Ngôn Tình CÔ DÂU BẢY TUỔI: LÀM DÂU ÂM PHỦ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
CÔ DÂU BẢY TUỔI: LÀM DÂU ÂM PHỦ
Chương 40


Cha mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt “chắc chúng ta tin”:

“Con nghĩ trò muốn đi chơi bậy bạ thì cứ nói. Bác sĩ đã nói rồi, con mới tỉnh lại, chân tay còn chưa được linh hoạt, cần vận động nhiều, nhưng phải tránh ra đường xe cộ đông đúc!”

“Vả lại hắn có quay lại thì sao, thì con càng phải ở trong nhà an toàn chứ còn sao nữa?”

Thế là nguyên một ngày hôm đó tôi bị nhốt trong nhà. Tôi vừa thấy bí bách vừa thấy lo lắng cho an nguy của cha mẹ và Long Vũ. Tôi cứ ôm tâm trạng bí bách khó chịu như thế, cho đến nửa đêm…

Tôi đang nằm trằn trọc không ngủ được, nhàm chán nhìn lên trần nhà và đếm tiếng kim đồng hồ kêu tích tắc. Bất ngờ có âm thanh gì đó lục cục lục cục truyền vào tai tôi.

Chắc là chuột gián mối mọt gì đó thôi, tôi nghĩ thầm. Nhưng âm thanh lục cục càng lúc càng to và rõ, khiến tôi không khỏi lạnh gáy. Nhiệt độ trong phòng đang ấm áp bỗng dưng chuyển thành lạnh buốt như ở ngoài trời.

Nguy rồi, không phải chứ…

Dựa vào kinh nghiệm 7749 lần từng gặp ma của mình, tôi chắc đến mười phần là cái thứ đó rồi…

Nhắm mắt lại, mặc kệ. Tôi lập tức nằm im bất động, giống như mọi lần trước tôi đã làm. Tôi đâu có thù oán gì với họ, làm lơ họ thì họ cũng sẽ làm lơ mình thôi.

Nhưng ai mà ngờ được, tôi không có thù oán gì, nhưng kẻ xấu cứ nhắm đến.

Cánh cửa sổ phát ra âm thanh lục cục một hồi lâu, rồi bất ngờ “tạch” một tiếng, cái chốt cửa sổ tự động bật lên, cánh cửa sổ cứ thế mở toang hoác, đem theo một luồng gió lạnh buốt đến tận xương tủy.

Tôi dù đang nằm vùi kín trong chăn, chỉ để hé hai con mắt, mà cũng phải khẽ rùng mình ớn lạnh. Ngay khoảnh khắc cánh cửa sổ mở ra, một bóng người lù lù xuất hiện bên cửa sổ, và không hề có ý định muốn rời đi.

Tôi cảm giác không ổn chút nào.

Như mọi hồn ma bình thường khác, tôi cứ lơ họ là họ sẽ lơ tôi, chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Nhưng hồn ma này thì cứ đứng lù lù ở đó, dường như đang nhìn chằm chằm vào tôi, đang nhắm vào tôi để làm gì đó.

Nguy rồi!

Mặc dù không thể nghĩ ra hồn ma này có động cơ gì, nhưng chắc chắn tình thế của tôi đang cực kỳ nguy hiểm. Làm sao đây? Không thể cứ nằm im chờ chết được!

Bóng người kia không còn đứng yên một chỗ nữa mà đã dùng một tốc độ nhanh như chớp, thoăn thoắt trèo qua cửa sổ trèo vào trong phòng, và khi vào được phòng rồi, nó lại dùng tư thế bò lồm cồm, loáng một cái đã ngồi chồm hỗm bên giường của tôi!

Tôi dùng hai con mắt he hé khỏi chăn quan sát, dù trong phòng không bật đèn, nhưng nhờ ánh trăng từ ngoài cửa sổ truyền vào, cộng với khoảng cách gần như vậy, tôi thấy khuôn mặt này rất quen.

Chính là ông ta! Tôi không thể nào nhận nhầm được!

Ông ta chính là người ủng hộ phe cánh của Tô Nhất Long, trong bữa tiệc của nhà họ Tô năm ngoái, trước mặt bao nhiêu khách khứa, đứngg trước mặt tôi vạch trần chuyện đứa con trai lớn đã chết của nhà họ Tô. Chính vì thái độ khinh thường và bỡn cợt của ông ta khi nói chuyện với tôi, mà Long Vũ đã thẳng tay g**t ch*t ông ta trong vài nốt nhạc.

Khi đó Long Vũ không xuất hiện nên ông ta chết tức tưởi mà không hiểu tại sao mình lại chết. Giờ thì hay rồi, bây giờ lại mò đến đây trả thù tôi sao?

Trong đầu tôi thoáng nhớ lại cái bóng trắng lần trước lướt qua cửa sổ, sống lưng lạnh toát. Hóa ra ông ta đã ám theo gia đình tôi từ rất lâu rồi!

“Con ranh con khốn kiếp, cuối cùng tao cũng tìm được mày rồi!”

Ông ta lè cái lưỡi đỏ lòm trông mà phát kiếp, cất giọng cười man rợ khiến tôi sợ đến nổi da gà. Khuôn mặt ông ta trắng bệch, hai con mắt lồi ra, quanh mắt đen sì. Một bên má còn bị thủng một lỗ to, máu me be bét chảy ra từ cái lỗ đó, loáng thoáng còn thấy mấy con bọ chui ra chui vào qua cái lỗ đó nữa…

Một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên kinh tởm vô cùng.

“Ụa…”

Tôi không nhịn được nôn mửa, đến lúc này thì không thể nằm im được nữa rồi! Tôi vơ hết những đồ đạc nằm trong tầm với của mình, điên cuồng ném về phía con quỷ tởm lợm kia.

Nhưng vô ích!

Ông ta bị ném trúng thì ánh mắt càng hiện lên vẻ cuồng loạn khát máu hơn, vụt một cái đã lướt đến ngay cạnh tôi, đôi tay trơ xương gớm ghiếc thò ra bóp chặt lấy cổ tôi.

“Khônggg…”

Tôi ú ớ nói, ngón tay khẽ cọ cọ lên chiếc nhẫn đen mà Long Vũ tặng tôi. Một năm nay tôi sống thực vật nhưng nó vẫn luôn nằm trên tay tôi, không ai lấy nó đi, mà đúng ra là không ai có thể lấy nó ra khỏi tay tôi được. Nó khít chặt lấy tay tôi rồi.

“Nó là quyền năng của Quỷ hậu, đừng bao giờ quên nó khi cần thiết.”

Lời dặn dò của Quỷ hậu vang lên trong đầu tôi. Tôi như được tăng thêm mấy phần sinh lực, càng cọ vào nhẫn mạnh hơn. Tôi bằng mọi giá phải sống tiếp, sống vì những người thân của tôi, sống hạnh phúc đến cuối đời với Long Vũ!
 
CÔ DÂU BẢY TUỔI: LÀM DÂU ÂM PHỦ
Chương 41


Thế nhưng, khi tôi cọ tay vào chiếc nhẫn, không phải là những cô hồn sai vặt xuất hiện như mọi khi, mà lại là một bóng người bên cửa sổ.

Người đó cũng xuất hiện y như cách lão già tởm lợm này chui vào phòng tôi, cũng lồm cồm bò vào từ cửa sổ, tay chân nhanh thoăn thoắt loáng cái đã ngồi chồm hổm ngay đầu giường của tôi.

"Ư... ư..."

Tôi trợn tròn mắt vì sợ, thật ra cái bóng này đâu phải là người, nó là ma thì đúng hơn! Nếu là con người, có ai lại dùng tay không trèo được vào phòng ở tầng hai, rồi lại còn di chuyển bằng cách bò như loài thú vậy chứ!

Đã vậy cái bóng này còn có tóc tai rũ rượi, dài lê thê quét đất, che kín cả khuôn mặt. Thế nhưng tôi vẫn có thể nhìn ra ánh mắt sắc lạnh tràn ngập hận thù của cô ta đang xuyên qua mớ tóc đó bắn lên người tôi.

Cô ta đi đến đâu, sàn nhà lênh láng nước đến đó. Tôi ngờ ngợ nhận ra hồn ma này không được bình thường, làm sao cô ta ướt nhẹp như vừa bị ngâm nước lôi ra vậy?

Lão già đang bóp cổ tôi cũng đã phát hiện có một kẻ nữa xuất hiện trong phòng, lão ta ngừng động tác, quay lại nhìn ma nữ kia. Hai hồn ma bộ dạng ghê tởm trừng trừng mắt nhìn nhau, không khí trong phòng đột nhiên lạnh đi cả chục độ, rợn gáy vô cùng.

"Mày là ai? Cút!"

Lão già lên tiếng trước, có vẻ rất khó chịu với sự xuất hiện bất thình lình của ma nữ kia.

"Ông mới phải cút!"

Ma nữ kia cũng không phải dạng vừa, lập tức lên tiếng đáp lại.

"Á à, con ranh con này! Tao đáng tuổi cha mày đấy! Cũng còn chưa học hết nổi cấp ba mà dám hỗn láo với ông đây à?"

Học sinh cấp ba?

Nhân lúc hai kẻ này đang lời qua tiếng lại, tôi lập tức lẻn từng bước về phía cửa sổ. Cửa sổ này dẫn ra ban công, từ ban công phòng tôi có thể trèo qua ban công phòng của cha mẹ tôi ở bên cạnh.

Đây là cách duy nhất có thể dùng vào lúc này! Nếu chạy ra từ cửa chính, hai hồn ma kia sẽ phát hiện ra tôi mất!

Mấy chữ "học sinh cấp ba" lọt vào tai khiến tôi phải đứng hình. Tôi dụi mắt nhìn lại bộ đồ ma nữ đang mặc, khá sốc vì nó chính là đồng phục nữ sinh trường cũ của tôi!

Cô ta là bạn cùng trường cấp ba cũ của tôi sao?

Hơn nữa, giọng nói của cô ta sao mà cũng quen quá! Từng mảng kí ức lộn xộn ập đến, tôi rụng rời tay chân nhớ ra, cô ta chính là bà chị hổ báo năm nào, vì quá thích Tô Nhất Long mà ghi hận, luôn tìm cơ hội bắt nạt và hành hạ tôi.

Nhìn đống nước lênh láng trên sàn nhà, tôi lạnh gáy nhớ lại cái chết của cô ta khi đó. Cũng là Long Vũ ra tay, dìm cô ta đến ngạt thở chết.

Nhưng sao cô ta lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ cũng giống như lão già kia, quay lại tìm tôi để trả thù?

Tôi run run trèo qua cửa sổ đi ra ban công, cái việc tại sao cô ta lại có mặt ở đây đã chẳng còn gì quan trọng nữa rồi. Điều cấp bách bây giờ là làm sao trốn thoát khỏi đây!

Bên trong phòng hai kẻ kia vẫn đang cãi vã.

"Học sinh cấp ba thì sao? Ông cũng chết rồi chứ đâu có hơn gì tôi? Làm như mình hiền lành lương thiện lắm ha ha ha..."

"Hôm nay tao phải chính tay g**t ch*t con khốn Diệp Lộ Linh, g**t ch*t cả nhà nó luôn! Cút ra đừng có cản trở tao!"

"Tôi cũng muốn chính tay g**t ch*t cả nhà con hồ ly tinh đó, ông mới cút đi đừng vướng víu tôi!"

"Không đời nào! Tô Nhất Long đã tốn bao công sức mới tìm được thầy đưa tao đến đây để giết nó! Tao chờ ngày này lâu lắm rồi!"

"Ông câm miệng! Rõ ràng anh Nhất Long tìm thầy để đưa tôi đến đây! Tôi bị con hồ ly tinh Diệp Lộ Linh hại thê thảm, tôi phải chính tay g**t ch*t nó!!!"

Hai kẻ kia cứ cãi vã mãi chưa dừng lại, còn tôi vô tình nghe được thông tin động trời từ lời chúng nói. Thì ra, là Tô Nhất Long, anh ta đã tìm thầy pháp, đưa những hồn ma có thù oán với gia đình tôi đi theo trả thù!

Anh ta thật sự đã mất hết nhân tính rồi!!!

"Ơ, con ranh con này, mày còn muốn chạy trốn cơ à?"

Trong phòng, hai hồn ma cãi nhau chán chê thì cũng nhớ ra tôi, chúng lập tức dùng tốc độ nhanh như chớp lướt ra ban công.

Lúc này tôi đã đặt được một chân sang ban công phòng của cha mẹ. Ý chí sống trong tôi chưa bao giờ mãnh liệt như thế, tôi cũng dùng hết sức lực mình có, nhảy qua.

Nhưng đã quá muộn.

Hai hồn ma gớm ghiếc kia chỉ cần một cái nháy mắt đã đứng ngay cạnh tôi, chúng nở nụ cười độc địa ngoác đến tận mang tai, rồi đồng loạt giơ tay ra.

Hai cánh tay dài ngoằng, mềm oặt như không có xương, nhưng thừa sức đẩy tôi ngã từ ban công xuống đất. Hai mắt tôi ngấn lệ, nghe bên tai tiếng gió ù ù, cảm nhận cơ thể mình đang rơi tự do.

"Cha mẹ! Long Vũ! Kiếp sau gặp lại..."

Tôi lẩm bẩm, cố gắng đến thế mà vẫn không thể sống bình an bên những người mình yêu thương.
 
CÔ DÂU BẢY TUỔI: LÀM DÂU ÂM PHỦ
Chương 42


Mấy giây sau.

Hình như cơ thể tôi vẫn chưa chạm đất. Một cảm giác ấm ấm, mềm mềm bao phủ quanh người tôi...

“Ai? Thả tôi r…”

Câu nói chưa thoát ra hết khỏi miệng, tôi sựng người lại vì nhận ra hơi thở ấm áp quen thuộc. Long Vũ?

Tại sao anh ấy lại xuất hiện ở đây? Mà còn… ôm tôi bằng tư thế thân mật như thế này?

“Xin xin xin… xin lỗi anh, Long Vũ... “

Tôi vội tuột xuống, tránh khỏi vòng tay của anh ấy như bị điện giật. Hơn ai hết tôi biết rõ, thời điểm bây giờ Long Vũ rất ghét việc động chạm cơ thể, ghét sự tán tỉnh đong đưa của nữ giới.

Long Vũ mở to mắt nhìn tôi, không nói không rằng kéo tôi lại, ôm vào lòng.

Tôi:!!!

“Anh… anh làm gì vậy…”

Tôi đương nhiên muốn được anh ấy ôm vào lòng như thế này, nhưng vẫn kinh ngạc không tin nổi. Tôi lo anh ấy bị mộng du, hoặc tệ hơn là có thể bị ma nhập cũng nên…

Khoan, vớ vẩn, anh ấy đã là con trai của Quỷ vương rồi, có hồn ma nào dám nhập vào người anh ấy sao? Rốt cuộc vì lý do gì anh ấy lại thay đổi chóng mặt như thế, vừa hôm qua còn hắt hủi tôi, mà hôm nay lại chủ động ôm tôi rồi?

“Đứng im, đừng động đậy.”

Tôi vô thức nghe theo, đơn giản vì ở trong vòng tay của Long Vũ, tôi luôn có cảm giác rất an toàn, được che chở, được bảo vệ.

“Vụt vụt” hai tiếng, bên tai tôi có hai luồng gió lạnh buốt thổi qua. Chân tay tôi như bị đông đá, cảm giác lạnh toát sống lưng quá quen thuộc, tôi lập tức nhận ra kẻ đến là ai.

Hai hồn ma vừa mới đẩy tôi ngã từ ban công xuống đất, giờ đang ùa xuống nhìn tôi bằng ánh mắt tràn ngập oán khí. Chúng trợn ngược mắt nhìn tôi một lúc, rồi bất ngờ một giọng nói khản đặc nhưng vẫn the thé chói tai vang lên như muốn xé thủng màng nhĩ của tôi:

“Diệp Lộ Linh! Tại sao mày vẫn chưa chết? Lại còn tiếp tục ôm ấp quyến rũ anh Nhất Long của tao!!”

“Tao có biến thành quỷ cũng nhất định phải xé nát cái bản mặt hồ ly của mày ra!!”

Cô ta ngoác cái miệng đã phân hủy lở loét nát bét của mình ra mà gào, móng tay thâm sì, sắc nhọn như vuốt chim ưng nhằm vào mặt tôi. Tôi nhanh nhẹn tránh được, nhưng bất ngờ hơn là Long Vũ cũng nhanh tay dúi đầu tôi vào ngực anh ấy.

Tim tôi đập thình thịch như đánh trống. Long Vũ bảo vệ tôi! Áp tai vào ngực anh ấy, tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng tim anh ấy đập cũng rất nhanh, chẳng khác tôi là mấy.

“Anh Nhất Long! Rốt cuộc con hồ ly tinh này đã cho anh ăn bùa mê thuốc lú gì? Tại sao anh chỉ biết có mỗi mình nó? Em theo đuổi anh lâu như thế, anh không thể nhìn em nổi một cái sao?”

Tôi không còn thấy sợ hãi nữa, mà bù lại cảm thấy tò mò nhiều hơn. Long Vũ sẽ trả lời như thế nào? Tôi thật sự rất muốn biết. Muốn biết anh ấy bảo vệ tôi là thật lòng, hay là vì còn có lý do nào khác.

“Vì cô ấy đẹp.”

Một lý do ngắn ngủn đến nỗi khiến người nghe tức đến trợn mắt. Ma nữ lồng lộn nổi điên lên, cô ta hung hăng lao vào tôi, nhưng mỗi lần như thế Long Vũ lại bắn cho cô ta một ánh mắt sắc lạnh tràn ngập hơi thở chết chóc.

Cô ta thế mà lại dừng tay, không động đến tôi nữa. Có vẻ như cô ta thật sự yêu Tô Nhất Long, nhưng lại không biết mình đang nhầm lẫn Tô Nhất Long với một người khác. Nếu cô ta biết người đàn ông cô ta đang nhận nhầm này, chính là kẻ đã g**t ch*t cô ta, thì sẽ phản ứng ra sao nhỉ?

“Cậu Nhất Long, không phải cậu cất công tìm thầy pháp dẫn hồn phách của bọn ta đi trả thù nhà họ Diệp sao? Tại sao bây giờ lại ôm ôm ấp ấp với con ranh con này?”

Tôi thở hắt một hơi, thầm nghĩ bụng, đúng là trong cái rủi lại có cái may. Nếu không nhờ có hai hồn ma này tìm tôi trả thù, thì chưa chắc Long Vũ đã biết được bộ mặt thật của Tô Nhất Long.

Chúng không hề biết anh ấy chính là Tô Uy Long đã chết của ngày xưa. Bây giờ anh ấy chỉ là một người phàm, chứ nếu anh ấy vẫn là hồn ma, chắc hẳn bọn chúng không nhận nhầm như vậy.

“Ta có thể tìm thầy pháp trấn yểm các ngươi, dễ như trở bàn tay.”

Long Vũ nhàn nhạt nói, cánh tay ôm tôi càng siết chặt hơn.

Hai kẻ đó nghe xong lập tức xị mặt trông rất khó coi.

Chúng hoang mang nhìn Long Vũ, rồi lại nhìn nhau, trông có vẻ rất sợ hãi. Thế nhưng tôi đã nhầm, chỉ có mỗi ma nữ là hoang mang sợ hãi thôi, còn lão già kia sau vài giây ngơ ngác thì lại khôi phục nụ cười nham hiểm trên mặt. Quả không hổ khi còn sống là một kẻ đầy tâm cơ và xảo trá.

Lão ta dùng hai con mắt lồi cả con ngươi ra ngoài nhìn chòng chọc vào hai chúng tôi, khàn giọng nói:

“Thằng oắt con, suýt nữa tao đã bị chúng mày lừa. Mày không phải là Tô Nhất Long!”

“Mày là thằng chết tiệt nào, ông đây đếch cần biết! Miễn là hôm nay mày phải chết!”
 
CÔ DÂU BẢY TUỔI: LÀM DÂU ÂM PHỦ
Chương 43


Lão ta lao về phía chúng tôi, thân thể lão teo tóp trơ xương, không ít chỗ trên người đã bị phân hủy thối rữa, chuột gián bọ lúc nhúc trông mà phát tởm. Tôi có phát hoảng mấy giây đầu, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.

Long Vũ, anh đã cứu em một mạng, bây giờ là lúc em trả lại cho anh một mạng. Em chết rồi, em sẽ xuống âm phủ, làm con dâu của cha mẹ anh. Chờ anh trở về, làm vợ của anh!

Tôi đẩy Long Vũ ra, hiên ngang bước lên chắn trước anh ấy, nhìn thẳng vào cái thây tởm lợm kia hét lớn:

“Thù của ai người nấy trả! Thử động đến một sợi tóc của anh ấy xem!”

Thử động đến con trai của Quỷ vương xem!

Chẳng biết lý do tại sao mà ma nữ nghe xong lời tôi nói thì lại sợ hãi chạy thục mạng, còn lão già vẫn không biết trời cao đất dày là gì, hùng hổ lao về phía tôi.

“Xẹttt” một tiếng kinh thiên động địa, giữa trời quang mây tạnh, chẳng có vẻ gì là mưa bão, đột nhiên xuất hiện một tia sét chói lòa từ trên trời đánh xuống, giữa đầu lão già đang điên cuồng tấn công tôi. Mặt đất rung chuyển dữ dội, cả tôi và Long Vũ đều bị hất văng ra xa.

Chỉ vài giây sau khi xảy ra hiện tượng kỳ lạ đó, trời đất lại trở về với sự tĩnh lặng như chưa có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng trên mặt đất, chỗ chúng tôi đứng ban nãy lại là một cảnh tượng khiến người ta phải dựng tóc gáy.

Mặt đất nứt toác thành một đường dài ngoằng ngoẵng, ở chính giữa chỗ chúng tôi đứng khi nãy là một cái hố vừa rộng vừa sâu hoắm, khói bụi cuốn mịt mù. Lão già kia đã biến đâu mất tăm.

“Linh Linh! Con đi đâu rồi??”

Tiếng cha mẹ tôi từ xa vọng lại khiến tôi bừng tỉnh khỏi cơn ngỡ ngàng. Tiếng động khi nãy quá lớn, cộng với hiện trường như thế này, quả là giống một vụ động đất. Hẳn là cha mẹ tôi không tìm thấy tôi trong nhà nên đã hốt hoảng chạy đi tìm.

“Cha! Mẹ! Con ở đây! Hai người có sao không?”

Tôi vội vàng chạy qua, vừa tới nơi đã bị mẹ tôi vỗ một cái vào lưng, nước mắt lăn dài:

“Đứa trẻ vô tâm này! Con đến bao giờ mới cho chúng ta bớt lo hả?”

Tôi chỉ biết cười trừ, con cũng đâu có muốn, đang yên đang lành nằm ngủ cũng gặp ma chứ con có đi gây chuyện đâu? Ngó sang bên cạnh thấy Long Vũ vẫn ngơ ngác đứng đó với vẻ mặt tò mò, tôi bèn nghĩ cách giải thích với cha mẹ tôi về sự có mặt của anh ấy.

Nhưng dường như cha mẹ tôi quá lo lắng, đến nỗi chẳng nhìn ra ngoài tôi còn có người khác ở đây. Họ nhìn chằm chằm tôi, rồi lại ngó qua cái hố sâu hoắm nọ:

“Sao mặt mũi lem nhem bụi đất thế này? Có phải con vừa chui từ dưới kia lên không?”

Cha tôi nghi ngờ tiến đến gần cái hố, cầm cái đèn pin trên tay soi vào. Tôi thấy ông cứ rọi đi rọi lại đèn vào cái hố đó một lúc lâu, vẻ mặt càng lúc càng tái mét.

“Trời… trời đất ơi! Dưới đó có…”

Cha tôi run cầm cập nói còn không rõ chữ, chúng tôi cũng lo sợ chạy đến xem có chuyện gì. Ánh sáng lờ mờ từ cái đèn pin làm hiện rõ một cái xác người ở dưới đó!

Cái xác không nhìn rõ mặt, nhưng chắc chắn là hình người, còn mặc quần áo hẳn hoi. Cha mẹ tôi chân tay mềm nhũn ôm chặt lấy tôi, còn tôi và Long Vũ đều im lặng quan sát kĩ cái xác người đó.

Vài giây sau, hai chúng tôi cùng quay sang nhìn nhau, đồng thanh mở miệng nói:

“Là hắn.”

Là lão già khi nãy tấn công chúng tôi. Lão ta bị sét đánh trúng, thân thể đã xám như tro, nhưng nhìn những mảnh quần áo trên người, không khó để nhận ra chính là lão.

“Cha! Mẹ! Chúng ta vào nhà thôi! Chỗ này không an toàn!”

Tôi và Long Vũ vội vã đưa cha mẹ tôi vào nhà. Lúc này họ mới nhận ra sự hiện diện của anh ấy, sửng sốt hét ầm lên:

“Tô Nhất Long! Mày… mày…”

“Mày hại con gái tao như thế còn chưa đủ sao! Hôm nay tao nhất định phải liều mạng với mày!”

Cha mẹ tôi gần như nổi điên lên, nếu không phải tôi ngăn cản kịp thời, có lẽ họ sẽ cầm dao hành hung Long Vũ mất.

“Trời ơi! Hai người dừng lại đi mà! Chuyện rất dài, hai người có bình tĩnh thì con mới giải thích được chứ!”

“Con đúng là hồ đồ quá rồi! Thằng súc sinh này hại con sống thực vật một năm còn chưa đủ sao! Con còn nói giúp cho nó! Có phải bệnh của con tái phát hỏng đầu rồi không?”

Cha mẹ tôi không nghe lọt tai, vẫn bất chấp lao vào động thủ với Long Vũ. Tôi không cẩn thận để cha tôi đấm vào mặt Long Vũ một phát, “bụp” một tiếng vang lên nghe mà xót ruột xót gan.

“Tại sao mày không tránh?”

Cha tôi nhận ra điều khác lạ, lập tức ngừng đánh, kinh ngạc nhìn Long Vũ đứng im chịu đòn. Khóe miệng anh ấy đã rỉ máu, nhưng anh ấy vẫn điềm nhiên như không biết đau là gì.

“Cậu không phải là Tô Nhất Long?”

Tô Nhất Long đã lộ rõ bản chất là một con quỷ độc ác, làm sao hắn lại để yên cho cha tôi đánh đấm như vậy? Cha mẹ tôi hình như đã nghĩ đến điểm đó, quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt hoài nghi.
 
CÔ DÂU BẢY TUỔI: LÀM DÂU ÂM PHỦ
Chương 44


“Con đã ngăn cản ngay từ đầu rồi! Tại sao cha mẹ không tin lời con chứ?”

Tôi kích động xem vết thương của Long Vũ, dùng tốc độ nhanh nhất có thể đi lấy đồ sơ cứu cho anh ấy. Cha mẹ tôi không biết nên hỏi Long Vũ cái gì nên chỉ biết hỏi dò tôi:

“Rốt cuộc chuyện là thế nào?”

Tôi sơ cứu xong xuôi cho Long Vũ, ái ngại nhìn anh ấy, rồi nói nhỏ với cha mẹ tôi:

“Chuyện này con cần nói riêng với cha mẹ. Tạm thời hai người chỉ cần biết anh ấy là chồng của con, không phải là Tô Nhất Long.”

Cha mẹ tôi đã quên béng cái đám cưới tạm bợ của tôi năm xưa, buột miệng nói không cần nghĩ:

“Chồng của con? Con làm gì mà đã cưới… Ơ, con nói gì cơ?”

“Chồng của con? Con đang nói cái đứa con trai lớn nhà họ Tô sao? Nhưng nó chết rồi mà! Sao có thể…”

Cha mẹ tôi đứng ở góc nhà nhìn Long Vũ bằng ánh mắt khiếp sợ.

Tôi lấy lý do đi chuẩn bị phòng cho Long Vũ để tránh mặt anh ấy, thực chất là kéo cha mẹ tôi vào phòng, kể cho họ nghe chuyện anh ấy từ Tô Uy Long năm xưa biến thành người phàm như bây giờ. Kể cũng lạ, tôi vẫn đang thắc mắc lý do tại sao anh ấy lại đột nhiên xuất hiện đúng lúc để cứu tôi, đã vậy còn đồng ý ngủ lại nhà tôi đêm nay nữa.

“Trời!! Con trai của Quỷ vương và Qủy hậu! Con đang đùa chúng ta đấy à?”

Tôi thật muốn phát điên vì nói mãi mà cha mẹ tôi vẫn không hiểu, còn cho là tôi bệnh cũ tái phát nên đầu óc có vấn đề rồi!

Đúng lúc này, ngoài trời lại giông bão tiếp. “Đoànggg” một tiếng kinh thiên động địa, sấm giật đùng đùng như bom nổ, kèm theo đó là một tia chớp rạch ngang bầu trời, chói lóa cả một khoảng trời.

Cả căn phòng sáng bừng lên bởi tia chớp đó, ánh sáng làm chúng tôi nhìn rõ mồn một bóng người in trên cửa sổ. Là một người mà rất lâu rồi tôi chưa gặp lại - người phụ nữ mặc áo đỏ lạnh lùng và bí ẩn - Quỷ hậu!

“AAA…”

Cha mẹ tôi trước đó chỉ nghe tôi kể về người phụ nữ mặc áo đỏ, chứ đây mới là lần đầu tiên nhìn tận mắt bà ấy. Họ sợ đến mặt mũi tái mét, miệng cứ lắp ba lắp bắp, tay run run chỉ vào Quỷ hậu:

“Bà… bà thật sự là…”

Mặc cho họ sắp hồn xiêu phách lạc đến nơi, Quỷ hậu chỉ lẳng lặng đứng đó, giọng nói âm u hòa lẫn vào tiếng gió bão khiến người nghe bủn rủn tay chân:

“Chăm sóc tốt con trai của ta, con dâu của ta nữa, thông gia.”

Dứt lời, thân ảnh Quỷ hậu tan biến dần. Tôi nhào đến bên cửa sổ, miệng thốt ra những lời từ tận đáy lòng:

“Mẹ! Xin hãy chỉ cho con dâu cách khôi phục trí nhớ cho Long Vũ!”

Quỷ hậu đã biến mất rồi, nhưng giọng nói của bà vẫn văng vẳng bên tai tôi:

“Để nó cho ta.”

Căn phòng chìm vào yên lặng. Cha mẹ tôi ôm lấy nhau run sợ, khuôn mặt bàng hoàng, vẫn không thể tin nổi chuyện Quỷ vương Quỷ hậu là thật. Tôi cũng chỉ biết lựa lời an ủi để họ bớt kinh sợ, chứ sự thật đã bày ra trước mắt, cha mẹ tôi không muốn tin cũng phải tin thôi.

Tôi vừa phải nói rát họng thuyết phục cha mẹ chấp nhận chàng rể như Long Vũ, vừa lo lắng trong lòng, chắc gì anh ấy đã chịu chấp nhận tôi là vợ anh ấy đây? Nói cả tiếng đồng hồ, cha mẹ tôi có vẻ đã bị thuyết phục.

“Này con gái, con lấy lý do đi chuẩn bị phòng cho người ta, mà để người ta chờ cả tiếng đồng hồ có ổn không?”

“...”

Tôi mở cửa ra khỏi phòng, bất ngờ thấy Long Vũ đang đứng đó, dáng vẻ ngập ngừng hình như muốn gõ cửa.

“Ối…”

Tôi chột dạ, không phải anh ấy đã nghe được cái gì rồi chứ?

“À à… phòng của anh ở bên này…”

Tôi luống cuống chỉ bừa một phòng, sau vài giây ngơ ngác mới nhận ra, tôi vừa mới chỉ cho anh ấy đi vào phòng ngủ của mình! Anh ấy nhìn cửa phòng màu hồng phấn, lại còn có hình hoa lá cành các thứ, biểu cảm khuôn mặt cũng quắn quéo chẳng khác tôi là mấy.

Tôi cười đần độn dẫn anh ấy sang một phòng khác.

“Diệp Lộ Linh, thật sự là em từng phải nằm liệt giường sống thực vật sao?”

Trong lúc tôi nhặt nhạnh dọn dẹp mấy thứ đồ vứt bừa bãi trong phòng, Long Vũ đứng một bên ngập ngừng hỏi. Tôi nghe xong, thoáng khựng lại.

Trời ạ! Khi nãy cha mẹ tôi lớn tiếng với Long Vũ, vô tình nhắc đến chuyện tôi từng sống thực vật. Không ngờ anh ấy lại để tâm chuyện đó đến vậy.

Tôi nhìn những vết sẹo trên người mình, cho dù một năm qua mẹ tôi đã tìm đủ mọi cách, bôi biết bao thứ kem trị sẹo cho tôi, nhưng vì những vết sẹo quá lớn, cộng với khi đó các chức năng cơ thể bị suy thoái, thuốc khó mà có tác dụng. Đến bây giờ những vết sẹo vẫn còn mờ mờ chạy dài khắp cơ thể tôi, loằng ngoằng như những con rết.

“Một năm qua anh luôn chờ đợi người vợ của anh đi tìm anh, nhưng chỉ gặp toàn những kẻ lừa đảo. Anh mệt mỏi và buông xuôi. Anh đã nghĩ cô ấy không còn cần anh nữa.”
 
CÔ DÂU BẢY TUỔI: LÀM DÂU ÂM PHỦ
Chương 45


Trong căn phòng yên tĩnh, giọng nói của Long Vũ vang lên nhẹ nhàng nhưng nghe mà xót xa. Tôi lớn tiếng ngăn anh ấy nói tiếp:

“Không bao giờ! Không bao giờ có chuyện đó! Em chưa bao giờ quên anh cả! Em lúc nào cũng cần anh!”

Long Vũ mím mím môi có vẻ ngại ngùng, anh ấy đưa tay đến ngang thái dương của tôi, hình như định vuốt tóc tôi, nhưng đột nhiên lại rụt về.

“Xin lỗi, anh không còn nhớ gì cả.”

Anh ấy vừa nói vừa quay lưng lại với tôi, bả vai run run, hai tay đưa lên ôm đầu trông rất đau đớn, hình như anh ấy đang cố gắng nhớ lại. Tôi đau lòng tiến đến muốn ngăn lại, nhưng đôi chân bỗng nhiên dính chặt vào sàn nhà, như là có ai đang giữ lại.

Giọng nói của Quỷ hậu văng vẳng quanh tai tôi:

“Hãy kệ nó, hãy để nó nhớ lại. Nó không nhớ gì cả, nhưng nó đang áy náy vì con phải sống thực vật một năm qua.”

Chiếc gương ở góc phòng hiện lên khuôn mặt của Quỷ hậu, nếu không nhìn kĩ còn tưởng từ trong gương mọc ra một cái đầu người. Tôi nhìn Quỷ hậu, gật đầu như giã tỏi. Trời ơi, làm ơn đừng để Long Vũ thấy cảnh này mà!

Quả nhiên, Long Vũ quay lại, nhìn tôi bằng một thái độ hơi khó hiểu, nhưng không nói gì. Tôi cuống quá vội lên tiếng:

“Có phải ở đây không thoải mái hay không? Hay là… em đưa anh trở lại chùa, chắc sẽ thoải mái hơn?”

Long Vũ lắc lắc đầu:

“Em không thắc mắc tại sao anh lại tự nhiên chạy đến nhà em, còn mặt dày ngủ lại qua đêm sao?”

Tôi nín lặng không hiểu chuyện gì. Sao lại không chứ, tôi tò mò muốn chết đây, chỉ là không dám hỏi thôi!

“Thế… tại sao anh lại đến đây nửa đêm vậy?”

Tim tôi đập thình thịch mong chờ câu trả lời. Biểu cảm trên mặt Long Vũ vừa khổ sở vừa nghiêm túc làm tôi cũng căng thẳng theo. Căn phòng yên ắng chỉ còn giọng nói trầm khàn nam tính của anh ấy:

“Mấy đêm liền anh luôn mơ thấy một người phụ nữ mặc áo đỏ.”

Tôi rùng mình, sợ hãi liếc nhìn chiếc gương. Quỷ hậu đã biến mất từ lâu, nhưng tôi luôn có cảm giác bà ấy vẫn đang hiện diện trong căn phòng này. Hình như bà ấy đã làm gì đó, tác động đến ký ức của Long Vũ, để anh ấy không xua đuổi tôi nữa.

Nhưng làm vậy sẽ khiến anh ấy đau đớn vô cùng. Một người mất trí nhớ mà bị bắt ép phải nhớ lại, quả thật rất tàn nhẫn.

Long Vũ đưa tay ôm đầu, nét mặt thống khổ:

“Bà ấy là mẹ của anh, có phải không?”

Tôi vội vã gật đầu lia lịa, phải phải phải, bà ấy chính là mẹ của anh, xin anh đừng cố gắng nhớ lại nữa, xin anh đấy!

Long Vũ vẫn không chịu dừng lại, anh ấy nhắm tịt mắt ôm đầu vò tóc, đau đến chảy cả nước mắt. Một lúc sau anh ấy mới mở mắt ra nhìn tôi chằm chằm, rồi mê mang hỏi:

“Còn em là ai? Em có liên hệ gì với bà ấy? Tại sao bà ấy luôn nhắc anh phải đối tốt với em?”

“Còn cả người mà giống hệt anh kia nữa! Hắn là ai? Tô Nhất Long?”

Tôi hoảng sợ nhìn Long Vũ sắp phát điên, trong đầu sắp xếp lại một loạt chuyện quá khứ.

“Nhưng anh thật sự muốn biết cái này, tại sao em phải sống thực vật một năm trời? Là kẻ nào gây ra? Có phải là tại anh?”

Nhìn Long Vũ vò đầu bứt tóc lẩm bẩm mãi, tôi đau lòng hét lớn:

“Không phải! Không phải tại anh mà!”

Vừa nói vừa ôm chặt anh ấy vào lòng, run rẩy gỡ đôi tay của anh ấy đang tự cấu tóc mình ra. Long Vũ để mặc cho tôi ôm, trông ngoan ngoãn như một chú mèo con.

“Không phải tại anh, vậy thì tại ai? Là kẻ nào độc ác như vậy?”

“Là…”

Long Vũ vừa mới ngoan ngoãn như mèo con, loáng cái đã trừng mắt lạnh lùng như ác quỷ. Tôi sợ run không dám nói tiếp.

Nói thực chất mọi chuyện đều là kế hoạch của cha mẹ anh ấy, Quỷ vương và Quỷ hậu sao? Nói họ vì muốn bắt tôi về âm phủ làm con dâu mà sắp đặt để tôi chết sao?

Không thể được! Khó khăn lắm Long Vũ mới nhớ ra được mẹ của mình, tôi không thể để mẹ con anh ấy lại vì tôi mà bất hòa một lần nữa! Tôi nói thật nhanh để không có sơ hở gì:

“Là Tô Nhất Long. Là hắn lên kế hoạch hãm hại em.”

Long Vũ không còn vẻ hiền lành dịu dàng nữa, mà đã hoàn toàn trở nên lạnh lùng khó đoán, trở về là Long Vũ của ngày xưa:

“Em nói dối.”

Tôi chột dạ, nhưng đã lỡ nói dối rồi thì phải nói đến cùng thôi:

“Em nói thật.”

“Con nhóc này, sao lại bướng vậy hả!”

Long Vũ tức giận nghiến răng ken két:

“Chính là em khiến anh nhận ra mình vẫn còn chưa dứt hồng trần. Vì khi nhìn thấy em, anh cảm giác chúng ta đã biết nhau từ rất lâu về trước.”

“Anh chạy trốn em, xua đuổi em, vì mỗi khi nhìn thấy em, anh lại nhớ được một chút gì đó, một đoạn ký ức rất đau.”

Tôi lắc đầu nguầy nguậy, nhưng chợt nhận ra mình càng chối thì càng chứng tỏ Long Vũ nói đúng. Long Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt thành khẩn và cầu xin:

“Hãy nói thật mọi chuyện, anh xin em.”
 
CÔ DÂU BẢY TUỔI: LÀM DÂU ÂM PHỦ
Chương 46


Tôi vẫn kiên quyết không nói. Trước đây tôi từng rất muốn anh ấy nhớ lại, nhưng bây giờ đã khác rồi. Nếu nhớ lại chỉ khiến anh ấy đau khổ và buồn bã, thì nhớ lại để làm gì? Chi bằng để cho anh ấy một khởi đầu mới, không lo âu, không phiền muộn. Tôi vẫn yêu Long Vũ, cho dù là quá khứ hay hiện tại.

Thấy tôi nhất định không nói, Long Vũ không nài nỉ nữa mà lại thản nhiên đến kỳ lạ:

“Không muốn nói, không sao. Anh chỉ muốn hỏi một câu, người phụ nữ mặc áo đỏ đó, có phải là con người không?”

Tôi cuống quá, phải nói sao để vừa giúp Long Vũ hiểu được, vừa không ảnh hưởng đến tình cảm mẹ con của anh ấy và Quỷ hậu đây?

Chiếc gương ở góc phòng sau khi Quỷ hậu biến mất vẫn yên lặng từ nãy đến giờ. Vào lúc này, mặt gương đột nhiên gợn gợn như mặt nước gợn sóng, lại là một khuôn mặt âm u với mớ tóc đen dài xõa lê thê.

“Đừng chất vấn con bé nữa! Có bản lĩnh thì ra đây chất vấn ta, chất vấn mẹ của con đi!”

Cả tôi và Long Vũ đều trợn tròn mắt kinh ngạc. Tôi còn đỡ vì đã quen với sự xuất hiện đột ngột của Quỷ hậu, còn Long Vũ đã mất ký ức nên nhìn thấy bà ấy thì rất hoảng sợ.

Nhưng chỉ vài giây sau, anh ấy đã khôi phục được sự bình tĩnh. Quả không hổ là người kế thừa vị trí Quỷ vương, cho dù có bị đày làm người phàm thì bản lĩnh vẫn hơn người. Anh ấy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh lùng âm u trong gương, lớn tiếng nói:

“Bà không phải con người! Bà là… ma?”

“Hay quá nhỉ! Ăn nói với mẹ mình như thế à?”

Mặt gương lại xao động còn mạnh hơn lúc nãy, rồi bất ngờ một cánh tay dài ngoằng, uốn lượn ngoằn ngoèo cứ như không có xương, từ trong gương thò ra hướng về phía hai chúng tôi!

“Long Vũ! Cẩn thận!”

Tôi giật nảy người kéo Long Vũ tránh đi, nhưng làm sao nhanh bằng Quỷ hậu được chứ! Long Vũ bị cánh tay dài ngoằng đó véo tai, rồi cứ tư thế véo tai đó mà lôi tuột anh ấy vào trong gương!

“Không! Mẹ...mẹ làm gì vậy???”

Không kịp rồi, chiếc gương giống như một cái hố đen quỷ dị, hút mất Long Vũ vào trong với một sức mạnh không gì có thể cưỡng lại nổi. Tôi đã giằng co đến nỗi tay sắp bật máu, mà cũng chỉ giữ được một mảnh áo của anh ấy bị rách ra.

Sẽ không có chuyện gì đâu! Quỷ hậu là mẹ của Long Vũ, bà ấy làm sao hại anh ấy được chứ! Tôi tự lẩm nhẩm với mình như thế, nhưng trong lòng đã lo đến cháy ruột cháy gan rồi!

Tính tình Quỷ hậu rất nghiêm khắc, không biết bà ấy sẽ dùng cách nào để khôi phục trí nhớ cho Long Vũ nữa! Hiện tại anh ấy chỉ là người phàm, làm sao chịu được mấy hình phạt khắc nghiệt của bà ấy đây!

Tôi đi qua đi lại cả đêm trước chiếc gương, mắt dán vào gương không dời một khắc. Nó đã trở về là một chiếc gương bình thường, còn Long Vũ của tôi, anh ấy biết đến bao giờ mới trở lại đây…

Sáng hôm sau.

Cú sét đánh đêm qua để lại một cái hố to tướng sâu hun hút trong vườn nhà tôi. Một nhà ba người cùng nhau ra xem, nhưng cảnh tượng trong hố khiến cả nhà tôi đều phải kinh hãi.

Cái xác người đêm qua (chính là lão già tấn công tôi) đã biến thành một đống đất rồi! Nói chính xác là một đống bùn nhão, tuy rằng vẫn nhìn ra là hình người.

“Trời ơi, cái quỷ gì thế này! Hãi quá, cha Linh Linh, phải làm gì với thứ này đây?”

Trong lúc ba người chúng tôi đang đau đầu nghĩ cách giải quyết, thì đống bùn nhão đó cứ từ từ chảy ra, rồi “xèo xèo xèo” một lúc, một thứ khói mù mịt bốc lên, đem theo một thứ mùi kinh tởm đến ói mửa.

Lẫn trong đám khói mịt mù đó, tôi thoáng thấy vạt áo màu đỏ ẩn ẩn hiện hiện. Thì ra là Quỷ hậu ra tay…

Khoan đã, vậy còn Long Vũ thì sao? Tôi nhào chạy theo Quỷ hậu, chạy thẳng một mạch, còn chẳng thèm để ý là mình đang đi đâu. Đến khi dừng lại vì mất dấu bà ấy, tôi nhận ra mình đang đứng trong sân của ngôi chùa hôm trước rồi.

Tiếng chổi quét sân quèn quẹt vang lên. Gió thổi làm hoa anh đào rơi lả tả, giữa khung cảnh đó là một mỹ nam đang… quét sân.

“Long Vũ!!! Anh đã đi đâu vậy? Anh có sao không?”

Long Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt khang khác. Tôi liếc thấy một bên tai anh ấy đã sưng đỏ, hình như đêm qua bị Quỷ hậu véo. Tôi vừa thấy thương vừa không nhịn được cười, đưa tay xoa xoa tai anh ấy.

Long Vũ đen mặt hất tay tôi ra. Tuy tỏ vẻ hắt hủi nhưng hành động lại rất nhẹ tay, ánh mắt nhìn tôi cũng rất dịu dàng và cưng chiều. Tôi mừng quá hóa ngơ luôn tại chỗ, anh ấy đã nhớ lại rồi?

Tuy là bị Quỷ hậu tác động, dùng bạo lực đe dọa hay làm cách gì đó tôi không biết, nhưng vẫn là anh ấy đã nhớ lại rồi! Tôi vui sướng ôm chặt Long Vũ vào lòng, nhưng lại bị đẩy ra không thương tiếc.

“Khụ khụ… đây là nơi cửa Phật, em tự trọng đi!”
 
CÔ DÂU BẢY TUỔI: LÀM DÂU ÂM PHỦ
Chương 47


Tôi đần mặt nhìn anh ấy, rồi sực nhớ ra, nhưng tâm trạng vẫn không khá hơn là bao.

“Long Vũ! Anh còn biết đây là nơi cửa Phật? Anh vẫn còn muốn cạo đầu đi tu sao?”

Long Vũ vội bịt miệng tôi lại, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm trọng:

“Anh quay lại sống ở đây, để dụ sói ra khỏi hang.”

Nửa đêm.

Sau chuyện nhìn tận mắt Quỷ hậu, cha mẹ tôi không còn nghi ngờ tôi bệnh cũ tái phát nữa. Họ cũng để tôi tự do hơn, không còn phái vệ sĩ đi theo bảo vệ tôi nữa. Nhờ đó mà đêm nay tôi mới có thể lén ra khỏi nhà, đi đến chùa tìm Long Vũ.

Thật ra mà nói thì việc này quá nguy hiểm.

Nhưng so với ngồi yên ở nhà, thấp thỏm lo lắng cho an nguy của Long Vũ, tôi thà ở cùng anh ấy, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu. Dù sao tôi vẫn còn có chiếc nhẫn tượng trưng cho thân phận Quỷ hậu này.

Quỷ hậu nói chừng nào tôi chính thức trở thành con dâu của bà ấy, chừng đó bà ấy mới truyền thụ năng lực của Quỷ hậu cho tôi. Còn bây giờ, đành trông chờ vào trí thông minh và lòng gan dạ.

Trí thông minh và lòng gan dạ, tôi không dám tự tin là mình có, nhưng tôi có tình yêu dành cho Long Vũ. Tôi không sợ nguy hiểm, chỉ sợ quãng thời gian sau này không có cơ hội được ở bên anh ấy…

[...]

Ngôi chùa vào ban ngày đầy vẻ thanh tịnh, khiến người ta muốn lui tới, nhưng vào ban đêm nơi này lại có vẻ gì đó rất kỳ quái. Tôi đứng nấp vào một góc khuất, từ chỗ này có thể nhìn thấy gian phòng mà Long Vũ ở. Nửa đêm rồi mà vẫn sáng đèn.

Cửa vào chùa đóng rồi, nên tôi không đi vào được, chỉ có thể đứng ở đây. Ánh sáng trong phòng đó in lên bóng một người đang ngồi. Là Long Vũ, tôi chắc chắn.

Anh ấy đang lúi húi làm cái gì thế nhỉ?

Tôi rất tò mò, đứng đó đoán già đoán non được một lúc thì thấy Long Vũ bước ra khỏi phòng. Trên tay anh ấy là một cái chuông gió. Anh ấy treo nó ở đoạn hành lang trước cửa phòng, rồi lại quay vào trong. Tôi lại càng tò mò hơn, không hiểu anh ấy treo nó ở đó làm gì, cho đến khi trời bắt đầu nổi gió.

Cái chuông gió đong đưa theo gió, mới đầu còn nhè nhẹ, càng về sau càng rung lắc mạnh. Tôi cứ thấy quái quái làm sao.

Đúng lúc này, bên tai tôi chợt có âm thanh “két… két…” truyền đến. Tôi hãi hùng nhìn ngó xung quanh, phát hiện cửa chùa đang từ từ mở ra, mà chẳng thấy ai ở đó cả!

Không khí xung quanh đột nhiên lạnh buốt đến thấu xương. Tôi vừa xoa xoa hai cánh tay đã nổi da gà của mình, vừa cảnh giác nhìn ngó xung quanh. “Vụttt” một tiếng, một thân ảnh màu trắng xẹt qua, hình như nó không phát hiện ra tôi, mà thẳng đường tiến về phía cái chuông gió. Nó càng tiến đến gần thì cái chuông gió càng rung lắc mạnh.

Nhưng mọi chuyện còn chưa dừng lại, vì tôi lại nghe thấy bên tai mình có tiếng bước chân!

Một bóng đen lò dò bước đến, thập thò ở phía cửa chùa. Rõ ràng đó là người chứ không phải ma. Tôi thấy tình hình không ổn, nên nhân lúc kẻ đó không để ý, lén bám theo hắn đi vào.

Tôi vừa thận trọng bám theo hắn, vừa chú ý động tĩnh bên cái chuông gió kia. Có vẻ bóng trắng kia là một con ma nữ, vì nó có mái tóc dài lê thê, xõa tung che gần kín mặt. Nó cứ lượn lờ quanh cái chuông gió, không hề có ý định rời đi.

Mà cái bóng đen tôi đang bám theo này cũng đang đi hướng về phía phòng của Long Vũ. Tôi nhìn bóng lưng hắn, cảm thấy rất quen, dù trời khá tối không thể nhìn rõ có phải người quen hay không.

Đúng lúc này, Long Vũ từ trong phòng mở cửa bước ra. Tức thì bóng đen kia cũng xồng xộc lao về phía trước, vừa chạy vừa hét:

“Tô Uy Long! Chết đi anh trai yêu quý à!”

Tôi đứng hình tại chỗ. Giọng nói này… hắn là Tô Nhất Long?

Thảo nào trông hắn lại quen đến thế! Chết tiệt, hình như hắn có cầm theo vũ khí, là một con dao thì phải!

Bóng trắng kia hình như rất sợ Tô Nhất Long, thấy hắn đến thì cô ta vội vã lảng đi mất. Long Vũ thì trên tay cầm một cây gậy, cũng chạy hướng về phía Tô Nhất Long.

Tôi hoảng sợ, theo phản xạ chạy qua đó, nhưng lý trí đã giữ tôi lại. Qua đó chỉ thêm vướng tay vướng chân Long Vũ mà thôi! Tôi cọ cọ vào chiếc nhẫn trên tay, nhưng không thấy cô hồn nào xuất hiện như những lần trước, mà chỉ có một cây kiếm gỗ, chuôi và thân kiếm đều khắc những hình thù hoa văn kỳ dị.

Long Vũ và Tô Nhất Long vẫn đang đánh nhau, tôi hít một hơi thật sâu rồi cầm thanh kiếm, chạy về phía họ. Nhưng bất ngờ một làn gió lạnh buốt thổi qua khiến tôi lạnh rùng mình.

Một bóng trắng từ đâu lướt đến chắn trước mặt tôi.

Tôi hít vào một ngụm khí lạnh. Nhờ ánh sáng từ trong phòng Long Vũ hắt ra, tôi nhận ra cô ta chính là ma nữ hôm trước tấn công tôi!

Chết tiệt! Đằng kia Long Vũ và Tô Nhất Long vẫn còn đang đánh nhau, mà tôi lại bị ả ma nữ điên rồ này ngáng đường nữa!
 
CÔ DÂU BẢY TUỔI: LÀM DÂU ÂM PHỦ
Chương 48


Cô ta với mái tóc rũ rượi dài lê thê quét đất, khuôn mặt gớm ghiếc, những mạch máu xanh nổi chằng chịt. Đôi mắt thâm sì nhưng đôi con ngươi sáng quắc, lồi hẳn ra ngoài, cứ nhìn chòng chọc vào tôi. Cô ta mở miệng nói chuyện, khóe miệng lở toác ra hai bên trông kinh tởm vô cùng:

“Con ranh con này, thứ hồ ly tinh lẳng lơ này! Thì ra mày đã sớm biết Tô Nhất Long có anh trai song sinh, đã thế còn đẹp trai cực phẩm hơn hắn gấp vạn lần!”

Đối với loại vô sỉ như cô ta, tôi cũng lười không buồn đôi co. Trước đây thì chỉ biết có một mình Tô Nhất Long, vì anh ta mà gây chuyện với tôi, đến nỗi chết rồi mà vẫn không hiểu tại sao mình chết. Đến giờ cô ta vẫn còn đang nghĩ là tôi giết cô ta trong nhà vệ sinh đấy.

Còn dám mơ tưởng đến Long Vũ của tôi nữa! Giờ tôi có nói chính Long Vũ mới là người giết cô ta, chắc cô ta cũng chẳng nghe vào tai đâu. Cái ánh mắt thèm khát của cô ta khi nhìn Long Vũ khiến lửa giận trong lòng tôi sôi lên sùng sục.

Tôi liếc nhìn cây kiếm gỗ trên tay, thì ra là thế. Nó vốn dĩ không phải dùng để đối phó với Tô Nhất Long, mà là dùng cho ả ma nữ đê tiện này! Tôi vung cây kiếm lên, trong thoáng chốc khuôn mặt cô ta đã biến sắc. Cô ta lùi lại về sau một chút, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy căm hận.

Đúng lúc này, âm thanh loảng xoảng giống như có thứ gì đổ vỡ truyền vào tai tôi. Tôi nhìn về chỗ Long Vũ và Tô Nhất Long đánh nhau, thấy cái chuông gió đã rơi xuống đất, hình như bị hai người họ quơ phải.

Ả ma nữ còn đang sợ hãi bỗng nhìn tôi nở nụ cười quỷ dị. Tôi không hiểu gì nhưng vẫn lăm lăm cây kiếm gỗ trong tay.

“AAA! Cái gì đây?”

Tiếng của Long Vũ thu hút sự chú ý của tôi. Anh ấy đang bị một thứ gì đó giữ chân lại, mà có vẻ thứ đó biết cử động!

Ả ma nữ đắc ý hua tay múa chân.

Tôi quan sát kĩ thứ kia, nó là một con búp bê tóc dài! Tóc của nó rất dài, cứ như một dải lụa đen óng, quấn chặt lấy chân của Long Vũ! Anh ấy đang bị Tô Nhất Long áp đảo.

Ả ma nữ làm động tác kỳ quái gì đó, trông rất kỳ quặc. Nhưng điều đáng sợ hơn là con búp bê kia cũng làm động tác giống y hệt cô ta! Cô ta há miệng cắn vào không khí, con búp bê kia cũng há miệng cắn vào chân Long Vũ!

Chết tiệt! Long Vũ hiện tại chỉ là người phàm, làm sao đấu lại được với những thứ bùa phép kỳ quái này chứ! Anh ấy bị cắn, bị tóc quấn vào chân, không đứng vững, bị Tô Nhất Long xô ngã.

Con dao trên tay Tô Nhất Long ánh lên một tia sáng lạnh lẽo trong màn đêm.

Tôi như phát điên chạy qua đó, nhưng ả ma nữ cứ bám dính lấy tôi như keo, không cho tôi đi. Tôi vung cây kiếm gỗ xiên thẳng vào bụng cô ta, cô ta tan ra như một làn khói, nhưng rồi lại nhanh chóng tụ lại như cũ.

Tôi phải làm sao bây giờ!

Con búp bê vẫn thực hiện theo những động tác của ả ma nữ. Trong đầu tôi bỗng có một suy nghĩ xẹt qua. Có khi nào… ả ma nữ này và con búp bê tóc dài kia chính là một?

Tôi nhìn cây kiếm gỗ trên tay. Nó là thứ vũ khí duy nhất giúp tôi đối phó với ả ma nữ này. Nhưng đằng kia Long Vũ sắp nguy kịch rồi!

Tôi không chút do dự giơ cây kiếm gỗ lên, nhằm thẳng con búp bê tóc dài mà phi vào. Khi cây kiếm gỗ chạm vào con búp bê, cả con búp bê và ả ma nữ đồng loạt biến mất.

Nhưng…

“Phập” một tiếng, con dao trong tay Tô Nhất Long đã cắm sâu vào bụng của Long Vũ…

“AAA! Không!!”

Không còn bị sự ngáng đường của ả ma nữ nữa, tôi chạy xồng xộc về phía Long Vũ, khóc nghẹn không thành tiếng. Tô Nhất Long sau khi đâm Long Vũ một nhát thì đứng phắt dậy, ngửa cổ lên trời cười như một kẻ b*nh h**n. Tôi nắm chặt tay Long Vũ, cố gắng không để mình hoảng loạn, nhưng giọng nói run rẩy đã bán đứng tôi.

Tôi rất sợ. Sợ Long Vũ lại giống như lần trước rời xa tôi.

“Long Vũ! Mở mắt ra, nhìn em! Em sẽ đưa anh đi bệnh viện! Anh sẽ được cứu mà! Mở mắt ra, Long Vũ, anh đừng có ngủ mà…”

Long Vũ nằm đó, một tay nắm chặt tay tôi, một tay nắm vào con dao. Anh ấy mơ màng nhìn tôi, cất giọng thều thào nói:

“Em làm cái gì đấy? Muốn cõng anh đi sao? Bớt ngốc đi được không?”

Trong khi tôi đang cố gắng đỡ anh ấy lên lưng, thì bất ngờ “phụt” một tiếng, máu đỏ tươi bắn lên mặt tôi. Tôi hãi hùng nhìn bàn tay của Long Vũ, anh ấy vừa mới rút con dao trên bụng mình ra!

“Anh điên rồi sao?? Đã nói là không được nhúc nhích, em đưa anh đến bệnh viện mà!!”

“Sư trụ trì đâu? Em phải nhờ ông ấy giúp!”

Tôi hoảng loạn như một kẻ điên, vừa dùng tay bịt chặt miệng vết thương lại, vừa lớn tiếng gọi người.

“Vô ích thôi, hôm nay sư trụ trì không có trong chùa. Đêm nay chỉ có một mình anh.”
 
CÔ DÂU BẢY TUỔI: LÀM DÂU ÂM PHỦ
Chương 49


Tôi thật muốn mắng anh ấy sao lại hồ đồ quá vậy, nhưng lúc này làm sao nỡ mắng được. Chật vật mãi tôi mới đỡ được anh ấy lên lưng, thì lại bắt gặp ánh mắt b*nh h**n của Tô Nhất Long đang nhìn mình.

“Ha ha ha, anh trai và chị dâu yêu quý của tôi, tình cảm thắm thiết quá nhỉ! Nếu vậy để tôi tiễn chị dâu đi cùng anh trai xuống suối vàng luôn vậy!”

Dứt lời, hắn như một con dã thú lao về phía tôi. Tôi đang cõng Long Vũ trên lưng, làm sao có thể đấu lại hắn được! Hắn nhanh chóng đặt tay vào cổ tôi, bóp thật chặt.

“Ư… ư ư…”

“Diệp Lộ Linh, muốn trách thì trách em có mắt như mù, trách em bội tình bạc nghĩa phản bội anh!”

Hai mắt Tô Nhất Long đỏ ngầu, gân xanh trên trán nổi lên không khác gì ác ma dưới địa ngục. Tôi dùng hai tay cố gắng gỡ tay hắn, còn cả thân mình vẫn kiên quyết che chắn cho Long Vũ.

Bất ngờ có một vật lành lạnh chạm vào da tôi. Là Long Vũ, anh ấy dùng chút sức lực yếu ớt của mình, đưa con dao cho tôi. Tôi vơ vội con dao, thẳng tay đâm cho Tô Nhất Long một nhát, y như cách hắn đã đâm Long Vũ của tôi.

Hắn lập tức buông đôi tay đang bóp cổ tôi ra, hai tay ôm vết thương, miệng làu bàu chửi:

“Em… em dám…”

Chân tay tôi run như cầy sấy, tôi đã giết người! Làm sao đây, tôi đã giết người rồi…

Tô Nhất Long tức giận vô cùng, biểu cảm khuôn mặt như quỷ dữ, hắn lại tiếp tục giơ tay bóp cổ tôi. Khắp người tôi toát đầy mồ hôi lạnh…

“Phập, phập, phập…”

Tôi nghiến răng đâm cho Tô Nhất Long vài nhát nữa. Hắn trợn tròn mắt nhìn tôi, rồi ngã vật xuống, tắt thở.

“AAA!!!”

Con dao trên tay rơi xuống đất phát ra âm thanh keng keng nghe mà lạnh người. Tôi ngồi thụp xuống đất, co cụm lại, hai tay ôm đầu, bật khóc nức nở.

“Tôi đã giết người, tôi… tôi là kẻ giết người… tôi là kẻ sát nhân…”

Toàn thân tôi run cầm cập, nhìn hai bàn tay mình đầy máu, rồi lại nhìn Tô Nhất Long nằm đó chết không nhắm mắt, đầu tôi ong ong, cảm giác đau như búa bổ.

Tôi giết người rồi! Long Vũ, em giết người rồi! Em biến thành kẻ xấu mất rồi!

Long Vũ chống tay lên đất, khó nhọc lê người đến gần tôi. Ánh mắt anh ấy nhìn tôi vừa xót xa vừa yêu chiều, đôi tay run rẩy đưa lên ôm má tôi. Chẳng hiểu sao mà tôi lại ngừng khóc. Sự quan tâm của Long Vũ khiến tôi thấy mình như được bảo vệ an toàn.

“Đừng… đừng khóc… em không phải kẻ xấu… em là thiên thần của anh…”

“Nếu hôm nay không có em, làm sao diệt được Tô Nhất Long…”

“Em là giỏi nhất!”

Dứt lời, Long Vũ cầm vào chuôi con dao mới bị tôi đánh rơi, trong giây lát đó đầu tôi như có một dòng điện chạy qua, giật nảy người, không tin nổi.

“Anh làm cái gì thế??”

Tại sao lại cầm vào chuôi dao? Anh ấy làm vậy rõ ràng để chuôi dao có vân tay của anh ấy, để dấu vân tay của tôi trên chuôi dao không bị phát hiện!

“Không!!!”

Long Vũ của tôi không thể chịu tiếng xấu, không thể mang danh là kẻ giết người được!

Tôi giành lấy con dao, nhưng Long Vũ đã nhanh tay ném nó ra xa. Rồi anh ấy thều thào lên tiếng:

“Đưa anh đến bệnh viện đi. Mau lên, không là anh chết bây giờ!”

[...]

Bệnh viện.

Tôi ngồi thẫn thờ trước cửa phòng bệnh, tâm trí mơ hồ như người trên mây. Rốt cuộc Long Vũ vẫn lừa tôi.

Anh ấy giục tôi đưa anh ấy đi bệnh viện, thực chất là để dời sự chú ý của tôi khỏi con dao kia. Bây giờ nó đã được cảnh sát thu thập, nhưng còn Long Vũ của tôi… không cứu được nữa rồi...

Tôi vẫn còn nhớ như in những lời cuối cùng anh ấy nói với tôi trước khi ra đi:

“Đừng dằn vặt nữa, em đã làm rất tốt rồi! Nếu không bị Tô Nhất Long ngăn cản, chắc chắn em đã đưa anh đến bệnh viện kịp thời mà!”

“Tuyệt đối không được tự thú, có biết không? Tô Nhất Long chết không oan uổng chút nào, khi đó em cũng chỉ là tự vệ cứu bản thân mình thôi!”

“Tuyệt đối không được tự tìm đường chết, em không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho cha mẹ em chứ? Em mà chết thì họ phải sống sao đây?”

“Kiếp sau nhất định gặp lại, anh yêu em.”

[...]

Chín năm sau.

“Chúc mừng Diệp tổng, mới hai mươi bảy tuổi mà đã tiếp quản chuỗi nhà hàng lớn như vậy, đúng là tuổi trẻ tài cao.”

Tôi khách sáo cảm ơn những người đang khen mình, đây là một bữa tiệc doanh nhân, là cơ hội tốt để tìm đối tác làm ăn. Cho nên dù chẳng có gì thú vị nhưng tôi vẫn tham gia.

“Alo, chị Linh Linh, sao chị còn chưa về? Khuya rồi, cha mẹ đang mong chị đấy!”

“Ừ, chị đang chuẩn bị về đây! Em cũng đi ngủ sớm đi!”

“Không, em muốn chờ chị về cơ!”

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lanh lảnh tràn đầy sức sống, khiến tâm trạng của tôi bớt nhàm chán phần nào. Đó là đứa em trai nuôi của tôi, Diệp Khánh.

Sau cái chết của Long Vũ, cha mẹ tôi luôn giám sát, canh chừng tôi, ngăn không cho tôi tự thú. Tôi đã trầm cảm trong một thời gian dài, đêm nào cũng mơ thấy Long Vũ, mơ thấy khoảnh khắc anh ấy nhắm mắt trút hơi thở cuối cùng trong lòng tôi. Tôi từng nghĩ đến cái chết, để được đi theo Long Vũ.

Nhưng nhìn cha mẹ tôi suy sụp và đau khổ vì tôi, tôi lại không làm được. Long Vũ nói đúng, tôi không thể ích kỉ chỉ biết nghĩ cho bản thân. Phải nghĩ đến những người ở lại, những người sẽ đau khổ suy sụp nếu tôi chết.

Tôi tốt nghiệp xong, tiếp quản công việc kinh doanh của cha mẹ tôi. Năm hai mươi lăm tuổi, tôi đã gặp Diệp Khánh.

Diệp Khánh là một đứa trẻ mồ côi, tôi gặp thằng bé trong khi đang đi trên phố. Một thằng bé ăn xin, mặt mũi lem nhem, quần áo rách rưới, nhưng ánh mắt lại sáng ngời, trông rất thông minh hiểu chuyện. Đặc biệt là thằng bé trông hao hao giống Long Vũ khi còn nhỏ.

Tôi đưa thằng bé về nhà, để cha mẹ tôi nhận làm con nuôi. Thằng bé rất thông minh, đầu óc nhanh nhạy, nhiều khi còn giúp tôi xử lý việc kinh doanh đâu ra đấy.

Tôi về đến nhà, Diệp Khánh đã lấy sẵn nước cho tôi uống. Thằng bé rất ngoan, phải công nhận nó càng lớn càng giống Long Vũ. Tôi tự dưng nghĩ, ngộ nhỡ tôi có chuyện gì, thằng bé sẽ thay tôi chăm sóc cha mẹ tôi. Nó giống Long Vũ như thế, vừa ngoan ngoãn vừa giỏi giang, chắc chắn nó sẽ làm được.

“Ngủ sớm đi, mai là ngày giỗ của anh rể em đấy.”

[...]

Một nhà bốn người chúng tôi đứng trước ngôi mộ của Long Vũ. Trước khu nghĩa trang này là một cái hồ, đi qua cầu bắc qua hồ mới vào được đến đây.

Nếu là chín năm trước, tôi vẫn là một con nhóc mười tám tuổi khóc nghẹn trước di ảnh của Long Vũ. Còn bây giờ, tôi không khóc nữa, chỉ ngồi xuống nói chuyện với ngôi mộ, như hai người sống nói chuyện với nhau.

Bác sĩ nói tôi bị trầm cảm nặng, nhưng tôi nhất định không chữa. Tôi thấy mình chẳng có bệnh gì cả.

“Mọi người ra xe chờ trước đi, con muốn ở đây một lát.”

Cha mẹ tôi và Diệp Khánh chần chừ một lúc rồi vẫn nghe theo. Tôi ngồi nói chuyện với ngôi mộ một lúc rồi chợt nhận ra có một bóng người màu đỏ lướt qua.

“Mẹ! Chờ con dâu với!”

Tôi mừng rỡ chạy theo, đó chính là Quỷ hậu! Hơn nữa còn có một người nữa đi cùng bà ấy, chính là người tôi mong nhớ suốt bao năm qua, Long Vũ!

“Long Vũ! Chờ em với!”

Tôi cứ mải miết chạy theo bọn họ. Long Vũ đưa tay vẫy vẫy tôi, nở nụ cười ấm áp.

“Bây giờ em đã đồng ý cưới anh chưa?”

“Đồng ý! Em đồng ý!”

Tôi gật đầu lia lịa, những giọt nước mắt hạnh phúc chảy lem nhem đầy mặt. Long Vũ nắm tay tôi, dắt tôi đi trên một con đường đầy hoa sặc sỡ.

“Linh Linh, con điên rồi sao! Mau quay lại!”

“Chị! Đó là hồ nước mà! Mau quay lại!!”

Đột nhiên bên tai tôi loáng thoáng có tiếng ai gọi, nhưng rồi tiếng gọi đó đã nhanh chóng bị át đi bởi tiếng kèn đám cưới thời xưa. Quần áo tôi đang mặc trên người bỗng chốc biến thành bộ đồ tân nương đỏ rực, đẹp đến hoa cả mắt.

[...]

Diệp Lộ Linh, nguyên nhân tử vong do chết đuối, hưởng dương hai mươi bảy tuổi.

END.
 
Back
Top Bottom