Khác Cô Trị Liệu Sư Vô Dụng Của Tôi

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
407657935-256-k24815.jpg

Cô Trị Liệu Sư Vô Dụng Của Tôi
Tác giả: 55555DVL
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một anh chàng mang chức nghiệp sát thủ vô vị trong lời nói vô tình cứu một cô trị liệu sư mất hơn hai phút để trị thương cho một vết trầy nhỏ.



phiêulưu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • /GL/ABO/PO18/ Cao Lãnh Tình Địch Thành Ta Lão Công...
  • [BHTT][EDIT] Dò Hư Lăng - Quân Sola (Cổ Đại)
  • [Đam mỹ cổ trang] Hoa hoa du long - Tinh Bảo Nhi [HOÀN]
  • [BHTT - QT] Công chúa của ta sống lại - Hoặc Hứa...
  • (BHTT) Ngươi Giống Như Ta Nhãi Con Mẹ - HOÀN
  • [BHTT] [QT] [Xuyên Thư] Sư Phụ Ta Có Bệnh a - Bắc Từ
  • Cô Trị Liệu Sư Vô Dụng Của Tôi
    Thay Thế


    Ở một hầm ngục phía nam vương quốc, một tổ đội gồm bốn thành viên đang tiến sâu vào tầng thứ ba.

    Ánh đuốc phản chiếu lên những bức tường đá ẩm ướt, soi rõ bóng của bốn người đang di chuyển cẩn trọng qua hành lang chật hẹp.

    Ở vị trí phía sau cùng là một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc màu vàng kim được buộc gọn gàng hai bím tóc bằng dải ruy băng cũ, bộ váy trắng có ký hiệu của chức nghiệp trị liệu hơi rộng so với dáng người mảnh mai của cô.

    Cô tên là Lira.

    "Cẩn thận phía trước!"

    Tiếng cung thủ vang lên.

    Cậu trai bằng tuổi Lira giương cung, mũi tên bay vụt qua làn khí ghim thẳng vào đầu một con goblin vừa nhảy khỏi hốc đá.

    Anh chàng kiếm sĩ tóc đỏ lập tức lao lên, lưỡi kiếm quét thành hình bán nguyệt hạ gục con còn lại.

    Phía sau lưng anh, người đỡ đòn dựng khiên chặn lấy cú vồ bất ngờ từ "goblin trinh sát" bên sườn, con sói vồ trúng vai anh trước khi bị tấm khiên hất văng xuống vực.

    Trận chiến kết thúc khá nhanh, nhưng khi cả đội nhìn lại, Lira đã niệm phép từ lúc nào.

    Ánh sáng xanh nhạt lan ra từ lòng bàn tay cô, chậm rãi bao phủ vết thương trên vai đỡ đòn của đội, vết rách dần khép lại.

    "Xin lỗi... sẽ hơi lâu một chút."

    Giọng cô nhỏ nhưng mang sự dịu dàng quen thuộc.

    Anh chàng đỡ đòn bật cười, xoa đầu cô như thói quen.

    "Không sao cả... chỉ là vết trầy nhỏ thôi."

    Kiếm sĩ tóc đỏ quay lưng lại nở nụ cười nhẹ.

    "Không có nhóc chắc tụi anh khó mà vào sâu được đến đây."

    Cậu bạn cung thủ chỉ đứng nhìn hờ sang.

    "Chúng ta nên đi tiếp."

    Lira mỉm cười, một nụ cười nhỏ nhưng đủ khiến gương mặt cô sáng lên như được sưởi ấm.

    Tổ đội tiếp tục tiến sâu hơn, những đợt quái xuất hiện dày đặc hơn với nhiều chủng loại nhưng đa phần chỉ là quái cấp thấp.

    Goblin, slime, và vài con sói hang cấp trung, chúng không quá nghi hiểm nhưng số lượng lớn khiến việc chiến đấu kéo dài buộc Lira liên tục trị thương, phần lớn là đỡ đòn của đội.

    Một lần.

    Hai lần.

    Rồi liên tiếp các câu chú liên tục được niệm mà không có khoảng nghỉ.

    Cô bắt đầu cảm thấy hơi thở nặng nề hơn nhưng vẫn cố niệm, cho đến khi cô nhận ra điều gì đó... bất thường.

    Kiếm sĩ đáng lẽ có thể né được cú vung chuỳ chậm của goblin tầm trung nhưng anh ta lại chậm một nhịp.

    Người đỡ đòn thường rất thận trọng nhưng lần này anh lại để lộ quá nhiều khoảng trống.

    Phản xạ của cung thủ đủ nhanh để lùi lại trước đòn lao đến của slime nhưng vẫn đứng yên thêm một giây.

    Tất cả đều là những vết thương nhỏ, vẫn trong khả năng trị thương của cô.

    Ban đầu Lira nghĩ họ cố tình tạo cơ hội để cô luyện tập, chuyện này cũng không hiếm với các tổ đội khác khi một đồng đội cần thực chiến nhiều hơn để cân bằng mới sức mạnh cả đội, cô cảm thấy biết ơn vì họ làm đến mức này vì cô.

    Nhưng... số lần bị thương bắt đầu vượt ngoài khả năng hiện tại của cô, cổ họng Lira bắt đầu khô rát, tay cô dần run nhẹ mỗi khi một vết thương được khép lại hoàn toàn, mana trong có thể cô cạn một cách chóng mặt như nước bị rút khỏi chiếc bình bị nứt.

    "Ổn chứ?"

    Cung thủ quay sang hỏi.

    Lira gật đầu, dù tầm nhìn đã nhoè dần.

    "Tôi vẫn trụ được"

    Chiến trường chỉ còn lại bầy sói trung cấp, chúng lao ra từ mọi ngóc ngách.

    Lần này tốc độ trị thương của cô không còn theo kịp với các vết thương liên tục xuất hiện, nhưng Lira vẫn cố theo kịp chúng, ánh sáng trị thương loé lên rồi tắt ngấm, hơi thở cô trở nên gấp gáp, hai chân dần mất cảm giác, cho đến khi câu chú cuối cùng tan vỡ giữa hai lòng bàn tay.

    Cô quỵ xuống, không gian xoay tròn trong tầm nhìn, âm thanh chiến đấu phía trước trở nên xa dần rồi tắt hẳn.

    ...

    Khi Lira mở mắt căn phòng đã yên tĩnh, xác quái vật nằm khắp nơi trên nền đá, mùi máu hoà vào không khí lạnh trong phòng.

    Ba người đồng đội đứng cách cô vài bước, họ nhìn cô nhưng ánh mắt... không giống trước đây.

    Không còn sự thân thiện, không còn gần gũi.

    Chỉ còn lại sự lạnh lùng và... toan tính.

    Kiếm sĩ tóc đỏ thở dài.

    "cuối cùng cũng xong."

    Cung thủ khoanh tay quay mặt đi.

    Người đỡ đòn dùng khăn lao vội vệt máu dính trên cánh tay.

    Lira cố chống tay ngồi dậy.

    "Mọi người ổn chứ?"

    Không ai trả lời ngay.

    "Bọn tôi vừa tìm được một pháp sư mới."

    Khiếm sĩ vào thẳng vấn đề như đang nói chuyện vặt.

    "Cô ấy dùng được cả hoả ma pháp và có thể trị thương diện rộng."

    Lira chớp mắt, từng câu kiếm sĩ thốt ra nhưng mất vài giây cô mới hiểu được ý nghĩa.

    "Tổ đội... chỉ được hoạt động tối đa bốn người."

    Người đỡ đòn nói thêm.

    Cung thủ nhìn xuống nền đá.

    "Nếu có người rời đội... số tiền sẽ phải chia mất một phần."

    Không gian lặng đi chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ trần hang.

    Lira nhìn từng người, những gương mặt mà cô từng tin tưởng, những người từng xem cô như gia đình.

    "Vậy... mọi người muốn em... rời đội sao?"

    Không ai trả lời, sự im lặng đó đã đại diện cho câu trả lời.

    Cô lùi lại nữa bước, cơ thể nặng đến mức khiến cô không thể đứng vững, ánh mắt ba người kia dần trở nên lạnh hơn.

    Một nỗi sợ siết chặt lồng ngực cô, Lira hiểu đây là hầm ngục, nếu có người chết ở đây cũng chẳng có ai nghi ngờ hay đặt câu hỏi.

    Bàn tay cô siết chặt vạt áo choàng, cô muốn hỏi điều gì đó.

    Muốn hỏi liệu những ngày tháng trước đây có thật không.

    Nhưng giọng nói không sao cất lên, chỉ còn lại tiếng tim đập hỗn loạn vang trong tai.

    Bóng đuốc lập loè trên tường đá, khoảng cách giữa họ và cô chỉ vài bước chân.

    Lira nhắm mắt, một giọt nước mắt rơi xuống gò má.

    Không phải vì đau mà vì cuối cùng cô cũng hiểu rằng những nụ cười trước đây chỉ tồn tại khi cô còn có ích.

    Ánh đuốc trên tường đá rung lên theo từng luồng gió lạnh thổi dọc hầm ngục.

    Lira lùi lại vài bước, lưng cô chạm vào tường đá ẩm ướt, hơi lạnh thấm qua lớp áo mỏng khiến cơ thể vốn đã kiệt sức càng run lên rõ rệt.

    Ba người đứng chắn lối ra, không ai nói gì, chỉ chăm chú nhìn cô như nhìn một con mồi không còn khả năng kháng cự.

    "Đừng nhìn bọn tôi như vậy."

    Giọng kiếm sĩ vang lên, trầm nhưng lạnh.

    "Dù sao thì em cũng nên thấy vinh dự vì ít nhất dù lúc này em không còn hữu ích, nhưng... cơ thể em thì có."

    Lira mở miệng... nhưng không có âm thanh nào vang lên, cổ họng cô nghẹn lại.

    Một bước chân tiến lại gần, Lira lùi lại theo phản xạ, nhưng phía sau chỉ còn bức tường đá lạnh lẽo, cô cố bước sang bên nhưng chân cô trượt trên nền đá ướt, cô ngã xuống.

    Ánh đuốc phía trên chao đảo, những chiếc bóng chải dài trên nền đá kéo thành những hình thù quỷ dị.

    Bàn tay một người giật lấy mép áo cô, tiếng vải bị kéo căng, Lira siết chặt vạt áo nhưng sức lực đã không còn.

    Những đường chỉ không chịu nổi lực kéo, một tiếng rách vang lên giữa không gian hầm ngục, nước mắt cô rơi xuống nền đá, từng giọt vỡ tan như những mảnh thuỷ tinh nhỏ.

    Những tiếng cười bắt đầu vang lên, không lớn nhưng lạnh đến rợn người, Lira nhắm chặt mắt, cô không còn đủ sức phản kháng, không còn ma lực để niệm chú, không còn ai đứng chắn trước mặt cô, chỉ còn cảm giác bị ép chặt giữa bóng tối và những âm thanh khiến tim cô run lên từng nhịp.

    Cô cố gắng giữ lại mảnh áo cuối cùng trong tay như thể đó là thứ duy nhất còn sót lại của lòng tự trọng.

    Trong khoảnh khắc đó những ký ức vụn vỡ chạy ngang đầu cô.

    Những lần họ cười khi cô làm rơi lọ thuốc, những lần họ chia phần ăn cho cô trong lúc nghỉ giữa đường, những lời khen và động viên khi cô cố gắng chữa lành vết thương cho họ.

    Tất cảvỡ ra như chiếc gương mỏng.

    Ánh đuốc chập chờn, một giọt nước mắt khác rơi xuống, nhưng lần này Lira không khóc thành tiếng, cô chỉ siết chặt tay đến mức móng tay hằn sâu vào da.

    Ánh đuốc trên tường đã cháy gần cạn.

    Ngọn lửa yếu ớt hắt lên nền đá những mảng sáng lập lòe như đang cố níu giữ chút hơi ấm cuối cùng.

    Không gian trong hầm ngục trở nên nặng nề và tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

    Lira nằm co người trên nền đá lạnh, hơi thở cô đứt quãng, cơ thể không còn nghe lời.

    Những mảnh vải rách nằm rải rác bên cạnh lay động nhẹ theo luồng gió thổi qua hành lang tối.

    Ba bóng người đứng phía trên cô, không ai nói gì thêm.

    Kiếm sĩ tóc đỏ bước tới, tiếng giày kim loại vang lên chói tai, từng bước một đều đặn như nhịp đếm cuối cùng.

    Lira cố mở mắt, tầm nhìn cô nhòe đi nhưng vẫn nhận ra lưỡi kiếm trong tay anh ta phản chiếu lên thứ ánh sáng lạnh lẽo.

    "Xin lỗi."

    Anh ta nói.

    Giọng nói thấp nhưng không mang theo cảm xúc nào.

    Lưỡi kiếm hạ xuống, một lực nặng xuyên qua cơ thể cô ghim chặt cô xuống nền đá lạnh.

    Không có tiếng hét, chỉ có hơi thở Lira rung lên thành những âm thanh yếu ớt.

    Thanh kiếm cắm sâu giữ cơ thể cô bất động như một chiếc đinh đóng chặt vào nền đá.

    Cung thủ quay mặt đi trước, người đỡ đòn đứng im vài giây rồi cũng quay lưng, kiếm sĩ buông tay khỏi chuôi kiếm nhưng không rút nó ra như thể họ không muốn cô còn đủ sức để cử động thêm một lần nào nữa.

    "Đi thôi."

    Một câu nói vang lên, cả đội rời khỏi căn phòng, tiếng bước chân họ dần xa rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối của hầm ngục trả lại sự tĩnh lặng cùng tiếng nước nhỏ giọt từ trần hang.

    Lira giữ chuôi kiếm nhưng không rút ra, chỉ nằm đấy, ánh mắt nhìn trần hang, mỗi nhịp tim giống như đang kéo theo một phần ý thức rơi xuống vực sâu.

    Ngón tay run rẩy, sức lực đã không còn.

    Bàn tay cô trượt xuống nền đá lạnh, tầm nhìn bắt đầu tối lại, những đốm sáng nhỏ xuất hiện rồi tan biến như bọt nước.

    Trong khoảnh khắc ý thức dần tan rã Lira chợt nhận ra mình không còn cảm thấy đau nữa.

    Chỉ còn lạnh.

    Rất lạnh.

    Và rồi...

    Ở cuối hành lang nơi ánh đuốc không thể với tới, có thứ gì đó đang di chuyển.

    Một bóng người bước đi rất nhẹ, nhẹ đến mức giống như chỉ có bóng tối đang tự di chuyển.

    Hình bóng ấy tiến lại gần từng bước, không phát ra tiếng động nhưng lại rất rõ.

    Lira cố mở mắt lần cuối, tầm nhìn mờ nhòe khiến cô không thể nhìn rõ khuôn mặt người đó, chỉ thấy một dáng người đang tiến về phía mình một cách chậm rãi như thể đã đứng đó từ rất lâu trước khi cô nhận ra.

    Ánh sáng yếu ớt của ngọn đuốc cuối hành lang chạm vào bóng người ấy rồi lại tắt lịm, ý thức Lira cũng theo đó trượt khỏi thực tại.

    Bóng tối khép lại, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt và một thân thể bất động dưới ánh đuốc sắp tàn.
     
    Cô Trị Liệu Sư Vô Dụng Của Tôi
    Cứu


    Hành lang hầm ngục chìm trong thứ ánh sáng vàng đục của những ngọn đuốc sắp tàn.

    Kael bước qua lớp bụi đá rơi lả tả từ trần hang.

    Bước chân anh lặng lẽ như thể nơi này không mang lại bất kỳ cảm xúc nào cho anh.

    Anh không đến đây để săn quái cũng không phải để tìm kho báu, chỉ vì nơi đây là hầm ngục duy nhất anh vẫn chưa vào.

    Anh dừng lại, không phải vì âm thanh, mà vì mùi.

    Mùi sắt thoang thoảng trong không khí ẩm lạnh, ánh mắt Kael khẽ hạ xuống.

    Ở cuối căn phòng có một cơ thể nằm bất động trên nền đá.

    Anh tiến lại gần.

    Ánh đuốc phía sau lưng anh kéo dài cái bóng cô độc trên nền đá, trườn qua cơ thể đang nằm co quắp kia.

    Kael dừng lại cách cơ thể ấy vài bước, ánh mắt anh lặng lẽ quan sát.

    Thanh kiếm lớn cắm xuyên qua phần thân trên, ghim cơ thể cô xuống nền đá như một vật của một nghi thức hiến tế.

    Những vết máu đã khô dọc theo lưỡi kiếm nhưng vẫn còn những giọt mới chảy ra rất chậm như thể cơ thể này vẫn cố níu giữ chút hơi ấm cuối cùng.

    Anh khẽ nhíu mày, không phải vì sợ hãi mà vì do dự.

    Kael quỳ xuống cạnh cô, anh đặt hai ngón tay lên cổ cô gái.

    Mạch yếu.

    Rất yếu.

    Nhưng vẫn còn.

    Ánh mắt anh chuyển sang thanh kiếm, anh nắm chuôi kiếm nhưng rồi dừng lại.

    Chỉ trong một nhịp thở, anh buông tay ra.

    Nếu rút nó ra bây giờ máu sẽ trào ra.

    Thanh kiếm lúc này không còn là vũ khí, nó là thứ duy nhất đang giữ mạng sống cô lại.

    Kael im lặng vài giây rồi anh tháo áo choàng của mình.

    Tấm áo sẫm màu rơi xuống phủ lên cơ thể cô gái.

    Anh không nhìn lâu, chỉ cẩn thận quấn lại để che đi những phần vải đã không còn nguyên vẹn.

    Khi nhấc cơ thể cô lên tấm áo choàng khẽ trượt.

    Một vệt đỏ mờ kéo dài từ eo xuống phần đùi lộ ra dưới ánh đuốc yếu ớt.

    Kael khựng lại, ánh mắt anh dừng ở đó một khoảnh khắc rồi anh kéo lại áo choàng phủ kín cơ thể cô.

    Không hỏi, không đoán, không biểu lộ cảm xúc.

    Nhưng ánh mắt anh trở nên trầm hơn.

    Anh vòng tay bế cô lên, cơ thể cô nhẹ đến mức khiến anh hơi bất ngờ, như thể chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể cuốn đi.

    Thanh kiếm vẫn cắm trong cơ thể cô, khiến việc di chuyển trở nên khó khăn.

    Kael điều chỉnh tư thế, giữ lưỡi kiếm không dịch đi thêm dù chỉ một chút.

    Anh đứng dậy.

    Hành lang hầm ngục dài và tối, mỗi bước chân của Kael vang lên rất nhỏ nhưng chắc chắn.

    Anh di chuyển chậm hơn bình thường để giữ cơ thể cô ổn định trong vòng tay.

    Có vài con quái vật nhỏ xuất hiện từ bóng tối.

    Chúng gầm gừ nhưng rồi im bặt.

    Chỉ một ánh nhìn lướt qua của Kael là đủ, không con nào tiến lại gần.

    Không biết anh đã đi bao lâu.

    Ánh sáng từ cửa hầm ngục cuối cùng cũng xuất hiện phía trước, nhạt nhòa như một vệt sương trắng giữa màn đêm.

    Gió lạnh từ bên ngoài thổi vào làm vạt áo choàng lay động.

    Cô gái trong tay anh vẫn bất động, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận.

    Kael bước ra khỏi hầm ngục.

    Ánh trăng phủ xuống khu rừng tĩnh lặng bên ngoài.

    Ánh sáng bạc phản chiếu lên lưỡi kiếm vẫn cắm nơi cơ thể cô khiến nó trông lạnh lẽo đến tàn nhẫn.

    Anh cúi nhìn cô một lần.

    Khuôn mặt cô tái nhợt, hàng mi khép chặt dính lại bởi những giọt nước đã khô từ lúc nào.

    Kael siết nhẹ tay hơn, giữ cơ thể cô ổn định.

    "Vẫn còn sống."

    Anh khẽ nói.

    Giọng nói trầm, gần như bị gió đêm cuốn đi.

    Không rõ anh nói với cô hay chỉ nói với chính mình.

    Kael quay lưng bước khỏi hầm ngục không quay đầu nhìn lại.
     
    Cô Trị Liệu Sư Vô Dụng Của Tôi
    Dược


    Mùi thảo dược và rượu cồn lan khắp căn phòng nhỏ.

    Tiệm y dược nằm sâu trong khu phố cũ của thị trấn biên giới, những lọ thuốc thủy tinh xếp kín trên kệ, ánh sáng xanh nhạt từ tinh thể chiếu lên tường tạo thành những cái bóng kì quái.

    Cánh cửa gỗ bật mở.

    Kael bước vào.

    Trên tay anh là cơ thể bất động của cô gái.

    Ông chủ tiệm, một người đàn ông trung niên đang nghiền thảo dược sau quầy.

    Tiếng cối đá dừng lại khi ông ngẩng đầu lên.

    Ánh mắt ông dừng lại ở thanh kiếm vẫn cắm trong cơ thể cô gái.

    Lông mày ông khẽ nhíu lại.

    "Đặt cô ấy xuống!"

    Kael không nói gì, chỉ bước tới chiếc giường gỗ gần cửa sổ rồi nhẹ nhàng đặt cô gái xuống.

    Tấm áo choàng sẫm màu vẫn phủ kín cơ thể cô.

    Ông chủ tiệm tiến lại gần, kiểm tra vết thương.

    Càng nhìn sắc mặt ông càng trầm xuống.

    "Còn sống là phép màu rồi đấy."

    Ông lẩm bẩm.

    Kael sửng lại.

    "Sao ông biết?"

    Chủ tiệm tiến gần đến cô gái.

    "Kinh nghiệm."

    Ông đáp lời, ánh mắt vẫn dán vào thanh kiếm.

    Ngón tay ông chạm nhẹ vào lưỡi kiếm quan sát hướng đâm và độ sâu.

    "Thanh kiếm này không được rút ra bừa bãi.

    Nội tạng có thể đã bị tổn thương.

    Nếu máu trào ra cô bé sẽ chết ngay lập tức."

    Kael khoanh tay đứng dựa vào tường.

    "Vậy thì ông làm đi."

    Ông chủ tiệm liếc anh.

    "Ta làm được.

    Nhưng giá không rẻ."

    Kael không phản ứng.

    Ông tiếp tục nói, giọng chậm rãi như cân nhắc từng chữ.

    "Phẫu thuật, thuốc cầm máu, dược liệu tái tạo mô cộng lại khoảng tám mươi bạc."

    Không khí trong phòng chùng xuống.

    Kael im lặng.

    "Chưa hết."

    Ông chủ quay lưng về phía kệ thuốc, lấy xuống một lọ thủy tinh trống.

    "Vết thương này... nếu chỉ chữa theo cách thông thường, cô bé có sống cũng sẽ không thể sử dụng phép thuật ổn định nữa."

    Ông đặt lọ thủy tinh xuống bàn.

    "Cần thêm một loại thảo dược gọi là Hoa Niên Máu."

    Kael khẽ nheo mắt.

    "Chỉ mọc trong tầng sâu của hầm ngục."

    Ông dừng lại.

    "Loại đó cực hiếm.

    Nếu mua từ thương hội ít nhất một trăm bạc."

    Sự im lặng kéo dài.

    Chỉ còn tiếng hơi thở yếu ớt của cô gái.

    Kael nhìn sang giường bệnh.

    Gương mặt cô vẫn tái nhợt, gần như hòa vào màu ga trải giường.

    "Ta đoán cậu không phải người thân của cô bé."

    Ông chủ nói giọng bình thản.

    Kael quay mặt đi.

    "Không."

    "Vậy thì cậu vẫn còn lựa chọn."

    Kael đứng thẳng người.

    Anh tiến lại gần giường bệnh một lần cuối.

    Ánh mắt anh dừng ở khuôn mặt cô gái.

    Một ánh nhìn ngắn ngủi như kiểm tra lần cuối rằng cô vẫn còn thở.

    Anh quay lưng.

    "Cứ giữ cô ấy sống được bao lâu thì giữ."

    Ông chủ tiệm hơi khựng lại.

    "Cậu không định–"

    Kael bước ra cửa.

    "Tôi chỉ đưa cô ấy đến nơi có thể cứu."

    Anh dừng lại một nhịp.

    "Phần còn lại không liên quan đến tôi."

    Cánh cửa gỗ khép lại.

    Tiếng chuông nhỏ treo trên cửa vang lên khẽ khàng rồi lặng hẳn.

    Ông chủ tiệm đứng nhìn theo.

    Ông quay lại giường bệnh thở dài.

    "Cô bé à ta sẽ cố giữ mạng cho cháu.

    Nhưng nếu không có thảo dược thì chỉ là kéo dài thời gian thôi."

    Ông kéo tấm chăn lên cao hơn cho cô.

    Ngoài cửa sổ, bầu trời đang dần chuyển sang chiều muộn.

    Ở con phố bên ngoài Kael bước đi giữa dòng người.

    Bước chân anh không nhanh cũng không chậm giống như mọi ngày.

    Bảng nhiệm vụ của hội mạo hiểm giả treo đầy những tờ giấy mới.

    Kael lướt mắt qua từng nhiệm vụ.

    Săn quái.

    Thu thập nguyên liệu.

    Thám hiểm tầng sâu.

    Mọi thứ vẫn quen thuộc.

    Anh dừng lại trước một tờ giấy.

    Nhiệm vụ thu thập dược liệu từ Hắc Ngục.

    Tiền thưởng: 100 bạc.

    Kael nhìn vài giây rồi xé tờ giấy xuống.

    Không biểu lộ gì anh chỉ đơn giản là nhận nhiệm vụ.

    Kael quay người rời khỏi hội quán, bóng lưng anh chìm dần trong ánh hoàng hôn đỏ sẫm.
     
    Cô Trị Liệu Sư Vô Dụng Của Tôi
    Đồ Dư


    Hắc Ngục tầng bốn.

    Không khí đặc quánh mùi đất ẩm và mùi máu loãng.

    Xác quái vật nằm rải rác trên nền đá, những vết chém gọn gàng như được vẽ bằng lưỡi dao vô hình.

    Kael phủi lớp bụi trên lưỡi đoản đao rồi cúi xuống bên một gốc cây đen xám mọc lệch khỏi vách đá.

    Giữa những chiếc lá sẫm màu, một nhánh lá đỏ thẫm đang phát sáng yếu ớt.

    Anh nhìn nó vài giây rồi cắt nhánh lá bỏ vào túi da bên hông cùng những nguyên liệu khác.

    Trời đã gần tối khi anh quay về thị trấn.

    Hội mạo hiểm vẫn ồn ào như thường lệ.

    Tiếng cười lớn, tiếng cụng ly, tiếng khoe khoang chiến tích vang lên hỗn tạp.

    Kael bước tới quầy, anh lấy ra từng loại thảo dược và bản nhiệm vụ đặc lên bàn, riêng nhiệm vụ về thảo dược hiếm lại bỏ trống.

    Chủ hội nhìn tờ giấy vài giây.

    "một trăm bạc không phải thứ dể dàng gì."

    "Phần tiền thưởng của đống này.

    Tính cho tôi."

    Kael chỉ tay vào từng tờ giấy hoàn thành.

    "Rồi rồi, cũng chả vui vẻ gì khi thất bại nhỉ?"

    Chủ hội đáp, tay kéo từng ngăn tủ lấy ra từng đồng bạc lẻ đặc lên bàn.

    Kael gom từng đồng nhỏ bỏ vào túi áo trong.

    Không kiểm đếm.

    Anh bước tới cửa rồi dừng một nhịp nhìn vào mảnh hoa vẫn đang phát ra ánh sáng nhạt trong chiếc túi da đeo hông.

    Anh đẩy cửa rời khỏi hội.

    Bước chân anh đi ngang qua con phố cũ nơi ánh đèn lồng bắt đầu được thắp lên.

    Anh dừng lại trước cửa tiệm y dược.

    Chiếc chuông gió treo trên mái cửa khẽ rung theo gió chiều.

    Kael đứng yên vài giây.

    Ánh mắt anh hạ xuống túi da bên hông lần nữa.

    Cánh cửa mở ra.

    Tiếng chuông vang lên khe khẽ.

    Ông chủ tiệm ngẩng đầu.

    Ánh mắt ông thoáng bất ngờ khi nhìn thấy Kael.

    "Ta tưởng cậu sẽ không quay lại."

    Kael không trả lời.

    Anh rút từ túi da ra một nhánh lá đỏ thẫm đặt lên quầy.

    Ánh mắt ông chủ mở to.

    "Hoa Niên Máu?"

    Ông cầm nhánh lá lên, xoay dưới ánh đèn, giọng gần như thì thầm.

    "Loại này... hiếm đến mức thương hội cũng khó có hàng"

    Ông ngẩng lên nhìn Kael.

    "Cậu tìm được từ hầm ngục sao?"

    Kael gật nhẹ.

    "Chỉ là đồ dư."

    Ông chủ sững lại.

    "Dư?"

    "Tôi tìm thấy nó khi làm các nhiệm vụ."

    Kael nói, giọng đều đều.

    " Nó lẫn với đám thảo dược tôi hái."

    "Vứt thì phí."

    Anh quay đầu nhìn về phía căn phòng phía sau nơi giường bệnh đặt cạnh cửa sổ.

    "Nhớ ra còn người đang cần nên mang qua."

    Ông chủ tiệm im lặng một lúc lâu.

    Ông nhìn Kael, ánh mắt pha chút dò xét.

    "Ta cứ nghĩ cậu cứu cô bé để..."

    Không khí trong tiệm lặng đi.

    Kael khẽ nhíu mày như thể câu nói đó hơi thừa.

    "Không liên quan."

    Anh đáp ngắn gọn.

    Anh dừng một nhịp.

    "Tôi không tin con người ở thế giới này."

    Kael quay mặt đi.

    "Huống chi là một cô gái lạ nhặt được trong hầm ngục."

    Ông chủ tiệm nhìn anh thật lâu rồi ông bật cười khẽ.

    "Cậu nói vậy nhưng vẫn mang linh dược tới."

    Kael không đáp.

    Chỉ quay lưng chuẩn bị rời đi.

    "Đợi đã."

    Giọng ông chủ vang lên.

    Kael dừng bước nhưng không quay lại.

    "Cô bé vẫn chưa tỉnh.

    Nhưng tình trạng đã ổn định hơn."

    Ông nói chậm rãi.

    "Nếu dùng linh dược này, cô bé có thể sống, thậm chí có thể tiếp tục dùng phép thuật."

    Sự im lặng kéo dài.

    "Tùy ông."

    Kael nói.

    "Tôi đã đưa thứ cần thiết."

    Anh đẩy cửa bước ra ngoài.

    Tiếng chuông cửa vang lên.

    Rồi biến mất trong gió đêm.

    Ông chủ tiệm đứng lặng vài giây rồi quay người đi về phía phòng trong.

    Căn phòng nhỏ yên tĩnh.

    Ánh trăng rọi qua cửa sổ rơi lên tấm ga trắng.

    Cô gái ấy vẫn nằm đó.

    Hơi thở yếu nhưng đều hơn trước.

    Ông đặt nhánh linh dược lên bàn và thở dài.

    "Cháu may mắn hơn cháu nghĩ đấy."

    Bên ngoài thị trấn.

    Kael bước đi giữa con đường lát đá, ánh trăng phủ lên vai áo anh lớp sáng nhạt.

    Anh dừng lại trước một quầy bán thức ăn ven đường.

    Chủ quầy đưa anh một xiên thịt nướng nóng hổi.

    Kael đưa tiền và nhận xiên thịt, anh cắn một miếng, vị mặn lan ra đầu lưỡi.

    Anh chợt nhớ đến căn phòng y dược.

    Nhớ đến gương mặt tái nhợt nằm im trên giường.

    Chỉ một thoáng.

    Rồi anh nuốt xuống.

    Tiếp tục bước đi.
     
    Cô Trị Liệu Sư Vô Dụng Của Tôi
    Rời Đi


    Ánh nắng buổi sáng len qua tấm rèm vải mỏng.

    Mùi thảo dược trôi trong không khí.

    Cô gái khẽ nhíu mày.

    Ý thức trở lại từng chút một như mặt nước đóng băng đang tan ra chậm chạp.

    Đau.

    Cảm giác đầu tiên cô nhận ra là đau.

    Không phải cơn đau dữ dội mà là thứ đau âm ỉ kéo dài và lan khắp cơ thể như từng thớ thịt vẫn còn nhớ những gì đã xảy ra.

    Hơi thở cô run nhẹ, mí mắt khẽ mở.

    Trần nhà bằng gỗ lạ lẫm hiện ra.

    Cô định cử động.

    Một cơn nhói buốt chạy dọc từ ngực xuống bụng khiến cô khựng lại, hơi thở vỡ vụn.

    Ký ức...

    Những mảnh ký ức vỡ vụn ập tới.

    Bóng tối của hầm ngục.

    Những tiếng cười thấp hèn.

    Tiếng vải rách.

    Ánh mắt lạnh lẽo.

    Thanh kiếm đâm xuống.

    Đồng tử cô co lại.

    Cô vô thức ôm lấy cơ thể mình dù động tác đó khiến vết thương nhói lên dữ dội.

    "Đừng..."

    Giọng cô yếu đến mức gần như không thành tiếng.

    "Bình tĩnh nào."

    Một giọng nói trầm vang lên từ bên cạnh.

    Cô giật mình quay đầu sang.

    Ông chủ tiệm y dược đang ngồi bên chiếc bàn gỗ chậm rãi nghiền thuốc.

    Ánh mắt ông không dò xét cũng không thương hại, chỉ bình thản.

    "Cháu đang an toàn."

    Cô nhìn ông với ánh mắt vẫn đầy cảnh giác.

    "Đây... là đâu?"

    "Tiệm y dược ở khu phố cũ."

    Ông đáp.

    "Cháu được mang tới đây ba ngày trước."

    "Ba ngày"

    Cô lặng đi.

    Thời gian như bị ai đó xóa mất một đoạn dài.

    "Ai–"

    Câu hỏi vừa bật ra đã nghẹn lại giữa chừng.

    Ông chủ tiệm nhìn cô như thể hiểu cô đang muốn hỏi gì.

    "Có người đưa cháu tới."

    Ông nói.

    "Rồi rời đi."

    Ánh mắt cô cụp xuống.

    Một cảm giác quen thuộc và lạnh lẽo len vào lồng ngực.

    "Phải rồi..."

    Cô thì thầm.

    "Cuối cùng ai cũng rời đi."

    Ông chủ không phản bác, chỉ đứng dậy mang đến một cốc nước ấm.

    "Cậu ta không bỏ cháu trong hầm ngục."

    Ông nói.

    "Chỉ là không ở lại."

    Cô không đáp.

    Chỉ lặng lẽ nhìn xuống tấm chăn phủ ngang vai.

    "Tại sao?"

    Cô khẽ hỏi.

    "Ông cứu cháu"

    Ông nhún vai.

    "Có người mang thuốc tới."

    Ông đặt cốc nước xuống cạnh giường.

    "Ta chỉ làm phần việc của mình."

    Cô khẽ nghiêng đầu.

    "Người đó..."

    Ông chủ tiệm quay lại bàn thuốc.

    "Chỉ là một mạo hiểm giả."

    Ông nói.

    "Ta cũng không nghĩ cậu ta sẽ quay lại."

    Cô khép mắt, không hỏi thêm.

    Có lẽ cô cũng không muốn biết.

    Buổi chiều hôm đó cô ngồi tựa lưng vào đầu giường nhìn ánh nắng rơi qua khung cửa sổ.

    Thị trấn bên ngoài vẫn ồn ào.

    Những âm thanh đời thường xa lạ nhưng bình yên.

    Cô kéo nhẹ cổ áo bệnh nhân, vô thức kiểm tra cơ thể mình.

    Những vết băng quấn gọn gàng.

    Không còn đau rát.

    Không còn cảm giác bị rì chặt trên nền đá lạnh.

    Nhưng ký ức thì vẫn còn đó.

    Cô siết chặt tấm chăn.

    "Mình... vẫn còn sống?"

    Giọng cô nhỏ đến mức gần như tan vào ánh sáng.

    Chiều muộn, cánh cửa tiệm lại vang lên tiếng chuông nhỏ.

    Cô không quay đầu, chỉ nghe thấy tiếng bước chân chậm và đều.

    "Thuốc cầm máu loại nhẹ."

    Một giọng nam trầm vang lên từ phía ngoài.

    Ông chủ tiệm đáp lại.

    "Bị thương rồi sao?"

    "Không."

    Giọng nói đó trả lời ngắn gọn.

    "Dự phòng."

    Cô khẽ run.

    Không hiểu vì sao... giọng nói ấy khiến cô có cảm giác quen thuộc nhưng cô không quay lại.

    Ở phía quầy kael đặt vài đồng bạc xuống bàn ánh mắt anh lướt qua căn phòng phía trong, chỉ trong thoáng chốc anh nhìn thấy bóng dáng mảnh mai ngồi bên cửa sổ, vai cô hơi co lại như đang cố thu mình vào ánh sáng.

    Ông chủ tiệm nhìn Kael.

    "Cô bé tỉnh rồi."

    Ông nói bình thản.

    Kael không phản ứng.

    Chỉ nhận túi thuốc.

    "Còn sống là tốt."

    Anh nói.

    Giọng bình tĩnh như thể đã nói câu này nhiều đến mức thuần thục.

    Kael quay người rời khỏi tiệm, không nhìn thêm lần nào.

    Trong căn phòng phía sau cô gái vẫn ngồi yên, cô nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên rồi im bặt.

    Cô khẽ quay đầu chỉ kịp nhìn thấy cánh cửa gỗ đang khép lại.

    Bóng người bên ngoài đã biến mất.

    Một cảm giác lạ lẫm lướt qua tim cô.

    Không phải biết ơn.

    Không phải tò mò.

    Chỉ là...

    Một khoảng trống rất nhỏ vừa xuất hiện rồi nhanh chóng bị cô chôn sâu xuống.

    "Dù là ai"

    Cô thì thầm.

    "Cũng sẽ rời đi cả thôi."

    Cô siết tay ôm chặt tấm chăn.

    Ánh hoàng hôn rơi xuống khung cửa.

    Nhuộm căn phòng thành màu cam nhạt.
     
    Cô Trị Liệu Sư Vô Dụng Của Tôi
    nhận nhiệm vụ


    Ba ngày từ lúc Kael rời khỏi, cũng là thời điểm giao thoa từ hạ sang thu.

    Gió thổi qua quảng trường trước hội mạo hiểm mang theo tiếng ồn quen thuộc của những nhóm mạo hiểm giả đang tranh luận về nhiệm vụ và tiền thưởng.

    Một cô gái đứng trước bảng nhiệm vụ.

    Tấm áo choàng đơn giản che gần hết cơ thể mảnh mai của cô.

    Cô nhìn từng tờ giấy treo trên bảng.

    Nhiệm vụ săn quái cấp thấp.

    Thu thập dược liệu ven rừng.

    Hộ tống thương nhân trong đoạn đường ngắn.

    Ánh mắt cô dừng lại ở một tờ giấy nhỏ nhất, treo gần góc dưới.

    Thu thập nấm trong khu rừng phía bắc.

    Tiền thưởng: 6 bạc.

    Cô khẽ đưa tay lên.

    Đó là nhiệm vụ dễ nhất và cũng là thứ duy nhất phù hợp với cô lúc này.

    Ngay khi đầu ngón tay cô chạm vào mép giấy—

    Soạt!

    Một bàn tay khác xé tờ nhiệm vụ trước.

    Không chỉ một.

    Hai.

    Ba.

    Bốn.

    Cô giật mình, ngẩng đầu.

    Một thân hình cao ráo đứng sát bên bảng nhiệm vụ, ánh mắt lướt qua từng tờ giấy như đang chọn nguyên liệu trong chợ.

    Anh xé thêm vài tờ nữa rồi xoay người rời khỏi bảng.

    Cô hơi khựng lại, tay vẫn còn giơ giữa không trung.

    Anh bước tới chiếc bàn gỗ gần quầy và ngồi xuống bắt đầu xem lại từng tờ nhiệm vụ vừa xé.

    Cô đứng lặng vài giây rồi hít một hơi và bước lại gần bàn.

    "Xin lỗi."

    Giọng cô nhỏ xíu.

    Kael ngẩng lên.

    Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô vài giây.

    Không ngạc nhiên.

    "Ồ."

    Anh nói.

    "Cô khỏi rồi à."

    Cô sững lại.

    Tim cô thắt lại.

    "Anh..."

    Cô nhìn anh kỹ hơn.

    Gương mặt đó cô chưa từng thấy nhưng giọng nói, cách nói lạnh lẽo bình thản ấy.

    Ký ức về căn tiệm y dược thoáng hiện lên.

    "Anh là..."

    Cô thì thầm.

    Kael không phản ứng.

    Chỉ tiếp tục nhìn xuống mấy tờ nhiệm vụ trên bàn.

    Cô siết nhẹ vạt áo choàng.

    "Vì sao?"

    "Cứu tôi làm gì?"

    Giọng cô run nhẹ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

    Kael nhún vai.

    "Chỉ tiện đường."

    Câu trả lời ngắn gọn đến mức khiến cô khựng lại.

    Một khoảng im lặng nhỏ xuất hiện giữa hai người.

    "Anh vừa xé nhiều nhiệm vụ."

    Cô nói khẽ.

    "Trong đó... có nhiệm vụ tôi định nhận."

    Kael liếc qua chồng giấy.

    "Cái nào?"

    "Thu thập nấm."

    Anh rút tờ giấy đó ra nhìn sơ qua.

    "Cái này à."

    Cô gật đầu.

    "Tôi mới tỉnh lại.

    Tôi cần tiền... nhưng chưa thể nhận nhiệm vụ nguy hiểm."

    Kael im lặng vài giây.

    Rồi anh đặt tờ giấy xuống bàn đẩy nhẹ về phía cô.

    "Cầm đi."

    Cô hơi ngạc nhiên.

    "Anh không cần sao?"

    "Không."

    Anh đáp.

    "Tiền thấp."

    Cô nhìn tờ giấy rồi nhìn anh.

    Một cảm giác lạ lẫm len vào lòng.

    "Tại sao–"

    "Vì tôi không cần."

    Anh chen ngang.

    Cô im lặng.

    Ký ức cũ lại trồi lên.

    Những lời dịu dàng giả tạo.

    Những ánh mắt thân thiện trước khi biến thành thứ mà cô không bao giờ nghĩ đến.

    Cô siết chặt tờ nhiệm vụ.

    "Nếu tôi phải trả ơn..."

    Giọng cô nhỏ dần.

    "Anh muốn tôi làm gì?"

    Kael dừng lật giấy, anh ngẩng đầu.

    "Trả ơn?"

    Ánh mắt anh hơi tối lại không phải vì giận mà vì không hiểu.

    Cô tránh ánh nhìn anh, ngón tay cô siết mạnh đến mức tờ giấy nhăn lại.

    "Tôi không có nhiều tiền, hiện tại càng không."

    "Nếu anh cứu tôi...

    để đổi lại"

    Câu nói của cô vỡ vụn.

    Không khí giữa hai người đột ngột nặng xuống.

    Kael nhìn cô vài giây rồi đặt toàn bộ chồng nhiệm vụ xuống bàn.

    "Tôi không rảnh để chú ý một cái xác?"

    Giọng anh vẫn bình thản nhưng thấp hơn bình thường.

    Cô run lên không dám ngẩng đầu.

    "Tôi đưa thuốc vì với tôi lúc đấy nó là đồ bỏ đi."

    Anh nói.

    "Tôi đưa cô tới tiệm vì cô còn sống."

    Anh đứng dậy.

    "Chỉ vậy thôi."

    Cô chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt cô đầy hoang mang lẫn nghi ngờ.

    "Anh không cần gì thật sao?"

    Kael nhìn cô.

    Ánh mắt anh nhìn thẳng, không né tránh.

    "Ừ."

    Anh đáp.

    "Tôi không thích dính vào rắc rối."

    Anh quay người rời khỏi bàn.

    Đi được vài bước rồi anh dừng lại.

    "Cơ thể cô vẫn rất yếu."

    Anh nói mà không quay đầu.

    Cô sững lại.

    Kael khẽ thở ra.

    "Tôi cũng có nhiệm vụ ở hướng bắc."

    Anh nói rồi bước tiếp không quay lại.

    Không chờ câu trả lời.

    Cô đứng yên nhìn bóng lưng anh dần hòa vào dòng người trong hội. nhịp tim cô không còn đều.

    Cô không biết đó là cảnh giác hay là cảm giác an toàn mà cô đã quên mất từ rất lâu.

    Cô nhìn tờ nhiệm vụ trong tay rồi nhìn về phía cửa hội một lúc lâu, hít sâu bắt đầu bước đi.

    Ở phía trước kael đang đứng bên ngoài dựa lưng vào cột đá như thể chỉ đang nghỉ chân.

    Anh không nhìn cô nhưng cũng chưa rời đi.

    Cô bước từng bước nhỏ về phía Kael, tay giơ ra tờ giấy nhiệm vụ, cô ngẩng đầu nhìn anh.

    Kael liếc nhẹ về phía cô, lưng vẫn dựa vào cột đá.

    Cả hai đứng đấy ba giây.

    Kael xoay người bước đi trước.

    Cô đi phía sau anh.

    Gió đầu thu thổi qua quảng trường.

    Nhẹ nhẹ và mát.
     
    Back
    Top Dưới