Ở một hầm ngục phía nam vương quốc, một tổ đội gồm bốn thành viên đang tiến sâu vào tầng thứ ba.
Ánh đuốc phản chiếu lên những bức tường đá ẩm ướt, soi rõ bóng của bốn người đang di chuyển cẩn trọng qua hành lang chật hẹp.
Ở vị trí phía sau cùng là một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc màu vàng kim được buộc gọn gàng hai bím tóc bằng dải ruy băng cũ, bộ váy trắng có ký hiệu của chức nghiệp trị liệu hơi rộng so với dáng người mảnh mai của cô.
Cô tên là Lira.
"Cẩn thận phía trước!"
Tiếng cung thủ vang lên.
Cậu trai bằng tuổi Lira giương cung, mũi tên bay vụt qua làn khí ghim thẳng vào đầu một con goblin vừa nhảy khỏi hốc đá.
Anh chàng kiếm sĩ tóc đỏ lập tức lao lên, lưỡi kiếm quét thành hình bán nguyệt hạ gục con còn lại.
Phía sau lưng anh, người đỡ đòn dựng khiên chặn lấy cú vồ bất ngờ từ "goblin trinh sát" bên sườn, con sói vồ trúng vai anh trước khi bị tấm khiên hất văng xuống vực.
Trận chiến kết thúc khá nhanh, nhưng khi cả đội nhìn lại, Lira đã niệm phép từ lúc nào.
Ánh sáng xanh nhạt lan ra từ lòng bàn tay cô, chậm rãi bao phủ vết thương trên vai đỡ đòn của đội, vết rách dần khép lại.
"Xin lỗi... sẽ hơi lâu một chút."
Giọng cô nhỏ nhưng mang sự dịu dàng quen thuộc.
Anh chàng đỡ đòn bật cười, xoa đầu cô như thói quen.
"Không sao cả... chỉ là vết trầy nhỏ thôi."
Kiếm sĩ tóc đỏ quay lưng lại nở nụ cười nhẹ.
"Không có nhóc chắc tụi anh khó mà vào sâu được đến đây."
Cậu bạn cung thủ chỉ đứng nhìn hờ sang.
"Chúng ta nên đi tiếp."
Lira mỉm cười, một nụ cười nhỏ nhưng đủ khiến gương mặt cô sáng lên như được sưởi ấm.
Tổ đội tiếp tục tiến sâu hơn, những đợt quái xuất hiện dày đặc hơn với nhiều chủng loại nhưng đa phần chỉ là quái cấp thấp.
Goblin, slime, và vài con sói hang cấp trung, chúng không quá nghi hiểm nhưng số lượng lớn khiến việc chiến đấu kéo dài buộc Lira liên tục trị thương, phần lớn là đỡ đòn của đội.
Một lần.
Hai lần.
Rồi liên tiếp các câu chú liên tục được niệm mà không có khoảng nghỉ.
Cô bắt đầu cảm thấy hơi thở nặng nề hơn nhưng vẫn cố niệm, cho đến khi cô nhận ra điều gì đó... bất thường.
Kiếm sĩ đáng lẽ có thể né được cú vung chuỳ chậm của goblin tầm trung nhưng anh ta lại chậm một nhịp.
Người đỡ đòn thường rất thận trọng nhưng lần này anh lại để lộ quá nhiều khoảng trống.
Phản xạ của cung thủ đủ nhanh để lùi lại trước đòn lao đến của slime nhưng vẫn đứng yên thêm một giây.
Tất cả đều là những vết thương nhỏ, vẫn trong khả năng trị thương của cô.
Ban đầu Lira nghĩ họ cố tình tạo cơ hội để cô luyện tập, chuyện này cũng không hiếm với các tổ đội khác khi một đồng đội cần thực chiến nhiều hơn để cân bằng mới sức mạnh cả đội, cô cảm thấy biết ơn vì họ làm đến mức này vì cô.
Nhưng... số lần bị thương bắt đầu vượt ngoài khả năng hiện tại của cô, cổ họng Lira bắt đầu khô rát, tay cô dần run nhẹ mỗi khi một vết thương được khép lại hoàn toàn, mana trong có thể cô cạn một cách chóng mặt như nước bị rút khỏi chiếc bình bị nứt.
"Ổn chứ?"
Cung thủ quay sang hỏi.
Lira gật đầu, dù tầm nhìn đã nhoè dần.
"Tôi vẫn trụ được"
Chiến trường chỉ còn lại bầy sói trung cấp, chúng lao ra từ mọi ngóc ngách.
Lần này tốc độ trị thương của cô không còn theo kịp với các vết thương liên tục xuất hiện, nhưng Lira vẫn cố theo kịp chúng, ánh sáng trị thương loé lên rồi tắt ngấm, hơi thở cô trở nên gấp gáp, hai chân dần mất cảm giác, cho đến khi câu chú cuối cùng tan vỡ giữa hai lòng bàn tay.
Cô quỵ xuống, không gian xoay tròn trong tầm nhìn, âm thanh chiến đấu phía trước trở nên xa dần rồi tắt hẳn.
...
Khi Lira mở mắt căn phòng đã yên tĩnh, xác quái vật nằm khắp nơi trên nền đá, mùi máu hoà vào không khí lạnh trong phòng.
Ba người đồng đội đứng cách cô vài bước, họ nhìn cô nhưng ánh mắt... không giống trước đây.
Không còn sự thân thiện, không còn gần gũi.
Chỉ còn lại sự lạnh lùng và... toan tính.
Kiếm sĩ tóc đỏ thở dài.
"cuối cùng cũng xong."
Cung thủ khoanh tay quay mặt đi.
Người đỡ đòn dùng khăn lao vội vệt máu dính trên cánh tay.
Lira cố chống tay ngồi dậy.
"Mọi người ổn chứ?"
Không ai trả lời ngay.
"Bọn tôi vừa tìm được một pháp sư mới."
Khiếm sĩ vào thẳng vấn đề như đang nói chuyện vặt.
"Cô ấy dùng được cả hoả ma pháp và có thể trị thương diện rộng."
Lira chớp mắt, từng câu kiếm sĩ thốt ra nhưng mất vài giây cô mới hiểu được ý nghĩa.
"Tổ đội... chỉ được hoạt động tối đa bốn người."
Người đỡ đòn nói thêm.
Cung thủ nhìn xuống nền đá.
"Nếu có người rời đội... số tiền sẽ phải chia mất một phần."
Không gian lặng đi chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ trần hang.
Lira nhìn từng người, những gương mặt mà cô từng tin tưởng, những người từng xem cô như gia đình.
"Vậy... mọi người muốn em... rời đội sao?"
Không ai trả lời, sự im lặng đó đã đại diện cho câu trả lời.
Cô lùi lại nữa bước, cơ thể nặng đến mức khiến cô không thể đứng vững, ánh mắt ba người kia dần trở nên lạnh hơn.
Một nỗi sợ siết chặt lồng ngực cô, Lira hiểu đây là hầm ngục, nếu có người chết ở đây cũng chẳng có ai nghi ngờ hay đặt câu hỏi.
Bàn tay cô siết chặt vạt áo choàng, cô muốn hỏi điều gì đó.
Muốn hỏi liệu những ngày tháng trước đây có thật không.
Nhưng giọng nói không sao cất lên, chỉ còn lại tiếng tim đập hỗn loạn vang trong tai.
Bóng đuốc lập loè trên tường đá, khoảng cách giữa họ và cô chỉ vài bước chân.
Lira nhắm mắt, một giọt nước mắt rơi xuống gò má.
Không phải vì đau mà vì cuối cùng cô cũng hiểu rằng những nụ cười trước đây chỉ tồn tại khi cô còn có ích.
Ánh đuốc trên tường đá rung lên theo từng luồng gió lạnh thổi dọc hầm ngục.
Lira lùi lại vài bước, lưng cô chạm vào tường đá ẩm ướt, hơi lạnh thấm qua lớp áo mỏng khiến cơ thể vốn đã kiệt sức càng run lên rõ rệt.
Ba người đứng chắn lối ra, không ai nói gì, chỉ chăm chú nhìn cô như nhìn một con mồi không còn khả năng kháng cự.
"Đừng nhìn bọn tôi như vậy."
Giọng kiếm sĩ vang lên, trầm nhưng lạnh.
"Dù sao thì em cũng nên thấy vinh dự vì ít nhất dù lúc này em không còn hữu ích, nhưng... cơ thể em thì có."
Lira mở miệng... nhưng không có âm thanh nào vang lên, cổ họng cô nghẹn lại.
Một bước chân tiến lại gần, Lira lùi lại theo phản xạ, nhưng phía sau chỉ còn bức tường đá lạnh lẽo, cô cố bước sang bên nhưng chân cô trượt trên nền đá ướt, cô ngã xuống.
Ánh đuốc phía trên chao đảo, những chiếc bóng chải dài trên nền đá kéo thành những hình thù quỷ dị.
Bàn tay một người giật lấy mép áo cô, tiếng vải bị kéo căng, Lira siết chặt vạt áo nhưng sức lực đã không còn.
Những đường chỉ không chịu nổi lực kéo, một tiếng rách vang lên giữa không gian hầm ngục, nước mắt cô rơi xuống nền đá, từng giọt vỡ tan như những mảnh thuỷ tinh nhỏ.
Những tiếng cười bắt đầu vang lên, không lớn nhưng lạnh đến rợn người, Lira nhắm chặt mắt, cô không còn đủ sức phản kháng, không còn ma lực để niệm chú, không còn ai đứng chắn trước mặt cô, chỉ còn cảm giác bị ép chặt giữa bóng tối và những âm thanh khiến tim cô run lên từng nhịp.
Cô cố gắng giữ lại mảnh áo cuối cùng trong tay như thể đó là thứ duy nhất còn sót lại của lòng tự trọng.
Trong khoảnh khắc đó những ký ức vụn vỡ chạy ngang đầu cô.
Những lần họ cười khi cô làm rơi lọ thuốc, những lần họ chia phần ăn cho cô trong lúc nghỉ giữa đường, những lời khen và động viên khi cô cố gắng chữa lành vết thương cho họ.
Tất cảvỡ ra như chiếc gương mỏng.
Ánh đuốc chập chờn, một giọt nước mắt khác rơi xuống, nhưng lần này Lira không khóc thành tiếng, cô chỉ siết chặt tay đến mức móng tay hằn sâu vào da.
Ánh đuốc trên tường đã cháy gần cạn.
Ngọn lửa yếu ớt hắt lên nền đá những mảng sáng lập lòe như đang cố níu giữ chút hơi ấm cuối cùng.
Không gian trong hầm ngục trở nên nặng nề và tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Lira nằm co người trên nền đá lạnh, hơi thở cô đứt quãng, cơ thể không còn nghe lời.
Những mảnh vải rách nằm rải rác bên cạnh lay động nhẹ theo luồng gió thổi qua hành lang tối.
Ba bóng người đứng phía trên cô, không ai nói gì thêm.
Kiếm sĩ tóc đỏ bước tới, tiếng giày kim loại vang lên chói tai, từng bước một đều đặn như nhịp đếm cuối cùng.
Lira cố mở mắt, tầm nhìn cô nhòe đi nhưng vẫn nhận ra lưỡi kiếm trong tay anh ta phản chiếu lên thứ ánh sáng lạnh lẽo.
"Xin lỗi."
Anh ta nói.
Giọng nói thấp nhưng không mang theo cảm xúc nào.
Lưỡi kiếm hạ xuống, một lực nặng xuyên qua cơ thể cô ghim chặt cô xuống nền đá lạnh.
Không có tiếng hét, chỉ có hơi thở Lira rung lên thành những âm thanh yếu ớt.
Thanh kiếm cắm sâu giữ cơ thể cô bất động như một chiếc đinh đóng chặt vào nền đá.
Cung thủ quay mặt đi trước, người đỡ đòn đứng im vài giây rồi cũng quay lưng, kiếm sĩ buông tay khỏi chuôi kiếm nhưng không rút nó ra như thể họ không muốn cô còn đủ sức để cử động thêm một lần nào nữa.
"Đi thôi."
Một câu nói vang lên, cả đội rời khỏi căn phòng, tiếng bước chân họ dần xa rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối của hầm ngục trả lại sự tĩnh lặng cùng tiếng nước nhỏ giọt từ trần hang.
Lira giữ chuôi kiếm nhưng không rút ra, chỉ nằm đấy, ánh mắt nhìn trần hang, mỗi nhịp tim giống như đang kéo theo một phần ý thức rơi xuống vực sâu.
Ngón tay run rẩy, sức lực đã không còn.
Bàn tay cô trượt xuống nền đá lạnh, tầm nhìn bắt đầu tối lại, những đốm sáng nhỏ xuất hiện rồi tan biến như bọt nước.
Trong khoảnh khắc ý thức dần tan rã Lira chợt nhận ra mình không còn cảm thấy đau nữa.
Chỉ còn lạnh.
Rất lạnh.
Và rồi...
Ở cuối hành lang nơi ánh đuốc không thể với tới, có thứ gì đó đang di chuyển.
Một bóng người bước đi rất nhẹ, nhẹ đến mức giống như chỉ có bóng tối đang tự di chuyển.
Hình bóng ấy tiến lại gần từng bước, không phát ra tiếng động nhưng lại rất rõ.
Lira cố mở mắt lần cuối, tầm nhìn mờ nhòe khiến cô không thể nhìn rõ khuôn mặt người đó, chỉ thấy một dáng người đang tiến về phía mình một cách chậm rãi như thể đã đứng đó từ rất lâu trước khi cô nhận ra.
Ánh sáng yếu ớt của ngọn đuốc cuối hành lang chạm vào bóng người ấy rồi lại tắt lịm, ý thức Lira cũng theo đó trượt khỏi thực tại.
Bóng tối khép lại, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt và một thân thể bất động dưới ánh đuốc sắp tàn.