Ngôn Tình Cô Nàng Dj Của Anh

Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 20: Chương 20


Buổi chiều khi ánh hoàng hôn dần dần sáng…trong căn phòng khách sạn…đôi nam nữ vẫn còn ngủ…quần áo vương vãi dưới sàn lạnh…sau một đêm mặn nồng…cô gái nhỏ bé đang nằm trong vòng tay của người đàn ông…
Tỉnh dậy sau một đêm ân ái…cơ thể Đồng Dao mệt rã rời…khắp người đâu đâu cũng là dấu hôn…không to thì nhỏ…bên dưới thì khá ê ẩm…quay mặt qua…cô thấy người đàn ông của mình đang nằm ngủ…
Bây giờ cô mới có dịp nhìn kỹ…gương mặt thanh thoát…mũi cao…từng chi tiết trên gương mặt rất hài hòa…cô khẽ đưa tay vuốt theo đường sóng mũi…bỗng nhiên anh nắm chặt tay cô…
Giật mình nhìn lên…thấy anh đang nhìn mình…ngại ngùng giật tay lại…khẽ nhếch môi quay sang nhìn cô…
" Em muốn làm gì…muốn nữa à "
Anh thừa biết da mặt cô mỏng…nhưng vẫn cố tình trêu chọc…gương mặt nhanh chóng đã đỏ lên…anh bỗng nắm chặt tay cô lại…nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh
" Anh…anh muốn làm gì "
Giọng nói có chút run nhẹ…gương mặt anh bây giờ rất nghiêm túc…gằn giọng…nghiêm túc chấn chỉnh cô

" Nếu lần sau còn để anh phát hiện em có quan hệ mập mờ với bất cứ tên đàn ông nào…thì anh không nhẹ nhàng như hôm qua"
Đồng Dao ngước nhìn người đàn ông trước mặt…mà lòng lạnh toát…tính chiếm hữu của anh quá cao…chỉ nghĩ sơ cô cũng biết vì những tấm hình của mình và Giản Dương nên anh mới gọi cô đến Bắc Kinh gấp gáp như vậy
Sau lời nói chấn chỉnh…là một hành động dịu dàng…bàn tay ôn nhu đưa tay vuốt tóc…nhẹ nhàng mà anh nói là một đêm không ngủ…hành hạ cô đủ kiểu…
" Anh không thích sự phản bội…em nên ngoan ngoãn nghe lời…nếu không đừng trách anh "
Đồng Dao vẫn im lặng…nhìn anh…trong lòng thầm nhắc nhở chính bản thân mình không được đến gần Giản Dương và phạm phải sai lầm
Nhìn sâu vào mắt anh cô thấy được sự yêu thương nhưng chỉ sau một giây là một sự vô tình máu lạnh…sẵn sàng trừng phạt mà không nhân từ…chưa bao giờ cô cảm thấy thương bản thân mình như bây giờ…cuộc sống cô sẽ ra sao khi gặp phải anh…
" Dậy đi chúng ta về nhà…"
Anh bế cô vào phòng tắm…một lúc sau hai người bước ra khỏi khách sạn…một chiếc xe sang trọng dừng trước cửa khách sạn…Tiểu Thụy mở cửa cho hai người…
Trong căn phòng làm việc sang trọng…đồ dùng cao cấp…Lục Tư Thành ngồi phía sau bàn làm việc! tay cầm ly rượu lắc nhẹ…đối diện là Tiểu Thụy…

" Tung tin 35% cổ phần của Đồng Dao đã được mua lại… "
Tiểu Thụy " Có cần nói là ai mua không "
Lục Tư Thành " Không cần…để lão già tự đoán…ông ta thích chơi thì tôi chơi với ông ta"
Tiểu Thụy " Tôi biết rồi "
Lục Tư Thành " Cậu về khách sạn nghỉ ngơi đi…khi nào cần tôi sẽ gọi "
Tiểu Thụy " Được…tôi đi đây "
Anh trở về phòng ngủ…thấy cô đang đứng ngoài ban công…chỉ mặc chiếc áo ngủ hai dây mỏng manh…đi đến khoác áo cho cô…vòng tay ôm cô từ phía sau
Cô bất ngờ pha chút ngượng ngùng…tuy hai người không còn xa lạ…cô cũng đã là người phụ nữ của anh…nhưng đối với cảm giác thân mật…cô còn hơi e dè…đang trầm tư suy nghĩ…bỗng một hơi thở ấm nóng phả vào tai cô
" Sao không choàng áo "
" Em…em đứng một chút rồi sẽ vào "
Sự quan tâm anh dành cho cô vô cùng đặc biệt…khác xa rất nhiều với Giản Dương…nếu như Giản Dương suốt ngày chỉ hỏi em có thích không, em có muốn không, thì ngược lại anh luôn biết cách nhìn nhận và quan tâm chẳng hạn như cái này không hợp với em, cái này không tốt….
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 21: Chương 21


Chỉ vài ngày tiếp xúc mà cô đã hiểu rõ từng thói quen sở thích của người đàn ông này…anh không thích nói, lặp lại nhiều lần…trong lúc ăn chỉ tập trung ăn không muốn nói bất cứ việc gì…tuy bề ngoài lãnh đạm lạnh lùng nhưng bên trông lại là một sự ấm áp quan tâm đến lạ thường…anh không thích ăn tôm hùm đất…cô mới biết được điều đó cách vài ngày khi người đầu bếp mới đến không biết
Sau bữa ăn, anh thích uống rượu, vừa uống rượu vừa nghe nhạc…âm thanh du dương vang lên cảm giác được thả lỏng…điều khác biệt là bây giờ anh có cô bên cạnh…cô ngồi trên đùi…anh cảm nhận được hương thơm…sự quyến rũ…sau khi uống hết ly rượu…cô sẽ là con mồi tiếp theo của anh
Có chút sợ hãi…nhưng cô rất thích dựa vào lòng anh…cảm giác ấm áp…ánh hoàng hôn trên biển…nhấp nháp chút hương vị rượu qua đôi môi mỏng của anh…cùng anh ôm…cùng anh hôn đến nghẹt thở…sự dồn dập đến khi màn đêm dần buông xuống chiếu rọi hai thân thể không mảnh vải quấn lấy nhau không rời
Anh thích đứng ở ban công…ngắm nhìn thành phố về đêm…giống như mọi thứ đang trong tay…nhưng đôi lúc cô lại cảm thấy…sâu trong ánh mắt của anh là sự nhiệt huyết…ánh lửa hừng hực đầy sự tham vọng và quyền lực…
Sau khi ăn cơm…anh vào phòng chỉnh sửa một số công việc…cô thì ngồi bên cạnh…đưa mắt lén nhìn người đàn ông đang chăm chú vào màn hình máy tính…ngón tay thon dài lướt một cách nhẹ nhàng…cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình…bất chợt gấp máy tính…bế cô ngồi lên đùi mình…vùi đầu vào cổ…hít lấy hương thơm quyến rũ…

“ Hôn anh”
Đồng Dao ngượng đỏ mặt…người đàn ông này vậy mà rất thích ra lệnh cho cô…đôi mắt nóng bỏng của Lục Tư Thành dán chặt lên người Đồng Dao…hai tay gượng ép vòng qua cổ…chạm nhẹ vào đôi môi anh…bàn tay v**t v* chân…không có ý định đáp trả nụ hôn…chân mày cau lại vì nụ hôn hời hợt
Như hiểu được vấn đề…hai má ửng hồng…đưa lưỡi vào trong miệng anh…như cách mà anh thường hôn cô…tuy không nhuần nhuyễn nhưng đủ để làm anh thích thú…bàn tay nắm chặt lấy gáy…ép cô đón nhận nụ hôn nóng bỏng…một lúc sau cảm nhận được hơi thở Đồng Dao yếu dần…mới lưu luyến buông bỏ đôi môi ngọt ngào…vừa được anh buông cô liền hít thở gấp gáp…thấy dáng vẻ đáng yêu này anh không nhịn được mà cười lên…
Lần đầu cô thấy anh cười tươi như vậy…nó cứ như tia nắng…rạng rỡ chói lóa…gương mặt lạnh lùng biến mất chỉ còn lại một Lục Tư Thành với nụ cười sáng như mặt trời trên môi…nụ cười chợt tắt…cô có chút quyến luyến…lần đầu thấy anh cười mà chỉ được vài giây…cô tham lam muốn nhìn nó thêm một chút nữa
“ Anh cười rất đẹp…sao lại ít cười thế”

Cô mạnh dạng hỏi anh…ánh mắt sắc bén như dao…quay qua nhìn làm cô có chút sợ hãi…Đồng Dao thật muốn rút lại lời vừa nói…nhìn đôi mắt anh cô liền muốn ra khỏi phòng…nghĩ trong đầu thật ngu ngốc mới hỏi anh như thế…thấy cô sợ hãi anh liền nheo mắt…nhếch mép…dáng vẻ bây giờ khác gì một con cún bị mưa ướt mà lạnh run chứ
“ Anh làm gì mà em lại sợ như vậy”
Nghe anh hỏi thế cô càng căng thẳng…biết rõ là cô đang sợ nhưng anh vẫn cố tình trêu chọc…cô càng lo lắng thì anh càng thích thú…đôi mắt chớp chớp vì sợ hãi…cô nhận ra điều gì đó…liền giơ tay đánh nhẹ vào vai anh…giọng nói khàn khàn tức giận nhẹ
“ Anh cố tình chọc em đúng không”
Nhìn gương mặt giận dữ của Đồng Dao…anh liền thấy hài lòng…anh muốn cô sống thật với cảm xúc mình…không bị ép buộc bởi những điều mà anh nói…có rất nhiều cô gái trước mặt anh luôn tỏ ra vẻ yếu đuối nhưng bên trong lại là một tâm địa xấu xa…những cô gái đó chưa bao giờ anh cho phép đến gần mình nửa bước…nhưng Đồng Dao thì khác…sự ngây thơ…hồn nhiên của cô đã chinh phục được trái tim sắc đá của anh mà trước giờ chưa có người con gái nào làm được.
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 22: Chương 22


Trong căn phòng làm việc xa hoa…có đôi tình nhân đang liếc mắt đưa tình…người con gái ngồi trên đùi người đàn ông…mặt đối mặt…tiếng âm hưởng du dương…mùi rượu thoang thoảng trong căn phòng…không gian thích hợp chỉ dành cho hai người…Lục Tư Thành tuajw đầu vào cổ Đồng Dao…tham lam hít lấy mùi hương nhẹ nhàng nhưng quyến rũ đó
“ Muốn đi chơi không”
Đồng Dao bất ngờ vì câu nói này của anh…những lúc cô bên cạnh anh chưa từng đề cập đến những chuyện ngoài lề như thế này…chỉ có công việc và mối quan hệ của hai người…sao hôm nay anh lại hỏi cô như thế…
“ Suy nghĩ gì đấy”
Một cái cốc đầu nhẹ làm cô bừng tỉnh…thoát khỏi những suy nghĩ vừa rồi…cô đang nghĩ xem trước mặt mình có phải là Lục Tư Thành không hay là một người khác…
“ Không…không có gì…”
“ Trả lời câu hỏi của anh”

Đồng Dao “ Muốn…nhưng mà anh cho em đi thật à…”
Lục Tư Thành nheo mắt…môi khẽ nhếch lên nụ cười ẩn ý “ trong mắt em anh đáng sợ như vậy sao”
Đồng Dao giật mình vì câu hỏi vừa rồi…nó như nói trúng tim đen của cô…đúng vậy…trong mắt cô anh rất đang sợ…nguy hiểm…nếu so với lão già Giản Thiên Vương anh còn đáng sợ hơn gấp trăm gấp ngàn lần
“ Không có…chỉ là em thắc…mắc thôi”
“ Muốn thì ngày mai anh đưa em đi”
Hả!? Đồng Dao có nghe nhầm không…anh vừa mới nói là sẽ chở cô đi chơi…có phải cô bị lãng tai hay không…người đàn ông này vậy mà lại muốn đưa cô đi chơi…quái lạ…anh thật khiến người khác phải suy nghĩ mà…Đồng Dao cảm thấy mình bị chóng mặt…cô bị anh làm cho đầu óc điên loạn…
“ Này…em làm gì nãy giờ cứ thẩn thờ thế…thả hồn đi đâu à”
“ Không có…em chỉ đang suy nghĩ chút chuyện thôi…”
Lục Tư Thành cau mày…cô nhóc này đang ở bên cạnh anh mà dám suy nghĩ lơ đãng…
“ Suy nghĩ chuyện gì”
“ Có phải em đang mơ không…anh thật sự đưa em đi chơi à…”
Lúc này anh bật cười thành tiếng…cô nhóc này mà lại ngây thơ như vậy…chỉ vì một câu nói của anh mà khiến cô ngay ngất từ nãy đến giờ…nhìn cô lúc này thật đáng yêu…cũng vì sự ngây thơ đáng yêu đấy…mới đánh cắp trái tim anh…Đồng Dao thấy anh cười lên như thế…không hiểu chuyện gì…

“ Sao anh lại cười”
“ Cười vì em ngây thơ quá đó…anh nói đưa em đi chơi thôi mà em đã bất ngờ như vậy rồi à”
Anh cốc nhẹ lên đầu cô…chân mày cau lại…sờ trán vì hơi đau…mặt cô đỏ lên…hai má căng phồng…thể hiện sự tức giận…trông cô lúc này thật đáng yêu…nhưng có tức giận thế nào trong mắt anh cô cũng là một con mèo nhỏ đang xù lông…khoảnh khắc đó…tim anh đập loạn xạ…chưa bao giờ tim anh đập nhanh như thế…có lẽ là đã rung động với cô gái đáng yêu này rồi
“ Được rồi…đi tắm thôi”
Đồng Dao ngơ ngác…chưa kịp định hình…đã bị anh bế lên…bất ngờ cô ôm lấy cổ anh vì sợ té…lúc nãy cô ngồi trên đùi anh…nên chỉ cần anh đứng dậy! ôm lấy eo cô nhẹ nhàng bước vào phòng tắm…
“ Để em tự tắm! ”
“ Sợ cái gì…trên người em có chỗ nào anh chưa thấy à”
Da mặt vốn dĩ mỏng…chỉ cần anh trêu một tí…lập tức mặt cô sẽ đỏ như tôm luộc…anh rất thích đem những vấn đề nhạy cảm ra để nói…điều đó cô không thích chút nào…nhưng cũng không thể nói…nếu có nói thì chỉ nói trong bất lực…Đồng Dao ngồi không yên…cứ loay hoay tìm cách thoát khỏi vòng tay anh
“ Nếu em dám cử động nữa…anh không chắc mình sẽ không làm gì em đâu đấy”

Cô mơ mơ hồ hồ…không hiểu lời anh nói…nhưng một lúc sau…cô chợt nhận ra…hai chân cô đang ở trên người anh…tư thế này vô cùng nhạy cảm…tại sao cô không nhận ra điều này sớm hơn chứ…nãy giờ cứ loay hoay mãi…cô gục đầuvào cổ anh…sự ngại ngùng hiện rõ…anh không nói gì chỉ nhếch mép cười nhẹ…bế cô vào phòng tắm
Trong phòng tắm vang lên tiếng Đồng Dao “ Aa…buông em ra” lâu lâu lại có âm thanh nhạy cảm vang lên…lúc tắm anh không kiên nể gì mà sờ mó khắp người cô…cũng không phải lần đầu hai người như thế…trải qua một vài lần…những điểm nhạy cảm trên cơ thể Đồng Dao anh đều biết…đó cũng là lý do khiến Đồng Dao không muốn tắm cùng anh
Một lúc sau hai người bước ra ngoài…trên người mặt bộ pijama thoáng mát…không quên nhìn trên cổ Đồng Dao có một vết đỏ nhỏ…chắc là vừa nãy anh lại giở trò lưu manh với cô
Anh cẩn thận sấy khô tóc cho Đồng Dao…gương mặt cô lúc này thật quyến rũ…mái tóc còn vương vài giọt nước…làm gương mặt cô càng thêm sắc xảo…phải nói lúc này Lục Tư Thành đang rất kìm chế…nếu không sẽ đè cô ra mà ăn mất…sao người con gái này lại quyến rũ thế cơ chứ…đúng là tiểu hồ ly mê người mà
Nhìn tóc cô đã khô…loáng thoáng vài sợi bay nhẹ trong gió…anh bế cô lên giường…đtặ xuống nhẹ nhàng…không quên lấy chăn đắp cho cô và mình…Đồng Dao nằm gọn trong lòng anh…được vòng tay rắn chắc che chở…phải nói khi nằm trong lòng anh…cô cảm thấy vô cùng ấm áp và an toàn…nhẹ nhàng quay qua ôm anh…trước khi ngủ anh không quên đặt nhẹ lên trán cô một nụ hôn ngọt ngào…cùng một lời chúc
“ Ngủ ngon”.
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 23: Chương 23


Trời còn tờ mờ sáng! Đồng Dao đang nằm ngủ trong vòng tay ấm áp của Lục Tư Thành! từ bao giờ mà cô lại thấy vòng tay này cho cô cảm giác an toàn! chỉ còn có nó cô có thể ngủ rất ngon!
Lục Tư Thành thức giấc! nhìn cô gái nhỏ đang ngủ rất ngon trong lòng mình! bất giác nở một nụ cười! anh đưa tay lay nhẹ Đồng Dao! gọi cô thức dậy
" Dậy thôi nào "
Trời bây giờ còn chưa sáng! anh đã gọi cô sớm như vậy! cả ngày hôm qua! cô chầm chậm mở mắt ra nhìn! chợt nheo mắt lại! cơn buồn ngủ vẫn còn
" Trời còn chưa sáng! anh gọi em dậy làm gì! để cho em ngủ "
Cô gạt tay anh ra khỏi người mình! anh cũng không tức giận! nhẹ nhàng đưa mặt mình vào sát tai cô! nhè nhẹ phát ra âm thanh
" Thế có muốn đi chơi không "
" Muốn! "
Không cần biết là việc gì! cô chỉ cần biết! cô muốn đi chơi! muốn được anh đưa đi chơi! liền không kiên nể gì mà bật dậy! tỉnh ngủ hẳn! quay sang nhìn anh

Nhìn đồng hồ chỉ mới 5 giờ sáng! cô lại muốn đi ngủ! bây giờ thì đi đâu chơi được chứ! có phải người đàn ông này quá bá đạo rồi không! lại đưa cô đi chơi vào lúc 5 giờ sáng!
" Đi rửa mặt thay đồ! anh đưa em đi chơi "
Gương mặt ngáy ngủ còn đang mơ mơ hồ hồ! đã bị anh nhấc bổng lên! sau một lúc hai người ra xe! do còn buồn ngủ nên vừa lên xe cô đã chợp mắt! còn anh thì lái xe!
Chiếc xe cứ thế nhẹ nhàng lăn trên đường! anh lái từ khi trời còn tối đen như mực! đến khi mặt trời dần dần mọc! khung cảnh trước mắt cũng hiện ra!
Đến nơi cũng tầm 6 giờ sáng! chỉ mất một tiếng lái xe thôi mà anh đã đưa cô đến biển! vừa kịp lúc bình minh!
" Dao Dao dậy đi! đến nơi rồi "
Đồng Dao nheo mắt! mở mắt ra! đập vào mắt cô chính là biển! và bình minh màu vàng nhẹ!
" Woa! là biển! có cả bình minh nữa! "
Cô lật đật tháo dây an toàn! chạy ra biển tận hưởng không khí! tiếng sóng rì rào! tiếng gió thoang thoảng mùi hương của biển! đã rất lâu rồi cô mới đến biển

Từ khi ba cô mất! cô chẳng còn thời gian đến biển nữa! mà suốt ngày chỉ cắm mặt vào công việc và chăm sóc mẹ! thời gian ngủ còn không có nói chi là đến biển
Gương mặt tươi cười! sự vui vẻ! cô chạy trên cát thoả thích! hồn nhiên như một đứa trẻ tám tuổi đang nghịch nước! nhìn thấy Đồng Dao cười tươi như vậy tim anh lại đập mạnh! mỗi lần nhìn cô cười không biết vì lý do gì! mà trong lòng anh rất vui! tim đập rất nhanh!
Đồng Dao đứng trên biển! bình minh màu vàng nhạt! phải nói cảnh vô cùng đẹp! đang đứng bỗng nhiên có một vòng tay ôm cô từ phía sau! vòng tay này đối với cô vô cùng quen thuộc! cô xoay người lại mặt đối mặt với anh!
" Cảm ơn anh "
" Vì điều gì "
" Vì anh đã đưa em đến đây "
Cô nhón chân! đặt một nụ hôn ngọt ngào lên môi anh! hành động nhỏ này của cô đã làm anh bất ngờ! chỉ một chuyến đi dạo biển mà cô lại vui đến mức như vậy!
" Em vui đến thế cơ à "
" Phải! em rất vui! từ khi ba em mất! em không còn cơ hội đến biển nữa! mỗi lần đến đây em rất nhớ ba! lúc nhỏ ba mẹ hay đưa em đến đây lắm! mỗi lần đến đây về em đều nghịch nước đến nổi bị sốt cao! nhưng em rất vui! vì có ba mẹ ở bên cạnh mình! bây giờ ba mất rồi! còn mẹ thì nằm trong bệnh viện! em chẳng biết đến đây cùng ai nữa "
Lục Tư Thành không ngờ cô gái nhỏ này lại chịu nhiều tổn thương như vậy! anh ôm cô vào lòng! giây phút này anh thật sự yêu cô rồi! Đồng Dao chỉ được là của anh! và mãi mãi là của anh! là người con gái anh yêu!
Buông cô ra! anh hôn cô! nụ hôn đầy tình yêu! sự ngọt ngào! Đồng Dao vòng tay qua cổ anh! điều đó thể hiện cô cũng đã yêu anh rồi! cô yêu anh! rất yêu anh!.
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 24: Chương 24


Hai người ở trên biển chơi cả ngày! họ đi dạo biển! cùng nhau ăn kem! cùng nhau tận hưởng không gian riêng tư của hai người! họ đi từ lúc bình minh vẫn còn chưa lên! cho đến lúc nắng chiều hoàng hôn đã xuống!
Họ nắm tay dạo trên biển! hai người đều mặc đồ màu trắng! Đồng Dao mặc một chiếc váy dài! hở lưng! còn anh mặc một chiếc quần tây cùng áo sơ mi! dưới ánh hoàng hôn chiều trên biển! gió vi vu mang hơi lạnh của biển! tiếng chim ríu rít! tiếng sóng rì rào! hai người hôn nhau dưới ánh hoàng hôn trên biển! khung cảnh phải nói rất lãng mạn
Tình hình mẹ Đồng Dao cũng đã tiến triển tốt hơn! Lục Tư Thành còn thuê người chăm sóc đặc biệt cho bà! bên ngoài còn có bảo vệ! phòng hờ Giản Thiên Vương lại muốn giở trò! Kim Dương cũng không cần phải chăm sóc mẹ Đồng Dao nữa vì có người chăm sóc riêng cho bà! cô muốn đến Bắc Kinh để gặp Đồng Dao nên đã chủ động liên lạc với Ngải Giai
Kim Dương " Tôi! tôi muốn đến Bắc Kinh gặp Dao Dao "
Ngải Giai " Được thôi! emchuẩn bị đi! 15 phút nữa tôi sẽ qua đón em! chúng ta sẽ bay đến Bắc Kinh trong hôm nay "
Kim Dương " Gấp! gấp vậy sao "
Ngải Giai " Chẳng phải em muốn gặp bạn mình sao! tôi đưa em đến đó còn gì! mau chuẩn bị đi "
Tiếng tút tút tút vang lên! Kim Dương quả thật rất muốn gặp Đồng Dao! nhưng cô cư nghĩ là sáng mai hai người mới đi! nhưng không ngờ Ngải Giai lại chuẩn bị nhanh như vậy! cứ như anh đã sắp xếp từ trước

Trong căn nhà chung cư cao cấp! không gian yên lặng bỗng vang lên tiếng nói
" Tiểu Nhu! "
Tiểu Nhu " Giản Dương! anh đến đây làm gì "
Giản Dương " Đến nhà người yêu mình cũng cần có lý do sao "
Tiểu Nhu " Không có! anh vào đi "
Giản Dương " Tối nay anh sẽ ở đây "
Tiểu Nhu " Hửm! ba anh không bắt anh về sao "
Giản Dương " Kệ đi! ở một đêm không sao đâu! nhân tiện ngày mai anh đưa em đi khám thai"

Tiểu Nhu " Vâng "
Đã lâu rồi Giản Dương mới đến nhà Tiểu Nhu! hầu như một tuần anh chỉ đến một lần! từ khi Đồng Dao hủy hôn anh trở nên lạnh nhạt với cô hơn! nhớ lần đó trước mặt Đồng Dao anh nói anh yêu Đồng Dao! chỉ xem cô là qua đường! cho đến hôm nay cô vẫn chưa nhận được lời giải thích từ anh! nhưng cô cũng không quan tâm! cô vì yêu mà bất chấp! cô chỉ biết cô rất yêu anh! rất rất yêu anh!
Từ lần trước khi say rượu! hai người đã xảy ra một số chuyện! nhưng không may lại không dùng biện pháp bảo vệ! nên Tiểu Nhu đã có thai! Giản Dương cũng không từ chối! không bắt cô phá thai! anh hứa sẽ chịu trách nhiệm với cô! những điều đó đủ để Tiểu Nhu bỏ qua tất cả mà tha thứ cho anh! huống hồ bây giờ trong bụng cô lại có bảo bối của hai người
Đến tối Lục Tư Thành và Đồng Dao về đến nhà! hai người tắm sau đó ăn cơm! vẫn như thường lệ anh sẽ làm việc còn cô sẽ ngồi bên cạnh đọc sách! hôm nay cô luôn giữ một nụ cười tươi trên môi! một chuyến đi chơi tuy nó khá xa nhưng bù lại Lục Tư Thành lại được ngắm nụ cười của cô cả ngày
Thời gian chầm chậm trôi! nhìn đồng hồ cũng đã 11 giờ! anh nhìn qua ghế thấy Đồng Dao đang ngủ rất ngon trên sofa! bèn gấp máy tính! đặt tập tài liệu sang một bên! đi đến bế cô về phòng ngủ! đặt cô xuống giường! nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho cô! lúc này Đồng Dao mở mắt ra nhìn anh! cô dụi mắt
" Anh làm em thức giấc sao "
Đồng Dao " Mấy giờ rồi "
Lục Tư Thành " 11 giờ rồi "
Đồng Dao " Sao anh thức khuya thế! đi ngủ thôi"
Lục Tư Thành " Được! anh ngủ ".
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 25: Chương 25


Sáng hôm sau! hôm nay là ngày cuối tuần! tối nay Đồng Dao có một show diễn nên cô phải đến sớm! tầm 4 giờ cô phải xuất phát! do nhà của Lục Tư Thành khá xa quán bar!
Tối qua hai người ngủ trễ! gần 12 giờ họ mới ngủ! nên sáng hôm nay dậy khá trễ! ánh nắng nhẹ buổi sáng chiếu vào căn phòng ngọt ngào! Đồng Dao thức giấc! cô khẽ nheo mắt vì ánh nắng! quay qua nhìn thấy người đàn ông đang ôm mình ngủ!
Mỉm cười nhẹ! đưa tay vuốt dọc theo đường sóng mũi! không phải lần đầu cô nhìn gần mặt anh! nhưng mỗi lần nhìn cô lại cảm thấy được sự đẹp trai không tỳ vết! cô khẽ chạm tay lên môi! liền bị anh bắt được
" Em muốn làm gì! "
Đồng Dao ngại ngùng rút tay về! mặt cô đỏ ửng lên! miệng lấp bấp muốn nói nhưng lại ngại! anh lấy tay cô đặt lên mặt mình!
" Ngại à! "
Đồng Dao " Không! không có! làm gì phải ngại chứ "
Nhưng gương mặt đỏ! cùng lời nói lấp bấp đã tố cáo cô! sự ngượng ngùng hiện lên mặt
" Anh dậy! dậy từ khi nào "
Lục Tư Thành " Từ khi em có ý đồ xấu xa với anh "
Cô vươn tay đánh nhẹ vào vai anh! gương mặt rõ lên sự tức giận nhẹ

" Em có ý đồ xấu với anh lúc nào! "
Cô ngồi dậy! gỡ tay anh ra khỏi người mình! tốc chăn ra! định bước xuống giường nhưng bị anh ôm lại!
" Sao thế! giận à "
Đồng Dao " Không dám "
Anh bật cười! khẽ chạm nhẹ lên mũi! tựa đầu vào hõm cổ! hít nhẹ lấy mùi hương! nó làm anh cảm thấy thoải mái! nhẹ nhàng! cả ngày chỉ muốn ở bên cô
" Được rồi! không đùa em nữa! đi rửa mặt chúng ta xuống ăn sáng! anh có quà cho em "
Đồng Dao xoay người lại! đối diện với anh! hai tay vòng qua cổ! còn hai tay anh ôm eo!
Đồng Dao " Bất ngờ gì thế! "
" Một lát em sẽ biết "
Đồng Dao thật sự tò mò! tính cô không giỏi chịu đựng! nên có việc gì đó cô muốn biết nếu không ai nói! cô sẽ tò mò đến phát điên mất
" Nói em biết đi "
Anh không nói gì! bế cô lên! đi vào phòng tắm! một tiếng la thất thanh vang lên! một lúc sau hai người bước ra! trên cổ Đồng Dao đã có một vết đỏ nhỏ! cùng gương mặt tức giận! nhưng nó chỉ làm anh cảm thấy đáng yêu

Hai người xuống nhà ăn sáng
" Tí nữa anh có việc! em ăn xong ở nhà ngoan! một tí nữa sẽ có bất ngờ cho em "
Đồng Dao " Bất ngờ gì thế "
Lục Tư Thành " Tí nữa em sẽ biết! còn bây giờ mau ăn đi "
Đồng Dao " Mà anh đi đến bao giờ thế "
Lục Tư Thành " Yên tâm anh sẽ về trước 4 giờ "
Đồng Dao yên tâm ngồi ăn sáng! sau khi ăn xong hai người lên phòng! anh đi thay đồ! bước ra ngoài với một bộ vest đen! Đồng Dao như thói quen! thắt cravat cho anh! cô nhón chân chỉnh lại áo cho anh
Anh hôn nhẹ lên môi! sau đó ra ngoài có việc! Đồng Dao cũng không biết làm gì! cô bèn chuẩn bị quần áo cho tối nay! một lúc sau bỗng nhiên có tiếng gõ cửa! cô cứ tưởng là anh quên thứ gì! nhưng mở cửa ra! cô bất ngờ không ai khác chính là Kim Dương
Hai cô gái vui mừng ôm lấy nhau! đã một tuần rồi họ mới gặp lại nhau! vui mừng như đứa trẻ được nhận kẹo! mãi một hồi họ mới buông ra
Kim Dương " Dao Dao mình nhớ cậu quá! cậu ổn không! cậu có sao không "
Đồng Dao " Mình không sao! chẳng phải mình rất ổn hay sao "
Kim Dương " Cậu nói mình mới để ý! dạo này trắng hơn rồi! còn đẹp hơn nữa "
Đồng Dao " Quá khen! phải rồi mẹ mình sao rồi bà ấy ổn không! sao cậu lại đến đây "
Kim Dương " Mẹ cậu rất ổn! người đàn ông gì đó còn thuê cả người chăm sóc riêng cho mẹ cậu! bây giờ sức khoẻ mẹ cậu rất tốt "
Cô bất ngờ! không nghĩ anh lại thuê người chăm sóc đặc biệt cho mẹ cô! anh quả thật là người bí ẩn mà! luôn làm cho cô bất ngờ.
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 26: Chương 26


Kim Dương cùng Đồng Dao ngồi trong phòng nói chuyện...chỉ mới gần một tuần không gặp mà họ lại có nhiều chuyện để nói như vậy...
Kim Dương " Dao Dao...người đàn ông đó của cậu thế nào...anh ta có đối xử tốt với cậu không...!"
Đồng Dao " Cậu yên tâm đi...anh ấy đối xử với mình rất tốt "
Kim Dương " Anh ta có vẻ là một người kín tiếng nhỉ...mình chưa từng gặp qua anh ta "
Đồng Dao " Ừm...anh ấy hơi hướng nội...không thích tiếp xúc với người khác...khi nào có cơ hội cậu sẽ được gặp thôi "
Kim Dương " Ừm...cậu biết không hai hôm trước mình đến bệnh viện cũ để hoàn thành một số giấy tờ của mẹ cậu...vô tình mình gặp Giản Dương đưa nhân tình của anh ta đi vào khoa sản "
Đồng Dao " Vào khoa sản...chắc là Tiểu Nhu có thai rồi..."
Kim Dương " Dao Dao...cô ấy là người xen vào tình cảm giữa cậu và Giản Dương...mà cậu lại đối xử tốt với cô ấy như vậy chứ "
Đồng Dao " Cô ấy không có lỗi...có trách thì trách cô ấy quá ngây thơ...yêu Giản Dương một cạc mù quáng...cô ấy cũng là phụ nữ mà "
Kim Dương " Dao Dao của mình...cậu trưởng thành rồi "
Đồng Dao " Hơn nữa vốn dĩ giữa mình và Giản Dương không hề có tình yêu...chỉ là hôn ước bắt buộc...nếu như không vì hôn ước anh ta cũng sẽ chẳng quan tâm đến mình "

Kim Dương " Nói đến hôn ước mình lại nhớ đến lão già Giản Thiên Vương "
Đồng Dao " Ông ta là một con cáo già...cậu yên tâm đi...mình sẽ không để An Vũ...tâm huyết cả đời của ba mình rơi vào tay ông ta được "
Kim Dương " Mình tin cậu làm được...!"
Nói chuyện tâm sự được một lúc...có tiếng gõ cửa vang lên...!là Ngải Giai...anh đến đón Kim Dương về...thật sự Kim Dương không muốn đi chút nào
Kim Dương " Mình muốn ở đây với cậu "
Đồng Dao " Cậu về chuẩn bị đi tối nay đến quán bar với tớ...Ngải Giai sẽ đưa cậu đến "
Kim Dương " Sao lại là anh ta..."
Đồng Dao " Chứ cậu muốn ai đưa cậu đến đó...ở đó rất xa đấy "
Kim Dương " Nhưng mà...!"
Ngải Giai lạnh giọng lên tiếng cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người
Ngải Giai " Thế thì tôi bỏ em ở khách sạn...không cần đến quán bar "

Kim Dương " Anh...anh dám "
Ngải Giai " Có gì mà tôi không dám chứ...đi mau lên"
Kim Dương " Dao Dao...!"
Đồng Dao " Được rồi đi cẩn thận...tối nay gặp lại "
Ngải Giai " Mau lên "
Ngải Giai vừa lái xe đi...thì có một chiếc xe chạy vào...không ai khác là Lục Tư Thành...đúng như lời anh nói...anh sẽ về trước 4 giờ để chuẩn bị đưa cô đến nơi diễn...
Lúc này Đồng Dao đang trên phòng đọc tạp chí...cô nhìn ra ngoài...cô lại nhớ ba rồi...nghĩ đến ba những giọt nước mắt lại lăn trên gương mặt đẹp không góc chết...nhớ những ngày tháng cô được ba mình đưa đến biển...yêu thương nuông chiều...cô thẩn thờ ngay cả Lục Tư Thành vào phòng lúc nào cô cũng không biết
Anh đi đến bên cạnh...khẽ lau nước mắt...Đồng Dao giật mình quay sang thấy anh đang ngồi cạnh mình...đôi mắt âu yếm nhẹ nhàng nhìn cô...
" Sao lại khóc "
Giọng nói hơi khác với bình thường...có phần lo lắng hơn...lấn ác giọng nói lạnh lùng của anh thường ngày...nhẹ nhàng kéo Đồng Dao tựa vào vai mình...vỗ nhẹ vai cô
" Không có gì...chỉ là em nhớ ba "
Một nụ hôn nhẹ lên trán...cô đưa mắt nhìn người đàn ông này...vậy mà lại ấm áp như vậy khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày
" Không khóc nữa...em đi tắm đi...chúng ta đến quán bar "
Cô nhận ra đã gần 4 giờ rồi...nếu Lục Tư Thành không nói có lẽ cô sẽ quên mất...vội vàng đi lấy quần áo vào phòng tắm...may mắn lúc sáng cô đã soạn đồ nên bây giờ chỉ việc tắm.
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 27: Chương 27


Đồng hồ trên tường vẫn chạy! khẽ điểm đã 4 giờ! Đồng Dao cũng đã tắm xong! hai người bước ra xe! chiếc xe lăn bánh! đến khi khuất bóng dần!
Tài xế ngồi phía trước! hai người ngồi phía sau! ở giữa có một tấm màn ngăn cách để lại khoảng không gian riêng tư! Đồng Dao thấy anh đang làm việc cũng không muốn làm phiền! bèn nhìn ra ngoài cửa sổ! ngắm đường phố! vì đoạn đường còn khá dài nên cô tranh thủ chợp mắt một chút
Cô dựa vào thành cửa sổ! tư thế này người khác nhìn cũng cảm thấy đau cổ! anh nhìn qua thấy chịu cực như thế liền đỡ cô nằm lên đùi mình! tiếp tục làm việc
Thâm Quyến! căn phòng làm việc đầy đủ tiện nghi với tiếng bốp! bốp vang lên! tiếng đồ rơi vỡ! tiếng mắng chửi của người đàn ông vang lên
" Đồ ngu tí chuyện cỏn con vậy mà làm cũng không xong "
Tên thuộc hạ cúi mặt! nghiến răng chịu đựng không dám than vãn nửa lời
Thuộc hạ " Xin lỗi ông chủ! lần sau tôi sẽ rút kinh nghiệm "
Giản Thiên Vương " Mau đi điều tra xem ai là người mua lại 35% số cổ phần đó "
Thuộc hạ " Vâng! tôi sẽ đi ngay "
Giản Thiên Vương " Một lũ vô dụng "
Trên bàn làm việc là những bài báo! chung một nội dung đó là " 35% cổ phần công ty An Vũ đã bị DJ Đồng Dao bán cho người khác " những bài báo khác với nội dung tương tự!

Giản Thiên Vương ngồi xuống! tay lắc nhẹ ly rượu! đôi mắt ranh ma gian ác như đang suy nghĩ một điều gì đó
" Đồng Dao rốt cuộc là ai đang giúp mày! ai là người mua lại số cổ phần đó! mày muốn đấu với tao à! xừ! nhóc con mày còn non lắm "
Bỗng cửa mở ra! một người đàn ông trẻ tuổi bước vào! thở hồng hộc! mồ hôi nhễ nhãi! không ai khác là Giản Dương!
" Ba! số cổ phần Đồng Dao đã bán nó rồi "
Ông khẽ nheo mắt! một hơi uống cạn ly rượu trong tay đặt nó xuống bàn " Ba biết rồi "
Giản Dương " Ba chẳng lẽ ba chịu để yên vậy sao "
Giản Thiên Vương " Con là đang lo lắng cho công ty hay lo lắng cho Đồng Dao "
Giản Dương " Con! "
Giản Thiên Vương " Ba nói cho con biết đừng mơ tưởng đến Đồng Dao nữa! con nên lo cho Tiểu Nhu đi! nó đang mang thai đấy "
Giản Dương " Con muốn biết ai là người mua lại số cổ phần đó "
Giản Thiên Vương " Ba vừa cho người đi điều tra! ba nghĩ người này chắc chắn không tầm thường "

Giản Dương " Cho dù anh ta có là ai con cũng sẽ giành lại Đồng Dao "
Giản Thiên Vương " Đồ ngu! nó đã bỏ mày theo người khác mà mày còn mơ tưởng đến nó "
Giản Dương " Không! Đồng Dao không phải là người như vậy "
Tiếng cãi nhau vang khắp căn phòng! đây là tầng cao nhất! cũng là nơi ít người qua lại! hơn nữa căn phòng này còn được cách âm! nên có nói lớn tiếng thế nào cũng không ai nghe
Đồng Dao dụi mắt! tỉnh dậy cô thấy mình đang nằm trên đùi anh! bèn ngồi dậy để anh làm việc! thấy cô dậy anh đóng máy tính lại! bế cô ngồi lên đùi mình
" Không ngủ nữa sao "
Đồng Dao " Sắp đến nơi rồi! "
Bỗng nhiên anh hôn cô! một tay ôm eo! một tay giữ chặt gáy! Đồng Dao vòng tay qua cổ đáp lại nụ hôn! lúc nãy xe đột nhiên dừng lại! tiếng tài xế vang lên
Tài xế " Chủ tịch, phu nhân đến nơi rồi "
Đồng Dao " Đến nơi rồi! em vào đây "
Anh không nói gì gật đầu nhẹ! Đồng Dao cầm lấy balo bước xuống xe! không biết Kim Dương đứng đấy chờ cô từ lúc nào! thấy cô xuống xe bèn chạy đến bên cô!
Hai người chuẩn bị vào trong thì Đồng Dao thấy một cô gái mặc đồ khá s*x*! một chiếc áo bra đen cùng một chiếc váy ngắn! đủ để che hai nơi nhạy cảm của phụ nữ! cô ấy bước vào xe của Lục Tư Thành! đôi mắt Đồng Dao thoáng nhẹ một tia buồn!
Đồng Dao suy nghĩ " Cô gái đó là ai! sao lại vào xe anh ấy! lại còn mặc đồ như thế! chẳng lẽ! Đồng Dao mày đang nghĩ gì vậy! mày với anh ấy không là gì cả! chỉ là quan hệ công việc! lấy tư cách gì mà ghen chứ ".
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 28: Chương 28


Đồng Dao vẫn còn thẫn thờ nhìn chằm chằm vào chiếc xe màu đen sang trọng! mà không nghe lời Kim Dương gọi! mãi đến khi Trình Thiên bước ra cô mới hoàn hồn đôi mắt rời khỏi chiếc xe!
Kim Dương " Cậu làm gì mà mình gọi mãi không nghe thế hả "
Đồng Dao " À! à không mình có làm gì đâu "
Trình Thiên " Em vào phòng thay đồ chuẩn bị đi sắp đến giờ diễn rồi "
Đồng Dao gật đầu cô bước theo Trình Thiên vào trong! nhưng vẫn cố gắng nhìn theo chiếc xe vẫn còn đứng yên! Kim Dương thắc mắc Đồng Dao nhìn cái gì mà chăm chú đến thế! quay mặt lại nhìn thì cô thấy ánh mắt Ngải Giai đang nhìn chằm chằm vào mình! giật mình quay lại bước vào trong!
Trên xe Lục Tư Thành đang chăm chú làm việc! bàn tay điêu luyện lướt nhẹ nhàng trên chiếc laptop! tài xế đã ra ngoài từ lúc nào! trong xe chỉ còn Lục Tư Thành và cô gái s*x* lúc nãy!

" Anh về lúc nào! sao không đến thăm ba mẹ "
Vừa nói cô vừa xích lại gần anh! cô tên là Tô Lạc! người con nuôi của ba mẹ Lục Tư Thành! cô cũng là một người nổi tiếng! trong lĩnh vực kinh doanh quán bar! nơi mà Đồng Dao diễn cũng chính là quán bar của cô! tuy nói là con nuôi nhưng thật ra mẹ cô chính là người vợ thứ hai! xét về quan hệ và vai vế thì Lục Tư Thành chính là anh trai cô!
Nhưng cô không quan tâm! điều cô quan tâm là Lục Tư Thành! phải! cô thích anh từ khi mới vừa bước chân vào ngôi nhà họ Lục này! nhưng Lục Tư Thành chỉ xem cô là em gái! nói em gái cho sang chứ thật ra anh chả quan tâm đến cô! vì mối quan hệ trong gia đình anh không được tốt đẹp!
Mẹ anh mất trong một lần đến Thâm Quyến không hiểu lý do tại sao! nhưng mẹ anhmất chưa được bao lâu thì ba anh đã vội vàng đón mẹ con Tô Lạc về nhà! điều này khiến anh không thể chấp nhận được! anh luôn có cái nhìn không tốt và ba mình và luôn có ác cảm với người vợ hiện tại của ông!
Cũng chính vì lý do đó từ khi mẹ mất anh chưa từng về ngôi nhà đấy bao giờ! và cũng không bao giờ nhấc máy gọi cho ba mình! vì trong mắt anh ba mình chỉ có người phụ nữ kia chứ hoàn toàn không có mẹ con mình!.

Quay lại thực tại! trông thấy Tô Lạc cứ xích lại gần mình như thế anh không khó chịu! nhẹ nhàng gấp laptop lại! đặt sang một bên lấy chiếc điện thoại nhỏ ra tiếp tục làm việc!
" Em và ba mẹ nhớ anh lắm đấy! "
Người đàn ông lạnh giọng " Ừ " giọng nói mang chút khó chịu không vui! anh không thích người khác ngồi gần mình còn ăn mặc s*x* như vậy! mà người đó lại càng không phải là Đồng Dao!
" Ngồi xích ra một chút! bên đó hết chỗ rồi hay sao"
Câu nói của anh rất nhẹ nhàng nhưng lại làm Tô Lạc sượng đến đỏ mặt! cô ta biết anh rất thẳng thắn nghĩ gì nói đó! nhưng không ngờ anh lại phũ phàng như vậy! cô thích anh gần 10 năm! có ngốc cỡ nào cũng nhìn ra được! nhưng anh lại cố ý lơ đi điều đó! mỗi tin nhắn hay cuộc gọi của cô anh đều thấy, nghe, biết nhưng chỉ lẳng lặng cho qua chứ không đếm xỉa đến!
" Lần này anh về có định đến thăm ba mẹ không! dạo này sức khỏe ba có vẻ không tốt "
" Không tốt thì liên quan gì đến tôi! cô bảo người vợ thân yêu của ông ta chăm sóc đi " anh có chút giận dữ mỗi lần nhắc đến ba và người phụ nữ đó anh đều không kềm chế được mà tức giận! trong mắt anh không có người ba này.
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 29: Chương 29


Anh nghiêm túc ngồi thẳng lưng! đưa mắt quét sơ qua người Tô Lạc! cô gái này làm việc vô cùng giỏi kinh doanh rất tốt! nhưng cơ thể không mấy hoàn hảo! cô còn thua Đồng Dao rất xa!
" Nói xong chưa! xuống xe được rồi tôi không muốn có người thấy một cô gái ăn mặc hở hang trên xe mình! "
Lời nói như đâm thẳng vào tim Tô Lạc! cô cố gắng kìm nén! nếu không đã tức giận rồi! cô biết người đàn ông này là người như thế nào! bản tính anh ta ra sao! là một người vô cùng hung hăng! tính khí thất thường!
" Cô gái lúc nãy đi với anh là! "
Cố gắng giữ bình tĩnh! đó chính là câu cô muốn hỏi anh! cô gái kia là ai! tại sao được đích thân anh đưa đến đây! điều đó làm cô không vui! bản thân cô còn chưa được anh đưa đón như thế! cô gái kia là ai mà dám ngồi trên xe anh cơ chứ!
" Đó không phải việc của cô "

Anh thẳng thắn trả lời làm Tô Lạc chỉ muốn tức điên lên! cô mở cửa bước ra ngoài không còn muốn ở đây thêm một giây phút nào nữa! Lục Tư Thành thấy tài xế đã về! day day nhẹ thái dương! hôm nay công việc của anh quá nhiều khiến anh đau đầu!
" Xịt khuẩn đi! trên xe có mùi khó chịu quá "
Tài xế gật đầu lia lịa! còn anh thì bước xuống xe! Ngải Giai đã đứng đó chờ anh khá lâu! hai người bèn đi vào trong! chọn một chiếc bàn ngay góc khuất nhưng vẫn có thể thấy rõ Đồng Dao!
Tô Lạc đi thẳng vào phòng thay đồ! ngoài kinh doanh quán bar cô còn là một stylist nổi tiếng! đồ hôm nay Đồng Dao mặc cũng là Tô Lạc lựa chọn! cô ta lựa một bộ đồ không hở mấy! chủ yếu khoe đôi chân dài nóng bỏng đến chết người của Đồng Dao!
Liếc mắt sơ Đồng Dao đã biết Tô Lạc chính là người con gái lúc nãy bước lên xe Lục Tư Thành! cô cũng không nghĩ nhiều vì cô và anh chỉ là quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi! giữa họ chỉ có bản hợp đồng làm chứng chứ hoàn toàn không ràng buộc bằng tình cảm!
Đêm nay là một đêm diễn vô cùng lớn! có tất cả những ông chủ lớn nhỏ! phóng viên nhà báo chậc kín! ánh đèn quán bar đủ màu! nhân viên phục vụ qua lại tấp nập! những chai rượu thượng hạng dần dần cạn! và cũng chính thức bắt đầu

Đồng Dao bước ra trong sự hò reo của mọi người! phải nói sức hút của DJ ĐD không thể ngừng nổi! cô giống như một thỏi nam châm chỉ cần bước ra mọi người sẽ hò reo hú hét tên cô!
Lục Tư Thành ngồi trong góc khuất cũng không thoát khỏi ánh mắt của Tô Lạc! cô thấy anh đang nhìn chằm chằm vào Đồng Dao! môi khẽ nhếch nhẹ! Tô Lạc đã biết cô gái lúc nãy bước từ xe của anh xuống chính là Đồng Dao!
Ánh mắt Lục Tư Thành nhìn Đồng Dao như muốn nuốt cô vào người! thân hình quá nóng bỏng! vòng eo con kiến bó sát! đôi chân dài nóng bỏng quyến rũ! gương mặt mờ ảo dưới ánh đèn! cô thật gợi cảm mà!
Tô Lạc điềm tĩnh! cô lay nhẹ Trình Thiên bảo mình có ý tưởng mới
" Anh thử cho DJ đứng lên bàn xem! tôi thấy có vẻ sẽ thú vị đấy "
Trình Thiên gật đầu tán thưởng! ý tưởng này vô cùng hay! trong lúc Đồng Dao uống nước anh đã nói nhỏ vào tai cô đứng lên bàn sẽ hay hơn! tuy không muốn nhưng cô vẫn phải đứng vì không muốn phật lòng ai! vì đây là công việc của cô!
Cô chầm chậm bước lên bàn đứng cao! quả đúng như lời Tô Lạc nói! đứng ở góc này Đồng Dao rất đẹp! đứng được một lúc cô khá mỏi chân nên đã bước xuống nhưng không may!.
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 30: Chương 30


Nhưng không may Đồng Dao đã bị trượt chân té! gần đó có một thanh sắt khá bén! nó đã cắt vào chân cô! hằn lên một vết cắt dài nhuộm đỏ màu máu! mọi người hốt hoảng! đi đến đỡ cô nhưng có một người đàn ông đã bước đến nhanh hơn đỡ cô dậy
" Đồng Dao! "
Không ai khác chính là Lục Tư Thành! mọi người đều bất ngờ! Tô Lạc không nghĩ rằng Lục Tư Thành lại lo lắng cho Đồng Dao như vậy! Kim Dương đi đến bên cạnh Đồng Dao! Trình Thiên thì bất ngờ không nghĩ Đồng Dao lại có thể quen được Lục Tư Thành!
Mọi người ồ ạt đến xem! phóng viên nhà báo chụp hình liên tục! không sót một giây nào! những ông chủ lớn nhỏ ở đây ai cũng cung kính với Lục Tư Thành không dám đắc tội! ai cũng nói Đồng Dao đúng là may mắn lắm mới quen được Lục Tư Thành
Thấy vết cắt dài đẫm máu! trong lòng đau xót không thôi! vội vàng bế cô ra xe! Kim Dương thấy thế cũng lật đật chạy theo! Tô Lạc không nghĩ chỉ một việc nhỏ như vậy cũng đủ thấy Lục Tư Thành rất yêu Đồng Dao!
Ra đến xe anh bế cô vào! Kim Dương rất muốn vào nhưng đã bị Ngải Giai chặn lại! đến khi chiếc xe dần khuất bóng anh mới buông tay cô ra!
" Tôi muốn đi theo Dao Dao! cậu ấy đang bị thương! "
Ngải Giai " Tôi đã nói rồi đó không phải là việc của em! Chủ Tịch sẽ chăm sóc cho cô ấy "

Kim Dương " Nhưng tôi rất muốn biết cậu ấy thế nào "
Ngải Giai " Ngoan ngoãn nghe lời tôi! bây giờ tôi đưa em về khách sạn! tối nay tôi sẽ cho cô biết Đồng Dao như thế nào "
Kim Dương " Có thật không! "
Ngải Giai " Tôi chưa bao giờ lừa em cả "
Kim Dương " Nhưng mà tôi! lo lắng "
Ngải Giai " Lên xe mau lên! "
Kim Dương rất muốn đi theo Đồng Dao nhưng nhìn cách mà người đàn ông kia bảo vệ cô ấy thì có lẽ anh ta sẽ không để Đồng Dao xảy ra chuyện gì! cô đành bước lên xe theo Ngải Giai về khách sạn!
Trên đường về Đồng Dao nắm chặt tay Lục Tư Thành! nước mắt rơi xuống vì đau! những giọt máu đỏ tươi vẫn chảy không dừng! tài xế chạy nhanh hết mức có thể! ở nhà đã có bác sĩ chờ sẵn chỉ việc đưa Đồng Dao về nhà!

" Có anh ở đây! đừng sợ "
Anh đưa tay gạt nhẹ nước mắt! giọng nói rất dịu dàng ân cần chăm sóc cô! thấm thoáng cũng đã về đến nhà! vội vàng bế cô lên phòng để bác sĩ vào băng bó xử lý vết thương!
" Tôi đã xử lý vết thương cho ấy rồi! vết thương không sâu nhưng sẽ để lại sẹo! thời gian này không được để vết thương động vào nước "
Anh gật đầu nhẹ! bây giờ chỉ muốn vào phòng xem cô như thế nào! liền bảo Tiểu Thụy tiễn bác sĩ! còn mình thì vội vàng bước vào trong
Anh thấy cô đang nằm trên giường! chân bị thương được kê lên một cái gối! gương mặt nhăn lại vì đau! rơm rớm nước mắt! anh đi đến ngồi cạnh! nắm chặt tay cô! tay còn lại khẽ vuốt lên mái tóc nhẹ!
Cô muốn ngồi dậy! anh liền đỡ cô dậy dựa lưng thành giường! nhưng cô không muốn! cô liền ôm lấy anh! tựa đầu vào vai anh cảm nhận được sự ấm áp an toàn!
Anh cười nhẹ! vuốt tóc cô! ôm chặt cô vào lòng! hôm nay anh đã để cô gái nhỏ này chịu khổ rồi! sau này anh sẽ không bao giờ để cô làm việc nguy hiểm này nữa! lúc nãy anh như chết lặng khi thấy cô té!
" Có đau không " giọng nói dịu dàng hơn ngày thường! ân cần hỏi thăm cô
" Đau! đau lắm! rất đau " cô thút thít dựa vào vai anh mà nũng nịu!
" Cũng không đau bằng anh "!.
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 31: Chương 31


Sự im lặng trong căn phòng chỉ có đôi nam nữ đang ôm nhau! người con gái thút thít dựa vào người đàn ông tựa như không còn chút sức lực nào! người đàn ông ân cần vuốt nhẹ mái tóc! đôi mắt mấp máy hiện lên sự đau lòng! người con gái anh thương vậy mà lại thành ra như này! đau lòng không thôi!
Tiếng gõ cửa vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng! anh buông cô ra để cô dựa vào thành giường! còn mình đi đến cửa lấy đồ ăn cho cô! là một bát cháo nóng hổi! khói bay nghi ngút trong có vẻ rất ngon cùng với một ly nước! anh bưng đến đặt lên tủ đầu giường!
" Ăn chút cháo nha! cả ngày hôm nay em chỉ ăn sáng thôi! "
Anh nhẹ nhàng vỗ vàng cô gái trước mặt mình! gương mặt hơi nhăn lại vì đau! cô không muốn ăn nhưng nếu không ăn sẽ bị anh mắng! bắt buộc cô phải ăn! cô biết người đàn ông trước mặt mình là người thế nào! nên đành chấp nhận ăn!
Anh bưng bát cháo thổi từng chút! đút từng muỗng cho cô đến khi hết! anh đưa ly nước! anh gọi người làm lên bảo bưng xuống dưới nhà! còn mình đi lấy khăn ấm lau người cho Đồng Dao! anh thay một bộ đồ ngủ pijama cho cô! nhẹ nhàng để không động vào vết thương! anh đỡ cô nằm xuống giường! kéo chăn! còn mình thì lấy đồ đi tắm
Một lúc sau anh bước ra thấy Đồng Dao vẫn chưa ngủ! cô nhìn ra ngoài cửa sổ ánh trăng đêm sáng thật sáng! anh đi đến nằm cạnh! ôm cô gái nhỏ của mình vào lòng! thủ thỉ vài lời!
" Khuya rồi sao chưa ngủ "

Cô nắm lấy tay anh! mắt vẫn nhìn ra ngoài! không biết ánh trăng hôm nay sao lại thu hút cô như vậy! cứ nhìn mãi không chớp mắt!
" Không có anh ngủ không được "
Anh mỉm cười nhẹ! đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ nhàng! đủ để sưởi ấm cô gái này! anh đặt tay lên eo cô!
" Có anh ở đây! em ngủ đi "
Câu nói cho cô cảm giác an toàn! thôi không ngắm trăng nữa liền nhắm mắt lại ngủ! nhưng bây giờ đến anh nhìn ánh trăng! đôi mắt đượm lên sự nghi hoặc! ai là người bảo Đồng Dao đứng lên bàn! anh nhất quyết sẽ không tha cho người đó!
Kim Dương trở về khách sạn cùng Ngải Giai! trong lòng cô như lửa đốt không biết Đồng Dao có sao không! nhìn cách người đàn ông đó bảo vệ Đồng Dao rất lạnh lùng! cô rất sợ thêm việc bị Ngải Giai ngăn cản! cô bây giờ rất lo lắng!
Đang ngồi trong phòng với một tâm trạng vô cùng hỗn loạn lo lắng! thì bất ngờ Ngải Giai bước vào! cô nhanh chóng đứng dậy đi đến hỏi xem tình hình Đồng Dao như thế nào! cô thật sự rất lo

" Đồng Dao sao rồi! cậu ấy có ổn không! anh đưa tôi đi gặp cậu ấy được không! tôi thật sự rất lo "
Ngải Giai không nói gì! điềm tĩnh bước đến rót hai ly rượu! cầm đến đưa Kim Dương!
" Anh muốn làm gì! "
" Uống đi rồi tôi nói em nghe tình hình của Đồng Dao "
Kim Dương thật sự không muốn uống! nhưng cô vì lo lắng cho Đồng Dao nên một hơi đã uống cạn ly rượu trên tay! sau đó đặt mạnh xuống bàn!
" Tôi uống hết rồi! anh nói đi "
Ngải Giai nhếch mép! chậm rãi thưởng thức ly rượu trên tay mình! quả thật đúng là người của Lục Tư Thành! rất điềm tĩnh nhưng vô cùng nham hiểm! tính cách không khác gì nhau!
" Đồng Dao không sao bây giờ cô ấy đang được Chủ Tịch tôi chăm sóc em không cần lo "
Nghe xong lời này Kim Dương thở phào nhẹ nhõm! bạn cô không sao! nhưng! sao cô cảm thấy mình không được tỉnh táo! mọi thứ xung quanh cứ mờ ảo! đầu vô cùng đau! rồi ngã xuống giường trong tình trạng mất nhận thức
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 32: Chương 32


Ngày hôm sau! Giản Thiên Vương tức giận xô ngã cả đám thuộc hạ làm việc tắc trách! không điều tra rõ ràng! ngay cả chai rượu quý 30 năm cũng bị ông ta đập vỡ! bọn người kia thấy vậy sợ hãi không dám nhúc nhích! trong lòng chỉ mong ông ta trút nhanh cơn giận này! nhưng làm sao có thể! ông ta cố gắng giúp đỡ Đồng Dao bao nhiêu năm nay chỉ mong chiếm được số cổ phần đó! bây giờ cô ta lại bán cho Lục Tư Thành! ông ta không giận sao được!
" Mau đi điều tra lịch trình mấy ngày sắp tới của Đồng Dao và Lục Tư Thành "
Ông nheo mắt chỉ một tên thuộc hạ gần đó! liền gật đầu bước ra cửa! nhưng chỉ được vài bước thì dừng lại!
" Ông chủ! Lục Tư Thành là một người rất kín đáo và cẩn thận! chuyện điều tra lịch trình có lẽ! "
Ông ta ném một cái ly vào đầu tên thuộc hạ! cái ly vỡ tan nát! máu trên đầu chảy xuống từng giọt! nhưng tên thuộc hạ vẫn đứng im không dám khán lệnh

" Làm không được thì tự xử đi"
Gật đầu bước ra ngoài! đám thuộc hạ cũng đi ra ngoài chỉ còn một tên thân cận nhất ở đó! ông ta nheo mắt đưa tay vuốt nhẹ bộ râu của mình suy nghĩ!
" Tại sao con nhóc đó lại quen được Lục Tư Thành"
Tên thuộc hạ " Lục Tư Thành là người rất cẩn thận hơn nữa còn là ma đầu trong giới kinh doanh không ai dám đắc tội với anh ta! "
Giản Thiên Vương " Tên nhóc đó không dễ gì động vào! Đồng Dao rất cứng đầu nay lại còn được Lục Tư Thành bảo vệ con nhóc đó đúng là số hưởng mà "
Tên thuộc hạ " Chúng ta làm sao ông chủ "

Giản Thiên Vương " Có lẽ chúng ta phải gặp mặt Lục Tư Thành một chuyến! "
Ông trầm tư suy nghĩ! e là lần này Đồng Dao vớ được hũ vàng rồi! bình thường rất khó thuyết phục bây giờ lại còn được Lục Tư Thành bảo vệ! 35% số cổ phần đó làm sao mới có thể lấy lại được!
Ở một nơi nào đó! trên bàn đều là những bài báo tin tức về Đồng Dao và Lục Tư Thành! đều nói về mối quan hệ của họ là gì! có phải Đồng Dao được Lục Đại thiếu gia bao nuôi không! 35% cổ phần đó tại sao lại được Lục Tư Thành mua lại! mối quan hệ của họ là gì!
Những chai rượu lăn lóc trên sàn nhà! vươn vãi! vài giọt bia không gian yên lặng tĩnh mịch bao trùm lấy cả căn phòng! Giản Dương đang ở nhà riêng của mình! anh ta cùng với những nỗi buồn! anh ta thấy những tin tức của Đồng Dao cảm thấy rất vui! vui vì cô an toàn! nhưng lại vô cùng tức giận! tức giận tại sao cô lại quen Lục Tư Thành! họ có mối quan hệ gì! anh đang bỏ mặc Tiểu Nhu cùng đứa bé trong bụng ở nhà! mà sang đây uống rượu giải sầu nghĩ về người con gái khác! lúc này anh đã thật sự yêu Đồng Dao rồi! nhưng lại không muốn bỏ rơi mẹ con Tiểu Nhu!
Quay lại khung cảnh tại Bắc Kinh! sáng sớm Tô Lạc về nhà! cô còn thất thần vì chuyện tối qua! có thể thấy Lục Tư Thành rất quan tâm cô gái đấy! trước giờ dù có xảy ra chuyện gì đi nữa anh cũng không bao giờ ra mặt giúp đỡ còn là nơi đông người có nhiều nhà báo như vậy! bây giờ anh lại vì cô gái này mà ra mặt! có thể thấy cô gái này như một phần cuộc sống của anh không thể thiếu!
Cô thất thần bước vào nhà! thấy ba mẹ mình đang ngồi ở sofa xem tivi! ba Lục Tư Thành muốn Tô Lạc gọi mình bằng ba để thân thiết hơn! ông không muốn trong gia đình mình có sự xa cách.
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 33: Chương 33


" Ấy Lạc Lạc con về rồi à qua đây ăn trái cây đi con"
Mẹ ruột của Tô Lạc bảo cô qua ngồi cùng nhau xem tivi ăn trái cây! bà tên Ngọc Hoa một người phụ nữ độ tuổi trung niên! nhìn có vẻ không ra dáng phu nhân một vị chủ tịch lắm! cách ăn mặc khá giản dị! nếu nói là quê mùa thì hơi quá đáng nhưng đó là sự thật! bà không biết cách chăm sóc bản thân mình nếu so với Vương Lam người vợ quá cố và cũng là mẹ ruột của Lục Tư Thành thì bà còn kém rất xa!
" Qua đây ngồi đi con " Ông Lục cất tiếng! năm nay ông đã 52 tuổi! cái độ tuổi đã về già đi đứng không còn được như trước mà phải dùng gậy! đôi mắt không còn nhìn rõ mọi thứ! ông luôn cảm thấy tự trách khi bản thân mình không cho Lục Tư Thành một gia đình hạnh phúc! để bây giờ anh lại trở thành một người lạnh lùng không xem mình là ba!
Ông còn nhớ lúc ông đưa mẹ con Ngọc Hoa về đây! chưa tròn 49 ngày mất của Vương Lam! lúc đó anh mới 10 tuổi thôi! một đứa con nít thì biết gì chứ! nhưng anh biết anh hiểu và anh rất ghét ba mình không những vậy anh còn rất hận Ngọc Hoa từ khi bà về đây anh đều tự nhốt mình trong phòng không muốn nói chuyện với bất cứ ai! mỗi ngày đều nhớ đến mẹ mà rơi nước mắt!
Những giọt nước mắt ngày đó đã làm Lục Tư Thành thay đổi như ngày hôm nay! lạnh lùng không nương tay với bất kì ai trên thương trường! hôm qua khi ông thấy những bài báo viết về anh ông rất bất ngờ! từ trước đến nay anh chưa bao giờ ra mặt bảo vệ bất cứ ai! chỉ duy nhất Vương Lam nhưng bây giờ anh lại ra mặt bảo vệ một cô gái trước báo chí truyền thông như thế! cô gái này chắc chắn rất quan trọng với Lục Tư Thành!
" Dạ "
Trong mắt ông Lục Tô Lạc là một cô gái rất ngoan ngoãn lễ phép và rất tài giỏi! từ lâu ông đã xem Tô Lạc như con gái ruột mà cưng chiều! ông biết Tô Lạc thích thầm Lục Tư Thành đã lâu nhưng vì mối quan hệ của họ không cho phép!

" Ba anh Thành đang ở Bắc Kinh! "
Ông nghe thấy liền thu nhỏ nụ cười trên môi! ở Bắc Kinh thì sao chứ! cũng có về thăm ông đâu! từ lâu anh đã không xem căn nhà này là gia đình của mình nữa rồi! ông có chút buồn khi nghe nói anh đang ở đây
" Ba biết rồi! nó cũng chẳng về thăm ba! chắc nó hận ba lắm "
Ngọc Hoa thấy chồng mình buồn như vậy lòng cũng không khỏi xót xa! nếu không phải tại mình thì tại sao mối quan hệ ba con của họ lại trở nên tệ như vậy được! mấy chục năm nay bà luôn dằn vặt ray rứt không thôi! có phải bà bước chân vào căn nhà này là sai không! nếu bà ra đi có phải mối quan hệ giữa hai người sẽ trở về lúc đầu không!
" Ba hơi mệt! ba lên lầu nghỉ ngờ đây "
" Để em đưa anh lên "
" Không cần đâu! em ở đây với con đi "

Ông chống gậy chậm rãi bước lên cầu thang từng bước từng bước rất nặng nề! nhưng ông không muốn ai giúp mình hết ông muốn tự mình đứng trên chính đôi chân của mình! đó cũng là điều mà ông đã dạy Lục Tư Thành!
Dưới phòng khách bây giờ chỉ còn hai mẹ con Ngọc Hoa Tô Lạc cùng tiếng thời sự từ tivi phát ra! Ngọc Hoa giảm nhỏ âm lượng để hai mẹ con bà nói chuyện!
" Hôm qua con đi gặp Tư Thành sao " bà biết chắc cô trả lời nhưng vẫn hỏi! bà biết con gái mình rất thích Lục Tư Thành! nếu Lục Tư Thành ở Bắc Kinh thì chắc chắn Tô Lạc sẽ đến tìm!
" Phải! hôm qua con có gặp anh ấy! con rất nhớ anh ấy "
Ngọc Hoa " Chẳng phải mẹ đã nói rồi sao! con và Tư Thành không thể! Tư Thành nó rất hận hai mẹ con ta nó không tha thứ hay đem lòng yêu con được "
Tô Lạc " Mẹ à thì sao chứ! con yêu anh ấy con có làm gì sai đâu "
Ngọc Hoa " Phải con không làm gì sai! nhưng bây giờ Tư Thành nó đã có bạn gái con không thấy sao"
Tô Lạc " Có bạn gái thì sao chứ! cô ta cũng chỉ là đồ chơi qua đường của anh ấy thôi! rồi anh ấy cũng sẽ yêu con thôi! con sẽ giành lại anh ấy bằng mọi giá "
Ngọc Hoa " Mẹ thật hết nói nổi con! ".
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 34: Chương 34


Tô Lạc là một người có tham vọng rất lớn! những điều cô ta muốn chắc chắn phải đatn được! nhưng có một điều cô chưa từng dám làm đó là động đến người hay cuộc sống của Lục Tư Thành! anh là một người vô cùng khó nếu động đến chỉ có chết!
Nhưng Tô Lạc vẫn cố chấp thích anh! cô không trực tiếp nói ra nhưng Lục Tư Thành là một người thông minh anh đủ hiểu Tô Lạc đang muốn làm gì nên anh không bao giờ cho cô ta ở gần mình quá 5 phút! thậm chí nếu cô ta có nói đến việc gia đình hay tình cảm anh không kiên nể gì mà cắt ngang khiến cô ta cảm thấy nhục nhã!
Một căn phòng khách sạn năm sao! tuy nó không phải phòng VIP thượng hạng nhưng cũng là một căn phòng đủ sang trọng tiện nghi mà không phải ai có thể đặt được! quần áo vươn vãi trên sàn lạnh! Kim Dương đang nằm gọn trong vòng tay của Ngải Giai! tối qua cả hai triền miên đến gần sáng! bây giờ có chút mệt mỏi!
Nhìn xuống tấm drap nệm một vết máu đỏ sẫm in lên! lần đầu của Kim Dương đã bị Ngải Giai lấy mất! cô khẽ nheo mắt vì ánh mặt trời chiếu thẳng vào! cảm thấy cơ thể mình khá mệt mỏi! nhìn lại thì cô thấy cơ thể không một mảnh vải che thân! bên cạnh còn có Ngải Giai đang ôm mình ngủ
Cô giật mình bật dậy! cảm giác đầu tiên đó chính là đau! rất đau! cơn đau từ nơi đó! người ta nói lần đầu rất đau! bây giờ Kim Dương đã trải nghiệm thử! quả thật đau không còn gì để nói! Ngải Giai bị cô làm giật mình tỉnh dậy!

" Tối qua! chúng ta! "
Kim Dương lấp bấp hỏi! cô bây giờ chỉ mong mọi chuyện tối qua như một giấc mơ mà thôi! cô không muốn lần đầu của mình mất đi như vậy! trong khi cô không hề yêu anh thậm chí còn chán ghét thậm tệ!
" Tối qua em rất tuyệt! tôi muốn dừng lại rồi mà em vẫn cứ muốn nên tôi đành phục vụ em thôi "
Kim Dương nghe đến đây liền đỏ mặt! cô không thể nào làm ra những việc như vậy được! nhớ lại hôm qua cô còn rất tỉnh táo làm sao có thể làm ra những chuyện không có mặt mũi đó được! chợt nhớ ra ly rượu! phải! chính là ly rượu đó từ sau khi uống ly rượu đó cô không còn nhớ gì cả! sáng sớm tỉnh dậy mọi chuyện đã thành ra như vậy rồi
" Tại sao lại bỏ thuốc tôi! tại sao lại làm vậy với tôi"
" Tôi thích em! tôi muốn em chỉ là của riêng tôi "

Ngải Giai chắc chắn là nói của mình! Kim Dương rất bất ngờ tại sao Ngải Giai lại thích mình! hai người chưa từng xảy ra chuyện gì thân thiết đến nỗi Ngải Giai thích mình! thậm chí cô còn tỏ ra vô cùng ghét anh!
" Yên tâm đi tôi sẽ chịu trách nhiệm "
" Tôi không cần anh chịu trách nhiệm! sau này tránh xa tôi ra một chút! nếu có gặp xem như chưa từng quen biết "
Kim Dương lấy một cái khăn quấn quanh người mình! khó khăn đứng dậy! chống tay vào tường! Ngải Giai muốn giúp cô nhưng bị cô gạt tay ra! cúi xuống gom quần áo vào phòng tắm! sau khi ăn mặc chỉnh tề cô liền lấy túi xách bước ra khỏi căn phòng không một lời tạm biệt! bỏ lại Ngải Giai với một đống suy nghĩ!
" Em không cần chịu trách nhiệm! nhưng tôi muốn chịu trách nhiệm! Trần Kim Dương! anh yêu em "
Thời gian tiếp xúc với Kim Dương không dài nhưng đủ để Ngải Giai hiểu được cô là người như thế nào! từ lần đầu tiên gặp mặt anh đã thích cô ấy! thích cái dáng vẻ đứng ra bảo vệ Đồng Dao trước khó khăn nguy hiểm! từ lúc đấy anh chắc chắn người phụ nữ kiếp này của anh chỉ có Trần Kim Dương.
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 35: Chương 35


Căn phòng lãng mạn có chút nến thơm! pha cùng hương vị ngọt ngào của đôi tình nhân trẻ đang ôm ấp nhau! Đồng Dao nằm gọn trong vòng tay Lục Tư Thành! cả đêm cô cứ trằn trọc mãi không ngủ được! có lẽ là do vết thương nó vừa đau vừa rát khiến cô không tài nào ngủ được! không dám quay qua quay lại vì sợ động vào vết thương! hơn nữa cô lại sợ làm Lục Tư Thành thức giấc sẽ ảnh hưởng đến anh
Nhưng cô nào biết cả đêm qua bản thân mình làm gì đều bị Lục Tư Thành biết! quả nhiên cô không ngủ được anh cũng chẳng thể ngủ ngon! nhìn cô gái nằm trong lòng mình không ngủ được vì vết thương gây ra! anh rất đau lòng! cả hai trằn trọc đến sáng mới có thể đi vào giấc ngủ! vậy mà mới 6 giờ sáng người làm đã lên gọi hai người xuống ăn sáng! thật là tức chết mà!
Vòng tay ôm chặt Đồng Dao không rời! anh đang sợ điều gì chăng! có lẽ anh sợ nếu Đồng Dao rời khỏi mình nửa bước sẽ gặp bất trắc hay tổn thương nên anh quyết giữ cô không buông! Đồng Dao thật hạnh phúc khi nằm trong vòng tay đó! nếu như người trước mặt cô không phải là Lục Tư Thành mà là Giản Dương! thì chắc có lẽ! ôi! không dám tưởng tượng đến! chắc là cả một trời bão tố với cô và công ty An Vũ!
Nhìn người đàn ông đang ngủ trước mặt mình Đồng Dao thật sự hạnh phúc! được ở cạnh người mình yêu! được anh chăm sóc bảo vệ nâng niu! đó là điều mà biết bao người muốn! và giờ đây cô đang thật sự hạnh phúc sau một quãng thời gian dài từ khi ba cô mất!
Đồng Dao đang nhìn anh thì bỗng nhiên anh mở mắt! nhìn thẳng vào ánh mắt cô! hai người hai trái tim đập cùng nhịp! trước mặt mình là người mà mình yêu nhất!

" Anh dậy từ! từ khi nào "
Đồng Dao đỏ mặt lấp bấp hỏi anh! lúc chạm vào ánh mắt của anh làm cô ngượng ngùng nhưng pha chút hạnh phúc!
" Từ khi em nhìn anh say đắm! "
Lục Tư Thành là vậy! anh biết da mặt cô mỏng chỉ cần chọc một tí chắc chắn sẽ đỏ ửng như quả cà chua! nhưng anh rất thích chọc cô! dáng vẻ khi ngại ngùng trông rất đáng yêu! anh bị say mê sự ngại ngùng này của cô!
" Em! em nhìn anh say đắm lúc nào! "
Đồng Dao ngượng ngùng muốn lảng tránh nhưng chưa kịp làm điều đó cô đã bị anh nắm tay! đặt lên ngực mình! cô cảm nhận được nơi đó trái tim đó đang đập cùng một nhịp với cô!

" Cả đêm không ngủ được sao! Đồng Dao anh rất đau lòng! "
Từng lời nói của anh như đang tự trách bản thân mình không bảo vệ tốt người con gái mình yêu thương! cả đời một người con gái chỉ mong tìm được người yêu thương chăm sóc mình thật lòng đã đủ mãn nguyện rồi! và giờ đây Đồng Dao đã làm được điều đó! cô đã tìm được người đàn ông đích thực của đời mình
" Em không sao! chỉ là hơi đau một tí! chẳng phải đến sáng em cũng ngủ sao "
Lời nói của Đồng Dao đang an ủi anh! cô không muốn anh vì chút chuyện cỏn con này của cô mà mất tập trung! anh còn biết bao công việc đang chờ! không thể bắt anh ở bên cạnh mình mãi được! như thế Đồng Dao sẽ cảm thấy mình trở thành gánh nặng của anh
" Anh xin lỗi! anh không bảo vệ em thật tốt! để xảy ra những chuyện như thế này! "
" Em không sao đâu! chỉ là một vết thương thôi mà! nó không nhằm nhò gì với em đâu! em rất mạnh mẽ "
Ngoài mặt thì cố tỏ ra mạnh mẽ! nhưng nội tâm bên trong đang gào khóc vì đau! nó rất đau!.
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 36: Chương 36


Nhìn người con gái trước mặt cố gắng tỏ ra mạnh mẽ che đi sự yếu đuối! thật sự anh không thể nào kìm lòng nổi! sao cô nhóc này lại hiểu chuyện đến mức làm anh đau lòng như vậy chứ! chẵng lẽ ở bên anh cô chưa cảm thấy an toàn sao! vẫn tỏ ra mạnh mẽ như vậy chứ!
Anh nắm chặt lấy bàn tay cô gái nhỏ trước mặt! đôi mắt khẽ nâng niu! anh không muốn cô ở bên cạnh mình mà phải cố gắng chịu đựng! tạo ra một vỏ bọc mạnh mẽ như vậy! anh muốn cô biết bên cạnh anh cô sẽ được bảo vệ! được hạnh phúc!
" Đừng gồng mình chịu đựng! có anh ở đây! "
Nghe được câu nói này cô liền rưng rưng đến bật khóc thành tiếng! nó chạm vào nỗi đau của cô! anh hiểu cô đến mức như vậy ư! cô không muốn mình trở thành gánh nặng cho anh cản trở anh làm việc!
" Đau! em thật sự rất đau! "
Cô khóc trong vòng tay của Lục Tư Thành! như một đứa trẻ khóc để đòi kẹo trong vòng tay mẹ! anh vuốt tóc xoa nhẹ lưng! cô gái trong lòng không biết có đau không nhưng anh rất đau! đau lòng vì không bảo vệ tốt! để cô xảy ra chuyện như thế này!
" Có anh ở đây! ngoan! nín đi đừng khóc nữa! "

Lời an ủi nhẹ nhàng nhưng vô cùng tâm lý! cô gái nào cũng vậy! chỉ muốn khi mình buồn! mình đau có người đàn ông mình yêu bên cạnh! chỉ cần nói "có anh ở đây" hay " có anh đây rồi " mọi buồn phiền đều tan biến! cả đời chỉ mong có người ở bên cạnh mình nói như thế!
" Hic! hic! em đau "
Đồng Dao không còn vỏ bọc mạnh mẽ như lúc đầu nữa! ngược lại là một cô gái vô cùng yếu đuối trước người đàn ông của mình! dáng vẻ vừa khóc xong như mèo mắt trông vô cùng đáng yêu! đôi mắt long lanh chớp chớp chỉ làm cho anh càng thêm nuông chiều cưng nựng cô gái này!
" Ngoan! đừng khóc nữa có anh ở đây! nhìn em kìa! khác gì mèo chứ "
Hai má Đồng Dao căn phồng lên! như một đứa bé vừa khóc xong lại đang hờn dỗi! dáng vẻ này đích thị là Đồng Dao của Lục Tư Thành! một cô gái đáng yêu thích làm nũng!
" Anh nói em giống mèo! ý anh là sao! là ai bảo em khóc bây giờ lại chê mặt mũi em lấm lem "
Cô quay mặt sang hướng khác giả vờ giận dỗi anh! anh cười rất tươi khi thấy cô như vậy! bù lại lúc cô đau nhìn rất xót! anh choàng ôm lấy cô nằm gọn vào người mình
" Được được là lỗi của anh! anh sai! sau này anh sẽ không nói như thế nữa "

Đồng Dao đang cười mỉm! không ngờ anh lại dỗ người khác giỏi như vậy! đúng là đàn ông dẻo miệng mà!
" Có thật không "
" Thật mà! anh bế em đi rửa mặt! một tí bác sĩ sẽ đến thay băng cho em "
Đồng Dao gật đầu! nhũi vào người anh! anh bế cô vào phòng vệ sinh cá nhân! không quên lấy thêm hai bộ đồ tắm cho hai người! một lúc sau anh bế cô ra ngoài! hai người đều được thay đồ mới! đúng lúc bác sĩ vừa đến! anh ngồi cạnh cô nắm chặt tay anh! hơi rơm rớm nước mắt vì đau và rát! vết thương đỡ hơn hôm qua rất nhiều! lúc khử trùng nước mắt cô tuông như mưa vì rát!
Sau khi xong anh tiễn bác sĩ! lúc lên còn bưng thêm một bát cháo cùng một ly nước ấm! hôm nay Đồng Dao làm nũng như vậy vì cô đến kỳ sinh lý!
" Ăn cháo rồi uống thuốc nha "
Anh đặt bát cháo xuống bàn! đi đến bên cạnh ngồi xuống!
" Em không uống thuốc đâu! đắng lắm "
Cô gái này lại đang làm nũng anh rồi! nhưng đây là việc ảnh hưởng đến sức khỏe nên chắc chắn anh sẽ không dễ bỏ qua như vậy!.
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 37: Chương 37


" Ngoan uống đi! không uống anh sẽ vứt em xuống hồ nước đấy "
Trong căn phòng tiếng khóc của Đồng Dao thút thít! cô oà khóc lên khi nghe anh muốn vứt bỏ mình! gương mặt nũng nịu trông vô cùng đáng yêu! mặt mũi lấm lem!
" Anh không thương em nữa! anh hết thương em rồi nên anh mới muốn vứt em xuống hồ "
Anh bật cười thành tiếng! không hiểu sao nhìn Đồng Dao khóc anh lại rất vui! vui đến lạ thường
" Được rồi nín đi đừng khóc nữa! mau uống thuốc đi! hai ngày nữa chúng ta về Thâm Quyến "
Nghe đến về Thâm Quyến cô liền lấy thuốc trên tay anh uống! kèm theo một ngụm nước! ực ực đã hết! cô rất muốn về Thâm Quyến! cô nhớ mẹ mình rồi! muốn thấy bà hồi phục sức khoẻ như thế nào!
" Ăn cháo đi! ở nhà ngoan một chút anh đến công ty! chiều sẽ về với em! "

Anh đứng dậy bước ra khỏi phòng chưa kịp đợi cô trả lời! biết tính chất công việc anh bận rộn nên cô không muốn làm phiền anh! chỉ muốn anh tập trung cho công việc sau đó về nhà ở bên cạnh cô! cô bưng bát cháo lên sau một lúc cũng hết sạch! cô gọi quản gia dọn giúp mình vì chân đang bị thương! cô kéo chăn lên nằm xuống ngủ!
Lục Tư Thành nhìn qua camera thấy cô đã ngủ liền yên tâm mà xử lý công việc! anh đến công ty giải quyết một số vấn đề! nói thẳng ra là anh giải quyết chuyện của Đồng Dao ở quán bar! sáng nay anh bảo Tiểu Thụy gọi Tô Lạc đến công ty!
Tô Lạc đến rất sớm! cô ta trang điểm rất kĩ! chọn một cái váy đẹp nhất! chỉ để gặp anh! cô ta ngồi chờ anh hai tiếng đồng hồ vẫn không than vãn! vì cô ta biết anh là người rất bận rộn! không phải có nhiều cơ hội để gặp anh! nên không thể nào từ bỏ cơ hội này được! cánh cửa vừa mở ra người đàn ông với gương mặt cực kì điển trai bước vào! bộ đồ vest làm nổi bật sự quyền lực của anh ta!
" Tư Thành "
Tô Lạc liền đứng dậy chỉnh trang lại mình! vén nhẹ mái tóc ra sau để lộ ra gương mặt cùng xương quai xanh tinh tế! những điều này đập vào mắt Tiểu Thụy! làm anh cứ cảm thấy buồn nôn! căn bản Tiểu Thụy ha Lục Tư Thành không thích những loại con gái bên ngoài tỏ vẻ thục nữ nhưng bên trong lại là một con rắn độc!
" Hôm qua em vừa nhắc anh với ba mẹ! sáng nay anh đã tìm em rồi! thật là! "
" Vào chuyện chính tôi không muốn lòng vòng! tại sao cô lại bảo DJ đứng lên bàn chỉnh nhạc "

Chưa kịp nói hết câu Tô Lạc đã bị Lục Tư Thành cắt ngang! làm cô ta xấu hổ! chưa kể còn có Tiểu Thụy ở đây khác nào anh đang làm nhục cô! lúc này Tô Lạc thật muốn tìm một có lỗ chui xuống cho đỡ sự nhục nhã này!
" Em! em thấy DJ đứng lên bàn rất đẹp! còn là một ý tưởng hay nên em! "
Ánh mắt tỏ ra vô cùng sượng! cô ta muốn cho anh thấy sự thành thật của mình! không có ý muốn làm hại ai cả! nhưng cô đã lầm cô ta đã động vào Đồng Dao cô gái mà Lục Tư Thành yêu nhất! cái giá phải trả rất đắt!
" Bây giờ DJ của tôi bị thương như vậy! ý tưởng của cô đúng là không tồi nhỉ "
Gì cơ! DJ của tôi! tại sao anh lại nói vậy! đáy mắt Tô Lạc có chút tức giận nhưng cố gắng kìm chế! trước mặt Lục Tư Thành cô không thể để bản thân mình mất kiển soát như vậy!
" Tư Thành! cô! cô gái đó với anh có mối quan hệ gì "
Anh nheo mắt lại! nhìn thẳng vào mặt Tô Lạc chậm rãi nhấn mạnh từng chữ
" Cô ấy là bạn gái tôi ".
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 38: Chương 38


Tô Lạc như chết lặng khi nghe anh nói " cô ấy là bạn gái tôi "! cô có gì không bằng chứ! hơn nữa còn hơn hẳn Đồng Dao! từ gia thế học thức hay ngoại hình tất cả đều hơn hẳn! vậy tại sao Lục Tư Thành lại chọn cô ta mà không phải là mình!
" Tại sao anh! anh lại chọn cô ấy "
Lục Tư Thành nhướn mày tỏ vẻ chán chường không muốn trả lời! việc gì phải trả lời cô ta hơn nữa cô ta và anh chẳng có mối quan hệ thân thiết để trả lời! trên đời này chỉ có mẹ anh! là Vương Lam mới có quyền hỏi anh những câu đấy! bây giờ còn có thêm Đồng Dao và mẹ cô ấy! những người còn lại không có tư cách hỏi anh câu đó!
" Tại sao tôi phải trả lời cô! "
Tô Lạc cứng họng không biết trả lời như thế nào! lấp ba lấp bắp cô vốn dĩ hiểu rõ mối quan hệ giữa ba mẹ và Lục Tư Thành không tốt! bây giờ lại còn đem chuyện này ra để chất vấn anh! rõ ràng cô đang châm ngòi để anh tức giận!

" Em là em gái anh! là người mà ba tin tưởng! chúng ta là người một nhà! "
Dù biết nói ra những lời này cô sẽ gián tiếp gây nên sự tức giận của Lục Tư Thành! nhưng vẫn cố làm vì cô muốn đánh cược một lần xem giữa gia đình và Đồng Dao ai là quan trọng hơn
" Nực cười! nơi đó là nhà sao "
Từ khi mẹ anh mất anh chưa bao giờ coi nơi đó là nhà! mà là địa ngục trần gian! là một nơi mà anh rất ghét hận không thể thiêu rụi nơi đó thành tro tàn! người đàn ông không có lương tâm đó từ lâu anh đã không coi là người thân trong gia đình!
" Anh Thành dù sao ông ấy cũng là ba anh mà! sao anh có thể nói như vậy "

Lục Tư Thành gằn giọng đôi mắt hiện lên tia giết người! sự lạnh lùng toát ra từ anh khiến người xung quanh phải sợ hãi! bao gồm cả Tiểu Thụy và Tô Lạc!
" Một lần nữa tôi không muốn nói đến những người đó! còn nữa nếu cô còn dám làm gì tổn thương đến Đồng Dao đừng trách tôi ác "
Nói xong anh bỏ ra ngoài! những lời cảnh cáo đó không làm Tô Lạc sợ ngược lại còn làm cho cô ta càng thêm ghét Đồng Dao! cô ta thề rằng nếu bản thân không có được Lục Tư Thành thì không ai được có và cũng không ai được quyền có ngoài cô ta! có thể nói người đàn bà này yêu đến hoá điên rồi! bên ngoài là một cô gái tri thức xinh đẹp! nhưng bên trong lại là lòng dạ một con rắn độc!
Lục Tư Thành tâm trạng hỗn loạn khó chịu vì vừa nãy Tô Lạc nhắc đến hai chữ " gia đình " từ khi mẹ anh mất đến nay chưa có nơi nào là gia đình cả! chỉ có từ lúc gặp Đồng Dao! anh xem cô là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình! là người mà anh yêu cả đời này bảo vệ!
Vừa về đến nhà anh mang gương mặt lạnh lùng sang phòng làm việc! anh không muốn Đồng Dao nhìn thấy dáng vẻ này của mình! anh chỉ muốn dùng gương mặt bình thường vui vẻ khi ở bên cạnh Đồng Dao! tiếng đóng cửa rất lớn làm Đồng Dao giật mình tỉnh giấc! cô biết anh đã về cũng biết rõ anh đang khó chịu trong lòng nên mới không qua gặp cô!
Đồng Dao ngồi dậy! mặc dù chân đang rất! rất đau! và nó có thể chảy máu lại bất cứ lúc nào! nhưng cô vẫn muốn sang phòng làm việc gặp anh! cố gắng bước đến cánh cửa! Đồng Dao muốn khóc vì đau! nhưng phải kiên cường vì cô còn phải an ủi anh! sau bao nhiêu cố gắng cuối cùng cô cũng đã đến phòng! phòng làm việc chỉ cách phòng ngủ một bức tường nên việc duy chuyển khá nhanh.
 
Cô Nàng Dj Của Anh
Chương 39: Chương 39


Đứng trước cửa phòng làm việc Đồng Dao ngập ngừng không dám vào! một phần vì cô sợ anh sẽ la mình vì chân còn đang bị thương mà còn sang đây! phần còn lại có lẽ vì anh đang tức giận cô sợ anh sẽ đánh mình! thấy bên trong im lặng ngập ngừng mãi Đồng Dao mới dám mở cửa bước vào! thấy anh đang ngồi trên ghế chân gác lên bàn! bên cạnh còn có chai rượu mở nắp cùng chiếc ly đang uống dang dở!
Thấy anh đang nhắm mắt chắc có lẽ không biết cô vào! Đồng Dao rón rén đóng cửa thật nhẹ nhàng sao cho không để anh phát hiện! cô đi nhẹ nhàng chậm rãi đến bàn làm việc nhẹ nhàng đắp nấp chai rượu lại! thấy gương mặt anh có chút khó chịu! cô bước đến bên cạnh xoa nhẹ thái dương cho anh!
Anh biết đó là cô liền ngồi im để cô làm! cô gái này thật biết cách làm người khác thoải mái! anh biết chân cô vẫn còn đau nên đã bỏ chân xuống bế cô ngồi lên người mình! Đồng Dao cũng không bất ngờ gì mấy! vì anh chỉ làm những điều mà cô bất ngờ! Lục Tư Thành ôm cô gái nhỏ này vào lòng cảm giác rất ấm áp! xua tan đi mọi phiền muộn mà anh suy nghĩ!
" Chân vẫn còn đau sao em dám qua đây "
Đôi mắt anh nhắm lại bàn tay vỗ nhè nhẹ lên lưng Đồng Dao! cảm giác rất hạnh phúc! cô thừa biết anh sẽ hỏi chuyện này liền lên tiếng trả lời chắc chắn
" Biết anh đang khó chịu nên sang đây chọc anh vui một tí "
Đồng Dao lấy tay chọt nhẹ vào cánh tay làm anh cười mỉm! cô gái nhỏ này rất biết cách làm anh vui!
" Không sợ anh sao "

" Hừ! sợ chứ! nhưng em biết anh sẽ không dám làm gì em "
Anh bật cười để cô ngồi thẳng trước mặt mình! liền kéo cô sát lại người mà hôn Đồng Dao vòng tay qua cổ đáp trả nụ hôn ngọt ngào! nhưng Lục Tư Thành thì không yên phận! tay đặt lung tung đang tìm kím nơi nào để x** n*n! anh liền cho tay vào trong áo! tìm đến hai đỉnh đồi căn tròn đầy sức sống mà bóp nhẹ!
" Ưm~"
Đồng Dao bị anh làm cho giật mình! rên lên một tiếng nhỏ vừa đủ nghe nhưng làm cô đỏ mặt!
" Em không mặc áo lót ? "
Lúc nãy Đồng Dao đang ngủ thì bị tiếng đóng cửa làm cho giật mình! bình thường khi cô ngủ cũng sẽ không mặc áo lót vì rất khó chịu! những hôm ngủ cùng anh cô đợi anh ngủ thật say rồi mới cởi! hôm nay vì vội lo lắng anh đang stress nên không mặc lại! bây giờ mới bắt đầu cảm thấy sợ hãi!
" Lúc trưa em ngủ nên không mặc! lúc nãy vội qua đây với anh nên quên mặc lại hì hì "
Lời nói nhẹ nhàng của Đồng Dao nhưng nó khắc sâu vào tâm trí anh! anh sẽ nhớ mãi câu nói " ngủ thì không mặc áo lót " này của cô! Đồng Dao là người rất ngang bướng nhưng trước mặt anh cô không khác gì một con mèo ngoan ngoãn cả!
" Lúc em ngủ với anh tại sao lại mặc ?"

Một dấu chấm hỏi lớn đặt trong đầu anh! có phải cô gái này cảm thấy anh nguy hiểm nên mới không dám cởi ra lúc anh còn thức không ?
" Em! em! lúc anh ngủ rồi em mới dám cởi "
" Vì sao ? "
Câu hỏi lập tức vang lên sau khi Đồng Dao trả lời! có lẽ lúc này cô cầu mong thời gian quay ngược để mình có thể mặc lại! bây giờ đành phải nói sự thật ngoài ra cô cũng chẳng biết nói gì hơn! nhắm mắt thầm cầu mong đêm nay mình sẽ yên ổn mà ngủ!
" Em! em sợ "
Chân mày Lục Tư Thành cau lại! có lẻ còn khó chịu hơn lúc nãy! cô gái này không tin tưởng anh sao! mà cũng đúng một người đầy mưu mô và xảo quyệt như anh thì không đề phòng mới lạ!
" Em sợ ? "
" Cho em xin lỗi mà! em hứa lần sau sẽ không như vậy nữa "
Anh đột nhiên im lặng! cặp chân mày vẫn cau lại! không có tí gì là thoải mái! bỗng nhiên anh ngồi thẳng dậy! bế Đồng Dao ngồi lên bàn! đối diện trước mặt!
" Không dạy dỗ em không biết nghe lời mà ".
 
Back
Top Dưới