Sau đợt thảm sát, Hộ Sơn chỉ còn lại chưa tới năm nhà, làng xưa xem như không còn.
Những người sống sót được đưa về Tĩnh Cốc nương nhờ.
Còn đình thờ Thiên Chu Vương thì ở ngay giữa sân làng Tĩnh Cốc, ngày thường hương khói chưa bao giờ dứt.
Giữa sân dựng một pho tượng đồng cao gần hai trượng, đúc hình nhện đỏ.
Tám chân nhện bám chặt xuống bệ đá, phần đầu hơi cúi, đôi mắt rỗng sâu hun hút, nhìn xuống toàn bộ sân đình như nhìn những sinh linh nhỏ bé bò dưới đất.
Khói hương cuộn lên nghi ngút, quấn lấy tượng đồng, khiến hình dáng Thiên Chu Vương lúc ẩn lúc hiện, vừa gần vừa xa.
Dân làng đã tụ tập đông đủ, đứng vòng quanh sân.
Không ai dám bước quá vạch đá trước đình, chỉ cúi đầu im lặng, lưng thẳng nhưng cổ lại gập xuống, tư thế nửa quỳ nửa đứng đầy căng thẳng.
Trưởng làng là Ổng Từu, dẫn hai con trai đứng phía trước.
Ông ta đã ngoài năm mươi, dịp quan trọng nên dài sẫm màu chỉnh tề hơn ngày thường.
Hai con trai lão đứng hai bên, mặt mũi nghiêm túc, không dám liếc nhìn đoàn yêu quá lâu.
Trước thềm đình là lễ vật đã bày sẵn.
Năm con trâu béo khỏe bị buộc chặt, năm con heo tròn lẳn nằm trong cũi tre, mười vò rượu xếp ngay ngắn thành hai hàng, dù đã được bịt kín bằng giấy đỏ mà hương thơm vẫn nồng nàn lan ra trong gió.
Cuối cùng, là một cặp nam nữ đứng song song.
Cả hai đều mặc áo dài đen, đầu cúi thấp.
Trên mặt phủ một lớp voan mỏng che kín dung mạo, chỉ thấy thấp thoáng đường viền cằm và bờ môi mím lại.
Mệnh Ty và Mệnh Chu được mời ngồi lên hai chiếc ghế gỗ đặt chính diện pho tượng.
Ghế không cao, nhưng vị trí đủ để toàn bộ sân đình nằm trọn trong tầm mắt.
Sau lưng họ là Nhị Thân và Tam Thân đứng hầu, thỉnh thoảng nhếch môi cười, để lộ hàm răng nhọn.
Ổng Từu khẽ hắng giọng, tiến lên một bước.
Hai tay ông ta chắp lại trước ngực, cúi người thật sâu, dáng vẻ cung kính đến mực.
"Nhờ hồng ân che chở của Thiên Chu Vương, làng Tĩnh Cốc chúng tôi được mưa thuận gió hòa, dân cư an ổn, gia súc no đủ, ruộng nương tươi tốt.
Tà họa không dám bén mảng, dịch bệnh chẳng thể hoành hành.
Tất cả đều là nhờ phúc đức sâu dày của Đại Vương."
Dân làng phía sau đồng loạt cúi đầu thấp hơn.
"Ngày hôm nay, đúng theo kỳ hạn tiến lễ..."
Ổng Từu tiếp tục, giọng có phần dõng dạc hơn:
"Chúng tôi kính cẩn dâng lên trâu béo, heo khỏe, rượu ngon ủ kỹ, cùng một đôi nam nữ thanh khiết, xin bày tỏ chút lòng thành nhỏ bé.
Cúi mong Đại Vương giáng ân thụ hưởng."
Mệnh Ty ngồi thẳng lưng, hai tay đặt gọn trên đầu gối, chăm chú lắng nghe từ đầu đến cuối.
Trên gương mặt y không hiện chút dao động nào, như thể tất cả những lời kia vốn là thứ nên có, không đáng để bận tâm thêm.
Trái lại, Mệnh Chu lười biếng dựa lưng vào ghế, một tay chống cằm.
Nàng nhìn pho tượng đồng giữa sân, lướt từ tám chân nhện lạnh lẽo xuống đám người đang quỳ rạp bên dưới.
Khóe môi nàng cong lên rất nhẹ, một nụ cười mỏng và khinh bạc.
Nàng không nói gì.
Nhưng trong ánh mắt ấy chỉ toàn là nỗi chán ghét.
Ổng Từu nghiêng người, đưa tay chỉ về phía lễ vật:
"Sau cùng, chúng tôi xin cúi đầu tạ ơn Đại Vương đã rộng lòng ban ân, cho phép làng Tĩnh Cốc được cử người lên núi Linh Sơn thu hái sản vật trong thời gian tới.
Ân đức ấy, toàn thôn trên dưới xin khắc cốt ghi tâm, đời đời không dám quên."
Lời vừa dứt, lão quỳ xuống.
Hai con trai theo sau quỳ xuống.
Dân làng xung quanh cũng rạp người theo.
Sau nửa nén nhang, Mệnh Ty chậm rãi đứng dậy.
Y cất giọng, không to mà vang vọng cả sân đình:
"Làng Tĩnh Cốc trong nửa năm qua đã giữ đúng quy củ, lễ vật chu toàn, lòng thành không hề thiếu sót."
Dân làng khẽ xao động, nhưng không ai dám ngẩng đầu.
"Đại Vương ghi nhận lòng thành này."
Mệnh Ty nói tiếp, từng chữ đều chậm rãi:
"Nếu các người tiếp tục giữ vững như vậy, về lâu dài, ân đức mà Linh Sơn ban xuống sẽ không bạc đãi."
Ổng Từu vội dập đầu, giọng khàn đi vì xúc động:
"Đa tạ Đại Vương...
đa tạ Nhị Vị Mệnh Quan..."
Mệnh Ty không để lão nói thêm.
Y khẽ nghiêng đầu, ra hiệu về phía sau.
"Kiểm lễ."
Nhị Thân và Tam Thân lập tức tiến lên, tách ra làm hai.
Chúng vỗ vỗ vào sườn trâu, bẻ tai heo xem xét, mở nắp từng vò rượu ngửi qua, thỉnh thoảng gật đầu lia lịa, miệng lẩm bẩm:
"Đủ...
đủ... rượu nặng... thịt béo..."
Đúng lúc ấy, một cơn gió mạnh thổi ngang qua sân đình.
Tấm voan mỏng phủ trên mặt cô gái khẽ tung lên, lật sang một bên trong chớp mắt.
Mệnh Chu thoáng sững lại.
Cô gái dưới lớp vải mặt trắng bệch, nhưng trên má và trán lại rải rác những chấm đỏ nhỏ li ti, trông như phát ban chưa kịp lành.
Mệnh Chu lập tức rời khỏi ghế gỗ, bước xuống thềm đình.
Càng đến gần cô gái kia, sắc mặt nàng càng trầm xuống.
Nàng đưa tay lên, định kéo tấm voan xuống nhìn kỹ hơn.
"Hữu Mệnh Quan...?"
Nhị Thân lập tức chắn ngang.
Con khỉ bạc đứng trước mặt nàng, hai tay dang ra đầy bối rối.
Ánh mắt nó liếc sang Mệnh Ty rồi lại liếc về phía lễ vật, rõ ràng không biết nên ngăn hay nên tránh.
"Đôi này... là phần riêng của Đại Vương và các Phu nhân."
Nó hạ giọng, nói nhanh:
"Bọn tiểu nhân... không được phép động vào."
Thực ra, không chỉ là không được phép.
Đôi nam nữ tiến lễ, từ trước đến nay, chưa từng được kiểm tra kỹ lưỡng.
Heo, trâu, rượu sau khi đưa về núi sẽ phân phát cho thuộc hạ cấp dưới, muốn kiểm tra thế nào cũng được.
Nhưng con người là phần thuộc về Chu cung.
Là thứ không ai dám chạm vào dù chỉ là một ngón tay.
Mệnh Chu quay đầu lại, bắt gặp Mệnh Ty đang trừng mắt nhìn mình.
Ánh nhìn lạnh, mang theo hàm ý cảnh cáo: đừng vượt quá giới hạn.
Mệnh Chu siết nhẹ ngón tay, rồi miễn cưỡng hạ tay xuống.
Nàng lùi lại nửa bước, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt cô gái kia.
Ổng Từu lúc này mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo.
Dù vậy, lão vẫn cố giữ nụ cười niềm nở, liên tục cúi đầu, không dám để lộ nửa phần hoang mang.
Nhị Thân và Tam Thân bắt đầu thu dọn.
Heo được chất lên lưng hai con sói xám, rượu đặt vào gùi tre.
Dây thừng được trao vào tay một con khỉ, buộc vào cổ tay đôi nam nữ.
Cả hai bị dắt đi, bước chân loạng choạng, không dám phản kháng.
Mệnh Ty gật đầu một cái, coi như kết thúc.
"Buổi lễ hôm nay đến đây là xong.
Hai tháng nữa sẽ có sứ giả của Linh Sơn xuống đón người được chọn."
Nói xong, y quay người rời đi.
Đoàn yêu bắt đầu chuyển động, mang theo lễ vật rời khỏi sân đình.
Gió lại thổi qua pho tượng đồng giữa sân, khói hương cuộn lên dày hơn, che khuất đôi mắt rỗng sâu của Thiên Chu Vương.
Bọn họ tiến về phía làng An Lĩnh.
Từ sớm, nơi đây đã nhìn thấy mây đen tụ dày trên đỉnh núi.
Cả làng thấp thỏm chờ đợi, không khí nặng nề khác hẳn ngày thường.
Trưởng làng An Lĩnh đã bại liệt ba năm nay, mọi việc tiếp đón và tế lễ đều do vợ ông ta là vu sư Linh Dao đứng ra chủ trì.
Bên cạnh bà là vài ba thanh niên trai tráng, nét mặt nghiêm túc, dáng đứng chỉnh tề.
Linh Dao khoác váy chàm sẫm, thắt lưng treo mấy chiếc chuông đồng nhỏ, mỗi khi cử động liền khẽ leng keng.
Tóc bà cột cao, trên trán vẽ một đạo ấn phù chu sa.
Toàn thân phảng phất mùi thảo dược khô, thanh mà nồng.
Thấy đoàn sứ giả xuất hiện nơi cổng làng, bà lập tức phất tay ra hiệu.
Dân làng An Lĩnh xếp thành hàng lối ngay ngắn, nam đứng bên hữu, nữ đứng bên tả, không một ai dám lộn xộn.
Tượng đồng ở An Lĩnh nhỏ hơn tượng ở Tĩnh Cốc, nhưng đường nét lại tinh xảo, các chi tiết sắc sảo và mượt mà, rõ ràng được đúc bởi thợ lành nghề.
Phong cách tiếp đón nhìn chung không khác Tĩnh Cốc là bao.
Mệnh Chu liếc mắt một vòng, chưa đợi mời đã thản nhiên ngồi xuống ghế gỗ đặt phía trước.
Chỉ khi Mệnh Ty an tọa bên cạnh, buổi tế lễ mới chính thức bắt đầu.
An Lĩnh là làng có chữ nghĩa, quen nghi lễ, hiểu cách dùng hình thức để lấy lòng bề trên.
Kèn trống nổi lên, nhịp điệu trang nghiêm mà dồn dập, vang vọng khắp sân tế.
Mệnh Chu thoáng nghĩ... nếu Đại Vương có mặt, hẳn sẽ rất hài lòng.
Ngài luôn thích những kẻ chịu bỏ công sức, dù chỉ là để cúi đầu cho đẹp mắt.
Vu sư Linh Dao tiến lên một bước, hai tay chắp trước ngực, cúi người hành lễ thật sâu.
"Vinh hạnh được nghênh đón các vị sứ giả của Linh Sơn."
Mệnh Ty khẽ gật đầu, xem như đáp lễ.
Linh Dao cất giọng, âm điệu trầm ổn, rõ ràng:
"Suốt nửa năm qua, làng An Lĩnh chúng tôi được gió hòa mưa thuận, bốn mùa yên ổn.
Dân cư an cư lạc nghiệp, ruộng đồng xanh tốt, gia súc sinh sôi, thôn xóm chưa từng vướng tà chướng hay ôn dịch.
Ân đức ấy lan khắp đầu làng cuối xóm, đều là nhờ phúc trạch Đại Vương che chở."
"Hôm nay đến kỳ tiến lễ, chúng tôi không dám chậm trễ..."
Bà tiếp lời, giọng điềm đạm mà nhã nhặn:
"Xin kính dâng trâu khỏe tuyển chọn, heo béo đủ cân, rượu ngon ủ lâu năm.
Ngoài ra, còn có một đôi nam nữ trong sạch, thân phận minh bạch, mong được đặt dưới tòa, tỏ chút lòng thành mọn."
Linh Dao nghiêng người sang một bên, tay áo rộng mở, dẫn ánh nhìn về phía lễ vật.
Động tác khoan thai mà cung kính.
"Sau cùng, toàn thôn chúng tôi cúi xin Đại Vương rộng lượng chuẩn y, cho phép người làng An Lĩnh được lên núi Linh Sơn hái lượm sản vật, nương nhờ linh khí mà sinh sống.
Ân ban ấy, làng trên dưới xin khắc ghi tận xương tủy, đời đời truyền lại, tuyệt không dám quên."
Lời vừa dứt, Linh Dao chậm rãi quỳ xuống, trán chạm đất.
Ngay sau đó, đám trai làng đồng loạt quỳ theo.
Dân chúng xung quanh cũng rạp người phủ phục.
Sau nghi lễ, kèn trống dần lắng xuống.
Mệnh Ty lặp lại những gì đã nói ở Tĩnh Cốc.
Hai con khỉ bạc tiến lên trước, bắt đầu kiểm tra lễ vật theo lệ cũ.
Trong lúc ấy, vu sư Linh Dao đã bước lên nửa bước.
Giọng bà vẫn giữ đúng phép tắc, nhưng nghe kỹ liền nhận ra có chút run rẩy.
"Cho phép ta được mạo muội hỏi một việc..."
Mệnh Ty không đáp, chỉ khẽ liếc mắt sang.
Linh Dao hít sâu một hơi, hai tay chắp trước ngực:
"Nửa năm trước, làng An Lĩnh có mười thanh niên trai tráng lên núi thụ ân.
Nhưng khi trở về, chỉ có tám người.
Hai người còn lại... từ đó bặt vô âm tín."
Bà dừng lại, mí mắt khẽ hạ xuống.
"Chuyện này dân làng đã canh cánh trong lòng từ lâu.
Hôm nay có dịp diện kiến Nhị Vị Mệnh Quan, ta mới dám lấy can đảm thỉnh hỏi, mong được một lời giải thích rõ ràng."
Hai con khỉ bạc vẫn tiếp tục kiểm tra lễ vật, không hề ngoái đầu.
Mệnh Ty lên tiếng:
"Hai kẻ đó đã tự ý xâm nhập vào cấm địa.
Trước đó, đã có cảnh báo."
Hắn ngừng một nhịp, rồi nói tiếp, ngữ điệu vẫn bình thản:
"Xác họ nằm lại trên núi, hóa thành đất mục, nuôi cây rừng thêm xanh tốt.
Xét cho cùng, cũng là trả lại cho Linh Sơn.
Đó là phúc."
Khóe môi Linh Dao giật giật.
Hai bàn tay chắp trước ngực siết chặt đến trắng bệch, nhưng bà không nói thêm lời nào, chỉ cúi đầu thật thấp.
Không khí tưởng chừng đã lắng xuống sau lời đáp của Mệnh Ty, nhưng vu sư Linh Dao lại lên tiếng.
"Còn một việc nữa, xin các vị sứ giả cho phép ta được thưa."
Mệnh Ty chưa kịp phản ứng, Linh Dao đã nhanh chóng tiếp lời:
"Theo lệ cũ, mỗi lần lên núi là mười người.
Nhưng nửa năm trước chỉ có tám người trở về, sản vật mang xuống vì thế cũng thiếu hụt...."
Bà cúi đầu sâu hơn, thái độ vẫn khiêm nhường.
"Năm nay, làng An Lĩnh xin được bù thêm hai người.
Tổng cộng mười hai, để không phụ ân ban của Linh Sơn."
Mệnh Chu không giấu được vẻ ngạc nhiên.
Ánh mắt nàng chuyển sang Linh Dao, từng chút một trở nên lạnh lẽo.
Một ngôi làng nhỏ nhoi như thế, vậy mà cũng dám mở lời mặc cả.
Thanh kiếm bên hông được rút ra, ánh thép lạnh lẽo lóe lên giữa sân tế.
"Hai kẻ dám mạo phạm chốn cung cấm, tội đáng chết."
Giọng Mệnh Chu không lớn, nhưng nghe qua là biết đang tức giận:
"Đáng lẽ tám kẻ còn lại cũng phải chịu chung số phận.
Bọn ta đã rộng lượng tha cho, nay ngươi lại dám đem chuyện đó ra kì kèo?"
Nàng bước lên một bước, mũi kiếm thẳng thớm chỉ về phía Linh Dao.
"Đừng có quên thân phận của mình."
Linh Dao hít sâu một hơi nhưng không lùi bước trước mũi kiếm sắc bén đang kề sát.
Giọng bà ta vang lên bình tĩnh lạ thường:
"Chúng ta đều biết mình thân phận thấp hèn.
Nhưng các vị sứ giả... vốn cũng từng là con người.
Dù hiện giờ phụng mệnh Thiên Chu Vương, chẳng lẽ có thể tuyệt tình với đồng loại đến vậy sao?"
Mệnh Chu bật cười một tiếng đầy khinh miệt.
Mũi kiếm tiến thêm nửa tấc, chạm thẳng vào cổ Linh Dao.
"Ta là người, nhưng không phải là loại người như các ngươi."
Ánh mắt nàng lướt qua đám dân làng đang cúi rạp phía sau, rồi quay lại Linh Dao.
"Đừng xếp ta chung một mâm với lũ thổ tả dơ bẩn ấy."
Chuông đồng bên hông bà Linh Dao rung lên một tiếng rất nhỏ, leng keng, rồi lại im bặt.
"Đủ rồi."
Mệnh Ty lúc này mới cất lời.
Hắn liếc Mệnh Chu một cái, ánh mắt không nặng không nhẹ, đủ để nàng dừng tay.
"Chuyện này không cần kéo dài."
Mệnh Chu hừ khẽ.
Mũi kiếm rời khỏi cổ Linh Dao, để lại trên làn da nhăn nheo một vệt đỏ mảnh.
Mệnh Ty quay sang Linh Dao.
"Quy củ của Linh Sơn từ xưa đến nay đã định rõ, mười người trong mười ngày."
Hắn nói chậm rãi.
"Bao nhiêu người lên núi, bao nhiêu người trở về, đó là phúc phận của các ngươi."
Hắn ngừng một nhịp, rồi mới tiếp:
"Nếu làng An Lĩnh cho rằng quy tắc ấy không thỏa đáng, vậy thì có thể theo ta lên Linh Sơn, đích thân tâu lại với Đại Vương."
Linh Dao siết chặt hai tay trong tay áo.
"Chúng tôi...
đã hiểu."
Mệnh Ty gật đầu, coi như chuyện đã xong.
Hai con khỉ bạc cũng vừa lúc kiểm tra xong lễ vật.
Một con quay lại, khom người bẩm báo:
"Lễ vật đầy đủ.
Không thiếu."
Mệnh Ty khoác tay áo, giọng không đổi:
"Vậy thì thu lễ."