Ngôn Tình Cô Hàng Xóm Kỳ Lạ Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,445,355
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
co-hang-xom-ky-la-cua-toi.jpg

Cô Hàng Xóm Kỳ Lạ Của Tôi
Tác giả: Đường Tiểu Mạn
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Dị Năng, Nữ Cường
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Văn án:

Chỗ ở của Trình Gia Dũng có một người hàng xóm “kỳ lạ” mới vào, thích thu gom rác, thích nói một mình, nửa đêm còn thường xuyên làm ra những âm thanh leng keng leng keng kỳ lạ.

Đến một ngày, người hàng xóm kỳ lạ của Trình Gia Dũng đã đến cục cảnh sát báo án, cô biết rõ hung thủ của vụ án giết người liên hoàn gần đây là ai?

Cảnh sát dựa theo manh mối mà người hàng xóm của Trình Gia Dũng cung cấp, quả nhiên là trong mấy ngày sau cảnh sát đã bắt được hung thủ thật sự!

Bà con xa không bằng láng giềng gần, sau đó Trình Gia Dũng dưới sự trợ giúp của hàng xóm, nhiều lần phá được vụ án kỳ lạ.

Một ngày, Trình Gia Dũng xách theo đồ ăn và rượu đến nhà Tiêu Tiêu.

Qua ba lần rượu, Trình Gia Dũng nói lời khách sáo với Tiêu Tiêu: “ Năng lực suy luận của cô mạnh như thế, có thể truyền dạy cho tôi mấy chiêu không? ”

Tiêu Tiêu sau khi say rượu thì nói lời thật lòng: “ Phá án không dựa vào suy luận, tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của người chết. ”

Trình Gia Dũng yêu thầm Tiêu Tiêu từ lâu, hiến dâng đồng hồ của mình, ngượng ngùng hỏi: “ Vậy cô thử đoán tiếng lòng của tôi đi! ”

Tiêu Tiêu mặt không biểu cảm, gượng gạo từ chối: “ Không được! ”

“.Tại sao? ”

“ Bởi vì anh còn sống! ”

Cảnh sát tháo hán* và Thiếu nữ quái gở

*tháo hán: dùng để chỉ người đàn ông cao to, vạm vỡ, thô kệch

Nữ chính tính cách quái gở biết tâm linh, có thể thông qua di vật của người chết, để hiểu rõ chuyện của họ lúc còn sống.

Nam chính vô cùng thông minh, khả năng ghi nhớ như máy ảnh.

Một câu tóm tắt: Hàng xóm tới giúp tôi phá án

Lập ý: Chính nghĩa vĩnh viễn tồn tại​
 
Cô Hàng Xóm Kỳ Lạ Của Tôi
Chương 6


Edit: Yuee

Beta: An Nhiên

Đợi rất nhiều ngày, cuối cùng Châu Tiêu cũng đồng ý cùng Tiêu Tiêu nói chuyện, làm cho Tiêu Tiêu vừa cảm thấy vui mừng vừa cảm thấy ngoài ý muốn, cô gần như bỏ cuộc rồi.

Tiêu Tiêu chuyển toàn bộ ” Nhà” của Châu Tiêu trở lại,” thăm dò” từng chút từng chút một, không ngờ tới đồ vật đã mất mà Châu Tiêu yêu thích nhất, lại là một lọ nước hoa dùng gần hết bị ném trong thùng rác.

Châu Tiêu là kỹ sư ở xưởng điều chế nước hoa, nghiên cứu phát triển nước hoa là công việc mà cô ta yêu thích nhất.

Bỗng nhiên đột ngột qua đời, việc mà cô ta không yên tâm nhất chính là sự nghiệp mà cô ta còn dang dở.

Sau khi Tiêu Tiêu và Châu Tiêu ” liên hệ” với nhau, Châu Tiêu kể cho cô rất nhiều về việc mình làm, làm thế nào để pha trộn nước hoa một cách cân bằng, pha trộn như thế nào để ra hương đầu, hương giữa và hương cuối.

Tuy rằng chỉ là trên lý thuyết, Tiêu Tiêu nghe cũng không quá hiểu, nhưng cô vẫn là lần đầu tiên tiếp xúc với việc nghiên cứu phát triển nước hoa, cảm thấy rất mới lạ và thú vị, nghe được mùi thơm.

Chuyện xưa sẽ không nói thẳng ra, mỗi một câu nói đều giấu giếm thâm ý, Tiêu Tiêu biết rõ Châu Tiêu cho cô nhắc nhở!!!

Mỗi thế giới đều có quy tắc và phải tuân thủ quy tắc!

Tuy rằng Châu Tiêu bị mưu sát, nhưng cô ta không thể trực tiếp nói ra với Tiêu Tiêu là ai đã sát hại mình, ai là hung thủ.

Thiên cơ bất khả lộ, nếu đem chuyện nói ra sẽ bị bên kia vô hạn trừng phạt.

Cô ta một bụng oán khí nuốt không trôi, lưu luyến giữa hai thế giới Âm Dương, cự tuyệt uống canh Mạnh Bà, không muốn quên đi kiếp trước, tình nguyện làm một cô hồn dã quỷ, không thuộc về bất cứ nơi nào, cực kỳ đáng thương.

Tiêu Tiêu hiểu những người ” không may” đã chết, trên thế gian này còn có thật nhiều việc vẫn chưa làm xong, trong lòng cảm thấy không cam lòng.

Bọn họ bị oan, không thể tự mình báo thù, để bọn họ có thể tự nguyện buông bỏ đi đầu thai, cho lên mới phải” đi lên” tìm Tiêu Tiêu nói chuyện.

Tiêu Tiêu là ” ràng buộc ” giữa thế giới Âm Dương và bọn họ, cũng là người duy nhất có thể giúp đỡ bọn họ.

Tiêu Tiêu muốn giúp bọn họ, nhất định phải nhớ rõ những chuyện bọn họ kể. Tuy rằng không thể nói rõ, nhưng những chuyện này nhất định sẽ cho Tiêu Tiêu gợi ý.

Tiêu Tiêu và những oan hồn này giao tiếp nhiều năm, cũng tổng kết ra ít kinh nghiệm.

Bọn họ kể cho Tiêu Tiêu mỗi một câu chuyện, mỗi một câu nói đều giấu diếm huyền cơ trong đó, trăm cay nghìn đắng mới có thể ” đi lên” đây, đương nhiên sẽ không nói nhảm mấy lời nói không có ý nghĩa.

Châu Tiêu cùng Tiêu Tiêu nói chuyện ba lần, Châu Tiêu nói nhiều nhất vẫn là chuyện công việc.

Tiêu Tiêu cũng đáp lại mấy câu, chủ động trò chuyện về việc sinh hoạt cá nhân của Châu Tiêu với bạn trai, nhưng Châu Tiêu đều cố tình bỏ qua, thậm chí còn hỏi một đằng nói một nẻo, ngậm miệng không nói chuyện.

Bởi vì cơ hội ” nói chuyện” trân quý, cũng sợ khi nói thẳng ra, sẽ bị quy củ của thế giới kia trừng phạt.

Vì vậy, mỗi lần ” nói chuyện” xong đều rất mờ mịt.

Không thể nói quá nhiều, cũng không thể biểu đạt rõ ràng cái gì, những thứ không thể nói, dĩ nhiên sẽ tự động lược bỏ.

Tiêu Tiêu còn không hiểu rõ những gì Châu Tiêu nói, cùng không tìm được dấu vết hung thủ sát hại Châu Tiêu để lại.

Nhưng cô xác định, người bạn trai kia không phải là mục tiêu cũng không phải là hung thủ.

Trình Gia Dũng anh ta điều tra một đường, tất cả đều là sai lầm.

Tuy rằng bị Tiêu Tiêu đả kích, nhưng căn bản Trình Gia Dũng không để những lời cô nói ở trong lòng, cả đêm đều đắm chìm trong sự vui sướng của việc “phá án” sắp tới.

Ngày thứ hai đi làm trở lại cảnh đội, Trình Gia Dũng trước tiên liền xem xét kết quả điều tra, đắc ý nghĩ, suy đoán của bản thân là chính xác.

Chỉ tiếc là tư liệu điều tra mới xem một nửa, tâm trạng Trình Gia Dũng liền nguội lạnh,

Mấy hôm trước anh ta cùng Trương Mộ Đồng nhìn thấy Trương Đào cùng ” em gái con nhà dì kia” ở cạnh nhau..

Trương Đào vào cái ngày Châu Tiêu xảy ra chuyện không may đó chính xác được công ty phái đi công tác.

Trương Đào cùng y tá Vương kia thì tám gậy tre đánh không tới, cơ bản là không có khả năng.

Theo như người bên cạnh Trương Đào và Châu Tiêu nói, hai người tình cảm ổn định, cuối năm liền chuẩn bị kết hôn, không hề phát hiện tình huống tồn tại kẻ thứ ba.

Về phần Trương Đào khi gặp cảnh sát liền ấp úng không biết biểu hiện thế nào, có lẽ chỉ đơn thuần là do nhát gan, cũng không phải là có cái gì ám muội.

Qua điều tra cho thấy, bạn trai Châu Tiêu có chứng cứ ngoại phạm, vừa không có động cơ gây án, hầu như có thể nhận định, động cơ không phải là hắn!

Trình Gia Dũng lập tức như quả bóng xì hơi, tất cả suy đoán đều bị lật đổ, kinh nghiệm hại người không ít, hắn quả thật đã đánh giá thấp sự phức tạp của vụ án này rồi.

Bị ” quái” hàng xóm nói trúng rồi, vừa rồi còn ngạo nghễ như ” gà trống lớn”, bây giờ lại bị một trận ” mưa to” xối cho chán nản rồi.

Tô Quần thấy Trình Gia Dũng ngồi trên ghế, nâng cằm ngẩn người, vội vàng ra an ủi vài câu, động viên anh ta:” Vụ án giết người liên hoàn vốn rất khó tìm được động cơ gây án cùng manh mối, bây giờ mới là bắt đầu, Đại Dũng, cậu cũng đừng nản chí”

Trình Gia Dũng hướng Tô Quần cười khổ một cái gật gật đầu, anh ta làm cảnh sát lâu như vậy, đây là lần đầu tiên gặp được đối thủ khó dây dưa rồi.

Vụ án giết người thứ nhất, ngay dưới mí mắt hắn gây án, anh ta lại một chút mặt mũi đều không tìm ra.

Uể oải một lúc cũng lấy lại tinh thần, nếu manh mối bên Châu Tiêu bị đứt gãy, vậy Trình Gia Dũng liền quyết đoán từ bên chỗ y tá Vương lại lần nữa điều tra lại.

Trình Gia Dũng hẹn dì Lâm Miểu tại quán cà phê dưới lầu, anh ta đợi một mực từ xế chiều đến lúc mặt trời lặn, Lâm Miểu mới rút một chút thời gian, chạy từ bệnh viện chạy ra ngoài.

” Dì Lâm, quan hệ của y tá Vương cùng đồng nghiệp như thế nào?” Trình Gia Dũng không quanh co lòng vòng liền trực tiếp hỏi nghi ngờ của bản thân.

Theo thời điểm Vương Tiểu Thì bị sát hại, Trình Gia Dũng liền hoài nghi là người quen trong bệnh viện gây ra.

” Kết thù gây án?”

Lâm Miểu gãi đầu, nghĩ một lát mới trả lời Trình Gia Dũng:” Tiểu Vương tính cách sáng sủa hướng ngoại, lại thích giúp đỡ người khác, các bác sĩ và y tá trong bệnh viện và bệnh nhân đều rất thích cô ấy, dì không phát hiện cô ấy gây oán kết thù với ai!”

Trình Gia Dũng liền nhớ lại dáng vẻ lần đầu tiên gặp Vương Tiểu Thì, thật làm cho anh ta ấn tượng sâu sắc.

Trang điểm giống như là chuẩn bị lên sân khấu. nhất là đôi mắt xanh lá, chói mắt vô cùng.

Trang điểm mắt khoa trương như vậy, cùng với nghề nghiệp không hợp, lưu lại cho Trình Gia Dũng ấn tượng thật sâu.

Đương nhiên không phải cái ấn tượng gì tốt, Trình Gia Dũng truyền thống gia giáo, tiềm thức cảm thấy con gái trang điểm đậm như vậy, làm cho người khác cảm giác táo bạo.

” Y tá Vương mỗi lần đi làm đều trang điểm như vậy sao?”

Lâm Miểu sững sờ, bị vấn đề Trình Gia Dũng hỏi làm cho có chút không biết trả lời như thế nào, nhúc nhích khóe miệng cười xấu hổ mới nói:” Phụ nữ trẻ tuổi ý, đều thích trang điểm như vậy”

Liên tục hỏi mấy vấn đề, giống như đối với vụ án cũng không có hỗ trợ gì.

” Dì Lâm, con trai dì đều lên đại học rồi nhỉ?”

Trình Gia Dũng cùng Lâm Miểu nhiều năm khôn gặp, cũng không thể luôn nói chuyện công việc, anh ta chủ động nói sang chuyện khác, cùng Lâm Miểu trò chuyện nổi lên gần đây.

Trình Gia Dũng nhớ Lâm Miểu có một người con trai, nhỏ hơn anh ta bảy tuổi.

Đối với vấn đề này, Lâm Miểu hình như có chút lúng túng, ánh mắt lay động, sau đó mới đón ánh mắt Trình Gia Dũng: ” Dì cũng năm sáu năm không gặp Tiểu Vũ rồi, Dì cùng bố nó ly hôn, nó ở cùng bố, bọn họ dọn đi thành phố khác rỏi”

“Thực xin lỗi, dì Lâm”

Trình Gia Dũng gãi gãi đầu, lần này lúng túng lại là anh ta rồi, chủ động tìm một chủ đề nói chuyện, lại chính mình sát muối lên vết thương của người ta.

” Cái này có gì đâu, sống một mình cũng rất tốt”

Lâm Miểu đối với cuộc sống của mình rất lạc quan, cũng làm cho Trình Gia Dũng bớt gánh nặng trong lòng.

Trước khi chia tay, Trình Gia Dũng và Lâm Miễu trao đổi phương thức liên lạc, dặn dò nếu như có phát hiện cái gì khả nghi thì gọi điện báo cho anh ta.

Sau khi trở về cảnh đội, Trình Gia Dũng lại dẫn các huynh đệ, họp thảo luận vụ án đến nửa đêm, chỉ đáng tiếc, lại một ngày không thu hoạch được manh mối hay đầu mối gì.

Bôn ba một ngày, Trình Gia Dũng về đến nhà vô cùng mệt mỏi, cửa thang máy vừa mở, anh ta nhìn thấy giống như lướt qua trước mắt một bóng trắng.

Hơn nửa đêm nhìn thấy cảnh này, cảm giác mệt mỏi liền biến mất không thấy gì nữa.

Trình Gia Dũng da đầu kéo căng, thần thái sáng láng ” bị dọa” đứng trong thang máy chưa dám ra ngoài.

Anh ta ấn nút mở cửa thang máy, như con chuột nhỏ vụng trộm liếc nhìn xung quanh hành lang, thấy rõ” thân ảnh màu trắng” là bóng lưng quen thuộc, là người sống, tâm tình mới hạ xuống.

Tiêu Tiêu đứng tại cánh cửa đang mở của nhà mình mặc một váy dài liền thân màu trắng.

Hơn nửa đêm, hàng xóm không phải mặc ” tối như mực ” mà mặc ” trắng sáng” đấy, đúng là đi ra dọa người mà.

Trình Gia Dũng cảm thấy may mắn khi mình có gan lớn tinh thần ổn định, nếu không là người khác có thể bị dọa phát điên rồi.

” Cô nửa đêm không ngủ, đi ra ngoài dọa người làm g씑 Trình Gia Dũng tức giận, phàn nàn với Tiêu Tiêu.

Tiêu Tiêu quay người, ánh mắt phát ra tia sáng, nàng vươn tay đưa cho Trình Gia Dũng một cái túi hồ sơ: ” Anh giờ mới về? Bản báo cáo anh muốn!”

Đúng là người quái dị, làm việc cuộc không theo lẽ thường, báo cáo không thể để ban ngày đưa à? Hiện tại thế nhưng là rạng sáng rồi!!!

Trình Gia Dũng nhếch miệng, cầm lấy báo cáo trong tay Tiêu Tiêu.

“Hiềm nghi với bạn trai của Châu Tiêu có phải loại bỏ?” Tiêu Tiêu hiếm khi chủ động cùng Trình Gia Dũng nói chuyện.

Trình Gia Dũng còn muốn hỏi Tiêu Tiêu, cô làm sao biết Trương Đào không thể nào là hung thủ?

Đối với vấn đề này, Tiêu Tiêu làm bộ như không muốn trả lời, lắc đầu, cái gì cũng không nguyện ý nói, quay người chuẩn bị về nhà.

“Này, đến cùng là cô phát hiện ra cái gì rồi? Dựa vào đâu mà khẳng định như vậy?”

Trình Gia Dũng không chết tâm, đuổi theo phía sau Tiêu Tiêu hỏi.

Tiêu Tiêu đột nhiên quay đầu, nói với Trình Gia Dũng một câu: ” Vụ án của Vương Tiểu Thì tôi không có đi đến hiện trường, anh có thể xin lệnh khám xét, đến nhà Vương Tiểu Thì lấy di vật không?”

Trình Gia Dũng sững người một lúc, há miệng, muốn nói câu gì đó.

Đây là thế nào? Râu ông nọ cắm cằm bà kia. Tiêu Tiêu giống như cùng anh ta không bắt sóng cùng một kênh, lệch tần số rồi.

” Cô muốn di vật của Vương Tiểu Thì làm cái gì?” Trình Gia Dũng chỉ có thể dựa theo tần số của Tiêu Tiêu.

” Anh không phải muốn biết bạn trai của Châu Tiêu có phải hung thủ hay không sao, anh giúp tôi lấy được di vật của Vương Tiểu Thì tôi sẽ nói cho anh biết”

Tiêu Tiêu đúng là kéo lên hứng thú trong lòng Trình Gia Dũng, đã đoán đúng một lần, cô liền đắc ý.

Bất quá vì vụ án, Trình Gia Dũng cũng không dự định từ chối, anh ta đáp ứng yêu cầu của Tiêu Tiêu, nói:” Không phải chỉ là xin lệnh khám xét sao, không khó, cô muốn đồ vật gì?”

” Toàn bộ”

” Toàn bộ???”

Cho ba phần sắc mặt, cô liền muốn mở hường nhuộm rồi!!!

Trình Gia Dũng đương nhiên không thể dung túng cái tật xấu này của Tiêu Tiêu, bọn họ đi đến nhà người trong cuộc điều tra, đều lấy những đồ vật hữu dụng.

Toàn bộ cầm về?

Như giặc vào nhà càn quét hết mang đi?

Trình Gia Dũng vẫn còn không tin, không có nhắc nhở của tiểu nha đầu này, anh ta không phá được án!

- -----oOo------
 
Cô Hàng Xóm Kỳ Lạ Của Tôi
Chương 11


Edit: Funf

Beta: Mỡ Mỡ

Mặc dù Tiêu Tiêu và Vương Tiểu Thì không gặp mặt, nhưng xét lại từ lần trước cùng cô ấy “tán gẫu”, xem ra Vương Tiểu Thì rất rụt rè và nhút nhát, lo Tiêu Tiêu sợ hãi nên vẫn luôn kiểm soát giọng nói của mình.

Khó có được cơ hội “gặp mặt”, nhưng Vương Tiểu Thì chưa bao giờ phàn nàn một câu.

Không giống mấy lần trước “gặp” Châu Tiêu, cô ta hầu như không ngừng than vãn công việc của mình có bao nhiêu cực khổ, mất rất nhiều thời gian và công sức để nghiên cứu phát triển đưa ra thị trường một loại nước hoa, đối với cô ta thật không dễ dàng.

Một cô gái luôn sẵn lòng vì người khác, lại có thể “tồi tệ” đến mức nào? Ấn tượng chủ quan của Tiêu Tiêu về Vương Tiểu Thì không tệ.

“Có lẽ Vương Tiểu Thì không thích “vui chơi” đến thế, tạo cho người khác ấn tượng như vậy có phải chỉ là sự hiểu nhầm?” Tiêu Tiêu không nhịn được thay Vương Tiểu Thì giải thích vài câu.

“Cô quen biết cô ấy? Hay đã từng gặp cô ấy trước khi qua đời?”

Tiêu Tiêu lắc đầu, nhưng vẫn không bỏ cuộc mà nói thêm: “Có lẽ cô ấy không được lòng đồng nghiệp nên mọi người bôi nhọ tập thể cô ấy?”

Trình Gia Dũng lấy một lon nước ngọt trong tủ lạnh đưa cho Tiêu Tiêu, ném cho cô xong mới trả lời câu hỏi của cô: “Trước khi Vương Tiểu Thì xảy ra chuyện, tôi từng gặp cô ấy một lần. Trong giờ làm việc tại bệnh viện cô ấy trang điểm rất đậm, xịt nước hoa quyến rũ mê người. Các đồng nghiệp trong khoa đều nói rằng, cô ấy thường xuyên trang điểm đậm như vậy, ăn mặc kỳ lạ đi làm, đồng nghiệp không hề bôi nhọ cô ấy.”

“Chẳng qua…” Trình Gia Dũng vòng vo, nói đến một nửa liền dừng.

“Chẳng qua cái gì?” Tiêu Tiêu nhíu mày, bóp lon nước ngọt trong tay kêu răng rắc.

Trình Gia Dũng ngẩng cổ lên, uống hết nửa lon nước ngọt, hài lòng ợ một cái, rồi mới từ từ nói: “Bất kì điều gì đều không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài, muốn hiểu rõ một người cũng phải hiểu từ nhiều phương diện. Tôi định mấy ngày này đi gặp người thân của Vương Tiểu Thì và bạn học cũ của cô ấy một chút. Ngoài ra điều tra thử xem một số hộp đêm cô ấy thường xuyên lui tới.”

Nghe xong kế hoạch tiếp theo của Trình Gia Dũng, Tiêu Tiêu buông lon nước vừa bị “tra tấn” xuống, thả lỏng người tựa vào sô pha.

Tiêu Tiêu nghĩ, Trình Gia Dũng không có dựa vào một lần gặp mặt, vội vàng gắn cho Vương Tiểu Thì một cái “định tính” mà duy trì sự trung lập tuyệt đối. Ánh mắt nhìn người của cô thật không tệ, cũng không nhờ vả nhầm người!

Bố mẹ của Vương Tiểu Thì sống ở ngoại ô thành phố, Trình Gia Dũng lái xe hơn hai giờ mới gặp được bố mẹ của cô ấy.

Cha của Vương Tiểu Thì quanh năm ốm nằm liệt giường, vì bệnh viêm khớp nghiêm trọng ở chân nên vào ngày nhận thi thể của Vương Tiểu Thì, bố cô ấy không đi, chỉ có mẹ cùng em trai của cô ấy đến.

Bố mẹ của Vương Tiểu Thì sống trong một tiểu khu kiểu cũ với hai phòng, không có phòng khách. Lối vào chất đầy thùng giấy cũ kĩ cùng chai lọ rỗng, hẳn là nhặt về để chuẩn bị bán đi.

Trong ngôi nhà của bố mẹ Vương Tiểu Thì, sàn nhà chỉ cần giẫm nhẹ liền kêu cót két, âm thanh chói tai, thật khiến người ta hận không thể vác chân lên mà đi.

Vách tường ố vàng, đen xì, cả căn phòng đều lộ ra vẻ u ám, có lẽ đã lâu trong nhà không được dọn dẹp đàng hoàng.

Vào những ngày nắng nóng, hai vợ chồng chỉ dựa vào cây quạt bằng tay để nghỉ mát, ngay cả quạt điện cũng không có, hình như tình hình kinh tế của nhà họ quả thật không ổn.

Khi Trình Gia Dũng mượn dùng phòng vệ sinh, nhìn thấy một căn phòng khác, cửa phòng khép hờ, trên vách tường có dán những tấm báo ảnh của ngôi sao bóng rổ, vài cuốn sách nghiên cứu tham khảo được xếp chồng lên chiếc bàn gỗ mới tinh. Trình Gia Dũng đoán rằng, căn phòng này có lẽ thuộc về em trai của Vương Tiểu Thì.

Anh lén lút đẩy cửa ra một chút, quan sát tình hình bên trong.

Nhìn qua mới biết, căn phòng này “bên trong” cùng sự “đơn giản” bên ngoài khác nhau một trời một vực.

Bàn ghế trong phòng, giá sách và giường đều còn rất mới, ngay cả sàn nhà cũng khác với các phòng khác, vách tường trắng tinh, còn treo cả điều hòa và máy lọc không khí.

Nhìn ra hai vợ chồng rất cưng chiều đứa con trai này, thà tự mình chịu khổ, cũng không để con trai bị thiệt thòi.

Trình Gia Dũng từ phòng vệ sinh đi ra, mẹ của Vương Tiểu Thì đã chuẩn bị cho anh một tách trà xanh đầy lá trà, miệng tách đã có vết nứt.

Sợ cặp vợ chồng nghĩ nhiều, Trình Gia Dũng uống một hơi hết nửa tách, trong miệng anh đầy lá trà, cố nén cảm giác kì lạ, nuốt xuống, rồi mới hỏi họ về tình hình con gái Vương Tiểu Thì.

“Như chú dì đã biết, Vương Tiểu Thì là đứa con như thế nào?”

Nhắc đến con gái, mẹ của Vương Tiểu Thì có chút không kiềm chế được cảm xúc, nước mắt lập tức rơi xuống, nghẹn ngào không nói nên lời.

Bố Vương Tiểu Thì vỗ vai vợ, khuôn mặt đầy ưu sầu, thở dài một hơi nói: “Tiểu Thì của chúng tôi từ nhỏ đã rất ngoan ngoãn nghe lời, đối với em trai cũng rất tốt.”

“Tính cách cô ấy thế nào? Có phải là một cô gái khó chung sống, tính cách phô trương không?”

“Không phải đâu, Tiểu Thì rất nhút nhát, cũng không có tội tình gì, ai đã ra tay với nó tàn nhẫn như vậy? Tiểu Thì của chúng tôi chết thảm quá.”

Nói đến đây, bố Vương Tiểu Thì cũng sụt sùi, giọng nói bắt đầu pha chút âm mũi.

“Vậy cô ấy thích ăn diện không? Chẳng hạn như thích trang điểm, dùng nước hoa?” Trình Gia Dũng tiếp tục hỏi.

“Từ nhỏ đến lớn nó không dùng những thứ đó, cảnh sát Trình cũng thấy hoàn cảnh gia đình chúng tôi rồi đó, bố nó đây không có sức lao động, lương của Tiểu Thì đều phải đưa cho em trai mua tài liệu học tập, làm sao có thể lấy tiền đi mua nước hoa.” Mẹ Vương Tiểu Thì xen vào, thay con gái giải thích.

Trình Gia Dũng cau mày, lại chưa bỏ ý định hỏi một câu: “Lúc cô ấy về nhà không bao giờ trang điểm sao?”

“Con gái tôi lớn lên trắng trẻo, không trang điểm cũng rất đẹp rồi, nó trước nay chưa từng trang điểm.” Mẹ Vương Tiểu Thì chắc như đinh đóng cột bác bỏ nghi vấn của Trình Gia Dũng.

Trước khi rời đi anh lại hỏi mẹ Vương Tiểu Thì một câu: “Dì à, cháu thấy nhà dì có hai phòng, khi Tiểu Thì về cô ấy ở phòng nào vậy?”

Bị Trình Gia Dũng hỏi như vậy, mẹ Vương Tiểu Thì dường như đã làm cái gì đó trái lương tâm, ánh mắt né tránh nhìn xung quanh.

Một lúc lâu sau, bà mới trả lời: “Sau khi Tiểu Thì kết thúc công việc sẽ không ở nhà ngủ.”

Rời khỏi nhà bố mẹ Vương Tiểu Thì, Trình Gia Dũng canh chuẩn thời gian vội vã đến trường em trai của Vương Tiểu Thì là Vương Tiểu Thụy, anh đoán rằng lúc này Vương Tiểu Thụy cũng tan học rồi.

Đây là lần thứ hai Vương Tiểu Thụy và Trình Gia Dũng gặp nhau, lần trước gặp mặt là lúc cậu ta cùng mẹ đến nhận thi thể Vương Tiểu Thì.

Lần trước nói chuyện, Trình Gia Dũng nhận thấy nét mặt của đứa nhỏ này rất phức tạp, dường như có nhiều điều không dám nói ra trước mặt bố mẹ. Vì vậy lần này, Trình Gia Dũng cố tình tìm một cơ hội nói chuyện riêng với Vương Tiểu Thụy.

Thấy Trình Gia Dũng xuất hiện ở cổng trường, Vương Tiểu Thụy cũng không cảm thấy bất ngờ, sau khi nhìn thấy Trình Gia Dũng, cậu ta chủ động đi về chỗ anh đang đứng.

“Tiểu Thụy, chú cảnh sát có vài lời muốn nói chuyện riêng với cậu.”

Vương Tiểu Thụy ngay cả chút do dự cũng không có, nhanh chóng đi theo Trình Gia Dũng đến một quán ăn đơn giản gần trường.

“Chưa ăn cơm đúng không? Chúng ta gọi chút gì đó, vừa ăn vừa trò chuyện.”

Vương Tiểu Thụy lịch sự lắc đầu từ chối “Chú cảnh sát, không cần đâu, mẹ chắc chắn đã nấu xong cơm tối chờ em rồi, em không muốn bà ấy biết mình ở bên ngoài gặp riêng chú.”

“Vậy chúng ta uống chút gì đi?”

Vương Tiểu Thụy thận trọng gật đầu.

Trình Gia Dũng phát hiện Vương Tiểu Thụy rất nhát gan, tính cách hướng nội, đối mặt với người không quen thuộc, mắt và tay đều không biết phải đặt ở đâu.

“Chú cảnh sát, đã bắt được hung thủ sát hại chị em chưa ạ?”

Để làm dịu bớt sự lo lắng của Vương Tiểu Thụy, Trình Gia Dũng trò chuyện với cậu ta rất lâu về chủ đề gia đình, hỏi thăm cậu ta một chút việc học có mệt lắm không, nói chung các kiểu như vậy, Vương Tiểu Thụy mới dám hỏi lời kìm nén trong lòng.

“Chúng tôi đang phá án, tình cảm giữa cậu và chị gái tốt chứ?”

“Em rất thương chị, chị đối với em rất tốt, lúc còn nhỏ có gì ngon hay đồ chơi gì tốt đều nghĩ đến em đầu tiên. Sau khi chị ấy đi làm lại tiết kiệm tiền trả phí học ngoại khóa và mua tài liệu học tập cho em. Chị còn mua cho em đôi giày đá bóng rất đắt tiền, chiều theo chút phù phiếm nhỏ nhoi của em…”

Nói đến đây, Vương Tiểu Thụy nghẹn ngào, lau đi giọt nước mắt không biết vương trên mặt lúc nào, buồn rầu quay đầu sang một bên.

Trình Gia Dũng chốc lát không biết nên an ủi cậu ta trong giai đoạn nhạy cảm này như thế nào, có thể thấy Vương Tiểu Thụy thật lòng đau buồn về cái chết bất ngờ của chị gái Vương Tiểu Thì.

Trình Gia Dũng vỗ vai Vương Tiểu Thụy, an ủi nói: “Mạnh mẽ lên, cậu là con trai. Bố mẹ cậu lớn tuổi rồi, sức khỏe lại không tốt, nếu cậu như thế này, họ sẽ càng buồn hơn.”

“Đương nhiên là bọn họ đau buồn rồi, “cây hái ra tiền” đã không còn nữa!” Vương Tiểu Thụy đột nhiên hung ác đáp lại, lời nói và vẻ mặt đều mang đầy hận thù.

“Tiểu Thụy, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Sao chị của cậu lại là ”Cây hái tiền”?”

Trình Gia Dũng nắm được một hơi thở bất thường, đương nhiên anh không thể lãng phí cơ hội hiếm có này, cố sức dụ Vương Tiểu Thụy nói ra.

Vương Tiểu Thụy dùng sức lau sạch sẽ nước mắt trên mặt, cậu không định giấu giếm điều gì, như thể cuối cùng cũng có thể tìm được người tâm sự, cậu nói với Trình Gia Dũng: “Bố mẹ em vô cùng trọng nam khinh nữ, sau khi sinh em ra, trong nhà này chị ấy càng không được coi trọng.”

“Chi em học rất giỏi, tốt nghiệp cấp hai với thành tích đứng nhất huyện và thi đỗ vào trường cấp ba tốt nhất huyện, nhưng bố mẹ đều không cho chị ấy tiếp tục đi học, họ nói con gái đọc nhiều sách như vậy cũng vô dụng, chi bằng sớm đi kiếm tiền.”

“Sau đó chị ấy đi học điều dưỡng, tốt nghiệp xong lại dựa vào thành tích nghiệp vụ tốt nhất mà được vào một bệnh viện hạng 3 làm việc. Sau khi chị ấy tốt nghiệp, bố em nghỉ làm vì đi đứng không tiện. Tất cả đều dựa vào công việc nhân viên vệ sinh của mẹ và tiền lương của chị mà sống. Thật ra bệnh của bố em không đến nỗi nghiêm trọng như vậy, lao động đơn giản cũng không có vấn đề gì.”

“Sau khi chị đi làm, mẹ em luôn phàn nàn với chị rằng, trong nhà không đủ tiền dùng, bảo chị nghĩ cách kiếm thêm. Trước đây không lâu em nghe chị phàn nàn nói, bệnh viện có một ông già cứ quấy rầy chị ấy, bố mẹ biết ông già này là lãnh đạo của bệnh viện, liền xúi giục chị ấy đối xử tốt với ông ta, lão ta có quyền có thế, có thể phụ giúp gia đình…”

Trình Gia Dũng phát hiện khi Vương Tiểu Thụy nói những lời này, cậu ta rất bất mãn với sự than phiền của bố mẹ và sự bất công đối với chị gái trong nhà.

Như vậy xem ra Vương Tiểu Thì thật sự không khoa trương như bề ngoài, ít nhất là một cô gái tốt, hiếu thảo với bố mẹ, quan tâm đến em trai mình.

“Tiểu Thụy, chị cậu thích xịt nước hoa không?” Trình Gia Dũng hỏi.

“Nước hoa? Chị ấy không thích mấy thứ đó. Chị em thích vẻ đẹp tự nhiên, không có hứng thú đối với những thứ như trang điểm đâu.”

Vương Tiểu Thụy rất chắc chắn phủ nhận nghi vấn của Trình Gia Dũng.

Lần này đổi thành Trình Gia Dũng bắt đầu bối rối!

Tất cả người nhà của Vương Tiểu Thì đều một mực khẳng định cô ấy không phải là một cô gái ưa thích chưng diện, vậy lúc làm việc tại bệnh viện, tại sao lại trang điểm lộng lẫy như vậy, sao lại xịt nước hoa nồng nặc đến thế kia?”

“Tiêu dùng trả đũa”, là một loại phản kích đối với sự bất công trong gia đình sao? Hay ăn mặc khoa trương là có bí mật khác?

Rốt cuộc bộ mặt nào mới là Vương Tiểu Thì thực sự đây?

- -----oOo------
 
Cô Hàng Xóm Kỳ Lạ Của Tôi
Chương 12


Edit: Yến

Beta: Mỡ Mỡ

Trình Gia Dũng hỏi thăm người nhà của Vương Tiểu Thì, những người đến thăm viếng đều là bạn học xưa cũ. Đám bạn học cũ đối với Vương Tiểu Thì đều là những người nội liễm, học bá, nho nhã.

Thời học sinh, Vương Tiểu Thì đặt toàn bộ tinh thần và sức lực cho việc học.Vì để tiết kiệm thời gian, đến tốt nghiệp trung học Vương Tiểu Thì hầu như không bao giờ để tóc dài huống chi là vụng trộm trang điểm.

Nếu không phải bị quan niệm trọng nam khinh nữ của bố mẹ làm ảnh hưởng thì với thành tích của Vương Tiểu Thì, đỗ vào trường đại học hàng đầu là điều rất dễ dàng.

Tất cả mọi người đều cho rằng, chuyện cô lựa chọn là một y tá, đối với năng lực của cô, là điều vô cùng đáng tiếc.

Hiểu rõ được chuyện của Vương Tiểu Thì trước kia và hiện tại, đối với cô lại có thêm nhiều thông tin mới.

Nói cho cùng cũng là một đứa trẻ đáng thương, bị quan niệm “Trọng nam khinh nữ“ của cha mẹ làm ảnh hưởng.

Nhưng bây giờ ấn tượng của mọi người với cô chỉ là quá khứ, hiện tại cô như trở thành người khác. Từ một người con gái ngoan ngoãn biến thành một người kiêu căng.

Không biết rằng trong hai năm qua cô phải chịu những gì mà có thể làm tính cách của cô thay đổi lớn đến vậy?

Mấy ngày nay, một mình điều tra về quá khứ của Vương Tiểu Thì, Trương Mộ Đồng tại đội cảnh sát cũng có thêm những thông tin lớn

Đã tìm được Vương Tiểu Thì tại trường của bạn trai cũ Dương Bác

“ Bạn trai cũ có vấn đề gì?’’

Cầm lấy tài liệu mà Tiểu Chu đưa tới, không có kiên nhẫn lật từng tờ ra xem, trực tiếp hỏi kết quả.

“ Trình đội, bạn trai cũ là vấn đề lớn, lần này cậu đã lập được công lớn, tôi còn chưa bao giờ thấy anh chăm chỉ như vậy, không ngủ nghỉ mấy ngày liền để điều tra.’’

Tiểu Chu gõ tài liệu nhìn Trương Mộ Đồng bằng ánh mắt kính nể

Trương Mộ Đồng đã vào đội được 5 năm, được mọi người công nhận là người tài năng bậc nhất.

Tiểu Chu với tư cách đại lão duy nhất trong “Đóa Hoa’’ được mọi người kính trọng. Từ trước đã điêu ngoa, miệng không tha người. Đối với đồng nghiệp Trương Mộ Đồng cũng không nhu nhược, với tư cách lớn tuổi hơn, chỉ nghe những lời phê bình chứ không có lời khen ngợi.

Lúc này đây, thật khó để được Tiểu Chu đánh giá Trương Mộ Đồng cao như vậy, lập công, cái từ này dùng cho Trương Mộ Đồng nghe không được tự nhiên.

Hắn đến vỗ vai Trương Mộ Đồng: “ Tiểu tử, không dễ dàng đúng không, thông suốt rồi?”

Trương Mộ Đồng xấu hổ gãi đầu, cười ngốc: “ Cũng không để bố tôi mất mặt được”

Hiếm khi không bị Trương Mộ Đồng làm tức giận, đối với bố đã là phản nghịch rồi,hắn giơ ngón tay lên hỏi: “ Đến cuối cùng tra được cái gì rồi”

Trương Mộ Đồng đứng tư thế nghiêm, nghiêm túc nói: “ Tôi mấy ngày nay phỏng vấn Vương Tiểu Thì biết được điều kiện gia đình không tệ, đủ giàu thế hệ thứ hai”

“ Sau đó thì sao? ’’

Nhịn không được, Trương Mộ Đồng giải thích cả buổi, ông cũng không nghe cái gì không giống với người bình thường, người trẻ tuổi thời học sinh yêu đương là chuyện bình thường.

“ Sau đó hai người đột nhiên chia tay rồi.’’

“ Có cái gì kì quái sao? Yêu đương chia tay cũng là chuyện bình thường sao? còn không phải sao?’’

Trương Mộ Đồng thấy sốt ruột, cố gắng ra sức gỡ nút thắt, bắt chéo hai chân ngồi uống nước không nói gì nữa.

Tất cả mọi người đều biết rõ chuyện gì xảy ra, mấy ngày nay chỉ có một người trong đội không có ở đây, chẳng biết hay gì.

Có thể Trương Mộ Đồng cố ý nói chậm khiến mọi người không nhịn được cười.

Trương Mộ Đồng bĩu môi, ngồi vắt chéo chân nói:

“ Trêu chọc tôi có vui không? Chia tay xong thế nào? Nói mau! ’’

“ Hai người chia tay về sau có cãi nhau lớn, lúc trước thì dây dưa không rõ về sau càng điên cuồng. Có lần hắn còn động thủ với Vương Tiểu Thì, Vương Tiểu thì bị đánh không rõ còn phải ở 1 tháng trong bệnh viện. Lúc ấy ở trường hết sức chấn động, cô chủ nhiệm báo cảnh sát, Dương Bác bởi chuyện này cũng bị trường đuổi học. ’’

“ Tiểu tử rất táo bạo! ’’

Trình Gia Dũng nâng cằm suy tư, nói: “ Như vậy bạn trai cũ của Vương Tiểu Thì rất hận cô ấy.Nhưng việc này cũng trôi qua hai năm rồi, Dương Bác cũng sẽ không bỏ qua lâu như vậy chứ ’’

“ Chuyện kỳ quái nhất, không lâu tìm được Dương Bác, hắn thừa nhận không quen Vương Tiểu Thì huống chi là thừa nhận từng yêu đương.”

Trương Mộ Đồng vỗ bàn một cái,như đang bình luận sách, chuẩn bị phân giải, hỏi lại: “ Dũng ca, vì cái gì mà Dương Bác lại phủ nhận cùng Vương Tiểu Thì yêu đương? Không là chột dạ thì là cái gì?”

Trình Gia Dũng hiểu Trương Mộ Đồng có dụng ý, nhìn chung có một đội để mắt đến hắn,Trương Mộ Đồng kết luận: “ Vì vậy mọi người nghi ngờ cái chết của Vương Tiểu Thì liên quan đến người yêu cũ? Có một đặc sắc còn chưa nói? ”

Trương Mộ Đồng lần nữa cố gắng gỡ nút thắt.

“ Chúng ta điều tra quanh công ty trang điểm của bố Dương Bác.”

Lúc đó mọi người hợp lại góp ý kiến, Tiểu Chu nói đúng, Trương Mộ Đồng đã điều tra được thông tin lớn.

Trình Gia Dũng đứng lên, trừng mắt nhìn Trương Mộ Đồng hỏi: “ Dương Bác hiện đang ở đâu?”

“ Hắn bị chúng ta mang về, đợi anh tới thẩm vấn.”

Trình Gia Dũng kích động cầm laptop, nói với Trương Mộ Đồng: “ Vậy cậu còn thất thần gì nữa, đi thôi! ”

Chờ đợi mang Dương Bác tới ghi chép lại, cố ý đem theo loại nước hoa xịt ở cánh tay và áo.

Nước hoa có mùi đặc trưng,đậm đặc khiến Trương Mộ Đồng bịt mũi lại, nhíu lông mày hỏi: “ Dũng ca, anh làm gì vậy, sao đàn ông lại xịt nước hoa? ”

“ Dẫn hắn ra ngoài! ”

Trình Gia Dũng vỗ đầu Trương Mộ Đồng, cái đầu này trong chốc lát đã linh hoạt.

“ Cậu quên rằng như Tiểu Chu đã nói, hung thủ là tên thích nước hoa hay sao?”

“ Đúng đúng đúng ”

Trương Mộ Đồng không chê mùi nước hoa, mà tại xuất hiện nhiều trên quần áo mà còn say mê.

Trình Gia Dũng bĩu môi nhìn Trương Mộ Đồng nhịn không được mà cảm thán: “ Hóa ra khi lâm vào tình yêu, chỉ số tình cảm và thông minh như nhau, thật khiến người ta lo lắng!”

Trong chốc lát, Dương Bác bị đưa vào phòng giam, vẻ mặt bực bội nhìn về phía sau: “ Anh phụ trách sao? Tôi phạm tội gì? Dựa vào gì mà bắt giam tôi?”

Dương Bác mặt đỏ lên, tỏ thái độ

Trình Gia Dũng còn phát hiện Dương Bác tức giận không chỉ ồn ào mà còn phát run toàn thân

Trình Trung Dũng trấn an tâm lý Dương Bác vừa lấy nước hoa xịt ra tay nhằm thăm dò phản ứng của hắn

“ Dương tiên sinh, hiện tại đang có vụ giết người, mong anh hợp tác hỗ trợ điều tra.”

“ Tôi không có giết người, tại sao lại điều tra tôi. Còn đem giam tôi tại nơi này, tôi cần lời giải thích.”

Dương Bác vô cùng tức giận, hắn hét to không để ý rằng đang ở phòng giam. Người ngoài mà nghe được còn nghĩ hắn bị vu oan.

“ Anh hét cái gì? Không làm gì mà phải sợ hãi sao? ”

Trương Mộ Đồng quát lớn hơn, chế ngự sự kiêu ngạo của Dương Bác. Tuy rằng Trương Mộ Đồng không thích cảnh sát hình sự nhưng dáng người cao to với khí chất hoàn toàn có thể trấn áp người tình nghi ( Beta không hiểu lắm ý ở chỗ này)

Dương Bác bị Trương Mộ Đồng trấn áp liền trút giận lên chiếc ghế, khiến nó phát ra nhưng âm thanh chói tai.

Nhìn thấy Dương Bác về sau không phản ứng gì, liền để ý tới phản ứng với nước hoa.

Kỳ quái là hắn không phản ứng với nước hoa, ngay cả lông mày cũng không cử động.

Hắn dành toàn bộ tâm trí cho việc không hiểu sao mình lại bị bắt

Trình Gia Dũng nghĩ: “ Nếu hắn là hung thủ, tại sao lại không phản ứng với nước hoa? Cố ý ngụy trang? Nhưng ngụy trang cũng quá tự nhiên rồi trên gương mặt còn không chút biểu lộ? ”

- -----oOo------
 
Back
Top Bottom