'Sư phụ sao đệ ấy vẫn chưa tỉnh?'
'Tiểu hài tử này chỉ vừa mới được áp chế sát khí trong người tạm thời cần được nghỉ ngơi nhiều hơn, Lăng Việt con ở đây chăm sóc nó thay ta.'
'Đồ nhi đã rõ, thưa sư phụ.'
Bên trong gian phòng rộng lớn hoa lệ, từng cái bàn cái ghế cái màng điều là những thứ tuyệt mỹ chưa từng thấy ở nhân gian, bên cạnh Vân Khê trên chiếc giường lớn là một thiếu niên tuấn tú vận tử bạch tiên y.
Lăng Việt là môn hạ của Thiên Dung thành đồng thời cũng là đệ tử chân truyền của Tử Vận chân nhân, từ bé y đã theo bái sư học đạo dù tuổi chưa trưởng thành nhưng đã là một hảo hán thấu tình đạt lý, tính tình y ôn hòa điềm đạm luôn biết suy nghĩ thấu đáo thiệt hơn, sau này lớn lên nhất định tu thành tiên đạo kế nghiệp sư tôn.
Dung mạo y vốn đã rất phi phàm càng lớn lên lại càng thêm tuấn mỹ đã làm xao xuyến lòng con gái của chưởng môn sư tôn, Tử Vận chân nhân hiện tại chỉ có mình Lăng Việt là đệ tử, khắp người trong thiên hạ không phải ai cũng có phúc được bái y làm thầy, Lăng Việt theo Tử Vận chân nhân đến Thiên Dung thành học đạo vừa tu tiên ở nơi này vừa học tiên pháp của sư phụ.
Ngày ngày trôi qua điều rất ngoan ngoãn chuyên tâm một mình ở sau cốc luyện tập kiếm tiên, không đoái hoài thế tục.
Một ngày sư phụ xuống núi rất lâu sau đó mới quay lại, trên tay còn ẵm theo một hài tử người đầy oán khí, không khỏi làm y hiếu kì, sau khi sư phụ cùng sư tôn phong ấn luồn oán khí tỏa ra xung quanh tiểu hài tử liền mang nó tới phòng y.
Lăng Việt say đắm nhìn dung mạo bất phàm của tiểu hài tử trên giường thật lâu không rời mắt, đây là lần đầu tiên trong đời y được nhìn thấy một dung mạo nam hài tuấn tú như thế này, thật là rất giống yêu nghiệt từ yêu giới..
'Tiểu hài tử, đệ thật là xinh đẹp..'
Đưa tay sờ lên đôi má có phần nhợt nhạt nhưng vẫn rất mịn màng, rồi lần xuống cánh môi mềm mại..
Càng nhìn y càng cảm thấy tiểu hài tử này thật..hấp dẫn lòng người ta quá đi.
Ngắm nhìn tiểu hài tử chiếm lấy cái giường của mình đã ba ngày nay không có ý định hồi trả, y cũng không sinh khí, thậm chí còn thích ngồi mấy canh giờ để nhìn đôi môi nhỏ say giấc khẽ động đậy.
Sau khi được sư phụ kể rõ về lai lịch của y, Lăng Việt đã đem lòng yêu thương lấy Vân Khê, y tự mình thệ với lòng ngày nào y còn sống nhất định sẽ không để tiểu hài tử này phải chịu thêm thiệt thòi nữa, y cũng được sư phụ kể qua tiểu hài tử này bị Phần Tịch hồn xâm chiếm lấy cơ thể nên thường xuyên phải chịu đau đớn mỗi lần oán khí lại trỗi lên, bao nhiêu ngày rồi y vẫn nằm đó không mở mắt Lăng Việt nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ lòng đầy xót xa...Bỗng ngón tay bé nhỏ khẽ dịch chuyển, y ngẩn đầu nhìn về đôi mi mắt đang lay động kia, đầy chờ mong ánh mắt của tiểu yêu nghiệt xinh đẹp trong lòng mình sẽ ra sao.
Vân Khê mở đôi mắt mơ màng nhìn về phiá trước mọi thứ bang đầu mờ nhạt rồi từ từ thanh tĩnh hiện ra, trước mắt y là một vị tiểu ca thật anh tú phi phàm, y phục trên người còn toát ra mùi tiên khí.
Đầu y búi gọn bởi bạch mão nhã nhặn, Vân Khê nhìn thấy vị tiểu ca này hướng về mình nở một nụ cười thật ấm áp..
'Đệ tỉnh rồi!'
'..huynh là ai?'
'Ta là Lăng Việt, là sư huynh của đệ'
Đảo mắt một vòng nhìn cảnh vật lạ lẫm xung quanh gian phòng cũng thật quá lộng lẫy xa lạ, Vân Khê có chút nôn nóng bật dậy chạy ra ngoài mặc kệ Lăng Việt chưa kịp phản ứng với hành động của y, ngây người trong một giây Lăng Việt liền chạy theo đôi chân bé nhỏ.
'Nè đệ đi đâu, đệ chưa khỏe đệ quay lại giường nghỉ ngơi đi!'
Đứng từ trên cao nhìn ra phiá xa của Thiên Dung thành, đây quả thật là nơi tiên cảnh chỉ để cho thần tiên đắc đạo thưởng hoa, nhìn ra trước mắt một cảnh bồng lai chưa bao giờ thấy, y cất tiếng hỏi vị tiểu ca chạy theo đằng sau mình.
'Đây là đâu?'
'Đây chính là Thiên Dung thành, là nhà của đệ.'
Vân Khê cũng chỉ biết đây là Thiên Dung thành mắt không ngừng nhìn về cảnh non nước xa xăm vừa hay lại là lúc thái dương đỏ rực đang chìm xuống, hào quang đỏ nồng ấm áp chiếu rọi khắp nhân giang, y không biết nơi xinh đẹp này lại là nhà của mình, y lại càng không biết y là ai, sau khi tỉnh dậy đầu óc chỉ còn lại một mảng tĩnh mịch cái gì cũng không nhớ, nhưng hết thảy mọi suy nghĩ đều chợt ngưng lại trước cảnh đẹp chốn bồng lai..
Lăng Việt mê đắm đứng kế bên thành đài nhìn vẻ đẹp trầm ngâm đắm chìm trong tiên cảnh, giữa trán tiểu hài tử là một kim ấn đỏ hình kiếm thon dài lấp lánh dưới ánh chiều tà của thái dương.
Đôi mắt của Vân Khê thật đẹp, thật long lanh ma mị phản chiếu sắc nồng của ánh sáng.
Từ giây phút đầu ánh mắt Lăng Việt nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của y hé mở, con tim đã chệch nhịp một giây, còn hơn cả những gì mà y mơ tưởng, tiểu hài tử kia quả thật trời sinh dụng mạo quá phi phàm.
Bần thần đứng lặng nhìn Vân Khê trước ánh hoàng hôn, đôi mắt bờ môi gương mặt và cả ấn quang lấp lánh của y giữa trán điều làm cho Lăng Việt ngẩn ngơ si dại ngắm nhìn, trong lòng y xao xuyến nguyện dùng tấm chân tình bảo bọc che chở lấy tiểu 'đệ đệ' mà sư phụ đã giao phó trông nom này cả đời không bao giờ ân hận.
'Không thể để đứa trẻ này ở đây được.'
'Chưởng môn chân nhân, thỉnh ngài tại sao vậy?'
'Kiếm tiên chân nhân theo ta thấy đứa kẻ này mang yêu khí Phần Tịch để lại ở Thiên Dung thành thật sự không hay lắm, có thể ảnh hưởng đến sự phát triển tâm tính của nó.'
Trầm ngâm hồi lâu cuối cùng Tử Vận chân nhân cũng đành gật đầu với chưởng môn chân nhân, y sẽ đem tiểu hài tử này xuống núi tìm cho nó một mái nhà có đầy đủ cha mẹ.
Đem Vân Khê đi xuống núi y giao nó cho một gia đình hiếm muộn con cái, dặn dò họ chăm sóc bảo bọc lấy tiểu hài tử này rồi xoay lưng rồi khỏi, suốt cả đoạn đường đi tiểu hài tử này cũng không lên tiếng dù là một chữ nào cũng không thắc mắc việc bản thân mình bị đưa đi.
Giây phút nhìn ân nhân cứu mạng rời đi tiểu hài tử này mới chạy đến cúi lạy tiên nhân trước mặt mình ba lạy.
Tử Vận xót xa trước tính tình của tiểu hài tử hiểu chuyện không đành lòng cúi xuống nhìn nó, cương quyết cất bước rời đi, chưa được nữa bước chân thì tiểu hài tử đã đỗ mình gục xuống đất, ấn tự giữa trán bùng lên sắc đỏ, đôi chân mài anh tú của y bắt đầu cau chặt lại, lúc này không thể tả được trong lòng Tử Vận có bao nhiêu đau đớn...
Vội vàng ngồi xuống bế tiểu hài tử ngốc này lên y liền đem người trở về Thiên Du thành.
Bây giờ Phần Tịch hồn kiếm đã hòa làm một với cơ thể Vân Khê, Vân Khê không thể cách quá xa Phần Tịch kiếm, vậy mà trên cả quảng đường dài có bao nhiêu đau đớn khó chịu y cũng không nói ra, cố gắng chịu đựng để không gây ra thêm phiền phức cho vị tiên nhân có ơn sâu nặng với mình, đến cuối cùng trụ không nỗi nữa mới đổ gục xuống đất.
Tử Vận hối hận vận nội công mà điều đi đau đớn do Phần Tịch kiếm hành hạ thể xác Vân Khê, lần nữa tiểu hài tử này lại hôn mê bất tỉnh, một thân tử lam y phi phàm ngồi nhìn tiểu hài tử mang đau đớn chìm vào giấc ngủ.
'Ta sẽ không bao giờ đem con rời xa ta nữa..'
'Sư phụ, đệ ấy sẽ không sao chứ?'
'Ừm, nó sẽ không sao, Lăng Việt con ở đây chăm sóc cho y.'
'Đồ nhi đã rõ.'
Sau khi bóng sư phụ đã khuất xa gian phòng, Lăng Việt mới thất thần đau xót ôm lấy cơ thể Vân Khê, y chỉ mới vừa ở đây vừa tạm biệt nhau y vẫn còn rất khỏe mạnh, mà bây giờ lại trông đau đớn như thế, nhìn đôi mài cùng ấn tự hành hạ tiểu hài tử kia.
Lăng Việt ôm y sâu vào lòng tựa má lên thái dương của y..
Lăn dài xuống một giọt lệ..
'Vân Khê..'
Trong một căng phòng rộng lớn là thân ảnh của một thiếu niên anh tuấn chân thành bảo bọc lấy một tiểu hài tử đáng thương..Tình cảm của thiếu niên ngày lớn dần hóa thành si mê sâu đậm....
Vân Khê cảm nhận được đau đớn lan ra khắp tứ chi cơ thể, mơ màng nhớ lại chuyện đã xảy ra lúc y đi tìm ân nhân để đa tạ thì vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện giữa ân nhân và một vị tiên nhân cũng có dung mạo phi phàm khác, y chỉ biết y cứ ở đây sẽ gây phiền phức cho ân nhân, nên y ngoan ngoãn không nói gì để cho ân nhân đem mình đi xuống núi, sau đó..y nhớ cơ thể y đột nhiên thật đau đớn..
Rồi cho tới bây giờ mở mắt ra vẫn là khung cảnh quen thuộc, đây chính là phòng của Lăng ca ca, y cố gượng người ngồi dậy thì thấy Lăng ca cùng ân nhân cứu mạng đang cùng nhau trò chuyện.
Vừa hay y vừa nhướng người dậy tiên nhân đã liền quay đầu lại nhìn thấy y đã tỉnh lại.
Y vội vã sốc chăn chạy lại nơi ân nhân đang ngồi, ánh mắt lo lắng sợ sệt hỏi.
'Tiên nhân có phải con lại gây phiền toán cho người rồi phải không?'
'Không phải, từ hôm nay ta sẽ không để con đi đâu cả, Thiên Dung thành sẽ là nhà con, hãy nhớ kĩ.'
'Tiên nhân, con thật sự có thể ở đây sao..'
'Được chứ, nếu con bái ta làm thầy, thì sau này sẽ không còn chuyện gì sảy ra nữa.'
Lăng Việt vui mình nắm lấy tay Vân Khê
'Còn không mau nhận thầy, trên nhân thế này không phải ai cũng có thể bái người làm thầy đâu!'
Vân Khê vội vã quỳ xuống.
'Đệ tử Vân Khê, xin bái kiến sư phụ'
Nhìn bộ dáng đáng yêu hiểu chuyện của tiểu hài tử lanh lẹ này lòng Tử Vận lại mềm đi một mảng hiếm hoi nở một nụ cười thật ôn hòa.
'Hảo!
Hảo!
Từ nay con sẽ là Bách Lý Đồ Tô.
Còn Vân Khê sẽ không còn liên quan đến con nữa.'
'Bách Lý Đồ Tô?'
'Đệ chỉ cần nhớ từ nay đệ chính là Đồ Tô là được rồi!'
Vẫn duy trì bàn tay đang nắm chặt lấy đôi tay nhỏ bé của Đồ Tô, Lăng Việt đây là lần đầu tiên trong đời cậu biết thế nào là sự vui vẻ xuất phát từ cảm giác hạnh phúc.
Vậy là từ nay Đồ Tô đã chính thức thành sư đệ của y, đã có thể ở lại nơi này cùng y tu tiên luyện kiếm, không phải lo sợ cảnh sư phụ lại muốn đem tiểu hài tử trong lòng mình đi mất nữa, Lăng Việt thật sự cao hứng đến nỗi muốn ôm chặt lấy Đồ Tô vào lòng.
Sau ngày hôm đó Bách Lý Đồ Tô đã chính thức là môn hạ của Thiên Dung thành là đệ tử thứ hai của Tử Vận chân nhân, ngày ngày Đồ Tô cùng Lăng Việt luyện kiếm cùng sư phụ tu tiên, cuộc sống trôi qua thật sự quá đỗi bình yên và nhàn hạ.
'Đồ Tô, ta tặng đệ cái này.'
'Lăng ca đây là cái gì?'
'Đây chính là ngọc phụng hoàng ta tặng đệ để bảo hộ thân thể'
'Wa~đẹp thật nha, Lăng ca một bảo bối như thế này sao huynh lại cho đệ?'
'Ha ha, ta còn có thể cho đệ toàn bộ bảo bối mà ta có nữa~'
'Lăng ca, đệ đâu có tham như vậy chứ?'
Đưa tay bẹo má tiểu hài tử khờ khạo bên cạnh mình, Lăng Viễn ôn nhu nở một nụ cười hiền hòa
'Ngốc tử, đến những thứ to lớn khác ta cũng sẵn sàng giao cho đệ, huống gì là những thứ này chứ.'
Đồ Tô tròn xoe đôi mắt tiêu hóa từ từ lời vị đại ca tuấn tú vừa nói, mặc dù không hiểu ý của ca ca là gì, y đành híp đôi mắt cười.
'Đa tạ Lăng ca!'
Một tiếng Lăng ca thốt ra từ đôi môi yêu nghiệt ấy càng làm cho Lăng Việt thêm giật giật trong lòng, đem hết thảy ôn nhu cùng tâm tình mà cuối xuống hôn nhẹ lên đôi môi đáng ghét ấy một cái thật nhẹ.
Đồng tử Đồ Tô mở lớn hết cỡ khi thấy Lăng Ca vừa đặt môi mình chạm môi huynh ấy.
Vốn trẻ con vẫn chưa hiểu chuyện, cậu nghiêng đầu khó hiểu chờ đợi lời giải thích từ Lăng ca.
Nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch của Đồ Tô mà lòng y càng thêm vui vẻ, đành giở trò lừa gạt trẻ con.
'Đây chính là Lăng ca rất rất yêu thương đệ, nên mới dùng cách này để thể hiện tình cảm của ta, nếu đệ cũng yêu thương người ca ca này thì cũng sẽ muốn hôn ta như thế.' (đây chính là ấu dâm a~)
'Đồ Tô cũng rất yêu thương Lăng ca!'
Nói rồi y chồm tới chạm đôi môi mình lên đôi môi của Lăng Việt thật nhẹ nhàng hệt như nụ hôn khi nãy của y rồi cười thật hồn nhiên với đôi mắt tuyệt mỹ.
'Đồ Tô cũng chính là rất yêu thương ca!'
Lăng Việt ngây người nhìn Đồ Tô chồm đến chạm môi vào mình, rồi nhìn y ngây thơ giải thích, thời gian cứ như đang ngưng đọng trước nụ cười của tiểu hài tử lém lỉnh trước mặt, chầm chậm đưa ngón tay thon dài lên chạm lại vào đôi môi của mình, khóe môi y chợt cong lên thành một đường tuyệt mỹ, bất giác nhẹ cười theo, ánh mắt vẫn không sao thoát khỏi được dung mạo xinh đẹp ấy.
Hết thảy những điều đã sảy ra càng làm cho tình cảm của Lăng Việt ngày thêm sâu đậm, càng lúc y lại càng cảm thấy không thể rời xa tiểu hài tử ngốc nghếch này...
Hôm nay Tử Vận chân nhân sẽ dạy cho huynh đệ bọn họ cách chế ngự tâm khí, dùng tâm ngự kiếm dùng kiếm ngự tà, cứ như thế vận khí lưu thông trong nội mạch, xung quanh bọn họ lần lượt tỏa ra từng đợt sóng hào quang tiên khí.
'Hảo, hôm nay các con làm rất tốt, dừng ở đây thôi'
'Rõ thưa sư tôn.'
'Vâng thưa sư tôn'
'Đồ Tô con lại đây'
'Dạ, sư tôn'
Tử Vận chân nhân dang tay ôm lấy tiểu hài tử vào giữa ngực, rướn mắt nhìn lên để nhìn rõ dung mạo của y, hôm nay sắc mặt y đã hảo lên rất nhiều, đôi môi càng ngày càng mộng đỏ, quả thật đáng làm bao nhiêu mỹ nhân phải ganh tị, đảo mắt nhìn chung một lượt Đồ Tô, Tử Vận đưa tay chỉnh trang y phục trên người tiểu hài tử, ánh mắt ôn nhu thập phần chất chứa nhiều yêu thương, dù không nói lời nào nhưng dựa vào ánh mắt mà y dành cho Đồ Tô, đứng bên cạnh Lăng Việt hiểu rất rõ.
'Tô nhi, mấy hôm nay con như thế nào rồi?'
'Đồ Tô thấy rất tốt thưa sư tôn, Lăng ca ca rất tốt với con, rất yêu thương con.'
'Hảo, ta cũng rất yêu thương Đồ Tô'
Đồ Tô ngây người nhìn ánh mắt và sự ôn nhu cùng bàn tay đang vuốt ve tóc mình của sư phụ, tuy sư phụ kiệm lời rất ít khi cùng Đồ Tô trò chuyện nhưng Đồ Tô cảm nhận rõ ràng tình yêu thương mà sư tôn dành cho bản thân, mà y thì lại không cách nào đền đáp, suy nghĩ hồi lâu, Đồ Tô đột nhiên cúi nhẹ đầu xuống đặt môi mình chạm nhẹ vào đôi môi của sư tôn hệt như nụ hôn mà y đã cùng Lang ca ca thực hiện hôm trước.
'Đồ Tô cũnh rất yêu thương sư tôn!'
---------------------------------------------------------
P/s: hết chap 2 ^^ mong ngóng nhận xét từ các cao nhân a~