Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 20


Chương 20

Phương Thanh Liên bày ra bộ dạng đáng thương nhìn Lục Kiến Thành, cái dáng vẻ đó thật sự muốn có bao nhiêu yếu đuối liền có bấy nhiêu.

Nam Khuê lặng lẽ mấp máy môi. Có thể đàn ông đều thích những loại người như vậy nhỉ, yếu đuối, đáng thương, k*ch th*ch hết mức h*m m**n bảo vệ của đàn ông. Cho dù là người đặc biệt lịch sự như Lục Kiến Thành cũng không thể cưỡng lại được.

“Sẽ không.” Lục Kiến Thành trả lời dứt khoát. “Nếu như đã sắp ly hôn rồi, anh sẽ không để giữa anh và cô ấy giữ lại một mối hoạ như vậy đâu.”

Nghe thấy những lời này, Phương Thanh Liên mới thở phào một hơi. Quay đầu nhìn Lục Kiến Thành vén mái tóc lên, dịu dàng nói: “Kiến Thành, anh cùng em đi dạo đi, em muốn mua mấy bộ quần áo.”

Đột nhiên thời gian như đông cứng lại vậy. Nam Khuê nhìn chiếc khuyên tai ngọc bích trên tai Phương Thanh Liên, cả người như bị sét đánh, đứng ngẩn người tại chỗ.

Không nói rõ được trong lòng đang có mùi vị gì, tóm lại chính là cực kì khó chịu. Cô nhìn Phương Thanh Liên, lời thốt ra từ miệng nhẹ như không còn chút sức lực nào:

“Có thể hỏi một chút, khuyên tai của cô mua ở đâu vậy?”

Phương Thanh Liên lại vén tóc lên lần nữa, để lộ chiếc khuyên tai ra rõ ràng, cười nói: “Cô hỏi cái này à?”

“Ừ.” Nam Khuê xiết chặt lấy hai tay.

“Không phải là mua, hôm đó nhìn thấy ở chỗ Kiến Thành, cảm thấy cực kỳ đẹp, tôi thấy rất thích nên anh ấy tặng cho tôi.”

Nam Khuê cắn chặt môi, trong lòng nổi lên từng trận quặn thắt. Hoá ra đây chính là ‘trục trặc nhỏ’ trong lời Lục Kiến Thành sao.

Cô còn nghĩ món quà có chút thay đổi, thế nên không mua được, hoá ra là Phương Thanh Liên thích anh liền tặng cho cô ta.

Nhưng mà rõ ràng anh đã đồng ý tặng cho cô rồi, chỉ vì Phương Thanh Liên nói một câu ‘thích’, anh liền không nghĩ gì mà tặng luôn. Yêu với không yêu đó mà, đúng là khác biết.

“Nam Khuê…” Lục Kiến Thành vừa mở miệng, Nam Khuê lập tức cắt ngang: “Không cần nói nữa, em hiểu.”

Nếu như đã làm rồi, cần gì phải giải thích nữa. Cố gắng nhẫn nhịn lại cảm giác khó chịu trong lòng, cô lạnh nhạt nói: “Vậy chúng ta còn đi chọn quà cho ông nội không?”

“Lần sau đi, hôm nay Thanh Liên không tiện, tôi đi cùng cô ấy, để tài xế đưa cô về.”

“Ừ.”

Ngồi trên xe, Nam Khuê nhìn những khung cảnh đang vụt đi bên ngoài, tâm trạng đã rơi xuống đáy vực rồi.

“Cháu chắt trai?” Cô hạ thấp giọng xuống nói nhỏ, hai tay nhẹ nhàng đặt lên bụng, che chở cẩn thận.

Những năm này, bọn họ ở cùng không nhiều, mấy lần đó, Lục Kiến Thành đều dùng biện pháp ngừa thai. Hơn nữa còn nhắc cô uống thêm thuốc. Ở tình huống như vậy mà còn có thể mang thai, xác suất mang thai đúng là nhỏ như hạt cát dưới đáy bể.

Nếu như không phải vì bác sĩ nói cô mang thai rồi, dù cô có nằm mơ cũng không thể tin được. Nhưng Lục Kiến Thành lại nói đó là ‘mầm hoạ’.

Những lời này khiến cho trái tim cô như bị hàng ngàn cây kim châm chích, trong nháy mắt đã nhuốm màu đỏ máu.

Con của cô và anh ở trong mắt anh vậy mà chỉ là một mầm hoạ. Nam Khuê che kín mặt, cố gắng khống chế những giọt nước mắt đang rơi xuống.

Vừa đến nhà, cô liền nhận được điện thoại của mẹ chồng. “Còn về nhà rồi?” Vân Thư trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

“Vâng, vừa đến ạ.”

“Được, mười phút nữa mẹ tới chỗ con.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 21


Chương 21

Nam Khuê đang định nói gì đó thì Vân Thư đã cúp máy rồi. Nếu như cô nhớ không nhầm, ngoại trừ lần kết hôn đó, lần này là lần đầu tiên mẹ chồng tới nhà cô và Kiến Thành.

Nam Khuê có chút căng thẳng, mau mau dặn dò người làm trong nhà chuẩn bị cho tốt.

Bởi vì bình thường ít tiếp xúc với mẹ chồng, cũng không quá hiểu về bà, thế nên Nam Khuê liền gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành, muốn tìm hiểu sở thích của mẹ chồng một chút.

“Alo, Kiến Thành!”

“Nam Khuê, là tôi.”

Nghe thấy giọng của Phương Thanh Liên, Nam Khuê cũng đột nhiên trở nên run rẩy. Cố gắng đè nén lại sự xáo trộn trong lòng, cô tiếp tục nói: “Kiến Thành đâu? Tôi có việc tìm anh ấy.”

“Xin lỗi nha, bây giờ anh ấy không tiện lắm, thế này đi, một chút nữa tôi bảo anh ấy gọi lại.”

Nói xong, Phương Thanh Liên trực tiếp cúp máy. Nam Khuê xiết chặt điện thoại, cả người ngơ ngác sững sờ.

Nếu như cô nhớ không nhầm, rõ ràng là anh nói, nếu như chưa ly hôn sẽ chú ý chừng mực, sẽ nhớ rõ bản thân là người có gia đình. Nhưng bây giờ, anh với Phương Thanh Liên thì là thế nào?

Xem ra, anh đã sớm không chờ được nữa rồi. Nếu như không phải vì ông nội, thì sáng hôm nay họ đã đi nhận giấy chứng nhận ly hôn, triệt để trở thành hai người xa lạ rồi.

Bởi vì không hiểu rõ sở thích của mẹ chồng, cuối cùng Nam Khuê đều chuẩn bị đầy đủ hết tất cả mọi thứ. Café, trà, trái cây, bánh ngọt… chỉ cần trong nhà có thì cô đều bảo người làm chuẩn bị.

Đến cả bữa trưa cô cũng mọi người chuẩn bị. Món trung, món tây đều chuẩn bị hết.

Làm xong những thứ này, Nam Khuê liền ngồi đợi Vân Thư tới. Nghe thấy tiếng gõ cửa, Nam Khuê đích thân ra mở cửa.

Cô nở một nụ cười khách khí chào hỏi: “Mẹ, mẹ tới đây…” lời còn chưa nói xong Nam Khuê đã bụm miệng chạy vào nhà vệ sinh nôn khan rồi.

Nôn khan một chút, Nam Khuê mới cảm thấy dễ chịu hơn chút. Cô hít một hơi thật sâu, rửa mặt qua loa, sửa soạn lại quần áo mình rồi ra ngoài.

“Mẹ, để mẹ chê cười rồi, vừa rồi con hơi thất lễ.” Nam Khuê nhìn Vân Thư đang ngồi trên sofa, trong lòng tràn đầy ngại ngùng.

Vân Thư chỉ cười nói: “Không sao.” Sau đó vẫy tay bảo cô ngồi xuống, Nam Khuê lập tức cẩn thận ngồi xuống bên cạnh bà

Bởi vì căng thẳng, trái tim cô nhảy loạn lên bình bịch, hô hấp cũng có chút không ổn định, nhưng đây không phải là điều quan trọng nhất, cô sợ nhất mẹ chồng sẽ hỏi cô việc ‘nôn khan’ vừa rồi.

Nhưng mọi chuyện vẫn luôn trùng hợp như vậy. Giây tiếp theo, tiếng mẹ chồng đã vang lên bên tai cô: “Vừa rồi có chuyện gì? Mẹ thấy con nôn có chút dữ dội, có cần phải đi bệnh viện khám không?”

Trời ạ! Nam Khuê hốt hoảng, đúng là sợ cái gì thì cái đấy sẽ tới.

“Mẹ, không sao đâu ạ, chỉ là không cẩn thận ăn nhầm trứng gà, mấy hôm nay con vẫn hơi bị dị ứng.” Nam Khuê cố gắng để giọng nói của bản thân tự nhiên nhất có thể, nhìn không ra chút sơ hở nào.

“Lần sau phải cẩn thận một chút, dị ứng không phải chuyện nhỏ đâu.” Vân Thư nghiêm túc nhìn cô, cuối cùng cũng không có nghĩ nhiều.

“Vâng, mẹ, sau này con sẽ chú ý.”

Sau đó, Vân Thư cũng không vòng vo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. “Nếu như mẹ không nhớ nhầm thì hôm qua là ngày kỉ niệm kết hôn hai năm của hai đứa.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 22


Chương 22

“Vâng!” Nam Khuê ngoan ngoãn gật đầu.

“Sống trên đời này đó mà, sẽ đụng phải các thể loại người, có những người cả đời này cũng không thể gặp lại được, có những người duyên phận chỉ lướt qua nhau, có thể trở thành vợ chồng cũng không dễ dàng, nếu như các con đã lĩnh chứng trở thành vợ chồng rồi, thì nên cẩn thận trân trọng mối duyên phận này.”

“Mọi người đều nói phá mười ngôi chùa còn hơn chặt đứt một cuộc hôn nhân, nếu như vẫn còn yêu thì nên bỏ chút tâm tư, cẩn thận mà giữ lấy. Cái đứa Phương Thanh Liên kia, con sợ nó làm gì, không chỉ là mẹ, cả cái Lục gia, ông nội và cha con cũng không một ai thích nó, sẽ không có ai đồng ý cho nó vào cửa đâu. Chúng ta luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của con.”

Những lời của Vân Thư khiến lòng Nam Khuê xuất hiện một dòng ấm áp. Tuy mẹ cô đã mất nhiều năm rồi, cha cũng không cho cô một chút tình thương cha con nào, nhưng cô lại rất may mắn có thể gả vào Lục gia.

Họ không chỉ không ghét bỏ cô, ngược lại còn yêu thương, bảo vệ cô. Phần tình cảm này, cả đời này cô cũng không thể báo đáp được hết.

“Mẹ, con biết rồi ạ, con sẽ trân trọng.”

“Thật sự là biết rồi sao?” Vân Thư đột nhiên nhìn cô, ánh mắt trở nên sắc bén: “Mẹ thấy hai đứa đâu có biết, nếu như biết thì sao lại dễ dàng ly hôn như vậy?”

“Con đừng tưởng mẹ không biết con và Kiến Thành định làm gì, ông nội sắp đại thọ 80 tuổi rồi, sức khỏe của ông không được tốt, nếu như các con dám làm gì chọc giận ông, mẹ tuyệt đối sẽ không tha thứ cho các con, có ý định gì thì cũng bỏ đi cho mẹ, nuốt ngược lại vào trong ấy.”

Nam Khuê ngẩng đầu lên, nhìn bà không thể tin được: “Mẹ, tại sao mẹ…lại biết?” Càng dần cuối câu, giọng Nam Khuê càng nhỏ lại giống như muỗi kêu vậy.

Cô cúi thấp đầu, căn bản không dám đối mặt với mẹ chồng. Vân Thư thở dài một hơi:

“Không cần biết Kiến Thành vì sao lại cưới con, nếu đã cưới rồi, có được chứng nhận kết hôn, các con chính là vợ chồng, nếu đã là vợ chồng thì phải biết trân trọng lấy nhau, mẹ vẫn đang hy vọng các con mau mau sinh cho mẹ một đứa cháu, để mẹ được nở mày nở mặt một chút.”

Trước khi đi Vân Thư lại dặn lại: “Đừng nghĩ nhiều quá, sống cho tốt, hy vọng lần sau gặp mặt các con có thể bỏ việc ly hôn kia đi.”

Nói xong, bà trực tiếp đi mất, đến cơm cũng không ăn. Nam Khuê ngồi trên sofa do dự rất lâu, nghĩ có nên gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành hay không. Nói với anh mẹ đã biết chuyện bọn họ muốn ly hôn rồi.

Xoắn xuýt mất một lúc, cô buồn ngủ không chịu được, trực tiếp ngủ quên trên sofa. Từ nhà Nam Khuê rời đi, Vân Thư gọi cho Lục Kiến Thành một cuộc điện thoại:

“Nửa tiếng nữa mẹ tới nhà tổ, tới lúc đó mẹ muốn nhìn thấy con ở đó.”

Lục Kiến Thành có chút đau đầu: “Mẹ, con vẫn đang ở bên ngoài.”

Vân Thư trực tiếp nói: “Mẹ biết, con quẳng vợ của mình ở nhà rồi đi dạo cùng Phương Thanh Liên mà, nếu như con không tới mẹ sẽ trực tiếp tới cửa hàng tìm Phương Thanh Liên, nếu lúc đó cô ta lại trở thành trò hề, con đừng trách mẹ không hạ thủ lưu tình, con tự quyết định đi!”

“Con tới.” Lục Kiến Thành còn chưa nói hết câu, Vân Thư đã lạnh lùng cúp điện thoại rồi.

“Thanh Liên, em đi dạo trước đi, đợi đi dạo xong anh sẽ bảo tài xế đưa em về.” Lục Kiến Thành dịu dàng nói.

Phương Thanh Liên lập tức cảm thấy có gì đó không đúng: “Kiến Thành, anh phải đi rồi à?”

“Ừ, có chút việc gấp.”

“Được, vậy anh đi trước đi, em sẽ chăm sóc tốt cho mình không khiến anh lo lắng đâu.”

“Ừm.” Lục Kiến Thành đang định quay người đi, Phương Thanh Liên đột nhiên lên tiếng:

“Kiến Thành, đợi một chút!”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 23


Chương 23

“Sao thế?”

Phương Thanh Liên lăn xe lăn qua, sau đó giơ hai tay lên, từng ngón tay mảnh khảnh sửa lại cổ áo và cavat của Lục Kiến Thành.

“Được rồi, vừa rồi cavat có hơi lệch.”

“Cảm ơn!”

Nhìn bóng lưng của Lục Kiến Thành, Tiểu Mãn lầm bầm: “Tiểu thư, tại sao không giữ Lục tổng lại mà để anh ấy đi như vậy?”

“Bởi vì hôm nay anh ấy cho tôi tỉnh ngộ ra.”

“Tỉnh ngộ cái gì?”

“Hôm trước vì chuyện ly hôn phải dời lại mà chúng tôi cãi nhau một trận, anh ấy rất không vui, hôm nay cũng là vì chuyện đó, tôi phải cho anh ấy một chút không gian, tin tưởng anh ấy hơn một chút, nếu như quá gấp gáp thì kết quả sẽ không được như mong muốn.”

“Tiểu thư, vậy cô không sợ anh ấy sẽ yêu cái cô vợ đó của anh ấy hả?”

Ánh mắt Phương Thanh Liên dần trở nên phức tạp. Qua một lúc, cô ta mới nói: “Sợ, đương nhiên sợ. Nhưng mà sau này tôi nghĩ thoáng ra, bọn họ đã kết hôn hai năm rồi, Kiến Thành cũng không yêu cô ta, chỉ còn lại một tuần này thì tình cảm này cũng không thể nảy nở trong bảy ngày được.”

“Tôi còn ở nước ngoài nhịn suốt hai năm, hơn 700 ngày đều có thể trải qua, ngàn vạn không thể vì bảy ngày này mà để mọi công sức đổ sông đổ bể được, tôi nhất định phải nhẫn nhịn, không thể tự mình đạp đổ được.”

Khi Lục Kiến Thành về tới nhà tổ Lục gia, Vân Thư đã ở phòng sách đợi anh rồi.

Sau năm giờ chiều, mặt trời cũng đã bắt đầu xuống núi. Hoàng hôn bao trùm cả bầu trời bởi màu cam nhàn nhạt, từ cửa sổ vừa vặn có thể ngắm được cảnh mặt trời dần lui về phía tây, đây là thời khắc mà Vân Thư thích nhất.

Một làn hương thoang thoảng trong căn phòng có hương vị cổ kính. Bên cạnh bàn trà toả ra mùi thơm trà nồng đậm, khiến người ta cảm thấy tươi mát.

Khi Lục Kiến Thành đẩy cửa bước vào, đúng lúc Vân Thư đã pha trà xong. Anh nện bước trên đôi chân dài, chủ động ngồi xuống bên cạnh bàn trà, tiện tay nâng chén trà lên ngửi một cái:

“Mẹ, mẹ pha trà vẫn thơm như vậy?”

“Thơm thì làm sao? Cha con vẫn thích trà mà Quý Nhu pha, nói trà cô ta pha lãng mạn, thú vị, còn trà mẹ pha giống hệt con người mẹ đều vô vị nhạt nhoà giống nhau đó thôi.”

“Mẹ.” Lục Kiến Thành cau mày lại: “Đang tốt đẹp, mẹ nhắc bà ta làm gì?”

“Sao? Con không cho phép mẹ nhắc người tình của cha con, nhưng lại có thể đưa tình nhân con đi dạo bên ngoài, rêu rao khắp nơi à, Lục Kiến Thành, con đúng là tốt lành quá.”

“Con từng suy nghĩ cho Nam Khuê hay không? Nó là sắt đá à? Nó không biết buồn hay sao?”

Vân Thư hỏi liền một lúc ba câu khiến Lục Kiến Thành có chút sốt ruột. Kéo chiếc cravat, anh lạnh nhạt nói: “Mẹ, Nam Khuê rất bình tĩnh, chuyện này không nghiêm trọng như mẹ nói.”

“Còn không nghiêm trọng?”

Cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại một chút, bà lại nhìn Lục Kiến Thành nói tiếp: “Chuyện này ông nội con vẫn chưa biết, nếu như để ông biết được, lột một lớp da của con còn coi là nhẹ nhàng, con tự giải quyết cho tốt đi.”

“Còn nữa, đừng nghĩ mẹ không nhận ra được con định làm gì, nếu như muốn giấu thì giấu cho kỹ, gần đây sức khoẻ của ông rất kém, bây giờ đã không giống như ngày trước rồi, nếu như để ông phát hiện ra manh mối, xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào đó, dù có là con trai ruột thì mẹ cũng không để yên cho con đâu.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 24


Chương 24

“Cũng đừng nghĩ rằng con để cho Nam Khuê nói chuyện ly hôn thì chúng ta sẽ đồng ý, mẹ khuyên con sớm bỏ ý định này đi, con là con trai mẹ, trong lòng con đang có mưu tính gì mà mẹ không biết à.”

“Cái người phụ nữ Phương Thanh Liên kia cũng không đơn giản như con nghĩ đâu, lúc đầu dứt khoát rời đi như vậy, bây giờ lại vẫy đuôi quay về, con biết cô ta nghĩ cái gì trong lòng?”

Ngoài mặt Lục Kiến Thành bình tĩnh uống nước nhưng trong lòng đã nổi lên không biết bao nhiêu trận bão. Những chuyện này sao mẹ anh lại biết được?

Trên đường về nhà Lục Kiến Thành không nói lời nào, quanh người đều bao trùm khí thế lạnh lẽo. Đến tài xế ngồi phía trước cũng không dám thở mạnh, cẩn thận từng chút mà lái xe.

“Nam Khuê?” Vừa về đến nhà, Lục Kiến Thành vẫn luôn gọi tên cô, cả người tỏa ra khí tức giận đang được nỗ lực nhẫn nhịn.

“Cô ấy đâu?” Vừa nói xong, anh nhìn thấy Nam Khuê đang nằm trên sofa. Anh bước tới gần, Nam Khuê đúng lúc tỉnh lại.

Nhìn thấy anh về, Nam Khuê xoa xoa mắt, giọng khàn khàn ngái ngủ nói: “Anh về rồi à? Đúng rồi, em có chuyện muốn nói với anh, hình như mẹ đã biết chuyện chúng mình muốn ly hôn rồi.”

“Chẳng lẽ không phải cô nói cho bà ấy biết à?” Lục Kiến Thành tức giận nói.

Nam Khuê bị anh hỏi tới dựng tóc gáy. Qua một lúc, cô mới phản ứng lại, không thể tin được người đàn ông đang đứng trước mặt đây:

“Anh có ý gì? Ý của anh là em mang chuyện mình ly hôn ra để mách với mẹ sao?”

“Chẳng lẽ không phải?”

“Đương nhiên là không.”

Lục Kiến Thành cười lạnh một cái, đôi mắt sâu thẳm trở nên sắc bén lạnh lẽo. Sự lạnh lẽo kia đâm thẳng vào trái tim Nam Khuê, còn đau hơn khi bị đao chém:

“Chuyện này tôi chỉ nói với cô, nếu không phải cô thì là ai? Nếu như cô không muốn ly hôn thì có thể nói với tôi, tại sao lại bày kế chơi tôi như thế, tôi đã nói có thể đền bù bất cứ thứ gì mà cô muốn, tôi đều sẽ đáp ứng hết, cho dù cô có muốn chia đôi tài sản tôi cũng sẽ đáp ứng.”

Trong nháy mắt, Nam Khuê cảm thấy hình như cô quên cả hô hấp, trong đầu đều trống rỗng. Cô mấp máy môi lại phát hiện mình không thể nói được gì.

Bị anh hiểu lầm như thế này, trái tim cô thật sự quá đau.

“Không còn gì để nói rồi?” Lục Kiến Thành khinh miệt càng khiến tim cô đau dữ dội.

Qua một lúc lâu, cô thu dọn lại cảm xúc của mình: “Thế nên ý của anh là tôi làm nhiều như vậy là vì tiền của anh, vì tài sản của anh?”

“Nếu không thì sao?” Lục Kiến Thành lạnh nhạt nhìn cô: “Căn bản là cô không muốn ly hôn, trên mặt thì đồng ý với tôi, sau lưng lại đi nói với mẹ và ông nội, Nam Khuê, cô đúng là biết chơi đấy, đến tôi cũng không nhịn được vỗ tay tán thưởng cô.”

“Hoá ra anh nghĩ về tôi như thế?” Nam Khuê nở nụ cười tự giễu, cô rủ đôi lông mi xuống.

Bỏ đi, mệt rồi. Cô không muốn giải thích nữa. Cũng không muốn gỡ tội cho mình nữa.

Dù sao đại thọ của ông nội cũng sắp đến, hai người cũng sắp ly hôn, sau đó mỗi người một ngả, cũng không còn bất cứ liên hệ nào nữa.

“Tất cả những gì cô làm, cô còn muốn tôi nghĩ về cô như thế nào nữa?”

“Vậy còn anh? Lúc đầu anh cưới tôi, là vì cái gì?”

Tuy là đã biết hết nguyên nhân rồi, nhưng Nam Khuê cảm thấy cô sắp điên rồi, vẫn cố chấp đòi hỏi một đáp án. Cô muốn nghe anh nói, từ chính miệng anh nói với cô.

Lục Kiến Thành im lặng càng khiến cô khó chịu: “Sao không nói? Nói đi!”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 25


Chương 25

“Lúc đầu rõ ràng anh nói anh tự nguyện, hay cho tự nguyện, tự nguyện vì bạn gái cũ mà hy sinh hôn nhân của bản thân, tự nguyện để bản thân thành một con mồi, để nhảy vào bẫy của anh. Lục Kiến Thành tự nguyện của anh đúng là tuyệt vời, tôi đúng là phục anh sát đất.”

“Nói đi!” Nam Khuê không khống chế được mà gào lên.

Sự im lặng dài dằng dặc. Bầu không khí giữa hai người trở nên ngạt thở. Nam Khuê hít một hơi thật sâu, cô đột nhiên cảm thấy ngay cả việc hít thở cũng làm cô đau nhói, không khí tiến vào cổ họng như hàng mũi dao đang dày xéo cô vậy.

“Tại sao không giải thích?” Nam Khuê cười đến bi thương. “Bởi vì anh căn bản không thể giải thích được.”

Cô tự hỏi tự trả lời, trong tim như vừa bị đục một lỗ thật to vậy, máu tràn khắp ra bên ngoài.

“Xin lỗi!”

Cuối cùng của cuối cùng, cô chỉ đợi được hai chữ này.

“Ha ha…xin lỗi?” Nam Khuê lẩm bẩm nhắc lại, cô cười đến nỗi nước mắt sắp tràn ra.

Hay cho một câu xin lỗi. Câu này đúng là vạn năng mà. Hình như không cần biết đã làm ra chuyện gì, phạm phải lỗi gì, đểu có thể dùng hai chữ này trả lời.

Cô thật sự rất khó chịu. Vừa đau vừa khó chịu, đặc biệt là bụng nhỏ, cô cảm thấy dưới người mình có gì đó ướt ướt, dính dính.

Nghĩ đến gì đó, sắc mặt Nam Khuê đột nhiên trắng bệch. Nếu như cô không sai thì có lẽ cô đã chảy máu rồi, hơn nữa còn không ít.

“Cục cưng, con đừng doạ mẹ, con nhất định phải bình an đó!”

“Con không được xảy ra chuyện, con nhất định không được xảy ra chuyện gì.”

“Xin lỗi cục cưng, là mẹ không bảo vệ con tốt!”

Trong lòng Nam Khuê liều mạng tự trách. Thấy sắc mặt cô nhợt nhạt khác thường, Lục Kiến Thành vội vàng nói: “Cô sao vậy? Sao sắc mặt lại tệ như vậy, để tôi đưa cô đến bệnh viện.”

“Không cần lòng thương hại của anh.” Nam Khuê đột nhiên đưa tay đẩy tay anh ra.

Bụng càng ngày càng đau dữ dội. Hơn nữa cô cảm nhận được dưới người mình đang chảy máu.

Nghe nói phụ nữ có bầu ba tháng đầu tiên là thời gian không ổn định nhất, cực kì dễ bị sảy thai. Nghĩ đến đây, Nam Khuê lập tức hối hận rồi.

Tuy cô rất giận anh nhưng bây giờ em bé mới là quan trọng nhất, cô không nên mặc kệ em bé mà tức giận với anh.

Cô mấp máy môi, Nam Khuê cố gắng mở miệng ra nói. Đột nhiên, trước mặt bao trùm một mảnh tối mịt, người cô không có chút dự báo nào trước mà ngã xuống.

“Nam Khuê.” Vẫn may Lục Kiến Thành còn phản ứng kịp thời, giữ cô lại.

“Nam Khuê, mau tỉnh lại!” Lục Kiến Thành ôm lấy cô, vừa xuống lầu vừa kêu người làm chuẩn bị xe.

Khi Nam Khuê tỉnh lại, xe vừa đi đến bệnh viện, Lục Kiến Thành ôm cô chạy vào phòng cấp cứu.

Trên mặt anh tràn đầy vẻ lo lắng, vì chạy quá nhanh, trên mặt anh thấm đẫm những giọt mồ hôi, cả người cũng không còn vẻ nho nhã anh tuấn như lúc sáng, ngược lại có chút hơi chật vật, lộn xộn.

Nếu như anh thật sự căng thẳng vì cô thì tốt biết bao. Nhưng đáng tiếc, đây chỉ là vì cảm thấy áy náy mà thôi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 26


Chương 26

Đến phòng cấp cứu, ánh đèn chói mắt trên đỉnh đầu bất ngờ sáng lên, Nam Khuê không nhắm mắt, cô mở to hai mắt, nước mắt dọc theo gương mặt cô lăn xuống từng giọt.

Bác sĩ bước vào, Nam Khuê giữ lấy tay bác sĩ, vừa khóc vừa khẩn cầu: “Tôi mang thai rồi, cầu xin bác sĩ hãy cứu lấy con tôi.”

Nhìn thấy dòng máu đang ào ạt chảy ra dưới cơ thể cô, bác sĩ khó khăn nói: “Tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng cô phải chuẩn bị tâm lý, khả năng giữ được là rất thấp.”

Khi Nam Khuê tỉnh lại, đỉnh đầu là một miếng vải trắng, khắp nơi đều có mùi thuốc khử trùng.

Lục Kiến Thành ngồi một bên, thấy cô tỉnh lại, anh sải bước đi tới: “Cảm thấy thế nào? còn đau không?”

“Đỡ hơn một chút!”

Khuôn mặt của cô rất nhợt nhạt, trên môi hầu như không có chút máu nào.

“Tôi đã nhờ người hâm ấm cháo, ăn một chút.”

Lục Kiến Thành mở thùng giữ nhiệt ra, ngón tay thon dài múc cháo bí ngô cho cô.

Đây là món cháo yêu thích của Nam Khuê.

“Tôi không muốn ăn.” Cô lắc đầu.

Lục Kiến Thành vẫn bưng cháo đi tới: “Em vừa tỉnh, buổi tối đã không ăn cơm, thân thể lại rất suy yếu, nếu không ăn thì sao có thể bình phục được.”

“Chồng cô nói rất có lý, bây giờ cô nhất định phải bổ sung dinh dưỡng.” Bác sĩ mặc áo khoác trắng bước vào.

Nhìn thấy bác sĩ, Nam Khuê lập tức ngồi ngay ngắn.

Đồng thời nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Tôi muốn ăn ít chuối, anh mua cho tôi một ít được không?”

“Tôi bảo Lâm Tiêu đi mua.” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê hơi nhíu mày: “Tôi muốn ăn những thứ anh tự tay mua.”

“Được rồi, tôi đi.”

Sau khi xác nhận anh đã rời đi được một lúc, Nam Khuê mới nhìn về phía bác sĩ: “Bác sĩ, con của tôi…”

Giọng nói của cô cực kỳ run rẩy đến mức không dám hỏi thêm câu nào.

Bác sĩ mỉm cười và nhìn cô một cách hoà nhã: “Yên tâm, cô và em bé rất may mắn, em bé vẫn còn nằm ngủ trong bụng của cô.”

“Thật sao?” Nam Khuê lập tức đã nở một nụ cười.

Mọi căng thẳng và buồn bã trước đó đều không còn nữa.

Có lẽ quá hạnh phúc, cô vừa cười vừa rơi nước mắt: “Thật tốt, cảm ơn bác sĩ!”

“Không cần cảm ơn, đây là chức trách của tôi, thai nhi mặc dù giữ được rồi, nhưng sau này nhất định không thể xem nhẹ, nhất là ba tháng đầu phải hết sức cẩn thận, không được làm những hành động nguy hiểm, giữ tâm trạng vui vẻ, cô vui vẻ, thì em bé ở trong bụng cô mới có thể vui vẻ.”

“Vâng, tôi nhất định nhớ kỹ lời bác sĩ nói.” Nam Khuê dùng sức gật đầu.

“Còn nữa, nhất định phải nhớ khám thai định kỳ.”

“Được.”

Nhìn vào cháo bí ngô trên bàn, bác sĩ nói thêm: “Mỗi bữa ăn phải ăn đúng giờ, cô không ăn, em bé làm sao có dinh dưỡng, cô nhớ một câu, muốn em bé tốt, thì cô phải tốt.”

“Tôi đã nhớ kỹ, sau này tôi nhất định sẽ ăn cơm đúng giờ.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 27


Chương 27

“Tôi thấy chồng cô rất quan tâm đến cô, cũng rất cẩn thận, mang thai quan trọng như vậy, cô chắc không nói cho anh ấy biết?”

Trong phòng cấp cứu, Nam Khuê kéo ống tay áo của cô ấy cứ liên tục yêu cầu: “Bác sĩ, người chờ bên ngoài là chồng tôi, chuyện tôi mang thai anh ấy còn không biết, xin cô đừng nói cho anh ấy biết.”

Đôi mắt Nam Khuê dần dần ảm đạm: “Chúng tôi sắp ly hôn, anh ấy không muốn đứa bé này, nhưng tôi muốn giữ lại nó.”

“Cho nên bác sĩ, cầu xin cô giúp tôi việc này, ngàn vạn lần đừng nói cho anh ấy biết, nếu không đứa bé có thể thật sự không giữ được.”

“Haizz…” Bác sĩ thở dài một hơi, có chút đau lòng nhìn về phía cô: “Nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, đến mức không thể không ly hôn, tôi vẫn khuyên hai người nên suy nghĩ nghiêm túc, đứa nhỏ chỉ được ba mẹ cùng chăm sóc mới có thể lớn lên khỏe mạnh vui vẻ.”

“Cảm ơn bác sĩ, lời khuyên của cô tôi sẽ nghiêm túc suy nghĩ.”

Lúc Lục Kiến Thành trở về, Nam Khuê đang ăn cháo.

Cô một tay bưng bát, tay kia cầm thìa, từng thìa, ăn từ từ, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.

Trước sự ngạc nhiên của anh, cô chủ động hỏi anh: “Còn nữa không?”

“Còn.”

Lục Kiến Thành có chút kích động, múc thêm một chén đưa cho Nam Khuê.

Nam Khuê cũng ăn xong bát cháo bí ngô thứ hai, sau đó cầm chuối lên.

Chuối rất to, hơn nữa ăn hai chén cháo, bụng quả thật đã khá no, cho nên suy nghĩ một chút, cô lại bỏ xuống.

“Sao lại bỏ xuống?” Lục Kiến Thành nhíu mày.

“Hơi no, một quả này quá lớn, tôi ăn không hết, sợ lãng phí.”

Lục Kiến Thành cầm chuối lên lột vỏ ra, tự mình bỏ đi một nửa, sau đó đưa một nửa còn lại cho Nam Khuê.

Nhìn anh cắn hai miếng đã tiêu diệt nửa quả chuối, Nam Khuê mở to hai mắt: “Không phải anh không thích ăn chuối sao?”

“Thỉnh thoảng ăn một chút, cũng không sao.”

“Ồ, tôi mệt rồi, muốn ngủ trước.”

“Ừm, em ngủ đi.”

Ngày hôm sau tỉnh lại, Nam Khuê mở to hai mắt, dáng vẻ không dám tin: “Hôm qua anh không về sao?”

Lục Kiến Thành trước mắt cô, tóc tai bù xù, áo sơ mi nhăn nhúm, hoàn toàn không có dáng vẻ một chàng trai tao nhã như ngọc như ngày xưa.

Hơn nữa, càng làm cho Nam Khuê bất ngờ chính là anh ở đây cùng cô một đêm?

Tiếng gõ cửa vang lên, Lâm Tiêu xách túi đi vào: “Tổng giám đốc Lục, quần áo đã chuẩn bị sẵn cho ngài.”

“Ừm.”

Trong phòng tắm, tiếng nước vang lên.

Mỗi một giọt nước đều giống như nhỏ vào lòng Nam Khuê, làm cho cô không khống chế được mà suy nghĩ lung tung.

Lục Kiến Thành, rốt cuộc anh là người như thế nào?

Rõ ràng không yêu tôi, tại sao lại phải cẩn thận chu đáo với tôi như vậy, nếu như anh tàn nhẫn một chút, có lẽ tôi cũng có thể quả quyết rời đi hơn một chút.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 28


Chương 28

Lúc từ phòng tắm đi ra, anh lại khôi phục dáng vẻ như xưa, mặt mũi tinh xảo, đẹp trai như thế.

“Có mang thứ đó đến không?” Anh nhìn về phía Lâm Tiêu, giọng nói lạnh lẽo.

“Tất cả đều đã được in ra.”

Lâm Tiêu cung kính đưa đồ cho Lục Kiến Thành.

“Cậu ra ngoài trước đi.”

Sau khi Lâm Tiêu đi ra ngoài, trong phòng nhất thời lại chỉ còn lại hai người cô và anh.

“Tối hôm qua đã tổ chức một cuộc họp xuyên quốc gia, hội nghị kết thúc đã hơn bốn giờ rồi, tạm ở chỗ cô.” Lục Kiến Thành giải thích.

Hoá ra là như thế, Nam Khuê đã hiểu, là cô suy nghĩ quá nhiều rồi.

Lục Kiến Thành ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, dáng người cao ráo, ngón tay thon dài lật xem trang giấy trong tay, mỗi một trang đều nhìn rất nghiêm túc.

“Anh bảo Lâm Tiêu đi ra ngoài, có chuyện gì để nói với tôi sao?” Nam Khuê hỏi.

“Ừm, chờ một chút.” Lục Kiến Thành nói, ánh mắt vẫn nhìn vào văn kiện trong tay mình.

Nam Khuê không biết anh đang nhìn cái gì.

Khoảng năm phút sau, anh đóng tài liệu lại, bước chân dài đến, sau đó đặt đồ vào tay cô, giọng nói bình tĩnh như nước nói: “Đây là đã sửa đổi theo yêu cầu của em, em xem lại đi.”

Khi nhìn thấy năm chữ “đơn thỏa thuận ly hôn”, Nam Khuê đột nhiên muốn cười.

Thì ra cái thứ anh xem nghiêm túc như vậy chính là cái này, thật nực cười cô còn tưởng rằng anh đang xem xét tài liệu.

Yêu cầu của cô?

Cô yêu cầu khi nào?

Rõ ràng cô chưa nói một chữ nào.

Cầm “đơn thỏa thuận ly hôn”, lòng bàn tay Nam Khuê nóng ran, một lúc lâu cô mới có phản ứng lại, ngẩng đầu mờ mịt hỏi anh: “Tôi không nhớ mình đã từng đưa ra yêu cầu gì.”

“Em xem kỹ trước đi.” Lục Kiến Thành nói.

Trong 10 phút, Nam Khuê đọc xong “Đơn thỏa thuận ly hôn”.”

Sau đó, cô không biết mình nên khóc hay nên cười.

Lục Kiến Thành phân chia lại tài sản, đưa cho cô hai căn biệt thự, cho cô hai chiếc ô tô hạng sang, hơn nữa trực tiếp đồng ý cho cô 10 triệu tiền mặt.

Haha… Nam Khuê ngẩng đầu lên, nước mắt chảy ra.

10 triệu?

Cô là một cô gái đơn độc, lại chưa bao giờ biết mình còn đáng giá như vậy.

Vì ly hôn với cô, anh thật đúng là không tiếc, ra tay quả thực là hào phóng vô cùng.

“Lục Kiến Thành, rốt cuộc anh vẫn cho rằng chuyện ly hôn của chúng ta là do tôi tiết lộ với mẹ, mục đích chính là để tống tiền anh, để khi chúng ta ly hôn sẽ được chia nhiều tài sản hơn đúng không?”

Nam Khuê nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy cực kỳ thất bại.

Làm vợ hai năm của anh, cô ở trong lòng anh cũng chỉ là một người phụ nữ tham tiền, vì tiền tài có thể bất chấp tất cả.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 29


Chương 29

“Nếu tôi muốn một trăm triệu thì sao? Lục Kiến Thành, vì ly hôn, có phải tất cả yêu cầu của tôi anh đều sẽ đồng ý không?” Nam Khuê cười khổ hỏi.

Lục Kiến Thành ngẩng đầu nhìn cô: “Em chắc chắn muốn một trăm triệu?”

“Không nỡ?” Nam Khuê trào phúng nhìn anh.

“Nếu như em thật sự yêu cầu như vậy, tôi sẽ đáp ứng.” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê tức giận xé nát “đơn thỏa thuận ly hôn” trong tay, sau đó ném tất cả các mảnh vụn giấy vào mặt Lục Kiến Thành.

“Tôi thật sự thất bại, Lục Kiến Thành, trong lòng anh, tôi chính là một người phụ nữ ham mê vật chất coi trọng lợi ích, chỉ thèm thuồng tài sản.”

“Anh yêu Phương Thanh Liên nhiều như vậy, vì cô ta, một trăm triệu ánh mắt cũng không chớp một cái đã cho tôi?”

“Không liên quan gì đến Thanh Liên, tôi đã nói rồi, chỉ cần yêu cầu em đưa ra không quá đáng, tôi đều sẽ cố gắng thỏa mãn em, là tôi đã kết thúc thời gian thỏa thuận trước thời hạn, tôi là bên vi phạm hợp đồng, nếu em muốn tiền, tôi thỏa mãn em là được rồi.”

Nam Khuê nhìn anh, bỗng nhiên cười ra tiếng.

Cô nắm chặt nắm đấm, cười ra nước mắt: “Nếu anh đã xác định rồi, vậy tôi có giải thích hay không cũng không có ý nghĩa gì nữa.”

“Anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh.”

Sau khi Lục Kiến Thành đi, Lâm Tiêu thật cẩn thận đi vào.

Nam Khuê vẻ mặt tức giận nhìn cậu ấy: “Cậu tới làm gì vậy?”

Lâm Tiêu đặt hết tập văn kiện trong tay lên bàn, sau đó nhìn về phía Nam Khuê: “Tổng giám đốc Lục bảo tôi in ra năm bản, còn bảo tôi gửi bản điện tử cho cô, nói chờ cô hết tức giận, thì ký tên.”

Nam Khuê cầm bút, nhìn cũng không thèm nhìn, trực tiếp ký tên.

Sau đó ném cho Lâm Tiêu: “Nói với anh ta, tiền của anh ta, tôi không thèm.”

Khi cô đến nhà họ Lục, cô không mang theo một xu.

Khi cô rời đi, cô cũng sẽ không lấy đi một xu nào.

Sau khi nhận được “đơn thỏa thuận ly hôn” do Nam Khuê ký, Lâm Tiêu lập tức gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành: “Tổng giám đốc Lục, thiếu phu nhân đã ký rồi.”

“Ký rồi?”

Dường như không ngờ lại thuận lợi như vậy, Lục Kiến Thành có chút bất ngờ.

“Cô ấy có nói gì không?”

“Thiếu phu nhân nói, tiền của ngài, cô ấy một đồng cũng không cần.” Lâm Tiêu thành thật nói.

Cúp điện thoại, Lục Kiến Thành dùng sức xoa xoa lông mày.

Không biết vì sao, đột nhiên trở nên phiền muộn.

Đối diện, Phương Thanh Liên dịu dàng cười hỏi: “Kiến Thành, anh vừa nói ký cái gì?”

“Đơn thỏa thuận ly hôn.” Anh thản nhiên trả lời.

Phương Thanh Liên choáng váng, không thể tin được hỏi: “Ý anh là cô ấy đã đồng ý ly hôn và đã ký?”

“Ừm.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 30


Chương 30

“Vậy thật tốt quá, Kiến Thành, nhiều năm như vậy, rốt cục chúng ta có thể quang minh chính đại ở cùng nhau rồi.” Phương Thanh Liên đứng dậy, vui vẻ ôm lấy anh.

Lục Kiến Thành lại có vẻ hơi thiếu hào hứng, không hiểu vì sao, nghe thấy cô sảng khoái ký tên không chút do dự, anh lại cảm thấy không có vui và thoải mái như trong tưởng tượng.

“Anh đi vào nhà vệ sinh.”

Nhẹ nhàng đẩy Phương Thanh Liên ra, Lục Kiến Thành đi ra ngoài châm một điếu thuốc.

Khói bốc lên, hình bóng của anh cũng trở nên mờ ảo trong làn khói.

Sảng khoái ký tên như vậy.

Quả nhiên là muốn đi gặp người trong lòng cô.

Lục Kiến Thành trong lòng cô lại kém một người đàn ông đã kết hôn hai lần, suy nghĩ này khiến anh vô cùng phiền muộn.

Lúc Lâm Tiêu đưa “đơn thỏa thuận ly hôn” đến, vừa hay Phương Thanh Liên ở đây.

“Đưa cho tôi đi, lát nữa tôi giao cho Kiến Thành.”

Nghĩ đến Tổng giám đốc Lục sắp kết hôn với cô ta, Lâm Tiêu cũng không đề phòng, lập tức đưa cho cô ta.

Khi nhìn thấy tài sản trên giấy, thấy Lục Kiến Thành đưa cho Nam Khuê, Phương Thanh Liên lập tức siết chặt hai tay.

Sao lại nhiều như vậy?

Quả thực là người bình thường phấn đấu mấy đời cũng hưởng thụ không hết.

Kiến Thành vậy mà vung một bút đã cho cô nhiều như vậy.

Lúc Nam Khuê gả vào nhà họ Lục rõ ràng một xu cũng không mang theo, lúc ly hôn dựa vào cái gì mà được chia nhiều tiền, Phương Thanh Liên lập tức hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Ngày hôm sau, Nam Khuê thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất viện.

Đột nhiên, một vị khách không mời đến phòng bệnh.

“Sao cô lại ở đây?” Cô nhìn Phương Thanh Liên, không có giọng điệu gì tốt.

Nghĩ đến mục đích hôm nay, Phương Thanh Liên cố gắng khống chế bản thân, nở nụ cười vô cùng dịu dàng: “Cùng nhau uống một ly đi, tôi muốn xin lỗi cô.”

Phương Thanh Liên xin lỗi cô?

Sao có thể chứ?

Nam Khuê chỉ cần nghĩ một chút là biết đó là mồi nhử mà cô ta bỏ ra.

Quán cà phê dưới lầu, Phương Thanh Liên gọi một ly latte, sau đó nhìn về phía Nam Khuê: “Muốn uống gì?”

“Tôi muốn một ly nước lọc.”

Sắc mặt Phương Thanh Liên đột nhiên cảm thấy xấu hổ, cô ta cảm thấy Nam Khuê đang cố ý.

“Muốn nói cái gì thì nói đi, tôi không rảnh ở chỗ này lãng phí thời gian với cô.” Nam Khuê trực tiếp mở miệng.

“Lần trước, quả thật tôi nói có chút quá đáng, cô không cần để ý.”

“Nếu tôi muốn để ý thì sao?”

Không ngờ Nam Khuê lại không theo lối mòn ra bài như vậy, Phương Thanh Liên chợt sững sờ, rất nhanh lại nở nụ cười: “Vậy tôi thật lòng thành ý xin lỗi cô, xin lỗi, Nam Khuê, tôi không có ý làm tổn thương cô.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 31


Chương 31

Lời xin lỗi này thật đúng là chồn chúc tết gà, không đau không ngứa.

Phương Thanh Liên là người phụ nữ thế kia, đồng ý xin lỗi cô, nhất định là còn giấu chiêu lớn.

“Nói vào vấn đề chính đi, cô không nói thì tôi đi.”

Phương Thanh Liên vừa nghe, lập tức nóng nảy.

Cô ta vừa giữ chặt Nam Khuê, vừa lấy đồ từ trong túi ra đặt ở trước mặt Nam Khuê.

Lại là “đơn thỏa thuận ly hôn”?

Liếc đến mấy chữ kia, Nam Khuê cười lạnh nói: “Tôi đã ký rồi, thế nào? Sợ tôi lừa gạt cô, còn muốn tôi ký lại một lần nữa trước mặt cô?”

“Không phải.”

Phương Thanh Liên cười trả lời: “Tôi cảm thấy việc phân chia tài sản ly hôn của hai người có chút vấn đề nhỏ, cho nên sửa đổi một chút, muốn cô ký lại.”

Thay đổi một chút?

Nam Khuê nhìn cô ta một cái, cầm lấy “đơn thỏa thuận ly hôn”.

Nhưng khi nhìn thấy mức bồi thường ly hôn bên trong từ “mười triệu” trở thành “một triệu”, cô lập tức nở nụ cười: “Thỏa thuận này là cô thay đổi, hay là Lục Kiến Thành thay đổi?”

Phương Thanh Liên còn tưởng rằng cô sẽ tức giận, không nghĩ tới lại bình tĩnh như vậy.

“Là tôi.”

Nam Khuê bập chúc cô: “Lục Kiến Thành có biết không? Cô có chắc là anh ta sẽ đồng ý không?”

“Đương nhiên, ý của tôi cũng chính là ý của anh ấy.”

“Nếu đã như vậy, vì sao cô không dám nói cho anh ta biết? Tại sao lại mang nó đưa cho tôi sau lưng anh ta? Phương Thanh Liên, cô đường đường là thiên kim nhà họ Phương, tuy rằng chân đã què, nhưng tốt xấu gì cũng vẫn còn tính kiêu kỳ, vậy mà vì tiền không từ thủ đoạn như vậy, tôi thấy cô bị đồng tiền che mờ mắt rồi.”

Lời nói của Nam Khuê làm cho Phương Thanh Liên giận sôi máu.

“Còn cô thì sao? Lúc cô gả vào nhà họ Lục không có một xu, của hồi môn cũng không có một xu, dựa vào cái gì ly hôn phải chia nhiều như thế?”

“Ai nói cho cô biết tôi không có của hồi môn?”

Phương Thanh Liên cười lạnh chế nhạo: “Chỉ dựa vào bà mẹ nghèo nàn và người cha cờ bạc của cô, có thể cho cô của hồi môn gì? Cho dù có, nhất định cũng tồi tàn muốn chết.”

Nam Khuê giơ cổ tay lên, chỉ vào vòng ngọc trên tay: “À? Ý cô là cái tồi tàn này?”

Nhìn thấy vòng ngọc kia, Phương Thanh Liên lập tức trợn to hai mắt: “Không có khả năng, chiếc vòng ngọc này sao lại ở chỗ cô?”

“Năm đó khi mẹ tôi cứu cha và ông nội, ông nội tự tay cho bà ấy làm tín vật, sau đó khi tôi gả cho Lục Kiến Thành, ông nội nói đây là hồi môn của tôi, tuy là hồi môn, nhưng cả đời thuộc về tôi, ngoại trừ tôi, sẽ không cho bất cứ ai.”

Phương Thanh Liên sững sờ, lời nói của Nam Khuê làm cô ta giống như đang ở hầm băng.

Cô ta đương nhiên biết chiếc vòng ngọc này.

Nó là vòng tay của tổ tiên nhà họ Lục, từ trước đến nay không truyền cho người ngoài, chỉ truyền cho con dâu nhà họ Lục.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 32


Chương 32

Ông nội vậy mà đem cái này cho cô, khó trách cô kiêu ngạo như vậy.

Nhưng Phương Thanh Liên đã trải qua sóng to gió lớn, sau khi ổn định tinh thần, cô ta đã đưa ra một quyết định táo bạo: “Nam Khuê, không bằng chúng ta làm một giao dịch đi.”

“Giao dịch gì?”

“Cô không phải muốn tiền sao, tôi vừa hay muốn cái vòng tay này, một ngàn vạn, cô bán vòng tay cho tôi.” Phương Thanh Liên thốt lên.

“Một ngàn vạn?” Nam Khuê cười lạnh: “Vòng tay này trị giá một trăm triệu, cô bảo tôi làm mua bán lỗ vốn.”

Trái tim Phương Thanh Liên như bị cắt, cắn răng nói: “Được, một trăm triệu thì một trăm triệu.”

Tuy rằng rất đắt, nhưng chỉ cần mua được chiếc vòng tay, sau khi gả cho Kiến Thành, đừng nói là một trăm triệu, cho dù là một trăm tỷ cũng không là gì, muốn đạt được thứu mình muốn phải trả một cái giá tương xứng.

“Tôi không nghe lầm chứ, hai ngày trước tôi còn nghe mẹ chồng nói, cô Phương đã không còn cưng chiều nữa, tôi lại tò mò, cô lấy đâu ra một trăm triệu này cho tôi?”

“Cô không cần quan tâm cái này, dù sao tôi cũng sẽ đưa tiền cho cô.” Phương Thanh Liên có chút không kiên nhẫn nói.

Nam Khuê thu hồi cổ tay, một lần nữa giấu vòng ngọc vào trong áo, đồng thời liếc nhìn “đơn thỏa thuận ly hôn” trên tay Phương Thanh Liên.

“Vòng ngọc mặc kệ bao nhiêu tiền tôi cũng sẽ không bán. Ngoài ra, cảm ơn cô Phương đã có lòng tốt nhắc nhở tôi, căn cứ vào luật hôn nhân của nước ta, khi ly hôn có thể yêu cầu chia đều tài sản, xem ra, tôi đúng là nên ký lại một bản thỏa thuận ly hôn mới, phân chia tài sản của tôi và Lục Kiến Thành rõ ràng.”

“Cô nói cái gì?”

Phương Thanh Liên siết chặt nắm đấm, quả thực không thể tin được những gì mình nghe thấy.

Da mặt Nam Khuê này quá dày, quả thực là được một tấc tiến một thước.

“Nam Khuê, cô đứng lại cho tôi, cô nghèo rớt mồng tơi, dựa vào cái gì mà yêu cầu phân chia tài sản của Kiến Thành.”

Thấy Nam Khuê đứng dậy rời đi, Phương Thanh Liên trượt xe lăn kích động đuổi theo.

Chẳng bao lâu, hai người đã đến trước cổng bệnh viện.

Trước cổng đông đúc xe cộ qua lại.

Rất nhiều người và xe cộ ra vào.

Phương Thanh Liên đuổi theo Nam Khuê, điên cuồng trượt xe lăn, nhanh chóng đuổi theo.

Đột nhiên bên phải có một chiếc xe, khi cô ta nhận ra thì đã muộn, cô ta và xe lăn đã nằm ngang giữa đường.

Ầm một tiếng.

Xe lăn trong nháy mắt bị đụng ngã, Phương Thanh Liên ngã ầm xuống đất.

Nam Khuê nghe thấy tiếng động xoay người, nhìn thấy chính là hình ảnh Phương Thanh Liên người ngồi trên xe lăn bị bật ngửa ra.

Trái tim loạn nhịp, cô vội vàng xoay người trở lại.

May mắn là trước cổng bệnh viện, rất nhanh đã có bác sĩ cấp cứu chạy tới, sau đó đẩy Phương Thanh Liên vào phòng cấp cứu.

Khi Nam Khuê chạy tới, chỉ có điện thoại di động của Phương Thanh Liên rơi trên mặt đất, trên đó còn có máu tươi ấm áp, tản ra mùi máu tươi nồng nặc.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 33


Chương 33

Cô vừa nhặt lên, lập tức bịt miệng điên cuồng nôn ra.

Mãi cho đến khi trong bụng đều nôn hết ra, gần như ngay cả nước đắng cũng sắp phun ra, cô mới cảm thấy dễ chịu một chút.

Đúng lúc này, một người đàn ông từ trên xe bước xuống, hùng hùng hổ hổ nhìn Nam Khuê: “Này, có phải người nhà của người vừa rồi không?”

Nam Khuê vừa muốn mở miệng nói không phải, người đàn ông tiếp tục nói: “Tôi nói cho cô biết, tôi vừa lái xe bình thường, hoàn toàn tuân thủ quy tắc giao thông, là cô ta vượt đèn đỏ, không có liên quan gì với tôi.”

“Không được, tai nạn xe cộ là do anh gây ra, anh nhất định phải chờ cảnh sát đến.” Nam Khuê giữ chặt anh ta lại.

Người đàn ông cực kỳ không kiên nhẫn, đẩy Nam Khuê ra: “Cô có phiền không, tôi đã nói là lỗi của cô ta. Tôi nói cho cô biết, muốn tiền của tôi, bảo tôi trả tiền thuốc men, không có cửa đâu.”

“Mau cút đi, tôi còn có việc.”

Người đàn ông đi ngang qua cô và nhanh chóng lên xe chạy đi.

Nam Khuê ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh ta, nhíu nhíu mày.

Người đàn ông này rõ ràng là uống rượu lái xe, còn không biết xấu hổ đem trách nhiệm đổ lên người khác.

Lặng lẽ ghi nhớ biển số xe và khuôn mặt của người đàn ông, Nam Khuê lập tức đến bệnh viện.

Cô không có thời gian dây dưa với người đàn ông này ở đây, hiện tại tính mạng Phương Thanh Liên mới là quan trọng nhất.

Nếu Phương Thanh Liên thật sự chết.

Cô không dám tưởng tượng.

Lục Kiến Thành nhất định sẽ hận chết cô.

Đèn ba chữ “phòng cấp cứu” sáng lên, Nam Khuê nhìn thoáng qua, chỉ cảm thấy hai chân nhũn ra.

Cô mở túi xách ra, muốn tìm một chiếc khăn giấy ướt ra lau vết máu trên điện thoại di động, nhưng không biết vì sao, hai tay cô cứ không ngừng run rẩy.

Trong ba phút, cô vẫn không tìm thấy khăn giấy.

Cuối cùng, cô dứt khoát đổ tất cả thứ trong túi ra, sau đó nhanh chóng tìm ra khăn giấy ướt, lau máu trên điện thoại di động.

Cô cầm điện thoại di động, hít sâu một hơi, bấm số quen thuộc đến cực điểm trong lòng.

“Thanh Liên.” Bên kia nhanh chóng truyền đến giọng dịu dàng của Lục Kiến Thành.

“Tôi là Nam Khuê.”

“Nam Khuê? Đây không phải là điện thoại di động của Thanh Liên sao? Sao lại ở chỗ em?”

Hít một hơi, cô tiếp tục: “Phương Thanh Liên bị tai nạn xe hơi, hiện tại đang cấp cứu, anh mau tới đây đi!”

“Địa chỉ.”

“Bệnh viện Đệ Nhất.”

Khi cúp điện thoại, Nam Khuê cảm thấy sức lực toàn thân cô tiêu hao hầu như không còn, cả người tựa như một vũng bùn mềm mại trượt xuống đất.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 34


Chương 34

Quả thật cô không thích Phương Thanh Liên.

Một người phụ nữ có tác phong sống không chừng mực, lại xảo quyệt luôn chiếm giữ vị trí bạch nguyệt quang trong lòng chồng cô, chỉ sợ không có bất kỳ người vợ nào sẽ thích người phụ nữ như vậy.

Nhưng mà, cô cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới muốn cô ta chết!

Khi Lục Kiến Thành chạy tới, Nam Khuê đang ngồi xổm trên mặt đất, tóc tai bù xù, đồ đạc trong túi cô bị trút ra rơi vãi khắp nơi.

“Xảy ra chuyện gì? Sao hai người lại ở cùng nhau?”

Tóc anh hơi lộn xộn, ngực còn đang thở hổn hển.

Không cần phải đoán, chắc phải leo lên cầu thang.

Nam Khuê ngẩng đầu, đôi mắt màu đen chăm chú nhìn Lục Kiến Thành: “Có thể cô ta đã nhìn thấy đơn ly hôn anh đưa cho tôi, cảm thấy chia cho tôi quá nhiều tài sản, muốn tìm tôi ký lại một bản thỏa thuận ly hôn khác.”

“Tôi không có đồng ý, tự mình đi trước, cô ta chưa từ bỏ ý định, điên cuồng đuổi theo phía sau, sau đó ra cổng bị xe đụng phải.”

Nói xong, cô cúi đầu lần nữa, đôi mắt màu đen nhìn chằm chằm mặt đất.

Bởi vì cô không có dũng khí nhìn vào mắt Lục Kiến Thành, càng không biết anh sẽ nói như thế nào.

Phương Thanh Liên tỉnh còn tốt, tất cả tự nhiên sẽ không liên quan đến cô.

Nếu thật sự chết, cho dù cô không có liên quan gì, chỉ sợ trong lòng Lục Kiến Thành cũng sẽ nhận định đó là lỗi của cô.

Tuy nhiên, Nam Khuê đợi suốt năm phút, cũng không nghe thấy câu trả lời của Lục Kiến Thành.

Khi ngẩng đầu lên, anh lo lắng nán lại trước cửa phòng cấp cứu.

Hai giờ sau, cuối cùng, đèn tắt và bác sĩ đi ra.

Nam Khuê vội vàng đi tới, bác sĩ tháo khẩu trang nhìn Lục Kiến Thành: “Là người nhà bệnh nhân sao?”

“Ừm, tôi là chồng sắp cưới của cô ấy.”

Chồng sắp cưới?

Nam Khuê kinh ngạc nghe ba chữ này, chồng cô còn chưa ly hôn, đã trở thành vị hôn phu của một người phụ nữ khác, đây thật sự là trò cười lớn nhất trên đời.

“May mắn đưa tới kịp thời, xuất huyết đầu đã kịp thời khống chế, có chút chấn động não nhẹ, sau này nhất định phải chú ý tĩnh dưỡng, ba ngày sau kiểm tra lại.”

“Được, cám ơn.”

Nghe vậy, Nam Khuê hít một hơi thật sâu.

Cô nhìn thấy hai nắm đấm siết chặt của Lục Kiến Thành rốt cuộc cũng buông ra, còn có hai hàng lông mày nhíu chặt như ngọn núi cuối cùng cũng giãn ra.

Người trong lòng, quả thật là khác biệt.

Anh ta chưa bao giờ lo lắng cho cô như vậy.

Rất nhanh, Phương Thanh Liên được đẩy vào phòng bệnh.

“Kiến Thành, tôi nhớ rõ tài xế kia, anh ta…”

Nam Khuê mở miệng, đang định nói với anh về tài xế kia.

Đã thấy bên cạnh đã trống rỗng, Lục Kiến Thành một tay đẩy xe phẫu thuật của Phương Thanh Liên, một tay nắm chặt tay cô ta, hai người trông như cặp vợ chồng tình thâm.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 35


Chương 35

Mà cô, bị bỏ quên một mình bên ngoài phòng cấp cứu.

Nam Khuê cố gắng chớp đôi mắt chua xót của mình rồi đi theo sau.

Trong phòng bệnh rất yên tĩnh, đây là căn phòng cao cấp xa hoa nhất, tất cả đều là những thứ tốt nhất.

Lục Kiến Thành ngồi bên cạnh Phương Thanh Liên, hai tay nắm chặt lấy tay cô ta, đôi mắt sâu thẳm như một chàng trai si tình, thâm tình nhìn cô ta.

“Kiến Thành, tôi có chuyện muốn nói với anh…”

Nam Khuê mới nói được nửa câu đã bị anh lạnh lùng cắt ngang: “Em nói nhỏ một chút, ra ngoài đợi tôi đi.”

Một lần đợi này là chờ mười mấy phút.

Bên ngoài hành lang khá lạnh, Nam Khuê chỉ đứng một lúc mà hai tay đã lạnh như băng, lạnh đến mức đỏ ửng lên.

Lúc Lục Kiến Thành đi ra, cô đang dùng lực xoa hai cánh tay của mình.

“Bây giờ em có thể nói!” Vẻ mặt anh lạnh nhạt, lạnh lùng nhìn cô.

Nam Khuê nhanh chóng nói một dãy số xe và miêu tả dáng người đặc thù của người đàn ông, sau đó nói: “Đây là bảng số xe và lái xe gây tai nạn, tin tức của anh ta tôi cũng đã nói cho anh biết, uống rượu bỏ trốn, tự anh đi báo án đi!”

Nói xong cô xoay người rời đi.

Cô thật sự không có dũng khí để tận mắt chứng kiến cảnh anh thâm tình với một người phụ nữ khác.

Biết là đủ rồi.

Vì sao còn muốn để cô tận mắt chứng kiến chứ?

Chuyện này quá tàn nhẫn.

Cô vừa đi được hai bước, giọng nói của Lục Kiến Thành đã đột nhiên truyền đến từ phía sau: “Ngoài việc này ra, em không còn gì muốn nói với Thanh Liên sao?”

Bước chân của Nam Khuê dừng lại, cô biết Lục Kiến Thành đang muốn nghe gì.

Nhưng cô sẽ không nói.

Chuyện này cô không sai gì cả.

Chẳng lẽ vì Phương Thanh Liên bị tai nạn xe cộ, Phương Thanh Liên bị thương thì cô nhất định phải nhận lỗi về bản thân, còn phải đi xin lỗi cô ta sao?

Đúng và sai không phải phân biệt như vậy.

Cô xoay người nhìn Lục Kiến Thành bằng đôi mắt trong suốt bình tĩnh: “Vậy anh cảm thấy tôi nên nói gì đây?”

Nói xong cô bật cười chế giễu: “Nên nói xin lỗi cô ta, nói tôi sai rồi, hay là quỳ xuống cầu xin cô ta tha thứ?”

“Chẳng lẽ không phải sao?” Lục Kiến Thành hỏi lại.

Mắt Nam Khuê dần đỏ lên, cười lạnh lùng nhìn anh: “Lục Kiến Thành, người ta có thể bất công, nhưng không phải thiên vị đến mức như vậy.”

“Hơn nữa chúng ta còn chưa ly hôn, tôi vẫn còn là vợ trên pháp luật của anh, trong lòng anh, chỉ cần xảy ra chuyện, mặc kệ đúng hay sai, chỉ cần là tôi và cô ta đối mặt thì có phải cô ta mãi mãi đúng còn tôi thì mãi mãi sai không?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 36


Chương 36

“Nếu như hôm nay người bị xe đâm không phải là cô ta mà là tôi thì sao?”

“Lục Kiến Thành, anh sẽ để cô ta xin lỗi tôi sao?”

Một phút.

Ba phút.

Thứ Nam Khuê nhận được chỉ là sự im lặng của anh.

Cũng đúng, cô vốn không nên hỏi.

Rõ ràng biết rõ đáp án nhưng vì sao vẫn còn muốn ảo tưởng chứ?

“Nam Khuê, không có nếu như, bây giờ người bị tai nạn là Thanh Liên, người bị thương cũng là cô ấy, mà em chỉ cần nói một câu xin lỗi là được, đây không phải là chuyện gì quá đáng cả.”

Ha ha, không quá đáng.

“Thật sao?”

Cô cười lạnh, không tiếp tục để ý đến anh, xoay người bỏ đi, không quay đầu lại nữa.

Về đến nhà, Nam Khuê nói nhà bếp làm một bàn đồ ăn thật ngon.

Không phải có câu hóa đau thương thành sức mạnh sao, không phải lúc đau buồn thì đồ ăn ngon là thuốc chữa tốt nhất à?

Nhưng cô vừa ngửi thấy mùi đã lập tức buồn nôn, cuối cùng cô hận không thể nhốt mình lại trong nhà vệ sinh nằm nôn.

Lúc ra ngoài, toàn thân cô đã không còn chút sức lực nào.

Một số món ăn nhiều dầu mỡ, còn có một số mùi khá nồng cô cũng đều nói người làm bê xuống.

Cuối cùng cô chỉ ăn chút cháo hoa và một chút củ cải muối.

Cơm nước xong xuôi, Nam Khuê tắm rửa đi ngủ.

Cô thật sự vô cùng buồn ngủ, cho nên đầu mới chạm gối đã ngủ say.

Kết quả của ngủ sớm chính là cô tỉnh lại lúc ba giờ sáng.

Ngoài cửa sổ là một màu đen, đêm đen như một hồ nước sâu nhìn cái gì cũng không thấy.

Cô đưa tay, dường như theo quán tính sờ vào chỗ bên cạnh.

Chăn bên phải vẫn lạnh buốt.

Trái tim cô cũng lạnh buốt theo.

Quả nhiên anh chưa về.

Cũng đúng, Phương Thanh Liên bị thương, chắc chắn anh sẽ ở lại bệnh viện chăm sóc cô ta, sao có thể quay về chứ?

Nam Khuê à Nam Khuê, rõ ràng đều biết mà sao còn mong chờ gì vậy?

Cô đứng dậy, chỉ mặc một cái áo choàng mỏng manh, sau đó đứng cạnh cửa sổ.

Đột nhiên sấm sét vang dội, tiếng sấm mạnh mẽ vang lên.

Sau đó mưa to như trút nước, từng giọt từng giọt to như hạt đậu điên cuồng va đập vào cửa sổ.

Nam Khuê lập tức trở lại giường, ôm chăn quấn lại thành một cục, cô có chút sợ.

Từ nhỏ đến lớn, thứ cô sợ nhất là mưa to, đặc biệt là sét đánh.

Vì mẹ là y tá nên thường xuyên trực ca đêm, cho nên lúc nhỏ cô thường tự mình ngủ một mình.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 37


Chương 37

Mà cha của cô lại là một người nghiện cờ bạc tính tình nóng nảy, thường xuyên lang thang ở bên ngoài, hoặc đi mấy tháng không về nhà, chỉ cần về nhà sẽ đòi mẹ cô đưa tiền, hoặc uống say như chết nằm ngáy o o trên sàn nhà.

Cho nên chỉ cần mẹ trực ca đêm thì bà sẽ khóa cửa để cô ngủ ở bên trong.

Chỉ cần có tia chớp và tiếng sấm là cô sẽ vô cùng sợ hãi.

Cô luôn bật hết đèn trong nhà, sau đó giấu mình trong chăn, liều mạng nhẩm bảng cửu chương.

Về sau cô lớn hơn một chút, cô bắt đầu ca hát để xua đuổi sự sợ hãi.

Nhưng đã nhiều năm như vậy, cho dù đã trưởng thành thì cô cũng vô cùng sợ sấm sét.

Tiếng sấm càng lúc càng lớn.

Tia chớp như một thanh đao sáng bóng, dường như đang muốn chém bầu trời ra làm đôi vậy.

Nam Khuê rất sợ.

Cô ôm cánh tay, cẩn thận từng li từng tí bật tất cả đèn trong phòng lên.

Lúc nhìn thấy ánh sáng của đèn, cuối cùng cô cũng thả lỏng được một chút.

Cô quay về giường, lập tức dùng chăn quấn kín bản thân lại, co lại thành một cục nho nhỏ.

Lúc Lục Kiến Thành vào cửa đã lập tức nhìn thấy hình ảnh này, tất cả bóng đèn đều mở, mà cô lại như con mèo nhỏ chui vào trong chăn, tất cả các góc chăn đều bị cô túm chặt lấy.

Anh đưa tay kéo chăn.

Nam Khuê còn tưởng rằng đó là ảo giác của mình, cô lập tức ôm chăn lùi vào giữa giường.

Nhưng hình như có ai đó đang kéo chăn của cô.

Phòng cô có người vào?

Là trộm hay cướp?

Đang đêm hôm khuya khoắt, không phải là giết người cướp của đấy chứ!

Nam Khuê càng nghĩ càng sợ, cô kéo chăn, nhanh chóng rụt đầu vào, che cả người mình ở bên trong.

Sau đó giọng nói sợ hãi yếu ớt vang ra từ trong chăn: “Tôi nói cho anh biết, thứ nhất tôi không có tiền, thứ hai tôi không có sắc, nếu như anh đến đây vì những chuyện này thì sợ là thất vọng rồi.”

Lục Kiến Thành đột nhiên cảm thấy thú vị, anh cố tình giấu giọng nói: “Ở căn biệt thự lớn như vậy mà cô nói với tôi cô không có tiền, cô cảm thấy tôi sẽ tin sao?”

“Tôi không có lừa anh, tôi thật sự không có tiền, tôi chuẩn bị ly hôn rồi, ra đi trắng tay, túi quần của tôi còn sạch hơn mặt anh nữa đó, anh mau đi đi, chỉ cần anh không làm hại tôi, tôi sẽ xem như không xảy ra chuyện gì cả.”

“Chuyện này khó mà được, tôi cướp một phu nhân nhà giàu như cô không phải muốn gì sẽ có đó sao, chồng cô chắc chắn sẽ ngoan ngoãn cho tôi tiền.”

Lục Kiến Thành nói rồi kéo chăn của Nam Khuê.

Nhưng Nam Khuê giữ quá chặt, anh tốn rất nhiều sức mới kéo ra được.

Nam Khuê nhắm chặt hai mắt ngồi trên giường, cơ thể run rẩy.

Cô vô cùng sợ, giọng như muốn khóc: “Tôi… Tôi cầu xin anh đừng làm tổn thương tôi, anh muốn gì tôi đều…”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 38


Chương 38

Cô còn chưa nói xong đã bị một sức mạnh bá đạo ôm vào trong ngực.

Nam Khuê vừa muốn hét lên thì một giọng nói quen thuộc đã truyền đến từ đỉnh đầu cô: “Đừng sợ, là tôi.”

Giọng nói này?

Nếu như cô nghe không nhầm thì đây là Lục Kiến Thành.

Nam Khuê mở mắt ra, khi thấy đôi mắt sáng, lông mày sắc bén trên khuôn mặt tuấn tú như được chạm khắc kia, cô lập tức sợ đến ngây người.

Ngạc nhiên một lúc lâu cô mới phản ứng lại được, ngơ ngác hỏi anh: “Sao anh lại về?”

“Sao vậy? Theo lời này của em thì hình như tôi không nên về?” Lục Kiến Thành nhíu mày.

“Tôi còn tưởng rằng anh sẽ ở bệnh viện chăm sóc cô ấy qua đêm.”

Cô thật sự không nghĩ rằng anh sẽ trở về, hơn nữa ban ngày anh còn mới tức giận với cô.

Nam Khuê nói xong cũng cảm thấy hối hận, cô mẫn cảm cảm nhận được bầu không khí giữa hai người đột nhiên trầm xuống.

Đúng lúc này Lục Kiến Thành đột nhiên tắt đèn đi, sau đó ôm cô nằm lên giường đắp chăn lại, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô: “Đi ngủ!”

Lúc anh nói chuyện cách cô quá gần, lỗ tai của Nam Khuê bị hơi thở của anh làm cho mềm nhũn, vành tai cũng ửng hồng.

Trong đêm tối nhìn đáng yêu như lỗ tai màu hồng phấn của thỏ con vậy.

Đột nhiên bị anh ôm, hơn nữa trong không khí đều là mùi hương của anh, chuyện này khiến Nam Khuê có chút không thích ứng được.

Hai tay cô nắm chặt thành quyền, cẩn thận đặt ở trước ngực.

Do dự một lúc, cô l**m môi, nhẹ nhàng lên tiếng: “Chuyện đó, anh không đi tắm sao?”

Lời này vừa dứt Lục Kiến Thành đã cúi đầu xuống, đôi mắt đen sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào mắt cô.

Một giây sau, tiếng cười trầm thấp dễ nghe vang lên: “Sao em biết tôi không tắm?”

“Anh vừa mới về nha!”

Lục Kiến Thành ôm cô chặt hơn, giọng nói từ tốn vang lên: “Em vừa ngủ tôi đã về, thấy em ngủ sâu nên không quấy rầy em, tắm xong tôi luôn ở thư phòng làm việc, vừa nghe tiếng sấm sét đã lập tức đến đây.”

Nam Khuê làm ổ trong ngực anh, chỉ cảm thấy nhịp tim lại nhanh thêm mấy lần.

Nếu như không phải tự tai mình nghe thì cô gần như không thể tin được.

Lục Kiến Thành, rốt cuộc anh là người như thế nào?

Mỗi lần đều như vậy, đều đánh một cái rồi lại đưa một viên kẹo.

Nhưng cô vui vẻ chưa được hai ngày thì anh lại khiến cô rơi lệ.

“Vì sao sét đánh lại đến đây?” Nam Khuê không nhịn được mà hỏi.

“Vì…” Đôi mắt đen nhánh của anh nhìn Nam Khuê, nói rõ từng chữ: “Tôi nhớ rằng có người nào đó sợ nhất là sấm sét, mỗi lần thời tiết như vậy đều khóc nhè.”

Nam Khuê đương nhiên không muốn thừa nhận mình là người hèn nhát, hơn nữa, cô nhớ rằng cô chưa từng nói cho anh những chuyện này.

Sao anh lại biết được?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 39


Chương 39

“Ai… Ai khóc nhè chứ? Anh đừng có mà đoán mò!” Nam Khuê yếu ớt phản kháng.

Lục Kiến Thành cười thấp nói: “Vậy ai là người vừa bật tất cả đèn trong phòng, lại còn sống chết trốn trong chăn không chịu ra?”

Nam Khuê: “…”

Nhất định phải đâm vảo điểm yếu của cô sao!

Cuối cùng Nam Khuê chỉ có thể buông bỏ vũ khí đầu hàng: “Được rồi, tôi thừa nhận, tôi rất sợ sấm sét, nhưng tôi chưa từng nói cho anh biết mà, sao anh lại biết?”

Lục Kiến Thành đột nhiên dùng một ngón tay chọc lên trán cô: “Đồ ngốc, không phải có chuyện gì phải nói thì mới biết được, chỉ cần đủ quan tâm, đủ cẩn thận thì nhất định có thể phát hiện trong cuộc sống thường ngày mà.”

“Vậy sao anh phát hiện ra?”

“Lúc vừa kết hôn, chỉ cần có sấm thì kiểu gì em cũng sẽ dùng sức nắm chặt chăn, cả người cũng không dám cử động, sau đó em thông minh hơn rồi, có sấm sẽ ôm tôi, dùng sức chui vào trong ngực tôi, quấn lấy tôi như dây gai vậy.”

Ai chui?

Cô làm gì có!

Nói cô giống như heo con vậy.

“Tôi mới không có chui, chắc chắn là anh thấy em thơm nên mới chủ động ôm tôi.” Nam Khuê đỏ mặt cố ý nói.

Đã không còn sự bối rối ban đầu.

Nhưng không biết tại sao, ngửi mùi hương của anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, Nam Khuê lại cảm thấy có chút bối rối.

“Vậy anh ta thì sao? Người đàn ông em yêu lâu như vậy có biết những chuyện này của em không?” Đột nhiên Lục Kiến Thành hỏi.

“…”

Rất lâu sau anh cũng không nhận được câu trả lời trong đêm tối.

Anh cúi đầu, phát hiện cô gái nhỏ trong ngực mình đã nhắm mắt thiếp đi từ lúc nào.

Khuôn mặt trắng trẻo mềm mại của cô vô cùng tinh xảo.

Lông mi rất dài, cong như cây quạt, lúc nói chuyện sẽ nhẹ nhàng rung động.

Khi cô ngủ thiếp đi lại giống như một tiểu tiên nữ vậy.

Lục Kiến Thành nhìn cô, bỗng nhiên đưa tay ra theo bản năng.

Nhưng khi đầu ngón tay anh khẽ chạm vào bờ môi Nam Khuê thì lại rút về như bị điện giật.

Anh thở dài một hơi, buồn bực nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lục Kiến Thành ơi Lục Kiến Thành, mày điên rồi, đừng quên hai người sắp ly hôn.

Hôm nay thật sự khác thường, vậy mà anh lại hỏi cô về chuyện của người đàn ông kia.

Hơn nữa anh còn nói dối.

Anh không phải đã về từ trước mà là nhìn thấy sắc trời âm u, mây đen che lấp mặt trời, cảm thấy sắp mưa to nên mới vội vàng trở về từ bệnh viện.

Lý do này khiến anh cũng cảm thấy có chút buồn cười.
 
Back
Top Bottom