Ngôn Tình Có Một Tổng Tài Yêu Em Cuồng Si

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Có Một Tổng Tài Yêu Em Cuồng Si
Chương 60: Chương 60


Trở lại thành phố, Chu Thiệu Khiêm đưa thẳng Nguyệt Vy nhiên bệnh viện.

Mặc dù trong thâm tâm anh luôn mong muốn cô dính lấy anh mãi như thế này nhưng nhìn Nguyệt Vy ngây ngây ngô ngô như đứa trẻ như vậy, anh vẫn không kìm được đau lòng.

Cô cứ như trở về những năm tháng tuổi thơ, hành động suy nghĩ đều như một đứa trẻ.

Anh sẽ làm mọi cách để cô khỏe lại tiếp tục sống theo cách mà cô muốn, làm những việc chưa làm, tiếp tục đam mê và mơ ước.

Anh còn nhớ cách đây không lâu, Nguyệt Vy từng nói với anh cô muốn mở một nhà trẻ tư thục nhận trẻ của những hộ gia đình là công nhân, người lao động gần trường, những cặp vợ chồng khó khăn về kinh tế, tạo điều kiện học tập thật tốt cho các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn, như thế có thể vừa giúp người lại vừa giúp mình.

Hồi nhỏ cô còn nói sau này có tiên sẽ đưa mẹ đi du lịch, sẽ mua nhà cho mẹ, sẽ kiếm tiên chữa bệnh cho mẹ.

Tiếc là những ước mơ ấy vẫn còn dang dở, cô còn chưa kịp viết tiếp được thì đã nông nổi này.

Nhìn cô gái nhỏ ôm con gấu bông nghịch ngợm trên giường bệnh, Chu Thiệu Khiêm thấy tim mình như vỡ thành hai.

Lông ngực cứ nhói đau âm ỉ, đau đến mức không nói thành lời.

Ngày trước cô ít cười, ít nói nhưng mấy hôm nay Nguyệt Vy nói nhiều, hỏi nhiều cũng cười nhiều nữa.

Thế nhưng sự vui vẻ của cô càng khiến anh đau lòng.

Kết quả kiểm tra đã hoàn tất.

Với tình trạng của Nguyệt Vy bây giờ, việc hồi phục trí nhớ cần rất nhiều thời gian và cổ gắng.

Tiếp tục nằm viện hay không nằm viện chẳng còn quan trọng nữa.

Biện pháp điều trị bây giờ là giữ tâm trạng thoải mái, bình ổn cho cô, còn chuyện nhớ lại những kí ức trước kia không nên quá miễn cưỡng.

Cô có thể chưa nhớ lại nhưng năng lực nhận thức vẫn như người thường, những thứ nên học cần chậm rãi học lại.

Tóm lại, thời gian sẽ liều thuốc tốt nhất cho Nguyệt Vy, sự kiện nhân dẫn dắt những người xung quanh sẽ là phương pháp chữa bệnh cho cô.

Hai ngày sau đó, Thiệu Khiêm đưa Nguyệt Vy về nhà, thỉnh thoảng mời bác sĩ về kiểm tra.

Chu Thiệu Khiêm cũng không thế ở nhà mãi, anh cũng phải quay trở lại làm việc.

Nguyệt Vy tuy không nhớ những chuyện trước kia, nhưng cũng không phải ngây ngô không biết gì.

Mỗi lần thấy anh nấu cơm cô đứng một bên cũng biết làm cái này cái, có khi rửa rau, nhặt cải, rửa bát cô vẫn tranh làm và làm được.

Gần đây, Nguyệt Vy cũng không còn nói năng vụng về khó khăn như trước.

Có thể nói trọn một câu, đúng nghĩa đúng lời, mặc dù có đối lúc hơi rối rằm.

Ví như bây giờ!
Chẳng biết cô đau chỗ nào, miệng cứ i a kêu khó chịu.

Hôm qua, trượt chân trong nhà tắm, bị bầm cả cánh tay, cô cũng nói khó chịu.

Nửa đêm đói bụng cũng nói khó chịu.

Bây giờ anh không biết cô làm thế nào, anh cứ nghe cô nói: "Em khó chịu!.

khó chịu.

Dính lắm! dính! ướt! khó chịu.

Đau"
Cô ngồi lì trên giường, không chịu xuống ăn cơm, anh đụng vào cũng không cho, như cứ bảo khó chịu.

Chu Thiệu Khiêm vò vò tóc, bộ dạng có chút bất lực: "Vy, em làm sao, để anh xem anh mới biết được.

Qua đây, anh xem.

Em lại ngã ở đâu à?"
Mới hai ngày trở về nhà, cô đã ngã hai lần lần nào cũng đều trong nhà tắm.

Hại anh luống cuống cả tay chân.

Dù gì đi nữa anh cũng là một người đàn ông bình thương sinh lí bình thường, nhìn người con gái mình yêu l** th* trước mặt có thể không có phản ứng gì sao.

Nhưng phản ứng thì phản ứng, anh cũng chẳng thể nào làm chuyện thú với cô được.

Cái anh muốn là tình yêu và sự cam tâm tình nguyện của cô.

Lúc này đây, cô gái nhỏ trên giường đã òa khóc nức nở: "Huhu! Em đau! Đau! Đau quá.

"
Chu Thiệu Khiêm chẳng thể nhịn được nửa rồi, anh lao đến đầu giường, giặt cái chăn cô đang nắm chặt trên người ra.

"Rút cuộc thì em làm! ?"
sao? Chữ này còn chưa tháo khỏi miệng, đã nghẹn lại trong cổ họng.

Vẻ mặt Chu Thiệu Khiêm từ trắng chuyển sang đỏ.

Nguyệt Vy tới tháng rồi.

Sao lại đúng lúc như thế? Anh đã rối mà nhìn cô khóc càng rối hơn.

Tình cảnh này so ra không khác lần đầu tiên Nguyệt Vy có kinh nguyệt là bao.

Lần đó, cô cũng khóc nức nở thế này, không có mẹ bên cạnh, cũng không được giáo dục s1nh lý từ trước, hoảng loạn là điều không thể tránh khỏi.

Thiệu Khiêm dù cũng đã từng làm chuyện này, nhưng vân không tránh được lúng túng ngượng ngùng.

Trấn an Nguyệt Vy một hồi, anh mới chạy xuống tạp hóa dưới nhà mua băng vệ sinh.

Anh nhớ hình như Nguyệt Vy thường dùng loại băng màu xanh dương, không nhớ rõ tên thương hiệu.

Bây giờ, trước mặt anh là hai dãy bán bán băng vệ sinh, đáng nói là cái loại nào cũng màu xanh.

Bà chủ cửa hàng thấy anh cứ lóng ngóng như gà mắc tóc, đi tới đi lui ở khu vực bán băng vệ sinh, ngơ ngơ ngác ngác như con nai vàng đạp lá vàng khô, không kìm được mà nói: "Này, chàng trai, cậu cân loại nào, nói tôi biết đi?"
Thiệu Khiêm ngây ra một hồi mới nói: "Loại phổ biến nhất đi ạ"
Lần đầu tiên hành kinh của Nguyệt Vy là anh đi mua băng vệ sinh giúp cô, nhưng anh nào biết mua loại nào chỉ biết răng đống băng vệ sinh anh mua ngày hôm đó chất đầy một hộc tủ.

Không biết chính xác cô dùng loại nào, chỉ tình cờ thấy gói nhỏ nhỏ màu xanh dương trong phòng tắm.

Bây giờ thế nào lại có cả trăm loại màu xanh thế này.

Lại còn đậm nhạt khác nhau mới hay chứ? Vậy là, bà chủ cửa hàng tốt bụng đã chọn giúp anh một đống băng vệ sinh được xem là phổ biến, nhiệt tình đến mức chọn hơn 50 gói, hào phóng bảo rằng: "Tôi khuyến mãi cho bạn gái cậu hai gói đấy.

Mua một lần cho nó tiện, lần sau khỏi lóng ngóng mua tiếp.

"
Chu Thiệu Khiêm chẳng nửa câu than phiền: "Vâng, cảm ơn bác"
Đến khi trở về nhà, đã là chuyện của mười phút sau.

Nguyệt Vy vân lóng ngóng ngồi trên giường, không khóc to như hồi nãy mà chỉ thút thít trong miệng.

Thấy anh về, hai mắt cô sáng lên, nước mắt lại rưng rưng: "Anh đi đâu? Anh đi đâu vậy?"
Chu Thiệu Khiêm vội bước đến chỗ cô, anh luồn tay qua nách cô bế như bế trê, vừa bế vừa dỗ: "Nín, nín! không sao cả.

Có anh rồi, đừng sợ nữa"
"Em đợi anh! lâu"
Cô tủi thân kể lể: "Đau! bụng đau"
Chu Thiệu Khiêm gật gật đầu, bế cô như bế công chua đi vào phòng tắm: Vy ngoan, một lát nữa anh làm gì, em cũng phải nghe theo, không được vùng vẫy nghe không?"
Nguyệt Vy rất ngoan, cô thút thít gật đầu: "Sẽ nghe lời, nghe lời anh.

"
Thế rồi, mãi đến hai mươi phút sau, Thiệu Khiêm và Nguyệt Vy mới ra khỏi phòng tắm.

Người Nguyệt Vy thì khô ráo, sạch sẽ trong khi đó anh đã ướt mem.

Mặt thì đỏ đến tận mang tai, còn lấm tấm đầy mồ hôi.

Đoán chừng làm phẫu thuật mười tiếng cũng chưa mệt đến vậy.

Người nào đó bảo sẽ nghe lời, kết quả lại chẳng phối hợp tí nào.

Cô xấu hổ che chỗ này chỗ kia, anh dỗ mãi mới đồng ý.

Đợi đến khi hoàn tất anh đến thở cũng không thở không nổi.

Chăm sóc Nguyệt Vy dù có đôi chút mệt mỏi nhưng với Thiệu Khiêm mà nói đó là việc khiến anh cực kì hạnh phúc.

Còn tại sao hạnh phúc? Xin đừng hỏi những câu thừa thãi như thế.

Chăm sóc người mình yêu thương có thể không hạnh phúc hay sao? Chu Thiệu Khiêm dù rất bận việc ở công ty nhưng dù thế anh vẫn chăm sóc Nguyệt Vy rất tốt.

Nếu anh không có ở nhà, cơm ba bữa sẽ có shipper đưa đến tận này.

Chuyện này đặt qua app đồ ăn là làm được, Thiệu Khiêm cũng lưu ý chọn shipper nữ đề phòng có chuyện không hay xảy ra.

Trong nhà cũng có gắn camera, anh có thể theo dõi cô sát sao.

Nguyệt Vy ở nhà rất ngoan, mấy ngày đầu tiên cô không chịu để anh đi, khóc nháo một hồi nhưng dỗ một chút liền nghe.

Hơn nữa, hôm qua anh vừa dẫn về nhà một người bạn mới cho cô.

Là Lãnh Ngạo-chú Cún mà Nguyệt Vy vừa nhìn đã thích.

Bây giờ cô đang ngồi trên sô pha, tay ôm Lãnh Ngạo, không biết cô nói gì với hoän mặt cười tươi như hoa.

Cách một màn hình anh cũng cảm nhận được sự vui vẻ của cô.

Người con gái anh thương đang chờ anh ở nhà trên sô pha, với nụ cười tươi rói.

Giờ đây, hạnh phúc mỗi ngày của anh là được trở về nhà.

Thiệu Khiêm cong môi mỉm cười, anh cất điện thoại vào túi, lật bệnh án ra.

Ánh nắng bên ngoài chiếu lên trang giấy trắng, mơn man trên nụ cười hiền của anh.

Nếu cứ cuộc sống cứ như thế này mãi thì tốt nhỉ? Được làm việc mình thích, được ở cạnh người mình yêu.

Thể nhưng, cuộc sống này đâu phải cứ muốn là được, cứ ước là thành hiện thực đâu?
 
Có Một Tổng Tài Yêu Em Cuồng Si
Chương 61: Chương 61


Mấy hôm nay nhân viên trong công ty YG ai cũng trong tâm thế lo sợ.

Thư kí Nam Thư đi tới đi lui trước cửa phòng giám đốc, loay hoay một hồi vẫn chưa thấy vào.

Cô ta nhìn đồng hồ một lần nữa, hít sâu một hơi, đang tính gõ cửa liều mạng bước vào thì từ sau lưng truyền đến giọng nói mang theo ý cười nhạt nhạt: "Người đẹp, làm cái gì cứ thập thập thò thò thế?"
Vừa nghe thấy giọng nam quen thuộc này, hai mắt Nam Thư sáng rỡ lên, cô quay người đi tới trước mặt Quốc Minh, cười hớn hở: "Giám đốc Minh, may quá hôm nay anh tới tìm Dương tổng sao, tôi có thể nhờ anh chút chuyện không? Văn kiện này tôi cần Dương tổng xét duyệt nhưng mà! nhưng mà.

.

"
Quốc Minh nhìn khuôn mặt ửng đỏ đầy lo lắng của Nam Thư, cười như gió xuân tràn qua: "Cậu ta lại nổi điên đấy à? Lần này là chuyện gì thế?"
Nam Thư đã quá quen với kiểu nổi chuyện cà chớn của Quốc Minh, cô không phản bác gì mà tiếp tục nhờ vả: "Nhờ anh mang tập văn kiện này vào phòng giám đốc giúp tôi được không?"
Quốc Minh liếc mắt nhìn tập tài liệu trên tay Nam Thư, ánh mắt hơi dời đến cổ tay trắng nõn của cô, mắt hẹp lóe lên tia ranh ma: "Tôi chả bao giờ giúp không ai chuyện gì? Tôi giúp em, thì tôi được gì nào?"
Quốc Ming hơi cúi người kề sát khuôn mặt xinh đẹp của Nam Thư.

Nam Thư sở hữu khuôn mặt rất khả ái.

Cái mũi nhỏ nhỏ xinh xinh, hai cái má trắng mẫu mịn màng, nhìn thôi đã muốn căn cho một cái.

Còn cả đôi mắt trong veo kia nữa, mỗi lần nhìn anh đểu khiến tâm can anh xao xuyến.

Thấy cô im lặng lúng túng, anh tiếp lời: "Sao nào? Lời mời ăn tối của tôi lần trước, bây giờ em sẽ đáp ứng chứ?"
Anh lại hỏi, ngón tay hất hất vài sợi tóc mái trước trần cô.

Nam Thư rụt rè bước lùi về sau, khuôn mặt hiện rõ sự lúng túng, rõ ràng là đang đắn đo.

Một buổi ăn tối với người đàn ông này sẽ giúp cô qua được cơn thịnh nộ như bão táp của Dương tổng.

Xem ra cũng không tệ.

Cùng lắm là khó chịu một chút rồi thôi, không ảnh hưởng đến lương tiền sinh mạng.

Còn Dương tổng.

Chỉ nhìn vẻ mặt của tổng giám đốc thôi, cũng đủ để cô mất vài cân thịt rồi.

Suy cho cùng, thì ăn tối với Quốc Minh cũng không có hại gì, gã đàn ông đẹp mã nhưng trăng hoa này nói chung vẫn dễ ứng phó hơn tổng giám đốc.

Đản đo ngẫm nghĩ một hồi, rút cuộc Nam Thư quyết định, tốt nhất cứ để tìm cách lẩn tránh nhẹ nhàng, đợi anh ta giúp cô rồi mọi chuyện cũng không phiền hà nữa, cá cắn câu rồi muốn nhả ra cũng khó: "Phiên anh giúp tôi lần này.

Lời mời đó, tôi sẽ sắp xếp thời gian, nếu rảnh! "
Ý rằng nếu không rảnh thì thôi, nhưng chút trò vặt vãnh này của Nam Thư sao qua mặt được ai kia.

"Tối nay luôn được không? Em sắp xếp cho tôi một buổi hẹn được chứ?"
Quốc Minh cười cười, rất hứng thú với dáng vẻ nghiêm túc của cô gái này.

Anh tiếp cận mấy lần nhưng lần nào cô cũng lấy hết lý do này đến lí do khác để từ chối.

Hôm nay đúng là ông trời giúp anh mà.

Nam Thư siết chặt tập tài liệu trên tay, nở một nụ cười không thể miễn cưỡng hơn: "Được"
Quốc Minh cười đến vô hại, nụ cười lan rộng trên khóe môi để lộ cả chiếc răng nanh sáng chói bên khóe môi.

Mắt đào hoa nhìn cô gái, anh gật gật đầu nhận lấy tập tài liệu trên tay cô: "Thành giao.

"
Nói rồi, Quốc Minh cũng không lăng nhăng nữa, anh nháy mắt với Nam Thư: "Tối nay, chờ em trước công ty “.

Nam Thư gắng gượng nở một nụ cười.

Trong lòng thầm nghĩ, anh chờ tôi không có nghĩa là tôi chờ anh.

Ok? Quốc Minh cầm tập tài liệu trên tay, miệng cười tươi như vừa nhặt được vàng.

Tiện tay đẩy cửa bước vào, chẳng thèm gõ cửa.

Quả nhiên đúng như dự đoán, người nào đó còn đáng sợ hơn cả mô tả, không biết điên tiết chuyện gì, mặt mày như cái lò than, đã thế còn là cái lò than trong mùa đông lạnh đến thấu da thấu thịt.

Là ai chọc đại ca này thế? "Hu huých"
Quốc Minh huýt sáo, đập đập tập tài liệu lên tay trái, cà lơ phất phơ ném lên bàn: "Chàng kị sĩ của tôi ơi, mới đi nam cực về đấy à, mặt mày như băng đá thế, tôi lạnh chết rồi đây này?"
Ánh nắng ngoài cửa hắt lên gương mặt tuấn tú của Hải Thiên, như hào quang phớt lên ngũ quan hắn, cả người toát ra khí lạnh âm trầm vừa đáng sợ.

Đôi mắt Hải Thiên vẫn dán chặt vào màn hình laptop, nghe thấy lời châm chọc của ai kia hẳn cũng chẳng buồn nhướn mày lên, âm âm nhu nhu thốt ra một câu khiến ai kia nghẹn họng: "Không biết gõ cửa trước khi vào sao, tay cậu để làm mấy chuyện xăng bậy thôi à?"
Quốc Minh trân trối nhìn Hải Thiên, có chút bất lực: "Cái xằng bậy mà cậu nói thực ra cậu còn làm nhiều hơn tôi đấy?"
"Cậu cút được rồi"
Hải Thiên nhàn nhạt đáp, bàn tay vẫn điên cuồng nhảy múa trên bàn phím.

Quốc Minh bật cười.

Con mẹ nó, bộ dáng này bảo sao Nam Thư đáng yêu của anh không sợ mới là lạ.

"Cậu bị táo bón à?"
Mặt mày không nở được một nụ cười.

"Lượn"
Hải Thiên tiếp tục đuổi khách.

Người nào đó mặt còn đen hơn đáy nồi: "Đừng có đuổi, ông đây có việc mới tới tìm cậu.

Dự án ở khu dự thầu phía Nam! "
"Tôi đang bận.

Khi khác nói.

"
Cái gì cơ? Quốc Minh bật cười: "Con mẹ nó.

Cậu đùa tôi đấy à? Mấy hôm trước tôi tìm cậu để bàn chuyện, cậu lại lu bu đi làm trẻ mầm non, hôm nay cậu lên công ty tôi tới tìm lại bảo bận.

Rút cuộc là muốn thế này đây?"

Thấy người kia cứ xem mình như không khí, Quốc Ming đứng lên, đi thẳng đến bàn làm việc của Hải Thiên: "Sao hả? Hôm nay cô giáo mầm non không "dạy"cậu nữa à? Con mẹ nó, từ ngày cậu yêu cô ta, tâm trạng cứ như thời tiết.

Thất thường như đàn bà tới tháng, cậu! "
Đang nói dở chừng, đột nhiên Quốc Minh im bặt.

Ánh mắt dừng lại ở xấp ảnh trên bàn.

Một cô gái đang ôm một chú chó màu trắng khoác cánh tay người đàn ông đi bên cạnh, miệng cười tươi như hoa, đôi mắt lưu ly cong cong như vành trăng non.

Cô gái kia chẳng phải là Nguyệt Vy- cô giáo mầm non của ông nội này hay sao.

Làm cái gì lại cặp đôi với người đàn ông khác đây rồi.

Là anh nhìn nhầm hay sao? Quốc Minh nhặt một tấm ảnh lên, còn chưa kịp xem cho rõ thì đã bị Hải Thiên giật mạnh.

Đôi mắt chim ưng nguy hiểm nheo lại, lạnh giọng cảnh cáo: "Ở đây không có việc của cậu rồi.

"
Quốc Minh ngây ra một giây rồi mới hỏi: "Đây là lí do làm cậu nổi điên đây ư? Theo dõi người khác, ông nội ơi, ông cũng quá lắm rồi đấy?"
Quốc Minh còn định nói thêm điều gì đó thì Hải Thiên đã lạnh mặt lên tiếng, sắc mặt hết sức khó coi: "Bây giờ tự đi hay đợi tôi "tiên"?"
Con mẹ nó "tiễn"? Quốc Minh cười đến khoa trương, bước lùi về sau: "Ok tôi đi.

Tôi đi.

Nhưng nhớ xem tài liệu của Nam Thư nha, cậu! "
"Cút"
Một chữ cuối cùng rút cạn kiên nhẫn của Hải Thiên.

Quốc Minh cũng biến nhanh không thấy tăm hơi.

Trong phòng làm việc chỉ còn lại Hải Thiên, ánh mắt hẳn đục ngẫu nỗi tức giận sắc bén như dao nhìn về xấp ảnh trên bàn.

"Xoẹt"
một cái, bao nhiêu ảnh trên bàn đều rách tan, nát vụn rơi xuống sàn.

Nụ cười của cô gái trong ảnh xẻ làm đôi.

Sắc mặt Hải Thiên âm trầm đến đáng sợ.

Trong đầu lại hiện lên nụ cười ngọt ngào của Nguyệt Vy dành cho Thiệu Khiêm, khuôn mặt vặn vẹo đến đáng sợ.

Nắm tay siết chặt thành quyền.

Nguyệt Vy! Em chờ đi! Tôi sẽ về lại bên tôi, nhanh thôi.

"Em nghĩ em trốn được tôi sao? Nguyệt Vy?"
Nguyệt Vy đang xem ti vi bỗng nhiên hắt xì một cái.

Chu Thiệu Khiêm đang nấu ăn trong bếp, liền quay người lại hỏi: "Em khó chịu ở đâu à? Hay bị cảm?"
Nãy giờ cô đã hắt hơi ba lần rồi.

Nguyệt Vy lắc lắc đầu, cô vuốt v3 bộ lông mềm của Lãnh Ngạo, đáp anh một tiếng trong veo: "Không khó chịu"
Cô rất khỏe mà.

Chu Thiệu Khiêm nếm lại nồi canh, anh rửa tay rồi đi thẳng ra bản ăn, tới gân Nguyệt Vy đưa tay lên trán Nguyệt Vy sờ thử, không nóng, mặt mày cũng phấn chấn.

Sao lại hắt xì mãi thế nhỉ? Là ai đang nhắc tên cô sao! Ai? Trong lúc Chu Thiệu Khiêm đang suy nghĩ, thì tiếng động lạ phát ra từ bụng Nguyệt Vy réo lên.

"Ột!.

Ột! Ột"
Chu Thiệu Khiêm nhướn mày nhìn cô, đôi mắt hiện lên ý cười.

Nguyệt Vy cũng mỉm cười với anh, cô vỗ vỗ tay lên bụng: "Nó lại kêu rồi"
Nắng chiều nhàn nhạt chiếu vào căn bếp nhỏ mang theo chút hơi ấm dịu dàng.

Cái nắng hiu hìu hắt lên bóng lưng của người đàn ông, sau lưng Thiệu Khiêm là Nguyệt Vy, cô vòng tay ôm lấy eo anh, nũng nịu như đứa trẻ hờn dỗi.

Dưới chân là con chó lông xù trắng mượt, đang quấn quýt nô đùa.

Khung cảnh này vừa ấm áp vừa ngọt ngào đến nao lòng.

Chỉ ước rằng giây phút này sẽ kéo dài mãi mãi, mãi mãi mà thôi.

Thế nhưng trên đời này làm gì có hai từ "mãi mãi".
 
Có Một Tổng Tài Yêu Em Cuồng Si
Chương 62: Chương 62


Nửa tháng trôi qua tình trạng của Nguyệt Vy tốt lên không ít.

Cứ hàng tuần anh lại mời Đình Kiên- bạn của anh, bác sĩ chuyên khoa thần kinh đến thăm khám cho cô.

Dù Nguyệt Vy vẫn chưa nhớ lại nhưng lại có nhiều biểu hiện tích cực.

Ví như Nguyệt Vy không hoảng loạn như trước, nói năng cũng không loạn xạ như trước, anh chỉ cần nói một lần là cô có thể nhớ ngay, không còn tình trạng hỏi đi hỏi lại nhiều lần.

Hơn nữa, Nguyệt Vy còn còn có thể tự nấu được một vài món đơn giản, tự làm một số việc như tắm rửa, cầm đũa, có hôm trở về còn thấy cô giặt quần áo cho anh.

Ừm!
Còn sạch hay không thì không biết chỉ thấy cô cho xà phòng rất nhiều, có hôm giặt một cái áo, hơn một tiếng đồng hồ không thấy đi ra.

Lúc đó Thiệu Khiêm đó vẫn còn ở bệnh viện, anh cứ sợ cô có chuyện gì nên gấp rút chạy về nhà.

Kết quả về đến nơi, mồ hôi mồ hôi nhễ nhại, lo lắng đến luống cuống tay chân, lại thấy cô nhóc nào đó đang chơi với một chậu xà phòng to đùng, miệng cười khanh khách.

Thiệu Khiêm dở khóc dở cười.

Anh nghĩ tình trạng này cứ kéo dài mãi cũng không được, vẫn nên có người chăm sóc cô thì hơn.

Nhưng hiện tại, vấn đề thuê người chăm sóc cho cô nằm ngoài khả năng của anh.

Số tiền 700 triệu mượn của bạn bè vẫn chưa trả hết, chi phí ăn uống sinh hoạt bây giờ cũng phải thâu tóm lại, nếu còn chỉ thêm khoản tìm người chăm sóc cho cô thực sự sẽ dẫn đến tình trạng khánh kiệt.

Nhưng có thể nào, anh cũng không thể bỏ rơi cô.

Anh cũng không nghĩ đưa cô về nhà.

Nếu bây giờ đưa Nguyệt Vy vê quê với mẹ, cuộc sống của hai mẹ con càng khó khăn hơn.

Mẹ Nguyệt Vy sống nhờ lương hưu ở nhà máy may lương cũng chẳng được bao nhiêu tổng số tiền kia còn không bằng nửa tháng lương của anh.

Thế nên.

Thiệu Khiêm quyết định anh sẽ kiếm thêm việc làm.

Anh đăng kí làm gia sư ở trung tâm tiếng anh gần nhà.

Thu nhập cũng khá khá nhưng mỗi ngày làm việc thêm 5 tiếng khiến thời gian ở bên cạnh Nguyệt Vy cũng ít hơn.

Có những ngày đến hơn 9 giờ anh mới về nhà.

Thật may là Nguyệt Vy cũng rất ngoan, anh dặn dò dỗ dành một hồi là nghe lời.

Cô thường nói với Lãnh Ngạo: "Ở nhà ngoan, anh Khiêm đi làm kiếm tiền, anh Khiêm thương Vy, thương Ngạo"
Mỗi lần nghe cô nói vậy, anh đều cảm thấy vui vẻ trong lòng, cảm giác ấm áp như có dòng nước ấm chảy qua mơn man khắp da thịt.

Có Nguyệt Vy rồi.

Cuộc sống của anh không còn buồn tẻ như trước.

Mỗi ngày trở về nhà, có cô bé núp sau cánh cửa đón anh về bằng nụ cười tươi rói: "Anh Khiêm, anh Khiêm! về rồi.

Về rồi"
Mỗi sáng thức dậy, có người gài cúc áo cho anh, hôn lên trán anh những chiếc hôn ngọt ngào.

Có người suốt ngày gọi anh ơi, lon ton sau lưng anh i i a a cả ngày.

"Anh Khiêm anh Khiêm, hôm nay anh ở nhà với em à?"
"Anh Khiêm anh Khiêm, anh dẫn em ra ngoài chơi đi, dẫn Ngạo nữa?"
"Anh Khiêm ơi! anh Khiêm à! "
Suốt ngày như thế.

Chẳng biết từ bao giờ cuộc sống của anh lại ngọt ngào như thể.

Và dường như Chu Thiệu Khiêm và Nguyệt Vy cũng dần quên đi cái tên Dương Hải Thiên.

Cứ nghĩ rằng tất cả mọi chuyện đã êm xuôi, nhưng ai biết rằng, tất cả chỉ là bình yên trước khi bão đến.

Hôm nay, là ngày cuối cùng Dương Hải Thiên hoàn thành chuyến công tác 15 ngày ở Singapore.

Chu Thiệu Khiêm đêm nay phải trực đêm, anh gọi điện cho Nguyệt Vy, dặn dò cô ngủ sớm.

Cô gái nghe anh trực đêm, trong giọng có chút buồn bã: "Anh ơi, vậy sáng mai anh mới về à?"
Thiệu Khiêm nhẹ giọng dỗ dành: "Ừ.

Vy ngoan, ngủ sớm.

Ngày mai anh về mua thêm socola cho em nhé?"
Cô phụng mặt, giọng nhỏ xíu: "Em không ăn sô cô la.

Anh Khiêm về với em.

Nguyệt Vy thức dậy muốn thấy anh ngay"
Cô thích mỗi lần tỉnh dậy được anh hôn lên trán, được anh bế vào phòng tắm, được anh đút cho ăn.

Nhưng anh nói anh phải đi làm, đi làm mới có tiền nuôi cô.

Cô biết mình không làm được gì cho anh cả, nên ở nhà ngoan ngoãn đợi anh về, không làm anh lo lắng.

Nhưng cô vẫn nhớ anh lắm, rất nhớ.

Nguyệt Vy nói nhỏ vào điện thoại: "Anh ơi, sau này em lớn! em sẽ đi làm, sẽ nuôi anh nha.

Anh Không cần lo lắng cho em nữa"
Người bên kia trầm mặc im lặng chìm đắm trong cảm giác ngọt ngào khó diễn tả này.

Nguyệt Vy vẫn luôn nghĩ mình còn nhỏ, cô ngây ngây ngô ngô như đứa trẻ khiến anh đau lòng.

Nhưng đừng tưởng cô ngây ngô không biết gì, cô cũng thương anh, cũng biết biểu lộ buồn tủi khi biết mình không làm được gì cho anh.

Cô biết cả.

Nguyệt Vy thế này, làm sao anh không thương cho được.

Thiệu Khiêm áp chặt điện thoại vào tai, lắng nghe tiếng nói nhỏ nhẹ của cô mà nghẹn lòng: "Anh Khiêm, anh đi làm đừng lo cho Vy.

Vy sẽ ngoan, sẽ đợi anh về.

Ngày mai anh về sớm nha.

Nha"
Giọng nói cô trong trẻo ngọt ngào len vào tai anh.

Ngây ngô nhưng chất đầy tâm tư tình cảm.

Thiệu Khiêm đè nén xúc động trong lòng, anh chỉ có thể ừ một tiếng thật khẽ rồi nói: "Mai anh về với em.

Giờ thì ngủ sớm đừng xem phim muộn biết không?"
Nguyệt Vy cười đáp một tiếng vâng giòn tan.

Cô nhìn đồng hồ thấy kim ngắn đã nhích về số 9, thế là vội ngắt máy.

Cô mang Ngạo vào phòng, khóa cửa lại.

Lãnh Ngạo nhảy lung tung trên giường, Nguyệt Vy đùa giỡn với nó một lúc mới chịu đi ngủ.

Đêm khuya bên ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân trầm ổn.

Đôi giày da bóng loáng giẫm trên nền nhà sáng trơn.

Một dáng người đàn ông cao lớn uy nghiêm dừng trước cửa nhà số 304.

Chiếc khẩu trang màu đen che kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt chim ưng đen láy sáng bóng thâm sâu.

Đôi lông mày rậm càng làm cho đôi mắt kia thêm phần sắc bén.

"Cạch"
Cửa mở ra, đôi giày đen xuất hiện ở cửa.

Nguyệt Vy lúc này đã chìm sâu vào giấc ngủ, hoàn toàn không hay biết chuyện gì xảy ra.

Đèn ngủ trong phòng đột nhiên vụt tắt.

Mọi thứ bao trùm trong bóng đêm.

Trong không gian tối om, không khí đang thêm phần quỷ dị.

Tiếng bước chân trầm ổn vang lên đều đặn.

Cửa phòng ngủ mở ra, người đàn ông nhanh chóng bước vào.

Ánh trăng ngoài cửa chiếu lên gương mặt thiếu nữ, khuôn mặt nhu hòa hiền hòa dưới ánh trăng nhàn nhạt, mi mắt nhầm nghiền xinh xắn như cánh quạt nhỏ.

Môi hồng hơi mím lại, có vẻ như ngủ đã lâu, hơi thở nhẹ nhàng yên ổn.

Dáng vẻ khi ngủ cũng thật ngoan ngoãn.

Hai tay nằm hờ mép chăn, cả cơ thể nhỏ bé nằm yên không nhúc nhích, mi nhäm nghiền không động.

Nửa tháng qua, khi Nguyệt Vy đang an ổn trên chiếc giường cùng người đàn ông khác, có ai đó ở một phương trời xa xôi cứ thao thức nhớ nhung về cô.

Giờ này, hẳn-Dương Hải Thiên, đang đứng ở đây.

Hải Thiên lại gần giường, say mê nhìn khuôn mặt non nớt bầu bĩnh của cô.

Xem ra không có hắn cô sống tốt hơn nhiều.

Sống bên cạnh tên Thiệu Khiêm đó vui đến vậy sao? Nghĩ đến đây, Hải Thiên lại không nhịn được mà véo má cô một cái, lại thêm một cái.

Cái má phúng phính nước thật muốn cắn luôn vào bụng.

Hải Thiên vô thức nuốt nuốt nước bọt, còn chưa triển được ý nghĩ đen tối của mình thì Lãnh Ngạo trên giường đang ngủ một bật dậy, sủa gâu gâu liên tục.

Hải Thiên suýt nữa thì chửi thề một tiếng.

Đem cả chó lên giường ngủ, cô nhóc này cũng sạch sẽ quá rồi đấy.

Con chó bé xíu nhưng tiếng sủa lại to cực kì, đau hết cả đầu.

Hải Thiên còn chưa kịp xử lí thì lúc này người trên giường đã mở to đôi mắt ra nhìn chằm chăm anh.
 
Có Một Tổng Tài Yêu Em Cuồng Si
Chương 63: Chương 63


Hải Thiên còn chưa kịp xử lí thì lúc này người trên giường đã mở to đôi mắt ra nhìn chằm chằm anh.

Trong phòng rất tối, ngoại trừ ánh trăng lờ mờ đang rọi chiếu lên khuôn mặt cô ra, xung quanh mọi thứ đều mờ mịt.

Nguyệt Vy còn đang mộng mị, hai mắt mở to nhưng chẳng nhìn rõ chỉ thấy một cái bóng cao lớn đang đổ lên người mình.

Cô chẳng biết mình đang mơ hay thật, cứ chẹp chẹp miệng rồi chớp chớp mi, bóng hình đối diện cứ thoát ẩn thoát hiện nhưng chẳng rõ ràng.

Trong khi đó, Hải Thiên lại thấy rõ từng đường nét trên gương mặt cô, thấy rõ từng biểu cảm của Nguyệt Vy.

Đôi mắt lưu ly lờ đờ cứ nhắm lại rồi mở ra, bộ dạng ngái ngủ đáng yêu đến mức làm hắn nhũn lòng, ngẩn ngẩn ngơ ngơ nhìn cô.

Khuôn mặt này không biết bao lần đã xuất hiện trong giấc mơ của hắn trong tiềm thức nhớ nhung của hắn.

Trong lòng Hải Thiên như có muôn ngàn cơn sóng dữ xô đẩy, dồn dập nhau gọi tên Nguyệt Vy, ánh mắt ẩn giấu trong bóng đêm bừng lên niềm khát khao mãnh liệt, hắn không kìm nén được mà hôn xuống môi cô, hôn như cách đang uống nước giải khát, vồ vập gấp gáp, hắn vừa hôn vừa nỉ non: "Vy, anh nhớ em! Vy, Nguyệt Vy.

.

"
Hắn hôn lên môi cô, lên má cô, lên mũi cô, lên trán cô! rồi dần dần nụ hôn dời xuống cổ, xuống xương quai xanh.

Cổ họng thỉnh thoảng lại bật ra vài tiếng hừ khẽ.

Hơi thở đàn ông vấn vít bên mũi cứ liên tục phả lên má Nguyệt Vy, nóng nảy gấp gáp.

Cả người như bị bóng đè, vừa nặng vừa ngột ngạt, khó chịu vô cùng, Nguyệt Vy vẫn còn ngái ngủ, cô mơ mơ màng màng lên tiếng, hai từ bén nhọn rõ ràng đâm vào tai Hải Thiên: "Anh Khiêm! em! khó chịu"
Cả người Hải Thiên cứng đơ, hệt như bị ai nện cho gậy sau sống lưng.

Ngọn lửa đang bập bùng trong đây mắt vụt tắt nhanh chóng.

Lúc này đây, cô gái dưới thân đang cọ vào ngực hắn vòng tay ôm lấy thưng hẳn và đôi môi thoang thoảng mùi đàn hương đang nũng nịu gọi một tiếng: "Anh Khiêm! ưm! em buồn ngủ.

Buôn ngủ"
Cô nói thêm vài tiếng nữa thế rồi chìm luôn vào giấc ngủ.

Mặc kệ ai đó, lúc bấy giờ vẫn đang điên cuồng giận dữ vì hành động vô thức của cô.

Mặt trời bừng lên những tia nắng đầu tiên rọi xuống nhân gian đẹp đẽ.

Một ngày mới nữa lại bắt đầu.

Rèm cửa kéo ra, ánh nắng ban mai chiếu vào phòng ngủ rộng lớn, nền gỗ sáng bóng in hằn những vệt nắng ấm.

Không gian như tràn vào lên một sức sống mới, tầng kiến trúc Châu Âu nổi bật dưới ánh đèn nhu hòa và sáng lóa, hòa thêm chút ánh nắng ngọt ngào của sớm mai, tạo nên chút xa hoa mỹ lệ.

Giữa căn phòng là một chiếc giường king size, tông màu hài hòa với kiến trúc, cũng là hai màu trắng đen, uy lực, rõ ràng rạch ròi như chính chủ nhân của nó.

Một cô gái nhỏ bé nằm cuộn tròn theo kiểu bào thai trên đệm, cả người nhỏ bé trông chẳng ăn nhập với không gian.

Chiếc váy ngủ màu hồng nhạt không che được đôi chân mảnh dẻ, làn da trắng nõn đối lập với ga giường màu đen.

Ánh nắng nhàn nhạt chiếu lên thân thể cô, phảng phất chút nhu hòa mềm mại.

Có lẽ ánh sáng bên ngoài quá chói, rọi thẳng vào mắt cô, thế nên chẳng thể gắng gượng được nữa, cuối cùng cũng Nguyệt Vy cũng tỉnh giấc, cô trăm qua trở về trên giường.

Đêm qua nửa khuya bị bóng đè, cô ngủ chẳng ngon tí nào, cả người như bị bị ai đặt cạnh cái lò than, vừa nóng vừa khó chịu, trốn thế nào cũng không được.

Hậu quả sau một đêm ngủ không sâu là toàn thân nhức mỏi.

Gắng gượng mãi chẳng thể rời nổi giường.

Không được.

Không được.

Sáng nay, cô phải dậy nấu bữa sáng cho anh Khiêm, anh ấy sắp về rồi không thể ngủ nữa.

Nghĩ đến việc anh Khiêm sắp về, tinh thần Nguyệt Vy như được lên dây cót.

Một giây sau đó, cô dùng sức ngồi bật dậy, hai tay đưa lên cao, vươn vai một cái, ngáp ngáp vài cái, và rồi đôi mắt lưu ly trong veo đón chào những ánh sáng ngày mới.

Một giây.

.

Hai giây!
Đôi mắt cô lập tức trừng lớn, đôi con ngươi như hai viên ngọc đen láy chuyển động không ngừng, nháo nhác thu hết cảnh vật vào mắt.

Đến khi ý thức được vấn đề, chỉ thiếu chút nữa thôi cô đã hét toáng lên.

Nhịp tim tăng mạnh, khuôn mặt khắp nơi đều tràn đầy vẻ hoang mang sợ hãi.

Đây là đâu, rốt cuộc đây là đâu? Đây là đâu chứ? Đây là đâu vậy? Nguyệt Vy hất chăn trên người ra, cô như đứa trẻ bị lạc, sợ hãi hoang mang chẳng làm được gì.

Trong đầu lúc này chỉ nghĩ đến anh Thiệu Khiêm mà thôi.

Cô muốn đi tìm anh.

Anh Khiêm đầu rôi? Anh Khiêm của cô đâu rồi? Đè nén sự sợ hãi trong lòng, cô lao xuống giường như con sóc nhỏ.

Tiếng nước trong phòng tắm lúc này cũng đã ngừng hẳn.

Dấu hiệu này cho biết, bên trong có người.

Tâm trạng cô lúc này không thể dùng một từ sợ hãi để hình dung nữa rồi.

Nhìn thấy cánh cửa màu nâu đối diện đang đóng kín, chẳng nghĩ ngợi được gì nữa, cô lao nhanh đến đó, tay vịn lên nắm cửa không ngừng đẩy ra, đẩy ra liên tục, gấp đến độ mặt mày đỏ ửng lên, nước mắt rơm rớm trong viền mi.

"Sao không được, sao không được thế này?"
Thanh âm nức nở liên tục phát ra.

Có người nào đó, lúc bấy giờ đang hết sức hứng chí nhìn bộ dạng ngốc manh của cô.

Cửa hắn không khóa, hoàn toàn không.

Nhưng nếu mở theo cách của cô, đoán chừng đến mai cũng không mở được, muốn nở thì kéo vào chứ không phải đẩy ra.

Thật là!.

Hải Thiên vừa lau tóc, vừa nhìn cô mỉm cười, cất giọng ôn hòa dịu dàng: "Bảo bối, cân anh mở giùm không?"
Đầu Nguyệt Vy nổ ầm một tiếng.

Cả người cô cứng đơ.

Sống lưng lạnh toát, như bị ai điểm huyệt, không nhúc nhích không di chuyển.

Giọng nói này!
không biết bao nhiêu lần đã xuất hiện không biết bao nhiêu lần trong giấc mơ, ám ảnh cô cả một thời gian dài.

Đêm nào cứ hễ chợp mắt một chút, trong đầu lại vang lên câu nói kia: "Tôi là Hải Thiên, Dương Hải Thiên.

.

Là người đàn ông cả đời của em, cho dù em mất trí nhớ cũng không được quên tôi là ai.

Nhớ kĩ"
Đang lúc Nguyệt Vy còn chìm trong mớ hỗn độn, người nào đó đã đứng sau lưng cô, mùi bạc hà lan tràn trong khoang mũi, lấp đầy tâm thức Nguyệt Vy nỗi sợ hãi.

Chuông báo động nguy hiểm vang lên không ngừng.

Cô nghe thấy tiếng cười trâm thấp của hẳn, cả người sợ đến phát run, ngay cả bản lĩnh quay đầu lại cũng không có.

Bàn tay đặt trên nắm cửa run rẩy.

Hải Thiên dù không thấy được khuôn mặt của cô, nhưng hẳn cũng biết giờ phút này Nguyệt Vy đang cực kì hoảng loạn.

Đôi vai cô so lại một chút, run loạn cả lên.

Hải Thiên bước lại gân cô, vây sát cô trong lồng ngực.

Hắn vừa tắm xong, trên người vẫn còn dính nước, cơ ngực tráng kiện dán vào lưng cô, vài giọt nước trong veo trên mái tóc Hải Thiên nhỏ xuống đầu vai mượt mà, rồi trượt vào trong da thịt thăm dò uốn lượn.

Khoảng cách hai người rất gần gần đến mức Nguyệt Vy có thể nghe thấy tiếng nhịp tim hắn Anh nối cả da gà, viền mắt nóng lên cuối cùng cũng không nhịn được mà bật khóc, hai tay đặt trên nằm cửa vẫn cố hết sức đẩy ra, miệng la lớn ho vọng tìm được cơ hội thoát thân: "Có ai không? Cứu tôi! Cứu tôi.

Á"
Hải Thiên lập tức xoay ngược người cô lại, động tác nhanh gọn dứt khoát lại có chút ngang ngược, khiến người nào đó đã sợ hãi càng thêm kinh khiếp.

Cô chống hai tay trước ngực Hải Thiên, đôi mắt lưu ly ngập nước, miệng nức nở van xin: "Câu xin anh thả tôi! anh tha cho tôi.

Tha cho tôi.

Tôi muốn về.

Tôi muốn về.

Muốn về.

Huhu.

.

"
Hải Thiên nhận ra hơn nửa tháng quá, khả năng nói chuyện của cô nhóc cải thiện không kém.

Xem ra Chu Thiệu Khiêm chăm sóc cô cũng khá tốt đấy.

Nhưng nghĩ đến việc Nguyệt Vy ngày ngày ở bên cạnh anh ta, tối qua còn nhäm tưởng hắn là Chu Thiệu Khiêm, đôi con ngươi Hải Thiên lại sẫm một màu đen đặc tàn ác như con báo đen giữa mùa đông, hẳn nâng cảm cô lên, Nguyệt Vy lắc đầu muốn tránh.

Hắn lại dùng sức thêm va phần, Nguyệt Vy đau đến há mồm: "Á! Hức! Đau! đau quá.

"
"Vy!.

em nhớ anh là ai không? Nói anh nghe đi?"
Hắn hỏi, giọng cói cực kì ái muội, nhưng lại đầy uy h**p, tựa như chỉ cần Nguyệt Vy trả lời không, hắn sẽ lập bẻ gãy cảm cô.
 
Có Một Tổng Tài Yêu Em Cuồng Si
Chương 64: Chương 64


Cô rất ám ảnh với người đàn ông này, không biết trước khi mất trí nhớ cô là gì của hắn, rút cuộc tại sao lại quen biết một người đáng sợ như thế này chứ? "Trả lời?"
Hắn lại nâng cảm cô lên, đôi môi hai người cách nhau rất gân, gần đến nỗi chỉ cần không chú ý sẽ lập tức chạm vào nhau.

Đôi tay Nguyệt Vy chống lên ngực hẳn co quắp cả lại, lồng ngực trắng trợn nhẵn nhụi cứ áp sát vào người cô, Nguyệt Vy sợ đến phát run, muốn tránh thế nào cũng không thể.

Sau lưng đã là cánh cửa, trước mặt là người đàn ông này, giống như con thỏ con đã bị dồn vào đường cùng hết đường trốn thoát.

Cái miệng nhỏ nhấp nhấp liên tục, hớt ha hớt hải bật ra vài tiếng nức nở: "Anh! anh! là! "
"Là ai?"
Hắn nôn nóng, nâng cả eo cô lên, cả cơ thể Nguyệt Vy bị nhấc bổng chỉ bằng một cánh tay hắn, mũi chân không chạm đất, eo bị tóm chặt, Nguyệt Vy không nhịn được nữa, cô òa khóc: "Thả tôi xuống! thả tôi xuống! Huhu! thả!.

Áaa.

Hức! Cứu!"
Hải Thiên bế thốc cô lên vai, tới thằng giường lớn rồi ném xuống.

Nguyệt Vy còn chưa kịp ngôi dậy, cả thân người Hải Thiên đã đổ dồn xuống, hắn đồn ép hỏi: "Em nói cho rõ ràng, tôi là ai? Nói cho rõ ràng.

Nhanh.

"
Đôi mắt Hải Thiên đục ngầu nỗi tức giận, trong mắt chứa đựng muôn vàn giận dữ hung ác.

Nước mắt Nguyệt Vy tuôn ra ngày càng nhiều, cô kêu khóc: "Anh đừng như vậy! tôi sợ"
"Sợ thì còn không mau trả lời? Tôi là ai?"
Bán vẫn chưa buông tha, giọng nói không giấu được sự lạnh lẽo.

Mặt mày Nguyệt Vy tái xanh không còn một giọt, cô mấp máy môi, nhìn hắn đây ấm ức: "Hải! Hải Thiên "
Thanh âm nức nở uất ức truyền đến tai hắn, lúc bấy giờ đôi mắt kia mới bớt đi vài phân hung ác.

Hắn hôn nhẹ lên môi cô: "Ngoan.

"
Nguyệt Vy ấm ức biểu lộ rõ ra mặt, nước mắt tràn mi, cô vừa định nói gì đó nhưng một lần nữa mọi Hải Thiên lại tìm tới, hôn từng cái một, ngừng một cái chút lại hôn, ngừng rồi lại hôn.

"Anh! ưm! tôi! ưm! Hức! đừng! ưm.

"
Phải hơn mười phút sau đó, Hải Thiên mới hài lòng buông tha cho môi cô.

Nguyệt Vy khóc không ra hơi, cô thở hổn hển dưới thân hắn.

Nét mặt viết đẩy bất mãn.

Chiếc váy ngủ trượt xuống bả vai, làm lộ ra xương quai xanh tinh tế, hòm cổ còn đọng lại vài giọt nước mắt óng ánh, đủ để hiểu cô khóc nhiều như thế nào.

Đến bây giờ cả người vẫn run loạn cả lên, không ngừng nức nở: "Thả tôi ra! thả tôi! Xin anh! Huhu.

.

Về nhà.

Về nhà"
Nhà? Hải Thiên chuyên chú nhìn cô, đôi mắt đen đặc nhìn chằm chằm cô: "Nhà nào?"
Chỗ tên bác sĩ kia là nhà sao? "Nhà! Về nhà"
Cô lặp lại trong vô thức: "Anh để tôi về đi.

Thả tôi đi"
"Từ hôm nay, đây sẽ là nhà của em.

Không có đi đâu hết"
Hải Thiên khẳng định, ánh mắt sâu hun hút nhìn cô: "Còn nữa, đừng có i i a a tên Thiệu Khiêm với tôi, sau này em sẽ ở đây với tôi.

Không có Thiệu Khiêm Thiệu Khiết gì nữa"
Nguyệt Vy nghe chữ được chữ mất, chỉ hiểu rằng không thể về nhà, nghe đến đây, máu trên mặt trút nhanh không còn một giọt.

Cô giãy dự, đẩy Hải Thiên ra: "Không.

Muốn về.

Tôi muốn về.

Không muốn ở đây.

Không muốn"
Cô òa khóc nức nở: "Để tôi về.

Anh Khiêm! đi làm về rồi.

Huhu! Anh Khiêm! "
Hải Thiên nghe cô nhắc đến Thiệu Khiêm, không kìm được cần tai cô một cái.

Là cắn thật, Nguyệt Vy sợ đến thét thành tiếng, cô che tai lại, muốn lùi về thành giường, lại bị Hải Thiên kéo xuống vây dưới người.

Hắn nhìn cô chăm chăm: "Tôi đã nói em không được nhắc đến hắn.

Từ nay về sau, không được nhắc đến hắn.

Không Khiêm không thiết gì hết.

Thế giới của em chỉ có tôi, Dương Hải Thiên, chỉ một mình thôi, em hiểu chưa, hiểu chưa hả?"
Giọng điệu rất hung ác, từng câu từng chữ bật ra từ kẽ rằng.

Dữ tợn như vậy, bộ dạng dọa Nguyệt Vy chết khiếp.

Cô quay mặt đi hướng khác, khóc nấc lên: "Người xấu.

Người xấu.

Huhu! Tránh ra, tránh ra"
Cô la lên, hai cổ tay bị Hải Thiên tóm gọn đang không ngừng cựa quậy, tay Hải Thiên như dây thừng siết chặt tay cô, nắm chặt đến mức làm tay cô hằn lên những vết đỏ.

Nhưng Nguyệt Vy vẫn mặc kệ, cô liều mạng giấy dụa, miệng không ngớt cầu cứu: "Cứu tôi với! người xấu! Huhu! Anh Khiêm ơi, anh Khiêm ơi, cứu em với.

Á! không! Á! "
Hải Thiên dùng răng mở từng cúc váy trên người cô ra, Nguyệt Vy càng phản kháng, động tác Hải Thiên càng điên cuồng.

Da thịt nhẵn nhụi trắng nõn vừa phá kén lộ ra, Hải Thiên đã không kìm được nữa, anh mạnh bạo cắn xuống,không chút lưu tình e dè.

"Đau! đau! đau quá! tôi đau.

"
Nguyệt Vy vừa khóc bù lu bù loa vừa kêu loạn xạ lên.

Trong khi đó, Hải Thiên vẫn không hề dừng lại.

Cô cứ la đi? La gì cũng được, la bao lâu cũng được miễn là đừng nhắc đến Chu Thiệu Khiêm, đừng gọi hắn âu yếm như thế.

Hết cắm rồi lại m*t, Hải Thiên như con thú bị bỏ đói đang ngấu nghiến vô vập thức ăn.

Hai tay Nguyệt Vy bị trói cứng lên đ ỉnh đầu, cơ bản cố găng thế nào cũng không thoát được sự kiềm chế của Hải Thiên.

Hẳn cứ như muốn ăn thịt cô luôn vậy.

Quá đáng sợ.

Tiếng khóc của Nguyệt Vy càng lớn, Hải Thiên càng không giữ được điên cuồng.

Cơ thể non mềm cộng thêm tiếng kêu la của Nguyệt Vy như một bữa tiệc mỹ vị dành cho Hải Thiên.

Trên người Hải Thiên chỉ quấn khăn tắm, giờ phút này nơi nào đó đã bắt đầu thức tỉnh.

Nhưng!.

một giây sau đó!
"Hự"
Hải Thiên bỗng dưng rên lên một tiếng, lông mày trên mặt cau chặt thành một hàng, gân xanh trên trán giật giật sinh động.

Nguyệt Vy thấy hắn như vậy càng thêm cắn sâu, cô cấn rất mạnh rất lâu mãi đến khi miệng mỏi nhừ mới chịu buông ra.

Máu tươi rỉ ra từ dấu răng hoành trắng trên vai Hải Thiên.

Phút đó, Nguyệt Vy ngây ngẩn cả người, cô không nghĩ vết thương lại đáng sợ đến vậy.

Lát sau.

"Đau! đau lắm à?"
Cô gái nhỏ nhìn Hải Thiên, ăn năn hỏi, giọng nói lí lí như trẻ con làm sai.

Hải Thiên nhìn chằm chằm cô, đôi mắt lưu ly trong veo ánh nước tràn ngập vẻ tội lỗi, trông như vừa làm ra một việc tày trời nào đó.

Chiếc tăm bông thấm thuốc trên tay cô rung rung, cánh môi anh đào nhấp nhấp, mắt chớp chớp tựa như một giây sau đó nước mắt sẽ trào ra.

Khuôn mặt non nớt ấy làm hẳn liên tưởng đến những con mèo con, vừa mềm vừa đáng yêu, nhìn thấy chỉ muốn ức h**p khi dễ một trận.

Nguyệt Vy thấy hắn không trả lời, trong lòng vừa sợ hãi vừa cảm thấy tội lỗi, đây là lần đầu tiên cô khiến một người bị thương đến chảy máu như vậy.

Đôi tay Nguyệt Vy run rẩy cả lên, cô rỗi rắm vội vội vàng vàng giải thích, cuống hết cả lên: "Tôi xin lỗi! tôi! tôi! không muốn như vậy.

Tôi là tôi sợ quá.

Là tại anh! là tôi.

.

tôi, không phải! "
Nhìn bộ dạng hoảng loạn của Nguyệt Vy, Hải Thiên không nhịn được nữa, hắn ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng như thế nâng niu như thế, hẳn dỗ cô như dỗ một đứa trẻ: "Được rồi.

Được rồi.

Đừng khóc, không cần loạn hết cả lên như vậy.

Tôi không sao"
"Anh! anh đi bệnh viện đi.

Anh Khiêm sẽ chữa cho anh.

Tôi! Bây giờ! bây giờ! anh ấy đang ở nhà, ở nhà rồi! tôi! tôi đưa anh về gặp anh ấy có được không?"
Cô thút thít, nước mắt liên tục rơi xuống, giọng nói vừa khẩn trương vừa hứa gáp.

Thật ra, ý của Nguyệt Vy rất đơn giản, chính là muốn Hải Thiên đi bệnh viện, cô nghe Thiệu Khiêm nói anh làm việc ở bệnh viện chữa bệnh cho người khác, Hải Thiên bị thương như vậy chắc chắc anh cũng sẽ chữa cho Hải Thiên, nhưng bây giờ Thiệu Khiêm về nhà rồi, cô sẽ dẫn Hải Thiên đi gặp anh ấy.

Thế thôi! Nhưng người nào đó chẳng thèm nhận ý tốt của cô, hắn nghe đến hai từ "anh Khiêm" là đã thấy chướng tai rồi.

Hắn đẩy Nguyệt Vy ra, hai tay áp tay mặt cô, ép buộc nhìn thẳng vào đôi mắt hừng hực lửa giận của hắn: "Tôi đã nói không được nhắc đến hắn cơ mà, em nghe không hiểu sao?"
"Tại sao? Anh Khiêm là! "
Còn chưa nói xong, Hải Thiên đã lập tức ngắt lời cô: "Đã nói là không được nhắc đến hắn!!!"
Nguyệt Vy bị hắn quát đến giật nảy mình.
 
Có Một Tổng Tài Yêu Em Cuồng Si
Chương 65: Chương 65


Hải Thiên nhìn chằm chằm cô, ánh mắt ẩn hiện đang khắc chế một cảm xúc lãnh liệt nào đó.

Cô nhóc này mỗi lần nhắc đến người đàn ông này kia cả ánh mắt và giọng nói đều dịu dàng như vậy.

Trong lòng hắn khó chịu như có kim châm.

Vô cùng khó chịu, cô có biết hay không? Lúc này, có người nào đó bị quát đến ngây người, nửa ngày không nói lên được lời nào, môi nhấp nhấp cứ mở ra rồi ngậm lại, muốn nói gì đó nhưng thốt không ra lời, mắt hạnh lóng lánh nước tràn đầy ấm ức.

Một giây sau đó, cô gạc tay hắn ra, không quan tâm vết thương trên người hắn như thế nào nữa, ngồi lại một góc cả người cách xa hắn cả một khoảng, trên mặt viết đầy ấm ức và bất mãn.

Hải Thiên thấy bộ dạng cô như vậy mới ý thức được hành động nóng nảy của mình, thấy cô cúi đầu ngồi cách xa hắn trông cứ như con mèo nhỏ đang tủi thân, hẳn lại gân dỗ dành: "Xin lỗi.

Là anh sai.

Anh không nên nặng lời với em.

Là anh sai, anh sai rồi, tha lỗi cho anh"
Nguyệt Vy im lặng, cô lại lùi xa Hải Thiên một khoảng.

Hải Thiên lại mặt dày gần, vuốt vuốt mái tóc cô, dỗ như dỗ con nít: "Bảo bối ngoan, đừng giận nữa"
Hắn xoa đầu cô, Nguyệt Vy khó chịu hất ra, cô muôn nhích người một lần nữa nhưng mông còn chưa kịp nhấc đã bị Hải Thiên tóm áo ấn vào lòng.

Hắn hôn hôn lên cổ cô: "Anh xin lỗi, anh xin lỗi mà.

Anh sai rồi"
Hắn cứ mố mổ lên cố cô khiến Nguyệt Vy cực kì khó chịu.

Cô né trái né phải đều không được, gấp đến đỏ mặt đỏ mày: "Bỏ ra! Ưm.

.

bỏ tôi ra!"
Hải Thiên nào nghe lời cô, cứ nỉ non vùi mặt vào tóc cô, tham lam ngửi mùi hương nhẹ dịu trên tóc cô đến mê muội.

Cuối cùng cũng không nhẫn nhịn được nữa.

Nguyệt Vy như con mèo xù lông, không biết lấy sức đâu ra, cô hất văng tay Hải Thiên ra khỏi người mình, ấm ức nức nở lên: "Đừng đụng vào tôi, tôi đã nói không thích rồi mà.

Tại Sao! tại sao cứ khi dễ tôi như vậy! Tôi muốn về nhà, tôi muốn về.

Tại sao lại nhốt tôi, tại sao chứ? Hức! người xấu.

Anh là người xấu.

Huhu.

Thả tôi ra.

Thả ra"
Cô vừa khóc vừa lau nước mắt, bộ dạng đáng thương vô cùng.

Cả quá trình sau đó, trong phòng liên tục vang lên tiếng dỗ dành của người đàn ông cùng tiếng khóc nức nở thút thít của cô gái nhỏ.

Cả ngày hôm đó, Nguyệt Vy liên tục đòi vê, một mực đòi gặp Thiệu Khiêm bằng được, Hải Thiên xuống nước dỗ dành thế nào cũng không chịu.

Mà nổi nóng thì lại không đành.

Cuối cùng màu đến tận chiêu, có cô gái nào đó khóc đến mệt lả, đến lúc ngủ đi vẫn mê mang hai tiếng "muốn về" "muốn về.

"
Cùng lúc này, ở một nơi khác, cơ một người đang hoảng loạn cuống cuống cả lên vì Nguyệt Vy.

Không ai khác.

Là Chu Thiệu Khiêm.

Camera ở nhà bị ngắt, thậm chí đến cả camera an ninh ở chung cư cũng bị nhiễu, toàn bộ hình ảnh tối qua từ 9 giờ đến 9h 30 đều bị xóa một cách vô lí.

Tất cả dấu vết đều được xử lý một cách gọn gàng sạch sẽ, không hề có một sơ hở nào.

Chu Thiệu Khiêm chưa từng trải qua cảm giác nào kinh khủng như vậy, cứ như đang biu treo lơ lửng giữa chân không, chơi vơi vô định hoang mang tột cùng.

Anh tìm tới đồn cảnh sát, thông báo tìm người mất tích, nhưng thời gian mất tích chưa tới 48 giờ cảnh sát chưa thể vào cuộc.

Thiệu Khiêm lục lọi mọi dấu vết trong nhà, cũng không nhìn thấy điều gì khả nghi.

Chăn gối đều gấp gọn gàng, nhà cửa cũng không có dấu hiệu xô xát rút cuộc thì Nguyệt Vy bị bắt cóc hay cô đi đâu bị lạc? Nếu bắt cóc thì rút cuộc thì ai là người bắt cóc cô? Vì mục đích gì? Là ai chứ? Chu Thiệu Khiêm ngồi thụp xuống sô pha, hai tay luồn vào tóc.

Mắt anh giăng đầy tơ máu, anh tháo cặp kính ra ném xuống bàn, ngả người lên thành ghế.

Đầu đau như búa bổ, dạ dày gào thét điên cuồng nhưng anh chẳng còn cảm nhận được gì nữa.

Giờ phút này trong đầu chỉ hiện lên nụ cười của người con gái đó, nụ cười trong trẻo kia, giọng nói ngọt ngào cùng ánh mắt long lanh.

Lúc này, chỉ còn lại mình anh với nỗi cô đơn hoang mang vô định, không còn ai nũng nịu trong lòng anh, không còn ai bám lấy anh ríu rít hỏi này hỏi kia.

Xung quang chìm trong bóng tối, cùng sự im lặng đến đáng Sợ.

Bộ quần áo trên người nhiễm bụi đường, ướt đầm mồ hôi.

Anh tìm Nguyệt Vy một ngày trời nhưng hoàn toàn vô vọng.

Rốt cuộc thì cô đang ở đâu, đang ở đâu? Là ai đã bắt em đi? Là ai? Là.

.

Khoan đã!.

Chu Thiệu Khiêm đột nhiên nhổm người dậy, ánh mắt đen bóng sáng rực lóe lên tia kinh ngạc.

Một giây sau đó, anh đột nhiên bật dậy khỏi sô pha, hệt như người được lên dây cói.

Lông ngực phập phồng gấp gáp.

Tại sao anh lại quên mất Dương Hải Thiên? Anh ta biến mất một khoảng thời gian dài như vậy, đến mức làm anh mất cảnh giác loại trừ cả anh ta ra khỏi sự nghi ngờ.

Chẳng thể nghĩ ngợi thêm điều gì nữa, Hải Thiên lao nhanh ra khỏi cửa.

Trong đầu anh lúc này chỉ có duy nhất một ý niệm: nhất định phải mang Nguyệt Vy trở về.

"Ngoan.

Ăn một chút cũng được, là bánh canh nhân tôm em thích, nào, há miệng?"
Hải Thiên kê sát muỗng bánh canh bên miệng cô, dỗ dành như dỗ trẻ con.

Nhưng Nguyệt Vy vẫn không hé môi, tránh né nghiêng mặt sang một bên.

Hải Thiên kéo cảm cô lại xoay về phía hắn, lại dỗ: "Vy ngoan, ăn một chút thôi, một chút thôi cũng được.

Nào?"
"Không ăn.

Không! ưm"
Muỗng bánh canh ép buộc trôi vào miệng cô, Nguyệt Vy không kịp nuốt xuống, hơi cay xông lên mũi, cô khó chịu sặc lên tận mũi, ho sặc sụa, ho đến nước mắt trào ra.

"Khu! Khụ! Khụ! Hức! Khụ.

"
Hải Thiên bất lực, hắn đặt tô cháo xuống trên bàn, vội vã vuốt lưng cho cô.

Nguyệt Vy hất tay hẳn ra: "Tránh! khu! khụ! tránh ra"
Hải Thiên nhìn bộ dạng xa cách của cô, trong lòng trào dâng cảm giác bất lực không nói nên lời.

Hắn hít sâu một hơi, đi ra khỏi phòng, đóng rầm cửa lại.

Nguyệt Vy tưởng hắn giận dữ bỏ ra ngoài sẽ không vào nữa, cô liền đi vào phòng tắm, nào ngờ rửa mặt xong đi ra lại thấy hắn đang chờ cô, trên tay là cốc nước lọc.

Hải Thiên nhìn cô chuyên chú, ánh mắt không giấu được sự quan tâm: "Đỡ hơn chút nào chưa?"
Cô không trả lời mà đi lướt qua hắn.

Hải Thiên cũng không giận, cầm cốc nước lại gần cô.

Nguyệt Vy vừa ngồi xuống giường, hắn cũng ngồi xuống ngay, cầm lấy tay cô nhét vào cốc nước: "Uống đi"
Cổ họng Nguyệt Vy vẫn còn dư vị cay nồng của bánh canh, cô nhấp một ngụm, một ngụm rồi một ngụm, qua một lát thì cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều.

Đợi cô uống xong, Hải Thiên nhẹ nhàng cầm lấy cốc nước từ tay cô, đặt lên bàn.

"Bây giờ em ăn cái gì? Cơm chiên nhé, hay cháo? Hay là!.

"
"Tôi không ăn.

Không ăn gì cả"
Cô trả lời cương quyết.

Hải Thiên dịu dàng: "Đừng bướng bỉnh nữa.

Em thừa biết bây giờ bất kể em ăn hay không, đều phải ở lại đây?"
Cô ấm ức cần môi, nước mắt đã rưng rưng.

"Tôi! tôi không có biết anh! Không muốn ở đây"
Hải Thiên không giận mà chỉ cười, hắn xoa xoa má cô, ẳng mắt dịu dàng nhưng lời nói thì ngang ngược cường quyền: "Không muốn ở cũng phải ở.

Còn nữa, em nói em không biết anh là do em chưa nhớ ra.

Em có biết mối quan hệ của chúng ta là gì em biết không? Em là bạn gái của anh, là vợ sắp cưới của anh, là người phụ nữ của anh.

Chỉ vì một câu không biết của em mà gạt bỏ được mối quan hệ của anh và em sao, hả?"
Hải Thiên nâng cằm cô lên, nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của cô: "Cho dù em có muốn hay không, cũng phải ở bên 1 cạnh anh.

Chúng ta đã từng yêu nhau, đã từng bên nhau,trước kia như vậy mà bây giờ, tương lai, và mãi mãi về sau đều sẽ như vậy?"Nguyệt Vy yếu ớt nhìn hẳn, khắp nơi trên gương mặt đều tràn đầy vẻ khiếp sợ, những lời Hải Thiên nói không biết có hiểu hay không, chỉ thấy cô lắc đầu liên tục: "Trước kia! trước kia! tôi đều không nhớ, không nhớ anh là ai, bây giờ.

.

tôi không muốn gặp anh nữa, không muốn bên cạnh anh nữa đâu.

Anh thả tôi đi, có được không? Tôi sợ! sợ"
Nguyệt Vy túm cổ áo, cả người co sát lại vào thành giường.

Đến tận bây giờ, những vết thương trên cổ vẫn còn rất đau.

Dấu răng mà Hải Thiên để lại vẫn còn nguyên vẹn, dù không bị chảy máu như Hải Thiên nhưng cũng xanh tím dọa người.
 
Back
Top Bottom