Ngôn Tình Cố Lão Đại Không Hẹn Ngày Gặp Lại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cố Lão Đại Không Hẹn Ngày Gặp Lại
Chương 40: Chương 40


Cố Huyền Hàn ở lại phòng Hạ Thừa Quân trông chừng cô cả đêm, chỉ lo sợ cô trở sốt nên luôn ngồi bên cạnh giường.

Đến tờ mờ sáng hắn nhận được một cuộc gọi, gương mặt bình thản ngồi cạnh Hạ Thừa Quân khi nghe giọng nói từ điện thoại trở nên lạnh lùng, ánh mắt nhìn về phía cô gái đang nằm ngủ trên giường sau đó đứng dậy đi ra ngoài.
Sáng hôm sau.

Hạ Thừa Quân tỉnh dậy nhìn qua chiếc ghế đặt bên cạnh giường, thắc mắc tại sao cô lại ở đây mà không phải ở phòng tắm.
- Cứ..tưởng đi luôn rồi cơ.
Cô day day huyệt thái dương, đầu nhức nhối sau cơn sốt đêm qua.

Đồ trên người cũng được thay đàng hoàng, không biết là ai thay.

Rồi sao cô lại ở đây, hôm qua cô đang tắm thì đột nhiên phát sốt, chuyện này Hạ Thừa Quân biết rõ, còn về sau như thế nào thì cô chịu.
Cạch
Đang ngồi suy nghĩ trên giường thì cửa phòng mở ra.

Một cô gái đi vào, cô ta mặc một chiếc áo blouse cầm theo một khay đồ ăn đi đến đặt bên tủ đầu giường.

Hạ Thừa Quân liếc cô ta mắt không có chút cảm xúc nào, tỏ ra giống như không quen biết.
- Cô Hạ, tôi đến kiểm tra cho cô.
Hạ Thừa Quân không nói gì để cho cô ta kiểm tra cơ thể mình.

Cô ta đã dám bước vào đây chứng tỏ đã được Cố Huyền Hàn đồng ý.

Dù sao căn phòng trước đó bị khóa cứng được xem là nơi không được tự tiện đến nhất trong Cố gia.

Mà bây giờ Hạ Thừa Quân được đến ở, điều này khiến cô rất thắc mắc và ngạc nhiên khi bước vào đây.

Cố Huyền Hàn đã đặc cách cho cô thì chắc hắn ta có tính toán riêng cô cũng không có lý đo để hỏi.
- Ổn rồi.

Chỉ cần nghỉ ngơi là sẽ khỏe lại.
Nữ bác sĩ xong xuôi, cả quá trình cô ta và Hạ Thừa Quân chẳng nói gì với nhau ngoài mấy câu qua lại giữa bác sĩ và người bệnh.

Hai người quen nhau nhưng cả hai lại tỏ ra chẳng ai biết ai.

Trong lòng Hạ Thừa Quân vừa khó chịu vừa thắc mắc.

Khó chịu vì cô ta chạm vào cơ thể mình thắc mắc vì sao cô ta lại khám cho mình.
- Hạ Thừa Quân phải không?
Hạ Thừa Quân đang tính đứng dậy thì cô ta mở miệng.
- Thật không ngờ sáu năm biệt tích cô lại có thể quay về đấy…Đồ phản bội.
Nữ bác sĩ nói chuyện hệt như cười nhạo Hạ Thừa Quân.

Ba chữ “đồ phản bội” cô ta nói cực kì nhỏ nhưng Hạ Thừa Quân vẫn nghe loáng thoáng nhưng cô chả để ý, dù sao cô ta nói đúng cô đúng là phản bội thật, nhưng mà cô ta chẳng có cái tư cách nói cô như vậy cả.
- Tôi quay về thì bất ngờ lắm sao? Uyên phu nhân?
Hạ Thừa Quân nhếch môi.

Ba chữ “Uyên phu nhân” chọc vào đúng chỗ đau của Uyên Ân.

Cô ta cuộn tay lại trừng mắt nhìn Hạ Thừa Quân nhưng cô chẳng nể nang gì mà lườm cô ta.

Bốn mắt đối nhau như có thể phát ra tia laze thiêu cháy đối phương.
- Hừ, quay về thì đã sao? Cô nghĩ cô có thể như xưa chắc? Người anh ấy gọi đến chữa bệnh cho cô là tôi chứ đâu phải Hà Cảnh Ngự?
Cô gái tên Uyên Ân nói bằng giọng khiêu khích lại có chút coi thường.

Hạ Thừa Quân tuy có chút suy nghĩ nhưng cũng không hoàn toàn để tâm vào lời nói muốn chọc tức cô của Uyên Ân.

Dù sao cô ta từ trước đến giờ luôn thích gây chuyện với cô, cứ xem như cô đạp trúng phải con kiến bị nó cắn một cái là được, dù thế nào thì con kiến này mệnh lớn mà.
- Uyên tiểu thư không còn gì thì xin mời.

Hạ Thừa Quân nhếch hai khóe miệng lên cười như không muốn cười rồi nhìn ra phía cửa, ý muốn cô ta mau đi lẹ lẹ.
- Hừ!
Uyên Ân hất mặt đi ra ngoài, tay vẫn còn cuộn chặt lại móng tay đâm cả vào lòng bàn tay.
Hạ Thừa Quân sau khi cô ta rời đi thì gỡ miếng giảm sốt dán trên trán ra.

Cô đi vào làm việc cá nhân một lát rồi đi ra ngoài.
- Bác Phúc, anh ta đâu rồi ạ?
Bác Phúc đang nghe điện thoại nên cô không tiện hỏi, đợi một chút sau đó mới nói.

Cô biết thừa người đưa cô ra khỏi phòng tắm chỉ có thể là Cố Huyền Hàn.

Nhưng bây giờ mới chỉ hơn sáu giờ, bình thường Cố Huyền Hàn không có thói quen đi làm sớm.
- Cô Hạ, ông chủ có việc cần đích thân đi rồi, cô không cần lo lắng.
Bác Phúc mới nghe điện thoại xong vẻ mặt loáng thoáng nét lo lắng.

Hạ Thừa Quân không thể không nghi ngờ.

Cô rất ít khi thấy bác Phúc có vẻ bồn chồn như thế này, chỉ có khả năng liên quan đến Cố Huyền Hàn.
- Cố Huyền Hàn cậu…
Hạ Thừa Quân chưa hỏi dứt câu thì tiếng thở hồng hộc và tiếng bước chân chạy nhanh vào đại sảnh.
- Bác Phúc! Cố Huyền Hàn đâu rồi? Cậu ta lại còn ở đây không?
Đường Trạch nói lớn.

Hạ Thừa Quân nhếch chân mày.

Đường Trạch? Anh ta đến đúng lúc lắm.
- Này, hay gây chuyện Cố Huyền Hàn đâu?
Đường Trạch nhìn Hạ Thừa Quân bằng ánh mắt chột dạ.

- Hắn ta không phải đi làm sao, trụ sở nhất Cố Huyền Hàn ở đó.
Đường Trạch nói mà chẳng chớp mắt không nhìn thẳng vào Hạ Thừa Quân, từ đây cô liền nhìn ra hắn đang nói dối.

Tuyệt đối không có chuyện Cố Huyền Hàn đang ở trụ sở nhất mà Đường Trạch chạy đến đây la om sòm hay bác Phúc lại bày ra vẻ mặt nôn nao.

Tuy việc Cố Huyền Hàn đến trụ sở nhất cũng xem là có biến nhưng không đến nỗi làm ai cũng có mặt hoảng hốt thế này.
- Hay tôi đến đó nhé? Tuy tôi không còn là thủ hạ của Cố Huyền Hàn nhưng tôi từng lập công không ít, vẫn có thể ra vào căn cứ và các trụ sở được.
Đường Trạch nghe thấy liền cứng người nhìn Hạ Thừa Quân.

Hắn đưa tay lên vỗ trán.
- Lại tự đem đá đập chân mình..
Đường Trạch thì thầm.

Hạ Thừa Quân nhìn anh ta với ánh mắt đắc ý.
- Cô thật là..
Đường Trạch thở hắt ra một hơi.

Bác Phúc cũng nhìn Hạ Thừa Quân sau đó nhìn Đường Trạch ánh mắt như muốn kêu anh ta “tốt nhất không nói”.

Nhưng Đường Trạch hết cách, Hạ Thừa Quân không phải dạng dễ lừa đặc biệt lại là chuyện của Cố Huyền Hàn, cô chắc chắn không thể bỏ qua được.
- Cố Huyền Hàn cậu ta đang ở Macau.
- Macau? Nơi đó…
Hạ Thừa Quân nghe đến Macau liền cau mày khó chịu ra mặt.

Bác Phúc thở dài rồi đi mất để lại hai người tự nói chuyện.

Đường Trạch quan sát gương mặt của cô, hắn còn thấy cô đang có vẻ lo lắng.
- Đường Trạch, Cố Huyền Hàn qua đó làm gì?!
Cô nói rất lớn giống như đang gào lên vậy, giọng nói của cô không che giấu sự bực bội.
- Sao tôi biết được! Ban nãy tôi mới nhận được tin cậu ta qua đó, cô hung dữ gì chứ?
Đường Trạch lùi về sau một bước, gương mặt của Hạ Thừa Quân lúc này cũng dọa người thật.

Đường Trạch không phải tên nhát gái hay yếu đuối gì đâu nhưng mà so anh ta với Hạ Thừa Quân thì cô lúc nào cũng được lợi hơn hẳn.
- Đi, đến Macau!
- Gì chứ? Cố Huyền Hàn không báo cho cô chứng tỏ cậu ấy không muốn cô dính vào rồi.

Bây giờ tôi đưa cô qua đó cậu ta sẽ lấy đầu tôi cho con trai cô đá bóng mất.
Hạ Thừa Quân đang đi ra ngoài cửa nghe thấy Đường Trạch nói thì quay lại lườm cậu ta một cái.
- Hắn ta đi có mang theo người không?
- Có.

Cậu ta âm thầm đem theo chục người của căn cứ I rời đi lúc năm giờ sáng.

Đến bây giờ trụ sở chính mới báo lại.
Nghe đến đây đầu chân mày đang nhíu lại của Hạ Thừa Quân mới giãn ra chút ít.

Những người ở căn cứ I đều là người giỏi, được xem như lính tinh nhuệ của trụ sở.

Cố Huyền Hàn mang theo chục người qua đó cũng xem là có phòng bị.
- Đặt vé đến Macau nhanh nhất.
- Hạ Thừa Quân! Cô lấy tư cách gì đi qua đó? Không phải giữa hai người chẳng có chút liên quan gì sao?
Đường Trạch cố cầm chân Hạ Thừa Quân.

Bước đi của cô khựng lại, tay cuộn thành hình nắm đấm như có thể tung đòn vào cái miệng nói ra lời chói lỗ tai của Đường Trạch.
- Thì sao? Tôi đi tìm ba của con tôi.

Anh cản được?
Hạ Thừa Quân ngạo mạn nói cô quay ra sau liếc Đường Trạch.

Nếu không vì Macau là nơi khắc tinh của Cố Huyền Hàn, biết bao nhiêu thế lực của nơi đó lăm le đến hắn ta thì cô còn lâu mới mở miệng ra nói cái câu như vậy.
- Đậu…
Đường Trạch nghe câu trả lời của cô há hốc mồm, còn suýt văng tục.

Anh ta không ngờ dáng vẻ này của Hạ Thừa Quân lại bá đạo như vậy.
- Còn không đi, hay để tôi vác anh?
Đến đây anh ta cũng chẳng có gì phản bác.

Lặng lẽ đặt vé sớm nhất rồi đi theo Hạ Thừa Quân..
 
Cố Lão Đại Không Hẹn Ngày Gặp Lại
Chương 41: Chương 41


Sáng sớm tại sân bay Macau.

Sau hơn mấy tiếng ngồi máy bay đến thì Hạ Thừa Quân cũng đã đến nơi.

Đường Trạch phải ở lại thành phố vì hắn ta sẽ điều động và hỗ trợ từ xa nếu gặp trường hợp không may.

Bên phía Macau Cố Huyền Hàn đã đem theo quân tinh nhuệ của trụ sở hắn.

Nhưng như vậy vẫn rất nguy hiểm bởi vì Macau chính là nơi Cố Huyền Hàn tràn ngập kẻ thù.
Hạ Thừa Quân tuy không phải lần đầu đến đây nhưng chỉ mới là lần thứ hai.

Macau lần này đến so với lần đầu cô tới đã phồn vinh hơn rất nhiều, nơi đây đã trở thành nơi đánh bạc lớn trên thế giới đã gần như ngang hàng cùng Las Vegas, trở thành “Monte Carlo của Phương Đông".
- Cô Hạ, Đường thiếu đã gửi cho chúng tôi vị trí cuối cùng của lão đại.
- Đến đó.
Đường Trạch không thể để Hạ Thừa Quân một mình đến Macau được, dù sao mấy năm trước cô cùng Cố Huyền Hàn đến đây một lần, rất có thể sẽ có người nhắm vào.

Nên hắn đã tự ý điều thêm ba người của căn cứ II đi cùng Hạ Thừa Quân đến Macau để đảm bảo an toàn cho cô, cùng phối hợp tìm kiếm tung tích Cố Huyền Hàn.
Trên đường đi cũng Hạ Thừa Quân cũng được nghe giải thích tại sao Cố Huyền Hàn đột nhiên lại đi đến nơi “khắc tinh” này.

Cách đây hai năm, tại chợ đen phía Bắc dấy lên một tin đồn: Mẹ của lão đại quá cố thật ra chưa chết.

Bà ta hiện tại là chủ của một casino tại Macau.

Điều này vô tình đã đến tai của Cố Huyền Hàn, hắn ta trước giờ không tin có chuyện vô tình nên đã âm thầm điều tra và Đường Trạch cũng biết.

Ngay hôm qua, một cuộc gọi có thể khiến hắn đích thân đến Macau cũng chỉ có thể là thông tin liên quan đến người mẹ đó của hắn.

Hạ Thừa Quân vẫn nghĩ Cố Huyền Hàn tuy đến đây vì mẹ hắn nhưng cô đoán còn vì một chuyện khác nữa, chỉ là cô nhất thời không nghĩ được là chuyện gì.
Cô không muốn chậm trễ nên lặp tức tìm một chiếc xe cho thuê ngay ngay gần sân bay.

Thông thường người khách du lịch sẽ dùng xe buýt vì chi phí rẻ và tiện lợi an toàn.

Nhưng Hạ Thừa Quân không thích dùng chung xe vì lí do cá nhân nên thuê xe riêng là cách tốt nhất.
- Chị..chị có phải là Hạ Hy phải không ạ?
Hạ Thừa Quân ngồi ở một mình một dãy ghế, một tên ngồi ở đằng sau nhổm lên trước thận trọng hỏi.
- Cậu biết tôi?
- Em là Tiểu Trần đây ạ.

Chị nhớ chứ?
Chàng trai trẻ mặt mày sáng lạn hớn hở.

Hạ Thừa Quân ngờ ngợ nhớ ra hình như có quen một đứa nhóc ở căn cứ nhưng cô nhớ là lúc đó cậu ta vẫn chỉ là lính mới, không ngờ bây giờ lại lên hẳn căn cứ II, đúng thật không tệ.
- À, ra là cậu.
Cô không muốn làm cậu ta mất hứng nên cười nhẹ một cái.
Mấy tên được Đường Trạch cử đi theo cô nhìn cũng trẻ bằng nhau, chắc bọn họ đang khoảng hai hai hoặc hai ba gì đó.

Tuy có hơi trẻ nhưng đã ở căn cứ II đi ra thì thực lực không phải dạng vừa.
Hạ Thừa Quân sau đó không nói gì thêm.

Cô lặng lẽ quan sát tên tài xế, mọi ánh mắt dò xét và đề phòng của cô đều được che giấu bởi cặp kính râm.

Chiếc xe này là một chiếc bảy chỗ, cũng có thể nói rất ít khách du lịch sử dụng, đa phần sẽ đi xe buýt để cho tiện và chi phí tương đối rẻ.
Khi lên xe cô đã đọc tên nơi muốn đến.

Khu ổ chuột nằm gần kế bên City of Dreams trứ danh của Macau không còn gì xa lạ đối với những người sinh sống ở đất nước này.

Định vị cuối cùng của Cố Huyền Hàn mà Đường Trạch gửi chính là ở nơi này.

Vốn dĩ Hạ Thừa Quân sẽ để tên tài xế đưa bọn cô đến trước cửa tòa nhà nhưng cô thấy như vậy sẽ gây chú ý nên đã đưa địa chỉ là khu ổ chuột.
Nhưng hiện tại cô lại cảm thấy hình như chính vì khu ổ chuột nên có lẽ đám bọn cô đã bị tên tài xế để ý rồi.

Từ sau khi cô nói địa điểm cần đến thì hắn ta đã có biểu hiện kì lạ rồi, nhất là đôi mắt, đảo qua đảo lại thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn qua kính hậu quan sát rồi lại nhìn về phía vô lăng.

Hạ Thừa Quân âm thầm nhìn từng động tĩnh của hắn ta, kính đen che đi sự thâm trầm trong đôi mắt.
Độ khoảng hai mươi phút ngồi xe đã đến trước khu ổ chuột đúng như yêu cầu của Hạ Thừa Quân.

Cô đi xuống trước sau đó để cho một trong ba tên đi theo mình trả tiền.

Lúc đi xuống cô có quan sát xung quanh chỗ của tên tài xế một lượt, khóe mắt giương lên.
- À này, tiện cho tôi hỏi chút.
Hạ Thừa Quân vòng qua cửa sổ xe vị trí ghế lái, cô gác một tay lên cửa kính hạ một nửa.

Vẫn đeo cặp kính đen miệng tươi cười lấy lệ với tài xế.

Khi nghe được cô muốn hỏi thì biểu cảm trên gương mặt của hắn thay đổi nhanh trong phút chốc.
- Sao? Muốn hỏi gì nhanh lên.
Hắn ta gắt gỏng, điệu bộ không kiên nhẫn với cô gái vẫn cong miệng.

Ông ta nói tiếng Quảng Đông, còn gọi là Quảng Châu, giọng nói khàn khàn tương đối khó nghe.
- À..cũng không có gì, chỉ là..
- Cô!
Hạ Thừa Quân kéo dài câu nói khiến hắn ta muốn quát lên, nhưng vừa rung dây thanh quản thì cổ hắn có cảm giác lành lạnh sắc bén.
- Mày!
Hắn ta tựa cổ về sau né tránh lưỡi dao hết mức, răng nghiến lại ánh mắt hung dữ liếc Hạ Thừa Quân vẫn đang cười cong khóe môi đứng cạnh cửa sổ.
- Im miệng, nếu như ông dám cử động lặp tức đầu ông sẽ rơi xuống!
Cô đưa ngón trỏ lên miệng đang nhoẻn môi cười.

Tay kia mò vào giữa vô lăng đúng vị trí còi xe ấn mạnh.

Tên tài xế bị cô kề dao nhìn hành động đó mà răng nghiến vào nhau ken két mắt như muốn nổ tung tại chỗ.
- Haha..
Từ trong vô lăng mò ra được camera thu nhỏ, Hạ Thừa Quân tâng nó trong tay miệng co lại không còn dáng vẻ cợt nhã như vừa rồi.

Ánh mắt cô ném cho tên tài xế đẫm mùi vị tàn ác, tựa hồ có thể khiến máu trong người hắn đông cứng.
Cô nhét chiếc cam đó vào trong túi áo khoác đen bên ngoài.

Mắt kính đen được cô tháo xuống sau đó được đeo lại.

Lưỡi dao sắc bén dưới cần cổ tên tài xế không di chuyển, gương mặt của hắn rịn một tầng mồ hôi lạnh oán hận trừng mắt nhìn Hạ Thừa Quân.
- Nói, ông do ai phái đến?
Hắn ta mặt cứng lại miệng mím chặt mắt nhìn cô chỉ có sự căm tức và oán giận.

Hạ Thừa Quân càng kề dao sát hơn hành động cho ông ta hiểu nếu còn không chịu mở miệng lặp tức máu tươi đầy tràn.
- Không ai cả! Cái camera đó chỉ là thủ đoạn phòng thân của những người làm tài xế thuê như tôi.
Hắn ta gằn từng chữ như muốn lên tiếng oan cho mình.

Hạ Thừa Quân nghe xong liền cau mày nhìn tên tài xế, cô thật sự không còn kiên nhẫn.
- Cứng miệng.
- Cô!
Ông ta còn cho rằng Hạ Thừa Quân không dám làm vậy.

Giữa thanh thiên bạch nhật này làm sao ông ta nghĩ rằng cô dám ra tay chứ.

Nhưng nơi bọn họ đứng là trước khu ổ chuột, kẻ qua người lại không nhiều, lại còn là nơi phức tạp.

Cho dù hắn ta có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì cũng chẳng có ai biết và cũng chẳng ai thèm quản.
- A..cô, mau thả tôi ra, tôi nói nói ngay đây!
Hạ Thừa Quân nhếch miệng, còn nghĩ cứng miệng trung thành tới mức nào.

Ai dè cũng chỉ là tên tham sống sợ chết.
Cô gật đầu nhưng chưa thu dao lại, dòng máu đỏ thẫm chảy dọc trên cổ ông ta..
 
Cố Lão Đại Không Hẹn Ngày Gặp Lại
Chương 42: Chương 42


Hạ Thừa Quân và ba người kia cùng đi vào khu ổ chuột.

Vừa đi cô vừa quan sát xung quanh.

Tuy nơi này nằm ngay gần tòa nhà nơi phồn vinh hoa lệ của Macau nhưng hai nơi này giống như “Thiên đường và địa ngục”.

Một bên ảm đạm lạnh lẽo một bên rực rỡ hưng thịnh.
Xung quanh là những ngôi nhà xập xệ nứt nẻ nghiêng qua vẹo lại như có thể đổ bất cứ lúc nào, những sợi dây dùng để mắc quần áo chẳng chịt nối qua nối lại.

Vài đứa trẻ núp sau cánh cửa sổ nhìn bọn cô.

Đôi mắt bọn chúng không thể dùng từ ngây thơ và phải dùng từ cảnh giác đề phòng và có chút gian manh trong đó.
- Lão đại thật sự đang ở nơi tồn tàn này sao?
Một người trong số ba tên thanh niên cất tiếng vừa nghe, khó hiểu nhìn Hạ Thừa Quân đang nắm chặt điện thoại đang sáng trong tay.
- Phương Chu, c ậu nhỏ giọng chút, không nhìn thấy mấy người xung quanh đang để ý ta sao?
- Tô Trần cậu không cảm thấy có chút khúc mắc sao?
Hai thanh niên đối đáp qua lại.

Người tên Tô Trần là cậu thiếu niên đã nói chuyện cùng Hạ Thừa Quân lúc trên xe, một người là Phương Chu thì có vẻ khá “ngây ngô”.

Chỉ còn một người im lặng từ đầu đến cuối.

Hạ Thừa Quân ngẩng đầu, nhìn cả ba người ý bảo mau chóng im lặng.
- Du Yến cậu nghĩ sao?
Tô Trần hỏi người thanh niên tên Du Yến kia.

Cậu ta một tay đút túi áo khoác đang lặng lẽ quan sát xung quanh.

Đến khi được gọi lại mới gật đầu.

- Chị Hạ, chị hãy nhìn phía đằng kia.
Dứt lời Du Yến chỉ tay về phía thùng phi màu xanh đã phai thành màu xám tro đặt trong góc khuất đã mọc đầy rêu.

Hạ Thừa Quân và hai người còn lại đồng loạt nhìn theo hướng tay của cậu ta.
Hạ Thừa Quân không nhanh không chậm đi đến phía thùng đó.

Cô ngồi thấp xuống sau đó nhặt lên một thứ.

Môi cô mím chặt, mặt đanh lại răng nghiến chặt vào nhau.
Cô nắm chặt vật trong tay sau đó đút vào túi áo khác ngược bên với chiếc camera nhỏ.
- Du Yến, tốt lắm!
Du Yến nghe cô nói gật đầu sau đó tiếp tục quan sát tiếp.

Hạ Thừa Quân nhìn vào màn hình điện thoại, có người gọi đến, là Đường Trạch.
- Hạ Thừa Quân, tôi đã định vị được vị trí chính xác từ tín hiệu điện thoại cậu ta rồi.
Người trong điện thoại vừa nói xong thì Hạ Thừa Quân đáy mắt đã lóe lên tia sáng rồi vụt tắt trong giây lát không một ai có thể nhận thấy.
- Mau gửi cho tôi.
Giọng nói cố kìm chế sự gấp gáp nôn nóng của Hạ Thừa Quân khiến Đường Trạch bên đầu dây kia còn nhăn mặt bĩu môi.
- Cô đang ở khu ổ chuột đúng không?
- Đúng vậy.
Đường Trạch và “tiểu đoàn đội” của anh ta đã gắn chip vào điện thoại của Hạ Thừa Quân để đảm bảo theo sát và đảm bảo an toàn cho cô nên bọn họ dù ở Trung Quốc vẫn có thể biết cụ thể vị trí của cô.
- Cách vị trí nơi cô đang đứng, độ trăm mét nữa, chúng tôi đã nhận được tín hiệu qua điện thoại của cậu ta.
Đường Trạch nói rành mạch không nhanh không chậm.
- Nếu vậy có thể biết được Cố Huyền Hàn có ở đó không?
Hạ Thừa Quân không ngăn lo lắng nôn nóng trong giọng nói.
- Tôi chỉ nhận được tín hiệu, điện thoại vệ tinh của cậu ta đã ngắt kết nối.

Chỉ còn điện thoại cá nhân…nhưng không liên lạc được
Nghe Đường Trạch nói Hạ Thừa Quân không thất vọng và còn có chút hy vọng nào đó nhen nhóm trong lòng cô.

- Được! Có manh mối là đủ rồi, cậu gửi đi tôi đi trước.
Nói xong cô ngắt máy.

Điện thoại vệ tinh của Cố Huyền Hàn đã ngắt kết nối hoàn toàn sau khi Đường Trạch vừa xác định.

Cố Huyền Hàn hiện tại đang giữ điện thoại cá nhân bên người.

Theo như Hạ Thừa Quân biết thì thiết bị cá nhân đó của hắn không gắn bất cứ thứ gì. Nó chỉ đơn giản là vật cực kì riêng tư của hắn ta.

Cô nghĩ ra một ý nhưng mà không biết có thực hiện thành công được không, nhưng mà cứ thử rồi sẽ biết.

Nhưng trước hết phải tìm được vị trí gần nhất của Cố Huyền Hàn đã.

Nghĩ xong ánh mắt cô quét một lượt qua như một radar dò xét.
- Chúng ta đi!
Trước khi đi cô nhìn những đứa bé mặt mày co rúm núp sau ngôi nhà lụp xụp, cô đặc biệt để ý đến một bé gái đang nhìn cô với ánh mắt đề phòng nhưng lại ẩn chứa chút chần chừ như đang phân vân điều gì đó.

Trẻ con là thứ thuần khiết nhất, cho dù bọn chúng có trải qua điều gì nhưng khi nhìn thẳng vào đôi mắt thì sẽ biết được điều chân thật nhất.
Hạ Thừa Quân không chần chừ bước chân tiến đến nơi cái đầu nhỏ của bé gái lộ ra.

Thấy cô bé có vẻ sợ mình nên cô tháo kính đen ra khóe miệng nhếch lên đôi chút.
- Chào em.
Bé gái trước mặt co người lại sau bức tường ánh mắt không che giấu sự đề phòng.

Ba người thanh niên đồng loạt nhìn vào cô bé nên nó càng úp mình sau bức tường nứt vỡ hơn.

Hiểu ra nên Hạ Thừa Quân quay lại nhìn.
- Đừng sợ, chị chỉ muốn hỏi em chút chuyện.

Tiếng của Hạ Thừa Quân là tiếng Trung phổ thông, cô bé dường như nghe không quen nhưng mắt lại lóe lên, điều đó càng làm cô bé chắc nịch điều trong lòng hơn.
- Em ra đây được chứ? Chị có chuyện cần em giúp.
- Tôi..tôi
Ngữ điệu nhẫn nại và dịu dàng của Hạ Thừa Quân làm cô bé có chút an tâm nên ló người ra ngoài.

Gương mặt lem nhem và mái tóc có hơi luộm thuộm của cô bé làm Hạ Thừa Quân cười.

Xem ra cô bé này nói được tiếng Trung nhưng nghe có vẻ cũng giống tên tài xế, cùng nói giọng Quảng.
- Em gái, em có từng thấy một người con trai đi ngang qua đây chứ? Anh ấy có một nốt ruồi ở khóe miệng.

Mặc đồ khá giống chị.
Cô nhẹ nhàng vuốt gương mặt đen nhẻm để cô bé thả lỏng phòng bị.

Còn đứa bé gái tuy trong lòng sợ hãi nhưng cũng bẽn lẽn gật đầu. Cô bé này chỉ sống ở khu ổ chuột nghèo khổ, có lẽ sẽ khá có ấn tượng với những người mặc trang phục đắt đỏ như Có Huyền Hàn.

Đặc biệt còn nốt ruồi ở khóe môi hắn.
- Ừm, em thấy mấy người vậy?
Cô nghi ngờ hỏi thêm, cô không chắc hoàn toàn người đứa bé này nhìn thấy là Cố Huyền Hàn nhưng theo cô đoán thì bảy phần là hắn còn nếu không thì sẽ là giống như cô, đi tìm hắn.
Cô bé mặt lấm lem bẩn kia không trả lời mà dơ bốn ngón tay lên.

Hạ Thừa Quân sau đó mỉm cười nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.
- Cảm ơn em.
Cô đứng dậy, ánh mắt thay đổi ngay lặp tức, từ dịu dàng đổi thành lạnh mặt ngay tức khắc.
Bốn người Hạ Thừa Quân đi theo chỉ dẫn mà Đường Trạch chỉ dẫn.

Rất nhanh chóng họ đã đến đúng vị trí cuối cùng trên bản đồ ảo.

Bốn người đứng giữa một cái ngã tư, nhìn bốn phía cực hiu quạnh và tan hoang.

Suốt dọc đường đi ngoài đám trẻ em cô đã gặp tại chỗ đầu thì cả bốn người chưa nhìn thấy thêm ai cả.

Cảm giác cô đơn vắng vẻ khu ổ chuột này mang lại thật sự không bình thường.
- Chị Hạ, rất bất thường.
Du Yến kiệm lời nhíu mày nói.

Phương Chu và Tô Trần nhìn cậu ta gật đầu đồng tình.
- Đúng vậy.

Ở đây có bốn ngõ, chúng ta mỗi người chia ra.
Ba cậu thanh niên đồng loạt gật đầu.
- Tôi sẽ đi hướng kia.
Hạ Thừa Quân quan sát kĩ cả bốn con hẻm sau đó chọn một hẻm cô cân nhắc nhất.

Ba người còn lại cũng lần lượt tự chọn.

Mỗi người một ngả, trong tay từng người đều có thiết bị liên lạc đã được gắn định vị do Đường Trạch ở Trung Quốc theo dõi.

Trước khi đi Hạ Thừa Quân còn dặn dò ba thiếu niên một lượt.

Ba người xuất thân từ căn cứ II, đã từng tham gia không ít nhiệm vụ, cô chắc rằng mình nên nói những gì và không cần nói những gì.
- Nếu như gặp kẻ khả nghi tuyệt đối không được manh động.

Các cậu đều đã từng trải qua ít nhất một lần sinh tử nhỉ? Tôi không cần lắm lời nữa.

Cả ba cậu đều phải tự biết lo liệu cho bản thân.
- Ở khu ổ chuột này không chắc sẽ gặp điều gì, nhưng đã được Đường Trạch gửi qua đây xem như các cậu có bản lĩnh.
Hạ Thừa Quân xem như khích lệ bọn họ.

Mục tiêu lần này rất quan trọng, đó là Cố Huyền Hàn - lão đại của bọn họ, người đứng đầu Cố gia.

Ở Macau nguy hiểm trập trùng này không chắc sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì.
- Vâng! Chị Hạ.
Bọn họ đồng thanh đáp.

Hạ Thừa Quân sau đó yên tâm đi vào con hẻm mình đã chọn.

Bốn người tách nhau đi..
 
Cố Lão Đại Không Hẹn Ngày Gặp Lại
Chương 43: Chương 43


Tiếng bước chân chầm chậm trong con hẻm.

Ngõ nhỏ này bên ngoài nhìn có vẻ khá rộng nhưng càng đi vô sâu thì càng nhỏ hẹp.

Hai bên đường chỉ chất toàn đồ phế thải, bức tường mọc đầy rêu xanh và có mùi tanh thoang thoảng.

Hạ Thừa Quân vô thức nhíu mày, cô chợt nghĩ con hẻm này là ngõ cụt.
- Ai?
Bước chân đều đều tiếp tục.

Hạ Thừa Quân vẫn đi về cuối hẻm.

Chợt có tiếng sột soạt ở phía sau cô.

Sau khi giọng nói của cô vang lên trong khu vực chật hẹp thì tiếng động đó dừng lại.

Ngõ nhỏ im ắng, Hạ Thừa Quân nhếch một bên mày nhìn kẻ đang đi ra từ đống phế liệu.
- Chào chị Hy
Nhìn được người trước mặt thì biểu cảm trên mặt Hạ Thừa Quân liền từ lạnh nhạt trở thành nghi ngờ.

Làm sao mà cô biết được lại gặp được thằng quỷ đầu đỏ này ở đây chứ.

- Tiểu đầu đỏ.

Không phải cậu đang “nghỉ dưỡng” ở căn cứ I sao?
Hạ Thừa Quân không nhịn được thở dài một hơi nhìn Tây Tước đứng gãi gãi đầu trước mặt bất lực.
- Chú Hàn mất tích, còn chị lại chạy sang tận đây, chị nói thử xem em sao có thể ngồi yên chứ?
Tây Tước bộ dạng cà lơ phất phơ một tay đút túi quần hộp một tay kia phủi phủi mái tóc đỏ bồng bềnh.

Cậu ta lén đi theo bốn người Hạ Thừa Quân mà đến tận bây giờ cô mới phát hiện ra.
- Quay về đi.

Nơi đây không dành cho trẻ vị thành niên như cậu.
Cô phất tay ý xua đuổi cậu ta.
- Vị thành niên? đó là chuyện của sáu năm trước rồi chị Hy.
Nghe được câu phủ nhận của Tây Tước, bước chân của Hạ Thừa Quân khựng lại.
Cô quên mất, đã qua sáu năm rồi.

Chắc hẳn bây giờ Tây Tước cậu ta cũng qua hai mươi rồi.
- Thế cậu càng không nên ở lại đây.

Lớn rồi đương nhiên hiểu chuyện như thế nào.

Tôi không cần giải thích cho cậu chứ?
Mắt cô liếc qua gương mặt thản nhiên của Tây Tước, cho cậu ta một ánh mắt cảnh cáo.
- Em biết, không phải em cũng lớn rồi sao? Chị được còn em thì không?
Bước chân không dừng.

Thiếu niên tóc đỏ đi theo Hạ Thừa Quân.
- Chị đừng nói nữa, cho thế nào em cũng đi tìm chú ấy cùng chị.
Tây Tước tỏ ra bình thản bộ dạng giống hệt như đang đi du lịch vậy.
- Tự tôi tìm được.

Cần đứa nhóc răng khôn mới nhổ hôm qua như cậu?
- Em nghe nói về bác gái rồi.

Chú ấy e lành ít dữ nhiều rồi.
Tây Tước rút tay trong túi quần ra.

Ánh mắt cậu ta cũng thay đổi.

Còn Hạ Thừa Quân dừng chân trừng mắt nhìn cậu ta.

Như thể muốn chém cậu ta ngay tại chỗ.
- Im miệng!
Tây Tước tuy đang nghiêm túc nói chuyện cùng Hạ Thừa Quân nhưng cậu ta lại nói ra câu “lành ít dữ nhiều” làm đáy lòng Hạ Thừa Quân biển lặng lại xô thành sóng.

Nói xong cậu ta cũng đã nhận ra bản thân vừa lỡ lời.

Ánh mắt đối với ánh nhìn hung dữ của người trước mặt cũng đổi thành áy náy và lúng túng.
- Chị Hy..không phải chú Đường đã gửi vị trí sao? Rất nhanh có thể tìm ra chú Hàn rồi.
Tây Tước đánh trống lảng sang chuyện khác.

Hạ Thừa Quân hiểu rằng không thể đuổi thằng nhóc đầu như cục sắt cứng này về được.

Cô cũng không muốn nhắc đến mấy chuyện xui rủi.

Nhanh chóng bật điện thoại lên nhìn vào thông tin Đường Trạch gửi qua.
Cô nhìn màn hình rồi chau mày rồi nhấn nút gọi cho số máy.
- Cái định vị cậu gửi là sao?
Rõ ràng ban đầu vị trí trên bản đồ ảo cùng định vị kia đều tập trung ở khu ổ chuột này nhưng bây giờ lại đổi thành khu vực khác cách nơi bọn cô đang đứng rất xa.
- Tôi cũng thấy.

Chứng tỏ là điện thoại vệ tinh của cậu ta đã mở kết nối lại.

Cô mau đi theo.
Giọng nam bên kia rõ gấp gáp, tiếng ồn ào nói chuyện qua lại cô bên đầu này còn nghe rõ.

Có lẽ vì chuyện xảy ra đột nhiên nên bọn họ đang nhanh chóng lưu lại toàn bộ dữ liệu mới cập nhật được.
- Được.

Cậu cố gắng tìm ra vị trí chính xác của anh ấy, bọn tôi sẽ đi ngay.
- Được!
Hạ Thừa Quân nhanh chóng tập trung ba người kia lại.

Bốn người bây giờ thành năm người.

Ba cậu thanh niên đều ngạc nhiên khi thấy xuất hiện thêm một người nữa.

Hạ Thừa Quân giải thích giới thiệu sơ qua.

Tây Tước tuy là người cũng có xuất thân từ các căn cứ của trụ sở Cố gia nhưng rất ít ai biết đến cậu ta.

Hiển nhiên ba người Tô Trần không biết Tây Tước là ai.
Hiện tại đã quá buổi trưa.

Đến khi năm người Hạ Thừa Quân đến nơi thì đã gần buổi chiều.

Nơi họ đang đứng là một khu ngoại ô yên tĩnh cách xa trung tâm thành phố. Tuy bề ngoài có vẻ thanh thản yên bình nhưng ai lại biết được đằng sau như thế nào chứ..
 
Cố Lão Đại Không Hẹn Ngày Gặp Lại
Chương 44: Chương 44


Chị Hy.
- Gọi như vậy nữa thì cút.
Tây Tước cậu ta đã quen miệng gọi Hạ Thừa Quân như vậy nên hiện tại cho dù cô không dùng cái tên Hạ Hy nữa thì cậu ta vẫn gọi cô như cũ.
- Vâng, chị Quân.
Hạ Thừa Quân chán chả muốn nói với cậu ta về cách xưng hô.

Miễn sao không dùng cái tên cũ kia là được.
- Sòng bài? Casino?
Cô nhìn trên tấm bản đồ hiện trên màn hình điện thoại.

Nếu như dựa theo nó thì cách chỗ năm người đang đứng không xa có một sòng bài.

Nơi đây là khu ngoại ô của Macau, không lạ nếu gì có một casino.

Nếu vậy…rất có khả năng Cố Huyền Hàn đến đây, bởi vì thông tin cô biết là mẹ của hắn ta là chủ của một sòng bạc nằm đâu đó trên mảnh đất Macau này.
- Chị Quân, chị nghĩ chú ta ở đó?
Tây Tước ngó đầu nhìn vào màn hình điện thoại của Hạ Thừa Quân.

Cô không trả lời, chỉ nhíu mắt nhìn theo hướng tòa nhà cao tầng cách đó không xa, tâm trạng phức tạp.
Trời đã sẩm tối.

Hoàng hôn trải rộng bao phủ cả khoảng trời xanh thăm thẳm của Macau.
Hạ Thừa Quân cùng bốn người đi vào tòa nhà đó.

Tuy nơi đây là sòng bạc nhưng ở Macau ngoài kinh doanh đỏ đen ra thì những nơi như thế này vẫn là một khách sạn.

Những du khách từ nước ngoài đến vẫn có thể tham gia trò bài bạc và nghỉ tại casino, vừa tiện lại vừa tăng thêm thu nhập cho các sòng bài.
Kiến trúc tòa nhà này khá giống một khu khách sạn bốn sao.

Khi bước vào không khí rất bình thường tựa giống một nơi nghỉ dưỡng nhưng không thể nhìn như vậy mà đánh giá.

Những nơi như thế này ở Macau đã là “mồ chôn” không biết bao nhiêu con bạc từ khắp nơi trên thế giới.
Hạ Thừa Quân lại tiếp tục nhận được tin từ Đường Trạch ở Trung Quốc gửi đến.

Nhìn tin nhắn hiện trên điện thoại, khóe miệng cô giương cao, đuôi mắt nhếch lên.
- Đúng nơi rồi!
Tiếng nói mang theo âm điệu đắc ý của cô hòa lẫn vào tiếng ồn xung quanh.

Bốn người kia nghe qua nhìn nhau gật đầu.
- Chị Quân, tiếp theo làm gì?
- Muốn an toàn đưa chú của cậu ra khỏi đây thì tốt nhất hành sự lặng lẽ.
Hạ Thừa Quân cất điện thoại vào trong túi áo khoác ngoài.

Những người còn lại gật đầu hiểu ý.

Bọn họ mau chóng chuyển từ khuôn mặt đề phòng qua biểu cảm thông thường.

Hệt như những du khách mới đến lần đầu đang tham quan khách sạn hoành tráng này.

Xung quanh cô du khách và con bạc lẫn lộn, không dễ nhận ra ai với ai.
***
Hơn tám giờ tối.
Cạch
- Hừ!..
Tiếng hừ nhẹ vang lên trong căn phòng tối tăm.

Trong không gian yên ắng khiến mọi thứ trở nên mờ mịt.

Người đàn ông ôm cánh tay phải tựa đầu vào đầu giường.

- Lão đại..chuyện này.

Chúng ta có nên quay lại?
Trong căn phòng lại vang lên tiếng của một người khác. Là giọng của đàn ông.
- Muốn có thể đi.
Cố Huyền Hàn mở nguồn của điện thoại lên.

Ánh sáng xanh mờ chiếu lên khuôn mặt hoàn mỹ của người đàn ông ngồi trên giường.

Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
16 cuộc gọi nhỡ.

Đều là từ cùng một người có tên danh bạ được lưu duy nhất chữ “H”.

Trong đôi mắt đen thăm thẳm kia của người đàn ông tia sáng xẹt qua rồi lại nhanh chóng biến mất.
Tại sao lại là H? Sao lại là cái số này?
- Tiêu Dã, cậu dò hỏi chút chuyện cho tôi.
Giọng nói trầm của Cố Huyền Hàn.

Tuy hắn đang bị thương và mệt mỏi nhưng ngữ khí của câu nói không hề mất đi vẻ uy nghiêm và lạnh lẽo.

Người vừa mới ban nãy nói ra câu muốn quay về nghe xong liền lạnh sống lưng, tay bất giác chắp lại đằng sau không dám thở mạnh.
- Lão đại.

Có phải..
Người tên Tiêu Dã cẩn trọng dò hỏi.
- Đúng.

Chắc tôi không cần nói nữa.

Không được để lộ manh mối.
Người tên Tiêu Dã nhận lệnh sau đó rời đi.

Trong phòng còn Cố Huyền Hàn và hai tên thuộc hạ từ căn cứ I kia.

Tuy nói là hắn đem đi chục người nhưng thực tế chỉ có ba người được đi cùng hắn.

Chủ yếu lần này hắn đi việc tư hơn việc công nên không mang theo nhiều người.

Tiêu Dã là người quan trọng nhất, thân cận của Cố Huyền Hàn được hắn tin tưởng không kém gì bộ đôi Tư Bạch và Tư Âm.
Cố Huyền Hàn nhìn ra ngoài cửa sổ, rèm cửa phất phơ trước gió, bên ngoài màn đêm đen kịt không một ánh sao.

Hắn nhủ thầm trong lòng.

Liệu có phải như hắn đoán.

Cô..đang ở tại Macau này?.
 
Cố Lão Đại Không Hẹn Ngày Gặp Lại
Chương 45: Chương 45


Phía Hạ Thừa Quân thuê một căn phòng dành cho khách ngoại quốc.

Cô cùng với bốn người thanh niên kia nghỉ ngơi một chút sau đó tiếp tục bàn về những khả năng có thể xảy ra tại nơi đây.

Do đến đây rất vội vàng nên chỉ mới có kế hoạch đại khái, chưa có bàn cụ thể.

Dự định sau khi xác định được lão đại rồi mới triển khai thêm.
Hơn mười giờ tối, khách sạn Macau hoàn toàn sáng đèn.

Hạ Thừa Quân đứng ngoài ban công đón gió một lúc rồi đi vào.

Vừa rồi cô mới nhận điện thoại từ Huyền Hi ở Trung Quốc.
- Tây, cậu đi ở lại đây với ba người này.

Tôi sẽ ra xem xét trước.
Hạ Thừa Quân đã đổi sang trang phục khác.

Từ bộ quần áo thể thao màu đen trở thành chiếc váy hai dây màu đen bó sát, trông khá giống như một du khách từ nước khác đến tò mò về sòng bạc của nơi thịnh vượng phù hoa này.
- Chị..Quân.

Nếu để chú Hàn thấy chị mặc như này..em có thể đảm bảo chị tối nay không toàn mạng.

Hay chị để em đi cùng chị.
Tây Tước xoa xoa chóp mũi nhìn một lượt Hạ Thừa Quân.

Cậu ta đang tưởng tượng cảnh mà Cố Huyền Hàn trông thấy Hạ Thừa Quân mặc trang phục gợi cảm như thế này đi lởn vởn quanh khu sòng bài thì chắc chắn hắn ta sẽ nổi điên cho mà xem.
Ba cậu thanh tuy không hiểu lời của Tây Tước có ý gì nhưng mà thấy chị Hạ của bọn họ mặc như này thật sự không an toàn cũng gật đầu đồng tình.

Đặc biệt là Tô Trần, cậu ta sống trong căn cứ nhiều năm hơn hai người còn lại.

Có nghe phong phanh về chuyện của lão đại và người từng có tên Hạ Hy này.
- Cậu ở lại hướng dẫn ba người bọn họ đi.

Điện thoại tôi sẽ để lại đây, Đường Trạch sẽ liên lạc với cậu.
- Để em đi với chị đi.

Lỡ chị xảy ra chuyện em có cắt đầu dâng lên cũng không đủ đền tội.
Tây Tước nhìn cô bằng ánh mắt khổ sở.

Như thể nếu như Hạ Thừa Quân mất một sợi tóc nào thì Cố Huyền Hàn sẽ không kiêng nể người cháu ruột mà để cậu ta đi Nam cực mài đá mất.
- Nói nhiều, kêu cậu ở thì cậu ở.

Quyết định của tôi có lý do.

Cố Huyền Hàn nếu trách cậu thì kêu tôi là được.
Nói xong Hạ Thừa Quân hất mái tóc dài thẳng mượt mở cửa rồi đi ra ngoài.

Cô không phải người tự cao, để điện thoại lại cho đám người trong phòng rồi một thân một mình hành động không phải chủ ý thông minh.

Vậy nên dưới đùi cô đã được giấu một con dao gập.

Khuyên tai ngọc trai cũng được gắn bộ liên lạc kín.

Các sòng bài tại khách sạn phân bố khắp từ tầng thứ tư đến tầng cao nhất.

Hạ Thừa Quân thong thả nhưng không buông lỏng cảnh giác đi đến sảnh lớn nhất của khách sạn nằm trên tầng sáu.

Giữa sảnh lớn nguy nga tráng lệ bức tượng điêu khắc to lớn hình rồng uấn lượn quấn quanh một viên ngọc lớn hoành tráng đồng thời tượng trưng cho độ giàu có và xa hoa của nơi này.

Tầng này bao gồm một sảnh chính, bao quanh là hai tầng lửng, khắp nơi đều trải đầy những bàn chơi casino xanh đỏ.

Khắp nơi toàn tiếng ồn náo nhiệt của những người chơi.
Hạ Thừa Quân đứng trên tầng lửng mắt quét một vòng qua đại sảnh.

Nơi này đúng thật không hổ danh với cái tên “Las Vegas của phương Đông”.

Nghành kinh doanh đỏ đen của Macau sắp vượt ngưỡng cả Las Vegas.

Chỉ mới hơn mười giờ tối nhưng đèn điện nơi đây đã sáng rực.

Dưới sảnh lớn kia tấp nập người đánh bạc.
Mục đích tối nay cô xuất hiện là để tìm thêm tin tức về người bí ẩn kia của Cố Huyền Hàn.

Cũng như để dò la tình hình hiện tại của hắn.
***
- Lão đại, không có tin tức.
Tiêu Dã trở về sau khi rời đi một tiếng.

Thời điểm hắn đóng cửa phòng cũng là lúc Hạ Thừa Quân từ phòng 375 bước ra ngoài.

Cố Huyền Hàn đứng trước cửa sổ sát đất của ban công nhìn ra bầu trời đêm lấp lánh những màu đèn neon của các tòa nhà cao ngất ngưởng.

Ngọn sáng ấy cũng không thể nào lấp đầy được đôi ngươi đen thăm thẳm của hắn.

Không biết hiện tại cô ấy đang ở đâu?
Có lẽ đây là suy nghĩ đang chạy trong tâm trí của Cố Huyền Hàn ở hiện tại.

Đêm qua cô còn đang sốt cao mà sáng sớm hắn đã chạy đến Macau không để lại một lời nào.
- Ừ
- Cậu nghỉ ngơi đi, mười một giờ hành động.
Hắn đút một tay vào túi nghiêng mặt một bên nói với Tiêu Dã đứng sau.

Vết thương trên cánh tay đối với hắn chỉ là chuyện nhỏ, không cản được mục đích của hắn.
***
Trên bàn xoay vòng xanh đỏ.

Tiếng người hú hét bất chấp tất cả vì tiền cược.

Gương mặt yên tĩnh của người làm cái nhưng phía sau ấy là nụ cười gian mãnh che dấu sau lớp mặt nả phủ đầy đô la và dát đầy vàng trát lên từng ánh mắt dõi theo động tác con bạc.

Mô hình kinh doanh của của nơi này cũng chẳng khác gì những nơi khác, đều bào mòn tiền cược.

Những người biết điểm dừng thì sẽ an toàn rời khỏi nơi đây còn nếu lậm lụi nghiện ngập thì đến mức đem mạng sống tế cho nơi này cũng không còn xa lạ.
Hạ Thừa Quân ngồi ở một quầy bar dùng một ly cooktail nồng độ thấp.

Nơi này cũng phục vụ hệt như một quán bar chính hiệu.

Cô vốn không có hứng thú với trò đỏ đen nên không muốn tham gia hay dính líu đến trò chơi này.

- Tiểu thư?
Ánh mắt lơ đãng của cô vô tình quét qua một người đàn ông tóc vàng trong đám đông.

Người đàn ông dường như để ý đến một người phụ nữ trong bộ vát đen bó sát ngồi ở quầy bar lắc lắc chất lỏng màu xanh trong ly đế cao.
- Tôi có vinh hạnh được ngồi cạnh tiểu thư chứ?
Người đàn ông tóc vàng bạch kim tay đút túi quần đi tới ngồi ngay ghế cao ngay bên Hạ Thừa Quân.

- Xin cứ tự nhiên.
Hạ Thừa Quân mỉm cười lịch sự với người bên cạnh.

Tuy cô không hề quen biết hắn ta, cũng nhìn thấy hắn đi từ đám đàn bà con gái xa hoa ra nhưng cũng không cảm thấy quá kì thị bầu không khí ngượng ngùng từ hắn.
- Tiểu thư là người Trung Quốc đến sao? Thật trùng hợp.
Người đàn ông tóc vàng với nụ cười dường như có thể tỏa ra ánh sáng.

Hắn ta cùng Cố Huyền Hàn đối lập, một người thì toàn thân phát ra sức nóng ấm áp, kẻ thì lạnh như băng núi Ngọc Long.

- Nghe thanh âm của cô rất hay đích thị là người từ Trung đến không phải ở Macau này.

- Tôi họ Hoắc tên một chữ Nhiên.

Hoắc Nhiên tóc vàng rực rỡ cầm ly rượu bartender vừa đưa đến dốc một ngụm.

Hạ Thừa Quân ở bên cạnh người đàn ông này có chút thả lỏng bởi vì khí chất trên người hắn vừa làm cho người khác co rúm nhưng lại có thể tỏa ra khí nóng dập tan lạnh lẽo vây quanh.

Nghe họ “Hoắc” tên “Nhiên” thì cô liền cong khóe môi, đáy mắt ẩn chứa ý vị đuôi mắt nhẹ nhàng co lại.

Còn Hoắc Nhiên thì điềm đạm mỉm cười giống như hắn thật sự chỉ vô ý.
- Hoắc tiên sinh, đại danh thật đại danh.
Cô nâng ly nhấp một ngụm cực kì ít ỏi.

Giây phút cô li3m môi trong đã khiến Hoắc Nhiên vô thức nhíu mày.

Hành động xuất phát từ sự vô ý và thèm thuồng vị rượu đắng của Hạ Thừa Quân lại thu hút người đàn ông ngồi bên cạnh này.

- Xin thứ lỗi tôi phải đi trước.

Trong khi Hoắc Nhiên còn đang ngơ ngẩn trước sự vô tình của cô thì Hạ Thừa Quân đã đứng dậy rời đi.

Hoắc Nhiên tuy muốn tiếp lời cô nhưng hắn cũng không có lý do để níu cô gái diễm lệ trước mặt lại.

Cô đi mất, ánh mắt Hoắc Nhiên chất chứa sự nuối tiếc hiếm thấy.
- Trái Đất tròn như vậy, tôi không tin chúng ta không bao giờ gặp lại!.
 
Cố Lão Đại Không Hẹn Ngày Gặp Lại
Chương 46: Chương 46


Hạ Thừa Quân sau khi rời khỏi thì đi lên một tầng khác.

Tầng sáu này ngoài mấy bàn đánh bạc và trò Roulette thì chẳng có gì đáng nói.

Toàn bộ đều là những con người nghiện ngập không thu thập thêm được chút thông tin gì có ích.
Cô đi thang bộ lên thì bắt gặp một một bóng người đi nhanh qua.

Bóng người toàn thân đồ đen đi lướt qua như một bóng ma.

Lúc người đó lướt qua Hạ Thừa Quân mơ hồ nhận được mùi tanh nhẹ nơi đầu mũi.

Điều này làm cô nảy sinh cảnh giác và nghi ngờ.

Không chần chừ cô lặp tức quay đầu đuổi theo.

Sòng bạc là nơi máu đổ trong âm thầm.

Nhưng rất ít ai có thể tung hoành ngang ngược tới mức có thể ra tay trực tiếp tại đây.

Người kia quá nhanh, cô vừa quay đầu lại thì chỉ còn lại cái bóng đen mờ vừa lướt qua.
Cô nhanh chóng đi theo.

Cứ nghĩ nơi hắn muốn đến là lối thoát hiểm nhưng không ngờ hắn lại chạy đến tầng nơi có phòng cô đã thuê.

Điều này càng làm nỗi hoài nghi trong lòng Hạ Thừa Quân tăng lên.

Cô thận trọng đi theo người đàn ông đồ đen kín mít không lộ mặt kia.

Đến khi cánh cửa phòng 329 mở ra, Hạ Thừa Quân ngỡ ngàng đứng sau vách tường gần đó.

Phòng bên cạnh chính là căn phòng cô đã thuê cùng đám Tây Tước.

Vậy mà tên đồ đen đó lại ở phòng bên cạnh.

Hạ Thừa Quân thật muốn xem xem trong phòng có ai.

Vậy nên cho đến khi hắn ta đóng cửa lại thì cô liền từ từ cẩn trọng đi đến nhẹ nhàng áp tai vào cánh cửa.
Có lẽ là vì cửa này cách âm nên cô không thể nghe rõ hoàn toàn cuộc hội thoại bên trong.

Nhưng vẫn có vài câu từ lọt vào tai thính của Hạ Thừa Quân.
- Lão đại, không có tin tức gì.

Lời nói duy nhất lọt vào tai của Hạ Thừa Quân chính là câu nói này.

Có lẽ là vì người nói đứng gần cửa nên cô có thể nghe loáng thoáng qua giọng nói.

Hơn nữa giữa các tầng được giảm thanh rất tốt, nơi cô đứng cực kì im lặng nên cô nghe được cũng không có gì lạ.
Giọng điệu trống không nhưng không mất đi sự kính nể trong câu nói.

Hạ Thừa Quân tay ghì trên cửa không kiềm được nắm chặt lại.

Âm điệu này cô không thể không nhận ra.

Chính là đại bàng đen của trụ sở nhất - Tiêu Dã.
Nếu như Tiêu Dã đã ở đây.

Vậy thì chắc chắn một trăm phần trăm Cố Huyền Hàn cũng ở đây.

Nghĩ đến đây thì Hạ Thừa Quân sắp không kìm nổi kích động trong lòng.

Tuy cô đã nghĩ đến việc chắc chắn sẽ gặp được hắn sau ngày hôm ấy nhưng nghe được hắn chỉ cách cô một cánh cửa này thì không ngăn nổi nôn nóng.
- Lão đại, anh còn vết thương.

Không nên ra mặt đ…
Rầm
Cánh cửa phòng xô vào bức tường tạo ra âm thanh chói tai.

Dường như nó bị một lực cực mạnh tác động.

Trong phòng được mở đèn.

Hai người đàn ông trong phòng giật nảy, cả hai đều đang trong tư thế phòng bị.

Đến khi nhìn được người một cước đạp văng cửa phòng ra là ai thì liền nhìn nhau sau đó đồng loạt lùi lại trong vô thức.
Nhất là Cố Huyền Hàn, anh vừa nhìn thấy Hạ Thừa Quân thì trong lòng liền loạn cào cào cả lên, vội vội vàng vàng rũ ống tay áo xuống.

Nhưng hành động này đã bị Hạ Thừa Quân thu hết vào mắt.

Cô im lặng liếc qua Tiêu Dã chắn trước mặt người đàn ông đứng cạnh giường, Tiêu Dã cảm thấy bị ánh mắt cô bức bối, cũng hiểu tại sao nên liền né qua một bên.

Hạ Thừa Quân đến trước mặt Cố Huyền Hàn, mặt cô tối sầm, ánh mắt nhìn anh như muốn “ăn tươi nuốt sống”.
- Sao em lại ở đây?
Anh khẽ giọng nói đủ để hai người nghe.
Cô không trả lời, mắt chằm chằm vô cánh tay vừa bị ống áo che đi.

Không nói câu nào liền cầm tay người trước mặt lên dùng sức kéo cổ tay áo sơ mi đen lên.

Vừa chạm vào đã cảm nhận được ẩm ướt, tay cô dứt khoát kéo áo lên cao hơn.

Cố Huyền Hàn nhìn hành động của cô thì im lặng để cô làm.

Có lẽ cô đứng bên ngoài đã nghe được không ít lời đối thoại của anh và Tiêu Dã.
- Cố Huyền Hàn!
Đến khi vết thương đỏ chói lọi một mảng lớn chưa được băng bó hiện lên trong tầm mắt của Hạ Thừa Quân, cô liền gằn tên anh.

Con ngươi của Hạ Thừa Quân bỗng trở nên ẩm ướt lay động lòng Cố Huyền Hàn.

Vết thương ở cánh tay của anh nhìn qua thật sự rất ghê người.

Chắc chắn…rất đau.

- Nhìn cái gì chứ?
Hạ Thừa Quân nghe thấy Cố Huyền Hàn nói mắt liền trừng anh.

Ban nãy cô đứng bên ngoài sợ không kìm nổi kích động muốn xông vào nên đã định rời đi, nhưng đến khi lời của Tiêu Dã lọt vào tai của cô, một cước dùng sức lực lớn làm cửa phòng bật mở.
- Đừng nhìn nữa.
Anh đẩy tay cô ra, kéo ống tay áo xuống che lại.

Nhưng Hạ Thừa Quân không cho sau đó cô đẩy anh ngồi xuống chiếc giường mềm mại đằng sau.
- Tại sao lại thế này?
Tiêu Dã đang đứng làm bóng đèn thì nhận được câu hỏi không mấy vui vẻ của Hạ Thừa Quân.

Cũng đồng thời nhận được ánh mắt chết người của Cố Huyền Hàn.

Lâm vào tình huống tiến thoãi lưỡng nan, nhất thời không biết trả lời thế nào.

Thấy được sự ngập ngừng của Tiêu Dã, Hạ Thừa Quân quay ra nhìn thẳng vào mặt của Cố Huyền Hàn.

Lặp tức, ánh mắt uy h**p của anh đổi thành bất cảm xúc lặng như tờ.
Hạ Thừa Quân nhìn qua hai người khẽ thở dài.

Mắt cô nhìn vào vết thương trên cánh tay Cố Huyền Hàn không nhịn được đỏ lên.

Nhưng từ góc độ của anh nhìn xuống cùng lắm chỉ thấy được hàng mi cong ướt át của cô rung rung, cảm xúc rưng rưng trong mắt anh cũng không nhìn thấy.

Nhưng tại thời điểm bàn tay ấm nóng của Hạ Thừa Quân khẽ chạm lên vết thương của anh, Cố Huyền Hàn như bất động.

Cạch
Cánh cửa phòng đóng lại, Tiêu Dã rời đi.
- Tại sao không báo lại?
Cô mở miệng.

Đầu vẫn chúi xuống không chịu ngẩng lên.

Mái tóc dài rũ xuống vài sợ chạm vào tay của Cố Huyền Hàn.

Giọng của cô có chút run, bàn tay chạm vào anh cũng run, giống như toàn thân cô đều run.

Cố Huyền Hàn phức tạp chau mày.

- Hạ Thừa Quân.
Cố Huyền Hàn dùng tay không bị thương chạm vào má phải mềm mại của cô.

Nhẹ nhàng nâng mặt cô lên.

Âm thanh trầm đục của anh vang trong căn phòng im ắng không có lấy một tiếng động.

Đến khi này, Cố Huyền Hàn mới nhận ra Hạ Thừa Quân ăn mặc như thế nào.
- Em mặc như thế này đi tìm anh?
Con ngươi ướt át của cô sau khi nghe anh nói thì đảo xuống.

Nhận ra bộ đồ mà cô đang mang trên người cực kì phóng khoáng.

Váy đen hai dây bó sát dài đến gần đầu gối, mái tóc đen thẳng xõa xuống bờ vai trắng ngần.

Trong mắt kẻ si mê bỗng chốc hóa thành đóa Pansy kiều diễm nóng bỏng.
Cảm xúc trong mắt của Cố Huyền Hàn khi nhìn cô gái trước mặt trở nên nóng rực.

Chính Hạ Thừa Quân khi nhìn vào đôi ngươi cháy bỏng còn chột dạ mà đôi mắt đảo qua đảo lại.

- Ờ..hờm
Cô bất đắc dĩ lại đảo xuống vết thương của anh.

Tình thế ngượng ngùng chẳng biết nói gì nên lời.
 
Back
Top Bottom