Ngôn Tình Có Người Thích Bài Hát Này

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Có Người Thích Bài Hát Này
Chương 80


Ngày lễ, trong công viên có rất nhiều người. Bố mẹ dắt con đi thả diều, các cặp đôi đang dựng lều dưới tán cây, tiếng cười ở khắp mọi nơi.

Đỗ xe xong, Hà Tân và Tôn Tâm Nghiên chầm chậm đi vào trong.

Đi qua một hồ nước lớn, nhìn thấy hai ba chiếc thuyền vịt nổi trên mặt nước, Hà Tân nghiêng mặt hỏi người bên cạnh, “Có muốn chèo thuyền không?”

Tôn Tâm Nghiên lắc đầu.

Hà Tân: “Vậy mình đi lên phía trước dạo nhé.”

Con đường tít tắp, hai bên đường trồng những khóm trúc xanh ngát. Một nam một nữ đi lang thang trên con đường đá dưới bóng trúc, khoảng cách giữa họ vừa bằng một người.

Đây là nơi họ thường hẹn hò hồi còn đi học, vốn chỉ là một công viên nhỏ hẻo lánh, nhưng mấy năm qua, nó đã được mở rộng thành một khu du dịch. Tôn Tâm Nghiên nhìn trái nhìn phải, cảm thấy rất lạ lẫm.

“Chơi trò kia không?” Hà Tân hỏi. Phía trước là một sân chơi vận động, bên trong có cọc gỗ, cầu treo và một số thiết bị tập thể dục.

Tôn Tâm Nghiên đứng nhìn, cuối cùng cũng gật đầu.

Đang định đi vào thì bỗng có người đi ra từ gian hàng nhỏ bên cạnh, ngăn họ lại, chỉ vào tấm biển nhỏ rỉ sét bên cạnh họ – 15 nhân dân tệ / người.

Lại còn muốn thu phí vào. Hà Tân trả tiền, mua hai chai nước khoáng rồi dẫn Tôn Tâm Nghiên đi vào.

Ngoại trừ họ, không có kẻ ngốc thứ ba tốn tiền cho trò này.

Hà Tân nhìn cô: “Lỡ mất tiền rồi, nhớ chơi nhiều vào, kiếm bù lại”.

Tôn Tâm Nghiên mỉm cười, nói rất hào phóng, “Được.”

Cây cầu treo nhỏ được buộc bằng dây thừng dày, cách mặt đất nửa mét, khi đi trên đó cơ thể khẽ rung lên. Có lẽ các cô gái đều thích kiểu trò chơi lơ lửng, như cây cầu treo, xích đu, Tôn Tâm Nghiên cũng không ngoại lệ.

Hà Tân đút tay túi quần, đứng một bên khẽ mỉm cười, nhìn cô chầm chậm bước từ đầu cầu treo này sang đầu cầu treo kia, rồi lại vòng lại đi tiếp.

Sau khi chơi trò này, Hà Tân bảo cô đi chơi cọc gỗ.

Trên mặt Tôn Tâm Nghiên đã có một lớp mồ hôi mỏng, cô nhìn cọc gỗ, nhẹ nhàng mỉm cười lắc đầu. Hai hàng cọc gỗ tròn vặn vẹo cắm xoắn trên mặt đất, không có tay vịn bên cạnh, cô có muốn cũng không thể chơi trò này.

“Cứ chơi thử đi, anh ở bên cạnh đỡ em.” Hà Tân cổ vũ cô.

Tôn Tâm Nghiên nhìn anh, “Thế sao anh không chơi?”

Hà Tân nhướn mày, “Anh đi giày da…”

Cô nhìn xuống và thấy đôi giày da đen bóng trên chân anh.

Hai cánh tay duỗi ra để giữ thăng bằng, đôi giày đế bằng dẫm lên cọc gỗ, Tôn Tâm Nghiên bước từng bước một. Hà Tân đi sát bên cô, phía dưới không dẫm vững, người Tôn Tâm Nghiên nghiêng ngả, bỗng có một bàn tay to nắm lấy tay phải của cô, “Đi từ từ thôi.”

Sau khi cô đứng vững, Hà Tân vẫn không buông tay ra, đỡ cô đi về phía trước.

Anh nói: “Đúng vậy, chậm lại, em đi rất tốt đấy?”

Hai tay nắm chặt nhau, tim Tôn Tâm Nghiên đập mất kiểm soát, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào dưới chân, cô hầu như không biết mình đã đi hết nửa đường phía sau kiểu gì.

Hà Tân đỡ cô xuống, cô tự nhiên rút tay ra, vuốt lại tóc, “May mà qua được.”

“Chơi lại không?” Hà Tân hỏi.

Tôn Tâm Nghiên lắc đầu: “Không chơi nữa, nghỉ ngơi một lát.”

“Bây giờ anh còn chơi bóng không?”

“Hiếm lắm. Bận suốt.” Hà Tân vặn nắp chai nước khoáng rồi đưa nó cho cô.

Sau khi uống xong, Tôn Tâm Nghiên nhẹ nhàng vặn nắp chai lại, cầm chai nước khoáng trong tay, ánh mắt cô không biết đang phiêu dạt nơi nào.

Hà Tân cũng nhìn sang bên cạnh, gió thổi nhè nhẹ, anh híp mắt lại.

Ánh mặt trời chói chang, trên chiếc ghế gỗ tối màu, đôi nam nữ trẻ tuổi ngồi lặng lẽ, ánh sáng lốm đốm rải rác khắp người.

Hoàng hôn đã đến gần, cây cối nhà cửa nhuốm màu vàng nhạt. Vì thế, thật khó để Hà Tân và Tôn Tâm Nghiên không nghĩ về buổi hẹn hò đầu tiên trong cuộc đời họ. Trên băng ghế của công viên, những trò nô nghịch hồi thơ ấu, cùng khóc cùng cười, từng cảnh tượng dường như vẫn ở ngay trước mắt.

“Sao mấy năm nay không yêu đương?”

Hy vọng xa vời rằng cô vẫn luôn chờ đợi mình, nhưng nếu thực sự là như vậy, Hà Tân lại không biết mình sẽ thế nào.

Tôn Tâm Nghiên: “Không phải như anh nghĩ, là do em chưa gặp được người thích hợp.”

“Anh nghĩ cái gì?” Anh hỏi.

Tôn Tâm Nghiên nhìn tay mình, lại nhìn nước đong đưa trong chai.

Không hỏi được đáp án mình muốn, Hà Tân lại hỏi: “Vậy dạng nhân tài kiệt xuất nào mới thích hợp?”

Tôn Tâm Nghiên mím môi cười, ánh mắt trong trẻo, giọng nói lại hơi khô khốc: “Chuyện này sao nói rõ ràng được chứ…”

Hà Tân: “Em thấy anh có thích hợp không?”

Tôn Tâm Nghiên hỏi, “Anh nào? Anh năm 17 tuổi, hay là anh bây giờ?”

Hà Tân cau mày, mỉm cười: “Có khác nhau sao?”

Tôn Tâm Nghiên l**m môi dưới, không trả lời.

Hà Tân quay mặt lại nhìn cô, cô cũng nhìn anh, hai người mỉm cười.

Buổi tối, Hà Tân chở Tôn Tâm Nghiên về nội thành ăn cơm.

Lúc ăn cơm, họ vẫn nói cười thân thiện, kể rất nhiều chuyện xảy ra trong những năm gần đây. Tuy nhiên, dường như có một sự ăn ý ngầm, không ai nhắc lại chuyện giữa họ trong mấy năm kia. Những ký ức đó giống như thịt mềm giấu trong vỏ sò, không ai dám cậy mở nó.

Căn phòng nhỏ ngăn cách tiếng người ồn ã ngoài kia.

Cuối bữa cơm, Tôn Tâm Nghiên nhận được một cuộc điện thoại từ giáo viên đã đưa cô vào bệnh viện, hỏi về loại thuốc cô đã kê cho một bệnh nhân trước đó.

Tôn Tâm Nghiên nhẹ nhàng đặt đũa xuống, đứng dậy, đi đến cửa sổ yên lặng để trả lời, trong miệng thuần thục nói ra các từ chuyên ngành, dáng vẻ và giọng điệu rất nghiêm túc.

Hà Tân dừng đũa, quay người nhìn bóng dáng cô, đôi mắt anh vừa sắc bén vừa nhu hòa.

Chiếc khăn choàng tóc màu đen, giọng của Tôn Tâm Nghiên rất nhẹ, cô đặt một tay lên bệ cửa sổ, đầu hơi cúi xuống. Áo sơ mi mỏng phác họa đường cong cơ thể, váy denim màu xanh nhạt dài tới đầu gối, để lộ đôi chân thon dài, dưới chân là một đôi giày đế bằng màu đen mềm mại, có thể nhìn thấy cả bàn chân trắng nõn.

Trải qua lễ rửa tội của năm tháng, không thể nói rằng cô không hề thay đổi, trên người cô có thêm một hương vị đặc biệt chỉ thuộc về phụ nữ phương Đông, vẻ đẹp dịu dàng đầy duyên dáng.

Chiếc xe đỗ bên đường.

Sau khi ăn xong hai người lên xe, Hà Tân không vội khởi động xe ngay.

“Ngày mai mấy giờ bay?” Hà Tân hỏi.

“Khoảng 4 giờ chiều.”

Tôn Tâm Nghiên hỏi, “Còn anh?”

Hà Tân: “Nửa đêm anh mới bay. Sân bay Lộc Khẩu?”

Tôn Tâm Nghiên “ừ” một tiếng.

Anh là sân bay Phổ Đông.

Ngày mai bọn họ một người bay đến Nam Kinh, một người bay đến Thượng Hải.

Trong xe cũng bật đèn vàng, đèn tự động tắt trong im lặng, trong xe tối om.

Hà Tân cúi đầu, theo thói quen mò đến bao điếu thuốc, điếu thuốc còn chưa đốt, anh bỗng nhiên cảm thấy bực bội, xoa nhẹ điếu thuốc trong lòng bàn tay rồi ném nó ra ngoài cửa sổ.

Tôn Tâm Nghiên lắng nghe một loạt động tĩnh của anh, cúi đầu nhìn hàng cúc trên váy denim, không nhìn anh nữa.

Một lúc sau, Hà Tân nắm lấy tay trái của cô.

Bàn tay đặt trên đầu gối được bao phủ bởi sự ấm áp, ngón tay của Tôn Tâm Nghiên khẽ động đậy, Hà Tân siết chặt, ngón cái v**t v* gan bàn tay cô.

“Đến chỗ em ngồi một lát nhé?” Anh hỏi.

Họ đều là người yêu sạch sẽ, nên ở trong khách sạn cũng giống như ở nhà, không hề vứt đồ lộn xộn. Phòng Tôn Tâm Nghiên ở chính là một căn phòng có giường ngủ lớn, mở cửa ra, bên trong rất sạch sẽ.

Vật thừa thãi duy nhất là chiếc vali của cô, nó nằm sõng soài trên mặt đất, bên trong là quần áo đã được gấp gọn.

Tôn Tâm Nghiên đặt chiếc túi xách xuống bàn, Hà Tân đi đến phía sau cô, ngón tay chạm vào đầu ngón tay cô, từ từ nắm lấy một bàn tay bên người cô, những ngón tay đan cài vào khe hở giữa ngón tay cô.

Lông mi khẽ run lên, Tôn Tâm Nghiên cúi đầu. Anh kéo cô sang một bên, cúi đầu nhìn cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô, áp mặt lên má cô, tay kia m*n tr*n lỗ tai và cần cổ cô.

Tinh tế và mịn màng.

Tôn Tâm Nghiên dựa đầu vào vai anh, cảm nhận được hơi thở nam tính vừa quen thuộc vừa xa lạ, cô mím chặt môi, nhìn vào góc phòng.

Anh cúi đầu hôn cô.

Bàn tay bất lực bám lên lưng anh, Tôn Tâm Nghiên nhắm mắt lại, cúi đầu tránh né, nụ hôn của anh rơi xuống sườn mặt cô. Anh xoa tóc cô, ôm chặt lấy cơ thể mềm mại của cô, đầu càng cúi thấp hơn, chuẩn xác bắt lấy cánh môi cô, đầu lưỡi nhẹ nhàng tiến vào.

Cô hơi lo lắng, lo lắng đến mức run rẩy cả người.

Chiếc áo sơ mi sẫm màu của người đàn ông nhăn nhúm, chiếc áo lông màu xám nhạt của người phụ nữ bị kéo xuống dưới bả vai, cô ôm chặt cổ anh, bị anh hôn đến choáng váng, xây xẩm.

Tiếng thở thô suyễn, động tác cũng mạnh bạo hơn… Ngay khi tay của Hà Tân định luồn vào trong, Tôn Tâm Nghiên bất ngờ giữ anh lại, dùng sức buộc anh dừng lại.

Sau hai giây giằng co, không khí xao động dần dần lắng xuống.

Cô cúi đầu thật thấp, th* d*c, kiếm chế, dựa đầu vào ngực anh.

Hà Tân ôm cô, dịu dàng âu yếm sống lưng và mái tóc cô.

“Chúng ta ra ngoài một lát đi…”

- -----oOo------
 
Có Người Thích Bài Hát Này
Chương 81


Hà Tân lái xe đưa Tôn Tâm Nghiên đến Hương Sơn.

Chiếc xe đỗ trên đường bằng phẳng, trên núi vắng lặng, có ánh đèn mờ đường trong không khí.

“Ngày mai em đừng đi, hãy ở lại thêm một ngày nữa.”

Tôn Tâm Nghiên: “Anh không bận à?”

“Không bận.”

Tôn Tâm Nghiên nhìn con đường được đèn đường chiếu sáng: “Hà Tân, em đã thấy ảnh chụp của anh với bạn gái.”

Sau khi chia tay, họ đã cắt đứt tất cả liên lạc, ngoại trừ bạn tốt trên Weibo.

Trước kia, bọn họ hiếm khi chơi Weibo, hiếm khi đăng trạng thái mới. Khi họ chia tay chưa đầy một năm, bố cô vừa phát hiện bị ung thư, cô lại nhìn thấy bức ảnh chụp chung mà anh đăng lên.

Cô gái kia có đôi mắt rất to, khuôn mặt trứng ngỗng, trông rất xinh đẹp. Cô ấy mặc một chiếc áo hở vai sọc trắng xanh, khẽ mỉm cười trong vòng tay anh, tựa đầu vào cằm anh. Tóc anh cắt rất ngắn, giữ vai cô ấy, nhìn vào máy ảnh với vẻ mặt vô cảm.

Vẫn biết anh sẽ quen bạn gái mới, nhưng khi cảnh này thực sự xuất hiện trước mắt, trái tim Tôn Tâm Nghiên vẫn đau như xẻo mất một miếng thịt, không kịp nghĩ gì cả, nước mắt như mưa.

Cho nên, sau đó, dù là khoảng thời gian khó khăn nhất, cô cũng không muốn tìm anh.

“Không phải anh đăng…” Hà Tân nhìn về phía trước, nói năng lộn xộn, “Chuyện vài năm trước, em để ý?”

Tôn Tâm Nghiên lắc đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, “Em chỉ hơi tò mò, cô ấy là người con gái như thế nào.”

Chỉ hơi tò mò, đó là người con gái như thế nào.

Tò mò có phải cô ấy rất ưu tú, rất ân cần hay không. Tò mò có phải anh rất yêu cô ấy hay không. Tò mò liệu anh có giống đứa trẻ con hống hách khi ở bên cô ấy không.

Hà Tân bình tĩnh hỏi: “Em muốn nghe nói thật không?”

Tôn Tâm Nghiên im lặng.

“Sau khi chúng ta chia tay, anh có quen ba bốn người. Sau khi tốt nghiệp, công tác bận rộn nên không tìm hiểu nữa. Anh không thể quên được em.”

Đôi khi chính Hà Tân cũng không thể hiểu nổi, mình yêu cái gì của cô, yêu đến mức khi anh quen người khác, anh không thể toàn tâm toàn ý với họ được.

Có một lần anh đã thực sự muốn quên cô, nhưng càng muốn quên, lại càng nhớ.

Ví như việc tiêu tiền, lúc anh tiêu tiền cho những cô gái khác, chỉ cảm thấy đó là trách nhiệm của người yêu, là việc đàn ông nên làm. Nếu tiền tiêu nhiều mà người vẫn không nghe, anh sẽ bực bội, sẽ so đo. Sau đó anh thực sự không biết chính mình đang làm gì.

Nhưng khi ở cạnh Tôn Tâm Nghiên, anh chưa bao giờ suy nghĩ mình phải trả giá bao nhiêu, toàn tâm toàn ý muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho cô, khiến cô hạnh phúc.

Trước kia là vậy, bây giờ gặp lại, anh vẫn như vậy.

Bởi vì trong những năm tháng niên thiếu, họ đã giao chính mình cho đối phương mà không hề giữ lại chút gì. Loại tin tưởng hoàn toàn này, tương lai dù gặp được ai đi chăng nữa, cũng không thể có lại được. Càng trưởng thành, càng không có.

Tôn Tâm Nghiên: “Con người phải luôn tiến lên, không thể cứ chìm trong ký ức mãi được.”

Hà Tân: “Vậy chúng ta cùng nhau tiến lên.”

“Tiến lên như thế nào.”

“Nhất định phải làm bác sĩ?”

“Không làm bác sĩ thì làm gì, em đã không còn con đường nào khác.”

“Anh đưa em sang Mỹ học tiến sĩ, em đến đó làm bác sĩ.” Hà Tân cúi đầu nhìn cô, nghiêm túc và trìu mến, “Bây giờ tiền của anh là do anh tự kiếm, anh nuôi em.”

Đúng vậy, anh không phụ thuộc vào gia đình.

Tôn Tâm Nghiên suýt nữa đã rơi lệ, đôi môi run rẩy, cô mỉm cười. “Nếu không thi đỗ thì sao?”

“Em ở Cáp Nhĩ Tân chờ anh, anh xử lý chuyện bên kia xong sẽ tìm em.”

Tôn Tâm Nghiên lắc đầu: “Không quay lại được, Hà Tân. Thỉnh thoảng em cũng muốn quay lại cấp ba, em đi học thêm nhà thầy giáo, anh đợi em ở bên ngoài, trốn trong một cửa hàng nhỏ bên kia đường để tránh nắng. Không thể quay lại những ngày đó được, chúng ta đừng tự lừa mình dối người nữa. ”

“Em còn yêu anh không?”

“Em không biết mình yêu con người nào của anh, anh trước kia, hay là anh hiện tại. Không phải anh cũng thế sao? Thật ra người anh không thể quên được là Tôn Tâm Nghiên năm 17 tuổi. Chúng ta đã 26 tuổi rồi.”

Thời gian đã đi đâu vậy? Chỉ chớp mắt, họ đã 26 tuổi.

Đôi mắt đẫm lệ, Tôn Tâm Nghiên mỉm cười: “Em biết, anh cảm thấy áy náy về chuyện của bố em, nhưng anh như vậy khiến em rất khổ sở, chuyện đã qua lâu rồi, anh cũng không làm gì sai cả. Lại nói, là em nợ anh một lời xin lỗi, khi ấy còn quá trẻ, lần đầu tiên yêu đương quá ích kỷ, không biết trân trọng, lúc chia tay còn làm anh tổn thương. Hà Tân, anh không nợ em gì cả, không cần nghĩ đến việc bù đắp.”

Lòng bàn tay nắm chặt vô lăng, Hà Tân trầm mặc nhìn ra cửa sổ, trái tim anh đau nhói.

Đây là cô gái anh giữ trong tim, thề sẽ yêu thương cô cả đời. Kết quả là, cô mất đi người bố yêu quý của mình, một mình tha hương nơi đất khách, trải qua 5 năm đằng đẵng ở thành phố băng tuyết buốt giá.

Không phải cô đang đợi anh sao?

Cô vẫn luôn đợi anh, chỉ là, đã không đợi kịp.

Bây giờ, cô bình tĩnh chấp nhận, để mặc số phận quyết định hết thảy, trở nên thật thanh nhã, dịu dàng. Anh lại phải tiêu hóa hết mọi thứ chỉ trong hai ngày ngắn ngủi.

Bảo anh tiêu hóa thế nào? Cho dù là nhìn cô hay nói chuyện với cô, anh đều cảm thấy đau lòng, trái tim như bị xẻ nửa, nhưng anh vẫn phải giả vờ bình tĩnh trước mặt cô.

Nhưng Hà Tân không biết, nỗi đau của anh lại là một cực hình đối với Tôn Tâm Nghiên.

Mấy năm nay, cô đã phải cúi đầu trước rất nhiều người, cũng đã thấy quá nhiều người rơi lệ vì cô. Cô mẫn cảm như vậy, kiêu ngạo như vậy, bây giờ cô sợ nhất là sự cảm thông và thương hại. Đặc biệt là sự thương hại của anh.

Cô không muốn nhìn lại, không muốn thương hại chính mình, càng không muốn dựa dẫm vào ai, cô chỉ muốn thẳng lưng, đĩnh đạc đi trên con đường phía trước.

“17 tuổi cũng được, 27 tuổi cũng được, không phải vẫn cùng một người sao, tại sao không thể ở bên nhau…” Hà Tân nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng anh run lên.

Trong lòng chua xót, Tôn Tâm Nghiên nói: “Còn nhớ lần em đến Mỹ gặp anh không, sau khi trở về, kinh nguyệt của em bị rối loạn, lúc ấy em cứ tưởng mình đã có thai, sợ tới mức chết khiếp, sau đó mới hạ quyết tâm chia tay với anh. Sau khi chia tay em lại tự hỏi nếu lần đó thật sự có thai thì sẽ thế nào? Liệu em có bất chấp tất cả để ở bên anh hay không? Tựa như cú điện thoại anh không gọi được cho em ấy, nếu nối thông thì sẽ thế nào? Chuyện giữa chúng ta, thời gian tốt nhất đã bị bỏ lỡ.”

Khóe mắt Hà Tân trào ra nước mắt, anh không nhìn cô. “Tại sao lúc đó em không nói với anh, nếu thật sự có thai, dù táng gia bại sản anh sẽ cũng nuôi sống hai mẹ con em.”

Đàn ông cũng cần phải có tôn nghiêm, Hà Tân không nói được nữa…

Cuối cùng vẫn không nén nổi dòng lệ.

Từng giọt nước mắt rơi xuống, Tôn Tâm Nghiên gục đầu, thống khổ nhắm mắt lại.

Đúng vậy, trong mối quan hệ của bọn họ, anh chưa bao giờ lùi bước. Chưa bao giờ.

Người trẻ khi yêu luôn có thói quen không nói gì cả, nhưng lại hi vọng đối phương có thể biết được những vất vả, trả giá của mình.

—– Tại sao em không nói ra?

—– Tại sao em phải nói, tại sao anh không nhìn thấy những gì em đã làm vì anh?

Vất vả tích lũy càng lúc càng nhiều, cho đến một ngày, hoàn toàn lật đổ tình yêu.

Lúc trở về khách sạn đã là đêm khuya.

Sau khi tắm xong, Tôn Tâm Nghiên ngồi một mình trên ghế cạnh TV, ngơ ngẩn nhìn vào album của Hà Bồi Nghiên trên tay. Ngón tay cái v**t v* vài lần, cô muốn mở ra xem, nhưng vừa mở được mấy trang lại đổi ý đóng nó lại.

Tôn Tâm Nghiên cất nó vào vali.

Sáng hôm sau, Tôn Tâm Nghiên và Hà Tân đến bệnh viện chào tạm biệt Lý Ái Trân. Gặp nhau ở tầng dưới khách sạn, hai người đều tỏ ra không có việc gì, Hà Tân giúp cô bê hành lý lên xe.

Trong phòng bệnh, Lý Ái Trân mỉm cười khi thấy Hà Tân bước vào, “Thằng nhóc hư đốn…”

Những học sinh nghịch ngợm gây sự nhưng tư chất thông minh trong mỗi lớp học luôn được các giáo viên chú ý nhất. Vào những ngày cuối cùng năm cấp 3 của lớp 17, cô luôn cố gắng khích lệ thằng nhóc hư đốn này.

Hà Tân đặt giỏ trái cây lên bàn, mặt mũi anh tuấn, “Cơ thể cô hồi phục thế nào rồi? Có tốt hơn không? Đáng lẽ em phải đến gặp cô sớm hơn. Nhưng bận bịu quá, suýt nữa thì không đến được, bây giờ đến rồi thì thời gian lại không cho phép ở lâu.”

Lý Ái Trân mỉm cười: “Được rồi, có lòng nhớ cô là tốt rồi. À thôi chết, các em đang trộm chuyển tiền vào tài khoản bệnh viện của cô phải không?”

Hà Tân lấy một quả táo ra gọt, anh ngồi xuống, trợn mắt nói dối: “Đâu có, còn có chuyện này á cô? Sao em chưa nghe qua nhỉ.”

Lý Ái Trân nhìn anh, “Em cứ luyên thuyên tiếp đi.”

Tôn Tâm Nghiên ngồi ở một bên, nhìn hai người họ, khẽ mỉm cười.

Đây chính là bản lĩnh của anh, nếu anh muốn dỗ ai vui vẻ, sẽ luôn có cách để dỗ.

“Cô biết thừa, Hàn Đông khai thật với cô rồi, em đã góp 10 vạn đúng không?”

Hà Tân chỉ cười.

Lý Ái Trân: “Hà Tân, em cầm tiền về đi, sao cô dám lấy nhiều tiền của em như vậy được?”

Hà Tân chậm rãi cắt quả táo, “Thưa cô, dù sao bây giờ em cũng là ông chủ của một công ty kinh doanh, không thiếu tiền đâu. Cô cứ yên tâm chữa bệnh, xong rồi dùng tiền lương từ từ trả em, em cho cô ghi sổ nợ.”

Lý Ái Trân: “Các em khinh cô bị bệnh, không quản nổi các em nữa, lén lút quyên tiền sau lưng cô. Còn 10 vạn còn lại là ai góp?”

Hà Tân: “Em làm sao biết được.”

Lý Ái Trân nhìn về phía Tôn Tâm Nghiên.

Tôn Tâm Nghiên lắc đầu: “Cô Lý, cô đừng lăn tăn nữa, đây đều là tấm lòng của mọi người.”

Sau khi rời bệnh viện, Tôn Tâm Nghiên hỏi Hà Tân với giọng điệu nghi ngờ: “Anh có biết 10 vạn còn lại là ai góp không?”

Hà Tân nhìn cô, “Hoàng Trĩ Vi cũng gọi cho em à?”

Tôn Tâm Nghiên kinh ngạc rồi lại bật cười. Hà Tân cũng cười theo.

Trên đời này có vài người thật sự quái lạ, vì vậy, nếu đã thích cô ấy thì sẽ thích đến cùng. Nếu đã ghét cô ấy thì cũng sẽ ghét đến cùng.

Hà Tân bay vào ban đêm, thời gian không vội, ăn trưa xong, anh ấy trực tiếp lái xe đưa Tôn Tâm Nghiên đến sân bay Lộc Khẩu.

Chiếc xe lao trên đường cao tốc, vẻ mặt hai người dần dần thay đổi.

Tiếng cười vui vẻ buổi sáng không còn nữa, thay vào đó là sự trầm tĩnh khi sắp chia tay.

Cảnh xuân thơ mộng bên ngoài cửa sổ, cây cối hai bên đường dần lùi lại phía sau, giống như một giấc mơ, lại tựa như thời thanh xuân đã đi xa.

Tới sân bay, Hà Tân giúp cô kiểm tra hành lý rồi đưa cô đến cổng soát vé.

Đám đông hối hả, bốn mắt nhìn nhau. Cuối cùng, Hà Tân ôm chầm lấy cô, xoa đầu cô: “Sau này có chuyện gì nhớ đến tìm anh, em gặp khó khăn gì anh cũng giúp hết.”

Tôn Tâm Nghiên: “Em biết rồi.”

Hà Tân buông cô ra, anh nói: “Nếu lâu như vậy vẫn chưa quen ai, thì lúc trở về cũng đừng vội vàng yêu đương, biết chưa?”

Tôn Tâm Nghiên mỉm cười, “Đừng hút thuốc, không tốt cho sức khỏe đâu.”

Hà Tân gật đầu và nhìn cô: “Đi vào đi, anh đi đây.”

Tôn Tâm Nghiên gật đầu, cầm theo một chiếc túi xách nhỏ, khóe môi cong cong.

Ánh đèn trần chói mắt in trên nền gạch lát sàn sáng bóng. Cả hai người đều không động đậy.

Tĩnh lặng, Hà Tân lại tiến lên ôm cô vào lòng, hai tay siết chặt, anh ghì cô trong ngực. Họ ôm nhau thật chặt.

Cô là tình yêu chân thành kiếp này của anh.

8 tuổi, anh dắt cô đi chơi khắp xóm, nhưng mấy ngày cuối hè lại làm bỏng chân cô, cúi đầu xin lỗi cô trước giường bệnh. Anh cảm nghĩ con gái thật phiền phức.

17 tuổi, anh chuyển đến lớp cô, bảo cô tránh xa anh ra, cuối cùng, chính anh lại biến thành cái đuôi nhỏ của cô, cô đi nơi nào anh cũng bám lấy như hình với bóng. Anh rất sợ phơi nắng, nhưng lại sẵn sàng đi ra ngoài dưới trời 38 độ, chỉ để đạp xe cùng cô đi dạo một đoạn ngắn. Cô trợn mắt lườm nguýt anh cũng cảm thấy dễ thương.

18 tuổi, anh trải qua trăm ngàn cay đắng để trở thành bạn trai cô, cùng cô trải qua tình yêu đầu tiên. Cô thực sự rất khó theo đuổi, nhưng nếu so với những cái ôm, những nụ hôn khiến lòng người rung rinh, những khó khăn ấy chẳng đáng là gì. Thỉnh thoảng cô rất nhút nhát, đôi khi rất dịu dàng, có lúc lại rất thất thường, khi anh trở thành bạn trai cô mới phát hiện, tính khí của cô cũng chẳng tốt hơn anh là bao.

19 tuổi, bọn họ cùng học trong căn phòng nhỏ của anh, ngây thơ tưởng tượng về cuộc sống sau khi kết hôn. Họ tự nuôi một chú chó, tên là Hà Bồi Nghiên. Tình yêu của họ bị cô giáo và bố mẹ phát hiện, anh bị bố cô ném thẳng điện thoại vào đầu, không rên một tiếng. Vào năm cuối cấp, anh trở thành con hắc mã lớn nhất. Cô đã dũng cảm nắm lấy tay anh.

20 tuổi, anh đưa cô đến trường đại học ở phía bắc, mở ra một hành trình hoàn toán mới của cuộc đời. Ở nơi đó, bọn họ thực sự có được nhau, từ chàng trai cô gái lột xác trở thành đàn ông, phụ nữ thực sự. Anh làm cô chảy máu, hứa hẹn sẽ tốt với cô cả đời.

21 tuổi, anh lung lay giữa ước mơ và những lời hứa niên thiếu của mình. Cô không chịu nổi áp lực, muốn chia tay. Anh bay từ Mỹ về, đến trường của cô để làm hòa với cô, cuối cùng nghe cô khóc lóc nói chia tay qua điện thoại…

26 tuổi, cô một lần nữa đứng trước mặt anh.

Anh không thể buông tay.

“Nghiên Nghiên, đợi anh, anh sẽ đến tìm em sớm thôi.”

Tôn Tâm Nghiên mỉm cười, đôi mắt đỏ hoe, không nói gì cả, chỉ ôm anh thật chặt.

Tại sân bay rộng lớn, những hành khách vội vã đi ngang qua đôi nam nữ đang ôm chặt nhau từ biệt, không khỏi quay đầu lại nhìn, rồi lại tiếp tục hành trình của mình.

Một đôi tình nhân nhỏ nắm tay nhau đi ngang qua.

Chàng trai cao ráo, mặc áo phông đen, cô gái mặc váy ngắn màu trắng, thuần khiết, xinh đẹp. Cô gái nhìn bọn họ đầy tò mò, rồi bị chàng trai dùng tay xoay mặt lại.

“Nhìn cái gì mà nhìn, cảnh không phù hợp với trẻ con.”

“Giả vờ giả vịt, bình thường anh toàn xem mấy thứ kinh tởm thì có…”

“Anh xem cái gì?”

Mặt cô gái đỏ ửng: “Anh xem gì thì anh tự biết.”

Chàng trai lấy tay bóp cằm nhỏ của cô gái, cười toe toét. “Rốt cuộc là anh xem gì thế, sao anh lại không biết nhỉ…”

Cô gái hất tay cậu ra, “Anh nói nữa xem…”

Chàng trai thỏa hiệp, “Được được được, không nói không nói nữa, em muốn ăn gì nào, heo con…”

Đám đông ồ ạt, hình bóng của tuổi trẻ nhanh chóng biến mất vào biển người, biến mất theo thời gian.

Cuộc sống là một hành trình cô đơn. May mắn là, luôn có người đồng hành bên bạn trên một đoạn đường.

Đoạn đường này dài cũng được, ngắn cũng được, chỉ cần có thể đi bên nhau là đã đủ lắm rồi.

Máy bay cất cánh, đưa một số người trở về quê hương, cũng đưa một số người đi xa quê hương.

Tôn Tâm Nghiên mở album của Hà Bồi Nghiên ra.

Từng tấm rồi lại từng tấm, nó từ một chú chó con màu trắng trở thành một chú chó to, nó lăn lộn trên cỏ, nghịch nước trong hồ bơi, đổi chiếc mũ sinh nhật trên đầu, mỉm cười trước chiếc bánh kem cắm đầy cây nến. Cười rất vui vẻ.

Khóe môi cong cong, một giọt nước mắt nóng hổi rơi thẳng xuống, đọng trên bức ảnh, rồi được ngón tay trắng trẻo nhẹ nhàng lau đi.

Tôn Tâm Nghiên nhìn ra cửa sổ.

Những đám mây trắng từ từ trôi trên bầu trời xanh.

Dưới bầu trời xanh thẳm, ánh nắng ngày hè nhuốm một màu vàng rực rỡ.

Chàng trai cưỡi chiếc xe đạp leo núi màu xanh, chậm rãi đi bên cạnh cô gái. Cơn gió trong hẻm phố nhẹ nhàng thổi bay mái tóc của cô gái, hây hẩy vạt áo, làm rung động hai trái tim son trẻ.

– Cậu sẽ luôn thích tôi chứ?

– Tôi mãi mãi thích cậu.

Hoàn.

_____________________

Tác giả: Từ 2007 đến 2017, chuyện xưa của hoa chuông gió và tiểu bạch mã hoàng tử. Tạm biệt, tôi yêu Hà Tân và Nghiên Nghiên nhất. Đây là mối tình đầu tôi dành tặng cho bạn, không biết bạn có hài lòng không. Mọi người, hẹn ngày gặp lại.

Niệm: 16/2/2019. Òa, cuối cùng cũng hoàn rồi này, trong tớ hiện có rất nhiều cảm xúc đan xen, nên xin mượn 1 bình luận ở bên Trung để biểu đạt:

“Rất lâu rồi mới đọc truyện thanh xuân vườn trường, cảm thấy mình đã già thật rồi. Nhưng tựa như Khang Thành từng nói, tôi viết truyện của người 17 tuổi, nhưng cho người 30, 40 tuổi đọc. Tâm tình tôi đang rất phức tạp, cảm tính nói hy vọng Hà Tân và Tôn Tâm Nghiên ở bên nhau, lý tính lại nói hay là thôi đi, đừng quay lại nữa, lúc em cần anh nhất thì không thấy anh đâu, giờ em mạnh mẽ rồi nên không cần anh nữa, anh lại quay về nói muốn bù đắp cho em. Nghiên Nghiên quá nhạy cảm, cũng không có cảm giác an toàn, lại khá kiêu ngạo, không muốn phụ thuộc vào bất cứ ai, cũng không muốn bất cứ ai thay đổi vì mình, cho nên quá khó để trở về bên nhau, giống như Ngạn Kỳ hỏi Hà Tân nghĩ kỹ chưa, để cô đi nước Mỹ hay để cậu trở về, nhất định phải có một người cam tâm tình nguyện hy sinh, mà không gây gánh nặng gì cho đối phương thì điều ước mới trở thành hiện thực được.”

- -----oOo------
 
Có Người Thích Bài Hát Này
Chương 82: Ngoại truyện


Xuân hạ giao mùa, thời tiết thay đổi thất thường, bệnh viện trở thành một nơi sôi động. Bên ngoài khoa nhi, bố mẹ đưa con đến khám, kiên nhẫn ngồi chờ được gọi tên.

Trong góc, có một cậu bé bốn tuổi cứ âm ỉ khóc mãi, một lát sau, cậu bé đột nhiên khóc ré lên, nằng nặc đòi về nhà. Bố mẹ hết cách, vừa đau lòng vừa cáu kỉnh, bèn ôm con sang một bên dỗ dành.

Tiếng khóc truyền vào trong phòng khám, bác sĩ đang dùng ống nghe chuẩn đoán cho một bé gái nghe thấy, ông cau mày nhưng nhanh chóng tiếp tục công việc.

Tôn Tâm Nghiên đặt bút xuống, đi ra đóng chặt cửa lại, rồi quay về chỗ ngồi.

“Ho có đờm không?”

“Không có. Nhưng lại ho mãi không dứt. Cháu cứ thở khò khè suốt.”

“Bị từ lúc nào?” Bác sĩ già hỏi.

“Khoảng hai ba ngày trước.”

“Trước khi đến bệnh viện thì anh chị có cho cháu uống thuốc gì không?”

Bố mẹ báo ra hai tên thuốc, Tôn Tâm Nghiên ngồi một bên ghi chép. Bác sĩ già đột nhiên nói với cô: “Cô viết tờ đơn, để cháu bé đi thử máu đi.”

Rồi ông nói với bố mẹ cô bé: “Làm xét nghiệm xong thì quay lại.”

Bố mẹ lịch sự cảm ơn, ôm con ra ngoài.

Người vừa rời khỏi, bác sĩ già đã lẩm bẩm: “Đúng là to gan, con nhỏ như vậy đã dám dùng kháng sinh.”

Tôn Tâm Nghiên im lặng lắng nghe, không xen vào. Sau khi vào làm ở bệnh viện, cô luôn đi theo vị bác sĩ già này học tập. Bác sĩ già không nói nhiều, trông rất nghiêm túc, nhưng thật ra ông là một người thầy thuốc rất có tâm, khám bệnh cẩn thận cho từng đứa trẻ.

Lúc bệnh nhân tiếp theo bước vào, điện thoại bàn vang lên, Tôn Tâm Nghiên nhận máy. Cô y tá nhỏ trong phòng bệnh hỏi: “Bác sĩ Tôn, Mộng Mộng có đến phòng khám tìm cô không?”

“Không có.” Tôn Tâm Nghiên nói: “Con bé lại chạy ra ngoài à?”

“Ừ, nói là đi tìm cô, cô có thể ra ngoài tìm giúp tôi không?”

“Được, tôi đi báo với chủ nhiệm Chu đã.”

Bác sĩ già ở bên cạnh khám bệnh cho đứa trẻ, nhìn Tôn Tâm Nghiên, “Có chuyện gì vậy?”

“Hình như Mộng Mộng lại chạy ra ngoài. Y tá Tuân nhờ cháu đến phòng khám tìm giúp. Cháu đi rồi sẽ về ngày.”

Bác sĩ già gật đầu.

Phòng khám nhi nằm trên tầng hai, có bốn hàng ghế cho bệnh nhân ngồi chờ bên ngoài phòng khám. Sẩm tối, dòng người ít dần, hàng cuối cùng gần như trống rỗng, chỉ có một người đàn ông trẻ và một cô bé sáu tuổi đang ngồi.

Người đàn ông hơi cúi đầu, một tay chơi điện thoại. Cô bé ngồi cách anh một ghế, mặc bộ đồ bệnh nhân màu xanh nhạt, tết tóc hai bím, cầm trên tay một quyển sách tô màu. Cuốn sách tô vẽ chằng chịt. Cô bé nhìn vào cuốn sách, cẩn thận lật xem từng trang một, không hề làm ồn.

Một lớn một nhỏ ngồi lặng lẽ, không làm phiền nhau. Khi cô gái nhỏ ngồi xuống, người đàn ông vô thức liếc nhìn cô bé, sau đó lại muốn nhìn kỹ hơn, cứ thế nhìn gần hai mươi phút. Trong ấn tượng của anh, đây là lần đầu tiên anh thấy một đứa trẻ ngoan như vậy. Đứa trẻ cảm giác được ánh mắt chăm chú của người ngồi bên cạnh, cũng yên lặng ngẩng mặt lên nhìn anh.

Đôi mắt to tròn, trong trẻo, ngây thơ. Tuy nhiên, ánh mắt này chỉ dừng lại hai giây trên người đàn ông trẻ. Một bóng trắng xuất hiện ở lối đi dẫn đến phòng khám, cô gái nhỏ lập tức bị thu hút, quay đầu lại, trên khuôn mặt lộ ra nét cười vui sướng.

Bác sĩ Tôn.

Bóng người đi đến trước mặt, cô gái nhỏ đặt cuốn sách lên đùi, nở nụ cười ngọt ngào mà mấy người trong bệnh viện dạy mình.

Tôn Tâm Nghiên hơi cúi xuống, sờ đầu cô bé, “Lại chạy lung tung rồi, em có biết y tá Tuân lo cho em lắm không.”

“Em đã nói với chị Đồng Đồng rồi mà, em đến tìm chị chơi.”

Đồng Đồng là y tá nhỏ tuổi nhất của phòng khám.

Tôn Tâm Nghiên nói: “Lần sau không được như thế nữa nghe chưa, y tá Tuân sẽ lo lắng lắm đấy?”

Bên này đang nói chuyện, bên kia đã có một y tá nhỏ vội vàng chạy tới, nhìn trái ngó phải một lượt, tìm thấy hai người, thì đứng đó thở hổn hển.

“Ơn giời, cuối cùng cũng tìm thấy em.” Cô y tá nhỏ mặc áo trắng tinh, lấy tay quạt gió, tư thế hiên ngang. Cô ấy nhìn Tôn Tâm Nghiên, phàn nàn: “Thầy Chu lại vừa mắng tôi một trận, cái đồ quỷ nhỏ này…” Vừa nói cô ấy vừa duỗi tay ra với cô bé: “Về với chị nào. Lần sau không được đi lung tung nữa, rõ chưa.”

Bàn tay nhỏ xíu không tình nguyện nắm lấy tay cô y tá, cô bé nhảy xuống khỏi ghế, ngẩng mặt lên hỏi Tôn Tâm Nghiên: “Tối nay chị có đến trực phòng bệnh không?”

Tôn Tâm Nghiên mỉm cười: “Tối nay chị không có ca trực, hay ngày mai chị đến chơi với em nhé?”

“Sao chị không trực ban mỗi ngày thế? Y tá trưởng Tuân ngày nào cũng trực mà.”

Cô y tá nhỏ mỉm cười, “Cái đồ ma lanh này, em còn quản nhiều hơn cả viện trưởng của bọn chị đấy. Chúng ta cùng về nhé, bên kia chị còn có việc bận nữa, ngày mai em lại tìm bác sĩ Tôn nói chuyện được không?”

Cô y tá nhỏ ôm đứa trẻ vào lòng, trước khi đi lại nhìn Tôn Tâm Nghiên một cái, rồi như có như không liếc mắt nhìn người đàn ông trẻ tuổi ngồi sau lưng cô.

Người đàn ông cũng đang nhìn về phía họ. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám được cắt may cẩn thận, quần tây phẳng lì, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ, rất đẹp trai, rõ ràng anh ăn mặc rất bảnh bao, nhưng lại đậm chất du côn.

Hầu hết người trong bệnh viện đều biết, gần đây có một “phú nhị đại” đang theo đuổi bác sĩ Tôn. Đuổi tới trình độ nào? Chỉ cần cô đi đến phòng khám, người ta sẽ chờ bên ngoài cửa. Cô y tá nhỏ nghĩ thầm, có vài người, mình thực sự ghen tị chết mất.

Tôn Tâm Nghiên đưa mắt nhìn người rời đi, đút hai tay vào túi áo khoác trắng, cô xoay người, nhìn người đàn ông ngồi ở hàng cuối cùng. Hà Tân để mặc cô nhìn.

“Sao đến không gọi cho em?” Tôn Tâm Nghiên hào phóng hỏi.

“Sợ ảnh hưởng đến công việc của em, mấy giờ em tan làm?”

“Nửa tiếng nữa.”

Tháng trước người này vừa về một chuyến, mỗi ngày đều đến tìm cô. Thái độ của Tôn Tâm Nghiên đối với anh giống như một người bạn cũ. Anh hẹn cô năm lần, cô cũng có thể đồng ý hai lần. Sau khi về Mỹ, họ vẫn giữ liên lạc trên WeChat.

Tháng này, người này lại trở lại, họ vừa mới ăn tối cùng nhau ngày hôm qua. Hà Tân nói rằng công ty của anh gần đây đã ký một dự án thử nghiệm với trường cũ Giang Cao, cả tháng này anh sẽ ở đây. Tôn Tâm Nghiên bình thản nghe anh nói, không tỏ ý kiến gì.

Hết giờ làm việc, Tôn Tâm Nghiên thay quần áo xong đi ra, Hà Tân đã đợi ở cửa. Nam nữ trẻ tuổi cùng nhau đi xuống cầu thang.

“Đứa bé kia bị bệnh gì thế?” Ra khỏi thang máy, Hà Tân hỏi.

“Ý anh là Mộng Mộng á, con bé bị tim bẩm sinh, ở trong bệnh viện bọn em hơn một năm rồi.” Tôn Tâm Nghiên nói, “Bố mẹ con bé là công nhân làm thuê, có lẽ sợ phải đóng tiền nằm viện, nên tháng trước đã trốn đi rồi, bệnh viện thử liên hệ nhưng không được, cảnh sát hiện đang giúp tìm người.”

Tôn Tâm Nghiên nói rất bình tĩnh.

Những chuyện này lâu lâu lại thấy trong bệnh viện, không có gì hiếm lạ. Nghe nói nhà bọn họ còn có ba đứa nữa, ở một mức độ nào đó, cô có thể lờ mờ hiểu được quyết định của họ.

“Sao bệnh viện bọn em không tổ chức quyên góp?”

“Đài truyền hình đã làm rồi. Bây giờ, một phần viện phí của con bé được bệnh viện miễn phí, một phần là dùng tiền quyên góp được.”

“Con bé trông rất ngoan.” Hà Tân nói.

Nghĩ đến khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé, Tôn Tâm Nghiên khẽ mỉm cười: “Ừ, con bé rất ngoan, nhìn rất đáng yêu nữa. Mọi người trong bệnh viện đều quý con bé.”

Hai người đang nói chuyện rất sôi nổi, không biết chuyện gì đã xảy ra, đột nhiên cả hai đều im lặng. Ánh hoàng hôn ấm áp, trên gò má Tôn Tâm Nghiên là sắc vàng dịu dàng đằm thắm.

Khi còn ở bên nhau, họ đã từng thảo luận về việc có con trong tương lai. Tôn Tâm Nghiên nói mình thích con gái, nhưng phải rất ngoan ngoãn và nghe lời cơ. Hà Tân tỏ vẻ trai hay gái anh đều thích, nếu sinh con gái cũng không sao cả, chỉ cần dáng dấp xinh đẹp là được, mà điều này vốn chẳng khó với họ. Nếu lúc ấy không chia tay, tuổi này sinh con, cũng không phải chuyện không thể tưởng tượng được.

Bây giờ thì sao? Ký ức và liên tưởng khiến người ta cảm thấy bối rối, choáng ngợp.

Đi bộ trên con đường bằng phẳng của bệnh viện, Hà Tân hỏi Tôn Tâm Nghiên, “Bệnh của con bé còn phải tốn bao nhiêu tiền?”

“Con bé phải thực hiện nhiều ca phẫu thuật theo từng giai đoạn, có lẽ cần mấy chục vạn, em không nói trước được.”

Đón lấy ánh nắng, Hà Tân hơi nhíu mày, “Để anh suy nghĩ, nếu không được thì dùng danh nghĩa của công ty anh trợ cấp dài hạn cho con bé, vừa hay bọn anh cũng đang muốn làm vài việc công ích.”

“Anh nghiêm túc chứ?” Tôn Tâm Nghiên đắn đo nhìn anh.

Hà Tân mỉm cười với cô, “Anh đã bao giờ đùa em chưa?”

Anh vẫn luôn rất rộng rãi về khoản tiền bạc, Tôn Tâm Nghiên không ngạc nhiên mấy, nhưng trong lòng cô lại rất hạnh phúc vì điều này. Cô rất thích cô bé ấy, “Vậy em sẽ nói với lãnh đạo nhé.”

Ra đến bãi đậu xe, Hà Tân mới hời hợt “ừ” một tiếng, rồi hỏi cô, “Em muốn ăn gì? Lẩu cua nhé?”

Tôn Tâm Nghiên uyển chuyển từ chối: “Em không đói lắm, muốn về ký túc xá trước.”

Hôm nay cô rất bận, ban đêm đã lên kế hoạch phải đọc hết cuốn sách chuyên ngành.

Hà Tân nhìn chằm chằm vào mặt cô, nói, “Lừa tiền xong thì vỗ mông bỏ đi? Tốt xấu gì em cũng phải…”

Tôn Tâm Nghiên không nói gì, tảng lờ nhìn sang bên cạnh, khóe môi khẽ cong.

Hà Tân mở cửa: “Nào, lên xe đi, em không đói thì đi nhìn anh ăn cũng được.”

_________________________________________________

Trong phòng bếp, Tôn Tâm Nghiên đeo tạp dề, nhìn công thức trên ipad, tỏ vẻ đang rất nghiêm túc nấu ăn.

Trên bếp là xoong gà hầm nấm, cô đang định nếm thử mùi vị thì một con chó trắng lớn phấn khích lao tới, đảo quanh chân cô.

Hà Bồi Nghiên vừa mới tắm xong, bộ lông bồng bềnh, cả người trắng muốt. Hà Tân cùng đi vào cùng với con chó, nhìn những thứ trên bếp, anh khoác tay lên eo cô, “Em nấu được không đấy?”

“Tất nhiên.” Tôn Tâm Nghiên cúi đầu nhìn Hà Bồi Nghiên, “Anh dẫn nó đi sấy khô lông đi, không là bị cảm lạnh đấy.”

“Còn phải hầu đến thế á? Cái đồ của nợ này vừa vào bồn tắm là phát rồ lên, khiến anh toát hết cả mồ hôi.”

Chuông cửa reo, Hà Tân nói nói: “Chắc là họ đến rồi, anh đi mở cửa.”

Ngoài cửa là một cặp đôi trẻ người da trắng, cả hai đều mặc đồ giản dị, cầm rượu và hoa trên tay, Hà Tân mời họ vào. Người đàn ông là đối tác của Hà Tân, dẫn bạn gái đến thăm nhà mới của họ. Tôn Tâm Nghiên bước ra chào hỏi họ, rồi lại vào bếp nấu ăn.

Bốn người ngồi xuống bàn, Hà Tân giới thiệu với họ: “Miller, Joan, đây là vị hôn thê của tôi, Tôn Tâm Nghiên.”

Tôn Tâm Nghiên cười, nói tiếng Anh: “Xin chào, tôi không giỏi nấu ăn lắm nên hôm nay chỉ làm hai món đặc sản của vùng quê tôi thôi, hai người nếm thử nhé.”

Đây là lần đầu tiên họ gặp Tôn Tâm Nghiên, trước đó họ chỉ biết Hà Tân đã về nước hết lần này đến lần khác để theo đuổi cô. Đến khi anh ôm được người đẹp về, họ mới biết cô là mối tình đầu của anh năm 17 tuổi. Người phụ nữ ngồi trước mặt mang vẻ đẹp điển hình của người phương Đông, dáng người thanh mảnh, khuôn mặt thuần khiết.

Trong bữa ăn, bốn người trò chuyện vui vẻ. Bạn gái Miller rõ ràng rất tò mò về mối quan hệ dịu dàng, lưu luyến và tình cảm của họ, bèn nháy đôi mắt xanh hỏi Tôn Tâm Nghiên: “Vậy nên sau khi chia tay hồi còn trẻ, hai người vẫn luôn nhớ nhau, chờ đợi nhau, đều không quen thêm ai khác nữa? Trời ơi, sao có thể lãng mạn như thế chứ.”

Tôn Tâm Nghiên mỉm cười, nhìn Hà Tân, rồi nói với Joan: “Không đâu, sau đó anh ấy quen nhiều bạn gái lắm.”

Hà Tân ngồi bên cạnh, dùng ánh mắt ám hiệu với Joan, anh nói với họ, “Không có chuyện gì đâu.”

Tôn Tâm Nghiên liếc nhìn anh. Anh dùng mu bàn tay xoa má cô, chột dạ cười trừ, “Nấm em nấu ngon quá.”

Cơm nước xong xuôi, bạn bè rời đi. Tôn Tâm Nghiên bê một chồng bát đĩa đi vào bếp rửa. Một lúc sau, Hà Tân bước vào, ôm lấy cô từ phía sau, áp mặt vào mặt cô. “Cứ để đấy đi, đừng rửa nữa.” Anh nói.

“Được thôi, vậy anh rửa đi.”

Anh thì thầm, hôn lỗ tai cô, “Ừm, em cứ để đấy, lát anh sẽ rửa.”

Trong lúc nói, người này bắt đầu táy máy tay chân, nhưng Tôn Tâm Nghiên không chịu hợp tác. Khi anh mon men hôn lên môi cô, cô đẩy mặt anh ra. Tay Tôn Tâm Nghiên dính đầy bọt nước rửa bát, làm ướt nửa mặt của Hà Tân, bầu không khí mờ ám biến mất.

“Này…” Anh nhìn cô.

Tôn Tâm Nghiên rửa sạch tay, điềm nhiên nhìn anh như không có gì xảy ra, “Không phải anh muốn rửa bát sao, mau rửa sạch đi.”

Hết.

- -----oOo------
 
Back
Top Bottom