Khác [Cổ đại, cao H, dưỡng thành] - Tận hoan

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
148,725
0
0
280224637-256-k132702.jpg

[Cổ Đại, Cao H, Dưỡng Thành] - Tận Hoan
Tác giả: y_hoan
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Liễu Thanh Yên được Cửu vương gia Mộ Dung Diệp nhặt về từ bé, tự tay nuôi nấng dạy dỗ.

Trước năm nàng mười lăm tuổi, Cửu vương gia trong lòng Thanh Yên là tiên sinh ôn hoà nho nhã, nghiêm cẩn lãnh đạm, tuấn tú vô song, dạy nàng đủ thứ lễ nghĩa thi thư.

Sau khi nàng mười lăm tuổi, Cửu vương gia lập tức biến thành con sói đói, làm thịt nàng một lần, lại thịt tiếp một lần.

Ngày ngày lăn lộn trên giường cắm cắm cắm.

Thanh Yên nói: "Tiên sinh, như vậy không được đâu"

Vương gia liền bảo: "Không có gì không được cả, bản vương nuôi nàng lớn, cả người nàng từ trên xuống dưới đều được hết rồi"

Thanh Yên nói: "Ý ta là, chỉ làm có một lần là không được đâu, Yên nhi còn muốn a..."

Vương gia liền bảo: "Thật ngoan, quả là danh sư xuất cao đồ"

============================
❌❌❌ Cảnh báo truyện chịch, 21+, H rất nặng, trần trụi, ngôn ngữ rất thô tục, ai không thích mời click back.

Đã cảnh báo, ai không hợp gu còn vô đọc hoặc comt này nọ => block

Thịt văn, cả truyện đều là thịt, tình tiết diễn biến chính là thịt.

Sủng ngọt, 1x1, song xử

Nam chính hơn nữ chính mười tuổi, lúc nhặt về nữ chính mới năm tuổi.

Nam chính bề ngoài nho nhã bên trong biến thái thích nói bậy, có bí mật.

Nữ chính bề ngoài ngây thơ bên trong dâm đãng thích lăn giường, không phải kiểu bụng thì thích mà miệng thì than thở xin tha.

Nam nữ chính chịch everywhere



thịt​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [CỔ ĐẠI- HOÀN] Quy Đức Hầu Phủ - Sát Trư Đao Đích...
  • [Bách Chu] [Cover] - Bước nhầm vào con đường hôn nhân
  • [Countryhumans] Thế giới khác
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • =)tấu hài là chính[Countryhumans]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hoa sen trên thế chiến[countryhumans Soviet]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Countryhumans]Chuyển sinh đến thế giới khác,ta sẽ...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Cổ Đại, Cao H, Dưỡng Thành] - Tận Hoan
    Chương 1: Phá thân


    Cảnh Nhạc hầu phủ hôm nay rất náo nhiệt, bởi vì Cửu vương gia của bọn họ tổ chức sinh thần cho môn đồ của mình.

    Nói chữ môn đồ này ra cũng hơi ngượng miệng, thật tình thì ai cũng hiểu đây là nàng dâu mà vương gia nhà họ nuôi từ bé.

    Năm đó Cửu vương gia Mộ Dung Diệp không biết nhặt từ đâu về một nữ hài mới năm tuổi, từ đó ngày ngày nuôi nấng dạy dỗ.

    Người xung quanh ban đầu không hiểu, Cửu vương gia vừa anh tuấn vừa tài hoa, cũng đến tuổi dùng nữ nhân làm ấm giường rồi, vậy mà đến một nha hoàn thông phòng còn không có, lại nhặt một nữ hài nhỏ như vậy về nuôi.

    Vương gia của bọn họ chẳng lẽ có sở thích biến thái, luyến đồng sao?

    Nhưng mà bọn họ quan sát lại quan quan sát, chỉ thấy vương gia nghiêm cẩn dạy dỗ, lễ nghĩa chu toàn, một chút hành động thái quá cũng không có.

    Có lần quản gia của vương phủ nhịn không được thắc mắc bạo gan hỏi:

    "Vương gia đây là muốn nhận đồ đệ, hay là muốn nhận nữ nhi a?"

    Cửu vương gia liền cười cười trả lời:

    "Muốn làm thịt"

    Quản gia lau mồ hôi trán, quả nhiên vương gia nhà mình có bệnh.

    Lời truyền ra, người trong phủ: quả nhiên vương gia nhà mình có bệnh.

    Nữ hài tử không biết thế sự, cũng không ai dám báo tin cho nàng: tiên sinh của ta thật tốt, vừa tuấn tú vừa thông tuệ, vừa nho nhã vừa tài hoa, đúng là đệ nhất chính nhân quân tử.

    Quản gia cùng đám người trong phủ đợi rồi lại đợi, đợi ròng rã suốt mười năm cũng không thấy vương gia nhà mình động thủ, đến một sợi tóc của nàng vương gia cũng chưa thèm động vào.

    Thẳng đến một ngày trước sinh thần của nàng, vương gia cao hứng phân phó mở tiệc, lại cười cười nói với lão:

    "Đợi đủ rồi"

    Quản gia liền biết Liễu cô nương sắp bị vương gia làm thịt rồi.

    Nữ hài tên là Liễu Thanh Yên, từ nhỏ mặt mày sáng sủa, càng lớn càng xinh đẹp động lòng người, mắt mũi linh động ngây thơ, thân người lại câu hồn đoạt phách.

    Càng lớn lại càng sùng bái kính ngưỡng tiên sinh của mình, trong mắt đều chỉ biết có tiên sinh.

    Đến năm mười bốn tuổi thiếu nữ động tâm, liền đem tiên sinh đặt trong lòng, nhất quyết đời này chỉ muốn theo y, ngoài mặt thì đối với y một mực kính cẩn, trong lòng lại ngày ngày tìm cách trèo lên giường y.

    Một ngày trước sinh thần, nàng đến hỏi Mộ Dung Diệp:

    "Tiên sinh, ngày mai Yên nhi làm lễ cập kê, trưởng thành rồi, người sẽ tặng gì cho ta?"

    Mộ Dung Diệp thần bí sâu xa nói với nàng:

    "Bản vương tặng nàng một lễ vật đáng nhớ"

    Thanh Yên lại nói:

    "Ta cũng có một món quà tặng cho người"

    Nói xong liền chạy đi, bóng lưng nho nhỏ, cái eo thon thon, cái mông tròn tròn, lão quản gia thề với trời lão thấy vương gia nhà mình nhìn theo thân ảnh của Liễu cô nương, vừa nhìn vừa nuốt nước bọt, hầu kết di chuyển lên lên xuống xuống.

    Hôm nay Thanh Yên tròn mười lăm tuổi, đủ lớn rồi, quyết định sẽ trèo lên giường y.

    Trùng hợp y cũng thấy nàng đủ lớn rồi, quyết định đẩy nàng lên giường.

    Tiệc tàn, khách khứa về hết, Thanh Yên vội vàng về phòng, cũng quên hỏi xem tiên sinh muốn tặng gì cho mình.

    Nàng vội về tắm rửa tẩy trần thay xiêm y, bộ xiêm y này nàng khó khăn lắm mới tìm được nha...

    Mộ Dung Diệp nheo mắt nhìn về hướng tiểu nữ tử vừa rời đi, môi nở nụ cười tà.

    Lão quản gia cùng gia nhân trong phủ thầm nhẩm trong lòng: mắt ta mù rồi, tai ta điếc rồi, ta không biết gì hết, không biết gì hết.

    Thanh Yên sai người đổ nước ấm, thêm hương liệu xong liền bảo bọn họ lui ra ngoài hết, trút hết y phục trên người, gỡ hết trang sức, tóc xoã dài, leo vào thùng tắm.

    Nàng kì cọ kì cọ, trong lòng vừa hồi hộp vừa có chút lo lắng, dù gì nàng cũng sắp làm chuyện xấu, có thể từ ngày mai tiên sinh sẽ chán ghét nàng, nhưng đối với tiên sinh nàng tình nguyện quăng hết liêm sỉ!

    Đang kì cọ thì nghe tiếng cửa phòng mở ra, có người tiến vào.

    Nàng lơ đãng nói: "Là Tiểu Hồng à, ta chưa tắm xong, không cần đem y phục vào đâu, ta đã tự chuẩn bị rồi, ngươi ra ngoài đi, ta không gọi thì đừng có vào nha"

    Không nghe Tiểu Hồng trả lời, cửa phòng đóng lại.

    Thanh Yên nghĩ nàng ta hẳn là đã ra ngoài.

    Nàng nhắm mắt, hít thở sâu để bớt hồi hộp, đột nhiên có người đặt tay lên vai, nhẹ nhàng xoa nắn.

    Thanh Yên giật mình muốn xoay người lại nhìn, lại bị người nọ chế trụ không nhúc nhích được.

    Mộ Dung Diệp cũng nóng lòng, sau khi nàng rời đi hai khắc, y cất bước đi về hướng phòng nàng.

    Cũng không ngờ mở cửa ra lại nhìn thấy tiên cảnh ngay trước mắt.

    Tiểu mỹ nhân sau bức màn không mặc xiêm y, tóc đen túm gọn vắt hờ một bên vai, lộ ra một bên vai da thịt bóng loáng, nhiễm hơi nước thoáng đỏ hồng.

    Y nuốt nước bọt, trong người liền thấy khô nóng khó nhịn, chỉ mới nhìn thôi mà nam căn đã cứng rắn muốn xông ra.

    Mộ Dung Diệp tới gần, tay chạm lên bờ vai trơn mượt của nàng, xúc cảm êm ái từng chút thiêu đốt y.

    Y giữ chặt không để nàng cựa quậy, cúi xuống chôn mặt vào sau gáy tiểu mỹ nhân, thật thơm!

    Hít một hơi dài như muốn thu lấy tất cả hương vị của nàng, y thì thầm:

    "Yên nhi, bản vương đến tặng lễ vật cho nàng"

    Thanh Yên đang sợ hãi, nghe xong lời này cả người đều sững lại, tim đập như trống dồn.

    "Tiên sinh...là tiên sinh sao...người...người đang làm gì a?"

    Thiếu nữ vừa nhỏ nhắn vừa mềm mại, không còn giãy dụa nữa, giọng ngập ngừng không che đậy được chút vui mừng.

    Mộ Dung Diệp hài lòng thấy phản ứng của nàng.

    Nàng không muốn y cũng quyết đoạt bằng được, huống hồ chi nàng vốn thích y.

    Nghe nàng hỏi, y khẽ cười, đứng dậy cởi y phục, sau đó ôm lấy người từ trong thùng tắm đặt lên giường.

    Trên người nàng còn vương giọt nước, cả thân thể nhiễm một tầng đỏ hồng, da thịt trắng sáng mềm mại, y đặt nàng dưới thân, nằm đè lên, từ trên nhìn xuống gương mặt tuyệt mỹ kia, vừa thơ ngây vừa khiêu gợi, cảm thấy phi thường hưng phấn.

    Nhìn nàng như vậy y chỉ muốn một ngụm cắn nuốt vào bụng, ăn nàng, làm nàng, mỗi một lỗ trên người nàng đều muốn làm qua.

    "Hôm nay bản vương tặng nàng một lễ trưởng thành, dạy nàng một điều mới mẻ" - y cười tà nói, vuốt ve gương mặt người dưới thân.

    Thanh Yên lúc này...hưng phấn a...

    Tiên sinh thường ngày ôn hoà lễ độ, tiên sinh luôn luôn nghiêm cẩn lãnh đạm của nàng...sao lúc này lại dụ hoặc đến như vậy!

    Bên người mười năm, đến một cái chạm tay cũng chưa từng có, hôm nay nói tặng lễ vật liền thế này...Tiên sinh bình thường đã rất đẹp, vừa đẹp vừa xa cách, khiến người ta chỉ dám nhìn không dám chạm, bây giờ lại đẹp đến mê hoặc lòng người, khiến người ta chỉ muốn chìm đắm, muốn quấn lấy, muốn cầu y chà đạp.

    Mà vật bên dưới đang cạ vào người nàng cũng to đến đáng sợ...

    Thanh Yên cắn môi nhìn y, biết mà còn giả vờ hỏi:

    "Tiên sinh muốn dạy Yên nhi cái gì?"

    "Dạy nàng nam nữ giao hoan" - y tà tà nói, ánh mắt nồng đậm sắc dục, giọng cũng trầm đục khác thường.

    Nói xong liền cúi xuống gặm môi nàng.

    Thanh Yên càng hưng phấn, không ngờ tiên sinh thật táo bạo, nói thẳng như vậy.

    Nam nữ giao hoan nàng biết nha, nha hoàn Tiểu Hồng hầu hạ nàng năm nay đã mười bảy, mấy tháng trước bị nàng bắt gặp đang lén lút với A Hữu con trai lão quản gia, Tiểu Hồng sợ nàng đuổi đi, còn năn nỉ một hồi, sau hôm đó kể cho nàng nghe rất nhiều thứ, còn cho nàng xem xuân cung đồ nữa.

    Tiên sinh đừng nghĩ Yên nhi không biết gì a...

    Thanh Yên cười thầm trong bụng.

    Ngoan ngoãn để y hôn, môi lưỡi dây dưa, y gặm mút môi nàng say sưa, lại cạy mở hàm răng, đưa lưỡi quấn quýt, môi nàng vừa mềm vừa ngọt, y điên cuồng mà hôn.

    Thanh Yên bị y hôn đến cả người choáng váng, nhè nhẹ đưa tay đẩy ngực y ra, tiếp tục giả vờ:

    "Nam nữ giao hoan là thế nào?

    Giống như tiên sinh đang làm với Yên nhi sao?"

    Mộ Dung Diệp nóng bừng cả người, bị nàng đẩy ra rất không vui, y nheo mắt, ánh nhìn có mấy phần đáng sợ, trả lời nàng:

    "Bản vương vừa rồi chỉ hôn nàng, Yên nhi nóng lòng muốn biết lắm sao?"

    Y đang nghĩ, tiểu mỹ nhân thật lớn gan, đã không mảnh vải che thân còn dám đẩy y ra, thật sự muốn chọc giận y mà.

    Hôm nay chơi chết nàng, để xem lát nữa nàng còn dám đẩy ra không.

    "Tiên sinh muốn dạy, Yên nhi đương nhiên nóng lòng muốn học a!"

    - nàng không biết vừa rồi chỉ đẩy một cái mà đã chọc giận người ta, thật thà nói.

    Mộ Dung Diệp cười tà, tay chộp lấy một bên bầu ngực nàng, dùng sức xoa nắn.

    Thanh Yên bị bất ngờ, y lại mạnh tay như vậy, nàng đau đến muốn chảy nước mắt.

    Thấy nàng nhăn mi, Mộ Dung Diệp không đành lòng, lực tay giảm xuống.

    Thôi bỏ đi, vẫn còn ngây ngô, từ từ sẽ dạy bảo nàng.

    "Ngực của Yên nhi thật vừa tay" - y vừa nói vừa xoa nắn, ngón tay kẹp lấy đầu vú sờ sờ, đôi nhũ phong của nàng trắng như tuyết, vừa trắng vừa tròn, đúng là vưu vật.

    "Lúc nam nữ giao hoan, nơi này có thể sờ, còn có thể hôn lên, gặm mút..."

    - y nói xong liền cúi xuống, tay vẫn xoa nắn một bên vú, bên kia hôn một lượt, sau đó bắt đầu gặm mút, hút lấy đầu vú, lưỡi liếm một vòng, lại liên tục trêu chọc hạt nhỏ.

    Thanh Yên bị y làm cho điên đảo, cả người nhũn ra, không còn chút sức lực, nàng thở hổn hển, ngực phập phồng, Mộ Dung Diệp vùi đầu gặm cắn, xoa nắn hai bên ngực nàng, hiểu rõ phản ứng của nàng, người y càng khô nóng, phía dứoi căng trướng đến sắp điên.

    Y ngẩng đầu nhìn nàng, hầu kết chuyển động, thấy sắc mặt nàng đã đỏ bừng, trong mắt có một tầng hơi nước, thật giống một đoá hoa sắp bừng nở, câu dẫn người khác đến dày vò, xuyên xỏ.

    "Yên nhi thích không?"

    - y cúi xuống khẽ gặm cắn vành tai nàng, thì thầm.

    "Thích...muốn tiên sinh...muốn tiên sinh tiếp tục..."

    - nàng khó nhọc trả lời, thân thể lần đầu tiên trải qua những cảm giác lạ lẫm như vậy, khó mà bình tĩnh nổi.

    "Muốn ta tiếp tục làm gì?"

    - y nhìn nàng, ánh mắt gian tà vô hạn, chính mình đã khó nhịn nhưng vẫn muốn trêu chọc nàng.

    "Yên nhi không biết, cầu tiên sinh dạy ta..."

    "Được" - y nói xong tay liền lần mò xuống phía dưới, chạm vào u cốc thần bí kia xoa nắn - "nơi này là âm đạo, là nơi nữ nhân dùng để giao hoan với nam nhân"

    Giọng Mộ Dung Diệp đã khàn đục, ngập tràn dục tính, y đẩy hai chân nàng ra, để lộ toàn bộ âm đạo, đưa một ngón tay chầm chậm thăm dò.

    "Bản vương chỉ mới hôn nàng, trêu đùa ngực nàng mà đã ướt thành như vậy, Yên nhi thật dâm đãng"

    Thanh Yên xấu hổ a...tiên sinh thật xấu xa, sao lại còn nói những lời như vậy chứ...

    Mộ Dung Diệp xoa xoa hạt đậu nhỏ, ngón tay tiếp tục thăm dò, đưa vào lỗ nhỏ bên dưới:

    "Nơi này lát nữa bản vương sẽ cắm vào, nhỏ như vậy..."

    - quả thật rất nhỏ, vừa nhỏ vừa chật hẹp, ngón tay đưa vào cũng trúc trắc.

    Y bắt lấy tay nàng đặt lên nam căn của mình, trầm giọng:

    "Đây là dương vật của nam nhân, lúc giao hoan nó sẽ đi vào lỗ nhỏ trên người nữ nhân, không ngừng luật động"

    Thanh Yên cảm thấy vật trong lòng bàn tay mình nóng hổi, nóng đến như sắp bỏng, cũng to đến đáng sợ, còn muốn lớn hơn cổ tay nàng nữa.

    Nàng mở to mắt nhìn, cây gậy thịt vừa cứng vừa dài, đỏ au, ở phía đầu gậy rỉ ra chút nước:

    "Tiên sinh to như vậy, làm sao đi vào được bên trong Yên nhi a"

    "Yên nhi ngoan, chỉ đau một lần này thôi, lỗ nhỏ bị cắm vào nhiều lần dần nàng sẽ quen, chắc chắn nàng sẽ thích, sẽ rất sung sướng.

    Sau khi ta đi vào, nàng và ta sẽ trở thành người thân thiết nhất với nhau trên thế gian này" - Mộ Dung Diệp dỗ dành, tự cầm lấy nam căn của mình đặt vào khe nhỏ giữa chân nàng, chầm chậm cọ xát.

    Thanh Yên thấy rõ ràng gậy thịt lớn như vậy cứ miễn cưỡng đi vào sẽ đau lắm, nhưng tiên sinh cọ xát như vậy, cảm giác rất thoải mái, còn muốn thêm...

    Hơn nữa nàng và tiên sinh sẽ trở thành người thân thiết nhất với nhau, nguyện ước của nàng cũng chỉ có vậy, có thể được ở bên người.

    "Yên nhi muốn..."

    - nàng nhỏ giọng nói.

    "Muốn gì?

    Nói rõ ràng bản vương mới giúp nàng được"

    "Muốn tiên sinh đi vào"

    "Đi vào đâu?

    Vào bằng cái gì?

    Làm như thế nào?

    Yên nhi ngoan, nói cho ta nghe, ta sẽ chiều ý nàng"

    "Yên nhi muốn tiên sinh dùng gậy thịt cắm vào trong lỗ nhỏ của ta, đi vào bên trong âm đạo, luật động trên người ta"

    "Yên nhi nguyện ý cho ta không?"

    "Nguyện ý"

    "Sẽ không hối hận chứ?"

    "Không hối hận"

    "Ngoan, dù nàng có hối hận cũng muộn rồi, ta không nhịn nổi nữa"

    Mộ Dung Diệp nói xong liền cầm lấy chân nhỏ của nàng banh rộng ra, lỗ nhỏ phơi bày ở ngay trước mắt, vì nàng đang hổn hển run rẩy mà lỗ nhỏ cũng động đậy, giống như cái miệng nhỏ đang cầu xin sự chú ý.

    Y nuốt nước bọt, quy đầu thô to đáng sợ chỉa thẳng trước cái miệng nhỏ, khẽ nói:

    "Đừng sợ"

    Sau đó liền động thân đâm vào.
     
    [Cổ Đại, Cao H, Dưỡng Thành] - Tận Hoan
    Chương 2: Cầu tiên sinh cắm chết ta


    Quả nhiên rất đau, Thanh Yên chảy nước mắt.

    Y dùng rất nhiều sức mà gậy thịt chỉ đâm vào được một nửa, lỗ nhỏ hút chặt, siết gậy thịt đến phát đau, nhưng cảm giác chặt chẽ lại phi thường sung sướng.

    "Yên nhi ngoan, thả lỏng chút, nàng siết chặt quá, bản vương không vào được nữa"

    Nàng đau đến khóc thút thít, y nhè nhẹ dỗ dành, cúi xuống hôn nàng, tay xoa xoa bầu ngực, lại xoa xoa hạt đậu nhỏ bên dưới, dỗ nàng bớt đau.

    Thanh Yên của y trời sinh thân thể câu dẫn, lại muốn lấy lòng y, muốn trèo lên giường của y.

    Được dỗ dành như vậy rất nhanh đã nín khóc, khoái cảm rất nhanh kéo tới, cảm giác dị vật đang nằm trong người cũng không gây khó chịu nữa.

    "Tiên sinh, người vào tiếp đi" - nàng choàng tay quanh cổ kéo Mộ Dung Diệp xuống, say sưa hôn y, hai chân chủ động dạng ra hết cỡ.

    "Thật giỏi, nhanh như vậy đã học được rồi, kéo chân rộng như vậy là muốn cho bản vương dễ cắm vào sao?"

    - y yêu chiều hôn lên trán nàng, tiếp tục động thân, lỗ nhỏ vẫn chật hẹp như vậy nhưng đã nỗ lực nghênh đón được toàn bộ gậy thịt của y.

    Khoái cảm ập đến nhanh như sóng cuộn, ban đầu y cố gắng chầm chậm đẩy đưa, chỉ chốc lát sau đã không nhịn nổi nữa, bắt đầu đâm vào như phát điên.

    "Nhanh quá...lớn quá...a...gậy thịt của tiên sinh...đâm ta mạnh lên...ta muốn tiên sinh cắm gậy thịt vào ta...a...a...Yên nhi sướng quá..."

    Nàng lần đầu tiên nghênh đón xúc cảm mãnh liệt đến như vậy, miệng không ngừng kêu la, tuy lỗ nhỏ vẫn còn đau nhưng cũng sướng đến mức đánh tan tất cả lí trí của nàng.

    "Bản vương cắm nàng, làm nàng...tiểu dâm phụ...có phải thích được gậy thịt cắm vào lỗ nhỏ dâm đãng lắm không?

    Còn muốn ta cắm mạnh nữa à?

    Ta cắm chết nàng, đâm nát nàng, xem nàng còn dám kêu la nữa không!"

    Dâm dịch cùng máu xử nữ pha lẫn vào nhau làm một mảng bên dưới hai người vô cùng ướt át.

    Mộ Dung Diệp điên cuồng ra vào, càng đâm càng ác liệt, mỗi một lần thúc người cứ như muốn xé nát cái lỗ nhỏ dưới thân, phá tan nàng, khắc sâu nàng vào trong thân thể.

    "Cắm chết ta...cầu tiên sinh cắm chết ta, cái lỗ nhỏ muốn gậy thịt của tiên sinh đâm nát ta..."

    "Có sướng không?

    Nói, Yên nhi cùng tiên sinh đang làm gì?"

    "Sướng, Yên nhi sướng muốn chết, ta đang cùng tiên sinh giao hoan"

    "Giao hoan thế nào?"

    "Banh rộng hai chân ra, đưa lỗ nhỏ cho tiên sinh đâm gậy thịt lớn vào"

    Mộ Dung Diệp đâm vào càng lúc càng mạnh bạo, càng lúc càng điên cuồng, lại liên tục dẫn dắt nàng nói ra đủ lời thô tục, lời sau thô tục hơn lời trước:

    "Là ai đang làm nàng?"

    "Là tiên sinh"

    "Gọi tên ta"

    "Mộ Dung Diệp, là tiên sinh của ta, Mộ Dung Diệp"

    "Ngoan, nàng là của Mộ Dung Diệp, nhớ không?"

    "Ta nhớ, cầu người cắm ta nhanh lên, cắm chết lỗ nhỏ dâm đãng của ta đi"

    "Lỗ nhỏ từ nay về sau chỉ có mình ta được làm, đời này chỉ có ta mới có thể chơi nàng, có biết không?"

    "Biết, lỗ nhỏ từ nay về sau chỉ để gậy thịt của tiên sinh cắm, đời này Yên nhi là của tiên sinh, chỉ để mình tiên sinh đùa bỡn"

    "Yên nhi ngốc, bản vương không đùa bỡn, ta yêu nàng"

    Không rõ tiểu mỹ nhân dưới thân trong cơn mê loạn có nghe được lời này của y không, nhưng đây là lời thật lòng của y.

    Mộ Dung Diệp không bao giờ chạm vào nữ nhân mà y không yêu.

    "Yên nhi...a...Yên nhi của ta, sớm muộn gì ta cũng chết trên người nàng" - y càng đâm chọc điên cuồng, giọng khàn đục gọi tên nàng, mồ hôi trên thân từng giọt từng giọt rơi xuống trước ngực, trước bụng nàng.

    Thêm mấy trăm cái đâm vào rút ra, y rùng mình, chôn mặt vào hõm vai nàng, bắn ra nồng đậm tinh dịch.

    Thanh Yên sớm đã la hét om sòm, thân thể cao triều không biết bao nhiêu lần, vui sướng như điên.

    Lúc này cảm nhận thân thể nặng trĩu của y ập trên người, nàng mới phát giác cả người mình cũng rã rời, sức lực như bị rút đi hết.

    Đáng kinh ngạc, chỉ một lát sau nàng lại cảm nhận được gậy thịt chôn trong người mình chưa rút ra, vừa nãy phát tiết một trận dữ dội, bây giờ lại cứng rắn thô to trở lại.

    Mộ Dung Diệp ngẩng đầu nhìn nàng, thiếu nữ vừa mới bị phá thân lại trải qua trận cuồng hoang điên đảo như vậy, trên mặt còn vương nước mắt, môi sưng đỏ, cả người đều là dấu hôn lẫn dấu tay nhào nặn đỏ rực, mắt nàng như phủ một tầng hơi nước, gương mặt tuyệt mỹ, dung nhan rực rỡ như một đoá hoa mới nở được tưới mưa xuân, đẹp đến kinh động lòng người.

    Thanh Yên lại nhìn y, tiên sinh của nàng thường ngày tóc xoã dài cài trâm ngọc sau đầu, mặc trường bào trắng, tay cầm quạt, mày kiếm mắt sâu, mũi cao môi mỏng, ánh mắt vừa thâm trầm vừa lạnh nhạt, một bộ dạng công tử như ngọc, nổi danh là đệ nhất mỹ nam của kinh thành.

    Bây giờ tóc đen tuỳ tiện xoã tung, ánh mắt ngập tràn sắc dục, trên người không có mảnh xiêm y, để lộ vòm ngực rộng lớn rắn chắc, ai có thể ngờ sau lớp áo bào nho nhã kia lại giấu những thứ này chứ, còn có...gậy thịt thô to đến nổi gân kia nữa...còn có những dâm ngôn kia nữa...

    Trèo lên giường y là ý nguyện của nàng, nhưng dẫu sao đây là lần đầu tiên hoan ái, nhớ lại thấy xấu hổ thẹn thùng, mặt đỏ lên.

    "Yên nhi sao vậy?"

    - y cười ôn nhu nhìn nàng, dịu dàng hỏi, vậy mà dưới thân lại bắt đầu chậm rãi chuyển động.

    Thanh Yên càng thẹn...gậy thịt của y vẫn đang cắm trong người nàng, còn càng lúc càng trướng căng, lúc này y sao có thể vừa bình tĩnh hỏi câu này vừa chậm rãi ra vào a...

    Thanh Yên nói: "Tiên sinh, như vậy không được đâu"

    Mộ Dung Diệp liền bảo: "Không có gì không được cả, bản vương nuôi nàng lớn, cả người nàng từ trên xuống dưới đều được hết rồi"

    Thanh Yên nói: "Ý ta là, chỉ làm có một lần là không được đâu, Yên nhi còn muốn a..."

    Mộ Dung Diệp liền bảo: "Thật ngoan, quả là danh sư xuất cao đồ"

    Miệng ngọt của tiểu mỹ nhân thật khiến y cao hứng, cái miệng nhỏ phía dưới cũng rất phối hợp, lại ướt đẫm nữa rồi, y động thân, gậy thịt lần nữa ra vào như điên.

    Tiếng bạch bạch của thân thể va chạm nhau, tiếng rên rỉ nỉ non vang lên không ngớt.

    Động tĩnh lớn như vậy làm gì có ai không nghe thấy.

    Nhưng mà người trong vương phủ đều thầm niệm: mắt ta mù rồi, tai ta điếc rồi, ta không biết gì hết.

    Đêm đó nào chỉ có một hai lần.
     
    [Cổ Đại, Cao H, Dưỡng Thành] - Tận Hoan
    Chương 3: Trong hoa viên thăm dò


    Lúc Thanh Yên từ trong mỏi mệt tỉnh dậy đã là trưa hôm sau, không thấy người nọ đâu nữa.

    Nàng phảng phất cảm thấy những chuyện vừa xảy ra đêm qua tựa như một giấc mơ.

    Trở người ngồi dậy lại thấy toàn thân đau nhức, đưa mắt nhìn, trên người không có mảnh y phục nào che đậy, da thịt lộ ra in đầy dấu vết xanh đỏ ám muội, hạ thể cũng đau đến cử động cũng khó khăn, lúc này nàng mới dám tin những chuyện kia đều thật sự đã xảy ra.

    Lễ vật mà tiên sinh tặng nàng hoá ra là cây gậy thịt to lớn kia a...

    Nhớ đến những hành vi điên cuồng của Mộ Dung Diệp đêm qua, lại nghĩ tới những câu nói dâm đãng mà y dẫn dắt nàng nói ra, những việc y làm, những hình ảnh mê loạn in trong trí nhớ của nàng...còn có gậy thịt to lớn đáng sợ kia cứ không ngừng đâm vào huyệt động nhỏ bé của nàng...Thanh Yên mặt đỏ như gấc, trong lòng nhộn nhạo, lỗ nhỏ vì nghĩ đến y mà không kềm được lại ướt đẫm.

    Y nói đúng, nàng thật sự là một tiểu dâm đãng nha...Mặc dù lúc bị y đâm vào lần đầu nàng cực kỳ đau, hiện tại trên người cũng vẫn rất đau nhức mệt mỏi, nhưng nhớ đến cảm giác đê mê sung sướng khi nàng mở rộng hai chân cho tiên sinh cật lực đâm vào, nàng lại cảm thấy vui thích không gì sánh bằng.

    Cây gậy thịt kia thoạt nhìn rất đáng sợ, vậy mà lại là vật đem lại sướng khoái nhất thế gian này, Thanh Yên nghĩ tiên sinh lần này đã tặng cho nàng một lễ vật thật tốt nhất trên đời.

    Sau khi tắm rửa sửa soạn lại chỉnh tề, nàng liền chạy đi tìm Mộ Dung Diệp, cũng không biết y đi đâu rồi, Thanh Yên nghĩ nghĩ, lòng lo được lo mất, lại sợ chẳng lẽ tiên sinh cũng giống đám nam nhân bạc tình trong tiểu thuyết, có được liền chán sao?

    Cô nương vừa trưởng thành, trong lòng chỉ tâm niệm một mình y, y lại xuất chúng như vậy, khó trách nàng sợ hãi.

    Nàng bỗng nhớ lại đêm qua, dù y điên cuồng là vậy nhưng từ đầu đến cuối đều chỉ nói ra mấy lời dâm đãng dụ dỗ, không có một câu nào thổ lộ yêu thích nàng.

    Thanh Yên nghĩ vậy liền thoáng buồn, nhưng dù sao việc y không thích nàng cũng nằm trong dự đoán, từ lúc quyết định muốn trèo lên giường y nàng đã chẳng quan tâm gì nữa, nàng chính là yêu y đến mê muội, đến hèn mọn như vậy.

    Lúc đi đến hoa viên liền nhìn thấy dáng người cao cao thấp thoáng trong đình viện, nàng có chút bối rối, lại có chút nôn nóng, chân bước càng nhanh đến nơi y.

    Sáng sớm liền nhận được thánh dụ của hoàng đế, Mộ Dung Diệp liền vào cung đến trưa mới hồi phủ.

    Thánh dụ nọ của hoàng đế đến thật đúng lúc, khiến y buộc phải rời giường, nếu không thì khi nhìn thấy thân người trơn mịn non mềm nọ ở kế bên, y đã tiếp tục thêm một hồi xằng bậy điên cuồng.

    Y thật nhớ tiểu mỹ nhân muốn chết rồi, vừa về đến phủ câu đầu tiên liền hỏi hạ nhân Thanh Yên đã dậy chưa?

    Lúc sáng rời đi y đã dặn trong phủ không ai được đánh thức nàng, tiểu mỹ nhân qua một đêm bị y tàn phá đến sức cùng lực kiệt, nên nghỉ ngơi hồi sức thật tốt.

    Mộ Dung Diệp đến hoa viên là để hóng mát a...vừa nãy hạ nhân nói với y, Liễu cô nương vừa tỉnh dậy, đang tắm rửa...y nghe xong cả người liền thấy nóng, phải kiềm chế chạy ra hoa viên để bớt nóng...

    Nếu lúc này lại đi vào vớt nàng từ trong thùng tắm ra, hung hăng làm nàng thì...nghĩ đến đã khó nhịn, nhưng mà cũng không khỏi quá cầm thú rồi...Mộ Dung Diệp lo là, lại làm như vậy nàng sẽ lầm tưởng y là một tiên sinh biến thái chuyên rình rập chờ nàng tắm để thừa cơ làm bậy!

    Sụp đổ hình tượng ôn hoà nho nhã, trầm tĩnh thong dong y xây dựng bao nhiêu năm qua trong mắt nàng a!

    Giữa lúc Mộ Dung Diệp thong dong nho nhã đón gió trong đình nghỉ mát, tiểu mỹ nhân chọc y ngứa ngáy trong lòng liền chạy đến trước mặt y!

    Nàng mặc một thân váy áo xanh nhạt, tóc dài vấn đơn sơ, trên đỉnh đầu cài một cái trâm nhỏ rũ xuống chuỗi hạt châu, theo từng bước chân của nàng chuỗi hạt châu lại lay động đung đưa.

    Gương mặt thiếu nữ thanh thuần lại cực mỹ lệ, gò má phớt hồng, đôi mắt trong veo dán chặt vào y.

    Mộ Dung Diệp nuốt nước bọt, suýt nữa không kềm được ý muốn trong lòng, hung hăng làm nàng tan nát thành một vũng nước xuân triều.

    Y hắng giọng, ngoắt tay gọi thiếu nữ:

    "Yên nhi, lại đây!"

    Thanh Yên ngoan ngoãn tới gần y, nhìn nhìn một chút, thấy thần sắc y ung dung điềm nhiên như gió thoảng mây bay, lòng nàng chùng xuống, nàng đang nghĩ: quả nhiên tiên sinh đối với ta chỉ là có hứng thú ở trên giường, hiện tại y vẫn đối đãi với ta như trước.

    Đang lúc nàng rầu rầu chậm chạp bước tới, Mộ Dung Diệp mất kiên nhẫn đưa tay kéo nàng ngã vào lòng y, nhẹ giọng hỏi:

    "Thất thần cái gì?"

    Thanh Yên đột ngột bị y kéo, cả người rơi vào vòm ngực vững chãi nọ, hơi thở nam tính cùng cảm giác hung hăng chiếm đoạt thoáng chốc vây quanh nàng.

    Nàng kinh ngạc ngước mắt nhìn, thấy ánh mắt y nhìn nàng vừa dò xét vừa dịu dàng sủng nịch.

    "Tiên sinh..."

    "Ngây ngốc như vậy là muốn dụ dỗ bản vương đè nàng, cắm nàng nữa sao?"

    Y trầm thấp ghét sát bên tai nàng nói, nói xong liền cắn cắn vành tai đã đỏ bừng của nàng.

    Tim nàng lỡ mất mấy nhịp, nghe lời này xong thân thể liền tự giác nóng lên, giữa hai chân đã ươn ướt...Nàng...nàng vậy mà chỉ vì một câu nói của tiên sinh liền ướt!

    Giọng điệu này, hành động này, chẳng lẽ tiên sinh là đang...muốn nàng?

    Thanh Yên nghĩ vậy liền muốn thăm dò, lời tiếp theo mà nàng nói liền khiến Mộ Dung Diệp ném luôn chút đứng đắn của mình đi mất:

    "Tiên sinh, Yên nhi muốn người...thật thích cảm giác tiên sinh dùng gậy thịt đâm mạnh vào huyệt nhỏ của Yên nhi"

    Mộ Dung Diệp nghiến răng, đáy mắt chợt tối sầm, đặt nàng nằm ngửa trên mặt bàn đá ở trong đình, thoăn thoắt lột bỏ y phục trên người nàng, gằn giọng:

    "Yên nhi a, là tự nàng tìm chết!"
     
    [Cổ Đại, Cao H, Dưỡng Thành] - Tận Hoan
    Chương 4: Bị đặt trên bàn đá làm đến suýt ngất


    Váy áo trên người bị lột sạch, lộ ra da thịt trắng mịn tinh xảo, giữa thanh thiên bạch nhật, hình ảnh đẹp mắt càng hiện ra rõ ràng.

    Ác ý trong lòng Mộ Dung Diệp càng dâng cao, hận không thể đem côn thịt trướng đau dưới thân xâm nhập vào huyệt động ngay lập tức, nghiền nát khối thân thể mê hoặc của nàng.

    Thanh Yên vừa mới tắm xong, thân thể tươi mát như một khối bánh thơm ngọt, hai bầu ngực to tròn đêm qua bị y dày vò xoa nắn, đến nay đã in đầy dấu vết, nhìn qua vừa đáng thương lại vừa câu dẫn lòng người.

    Y cúi xuống, há miệng ngậm lấy đầu vú, một ngụm nuốt vào, say sưa gặm cắn.

    Đêm qua nàng mới vừa trải qua lần đầu tiên, sức lực của nam nhân này lại quá lớn, không hề biết mệt mỏi, cự vật cắm vào người nàng suốt mấy canh giờ, hì hục thâu đêm, cứ như là bị hạ xuân dược.

    Qua một đêm như vậy đừng nói là nữ tử mới lớn như Thanh Yên, cô nương thanh lâu hành nghề nhiều năm cũng không chịu nổi.

    Vậy mà lúc này đầu vú bị Mộ Dung Diệp xoa nắn gặm cắn, nàng đã lập tức hưng phấn, trong lòng nhộn nhạo, dưới thân ngứa ngáy, nàng thật muốn, thật muốn.

    Nàng không nhịn được mà rên rỉ, âm thanh càng kích thích y, y đưa tay thăm dò xuống động huyệt, động tác trở nên cẩn trọng, y dằn xuống dục vọng, lo lắng thân thể nàng đêm qua bị y làm nhiều lần, lúc này lại làm tiếp nàng sẽ không chịu nổi.

    Một ngón tay chầm chậm đâm vào, lỗ nhỏ thít chặt, dâm dịch lại tràn trề, Mộ Dung Diệp vừa kinh ngạc vừa hứng thú đưa mắt nhìn nàng, trêu ghẹo:

    "Yên nhi quả là vưu vật trời ban, cái miệng nhỏ dưới thân lúc nào cũng ướt át như vậy sao?"

    - vừa nói ngón tay lại vừa đâm vào rút ra.

    Động tác này khiến nàng thở gấp, gương mặt đỏ ửng, mắt long lanh ánh nước, tiên sinh sao lại xấu như vậy chứ, mắt nhìn nàng chăm chú, miệng nói ra lời thô tục, tay thì đâm vào huyệt nhỏ, vẻ mặt mười phần dụ hoặc.

    Bị y nhìn như vậy còn hỏi như vậy nàng hơi xấu hổ, mặt xoay ngang né ánh mắt y.

    Vừa xoay đi Thanh Yên liền hốt hoảng, thần trí có chút thanh tỉnh, nàng và tiên sinh hiện tại đang ở trong đình hóng mát, tại hoa viên, giữa thanh thiên bạch nhật mà!

    Trên người nàng đã không còn mảnh vải, thân thể bị đặt trên bàn đá, một bên chân gập lại chống vào ngực y, một bên vú bị y dùng tay xoa nắn nhào nặn, hoa huyệt lại bị y đâm ngón tay vào vào ra ra chảy đầy dâm thuỷ, dưới thân ướt át, nước thấm lên cả vạt áo của y.

    Hình ảnh cực kỳ dâm đãng, cực kỳ xấu hổ.

    Nàng sợ hãi, nơi này thường ngày nhiều người qua lại, để bọn họ nhìn thấy thì phải làm sao...Đúng nha, nơi này vốn nhiều người qua lại, vừa nãy lúc nàng đến cũng thấy hai ba nha hoàn thị vệ ở đây, sao bây giờ đã không một bóng người rồi?

    Y trêu chọc nàng rên rỉ khẳng định động tĩnh không nhỏ, sao lại giống như không ai nghe thấy vậy?

    Mộ Dung Diệp thấy tiểu mỹ nhân né tránh, lại còn thất thần, y cau mày, thực không vui lòng đưa tay nắm cằm nàng xoay về đối diện mình, bên dưới ác ý đâm thêm một ngón tay nữa vào trong huyệt nhỏ, nghiến răng nói:

    "Không tập trung chính sự, xem ra bản vương còn chưa làm đủ"

    Y tăng tốc độ đâm vào rút ra, khoái cảm đột ngột tăng lên gấp bội, Thanh Yên há miệng như muốn nói gì đó lại như muốn rên rỉ, âm thanh chưa thoát ra khỏi miệng đã bị Mộ Dung Diệp ngăn lại, y nằm đè lên người nàng, hung hăn hôn xuống như muốn tước đoạt luôn cả hơi thở của nàng.

    Thanh Yên khó nhọc muốn tách môi đẩy y ra, sức đơn lực bạc không chống lại được, đành phải lầm rầm trong miệng mong y nghe hiểu:

    "Tiên sinh...a...a...tiên sinh...không được đâu..."

    Lòng y chợt chùng xuống, một tia tức giận lại một tia bi thương xen lẫn nhau nổi lên, y chất vấn:

    "Tại sao lại không được?

    Muốn tránh ta?

    Sợ ta?

    Hay là...chán ghét ta?

    Bản vương nói cho nàng biết, cái gì cần làm đều làm hết rồi, lỗ nhỏ của nàng ta đã cắm không biết bao nhiêu cái, còn muốn trốn tránh ta?

    Nàng nằm mơ!

    Đời này nàng là của ta"

    Thanh Yên bị y nói khiến cho ngơ ngác...Đang yên đang lành nàng trốn tránh y làm cái gì?

    Trong đầu y rốt cuộc xoay chuyển thế nào mà cuối cùng lại đúc kết ra cái ý nghĩ nàng muốn tránh y, sợ y, chán ghét y?

    Tiên sinh thật là, nghĩ cái gì đâu không.

    "Tiên sinh...Yên nhi không có y đó, ta chỉ muốn nói...ở đây là hoa viên, sẽ bị mọi người nhìn thấy, chúng ta có thể về phòng không?

    Yên nhi đương nhiên là...nguyện ý cùng người...cùng người..."

    Nói tới đó lại xấu hổ, lời lẽ thô tục biến thái nàng còn kém lắm, không nói được trôi chảy tự nhiên như tiên sinh đâu nha!

    "Thật không?"

    Đột nhiên nàng cảm thấy như mình đang dỗ dành tình lang nguôi giận.

    Nàng liều mạng gật đầu, choàng tay quanh cổ y, nhỏ nhẹ nói:

    "Thanh Yên làm sao có thể trốn tránh người, chán ghét người.

    Ta chính là cầu còn không được.

    Trong lòng ta...chỉ có tiên sinh"

    Nàng hơi ngượng ngùng, lời này chính là lời bày tỏ thật lòng.

    Rốt cuộc đúng là nàng đối với y ngày đêm mong nhớ say mê, một lòng tâm niệm, còn y đối với nàng, sợ là chỉ mê luyến thân thể này.

    Như vậy cũng không sao, y yêu thích, nàng nguyện ý cho y.

    Lời này khiến Mộ Dung Diệp thực vui vẻ, giống như trút được tảng đá trong lòng xuống, y ôn nhu hôn trán nàng, thì thầm:

    "Yên nhi đừng ngốc nữa, trong phủ này bản vương muốn nàng chỗ nào mà không được"

    Người của Cảnh Nhạc hầu phủ còn lạ gì cái bệnh của vương gia nhà mình, khổ sở chờ đợi mười năm ròng rã, ăn được người ta rồi còn thèm kiềm chế cái gì nữa.

    Ở trong phủ hầu hạ ngày qua ngày, sớm học được tuyệt kĩ tuỳ thời mà câm điếc cút xéo rồi.

    Cũng chỉ có mỹ nhân ngốc nhà y mới sợ đông sợ tây thôi, nàng nên quen dần là tiên sinh nhà nàng không sợ trời không sợ đất.

    Mộ Dung Diệp cao hứng, trút bỏ y phục trên người, nâng hai chân nàng mở rộng ra, để lộ hoa huyệt ướt át ngay trước mắt, y cười cười nhìn vẻ mặt đã thích mà còn e ngại của nàng, cúi xuống cắn vành tai nàng, trầm thấp nói:

    "Đừng sợ, không ai thấy cả.

    Thả lỏng một chút, để bản vương vào"

    Côn thịt đã đặt ngay trước cửa huyệt, đỉnh đầu cứ ác ý trượt dọc theo khe nhỏ, nấn ná bên ngoài không chịu đi vào, chọc nàng ngứa ngáy, lời nói trầm thấp bên tai đầy từ tính, mùi hương nam nhân nồng đậm đầy tính xâm lấn quanh quẩn bên chóp mũi, Thanh Yên thèm đến muốn mất trí.

    Nàng nâng mông, khóc cầu:

    "Yên nhi không sợ nữa đâu, tiên sinh mau cho ta đi, lỗ nhỏ rất ngứa, muốn người dùng côn thịt chọc vào"

    Được lời hợp ý, Mộ Dung Diệp cũng không chịu nổi nữa, côn thịt to lớn liền tách khe huyệt ra, nhắm chuẩn xác lỗ nhỏ đâm vào.

    "Tiên sinh...lớn quá, côn thịt thật lớn, đâm ta sâu thêm nữa đi...a...a..."

    Chỉ đâm vào một cái, cả huyệt nhỏ như bị lấp kín, căng trướng siết chặt, nỗ lực bao lấy côn thịt.

    Tựa như nắng hạn gặp mưa rào, khoái cảm đánh tới như sóng triều, nàng vặn vẹo eo thon, hai tay ôm lấy y, miệng thốt ra lời rên rỉ dâm loạn.

    "Yên nhi của ta thật dâm đãng, bản vương thích nàng như vậy, lại kêu to lên chút nữa, ta muốn xem xem, tiểu thư khuê các một tay ta dạy dỗ lại bị ta đâm đến biến thành mỹ nhân dâm đãng tới mức nào"

    Mộ Dung Diệp đem côn thịt cực đại cắm vào lỗ huyệt, cảm giác được từng tầng mị thịt nóng bỏng mềm mại bọc lấy xung quanh, y cơ hồ dùng hết sức lực cường đại của nam nhân mà đâm thọc, vừa đâm tay vừa nhào nặn hai bầu vú đến đỏ ửng đáng thương, yêu thích đến chết dáng vẻ nàng nằm dưới thân dâm đãng rên rỉ.

    Thanh Yên phát hiện nàng càng nói lời dâm đãng thô tục cầu y, y lại càng hưng phấn, cắm nàng sung sướng đến chết đi sống lại, nàng tiếp tục cầu xin:

    "A...côn thịt tiên sinh cắm ta thật mạnh, Yên nhi sướng quá, muốn tiên sinh càng đâm mạnh, cầu người hung hăng chơi ta, chơi hỏng lỗ nhỏ dâm đãng của ta đi"

    "Yên nhi...Yên nhi...ta đâm nát nàng, cái miệng nhỏ dâm đãng này, thực biết câu dẫn người, hút chặt như vậy, tham lam như vậy, xem ta làm sao chơi chết nàng"

    Quả nhiên nghe lời dâm đãng của nàng Mộ Dung Diệp càng điên cuồng đưa đẩy, tốc độ càng lúc càng nhanh, khoái cảm tê dại khiến y thần hồn điên đảo.

    "Tiên sinh đâm mạnh quá...tiểu huyệt sắp nát rồi, bị người đâm hỏng mất"

    Thanh Yên bị cắm sung sướng đến khóc kêu, Mộ Dung Diệp đã không nói được lời nào nữa, đâm càng lúc càng sâu, cho đến khi tinh dịch bắn ra, lấp đầy hoa huyệt, côn thịt chôn sâu trong người nàng.

    Trong đình viện, nữ tử cả người trần trụi nằm trên bàn đá, giữa hai chân tất cả đều là tinh dịch chảy ra cùng với dâm dịch, ánh mắt khép hờ, bị làm đến gần như ngất xỉu.

    "Mới có một chút đã chịu không nổi à?"

    - Mộ Dung Diệp cười cười nhìn dáng vẻ của nàng, khoái cảm trong người còn chưa dứt hẳn, mới phóng thích một lần, lại tựa như vì tích tụ nhiều năm, còn chưa tận hứng.

    Tay khẽ vỗ bầu ngực nàng, y hồi tưởng một màn vừa nãy, trong lòng nghĩ suy, sau cùng thì thầm bên tai nàng - "Yên nhi miệng ngọt, có khiếu trời ban, xem ra bản vương phải ra sức bồi dưỡng nàng, dạy nàng thêm vài lời phong nguyệt"

    Thanh Yên không phải hoàn toàn mất đi ý thức, chỉ là mệt mỏi thôi, vẫn nghe thấy lời xấu xa của tiên sinh.

    Trong lòng nàng thật hưng phấn chờ mong.

    ============================

    Mấy chương sau tục lắm nha, ta dùng từ ngữ không kiêng kỵ gì đâu, warning trước cho nàng nào không đọc được rùi nha
     
    [Cổ Đại, Cao H, Dưỡng Thành] - Tận Hoan
    Chương 5: Rình trộm trong hoa lâu (1)


    Mộ Dung Diệp nói là làm.

    Huống hồ chi dáng vẻ Thanh Yên nằm dưới thân dâm đãng kêu rên khiến y hưng phấn không thôi.

    Thật không thể tưởng tượng được lúc nàng dùng thanh âm mềm mại nỉ non đó nói ra mấy lời khát cầu thô tục sẽ còn bức y điên cuồng đến thế nào.

    Y nghĩ tới đó đã muốn nhịn không nổi, tối đến liền cùng nàng thay thường phục, che mặt kín kẽ, hào hứng dẫn nàng đi "học tập".

    Thanh Yên rất tò mò, không biết tiên sinh đang dẫn nàng đi đâu nữa, chỉ nghe người cười thần bí nói một câu:

    "Dẫn nàng đi học nói lời hay ý đẹp."

    Lúc nói ra lời này nhìn tiên sinh thật thiếu đứng đắn, mà đã thiếu đứng đắn thì xin đừng đẹp trai quá đáng có được không?

    Hại nàng nhìn đến mê mẩn, mặc kệ y muốn dẫn đi đâu thì đi.

    Hai người che giấu thân phận, che mặt nên cũng không nhìn rõ dung nhan, chỉ biết đây là một đôi nam nữ.

    Lúc bước vào Tuý Nguyệt lâu - hoa lâu lớn nhất kinh thành, ma ma nơi đó còn kinh ngạc ngờ vực một hồi.

    Cái nơi này sao lại có nam nhân đến còn dẫn theo nữ nhân?

    Với con mắt lành nghề có thâm niên của mình, ma ma vừa nhìn dáng người vị cô nương ấy đã không ngừng xuýt xoa, chỉ đánh giá thân hình thôi thì nữ nhân này cũng phải đứng trong hàng cực phẩm.

    Nếu bà ta mà nhìn thấy dung nhan của Thanh Yên thì nhất định không chỉ xuýt xoa thôi đâu.

    Thấy nam nhân thần bí lại dẫn theo nữ nhân cực phẩm như vậy đến, thoạt đầu bà ta nghĩ người này chắc là muốn bán cô nương cho bà ta.

    Với thân hình của cô nương này bà ta sẽ rất vui vẻ trả hậu hĩnh cho hắn nha.

    Ai ngờ bà ta mới xởi lởi mở miệng hỏi giá thì đã lập tức bị một thanh đoản đao lạnh ngắt kề sát cổ, thao tác của nam nhân vừa nhanh vừa lặng lẽ, khiến cho người xung quanh không hề phát hiện ra sự tình.

    Y nghiến răng gằn giọng:

    "Cẩn thận cái miệng của bà, cô nương này không phải người bà có thể động vào, để ta nghe thêm một lời xúc phạm nào nữa thì đừng trách."

    Ma ma đáng thương khóc không ra nước mắt a!

    Lão nương đã nói gì xúc phạm chứ, lão nương đang muốn làm ăn với ngươi mà!

    Bà run rẩy lắp bắp trả lời:

    "Ta...ta...ta... thật xin lỗi công tử cùng cô nương, không biết hai vị đang cần gì?"

    Mộ Dung Diệp khẽ hừ lạnh một tiếng, rút đao về, lại lấy trong người ra một nén vàng đưa bà ta, lạnh nhạt nói:

    "Chuẩn bị một phòng thượng hạng, không cần người vào hầu hạ."

    - nói đoạn y lại ghét sát bên tai bà ta thì thầm căn dặn gì đó.

    Ma ma lúc này mới hoàn hồn, đưa tay vuốt vuốt ngực, kính cẩn nhận nén bạc, sợ hãi chưa qua nhưng kinh hỉ có thừa.

    Công tử thần bí này ra tay hào phóng như vậy, thân thủ còn cao siêu như vậy nhất định thân phận không tầm thường.

    Mà người không tầm thường thì hay có mấy sở thích không tầm thường, lâu lâu Tuý Nguyệt lâu của bà cũng gặp vài ba vị như vậy, đã không lấy gì làm lạ nữa, cũng rất thức thời biết im miệng không rêu rao lung tung.

    Lúc này bà không dám chậm trễ, vội vàng phân phó thuộc hạ chuẩn bị chu đáo theo lời dặn dò của khách nhân.

    Mộ Dung Diệp cùng Thanh Yên vào phòng liền gỡ mạng che mặt ra.

    Y không nói không rằng đột nhiên ôm lấy nàng phi thân một cái vọt lên xà nhà tít trên cao, nhìn xuống dưới cũng phải cách mấy trượng.

    Thanh Yên nhìn mà sợ hãi, vội bấu chặt vào y.

    Mộ Dung Diệp thấy nàng như vậy liền siết chặt cánh tay đang ôm nàng, ánh mắt ngập tràn cưng chiều.

    Y lại dùng khinh công lướt theo xà nhà, Thanh Yên thật sự không biết y đang muốn làm gì nữa.

    Nhưng liền sau đó nàng đã biết.

    Y dừng ở đúng vị trí có thể nhìn rõ sang phòng bên cạnh, thanh xà nhà có chiều rộng không nhỏ, y ngồi vắt vẻo, đặt nàng ngồi lên trên người y.

    Từ vị trí này nhìn qua, mọi sự việc phòng bên đều thấy hết sức rõ ràng.

    Trên chiếc giường lớn đặt sát vách phòng kia đang có một đôi nam nữ quấn lấy nhau hôn hít mò mẫm, tiếng thở dốc vang lên dồn dập.

    Nhìn tình hình hiển nhiên là hai người sắp bắt đầu đại sự.

    Thanh Yên đỏ mặt, tiên sinh quả nhiên xấu xa.

    Nàng liếc mắt nhìn y, lại thấy y vậy mà không thèm nhìn đến đôi nam nữ trong phòng nọ, ánh mắt đang đăm đăm gán chặt vào nàng.

    Ánh mắt đó vừa cưng chiều vừa mê đắm, giống như trước mắt là bảo vật quý giá nhất đời y.

    Nàng nhìn như vậy khiến y lại muốn làm xằng bậy, Mộ Dung Diệp dằn lại, tự nhủ còn chưa phải lúc, không được hấp tấp.

    Y đưa tay xoay mặt nàng sang hướng khác, thì thầm:

    "Tập trung học, không cần nhìn bọn họ, chỉ cần nghe là được."

    Thanh Yên bối rối, tiên sinh rốt cuộc muốn nàng học gì vậy?

    Không cần nhìn, vậy chẳng lẽ là học rên rỉ như nữ nhân nọ ư?

    Nàng muốn hỏi: "Tiên sinh đây là muốn cho Yên nhi học cái gì?"

    Chưa kịp hỏi đã thấy nữ nhân nọ cả người trần trụi, triền miên hôn nam nhân kia, mềm mại nói:

    "A Linh nứng...

    Vũ ca mau đụ ta!"

    Thanh Yên nuốt lời mình định hỏi vào bụng.

    Nàng cảm thấy mặt mình sắp bốc cháy đến nơi rồi.

    Mộ Dung Diệp nhìn nàng, cực kỳ xấu xa ghé sát bên tai nàng nói:

    "Bản vương chính là muốn nghe Yên nhi cầu ta như vậy"

    Thanh Yên bủn rủn cả người, lỗ nhỏ bên dưới liền ướt đẫm.
     
    [Cổ Đại, Cao H, Dưỡng Thành] - Tận Hoan
    Thông báo


    Về vấn đề H tục.

    Đã block thẳng tay 2 bạn duyên dáng rồi nhé, t ghi rõ ràng ở phần giới thiệu và cả chương trước về vấn đề viết h tục rồi.

    Thứ nhất đây là truyện t viết, không phải edit, trong phần giới thiệu t không có ghi một chữ nào nói rằng đây là truyện edit luôn á 🙂

    Thứ hai, đây là truyện h tục, coi là truyện sex đi, AI KHÔNG HỢP GU THÌ CLICK BACK - nói một trăm lần nhé ạ.

    T viết phi thương mại, viết vì đam mê, viết vì nghiện đọc H mà không đọc đã cái nư, viết cho t đọc, ai thích ai cùng gu thì vào đọc t chào đón và trân quý hết ạ.

    Còn cái kiểu đã dán warning đầy, đã ghi rõ ràng mà vẫn cố chấp đọc rồi kêu ca ý kiến thì t xin tiễn dong không tiếp.

    Gởi đôi lời tới mấy đứa cà hẩy cà dựt vô comment chê tục: t viết cho t chứ t phục vụ bọn bây hay bọn bây trả tiền cho t mà làm cha thiên hạ má thiên nhiên quá vậy ạ?

    Sao lì quá vậy ạ?

    Chừng nào t giới thiệu đây là truyện nhẹ nhàng tình cảm nhân văn sâu sắc tâm lý xã hội giáo dục công dân mà t viết tục thì hẵng ý kiến.

    Đã nói là H thô tục truyện chịch rồi mà bắt người ta nhã nhặn hiền hoa hoa hậu thân thiện là sao vậy ạ?

    Có ngộ nghĩnh quá không vậy?

    Lạ lùng nhỉ?

    Viết truyện chịch là việc của t, đã báo trước thấy không hạp mà còn bấm dô đọc là chuyện của bọn bây, bớt ý kiến đi ạ, cái nết t không hiền đừng chọc chửi 🙂🙂🙂

    Ráng mà ý kiến, chương sau bọn nó còn chịch ác liệt bậy bạ hơn nữa đó 😏

    Gởi đôi lời đến cả nhà iu cùng gu vẫn ủng hộ: I love u chu cà mo 😘
     
    [Cổ Đại, Cao H, Dưỡng Thành] - Tận Hoan
    Chương 6: Rình trộm trong hoa lâu (2)


    "Vũ ca, mau cho ta đi..."

    - nữ nhân trong phòng không ngừng rên rỉ, hơi thở hổn hển, giọng nói đứt quãng cầu xin.

    Nam nhân nọ lại không dễ dàng thoả mãn nàng ta như vậy, hai chân xen vào giữa chân nàng ta, hai tay nhào nặn hai đầu vú đến đỏ bừng, miệng gặm cắn đầu vú, cất giọng trêu chọc:

    "Muốn ta cho cái gì?

    Nàng biết mà, nữ nhân dâm đãng này, mau nói đi, bổn đại gia thích nghe những lời thô tục nhất, nàng muốn gì?"

    "Muốn đại gia đụ nát lồn dâm của ta, ta là tiểu kỹ nữ dâm đãng, lỗ lồn dâm đãng lúc nào cũng ướt át, mở rộng chờ đại gia đụ thật sâu, đụ hỏng ta đi, dùng cặc lớn đụ ta đi!"

    Vừa nói nàng ta vừa rướn người, nhấc mông, cạ lồn vào thân cặc thẳng đứng to lớn của nam nhân nọ.

    Thanh Yên lúc này mặt đã gần như chuyển thành màu đỏ, dưới thân nước lồn chảy ướt đẫm đến nỗi dính ướt cả y phục của Mộ Dung Diệp.

    Mà hắn thì càng lúc càng hưng phấn, chứng kiến một màn hành dâm đầy lời tục tĩu bên dưới, cặc hắn trướng đau đến mức muốn điên, thật sự muốn ngay lập tức đẩy nữ nhân trong lòng nằm ngửa ra, banh hai chân nàng, đâm cặc trướng đau vào lồn nàng, đụ nàng đến không còn sức lực kêu rên.

    Nhìn nàng lúc này hắn biết rõ, tiểu mỹ nữ của hắn đã nứng lắm rồi, hắn muốn đụ nàng, đâm vào người nàng, dùng sức hành hạ cái lỗ ướt đẫm bên dưới nàng, hắn muốn đụ đến khi cái lỗ nhỏ kia lúc nào cũng chờ đón hắn, khao khát hắn, say mê hắn, lúc nào cũng mở rộng để hắn cắm vào.

    Cảm giác đâm vào rút ra, không ngừng nắc vào lỗ nhỏ, nghe nàng rên rỉ, nghe nàng thô tục cất lên lời cầu xin làm hắn si mê đến điên cuồng.

    Mộ Dung Diệp hắn là con sói đói, dùng dáng vẻ tao nhã để chiếm lấy trái tim nàng, lại lúc nào cũng một bụng dạ biến thái muốn cuốn nàng rơi vào trầm mê hoan lạc cùng hắn.

    Hắn là người biến thái như vậy, là người điên cuồng chấp niệm với nàng như vậy, thời khắc này gần như hắn đã phơi bày tất cả bản chất của hắn trước mặt nàng, nàng có chấp nhận hắn như vậy không?

    Hay nàng sẽ sợ hãi xa lánh hắn?

    Hắn khó nhọc kiềm nén ý muốn lập tức đâm vào lỗ nhỏ của Thanh Yên, tay mân mê gương mặt nàng, kề sát bên tai khẽ nói:

    "Yên nhi có muốn không?"

    Thanh Yên hiện tại hít thở không thông, ánh mắt không rời được mà dán chặt vào đôi nam nữ đang hành dâm bên dưới, lại thêm tiên sinh nàng ngày đêm ao ước được trèo lên giường lúc này dùng giọng nói trầm thấp dụ hoặc hỏi ra câu như vậy, nàng sắp không chống cự nổi nữa, nàng cảm thấy một mảng quần nhỏ bên trong đã ướt sũng rồi.

    Phía dưới đôi nam nữ đã quấn lấy nhau thành một khối, nam nhân nghe được lời cầu xin dâm đãng cực điểm của nữ nhân nọ liền không chút chậm trễ, tay thô bạo kéo rộng hai chân nàng ta, dùng tay khẽ xoa nắn mép lồn ướt đẫm, thân cặc thẳng đứng to lớn lập tức mạnh mẽ đâm vào.

    Mỗi một lần nhấp vào mép lồn nữ nhân lại bị kéo căng, dâm thuỷ ướt át chảy ra ướt đẫm nệm giường, ướt cả một mảng da thịt hai người va chạm, âm thanh bạch bạch trộn lẫn với tiếng rên rỉ cầu xin của nàng ta tạo nên một khung cảnh dâm loạn điên cuồng:

    "Vũ ca nhanh quá, lồn của thiếp hỏng mất, bị người đụ đến rách mất thôi!"

    "Còn dám nói, là ai cầu xin ta đụ hả?"

    Nam nhân khẽ cười, thả chậm tốc độ, tay bóp nắn bầu vú nữ nhân đến sưng đỏ.

    Nữ nhân đang thống khoái bị chậm lại giữa chừng lại tiếp tục gào khóc cầu xin:

    "Là ta không tốt, ta sẽ ngoan ngoãn banh lồn cho người, mau đâm vào đi, mau đụ ta, cầu xin đụ ta đi."

    "Có phải Vũ ca đụ nàng rất thoải mái không?

    Có thích không?"

    Nam nhân vừa hỏi vừa điên cuồng nhấp vào, nữ nhân há miệng muốn nói lại không nói được tiếng nào, chỉ thấy nàng ta cắn môi, không ngừng thở hổn hển, lỗ lồn bị nắc vào không thương tiếc trở nên ướt át lầy lội, đỏ tấy.

    "Ta đụ, dùng cặc lớn đụ vào lồn nàng, để nàng dục tiên dục tử, sau này lúc nào cũng sẵn sàng banh hai mép lồn cho ta đâm cặc vào có biết không?"

    Nam nhân vừa nói vừa tận lực nắc, mỗi một chữ là một nhịp đều đặn, thân cặc to lớn vùi dập lỗ lồn nhỏ nhắn của nữ nhân đến tan nát.

    Thanh Yên nhìn mà cả người như nhũn ra thành một bãi nước xuân.

    Nàng cảm thấy lúc này ngay cả hít thở cũng khó khăn, liền dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn vào Mộ Dung Diệp:

    "Tiên sinh, Yên nhi muốn, hiện tại cực kì muốn."

    Đôi mắt Mộ Dung Diệp tối sầm lại, dường như đã chờ đợi quá lâu, hắn kéo nàng đến sát bên mình, đặt nàng ngồi lên trên, hai chân Thanh Yên bị banh rộng sang hai bên, tư thế lúc này chính là nàng ngồi trên người hắn, lỗ lồn đặt ngay vị trí cặc hắn đang dựng đứng, chỉ cách nhau một lớp y phục.

    "Nàng muốn gì, nói cho rõ!"

    Mộ Dung Diệp cắn một bên vành tai nàng, giọng đã nhuốm đậm màu nhục dục, cởi phăng áo ngoài lẫn yếm nhỏ nàng đang mặc, tay mân mê xoa nắn hai bầu vú trắng tròn.

    Thanh Yên hít một hơi sâu, học theo nữ nhân nọ, lần đầu tiên nói ra câu nói dâm tục nhất trước giờ:

    "Yên nhi muốn tiên sinh mau đụ ta."

    Câu trả lời của nàng khiến lỗ lồn nàng lại càng ướt đẫm, còn Mộ Dung Diệp thì không kiềm chế được nữa, hắn cởi luôn quần nhỏ phía trong của nàng, lại nhanh tay cởi y phục chính mình, cầm thân cặc cứng rắn to lớn trướng căng kề sát lỗ nhỏ của Thanh Yên, giọng ngập tràn nhục dục nói với nàng:

    "Bản vương lập tức đụ nàng, ta sẽ cho nàng biết đến cảm giác sung sướng gấp trăm ngàn lần kẻ dưới kia, đụ nàng đến mức nàng lúc nào cũng chỉ muốn ta cắm vào lồn.

    Nàng không còn đường lui nữa, cũng không thể hối hận."

    Nói xong lập tức đâm vào.
     
    Back
    Top Dưới