Khác Có tới 2 Tempest ( Allbin )

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
365430536-256-k15424.jpg

Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
Tác giả: HaVy0705
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một thế giới 2 chiều, mà Oh Hanbin của chiều này lại xuyên sang chiều kia.

Rồi chuyện gì sẽ xảy ra đây?



tempest​
 
Có thể bạn cũng thích
  • /GL/ABO/PO18/ Cao Lãnh Tình Địch Thành Ta Lão Công...
  • [BHTT][EDIT] Dò Hư Lăng - Quân Sola (Cổ Đại)
  • [Đam mỹ cổ trang] Hoa hoa du long - Tinh Bảo Nhi [HOÀN]
  • [BHTT - QT] Công chúa của ta sống lại - Hoặc Hứa...
  • (BHTT) Ngươi Giống Như Ta Nhãi Con Mẹ - HOÀN
  • [BHTT] [QT] [Xuyên Thư] Sư Phụ Ta Có Bệnh a - Bắc Từ
  • Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
    Chương 1


    Xin chào!

    Cảm ơn tất cả các bạn và hẹn gặp lại!

    Hyuk: Aaaa!

    Đúng là một ngày dài mà, mệt chết mất thôi.

    Hwarang: Hôm nay đúng là mệt thật nhưng mà vui quá đi à.

    Cả nhóm vừa live stream trò chuyện cùng fan sau khi kết thúc Kcon tại Nhật Bản.

    Nay quả thực là một ngày tuyệt vời đối với Tempest, ai nấy đều vui vẻ trò chuyện rôm rả.

    Duy chỉ có Hanbin, không hiểu sao anh cứ thấy bồn chồn bất an trong người mà khiến gương mặt trở nên cau có chứ không tươi cười như mọi ngày.

    Điều này đã lọt vào ánh mắt của Lew - trưởng nhóm.

    Lew: Hanbin à!

    Anh sao thế?

    Anh thấy không khoẻ sao ạ?

    Sau câu hỏi của Lew tất cả đã đổ dồn ánh mắt về phía Hanbin, thấy anh có vẻ khó chịu mà cứ cau mày làm cả hội nháo nhào lên hỏi thăm.

    Hyeongsoep: Sao vậy anh?

    Anh thấy mệt quá hả anh?

    Hyuk: Yaaa!

    Hanbin của em, sao thế này?

    Ai đã chọc anh làm anh buồn hả?

    Taerae: Là tên nào, tên nào làm anh khó chịu, anh nói đi, em sẽ trừng trị nó cho anh

    Hwarang: Anh đau ở đâu sao ạ?

    Eunchan: Mọi người bình tĩnh đi, anh ấy không kịp trả lời luôn kìa

    Đừng ai thắc mắc tại sao mà cả nhóm lại có vẻ sốt ruột như thế.

    Cũng đúng thôi, Hanbin là bảo bối, là cục cưng, là vàng là bạc, là mặt trời nhỏ của Tempest và của iE mà.

    Anh chính là anh út, là bé yêu của cả nhóm đó, không phải nói quá chứ anh chính là được cưng đến mức chả ai là không nhìn ra được dù cho anh là anh cả, thì với các em anh vẫn là cục bông, là em bé thôi.

    Hanbin: Anh không sao đâu, chỉ là hơi mệt chút thôi à - Nói xong anh lại nở nụ cười thật tươi như ánh mặt trời để các em không lo lắng nữa.

    Lew: Thế thôi, mọi người về tắm rửa nghỉ ngơi thôi, nay mọi người cũng đã vất vả rồi.

    - Leader của nhóm lên tiếng là cả nhóm nghe theo liền, ai về phòng người nấy rồi nghỉ ngơi thôi.

    Lần này Hanbin chung phòng cùng Hyuk nè, vừa vô phòng là Hyuk ôm chầm lấy Hanbin mà mè nheo, nũng nịu.

    Trong nhóm hắn ta chính là người dính anh nhất đó.

    Hanbin: Được rồi Hyuk à, để anh đi tắm rồi đi ngủ nha, mai còn phải dậy sớm để bay lại Hàn đó.

    Koo Bon-không đành lòng-Hyuk cũng đành phải thả anh ra mà nhẹ dạ một tiếng.

    Thôi thì để anh đi tắm rồi lát mình ôm anh ngủ cũng được, anh cũng đâu có biến mất được đâu - hắn ta thầm nghĩ.

    Hanbin vừa lấy đồ bước vào phòng tắm thì "Bùm" một tiếng nổ chói tai cùng ánh sáng từ nhà tắm phát ra.

    Hyuk đang tính chèo lên giường anh nằm thì thấy vậy vội tụt xuống chạy vào xem thế nào.

    Cơ mà Hanbin đâu mất rồi, khăn tắm và quần áo thì nằm dưới sàn nhưng mà người thì đã biến mất rồi.

    "Em nói anh biến mất là anh biến mất thật hả, làm sao đây?"

    Koo Bonhyuk thầm nghĩ.

    Bên phía Hanbin, anh mơ màng mở mắt thì bỗng giật mình, sao anh lại ở đây, đáng lí anh phải đang tắm ở phòng tắm khách sạn chứ.

    Thế quái nào lại trở về phòng ngủ ở kí túc xá rồi.

    Anh ôm đầu nhớ lại chuyện vừa xảy ra, không đúng, có thứ ánh sáng kì lạ đã hút anh vào và giờ anh ở đây, nhưng mà sao lại trở về đây, anh vẫn đang mặc bộ quần áo mà hôm nay ở Kcon đã mặc, điều đó chứng tỏ là cả cơ thể anh đã bị đưa tới đây chứ không phải mỗi linh hồn, anh thật sự không hiểu.

    Cơ mà giờ anh thực sự rất mệt, đầu đau như búa bổ, đôi mắt cứ nặng trĩu.

    Cả cơ thể anh đã lên tiếng yêu cầu anh phải ngủ rồi.

    Thôi thì ngủ đã, dậy rồi tính tiếp.

    Hanbin đánh một giấc dài đến tận sáng hôm sau, anh giật mình tỉnh giấc khi nghe tiếng gọi của leader nhóm

    Lew: Oh Hanbin!

    Anh dậy mau chuẩn bị đi, đừng giả bệnh rồi làm tốn thời gian của nhóm nữa.

    Đó thực sự là Lew vừa gọi anh sao, sao có thể chứ, em ấy sẽ không bao giờ nói chuyện với anh như vậy.

    Hanbin đang ngơ ngẩn thì Lew đã mở cửa xông vào, nhìn 1 loạt từ trên xuống dưới, hắn thầm đánh giá Hanbin "Chắc chắn là hôm qua anh ta lại lẻn ra ngoài đi chơi thì mới ăn mặc thế kia, chẳng biết lại có làm gì ảnh hưởng đến nhóm không nữa chứ.

    Thật đáng ghét."

    Lew: Anh còn ngơ ngẩn cái gì, không nhanh chuẩn bị đi, đừng để mọi người chờ.- Đi kèm với lời nói là ánh mắt không thể chán ghét hơn.

    Nói rồi bỏ mặc anh vẫn ngồi đó mà đi thẳng xuống phòng khách.

    Hanbin thật sự đang rất bàng hoàng, gì vậy chứ, thực sự là Lew sao.

    Anh lật đật ngồi dậy đi vệ sinh cá nhân và chuẩn bị xuống nhà trong tình trạng đầy bối rối và hàng vạn câu hỏi trong đầu.

    Xong xuôi anh bước xuống phòng khách, nhìn thấy anh cả bọn đều bất ngờ, không hẹn mà cùng nhìn anh đang đi từng bước xuống cầu thang.

    Hwarang: " Nay anh ta sao vậy, sao mặc quần áo giản dị thế kia, còn không trang điểm cầu kì nữa chứ, ma ám sao."

    Cậu nghĩ thầm trong bụng.

    Và suy nghĩ này không chỉ của mình Hwarang, mà mọi người đều thế.

    Hanbin vừa bước đi vừa nghĩ, mấy bộ quần áo trong tủ đó thực sự là của anh sao, không thể tin được, sao anh có thể thích mấy kiểu loè loẹt đó được, có gì đó không đúng.

    À đúng rồi, hôm qua, chính là hôm qua có thứ ánh sáng kì lạ đã đưa anh tới đây, anh cần tìm hiểu rõ chuyện này thôi.

    Nghĩ rồi anh thầm nhìn đánh giá các thành viên, qua thái độ của Lew lúc nãy, anh có thể dám chắc rằng các thành viên không phải là những người mà anh biết, cho dù ngoại hình của họ là y đúc, không khác biệt dù là một chút.

    Hyuk: Ây, đúng là mệt thật, tại cái tên nào đó giả bệnh mà cả nhóm không thể đến sớm tham gia Kcon được, giờ phải chạy vội lịch trình khác.

    Đúng là phá hoại.

    Nói đoạn, hắn ta quay người làm bộ ủy khuất ôm lấy Hwarang, Hwarang cũng không khó chịu mà còn đưa tay vỗ vỗ an ủi hắn.

    Hyeongsoep còn nhẹ xoa đầu hắn ta mà dỗ ngọt

    Hyeongsoep:Thôi không sao, đến đó anh sẽ mua mỳ loại mới cho em, nghe bảo là rất ngon đó.

    Hanbin nhìn 1 màn này là biết người họ đang nói là ai rồi, mà cũng đã chắc chắn rằng anh đang ở thế giới khác mà không phải thế giới của anh.

    Vì ở thế giới của anh Hyuk sẽ chả cho Hyeongsoep chạm vào đầu mình đâu, bởi Hyeongsoep cứ thích mê cái trán của Hyuk làm Hyuk luôn né tránh mỗi khi mà Soep chạm vào người mình.

    Nghĩ tới đây anh bỗng nhớ đến mấy đứa nhỏ nhà mình, anh biến mất mà không dấu vết như vậy chắc tụi nhỏ sẽ lo lắm, đặc biệt là Hyuk, kiểu gì cũng khóc bù lu bù loa lên cho coi.

    Lew: Thôi được rồi, mọi người ra xe đi, chúng ta di chuyển tới chỗ có lịch trình.

    Chuyện cũ thì nói sau đi, chỉ mong hôm nay đừng làm gì ảnh hưởng đến nhóm là may rồi.

    "Ấy, lại nói anh à, bộ anh ở thế giới này tệ lắm hả, phải tìm hiểu về mình thôi.

    Ơ mà không đúng, là tìm hiểu về mình ở thế giới này.

    Ừm ừm, đúng vậy".

    Hanbin thầm nghĩ.

    Ngồi trên xe, anh móc điện thoại ra để tìm hiểu về Oh Hanbin ở thế giới này.

    Chả biết xem được gì mà mặt anh biến sắc xanh đỏ tím vàng đủ cả.

    Ôi trời, đúng là tệ vậy sao.

    Oh Hanbin - một thành viên của nhóm nhạc Tempest rất hay đi bar, hay tham gia các bữa tiệc tùng đồi bại, chèn ép các thành viên cùng công ty bằng mọi cách để được debut, dùng tiền mua chuộc nhà báo để viết bài nói xấu thành viên cùng nhóm nhằm tôn mình lên,... và còn rất nhiều những bài báo xấu khác nữa.

    Hanbin cạn lời rồi, anh tệ thật đấy, ơ à không, anh của thế giới này tệ thật đấy.

    Bảo sao các thành viên lại có thái độ như vậy với anh.

    Tới nơi ghi hình cho chương trình sắp tới, cả nhóm xuống xe đi trước mà mặc kệ anh.

    Nhìn các thành viên đi trước đang vui vẻ cười đùa cùng nhau và có vẻ những thành viên còn lại rất cưng chiều Hyuk thì phải.

    Dường như ở thế giới này Hyuk là tâm điểm sự chú ý đối với nhóm và fan.

    Vì từ những bài báo mà anh đọc được ban nãy, đa số đều là hình ảnh các fan và thành viên nhóm yêu thương Hyuk và nâng niu Hyuk.

    Tính cách của Hyuk ở thế giới này cũng hơi khác so với Hyukie của anh ở thế giới kia.

    Ở thế giới kia Hyuk dính anh vô cùng và cũng đáng yêu hơn.

    Càng nghĩ càng thấy tủi thân và lo lắng, tại sao anh lại bị đưa tới đây, sao lại để anh đối mặt với chuyện này.

    Anh thấy nhớ mấy đứa nhỏ quá, anh lo tụi nó không thấy anh sẽ lo lắng mà làm điều gì ngốc nghếch, vì anh biết 6 đứa nhỏ của anh đều dành cho anh một thứ tình cảm đặc biệt mà không phải là tình cảm anh em hay đồng nghiệp.

    Tụi nhỏ là thương anh như một bé người yêu và cưng nựng anh như một em bé vậy.

    Bỗng giọt nước mắt rơi xuống, Hanbin khóc rồi, làm sao mà bình tĩnh cho được khi xảy ra chuyện như thế này chứ, lại còn không một ai có thể để anh tin tưởng gửi gắm những cảm xúc này, ở thế giới này anh sắp phải một mình đối mặt với nhiều hậu quả mà anh chẳng phải người làm ra nó.

    Anh phải làm sao đây?

    Mải suy nghĩ, không để ý mà anh đã đâm sầm vào lưng của Taerae.

    Taerae quay lại với gương mặt khó chịu

    Taerae: Anh đi đứng kiểu gì vậy hả, bộ không nhìn hay sao mà đâm vào tôi được vậy.

    Đúng là phiền phức.

    Hanbin: Anh...

    Anh xin lỗi, tại... tại mải suy nghĩ lung tung nên...

    Anh ngước nhẹ lên nhìn cậu bằng cặp mắt ầng ậng nước mà nói câu xin lỗi, rồi nhanh chóng đi trước vào trong.

    "Gì vậy chứ, anh ta khóc sao, ai làm gì anh ta mà anh ta khóc, mình có to tiếng quá đâu ta."

    - Taerae nghĩ

    *************************************

    Xin chào mọi người, đây là lần đầu tiên mình viết truyện và bố cục câu chuyện cũng vô tình nảy ra trong đầu mình khi đang đọc những bộ truyện khác.

    Nên mình mong mọi người đọc và đưa ra nhận xét cho mình nha.

    Mình sẽ đọc nhận xét của mọi người và dần cải thiện cách viết.

    Cảm ơn mọi người rất nhiều❤️❤️
     
    Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
    Chương 2


    Vậy là đã tròn 1 tháng kể từ khi Hanbin xuyên qua đây.

    Mọi thứ vẫn như vậy, thái độ của các thành viên đối với Hanbin dù đã cải thiện một chút nhưng dường như những việc làm xấu của "Hanbin" đã ăn sâu vào tiềm thức rồi nên các thành viên vẫn e ngại khi tiếp xúc với Hanbin.

    Mặc dù anh đã cố gắng hết sức để các thành viên có những cái nhìn khác về mình.

    Lew: Anh đã thức dậy chưa vậy Hanbin?

    Nay chúng ta phải đi quay Temflix đó.- Lew không còn quá gắt gỏng với anh như trước nữa, nhưng thái độ vẫn không có gì là kiêng nể.

    Hanbin: Anh dậy rồi, anh ra liền đây.

    - Tuy là Hanbin vẫn rất khó chịu khi bị đối xử khác biệt, cũng không được thích tính cách của các thành viên khi mình đã làm biết bao việc để sửa đổi lỗi lầm của "Hanbin" mà hễ cứ có việc gì xấu là họ lại đổ lỗi lên anh.

    Nhưng vì khi nhìn những gương mặt ấy, anh lại nhớ đến tụi nhỏ nên chẳng thể tỏ thái độ gì.

    Hanbin bước xuống dưới nhà đã thấy các thành viên ngồi trong bếp ăn sáng cùng nhau, họ vẫn là không để phần cho anh rồi.

    Hanbin cười khổ.

    Anh bước đến bên tủ lạnh lấy một hộp sữa dâu rồi bỏ lại 6 cặp mắt đang dõi theo anh mà bước trước ra xe.

    Dường như suốt một tháng trời anh đã làm hết sức nên giờ anh chẳng muốn cố nữa, muốn mặc kệ tất cả, để nó đến đâu thì đến thôi.

    Phải nói từ lúc xuyên tới đây, không một đêm nào là anh không khóc, khóc vì bất lực, khóc vì nhớ mọi người ở thế giới của anh.

    Anh lên xe sau đó giở laptop ra và tiếp tục tìm kiếm thông tin để có thể quay trở về.

    Anh đã biết được một chút gì đó liên quan đến vấn đề này.

    Có 2 thế giới song song cùng tồn tại và ở cả hai thế giới đều xảy ra những sự kiện tương tự như nhau, cũng có những con người như vậy nhưng tính cách của hai người có ngoại hình giống nhau có thể khác nhau.

    Đã có người từng xuyên qua lại hai thế giới kể lại nhưng thế giới này lại cho rằng anh ta bị điên mà lên án.

    Hanbin cần tìm được người này để tìm được cách quay về.

    Bởi quá tập trung mà anh không ý thức được các thành viên đã lên xe và có một ánh mắt luôn dõi theo anh và nhìn vào màn hình laptop của anh mà không khỏi thắc mắc "Sao anh ta lại tìm kiếm mấy cái này?"

    ************************************

    ( Mình sẽ để các thành viên ở thế giới của Hanbin là LEW hay HYUK, đại loại là viết hoa hết, còn những thành viên ở thế giới này là Lew hay Hyuk nha)

    Ở thế giới cũ của Hanbin, sau khi anh biến mất HYUK đã khóc bù lu bù loa lên mà đi tìm các thành viên còn lại.

    Các thành viên còn lại sau khi biết chuyện đã đi khắp nơi tìm anh, làm đủ mọi cách để tìm kiếm anh.

    Nhưng chẳng có kết quả gì.

    Ngay lúc này tại phòng kí túc xá của nhóm, không khí không còn rộn ràng vui nhộn như mọi khi nữa, mà thay vào đó là không khí ảm đạm, yên ắng đến kì lạ

    LEW: HYUK à, anh đứng dậy khỏi cái giường của anh Hanbin đi nào, nó toàn nước mắt nước mũi của anh thôi, phải đem đi giặt bây giờ.

    HYUK: Không được, bây giờ mà giặt là sẽ mất mùi của anh Hanbin mất, không được đâu.

    - Anh lại bắt đầu khóc rồi - Huhu, anh Hanbin, anh ở đâu mau về với em đi mà.

    Em sắp không chịu nổi nữa rồi.

    Nhìn HYUK khóc như vậy, LEW cũng chẳng thể nói gì, vừa hôm trước anh cũng đã khóc như vậy.

    Người anh cả của nhóm, trân quý của bọn anh đã biến mất được một tháng rồi, họ đã đau khổ lắm khi anh biến mất như vậy.

    Nghe tiếng HYUK khóc, cả bọn dưới nhà chỉ biết thở dài, nguyên một tháng nay họ chẳng có tâm tư làm được việc gì, cứ lo lắng cho anh, chẳng biết anh đang nơi nào, có sống tốt không, có nhớ bọn họ không, có gặp gì nguy hiểm không, có phải ngày nào anh cũng sống trong lo sợ không, Cả TAERAE và HWARANG cũng bắt đầu rơi nước mắt rồi.

    Họ thực sự nhớ anh lắm, ngay cả trong mơ cũng mong muốn được gặp anh.

    Hanbin à, anh đang ở đâu?

    Có thể cho bọn em biết để đến tìm anh được không?

    ***************************************

    Hanbin giật mình mở mắt ra, gương mặt anh ướt đẫm nước mắt và hơi thở dồn dập.

    Anh vừa mơ thấy tụi nhỏ nhà anh, chúng nó đang rất nhớ anh và... anh cũng vậy.

    Eunchan ngồi bên cạnh, thấy anh như vậy thì nhẹ giọng hỏi

    Eunchan: Anh sao vậy?

    Mơ thấy ác mộng sao?

    Trong số các thành viên ở đây, Eunchan là nhẹ nhàng và có vẻ là thân thiết với anh hơn cả.

    Hwarang: Làm nhiều việc ác thì hay mơ thấy ác mộng là đương nhiên rồi.

    Đáng đời.

    Hyeongsoep: Hwarang, em bớt nói vài câu đi, mọi chuyện đã qua rồi, giờ anh ấy cũng đang dần thay đổi rồi mà.

    Taerae: Bản tính con người đâu phải nói thay đổi là thay đổi được đâu.

    Ai biết được anh ta lại ấp ủ âm mưu gì khác không?

    Trừ phi anh ta là người khác thì em mới tin.

    - Taerae ngồi cạnh cũng không yên mà thêm lời mỉa mai.

    Hanbin: Ừ thì tôi đâu phải anh ta - Anh nói nhỏ trong miệng, mà không biết rằng Eunchan ngồi cạnh đã nghe được.

    Mấy tuần nay, Eunchan luôn âm thầm theo dõi anh và đã dễ dàng nhận ra được anh có những hành động khác thường và từ cách cư xử cho tới thói quen đều có gì đó khác biệt.

    Ví dụ như việc anh tìm kiếm thông tin về thế giới song song ban nãy đã làm Eunchan không ngừng nghi ngờ.

    "Mình phải quan sát thêm mới được"-Eunchan nghĩ.

    Lew: Được rồi, đừng cãi nhau nữa, lát nữa trước mặt fan hâm mộ thì biểu hiện tốt một chút, đừng để lại lên báo là thành viên trong nhóm bất hoà.

    Tôi không muốn lại phải lên gặp giám đốc đâu.

    - Lew nói rồi liếc mắt xuống nhìn anh.

    Anh chẳng quan tâm mà quay nhìn ra cửa sổ, trước ống kính biểu hiện của họ thật sự rất giống với mấy đứa em của anh, họ cũng quan tâm anh như vậy nhưng lại chỉ là giả.

    Sống ở đây 1 tháng, anh lại học được cho mình cái cách sống giả tạo này, anh thật lòng chán ghét nó, anh luôn phải nở một nụ cười giả tạo với họ, mặc dù anh thật sự rất vui khi có thể giao lưu cùng các fan hâm mộ, nên trước mặt fan anh mới có thể nở nụ cười tự nhiên nhất.

    Phải nói ở thế giới này fan hâm mộ là niềm vui duy nhất của anh, dù lúc mới tới đây, anh cũng bị fan chỉ trích khá nhiều do những việc làm xấu của cậu "Hanbin" kia để lại, nhưng có lẽ những cố gắng của anh trong 1 tháng qua không phải là công cốc, ít nhất anh cũng đã được một lượng fan khá lớn quay lại yêu thương anh, điều này làm anh thực sự rất vui.

    Nó như là một niềm an ủi nho nhỏ đối với anh.

    Bước xuống xe, Hanbin lập tức thay đổi nét mặt mà cười thật tươi với các fan.

    Nụ cười của Hanbin như liều thuốc chữa lành vậy, nụ cười của anh rất đẹp.

    Và có người nào đó đã bị cuốn vào nụ cười của anh rồi.

    "Anh ta mà cũng có lúc cười như vậy sao?"

    -Hyuk.

    Sau một hồi chào và giao lưu nhẹ với fan trước cổng công ty, cả nhóm đã bước vào trong và anh ngay lập tức tắt luôn nụ cười ban nãy, anh vẫn cúi chào các staff và mọi người trong công ty, họ cũng không có vẻ gì là bất ngờ trước hành động của anh, mà thậm chí có một số người còn tươi cười chào lại và bắt chuyện với anh.

    Trong lúc đợi thang máy, có một người đã bước đến và nói chuyện với mọi người trong nhóm anh.

    Hajoon: Chà, nay mọi người đến sớm quá ta, không bị người nào đó phá rối à.

    - Cô ta nói rồi còn cố ý đánh mắt sang Hanbin để quan sát biểu cảm của anh.

    Cô ta là một nghệ sĩ solo cùng công ty với nhóm anh, tính cách của cô ta ngang ngược bởi cậy mình có chống lưng và cô ta luôn là người săm soi xỉa xói anh.

    Cũng vì cô ta có cảm tình với các thành viên trong nhóm, nên cứ hễ có chuyện gì là cô ta lại nũng nịu làm bộ làm tịch bị hại để các thành viên trong nhóm thêm ghét anh.

    Cô ta chính là ghen tị với sắc đẹp của anh, Hanbin có một vẻ đẹp đáng yêu, nhẹ nhàng và trong sáng, đó là vẻ đẹp phi giới tính, biết bao người luôn phải ao ước vẻ đẹp của anh.

    Taerae là em út và còn nhỏ tuổi nên luôn là người bảo vệ cô ta, mà lại không nhìn ra được tâm cơ của cô ta.

    Cậu ta luôn là người lên tiếng chỉ trích anh đầu tiên sau khi nghe cô ta nói, và lần này cũng vậy.

    Taerae: Anh ta dạo này tự nhiên đổi tính, chắc lại đang ấp ủ âm mưu gì đây mà.

    Nhưng mà Hajoon, nay em có việc cần làm sao, sao lại đến công ty sớm thế.

    Cô ta rất tự nhiên mà khoác tay Taerae, mang giọng điệu chảy nước ra nói

    Hajoon: Em cố tính tới sớm để gặp các anh đó, coi người ta có tâm không nè.

    Hyeongsoep: Ở đây vẫn có thể sẽ bị fan chụp được rồi lại viết bài lung tung, em đừng thân thiết quá như vậy, để ý một chút.

    - Hyeongsoep lên tiếng nhắc nhở em út của mình bởi thực chất anh cũng chả ưa cô ta là mấy.

    Hanbin chỉ liếc nhẹ một cái, rồi bước vào thang máy khi thang máy vừa mở, Hyuk bước vào theo anh rồi bấm số tầng cần lên, lại quay qua hỏi Hanbin làm anh bất ngờ, cậu ta mà lại chủ động nói chuyện với anh sao.

    Hyuk: Sáng nay em thấy anh không ăn sáng, liệu anh có bị đói không?

    Hay là mình đi ăn chút gì rồi lên quay cũng không muộn.

    Hanbin: Em...

    Em hỏi anh hả?

    - Hanbin cả kinh, quay phải quay trái rồi nhìn Hyuk hỏi lại.

    Hyuk: Sáng nay có mình anh không ăn sáng, em không hỏi anh thì hỏi ai.

    Hanbin: À...

    à, anh... anh không đói, không cần đâu.

    Hyeongsoep: Nếu anh đói thì nói với em nhé, em có mang bánh theo đó.

    Hanbin: Hả...

    Hả, anh... anh biết rồi.

    - Ôi mẹ ơi, không phải anh nghe nhầm ấy chứ, hai đứa này bộ bị ai nhập hả, sao tự nhiên tốt với anh vậy.

    Anh bất giác rùng mình một cái.

    Chả là tối qua, Hyuk và Hyeongsoep trước khi đi ngủ đã nói chuyện với nhau về thái độ gần đây của Hanbin.

    Hyuk: Anh thấy thái độ của ta dạo này thế nào?

    Hyeongsoep: Em đang hỏi về Hanbin á hả?

    Hyuk: Chứ còn ai vào đây nữa.

    Dạo này anh ta thay đổi khác trước rất nhiều, không còn bám riết lấy em nữa, mà dường như là không quan tâm em là mấy nữa ấy.

    Hôm trước em còn thấy anh ta khóc một mình ngoài ban công, còn lẩm bẩm cái gì đó bằng tiếng Việt nên em chả hiểu.

    Hyeongsoep: Đúng là gần đây anh ta thay đổi hẳn, không đòi hỏi gì mà còn nhẹ nhàng hơn trước, cách nói chuyện cũng khác, gu ăn mặc cũng thay đổi.

    Cứ như biến thành người khác vậy

    Hyuk: Liệu điều anh ta nói là sẽ học cách thay đổi có phải là sự thật không nhỉ, em thấy anh ta cũng cố gắng rất nhiều.

    Mình có nên thử cho anh ta một cơ hội không?

    Hyeongsoep: Theo anh là có, cũng có thể có điều gì đó đã đánh động anh ta làm anh ta thay đổi, chúng ta có thể thử đối xử nhẹ nhàng lại với anh ta, nhưng đừng nên thật tâm quá, kẻo lại bị anh ta hại.

    Bởi bản tính khó dời mà.

    Hyuk: Hừmm...

    Em sẽ xem xét xem thế nào.
     
    Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
    Chương 3


    Hôm nay, nhóm sẽ quay tập Temflix mới, Hanbin lại được xếp cùng một cặp với Hwarang, một trong 2 người ghét anh nhất.

    "Haizz..., còn gì có thể đen hơn không..."

    Hanbin thầm oán.

    Hwarang: Sao em lại phải cùng đội với anh ta chứ, ai đó hãy đổi cho em đi, em nguyện rửa bát cho người đó một tuần.

    Hanbin: Nghĩ tôi muốn chung đội với cậu chắc, cứ gào lên như tên ngố vậy.

    Hwarang: Gì chứ, anh nói ai là tên ngố cơ.

    Hanbin: Ai vừa đáp lại thì là người đó.

    Hwarang: Anh...

    Hyuk cũng phải phì cười trước hành động gân cổ lên cãi của anh, "Cũng đang yêu đó chứ".

    Hyuk: Tổ chương trình đã phân công như thế là có lí do cả thôi.

    Em đừng kì kèo nữa Hwarang.

    Hwarang: Hứ!

    Coi như hy sinh vì nghệ thuật, em đành chịu thiệt một lần vậy.

    Hanbin: Tôi mới là người phải chịu thiệt đây này.

    Hwarang: Yaaa...

    Nay anh làm sao thế, sao cứ cãi lại tôi hoài vậy.

    Hanbin: Không cãi lại chả lẽ để nghe cậu chửi oan chắc.

    Hwarang: Anh...

    Anh...

    Anh cứ đợi đó cho tôi.

    Hanbin: Ủa, mắc gì chứ.

    Plèeeee....

    - Hanbin làm mặt quỷ chọc tức cậu ta.

    Hwarang tức lắm mà chả làm được gì, chả lẽ lại xông lên đánh tay đôi với anh, Hwarang nhất định sẽ báo thù.

    Hãy đợi đó!!!

    Lew: Hai người đã lớn cả rồi mà sao vẫn cứ cãi nhau thế, tập trung quay cho xong đi rồi về nghỉ ngơi không phải hơn sao.

    Thật là...

    - Leader chỉ có thể lắc đầu bất lực chứ chả làm được gì hết.

    Hyuk nãy giờ luôn quan sát từng cử chỉ và hành động của anh, hắn bất giác mỉm cười trước những hành động đáng yêu đó, trong đầu hắn giờ toàn là hình ảnh nụ cười lúc sáng và vẻ mặt đáng yêu lúc cãi nhau với Hwarang của anh mà không biết tim hắn đã lỡ một nhịp rồi.

    Trong lúc quay Hwarang và Hanbin vẫn không ngừng chí choé nhau, tổ chương trình bèn nghĩ ra cách cho hai người ôm nhau để "làm hoà", nói thế thôi chứ thấy hai người ghét nhau như vậy, các staff là cố ý để hai người ôm nhau như cảnh cáo "Nếu hai người còn không hợp tác tôi lại cho hai người ôm nhau lâu hơn nữa".

    Ấy thế mà có hiệu quả thật nha.

    Cả hai đều ngoan hơn hẳn mà hợp tác cùng đạo diễn quay chương trình cho nhanh chóng.

    Hết một ngày, cuối cùng cũng xong công việc của hôm nay.

    Lúc ra xe để trở về kí túc xá, các fan được một phen hú hét bởi giờ Hanbin đang trong tình trạng được Hwarang bế.

    Bắt đầu có những chiếc thuyền nổi lên và không ngừng tìm tòi, bới móc lại các hình ảnh trước đây của HwaBin mà chế ghép thành những ke thơm ngon.

    Chả là ban nãy trong lúc quay chương trình, vì đỡ cho Hwarang không bị té lúc trèo cây hái quả, mà Hanbin đã bị ngã một cái đau điếng, trẹo cả chân.

    Hwarang vì thấy có lỗi nên mới muốn bế Hanbin ra xe bởi dù gì anh cũng ko đi được.

    "Đúng!

    Là tại anh ta không đi được là do mình nên mình mới bế anh ta thôi, nhất định không phải do mình nhớ nhung gì hương hoa hướng dương của anh ta hết.

    Đúng thế, chính là như vậy."

    Cậu ta đang tự trấn an bản thân rằng cậu ta chẳng nhung nhớ gì mùi hương của anh mà cậu ta đã ngửi được lúc staff cho hai người ôm nhau đâu.

    Một mùi hoa hướng dương thoang thoảng, nhưng lại rất có cảm giác chữa lành.

    Đặt Hanbin ngồi lên xe xong cậu ta cũng trèo lên ngồi cạnh anh, mọi khi là né cho bằng được cơ mà, sao giờ lại ngồi cạnh anh làm gì.

    Hwarang: Anh đừng hiểu lầm, anh bị thương là do tôi nên tôi mới ngồi cạnh để tiện xem xét tình hình vết thương thôi.

    Chứ tôi cũng chẳng thích cái mùi hương cơ thể anh đâu.

    "Ơ chứ tôi có nói gì đến mùi cơ thể tôi hả?"

    - Hanbin chỉ nghĩ trong đầu mà không nói ra, giờ anh rất buồn ngủ nên chả muốn nói ra rồi lại cãi nhau với tên trẻ trâu này, anh bận ngủ rồi.

    Không thấy anh trả lời, cậu ta cũng chỉ nhìn anh một cái thấy anh đã nhắm mắt rồi thì cũng không nói thêm gì nữa.

    Trên đường đi xe lắc qua lại làm đầu Hanbin cũng lắc theo, Eunchan định đưa tay đỡ đầu anh dựa vào vai mình thì đã có cánh tay khác vươn ra đẩy nhẹ đầu anh vào vai cậu ta, rồi còn chỉnh tư thế để cho anh dựa thoải mái nhất.

    Hwarang cũng chả hiểu sao mình lại làm như vậy, dường như anh làm nó trong vô thức.

    Lúc giật mình nhận ra thì chỉ nhìn Eunchan chữa cháy một câu.

    Hwarang: Anh ta bị thương là do tôi nên cậu cứ để tôi tạm thời chăm sóc anh ta đi.

    Eunchan chỉ nhìn mà không nói gì thêm, cậu cảm thấy đã có sự thay đổi trong cách cư xử của các thành viên đối với anh rồi.

    Cậu cần tìm hiểu vấn đề đó nhanh hơn chút rồi.

    Xe dừng tại kí túc xá, Hanbin có vẻ vì khá mệt nên vẫn còn ngủ rất sâu.

    Eunchan lay nhẹ người anh gọi anh dậy nhưng không có động tĩnh gì.

    Hwarang lại lần nữa cướp anh khỏi đôi tay đang vươn ra định bế lấy anh của Eunchan mà bế anh thẳng lên phòng anh.

    Nhẹ nhàng đặt anh xuống giường, cậu tính ra khỏi phòng anh thì bỗng nghe anh nói mớ

    Hanbin: Lew à..., Hyuk à..., Hwarang à..., Eunchan ơi..., Taerae, Hyeongsoep à...

    Anh nhớ mấy đứa lắm, anh muốn trở về cùng mọi người...

    đừng bỏ anh mà...

    Nước mắt anh không tự chủ được mà chảy ra ướt đẫm một vùng gối, Hwarang khó hiểu mà ngồi xuống xoa nhẹ đầu trấn an anh, rồi bước ra khỏi phòng với đầy thắc mắc "Không phải là vẫn luôn ở đây cùng tụi mình sao?

    Sao lại nhớ?

    Rồi còn trở về?

    Trở về đâu?

    Bọn mình đều đang ở đây mà?"

    Hwarang vừa đi vừa nghĩ với vẻ mặt đăm chiêu dần bước xuống nhà.

    Lúc này những thành viên còn lại đều ở đây, thấy Hwarang như vậy thì Hyeongsoep lên tiếng hỏi

    Hyeongsoep: Hwarang sao vậy?

    Em đang suy nghĩ gì mà đăm chiêu thế kia?

    Anh Hanbin vẫn đang ngủ à?

    Hwarang: Hanbin...

    Anh ta rất lạ

    Eunchan: Là lạ như nào cơ?

    Hwarang: Anh ta...

    à mà thôi, không có gì.

    Chắc do tôi nghĩ nhiều thôi.

    Nói rồi Hwarang lại quay người đi về hướng phòng mình, nằm trên giường mà trong đầu cậu không ngừng nhớ đến gương mặt của Hanbin lúc đó "Sao lại có thể trông buồn tủi và sợ hãi đến như vậy?".

    Cậu lắc đầu để thoát khỏi những suy nghĩ đó.

    Cậu thoáng ngửi thấy hương hoa hướng dương dịu nhẹ lởn vởn quay chóp mũi.

    Cúi xuống nhìn cái áo của mình "Chắc tại ban nãy đã bế anh ấy nên mùi hương còn đọng nhẹ lên người mình.

    Hương này khá dễ chịu đó chứ, thôi để sáng mai rồi tắm cũng được, mình muốn đi ngủ rồi."

    Cậu nhắm mắt cảm nhận hương hoa hướng dương thoang thoảng này mà cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều và cậu dần chìm vào giấc ngủ.

    *****************************************

    Ở một nơi khác

    LEW: Liệu có phải là lừa đảo không?

    Nơi như thế này mà có người sống ư?- LEW vén ngang cành cây trước mặt lên và quay xuống nói cùng các thành viên khác.

    HYUK: Đáng sợ thật đó, như khu rừng nguyên sinh thế này mà cũng ở được nữa.-HYUK bám víu vào áo LEW mà đưa cặp mắt đánh giá xung quanh.

    HYEONGSOEP: Anh cũng không chắc, nhưng mà ông ta nói rằng có cách để chúng ta tìm được anh ấy.- HYEONGSOEP cũng bám vào HYUK mà lần bước theo sau.

    TAERAE: Ê này mấy ông, đừng ở đó lầm bầm nữa, nhanh lên đi.- TAERAE đi phía trước mở đường cho mấy anh.

    Nhỏ là út nhưng mà nhỏ lại là người bạo gan nhất trong tất cả.

    HWARANG: EUNCHAN à, sao cậu cứ kéo áo tôi thế?- HWARANG vừa một tay bám lấy vai HYEONGSOEP vừa một tay cố gỡ tay EUNCHAN đang kéo sắp rách cả áo mình ra.

    EUNCHAN: Không phải đã bảo là bám vào nhau để không bị lạc sao?

    Cậu phải để yên cho tôi bám chứ.- EUNCHAN đi phía sau cùng và cậu cứ liên tục không cẩn thận mà va đầu phải mấy cành cây trên đầu.

    Ai biểu cậu cao quá làm chi.

    TAERAE: Vì tìm được Hanbin thì bằng cách nào cũng phải thử thôi.

    Ông ta mà dám lừa em, em sẽ chẳng ngại mà tẩn cho ông ta một trận đâu.

    Ơ mẹ kiếp...

    HYUK: Gì...

    Gì vậy TAERAE?

    - HYUK giật mình có chút hoảng sợ khi nghe thấy tiếng chửi từ TAERAE.

    TAERAE: Có con nhện...

    Cả đám thở phào sau khi nghe TAERAE nói, không phải gì nguy hiểm, may quá!

    EUNCHAN: Không phải bảo là ở đây sao?

    Sao đi mãi mà vẫn chưa tới thế?

    LEW: Chắc là ngay đằng trước thôi, cậu chịu khó chút đi

    EUNCHAN: Nhưng mà đầu tôi sắp sưng thành đầu heo rồi này.

    Cả nhóm quay xuống nhìn EUNCHAN một cái rồi lại quay lên "Ừ, đúng là thành đầu heo thật"

    HYEONGSOEP: Mấy đứa nhìn kìa, phía trước có ngôi nhà.

    HWARANG: Nhà?

    Nhà gì chứ, nó rõ ràng là cái chuồng heo mà...

    TAERAE: Sao họ ở bẩn được như này ta?

    LEW: Được rồi, cứ vào xem thế nào.

    Biết đâu thật sự tìm được anh ấy thì sao?

    Cả nhóm cùng nối đuôi nhau đi về phía căn nhà đó.

    TAERAE: Em gõ cửa nha.

    Cả nhóm gật đầu, TAERAE đưa tay lên gõ "nhẹ" và "RẦM", cánh cửa nằm bẹp dưới đất rồi.

    TAERAE: Em thề là em mới chỉ gõ nhẹ một cái thôi.

    EUNCHAN: Nhẹ của chú mày là sập cửa nhà người ta đó hả?

    TAERAE: Ai mà ngờ được cái cửa nó yếu vậy chứ?

    HYUK: Ơ, mọi người nhìn kìa...

    Có...

    Có con mèo...

    HWARANG: HYUK à, đến giờ này mà anh còn đùa được nữa.

    HYUK: Thì tại anh không thấy người thôi chứ bộ.

    HYEONGSOEP: Chúng ta cứ thử vào trong xem sao, bên trong cũng không giống chuồng heo lắm đâu, cũng gọi là sạch sẽ đó.

    Cả nhóm cùng bước vào căn nhà đó mà không ngừng tò mò xung quanh.

    Trong này có rất nhiều những cuốn sách kì lạ và có cả những tờ giấy viết kín chữ bay đầy dưới sàn nhà nữa.

    ...: Các cậu đã đến rồi sao?

    Cả nhóm cùng quay lại nơi phát ra giọng nói mà không ngừng cảnh giác.

    ****************************************

    Cảm ơn mọi người đã đọc và bình chọn cho mình.

    Hehe😘

    Nếu mình có sai sót gì thì mọi người cmt góp ý với mình nha.

    Đợi tối mình sẽ cố ra thêm 1 chương nữa, còn giờ mình ra Mị Cake chơi đây🤭🤭.

    Bái baiii
     
    Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
    Chương 4


    Hanbin mở mắt tỉnh dậy lúc nửa đêm, anh cảm thấy nóng và có chút khó thở.

    Anh dường như lại mơ thấy ác mộng rồi, anh cứ liên tục mơ thấy mấy đứa nhỏ nhà anh.

    Chắc tụi nó lo cho anh lắm, nên anh mới mơ thấy tụi nhỏ liên tục như vậy.

    Hanbin bước xuống giường, vịn tay vào tường mà đi xuống nhà tìm nước uống.

    Mới bước đến cầu thang, anh đã nghe tiếng ai đó gọi anh mà giật mình suýt thì bước hụt bậc thang.

    Lew: Ai thế?

    Sao lại không bật điện lên vậy?- Với tay bật đèn lên, Lew mới nhìn rõ người trước mặt.

    Lew: Hanbin?

    Anh đi đâu vào giờ này vậy?

    Anh cần gì sao?

    Hanbin: A...

    Anh khát nước, muốn đi lấy chút nước uống.

    Lew: Vậy sao.

    Chân anh không tiện, để em đỡ anh.

    Hanbin: Không...

    Không cần đâu.

    Anh tự đi được mà.

    Lew: Anh ngoan đi nào, hay để em bế anh.- Nói đoạn, cậu tiến lại gần và nhấc bổng anh lên, đặt anh ngồi lên xô pha rồi vào bếp lấy nước cho anh.

    Hanbin: Anh cảm ơn.

    Sao giờ này em còn chưa ngủ thế?- Anh nhận lấy ly nước từ tay cậu, nâng nó bằng hai bàn tay rồi nhẹ giọng hỏi

    Lew khá bất ngờ khi nhìn thấy gương mặt dịu dàng này từ anh.

    Dù biết là anh đã dần thay đổi trong một tháng này nhưng cậu vẫn thấy bất ngờ khi một người lại có thể thay đổi nhanh đến như vậy.

    Lew: Em có chút phiền muộn nên khó ngủ thôi.

    Hanbin: Nếu có phiền muộn gì có thể tâm sự với mọi người, hoặc là với anh này rồi cùng tìm ra hướng giải quyết.

    Đừng thức muộn như vậy, không tốt cho sức khoẻ chút nào.- Hanbin đưa tay lên xoa đầu cậu.

    Cảm thấy cậu hơi khựng lại, cứng đờ.

    Hanbin mới giật mình hạ tay xuống, anh quên mất mà theo thói quen cũ ở thế giới cũ.

    Ở thế giới của anh, LEW cũng hay tâm sự với anh, thằng nhỏ nói rằng sau khi tâm sự với anh, được anh xoa đầu, nó có thể an tâm ngủ ngon hơn.

    Mà mỗi lần thấy anh xoa đầu LEW là mấy đứa còn lại lại xông vào ăn vạ "Sao anh xoa đầu nó mà không xoa đầu em".

    Đấy, anh lại nhớ tụi nó rồi.

    Thoát khỏi đống suy nghĩ, Hanbin thấy Lew vẫn ngồi im như thế, tưởng là cậu đang tức giận, anh vội vàng xin lỗi cậu.

    Hanbin: Anh...

    Anh xin lỗi.

    Anh không cố ý đâu.

    Tại...

    Tại anh quen rồi nên là...

    - Nói đến đây Hanbin tự vỗ trán mình một cái " Trời ơi!

    Hanbin ơi là Hanbin, giải thích kiểu gì thế không biết"

    Lew: À, không sao đâu, em không giận, chỉ là có hơi bất ngờ chút.

    - Thấy anh cứ luống cuống đến mức tự vỗ vào đầu mình.

    Lew cũng phì cười mà nói để anh thấy không có lỗi.

    Hanbin: Vậy...

    Vậy mình đi ngủ thôi ha.

    Lew: Ừm...

    Để em bế anh lên phòng nhé.

    Hanbin: Thôi...

    Không cần đâu.

    Anh...

    Anh vẫn tự đi được mà.- Hanbin xua tay lắc đầu nguầy nguậy.

    Nhưng là Lew vẫn đưa tay bế Hanbin lên, xốc anh lên mà bế thẳng lên phòng.

    Vừa đi cậu vừa nói.

    Lew: Anh để cho Hwarang bế mà lại không muốn em bế anh à.

    Anh chê em đó hả?

    Mà anh nhẹ quá, anh gầy đi rồi.

    Hanbin: Không có, anh vẫn mập mà.

    Lew: Không mập chút nào.

    Mập thêm chút mới đáng yêu.

    Hanbin ngại ngùng mà cúi gằm mặt xuống, không đáp lại Lew nữa.

    Bế anh vào phòng, Lew lại được một phen ngạc nhiên.

    Mặc dù cậu đã vào phòng anh mấy lần rồi, nhưng lần nào cũng là đứng ngay ngoài cửa mà chưa vào hẳn trong.

    Không ngờ là trong phòng anh lại gọn gàng và sạch sẽ như vậy.

    Nó còn có một mùi hương rất dễ chịu, hương hướng dương này như giúp cậu giải toả căng thẳng vậy.

    Đột nhiên cậu muốn ôm người trong lòng này, nằm tại căn phòng này, ngủ một giấc thật ngon.

    Đặt Hanbin xuống giường, Lew ngồi xuống cạnh anh, ngỏ ý muốn ngủ lại ở đây

    Lew: Hanbin à, em... em... em...

    Hanbin: Sao thế?

    Em muốn gì hả?

    Lew: Em hơi khó ngủ, mà mùi hương trong phòng anh thực sự rất dễ chịu.

    Hay...

    Hay là anh cho em ngủ lại đây 1 tối được không?

    Hanbin bất ngờ khi Lew nói muốn ngủ lại, anh tưởng cậu không ưa anh chứ nhỉ.

    Nhưng anh vẫn là không từ chối cậu.

    Hanbin: Nếu em muốn thì cứ ngủ lại đi, không sao hết.

    Lew: Vậy...

    Vậy em nằm ở đây nhé- Cậu chỉ vào sàn nhà ngay cạnh chân giường.

    Hanbin: Sao lại nằm đó.

    Em cứ lên giường mà nằm, giường cũng còn rộng mà.- Nói rồi anh ngồi dịch vào phía trong, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình

    Hanbin: Lên đây, nằm đây nè.

    Lew cũng gật nhẹ đầu mà trèo lên nằm cạnh anh.

    Hanbin nằm xuống, anh nằm ngửa nhìn lên trần nhà, nghĩ nghĩ gì đó, sau đó nói câu chúc ngủ ngon với cậu rồi chìm vào giấc ngủ.

    Lew thấy anh đã ngủ say thì mới nhẹ quay mình, nhìn anh thật lâu rồi đưa tay ôm anh vào lòng.

    Mỉm cười thật nhẹ chúc anh ngủ ngon và sau đó nhắm mắt.

    Có lẽ đây là giấc ngủ ngon nhất của cậu từ trước đến nay.

    Sáng hôm sau

    Hwarang: Hanbin, anh dậy chưa?

    Em giúp anh vệ sinh... cá... nhân...

    - Vừa gọi vừa mở cửa phòng anh ra, Hwarang bàng hoàng "Gì đây?

    Cái gì đây?

    Cậu bị ảo giác sao?

    Ai kia?

    Ai...

    Ai đang ôm Hanbin ngủ kia...?

    Lew?

    Lew sao?"

    Nghe thầy tiếng Hwarang gọi, Lew tỉnh dậy, nhẹ nhàng đứng dậy, đắp lại chăn cho anh rồi ra phía cửa kéo tên đang đứng nghệch mặt ra, miệng thì há hốc kia ra ngoài.

    Đóng cửa phòng lại rồi quay qua nói với Hwarang vẫn còn ngơ ngơ chưa hiểu chuyện gì xảy ra

    Lew: Đêm qua anh ấy ngủ muộn với mệt rồi.

    Nay không có lịch trình gì, cứ để anh ấy ngủ thêm đi.

    " Hả?

    Gì cơ?

    Sao lại ngủ muộn?

    Đêm qua hai người làm trò gì mà mệt?

    Là sao cơ?

    What?

    What?

    What?"

    - Hwarang đang nghi ngờ nhân sinh.

    Lew bỏ mặc Hwarang vẫn đang quay trái quay phải, ngơ ngác với đầy câu hỏi mà về phòng mình.

    Không ngờ cậu lại ngủ ngon như vậy, bình thường giờ này cậu đã dậy từ lâu mà đi khua các thành viên khác dậy rồi.

    Vậy mà hôm nay lại ngủ sâu đến như vậy.

    Có vẻ mùi hương của anh thực sự đã có thể giúp cậu ngủ ngon hơn.

    Còn về phần Hwarang, cậu vẫn giữ gương mặt ngờ nghệch đó mà đi về phòng mình.

    Bước vào phòng, Hyeongsoep thấy gương mặt đó của Hwarang thì lên tiếng hỏi

    Hyeongsoep: Em bị sao vậy?

    Không phải qua phòng giúp anh Hanbin sao?

    Sao lại về nhanh vậy?

    Hwarang: Anh...

    Anh biết gì không.

    Em vừa mới thấy... thấy...

    Hyuk: Thấy gì nói lẹ lên.

    Cứ ấp a ấp úng mãi- Hyuk từ phòng tám đi ra thấy Hwarang cứ mãi không nói ra được thì có phần hơi cáu.

    Hwarang: Em thấy Lew ôm anh Hanbin ngủ, Là ôm đi ngủ đó.

    Ôi mẹ ơi, đúng là tin chấn động nha, Hyuk và Hyeongsoep quay qua nhìn nhau rồi lại nhìn Hwarang.

    Không hiểu sao lại cảm thấy khó chịu trong người, "Sao tên Lew đó dám ôm anh Hanbin đi ngủ chứ".

    Hanbin vươn người tỉnh dậy, anh hú vía khi nhìn thấy Hwarang đã đứng sẵn ở đầu giường anh.

    Hanbin: Hwa...

    Hwarang à, sao em lại đứng ở đây?

    Hwarang: Em qua giúp anh vệ sinh cá nhân.

    Chân anh đâu có tiện.

    Hanbin: Không...

    Không cần đâu.

    Anh vẫn có thể tự làm được mà.

    Hwarang: Thế sao.

    Em tưởng anh có người giúp rồi nên không cần.

    Hanbin: Ai cơ, đâu có ai đâu.

    Hwarang: Còn không phải sao, không phải là Lew còn sang hẳn đây ôm anh ngủ để tiện giúp anh à.

    Hanbin: Hả?

    Hwarang: Sáng nay em đã thấy anh và Lew ôm nhau ngủ ngay trên chính cái giường này.

    Lew còn bảo đêm qua anh đã mệt rồi nên để anh ngủ nữa chứ.

    Hai người đã làm cái gì vậy.

    Hanbin ngơ ngác, anh chả hiểu mô tê gì cả, bọn anh làm gì, nào có làm gì đâu.

    Hwarang: Hừ!

    Nếu không cần thì thôi.

    Em ra ngoài.

    Cậu nói bằng giọng điệu hờn dỗi rồi bước nhanh ra ngoài đóng sầm cửa lại.

    Cậu chả hiểu sao mình lại khó chịu như thế nữa, càng nghĩ càng thấy bực mình.

    Ngồi trong phòng mà Hanbin vẫn chưa hiểu chuyện gì.

    Sao Hwarang lại tức giận chứ.

    Anh đã làm gì đâu.

    Lật đật dậy đi vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà kiếm gì đó ăn thôi.

    Bụng anh đã biểu tình nãy giờ rồi.

    Xuống bếp đã thấy Eunchan ngồi sẵn tại bàn ăn, trên tay là hộp sữa chuối uống dở.

    Thấy Hanbin đang khập khiễng đi xuống cầu thang, Eunchan đứng lên, muốn tiến lại đỡ anh.

    Eunchan: Anh đi đâu vậy?

    Để em giúp anh.

    Hanbin: Cảm ơn em, anh muốn xuống bếp kiếm thứ gì đó ăn, anh thấy hơi đói.

    Eunchan gật đầu rồi đỡ anh xuống bếp.

    Eunchan: Anh muốn ăn gì?

    Em nấu giúp anh.

    Hanbin nhìn vào chiếc tủ lạnh trống khi Eunchan mở ra, cậu hỏi

    Hanbin: Còn gì có thể nấu sao em?

    Eunchan đóng tủ lạnh lại, quay qua Hanbin gãi đầu cười ngại

    Eunchan: Em quên mất là trong nhà hết đồ ăn rồi.

    Hanbin: Hưmmm...

    Hay là mình đi siêu thị đi, anh muốn mua đồ làm bánh.

    Eunchan: Làm bánh sao?

    Anh biết làm bánh hả?

    Hanbin: Ừm, anh vẫn hay làm mà.

    Eunchan: Hửm?

    Anh làm lúc nào cơ?

    Hanbin: À...

    À...

    Anh...

    Mà thôi, mình đi siêu thị thôi, không là muộn đó.

    Để...

    Để anh đi thay đồ.

    - Nói rồi, anh bước vội lên phòng mà quên mất chân mình đau, đi được ba bước thì suýt lao người về phía trước, may mà có Eunchan kịp đỡ anh không thì giờ mặt anh đã hôn cái sàn nhà rồi.

    Eunchan: Sao anh lại vội thế, chân đau mà anh cũng hấp tấp quá ha.

    - Một tay bế xốc anh lên kiểu công chúa rồi bước lên phòng anh.

    Đặt anh đứng xuống sàn rồi lại nhẹ giọng bảo

    Eunchan: Anh thay đồ đi rồi lát em qua đón anh, mình đi siêu thị mua đồ.

    Hanbin không đáp mà chỉ gật nhẹ đầu rồi khập khiễng tới tủ quần áo lấy đồ.

    Tươm tất xong hết thì Eunchan cũng qua để đỡ anh đi.

    Mặc dù Hanbin đã nói rằng anh vẫn có thể đi được, chỉ là hơi khập khiễng một chút nhưng Eunchan vẫn là nhất quyết muốn bế anh cho bằng được.

    Hanbin chỉ có thể thuận theo mà để Eunchan bế ra xe, chứ với sức của anh thì làm sao mà đấu lại con cá heo hai mét này được.

    Tới siêu thị thì Hanbin cũng được tự do đi lại chứ không bị bế như lúc ở nhà nữa rồi.

    Anh đẩy chiếc giỏ hàng đi phía trước xem xét nguyên liệu cần mua rồi nhặt liên tục cho vào giỏ, xong lại đẩy xe qua khu hoa quả mua thêm chút hoa quả, qua chỗ bán mì, nhặt một loạt các loại mì.

    Rồi lại dạo một vòng qua khu đồ ăn vặt, mua một chút sữa, một chút snack, một chút kẹo, một vài loại nước ngọt mà tụi nhỏ thích, Hanbin chẳng để ý mà cứ mua theo sở thích của nấy đứa nhỏ ở thế giới của anh.

    Trùng hợp thay nó cũng là sở thích của bọn họ.

    Eunchan đi phía sau anh, ánh mắt không rời khỏi anh một chút, cậu khá bất ngờ khi Hanbin lại có thể mua thức ăn hợp với sở thích của các cậu như vậy.

    Mà cậu lại không biết sự thật phía sau rằng chỉ là trùng hợp thôi.

    Đi gần hết khu siêu thị thì giỏ hàng cũng đã đầy chật ních rồi.

    Đang ra khu thành toán thì ánh mắt Hanbin va phải chiếc máy ảnh phía trước.

    Muốn với tay lấy nó mà nó hơi cao, chân anh lại đau nữa chứ.

    "Haizzz...

    Sao lại để cao như vậy chứ, để như này làm gì có ai muốn mua chứ, à còn có anh đây".

    Eunchan thấy anh cứ đứng nhìn cái gì đó rồi lại thở dài, bèn lại gần hỏi

    Eunchan: Anh muốn lấy gì sao Hanbin?

    Hanbin: À...

    Đây rồi.

    Eunchan à, em có thể giúp anh lấy cái đó được không.

    Nó cao quá mà chân anh lại đau nên không có kiễng lên được.

    Eunchan nhìn theo cái chỉ tay của anh, thấy anh đang muốn mua một chiếc máy ảnh thì với tay lấy nó giúp anh, đưa cho anh mà vẫn không khỏi thắc mắc

    Eunchan: Anh biết chụp ảnh sao?

    Hanbin: Ừmm...

    Anh biết.

    Anh còn rất thích chụp ảnh nữa đó.

    Cảm ơn em- Nhận lấy nó từ tay Eunchan, anh nở một nụ cười rạng rỡ cảm ơn cậu.

    Nhìn thấy nụ cười của anh, Eunchan thấy tim mình tự nhiên đập nhanh quá, cậu bị làm sao thế này.

    Đặt tay lên ngực trái của mình, cảm nhận nhịp tim một lúc một nhanh mà ánh mắt thì cứ chăm chăm nhìn Hanbin đang đẩy giỏ hàng về quầy thanh toán.

    Cậu hình như bị thần Cupid bắt tên trúng rồi.

    ******************************************

    Xin lỗi mọi người huhu😭

    Hôm qua mình tính tối đăng thêm chấp này mà máy tính của mình hỏng mất tiêu, nên phải đi sửa.

    Mình phải viết lại bằng điện thoại nên không có kịp đăng, huhu, xin lỗi mọi người nhiều🥹🥹
     
    Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
    Chương 5


    Lúc Hanbin và Eunchan về tới kí túc xá thì đã thấy cả nhóm ngồi hết ngoài phòng khách.

    Hwarang thấy anh về thì liền chạy ra ngoài xách túi đồ trên tay anh và nói

    Hwarang: Anh đi đâu vậy hả?

    Sao không nói cho ai hết, chân đau mà cũng háo đi quá ha.

    Cũng không biết lối mà cầm điện thoại theo nữa, bộ ảnh là trẻ con à mà cái đấy cũng không biết.

    Hanbin ngơ ngác chả hiểu gì " Ủa?

    Gì zợ?

    Sao lại mắng anh?

    Bình thường anh đi đến đêm có thấy ai nói gì đâu?

    Nay mấy đứa này bị sao vậy?"

    Eunchan: Trong nhà hết đồ ăn nên sáng nay anh ấy đi siêu thị cùng tôi.

    - Eunchan từ ngoài cửa đi vào thấy Hanbin đang bị Hwarang mắng mà mặt xị ra như quả chuối nũn thì mới lên tiếng nói.

    Hanbin bĩu môi một cái rồi vào bếp xếp đống thức ăn vào tủ lạnh, sau đó thì lôi dụng cụ làm bánh ra chuẩn bị làm bánh.

    Taerae thấy anh cứ hì hục trong bếp thì chạy lại tính khịa anh thì lại đứng hình vì giờ tủ lạnh và khu để thức ăn vặt đều đầy ắp, mà toàn là mấy loại các cậu thích.

    Từ trước tới giờ tủ lạnh và cái kệ đó có đầy như thế này bao giờ đâu.

    Hyeongsoep và Eunchan đi từ ngoài vào thấy cậu cứ đừng đần mặt ra thì Eunchan mới gõ vào đầu cậu một cái.

    Taerae: Ai úi, anh bị chập hả, tự dưng gõ đầu em.- Taerae la lên oai oái.

    Hyeongsoep: Ai biểu chú mày cứ đứng đần ra đấy thì Eunchan mới gõ cho.

    Không có việc gì làm thì ra ngoài kia chơi, để yên cho tụi anh phụ anh Hanbin làm bánh.

    - Hyeongsoep vừa sắn tay áo vừa nói với Taerae

    Taerae: Gì?

    Gì cơ?

    Làm bánh á?

    Anh ta mà biết làm bánh á?

    Liệu không phá tan cái bếp ấy chứ.

    Lew: Phá cái gì mà phá, em đã thấy anh Hanbin làm bánh bao giờ chưa mà kêu phá bếp.

    - Lew từ ngoài đi vào cũng gõ đầu Taerae một cái mà đáp.

    Lúc nãy ở ngoài phòng khách Eunchan nói anh Hanbin muốn đi siêu thị để mua đồ làm bánh thì tất cả ai cũng bất ngờ lắm.

    Trước giờ có thấy anh xuống bếp bao giờ đâu, mà đùng cái nói làm bánh thì đúng là khó tin thật.

    Ấy thế mà anh còn bảo Eunchan là anh vẫn hay làm thì lại cực kì đáng nghi nha.

    Liệu điều mà họ suy đoán có phải là sự thật.

    Taerae: Ui da.

    Sao đến anh cũng gõ đầu em nữa vậy.

    Bộ em nói gì sai à.

    - "Lại nữa, đầu Kim Taerae này là để cho mấy anh gõ đó hả.

    Lại còn nói đỡ cho anh ta nữa.

    Đáng ghét" Taerae đưa cặp mắt ai oán nhìn mấy ông anh đang làm trò khó hiểu của mình rồi dậm chân mấy cái.

    Thấy chẳng ai chú ý tới mình thì tức anh ách rồi bỏ ra ngoài.

    " Mặc kệ mấy người, tôi đi chơi điện tử của tôi.

    Hừ!!!"

    Hanbin nãy giờ thấy hết tất cả thì ngạc nhiên không kém Taerae, qua nay tụi nó bị sao ấy, cứ như mà nhập vậy.

    Tự nhiên lại tốt với anh, anh có chút không quen.

    Hyeongsoep: Trứng này làm thế nào vậy anh?

    Cứ đập vào xong quấy lên hả?

    - Hyeongsoep đang loay hoay với mấy quả trứng, lên tiếng hỏi Hanbin, kéo anh về với thực tại.

    Hanbin: À à, cái đó em phải tách lòng đỏ và lòng trắng ra.

    Để anh làm cho em xem ha.

    Hanbin thuần thục tách lòng đỏ và lòng trắng trứng ra rồi nhìn Hyeongsoep hỏi

    Hanbin: Em thấy chưa.

    Là làm như vậy đó.

    Cả Hyeongsoep, Eunchan và Lew đang có mặt tại đó thì đều trầm trồ "Anh Hanbin đỉnh quá"

    Hyeongsoep: Em hiểu rồi, để em thử.

    Hyeongsoep cũng bắt chước Hanbin mà tách lòng trắng trứng ra mà sao nhìn anh Hanbin làm dễ lắm mà đến cậu nó cứ kì kì ta.

    "Ấy ấy, rơi miếng vỏ vô trong rồi.

    Ơ ơ, sao lại rớt tùm lum rồi.

    Ủa?

    Lòng đỏ đâu rồi, sao tách mày ra mà mày lại rơi luôn vô đó rồi.

    Đúng là, nhìn thì dễ mà làm thì lại không dễ tí nào.

    Haizzz..."

    Hyeongsoep thở dài bất lực.

    Chật vật một hồi thì cũng xong, quay qua thì thấy anh Hanbin đang hướng dẫn hai đứa kia nhào bột.

    Lew cảm thấy bộ môn này rất thú vị, rất hợp với người có cơ bắp như anh nên đã nhận chân làm nó.

    "Cơ mà sao mỏi tay vậy ta, anh Hanbin ơi sao mà vẫn chưa được nữa hả, con chuột của em sắp hết sức mà chạy mất rồi"

    Hanbin: Em nhào đều tay lên Lew, không lát nó cứng là không có nặn hình được đâu á.- Thấy Lew có vẻ chán rồi nên Hanbin nổi hứng muốn trêu chọc cậu một chút.

    Eunchan kéo kéo vạt áo của Hanbin hỏi nhỏ

    Eunchan: Anh!

    Có gì mà em làm được không ạ?

    Em cũng muốn giúp một chút.

    Hanbin: Hưm...

    Thế em đánh trứng dùm anh đi, cái lòng trắng này nè.

    Đánh mạnh và đều tay nha, khi nào nó bông lên là được, lát anh sẽ dùng nó làm lớp kem.

    - Hanbin nghĩ nghĩ rồi quyết định để Eunchan đánh trứng vì ở kí túc xá cũng không có máy đánh.

    Eunchan mỉm cười gật đầu đáp dạ một cái rồi bắt đầu đánh trứng.

    Nhưng mà cứ được một lúc là cậu lại hỏi "Được chưa anh?"

    "Thế này được chưa ạ?"

    "Bông thế này ok chưa ạ?"

    "Còn bao lâu nữa ạ?".

    Hanbin cũng phải cười bất lực với cậu, có lẽ là mỏi tay quá rồi.

    Lúc Hanbin kêu được rồi mà cậu như được thở lại vậy, cánh tay của cậu mỏi nhừ rồi.

    Ôi!!!

    Giải thoát rồi.

    Loay hoay một hồi thì cũng xong.

    Ba cái thân hình to tướng đang đứng trầu chực trước cái lò vi sóng đang quay chầm chậm nướng bánh.

    Hanbin lắc đầu bất lực, nói với ba con người đang mong ngóng mấy cái bánh như mong mẹ về chợ kia

    Hanbin: Chừng nào chín cái lò nó sẽ thông báo mà, không cần phải đứng canh nó như thế đâu.

    Hyeongsoep: Lỡ mà nó thông báo mà mình không để ý thì sao?

    Bánh sẽ cháy mất?

    Công sức của chúng ta sẽ đổ sông đổ bể đó.

    -Hyeongsoep mắt không rời cái bánh bên trong lò vi sóng thông qua cái cửa kính, còn miệng thì vẫn nhanh nhảu đáp lại Hanbin.

    Hanbin: Haizz...

    Nó sẽ tự ngắt mà, anh có hẹn giờ rồi.- Hanbin thở dài bất lực.

    Cả ba đều dạ một tiếng như đã biết, nhưng cái ánh mắt thì vẫn nhìn chiếc bánh không rời.

    Lúc cái lò vi sóng tinh lên một tiếng, cả ba ánh mắt sáng rực mà quay qua nhìn anh Hanbin "Anh ơi, bánh chín rồi, chín rồi" , Hanbin có thể đọc được thông qua cái ánh mắt đó.

    Đeo bao tay, mở cánh cửa lò vi sóng ra, nhấc mấy chiếc bánh đang thơm nức, nóng hổi ra ngoài.

    Lập tức mùi thơm của bánh đã thu hút cái con người đang nằm trên chiếc ghế lười ngoài phòng khách để chơi game kia.

    Vứt bộ máy chơi game ở đó, Taerae chạy một mạch vào phòng bếp, nhìn mấy cái bánh thơm ngon đang được Hanbin xếp ra đĩa kia mà nuốt ực một cái

    Taerae: Em...

    Em thấy mấy anh ồn quá nên mới vô xem thử thôi.

    Chứ không phải tại mùi nó thơm quá đâu.- Chưa đánh đã khai rồi, Taerae ơi là Taerae ơi.

    Chả ai quan tâm nó cả, tất cả đang bận nhìn anh Hanbin quét kem lên cái bánh, thêm một ít hoa quả, một xíu mứt, một vài viên kẹo nhiều màu sắc, mấy miếng bánh oreo và tèn ten, hoàn thành rồi.

    Cả bốn đứa đã ngồi sẵn ở bàn ăn rồi, chỉ đợi anh Hanbin cắt bánh cho thôi.

    Hanbin cắt bánh cho từng thành viên rồi quay qua nói với Lew

    Hanbin: Em gọi cả hai đứa còn lại xuống ăn đi, mọi người ăn cả cho vui.

    Taerae: Hai người họ có làm gì đâu, không cần gọi họ đâu.

    - Taerae nhai nhóp nhép miếng bánh trong miệng vẫn cứ là nhanh nhảu đáp.

    Eunchan: Chứ chú mày có làm hả?

    - Eunchan nhìn nó bằng nửa con mắt mà đánh giá.

    Taerae: Nhưng mà em khác - Đấy, bắt đầu cãi lí với mấy cái lí do vớ vẩn đấy.

    Lew: Để em gọi hai người họ.

    Bước đến chân cầu thang, sử dụng hết mức volume của mình mà gào hai con người đang trên phòng kia xuống.

    Hyuk và Hwarang nghe tiếng gọi của leader thì cũng nhanh chân chạy xuống.

    Ngồi vào bàn ăn, nhận miếng bánh từ anh Hanbin mà khuôn miệng không kìm nổi nước miếng.

    Không ngờ rằng anh Hanbin lại biết làm bánh, mà còn làm ngon đến như vậy.

    Lew đang ăn thì ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Hanbin và hỏi

    Lew: Hanbin

    Hanbin: Hửm?

    Lew: Anh biết làm bánh từ bao giờ thế?

    Hanbin: Rất lâu về trước rồi.

    Lew: Anh hay làm bánh lắm hả?

    Hanbin: Ừm, có thời gian rảnh anh sẽ làm mà.

    Lew: Anh làm ở đâu cơ?

    Hanbin: Ở phòng bếp kí túc xá...

    - Nói xong Hanbin bỗng chợt khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy tất cả các thành viên đều đang nhìn anh.

    Anh biết mình đã lỡ lời rồi, đành đánh bài chuồn thôi, kẻo lại nói linh tinh gì nữa.

    Hanbin: A...

    Anh ăn xong rồi, anh lên phòng trước đây.

    Mấ...

    Mấy đứa ăn xong thì dọn dẹp nha, bánh ăn không hết thì bỏ tủ lạnh nhé.

    - Nói xong câu đó anh chạy lẹ lên lầu, quên cả chân đau luôn.

    Việc anh bỏ lên phòng sớm như vậy cũng đã tạo cơ hội cho cả nhóm họp bàn với nhau.

    Mới đầu là một khoảng không im lặng.

    Lew: Mọi người đang nghĩ gì?

    - Vẫn là leader lên tiếng phá bầu không khí tĩnh lặng này.

    Hwarang: Anh ấy không phải là Hanbin.- Hwarang nói ra suy nghĩ của mình.

    Hyuk: Hoặc cũng có thể là Hanbin, nhưng không phải là Hanbin mà chúng ta quen biết.

    -Hyuk tiếp lời Hwarang.

    Taerae: Nhưng trên thế giới này làm sao có thể có hai người giống nhau đến như vậy?

    Eunchan: Có thể hai người không phải là ở cùng một thế giới.

    Tất cả đều kinh ngạc trước lời nói của Eunchan.

    Ý của cậu là sao, là Hanbin hiện tại đến từ một thế giới khác sao.

    Eunchan: Tôi đã từng thấy anh ấy tìm kiếm về một thế giới song song.

    Mọi người còn nhớ cách đây 4 năm, có một bài báo đã viết về một người tự cho là mình có thể qua lại giữa hai thế giới song song không?

    Tất cả gật đầu, vụ đó từng rất hot và được bàn tán rất nhiều nhưng đã bị chính phủ dẹp đi vì được cho là phi lí.

    Hyeongsoep: Chuyện này không phải cứ suy đoán lung tung là được.

    Anh nghĩ hiện tại chúng ta cứ đối xử bình thường với anh ấy đi, đừng áp đặt những việc làm cũ của "Hanbin" lên anh ấy nữa.

    Biết đâu một ngày nào đó anh ấy sẽ mở lòng và nói sự thật cho chúng ta.- Hyeongsoep là người lí trí và thận trọng nhất trong tất cả, anh vốn đã suy nghĩ vấn đề này từ lâu rồi.

    Lew: Mọi người nghĩ, anh ấy bắt đầu đến đây từ bao giờ?

    Không ai đáp lại Lew vì cả nhóm đều không rõ anh bắt đầu thay đổi từ khi nào.

    Bỗng Taerae lên tiếng

    Taerae: Em nghĩ là từ một tháng trước, sau cái hôm mà chúng ta bỏ lỡ ghi hình Kcon.

    Sáng hôm sau, lúc đi làm em đã thấy anh ấy khóc.

    - Taerae nhớ ra ngày hôm đó, hôm mà cậu đã thấy anh khóc, lần đầu tiên.

    Hyuk: Không phải một lần, đã có lần tôi cũng thấy anh ấy khóc một mình ngoài ban công.

    Cả nhóm bắt đầu rơi vào trầm tư, hẳn là mỗi người có một suy nghĩ riêng, nhưng có vẻ đều hướng về một người.

    Lại một bầu không khí yên ắng bao trùm không gian.

    ******************************************

    Tại một không gian khác.

    HWARANG: Không phải nói là cứ làm như thế là sẽ được sao?

    Sao mà cứ thất bại hoài vậy?- HWARANG cầm thứ gì đó trên tay mà lướt mắt nhìn một loạt các thành viên lên tiếng.

    HYUK: Tại em đó TAERAE, cứ quên lời thôi.- HYUK cũng cầm một vật tương tự mà quay qua trách cứ em út của nhóm.

    TAERAE: Gì chứ?

    Sao lại tại em?

    Lần này em đâu có đọc sai đâu?

    - TAERAE giương cổ lên cãi lại HYUK

    HYEONGSOEP: Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa.

    EUNCHAN, em đứng lùi qua đây đi.

    Chúng ta làm lại.

    LEW: Em nghĩ là mọi người cần nghỉ ngơi chút đi, sáng mai rồi làm lại, giờ cũng đã muộn lắm rồi.- LEW nhìn một lượt vẻ mặt các thành viên trong nhóm của mình mà cũng xót không thôi.

    Ai nấy đều trông tiều tụy đi nhiều rồi.

    HYEONGSOEP: Ừm...

    Thôi thì mọi người tranh thủ ngủ một chút đi.

    Sáng mai chúng ta thử lại.

    Cả nhóm không ai nói gì mà chỉ bước ra khỏi cái vòng tròn đấy hình vẽ kì quặc và ngôn ngữ kì lạ mà trở về phòng mình.
     
    Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
    Chương 6


    Đã qua một tuần kể từ buổi hôm ấy, và cũng đã có sự thay đổi lớn trong mối quan hệ của Hanbin và các thành viên.

    Mặc dù họ không còn gay gắt, cay nghiệt với anh như trước nữa, bắt đầu thân mật với anh hơn, các thành viên cũng thường rất thích ôm anh, thậm chí là làm nũng, mà đặc biệt là Hyuk và Hwarang.

    Nhưng anh vẫn cảm nhận được họ có phần cảnh giác với anh.

    Anh cũng đã phát giác ra được hình như các thành viên đã biết anh không phải là "Hanbin" rồi, nhưng thôi kệ, anh chỉ có thể để nó diễn ra theo tự nhiên thôi.

    Anh nghĩ là có lẽ vào một ngày nào đó, khi mà các thành viên đã có đủ lòng tin với anh, anh sẽ nói sự thật với họ.

    Hôm nay là một ngày đẹp trời vì là ngày cuối tuần, không phải làm gì nên mới thấy trời đẹp.

    Hanbin vẫn còn nằm trong chăn, anh cứ có linh cảm rằng hôm này sẽ có chuyện gì đó xảy ra với anh.

    Đang mơ màng nghĩ ngợi lung tung thì nghe thấy tiếng kêu của leader nhóm gọi cả nhóm tập trung, anh quản lí sắp tới để thông báo một lịch trình quản trọng.

    Hanbin thầm thở dài, trời đang đẹp mà bỗng không đẹp nữa rồi.

    Lật đật ngồi dậy sắm sửa để ra ngoài phòng khách, ra tới nơi thì đã thấy mọi người ngồi sẵn ở phòng khách rồi, không ngờ anh lại là người đến cuối cùng, thần kì quá ha.

    Hyuk: Hanbin, anh lại đây, ngồi đây nè, lẹ lẹ lên.

    - Hyuk vừa nói vừa vỗ vỗ vào chỗ trống cạnh mình.

    Hanbin cũng ngoan ngoãn mà đi đến ngồi xuống cạnh cậu.

    Thấy anh đã ngồi xuống, Hyuk đưa tay choàng qua eo anh mà ôm chặt cứng.

    Hyuk: Anh thơm thật đấy, lúc nào cũng thơm hết trơn mà anh còn chả thèm dùng nước hoa nữa.

    - Dụi dụi và người anh Hyuk lại lầm bầm khen mùi cơ thể anh.

    Chuyện này anh cũng quen rồi, có lẽ các thành viên đều rất thích mùi hương cơ thể anh, mà anh có ngửi thấy mùi gì đâu nhỉ.

    Lew: Quản lý vừa gọi điện cho tôi, anh ấy kêu là chuẩn bị có lịch trình quan trọng nên sẽ đến đây để bàn bạc kĩ với chúng ta.

    - Lew chả hiểu sao lại thấy khó chịu, nhưng cũng chỉ liếc nhìn qua hai con người đang ôm ấp nhau kia rồi lên tiếng nói.

    Taerae: Có chuyện gì vậy ta?

    Mong là có việc gì đó vui vui một chút.

    Mấy nay suốt ngày ở phòng tập em đã chán lắm rồi.- Taerae ngả người chống hai tay ra phía sau mà ngửa cổ nói.

    Sau đó là một cuộc bàn luận rôm rả.

    Một lúc sau thì anh quản lý cũng đến, bước vào phòng khách kí túc xá, nhìn một lượt rồi gật đầu hài lòng, sau đó đưa ra một sấp giấy đến trước mặt các thành viên rồi bắt đầu phổ biến công việc.

    Các thành viên khác đều hào hứng vô cùng, chỉ có Hanbin là cảm thấy sắp bị làm phiền rồi.

    Chuyện là bọn anh sẽ hợp tác cùng với Hajoon - cái cô nàng mà đã chọc khoáy anh ở thánh máy hôm nọ.

    Ai mà không biết cô ta khó ưa cơ chứ, còn cứ thích châm chọc anh.

    Cô ta lại còn có ý với mấy thành viên còn lại, giờ mối quan hệ của anh với các thành viên mới tốt lên một chút, ừ thì hẳn là một chút, nhưng mà có sự có mặt của cô ta thì kiểu gì họ cũng sẽ bênh cô ta hơn, bởi dẫu sao, so với một người không biết từ đâu tới thì đương nhiên họ sẽ quen thân với một người mà họ gặp hàng ngày rồi.

    Haizzz...

    Hanbin thở dài lần thứ nhất.

    Xong chuyện thì đã là hơn một tiếng sau, cũng đã tới giờ trưa rồi, Hwarang nói là thèm thịt nướng nên cả nhóm đang rủ nhau ra ngoài ăn, dù sao hôm nay cũng được nghỉ nên muốn đi chơi cho đã.

    Nhắc đến ăn thì Hanbin hào hứng hẳn, gì chứ ăn thì anh rành lắm, gì anh chả ăn được, trừ cà chua sống.

    Sao trên đời lại có cà chua nhỉ, anh thấy nó khó ăn chết đi được, ấy vậy mà họ còn làm một ngàn lẻ một món liên quan đến cà chua nữa chứ, tuy là anh chỉ không thích ăn cà chua sống thôi, nhưng mà nói đến việc nhìn một bàn đầy cà chua, dù không sống đi chăng nữa thì cũng cảm thấy chán rồi, ấy, lại còn có cả kem cà chua nữa chứ.

    Mà sao tự nhiên anh lại nghĩ đến cà chua nhỉ, cảm thấy có điềm gì đó liên quan đến nó nha.

    Haizzz...

    Hanbin thở dài lần thứ hai.

    Lúc cả nhóm đang chuẩn bị ra cửa để đi ăn thì Hanbin lại nhận được cuộc gọi của quản lý.

    Lại đành bảo với các thành viên là mình đi nghe điện thoại một chút rồi sẽ quay lại sau.

    Cuộc gọi diễn ra khá lâu, anh quản lý gọi cho Hanbin nhưng cứ nhắc đi nhắc lại việc anh phải thể hiện thái độ như thế nào với cô nàng Hajoon kia, trước kia giữa hai người đã có hiềm khích rồi nên giờ quản lý mong anh phải biểu hiện thật tốt, đừng xảy ra sai sót gì.

    Haizzz...

    Hanbin thở dài lần thứ ba.

    Hyeongsoep từ đầu đến cuối đều chứng kiến hết mấy tiếng thở dài của anh, cậu không khỏi phì cười khi thấy anh cứ liên tục thở dài như vậy.

    Sau một tuần để ý đến anh, Hyeongsoep cảm thấy anh thật sự rất đáng yêu, tuy có lúc trông anh như đang nhớ và ngẩn ngơ nghĩ điều gì đó.

    Có lẽ là anh nhớ đến thế giới thật của anh, nói thật Hyeongsoep cảm thấy rất ngưỡng mộ anh, một mình đến với thế giới này, không quen thân ai mà vẫn có thể cố gắng sinh tồn như vậy, Hyeongsoep thật muốn nói chuyện với anh nhiều hơn để có thể hiểu anh hơn.

    Nhưng cậu vẫn là không dám.

    Lên tiếng gọi anh mau ra đi cùng mọi người, Hyeongsoep đưa tay như muốn anh sẽ chạy vào vòng tay của mình để có thể nắm lấy bàn tay anh dẫn anh đi.

    Hyeongsoep: Hanbin à, anh xong chưa, mình đi thôi anh.

    Hanbin nghe tiếng Hyeongsoep gọi thì cũng chạy lại, nắm lấy bàn tay của Hyeongsoep đang đưa ra về phía anh.

    "Thôi được rồi, không nghĩ nữa, giờ phải đi ăn ngon đã."

    Nghĩ rồi cười thật tươi kéo tay Hyeongsoep chạy biến ra ngoài cho mấy con người phía sau phải đuổi theo.

    Chạy theo sau Hanbin, được anh nắm tay không hiểu sao lại vui đến lạ, nhìn bóng lưng anh ở phía trước, Hyeongsoep ước gì từ trước đến nay "Hanbin" luôn là anh.

    Cả nhóm cùng nhau đi ăn, sau đó thì đi chơi tại công viên và tối đến thì cùng nhau dạo sông Hàn.

    Hết một ngày nghỉ tuyệt vời.

    Đến tối khi Hanbin đang đi tắm thì Hyeongsoep đã gọi những người còn lại đến phòng của anh và Hyuk, Hwarang họp nội bộ.

    Hyeongsoep: Mấy đứa biết lí do vì sao anh gọi mấy đứa đến đây không?

    Taerae: Là liên quan đến anh Hanbin hả?

    Hwarang: Phải công nhận là từ lúc anh Hanbin đến đây tụi mình họp hơi nhiều ha.

    Lew: Có chuyện gì sao anh?

    Hyeongsoep: Ừm, mấy đứa biết là vốn mối quan hệ của Hajoon cùng với "Hanbin" trước kia đã không tốt rồi.

    Lần này chúng ta lại hợp tác cùng Hajoon, lúc trước cô ta đã từng mấy lần làm điều xấu đối với "anh ta", tuy là chúng ta biết điều đó nhưng cũng không ngăn lại...

    - Nói đến đây Hyeongsoep dừng lại một chút, cậu tự nhiên cảm thấy hơi có lỗi đối với "Hanbin".

    Hyuk: Đâu phải là chưa từng ngăn cản chứ.

    Đã có lần chúng ta giúp anh ta nhưng anh ta đâu có biết ơn gì, còn trách ngược lại chúng ta mà.

    Eunchan: Vậy giờ ý anh là sao hả Hyeongsoep?

    Hyeongsoep: Lần này anh dám chắc Hajoon cũng sẽ làm việc gì đó tổn hại đến anh Hanbin, vậy nên chúng ta cần bảo vệ anh ấy.

    Hyuk: Tất nhiên rồi, anh không nói em cũng sẽ làm vậy.

    Hyeongsoep: Đặc biệt là Taerae, em đó.

    Em là người thân thiết với Hajoon nhất, anh nghĩ cô ta sẽ bắt đầu từ em đấy.

    Taerae: Gì chứ?

    Em đâu có dễ dụ như vậy, với lại giờ anh Hanbin đâu phải là "anh ta" đâu, nên em cũng không cần phải làm vậy.

    Hwarang: Nói chung là lần này phải bảo vệ anh Hanbin, thế thôi.

    Còn giờ mọi người lượn đi cho em đi tắm nào, người toàn mồ hôi khó chịu lắm rồi.

    Hyuk: Ơ, từ đã, từ đã, tôi có ý kiến.

    Mọi người đang chuẩn bị về phòng thì nghe tiếng Hyuk muốn nêu ý kiến bèn quay lại nhìn Hyuk với anh mắt kiểu " Tốt nhất là anh có lí do gì đó đủ quan trọng đi"

    Hyuk: Tôi muốn xin chuyển phòng sang cùng anh Hanbin.

    Tất cả: Không được.

    Hyuk: Wuê???

    Tại sao?

    Dù sao thì anh Hanbin cũng ở một mình mà, phòng của tôi, Hyeongsoep và Hwarang cũng nhỏ hơn nên một người chuyển qua phòng của anh Hanbin không phải sẽ tiện hơn sao.

    Hwarang: Thế sao người đó lại phải là anh chứ, em cũng được mà.

    Hyuk: Anh thích hợp hơn chú mày nhiều.

    Hyeongsoep: Không có hợp hay không hợp gì ở đây hết, đang ở như nào thì ở nguyên nhiều vậy đi.

    Lew: Đúng vậy, ý kiến bị bác bỏ.

    Mọi người về phòng thôi.

    Taerae và Eunchan đứng lên theo Lew trở về phòng mình.

    Hwarang cũng đi chuẩn bị đồ để đi tắm, Hyeongsoep thì bỏ đi xuống bếp, còn mình Hyuk vẫn ngồi đó và nghĩ cách khác để được dọn qua phòng anh Hanbin.

    Đêm hôm đó, khi Hanbin thức dậy vì khát nước, xuống dưới nhà để kiếm nước uống đã thấy Hyuk ngồi lủi thủi ngoài phòng khách rồi.

    Mới đầu hơi giật mình, nhưng khi nhìn rõ đó là ai thì Hanbin đã tiến lại để nói chuyện cùng Hyuk.

    Hanbin: Hyuk à, sao giờ này mà em còn ngồi đây, sao không đi ngủ đi.

    Hyuk: Anh Hanbin ạ?

    Em không ngủ được ạ, Hwarang ngáy to quá nên mấy ngày nay em bị ồn không có ngủ được.- Cậu quay lại nhìn về phía anh, bày ra bộ dạng cún con khó chịu mà kể lể với anh.

    Hanbin: Thế sao, nhưng mà giờ đã trễ lắm rồi, mai chúng ta còn phải đến công ty đó.

    Em mà không ngủ là sáng mai sẽ mệt lắm cho coi.

    Hyuk: Nhưng mà em không có ngủ được anh à.

    Hanbin: Hưmm...

    Hay là em qua phòng anh đi, dù sao anh cũng ngủ có một mình à.

    Tuy là có một chiếc giường thôi nhưng mà nó cũng rộng đó, đủ cho hai người nằm.

    Hôm bữa anh với Lew nằm vẫn được.

    - Hanbin nghĩ nghĩ rồi đưa ra ý kiến để Hyuk về phòng mình ngủ cùng mà không biết rằng có tên sói già giả bộ cún con đáng thương nào đó đang cười sung sướng.

    Hyuk: Nếu vậy thì tốt quá, nhưng mà tình trạng này ngày nào cũng diễn ra hết ấy.

    Chắc nay em ngủ ở phòng anh được, còn mai thì em...

    - Anh ta đang cố tình nói lấp lửng để xem biểu hiện của anh Hanbin đó mà.

    Hanbin: Thế thì không được, sẽ rất anh hưởng đến sức khoẻ.

    Hay là em có muốn dọn qua phòng anh luôn không, phòng cũng rộng, mà anh cũng ở một mình thôi.

    Nếu em muốn mai anh sẽ nói với Lew luôn.

    Hyuk: Được vậy thì tốt quá rồi ạ.

    Thôi anh ơi, mình đi ngủ đi ạ.

    Hanbin: Ừm, đi thôi, về phòng anh ha.

    Theo Hanbin về phòng, Hyuk không giấu nổi nụ cười trên môi.

    Lúc đặt lưng nằm trên chiếc giường êm ái kia, Hyuk cảm thấy mình thật thông mình.

    Khi Hanbin đã ngủ sâu, nhẹ tay kéo anh ôm vào lòng mình, Hyuk đã nở nụ cười của kẻ chiến thắng.

    Anh đưa ra ý kiến thì họ có thể bác bỏ không thương tiếc, nhưng anh biết rằng một khi anh Hanbin đã lên tiếng thì họ sẽ không nỡ từ chối anh.

    " Ha.

    Nghĩ anh mày không có cách nào để được ở cùng phòng với anh Hanbin sao, dù sao anh vẫn tự tin rằng anh Hanbin thương anh nhất, mấy chú tuổi con muỗi.

    Haha" .

    Súng sướng đến suýt bật cười thành tiếng, cố gắng kiềm chế nụ cười nơi khoé miệng, cậu ôm chặt Hanbin hơn và dần chìm vào giấc ngủ.

    Trước khi mất ý thức, hắn ta vẫn kịp nghĩ " Mình thật là thông minh".
     
    Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
    Chương 7


    Lew: Không được!

    Không được anh ơi.

    Eunchan: Đúng rồi đấy, không như thế được đâu anh.

    Hyeongsoep: Anh à, nếu như thế thì sao em vẫn có thể ngủ ngon được chứ.

    Hwarang: Đúng đó, anh Hyeongsoep vẫn ngủ bình thường mà.

    Taerae: Anh đừng để con cún đó lừa anh ơi.

    Cả nhóm đang nháo nhào phản đối ý kiến của Hanbin về việc muốn Hyuk chuyển sang cùng phòng với anh.

    Sáng nay lúc thức dậy, Lew đã suýt thì lao vào tẩn cho Hyuk một trận, cậu thực sự không ngờ tên cún trắng đáng yêu ngày trước của các cậu lại là tên quỷ tâm cơ như vậy.

    Hắn ta vậy mà lại nghĩ được cách này để có thể chuyển sang phòng anh Hanbin, biết anh Hanbin dễ tin người, thương người như thế nên hắn mới làm vậy đây mà.

    Mà sao cậu lại không nghĩ ra cách này nhỉ?

    Lại để tên cún kia cuỗm mất tay trên rồi.

    Hừ!

    Hanbin: Thôi mà, dù sao thì anh cũng ở có mình à, cũng buồn lắm chứ, nên thêm một người thì càng vui chứ sao.

    Nên là cứ vậy đi ha.

    Hyuk ơi, lát em chuyển đồ dùng của em sang sau nhé, giờ tụi mình đến công ty đi không muộn.

    Hyuk: Dạ!

    Em dọn hết rồi, lát về chỉ cần chuyển qua thôi.

    Mình đi thôi anh, đi thôi mọi người.

    - Hyuk vòng tay ôm lấy cánh tay Hanbin rồi quay lại lè lưỡi chọc tức mấy thành viên còn lại.

    Những người còn lại đã cay mắt lắm rồi nha, anh cứ đợi đó đi tên đáng ghét.

    Cả nhóm vừa tới công ty thì đã gặp ngay cô nàng mà nhóm sẽ cùng hợp tác kia rồi.

    Thấy họ là cô ta lại lao vào mà xà nẹo xà nẹo.

    Đúng như Hyeongsoep dự đoán, người đầu tiên cô ta tiến đến là Taerae.

    Taerae đang hào hứng kể cho Hanbin và mọi người nghe về câu chuyện hồi bé của mình thì bị ai đó kéo lấy cánh tay mà ôm lấy.

    Vội rụt cánh tay lại và đẩy người kia ra xa, Taerae xoay người nấp ngay sau Hyeongsoep mà lên tiếng.

    Taerae: Ôi mẹ ơi, có fan cuồng.

    Cứu em với!!!

    Hajoon: A!

    Taerae à, là em mà, anh làm em ngã rồi nè.

    Do cái đẩy ban nãy của Taerae mà đã làm cô ả ngã nhoài ra sàn.

    Vừa lồm cồm bò dậy vừa trưng ra cái mặt giả bộ đáng thương như sắp khóc mà hướng Taerae nói.

    Taerae: Úi, là em hả Hajoon.

    Anh xin lỗi nha, phản xạ tự nhiên ấy mà.

    Hanbin thấy cô ả khó khăn đứng dậy thì tính đưa tay đỡ, ai mà ngờ cô ả ấy lại hất tay anh ra, còn làm bộ như anh lại đẩy cô ta cái nữa vậy.

    Hanbin dù không thích cô ta nhưng vì là con trai mà, nên anh vẫn lịch sự giúp đỡ.

    Cô ta đã không biết ơn thì thôi lại còn tính diễn trò đổ lỗi cho anh.

    Haizzz...

    Đúng là trà xanh thì cũng chỉ có từng ấy kĩ xảo thôi.

    Hanbin thở dài nhìn cô ả.

    Mấy thành viên còn lại thấy vậy thì cũng chẳng đưa tay đỡ lấy cô ta, mà còn thầm thương cho bàn tay của Hanbin vừa bị cô ta hất ra.

    Sắp đỏ lên rồi kìa.

    Họ thừa biết là tên nhóc Taerae đó cố tình, chứ làm gì có phản xạ tự nhiên gì mà vụng về như vậy, chắc cô ta cũng nhìn ra chứ nhỉ.

    À chắc không đâu, trông cái ánh mắt kia là biết rồi.

    Hyuk: Hanbin à, đi thôi anh.

    - Hyuk chả nhìn nổi nữa, chỉ muốn nhanh nhanh kiếm chỗ nào đó ngồi để được ôm Hanbin thôi.

    Hanbin: Ò, đi thôi.

    - Hanbin cũng là lười tranh cãi với cô ta.

    Cả nhóm cùng nhau tới phòng make up và thay trang phục, cô ả kia vẫn cứ lẽo đẽo đi theo mấy cậu mãi cho tới khi trợ lí gọi cô ả đi thay trang phục.

    Taerae thở hắt ra một hơi khi cô ta vừa đi khỏi, sao trước kia anh lại thấy cô ta có chút đáng yêu nhỉ, chắc lúc đó anh bị ma che mắt rồi.

    Ầyyyy, rùng mình luôn chứ.

    Hôm nay cả nhóm sẽ cùng Hajoon họp báo để thông báo về lần hợp tác này.

    Hanbin phải công nhận rằng cô ta diễn rất giỏi luôn nha, mấy lần có những câu hỏi xoáy gì là cô ta lại đẩy sang cho anh.

    Cơ mà nghĩ anh không đối phó được ư, đừng có coi thường Hanbin này nhé.

    Với lại các thành viên cũng liên tục thay phiên nói đỡ giúp anh làm anh có chút bất ngờ.

    Cứ ngỡ họ sẽ bênh vực cô nàng kia nhưng mà họ lại không ngừng giúp đỡ anh, làm anh có phần cảm động, hình như họ có vẻ là đang dần chấp nhận anh rồi.

    Phóng viên: Trong lần hợp tác này thì không biết là cô Hajoon đây có gặp khó khăn gì đối với các thành viên của Tempest không ạ?

    Hajoon: À, tôi cũng không gặp khó khăn gì khi mà hợp tác cùng với các thành viên của Tempest, mà thậm chí họ còn đối xử rất tốt với tôi nữa.

    Chỉ là...

    - Cô ta ngập ngừng rồi đánh mắt về phía Hanbin làm tất cả mọi người ở đó đều tập trung vào Hanbin, phóng viên vừa nãy lại lên tiếng hỏi.

    Phóng viên: Liệu là cô Hajoon có gặp khó khăn gì đối với thành viên Hanbin của nhóm sao ạ?

    Hajoon: À...

    À...

    Không có gì đâu ạ, anh Hanbin cũng đối xử với tôi rất tốt, anh ấy không có chèn ép gì tôi đâu ạ, anh ấy thực sự rất thân thiện.

    - Vừa nói cô ta vừa giả bộ sợ sệt như sợ nói sai sẽ bị Hanbin trách mắng cô ta vậy.

    Cả khán phòng lập tức bùng nổ, các máy ảnh không ngừng nhấp nháy liên tục để chụp lại hình ảnh sợ sệt đó của cô ta.

    Ngày mai sẽ có bài báo hot đây, tiêu đề là "Hanbin nhóm Tempest chèn ép hậu bối Hajoon trong lần hợp tác sắp tới, làm hậu bối có phần sợ sệt khi nói về thành viên này"

    Han-ngồi không cũng dính đạn-bin vẫn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì Lew đã lên tiếng nói lại

    Lew: Lần hợp tác này cả hai bên chúng tôi đều rất vui vẻ và các thành viên cũng đều cư xử đúng mực với nhau nên chắc chắn lần hợp tác này sẽ rất thành công.

    Mong mọi người sẽ ủng hộ lần hợp tác này của chúng tôi.

    Cuộc họp báo kết thúc, Taerae lập tức chất vấn cô ả Hajoon.

    Taerae: Hajoon, sao em lại nói như thế, em có biết nói như thế mọi người sẽ hiểu lầm về anh Hanbin không hả?

    Hajoon: Em...

    Em...

    - Cô ta bất ngờ vì bị Taerae chất vấn như thế, sao họ lại bênh anh ta, cả lúc họp báo cũng không ngừng nói đỡ anh ta, rõ ràng họ để tâm đến cô hơn mà.

    Hwarang: Được rồi Taerae, dù sao nó cũng xong rồi, chỉ mong lần hợp tác này không xảy ra chuyện gì thôi.

    Hajoon: Em...

    Em chỉ nói sự thật thôi mà - Cô ta hơi run người trước cái ánh nhìn sắc lẹm của Hwarang mà lắp bắp nói lại.

    Hyeongsoep: Sự thật như thế nào chúng tôi biết rõ nên mong cô sẽ cẩn trọng hơn trong lời nói.

    Hyuk: Kệ cô ta đi, mình đi thôi Hanbin, đi kiếm gì ăn nào.

    Hanbin: A, hả?

    Được...

    Được, đi thôi.- Hanbin đang ngơ ngác không hiểu sao mọi người lại lên tiếng giúp anh như vậy, nhưng mà anh vui lắm.

    Eunchan: Anh muốn ăn gì vậy anh Hanbin?

    Hanbin: Anh hơi thèm kim chi, mình đi ăn món gì liên quan đến kim chi đi.

    Hyuk: Ăn mì cũng có kim chi đó.

    Hyeongsoep: Em thì chỉ có mì mì suốt thôi, mình đi ăn kim chi hầm đi.

    Hanbin: Được đó, ăn món đó cũng được.

    Nói rồi Hanbin tung tăng đi phía trước, để lại cả bọn đi phía sau nhìn theo anh mà nở nụ cười cưng chiều.

    Họ cũng không biết tại sao nhưng trong thâm tâm họ mách bảo rằng phải bảo vệ anh, phải giữ anh thật chặt.

    Cứ như vậy trôi quá được nửa tháng, hôm nay là một ngày mới, Hanbin hôm nay lại thức dậy rất sớm, anh đã gặp ác mộng, một cơn ác mộng khủng khiếp, nó như báo trước với anh rằng hôm nay sẽ có chuyện xảy ra với anh vậy.

    Lúc mọi người thức dậy đã thấy Hanbin ngồi ngây ngốc trên xô pha rồi, nhìn sắc mặt anh không được tốt cho lắm.

    Cả nhóm lo lắng mà hỏi han anh nhưng anh cứ liên tục nói không sao, chỉ nói rằng bản thân hơi mệt chút.

    Thế là cả nhóm đành để anh ở nhà nghỉ ngơi, còn bọn họ thì tới phòng tập.

    Dù không yên tâm khi để anh ở lại một mình nhưng vì tiến độ công việc nên họ không thể ở nhà cùng anh được.

    Hanbin ở lại một mình, cậu thấy bứt rứt trong người nên muốn ra ngoài đi dạo.

    Đang đi tới gần công viên thì cậu bị ai đó đánh ngất rồi bị đem lên một chiếc ô tô đen mà chạy đi mất.

    Tối đến khi cả nhóm trở về thì đã không thấy Hanbin đâu, gọi điện thì anh lại không bắt máy.

    Mãi cho tới đêm muộn thì họ nhận được một tin nhắn, là hình ảnh anh đang ôm ấp một tên đàn ông khác và hắn ta đang đút rượu cho anh, đi kèm còn là một đoạn ghi âm là giọng của HanBin "Mấy đứa nhóc đó thật dễ bị lừa, mới diễn một chút mà tụi nó đã không ngừng bảo vệ tôi rồi, còn nói rằng yêu quý tôi nữa chứ.

    Tôi đã muốn thoát khỏi cái nhóm đó từ lâu rồi mà chưa có cơ hội.

    Tụi nhóc đó ngốc nghếch như là con rối bị tôi chơi đùa trong tay vậy.

    Haha"

    Sau khi nghe xong đoạn ghi âm đó, tất cả đều bàng hoàng, đặc biệt là Hyuk- người đã xác định được tình cảm của mình đối với Hanbin.

    Cậu dường như không thể tin vào tai mình mà ngồi bệt xuống sàn nhà, cậu không muốn tin đây là sự thật, nhưng đoạn ghi âm đó thực sự là giọng của Hanbin, còn cả hình ảnh kia nữa.

    Cả nhóm ai nấy đều ngỡ ngàng, họ như trôn chân tại chỗ mà không thể làm gì, giọng nói của Hanbin cứ không ngừng vang lên trong đầu họ.

    Bỗng tiếng chuông cửa vang lên, Lew bần thần mở cánh cửa ra thì thấy Hanbin được chú taxi dìu lại, chú nói có người gửi chú đưa anh về đây.

    Nhìn Hanbin đang trong tình trạng quần áo xộc xệch, người thì nồng nặc mùi rượu làm cho Lew gây lên cảm giác chán ghét.

    Hyuk vừa nghe nói Hanbin về thì lập tức chạy ra, mong rằng những gì cậu vừa thấy không phải là sự thật.

    Nhưng hình ảnh phía trước như vả vào mặt cậu vậy, Hanbin đang mặc bộ quần áo giống trong bức ảnh mà họ vừa nhận được và người anh còn nồng nặc mùi rượu như thế.

    Cậu làm sao có thể không tin đây.

    Eunchan đứng lên, dìu lấy anh nhưng cũng chỉ thả anh ở xô pha rồi đi lên lầu, những người còn lại nhìn anh một lúc lâu rồi cũng bỏ đi hết, để mặc anh nằm ở xô pha.

    Đêm đó chẳng ai ngủ được cả, vì tại sao anh lại khiến họ thương anh, có tình cảm với anh rồi lại đạp đổ nó như vậy.

    Hoá ra tất cả chỉ là trò đùa của anh, là anh đang diễn trò trước mặt các cậu.

    "Anh ác lắm đó Hanbin à!"

    *******************************************

    Xin chào mọi người~~~

    Chuyện là lần đầu mình viết truyện mà lại được mọi người dành những lời khen cho mình như vậy, mình thấy vui lắm hehe.

    Mấy nay mình bận với lại Wattpad bị lỗi nên mình không có ra chuyện được.

    Mình hứa là mình sẽ cố gắng hoàn thiện bộ truyện này ạ.

    Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đọc và bình chọn cho truyện của mình nha.

    Yêu nhắm, Salanghaeyo🫶🫶.
     
    Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
    Chương 8


    Hanbin tỉnh dậy vì cơn đau đầu chuyền đến, ngơ ngác nhìn cảnh vật xung quanh, đây là phòng khách kí túc xá mà.

    Hôm qua anh nhớ rằng mình đang đi dạo thì đã bị một ai đó đánh ngất, sao giờ anh lại xuất hiện ở đây.

    Lắc lắc cái đầu đang đau nhức của mình, Hanbin loạng choạng đứng dậy đi về phòng mình, bước vào phòng anh đã thấy Hyuk ngồi trên giường, mắt cậu có vẻ hơi sưng thì phải.

    Hanbin nhẹ giọng gọi hỏi cậu nhưng cậu không trả lời, mà đi qua anh ra khỏi phòng, còn để lại một câu nói.

    Hyuk: Anh mau tắm rửa cho sạch hết mùi kinh tởm trên người đi.

    Bây giờ Hanbin mới nhận thấy rằng trên người anh toàn mùi rượu, nhưng tại sao Hyuk lại có thái độ như vậy chứ, không phải là hôm qua vẫn còn đang tốt sao.

    Lúc tắm rửa xong và xuống nhà, Hanbin đã thấy các thành viên ngồi sẵn ở xô pha, và sắc mặt của họ đều không được tốt.

    Hanbin lên tiếng hỏi.

    Hanbin: Mấy đứa bị sao thế, mấy đứa thấy không khoẻ sao?

    Hwarang: Đừng diễn nữa, bộ anh không thấy mệt sao.

    - Hwarang đưa cặp mắt chán ghét đó nhìn anh rồi bỏ ra xe.

    Các thành viên cũng bỏ lại anh đang ngây ngốc chưa kịp hiểu lời nói của Hwarang mà ra xe.

    Anh ngẩn người trước câu nói của Hwarang, diễn gì chứ, sao mọi người lại nhìn anh với ánh mắt như vậy.

    Hanbin dường như nhận ra là đã có chuyện gì đó rồi.

    Trên xe, anh không ngừng hỏi các thành viên là đã xảy ra chuyện gì, nhưng chẳng một ai đáp lại anh cả.

    Họ còn chẳng thèm nhìn mặt anh nữa.

    Hanbin cảm thấy bất an hết sức, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì chứ.

    Hôm nay tất cả thành viên đều không nói chuyện với anh, trừ những lúc cần nói mấy câu thoại khi quay chương trình ra thì họ dường như là hoàn toàn bơ anh.

    Họ lại quay sang đối xử rất tốt với Hajoon.

    Trong lúc quay chương trình, Hajoon đã giả bộ té ngã và lựa góc máy quay để khiến nó giống như là Hanbin đã cố tình đẩy ngã cô ta, làm Hanbin bị cả đoàn quay chỉ trích, kể cả các thành viên cũng vậy.

    Taerae đã lên tiếng quát anh

    Taerae: Thôi đi Hanbin, anh đừng có mà tự phụ như vậy nữa, chơi đùa với chúng tôi còn chưa đủ sao.

    Hanbin cảm thấy tủi thân vô cùng, rõ ràng là cô ta cố tình mà, anh đã làm gì đâu, họ cũng có thể nhìn ra mà.

    Tại sao họ lại bênh vực cô ta chứ.

    Nhưng anh vẫn là chẳng thể nói ra, nhìn các thành viên đang bao quanh cô ta mà hỏi han lo lắng, Hanbin như trực khóc tới nơi.

    Anh vội kìm nước mắt rồi hít thở sâu để lấy lại tinh thần.

    Mấy ngày sau đó cứ liên tục như vậy, họ lại giống như trước kia, gay gắt với anh hơn.

    Họ còn chẳng thèm nghe anh nói chuyện, cứ liên tục tránh mặt anh.

    Anh cứ làm gì là họ lại bắt đầu lên tiếng chỉ trích anh, còn liên tục nói anh đừng diễn nữa.

    Hanbin chẳng hiểu gì cả, tại sao chỉ sau một đêm mà họ lại thay đổi như vậy.

    Đã rất nhiều lần anh muốn tìm hiểu nguyên do nhưng họ đều né tránh anh.

    Hôm nay lại còn tệ hơn nữa, họ còn buông lời sỉ nhục anh, họ nói anh là đồ kinh tởm, họ nói anh là thứ lăng loàn, họ nói anh không xứng ở cùng một nhóm với họ, họ còn nói không có anh sẽ tốt hơn.

    Thậm chí họ còn nói muốn anh biến mất, đừng xuất hiện trước mặt họ.

    Lúc nghe được những lời đó, có trời mới biết Hanbin đã đau như thế nào, nước mắt anh không tự chủ được mà rơi đầy khuôn mặt nhỏ nhắn ấy, những lời nói của bọn họ luôn vang lên trong đầu anh.

    Rốt cuộc anh đã làm gì sai chứ, ai đó làm ơn cho anh biết lí do đi mà, làm ơn nói với anh rằng tất cả chỉ là giấc mơ được không.

    Hanbin mệt mỏi quá, mọi chuyện mới tốt lên không lâu, sao giờ nó lại tệ hơn trước chứ.

    Anh lại khóc nữa rồi, từ lúc tới đây anh đã khóc rất nhiều, anh đã từng có suy nghĩ từ bỏ việc tìm cách quay lại thế giới của anh, quay lại nơi có những người thật lòng yêu quý anh, nơi có những đứa nhóc ngày đêm đấu đá tranh giành anh nhưng vẫn luôn trân thành đối xử với nhau.

    Nhưng giờ đây anh lại muốn trở về, muốn lập tức trở về và lao vào vòng tay của mấy đứa nhóc ấy, muốn tự nhiên khóc thật to mà kể hết những uất ức trong lòng ra.

    Hyuk âm trầm đứng trên cầu thang mà nhìn xuống phòng khách, hắn thấy anh đang khóc.

    Hỏi hắn có đau lòng không, có chứ, hắn đau lắm chứ, hắn biết là anh đã khóc rất nhiều.

    Nhưng lí trí hắn không cho phép hắn lại gần ôm lấy anh, an ủi anh, hắn vẫn bị những lời nói trong đoạn ghi âm hôm đó ám lấy hắn.

    Nó như thôi miên hắn rằng anh chỉ đang diễn trò mà thôi.

    Nhưng thấy anh khóc nhiều như vậy, hắn đã sinh ra nghỉ ngờ rồi, hắn đã suy nghĩ rất nhiều, nếu như anh là người lừa gạt bọn hắn, nếu như anh thật sự muốn rời khỏi nhóm thì sao anh không lợi dụng cơ hội này mà rời khỏi đây, mà rời khỏi nhóm chứ.

    Hắn cảm thấy bản thân nên đi tìm hiểu về đoạn ghi âm đó rồi, hắn muốn hy vọng một lần nữa rằng những thứ đó không phải là sự thật.

    *******************************************

    LEW giật mình tỉnh dậy sau một giấc mộng dài, cậu lại mơ thấy Hanbin rồi.

    Hơn một tháng nay, họ không ngừng thử để có thể tìm đến chỗ anh, nhưng nó vẫn liên tục thất bại.

    Người đó nói là thời gian chưa tới, ông ta nói rằng chưa tới lúc để bọn cậu tới được chỗ của anh Hanbin.

    Nhưng thời gian đó là lúc nào chứ, bao giờ thì mới tới lúc đây, cậu sắp không chịu được nữa rồi.

    Từ lúc anh biến mất, cả nhóm cậu đã tạm dừng mọi hoạt động lại để tìm kiếm anh.

    Các thành viên trong nhóm đã suy sụp tinh thần rất nhiều, nhìn họ ai cũng gầy đi, ai cũng bơ phờ thiếu sức sống như vậy.

    HYUK: Hanbin aaaaa, huhu, hức... hức....

    LEW bị giật mình bởi tiếng hét của người anh nằm giường bên, có lẽ anh ấy lại mơ thấy anh Hanbin rồi.

    HWARANG: HYUK à, anh ổn chứ.

    Mọi người đều giật mình thức giấc bởi tiếng hét của HYUK, từ lúc anh Hanbin biến mất, họ đã luôn ở phòng của anh, họ cứ liên tục thử đi thử lại cách để đến chỗ của anh, rồi mệt quá mà nằm vật ra bừa chỗ nào đó mà ngủ đi, đói thì gọi gì đó về ăn, gọi là ăn cũng chỉ là nhét cho đầy bụng thôi, chứ họ cũng chả có tâm trạng mà ăn uống gì.

    HYUK: Em...

    Em đã mơ thấy anh Hanbin, anh ấy... anh ấy khóc nhiều lắm, anh ấy nói anh ấy nhớ chúng ta, anh ấy thấy cô đơn lắm.

    Làm sao đây, Hanbin...

    Hanbin của em, anh ấy đang chỉ có một mình thôi.

    Anh ấy...

    Anh ấy chắc sợ hãi lắm.

    Hức...

    Hức...

    Huhu.

    Cả nhóm chỉ biết nhìn HYUK khóc mà chẳng thể làm gì, biết nói gì đây bởi chính họ cũng lo sợ như vậy.

    TAERAE: Em...

    Em có linh cảm rằng hôm nay... hôm nay chính là lúc mà chúng ta có thể tới tìm anh Hanbin rồi.

    Chúng...

    Chúng ta thử lại đi, chắc chắn là sẽ tới được chỗ anh ấy.

    - TAERAE cũng mếu máo mà lên tiếng nói

    EUNCHAN: Đúng, đúng thế.

    Em cũng thấy vậy, em cũng cảm nhận được rằng chúng ta sẽ đến được chỗ anh ấy.

    HYEONGSOEP: Vậy thì chúng ta thử lại lần nữa.

    - HYEONGSOEP đứng lên, dọn dẹp qua chỗ vừa nằm rồi lên tiếng nói.

    HYUK: Đợi chút, nếu giờ tới chỗ anh ấy mà chúng ta lại trong tình trạng này, anh ấy thấy sẽ không vui đâu, anh ấy sẽ lo lắng lắm đó.

    HWARANG: Đúng vậy, chúng ta phải thật chỉn chu, không thể để lôi thôi như thế này được.

    LEW: Nếu vậy thì mọi người mau sửa soạn một chút đi.

    Một tiếng sau tới đây chúng ta làm lại.

    EUNCHAN: Được.

    *******************************************

    Lại một ngày mới tới, Hanbin đã khóc đủ nhiều rồi, anh đã suy nghĩ cả đêm qua rồi.

    Giờ anh không thể để bản thân như thế được, anh không biết vì lí do gì mà bọn họ lại đối xử với anh như thế.

    Anh sau khi bị họ sỉ nhục như vậy thì thực sự đã chết tâm rồi, giờ anh sẽ chỉ sống để thực hiện ước mơ của mình.

    Anh sẽ tiếp tục tìm cách quay trở lại thế giới của anh bởi có lẽ thế giới này vốn không có vị trí của anh.

    Đúng như họ nói, anh không nên xuất hiện tại đây.

    Anh không biết được từ lúc nào mà anh lại có những suy nghĩ tiêu cực và bi quan như thế, anh đã từng vui tươi, thoải mái, tận hưởng cuộc sống như thế mà giờ đây anh lại biến thành một con người với đống suy nghĩ tiêu cực.

    Hanbin rời giường đi vệ sinh cá nhân, nhìn bản thân trước gương mà cười khổ.

    "Hanbin à Hanbin, sao mày lại biến bản thân thành thế này chứ."

    Vỗ nước lên mặt để tỉnh táo hơn, anh tự vỗ vào mặt mình mấy cái rồi lấy lại tinh thần.

    "Hanbin cố lên!

    Không sao hết, họ dù có đối xử với mày thế nào thì mày cũng phải tốt với bản thân mày trước.

    Cố lên, mình là Hanbin mà, không sao hết."

    Hôm nay là ngày cuối cùng họ quay chương trình hợp tác cùng cô nàng Hajoon kia rồi, nốt hôm nay là sẽ ko bị cô ta làm khó nữa.

    Hanbin đi xuống nhà và cậu mở tủ lạnh, tự thưởng cho mình một bữa sáng tuyệt vời chắc sẽ làm tâm tình vui hơn đó.

    Hanbin tự chuẩn bị bữa sáng cho mình và ăn một cách ngon lành.

    Anh biết là vẫn có những ánh mắt đang nhìn mình, nhưng mà kệ chứ, anh đã quyết tâm muốn bỏ qua tất cả rồi, giờ anh sẽ sống vì bản thân mình.

    Hyuk và Lew nãy giờ luôn nhìn theo từng cử chỉ và hành động của anh, Lew cảm thấy khó chịu khi anh lại có thể vui tươi mà thoải mái ăn uống như thế.

    Còn Hyuk, nói sao nhỉ, cậu... cảm thấy có chút bất an khi thấy anh như thế.

    Cậu là đang sợ hãi điều gì, sợ rằng anh sẽ không quan tâm đến cậu nữa sao.

    Hôm qua cậu đã tìm hiểu về đoạn ghi âm đó, cậu đã nhờ một người bạn của mình phân tích đoạn ghi âm đó.

    Bạn của cậu nói rằng nó có dấu hiệu giả giọng của AI, nhưng không chắc chắn, cậu ấy sẽ phân tách thử giọng thật ra xem như thế nào.

    Hyuk thấy rằng có lẽ bọn họ đã hiểu lầm anh rồi, nhưng cậu vẫn chưa thể chắc chắn.

    Hôm nay anh hoàn toàn bơ đẹp bọn họ, anh mặc kệ bọn họ, mà chỉ tập trung làm tốt công việc của mình.

    Anh vẫn rất vui tươi mà chào hỏi và trò chuyện cùng các nhân viên công tác, nhưng lại không hề quan tâm đến bọn họ nữa.

    Lúc Eunchan và Hwarang té ngã, nếu là bình thường anh sẽ chạy lại mà lo lắng cho họ, nhưng hôm nay anh chỉ liếc nhìn một cái rồi thôi.

    Hwarang thấy khó chịu lắm, tại sao anh lại không tiến tới mà bắt chuyện với cậu như mọi khi, tại sao kể cả cậu bị ngã xước tay chân anh cũng không quan tâm.

    Hậm hực mà giậm chân đẩy cô ả Hajoon kia ra, rồi cáu kỉnh nói với đạo diễn.

    Hwarang: Tôi bị thương rồi, chương trình hôm nay có thể tạm nghỉ quay không?

    Đạo diễn: Ờ...

    Ờm...

    Cũng...

    Cũng được.

    Mọi người có thể nghỉ ngơi rồi mai chúng ta tiếp tục.

    Cả nhóm cậu bước ra khỏi công ty, bọn họ không ngừng để ý Hanbin đi phía sau, họ thực sự cảm thấy rất khó chịu khi bị anh ngó lơ như vậy.

    Gương mặt không ngừng cau có, cuối cùng vẫn là không chịu được mà lên tiếng.

    Hwarang: Này Hanbin, anh...

    Còn chưa để Hwarang nói hết câu, đã thấy Hanbin từ xa chạy lại chỗ các cậu đang đứng, Hwarang và mấy thành viên còn lại không thể không tỏ ra đắc ý, biết là anh sẽ không lỡ xa bọn họ mà.

    Nhưng Hanbin lại chạy qua bọn họ mà chạy thẳng ra ngoài, anh dáo dác nhìn xung quanh.

    Liệu có phải là nhìn nhầm không, anh... anh vừa thấy tụi nhóc nhà anh, tụi nhóc vừa ở ngay trước cửa công ty này.

    Anh...

    Anh đã thực sự thấy tụi nhóc đó, không... không phải nhìn lầm đúng chứ...

    *******************************************

    Hehe, xin chào mọi người.

    Chuyện là Tempest vừa debut Nhật rồi, nhạc siêu siêu hay và cực cháy luôn.

    Mê quá trời quá đất.

    Chúc Tempest sẽ debut Nhật đại thành công nhaaaa.

    Yêu yêu❤️🫶
     
    Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
    Chương 9


    Hyuk: Này Hanbin, anh làm gì vậy?

    Sao lại chạy ra đây như vậy?

    Có biết xe đang đi lại không hả?- Hyuk chạy theo mà kéo lấy cánh tay của Hanbin.

    Hanbin không quan tâm cậu ta nói gì, cậu vẫn cứ quay qua lại tìm kiếm những bóng hình đó, cậu... liệu có phải vì quá áp lực mà cậu sinh ra ảo giác không.

    Nhìn một hồi vẫn là không thấy ai, chỉ có những đoàn xe nối đuôi nhau qua lại và lác đác những người đi bộ hai bên đường.

    Hanbin thất vọng buông thõng hai cánh tay xuống, đầu cậu cúi gằm xuống mặt đường.

    Eunchan: Sao anh lại chạy qua nhanh như vậy, xe cộ đi lại sẽ nguy hiểm lắm.

    Eunchan và những người còn lại chạy ra sau cũng lên tiếng lo lắng cho anh, ban nãy lúc anh chạy qua họ như vậy mà lao ra ngoài, thực sự đã doạ họ sợ chết khiếp.

    Suýt nữa thì cái ô tô đó lao phải anh rồi.

    Hanbin chẳng nghe lọt tai lời nào, trong đầu anh chỉ nghĩ đến hình ảnh ban nãy anh nhìn thấy, là tụi nhóc nhà anh thật mà...

    HYUK: Hanbin à...

    Mặt trời nhỏ của em ơi...

    Hanbin giật mình bởi tiếng gọi đó, cái... cái này, chỉ có tụi nhóc mới gọi anh như vậy.

    Hanbin máy móc quay đầu lại phía sau, hình ảnh trước mặt làm nước mắt anh không tự chủ được mà rơi xuống.

    Đúng rồi...

    Đúng là mấy đứa nhóc nhà anh rồi...

    Tụi nó đang đứng trước mặt anh này...

    LEW: Hanbin...

    Hướng dương của em...

    Tới đây nào...

    Lập tức Hanbin để lại sáu con người đang ngỡ ngàng phía sau mà chạy thật nhanh, lao thẳng vào vòng tay của LEW và mấy đứa nhóc đang dang ra chờ anh.

    Hanbin: Là mấy đứa...

    Là mấy đứa thật rồi...

    Hức...

    Tại sao...

    Tại sao bây giờ mấy đứa mới tới...

    Hức...

    Oa huhu...

    -Anh ôm chặt lấy LEW mà bật khóc thật to, đây rồi, những vòng tay ấm áp luôn bao bọc anh đây rồi, không phải anh nhìn lầm...

    đúng là tụi nhỏ rồi...

    LEW và những người còn lại cũng siết chặt tay mà ôm lấy anh, người anh của các cậu, trân quý của các cậu... các cậu đã tìm thấy anh rồi.

    HYEONGSOEP: Hanbin à, anh gầy quá, trông anh gầy đi nhiều quá.

    - HYEONGSOEP tay quẹt nước mắt mình, cũng nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt anh mà hỏi.

    HYUK: Hức...

    Hức...

    Anh ơi...

    Chắc anh đã sợ lắm đúng không...

    Em xin lỗi...

    Em lại để anh một mình rồi...- HYUK vẫn ôm chặt lấy Hanbin không buông, cậu là sợ buông tay là anh sẽ biến mất như trong mấy cơn ác mộng mà cậu đã gặp phải.

    EUNCHAN cứ liên tục nhìn ngắm anh từ trên xuống dưới, anh của cậu khác quá... chắc bởi vì một mình tới nơi xa lạ này, không thể nương tựa vào ai, nên nhìn anh không còn dáng vẻ lúc bên các cậu nữa, cái dáng vẻ lúc nào cũng nhí nhảnh, đáng yêu trêu chọc các cậu.

    TAERAE nãy giờ đứng im ở bên cạnh mà chẳng nói gì, cậu cũng không dám đưa tay ôm lấy anh, cậu cũng sợ nếu đưa tay chạm vào anh, anh sẽ biến mất, đã rất nhiều lần cậu đã bị như vậy, TAERAE sợ lắm...

    HWARANG: Không phải là mơ...

    Thực sự không phải là mơ, bảo bối của em đây rồi.

    - HWARANG bây giờ mới dám đưa cánh tay đang không ngừng run rẩy của mình lên mà ôm chặt lấy anh.

    Xoa xoa tấm lưng của anh, ôm anh thật chặt như muốn khảm anh vào người cậu vậy, để anh mãi mãi sẽ không biến mất khỏi tầm mắt của cậu nữa.

    Hanbin: Mấy đứa gầy quá, mấy đứa sao lại để bản thân thế này.

    Sao lại không chăm sóc tốt cho bản thân vậy hả?

    - Hanbin đau lòng mà đưa tay sờ nhẹ lên khuôn mặt của các thành viên.

    Chả ai có thể biết được anh đang vui mừng tới cỡ nào.

    Bên này là cảnh đoàn tụ hạnh phúc, thì bên kia là hình ảnh sáu con người đang đứng trôn chân tại chỗ mà chứng kiến một màn khó tin này.

    Sao...

    Sao những người đó lại giống các cậu đến vậy...

    Sao Hanbin lại khóc như thế kia...

    Và... họ nói vậy là sao chứ.

    Mãi cho tới một lúc lâu, cứ như vậy đứng nhìn Hanbin và những người giống mình đến kì lạ kia, giờ họ mới kịp định thần lại và đi về phía đó.

    Hyuk là người đầu tiên lên tiếng gọi Hanbin.

    Hyuk: Han...

    Hanbin à, anh... anh làm gì vậy?

    Tụi em ở đây mà...

    Hanbin nghe tiếng gọi mình thì quay lại nhìn, xong lại quay người ôm chặt lấy HYUK mà không đáp.

    Cả nhóm nãy giờ tập trung vào Hanbin nên cũng không để ý đến những người phía sau cậu này.

    Lúc nhìn thấy họ các cậu cũng có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.

    HYUK cảm thấy hình như là do chính mấy cái người giống các cậu trước mặt này biến Hanbin của cậu thành như vậy.

    Cậu ôm chặt lấy anh hơn rồi đưa mắt nhìn một loạt mấy người phía trước.

    Xoa xoa đầu anh đang úp chặt vào ngực mình rồi lên giọng nói.

    HYUK: Có vẻ là chúng ta cần nói chuyện rồi.

    Hiện tại họ đang ngồi trong phòng khách của kí túc xá, suy nghĩ một hồi, vẫn là ở đây sẽ an toàn hơn.

    Hai bên nhìn chằm chằm nhau thật lâu, rồi vẫn là trưởng nhóm lên tiếng nói trước.

    LEW: Chắc mấy người bất ngờ lắm khi nhìn thấy tình cảnh này, để tôi giải thích sơ qua cho mấy người hiểu.

    LEW nói sơ qua về hai thế giới song song, và nói việc Hanbin đã bị đưa đến đây như thế nào, các cậu đã tìm kiếm anh ra sao và làm cách nào các cậu tới được đây.

    Lew: Như vậy có nghĩa là Hanbin không phải là người ở thế giới của bọn tôi.

    HYUK: Đúng vậy, anh ấy là Hanbin của bọn tôi.

    Bọn tôi đã rất khó để có thể tìm được anh ấy.

    - HYUK vừa nói vừa đưa tay lau đi giọt nước mắt còn đọng trên mí mắt anh.

    Hanbin hiện tại có lẽ vì khóc quá nhiều, hoặc cũng có lẽ do đêm qua anh chẳng ngủ được nên giờ đã thiếp đi trong vòng tay của EUNCHAN.

    Nhìn anh như vậy các cậu thực sự xót lắm.

    Bảo bối của các cậu, các cậu chẳng lỡ để anh phải rơi dù là một giọt nước mắt nào, ấy vậy mà hôm nay anh lại khóc nhiều như vậy, thật là lòng họ đau chết đi được.

    Nhìn anh đang nằm trong vòng tay người khác và được nâng niu như vậy trong lòng họ thấy khó chịu quá.

    Phải chăng là ghen tị ư.

    Hyuk: Nếu nói như vậy thì Hanbin ở thế giới bọn tôi đang ở thế giới của mấy cậu sao?

    HYEONGSOEP: Không!

    Hắn ta không có ở thế giới bọn tôi, giờ hắn ta ở đâu chúng tôi cũng không rõ.

    EUNCHAN: Nhưng việc anh Hanbin của chúng tôi tới thế giới này chắc hẳn là có liên quan đến hắn ta.

    TAERAE: EUNCHAN, anh để em bế anh ấy đi, em muốn bế anh ấy, đưa em nào.

    EUNCHAN đành trao Hanbin cho TAERAE, hơn ai hết cậu biết rõ đứa em út này đã đau khổ ra sao khi anh Hanbin biến mất, lúc nãy nó còn không dám chạm vào anh vì sợ anh sẽ biến mất, nên giờ để nó ôm anh thì có lẽ nó sẽ bớt sợ hãi hơn.

    TAERAE đón lấy Hanbin, chỉnh lại tư thế sao cho anh thoải mái nhất, nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên trán của anh.

    Hành động này đã làm sáu con người nào đó bất ngờ, họ không ngờ các cậu lại tự nhiên mà làm những hành động thân mật như vậy với anh.

    Xong xuôi tất cả TAERAE mỉm cười thật nhẹ sau đó ngẩng đầu lên nhìn người giống mình đang ngồi đối diện.

    TAERAE: Hẳn là mấy người đã khiến anh ấy buồn nhiều lắm nhỉ.

    Sáu con người nào đó chỉ có thể im lặng, họ biết nói gì bây giờ.

    HWARANG: Cũng không thể trách họ được, dẫu sao thì họ cũng không biết anh ấy vốn không phải là Hanbin ở thế giới này, mà Hanbin ở thế giới này tệ vậy mà.

    Hwarang: Bọn tôi...

    Thực ra bọn tôi đã từng nghĩ anh ấy không phải là Hanbin mà chúng tôi quen biết rồi, chỉ là vì có chuyện xảy ra nên chúng tôi đã bỏ suy nghĩ đó.

    LEW: Đó cũng là lí do mấy cậu làm anh ấy buồn à.

    Hyeongsoep: Chúng tôi...

    Bọn họ cúi gằm mặt xuống mà chẳng thể nói được gì nữa.

    Một không khí im lặng bao trùm lấy tất cả, mãi về sau mới có người lên tiếng.

    Hyuk: Nếu...

    Nếu thế, giờ mọi người muốn xử lí chuyện này thế nào?

    HYUK: Đương nhiên là bọn tôi phải đưa anh ấy trở về rồi.

    Hyuk: Vậy...

    Vậy còn bọn tôi thì sao đây?

    HYUK nheo mắt nhìn mấy người đối diện, ý của họ là sao.

    HWARANG: Việc của mấy người, mấy người tự lo đi chứ, tại sao lại phải hỏi tụi tôi.

    Đúng nhỉ, sao mà có thể nghĩ rằng anh ấy sẽ ở lại đây giúp bọn họ chứ, anh ấy đâu phải là người ở thế giới này đâu, nói gì đến việc anh ấy là của bọn họ chứ.

    Họ là đang tham lam điều gì?

    Hyeongsoep: Mấy cậu tính trở về ngay trong hôm nay sao?

    HYEONGSOEP: Chắc là không thể rồi, chúng tôi là tự mình tới đây nên mới có thể tự do trở về, nhưng Hanbin là do người khác nên anh ấy mới tới đây, phải tìm được người đó thì anh ấy mới có thể trở về được.

    Taerae: Vậy...

    Vậy là phải mất thời gian tìm người đó nữa phải không?- Không hiểu sao cậu lại cảm thấy vui mừng khi nghe thấy điều này.

    TAERAE: Nhưng rất nhanh thôi chúng tôi sẽ tìm được người đó.

    Hwarang: Người đó là "Hanbin" phải không?

    HWARANG: Đúng thế.

    LEW: Vậy nên trong khoảng thời gian đó, anh ấy sẽ ở cùng bọn tôi.

    Lew: Mọi người tính ở đâu?

    LEW: Chắc là sẽ ở khách sạn.

    Lew: Cái này không được an toàn cho lắm, dù sao thì chúng tôi cũng là nghệ sĩ, mà các cậu lại giống chúng tôi như vậy, sẽ rất dễ bị người khác bắt gặp, có thể sẽ để lộ sơ hở, sẽ khó tìm được "Hanbin" hơn.

    HYEONGSOEP: Cậu nói cũng có lí.

    Hyeongsoep: Mấy cậu cứ ở lại kí túc xá này đi, nơi này có lẽ là an toàn nhất rồi.

    HWARANG: Gì cơ?

    Thế là thành 13 con người chui rúc trong cái chỗ chật hẹp này á.

    Hwarang: Sao cậu lại hét lên như tên ngốc thế?

    HWARANG: Cậu mắng tôi?

    Hwarang: Chứ còn ai vào đây?

    HWARANG: Cậu...

    Cậu muốn chết...

    Hanbin: Sao vậy HWARANG?

    - Hanbin đã giật mình thức dậy sau tiếng cãi nhau ầm ầm của hai người kia.

    Hwarang + HWARANG: Là do hắn...

    - Hai người cáo trạng nhau, đưa tay chỉ vào đối phương mà liếc mắt nhìn nhau hằm hằm.

    Hanbin: Được rồi, được rồi, đừng cãi nhau nữa.

    Hwarang + HWARANG: Dạ!

    Hanbin: LEW ơi anh đói...

    Lew + LEW: Vậy mình đi ăn nha.

    - Nói xong hai người quay qua nhìn nhau, một ánh nhìn "trìu mến".

    Có vẻ là sẽ rắc rối rồi đây.

    *******************************************

    Chap này có vẻ sẽ hơi khó hiểu chút nên có gì mọi ngưới cứ cmt thắc mắc nha.

    Yêu ạ🫶❤️
     
    Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
    Chương 10


    Eunchan: Này EUNCHAN, sao cậu cứ uống mấy hộp sữa chuối trong tủ lạnh của tôi vậy hả?- Eunchan đóng cái tủ lạnh lại với vẻ mặt đầy khó chịu, mấy hộp sữa chuối của cậu lại vơi đi rồi.

    EUNCHAN: Nó viết tên của tôi mà, thì tôi uống thôi.- EUNCHAN đang ngồi ngoài xô pha phòng khách, xem mấy tin tức nhàm chán trên chiếc ti vi.

    Hyeongsoep: Sao cái chỗ để thức ăn khô giờ toàn là mì vậy?

    - Hyeongsoep mở chiếc tủ đựng thức ăn ra để kiếm lọ ngũ cốc của cậu mà cậu chỉ toàn thấy mì là mì.

    Hwarang: Anh đoán xem, trước một Koo Bonhyuk đã không có chỗ để rồi, giờ có tới hai Koo Bonhyuk đó.- Hwarang chán nản nằm ườn trên chiếc bàn ăn trong phòng bếp.

    HWARANG: Đi ra, cậu ngồi nhầm chỗ của tôi rồi.- HWARANG không nhân nhượng mà đẩy Hwarang một cái làm cậu ngã từ trên ghế xuống.

    Hwarang: Tôi thề là tôi chưa bao giờ ghét ai như cậu đấy.

    - Nghiến răng ken két mà đáp trả cái tên có gương mặt giống y hệt mình kia, cậu thầm thương cho bờ mông của mình.

    Hanbin: Này TAERAE...

    Taerae + TAERAE: Dạaaaa...

    Hanbin: À không, ý anh là KIM TAERAE...

    Taerae + TAERAE: Dạ?

    Hanbin: Không, không, anh gọi là TAERAE ấy.

    Taerae + TAERAE: Dạ vâng?

    Hanbin: Aizzz...

    Anh nghĩ chúng ta phải họp lại thôi.

    Và cuộc họp đã diễn ra, tình hình hiện tại là Hanbin đang ngồi giữa, hai bên là hai con cún dính người.

    LEW: Hanbin à, sao thế anh?

    Có chuyện gì sao ạ?

    Hanbin: Ừm...

    Anh muốn họp mọi người là để nói về việc sinh hoạt thường ngày, với lại là cách xưng hô...

    Eunchan: Đúng rồi đó anh, không là cái tên đáng ghét kia sẽ uống hết sữa chuối của em mất.

    - Liếc xéo cái tên ngồi đối diện mình, mà cậu lại nhớ về mấy hộp sữa chuối của mình.

    EUNCHAN: Sao có mấy hộp sữa chuối mà cậu cũng nói mãi thế.

    Mai tôi đi mua thêm về là được chứ gì.

    Ki bo quá đấy.

    Hanbin: Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa nào.

    Đầu tiên là về vấn đề tên gọi, gọi như bây giờ khó khăn quá.

    HYUK: Đúng đó, anh gọi em mà tên kia cứ trả lời là sao?

    Hyuk: Anh ấy cũng đâu nói là gọi cậu.

    Hanbin: Thôi được rồi, giờ anh sẽ chia như thế này, với EUNCHAN, HWARANG và LEW, anh sẽ gọi tên thật của mấy đứa là BYEONGSOEP, JAEWON và WOONG nhé.

    Còn HYEONGSOEP thì gọi em là SOEP thôi nhé.- Hanbin chỉ từng người mà ước định cách gọi.

    HYUK: Thế còn em, còn em thì sao, không thì anh gọi em là em yêu cũng được hehe.

    HANBIN: Còn em thì...

    Hưm...

    Hay gọi là HYUK...

    HYUK 2 ha.

    HYUK: Hả?

    Hyuk: Vậy em là Hyuk 1 hả?

    - Ngơ ngác mà chỉ vào bản thân hỏi lại anh về tên gọi của mình.

    Hanbin: Hả?

    Không, không, em vẫn là Hyuk thôi.

    Hyuk: À dạ.

    TAERAE: Thế còn em thì sao hả anh?

    Hanbin: Hai đứa thì khó ghê, tại chẳng có gì đặc sắc cả.

    Taerae: Hả?

    Là...

    Là sao hả anh?

    Cả đám phải phì cười trước câu nói của anh, gì mà đặc sắc chứ.

    Anh Hanbin lại gãy tiếng rồi, LEW đành lên tiếng sửa lại cho anh.

    LEW: Là đặc biệt anh ơi, không phải đặc sắc.

    Hanbin: À, à, anh xin lỗi.

    Hay anh gọi TAERAE là Kim cú... nhỉ?

    TAERAE: Ủa?

    Không, không chịu đâu anh, tên gì kì chết đi được.

    Hanbin: Nhưng mà hai đứa khó phân biệt thật mà.

    TAERAE: Thế anh cứ gọi em là út đi, dẫu sao em vẫn là út mà.

    Taerae: Tôi cũng là út mà.

    TAERAE: Cậu khác tôi khác.

    Hanbin: Thôi thế cũng được.

    Còn tiếp theo là đến vấn đề sinh hoạt hàng ngày.

    Mấy đứa phải tự mình nghĩ cho mình một kí hiệu đặc biệt đi, rồi đánh dấu đồ dùng của mình bằng kí hiệu đó.

    Đồ ăn hay bất kì thứ gì cũng không được mua quá nhiều, phải để dư không gian trống cho vật dụng của người khác nữa.

    Cả đám: Dạ.

    Hyeongsoep: Thế còn phòng ngủ thì sao đây ạ?

    Cũng đâu thể cứ để mọi người nằm vật vã hoài như vậy được.

    HYEONGSOEP: Đúng đó anh à, đã mấy lần em suýt thì dẫm phải người khác rồi.

    Hanbin: Đúng là phải chia phòng ngủ lại cho đàng hoàng rồi.

    HYUK: Em cùng phòng với anh Hanbin...

    Hyuk: Em cũng muốn cùng phòng với anh.

    HWARANG: Không được, em sẽ cùng phòng với anh Hanbin.

    Hwarang: Cả em nữa, em cũng muốn.

    TAERAE: Tranh, tranh, tranh cái gì mà tranh.

    Em mới là người sẽ cùng phòng với anh ấy.

    Taerae: Kí túc xá này trước giờ tôi làm chủ, tôi ở cùng phòng với anh ấy.

    LEW: Tôi là leader nhóm, để tôi phân chia, tôi sẽ cùng phòng với anh Hanbin.

    Lew: Tôi cũng là leader này, tôi cũng có thể phân tôi cùng phòng với anh Hanbin.

    HYEONGSOEP: Không được gianh nhau nữa, ý kiến này là của anh nên anh sẽ ở cùng anh ấy.

    Hyeongsoep: Gì cơ?

    Ý kiến này là của ai cơ?

    Tôi mới là người đưa ra ý kiến đó, nên người cùng phòng với anh Hanbin phải là tôi.

    Hanbin đau đầu quá, lại bắt đầu cãi nhau rồi, ai đó có thể giải cứu anh khỏi mấy cái đứa này được không.

    Sao số anh khổ vậy nè.

    EUNCHAN: Kệ bọn họ đi anh, để em cùng phòng với anh là được rồi ạ.

    Eunchan: Kí túc xá cũng chỉ có ba phòng ngủ thôi, nên việc chia đều rồi nhét trung bình mỗi phòng 4 người, rồi anh Hanbin sẽ chọn vào phòng nào thì chọn.

    Thế có phải nhanh không.

    Hanbin: Ừm...

    Ý kiến của Eunchan hay đó.

    Giờ chúng ta sẽ bốc thăm nhé, rồi anh sẽ vào phòng to nhất.

    Cả đám: Dạ!!!

    Sau một hồi bốc thăm thì kết quả như sau:

    Phòng 1: LEW, HYEONGSOEP, Hyuk và Taerae.

    Phòng 2: HWARANG, HYUK, Eunchan và Hyeongsoep.

    Phòng 3: TAERAE, EUNCHAN, Lew và Hwarang.

    Còn lại Hanbin, anh sẽ vào phòng 3 vì trong tất cả các phòng thì phòng 3 là rộng nhất.

    HYUK: Không được, không chịu đâu, em muốn bốc lại huhu...

    - HYUK không cam tâm, cậu muốn bốc lại, cậu muốn cùng phòng với anh Hanbin.

    Hanbin: Không kì kèo nữa, cứ chốt vậy đi.

    Giờ phòng ai thì mọi người về đó rồi dọn dẹp và chia lại chỗ ngủ các thứ nha.

    HWARANG: Này EUNCHAN, cậu có thể đổi phòng cho mình không, chúng ta là bạn tốt mà.

    - HWARANG mon men lại gần EUNCHAN thuyết phục cậu ấy đổi phòng cho mình

    EUNCHAN: Cậu mơ hả, tránh ra cho tôi lên phòng với anh Hanbin nào.

    TAERAE: Đợi em với EUNCHAN.

    Eunchan: Ơi, được, em lẹ lên.

    TAERAE: Tôi đâu có gọi anh đâu.

    Eunchan: Đã bảo là đổi cách gọi tên rồi mà, cậu gọi vậy tôi biết sao được đây.

    Cuối cùng là vẫn phải nghe theo sự sắp xếp của anh Hanbin, dù có những con người không phục nhưng biết sao đây, Hanbin đã nói thế rồi.

    Hanbin: Anh đi siêu thị mua đồ nấu ăn, mấy đứa ở nhà dọn dẹp qua đi nhé.

    Hyuk: Để em đi cùng anh ạ.

    HYUK: Cậu ở nhà đi, để tôi đi.

    Hyuk: Sao chứ, cậu mới là người phải ở nhà đấy.

    HYUK: Cậu ấy, tôi...

    Hanbin: Trật tự đi nào, anh sẽ đi một mình, cả hai đứa ở nhà đi.- Nói rồi anh chạy nhanh ra ngoài, mặc kệ hai tên vẫn còn đang chí choé nhau kia.

    HYUK: Tại cậu nên anh ấy mới không cho tôi đi cùng.

    Hyuk: Gì, tại cậu ấy chứ.

    HYUK: Tại cậu đấy.

    Hyuk: Tại cậu...

    .......

    Và cuộc tranh luận "tại cậu" vẫn cứ kéo dài.

    Hanbin đi một mình trên phố, anh cảm thấy không chân thực cho lắm.

    Anh thực sự không thể tin được rằng mấy đứa nhóc nhà anh lại có thể tới đây tìm anh, nhưng là mọi chuyện rắc rối quá đi mất.

    Giờ anh muốn trở về, nhưng lại thấy thương cho mấy đứa nhóc ở đây quá, dù ở cùng tụi nó một thời gian không phải quá dài nhưng mà anh cũng có thể cảm nhận được tụi nhóc sống rất tình cảm.

    Nếu không phải do cậu "Hanbin" đó, thì chắc chắn nhóm cũng là một nhóm hạnh phúc giống như nhóm của anh rồi.

    Haizzz...

    Thôi thì trước tiên cứ tìm được cậu "Hanbin" kia đã rồi tính.

    Mải suy nghĩ lung tung mà anh đã va phải một người, ngẩng mặt lên muốn nói lời xin lỗi với người đó thì Hanbin đã giật mình khi gặp phải ánh mắt kia.

    "Sao hắn lại nhìn anh với ánh mắt căm thù như vậy?"

    Không kịp để anh nói lời nào, người nọ đã chạy mất, nhưng Hanbin cảm thấy bất an khi nhìn thấy ánh mắt ấy.

    "Chắc là mình nghĩ nhiều rồi" lắc đầu để quên đi những suy nghĩ kia rồi nhanh chân rảo bước vào siêu thị.

    Nay anh sẽ chiêu đãi cả nhóm món sườn xào chua ngọt của Việt Nam, lâu rồi không được ăn món đó làm anh thấy thèm ghê.

    Lượn một vòng lựa nguyên liệu làm sườn và một vài món khác, Hanbin tới quầy thanh toán, mải chú tâm đến mấy thứ đồ trên giỏ hàng nên anh không biết rằng có người đang theo dõi anh từ lúc anh bước vào siêu thị.

    "Chỉ có cậu mới giúp được tôi thôi, Hanbin"

    Lúc Hanbin về đến kí túc xá, chưa vào đến cổng là anh đã nghe thấy tiếng chí choé cãi nhau rồi.

    Thở dài bất lực rồi xách đồ vào trong, chưa kịp nói gì đã có đứa đu lên người anh mà cáo trạng.

    Hwarang: Huhu anh Hanbin ơi, rõ ràng là em mới là người cùng phòng với anh, mà cái tên HWARANG đó lại nói hắn mới là người cùng phòng với anh.

    Hanbin: Em là Hwarang hay JAEWON?

    - Có chút không phân biệt được rồi.

    Hwarang: Dạ cả hai ạ...

    Hanbin: Không, ý anh là theo ước định thì em là Hwarang hay JAEWON

    Hwarang: Dạ là Hwarang.

    - Sụt sịt lau mấy giọt nước mắt không có thật mà trả lời anh.

    Hanbin: Ừm...

    Được rồi Hwarang, em xuống khỏi người anh đi rồi lát anh sẽ xử lí vụ này sau.

    Hwarang: Dạ...

    Thật là mệt mỏi với đám nhóc này, trông sáu tên đã đủ mệt rồi giờ là gấp hai lần sáu tên.

    Ôi!

    Còn đâu cái thời gian yên tĩnh của anh nữa đây.

    Lew: Em phụ anh nấu ăn nha.

    Hanbin: Ừm được WOONGIE.

    Lew: Haizz..., em là Lew.

    Hanbin: Hả?

    À Lew, anh xin lỗi, giờ khó phân biệt quá, chắc anh loạn não mất thôi.

    Lew: Không sao đâu anh, giờ mình làm đi không muộn ạ.

    Hanbin: Được rồi, làm thôi.

    Hai người loay hoay một hồi thì cũng xong, cả đám đã ngồi sẵn ở bàn ăn chờ Hanbin.

    Nhìn cảnh này Hanbin liên tưởng ngay đến đàn chìm con đang chờ mẹ cho ăn.

    Chiếc bàn ăn ngày xưa giờ phải ghép thêm mấy cái bàn nhỏ vào nữa mới đủ chỗ ngồi, đến ghế và bát đũa cũng mới phải mua thêm, haizzz... tự dưng lại tăng theo cấp số nhân thế này, thức ăn cũng chỉ ăn một lần là hết, thậm chí còn thiếu nữa.

    Không biết tình trạng này còn phải diễn ra trong bao lâu đây.

    Anh thực sự đau đầu chết mất.
     
    Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
    Chương 11


    TAERAE: Chuẩn bị đi ngủ thôi, Hanbin à, anh nằm cạnh em nha.

    - Vừa nói vừa vỗ vỗ vị trí cạnh mình.

    Lew: Hanbin à, em có chuyện muốn nói với anh, anh nói chuyện với em một chút nha.

    Hanbin: Có chuyện gì sao em, đợi anh một xíu.

    Lew dắt anh qua phía sau kí túc xá, ở đây có một vườn hoa, cùng anh ngồi xuống xích đu ở giữa vườn.

    Hanbin là lần đầu thấy khu vườn này, mọi lần anh không ra phía sau nhiều nên cũng không quá quan tâm đến nó, nên nhìn thấy một khu vườn xinh đẹp thế này, anh cảm thấy khá bất ngờ và thích thú.

    Ở thế giới của anh cũng có một khu vườn nhưng mà khu vườn đó anh đã trồng rất nhiều loại rau rồi, khi trở về anh phải trồng thêm hoa mới được.

    Lew nhìn thấy anh đang vui vẻ ngắm những bông hoa đang đua sắc dưới ánh trăng, hiện giờ trong mắt cậu, ngàn vạn bông hoa kia cũng không bằng một phần của anh.

    Khu vườn này vốn là do sáu người bọn họ chuẩn bị bí mật để tặng anh, nhưng đâu ngờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà đến giờ mới có thể cho anh thấy.

    Và chính họ cũng chẳng ngờ được rằng chính ở khu vườn này họ sẽ để mất anh, anh sẽ rời khỏi họ mà trở về với thế giới của anh.

    Hanbin: Em gọi anh ra đây có chuyện gì sao?

    Lew:...

    Hanbin: Lew à...

    Lew:...

    Hanbin: Lew...

    Lew...

    Lew: À, dạ... dạ...

    Hanbin: Sao thế em, anh gọi mãi mà không thấy em phản ứng gì luôn.

    Lew: À...

    " Do anh đẹp quá đó".- Cậu lại nhìn anh mà không nói gì.

    Hanbin: Hửm?

    - Anh nghiêng đầu nhìn cậu chăm chú.

    Lew: Em có điều muốn nói với anh, chuyện là, Hanbin à, em thực sự xin lỗi vì tất cả.

    - Vừa nói cậu vừa nắm lấy tay anh, bao trọn bàn tay nhỏ bé của anh vào trong tay mình.

    Lew: Bọn em đã có những lời nói và hành động làm tổn thương anh, em đã ân hận lắm, em đã dằn vặt rất nhiều.

    Anh có thể tha thứ cho em không?

    Hanbin: Hả?

    Anh đâu có trách gì mấy đứa đâu.

    Xin lỗi gì chứ.

    Lew: Có rất nhiều chuyện đó anh à.

    Các thành viên cũng muốn gửi lời xin lỗi đến anh nữa, tại bọn em mà anh đã khóc nhiều như thế.

    Em...

    - Cậu đánh mắt nhẹ về phía cánh cửa dẫn qua khu vườn này.

    Hanbin theo ánh mắt cậu mà nhìn thấy các thành viên đã đứng đó từ lúc nào.

    Họ đi lại dần về chỗ anh và Lew đang ngồi rồi Hyuk ôm lấy anh, cậu dùng ánh mắt chân thành nhất mà nhìn anh.

    Hyuk: Hanbin à, em xin lỗi anh nhiều lắm.

    Hanbin: Không sao đâu, không sao đâu, anh không trách mấy đứa.

    Cũng do mấy đứa không biết anh không phải là Hanbin của thế giới này mà.

    Hwarang: Không đâu anh, thực ra bọn em...

    Hyeongsoep: Thực ra bọn em đã từng nghi ngờ và biết anh không phải là "Hanbin" mà bọn em quen biết rồi.

    Taerae: Cũng vì bọn em ngốc, không xem xét và phân tích kĩ càng mà đã mặc định rằng đó là anh nên mới đối xử với anh như thế.

    Hanbin: Đã có chuyện gì sao?

    Eunchan: Chuyện là...

    Các cậu kể lại toàn bộ câu chuyện cho Hanbin và xin lỗi anh.

    Họ cảm thấy bản thân thật ngu ngốc, cái bẫy đó có nhiều lỗ hổng như thế mà họ lại chẳng nhìn ra.

    Eunchan: Vậy nên bọn em đã ân hận lắm...

    Xin lỗi anh nhiều lắm anh Hanbin.

    Hanbin nhìn vào ánh mắt chân thành của các cậu, giờ thì anh đã hiểu tại sao lúc đó họ lại thay đổi như thế.

    Hanbin: Mấy đứa không phải xin lỗi anh mãi như thế đâu.

    Chuyện này cũng dễ hiểu mà, không thể trách mấy đứa được.

    Nhưng tối hôm đó, đúng là có người đánh ngất anh rồi đưa đi chụp tấm ảnh đó.

    Lew: Chuyện này không đơn giản, bọn em sẽ tìm hiểu chuyện này.

    Hanbin: Ừm.

    Được rồi mà, Hyuk à, em ôm anh nãy giờ rồi đó.

    Không sao đâu, anh không trách mấy đứa đâu mà, nên là em có thể thả anh ra không, anh khó... thở.

    Hyuk: Dạ...

    Hanbin: Giờ thì đi ngủ thôi nào, mai còn có lịch tập đó.

    Hwarang: Anh...

    Anh có thể...

    TAERAE: Hanbin ơi, anh Hanbin, anh ơiiiiiiii, anhhhhhh..., anh đâu rồi, anh ơiiiiiiii...

    Vì thấy Hanbin đi lâu quá nên TAERAE đã đi tìm anh, cậu sợ mấy tên đáng ghét nhìn giống bọn cậu sẽ làm gì bảo bối của cậu.

    Hanbin: Anh ở đây.

    - Trả lời tiếng gọi của TAERAE rồi quay qua nói với bọn họ.

    Hanbin: Chúng ta đi ngủ thôi nhé.

    Có chuyện gì thì mai chúng ta nói tiếp nha.

    Taerae: Dạ.

    Vậy mình đi vào thôi ạ.

    TAERAE: Anh đi đâu lâu thế chứ.

    Muộn lắm rồi đó.

    - Cậu nắm lấy tay anh kéo anh đi, không quên đưa ánh mắt đánh giá, cảnh cáo mấy tên đáng ghét đang đi phía sau anh.

    Hanbin: Đâu có sao đâu, giờ mình đi ngủ thôi.

    - Hanbin không khỏi bật cười bởi hành động của TAERAE, sao mà đáng yêu thế chứ, đúng là út vàng của anh mà.

    Về đến cửa phòng đã thấy HYUK ôm gối đứng ở đó, thấy anh cùng TAERAE đi về là lập tức lon ton chạy tới, bắt đầu ôm anh làm nũng, mè nheo.

    HYUK: Hanbin ơi, cho em ngủ với anh được không?

    Suốt thời gian anh biến mất em đã không thể nào ngủ được đó.

    Giờ mà không có anh là em cũng không thể nào ngủ được đâu.

    TAERAE: Không được, đã phân phòng rồi mà, anh định ăn gian hả.

    Không được, đi về phòng của anh đi.

    HYUK: Huhu, không muốn đâu, huhu, Hanbin à...

    Hanbin: Cái này...

    - Hanbin ra chiều khó xử, anh là một người dễ mềm lòng mà anh cũng chưa bao giờ thắng nổi nước mắt của tên HYUK tâm cơ này.

    Chỉ cần HYUK khóc thì bên cạnh sẽ luôn là Hanbin tìm cách dỗ dành.

    EUNCHAN: Thôi đi HYUK, anh thừa biết là anh Hanbin sẽ không từ chối anh nếu anh khóc nên lại dùng nước mắt để xin anh ấy chứ gì.

    - EUNCHAN đi từ trong phòng ra, đẩy HYUK sang một bên rồi kéo lấy cánh tay của Hanbin.

    HWARANG: Anh Han... bin...

    ơi...

    - HWARANG ôm gối từ bên dãy hành lang bên kia chạy qua, thấy mấy con người đang đứng ngoài cửa phòng anh Hanbin mà kì kèo lôi kéo, làm lời nói của cậu thoát ra khỏi thanh quản phải ngắt quãng...

    "Gì vậy?

    Không lẽ mấy người này cũng đang ăn vạ anh Hanbin hả?"

    TAERAE: Lại thêm một tên...

    LEW: Mấy người đang làm gì vậy?

    - Vẫn là chiếc gối trắng trên tay...

    TAERAE: Thêm một tên...

    Vậy là còn thiếu AHN HYEONG...SOEP...

    HYEONGSOEP: Vẫn là không thể rời xa anh Hanbin được...

    - HYEONGSOEP vừa đi vừa tự lẩm nhẩm trong miệng.

    TAERAE: Quả nhiên...

    Bảy người, mười bốn con mắt nhìn nhau.

    Có lẽ tất cả đều đang có chung một suy nghĩ.

    EUNCHAN: Sao mấy người lại qua đây?

    Không phải là đã...

    EUNCHAN chưa kịp nói xong đã thấy bóng dáng của sáu người khác bước từ dưới cầu thang lên.

    Lew: Mọi người đứng ở đây làm gì vậy?

    TAERAE: Thôi xong...

    Rồi thì đâu lại vào đấy, chia phòng làm chi rồi giờ vẫn là nằm dưới sàn phòng khách cả như trước.

    TAERAE: Mấy người đúng là...

    đúng là... haizzz...

    - TAERAE bực mình mà chả nói nên lời.

    Một đêm bất ổn trôi qua, sáng nay Hanbin và nhóm có lịch luyện tập, vì tránh để mọi người nghi ngờ nên Hanbin vẫn theo sáu người ở đây đến phòng tập.

    Nhưng vì mấy đứa còn lại cứ dính anh hoài nên cũng trốn theo.

    Tại phòng tập, Hanbin và nhóm tập luyện cùng nhau, HWARANG nhìn anh và hội người tại thế giới này tập luyện, cậu cảm thấy sao mà không hoà hợp gì hết, động tác và vị trí trong bài nhảy đều giống với những gì các cậu làm nhưng sao mà cảm giác cứ rời rạc sao ta.

    HWARANG: Này, tôi có ý này, mấy động tác bài nhảy của các cậu đều giống của bọn tôi, nhưng sao trông nó không được hoà hợp.

    Không thì mấy người các cậu có muốn xem bọn tôi cùng anh Hanbin trình diễn thử cho mấy cậu xem không?

    Hwarang: Ý cậu là sao?

    Cậu đang chê chúng tôi?

    HWARANG: Tôi không có ý chê các cậu, cơ mà các cậu có thể xem thử chúng tôi.

    Tôi đảm bảo các cậu sẽ phải ngạc nhiên.

    Lew: Nếu cậu đã nói vậy rồi thì chúng tôi có thể xem thử.

    Hanbin à, anh nghĩ sao?

    Hanbin: Ừm...

    Anh có thể tập lại cùng tụi nhóc cũng được.

    Hwarang: Nếu vậy chúng tôi sẽ xem thử có gì khác biệt.

    Hanbin cùng sáu người tại thế giới của anh tập luyện và nhảy cùng nhau, tuy là đã mất một thời gian khá dài rồi anh và cả nhóm không tập luyện lại nhưng khi nhảy cùng nhau vẫn rất đồng đều và hoà hợp.

    Mọi động tác từ bước chân, cách đưa tay cho tới những chi tiết nhỏ như ánh mắt đều vô cùng tuyệt vời và ăn khớp.

    Khi họ xem anh và các cậu diễn, họ cảm thấy sao cùng là một bài nhảy đó, cùng là những động tác đó mà các cậu lại có thể làm nó sinh động tuyệt vời đến vậy, còn bọn họ thì cứ như những cỗ máy vậy.

    Họ thật sự nể phục rồi.

    Hyuk: Không ngờ nó lại khác biệt đến thế.

    HYUK: Tôi nghĩ là do các cậu không thật sự để tâm cảm nhận bài hát và động tác nên các cậu chỉ thực hiện nó như một cỗ máy thôi.

    Hanbin: Thôi được rồi, cái gì cũng phải luyện tập mà không phải sao.

    Nào, mấy đứa chúng ta cùng tiếp tục tập luyện thôi.

    Chúng ta có thể hỗ trợ nhau luyện tập tốt lên mà.

    HYEONGSOEP: Anh Hanbin lúc nào cũng thế, luôn cổ vũ tinh thần mọi người hết trơn.

    Anh đúng là vitamin happy mà.

    - HYEONGSOEP không nhịn được mà phải nựng má anh mấy cái " Ya, thật là muốn cắn quá đi"

    HYUK: Đúng đó, anh Hanbin lúc nào cũng giúp không khí vui vẻ hết đó.

    - HYUK không nhìn được HYEONGSOEP cứ nựng má anh nên cậu phải lao vào hất cái tên này ra.

    HYEONGSOEP: Này, KOO BON HYUK, em làm gì vậy hả?

    Bộ em ỷ mình có cái trán đẹp nên em nghĩ anh sẽ không dám làm gì em sao?

    HYUK: Sao?

    Anh muốn gì?

    HYEONGSOEP: Em...

    LEW: Haizzz...

    Đúng là...

    Lại nữa rồi.- Nhóm trưởng phải bất lực với hai con người này.

    Hyuk " Nhìn họ hạnh phúc thật đó ".

    Hanbin: Được rồi, được rồi, mấy đứa qua kia ngồi hết đi, để anh và các bạn ấy tập luyện nào.

    Lew " Các bạn ấy sao?

    Với họ thì anh nói là tụi nhóc, còn bọn em thì là các bạn ấy sao?

    " Lew cười khổ trong lòng, cậu cảm thấy thật tủi thân.

    TAERAE: Thôi mấy người tập nhanh đi rồi về ăn cơm nữa, em đói sắp chết rồi đây.

    Em muốn ăn canh kim chi anh Hanbin nấu.

    Hehe.

    EUNCHAN: Ăn ăn ăn.

    Chú mày chỉ biết ăn thôi hả?

    TAERAE: Sao?

    Ai ăn hết của nhà anh hả?

    Hứ!

    Hanbin: Được rồi mà, cứ hở ra là cãi nhau đó, mấy cái đứa này thiệt tình.

    - Hanbin thở dài mệt mỏi với tụi nhóc này.

    Hanbin: Mình tiếp tục tập luyện nha mấy đứa.

    - Đoạn anh quay qua nói với sáu con người đứng ở góc phòng kia.

    Hyeongsoep: Dạ.

    *******************************************

    Hiiii!!!

    Xin lỗi mọi người, thực ra là mình tính drop truyện rồi vì thời gian vừa rồi mình bận quá kèm thêm là có một số chuyện cá nhân nữa.

    Nhưng giờ mình cũng đã có thời gian lại rồi nên mình sẽ cố gắng tiếp tục viết nốt truyện, mình rất vui vì các bạn vẫn luôn ủng hộ truyện của mình.

    Cảm ơn các bạn rất nhiều!!!

    Yêu lắm ạ🫶❤️
     
    Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
    Chương 12


    Tại một căn nhà nhỏ tại ngoại ô thành phố, có một chàng trai với gương mặt xinh đẹp đang ngồi trên chiếc ghế vuốt ve con mèo nhỏ trong lòng.

    Bỗng có một người từ ngoài bước vào.

    Jin: Tôi đã nghe theo lời cậu dẫn mấy tên nhóc đó đến đây rồi.

    Thưa cậu.

    ...: Ừm, làm tốt lắm, không gặp rắc rối gì chứ?

    Jin: Không có vấn đề gì ạ, chắc do mấy tên đó thực lòng quá mong ngóng được gặp lại người ấy nên không nghi ngờ gì cả.

    ...: Vậy thì tốt.

    Jin: Tôi có một thắc mắc, nếu cậu chủ muốn người ấy giúp cậu sao cậu vẫn phải đưa mấy tên còn lại sang làm gì chứ ạ?

    ...: Tôi muốn cậu ấy giúp tôi, nhưng tôi vẫn muốn đảm bảo an toàn cho cậu ấy.

    Chỉ có mấy tên nhóc đó mới có thể bảo vệ cậu ấy chu toàn thôi.

    Jin: Ồ, ra là vậy.

    ...: Còn bên kia thì sao rồi?

    Jin: Trừ người con gái tên Hajoon đó ra thì mọi chuyện đều ổn ạ.

    ...: Ừm, mặc kệ cô ta, phải có một chút mồi lửa thì mọi chuyện mới tiến triển nhanh được, thời gian cũng không còn nhiều.

    Jin: Dạ.

    ...: À còn nữa, thân phận mới của cậu...

    Jin: Tôi đã lo xong chuyện này rồi ạ.

    ...: Được rồi lui đi.

    Jin: Dạ.

    ...: Hanbin à, tôi sẽ gặp cậu sớm thôi.

    Tại phía các cậu, Hanbin có linh cảm rằng sắp có chuyện không hay xảy ra, nhưng anh không dám nói với mọi người.

    Hôm qua âm ĩ một trận, nay anh đã không cho mấy đứa nhóc nhà anh theo anh đến phòng tập nữa rồi.

    Giờ chỉ có Hanbin và sáu người kia đang tập luyện thôi.

    Khi cả nhóm đang tập luyện thì Lew nhận được cuộc gọi của quản lí kêu họ đến phòng của anh.

    Quản lý: Mấy đứa đến rồi, nghỉ ngơi đi, giới thiệu với mấy đứa một chút, đây là Jin, staff mới đồng thời cũng là tài xế của mấy đứa sau này.

    Jin: Xin chào, mong được mọi người chiếu cố nhiều hơn.

    - Nói xong hắn liếc mắt qua phía Hanbin.

    Hwarang: Chào cậu, nhưng sao lại đột nhiên đổi tài xế vậy ạ?

    - Cậu đáp lời chào của người kia rồi quay qua hỏi anh quản lý của mình.

    Quản lý: Tài xế cũ có việc nên đã xin nghỉ rồi, may là cùng lúc Jin xin việc nên tuyển được luôn đó.

    Hyeongsoep: Vậy sao...

    " Ánh mắt anh ta nhìn anh Hanbin vừa rồi thật lạ."

    - Hyeongsoep đưa cặp mắt đánh giá người này một lượt, thấy thái độ của cậu ta vẫn rất bình thường nên cậu tự nhủ rằng có thể do cậu nghĩ nhiều " Anh Hanbin đẹp vậy mà, người ta để ý anh cũng đúng thôi, có thể do mình nghĩ nhiều rồi, mong là vậy..."

    Còn Hanbin vẫn rất vô tư cười đùa cùng Hyuk và Taerae, hai đứa nhóc này càng ngày càng dính anh.

    Đặc biệt là Hyuk, anh cảm thấy tính khí của cậu đã thay đổi rồi, có chút giống với HYUK của anh.

    Nhắc mới nhớ, lát anh phải ghé siêu thị mua thêm mì cho thằng nhóc đó, hồi sáng trước khi ra khỏi nhà nó cứ dính lấy anh mãi mà mè nheo muốn anh mua giúp nó trước khi về kí túc xá.

    Chắc là anh sẽ mua thêm vài thứ cho mấy đứa còn lại nữa, không là chúng nó lại tị nạnh với HYUK lắm đây.

    Vừa nghĩ anh vừa cười thầm mà chẳng phát giác ra.

    Kết thúc buổi tập luyện, Hanbin cùng nhóm đang ra xe để về kí túc xá, bỗng bóng dáng của một người con gái chạy về phía các cậu.

    Hajoon: Lâu quá rồi không gặp các anh.

    - Cô nàng không biết từ đâu chạy tới chắn trước mặt anh và các cậu mà niềm nở có ý muốn ôm lấy Eunchan đang đứng đầu.

    Eunchan vội né tức khắc, cô ta vì bị mất đà nên đã ngã thẳng xuống đất, giương mắt lên nhìn các cậu với vẻ mặt tủi thân, Hanbin tính đưa tay đỡ cô ta lên thì bị Lew kéo lại.

    Hanbin: ???

    Lew: Anh à, cô ta không phải loại người tốt gì đâu anh.

    Hanbin: Hả???

    Hajoon: Lew...

    Lew à, anh nói gì thế?

    Sao anh lại nói em như vậy chứ?

    - Cô ta ngỡ ngàng khi lại nghe được lời như vậy từ miệng Lew.

    Taerae: Sao?

    Không đúng à?

    Chúng tôi đã biết chuyện rồi, đừng ở đây làm kẻ ly gián, chuyện cô làm chúng tôi đã rõ hết rồi, cô coi chúng tôi là kẻ ngu hả, lại dám giắt mũi bọn này.

    Hajoon: Anh...

    Anh nói gì vậy?

    Em nghe không hiểu gì hết.

    Hwarang: Nghe không hiểu à, thế để tôi nói cho cô hiểu nhé.

    Cô nghĩ chúng tôi không điều tra được ai là người đã bắc cóc anh Hanbin sao?

    Cô nghĩ dùng AI thay đổi giọng nói thì chúng tôi không tách và phục hồi nó lại nguyên dạng được à?

    Giọng của cô rõ lắm đó Hajoon à.

    - Hwarang gằn giọng mà nhả từng chữ một.

    Hajoon: Chuyện...

    Chuyện đó...

    Em...

    Em không biết gì hết.

    Hyuk: Quá đủ rồi, chúng tôi không làm ầm chuyện này lên là vì đã nghĩ đến duyên tình của chúng ta mấy năm qua rồi.

    Từ giờ đừng để chúng tôi thấy cô nữa, hãy làm một người đàng hoàng đi.

    Nói xong các cậu dẫn anh ra xe trở về kí túc xá, bỏ mặc lại cô ta với bộ dạng căm phẫn tột cùng.

    Cô ta ghét Hanbin, giờ thì càng ghét hơn nữa, cô thề, thề sẽ không để Hanbin sống yên.

    Hanbin: Mấy đứa điều tra được rồi hả?- Trên xe, Hanbin hỏi lại bọn họ về chuyện này.

    Hyeongsoep: Đúng rồi ạ, Hyuk đã nhờ bạn phục trạng lại giọng nói đó rồi bọn em đã nghe ra giọng của cô ta, sau đó thì chúng em nhờ người điều tra về sinh hoạt mấy ngày gần đó của cô ta rồi phát hiện ra ạ.

    Hanbin: Ồ, ra vậy.

    Taerae: Em đã từng nghĩ cô ta rất tốt bụng vậy mà...

    Eunchan: Thì trước mặt chúng ta cô ta luôn thế mà.

    Taerae: Haizzz...

    Ai ngờ đều là diễn chứ.

    Lew: Dù sao cô ta cũng là bạn thực tập cùng chúng em từ lúc mới vào công ty đến giờ nên chúng em cũng không muốn làm lớn chuyện này.

    Em cũng rất khó xử, xin lỗi anh nhiều, Hanbin à.

    Hanbin: Không sao đâu, anh hiểu mà.

    Hyeongsoep: Anh Hanbin thật tốt.

    Hanbin: Haha, cũng đâu có gì đâu, người ta không làm hại đến anh nữa là được rồi.

    Trở về đến kí túc xá, sau khi sáu người ở nhà nghe được chuyện này đã không khỏi tức giận với mấy người kia.

    Đối với các cậu anh Hanbin chính là ưu tiên tuyệt đối, dù có chuyện gì đi nữa họ cũng sẽ vì anh mà xử lý.

    HWARANG: Mấy người thật ngu ngốc, mấy người nghĩ mấy người rộng lượng tha cho cô ta thì cô ta sẽ cảm kích rồi không làm gì nữa hả.

    Cô ta sẽ chỉ hận anh Hanbin hơn thôi.

    Cô ta sẽ tiếp tục làm hại đến anh ấy.

    HYEONGSOEP: Phải đó, chắc chắn cô ta sẽ lại nghĩ cách làm hại anh ấy.

    Lew: Chúng tôi không nghĩ được nhiều như vậy...

    Eunchan: Đúng là có thể như thế thật.

    TAERAE: Em...

    Em có ý này.

    Sao chúng ta không đổi cho nhau đi...

    Hyuk: Ý cậu là sao?

    TAERAE: Thì giờ chúng tôi sẽ trở thành các cậu để luôn ở bên anh ấy, bảo vệ anh ấy.

    Hwarang: Không được, chuyện này không thể được.

    Hyuk: Đúng, tuyệt đối không được.

    - " Nếu cả những lúc như vậy mà mấy cậu cũng ở bên anh ấy thì chúng tôi còn có lúc nào có thể ở cạnh tiếp xúc với ánh ấy nữa chứ."

    Taerae: Chúng tôi cũng có thể bảo vệ anh ấy.

    EUNCHAN: Mấy người có thực sự chắc chắn rằng sẽ bảo vệ anh ấy không?

    Hwarang: Đương nhiên rồi.

    Hanbin: Mấy đứa đang làm gì vậy?

    - Hanbin từ trên phòng xuống đã thấy mười hai con người đang đối mặt căng thẳng với nhau ở phòng khách.

    HYUK: Anh đi đâu thế, Hanbin?

    - Nhìn anh ăn mặc gọn gàng như có vẻ là muốn ra ngoài nên HYUK đã hỏi anh.

    Hanbin: Anh tính đi mua đồ cho mấy đứa, ban nãy có việc nên anh quên mất, giờ đi mua bù lại nè.

    HYEONGSOEP: Để em đi cùng anh nha, em cũng có thứ cần mua nữa.

    Hanbin: Vậy hả?

    Vậy thì đi thôi.

    HYEONGSOEP: Anh đợi em một chút, em lên lấy chút đồ rồi mình đi.

    Hanbin: Được nha, em cứ từ từ.

    LEW: Ngoài trời bắt đầu có gió lạnh rồi đó, anh mặc ấm một chút, cẩn thận không là bị cảm bây giờ.

    Hanbin: Anh biết rồi mà.

    HYUK: Anh đi sớm về sớm nha, em đợi anh.

    HYEONGSOEP: Đi thôi anh, đi hưởng không gian riêng tư của mình nào hehe.

    LEW, HYUK, EUNCHAN, HWARANG, TAERAE: Ê nàyyyy ..

    Hanbin:...

    HYEONGSOEP cầm tay Hanbin kéo anh chạy một mạch ra ngoài để lại mấy con người ngẩn ngơ hoài nghi về việc sắp xảy ra giữa HYEONGSOEP và Hanbin.

    Ta nói sao mà nghĩ nhiều thế...

    Hanbin cùng HYEONGSOEP đi bộ trên đường, khi gần tới siêu thị Hanbin lại bắt gặp cảm giác có người theo dõi mình.

    Nhưng rất nhiều lần không thấy gì nên anh luôn cho là mình nghĩ nhiều.

    Anh bỏ qua cảm giác đó mà chú tâm lựa đồ dùng khắp nơi, HYEONGSOEP chỉ có thể bất lực chạy theo anh, nói là mình có thứ cần mua chứ thực chất là chỉ muốn được ở bên anh thế thôi.

    Cậu sẽ để ý nếu anh nhặt thứ gì mà không tốt cho sức khoẻ là cậu sẽ nhặt ra.

    Ví dụ như rất nhiều đồ uống có ga và mấy thứ đồ trông có vẻ rất cay.

    Bù vào đó cậu sẽ nhặt vô số loại sữa phát triển chiều cao và mấy thứ giúp nâng cao sức đề kháng bỏ lại vào giỏ.

    Hanbin cứ nhặt vào HYEONGSOEP lại nhặt ra, rồi HYEONGSOEP nhặt vào và Hanbin lại bỏ ra...

    Một vòng lặp vô cùng tận.

    HYEONGSOEP: Hanbin à cái đó không tốt cho sức khoẻ đâu mà.

    Hanbin: Nhưng mà anh thích nó.

    HYEONGSOEP: Không được, anh phải uống sữa.

    Hanbin: Anh đã lớn rồi, uống mấy loại sữa này đâu có còn tác dụng nữa đâu.

    HYEONGSOEP: Không!

    Anh chưa lớn, vẫn có thể uống được.

    Nào, mình đi tiếp thôi anh.

    Hanbin: Nhưng mà anh...

    HYEONGSOEP: Hanbin à...

    - HYEONGSOEP làm mặt nghiêm với anh, phải cứng rắn một chút thì anh mới nghe lời được.

    Hanbin: Ò...

    " HYEONGSOEP hung dữ quá đi..."

    HYEONGSOEP: Vậy mới là bé ngoan chứ.

    Đi thôi nào, mình đi mua đồ nấu ăn nào.

    - Cậu đưa tay xoa mái đầu bồng bềnh có hơi xù lên một chút của anh.

    Đúng như dỗ em bé vậy.

    Sau một hồi vật lộn với đống đồ tại siêu thị thì hai người cũng đã mua đủ thứ cần mua.

    HYEONGSOEP rất hài lòng cơ mà Hanbin thì không.

    Mấy gói kẹo của anh bị HYEONGSOEP trả lại hết rồi, HYEONGSOEP thật quá đáng mà...

    Đi được một lát thì Hanbin không thấy chiếc ví của mình đâu, hình như anh đánh rơi ở siêu thị mất rồi.

    Vậy nên anh đã để HYEONGSOEP đứng chờ anh và anh thì quay lại siêu thị tìm nó.

    Nhưng vừa đi vào ngã rẽ thì anh bị một đám người chặn lại, đánh ngất và đưa đi.

    Hanbin: Mấy người là ai?

    Mấy người làm gì vậy?

    - Hanbin không kịp phản ứng đã bị đưa lên xe.

    HYEONGSOEP ở phía bên này đợi anh thật lâu mà không thấy anh quay lại, cậu có linh cảm không may, anh Hanbin xảy ra chuyện rồi.
     
    Có Tới 2 Tempest ( Allbin )
    Chương 13


    Hajoon: Không ngờ nha, tôi thuê mấy người bắt cóc anh ta, nhanh thế mà đã có cơ hội rồi.

    Quả là ông trời cũng giúp tôi.

    Treo anh ta lên đi.

    Hanbin nhăn mặt khi cảm nhận được cơ thể mình đang bị treo lên rồi cậu từ từ mở mắt ra.

    Đập vào mắt cậu là gương mặt đầy dữ tợn của Hajoon và hai tên côn đồ to con săm trổ đầy mình.

    Cậu bất ngờ khi chính cậu lại bị bắt cóc như thế này.

    Hanbin: Là cô?

    Tại sao cô lại bắt cóc tôi?

    Hajoon: Haha.

    Tại sao à?

    Tại vì anh đáng ghét, tại vì anh đáng chết.

    Sao anh lại có thể đáng ghét như thế.

    Hanbin: Tôi đã làm gì cô, tôi vẫn không hiểu tại sao cô lại ghét tôi như thế.

    Tôi đã đắc tội gì cô sao?

    Hajoon: Ừ đúng, anh không nhớ gì sao?

    Anh dám quên sao?

    Sao lại có thể tuyệt tình đến thế chứ...

    Hanbin: ...

    Hajoon: Hahahahaha...

    Ha...

    Ha...

    Hức...

    Hức...

    Cô ta đang cười rồi lại bỗng khóc nấc lên, cô đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt của cậu.

    Từ mắt, mũi rồi trượt xuống bờ môi của cậu.

    Cậu cảm nhận được bàn tay ấy đang run rẩy, ngẩng mặt nhìn thẳng vào ánh mắt của cô ta, cậu giật mình khi nhìn thấy trong đó là sự đau đớn, ánh mắt ấy phản chiếu hình bóng gương mặt cậu nhưng nó lại mang sự nuối tiếc và đau đớn tột cùng.

    Chuyện gì vậy, không phải cô ta rất ghét cậu sao, sao cô ta lại nhìn cậu như vậy, nỗi đau đó là sao, sao ánh mắt đó lại đau khổ như vậy.

    Bỗng cô ta đưa gương mặt mình sáp lại gần cậu, cậu cảm nhận được môi cô ta chạm môi cậu.

    Đôi mắt cậu mở to hết cỡ, đồng tử căng ra phản chiếu gương mặt cô.

    Mắt cô ta khẽ nhắm làm giọt nước mắt trên mi rơi xuống theo sống mũi đến nơi hai đôi môi đang chạm nhau - một hương vị mặn chát.

    Hajoon: Coi như đây là nụ hôn tạm biệt mà em dành cho anh đi.

    Ba năm...

    Ba năm bên nhau, ba năm tình cảm của chúng ta lại kết thúc ngay khi anh gặp mặt họ.

    Anh không biết em đã đau đớn thế nào đâu.

    Haha...

    Anh xem, em nói với anh rồi, họ sẽ chẳng bao giờ yêu anh.

    Thế mà tại sao?

    Tại vì sao anh vẫn theo họ, em đã khiến họ sỉ nhục anh, họ căm ghét anh, họ ghẻ lạnh anh mà tại sao, tại sao anh vẫn đâm đầu vào yêu họ chứ.

    Hanbin: ...

    Hajoon: Em làm nhiều như vậy để anh quay về bên em, nhưng anh lại chẳng chịu để ý đến em.

    Tại sao vậy?

    Tại sao vậy Hanbin...

    Hanbin: Tôi...

    Hajoon: Đừng nói gì hết, em không muốn nghe.

    Nếu em đã không thể bên anh, vậy sẽ chẳng có ai đó được phép bên anh hết.

    Hahaha...

    Chúng ta sẽ ở bên nhau sớm thôi.

    Hanbin: Khoan...

    Khoan đã...

    Hajoon: Thôi nào Hanbin, anh cũng yêu em mà... nhỉ?

    Nói rồi cô ta đưa chiếc dao nhọn sát đến cần cổ trắng nõn của cậu.

    Miết nhẹ lên đó làm cổ cậu rỉ máu, cậu cảm nhận được nơi đó đang có dung dịch đỏ tươi chảy ra.

    Khi cô ta chuẩn bị dùng lực đạo mạnh hơn để cứa vào nơi động mạch đang đập mạnh của cậu, cậu vẫn đang ngỡ ngàng nhắm chặt đôi mắt thì "Đoàng", tiếng súng vang lên.

    Một viên đạn cắm thẳng vào bắp chân trái của cô ta làm cô ta khụy xuống.

    Ngay lập tức cảnh sát ập vào bao vây toàn bộ hiện trường đó.

    Một cảnh sát đến khống chế cô ta và hai gã đàn ông.

    Một người đàn ông mà cậu không ngờ đi cùng cảnh sát tiến đến và gỡ trói cho cậu.

    Cậu kinh ngạc nhìn người đàn ông đang gỡ trói cho cậu, vì vẫn còn hoảng sợ nên mọi câu hỏi cậu chẳng thốt ra khỏi cuống họng.

    Hajoon: Tại sao mấy người lại ở đây, sao mấy người dám phá hỏng chuyện tốt của tôi.

    Haha...

    Hanbin...

    Hanbin...

    Đi thôi nào, tới nơi chỉ có hai chúng ta nào...

    Anh sẽ lại yêu em như trước nào...

    Hahaha...

    Hanbin...

    OH HANBIN...

    KHÔNG AI HẾT.

    KHÔNG AI ĐƯỢC PHÉP CÓ ĐƯỢC TÌNH YÊU CỦA ANH HẾT...

    Anh yêu tôi...

    Anh chỉ được phép yêu tôi thôi...

    Hahahahahaha...

    Cô ta điên cuồng gào thét dãy dụa, làm vị cảnh sát đang khống chế cô ta có chút khó khăn.

    Tâm trí cô ta không được tỉnh táo, cứ liên tục cười rồi lại khóc mà gào tên cậu.

    Cậu có vẻ cũng đã hiểu ra vấn đề rồi.

    Cô ta nói cô ta yêu cậu, à không là yêu cậu ở thế giới này, yêu " Hanbin " kia.

    Có lẽ cũng vì quá yêu nên mới biến thành như vậy.

    Cảnh sát: Tất cả các người đã bị bắt vì bắt giữ người trái phép, và cố ý gi.ết người.

    Lập tức đưa về đồn.

    Jin: Anh không sao chứ?

    Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé.

    Hanbin: Tôi...

    - Chưa kịp nói hết câu thì cậu đã lịm đi trong vòng tay của người trước mặt.

    *******************

    HYEONGSEOP: Tại anh!

    Đáng lẽ lúc đó anh không nên để anh ấy một mình quay lại đó.

    Đáng lẽ anh phải đi theo anh ấy.

    Tất cả là tại anh...

    - HYEONGSEOP đang tự trách mà vò loạn đầu của mình.

    Lúc đó anh đã sợ chết khiếp khi quay lại tìm kiếm khắp nơi mà chẳng thấy cậu đâu.

    Anh dường như gục ngã, cố gắng gượng để chạy về báo cho những người ở nhà.

    Tất cả đã rất hoảng sợ, chạy khắp nơi, tìm đủ mọi cách để tìm kiếm cậu.

    Cho đến khi Lew nhận được điện thoại báo rằng cậu đang cấp cứu tại bệnh viện.

    Thực sự tất cả đều muốn bỏ tất cả để chạy đến xem xét tình hình của anh.

    Nhưng vì họ vẫn phải tránh mặt vì giống nhau nên chỉ có nhóm thành viên tại thế giới này đến đó.

    Hiện tại HYEONGSEOP và các thành viên khác ở thế giới của cậu đang đứng ngồi không yên ở phòng khách kí túc xá.

    LEW nhẹ nhàng tiến đến an ủi người anh của mình.

    LEW: Không phải lỗi của anh mà, đừng tự trách bản thân như thế.

    Tất cả chúng ta đều không ngờ rằng sẽ xảy ra chuyện này mà.

    Đúng là các anh đều không ngờ rằng cô ta lại ra tay nhanh như vậy.

    Chuyện vừa xảy ra lúc sáng mà đến chiều cô ta đã hành động rồi.

    HYUK: Tại sao đám người đó vẫn chưa gọi vêc cho chúng ta?

    Không biết anh ấy như thế nào rồi?

    TAERAE: Để em gọi cho họ.

    TAERAE vừa cầm điện thoại lên, đang tìm kiếm số của họ thì đã có cuộc gọi đến.

    Tất cả đều thẳng lưng nhìn chăm chăm vào chiếc điện thoại trên tay TAERAE khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại.

    TAERAE: / Sao rồi?

    Anh ấy sao rồi?

    Anh ấy ổn chứ?/

    HWARANG: / Có vấn đề gì nghiêm trọng không? /

    Lew: / Anh ấy ổn, anh ấy vừa ra khỏi phòng cấp cứu.

    Bác sĩ nói anh ấy chỉ vì quá căng thẳng và sợ hãi trong thời gian dài nên mới ngất.

    Vết thương trên cổ cũng không sâu, đã được băng bó rồi.

    Còn lại thì cơ thể không còn vết thương nào. /

    Các anh thở phào nhẹ nhõm khi nghe Lew nói, tuy nhiên trong lòng vẫn không yên khi chưa thể nhìn thấy cậu.

    EUNCHAN: / Bác sĩ có nói gì nữa không? /

    Lew: / Không có, một lát nữa có lẽ anh ấy sẽ tỉnh.

    Khi nào anh ấy tỉnh lại thì chúng tôi sẽ quay về chi các cậu đến gặp anh ấy. /

    LEW: / Ừm được.

    Phiền các cậu rồi. /

    Lew: / Phiền gì chứ, anh ấy cũng rất quan trọng đối với chúng tôi.

    Thôi tôi tắt máy đây. /

    Sau khi tắt máy, anh đi về phía các thành viên khác đang ngồi rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, ngả lưng ra rồi thở hắt ra một hơi.

    Hyeongseop lên tiếng hỏi khi thấy người em của mình trở lại.

    Hyeongseop: Sao rồi?

    Em đã báo cho họ rồi à?

    Họ nói sao?

    Lew: Ừm, em vừa gọi về, đợi anh ấy tỉnh lại rồi chúng ta quay về kí túc xá cho họ tới đây.

    Hyuk: Tại sao chứ?

    Anh muốn ở đây cùng anh Hanbin.

    Hwarang: Em vũng vậy, em muốn ở đây...

    Hyeongseop: Thôi nào, họ cũng lo lắng cho anh ấy như chúng ta thôi.

    Có lẽ chỉ khi tận mắt nhìn thấy anh ấy thì mới có thể an lòng được.

    Taerae: Chính họ nói sẽ bảo vệ anh ấy, mà anh ấy đi cùng họ lại gặp chuyện.

    Eunchan: Nhưng nếu anh ấy không tới đây, anh ấy cũng sẽ không gặp những chuyện này.

    Lew: ...

    Bọn họ đều im lặng sau câu nói của Eunchan, đúng vậy, anh ấy bị người khác đưa tới đây.

    Rồi phải chịu những hậu quả mà người khác gây ra, giờ lại suýt phải mất mạng mà chả rõ lí do.

    Chắc anh ấy phải bất lực lắm.

    Bọn họ chỉ im lặng ngồi đó, nhìn cậu con trai đang nằm trên giường với đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt thì trắng bệch với băng gạc quấn quanh cần cổ thon thả đó.

    Không biết qua bao lâu, khi Hanbin nhăn mặt khó chịu rồi từ từ mở mắt.

    Họ mới cuống cuồng đến gần anh hỏi thăm anh.

    Lew: Anh tỉnh rồi, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi, để em đi gọi bác sĩ.

    - Nói rồi cậu lập tức chạy đi.

    Hyuk: Anh thấy sao rồi Hanbin?

    Anh có còn thấy đau ở đâu không?

    - Hyuk tiến đến nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay của cậu mà xoa nhẹ.

    Hanbin: Anh không sao, anh muốn uống nước.

    - Cậu thều thào.

    Hyeongseop: Của anh đây, anh uống từ từ thôi.

    - Hyeongseop nhanh nhẹn rót một cốc nước ấm rồi từ từ đút cho cậu.

    Cậu uống nước xong thì bác sĩ cũng đến.

    Sau khi kiểm tra một lượt cho cậu, thấy cậu đã ổn thì dặn dò một chút rồi cũng ra ngoài.

    Hwarang: Anh còn khó chịu ở đâu không?

    Hanbin: Không có, ngoại trừ cổ hơi đau một chút thì mọi thứ đều ổn.

    Eunchan: Vậy thì tốt rồi.

    Lew: Ừm...

    Họ đang trên đường tới đây rồi, một lát nữa họ tới rồi bọn em sẽ về.

    Anh muốn ăn gì không?

    Họ nói sẽ mua cho anh.

    Hanbin: A...

    Không cần đâu, anh cũng chưa muốn ăn gì.

    Hẳn là anh đã làm các em lo lắng lắm nhỉ.

    Taerae: Đúng là bọn em đã rất lo lắng đấy.

    Anh không biết lúc đó bọn em đã hoảng sợ thế nào đâu.

    Hanbin: Anh xin lỗi đã làm mọi người lo lắng như vậy.

    Hyuk: Sao anh lại xin lỗi chứ?

    Là lỗi của bọn em mà...

    Hanbin: Sao lại là lỗi của mấy đứa được.. khụ...khụ...

    Hyeongseop: Anh...

    Anh đừng nói nữa, anh nghỉ ngơi đi ạ.

    Hanbin: Cảm ơn mấy đứa vì đã lo lắng cho anh...

    Lew: Không đâu, anh cũng rất quan trọng đối với bọn em mà.

    Nên đừng nói cảm ơn nhé.

    Eunchan: Bọn họ sắp tới rồi, bọn em phải đi đây.

    Anh nhớ để ý vết thương nhé.

    Hanbin: Cảm ơn các em.

    - Cậu mỉm cười nhìn những con người trước mặt này.

    Cậu thật sự rất biết ơn họ, vì dù họ biết cậu chẳng phải người của thế giới này, nhưng họ vẫn thật tâm lo cho cậu.

    Cậu rất cảm động vì điều đó.

    Đang suy nghĩ mông lung, cậu đã cảm nhận được một bóng người lao thẳng đến ôm chầm lấy cậu.

    Chỉ có thể mỉm cười bất lực mà vỗ về người ấy.

    Hanbin: Haizz...

    KOO BONHYUK à, em lại mít ướt đó hả?

    Anh không sao mà...

    HYUK: Hức...

    Hức...

    Anh...

    Anh đã làm em sợ lắm đó anh biết không...

    Huhu...

    Hanbin: Ừm...

    Ừm...

    Anh biết...

    Anh biết...

    Anh xin lỗi em...

    - Cậu nhẹ nhàng vỗ vỗ tấm lưng đang nấc lên của BONHYUK.

    Một lực mạnh kéo KOO BONHYUK ra khỏi người cậu.

    HWARANG: Anh làm gì thế?

    Anh ấy còn đang bị thương mà, lỡ ảnh đụng đến vết thương của anh ấy thì sao?

    - HWARANG tức tối mắng người anh đang khóc bù lu bù loa lên này.

    TAERAE: Anh sao rồi?

    Anh có còn thấy khó chịu ở đâu không?

    Hanbin: Anh ổn mà.

    EUNCHAN: Thật may vì anh không sao.

    - EUNCHAN đưa bàn tay to lớn của mình ôm trọn lấy bàn tay anh rồi vuốt ve nó.

    LEW: Em có mua cháo cho anh nè.

    Anh vừa tỉnh lại nên ăn gì đó thanh đạm một chút.

    Lew bảo anh không muốn ăn, nhưng lát còn uống thuốc nữa, nên anh ráng ăn một chút nhé.

    - LEW đặt cốc cháo lên chiếc bàn bên cạnh rồi xoa nhẹ đầu của cậu.

    Từ nãy đến giờ HYEONGSEOP chỉ đứng một bên nhìn anh, nhìn anh với gương mặt trắng bệch đó cùng với chiếc cổ đang quấn băng.

    Cậu càng tự trách bản thân hơn.

    Hanbin cũng đã để ý đến HYEONGSEOP cứ đứng ở góc phòng rồi.

    Hanbin: HYEONGSEOP à...

    Lại đây với anh nào...

    HYEONGSEOP nghe anh gọi thì nhẹ nhàng đến gần anh, anh dang đôi tay ra, ý muốn ôm lấy cậu.

    HYEONGSEOP lúc này không kìm được nước mắt mà ôm chặt lấy anh nức nở.

    HYEONGSEOP: Em xin lỗi, em xin lỗi anh...

    Hức...

    Hức...

    Là tại em, tại em để anh một mình...

    Hức ...

    Hanbin: Đâu phải do em đâu, ngoan nào, đừng khóc, em đâu muốn để anh một mình, vả lại ai mà nghĩ được rằng lại có chuyện xảy ra chứ...

    Đừng khóc nữa nào...

    Ngoan...

    HYEONGSEOP vẫn nức nở, cậu càng khóc to hơn khi nghe anh an ủi mình.

    Anh của cậu vẫn vậy, luôn nhìn ra được nỗi lòng của các cậu mà chẳng cần các cậu nói ra.

    Dù gặp chuyện trên người mình, nhưng người an ủi, trấn an các cậu luôn là anh.

    Cậu thực sự yêu anh rất nhiều.

    Các thành viên cũng tiến đến ôm lấy cả cậu và anh.

    Hanbin mỉm cười hạnh phúc.

    Mấy đứa nhóc này của anh vẫn thế, anh biết tụi nhóc đã hoảng sợ lắm.

    Anh thương tụi nó lắm, nên anh chẳng muốn bất kì ai rơi nước mắt cả.

    Và họ cũng luôn biết điều đó, thế nên họ chẳng thể ngừng yêu anh được.
     
    Back
    Top Dưới