Ngôn Tình Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em
Chương 80: 80: Cám Dỗ Chết Người


Sau khi lau sạch cơ thể cho Hạ Di Giai lúc này Bách Ảnh Quân mới bắt đầu chuẩn bị quần áo.

Anh quấn cả người cô lại bằng một chiếc khăn lông lớn, Hạ Di Giai cuộn mình trong chiếc khăn lớn đôi mắt hướng về phía chồng nhõng nhẽo:
- Ông xã, em lạnh!
Bách Ảnh Quân nghe vậy thì vô cùng bối rối, anh đã quấn cho cô chiếc khăn dày như vậy rồi mà sao vẫn có thể lạnh? Bách Ảnh Quân giây trước vừa thắc mắc nhưng giây sau liền chuyển sang tự trách.

Biết vậy ngay từ đầu anh đã dặn trợ lý đi mua quần áo trước rồi chứ không đợi lau xong người cô mới kêu mua.
Nghĩ rồi Bách Ảnh Quân đi đến trước mặt Hạ Di Giai dang rộng hai tay ôm cô vào lòng nói:
- Bảo bối ngoan, anh ôm em cho đỡ lạnh nhé!
Hạ Di Giai cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể chồng thì vô cùng thích thú, cô áp sát cơ thể mình vào cơ thể anh, đầu tựa vào ngực anh không ngừng dụi dụi.

Bách Ảnh Quân thấy một màn này thì lập tức không cách nào kiềm chế bản thân, dáng vẻ này của vợ anh cũng quá dụ người rồi.

Anh dù có nói thế nào cũng là một người đàn ông hơn nữa còn là một người đàn ông đang thời trai trẻ.

Bảo anh một lúc nhịn tận 9 tháng trời thôi thì giết anh đi còn hơn!
Nghĩ vậy Bách Ảnh Quân lộ ra bộ mặt ấm ức, anh cúi xuống nhìn con mèo nhỏ đang cọ tới cọ lui trong lòng mình lều trại bất ngờ dựng lên thẳng đứng.

Hạ Di Giai bên dưới đang yên lành hưởng thụ hơi ấm của chồng thì bỗng bị một v@t cứng cứng va phải.

Cô cúi đầu nhìn xuống phát hiện em trai nhỏ giữa hai ch@n chồng mình đã nổi dậy thì liền đưa mắt hướng lên.
Mặt Bách Ảnh Quân lúc này đã bắt đầu ửng đỏ, hơi thở dồn dập hắc ra từng cơn trông vô cùng khó chịu.

Cả cơ thể anh có cảm giác như bị hàng ngàn con kiến vây quanh g ặm cắn khiến sắc mặt anh càng khó coi hơn.

Thấy vậy Hạ Di Giai lập tức hiểu ra mọi chuyện, cô phì cười dùng tay chạm vào vật thể nam tính kia khẽ vuốt v e nhè nhẹ làm ai đó phút chốc không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh.
Bách Ảnh Quân đưa tay nắm lấy bàn tay đang hành động của Hạ Di Giai, sự thích thú mà cơn kh0ái cảm mang lại làm anh lu mờ đi lý trí.

Sự ma sát giữa bàn tay bé nhỏ của cô và vật n@m tính kia càng ngày càng nhanh mang cho Bách Ảnh Quân một cảm giác k1ch thích đến lạ.

Anh cúi đầu ngậm lấy vành tai của Hạ Di Giai khẽ thủ thỉ:
- Giai nhi, đừng nghịch!
Hạ Di Giai thấy thế càng được nước làm tới, cô giơ bàn tay còn lại lên khẽ vuốt v e theo từng đường trên cơ thể chồng mình làm anh phút chốc mất kiểm soát.

Bách Ảnh Quân đưa tay giữ lấy hai bàn tay của Hạ Di Giai rồi đè cô lên tường nói:
- Giai nhi, đừng đùa với lửa!
- Em cứ thích trêu đùa!
- Bảo bối ngoan, chúng ta dừng lại được rồi.

Hạ Di Giai nghe vậy thì xụ mặt, có người chồng nào ai đời đang lúc hưng phấn lại bắt dừng lại? Nghĩ vậy Hạ Di Giai tức giận dùng dằng, vẻ mặt cô lộ rõ vẻ không cam tâm cất tiếng:
- Không chịu! Anh đã như vậy rồi chẳng lẽ còn nhịn được sao?
- Giai nhi, em ra ngoài trước đợi anh giải quyết xong sẽ ra sau.
- Không chịu đâu, em lạnh! Ông xã, em muốn!
Bách Ảnh Quân lúc này mới chợt hiểu ra tất cả, thì ra sau khi thấy phản ứng s1nh lý của anh cô đã cố tình dụ hoặc để anh nổi lên h@m muốn.

Nghĩ đến đây Bách Ảnh Quân tối sầm mặt, đôi mắt anh h**p lại liếc nhìn cô vợ nhỏ dưới thân lạnh giọng:
- Không được!
- Tại sao không được chứ?
Hạ Di Giai uất ức nhìn anh với ánh mắt hậm hực hỏi.

Thấy vậy Bách Ảnh Quân khẽ thở dài, anh đưa tay cốc một cái vào trán cô nói:
- Giai nhi, sức khỏe em còn yếu không thích hợp làm, huống hồ em còn đang mang thai sao có thể được.
- Sao lại không được? Em khỏe rồi mà! Ông xã, anh không thương em!
Hạ Di Giai nói với vẻ mặt phụng phịu, cô nhăn nhó nũng nịu với Bách Ảnh Quân đủ kiểu buộc anh phải chiều theo ý mình làm anh cũng hết cách.

Bách Ảnh Quân chưa biết phải giải quyết thế nào nên giương đành giương đôi mắt bất lực về phía cô nhỏ giọng nói:

- Bảo bối ngoan, em đừng hành hạ anh có được không? Em tưởng anh không có h@m muốn sao? Có chứ! Nhưng bác sĩ đã dặn trước với anh rồi, trong ba tháng đầu tuyệt đối không được hành sự nếu không sẽ ảnh hưởng đến em bé.

Nếu không anh đã nhào vào ăn sạch sẽ em từ lâu rồi!
- Nhưng mà...
Ngay lúc sắp cháy nhà đến nơi thì bỗng bình cứu hỏa được đưa đến, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa tiếp đến là giọng đàn ông truyền đến:
- Bách tổng, quần áo ngài cần đã có rồi!
Nghe vậy Bách Ảnh Quân vội thả hai tay Hạ Di Giai ra rồi cúi người ôm cô lên bế vào phòng.

Trước khi mở cửa, Bách Ảnh Quân đặt Hạ Di Giai xuống giường ân cần lấy mền đắp thêm ở bên ngoài chiếc khăn cho cô rồi mới ung dung mở ra mở cửa.
Cánh cửa bật mở, bên ngoài xuất hiện Sở Phàm với bộ dạng mồ hôi đổ hột, gương mặt anh cắt không còn một giọt máu vì bị sếp hối thúc.

Trên tay Sở Phàm là hai túi quần áo một của anh một của cô, sau khi nhìn thấy Bách Ảnh Quân, Sở Phàm nở một nụ cười chuyện nghiệp giơ hai túi đồ trên tay đưa cho anh th ở dốc nói:
- Sếp, quần áo anh cần!.
 
Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em
Chương 81: 81: Bảo Bối Cầu Xin Anh Đi!


Bách Ảnh Quân thấy vậy thì nhanh chóng cầm lấy hai túi quần áo không nói không rằng vô tình đóng sầm cửa lại.

Bên ngoài Sở Phàm bị đối xử bất công liền mếu máo vừa xoay lưng rời đi vừa oán trách:
- Sếp, anh là đồ bốc lột sức lao động!
Trong phòng Bách Ảnh Quân đặt hai cái túi đựng quần áo xuống giường, anh đưa tay vào trong lấy ra một chiếc đầm hoa màu chàm rồi nhẹ nhàng mặc vào cho vợ.

Nói ra thì Sở Phàm cũng thật biết lựa đồ, Hạ Di Giai đứng ngắm chiếc váy trong gương thì tỏ ra vô cùng thích thú.

Chiếc váy mang một màu chàm hơi ngã sắc tím bên trên thiết kế theo kiểu tay dài trong suốt, cổ vuông, váy dài đến mắt cá chân trông vô cùng quý phái.
Bộ đồ của Bách Ảnh Quân cũng chọn lựa không tồi, áo sơ mi màu tím nhạt phối với quần tây màu trắng trông vô cùng bảnh trai.

Hạ Di Giai nhìn qua một lượt bộ váy trên người mình rồi lại xoay sang chồng nhìn từ trên xuống dưới cuối cùng tỏ ý hài lòng gật đầu một cái.
Bách Ảnh Quân thấy vậy thì thở phào một cái rồi thầm cảm ơn Sở Phàm, anh bước đến ôm eo Hạ Di Giai nói:

- Giai nhi, quần áo đã thay xong rồi vậy hai chúng ta về nhà thôi!
Hạ Di Giai nghe đến đây thì khẽ híp mắt, cô gái nhỏ khẽ nở một nụ cười rồi lại tiếp tục đưa tay xoa xoa vùng ngực của chồng mình cất giọng ngọt ngào:
- Ông xã, em còn chưa có quên! Anh nghĩ chỉ vậy đã làm em quên được sao? Nằm mơ!
Bách Ảnh Quân nghe vậy thì khẽ đưa tay lên đỡ trán, anh đúng thật là đau đầu với cô vợ nhỏ này mà.

Anh đưa tay khẽ giữ lấy bàn tay đang chơi đùa trước mặt anh lớn tiếng:
- Anh đã nói không được!
Hạ Di Giai bị quát thì giật bắn người, cô đứng hình sững sờ mất mấy giây trước tiếng quát của chồng, đôi mắt rưng rưng nhìn vào anh rồi òa lên nức nở:
- Anh la em! Ông xã không thương em! Em ghét anh, em không thèm quan tâm anh nữa!
Nước mắt của Hạ Di Giai rơi xuống khiến Bách Ảnh Quân luống cuống, anh vốn chỉ muốn thị uy một cái cho cô biết sợ mà từ bỏ chứ không có ý định chọc cô khóc.

Hạ Di Giai ngày khóc càng lớn làm Bách Ảnh Quân không biết phải làm thế nào, gương mặt bối rối biểu thị rõ ràng cuối cùng anh ôm lấy cô vào lòng xuống nước năn nỉ:
- Bảo bối, anh không cố ý la em! Em đừng khóc nữa! Anh chỉ muốn thị uy một cái cho em thấy rồi biết sợ mà từ bỏ thôi chứ không phải muốn mắng em đâu.
- Nhưng mà...!nhưng mà sao anh nhất quyết không chịu làm chứ? Em muốn mà!
- Không phải anh không muốn mà là anh không thể.

Em vừa bị thương nặng mới tỉnh lại chưa bao lâu hơn nữa còn đang mang thai nên anh mới cố nhịn.

Anh cũng muốn nhưng anh không mong em bị bất cứ tổn thương nào, nếu không anh sẽ rất đau lòng đấy!
Nghe đến đây Hạ Di Giai khẽ ngước mắt nhìn anh, cô dụi dụi đôi mắt đỏ hoe vào lòng anh nhẹ giọng nói:
- Không sao đâu! Em rất khỏe, làm một lần thôi mà! Ông xã!!!!
- Giai nhi, sao hôm nay em lại chủ động thế? Cứ nhất quyết làm cho bằng được? Bình thường anh năn nỉ mãi em mới chịu cho sao hôm nay khác lạ thế?
- Em...!em không biết sao nữa!

- Không biết là ý gì đây?
Vừa nói Bách Ảnh Quân vừa nhéo chiếc mũi nhỏ khiến Hạ Di Giai la oai oái, cô phồng má chu miệng cụng đầu vào ngực Bách Ảnh Quân nói:
- Không biết sao dạo này em rất hay nổi lên h@m muốn.

Chỉ cần nhìn thấy anh em liền không nhịn được nên mới đòi.

Nghe vậy Bách Ảnh Quân cảm thấy vô cùng khó hiểu, anh nghiêng đầu suy nghĩ rồi lại cúi xuống nhìn cô hỏi:
- Là từ khi nào?
- Khoảng 2 tuần đổ lại đây!
- Chẳng lẽ do em mang thai nên các loại hocmon thay đổi?
Nghe đến đây Hạ Di Giai chợt cảm thấy lời chồng mình nói cũng rất có lý, cô bắt đầu có h@m muốn nếu tính thời gian là từ sau khi cấn bầu vậy lời anh vừa nói cũng không hoàn toàn là không thể.

Nghĩ rồi Hạ Di Giai khẽ ngẩng đầu lên nhìn Bách Ảnh Quân nói:
- Có lẽ là vậy!
Đến lúc này gương mặt đang cố gắng để nhẫn nhịn nãy giờ bỗng dưng có sự thay đổi, Bách Ảnh Quân thả lỏng cơ thể nhìn Hạ Di Giai bằng ánh mắt gian xảo nói:
- Nếu đã vậy chứng tỏ bé con trong bụng không muốn để bố thiệt thòi rồi! Vậy anh không khách sáo nữa.
Dứt lời anh bế bổng Hạ Di Giai lên rồi đặt cô xuống giường, bàn tay Bách Ảnh Quân bắt đầu lần mò kéo khóa váy trên người vợ mình xuống.

Anh đưa tay cởi chiếc áo sơ mi trên người mình ra rồi thẳng tay vứt phăng nó xuống giường.

Tiếp đến anh đè Hạ Di Giai xuống dùng tay khống chế hai tay của cô rồi ngắm ngay chiếc môi đỏ mọng mà hôn xuống.

Nụ hôn nóng bỏng cuốn theo cảm xúc và lý trí của hai người.
Sau một lúc Bách Ảnh Quân vẫn không chịu dừng lại, anh tham lam cắn m*t đôi môi anh đào của Hạ Di Giai khiến cô đau đớn nhăn mày cuối cùng đến tận lúc cảm nhận được cô không thể thở mới chịu lưu luyến tách rời.

Bách Ảnh Quân luyến tiếc nhả đôi môi đã sưng đỏ của Hạ Di Giai ra để lộ giữa hai cánh môi là một sợi chỉ bạc lấp lánh.

Bách Ảnh Quân tham lam cúi xuống tiếp tục ngậm lấy vành tai của Hạ Di Giai sử dụng giọng nói trầm thấp mê người của mình khẽ dụ dỗ:
- Bảo bối, cầu xin anh đi!.
 
Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em
Chương 82: 82: Cưng Chiều


Ưm...!Ông xã, cầu xin anh!
Giọng nói ngọt ngào vang lên trong căn phòng bệnh, không gian xung quanh lúc này trở nên vô cùng ám muội.

Hạ Di Giai ưỡn ngực lên cao trực tiếp đưa hai quả đào phơi bày trước mặt Bách Ảnh Quân nói:
- Ông xã, em muốn! Em không chịu nổi nữa rồi!
Bách Ảnh Quân thấy vậy thì khóe miệng khẽ nhếch lên mỉm cười, ánh mắt anh lúc này tràn đầy d*c vọng nhìn vào cô vợ nhỏ như muốn ăn tươi nuốt sống.

Anh khẽ há miệng ngậm lấy hai bông hoa hồng hào trước ngực cô giọng mê hoặc:
- Bảo bối, em có thoải mái không?
Hạ Di Giai vì tiếp nhận k1ch thích đột ngột nên đang trầm mê trong nó không trả lời, thấy cô thỏa mãn đến mức không thể nói càng làm d*c vọng trong người Bách Ảnh Quân tăng lên.

Anh nhìn cô gái nhỏ đang sung sướng nằm tận hưởng kh0ái cảm trước mặt ánh mắt hằn lên một tia khát dục.

Bách Ảnh Quân nắm lấy hai bên eo khẽ lật cơ thể Hạ Di Giai sấp lại rồi giơ tay không nương tình đánh một cái chát vào mông cô.
Hạ Di Giai đang trong cơn mơ bị đánh thì khẽ giật mình, cô xoay đầu nhìn chồng mình phụng phịu:
- Anh đánh em!
- Giai nhi, em không ngoan! Anh hỏi em có thoải mái không?
Nói rồi Bách Ảnh Quân lại tiếp tục giơ tay giáng thẳng một cái bốp nữa vào mông vợ.
- Ưm...!ông xã...
- Em có thoải mái không? Hửm?
Những cái đánh vào bờ m ông căng tròn vẫn tiếp tục được giáng xuống cuối cùng khiến Hạ Di Giai phải mở miệng xin tha:
- Ưm, thoải mái! Ông xã đừng đánh nữa!
Nghe được câu trả lời lúc bấy giờ mới làm Bách Ảnh Quân dừng lại, anh hài lòng cúi xuống hôn lên tấm lưng tr ắng nõn của Hạ Di Giai hỏi:
- Vậy bảo bối muốn làm gì tiếp nữa nào?
- Anh biết rồi còn hỏi.
- Em không nói làm sao anh biết được?
- Ông xã xấu!
- Vậy em muốn gã xấu xa này làm gì tiếp nào?
Hạ Di Giai nghe đến đây thì khẽ chống hai tay lên giường tạo thành tư thế cúi người, cô xoay đầu nhìn Bách Ảnh Quân ngượng ngùng nói:
- Em muốn tiểu đệ đệ của ông xã!
Bách Ảnh Quân nghe vậy thì nhếch mép cười xấu xa, anh giữ lấy hai bên hông của Hạ Di Giai rồi trực tiếp thúc cậu em vào bên trong hang động nhỏ.

Bị xâm nhập bất ngờ làm các cơ quan bên trong động kích hoạt, vách động thu hẹp lại kẹp chặt c@u nhỏ của Bách Ảnh Quân làm anh hừ lạnh một cái.
Bách Ảnh Quân khẽ đưa đẩy c@u nhỏ vào sâu bên trong hang động, anh ngã người nằm dài lên cơ thể cô đem bàn tay đang đặt bên dưới bụng cô không ngừng k1ch thích hạt đậu.

Tốc độ ra vào ngày càng nhanh làm Hạ Di Giai không ngừng kêu lên thoải mái, bàn tay còn lại của anh đặt trên hông cô cũng rời khỏi vị trí tiến đến nơi hoa nhỏ.

Bách Ảnh Quân một tay đặt trước ngực một tay đặt bên dưới bụng không ngừng thúc ép Hạ Di Giai đạt c@o trào.

Sau khi xác định được thời gian chính xác Bách Ảnh Quân đột nhiên gia tăng tốc độ, bàn tay của anh cũng bắt đầu ngắt nhéo thô bạo hơn.

Anh ra vào thêm tầm mấy chục cái thì khẽ ngẩng đầu gầm lên một tiếng, gương mặt thỏa mãn đem toàn bộ tinh hoa phóng thích vào sâu bên trong động nhỏ.
Hạ Di Giai sau khi đón nhận tất cả k1ch thích thô bạo thì cũng la lên một tiếng đầy thoải mái rồi mệt mỏi nằm ra giường.

Bách Ảnh Quân thấy vậy thì khẽ vuốt nhẹ tóc cô, anh hôn lên chiếc má đỏ hồng vì vận động của cô rồi trực tiếp bế cô lên mang lại vào phòng tắm.
Sau khi vào phòng tắm Bách Ảnh Quân nhẹ nhàng đặt Hạ Di Giai lên ghế ngồi rồi lấy khăn lau qua cơ thể cô một lần nữa.

Anh dùng vòi nước rửa sạch nơi tư m@t của cô rồi dùng khăn quấn cô lại, bế Hạ Di Giai ra đến giường Bách Ảnh Quân lấy lại bộ váy khi nãy mặc lên cơ thể cô xong kéo mền đắp ngang người để cô yên bình ngủ một giấc.
Sau cuộc h0an ái gương mặt Bách Ảnh Quân lộ rõ sự sảng khoái, anh bước từ từ xuống căn tin bệnh viện rồi thong thả đi đến quầy đồ ăn mua cho vợ một ít bánh.

Xong việc anh ung dụng đút tay vào túi quần đi dạo vòng quanh khuôn viên bệnh viện một vòng rồi mới trở lại phòng bệnh.
Về đến phòng bệnh Bách Ảnh Quân tiếp tục lấy máy tính ra làm việc, cả ngày hôm nay anh đều chăm cô nên làm gì có thời gian xử lý giấy tờ sổ sách.

Giờ đã là gần 6 giờ tối vì sợ cô thức dậy đói nên anh mới mua bánh sẵn, lúc sáng để lấy máu xét nghiệm nên Hạ Di Giai vẫn chưa ăn gì chỉ ăn được một nửa bát cháo.

Sau khi khám xong về phòng anh và cô lại quần nhau một trận đến tận giờ.
30 phút sau
- Ông xã, em đói!
Bách Ảnh Quân đang làm việc nghe tiếng gọi thì lập tức buông máy xuống tiến đến cạnh giường.

Anh đỡ cô vợ nhỏ của mình dậy rồi lấy bánh mua sẵn lúc nãy cho cô ăn, vừa đợi cô ăn anh vừa nói:
- Giai nhi, mẹ đã làm sẵn một bàn thức ăn đợi chúng ta ở nhà rồi, ăn xong bánh này chu ta về nhà nhé.
Nghe vậy Hạ Di Giai vừa ăn bánh vừa gật đầu, cô vui vẻ mỉm cười trả lời anh:
- Vâng! Mà anh nói với mẹ rồi sao?
- Vẫn chưa, anh muốn đợi khi về nhà rồi chúng ta cùng nói.
Dứt lời Bách Ảnh Quân đưa tay xoa nhẹ chiếc bụng của cô, hai người nhìn nhau mỉm cười đầy hạnh phúc..
 
Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em
Chương 83: 83: Sự Cưng Chiều Chỉ Dành Cho Riêng Em!


Trên đường về nhà Bách Ảnh Quân đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại từ Vũ Kiều, bà bảo với anh rằng cả nhà có việc đột xuất phải ra ngoài nên không có ai ở nhà hết cuối cùng Bách Ảnh Quân và Hạ Di Giai đành rẽ vào một quán cà phê bên đường tán gẫu chờ mọi người về.
Vào quán cà phê Bách Ảnh Quân ân cần đỡ Hạ Di Giai ngồi xuống ghế, anh cưng chiều lấy gối tấn phía sau lưng cho cô rồi ngồi xuống bên cạnh hỏi:
- Giai nhi, em muốn uống cái gì?
Hạ Di Giai lật mở cuốn menu trên bàn, cô quan sát kỹ càng một lượt từ trên xuống dưới rồi nhìn Bách Ảnh Quân nói:
- Ông xã, em muốn uống cà phê sữa.
- Không được, em đang mang thai uống nhiều cà phê sẽ không tốt.

Hạ Di Giai nghe vậy thì chu miệng phản đối, cô nhìn chồng bằng ánh mắt cún con đáng yêu rồi nũng nịu lây lây tay anh nói:
- Ông xã, em muốn uống cà phê sữa! Đi mà anh, uống một chút cũng đâu có sao.
Bách Ảnh Quân nghe vậy thì hết cách thở dài, anh đưa tay cưng chiều vuốt lên mũi vợ mình một cái rồi nhẹ nhàng dỗ:
- Bảo bối ngoan, uống cà phê sẽ có hại cho em bé hơn nữa cũng không tốt cho sức khỏe của em nên không được.
- Ông xã không thương em! Từ lúc có bầu mọi thứ sinh hoạt của em đều bị hạn chế, cái này không được cái kia không cho đã làm em ngột ngạt sắp ngất rồi.

Nói rồi Hạ Di Giai quay lưng về phía Bách Ảnh Quân giận dỗi, cô khoanh tay trước ngực tỏ vẻ tức giận mắt không thèm liếc anh lấy một cái trông giống hệt Vũ Kiều.

Thấy vậy Bách Ảnh Quân đành hạ giọng, anh ôm chầm lấy cô từ phía sau, xuống nước năn nỉ:
- Bảo bối đừng giận, anh lo lắng cho em thôi mà! Em vừa mới xuất viện về lại còn mới mang thai nếu uống cà phê hại sức khỏe xảy ra vấn đề vậy anh biết phải làm sao? Bình thường anh đều rất chiều em có đúng không? Đã bao giờ em đòi mà anh không cho đâu nhưng lần này tuyệt đối là không được.
Dứt lời Bách Ảnh Quân xoay người Hạ Di Giai lại để cô đối diện với mình, bàn tay anh dịu dàng vuốt tóc cô rồi hôn nhẹ vào má cô nói:
- Giai nhi, menu nhiều món như vậy em muốn món gì cũng chiều nhưng cà phê thì không được.

Anh hứa đợi khi nào sức khỏe em hồi phục sẽ cho em uống chịu không.
Năn nỉ một hồi cuối cùng Hạ Di Giai cũng đồng ý, cô lại chăm chú nhìn vào menu trên bàn rồi nói:
- Vậy anh gọi cho em choco đá xay cho em đi! Mua cho em thêm kem bạc hà rồi còn cả bánh ngọt nữa.
Bách Ảnh Quân nghe xong sớ nước Hạ Di Giai muốn gọi thì phì cười, anh yêu chiều nhéo nhẹ bào chiếc má phiếm hồng của cô nói:
- Được rồi, anh sẽ mua cho em hết!
Hạ Di Giai nghe vậy thì khoái chí cười hì hì, cô đưa mặt sát lại gần Bách Ảnh Quân rồi hôn lên môi anh một cái vui vẻ nói:
- Ông xã là tuyệt nhất! Em yêu anh nhất!
Bách Ảnh Quân nghe vậy thì thích thú vô cùng, anh xoay lưng bước đến quầy order rồi nhanh chân trở về bàn với vợ.

Ngồi xuống bên cạnh Hạ Di Giai, anh ân cần choàng tay qua ôm lấy vai cô để cô tựa đầu vào lòng mình rồi cất giọng hỏi:
- Em nói yêu anh nhất có đúng không?
- Đương nhiên là vậy rồi!
- Vậy em hứa với anh một việc có được không?
Nghe vậy Hạ Di Giai khẽ ngẩng đầu, cô chòm tới áp sát cơ thể vào người anh rồi hỏi:
- Việc gì?

- Anh muốn em hứa với anh một điều.

Một điều vô cùng đơn giản.
- Điều gì vậy anh?
- Em hứa là sau này khi sinh con ra rồi em vẫn phải yêu anh nhất nhé!
Hạ Di Giai nghe vậy thì khẽ sững người, cô nàng tròn mắt nhìn anh đứng hình mất mấy giây rồi bật cười khanh khách nói:
- Anh ganh tị với con sao?
Bách Ảnh Quân nghe vậy thì khẽ tặc lưỡi, anh hướng mắt về phía cô vợ nhỏ đáp:
- Anh đương nhiên phải ganh tị rồi.
- Nhưng đó là con anh mà!
- Con anh thì sao chứ? Nếu nó giành mất vợ của anh thì chẳng phải anh phải chịu cảnh cô đơn sao? Anh chưa muốn bị thất sủng đâu bà xã nên em hứa đi!
Hạ Di Giai thấy chồng mình trẻ con như vậy thì vô cùng vui vẻ, nếu là lúc trước sẽ chẳng bao giờ có chuyện anh mè nheo nhõng nhẽo với cô thế này.

Nghĩ đến đây Hạ Di Giai cảm thấy vô cùng hạnh phúc, dường như dần dần cô ngày càng có thể gần gũi và thấu hiểu chồng mình hơn.
- Giai nhi! Em mau hứa đi! Hứa đi!

Giọng điệu nhõng nhẽo của chồng cô lúc này hệt như một đứa trẻ, Hạ Di Giai thấy vậy thì thâm tình hôn lên má anh rồi nói:
- Em hứa! Dù có thế nào em vẫn yêu anh nhất!
Bách Ảnh Quân nghe vậy thì vô cùng vui vẻ, anh cười tít cả mắt ôm chặt Hạ Di Giai vào lòng thủ thỉ:
- Giai nhi, em và con đều là thứ rất quan trọng với anh! Dù cho có xảy ra chuyện gì anh cũng nhất định bảo vệ cả hai bình an vui vẻ.

Cho nên em cũng phải khỏe mạnh nha đừng bị thương anh sẽ lo lắng.
Hạ Di Giai nghe vậy thì ánh mắt khẽ xìu xuống, cô âu yếm nhìn người chồng từng rất lạnh lùng của mình trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp đến lạ.

Cô cứ tưởng Bách Ảnh Quân sau khi thay đổi sẽ không bao giờ yêu chiều cô như trước nữa nhưng đến hôm nay thấy được tất cả tình cảm anh dành cho mình khiến Hạ Di Giai vô cùng cảm động.
Cô đưa tay xoa nhẹ má Bách Ảnh Quân giọng dịu dàng nói:
- Ông xã yên tâm, em nhất định sẽ cùng anh và con sống cùng nhau thật hạnh phúc!.
 
Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em
Chương 84: 84: Tình Yêu Của Hoàng Vũ Hiên


Đang âu yếm mặn nồng thì bỗng một giọng nói đàn ông vang lên làm cả anh và cô đều giật mình:
- Bách tổng, lâu rồi không gặp!
Bách Ảnh Quân và Hạ Di Giai nghe thấy giọng nói là của một người đàn ông thì khẽ đưa mắt hướng về phía phát ra tiếng nói.

Giọng nói vừa rồi không ai xa lạ mà chính là Hoàng Vũ Hiên, anh bước từ xa lại gần hai người với nụ cười thân thiện.
- Không biết Bách tổng và phu nhân đang hẹn hò nên đã thất lễ rồi!
Thấy người đến là Hoàng Vũ Hiên người hợp tác trong hợp đồng quan trọng vừa rồi nên Bách Ảnh Quân cũng lịch sự tiếp đón.

Anh đứng lên bắt tay với Hoàng Vũ Hiên rồi lên tiếng:
- Thì ra là giám đốc Hoàng, hân hạnh! Từ lúc ký kết hợp đồng tôi không có nhiều thời gian để gặp anh, thất lễ!
- Bách tổng khách sao rồi, không biết tôi đột ngột xuất hiện có làm gián đoạn buổi hẹn hò của anh và phu nhân không?
- Không đâu, mời ngồi!
Hoàng Vũ Hiên nghe vậy thì cũng không khách sáo vui vẻ ngồi xuống nhưng chưa được bao lâu thì bỗng Hạ Di Giai reo lên:

- Ah! Tôi nhớ ra anh rồi, anh là người đàn ông hôm đó trong bữa tiệc bị đổ rượu lên quần áo.
- Cuối cùng Bách phu nhân cũng nhớ ra tôi rồi!
- Xin lỗi anh, hôm đó không kịp nói xin lỗi anh đàng hoàng nên tôi rất áy náy.
Hoàng Vũ Hiên nghe vậy thì mỉm cười, anh ta đưa tay ra ý muốn bắt tay Hạ Di Giai nói:
- Có gì đâu mà áy náy chứ, được một mỹ nhân xinh đẹp như phu nhân nhớ đến là tôi đã cảm thấy mãn nguyện rồi không mong gì hơn nữa.
Hạ Di Giai nghe vậy thì cũng mỉm cười, cô đưa tay lịch sự bắt lấy tay của người đàn ông một cái rồi nhanh chóng rút lại.

Lúc này Hoàng Vũ Hiên thấy vậy thì xoay qua nhìn Bách Ảnh Quân lên tiếng:
- Bách tổng, ngài đúng là may mắn khi có được một người vợ khéo léo như vậy làm tôi cảm thấy ganh tị đó.
- Hoàng tổng nói đúng, tôi quả thật là rất may mắn nên mới có thể cưới được một người tuyệt vồ như vợ tôi.
- Bách tổng, nói thật thì tôi có một vài lời vẫn luôn giấu kín trong lòng không nói.

Hôm nay để không hối tiếc tôi sẽ nói với anh vậy!
- Là việc gì?
Hoàng Vũ Hiên im lặng hít một hơi thở một hơi thật sâu rồi nhìn Bách Ảnh Quân nói:
- Nói thật lúc đầu khi gặp phu nhân ở bữa tiệc tôi đã cảm thấy rất thích cô ấy.

Mặc dù chỉ thoáng qua chốc lát nhưng gương mặt xinh đẹp cũn như thần thái của cô ấy khiến tôi không thể kiềm lòng, sau đó tôi gặp một sự cố như vợ anh vừa nói là bị một nhân viên vô ý đổ rượu lên người.

Khi đó cách xử lý khéo léo của phu nhân lại một lần nữa làm tôi rung động, có thể nói tôi yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên! Từ tính cách đến nụ cười của vợ anh đều khiến tôi vô cùng mến mộ.
Nói đoạn Hoàng Vũ Hiên dừng lại, anh di chuyển tầm nhìn sang phía Hạ Di Giai với ánh mắt tiếc nuối rồi lại mỉm cười nói:
- Lúc đó tôi đã nghĩ mình nhất định phải có được cô gái tuyệt vời này, nhưng đời mà thường không giống trong mơ! Làm gì có chuyện muốn gì được đó chứ.

Lúc tôi phát hiện cô ấy đã có chồng tôi vô cùng hụt hẫng, sau khi biết đó là vợ của Bách tổng thì lại càng không khỏi có chút thất vọng trong lòng.

Nghe đến đây Hạ Di Giai lên tiếng:
- Tôi làm gì tốt như anh nói chứ! Tôi rất cảm kích khi nghe được những lời khen ngợi của anh và cũng hi vọng anh sẽ tìm được người như ý.
- Cảm ơn cô! Tôi chỉ muốn về sau không phải hối tiếc nên mới thổ lộ mong Bách tổng đừng để trong lòng.

Nói thật tôi khi biết cô có chồng tôi cũng từng suy nghĩ đến một vài ý đồ xấu nhưng rồi lương tâm lại không cho phép tôi làm vậy! Tôi với tư cách là một người ngưỡng mộ hi vọng cô sẽ có một cuộc sống hạnh phúc.
Bách Ảnh Quân ngồi im nãy giờ lúc này mới chợt lên tiếng, anh nhìn Hoàng Vũ Hiên khẽ nhếch môi cười nói:
- Tôi đánh giá rất cao lòng can đảm của anh, giám đốc Hoàng! Không phải ai cũng có đủ dũng cảm để vày tỏ như thế.

Nếu là thường ngày biết có người thích vợ mình tôi nhất định sẽ nổi giận nhưng hôm nay thì không.

Lòng dũng cảm của anh cho tôi thấy anh có một trái tim lương thiện, tôi hi vọng anh cũng sẽ như vợ tôi nói sớm tìm được một người xứng đáng với tình cảm của anh!
- Cảm ơn Bách tổng, mong sẽ lại tiếp tục được hợp tác với anh trong nhiều dự án tới.
Dứt lời Hoàng Vũ Hiên xoay bước rời đi, trước khi đi anh ta còn không quên lịch sự cúi người chào rồi mới bước chân ra khỏi quán nước.

Sau khi Hoàng Vũ Hiên đi Bách Ảnh Quân và Hạ Di Giai ở lại khẽ xoay sang nhìn nhau mỉm cười.

Thấy vợ mình có vẻ vui Bách Ảnh Quân lên tiếng chọc ghẹo:

- Ai da! Không ổn rồi! Không ngờ bảo bối của anh lại có nhiều người yêu thích như thế.

Lúc đi học có không ít nam sinh vây quanh, đứng đầu bảng cấp ba còn được người khác tỏ tình giờ còn có thêm một Hoàng Vũ Hiên nữa chứ.

Cứ thế này anh sợ có ngày anh sẽ mất Giai nhi thôi!
Hạ Di Giai nghe vậy thì bật cười, cô vui vẻ nắm chặt tay anh giơ lên nói:
- Vậy Bách tổng còn không biết mau giữ chặt em đi! Nhất định phải nắm thật chắt tay em cùng em đi hết cuộc đời đó.
- Đương nhiên rồi! Anh nhất định sẽ nắm chặt không buông, suốt ngày mang theo em bên cạnh để em không có cơ hội chạy thoát.

Em đừng có mơ mà thoát khỏi tay anh, đời này của em đã định phải thuộc về Bách Ảnh Quân này rồi.
 
Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em
Chương 85: 85: Tặng Quà


Tối hôm đó
Bách Ảnh Quân và Hạ Di Giai sau khi tán gẫu rất nhiều chuyện thì cả hai lái xe về nhà, trong nhà chính lúc này là tất cả mọi người đang tụ họp đông đủ.

Khi biết tin là Hạ Di Giai đã tỉnh cả gia đình ai cũng thở phào, mọi người trong nhà quyết định tổ chức một bữa tiệc mừng cô xuất viện.
Bữa tiệc nhỏ trong gia đình được Bách lão gia tử đích thân chuẩn bị, ông tự tay bố trí hết tất cả trong nhà rồi kêu người làm trang trí giúp.

Còn về phần Bách phu nhân, bà tất bật trong bếp suốt để nấu tất cả các món con dâu thích.

Bách lão gia thì hào hứng mang từ trong tủ ra một vài chai rượu quý rồi đích thân bày ra một bàn ăn thật đẹp.
Ba người em của Bách Ảnh Quân thì càng khỏi phải nói đến, cả ba đã cùng nhất trí với nhau rằng sau khi xong việc sẽ tụ lại mua quà tặng cho chị dâu nhân dịp xuất viện.

Ba người rủ nhau dạo khắp mọi nơi, đi hết trung tâm thương mại này đến các trung tâm thương mại khác, cuối cùng cả ba đều đã chọn được món quà hợp ý với mình nên kéo nhau về nhà.
Cả nhà Bách gia ai cũng hào hứng chuẩn bị bữa tiệc, mọi người trong nhà vốn định chuẩn bị từ sáng nhưng đột nhiên lại có công việc cần làm nên đã dời xuống buổi chiều.

Hoàn tất xong xuôi bữa tiệc, Bách lão gia tử và mọi người trong nhà hài lòng ngồi uống trà ở sảnh trước đợi nhân vật chính xuất hiện.
Phía bên này hai vợ chồng Hạ Di Giai và Bách Ảnh Quân sau khi rời khỏi quán thì tấp vào một cửa hàng lưu niệm cao cấp.

Ở đây cả hai đã chọn cho người trong nhà mỗi người một món quà nhằm ăn mừng cho tin vui mà hai người sắp thông báo.

Hạ Di Giai bước đến quầy đồ cổ, cô đưa mắt nhìn lướt qua một lượt rồi khẽ dừng ánh mắt của mình tại một bộ cọ và một nghiên mực cổ.
Cô cất lời bảo nhân viên bán hàng lấy hai món ra khỏi tủ trưng bày rồi tỉ mĩ quan sát, bộ cọ và nghiên mực được chạm vô cùng tinh xảo.

Tổng cộng trong bộ cọ có 5 cây, mỗi cây khắc một chữ lần lượt là: Tĩnh, Bình, Nhẫn, Nhường, Nhẹ.

Nghiên mực thì lại càng không có chỗ chê, hoa văn điêu khắc từ thời nhà Minh vừa đẹp vừa cổ làm Hạ Di Giai vừa nhìn đã thích.
Đến món quà của Bách lão gia và Bách phu nhân là một đôi uyên ương được làm bằng vàng nguyên chất, hai con thiên nga đậu trên một tòa sen đang đâu đầu vào nhau tượng trưng cho sự trường tồn vĩnh cửu.

Ba mẹ của Bách Ảnh Quân đã ở bên nhau hơn 30 cuộc đời thế nên cả anh và cô đều cho rằng không có món quà nào ý nghĩa hơn đôi chim uyên ương nữa.
Cuối cùng là đến phần lựa quà cho ba cô cậu em chồng, Hạ Di Giai đi lòng vòng cả cửa hàng suốt một lúc lâu nhưng chẳng lựa được món quà nào ưng ý, cô phân vân không biết nên chọn món quà nào cho ý nghĩa.

Cuối cùng Hạ Di Giai quyết định sẽ chọn quà theo mỗi ước mơ và sự nghiệp của mỗi người, em chồng của cô đều là người trẻ nếu tặng những món quà giống như của trưởng bối trong nhà thì sẽ khó tìm.
Với Bách Ảnh Quyền nghề nghiệp là một quản lý sân bay với thời gian vô cùng bận rộn nên lúc nào cũng cần đến đồng hồ, vài bữa trước khi làm việc đồng hồ đeo tay thường ngày của cậu đã vô tình bị vỡ nên Hạ Di Giai quyết định mua cho cậu em chồng một chiếc đồng hồ mới.

Mẫu đồng hồ cô chọn là một chiếc đồng hồ có thiết kế mặt tròn.

Bề ngoài của mặt đồng hồ được làm bằng một loại kính cường lực siêu bền bỉ còn có khả năng chóng thấm nước tốt không lo bị rơi vỡ hay rớt xuống nước.

Xung quanh mặt đồng hồ là viền vàng với dây da màu đen thể thao cá tính có thể phối được với nhiều loại quần áo.
Đến cô em gái giữa Bách Tĩnh Ngưng, cô nàng luật sư vui vẻ hoạt bát.

Bách Tĩnh Ngưng từ nhỏ đã bám víu lấy Hạ Di Giai nên mọi sở thích của cô bé cô đều biết.

Tĩnh Ngưng rất thích sưu tầm bút, bộ sưu tập bút của cô bé có thể nói là nhiều đến mức không ngờ.

Có những cây dù không bao giờ dùng đến nhưng vẫn được cô nàng cất vào bộ sưu tập.

Biết được sở thích đó Hạ Di Giai quyết định tặng Bách Tĩnh Ngưng một cây bút máy.

Cây bút cô chọn được bao bọc toàn thân bằng một lớp bạc trắng ẩn xà cừ hồng, đầu bút đính thêm một viên đá ruby đỏ trong vô cùng bắt mắt.
Cuối cùng là cô em út Bách Mỹ Tranh cô bé nhỏ nhất nhà, Bách Mỹ Tranh từ nhỏ đến lớn ít tiếp xúc với người khác.

Mãi khi xảy ra vụ việc bắt cóc cô bé mới mở lòng hơn với người nhờ đó càng ngày càng trở nên hòa đồng thân thiện.

Dạo gần đây cô nàng có tự mình mở một tiệm bánh gato nhỏ vì vậy Hạ Di Giai đã quyết định mua tặng cô bé một chiếc vòng may mắn làm kỷ niệm.

Chiếc vòng may mắn mà Hạ Di Giai mua được thiết kế theo hình cỏ bốn lá, chính giữa chiếc vòng là một hình tròn bên trong có khắc chữ T theo tên Bách Mỹ Tranh để mong cô mua may bán đắt.
Lựa xong quà cũng là lúc Hạ Di Giai cạn kiệt năng lượng, việc đi qua đi lại rồi vắt óc suy nghĩ quà đã thật sự rút cạn tất cả năng lượng trong cơ thể cô khiến cô đói bụng.

Thấy tình hình vợ mình như thế làm Bách Ảnh Quân đứng một bên quan sát chỉ biết bật cười, anh đi đến dùng tay đỡ lấy lưng Hạ Di Giai rồi nói:
- Em mệt chưa?
- Em đó lắm rồi!
- Vậy chúng ta thanh toán rồi về nhà thôi.

Nói xong Bách Ảnh Quân mang cùng Hạ Di Giai đi đến quầy thanh toán, anh rút từ trong ví ra một chiếc thẻ đen không giới hạn đưa cho nhân viên bán hàng.

Sau khi thanh toán xong anh xách hết đồ ra để ở phía ghế sau xe rồi mở cửa cho vợ lên xe xong lái xe trở về nhà..
 
Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em
Chương 86: 86: Những Món Quà Ý Nghĩa


Vừa về đến nhà Hạ Di Giai đã hào hứng mở toan cửa bước xuống xe luôn miệng hối thúc chồng mình:
- Ông xã, anh mau lên! Em đói lắm rồi mà chắc mọi người cũng đợi chúng ta lâu rồi đó.

Anh nhanh lên đi mà!
Bách Ảnh Quân nghe vậy thì tay chân bắt đầu luống cuống, anh thở dài nhìn cô với ánh mắt bất lực rồi nói:
- Bảo bối, em đừng hối anh nữa! Nếu em còn hối anh sẽ rối lên vì em đó.
Nói xong Bách Ảnh Quân mở cửa sau xe lấy hết đồ trên ghế xuống, anh đi đến bên cạnh Hạ Di Giai rồi cả hai cùng vào nhà.

Ngay khi vào đến nhà mọi người trong nhà đã chạy ra đón, Vũ Kiều tiến đến ôm cô con dâu cả vào lòng hỏi:
- Con có khỏe hẳn chưa?
- Dạ con khỏe rồi, mẹ đừng lo!
- Không sao là tốt.

Hai đứa chắc cũng đói bụng rồi mau vào nhà đi chúng ta cùng đi ăn cơm thôi.

Hôm nay cả nhà đã đặt biệt làm tiệc mừng Tiểu Giai xuất viện đó.
- Thật không mẹ? Con đói lắm rồi!

Nói rồi cả gia đình cùng nhau đi vào nhà ăn trong không khí vô cùng vui vẻ, đã lâu lắm rồi Bách gia mới lại có một buổi tụ họp đông đủ sum tụ thế này.

Bình thường ở nhà chỉ có ba người là Bách lão gia tử, Bách lão gia và Bách phu nhân.

Mặc dù xung quanh rất nhiều người hầu nhưng cả căn nhà vẫn luôn có cảm giác buồn tẻ.

Mọi người không phải không muốn trở về mà do ai cũng bận bịu công việc thành ra quanh năm suốt tháng chỉ gặp nhau chưa tới 10 lần.
Ngồi vào bàn ăn Bách Mỹ Tranh nói:
- Chị dâu, bữa tiệc hôm nay là do tự tay ông nội bố trí đó, món ăn thì do mẹ làm toàn món chị thích thôi còn bàn tiệc và rượu thì là công sức của ba.
Hạ Di Giai nghe vậy thì mỉm cười, cô cảm động ánh mắt rưng rưng nhìn ba mẹ và ông nội chồng nói:
- Mọi người không cần vất vả như vậy đâu mà, con chỉ cần được gặp mọi người là đủ.
Bách lão gia tử nghe vậy thì khẽ ho nhẹ, ông mỉm cười nhìn Hạ Di Giai rồi khẽ xoa đầu cô nói:
- Con bé ngốc này, cả nhà muốn mừng cháu được ra viện về nhà nên đã bày ra bàn tiệc này đó.

Cháu đừng từ chối tấm lòng của mọi người!
Bách lão gia nghe vậy thì cũng lên tiếng:
- Lời ông nội nói phải đó.

Tiểu Giai à, cả nhà không ai cảm thấy vất vả cả nên con không cần phải ngại ngùng.
Nghe vậy Hạ Di Giai khẽ mỉm cười nói:
- Vậy con không khách sáo nữa, tấm lòng của mọi người con xin nhận hết.

Con sẽ ăn thật ngon miệng luôn!
Cả nhà nghe vậy thì rộ lên cười, ai ai cũng bật cười khanh khách cuối cùng Vũ Kiều nói:
- Được rồi, chúng ta vào tiệc thôi!
- Khoan đã!
Nghe Bách Ảnh Quân nói khiến cả nhà khựng lại, mọi người đổ dồn ánh mắt về phía anh thắc mắc:
- Sao vậy Tiểu Quân?
- Ưm...!hôm nay con với Giai nhi có việc quan trọng muốn thông báo với cả nhà, là một tin vui ạ!
Cả nhà nghe vậy thì càng cảm thấy tò mò không ngừng hỏi:
- Là chuyện gì?

Hạ Di Giai thấy vậy thì cười tinh nghịch, cô híp mắt nhìn mọi người rồi nói:
- Chuyện quan trọng đó để lát tụi con sẽ thông báo còn trước tiên là tụi con muốn tặng quà cho cả nhà ạ.
Cả nhà nghe vậy thì khẽ thở dài tiết nuối, ai cũng tò mò muốn nghe tin vui đó là gì nhưng khi nghe đến quà thì mọi người lại càng háo hức hơn.

Hạ Di Giai lấy túi quà dưới đất lên rồi mang ra một cái hộp gỗ, cô đưa chiếc hộp cho Bách lão gia tử nói:
- Ông nội, trong đây chính là món quà mà cháu muốn tặng ông! Món quà này cháu đã lựa rất lâu mới lựa được nên nhất định ông sẽ thích.
Bách lão gia nghe vậy thì bật cười khanh khách rồi vừa vuốt râu vừa nói:
- Còn phải nói sao món quà mà cháu dâu tặng cho dù thế nào ông già này cũng sẽ đều thích hết.

Bây giờ ta mở ra luôn được chứ?
- Dạ được ạ!
Bách lão gia đưa tay mở hộp gỗ ra, ngay khi vừa nhìn thấy món quà hai mắt ông như phát sáng.

Ông hài lòng liên tục gật đầu khen:
- Giỏi! Cháu dâu của ta đúng là khéo, còn biết ông già này thích gì.
Nói rồi ông lấy bộ cọ và nghiên mực ra cho cả nhà chiêm ngưỡng sau đó lại vội vã cất vào như sợ bảo bối sẽ bị hư hao.

Thấy Bách lão gia tử thích làm Hạ Di Giai cảm thấy rất vui, cô tiếp tục lấy ra món quà thứ hai dành cho ba mẹ chồng.

Món quà được bọc bên trong một chiếc hộp trong suốt, bên ngoài được quấn lại bằng một lớp giấy gói dày nhìn vào từ phía bên ngoài sẽ không thể thấy.
Hạ Di Giai đưa nó cho ba mẹ chồng, ngay khi cả hai vừa mở ra thì đã lập tức mỉm cười.

Bách lão gia và Bách phu nhân nhìn nhau tỏ vẻ hài lòng về món quà rồi cũng lấy ra khỏi hộp đặt trên bàn cho cả nhà thưởng thức.

Vũ Kiều nhìn vào Hạ Di Giai ánh mắt dịu dàng nói:
- Cảm ơn con, mẹ rất thích!
- Mẹ thích là con vui rồi!
Bách lão gia thấy vậy cũng mỉm cười với con dâu rồi ôn tồn bảo:
- Tiểu Giai, món quà này với ba mẹ thật sự rất ý nghĩa.

Nhìn vào món quà này làm ba ý thức được ba và mẹ các con đã gắn bó với nhau rất lâu rồi.

Ba rất thích, cảm ơn con!
Nghe vậy Hạ Di Giai mỉm cười, cô đang đưa tay xuống định lấy món quà tiếp theo ra thì tiếng hối thúc bắt đầu vang lên:
- Chị dâu, món quà tiếp theo là của em có đúng không? Mau, mau đưa em đi! Em đã mong chờ từ nãy đến giờ rồi.
Thấy cảnh tượng đó Bách Ảnh Quân liền lên tiếng trêu ghẹo Bách Ảnh Quyền:
- Ảnh Quyền, anh nhớ em cũng đã 25 tuổi rồi sao cứ như con nít thế? Đã là đàn ông rồi mà còn mong quà hơn cả tụi nhỏ.
- Anh cả, em tuy lớn rồi nhưng tâm hồn trẻ thơ!.
 
Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em
Chương 87: 87: Thông Báo Tin Mừng


Bách Ảnh Quyền vừa nói vừa liếc Bách Ảnh Quân rồi đưa mắt nhìn sang Hạ Di Giai bắt đầu mách:
- Chị dâu, chị xem anh ấy đin Anh ấy ức h**p em đó! Chị phải đòi lại công bằng cho em mới được.
Nghe thế Hạ Di Giai bật cười khẽ bật cười, cô bất lực nhìn hai anh em trước mặt rồi lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ hình vuông đưa cho Bách Ảnh Quyền nói:
- Được rồi, lát chị sẽ mắng anh ấy! Đây là quà của em, mau nhận đi!
Bách Ảnh Quyền đưa tay nhận lấy chiếc hộp màu xanh dương nhỏ, anh chăm chú nhìn vào món quà rồi mở ra xem.

Sau khi thấy được món quà bên trong Bách Ảnh Quyền reo lên thích thú, anh nhìn người chị dâu trước mặt mình không kiềm được sự phấn khích nói:
- Sao chị biết đây là mẫu đồng hồ em thích mà mua vậy? Em đã thích kiểu này từ rất lâu rồi, mấy hôm trước khi em làm vỡ chiếc đồng hồ cũ em đã định mua cái này không ngờ lại được chị tặng trước.
- Làm sao mà chị biết được chứ, chị thấy mẫu đồng hồ này nên nghĩ chắc chắn nó sẽ hợp với em hơn nữa chị nhớ đồng hồ đeo tay của en vừa bị vỡ mấy hôm trước.

Được cơ hội như vậy nên chị mua luôn, có thích không?
- Em thích lắm, chị dâu là tuyệt vời nhất!
Thấy vậy Bách Tĩnh Ngưng bên cạnh bĩu môi nói:
- Thôi đi! Anh chỉ đang nịnh chị dâu thôi chứ gì? Chị dâu, chị đừng tin nha anh ấy lấy lòng chị đó.

Còn em mới thật lòng nè nên chị đưa quà cho em đi!
Nghe cô em chồng nghịch ngợm nói làm Hạ Di Giai bật cười, cô tiếp tục lấy trong túi ra một chiếc hộp hình chữ nhật màu đỏ rồi đưa cho Bách Tĩnh Ngưng vừa xoa đầu cô vừa nói:
- Đây, quà của em!
Bách Tĩnh Ngưng thấy món quà thì vô cùng thích thú, cô nhanh tay chụp lấy cái hộp rồi mở ra tò mò nhìn vào trong đó.

Thấy được món quà mà chị dâu đã tặng Bách Tĩnh Ngưng nhảy cẫng lên, cô nàng nhanh chân chạy đến chỗ Hạ Di Giai ôm chầm lấy cô tươi cười nói:
- Em thích lắm lắm lắm! Chị dâu, chị đúng là thiên thần!
Bách Ảnh Quyền thấy vậy thì hỏi:
- Tiểu Ngưng, quà của em là cái gì thế?
Bách Tĩnh Ngưng nghe câu hỏi thì tự hào hểnh mũi trả lời:
- Chị dâu mua cho em một cây bút máu đó!
Nói xong cô vé lại xoay sang phía Hạ Di Giai tiếp tục ôm cổ cô nói:
- Chị dâu, có phải chị biết em thích sưu tầm bút nên mới mua cây bút đó cho em đúng không?
Hạ Di Giai nghe Bách Tĩnh Ngưng hỏi thì khẽ mỉm cười, cô đưa tay nhéo má Bách Tĩnh Ngưng một cái rồi dịu dàng đáp:
- Phải! Khi nhìn thấy cây bút máy này chị nghĩ ngay đến em nên đã mua đó.

Chị có biết em rất thích sưu tầm bút nên lúc chị thấy cây bút đẹp như vậy chị quyết định tặng cho em.
Bách Tĩnh Ngưng nghe vậy thì chu môi hôn lên má Hạ Di Giai một cái rồi lon ton chạy về ghế ngồi.

Đến lượt cô em út trong nhà, Bách Mỹ Tranh biết đến lượt mình thì vô cùng tò mò về món quà.

Cô nàng loay hoay nhìn tới nhìn lui mong chờ món quà mà Hạ Di Giai sẽ lấy ra từ trong túi.

Đúng như dự toán, Hạ Di Giai lấy ra trong túi món quà cuối cùng, món quà này là một chiếc hộp màu trắng xung quanh còn có viền vàng vô cùng sang trọng.

Cô bé Bách Mỹ Tranh thấy vậy thì vô cùng háo hức, nhìn chăm chú vào chiếc hộp trên tay Hạ Di Giai khiến cô bật cười.

Ngay khi hộp quà đến tay Bách Mỹ Tranh đã nôn nóng mở ra ngay lập tức, đập vào mắt cô bé lúc này là chiếc vòng quá ư dễ thương và xinh xắn.

Khỏi phải nói mà chỉ cần nhìn vào biểu cảm là biết cô em út này thích đến thế nào.

Cô nàng chăm chú ngắm nghía chiếc vòng tay không rời mắt rồi vô thức đứng hình mất mấy giây cuối cùng nghe Hạ Di Giai hỏi:
- Tiểu Tranh, em thích chứ?
Bách Mỹ Tranh nghe vậy thì liên tục gật đầu, cô nàng phấn khích đến mức cười tít mắt.

Nhìn Bách Mỹ Tranh nâng niu chiếc hộp trong tay khiến Hạ Di Giai cảm thấy rất ấm lòng.

Lát sau Bách Mỹ Tranh lên tiếng:
- Chị dâu, em đeo món quà này luôn được không?
- Đương nhiên là được rồi!
Nghe vậy Bách Mỹ Tranh nhanh chóng lấy chiếc vòng ra khỏi cái hộp rồi tỉ mĩ đeo nó lên tay vô cùng cẩn thận.

Cô nàng thích thú nhìn ngắm chiếc vòng vừa được đeo lên tay mình hào hứng nói:
- Cảm ơn chị dâu, em sẽ giữ nó thật kỹ!
- Em thích là được rồi!
- Nhưng em hỏi chị cái này nha?
- Em muốn hỏi cái gì?
- Sao chị lại mua món quà này tặng em mà không phải cái khác?

Hạ Di Giai nghe xong câu hỏi thì à lên rồi như hiểu ra cô nhẹ nhàng đáp:
- Đây là vòng may mắn, chị tặng nó cho em vì muốn sau này tiệm bánh của em sẽ ngày càng phát triển.

Hơn nữa chị cũng hi vọng sau này chiếc vòng này sẽ thành lá bùa may mắn luôn che chở em.
- Cảm ơn chị dâu!
Tặng quà xong thì đương nhiên là tới màn thông báo tin mừng, cả nhà sau khi đã có quà hết rồi thì bắt đầu đổ dồn ánh mắt về phía đôi vợ chồng trẻ, nét mặt tò mò hỏi:
- Hai đứa tặng quà cũng tặng xong rồi, mở quà cũng mở xong rồi, ai cũng thích quà mà hai đứa tặng.

Vậy bây giờ là đến màn thông báo tin mừng, hai đứa mau nói tin mừng đó là gì đi!
Bách lão gia nghe ba mình nói thì cũng đồng tình gật đầu, ông nhìn con trai và con dâu ôn tồn nói:
- Ông nội nói phải đó, hai đứa mau nói đi! Cả nhà ai cũng đói meo rồi, nếu cả hai còn không chịu nói mọi người sẽ không được ăn đâu.
Bách Ảnh Quân và Hạ Di Giai nghe xong thì khẽ xoay mặt nhìn nhau rồi mỉm cười, gương mặt của anh và cô lộ rõ vẻ hạnh phúc.

Bách Ảnh Quân hít thở một hơi thật sâu lấy can đảm rồi nói:
- Giai nhi, vợ con có thai rồi!
 
Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em
Chương 88: 88: Niềm Hạnh Phúc To Lớn


Cả nhà sau khi nghe xong đều trố mắt, ai nấy trong nhà lúc này đều ngạc nhiên đến mức đứng hình, mọi người vui mừng như không tin vào những gì mình nghe thấy.

Thấy mọi người sốc đến mức không biết phản ứng thế nào Hạ Di Giai lên tiếng:
- Ông, ba mẹ, mọi người sao vậy? Sao cả nhà nhìn tụi con ghê thế?
Bách lão gia tử lúc này mới lấy lại được bình tĩnh, ông run run cất tiếng hỏi Bách Ảnh Quân:
- Tiểu Quân, cháu vừa nói gì? Nói lại đi!
Bách Ảnh Quân nghe vậy thì khẽ nhướng mày, anh khẽ cong môi cười rồi chậm rãi nói lại từng chữ:
- Vợ! Cháu! Có! Thai! Rồi!
Ngay khi câu nói ấy được thốt ra thì cả nhà như vỡ òa, niềm hạnh phúc mà mọi người mong chờ cuối cùng cũng đã tới.

Nó đến một cách bất ngờ đến nỗi mọi người trong nhà không kịp tiếp nhận, ai ai nghe thấy tin đó cũng vui mừng khôn xiết nhất là Bách lão gia tử, ông cứ như muốn bay lên.

Vốn dĩ lúc đầu khi lấy nhau Bách Ảnh Quân đã nói với mọi người là anh còn đang bận phát triển sự nghiệp, vẫn chưa muốn có con sớm.
Lúc ấy mọi người trong nhà từ Bách lão gia tử đến Bách lão gia rồi đến Bách phu nhân ai cũng khuyên can rất nhiều.

Đến cả quản gia cũng nói đến gãy lưỡi nhưng Bách Ảnh Quân vẫn cứ dửng dưng nhất quyết làm theo ý mình không nghe lời ai nói khiến mọi người cũng bất lực.
Khoảng thời gian đó Bách lão gia tử đã rất phiền lòng, ông đã thử mọi cách rồi gây sức ép từ mọi phía nhưng vẫn không sao lay chuyển được tâm ý của Bách Ảnh Quân.

Dần dần sau này khi cả hai đã kết hôn với nhau được hơn 1 năm cuối cùng Bách lão gia tử cũng đành từ bỏ.

Ông bất lực thở dài không biết phải dùng làm sao nên cũng thôi không ép nữa.
Thời gian vừa qua cứ mỗi lần có ai đó hỏi Bách lão gia tử về việc sinh chắt nối dõi thì ông cũng chỉ lắc đầu rồi nói:
- Tụi nó vẫn muốn có không gian riêng! Tụi nó còn trẻ chưa muốn có con sớm!
Cứ thế ông dùng hết lý do này đến lý do nọ để thoái thác riết rồi Bách lão gia tử cũng từ từ không tham gia các bữa tiệc nữa cũng ít gặp mấy người bạn già hơn.

Mãi đến vài tháng trước Bách lão gia tử đột nhiên phát hiện tình cảm của cháu trau và cháu dâu tốt lên thì mới bắt đầu bày mưu tính kế.

Cũng chính vì thế nên mới có chuyện Bách Ảnh Quân và Hạ Di Giai bị hạ dược.
Cuối cùng ngày ông mong mỏi cũng đã đến, đứa chắt mà ông vẫn luôn mong chờ đã xuất hiện.

Bách lão gia tử rưng rưng nước mắt, đôi mắt nhăn nheo khẽ híp lại vui mừng nói:
- Tin này đúng là tin vui lớn nhất đối với ông! Không còn tin nào vui hơn là trước khi nhắm mắt còn được nhìn thấy chắt mình ra đời.

Ông thật sự rất vui!
Hạ Di Giai nghe vậy thì khẽ vuốt vuốt vai Bách lão gia tử an ủi:
- Ông nội, sao ông lại nói vậy chứ? Ông còn trẻ còn khỏe mà, ông nhất định phải sông thật lâu.

Chẳng lẽ ông không muốn nhìn thấy chắt trai mình lớn?
Bách lão gia nghe vậy thì đưa tay khẽ lau nước mắt rồi khẽ gật đầu, gương mặt ông lộ rõ vẻ hạnh phúc nói:
- Phải! Ông nhất định sẽ sống thật lâu để có thể chứng kiến cảnh chắt trai trưởng thành.

Chẳng những thế còn phải thấy được cảnh nó lấy vợ, có vậy ông mới yên tâm nhắm mắt.
Cả nhà nghe vậy thì ai nấy đều rộ lên cười thật lớn, Vũ Kiều khẽ đi đến nắm lấy tay Hạ Di Giai ân cần nói:
- Tiểu Giai, con mang thai rồi thì nhớ phải cẩn thận nhiều thứ.

Lúc nào cũng phải để an toàn của mình và con lên đầu có biết chưa? Mấy hôm trước con vừa trúng đạn hôm nay lại biết tin có thai làm mẹ thấy lo lắm.

Con nhớ phải cẩn thận sức khỏe nha!
Hạ Di Giai nghe vậy thì nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay Vũ Kiều rồi xoa xoa vài cái trấn an:
- Không sao đâu mẹ! Lúc sáng bác sĩ đã nói sức khỏe của con và em bé rất tốt, chỉ cần chú ý cẩn thận hơn trong sinh hoạt hằng ngày là được nên không cần lo lắng.
Vũ Kiều nghe vậy thì cũng an tâm phần nào, bà gật đầu thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó như nhớ ra điều gì bà lại hỏi:
- Tiểu Giai, con có bị nghén gì không?
Hạ Di Giai nghe vậy thì đáp:
- Dạ con cũng không biết! Lúc trước khi ăn đồ có mùi dầu mỡ thì con sẽ buồn nôn còn lại thì con ăn bình thường không bị gì hết nên con cũng không biết còn nghén cái gì nữa không.
- Vậy con có thèm cái gì không?
- Dạ không! Hiện tại thì con chưa có cảm giác thèm gì hết mẹ ạ.
Vũ Kiều nghe vậy thì gật đầu, bà nhìn qua Bách lão gia thì thấy ông đang nhìn Bách Ảnh Quân.

Ngay khi cuộc trò chuyện của Vũ Kiều và Hạ Di Giai kết thúc thì cũng là lúc Bách lão gia lên tiếng.

Ông nhìn Bách Ảnh Quân rồi dặn dò:
- Tiểu Quân, vợ con mang thai nên con nhớ là phải thật cẩn thận.

Đừng để con bé đi ra ngoài một mình cũng đừng để con bé cảm thấy áp lực đó.

Nhớ phải ở bên cạnh con bé nhiều một chút, chiều vợ con một chút có biết chưa?
- Con biết rồi! Con sẽ lo chu toàn cho vợ con nên ba mẹ và ông đừng lo nữa!
Nói rồi anh động đũa gắp thức ăn vào bát của Hạ Di Giai còn mình thì ngồi bóc tôm cho cô.

Nhìn cô ăn vui vẻ Bách Ảnh Quân nói:.

- Em thích thì ăn nhiều một chút ha!.
 
Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em
Chương 89: 89: Quá Khứ Có Nhau


Ăn tối xong, Bách Ảnh Quân và Hạ Di Giai trở về phòng của mình.

Căn phòng nằm ở lầu 3 của căn biệt thự, là căn phòng của Bách Ảnh Quân trước khi anh lấy vợ.

Sau khi lấy Hạ Di Giai thì cả hai dọn ra ở riêng còn căn phòng này vẫn luôn để trống cho anh và cô lúc về nhà cũ ở.
Lúc nhỏ mỗi khi sang Bách gia chơi là Hạ Di Giai lại chạy vào căn phòng này để tìm Bách Ảnh Quân trước, cô và anh rất thân với nhau nên mỗi khi ra vào phòng cũng không cần gõ cửa.

Bước vào căn phòng đã từng chứa rất nhiều kỷ niệm của anh và cô khiến Hạ Di Giai không kiềm được vô thức nhớ lại một số chuyện cũ.
Căn phòng này rất rộng một bên được lắp bằng cửa kính để dễ dàng nhìn thấy mọi thứ bên ngoài.

Phía trước phòng có một cái lang can nhỏ được trang trí bằng một chiếc bàn và hai chiếc ghế dùng để uống trà, ngắm cảnh mỗi khi muốn.

Chính giữa phòng có một chiếc giường, bên cạnh có một tủ sách.

Ngoài ra trong phòng được bố trí thêm một quầy bar riêng chuyên sử dụng cho Bách Ảnh Quân mỗi khi muốn trải nghiệm rượu.

Cả căn phòng được lát gỗ toàn bộ mang đến không khí ấm áp và sang trọng.

Sàn nhà trãi thảm lông màu đồng kết hợp với ánh đèn ngủ vàng càng tôn lên nét cao quý cho căn phòng rộng lớn.
Bách Ảnh Quân sau khi vào phòng đã đi tắm trước còn Hạ Di Giai do vết thương sau lưng nên cô vẫn tạm thời không được chạm vào nước.

Chính vì lý do đó cô ngồi trên giường đợi Bách Ảnh Quân tắm xong sẽ lấy nước cho mình lau người.

Ngồi bên trong căn phòng quá đỗi quen thuộc làm Hạ Di Giai nhớ đến vài câu chuyện lúc cả hai còn nhỏ.

Hạ Di Giai nhớ lần đó cô vẫn như cũ vừa vào cửa lớn Bách gia đã chạy ngay lên phòng tìm Bách Ảnh Quân ý định rủ anh ra ngoài đi dạo.

Nhưng khi bước vào bên trong đập vào mắt cô là hình ảnh anh run rẩy nằm mê mang trên chiếc giường rộng lớn.

Lúc đó Bách Ảnh Quân đang trong tình trạng sốt cao nhưng xung quanh lại không có lấy một bóng người, cơ thể anh lúc đó nóng hầm hập miệng không ngừng kêu lạnh khiến Hạ Di Giai rất hoảng sợ.
Thời gian đó Bách lão gia và Bách phu nhân vì bận công việc nên thường xuyên phải ra ngoài, Bách lão gia tử thì đang đi du lịch.

Trong nhà chỉ có đám người hầu còn quản gia Trần thì đã xin phép về quê vì có việc gấp.

Đám người hầu thấy chủ không có trong nhà nên đã bỏ mặc Bách Ảnh Quân sốt cao không thèm ngó ngàng tới.

Hạ Di Giai sau khi thấy vậy đã lập tức chạy đi tìm người giúp đỡ, cô gọi hết hầu nữ đến hầu nam trong nhà nhưng chẳng một ai mảy may quan tâm đến lời cô nói.
Cuối cùng không biết làm thế nào Hạ Di Giai đã phải chạy đi gọi cho ba mẹ mình đến giúp.

Hạ lão gia và Hạ phu nhân sau khi chạy đến thấy tình hình của Bách Ảnh Quân ngày càng tệ đã tức tốc ẩm anh đi bệnh viện cấp cứu.

Kết quả lần đó Bách Ảnh Quân phải ở lại trong bệnh viện gần cả tháng vì bị viêm phổi.

Bách lão gia và Bách phu nhân sau khi biết được việc này đã vô cùng tức giận đuổi việc hết cả đám người hầu trong nhà.

Sau sự việc lần đó vì xót con và ân hận nên Vũ Kiều đã giao hết công việc lại cho chồng còn mình thì chuyên tâm ở nhà chăm lo việc nhà cửa.
Một tháng sau khi Bách Ảnh Quân được xuất viện anh đã cảm ơn Hạ Di Giai bằng cách tự tay làm tặng cô một khung hình bằng gỗ.

Khung hình đó Hạ Di Giai vẫn còn đang giữ đến tận bây giờ và nó được dùng để lồng ảnh cưới của hai vợ chồng.

Khoảng 1 năm sau đó lại tiếp tục có một sự việc xảy ra trong chính căn phòng này nhưng người được cứu lần này đổi lại là cô.

Lần đó Hạ Di Giai và Bách Ảnh Quân đang chơi trốn tìm trên lầu 3 của biệt thự, cô là người trốn còn anh tìm.

Hạ Di Giai đã trốn dưới gầm giường của Bách Ảnh Quân và ngủ quên luôn dưới đó.

Không may thay lúc Bách Ảnh Quân đi tìm thì tự dưng căn phòng bị cháy, lửa lan ra xung quanh bốn gốc phòng rồi phừng lên chắn lối đi vào.

Hạ Di Giai nghe tiếng chuông báo cháy thì giật mình thức dậy, cô hoảng hồn khóc lớn khi thấy lửa đang cháy xung quanh.

Cũng nhờ tiếng khóc đó đã giúp Bách Ảnh Quân xác định được vị trí của cô, anh nhúng nước chiếc khăn lớn rồi quấn quanh cơ thể mình sau đó lao vào bên trong đám lửa.

Sau khi thấy được Hạ Di Giai đang nằm bất tỉnh dưới sàn anh nhanh trí xé một góc mền rồi nhúng nước che mặt cô lại.

Bách Ảnh Quân cõng cô trên lưng xông ra khỏi căn phòng đang bốc cháy.

Sau lần đó hậu quả để lại đến giờ là vết sẹo do bị bỏng trên tay trái của anh cũng là minh chứng cho tình yêu và lòng dũng cảm của Bách Ảnh Quân khi đó.
- Giai nhi!
Kết thúc hồi tưởng cũng là lúc tiếng gọi của Bách Ảnh Quân vang lên, anh tắm xong thấy vợ mình đang ngồi thẫn thờ thì lên tiếng gọi.

Bách Ảnh Quân bước lại gần đưa tay lên chạm nhẹ vào người Hạ Di Giai nhỏ giọng hỏi:
- Em không sao chứ? Có chỗ nào không khỏe sao? Hay vết thương lại đau?
Nghe câu hỏi của anh Hạ Di Giai chỉ mỉm cười rồi lắc đầu nói:
- Em không sao! Chỉ là em đang nhớ lại một vài chuyện xảy ra lúc nhỏ.
Bách Ảnh Quân nghe vậy thì cũng chợt khựng lại, anh im lặng suy nghĩ như cố nhớ điều gì rồi à lên một tiếng:
- Là chuyện em từng cứu anh có đúng không?
- Phải đó! Còn có chuyện anh cứu em nữa!
Nghe vậy Bách Ảnh Quân mỉm cười, anh ngồi xuống giường nhẹ nhàng ôm lấy Hạ Di Giai thủ thỉ:
- Giai nhi, đôi lúc anh ước rằng bản thân có thể quay lại khoảng thời gian đó..
 
Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em
Chương 90: 90: Vì Nơi Đó Có Em!


Hạ Di Giai nghe vậy thì khẽ xoay đầu lại nhìn chồng mình, cô đưa tay chạm nhẹ vào tay anh dịu dàng hỏi:
- Sao anh lại muốn thế?
- Có thể là do anh cảm thấy có lỗi.

Cũng có thể vì anh chưa thỏa mãn được lòng tham của chính mình.
Câu trả lời của Bách Ảnh Quân khiến Hạ Di Giai đứng sững, cô khó hiểu cau mày hỏi:
- Anh nói vậy là sao? Em không hiểu!
Nghe vậy Bách Ảnh Quân cười nhẹ, anh nũng nịu vùi mặt vào bả vai của cô tham lam hít lấy mùi hương hoa quen thuộc rồi chầm chậm đáp:
- Lúc nhỏ em biết anh thường ước gì không?
- Anh ước gì?
- Anh ước bản thân có thể lớn thật nhanh để được tự do làm những điều mình thích nhưng rồi khi lớn lên...!anh lại muốn được trở lại khoảng thời gian còn nhỏ.
Hạ Di Giai nghe xong thì im lặng, hơn ai hết cô hiểu rất rõ những điều chồng mình vừa nói có ý nghĩa gì.

Bách Ảnh Quân lớn lên trong một gia đình hào môn lại còn là con trai lớn, bổn phận và nghĩa vụ là hai từ anh luôn phải khắc sâu trong đầu.

Cô đơn và lạc lõng là những thứ anh đã phải gánh chịu từ khi còn rất nhỏ.

Khi chỉ vừa mới lọt lòng Bách Ảnh Quân đã định phải gánh trên vai trách nhiệm rất lớn, so với ba người em của mình thì áp lực anh phải chịu là vô hạn.
Thật ra Bách Ảnh Quân cũng có ước mơ, ước mơ của anh là được trở thành một bác sĩ.

Hạ Di Giai từng được nghe chồng mình nói rằng anh thích cảm giác được khoác trên mình chiếc áo blouse trắng và mong muốn cứu giúp mọi người.

Nhưng ước mơ đó là quá viễn vông, Bách Ảnh Quân bị buộc phải trở thành người thừa kế sản nghiệp.

Anh bị bắt học kinh doanh từ rất nhỏ và bị bắt phải tiếp xúc với các cuộc họp, các buổi thảo luận ký kết hợp đồng từ khi chỉ mới được 10 tuổi.
Bách tổng lạnh lùng tàn nhẫn với những thủ đoạn sát phạt quả quyết trên thương trường bây giờ chính là kết quả của quá trình huấn luyện đó.

Có thể Bách lão gia và Bách phu nhân đã thành công đào tạo ra một người kế thừa sản nghiệp như ước muốn nhưng song song với thành quả đáng tự hào đó chính là sự đánh đổi to lớn mà hai ông bà phải chịu.

Bách Ảnh Quân trở nên lạnh lùng và vô cảm, anh từ chối tiếp xúc với tất cả mọi người và đặt biệt ghét tiếp xúc với người khác.

Những đối tượng mà anh giao tiếp hằng ngày chỉ có đối tác làm ăn hoặc hơn là vài người bạn thân thiết.
Nghĩ đến đây Hạ Di Giai khẽ xoay người lại đưa hai tay ôm lấy cơ thể chồng mình, cô tựa đầu vào ngực anh lặng lẽ rơi nước mắt.

Hít một hơi thật sâu để đè nén cảm xúc hiện tại, Hạ Di Giai nhẹ giọng hỏi:
- Ông xã, lý do anh không muốn rồi lại muốn trở lại khoảng thời gian khi còn nhỏ là gì?
Đối mặt với câu hỏi của vợ mình Bách Ảnh Quân khẽ trầm mặc, anh im lặng một hồi rồi mới từ từ cất tiếng:
- Là vì em!
Nói rồi Bách Ảnh Quân khẽ xoa nhẹ đầu Hạ Di Giai vài cái, anh đưa tay tiếp tục vỗ vỗ vào lưng cô như dỗ dành rồi ân cần nói:
- Em biết mà Giai nhi, lý do anh không bao giờ muốn nhắc đến chuyện quá khứ là vì anh ghét những ký ức đau khổ lúc nhỏ.

Anh ghét cay ghét đắng thậm chí là căm thù khoảng thời gian như sống trong địa ngục ấy, thời gian đó anh rất thường nằm mơ thấy ác mộng.

Thỉnh thoảng lại giật mình tỉnh giấc giữa đêm trong căn phòng tối thui với 4 bức tường lạnh lẽo.

Khoảng thời gian kinh khủng đó đến giờ anh vẫn còn nhớ rõ và nó cũng là lý do khiến cho anh đến tận bây giờ vẫn không tha thứ cho ba mẹ mình được.
- Vậy sao lại còn muốn quay lại?
- Vì lúc đó có em! Em lúc đó cứ như ánh sáng hi vọng rơi xuống cứu giúp cuộc đời anh vậy.

Những khoảng khắc ở bên em cho anh sự can đảm và lòng quyết tâm, anh quyết tâm phải học thật giỏi và phải trở thành một nhà kinh doanh thật tài để đợi tới ngày xứng đáng với em.
Nói đoạn Bách Ảnh Quân dừng lại, anh nắm lấy hai vai của Hạ Di Giai nhẹ nhàng xoay người cô lại.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau Bách Ảnh Quân đã ngay tức khắc ôm lấy Hạ Di Giai thật chặt.

Anh nhắm mắt cảm nhận cơ thể cô rồi lại nói tiếp:
- Giai nhi, em thật sự rất quan trọng với anh! Khoảng thời gian anh đã tổn thương em đến giờ anh vẫn luôn dằn vặt về nó.

Anh từng nghĩ đến sẽ dùng cái chết để tạ lỗi với em, anh không có mặt mũi nào để cầu xin em tha thứ nhưng rồi...!khi đứng đối mặt với em anh lại không dám.

Có lẽ do anh tham lam nên không muốn đánh mất em, cũng có lẽ do anh ganh tị, không muốn chứng kiến em ở bên người khác.
Bách Ảnh Quân nói đến đây thì khẽ thở dài, anh để mặt mình đối diện với mặt Hạ Di Giai rồi hỏi:

- Giai nhi, em hận anh không?
Nghe vậy Hạ Di Giai sững người, cô nhìn thẳng vào mắt chồng mình rồi như hiểu được suy nghĩ của anh đau lòng nói:
- Sao em lại hận anh được! Đối với em dù là trước đây hay bây giờ, dù là lúc bé hay đã lớn thì anh vẫn là anh thôi.

Tình cảm mà Giai nhi dành cho anh vẫn luôn không thay đổi!
- Anh tổn thương em nhiều như vậy đáng ra em nên hận người chồng này chứ?
Nghe tới đây Hạ Di Giai lắc nhẹ đầu, cô đưa hai tay lên chạm vào má Bách Ảnh Quân, ánh mắt thâm tình nói:
- Anh không có lỗi nên đừng tự trách! Tất cả là tại Du Mẫn Hoa chứ không phải do anh, anh hiểu không.

Đừng tự trách, em sẽ đau lòng!
- Đừng đau lòng, anh không tự trách nữa!
Nói rồi Bách Ảnh Quân để Hạ Di Giai nép vào lòng mình rồi đưa tay ra xoa xoa cái bụng nhỏ, cả hai nhìn nhau mỉm cười với ánh mắt mong chờ.

Mong chờ một thiên thần nhỏ sẽ được sinh ra bình an, mong chờ niềm hạnh phúc sẽ nhanh tới..
 
Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em
Chương 91: 91: Ông Xã Em Đói!


Giữa đêm Bách Ảnh Quân bất ngờ bị thức giấc vì một tiếng động lạ, anh xoay sang bên cạnh thì thấy cô vợ nhỏ của mình liên tục ngọ nguậy.

Hạ Di Giai trùm chăn kín hết cả nửa th*n d*** đang không ngừng lăn qua lật lại trên giường.
Thấy vợ mình như vậy Bách Ảnh Quân lập tức ngồi dậy rồi lật người cô hướng về cơ thể mình cất tiếng hỏi:
- Giai nhi, em sao thế? Khó chịu ở đâu à?
Hạ Di Giai nghe chồng hỏi thì lắc đầu, cô chớp chớp đôi mắt phượng mấy cái xong chu môi cười cười:
- Ông xã, em không sao!
- Vậy sao em không ngủ?
- Em ngủ không được.
- Sao lại vậy? Em thật sự không sao chứ?
Nghe vậy Hạ Di Giai khẽ len lén nhìn anh, cô đưa tay nắm lấy áo anh giật nhẹ mấy cái rồi ngại ngùng nói:
- Ông xã, em...!em đói bụng!
Bách Ảnh Quân nghe vậy thì khẽ nhướng mày, anh ồ lên một tiếng như đã hiểu rồi bật cười đưa tay nhéo nhéo cái má phúng phính của Hạ Di Giai dịu dàng nói:
- Chắc là bé con đói rồi.

Giai nhi, em thích ăn cái gì nào?
Nghe vậy Hạ Di Giai đang nằm ngay tức khắc ngồi bật dậy, cô hướng ánh mắt cún con về phía chồng mình rồi nũng nịu dụi dụi đầu vào ngực anh nhỏ giọng đáp:
- Em muốn ăn gà rán, uống trà sữa nữa.
Bách Ảnh Quân nghe vậy thì khẽ cau mày đưa tay vuốt vuốt lưng Hạ Di Giai nói:
- Nhưng mấy cái đó không tốt cho sức khỏe.

Bây giờ cũng khuya rồi hay anh làm chút gì thanh đạm ít dầu mỡ cho em nha.
- Ưm...!em muốn ăn mấy cái đó!
- Giai nhi ngoan, anh nấu cháo cho em có được không? Ăn mấy cái đó không tốt.
Hạ Di Giai nghe vậy liền lắc đầu, cô phản kháng há miệng cắn mạnh vào ngực anh một cái rồi xoay lưng đi chỗ khác giọng giận dỗi:
- Không cho thì thôi, em không thèm ăn nữa! Cứ để em với con đói chết luôn đi!
Bách Ảnh Quân thấy vậy thì bất lực, anh hết cách đành lay lay người cô nhỏ giọng xuống nước dỗ dành:
- Thôi được rồi, anh mua cho em.
Nghe vậy Hạ Di Giai khẽ xoay đầu lại, cô vui mừng cười tít mắt nhìn anh hỏi:
- Có thật không?
- Thật! Chỉ cần em muốn cái gì anh cũng chiều nên đừng tức giận.
Hạ Di Giai được chồng cưng chiều thì vô cùng thích thú, cô nhào đến ôm chầm lấy cổ Bách Ảnh Quân rồi hôn vào má anh hí hửng nói:
- Em biết anh thương em nhất mà! Ông xã đúng là số một!
Bách Ảnh Quân thấy vậy thì cũng vội ôm lấy Hạ Di Giai, anh giữ chặt em cô rồi nói:
- Ai bảo em là tiểu bảo bối của anh chứ! Không chiều em không được!
Nói rồi Bách Ảnh Quân nhanh chân bước xuống giường, anh xoay người đưa tay về phía Hạ Di Giai nói:
- Lại đây, chúng ta xuống nhà ăn.
Hạ Di Giai thấy vậy thì vô cùng hớn hở, cô đứng thẳng lên trên giường rồi từ từ bước đến gần Bách Ảnh Quân vừa dang hai tay ra vừa bảo:
- Ông xã, bế em!
Bách Ảnh Quân nhận được yêu cầu liền bật cười, anh cưng chiều nhấc bổng cô lên rồi bế cô theo kiểu ôm ngược.

Xong xuôi anh chậm rãi ôm cô di chuyển khỏi phòng xuống bếp.
Xuống tới bếp Bách Ảnh Quân kéo ghế rồi đặt Hạ Di Giai ngồi xuống, anh lấy gối kê cao sau lưng cho cô tựa vào rồi thuận tay lấy ra một cốc sữa tươi nói:
- Em uống đi để anh kêu đồ ăn.
Hạ Di Giai nhìn cốc sữa trên bàn khẽ cau mày nhăn mặt, cô đưa tay đẩy cốc sữa ra xa rồi chu môi nói với chồng:
- Em không chịu đâu, em muốn trà sữa cơ mà chứ không phải sữa tươi.
Bách Ảnh Quân thấy vậy thì khẽ cúi người xuống, anh nhìn Hạ Di Giai rồi cóc nhẹ vô trán cô đầy cưng chiều bảo:
- Anh biết, nhưng để anh đặt đã.

Trước đó em uống hết cốc sữa này đi được không?
- Em không uống đâu, anh mau đặt đi em sẽ đợi.
Bách Ảnh Quân nghe vậy cũng đành bó tay hết cách, anh mỉm cười lắc đầu rồi nhanh tay ấn vào màn hình điện thoại.

Đặt xong Bách Ảnh Quân để điện thoại lên bàn, anh ngồi xuống cạnh Hạ Di Giai rồi đưa tay kéo cô sang ngồi trong lòng mình.

Bách Ảnh Quân để Hạ Di Giai tựa đầu vào ngực mình nhẹ nhàng hôn lên trán cô nói:
- Giai nhi, mấy hôm trước vừa nghe thấy mùi dầu mỡ là em đã chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo rồi.

Sao hôm nay đột nhiên lại thèm gà rán?
- Em cũng không biết! Tự nhiên đang ngủ thì em thấy thèm.

Mới đầu em định nhắm mắt ngủ luôn chờ tới sáng ăn nhưng chả hiểu sao em lại thèm không ngủ được.
- Vậy chắc chắn là do bé con thèm rồi!
- Đứa nhỏ này cũng thật là sao lại thay đổi nhanh vậy chứ.

Mà nói cũng lạ, chúng ta chỉ mới ăn cơm tối thôi vậy mà giờ em lại thấy đói rồi.
Nghe vậy Bách Ảnh Quân lại càng cảm thấy muốn cười, anh vuốt nhẹ chiếc mũi thanh thoát của Hạ Di Giai ân cần nói:
- Em thèm ăn chứng tỏ là bé con của hai chúng ta rất khỏe mạnh.

Lúc trước anh còn sợ em không chịu ăn, bây giờ thấy em thèm ăn anh cũng đỡ lo lắng.
Hạ Di Giai nghe vậy thì khẽ cau mày, cô ngước mắt nhìn Bách Ảnh Quân rồi đánh mạnh vào ngực anh nói:
- Có phải anh muốn nuôi cho em mập lên xấu xí rồi bỏ em không?
Nghe vậy Bách Ảnh Quân thoáng kinh ngạc ôm chầm lấy cô vợ nhỏ trong lòng, anh cưng chiều nhìn dáng vẻ như một chú mào hoang nhỏ hạnh phúc nói:
- Sao lại vậy được! Giai nhi là bảo bối anh yêu nhất trên đời! Dù sau này em có biến thành thế nào thì trong mắt anh em vẫn luôn là người xinh đẹp nhất, tài giỏi nhất.
 
Cơ Hội Cuối Liệu Kịp Nói Yêu Em
Chương 92: 92: Sinh Con


Sáng hôm sau Bách Ảnh Quân và Hạ Di Giai đang ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa, người hầu bên ngoài nói vọng vào:
- Thiếu gia, phu nhân bảo tôi mời ngài và thiếu phu nhân xuống dùng bữa sáng.
- Được rồi!
Dứt lời Bách Ảnh Quân ngồi bật dậy, anh mơ màng nhìn sang Hạ Di Giai thì thấy cô vẫn đang say giấc nồng.

Thấy vậy Bách Ảnh Quân quyết định đi tắm trước để cô ngủ thêm chút nữa.

Đang định bước chân xuống giường thì bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, thấy bên trên hiển thị là tên Sở Phàm nên Bách Ảnh Quân nhấc máy:
- Chuyện gì?
- Thưa sếp, Du Hải Dương và hai đưa con gái của ông ta đã bị bắt lại rồi ạ!
- Khi nào?
- Vào tối qua ạ! Tối qua lúc họ đang định bỏ trốn bằng đường tàu thì đã bị người của chúng ta bắt lại.

Hiện giờ tôi đã nhốt cả ba trong căn biệt thự ngoại thành rồi thưa sếp.
- Tốt lắm, tôi sẽ đến ngay!
Nói rồi Bách Ảnh Quân cúp máy, vừa định bước xuống giường thì lần nữa giọng nói của Hạ Di Giai lại vang lên:

- Ông xã, có chuyện gì vậy?
Bách Ảnh Quân nghe thấy tiếng vợ gọi thì lập tức xoay sang nhìn cô, anh đưa tay đỡ lấy Hạ Di Giai ân cần dìu cô ngồi dậy rồi hôn lên trán cô chào buổi sáng.
- Ông xã, vừa nãy có chuyện gì vậy anh?
- Lúc nãy là điện thoại của Sở Phàm, cậu ấy gọi để báo với anh đã bắt được ba cha con Du Mẫn Hoa.
Hạ Di Giai nghe vậy thì thở phào một cái, tin tức chồng cô vừa nói ban nãy cứ như một cây búa đập tan được tảng đá gánh nặng trong lòng cô.

Nghĩ vậy Hạ Di Giai lại nhìn sang Bách Ảnh Quân hỏi:
- Anh định xử trí họ thế nào?
- Đương nhiên anh phải trừng trị bọn họ thật thích đáng.

Bọn họ không chỉ cả gan sử dụng thủ đoạn hèn hạ chia cắt chúng ta mà còn dám tập kích đánh lén khiến em gặp nguy hiểm.
- Ông xã, anh giao họ cho công an đi!
Nghe vợ mình nói vậy lập tức khiến Bách Ảnh Quân, anh đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn Hạ Di Giai rồi lập tức thay bằng vẻ mặt tức giận nói:
- Không được! Bọn chúng hại em suýt chút mất mạng sao có thể tha được.

Anh nhất định phải tự tay diệt trừ cả ba người họ thì mới hả giận.

Nghe vậy Hạ Di Giai chỉ im lặng, cô âm thầm nhìn biểu cảm trên gương mặt Bách Ảnh Quân một lúc lâu rồi khẽ thở dài.

Sao cô lại không hiểu được những gì chồng mình đang nghĩ chứ.

Hơn ai hết cô hiểu rất rõ tình cảm Bách Ảnh Quân dành cho mình cũng biết rõ cảm giác đau khổ mà anh phải chịu.

Đối với Bách Ảnh Quân thì việc tận mắt chứng kiến cảnh cô lâm vào nguy hiểm giống như g**t ch*t anh vậy.

Bắt anh nhìn cảnh người vợ mình yêu thương đứng giữa sự sống và cái chết là vô cùng tàn nhẫn.
Ngay giây phút này dù không nói nhưng Hạ Di Giai vẫn có thể cảm nhận được sự phẫn nộ trong lòng chồng mình.

Cô hiểu những nỗi đau anh phải gánh chịu là vô cùng lớn, nếu đổi lại là cô thì cô cũng sẽ không cách nào chịu đựng được.

Nhưng Hạ Di Giai không muốn để bàn tay Bách Ảnh Quân phải dính máu, cô mong cuộc đời anh lúc nào cũng vui vẻ.

Nghĩ rồi Hạ Di Giai khẽ nắm lấy tay Bách Ảnh Quân, cô nhẹ nhàng v**t v* bàn tay anh nhỏ giọng nói:
- Em hiểu cảm giác của anh lúc này, em biết anh đang rất tức giận nhưng coi như em xin anh được không.

Anh hãy để việc lần này cho bên công an và luật pháp giải quyết.
- Nhưng...
- Ông xã, bây giờ em chỉ muốn hai chúng ta có thể vui vẻ đón chờ bé con chào đời thôi.

Anh chiều em đi được chứ?
Bách Ảnh Quân nghe vậy thì im lặng, anh trầm tư một hồi rồi cuối cùng cũng lặng lẽ gật đầu đồng ý.

Thấy vậy Hạ Di Giai rất vui mừng, cô ôm chầm lấy anh cười tít cả mắt:
- Em biết anh sẽ đồng ý mà!
Bách Ảnh Quân khẽ vuốt lưng Hạ Di Giai, anh đưa tay ôm lấy cô rồi nhẹ nhàng nói:
- Nếu em đã muốn vậy thì anh chỉ có thể đồng ý thôi! Thôi vậy, lần này để bên phía công an giải quyết vậy.
Nói rồi Bách Ảnh Quân ôm Hạ Di Giai vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân, anh và cô thay đồ rồi cùng xuống nhà ăn sáng.
Cứ như thế thời gian cứ lặng lẽ trôi qua thoáng chốc đã gần ngày Hạ Di Giai sinh nở.

Thời gian này Bách Ảnh Quân và Hạ Di Giai vô cùng hạnh phúc, cả hai tình cảm dẫn nhau đi mua đồ rồi còn chuẩn bị mọi thứ để đón chờ thiên thần nhỏ.
Đêm hôm đó, cũng giống như bao ngày Hạ Di Giai lên giường đi ngủ sớm.

Trước lúc ngủ Bách Ảnh Quân đã bắt cô uống một ly sữa đầy rồi mới cho cô lên giường ngủ.

Vì ngày dự sinh còn hẳn một tuần nên cả hai đều không mảy may quan tâm đến, cứ nghĩ là chưa đến ngày nên anh và cô cũng không chuẩn bị gì.
Những tưởng mọi chuyện sẽ diễn ra như mọi hôm nhưng không.

Giữa đêm trong lúc đang ngủ thì Hạ Di Giai bị đánh thức bởi cơn gò bất chợt kéo đến.

Cô lờ mờ tỉnh dậy sau khi cảm nhận cơn đau, cứ nghĩ do em bé quẩy đạp nên Hạ Di Giai nhắm mắt ngủ tiếp.

Chưa được 5 phút thì một cơn đau lại bất ngờ truyền đến khiến cô phải hét lên, Hạ Di Giai đau đớn với tay sang chỗ Bách Ảnh Quân gọi:
- Ông xã...
- Giai nhi, em sao vậy?
- em đau bụng quá! Chắc là sắp sinh rồi!
Bách Ảnh Quân nghe vậy vô cùng hoảng hốt, anh luống cuống gọi xe rồi xốc Hạ Di Giai lên bế cô vào bệnh viện..
 
Back
Top Bottom