Cập nhật mới

Khác Cô gái của chúng ta ( Creepypasta x reader )

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
154909587-256-k353951.jpg

Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
Tác giả: Yan-Sam
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Các cp nam đã trót yêu một cô gái hết sức cu te phô mai que.



yeu​
 
Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
CHAP 1: QUÁ KHỨ


Thanatos, trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là ''cái chết'' ( ko tin lên hỏi chị gu gồ).

Một gia đình nọ đã lập khế ước với một con quỷ nào đó( éo phải Zalgo), họ mong muốn sau này sẽ trở nên giàu có.

Con qủy đã yểm lời nguyền lên cái thai của bà mẹ, rằng sau khi sinh ra, đứa bé ấy sẽ mang theo trong người dòng máu của Qủy.

Và bé sẽ có tên là Thanatos.

Sau đúng mười hai tháng, Thanatos đã được sinh ra.

Một cô bé với mái tóc bạch kim, đôi ngươi mắt màu đỏ thẫm như máu.

Thanatos sinh ra đã là một con qủy.

Từ lúc mới sinh, cô chưa một lần nào khóc.

Cho đến lớn, đôi mắt vẫn lạnh, bờ môi vẫn thế.

Cô như một tảng băng di động vậy.

Bố mẹ cô đã thực sự rất giàu có.

Giờ gia đình cô đã thật sự hoàn hảo.

Một người mẹ là hoa hậu đẹp nhất thế giới.

Một người cha là diễn viên đào hoa xuất chúng.

Một người con xinh đẹp tài giỏi thông minh hơn người là Thanatos.

Và một người con nữa cũng rất xinh đẹp đầy khiêu gợi là đứa em gái.

Đó, thật là hoàn hảo...

Nhưng...

Đó chỉ là một lớp vỏ bên ngoài thôi.

Phần lớp bên trong mới thật sự là con người thật của họ.

Người mẹ cờ bạc, người cha bợm rựu, người con bị khinh bỉ bởi xã hội, đứa em thì luôn ỷ lại người chị của mình.

Ba mẹ con ngoại trừ Thanatos ra là luôn luôn lên giường cùng người khác, hay còn được gọi là ngoại tình.

Thế mà cả ba đều không biết gì cả.

Thanatos cũng đã từng bị đám anh trai uy hiếp, nhưng họ đâu có ngờ, Thanatos là một đứa con của Qủy.

Cô ta sẽ giết chết bạn nếu cô ta muốn.

Và bạn biết kết cục của mấy anh trai rồi đó.

Nếu hỏi mình về mấy cái xác thì đã bị Thanatos mần thịt rồi.

Thanatos như một người câm, cô cực kì ít mở lời với người khác.

Cô không bao giờ cười, không bao giờ khóc, không bao giờ biểu lộ cảm xúc.

Không phải là cô giấu, mà chỉ là cô luôn nghĩ mọi thứ thật quá tẻ nhạt.

Gia đình cô không thuê người giúp việc, vì sao?

Vì họ luôn thích cái cảm giác khi sai vặt Thanatos hơn.

Ví dụ một ngày:

*Xoảng*

*Chát*

-Mày làm cái mẹ gì thế?!

Vỡ dĩa rồi kìa!

Còn không mau dọn đi đứng ở đó làm gì!!

Bà mẹ cho cô ăn cái tát, mắng chửi cô khi vô tình bà ta đụng trúng cô làm rơi cái dĩa trên tay.

-Mày có đi nhanh lên không?!

Một con Qủy như mày đáng lẽ ra phải nhanh hơn người thường chứ!??!

Ông bố chửi Thanatos khi cô làm việc nhà ''chậm''.

-Chị à, em chỉ đang muốn giúp chị hoạt động tay chân một chút thôi mà.

Vì em đã giúp chị rồi nên chị hãy giúp em trốn nhà đi chơi chút nhé.

Đứa em gái đạp lên chân Thanatos, kiếm cớ đi chơi với bạn trai ''mới''.

Đó, một ngày trong nhà là thế.

Vậy còn.....

Một ngày trên trường thì sao nhỉ?...

Ví dụ nè:

Bước đi trên con đường dẫn tới một trường học cấp ba nào đó, bọn con trai thì cứ ngóm nghía những chỗ nhạy cảm.

Bọn con gái thì cứ nhìn vẻ ghen tị và khinh miệt.

-Ê cưng, cưng có muốn đi chơi với anh không?

Một cậu con trai lạ mặt có ý đồ với Thanatos, lúc đó là buổi sáng.

-Ê, mày đi với bọn tao một chút.

Giọng của một đứa con gái cùng với đống đứa con gái khác đang bắt nạt Thanatos, lúc đó là giờ giải lao.

-Này mày đưa bọn tao ít tiền đi.

Bạn tốt của nhau nên giúp đỡ nhau chứ.

Giọng của một đứa con gái nữa cùng với đống đứa con gái khác nữa đang chuộc tiền Thanatos, lúc đó là giờ ra về.

Đó, trong trường ''vui'' quá nhể.

Nhưng có những điều giống nhau trong nhà lẫn trên trường:

Thứ nhất: mọi người đều đối xử với Thanatos còn hơn cả '' Cọng rác''.

Thứ hai: Thanatos chưa mở miệng với bất kì ai cả.

Thứ ba: Thanatos luôn coi lũ người đ.....

À không, luôn coi tất cả mọi người là lũ SÚC VẬT cặn bã tối ngày chỉ biết SỦA bên tai cô.

Đó là cuộc sống của Thanatos, kéo dài suốt 16 năm.

Vâng, 16 năm đấy.

* Chừng nào Thanatos giết người thì tau sẽ cho hình *
 
Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
CHAP 2: MUỐN NHUỐM ĐỎ MỌI THỨ


Bỗng một đêm định mệnh, bà mẹ thua một ván cược nào đó, ngày hôm sau bỗng dưng trắng tay.

Ông bố bị phát hiện trong tình trạng đang say trong cơn men ma túy trên đường.

Sau hai vụ trên thì ông bà gặp rất nhiều sì canh đan.

Sau một tuần kể từ chuyện đó xảy ra, gia đình Thanatos đã được đâu vào đấy.

Lại trở nên nghèo nàn và nợ nầng chồng chất.

Ông bà từ đó ra thì càng ngày hung hăng hơn.

*Chát*

-Tại mày không đấy con Qủy cái!!!

-Nếu mày không ám nhà tao thì chuyện này sẽ không xảy ra!!!

-Mày là lũ cặn bã không đáng có trong xã hội!!!

-Tao không thể sống tiếp với mày được nữa!!!

-Có giỏi thì mau GIẾT bọn tao nè!!!

Lũ súc vật nhấn mạnh chữ ''giết''.

Giết hả?.....

Giết mấy người?...

Được quyền giết ư?....

Thanatos đã nhận ra điều gì đó.

Cô bắt đầu ngẩng đầu lên nhìn họ.

'' Giết ư?''

-Này!!

Ánh mắt đó là sao!!???

Bộ mày định giết bọn tao thiệt hả hahaha!!!!

-Suy nghĩ nông cạn!!

Mày nghĩ mày có thể làm vậy với người sinh ra mày ư??

Đần độn hết biết hahaha!!!

Thanatos: Vậy là...

Mình được giết ư?

Một nụ cười bỗng xuất hiện trên gương mặt của Thanatos.

Cô đang cười đấy ư?

Nhưng mà.....

Nụ cười đó không phải là nụ cười của hạnh phúc.

Mà là......

Nụ cười của một con QỦY.

Thanatos: Giết được mấy lũ súc vật như mấy người?

Tôi rất sẵn sàng.

*Xoẹt*

-Á Á Á Á Á!!!!!!!

Trong chưa đầy một giây, đôi bàn tay mềm mại trắng trẻo của cô giờ đây đã bị nhuốm bởi những thứ chất lỏng màu đỏ thẫm của lũ súc vật.

Những đầu ngón tay của cô giờ đây đã trở nên sắc nhọn, móng vuốt của loài Qủy.

Thanatos liếm những giọt chất lỏng màu đỏ trên tay mình.

-Đúng là súc vật, mùi vị thật kinh tởm.

Thanatos đi tắm, thay ra một bộ đi học, móng vuốt của Qủy đã trở lại bình thường (y như móng vuốt của mèo vậy).

Cô rời nhanh khỏi ''chuồng'' của bọn súc vật, và vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cô thanh thản đi đến trường.

-Hôm nay sẽ là một ngày ''Đỏ''...*Nụ cười của Quỷ*

Sáng, nhiều đứa nam sinh rủ rỉ Thanatos đi chơi.

Cô dẫn mấy anh đi về phía khu rừng gần đó.

Bọn súc vật đó đâu biết rằng mình sắp bị giết đâu.

Rồi chỉ chưa đầy một phút....

-A A A A A A A A A!!!!!!

-Đã tai làm sao...

Sao mình lại không chơi trò này sớm hơn nhỉ?

Lũ súc vật nằm bịch xuống đất bất động, ai cũng dính đầy chất lỏng màu đỏ đấy.

-tch, dơ hết rồi...

Vừa mới tắm xong...

Thôi lũ còn lại kia chắc phải để sau vậy...

Thanatos về nhà,'' Ô, chưa ai phát hiện ra à?

Mà vậy cũng tốt.

Ặc, mùi gia súc tanh quá!!'' Nhanh chân cô thay một bộ khác, lau đi những vết màu đỏ trên người mình.

-Hừmmm...

Không thể ở đây được...

Thôi thì ''nay đây mai đó'' vậy..

Thanatos đột nhập vào một căn nhà khá to khác ở gần rừng.

''Hể, đi làm hết rồi à...

Rõ chán...

Mà thôi hôm nay làm trộm một bữa..''

Lục lọi khắp nhà, cô tìm được một thẻ ngân hàng.

Thẻ được làm bằng vàng, chắc chắn rất giá trị.

Thanatos đội tóc giả kiếm được trong căn nhà đó ra ngoài phố, vì mái tóc trắng của cô đã bê bết vài vết máu mà cô không thể rửa sạch được.

Một chiếc iphone x, vài con dao bếp loại nhỏ, một bộ dụng cụ trang điểm, và bộ quần áo cải trang là những thứ Thanatos đã mua.

Không có chỗ cư trú, Thanatos đành đi vào rừng trú tạm.

Cô không hiểu tại sao lại có một cái biển báo ghi chữ ''RỪNG CẤM'' ở đây.'' Rừng này gần trường mình đây mà..

Mấy cái lũ súc vật bất động hồi nãy vẫn còn ở đây nè.''

---Tại một nơi nào đó---

-Sáng nay vào lúc khoảng 5h37 có một gia đình bị sát hại, và khoảng 7h26 trên một ngôi trường cấp ba xyz có tổng cộng 11 em học sinh nam cũng đã bị sát.

Xác thi thể của 11 em học sinh đã được tìm thấy trên mảnh đất của rừng cấm.

Tất cả thi thể có điểm chung là đều có năm lỗ cắm xuyên trên ngực, và trên mỗi người đều được xăm một dòng chữ'' Heaven never welcomes you''.

Mọi người hãy lưu ý đóng cửa nẻo cẩn thận trước khi đ.....

*Bip*

?: Ê, có sát nhân mới kìa.

Hình như cậu ta đang còn quanh quẩn trong rừng cấm thì phải

??: Không biết người đó như thế nào nhỉ?

???: Slendy ơi có nên đón người mớ.....

Người tên Slendy: Proxy chuẩn bị lên đường.

-A..

Dạ rõ!!!
 
Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
CHAP 3: QỦY HAY VAMPIRE?


Bước đi trên một khu rừng u ám, không có một tiếng chim hót, tiếng dế kêu, thậm chí là tiếng gió xào xoạt.

Ngay cả tiếng bước chân đi trên những thảm cỏ cũng không có, Thanatos đi rất nhẹ nhàng, cô chỉ nghe được tiếng thở của cô ( ma hả??).

Không gian im lặng đến đáng sợ, vậy mà chúng lại khiến cô dễ chịu.

Lần đầu tiên cô cảm nhận được cái khoảnh khoắc không hề có tiếng tạp âm này.

Thanatos gỡ bỏ tóc giả ra cất vào túi.

Cô ngắm nghía nhìn khu rừng Cấm này, đối với cô đây chính là thiên đường.

( rừng nè, ''đẹp'' phải ko?

Tau thick!!)

Dàn Proxy đã tìm thấy Thanatos, họ nhẹ nhàng tiếng lại gần hơn.

Những gì họ nhìn thấy là một cô gái mặc một bộ đồ dành cho đám quý tộc, mái tóc trắng đã được nhuốm một chút màu đỏ nhờ máu dài hơn hông.

Cùng với đôi mắt vô hồn màu đỏ thẫm nhìn như đang phát sáng, nó luôn luôn thờ thẫn gợi lên rất nhiều nỗi cô đơn và ám ảnh.

Và một bờ môi hồng thắm trông thật buồn chán không một chút niềm vui.

Nhìn tổng thể thì cô ấy như một nàng Vampire xinh đẹp ( nhưng thực chất là không phải vậy)

( Thanatos con tau nè...)

-Hóa ra người đó lại là một cô gái à?_

Một cậu đeo mặt nạ trắng nói.

-Bé ấy xinh ghê.... _ Một cậu đeo kính cam nói.

-Cô ấy là một Vampire à?_ Người đeo một mặt nạ màu đen hỏi.

-Không biết, nhưng phải đem cô gái đó về cái đã._ Cậu đeo mặt nạ trắng trả lời.

Thanatos đi tiếp sâu vào khu rừng, cô chợt nghe thấy những tiếng bước chân lạ, và cô cũng cảm nhận được rằng có khoảng chừng 3 người đang theo dõi cô.

Vì là Qủy nên giác quan của Thanatos rất nhạy bén.

Thanatos liền vương chân lên chạy.

Cả ba người kia chạy theo, họ bất ngờ vì cô chạy rất nhanh.

Chỉ trong một lúc thì ba người kia đã mất dấu cô.

-Mất dấu rồi..._ Mặt Nạ Trắng nói.

-Bé ấy là Vampire thiệt hả???_ Kính Cam nói.

-Chạy nhanh quá....._ Mặt Nạ Đen nói.

-Thôi thì tìm lại chứ sao giờ... _ Mặt Nạ Trắng tỏ ra nản nói.

Bọn họ chia nhau ra tìm.

Kính Cam đi tới một vũng ao nào đó khá to, cậu tìm quanh đó với vẻ thích thú.

Trông cậu như một đứa trẻ vậy.

Bỗng dưng từ đâu ra, một con dao bếp nào đó cứa sát mặt cậu Kính Cam.

Cậu ta giật mình nhìn con dao, tay chạm vào vết cứa, rồi nhìn về phía con dao được phóng.

Không có ai cả, cậu ta tiến lại gần chỗ đó.

-Không có ai...

Vậy tại sao lại....?_ Cậu ta bàng hoàng.

Rồi lại thêm một con dao bếp nữa từ đằng sau nhắm thẳng vào tim cậu, cậu ta phát hiện và né được, nhưng vẫn bị cứa thêm một cái vào cánh tay.

-Tốc độ phóng khá nhanh, mình phải cảnh giác hơn mới được.

Bé ấy không phải là dạng tầm thường..._ Cậu kính Cam nghĩ.

Cậu nhìn Thanatos, cô vẫn không nói lời nào.

Cô tiến tới cậu, hai tay cầm con dao phóng đi.

Cậu vung rìu ra chặn, rồi nâng rìu lên chém cô.

Thanatos nhảy lên làm cậu hụt rìu, cô đạp lên đầu cậu, nhảy về phía mấy con dao bị cắm vào thân cây rồi rút ra tiến tới chỗ cậu....

* Trong khi đó*

Cậu Mặt Nạ Trắng vẫn đang đi tìm, cậu tình cờ gặp một lũ người đang chơi trò Can Đảm.

Cậu núp đằng sau một cái cây, thủ sẵn dao.

Đến khi lũ người đó lại gần, cậu đi ra và......

-A A A A A A A A A!!!!!!!!!

Cậu Mặt Nạ Đen đang đi tìm thì nghe thấy tiếng la hét thất thanh, liền chạy tới xem coi có chuyện gì.

Những gì cậu Mặt Nạ Đen thấy là một đống xác chết đè lên những vũng máu, cậu Mặt Nạ Trắng người cũng be bét máu nhìn Mặt Nạ Đen.

-Gì đây Tim?

-Một lũ đang chơi trò Can Đảm ấy mà..

-Cậu tìm thấy cô ấy chưa?

-Chưa.

Hình như hồi nãy tớ có nghe thấy tiếng kim loại va chạm.

-Chắc là Toby đang đánh nhau.

Mà với ai mới được?

-Đi thử coi xem sao, Brian.

Hai người họ tiến tới chỗ cậu Kính Cam.

Và họ rất bất ngờ khi nhìn thấy một cảnh tượng.

Trên cơ thể của Kính Cam xuất hiện những vết cứa có máu chảy liên tục.

Còn Thanatos thì cũng bị thương, nhưng ít hơn cậu Kính Cam nhiều.

Tay cô xuất hiện những cái móng vuốt nhọn dài bị dính máu.

-TOBY!!!!_Hai người kia hét lớn.

cậu Kính Cam để ý, nhân cơ hội Thanatos xông lên, cô tiến tới sau lưng đánh vào gáy Kính Cam làm cậu ta ngất đi.

Sau đó Thanatos nhìn hai người kia, tư thế chuẩn bị có thể nhào đến bất cứ lúc nào.

Nhưng chợt, một bóng hình cao ráo khoảng gần 3m xuất hiện.

-Hai người mau đem Toby về._ Thứ cao ráo đó nói.

Hai người kia chạy tới chỗ cậu Kính Cam, cậu Mặt Nạ Trắng cõng cậu ấy về.

Trong khi đó, cái thứ cao cao ấy mọc ra một cái xúc tu màu đen chạm vào trán Thanatos.

-Hmmmm...

Khế ước của Qủy..

Không phải là Vampire à...

Một quá khứ đau buồn nhỉ...

Thanatos không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vì biết thứ trước mặt mình không phải là con người.

Nên cô đứng im một chỗ để hắn làm gì thì làm.

-Xin chào, ta tên là Slenderman, hãy gọi ta là Slendy.

Ta muốn cô ở cùng với bọn ta.

Hi vọng cô đồng ý.

-Ở cùng....?

-Đúng, nơi đó được gọi là Slender Masion.

Ở đó cô sẽ được tự do.

Cô muốn chứ?

Thanatos không nói gì cả, cô chỉ cười trừ một cái tỏ rằng cô đồng ý.

Slendy hiểu ý, dùng xúc tua của mình quấn quanh Thanatos rồi tele về SM, nơi gọi là ngôi nhà của những sát nhân.
 
Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
CHAP 4: GẶP GỠ


Đứng trước mặt một dinh thự bỏ hoang, Thanatos hơi bất ngờ vì trong chớp mắt, cô đã đứng ở một nơi nào đó khác với nơi hồi nãy.

Slendy mở cánh cửa dinh thự hoang đó ra.

Thật không ngờ bên trong lại ấm áp đến thế, phong cách phương tây thật sang chả....

À không, hơi bừa bộn một chút.

Thanatos bước vào cùng với Slendy.

Ông hít một hơi thật là sâu, cô cảm nhận được sự nguy hiểm liền chạy ra ngoài đóng cửa lại.

-BỌN BÂY CÓ THÔNG BÁO!!!

XUỐNG ĐÂY HẾT CHO TAO!!!!!

Đúng như Thanatos dự đoán, nhưng dù có làm vậy thì cô vẫn cảm thấy rất ù tai vì là người ở gần Slendy nhất.

Sau giọng ca thần thánh của Slendy, Thanatos nghe thấy những tiếng *Rầm*, tiếp theo là tiêng*huỵch*, sau đó tới tiếng* chửi*, rồi cuối cùng là tiếng *CÂM!!*.

-Hôm nay chúng ta sẽ có thành viên mới.

-Đâu?

Thành viên mới đâu?

-là cô công chúa dễ thương hay là một chàng hoàng tử đẹp trai vậy?

-Người đó cũng là sát nhân à?

-Tính cách có dễ gần không?

-Người đó tên gì?

-Bla bla bla?

Slendy: Sao tụi bây không đi mà hỏi người đó?

Đây là thành viên mới, nào vào trong đi.

Thanatos mở cánh cửa ra thật nhẹ nhàng, cô bước vào trong nhìn mọi người với dòng suy nghĩ '' Họ đang hóa trang à?

''

Không gian im lặng được một lúc, kì thực thì Thanatos không biết cách để hòa nhập cho lắm.

Chợt một giọng nói vang lên từ Slendy.

-Ehèm..

Sao cô không giới thiệu về mình nhỉ?

-....

Thanatos..._ Cô nói ngắn gọn, cúi người xuống thể hiện sự chào hỏi thay vì lời nói.

-Chào em, chị là Jane, rất mong được giúp đỡ, trông em đẹp quá!

-Xin chào, Chị tên Nina.

Da em mịn ghê, em có dùng mỹ phẩm không đấy?

-Em là Sally, Play with me!!!

Chơi với em đi chị Thanatos!!

-Gọi chị là Clockwork nhé, màu tóc em đặc biệt thật, em nhuộm à?

...

Cả đám cp nữ bu lại Thanatos vì ngoại hình của cô.

Còn đám cp nam thì đang cho bị một đống bơ vào mặt.

-Em có phải là Vampire không vậy?

Câu hỏi đó của chị Nina làm cho mọi người quay nhìn về phía Thanatos.

-Ngoại hình này rất giống với một Vampire...

-Vampire là có thật à?

-Tóc trắng mắt đỏ, đúng là Vampire rồi.

Ai cũng cho rằng cô là một Vampire, Thanatos không biết nói gì bèn im lặng.

Slendy thấy vậy nói thay cô.

-Thanatos cô ấy không phải là Vampire, cũng không phải là một con người, cô ấy là Qủy.

-Qủy?!

Nhìn đâu có giống?

-Hay con con qủy này cũng là một Vampire?

-này, cô có thích máu không?

Có răng nanh không, cô há miệng thử đi.

Thanatos lại tiếp tục khó xử, cô không biết nên làm gì lúc này.

Bình thường thì ai nói gì cô cũng chỉ im lặng, còn bây giờ thì sao?

Cô có nên nói?

-Thanatos à, ở đây thì cô có thể nói chuyện thỏa thích, không ai ngăn cấm cô cả.

Đừng nên kịm lời nhất là với mấy lũ giặc này.

Slendy lại tiếp tục cứu rỗi cô, Thanatos nghe thế cũng nhẹ lại, nhưng thói quen kịm lời của cô cũng không thể nào bỏ được, nên cô vẫn cứ im lặng mãi không thôi.

-Haizzz, cô có thể tập luyện dần, bây giờ ta sẽ kiếm phòng cho cô.

Còn lũ kia nếu không có gì nữa thì thôi giải tán.

Mỗi người một lối đi, còn Thanatos thì đứng đó nhìn Slendy, cô ấy muốn nói gì đó nhưng lại chả biết nói gì.

Còn mấy người kia thì cũng có một chút để ý tới Thanatos.

Slendy nhìn hoàn cảnh xung quanh hiểu chuyện.

-Thanatos à, tạm thời cô hãy ở cùng phòng với Toby.

Phòng cậu ta nằm ở lầu hai cuối dãy, cái phòng có chữ Tobias ấy.

Thanatos chỉ gật đầu rồi đi theo chỉ dẫn.

Thấy cô đã đi, mọi người mới bu lại Slendy hỏi.

-Này Slendy, cái tảng băng di động đó ông nhặt đâu ra thế?

-Con bé rất dễ thương, nhưng có vẻ như con bé không biết cách hòa đồng.

Slendy: Kì thực là cô bé rất ít nói, ít cười, về mặt cảm xúc thì cũng trống rỗng.

Nói là một tảng băng di động thì cũng đúng không sai.

Nhưng mong mọi người hãy đối xử tốt với cô bé nhiều..

(Tại chỗ của Thanatos)

Cô tới được phòng của Toby, một cánh cửa màu nâu với nhiều họa tiếc ngộ nghĩnh y như trẻ con.

Thanatos đẩy cửa bước vào trong, ôi trời ạ!

Một căn phòng thật là bừa bộn, những tấm ảnh wallfes được dán khắp nơi trên tường, xung quanh thì có chút những giọt máu đã khô.

Dưới sàn, trên giường và bàn ghế đều có những bộ quần áo đa số là giống nhau.

Hẳn đây là một căn phòng đúng chất thư sinh trong lời đồn, mà...

Đây là phòng của sát nhân mà...

Vì từng là một ''người hầu'', nên mỗi khi nhìn thấy cảnh này là không thể chịu đựng nổi.

Thanatos bắt tay vào dọn dẹp.

( Sau một thời gian khá là ngắn)

Bây giờ phòng cậu ta đã ngăn nắp hơn rồi, thật ra cô chỉ có mỗi đem những bộ đồ cất vào tủ hay đem đi giặt và quét lau sàn nhà.

Thanatos ngắm thành quả của mình, thì cánh cửa phòng bỗng mở ra.

Vâng, chủ nhân đã về.

Cậu Kính Cam ngạc nhiên khi thấy căn phòng mình thật gọn gàng ngăn nắp.

Cậu nhìn Thanatos, Thanatos cũng nhìn cậu, cả hai nhìn nhau đắm đuối.

Trên người cậu Kính Cam đầy những vết băng bó.

Thanatos có cảm giác rằng mình đang có lỗi với cậu ta.

Nên cô cúi người xuống nói.

-Xin lỗi đã xém giết cậu...

-À không, Toby không sao.

Bé là người mới nè, bé mới dọn phòng cho Toby à?

Cảm ơn bé nhé.

Mà bé tên gì thế?

Sao bé lại ở phòng của Toby?

-Thanatos, tôi ở chung phòng...

-Bé kiệm lời quá, nói nhiều lên một chút thì bé sẽ dễ thương lắm đó.

-Ừmm...

-Rồi, bé thử giới thiệu lại mình đi nào.

-...

Tôi... tên là Thanatos, bạn cùng phòng với cậu, mong cậu giúp đỡ...

-Tốt, giờ thì bé cười một cái thử đi.

-Cười....?

-Đúng rồi, cười đó.

Toby muốn thấy Thanatos cười.

-Nhưng không có gì để làm tôi phải cười cả....

-Hmmm.....

Vậy Toby sẽ tìm niềm vui cho Thanatos.

Toby sẽ gọi bé là Thana.

-....

Vậy cũng được...

-CẢ LŨ XUỐNG ĂN CƠMMM!!!!

-Ồ, là Boss gọi.

Thana xuống ăn nào.

Toby nắm lấy tay cô đi xuống dưới phòng ăn, mọi người cũng đã có mặt đầy đủ trừ một số người vì lí do gì đó.
 
Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
CHAP 5: MỘT NGÀY TRONG SM


Thana đã thật sự mệt mỏi khi chứng kiến cảnh tượng chiến tranh đồ ăn của các SM.

Bây giờ cô chỉ cầu mong một giấc ngủ ngon.

Thana nằm lên giường Toby, dần dần chìm vào giấc ngủ ngàn th..

Lộn.

Toby mới vừa tắm và thay băng xong thì cậu về phòng.

Bất ngờ cậu nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang lim dim trên giường cậu.

( Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

Toby chọc vào má cô, độ mềm mại của chúng làm cho cậu không thể ngừng lại.

Cậu ta lên giường nằm kế bên cô.

Tay ôm lấy phần hông Thana, đầu úp mặt vào tóc cô ngửi ngửi.

-''Dễ thương ghê...

Toby hứa sẽ khiến cho bé vui vẻ mà.

Vì thế hãy cười lên nhé.''

Sáng sớm tầm khoảng 5h.

Thana thức dậy trong một căn phòng ấm áp.

Cô cảm nhận được bàn tay nào đó đang ôm cô, đó chính là Toby.

Cậu ta đang ngủ rất say nồng, nhưng tại sao cậu ta lại không tháo cái ngũ trang ra?

Thana bỗng nảy sinh tính tò mò, nhẹ nhàng tháo nó ra.

Tháo được một bên, cô đã nhìn thấy được một nữa.

''Nếu như không có vết cháy đó thì chắc chắn cậu ấy sẽ rất đẹp'' là những gì Thana nghĩ.

Cô cố tháo bên còn lại.

Thì chợt, tay Toby nắm lấy tay cô dừng lại.

Cô bất ngờ nhìn cậu.

-Toby?

-Bé hư lắm đó, bé không được tháo mặt nạ của Toby ra.

-Tại sao?

-Vì.....

Toby sẽ khiến bé sợ mất....

Giọng cậu yếu hẳn đi, có vẻ như cậu đang rất buồn khi nhớ lại cái quá khứ nào đó.

-Tôi không sợ, mặt của Toby rất đẹp.

Một giọng nói nhẹ ngọt ngào xuất hiện làm vụt tắt đi cái suy nghĩ mới nãy của cậu.

-Toby vết đốt đó không khiến mặt cậu xấu đi đâu.

-Thana....

Toby xúc động, vì lần đầu tiên cậu nghe thấy có người nói mặt cậu đẹp.

Mà phận là con trai, nên Toby không khóc, cậu ôm chầm lấy Thana làm cô mất đà té xuống sàn, Toby thì đang vừa đè vừa ôm cô.

Trong khi Thana đang bị chấn thương ở đầu, thì Toby gỡ mặt nạ ra hôn cô.

Nụ hôn kéo dài 2p, cậu bỏ ra đỡ Thana dậy.

Vì đang trong quá trình bị u một cục trên đầu, nên Thana cũng không để ý gì đến nụ hôn hồi nãy, cô ngồi xuống giường tay ôm vào đầu.

Cô muốn hét lên'' ĐAU QUÁ!!!!'' Lắm.

-Xin lỗi bé nha, Toby không cố ý...

Cậu xoa đầu xin lỗi cô.

Thana chả nói gì, cô chỉ nhìn cậu cười trừ rồi lắc đầu như thể '' không sao cả''.

Toby thì thấy cô cười rồi la lên.

-A!

Bé cười rồi kìa!

Tuy là cười trừ nhưng bé thật sự đã cười!

Toby vui quá!!

Bé cười thêm một lần nữa đi được không!!??

-....

Toby?

-Toby xin lỗi vì hơi phấn khích.

Được!

Toby sẽ khiến Thana cười nhiều hơn.

Cứ chờ đó.

Nói xong cậu ta cầm đồ thay rồi vào phòng tắm VSCN.

Thana thì vẫn đang ôm đầu nhìn hình bóng của Toby ra khỏi phòng.

'' Y như trẻ con'' Thana nghĩ.

Cô đợi Toby ra thì cô đi vào phòng tắm, cô có đồ thay nên cũng không lo ngại gì.

Thana làm VSCN cực kì nhanh, cô cởi đồ ra chưa đầy 20s, tắm và ngâm mình chư đầy 3p, sấy khô người chưa đầy 4p, thay đồ chà răng rửa mặt chưa đầy 2p30s, tổng cộng chỉ chưa đầy 10 phút là Thana đã bước ra ngoài thật sạch sẽ và thơm tho.

Chứ bình thường thì chỉ riêng tắm thôi là đã mất hơn 10p, còn đối với tau là hơn 30p lận.

Thana xuống phòng bếp làm đồ ăn sáng.

Với bản năng từng làm một con Sen, thì chuyện nấu ăn đối với cô chỉ là chuyện ruồi muỗi.

Với hơn 15 xuất ăn, cô chỉ làm xong trong vòng 29p59s, ngang ngửa Slendy khi ông dùng những xúc tua.

Toby từ nãy giờ cứ chọc vào má Thana chơi trò ''hey Thana''.

Cô thì nô care ngồi bấm đt nhâm nhi tách trà của mình.

Slendy từ đâu xuất hiện, ông ta ngỡ ngàng trước những món ngon độc lạ trên bàn ăn.

-Chào buổi sáng Thanatos, Toby.

Những thứ này là...

-Là Thana làm đó.

Bé giỏi chưa kìa!!

-Ừm, ta rất vui, làm tốt lắm Thana (hùa theo Toby).

Slendy vui mừng sắp khóc như đúng rồi vì cuối cùng đã có người giúp ổng lo một phần việc nhà.

Sau một hồi, Slendy hít một hơi thật là sâu.

Toby bế Thana lên chạy trong khi cô đang mải mê với chiếc iphone của mình.

-TỤI BÂY CÓ 10 PHÚT ĐỂ XUỐNG NHÀ!!!!!!

Và thêm nhiều tiếng *Rầm* *Huỵch* *Chửi* *CÂM!!!*

Mọi người đã tập hợp đầy đủ chỉ trong vòng 5p.

All cp: WOA!!!

-Hôm nay sang chảnh quá vậy??!!

-Toàn bộ đều là do ông làm sao Boss?!

( Hức...

Tau đói....)

Slendy: Không phải đâu, là Thana làm đấy.

All cp: THANATOS LÀM Á !!!????

-Siêu tuyệt vời!!

-Em làm còn ngon hơn Slendy làm nhiều!!

-..

Nhon zá!!! ( ngon quá!!!)

....

Mọi người hết sức khen Thana, nhưng cô thì đang ngồi bấm điện thoại, nên cô đã bỏ hết ngoài tai.

Mọi người ăn như một lũ quý sờ tộc.

Nhưng bằng cách nào đó, quý sờ tộc đã trở thành chiến sờ tranh.

Chả hiểu nổi...

Thana vẫn sẽ mãi nhìn vào cái iphone của cổ cho đến khi slendy nhờ cô giúp dọn chén dĩa, Toby nhờ cô làm wallfes, Hoody và Masky nhờ cô làm chessecake, Sally kéo cô chơi tiệc trà, vâng vâng và mây mây.

Thana thật sự đang mệt mỏi, cô đi lên phòng Toby tiếp tục với công việc bấm bấm của mình.
 
Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
CHAP 6: MASKY & HOODY


Ngày hôm sau, Thana đi ra ngoài phố mua đồ cho Slendy.

Một tờ danh sách dài bằng một cuốn tiểu thuyết.

Dĩ nhiên cô sẽ không đi một mình rồi.

Hoody và Masky sẽ đi với cô, còn Toby thì ở nhà trông trẻ.

Cậu ta cứ dỗi Slendy vì không cho Toby đi cùng.

Thana đội tóc giả, còn hai anh thì tháo mặt nạ ra.

Cô đi giữa hai người, xuống phố ai cũng đều nghĩ họ là một cuộc tình tay ba( tay ba cơ đấy..).

-Nhìn ba người kia kìa.

Ai cũng đẹp quá....

-Cô gái ở giữa nhìn dễ thương phết...

-Còn hai anh chàng kia cũng hot boy quá....

Là cuộc tình tay ba hả ta...

-Cô gái đó sướng quá...

Có hai anh đẹp trai theo hầu....

-Ghen tị quớ....

-Bla bla.....

Thana gần như không nghe thấy gì vì mải nhìn cái đống danh sách cần mua, còn hai anh hot boy thì dell care cứ đi theo Thana.

Dừng chân tại một siêu thị, cô đi vào từng quầy, mua từng thứ một.

Một mình cô bưng bê các món đồ.

Trong khi đó hai anh chàng ta vẫn chỉ mải leir đẻo theo sau Thana.

Đến lúc cô không thể đứng vững vì sức nặng cồng kền của những món đồ, thì Hoody mới mở miệng ra giúp đỡ, Masky cũng vậy luôn.

Nhưng Thana vẫn không nói gì, cô kiếm một cái xe đẩy rồi cho đồ vào trong, sau đó quay qua hai người họ cười trừ, ra hiệu không sao.

Hai anh hình như đang nghĩ cái gì ý, đến tau còn ko biết hai anh đang nghĩ cái gì nữa mừ...

À vâng, tau chưa kể... có một điều mà bất cứ chàng trai cô gái trong SM đều phải gặp mỗi khi ra phố...

Mấy mài đoán đúng ròi (mấy mài có đoán ko đó?), đó là Fan!!!

Thường thì fan cứ đuổi theo mấy thím SM nhà ta ấy, bọn cp chỉ biết chữ " chạy" .

Nhưng hình như hôm nay... fan chỉ rình mò họ chứ chả dám tiến lại gần..

Tại sao nhể?......

À...

Do Thanatos bé bỏng của tau đấy......

Cô chỉ đội tóc giả, nhưng con mắt ấy vẫn rực đỏ thôi.

Fan boy của cô thì vẫn có nhưng... tụi nó chỉ đang núp để chờ thời cơ.

Vậy tại sao bọn fan lại liên quan đến đôi mắt đỏ của Thana?

Tại vì...

Đó... là đôi mắt của quỷ, có thể khiến một số người (đặc biệt là nữ giới) cảm thấy sởn da gà lên.

Mà cả ba người đi rất sát nhau, nên ko ai tiếp cận được là phải.

Hai anh Proxy đẹp zai kia cũng thấy có điều gì đó nên cứ đi sát sát Thana ko thôi( hai anh nên cảm ơn con tau một tiếng đi chớ..)

Và sau một thời gian, ba người họ, cùng thêm vài cái xe đẩy đồ đã trở về rừng an toàn tuyệt đối!!!!( xin chúc mừng!!)

Mỗi người một cái xe đẩy tiến về SM.

Không gian thật tỉnh lặng và u ám.

Không một tiếng nói của mẹ thiên nhiên, chỉ nghe được tiếng xe đẩy cút kít cùng với những tiến bước chân xào xoạt trên thảm cỏ.

Tĩnh lặng đến nghẹt thở, bỗng có người nào đó hình như không chịu được cái khoảng không chết tiệt ấy, nên đã cất tiếng lên.

-Um....

Thanatos, tại sao.. cô lại kịm lời giữ vậy?

Đó là giọng nói của anh Masky.

-.....

Thana quay đầu nhìn về phía giọng nói.

-Hãy nói nhiều lên, không có gì khiến cô phải sợ cả.

SM không phải là nơi đáng sợ.

Mà SM là một gia đình...

Ây, sao Masky bữa nay nói nhìu dữ vậy ta....??

Mà thôi vậy cũng tốt....

Hoody nghe thấy vậy nên đành "phán" thêm.

-Nói đi, gì cũng được.....

Thanatos quay lên, cô thừa biết rằng bây giờ mình phải nói cái gì đó, nhưng... cô phải nói gì mới được chứ..??

...Không biết nói gì hết, nên cô đã đề nghị rằng.

-Cho tôi câu hỏi..... tôi sẽ.. trả lời.....

Cả hai anh đang vui ngầm vì cuối cùng cô đã chịu nói cái gì đó.

Nhưng rồi họ lại suy nghĩ nên hỏi cái gì bây giờ...

-Vậy... tại sao cô không dùng lời nói, mà lại dùng đến kí hiệu?(ngôn ngữ cơ thể ý)

Anh Hoody hỏi trước.

Thana im lặng một hồi lâu(để suy nghĩ), rồi trả lời, rằng.

-Do....

Thói quen chăng...?

-Thói quen?

Anh Masky hỏi ngược lại, hình như anh ấy đang nghĩ cái gì đó....

-Thói quen... rất khó bỏ... im lặng... cũng chính là thói quen...

Thana giải thích.

Hai anh đang định tiếp lời thì cô lại cắt ngang nói tiếp.

-Nếu mọi người... muốn tôi nói nhiều hơn.... thì hãy giúp tôi... gỡ bỏ đi thói quen cũ đó....

Thana dừng lại, quay đầu nhìn về phía bọn họ cười..

(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

-.... có được không...?

Không phải là cười trừ, nụ cười gì thế?....

Một nụ cười có ý nghĩa nào đó (tau ko biết phải giải thích sao nữa...) nhưng lại khiến hai anh chàng kia phải một chút rung rinh....

-Ờ....

được thôi...

Hai anh đồng thanh.

Về đến SM, cả lũ kia thì than ĐÓI, như vẻ đã nhịn đói hàng chục năm...

à không, hàng Trăm năm rồi ý.

Toby thấy Thana về thì liền ôm chầm lấy cô ngay, vậy mà hai anh kia mới vừa bị "đỗ" xong đã bắt đầu thấy khó chịu trước cái cảnh Thana bị ôm... bởi một đứa con trai khác!!! (Ấy dà.... sao lại thay đổi nhanh thế.....)

Còn Slendy thì bắt đầu xắn tay áo chuẩn bị bữa cơm đạm bạc.

Đương nhiên là có thêm Thana vào giúp phụ rồi...( cái ông Tender biến đi đâu rồi?!)

Thế là cả nhà lại xuân vầy....

Ummm.... cũng có thể nói là vậy đi......

______________________________

Thông báo: tau sẽ nghĩ vài ngày.. vì lí do ... bị tịch thu đt... hic... sory mấy mài nha... hic.

Với lại, tau đã sửa lại chap.

Biết tại sao chap lại ngắn ko?

.... tại vì tau...

đã ấn nhầm chỗ trên màn hình đt... thành ra mấy mài... thấy ngắn là phải....

(Tau sao nhìu truyện thế...)

Nhưng ko sao nữa... chap đã dài rồi... nên đừng có than gì nữa nhé....
 
Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
CHAP 7: DÉP À NHẦM JEFF


Cho những ai ko biết, tau đã sửa lại chap trước....

Tau chỉ nói vậy thôi... mấy mài tự hiểu nhé...

______________________________

Bước sang một ngày mới, cô nhân vật chính của chúng ta đang bị người nào đó ôm ngủ đến cứng ngắt, không thể thoát ra được.

Thana cố vùng dậy ra khỏi cậu Toby.

Vật lộn một hồi, thì cuối cùng mới thoát ra được.

Cô cùng bộ đồ mới tiến thẳng về phòng tắm.

Mà... nguyên cái SM to chà bá biết bao nhiêu người ở, mà cuối cùng... chỉ có duy nhất đúng một cái phòng tắm.

Slendy ông xây nhà kiểu gì vậy....?(Đây là nhà tao, tao muốn làm gì thì làm.

Ý kiến ý cò!!)

Đặt chân trước cửa phòng tắm, cô nhận ra có ai đó đang ở bên trong.

Nên cô đứng đợi... trước cửa phòng tắm.

Đợi mãi đợi mãi, đã trôi qua 30p, cô cứ thầm nghĩ sát nhân sao mà sạch sẽ thế??

Rồi cuối cùng sự chờ đợi của cô đã được đền đáp.

Thana vui thầm cuối cùng không phải đợi nữa.

Nhưng mà....

Người mở cửa không may lại là anh Dép nhà ta( sẽ càng không may hơn nếu người mở cửa là Ộp)

Anh Dép à nhầm Jeff đang nhìn cô một cách đắm cmn đuối.

Thana cũng nhìn anh rất đắm say....

Mà.... hai người nhìn nhau lâu, rất lâu đấy... anh jeff không hề chớp mắt( mắt ảnh mà nhắm là tau đi tự tử), còn cô cũng chả hề chớp mắt tí nào.

Và... hình như có một lượng sát khí nào đó thì phải.... phát ra từ...

Thana? (Chắc là ẻm đang muốn kết thúc nhanh sự so tài nhảm nhí này ấy mà...)

Cảm thấy một sự tào lao nhẹ nào đó, và một lượng sát khí "nhẹ".

Jeff mới mở lời để nhanh chóng kết thúc cuộc so tài này.

-Nhóc, sao nhìn anh giữ vậy?

-....

-Hửmmmm.... hay là... ta đẹp zai nên nhóc mới nhìn anh lâu vậy phải ko?( chế độ ATSM: on)

-*Đơ trước lời nói*.....

-Thôi.

Nói gì đi chứ?

Nhóc muốn gì?

-...Phòng tắm...

-Hởm....

ý nhóc là muốn vào phòng tắm này á?

-*Gật đầu*...

-Huầy... nói chuyện với nhóc mà mệt.

Lại đây.

Anh Jeff kéo cô vào phòng tắm chung với ảnh.

Thana mất đà ngã úp mặt xuống lòng ngực của anh ta.

Theo phản xạ, cô nhanh chóng đẩy anh ra.

Cuối gầm mặt xuống biểu hiện sự xin lỗi.

-Này, nhóc không cần xin lỗi.

Nhưng ít nhất nhóc cũng phải nói chứ?

Anh ta khó chịu trước sự im lặng của Thana.

-Anh... cũng muốn tôi nói..?

Cô quay lên nhìn anh.

Jeff thấy cô đã nói nên hết khó chịu.

-Đúng.

Nhóc nghĩ ta sẽ làm hại nhóc?

-Không..... chỉ là..... tôi không biết.......

-Nhóc không biết nói gì á?

Vậy, nhóc có nghĩ rằng tại sao ta lại ở trong đây lâu vậy không?

-...Có..

-Vậy sao nhóc không hỏi chứ?

Thật tình...

-..Vậy.. tại sao?

-Thôi, nhóc không cần biết đâu.

Hay lại đây ta VSCN giùm nhóc cho.

-..Không... tôi không cần...

-Hề.. tưởng nhóc không nói gì chứ... vậy ta ra ngoài đây.

Anh ta khá vui vì đã nói chuyện được với Thana.

Trước khi đi, anh còn quay lại ôm cô một cái, nâng cằm cô lên phán.

-Từ giờ hãy nói nhiều hơn như vậy nữa nhé..

Rồi anh ta thả cô ra rời khỏi phòng tắm.

Cô thì không hiểu tại sao anh ta lại làm vậy.

Thật ra... chính anh ta cũng không biết tại sao anh lại làm vậy nữa?

Anh ta cứ suy nghĩ điều gì đó, đến nỗi anh ta phải bức óc khó chịu.

(Tua~~~~~)

Jeff đang định đi săn, thì thấy cô đang ngồi trên ghế sofa bấm cái đt.

Thế là anh rủ luôn cô đi săn cùng.

Cô thì cũng không mấy hứng thú nhưng thôi, đi để giết thời gian vậy...

Còn cả bọn kia giật nảy mình:" thằng kia bằng cách nào mà thân với con bé được hay vậy???"

Cả hai ra ngoài mặc cho những bọn kia ngơ ngác nhìn.

Jeff đi trước, Thana lẽn đẽn theo sau.

Họ im lặng suốt quảng đường đi.

Không khí nặng trĩu bao trùm lấy không gian xung quanh hai người.

Có vẻ như ai đó không thể chịu được bầu không khí ấy.

Nên đã mở giọng.

-Này nhóc.

-....?

-Nhóc có đang... buồn không?

-....Sao... anh lại hỏi vậy?

-Ta không biết.... trả lời đi, nhóc có đang buồn không?

Bỗng Jeff dừng lại, Thana cũng dừng lại theo.

Cô khó hiểu không biết anh ta đang muốn nói gì nữa.

Để tránh đi bầu không khí căn thẳng này.

Cô trả lời rằng.

-Buồn ư?

Tại sao... tôi phải buồn chứ?

-Hở..?

-Tôi không biết... cái cảm giác đó..... buồn là gì...?

Thậm chí... có thể tôi sẽ không thể... biết được...... buồn ư?

Đối với tôi... nó không có..

ý nghĩa gì cả..

Thana cười như không cười, ánh mắt vẫn thể hiện sự buồn rầu và ám ảnh như ngày nào.

Tại vì... cô chưa bao giờ, trải nghiệm được cảm giác, những cảm giác khi buồn, khi vui, khi tức giận,...

Jeff nghe xong, anh đã suy nghĩ điều gì đó.

Anh đang tức giận và muốn quát lên.

Nhưng mà, đó chỉ là suy nghĩ của tau mà thôi.

Thực chất, anh ấy bỗng trở nên hiền bất ngờ....

à không, không thể gọi là hiền được....

-Nhóc nói rất đúng.

Là một sát nhân, những thứ cảm xúc là không cần thiết.

Cảm xúc thật là vớ vẩn.

Chúng cản đường ta làm sát nhân.

-......

-Nhưng.....*Giọng nhẹ xuống*

-..?

-.....Nếu không có cảm xúc, thì một gia đình như SM... sẽ không bao giờ tồn tại...

-*Ngước mặt lên nhìn Jeff*...

-Dinh thự Slender Masivon sẽ không bao giờ có, nếu không nhờ những thứ cảm xúc vớ vẩn đó....

Vì thế* chĩa dao vào Thana* Đừng bao giờ nói chúng không có ý nghĩa gì... thêm lần nào nữa.

Cô khá là bất ngờ, khi một kẻ sát nhân khét tiếng máu lạnh như Jeff mà lại nói ra được những lời đó( chính tau cũng đang bất ngờ đây)

Cô nhắm mắt cúi mặt lại suy nghĩ.

Sau đó, cô lại ngước lên nhìn Jeff.

-Nếu anh đã nói vậy.... thì hãy chứng minh đi...

-Chứng minh?

-Chứng minh rằng tôi cần những thứ cảm xúc đó.

Không chỉ riêng buồn, mà còn nhiều cảm xúc khác nữa....

-....

-Jeff... làm cho tôi có được cảm xúc đi* giọng nghiêm túc*

-Hề....

Nhóc thú vị hơn ta tưởng nhiều....

được thôi, ta sẽ khiến nhóc có được thứ gọi là Cảm Xúc.

Jeff tiến tới lại gần Thana, anh đẩy cô dính vào một góc cây.

Nắm chặt hai bờ vai cô lại.

Trong khi cô chưa định hình được chuyện gì đã xảy ra, thì bỗng dưng....

Môi hai người chạm nhau.

Jeff hôn cô nồng nhiệt, anh cắn môi dưới cô bắt nó phải mở ra.

Sau đó, lưỡi anh luồn vào bên trong, chúng ngoe nguẩy khám phá khắp khoang miệng cô.

Anh còn bắt lưỡi cô phải nhảy thêm một bài nhảy do chính anh chủ đạo.

......

Quá trình kéo dài hơn 10p, anh ta luyến tiếc rời bờ môi quuến rũ ấy đi, vì có lẽ cô sắp hết không khí.

Giữa anh và cô có một sợi dây liên kết nhau.

-Umm....

Ngọt ghê...

Anh ta liếm môi mãn nguyện.

-Nhóc thấy sao nào?

Cảm xúc ấy?

Anh ta đưa mặt sát lại gần cô cười.

Còn Thana thì.......

Ko biết diễn tả như thế nào cho đúng nữa... thôi nhìn hình minh họa vậy.

(Cái mặt của ẻm ko đỏ đến mức như trên hình đâu...)

-........................

Thana đã đóng băng, cô không thể nói hay nhúc nhích được nữa.

Bây giờ cô như một cục băng nóng, nỗi bốc khói đầu.

Cái cảm xúc này.... gọi là gì thế nhỉ??

-Hửmmm..... dễ thương nhỉ... nhóc cũng được đấy...

-.........

-Thôi, mau đi săn thôi nào.

Đừng đứng hình nữa...

Anh bế cô lên theo kiểu công chúa, Thana bất ngờ và lấp vấp.

-H..ha..wa...ha.....a

-Đừng vòng vo nữa, ta bế nhóc coi như quà trả ơn nhóc cho ta hôn*cười gian*

Đi một quãng đường, tình cờ thấy một căn nhà nhỏ.

Đó sẽ là con mồi đầu tiên.

Anh thả cô xuống, cô chạy ngay vào nhà.

Cô không đạp cửa, mà là nhảy lên luôn tầng hai phá cửa sổ

*Xoảng*

Tiếng vỡ kính đã vô tình làm mấy con mồi để ý.

Khi bọn chúng vừa lên lầu kiểm tra thì.....

*Phập*

*Xoẹt*

Mỗi đứa năm lỗ ngay tức khắc.

Máu phụt ra khắp phòng và dính cả lên người Thana.

Khi móng vuốt của cô đâm xuyên người của con mồi, cũng là lúc hình xâm trên cơ thể bọn chúng hiện ra: Heaven never welcomes you.

Cô đã xử hết bọn chúng trong một nốt nhạc, anh Jeff thì đứng ở ngoài lẽ loi bơ vơ trước cửa nhà.

-Nhóc không thể để cho ta thể hiện sao?

-....Quên........(Câu trả lời rất tỉnh)

Hai người họ lại tiếp tục đi săn.

Đến tận tối mới về.

Bây giờ họ ai cũng bê bết máu từ đầu tới chân.

Họ có mang túi thận và túi xác của vài đứa bị biến dạng mà họ săn được.

Đem mớ đó cho ai thì tụi mài cũng biết rồi.

Ba anh Proxy thấy Thana trở về liền chạy lại đưa cô mấy cái dĩa chessecake, waffes và một ly nước, kêu cô đi nghỉ ngơi, quan tâm từng chút một ý.

Anh Jeff thấy vậy bỗng dưng trong lòng bức rức khó chịu, nên đi thẳng vào phòng tắm như không muốn nhìn thấy cái cảnh tượng ấy.
 
Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
CHAP 8: E.J


Thana đang cùng Slendy làm bữa sáng cho đám giặc cp.

Sau khi làm xong thì chúng ta sẽ được lắng nghe bài ca líu lo của Slendy.

Thấy được một sự nguy hiểm không hề nhẹ, cô đeo tai phone và vặn loa nhạc to nhất có thể.

Và rồi....

-TỤI MÀY KHÔNG XUỐNG LÀ TAO CẮT!!!!!

Ôi~~~~ Sao vẫn điếc tai thế nhề...?~~~

Trong chốc lát, mọi người đã có mặt đông đủ.

À..... thiếu mất một người...... là E.J ấy.

Cái anh đệp zai nghiện thận kia chưa chịu xuống nữa... chắc muốn bị cắt bữa thiệt rùi~~

Không còn cách nào khác mà, Slendy đã kêu Thana gọi ảnh xuống giùm.

Cô gật đầu rồi lên lầu tìm phòng E.J.

Đứng trước một cánh cửa màu nâu có vẽ một miếng thận bằng máu nguệt ngoạc.

Đây chắc chắn là phòng của anh Thánh Thận rồi.

Cô gõ cửa, mãi vẫn không thấy động tĩnh gì.

Thana hết cách liền đẩy cửa vào trong, bỗng có một bàn tay nào đó nắm lấy tay cô, kéo cô lại và đẩy cô vào góc tường.

Thana chưa thể định hình được chuyện gì đã xảy ra.

Cô cố gắng nhìn người đó trong một căn phòng không một chút ánh sáng đó.

Ô, là E.J!

Hắn ta đang ép Thana vào tường, một tay hắn nắm lấy tay cô, tay còn lại dịnh tường. mặt hai người chỉ cách nhau có 4cm.

Cô không biết mình nên làm gì, bỗng hắn ta lên tiếng.

-Cô, làm gì ở đây?

-.........

Thana không biết nên trả lời hắn như thế nào, mặc dù câu trả lời lại rất đơn giản.

-Sao không trả lời tôi?

-........

Cô vẫn im lặng, cô liếc mắt nhìn vào cửa với ý ra ngoài.

E.J thấy được ý của cô, nhết mép cười.

-Sao không nói gì đi chứ?

Sợ tôi à?

-.....Không.....

Biết rằng không thể không nói, cô đành phải nói gì đó.

-Này, nói nhiều lên nữa coi nào.

Miệng đâu phải dùng để trưng bày?

-Tôi.. nên biết nói gì..?

-Hửm.... cho tôi lí do để cô vào phòng tôi?

Hai người nhìn nhau đắm đuối.

Thana ngẫm một hồi mới chịu nói.

-....

Slendy... kêu tôi gọi anh xuống ăn sáng.....

-Chỉ vậy thôi?

Sao ngay từ đầu sao cô không nói vậy?

-....

Trả lời như thế nào đây?

Cô không biết câu trả lời, chẳng lẽ phải nói do thói quen?

Mà cũng đúng chứ đâu có sai?

Thôi nói vậy đi.

-..Thói quen...

-Thói quen?

Sự im lặng cũng là thói quen à?

Hà, cô buồn cười thiệt.

Hắn lại nhết miệng cười.

Không hiểu hắn đang cười về cái gì nữa.

-...

Buồn cười?

-Cô không thể nói nhiều thêm chút được sao?

Cô không thể cười được à?

-....Làm sao tôi có thể nói hay cười, nếu như không có gì khiến tôi phải làm vậy?

Cô hỏi ngược lại hắn.

E.J thì bất ngờ vì cô lại có thể nói được như thế.

Hắn ta cười.

-Vậy, cho tôi thấy cô có thể cười đi..?

-Vậy thì cho tôi một lí do để cười đi..?

-Hề, một cô nàng thú vị... nếu cô không cười tôi sẽ không xuống.

Ơ, tự nhiên lại có cái định luật đó đâu ra vậy?

E.J hắn bị làm sao thế?

Hắn muốn gì ở cô?

Chẳng lẽ chỉ muốn thấy cô cười thôi sao?

-..Thật ra anh không xuống cũng được..

Trời ơi, Thana phũ chưa kìa~~.

Hắn cảm thấy cô ấy không muốn cười, là vì sao vậy nhỉ?

Hay là.. do cô cảm thấy thật phiền phức khi phải cười?

-Nào, đừng có như vậy nữa.. thôi được rồi tôi sẽ không bắt cô cười, đổi lại cô phải nói chuyện với tôi trong suốt ngày hôm nay.

-Tại sao tôi phải làm vậy?

-Tôi đang giúp cô đấy cô nàng bướng bỉnh à.

Sao nào?

-....

Giúp?

Hắn giúp cô sao?

Do ông Slendy kêu anh phải làm vậy hay anh ta muốn làm vậy?

Ai biết được..?

Bản thân cô cũng muốn cười nói nhiều hơn( do mấy đứa kia bắt).

-....Được..... tôi sẽ làm vậy...

-*cười* vậy thì tốt.

-.. nhưng trước tiên... anh phải ra cái đã..

Cô vẫn nhìn anh, nãy giờ đã rời mắt nhau đâu?

Thana khá khó chịu khi cứ đứng mãi một tư thế trong hơn 10p... mà khoan.. nãy giờ nói chuyện tốn tận 10p cơ đấy à???...

Anh rời cô đi xuống dưới phòng khách bỏ lại cô trong phòng một mình.

Thana vẫn không biết anh ta muốn gì?

Nãy giờ cô chỉ đang nhìn vào cái mặt nạ hắn thôi.

Không biết sau lớp mặt nạ đó, anh trông như thế nào nhỉ?

Anh ta đi xuống lầu, lâu lâu quay lại nhìn không biết cô ấy đã ra khỏi phòng anh chưa?

Sau lớp mặt nạ ấy, là khuôn mặt vui vẻ của anh.

Anh đang cười, và đã cười từ lúc anh và cô nói chuyện trong phòng rồi.

Anh vui vì đã nói chuyện được với Thana.

Nhưng... chả lẽ chỉ có nhiêu đó?

Ai mà biết được anh đang nghĩ cái gì?

(Tua lẹ tua lẹ~~~)

Sau khi làm xong chessecake và waffes cho 3 anh Proxy, thì cô cuối cùng cũng đã được lên phòng bấm máy.

Nhưng không không không.

Chả có cái gì gọi là bình yên khi để con tác giả hãm lờ này viết cả...

E.J lên phòng Toby, nơi mà cô đang nằm bấm bấm cái iphone X của cổ.

Anh lại gần ngồi kế bên Thana.

Nhưng có vẻ cô lại không quan tâm cho lắm.

Cảm thấy sự hiện diện của mình không được cô ấy để ý, anh ta ghé sát vào tai cô thỏ thẻ.

-Nào, làm theo lời yêu cầu đi chứ?~~~

Cô suýt nữa là rên vì hắn ta đã thổi vào tai cô.

Thana lại nhìn hắn, tay bỏ đt xuống.

-....Vậy ..anh muốn nói về điều gì?

( vâng, sau đây là một cuộc phỏng vấn nho nhỏ từ E.J ạ~~~)

-Cô thích ăn gì không?

-*suy ngẫm một hồi*... bánh.

-Chỉ bánh?

-*gật đầu*

-vậy cô thích gì?

-*lại suy ngẫm một hồi*... không bị làm phiền.

-Thật chỉ vậy thôi ư?

-Tôi không biết chính tôi thích gì đâu...

-Cô từng thích ai chưa?( hỏi câu này chi vậy ba??)

-...Chưa( đương nhiên rồi, câu hỏi ngu)

-Nếu có người nào đó trong cp này lấy đt của cô, thì cô sẽ làm gì?

-Lấy lại..

-Nhưng cô sẽ làm gì để lấy lại?

Bỗng dưng căn phòng tỏa ra một sát khí "nhẹ"

-Anh không biết tôi sẽ làm gì đâu....

-*Giật mình*V..vậy cô thích ăn thận không?

-...Tôi chưa ăn thử bao giờ..

Sau lời nói đó, E.J moi ra một miếng thận đưa cô.

Thana cầm lấy, nhìn một hồi, ngửi một hồi, ngẫm nghĩ một hồi, rồi cắn thử một miếng.

E.J thì đang nghĩ thế nào cô cũng sẽ nhả ra ngay khi cô vừa cắn nó.

Nhưng Không!!

Cô nuốt luôn miếng kia rồi lại cắn thêm miếng mới.

E.J thấy vậy vui mừng, vì cuối cùng đã có người có thể hiểu được vị ngon lành của thận.

-Ngon chứ?

-*Tiếp tục suy ngẫm*...

Cũng ngon...

-Vậy.. tôi sẽ lấy thêm thận nếu cô muốn.

Thana không nói gì, cô vẫn nhìn vào cái mặt nạ đó, cô cười với anh thay lời cảm ơn.

(Kết thúc cuộc phỏng vấn~~)

Nụ cười mới nãy không phải cười trừ, đã nói rồi, đó là nụ cười cảm ơn.

Cô cười, không biết phải miêu tả như thế nào, nhưng có lẽ nụ cười đó đã khiến ai đấy phải đỏ mặt.

E.J ra khỏi phòng để không làm phiền cô nữa.

Anh ta hiện giờ đang nghĩ cái gì đó.

Tim anh bỗng đập nhanh, từ lúc cả hai người nói chuyện với nhau, cô lúc nào cũng nhìn thẳng vào anh.

Cô còn cười với anh nữa mà.

Người anh nóng lên chả hiểu tại sao.

-Mình bệnh rồi sao?

Nóng quá.. chắc hôm nay không đi săn được rồi...

E.J về phòng lấy túi chườm đá để lên trán vì cứ nghĩ anh bị sốt thôi. (Love ai rồi chăng?)

Và thế là anh E.J cũng đã đổ.

Nói thật ra là tau rất là nhức óc để phải tìm cách cua được Thánh Thận.

Xin lỗi vì đã bẻ cong sự thật *cúi mặt*
 
Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
CHAP 9: BEN ĐÔ NỚT


Z.....z....z.....

- Khát nước......

Thana chợt thức giất trong cơn ngủ vì khát nước.

Cô cố gắng đi ra khỏi vòng tay của Toby rồi đi xuống bếp.

Lúc này đã là 1:27 am.

Cô cố gắng lết đến bếp, có vẻ như cô vẫn chưa thực sự tỉnh ngủ.

Khi đã uống được ly nước, cô liền về phòng.

Thì bỗng dưng....

Có tiếng nhạc game nào đó phát ra.

Chắc chắn là Ben rồi, chỉ có mình Ben là còn thức giờ này thôi...

à mà.... còn Thana nữa...

Cô không để ý gì nhiều đến tiếng nhạc đó lắm, cô vẫn tiến tới phòng Toby.

NHƯNG !!!

Tại sao vậy?!

Tại sao vậy?!

Tại sao!?

Why!?!?

Thana đã vô tình vào nhầm phòng, nơi mà tiếng nhạc game phát ra.( Hãy đỗ lỗi do cô ấy vẫn chưa tỉnh ngủ!!)

Mở cửa ra, Thana vào như đúng rồi.

Nhưng mà, cô đã bất ngờ tỉnh ngủ lúc nào không hay.

Nhìn xung quanh căn phòng, "Nhầm phòng rồi... chết thật...".

Cô thấy một cậu bé tóc vàng chạt 13 tuổi đang nhìn cô với vẻ bất ngờ.

Đó là "anh" Ben.

-Thana?

Nhóc làm gì vào đây?

Vào giờ này?

-*Suy nghĩ để lựa lời*....

Nhầm phòng.... xin lỗi...

Cô tính đi ra đấy, nhưng... có vẻ như anh Ben không cho rồi.....

Ben nắm lấy tay Thana, nở một nụ cười chất đầy những ý nghĩ đen cmn tối.

-Chơi với tôi một ván game đi.

-....Để sáng đi...

-Không, ngay bây giờ.

-.....heh...?

-Đây là cách để chuộc lỗi Ben Drowned.

Nhóc phải làm.( ghi vào sổ: cách để xin lỗi Ben là chơi game với "ảnh"* gật gật như đã hiểu*...)

-........ chỉ một ván...

-Nếu nhóc thắng, nhóc có thể đi về.

Nếu tôi thắng, nhóc phải ở lại đây ngủ với tôi (Anh Ben thông minh vcl...)

-.....Ừm.....

được....

Nói nhỏ bí mật của Thana cho mấy mài nghe....

Thật ra...........

Thana rất là..

à không, phải nói là cực kì cực kì cực kì.......................................

-"Ểhhhh..... mình.... thậm chí còn chưa bao giờ đụng đến game......."

ĐÚNG VẬY !!!

SỰ THẬT PHŨ PHÀNG !!!

THANA KHÔNG BIẾT GAME LÀ CÁI *BEEP* GÌ HẾT THÌ SAO MÀ CHƠI GAME !??!?!??!

Thôi xong.... xác định tối nay phải ngủ chung với một thằng đực rựa khác ngoài Toby rồi......

Và vâng, như các mài đã biết....

Thana không biết và không thể chơi game.

Vì thế vừa mới vào game thôi, thì máu đã tụt rất lẹ, rất nhanh....

Chưa đầy 30s, thì Thana đã bị cái bảng chữ "GAME OVER" to chà bá đập vào mặt.

Ben nhìn thấy vậy thì ảnh há mồm vì bất ngờ.

-T..Thana.... nhóc chết còn nhanh hơn Sally chơi nữa....

-*Thất vọng bản thân*....

-Này, nhóc đã bao giờ chơi game chưa vậy??

-*lắc đầu*...

-Nhóc chưa bao giờ chơi game luôn ư!!?!?

Ngay cả một game?!?!?!

-*gật đầu*........

-* xoa thái dương* Ôi giời ạ.... sao nhóc không nói để anh chỉ...?

-.....

-Thôi vậy, ngày mai anh sẽ chỉ cho nhóc chơi.

-*gật đầu trong thất vọng*......

-Còn bây giờ thì...

Bất ngờ, Ben đè Thana xuống, cậu cười rất gian.

Cô thì đã bị u một cục vì đã đập đầu vào sàn nhà do hành động bất ngờ của cậu.

Nhanh chóng, môi chạm môi.

Cậu hôn cô thắm thiết.

Dùng lưỡi của cậu tách hàm răng cô ra, rồi đút lưỡi vào trong.

Chúng cứ ngọ nguậy mãi trong khoang miệng cô.

Đến khi cô hết thở được nữa liền đấm vào ngực cậu.

Cậu tiếc nuối rời đi bờ môi ấy, giữa hai người có một sợi dây trong suốt liên kết nhau.

Cậu ta liếm môi, phán một câu: "Ngọt lắm."

Cô thì ngồi dậy ôm đầu, vì đầu cô đã bị chấn thương nhẹ nên load hơi chậm.....

Không gian phòng im lặng bất ngờ, cậu thì đang chờ cô nói một điều gì đó, còn cô thì vẫn đang loading.....

...

-....Cậu nói ngủ... chứ đâu phải hôn...?

Thana đã load xong, cô bắt đầu ửng hồng nhẹ, nhìn Ben với ánh mắt 😶 đầy hỏi chấm.

Ben đã nghe được câu mình muốn nghe, cậu cười mãn nguyện.

- Quà cảm ơn trước cho ngày mai tôi chỉ nhóc chơi game.

-.....

-Bây giờ thì đến giờ ngủ rồi.

Cậu đứng dậy bế cô lên kiểu công túa, rồi bước tới đặt nhẹ cô xuống giường.

Cậu nằm kế bên cô, tay quàng quanh eo cô rồi ngủ.

-Z..z..z..

-....."ngủ rồi?

Sao nhanh thế?"

-Z..z..z..

-...Ben?

-Z..z..z..

Cô thở dài cùng với suy nghĩ:" thức khuya lâu chắc cậu ấy ngủ nhanh là đúng....".

Cô quay mặt về phía cậu, vô tình cười khi nào mà không biết.

Sau đó lại chìm sâu vào giấc ngủ......

.....Ben hé đôi mắt ra nhìn cô, tự dưng mặt cậu lại ửng hồng lên.

Cậu cười mỉm.

-Thật tình...

Tôi là ma nên không cần ngủ... em có vẻ như không biết chuyện đó rồi....(Wtf!??!

Ổng giả ngủ hả?!?!)

-Z..z..z( lần này là thật đó!... tau nghĩ thế...)

-.....Hi vọng em ngày nào cũng cười... giống như lúc nãy....(Ủa... lúc đó ổng nhắm mắt mà?!?)

Xong câu nói, cậu bất giác hôn lên cô một nụ hôn trán, cậu cũng nhanh chóng chìm vào cơn mê....

Ma không cần ngủ, nhưng vẫn có thể ngủ đó các mài...

à mà.... tại sao tau lại phải nói những điều mà ai cũng biết nhể....

đúng là con điên ha..ha......*Tự tát mình một cái*

Sáng hôm sau...

Thana tỉnh dậy liền nhanh chóng về phòng Toby, thay đồ rồi xuống nhà làm thức ăn.

Nhưng mà...

Ben đã nắm lấy tay cô dắt đến chỗ máy game, bật nguồn lên rồi chọn game.

-...... còn đồ ăn sáng..?

-Cứ để Boss làm, hôm nay tôi đã hứa sẽ chỉ nhóc chơi game rồi còn gì..

-Ừ......ừm...

-*Đưa cần điều khiển cho Thana* Này, giờ thì bắt đầu bài học đầu tiên.

(Ba chấm...)

Hai người họ đã "học" với nhau trong suốt một ngày tổng cộng là 23/24h.

1h còn lại thì dành thời gian cho việc bổ sung năng lượng( là ăn đó..)

Và cuối cùng!!!

Thana đã có thể chơi được game!!!

Hoan hô chúc mừng!!!

Ẻm học nhanh lắm đấy... tỉ số của Ben và Thana bây giờ đã là hòa.

-Chà... nhóc học khá nhanh đấy.

Không ngờ lại có một người lên cấp pro chỉ sau một ngày.

-*Cười thay lời cảm ơn*.

-*Blush*....

Hãy hoan hô chúc mừng đi!!

Vì giờ đã sắp có một hacker mới rồi đó!!!

Tau tự hào con tau, con hơn cha là nhà có phúc

Mặc dù...

Tau là mẹ mới đúng....
 
Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
CHAP 10: HELEN- CHÀNG HỌA SĨ MÁU


Trong một khu rừng nọ, có một ngôi dinh thự được cho là đã bỏ hoang từ lâu.

Nhưng có ai biết rằng, bên trong lại ấm áp đến nhường nào so với vẻ ngoài lạnh u ám của nó?

Một anh chàng đeo mặt nạ, cầm theo một bảng vẽ cùng với cây cọ và lọ "màu" bước ra từ ngôi dinh thự đó.

Anh ta đi về phía khu rừng, ngồi trên một góc cây và bắt đầu cầm cọ lên nguệt ngoạc trên tấm tranh.

Anh đã ngồi đó suốt mấy tiếng đồng hồ.

Một mình say sưa cùng với bức tranh của mình không cần biết trời đất là gì.

Chợt, một cô gái với mái tóc dài bạc trắng đã được nhuộm thêm một ít màu đỏ, với cái khuôn mặt đẹp mỹ hoàn hảo nhưng ẩn chứa sự bí ẩn lạnh lùng, cùng một đôi mắt đỏ thẫm thật như của những con ma cà rồng khác máu.... nhưng thật chất lại là Quỷ...

Miêu tả thì là vậy, nhưng cô ấy lại là một người ấm áp thật lòng.

Ai biết được cô ấy đang suy nghĩ chuyện gì.

Và không những cô ấy, mà còn cái anh chàng họa sĩ kia nữa..

Hai người luôn toát ra một vẻ sự lạnh nhạt và bí ẩn, đang đối diện với nhau.

Cô ấy hình như tìm anh, hoặc có lẽ... chỉ là tình cờ?

Cô ấy tò mò, anh đang vẽ gì thế nhỉ?

Xem một chút chắc cũng không sao..

Cô lại gần từ sau lưng anh, mắt thì dòm nghía vào bức tranh, cằm cô suýt nữa thì dựa vào vai anh ta.

Có vẻ như anh không để ý đến sự hiện diện của cô ấy.

Vẫn cứ chăm chăm vào bức tranh tập trung mà vẽ.

Một người tập trung vẽ, một người tập trung nhìn.

Hai người cứ như vậy đến tối.

À rế... tại sao lũ cp kia không thắc mắc ta?

Không phải thắc mắc anh họa sĩ tự kỉ đã đi đâu, mà là thắc mắc cô nàng luôn bị nhầm lẫn là Vampire ấy đã đi đâu.

À à, bọn họ cũng có công việc riêng của mình mà.

Không phải lúc nào cũng ở nhà rãnh rỗi hoài?

Công nhận bức tranh của anh vẽ rất đẹp.

Nhưng bức tranh ấy chỉ có duy nhất một màu đỏ.

Có nhạc có đậm, tạo nên một bức tranh hết sức u ám và có phần kinh dị.

Nhưng ai ngờ đâu cô gái ấy lại thích nó cơ chứ?

Cô ấy cứ nhìn chăm chú vào bức tranh mà không thèm rời một giây nào.

Luôn giữ một cái tư thế hoài như vậy mà cũng không biết mỏi sao?

Bỗng đâu ra, một chiếc lá già nào đó bay tung tăng giữa bầu trời đầy sao, có vẻ vì mệt mỏi nên chiếc lá đó đã ngồi nghĩ một chút.... nhưng lại vô tình đáp trúng đầu anh họa sĩ.

Anh giật mình, lấy tay chạm đầu.

Một chiếc lá già và một vài mảnh sợi tóc dài là thứ mà anh lấy được từ trên đầu anh.

Anh thả chiếc lá già đi, nhưng tay thì vẫn cầm lấy những sợi tóc dài ấy.

Những sợi tóc dài màu bạc trắng, vài sợi có màu đỏ.

Anh cảm nhận được một chút hương thơm trên những mảnh tóc ấy.

Bất giác anh quay đầu lại, ập vào mắc anh là cô ấy.

Cô vẫn đang nhìn vào bức tranh của anh.

Anh ta giật mình, không biết cô ấy đã ở cạnh anh từ lúc nào...

Có lẽ cô đã bước chân rất nhẹ nhàng, nên anh không hề nghe thấy một tiếng động.

Mặc dù độ cảnh giác của anh là hơi cao.

-C.. cô ở đây từ lúc nào?

Giọng anh ta hơi một phần hoảng lên, chắc vì anh vẫn đang bất ngờ.

Ngờ đâu, cô ấy cũng bất ngờ không khác gì anh.

Anh ta lên giọng làm cô ấy giật bắn mình.

-....Lâu..lâu rồi..

Lâu rồi?

Đừng nói cô ấy đã ở đây từ khi mình bắt đầu vẽ tranh?

Không gian bỗng chợt thinh lặng, hai người đang trong trạng thái không biết nên nói gì.

Bởi vì cả hai đều không hề giỏi tiếp xúc với người khác.

-Vẽ.. tiếp đi...

Cô ấy đành nói đại một câu nào đó cho đỡ căng thẳng.

Anh ta ngơ người ra không biết nên nói hay nên im lặng...

-Thích chứ?

Anh ta hỏi cô, tay dơ bức tranh lên, ý nghĩa có thích bức tranh anh vẽ không.

Cô ấy không nói gì, chỉ gật một cái.

Anh liền đưa bức tranh cho cô.

-..Hơ....

-Cho cô đấy..

Anh ta nói thật chứ?

Trao tranh cho người khác?

Chuyện này hiếm lắm mới xảy ra.

Anh thì cũng không biết tại sao anh lại làm như vậy.

Có lẽ anh chỉ đang làm theo mách bảo từ nột tâm của anh.

Cô ấy cầm bức tranh, hơi bất ngờ vì cử chỉ của anh, nhưng cũng không thể khiến làm cô ấy không vui được.

Cầm trong tay những thứ mình thích, ai lại mà không vui?

Cô rất vui đấy.

Cô cười với anh một cái thay lời cảm ơn, nụ cười biểu hiện cho sự vui sướng, không phải là cười trừ.

"Chỉ là một bức tranh, mà cô ấy lại vui đến vậy ư?"

Anh nhanh chóng thoát ra sự suy nghĩ của mình, vì..

-Anh Helen.

Vào nhà thôi.

Cô ấy bất ngờ gọi tên anh, lần thứ bao nhiêu cô đã gọi tên người khác rồi nhỉ?

Chắc chưa tới năm ngón tay đâu.

-Ukm, anh tới đây Thana.

Anh cũng đã tình cờ gọi tên thân mật của cô.

Có vẻ như anh đang cười, mà cô ấy lại không biết, thì do lớp mặt nạ ấy đã che khuất đi cái nét biểu cảm cực hiếm thấy của anh ta.

Hai người vui vẻ trong nội tâm, mặt thì vẫn lạnh lùng không biểu cảm.

Thật khổ khi lại có tận hai Stundere ở trong một cái trại tâm thần SM này.

Chừng nào cái chứng trẻ con mới bộc phát đây??

Ai biết được khi nào chứ..... con tác giả cũng không biết đâu....

🙃🙃🙃
 
Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
CHAP 11: ( Tiêu đề đã bị chó nhà tau gặm rùi😂😂😂)


Đang chơi game ngon lành cành đào, tự nhiên lại hiện lên cái thông báo.

Nó ghi là "Hóng".

Thế là tau chợt nhớ ra đã một tuần rồi tau chưa hề ra chap mới nào hết....😣😣😣

Đm ko biết tau nên mừng hay nên rủa thầm nữa.

Chap mới nè tụi bây.. tau mệt..😧😧

______________________________

Một ngày đẹp cmn trời.

Thế dell nào hôm nay lại có nắng thế???

Ông trời lâu lâu tốt bụng giữ ta ha...🌞🌞🌞

Thana đi ra phố dạo quanh công viên giải trí.

Thật hiếm khi cô lại xuống khu của con người như thế này... chắc vì tâm trạng cô hôm nay tốt, hoặc... hôm nay sắp có bão....😅😅

Cô dạo quanh, dạo quanh, dòm ngó lung tung các kiểu.

Có lẽ cô muốn mua gì đó chăng?

Dừng trước một cửa hàng kẹo, cô đứng sững ra đó nhìn chằm chằm bên trong.

Lý do gì khiến cô lại làm như vậy?

Cô đã gặp L.J?

Anh ta đang giết chủ cửa hàng kẹo, Rồi cướp hết kẹo trong cửa hàng sau đó chạy trốn mà lại gặp cô.

Đết có nhá, đầu óc hãy cứ để nó bay cao bay xa đi.

Nhưng dù vậy thì cũng đết ngăn cản được tau đâu muhahaha😂😂😂😂

Lý do Thana đứng sững người trước một cửa hàng kẹo, là do....

Cái ông chủ ấy ấy, nhìn y chang L.J vl.

Ngoại hình giống 69/96 phần trăm.

Chỉ có điều là nhìn ổng trông thật là phì nhiêu, chiều cao cũng thật là hạn hán...😅😅

Cosplay?

Nhìn là biết.

Nhưng.. chẳng lẽ cái tên nghiện kẹo đó lại nổi tiếng đến như thế??

Vì cái tính tò mò, Thana đi vào cửa tiệm đó để có thể rõ hơn...

-Cô gái, có... chuyện gì sao ạ?

Ông ta liền hỏi Thana khi thấy cô cứ nhìn chăm chăm vào ổng, một phần ổng cũng hơi chảy mồ hôi lạnh vì đôi mắt của cô, một phần thì bị hút hồn bởi vẻ đẹp của cô.

-..Ông biết Laughing Jack?

-Phải, tôi là một fan của hắn đấy.

Ông ta mạnh miệng, vẻ tự hào lắm ấy.

Còn cười ha hả vui sướng nữa chứ... boy love chăng??? (Đầu óc đen tối ùa về😑😑)

-..Ông muốn bị hắn giết?

-Không không, tôi còn yêu đời lắm, chẳng qua đây chỉ là cosplay quảng bá cho cửa hàng của tôi thôi cô gái à.

Haha..

-...

Cô giờ cũng không quan tâm đến ổng nữa, Thana tiện thể tham quan cửa hàng.

Có rất là nhiều kẹo ở đây.

Hầu như là đủ loại, tiệm kẹo này cũng khá lớn.

Thana có vẻ đã thích nơi này...

Cô mãi ngắm nhìn chúng, có nên mua hay không?

Tiền thì lại đang dư.

Thôi thì mua hết tiệm cũng không sao...

Mà thôi bỏ đi... mua về chắc mùa đông năm sau ăn vẫn dell hết...

Bỗng dưng.. một tiếng *Cạch* vang lên.

-Ô hô, xin chào quý khách.

Ông chủ vui mừng tiếp đón khách, Thana thì cũng không để ý gì nhiều... cô vẫn đang trầm tư nhìn đống kẹo ấy...

-Sao không lấy chúng đi mà cứ nhìn chúng miết thế, tiểu thư?

Một giọng nói sát ghé tai Thana, cô giật bắn mình quay về phía kẻ đã dám làm vậy với mình.

-...

Nhìn thì là một người đàn ông cao ráo, làn da khá nhợt nhạt cùng với nụ cười man rợ.

Nhìn tổng thể thì cũng giống với một con người bình thường, nhưng đối với Thana thì khác, cô nhận ra đây đết phải người... theo nghĩa đên đó mấy thím...😅😅😅

-Ô hô.. tôi đi nhẹ nhàng đến mức cô không nghe thấy tiếng bước chân của tôi luôn sao?

Phản ứng lúc nãy của cô dễ thương lắm đấy, tiểu thư à...

-..(trầm tư lâu...)...Trùng hợp?

-Có thể nói là vậy.

Thế, cô có định mua kẹo không đấy..?

Cô nhìn hắn một hồi lâu, nhưng rồi cũng quay đi tiếp tục lựa kẹo.

Hắn cũng không nói gì nữa, cũng đi lựa kẹo giống cô.

Thana vẫn đang trong tình thế chả biết nên mua gì... có quá nhiều thứ khiến cô thích thú..

Vì cái tính không muốn vòng vo.

Nên là cô chọn một hộp kẹo có màu sắc "kém sang" nhất trong đám.

-Ô, cô có chắc là muốn mua loại này không vậy?....

Ông chủ nói với cô giọng bỡ ngỡ và do dự khi cô quay sang tính tiền.

-..Vấn đề?

-À không, chỉ là...hộp kẹo này rất đặc biệt đấy..

-??

-Đây là hàng đã được đặt trước cách đây lâu rồi, nhưng mãi mà không thấy người đó nhận hàng, nên..

-..Đặc biệt chỗ?...

-Đôi khi tôi thấy nó động đậy, vì tính an toàn nên tôi không dám mở ra kiểm tra...

-....Bán đi..

-Hể.. cô gái, cô có chắc không đó??

-*gật đầu*...

-Mmmm.... hi vọng cô sẽ an toàn....

Ông chủ có vẻ hơi sợ sệt trước cái hộp kẹo ấy.

Còn Thana, cô rất hứng thú với nó.

Vì sao ư??

Vì... cô rất thích những thứ giống như thế này: kinh dị, u ám, đáng sợ, bí ẩn, chém giết... vâng vâng và mây mây....

Ôi dzào.... con bé có bao giờ xem phim kinh dị đâu??

Tự con bé thích zậy ấy chứ~ư... tau éo biết gì đâu tụi bây đừng hỏi...😑😑😑

Sau khi mua được hộp kẹo đó, cô xách nó bằng một cái túi đen.

Chợt nhận ra đã quên điều gì đó, mà nghĩ mãi vẫn không ra, nên... cô mặt kệ luôn...😅😅

Vẫn chưa chịu về SM, cô vẫn cứ dạo quanh công viên thôi...

Vào thư viện, quán cafe, tiệm bánh, tiệm kẹo, v..v..

Cuối cùng trời cũng đã tối.

Công nhận Thana siêng ghê ta...

đi từ sáng sớm đến chiều tối mà vẫn không biết chán... trên tay thì vẫn cầm cái túi đen đựng hộp kẹo ấy...

Hiện giờ công viên giải trí đã đóng cửa, khắp đó thì chỉ còn mỗi đèn đường là sáng, người thì đã ít đi nhiều, đa số là những kẻ ăn mài ăn xin, mấy thằng gian hồ và những thằng bợm rựu lảng vảng.

Vậy mà Thana vẫn cứ quanh quẩn chỗ này không ngừng.

Có vẻ như cô đang tính đi khám phá điều gì đó, hoặc....

đi săn..?

Đang rất là bình thường... bỗng đâu ra.. mấy cái thằng hồi nãy tau kể ấy đứng trước mặt Thana nghênh ngáo.

-Cô em làm gì ở đây giờ này thế..?

-Đêm khuya mà ở đây là không hay đâu đấy cô em à..

-Không an toàn, để anh dẫn em đến chỗ an toàn hơn nhé..?

-Nào nào.. lại đây với anh đi cưng...

-Bla bla bla....

Bọn gia súc đó đều nhìn Thana với những ánh mắt dâm đãng.

Phải cho là bo đỳ cô quá ngon đi... cùng với những đường nét quá ư là hoàn hảo trên gương mặt của cô.

Nhưng có điều... không bọn gia súc nào dám nhìn thẳng vào ánh mắt của cô cả...

Lý do...

Nó quá bén...

Cô có một ánh nhìn thể hiện cho sự khát máu... cô muốn giết những bọn gia súc đó là điều không sai.

Cô nhết mép cười khinh, bọn gia cầm thấy được liền trong lòng tức tối.

-Con... con nhãi dám cười khinh bỉ bọn tao!!

-Con điếm này!!!

Mày dám..!!

-Xem ra không dạy cho mày một bài học là không được mà!!!

Trong chốc lát, bọn gia cầm thay đổi 180°😲😲😲

Ban đầu nói ngon nói ngọt lắm mà..?

Giờ thì lại giống với bọn chó hơn rồi đấy...

Sủa hả?

Ừ thì cứ sủa đi.

Ai cấm bọn bây...

Nhưng mà..

Một khi đã sủa nhầm em nhân vật chính thì cuộc đời còn hơn chữ tàn nha bọn súc vật☠☠☠☠☠

Rồi kết quả....

Bọn gia súc ấy đã đi về miền đất hứa...

Ko cần troll thì bọn bây cũng biết kết quả rồi nhở...

NHƯNG!!!!!!!!

Một khi đã đụng đến bàn tay vàng của cái con Sam hãm lờ này, thì sẽ éo bao giờ dễ dàng vậy đâu...😎😎😎😎muhahahaha

Trong quá trình đánh chém và giết.

Thana vô tình bị một thằng có cầm dao đâm trúng lưng, mém nữa là chí mạng.

Bọn chúng đã chết hết, nhưng Thana thì bị thương khá nặng.

Do không chỉ đâm một, mà cái thằng súc vật đó còn đâm thêm vài lần nữa.

Có thể lúc đó cô đang bận giết đứa khác.

Cái này gọi là đáng lén, là chơi điếm.

Tau ghét, tau khinh thể loại này!!!😤😤😤

Để có thể tự lành vết thương thì cũng phải tốn mất khá nhiều thời gian...

Toàn thân cô be bết vết máu, được pha trộn giữa máu bọn gia súc và máu của cô.

Sức chịu đựng tuy cao nhưng cũng có giới hạn của nó...

Cô thở dốc, mắt lảo đảo, đầu nhức mỏi chóng mặt.

Có lẽ cô đã bị mất máu khá nhiều....

Cô tính ngồi xuống một chút để nghỉ ngơi, nhưng đâu ra bọn cớm lại xuất hiện.

Đà này cô chết chắc rồi...

đối diện với 9 chiếc xe cảnh sát, vả lại còn đang bị thương nặng nữa chứ...

Sao bây giờ.... làm sao đây...PHẢI LÀM SAO ĐÂY!?!!??!?!?

bọn mầy nghĩ Thana có chết không?

Có không???

Chắc chắn Thana sẽ chết đấy, nhưng không sao...

Có cái ông Zalgo rồi còn gì...

Ổng có thể hồi sinh được Thana mà...

Nhưng mà có điều...

Chất xám của tau đã không cánh mà bay rồi~~~

Đùa chứ đã được 1800 chữ rùi đó!!!!!

Tương đương với hơn 5 tiếng rưỡi đồng hồ tau ngồi một chỗ ko nhúc nhích chỉ để đánh máy...

Tau què rồi đây này...😣😣😣

QUÈ RỒI!!!!

Nên....

...

... tụi bây hãy đợi chap sau đi nhoa~~

♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️

Tim tim💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋💋

*chụt*

*chụt*

*chụt*

😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚😚

"Đm sến vãi nồi...😂😂😂"
 
Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
CHAP 12: TIẾP TỤC CHAP 11


Đang trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, Thana có lẽ sẽ phải đi gặp ông bà Zalgo sớm mất thôi......

- Giơ tay lên!!!

-Không được manh động!!

Đm bọn cớm lắm mồm.

Ẻm đang bị thương mà giơ giơ cái giề?!?!

Rồi... bọn cớm lắm mồm kia xả đạn.

*Đùng*

*Đùng*

*Đùng*

Thana dính đạn nằm bịch xuống đất, hơi thở cuối cùng đã không còn nữa...

Thana đã vĩnh biệt thế giới rồi.... fic sẽ không còn chap mới...

ông Zalgo chắc gì đã cho Thana hồi sinh chớ...?

Thôi... tạm biệt đồng bào...

Ta Drop đâ...

*Bốp*

All cp: Đm mầy viết truyện kiểu gì thế con mắm!!??!?!!?

Muốn đi gặp Zalgo luôn không Hả?!?!?!

Zalgo: Đm tụi bây cứ lôi tao vào làm cm gì!?!?

Sam: Hic... con xin lỗi mấy cha mấy mẹ.....

để con sửa lại..😭😭😭😭

E hèm...

Đạn đã xã.

Tưởng như cô đã đi gặp ông bà Zalgo.

Nhưng!!

Có một người đàn ông nào đó ra chắn đạn cho cô.

Thana nhìn lên, ồ, là cái ông anh ở tiệm bán kẹo đây mà...

-Không sao chứ?

Hắn hỏi han, gương mặt tuy không biểu lộ gì nhiều, nhưng cô nhìn cũng đủ biết được rằng hắn ta đang lo lắng... chỉ là cô không biết hắn đang lo lắng cho ai thôi...

Cô gật nhẹ, hắn ta quay mặt lại nhìn bọn cớm đó.

Gương mặt hắn bây giờ trông thật mang rợ.

Hẳn là hắn đã trở nên điên loạn...

Hắn nói một câu gì đó, rồi..

*Bẹp*

Sau một cuộc chiến "một mình tao, chấp hếttttt!!!!!", thì bọn cớm đã đi về với tổ tiên Zal..

Zalgo: Đm cấm mày lôi tao ra nữa đấy!!!

Sam: Em có làm gì đâu nhề?😄😄😄

Người đàn ông đó quay lại nhìn cô.

-Lần sau không được làm gì nguy hiểm nữa.

Mọi người sẽ lo cho cô lắm đấy.

-.....

-Thôi, để tôi cõng về.

-.....

Thana lùi lại, mặt cúi gầm xuống.

Hình như cô không muốn mình bị cõng đi.

Hoặc là....

-Nào, nếu không về sớm là coi chừng bị nhiễm trùng đấy.

-......

Hắn thấy Thana đang nhìn về cái gì đó.

À, thì ra là đang nhìn về chỗ vết thương mà bọn cớm để lại cho hắn.

Hắn phì cười, hóa ra là cô đang lo cho hắn đấy à?

Thật là dễ thương.

-Hơ....ơ..!!

Hắn ta bất giác bế cô lên.

Thana bất ngờ, nhưng cô cũng không thể làm được gì, cử động một chút thôi là đau đến thấu trời xanh.

Cô để hắn ta bế theo kiểu sờ công sờ túa.

Rồi đi về chỗ nơi gọi là Rừng Cấm.

Về SM, hắn ta đạp cửa.

*Rầm*

Cửa: Đm tao đâu phải cái miếng chùi dép mà muốn đạp thì đạp?!?!😭😭😭

Slen: Đm!!! tụi bây chả biết yêu thương gia đình gì cả!!!( Wtf??

Tụi bây hiểu ổng nói gì ko??) Lần sau mà đạp nữa thì coi chừng ông cho một vé máy bay đi qua Hải Nam ở nghe chư....

Thana bị sao vậy??!!😑😑😑(Đm....)

- Bọn cớm ấy mà.

Giờ thì để tôi đi đã, hát sau đi.

Hắn chạy về phòng Smiley, lập tức Thana được đưa vào phòng mổ.

Sờ kíp tham :vvvv

-THANA!!!!

Đó là tiếng hét của những anh chị cp sanh đệp.

Họ đang lo lắng cho Thana.

Lu bu như những con kiến.

Hết người này rồi đến người khác, hỏi này hỏi nọ, hỏi từ trên xuống dưới, hỏi từ con kiến đến con muỗi, hỏi bla bla bla... :vvv

Bọn thì hỏi, nhưng nãy giờ Thana chưa trả lời câu nào đâu?

Có thể là không có cơ hội để nói, hoặc... không thèm nói?

-Rồi rồi, đám nhóc này, xuống hết cho cô bé nghĩ ngơi coi.

Đó là anh ninja lít suốt ngày bịt mặt chùm áo khoác hay ngồi tự kỉ trong phòng mổ và phòng pha chế sờ cốc tai uống dzô là đi về với đất mẹ đây mà...😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂

Mọi người đã ra ngoài hết trơn.

Smiley cũng ra để cô có thể nghĩ ngơi.

*Cạch*

Một tiếng cửa mở, bước vào là một anh nào đó giống với Pinochio phiên bản ríp py.

-Khỏe rồi chứ?

-*Gật đầu*

Hắn ngồi cạnh cô, đưa cô cái hộp kẹo mà cô đã mua trước đó.

Thana nhận lấy, cúi đầu cảm ơn hắn.

-Lần sau nếu có đi ra ngoài thì nên dẫn tôi đi theo...

-...

-Và, cô cũng nên nói nhiều lên một chút đi.

-...

-Cứ im im vậy thì cũng không tốt.

Nói với tôi nè.

-.........Ừm....

Không gian căn phòng bỗng thinh lặng bất thường.

Hai người duy nhất trong phòng nhìn nhau rất lâu, rất lâu.... không biết nên nói gì nữa... cạn hết chất xám rồi...

-H..hay cô mở thử hộp kẹo đó ra xem sao?

-....Ừmm...

Trên tay cầm hộp kẹo, cô tháo bọc ngoài ra, hắn ta vẫn chưa mở hộp kẹo?

Thana cố gắng mở cái nắp hộp, quá cứng!

Có vẻ như hộp kẹo này đã không được mở ra từ nhiều năm....

-Để tôi giúp cho.

Hắn nói, cô đưa cho hắn mở.

Nhưng... hắn cũng bó tay luôn....

Hmmm.... không phải là nhiều năm, mà là đã hàng thập kỉ luôn rồi, hộp kẹo vẫn không được mở ra?

Có vẻ như chủ nhân của chiếc hộp kẹo này đã về với đất mẹ....

-Cứng quá!!

Không mở được!!

-Mmm....

Dầu trơn..?

-Hửm..

A, ý kiến hay!

Thana nêu ra một gợi ý.

Lập tức hắn chạy ngay ra khỏi phòng, không cần nói thì cũng biết hắn đang định làm gì rồi...

Quay trở lại, hắn cầm theo một chai dầu dùng để bôi trơn.... không phải cái chai mà tụi bây đang nghĩ đâu đấy!!!🙃🙃🙃🙃🙃🙃🙃🙃🙃

Đổ hết lên hộp kẹo, hắn cố gắng khui nắp hộp ra.

Mà.... kẹo bên trong đó còn ăn được không?

Khi đã qua hạng sử dụng đến tận hàng thập kỉ, và đã ngấm một "ít" dầu bôi trơn?

Éo!!

Éo ăn được đâu!!!!

:v

*Két*

Cái hộp đã được mở ra.

Và bên trong là.......

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

..

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Đợi chap sau đi nhen

😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂
 
Cô Gái Của Chúng Ta ( Creepypasta X Reader )
xin chào


Chào các đồng chí.

Tau đã quay trở lại rồi đây.

Tau xin thông báo một số chuyện nè.

Đó là

Tau sẽ Drop fic

Drop hết các fic lun á.

Ừa thì tau biết tau đã ko giữ đúng lời hứa.

Tau tính bỏ trốn nhưng sau cùng tau vẫn ko thể làm vậy được.

Tau ko thể viết fic thêm được nữa.

Vì có vài lí do.

HẾT SỨC LÀ HÃM L*L LẮM LUÔN Á!!!

Tau ko thể nói lí do ra đc.

Tau xin lỗi tụi bây...

Nhưng cũng có vài lí do khiến tau có thể nói đc.

1.

Nhiều anti.

Tau dễ bị chạnh lòng.

Tau rất buồn vì chuyện đó.

Tau muốn giết từng đứa dsax anti tau.

Nhưng tau ko thể làm thế.

Đơn giản vì tau có biết tụi nó ở đâu đâu mà giết?

Nhiều đứa đã an ủi tau là mặc kệ bọn chó đoa đi.

Nhưng cái tôi của tau cũng ko cho phép tau lờ đi được.

Lỗi là tại tau.

Thứ 2.

Khi tau đọc lại hết câc fic thì tau mới thấy tau trẻ trâu vl ra.

Tau cũng lười sữa lại các fic nữa.

Nhiều đứa nói tau viết fic rất hay.

Nhiều đứa nói thôi tau đừng sửa fic.

Nhưng cũng là do cái tôi của tau ko cho phép tau làm những chyện vớ vẩn.

Tụi bây hiểu chứ?

Thứ 3.

Tau bây giờ đã là hs cuối cấp.

Tau cần có thời gian để ôn thi.

Tau ko có thời gian rãnh.

Mẹ tau bây giờ đã hạn chế tau rồi.

Tau ko thể làm gì được.

Thứ 4.

Tau có nick mới.

Nhưng tau sẽ ko nói đâu.

Tụi bây có thể đoán.

Nick mới tau cũng viết về creepypasta x .

Đừng đoán bừa ko thôi tau bị ăn chửi.

Thứ 5.

Tau có đứa bạn trên watt.

Có một đứa tự xưng là bạn tau.

Nó viết mới có chap đầu để cảnh cáo xong nó đi mẹ lun.

Tau quên tên nó rồi.

Tên fic nó là creepypasta x oc x đời thường á.

Thực chất tau và nó đell phải bạn.

Ko hiểu tại sao nó lain nói vậy.

Bạn thật sự của tau là RinA_Yuu á.

Nó viết hay hơn tau.

Nó cũng viết về creepypasta x oc.

Tụi bây có thể đọc fic của nó.

Nó hơi dữ nên đừng manh động tụi bây nhé.

Thứ 6.

Tau sẽ ko còn hoạt động trên nick này nữa.

Tay sẽ đọc bình luận của tụi bây ở nick khác.

Nên tụi bây cứ bình luận thoải mái đi.

Tau thành thật xin lỗi tụi bây.

Rất rất nhiều.

😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔
 
Back
Top Bottom