Ngôn Tình Có Muốn Xem Chút Không?

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
877,748
0
0
AP1GczPIISn-GTguqv9-IUZzAydayhZYBQ6T42lF2bvodBKTtvyh5AY8vGRBtHlkhIxcyebQHfTrflf0HKxduDA3JstFFFln4yuxEooh7x9ym-UQB-pQ9gUjpgYoV46XnllpZhGuW7oX-rPJbJc9kBomkodH=w215-h322-s-no-gm

Có Muốn Xem Chút Không?
Tác giả: Giang Nhàn Miễn
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Không có gì để nói, chỉ có đáng yêu——–

Còn có chính là tác giả động kinh (không đứng đắn).​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Công Ngọc
  • Lão Công Là Sói
  • Trở Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Phản Diện Ba Tuổi
  • Lửa Cháy Lan Ra Đồng Cỏ
  • Cô Vợ Gả Thay Đáng Yêu: Cửu Gia, Hãy Ôm Em
  • Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Thẩm Tổng Tài
  • Có Muốn Xem Chút Không?
    Chương 1: Về lực chú ý


    Dư Triền nhìn Miên Uân, vẻ mặt nhàn nhạt, “Anh mặc nhầm quần em rồi.”

    Miên Uân cúi đầu nhìn, “Ah vậy sao?”

    Anh bước đến trước mặt Dư Triền, ôm lấy cô “Anh cố ý đấy.” Sau đó chọc chọc trước ngực mềm mại của cô, “…… Ai bảo gần đây em không để ý tới anh.”

    Dư Triền chớp chớp mắt, buông đồ vật trong tay xuống, “Gần đây có việc.”

    “Có việc có việc, phụ nữ các cô thích nhất là dùng loại lý do này để qua loa với đàn ông chúng tôi thôi.”

    “Vậy anh muốn thế nào đây?”

    Miên Uân nghĩ nghĩ, “Em giặt qu.ần lót cho anh đi.”

    Ý cười trên mặt Dư Triền vụt tắt, “Ừ?”

    Miên Uân bĩu môi, “Em chưa bao giờ giúp ông đây giặt qu.ần lót cả.”

    Dư Triền liếc anh một cái, “Có máy giặt, không cần phải giặt tay.”

    “Máy giặt sao có thể giặt sạch được?”

    “……” Vậy thì cái quần đấy bẩn cỡ nào chứ.

    Dư Triền liếc mắt, “Em thật sự không hiểu hai việc này liên quan gì đến nhau.”

    “Không liên quan.” Miên Uân vừa bóp vai vừa nói, “Anh chỉ hy vọng em chú ý tới anh một chút mà thôi.”

    ……

    Cho nên mặc nhầm quần cũng là một cách thu hút chú ý của người khác sao?
     
    Có Muốn Xem Chút Không?
    Chương 2: Về một đoạn nhỏ


    Phiến Mung: Hóa ra em thích anh là vì cái mông của anh đó à.

    Trường Nghiễn (đỏ mặt): Không phải vậy đâu.

    Phiến Mung (cau mày): Vậy thì như nào?

    Trường Nghiễn (liếc Phiến Mung một cái): Em thích anh rồi sau đó mới thích cái mông của anh.

    Phiến Mung (cau mày và bĩu môi): Vậy nó không phải đều là một ý sao?

    (Quay người) Phụ nữ đều là khẩu thị tâm phi* mà.

    Phiến Mung: Hết đường chối cãi.
     
    Có Muốn Xem Chút Không?
    Chương 3: Về việc gặp chuyện khó khăn


    Lưu ý: Truyện nữ tôn, nên nữ chính sẽ là phái mạnh, còn nam chính sẽ là phái yếu.

    Tằng Diêm chuẩn bị xuống núi, hôm nay đã quá trễ, nàng thật sự không có cách nào mang theo đồ của Ngọc Các Hiêu lên núi được, chỉ có cách đợi đến ngày mai rồi quay lại thôi.

    Lúc đi ngang qua ngã tư, có một cậu bé ngồi xổm trên đất bán khoai lang. Tằng Diêm nhìn thoáng qua, đều là khoai lang thối.

    Có lẽ là do dạo gần đây mưa to không dứt.

    Tằng Diêm đi lướt qua cậu bé kia, bạc của nàng còn chưa được phát, nếu như vì giúp đỡ người khác mà dẫn tới việc mình không cơm ăn… vậy thì thật quá ngốc.

    Không ngờ, cậu bé lại nhìn chằm chằm nàng cả buổi, mãi đến khi Tằng Diêm xuống núi về tới nhà, cái loại cảm giác này cũng chưa từng biến mất.

    Tằng Diêm đi rồi quay lại, cậu bé kia ngẩng đầu, nhếch miệng cười, “Tỷ tỷ, tỷ đã quay lại rồi.”

    Tằng Diêm nhíu mày, giữ chặt thanh kiếm trong tay, “…” Ngươi biết ta sẽ quay lại.”

    “Đệ không biết, nhưng chân đệ vì ngồi xổm quá lâu đã rê rần rồi.”

    Tằng Diêm: “…”

    Cho nên nàng căn bản là hiểu sai ý phải không?!

    Thật lâu thật lâu về sau, khi người đã trở thành chủ quản của nhà họ Tằng đang phơi khô khoai lang ở nhà, đột nhiên nhớ tới một màn này, vì thế liền ngơ ngốc đứng tại chỗ chờ Tang Diêm trở về.

    Tằng Diêm vừa mới trở về liền thấy phu quân của mình đang đứng ở ngưỡng của, tức khắc nhíu mày thấp giọng mắng một tiếng, “Làm bậy.” Sau đó chạy nhanh tới, cởi áo khoác ngoài của mình khoác lên người Huyền Đường.

    Trên người bỗng nhiên ấm áp, Huyền Đường quay đầu, là thê chủ*.

    Huyền Đường xoay người ôm lấy Tằng Diêm, thanh âm trầm thấp dịu dàng, khiến cho trái tim Tằng Diêm sau khi nghe xong cũng mềm xuống, “…Vì sao tỷ tỷ lại thích ta.” Hắn không xinh đẹp, cũng không thông minh.

    Tằng Diêm ôm Huyền Đường vỗ vỗ lưng hắn, “Bởi vì ta cảm giác đằng sau lưng có gai.” Hắn dùng giọng mũi hàm chứa nghi hoặc ừ một tiếng.

    Hơi cúi người chặn ngang bế Huyền Đường lên, Tằng Diêm cong môi, “Bởi vì có một tên ngu ngốc bị tảng đá làm trầy chân, không thể vượt dặm xa xôi để tới chợ bán được nữa. Tên ngốc đấy chỉ có thể bán khoai lang ở một nơi không người qua lại, vậy nên ta chỉ có thể thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ thôi.”

    Trước khi bước vào phòng, Huyền Đường buồn bực nhìn người đang đun nước sôi, nấu cơm cho mình kia, tỷ tỷ nói cái tên ngu ngốc, hẳn là hắn.

    Hoá ra, chỉ cần ai gặp khó khăn trên đường, đều có khả năng trở thành phu quân của thê chủ sao?

    Tác giả có lời muốn nói: Có hay không người họ Tằng? (quản hắn, coi như là có đi)

    *Thê chủ: vợ làm chủ, người vợ là lớn nhất trong nhà.
     
    Có Muốn Xem Chút Không?
    Chương 4: Về hạnh phúc


    Cơ Cơ đang cho gà ăn, Quang Quang ở cách vách chạy tới nói “Trên phố có hội đèn lồng, ngươi có đi xem không? Này, buổi tối sao lại cho gà ăn thế?” Không phải gà ăn vào ban ngày sao?

    Cơ Cơ liếc mắt nhìn Quang Quang một cái, “Không đi, cha không cho, sáng mai ta có việc đi sớm, vậy nên cho gà ăn xong ta sẽ đi ngủ.” Quang Quang khiếp sợ, “Không phải chứ, lúc này giờ mậu mà ngươi đã phải ngủ rồi?” sau đó kéo Cơ Cơ, “Ai nha đi thôi, hôm nay là nguyên tiêu, nếu ngươi thật sự không đi thì phải chờ đến năm sau đấy.”

    Cơ Cơ kêu một tiếng, “Aizz chờ một chút, chờ ta cho ăn xong đã.”

    Sau khi Cơ Cơ cho gà ăn xong, hai người cùng đi dạo trên phố.

    Người đến người đi, ngươi chạy ta đuổi, thật náo nhiệt.

    Một cô bé cầm theo đèn con bướm chạy qua người Cơ Cơ, vô tình đụng ngã hắn, “… Ai da!”

    “Cẩn thận.” Một nữ nhân nâng Cơ Cơ dậy, Cơ Cơ ngẩng đầu lên nhìn, nữ tử mi thanh mục tử thân cao như cây tùng, đập vào mắt xanh của hắn.

    Nữ tử hỏi Cơ Cơ lại một lần nữa, “Ngươi không sao chứ?” Cơ Cơ lắc lắc đầu, “Không sao.” Nữ tử dặn dò nói, “Đêm nguyên tiêu, người đông đúc, đi đường cẩn thận.” Cơ Cơ ngây ngốc gật gật đầu.

    Quang Quang trở về, “Cơ Cơ ta mua được rồi! Ba lượng bạc được bốn cái, nguy hiểm thật, vừa rồi ta thiếu chút nữa bị người ta đè cho thành bánh bao thịt… Ngươi làm sao vậy?” hắn phất phất tay, “Đang nhìn cái gì thế?” Sau đó hắn quay đầu nhìn, xung quanh toàn là người, chẳng qua ở ngã tư có mấy quán bán hoành thánh.

    Chẳng lẽ, “Ngươi muốn ăn hoành thánh sao? Này không được đâu, Cơ Cơ, hiện tại trên người ta chỉ có ba lượng bạc, hơn nữa vừa rồi ngươi ăn nhiều như vậy, ngươi còn ăn được nữa sao?” Hắn lắc lắc đầu, sau này mà có nữ lang nào lấy trúng Cơ Cơ, xem như xui xẻo tám kiếp, khó nuôi như vậy mà.

    Cơ Cơ quay về nhà.

    Sau khi trở về nhà, hắn vẫn luôn nhớ tới nữ tử ôn nhu kia. Văn nhã như vậy, xinh đẹp như vậy, Cơ Cơ nghĩ, trên đời này làm gì có người nào tốt hơn nữa đâu?

    Một năm lại qua, Cơ Cơ phải gả đi rồi. Đối phương là một đại phú hộ, là ấm sắc thuốc yếu đuối, nghe nói vì tìm phu lang, người đã bỏ hơn ba trăm lượng bạc. Sau khi cha mẹ Cơ Cơ nghe được, lập tức tìm tất cả mối quan hệ để quăng con trai nhà mình vào.

    Ngày bị gả vào Mộ gia, Cơ Cơ khóc muốn mù mắt.

    Chờ đến lúc bái đường xong đưa vào động phòng, Cơ Cơ lo lắng không biết nên làm cái gì bây giờ. Trong lòng hắn, đã có người thương rồi.

    Chỉ là hắn mãi vẫn chưa tìm ra nàng.

    Nữ nhi của nhà phú hộ được người hầu đỡ vào phòng, Cơ Cơ nghe thấy nàng đã đi tới, lập tức ngồi ngay ngắn, sau đó vội vàng kéo khăn hỉ xuống.

    Mọi người có mặt trong phòng đều lui ra ngoài, Cơ Cơ nhìn thấy một chiếc hài dừng trước mặt hắn.

    Một lúc sau, đèn đuốc ở nhà chính bừng sáng, ấm sắc thuốc cũng nói chuyện, đầu tiên là ho khan hai tiếng, Cơ Cơ lo lắng nắm chặt hỉ phục.

    Ấm sắc thuốc mở miệng, thanh âm ám ách, “Sao chàng không ngẩng đầu.” Cơ Cơ không trả lời, ấm sắc thuốc lại tiếp tục nói, “Chàng không muốn gả cho… Khụ khụ, ta phải không?” “Không phải…” Cơ Cơ ngẩng đầu, sau đó lập tức kinh ngạc.

    “Như, như thế nào lại là ngươi?” Nữ tử mỉm cười, “Bởi vì cưới chàng chính là ta.” Cơ Cơ đột nhiên rơi nước mắt đầy mặt, bởi vì nữ tử này chính là người trong lòng hắn.

    “Xem ra chàng thật sự không muốn gả cho ta rồi.” Nữ tử ngồi xuống, “Thực xin lỗi, qua lâu như vậy…” Nàng lại quay đầu lại ho hai tiếng, “Mới đến tìm chàng.”

    Cơ Cơ lắc đầu, một lúc sau hoà hoãn tâm tình mới mở miệng hỏi, “Ngươi…” Vừa mới hỏi một chữ đã bị nữ tử cầm tay, “Ta sinh bệnh.” Dừng một chút lại nói, “Chỉ vừa mới đỡ hơn.” Cơ Cơ lập tức nhảy dựng lên, “Ngươi sinh bệnh? Sao lại sinh bệnh? Đau ở chỗ nào?”

    Nữ tử sửng sốt, thuận miệng trả lời, “Đau, ở ngực.” Cơ Cơ lập tức đỏ mặt.

    Cơ Cơ liếc mắt nhìn nữ tử một cái, à, thì, thì ra là ở ngực.

    Nữ tử cười cười, “Chàng vẫn chưa biết tên của ta nhỉ?” thanh âm ôn nhu dịu dàng, “Ta tên Tra Tra.” Cơ Cơ ngẩn ngơ, rồi sau đó lại rớt nước mắt.

    Cho nên trên đường đi dạo tết Nguyên Tiêu, khôn
     
    Có Muốn Xem Chút Không?
    Chương 5: Thẩm Vật Phong


    Lưu ý: Truyện nữ tôn, nên nữ chính sẽ là phái mạnh, còn nam chính sẽ là phái yếu.

    Thẩm Vật Phong nhìn Thường Gia Khinh, Thường Gia Khinh cười khẽ nói, “Sao đôi mắt lại lớn như vậy.” Vừa nói vừa hôn hắn một cái.

    Thẩm Vật Phong chớp chớp mắt, “Vì để nhìn rõ tỷ tỷ trông như thế nào.” Thường Gia Khinh nhéo nhẹ hắn, Thẩm Vật Phong lập tức hừ một tiếng, “Tỷ tỷ nàng nhéo ta……” Thường Gia Khinh cúi đầu, môi áp sát vào tai Thẩm Vật Phong, “…… Đáng yêu làm ta nhịn không được muốn nhéo.” Thẩm Vật Phong bò lên trên vai Thường Gia Khinh, tỷ tỷ nói hắn đáng yêu kìa.

    Đáng ghét, sau này sinh bảo bảo để xem tỷ tỷ có còn nói ta đáng yêu nữa không.
     
    Có Muốn Xem Chút Không?
    Chương 6: Ngưu Ngưu


    “Tỷ tỷ ta muốn được hôn.”

    “Hôn ở đâu.”

    “Ở đây.” Tiểu bảo bảo chỉ chỉ mông của mình.

    Mặt Trần Vận Cần lập tức đen lại: “Cái tên nhóc láo lếu này.” sau đó lập tức túm lấy Lục Ngưu Ngưu đánh lên mông hắn: “Chỗ này là mặt à, hả? Sao có thể tùy tiện hôn được?” Lại đánh hắn thêm một cái: “Không biết lớn nhỏ.” Lục Ngưu Ngưu tủi thân kêu to: “Tỷ tỷ ~ ah, tỷ tỷ hư, không hôn mông Ngưu Ngưu thì thôi, còn, còn… A!” Trần Vận Cần lại đánh hắn một cái.

    Lục Ngưu Ngưu nâng hai tay nhỏ đáng thương lau nước mắt trên mặt, đau buồn nói: “Còn đánh mông Ngưu Ngưu.” Sau khi khóc một lúc lại nói: “Tỷ tỷ không yêu Ngưu Ngưu.”

    Trần Vận Cần: “…”

    Nàng nói hôn mông hắn chính là yêu hắn khi nào thế?

    Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường:

    Trần Vận Cần: Ta nói hôn mông ngươi chính là yêu ngươi bao giờ?

    Lục Ngưu Ngưu (ngây thơ nhìn Trần Vận Cần): Chưa nói bao giờ, là ta tự mình đoán, lúc người còn nhỏ rất thích hôn mông…

    Trần Vận Cần (giận): Cái gì mà khi ta còn nhỏ, đó là ngươi khi còn nhỏ được không! Còn nữa, đó là hôn sao? Đấy rõ ràng là sờ được không!

    Lục Ngưu Ngưu: Ồ

    Trần Vận Cần: “…” Sao cứ cảm thấy cái tiếng “ồ” này có rất nhiểu ý nghĩa nhỉ.
     
    Back
    Top Dưới