Ngôn Tình Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng

Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 20: 20: Ra Tòa Và Nguy Hiểm


Hai tuần sau thì ngày hẹn giữa cô và anh ra tòa giải quyết li hôn.
- Xin lỗi tôi đến trễ.
- Không sao? chúng ta vào làm thủ tục thôi.
Cả hai làm thủ tục xong nhanh chóng vì đã báo trước rồi.

ra khỏi tòa án cô vui vẻ quay lại nhìn anh và ra tay ra ý muốn bắt tay anh lần cuối.
- Chúng ta có thể làm bạn nhé!.

Tạm biệt anh.
- Ừ.

Hi vọng em tìm người tốt hơn tôi.
- Nhất định rồi.
- Tôi thực lòng chúc em hạnh phúc.
Buông bỏ không phải không yêu nhau mà chỉ là không ỏe cùng nhau mà thôi.
Hạ Chi Linh quay lưng lại với anh và bắt đầu bước đi từng bước chân một.
Bỗng có chiếc xe tải lao về phía cô.

Phó cẩn Hiên thấy vậy vội lao đến kéo cô vào lề đường.
Tay cô run bật bật.

cô rất sợ.

anh thấy cô gái trong lòng đang sợ thì vỗ lưng cô.

Đến khi cô bình tĩnh lại thì hơi xấu hổ vội đẩy anh ra và chào anh rồi đi về.
Thế cuộc hôn nhân vô nghĩa của hai người kết thúc rồi.

Không còn oán hận nữa sẽ tốt hơn cho cuộc sống.
Hạ Chi Linh đi về căn hộ cô thuê ngần bệnh viện.

Mặc dù được cho 1 căn nhà to nhưng cô thấy ở 1 mình không ý nghĩa nên cô không ở căn nhà đó.

Về đến nhà cô nằm dài ra giường và nhắm mắt lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Phó Cẩn Hiên về nhà muốn cùng Ngọc Mai đi ăn để hâm nóng tình cảm.

Hai người đến nhà hàng của Ý như mọi lần ăn.
Đến cửa hàng bỗng có một người nhận Ngọc Mai là vợ.
- Vợ à.
- Anh là ai? sao tôi không biết anh.
- Em đi lâu không về nhà em lại quên anh à
- Bỏ tay ra khỏi cô ấy.
Phó Cẩn Hiên không nhịn được vội nên tiếng.
- Cậu là ai?
- Chồng cô ấy.
- Đùa à? từ bao giờ em bỏ anh đi với hắn hả?
- Phó Cẩn Hiên em không quen anh ta.

anh mau bảo anh ta đi đi.
- Người đâu? đuổi hắn đi.
- Dạ thiếu gia.
- Con đàn bà khốn nạn kia...!mày sẽ biết tay tao.
Phó Cẩn Hiên anh nhìn biểu hiện của Ngọc Mai anh thấy chuyện này nhất định có vấn đề.

Anh sẽ điều tra chút.
Hai người vào phòng ăn Vip.

như mọi khi anh toàn gọi đồ ăn ngon cho Ngọc Mai còn mình nhìn cô ăn.
Bỗng Ngọc Mai nên tiếng hỏi anh.
- chúng ta bao giờ kết hôn vậy anh?
- Anh vừa li hôn xong mà kết hôn luôn em thấy có ổn không.
- Không ổn tẹo nào.

em có thể chờ được mà.
- Xin lỗi em lại để em chờ rồi.
Sau khi ăn xong hai người về nhà Ngọc Mai có ý muốn cùng anh làm chuyện đó.

Anh cũng muốn xem mình có cảm giác với cô ấy không nên anh đã chủ động hôn Ngọc Mai.

Đến khi cả hai muốn tiến thêm thì anh dừng lại.
Phó Cẩn Hiên không có cảm giác h@m muốn với Ngọc Mai.

Anh cảm thấy sợ nụ hôn đó.

anh lé tránh ánh mắt của Ngọc Mai.
- Anh hôm nay hơi mệt.
- Anh Cẩn Hiên...
- Em nghỉ ngơi đi nhé.
Ngọc Mai cô ta tức điên người.

Cô ta giờ nhìn vào khác gì con quỷ đội nốt người.

Răng nghiến lại và tay thành quyền tức giận.

Chiếc gối vì thế mà bay xuống đât.
"Hạ Chi Linh cô nhớ đấy.

tôi sẽ hủy hoại cuộc đời cô"
Phó Cẩn Hiên sang thư phòng bất ngờ mở điện thoại ra có ảnh của Hạ Chi Linh.

Bật chợt anh mỉm cười nhìn cô gái trong sáng này.
Anh châm điếu thuốc hút để nhắc nhở bản thân tỉnh táo hơn nữa.
Hạ Chi Linh dọn đồ về nhà cũng nhờ sự giúp đỡ của Bạch Ngôn.

Cô để cảm ơn anh nên đã mời anh ở lại dùng bữa.
- Hạ Chi Linh để anh giúp em.
- Em không sao ạ.

anh chờ em.một chút được không?
Bạch Ngôn ngồi ra sofa nhìn Hạ Chi Linh làm cơm cho mình.

Anh nghĩ chắc do Phó Cẩn Hiên Ngu mới bỏ cô vợ tốt như Hạ Chi Linh.

Anh muốn bắt đàu theo đuổi cô gái này rồi.
- Xong rồi đây xong rồi đây...
- Thơm quá.

em có nhiều tài quá nhé.

- Cũng tạm anh à.

Chúng ta ăn thôi.
ọe ọe...!em xin lỗi.

Hạ Chi Linh chạy vào nhà vệ sinb nôn nhưng cô không nôn được gì.

Mùi thức ăn khiến cô khó chịu.

Nghĩ lại cô vội xem lại lịch tháng của mình, đúng rồi đã chậm rồi.

Vậy nghĩa là cô có thai rõ ràng mỗi lần đều dùng bảo hộ mà.
Đúng rồi hôm đó không dùng cô cũng quên mất đó.

Giờ tính làm sao?
Bước ra khỏi nhà vệ sinh cô tâm trạng nhìn phía Bạch Ngôn, chắc anh cũng đoán được cô bị gì rồi.
- Hạ Chi Linh em không sao chứ?
- em...!em...!nước mắt cô rơi xuống.
- Đừng sợ anh sẽ cùng em nuôi đứa trẻ.
- em..
- Em phải vui nên con chúng ta mới tốt.

Con xem mẹ con kìa.
Sự an ủi của Bạch Ngôn giúp cô vui vẻ hơn rất nhiều.

Cô cũng quyết tâm sinh đứa bé ra.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 21: 21: Chạm Mặt


Từ ngày phát hiện mình mang thai cô cũng cẩn thận hơn.

Tính ra đứa bé gần 3 tháng rồi.
Bạch Ngôn rất tốt với cô, anh luôn tạo điều kiện cho cô để cô đỡ mệt hơn.

Hôm nay cô và Bạch Ngôn cùng ra về anh đưa cô về trên đường về hai người ghé vào cửa hàng đồ ăn đúnv lúc bắt gặp anh và Ngọc Mai cũng ở đây.

Ngọc Mai cô ta nhanh nhảu nói.
- Chi Linh cậu nhanh nhue vậy mà đã có bạn trai mới rồi đó.
- Tốt nhất cô nên giữ mồm
Bạch Ngôn vốn không ư Ngọc Mai anh nên tiếng nói.
- Chi bằng cùng ngồi ăn đi.
Phó Cẩn Hiên nên tiếng đề nghị.

Hạ Chi Linh thấy cũng bình thường nhưng mà Bạch Ngôn muốn tôn trọng ý kiến của cô nên đã hỏi cô.
- Em không sao chúng ta ngồi ăn cùng cho tiện đi anh.
- em ngồi đi.
Bạch Ngôn ga lăng kéo ghế cho cô ngồi.

Mọi cử chỉ của cô đều thu tầm mắt của anh, anh vẫn im lặng quan sát cô điều này làm cho Ngọc Mai cô ta tức điên nên.
- Anh Hiên em biết anh thích ăn món này.
- Ừ em cũng ăn đi.

Phó Cẩn Hiên vẫn cẩn thận chăm sóc cho Ngọc Mai.

Cô ta mỉm cười đón nhận và kèm theo cái liếc nhìn Hạ Chi Linh.
Bạch Ngôn cũng chăm sóc cô từng chút một anh luột vỏ tôm giúp cô.
- em ăn đi.
- Cảm ơn anh.
Chi Linh e dè gắp tôm cho vào miệng mắt vô tình liếc vào ánh mắt của Phó Cẩn Hiên.

Cô vội vàng hướng mắt ra chỗ khác.

Giờ anh đã ổn định rồi cô không lên vướng bận nữa.
- Xin phép em đi vệ sinh chút.
- Em cũng đi.

hai anh ngồi với nhau đi.

em cũng muốn cùng bạn em ôn chuyện.
- Em đi đi.
- Dạ anh.
Cô vừa vào cửa nhà vệ sinh thì Ngọc Mai đã chặn cửa nhà vệ sinh.
- Cô muốn gì ?
- Hạ Chi Linh cô cũng giỏi nhỉ vừa rời xa một kim bài giờ vớ được một viện trưởng.
- Còn hơn loại như cô đó Ngọc Mai.

Cô không biết bao nhiêu người chơi rồi.
- Cô...
Á...!Hạ Chi Linh sao cô lại đánh tớ.

tớ chỉ ý giúp cậu thôi mà.

Hạ Chi Linh không ngờ cô ta lại dở thủ đoạn với cô.

Còn tự làm thương bản thân mình.
Hai anh thấy vậy chạy vào nhà vệ sinh.

Thấy tay cô đang cầm chén và Ngọc Mai đầu tóc bù rù và miệng còn rỉ máu một chút nữa.
Phó Cẩn Hiên vội vàng đẩy Hạ Chi Linh ra và đỡ Ngọc Mai dậy.
- Hạ Chi Linh nếu em không vừa lòng tôi cái gì em có thể nhắm vào tôi và đừng hại cô ấy nữa.
- Phó Cẩn Hiên anh có mắt như mù anh chỉ biết phán xét người khác mà chưa rõ nguyên nhân.
Hạ Chi Linh vì anh đẩy ra mà lưng cô đập vào tường nên bụng cô thấy hơi đau.

Mặt cô bắt đầu trắng nhợt nhạt ra.
- Bạch Ngôn cứu...!
Sau khi cô nói xong cô đã ngất may có Bạch Ngôn đỡ cô và bế cô chạy nhanh ra xe đưa cô đến bệnh viện.

Phó Cẩn Hiên sau khi đưa Ngọc Mai về.

anh cũng phóng xe đến bệnh viện.

Bước vào khoa cấp cứu bệnh viện vắng tanh.

anh nhìn đèn cấp cứu vừa tắt cũng là Bạch Ngôn bước ra.

Không nói gì Bạch Ngôn cho anh một phát đấm.
- Cẩn Hiên cậu nên quản tốt con đàn bà của cậu.

đừng để tôi bắt được lỗi.
- Cô ấy không sao chứ?
- Cậu xứng đáng hỏi không? chính cậu đẩy cô ấy đấy.
Phó Cẩn Hiên không lé tránh câu hỏi của anh mà cũng chẳng lé cú đấm đó.

anh Mặc kệ cho Bạch Ngôn nói anh chỉ quan tâm đ ến Chi Linh có sao không?
- Nói cho tôi biết cô ấy bị gì.
- Không bị gì?
- cảm ơn.

Rồi Cẩn Hiên lững thững ra về.

anh có tư cách gì ở lại đây.

tư cách gì để chăm sóc cô.

Anh cũng đã có Ngọc Mai anh không thể tham lam rồi tổn thương cả 3 người được.
Anh không về nhà mà đến quán bar uống rượu đến khi không biết gì được vệ sĩ mang về.
Ngọc Mai ra đỡ anh thấy anh say cô ta nhân cơ hội thực hiện kế hoạch đổ vỏ của mình.

Cô ta nhanh chóng đỡ anh nên giường và cởi qu@n áo anh ra và cô ta cũng vậy sau đó nằm ôm anh ngủ.

Sáng dậy đầu anh đau như búa bổ.

Ngọc Mai thức giấc dậy anh cũng giật mình thấy hai người không mảnh vải.
- Anh hôm qua mạnh bạo làm em đau quá.
- Anh...
- Anh phải chịu trách nhiệm với em.
- Được rồi ba tháng sau chúng ta kết hôn nhé.
Ngọc Mai cô ta thành công lừa anh.

cuối cùng cô ta đạt được mục đích.

Nhưng cô ta phải loại bỏ cái gai trong mắt là Hạ Chi Linh.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 22: 22: Ngọc Mai Mang Thai


Ngọc mai sau khi đạt được mục đích cô ta đã gọi điện cho nhân tình thông báo tin vui này.
1 tháng sau Cô ta đã xuất hiện triệu chứng nôn của thai nghén.
- Anh Cẩn Hiên anh xem này..
Ngọc Mai đưa cho anh que thử thai về phía anh.

Cô ta cười như được mùa.

Còn anh mặt ngây ra không mấy vui vẻ anh không nghĩ 1 lần trúng ngay.
- Anh Cẩn Hiên anh không thích em mang thai sao?
- Không phải vậy.

em đừng nghĩ nhiều sẽ ảnh hưởng đến con.

Chúng ta đính hôn trước nhé.

Anh sẽ sắp xếp.
- Được anh.
Rất nhanh tin tức anh đính hôn đã lan ra khắp các mặt báo và tivi.

Cô đang đi trên hành lang bệnh viện nghe tin tức này cô ngước nên nhìn màn hình tivi mà nước mắt bắt đầu rơi lệ.

Bé con à.

không có ba chúng ta cô lên nhé.
Bạch Ngôn nghe tin tức lập tức đi tìm cô.

anh sợ cô suy nghĩ linh tinh ảnh hưởng đến em bé thì không tốt.
- Chi Linh à...
- Em không sao.
Thấy Bạch Ngôn cô vội lau đi giọt nước mắt và mỉm cười nói với anh là cô không sao.
- Quên đi và bắt đầu lại đi em.
- Dạ vâng.

Chúng ta đi ăn cơm đi.
Đến căn tin các y tá thi nhau bàn việc Chủ Tịch Phó đính hôn.

Ai cũng mong nam thần của mình hạnh phúc.
Cô ngồi ăn mà nhuốt không nổi cơm và đứng dậy đi vào phòng.
Phó Cẩn Hiên dạo này bận dự án và kèm theo tiệc đính hôn nên anh ít về nhà mà không biết Ngọc Mai cô ta ra ngoài tìm trai suốt.

Có khi đi qua đêm nếu đêm anh không về.

Sáng về nhà toàn mùi rượu thôi.
Hôm nay Phó Cẩn Hiên xong dự án lớn định về chia sẻ với Ngọc Mai nhưng bước vào nhà căn nhà tối om.

Từ ngày Chi Linh đi nên quản gia không muốn ở đây nữa nên xin anh nghỉ hẳn.

Anh nhìn căn nhà mà cũng phát hoảng sao bừa bộn vậy.

Bim bim và vỏ bánh kẹo trong bếp không có dấu hiệu của việc lấu nướng vậy thời gian anh không ở nhà cô làm gì?
Nghĩ là làm anh kiểm tra camera thì phát hiện có hôm cô 3h đêm về nhà con say nữa.

Anh vội nhấc máy nên gọi cho Ngọc Mai nhưng không nghe máy.
- Thư kí Lâm cho cậu 3 phút điều tra Ngọc Mai đang ở đâu.
- Dạ sếp
Tốc độ làm việc của thư kí Lâm nhanh thật đã gửi vị trí của Ngọc Mai cho anh.

Anh theo đó đến quán Bar thấy cô ta đang uống rượu với 1 gã đàn ông anh trông rất quen mắt.
- Về...!
- Anh..

sao anh đến đây?
Ngọc Mai hốt hoảng chạy theo anh mà quên cả việc mình mang thai nữa.

Ra đến xe cô ta mở cửa ngồi ghế sau và cúi mặt xuống không dám nhìn anh.
Khi về đến nhà cô ta chạy theo anh vào trong nhà.

Anh bất ngờ quay lưng lại làm cho Ngọc Mai đập đầu vào người anh.
- Anh...!em..

ơt nhà buồn chán quá..nên em...

Ngọc Mai ấp úng trả lời.

cô ta sợ anh giận sẽ mất núi vàng mất.
- Em từ bao giờ thành bộ dạng này?
- Em hứa sẽ không có lần sau.

anh tha thứ cho em.lần này đi mà.
- Còn lần sau?
- Dạ không không có lần sau đâu...
Ngọc Mai dơ hai tay nên thề.

Anh thấy vậy cộng thêm cô ta đang mang thai tâm trạng không thỏa mãi cũng tại anh về muộn khiến cho Ngọc Mai buồn.
- Được rồi.

em tắm rửa đi.

Lần sau chán có thể gọi anh anh dẫn em đi chơi.
- Vâng.

yêu anh nhất.
Cô ta hôn nên má anh rồi chạy nên lầu nhưng trả để ý việc mình mang thai luôn.

Anh cũng thấy lạ nhưng không hỏi gì cả.

Phó Cẩn Hiên đành dọn việc nhà sạch sẽ cho cô.

Anh không nghĩ có ngày phải làm những việc này đâu.
- Anh à..
- Hử...!em muốn nói gì?
- Mai chúng ta đi thủe váy cưới đi.
- Để xem.mai anh có bận không đã nhé.

Nếu không em đi cùng thư kí Lâm.
- Lúc nàu cũng thư kí lâm.

lâm ...!anh không muốn cưới em không muốn thương em nữa sao?
- Ý anh không phải như vậy.

Được rồi mai anh đưa em đi.
Ngọc Mai cười vui vẻ ôm cánh tay anh.

Cuối cùng cô cũng câu được con cá lớn này.

Anh để cô ta muốn làm gì thì làm còn anh vẫn dán mắt vào màn hình máy tính.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 23: 23: Nguy Hiểm


Hạ Chi Linh cô giờ chỉ quan tâm đ ến bé con trong bụng cô mà thôi.

Anh hạnh phúc cũng là điều cô mong muốn.
Hạ Chi Linh đang trên đường đi mua đồ về thì bỗng có hai người áo đen đánh ngất cô và bế cô nên xe.
Họ đưa cô đến một căn nhà hoang ngoài thành phố.

Khi Hạ Chinh tỉnh giấc thì bản thân bị trói rồi.
- Ưm um...
Hạ chi Linh liên tục dẫy dụa mong thoáng khỏi nơi đây.

Nhưng vì cô bị trói quá trặt.

nên không thể nào mà thoát ra được.

Hai tên cướp thấy cô tỉnh rồi đi đến chỗ cô.
- Cô em nên ngoan ngoãn nghe lời các anh nếu không muốn đsu đơn.
Tên cướp kề dao sát cổ cô đe dọa cô muốn nói liền ra kí hiệu.

Tên cướp thấy vậy thì tháo băng keo trên miệng cô ra.
- Tôi đâu có thù oán gì với các anh đâu sao lại bắt tôi? Các anh bắt nhầm người rồi.

Mau thả tôi ra đi.
- Bọn anh cũng chỉ làm thuê thôi.

Bọn anh không hại cô em đâu yên tâm.
Một lúc sau cánh cửa lần nữa mở ra người đi vào không ai khác chính là Ngọc Mai.

Cô không tin được sao cô ta làm vậy? chẳng phải cô và Phó Cẩn Hiên chia tay rồi sao.

Vì lý do gì mà cô ta bắt cô đến đây.

- Ngọc Mai duốt cuộc cô muốn gì? Tôi đã không muốn liên quan đến cô rồi mà.
Ha ha...!Muốn gì à? Ngọc Mai tiến lại gần Hạ Chi Kinh tay nâng cầm cô nên và nói.
- Tôi muốn cô phải chết.

Vì cô mà Phó Cẩn Hiên lạnh nhạt với tôi.

Vì cô mà tôi thấy ghét.
- Cô điên rồi.

Người Phó Cẩn Hiên yêu là cô mà.
- Đúng người Phó Cẩn Hiên Yêu là tôi cần gì tôi phải tranh với cô.

Nhưng tôi muốn cô thấy người đàn ông của tôi tàn nhẫn với đứa con ruột trong bụng cô như nào? ha..

ha..

Nụ cười của Ngọc Mai khiến cho các tên cướp thấy man dợ.
- Đừng...!đừng xin cô...!xin cô đừng làm hại tôi.
- Người làm hại cô sẽ không phải tôi mà sẽ là người cô yêu ha..ha..
Tôi sẽ cô thấy Phó Cẩn Hiên chọn tôi hay cô.

Cô sẽ phải tuyệt vọng và đau khổ đến chết.
- Cô điên rồi.

Tôi có tranh dành gì với cô đâu.

Mau thả tôi ra.

Cô không sợ trời phạt sao?
-Trời phạt.

Cô nghĩ ông trời công bằng sao? à trước khi cô chết để tôi kể cho cô nghe một số việc nhé.
Thứ nhất việc cô tỏ tình với Phó Cẩn Hiên đều là tôi phá đám đó, cô tặng quà thì tôi vứt quà...!Cô biết rồi đó những bức thư cô viết cho anh ta không có hồi âm là do tôi đã xé thư của cô.

Cô nghĩ xem nếu Phó Cẩn Hiên đọc được các bức thư đó thì sẽ yêu tôi sao?
"Cô rất tốt chỉ điều là cô ngu ngốc và tin tưởng người khác quá nhiều Hạ Chi Linh cô nên chết sớm"
- Ngọc Mai cô cần gì phải làm vậy cơ chứ? Tình yêu là từ hai phía mà.
Bao sao cô cứ nghĩ anh không thích nên không hồi âm lại cho cô hóa ra có người phá đám giữa.

Duyên tình của cô và anh cũng chỉ như vậy thôi.
- Đơn giản tôi ghét cô.

Dựa vào gì cô luôn được mọi người yêu quý luôn đứng nhất lớp? Dựa vào gì mà cô luôn được người khác yêu mến.

Nực cười tại sao cô luôn tốt còn tôi thì làm làm bóng cho cô? Hạ Chi Linh cô ...! ha...!ha...!tôi sẽ cho cô thấy sự thê thảm của mình trước khi chết.

Chuyện thứ 2.

đó là tôi nhờ cô mặc váy cưới rồi trốn khỏi đám cưới ấy.

Thực ra đó là kế hoạch của tôi.

Cũng vì sự lạnh nhạt của Phó Cẩn Hiên mà tôi chán ghét nên đã đến quán bar uống rượu và bị người ta hãm hại đến có thai.

Vì tôi sợ bị phát hiện nên tôi đã để cô thay thế tôi.

Và để cho Phó Cẩn Hiên ghét cô thay tôi trả thù cô.

Ha...!ha...!Nực cười phải không? Ai bảo cô ngu tin tôi.
Và bây giờ tôi sẽ cho thấy anh ta sẽ chọn tôi hay cô.

Cô biết rằng cô không là gì với anh ta cả.

Chắc chắn là cô sẽ chết mà nhưng cô còn bé con, cô không muốn vì mình mà bé con phải gặp nguy hiểm.
- Ngọc Mai tôi chưa bao giờ có ý tranh dành với cô.

Tôi chỉ xin cô cho tôi lần này.

Tôi sẽ đi thật xa tránh không bao giờ gặp lại hai người nữa.
- Tôi lại muốn cô và đứa bé này phải chết cơ.

Cô nghĩ tôi ngây thơ sao?
- hôm nay 1 là cô chết 2 là tôi chết.

Điều này do Phó Cẩn Hiên quyết định.

Chờ một chút thôi chúng ta sẽ có kịch hay để xem.
Ngọc Mai vậy mà dám ra lệnh cho bọn bắt cóc.

Bọn bắt cóc lúc này ai lấy cũng run sợ vì con người của Ngọc Mai mà bọn chúng trần trừ chưa muốn làm.

Khi thấy bọn bắt cóc như vậy Ngọc Mai cô ta hét nên thật to.
- Các anh đứng đó làm gì gắn bom vào người cô ta đi.
- Cô Diệp à.

Như vậy không được đâu.
- Tôi trả gấp 4 lần tiền cho các anh.

Làm đi.
- Được được tôi sẽ làm ngay.
Ngọc Mai bắt đầu tự chói bản thân mình và để bọn bắt cóc gọi điện cho Phó Cẩn Hiên và Bạch Ngôn.

Cô ta muốn để cho Bạch Ngôn chứng kiến cảnh Hạ Chi Linh bị chết.
- Alo ai vậy?
- Anh là bạn trai cô Hạ hãy tự mình mang 30 tỷ tiền chuộc đến đây đi.
alo...! alo...!Hạ chi Linh bị bắt cóc.

tại sao lại như vậy.

Bạch Ngôn lập tức gọi thuộc hạ của mình đi đến nơi mà bọn bắt cóc đưa địa chỉ.

Anh lo cho Chi Linh cô đang mang thai nhỡ may là đứa bé không giữ được.
Bọn cướp tiếp tục gọi cho Phó Cẩn Hiên.
- Alo ai vậy?
- Vợ cũ và vợ mới anh đang trong tay tôi.

Nếu muốn chuộc cô ta mang 30 tỷ đến....
alo ...!alo...
Lòng Phó Cẩn Hiên lo lắng cho hai cô gái.

anh không muốn ai bị thương cả.

Anh rất sợ 2 người bị thương.

Anh nhanh chóng đến điểm hẹn vừa đi đến nối rẽ vào nhà hoang gặp bạch Ngôn hai anh phối hợp với nhau lập kế hoạch.
Ngọc Mai cô ta cười vì chút nữa thôi là Hạ Chi Linh xong đời.

không ai còn đe dọa được cô nữa.
Hạ Chi Linh lo lắng cho bé con trong bụng cô.

Cô không biết cách bảo vệ con cô ra sao nữa.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 24: 24: Lựa Chọn Của Cẩn Hiên


Hai anh gặp nhau vì thân nhau trước nên hai anh đã hiểu ý nhau luôn.

Mỗi anh phụ trách cứu một người.

Cùng bước vào nhà hoang đó đã thấy đám bắt cóc dí dao vào cổ 2 cô.
- Tiền các anh muốn chúng tôi đã chuẩn bị.

Hãy thả hai cô ấy ra.
Phó Cẩn Hiên nên tiếng nói với bọn cướp anh nhìn rõ hai cô đang rất nguy hiểm lòng anh bỗng thắt lại.

Vô tình nhìn xuống bụng của Hạ Chi Linh " cô ấy có thai sao?" Phó Cẩn Hiên có hàng ngàn câu hỏi trong đầu lúc này.
Bỏ qua suy nghĩ anh muốn cả hai an toàn rồi hỏi cô sau vậy.

Phó Cẩn Hiên lại nhìn Ngọc Mai lúc này cô ta nước mắt dàn rụa rồi.

Khóc rất thương tâm miệng yếu ớt nói.
- Anh Hiên cứu em và con.
Hạ Chi Linh giờ tim chết thật rồi.

Họ đã có chung con rồi họ sẽ là gia đình ba người còn hai mẹ con thật không biết đi đâu vào đâu.
- Hạ Chi Linh em yên tâm tôi sẽ cứu em.
Bạch Ngôn thấy cô như vậy anh cũng đau lòng thay cô.

Anh sẽ cố gắng cứu cô vì anh muốn làm anh trai cô và bảo vệ em gái mình.
Bọn cướp bắt đầu nên tiếng.
- Đừnh diễn tình cảm nữa.

Mang tiền qua đây.
Tên đại ca hất cầm về phía đàn em.

Chúng hiểu ý nhau đến chỗ Cẩn Hiên và Bạch Ngôn lấy tiền và đi lại với nhau.
Sau khi lấy tiền tên đại ca lại làm theo lệnh của Ngọc Mai.

Hắn dí sát dao vào Hạ Chi Linh, cổ cô đã hần một vết rồi.
- Tiền chúng mày lấy rồi mau thả cô ấy ra.
Phó Cẩn Hiên tức giận nói với tên đại ca đó.

Bạch Ngôn cũng vô cùng lo lắng cho hai người.
ha...!ha...!bỗng tên đại ca cười lớn.

Hắn thấy trêu đùa một chút cũng không sao.
- Giờ tôi lại đổi ý rồi.
- Mày muốn gì ? mới thả họ ra.
Lòng của Phó Cẩn Hiên không thể giữ bình tĩnh được nữa.

Ngọc Mai và con anh đang nguy hiểm ở đây.
- Ha..

ha..

xem chúng mày kìa.

chưa gì đã cuống lên rồi.

Còn chưa chơi trò chơi mà.
- Mày nói đi.

mày muốn gì nữa?
Phó Cẩn Hiên anh bị hắn chạm vào giới hạn cuối cùng rồi.

Ngọc Mai liên tục rục anh cứu cô ấy vì cô ấy sợ ảnh hưởng đến bé con.

Hạ Chi Linh lại ngược lại cô im lặng vì cô biết trước số phận mình sẽ phải chết tại đây nên có khóc cô cũng chẳng làm gì được.
Tên đại ca lên tiếng nói.
- Tao muốn mày chọn lựa 1 trong hai người này.

Tao đã gắn bom nên cả hai rồi.

ha..

ha...!Phó Cẩn Hiên mày chọn đi.
- Bọn khốn...!( Bạch Ngon định lao tới sống má với chúng nhưng bị ngăn lại.)
- Tao chọn cả hai thì sao?
- Phó Cẩn Hiên mày định tham lam có hai người phụ nữ ? Một là vợ mày và hai là vợ cũ mày.
- tao..
- Anh cẩn Hiên cứu em và con.
Ngọc Mai khóc lớn gọi tên anh làm anh rất rối.

Anh phải làm sao đây?
Lúc này Bạch Ngôn đã truồn ra ngoài nhân lúc chúng không để ý.
Anh phải cứu Hạ Chi Linh mới được.
Bọn cướp thấy Phó Cẩn Hiên trần trừ không chọn nên bọn chúng đã thúc rục anh bằng cách đưa dao nên rạch một đường nhỏ vào mặt Ngọc Mai.
- á...!đau..

Cẩn Hiên...!cứu em.

Ngọc Mai hốt hoảng sợ và máu đã chảy ra từ mặt cô ta.

Cô ta muốn ép Phó Cẩn Hiên chọn cô ta vì thấy anh trần trừ nên sợ anh sẽ không chọn Cô ta.
- Anh...!Đừng hại cô ấy.

anh rơ tay nên nhìn về phía Hạ Chi Linh rồi chuyển hướng sang Ngọc Mai.

Anh không dám nhìn thẳng vào mắt Hạ Chi Linh.
- Tôi chọn cô ấy.
Hạ chi Linh đoán trước được kết quả này.

Cô không có gì bất ngờ cả.

Cô chỉ cầu trời cho bé con của cô.

Còn tình yêu này cô xin dứt tại đây.
Phó Cẩn Hiên thấy mình bất lực vô cùng.

Không chọn cô anh không thể vì anh không thể để mẹ con cô ấy nguy hiểm.

Anh bỗng nhìn về phía Hạ Chi Linh anh nói.
- Xin lỗi em Hạ Chi Linh.

Kiếp này do tôi không thể dành trái tim mình cho em.

Nếu có kiếp sau tôi sẽ là người theo đuổi em sẽ làm trâu ngựa để bù đắp cho em.
- Phó Cẩn Hiên dù tôi nói tôi cũng có thai và là con anh thì anh cũng không chọn lại.
- Xin lỗi tôi không thể để mẹ con cô ấy gặp nguy hiểm được.
- Vậy còn con của tôi và anh, anh coi mẹ con tôi là rác à?
- Coi như kiếp này tôi nợ em.

Hi vọng em hãy hận tôi.

Ghét tôi cũng được nhưng tôi không thể chọn lại.
Bọn cướp cởi dây trói cho Ngọc Mai và đẩy cô ta về phía anh.

Anh chạy đến đỡ cô ta và ân cần hỏi thăm cô ta.
- Đừng sợ có anh đây rồi.

Anh sẽ bảo vệ mẹ con em chu đáo.

yên tâm.
- Hu ...hu..

Cẩn Hiên em sợ nắm..

em ...!em muốn rời khỏi nơi này.

Đi thôi anh.
Bọn Cướp bắt đầu rục đuổi anh và bắt đầu lùi lại phía sau.
- Đi thôi.

anh đưa em ra ngoài.

Phó cẩn Hiên đỡ Ngọc Mai và ánh mắt nhìn cô lần cuối.

Anh hận bản thân anh làm cho hai người phụ nữ đau khổ vì anh.

Anh bất lực trước cảnh này.

bước đi được 3 bước thì tiếng nói Hạ Chi Linh vang nên.
- Phó Cẩn Hiên...!anh nghe cho kĩ đây.

Đời này kiếp này và đời sau kiếp sau muôn đời Hạ Chi Linh tôi sẽ không muốn gặp lại anh nữa.

Tôi Hận anh đến sương tủy nếu có chết tôi sẽ thành quỷ quay về báo thù hai người.

Anh đã lựa chọn cô ta bỏ rơi mẹ con tôi thì muôn đời tôi và con cũng không muốn gặp anh nhìn thấy anh một giây nào.
- Xin lỗi...
Phó cẩn Hiên Anh định đưa Ngọc Mai ra ngoài trước sau đó sẽ quay lại cứu Hạ Chi Linh.

Nhưng khi bước ra cửa xong anh đưa Ngọc Mai cho thuộc hạ anh chạy về phía nhà hoang thì bùm...!bùm..

Nhà hoang cháy lớn.
- Không...!không Hạ Chi Linh...
- Sếp...!nhà cháy lớn anh vào đó cũng không cứu được cô Chi Linh đâu.
- Dập lửa mau...!mau lên cho tôi.
Thấy Phó Cẩn Hiên định chạy vào thì thư kí Lâm đã đánh ngất anh và cho thuộc hạ dập lửa luôn.

Đồng thời đưa hai người đến bệnh viện.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 25: 25: Bi Thương


Cũng may mắn cho Hạ Chi Linh vì Bạch Ngôn đã bất ngờ kéo được cô ra ngoài.

Chỉ có điều tay cô bị bỏng rất lặng và 1 bên chân của cô cũng bị thương.

Vì để tránh kẻ thù và đồng thời để điều trị cho Hạ Chi Kinh nên Bạch Ngôn đã tạm thời không làm viện trưởng nữa anh đã đưa cô ra nước ngoài điều trị.
Sau hai ngày thì Phó Cẩn Hiên đã tỉnh dậy, còn Ngọc Mai cô ta không sao hết chỉ có mặt bị tổn thương cần thời gian để điều trị.
- Không...!không...!Hạ Chi Linh...
Phó Cẩn Hiên giật mình tỉnh dậy.

Anh cầm lấy tay thư kí Lâm và hỏi.
- Hạ Chi Linh cô ấy không sao đúng không?
Ánh mắt của Cẩn Hiên mong chờ thư kí Lâm trả lời anh là không sao nhưng không phải như vậy.
- Chúng tôi đã cố gắng dập lửa nhưng mà lửa cháy quá lớn.

Khi lửa tắt thì chúng tôi vào tìm thì không thấy còn dấu vết nào cả.

Tất cả chỉ còn là tro tàn.
- Tôi biết rồi.
Phó Cẩn Hiên thẫn thờ mặt anh lạnh tanh.

Dù anh không yêu cô nhưng thật lòng anh không muốn như vậy.

Cô nói "đời này kiếp này và đời sau kiếp sau không muốn gặp anh" thì sao anh trả nợ được cho cô.

Căn phòng trở nên yên tĩnh đến lạ thường.

Phó Cẩn Hiên anh không gì nữa chỉ lặng im còn thư kí Lâm anh không khuyên chủ tịch như nào nữa.
Phía cửa sổ có một người đang nhìn vào trong phòng mà căm hận Hạ Chi Linh vô cùng.
" Con tiện nhân Hạ Chi Linh đã chết rồi mà còn làm cho Phó Cẩn Hiên như vậy".

Cô ta hận không thể chém thêm vài nhát dao vào Hạ Chi Linh.

Cô ta giấu đi cảm xúc và bước vào phòng của Phó Cẩn Hiên.
- Anh Cẩn Hiên.

em sợ quá.

Cô ấy huhu...!bạn em...
Ngọc Mai trả vờ thương xót cho Hạ Chi Linh trước mặt Cẩn Hiên.

Trong lòng cô ta thì đang vui như được mùa vậy.
- Đừng tự trách bản thân nữa.

em không có lỗi trong chuyện này.
Phó Cẩn Hiên vỗ về an ủi cô ta.

Thư kí Lâm cũng thấy việc này không đơn giản.

Anh nhất định phải điều tra một chút.
Còn Hạ Chi Linh cô được Bạch Ngôn đưa đến bệnh viện cô và bé con không sao chỉ là cánh tay cô sẽ không còn có thể cần dao phẫu thuật được nữa.

Và tay cô điều trị lâu dài.
- Chi Linh em nghỉ ngơi chút anh mua ít đồ cho em
- Cảm ơn anh nhiều.

em không biết lấy gì đền đáp anh nữa.
- Ai bảo anh coi em là em gái anh cơ chứ.
Bạch Ngôn anh rất tốt với cô.

Cô lâu nay quên chưa gọi điện hay về thăm gia đình cô cũng rất nhớ họ.

Nghĩ đến là cô gọi điện cho gia đình hỏi thăm sức khỏe bố mẹ.

Cô có chút nhớ nhà rồi.

đợi chút thời gian nữa cô sẽ về thăm họ.

Ở lại viện 1 tháng cô đã chán cảnh viện rồi nên cô đã bảo Bạch Ngôn cho cô về nhà.

Hai người sống ở biệt thự của anh cũng rất thỏa mái.

Anh lại xin làm viện trưởng ở nơi đây còn Hạ Chi Linh đã sang tháng thứ 6 thai kì rồi.

Bụng cô đã to nên cô ở nhà dưỡng thai.
Phó Cẩn Hiên từ ngày hôm đó đến nay anh cũng không đến công ty mà anh suốt ngày chỉ biết tìm rượu để quên đi cảnh tượng hôm đó.

Điều này khiến cho Ngọc Mai cô ta tức giận.

Cô ta không cam tâm vì buồn chán cô ta tìm đến người đàn ông của cô ta.
- Em yêu...!nhớ anh không?
- Ai trả nhớ anh.
- Á..

mặt em..

sao vậy?
- Tại con tiện nhân Hạ Chi Linh đó em mới bị vậy.
Vì nhìn mặt cô ta khiếp quá mà tên đàn ông e dè không muốn gần gũi cô ta.
- anh hôm nay hơi mệt từ giờ em đừng tìm anh nữa.
- Anh ...!sao anh..

lại ..
- Cô nhìn mặt cô đi.

thật ghê tởm.

biến ngay cho ông.
- Anh là đồ khốn nạn...!tôi ..
Tên đó cũng chẳng sợ cô ta, hắn đến bóp cổ cô ta và hắn đe dọa cô ta.
- Cô nghĩ tôi yêu cô hả? thật ngu xuẩn.
- Anh...!tên khốn.

- ha...!ha...!chỉ có tên kia hắn mới tin cô thôi.

Con đàn bà ác độc đến con cô còn bỏ được thì hỏi xem cô có đáng làm người không?
Nói xong hắn hất cô ta xuống giường cô ta ho sặc sụa...!khụ..

khu..

hít thờ và chủi rủa tên đàn ông đó.
Hắn thì đã bỏ ra ngoài khỏi phòng vì nhìn thấy mặt cô ta hắn không lên nổi.

Hắn ra tìm mấy em xinh đẹp để cưng lựng.

Ngọc Mai cô ta tức đến điên người vì Phó Cẩn Hiên bỏ cô ta đã đành nay đến tên đàn ông này cũng bỏ cô ta.

Sao cô ta có thể chịu được.

Vậy là cô ta nết cái thân đi về biệt thự của Phó Cẩn Hiên.
Vào phòng cô ta tức giận đập phá đồ dùng trong phòng.

Cô ta phải nghĩ cách để phó Cẩn Hiên cưới cô ta thì cô ta mới có tài sản của Phó Gia.

vì thẻ Phó Cẩn Hiên cho cô ta chỉ có hạn mức mà thôi.

Trước hết cô ta phải nghĩ cách về cái thai đã vì cô ta đã nói là có thai với anh nên giờ cần che đậy vì tính ra giờ nó cũng 5 tháng rồi.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 26: 26: Hôn Lễ Lần 2


Để tạm che đi việc mang thai giả của cô ta nên cô ta đã dùng bụng giả bằng cao su non.
Xong xuôi cô ta bắt đầu đến thư phòng tìm Cẩn Hiên.

Bước vào trong thấy anh nằm trên sàn với một đống trai rượu.
- Anh Cẩn Hiên...!anh ơi...!hu hu anh không thương em nữa sao?
- Ngọc Mai...!anh không có.

Sao em lại đến đây?
- Sao anh thành ra bộ dạng này hay do em bị mặt như này....
Ngọc Mai diễn như thật cô ta vừa mếu máo khóc vừa nói làm Phó Cẩn Hiên cảm thâyd mình khốn nạn.

Anh thấy mình làm tổn thương Ngọc Mai quá rồi vì anh đã không bảo vệ tốt cho cô.
- Anh xem con chúng ta lớn bằng này rồi.

Giờ sao em dám ra đường được nữa.
- Xin lỗi em.
Phó Cẩn Hiên vừa nói vừa lau đi nước mắt của Ngọc Mai.

anh phải có trách nhiệm với mẹ con Ngọc Mai.

anh không thể ích kỉ được nữa coi như bản thân anh khốn nạn.

Sự nợ lần của anh với Hạ Chi Linh anh sẽ trả.

- Ngọc Mai anh xin lỗi em.

anh hứa sẽ chăm sóc em suốt đời.

Chúng ta kết hôn nhé.
- Em sợ ...!mặt em như này anh sẽ bị người ta chê cười.

sẽ ảnh hưởng đến anh.
Nói vậy thôi chứ trong lòng Ngọc Mai đang sướng hết nấc vì cuối cùng Phó Cẩn Hiên chịu cưới cô ta.
- Kẻ nào dám chê em.

anh sẽ xử lý luôn.

Yên tâm nhé.
- Dạ.

em nghe anh.
- Ngoan cho anh sờ con nào.
- Đừng anh...!con ngủ rồi.
Tay Phó Cẩn Hiên định sờ bụng Ngọc Mai nhưng bị cô ta ngăn lại.

Anh cũng không nghĩ nhiều mà tin lời Ngọc Mai.
- Được con ngủ nhé.

Bố mẹ đi ăn đã nhé.

Chúng ta nên đi ăn thôi.

Chắc em cũng đói rồi.
- Vâng anh.
Anh đỡ Ngọc Mai dậy và hai người cùng đi ăn.

Anh đã định sẵn ngày kết hôn cùng Ngọc Mai rồi.

Hai người về đến nhà anh vào thư phòng để làm việc còn Ngọc Mai vào phòng nghỉ ngơi.

Anh nhấc điện thoại gọi cho thư kí Lâm.
- Thư kí Lâm cậu chuẩn bị lễ kết hôn cho tôi vào ngày thứ 2 tuần sau đi.
- Dạ sếp.
- Cậu tiện thể điều tra chút về vụ bắt cóc đó cho tôi.

Anh nói chuyện điện thoại vời thư kí Lâm đã bị Ngọc Mai nghe được, cô ta bắt đầu lo sợ sự việc bị bại lộ nên cô ta chạy ngay vào phòng nghĩ cách nhưng không may hành động này của cô ta bị anh nhìn thấy.

Anh thấy lạ sao Ngọc Mai lại nén lút đến vậy.
Gạt bỏ suy nghĩ anh gọi điện hỏi thăm bạn thân anh.

Kì lạ tay này không đến hỏi thăm anh bấy lâu nay.
tút..

tút...!thuê bao quý khách...
Cẩn Hiên gọi đến lần hai vẫn ...!tút...!tút..

Chết tiệt tên này vậy mà tắt máy.

Anh gọi điện đến bệnh viện thì nhận được tin Bạch Ngôn đã không còn làm ở bệnh viện nữa.
Anh đắn đo một lúc.

Sao bạn anh đi đâu sao không nói với anh.
Hạ Chi Linh tháng cuối thai kì cũng may có Bạch Ngôn hỗ trợ và giúp đỡ cô.

Hôm nay cô có xem tin tức thấy trên các trang báo đăng ảnh cưới của Phó Cẩn Hiên.

Cô cũng không còn đau nữa vì trái tim cô đã chết rồi.
Nhưng những gì Ngọc Mai nợ cô cô sẽ đòi lại gấp đôi.

Cô không thể tha thứ cho cô ta được.
Ngày cưới của Phó Cẩn Hiên được diễn ra có rất nhiều người tham dư và có đoàn vệ sĩ bảo hộ rất cẩn thận.

Anh không muốn xảy ra bất chắc trong ngày cưới của mình.
Ngọc Mai khoác nên mình bộ váy cưới trắng có đính 1000 viên ngọc trai quý và 7 viên kim cương.

Mặt sẹo cũng được che đi.

Ngọc Mai cô ta rất vui vẻ khi cưới được Cẩn Hiên còn anh thì mặt vẫn vậy không có chút vui vẻ nắm.
Khi vào lễ đường cùng cô dâu thì mỗi người mang một tâm trạng.

Anh dẫn cô dâu của mình vào lễ đường trải đầy hoa hồng.
Khi mà MC chủ hôn nói những điều thề của hai bên.
- Phó Cẩn Hiên anh có nguyện làm chồng của cô Ngọc Mai không? dù nghèo hèn cũng không bỏ cô ấy.
Phó cẩn Hiên anh trần trừ không nên tiếng.

Ngọc Mai thấy vậy liền gọi tên anh.
- Cẩn Hiên...!anh cẩn Hiên...
- Ờ.

con đồng ý.
- Vậy còn cô Ngọc Mai cô có bằng lòng bên anh Phó cho đến đầu bạc răng long cũng không từ không?
- Con đồng ý.
Vậy ta tuyên bố hai con chính thức làm vợ chồng từ hôm nay.

Vậy ở đây có ai phản đối không?
- Có tôi phản đối hôn nhân này.
Tất cả quan khách đều hướng ra cửa nhìn về phía cửa người đàn ông che mặt xuất hiện.
Ngọc Mai cô ta bắt đầu run sợ còn Phó Cẩn Hiên anh đứng đó mặt anh không thể hiện gì ra mặt.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 27: 27: Sự Thật


Bắt đầu cả hội trường hỗn loạn sau đó sự im lặng và hướng nên màn hình.

Cảnh được trình chiếu trước là đoạn ghi âm Ngọc Mai nhờ Hạ Chi Linh giúp mình thoát khỏi đám cưới lần thứ nhất.
Đoạn video phát ra ( Hạ Chi Linh cậu giúp mình trốn khỏi đây được không?
" sao cậu lại muốn trốn đám cưới của mình?"
" Anh Cẩn Hiên thực ra tớ không yêu anh ấy, người tớ yêu là người khác.

Anh ấy đang chờ tớ, tớ yêu anh ấy nên chúng ta đã tính cách là chạy trốn nơi này.
" Nhưng mà...!tớ...!làm sao giúp được cậu? hay cậu thử nói chuyện với anh Cẩn Hiên xem sao?
" Cậu cũng biết tính cách anh Cẩn Hiên mà nếu tớ nói ra chắc chắn anh ấy sẽ giết người yêu tớ mất.

Xin cậu đó.

cậu giúp tớ đi mà....!cậu giúp tớ đi..

Hạ Chi Linh.
- Tớ...! Tớ phải làm gì để giúp cậu?
" Cậu hoán đổi quần áo với tớ.

Tớ ra ngoài thì xong tớ gọi điện thoại cho cậu cậu truồn là xong"
" Như vậy ổn không?
Không không...!tắt mau đi ..

tắt ..

đi...!Tiếng gào hét của Ngọc Mai vang nên cô ta giờ rất lo sợ mà nhìn Phó Cẩn Hiên.

Nhưng không dừng lại ở đó người mặt lạ kia lại cho chiếu 1 video về cảnh bắt cóc của Hạ Chi Linh.

Mà người chủ mưu không ai khác chính là Ngọc Mai cô ta.
- Không ...!không phải đâu anh Cẩn Hiên.

em bị hãm hại.
Lúc này có thêm 3 tên bị trói và mang đến chúng chính là những tên bắt cóc của vụ đó.

Các tên này vô cùng tức giận Ngọc Mai cô ta vì cok ta còn muốn chúng chết luôn trong vụ nổ bom đó.

Nên chúng quyết tâm trả thù Ngọc Mai.
- Chủ tịch Phó tôi xin lỗi vụ bắt cóc đó.

Người chủ mưu chính là cô ta.
- Các người câm miệng lại.

tôi không quen các người.
- Cô là con đàn bà khốn nạn.

Cô lừa chúng tôi xong còn muốn đoạt mạng chúng tôi cũng may ông đây mạng lớn không đã chết rồi.
Ngọc Mai cô ta nước mắt dàn rụa rồi, gào thét nên khẩn cầu nhìn về phía Phó Cẩn Hiên.

Vì khóc mà vết sẹo được che bởi phấn cũng lộ rõ ra cả hội trường kinh ngạc nhìn cô ta.
" Phó chủ tịch tài giỏi vậy mà lấy cô vợ xấu xí...
" Chắc cô ta lừa phó chủ tịch.
Các tiếng bàn luận và phán xét vang nên ở hội trường.

Ngọc Mai cô ta tức giận hét nên.
- Các Người câm hết cho tôi.

Phó Cẩn Hiên giờ anh mới nên tiếng.
- Cô còn gì dấu tôi nữa.

Cẩn Hiên xoay mặt nhìn cô ta, tay anh nắm trặt tay cô ta như muốn bẻ đôi tay cô ta ra ấy.

Phó Cẩn Hiên lúc này anh cũng chẳng thể bình tĩnh được vì người mà yêu và tin tưởng lại đâm sau lưng anh.

Anh đúng là ngu nên mới bị cô ta dắt mũi mà.
- Nói...!nhanh
Anh gằn nên tình chữ ép cô ta.

Cô ta lắc đầu và khóc như mình oan ức nắm.
- Nếu cô không nói đừng trách tôi ác.
Ha...!ha...!Ngọc Mai cô ta bắt đầy hất tay anh ra và cười điện loạn.

Cô ta cười vì giờ cô ta chẳng còn gì để mất nữa.
- Đúng đó.

Tất cả chuyện này do tôi làm đó.

Ai bảo anh ngu tin tôi mà không tin Hạ Chi Linh.

ha...!ha...!Tôi bỏ đi trong ngày cưới do tôi đã mang thai và sợ anh biết nên tôi đã dùng Hạ Chi Linh thế thân đó.

Cô ta cũng ngu như anh ấy tôi nói gì cũng tin.

Ha...!ha...!
- Cô...!Còn gì nữa? Mau nói
Phó Cẩn Hiên anh giờ chỉ muốn xe xác Ngọc Mai ra để rửa hận trong lòng anh.

Anh cũng cảm thấy mình quá tồi hãm hại và đánh mất người yêu mình.
- Anh biết không trước khi anh đến để chọn tôi mà không ohair chọn Hạ Chi Linh ấy.

Nhìn cô ta thê thảm như vậy tôi rất vui.

Còn nữa những bức thư cô ta viết cho anh là do tôi dở trò đó.

Anh ngu lại tưởng tôi viết.
Phó Cẩn Hiên tức giận bước đến bóp cổ cô ta làm cho Ngọc Mai cô ta khó thở ho sặc sụa cũng may thư kí Lâm kéo anh ra kịp không e rằng có án mạng mất.
- Sếp...!sếp...!bình tĩnh đã sếp ở đây đông người.
Phó Cẩn Hiên mới hạ chút nhiệt độ cơ thể mình xuống.
Ngọc Mai cô ta ngồi xụp xuống đất hít thở vì bị Phó Cẩn Hiên bóp cổ.

Cô ta hướng mắt về phía Phó Cẩn Hiên và nhếch môi cười khinh bỉ anh.
- Tôi quên còn một chuyện nữa tôi chẳng có thai với anh đâu.

Anh ngu ngốc lại chọn tôi thay vì con anh và Hạc Chi Linh.

anh đúng là thằng tồi, anh yêu tôi nhưng chưa bao giờ anh cho tôi cảm giác an toàn hay sự yêu thương.

Mỗi lần tôi đòi hỏi anh đều vứt một tấm thẻ đen là xong vậy mà gọi là yêu sao?
Tôi sa ngã cũng do anh mà ra.

Anh luôn công việc không có thời gian hẹn hò nên tôi mới đến quán bar giải sầu và bị người ta bỏ thuốc nên tôi mới bị hỏng đời.

Cũng tại anh Phó Cẩn Hiên.

Anh đúng không nên có được tình yêu của người con gái nào cả vì anh không xứng.
Phó Cẩn Hiên sau khi nghe Ngọc Mai nói hết tất cả mọi chuyện anh thấy bản thân mình cũng có lỗi.

Anh cũng quá vô tâm với cô ta và càng thấy ghét bản thân mình vì đã làm hại Hạ Chi Linh.

Liệu có kiếp sau để anh làm trâu ngựa bù đắp cho cô không.
- Dẫn cô ta đi.
- Dạ sếp.
- Phó Cẩn Hiên cả đời này anh phải sống trong đau khổ.

Hạ Chi Linh và con cô ta bị nổ chết rồi.

ha..

ha...
Anh gục ngã xuống sàn, anh phải làm sao để có thể chuộc lỗi lầm của bản thân.

Ngọc Mai cô ta bị vệ sĩ của anh lôi đi.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 28: 28: Hối Hận


Người đeo mặt lạ cũng bước đi.

Bạch Ngôn anh cũng đã giúp Hạ Chi Linh rửa oan và hận rồi.

anh cũng nên rời khỏi.

Anh bước đi thì tiếng gọi tên anh.
- Bạch Ngôn là cậu sao?
Đúng là không thể qua mắt được Phó Cẩn Hiên.

Anh quay lưng lại và tháo chiếc mặt lạ xuống.
- Cậu đã đi đâu? cô ây...
- Chết rồi...
- Không thể nào? cậu dấu cô ấy đi đúng không?
Bạch Ngôn tức giận và cho Phó Cẩn Hiên một nắm đấm.

Anh phải thay Chi Linh xả giận mới được.

tại tên này mà cô giờ phải chật vật và sống trong đau khổ.
- Cậu đánh xong rồi thì nói cho tôi biết cô ấy đâu?
- Tôi không biết.
Phó Cẩn Hiên quỳ trước Bạch Ngôn.

Hắn chưa từng quỳ gối trước ai mà giờ hắn quỳ gối trước Bạch Ngôn.

Điều đó cho thấy Hạ Chi Linh rất quan trọng với hắn.

Nhưng Bạch Ngôn anh nhất quyết không tiết lộ nơi ở của Hạ Chi Linh cho hắn.

Bạch Ngôn chỉ để lại một câu rồi rời đi.
- Có duyên ắt gặp lại.
Phó Cẩn Hiên bất lực nhìn bạn thân mình rời đi.

Giờ anh cảm thấy hối hận cùng với sự áy láy muốn bù đắp tội lỗi mình gây ra.
Thư kí Lâm thấy ông sếp mình cũng chán đời thật 2 lần cưới vợ đều có chuyện xảy ra ngoài ý muốn.
- Sếp à.

em đã xử lý xong chuyện rồi.
- Ừ cảm ơn cậu.

Đi uống rượu với tôi.
Hai anh đến quán bar quen thuộc và vào phòng vip uốnv rượu.

Phó Cẩn Hiên uống rất nhiều rượu.

Anh muốn dùng rượu để quên đi Hạ Chi Linh.

Anh đã khẳng định được trái tim mình hướng về người con gái nào rồi.
- sếp anh định uống đến chết sao?
- Cậu bỏ ra..

ê...!để tôi uống.
- Về thôi sếp.

Nếu anh muốn tìm cô Hạ thì nên phấn chấn hơn.
- Mang rượu đây.

Cậu muốn trừ lương sao?
- Sếp đuổi em em cũng không cho anh uống nữa.
Phó Cẩn Hiên cũng say mềm người và thư kí Lâm thật tội nghiệp phải mang vác tay sếp này về nhà.

Số anh đúng khổ ai bảo anh hợp tính với tay sếp này rồi.
Các ngày tiếp theo Phó Cẩn Hiên cũng chẳng khá hơn anh không đến công ty cũng chẳng ra ngoài.

Thư kí Lâm sáng đi làm thay anh tối về chăm anh.

Mọi người nghĩ chắc anh và sếp có vấn đề mất.

Cũng từ ngày đi cùng chủ tịch Phó mà thư kí Lâm không có người yêu.
- Sếp anh tỉnh táo lại cho em.

em sẽ tìm giúp anh cô Hạ
Nghe thấy tên cô cái là Phó Cẩn Hiên tỉnh rượu luôn.

Anh tóm cổ áo của thư kí Lâm và nói.
- Cậu tìm được cô ấy?
- Thư kí lâm gật đầu khẳng định.
Phó Cẩn Hiên vậy mà ôm thư kí Lâm như ôm Hạ Chi Linh ấy.

Làm thư kí lâm anh cũng đến ngại thay sếp.

Mà nhìn tay sếp anh chẳng khác gì thằng ăn xin lúc này.

Đầu tóc bù xù, râu thì dài, mắt thâm....
- Sếp anh coi hình tượng anh đi.

em thấy anh mà mang thêm cái mũ nữa người ta sẽ tưởng anh là ăn xin đó.

- Cậu nói gì cơ? cậu chán sống rồi sao?

- anh không tin thì soi gương lại mình đi.
Phó Cẩn Hiên chạy vào nhà vệ sinh soi gương mặt mình quả thật anh nhìn lại mình cũng thấy chán.

Anh không thể để cho cô thấy bộ dạng này được.
Sau tắm xong anh cũng cạo râu và chỉnh chu lại bản thân.

Thư kí Lâm nhìn thấy vậy thì cũng duyệt sếp của mình.
- Đấy đấy anh nghe em có phải là tốt không?
- Cậu bị trừ 1 tháng lương.
- Hả? em có làm sai gì đâu sếp? Hợp đồng em vẫn làm thay sếp mà.
- Cậu dám bảo tôi làm ăn xin là tội lớn.

Nói xấu lãnh đạo rồi.
Hu...!thư kí Lâm muốn khóc thét nên luôn.

Anh nói đúng chứ đâu có sai đâu.
- Cậu bảo thấy Hạ Chi Linh ở đâu cơ?
- Đây địa chỉ nhà cô ấy đang ở.

Cô ấy không còn ở trong nước mà ở Ý.

Biệt thự của Bạch thiếu gia.
- Ừ.

tôi biết rồi cảm ơn cậu.
Còn Ngọc Mai cô ta thế nào?
- Cỏ vẻ không ổn định tinh thần bọn em nhốt vào hầm rồi.

Chờ anh xử lý.
- Ừ.

..

tôi có chút việc phải đi.

cậu đến công ty trước đi.
- Dạ sếp.
Phó Cẩn Hiên anh muốn đến thăm ba mẹ cô vì từ ngày lấy anh thì cô bị anh nhốt nên có lẽ từ lúc đó cô cũng chẳng về thăm nhà được.

Anh sẽ thay cô đến thăm họ.
Còn phía Hạ Chi Linh cô đọc tin tức về lễ cưới của anh.

Cô biết Bạch Ngôn muốn tốt cho cô nên mới làm vậy.

Nhìn thấy Phó Cẩn Hiên như vậy cô đã thấy mủi lòng chắc do cô chưa quên được anh.
- Chi Linh em bụng to vậy rồi đừng tự ý ra ngoài.
- Em không sao em cũng muốn tập đi cho khỏi hẳn chân.
- Em đã xem tị tức.
- Vâng cảm ơn anh.

Như vậy là đủ rồi.

Ai cũng bị trừng phạt rồi.

em giờ chỉ muốn sinh bé con an toàn và nuôi bé con lớn.
- Em nghĩ vậy là tốt.

Anh sẽ đồng hành cùng em.
- Dạ được.
Phó Cẩn Hiên sau khi về thăm nhà cô.

Anh cũng đã kể cho bố mẹ cô về chuyện của cô.

Mới đầu thì ba mẹ cô vô cùng tức giận anh nhưng nhìn thành ý trân thành hối lỗi của anh họ cũng tha thứ cho anh nhưnv còn cô có tha thứ cho anh hay không thì còn xem ý cô và quyết tâm của anh.
Anh đã gọi cho thư kí Lâm đặt vé qua Ý cho anh.

Nhưng trước khi đi tìm cô anh phải xử lý Ngọc Mai trước đã.

Cái kết của Ngọc Mai anh phải trả cho cô ta xứng đang.
Anh cùng thư kí Lâm đ ến Hầm của anh.

Bước chân vào nhìn thấy Ngọc Mai cô ta đang nằm trên đất với mình đầy vết thương và kèm theo đó là sự hôi thối của phòng giam.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 29: 29: Cái Kết Của Ngọc Mai


Ngọc Mai cô ta nhìn thấy Phó Cẩn Hiên, cô ta bò đến chỗ Cẩn Hiên và bám lấy chân anh mà nói.
- Anh Cẩn Hiên anh tha cho em được không?
- Ngọc Mai tôi đã tin tưởng cô vô điều kiện mà cô coi tôi như con dối vậy? Tôi hỏi cô lúc cô ấy xin tha thì cô có tha cho mẹ con cô ấy không?
- Em cũng vì yêu anh quá mà thôi.
- Yêu tôi? hay yêu tiền của tôi? Tôi ghê tởm tình yêu của cô rồi.
- Không...!không phải Cẩn Hiên anh tha cho em đi.
- Cô biết tính tôi mà.

Ngọc Mai cô dám sau lưng tôi làm chuyện thì cô xác định có ngày hôm nay.

Chẳng phải cô vu khống cho Hạ Chi Linh thuê người ***** *** cô sao? Hôm nay tôi sẽ cho cô toại nguyện.
- Không...!không...!xin anh...
Phó Cẩn Hiên anh tức giận vì những gì Hạ Chi Kinh phải chịu đựng.

Hôm nay anh sẽ cho cô ta biết thế nào là sự ác độc và phải trả giá.
- Người đâu?
- Dạ sếp?
- Cô ta bị điên đang thèm muốn vậy nên các cậu tùy ý sử dụng.
Ngọc Mai cô ta sợ xanh nè mắt nhìn anh và bọn người vệ sĩ của anh đang tiến vào.
Sau khi ra lệnh xong anh bước ra ngoài để cho bọn vệ sĩ của anh tùy ý sử dụng cô ta.
Ngọc Mai cô ta chạy vội vào góc lé tránh bọn vệ sĩ của anh nhưng mà trong phòng giam làm sao mà chạy được.

Chỉ 3 bước là cô ta bị bọn vệ sĩ của anh tóm gọn.
- Không..

đừng động vào tao..

bọn mày tránh xa ra.
Các tên kia khi nghe cô ta nói và vùng vẫy thì tức giận mà tát cho cô ta mấy nhát vào mặt làm cô ta điếng người.

Các tên đó từng tên một hành hạ Ngọc Mai.
Tên đầu tiên tiến vào trong cô ta mà chả cần màn dạo đầu làm cô ta đau đớn mà hét nên.

Mặc cho cô ta kêu gào tên đó vẫn tiếp tục ra vào bên trong cô ta đến khi thỏa mãn hắn mới buông cô ta ra.
Đến các tên tiếp theo cũng vậy.

Nhưng cô ta giờ không còn kêu gào mà thêm vào đó cảm giác sướng nên cô ta không ngừng r3n rỉ, mặy tỏ ra *** ****.

Các tên chơi cô ta cũng sướng không kém và sau khi thỏa mãn chúng bắn hết vào trong của cô ta.
- Đại ca cô ta thật ngon nhưng mỗi tội là lỗ đã rộng rồi.

chơi cô ta sướng thật.

Cô ta cũng thật *** **** mà r3n rỉ không ngừng.
- Như thế được rồi.

còn cô ta thì mẵ cô ta như vậy đi.

Chúng ta đi báo cáo Phó Tổng.
Nói xong bọn chúng ra khỏi phòng giam và đi báo cáo còn để mặc Ngọc Mai không mảnh vải che thân.

Cô ta cũng chẳng còn sức mà mặc quần áo khi mà bị 5 tay vệ sĩ của Phó Cẩn Hiên hành hạ thừa sống thiếu chết.
Sau khi nghe thuộc hạ báo cáo thì Phó Cẩn Hiên mặt anh vẫn vẻ lạnh lùng không có sự biểu cảm nào cả.

Anh chỉ ra lệnh cho thuộc hạ mang Ngọc Mai ra đảo hoang cho cô ta tự sinh tự diệt.
Đó cũng là ân huệ cuối cùng anh dành cho cô ta.

Dù sao cô ta đã từnh bên anh bao năm.

Còn sự việc xảy ra cũng do lỗi của anh nữa.
Phó Cẩn Hiên nhắm mắt để nghỉ ngơi.

Anh tiếp theo nên làm gì đây? Chuyện của Ngọc Mai đã xử lý xong bây giờ đến việc của Hạ Chi Linh.

Anh cũng đã đặt vé máy bay rồi.

Ngày kia anh sẽ bay sang ý.

Anh cũng chẳng hi vọng cô tha thứ nhưng hơn hết anh muốn bù đắp cho cô.
- Thư kí Lâm?
Đang làm việc mà thư kí Lâm nghe thánh chỉ làm anh giật mình.
- Sếp?
- Cậu nói xem tôi phải làm sao?
- Làm sao là làm sao? Sếp hỏi thế bố em cũng không biết.
- Cậu hôm nay ăn gì mà óc heo vậy?
- Do sếp mà em như vậy đó.
- Cậu muốn chết.
Phó Cẩn Hiên tức giận anh ném quyển lịch vào thư kí Lâm cũng may thân thủ thư kí Lâm cao siêu anh né được còn quyển lịch thì bay vào tường.
- Sếp đừng nóng em sẽ nghĩ cách cho sếp.
- Cậu mà giúp tôi cua được vợ tôi cho cậu nghỉ 1 tháng mà vẫn có lương luôn.
Tính tham tiền của thư kí Lâm bắt đầu nổi nên anh đã sáng rực mắt và chạy về phòng gõ gõ máy tính thật nhanh.

Cụm từ tra cứu google là
" Cách cua lại vợ cũ"
và Google trả lời " không có dữ liệu"
Anh bắt đầu vò đầu ngãi tai suy nghĩ cách cho sếp.

ai bảo sếp anh cheo giải cao quá cơ.

Và tại anh ham tiền mà thôi.

Nhưng anh không có kinh nghiệm vì 30 năm tuổi đời chưa có người yêu bao giờ.

Không hiểu sao ông sếp anh lại lựa chọn anh làm quân sư tình yêu nữa.
" À có cách rồi" Thư kí Lâm chạy một mạch vào tìm sếp của mình.

Quên cả gõ cửa mà xông vào thằng làm cho Cẩn Hiên giật mình tí té ngã khỏi ghê chủ Tịch luôn.
- Cậu làm cái quái gì vậy?
- Sếp...!sếp..

em có cách rồi.
Vừa nói vừa thở mà nói của thư kí Lâm làm cho Phó Cẩn Hiên anh vui mừnh ôm lấy thư kí Lâm.
- Cậu mau nói đi.
- Đó là anh phải mật dày theo đuổi.

Phụ nữ luôn muốn được yêu thương sếp à.

anh nên tặng quà cho phu nhân.
- Thật không?
Thư kí Lâm gật đầu xác nhận.

vậy anh tin vào cách thư kí lâm và về nhà chuẩn bị hành lí để bay đến Ý vào ngày kia.

Anh chưa xác định ngày về nên công ty sẽ giao cho thư kí Lâm điều hành trong thời gian anh vắng.
Thư kí Lâm thì mặt tũn lại vì phải tăng ca.

quả này anh lại ế dài rồi vì không có thời gian hẹ hò.

Khổ anh tôi quá à nha.
Đến ngày bay sang ý và lần theo địa chỉ mà thư kí lâm cho.

Anh đã nhìn thấy Hạ Chi Linh nhưng mà hình như cô có điều gì đó không bình thường.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 30: 30: Lặng Lẽ Quan Sát


Anh nhìn Hạ Chi Linh một lượt thì phát hiện chân cô và tay cô có vấn đề.

Tay của Hạ Chi Linh cầm đồ nặmg chút là khó khăn.

Còn chân của Hạ Chi Linh nếu nhìn thoáng qua ai cũng nghĩ là bình thường nhưng nhìn kĩ thì không phải như vậy.
Hạ Chi Linh di chuyển khó khăn với cái bụng bầu to đến tháng đẻ.

Phó Cẩn Hiên đứng bên ngoài cửa sổ nhìn vào mà thấy xót cũng tại anh không ra gì nên cô mới bị như vậy.

Anh nhìn Hạ Chi Linh một lúc anh định bước vào trong nhưng lòng anh không cho phép vì anh quá tệ nên anh không đủ tư cách gặp cô.

Hạ Chi Linh đang ngồi ăn cơm mà tự dưng ngẩn người ra suy nghĩ, anh không biết cô nghĩ gì nhưng nhìn ánh mắt cô đượm buồn anh thấy lòng đau như cắt.

Nhìn ngắm cô một lúc anh xoay người rời đi vừa bước chân ra cổng thì gặp Bạch Ngôn.

Bạch Ngôn anh cũng không lại gì khi gặp Phó Cẩn Hiên ở đây vì thế lực của Cẩn Hiên mạnh để tìm ra chỗ này thì không phải khó với anh.
- Cậu đã nhìn thấy rồi?
Nhìn vẻ mặt của Phó Cẩn Hiên lúc này thì Bạch Ngôn cũng đoán là anh chưa vào gặp mặt Hạ Chi Linh.
- Đúng tôi đã nhìn thấy.

Cảm ơn cậu đã che chở cho cô ấy.
- Đó là điều tôi nên làm.

Cậu có dự định gì?

- Ở đây nói chuyện không tiện.

Chúng ta đến quán gần đây đi.
- Ừ.

chờ một chút tôi mang đồ vào trong cho cô ấy đã.
Phó Cẩn Hiên đợi Bạch Ngôn vào trong.

Anh xứng đáng bị như vậy.

Nếu có thể anh chỉ mong đứng sau cô âm thầm bảo vệ mẹ con cô vậy là quá đủ với anh.

Hai anh đến quán rượu, anh gọi 3 chai rượu và bắt đầu uống vừa uống anh vừa suy nghĩ rồi nên tiếng.
- Bạch Ngôn theo cậu tôi nên làm gì?
- Cậu gây cho cô ấy nhiều tổn thương như vậy cậu có mong cô ấy tha thứ không?
- Tôi không có hi vọng về điều đoa chỉ mong lặng lẽ nhìn thấy cô ấy mỗi ngày với tôi như vậy là đủ.
- Cũng đáng đời nhà cậu.

Ai bảo cậu ngu
- Èm..

hèm..

cậu có phải là bạn tôi không thế?
- Chắc lúc tôi làm bạn cậu óc tôi lúc đó chắc có vấn đề.
- Anh em như vậu thấy tôi như vậy không xót sao?
- Lúc người ta khuyên cậu hết lời cậu có nghe đâu.

Giờ quay ra trách tôi.
- Cậu giúp tôi chăm sóc cô ấy nhé!
- Cậu định bao giờ mới chịu gặp cô ấy?
- Tôi...!cậu nói xem tôi có đủ tue cách để gặp cô ấy không?
- Đúng đúng...!nhìn mặt cậu tôi nghĩ cố ấy đã muốn cho cậu cái chén vào mặt rồi.
- Cậu...!đúng là ...!cậu còn đùa được.

Cậu cứ giúp tôi đi rồi tôi sẽ báo đáp cậu.
- 1 vé đi Hà Lan trong 2 tuần?
- Cho cậu chục vé ấy.
Sau khi hai anh đàm thoại xong thì Phó Cẩn Hiên quay lại khách sạn còn Bạch Ngôn quay lại biệt thự.

Sáng ngày hôm sau Phó Cẩn Hiên biết Bạch Ngôn phải đ làm nên anh sợ cô ở nhà một mình sẽ khó khăn di chuyển nên anh đã đến nhưng anh cũng không vào trong gặp cô mà anh đã đứng ngoài quan sát mọi hành động của cô.
Hạ Chi Linh vì sắp đến ngày sinh nên chân cô bị phù nề nên.

Di chuyển khó khăn.

Cô bước ra vườn đi dạo nhưng không may vấp ngã bậc thềm, cô trao đảo mấy bước cô cứ nghĩ quả này thì xong luôn rồi nhưng lạ thay người cô không đau mà thấy lưng mình có cái gì mềm mềm.
Phó Cẩn Hiên chạy nhanh đến đỡ cho Hạ Chi Linh anh thì bị cô đè nên mà tưởnh chừng ngực bị tảng đá đè vào nhưng anh không cảm thấy đau mà thêm vào đó cảm thấy vui.
Hạ Chi Linh vội vàng bò dậy thì thấy người đỡ mình cô cũng đơ tại chỗ.

Vội vàng đứng dậy nhưng vì bụng to và cộng thêm chân đau nên cô di chuyển khó khăn.
- Hạ Chi Linh..

chúng ta có thể nói chuyện được không?
Phó Cẩn Hiên nắm lấy tay của Hạ Chi Linh nhưng bị cô gạt khỏi tay mình.
- Chắc làm anh thất vọng rồi.

tôi vẫn còn sống.
- Ý anh không phải như vậy? anh...!Anh chưa bao giờ mong em bị tổn thương.
- anh nói không biết ngượng mồm à.

anh làm tổn thương tôi bao lần rồi? từ lúc anh chọn cô ta thì giữa tôi và anh xác định đời đời kiếp không bao giờ có thể.

Xin anh tự trọng.
Hạ Chi Linh nói xong cô tập tễnh bước vào nhà còn Phó Cẩn Hiên thấy vậy anh chạy theo đỡ cô nhưng bị cô từ chối.

Anh mặc cô từ chối anh bế cô luôn vào trong ghế sofa.

Anh biết để cô tha thư ngay bây giờ là không thể.
- Anh có thể về rồi.
- Anh biết anh không xứng đáng nhận tha thư từ em.

Mong em cho anh nhìn thấy con.
Hạ Chi Linh cười như không? giờ anh ta đến đây để nhận con sao? anh coi cô là gì.

- Anh biết là anh không tốt.
- anh thôi đi tôi mệt nắm.

anh về đi và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Tôi không muốn liên quan đến anh.
- Anh...
- Đúng là từ ngày bắt đầu tôi không nên nuôi hi vọng với ạ.

Chẳng phải anh luôn nói tôi con người ác động và không có tự trọng sao?
Phó Tổng à? anh đúng là loại người dễ thay đổi mhir? chỉ sau vài ngày anh biết cô Ngọc Mai kia của anh không ra gì anh đã chạy đến đây nói với tôi những lời đó.
- Anh và Ngọc Mai đã kết thúc.
- Đó là việc của anh.

Mau cút đi.

tôi không muốn nhìn thấy anh.
Hạ Chi Linh lòng tức giận chỉ thẳng ra cửa nói với anh.

Vì sợ ảnh hưởng đến sức khỏe của cô nên Phó Cẩn Hiên lặng lẽ rời đi trước.

Anh phải về nghĩ cách mới được.
E rằng anh phait tính kế lâu dài để theo đuổi lại vợ cũ rồi.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 31: 31: Sinh Con


Phó Cẩn Hiên về thì Hạ Chi Linh cô khóc lớn.

Sao anh có thể mặt dày đến đây chứ? Cô vậy mà yếu lòng đến vậy dù căm thù người đàn ông này nhưng khi thấy anh cô lại muốn được anh yêu thương và bảo vệ.
Hạ Chi Linh buổi tối Bạch Ngôn về thấy mắt cô đỏ hoe liền hỏi cô có chuyện gì sao?
- Chi Linh em làm sao thế?
- Em..

em đã gặp Phó Cẩn Hiên.
- Vậy em không sao chứ?
- Anh Bạch Ngôn em phải làm sao? Gặp anh ta rồi lòng em càng yếu đuối.
- Em nên xem tấm lòng của cậu ta rồi hãy quyết định.
- á...!đau quá..

Em đau bụng.
Hạ Chi Linh cảm thấy bụng mình đau vô cùng và thêm nước chảy xuống.

Bạch Ngôn thấy vậy anh đoán cô sắp sinh.

Nên đã bế cô nên xe và chạy vào bệnh viện.

Trên đường anh không ngừng chấn an cô phải bình tĩnh sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.
Vào bệnh viện vì là nơi anh làm nên anh đã gọi điện trước khi cô đến họ đã chờ sẵn và đưa cô vào phòng sinh.

Ở bên ngoài Bạch Ngôn vô cùng lo lắng cho cô.

Anh lấy điện thoại gọi cho Phó Cẩn Hiên.
- Alo
- cậu mau lăn đến bệnh viện xxx luôn.

Hạ Chi Linh sắp sinh rồi.

- Hả...!được.
Ai đó đang nằm giường quần áo chưa thay cứ vậy chạy ra khỏi phòng đến bệnh viện.

khi anh đến Bạch Ngôn còn phải lấy tay rụi rụi vài lần mới dám tin đó là thằng bạn trí cốt của mình.
Khỏi nói luôn quần áo thì 1 bên đóng thùng 1 bên không, tóc thì rối bời, dép 1 bên hồng 1 bên xanh....!Nhìn không khác gì dân đầu đường chợ búa.
- Tôi không nghĩ chủ tịch Phó của chúng ta cũng có bộ dạng này?
- Cô ấy sao rồi?
Anh mặc kệ tay bạn anh trêu chọc anh chỉ quan tâm đ ến cô thôi.
- Vào trong rồi.

được khoảng 1 giờ rồi.
- Sao sinh thôi mà lâu vậy?
- Tôi sao biết được.

Cậu thử sinh đi rồi sẽ biết.
- Tôi thấy bệnh viện của cậu có vấn đề.
- Vấn đề gì?
- Bác sỹ không ai giỏi cả.

Cậu mang tiếng bằng Giáo sư nhưng mà tôi chưa bao giờ thấy cậu phẫu thuật nhỉ?
- Này..

này tên này..

ông đây cứu bao nhiêu người rồi đấy.
- Vậy sao? tôi không tin.
- Làm thế nào cậu mới tin tôi.
- Cậu phẫu thuật cho cô ấy đi.

tôi không muốn cô ấy sinh thường vì rất nguy hiểm.
- Được.

Chờ đó ông đây làm tốt cho mà xem tên họ Phó kia.
- Tôi chờ tin vui của cậu.

Bạch Ngôn anh tức chết với tên này mà dám chê anh không biết hành nghề à.

Anh phải cho tên này trống mắt nên mà xem.

Thế rồi Bạch Ngôn anh mặc áo vào phẩu thuật cho Hạ Chi Linh.

Hạ Chi Linh bị vỡ nước ối sợ không phẫu thuật nhanh sẽ nguy hiểm cả mẹ lẫn con.
Phó Cẩn Hiên lo lắng cho Hạ Chi Linh nên anh mới khích tướng Bạch Ngôn trực tiếp phẫu thuật cho cô thì anh mới yên tâm.

Phó Cẩn Hiên bỏ mác tổng tài anh cũng như bao người khác lo lắng cho vợ con mình khi họ vượt qua cửa tử.
Anh nhận cô làm vợ không biết có thấy có vấn đề không nữa.

Anh nghĩ không biết phải do anh làm cô kích động nên cô mới bị vỡ nước ối sinh sớm không? Nếu là tại anh thì anh tội càng thêm tội rồi.

Bỗng cánh cửa mở ra.
- Ai là người nhà bệnh nhên Hạ.
- Là Tôi..

tôi là chồng cô ấy.

Anh đang nhận vơ cô là vợ anh sao.
- Cô ấy đang mất dần ý thức anh mau vào đây.
- Dạ
Anh chạy lướt qua cô y tá vào phòng sinh.

Nhìn Hạ Chi Linh mà anh không kìm lòng được.

Mặt cô tái nhợt, tay cô lạnh buốt.

Anh muốn truyền hơi ấm cho cô.

Tay anh nắm lấy tay cô anh liên tục xoa tay cô.
- Hạ Chi Linh em và con cô gắng nên.

Anh chờ hai mẹ con em bình an.

Em nghe anh nói không? em tỉnh dậy trả thù anh cũng được.
Bạch Ngôn nhìn vào màn hình thì nhịp tim cô đang không ổn.

Anh liên tục ép tim cho cô.
- Hạ Chi Linh em nghe tôi nói không? Mau tỉnh dậy trả thù tên này đi.
Bạch Ngôn cũng toát hết mồ hôi cố gắng kích điện cho cô.

Anh liên tục gọi tên cô cùng với Phó Cẩn Hiên.
Phó Cẩn Hiên anh đã khóc, lần đầu anh khóc vì một người phụ nữ.

Anh rất sợ cảm giác mất cô lần nữa.

anh đã biết cô quan trọng với anh như nào.
- Hạ Chi Linh em muốn tôi phải làm sao? đừng buông bỏ cuộc sống mà.

Vì con đi em.

Em không muốn nhìn thấy tôi cũng được tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa.
Nhịp tim của cô đã trở lại bao cô gắng của Bạch ngôn và như cô nghe được lời nói của Phó Cẩn Hiên.
- Anh Cẩn Hiên tại sao anh luôn làm tôi đau mà tôi vẫn yêu anh vậy?
Hạ Chi Linh mơ màng nhìn cô như đang thấy Phó Cẩn Hiên bên cạnh cô vậy.

- Hạ Chi Linh em dưỡng sức đi.

Cố lên em.

Cảm ơn em đã tỉnh dậy.
Sau câu nói đó là tiếng khóc của trẻ sơ sinh.
e..

e...
- Bé trai 3.5kg chúc mừng anh.
Y tá đưa đứa trẻ cho anh.

Anh nhìn đứa trẻ đỏ hỏn trên tay anh.

Anh không khỏi xúc động mà rơi nước mắt.

Anh đặt đứa bé của mình đang ôm trên tay vào lòng cô, bé con như thấy hơi mẹ mà nằm im trong lòng cô.

Nhìn hai mẹ con cô ngủ ngon anh cũng yên lòng.

Anh ở lại đêm nay chăm sóc cô và con trai mình.
Bạch Ngôn sau khi kết thúc xong ca phẫu thuật anh về văn phòng mình.
- Cảm ơn cậu đã cứu cô ấy.

Phó Cẩn Hiên cúi đầu cảm ơn Bạch Ngôn.

Bạch Ngôn thấy anh như vậy thì cũng hiểu anh xem trọng Hạ Chi Linh như nào.

Chưa có người nào khiến Phó Cẩn Hiên phải cúi đầu cả.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 32: 32: Lặng Lẽ Phía Sau


Không ngờ có ngày Phó Tổng của chúng ta lại cầu xin và biết cả cảm ơn người khác cơ chứ?
Bạch Ngôn nên tiếng trêu anh.

Không cà khịa anh thì tên Bạch Ngôn này không chịu được mà.
- Cậu cũng bớt cà khịa tôi đi.
- Đấy đấy biết ngay mà.

Vừa mới cúi đầu cảm ơn người ta xong giờ...
- Còn đỡn hơn cậu bảo sao giờ chưa có bạn gái.
- èm..

èm..

cậu giờ khác gì tôi đâu.
- Đơn hơn cậu đó.

Thôi không nói với cậu nữa.

Tôi về chăm vợ con đây.
Phó Cẩn Hiên anh giờ chỉ muốn bên cạnh vợ con mình mà thôi.

Anh mặc kệ mọi chuyện sẽ đi về đâu nhưng lúc này anh vẫn muốn bên cô.

Sau sáng mai anh sẽ không xuất hiện trước mặt cô nữa tránh cho cô kịch động mà ảnh hưởng đến sức khỏe.
- Bạch Ngôn tôi nhờ cậu nếu cô ấy tỉnh dậy có hỏi là tôi đến hay không thì mong cậu bảo tôi không đến nhé.
- Tại sao cậu phải làm vậy?
- Bạch Ngôn à.

tôi sợ cô ấy nhìn thấy tôi lại ảnh hưởng đến sức khỏe cô ấy.

Chẳng phải vì tôi mà cô ấy gặp nguy hiểm sao?
- Nhưng cậu cũng nên thể hiện tình ý của mình cho cô ấy hiểu.

- Cái đó tôi sẽ tính sau.

Nói xong thì Phó Cẩn Hiên bước ra khỏi phòng Bạch Ngôn anh vào phòng của Hạ Chi Linh.

Cô vẫn ngủ chắc do lúc sinh cô mệt quá.

Nhìn thấy cô ngủ ngon bên con trai anh cũng yên lòng.

Bỗng dưng bé con khóc.
E..

e...! Nghe thấy bé con khóc làm Phó Cẩn Hiên cuống cuồng cả lên.

Anh lấy bình sữa nhưng mà không biết pha sữa cũng may Bạch Ngôn xuất hiện.
- Cậu mau mau giúp tôi
Phó Cẩn Hiên đưa bình sữa cho Bạch ngôn và quay ra bế bé con.

Bạch Ngôn cũng lắc đầu thay.

Mỗi việc pha sữa mà cũng không biết làm.
- Cậu đúng là 33 tuổi rồi mà pha bình sữa không cũng không biết pha.
- Tôi lần đầu làm bố.

Cậu giỏi thì pha đi.
- Đây này.

Ông tướng cậu không biết đọc chữ hay sao?
- Biết đọc.

Tôi nói cho cậu biết cậu đừng khinh thường tôi.

Tôi làm chủ tịch đó.
- Vậy mà chủ tịch của chúng ta không biết đọc hưỡng dẫn sử dụng sao?
- Ai mà biết.

Nhanh nên không con tôi đói.
- Tôi có phải osin của cậu đâu.
Bạch Ngôn bức xúc nói.

Anh đã giúp cậu ta mà cậu ta sai anh như giúp việc ấy.
- Đây đây sữa của bé con đây.
Bạch Ngôn đưa bình sữa cho Phó Cẩn Hiên cho bé con ăn.

Bé con háu ăn hút bình sữa liên tục.

Nhìn ** cậu vậy trông rất đáng yêu.
- Con à.

con lớn nhanh nên nhé.

Tay này cứ cà khịa bố hoài.
- Con lớn nên đừng giống tay này con nhé.

- Cậu không được dậy hư con tôi.
Cuộc cãi nhau của hai người chỉ khi bé con ngủ hai người mới có hồi kết.

Hai anh mỗi anh một nhiệm vụ sau khi bé con ăn xong anh đặt bé con nên tay Bạch Ngôn bắt anh bế còn anh ngồi nắm tay Hạ Chi Linh.
- Phó Cẩn Hiên cậu làm gì? mà không bế con.

- Tôi bận chăm vợ.

Cậu giúp tôi chăm con đi.
- Này này...ông đây còn chưa ăn đó.
- Bánh ở kia ăn tạm đi và đừng ồn ào cho vợ con tôi ngủ.
Bạch Ngôn hắn tức điên lên được.

Anh vậy mà thành bảo mẫu chăm con cho Phó Cẩn Hiên đã vậy Cẩn Hiên hắn leo nên giường nằm ôm Hạ Chi Linh ngủ còn anh khổ quá trời.

Ngồi ghế và bế bé con, bé con cũng biết hành anh nắm.

Cứ đặt xuống là khóc hẳn.

Làm anh phải ngồi bế cả đêm đúng là anh khổ vì cái gia đình hắn mà.
Sáng sớm mới chợp mắt ngủ thì bị Phó Cẩn Hiên tát vào mặt cho một cái gọi anh dậy.
- Chát...!Bạch Ngôn cậu dậy mau.

Tôi đi trước còn đây giao cậu nhé.
- Phó Cẩn Hiên.

Cậu muốn chết.

Tôi đã chăm con cho cậu cả đêm mà cậu không cảm ơn còn tát ông đây.
- Tôi thấy muối cắn cậu nên đánh hộ cậu đó.
- Phó Cẩn Hiên..
Bạch Ngôn gằn giộng nói Phó Cẩn Hiên đúng lúc này bé con ị thôi.
- Cậu có gửi thấy mùi gì không?
- Mùi chua chua...!hả?
cả hai anh nhìn nhau hốt hỏng.

bạch Ngôn đưa bé con cho anh lại bị anh đưa lại.

Không biết là con ai nữa.

Bé con cũng kiểu sao hai ông này cứ đùn đẩy nhau hoài vậy.

Cuối cùng thì hai anh chơi oản tù tì.

Mà Phó Cẩn Hiên bị thua nên đành phải thay bỉm cho bé con.
- Sao mà ghê vậy.

ọe ọe....
- Mới vậy mà không chịu được.
- Cậu lại mà thay nè.
- Con cậu mà.

Thay đi nhanh nên không lạnh bé con.
Anh luống cuống không biết cởi kiểu gì lại còn bị Bạch Ngôn liên tục thúc dục và đánh vào người.

Đang lau đít cho bé con thì ** cậu cẩu vào mặt anh.

Bạch Ngôn thấy vậy anh cười trêu hắn..
- Cẩn Hiên con cậu cũng biết trêu cậu quá ha.

Nếu mà nhìn cậu trong hoàn cảnh này không biết bao chị em rụng trứng vì cậu.
- Cấm cậu nói linh tinh.

tôi có vợ con rồi.
- Bé con con làm tốt nắm.

con cứ tè cho tên này này đi
- Cậu lại dậy hư con tôi đó hả.
- Đã xong.

cậu thấy tôi giỏi chưa?
- cũng tạm được.

Mà cậu định đi đâu?
- Tôi chắc phải về nước một chuyến vì Ngọc Mai cô ta đã trốn thoát tôi sợ cô ta sẽ tiến hành trả thù
Trả là hôm qua thuộc hạ của anh báo cáo rằng Ngọc Mai cô ta đã trốn thoát khỏi trại giam.

Nên anh nghĩ rất có thể cô ta sẽ trả thù nên anh cần về để xử lý.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 33: Chương 33


Phó Cẩn Hiên nói xong anh cũng rời khỏi phòng cô.

Trước khi đi anh cũng không quên đặt nên chán cô một nụ hôn thay cho lời tạm biệt.

Đến 9h thì Hạ Chi Linh tỉnh dậy, cô mơ màng nhìn xung wuang phòng và giọng nói yếu ớt gọi.

Bạch Ngôn anh còn đang ngủ gật vì bị bé con hành hạ ngày hôm qua.

Nên anh rụi rụi mắt chạy đến kiểm tra xe có phải Hạ Chi Linh tỉnh không?
- Hạ Chi Linh em tỉnh rồi?
- Em...!anh hôm qua...!em thấy Cẩn Hiên.
- Chắc em nhớ cậu ta quá nên em mơ rồi.

Có mỗi anh ở đây chăm em à.
Vẻ mặt của Hạ Chi Linh hụt hẫng hẳn đi hóa ra cô nhìn nhầm.

Cô cứ nghĩ là hắn mà sao cô phải mong chờ hắn chứ?
- Em đói chưa? anh lấy đồ em ăn nhé.
Bạch Ngôn đỡ cô dậy và lấy đồ ăn cho cô.

Cô liếc nhìn con trai sao lại không giống cô mà lại giống Cẩn Hiên.

Ông trời là bắt cô không quên được anh sao?
- Em nằm xuống nghỉ ngơi đi.

Tôi trông bé cho.
- Anh để em bế bé con em muốn bế bé.

anh nghỉ ngơi đi hôm qua anh đã chăm con hộ em rồi.
- Em lại khách sáo rồi.

Nếu tôi không chăm con em thì tay Họ Phó kia sẽ mang tôi đi lột da đó.
Bạch Ngôn biết mình nói hớ đã bịt miệng ngay lập tức cười trừ giải thích.
- Anh nói gì cơ?

- À..

ý anh lag Phó Con này này sẽ không yêu anh.

hì hì
- Ồ...!vậy bác nuôi có muốn nhân con không?
- Tất nhiên là có rồi.
Bạch Ngôn hú vía tí anh khai hết đúng là miệng anh hại thân mà.

1 tuần sau thì Hạ Chi Linh xuất viện về nhà.

Cô chăm con rất nhàn nhạ.

Luôn có Bạch Ngôn giúp cô nhưng cô không biết người giúp cô là Phó Cẩn Hiên.
Mỗi tối sau khi Hạ Chi Linh ngủ anh lại trông bé con và dọn phòng cho cô.

Thậm chí những việc như giặt quần áo chưa bao giờ anh làm vậy mà giờ anh làm tất mà không than phiền đến gần 4h anh lại lặng lẽ đi.
Đến khi cô được 2 tháng thì Phó Cẩn Hiên không đến nữa.

Anh chỉ 1 tuần hoặc 1 tháng anh mới đến thăm cô.

Hạ Chi Linh cô vẫn nghĩ mình không có Phó Cẩn Hiên cô vẫn nuôi con được và sự nghiệp của cô càng ngày càng phát triển.

Cô giờ trở thành trưởng khoa của bệnh viện cô cũng hay đi giảng dậy cho sinh viên tại các trường đại học.

Nhưng cô không biết cô luôn có một kim chủ đứng sau giúp cô.

Thậm trí dọn cả sẵn đường cho cô bước đi.
Anh đã âm thâm bảo vệ và quan tâm cô cũng đã 3 năm rồi.

Chưa lần nào anh ăn ngon hay ngủ ngon giấc vì luôn lo sợ Ngọc Mai cô ta sẽ làm hại mẹ con cô lúc nào không biết.

Hôm nay anh sang Ý và hẹn Bạch Ngôn đi uống rượu.
- Cậu uống chút đi.
- Cẩn Hiên cậu định bao giờ mới xuất hiện trước cô ấy?
- Ngọc Mai cô ta đang trong tối còn Hạ Chi Linh ở ngoài ánh sáng.

Tôi cũng không biết nữa.
- Lần đầu tiên thấy cảnh Phó Chủ tịch của chúng ta bất lực.
- Cậu cứ là tôi đi thì sẽ biết.
- tôi mới không thèm yêu ấy.

mệt chết đi.
- Có mà cậu ế thì có.

Có khi con tôi lại lấy vợ trước cậu đấy
- Phó Cẩn Hiên...!ông đây là giúp mi mới ế trổng chê đó.
- Được rồi.

hôm nào tôi giới thiệu cho cậu vài em.
- Gái nhà lành còn muốn làm quen.
- Haha..

cậu lại không tin tưởng tôi.
- Tất nhiên không tin tưởng cậu rồi.

Nhìn ánh mắt nhiều mưu mô của Phó Cẩn Hiên là anh không thể tin tưởng được rồi.

Phó Cẩn Hiên anh đã suy nghĩ rất nhiều.

Nếu Ngọc Mai cô ta cả đời không xuất hiện chẳng phải anh đây cũng cả đời không theo đuổi được vợ à.

Anh quyết định sẽ theo đuổi cô lần nữa.
Để bảo đảm kế hoạch anh gọi cả thư kí Lâm sang Ý giúp anh.

Hai anh vậy mà như đi kí hợp đồng cho đối tác vậy à.
Đúng lúc đang định theo đuổi lại vợ thì thấy có tình định xuất hiện.

Hắn là hàng xóm nhà cô.

làm giảng viên trường đại học cô hay đến dậy.
Hôm nay anh nhìn thấy cô và Tên đó đang đi ăn với nhau ở nhà hàng valin.

Anh và thư kí Lâm đi rình cô.

Có thể nói như người chồng đến bắt gian vợ.

Anh và thư kí Lâm ngồi một góc.
- Em chọn món đi.
- Anh cứ chọn đi ạ.

em ăn gì cũng được ạ.
- Phục vụ.
- Dạ quý khách.
- Cho tôi món này...!này....
- Quý Khách chờ một chút.
Hạ Chi Linh cô cảm thấy quán này rất đẹp cô quan sát xung quanh cũng thấy hai người núp núp lấy quyển thực đơn che đi.

Nhưng cô không nghĩ nhiều vì không để ý đó là ai.
- Hạ Chi Linh em đã có đối tượng kết hôn chưa?
Sao tên này lại thô vậy? hỏi người ta luôn vậy.

Hi vọng cô từ chối hắn ta.

Phó Cẩn Hiên đang chửi rủa tên ngồi bàn cùng cô thì thư kí Lâm đập đâp tay anh.
- Sếp à.

sao sếp không gặp trực tiếp cô Hạ? mà làm như này mình không có bản lĩnh đàn ông.
- Cậu thì biết gì chư? tập trung cho tôi.
- Sếp ơi.

mất mặt nắm sếp ơi.
- Tôi không cần mặt mũi tôi chỉ cần vợ tôi thôi.
Sau đó là ánh mắt lườm của Cẩn Hiên làm thư kí Lâm gậm gùi im bật nghe bàn kế bên kia nói chuyện.

Hạ Chi Linh nghe đối phương nói cô cũng không ngại trả lời.
- thực ra em có rồi.

Anh ấy đang bận nên chúng em mới tách ra.
Đùng đùng...!đầu ai đó như lổ tung.

Cô đã có đối tượng rồi.

Phó Cẩn Hiên anh theo dõi cô 3 năm mà không phát hiện ra.

Không biết là tên chó chết nào dám cướp vợ anh.
Người đối diện Hạ Chi Linh cười trừ.

Chắc anh lại chậm một bước nhưng cô chưa kết hôn anh vẫn còn cơ hội.
- Anh thích em.

Hạ Chi Linh.

Em chưa kết hôn nghĩa là anh vẫn còn cơ hội đúng không?
- Em sẽ không kết hôn thêm với ai ngoài người đó.

Mong anh tìm được đối tượng tốt hơn.
Người đối tượng cười trừ vì bị từ chối thẳng thừng.

Còn ai đó đang suy nghĩ xem tên khốn đó là tên nào mà anh không biết.

Anh lại liếc nhìn thư kí Lâm làm anh thư kí giật mình tí thì bị lộ.
- Cậu mau điều tra người mà Hạ Chi Linh nói.
- Hả...!em ..
- Nhanh cho cậu 15p.

không thì trừ lương.
- Dạ sếp.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 34: 34: Bí Quyết Theo Đuổi Vợ Của Phó Tổng


Thư kí Lâm gậm gùi ra chỗ khác gõ gõ điện thoại và gọi sau đó nhanh như chớp quay lại chỗ Phó Cẩn Hiên báo cáo.
- Sếp à cô ấy không có ai khác ấy.
- Vậy tên khốn đó là ai.
- Có khi nào là anh không sếp.
- Hả...!có khi nào...!chẳng có lẽ là vậy.
Nếu vậy từ lẫy anh toàn tự chửi mình ngu sao? thôi ngu chút cos vợ cũng không sao.
Hạ Chi Linh và ngươig đối diện ăn xong thanh toán chuẩn bị ra về.

Đi lướt qua chỗ Cânt Hiên anh vội vàng lấy quyển đồ ăn che mặt.
Thư kí Lâm anh thấy sếp mình như vậy cũng không ổn.

Anh liền nghĩ cách cho sếp anh.
- Sếp em có ý kiến này....!này...!sếp xem ok không?
Cốc...!Phó cẩn Hiên anh cốc vào chán cho thư kí Lâm một cái.

Tên này cũng kinh nghiệm gớm thật.
- Nghe cậu đi.

chúng ta đi thôi.
Thư kí Lâm thanh toán tiền sau đó thì hai anh thực hiện kế hoạch mà thư kí Lâm nói đó là đến làm quen với con trai anh trước.
Anh và thư kí Lâm có nhòm nhòm ngó ngó.

Làm cho hai chú bảo vệ tưởng bắt cóc trẻ con.
- Hai cậu làm gì vậy?
- Chúng tôi đang chờ con.
- Nhìn hai cậu trông giống bắt cóc trẻ con hơn.

các anh đâu mau mau bắt hai tên này lại.
Thư kí Lâm thấy tình hình không ổn.

Quay sang hỏi anh.
- Sếp giờ làm sao? thằng bé chắc chắn không nhận ra anh.
- Chờ chút.
Phó Cẩn Hiên gọi cho ai đó 5 phút sau có một chiếc xe đỗ ngay cổng.

Người xuống là Bạch Ngôn.
- Cậu gọi tôi đến đây làm gì?
- Tôi muốn đến đón Hạ Cẩn Nam nhưng mà bảo vệ bảo chúng tôi là trộm.
ha..

ha..

Bạch Ngôn anh cười không ngậm được miệng.

Không ngờ Phó chủ tịch lại bị coi là trộm còn bắt cóc chính con mình chứ.
- Cậu còn cười.

Mau giúp ông đây đi.
- Một mảnh đất thành phố A.
- Bạn bè mà tính toán vậy sao? Cậu còn là bạn không?
- Tất nhiên có nhưng tôi đang đòi lại vốn mà hai cha con các cậu nợ tôi.

Thằng bố thì sai tôi như osin thằng con thì sai tôi như kẻ hầu người hạ ấy.
- Được được rồi.

thành giao.

Cậu nói đi.
Bạch Ngôn sau khi Phó Cẩn Hiên chịu đồng ý anh cũng không ngại giúp cậu ta.

Bạch Ngôn nói với họ xong thì vào đón Cẩn Nam ra.
Cẩn Nam nhìn anh và thư kí Lâm mà không nhịn được cười.

râu và nốt ruồi bong hết ra rồi.
- Chào con.

ta là...!
- Cháu chào chú.
Hả chú? con anh gọi anh bằng chú.

Sau khi Phó Cẩn Hiên bỏ hết lớp mặt lạ ra thì cậu bé thấy khuôn mặt anh cực kì đẹp trai.

Cậu bé thấy anh có chút giống mình.
- Sao chú lại giống cháu?
- Ta là cha con.
- Hì Người nhận làm cha con rất nhiều.

Nhưng con chỉ co một người cha làm Phó Tổng thôi.

Nhìn chú giống con thật nhưng chú đừng nhận vơ.
Thư kí Lâm nhìn cha con nhà này đối đáp nhau mà lạnh sống lưng.

Thằng cha đã ranh thằng con còn ranh hơn.
- Ta chính là Phó tổng? mà sao con biết cha con là phó tổng?
- Sao cháu phải nói cho chú biết.

Mẹ dặn không nói chuyện với người lạ.

Chú Bạch Ngôn cháu muốn về nhà.
Bạch Ngôn anh cũng muốn giúp Cẩn Hiên nên đã dỗ dành cậu bé và nói.
- Đây chính xác là cha con.

Còn nguyê nhân giữa mẹ con và cha con có chút vấn đề nên không thể nói được.
- Ồ thế là chú là cha tôi sao? chú giàu thật sao?
- ta rất giàu đó.

Con theo ta ta mua đồ chơi cho.
- Cháu không là con nít nên không cần chú mua đồ chơi.

Chú chỉ cần đối tốt với mẹ cháu là được.
Ai mà biết được Cẩn Nam tuy nhỏ lại là hacker chuyên nghiệp.

Để cho ba cậu biết cậu hacker tài khoản của công ty bà cậu 300 tỷ chắc ổng xông não tắc thở mất.

Cậu bé che miệng cười cười.

Đúng là quỷ nhỏ mà.
- Vậy con gọi ta một tiếng ba xem nào
- Ba..

ba.
Phó Cẩn Hiên ôm hôn cậu thắm thiết vào má.

Anh vậy mà đã được nghe con trai gọi là ba.

xúc động quá rơi cả nước mắt.
" Tôi có con trai rồi"
Anh tung hô to như muốn tất cả xung quang biết anh có con trai ấy.

- Ba à.

ba à.

bỏ con xuống được chưa?
Thư kí Lâm chưa bao giờ thấy bộ dạng của sếp mình như vậy.

Anh đúng là bên vợ con thể hiên khác hẳn.
Bạch Ngôn thấy bạn mình vậy cũng thấy bó tay luôn.

Mang tiếng lạnh lùng khó ưa nhìn bộ dạng của Phó Cẩn Hiên như vậy thật là hết nói nổi.

Trẻ con quá đà.
- Hai cha con nhà cậu thôi đi không? Cẩn Nam về cùng chú luôn đi.
- Này...!này cậu để im cho cha con tôi nhận nhau chứ.
- Đến giờ đi về rồi không thì Hạ Chi Linh sẽ hỏi.
Phó Cẩn Hiên tiếc nhìn con trai anh.

Vừa mới nhận nhau giờ lại phải xa nhau.

Cậu bé thấy anh buồn liền tiến tới.
- Ba ba...!con sẽ gọi cho ba ba.
- Con về đi không mẹ lo.

Ba sẽ nghe điện của con.
Bạch Ngôn cùng cậu bé đi về còn Cẩn Hiên anh và thư kí Lâm cũng rời khỏi đây.

Ai lấy trong trường cũng nhìn anh ánh mắt ngưỡng mộ vì đẹp trai và giàu có.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 35: 35: Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ


Anh và Thư kí Lâm về khách sạn hai anh ăn xong.

Phó Cẩn Hiên chẳng cho thư kí Lâm nghỉ ngơi mà lôi anh dậy.
- Cậu nói xem bước tiếp theo tôi nên làm gì?
- Sếp à.

sếp phải cho em nghỉ ngơi chứ?
Thư kí Lâm nên tiếng phản đối nhận lại cái lườm téo lửa của anh và theo vào đó là cái gối bay vào mặt anh.

Cũng may anh thân thủ cao không thì e rằng mặt tiền của anh bị ảnh hưởng tí.
- Sếp à.

Sếp tặng hoa và quà cho cô ấy đi.
- Ý kiến hay mai tôi và cậu đi mua hoa và quà.

Nhưng giờ tối rồi tôi muốn đến xem cô ấy làm gì.

Cậu mau chuẩn bị đi.
Anh đúng là bó tay với sếp anh.

Muốn có vợ đến sắp điên rồi hay sao ấy.

Thư kí Lâm ngồi dậy bất mãn đi xuống tầng.

Hai chạy xe đến cổng thì thư kí Lâm nên tiếng.
- Sếp anh vào nhà đi.

Anh gặp cô ấy nói chuyện.
- Cậu bị ẩm đầu à.

giờ mà vào cô gấy ghét tôi thêm.

Bây giờ chỉ còn cách chèo tường.
Nghĩ là làm ngay phó Cẩn Hiên xuống xe quan sát xung quanh và tìm chỗ nào thấp nhất để chèo.

Thư kí Lâm lẽo đéo đi theo.
- Sếp à? thế này thì ngã chết đó.
- Cậu lo gì chứ? tôi thân thủ cao cường ai như cậu.

Mau giúp tôi chèo vào nhanh nên.
Thư kí Lâm ái ngại nhìn anh tường này cũng phải 3m chứ ít đâu mà không lo.

Sếp mà chết thì tiền lương của biết làm sao? úi sếp của tôi.
- anh chèo nên lưng em đi.

Anh cẩn thận đó sếp.

Không biết bên trong thế nào? sếp đừng khinh địch nhé.
- Cậu từ bao giờ thành người nói nhiều vậy.
Tôi nên được rồi.

Cậu mau đưa tay đây tôi kéo cậu lên.
Thư kí Lâm đành theo tay sếp của mình mà đưa tay cho Phó Cẩn Hiên kéo nên.

Thế này mất mặt quá.

Hai anh sau khi chèo vào trong thì đi đứng rất nhẹ nhàng và cẩn thận.

Thư kí Lâm từ đằng xa đã nhìn thấy một em Chó tây tạng với hàm răng trắng nhìn về phía hai anh.

Anh kéo tay sếp anh.
- Sếp...!sếp...!nhìn ...
- Cậu sao mà nhát vậy? có gì mà nhìn cơ chứ.
Phó Cẩn Hiên quay người lại định cho thư kí Lâm một cái cốc đầu thì nghe thấy tiếng xủa của ai đó.
Gâu ...!gâu...!gâu...!gừ...
- Lên làm gì bây giờ thư kí Lâm?
Ai mà biết đường lại gập con chó đó.

Thế này mà để Hạ Chi Linh nhìn thấy thì mất mặt nắm.
- Sếp chỉ còn cách chạy là thượng sách sếp ạ.
Thư kí Lâm còn chưa nói xong thì đã thấy sếp anh chạy rồi.

Ai mà biết được Phó Cẩn Hiên sợ chó nhất cơ chứ.

từ nhỏ Phó Cẩn Hiên đã dị ứng với chó rồi.
- Cứu...!cứu mạng...!thư kí Lâm cậu nghĩ cách đi.

Vậy thế là một người một chó đuổi nhau khắp vườn nhà Hạ Chi Linh.

Còn thư kí Lâm đang đứng ngây ngốc đó nhìn sếp mình bị chó đuổi.

Anh cũng há hốc mồm sao sếp mình lại chạy nhanh đến vậy hơn cả chó luôn.
- Cậu còn đứng đó à? mau cứu tôi...
- Sếp à.

Anh lâu ngày không vận động anh nên vận động đi nhé.
- Cậu chán sống sao? còn không mau cứu tôi.

- Em đi ngủ tẹo sếp nhé.

sếp cứ chơi vui vẻ.
Thế rồi thư kí Lâm anh ngồi xuống ghế đá nhắm mắt còn Phó Cẩn Hiên đang phải đối phó với anh Bạn chó kia.
- Mày đứng lại cho tao
- Gừ...!gâu gâu...!gừ...
- Tao nói mày biết nhé.

thịt tao không ngon đâu.
- Ư....gâu gâu....
- Được rồi.

mày muốn tiền không tao cho mày nè.

Từ cái thẻ ngân hàng của Phó Cẩn Hiên được lôi ra và để xuống đất nhẹ nhàng cho con chó đó.

Đúng là chỉ có Phó Cẩn Hiên mới nghĩ ra rằng cho chó tiền.
- Gâu ...!gâu...!gừ...
Con chó cứ nghĩ Phó Cẩn Hiên trêu nó, nó càng tấn công về phía anh.

Anh vừa chạy vừa kếu cứu mạng..
- Hạ Chi Linh em.mau cứu anh...!cứu...
Hạ Chi Linh đang xem tivi vì tiếng tivi to mãi mới nghe thấy tiếng chó xủa cô chạy ra ngoài cửa thì thấy cảnh tượng hết sức buồn cười.

Một người và chó chạy đuổi nhau vùng quanh sân.

Thư kí Lâm hé mắt thấy cô thì chạy đến.
- Phu nhân cô mau cứu sếp tôi đi.
- Cun cun...!mau lại đây.
Con chó nghe giọng cô thì chạy lại vẫy đuôi ra vẻ thân thương nhưng mắt vẫn liếc Phó Cẩn Hiên.
Phó Cẩn Hiên sau khi không bị chó đuổi nữa anh ngồi xuống sân thở hổn hển.

Cẩn Nam thấy vậy không quên chạy ra trêu chọc anh.
- Ba ba sao ba ba lại vô dụng vậy? sợ gì không sợ lại sợ chó?
- Con thì biết gì chứ? mỗi người có một cái sợ khác nhau.
Anh xoa đầu con trai và bế nó nên hướng mắt về phía cô.

Cô lé tránh ánh mắt đó và nói.
- Sao hai người lại đến đây?
- Anh...!anh...
Thư kí Lâm nhanh nhẹn đáp lời thay anh.
- Chủ tịch vì nhớ cô nên muốn đến thăm cô nhưng sợ cô không cho phép mới phải chèo tường.
Hạ Chi Linh nghe thấy anh chèo tường thì mắt mở to hết cỡ.

Tường cao vậy mà anh dám chèo.
- Ba ba đúng là không có tiền đồ gì? muốn theo đuổi vợ thì phải đàng hoàng.
- Con dám chê ba ba của con sao?
Cô thấy Cẩn Nam gọi anh bằng ba ba ngọt sớt cô thấy ngạc nhiên nên đã đón Cẩn Nam từ tay anh và bảo.
- Con không được phép gọi người lạ là Ba ba nghe chưa.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 36: 36: Theo Đuổi Tiếp


Em đừng quát con, thằng bé sợ.
- Ai là con anh chứ?
Hạ Chi Linh tức giận khi thấy con trai mình nhận Phó Cẩn Hiên làm ba đã vậy họ quen nhau từ khi nào cô không biết.
- Mami con chỉ yêu mami không yêu baba nữa.

Mẹ ở đâu con theo đó.
Anh nhìn thằng con trai lươn lẹo này của mình chẳng phải nó vừa gọi còn thơm má anh sao? giờ đã quay sang đuổi cổ anh rồi.
Thằng bé thấy anh như vậy lại cười thích thú trêu anh.

Cẩn Nam ghé sát tai anh thì thầm.
- Ba ba không về mà xem công ty của baba đi.

Sắp phá sản đến nơi rồi.
- Con nói gì?
Phó Cẩn Hiên nghi hoặc nhìn con trai anh rồi hướng mắt về thư kí Lâm.

Thư kí Lâm anh vội vàng lấy điện thoại ra xem tin về công ty thấy tổ tài chính báo cáo bị mất tiền mà con số không nhỏ.
- Sếp sếp nhìn xem chúng ta bị hacker mất tiền.
- Hả? các cậu làm ăn kiểu gì.
Hạ Chi Linh cô chẳng thèm quan tâm đ ến Phó Cẩn Hiên mà nôi thằng con vào nhà và đóng cửa sầm một cái.

Phó Cẩn Hiên giật mình nhận ra thì mình đã bị bỏ rơi bên ngoài rồi.

Anh vội lắc đầu rồi cùng thư kí Lâm rời khỏi về khách sạn xử lý thông tin.
Bên này thì Hạ Chi Linh quay ra nói với con trai.
- Phải con hack tài khoản công ty ba con?

- Đúng đó mẹ.

Mẹ xót ba sao? nếu đã xót sao mẹ không cho ba vào.
- Thằng quỷ nhỏ.

xót cái đầu con ấy?
- Ái ra...!mami sao lại đánh con? Con kiếm tiền về cho mami còn gì?
- Con hack của ai không nói.

lại của Phó Cẩn Hiên.
- Thế mà bảo không xót.

Mami cứ yên tâm giao cho con
Hạ Chi Linh cô chỉ là không muốn Cẩn Nam bé con phải suy nghĩ cho cô thôi.
Cô cảm thấy mệt mỏi rồi.

Gặp Phó Cẩn Hiên ở đây tim cô cũng đã không nghe lời cô nữa rồi.

Mặc kệ tất cả cô ôm con trai chìm vào giấc ngủ.

Còn bên này có hai người đang gõ gõ bàn phím tìm ra kẻ nào dám hacker lấy tiền của công ty anh.

Tìm thấy một tài khoản nhưng không thể nào tìm thấy thông tin.

Anh lại lục lại suy nghĩ về câu nói của con trai anh.
Sao thằng bé lại biết công ty anh có chuyện?
Chẳng lẽ...!anh phải điều tra chút mới được.

Nếu là con trai anh quả thật gen tốt nhưng chỉ cái lươn lẹo là anh thấy khó ưa rồi.
Phó Cẩn Hiên lần đầu tiên thua một tên hacker hắn còn để lại hình con thỏ trắng muốn trêu anh.

Thư kí Lâm cùng Phó Cẩn Hiên lỗ lực mãi mà không tìm ra.
- Sếp à.

em mệt quá có thể nghỉ ngơi không sếp?
- Cậu lười như heo ấy? muốn ăn mỳ tôm cả tháng thì cứ ngủ
- Sếp em à...!
Cuối cùng vì mệt quá mà thue kí Lâm cũng lăn ra ngủ mặc kệ sếp anh.

Ngày mai rồi tính tiếp.

Phó Cẩn Hiên anh thì không thể nào ngủ được.
5h sáng anh đã gọi tên lười thư kí của anh dậy.
- Cậu mau mau dậy thôi.

Nhanh nên cho tôi.
- Để yên cho em ngủ.

Em đình công sếp à?
- Cậu muốn chết hay sao?
- sếp..

anh không ngủ được để người khác ngủ chứ ạ.
Phó Cẩn Hiên tức giận anh lấy ngay bản hợp đồng đập anh.
- Á..

sếp bình tĩnh em dậy rồi.

sếp muốn gì?
- Cậu nói bước tiếp tôi nên làm gì?
- Nên làm gì là làm gì?
- Cua vợ chứ làm gì?
- Hì hì.

em nghĩ anh nên tặng quà cho cô ấy.
Gật gật như đã hiểu Phó Cẩn Hiên anh lập tức cho thư kí 5p để chuẩn bị.

Còn chưa ăn sang bị anh nôi đi trung tâm thương mai.
- Anh mua con gấu bông hình con hổ này đi.
- Nghe cậu đi và đi mua hoa nữa.
Và thế quà đã được chuyển thẳng đến phòng làm việc của cô trong bệnh viện.

Hạ Chi Linh khám xong thì đi vào phòng bất ngờ phòng cô có 1 bó hoa và 1 con gấu bông.
Cô hơi giật mình vì con hổ này giống thật, cầm nên xem cô thấy có ghi tên Cẩn Hiên.

Cô bực mình bảo trợ lý vứt hết vào rác.

Ngày nào cũng như ngày nào đều có 1 con gấu và 1 bó hoa.
Hôm nay cô tức quá rồi.

vì không muốn liên quan đến Phó Cẩn Hiên nữa nên cô đã gọi điện thoại cho anh.

Phó Cẩn Hiên nhìn thấy số điện thoại mà vui mừng ôm lấy thư kí Lâm.
- Cô ấy cảm động rồi này còn gọi điện cho tôi nữa.

ha..

ha..
- Mau mau nghe máy đi...
- alo anh nghe.
- Anh là tên khốn kiếp...!còn làm phiền bà nữa anh cho chó đến tận khách sạn đấy.
Thư kí Lâm ngồi ngoài phải bịt hai bên lỗ tai lại.

Vậy mà Cô Hạ lại chửi sếp anh nữa chứ.
Phó Cẩn Hiên phải cho điện thoại ra xa cả mét.

Anh hơi hụt hẫng còn chưa kịp nói thì cô đã tắt máy rồi.
- Sếp à.

chắc phương án này không ok chúng thay phương án khác ạ.
- Tại cậu ấy làm cô ấy mắng tôi.

Đúng là theo cậu trả ích gì.

thôi tự tôi nghĩ cách đây.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 37: 37: Từ Bỏ Cũng Là Bắt Đầu Lại


Ngày hôm sau anh quyết không bỏ cuộc anh đã tìm đến phòng làm việc của cô.

Anh lịch sự định gõ cửa thì thấy cô đi về phòng và có tên Bác Sỹ lần trước đi ăn cùng anh đang đỡ cô.

Phó Cẩn Hiên tức giận nổi cơn ghen khi thấy cô cùng tên đàn ông khác gần gũi.

Phó Cẩn Hiên đến trước mặt cô và tên đàn ông kia.

anh lạnh lùng và giọng có chút nghiêm túc nói.
- Em hét với tôi vì tên này?
Phó Cẩn Hiên nói.

Hạ Chi Linh cô thấy Phó Cẩn Hiên nói vậy có chút thất vọng.

Cô chưa kịp nên tiếng thì Người bên cạnh nên tiếng hộ cô.
- Đúng rồi.

cô ấy giờ là bạn gái của tôi.

Anh đừng phiền cô ấy nữa.
Hạ Chi Linh chưa kịp phản ứng thì bị người bên cạnh kéo lại gần ôm.

Cô định giải thích nhưng nghĩ vậy cũng tốt anh và cô sẽ không liên quan gì đến nhau nữa.
Phó Cẩn Hiên thấy cô không có ý định giải thích hay đẩy tên kia ra thì anh hiểu tình yêu giữa anh và cô là không thể.

Anh mặt không cảm xúc và cảm thấy tim mình nhói đau.
- Nếu em đã tìm được hạnh phúc mới.

Tôi nguyện chúc phúc cho em.

Hi vọng em sẽ cho tôi quyền chăm sóc Cẩn Nam.

Thằng bé cũng cần có cha.

Em cũng không cần phải suy nghĩ gì về tôi cả.

Tôi tình nguyện.

Nói ra những lời này tim của Phó Cẩn Hiên như ngàn mũi dao đâm vào.

Anh đã hiểu cảm giác của Chi Linh lúc anh nói anh yêu Ngọc Mai.

Hóa ra yêu một người lại đau đến vậy.

Cái cảm giác đau này anh chưa từng có.
Hạ Chi Linh nghe Cẩn Hiên nói vậy.

Cô thấy đau lòng, có lẽ duyên phận của cô và anh đã dứt có cố gắng hàn gắn cũng chẳng được gì nữa.
- Cảm ơn anh Cẩn Hiên.

Về Cẩn Nam anh cứ đến thăm thằng bé.

Em không phủ nhận nó là con anh.
Sau khi nghe Hạ Chi Linh nói xong thì Cẩn Hiên xoay lưng bỏ đi.

Anh còn ở đây làm gì.

Anh định đến để tạo bất ngờ cho cô không ngờ cô còn tạo bất ngờ cho anh hơn.

Anh nghĩ rồi.

Nếu đã không thể bên nhau anh cũng không cố gắng ép buộc cô nữa.

Giờ với anh thì Cẩn Nam là quan trọng nhất.

Anh sẽ chăm sóc bé con thật tốt.
Phó Cẩn Hiên bước đi thì lúc Hạ Chi Linh cũng giữ khoảng cách với người bên cạnh.
- Cảm ơn anh đã giúp em
- anh là thật lòng muốn chăm sóc mẹ con em.
- Xin lỗi em không thể nhận tình yêu từ anh.
Nói rồi Hạ Chi Linh cũng bước vào phòng.

Cô ngồi xuống ghế và gục đầu xuống bàn.

Cô phải làm sao đây? Cô không dám tin vào tình yêu anh dành cho cô.

Cô sợ tổn thương.

Mà từ bỏ cô lại không thể làm được.
Phó Cẩn Hiên anh không về khách sạn mà thay vào đó rủ Bạch Ngôn vào bar uống rượu.

Bạch Ngôn thấy biểu hiện của anh lạ nên nên tiếng hỏi.
- Cậu sao? vậy Cẩn Hiên.
- Tôi từ bỏ rồi.
- Cậu từ bỏ gì cơ?
- Hạ Chi Linh.
- Tại sao? vì sao cậu từ bỏ? chẳng phải cậu theo cô ấy suốt gần 1 năm nay ngày nào tặng quà và hoa mà.
- Hôm nay cô ấy thông báo cô ấy có bạn trai rồi.

Tôi cũng mệt mỏi rồi.

Cậu biết 4 năm qua mà tôi luôn đứng sau chống đỡ cho cô ấy còn trong bóng tối bảo vệ cô ấy.

Có những đêm thức trắng canh trừng cho cô ấy.

Mọi nước đi củ cô ấy tôi đều dọn đường trước.

Nhưng có vẻ tôi và cô ấy hết duyên rồi.

giờ tôi chỉ cần cô ấy hạnh phúc là tôi mãn nguyện rồi.
- Tôi biết cậu đã luôn cảm thấy áy láy muốn bù đắp.

bao năm qua cậu chưa lần nào có giấc ngủ ngon.

Từ bỏ được thì từ bỏ.
Hai anh uống rượu say mềm báo thư kí Lâm anh phải vác hai tên này về.

Mà người hai tên này đâu có nhẹ.

Anh cõng còng lưng luôn.
Sáng hôm sau anh dậy vỗ vỗ đầu, đầu có chút đau quay sang bên cạnh thấy Bạch Ngôn đang ôm anh ngủ ngon lành.

Cẩn Hiên anh vội đạp cho tên Bạch Ngôn một phát.

Bịch..

bịch...
- á..

tên Cẩn Hiên kia sao đạp ông.
- Còn nói sao cậu ôm tôi ngủ.

Tôi thẳng đấy.
- Được ông đây ôm ngủ là may mắn đấy.
Không thèm đôi co với Bạch Ngôn anh đi xuống và ăn sáng sau đó nhìn đồng hồ anh đến đón Cẩn Nam đi lớp.
- Anh đón con đi lớp.

Tiên đường anh đưa em đi làm luôn.
- em..
Kít...!kít...!một chiếc xe đỗ ngay xe anh.

Xuống xe là chàng bác sỹ kia.

Phó Cẩn Hiên thấy vậy liền có ý mang Cẩn Nam rời đi.
- vậy anh đi trước nhé.
Anh quay sang con trai và bảo con trai.
- chúng ta đi trước đi.

Mẹ có người đón rồi.
Cẩn Nam muốn giúp bố và mẹ hàn gắn nên cậu nhanh trí làm lũng.
- Mami à.

con muốn cả bố và mẹ đi cùng con đến trường cơ.
Hạ Chi Linh trần trừ.

Nhìn người bên cạnh.
- Chú à.

hôm nay mẹ con không cần chú đưa rước rồi.

Mẹ con phải đưa con đến trường.
Cẩn Nam quay sang nói với Bác sỹ bên cạnh cô.

Anh ta hiểu ý không thể mất lòng cậu bé này.
- Vậy.

em đi cùng con đi.

tí đến bệnh viênn anh đưa em đi ăn.
Nói rồi anh cũng rời đi.

để lại ba người lớn nhỏ.

Cẩn Nam thích thú vì giúp ba mình cua mẹ.

Cậu nháy mắt với anh mà anh vẫn tỏ ra mạnh lạnh đó.
- mami lên xe thôi.
Chưa để Hạ Chi Linh phản ứng thì đã bị con trai kéo lên xe ngồi rồi.

Trên xe cậu không thấy hai người nói chuyện nên cậu nên tiếng.
- Hai người giận nhau à? Lớn rồi mà như trẻ con vậy ạ.
Hạ Chi Linh nghe con trai mình nói vậy cô tức giận gằn giọng.
- Hạ..

Cẩn ..

Nam
- Mami mà tức giận không xinh đâu.
Anh ngồi bên cạnh bật cười vậy mà con trai anh dám trêu cô.

Đúng là lòng lọc anh tốt quá.

Mát hết cả lòng dạ mà.
Cô tức xì khói.

sao cô lại có cậu con trai suốt ngày trêu chọc cô đã vậy còn như cụ non.
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 38: 38: Phó Cẩn Hiên Rời Đi


Đến nơi trường mầm non của ** cậu.

Anh muốn đưa bé vào lớp vì sau hôm nay anh phải về nước vì còn nhiều công việc của tập đoàn cần anh xử lý.

Anh đã rời đi khá lâu rồi.
- Hạ Chi Linh.

Mai anh sẽ không ở đây.

em chăm sóc con nhé.

anh sẽ sớm xong việc rồi qua đây.
Nghe vậy Hạ Chi Linh tim mình đau và cô rưng rưng nước mắt.

Cô muốn kìm chế cảm xúc mà không thể được.

Chẳng phải cô muốn anh tránh xa sao? giờ nghe anh nói cô lại thấy đau đớn.
- Anh sẽ đi ngày mai luôn sao?
Thằng bé sẽ buồn đó.
Phó Cẩn Hiên nghĩ rằng hóa ra chỉ có con trai anh buồn còn cô thì không.

Vậy cũng tốt anh rời đi cũnh là để đỡ phiền cô.

Cô hạnh phúc là anh thấy vui rồi.

Đưa cô đến bệnh viện rồi anh phóng xe đi.

Cả ngày hôm nay cô không thể tập trung vào việc trong đầu vang vắng câu nói của anh sẽ rời đi.
Tan làm cô về nhà luôn vì cô biết Phó Cẩn Hiên đã đón Cẩn Nam.

vào trong nhà thấy hai bố con đang chơi với nhau rất vui vẻ.
- Mami về rồi.

Con và ba đang chơi xếp hình này.
- Hai người chơi đi.

Anh ở lại ăn cơm cũng đã muộn rồi.
- Thôi em và con ăn đi.

anh có chút chuyện cần xử lý.

Anh quay sang nói với con trai.
- Ngoan và nhớ chăm sóc mẹ.

Đặc biệt không được hack tiền của công ty ba.

Nếu không ba sẽ kiện con.
- Ba ba biết rồi à?
- Ừ.

Mà sao con hack được vậy?
- Vì công ty ba ba kém.quá chứ sao? Con gõ 3 nút máy tính hack được tiền của ba rồi.
- Không ngờ con trai ba giỏi vậy.

Nhưng không được làm nữa nhé.

Nhất là công ty của ba.

Con mà hack nữa là ba con phá sản đó.
-.Hì hì...!ba ba đi đi con sẽ không làm nữa.

Còn thề danh dự.
Ai mà biết được câu thề của quỷ nhỏ nhà anh.

Có khi mai tiền trong công ty hết không còn đồng nào chăng.

Anh nói rồi tạm biệt hai mẹ con và đi.
Hạ Chi Linh bắt đầu rơi nước mắt.

Cô phải làm sao mới đúng đây.

Cô nhìn con trai ngây ngô của cô mà không kìm được lòng.
- Mẹ đã còn yêu sao không quay lại với baba.
- Mẹ...!mẹ...sợ...
- Con không rõ baba gây tổn thương gì cho mẹ nhưng những năm qua con đã điều tra ra ba ba luôn theo sau giúp đỡ mẹ.

Nhiều hôm baba còn canh cả đêm bên ngoài biệt thự cho mami đó.
- Con nói sao cơ?
- Thật đó mami.

con tin ba cũng đã hối cải và muốn bù đắp rồi.

mami nên cho baba cơ hội.
- Mẹ...!mẹ...!
Cô nghe con trai mình kể về nhiều hôm anh còn thức cả đêm canh trừng cho cô.

Lúc cô đi làm về trời tối anh cũng đi sau bảo vệ cô.

Thậm trí trời lạnh buốt hay mưa to anh cũng luôn theo sau cô.
Cô đã không kìm lòng được chạy ra cổng nhưng đổi lại là sự yên tĩnh của màn đêm.

Cô lấy điện thoại gọi cho anh liên tục.
Cô chạy ra đầu ngõ cũng không nhìn thấy xe anh.

Trời bắt đầu mưa to.

Cô lấy điện thoại gọi cho anh không thấy anh bắt máy làm cô càng lo sợ.

Nhưng cuối cùng anh cũng bắt máy nhưng người nghe máy không phải là anh mà là một cảnh sát.
- Alo Cẩn Hiên.
- Cô có phải người nhà của bệnh nhân không? Cậu ta bị tai nạn rất nặng.

Mau đến bệnh viện Xxxx.
Hạ Chi Linh không tin vào tai mình.

Anh bị tai nạn giao thông.

Cô vội chạy vào nhà và bế con trai nên xe và phóng xe đến bệnh viện.

Đến cửa bệnh viện thấy anh người toàn máu, khắp người đều băng bó.

Anh được đẩy vào phòng cấp cứu ngay sau đó.
Thư kí Lâm cùng Bạch Ngôn cũng chạy vào.
- Cô Hạ sếp tôi.
- Vào trong đó rồi.
Bạch Ngôn anh chạy thẳng vào phòng cấp cứu.

Bạn anh sẽ không sao nếu có anh.0

Cẩn Nam vì đói nên đã mệt.

Hạ Chi Linh nhờ thư kí Lâm mua đồ ăn cho cậu.
Hơn 3h sau thì Bạch Ngôn bước ra mặt anh tái nhợt nhìn Hạ Chi Linh.
- cậu ấy...!cậu ấy...
- Anh nói đi chứ.

Bạch Ngôn...
- Cậu ta bị chấn thương quá nặng nên anh cũng không thể cứu...
Bạch Ngôn vỗ vai Hạ Chi Linh an ủi.

Cô đẩy Bạch Ngôn ra và chạy vào trong với Cẩn Hiên anh.

Cô vội lật tấm vải trắng ra mà ôm anh khóc thảm thiết.
- Cẩn Hiên anh tỉnh dậy cho em mau.

Anh nói sẽ quay lại là đây sao? Em đã tha thứ cho anh rồi mà.

Chỉ cần anh tỉnh lại em sẽ nghe lời anh hết.

Cẩn Hiên ...!hu hu...!tỉnh dậy mau đi anh.

Tại em tại em nếu em không cố chấp anh sẽ không như vậy.

Anh dậy mau đi.

Anh định bỏ em và con sao? Anh là tên khốn nạn mà.
Hạ Chi Linh khóc rất nhiều nhưng khi cô áp đầu xuống ngực anh thì thấy...
 
Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Chương 39: 39: Nguy Hiểm


Tim Phó Cẩn Hiên đang đập...!thình thịch...!thình thịch.

- Phó Cẩn Hiên anh vậy mà dám lừa tôi.
Phó Cẩn Hiên bị thường là thất nhưng không đến nỗi mất mạng.

Anh chỉ là muốn biết cảm xúc của cô với anh thế nào thôi.

Nên anh đã nhờ Bạch Ngôn giúp đỡ.
Phó Cẩn Hiên thấy cô tức giận thì nhanh nắm lấy tay cô kéo cô giật ngược lại.

Vì không đứng vững cô ngã vào người anh và trúng vết thương của anh.
- Á..

đau..

Hạ Chi Linh em định giết chồng em à?
Thấy mặt Phó Cẩn Hiên nhăn nhó không phải đùa cô vội vàng nhìn xuống vết thương của anh thấy nó chảy máu.

Hạ Chi Linh cuống cuồng lên.
- Vết thương của anh chảy máu rồi.

em gọi bác sỹ.
Phó Cẩn Hiên thấy biểu hiện lo lắng của cô dành cho mình anh rất vui.

Anh đã giữ tay cô và 1 tay giữ gáy cô nhắm chính xác môi cô mà hôn.
Ư...! ư..

tay của Chi Linh đập nhẹ vào người anh.

Sau khoảng mấy dây cô đã phối hợp với anh.

Cả Hai dây dưa mãi không buông bỏ.

Anh như thỏa lỗi nhớ cô trong 4 năm qua.

Anh luyến tiếc buông đôi môi cô ra, cô nhân cơ hội mà hít thở sâu.
- Anh xin lỗi chỉ có cách này anh mới biết em còn thương anh không.
- Anh có nhiều cánh mà.

Anh quá đáng nắm.
- Xin Lỗi em.

Hạ Chi Linh.

Từ giờ anh sẽ chỉ yêu mình em và sẽ dùng hết cuộc đời của anh để quan tâm em.

Cho anh cơ hội nhé.
Hạ Chi Linh gật đầu thay câu trả lời.

Cả hai đang ôm nhau để vun đắp tình cảm thì cửa bất ngờ mở ra.

Có Bạch Ngôn và Cẩn Nam, Thư kí Lâm đi vào.
- Ui trời cậu sống lại nhanh vậy?
Bạch Ngôn đem lời trêu chọc anh.

Tay này không cà khịa anh thì ăn cơm không ngon hay sao ấy.
- Nhờ ơn cậu tôi vẫn sống.

Mà thư kí Lâm cậu điều tra cho tôi ai là người đâm tôi.
- Sếp em đã điều tra rồi.

Người đâm sếp là được thuê mà người thuê họ là Ngọc Mai.
- Là cô ta sao? trốn bao lâu giờ xuất hiện rồi.
Hạ Chi Linh lo lắng nhìn anh.

Cô ta sẽ hại Cẩn Nam.

Anh nhìn được suy nghĩ của cô nên đã trấn an cô.
- Em yên tâm anh sẽ thuê thêm vệ sĩ bảo vệ mẹ con em chu toàn.
- Cô ta chắc chắn muốn hại chúng ta.
Bạch Ngôn anh cũng không thể ngồi yên.

Anh biết chắc chắn cô ta sẽ không tha cho Hạ Chi Linh.
- Cô ta ở chỗ tối chúng ta ở sáng.

Nên cẩn thận chút.
- Tôi biết rồi.

Nhờ cậu rồi Bạch Ngôn.
- Yên tâm đi.

đây là địa bàn của tôi mà.
Cẩn Nam nghe người lớn nói chuyện mà chẳng hiểu gì.

Anh leo nên giường ngồi trong lòng Cẩn Hiên mắt chăm chú quan sát từng người một.

Cậu đoán có nguy hiểm.

Đang ăn miếng táo thì bị ông bô giật.
- Con ăn ít thôi không thành heo đó.

- Trả táo..

trả táo cho con.

Ba ba xấu xa.
- Anh lại trêu con rồi.

Qua mẹ bế nhé.
- Em chiều con quá nó hư đó.

Thư kí Lâm cậu phụ trách chăm sóc con trai tôi đi.
Hả? thư kí lâm cũng há hốc mồm.

Anh vậy mà phải trông trẻ con.

Mà đẵ biệt là đứa trẻ này càng đáng sợ.

Cẩn Nam thấy biểu hiện của Thư kí Lâm cậu càng muốn đùa.
- Chú Lâm bế cháu...
- Hu hu..

ối mẹ ơi...!Cháu qua đây.
Mẵ dù nghĩ trong lòng vậy nhưng anh vẫn phải trông tiểu quỷ này.

Tất cả giải tán còn Hạ Chi Linh ở lại chăm sóc anh.
- Chú Lâm về nhà con đi chú.
- Khách sạn vẫn tốt hơn mà.
- Chú mà không nghe lời cháu mai cháu hack hết tài liệu của chú.
- Ối tổ tông của tôi.

Cháu mà hack hết chút biết làm sao báo cáo cha cháu.
- Vậy chú nghe lời cháu.
- Được được được...!cháu là nhất.

Không biết tiểu quỷ này muốn dở trò gì nữa.

Anh đưa cậu về nhà.

Cậu bắt anh chơi ném bom mình trong phòng.

quậy banh nhà Hạ Chi Linh

Khổ lỗi cậu quậy xong cậu lại chụp ảnh gửi cho Cẩn Hiên.

Thế là thư kí Lâm ấm ức bị mắng lại còn phải dọn chiến trường cho cậu.

Số anh đúng là báo mà.

Gặp hai cha con nhà này đúng là sui ba đời nhà anh rồi.
Sáng hôm sau anh đưa ** cậu đi ăn và đến trường.

Tan trường vì cậu đòi đi công viên ban đầu anh không cho thì cậu lại bảo sẽ hack tài khoản của anh.

Anh đành chịu thua đưa cậu đi chơi.
- Chú Lâm ở kia có kem kìa.

Cháu muốn ăn.
- Cậu ăn nhiều chủ tịch sẽ mắng tôi và lại tôi hết tiền rồi.
- Chú cứ mua đi xomg ghi nợ.

Ghi là : Phó thiếu gia ăn kem chưa có tiền chờ Phó chủ tịch trả cho con trai.
Rồi gửi bố mẹ tôi là được rồi.
Thư kí Lâm muốn ngất tại chỗ luôn.

anh đúng là đen mà....!Rồi anh cũng đành chạy đến mua kem cho cậu.

Cậu vẫn đứng đó chờ.

Lúc thư kí Lâm mua kem xong quay lại không thấy Cẩn Nam đâu.

Anh tìm cậu khắp nơi không thấy.
- Cẩn Nam...!cẩn Nam con ở đâu?
- Cẩn nam ơi?
Anh thấy tình hình không ổn anh lấy điện thoại báo cảnh sát và đồng thời gọi cho Hạ Chi Linh và Cẩn Hiên.
 
Back
Top Dưới