Cập nhật mới

Khác Cố Nhân

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
356061283-256-k781038.jpg

Cố Nhân
Tác giả: MinhPhng103
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lan nhân nhứ quả



lannhannhuqua​
 
Cố Nhân
Chương 1


Thế kỉ XVI

Năm 1465

Bấy giờ,Đại Việt đang dưới sự trị vì của vua Giang Viên.

Ông tên thật là Lang An Minh, con trai cả của tiên đế và thứ phi.

Sinh thời tiên đế có 5 hoàng tử, tuy nhiên 3 người đều đã bị chết yểu từ khi mới được vài tháng tuổi.

Khi tiên đế qua đời, chỉ còn hai người con trai là đại hoàng tử Lang An Minh(vua Giang Viên) và đích tử Lang Minh Duy.

Tiên đế qua đời, đại hoàng tử An Minh lên ngôi, lấy tự là Giang Viên.

Lang Minh Duy lui về sau làm vương gia, rất ít khi can dự chuyện triều chính.

Sau khi lên ngôi, Giang Viên thu nhạp nhiều người đẹp từ khắp nơi về làm phi tần.

Cũng vì vậy mà ông có nhiều con cái.

Nổi bật nhất trong đó là Lang Tuấn Anh.

Lang Tuấn Anh là nhị hoàng tử và cũng là đích tử (thân mẫu là hoàng hậu) .Mẫu thân ông là Phương Nghi hoàng hậu ( 1426-1452 ,tức hưởng dương 26 tuổi).

Khi còn sống,bà vô cùng được Giang Viên sủng ái.

Tang lễ của bà được tổ chức cực kỳ long trọng và trang nghiêm, thể hiện sự sủng ái và nhớ thương của hoàng đế dành cho bà.

Tuy nhiên,chỉ 1 tháng sau ngày bà mất, vua Giang Viên lập hoàng hậu mới.

Bà ấy là Mộng nhất giai phi, sau là Chiêu Dương hoàng hậu.Bà tại vị cho đến bây giờ.

Có thể nói,vua Giang Viên là một ông vua có "số hưởng" nhất.

Bởi tuy từ lúc đăng cơ đến tận bây giờ chưa tự thân làm nên chuyện lớn gì.

Nhưng ông vẫn được thơm lây nhờ sự tài giỏi của các gia tộc quan, tướng lâu đời trong triều.

Trong đó,không thể không nhắc đến Phạm thị.

Phạm thị là gia tộc có truyền thống "đời đời làm quan".

Người đời vẫn thường đùa nhau rằng chỉ khi nào trời thôi xanh, muối thôi mặn thì Phạm thị mới thôi làm quan.

Trong Phạm thị, có một vị là Phạm đại tướng quân hay tên thật là Phạm Tuấn Kiệt.

Có thể nói, ông là một trong những danh tướng tài giỏi nhất Phạm thị nói riêng, và Đại Việt nói chung.

Ông làm quan võ từ thời tiên đế còn tại vị, tiên đế đặt biệt tín nhiệm ông.

Đến thời vua Giang Viên,ông vẫn nhận được sự kính trọng và tin cậy.

Phạm Tuấn Kiệt không những anh dũng, tài hoa mà còn mang vẻ mạo anh tuấn.

Ông có hai người vợ, trong đó Phạm đại phu nhân là con nhà nòi, xinh đẹp nổi danh.

Bà sinh được một người con gái, đó là Phạm Kim Cương.

Người kia là Phạm nhị phu nhân, bà này chỉ xuất thân nông phu, ít học, nhan sắc cũng không có gì đặc biệt.

Và bà cũng sinh được một người con gái là Phương Minh.

Bấy giờ,chiến sự ở biên cương vô cùng căng thẳng.

Đại Nguyệt từ lâu đã có ý định muốn chiếm giữ biên cương nước ta.

Nay, nuôi binh sang đánh ta.

Thấy thế, vua Giang Viên lệnh cho Phạm tướng quân chỉ huy quân đội thảo phạt giặc Nguyệt.

Đến bây giờ cũng đã được gần 20 ngày.

Ở Phạm phủ lúc này, đại phu nhân luôn ngóng trông ông từng ngày.

Do bận việc chiến sự, Phạm tướng quân từ lúc đi đến giờ cũng không gửi thư về nhà.

Điều đó càng khiến đại phu nhân lo sốt vó.

Ngày ngày, bà mang vẻ mặt buồn rầu, đôi khi còn bỏ ăn.

Nhưng hôm nay bà lạ lắm!

Lúc xế chiều, con Hoa nó vào phòng bà, đưa cho bà thứ gì đó.

Từ đó cứ thấy bà hớn hở, ở trong phòng chọn váy áo, đầu cài trâm, lấy lại khí sắc hẳn.

Con Liên, con hầu cận của bà thấy vậy liền lấy làm lạ, gặng hỏi mãi nhưng bà chẳng nói gì, còn mắng nó lắm chuyện.

Đến lúc ăn tối,khi mọi người trong nhà đầy đủ(tức đại phu nhân, nhị phu nhân và đại tiểu thư Kim Cương, nhị tiểu thư Phương Minh), bà mới mở lời.

"Bây biết gì chưa?Ổng sắp về rồi!"

-bà hớn hở nói.

"Cha hở mẹ?Thật sao?Bấy lâu nay chẳng nghe tin gì của cha,từ đâu mà mẹ biết được?"

-Kim Cương

"Mẹ mới nhận được thư của cha mày gửi.

Cha bây bảo chiến sự đã được kiểm soát,ổng sắp về rồi đó!"

*"Cha ư?"*-Phương Minh

Mọi người đều rất bất ngờ.

Bấy lâu nay chẳng ai nhận được tin gì từ ông, ai cũng nghĩ ông đi dễ khó về.

Con hầu đứng bên hầu quạt cho bà nghe vậy cũng bất ngờ mà đánh rơi luôn cái quạt.

"Con kia!

Ai cho mày nghe lén chuyện của chủ?

Mà có nghe, cũng vờ như không nghe, không biết.

Chứ ai cho mày cái kiểu hóng hớt mà lơ là đến độ đánh rơi cái quạt thế kia!"

-Đại phu nhân

"Thôi, chị ơi đừng rày nó.

Trời đánh tránh bữa ăn mà.

Thôi,mọi người mau ăn đi, kẻo nguội!"

-Nhị phu nhân

"Cô cũng ung dung gớm nhỉ!

Chồng nơi chiến trường biển lửa mà cũng chẳng thấy cô lo lắng hay hỏi han gì."

-Đại phu nhân

"Tôi...tôi xuất thân nông phu nghèo,không được học hành.

Làm sao mà hiểu được chuyện chiến sự gì..."

"Nói thật, cô đừng buồn!

Tôi đi nói chuyện với con Liên còn thấy lọt lỗ tai hơn nói chuyện với cô.

Dù gì nó cũng theo tôi từ nhỏ, học được ít.

Chứ đâu như cô."

-Đại phu nhân

"..."

-Nhị phu nhân

"Mà tôi hỏi thật này, đó giờ cô có từng biết đến cái thứ gọi là sách chưa?

À mà thôi, không cần hỏi cũng biết, nhà cô nghèo tiền ăn còn không có chứ đừng nói đến là học chữ, càng chẳng có lấy một cuốn sách chứ gì!"

"Dạ, tôi tư chất ngu muội,nhà lại nghèo nên hổng biết chữ, cũng chưa từng thấy qua sách giấy gì.

Nay tôi được nương nhờ nhà ông,đã là đại vinh hạnh cả đời này..."

"Cũng phải, dù sao cũng chỉ là thứ "hàng phế phẩm".

Haiz,năm đó do chồng tôi say nên mới trót dại đụng vào người cô.

Không thì cô làm gì bước vào nổi vào cổng phủ Phạm gia."

-Đại phu nhân

Bà nói với giọng điệu mỉa mai, cay nghiệt, kèm thêm điệu cười khinh khi người phụ nữ trước mặt.

"Mà nghĩ cũng lạ, ông cưới cô cũng lâu rồi.

Tuy có chút lạnh nhạt nhưng hổng lẽ chưa từng dạy cô chữ nào à?Chả bù cho tôi, được ông ân sủng.

Hơi chút là lại dạy cho tôi cách chi tiêu sao, tính toán như nào.

Mà ở nhà phụ thân, phụ mẫu tôi dạy rồi chứ có phải chưa đâu.

Vậy mà ổng cứ đòi dạy lại tôi cho bằng được!

Ổng nói cái gì mà thiên chất của tôi không học thì uổng phí, rồi còn cho xứng với vị Phạm đại phu nhân"-Đại phu nhân.

"À mà cũng hông trách được chồng tôi.

Năm đó ổng cưới cô cũng là vì để chạy bầu, giữ danh tiếng cho Phạm gia này.

Chứ có yêu thương gì cô đâu mà thật tình đối đãi giống người thương được!"

Hai con hầu bên cạnh nghe vậy thì cũng cười khúc khích.

"..."

-Nhị phu nhân

Phương Minh đập bàn mạnh rồi đứng lên, quát vào mặt hai con hầu.

"Bây cười cái gì?

Ai cho bây cười?Bây giờ tụi mầy muốn trèo lên đầu chủ rồi hở!?"

"Mày nóng cái gì, tao nói cũng là nói thật thôi.

Có thêm có bớt cái gì đâu.

Mà con Hoa thì tao không nói, con Liên nó là hầu của tao.

Ai cho mày quát nó?

Nó cười thì cũng là cười phần của tao, có giỏi mày thử quát tao xem!"

Nghe vậy, Phương Minh tức giận ngồi xuống, không dám nói thêm gì.

"Thôi mà mẹ, chuyện qua lâu rồi.

Chúng ta không nên nhắc lại sai lầm của cha nữa, nhất là trong bữa ăn thế này!"

-Kim Cương

Đại tiểu thư Kim Cương thấy tình hình căng thẳng quá thì khuyên ngăn đôi ba câu.

"Vả lại, nhị nương cũng có cố ý đâu.Chuyện cũng đã lỡ, suy cho cùng cũng chỉ là sai lầm."

*"Sai lầm ư?"*-Phương Minh

Khi bữa ăn kết thúc bữa ăn cũng đã khá trễ, ai đều đã về phòng nấy.

Chỉ duy có Phương Minh do tâm trạng bức bối nên ra vườn dạo một lát.

Đang đi,đến đoạn gần nhà sau,nơi đám gia nhân ở, cô nghe được mấy tiếng bàn tán to nhỏ.

Do quá xa nên không nghe rõ, nhưng vẫn nghe được mấy từ.

Trong đó có nhắc đến tên mẹ cô.

Nghe vậy, cô bèn lén núp sau tán cây gần đó xem bọn chúng nói gì.

Con Hoa:"Coi bộ mặt cam chịu của bà hai khiến tui muốn cười lăn."

Con Liên:"Eo ôi, mày còn gọi mụ ta là bà hai nọ, bà hai kia.Chớ tao là tao toàn gọi bằng mụ nhà quê."

Con Hoa:"Ờ, mày hay lắm.

Bả tuy không có tiếng nói nhưng mà danh phận vẫn là bà hai.

Để bả mách với tướng quân là mày bị tống khứ đó!"

Con Liên:"Sợ đếch gì!

Mày không biết đó thôi, hôm trước tao lỡ nói xấu bả mà để bả nghe được.

Bả cũng chỉ lẳng lặng bước đi, vờ như không biết chớ có dám làm gì tao đâu.Với cả tao theo đại phu nhân từ nhỏ, bả đụng vô tao được chắc?"

Chúng nó còn nói nhiều lắm nhưng Phương Minh đã bỏ đi từ lúc nào.

Phương Minh tức giận hầm hầm,bỏ về nhị phòng.

Vừa về đến nhị phòng, Phương Minh liền trút giận lên đồ đạc.

Nhị phu nhân nghe tiếng đổ vỡ thì hối hả chạy qua xem.

"Con!"

-Nhị phu nhân

Thấy nhị phu nhân đến, Phương Minh càng tức mà đập phá ghê hơn.

"Ngưng đi con, đại phòng nghe thì không hay đâu!"

-Nhị phu nhân

"Mẹ một tiếng là đại phòng, hai tiếng cũng đại phòng.

Sao mẹ cứ phải khúm núm sợ hãi bọn họ vậy?

Mẹ có biết hôm nay con nghe thấy gì không?

Con nghe thấy lũ người ở nó nói xấu mẹ không ra gì.

Mẹ ơi!

Sao mẹ không có chút uy nghiêm nào của một phu nhân vậy?Để nó chửi xa xả lên đầu con với mẹ đó.

Mẹ hả dạ chưa?"

-Phương Minh

"Mẹ...Mẹ..."

-Nhị phu nhân

Sau hôm đó, hai mẹ con đâm ra giận nhau không nhìn mặt, chẳng ai nói với ai câu nào.

Đến tận hai tuần sau,trong lúc họp mặt gia đình, đại phu nhân thông báo.

"Ông mới gửi thư về sáng nay, là tin tốt!"

-Đại phu nhân

"Cha nói thế nào vậy mẹ?"

-Kim Cương

Đại phu nhân tươi cười hớn hở, cầm bức thư trên tay, mở ra rồi đọc to:

"Gửi bà, nay chuyện chiến sự đã được giải quyết.

Đại Việt ta đại thắng lũ xâm lược hèn hạ.

Lòng tôi vui sướng khôn cùng!

Tôi muốn trở về nhà thăm bà cùng các con ngay.

Nhưng mới dẹp yên loạn xong, hoàng đế đã triệu tôi vào cung khen thưởng.

Hoàng đế còn đặt biệt dặn dò tôi gửi thư về, bảo cả nhà đều phải vào cung.

Bà hãy chuẩn bị xuất phát đến Hoa Lư.

Chớ chậm trễ, phật ý thánh thượng!"

"Tốt quá rồi!"

-Kim Cương

*"Cha..."*-Phương Minh

Nhị phu nhân không nói gì, chỉ âm thầm nở một nụ cười.

Đại phu nhân thấy thế liền mỉa.

"À phải rồi, cô mau chuẩn bị đi!

Nhớ đừng có mặc mấy bộ nhà quê, sờn vải của cô đi đấy nhé!

Mặc mấy cái phục sức đắt tiền vào, đừng làm mất mặt chồng tôi!"

-Đại phu nhân

"Ai da, tôi lại khéo quên rồi.

Thứ nông phu bần tiện như cô làm gì có những thứ đó, nhỉ?

Thôi cô chỉ cần ăn mặc sao để người ta đừng tưởng cô là con hầu, đi theo hầu hạ là tốt lắm rồi!"

-Đại phu nhân

"..."

-Nhị phu nhân

...

Sáng hôm sau, hai xe ngựa to tướng, được trang hoàng lộng lẫy đỗ trước cổng phủ Phạm gia.

Bốn con người, hai xe ngựa, hai kẻ đánh ngựa và mấy đứa gia nhân theo sau.

Cứ thế, xe ngựa lăn bánh, tiến thẳng về hướng Hoa Lư.

Bánh xe số phận đã lăn, liệu hành trình này có được xuôn xẻ?
 
Cố Nhân
Chương 2


Lọc cọc, lọc cọc, bánh xe ngựa chạy trên đường dài.

Phạm phủ cách kinh thành Hoa Lư một khoảng không xa cũng không gần.

Xe ngựa chạy được 1 ngày, 1 đêm thì vào đến cổng kinh thành.

Lúc này, trời cũng đã vào khoảng chiều tà.

"Thưa đại phu nhân, thưa đại tiểu thư, đã vào tới kinh thành!"

-Kẻ đánh xe ngựa

"Ừ, ta biết rồi!

"-Đại phu nhân

Kim Cương nghe vậy thì tò mò, vén tấm mành che lên,ngắm nhìn phố phường.

Lúc này, mặt trời đã xuống thấp, lấp ló sau những ngôi nhà san sát nhau.

Chim chóc bay thành đàn, kéo nhau về tổ.

Mọi người xung quanh cũng thưa dần.

"Mẹ, trời sắp tối rồi!"

-Kim Cương

"Ừ, từ đây đến quán trọ mà cha con hẹn chúng ta cũng hơi xa đấy, chắc khoảng 1 canh giờ nữa sẽ tới."

-Đại phu nhân

Nhẹ buông tấm mành xuống, Kim Cương thấy cơ thể mình mệt lả đi.

Chắc có lẽ là do đường xa.

Mọi người cũng không khá hơn là bao.

Trong xe, đại phu nhân đã thiếp đi lúc nào.

Kim Cương cũng từ từ nhắm nghiền mắt lại mà chìm vào giấc ngủ.

Bên xe của nhị phòng cũng vậy , hai mẹ con nhị phu nhân và đã tựa đầu vào vai nhau mà ngủ tự lúc nào

Đang yên tĩnh say giấc, bỗng xe đột ngột dừng lại.

Hai mẹ con đại phòng bất ngờ, bị giật người ra phía trước.

Tức giận, đại phu nhân quát lớn:

-Chúng bây làm ăn cái kiểu gì đấy hả?Muốn chết có phải không

Kẻ đánh xe đáp lại đại phu nhân bằng mấy tiếng lắp bắp:

-Phu...phu nhân

Rồi tiếp đó là mấy tiếng xô xát rõ to truyền vào.

Cũng không biết là đã có chuyện gì xảy ra.

Chỉ biết kẻ đánh ngựa cùng mấy tên gia nhân theo sau đều nằm bẹp dí trên đất

Đang hoang mang, không biết truyện gì xảy ra, đột nhiên một giọng đàn ông chói tai cùng cái ngữ điệu cợt nhả vang lên

"Ehehe, một lũ vô dụng!

Chỉ cần mấy đòn đã hạ được"

"Xấc láo!"

-Kim Cương

"Đại ca, trong xe có phụ nữ!"

Lần này vang lên không phải là cái giọng khi nãy nữa, điều ấy chứng tỏ bọn chúng có nhiều hơn một người.

Tưởng chừng chỉ có 2 kẻ xấc xược nào đó dám cản đường.

Kim Cương vốn con nhà quan võ, làm sao có thể để bọn chúng hạ nhục như thế!

Cô định ra ngoài cho bọn chúng biết thế nào là lễ độ thì nghe thấy tiếng cười đùa, cợt nhả của cả một nhóm khoảng 5 người.

"Đại ca, bắt nó đi!

"

"Phải đó!

Nếu đúng là nữ nhân thì bắt về làm vợ, nam nhân thì tẩn cho một trận!"

"Phải đó đại ca!"

Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám nói ra mấy lời vô sỉ thế này.

Kim Cương nghe thì tức lắm, máu sôi sục lên.

Thế nhưng bọn nó đông quá, một mình cô không thể địch hết lại

Chưa kịp để cho Kim Cương suy nghĩ thêm gì, một tên khác lại lên tiếng nói.

Giọng nói lần này rất giống giọng đầu tiên nên cô đoán hẵn ấy là giọng của tên cầm đầu

"Hehe, nghe giọng là biết nàng là phụ nữ rồi!

Nhưng để ta xem xem nàng có xinh đẹp không.

Nếu xinh đẹp, ta cho nàng làm vợ lẽ, chịu không?"

Hắn tiến đến lại gần, định vén tấm mành lên

Kim Cương lúc này đã thủ sẵn thế, chỉ chờ hắn dám động thủ sẽ cho một cước.

Thế nhưng hắn chưa kịp chạm vào xe ngựa đã nghe thấy mấy tiếng phi ngựa từ đâu đến gần.

Lúc đầu, Kim Cương còn tưởng là hắn kéo theo đồng bọn đến

*"Phen này khó rồi!"*

Đại phu nhân hoảng sợ, chỉ dám ngồi yên thin thít từ đầu đến giờ, đột nhiên bỗng lên tiếng

"Đó là ngựa của hoàng tộc!"

"Hở?"

-Kim Cương khó hiểu hỏi lại

Cô không hiểu sao mẹ mình lại khẳng định chắc chắn như vậy

"Tiếng chuông"-Đại phu nhân đáp

???

Kim Cương hoang mang, không hiểu gì.

Đột nhiên cô nghe thấy một giọng nam, trầm, nghe rất có uy quyền vang lên .

"Bắt bọn chúng cho ta!"

Dựa theo âm thanh, cô nghe thấy tiếng chân của một đoàn người rất nhanh nhẹn chạy đến, vây bắt lấy mấy tên vô lại kia.

"Ngươi làm loạn trên đất Đại Việt là xem thường quốc pháp, tội không thể tha!

Giải hắn đi!"

Giọng nói của người ấy lại vang lên, đầy oai hùng và lẫm liệt.

Tuy rằng thông qua giọng nói, có thể đoán người ấy còn nhỏ tuổi nhưng cũng không làm giảm được sự quyền uy trong ấy

Tiếng roi quật vào ngựa rồi theo sau là tiếng lọc cọc của móng ngựa chạy dài trên đất.

Rồi âm thanh cứ thế xa dần.

..

Người bên trong xe vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra thì đột nhiên lúc này có một giọng nói vang lên

"Này, ổn cả rồi đấy!

Không phải sợ đâu!"

Còn đang mơ tưởng xem bạch mã hoàng tử vừa cứu mình có đẹp trai không thì nghe giọng này xong Kim Cương tắt hứng luôn.Lần này mặt cô méo xệch lại.

Mẹ kiếp, cái chất giọng vừa nghe là đã biết người đẹp trai đâu mất rồi?

Để miêu tả về cái giọng này thì chắc là: vô sỉ, già, ngả ngớn và cà chớn.

Nghe là đã biết người không đường hoàng.

"..."

"Bộ hổng tính cảm ơn ta hả?"

Thôi, tôi sai rồi!

Cho phép tôi bổ sung, giọng hắn ta không chỉ vô sỉ, già, ngả ngớn, cà chớn mà còn bê đê nữa

Kim Cương bất lực nhếch mép một cái.

Đột nhiên đại phu nhân kéo xộc cô ngoài

Vừa ra khỏi, cô nhìn thấy một kẻ cao ráo, trắng trẻo nhìn phát là biết công tử bột đang ngồi trên lưng ngựa.

Mà con ngựa trông cũng không được bình thường cho lắm...

Chú ngựa đen, cao to, vạm vỡ cơ mà thế quái nào người nó toàn chuông thế kia?

Bốn chân nó,mỗi chân được buộc một cái chuông bằng vàng.

Trên cổ và đuôi của nó được buộc mỗi nơi một cái chuông bạc.

Nhìn bê đê y chang chủ nhân của nó vậy

Ông già này bị dở hơi à...?

Chưa kịp định thần, cô đã thấy mẹ mình đột nhiên quỳ xuống, hành đại lễ với tên kia, đã vậy còn gọi hắn là vương gia

"Thần nữ khấu kiến vương gia"

Cô ngơ luôn rồi!

Cái tên này thật sự là vương gia sao?

Cô đứng hình một lúc.

Cho đến khi mẹ liếc cô chằm chằm, cô mới vụng về bắt chước theo

Bởi trước nay chỉ có người khác cúi đầu, quỳ gối trước cô chứ cô chưa từng phải làm thế với ai.

Với cha mẹ ở nhà cũng không câu nệ mấy nguyên tắc này nên có đôi chút vụng về.

Lúc quỳ gối, cô còn vấp phải mảnh tà, suýt thì ngã

"Thần nữ...khấu kiến vương gia"

*"Khoan đã- chuông?vương gia?

Đây không phải là Lang Minh Duy, vương gia và cũng là người em duy nhất còn sống của hoàng đế sao!?

Giờ thì ta đã hiểu phản ứng khi nãy của mẫu thân rồi!*"-Kim Cương

Hồi bé cha cô thường kể cho cô nghe về Lang Minh Duy.

Cha cô bảo khi còn nhỏ, hắn ta là một hoàng tử thông minh, lanh lợi, được tiên đế hết mực yêu thương.

Sau này khi tiên đế qua đời, hắn về làm vương gia thì đột nhiên lại thay đổi đến khó hiểu.

Hắn ta chẳng thèm đếm xỉa gì đến chuyện chính sự.

Khi hoàng đế đề nghị cho hắn một chân trong triều thì hắn từ chối thẳng thừng.

Cả ngày, hắn chỉ quan tâm đến mấy chuyện không đâu.

Hắn sến súa đến cái độ nổi tiếng khắp nước với mấy cái chuông của mình.

Hoàng tộc thời xưa có một cách khoe khoang của cải, ấy là điểm thêm cho chú ngựa của mình một cái chuông làm bằng bạc hoặc vàng trước cổ.Nhưng tên này quái đản vc, hắn đào đâu ra cái xu hướng từ mấy chục năm trước, từ thời tiên đế còn sống.

Đã vậy, hắn còn thích chơi trội khi buộc hẵn 6 cái chuông, có cả bạc lẫn vàng lên người con ngựa đáng thương này.

*"Chả hiểu sao cha lúc nào cũng nói tốt, khen ngợi thằng cha này đủ điều nữa!"*-Kim Cương thầm nghĩ khi nhìn tên vương gia sến súa "hết cứu" này.

"Hmm...nhìn ngươi quen quen"-Minh Duy

"Thần nữ là Phạm Thị Kim Cương, con gái Phạm tướng quân"-Kim Cương lên tiếng giới thiệu

Nghe vậy, Minh Duy niềm nở hẵn.

"Eh, Phạm tướng quân sao?

Nhìn ngươi y hệt cha mình luôn, bảo sao ta thấy quen quen."

-Minh Duy

"Ta với cha ngươi cũng có thân tình từ trước, vậy nên không cần khách sáo đâu!"

-Minh Duy

"Ta nghe hoàng huynh bảo Phạm tướng quân vừa lập được công lớn.

Có phải các người cùng vào cung nhận thưởng?"

-Minh Duy hỏi

"Vâng."

- Đại phu nhân

"Eh, giờ trời cũng đã tối rồi.

Chắc mọi người chưa vào cung vội.

Chi bằng lưu lại phủ của ta?

"-Minh Duy

Kim Cương chưa kịp từ chối thì Minh Duy đã nói tiếp, không để chỗ cho Kim Cương xen vào.

"Các quán trọ gần nhất cũng cách đây khoảng 3km, còn lại đều đã đóng cửa, không nhận thêm khách.

Còn phủ của ta chỉ cách có 1 con ngõ."

"A..."

-Kim Cương

Kim Cương chỉ mới định mở miệng từ chối đã bị Minh Duy chen ngay vào.

"Hơn nữa, các ngươi cũng thấy đó, trời cũng không còn sớm, đây là lúc bọn côn đồ hoành hành, nguy hiểm vô cùng!

Đi đường xa chắc mọi người cũng đã thấm mệt, thôi thì cứ ở lại chỗ ta nghỉ ngơi, sáng mai hẵn vào cung cũng chưa muộn."

-Minh Duy

Kim Cương thầm chửi trong bụng vì Minh Duy cứ chen vào họng cô hoài, không cho cô nói lời nào.

Nhưng suy đi ngẫm lại, thấy cũng hợp lí, cô và mẹ mình liền đồng ý.

Thế là Minh Duy đi trước, dẫn đoàn xe ngựa theo sau.

Đi khoảng 5 phút thì dừng lại trước một biệt phủ, trước phủ còn treo tấm biển rõ to ghi 2 chữ :Vạn Uy

"Đến nơi rồi!"

- Minh Duy

Minh Duy sắp xếp cho mỗi người một phòng riêng, nằm ở hướng tây.

Còn phòng của Minh Duy nằm riêng biệt ở hướng đông

Sau khi đã ổn định phòng và cho lũ gia nhân sắp xếp đồ đạc xong, mọi người được Minh Duy mời đến chánh điện ở ngay trung tâm biệt phủ

Nếu để ý kỹ, có thể thấy nơi này mang phong cách rất xưa.

Sàn và tường cũng đã mang dấu vết của thời gian.

Đoán chừng nơi này đã được xây vào khoảng 50 năm về trước

Không giống như tưởng tượng về nơi ở của hoàng tộc trong mắt đại đa số mọi người, vương phủ của Minh Duy được trang hoàng và bày trí rất đơn giản, chỉ có những đồ dùng cần thiết.

Điều này khác hẵn so với sự phô trương mà ta bắt gặp trên những cái chuông của Minh Duy.

Kim Cương thấy vậy cũng lấy làm lạ.

Cô còn để ý, hình như nơi này rất ít nô bộc, gia nhân, còn ít hơn cả trong phủ tướng quân.

Nhưng cô cũng không quan tâm cho lắm.

Ở chánh điện cũng không khá hơn là mấy.

Đây là điện chính, nơi lớn nhất của phủ và cũng là nơi dùng để tiếp khách nhưng nó đơn giản đến lạ lùng.

Nhìn sơ qua, chỗ này được bày trí khá giống hầu hết các chánh điện khác.

Tuy nhiên, nếu so với địa vị là một vương gia thì như này có hơi đơn giản rồi.

Minh Duy mời mọi người ngồi xuống dùng trà rồi sai người viết thư, mời Phạm tướng quân qua đây cùng gia đình.

Đại phu nhân đặc biệt chú ý đến ấm trà mà Minh Duy dùng.

Bà là con nhà giàu nên rất hiểu biết về mấy thứ đồ xa xỉ giới hoàng tộc ưa dùng.

Nhưng trước giờ bà chưa thấy cách chạm khắc vừa tinh tế lại tỉ mỉ như thế này bao giờ.

Hơn nữa, ấm trà này cũng rất lạ, trông không giống được làm từ gốm thượng hạng của Đông Giao- nơi nổi tiếng với những món đồ gốm tinh xảo, rất được giới hoàng tộc ưa thích.

"Vương gia có cái ấm trà đẹp thật!

Nhìn xem, đường nét trên này được chạm khắc rất hoàn hảo, hẵn là được làm ra từ bàn tay của người nghệ nhân lành nghề."

-Đại phu nhân

Minh Duy mặt lạnh như tiền, đáp một câu qua loa

"Chỉ là đồ chợ thôi.

Bán bên đường, ta vô tình thấy, tiện tay nên mua"- Minh Duy

*"Càng ngày tôi càng cảm giác như bị lừa vậy!

Thật chẳng hiểu tên này giống một vương gia ở điểm nào?

Có phải "hàng giả" không nhỉ?"*-Kim Cương

Bức tranh treo trên tường, ngay sau lưng Minh Duy thu hút sự chú ý của Phương Minh.

Ấy là bức tranh họa một đứa trẻ.

Trên người đứa trẻ ấy mặc một bộ triều phục màu vàng, đầu quấn khăn, trên áo được thêu họa tiết gì đó.

Nhưng không rõ họa tiết vì bức tranh đã cũ và bị phai màu.

Góc trái, dưới cùng của bức tranh còn có dòng chữ : Lang Minh Duy- Vạn Uy.

Dòng chữ này được viết rất đẹp, hẵn là do người học cao viết ra.

"Bức tranh đó...?"

-Phương Minh tò mò

"À, hồi bé ta từng được họa sĩ vẽ cho.

Thấy đẹp trai nên giữ bức đó đến bây giờ"- Minh Duy tự luyến

"Cơ mà, cô là ?"

-Minh Duy

"Phương Minh, nhị tiểu thư Phạm phủ"-Phương Minh giới thiệu

"À, hẵn bà kế bên là nhị phu nhân?"

- Minh Duy

"Phải, tôi là Phạm nhị phu nhân"- Nhị phu nhân

"Còn không mau hành đại lễ, khấu kiến vương gia!"

- Đại phu nhân khó chịu

Mẹ con nhị phu nhân định làm theo thì bị Minh Duy ra hiệu cản lại

"Không cần câu nệ mấy lễ giáo rườm rà ấy đâu, cứ tự nhiên thôi!"

- Minh Duy

"Đã để vương gia chê cười!"

-Đại phu nhân

Nói xong, đại phu nhân nhìn sang nhị phu nhân và Phương Minh.

Bà liếc họ bằng ánh mắt sắc lẹm.

"Vương gia thông cảm!

Mẹ nó xuất thân thấp kém, lại ít học.

Đâm ra cũng chẳng dạy dỗ gì được nó, vậy nên nó mới vô lễ như vậy!"

- Đại phu nhân

"Mẹ con nó tự làm mất mặt mình, nhưng cũng là làm mất mặt chồng tôi.

Haiz, phận làm vợ như tôi cũng thật bất lực!"

-Đại phu nhân

"Thôi được rồi, không sao!"

- Minh Duy

"Ngài không biết đó thôi, hôm nay tôi mất mặt vô cùng!

Tôi đã dặn đi, dặn lại là ăn mặc đàng hoàng vô chớ không khéo người ta nghĩ tôi bạc đãi cô ta.

Vậy mà cô ta cứ nhất quyết mặc mấy bộ nhà quê thế này cho bằng được, xem có xấu mặt chồng tôi không!"

- Đại phu nhân than vãn

Nhị phu nhân ngồi đó, không dám nói gì.

Bà chỉ lẳng lặng cúi đầu vì tủi nhục.

Minh Duy thấy vậy thì liền thay đổi chủ đề.

"Thôi, đừng nói mấy chuyện này nữa!"

- Minh Duy

"À, chuyện khi nãy, cảm ơn vương gia nhé!"

- Kim Cương

"Thật ra người khi nãy cứu cô và mọi người không phải ta đâu!"

- Minh Duy

*"Mẹ kiếp, sao không nói sớm?

Tôi mà không nhắc chắc ông già này giành luôn công lao vụ này quá"*- Kim Cương thầm chửi trong bụng

"Người cứu các người vừa rồi thật ra là Lang Tuấn Anh đó!"

- Minh Duy

"Lang Tuấn Anh?"

-Kim Cương

"Ừ, nó là thái tử, cũng là cháu trai của ta.

Khi nãy ta với nó chỉ là tình cờ đi dạo, vô tình gặp xe của các người bị lũ vô lại làm nhiễu.

Ta còn chưa kịp làm gì nó đã sai lũ thuộc hạ bắt sống mấy tên kia.

Vậy mà chưa kịp gặp mặt giai nhân hắn đã đi mất tiêu, chắc là nó ngại đấy!"

-Minh Duy

"Vậy nên có muốn cảm ơn thì cảm ơn thái tử ấy!"

-Minh Duy

"Vậy nhờ ngài chuyển lời cảm ơn của thần nữ đến thái tử"- Kim Cương

"Không cần đâu!

Ngày mai các ngươi vào cung mà, ngày mai thái tử cũng sẽ vào cung.

Đợi đến mai hãy tự mình cảm ơn!"

-Minh Duy

"Eheh, trai anh hùng gặp gái thuyền quyên.

Nom cũng xứng đôi lắm!"

- Minh Duy trêu đùa

Kim Cương vốn ghét việc phải cưới gả, hơn nữa lại còn là bị gán ghép với thái tử- kẻ sau này sẽ có cả hậu cung trăm ngàn giai nhân, đâm ra khó chịu.

Cô vốn không phải kiểu nữ nhân đặt nặng chuyện tình cảm trai gái, hơn nữa cô rất ghét cái việc mấy ả đàn bà tranh giành nhau một tên đàn ông.

Trông như một lũ ngu ngốc!

...

Nói chuyện thêm được một lúc thì Phạm tướng quân cũng đã đến.

Mọi người bắt đầu cùng nhau dùng bữa tối.

Minh Duy tuy là kẻ chi li, tiết kiệm như bàn tiệc hôm nay lại rất đắt đỏ, xa hoa với đầy món tôm, cá, bào ngư quý hiếm.

Hẵn hắn và Phạm tướng quân quý nhau lắm!

Rượu vào lời ra, Minh Duy và Phạm tướng quân cứ luyên thuyên, ôn lại chuyện cũ cho đến tận khuya.

Lúc này, các vị phu nhân và tiểu thư cũng đã về phòng nghỉ ngơi hết.

Chỉ còn hai người đàn ông, một già, một trẻ cứ mãi uống rượu tâm tình.

"Ahaha, hôm nay vui thật, vương gia nhỉ?"

-Phạm tướng quân

"Ấy ấy, ta đã nói với ông là cứ gọi là Minh Duy mà!

Có phải người xa lạ gì đâu...!"

- Minh Duy nói bằng cái giọng ngà ngà say, kèm theo chút giận dỗi.

"Rồi rồi, Minh Duy"-Phạm tướng quân

"Minh Duy, ngài còn nhớ khi đó...Khi tiên đế băng hà...ta..."

-Phạm tướng quân chưa nói dứt câu đã gục ngay xuống bàn.

"Nhớ chứ sao không.

Eh, dạo này tửu lượng của ông kém đi rồi, Phạm Tuấn Kiệt..."

-Minh Duy

Nói rồi hắn cũng gục theo.

Thế là vương gia Minh Duy và Phạm tướng quân ngủ luôn ở đó.

Kẻ hầu còn mách nhau rằng hai người ấy một người thì cứ mơ màng nói mớ, kẻ kia ngủ say, còn ngáy rõ to.

Nhưng cuối cùng, không ai biết kẻ nào ngớ ngẩn tới mức nói mớ suốt đêm và người nào ngáy to đến mức bên ngoài cũng nghe thấy.

Ấy mãi mãi là một ẩn số...
 
Back
Top Bottom