Đô Thị  Có Một Cánh Bồ Công Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Có Một Cánh Bồ Công Anh
Chương 60: Phiên ngoại 2: Kỷ Đan và Tố Kiều


"Mama!"

Kỷ Đan vừa về đến nhà đã thấy Kỷ Thanh Ca ngồi xếp bằng trên thảm nhung, tay nghịch mấy khối gỗ nhỏ, thấy nàng về liền nhanh nhẹn ném đi đồ chơi trên tay, lạch bạch chạy về phía nàng.

Dang tay đón lấy Kỷ Thanh Ca, Kỷ Đan giúp bé vén mấy lọn tóc lòa xòa ra sau, đặt lên gò má hồng nộn của bé một nụ hôn.

Kỷ Thanh Ca khanh khách cười, rất thích khi được mama hôn.

"Thanh Ca, nương đâu?"

"A, nương đang ngủ."

Kỷ Đan gật gật đầu như hiểu rồi, sau đó phân phó người hầu bên cạnh: "Dọn dẹp ở đây đi."

"Vâng."

Giao lại áo khoác cho người hầu, Kỷ Đan ôm Kỷ Thanh Ca đi lên lầu, đôi khi Kỷ Thanh Ca còn vươn tay nghịch gương mặt đẹp như tượng của mama mình.

Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng màu xanh nhạt ra, Kỷ Đan tiếp tục ôm Kỷ Thanh Ca đi vào phòng, đặt bé nằm trên chiếc giường tròn, có những tấm chăn màu xanh in hình những con cá nho nhỏ.

Kỷ Thanh Ca thấy Kỷ Đan định đi thì níu áo nàng: "Mama~"

"Bảo bối, sao nào?"

"Nga, nương rất không ngoan, nương nói nương không muốn sinh tiểu muội muội."

Tiếng nói ngọng nghịu của Kỷ Thanh Ca như giáng một đòn thật đau vào ngực Kỷ Đan, nàng không thể ngờ được, đến bây giờ Tố Kiều vẫn chưa chấp nhận nàng.

Nhẹ nhàng đặt tay l*n đ*nh đầu Kỷ Thanh Ca, Kỷ Đan ôn giọng: "Đừng lo, mama sẽ khuyên nương con."

"Ân."

"Đã ăn cơm rồi chưa?"

"Thanh Ca ăn rồi." Kỷ Thanh Ca dùng bàn tay nhỏ xíu của mình ôm lấy hai gò má của Kỷ Đan: "Mama hôm nay lại về trễ nha!"

"Mama có việc bận, con ngủ sớm đi."

"Vâng."

Kỷ Đan đỡ Kỷ Thanh Ca nằm xuống nệm, kéo cái chăn in hình con cá đắp lên người bé, nhỏ nhẹ dỗ dành.

"Ngủ ngon, công chúa của mama."

Không mất nhiều thời gian, Kỷ Thanh Ca cũng đã ngủ, trẻ con thật đúng là dễ ngủ mà~

Kỷ Đan xoay người bước xuống giường, cố đi thật khẽ, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa phòng cho Kỷ Thanh Ca.

Nhìn qua cánh cửa phòng đối diện, Kỷ Đan âm thầm thở dài một tiếng, chậm rãi đi đến, tay đặt lên nắm cửa, cảm giác như tay bị đổ đầy chì, nặng nề không nhấc tay lên nổi.

Mãi một lúc, Kỷ Đan cảm giác chân nàng đều đã tê hết mới chầm chậm đẩy cửa đi vào. Ánh sáng vàng nhạt hắt ra, Kỷ Đan nhíu nhíu mày, giờ này Tố Kiều vẫn chưa ngủ sao?

Lúc này Tố Kiều đang ngồi trên giường, thả hai chân trên tấm thảm nhung, hai tay ôm lấy cánh tay của chính mình, nhìn chằm chằm vào lọ thuốc đặt trên bàn.

Nghe tiếng bước chân, Tố Kiều vội vã đem lọ thuốc ném vào trong tủ, sau đó như cũ bình thản đối diện ánh mắt của Kỷ Đan.

"Vẫn chưa ngủ à?"

"Không buồn ngủ."

Kỷ Đan cũng không nói gì nữa, đem áo sơ mi trắng trên người cởi ra, làn da trắng tuyết dần dần hiện rõ, sau đó xoay người đi vào trong phòng tắm.

Tố Kiều xoay người ngồi ngay ngắn trên giường, lấy điện thoại bên cạnh lên mạng một lúc, cố gắng kéo cơn buồn ngủ đến.

Khoảng nửa tiếng sau Kỷ Đan trở ra với mái tóc ướt và chiếc váy ngủ màu xanh nhạt, nàng nhìn lên giường, phát hiện Tố Kiều đã ngủ mất rồi.

Kỷ Đan đến giường chầm chậm ngồi xuống, vươn tay vén tóc Tố Kiều sang một bên, âm thầm trút một tiếng thở dài. Mấy ngày nay Kỷ Đan rất mệt mỏi, bởi vì công việc và cũng vì nữ nhân đang nằm bên cạnh nàng. Lần mang thai này, Tố Kiều so với trước rất quyết tâm, lúc nào cũng nhắc đến chuyện lạc thai, khiến Kỷ Đan vừa đau lòng vừa tức giận.

Là một bác sĩ, Kỷ Đan biết mình nên làm gì những lúc này, nàng đem hết tất cả những vật có thể gây sát thương và thuốc linh tinh trong phòng bỏ hết. Ngay cả Tố Kiều cũng bị nàng cấm không cho ra khỏi nhà, chỉ sợ một lúc nào đó nàng ấy lại chạy đến bệnh viện lạc thai.

Liên tục trông chừng Tố Kiều, Kỷ Đan cũng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, rốt cuộc Tố Kiều muốn nàng phải sống sao đây?

Bàn tay run run chạm lên bụng của Tố Kiều, Kỷ Đan thở dài một tiếng, thì thầm thật khẽ: "Hài tử, con đừng ủy khuất, ta nhất định sẽ bảo vệ con an toàn chào đời."

Mệt mỏi bao ngày qua vây lấy Kỷ Đan, mi mắt trĩu nặng, nàng mệt mỏi xoay người nằm xuống giường, nhưng đầu lại đau nhức, không cách nào ngủ được.

Kỷ Đan trở mình ngồi dậy, kéo hộc tủ lấy lọ thuốc ngủ bên trong ra, uống một lúc hai viên. Biết rằng thuốc ngủ không tốt, nhưng Kỷ Đan vẫn phải dùng đến nó để dỗ mình vào giấc ngủ, mệt mỏi vây lấy, nàng nhắm chặt mắt lại, cố gắng phân tán sự chú ý đến cái đầu đau nhức của mình.

==================

Thức dậy chăn gối bên cạnh đã không còn hơi ấm nữa, Tố Kiều nhíu nhíu mày, đi giày bông vào, chầm chậm lê bước xuống cầu thang.

Thấy quản gia đang trông chừng Kỷ Thanh Ca, Tố Kiều nhìn quanh không thấy Kỷ Đan đâu, không khỏi khó hiểu, hôm nay sao lại đi làm sớm như vậy a?

Quản gia thấy Tố Kiều, liền gọi: "Phu nhân sớm."

"Thúc cũng sớm."

Tố Kiều đi đến bế Kỷ Thanh Ca lên, hỏi: "Thanh Ca, mama của con đâu rồi?"

"Mama nói hôm nay phải họp họp cái gì đấy, mama đi nãy giờ rồi."

Tố Kiều nhướn mày, đem Kỷ Thanh Ca đặt xuống sofa. Mấy bữa nay Tố Kiều phát hiện Kỷ Đan luôn đi làm sớm và về rất trễ, còn dùng thuốc ngủ để dỗ dành bản thân vào giấc ngủ, nếu tình trạng này kéo dài, chỉ sợ nàng ấy cầm cự không nổi.

"Thanh Ca."

"Ni?"

"Con có muốn đến thăm mama hay không?"

Nghe được đến thăm Kỷ Đan, hai mắt Kỷ Thanh Ca sáng lên, cái đầu nhỏ liên tục gật gù: "Muốn! Muốn!"

"Hảo, vậy nương thay đồ cho con, chúng ta cùng đi thăm mama, chịu không?"

"Chịu!"

Kỷ Thanh Ca dang hai tay ra, muốn được Tố Kiều bế lên, Tố Kiều cũng không ngại, ôm bé lên đi về phòng thay đồ.

Mất không lâu Tố Kiều cũng thay xong đồ cho Kỷ Thanh Ca, hai mẹ con chuẩn bị một ít thức ăn nhẹ, sau đó nắm tay cùng nhau đi đến bệnh viện mà Kỷ Đan đang làm việc.

Đón taxi đến bệnh viện, mất không quá mười phút đã đến nơi. Tố Kiều nắm tay Kỷ Thanh Ca, dẫn bé vào trong, cẩn thận nhắc nhở bé nâng chân cao lên để bước qua bục cửa.

Đi mấy bước Tố Kiều đã cảm thấy mệt mỏi, đưa tay sờ cái bụng to tám tháng hơn của mình, tay còn lại vẫn nắm tay Kỷ Thanh Ca, mồ hôi chảy ròng ròng như tắm.

Nhân viên bệnh viện nhận ra Tố Kiều, vội lên tiếng: "Kỷ phu nhân đợi một chút, Kỷ trưởng khoa vẫn còn đang họp."

"Hảo, tôi sẽ đợi."

Tố Kiều ngồi xuống ghế sofa được đặt sẵn trong phòng chờ dành cho người nhà của bác sĩ, đem Kỷ Thanh Ca ôm lên, đặt ngồi xuống bên cạnh.

Kỷ Thanh Ca háo hức nhìn quanh, líu ríu hỏi: "Nương ơi khi nào thì mama mới họp xong?"

"Sẽ xong nhanh thôi, Thanh Ca đói sao?"

"Ừm, một chút, nhưng Thanh Ca sẽ đợi mama họp xong mới ăn!"

"Hảo."

Tố Kiều xoa đầu Kỷ Thanh Ca, phát hiện đứa nhỏ này càng lớn càng giống Kỷ Đan, nhiều lúc nàng còn cảm thấy bé giống như bản sao thu nhỏ của Kỷ Đan vậy.

Ngồi đợi một lúc, Tố Kiều có hơi sốt ruột, nàng đứng dậy đẩy cửa ra ngoài, muốn xem thử Kỷ Đan đã họp xong chưa.

Vừa vặn nhìn thấy một thân ảnh cao gầy đang từ thang máy bước ra, sắc mặt tái nhợt, môi tím tái, bước chân thiếu vững vàng.

Phụ tá bên cạnh hỏi: "Trưởng khoa, chị không sao chứ?"

"Không sao."

Kỷ Đan xua tay, tiếp tục bước đi, nhưng đầu lại đau nhức như bị búa bổ, trước mắt hóa thành một mảng đen tăm tối.

"Kỷ Đan!"

Tố Kiều kinh hãi, không quản mình đang mang thai, vội vàng chạy đến đỡ lấy Kỷ Đan đang ngã xuống. Cả người Kỷ Đan đè ép hẳn lên người của nàng, bụng có chút đau đớn, Tố Kiều cắn răng nhịn đau, cố lay người Kỷ Đan.

"Kỷ Đan chị làm sao thế?Mau mở mắt ra nhìn em!"

Phụ tá bên cạnh cuống cuồng lên: "Mau! Mau đến giúp trưởng khoa, chị ấy ngất rồi!"

Rất nhiều bác sĩ nhanh chóng chạy đến dìu Kỷ Đan nằm lên giường bệnh, đẩy nàng vào trong phòng cấp cứu.

"Ha, Kỷ Đan, chị mau mở mắt ra!"

Tố Kiều siết lấy bàn tay của Kỷ Đan, giọng nàng run lên: "Đừng dọa em, con của chúng ta vẫn chưa ra đời, chị không được bỏ em!"

"Huyết áp đang giảm xuống rất nghiêm trọng!"

Một bác sĩ hét lên, sau đó lại có tiếng nói khác chen ngang: "Nhịp tim yếu dần rồi!"

Nghe những lời này, Tố Kiều cảm thấy mọi thứ xung quanh như sụp đổ, sợ hãi nhen nhómăn mòn sự mạnh mẽ của nàng.

"Kỷ phu nhân!"

Nữ y tá đỡ kịp thân ảnh nghiêng ngã của Tố Kiều, phát hiện đùi của nàng ướt đẫm, vội hét toáng lên: "Vỡ ối rồi!"

Cả bệnh viện được một dịp xôn xao, nữ y tá vội cùng vài người khác đưa Tố Kiều đến khoa sản, xem ra đứa trẻ này sẽ chào đời sớm hơn dự định.

...

Tiếng lạch cạch không ngừng vang lên khiến Tố Kiều đau đầu không thôi, nàng nhíu nhíu mày, khẽ động các ngón tay, sau đó mới từ từ mở mắt nhìn quanh.

Trước mắt hiên lên gương mặt lo lắng đang được phóng đại của Tiết Cẩn, Tố Kiều yếu ớt muốn mở miệng nói gì đó, nhưng lại không cách nào nói ra được.

"A Kiều, tỉnh?"

Tố Kiều đưa mắt nhìn quanh, cổ họng rát buốt, cố gắng phát ra từng chữ nặng nhọc: "Kỷ Đan đâu?"

"Cậu không hỏi về con của mình sao?"

"A?"

Tố Kiều giật mình, vội đưa tay sờ xuống bụng, không còn cảm nhận được sự sống của sinh linh trong đó.

"Con... con của mình đâu!?"

Giống như phát điên, Tố Kiều muốn ngồi dậy đi tìm con mình, liền bị Tiết Cẩn ấn nằm xuống lại.

"A Như!"

Tốn Như ngồi ở một bên quan sát nãy giờ, nghe Tiết Cẩn gọi mình liền ôm bọc vải màu trắng đến cạnh Tố Kiều.

"Con của cậu đây này."

Tố Kiều vội vã rướn người lên muốn nhìn thấy con của mình, khi thấy đứa nhỏ đỏ hỏn đang nhăn mặt mếu khóc, tâm nàng liền nhũn ra.

"Hài tử, không được khóc, nương bế con đây."

Đón lấy đứa nhỏ từ tay của Tốn Như, Tố Kiều hạnh phúc nhìn đứa nhỏ trong lòng mình, đôi mắt màu lam này thật giống Kỷ Đan.

Giật mình nhận ra xung quanh không còn tin tức tố quen thuộc, Tố Kiều tái mặt, vội vàng đi chân trần xuống giường bệnh, muốn rời khỏi phòng.

Tiết Cẩn vội ngăn nàng lại: "A Kiều cậu đi đâu thế?"

"Kỷ Đan... mình muốn tìm chị ấy... tìm Kỷ Đan..."

"Kỷ Huyền ở bên cạnh chăm sóc chị ấy rồi, cậu cứ ở đây nghỉ ngơi đi."

"Không cần, mình muốn nhìn thấy chị ấy."

Tố Kiều ôm lấy hài tử nhỏ của mình, phát hiện cả Kỷ Thanh Ca cũng ở đây liền kéo tay bé đi ra khỏi phòng.

Thuận tay kéo một nữ y tá lại hỏi: "Kỷ Đan chị ấy đang ở đâu vậy?"

"Kỷ trưởng khoa à?Chị ấy đang ở phòng 101."

"Cảm ơn."

Tố Kiều nhanh chóng xoay người đi về phía thang máy, tay nàng rỉ ra mồ hôi, nàng còn nhớ rất rõ trước khi mất đi ý thức, nàng nghe các bác sĩ nói về tình hình của Kỷ Đan, nó còn tồi tệ hơn cả chữ tồi tệ.

Kỷ Thanh Ca thấy Tố Kiều đổ đầy mồ hôi, nói: "Nương a, chúng ta đi đâu thế?"

"Tìm mama của con."

Nghe Tố Kiều nói vậy, Kỷ Thanh Ca cũng không hỏi nữa, nhanh nhẹn sải bước theo kịp bước chân của nương.

Rất nhanh cũng đến được phòng 101, Tố Kiều đẩy cửa bước vào, mùi thuốc sát trùng xông thẳng vào mũi, khiến nàng hoa mắt chóng mặt.

"Kỷ Đan..."

Không biết Tố Kiều đã lặp lại cái tên này bao nhiêu lần, bước chân càng tăng nhanh hơn, thật muốn biến đôi tay thành đôi cánh bay đến ngay bên cạnh Kỷ Đan.

Vừa bước vào đã thấy Kỷ Đan nằm trên giường trắng, hai mắt nhắm nghiền, một chút cử động cũng không có, không giống ngày trước luôn tìm cách chọc nàng vui vẻ.Hốc mắt xót cay, một giọt nước mắt chậm rãi trượt xuống, thân thể vô lực muốn ngã xuống, nhưng Tố Kiều vẫn cố gắng chống đỡ.

Nghe thấy tiếng bước chân, Kỷ Huyền quay đầu lại, vừa vặn thấy Tố Kiều, liền đứng dậy đỡ nàng đi vào bên trong.

"Ở đây chăm sóc chị hai, tôi đi trước."

"Ân."

Tố Kiều ngồi xuống ghế đặt cạnh giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của Kỷ Đan, nước mắt chầm chậm rơi xuống mu bàn tay nàng, vỡ tan.

"Kỷ Đan... chị làm gì thế?Sao lại thành ra như vậy?"

Tố Kiều cúi đầu, đem tiếng nức nở nghẹn ngào nuốt xuống: "Em đã từng nghĩ chị sẽ không bỏ mặc em, nhưng hôm nay con chúng ta chào đời, chị lại... chị lại không cần em và con nữa..."

Ôm đứa con nhỏ trong lòng, Tố Kiều cầm lấy tay của hài tử đặt vào tay của Kỷ Đan, nghẹn ngào: "Chị xem, con của chúng ta... con chào đời rồi, làm ơn mở mắt ra nhìn con có được không? chẳng phải chị đã rất tức giận khi em muốn bỏ con sao? nhưng chị xem, con của chúng ta đã an toàn chào đời, chị phải vui vẻ mới đúng chứ..."

Tiếng nói bị những giọt nước mắt thổn thức khiến cho nghẹn lại, Tố Kiều gục đầu vào ngực Kỷ Đan khóc to.

Chẳng biết qua bao lâu, Tố Kiều cũng cảm thấy mệt mỏi, thổn thức thật nhỏ khi tựa vào lồng ngực nghe tiếng tim Kỷ Đan đang đập thật chậm.

"Cầu xin chúa... hãy bảo vệ chị..."

Trên đỉnh đầu cảm nhận được có người nhẹ nhàng vỗ vào hai cái, Tố Kiều giật mình, vội ngẩng đầu lên, gương mặt tèm lem nước mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Ngón tay gầy guộc vươn ra, chạm vào mặt Tố Kiều, đem nước mắt gạt đi.

"Chị chỉ mới ngủ một chút, đã khóc thành như vậy rồi sao?"

Tố Kiều thấy Kỷ Đan vẫn còn tâm trạng cười đùa, không khỏi vừa giận vừa ủy khuất, ôm mặt khóc to hơn.

"Chị là đồ đáng ghét!Sao không chết luôn đi!"

Kỷ Đan khẽ cười, vươn tay xoa đầu Tố Kiều: "Ngoan, con chúng ta chào đời rồi, lẽ nào muốn con biết nương của nó vẫn còn thích khóc nhè sao?"

"Em mới không có!!!!"
 
Có Một Cánh Bồ Công Anh
Chương 61: Phiên ngoại 3: Những bảo bối của Kỷ gia


Sinh Kỷ Dung được khoảng hai năm thì Tiết Cẩn lại mang thai lần nữa, là một tiểu omega trắng trẻo đáng yêu, bé giống như bản sao thu nhỏ của Tiết Cẩn, gọi tên là Kỷ Đông Ly. Tiểu hài này vừa ra đời thì đã bị nhiều người trong Kỷ gia vây lấy, xem như là công chúa mà yêu thương, ngay cả Kỷ Huyền cũng đặc biệt thiên vị bé.

Kỷ Dung lại rất ra dáng tỷ tỷ, không cùng muội muội omega tranh giành yêu thương, mà còn ra sức chiều chuộng bé.

Rất nhanh Kỷ Dung cũng đã năm tuổi, còn một năm nữa sẽ đi học, cho nên Kỷ Huyền và Tiết Cẩn gửi bé con đến một trường tư để bé làm quen với môi trường học tập trước.

Khi nghe tỷ tỷ được đi học, Kỷ Đông Ly bám riết lấy Kỷ Huyền, nũng nịu đòi đi học chung với Kỷ Dung, Kỷ Huyền cũng chỉ có thể đồng ý.

Ngay cả Kỷ Đan cũng có ý để Kỷ Thanh Ca và Kỷ Điềm đến trường cùng đi học với Kỷ Dung và Kỷ Đông Ly.

Trời tầm 7h sáng, hai chiếc xe hơi Lamboghine mui trần chầm chậm tiến vào khuôn viên để xe của trường, đủ sức khiến các phụ huynh đưa đón con đến trường lóa mắt, há hốc miệng.

Kỷ Huyền bước xuống xe, trên người mặc một bộ vest nữ, trên mặt chễm chệ cặp mắt kính đen, mười phần chững chạc.

Sau đó nhấc chân dài đi qua bên cạnh, mở cửa xe cho Tiết Cẩn.

Trong lòng Tiết Cẩn ôm một đứa nhỏ ba tuổi, chính là Kỷ Đông Ly.

Còn Kỷ Dung thì ngồi ở ghế sau, tự mình đẩy cửa xe đi ra, mái tóc màu vàng óng ánh, được nương cột thành một cái đuôi nhỏ ở phía sau.

Ở bên kia Kỷ Đan cũng từ trên xe bước xuống, áo blouse trắng, hai tay cho vào túi áo blouse, vì sẵn đường đưa con đến trường rồi đến bệnh viện nên Kỷ Đan đã thay sẵn áo blouse vào để không tốn thêm thời gian thay.

Tố Kiều thì ôm Kỷ Điềm, còn Kỷ Thanh Ca vừa xuống xe đã bấu víu lấy cánh tay của Kỷ Đan, tìm cách để trèo lên vai của mama.

Kỷ Đan liền chiều ý bé, cúi người xuống để ôm bé lên, cho bé bám lấy vai của mình.

"Mama, Thanh Ca muốn ăn bánh cookie~"

"Đư..."

Còn chưa nói dứt câu thì Tố Kiều bên cạnh đã lên tiếng: "Kỷ Đan chỉ là bác sĩ đấy, chị biết trẻ con không nên ăn đồ ngọt quá nhiều đúng không?"

Kỷ Đan liền ngậm miệng lại, nhìn Kỷ Thanh Ca đang mếu máo khóc trong lòng mình, nàng có một cảm giác mình là mama vô dụng nhất.

Vừa vặn lúc đó giáo viên cũng từ trong trường bước ra, thấy các nàng liền cúi đầu chào: "Các vị là Kỷ tiểu thư và Kỷ phu nhân?"

"Phải."

Kỷ Huyền nhướn nhướn mày: "Cô là cô giáo Trần?"

"Vâng, tôi gọi Trần Phi." Trần Phi mỉm cười hòa nhã: "Rất vui khi có thể thay các vị đây chăm sóc các cháu."

Tiết Cẩn nhìn Trần Phi một lúc, thấy cô gái này không trang điểm lòe loẹt, cũng không có thoa dầu thơm nồng nặc, mới gật đầu hài lòng. Đối với những người đầu tiên con được tiếp xúc, Tiết Cẩn rất để ý, chỉ sợ gặp phải người không tốt, sẽ khiến mảnh giấy trắng hoen ố một vài chỗ. Hơn hết Trần Phi này là một beta, rất thích hợp dạy dỗ cho các omega và alpha cấp cao của Kỷ gia, trong quá trình dạy học không sợ cô giáo Trần này nổi tà tâm.

Sau khi trao đổi việc học tập với Trần Phi xong, bốn vị đại nhân cũng nhanh chóng quay trở về, vì ai cũng có công việc của mình, không thể nán lại quá lâu.

Lúc đi, Kỷ Thanh Ca còn túm túm níu níu áo của Kỷ Đan, gương mặt nhỏ mếu máo nặn ra hai giọt nước mắt cá sấu, làm Kỷ Đan đau lòng gần chết, không đành lòng bỏ đi.

Thấy một màn mẫu tử tình thâm này, Tố Kiều liếc trắng mắt, vỗ vào mông Kỷ Thanh Ca một cái: "Mau theo cô giáo vào đi, chiều nương dẫn con đi ăn kem."

Nghe đến kem hai mắt Kỷ Thanh Ca liền sáng lên, ngọt ngào vâng một tiếng, rồi buông tay áo Kỷ Đan ra, lon ton chạy theo cô giáo Trần.

Tố Kiều dùng tay lôi Kỷ Đan trở về xe, còn nhìn cái gì nữa? nhi nữ chính là bỏ chị theo kem rồi!!!

Lại nói đến bốn nhóc con nhà họ Kỷ, vừa vào trường thấy cái gì cũng mới lạ, phấn khích reo hò, đặc biệt ồn ào. Chỉ có Kỷ Dung là suốt đường đi yên lặng đến khó hiểu, mấy lần Kỷ Thanh Ca và Kỷ Đông Ly chọc cười bé, mà bé vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

Cô giáo Trần mấy lần vươn tay kéo Kỷ Thanh Ca và Kỷ Đông Ly trở về, nhưng hai nhóc con vẫn không chịu bỏ cuộc, chạy nhảy la hét khắp hành lang, dọa mấy đứa trẻ trong lớp dự bị sợ đến tái mặt.

Mất nhiều công phu cô giáo Trần mới đưa bốn bảo bối nhà họ Kỷ về lớp, lúc này trong lớp cũng chỉ có bảy đứa trẻ khác đang ngồi chơi mô hình láp ráp, hoàn toàn yên lặng.

Kỷ Thanh Ca vừa chạy vào vừa hét lên: "Tránh đường! Tránh đường!"

Sau đó bé con giả làm đại bàng, chạy khắp lớp học, còn Kỷ Đông Ly thì làm gà con, để Kỷ Thanh Ca rượt chạy vòng vòng.

Mấy đứa trẻ trong lớp bị dọa, giật mình nhảy dựng lên, né đường cho Kỷ Thanh Ca và Kỷ Đông Ly.

"Thanh Ca, Đông Ly, hai đứa đừng có chạy nữa!"

Cô giáo Trần hét lên, muốn đem sự chú ý của Kỷ Thanh Ca và Kỷ Đông Ly kéo về phía mình, nhưng lại chẳng có bao nhiêu tác dụng.

Kỷ Điềm vốn đang ngồi yên chơi ghép hình, đột nhiên dừng lại, nheo mắt nhìn cô giáo Trần, phát ra tia cảnh cáo.

Cô giáo Trần nuốt một ngụm nước bọt, sợ hãi lùi về một chút, không ngờ Kỷ Điềm chỉ mới bốn tuổi đã có thể khiến nàng sợ hãi, alpha cấp S có khác.

Kỷ Điềm đứng dậy, kéo Kỷ Thanh Ca ngồi xuống, đem con búp bê sứ nhét vào bé, so ra Kỷ Điềm còn giống tỷ tỷ hơn cả Kỷ Thanh Ca.

Kỷ Thanh Ca bĩu môi, ném con búp bê đi, bắt đầu chạy đến chỗ một alpha nam, đoạt con khủng long trên tay nó.

Alpha nam giật mình, khóc ré lên: "Trả cho ta!"

Kỷ Thanh Ca thè lưỡi trêu chọc: "Còn lâu!"

Nói xong liền cầm con khủng long chìa vào mặt alpha nam đó hù dọa, rồi lon ton chạy về chỗ ngồi của mình.

Cô giáo Trần có chút đau đầu, đi đến dỗ dành tiểu alpha đó, rồi đưa cho nó một con khủng long khác, lúc này nó mới chịu nín khóc.

Kỷ Đông Ly không còn gì chơi, liền kéo tay tỷ tỷ của bé, Kỷ Dung: "Tỷ tỷ, Đông Ly đói bụng."

Kỷ Dung lấy trong túi áo khoác một viên kẹo socola.

Kỷ Đông Ly vui vẻ ngồi xuống ăn, được một lúc lại kéo tay áo của Kỷ Dung: "Tỷ tỷ, Đông Ly muốn ăn kẹo dẻo."

Kỷ Dung lại lấy trong túi áo khoác một gói kẹo dẻo nhỏ.

Kỷ Đông Ly cao hứng ăn hết cả túi kẹo dẻo, ăn xong lại nói: "Tỷ tỷ, Đông Ly muốn ăn bánh."

Kỷ Dung cũng lấy trong túi áo một gói bánh nhỏ.

Chỉ cần Kỷ Đông Ly lên tiếng, Kỷ Dung đều có thể lấy những thứ bé cần từ trong túi áo của mình, không khác gì túi thần kỳ của Doraemon.

Cô giáo Trần cho bốn nhóc con quen với mọi người xung quanh trước rồi mới bắt đầu dạy học, những thấy cả bốn đều không có tinh thần kết bạn mới, nên đành phải bắt tay vào dạy bài học.

Đầu tiên là tô màu.

Kỷ Thanh Ca cầm hộp bút sáp màu của mình nhìn một lúc, rồi lôi trong túi áo một mảnh giấy gì đó, ra sức vẽ lên.

Kỷ Đông Ly cũng giống như vậy, lấy một tời giấy chi chít chữ, nghuệch ngoạc vẽ lên.

Cô giáo Trần thấy hai bé hăng say như vậy liền đến xem thử, vừa nhìn thấy hai bé vẽ lên cái gì, mặt liền chuyển sang trắng bệt.

Kỷ Thanh Ca vẽ lên chính là... hồ sơ bệnh án...

Kỷ Đông Ly vẽ lên chính là... hợp đồng kinh doanh...

Cô giáo Trần: "..."

Chơi chán, Kỷ Thanh Ca quẳng bút màu, chạy đi tìm cái gì khác để chơi.

Kỷ Điềm đưa mắt nhìn, cũng không nói gì, chăm chú tô con cá sấu của mình.

Đột nhiên Kỷ Thanh Ca nằm dài trên sàn nhà, hai mắt to tròn chớp chớp, tay xoa rối mái tóc vàng của mình.

"Nga, Thanh Ca tỷ tỷ, làm cái gì thế?"

Nghe Kỷ Đông Ly gọi mình, Kỷ Thanh Ca nhìn nàng, nhe răng cười: "Đông Ly chúng ta chơi trò đóng giả mama với nương đi!"

"Nhưng mà chúng ta đều là omega."

Kỷ Thanh Ca hét lên: "Dung, Điềm! mau lại đây!"

Trong nhà Kỷ Thanh Ca là lớn nhất, Kỷ Dung và Kỷ Điềm chỉ còn có thể nghe theo, chầm chậm đi tới.

Kỷ Thanh Ca chỉ và Kỷ Điềm nói: "Chúng ta chơi trò đóng giả đi, chị làm nương, em làm mama nha!"

"Cũng được."

Kỷ Thanh Ca thấy Kỷ Điềm đồng ý liền chạy đến chỗ cô giáo Trần, nói to: "Cô có đồ dũa móng tay không?"

"A, có."

Cô giáo Trần lấy cây dũa móng tay trong túi xách của mình đưa cho Kỷ Thanh Ca, không biết bé định làm gì nữa.

Kỷ Thanh Ca kéo cái ghế nhỏ lại, ngồi lên, bắt chéo chân, làm thật giống Tố Kiều, ngồi dũa móng tay.

Đột nhiên Kỷ Đông Ly hét lên: "Không phải, nương không giống như vậy, nương lúc này sẽ nấu ăn!"

Kỷ Thanh Ca trừng mắt: "Nhưng nương chị ở nhà chỉ biết dũa móng tay!"

"Nhưng mà..."

"Không nhưng nhị gì hết!"

Kỷ Điềm nhìn qua nhìn lại, nói: "Tới em à?"

"Ân!"

Kỷ Điềm hít một hơi, ưỡn ngực, cố gắng làm giống Kỷ Đan nhất có thể.

Kỷ Dung phản đối: "Không phải, mama không có như vậy, mama rất từ tốn."

Kỷ Điềm nheo mắt: "Nhưng rõ ràng mama rất kiêu ngạo!"

"A!?"

"Bỏ qua khúc đó đi, vào nhà đi!"

Kỷ Điềm tiếp tục bước vào, làm hành động cởi giày, nhìn qua nhìn lại, nói: "Vẫn chưa ăn tối sao?"

Ngày nào Kỷ Đan cũng đều hỏi Tố Kiều câu này, các bé nghe đến thuộc nằm lòng.

"A, không đói, đang chờ chị về nha!"

"Không phải!"

Kỷ Đông Ly nói: "Lúc này mama sẽ vào nhà bếp ôm lấy nương, còn nói nương là đầu bếp xuất sắc nhất!"

Kỷ Thanh Ca bĩu môi: "Nhưng mà khi mama về nhà đều không có nói nương là đầu bếp xuất sắc nhất, mama nói nương vào bếp là phá hoại!"

"A!?"

Cô giáo Trần: "..."

"Bỏ đi, bỏ đi, tới khúc tiếp theo đi."

"Nha~"

Kỷ Điềm cố gắng nhớ lại xem về rồi Kỷ Đan sẽ làm gì, một lúc cũng nhớ ra, liền nói to: "Lão bà, hay là chúng ta sinh thêm một đứa đi!"

Cô giáo Trần: "..."

Khóc ròng~ hài tử bây giờ thật đáng sợ a!!!
 
Back
Top Bottom