[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Cổ Đại Triều Trần] Thiên Thành Rực Rỡ
C15. Số mệnh
C15. Số mệnh
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.
Trần Tranh cảm thấy nhà họ có chuyện gì đó khó nói, nàng cũng không tiện hỏi.
Lúc này, mẹ Phùng Tá Kiên dịu dàng lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng: "Con dâu bị bệnh nặng, tránh lây cho người khác nên hôm nay không thể gặp công chúa, mong công chúa nhân từ bỏ qua cho..."
Tranh ngỏ lời: "Chị ấy bị bệnh gì, ta có thể hỏi lấy thuốc quý ở thái y viện cho."
Phùng Tá Kiên cười nhạt: "Làm gì đến mức đấy chứ.
Chị ta sắp khỏi rồi, Thiên Thành không cần nhọc lòng đâu."
"..."
Đã tận canh khuya, sương đêm giăng kín cỏ cây mà Tranh còn chưa ngủ.
Nơi này là gian nhà riêng trong phủ họ Phùng, nằm ở cuối vườn hoa đằng sau gian nhà chính.
Trần Tranh lẳng lặng đứng trong khoảng sân vắng trông lên màn trời đêm chỉ vẻn vẹn nửa vầng trăng khuyết như xẻ làm đôi, tuyệt nhiên không một ánh sao.
Gió thổi lạnh thì lạnh thật, nhưng ánh trăng dịu dàng lại khiến lòng người cảm thấy yên bình, không nỡ rời đi.
Bất chợt, Tranh nghe tiếng bước chân vụt lao đến, giật mình quay sang thì ai đó chạy va phải nàng.
Chỉ thoáng chốc ngoảnh lại, gương mặt chị ấy đặc biệt lưu vào tiềm thức của Tranh.
Những vết lang trên mặt khiến nàng hiếu kỳ, nhưng thứ lạ lùng hơn cả là túi gấm chị ấy vừa đánh rơi trên mặt đất... hình như nàng đã từng thấy nó ở đâu đó rồi.
Trần Tranh nhặt chiếc túi lên, lần bước theo, gọi chị ấy mãi mà ngoài vườn tối quá nên chẳng thấy người đâu.
"Thiên Thành!"
Bỗng nàng nghe thấy tiếng Phùng Tá Kiên, nàng mới đứng lại.
Sao mà họ lần lượt xuất hiện ở đây vậy...
Phùng Tá Kiên nhìn chiếc túi trong tay Tranh, ánh mắt thoáng dao động, nói với nàng:
"Đêm muộn rồi, nghỉ ngơi sớm đi, đừng chạy lung tung ngoài này gió lạnh."
Trần Tranh chậm rãi trở về trước cửa, hỏi: "Sao anh lại ở đây giờ này, có chuyện gì?"
"Ta đi kiểm tra một lúc thôi.
Công chúa không cần bận tâm đâu."
Thật ra Tranh cũng hiểu không nên xen vào chuyện nhà họ, nàng lẳng lặng đưa chiếc túi gấm cho anh ta, mà Phùng Tá Kiên thở dài khẽ nói: "Không phải đồ của ta, Thiên Thành cứ tạm thời giữ đi."
—-
Trời vừa hửng sáng, mặt trời đầu đông đem theo ánh ban mai nhạt màu chậm rãi ló rạng, lười nhác treo trên đỉnh rặng tre.
Trần Tranh yên lặng lật giở chiếc túi gấm, càng nhìn càng mơ hồ.
Chỉ có một điều nàng biết được, đó là mùi bám trên chiếc túi này ắt hẳn là những gia vị trong bếp.
Không khó để tìm ra nhà bếp, nơi khói bay lên phả mùi khoai nướng ngọt bùi vào không gian.
Trần Tranh bước vào thì thấy chị ấy đang cặm cụi bắc bếp đun nước luộc gà.
Gương mặt chị có phần đặc biệt nên nhìn một lần khó quên.
Những vết lang trắng trên làn da đen sạm vì cháy nắng cũng không giấu được nét duyên dáng trong đôi mắt lúng liếng như nước hồ sâu.
Nhác thấy Tranh, chị cũng không có vẻ ngạc nhiên mấy, thoạt hỏi: "Sao lại xuống bếp...
Đói rồi à?"
Nói xong liền đưa củ khoai nướng cho nàng, bảo: "Ăn tạm thôi, tới trưa mới có cơm gà."
Tranh nhận lấy.
Sáng sớm nên hơi lạnh chưa tan, nơi gian bếp có ngọn lửa bập bùng với tiếng nổ lách tách của củi cháy khiến người ta cảm giác ấm áp bình yên lạ thường.
Vừa bóc vỏ khoai nướng, Tranh vừa hỏi: "Chị là người làm trong bếp à?
Chị tên gì?"
"Tên là Đào Mệnh." _ Chị ấy trả lời, vẫn bận bịu với việc của mình.
Tranh hỏi tiếp: "Sao hôm qua chị lại đến chỗ ta?
Chiếc túi này là của chị phải không?"
Ánh mắt Đào Mệnh lướt qua, đưa tay định cầm lấy chiếc túi nhưng Tranh thu lại, bảo: "Chị giải thích trước đã."
"Bị chó đuổi nên chạy."
"..."
Tranh lại nghi vấn: "Túi này trông quen lắm mà không nhớ ra.
Sao chị có nó vậy?
Loại gấm này khá đắt... với lại cách thắt nút của nó rất đặc biệt."
Chị mất kiên nhẫn: "Ầyyy, thế có đưa đây không nào..."
Tranh cười trừ.
Tất nhiên là trả lại cho chị, Tranh giữ làm gì đâu.
Chị giắt chiếc túi vào lưng rồi lại đứng dậy lấy vại muối dưa.
Tranh ở bên cạnh lân la gặng hỏi:
"À, mà chị có biết vợ của Phùng Tá Kiên bị bệnh gì không?"
Chị ngừng một chút như suy nghĩ, rồi bảo: "Không biết."
Xong việc ở bếp, chị liền cắp cái rổ tre đi ra đồng hái rau.
Thấy Tranh lững thững đi theo, chị cũng mặc kệ nàng mà rảo bước.
Tới khi hai người về trên con đường rẽ ngang qua chợ, chị mới hỏi Tranh thích ăn món gì để chị mua về làm.
Trần Tranh vui vẻ đáp: "Ở bếp còn nhiều khoai luộc mà, ta cũng thích món này."
Chị cười khẩy: "Ui dàoo, khoai luộc thì đơn giản.
Chỉ sợ ăn được vài bữa lại chán ngấy thôi..."
Quả thực là không khí lạnh lẽo đầu mùa đông đã làm nguội đi phần nào sự nhộn nhịp nơi chợ làng.
Dẫu sao thì trời cũng sầm sì chực đổ cơn mưa nên khách qua lại vãn bớt.
Đi được một đoạn, Tranh bỗng dưng thấy chị dừng lại trước một hàng bán đồ thủ công tinh xảo.
Trần Tranh hướng theo ánh nhìn của chị, đập vào mắt nàng là một đôi trai gái đầy tình ý, chàng trai dịu dàng cài trâm cho cô gái, nét cười tươi trên gương mặt cô gái như hoa mai dịu dàng đón nắng sớm.
Tranh ngẩn ngơ hỏi chị: "Là Phùng Tá Kiên?
Tưởng vợ anh ta bị bệnh cơ mà, đã có thể đi lại rồi sao?"
Vẻ mặt Đào Mệnh như nghe thấy chuyện thú vị, bật cười trước câu hỏi ngây ngô của Tranh: "Đó không phải vợ anh ta.
Cô nàng tên Mai, con gái thầy đồ ngày trước dạy Phùng Tá Kiên."
Nói đoạn, chị kéo Tranh lại nói nhỏ: "Chị bảo này, có phải đấy không biết chuyện Phùng Tá Kiên bị ép cưới đúng không?
Dân làng ở đây họ đều biết hết, rằng Mai mới là cô gái mà Phùng Tá Kiên yêu thật lòng, muốn cưới về làm vợ."
"Vậy sao..." _ Thật ra tình cảnh như này không phải hiếm gặp, khi ở kinh thành Tranh cũng từng thấy nhiều rồi.
Tranh lại tò mò: "Vợ của Phùng Tá Kiên có nói gì về chuyện này không?"
"Kể ra thì dài lắm.
Tốt nhất là không kể."
"...?"
***
Trời Tây Bắc mùa đông lại càng lạnh hơn so với vùng đồng bằng.
Mây vần vũ kéo về, cứ chực chờ khi tối trời lại trút xuống những trận mưa ào ạt, khiến núi rừng càng thêm u tịch.
Quân Trần đã bắt đầu chia ra hành động.
Trong thành hiện giờ vô cùng căng thẳng.
Sự bức bách đè nén bầu không khí nơi đây, dân chúng ngày ngày lo sợ vì hành vi cướp bóc, bắt bớ giam cầm của bọn chúng.
Những người dân bất bình đòi trả tự do cho người nhà họ Hà đều bị bọn giặc đưa đi hoặc thẳng tay trừng trị công khai để cảnh cáo.
Chúng cũng treo thưởng lớn cho ai tìm được Hà Khuất - người duy nhất trốn thoát.
Giữa tình thế hỗn loạn, Hà Khuất ngược lại đi nước cờ hiểm, dẫn một số ít quân tinh nhuệ của Lê Tần, cải trang trà trộn vào thành.
Sau mấy ngày bí mật rải truyền tin, Hà Khuất đã liên lạc được với những người mật thám cũ, tìm được vị trí chính xác mà người nhà họ Hà bị giam giữ, đồng thời tiếp tục thu thập lực lượng hoạt động trong thành, truyền tai người dân về ý chí đánh giặc, chờ thời cơ đến.
Tình hình chiến sự bên ngoài thành lại có phần im ắng hơn, chưa biết được cả hai bên đang mưu tính điều gì.
Trần Quốc Tuấn đứng giữa đại ngàn, ánh mắt âm trầm quan sát nơi quân sĩ đang ẩn mình chờ kẻ địch.
Sông sâu tĩnh lặng mà đục ngầu.
Không khí ẩm ướt, nặng nề, chỉ nghe âm thanh từng đợt rít qua khe núi hoang sơ.
Theo lời Hà Khuất nói thì nhánh sông này là nguồn nước quan trọng dẫn nước từ sông Thao tới thành.
Hơn nữa tình báo cũng truyền tin, quân tiếp viện Đại Lý đang theo đường thuỷ đến đây, vậy nên Trần Quốc Tuấn nhận lệnh dẫn binh hợp với thuỷ binh phía Trần Tử Đức mai phục trên tuyến sông này.
Dòng suy nghĩ miên man chợt ngưng đọng, Trần Quốc Tuấn nhận ra điều gì đó:
"Mưa như thế này mà dòng chảy lại lặng, mực nước cũng thấp.
Đào Hiên, ta cần ngươi đi tìm hiểu một việc."
Thiếu niên do thám ấy tên là Đào Hiên, tuổi chỉ độ mười lăm mười sáu.
Trần Quốc Tuấn ấn tượng với cậu ấy trong lần hạ trại đầu tiên đã xung phong trợ giúp binh tướng bị bệnh, sau lại lập công cứu được Hà Khuất về và phát hiện các điểm quân địch bố trí mai phục.
Còn trẻ lại có thiên phú hiếm thấy, hành động nhanh nhẹn mà kín kẽ, đủ thông minh để xâm nhập vào những vùng cứ địa nguy hiểm thăm dò hành tung của địch, rồi rút lui không để lại dấu vết.
Trong trận chiến lần này, Đào Hiên nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ, đóng vai trò quan trọng nên được Lê Tần cắt cử theo Trần Quốc Tuấn chặn quân viện trợ của địch tại sông Thao.
—-
Mặt trời dần khuất núi, những ánh tịch dương cuối cùng cũng tan đi rồi biến mất hẳn, để lại mảng trời nhá nhem tối khiến lòng người dâng đầy nỗi niềm hoài nghi lo sợ.
Đào Hiên cuối cùng cũng trở về.
Trên gương mặt hiện rõ sự căng thẳng, một thân áo quần đều lấm lem bùn đất.
"Báo!
Đúng như dự đoán, địch có dựng đập ngăn sông.
Hiện tại đã xác định được vị trí chính xác của đập."
Nghe vậy, Trần Tử Đức siết chặt bàn tay, gằn giọng: "Bọn chúng sớm đã có chuẩn bị, muốn dụ chúng ta đánh tới sông Thao rồi xả lũ nhấn chìm.
Nhưng đây vốn là vị trí quan trọng, muốn đánh vào thành ắt phải đi qua sông!
Chủ tướng, bây giờ phải làm sao?"
Ánh mắt cậu ấy đổ dồn về Trần Quốc Tuấn.
Trần Quốc Tuấn yên lặng suy nghĩ, hai cánh tay rắn chắc chống xuống tấm bản đồ trải rộng, dáng người cao lớn hơi ngả về phía trước.
Ánh nến tĩnh mịch hắt bóng người như đổ mực lên bao trùm dãy núi, dòng sông, ngọn cỏ.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt Trần Quốc Tuấn như chứa tia sáng, nhìn về phía rừng sâu thăm thẳm.
Trần Quốc Tuấn nói với âm giọng quyết đoán: "Chúng ta sẽ phá đập trước bọn chúng."
Trần Tử Đức là người đầu tiên phản ứng với kế sách này.
"Phá đập?"
Có điều, nghi ngại của Trần tử Đức nhanh chóng qua đi, vì cậu ấy chợt hiểu ra cơ sự: "Tôi biết rồi.
Chủ tướng.
Người muốn âm thầm tấn công phá hủy đập trước để loại bỏ khả năng địch gây lũ lụt bất ngờ lúc giao chiến, không cho chúng có cơ hội thực hiện âm mưu."
Trần Quốc Tuấn đáp lời: "Đúng vậy.
Khi vỡ đập, quân địch sẽ rơi vào trạng thái hỗn loạn.
Đây là thời cơ để chúng ta tấn công bất ngờ khiến chúng không kịp trở tay."
"Tuy nhiên..."
Ánh mắt Trần Quốc Tuấn lại đầy trăn trở...
" Kế hoạch phá đập là một con dao hai lưỡi, có nhiều rủi ro.
Để thực hiện thành công thì cần có sự tính toán tỉ mỉ và sự phối hợp chặt chẽ giữa các lực lượng.
Hơn nữa, chúng ta cần tận dụng thời gian nhanh chóng, trước khi quân chi viện đến nơi phải chiếm được cứ điểm quan trọng bên bờ sông Thao."
"...
Còn nữa!
Đào Hiên à."
Trần Quốc Tuấn lại hỏi: " Ngươi đã dò xét dọc đường sông này có nhà dân cư nào sinh sống không?"
Đào Hiên trả lời: "Dạ thưa, đã kiểm tra nhiều lần, không còn nhà nào ở đây cả.
Họ sợ chiến tranh nên sớm di tản xuống vùng lân cận rồi."
Trần Quốc Tuấn ra lệnh: "Đêm nay, đúng nửa đêm canh ba, chúng ta sẽ phá đập xả lũ."
—-
Ánh trăng mờ nhạt lẩn khuất sau mây.
Trần Quốc Tuấn trực tiếp dẫn dắt lực lượng tinh nhuệ, có kinh nghiệm sử dụng chất nổ, với trang bị đầy đủ và khả năng đột kích cao sẵn sàng tấn công đập.
Số quân còn lại dàn trận theo Trần Tử Đức đảm bảo tuyến phòng ngự phản công bên ngoài, vạch sẵn đường rút lui an toàn, không để quân ta bị mắc kẹt bởi dòng lũ rơi vào thế yếu bị địch bao vây.
Nơi này quả là vị trí trọng yếu, quân địch sớm đã bố trí canh giữ nghiêm ngặt.
Có điều, dẫu sao bọn chúng cũng phải hao tổn rất nhiều công sức mới chiếm được thành, mà càng ở lâu trong rừng núi hiểm độc này sẽ càng thêm phần mỏi mệt.
Vào thời khắc then chốt, tinh thần quân sĩ đạt đến mức cao độ.
Những người lính được giao trọng trách phá hủy cấu trúc lập lại càng thận trọng hơn, không để xảy ra một chút sai sót.
Bước chân chầm chậm gần như chính xác đến từng nhịp thở.
Dưới áp lực nước, những kẻ lặn giỏi cẩn thận sắp đặt vị trí thuốc nổ rồi rút lui.
Sau đó là một khoảng lặng của sự chờ đợi.
Không gian tĩnh mịch đến nỗi tưởng như nghe thấy cả ánh trăng bàn bạc rơi xuống mặt nước mờ.
Thời cơ tới
Đoàng!!!
Đoàng!!
Từng tiếng nổ vang lên kéo theo từng phần trọng yếu của cấu trúc đập bị phá hủy.
Nước bắt đầu dâng càng lúc càng nhanh.
Nhuệ khí binh sĩ cũng theo dòng nước mà bộc phát thành tiếng hô lớn, đồng loạt tấn công theo bốn phương tám hướng, rừng núi một lòng.
***Mọi tình tiết trong chương này chỉ thuộc phạm vi truyện, không phải chính sử.