Ngôn Tình Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,028,038
0
0
ADCreHe8_oSouYWtyu68a2FjO-WeJD67MttmpGlFmhQ-iLqaRJjhJHzr-M-32JxsEpXgHxMBloJoObHxkRk3KOVpsPrygVe1RdNQQX5otg6s7HdRMtmT6zMB4AUvqrismmDL0zBf950RhGBLuLwenqzAD_Ei=w215-h322-s-no

Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
Tác giả: Nhậm Huân
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Anh là chủ tịch Phó Cẩn Hiên nam nay 32 tuổi. Vào ngày cưới bạn gái bỏ đi để thay thế cô dâu anh đã lựa chọn cô gái mà bạn gái anh bảo đã bị cô ấy hãm hại. Một phần vì không muốn làm mất mặt gia đình và 2 là trả thù cho bạn gái anh.

Cô chính là Hạ chi Linh 23 tuổi, đang làm bác sỹ và học ngành thời trang. Gia cảnh bình thường chơi thân với Ngọc Mai bạn gái anh nhưng chưa bao giờ gặp anh. Vì lý do bất khả kháng nên hai người lấy nhau, ban đầu anh hành hạ cô đủ điều để trả thù nhưng khi phát hiện sự thật cũng là lúc cô rời đi. Anh mất 3 năm truy thê về.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Cố Nhân Hà Tại
  • Bất Công
  • Ta Có Ba Trúc Mã Là Long Ngạo Thiên
  • Cô Ấy Và Vị Trí Đứng Đầu Tôi Đều Muốn
  • Nữ Trang Đại Lão Công Lược Sổ Tay
  • Bình Tĩnh, Anh Có Thể
  • Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 1: 1: Đổi Cô Dâu


    Anh là Phó Cẩn Hiên 32 tuổi : chủ tịch tập đoàn Phó cũng đồng thời làm minh tinh nổi tiếng.

    Tính cách lạnh lùng, khó gần rất là tàn bạo khi ai đụng đến anh.

    Rất ít khi có người phụ nữ bên cạnh duy nhất một người anh đã công khai là Diệp Ngọc Mai.
    - Cô là con giá của nhà họ Hạ ( Hạ Chi Linh) năm nay 23t.

    Nếu tính ra cô nhà cô trước đây cũng xem là gia tốc giàu có.

    Kể từ khi ông ngoại cô mất tài chính của nhà họ Hạ rơi vào tay người chú của cô.
    Hôm nay là ngày kết hôn của Diệp Ngọc Mai và Phó cẩn Hiên.
    Hôn lễ diễn ra ở khách sạn 5 sao.

    Những người tham gia hôn lễ không được phép quay phim hay chụp ảnh và khách vào buổi lễ phải có thiệp mời vì nhà họ phó là gia tộc lớn.
    Anh hôm nay mặc cho mình một bộ vest đen, quần âu và giày đen nhìn nhan sắc phải nói là đỉnh của chóp.

    Nhan sắc này của anh làm cho bao nhiêu cô gái bị mê hoặc và ghen tị với Ngọc Mai.

    anh bước vào phòng cô dâu, nhìn người vợ sắp cưới này của anh làm trái tim anh đang lạnh giá mà tan chảy.
    - Ngọc Mai hôm nay em đẹp nắm, anh thật hạnh phúc khi lấy được em làm vợ.
    Ngọc Mai ngại ngùng e thẹn, tay đánh yêu nhẹ vào người anh và cười.

    Bỗng Ngọc Mai nên tiếng.
    - Cẩn Hiên nếu em làm gì có lỗi với anh.

    Anh sẽ làm gì em không? anh có tha thứ cho em không?
    - Em thì làm gì có lỗi với anh chứ.

    Hôm nay là ngày vui nên em đừng nói những điều buồn.
    - em chỉ giả sử thôi.
    - Được rồi em.

    sắp đến giờ lành rồi.

    anh ra trước nhé.

    em chuẩn bị đi.
    Anh vừa ra khỏi cánh cửa thì Ngọc Mai đã thay đổi sắc mặt ngay lập tức không còn vẻ mặt ngây thơ, hiền dịu khi bên Cẩn Hiên nữa.

    Ngọc Mai đã nên sẵn kế hoạch ngày hôm nay rồi.

    Nếu để anh phát hiện ra cô ta phản bội anh thì cô ta chỉ có nước chết.

    Tình tình anh không phải Ngọc Mai không hiểu mà cô ta hiểu rõ hơn ai hết.
    Anh đi ra bên ngoài thì bỗng va phải một cô gái.
    - Á...!cô lảo đảo chân đứng không vững cũng may anh có tình người nên đỡ cô lại.

    Tay Hạ Chi Linh bám vào cổ anh không chịu buông ra.
    - Cô có thể bỏ tay ra được không?
    - à à...!tôi xin lỗi.
    Anh không nói lời nào nữa với cô mà đi thẳng.

    Cô thì lẩm bẩm một mình " người đâu gì mà kiêu vậy, vô tâm vậy"
    Nói xong cô bước vào phòng cô dâu nhìn bạn thân mình nên xe hoa.
    - Ngọc Mai cậu thật đẹp.

    chúc mừng cậu nhé.
    - Cậu đến đúng lúc quá.

    tớ cần nhờ cậu chút việc.
    - Việc gì vậy?
    - cậu giúp mình trốn khỏi đây được không?
    - Hả cậu không đùa đấy chứ? sao cậu lại trốn?
    - Không có nhiều thời gian để giải thích với cậu đâu.

    Nhanh Nhanh giúp mình tháo váy ra.
    Cô đã giúp Ngọc Mai mà không chút đề phòng sau khi tháo váy cô làng bảo cô và cô ấy đổi lễ phục cho nhau.

    Ban đầu cô không đồng ý vì như thế là lừa đảo đối phương.

    Nhưng vì ngây thơ đến nối Ngọc Mai nói là cô tin ngay.
    Sau khi hoán đổi xong Ngọc Mai chạy ra ngoài và đồng thời cũng gọi điện cho anh.
    - Alo Ngọc Mai à.

    em gọi anh sao?
    Phía đầu dây bên kia không thấy nói chuyện mà thay vào đó là tiếng khóc của Ngọc Mai.

    Ngọc Mai cứ khóc và giọng yếu đuối nói với anh.
    - Anh Cẩn Hiên à.

    em xin lỗi em không còn mặt mũi nào kết hôn với anh.

    Bạn thân em đã thích anh từ lâu rồi.

    em không muốn vì bản thân mình mà cô ấy đau khổ.

    hu ...hu..

    kèm theo tiếng khóc của Ngọc Mai nấc nên từng hồi.

    Em bị cô ấy hãm hại, cô ấy cho người c**ng hi3p em nên em không còn mặt mũi nào gặp anh.

    Tạm Biệt anh đừng tìm em.
    Sau lời nói đó thì đầu dây bên kia tắt máy, anh chạy thật nhanh vào phòng cô dâu.

    Mở cửa ra thấy cô gái lúc lẫy va vào anh đang mặc bộ váy cưới của người con gái anh yêu.

    tay anh nổi gân xanh, mặt anh lạnh lùng tức giận anh không nói lời nào cũng không cho đối phương cơ hội giải thích anh chạy đến bóp cổ cô.
    Cô vì đau và nghẹn nước mắt cô tràn ra...!ư..

    ư..
    - Cô là ai? sao lại dám mặc áo cưới của cô ấy?
    Nhìn thấy đối phương sắp không thở được, mặt trắng bạch anh mới bỏ tay ra.

    Cô như thấy được sự sống cô vội vàng hít thở..

    hộc ..

    khụ ..khụ..

    Cô lúc này hô hấp đang khó khăn, cô phải cố gắng mãi mới lấy được dưỡng khí.
    - Anh từ từ nghe tôi nói đã.
    Chi Linh khó khăn nói với đối phương.Còn Anh nhàn nhạt ngồi xuống nghế như đang tra hỏi tù nhân của mình.
    - Cô có 1 phút để giải thích.
    - Ngọc Mai bảo không muốn kết hôn với anh.

    Cô ấy nhìn thấy anh như gặp ác quỷ nên đã nhờ tôi giúp đỡ trốn khỏi đây.
    - ha ha...!cô nói dối.

    Vì cô muốn trèo cao nên đã ép cô ấy rời khỏi tôi.

    Được nắm.
    Sau khi anh nói xong anh không nói tiếp mà thay vài đó là hành động.

    Anh sẽ khiến cô sống không bằng chết.

    Thích lấy anh được anh sẽ lấy cô và hành hạ cô trả thù thay cho bạn gái anh.
    - Không...!không..

    tôi xin anh...!anh định đưa tôi đi đâu.
    Hạ Chi Linh sợ xanh cả mắt.

    Cô không ngờ khí chất bức người của người này lại đáng sợ đến vậy.

    Cô bắt đầu vùng vẫy để thoát khỏi bàn thmay của anh.

    Nhưng sức cô chỉ là kiến đấu với voi thôi.
    - Thư kí Lâm cậu mau đổi tên cok dâu cho tôi.
    - Cô tên gì?
    Anh quay sang hỏi cô.
    - Hạ Chi Linh.
    Cô không hiểu gì mà trả lời anh.
    - Dạ thưa sếp.
    - Cậu mang cô ta đi trang điểm và dẫn vào lễ đường.
    Anh lúc này mặc dù đang tức giận nhưng anh không thể để Phó gia mất mặt nên anh quyết định đổi cô dâu.

    còn về Ngọc Mai anh sẽ điều tra sau.
    Cô bị lôi đến khu trang điểm mặc kệ cô vùng vẫy từ trối nhưng đám vệ sĩ ai lấy cũng lực lưỡng thế này cô sao thoát được.

    Đành ngồi im chờ cơ hội chạy trốn thôi.
    Sau khi trang điểm xong cô được dẫn ra sảnh.

    Tại đây toàn người có máu mặt trong kinh doanh.

    Anh đứng trước sảnh phút giây quay đầu nhìn cô anh không khỏi đứng hình trước sự xinh đẹp của cô.

    Gương mặt thanh tú, đôi mắt sáng, làn da không tì vết.

    Mọi người có mặt ở đây ai cũng phải thốt nên lời cảm thán vì cô dâu quá xinh đẹp.

    Mọi người bắt đầu chúc phúc cho đôi bạn trẻ.
    Cô bước về phía anh mà tim đập thình thịch, cô rất muốn trốn khỏi đây vì sợ cái khí chất bức người của anh.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 2: Chương 2


    Lễ cưới được diễn ra giống như kế hoạch tổ chức ban đầu.

    Khi Mc tổ chức phát biểu thì tất cả khách mời im lặng ngồi dưới cùng chúc phúc cho đôi bạn trẻ.
    - Phó Cẩn Hiên con có đồng ý lấy Hạ Chi Linh làm vợ.

    cho dù giàu sang, phú quý hay nghèo hèn cũng không bỏ cô ấy không?
    - Con đồng ý.
    - Hạ Chi Linh con có đồng ý lấy Phó Cẩn Hiên làm chồng dù giàu sang hay nghèo hèn không?
    - con..

    con...
    Cô ấp úng nói làm cho bao con mắt bên dưới hướng về phía sân khấu nhìn cô.
    Anh thấy tình hình vậy liền tiến tới ôm eo cô và ghé sát tai cô thì thầm nói " còn không mau trả lời thì cô sẽ không thể thấy mặt trời nữa" với khí thế áp bức người của anh thì không có ai dám chống đối lại anh.

    hai tay cô lúc này bấu vào nhau, thân hình nhỏ bé run sợ trước tảng băng ngàn năm này.
    - Con..

    con đồng ý.
    Cả hội trường thở phào nhẹ nhóm.

    anh vội lấy micro của MC phát biểu nói

    - Xin lỗi các vị do vợ của tôi hồi hộp quá nên cô ấy mới không dám trả lời.
    Nụ cười nhếch môi của anh hướng về phía cô làm cô sợ đến nối muốn có cái hố để chạy trốn ngay lúc này luôn.

    Khách mời không biết đến sự việc đổi cô dâu vì nhà họ Phó từ trước luôn dấu thông tin cô dâu của Phó Cẩn Hiên.
    MC tiếp tục chương trình.

    Bây giờ cô dâu chú dể có thể trao nhau nụ hôn thể hiện tình yêu của mình dành cho đối phương không?
    Nghe vậy cô e ngại hướng mắt đi hướng khác.

    Cô còn chưa có bị ai hôn mà sao lại trao nụ hôn đầu cho tên này cơ chứ.

    Ôi mẹ ơi cứu con với.

    Cô cũng chỉ dám nghĩ chứ không dám nói ra.
    - Giọng cô lí nhí nói : không hôn được không.
    Anh không trả lời câu hỏi của cô mà một tay kéo cô dâu của mình lại gần và một tay giữ gáy cô, môi anh áp nên đôi môi của cô một cách thô bạo.

    Cô không phản kháng được sau khi anh thực hiện xong anh mới buông cô ra.

    Cô lấy tay lau đi vết hôn trên môi mình và ánh mắt hướng về phía anh tức giận.

    Anh thấy vậy càng khiêu khích cô hơn.
    Còn khách mời phía dưới vỗ tay chúc mừng cho Phó Chủ tịch cưới cô vợ xinh đẹp.
    Kết thúc buổi lễ cô bị Phó Cẩn Hiên đưa về biệt Thự riêng của anh.

    Vừa bước chân vào cô đã bị Phó Cẩn Hiên lấy tay bóp cầm cô và nói.
    - Cô hãy ở đây đến khi nào Ngọc Mai quay trở về.
    - Người đâu mang cô ta đến nhà kho.

    từ giờ cô ta sẽ là người hầu chính của tôi.

    - Dạ vâng .Thiếu gia.
    Bà quản gia nên tiếng nói.

    sau đó bà dẫn cô đến căn phòng nhà kho.

    Nơi đây tuy cũ kĩ nhưng rất sạch sẽ nó cũng hợ nhà cô rồi.

    Sự việc ngày hôm nay cô không nghĩ đến mình lại kết hôn mà đối tượng kết hôn lại là ác bá của thành phố.

    Không nghĩ được gì nên cô thay quần áo sau đó dón rén vào nhà bếp tìm đồ ăn.

    Đen thay đang đi đến cánh tủ lạnh cô đã đậo phải cái gì đó rắn rắn vì trời tối cô không nhìn rõ là cái gì.

    Bỗ có giọng nói lạnh lùng vang nên.
    - cô định sờ đến bao giờ?
    - Hả ..

    hả..

    là anh sao? tôi xin lỗi do đói quá nên...
    Giọng cô ấp úng trả lời anh.
    - Không biết bật điện sao?
    - ờ...!không thèm nghe cô nói anh bước qua người cô và đi lên phòng.
    Anh lên phòng nhưng không tài nào ngủ được.

    anh gọi điện thoại cho thư kí Lâm.
    - Alo sếp.

    sao đêm tân hôn sếp lại gọi cho em?
    - Đừng nhắc nữa.

    Chuyện của Ngọc Mai cậu điều tra xem.

    mai tôi muốn có kết quả.
    - Dạ vâng sếp.
    Đêm tân hôn cô phải ngủ dưới nhà kho, chồng cô thì coi cô như người hầu.

    Cô khóc vì tủi thân, cô làm gì sai đâu.

    Lúc này cô nghĩ đến việc gọi điện thoại cho Ngọc Mai nhưng gọi mãi không ai bắt máy.

    Cô bị bạn thân lừa sao? Đến giờ cô không tin Ngọc Mai lại lừa mình như vậy.

    Cô mệt mỏi nên đã ngủ thiếp đi.
    Anh cũng trần trọc không ngủ được 2h đếm anh đến bar chơi cùng với hai thằng bạn thân Bách Ngôn và Tử Khiêm.
    - Ai trà có người đêm tân hôn lại bỏ cô dâu ở nhà một mình đến đây chơi.
    - Im mồm.

    cậu mà nói nữa tôi không ngại cho cậu sang châu phi dạo chơi đâu.
    Tử Khiêm vội lấy tay che mồm Bạch Ngôn lại.

    Ai mà chẳng biết anh mà tức giận thì có mà chết.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 3: Chương 3


    Uống rượu đi.
    Giọng nói nhẹ nhàng của Cẩn Hiên vang nên tùy chất giọng nhẹ nhành nhưng cũng để đối phương cảm thấy kiêng dè vài phần.

    Không ai nên tiếng mà giờ căn phòng chỉ nghe tiếng keng keng của chiếc cốc rượu chạm vào nhau.
    - Tôi cũng không hiểu sao cô ấy lại bỏ đi.

    Có phải tôi vô dụng không? Các cậu nói xem
    Anh nói trong cơn say có thể đây là lúc anh yếu lòng nhất.

    Với hai tay bạn thân của anh thì anh không dấu họ chuyện gì cả.

    Thấy anh như vậy Tử Khiêm liền nên tiếng.
    - Cậu không vô dụng.

    Chỉ là cô ấy và cậu không còn duyên nữa.
    - Cũng tại con đàn bà đó vì cô ta mà Ngọc Mai mới bỏ đi.
    Anh nói trong lúc tức giận kèm theo là chiếc cốc bị anh đập xuống bàn vỗ tung téo khắp sàn nhà.

    Tay anh có chảy màu theo vạch xước của chiếc cốc thủy tinh nhưng không đau bằng trái tim anh, người con gái anh yêu suốt 5 năm vậy mà bỏ anh.
    - Cậu hãy điều tra kỹ trước khi phán xét tránh gây tổn thương nhầm người.

    Vì tớ thấy Hạ Chi Linh có vẻ không phải người xấu.
    Đó là giọng của Bách Ngôn tuy anh chưa tiếp xúc với Hạ Chi Linh nhiều nhưng anh cảm thấy cô không phải là người xấu.

    Ánh mắt cô rất đẹp người con gái như vậy không thể là người xấu được.
    - Cậu mới gặp cô ta 1 lần mà đã bị vẻ bề ngoài của cô ta lừa dối rồi.
    Phó Cẩn Hiên nên tiếng, bạn anh vậy mà đi bênh Hạ Chi Linh đúng là không thể nhìn người bằng vẻ ngoài được.

    Phó Cẩn Hiên rất tức giận anh phải điều tra chuyện này cho rõ ràng mới được, anh không thể để cho người con gái anh chịu ấm ức được.

    Ba anh ngồi uống hết chai rượu này đến chai rượu khác khi cả ba cảm thấy say mới dừnh lại.

    Ba anh được vệ sĩ của mỗi người đỡ ra xe và đi về.
    Bước vào nhà anh nửa say nuear tỉnh nói với quản gia.
    - Cô ta đâu?
    - Phu nhân đang quét dọn ở vườn.
    - Gọi cô ta vào phòng tôi.
    Nói xong anh đi thẳng nên phòng, vào phòng anh ngồi nên giường và chờ cô.

    Khi cô bước vào cửa thì anh ngước mắt nên nhìn với vẻ khinh ghét, ghê tởm nhìn cô.
    - Cô xem đi rồi kí vào?
    Anh vứt tập tài liệu xuống đất mà không đưa cho cô vì đơn giản anh nghĩ tay cô bẩn, cô cũng không một lời oán trách cô cúi xuống cầm nên nhưng anh không cho cô cầm nên dễ ràng mà chân anh đã dẵm nên tay cô,không chỉ vậy anh còn lấy chân dẫm mạnh tay cô.
    - á...!đau.

    anh muốn làm gì?
    - Cô cũng biết đau sao? cô cho người c**ng hi3p cô ấy, cố ấy cũng biết đau cô biết chưa.
    Anh càng nói thì càng tức giận, tay anh nổi gân xanh, chân anh càng dẫm mạnh tay cô.

    Cô đau đến nối mím môi bật máu, nước mắt đã rơi xuống cả giày anh.

    Anh tiếp tục hành hạ cô, anh nhấc chân nên và đá vào người cô.

    Cô vì lực đá của anh quá mạnh và kèm theo tay đau mà cô không kịp né hay đỡ nên cô đã bị ngã năn ra sàn đất lạnh lẽo.

    Anh tiếp tục dùng từ ngữ sỉ nhục cô.

    - Cô đúng là loại đàn bà độc ác, ghê tớm nhất mà tôi từng thấy.

    Cô đừng tỏ ra yếu đuối, cô làm vậy tôi càng căm hận cô.
    - Nếu anh ghét tôi đến vậy sao anh không cho tôi đi.
    - Ha...!ha..

    anh cười man dợn.

    Cô nghe rõ đây: khi nào tôi chơi chán cô tôi sẽ cho cô đi còn không cô sẽ không bao giờ thoát khỏi tôi.
    Kí đi xong thì cút ra khỏi phòng tôi.
    Anh nói xong anh đi thẳng vào phòng tắm còn để lại cô ngồi trên sàn đất lạnh lẽo, tay cô đau quá nó sẽ gãy mất nếu gãy cô sẽ không thể cầm dao phẫu thuật được.

    Bụng cô cũng đau vì anh đá mạnh, cô cố gắng bò ngồi dậy và đứng lên đi ra khỏi phòng.
    Quản ra thấy cô chảy máu miệng và kèm theo vết thương ở tay mà lo lắng chạy đến đỡ cô và hỏi.
    - Con không sao chứ ?
    - con không sao? bác có đồ sơ cứu không con muốn dùng.
    - Được.

    được chờ ta, ta lấy cho con.
    Bác quản gia tuy già nhưng bác lại rất tốt với Chi Linh.

    Bác lấy cho cô thì cô tự sơ cứu vết thương.

    Nhìn cô như vậy bác cũng biết quản gia đã gia tay quá tàn nhẫn với cô rồi.

    Bác chăm thiếu gia từ nhỏ tùy cậu lạnh nhạt, ít nói nhưng mà cậu rất tốt tính.
    - Con nghỉ ngơi đi.

    ta làm một mình được rồi con.
    - Con làm được bác.

    không anh ấy lại mắng con.
    - Vậy con ra phụ ta nhé.
    Cô mỉm cười rồi theo bác vào bếp.

    Tuy tay đau nhưng cô rất cô gắng làm cùng bác, cô nấu ăn khá ngon.

    Hai bác cháu lấu ăn với nhau rất vui vẻ.

    Sau khoảng 1h thì đồ ăn đã được dọn ra bàn nhìn rất bắt mắt.

    Đúng lúc anh vừa xuống bếp để ăn vì sợ anh nhìn thấy cô không vui nên cô đã tự lùi lại vài bước chân và đi ra.

    Nhưng mà đời đâu cho cô đi dễ vậy.
    - Đứng lại.

    Ai cho cô đi.

    Lại đây hầu tôi ăn cơm
    - Cô đang đi nghe vậy cô dừng bước chân lại.

    Người cô bắt đầu run sợ, chân cô đi không vững.

    Cô lại quay bước lại gần anh.
    - Ai lấu bữa này?
    - Là Chi Linh lấu.

    cô ấy lấu rất ngon thiếu gia ăn thử.
    - Mặn quá...!cô lấu cho người ăn hay cho chó ăn.

    Quản gia đổ hết đồ ăn đi cho tôi.
    Ánh mắt anh nổi tia căm phẫn nhìn cô như muốn nhuốt sống cô.

    còn cô thì sợ anh đến mức không dám ngẩng mặt nên nhìn anh.

    hai tay cô đan vào nhau bấm thật trặt.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 4: 4: Tức Giận Của Anh


    Phó cẩn Hiên vô cùng tức giận, anh đã đổ hết thức ăn mà Hạ Linh làm vào thù rác thẳng thừng vứt chiếc đ ĩa xuốnv nền nhà.
    " Choang" chiếc đ ĩa đã vỡ vụn ngay chân cô, chân của cô có cảm giác đau nhưng cô không sợ bằng chính con người Phó Cẩn Hiên lúc này.
    Hạ chi Linh run sợ miệng mấp máy định nên tiếng nhưng lại bị nhuốt ngược vào bụng.

    Phó cẩn Hiên nhìn bộ dạng yếu đuối của Hạ chi Linh anh càng căm hận hơn mà lao đến bóp cầm của cô.
    - Đau...!ưm...
    - Cô cũng biết đau sao? làm sao đau bằng cô ấy hả? con tiện nhân như cô...
    Kèm theo đó sự hung dữ của Phó cẩn Hiên anh càng bóp mạnh chiếc cầm xinh của Hạ Chi Linh.
    Hạ chi Linh cảm thấy cầm mình như bị ai đó khứa mạnh vào ấy.

    bất giác giọt nước mắt của cô rơi xuống tay anh, lúc này Phó cẩn Hiên mới tỉnh táo lại.

    Anh buông cầm của Chi Linh ra, cầm cô đã in hằn 5 đầu ngón tay của anh.
    Hạ chi Linh mất đà mà ngã xuống đất tay cô đã rơi đúng mảnh vỡ của đ ĩa mà anh làm vỡ.

    tay bắt đầu chảy máu, cô đau buốt khó nhọc đứng dậy.
    Phó Cẩn Hiên tức giận bỏ ra ngoài không quên gọi quản gia.
    - Quản Gia hãy nhốt cô ta vào nhà kho cho tôi không cho ăn cơm.
    - Thiếu gia à.

    Cô Hạ vừa mới ngã...
    - Không được phép nói giúp cô ta.

    nếu không thì cùng ở với cô ta đi.
    Quản gia nghe vậy mắt liếc nhìn cô đầy thương xót.

    mà không dám nên tiếng thay cô.

    Hạ chi Linh khó khăn lê từng bước chân về nhà kho.

    Cánh cửa vừa đóng cũng là lúc cô yêu đuối nhất.
    Quản gia nhìn theo chỉ biết lắc đầu, cũng như sự bất lực trước Phó Cẩn Hiên.
    Sau khi trút giận xong nên người cô mà tâm trạng anh cũng chẳng khá hơn tẹo nào, anh vào hầm rượu tại đây rất nhiều loại rượu được anh siêu tầm.

    Anh uống chúng như anh đang uống nước, không biết bao nhiêu trai rượu được dốc vào mồm anh.

    anh Bất lực vì tìm kiếm người con gái anh yêu mãi không thấy.
    Phó Cẩn Hiên thấy mình vô dụng, anh gào khóc trong vô vọng đã mấy ngày trôi qua mà không có tin tức của Ngọc Mai.

    Không biết cô ấy có sống tốt không, có nghĩ không thông không.

    Cẩn Hiên uống đến khi anh không còn nhớ đến Ngọc Mai anh mới di chuyển về phòng mình, anh nằm đó ngủ thiếp đi mà không nhớ đến có người bị anh nhốt nhà kho.
    Hạ Chi Linh vì bị nhốt tại nhà kho và không được ăn uống cộng thêm vết thương chưa được xử lý dẫn đến nhiễm trùng vết thương và bị sốt.

    Quản gia có lòng tốt đến thăm cô khi mở cửa ra.
    - Hạ Chi Linh cháu có sao không?
    - Ưm ...ưm.

    Lúc này Hạ Chi Linh mê sảng kêu.
    Quản gia thấy vậy hốt hoảng sờ chán cô thấy chán cô rất nóng.

    Quản gia vội chạy đến bẩm báo với Cẩn Hiên.
    - Thiếu gia...!thiếu gia...!cô Hạ không xong rồi.

    Ngài xem cô ấy đi ạ.
    Đổi lại là sự lạnh lùng của đối phương.

    Sự không quan tâm đ ến cái chết của một người anh ấy căm ghét.

    - Cô ta chết hay không không liên quan đến tôi.

    Khi nào chết rồi hãy báo tôi nhé.
    Sau câu nói đó là sự vô tình của Cẩn Hiên, anh đã đóng sầm cửa lại không cho quản gia nên tiếng tiếp.

    Quản gia thấy vậy liền gọi bác sỹ riêng của nhà anh đến.

    Bác sỹ đó chính là Bạch Ngôn bạn thân anh.

    Anh ta cũbg không ngờ Cẩn Hiên lại ra tay mạnh với phụ nữ vậy, anh thừa hiểu tính của Phó Cẩn Hiên.
    - Cô nằm im để tối xử lý vết thương cho.

    Để lại sẹo ở tay sẽ không đẹp với cô đâu.
    Giọng yếu ớt với gương mặt trắng bạch của cô nên tiếng.
    - Cảm ơn anh.
    - Cô đã gây ra tai họa lớn rồi.
    - Tôi không hiểu ý anh.
    - Cô chọc ai không chọc lại chọc vào anb ta Phó Cẩn Hiên.
    - Tôi không làm gì sai cả? Tôi chưa động gì đến anh ta cả.

    Anh tin tôi không?
    - Cô đúng là cứng đầu.

    nếu không tại cô thì người mà Phó Cẩn Hiên yêu thương nhất không rời đi.

    Cậu ta sẽ khokng cưới cô để trả thù.

    Cậu ta rất đáng sợ nếu làm mất lòng cậu ta.
    - Nếu tôi bảo không phải tại tôi anh có tin không? Tôi biết các người có tiền có quyền chỉ tin những người cùng đẳng cấp.
    Bạch Ngôn không nên tiếng, anh nhìn ánh mắt kiên định kia thì có vẻ như cô không nói dối.

    Vậy tại sao Ngọc Mai lại rời đi còn nói là do Hạ Chi Linh thuê người ***** *** cô ấy.
    Sau khi bác sỹ khám cho Chi Linh xong đã kê cho cô ít đơn thuốc dặn quản gia nhớ chăm sóc cô cẩn thận.

    Không động đến nước không sẽ gây nhiễm trùng vết thương của cô.

    Nhìn sự im lặng của Bạch Ngôn cô cũng đoán là anh không tin cô.

    cũnh đúng thôi bằng chứng rõ vậy cô có chối cũng không được.

    trách cô quá tin người khác thôi
    Nhờ sự chăm sóc của quản gia cô đã khỏe lại và không còn sốt vào buổi tối.
    - Bác cảm ơn bác.

    con...!tiếng nấc của cô, cô gái nhỏ bé khóc tiếc thương cho số phận mình.

    Cô ôm lấy bác quản gia như tìm được hơi ấm của người mẹ ấy.

    Cô lúc này rấy yếu đuối muốn tìm người cho mượn vai để khóc lớn.
    - Đừng khóc.

    con nghỉ ngơi đi ta ra làm việc không thiếu gia la.
    Ở đây ngoài quản gia tốt với cô thì không còn ai hết.

    cũng may ông trời không triệt đường sống của cô.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 5: 5: Đem Cô Làm Quà


    Anh không cho phép cô bước vào trong nhà nên cô chỉ nui thủi tại nhà kho và ra vườn.

    Ngoài vườn cũng rất thơ mộng cô ngồi ngắm hoa bên chiếc xích đu và đọc sách vì quá mát mẻ cô đã ngủ quên.
    Phó cẩn Hiên như mọi lần đi làm và về nhà nhưng hôm nay lại thay anh về nhà rất sớm và ra vườn hít thở không khí trong lành đi đến bên gốc cây có xích đu thì thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang ngủ gật ở đây.

    Phó cẩn Hiên không nói không rằng lấy chân đạp vào xích đu làm cô ngã " Bịch " xuống đất tiếng kêu khá to.
    - Á...!đau...!
    Cô mơ màng nheo mắt nhìn về bóng người đang đứng trước mặt cô.

    Hạ Chi Linh bò dây chân tay run sợ hướng mắt về phía anh.
    - xin lỗi tôi sẽ đi ngay.
    - ai cho cô đi.

    cô giỏi nhỉ dám không làm việc mà ra đây ngủ.
    - Tôi xin lỗi tôi sẽ đi làm việc ngay.
    - Khônh cần.

    giờ cô chuẩn bị đồ đi đi cùng tôi.
    - Dạ vâng.

    Anh không cho cô cơ hội bỏ chạy anh tóm tay cô lôi đi.

    Trong xe anh không nói với cô lời nào.

    Cô nhìn trộm anh nhưng anh cũng phát hiện ra điều đó.

    anh nên tiếng nói với cô.
    - Cô mặc bộ quần áo đó vào.

    Cùng tôi đi đến kí hợp đồng.
    - Tẹo đến nơi tôi sẽ mặc.
    - Ai bảo cô đến nơi sẽ mặc, mặc luôn bây giờ cho tôi xem.

    Chẳng phải cô thích dùng tiền để thuê người khác ***** *** bạn thân mình sao?
    - Tôi không có mà.
    - Nhanh nên.

    tôi không muốn nói nhiều với cô.

    1 là ngay bây giờ , 2 là gia đình cô.

    Tự cô chọn.
    - Đừng mà...!được tôi làm ngay.
    Cô Bắt đầu cởi từng cúc áo xuống, tay cô run rẩy và kèm theo ánh mắt liếc nhìn anh.

    Hai người vô tình nhìn thẳng mắt đối phương.

    Anh thấy cô vậy mà cam chịu lại còn tỏ ra ủy khuất khiến anh rất tức giận.

    Anh nhấn gas 140km/h làm cô giật mình.
    - Anh điên rồi sao? sao chạy xe vậy.
    - Đúng rồi tôi điên vì cô đó.

    Cô ức nghẹn cổ, nước mắt tràn ra cùng với ngón tay vụng về cởi áo.

    đến cúc áo thứ 4 thì bất trợt anh kéo vách ngăn xuống.

    Hạ chi Linh thấy lạ nhưng không dám lên tiếng.
    - Cô thay nhanh nên.
    - Dạ vâng anh.
    Hạ chi Linh vội vàng thay nhanh chóng vừa thay xong cũng là lúc đến nơi.

    Bước xuống xe khí chất của cô toát nên như một làng công chúa tỏa sáng.

    Anh có chút ngạc nhiên vì chiếc đầm này lại vừa với Chi Linh, anh chọn đại một cái mà không ngờ lại vừa.
    - Đi theo tôi.

    Cô nên nghe lời tôi đừng để tôi mất mặt.
    - Em biết rồi.
    Cả hai bước vào quán bar phòng vip.

    Khi vào trong tất cả con người đây hướng mắt về hai người.

    Có một tên béo ánh mắt hắn muốn săn con mồi là cô.
    Phó Cẩn Hiên nên tiếng chào đối phương.
    - Ngô tổng chào ngài.
    - Phó Tổng xin chào.

    Cho hỏi vị này...!
    - Thư kí của tôi.

    Hạ Chi Linh chào Ngô Tổng đi.
    - Xin chào ngài.
    Hắn bắt đầu thể hiện sự them thuồng của mình nhìn về phía cô và tay không yên phận sờ nên vai cô.

    Hạ Chi Linh thấy vậy liền lịch sự lé tránh còn Cẩn Hiên anh ta coi như chưa nhìn thấy gì.

    Ngồi yên vị rồi.

    Ngô Tổng hắn bàn hợp đồng với Phó Cẩn Hiên.
    - Hợp đồng này Phó Tổng yên tâm chúng tôi sẽ dốc hết sức.
    - Cảm ơn Ngô Tổng.

    Xin mời ngài một ly.
    - Không biết Phó tổng có thể để thư kí mình ở đây giúp tôi một số nội dung hợp đồng không nhỉ?
    - Ngô Tổng khách sáo quá.

    Được.

    Hạ Chi Linh cô qua với Ngô Tổng đi.
    - Nào nào em qua đây.

    ...!hắn bắt đầu kéo tay cô qua ngồi với hắn.
    Ánh Mắt Phó Cẩn Hiên sâu thẳm hắn không có ý cứu cô sao? hắn vậy mà đẩy vợ mình cho người khác.

    Cô nhìn hắn vậy thì được cô sẽ diễn cùng hắn.
    - Ngô Tổng em mời ngài.
    - Được được...!haha ..

    người đẹp.
    Hắn vừa nói vừa cười.

    Tiếng cười hắn thật ghê tởm, tiếng cười *** dê đó.

    Cô và Ngô Tổng uống rượu hắn bắt đầu có cử chỉ không đúng đắn với cô bàn tay hắn bắt đầu sờ đùi cô.

    Cô cũng diễn như không có gì và hướng mắt khiêu khích đối phương.

    Hạ Chi Linh còn cố tình áp sát người mình gần Ngô Tổng nếu ở góc nhìn của Phó Cẩn Hiên thì đó là hai người đang ôm nhau.
    - Đủ rồi.

    Hạ Chi Linh.
    Phó cẩn Hiên tức giận đập thẳng trai rượu xuống sàn làm cho mọi người xung quanh run sợ với hành động của hắn.

    Còn Hạ Chi Linh vậy mà đạt được mục đích, cô cười thầm trong lòng mình.
    - Ngô Tổng hợp đồng này chúng tôi hủy.
    Để lại một câu nói đó còn Phó Cẩn Hiên kéo tay cô mạnh ra bên ngoài.

    Cô vùng vẫy thoát khỏi tay anh, bên ngoài của quán bar anh bỏ tay cô ra.
    - Anh muốn làm gì?

    - Cô giỏi lắm câu trai cũng giỏi.

    Dám câu trai trước mặt tôi.

    Cô chán sống rồi à.
    - Anh nghĩ xem là ai đẩy tôi cho tên Ngô Tổng đó.
    Hạ chi Linh uất ức khóc và hét thẳng vào mặt của Phó Cẩn Hiên nói.

    Cô bị như vậy do ai cơ chứ.
    Nhìn dáng vẻ cam chịu của cô mà Phó Cẩn Hiên không chịu được anh áp sát cô vảo tường, hơi thở của anh nóng vào tai cô.

    Giọng anh lạnh lùng nói.
    - Không phải cô muốn trai sao?
    - Tôi sẽ phục vụ cô.
    Ưm...!ưm..

    anh
    Cô chưa kịp nói ra anh đã bắt cô nhuốt trọn vào trong.

    Anh hôn mạnh bạo nên môi cô không cho cô phản kháng lại.

    Nụ hôn bá đạo của anh rất mạnh bạo, anh m*t đôi môi mềm mại của cô mà không muốn rời.

    Một tay anh giữa trặt hai tay còn tay còn lại giữ gáy cô.

    Đến khi đối phương gần như không thở được anh mới buông tha cho cô.
    ...chát...!Anh là đồ khốn nạn.

    Anh yêu bạn tôi sao anh còn hôn tôi.

    Anh không cảm thấy có lỗi với bạn tôi sao.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 6: 6: Hành Hạ


    Hạ Chi Linh cô to gan nắm.

    Cô dám đánh tôi.

    Để về nhà tôi xử lý cô thế nào.
    - Không...!không...!ư...!bỏ tôi ra.

    Cứu cứu tôi với.
    Mặc kệ sự phản kháng của cô Phó Cẩn Hiên vác cô lên vai và đi đến chiếc xe vứt cô vào trong xe và phóng về biệt thự.

    Đến nơi anh đậu xe vào gara và kéo cô ra khỏi xe vứt cô xuống sàn lạnh buốt.
    - Á.

    anh bị điên sao?
    - Mạnh mồm quá.

    để tôi xe cô còn mạnh mồm được bao lâu.

    Người đâu mang roi sắt ra đây.
    - Dạ thưa cậu chủ đây ạ.
    Phó Cẩn Hiên từ bước về phía cô.

    Hạ Chi Linh lắc đầu và nên tiếng cầu xin tha cho cô nhưng đổi lại là một nụ cười sắc lạnh của anh và kèm theo tiếng roi sắt rơi xuống da thịt của Hạ Chi Linh.
    - Á...!đau...!không..
    Hạ Chi Linh nên tiếng cầu xin, đến khi cô không còn sức để thở nữa cô và ngất đi đối phương mới tha cho cô.

    Phó Cẩn Hiên không một chút áy láy mà kèm theo đó là sự khinh bỉ vì hắn nghĩ cô luôn tỏ ra yêu đuối để kẻ khác thương hại.
    - Người đâu nhốt cô ta vào nhà kho cho tôi.

    Dùng nước lạnh hất vào mặt cô ta cho tỉnh dậy.
    - Dạ cậu chủ.
    Đám người hầu vô cùng sợ, người nào người đấy đều run bần bật nên.

    Không ai dám làm trái ý của Cẩn Hiên nếu không muốn chết sớm.

    Họ mang Hạ Chi Linh vào nhà kho lúc này thân xác cô đầy máu khắp người, như xác không hồn mà mặc cho họ kéo lê cô và vứt cô xuống sàn lạnh lẽo.

    Cái lạnh làm cho Hạ Chi Linh tỉnh táo một chút, miệng cô bắt đầu rên vì đau.

    Bác quản gia thấy vậy cũng không quên mang theo thuốc và giúp cô đỡ lạnh.

    Cũng may tất cả đều sợ anh còn Quản Gia thì không vì quản gia chăm anh từ nhỏ nên bác có làm sai anh cũng không dám nên tiếng.
    - Hạ Chi Linh cháu mau uống thuốc đi.

    ta sẽ gọi Bạch Ngôn đến xử lý vết thương cho cháu.
    - Cảm ơn bác.
    Chưa đầy 15 phút thì bạch Ngôn đã đến chăm sóc cô.

    Do vết thương của cô còn quá nặng và cộng thêm là vết thương ở trên lưng nên cần phải xử lý không dễ bị nhiễm trùng và để lại sẹo.
    Bạch Ngôn với lấy cây kéo định cắt áo cô ra để xử lý vết thương thì cánh cửa mở ra.

    Thấy luồng khí lạnh ngất ngời vào căn phòng kho nhiệt độ lúc này chắc phải âm 50 độ c mất.
    Chất giọng khiến kẻ khác khiếp sợ vang nên.
    - Ai cho cậu chữa bệnh cho cô ta.

    Cô ta bị như này là xứng đáng.
    - Phó Cẩn Hiên cậu điên rồi sao? cần gì phải ra tay tàn nhẫn vậy?
    - Vì cô ta xứng đáng.
    Hạ Chi Linh mêm sảng nhưng cô vẫn nghe được tiếng cãi nhau của hai người cô cố gắng ngóc đầu dậy nói với hai người.
    - Bạch Ngôn.

    Cảm ơn anh, anh hãy về đi.

    Em chịu được.
    - Hạ Chi Linh em cũng điên theo hắn sao? vết thương của em, em không biết sao?
    - Anh em ngọt ngào vậy sao? có cần tôi cho cô theo hắn không?
    Giọng nói sát thương vào người khác của Phó Cẩn Hiên.

    Anh nói câu nào câu đấy khiến đối phương bị tổn thương.
    - Cậu...!cậu...! Bạch Ngôn tức giận tóm lấy cổ áo của Cẩn Hiên nói.
    - Bạch Ngôn anh về đi.
    Hạ Chi Linh không muốn vì mình mà Bạch Ngôn phải chịu tổn thương.

    Anh rất tốt với cô.

    Cô biết nếu mà để Phó Cẩn Ngôn giận sẽ khiến cho Bạch Ngôn bị thương mất.
    - Cậu nghe rõ chưa? cậu rời khỏi đây.
    - Hic...!giọng bực dọc của Bạch Ngôn để lại và anh bước ra khỏi căn phòng nhưng đi được 3 bước chân thì bỗng Phó Cẩn Ngôn nên tiếng.
    - Để thuốc lại rộ hãy đi.
    Câu nói này làm cho cô và Bạch Ngôn ngơ ngác anh đây định làm gì? anh muốn làm gì? Phó Cẩn Hiên quan tâm cô sao?
    Khi mà Bạch Ngôn đi thì Phó cẩn Hiên cũng ra lệnh cho mọi người rời khỏi nơi này.

    Trong phòng giờ chỉ còn anh và Cô lúc này anh tiến lại gần cô.

    Người của Hạ Chi Linh run sợ, cô mặt mũi đầy máu nép vào cạnh tường.

    Nhìn thấy cô như vậy Phó Cẩn Hiên động lòng trắc ẩn.
    - Cô sợ tôi đến vậy sao?
    - Hạ chị Linh gật đầu gầm hiểu là vậy.

    Vâng.

    - Lại đây tôi xử lý vết thương cho.

    Không sẽ để lại sẹo.
    Phó Cẩn Hiên nhìn cô bằng ánh mắt không còn thù hận nữa thay vào đó là sự ôn nhu cô chưa từng gặp ở anh.
    - Nằm xuống tôi xử lý cho.
    Nghe lời của Phó Cẩn Hiên mà Hạ Chi Linh nằm xuống cho anh xử lý vết thương.
    Tiếng kéo cắt quần áo vang lên.

    anh xé áo của cô ra vết thương hiện ra.

    Anh có chút xót thương do anh ra tay quá nặng với cô.
    - Nếu đau thì bảo tôi.
    - Phó Cẩn Hiên tôi không hiểu anh muốn gì? Anh đánh tôi xong rồi lại chạy đến bôi thuốc cho tôi.
    Phó cần Hiên thực sự bản thân anh còn không hiểu tại sao nữa.

    Nhưng khi nghĩ tên Bạch Ngôn đó mà nhìn thấy hết thân thể của cô là anh thấy tức trong ngườ không chịu được.

    Cũng may lúc lẫy anh có xem camera không thì chẳng phải tay kia sẽ nhìn thấy hết của cô sao? Đúng là anh giận cô vì cô không nghe lời còn làm cô dâu của anh chạy mất.
    - Đừng nói nữa sẽ đau đó.
    Lúc này thì nhìn Phó Cẩn Hiên không còn vẻ sát khí áp bức người nhìn anh như soái ca, nam thần trong lòng công chúng ấy.

    Hạ Chi Linh như bị anh hớp hồn mê hoặc.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 7: 7: Trốn Đi Làm


    Hạ Chi Linh nhìn anh không có ý định dừng lại cho đến khi Phó Cẩn Hiên thấy cô nhìn mình đến đỏ mặt anh liền ho nhẹ ý nhắc nhở cô.
    - Tôi biết tôi đẹp trai cô không cần phải đến nỗi ch ảy nước miếng vậy đâu.
    - Anh tự luyến sao? sao tôi phải nhìn anh cơ chứ.
    - Xong rồi hãy nghỉ ngơi cho tốt vào .
    - Anh bảo tôi nghỉ ngơi cho tốt để anh lại đánh tôi sao?
    Phó cần Hiên không nói gì mà bước ra khỏi nhà kho.

    Anh sợ ở lâ anh sẽ rung động trước người con gái này mất.
    Vào phòng Phó Cẩn Hiên anh nghĩ sao anh lại quan tâm đ ến Hạ Chi Linh.

    rõ ràng anh ghét cô đến tận sương tủy.
    Sáng sớm anh đã đến Phó Thị vì hôm nay anh có hẹn khách hàng tại quán ăn của Ý để bàn hợp đồng.
    - Thư kí Lâm mấy giờ thì chúng ta kí hợp đồng?
    - Thưa sếp dạ khoảng 9h ạ.
    - Cậu chuẩn bị đi.
    - Dạ vâng.
    Cẩn Hiên và thư kí Lâm đ ến nhà hàng như đã hẹn trước với khách hàng.

    Anh bước vào phòng Vip đã đặt sẵn ngồi chờ khácg hàng.
    Lúc này ở nhà Hạ Chi Linh vì buồn chán nên đã nên web tìm việc bán thời gian vì chỉ có như vậy cô mới có thể trốn anh đi làm.

    Công việc ở bệnh viện cô đã xin viện trưởng nghỉ hẳn rồi.
    Sau một hồi cô tìm công việc phù hợp là nhà hàng của Ý công việc là bưng bê phục vụ đồ ăn cho khách từ 9h đến 14h.

    Cô vội thay đồ và xin quản gia đi ra ngoài và nói có việc gấp.
    - Bác à.

    con có chút việc con muốn xin bác ra ngoài.

    Bác đừng nói với anh ấy.
    - Ta...!như vậy không ổn nắm con.
    - Con xin bác đó.

    anh ấy cũng không về giờ nay đâu.
    - ta...!được rồi con đi đi nhớ về sớm nhé.
    - Cảm ơn bác.
    Hạ Chi Linh đến nhà hàng làm gặp anh chàng cũng đến đây xin việc vậy là cả hai rủ nhau cùng đi vào.
    - Em chào quản lý hai chúng em đến đây xin việc ạ.
    - Được rồi.

    Hai em thử luôn việc chứ.
    - Dạ vâng ạ.

    Cả hai cùng đồng thanh nên tiếng.
    - Hai em tên gì nhỉ?
    - Em là Hạ Chi Linh.
    Hạ chi Linh nên tiếng giới thiệh về bản thân mình trước.
    - Em là Khôn Viên.
    Quản lý sắp xếp công việc cho hai người một cách nhanh chóng.
    - Chi Linh em đến phòng Vip 305 xem khách muốn gọi đồ ăn gì không?
    - Dạ vâng chị.
    Hạ Chi Linh nhanh nhẹn đến phòng Vip cô cũng hiểu cách lịch sự tối thiểu là gõ cửa.
    Cốc cốc..

    Xin phép quý khách.

    Sau câu nói đó là có một ánh mắt quay hướng 180 độ nhìn về phía của không ai khác chính là Phó Cẩn Hiên.
    Hạ chi Linh vẫn vô tư cười và nói.

    Nụ cười tắt hẳn khi ánh mắt vô tình hướng về nơi đang nhìn mình.

    Miệng cô há hốc và nghĩ sao hôm nay đi làm lại đen vậy gặp đúng anh ta cơ chứ.

    Đã trốn rồi còn bin bắt gặp.

    Miệng cô cắn chặt môi vào nhau không biết nên làm gì.
    Phó Cẩn Hiên hơi ngạc nhiên khi thấy cô ở đây còn mặc bộ đồ của phục vụ.

    Anh vậy mà che dấu tỏ ra không quen biết cô.
    - Phục vụ đến đúng lúc nắm cho tôi món này...!món này...!và 1 chai rượu vang.
    - Dạ...!tay cô run và giọng nói không còn tự nhiên nữa.
    Sao Phó cẩn Hiên lại không mắng cô hay làm gì cô.

    Chắc anh chờ cô về nhà.

    Loại người như anh ta đâu có tốt đẹp gì.
    Hạ Chi Linh sau khi ra ngoài cô vẫn chưa hoàn hồn lại.

    Ánh mắt tia hoảng sợ.

    Cả buổi hôm đó cô không tập trung được vậy cô xin quản lý về sớm.

    Còn phía Phó Cẩn Hiên sau khi kí hợp đồng xong anh về công ty.

    Anh cũng không tập trung được nên anh đã bảo Thư Kí Lâm về sớm.
    - Tôi sẽ về sớm cậu làm hết đi.
    ??? ong ong cái đầu là tình trạng của thư kí Lâm bây giờ sao anh ta thấy trời như sập cậy.

    Định xin về để đưa người yêu đi ăn mà giờ phải tăng ca.

    Huhu thư kí Lâm khóc không ra tiếng mà oán trách.
    " Sếp ơi.

    sao sếp sáng nắng chiều mưa vậy trời."
    - Cậu đang lẩm bẩm gì vậy?
    - Dạ không.
    Anh làm thư kí Lâm sợ mất cả mật tí nữa sông lên não chết mất.

    Phó cẩn Hiên không để ý đến thư kí Lâm nữa mà chạy xe về nhà để xem Hạ Chi Linh về chưa.

    anh còn phải hỏi cô tại sao lại đi làm.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 8: 8: Dự Tiệc Cùng Anh


    Đậu xe vào gara anh chạy vào trong nhà và hỏi quản gia.
    - Cô ta đâu?
    - Hạ tiểu thư đang ở nhà kho.
    Anh không nói gì thêm đi thẳng xuống nhà kho.
    Mở cửa ra anh thấy cô đang vẽ tranh.

    Nhìn cô lúc này rất đáng yêu, khuôn mặt thanh tú cùng với dáng vẻ hút hồn kia làm anh không kìm lòng được.

    Nhưng anh vẫn tỏ ra lạnh nhạt.
    - Cô giỏi nhỉ? dám trốn tôi đi làm.
    Hạ Chi Linh nghe giọnh anh mà giật mình cây bút trên tay cũng rơi xuống đất.

    Chi Linh hốt hỏng nép vào bức tường anh càng tiến đến.

    Phó cẩn Hiên dùng hai tay ép sát cô vào tường không cho cô có cơ hội trốn chạy.

    Anh nâng cầm cô nên để khuôn mặt cô nhìn thẳng vào anh.
    - Anh...!anh định làm gì?.

    đau..

    mặt cô đỏ ửng nên.
    - Tôi định làm gì á? Cô nghĩ thử xem?
    Hạ Chi Linh tôi cho phép cô ra ngoài sao? hay ở trong nhà cô không được tôi sủng nên thèm khát đàn ông đến vậy?
    - Anh đừng có đổ oan cho em.
    - Loại người như cô thật khinh tởm.

    Chỉ có rác rưởi mới quan tâm cô.
    Phó cẩn Hiên dùng tay hơi mạnh làm cho cầm cô đau như vỡ làm đôi.

    Hạ Chi Linh bắt đầu rơi nước mắt, cô làm gì anh cũng không tin sao anh không bỏ cô ra.
    - Đừng tỏ ra yếu đuối tôi thấy thật kinh tởm.

    từ nay tôi cấm cô ra ngoài.

    Đừng để tôi thấy cô ra ngoài tôi sẽ trặt gãy chân của cô.
    - Em biết rồi.
    khụ khụ...!Hạ Chi Linh gần như tắc thở khi anh bỏ tay cô đã hít thở mạnh mẽ.

    Phó Cần Hiên chỉ liếc nhìn cô xong rồi anh bỏ đi.

    Phó Cẩn Hiên nên trên phòng và châm điếu thuốc anh cũng không muốn nhưng người con gái anh yêu giờ chưa tìm thấy.

    Anh có lỗi với Ngọc Mai.

    anh suy nghĩ rất lâu sau đó mới thôi.
    Sáng sớm anh đã đi làm.

    Bác quản gia đi đến và mang cho cô một bộ lễ phục bảo cô thay đồ trưa anh đón cô đi dự tiệc bạn anh.
    - Cháu phải đi sao bác.
    - Lệnh của thiếu gia rồi cháu.
    - Vâng bác.

    con thay luôn đây ạ.
    - Ta sẽ đưa thợ trang điểm đến cho con.
    - Dạ vâng bác.
    Hạ Chi Linh được trang điểm nhẹ nhàng cộng thêm thân hình ưu tú của cô.

    Số đo ba vòng của cô thật chuẩn và kết hợp với bộ trang sức kim cương lấp lánh.

    Chiếc váy trễ vai khoe bờ vai trắng nõn của cô.

    Nhìn trông thật đẹp như tiên nữ giáng trần.

    Hạ Chi Linh bước ra ngoài với sự ngơ ngác của tất cả mọi người, sao lại có người đẹp đến vậy.
    - Chi Linh à con thật đẹp quá.
    - Bác cứ khen con...
    Hạ Chi Linh xấu hổ má đỏ ửng hồn làm cô càng hút hồn.
    Phó Cẩn Hiên vừa hay về đến nhà.

    Bước vào nhà thấy cảnh này anh cũng mắt chữ o mồm chữa a phải công nhận cô rất đẹp.

    Anh mất 6s nhìn cô cho đến khi.
    - Sếp...!sếp...!thư kí Lâm gọi anh hai lần anh mới hoàn hồn.
    - Hả...!hả...!cậu bảo gì tôi.

    - Em bảo Phó phu nhân xong rồi chúng ta đi được chưa?
    - èm...!èm...!cô xong rồi thì đi thôi.
    - dạ vâng anh.
    anh bước vào xe trước mà không thèm quan tâm đ ến cô.

    Thư kí Lâm ga lăng mở cửa giúp cô và còn nâng tà váy giúp cô.
    - Phu nhân cô vào xe đi.
    - Cảm ơn anh.
    Ngồi cạnh tảng băng khiến cô cũng muốn đông cứng tại chỗ luôn.

    Trên xe không ai nói câu gì cô thì quay mặt về hướng cửa sổ mà ngắm đường phố nhộn nhịp cô cảm thấy lòng nặng hơn.
    Xe đang đi bất ngờ né xe đối diện cô không để ý mà người lao về phía trước cũng may có một bàn tay kéo cô lại và ôm vào lòng che chắn cho cô.
    - Thư kí Lâm cậu nay lái xe sao vậy?
    - Em xin lỗi sếp.
    Hạ chi Linh khi hoàn hôn mới thấy mình ngồi nên cái gì đó êm êm.

    Cô ngước mắt xuống nhìn là đùi Phó Cẩn Hiên.
    - Á..

    tôi xin lỗi anh.

    Tôi không cố ý đâu.
    - Tập trung vào.

    mắt cô để trưng à.
    Làm gì mà khó tính vậy.

    cô đâu muốn ngồi lên đùi anh đâu.

    Thật khốn khổ mà.

    Mặc dù Cẩn Hiên anh ta không quan tâm cô nhưng trong lòng khi thấy cô nguy hiểm anh cũng không ngần ngại ra tay giúp cô.

    Đến bữa tiệc tay cô hơi run nên bấu trặt vào váy.
    - Không cần sợ cứ đi theo tôi là được đừng để tôi mất mặt.
    - Anh yên tâm.
    - Cô mới khiến tôi không thể yên tâm được.
    Cô cun cút đi theo sau anh.

    đúng là nhà giàu bữa tiệc cũng khiến người ta ao ước mong chờ

    - Cẩn Hiên cậu đến rồi.
    - Ừ.

    sự lạnh nhạt thờ ơ trả lời của anh với hai bạn thân.
    Bạch Ngôn nên tiếng hỏi Hạ Chi Linh.
    - Chào em.

    nay trông em rất đẹp.

    quay một vòng anh xem nào?
    - Anh cứ trêu em.

    Cô ngại ngùng trả lời Bạch Ngôn.

    Không dám nhìn thẳng đôi mắt anh.

    Còn người nào đó mặt đen như đít nồi.

    cô là dám công khai trước mặt anh tán trai sao? thật không coi anh ra gì mà.
    - Cậu có vẻ quan tâm vợ tôi nhỉ?
    - ồ...!hôm nay có người nhận Hạ Chi Linh làm vợ sao? hôm trước còn hành người ta chết đi sống lại mà.
    - Bạch ...!Ngôn cậu chán sống sao?
    - Tôi vẫn muốn sống.
    Bạch Ngôn vậy mà muốn trọc tức anh đã kéo tay Hạ Chi Linh đi trước mặt anh.

    Anh lúc này lửa giận đỉnh điểm rồi.

    Cô vậy mà cùng người ngoài đối phó với anh.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 9: 9: Dự Tiệc Tiếp


    Bạch Ngôn kéo tay cô đến chỗ khiêu vũ nhảy.
    - Anh Ngôn em không biết nhảy.
    - Đừng lo tôi dậy em.

    em đừng quan tâm đ ến tay Phó Cẩn Hiên nữa.
    Nhìn thấu suy nghĩ của cô, anh đã nên tiếng trước.

    Cô vội gật đầu.

    Cùng anh khiêu vũ khi bài khiêu vũ kết thúc anh và cô đến bàn Cẩn Hiên.
    - trả người cho cậu.
    Phó cẩn Hiên không nói gì tiếp tục uống rượu.

    Bỗng có một cô tiểu thư bước đến nhìn Hạ Chi Linh để đánh giá cô.
    - Phó tổng mời anh một ly.
    - Được mời Phan tiểu thư.

    Nghe danh đã lâu nay mới gặp thật vinh hạnh.
    Cô gái đó toát nên vẻ thanh cao của quyền quý.

    cô thấy mình lạc lõng nên xin phép đi vệ sinh.
    Anh và cô tiểu thư kia nói chuyện rất hợp, cô ta còn cố tình ngồi sát vào Phó Cẩn Hiên nữa.

    Anh cũng mặc kệ cô ta làm loạn cô ta nghĩ anh thích cô ta càng được đà lẫn tới.

    Cô ta đến nhà vệ sinh thì va phải cô.
    - Cô không có mắt sao?

    - Cô nói ai vậy.
    Hạ chi Linh không yếu thế.

    cô nói với cô ta.
    Cô ta vừa động tay động chân với cô.

    cô ta tát cô và nói.
    - Cô mà cũng đòi ở bên Anh Phó sao? loại nghèo hèn như cô không đáng để rửa chân cho tôi.
    Cô không ngại đáp trả bằng việc tát lại cho cô ta hai cái.
    Mọi người thấy có cái nhau nên vây vào xem.

    mọi người không ngừng chỉ chỏ.

    Đúng lúc Phó cẩn Hiên đi tới thì cô ta lấy tay cô tát vào mặt cô ta và lăn ra ngã.
    - Á...!cô sao cô lại đánh tôi.

    Tôi không tranh giành anh Cẩn Hiên với cô đâu.
    Hạ Chi Linh cũng đến chịu cô ta diễn nhanh quá trời.

    cô quay lại thấy Phó Cẩn Hiên đang nhìn mình.
    - Hạ Chi Linh cô vậy mà dám đánh Phan tiểu thư.

    Mau xin lỗi cô ấy mau nên.
    - Cô ấm ức nói: con mắt nào của anh thấy tôi đánh cô ta?
    Thêm vào đó cô tát thêm cho cô ta hai cái cho bõ tức.

    đã mang tiếng thì mang tiếng cả thể.
    - Á...!anh cẩn Hiên anh phải lấy lại công bằng cho em.
    - Nếu tôi đánh cô tôi đánh thẳng cần phải sau lưng.

    Còn anh Phó Cẩn Hiên anh vậy mà không tin tôi.

    thì tôi không còn gì để nói với anh nữa.

    Hạ Chi Linh vừa rơi nước mắt vừa nói và cô chạy thẳng ra ngoài.
    - Chi Linh...!chi linh
    Bạch Ngôn chạy theo cô ra ngoài.

    Vừa đúng lúc cô ngồi xuống ven đường khóc lớn.
    Bạch Ngôn chạy đến an ủi cô.
    Phó cẩn Hiên sau khi Hạ Chi Linh chạy ra khỏi bữa tiệc anh cũng đẩy cô phan tiểu thư ra và không quên đe dọa cô ta.
    - Từ nay cô tránh xa tôi ra một chút.
    sau đó anh cũng rời đi.

    để lại cô phan tiểu thư kia ngượng chín mặt cũng bỏ đi.

    Với sự vô cùng tức giận và căm ghét hạ Chi Linh.
    - Em không sao.

    em muốn hóng gió anh về trước đi.
    Hạ Chi Linh muốn đi bộ về mặc dù Bạch Ngôn muốn đưa cô về nhưng không được.

    Hạ chi Linh đi bộ trong màn đêm buông xuống, trời lấp lánh các vì sao.

    Giá như cô cũng là ngôi sao kia.

    Tỏa sáng giữa đêm.
    Phó Cẩn Hiên trên xe đi theo sau cô, anh thấy hết dáng vẻ đau thương của cô.

    Trời như trêu người mưa bắt đầu to.

    Anh bảo thư kí Lâm xuống xe bảo cô nên xe.
    - Phu nhân cô nên xe đi trời mưa rồi.
    - Anh về đi tôi tự đi bộ về.
    - Cô đừng ngang nữa.

    thiếu gia chờ cô.
    Hạ Chi Linh liếc nhìn người đàn ông trên xe không có ý nhìn cô.

    cô căm ghét anh hủy hoại tương lại của cô.

    lại còn giam cầm cô nữa chứ.

    Cô đâu xó gì sai đâu.

    Cô vậy mà cứ bước đi để mặc thư kí Lâm đứng đó với chiếc ô.

    Thư Kí Lâm cũng bó tay với cô.
    - Sếp à.

    cô ấy không nên xe.
    Anh tức giận bước xuống, mặc trời mưa mà không cần dù.

    anh đến chỗ cô bế bổng cô lên.

    Mặc cô vùng vẫy anh vẫn bế cô vào trong xe.

    Thư kí Lâm vội nên xe và lái xe đi.
    - Anh làm gì vậy? định bắt cóc sao?
    - Ngồi im nếu không muốn chết tại đây.
    Cô mặc kệ anh nói cô vẫn đập cửa muốn xuống.

    Không thể cản cô Phó Cẩn Hiên liền kéo cô ngồi lên đùi anh.

    Tay anh nhanh chóng kéo vách ngăn sau đó là một nụ hôn mạnh bạo của Phó Cẩn Hiên.
    ư..ưm..ư..

    bỏ...!lời nói chưa kịp nói ra bị anh nhuốt chọn vào trong rồi.

    Tay cô bám trặt vào hai cánh tay của anh vì sợ ngã.

    bỏ...!ưm..

    Phó..

    anh vẫn tiếp tục m*t môi cô đến khi cô gần ngạt thở mới buông cô ra.
    - Nếu em còn bưỡng nữa tôi không biết sẽ làm gì em đâu.
    - Anh đúng là đồ tồi.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 10: 10: Say


    Cô vì ngầm nước mưa nên thấy lạnh buốt kèm theo vết thương chưa lành hẳn nên đã mệt mỏi dựa vào ngực Phó Cẩn Hiên mà thiếp đi.

    Khi đến nhà anh gọi cô nhưng thấy cô ngủ say nên anh đành bế cô xuống.
    Quản gia thấy anh bế cô cũng thấy ngạc nhiên nhưng không dám hỏi.
    Anh bế cô về phòng mình mà không phải nhà kho.

    Anh đặt cô lên giường và kéo chăn cho cô.

    Rồi anh mới yên tâm thay quần áo.
    Sáng dậy cô thấy đầu đau và hơn nữa đây không phải phòng cô mà là phòng anh.

    Nhân lúc không có anh cô truồn nhanh xuống nhà kho.

    Khi anh quay lại đã thấy thỏ con chạy mất.

    Anh bất giác mỉm cười.
    Như mọi khi anh đến Công ty và đi khách hàng.

    Đến tối do đối tác ép uống nên anh uống hơi wuas chén.

    Anh say nên thư kí Lâm.phải đưa anh về.
    - Phu nhân giúp tôi.

    Thiếu gia say rồi.
    - Chờ tôi một chút.
    - Đêm nay e rằng Phu nhất phải vất vả rồi.

    nêu có gì hãy gọi cho tôi nhé.
    - Ờ...!ok anh.
    Cô và thư kí Lâm đỡ anh vào phòng đặt anh nằm xuống giường thì thư kí Lâm rời đi cô định đến thay quần áo cho anh dễ ngủ hơn.

    Hạ Chi Linh cởi cúc áo thứ 2 thì bàn tay to lớn kéo cô xuống giường.

    Khoảng cách giữa cô và anh rất ngắn.

    hơi thở của anh kèm theo men rượu làm nhịp tim của Hạ Chi Linh rất là đập nhanh.

    Con tim cô không nghe lời cô nữa rồi.
    Phó Cẩn Hiên đặt nụ hôn nên môi cô, nụ hôn nhẹ nhàng không mạnh bạo.

    Rời môi anh bắt đầu hôn hõm cổ cô, bàn tay anh di chuyển xuống bụng luồn vào chiếc váy ngủ của cô.

    Hạ Chi Linh dùng mình đẩy anh ra như điều đó là vô nghĩa.
    - Cẩn Hiên anh buông tôi ra..

    buông ra..

    anh nhìn xem tôi là ai.
    - Nhiều lời ..

    anh vậy mà chặn không cho cô nói bằng nụ hôn.
    - Ưm..

    ư..

    đừng mà..

    xin anh đó.
    Mặ kệ tiếng kêu van xin của Hạ Chi Linh anh vẫn hành động mạnh bạo.

    anh xé chiếc váy ngủ của cô ra.

    một bên tay bóp đôi hồng đào của cô còn một bên anh bú như bú sữa mẹ.
    - ưm...!ưm..

    bó ra...!đau...!xin anh.

    Đồ khốn nhà anh.
    Mặc kệ cô gào thét anh vẫn tiếp tục công việc khai phá của mình.

    Anh hôn khắp cơ thể cô.

    Chỗ nào cũng có dâu hôn của anh để lại khắp nơi.

    Tay anh lần mò nơi tư m@t của cô.

    Anh xé tan chiếc qu@n lót của cô ra.

    bây giờ thân thể cô không mảnh vải che thân.
    Hạ Chi Linh thấy vậy ngại ngùng lấy tay che cơ thể mình.

    Phó cần Hiên cố định tay cô bắt đầu khám phá nơi tư m@t anh hôn nơi đó của cô.

    Anh tách nhẹ hai chân cô ra anh kẹp giữa.

    anh cho một ngon tay vào thấy vậy Hạ Chi Linh bắt đầu thấy chướng.
    - Không...!không xin anh...!Phó cẩn Hiên
    Anh mặc kệ cô anh tiếp tục cho thêm ngón tay nữa vào và luân chuyển trong cô.

    Nơi này của cô rất thích anh.

    M*t anh thật trặt và bắt đầu rỉ ra nước..

    nơi nay nhạy cảm quá.

    Khi thấy đủ ra nhiều nước nơi đó.

    Anh bắt đầu thoát ý cho bản thân mình.
    Vật n@m tính đã được giải phóng, nó to và dài cô nhìn vậy phát hoảng lắc đầu.
    - to quá...!không vừa đâu.

    sẽ rách xin anh...
    - Em thả lỏng cho tôi vào sẽ vừa.
    Hơi nóng từ anh phả vào tai cô với chất giọng ấm áp.

    Cô bị mê hoặc tại chỗ.

    Anh không báo trước mà th úc mạnh bạo một cái khiến cho đối phương chỉ biết đau khóc thét nên.
    - Đau...!đau..

    đau quá..

    anh rút ra mau..
    - Em ngoan thả lỏng.

    có thằng ngu mới rút ra lúc này.
    Dứt câu là lúc anh bắt đầu di chuyển mạnh bạo trong cô.

    mặc kệ đối phương có cảm giác gì.

    Anh vẫn ra vào trong cô.

    anh rút ra rồi lại đâm vào mạnh bạo.

    Anh nhìn nơi giao nhau có chút dịch trắng và máu hồng anh mỉm cười hóa ra cô lần đầu.

    Thấy vậy anh cũng giảm nhẹ tốc độ xuống.
    - Thả lỏng ra.

    nơi đó của em hút tôi mạnh quá.

    Ngọc Mai.
    Đoàng...!đoàng..

    anh gọi cô là Ngọc Mai? anh nghĩ người dưới thân anh là người yêu cũ của anh.
    Cô giờ buồng thả rồi.

    kệ anh ra vào mà không có lời than oán trách một câu.

    đau rất đau cô đau cả thể xác lẫn tinh thần.
    Phó cẩn Hiên biết người dưới thân anh là ai nhưng anh vẫn cố tình gọi tên Ngọc Mai.

    Anh muốn cô từ bỏ anh.

    Và cũng điều anh muốn trả thù cô.

    Bị người khác ***** *** mà bất lực như bạn gái anh.
    Phó Cẩn Hiên đổi hết tư thế nàu đến tư thế khác.

    đên skhi hành cô gần sáng anh mới chạy nước rút và gầm nên cho hết tinh hoa của mình vào trong cô.

    Anh ngục luôn trên người cô, còn cô lấy sức đâu không biết đẩy anh ra và quấn chăn chạy ra khỏi căn phòng anh về phòng kho.
    Hạ Chi Linh ngồi một góc khóc thê lương cho cuộc đời cô.

    Không biết mai anh tỉnh cô phải đối diện với anh như nào.
    - Phó cẩn Hiên.

    Nếu anh gặp em sớm liệu anh có yêu em không?
    Lời cô nói có người ngoài cửa đã nghe được.

    Phó cẩn Hiên cảm thấy có lỗi định xin lỗi cô nhưng không biết mở miệng ra sao.

    Nên anh đành quay về phòng mình.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 11: 11: Ghét Bỏ


    Sự áy náy đó của Phó Cẩn Hiên được anh gạt bỏ.

    Cô cũng chỉ công cụ phát ti3t của anh mà thôi.

    Đợi Ngọc Mai quay về anh sẽ thả Chi Linh đi.
    Hạ Chi Linh tỉnh dậy vừa bước gia cửa phòng thì đã thấy Phó Cẩn Hiên ở đây.
    - Uống đi.

    tôi không muốn cô mang thai con của tôi.

    Thật ghê tởm.

    Nhìn thấy cô tôi muốn nôn rồi.
    - được.

    dù gì tôi còn trẻ.

    Anh yên tâm rồi chứ.

    Nếu không có việc gì tôi xin phép đóng cửa.
    Chưa để đổi phương trả lời Hạ Chi Linh đã đóng sập cửa lại.

    Tay Phó Cẩn Hiên vẫn trong không chung, định nói với Phó Cẩn Hiên điều gì nhưng lại thôi.
    Phó Cẩn Hiên quay lưng bước đi anh cũng đoán là Hạ Chi Linh đang khóc.

    Nhưng anh gạt bỏ sự rung động trước cô, người anh yêu là Ngọc Mai.

    Anh vẫn luôn tìm kiếm cô.

    Tại sao đến giờ chưa có tin tức của cô.

    Anh càng tức giận hơn đồ đạc vì thế mà vỡ vụn.
    Đến tối cũng vậy.

    Vẫn khuôn mặt lạnh lùng đó cả hai im lặng không ai nói với nhau điều gì.

    Bỗng Phó Cẩn Hiên cảm thấy bực tức vì khuôn mặt lạnh tanh của Chi Linh.
    - Cô ruốt cuộc muốn gì? Đừng tỏ ra khuôn mặy đó với tôi.
    - Tôi không muốn gì cả? Anh đừng tự luyến nữa.
    - Chỉ muốn yên phận chờ ngày thoát khỏi anh.
    - Cô...!đừng mong thoát khỏi đây.

    Tôi chưa chán cô.
    - Vậy tôi sẽ chờ.

    anh đúng là đồ khốn nạn.
    Phó Cẩn Hiên lại gần định đánh Hạ Chi Linh.
    - Anh đánh đi.

    anh đánh đi...!tôi không sợ anh đâu.
    Bàn tay của Cẩn Hiên dơ trên không Chung bỗng dừng lại.

    Nhìn khuôn mặt Hạ Chi Linh đang rơi nước mắt anh cũng thấy nỗi lòng mình nhói đau.

    anh cũng không biết sao mình có cảm giác đó nữa.
    - Cô nên nhớ rằng cô chỉ để phát ti3t cho tôi.

    Nên biết điều.
    - Tôi không quên thân phận của mình.
    Phó cẩn Hiên cảm giác thấy lạ sao thấy Hạ Chi Linh mặt lạnh lùng nhìn anh.

    Anh thấy không quen.
    Bỗng nhiên Hạ Chi Linh xuống giọng nói với anh về vấn đề cô muốn đi làm.

    Cô không thể ngồi không được.
    - Phó Cẩn Hiên khi nào anh mới thả tự do cho tôi.

    Tôi muốn được đi làm.
    - Muốn được đi làm hay cô muốn tán trai.

    Loại người như cô chỉ biết câu dẫn đàn ông thôi.
    - Anh cứ phải sỉ nhục tôi.

    Tôi có câu dẫn ai cũng không bao giờ là anh.
    - Đừnh thách thức sự nhẫn lại của tôi.

    Hạ Chi Linh cô nên nhớ lấy.
    Phó Cẩn Hiên tay sờ nên bàn tay cô, bàn tay mềm mại của cô anh rất thích.

    anh trợt lẩy ra ý tưởng anh nói với cô.

    - Bàn tay này mà phế thì không biết thế nào nhỉ?
    Hạ Chi Linh sợ run rẩy và rút tay về.

    Ánh mắt kiêng rè nhìn về phía Phó Cẩn Hiên.

    Sao anh ta lại tàn nhẫn vậy nếu tay cô hỏng sao vẽ tranh hay dùng dao phẫu thuật được.
    - Anh ...!muốn làm gì...!xin anh đừng làm vậy.
    - Cô biết sợ rồi sao? Hạ Chi Linh.
    Phó cẩn Hiên như hóa thành sói muốn nhuốt trôi con mồi vậy.

    Mặt anh nổi gân xanh.
    Hạ Chi Linh như muốn phòng thủ bảo vệ bản thân nên liên tục lùi lại phía sau.
    Phó Cẩn Hiên cũng không buông tha cho cô.

    Anh tiến lại gần cô ép cô vào sát bàn.

    Tay không quên che chắn bàn cho cô để lưng đỡ đập vào bàn.

    Mặc dù mặt anh như sát thủ nhưng tâm anh cũng không có ác độc.
    Phó Cẩn Hiên vuốt v e khuôn mặt cô và nói:
    - Em sợ tôi đến vậy sao?
    Hạ Chi Linh gật gật cái đầu như tỏ ý đúng vậy.

    Anh vậy ai mà không sợ chứ, mặt lạnh như tảng băng.
    - Hạ Chi Linh.

    ngoan ngoãn tôi sẽ không trả thù em nữa.

    Yên phận được không?
    - Tôi chỉ muốn quay lại công việc của mình thôi.
    - Em muốn quay lại bệnh viện?
    - ừ.

    đúng vậy.
    - Vậy vào bệnh viện của Bạch Gia đi.

    ở đó tôi cũng không lo em bị bắt nạt hay trốn tôi.
    - Cũng được.

    anh yên tâm tôi sẽ không trốn khi chưa tìm thấy bạn tôi.

    Tôi cần phải minh oan cho mình.
    Tư thế của hai người tật ám muội.

    tay của Phó Cẩn Hiên bắt đầu giữ gáy cô và hôn.

    Nụ hôn không mạnh bạo hay cưỡng ép mà thay vào đó sự dịu dàng từ Phó Cẩn Hiên.

    Hạ Chi Linh cũng không đẩy đối phương ra.

    mà tiếp đón nụ hôn đó.

    Rời môi cô anh cốc nên đầu cô 1 cái.
    - Em không biết hôn sao?
    - Em...!em...
    Hạ Chi Linh xấu hổ, mặt đỏ bừng bừnh đẩy anh ra và chạy khỏi phòng khách.

    Còn Phó Cẩn Hiên nhìn thấy bộ dạng của cô thì nhếch môi cười.
    Nhưng Hạ Chi Linh đâu biết anh dùng cách đó để trả thù cô.

    Để cô đau khổ nếm trả cái cảm giác mà cô gây ra cho anh khi làm Ngọc Mai rời xa anh.

    Anh để cô yêu anh rồi từ từ dẫn cô vào nơi đau khổ nhất.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 12: 12: Rung Động


    Mới sáng sớm Phó Cẩn Hiên bảo quản gia dọn đồ của cô và phòng anh.

    Từ nay Hạ Chi Linh sẽ ở cùng phòng với anh.

    Phó cẩn Hiên không cho phép Hạ Chi Linh từ chối.
    - Đi làm không? nếu không chê anh nghèo nên xe anh đèo.
    - Anh đi trước đi sau em sẽ đi.
    - Nếu không muốn ngày đầu tiên đến muộn thì lên xe đi.

    Cũng tiện đường với tôi.
    Hạ Chi Linh nhìn đồng hồ, nếu tự bắt xe sẽ không kịp mất.

    Nên cô đã nên xe cùng anh đi làm.
    Trên xe cô và anh không trò chuyện gì cả.

    Đến nơi anh cũng theo cô xuống đi vào bên trong.

    Phó Cẩn Hiên không gõ cửa mà vào trong phòng Viện Trưởng luôn.
    - Vào không biết gõ cửa sao?
    - Từ trước đến giờ tôi không có thói quen phải ngõ cửa phòng của người khác.
    Bạch Ngôn đang kí giấy tờ thì ngước lên nhìn.
    - Cậu tự tiện quá rồi đó Phó Cẩn Hiên.
    - Không cần gọi cả họ nhà tôi nên.

    Tôi chưa chết.
    - Cậu đến đây làm gì? Chắc chắn là không có ý tốt.
    - Cậu từ bao giờ lại nghi ngờ cho bạn cậu vậy?
    - Cậu có tốt bao giờ đâu mà tôi phải nghi ngờ cậu.
    Bạch Ngôn vào thẳng vấn đề hỏi Phó Cẩn Hiên.

    Khi không tay này lại đến chỗ anh chắc không có gì hay ho ở đây cả.

    Bình thường mời hắn đến hắn còn không đến.
    - Bạch Ngôn tôi mang cô ấy đến đây làm việc cho cậu.

    Cậu sắp xếp công việc phù hợp cho cô ấy.

    Đừng làm việc phải tăng ca hay quá sức là được.
    Phó Cẩn Hiên cầm tay cô để cô đứng trước.

    Vì Chi Linh thấp hơn Phó Cẩn Hiên nên lúc lẫy Bạch Ngôn nhìn không ra cô.
    - Hạ Chi Linh..
    - Chào Bác sỹ Ngôn
    - Em đừng nói em đến để xin làm chỗ tôi?
    - Vâng.

    Mong anh chiếu cố bác sỹ Ngôn.
    - Được nhận em là điều may mắn của tôi.

    Nào Nào em ngồi xuống đây đã.

    em uống gì tôi lấy cho.
    Bạch Ngôn coi Phó Cẩn Hiên như không khí.

    Phó Cẩn Hiên lúc này mặt lạnh tanh, đen như đít nồi người anh tỏa ra khí lạnh.

    Tên này vậy mà dám cướp người trước mặt anh cơ chứ.
    - Bạch Ngôn...!cô ấy là vợ tôi.

    Chồng cô ấy còn sống sờ sờ ra đây này.
    - Tôi có bảo không phải đâu mà cậu lo.

    Em cứ yên tâm làm chỗ tôi.

    Nghe nói em 23t đã học xong tiến sĩ.

    Như vậy rất giỏi rồi đó.
    Phó Cẩn Hiên bất ngờ về cô.

    Cô vậy mà giỏi thế.

    Có lẽ anh nên tìm hiểu về cô chút.
    - Em giỏi vây vợ yêu.

    Phó cẩn Hiên không quên hành động là thơm cô.

    Vậy vị nào đó ngồi đây bị cho ăn cơm chó vào bữa sáng khỏi cần ăn nữa.
    - Em cũng bình thường như bao người khác thôi ạ.

    Cũng không giỏi nắm.

    Tay này đương đâu lại lũng nịu vậy còn trước người ngoài làm cô xấu hổ chết đi được.

    Muốn có cái hỗ mà chịu xuống luôn.

    Hay là anh uống nhầm thuốc chăng.
    - Anh thôi đi.

    Phó cẩn Hiên bị cô đẩy ra một bên.

    Ở đây không phải nhà anh nghiêm túc cho tôi coi.
    Bạch Ngôn từ lẫy giờ hắn không nhịn được cười.

    Chơi với hắn bao năm giờ mới thấy hắn mặt như này.

    Đúng là may mắn cuộc đời.
    Sau đó hai người nói về công việc mà Hạ Chi Linh đảm nhiệm còn ai đó giờ đúng là bị ghẻ lạnh.

    Đứng ngoài mà tức điên người.
    Được nắm Hạ Chi Linh em dám cho tôi ra rìa.

    Để xem tôi sẽ xử lý em như nào.
    - Phó Cẩn Hiên sao cậu còn chưa đến công ty? Giờ là muộn nắm rồi đó.
    - à...!à..

    tôi sẽ đi ngay bây giờ đây.

    Vợ ơi hôn hôn tạm biệt anh cái nào?
    Cốc...!anh mau đi đi không muộn giờ rồi.

    Còn ở đây mà vợ...!vợ...
    - Á...!đau anh...!em sao lỡ cốc anh đau vậy.
    - Cho anh trừa đi...
    - Em làm việc chăm chỉ nhé.

    anh đi đây và tránh xa tên đàn ông khác ra nhé vợ.

    Nếu không muốn phải ở nhà thì nghe lời chồng nhé.
    Tay Bạch Ngôn này vậy mà dám đuổi anh đi.

    Còn dám cướp người của anh nữa chứ.

    anh Bực mình thật sự.
    - Em yêu.

    làm việc chăm chỉ nhé! anh đi trước đây tối anh đón em.
    Phó Cẩn Hiên không muốn rời đi vì ở đây toàn tình địch của anh.

    Hạ Chi Linh xinh đẹp vậy khó tránh có người con trai khác theo đuổi cô.

    Anh không canh sợ mất vợ.
    - Cậu cứ đi đến Phó Thị đi chiều tôi cũng tiện đường để tôi mang cô ấy về cho cậu.
    - Không phiền cậu.

    vợ chồng tôi còn có hẹn.

    Đúng không vợ?

    Đang yên lại nôi cô vào làm chi.

    tên này thật là khó ở mà.

    Cô không thể để hắn mất mặt được.

    Nếu không hắn không cho cô đi làm mất.
    - à.

    à đúng rồi ạ.

    không phiền anh Bạch Ngôn.
    - Cậu thấy chưa vợ chồng chúng tôi đi hẹn hò.
    Sao hắn thay đổi nhanh vậy? làm cô nhận không ra hắn luôn.

    Hắn cứ này cô sẽ rung động trước hắn mất thôi.

    Cô thực sự không hiểu con người của Phó Cẩn Hiên nữa.
    Phó cẩn Hiên cũng rời đi luôn sau đó.

    Bạch Ngôn dẫn cô vào phòng Phẫu Thuật hưỡng dẫn cho cô biết.
    - Em có hận Phó Cẩn Hiên không?
    - Em có.

    vì anh ta không tin em
    - ừ.

    nhưng mà cậu ta cũng rất đơn giản.

    Cậu ta không bao giờ làm hại người khác.
    Cô suy nghĩ câu nói Bạch Ngôn.

    ruốt cuộc anh ta là người như nào?
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 13: 13: Ghen


    Hạ Chi Linh rất chăm chỉ và nhiệt tình giúp đỡ các đồng nghiệp nên các đồng nghiệp rất yêu quý cô.
    Tan ca cô cũng không gặp Bạch Ngôn nữa.

    Hạ chi Linh ra về đi đến cửa cổng bệnh viện thì đã có chiếc xe sang trọng đỗ đó chờ cô.

    Người lái xe không ai khác chính là Phó Cẩn Hiên.
    - em không định nên xe sao?
    - Đúng vậy đó.

    em không định nên xe anh.
    - Chi Linh em về rồi về rồi à? Giọng nói của Bạch Ngôn .
    - Anh Ngôn em tưởng anh về rồi.
    Hạ Chi Linh tươi cười nói với Bạch Ngôn.

    Anh là ân nhân của cô.
    Người nào đó mặt đen như đít nồi rồi.

    Hạ Chi Linh nói chuyện với anh thì mặt ghét bỏ còn với tên bạn anh lại tươi cười như hoa.
    - Anh vừa mới khám cố cho bệnh nhân.

    Em làm việc thế nào?
    Bạch Ngôn còn cố tình đứng gần cô và ghé sát vai cô nói cho Phó Cẩn Hiên ghen.
    - Hạ Chi Linh...!em còn không mau nên.
    Phó Cẩn Hiên tức giận nói, giọng của anh lạnh lùng nói.

    Răng hai hàm nghiến vào với nhau.

    - Cậu sao vậy ? Phó Cẩn Hiên cậu không chờ tôi trao đổi công việc với cô ấy sao?
    - Bạch Ngôn.

    giờ hết giờ làm việc rồi.

    Cô ấy cần về chăm chồng.
    - Vậy hẹn em ngày mai ở văn phòng tôi.
    - Dạ chào anh ạ.
    Hạ Chi Linh bước nên xe, Phó cẩn Hiên kéo cô sát vào lòng mình.

    Anh ôm trặt cô sợ bỏ tay là bị tay Bạch Ngôn kia cướp mất.
    - Em có vẻ thân với bạn tôi nhỉ?
    - Chỉ vì công việc thôi.
    - Tôi không nên dẫn em cho tên sói đó.
    - Hả...
    - Không có gì.

    em nhớ từ mai tránh xa tay đó ra cho tôi.
    - Anh ghen à?
    - Tôi thèm ghen vào.
    Rõ ràng là ghen mà không nhận.

    Đúng là...!Cả hai cứ thế không ai nói gì cho đến khi xe dừng lại tại cổng.
    Phó cẩn Hiên nghĩ anh đúng là ngu mà.

    mang vợ mình cho kẻ khác.
    Hạ Chi Linh không thèm để ý đến anh cô cũng không nhớ quản gia đã chuyển hết đồ của mình mà cứ đi vào nhà kho.

    Mở cửa kho ra tất cả trống trơn, cô vội vàng chay ra vườn hỏi quản gia.

    - Bạc đồ của cháu đáu ạ?
    - Ta chuyển nên phòng thiếu gia theo lệnh ngài ấy rồi.

    Cháu không nhớ sao.
    Hạ Chi Linh lẩm bẩm một mình, tay vỗ đầu như nhớ ra điều gì đó chạy thẳng nên phòng anh.

    Cô không nghĩ nhiều mà xông thẳng vào phòng nhưng 1s sau cô hét nên.
    - á...!sao anh không mặc quần áo.
    - Phòng tôi mà.

    sao tôi phải mặc? em ngại gì chứ?
    Phó Cẩn Hiên tiến gần cô, cô thấy nguy hiểm liền lùi lại phía sau cơ mà hết chỗ lùi rồi vì sau là tường.

    Bị anh ép vào tường như này, cô thực sự là không chịu nổi.

    Hơi ấm của anh gần cô quá, anh còn làm hành động ám muội khiến ho Hạ Chi Linh tim đập thình thich, nhiệt độ cơ thể bắt đầu nóng nên.

    - Anh...!anh có thể bỏ tôi ra trước không?
    - Không thể.
    Dứt lời anh cúi xuống hôn sâu vào môi cô.

    Hạ chi Linh vì bất ngờ tay cũng cứng đờ tại chỗ và hai mắt mở to nhìn anh.

    Anh vậy mà cứ m*t đôi môi ngọt của cô thôi.
    Khi Hạ Chi Linh phản ứng thì...!ưm..

    ưm tay cô đánh vào người anh đồng thời miệng muốn nói gì đó anh nhân cơ hội đó nhuốt luôn lời nói của cô đồng thời thì cũng đưa lưỡi mình khuấy đảo khoang mi3ng của cô.

    Anh nghĩ sao miệng cô lại ngọt lịm vậy? Đến khi Hạ Chi Linh bất lực đành chấp nhận nự hôn của anh thì cô đã nhắm mắt phối hợp với anh.

    Hai người dây dưa mãi đến khi cô cảm thấy đuối sức anh mới buông ra.
    Chưa để Hạ Chi Linh phản ứng thì Phó Cẩn Hiên đã nhấc bổng cô lên đặt nên giường.

    Anh tiếp tục hôn cô và bàn tay không yên phận bắt đầu luồn trong áo của cô mà nắn, bóp đôi hồng đào của cô.
    - Ư...!ưm...!đau em...!Cẩn Hiên
    Giọng cô ngọt ngào gọi tên anh làm anh càng thêm hưng phấn.

    Anh bắt đầu hôn cổ cô đồng thời cũng cởi khóa váy của cô ra để lộ một cặp đào to và tròn rất vừa tay anh.
    Lần trước do anh say nên anh chưa nhìn ngắm kỹ lưỡng còn lần này thì anh thấy nó rất trắng và đẹp.

    phó Cẩn Hiên bắt đầu hôn và một bên tay nắn b óp nó đủ hình dạng.

    Anh m*t như trẻ thèm sữa mẹ.

    Còn Chi Linh lúc này chỉ biết hưởng thụ cảm giác anh mang đến lần này không đau vì anh không thô bạo nhue lần trước.
    - Ưm...!Hiên...!em...
    - Em làm sao?
    - Em khó chịu...!anh giúp em.
    - Em không hối hận chứ?

    - em không hối hận.

    Nhanh ...!nhanh anh.
    Phó Cẩn Hiên cười trên môi.

    anh không nghĩ Hạ Chi Linh nhạy cảm vậy.

    Vậy anh sẽ trêu đùa cô chút.

    Anh bắt đầu tiến tay vào nơi tư m@t của cô, anh cho một ngón tay vào trước và bắt đầu ra vào mạnh mẽ trong cô nhưng chỉ 1 phút sau nước trong cô đã bắt đầu rỉ ra.

    Điều này làm cho Phó Cẩn Hiên thích thú anh lại tiếp tục đưa 2 ngón tay vào và ta vào bên cô mạnh mẽ hơn làm cho Hạ Chi Linh sướng điên người.
    Phó Cẩn Hiên cũng không trần trừ nữa mà bắt đầu giải phóng huynh đệ của mình.

    Đặt nó giữa hang động và đẩy mạnh một cái vào bên trong.
    - Á...!hiên...!đau...!anh bỏ ra...
    - Em thả lỏng đi.

    của em chặt quá.

    Anh có ngu đâu mà bảo anh rút ra.

    đi đến bây giờ rồi mà cô bảo anh rút ra.

    Như thế uổng công anh từ lẫy giờ rồi.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 14: 14: Hạnh Phúc Mới Đầu


    Anh để im chờ cho đến khi Hạ Chi Linh quen với kích thước của anh thì anh mới bắt đầu di chuyển.

    Mới đầu anh còn nhẹ nhàng sau đó anh bắt đầu nhanh dần đều.
    - Hạ Chi Linh em thử rên cho tôi xem, ở đây cách âm tốt em đừng lo.
    - Anh ...!Hiên...!em mệt nắm.
    - Mới đó em đã mệt vậy em cần luyện tập nhiều vào.

    Sau 3h vận động thì anh cũng thấm mệt và anh bắt đầu chạy nước rút rồi phóng hết tinh hoa vào người cô.

    Cô cảm nhận được ròng nước ấm chảy ra từ đó.
    - Anh không dùng bảo hộ sao?
    - Anh quên dùng em dùng thuốc đi.
    Hạ Chi Linh không nói nữa.

    Cô xuống giường đi vào nhà vệ sinh nhưng đi được 2 bước chân cô đã ngã vì đau cũng may Phó Cẩn Hiên đỡ cô kịp.

    Vậy là anh bế cô luôn vào vệ sinh cá nhân cho cô.
    - Em tự làm được.
    - Còn ngại sao? của em cái gì anh cũng nhìn qua và cái gì cũng sờ rồi.
    - Anh đừng nói nữa.
    Hạ Chi Linh lấy tay che miệng anh lại, anh nói vậy làm cô ngại chết mất.

    Nhưng có vẻ anh không nhớ ra đêm đó anh gọi tên người yêu cũ của anh.
    Sau khi xong cô ra cửa sổ ngắm cảnh buổi tối.

    ánh đèn sáng của đườnh x.á rất đẹp bỗng có bàn tay ấm áp ôm cô thì phía sau.
    - Hạ Chi Linh.

    Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu không? Anh biết anh ban đầu là không đúng.

    Anh chưa rõ nguyên nhân làm em tổn thương.
    - Anh là có ý gì? anh còn yêu bạn thân em không?
    - Anh nghĩ tình cảm có thể quên.

    em cho anh thời gian được không?
    - Bao lâu anh?
    - Anh không biết nhưng anh sẽ sớm quên cô ấy thôi.
    - Nếu cô ấy quay trở về thì anh sẽ như nào?
    - Điều đó sẽ không xảy ra.
    - Em chỉ bảo nếu thôi mà?
    - Đừng nói chuyện đó nữa.

    chỉ cần chúng ta yêu nhau là đủ.
    Phó Cẩn Hiên dùng cách này để trả thù cô thật là ác mà.

    Cô gái đơn thuần như cô rơi vào lưới tình của anh.
    Hạ Chi Linh quay người lại và đặt nên môi anh một nụ hôn nhẹ.

    Điều này chứng tỏ cô đã rung động trước anh.
    Hai người dây dưa một lúc mới buông và qua giường nằm ngủ.

    Phó Cẩn Hiên để đầu cô nên tay mình và tay còn lại ôm cô ngủ.

    Anh chưa bao giờ có cảm giác ngủ ngon như vậy.
    Mới sáng sớm thức dậy anh đã không thấy cô đâu.

    anh giật mình thức giấc đi vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà thì thấy cô đang làm đồ ăn với bác quản gia rồi.
    Nhìn người con gái mình thích trông dáng vẻ đang lấu ăn thật đẹp và hạnh phúc.

    Đồ ăn xong được cô mang ra bàn ăn.
    - Anh ăn đi.

    em lấu không ngon.
    - em ngồi ăn chung đi.
    Đây là lần đầu tiên Phó Cẩn Hiên cho cô ngồi ăn cùng mình và anh ăn đồ cô lấu.
    Đồ ăn cô lấu ngon thật, tay nghề cô quá đỉnh luôn.

    anh ăn hết đồ ăn cô lấu mà vẫn muốn ăn tiếp.
    - Em lấu cũng tạm thôi.
    Hạ Chi Linh nghĩ gì mà tạm? ăn hết còn chê cô lấu.

    Nhưng đó là suy nghĩ của cô còn cô nói với anh rằng.

    - Em sẽ cố gắng hơn nữa.

    - Được.

    Chúng ta đi làm cùng nhé.
    - Dạ được.

    Quản gia nhìn hai người vui vẻ như vậy bà cũng thấy hạnh phúc thay cô.
    Anh đưa cô đến bệnh viện trước sau đó mới đến công ty.

    anh dặn cô đủ kiểu.
    - em nhớ tránh xa tên đó ra cho tôi.
    - hả? ai cơ?
    - Còn ai ngoài tên bạn của tôi.

    Đáng nhẽ nên nhốt em ở trong nhà.
    - Không ngờ Phó Tổng nhà ta còn có mặt này nữa.
    - Em dám trêu tôi.

    Vừa nói Phó Cẩn Hiên dí sát mặt mình vào mặt cô.

    làm cô giật mình lấy hai tay che ngực mình lại
    - Anh định làm gì? ban ngày còn ở giữa đường.
    - Anh chỉ muốn hôn tạm biệt vợ mình thôi mà.
    Chụt...!chụt...!anh xoa đầu cô cưng chiều nói.
    - Em vào đi chiều anh qua đón em .
    - Vâng.
    Hạ Chi Linh bước xuống xe gặp các đồng nghiệp họ vây quanh cô hỏi.
    - Chị Linh bạn trai chị sao?
    - Bạn trai chị giàu vậy?
    Họ hỏi nhiều và liên tục làm cô ngại không biết trả lời câu nào trước.

    Bỗng có giọng nói vang nên cứu cô
    - Các cô không đi làm việc sao?
    Bạch Ngôn anh đã giải vây giúp cô.
    - Có vẻ em và tay bạn tôi tiến triển tốt nhỉ?

    - Dạ.

    cũng mới bắt đầu.
    - Ừ cẩn thận bị lừa.
    - Hả...?
    - Không có gì?
    Hạ Chi Linh suy nghĩ câu nói của Bạch Ngôn sao anh lại nói như vậy.

    Cô cũng gạt bỏ suy nghĩ vào làm việc..
    Đến chiều thì thư Kí Lâm đón cô bảo anh đang họp nên đón cô đến công ty.
    Vào công ty thì thấy anh đang đi ra sảnh phụ.

    anh quay lưng về phía cô nên không biết cô đến.

    Hạ Chi Linh đang muốn gọi anh thì bất ngờ có cô gái chạy đến ôm Phó Cẩn Hiên.
    Người con gái ôm anh khoing ai khác là Ngọc Mai.

    Điều mà Chi Linh lo sợ cũng đã xảy ra rồi.

    Cô đứng bất động tại chỗ có vẻ hai người kia chưa biết sự tồn tại của cô.

    Anh vậy mà không đẩy cô ấy ra còn ôm trặt tay vỗ lững cô ấy an ủi cô ấy.

    Ngọc Mai khóc lớn trên vai anh.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 15: 15: Đau


    Hạ Chi Linh đứng trôn chân tại chỗ.

    Thi Kí Lâm rất muốn tiến nên ra hiệu cho sếp của mình.

    Nhưng bị Hạ Chi Linh cản lại cô muốn biết ạn còn yêu cô ấy đến như nào.
    - Ngọc Mai là em sao? bấy lâu lay em đi đâu? anh không ngừng tìm kiếm em suốt gần 1 năm qua.
    Phó Cẩn Hiên vội vàng đẩy Ngọc Mai ra quan sát thật kỹ xem người cô có bị gì không? anh cẩn thận quan tâm Ngọc Mai thật kĩ lưỡng.

    Điều này làm cho Ngọc Mai thấy vui sướng vì anh còn yêu cô.
    Hạ Chi Linh lúc này không tin những gì mình nhìn thấy.

    Hôm trước Phó Cẩn Hiên còn muốn cô cùng anh bắt đầu vậy mà khi nhìn thấy người con gái anh yêu trở về anh không quan tâm xung quanh mà chăm sóc cô ấy.
    Ngọc Mai lúc này cũng đã nhìn thấy cô nhưng Ngọc Mai không có ý định chào hỏi cô mà thay vào đó là ánh mắt thách thức và nụ cười khinh bỉ của cô ta dành cho Hạ Chi Linh.
    Hạ Chi Linh cô còn đứng đây làm gì nữa.

    Một người là chồng cô và một người là bạn thân cô đang ân cần chăm sóc nhau.

    Tổn thương khi bị bạn thân lừa rồi lại đau khổ do chính Cẩn Hiên gây ra cô vội lùi bước coi như nhường lại tất cả cho Cô bạn thân của mình.

    Chúc hai người họ hạnh phúc.
    Hạ Chi Linh bắt đầu bước đi thì Ngọc Mai bắt đầu lên tiếng gọi cô.
    - Hạ Chi Linh là cậu à?
    Phó Cẩn Hiên vội quay lưng lại phía sau? Cô đã đứng đây từ bao giờ? cô đã nhìn thấy? anh cũng tìm được bạn gái anh thì cũng không còn lí do gì để trêu đùa cô nữa.

    Anh vậy mà như kẻ sợ vợ mình bắt ngặp vụng trộm ấy.
    Hạ Chi Linh đứng bước chân lại? xoay người hướng về hai người họ.
    Chưa kịp để cô nên tiếng thì Ngọc Mai nên tiếng trước.
    - Chi Linh à.

    tớ không có ý dành anh ấy của cậu đâu.

    Xin cậu đừng ép tớ nữa.

    Cậu ép tớ rời xa anh ấy ngần ấy thời gian là đủ rồi.
    - Cậu nói gì ? tớ ép cậu lúc nào? không phải cậu cầu xin tớ giúp hay sao?
    Ngọc Mai chạy đến chỗ cô khóc lóc cầu xin, còn quỳ xuống trước cô.

    Sự yếu đuối của Ngọc Mai làm Phó Cẩn Hiên muốn bảo vệ.
    - Ngọc Mai em làm gì vậy?
    Phó Cẩn Hiên chạy đến đỡ Ngọc Mai dậy.

    Anh sẽ không bỏ qua cho người nào làm hại bạn gái anh.

    Hạ Chi Linh đúng là cô độc ác quá rồi.
    - Anh không cho phép em quỳ trước cô ta, anh đã thay em báo thù rồi.
    - Anh mặc kệ em, cô ấy chắc không cố ý đâu.

    Em biết cô ấy thích anh từ năm 17 tuổi nhưng vì em cũng yêu anh nên cô ấy mới chịu đựng chờ cơ hội.
    Giọng Ngọc Mai vừa thê lương và yếu đuối.

    Cô ta diễn đạt đến mức Hạ Chi Linh nghĩ Ngọc Mai không làm diễn viên cũng tiếc quá rồi.
    Thư kí Lâm đứng ngoài mà cũng tức giận thay cô.

    Anh vỗn đã không ưa gì Ngọc Mai rồi.

    Anh thấy Hạ Chi Linh cô rất tốt anh rất ưng phu nhân.
    - Hạ Chi Linh tôi không ngờ cô hãm hại bạn thân để dành lấy người đàn ông của bạn mình.

    Thế nào ?
    Hạ Chi Linh lẫy giờ vẫn xem hai người này diễn, cô cũng chịu đựng đủ rồi.

    Tay cô giáng cho Phó Cẩn Hiên một cái và Ngọc Mai nữa.
    - Phó Cẩn Hiên tôi nói cho anh biết.

    tôi mù nên mới yêu anh.

    Còn cô Ngọc Mai tôi coi cô là bạn thân cô lại lừa tôi.

    Nói tôi cướp bạn trai cô, chính cô nhờ tôi mặc váy cưới thay cô.
    - Cô thôi đi Hạ Chi Linh.

    em ấy có lòng tốt tha thứ cho cô cô không biết điều.

    Kèm theo câu nói đó là hành động của Phó Cẩn Hiên anh vô cùng tức giận bước đến chỗ cô bóp cổ cô.

    Cô không cảm thấy đau ở đó mà đau ở chỗ tim cô.

    Nước mắt cô bắt đầu rơi xuống tay Phó Cẩn Hiên.

    Mặt cô đửng đỏ và kèm theo đôi mắt ngấn lệ.
    Cô thều thào hỏi Phó Cẩn Hiên.
    - Em muốn hỏi anh câu này?
    Anh từ trước đến giờ đã rung động với em chưa?
    - Chưa.
    Phó cẩn Hiên trả lời rút khoát mà không cần suy nghĩ gì cả.
    - Anh chưa một lần hướng trái tim về em sao?
    - Đúng rồi.

    Tôi chỉ trêu đùa cô thôi.

    tôi muốn cho cô thử cảm giác đau khổ.
    Hạ Chi Linh không biết lấy sức mạnh đâu ra mà đẩy anh ra.

    Phó cẩn Hiên lảo đảo mấy bước sau mới đứng vững.

    Anh hét nên.
    - Hạ Chi Linh.
    - Chúng ta li hôn đi.
    - Chưa phải lúc.

    Ngọc Mai thấy anh không muốn li hôn vội vàng nên tiếng.
    - Anh sao anh không li hôn với Hạ Chi Linh?
    - Anh chưa trả thù cho em xong.
    - Anh à.

    dù gì cô ấy là bạn em, bỏ qua cho cô ấy đi anh.

    em về vẫn còn nguyên vẹn mà.
    - Em lương thiện quá sẽ bị cô ta lừa đó.
    - Nghe anh.
    Thực ra Ngọc Mai cô ta biết tính anh nếu cứ cố quá anh ta sẽ nghi ngờ cô.

    Vì vậy mà Ngọc Mai mới không nói nữa.
    - Chúng ta đi ăn.
    Hạ Chi Linh đứng hình tại chỗ nhìn hai người bước ra khỏi công ty.

    Thư kí Lâm bên cạnh cô đã đỡ cô và muốn đi dạo cùng cô.

    Cô cũng không từ trối thư kí Lâm.
    Thực ra anh rất muốn trả thù cô Hạ Chi Linh nhưng khi nghe cô muốn li hôn lòng anh không muốn, anh không muốn cô rời khỏi.

    Anh cũng không rõ cảm giác của mình lúc này.

    Anh với Ngọc Mai như nào nữa, anh muốn thử lại với cô.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 16: 16: Sống Cùng Nhau


    Cô cùng Thư Kí Lâm đi dạo quanh khu công viên gần đó.
    - Phu nhân à? người đừng buồn.

    Thực ra thì tôi chưa hiểu cảm giác yêu một người như nào nên cũng không biết khuyên phu nhân thế nào.

    Nếu muốn khóc thì cứ khóc đi.
    - Cảm ơn anh.

    Thư kí Lâm.

    giờ có khóc cũng chẳng được gì tôi việc gì phải khóc cơ chứ.
    - Đúng vậy.

    Giờ nên đi về thôi phu nhân .
    - Cảm ơn anh lần nữa.

    tôi muốn hóng gió chút.
    - Giờ đã muộn cô ở đây sẽ không tiện đâu.
    - Ừ...!thì anh tiện đưa tôi về nhé.
    Về đến biệt thự thì cô lê bước chân vào trong nhà với tâm trạng cũng khá thỏa mái.

    Khi cô vào đến phòng khách đã thấy Ngọc Mai và anh ngồi đó đang xem ti vi cùng nhau.

    Phó Cẩn Hiên đang ân cần chăm sóc cho người anh yêu, hành động đó chưa bao giờ dành cho cô.
    Cô định không để ý đến hai người họ mà đi về phòng nhưng Phó Cẩn Hiên đã nhìn thấy cô, anh bắt đầu nên tiếng.
    - Ngọc Mai từ giờ sẽ ở đây.

    Cô nên chăm sóc cô ấy để chuộc tôi của mình đi.

    Khi nào cô ấy hài lòng tôi sẽ cho cô đi.
    - Cô ta là gì tôi phải chăm sóc.

    Phó Cẩn Hiên anh vừa vừa phải thôi.
    Phó Cẩn Hiên tức giận đập tay xuống bàn và tiến lại gần cô nói.
    - Cô hại cô ấy chưa đủ sao? cô có chết cũng không thể bù đắp cho cô ấy.
    - Tôi trả làm gì cô ta cả? anh tin hay không thì hỏi cô ta đi.
    Ngọc Mai sợ cô nói linh tinh những điều không hay về cô ta nên cô ta đã nên tiếng ngăn cản hành động Phó Cẩn Hiên.
    - Anh à.

    em không sao rồi anh đừng làm khó Hạ Chi Linh nữa được không?
    Đôi mắt Ngọc Mai long lanh như sắp khóc.

    Làm cho Phó Cẩn Hiên hạ nhiệt độ cơ thể dần dần.

    Anh quay sang Ngọc Mai dỗ dành cô.
    - Em nên phòng trước đi.

    Ngoan nghe anh.
    Phó Cẩn Hiên vỗ nhẹ vào vai Ngọc Mai dỗ dành yêu thương.

    Nhìn hành động này mà Hạ Chi Linh không khỏi chạnh lòng.
    - Anh hứa với em không làm hại bạn em nhé!.
    - Rồi rồi...!rồi...!em yên tâm.

    Ngọc Mai lên cầu thang không quên quay mặt lại thách thức của Hạ Chi Linh.

    Giờ thì cok hiểu bạn thân thân ai người ấy lo rồi.
    - Anh muốn nói gì nhanh nên tôi còn phải đi ngủ.
    - Cô nên nhớ rằng tôi chỉ coi cô như kẻ hầu thôi.

    Đừng bao giờ động vào Ngọc Mai.

    Cô ấy là giới hạn của tôi cô nghe rõ chưa?
    - Được.

    tôi hiểu.

    xin phép đi trước.
    Trái tim Hạ Chi Linh đã tan nát từ lúc ở công ty anh nói chưa từng dung động trước cô rồi.

    Cô đã mệt mỏi rồi, nên cô muốn đi ngủ thôi.

    Mong sớm ngày rời khỏi đây.

    Cô vậy mà đi qua người anh bỗng cô dừng lại nói.
    - anh nên nhớ ngày hôm nay.

    Đừng hối hận.
    - Từ điển phó cẩn Hiên tôi không có những từ ấy.
    Tại sao Hạ Chi Linh cô luôn không giải thích, anh ghét tính cam chịu của cô.

    Sao phải cam chịu nhỉ?.

    Hạ Chi Linh bước vào phòng anh đồng thời cũng dọn đồ của mình xuống kho.

    Giờ cô gái của anh trở về rồi cô còn cô gắng làm gì chỉ bõ người ta khi thường mình.
    Sau hoàn thành xong việc cô bắt đầu ngồi xuống giường tiếp tục xem hồ sơ bệnh án của các bệnh nhân.

    Cô cũng tính sau khi dọn khỏi đây cô sẽ thuê một căn nhà nhỏ để làm nơi ở cho bản thân mình.

    Hạ Chi Linh quyết tâm không thể chìm trong quá khứ nữa.

    quên đi tình cảm 8 năm của cô.

    Thực ra anh và cô gặp nhau rất nhiều lần rồi nhưng anh không để tâm nên không biết rằng cô yêu anh từng đó năm.

    Người anh luôn chú ý đó là bạn thân cô mà thôi, cô anh coi như không khí.

    Gạt qua tất cả cô cũng sẽ quen với điều này và quyết tâm quên đi một người đó là thanh xuân của cô.
    Phó Cẩn Hiên nhìn bóng lưng của Hạ Chi Linh bước đi anh thấy lòng nặng nhưng mà anh cũng mau tự gạt đi suy nghĩ là sẽ quyết tâm chỉ hướng về Ngọc Mai và không được phép suy nghĩ đến cô nữa.
    Phó Cẩn Hiên nhẹ nhàng vào phòng vì anh nghĩ Hạ Chi Linh còn trong phòng nhưng không khi anh mở cửa ra căn phòng trống trơn.

    Đồ của cô đã được dọn đi cũng đúng thôi giờ có Ngọc Mai thì cô không thể ở cùng phòng với anh được.
    Nhấc điên thoại gọi cho 2 bạn của anh đến quán bar anh để uống rượu.

    Anh chạy xuống nhà thì gặp Ngọc Mai cô đang nói chuyện điện thoại, nhìn thấy anh thì hành động của Ngọc Mai tắt hẳn điện thoại luôn.
    - Ngọc Mai em nói chuyện với ai vậy?
    - Với người bạn em đã giúp em lúc khó khăn.
    Phó Cẩn Hiên không muốn hỏi thêm nên anh đã bảo anh ra ngoài cùng bạn.

    Mới đầu cô đòi theo anh nhưng anh không cho và bảo cô mới quay trở lại thì nghỉ ngơi cho tốt cho sức khỏe luôn.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 17: 17: Hiểu Lầm


    Ngọc Mai không dám cãi lại lời của Phó Cẩn Hiên, cô ta quyết dành anh bằng được lúc mà cô ta bỏ đi thực ra cô ta có thai và sợ anh phát hiện nên mới đổ cho Hạ Chi Linh hại cô ta.
    - Ngoan đợi anh nhé.

    anh đi xong rồi sẽ về với em.
    - Dạ vâng anh.

    hì hì.
    - Ngoan nắm...
    Anh chạy xe ra khỏi nhà là lúc Ngọc Mai hiện nguyên hình cô ta nghĩ là làm.
    - Quản gia đâu?
    - Cô gọi tôi.
    - Bà già rồi sao ? mau dọn đồ tôi sang phòng Phó Cẩn Hiên giúp tôi.
    - Xin lỗi cô Diệp tiểu thư nếu không có lệnh của thiếu gia chúng tôi không thể dọn đồ giúp cô.
    - Bà già đã điếc còn mù sao? tôi là chủ nhân căn nhà này.

    Bà phải nghe lời tôi.
    - Người đâu mang Diệp tiểu thue về phòng đi.
    Mới đó thôi mà diệp tiểu thư đã bị vệ sĩ mang vào phòng rồi bị canh gác tại cửa luôn.

    Quản gia như bà không sợ Phó Cẩn Hiên vì bà biết anh sẽ không làm gì bà.

    Bà chỉ thương cho Hạ Chi Linh thôi lương thiện, hiền lành lại còn bị tổn thương còn cô Ngọc Mai kia thì như một mụ độc ác sao qua được mắt bà.
    Ngọc Mai cô ta tức giận vô cùng vì bà quản gia không nghe lời cô ta.

    Cô ta quyết sẽ cho bà biết tay mới được.
    Đến 11h đêm anh mới về nhà.

    Trên người toàn mùi rượu thôi.

    Anh đi vào phòng như mang anh đi nhầm phòng Kho.

    anh như bé con tìm hơi ấm của mẹ ấy.

    Anh không nói không rằng tự nhiên nằm cạnh Hạ Chi Linh ngủ ngon lành.
    Hạ Chi Linh đang ngủ thì có cánh tay nặng đè nên người mình, cô tỉnh giấc cô giật mình tưởng trộm hóa ra là Phó Cẩn Hiên.
    - Tay này không về phòng với cô Ngọc Mai ...!lại chạy đến đây tìm ta.

    Nhìn khi ngủ trông anh rất đẹp trai.

    Nhưng tính thì khó tính như ma ấy.
    Hạ Chi Linh than xong cô mặc kệ anh cô cũng chìm vào giấc ngủ.

    Đến sang hôm sau Phó Cẩn Hiên dậy nhìn xung quanh phát hiện ra mình đang nằm cạnh Hạ Chi Linh.
    Cũng lúc này thì Hạ Chi Linh mở mắt ra.

    Cô quát thẳng mặt Phó Cẩn Hiên.
    - Anh về mau đi không cô gái của anh hiểu lầm rồi đánh tôi.
    - Cô ấy không nhỏ nhen như cô.
    Vừa nhắc tào tháo thì tào tháo đến.

    Ngoc Mai đứng trước cửa cô ta mít ướt khóc.
    - Phó Cẩn Hiên sao anh lại làm thế với em? anh lừa em.
    Anh chạy như tốc độ ánh sáng đến chỗ cô ta giải thích.
    - Em nghe anh nói đã.

    anh và Chi Linh không có chuyện gì.

    Em nín đi đừng khóc.
    Ngọc Mai tỏ vẻ yếu đuối giọng yếu ớt nói với Hạ Chi Linh rằng.
    - Tại sao hết lần này đến lần khác cô dành anh ấy với tôi.
    - Ngọc Mai cô nên nhìn cục diện là anh ta đến tìm tôi chứ không phải tôi.
    - Nếu không phải cô nhân lúc tôi không có ở đây quyến rũ anh ấy thì anh ấy đâu có như vậy.
    - Hai người bớt diễn đi và ra khỏi
    đây đi.

    Tôi sắp muộn giờ làm rồi.
    Cả hai bị cô đẩy ra ngoài không thương tiếc.

    và sau đó là tiếnv đóng sập cửa lại.

    Cô không muốn đôi co với cô ta.
    Hai người bị đẩy ra cửa thì tay Ngọc Mai tức giận thành quyền.

    Hạ Chi Linh cô nhớ đấy.

    Ngọc Mai vẫn khóc nhõng nhẽo anh cảm thấy phiền không biết từ bao giờ cô lại trở nên như vậy nữa.
    - Phó Cẩn Hiên anh đứng lại cho em.

    Phó cẩn Hiên theo lời của Ngọc Mai mà đứng lại.

    Ngọc Mai vừa khóc vừa đánh người anh.

    Đến khi anh không thể chịu nổi nữa thì anh đã giữ trặt tay cô ta lại.
    - Ngoc Mai từ bao giờ em trở nên như vậy?
    - Mới hôm qua thôi giờ anh đã quát em
    Phó Cẩn Hiên thấy vậy liền hạ hỏa và thêm vào đó kéo Ngọc Mai vào trong lòng ôm cô và an ủi cô.

    Có lẽ anh đã lớn tiếng quá với cô rồi.

    Biết cô chịu bao ủy khuất mà vì anh mà.
    - Chờ anh một thời gian nữa chúng ta kết hôn nhé.
    - Bao lâu anh?
    - Sẽ Sớm thôi.

    tin anh nhé.

    để em ủy khuất rồi.
    - Em không sao.

    em sẽ chờ anh.
    Phó Cẩn Hiên ôm Ngọc Mai sau đó đặt nên chán cô một nụ hôn.

    Anh nên phòng và thay đồ để đi làm.

    Hạ Chi Linh cũng ra khỏi nhà lúc này chỉ còn mỗi Ngọc Mai ở nhà cô ta bắt đầu nghĩ chiêu trò mới.

    Cô ta gọi điện thoại cho tình nhân của cô ta.

    - Alo em yêu à.
    - Em nè.

    anh giúp em một việc được không?
    - Việc gì em nói đi.
    - Anh làm như này....
    - Có được không em?
    - Anh yên tâm đi.

    sau em chuyển tiền cho anh.
    - Em biết là anh cần cái khác mà.
    - Anh hư nắm.

    em thích vậy nhé.

    Sau cô ta thay đồ và đi mua sắm.

    Phó Cẩn Hiên đang ngồi văn phòng mà tin nhắn thanh toán tiền ting ting liên tục anh nhìn con số cũng thấy choáng.
    - Thư Kí Lâm cậu điều tra chút việc Ngọc Mai sống gần 1 năm qua cho tôi.

    và giới hạn thẻ cho tôi
    - Dạ vâng thưa sếp.
    Anh cảm thấy con người Ngọc Mai thay đổi rồi.

    không còn là cô gái ngây thơ và hiền dịu như anh đã yêu nữa.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 18: 18: Tổn Thương


    Phó Cẩn Hiên không thể tập trung được vào công việc anh cữ nghĩ đến Hạ Chi Linh và Ngọc Mai vậy anh quyết định đến bệnh viện thăm thằng bạn thân anh nhưng thức chất muốn xem cô đang làm gì.

    Nghĩ là làm anh nhanh chóng xuống xe và phóng đi đến lúc thư kí Lâm không kịp gọi theo.
    Anh vẫn như mọi lần vào thẳng văn phòng của Bạch Ngôn bạn anh.

    Anh mở của ra thì chẳng có ai cả.

    anh liền đi đến phòng khám của Hạ Chi Linh, ngoài cửa anh đã nghe thấy âm thanh ám muội của trai và gái.
    - đau..

    em hơi mệt.
    - Em để anh xem cho.
    - Của em...
    Tiếng mở cửa xông vào của Phó Cẩn Hiên lúc này anh thấy Bạch Ngôn đang cuối xuống vì ở góc của anh thì anh nghĩ hai người đang hôn nhau.

    Nhưng thực chất Bạch Ngôn đang xem vết thương vai giúp cô vì lúc lẫy sơ ý cô va vào tường mạnh rỉ máu.
    - Hạ Chi Linh cô vừa xa tôi mấy tiếng đã cho tôi mọc sừng sao?
    Cả hai người nghe giọng nói của anh thì quay sang hướng cửa.

    Hạ Chi Linh quả thật thì áo đang sộc sệnh, tay của Bạch Ngôn đang đặt nên vai cô.

    Chưa kịp giải thích Phó Cẩn Hiên đã đấm cho Bạch Ngôn 1 cái vào mặt.

    Bạch Ngôn vì bất ngờ nên anh không né được nên mồm chảy máu.

    Anh đứng lảo đảo mấy bước mới đứng vững được.
    - Phó Cẩn Ngôn anh điên rồi à?
    Hạ Chi Linh đứng dậy đỡ Bạch Ngôn.

    anh đang giúp cô giờ lại bị như này.
    - Hạ Chi Linh cô giỏi nắm.

    câu dẫn bạn tôi.

    Tôi chưa đủ thỏa mãn cô sao?
    Phó Cẩn Hiên tức giận thấy cô quan tâm Bạch Ngôn còn mắng anh là đồ điên.
    Anh kéo cô lại gần và hét vào mặt cô giọng vô cùng tức giận.
    - Phó Cẩn Hiên cậu điên à? tôi chỉ xem vết thương cho cô ấy thôi.
    - Tôi không nghĩ cậu lại có tư tưởng là hứng thú đồ tôi chơi rồi.
    - Cẩn Hiên cậu coi cô ấy là vợ cậu sao?
    - Đó là chuyện của tôi.
    Nói xong Phó Cẩn Hiên kéo Hạ Chi Linh ra khỏi phòng anh mặc kệ vết thương của cô không quan tâm đ ến sự đau đớn của cô.

    Anh kéo cô ra xe và phóng đi.

    lúc này thì Anh phóng xe tốc độ bàn thờ.

    Hạ Chi Kinh chỉ biết cầu trời đến nơi.
    - Anh muốn chết đừng kéo theo tôi chứ?
    - Hạ Linh Nhi cô có tư cách gì nên tiếng.

    Loại đàn bà như cô đúng là lẳng lơ mà.

    Tôi muốn tin cô cũng không được ấy.
    - Anh đừng quá đáng.

    nếu không tin tôi, tôi không cần giải thích nhiều.

    Két...!xe phanh thắng.

    cô nhào người phía trước nên chán bị đập vào đầu xe.

    Máu rỉ trên chán cô.
    - Phó Cẩn Hiên anh muốn làm gì.
    Phó cẩn Hiên chẳng thèm để ý câu nói của cô.

    Anh vậy mà xuống xe mở cửa kính kéo cô ra ngoài.

    Bị Phó Cẩn Hiên kéo ra ngoài cô vùng vẫy thoát khỏi tay anh nhưng mà chạy được 3 bước thì bị anh giữ lại.

    Anh không cho cô thoát khỏi vòng tay anh, anh hôn cô một cách thô bạo như muốn chút hết giận nên đôi môi này của Hạ Chi Linh vậy.
    ưm...!ưm.

    với sức của Hạ Chi Linh thì sao mà đấu lại anh.

    Môi cô bị anh cắn đến lỗi xưng hết nên.

    Hạ Chi Linh vì mệt bà đau chỗ vết thương cộng sự mạnh bạo của anh khiến cô Ngất tại chỗ.
    Phó Cẩn Hiên hốt hoảng đỡ cô.
    - Hạ Chi Linh? Chi Linh...!tỉnh dạy đi.

    mau tỉnh dậy
    Đối phương không có hồi đáp nên anh bất lực bế cô vào căn biệt thự gọi bác sỹ riêng đến.
    Sau khi bác sỹ khám cho Hạ Chi Linh thấy vết thương cô tổn thương vai khác nặng và kèm theo sự mệt mỏi.

    - Cô ấy không sao chứ bác sỹ?
    - Không sao đâu chỉ là mệt mỏi và làm việc quá sức.
    Phó Cẩn Hiên như chút được tảng đá nặng trên vai.

    Tiễn bác sỹ ra về, anh quay lại nhìn khuôn mặt trắng bệnh của cô, tay anh cũng nhẹ nhàng vén tóc cô nên.
    - Hạ Chi Linh tôi khoing biết phải làm sao đây? Trái tim tôi thuộc về Ngọc Mai nhưng tôi lại không em rời xa tôi.

    Chắc tôi là kẻ tham lam phải không? em từng hỏi nếu như em đến trước cô ấy thì tôi có yêu em không?
    Câu trả lời của tôi là có.

    Nhưng giờ thật xin lỗi em.

    Tôi chỉ thuộc về Ngọc Mai.
    Hạ Chi Linh đã tỉnh nhưng không biết đối diện với anh như nào nên đã trả vờ ngủ.
    Cô nghe thấy lời anh nói mà tim cô đau quá.

    Phải chăng cô can đảm tỏ tình với anh trước có lẽ cô không phải là kẻ thay thế rồi.

    Giờ trách bản thân mình yếu đuối và duyên phận giữa cô và anh như vậy thôi.
     
    Cô Dâu Thay Thế Của Phó Tổng
    Chương 19: 19: Li Hôn


    Phó Cẩn Hiên chờ cô tỉnh dậy.

    Đến tối cô không giả vờ nữa mà tỉnh dậy để đối diện với anh.

    Cái gì nên đến cũng đã đến rồi.
    Ư..

    hai tay cô vươn dài.
    - Em tỉnh rồi.
    - Ừ.

    làm anh thất vọng rồi.
    - tôi xin lỗi tôi không có ý đó.

    Từ nay em được tự do.

    Tôi sẽ bảo thư kí Lâm mang đơn li hôn đến cho em.

    Cân biệt thự này coi như là quà tôi tặng cho em.

    Cảm ơn em đã làm vợ tôi suốt thời gian qua.
    - Không cần đâu.

    tôi đến hai bàn tay trắng tôi cũng muốn ra đi hai bàn tay trắng.
    - Em đừng từ chối tôi.

    Nhà tôi đã sang tên cho em rồi.

    em cứ nhận lấy đi.
    - Ừ.

    cảm ơn anh.

    Mai tôi sẽ dọn khỏi Vĩnh Uyển.
    - Tùy em.

    em mới ôm ở lại đây đi mai rồi hãy chuyển đồ.

    Tôi có việc cần đi trước.
    - Ừ.

    anh.
    Phó Cẩn Hiên rời đi cũng là lúc Hạ Chi Linh cô khóc, tim cô rất đau giá như có liều thuốc nào quên đi tất cả sự việc thì tốt đến mấy.
    Cũng tốt sao cô lại đau cơ chứ.

    Bấy lâu nay cô rất muốn rời khỏi anh mà.

    Giờ anh nói ly hôn tim cô muốn ngừng đập.

    Bước chân xuống giường cô nhìn cảnh đêm đẹp sao mà lòng cô mệt mỏi vô tận vậy.
    Phó Cẩn Hiên tâm trạng không khác hơn Hạ Chi Linh.

    Nhưng anh đã quyết tâm gạt bỏ Hạ Chi Linh và yêu cô gái của anh Ngọc Mai.

    Cô đã tổn thương rồi nên anh cần bảo vệ cho cô.

    Anh chạy xe về vĩnh uyển vào nhà thấy mỗi quản gia đang dọn dẹp.
    - Quản Gia Ngọc Mai đâu bác?
    - Cô ấy đi từ lúc cậu chủ đi làm giờ chưa về.

    Phó Cẩn Hiên nhìn đồng hồ đã 10h đêm sao cô còn chưa về.

    Chẳng phải đi mua sắm sao?
    Anh nhấc điện thoại nên gọi cho Ngọc Mai mà đầu dây bên kia thuê bao quý khách vừa gọi ....
    Anh tức giận đập điện thoại xuống sàn.

    Khổ cho cái điện thoại quá à.

    Anh bước nên phòng tắm rửa rồi nghỉ ngơi.

    Mãi đến 12h đêm Ngọc Mai mới về nhà.

    Cô ta dón dén đi vào sợ anh phát hiện nhưng anh đã nhìn thấy hết hành động của cô ta từ cửa rồi.
    - Em đi đâu giờ mới về?
    Ngọc Mai giật mình quay lưng lại.

    Nhanh trí nới với anh.
    - Em gặp mấy người bạn mải vui quá em quên không gọi cho anh.
    - Em uống rượu sao?

    - Em chỉ uống một chút thôi.
    - Được rồi em nghỉ ngơi đi.

    Lần sau đừng như vậy nữa.

    - Vâng anh.

    Khi Ngọc Mai định hôn nên má anh nhưng bị anh né tránh làm cho cô hơi ngại và tụt hứng.
    - Em nên phòng trước đây.
    Thế rồi Ngọc Mai đi lên phòng còn anh ngồi lại sofa nghĩ từ bao giờ con người lại thay đổi đến vậy.

    Anh phải tìm đến thuốc an thần để ngủ.
    Sáng hôm sau như đã nói Hạ Chi Linh xin Bạch Ngôn Nghỉ 1 ngày để dọn đồ.

    Cô vào trong nhà và bắt đầu dọn đồ khi ra về đến cửa gặp anh và Ngọc Mai.
    Phó Cẩn Hiên hướng mắt phía khác không muốn đối diện cô.

    Còn Ngọc Mai nghe tin cô li hôn và dọn khỏi đây cô ta vui mừng trong lòng.

    Nhưng bề ngoài vẫn tỏ vẻ thương cô.
    - Anh à? hay để cô ấy ở đây đi dù gì cô ấy không có nhà.
    - Nơi này không thuộc về cô ấy.
    Hạ Chi Linh nhìn chán ghét cảnh này nên tiếng nói.
    - Hai người cứ tiếp tục tôi xin phép.
    Cô kéo vali ngang qua người anh, lần cuối cùng cô ngước nhìn anh.

    Người cô từng yên giờ cô sẽ từ bỏ.
    - Bác à.

    con chào bác.
    - Nhớ đến thăm bà già này.
    Bác quản gia ôm cô vào lòng như người mẹ.

    Bà khóc vì thương cô.

    Ngọc Mai cô ta bĩu môi nghĩ trong đầu " có gì đâu mà phải khóc"

    Hạ Chi Linh bước ra cổng đã thấy xe của Bạch Ngôn chờ sắn.

    Anh giúp cô cất vali vào cốp xe còn mở cửa xe cho cô.

    Màn này Phó Cẩn Hiên thấy hết nhưng anh đã quyết tâm không dây dưa với cô nữa rồi.

    Anh đã nói li hôn nên giờ anh không còn tư cách nữa.
    - Anh Cẩn Hiên anh thấy chưa? bạn em rất nhiều người theo đuổi.
    - Kệ cô ta đi.

    Chúng ta đi ăn cơm
    Hạ Chi Linh cô cứ chờ đó.

    Tôi sẽ cho cô biến mất khỏi thế giới này.

    Dám cướp đồ của tôi không dễ đâu.
    Hai người ngồi bàn ăn, Phó Cẩn Hiên không để ý đến Ngọc Mai mà cứ cắm đầu vào ăn làm cho cô ta tức giận.

    Cảm thấy vị trí trong lòng anh của cô ta có nguy cơ mất.

    Tay cô ta nắm thành quyền đôi đũa trên tay sắp gãy đôi ra mất.
    Ăn xong thì anh nên phòng xem tin tức mà không đến công ty.

    Còn Ngọc Mai cô ta nhàm chán nên bảo với anh đi chơi cho khuây khỏa nhưng mà thực ra cô ta hẹn Trai để bàn kế hoạch hại Hạ Chi Linh.
    Anh xem tin tức đến trưa vẫn chưa thấy Ngọc Mai về anh vội gọi điện thoại cô ta không nghe máy.

    Anh liền gọi điện thoại cho Thư kí Lâm điều tra cô ta một chút.
     
    Back
    Top Dưới