Bạn đang sử dụng trình duyệt lỗi thời. Trình duyệt này có thể không hiển thị đúng trang web này hoặc các trang web khác. Bạn nên nâng cấp hoặc sử dụng trình duyệt thay thế.
" Không dạy dỗ em không biết ngoan mà "
Như một tiếng sét ngang tai Đồng Dao! khoan đã chẳng phải cô đang bị thương sao anh có vì chuyện này mà nhân nhượng bỏ qua cho cô một lần này không! nội tâm Đồng Dao mong anh rủ lòng thương xót mà tha cho cô! chỉ vì môt sơ suất nhỏ mà nguy cơ tối nay cô sẽ không ngủ được hay ngất lên ngất xuống mất!
" Anh! anh định làm gì "
Một nụ cười quái dị hiện trên gương mặt anh! sự lưu manh hiện rõ anh nhấc bổng cô lên đặt trên bàn làm việc dùng hai chân mình ngăn cách cô khép chân lại! Đồng Dao chậm lại vài nhịp! chẳng lẽ anh muốn làm ở đây sao đây là phòng làm việc mà! tên này điên rồi!
" Đây! đây là phòng làm việc! chúng ta! không thể được "
Chưa kịp nói hết câu Đồng Dao đã bị anh ngăn cản bằng một nụ hôn nó không dịu dàng như ban đầu mà thay vào đó là sự cuồng dã chiếm đoạt! khao khát được chiếm hữu! kể ra cũng đã mấy ngày hai người không quan hệ! có thể nói Lục Tư Thành là đang nhẫn nhịn đây mà! bây giờ nhân cơ hội một chút sơ hở của Đồng Dao anh liền không bỏ qua! cứ như đã chờ đợi từ rất lâu!
" Ưm! "
Nụ hôn cuồng dã đến mức Đồng Dao suýt không thở được Lục Tư Thành mới buông ra nhìn cô gái trước mặt đang cố gắng hít lấy không khí! đôi môi căn mọng cùng gương mặt đỏ ửng trông đáng yêu đến chết người! chưa đợi Đồng Dao lấy thêm không khí anh liền tiếp tục hôn đây là sự trừng phạt cho cô khi không tin tưởng anh! bàn tay tìm đến áo thun ngoài mà cởi phăng nó ra vứt xuống sàn lạnh
Hôm nay Đồng Dao mặc một chiếc áo thun cùng quần jean ngắn trông cô trẻ ra vài tuổi cứ như thiếu nữ 18 tuổi chứ không phải 20! mà có 18 hay 20 thì cũng bị Lục Tư Thành ăn trọn không chừa chỗ! bây giờ trước mặt anh là một cô gái trên người được mỗi chiếc quần jean ngắn! bên trên hoàn toàn không có gì che đậy! vòng một căn tròn cứ như thế hiện trước mặt! hai n.hũ hoa hồng hào đang kíc.h thích anh
Không tự chủ được bản thân bèn rời bỏ đôi môi anh đào mà cuối xuống gặm nhấm hai nhủ hoa hồng hào! Đồng Dao không thể cưỡng lại kho.ái cảm mà anh mang đến ưỡn người lên như đón nhận khuyến khích anh! tay cô bắt đầu tìm đến quần áo anh! cởi bỏ chiếc áo vest ngoài tiếp đó là từng cúc áo sơ mi! thoáng chốc một thân thể đàn ông lực lưỡng hiện lên trước mặt cô!
Anh vẫn hăng say gậm nhắm nụ hoa nhỏ một hồi lâu sau mới buông ra! nụ hoa ửng đỏ loáng bóng còn vương vấn chút gì đó! bên còn lại anh cũng làm tương tự không bỏ sót! anh tìm đến cổ cô để lại vài dấu vết hồng nhạt đầy vẻ ám muội! minh chứng tình yêu của hai người!
Cô kéo anh xuống đặt lên môi anh một nụ hôn anh đón nhận nó như một viên kẹo! liền mở miệng quét sạch hương vị ngọt ngào! không chừa sót bàn tay tìm đến khoá quần jean của cô tháo ra từ từ kéo nó xuống nhẹ nhàng để không động đến vết thương của cô! thoáng chốc trên người Đồng Dao chỉ còn lại chiếc qu.ần lót màu đỏ bằng ren! những điều này cũng đủ làm anh kíc.h thích!
Anh bế cô lên hai chân cô vắt ngang hông anh! từ từ đi đến chiếc giường trong phòng làm việc! Lục Tư Thành đúng là xa hoa! ngay cả phòng làm việc cũng có giường ngủ! nhìn dưới sàn quần áo vươn vãi lung tung nào là áo thun áo sơ mi áo vest và quần jean! một cảnh tượng đỏ mặt.
Căn phòng làm việc phát ra ánh sáng màu vàng cam mờ ảo! dưới sàn là quần áo vươn vãi lung tung trên giường Lục Tư Thành chỉ mặc một chiếc quần tây ngược lại Đồng Dao một cơ thể hoàn hảo đến từng centimet gợi cảm đang trước mắt! phải nói Đồng Dao giữ dáng vô cùng tốt vòng eo con kiến cực kỳ thu hút một vòng tay có thể ôm trọn ngược lại vòng 1 và vòng 3 cực kỳ nảy nở! người đàn ông nào cũng chết mê chết mệt vì cô! huống chi là Lục Tư Thành trước mặt chẳng lẽ một miếng bánh ngon để trước mặt mà không ăn thật lãng phí! như vậy thì chỉ có thể ăn hết mà còn phải ăn sạch sẽ nữa!
Anh nằm đè lên người Đồng Dao miệng vẫn say sưa với nụ hoa nhỏ trên đỉnh đồi Đồng Dao bị kí.ch thích đến nỗi chỉ còn nhìn rõ người đàn ông trước mặt còn lại tất cả đều mờ ảo đối với cô! bàn tay đan vào tóc anh nhẹ nhàng một lúc sau chướng ngại vật cuối cùng là chiếc quần tây cũng đã được cởi phăng vứt xuống đất hai cơ thể trầ.n trụi quấn lấy nhau dưới ánh đèn!
Lục Tư Thành và Đồng Dao môi lưỡi vẫn say sưa bên dưới vật nào đó đã bắt đầu tìm đến nơi mẫ.n cảm của Đồng Dao nhẹ nhàng ma sát! không đủ để thoả mãn nhưng đủ để kíc.h thích cả hai lên một dư vị mới! bàn tay đan chặt vào nhau bên dưới bắt đầu ra vào nhẹ nhàng
" Ư! ưm "
Tiếng rên yêu kiều nhẹ nhàng nhưng kíc.h thích Lục Tư Thành đến cực điểm! Đồng Dao luôn làm những việc nhỏ nhặt tưởng như rất bình thường nhưng nó kí.ch thích anh đến vô hạn! mỗi lần ở bên cạnh người con gái này anh cảm giác mình thật sự sống trong một gia đình hạnh phúc! anh vẫn ra vào mạnh mẽ khiến Đồng Dao rơi vào biển kh.oái cảm kíc.h tình anh dùng đủ sức để khiến Đồng Dao rê.n rỉ và thỏa mãn cả hai nhưng không làm ảnh hưởng đến vết thương ở chân của cô!
Hai người mây mưa với nhau đến gần sáng Đồng Dao cũng không thấy mệt mỏi là mấy bởi vì mấy ngày qua hai người cũng chưa quan hệ ít nhất là chân cô đang bị thương nên anh mới kìm chế! đáng lẽ hôm nay hai người cũng không làm nhưng chỉ vì một sơ suất nhỏ của Đồng Dao mà cô phải lâm trận cùng anh! đó là suy nghĩ cuối cùng trước khi cô ngất xỉu!
Trái lại với Bắc Kinh yên bình thì Thâm Quyến lại gặp khá nhiều sóng gió công ty An Vũ của ba Đồng Dao đang gặp khó khăn! lão già Giản Thiên Vương đây là muốn dùng sức mạnh An Vũ uy h**p cô đây mà! huống hồ trong khi đó một tay ông ta đang nắm một phần cổ phần công ty An Vũ nó chỉ hơn kém với Đồng Dao một vài phần trăm! nếu ông ta thu thập mua lại cổ phần từ các cổ đông khác e là An Vũ sẽ rơi vào tay ông ta thật!
Trái ngược với người ba đầy tham vọng thì Giản Dương khắp nơi đôn đáo tìm kiếm tung tích Đồng Dao anh muốn biết Đồng Dao sống như thế nào! có tốt có ổn không! nghe nói lần trước bị thương không biết cô ấy có sao không! có thể nói Giản Dương đã yêu Đồng Dao thật lòng! Tiểu Nhu cũng nhìn ra điều đó cô không nói gì chỉ biết an phận vì nếu như cô nói ra sợ rằng cô sẽ mất luôn Giản Dương nên đàng lẳng lặng nhìn người đàn ông mình yêu tìm kiếm người phụ nữ khác! cô xoa nhẹ lên bụng an ủi mình và đứa bé trong bụng!
Về phần Kim Dương sau khi xảy ra quan hệ tại khách sạn đêm đó cô vẫn chưa về Thâm Quyến vẫn ở lại chờ Đồng Dao cùng về! có điều cô luôn tìm cách trốn tránh Ngải Giai! hầu như nơi nào có Ngải Giai chắc chắn sẽ không bao giờ thấy được hình bóng Kim Dương và ngược lại! Ngải Giai rất muốn gặp cô nói rõ mọi chuyện nhưng cô cứ tránh mặt anh mãi!
Dạo này thấy mọi người ít tương tác quá vậy! tui thích đọc cmt lắm á mà hõng ai cmt hết à! cả hai bộ truyện luôn 🙁(.
Ngày hôm sau nắng sớm tựa sương mai ánh nắng đẹp có hơi phủ sương mờ Lục Tư Thành tỉnh dậy không thấy Đồng Dao nằm bên cạnh! qua qua quay lại anh thấy cô đang đứng bên ngoài ban công! trên người khoác chiếc áo sơ mi tối qua của anh! liền ngồi dậy đơn giản mặc mỗi chiếc quần tây đi ra ban công! điều đầu tiên đó là anh ôm cô vào lòng! cảm nhận được hơi ấm quen thuộc Đồng Dao mỉm cười!
" Dậy sớm thế không ngủ thêm à "
Giọng điệu ngọt ngào trầm lắng hỏi người phụ nữ của mình! anh vùi đầu vào tóc cô cảm nhận hương thơm nhè nhẹ quyến rũ! nắng sớm pha một chút sương khung cảnh đôi nam nữ đang quấn quýt nhau bên ban công đúng là rất hạnh phúc ngọt ngào!
" Hôm nay trời đẹp quá nên em muốn dậy sớm "
" Không lạnh à "
Nhìn lại cô cũng không cảm thấy lạnh mặc dù chỉ khoác mỗi chiếc sơ mi dài qua đùi một tí!
" Em không! còn anh không thấy lạnh à "
Anh cười nhẹ xoa đầu cô bàn tay vẫn đan chặt vào vòng eo con kiến của Đồng Dao! đầu tựa vào hõm cổ xem lại thành phẩm mình để lại những dấu ấn tình yêu đậm rõ trên cổ cô! anh hài lòng với những gì mình làm!
" Có em đủ ấm rồi "
Đây là Lục Tư Thành lạnh lùng mọi khi hay sao hôm nay còn có thể nói được như vậy! đúng là ai yêu vào cũng thế liền thay đổi 180 độ không khác biến thành một con người hoàn toàn khác! chẳng còn là bản thân trước kia nữa!
Ôm nhau được một hồi lâu! nắng lên cũng đã cao sương cũng đã mờ dần thay vào đó là khung cảnh thành phố Bắc Kinh hiện trước mặt! tiếng chim hót ríu rít! âm thanh trong trẻo vui tai! hai người vệ sinh cá nhân một chút sau đó thay và soạn đồ để kịp chuyến bay tối nay! đêm nay hai người sẽ cùng Ngải Giai Kim Dương và Tiểu Thụy sẽ quay về Thâm Quyến!
Tô Lạc biết hôm nay anh sẽ bay về Thâm Quyến nên muốn đến gặp anh nhưng tiếc rằng anh lại không muốn gặp cô! công việc ở đây cũng đã xử lý hết những việc không quan trọng anh đều giao cho Tiểu Thụy! cả ngày hôm nay anh chỉ giành thời gian cho cô gái nhỏ của mình còn lại mọi chuyện đều không quan tâm! anh cũng đã tắt điện thoại không muốn ai làm phiền mình chăm sóc bảo bối nhỏ của mình! nhưng Tô Lạc vẫn muốn tìm anh nên đã đến nhà gặp trực tiếp!
" Chào cô! cô tìm ai "
Mọi người giúp việc hỏi Tô Lạc!
" À! tôi là bạn của Lục Tư Thành! có thể cho tôi vào không "
" Bạn cậu chủ ?! à mời cô vào "
Người giúp việc không hề biết Tô Lạc là ai nên đã mở cửa cho cô ta vào! có lẽ một lát nữa cô ấy sẽ hối hận vì quyết định này của mình!
" Cô chờ một chút! để tôi lên gọi cậu chủ "
Tô Lạc gật đầu ngó nghiêng xung quanh căn nhà!
" Cậu chủ! có người tìm cậu! người đó nói là bạn của cậu "
" Được rồi xuống đi! tôi xuống liền "
Người làm vâng lời đi xuống dưới!
" Hửm! anh à ai tìm anh thế ?"
" Anh cũng không biết! anh xuống dưới "
Anh vừa định đi thì đã bị cô kéo lại!
" Em muốn đi! bế em đi "
Ánh mắt nũng nịu này làm Lục Tư Thành rung động! quá đỗi đáng yêu nên đành bế cô xuống nhà! Tô Lạc đang nhìn xung quanh thì đập vào mắt cô là cảnh tượng Lục Tư Thành đang bế Đồng Dao xuống lầu! hơn nữa còn cười nói rất vui vẻ! nụ cười này cô ta chưa bao giờ được thấy! đúng là tức chết mà
Dường như thấy Tô Lạc nên Lục Tư Thành liền trở về gương mặt lạnh như băng của mình! Đồng Dao cũng khá ngượng ngùng!
" Đến đây làm gì ".
" Có việc gì "
Giọng nói cực kỳ nghiêm túc nhìn Tô Lạc so với ánh mắt và giọng nói nhìn Đồng Dao đúng là khác một trời một vực! một bên cưng chiều không khác gì báu vật ngược lại! haiz!
" Anh Thành em nghe nói hôm nay anh về Thâm Quyến nên em đến gặp anh "
Ánh mắt Tô Lạc luôn hướng về một hướng dường như trong ánh mắt cô có sự kiên định chỉ luôn nhìn về phía anh những gì xung quanh cô đều không quan tâm
" Không cần "
Anh như tạt một gáo nước lạnh vào mặt Tô Lạc làm cô ta sượng mặt vẻ mặt cau có khó chịu nhưng vẫn cố gắng kìm nén! quay qua nhìn Đồng Dao đang nghịch tay Lục Tư Thành
" Cô là Đồng Dao! "
Đồng Dao giật mình vì có người vừa gọi tên mình từ nãy đến giờ cô không quan tâm đến Tô Lạc cô chỉ mải mê đứng nghịch tay Lục Tư Thành nên không quan tâm Tô Lạc!
" Phải! tôi là Đồng Dao! cô là! "
Nếu trong giới thượng lưu nói đến DJ ĐD không ai là không biết vì sắc đẹp và thân hình cực kỳ quyến rũ thì ngược lại trong giới kinh doanh không ai là không biết Tô Lạc với những kế hoạch táo bạo nhưng mang lại thành tích vô cùng đáng kể! sự nổi tiếng của hai cô gái này chỉ một chín một mười! không hơn kém nhau là bao!
Nhưng nói về sự xinh đẹp hay thân hình Tô Lạc vẫn còn thua Đồng Dao! hai người cao bằng nhau nhưng thân hình Tô Lạc không bắt mắt hay hút người nhìn như Đồng Dao! trái lại mỗi lần Đồng Dao xuất hiện sẽ thu hút ánh nhìn rất nhanh! có phần chênh lệch khập khiễng!
" Cô không biết tôi "
" Không! cô là ai "
Thật đáng tức giận mà trong giới kinh doanh không ai là không biết cô vậy mà một cô gái như Đồng Dao lại không biết đúng là coi thường cô ta mà!
" Tôi là Tô Lạc! trong giới kinh doanh không ai là không biết tôi cả "
" Ồ! tôi không làm kinh doanh nên tôi không biết "
Một cô gái đi đến đâu ai cũng phải cuối chào ngẩng đầu cảm ơn vậy mà hôm nay lại bị một cô gái làm DJ nói chuyện như vậy đúng là mất mặt mà! Lục Tư Thành nghĩ thầm " sao hôm nay cô nhóc này lại dám nói chuyện như vậy nhỉ! chẳng lẽ là đang ghen sao "! anh rất thích thú với những gì xảy ra trước mặt mình! chỉ đứng im mà xem kịch
" Cô đến tìm anh Thành có việc gì không "
Cuối cùng Đồng Dao cũng lên tiếng! nãy giờ cô chỉ đùa vui với Tô Lạc một chút không ngờ lại thú vị như vậy bây giờ cô mới quay về vấn đề chính tại sao cô ta lại đến tìm Lục Tư Thành
" Tôi đến tìm anh Thành thì liên quan gì đến cô! cô có quyền gì mà ngăn cản tôi gặp anh ấy "
" Vậy hả! ừm! em lấy quyền gì đây anh "
Tô Lạc gương mặt hống hách nhìn Đồng Dao cô ta nghĩ chẳng qua cũng chỉ là một cô gái chắc chắn Lục Tư Thành cũng chỉ chơi qua đường! Đồng Dao chớp chớp đôi mắt long lanh nũng nịu nhìn Lục Tư Thành! anh mỉm cười xoa đầu cô
" Quyền của bạn gái! quyền của người yêu và quyền của một người vợ "
Ngay cả Đồng Dao cũng bất ngờ với câu cuối anh để lại " vợ " sao! cô đồng ý lấy anh sao mà lại gọi vợ! tên xấu xa này đúng là cơ hội mà cô chỉ muốn vui chơi một chút không ngờ anh lại quá trớn như vậy! lần sau không đùa với anh nữa!
" Cô cũng nghe rồi đấy "
Đồng Dao nhìn thẳng vào mặt Tô Lạc ánh mắt ngang nhiên đầy thách thức! khiến Tô Lạc cắn răng mà chịu đựng
" Cô! anh Thành! cô ta là bạn gái anh sao "
" Không nghe hay sao còn hỏi ".
Tô Lạc gồng mình kìm chế Lục Tư Thành vậy mà lại bảo vệ Đồng Dao trước mặt cô! thật không thể tin được! chẳng lẽ bao năm qua anh không có tình cảm gì với mình hay sao! nghĩ đến đây Tô Lạc liền không kìm chế được mà lên tiếng!
" Em thích anh lâu như vậy! bao nhiêu năm rồi chẳng lẽ anh không cảm nhận được hay sao! "
Đồng Dao cũng khá bất ngờ ở trước mặt cô mà Tô Lạc lại dám tỏ tình với Lục Tư Thành đúng là mặt dày mà! cô đã từng gặp qua rất nhiều loại trà xanh nhưng Tô Lạc là mặt dày nhất trong tất cả những số đó! ngay sau đó cô bình tĩnh lại gương mặt lạnh lùng đứng xem người đàn ông này xử lý thế nào
" Ồ vậy sao! tôi không thích cô! và cũng không cảm nhận được gì! "
Một gáo nước lạnh như băng tạt thẳng vào mặt Tô Lạc! cô ta chết lặng khi nghe anh từ chối thẳng thừng như vậy hơn nữa còn là trước sự hống hách của Đồng Dao! đúng là không có nỗi nhục nào bằng!
" Anh! "
Đồng Dao lên tiếng!
" Còn chuyện gì nữa không! chúng tôi rất bận đấy"
Tô Lạc hoàn hồn giật mình ánh mắt căm phẫn nhìn Đồng Dao! tức giận bỏ đi trước khi đi còn không quên nói
" Anh sẽ phải hối hận vì quyết định ngày hôm nay! còn cô cứ chờ đấy tôi sẽ không để cô yên đâu"
Đồng Dao ngớ người vì câu nói của cô ta Lục Tư Thành cũng chẳng mảy may quan tâm anh chỉ quan tâm đến cô gái trước mặt mình nhìn mặt cô ngẩn ngơ anh bật cười cốc đầu!
" Đau em! "
Ánh mắt hờn dỗi xuất hiện
" Nhìn gì mà lắm thế cô ta đi từ nãy đến giờ "
Đồng Dao trề môi phồng má đáng yêu vô cùng
" Em chỉ đang suy nghĩ lời cô ta nói thôi "
" Không có gì em đừng bận tâm! chuẩn bị thôi sắp đến giờ bay rồi "
" Dạ "
Hai người cùng Tiểu Thụy Kim Dương và Ngải Giai ra sân bay để trở về Thâm Quyến! chân Đồng Dao còn đau nên việc di chuyển có hơi khó khăn Kim Dương định đỡ cô nhưng đã bị Ngải Giai cản lại! không ai có thể giành Đồng Dao từ tay Lục Tư Thành! Kim Dương không muốn động chạm gì đến Ngải Giai nên đã gạt tay anh ra khỏi người mình!
Năm người lên máy bay họ đi chuyên cơ riêng của Lục Tư Thành để tránh ồn ào và phiền phức! Đồng Dao thì tất nhiên sẽ ngồi cạnh Lục Tư Thành! Kim Dương bị Ngải Giai kéo xuống ngồi cùng mình! Tiểu Thụy thì đơn giản hơn ngồi một mình tĩnh lặng!
Suốt quãng đường đi Đồng Dao tựa vào vai Lục Tư Thành để ngủ! còn Kim Dương chẳng quan tâm gì đến Ngải Giai cô đeo tai nghe và nhìn ra ngoài cửa sổ! thoáng chốc trời cũng đã chập chờn tối! họ đã về đến Thâm Quyến!
Lục Tư Thành đưa Đồng Dao về nhà để cô nghỉ ngơi ngày mai cô sẽ đến thăm mẹ! còn Kim Dương ngủ quên nên đã được Ngải Giai đưa về nhà! Tiểu Thụy cũng được Lục Tư Thành cho nghỉ hôm nay!
Giản Thiên Vương nghe tin Đồng Dao và Lục Tư Thành đã về Thâm Quyến liền cho người điều tra lịch trình Lục Tư Thành để hẹn anh một buổi gặp mặt! còn Giản Dương đưa Tiểu Nhu đi khám thai được một lúc thì nghe tin Đồng Dao về anh liền bảo Tiểu Nhu bản thân có việc gấp cần phải đi ngay! Tiểu Nhu mỉm cười gật đầu thật ra cô biết anh đi đâu làm gì gặp ai nhưng vì con vì yêu anh! cô nhẫn nhịn cho qua!
Giản Dương chạy đến nhà tìm Đồng Dao gọi mãi chẳng thấy ai ra! hàng xóm thấy anh làm ầm ĩ như vậy liền bảo Đồng Dao dọn đi nơi khác sống cho yên tĩnh! Giản Dương mang gương mặt thất vọng đi uống rượu!.
Sau một hôm nghỉ ngơi thì Lục Tư Thành đưa Đồng Dao đến thăm mẹ cô hồi hộp sau một tuần cô không được gặp bà! cô rất nhớ bà! chân cô cũng đã đỡ hơn đi đứng có phần nhanh nhẹ như bình thường! như thế cũng không cần làm phiền anh phải dìu cô đi nữa!
" Mau lên đi anh "
Cô hối hả Lục Tư Thành mau chóng xuất phát có thể nói cô nôn nao gặp mẹ mình lắm rồi! cả tuần nay cô mới được gặp mẹ nên nôn nóng không thôi Lục Tư Thành mỉm cười xoa đầu cô
" Nôn đến như vậy à "
Cô phồng má trông vô cùng đáng yêu!
" Em nhớ mẹ lắm rồi! mau lên đi anh! mau lên "
" Từ từ thôi! chân chưa khỏi hẳn "
Cô chẳng quan tâm đến lời anh nói mà thẳng tay kéo anh ra xe.
.
hối thúc bác tài lái xe mau mau! anh bảo cô ngồi im cẩn thận va đầu trúng xe! cô cứ bồn chồn không yên! cảm nhận sao thời gian trôi qua chậm thế!
Giản Dương tối qua đi uống rượu anh không biết về đâu! nếu về nhà anh sẽ bị hàng ngàn câu hỏi cùng những lời chất vấn của ba anh! nếu về nhà riêng chỉ sợ sẽ cô độc mà chết! chỉ còn một lựa chọn là về nhà Tiểu Nhu! đối với anh nơi đó rất bình yên anh cảm nhận được sự ấm áp khi ở bên cô nhưng không thể nào ngừng yêu Đồng Dao cũng chẳng thể nào bỏ Tiểu Nhu! một người đàn ông nhu nhược! anh tỉnh dậy sau cơn say cảm giác đầu tiên ập đến là đau đầu! nó như muốn nổ tung! đôi mắt nhắm chặt lại vì đau!
" Giản Dương! anh đau đầu à! uống một chút nước ấm đi! sẽ đỡ hơn "
Tiểu Nhu từ ngoài bước vào gương mặt không khỏi xót xa lo lắng! cô mang thai cũng đã tháng thứ hai bụng cũng đã to lên dần! thấy người mình yêu đau như vậy cô không khỏi xót xa!
" Anh không sao! xin lỗi em "
Tiểu Nhu mỉm cười ôn hoà!
" Không sao em hiểu mà "
Cô đặt thuốc giải rượu trên bàn cho anh còn mình thì ra ngoài làm bữa sáng! thấy bóng lưng Tiểu Nhu mang chút đượm buồn lòng anh dấy lên một nỗi xót xa! có lẽ anh đã làm tổn thương người con gái này rất nhiều!
Thoáng chốc chiếc xe sang trọng đã dừng bánh tại bệnh viện quốc tế ISA Đồng Dao hớn hở bước xuống lật đật chạy vào thang máy bấm tầng 46 để lên đó! Lục Tư Thành chỉ biết bảo cô từ từ đừng hấp tấp nhưng cũng vô nghĩa! không ngờ khi cô muốn gặp mẹ mình cả người lan tỏa một nguồn năng lực tích cực như vậy rất tăng động!
" Mẹ! "
Cô bước vào phòng thấy bảo mẫu đang chăm sóc mẹ mình Lục Tư Thành nhìn bảo mẫu cô gật đầu hiểu ý liền ra ngoài! từ ngày chuyển đến ISA tình hình mẹ cô tiến triển tốt hơn khả quan hơn! không còn mặt mũi tím tái! trên người không còn đống dây dẫn chằng chịt hay những miếng băng keo dày đặt! mà thay vào đó là một người mẹ bình thường giống như đang nằm ngủ! gương mặt hồng hào trên người chỉ cắm mỗi dây truyền nước trên tay!
" Mẹ! con nhớ mẹ quá! dạo này mẹ khoẻ không! con rất khoẻ! con nhớ những lúc ba còn sống ba mẹ hay đưa con đi biển! nhớ lại lúc đó con ham chơi đến nỗi bị cảm lạnh! sốt cao đến 40° ba mẹ lo lắng nhưng trên môi con vẫn nở nụ cười vì hạnh phúc! xin lỗi mẹ ngày đó đã làm mẹ lo lắng! đến bao giờ mẹ mới chịu tỉnh lại đây "
Cô nắm chặt tay mẹ mình nước mắt trào ra cảm xúc kìm nén khi gặp mẹ mình liền buông xui! Lục Tư Thành lần đầu thấy cô khóc xót xa như vậy liền cảm thấy tim rất nhói rất đau lòng! đi đến bên cạnh để cô tựa vào người mình! nắm chặt tay cô an ủi!.
Sau những phút giây tình cảm yếu lòng những giọt nước mắt rơi xuống thấm đẫm chiếc áo cuối cùng Đồng Dao cũng đã trở lại với tinh thần phấn chấn! một nụ cười tươi đã nở trên môi đây là nụ cười mà Lục Tư Thành rất thích và mong muốn cô cười mãi nhưng chỉ được cười với một mình anh! muốn cô gái của mình vui vẻ nhưng tính chiếm hữu vẫn rất cao!
Nhận thấy tình trạng sức khoẻ mẹ mình đã ổn hơn và ngày một tiến triển Đồng Dao rất vui! sau khi thăm bệnh anh đưa cô đi dạo trên đường ngắm thành phố buổi chiều! nắng hoàng hôn nhẹ nhàng dưới khung cảnh đôi tình nhân bước trên đường tay đan chặt vào nhau khung cảnh thật lãng mạn!
" Cảm ơn anh "
Đồng Dao muốn nói cảm ơn Lục Tư Thành từ rất lâu rồi quả thực anh đã giúp cô rất nhiều trong cuộc sống từ việc chữa bệnh cho mẹ cô đưa mẹ cô đến bệnh viện quốc tế tốt nhất để điều trị! còn giúp cô đối phó lão già Giản Thiên Vương! hơn nữa lại cho cô một tình yêu mà cô gái nào cũng mong ước được có!
" Ngốc à! giữa chúng ta không có từ cảm ơn "
Anh cốc nhẹ lên đầu cô mặc dù hơi đau nhưng miệng vẫn nở nụ cười tươi! đối với hai người đó là một niềm hạnh phúc! và tối hôm đó cả hai có một đêm vô cùng lãng mạn dưới ánh trăng mờ ảo hai cơ thể tr*n tr** quấn lấy nhau triền miên hết lần này đến lần khác đến gần sáng mới đi ngủ! tuy mệt nhưng hôm nay là một ngày rất hạnh phúc với Đồng Dao cô ước gì có thể mãi mãi dừng lại ở giây phút này! cô ước có thể nắm tay vượt qua mọi khó khăn giông bão!
Buổi sáng tiếng chim hót líu lo bầu trời trong xanh nắng vàng chiếu xuống khung cảnh ngọt ngào Đồng Dao đang thắt cavat cho Lục Tư Thành cô hơi nhón chân! vì chiều cao của cô chỉ đến vai anh nhón một chút mới thắt được! cô mặc một chiếc váy dài chấm gót hở lưng chiếc váy phô trọn được tấm lưng trắng mịn màng như ngọc không tỳ vết! Lục Tư Thành mặc một bộ vest đen toát lên được sự quyền lực sang trọng khí thế tổng tài ngút ngàn!
Sau khi thắt xong cô chỉnh lại quần áo cho anh một chút trước mặt cô là một vị tổng tài vô cùng quyền lực nắm trong tay hàng trăm nghìn công ty lớn nhỏ trong và ngoài nước! đứng trên hàng trăm người! như một thói quen hàng ngày không thể thiếu trước khi đi anh hôn nhẹ lên môi Đồng Dao nụ hôn ngọt ngào đón chào buổi sáng! còn không quên để một chiếc thẻ đen trên bàn để cô thích mua gì thì mua đối với cô anh không ngại tiếc tiền!
Đồng Dao mỉm cười hạnh phúc có thể nói từ khi Lục Tư Thành bước vào cuộc đời cô mọi thứ thay đổi rất nhiều! từ sở thích cách ăn mặc hay tính cách đều thay đổi rất nhiều! Đồng Dao trước giờ chỉ thể hiện cảm xúc ra bên ngoài khi nói chuyện với Kim Dương hay mẹ mình bây giờ có thêm một người nữa đó chính là Lục Tư Thành!
Giản Thiên Vương cho người điều tra được hôm nay Lục Tư Thành sẽ có một cuộc họp quan trọng chắc chắn sẽ đến công ty! nên ông đã chuẩn bị từ trước sẵn sàng tâm lý đến gặp Lục Tư Thành! hôm nay ông muốn đàm phán với Lục Tư Thành về việc 35% cổ phần của Đồng Dao! ông muốn anh sang nhượng hay bán lại số cổ phần đó! miễn là có được công ty An Vũ ông ta sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào!
Lục Tư Thành cũng đã đoán được chắc chắn lão già đó sẽ đến tìm mình nên đã kéo dài thời gian cuộc họp! cuộc họp vốn dĩ chỉ có 3 tiếng khi báo cáo sơ bộ về tình hình công ty! anh đã kéo dài thời gian lên 6 tiếng để nhân viên báo cáo chi tiết!.
Giản Thiên Vương ngồi chờ Lục Tư Thành từ sáng đến gần 4 giờ chiều! ông ta cũng rất kiên nhẫn để chờ! nếu không vì số cổ phần có lẽ ông ta cũng không rãnh để ngồi từ sáng đến chiều chỉ vì một buổi gặp mặt! Lục Tư Thành cố ý kéo dài thời gian để nhân viên báo cáo chi tiết chậm rãi! sau gần mười tiếng dài đằng đẵng buổi họp cũng đã kết thúc! Tiểu Thụy bảo với anh Giản Thiên Vương đã chờ anh từ sáng đến giờ uống cạn cũng đã gần 3 bình trà! anh chỉ nhếch mép cười nhẹ đi thẳng về phòng ông ta đang ngồi!
Cánh cửa mở ra Lục Tư Thành với khí thế cao ngút ngàn sự quyền lực toát ra áp đảo cả Giản Thiên Vương! thấy anh vào ông ta liền đứng dậy mặc dù tuổi tác đã ở tuổi xế chiều nhưng trong giới kinh doanh không phải dựa vào tuổi tác để phân cao thấp mà chính là quyền lực!
Anh ngồi xuống tựa lưng vào ghế ánh mắt nhìn Giản Thiên Vương ý bảo ông ta ngồi xuống! ông ta hiểu ý liền gật gù ngồi xuống đối với Giản Dương ông ta khí thế bao nhiêu thì khi trước mặt Lục Tư Thành ông ta như một con mèo chẳng dám hó hé!
" Không biết hôm nay cơn gió nào đưa Giản Tổng đến đây gặp tôi "
Câu nói có phần châm biếm cơn gió nào mà đưa nổi ông ta chỉ có gió độc thôi! ông ta biết anh đang châm biếm mình nên đành cắn răng nhẫn nhịn
" Tôi không dám! hôm nay tôi đến đây là muốn đàm phán một số chuyện "
" Đàm phán sao! ? "
Lục Tư Thành nhướn mày anh thừa hiểu ông ta đến đây để làm gì nhưng vẫn muốn xem thử ông ta thật ra đang muốn giở trò gì!
" Hôm nay tôi đến đây là muốn đàm phán với Lục Tổng! Lục Tổng có thể sang nhượng hay bán lại 35% cổ phần mà Đồng Dao đã bán "
Lục Tư Thành nhếch mép tỏ ý khinh thường nhưng vẫn ung dung trả lời ông ta
" Lý do gì mà Giản Tổng đây lại muốn mua lại số cổ phần nhỏ bé như vậy "
" Lục Tổng không cần biết quá nhiều nếu ngài đã nói số cổ phần đó nhỏ bé vậy thì chuyển nhượng lại cho tôi đi "
Lục Tư Thành khinh bỉ có nằm mơ cũng không nghĩ lão già này đến đây để thương lượng nhưng thật không ngờ lại dùng giọng điệu này!
" Có phải Giản Tổng đã quên rồi không! người ngồi trước mặt ông là Lục Tổng chứ không phải đứa con trai nhu nhược của ngài "
Tiểu Thụy cất tiếng nói khiến ông ta e dè bản thân thật sự đã quên mình đang nói chuyện với ai! bản thân nhận ra chợt khép nép không còn dáng vẻ mạnh miệng như lúc nãy!
" Được rồi! 35% cổ phần đó đối với Lục Thị chỉ như một con kiến! nhưng tôi mua số cổ phần đó là có lý do "
Giản Thiên Vương đơ mặt ra ông ta không nghĩ một người như Đồng Dao lại có thể làm Lục Tư Thành yêu say đắm như vậy! thật không thể nào Lục Tư Thành còn có mục đích khác!
" Lục Tổng vì lý do gì mà ngài không thể bán lại số cổ phần đó cho tôi "
Anh nhếch mép
" Đơn giản thôi! tôi muốn tặng nó cho vợ mình "
Cái gì! vợ! có nghe nhầm không
" Vợ! Lục Tổng có nhầm lẫn gì không! một con nhóc miệng còn hôi sữa như Đồng Dao sao có thể làm vợ ngài được! huống hồ nó còn được tôi chăm sóc từ nhỏ nó đã có hôn ước với con trai tôi Giản Dương! "
" Cẩn thận lời nói của mình! ngài đang xúc phạm đến Lục Phu Nhân đấy "
Tiểu Thụy cất tiếng nhắc nhở!
" Lục! "
" Đủ rồi! hôm nay đến đây thôi những gì cần nói đã nói hết rồi tôi còn có việc! Tiểu Thụy tiễn khách "
" Vâng "
Giản Thiên Vương tức tối ngồi chờ cả ngày chỉ nhận lại thái độ thờ ơ khinh thường của Lục Tư Thành!.
Lục Tư Thành sau khi nói chuyện với Giản Thiên Vương thì lập tức rời công ty trở về nhà với bảo bối nhỏ của mình! để lại ông ta với cục tức nuốt không trôi không ngờ là Lục Tư Thành lại yêu Đồng Dao đến mức độ như vậy ông ta cứ nghĩ anh chỉ chơi qua đường rồi sẽ bỏ nhưng không ngờ được! cục tức này nuốt không trôi cũng bắt buộc phải nuốt! xem xem ông ta sẽ làm gì tiếp theo!
Từ lúc rời khỏi công ty luôn có một chiếc xe đi theo Lục Tư Thành đối với người như Lục Tư Thành tất nhiên anh đã sớm phát hiện nhưng anh muốn xem người đó muốn làm gì mà bám theo mình lâu như vậy! vẫn bảo tài xế ung dung chạy thẳng về nhà! người trên chiếc xe đó vô cùng hồi hộp anh ta muốn làm gì tại sao lại đi theo Lục Tư Thành!
Sau vài tiếng lái xe cuối cùng cũng đã về đến nhà cánh cửa trang hoàng lộng lẫy hiện ra trước mặt xe của Lục Tư Thành vẫn tiếp tục chạy vào còn chiếc xe bám theo anh dừng lại vì không thể chạy vào được! bỗng nhiên có một người bước ra đó là một tên vệ sĩ của Lục Tư Thành! người đó hạ cửa xe xuống!
" Mời Giản Tổng vào! Lục Tổng đang chờ ngài "
Không ai khác đó chính là Giản Dương anh ta bám theo Lục Tư Thành từ công ty về đến nhà chỉ có mong muốn duy nhất đó là được gặp Đồng Dao! nhưng lại không nghĩ là mình bị phát hiện hơn nữa còn được Lục Tư Thành mời vào nhà! hơi e dè nhưng cuối cùng Giản Dương vẫn lái xe vào!
Căn nhà lộng lẫy xa hoa bậc nhất có thể nói hơn nhà anh vài chục lần! mặc dù thuộc tầng lớp thượng lưu nhưng đây là lần đầu tiên Giản Dương thấy được căn nhà đẹp như thế này! chỉ ngắm nghía một hồi sơ vẫn không quên mục đích mình đến đây là gì! anh bước vào thấy Lục Tư Thành mặc chiếc áo sơ mi trắng thả vài cúc áo vest cùng cavat đã vắt ngang ghế! Tiểu Thụy cũng đang đứng đó!
Phải nói ngay cả bộ bàn ghế phòng khách cũng rất sang trọng nó được làm bằng gỗ Trầm Hương cực kỳ sang và đẹp! nó toát lên sự quyền lực và giàu có! Lục Tư Thành nhìn anh đôi mắt có phần nghiêm túc!
" Mời Giản Tổng ngồi "
Tiểu Thụy cất tiếng! Lục Tư Thành vẫn ngồi ung dung thưởng thức trà! chẳng mảy may quan tâm đến người trước mặt!
" Không biết Giản Tổng đây có việc gì cần gặp tôi hay sao mà lại theo dõi tôi từ công ty về đến nhà "
Chầm chậm thưởng thức từng ngụm trà chậm rãi nói chuyện! trông Giản Dương không khác gì một con kiến nhỏ trước một con sư tử như Lục Tư Thành!
" Thật ngại quá! để Lục Tổng phát hiện "
Lục Tư Thành thầm nghĩ hết cha rồi đến con! có phải hai cha con nhà này rất rãnh nên cứ liên tiếp.
đến làm phiền anh và Đồng Dao không! anh nghĩ có nên làm chút việc gì đó cho hai cha con họ bận không ví dụ như là làm cho Giản An phá sản! hay là mua lại tất cả số cổ phần của An Vũ mà ông ta đang nắm giữ!
Tiểu Thụy bước đến rót một ly trà cho Giản Dương!
" Mời Giản Tổng dùng trà "
Giản Dương không chần chừ mà lên tiếng!
" Không cần đâu! hôm nay tôi đến đây là có chuyện quan trọng muốn nói với Lục Tổng "
Lục Tư Thành nhướn mày
" Chuyện gì mà trông Giản Tổng đây có vẻ nghiêm trọng vậy "
Nói thì nói vậy Lục Tư Thành không mấy quan tâm đến Giản Dương! có lẽ anh chỉ xem Giản Dương như không khí mà chẳng mảy may quan tâm!
" Tôi muốn gặp Đồng Dao! tôi muốn đưa cô ấy đi ".
Căn phòng khách xa hoa lộng lẫy với bộ bàn ghế được làm bằng gỗ Trầm Hương quý giá! Lục Tư Thành đang nhâm nhi tách trà trước mặt anh là Giản Dương gương mặt có phần khó coi đang nhìn anh! Tiểu Thụy cũng cảm thấy được phần nào không khí hơi ngột ngạt!
" Tôi muốn gặp Đồng Dao "
Lục Tư Thành ngoảnh mặt nhìn Giản Dương có phải anh ta bị điên không anh ta quên rằng bản thân mình đang ở đâu sao! Lục Tư Thành cười thành tiếng! thái độ khinh bỉ
" Giản Tổng ngài đến nhà tôi muốn gặp người của tôi có phải ngài không xem tôi ra gì không "
Chân mày Lục Tư Thành nhướn lên gương mặt vẫn rất bình thường!
" Tôi nào dám! danh tiếng Lục Tổng có ai mà không biết! tôi nào dám đắc tội! có điều người như ngài có biết bao cô gái vây quanh hà cớ gì lại chọn Đồng Dao! "
" ! "
Chân mày Lục Tư Thành cau lại gương mặt đã có phần khó chịu! Tiểu Thụy cảm nhận được tình hình không ổn tên Giản Dương này có bị điên không anh ta dám đến nhà khiêu khích Lục Tư Thành không biết chừa cho mình con đường sống hay sao!
" Lục Tổng! tôi xin ngài trả Đồng Dao lại cho tôi đi! ngài không yêu cô ấy thì hãy trả cô ấy về bên tôi"
Tiếng cười của Lục Tư Thành vang khắp nhà Giản Dương nói chuyện thật nực cười! đến nhà anh còn muốn đưa người phụ nữ của anh đi đúng là nằm mơ mà!
" Sao Giản Tổng đây lại biết tôi không yêu Đồng Dao! hơn nữa nếu tôi nhớ không lầm thì Giản Tổng đây còn có một cô vợ nhỏ tên Tiểu Nhu cơ mà! hơn nữa cô ấy còn đang mang thai! "
" Tôi! "
Giản Dương cứng họng chẳng biết nói thêm gì nữa chẳng đành im!
" Bây giờ Giản Tổng đến đây muốn đưa người phụ nữ của tôi đi! ngài có ý gì! à một chân muốn đạp hai thuyền à! hay là một người không đủ nhu cầu Giản Tổng đây "
Giản Dương tức giận!
" Lục Tư Thành anh nói gì "
Giản Dương nắm lấy cổ áo Lục Tư Thành Tiểu Thụy thấy thế muốn lao đến đánh Giản Dương nhưng nhận được dấu hiệu dừng lại của Lục Tư Thành nên đã đứng yên tại chỗ!
" Đồng Dao là người phụ nữ của tôi không đến lượt cậu đến đây muốn cướp cô ấy khỏi tay tôi! nằm mơ cũng đừng hòng "
Giản Dương tức điên người đỏ hết cả mặt rất muốn đấm vào mặt Lục Tư Thành nhưng tay đã bị Lục Tư Thành giữ chặt ở cổ áo! Lục Tư Thành mắt thấy một cái bóng lướt nhẹ qua liền buông tay Giản Dương nói mấy lời khiêu khích!
" Ồ vậy nếu Giản Tổng đây muốn thì tôi chiều! Đồng Dao là người phụ nữ trên giường của tôi khi nào tôi chơi chán tôi sẽ nhường cho ngài! Dao Dao lúc ở trên giường! chậc chậc rất tuyệt vời "
Những lời nói đó đã thành công k*ch th*ch được cơn giận trong lòng Giản Dương anh giương tay đấm thẳng vào mặt Lục Tư Thành! một cú đấm khá mạnh khiến cho khoé miệng rớm máu! Đồng Dao từ trên lầu bước xuống thấy Lục Tư Thành bị đánh liền chạy đến!
" Lục Tư Thành! anh có sao không "
Giản Dương bất ngờ vì đã gặp được Đồng Dao nhưng đôi mắt cô nhìn anh chỉ đầy sự tức giận và căm ghét Giản Dương vô cùng sợ Đồng Dao những lúc như thế này! rõ ràng lúc này anh ta đánh khá nhẹ không đủ để Lục Tư Thành chảy máu! hơn nữa tại sao Lục Tư Thành vừa bị đánh Đồng Dao đã bước xuống! đây là Lục Tư Thành gài bẫy anh mà!
" Đồng Dao! em nghe anh nói! em theo anh về đi! anh rất nhớ em ở bên Lục Tư Thành em không hạnh phúc! anh ta không yêu em! nghe lời anh theo anh về đi "
" Giản Dương ".
Ánh mắt Đồng Dao nhìn Giản Dương vô cùng căm ghét cô chưa bao giờ nhìn ai bằng ánh mắt giết người như vậy…Giản Dương là người đầu tiên làm cô ghét đến vậy trước giờ dù có ghét anh như thế nào Đồng Dao cũng chỉ dùng ánh mắt hời hợt không quan tâm mà nhìn nhưng bây giờ ánh mắt cô nhìn hắn như một con dao bén giết người…
“ Giản Dương anh bị điên à…anh đang làm tôi đau đấy…mau buông ta”
Đồng Dao hét lớn vì Giản Dương đang nắm chặt lấy tay cô hằn rõ lên dấu tay lúc này bản thân Lục Tư Thành đã không kìm chế được nữa anh đứng dậy gạt tay Giản Dương ra khỏi Đồng Dao…nắm lấy áo liên tiếp đánh vào mặt Giản Dương…
“ Tư Thành…Lục Tư Thành”
Tiểu Thụy cũng chỉ biết đứng nhìn vì anh biết Lục Tư Thành mà tức giận thì không ai cản được anh phát điên…Giản Dương sặc sụa máu đỏ khắp cả sàn nhà nhưng những cú đấm của Lục Tư Thành liên tiếp giáng xuống …
“ Lục Tư Thành…mau dừng lại đi sẽ chết người đó…Lục Tư Thành em bảo anh dừng lại”
Bỗng nhiên tay Lục Tư Thành dừng lại Tiểu Thụy bất ngờ đây là người con gái đầu tiên ngăn cản được Chủ Tịch anh phát điên…chiếc sơ mi trắng cũng lấm lem máu…Giản Dương ngã khụy trên sàn không còn sức lực đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm Đồng Dao không dứt…trong mắt hắn bây giờ chỉ muốn đưa Đồng Dao rời khỏi đây…tay hắn đưa lên muốn Đồng Dao nắm tay mình hắn sẽ đưa Đồng Dao rời khỏi đây
“ Muốn đưa người con gái của tôi đi…đừng nằm mơ…Đồng Dao là của tôi…Lục Tư Thành! cả đời này đừng mơ đến lượt anh…”
Anh hất tay Giản Dương quay mặt nhìn Tiểu Thụy gật đầu hiểu ý liền bảo hai tên vệ sĩ đưa Giản Dương ra ngoài sau đó dọn dẹp nơi này…trước khi bị kéo đi Giản Dương vẫn cố gắng nói với Đồng Dao
“ Dao Dao em thật sự muốn sống với tên máu lạnh vô tình này sao…nếu hắn hết tình cả với em hắn sẽ…”
“ Đó là quyết định của tôi không đến lượt anh quản…tôi yêu anh ấy và muốn ở cạnh anh ấy…bây giờ hay cả đời này cũng chỉ muốn như vậy…”
Giản Dương chưa kịp nói hết câu anh đã bị Đồng Dao dùng những câu từ sắc bén như dao mà đối đáp lại…nó chẳng khác gì con dao đang ghim sâu vào tim anh hằn lên một vết thương không thể nào lành được nếu có chỉ có Đồng Dao mới có thể khiến nó lành lại được…Tiểu Thụy đưa mắt bảo hai tên vệ sĩ đưa Giản Dương đi
“ Khoan đã…”
Đồng Dao lên tiếng ngăn cản Lục Tư Thành đưa mắt nhìn cô đáy mắt có chút khó chịu nhưng vẫn cố gắng để không bị phát hiện…Giản Dương vui vì nghĩ Đồng Dao đã thay đổi ý kiến cô sẽ đi theo anh…nhưng sự thật luôn phũ phàng anh chỉ nhận được những lời nói lạnh buốt tận sâu đáy lòng
“ Anh về mà chăm sóc Tiểu Nhu cô ấy rất tốt…tiếc là yêu phải một thằng đàn ông không ra gì như anh…cô ấy xứng đánh được nhận nhiều thứ hơn bây giờ và đặc biệt là tình yêu…đừng bao giờ đem lòng yêu tôi nữa tôi không muốn và không dám nhận…nếu tôi biết anh không chăm sóc tốt cho mẹ con cô ấy đừng hòng tôi tha cho anh”
Chắc hẳn ai nhìn vào cũng sẽ bất ngờ tại sao một người như Tiểu Nhu lại được Đồng Dao bênh vực như vậy…vì cô ấy là phụ nữ cô ấy xứng đáng nhận được nhiều hơn vậy cô ấy có quyền lựa chọn tốt hơn như bây giờ…nhưng cô ấy vẫn quyết định tin tưởng chọn một người đàn ông không yêu cô ấy…Tiểu Nhu cũng chỉ là nạn nhân trong cuộc sống thượng lưu rắc rối này thôi.
Sau những lời nói lạnh như băng vô tình của Đồng Dao thì Giản Dương bị hai tên vệ sĩ lôi ra ngoài…miệng thì đầy máu gương mặt tím tái vì những cú đấm của Lục Tư Thành miệng vẫn cố chấp gọi tên Đồng Dao vẫn muốn Đồng Dao đi theo!
Lục Tư Thành đưa Đồng Dao lên phòng lúc nãy Giản Dương có đánh vào mặt bây giờ miệng đã sưng lên rớm máu! Đồng Dao xót xa vội vàng đi lấy hộp cứu thương mau chóng thoa thuốc cho anh! cô nhẹ nhàng nhất có thể để anh không đau!
" Có đau không ? "
Lục Tư Thành gật gật đầu tỏ vẻ đáng thương Đồng Dao thừa sức biết là anh đang đùa với một người như anh vết thương này chẳng nhằm nhò gì! Đồng Dao cố tình ấn mạnh khiến anh nhăn mặt!
" Aa! đau em cố tình "
Một lời khẳng định Đồng Dao đang cố tình ấn vào vết thương gương mặt anh nhăn lại vì đau!
" Tại sao lúc nãy tránh được mà anh không tránh! lại để bị đánh như vậy "
Lục Tư Thành chột dạ làm sao Đồng Dao lại có thể nhìn ra được rõ ràng anh đã tính toán kỹ lưỡng vậy mà lại bị Đồng Dao phát hiện!
" Em! em đừng nói bừa! ai biết cậu ta đánh anh lúc nào mà tránh chứ "
Đồng Dao cũng đã thoa thuốc xong cô định đứng dậy cất hộp cứu thương thì bị anh kéo ngã vào người khoảng cách rất gần!
" Làm gì đấy buông em ra! em đi cất hộp cứu thương "
Anh tựa đầu vào vai tay ôm chặt eo cô không buông
" Muốn ôm em "
Đồng Dao mỉm cười đặt hộp cứu thương lên bàn xoay người lại ôm anh!
" Không đau sao "
Cô chạm nhẹ vào vết thương nhìn nó gương mặt có chút đau lòng!
" Đau! nhưng hôn em sẽ hết đau "
Cô đỏ mặt tên xấu xa này bị thương mà vẫn còn lưu manh được như vậy!
" Lưu manh anh đang bị thương đấy "
Anh cười nhẹ đặt tay sau gáy tay còn lại đặt sau lưng cô kéo lại nụ hôn ngọt ngào có phần thô bạo diễn ra! anh đưa lưỡi quét sạch hương vị ngọt ngào trong miệng! Đồng Dao bất ngờ vì bị anh tấn công như vậy cô chỉ biết ngồi im đáp trả tên lưu manh này quá nhanh khiến cô trở tay không kịp!
" Ưm! buông! ưm em ra "
Cô cố gắng đẩy anh ra vì cô biết anh đang cố gắng nhịn đau! tên này đúng là cuồng hôn mà một ngày không hôn có lẽ anh sẽ chết mất!
" Hết hơi rồi à "
Anh dùng gương mặt ngây thơ vô số tội nhìn cô ánh mắt long lanh như đứa trẻ khiến cô muốn la cũng không nỡ
" Mau đi tắm xuống ăn cơm! em đói rồi "
Cô đỏ mặt đứng dậy khỏi người anh vừa nói vừa chạy đi cất hộp cứu thương mau chóng rời khỏi người đàn ông lưu manh này! cô mà ở lại thêm một giây phút nào có lẽ anh sẽ ăn thịt cô mất!
Giản Dương sau khi được đưa ra ngoài có người đã đưa anh đến bệnh viện trong tình trạng máu me bê bết gương mặt đầy vết bầm! Giản Thiên Vương chỉ trách con trai mình quá ngu ngốc bao nhiêu chuyện không làm lại đến nhà Lục Tư Thành muốn đưa Đồng Dao đi! đến đó chỉ có con đường chết! Giản Dương còn sống đã là kỳ tích rồi!
Giản Thiên Vương mấy hôm nay bận lo việc công ty nên đã nhờ Tiểu Nhu đến chăm sóc Giản Dương ông ta còn rất nhiều việc bận phải làm nên không đến thăm anh được Lục Tư Thành đang gây khó dễ cho công ty ông ta đang tìm cách đối phó! Tiểu Nhu gật đầu đồng ý vì cô yêu Giản Dương vì đứa con trong bụng cô có thể làm bất cứ điều gì vì anh chỉ trách cô yêu anh quá nhiều nhưng người anh yêu chỉ có Đồng Dao điều đó làm cô vô cùng đau lòng.
Sau khi tắm và thay đồ Lục Tư Thành xuống nhà ăn cơm cùng Đồng Dao hai người cười nói vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra! giữa họ chưa bao giờ có khoảng cách chỉ có sự yêu thương chân thành đến từ hai phía! nếu có thêm một đứa trẻ có lẽ họ sẽ thành một gia đình nhỏ hạnh phúc nhất!
Tiểu Nhu mấy ngày nay cật lực chăm sóc Giản Dương Lục Tư Thành đánh không phải nhẹ ít nhất chừa con đường sống cho anh ta! Tiểu Nhu mang thai đến nay đã được gần ba tháng bụng đã to dần đi đứng có phần hơi khó khăn hơn nhưng cô vẫn một lòng chăm sóc Giản Dương!
Thời gian thấm thoáng trôi cũng đã được bốn tháng Giản Thiên Vương ngày đêm bù đầu với công việc! Lục Tư Thành chuẩn bị lấy lại công ty An Vũ cho Đồng Dao! anh muốn đích thân mình đánh bại Giản Thiên Vương! hơn nữa còn vì mối thù năm xưa vì cái chết của mẹ anh!
Tối hôm đó Lục Tư Thành đang tìm một số quần áo vô tình anh làm rơi ra một chiếc hộp trong đó có một sợi dây chuyền! sợi dây chuyền này là của Đồng Dao nhưng đối với anh nó thật sự quen thuộc! Đồng Dao từ phòng tắm bước ra thấy anh đang cầm sợi dây chuyền cô đi đến bên cạnh anh!
" Anh à! anh đang làm gì đấy! sợi dây chuyền của em mà "
Nghe cô nói như vậy anh liền cất sợi dây chuyền vào hộp sau đó cất gọn vào tủ! anh liền kéo Đồng Dao nằm xuống giường đè lên người cô! Đồng Dao không khỏi bất ngờ định lên tiếng hỏi thì bị anh chặn lại bởi một nụ hôn! nụ hôn này không ngọt ngào như bình thường mà nó cuồng dã ngấu nghiến như muốn nuốt trọn cô vào bụng!
Đồng Dao hết hơi đập nhẹ vài cái vào lưng anh anh ngước lên nhìn cô chưa kịp lấy lại hơi thở Đồng Dao lại tiếp tục bị anh hôn! bàn tay anh đã thoăn thoắt cởi hết quần áo của cả hai! bây giờ là hai cơ thể trầ.n trụi đang quấn lấy nhau! Đồng Dao có chút bất ngờ sao hôm nay anh lại cuồng dã như vậy có chút khác thường! anh ôm chặt cô vào lòng cứ như sợ cô biến mất! anh ngước mặt lên nhìn cô
" Sinh cho anh một đứa con "
Đồng Dao không khỏi bất ngờ chẳng lẽ anh muốn có con thật sao! trước giờ khi cả hai gần gũi anh luôn dùng biện pháp an toàn để không xảy ra việc gì ngoài ý muốn! nhưng hôm nay chính miệng anh đã nói muốn cô sinh con cho anh có lẽ anh đã suy nghĩ kỹ!
Và thế là cả đêm hôm đó anh đem tất cả sự yêu thương hành hạ cô đủ tư thế! không biết anh đã làm bao nhiêu tư thế chỉ biết Đồng Dao thật sự rất mệt! trước giờ anh luôn nhẹ nhàng với cô hôm nay lại mạnh mẽ cuồng dã như vậy khiến cô không khỏi hoang mang! đồng hồ vừa điểm ba giờ sáng cũng là lúc anh đem tất cả tinh hoa của mình chôn sâu vào nơi t/ư mật ngọt ngào! Đồng Dao cảm nhận được bụng dưới của mình căng lên sự ấm nóng lan toả khắp bụng dưới của cô! lúc đó cũng là lúc cô ngất đi vì kiệt sức!
Sáng hôm sau ánh nắng đã chiếu vào căn phòng quần áo lung tung dưới sàn! Đồng Dao vẫn còn ngủ rất say có lẽ đêm hôm qua cô thật sự mệt! Lục Tư Thành đã dậy từ sớm anh vẫn đang ngắm nhìn người con gái đang nằm trong lòng mình! anh nhớ lại khoảng thời gian lúc nhỏ!
Đồng Dao bỗng nhiên ôm chặt anh hơi giật mình nhưng cũng mau chóng ôm cô gái nhỏ của mình vào lòng! anh đặt lên trán cô một nụ hôn thầm hứa sẽ bảo vệ cô thật tốt sẽ không để cô chịu bất kỳ tổn thương gì!
Xin chào là mình đây! dạo này bí ý tưởng quá! không biết viết gì luôn đấy! à mà thông báo với mọi người hai bộ truyện của mình sắp end rồi có lẽ mình sẽ lên bộ mới! khai xuân mùng 1 ra mắt luôn nha! ủng hộ mình nha.
Lục Tư Thành trong thời gian này đã thu thập tất cả bằng chứng phạm tội của Giản Thiên Vương về việc th*m nh*ng trục lợi đút lót tiền từ công ty An Vũ! và kể cả cái chết của mẹ anh và ba Đồng Dao!
Nói đến đây anh nhớ về năm xưa lúc đó anh chỉ mới 10 tuổi còn Đồng Dao chỉ là một cô bé gái xinh xắn đáng yêu nhỏ hơn anh hai tuổi! hai gia đình là bạn thân tình với nhau lâu năm! có một số chuyện gia đình nên anh đã phải ra nước ngoài! lúc đi Đồng Dao khóc sướt mướt quyến luyến không muốn anh đi! lúc đó anh cười nhưng sâu trong nụ cười là một nỗi buồn sâu sắc! thật lòng anh cũng không muốn xa Đồng Dao! phải gọi là anh yêu cô từ lúc nhỏ!
Anh xoa nhẹ dỗ dành cô vài câu sau đó bước vào trong mà không ngoảnh mặt lại! anh sợ nếu anh ngoảnh mặt lại anh sẽ không kìm lòng được! một đứa trẻ 10 tuổi có thể suy nghĩ như vậy có thể nói anh tự lập từ nhỏ!
Hai mươi năm sau trở về anh vẫn luôn nhận ra Đồng Dao nhưng cô không biết anh là ai! lúc còn nhỏ ba mẹ hay gọi anh là Vương Nhất Quân có lẽ Đồng Dao đã quen với cái tên đó! bây giờ nói Lục Tư Thành là ai chắc chắn Đồng Dao sẽ không nhận ra!
Anh trầm lặng nhớ về một ngày trời mưa sấm chớp đùng đùng! hôm đó ông bà Đồng và ông bà Lục có hẹn nhau đến một bữa tiệc họ cùng ngồi trên một chiếc xe! trong xe họ nói chuyện rôm rả người lái xe là ba Đồng Dao bên cạnh là ba Lục Tư Thành phía sau có bà Đồng và bà Lục! hôm đó ông Đồng không hề say rượu do đường trơn trượt nên ông đã chạy rất chậm nhưng không hiểu sao xe lại mất thắng lại bị một chiếc xe tải đâm vào! ông Đồng lái xe nên bị thương rất nặng không qua khỏi! ông Lục ngồi bên cạnh nhẹ hơn nhưng lại bị di chứng về sau! xe tải đâm từ phía sau nên bà Lục đã không qua khỏi! bà Đồng sau vụ tai nạn đó đã trở thành người thực vật cho đến hiện nay!
Sau vụ tai nạn đó Lục Tư Thành đau khổ không thôi lúc đó anh đã được 15 tuổi! Đồng Dao cũng không ngoại lệ ba cô mất mẹ cô trở thành người thực vật! ông trời như cướp đi sự sống của cô! thật ra ông Lục biết người gây ra tai nạn cho gia đình mình và gia đình ông Đồng chính là Giản Thiên Vương! nhưng không hiểu vì sao ông lại không tố cáo ông ta! đó cũng là một trong những lý do khiến Lục Tư Thành hận ông!
Sau khi củng cố được thế lực họ Lục! anh đã quyết tâm điều tra nguyên nhân cái chết và vụ tai nạn! sau khi biết được Giản Thiên Vương là người gây ra cái chết cho mẹ mình anh rất căm hận ông ta nhưng không thể trả thù ngay được! lúc đó anh cũng vừa mới biết Đồng Dao là vị hôn thê của Giản Dương! anh đã quyết tâm đưa cô về bên cạnh mình sau đó tiến hành trả thù Giản Thiên Vương anh phải khiến ông ta sống không bằng chết và ngày đó chính là ngày hôm nay!
Hôm nay là ngày Giản Thiên Vương tuyên bố lên chức chủ tịch công ty An Vũ! chính là công ty mà ba Đồng Dao tốn công tốn sức gầy dựng bao nhiêu năm nay! hôm nay anh sẽ lấy lại An Vũ và làm cho ông ta nhục nhã!
Trong căn phòng hội nghị sang trọng tất cả các vị cổ đông đang ngồi nghe Giản Thiên Vương phát biểu! ông ta hôm nay rất trang hoàng long trọng bên cạnh còn có Giản Dương!
" Kính chào các vị cổ đông tôi là Giản Thiên Vương hôm nay là ngày tôi nhận chức Chủ Tịch hội đồng quản trị công ty An Vũ! rất cảm ơn mọi người đã đến tham dự! có ai phản đối khi tôi ngồi lên chiếc ghế này không "
Ông ta liếc nhìn xung quanh chắc chắn rằng không ai dám dơ tay phản đối mới nói tiếp!
" Nếu không ai phản đối thì! "
" Tôi phản đối "
Lục Tư Thành từ ngoài bước vào trông anh vô cùng quyền lực! đôi mắt sắc bén lộ rõ vẻ quyết tâm!
" Tôi phản đối "
Đôi mắt Giản Thiên Vương có phần lo lắng nhưng vẫn cố giữ nét bình tĩnh! Giản Dương bên cạnh cũng không khỏi ngạc nhiên Lục Tư Thành đến đây làm gì!
" Lục Tổng! ngài phản đối sao! hôm nay là ngày tôi nhận chức mới ngài phản đối sao "
Sự khiêu khích hiện rõ trên mặt Giản Thiên Vương ông ta đúng là một con cáo già!
" Thì sao! tôi cũng có cổ phần mà! tôi cũng có quyền phản đối hay không chứ "
Các vị cổ đông bất ngờ một vị chủ tịch lớn như Lục Tư Thành tại sao lại có cổ phần của một công ty nhỏ đang phát triển như An Vũ chứ!
" Tôi quên mất! Lục Tổng đây cũng có 35% cổ phần! nhưng phản đối vô hiệu dù sao số cổ phần của tôi lên đến 45% tôi vẫn là người có cổ phần cao nhất ở đây xem ra phản đối của Lục Tổng đây vô hiệu rồi! "
Lục Tư Thành cũng đã đoán trước được tên cáo già này chắc chắn sẽ mua lại số cổ phần từ tay các vị cổ đông nhưng anh rất bình thản xem như chưa có gì xảy ra!
" Ai nói là phản đối vô hiệu chứ ".
" Ai nói là phản đối vô hiệu "
Lục Tư Thành bình tĩnh ngoảnh mặt nhìn phía sau Đồng Dao từ ngoài bước vào cô toát lên một vẻ quyền lực khiến cả Giản Thiên Vương cũng lạnh gáy! Giản Dương thấy Đồng Dao thì bất ngờ nhưng sau đó vui vẻ ra mặt nhưng liền bị Giản Thiên Vương lườm!
" Chào bác! lâu rồi không gặp bác vẫn khoẻ chứ "
Mọi người xung quanh bàn tán xì xào tại sao Đồng Dao lại ở đây! nếu ở đây cô cũng chẳng có quyền để lên tiếng!
" Đồng Dao sao em lại ở đây "
Giản Dương hấp tấp thật muốn chạy đến bên cạnh Đồng Dao! nhưng bị Giản Thiên Vương liếc anh chẳng dám hó hé!
" Đồng Dao! sao cháu lại ở đây hơn nữa cháu có quyền gì lên tiếng "
Giản Thiên Vương dùng gương mặt đầy thách thức Đồng Dao cũng chẳng phải dạng vừa! Lục Tư Thành chỉ đứng im xem bảo bối nhỏ của mình thể hiện!
" Sao lại không có quyền chứ bác! bác nên nhớ 35% cổ phần đang ở trong tay Lục Tư Thành tại sao anh ấy không có quyền "
Ông ta cười phá lên sự gian manh thể hiện rõ qua nụ cười ông ta nhếch mép nhìn thẳng vào mắt cô
" Thì sao chứ! chỉ có 35% mà cũng đòi đấu với bác à! con nên nhớ bây giờ trong tay bác có đến 45%! 35% của con có là gì so với bác "
Bây giờ đến lượt Đồng Dao cười khinh bi ông ta! mọi người xung quanh xì xào một cô gái nhỏ như Đồng Dao làm sao có thể đấu lại Giản Thiên Vương phen này có lẽ Đồng Dao phải nhục nhã đi về chăng ?
" Có lẽ bác không biết 35% cổ phần đó là của ba cháu để lại cho cháu sau khi ông ấy qua đời! nhưng vào năm sinh nhật 8 tuổi ba cháu đã dành 12% cổ phần tặng cho cháu! có nghĩa là bây giờ trong tay cháu có đến 47%! ồ có phải là hơn bác rồi không "
Giản Thiên Vương điếng người tại sao ông ta lại không biết chuyện này! mọi người ngạc nhiên đúng là con gái của Đồng An Vũ rất thông minh! đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh
" Thì sao chứ cũng chỉ là một lời nói suông không hề có bằng chứng "
" Bác muốn có bằng chứng! được thôi "
Đồng Dao lấy trong túi sách một tờ giấy trên đó có ghi rõ là ông Đồng An Vũ tặng cho cô Đồng Dao 12% cổ phần! nhìn tờ giấy mà lòng Giản Thiên Vương tức điên chỉ hận không thể chạy đến b*p ch*t Đồng Dao! ông ta liền xé đi tờ giấy đó!
" Bác cứ xé thoải mái đây chỉ là bản sao bản chính vẫn còn trong tay tôi "
" Mày! tại sao mày dám "
Đồng Dao bây giờ nhìn Giản Thiên Vương bằng con mắt căm hận vô cùng! cô hận tại sao ông là bạn của ba mình mà lại đối xử với gia đình mình như vậy!
" Tại sao lại không dám! ba tôi coi ông là một người bạn thân thiết tại sao ông lại muốn hại gia đình tôi! tại sao ông lại muốn cướp đi An Vũ mà ba tôi gầy dựng bao năm nay "
Đồng Dao uất ức nói rõ ràng trước mặt các vị cổ đông cô đã dám nói ra những lời mà mình giấu trong lòng! nuốt nước mắt vào trong chậm rãi nói
" Chào mọi người tôi là Đồng Dao là con gái của Đồng An Vũ hôm nay tôi có việc muốn tuyên bố! đây là Lục Tư Thành trong tay anh ấy có 35% cổ phần công ty An Vũ tôi sẽ nhường 12% cổ phần của mình cho anh ấy! và anh ấy cũng chính là Chủ Tịch hội đồng quản trị công ty An Vũ! có ai có ý kiến gì không ? "
Trong lòng Lục Tư Thành cũng khá bất ngờ với quyết định này của Đồng Dao nhưng anh không thể hiện ra mặt! Giản Thiên Vương gào thét tức giận còn Giản Dương lúc này bất mãn tại sao Đồng Dao lại có thể tin Lục Tư Thành đến mức như vậy!.
" Không! không thể nào! An Vũ là của tao! không ai có quyền giành hết "
Giản Thiên Vương tức đến phát điên ông ta gào thét dữ dội cơn giận của ông ta có thể nói như một cơn bão! Giản Dương cũng cảm thấy sợ ba mình trước mặt anh đây có lẽ ông ta không còn là ba mình nữa!
" Đủ rồi! "
Lục Tư Thành lên tiếng cắt ngang mọi chuyện bây giờ ai cũng sợ anh! danh tiếng của Lục Tư Thành có ai mà không biết một người tổng tài nổi tiếng khắp cả trong lẫn ngoài nước với những tài trí mưu lược kinh doanh vô cùng thông minh! cách điều hành công ty của anh của rất sáng tạo đó là lý do anh là người đứng đầu như hiện tại!
" Lục Tư Thành! Đồng Dao! tụi mày chờ đấy chuyện này chưa xong đâu "
Giản Thiên Vương lời vừa dứt liền dùng vẻ mặt hầm hầm dữ tợn bước ra ngoài! các vị cổ đông lúc này ủng hộ ông ta bây giờ có phần e dè như rùa rụt cổ! Giản Dương tiến đến gần Đồng Dao! Lục Tư Thành liền chắn trước mặt
" Đồng Dao! em thật sự tin tưởng Lục Tư Thành sao "
Có phải câu hỏi này hơi thừa không Đồng Dao đã là người phụ nữ của Lục Tư Thành tất nhiên cô tin anh! hơn nữa còn dùng cả mạng sống để tin anh
" Tôi tin và yêu anh ấy "
Câu trả lời tự tin khẳng định tình yêu và niềm tin của Đồng Dao dành cho Lục Tư Thành! Giản Dương cười nhạt lắc đầu!
" Rồi em sẽ phải hối hận "
Giản Dương ngoảnh mặt bỏ đi không quay lại nhìn Đồng Dao một cái! Lục Tư Thành cảm thấy có gì đó không ổn lắm! anh liền đi đến ngồi lên chiếc ghế Chủ Tịch hội đồng quản trị điều này đối với anh khá bình thường nhưng nó rất nhiều cảm xúc vì đây là chức vụ mà chính người con gái anh yêu dành cho anh!
Đồng Dao nhìn anh mỉm cười hạnh phúc thấy anh bận củng cố nội bộ công ty cô nhìn anh rồi bước ra ngoài! anh dùng ánh mắt giao tiếp bảo cô sang phòng làm việc riêng chờ anh! cô gật đầu mỉm cười sau đó bước ra ngoài! cô đến phòng làm việc riêng của anh nhưng thấy cửa hé mở hơi do dự nhưng vẫn bước vào!
Cô bất ngờ trong đó chính là Tô Lạc tại sao cô ta lại ở đây không phải cô ta đang ở Bắc Kinh sao lại có mặt tại Thâm Quyến chứ!
" Sao cô bất ngờ thế! ngồi đi "
Tô Lạc vừa rót trà vừa dùng giọng điệu có hơi khác so với bình thường!
" Cô muốn gì ? "
Tô Lạc cười nhếch nhìn về Đồng Dao đáy mắt hiện lên sự khiêu khích
" Cô muốn biết rõ hơn về Lục Tư Thành không! "
" Cô muốn làm gì ?"
Đồng Dao khó hiểu nhìn Tô Lạc cô ta đang có âm mưu gì! ?
" Tôi có chuyện muốn kể cô nghe! nếu cô không nghe có lẽ sẽ hối hận "
" Chuyện gì ? "
Đồng Dao biết Tô Lạc không phải dạng tốt đẹp gì cô ta đến đây chắn chắc có âm mưu!
" Cô biết người đàn ông tên Vương Nhất Quân chứ! "
Vương Nhất Quân! cái tên này Đồng Dao không thể nào quên được! cô đã gắn bó với cái tên này từ lúc nhỏ! biết bao nhiêu kỷ niệm với cái tên này!
" Rốt cuộc cô muốn gì! tại sao cô lại biết Vương Nhất Quân "
Tô Lạc từ từ nhấp một ngụm trà chậm rãi kể cho Đồng Dao nghe
" Vương Nhất Quân là thanh mai trúc mã với cô đúng chứ! bây giờ cô biết anh ấy ở đâu không ? "
Đồng Dao thắc mắc tại sao Tô Lạc lại biết những chuyện này!
" Rốt cuộc cô muốn gì nói thẳng ra đi "
" Cô rất thẳng thắn! tôi muốn cho cô biết Lục Tư Thành chính là Vương Nhất Quân "
Đồng Dao bất ngờ Tô Lạc đang nói gì vậy chứ Lục Tư Thành sao có thể là Vương Nhất Quân được! Vương Nhất Quân là một người rất ấm áp còn Lục Tư Thành là một người rất lạnh lùng! họ không thể là cùng một người!
" Cô đang nói việc hoang đường gì vậy! nhảm nhí "
Sau một lúc nói chuyện với Tô Lạc! Đồng Dao ngồi quỳ rên sàn lạnh! nước mắt cô rơi lã chã! gương mặt đỏ bừng!
" Không! không thể nào như vậy được ".
Lục Tư Thành sau khi bàn giao công việc cho cấp dưới cũng như phân chia bộ phận công ty thì lập tức đi tìm Đồng Dao anh muốn khen lúc nãy cô thật sự làm anh bất ngờ! nhưng! đến phòng làm việc riêng mở cửa ra đập vào mắt anh là hình ảnh Đồng Dao quỳ rạp dưới sàn! còn có Tô Lạc cô ta ở đây làm gì trên gương mặt cô ta là sự hài lòng hã dạ khi thấy Đồng Dao nước mắt lã chã như vậy!
" Đồng Dao! em sao thế! có chuyện gì nói anh nghe đi "
Lục Tư Thành vội vàng đi đến đỡ Đồng Dao lên ghế nhưng bị cô gạt tay ra! anh khó hiểu chuyện gì đang xảy ra vậy! tại sao Đồng Dao lại trở nên như vậy!
" Đồng Dao em sao thế ? "
Đồng Dao cười bất mãn! cô ngước lên mặt nhìn anh!
" Bây giờ tôi nên gọi anh là gì đây! Lục Tư Thành hay Vương Nhất Quân "
Lục Tư Thành cứng đờ người! tại sao Đồng Dao lại biết được chuyện này nhìn qua Tô Lạc anh đã hiểu xảy ra chuyện gì!
" Cô nói gì với Đồng Dao "
Tô Lạc biết rất rõ chuyện gia đình anh hơn nữa cô ta còn biết về cái chết của mẹ anh!
" Em chỉ nói sự thật anh là Vương Nhất Quân "
Chát
Lục Tư Thành tát thẳng vào mặt Tô Lạc in hẳn dấu tay đỏ cả gương mặt! cái tát thật sự rất mạnh làm cô ta ngã xuống ghế! quay sang nhìn anh bằng đôi mắt rớm nước mắt!
" Anh dám đánh em "
" Tôi không những dám đánh cô tôi còn có thể giết cô bất cứ lúc nào! tôi đã nói đừng bao giờ động đến Đồng Dao! cô ấy là giới hạn lớn nhất của tôi "
Lục Tư Thành gằn giọng nói rõ từng chữ với Tô Lạc cô ta cảm thấy sợ anh bây giờ trông anh vô cùng đáng sợ! anh toát ra một sự lạnh lùng tức giận đến chết người!
" Đồng Dao! em nghe anh nói mọi chuyện không như cô ta nói! "
" Anh im đi! "
Đồng Dao gạt bỏ lời nói của anh gạt một gáo nước lạnh! bây giờ niềm tin của cô đối với anh chỉ bằng con số 0! chẳng lẽ lời Giản Dương nói là đúng ư! cô thật sự tin lầm Lục Tư Thành sao! ?
Chuyện mà Tô Lạc kể cho Đồng Dao nghe chính là vụ tai nạn 20 năm trước lúc đó người hiểu rõ mọi chuyện nhất chính là Lục Tư Giang và cũng chính là ba của Lục Tư Thành! nhưng ông lại không nói ra mà để sự thật chôn vùi theo năm tháng đến khi Lục Tư Thành phát hiện anh rất hận ông! anh biết rõ Giản Thiên Vương là người gây ra vụ tai nạn đó khiến mẹ anh và ba Đồng Dao mất đi sự sống! từ đó anh đã quyết định trả thù!
Tô Lạc kể cho Đồng Dao nghe mọi chuyện nhưng cô ta lại cố tình kể lệch đi một số sự việc hay thêm vào một số chi tiết khiến Đồng Dao hiểu lầm Lục Tư Thành không trả thù ông ta mà chấp nhận buông xuôi theo! khiến cô hiểu lầm anh!
" Lục Tư Thành! từ nay tôi và anh không còn liên quan đến nhau nữa! chúng ta chấm dứt mọi chuyện đi! "
Đồng Dao nước mắt lã chã tuông như mưa đôi mắt sưng lên gương mặt lạnh đi vài phần!
" Anh không đồng ý "
Lục Tư Thành nắm chặt tay Đồng Dao anh không muốn mất cô! anh đã mất cô 20 năm rồi! từ nhỏ anh đã ước định cuộc đời này chỉ yêu và cưới duy nhất một mình Đồng Dao! nhưng từ vụ tai nạn Lục Tư Thành phải ra nước ngoài hai người đã mất liên lạc! khó khăn lắm mới tìm lại được Đồng Dao anh sẽ không bao giờ để mất cô thêm một lần nữa!
" Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho người hiểu rõ mọi chuyện nhưng chỉ trơ mắt đứng nhìn! tôi hận anh Lục Tư Thành! "
Ba chữ " tôi hận anh " như một con dao đâm vào tim anh khiến nó đau xót! anh không ngờ mọi chuyện lại đi đến nước này!
Đồng Dao gạt tay Lục Tư Thành ra khỏi tay mình cô lau nước mắt đứng dậy! cảnh cáo anh không được đi theo mình! gắng gượng từng bước chân bước ra khỏi căn phòng này! cô thật sự rất đau bị người mình yêu lừa dối cảm giác đó thật sự rất đau!
Tô Lạc bật cười khi thấy Đồng Dao như vậy nhưng ngay sau đó cô ta liền im! Lục Tư Thành dùng gương mặt giận dữ nhìn cô ta.
Tô Lạc rón rén lại gần Lục Tư Thành cô ta nhìn ra được anh đang rất tức giận nhưng vẫn muốn đến gần! cô ta nghĩ nếu Lục Tư Thành tức giận hơn nữa Đồng Dao cũng không có ở đây có thể lợi dụng an ủi anh một chút biết đâu anh thấy cảm động mà để tâm đến mình! nghĩ là làm cô ta liền bước đến nhưng chưa kịp mở miệng cô ta đã bị Lục Tư Thành bóp cổ ép sát vào tường!
" Buông! buông em ra! khó! thở! "
Cơn thịnh nộ của Lục Tư Thành đã lên đến đỉnh điểm Tiểu Thụy đứng bên cạnh cũng chẳng dám hó hé gì Tô Lạc khiếp sợ bởi vì chưa bao giờ cô ta thấy anh giận dữ như vậy!
" Tôi đã nói đừng bao giờ động đến Đồng Dao! cô ấy là giới hạn lớn nhất của tôi "
Càng nói anh càng bóp chặt cổ Tô Lạc khiến cô ta đỏ mặt không thở được đến bây giờ mới cảm thấy hối hận khi đã động đến Đồng Dao
" Thả! thả em ra! Lục! Tư! Thành "
Mặt cô ta trắng bệch ra vì không thở được Tiểu Thụy biết nếu còn tiếp tục như vậy chắc chắn sẽ chết người! lấy hết can đảm dùng lý lẽ của mình khuyên ngăn Lục Tư Thành! dù gì anh cũng là anh em có lẽ anh ấy sẽ nể tình một chút!
" Lục Tư Thành! bây giờ không phải là lúc xử lý cô ta! mau đi tìm Đồng Dao khi đó giải quyết cô ta chưa muộn "
Lục Tư Thành dần dần tỉnh táo lại anh buông cô ta ra liền ngã khuỵu xuống đất cố gắng hít lấy hít để không khí! cổ hằn lên dấu tay của anh!
" Bắt cô ta lại không có lệnh tôi không được thả "
Tiểu Thụy gật đầu bảo hai tên vệ sĩ đem Tô Lạc đi cô ta cũng không còn sức để chống cự nữa! Lục Tư Thành cùng Tiểu Thụy đi tìm Đồng Dao nhưng tìm hết cả ngày vẫn không có tin tức gì của cô khiến anh lo lắng không thôi! lúc này Kim Dương và Ngải Giai cũng đã đến!
" Sao rồi tìm được Đồng Dao chưa ? "
Kim Dương hớt hãi cô thật sự lo cho Đồng Dao cô hiểu rất rõ cô bạn thân của mình! nếu gặp phải chuyện gì quá sức chịu đựng Đồng Dao sẽ không chịu nổi!
Lục Tư Thành vẫn im lặng bây giờ anh thật sự rất lo Tiểu Thụy nhìn Kim Dương chỉ biết lắc đầu! Ngải Giai đỡ Kim Dương ngồi xuống ghế! bỗng điện thoại Lục Tư Thành vang lên anh liền nghe máy vì nghĩ đó là Đồng Dao!
" Alo! Đồng Dao "
Nhưng đáp lại là giọng của một người đàn ông!
" Oh chào Lục Tổng! cậu vẫn khoẻ chứ ? "
Giọng nói này rất quen thuộc chỉ nghe một lần liền có thể nhận ra!
" Giản Thiên Vương ? "
Đúng! chính là ông ta nhưng tại sao ông ta lại gọi cho anh vào lúc này!
" Ông muốn gì ? "
" Ấy ấy làm gì mà Lục Tổng gấp gáp thế! Lục Tổng có muốn nghe chút âm thanh thú vị không ? "
Lục Tư Thành định trả lời nhưng giây tiếp theo cả người anh cứng đờ!
" Lục Tư Thành! "
Lục Tư Thành liền nhận ra giọng nói này đó chính là giọng người con gái anh yêu! Đồng Dao!
" Đồng Dao! Đồng Dao! "
Mọi người lo lắng ai cũng đặt dấu chấm hỏi lớn tại sao Đồng Dao lại ở chỗ Giản Thiên Vương! chẳng lẽ! cô bị bắt cóc!
" Giản Thiên Vương ông muốn gì! "
Lục Tư Thành gằn giọng anh không để ai làm Đồng Dao bị thương!
" Muốn gì thì cứ chờ điện thoại của tôi nếu Lục Tổng không muốn người con gái ngài yêu có mệnh hệ gì thì tốt nhất nên nghe lời và chờ điện thoại của tôi "
Giản Thiên Vương nói hết câu liền tắt máy cơn giận trong Lục Tư Thành lại một lần nữa bùng phát!
" Chết tiệt! Giản Thiên Vương ông dám bắt cóc Đồng Dao sao "
Mọi người ai cũng lo lắng ai cũng biết rõ Giản Thiên Vương là người rất xảo quyệt họ rất lo cho an toàn của Đồng Dao! sợ cô sẽ xảy ra chuyện gì bất trắc!
Lúc này từ ngoài có một người phụ nữ bước vào!
" Tôi biết Đồng Dao ở đâu ".
Từ ngoài cửa một cô gái với vòng hai khá to nhưng đi đứng cũng rất nhanh nhẹn hoàn toàn không có cảm giác cô ấy đang mang thai! thân thủ nhanh nhẹn vào nhà mọi người đổ dồn ánh mắt nhìn cô không ai khác chính là Tiểu Nhu!
" Tôi biết Đồng Dao ở đâu "
Lục Tư Thành đôi mắt sáng rực như tìm được báu vật bây giờ dù chỉ là một chút tin tức nhỏ về Đồng Dao cũng đủ để anh lo lắng!
" Cô ấy ở đâu ? "
Tất nhiên rất lo lắng cho Đồng Dao nhưng anh không thể để người khác nhìn thấy anh trông bộ dạng hớt hãi như thế này! chỉ có Đồng Dao mới có thể thấy được những điều đó thôi!
" Phải! cô ấy đang ở nhà hoang đường xxx "
" Tại sao cô biết Đồng Dao ở đấy "
Tiểu Thụy lên tiếng anh muốn xác nhận thông tin chính xác một lần nữa!
" Chuyện là thế này! "
Hồi tưởng!
Lúc này Giản Dương về nhà thăm Tiểu Nhu thì đột nhiên có điện thoại! anh ra ngoài nghe nói chuyện có phần gấp gáp và hoảng hốt Tiểu Nhu thấy vậy nên đã nghe lén xem thử việc gì! cô biết được Đồng Dao đã bị bắt cóc không ai khác chính là Giản Thiên Vương! ông ta muốn uy h**p Lục Tư Thành!
" Nhu Nhu! anh có việc phải đi gấp! khi nào anh về sẽ đưa em đi khám thai! ngoan nhé "
Giản Dương hôn nhẹ lên trán Tiểu Nhu sau đó gấp gáp đi đến nhà hoang! có lẽ anh cũng cảm thấy lo lắng cho Đồng Dao đơn giản vì họ đã từng có hôn ước mà! Tiểu Nhu biết Đồng Dao là người tốt hơn nữa còn đối xử với cô vô cùng tốt nên cô quyết định đến gặp Lục Tư Thành!
Kết thúc hồi tưởng!
" Mọi chuyện là vậy! Lục Tư Thành anh mau đến đó đi! Giản Thiên Vương không phải là người tốt! anh hiểu những gì tôi nói mà "
Lục Tư Thành gật đầu sau đó lên xe gấp rút đạp chân gas chạy thẳng đến nhà hoang! Tiểu Thụy cùng Ngải Giai cũng báo cảnh sát và huy động vệ sĩ chạy theo Lục Tư Thành! Kim Dương đỡ Tiểu Nhu qua ghế ngồi có thai đứng lâu sẽ không tốt hơn nữa cô còn thấy Tiểu Nhu khá lo lắng! tất nhiên người cô lo chính là Giản Dương!
" Yên tâm đi! Giản Dương không làm gì sai! anh ấy không có tội! tất cả là do Giản Thiên Vương! anh ấy sẽ trở về với mẹ con cô "
Kim Dương nắm tay Tiểu Nhu an ủi cô một phần giúp cô giảm bớt căng thẳng! Ngải Giai đi đến bên cạnh vỗ nhẹ vai Kim Dương ý bảo cô đừng lo lắng Đồng Dao sẽ không sao! nhưng anh không nhận lại được gì ngoài sự thờ ơ lạnh lùng của Kim Dương! từ hôm ở Bắc Kinh trở về Kim Dương dần như không muốn nói chuyện với Ngải Giai điều đó làm anh khá lo lắng!
Căn nhà hoang lúc này không khí vô cùng ảm đạm! Giản Thiên Vương cùng Giản Dương đang đối đáp căng thẳng! Đồng Dao cũng chẳng lên tiếng vì cô không muốn nói chuyện với loại người như Giản Thiên Vương!
" Ba! ba đang làm gì vậy! sao ba lại bắt cóc Đồng Dao! như vậy là phạm pháp đấy "
Giản Dương lên tiếng chất vấn ba mình trong chuyện tình cảm tuy anh không tốt nhưng anh chưa từng làm điều gì ác như ba mình!
" Con có biết vì nó mà ba đã mất tất cả không từ chiếc ghế chủ tịch An Vũ đến cả công ty Giản An cũng đã phá sản! "
Giản Dương lúc này mới biết công ty đã phá sản đáy mắt hiện rõ sự ngạc nhiên!
" Sao! sao lại phá sản "
Giản Thiên Vương cười chua chát trách tại sao con trai mình lại khờ khạo như vậy! sao anh không giống ông được một tí nào vậy!
" Lục Tư Thành! chính là Lục Tư Thành đã cho người điều tra tất cả nó muốn dồn ba vào đường cùng! được ba bắt người phụ nữ của nó xem nó làm thế nào "
Ông ta đi đến vươn tay định tát Đồng Dao thì!.
Giản Thiên Vương dùng gương mặt dữ tợn nhìn Đồng Dao đi đến định tát cô thì!
" Dừng lại "
Tiếng hét khá to vang lên người đó chính là Giản Dương anh ta trầm mình xuống! suy nghĩ Đồng Dao không có lỗi!
" Giản Dương con bị điên à! chính cô ta là người phá nát sự nghiệp của gia đình mình "
Giản Dương đi đến bên cạnh ba mình dùng ánh mắt trực tiếp nhìn thẳng vào mắt ông ta!
" Đồng Dao không có lỗi! cô ấy hoàn toàn vô tội tất cả là tại Lục Tư Thành! chính anh ta là người làm những việc đó "
Đồng Dao thật sự hụt hẫng! đúng! cô rất hận Lục Tư Thành sau khi nghe Tô Lạc kể tất cả mọi chuyện nhưng sự thật vẫn là sự thật cô rất yêu anh! yêu đến cả tính mạng này cũng không cần nữa! vừa yêu vừa hận nhưng hận lại nhiều hơn yêu!
Giản Dương liền tháo băng keo bịt miệng cùng dây trói cho Đồng Dao! liền để cô ra sau lưng mình còn bản thân trực tiếp đối diện với Giản Thiên Vương!
Bốp!
" Mày đang làm chuyện ngu ngốc gì đấy hả "
Một cái tát trời giáng rơi vào mặt của Giản Dương kể cả Đồng Dao đứng phía sau còn cảm thấy đau! nhưng không hề xót vì những gì cha con Giản Thiên Vương làm thì còn hơn cái tát này gấp ngàn lần!
" Ba à Đồng Dao cô ấy vô tội mà "
Đồng Dao nhìn xung quanh muốn chạy thoát nhưng không thể vì bị trói trên ghế quá lâu
chân thật sự rất tê nên không thể chạy được chỉ biết cầu trời khẩn phật!
" Hừ! vô tội sao! nó mà vô tội! nếu nó không bán 35% cổ phần đó cho Lục Tư Thành thì bây giờ ta đâu mất An Vũ chứ "
Đang định lên tiếng thì bất thình lình có giọng nói vang lên!
" Đến bây giờ ông vẫn còn mù quáng với số cổ phần đó sao "
Tất nhiên người đó không ai khác chính là Lục Tư Thành! anh chậm rãi bước lên dùng gương mặt lạnh băng đến chết người nhìn lão già đó! nhưng bên trong lại lo lắng cho Đồng Dao đến sợ hãi!
" Mày! mày! sao mày biết chỗ này mà tới "
" Anh! sao! sao anh lại ở đây "
Hai cha con Giản Thiên Vương lấp bấp Đồng Dao rất muốn chạy sang Lục Tư Thành nhưng một phần can đảm đã biến mất còn lại vì Giản Dương đang giữ chặt tay cô!
" Ông bắt người phụ nữ của tôi còn bảo tôi không biết "
" Xem ra mày thông minh hơn tao nghĩ "
" Tất nhiên là thông minh hơn lão già như ông "
" Mày! "
" Ông nghĩ tội lỗi của ông sẽ không ai biết sao "
Giản Dương khó hiểu chẳng lẽ anh là con trai ruột của ông ta còn không bằng Lục Tư Thành chứ!
" Vụ tai nạn năm xưa chắc ông còn nhớ nhỉ! nhờ ơn của ông mà mẹ tôi và ba cô ấy đã ra đi mãi mãi ông còn nhớ chứ "
" Lục Tư Thành! anh! anh đang nói gì vậy! tai nạn gì ở đây "
Giản Dương khó hiểu lên tiếng hỏi trực tiếp Lục Tư Thành!
" Hơ! không biết sao! cứ hỏi người ba yêu quý của anh mọi chuyện sẽ rõ "
" Mày im đi! tất cả là gia đình nó và mày đều đáng chết "
Ông ta chỉ thẳng mặt Đồng Dao và Lục Tư Thành để nói!
" Tai nạn gì chứ ba "
Lục Tư Thành chậm rãi đến gần Giản Dương! nhưng anh ta cũng không hề phòng bị!
" Chính ba anh là người hại gia đình tôi và Đồng Dao! ông ta đã cho người gây ra vụ tai nạn đó "
Giản Dương sốc nặng khi nghe Lục Tư Thành nói! người ba mà anh luôn tôn trọng đây sao!
" Ba! ba nói đi! có phải những việc này đều do ba làm không "
Chưa đợi Giản Thiên Vương nói thêm Lục Tư Thành đã lên tiếng!
" Tôi không vội trả thù tôi không muốn ông chết một cách dễ dàng như vậy mà điều tra những hợp đồng bất hợp pháp của ông! "
Đồng Dao biết mình đã hiểu lầm Lục Tư Thành! cô hơi ngấn lệ nhìn anh! vừa nói anh vừa kéo Đồng Dao ra sau lưng mình.