽ thích.”

“Được, thay tôi cảm ơn mẹ.”

Lục Kiến Thành bưng hai chén đi vào trong.

Thấy nhiệt độ canh giải rượu đã hợp lý, anh cũng quả thực có chút đau đầu, không nghĩ ngợi gì liền lập tức uống.

Sau khi uống xong, Lục Kiến Thành liền chau mày.

Canh giải rượu này lạ lạ sao ấy nhỉ?

Cảm giác không giống với mọi, hình như… có thêm mùi vị của thuốc đông y.

Lúc Nam Khuê tắm xong bước ra ngoài, khuôn mặt đỏ ửng lên, da dẻ cũng cảm tưởng như chạm vào là vỡ.

Thấy Lục Kiến Thành đã cởi giày, tháo cà vạt, cúc áo sơ mi trắng cũng đã cởi hai cái, cả người đỏ lên đang ngồi trên ghế khiến cô kinh ngạc vô cùng.

“Anh bị sao vậy? Có phải do uống rượu nên thấy không khỏe không?” Nam Khuê hỏi.

Lục Kiến Thành lắc đầu nói: “Anh thấy nóng quá.”

Nóng?

Câu trả lời này lập tức khiến Nam Khuê cảm thấy quái lạ.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 67


Chương 67

Thời tiết thế này, buổi tối chắc khoảng 20 độ, làm sao có thể thấy “nóng” được.

Nhưng chợt nghĩ đến ban ngày anh uống nhiều rượu như vậy, Nam Khuê lập tức hiểu ra: “Anh uống nhiều rượu, chắc là do ảnh hưởng của rượu, nhanh đi tắm đi, tắm xong sẽ dễ chịu hơn.”

Lục Kiến Thành nghĩ cũng phải, nói cũng có lý.

Anh khẽ gật đầu: “Em lấy giúp tôi đồ ngủ nhé.”

Nam Khuê: “…”

Cô đỏ mặt từ chối: “Đồ của anh thì tự anh đi lấy đi.”

“Em mà không lấy, thì tắm xong tôi cứ để thế mà ra ngoài đấy!” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê nhìn Lục Kiến Thành một cái, sau đó lặng lẽ quay người đi tìm đồ ngủ giúp anh.

Nhưng mà, sao trước đây cô lại không phát hiện ra người nào đó còn có một mặt vô lại như vậy nhỉ?

Tìm xong đồ ngủ, Nam Khuê ném cho anh.

Ai mà biết được người ta lại được voi đòi tiên.

Lục Kiến Thành trực tiếp đứng dậy, sau đó dang hai tay, giống như một vị vua đứng trước mặt Nam Khuê: “c** đ* cho anh nữa.”

Đây là coi cô thành người hầu sao?

“Lục Kiến Thành, thế này không giống anh chút nào, từ khi nào anh lại trở nên lười biếng như vậy chứ hả?”

Anh cũng không phản bác, híp mắt gật đầu nói: “Umm, anh cũng cảm thấy không giống mình, cho nên em có giúp tôi không, nếu em không giúp, vậy tôi sẽ vào tắm mà không cầm theo đồ ngủ, lát sau vẫn sẽ cứ thế ra ngoài.”

Vô lại.

Cực kỳ vô lại.

Nam Khuê chỉ có thể đầu hàng, đi đến trước mặt anh nhón chân lên, sau đó giúp anh cởi nút áo sơ mi.

Bởi vì 2 hàng nút đầu đã được cởi rồi nên Nam Khuê bắt đầu cởi từ hàng thứ 3.

Nhưng mà cô cảm thấy Lục Kiến Thành như đang quấy nhiễu cô.

Hơi thở của anh như có ma lực, lúc nào cũng càn quấy tâm trí cô đến loạn cả lên.

Nhất là lúc hai người đứng gần như thế, hơi thở của anh có mùi rượu, tất cả như vây lấy xung quanh cô.

Nam Khuê cảm thấy đến cả không khí cũng trở nên loãng hơn, hiện tại cô cũng cảm thấy thời tiết hôm nay nóng một cách lạ thường.

Trái ngược với ai đó vẫn chưa tự hiểu, cứ vậy mà càng tiến lại gần cô hơn.

Nam Khuê nhanh chóng đưa tay đẩy anh ra: “Anh, anh đừng có lại gần nữa.”

Sau khi đưa tay ra, Nam Khuê đã cảm thấy hối hận.

Bởi vì bàn tay nhỏ của cô lúc này vừa hay đặt trúng ngay trên ngực ai đó, da thịt của anh nóng như lửa vậy, nóng vô cùng, như làm bỏng cả tay cô.

Đặc biệt là nhịp tim trên ngực trái của anh, lúc này thông qua lòng bàn tay cô, từng nhịp từng nhịp rung lên vô cùng mạnh mẽ, truyền thẳng đến tay cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 68


Chương 68

Khoảnh khắc ấy, Nam Khuê như có ảo giác, giống như tim của anh và cô đã hòa thành một.

Như được gắn kết chặt chẽ.

Giống như thể bọn họ là cặp đôi thân mật nhất trên thế giới này.

Nhưng mà, cũng chỉ là ảo giác mà thôi.

“Dễ chịu lắm hả?” Đột nhiên, giọng nói Lục Kiến Thành truyền đến.

Nam Khuê mơ màng, còn chưa kịp hiểu ra đây là ý gì.

Lục Kiến Thành cúi xuống nhìn tay cô: “Trông em, có vẻ như rất thích sờ nhỉ?”

Nam Khuê lập tức phản ứng lại, vội vàng rụt tay mình lại.

Lúc cởi đến hàng nút cuối cùng cho anh, ngón tay Nam Khuê không khống chế được mà run lên.

Cô cũng không phải là chưa từng gặp qua những người đàn ông đẹp.

Nhưng mà thân hình của đàn ông, cả đời này cô mới chỉ thấy qua của Lục Kiến Thành.

Vả lại thân hình của anh còn thực sự rất đẹp, đẹp theo kiểu gợi cảm bùng nổ.

Làn da màu lúa mạch, cơ bắp rắn chắc mạnh mẽ, cộng thêm cơ bụng 8 múi đầy cuốn hút, đây đúng là thân hình khiến cho mọi cô gái phát cuồng.

Cộng thêm vẻ đẹp như tạc tượng với đường nét sắc xảo như thế thì ai có thể từ chối được.

Nam Khuê càng nghĩ thì mặt càng đỏ.

Làm sao đây?

Cô lại cảm thấy không khí càng loãng.

Lại cảm thấy nóng hơn!

Đều tại anh, tự dưng lại bảo cô cởi áo cái gì chứ.

“Với tốc độ của em thì chắc tôi tắm xong trời cũng đã sáng rồi.” Giọng nói của Lục Kiến Thành vang lên ở trên đỉnh đầu.

Nam Khuê hậm hực lẩm bẩm: “Ai bảo anh khi không lại đẹp trai như thế làm gì, đẹp thì thôi đi, còn có thân hình quyến rũ như vậy.”

“Anh có thể xem đây là lời bà xã Lục khen anh không?”

Đột nhiên, Lục Kiến Thành cúi xuống, một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Nam Khuê.

Nam Khuê không ngờ rằng mấy lời mình lẩm bẩm đều bị anh nghe thấy, hơn nữa anh còn đáp lại lời cô.

Chết tiệt!

Nam Khuê ơi là Nam Khuê, mày bị ngốc hả, sao lại để cho anh ấy nghe thấy chứ!

Cô khẽ cắn đôi môi mềm, trong lòng hối hận chết đi được.

Nhưng ai đó không nhận được câu trả lời của cô thì cũng không dừng lại: “Sao bà xã Lục lại không nói nữa?”

Nam Khuê cảm thấy cuộc trò truyện này đã nói đến ngõ cụt rồi.

Cô không thể nào nói tiếp được nữa.

“Nếu như bà xã Lục không nói thì tôi sẽ coi như là ngầm thừa nhận rồi.”

Nam Khuê: “…”

Im lặng chừng hai giây, giọng của Lục Kiến Thành một lần nữa lại vang lên sát bên tai Nam Khuê: “Cảm ơn lời khen của bà xã Lục, tôi sẽ tiếp tục cố gắng.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 69


Chương 69

Từ đầu đến cuối cô có nói câu nào sao?

Người đàn ông này từ khi nào lại tự luyến như vậy.

Nhưng mà, Nam Khuê cũng phải thừa nhận, anh mở miệng là một tiếng “bà xã Lục”, hai tiếng “bà xã Lục” khiến cô nghe đến mở cở trong bụng.

Đêm nay là đêm cuối cùng rồi.

Cô tự nói với chính mình, cái gì cũng không được nghĩ đến.

Cứ chìm đắm trong cuộc hôn nhân của hai người, cứ coi như họ là cặp vợ chồng ân ái nhất.

Cô không tham lam, chỉ cần đêm nay là đủ.

“Tôi đâu có nói gì, là tự anh nói thôi.” Nam Khuê cố ý giả vờ lạnh lùng nói.

Lục Kiến Thành quả nhiên không vui nói: “Em nhìn cũng nhìn rồi, sờ cũng sờ rồi, dùng cũng dùng rồi, bây giờ lại không chịu thừa nhận, Nam Khuê, em tệ thật!”

Nam Khuê ngẩng đầu lên, phẫn nộ đáp trả: “Tôi dùng bao giờ hả? Anh đừng có vu khống, da thịt của anh nằm ở trên người anh, tôi dùng kiểu gì?”

Lục Kiến Thành lén lút cười.

Anh cảm thấy mình nên nhắc lại một chút cho cô nhớ.

“Vậy để anh nhớ lại xem, mấy đêm đó, là ai nằm trên người anh, không ngừng cầu xin anh tha thứ, và còn…”

Lục Kiến Thành còn chưa nói xong, Nam Khuê đã ngắt lời anh: “Anh đừng có nói nữa.”

Anh không cần mặt mũi, nhưng cô thì còn cần chứ.

Những chuyện riêng tư như vậy, sao anh có thể trực tiếp nói ra như thế.

Hơn nữa, da mặt cô vốn rất mỏng, vừa nghe thấy như thế rất dễ ửng hồng.

Cuộc trò truyện này không thể nói thêm được nữa. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nếu còn nói nữa, Nam Khuê cảm giác cô ấy sẽ chết đột ngột ở đây vì tim đập quá nhanh mất.

Cạch một tiếng, cô đã c** th*t l*ng của anh ra, trực tiếp rút ra, sau đó đem đồ ngủ của anh tới đặt trong tay anh, rồi đẩy anh vào nhà tắm: “Anh mau đi tắm đi, còn không tắm thì trời sáng mất.”

Nhóc con này, mấy câu như thế thì học theo nhanh lắm.

Đứng dưới vòi hoa sen, Lục Kiến Thành đột nhiên cảm thấy càng tắm càng nóng.

Nhất là cơ thể của anh, đứng dưới vòi nước nóng càng nóng như lửa.

Toàn thân anh giống như lửa, đang rất cần một dòng nước để khơi thông, có một sự k*ch th*ch như đang bùng nổ trong cơ thể anh, dưới làn nước nóng, lập tức được khơi dậy.

Khi uống canh giải rượu, anh đã cảm thấy bát canh đó rất kỳ lạ.

Bây giờ, phản ứng của cơ thể đã cho anh biết trong bát canh đó rốt cuộc đã cho thêm thứ gì.

Không cần nghĩ cũng biết được chiêu trò này là do mẹ anh nghĩ ra.

Đúng rồi, bát yến đó của Nam Khuê.

Nghĩ đến đây, Lục Kiến Thành lập tức tắm xong, đến cả đồ ngủ cũng không mặc, anh trực tiếp quấn chiếc khăn tắm rồi đi ra ngoài.

Vừa mở cửa, đúng lúc thấy Nam Khuê đang cầm bát yến ngay ngắn trên tay, chuẩn bị uống.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 70


Chương 70

Lục Kiến Thành lập tức nói: “Nam Khuê, đừng uống.”

Nam Khuê chớp chớp mắt, nhìn anh một cách khó hiểu: “Tại sao?”

“Bởi vì…” Lục Kiến Thành tìm một lý do hết sức miễn cưỡng: “Uống không ngon.”

“Không ngon sao? Tôi thử xem.”

Nam Khuê múc một thìa đang định đưa lên miệng thì đột nhiên Lục Kiến Thành liền cúi người ăn hết thìa cô vừa múc.

“Anh cố ý.” Nam Khuê bĩu môi tỏ vẻ tức giận nhìn anh. Càng khiến cô không ngờ tới chính là, một giây sau Lục Kiến Thành bưng bát tổ yến đó ăn sạch.

Nam Khuê nhìn chiếc bát thuỷ tinh trống không, chớp chớp mắt: “Có phải anh đói rồi không?”

“Không có.”

“Vậy anh tranh ăn với tôi làm gì?” Nam Khuê nhìn anh khó hiểu. Hơn nữa cô nhớ rõ ràng anh không thích ăn yến chưng mà, lúc trước khi cô ở nhà ăn yến, anh còn ghét bỏ nó.

Hôm nay là bị làm sao đây, một miếng đã ăn hết yến rồi. Không giữ lại cho cô chút xíu nào.

Cốc cốc cốc, chuông cửa vang lên. Nam Khuê vừa mở cửa ra, bác Chu đã cười hì hì hỏi: “Thiếu phu nhân, cô và thiếu gia ăn hết chưa? Tôi tới lấy bát đi.”

“Ồ, ăn hết rồi. bác Chu đợi một chút.” Nam Khuê nhanh chóng đưa hai chiếc bát cho bác Chu.

Nhìn thấy hai chiếc bát ăn hết sạch sẽ, nụ cười trên mặt bác Chu càng đậm, không ngừng nói: “Tốt, tốt, thật tốt!”

Bác gái Chu xuống lầu Vân Thư liền nóng ruột hỏi: “Thế nào rồi? Đều ăn hết rồi chứ?”

“Ăn rồi ăn rồi, phu nhân, thiếu gia và thiếu phu nhân đều ăn hết rồi.” Bác Chu nở cười vui mừng.

Vân Thư cũng khó khăn mà nở nụ cười: “Sau lần này tôi không tin bụng Nam Khuê vẫn không có động tĩnh gì.”

“Phu nhân, bà dụng tâm như vậy, thiếu gia chắc chắn sẽ hiểu được, bà yên tâm đi, thiếu phu nhân chắc chắn sẽ sớm có em bé thôi.”

Trong phòng ngủ, Nam Khuê đóng cửa lại, trên mặt còn vẻ thắc mắc. Không phải chỉ là ăn một bát tổ yến thôi sao? Sao bác Chu lại vui vẻ tới như vậy.

Cô thấy cả bác Chu và Kiến Thành hôm nay đều kì lạ.

“Mau khai sự thật, có phải anh ở sau lưng tôi làm ra chuyện gì rồi không?” Nam Khuê bày ra vẻ mặt nghiêm túc hỏi Lục Kiến Thành.

Lục Kiến Thành chắc chắn sẽ không thừa nhận, anh xua tay: “Không có, tôi có thể giấu em làm gì chứ.”

Vừa nói xong, anh liền cảm nhận được lại thêm một ngọn lửa đang bùng cháy trong người. Vả lại còn thấy mãnh liệt hơn lần trước.

Qua thêm nửa tiếng nữa, đúng vào lúc thuốc phát huy mạnh nhất. Khuôn mặt Lục Kiến Thành nóng rực, giống như vừa bước ra từ phòng xông hơi vậy, những làn da màu lúa mạch đều hồng rực lên.

Không chỉ như vậy, trên người anh cũng bắt đầu đỏ lên.

Nam Khuê rất nhanh đã phát hiện ra điều bất thường, lập tức bước tới hỏi: “Anh làm sao thế? Mặt anh sao lại đỏ vậy?”

“Không sao.” Lục Kiến Thành cố gắng chống đỡ.

Đặc biệt khi ánh mắt rơi xuống bộ đồ ngủ đáng yêu của cô, nhìn thấy cần cổ non mềm trắng ngần như tuyết của cô lộ ra ngoài, ngọn lửa trong người anh càng bùng lên dữ dội.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 71


Chương 71

“Sao lại không sao được? Mặt anh đỏ như thế này, trên người cũng đỏ như thế, lại còn toát mồ hôi, Lục Kiến Thành, anh đừng doạ tôi, có phải hôm nay anh uống nhiều rượu quá rồi, thế nên bị dị ứng cồn rồi không!”

“Anh đừng sốt ruột, tôi gọi điện thoại ngay đây, chúng ta đi bệnh viện.” Nam Khuê có chút gấp gáp rồi, cô cầm chiếc điện thoại chuẩn bị gọi.

Lục Kiến Thành thấy thế liền giữ lấy cổ tay cô, cố gắng nhịn lại nói: “Anh không sao, không phải bị dị ứng cồn, chỉ là không cẩn thận uống nhầm chút thuốc.”

Thuốc?

“Thuốc gì?”

Nhìn cô chớp chớp hai mắt, trông đến là ngây thơ đáng yêu, dáng vẻ vô cùng thuần khiết, đặc biệt là cặp lông mi dài như hai chiếc quạt đang khẽ chớp, tựa như đang mời gọi anh vậy.

Lục Kiến Thành không thể nhịn được nữa, yết hầu đang điên cuồng nhấp nhô. Dùng chút lực, anh kéo Nam Khuê vào ngực.

“Kiến Thành, rốt cuộc là anh bị làm sao…” lời Nam Khuê còn chưa nói hết trời đất liền quay cuồng, Lục Kiến Thành ép cô xuống giường.

Chóp mũi Lục Kiến Thành dán vào chóp mũi cô, làn hơi thở nóng rực đều phả lên gương mặt cô, bao trùm toàn bộ lên cô.

Nam Khuê lập tức nín thở, gần như không dám nhúc nhích. Nhưng mà hơi thở của anh ngày một gấp gáp hơn, vả lại nhiệt độ trên người ngày càng bùng nổ hơn.

Những giọt mồ hôi trên trán giống như những giọt nước mưa điên cuồng rơi xuống. Nam Khuê bị doạ sợ rồi, ôm lấy anh vội vàng hỏi: “Kiến Thành, rốt cuộc anh bị làm sao vậy? Anh đừng doạ tôi!”

Âm thanh từ yết hầu Lục Kiến thành gợi cảm thoát ra một nụ cười khàn khàn: “Cô bé ngốc, thế này mà cũng không biết à?”

Nam Khuê mờ mịt nhìn anh. Cuối cùng anh cũng không thể nhịn được nữa, cúi thấp đầu hung hăng hôn lên môi cô.

Bắt được hương vị quen thuộc, sự ngọt ngào này dường như càng làm anh thêm điên cuồng, khiến anh mê muội.

Ôm lấy cơ thể mềm mại của cô, Lục Kiến Thành hoàn toàn bị mất khống chế, điên cuồng chiếm đoạt cô.

Cho đến khi một giọt nước mắt rơi xuống tay anh, hai giọt rồi ba giọt. Cuối cùng hai dòng nước mắt liên tục rơi xuống, Lục Kiến Thành lúc này mới như bừng tỉnh từ cơn mộng.

Nam Khuê cắn chặt môi, từ đôi mắt lờ mờ nước nhìn anh, gương mặt uỷ khuất đau lòng: “Anh làm tôi đau, môi tôi đau.”

Lục Kiến Thành cúi thấp đầu, lúc này mới phát hiện bây giờ môi cô đã sưng đỏ lên rồi. Anh nâng gương mặt cô lên, dựa vào trán cô, dịu dàng nói: “Xin lỗi Nam Khuê, tôi không cố ý đâu.”

“Xin lỗi…” Anh thấp giọng thì thầm nói.

Nam Khuê khóc rưng rức, ngẩng gương mặt đầy nước mắt lên: “Anh nói cho tôi biết, rốt cuộc là anh bị làm sao vậy? Anh hung dữ như vậy, anh doạ tôi rồi đó.”

“Có biết vì sao tôi không cho em ăn bát yến đó không?” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê ngẩng đầu nhìn anh với đôi mắt ngấn lệ mờ mịt lắc đầu.

“Bởi vì mẹ đã bỏ thuốc vào canh giải rượu của tôi, nếu như tôi đoán không sai thì bát yến đó của em cũng có thuốc, bởi vì bà ấy muốn mau mau được bế cháu.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 72


Chương 72

Lúc này dù Nam Khuê có ngốc thì cũng hiểu. “Anh nói là, cái…cái loại thuốc đó.” Nam Khuê nói xong, trên mặt liền đỏ lên.

“Thế có phải anh rất khó chịu không? Nam Khuê đau lòng hỏi anh.

Lục Kiến Thành nghiến răng nói: “Em nghĩ thế nào?”

“Vậy phải làm sao? Có thuốc giải không?”

“Em.” Lục Kiến Thành nói.

“Hả?” Nam Khuê nhất thời nghe không hiểu. Lục Kiến Thành cúi thấp đầu hôn lên môi cô: “Cô bé ngốc, em chính là thuốc giải của tôi, chỉ cần làm xong thì tự nhiên anh sẽ ổn.”

Nam Khuê cúi đầu: “Nhưng mà ngày mai chúng ta ly hôn rồi, không thể…”

Đây cũng là lý do mà Lục Kiến Thành cố gắng nhẫn nhịn. Nếu như hai người vẫn đường đường chính chính là vợ chồng, nếu như ngày mai hai người không ly hôn, anh cần gì phải nhịn khổ sở như vậy.

Nhưng rõ ràng biết sắp phải ly hôn rồi vẫn còn làm những chuyện như vậy với Nam Khuê thì quá khốn nạn rồi.

“Tôi biết em sẽ không đáp ứng, em yên tâm, tôi sẽ không đụng đến em đâu.” Lục Kiến Thành đảm bảo nói.

Nam Khuê gật đầu hỏi anh: “Vậy tôi có giúp gì được cho anh không?”

“Đi giúp tôi mở bồn nước lạnh, tôi đi tắm.”

“Được.”

Nam Khuê rất nhanh đã mở một bồn nước lạnh, Lục Kiến Thành nghĩ cũng không nghĩ, trực tiếp ngâm cả người vào trong bồn.

Nam Khuê nhìn bồn nước lạnh đấy đều cảm thấy hơi lạnh ngấm cả vào xương cốt, vậy mà anh ấy lại trực tiếp ngồi vào trong đó.

“Thế này anh có bị cảm không?”

“Không, em ra ngoài trước đi.” Lục Kiến Thành vừa nhắm mắt vừa nói.

“Nhưng mà hình như anh vẫn rất khó chịu.” Nam Khuê đang cực kỳ lo lắng.

“Rất khó chịu.” Lục Kiến Thành nói

Ngay lập tức anh mở mắt ra, đôi mắt nhuốm màu d*c v*ng ấy rơi trên người Nam Khuê, giọng anh trầm khàn đến đáng sợ: “Nhưng mà tôi sẽ khó chịu hơn khi em ở đây.”

“Nam Khuê, tôi không phải chính nhân quân tử gì hết, nếu như em vẫn tiếp tục ở lại đây, tôi sẽ không đảm bảo sẽ khống chế được bản thân đâu.”

Nam Khuê chỉ có thể quay người rời đi. Cô vén chăn lên nằm ở trên giường, nhưng lại không buồn ngủ chút nào. Tất cả sự chú ý của cô đều đang đặt trên người Lục Kiến Thành, mỗi động tĩnh bên trong cô đều dựng tai lên nghiêm túc nghe ngóng.

Qua nửa tiếng bên trong đã thay nước ba lần rồi. Chắc chắn anh ấy rất nóng, rất khó chịu, thế nên mới không ngừng thay nước lạnh để ngâm mình.

Nhớ lại lúc nãy đôi mắt nhẫn nhịn tới đỏ rực, cả người đều nóng khủng khiếp, vành mắt Nam Khuê liền đỏ bừng lên. Vừa nghĩ tới anh ấy khó chịu như vậy cũng khiến cô cảm thấy khó chịu theo.

Trong phòng tắm, thời điểm đổi nước lần thứ tư, cuối cùng Lục Kiến Thành cũng không nhịn được nữa, liền mở điện thoại gọi cho Lâm Tiêu: “Bây giờ mang cho tôi thuốc giải tới đây, ngay lập tức.”

“Lục tổng, thuốc giải gì?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 73


Chương 73

“Mẹ tôi muốn tôi và Nam Khuê cùng lên giường, cậu nói là thuốc gì?” Lục Kiến Thành gằn giọng nói, Lâm Tiêu lập tức ngạc nhiên tới ngoác cả mồm: “Phu nhân được đó nha! Quả nhiên là dùng hết tất cả vốn liếng rồi.”

“Lập tức cầm thuốc tới đây, đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, chuẩn bị cho đầy đủ, cất thuốc cho kĩ, nếu không lát nữa vào đây thì đừng có khóc.”

“Sao có thể khóc được, Lục tổng, anh đừng xem nhẹ tôi.”

Tắt điện thoại, Lục Kiến Thành hít một hơi thật sâu. Bây giờ chỉ hy vọng Lâm Tiêu mau mang thuốc tới.

Nhưng thời gian càng dài thì thuốc phát tác càng mạnh, anh sẽ càng khó chịu. Nghe thấy tiếng rên khẽ của anh, Nam Khuê cũng không nhịn được nữa, cô bước từ trên giường xuống tới dép cũng không kịp mang, trực tiếp mở cửa phòng tắm ra. Sau đó thay một bồn nước nóng.

“Nam Khuê, em làm gì đấy?”

“Tôi…” Nam Khuê không nói nên lời, nhưng mà cô trực tiếp bước vào bồn tắm, khom người ôm lấy Lục Kiến Thành, giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai anh:

“Tôi biết anh rất khó chịu, tôi không muốn nhìn thấy anh khó chịu như vậy. Nếu như…” Mặt cô đã đỏ tới nhỏ giọt, những lời còn lại như dùng hết tất cả dũng khí của cô mới có thể nói lên: “Nếu như tôi đồng ý thì có phải anh không cần nhịn khổ sở như vậy nữa đúng không.”

“Nam Khuê.” Lục Kiến Thành đột nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt nín nhịn lại cơn giận dữ nhìn cô: “Đi ra ngoài ngay.”

“Tại sao? Rõ ràng anh đang rất khó chịu mà.” Cuối cùng là cô không nhẫn tâm. Vì anh cô sẵn sàng vứt bỏ đi kiêu ngạo của bản thân, vứt bỏ đi tự tôn của chính mình.

Cô vẫn luôn tự nói với bản thân, chỉ cần anh nhẹ nhàng một chút, nhẹ một chút là có thể không ảnh hưởng gì tới em bé. Cô dùng nhiều lời thuyết phục bản thân tới như vậy, nhưng cuối cùng lại nhận được lời từ chối vô tình như vậy.

“Nếu như anh lo lắng chuyện ngày mai ly hôn thì yên tâm, tôi bảo đảm sẽ không dây dưa với anh, đợi qua đêm nay rồi, tôi sẽ coi như chưa có gì xảy ra.”

“Tôi không khốn nạn tới như vậy, em ra ngoài.” Anh lớn tiếng như vậy, hung dữ như vậy.

Cuối cùng Nam Khuê cũng không nhịn được nữa, nước mắt rơi xuống. “Tôi nghe người ta nói, loại thuốc này rất mạnh, nếu như không được giải toả có thể ảnh hưởng tới tính mạng đó.”

Không quan tâm đến những giọt nước mắt đang rơi, Nam Khuê đột nhiên cúi người xuống trực tiếp đặt lên môi Lục Kiến Thành một nụ hôn. Cánh tay mảnh khảnh vòng qua cổ ôm chặt lấy anh.

“Nam Khuê.” Lục Kiến Thành cật lực nhịn xuống kéo cô ra. Đôi mắt đầy tia máu kìm nén lại cơn giận cuồn cuộn: “Đừng để tôi nhắc lại lần nữa, ra ngoài ngay lập tức.”

“Nếu như tôi cứ ở đây không đi ra thì sao?” Nam Khuê đột nhiên bướng bỉnh nhìn anh hỏi.

“Người đàn ông trong lòng đó, không phải em nói đã yêu mười năm rồi sao? Bây giờ ở bên cạnh tôi không cảm thấy ấm ức sao? Hơn nữa tôi cũng không thể làm chuyện có lỗi với Thanh Liên nữa.”

Cô làm thế nào có thể nói với anh, người đàn ông đấy không phải ai khác mà chính là anh. Là Lục Kiến Thành anh đấy.

Nhưng mà, cô sẽ không nói. Vào giây phút này, toàn bộ lòng tự tôn của cô đã bị anh ném dưới chân mà chà đạp rồi. Cho dù cô có được tiếp thêm bao nhiêu dũng khí đi nữa thì cũng không có cách nào thử.

Đứng trước mặt anh, cô đã đủ mất mặt rồi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 74


Chương 74

“Đừng lấy tôi làm cái cớ, tôi hiểu rồi, không phải anh không khó chịu, cũng không phải anh sợ tôi ấm ức, chỉ bởi vì người anh muốn là Phương Thanh Liên, mà tôi thì không phải người đấy.”

“Tất cả mọi thứ chẳng qua chỉ bởi vì tôi không phải người mà anh muốn.” Nam Khuê quay người, cầm chiếc điện thoại rồi lại đi vào: “Nếu như anh đã muốn Phương Thanh Liên như vậy, được, tôi sẽ gọi điện thoại bảo cô ta tới đây là được chứ gì.”

Nếu như người mà anh muốn là Phương Thanh Liên thì cô sẽ thành toàn cho anh là được rồi. Ai bảo cô yêu anh tới như vậy, anh bảo cô không có cách nào trơ mắt ra nhìn anh chết được chứ?

Cô liều mạng tự nói với chính mình, dù gì ngày mai hai người cũng sẽ ly hôn. Sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ ở bên nhau, sớm một ngày hay muộn một ngày cũng không có gì khác biệt.

Cho dù hôm nay không có thì sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ cùng nhau làm những chuyện thân mật đó thôi. Chỉ cần sau khi Phương Thanh Liên tới, cô rời đi, rời đi thật xa thì có lẽ sẽ không đau lòng nữa.

“Alo… Phương Thanh Liên à, tôi là Nam Khuê, Lục Kiến Thành anh ấy…” điện thoại Nam Khuê vừa được kết nối, Lục Kiến Thành đột nhiên bước qua tắt điện thoại của cô đi.

Ánh mắt tức giận nhìn chằm chằm cô: “Nam Khuê, em ngoan một chút, tôi nói muốn tìm Thanh Liên bao giờ.”

Ngoan?

Nam Khuê ngửa đầu lên, giọt nước mắt cũng thuận theo đó mà rơi xuống không ngừng. Cô còn không đủ ngoan sao? Còn không đủ nghe lời à? Cô đã ngoan ngoãn nghe lời tới như vậy, nhưng anh vẫn trách cô.

Hoá ra đây là sự khác biệt giữa yêu và không yêu.

“Lục Kiến Thành, nếu như anh vẫn còn là đàn ông thì hãy mạnh dạn mà thừa nhận đi, dù sao chúng ta cũng sắp kết thúc rồi, nếu như anh đã muốn Phương Thanh Liên cũng không có gì phải che dấu cả.”

“Anh đi đi, bây giờ đi tìm cô ấy đi. Tôi không muốn trong phòng tôi có một người đàn ông chết vì nhẫn nhịn như vậy, tội này tôi không gánh được.”

“Nam Khuê.” Lục Kiến Thành cắn răng nhìn cô, đôi mắt đó tựa như đang có ngọn lửa trực trào: “Em nhìn định cứ nhìn tôi với ánh mắt ấy à?”

“Tôi hỏi lại lần nữa, em muốn tôi đi tìm Thanh Liên qua đêm như thế à.”

Nam Khuê nghe lời anh nói, trong tim rỉ máu không ngừng. Không phải cô muốn anh đi mà trong lòng anh, tất cả tình yêu của anh đều đặt ở chỗ Phương Thanh Liên rồi.

Đến cô đưa đến cửa rồi anh cũng không cần, anh thề chết phải thủ thân như ngọc vì Phương Thanh Liên, phần tình cảm sâu đậm này đến cô cũng cảm động.

Hai năm vợ chồng, hai năm kết hôn, hai năm cùng chung chăn gối. Nhưng cuối cùng ở trong lòng anh, cô cũng không bằng một ngón tay của Phương Thanh Liên.

Nam Khuê nhắm mắt lại, lòng đau như cắt mà gật đầu: “Đúng, tôi buông tay rồi, tôi để anh đi.”

“Được, đây là do em nói đó.” Lục Kiến Thành từ trong bồn tắm bước ra, anh thay quần áo, mở cửa phòng tắm bước đi.

Tất cả sức lực của Nam Khuê đều mất hết khi nghe thấy tiếng anh đóng cửa lại, hai chân cô mềm nhũn, cả người không chống đỡ được mà ngã xuống đất.

Cô tự ôm lấy bản thân, liều mạng cắn chặt môi, từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống đất, trong lòng đau khổ cùng cực.

Cái cảm giác đó giống như có người đang dùng hàng ngàn cây đao cùng đâm vào tim cô. “Lục Kiến Thành, anh là đồ khốn, tại sao anh có thể đối xử với tôi như vậy?”

Lục Kiến Thành vừa ra khỏi cửa đột nhiên bịch một tiếng, Lâm Tiêu trực tiếp đâm vào cửa.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 75


Chương 75

Thấy quanh người Lục Kiến Thành đang bao quanh bởi cơn giận dữ, cậu ta còn tưởng bản thân đưa thuốc tới chậm, vội vàng thanh minh: “Lục tổng, anh đừng trách tôi nhé, phu nhân thật sự có hoả nhãn kim tinh mà, anh không biết đâu, tôi ở bên dưới đã bị mấy tên kia soát khắp người, lại còn soát ba lượt, nếu không phải tôi sống chết chống lại, suýt chút nữa đã bị phát hiện rồi.”

“Nếu như không phải tôi thông minh giấu thuốc vào trong thắt lưng thì căn bản là không thể mang vào được.”

“Lục tổng, anh mau uống đi, tôi đi rót cho anh cốc nước.”

Lục Kiến Thành đưa ánh mắt lạnh lùng về phía Lâm Tiêu, cả người đều phát ra khí lạnh lẽo như vừa vớt dưới hầm băng lên: “Có thuốc rồi, còn uống gì nữa mà uống.”

“Hả, đã có thuộc rồi sao?” Lâm Tiêu bối rối sờ đầu, rồi lại nhìn Nam Khuê, đột nhiên cậu ta hiểu ra.

“Mang thuốc rồi lượn đi.” Lục Kiến Thành tức giận.

Lâm Tiêu lập tức đi theo, vừa đi vừa hỏi: “Lục tổng, bây giờ chúng ta đi đâu vậy?”

“Tìm người làm thuốc giải.” Lục Kiến Thành nói.

“Hả…?” lần này Lâm Tiêu đã hoàn toàn mơ hồ rồi, không phải nói thiếu phu nhân đã giúp anh ấy giải tỏa rồi sao? Vậy bây giờ chuyện gì đang xảy ra đây?

Thấy anh bước từng bước dài chuẩn bị rời khỏi rồi, cuối cùng Nam Khuê cũng không nhịn được nữa, mở miệng nói: “Anh thật sự muốn đi à?”

Lục Kiến Thành quay lưng lại với cô, lạnh nhạt nói: “Đây không phải là điều em mong muốn à.”

Nam Khuê cắn chặt môi, cảm thấy có quá nhiều điều muốn nói nhưng lại không thể thốt nên lời. Trước giờ cô chưa từng hy vọng anh đi tìm Phương Thanh Liên. Rõ ràng là anh chỉ cần Phương Thanh Liên.

Thôi vậy. nếu đã quyết định buông tay rồi thì sớm một chút hay muộn một chút hình như cũng không có gì khác biệt.

“Lúc nào đi, nhớ đóng cửa cẩn thận.” lời vừa nói ra, Nam Khuê quay người chạy đi.

Vừa đến nhà tắm, cô liền nghe thấy cửa đóng rầm một cái. Bây giờ không còn nhịn được nữa, cô nôn sạch sẽ mọi thứ trong bụng ra.

Không nhớ nổi đã nôn bao lâu, chỉ nhớ cuối cùng trong bụng đều đã trống không rồi.

Lúc cô ngẩng đầu lên, cả mặt cô đều nhợt nhạt trắng bệch gần như trong suốt, không còn một chút huyết sắc nào.

Buổi đêm, rất khuya.

Bầu trời đêm chẳng khác nào như vừa bị mực viết nhuộm đen vậy. Nam Khuê bước tới ban công, đúng lúc nhìn thấy cơ thể cao gầy của anh vừa bước vào xe, dứt khoát không một chút do dự nào.

Ngay sau đó, chiếc xe cũng nhanh chóng biến mất trong màn đêm đen kịt. Càng ngày càng xa.

Cho đến khi một chút bóng dáng cũng không nhìn thấy nữa. Nam Khuê nhìn hướng anh rời đi rất lâu rất lâu, lâu tới mức trong cổ cô đã tràn đầy vị chua sót rồi.

Gió đêm rất lạnh, thổi lên người cô đến mức run rẩy. Đến cuối cùng, cả người Nam Khuê cứng đờ rồi mới quay người bước vào phòng. Cô đưa tay tắt đèn rồi nhanh chóng đem mình bọc trong lớp chăn ấm áp.

Làm như vậy cơ thể mới ấm áp lên một chút, trong lòng cũng như vậy mà được sưởi ấm theo.

Đột nhiên chuông điện thoại vang lên. Là Phương Thanh Liên gọi tới

“Alo, vừa rồi cô nói Kiến Thành bị làm sao?” Phương Thanh Liên sốt ruột hỏi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 76


Chương 76

Nam Khuê mở miệng đang muốn trả lời thì đột nhiên nghe thấy phía bên kia truyền đến tiếng chuông cửa.

Giây tiếp theo cô nghe thấy giọng của Phương Thanh Liên: “Kiến Thành, anh… anh làm sao thế này?”

Điện thoại trong tay Nam Khuê dần trượt xuống.

Anh ấy đi rồi, anh ấy cuối cùng vẫn đi rồi.

Hoá ra cô vẫn cho bản thân một chút hy vọng. Cô tự nói với bản thân mình Lâm Tiêu đã mang thuốc tới rồi, anh uống thuốc rồi có thể sẽ không đi tìm Phương Thanh Liên nữa.

Nhưng mà bây giờ cuối cùng thì một tia hy vọng nhỏ nhoi của cô cũng vụt tắt rồi.

Cả một đêm cô không chợp mắt, cho đến bốn, năm giờ sáng, Nam Khuê đã không chống đỡ được mới ngủ đi một chút.

Buổi sáng khi cô tỉnh lại đã là mười giờ rồi. Đại thọ của ông nội cũng đã qua rồi, hôm nay là ngày cô và Lục Kiến Thành hẹn cùng nhau đi tới chỗ ông nội để xin ly hôn.

Nhưng mà cả một cuộc điện thoại của anh cô cũng không nhận được. Rửa mặt xong cô gọi cho Lục Kiến Thành một cuộc điện thoại. Nhưng mà không có ai nhận.

Cô vẫn không từ bỏ cứ tiếp tục gọi như vậy. Nếu như đã quyết định ly hôn rồi thì cô cũng không muốn kéo dài nữa.

Nếu như đã không còn yêu rồi thì cô càng không muốn để bản thân mình giống như một chú hề cầu xin sự thương xót của anh nữa.

Ly hôn cũng tốt. Chắc là cô có thể quên hết mọi thứ, bắt đầu một cuộc sống mới.

Mười năm, cô tiêu tốn thời gian lên người anh đủ lâu rồi. Tình yêu của một người dù có nhiều tới đâu thì cũng sẽ hao mòn từng ngày thôi.

Phòng làm việc.

Tiếng chuông điện thoại của Lục Kiến Thành vẫn liên tục vang lên. Lâm Tiêu nhíu lông mày lại: “Lục tổng, thật sự không nhận sao?”

“…”

Lục Kiến Thành không nói lời nào, anh đứng khoanh tay lại, đôi mắt âm trầm lạnh lẽo nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ. Cuộc điện thoại hôm nay, anh biết Nam Khuê gọi đến là vì cái gì.

Hoá ra đây là giờ phút mà anh đã mong chờ suốt hai năm. Nhưng anh lại không thể ngờ được, khi giây phút này thật sự tới rồi anh lại không cảm nhận được một chút mong chờ nào.

Chuông điện thoại trên bàn không ngừng vang lên, Lục Kiến Thành đưa tay ra nóng ruột day mi tâm. Sao anh không biết cô mạnh mẽ như vậy từ khi nào, vậy mà vẫn luôn không ngừng gọi tới.

Cuối cùng Lâm Tiêu dựa vào ý của Lục Kiến Thành mà nhận điện thoại.

“Alo, Lục Kiến Thành, tôi đã chuẩn bị xong rồi, khi nào thì anh quay về.”

“Thiếu phu nhân, là tôi Lâm Tiêu.”

Nam Khuê nhíu mày: “Kiến Thành đâu? Tôi tìm anh ấy”

“Lục tổng à…” Lâm Tiêu nhìn Lục Kiến Thành một cái rồi mới nói: “Lục tổng đang họp, cô có chuyện gì không, tôi có thể giúp cô chuyển lời.”

“Vậy được, làm phiền anh nói với anh ấy, hôm nay chúng tôi hẹn đi tới nhà ông nội để xin ly hôn, tôi sẽ ở nhà đợi anh ấy.”

“Thiếu phu nhận, hay là cô hoãn lại chút, mấy ngày này Lục tổng rất bận, có thể không có thời gian về nhà đâu, đợi khi nào ngài ấy rảnh rồi sẽ lập tức liên lạc lại với cô.”

“Alo…” Nam Khuê vừa mở miệng nói bên đó đã tắt điện thoại rồi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 77


Chương 77

Lúc Nam Khuê vừa xuống lầu đã thấy ông nội đang ngồi ở phòng khách uống trà rồi, Nam Khuê lập tức nở nụ cười bước tới.

Nhìn thấy cô, ông cụ Lục liền trở nên vui vẻ, nhưng nhìn ra phía sau thì sắc mặt ông lại trầm xuống: “Bé con, Lục Kiến Thành đâu? Các con không cùng nhau xuống lầu à?”

“À…” May mà Nam Khuê phản ứng nhanh, lập tức tiến tới giải thích: “Vừa sáng Kiến Thành đã tới công ty rồi ạ, ông nội cũng biết anh ấy lúc nào cũng nghiêm túc làm việc mà, tuyệt đối không có chuyện ngủ nướng đâu ạ.”

Lời giải thích này rất có độ tin cậy, vậy nên ông cụ Lục cũng dễ dàng liền tin tưởng. “Vậy được, con mau đi ăn sáng đi, đợi ăn sáng sau ông nội có chuyện muốn nói với con.”

“Vâng ạ.”

Bữa sáng có rất nhiều đồ ăn, hình như mọi thứ đều là món mà cô thích ăn. Nhưng mà thực ra cô căn bản không hề có khẩu vị.

Nhưng nghĩ tới em bé trong bụng cũng cần dinh dưỡng Nam Khuê mới cố gắng ăn nhiều một chút.

Ăn xong biết ông nội đang ở bên ngoài ban công phơi nắng, Nam Khuê lập tức đi tới.

“Bé con, mau ngồi đi.”

“Vâng ạ.” Nam Khuê ngồi xuống, trên khoé môi nở ra một nụ cười tươi tắn, thời gian ở cùng với ông nội Nam Khuê đều mang vẻ vui vẻ, tươi tắn nhất biểu hiện ra.

Không cần biết giữa cô và Lục Kiến Thành xảy ra chuyện gì, nhưng cả đời này ông chính là ông nội của cô.

Bây giờ sức khoẻ của ông không tốt, cô không muốn khiến cho ông thêm nhọc lòng.

Ông cụ Lục uống một ngụm trà, suy nghĩ thật lâu rồi mới mở miệng: “Khuê Khuê, con nói thật cho ông nội biết có phải thằng nhóc Kiến Thành đó lại bắt nạt con không?”

“Không có đâu ạ, ông nội, ông nghe ai nói vậy ạ, Kiến Thành vẫn luôn đối xử rất tốt với con.”

Nam Khuê còn cố ý đưa vòng tay, dây chuyền ra cho ông cụ Lục xem: “Ông nội, ông xem, đây đều là anh ấy mua cho con, con có chút không nỡ nhưng anh ấy cứ nhất quyết mua cho con đó ạ.”

Nghĩ đến đôi khuyên tai của Phương Thanh Liên, Nam Khuê cảm thấy trong lòng đau nhói. Nhưng rất nhanh cô đã che giấu kỹ lại.

Khi ngẩng đầu lên, trên mặt cô vẫn là nụ cười ấm áp tươi tắn. Ông cụ Lục không nhịn được nữa, đau lòng giữ lấy tay cô: “Con bé ngốc, dù ông nội già rồi nhưng vẫn chưa lẫn đâu, những chuyện khốn khiếp mà nó làm ông nội đều biết rồi.”

“Có phải Phương Thanh Liên quay về rồi không? Chuyện quan trọng như vậy, tại sao không nói với ông nội?”

Nam Khuê kinh ngạc sửng sốt, cô thật sự không nghĩ đến chuyện ông nội đã biết Phương Thanh Liên quay về rồi.

“Ông nội, con xin lỗi, con không cố ý giấu ông đâu.”

“Ông nội đương nhiên biết con không muốn ông lo lắng, nhưng bây giờ cô ta đã quay về rồi, con có nghĩ qua sẽ làm thế nào chưa?”

Làm thế nào?

Cô cũng muốn tự hỏi bản thân, còn có thể làm thế nào nữa chứ?

Thực ra bắt đầu từ giây phút Phương Thanh Liên trở về, rồi Lục Kiến Thành muốn ly hôn, cô đã dùng toàn bộ mọi cách mà cô có thể rồi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 78


Chương 78

Cô có thăm dò, cũng có níu giữ. Nhưng đều không thể giữ anh ấy lại được. Một khi đàn ông đã quyết định ly hôn rồi thì dù có mười con bò cũng không kéo anh ta quay về được.

Cô không thể làm gì được, cũng không có cách nào thay đổi được. Nam Khuê ngẩng đầu lên, thực ra cô muốn nói hết với ông nội: không cần nữa, con đã quyết định ly hôn với Kiến Thành rồi.

Nhưng mà khi nhìn tóc ông nội đã bạc trắng, còn những nếp nhăn nheo tuổi già trên mặt ông, khiến cô không thể nói thành lời, hoàn toàn không biết nên mở lời như thế nào.

“Con bé này, đang nghĩ gì đấy? Nếu như con cần ông nội giúp đỡ thì nhất định phải nói với ông ngay lập tức đấy nhé.”

“Hai năm trước, ông nội có thể đuổi người phụ nữ đó đi, hai năm sau ông nội cũng có thể đuổi cô ta đi như thế.”

“Không cần.” Nam Khuê không nghĩ ngợi gì lập tức từ chối.

Nếu như Phương Thanh Liên rời đi, Lục Kiến Thành chắc chắn sẽ nghĩ rằng là cô đã xúi giục ông nội, nghĩ cô là một con người mưu mô, dùng lòng thương của ông để ông đuổi Phương Thanh Liên đi.

Đến lúc đó cho dù cô có trăm cái miệng thì cũng không thể thanh minh được.

Nếu như đã quyết định rời đi rồi, hà tất gì phải khiến cả hai khó chịu như vậy. Cô càng không muốn để lại trong lòng Lục Kiến Thành ấn tượng là một người độc ác, tính toán.

“Ông nội, con xin lỗi ông nhưng chuyện giữa con và Kiến Thành, con muốn tự mình cùng anh ấy xử lý.”

Ông cụ Lục thở dài một hơi rồi gật đầu: “Được, ông nội đồng ý với con, nhưng con cũng phải đồng ý với ông, nếu như con cần ông giúp đỡ thì nhất định phải nói ra.”

“Vâng, ông nội à, ông yên tâm, đợi lúc con có việc cần ông giúp thì chắc chắn ông phải chống lưng cho con đó.”

Cả một ngày Lục Kiến Thành không hề quay về.

Buổi tối, Nam Khuê vừa tắm xong thì chuông cửa vang lên. Cô còn nghĩ rằng là anh quay về, vội vàng đi mở cửa nhưng phát hiện ra người đó lại là Vân Thư.

“Mẹ, mẹ có chuyện gì tìm con vậy ạ!”

“Kiến Thành còn chưa về à?” Vân Thư trực tiếp hỏi thẳng.

“Vâng, anh ấy vừa gọi điện thoại cho con rồi, nói công ty còn nhiều việc, có thể sẽ về muộn một chút.”

Những lời này của Nam Khuê không thể lừa được Vân Thư. “Hai đứa có phải cãi nhau rồi không?” Bà hỏi.

Nam Khuê biết là không dấu được nữa chỉ có thể gật đầu: “Đúng là có chút chuyện không vui ạ, nhưng mà mẹ, mẹ không cần lo lắng, chúng con có thể tự giải quyết được ạ.”

“Chuyện hôm qua mẹ muốn xin lỗi hai đứa, lúc đầu là muốn khiến tình cảm của hai đứa tiến thêm một bước, muốn con mang thai sớm một chút, không ngờ lại biến khéo thành vụng, ngược lại còn làm hai đứa lúng túng rồi.”

Vân Thư vừa nói, Nam Khuê lập tức hiểu rồi, biết là bà nói chuyện bỏ thuốc vào canh giải rượu ngày hôm qua.

“Mẹ, con biết mẹ là muốn tốt cho chúng con, con làm sao có thể trách mẹ được!”

Tiễn Vân Thư về, Nam Khuê nằm bò lên giường. Liếc nhìn điện thoại đã mười giờ rồi. Anh ấy cũng không về nhà.

Đợi suốt hai giờ đồng hồ, 12 giờ, Lục Kiến Thành vẫn chưa về.

Khi Nam Khuê cầm điện thoại lên lướt vòng bạn bè, cô còn tưởng là mình nhìn nhầm rồi.

Cô load lại, rồi lại load lại. Bài viết đó vẫn hiện trước mặt cô rõ ràng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 79


Chương 79

Phương Thanh Liên selfie hai tấm ảnh, mỗi tấm đều cười vừa dịu dàng lại quyến rũ, tấm ảnh cuối cùng là một bàn tay của đàn ông.

Nhưng Nam Khuê vừa nhìn đã biết đó là tay của Lục Kiến Thành. Tay của anh, ngón tay rất dài, vừa trắng lại vừa sạch sẽ, làm sao có thể nhận nhầm được chứ.

Càng quan trọng hơn là, chiếc nhẫn trên ngón áp út đó chính là nhẫn cưới của cô và Lục Kiến Thành. Là chính tay cô đeo cho anh. Làm sao mà cô có thể nhận nhầm được.

Đây không phải điều đau lòng nhất. Điều khó chịu nhất là Phương Thanh Liên lại công khai khoe tình cảm lên vòng bạn bè.

Cô ta nói: “Nếu như một một người không bao giờ ăn khuya lại bằng lòng cùng bạn đi ăn khuya, bằng lòng vì bạn phá vỡ hết tất cả nguyên tắc, bằng lòng đợi bạn làm cô dâu của anh vô điều kiện, trừ gả cho anh ấy, tôi không nghĩ ra lời hứa nào đẹp đẽ và vĩnh cửu hơn, Lục tiên sinh yêu quý, em yêu anh.”

Dưới bài viết đã có một người thả tim. Không phải ai khác lại chính là Lục Kiến Thành.

Nam Khuê tắt điện thoại, tắt đèn, trực tiếp vùi mình vào trong chăn.

Buổi sáng ngày thứ hai, Nam Khuê thu dọn hành lý, nói với ông nội và cha mẹ chồng mình muốn về nhà.

Cô nhìn ra được ông nội không nỡ để cô đi. Thực ra cô cũng không nỡ rời xa ông. Nhưng mà hai ngày này quan hệ giữa cô và Lục Kiến Thành đã đến giới hạn cuối cùng rồi.

Một ngày hai ngày cô còn có thể giấu được. Thời gian lâu rồi, cô cũng không có cách nào tiếp tục giấu nữa.

Ăn bữa sáng xong, Nam Khuê liền ngồi xe rời đi. Đến trung tâm thành phố, cô nói với tài xế: “Đưa tôi đến đây là được rồi.”

“Thiếu phu nhân, ông cụ đã nói tôi nhất định phải đưa cô về đến nhà.”

“Có người sẽ đón tôi, yên tâm đi!” nói xong Nam Khuê liền xuống xe.

Đợi xe rời đi, cô kéo hành lý đến trạm xe. Chuyến xe trước vừa rời đi nên chuyến xe sau phải đợi hơi lâu, Nam Khuê đợi hơn mười phút thì xe mới đến. Điều làm cô không ngờ tới là vừa rồi có rất ít người đợi xe nhưng càng về sau lại càng nhiều hơn.

Xe bus vừa dừng lại, mọi người đều ùa nhau lên xe. Cô cầm vali có rất nhiều bất tiện. Cuối cùng cô bị đẩy lại là người cuối cùng lên xe.

Nhưng mà cửa xe bus hơi cao, vali lại nặng. Đúng lúc cô đang lo lắng thì đột nhiên bên tai truyề tới một giọng nói trầm thấp. “Để tôi.”

Trước khi cô bình tĩnh lại, vali đã bị đôi tay mảnh khảnh của người đàn ông ấy bắt lấy đặt vào trong xe rồi.

Bởi vì quá lâu không ngồi xe bus nên Nam Khuê nhất thời quên mất phải trả tiền.

Lúc này, tài xế đang tức tối nói: “Cái cô gái kia, chính là cô gái tóc dài mặc bộ váy màu vàng đó, cô chưa bỏ tiền xu vào đây.”

Lúc này Nam Khuê mới nghĩ tới trên người cô không có tiền xu. Tài xế lại tiếp túc hét, rất nhiều người xung quanh quay sang nhìn cô.

Da mặt Nam Khuê mỏng lập tức đỏ bừng lên. Ngay vào lúc cô đang bối rối, ngón tay xinh đẹp của người đàn ông kia lại ném vào hộp 4 đồng tiền xu, giọng nói trầm thấp lại vang lên: “Tôi trả cho cô ấy.”

“Cảm ơn anh!” Lúc này Nam Khuê mới nghiêm túc nhìn anh một cái, anh ấy đứng thẳng tắp suốt mười phút, đứng thẳng giống như những cây tùng vậy, cả người từ trên xuống dưới đều toả ra vẻ chính trực ngay thẳng.
 
Back
Top Bottom