Ngôn Tình Cớ Sao Lại Tương Phùng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,315,071
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc_c8HyMGjjgfMKwlIo5CXHTiooBSMbx6gbSyqCblYL2Ql_Fku1rdhcloykBo4KhZkGOq0qtgSKyYKnaz8qxxLGu77ZHGxBt5F_o-jH_X8p8FkTUYEeRNKUy2KFBQUwgThB0GzAf6091UJP2tCV034e2=w215-h322-s-no

Cớ Sao Lại Tương Phùng
Tác giả: Queen Bảo Bối
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Queen Bảo Bối

Thể loại: Ngôn Tình

Giới thiệu:

"Lăng tổng! Cầu xin anh... Hãy rộng lượng bỏ qua cho tôi. Để tôi... trở về làm vợ của anh."

Lăng Hi Vũ cười mỉa mai, khom người xuống nâng chiếc cằm nhỏ xinh của cô lên, nhìn xoáy vào mắt cô.

"Cầu xin? Cô nói tôi nghe không lọt tai chút nào cả."

- --

"Mấy chục năm trước hôn nhân của chúng ta là do cha mẹ sắp đặt. Nếu cô không thích thì ngay từ đầu đã từ chối, đừng đóng kịch trước mặt tôi."

"Lăng Hi Vũ! Tôi nhất định sẽ khiến anh phải hối hận."

- --

"Chỉ cần em tránh xa tôi ra một chút, bọn họ sẽ không tìm đến tôi cũng sẽ không làm hại em. Tại sao em lại cố chấp như vậy? Tại sao không nghe lời tôi?"

"Hi Vũ! Xin lỗi anh!"​
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 1: 1: Đơn Ly Hôn


"Lăng tổng! Lăng thiếu phu nhân vừa viết xong đơn ly hôn bảo tôi mang đến văn phòng ạ!"
Lăng Hi Vũ nhìn chằm chằm vào tờ giấy A4 ghi đầy các dòng chữ, cuối trang còn có chữ kí của Nguyệt Yên.

Trong đơn ly hôn có nêu rất rõ ràng, rằng cô sẽ không cần chu cấp bất kì tài sản nào từ phía gia đình chồng.
Mạc Ngôn đứng một góc, thi thoảng lại trộm nhìn sắc mặt của thiếu gia nhà mình, vẫn lạnh lùng như vậy.

Anh ta chỉ sợ lát nữa khi anh về nhà, Lăng gia sẽ lại một trận sóng gió cuồng phong nổi lên.

Vì cuộc hôn nhân giữa Hà gia và Lăng gia đã được định sẵn từ khi cả hai còn bé, vốn dĩ không phải tự nguyện.
"Chuẩn bị xe về nhà!"
Hi Vũ đứng dậy, cầm theo tờ đơn ly hôn rời khỏi phòng làm việc.
Trước đây khi mẹ anh còn sống, vẫn luôn nói tốt về Hà gia và con gái của bọn họ, một người hiền lương, thục đức lại xinh đẹp.

Nguyệt Yên vừa tròn 20 tuổi, xuân sắc rạng ngời như một đoá hoa, lại vì sự hoà thuận gắn kết của hai bên gia tộc mà làm dâu nhà người.
Lăng Hi Vũ là con trai một trong gia đình, sở hữu tài sản nghìn tỷ cùng các công ty, tập đoàn thời trang có sức ảnh hưởng tại Châu Á.

Anh từng có một mối tình năm Đại học, nhưng vì gia đình ngăn cản muốn anh cưới Nguyệt Yên nên cô đối với anh chính là kẻ phá hoại.
"Thiếu gia về rồi ạ!"

"Thiếu phu nhân đâu?"
"Ở trên lầu ạ!"
Hi Vũ cầm tờ đơn đi một mạch lên lầu, bước đi dứt khoát như muốn giải quyết mọi chuyện nhanh gọn.

Lúc anh mở cửa phòng ra, mặt đã biến sắc vì trông thấy Nguyệt Yên đang định tự sát bằng tấm rèm cửa treo trên trụ đèn.

Tờ đơn ly hôn rơi xuống đất, anh xông đến bước chân lên giường tóm lấy chân của cô.
"Hà Nguyệt Yên! Cô điên rồi sao?"
Cô giữ chặt lấy tấm rèm cửa không buông, giằng co kịch liệt với Hi Vũ, đến mức cổ đã bị hằn đỏ lên.

Nhưng sức của Nguyệt Yên không được mạnh như anh, chưa gì đã bị anh giật phăng luôn cả sợi dây kia cùng cô ngã xuống giường.

Cô nằm ngửa mặt thở hỗn hển, nước mắt bắt đầu trào ra.
"Tại sao không để tôi chết? Anh cứu tôi làm gì?"
Anh liếc nhìn cô đang nức nở nằm ở đó rồi quay mặt nhìn ra cửa nới lỏng caravat.

Giọng anh trầm xuống, mắt nhìn vào tờ đơn ly hôn nằm ở dưới chân bàn.
"Cô không muốn sống chung với tôi đến vậy à? Đến mức chỉ cần không được ly hôn thì liền muốn chết?"
Nguyệt Yên ngồi dậy, mái tóc dài rối lên, gương mặt đầm đìa nước mắt cùng khoé mi ươn ướt hoe đỏ.

Sống cùng anh 3 năm trời không có tình yêu, thứ ràng buộc cả hai chỉ là vấn đề thời gian và danh dự của gia tộc.

Bây giờ cha mẹ của cô đều đã mất, mẹ ruột của Hi Vũ cũng không còn, Lăng gia đã vững như kiềng.

Cô còn mong cầu gì vào cuộc hôn nhân này nữa đây? Còn trông mong gì vào cuộc sống này nữa?
"Anh đã được như ý nguyện rồi, thì xin hãy buông tha tôi đi! Nếu đã không yêu, thì nên cho nhau được giải thoát."
Hi Vũ cười khẩy một tiếng, đứng dậy quay người sang nhìn cô không chút xót thương.
"Giải thoát? Nếu biết rõ hôn sự này là do cha mẹ sắp đặt, từ đầu cô nên giống như tôi kiên quyết từ chối.

Bây giờ cô giả vờ đáng thương cho ai xem?"
Nguyệt Yên bám chặt tay vào tấm nệm, nhìn xuống tờ đơn đang nằm trên đất.
"Đơn ly hôn tôi đã kí rồi.

Anh..."

"Chuyện đó không cần cô nhắc nhở."
Hi Vũ quay lưng ngồi xuống cầm tờ đơn lên, còn cẩn thận phủi thật sạch.

Nét chữ của Nguyệt Yên ba năm rồi vẫn không thay đổi, vẫn rất đẹp giống như dáng người của cô.

Chỉ tiếc rằng những gì liên quan đến cô, anh chưa từng nhìn đến, một chút cũng không.

Ngày cô trở thành cô dâu của anh bước lên lễ đường, dù có lộng lẫy đến mấy anh cũng chẳng chút cảm xúc gì.

Định sẵn đã không nên gặp gỡ, vậy mà lại tạo ra mối oan nghiệt này.
Đặt tờ đơn xuống giường, anh lấy cây bút trong túi áo ra rồi khom người xuống kí tên rất dứt khoát.
"Nếu cô muốn thì tôi sẽ để cô toại nguyện."
Nguyệt Yên nhìn tờ đơn ly hôn đã có tên của hai người, trong lòng trở nên trống rỗng.

Rõ ràng là anh không yêu cô, từ lần đầu gặp gỡ cho đến khi cưới nhau và sống cùng ba năm qua vẫn vậy.

Anh vẫn luôn vô tình, hai người xem nhau như xa lạ dù sống chung một nhà, ăn riêng, ngủ riêng.

Nhưng đối với cô, tình cảm này nảy sinh ra đúng thật là sai trái, tự mình chuốc lấy đau thương.
Hi Vũ cầm tờ đơn ly hôn trên tay, gọi.
"Mạc Ngôn!"
Mạc Ngôn từ bên ngoài đi vào.

Anh ta nhìn thấy trong phòng lộn xộn như vậy, Nguyệt Yên còn đang khóc thì cũng đã biết xảy ra chuyện gì.

Hi Vũ đưa tờ đơn cho anh ta, lạnh lùng nói.
"Đem lên phòng làm việc.

Đầu giờ chiều hôm nay giải quyết xong hết mọi thủ tục ly hôn cho tôi."
Anh ta cầm tờ đơn trên tay, có chút nghẹn lời.

Biết Nguyệt Yên đã 3 năm, cô là người như thế nào thì người trong Lăng gia và anh ta đều hiểu rõ.

Một người có ý một người vô tình, rõ ràng là tự làm khổ nhau.

Kết thúc sớm cũng tốt, nhưng người đáng thương nhất vẫn là người nặng tình cảm.

Mạc Ngôn nhất thời hồ đồ, buộc miệng hỏi.
"Cậu và thiếu phu nhân ly hôn thật sao ạ?"
Hi Vũ nhìn anh ta lạnh lẽo.
"Cậu nghe không hiểu hay là không nghe được vậy? Tôi nhắc lại lần nữa, đầu giờ chiều hôm nay hoàn tất thủ tục ly hôn giữa tôi và Hà Nguyệt Yên.".
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 2: 2: Trở Về Chốn Xưa


Nguyệt Yên trầm tĩnh ngồi trong phòng, cẩn thận xếp lại mấy bộ quần áo của mình rồi cho vào vali.

Từ lúc cô được gả vào Lăng gia, khi mẹ ruột của Hi Vũ còn sống đã mua sắm cho cô rất nhiều.

Có lẽ trong căn nhà này, bà là người đối xử với cô tốt nhất, yêu thương cô nhiều nhất.

Từ sau khi bà mất, cha của anh cưới thêm một người vợ nữa về nhà.

Bà ta có đời tư phức tạp, khiến một người bình thường đã lạnh lùng như Hi Vũ, nay lại càng khó chịu hơn.

Mâu thuẫn trong nhà xảy ra càng nhiều, đỉnh điểm là khi anh và cha anh cãi nhau, anh cho người lên phòng mang hết đồ của mẹ kế ném ra đường đuổi bà ta đi.
Lần đó, không ai trong nhà mà không biết Hi Vũ và cha anh đã nổi chiến long trời lở đất thế nào.
Vì để không tái diễn tình trạng này, Lăng lão gia đành phải đưa người vợ sau của mình sang Mỹ định cư một thời gian.

Ông ấy giao lại quyền hành cho Hi Vũ quản lí, nhưng vẫn theo dõi anh từ xa.
"Thiếu phu nhân!"
Nguyệt Yên ngước lên nhìn, trông thấy bà quản gia đang đứng ở ngay cửa thì mời bà ấy vào trong.

Nhưng bà ấy không ngồi, chỉ đứng ở gần cô buồn bã nói.
"Thiếu phu nhân! Nếu để cụ Lăng biết thiếu gia và cô ly hôn, nhất định Lăng gia sẽ lại gặp sóng gió."
Cô cụp mắt không biết nên nói thế nào.

Giống như người mẹ đã mất của Cô Vũ, ông nội của anh rất mến và yêu quý đứa cháu dâu này.

Thời gian gần đây ông ấy sang Pháp du lịch, nếu như trở về biết cháu trai và cháu dâu của mình đã đường ai nấy đi, nhất định sẽ làm một trận cho ra lẽ.

Chỉ là chuyện không thể cứu vãn, cô và Hi Vũ bên nhau không có tương lai.

Bây giờ cô rời khỏi chỗ này, cũng xem như không còn ràng buộc gì với anh nữa.
"Không còn lựa chọn khác nữa! Dì ở lại, chăm sóc cho nội thật tốt khi nội về nước.

Còn có...!có cả Hi Vũ nữa!"
Nguyệt Yên đã thu dọn xong hành lý của mình.

Những bộ quần áo mà trước đây phu nhân đã mua cô đều để lại trong tủ, chỉ mang theo mỗi chiếc vòng ngọc trắng mà bà tặng đeo trên tay.

Cô kéo vali ra ngoài cổng, quay đầu lại nhìn lên cửa sổ phòng làm việc của Hi Vũ.

Cửa mở, nhưng không thấy người đâu.

Cô cười nhạt.

Sự trông chờ vào anh vốn dĩ là viễn vong, vậy mà cô vẫn cứ cố chấp không buông bỏ được.
Sau khi cô đi, Mạc Ngôn đi vào phòng làm việc báo tin với Hi Vũ.
"Thiếu gia! Thiếu phu nhân...!Ý tôi là, Hà tiểu thư đi rồi ạ!"
"Đi?"
Anh đứng dậy, đến bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Nguyệt Yên đã kéo vali đi được một đoạn, sau đó cũng đã tìm được taxi để lên xe đi mất.

Hi Vũ nhìn vào khoảng không, đôi mắt một màu đen tĩnh mịch.
"Mang rượu vào đây!"
Mạc Ngôn nghe không rõ, nhíu mày xuống hỏi anh.
"Sao ạ?"
"Lấy rượu!"
Anh hơi lớn tiếng một chút, anh ta đã giật mình suýt nữa rớt tim ra ngoài.

Con người của Lăng Hi Vũ xưa nay rất nguyên tắc, chỉ uống rượu khi giao tiếp với khách hàng và trong công việc.

Hôm nay ngày thường anh lại uống rượu, vậy nên người như Mạc Ngôn mới thấy chuyện này rất lạ lùng.
...
Nguyệt Yên về lại Hà gia.

Căn nhà này, sau khi cô kết hôn với Vi Vũ dọn đến Lăng gia sống, đã để lại nó cho cô ruột của mình cùng với em họ.

Hai người bọn họ ăn không ngồi rồi.

Đứa em họ nhỏ hơn cô hai tuổi, nhưng cứ suốt ngày ở nhà chưng diện.

Hai người bọn họ sống trong nhà của cô, nhưng từ lâu cũng đã xem đây như nhà mình, tùy tiện buông thả.
"Mẹ! Chị Nguyệt Yên kìa!"
Hai mẹ con đang cùng nhau ăn uống ở phòng khách, thấy Nguyệt Yên bước vào sắc mặt liền thay đổi 360 độ.

Cô Lan bật đứng dậy, cứ nghĩ cô vẫn còn là con dâu nhà hào môn nên tiếp đón nồng hậu, môi cười rạng rỡ.
"Nguyệt Yên! Con về thăm nhà sao? Lâu rồi không gặp cô nhớ con quá đi!"
Bà ta ôm cô thắm thiết, còn nhìn qua cô một lượt.

Lúc này mới nhận ra, dường như Nguyệt Yên gầy đi rồi, gương mặt còn phờ phạc buồn bã như vậy.

Cô đi đến ghế sô pha ngồi xuống, để vali qua một bên.

Hiểu Anh ngồi nhích sang chỗ khác, vẫn tập trung chuyên môn vừa xem phim vừa ăn của mình.
"Con làm sao vậy? Có chuyện gì sao? Con và Lăng thiếu gia cãi nhau phải không?"
Cô Lan thở dài, nói mấy câu khuyên nhủ, chủ yếu vẫn là mong Nguyệt Yên biết điều đừng đắc tội với Hi Vũ.

Được làm dâu nhà hào môn không phải ai muốn cũng dễ làm.

Cô có được vinh hạnh này, vẫn nên nắm bắt.
"Dù cậu ta có thế nào thì cũng là chồng con, con cũng nên nhẫn nhịn một chút."
"Cô!"
Bà ta đang luyên thuyên nói thì dừng lại nhìn.

Nguyệt Yên cụp mắt, gương mặt trắng trẻo của cô thường ngày, vì khóc mà hốc mắt đỏ bừng lên.

Hiểu Anh thấy cô rưng rưng nước mắt, cũng tắt ngay tivi mà hỏi thăm cô.
"Có chuyện gì vậy chị?"
Cô im lặng một lúc lâu, mới nhìn cô Lan nói rõ sự việc.
"Con và Hi Vũ đã ly hôn rồi."
"Cái gì?"
Bà ta kinh ngạc đến mức đứng dậy hốt hoảng kêu lên.

Thái độ niềm nở dịu dàng của bà ta, mới vài phút trước thôi mà giờ đây liền tan biến.

Nguyệt Yên sống trong Lăng gia được yêu quý, thi thoảng còn có thể gửi tiền về cho bà ta và con gái tiêu xài.

Bây giờ cô ly hôn rồi, chuyện sống chết của hai mẹ con bà ta ai sẽ lo liệu?
"Là cậu ta đòi ly hôn sao?"
Nguyệt Yên lắc đầu.
"Không.

Là con."
Cô Lan không nhịn được đẩy vai cô một cái ngã ra ghế.
"Mày điên sao? Đang yên đang lành lại ly hôn? Mày chê mày sống sung sướng quá hả? Hả?".
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 3: 3: Trông Cậy Gì Vào Tình Thân


Hiểu Anh đang ăn không hiểu chuyện gì, thấy mẹ mình động tay động chân với chị họ mà phát hoảng.

Cô ta đẩy mẹ mình ra hỏi.
"Mẹ làm gì vậy? Sao lại đánh người ta?"
Cô Lan mắng luôn cả con mình.
"Mày biết cái gì mà nói? Để mẹ nói cho mày hiểu.

Bây giờ nó không còn là vợ của Lăng Hi Vũ, là dâu nhà hào môn.

Sau này tiền tiêu xài của mày, quần là áo lụa của mày đều dẹp hết đấy! Mày bênh nó nữa đi!"
Cô ta há miệng ra, nhìn Nguyệt Yên đang ngồi ở ghế.

Cô không những bị cô mình đẩy, mà còn bị đánh vào người đến mấy cái.

Thân thể này không đau, nhưng tim thì giống như chết lặng.

Tình thân rẻ mạt như vậy, còn thua cả những đồng tiền mà cô đã mang về.

Bao nhiêu năm qua, kể từ khi cha mẹ cô mất bà ta chẳng lo được gì, bàn thờ hương quả cũng không chu toàn được.
Nguyệt Yên nghĩ tình bà ta và Hiểu Anh là người nhà, nên luôn dang tay ra giúp đỡ khi còn có thể.

Bây giờ cô đã như vậy rồi, họ mới thật sự lộ ra bộ mặt thật.
"Thật sao chị?"
Hiểu Anh đi đến đứng trước mặt cô, lúc này mới nhận ra được hậu quả nghiêm trọng của việc cô rời khỏi Lăng gia.

Cô ta đang ăn không ngồi rồi, sống sung sướng chẳng phải động tây chân.

Bây giờ tiền không có nữa, làm sao tiếp tục hưởng thụ cuộc sống huy hoàng?
"Nhà này đúng là nuôi phải đứa con gái bất hiếu mà! Anh chị trên trời ngó xuống mà coi, con Nguyệt Yên nó làm ra chuyện gì đây?"
Cô Lan vừa nói vừa quơ tay múa chân, gọi cả cha mẹ của Nguyệt Yên như muốn trách móc, đổ hết lỗi lầm lên đầu cô.
Nguyệt Yên đứng dậy, muốn đi lên phòng của mình nghỉ ngơi nhưng bà ta lập tức lớn tiếng hỏi.
"Đi đâu đó?"
"Con...!Lên phòng nghỉ một chút!"
Bà ta bĩu môi, nhìn dáng vẻ gầy gò của cô bằng ánh mắt khinh thường.

Quả thật thì trước đây hay bây giờ, dù cô có phải dâu của Lăng gia hay không thì vẫn luôn giản dị như vậy.

Lúc cô kéo theo chiếc vali lên lầu, vô tình trông thấy một người đàn ông đang từ phòng của cô Lan đi ra.

Cô nhìn xuống lầu, bà ta liền thấy có chút hổ thẹn, nhưng sau đó đã nói.
"Nhìn cái gì? Đây là cậu sau của mày, chồng mới của tao đấy được không?"
Ông cậu kia nhìn cô chằm chằm không rời mắt, cô mới cúi đầu chào hỏi một cái rồi đi về phòng.
Những tưởng sau khi rời khỏi Lăng gia và Hi Vũ, cô sẽ có được cuộc sống yên bình và hạnh phúc.

Nhưng xem ra, ngày cô trở về căn nhà này, mới là ngày giông bão thật sự.
...
"Thiếu gia! Hôm nay vào lúc 1 giờ chiều có cuộc hẹn với đối tác công ty X.

Bọn họ muốn gia nhập vào tập đoàn của chúng ta!"
"Dẹp!"
"Thiếu gia! Lát nữa sẽ có người bên công ty Y đến để trao hợp đồng..."
"Dẹp! Dẹp hết!"
Hi Vũ lớn tiếng với Mạc Ngôn, anh ta liền ngậm miệng biết mình không nên nói nữa.

Gần đây anh rất dễ nổi nóng, làm chuyện gì không vừa ý liền hủy hết các lịch trình lân cận.

Nhất là sau khi ly hôn với Nguyệt Yên, tính tình của anh từ đầu đã khó nay càng khó hơn.

Nhân viên trong công ty mỗi khi thấy anh bước vào, liền không dám nhìn đến mà chỉ né sang một bên.

Bọn họ sợ mình chọc nhầm ổ kiến lửa, lúc đó có chạy cũng không kịp.
Hi Vũ nhìn đồng hồ, đã điểm 11h30.

Bình thường giờ này, Nguyệt Yên sẽ ở nhà cùng quản gia làm cơm để anh về dùng ngay.

Cô và anh không thân mật nhau, vậy nên khi làm xong cô không gọi điện thoại thông báo, mà chỉ nhắn tin.
"Ở nhà có cơm, lát nữa anh về ăn!"
Anh nhắm mắt, đưa tay day thái dương rồi lại nới lỏng caravat ra sau đó đột nhiên dừng lại nhìn xuống.

Sáng nay đi vội, giờ mới nhận ra anh đã lấy chiếc caravat mà Nguyệt Yên mua cho mình vào dịp kỉ niệm ngày cưới.

Ngày đó với anh chẳng có chút đặc biệt nào, vậy mà giờ anh lại nhớ rất rõ về nó.
Ném phăng nó xuống đất, anh thở ra một hơi nặng nề.
"Người ở Hà gia dạo này có động tĩnh gì không?"
Mạc Ngôn biết rõ người anh hỏi đến là Nguyệt Yên nên đã liền trả lời.

Trong lời nói lại giống như có mấy phần muốn nói giúp cho cô vậy.
"Hà tiểu thư vừa tuyên bố ly hôn với cậu thì liền bị cô ruột sỉ nhục.

Bà ta và con gái sống trong Hà gia rất sung sướng, không làm gì cả chỉ xài tiền của cô ấy mang về.

Tôi nghe nói, bà ta còn dẫn đàn ông về nhà, nói là chồng mới của mình.

Hôm qua Hà tiểu thư đã ra ngoài tìm việc làm, suýt nữa ngất ngoài đường."
Hi Vũ liếc nhìn anh ta, anh ta mới thôi không nói nữa.

Không ngờ ngày mà Nguyệt Yên về nhà lại nổi lên nhiều sóng gió như vậy.

Trước đây khi cô đến Lăng gia sống, anh có từng nghe qua cô có một người cô ruột và đứa em họ.

Hai người đó sống rất buông thả, chỉ thích xài tiền của người khác mà không biết cách kiếm ra tiền.
"Hôm qua cậu gặp cô ta ở đâu?"
Mạc Ngôn trong lòng có chút phấn khởi, thoáng cái trở nên bối rối.
"Dạ?"
Hi Vũ nhíu mày.
"Gần đây tai của cậu có vấn đề à? Cần đi khám không?"
Anh ta lắc đầu cười rồi liền báo tin tức với anh.
"Ở một cửa hàng bán thức ăn nhanh ạ!"
Thức ăn nhanh? Con gái của Hà gia, dâu của Lăng gia bây giờ lại rơi vào bước đường này sao?.
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 4: 4: Gặp Lại Sau Ly Hôn


Tìm được công việc làm không phải dễ.

Dù rằng Nguyệt Yên là con gái của Hà gia, nhưng cô cũng không phải người ngồi không hưởng phước.

Những việc như bếp núc, dọn dẹp cô vẫn tự mình làm được, vậy nên cô đã xin vào làm ở một cửa hàng thức ăn nhanh.
Danh tiếng của Lăng gia rất lớn.

Để tránh bị người khác nhìn ra cô từng là con dâu của họ, cô đã phải đeo khẩu trang khi làm việc mỗi ngày.
"Chào anh! Anh muốn dùng món gì ạ?"
Nguyệt Yên đi đến bàn khách đang ngồi ở gần cửa sổ chuẩn bị ghi món ăn.

Cô đợi mãi không thấy khách trả lời mới ngước lên hỏi lại lần nữa.
"Cho hỏi, anh..."
"Thế nào? Mới mấy ngày không gặp mà nhận không ra chồng cũ à?"
Cô đứng hình tại chỗ.

Vị khách mà cô đang tiếp lại chính là Hi Vũ, người mà cô vừa ly hôn cách đây mấy ngày.

Những món ăn nhanh này chưa từng được anh để mắt đến, vốn không hợp khẩu vị.

Vậy anh vì nguyên nhân gì mà anh đến đây? Lẽ nào muốn làm khó cô sao?

"Sao anh lại ở đây?"
Nguyệt Yên bất giác hỏi.

Gương mặt đằng sau lớp khẩu trang vô cùng khó coi.

Hi Vũ cười nhạt một tiếng.
"Đến quán ăn đương nhiên là để ăn rồi? Lẽ nào cô nghĩ tôi muốn gặp cô?"
Nguyệt Yên đúng là nghĩ nhiều rồi.

Dù bây giờ tính tình của Hi Vũ có thể thay đổi, có thể trở nên khác đi.

Nhưng chắc chắn rằng chuyện anh yêu cô sẽ là không thể nào.

Vì khi cô trả lại tự do cho anh, có lẽ anh đã tìm lại được người con gái năm xưa rồi, chính là người bị gia đình anh ngăn cản để ép buộc bên cạnh cô.
"Vậy anh muốn dùng món gì?"
Cô kiên nhẫn chờ đợi, một lúc sau Hi Vũ trả lời.
"Một gà cay, một nước ngọt."
"Anh đợi một lát, sẽ có ngay!"
Nguyệt Yên ghi chép lại rồi nhanh chóng quay lưng vào trong chuẩn bị.

Hi Vũ vẫn ngồi ở đó nhìn theo bóng lưng của cô.

Dáng người cô nhỏ nhắn, mái tóc đen dài buộc đuôi ngựa cao trông càng thêm thon thả.

Tại sao anh không nhớ rằng vợ cũ của mình từng có thân hình này, từng có giọng nói nhẹ nhàng như vậy? Nghĩ đến đây, trong lòng Hi Vũ có chút trầm tư.

Chẳng bao giờ anh để tâm đ ến cô, nói chuyện với cô, thì làm sao nhớ rõ cô như thế nào.
Sau một hồi chuẩn bị, thức ăn được mang ra đặt xuống trước mặt Hi Vũ.

Nguyệt Yên cảm thấy tình huống này khó xử vô cùng.

Từ lúc kết hôn với anh đến giờ đã 3 năm, cô chưa từng nói chuyện với anh quá 3 câu, cũng chưa từng nhìn anh gần như vậy.
"Của anh đây! Chúc anh ngon miệng!"
Nguyệt Yên nói rồi định rời đi, nhưng chưa gì đã bị gọi lại.
"Đợi đã!"
Cô giật mình.
"Anh gọi tôi có chuyện gì?"
"Tôi muốn cô phục vụ tôi bữa ăn này! Không được sao?"

Nguyệt Yên cảm thấy Hi Vũ rõ ràng đang muốn làm khó mình, vội vàng tỏ vẻ từ chối.
"Cửa hàng đông khách, tôi còn phải ghi món cho người khác.

Mong Lăng tổng thông cảm!"
Anh nhíu mày, trông thấy chủ quán đang ở gần đó liền đưa tay ra gọi ông ta lại.

Nguyệt Yên kinh ngạc đến mức tròn mắt.

Không lẽ chỉ vì cô không ở lại phục vụ mà anh muốn gây khó dễ với chủ quán sao?
"Lăng tổng? Là ngài sao ạ?"
Trong lòng cô nặng như tảng đá, quả nhiên là người có tiếng tăm và ảnh hưởng, ai ai cũng biết mặt.

Thật mừng vì lúc cô xin vào cửa hàng làm việc, vì đang cần nhân viên nên chủ quán không nhìn rõ mặt.

Nếu để ông ta phát hiện ra cô là vợ cũ của Lăng Hi Vũ, không biết Lăng gia sẽ gặp phải trò cười gì.
Hi Vũ vừa nói với ông chủ vừa nhìn sang chỗ của Nguyệt Yên.
"Tôi muốn người này đứng đây phục vụ tôi lúc ăn.

Không phiền chứ?"
Ông ta ngớ ngẩn, nhìn cô há miệng ra mà suýt nữa quên ngậm lại.

Không phải Lăng tổng đây là người đã có vợ rồi sao? Ai ai cũng biết vợ của anh là người xinh đẹp, dịu dàng.

Lẽ nào người như vậy anh còn thấy chưa hài lòng, ra bên ngoài vẫn muốn nhìn người khác? Ai mà nghĩ được rằng, vợ của anh bây giờ lại đang đứng trong cửa hàng thức ăn nhanh với tư cách là nhân viên chứ?
"Được được! Lăng tổng muốn gì cũng được cả!"
Ông chủ nói rồi quay vào trong bận việc.

Nguyệt Yên nghe xong cũng tự hiểu bổn phận của mình, đứng ở ngay bên cạnh Hi Vũ nhìn anh ăn.

Lần đầu tiên cô được nhìn anh lâu như vậy, còn gần như thế này.

Trước khi kết hôn với anh cô đã từng nghe qua rất nhiều về danh tiếng của thiếu gia nhà họ Lăng.

Người này thật sự rất có hào quang, chính là kiểu hào quang của cả hai mặt nhan sắc và tri thức.
"Rót nước ra ly đi!"
Nguyệt Yên gật gật, cầm chai nước ngọt lên cẩn thận rót vào ly.

Anh cầm lên uống, nhưng vì tay cô vẫn chưa rút về kịp nên vô tình lướt qua tay anh.

Cô thu về vội vã, sau đó dùng tay còn lại giấu đi.

Trước giờ Hi Vũ không để cô chạm vào người mình, cô không hi vọng lần vừa nãy sẽ làm anh thấy khó chịu.
"Về Hà gia rồi có lẽ cô vất vả quá nhỉ?"
Giọng cô nhỏ lại, như không muốn để anh nghe thấy.
"Không.

Không có."
"Nếu không phải cô kiên quyết ly hôn, thì đã không tự làm khổ mình rồi.".
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 5: 5: Không Biết Phép Tắc


Nguyệt Yên biết mấy câu mà Hi Vũ nói ra không có ý gì tốt.

Nếu như cô thật sự mặt dày ở lại Lăng gia, chẳng phải sẽ làm anh thêm chướng mắt sao? Cô thà để cho cả hai được giải thoát, biết đâu chừng anh có thể nghĩ khác về mình một chút.
"Hi vọng cô khi rời khỏi Lăng gia rồi tự chăm sóc mình một chút.

Chuyện ly hôn, tôi sẽ sớm thông báo với truyền thông và mọi người."
Cô cụp mắt gật đầu.

Đã mấy ngày trôi qua rồi, cô cứ nghĩ Hi Vũ đã cho người làm rùm beng lên chuyện này rồi mới phải.

Anh không nói gì cả cũng không tổ chức ăn mừng, thật không giống với anh chút nào.

Nguyệt Yên còn nhớ trước đây anh từng nói, nếu có một ngày hai người đường ai nấy đi, người đầu tiên ăn mừng đốt pháo hoa sẽ là anh.
Nguyệt Yên thấy anh đã ăn xong, cũng đang dùng khăn giấy lau miệng.

Cô cúi người xuống dọn dẹp đặt đồ dùng vào măm, sau đó nói một câu rồi rời đi.
"Cảm ơn Lăng tổng có ý tốt.

Tôi cũng hi vọng anh, sớm ngày đốt pháo hoa để ăn mừng."
Anh kinh ngạc ngước lên, nhưng lúc này cô đã quay lưng đi mất.

Không ngờ những gì mà anh đã nói trong ba năm qua, mỗi câu mỗi chữ cô đều nhớ rất rõ.

Chỉ tiếc rằng anh lại không nhớ gì về cô, nên bây giờ mới phải gom lại từng chút một.
...
Hôm nay là ngày mà ông cụ Lăng về nước sau kì nghỉ dài hạn ở Pháp.

Từ sau khi giao lại quyền hành cho cháu trai quản lý, ông ấy khá yên tâm.

Dù rằng Hi Vũ còn trẻ, nhưng ông vẫn luôn tin vào câu nói "tuổi trẻ tài cao".

Hơn nữa anh còn có chí lớn như vậy, Lăng thị sau này có một vị lãnh đạo như thế, sẽ mãi mãi trường tồn.
"Cụ mới về ạ!"
Hi Vũ lúc này đang làm việc trên phòng, nghe Mạc Ngôn thông báo mới biết rằng ông nội đang ở dưới phòng khách.

Anh dọn dẹp lại hồ sơ và tài liệu, sau đó đi xuống lầu.
"Thiếu gia đâu rồi? Cả thiếu phu nhân nữa?"
Người làm trong nhà im bặt, nhìn nhau không biết nên nói thế nào.

Lúc bày Hi Vũ đi trên lầu xuống, gương mặt anh thoáng hiện ra nụ cười như chưa hề có cuộc ly hôn nào.
"Ông nội!"
Mạc Ngôn đứng ở đằng xa mà trong lòng sợ đến phát run, không hiểu vì cớ gì mà Hi Vũ lại bình tĩnh được.

Cụ Lăng rất thương Nguyệt Yên, trước đây khi anh cưới cô về còn tuyên bố, chỉ cần cô sinh cháu cho Lăng gia, trai hay gái gì cũng sẽ được tặng một dinh thự.

Bây giờ tốt rồi.

Cháu trai của ông nhân lúc ông không ở nhà tùy tiện ra quyết định, hai người chấm dứt cuộc hôn nhân thương mại không hạnh phúc.
Hi Vũ rót trà cho ông nội, sau đó hỏi.
"Ông nội ở Pháp có vui không? Nghe nói ở đó mùa này có tuyết?"
Cụ Lăng cười hiền, gật đầu.
"Ừ! Nhìn thấy tuyết là ta lại nhớ đến cháu dâu của ta.

Con bé Nguyệt Yên khéo tay, mùa đông năm rồi còn đan tặng ta một cái khăn choàng cổ và mũ len.

Đẹp! Đẹp lắm!"
Nụ cười trên môi Hi Vũ trở nên gượng ép.

Cô đã không còn ở đây nữa rồi.

Không biết khi hay tin anh và cô đã ly hôn, phản ứng của cụ Lăng sẽ như thế nào.
"Phải rồi! Con bé đâu sao ta không thấy vậy?"
Ông hỏi rồi lại nhìn lên trên lầu gọi.
"Nguyệt Yên? Nguyệt Yên à?"
Gọi mãi không nghe thấy ai trả lời khiến cụ Lăng lấy làm lạ.

Bình thường Nguyệt Yên là người rất lễ phép lại hiểu chuyện, nếu có ông ở nhà nhất định sẽ luôn có mặt để giúp ông pha trà, mời bánh.

Có khi cô còn dìu ông lên lầu nghỉ ngơi, sau đó giúp ông đốt trầm hương thư giãn.

Hôm nay cô không xuất hiện, khiến cụ Lăng bắt đầu nảy sinh nghi ngờ.
Ông quay sang nhìn Hi Vũ hỏi.
"Hi Vũ? Cháu dâu của ta đâu? Hửm?"
Mạc Ngôn đã run đến mức đứng không vững, anh ta cảm thấy đứng ở chỗ này hiện giờ còn nguy hiểm hơn cả đứng trước đầu sóng ngọn gió.

Hi Vũ vậy mà không hề có ý giấu giếm ông, càng tỏ ra rất bình tĩnh, môi nở nụ cười nhàn nhạt.
"Ông nội!"
Cụ Lăng nhíu mày, gương mặt có vài nếp nhăn ở đuôi mắt càng khiến ông thêm phần trầm tĩnh, lại có phần nghiêm khắc.

Ai mà không biết trong nhà này, cụ Lăng là người rất dễ tính, nhưng một khi đã khó thì Trời cũng bó tay.

Ngày trước Hi Vũ còn nhỏ, vô tình cầm súng nước bắn trúng phải người quản gia, vậy mà bị ông cầm roi đánh đến rướm máu.
Vậy nên khi Hi Vũ kí tên vào tờ đơn ly hôn và để Nguyệt Yên ra khỏi nhà, người làm đều vô cùng lo lắng cho an nguy của anh.
Cụ Lăng hỏi.
"Chuyện gì? Nội hỏi con, Nguyêt Yên đâu?"
Anh cụp mắt, sau đó mới ngước lên nhìn ông nội trả lời.

"Con và cô ta, ly hôn rồi."
"Không biết phép tắc."
Cụ Lăng lớn tiếng mắng, ngay sau đó thì cả ly trà vẫn còn ấm hất thẳng vào người của Hi Vũ.

Mạc Ngôn hốt hoảng chạy đến, mặt tái mét như lá cây.
"Thiếu gia!"
Anh đưa tay ra ngăn lại, không cho anh ta đến gần giúp mình.

Cả người anh ướt sũng, có chỗ vì áo mỏng mà nước trà ấm thấm vào bắt đầu thấy đau.

Cụ Lăng đứng dậy chỉ tay vào mặt anh, gương mặt thể hiện ra sự tức giận.
"Ai cho con cái quyền làm càn đó hả? Nguyệt Yên và con kết hôn 3 năm trời, con bé luôn làm tốt bổn phận của mình, chưa từng làm gì có lỗi với con.

Con ly hôn cái gì? Ly hôn cái gì hả?"
Cụ Lăng vừa nói vừa đánh vào người của Hi Vũ, anh vẫn ngồi yên không nói tiếng nào.

Lúc này cụ đã giận nay lại càng giận hơn, khi anh không hề nói rõ lí do.

Ông nhìn sang Mạc Ngôn, sau đó ra lệnh.
"Lấy roi qua đây!".
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 6: 6: Không Thể Đâu


Mạc Ngôn không dám cãi lệnh của cụ Lăng, nhưng cũng không thể nhìn thiếu gia của mình bị đánh.

Anh ta bị kẹt ở giữa sắp biến thành cái nhân đáng thương rồi, nhăn mặt cố gắng nói giúp cho Hi Vũ.

Nhưng ngặt nỗi gan của anh ta không lớn, nói năng lại vụng về.
"Xin ông đừng...!Đừng đánh thiếu gia ạ! Đừng..."
Cụ Lăng nhìn Mạc Ngôn, anh ta liền thấy mình như bị hoá đá.
"Cậu mà nói giúp đó, tôi sẽ đánh luôn cả cậu.

Lấy roi mau!"
Cụ Lăng đứng ở đó, nhìn Hi Vũ tự giác quỳ xuống trước mặt mình mà lại càng thêm giận.

Ông không nghĩ rằng trong thời gian mình sang Pháp, ở nhà cháu của mình lại ly hôn vợ.

Nếu như Nguyệt Yên là tiểu thư đanh đá, làm dâu hào môn không biết phép tắc ông còn có thể hiểu.

Đằng này cô xinh đẹp lại ngoan hiền, lễ phép biết trước sau.

Một người vợ như vậy, có chỗ nào để chê trách chứ?
Nghĩ làm sao cũng không hiểu được.

Nếu biết người ly hôn trước là cô, có lẽ ông sẽ càng giận Hi Vũ hơn chứ cũng không cảm thông gì.
Ông cầm roi trên tay, trước khi đánh Hi Vũ đã hỏi.
"Nói mau! Tại sao con lại ly hôn với Nguyệt Yên?"

Anh quỳ yên một chỗ không hề trốn tránh, rất tự nhiên nói.
"Người viết đơn kí tên trước là cô ta.

Người muốn ly hôn là cô ta, con chỉ là giúp cô ta hoàn thành tâm nguyện."
"Ăn nói hồ đồ."
Cụ Lăng vung roi đánh xuống người của Hi Vũ, đương nhiên lực tay vẫn rất khoẻ và không hề nương tình.

Trước đây khi Nguyệt Yên bước chân vào làm dâu ông đã nói rất rõ.

Dù rằng hai nhà Lăng - Hà có quan hệ làm ăn với nhau, nhưng tuyệt đối không đem hôn sự của cả hai ra làm gắn kết thương mại.

Ông muốn người trong nhà này thừa nhận cô, tôn trọng cô, và đương nhiên sẽ không lợi dụng cô.

Bây giờ Hà gia không còn ai, công ty cũng bị thu mua lại.

Ông chưa từng nghĩ sẽ lấy nó làm cái cớ để ép buộc Hi Vũ ly hôn vợ mình.
"Còn dám nói ra mấy lời này sao? Là cha cậu không dạy dỗ cậu được, nên muốn tôi phải nặng tay nặng lời phải không?"
Vừa nói, ông vừa đánh xuống thêm mấy roi nữa.

Hi Vũ từ đầu đến cuối không có ý kháng cự, cũng không kêu đau, sắc mặt càng không thay đổi.

Mạc Ngôn dù không nói ra, nhưng cũng tự nhìn thấy được anh đang cắn răng chịu đựng.
"Cậu mau đi tìm Nguyệt Yên về, xé ngay cái tờ giấy vô dụng đó cho tôi."
Hi Vũ nhíu mày, vết thương do bị roi đánh như xát muối vào bắt đầu đau đớn.
"Vô ích thôi.

Đơn đã nộp lên toà, họ cũng đã giải quyết rồi thưa nội."
"Cậu..."
Cụ Lăng tức đến mức run người.

Bà quản gia thấy thế phải lập tức chạy từ nhà bếp ra để đỡ lấy tay ông.
"Thiếu gia đừng chọc tức ông nữa!"
Bà ấy nói rồi liếc mắt ra hiệu với Mạc Ngôn để đưa Hi Vũ lên lầu.

Suy cho cùng, bà ấy cũng là sợ cụ Lăng tức giận quá mức, không chừng sẽ đánh anh nằm đến liệt giường.

Anh ta hiểu ra, nhanh chóng chạy đến kéo anh đứng dậy rồi dìu anh lên lầu.
Cởi áo ra nhìn những vết roi trên người của Hi Vũ, Mạc Ngôn vẫn chưa thôi sợ hãi.

Anh ta nhanh chóng đứng dậy, lấy hộp thuốc trong ngăn tủ rồi mở ra tìm thuốc sát trùng.
"Thiếu gia! Để tôi rửa vết thương cho cậu!"
Anh không nói gì, ngồi ở đó chờ anh ta.

Thuốc vừa thấm vào, anh đã nhíu mày rít lên một tiếng.

Thật sự rất đau.

Trước đây ông nội vẫn luôn dạy bảo anh theo cách này, nhưng anh không hề có ý trách nội.

Anh biết những gì mà ông làm là vì muốn tốt cho anh, tốt cho đại cục.

Chỉ là về chuyện của Nguyêt Yên.

Rốt cuộc trong ba năm qua, cô đã làm những gì, mà khiến cả người mẹ đã mất của anh và ông ấy đều hết mực yêu thương như vậy.
"Thiếu gia! Hay là...!Hay là tìm Hà tiểu thư về nhà đi ạ!"
Hi Vũ quay sang nhìn Mạc Ngôn, đôi mắt một màu đen tĩnh mịch.
"Im lặng và làm việc của cậu đi!"
Anh ta không dám đề cập đến vấn đề đó nữa.

Nhưng hiện tại bây giờ cụ Lăng đang giận chỉ muốn gặp Nguyệt Yên, nếu anh cứ cứng rắn như vậy mà không đưa ra giải pháp nào, sớm muộn cũng không ổn.
...
Nguyệt Yên chăm chỉ làm việc ở cửa hàng thức ăn nhanh.

Hôm nay là ngày thường, mà ông chủ cửa hàng có việc nên cho các nhân viên nghỉ phép một bữa.

Cô nhân lúc hôm nay rảnh rỗi, tìm thêm việc gì đó để làm ở nhà.
"Nguyệt Yên?"
Cô nghe có người gọi mình, liền quầy đầu nhìn lại.

Người gọi cô là một chàng trai trạc tuổi của Hi Vũ, lúc trước là nam sinh khoá trên của cô tại trường Đại học.
"Anh Thiên Bình?"
Anh ấy bước đến, gương mặt hiền lành lại ấm áp này trước đây đã từng làm say đắm biết bao nữ sinh ở trường.

Có điều khoảng thời gian đó, ai cũng nhớ rõ Thiên Bình đã từng tỏ tình với Nguyệt Yên.

Chỉ tiếc là cô vẫn chưa kịp trả lời, đã nhận ra mình có hôn ước với Hi Vũ.
"Gần đây em sống tốt chứ?"
Cô cười nhẹ nhàng rồi gật đầu.

Hai người tình cờ gặp nhau ở công viên, dưới tán cây anh đào trắng đang nở hoa.

Từ xa, nhìn nó giống như được phủ bởi một lớp tuyết dày, vài cánh hoa rơi rụng.
"Em...!Sống ở nhà chồng có tốt không? Lăng gia, không đối xử tệ với em chứ?"
Nguyệt Yên đột nhiên im lặng.

Cô cũng không định sẽ nói với Thiên Bình về chuyện mình và Hi Vũ ly hôn.

Trước đây anh ấy từng nói, nếu như cô quay đầu lại nhìn, anh ấy vẫn sẽ luôn chờ đợi.

Chỉ tiếc là ba năm qua cô đã làm dâu của Lăng gia, bây giờ ly hôn ra lại không có sự nghiệp ổn định.

Thiên Bình có tương lai sáng lạng hơn, còn đang là bác sĩ ở bệnh viện thành phố.

Cô không muốn anh ấy vì mình mà bị ảnh hưởng hay điều tiếng.
"Rất tốt! Lăng gia rất tốt với em!".
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 7: 7: Đàn Anh Khoá Trên


"Thiếu gia! Lát nữa chúng ta có về nhà không ạ? Cụ Lăng đã nói..."
Mạc Ngôn nói đến đây thì không biết có nên tiếp tục không.

Từ sau khi biết tin Hi Vũ và Nguyệt Yên ly hôn, ông ấy đã nói không muốn nhìn mặt anh nữa, bảo anh muốn ở đâu thì ở.

Tuy Lăng gia không chỉ có mỗi một căn nhà, nhưng việc này càng cho anh thấy được vị trí của cô trong lòng ông nội.
Hi Vũ không trả lời.

Cuộc gặp gỡ đối tác lúc nãy dù rất suôn sẻ, nhưng anh cũng không vui nổi.

Anh cầm tay nắm cửa xe, vừa định mở ra thì vô tình nhìn thấy một người rất quen thuộc.
"Mạc Ngôn! Về trước đi!"
Mạc Ngôn đứng đó ngớ ngẩn.
"Dạ? Về...!Về đâu ạ?"
Mắt của Hi Vũ vẫn nhìn chằm chằm vào người đang đứng ở bên kia đường.
"Nhà tôi ở khu đô thị."
Anh ta vẫn chưa hết bối rối.

Khi thấy anh cứ nhìn ra phía xa, Mạc Ngôn mới chú ý mà nhìn theo thì phát hiện Nguyệt Yên đang ở bên lề đường.

Điều đáng nói ở đây, là cô còn đang nói chuyện với một người đàn ông lạ.

Anh ta vô thức nuốt nước bọt, không đợi Hi Vũ nói thêm gì mà tự động lên xe rồi lái đi luôn.

Lúc này, Nguyệt Yên và Thiên Bình vẫn còn đang đứng nói chuyện với nhau.

Dưới hàng hoa anh đào trắng, mái tóc của cô khi được điểm tô vài cánh hoa càng thêm mượt mà.

Anh ấy ngẩn ngơ nhìn, vừa đưa tay ra định giúp cô lấy xuống thì Hi Vũ đột nhiên đi đến.
"Vợ à!"
Nguyệt Yên giật mình.

Cô quay đầu lại, còn chưa kịp nhìn rõ gương mặt của anh thì đã thấy tay anh đưa lên chạm vào tóc mình.

Việc mà Thiên Bình muốn làm, cuối cùng lại bị anh cướp mất một cách bất ngờ như vậy.
"Em làm gì vậy? Anh đã đi tìm em đấy!"
Cô ngẩn ra như vừa mới nhìn thấy một vật thể lạ.

Vừa rồi Hi Vũ gọi cô bằng "vợ" thân mật như thế, còn ở trước mặt Thiên Bình.

Anh vẫn xem như chưa có chuyện gì xảy ra, là đang muốn giúp cô diễn cảnh gia đình hạnh phúc sao?
Nhưng anh xuất hiện từ bao giờ cô còn không biết.

Cuộc trò chuyện lúc nãy không phải anh đã nghe được gì rồi chứ?
Nguyệt Yên hé môi, nhưng lại không nói nên lời.

Cô nhìn Hi Vũ đang choàng tay lên vai mình, cử chỉ thân mật này chưa từng xảy ra trước đây.
"Em..."
"Đây là bạn cũ của em sao?"
Cô gật đầu, nhưng tự thấy hành động của mình chậm chạp cứ như rô bốt.

Thiên Bình nhìn Hi Vũ thân mật với cô trước mặt mình, chỉ biết cười nhẹ rồi lên tiếng nói.
"Tôi là đàn anh khoá trên của Nguyêt Yên.

Chào anh!"
Anh ấy đưa tay ra với ý định làm quen, nhưng lại nhận về thái độ thờ ơ từ Hi Vũ.

Anh nhìn tay anh ấy đang chìa ra, sau đó cười một tiếng.
"Ngại quá! Tôi vừa chạm vào người vợ tôi, và tôi chỉ thích có mùi hương của cô ấy trên tay mình thôi!"
Nguyệt Yên gượng gạo, không biết nên nhìn anh ấy bằng ánh mắt như thế nào.

Cô không nghĩ rằng Hi Vũ sẽ xuất hiện ở đây, càng không nghĩ ra được anh sẽ bày ra mấy trò này với mục đích gì? Muốn làm cô mất mặt sao? Cô và Thiên Bình biết nhau đã lâu như vậy, anh ấy hiểu cô không phải người thích phô trương.

Bây giờ Hi Vũ cứ hành động thân thiết, liên tục chạm vào người cô là muốn đuổi khéo người ta rồi.
Thiên Bình gật đầu.

Anh ấy nhìn Nguyệt Yên cười nhẹ nói.
"Anh chợt nhớ ra có việc ở bệnh viện.

Em và chồng em, cứ tiếp tục nhé!"
Anh ấy vừa đi, Nguyệt Yên đã tự động lùi ra xa khỏi người của Hi Vũ để giữ khoảng cách với anh.

Cô biết anh ghét việc này, ghét chạm vào cô.

Chỉ là vì một lí do nào đó, nên hiện tại anh mới bày ra bộ mặt thân mật, ngọt ngào như vậy.
Anh nhíu mày nhìn, sau đó bất ngờ đưa tay ra ôm lấy eo của Nguyệt Yên rồi kéo cô lại gần mình.

Vẫn là cảnh tượng ban nãy, khi hoa anh đào trắng theo gió mà rơi xuống phía sau lưng cô lại tạo ra khung cảnh tuyệt đẹp.

Thì ra người vợ cũ của anh, khi nhìn gần thật gần sẽ trông như thế này.

Cô có gương mặt trái xoan ưa nhìn, các đường nét đều rất hài hoà và thanh thoát.
"Anh...!Anh làm gì vậy? Bỏ...!Bỏ tôi ra đi!"
Nguyệt Yên nói năng lộn xộn, không dám nhìn thẳng vào mắt của Hi Vũ.

Cô càng không có khả năng đẩy anh ra, chỉ có thể dùng lời nói để biểu đạt.

Anh cười một tiếng, hỏi.
"Đàn anh khoá trên à?"
Cô cuối cùng cũng lùi lại được một chút.
"Chúng ta đã ly hôn rồi! Chuyện của tôi không liên quan anh đâu!"
Hi Vũ gật đầu.
"Thích đem chuyện ly hôn ra làm cái cớ đến vậy à? Vừa ly hôn thì liền gặp đàn anh khoá trên?"
Nguyệt Yên nghe thấy thế liền có phản ứng.
"Anh đừng ăn nói bậy bạ! Tôi và anh ấy chỉ là quen biết bình thường."
"Với cô là bình thường, nhưng với anh ta là bất thường."

Nguyệt Yên còn lâu mới dành thời gian để đứng đây đoi co.

Cô còn phải nhanh chóng về nhà, nếu không đến giờ cơm trưa mà vẫn chưa chuẩn bị gì thì lại bị mắng.

Thế là cô không nói câu nào, quay người muốn bỏ đi.

Nào ngờ Hi Vũ lại bước lên chặn đường cô, nhất quyết giữ chân cô lại.
Cô nhíu mày tỏ vẻ khó chịu.
"Anh tránh đường!"
Anh không hề xê dịch đi chỗ khác, còn khom người xuống nhìn xoáy vào mắt cô.

Đôi mắt này có màu nâu, hình bóng của anh phản chiếu lên đó quả thật rõ ràng đến vậy.
"Trong mắt cô có tôi, vậy mà lại đứng đây vui cười với người đàn ông khác?"
Nguyệt Yên suýt nữa nghĩ mình nghe nhầm câu, nhìn nhầm người.

Từ bao giờ mà Lăng Hi Vũ lại nói ra được mấy lời này chứ? Trong mắt của cô có anh? Lẽ nào anh lại nhìn thấy được nó theo nghĩa khác? Cô đỏ mặt, đảo mắt nhìn ra phía xa.
"Anh nói lung tung gì vậy chứ?"
Cô nói rồi đẩy anh ra muốn bước đi.

Nào ngờ, cô lại vô tình đánh vào vết thương bị roi đánh của anh, khiến anh phải nhíu mày rít lên vì tình huống này quá bất ngờ.

Anh vội vàng chỉnh lại cảm xúc của mình, nhưng sớm đã bị Nguyệt Yên nhìn ra.
"Anh bị làm sao vậy? Tôi...!Tôi chạm phải chỗ nào làm anh đau phải không?".
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 8: 8: Thích Em Khó Xử


Hi Vũ lắc đầu.

Anh không muốn để Nguyệt Yên biết, ông nội vì cô mà đánh mình, càng không muốn để những chuyện này làm cô suy nghĩ.

Nếu đã thật sự dứt khoát thì vẫn nên như vậy.

Thế là anh quay lưng đi, không nói lời nào nữa.
Nhưng lúc này lưng áo của anh vì vết thương tái phát mà dính máu khiến Nguyệt Yên hốt hoảng.
"Hi Vũ! Áo của anh..."
Cô vừa nói vừa đưa tay lên kéo tay anh lại.

Hành động này khiến anh có chút ngạc nhiên, quên mất việc mình phải tỏ ra xa cách cô.
"Sao người anh lại chảy máu vậy? Có phải anh bị thương không?"
Hi Vũ nhìn cô gái nhỏ nhắn đang ở trước mặt mình.

Từ lúc kết hôn đến bây giờ, thái độ quan tâm của cô dành cho anh vẫn không hề thay đổi.

Cô đã từng nghĩ, nếu được ở bên cạnh chăm sóc anh, dù anh không để mắt đến cũng được.

Nhưng rồi cô lại nhận ra, ở bên cạnh một người không yêu mình chỉ khiến họ thêm phiền phức.

Chỉ tiếc là cô không giỏi che đậy cảm xúc, càng không thể vô tâm.

Ánh mắt lạnh lùng của anh, dường như đang hiện ra những tia sáng rất nhỏ.
"Ừ.

Tôi là vì cô mà thành ra như vậy đấy!"
Nguyệt Yên kinh ngạc đến khó tin.
"Vì tôi? Nhưng tại sao?"
"Ông nội về nước rồi."
Cô chớp mắt.

Trong mắt của cô, cụ Lăng là người rất tốt, lại rất thương cô.

Trước đây khi mẹ ruột của Hi Vũ còn sống cũng vậy.

Cô thấy mình rất may mắn, vì cha mẹ mất rồi đến nhà chồng vẫn có người yêu thương mình thật lòng.

Tiếc là bây giờ cô và Hi Vũ đã đường ai nấy đi, sau này sẽ không còn cơ hội chăm sóc cho ông nữa.
Gương mặt Nguyệt Yên thoáng buồn, nhỏ giọng hỏi.
"Ông đã về rồi sao?"
"Ông nội biết chuyện chúng ta ly hôn, đã rất tức giận."
Nguyệt Yên dường như đã hiểu ra gì đó, hai mắt mở to.
"Vậy nên ông đã đánh anh?"
Hi Vũ gật đầu.

Ban đầu anh định không nói chuyện này ra, vì biết cô sẽ trở nên khó xử.

Nhưng bây giờ lỡ nói rồi, anh lại thích nhìn thái độ khó xử này của cô vô cùng.

Nếu như không thể có duyên ngay từ lần đầu gặp gỡ, chi bằng bắt đầu lại từ đầu.
Trước đây anh không nghĩ mình sẽ kết hôn với một người mình không yêu, vì gia đình và vì sự nghiệp.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, anh mới thấy hoá ra người chịu thiệt không phải mình mà chính là Nguyệt Yên.
"Vậy nên cô phải chịu trách nhiệm với tôi! Vừa nãy cô còn đánh tôi như vậy, chắc là chạm vào phần mềm nên lại chảy máu rồi."
Cô vô cùng lo lắng cho thương tích của anh.

Trước đây, việc ông từng đánh anh vì vô lễ với bà quản gia cô cũng có nghe qua rồi.

Dù ông rất hiền và dễ tính, thương con cháu nhưng cũng không có nghĩa là bao dung quá mức.

Vậy nên khi anh chưa nói rõ ra thì cô cũng tự mình hiểu vấn đề.
Cô ấp úng.
"Vậy...!Vậy phải làm sao đây?"

Hi Vũ cười lạnh một tiếng.
"Về nhà băng bó cho tôi chứ làm sao?"
"Nhưng mà...!Chuyện chúng ta ly hôn, nhà tôi và nhà anh đều biết cả rồi."
Hi Vũ thở dài.
"Là nhà của tôi.

Ở khu đô thị thưa cô!"
Anh nói rồi đưa tay ra, bất ngờ nắm tay của Nguyệt Yên dắt cô qua bên kia đường.

Vì đã để Mạc Ngôn lái xe về nhà nên anh chỉ đành cùng cô đi taxi.

Trên đường đi, cô nhớ ra mình vẫn chưa về nhà chuẩn bị cơm trưa cho cô Lan và Hiểu Anh.

Với tính cách của bà ta, khi cô về nhà sẽ mắng một trận cho ra trò.
"Tôi gọi điện báo cô một tiếng đã! Cô tôi đang đợi tôi về nấu cơm trưa!"
"Không có tay chân à?"
"Hả?"
Hi Vũ nhận ra mình có phần thẳng thắn quá, thế là đành phải sửa lại câu từ một chút.
"Ý của tôi là, cô của cô tự nấu ăn được mà?"
Nguyệt Yên cười trừ.
"Không sao! Bình thường tôi cũng nấu cho cô tôi với em họ mà!"
"Em họ của cô cũng lớn như vậy rồi, sao không tìm việc mà làm? Định để cô nuôi sao?"
Hi Vũ bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Trước đây anh nghe nói cô ruột của Nguyệt Yên là người rất xấu tính, chỉ thích tiền và thích nịnh bợ.

Còn con gái của bà ta, cũng đã lớn như vậy rồi mà không biết tìm việc làm, suốt ngày ở nhà ăn uống, chưng diện.

Lúc đó anh không quan tâm, vì chuyện của gia đình cô và cô với anh đều không quan trọng.

Nhưng bây giờ thì khác, chỉ cần nghe cô nhắc đến thì lại khó chịu không thôi.
Anh nhìn sang Nguyệt Yên đang ngồi bên cạnh mình nói.
"Đưa điện thoại đây!"
Cô nhìn anh khó hiểu.
"Để làm gì?"
Hi Vũ nhìn cô chằm chằm, cô liền như bị sai khiến mà lập tức đưa điện thoại cho anh.

Anh bấm vào danh bạ, tìm số máy của cô Lan rồi ấn nút gọi.
"Anh làm gì vậy? Anh..."
Anh thấy cô ồn ào, liền đưa ngón trỏ đặt lên môi ra hiệu cô im lặng, đầu lông mày còn nhíu lại.

Người như anh chuyện gì cũng dám làm, lẽ nào bây giờ còn muốn gây sự với cả cô ruột của cô sao? Bà ta là người yêu tiền như vậy, nhưng trở mặt cũng rất mau.

Bây giờ anh không còn quan hệ gì với cô nữa, cũng không còn chu cấp tiền, đương nhiên bà ta cũng không để anh trong mắt.
Vừa nhấc máy lên, cô Lan đã lập tức tuôn ra một trận như sóng đánh vào bờ.
"Con nhỏ chết tiệt! Mày đi rồi thì không biết đường về sao? Biết bây giờ là mấy giờ không? Mày muốn để tao và em mày chết đói hả?"
Nguyệt Yên xấu hổ lại có chút chạnh lòng, không ngờ lại để Hi Vũ nghe được những lời tệ bạc này từ cô ruột của mình.

Với tính cách của anh, chẳng phải sẽ được dịp thoả mãn mà chê cười cô sao?
"Ăn nói cẩn thận một chút! Cũng lâu rồi tôi không ăn món lưỡi heo xào dưa đấy!".
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 9: 9: Đường Tôi Đưa Em Về 1


Nguyệt Yên rớt tim ra ngoài vì câu trả lời của Hi Vũ.

Cô nhìn anh khó xử lắc đầu.

Nhưng với loại người như bà ta, chính là không thích nghe lời ngon tiếng ngọt.
"Hả? Ai vậy?"
Anh cười khẩy, một tay cầm điện thoại một tay choàng lên ghế.
"Lăng Hi Vũ!"
Cô Lan ở đầu dây bên kia hình như ngạc nhiên lắm, mãi một lúc sau mới lên tiếng nói chuyện.
"Thì ra là cậu à? Con nhỏ kia đâu rồi hả? Ly hôn rồi bây giờ còn muốn day dưa cái gì?"
"Tôi nhắc lại một lần nữa cho bà nhớ.

Người đang nói chuyện với bà là Lăng Hi Vũ, không phải vợ tôi Hà Nguyệt Yên.

Tôi không dễ bắt nạt, cũng chưa từng để ai bắt nạt.

Bà nên giữ mồm giữ miệng đi!"
Anh nói rồi cúp máy, ném điện thoại vào thẳng trong túi xách của Nguyệt Yên không trượt phát nào.

Cô vẫn chưa hết bàng hoàng, vì vừa chứng kiến anh dùng những lời lẽ sắt như dao để cảnh cáo cô của mình.

Mặc dù cô cùng không thích bà ta, càng khích bản tính khinh người của bà ta, nhưng lại không thể bỏ mặc.

Không những vậy, khi nãy anh còn bảo với cô Lan rằng cô là vợ mình, chính là vợ chứ không phải vợ cũ.
Cô không biết nên nói thế nào, vừa hé môi ra thì xe taxi đã dừng lại trước nhà Hi Vũ.
Căn nhà này của anh nằm ở khu đô thị náo nhiệt, gần đây có khá nhiều hàng quán và các khu vui chơi giải trí.

Nơi này Nguyệt Yên chưa đến bao giờ, căn nhà này với cô mà nói cũng vô cùng xa lạ.
"Sao còn đứng đó? Cô định thoa thuốc cho tôi ngoài đường sao?"
Nguyệt Yên gật gù, chạy theo Hi Vũ vào trong nhà.

Lúc này, Mạc Ngôn đang giúp anh xem các hồ sơ ở phòng khách.

Anh ta nghe tiếng bước chân liền vui vẻ đứng dậy nói ngay mà không cần nhìn mặt ai cả.
"Thiếu gia! Cuối cùng cậu cũng về rồi! Có phải bách chiến bách thắng rồi không? Tình địch tránh xa 8 ngàn dặm phải không? Và còn..."
Mạc Ngôn nói đến quên trời quên đất, lúc nhìn lên thì mới phát hiện ra đứng cạnh Hi Vũ còn có cả Nguyệt Yên.

Chuyện này đúng thật lạ đời, lại càng không giống với tính cách thiếu gia nhà anh ta.

Anh nhìn anh ta chằm chằm, như thể chuyến này anh ta xong đời rồi.

Nguyệt Yên đứng bên cạnh cũng một phen ngơ ngác.
"Tháng sau cậu không cần nhận lương đâu! Lên lầu lấy hộp thuốc xuống!"
Mạc Ngôn câm nín đi thẳng lên lầu.

Gì mà bách chiến bách thắng, gì mà 8 ngàn dặm? Mấy câu phô trương này bây giờ nghĩ lại đúng thật quá vô nghĩa rồi.

Hi Vũ ngồi xuống ghế sô pha rót trà, còn Nguyệt Yên vẫn đứng đó nhìn xung quanh.

Trong nhà có đặt một bình hoa trà rất thơm, đây là loại hoa mà mẹ ruột của Hi Vũ thích, nên bây giờ cả anh cũng vậy.
"Ngồi đi!"
Nguyệt Yên gật đầu rồi ngồi xuống.

Lúc cô quay sang, bất ngờ nhìn thấy Hi Vũ cởi áo sơ mi ra.

Ban đầu cô hốt hoảng vì anh hành động quá đỗi tùy tiện, nhưng lúc sau lại hốt hoảng vì vết thương trên lưng của anh.

Không ngờ cụ Lăng lại ra tay nặng như vậy, cháu nội đích tôn cũng trừng phạt không nương tình.
"Sao vậy? Nhìn khó coi lắm à?"
Cô lắc đầu, Mạc Ngôn vừa hay cũng mang hộp thuốc y tế xuống.

Anh ta muốn lấy công chuộc tội, vậy nên đã niềm nở đề nghị.
"Thiếu gia! Để tôi giúp cậu!"

"Không cần.

Đưa cho cô ta đi!"
Nguyệt Yên nhìn anh ta cười rồi nhận lấy đồ dùng, cô ngồi sau lưng Hi Vũ nhìn những vết thương của anh, trong lòng có chút xót xa.

Ba năm qua ở chung nhà với anh, ngày ngày nhìn thấy anh đi đi lại lại, dường như đã quen thuộc rồi.

Cô nhận ra, càng ở cạnh anh lâu ngày, trái tim này lại chẳng thể nào làm khác được.
"Sẽ...!Hơi đau một chút! Anh cố chịu nhé!"
Cô cầm bông gòn đã đổ thuốc sát trùng, chấm lên những vết thương của Hi Vũ.

Người anh run lên, tuy anh im lặng không hề phát ra tiếng động nào nhưng cô lại giật mình rút tay lại.

Cô sợ anh đau.
"Không sao.

Tiếp tục đi!"
Nguyệt Yên tiếp tục sát trùng vết thương cho anh, sau đó bắt đầu dùng thuốc làm lành và thuốc mờ sẹo để thoa lên.
"Mấy loại thuốc này chỉ làm lành vết thương là chính thôi! Nếu...!Nếu anh sợ để lại sẹo thì phải đến bệnh viện kiểm tra thường xuyên."
"Không cần.

Để lại sẹo cũng tốt."
Hi Vũ kéo áo lên rồi mặc lại chỉn chu, sau đó quay lưng lại nhìn Nguyệt Yên.

Cô cụp mắt, lo thu dọn đồ đạc vào trong hộp rồi đứng dậy.
"Tôi xong việc rồi đấy! Tôi về đây!"
"Đứng lại.

Tôi có nói sẽ cho cô về sao?"
Cô quay người nhìn anh, thở dài.
"Vậy anh muốn làm sao? Anh nói anh vì tôi mà bị thương, tôi cũng đã thoa thuốc cho anh rồi kia mà?"
"Bây giờ cô về sẽ yên ổn với cô ruột của cô sao?"
"Không yên thì tôi cũng phải về mà? Chúng ta...!Chúng ta không có quan hệ gì nữa, tôi ở lại đây cũng không hay."
Mạc Ngôn đứng ở đó ngơ ngác, khó hiểu.

Thái độ này của Hi Vũ, hoàn toàn không giống với anh của ba năm trước đây khi muốn đẩy Nguyệt Yên ra khỏi đời mình.

Anh đứng dậy mặc thêm áo khoác vào, sau đó lại nói.
"Tôi đưa cô về!"
Nguyệt Yên há miệng, suýt nữa không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
"Sao á?"
"Sao trăng gì? Bây giờ có chịu về không?"
Cô gật đầu, trong lòng lại bất giác dâng lên một niềm vui nho nhỏ.

Cảm giác này, là cảm giác thân thuộc đầu tiên nảy sinh ra từ lúc kết hôn với anh đến bây giờ.

Giống như chồi non mới nở, như vừa mới bắt đầu mùa xuân.

Nguyệt Yên ngồi vào xe thắt dây an toàn, len lén nhìn Hi Vũ khởi động xe rồi xoay vô lăng.
Đây cũng là lần đầu tiên cô ngồi cùng xe với anh, còn ngồi ghế phụ lái..
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 10: 10: Chỉ Vì An Toàn Cho Nhau


Trên đường về nhà, Nguyệt Yên và Hi Vũ không nói gì với nhau.

Anh lái xe đi theo đoạn đường tắt mà cô đã nói, đường này không nằm trong tuyến cao tốc nên đi rất nhanh.

Hai bên đường trồng những cây hoa anh đào trắng cao lớn, không biết đã trồng bao lâu rồi mới được thế này.

Hoa nở rộ như bông tuyết tụ lại, những cánh hoa rời khỏi nhụy rơi xuống đường như mưa tuyết.
Nguyệt Yên cụp mắt, rồi thi thoảng lại nhìn ra bên ngoài.

Trước đây khi lần đầu gặp Hi Vũ, là cô tự mình động lòng trước mà không được đáp lại.

Bây giờ anh lại có những hành động như thế, càng khiến mối tình muốn cất giữ của cô phải thổn thức lần nữa.
"Bình thường đi làm cô về bằng đường này?"
Cô gật đầu.

Hi Vũ xoay vô lăng, nói tiếp.
"Về sớm thì có thể, nhưng nếu về trễ vẫn nên đi đường quốc lộ.

Đường này trông vắng vẻ, không an toàn."
Nguyệt Yên lại gật đầu không nói gì, cho đến khi nhìn thấy những cánh hóa anh đào đang rơi bên ngoài cửa kính.

Khung cảnh này thật đẹp, lại còn thật khó quên vì bên cạnh có thêm một người.

Trước đây hay bây giờ cô vốn dĩ chưa từng nghĩ sẽ quên anh, chẳng qua chỉ là lời nói dối.

Cô biết mình không giỏi việc này, vậy nên chỉ có thể miễn cưỡng từng chút, cuối cùng lại vì những cử chỉ này làm cho tan biến.
"Đến nhà rồi! Anh...!Anh về đi! Tôi tự mình vào được!"
Nguyệt Yên nói rồi tháo dây an toàn ra định xuống xe, nhưng Hi Vũ lại hỏi.
"Thái độ của cô đối với người ơn như vậy à? Không mời vào nhà được luôn sao?"
"Tôi..."
Nguyệt Yên còn chưa nói hết câu, cô Lan đã từ trong nhà đi ra.

Bà ta đương nhiên không hề biết sự xuất hiện bất ngờ của anh ở ngoài cổng, vậy nên chỉ muốn mắng cô một trận hả cơn giận.
"Con quỷ nhỏ! Bây giờ mày mới chịu về à? Mày..."
Hi Vũ nhìn bà ta bằng ánh mắt toát ra hơi lạnh lẽo.

Gương mặt của bà ta, dù là ba năm trước đây hay bây giờ đều không có thiện cảm được với ai từ lần đầu.

Anh vốn đã không thích người phách lối, bà ta lại chính là kiểu người như vậy.

Nguyệt Yên vốn định giải thích, nhưng anh cứ đứng chắn trước mặt không cho cô có cơ hội nói chuyện.
Cô đành phải mời anh vào nhà, và cô Lan không có tư cách gì để ngăn cản.

Hiểu Anh đang ở phòng khách ăn kem, vừa nhìn thấy anh hai mắt đã sáng rỡ mà đứng dậy hỏi mẹ.
"Mẹ? Đây là ai mà quen mắt vậy?"
"Biết cái gì? Lên lầu!"
Cô ta ngơ ngác, sau đó lại bị cô Lan kéo đi lên lầu.
Nguyệt Yên mang trà ra đặt xuống bàn, định rót vào ly mời nhưng Hi Vũ đã đưa tay ra ngăn lại.
"Tôi tự làm được.

Không phải mất tay mất chân như người nhà của cô."
Cô biết anh là người thẳng tính, nhưng nói những lời này trong nhà cô đúng thật không hay chút nào cả.

Cô Lan là người hay để bụng, lại thù dai.

Người như bà ta, một khi nhìn thấy anh vẫn còn qua lại với cô còn tỏ ra bênh vực, cô sẽ không yên thân.
Bà ta đứng ở cầu thang lầu trên cùng với con gái đang nghe lén, nét mặt nhăn nhó khó ở.

Hiểu Anh đẩy vai mẹ một cái rồi hỏi.
"Mẹ! Không phải nói là ly hôn rồi sao?"
"Làm sao tao biết mà mày hỏi?"
Cô Lan nhíu mày nhìn, sau đó lại nói.
"Trước đây nó và Lăng thiếu gia kia không thân mật cũng không nói chuyện.

Không biết nó đã dùng chiêu gì, mà vừa ly hôn đã muốn níu kéo người ta."
Hiểu Anh thường ngày chỉ ăn rồi ngủ, mấy chuyện cao siêu mà mẹ mình vừa nói cô ta vốn chẳng hiểu biết gì.

Cô ta rất đơn thuần, nghe lời mẹ nên mẹ bảo sao thì làm như thế, việc ghét Nguyệt Yên hay không cũng là từ bà ta mà ra.

Tỏ ra không quan tâm và chỉ muốn vào phòng lướt điện thoại, Hiểu Anh bỏ mặc cô Lan đứng một mình ở đó đoán già đoán non.
Nguyệt Yên không hiểu tại sao Hi Vũ lại có thái độ kì lạ như vậy, cứ như người uống nhầm thuốc.

Từ tính cách cho đến thái độ đều hoàn toàn không giống anh của ba năm trước đây.
Rốt cuộc là vì đâu?
Mẹ kế của Hi Vũ vốn dĩ không phải hạng người đơn giản, ngay từ khi bước chân vào Lăng gia đã có ý đồ muốn làm chủ gia sản này.

Cha của anh mặc dù thương yêu mẹ anh, nhưng từ khi gặp bà ta cứ như bị bỏ bùa mê vậy.

Bà ta luôn nhằm vào anh, nhưng người làm cha như Lăng lão gia không hề hay biết.

Từ sau khi anh kết hôn với Nguyệt Yên, mục tiêu của bà ta lại dần thay đổi.

Anh làm sao có thể để cô rơi vào nguy hiểm, khi bị cuốn vào những chuyện tranh giành này?
"Này! Này!"
Hi Vũ giật mình, nhìn thấy Nguyệt Yên đang ngồi ngay trước mặt.

Hoá ra vì anh mãi nhớ đến chuyện cũ, mà quên mất mình đang ngồi gần cô.
"Cảm ơn anh đã đưa tôi về.

Nhưng mà, bây giờ tôi phải làm việc rồi!"
Anh cười nhạt.
"Cô đúng thật rất thích đuổi khéo người khác."
Nguyệt Yên ấp úng.
"Không...!Không phải.

Nhưng mà bây giờ tôi thật sự bận rồi.

Không tiện tiếp anh thêm nữa!"
Hi Vũ gật đầu rồi đứng dậy.

Dù sao cũng chỉ vừa mới ly hôn, anh không muốn để người khác chú ý quá nhiều vào quan hệ của hai người.
"Được.

Nếu cô đã nói vậy thì tôi về trước."
Nguyệt Yên cụp mắt gật đầu, rồi lại lén ngước lên nhìn anh đi ra cổng.
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 11: 11: Tâm Trạng Phức Tạp


"Thiếu gia! Cậu và Hà tiểu thư làm lành rồi ạ?"
Vừa về đến nhà, Mạc Ngôn đã háo hức nói chuyện với Hi Vũ.

Nhìn thái độ của anh như vậy, ai cũng thấy rõ anh hoàn toàn không giống với ngày trước.

Một Lăng Hi Vũ dù có bị ông nội mắng thế nào cũng quyết không nhìn mặt vợ.

Có lẽ anh hành động quá sơ suất rồi, chưa được bao lâu đã để người ta nhìn rõ mình như vậy.
"Gần đây cậu rảnh rỗi lắm phải không?"
Hi Vũ hỏi một câu, Mạc Ngôn liền im lặng mà không nói thêm gì.

Rõ ràng anh ta nhìn ra được thiếu gia của mình khác với trước đây, đến cả một người khờ không chừng cũng thấy.

Anh và cô làm lành, cụ Lăng sẽ không còn khiển trách.

Như vậy thì có gì không tốt chứ?
...
"Dọn bàn này đi!"
Nguyệt Yên nghe thấy có khách đến quán liền tranh thủ cầm khăn ra lau dọn sạch sẽ.

Mấy vị khách này ăn mặc theo kiểu đường phố, một tên tóc dài buộc đuôi ngựa và một tên tóc đỏ.
"Hai anh muốn dùng gì ạ?"

"Em gái! Em bao nhiêu tuổi rồi?"
Nguyệt Yên vừa định ghi món thì hai tên đó đã muốn giở trò, tên tóc đỏ đưa tay ra đụng chạm vào người cô.
"Cho...!Cho hỏi hai anh dùng gì ạ?"
"Anh hỏi chuyện chút thôi mà? Em căng thẳng quá!"
Nói rồi, hai tên đàn ông đó nhìn nhau cười phá lên.

Một nhân viên nữa thấy Nguyệt Yên mãi chưa ghi xong món nên bước ra, lúc này chúng mới không trêu hoa ghẹo nguyệt nữa.

Người ở những chỗ thế này kiểu gì cũng có, lịch sự nho nhã thì ít, nhưng thô lỗ thì lại nhiều.

Một người từng sống ở trong căn nhà kín cổng cao tường như Nguyệt Yên, ở trong Lăng gia làm dâu đã 3 năm.

Cuộc sống khổ cực này tuy không phải quá khó, nhưng thật ra mấy loại người này cô chưa từng gặp.
Nhân viên trong cửa hàng đa phần là nữ, mà người có nhan sắc và vóc dáng ưa nhìn thì khá ít.

Nguyệt Yên thường xuyên ra vào, nên rất dễ bị người khác để mắt.
"Thức ăn của hai anh đây! Chúc hai anh ngon miệng!"
"Đợi đã!"
Nguyệt Yên vừa định đi thì đã bị kéo tay lại.

Cô hốt hoảng vô cùng, muốn cầu cứu ai đó nhưng hiện tại nhân viên trong cửa hàng ai cũng bận việc.

Tên tóc dài cười cợt nhả.
"Em gấp gáp quá! Anh có làm gì em đâu?"
Cô gạt tay hắn ta ra, bắt đầu run sợ.
"Không...!Không làm gì vậy anh bỏ tay ra đi!"
Nguyệt Yên nói rồi cố gắng kéo tay mình ra khỏi gã ta, sau đó lùi lại.

Cũng may, lúc này nhân viên khác trong cửa hàng đã trông thấy và giải vây giúp cô.

Làm việc ở những nơi như thế này, đúng là hạng người nào cũng gặp qua.

Cô tuy không phải người thích sống trong nhung lụa, nhưng từ nhỏ được giáo dục và ở trong môi trường tốt, vốn không thể thích nghi kịp thời.
Trên đường về, Nguyệt Yên cũng đã từng nghĩ đến việc mình sẽ nghỉ làm ở cửa hàng thức ăn nhanh, tìm một công việc khác.

Nhưng hiện tại, tìm việc làm không dễ, mà tiền thì lúc nào cũng cần.

Giấu cô Lan và con gái của bà ta, Nguyệt Yên cũng dành dụm cho mình được một ít tiền trong tài khoản để phòng thân.

Số tiền này, là trước đây lúc cô được gả đến Lăng gia đã làm của hồi môn.

Cô muốn dành một ít nữa, đợi sau khi đủ vốn sẽ mở một shop hoa nhỏ.
"Mơ mộng gì đấy?"
Nguyệt Yên giật mình.

Cô vẫn đang đợi đèn đỏ để được đi bộ sang đường, nhưng vì nghĩ vẩn vơ mà đã bỏ lỡ mấy chuyến.

Thiên Bình từ sau lưng cô đi tới, bất ngờ đặt tay mình lên vai cô, gương mặt ấm áp hiền lành.
"Anh Thiên Bình?"
"Anh nhớ bình thường tan làm em sẽ đi đường tắt, hôm nay lại đi đường quốc lộ sao?"
Nguyệt Yên gật đầu cười, chợt nhớ đến lời mà Hi Vũ đã nói.

Đoạn đường tắt mà cô đi quả thực đến tối không có nhiều xe cộ qua lại, khá vắng vẻ, đường quốc lộ vẫn an toàn hơn.

Không hiểu sao khi nghĩ như vậy, cô lại thấy câu nói ấy là đang có ý quan tâm mình.
"Đường tắt hơi vắng, không an toàn."
Thiên Bình gật đầu cười.
"Cũng tốt! Bây giờ anh cũng đang thuận đường, để anh đưa em về!"
Nguyệt Yên ngại ngùng từ chối.
"Không cần đâu! Em tự đón taxi về được rồi!"
"Như vậy tốn kém! Nếu em không chê thì có thể lên xe của anh!"
Cô bối rối, nhìn nụ cười hoà nhã của Thiên Bình.
"Em không có ý đó!"
"Vậy thì đi nào!"
Nguyệt Yên gật gù, đồng ý đi cùng Thiên Bình về nhà.

Anh ấy là một người tốt, hơn nữa lại còn là bác sĩ của bệnh viện lớn, gia cảnh khá giả.

Cô làm sao lại có ý định chê bai? Chẳng qua là vì lần trước trông thấy thái độ của Hi Vũ, cô lại sợ nếu để anh trông thấy lại nghĩ cô và Thiên Bình không đứng đắn.

Ly hôn thì ly hôn, nhưng cô cứ thấy mối quan hệ này cứ vòng vo mãi không thể chấm dứt được.

Trên đường về, Thiên Bình mở nhạc.

Anh ấy mở một bản nhạc giao hưởng nhẹ nhàng.

Thể loại này tuy không phải sở thích của Nguyệt Yên, nhưng cũng xem như thư giãn đầu óc.

"Anh thấy em làm ở cửa hàng thức ăn nhanh không ổn, sao không tìm chỗ khác mà làm?"
"Em chưa tìm được!"
Nguyệt Yên cảm thấy ngại ngùng mỗi khi nói về công việc của mình.

Không phải cô thấy xấu hổ, mà là vì thấy mình không xứng với tình cảm của Thiên Bình.

Anh ấy cũng đã nói bản thân không vội, có thể xem nhau là bạn nhưng thực chất luôn quan tâm cô.
Xe dừng đèn đỏ ở một ngã tư.

Nguyệt Yên ngước lên nhìn, lại vô tình trông thấy một dáng hình quen thuộc đi lướt qua.

Anh đi loạng choạng dường như đã uống rất nhiều rượu, tay cầm áo khoác, bên cạnh còn có một cô gái đi cùng.
Hi Vũ?
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 12: 12: Nghĩ Nhiều Rồi


Thiên Bình cũng nhanh chóng nhận ra, người vừa đi lướt qua mặt mình chính là chồng của Nguyệt Yên.

Anh ấy không hề biết hai người đã ly hôn, vậy nên khi thấy anh đi cùng cô gái khác thì đã rất bất ngờ.

Cô kinh ngạc, nhưng lúc này lại lo rằng Thiên Bình sẽ suy nghĩ lung tung hơn là nhìn thấy Hi Vũ đi với người khác.
Thế là Nguyệt Yên bất ngờ tháo dây an toàn ra, cúi đầu chào Thiên Bình rồi bước xuống xe chạy đi mất.

Hành động vội vàng này của cô, khiến anh ấy bất ngờ đến mức không thể phản ứng gì.
Cô quay lưng đi theo bóng dáng của Hi Vũ, nhìn thấy anh đã say đến mức hình như không rõ gì nữa.

Cô gái kia thì với gương mặt rất đắc ý, môi cứ nở nụ cười mê hoặc.
"Đứng lại!"
Cô ta giật mình quay người nhìn.

Người vừa miệng nói câu đó là Nguyệt Yên, nhưng bây giờ lại không biết tiếp theo đây nên nói gì.
"Cô...!Cô đưa chồng tôi đi đâu?"
Cô ta tròn mắt nhìn cô, sau đó thì cười khẩy một tiếng.
"Cô không thấy hay sao? Vào khách sạn thì để đi ngủ chứ làm gì? Á..."
Cô ta bị Nguyệt Yên tát một cái, nhất thời cũng quên mất việc mình đang giữ tay của Hi Vũ mà buông anh ra.

Sau khi vung tay lên rồi váng xuống, cô cũng không ngờ mình có thể ra tay được như vậy.

Loại người trơ trẽn thế này, đúng là lần đầu cô được chứng kiến.

Cô gái kia nhất thời tức giận, bỏ mặt cả anh đang tựa lưng vào tường mà ngoe nguẩy đi mất.
Nguyệt Yên thở dài một hơi, ổn định nhịp thở lại mới thấy mình đúng là liều lĩnh.

Cô chưa từng ra tay đánh ai bao giờ, đây là lần đầu tiên.
"Đánh hay lắm!"
Cô hốt hoảng nhìn, mới phát hiện ra Hi Vũ vẫn còn tỉnh táo chưa đến mức say bí tỉ.

Anh cười nhạt, đứng thẳng lưng dậy đi về phía cô, mùi rượu phả vào cánh mũi của cô vô cùng khó chịu.
"Anh..."
"Anh cái gì?"
Anh nghiêng đầu nhìn Nguyệt Yên, gương mặt trái xoan này đúng là càng nhìn càng bị thu hút.
"Vừa nãy đánh rất hay.

Cô đúng thật khiến tôi mở mang tầm mắt đấy!"
Nguyệt Yên quay mặt đi chỗ khác, không biết nên tìm cái cớ gì để nói cho qua chuyện này.
"Tôi...!Tôi chỉ là không muốn ông nội mất mặt thôi!"
"Thể diện của ông nội cũng quan trọng với cô quá nhỉ?"
Cô không có cách nào đối diện với Hi Vũ, với mấy câu hỏi khó nhằn của anh lại càng không.

Thế là cô quay lưng, nói rồi muốn bỏ đi.
"Nếu anh tự về được, vậy thì tôi đi trước."
Hi Vũ vừa nhìn thấy Nguyệt Yên quay đi, liền bước lên một bước đưa tay ra đặt lên cổ tay cô khoá lại, kéo cô xoay người.

Đầu cô đập vào ngực anh, vì vốn dĩ chiều cao giữa cô và anh chênh lệch.

Tim cô đập loạn xạ, nếu như có máy đo điện tim ở đây thì chắc cũng không đo ra được.

Vô tình trong khoảnh khắc này, cô mới nhận ra tim của Hi Vũ cũng đập nhanh không kém.

Nhưng vì đâu mà anh lại giữ được nét mặt bình tĩnh như vậy?
"Vừa nãy tôi có nghe, cô nói với cô gái kia tôi là chồng cô?"
Anh cúi đầu xuống nhìn, khóe môi nhếch lên, gương mặt điển trai càng thêm đậm ý.

"Tôi..."
"Cô thích nhận vơ quá nhỉ?"
Nguyệt Yên ngước lên nhìn, đôi mắt to tròn long lanh như những hạt sương sớm.

Lúc này cô mới thấy, hoá ra là bản thân đã nghĩ nhiều rồi.

Sẽ không có chuyện Hi Vũ vì bất kì lí do gì mà thay đổi, tình cảm dành cho cô lại càng không.

Cô biết mình kì vọng nhiều thì thất vọng sẽ càng nhiều, nhưng vẫn không ngừng nhìn về hình bóng ấy.
Cô lùi lại, trong lòng có chút xót xa.

Hi Vũ nhíu mày.

Phải chăng anh đã nói điều gì đó khiến cô thấy tổn thương? Anh chưa từng hiểu cảm giác này khi trải qua sẽ thế nào, vậy mà vẫn nhìn ra được.
Tại sao lại khó khăn đến như vậy?
Tình hình cổ phần ở Lăng thị đang xảy ra chút mâu thuẫn, khi các cổ đông hay tin anh ly hôn với Nguyệt Yên liên tục giục anh tìm hôn sự khác.

Bọn họ từ lâu đã xem hôn nhân của anh là một mối liên kết thương mại.
"Nếu đã không còn gì, vậy thì tôi về trước!"
Hi Vũ đứng đó, lần này không hề có ý muốn ngăn bước chân của cô lại.

Anh cứ nhìn như vậy, đến khi cô đi sang đường rồi lên taxi đi mất mới thôi.
...
"Con nhỏ kia! Đi đâu giờ này mới về hả?"

Cô Lan đang ngồi ăn trái cây ở phòng khách, vừa nhìn thấy Nguyệt Yên đã buông lời khó nghe.

Cô cụp mắt, trong lòng chua xót nhưng vẫn nặn ra một nụ cười.

Cô đi đến chỗ của bà ta, lấy ra tiền lương của tháng này.
"Con gửi cô, tiền tiêu vặt và ăn uống!"
Bà ta nhìn số tiền trong tay của Nguyệt Yên, mới thấy dễ chịu hơn một chút mà cười niềm nở, còn dắt tay cô ngồi xuống.
"Cảm ơn con! Nào nào! Ăn trái cây đi con!"
Hiểu Anh từ trên lầu đi xuống, cô ta lại lên đồ để chuẩn bị đi chơi cùng với đám bạn của mình.

Nguyệt Yên trông thấy mới có ý tốt nói.
"Hiểu Anh! Hay là em cũng tìm việc gì làm đi! Khi đó thu nhập ổn định, chi tiêu cũng thoải mái hơn."
Cô Lan nghe thấy liền nói.
"Em nó biết làm gì đâu! Con làm được thì cứ làm, rủ rê làm gì?"
"Con chỉ muốn con bé ra ngoài va chạm, biết được kiếm tiền không phải dễ dàng."
Bà ta ban đầu thấy tiền lương còn nói được mấy câu dễ nghe ngọt ngào.

Nhưng khi nghe ai đó động đến con gái của mình thì như bị giật dây cót, lập tức lớn tiếng, còn đẩy Nguyệt Yên một cái.
"Ý của mày là sao? Mới đi làm chưa bao lâu đã sợ cực khổ rồi hả?"
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 13: 13: Không Còn Gì Nữa


Nguyệt Yên không nói thêm được gì nữa, cúi mặt đứng dậy rồi bỏ đi lên lầu.

Cửa phòng vừa đóng, cũng là lúc những giọt nước mắt rơi đầy trên gương mặt nhỏ nhắn của cô.

Những uất ức và đau khổ này, có lẽ sẽ chẳng ai hiểu được ngoại trừ cô cả.

Một mình cô chịu đựng, suy cho cùng là vì thứ gì chứ?
...
"Cha cậu đang giục cậu tìm mối hôn sự khác.

Cậu nghĩ sao?"
Cụ Lăng ngồi trên ghế uống trà, nét mặt nghiêm nghị nói chuyện với Hi Vũ.

Đã hai tuần sau khi đuổi anh ra khỏi nhà, ông mới gọi anh về để bàn chuyện.

Lăng gia đã vững mạnh như vậy, những lí do nào đưa ra cho yêu cầu này nghe cũng đều vô lí cả.

Anh đương nhiên không đồng ý, dù có ra sao cũng không.

Chỉ tiếc là quyền hành là do anh quản, nhưng tuyệt đối không thuộc về anh.

Ngày nào nó còn đứng tên của Lăng lão gia, ngày đó anh cũng giống như một người làm công ăn lương trong nhà.

"Con không biết."
"Chuyện gì cậu cũng không biết? Cậu tính để gia sản của Lăng gia sau này đều xung vào quỹ từ thiện à?"

Hi Vũ rơi vào trầm tư.

Mặc dù nói Lăng gia vững chắc, nhưng về phần đầu tư chứng khoán vẫn gặp một số trục trặc.

Vì lĩnh vực này, gia đình anh chỉ mới bắt đầu gia nhập, cần tìm một đối tác lâu dài.

Lăng lão gia có nhắc đến một người có thể giúp được, vừa hay họ có một cô con gái vừa du học ở Anh trở về.

"Dù có thế nào, thì tôi cũng chỉ xem mỗi mình Nguyệt Yên là cháu dâu."
"Vậy con sẽ xem mắt cô gái đó."
Hi Vũ nói như tạt gáo nước lạnh vào mặt ông nội mình, khiến ông trố mắt nhìn mà cứng họng.
"Cậu..."
Con người anh quả thật rất khó đoán, dù là người thân nhất với anh và luôn bên cạnh anh từ nhỏ như ông nội cũng khó nhìn ra được.

Ông thương con dâu, vậy nên khi mẹ anh mất ông đã rất đau lòng, càng đau lòng hơn khi cha anh tìm một người vợ mới.

Bây giờ chuyện này lại xảy ra với cháu dâu của ông rồi.

Trở về phòng làm việc.
Hi Vũ lập tức ngồi xuống thở ra một hơi nặng nề.

Anh ném áo khoác qua bên giường, bật nắp chai rượu ra rồi rót đầy ly.

"Thiếu gia! Cậu định đi xem mắt cô gái đó thật sao ạ?"
Anh gật đầu.

Mạc Ngôn cũng trở nên im lặng không nói gì.

Anh ta nhìn ra được tâm trạng không tốt của Hi Vũ, nhưng không biết nên an ủi làm sao.

Sống trong nhung lụa và tiền bạc, lại không thể làm những gì mình thật sự yêu thích.

Cảm giác này, còn khó chịu và dày vò hơn cả sống lang bạt ngoài đường.
"Điều tra thông tin của cô ta.

Nếu được, hai ngày nữa hẹn gặp."
Anh nói rồi uống cạn một hơi.

Cả đêm đó, Hi Vũ chìm vào men rượu.

Lần đầu tiên anh uống nhiều thế này, đến mức không thể nào ngồi dậy nổi mà chỉ nằm dài trên giường.

Gương mặt nhạt nhoà của Nguyệt Yên hiện lên, như một giấc mơ khó với tới.

Chỉ cần anh có động thái khác lạ với cô, không biết chừng thế lực sau lưng anh sẽ giở ra trò gì.

Anh không muốn thử cũng không đủ can đảm để thử.

Suốt ba năm qua, giả vờ như vậy là đã quá đủ rồi.
Sáng hôm sau.
Mạc Ngôn sau khi tra ra được thông tin của cô gái kia cũng khá bất ngờ, vì gia thế của cô ta rất tốt, hơn nữa còn rất xứng với Hi Vũ.

Cô ta là con gái cưng của Vương gia, là người giỏi việc thương trường và có các thành tích nổi bật.

"Thiếu gia!"
Anh ta mang tài liệu tra được vào phòng tìm Hi Vũ, nhưng trong phòng ngoài áo khoác của anh nằm trên giường thì chẳng có ai.

Lúc này anh đã ra ngoài, cơn đau đầu vì uống rượu đêm qua vẫn còn dai dẳng không dứt.

Anh muốn dừng lại ở cửa hàng thức ăn nhanh một chút, muốn nhìn Nguyệt Yên làm việc.

Có điều, trong cửa hàng không có bóng dáng của cô, khiến anh lấy làm lạ.

Anh đi đến rồi đẩy cửa vào trong, hỏi ra thì mới biết hôm nay Nguyệt Yên xin nghỉ ốm.
Đã làm đến đổ bệnh rồi?
Hi Vũ lái xe đến trước cổng nhà của cô, nhưng chỉ đậu xe ở bên kia đường rồi hạ cửa kính xuống.

Anh ngã đầu ra ghế rồi lại nhìn vào bên trong.

Căn nhà này nhìn bề ngoài yên tĩnh, nhưng chỉ có cô mới biết rõ nó cô đơn và đau khổ nhường nào.
"Cút! Mày cút luôn đi!"
Một tiếng hét lớn của một người đàn bà khiến Hi Vũ phải chú ý.

Cửa nhà của Nguyệt Yên mở ra, cô Lan cầm theo va li đồ của cô ném ra ngoài đường, sau đó đẩy cô ngã ra đất.

Đêm qua Hiểu Anh về nhà trong tình trạng say xỉn, chỉ vì cô giận không cho cô ta vào nhà một chút mà khiến bà ta nổi trận lôi đình.

Trong mắt của cô Lan, con gái bà ta là nhất, còn con gái của người khác thì không ra gì.

Nguyệt Yên ngã xuống đường, hai tay trầy xước, nước mắt theo dòng rơi đầm đìa trên mặt.

"Hiểu Anh mà không nói thì tao cũng không biết gan mày lớn đến vậy.

Mày nghĩ mày là ai hả?"
Hi Vũ sững sờ.

Anh không ngờ cuộc sống này mới là cuộc sống thật đến phũ phàng của Nguyệt Yên.

Không có tình yêu, cũng không có tình thân.

Cô không phản bác lại cô ruột của mình bất kì câu nào, đột nhiên loạng choạng đứng dậy.

Anh mở cửa xe ra, lại nhìn thấy cô lao ra đường khi một chiếc xe khác vừa chạy đến.
"Cẩn thận!"
Nguyệt Yên được ôm vào lòng, sau đó cùng Hi Vũ ngã vào lề.

Cú ngã này, không hiểu sao lại ấm áp hơn lúc bị đẩy ngã xuống từ chính tay cô ruột của mình.
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 14: 14: Là Anh Không Tốt


"Làm chuyện gì vậy? Đâm đầu ra đường như vậy thì giải quyết được vấn đề phải không?"
Hi Vũ gắt lên với Nguyệt Yên, nhưng bàn tay đang giữ ở vai cô lại âm thầm run rẩy.

Cô khóc nức nở, những giọt nước mắt này lại càng làm lòng anh thêm xót xa.

Anh dìu cô đứng dậy, tay còn lại cầm giỏ đồ ném thẳng vào người của cô Lan.
"Nhìn chuyện tốt mà bà làm đi!"
Bà ta giật mình suýt nữa ngã ra phía sau.

Nếu như không phải anh tìm đến nơi này, không phải ở ngay trước cổng nhà thì Nguyệt Yên đã thật sự nghĩ quẩn.

Anh không thể ngờ, bà ta mang tiếng là cô ruột của cô, nhưng lại đối đãi với cô còn thua cả người dưng nước lã.

Trong khi cô vẫn luôn hiền lành, tốt bụng.

Trong khi cô luôn nghĩ cho bà ta, luôn muốn để bà ta và Hiểu Anh có cuộc sống đầy đủ.
Hi Vũ trừng mắt nhìn cô Lan, ánh mắt lạnh lẽo như muốn ghim sâu vào da thịt bà ta.
"Bà làm người như vậy à? Còn cần tôi phải dạy bà cách đối đãi với cháu ruột của mình sao?"
Bà ta mặc dù có phần sợ hãi trước danh tiếng của anh, nhưng trong lúc tức giận cũng không muốn kiêng dè gì.
"Cậu...!Cậu là cái thá gì mà xen vào chuyện nhà của tôi hả?"
Nguyệt Yên không muốn hai người họ cãi nhau, dù sao cũng đang ở ngoài đường.

Nếu để người khác nhìn thấy, e rằng sẽ để lại nhiều lời bàn tán không hay.

Nhưng lúc ngã chân cô đã bị trặc, bước lên đã đứng không vững mà bám vào tay của Hi Vũ nhíu mày.

Anh quay sang nhìn, giữ chắc tay cô lại để cô không bị ngã rồi nhìn cô Lan gắt giọng.
"Tránh sang một bên."
"Cậu...!Cậu làm cái gì?"
Hi Vũ trừng mắt nhìn bà ta, sau đó cúi người xuống bất ngờ nhấc Nguyệt Yên lên rồi bế cô đi vào trong nhà.

Lúc nghe tiếng bước chân, Hiểu Anh đang ngồi gần cửa sổ còn nghĩ mẹ mình đã làm xong chuyện cần làm rồi, vui vẻ hỏi.
"Đuổi được chị ta rồi hả mẹ?"
Nào ngờ lúc đứng dậy nhìn qua, lại trông thấy Hi Vũ đang đặt Nguyệt Yên ngồi xuống ghế sô pha dài.

Anh nhìn cô ta.
"Nhìn cái gì? Lấy hộp cứu thương ra đây!"
Hiểu Anh lúc này cứ như rô bốt nhận lệnh vậy, nghe anh nói gì cũng lập tức làm theo ngay.
Chân của Nguyệt Yên bị trặc, mắt cá chân sưng đỏ lên.

Hi Vũ biết, dù bên ngoài có đau đớn thế nào cũng không bằng lòng cô lúc này.

Anh không nghĩ rằng, rời xa anh cuộc đời của cô còn bão tố hơn cả lúc trước.

Vậy anh nên làm gì đây, khi mà tự mình rơi vào tình huống tiến thoái lưỡng nan này?
"Đau lắm không?"
Hi Vũ cúi thấp người xem vết thương trên chân của Nguyệt Yên rồi lại hỏi thăm cô.

Cô lắc đầu, nhìn anh đang nâng niu mình.

Tim cô lúc này, không rõ là đang đau nhói hay đang rung động.

Một thứ cảm giác tủi thân trào dâng khiến mắt cô đỏ bừng lên, hai mắt ngấn lệ.
Cô Lan đi vào, nhìn thấy tình cảnh này rất muốn mắng nhưng lại không đủ can đảm.

Suy cho cùng, bà ta cũng là sợ uy quyền của Hi Vũ và Lăng gia lớn mạnh không chống đỡ nổi.
"Cảm ơn anh! Để anh phải nhìn thấy những chuyện này, tôi..."
"Thấy thì sao? Nếu tôi không ở đó thì cô định sẽ chết thật? Cô nghĩ mình chết rồi thì sẽ hết chuyện sao? Cô nghĩ tôi sẽ để yên cho cô ruột của cô sao?"

Nguyệt Yên ngẩn ngơ nhìn, dường như vừa nghe Hi Vũ nói gì đó.

Anh đảo mắt, thở ra một hơi rồi nói tiếp.
"Dù sao cũng là lỗi do bà ta, nếu cô muốn kiện có thể kiện, tôi sẽ cho người đến giám định thương tích giúp cô."
Cô Lan nghe thấy thế, mặt mũi lập tức tái mép, trong lòng thầm hối hận vì đã để chuyện này đi quá xa.

Bà ta vừa hé môi định nói, Nguyệt Yên đã lên tiếng trước.
"Không cần đâu! Cảm ơn anh!"
Ngốc thật.

Tại sao lại lương thiện đến mức ngốc nghếch như thế?
Hi Vũ băng bó mấy vết thương giúp cô, anh có đề nghị đưa cô đến bệnh viện kiểm tra nhưng cô đã từ chối.

Trước khi rời khỏi Hà gia, anh còn cảnh cáo cô Lan và Hiểu Anh.

Chỉ cần chuyện này còn tiếp diễn một lần nữa, anh nhất định sẽ khiến họ biết thế nào là nếm mùi vị đau khổ.
Xe phóng nhanh trên đường, Hi Vũ tay siết chặt lấy vô lăng giống như muốn lao cả chiếc xe về phía trước nhanh nhất có thể.

Không phải anh không đủ bản lĩnh để bảo vệ một người, mà là vì thời điểm này không đủ lớn mạnh.

Nếu không, sẽ không ai nhìn thấy được trong suốt ba năm qua anh đã khổ sở thế nào khi luôn giả vờ như vậy.

Nhưng anh biết, việc tiếp theo mà mình nên làm, vẫn là đi xem mắt cô gái họ Vương kia.

Chỉ cần lĩnh vực chứng khoán của Lăng gia vững mạnh, anh nhất định sẽ vứt bỏ tất cả.

...

"Thiếu gia! Hay là nên về thôi ạ! Đã...!Đã gần 11 giờ khuya rồi!"
Mạc Ngôn ngồi bên cạnh Hi Vũ, nhìn anh uống hết chai rượu này lại đến chai rượu khác.

Anh ta lần đầu tiên được anh đặt cách ngồi cùng mình, còn nói chuyện rất thân mật như không có khoảng cách chủ tớ gì.
"Mạc Ngôn! Uống một ly đi!"
"Thiếu gia! Cậu đã say lắm rồi! Gần đây cậu uống rất nhiều rượu, thật sự không tốt cho sức khỏe đâu ạ!"
Hi Vũ cười khẩy một tiếng, hai mắt mơ màng nhìn anh ta, sau đó lại nhìn ra một khoảng không vô định.

Anh không thấy được tương lai của chính bản thân mình, về những toan tính của những người gọi là người thân.

Vậy nên anh không dám mơ về hạnh phúc, càng không dám mơ về người mà anh đã dùng ba năm qua để bảo vệ.
"Mạc Ngôn! Tôi...!Có giỏi không?"
Mạc Ngôn ngớ ngẩn há miệng ra nhìn anh, dù không hiểu rõ hàm ý của câu này lắm nhưng vẫn gật đầu trả lời.
"Giỏi! Thiếu gia luôn là người giỏi nhất mà!"
Ý cười trong mắt Hi Vũ lại càng thêm đậm, là đang muốn tự mỉa mai chính mình.
"Không.

Tôi là một kẻ bất tài, một kẻ chỉ biết làm rối cho người khác điều khiển.

Như vậy, thì giỏi chỗ nào?"
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 15: 15: Ai Hiểu Lòng Anh


Hai ngày sau.
Hi Vũ đến nhà hàng để gặp đối tượng xem mắt của mình.

Cô ta là con gái cưng của của Vương gia tên là Vương Thụy.

Mạc Ngôn tra được khá nhiều thông tin, ai cũng bảo rằng cô ta là người xinh đẹp có học thức cao.

Nếu đứng bên cạnh Hi Vũ, hai người quả thực rất xứng đôi.

Chỉ là mối hôn sự này với anh như một trò đùa, dù sao cũng không có gì đặc sắc.

Trước đây để tạo ra một vở kịch lạnh lùng với Nguyệt Yên, anh đã phải dày công bịa chuyện rằng mình có một người con gái yêu sâu đậm, bị gia đình ngăn cản.
Anh từng ngụy tạo quá nhiều thứ, nên cũng có thể nhìn ra được những thứ bên cạnh mình chỉ là vỏ bọc.

Giả tạo quá đáng khiến người ta tức cười.
"Anh là Lăng Hi Vũ? Con trai độc nhất của Lăng gia, là người từng có vợ và đã ly hôn đây à?"
Một cô gái chậm rãi đi đến, không đợi anh chào hỏi mà đã lên tiếng trước.

Lúc chuẩn bị đến nhà hàng xem mắt, cô ta cũng đã hình dung ra khá nhiều về vị thiếu gia này.

Tuổi trẻ tài cao, gương mặt toát ra khí chất lạng lùng như vậy, nói là người đứng đầu Lăng gia thì cũng không phải quá phô trương.

Cô ta thốt lên.
"Rất thú vị đấy!"
Hi Vũ cầm ly rượu lên nhấp một ngụm.
"Những chuyện đó cô không cần biết.

Tóm lại, lần xem mắt này chỉ là hình thức, về chuyện hôn sự chỉ cần cô cùng tôi thoả thuận có thể diễn ra bất cứ lúc nào.

Như đã nói, Vương gia hỗ trợ vấn đề chứng khoán, Lăng gia bỏ vốn đầu tư, đôi bên cùng có lợi.

Bất kể bây giờ hoặc sau này, chúng ta cũng chỉ là một mối quan hệ hợp tác làm ăn.

Không động chạm thân thể, và tuyệt đối sẽ không động lòng."
Anh nói hết những gì mà mình cần nói.

Dù sao cũng chỉ là hôn nhân thương trường, không cần phải quá câu nệ lễ tiết hay hình thức.

Đã gọi là hợp tác thì làm gì có chuyện thích hay không? Chỉ cần có lợi cho cả hai, dù vạn lần không muốn cũng phải bằng lòng.
Vương Thụy cười khẩy, có vẻ thấy anh là một người rất thú vị.

Cô ta dường như không giống với anh, kết hôn là vì lợi ích gia đình mà vẫn còn mục đích khác.

Gật đầu đồng ý, cô ta bảo.
"Hiện tại tôi vẫn còn một số việc chưa sắp xếp xong ở nước ngoài.

Hôn lễ này, có thể hai tháng nữa mới diễn ra."
Hai tháng nữa, khoảng thời gian này anh vẫn còn cơ hội ở bên cạnh Nguyệt Yên.

Anh muốn sắp xếp ổn thoả mọi chuyện.

Hoặc nếu tàn nhẫn hơn, anh có thể để chuyện này đi vào quên lãng, để mọi thứ trở về đúng với quỹ đạo ban đầu.
Ba năm trước.
Lần đầu tiên gặp gỡ Nguyệt Yên, lúc ấy cô là một cô gái vừa tốt nghiệp Đại học, tuổi trẻ nhiều hoài bão, trong trẻo lại ngọt ngào.

Hi Vũ vẫn còn nhớ nụ cười thẹn thùng của cô ngày đầu ra mắt, nhớ ánh mắt mà cô nhìn anh bẽn lẽn.

Anh vẫn còn nhớ cô rất thích ăn bánh đậu đỏ, bản thân cũng như vậy nhưng vì không muốn gây chú ý đã nói rằng mình rất ghét nó.

Anh nhớ cô rất dễ bị cảm khi trời lạnh, dù rằng bản thân cũng không phải mình đồng da sắt nhưng luôn nói mình ghét nóng nực, ném hết chăn mền về phía cô để cô được giữ ấm.
Thời gian trôi qua, hoá ra đã ba năm rồi anh đều nhớ rất rõ những thứ thuộc về Nguyệt Yên.

Anh luôn tìm cách để cô có được nó, còn bản thân thì giả vờ cự tuyệt.

"Nếu cô được lựa chọn, cô có muốn cuộc hôn nhân này diễn ra không?"
Trước khi rời khỏi nhà hàng, Hi Vũ đã hỏi Vương Thụy câu ấy.

Cô ta cười, nhưng không trả lời anh mà chỉ hỏi ngược lại.
"Vậy chẳng lẽ anh lại nghĩ khác à?"
Anh cười, nhưng đáy mắt lại hiện ra một nỗi chua xót khó tả.
"Nếu được lựa chọn, tôi nhất định sẽ không chọn sống ở một nơi mà danh lợi và vật chất, còn quan trọng hơn cả tình người."
Vương Thụy ngẩn người, nhìn bóng lưng của Hi Vũ đi khuất dần khỏi nhà hàng.

Nếu được lựa chọn, không ai muốn sống trong nhung lụa mà lại tự biến mình thành con rối cả.

Anh chán ghét sự khống chế này, muốn tự mình làm chủ nó.

Nhưng ngày nào mà mẹ kế của anh còn ở đó, bà ta vẫn sẽ rót mật vào tai cha anh, để ông ta mãi mãi xem anh như một quân cờ.
Trên đường về, Hi Vũ chợt nhớ đến vết thương của Nguyệt Yên nên đã lái xe đậu trước cổng nhà.

Anh do dự một hồi, vẫn chọn cách ngồi trong xe mà không bước ra để ấn chuông cửa.

Anh muốn đảm bảo an toàn cho cô, nhưng chỉ có thể từ khoảng cách như thế này.

Nếu được, thì Thiên Bình thật sự là một người tốt.
Nhưng buồn cười rằng, làm gì có ai lại muốn nhường người con gái mình yêu cho người khác chứ?
Trong nhà, Nguyệt Yên vừa tìm được một công việc mới trên một trang việc làm.

Cô đã định sẽ nghỉ việc ở cửa hàng thức ăn nhanh lâu rồi, nhưng vì chưa có việc mới nên chưa thể.

Shop hoa này ở bên cạnh một khu mua sắm lớn, xem ra rất thuận lợi để làm ăn.

Tạm thời chưa thể mở shop, đi làm cho người ta cũng xem như học hỏi kinh nghiệm.
"Cho hỏi, có phải là chủ của Shop hoa May không ạ?"
Nguyệt Yên hẹn lịch đến để phỏng vấn, hi vọng nhanh chóng đi làm lại vì chân cũng đã hết đau rồi.

Cô đi lại cửa sổ, mở cửa ra đón gió mới vô tình nhìn thấy một chiếc xe hơi đang đậu ở dưới nhà.
Đó không phải là xe của Hi Vũ sao?
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 16: 16: Bảo Vệ Đến Cùng


Hi Vũ làm sao lại ở dưới nhà của Nguyệt Yên, còn ngồi trong xe không vào trong như vậy?
Cô chớp mắt, hàng mi run lên như trái tim của cô lúc này.

Rõ ràng trong suốt 3 năm qua ở bên cạnh anh, hai người chưa từng nói chuyện với nhau cũng chưa từng nhìn mặt nhau.

Vậy mà khi ly hôn, cô và anh lại giống như được sắp đặt, tình cờ gặp nhau, tình cờ đi chung đường.
Thật sự là tình cờ sao?
Nguyệt Yên không dám ngộ nhận thứ tình cảm này.

Nhưng khoảnh khắc Hi Vũ lao đến ôm cô tránh khỏi chiếc xe đang chạy tới, thật sự đã in sâu vào tâm trí.
Hi Vũ ngồi trong xe thở dài.

Gần đây chuyện mà anh cảm thấy phiền muộn nhất, vẫn là chuyện liên quan đến Nguyệt Yên.

Căn nhà này vốn dĩ thuộc về cô, vì cô là con gái của Hà gia, nhưng hiện tại đang bị mẹ con của cô Lan nắm quyền.

Cô lại quá lương thiện, không muốn xảy ra rạn nứt nên chấp nhận mình bị thiệt thòi.
Anh đã tính đến chuyện sẽ cho người đến Hà gia làm thủ tục giấy tờ, làm rõ ràng và xác nhận căn nhà này thuộc quyền sở hữu của Nguyệt Yên.

Nếu có thể, cô Lan và Hiểu Anh vẫn nên về nhà của bọn họ.

Anh muốn sau khi mình kết hôn với Vương Thụy, cuộc sống của cô phải trở về quỹ đạo ban đầu của nó.
Hoặc là sóng yên biển lặng, anh nhất định sẽ dùng cả đời này để bù đắp lại ba năm trước kia.

Hoặc là mãi mãi, cứ để cô là một Hà Nguyệt Yên trong sáng, ngây thơ như lúc đầu.
"Mạc Ngôn! Chuẩn bị một số giấy tờ liên quan đến thủ tục nhà đất, tìm một luật sư giỏi giúp tôi."
Hi Vũ vừa nghe điện thoại vừa hạ kính xe xuống hết mức.

Mạc Ngôn đang ngồi bên bàn đánh máy tính, nghe anh nói thế liền nảy sinh tò mò.

Có điều, anh ta biết sáng nay anh đi xem mắt Vương Thụy, chuyện này với anh sẽ không vui vẻ gì.

Một người sợ bị mắng như Mạc Ngôn, biết mình lúc này nên im lặng và chấp hành mệnh lệnh.
Anh ngước lên nhìn, lại vô tình nhìn thấy Nguyệt Yên đang đứng ở ngay cửa sổ nhìn xuống.

Hai người chạm mắt nhau, nhưng ngay sau đó anh đã ấn nút đẩy cửa kính xe lên rồi khởi động máy.
"Anh ấy đã ở đó bao lâu rồi nhỉ?"
Cô lẩm bẩm, nhìn chiếc xe của Hi Vũ rời đi.
Mặc dù anh không ở bên cạnh, nhưng tiếng nói của anh cũng phần nào gây ảnh hưởng đến tâm lý của cô Lan và Hiểu Anh.

Bọn họ gần đây không có ý làm khó dễ với cô, cũng xem cô như không khí mà không ngó ngàng đến.
Gần đây Hi Vũ thường xuyên ra ngoài, có khi công việc ở công ty lại không quan tâm nhiều như trước.

Động thái kì lạ này của anh, lập tức gây sự chú ý từ phía Lăng lão gia ở nước ngoài.
"Nói là ly hôn mà vẫn còn day dưa qua lại, đúng là không ra thể thống gì."
Lăng lão gia ngồi nhìn tuyết rơi ở bên ngoài.

Xem ra lần này, ông ta phải cùng với vợ sau của mình từ nước ngoài bay về nước.

"Ngăn chặn việc con nhỏ đó tiếp cận với thiếu gia, không thể để nó làm hỏng hôn sự của Lăng gia và Vương gia được.

Tốt nhất thì..."

Lăng lão gia vừa nói vừa dập tàn thuốc, vùi nó thật sâu xuống gạc tàn.
"Trừ khử cũng là một cách."
Khoảng thời gian qua, mặc dù tỏ ra im hơi lặng tiếng nhưng không phải ông ta không biết chuyện gì.

Kể từ khi Hi Vũ ly hôn với Nguyệt Yên, cắt đứt quan hệ làm ăn với Hà gia vì không còn giá trị lợi dụng, ông ta nghĩ con trai mình đã dứt khoát.

Có điều anh lại đặt nặng vấn đề tình cảm, nói là buông bỏ nhưng thực chất lại không làm được.

Ba năm qua anh cố gắng xây dựng một hình tượng lạnh lùng đến mức khiến người ta chán ghét, một người xem vợ mình là không khí.

Để bây giờ, tưởng chừng như có thể tiếp tục bảo vệ cô thì lại bị cha mình nhìn ra được.
Anh là con trai của ông ta, lẽ nào ông ta còn không hiểu?
...
Từ sau khi xem mắt Vương Thụy ở nhà hàng, tâm trạng của Hi Vũ ngày càng trở nên phức tạp và đi xuống.

Anh về nhà là nhốt mình trong phòng làm việc, người làm phải mang cơm lên đặt ở bên ngoài cửa.

"Thiếu gia! Tôi là Mạc Ngôn!"
"Vào đi!"
Có lẽ, chỉ mỗi Mạc Ngôn là ngoại lệ được bước chân vào phòng này.

Vì trước đó anh đã bảo anh ta điều tra và làm một số giấy tờ nhà đất, còn tìm một luật sư giỏi.

Anh muốn mọi chuyện diễn ra nhanh gọn, để Nguyệt Yên lấy lại quyền làm chủ và đuổi cổ mẹ con cô Lan đi.

"Giấy tờ đã được chuẩn bị xong, luật sư cũng đã tìm được rồi ạ! Bây giờ, chỉ còn chờ phía bên thiếu gia thôi!"
Hi Vũ nhíu mày, anh không biết nên tìm lí do nào thích hợp để đưa luật sự đến Hà gia cả.

Lẽ ra lần đó anh nên dứt khoát, nhưng vì chuyện này liên quan đến Pháp luật nói muốn giải quyết ngay cũng khó hoàn thành.

Anh chỉ gật đầu cho qua, sau đó bảo Mạc Ngôn cứ đợi lệnh của mình.

Cửa phòng đóng lại, Hi Vũ đưa tay day day thái dương rồi mở máy tính lên.

Màn hình máy tính của anh, là ảnh của Nguyệt Yên khi cô vừa tốt nghiệp Đại học.

Gương mặt cô thon thả, nụ cười trong sáng, đôi mắt chứa nước long lanh như sương như ngọc.

Khoé môi anh vô thức cong lên, mấy đầu ngón tay đưa ra chạm lên gương mặt của cô qua màn hình.
Ba năm đủ rồi.

Lần này bằng mọi giá, anh cũng sẽ bảo vệ em đến cùng.
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 17: 17: Anh Làm Được Rồi


Nguyệt Yên phỏng vấn và thành công vào làm việc tại shop hoa May.

Cô rất thích hoa, vậy nên khi vào làm đã thể hiện được sự chăm chút và tỉ mỉ của mình.

Cô thường xuyên được chủ shop giao cho nhiệm vụ cắm hoa mẫu, và đương nhiên rất được lòng chủ.
Giờ tan làm của Nguyệt Yên là vào lúc 5 giờ chiều, chỉ những khi có đơn hàng lớn như các tiệc cưới, khai trương mới phải tăng ca.

Cô sẽ không biết được rằng, shop hoa này là do Hi Vũ đã cùng với bạn thân của mình mở nó.

Chính anh là người nhờ cậu bạn ấy đăng bài tuyển nhân viên, để cô có được công việc này.
Xe của Hi Vũ lần này là một chiếc khác, vì anh nghĩ rằng chiếc lần trước đã bị Nguyệt Yên chú ý rồi.
Quả nhiên lần này cô không nhận ra người ngồi ở chiếc xe đối diện bên kia đường là anh.

Chỉ là anh thật sự không chịu được cảm giác khi phải đứng từ xa nhìn cô.

Thế là anh đành phá lệ một lần, bước ra khỏi xe nhìn Nguyệt Yên đang đi đến.

Cô rất bất ngờ, không nghĩ rằng Hi Vũ lại biết nơi mà mình đang làm việc.
Anh không muốn để lộ ra quá nhiều tâm tư, vậy nên khi bắt gặp ánh mắt của cô anh đã liền lãng tránh.

Anh nhìn đi nơi khác, lại vô tình nhìn thấy một kẻ khả nghi che mặt cầm súng nhắm vào Nguyệt Yên.

"Sao anh lại ở đây?"
Cô hồn nhiên đi đến gần.

Hi Vũ đột nhiên mở to mắt, con ngươi giăng đầy tơ máu như nổ tung lao về phía của cô.
"Cẩn thận!"
"Á!"
Nguyệt Yên không hiểu chuyện gì xảy ra, vậy nên đã rất sợ hãi khi thấy Hi Vũ xông về phía mình.

Cho đến khi có tiếng súng vang lên, nhìn lại thì đã thấy anh nằm gục trên đất.
"Hi Vũ?"
Âm thanh này lập tức thu hút sự chú ý của những người đi đường đang tiến đến.

Một người hô lên.
"Cứu người! Gọi cấp cứu đi!"
Hi Vũ hé môi muốn cười, nhưng dường như cơn đau đang từ từ chiếm lấy toàn bộ cơ thể của anh.

Nguyệt Yên không hiểu chuyện này là thế nào.

Tại sao Hi Vũ lại xuất hiện ở đây? Tại sao lại có người nổ súng nhắm vào cô và anh? Tại sao...!Anh lại cứu cô?
Nguyệt Yên thật sự rất muốn hỏi rõ một lần.

Nhưng tại thời khắc nhìn thấy anh gục xuống, cô thật sự không còn nghĩ được gì nữa.
Anh ngước nhìn cô, thấy cô đang khóc.

Không hiểu sao thời khắc này, anh lại vừa thấy luyến tiếc lẫn hạnh phúc.

Tự hứa rằng mình sẽ bảo vệ cô, vậy mà bây giờ lại không rõ mình có thể đi tiếp cùng cô hay không.

Trong đáy mắt ấy là vô vàn những đau thương và tiếc nuối, đuôi mắt anh hoe đỏ.
Cuối cùng thì, anh cũng đã làm được cho em một việc, mà suốt ba năm qua anh đã nợ em rồi.
Hi Vũ dần rơi vào hôn mê, khoé mi của anh ướt đẫm, nhưng có lẽ lúc này Nguyệt Yên không thể nhìn thấy được.

Anh thấy nuối tiếc khoảnh khắc này.

Nếu như anh không thể mở mắt ra nhìn cô lần nữa, chỉ sợ rằng một người quá lương thiện như cô sẽ không chống lại được bão giông này.

...
"Khốn nạn.

Có mỗi việc trừ khử một người mà mày làm cũng không xong!"
Lăng lão gia phát điên lên, tát vào mặt tên sát thủ đó thật mạnh rồi bảo người lôi hắn ra ngoài.

Bây giờ ông ta rất lo cho an nguy của Hi Vũ, nhưng tạm thời không thể từ nước ngoài trở về.

Lăng gia vẫn chưa có ai thông báo tin tức rằng anh bị trúng đạn.

Nếu ông ta tự ý quay về, khác nào tự mình rơi vào bẫy của mình.
Hiện giờ Hi Vũ đã đứng ra công khai bảo vệ Nguyệt Yên, thật sự muốn đối đầu với ông ta.

Hôn nhân giữa Lăng gia và Vương gia bằng mọi cách phải được tiến hành suôn sẻ.
...
Nguyệt Yên ngồi trước cửa phòng cấp cứu, toàn thân cô rã rời vì vẫn chưa thể hiểu được chuyện gì vừa xảy ra.

Mọi thứ đến quá nhanh khiến cô không kịp cảnh giác.

Hi Vũ đã cứu cô hai lần, đều là những lần mà cô cận kề với cái chết.

Và bây giờ, người đang nằm trong căn phòng đó lại là anh.
Tại sao vậy? Tại sao suốt ba năm qua anh thờ ơ với em, vậy mà vẫn liều mình vì em như thế?
"Nguyệt Yên! Nguyệt Yên!"
Cô giật mình ngước nhìn lên, người đang đi đến là cụ Lăng và Mạc Ngôn.

Cô trào nước mắt, mím môi đứng dậy nhào vào lòng ông.
"Ông nội! Ông nội ơi!"
Cô khóc nức nở trong vòng tay của ông nội, cụ Lăng cũng vô cùng xót xa.

Khoảnh khắc này, dường như anh đã nhận ra được rồi, thứ tình cảm mà Hi Vũ tưởng chừng như ngó lơ lại như cả sinh mạng của mình.
"Không sao đâu con! Hi Vũ nhà chúng ta sẽ không sao đâu!"
"Ông nội! Anh ấy...!Anh ấy nói không cần con, nhưng mà anh ấy lại...!Anh ấy lại cứu con.

Con..."
Nguyệt Yên không nói thành lời.

Mạc Ngôn đứng ở một góc, cuối cùng đã hiểu ra được chuyện mà anh đã giao cho mình.

Từ chuyện làm các thủ tục giấy tờ nhà đất cho đến chuyện mời luật sư, đều là vì cô cả.

Vậy ra suốt 3 năm qua, người sống trong dằn vặt và đau khổ nhất, lại chính là Hi Vũ.

Anh không thể nói với ai về nỗi khổ tâm của mình mà chỉ một mình chịu đựng.

Người ta chỉ thấy anh lạnh lùng, anh xa cách, mà chẳng ai thấy được anh đã kìm nén như thế nào.

Mạc Ngôn đỏ mắt, quay lưng rời đi.

Anh ta nhất định phải tìm cho ra người đứng sau chuyện này, nhất định phải trả thù kẻ đó.
...
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 18: 18: Không Nghe Lời Thì Làm Sao


Hi Vũ đã được chuyển từ phòng cấp cứu sang phòng hồi sức.

Bác sĩ nói, cũng may mắn rằng viên đạn không nằm vào chỗ hiểm, chỉ là do mất máu nhiều dẫn đến hôn mê.

Trong chuyện này, cụ Lăng cũng bắt đầu cảm thấy khả nghi nên đã lập tức cho người điều tra.

Không những vậy, ông còn thông báo tin này đến Lăng lão gia đang ở nước ngoài.
Nguyệt Yên biết cụ Lăng ở trong bệnh viện nhiều sẽ thấy ngột ngạt, vậy nên đã đưa ông ra ngoài để đón taxi về nhà.

Cô một mình quay lại phòng bệnh, đứng ở ngoài cửa nhìn Hi Vũ.
"Đâm đầu vào chỗ chết thì sẽ giải quyết được vấn đề sao?"
Câu nói này của anh, đột nhiên ở bên tai cô nghe thấy rất rõ ràng.

Cô từ từ đi đến, ngồi xuống bên cạnh.

Gương mặt của Hi Vũ lúc này chỉ giống như một người đang ngủ say, vô cùng yên tĩnh.

Ánh mắt của anh lúc nằm trong vòng tay cô, dường như khiến cô nhận ra sự khác lạ.

Nó có quá nhiều đau đớn, có quá nhiều tiếc thương.

Hi Vũ của ba năm trước đây sẽ chẳng bao giờ nhìn cô như thế, càng không phải người vì một người mà mình không xem trọng bất chấp nguy hiểm.

Nhận được tin từ Lăng gia, Lăng lão gia và vợ sau đã có thể quang minh chính đại trở về nhà mà không bị nghi ngờ.

Ông ta vừa xuống máy bay, đã lập tức đến bệnh viện xem tình hình của con trai.

Cửa phòng bất ngờ mở ra, làm Nguyệt Yên giật mình ngồi dậy.

Cô kinh ngạc, vì đã rất lâu rồi mới nhìn thấy cha của Hi Vũ, nhất thời không biết nói gì.
"Bác...!Con, chào bác ạ!"
Cô cụp mắt, nhận ra được thái độ khó coi của ông ta dành cho mình nên lùi ra phía sau.

Lăng lão gia bước đến nhìn Hi Vũ hôn mê, lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may tên sát thủ đó kịp thời di chuyển vị trí nòng súng, nếu không anh đã thật sự mất mạng.
"Không có việc của cô nữa! Ra ngoài đi!"
Nguyệt Yên ngước lên nhìn.
"Nhưng mà anh ấy vẫn chưa tỉnh.

Con..."
"Ra ngoài!"
Lăng lão gia bất ngờ lớn tiếng, làm cô giật nảy mình lên.

Hốc mắt của cô hoe đỏ, nhưng lúc này cũng không nói được gì mà chỉ có thể rời đi.
Nào ngờ lúc định bước đi, phía giường bệnh có tiếng của Hi Vũ đang thều thào nói.
"Không được đi!"
Nguyệt Yên quay đầu nhìn, cô trông thấy anh đang hé mắt, sắc môi nhợt nhạt.

Cuối cùng anh cũng tỉnh lại rồi.

Trái ngược với thái độ cộc cằn, khó chịu của Lăng lão gia, giọng của anh rất nhẹ, dù không đủ sức vẫn rất dứt khoát.

Cô bất giác không nhịn được, nước mắt trào ra rơi lã chã trên gương mặt nhỏ nhắn.

Lăng lão gia nghiến răng nhìn anh nói.
"Bị như vậy rồi còn không an phận sao? Cha tuyệt đối không cho cô ta đến gần con đấy!"
Hi Vũ nhìn ông ta, mi mắt cụp xuống một chút rồi mới nói.
"Chuyện của con, không cần cha quản.

Con muốn ở trong phòng với cô ấy.

Cha ra ngoài đi!"

"Con..."
Lăng lão gia bật đứng dậy tức giận, không thể nói được gì mà bỏ đi ra ngoài.

Nguyệt Yên từ từ đi đến, vẫn còn nhìn ra ngoài cửa chắc rằng ông ta đã đi mới dám ngồi xuống.

Cô nuốt nước bọt, môi run lên bần bật vì đang nhịn lại không được khóc.

Hi Vũ nhìn cô, trong lòng xót xa đến muôn phần nhưng vẫn cố nở nụ cười, trêu chọc.

"Khóc xấu thật!"
Nguyệt Yên nén nước mắt, đưa tay lên lau mặt rồi lại quệt mũi hệt như một cô bé ngốc nghếch.

Cô hít một hơi, sau đó nhìn anh hỏi.
"Chẳng phải chúng ta không có quan hệ gì sao? Tại sao anh làm như thế?"
Anh nhíu mày, vết thương vẫn còn đau âm ỉ nên anh nói chuyện rất nhỏ, giọng cũng trở nên nhẹ nhàng.
"Tay chân là của tôi, não cũng là của tôi.

Tôi có làm thế nào, cũng là do tôi quyết định.

Em quản được sao?"
Nguyệt Yên ấm ức.
"Anh còn cãi bướng? Lỡ như anh có chuyện gì thì phải làm sao? Anh có biết nguy hiểm lắm không?"
Nhưng nếu như người xảy ra chuyện là em, anh nhất định sẽ hối hận suốt đời này.

Ba năm qua sống bên cạnh em mà không thể yêu em, đã là cực hình đối với anh rồi.
Hi Vũ nhìn cô, vẫn cứ thút thít mãi như vậy khiến anh rất xót.

Lúc đó anh không nghĩ được gì nhiều, chỉ biết rằng nguy hiểm đang ập đến, và cô là người anh cần phải bảo vệ.

Anh biết hành động lần này của mình là đang ngầm khẳng định với Lăng gia rằng anh muốn bảo vệ cô, muốn xem cuộc hôn nhân giữa mình và Vương Thụy là giao dịch.

Nhưng đã đi đến bước đường này, anh chỉ có thể tiến mà không thể lùi.
"Em còn khóc nữa, tôi sẽ đuổi em!"
Cô gật đầu liên tục rồi lập tức nín ngay, còn quay sang chỗ cái bàn bên cạnh rót một cốc nước cấm ống hút vào.
"Anh uống nước đi!"
Hi Vũ gật đầu, sau đó đột nhiên chống hai tay xuống giường muốn ngồi dậy.

Nguyệt Yên phải vội vàng đặt cốc nước sang một bên, bước đến giữ lấy tay anh, nhắc nhở.
"Cẩn thận thôi!"
Anh bất ngờ ngước mắt lên, vô tình chạm ngay ánh mắt của Nguyệt Yên đang nhìn xuống, hai người rơi vào khoảnh khắc ngại ngùng.

Cô chớp mi mắt, hàng mi cong đầy rung động khiến Hi Vũ phải nhìn thật lâu.

Màu mắt đen của anh như vừa bị dao động, còn cố tình nhích người cao lên để nhìn gần mặt cô hơn một chút.

Chóp mũi của hai người lướt qua nhau, làm Nguyệt Yên giật mình mà đứng thẳng người dậy.

Cô bối rối, quay lưng lại với anh.
"Để...!để tôi lấy nước cho anh!"
 
Cớ Sao Lại Tương Phùng
Chương 19: 19: Chỉ Là Hiểu Lầm


"Làm sao đây? Tôi đã cứu em hai lần rồi!"
Nguyệt Yên khựng lại một chút, sau đó mới đưa cốc nước cho Hi Vũ.

Anh khẽ lắc đầu nhíu mày, đôi mắt lạnh lùng thường ngày nay lại có chút gì đó rất gần gũi.

Giọng anh nhẹ nhàng.
"Không cầm được!"
Cô "à" một tiếng, sau đó ngồi xuống bên mép giường cầm cốc nước đưa tới để anh uống.

Sau đó cô lại nhớ đến câu đầu tiên mà Hi Vũ vừa nói, anh đã cứu cô hai lần rồi.

Ừ nhỉ? Nên làm sao đây?
Có lẽ anh nói với cô điều này, là đang muốn nhắc nhở cô rằng mình mắc nợ anh.

Hai lần cứu mạng này đều là những lần cận kề cái chết, thật sự quá nguy hiểm.

Nguyệt Yên cụp mắt, sau đó lại nhìn Hi Vũ bối rối nói.
"Tôi...!Tôi nhất định sẽ báo đáp anh!"
"Tốt thật!"
"Hả?"
Anh nhìn cô, sau đó lại nhìn đi nơi khác, ho một tiếng.
"Không có gì."
Ngoài cửa có tiếng bước chân đến gần phòng bệnh, và người đi vào đã khiến cho Nguyệt Yên vô cùng bất ngờ.

Một cô gái có cách ăn mặc sang trọng, còn đeo kính râm để lộ nửa khuôn mặt thanh thoát, môi đỏ rực.

Cô ngây ra, còn sắc mặt của Hi Vũ thì tối sầm lại.
"Ai bảo cô đến?"
Vương Thụy từ từ đi vào, đặt túi xách xuống bàn rất bình thản.

Cô ta không trả lời anh mà chỉ nhìn sang Nguyệt Yên, sau đó lại nhìn anh hỏi.
"Đây là vợ cũ của anh à?"
Cô chớp mắt, vẫn không biết cô ta là ai và có quan hệ gì với anh.

Cho đến khi cô ta tháo kính ra, ánh mắt sắc sảo cùng với đường kẻ eyeliner càng khiến cô ta thêm lạnh lùng.

Có điều khoé môi đỏ kia lại nhếch lên, cười rất thiện chí.

Vương Thụy chìa tay ra, nhìn cô nói.
"Chào cô! Tôi là vợ mới của Lăng Hi Vũ! Nói sao nhỉ? Gọi là hôn thê tương lai đấy!"
Hi Vũ thở hắc.

Anh nghiến răng quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ rồi lại nhìn cô ta, giọng lạnh lùng.
"Ra ngoài!"
Nguyệt Yên lúc này như chết lặng, ngồi thừ ở đó nhìn cô ta, chỉ riêng Hi Vũ là cô không nhìn đến.

Hôn thê tương lai? Chính là người sau này sẽ cùng Hi Vũ sống cùng một nhà, tiếp tục cuộc hôn nhân vô nghĩa với anh giống như cô đã từng.

Rõ ràng chỉ là tự mình ràng buộc, nhưng tại sao cô lại thấy mình thật sự không bằng cô ta.

Cô, là thua thiệt về mọi mặt.

Cô ta chắc chắn sẽ được Lăng gia tôn trọng hơn, vì gia thế, vì quyền lực, vì sự thông minh.

Còn cô, đã hết giá trị lợi dụng rồi.
Vương Thụy nghiêng đầu, trông thái độ khó coi của Hi Vũ mà lại không có chút sợ hãi nào.

Cô ta còn cười khẩy, tay cầm kính râm đưa qua đưa lại.
"Gì vậy? Tôi nói sai chỗ nào à? Anh cáu cái gì?"
Hi Vũ nhìn thẳng vào mắt của cô ta, lại là đôi mắt màu đen phủ đầy sát khí.

Anh gằn giọng, vết thương ở ngực lại nhói đau.
"Cút ra ngoài!"
Nguyệt Yên đang ngồi đột nhiên đứng dậy.

Cô biết, trong phòng này bây giờ cô mới là người thừa.

Nếu muốn đuổi, lẽ ra anh nên đuổi cô mới đúng.
"Cô ở lại đi! Tôi sẽ đi!"
Cô quay lưng, vừa đi đến cửa thì Hi Vũ đã lên tiếng gọi.
"Hà Nguyệt Yên! Em đứng lại đó!"
Lần này cô sẽ không như lần trước, nghe lời anh mà ở lại.

Cô không trả lời, cũng không quay đầu mà đi thẳng ra cửa.

Anh rướn người lên, dường như chẳng cần biết mình có đang bị thương hay không mà bước xuống giường.

Tay anh đang ghim kim tiêm, máu bị chảy ngược lên trên anh cũng mặc kệ.
"Nguyệt Yên!"
Anh vừa bước xuống, vết thương như bị co lại đau dữ dội, đứng không vững mà ngã trên đất, thiết bị y tế xung quanh cũng trở nên lộn xộn.

Vương Thụy giật mình ngồi xuống theo anh.
"Anh làm gì thế? Đang bị thương mà?"
"Bỏ tay ra! Không cần cô quan tâm."
Hi Vũ quát.

Mặc dù ngực rất đau, mặt cũng đã bắt đầu tái nhợt nhưng anh vẫn không muốn cô ta giúp đỡ mình.

Vương Thụy sượng trân, đứng dậy nói.
"Anh đúng là rất cứng đầu."
Anh xem như không nghe thấy gì, tự mình gượng người đứng dậy rồi ngồi ngay xuống giường.

Thở ra một hơi, anh nhíu mày rồi từ từ nhắm mắt lại ổn định nhịp thở.
"Mong cô giữ đúng thoả thuận một chút, sau này đừng tùy tiện đến gặp tôi, càng không được đến gần cô ấy."
Vương Thụy đứng đó không nói gì, nhìn anh tự mình chỉnh lại kim tiêm đang ghim ở cánh tay, từ từ nằm xuống.

Cô ta cũng biết mình có ở lại anh cũng không quan tâm, vậy nên đã quay người rời đi.
Lúc này, Nguyệt Yên đang thẫn thờ đi trên đường.

Cô đi trên một đoạn đường đông người, lắng nghe họ nói chuyện cười đùa cùng nhau mà lòng thêm trống trải.

Cô không biết lúc này mình nên thể hiện tâm trạng gì.

Là bất ngờ đến mức không thể tả? Hay là đau lòng đến nói không nên lời?
Hi Vũ không hề nói với cô chuyện này.

Lẽ ra với tính cách của anh, nếu đã không thích cô thì nên dùng chuyện này đả kích cô mới phải.

Vậy mà khi Vương Thụy giới thiệu mình là hôn thê của anh, anh lại tức giận đến mức quát cô ta.

Nguyệt Yên cụp mắt, vì không tập trung vào điều gì cả mà suýt nữa bị người ta tông trúng.
"Đi đứng kiểu gì vậy hả?"
"Xin lỗi! Tôi xin lỗi!"
Mạc Ngôn bước đến, thấy cô thất thần như vậy liền hỏi thăm.
"Tiểu thư? Cô không sao chứ?"
Nguyệt Yên khẽ lắc đầu.

Anh ta nhìn cô, sau đó nhớ ra lúc sáng cô đang ở trong bệnh viện cùng Hi Vũ.
"Cô không ở lại với thiếu gia sao ạ?"
Cô cười.
"Không.

Anh ấy có hôn thê tương lai bên cạnh rồi! Tôi không tiện ở lại đâu!"
Mạc Ngôn ngẩn ra.

Anh ta biết cô đã hiểu lầm.

Vì sau khi chuyện này xảy ra, chính anh ta cũng bất ngờ vì hành động của Hi Vũ.

Thế là anh ta vội vàng giải thích giúp thiếu gia của mình.
"Tiểu thư! Cô hiểu lầm rồi! Thật ra..."
"Không có gì đâu! Anh vào bệnh viện với anh ấy đi! Tôi phải về nhà rồi!"
 
Back
Top Bottom