Ngôn Tình Có Công Ngây Thơ Có Ngày Lên Hương

Có Công Ngây Thơ Có Ngày Lên Hương
Chương 60: Đưa sách cho em


Giản Du Du gặp phải khảo nghiệm to lớn mà xưa nay cô chưa gặp bao giờ, cô trừng mắt nhìn phông chữ không ngừng lập loè trên sách, nghĩ Giản Chí An cả đời vất vả vì gia đình, hiện tại ngay cả đi đường cũng không nhanh nhẹn, nói không dao động thì là giả.

Loại cảm dỗ này vốn không phải là thứ mà người bình thường có thể chịu đựng được.

- --Đọc FULL tại Truyenfull.vn---

Ngón tay cô đang lơ lửng phía trên lựa chọn của trang sách, liếc mắt nhìn thấy Vu Hạ Khôn bước từng bước một về phía cô, anh không hề phòng bị, cả người đều là dáng vẻ thoải mái và lười nhác, thậm chí bởi vì vừa mới thân mật mà cả người đều toát ra vẻ thoả mãn, đi chân trần giẫm lên thảm, nói bằng giọng chứa ý cười: “Em đang nhìn gì thế?”

Ngón tay của Giản Du Du chỉ còn cách chữ “Đồng ý” không đến hai centimet, cô rất chắc chắn bản thân mình đã động lòng, mình cũng không hề bối rối, đến bây giờ cô có thể phân biệt rõ cảnh trong mơ và hiện thực như trước, bởi vì ở đây cô không bị cận thị, cô có thể nhìn rõ những thứ viết trên trang sách, có thể hiểu rõ dùng một giấc mộng để đổi lấy sức khỏe và tuổi thọ của ba mình là chuyện mà một cô con gái hiếu thuận nên làm.

Cô không phải là Eva, người bị con rắn mê hoặc, đáng lẽ cô phải biết nên lựa chọn như thế nào, một bên là người đàn ông gần như không có hy vọng có thể ở bên nhau lâu dài, một bên là người cha sinh ra và nuôi dưỡng cô, cho cô tình yêu thương chiều chuộng vô hạn, khi lựa chọn này lại xuất hiện trước mắt thì cán cân thăng bằng trong lòng cũng đã lệch rồi.

Giản Du Du chưa bao giờ là một người phụ nữ bị tình yêu mê hoặc.

Nhưng giọng nói của Vu Hạ Khôn vẫn khiến cho đầu ngón tay của cô run lên, cô nhanh chóng gấp trang sách lại, một động tác vô cùng đơn giản nhẹ nhàng lại nặng như ngàn cân. Tay cô ấn lên trang sách nhăn dúm dó, cô ngẩng đầu lên nhìn Vu Hạ Khôn đang nở nụ cười, đôi mắt cô lập tức đỏ hoe trong nháy mắt.

Vu Hạ Khôn không biết vì sao cô lại như thế, khó hiểu đứng yên một lát ở mép giường, rồi duỗi tay ôm lấy cô. Giản Du Du vẫn còn đè tay lên trên trang sách chưa buông ra. Cô đột nhiên mở miệng nói: “Anh đã biết sách có thể đọc hiểu suy nghĩ trong lòng người ta rồi nhỉ.”

“Nó vừa dụ dỗ em.” Giản Du Du nói: “Nó nói chỉ cần em cứu nó ra khỏi tay anh, nó sẽ khiến cho ba em khỏe lại, nó nói tuổi thọ của ba em chỉ còn ba năm, nó có thể giúp kéo dài tuổi thọ cho ba em, thậm chí còn đồng ý sáng tạo ra việc đếm không hết tiền cho em, để em tiêu cả đời không hết.”

- --Đọc FULL tại Truyenfull.vn---

Vu Hạ Khôn cứng đờ cả người, phản ứng đầu tiên chính là duỗi tay ra cầm lấy sách, Giản Du Du cũng không ngăn cản. Vu Hạ Khôn ôm sách đứng ở trên mặt đất, cổ và trán nổi gân xanh, nhìn có vẻ rất muốn xé tan cuốn sách ngay tại chỗ. Anh duỗi tay cầm cuốn sách thật chặt, bóp cuốn sách mỏng tang chẳng còn lại bao nhiêu trang sách ở trong tay chặt đến mức vặn vẹo biến hình.

“Em đừng tin nó!” Vu Hạ Khôn khàn giọng hét lên.

Giản Du Du đỏ hoe mắt, từng câu từng chữ cắt lời Vu Hạ Khôn: “Em có nó lâu hơn anh nhiều, em biết nó nói thật.”

Trong nháy mắt Vu Hạ Khôn có vẻ mặt tuyệt vọng, mà cảm giác tuyệt vọng ấy nhanh chóng khuếch tán ra vô hạn theo lời nói của Giản Du Du: “Anh biết đấy, lần thứ hai em quay về đây, chính là vì bệnh tình của ba em, em chưa hoàn thành nhiệm vụ, là em "tự sát" để rời khỏi thế giới, hiện tại tất cả người làm trong biệt thự đều cho rằng em chỉ là một thế thân của Giản Du mà anh lại tìm tới.”

Vu Hạ Khôn gần như không thể hô hấp, Giản Du Du nhìn anh, gằn từng câu từng chữ: “Đưa sách cho em, anh biết mà, ba em quan trọng như thế nào đối với em, anh cũng đã thấy rồi đấy, ngay cả việc ngồi yên một lát mà ông ấy cũng không làm được, ông ấy đã vất vả cả đời, khi già đi còn rơi vào kết cục như vậy, ông trời quá không công bằng, ba em lương thiện và thành thật cả đời, em là con gái của ông ấy, không thể làm gì thì thôi đi, nhưng khi có cách thì làm sao em có thể nhìn ông ấy đi tìm chết như vậy chứ?”

Vu Hạ Khôn cầm sách lùi một bước về phía sau, há miệng th0 dốc, nhưng lại không biết phải phản bác như thế nào, nước mắt anh chảy xuống dọc theo gương mặt vặn vẹo, miệng mấp máy rất nhiều lần, mới nói: “Đừng đối xử với anh như vậy... Em nói em yêu anh mà!”

Giản Du Du nhìn Vu Hạ Khôn, có thể nói là vẻ mặt cô bình tĩnh, giọng điệu cũng rất bình thường, thậm chí còn không đỏ mắt.

“Em yêu anh, nhưng không có ba em thì sẽ không có em.”

Trong giọng nói của Vu Hạ Khôn phát ra một loại âm thanh giống như con thú nhỏ đáng thương sắp chết bởi vì bị mãnh thú ép đến đường cùng: “Em đừng đối xử với anh như vậy...”

Vu Hạ Khôn đứng không vững, cả người run rẩy kịch liệt, ôm sách nửa quỳ ở trên mép giường, đây là con đường duy nhất để anh có thể đi đến thế giới c*̉a người mình yêu, là thứ giúp anh chống chọi sống đến tận bây giờ, anh biết tính cách của mình có thiếu sót, bị tác giả của quyển sách này đắp nặn thành người có tính cách thích thể hiện và coi tình yêu là trên hết.

Anh biết, anh đều biết hết, nhưng anh cũng biết, tình yêu của anh đều là thật, anh điên cuồng yêu Giản Du Du đến mức đánh mất bản thân, cho dù cô có thay đổi dáng dấp ở trong thế giới hiện thực thì anh c*̃ng không hề thay đổi chút nào.

“Em nhìn anh đi...” Nước mắt của Vu Hạ Khôn thấm ướt lông mi anh, lông mi nhanh chóng run rẩy, anh cất sách đi, dùng cả tay lẫn chân để bò đến mép giường, quỳ gối trên thảm túm lấy tay của Giản Du Du: “Em nhìn anh đi, sờ anh đi, anh là thật, anh có nhiệt độ, con mẹ nó anh là một con người mà Giản Du Du ——”

“Sao em có thể như vậy chứ! Sao có thể như vậy!” Anh hét lên đau đớn đến quặn thắt tim gan, siết chặt tay Giản Du Du, chặt đến mức cô đau tới nhíu mày.

“Sao em dám làm như vậy, em còn muốn anh thế nào nữa Giản Du Du, em đã hứa với anh, em nói em yêu anh, em yêu anh!” Vu Hạ Khôn bắt đầu hơi hơi phát điên, không ngừng lặp lại những lời này.

Giản Du Du nhìn anh không nói gì, Vu Hạ Khôn kéo cô ôm chặt cô vào trong l0^`ng ngực: “Cầu xin em, đừng đối xử với anh như vậy, anh yêu em, anh yêu em, anh cũng là thật, anh sẽ đối xử tốt với em cả đời, anh cho em tất cả tiền bạc mà anh có, cũng đủ cho em tiêu cả đời không hết...”

Giọng nói của Vu Hạ Khôn tràn ngập tiếng khóc nghẹn ngào, anh ôm mặt Giản Du Du, không nhẹ không nặng mà lắc cô: “Em nói gì đi, em nói gì đi!”

“Em yêu anh đúng không, em...” Cả người Vu Hạ Khôn hơi hơi co giật, anh thấy Giản Du Du nhíu mày, anh tựa vào trán cô mà không hề dùng sức, khóc rống lên đau đớn.

“Anh có thể ở bên em cả đời, cho anh một chút thời gian, anh chắc chắn có thể... tìm được biện pháp, anh tới làm ba của em, làm chồng của em, làm con trai của em, làm cái gì của em cũng được, đừng bỏ rơi anh, đừng bỏ rơi anh...”

Tim Giản Du Du như bị dao cắt, cô cẩn thận quan sát vẻ mặt của Vu Hạ Khôn, thấy đáy mắt anh tràn ngập tơ máu, quả thực như nhỏ ra máu. Cô cắn chặt răng, nhưng vẫn nhỏ giọng nói: “Anh đưa sách cho em đi.”

Tiếng khóc của Vu Hạ Khôn đột nhiên im bặt, động tác của anh cũng đột nhiên ngừng lại, nhưng đây là yên bình trước cơn bão, anh nhanh chóng đứng bật dậy một cách đột ngột, đi một vòng ở mép giường, sau đó cười lạnh: “Em đừng mơ! Đừng mơ! Bây giờ anh sẽ xé rách cuốn sách này, đốt trụi! Phá hủy hoàn toàn! Em bỏ rơi anh, cũng đừng mơ có thể cứu ba của em!”

Vu Hạ Khôn nói xong, mặt mày dữ tợn: “Anh sẽ phá nát nhà em, để cho em nếm thử cảm giác bị bỏ rơi, Giản Du Du, em dám đùa giỡn anh, cho dù anh chỉ là một nhân vật trong tiểu thuyết thì ở thế giới hiện thực, anh cũng có thể làm em sống không được chết không xong!”

“Em đừng nhìn anh như vậy, tại sao em lại nhìn anh như vậy, em luôn luôn như vậy!” Vu Hạ Khôn đi đến bên cạnh bàn, dường như muốn uống nước, nhưng bưng cốc nước lên rồi lại đột nhiên vứt xuống đất: “Anh muốn huỷ hoại em, không ở bên anh thì em đi chết đi!”

Anh nói rất ác độc, mỗi một chữ chỉ nghe cũng giống như trúng độc, quả thật lòng thù hận giống như sắp biến thành thực thể, những hàng chữ như biến thành dao nhỏ, thiên đao vạn quả* lăng trì xử tử Giản Du Du!

*Thiên đao vạn quả: Hình phạt băm thành trăm mảnh ở Trung Quốc.

Nhưng vẻ mặt của Giản Du Du không hề thay đổi một chút nào, cô luôn luôn có thể vô cùng bình tĩnh trong mọi trường hợp, Vu Hạ Khôn đã từng thích loại bình tĩnh này, cảm thấy ở bên cô, thế giới mới là thật, trong lòng lộ ra sự yên bình vô tận.

Nhưng hiện tại anh lại hận loại bình tĩnh này muốn chết, cứ như thể từ đầu đến cuối, hết thảy đều do một mình anh độc diễn đầy nực cười, cô là người xem duy nhất, nhưng khi anh biểu diễn xong phần tan xương nát thịt, cô còn chẳng buồn vỗ tay một cái cho anh!

Vu Hạ Khôn đứng trên mặt đất, cơ thể run rẩy và cảm xúc tan vỡ, anh chìm xuống dưới cái nhìn bình tĩnh chăm chú của Giản Du Du, chìm tới đáy, biến thành cục diện đáng buồn.

Anh hơi hơi quay đầu đi, đau thương trong ánh mắt cũng dần dần rút đi, chỉ còn hô hấp hỗn loạn, còn có ngón tay út khẽ run run, mới có thể nhìn ra vừa nãy anh đã bộc phát kịch liệt như thế nào.

Anh nhìn Giản Du Du, nhìn đôi môi đỏ đã từng hôn mình vô số lần của cô, đôi môi nói yêu mình, đôi môi đã từng làm anh xao xuyến, lại một lần nữa nói ra mấy chữ kia: “Đưa sách cho em.”

Vu Hạ Khôn dường như không còn cảm nhận được sự đau lòng, thậm chí anh còn cười khẽ một tiếng.

“Em nhẫn tâm lắm, từ đầu tới cuối, đối với em, anh chỉ là một lời văn có hình dạng c*̉a người trưởng thành. Được lắm.” Vu Hạ Khôn gật đầu, sửa sang lại đầu tóc và quần áo của mình, không biết chân đã giẫm lên mảnh sứ vỡ thừ bao giờ, máu chảy nhuốm một chút lên trên mu bàn chân, là màu đỏ.

Là màu đỏ, không phải lục lam tím, vì sao cô chưa bao giờ xem anh là con người chứ?

Vu Hạ Khôn lấy sách ra, đi đến bên cạnh Giản Du Du, ném vào trên mặt cô: “Cút đi, cút xa một chút.”

Anh điên rồi, rốt cuộc vẫn không nỡ thật sự làm tổn thương Giản Du Du, từ đầu tới cuối, anh vẫn là như vậy, chỉ có thể giết người phóng hỏa bằng miệng mà thôi.

Vu Hạ Khôn nói xong, cũng không dám nhìn nhiều hơn một cái, anh sợ nhìn thấy vẻ mặt nhảy nhót vui sướng của Giản Du Du thì sẽ nhịn không được mà bóp ch4t cô ở trong ngực.

Anh trực tiếp xoay người đi thẳng về phòng tắm, sống lưng anh thẳng tắp, giữ vững hình người, nhưng vừa mở cửa phòng tắm ra, đi vào, anh lập tức quỳ thẳng gối xuống đất, gục xuống sàn nhà ẩm ướt lạnh lẽo, Vu Hạ Khôn không màng dơ bẩn mà gục sát đầu xuống đó, lại lặng lẽ bật khóc, há miệng, nhưng không phát ra âm thanh.

Giản Du Du cầm sách trong tay, mở trang lót ra, phía trên vẫn là lựa chọn, lần này nhảy nhót càng sinh động hơn, cuốn sách còn liệt kê ra lựa chọn khác, gần như khi có nó, nửa đời sau, Giản Du Du chính là người chiến thắng chân chính trong cuộc đời.

Lần này, Giản Du Du không giơ ngón tay lên nữa, mà là đuổi về phía sau, nhìn về phía phòng tắm.

Rốt cuộc yêu một người có thể nhiều như thế nào?

Giản Du Du chỉ là người đứng ngoài quan sát như vậy mà cũng có loại cảm giác ớn lạnh dựng cả tóc gáy.

Cô tự thấy cả đời cũng không thể yêu ai nhiều như vậy.

Cô giơ tay lên, chữ trên trang lót lập loè không ngừng, cô lại không chạm tay vào chữ “Đồng ý”, mà là mở trang lót ra, nắm lấy một tờ, cầm lấy phía trên trang sách: “Soẹt” một tiếng xé lấy một tờ.

Nói cô độc ác cũng được, nhẫn tâm cũng thế, cô nhìn thấy những lọ thuốc kia, chỉ muốn biết rốt cuộc Vu Hạ Khôn điên tới mức nào, có thể làm tổn thương cô dưới tình huống cực đoan hay không. Cô còn muốn biết, đến tột cùng Vu Hạ Khôn sẽ lựa chọn huỷ hoại cô, hay là thật sự sẽ đưa sách cho cô.

Kết quả không thể nghi ngờ là làm cô hài lòng, Vu Hạ Khôn vẫn giống như lúc trước, vẫn là người giống như con trai có vỏ ngoài cứng rắn nhưng trong lòng mềm nhũn, anh cực kì hận nhưng vẫn sẽ không huỷ hoại người anh thích.

Người như vậy, không chỉ đáng giá để cô yêu, mà còn càng đáng giá để làm người thân của cô, người thân của cô cũng không nhiều, ba mẹ, Biện Hạ, Bánh Trôi Nhỏ, kể từ hôm nay trở đi, lại thêm một Vu Hạ Khôn nữa.

Từ chối cơ hội khiến cho ba mình có thể khỏe lại, đổi lấy một người thân, Giản Du Du biết, ba cô có biết thì chắc chắn cũng sẽ ủng hộ cô.

Sống chết có số, đây là lời nói mà sau khi ba cô nằm viện đã nói ra, ông cứ nhắc mãi để an ủi mẹ cô.

Giản Du Du đặt trang sách vừa xé lên trên gối, rồi đặt cuốn sách lên giá sách, thở dài một hơi thật dài.

Sau đó cười rộ lên, đi đến cửa phòng tắm rồi mở cửa ra: “Anh yêu ơi, đừng làm loạn nữa, ngủ thôi!”

Vu Hạ Khôn khóc đến mức giống như con cá chết, nhận ra Giản Du Du không rời đi, thậm chí còn mở cửa cười với anh, còn nói giỡn, đầu tiên là anh mừng như điên, sau đó là nổi giận đùng đùng.

Giản Du Du chịu đựng cơn giận ngút trời của Vu Hạ Khôn cả đêm, ngày hôm sau tỉnh lại ở thế giới hiện thực vào giữa trưa, Vu Hạ Khôn đang ngủ bên cạnh cô, nhưng dấu vết điên cuồng bị vần suốt đêm hôm qua không bị mang tới hiện thực.

Vu Hạ Khôn vẫn còn đang ngủ, Giản Du Du đứng dậy kéo rèm ra, dang hai tay ôm lấy ánh mặt trời, cảm giác Vu Hạ Khôn bóp cổ cô, cắm cho cô muốn vỡ thành từng mảnh, lại còn nói hận cô tàn nhẫn vẫn còn đọng lại ở trong lòng. Thật ra, cô cảm thấy... ờm rất ngon, có vẻ bệnh tâm thần cũng không nghiêm trọng lắm.

Vậy không cần uống thuốc nữa.
 
Có Công Ngây Thơ Có Ngày Lên Hương
Chương 61: Á ——


Lúc hai người quay lại hiện thực, hơn mười ngày chỉ là một đêm mà thôi, Giản Du Du rửa mặt trước, chuẩn bị về nhà sớm một chút, chuyện đêm không về ngủ này, dù sao thì cô vẫn cảm thấy rất chột dạ, khi cô rửa mặt được một nửa thì Vu Hạ Khôn tỉnh lại.

Bởi vì ở trong thế giới trong kia, anh bị Giản Du Du ép cho đau lòng tới quặn thắt ruột gan một phen, hiện tại đang ở trong giai đoạn cực kỳ nhạy cảm và yếu đuối, vốn dĩ đã nói để cho Giản Du Du tự mình trở về, nhưng từ rất nhiều lý do như ăn sáng một mình thì không có hứng ăn uống gì... cuối cùng anh lại đưa Giản Du Du về nhà, thuận tiện cũng đưa mình lên lầu.

- --Đọc FULL tại Truyenfull.vn---

Hôm nay Giản Du Du vốn định đi ra cửa hàng nhìn xem sao, tuy rằng cô buông tay mặc kệ, Biện Hạ cũng sẽ không có bất kì một bất mãn nào, nhưng dù sao cũng là cô bỏ ra phần lớn số tiền, mà Biện Hạ lại là người bỏ ra nhiều sức lực hơn, còn dùng mấy biện pháp nho nhỏ để làm quảng cáo linh tinh gì đó.

Bình thường Giản Du Du cũng thích đi, suy cho cùng đó là những thứ sáng lấp lánh mà cô thích từ nhỏ đến lớn, nhưng cuối cùng dự định đó cũng không thành, Vu Hạ Khôn về nhà cùng cô thì thôi đi, nhưng ngay cả cô vào nhà vệ sinh thì anh cũng phải nhìn chằm chằm.

Vậy mà bà Thủy Nguyệt lại không hề cảm thấy không đúng chút nào khi ánh mắt của Vu Hạ Khôn luôn dõi theo Giản Du Du, dù sao thì người trẻ tuổi yêu đương ấy mà, luôn luôn dính lấy nhau, bà dẫn Giản An Chí vào trong phòng, để cho Giản Du Du và Vu Hạ Khôn đi ra phòng khách.

Vu Hạ Khôn nhìn chằm chằm vào Giản Du Du, nhưng cũng chán, thế giới này không có việc gì phải làm, anh chỉ mang đến rất nhiều tiền, nhưng còn chưa có dự định xem sẽ làm cái gì.

Thật sự là ngứa tay, anh bắt đầu dọn dẹp vệ sinh.

Anh tới nhà họ Giản với dáng vẻ không áo vest không giày da không phải tổng giám đốc ngang ngược, cả người nhẹ nhàng thoải mái nên thật ra tương đối dễ để dọn dẹp nhà cửa.

Vì thế, biến thành Giản Du Du ngồi ở trên ghế sofa xem TV, Vu Hạ Khôn dọn dẹp nhà cửa, tiện thể còn dùng hai mắt dõi theo cô, sợ anh vừa nhắm mắt, cô sẽ lập tức biến mất vậy.

- --Đọc FULL tại Truyenfull.vn---

-

dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Giữa chừng bà Thủy Nguyệt ra ngoài, còn vô cùng bất mãn lườm Giản Du Du một cái, ngoài miệng nói: “Tiểu Vu à, cháu cứ ngồi ở đó không cần làm gì hết.” Sau đó chỉ huy anh đi lau cửa sổ, trong lòng rất hài lòng.

Vốn dĩ muốn tìm giúp việc gia đình tới, nhưng như vậy thì xem ra không cần nữa, có khi Vu Hạ Khôn còn làm sạch hơn cả giúp việc gia đình nhiều.

Bà Thủy Nguyệt rất hài lòng với Vu Hạ Khôn về mọi mặt, thấy anh làm mệt đến nỗi trán mướt mát mồ hôi, sau khi bà dỗ Giản An Chí đi ngủ thì thu xếp đi ra ngoài mua thức ăn.

Hiện giờ Giản An Chí giống như một đứa con nít, sau khi bị bệnh còn dám sai cả bà Thủy Nguyệt, dù sao nếu bà Thủy Nguyệt không dỗ ông, ông sẽ len lén lau nước mắt, ngược lại có thể nắm được điểm yếu chí mạng của Thủy Nguyệt một cách rất chuẩn xác, nếu như lúc bình thường cũng sáng dạ như này thì tội gì phải bị chèn ép cả đời chứ.

Bà Thủy Nguyệt đi ra ngoài mua thức ăn, còn dặn dò Giản Du Du: “Giúp Tiểu Vu giặt giẻ lau gì đó đi, con bị liệt hả!”

Giản Du Du "vâng" một tiếng, lười nhác đứng dậy, bà Thủy Nguyệt hài lòng đóng cửa rời đi, Giản Du Du đi đến sau lưng Vu Hạ Khôn - người đang mặc tạp dề họa tiết hoa nhỏ của mẹ cô và chiến đấu với kệ bếp, cô duỗi tay ôm eo anh, nghiêng đầu tựa lên phía sau lưng anh, cọ cọ.

“Chăm chỉ như vậy, là muốn lấy lòng mẹ vợ à?”

Vu Hạ Khôn bật cười, thản nhiên nói: “Đúng vậy.”

Giản Du Du hừ một tiếng: “Anh thành công rồi, nhưng nếu như để cho mẹ em biết, đôi bàn tay này của anh tùy tiện động một ngón chính là hợp đồng mấy trăm mấy triệu tệ, sợ rằng bà sẽ không dám dùng anh mất.”

Vu Hạ Khôn không nói gì, Giản Du Du véo eo anh, đột nhiên nói: “Đưa sách cho em đi.”

Vu Hạ Khôn cứng đờ cả người, cơ bắp cả người căng cứng, nhưng Giản Du Du nhanh chóng nói tiếp: “Anh sợ cái gì, anh đang ở thế giới hiện thực, anh sợ em làm hỏng sách không cho anh đi nữa à?”

Vu Hạ Khôn quay đầu nhìn về phía Giản Du Du, giọng nói vẫn mang theo một chút mất tự nhiên: “Em muốn làm gì?”

“Xác minh một vài chuyện mà thôi.” Giản Du Du nói: “Nếu như anh không yên tâm thì đi theo em đi.”

Sau đó Vu Hạ Khôn cởi găng tay ra, đưa sách cho Giản Du Du, Giản Du Du cầm sách, trực tiếp đi vào phòng của Giản An Chí.

Vu Hạ Khôn đi theo tới cửa phòng, nhưng vẫn đứng ở cửa không đi vào.

Giản Du Du quay đầu nhìn anh, Vu Hạ Khôn cười cười, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô.

Sau đó anh xoay người trở lại phòng khách tiếp tục dọn dẹp.

Chỉ có điều lau mấy cái anh vẫn không thể yên tâm được, bắt đầu ngồi sững sờ ở trên ghế sofa.

Giản Du Du cầm sách ngồi xuống bên cạnh Giản An Chí, Giản An Chí ngủ rất say, không dễ bị đánh thức, Giản Du Du mở sách ra, nhỏ giọng nói: “Không phải mày nói cậu có thể chữa khỏi cho ba của tôi sao, cậu chữa đi, cũng không cần chữa khỏi hoàn toàn, chữa một phần cũng được, tôi sẽ tin cậu, tự tay đưa Vu Hạ Khôn về thế giới của anh ấy, cứu cậu ra khỏi tay của anh ấy, thế nào?”

Giản Du Du không nhanh không chậm nói với trang lót, nhưng trước sau lại chỉ có một biểu tượng nhắm mắt lại trên trang sách.

Giản Du Du cười lạnh một tiếng, lại nói tiếp: “Cậu không cần lo lắng về Vu Hạ Khôn, anh ấy nghe lời tôi cỡ nào, yêu tôi ra sao, cậu cũng thấy rồi, tôi bảo anh ấy về, anh ấy sẽ về, tôi bảo anh ấy đưa cậu cho tôi, anh ấy sẽ đưa, cậu còn sợ cái gì?”

Biểu cảm trên trang sách hơi hơi xao động, Giản Du Du cười tươi hơn: “Hay là vốn cậu không năng lực đó, đúng không?”

“Không có năng lực tiếp tục đổi thưởng nữa, không có năng lực chữa trị cho ba tôi, chỉ bịa đặt nói dối để thoát thân thôi, đúng không?”

Cuốn sách không có biểu cảm gì, Giản Du Du đứng dậy, mang sách về phòng mình, tìm bản đồ trên di động, tìm kiếm một lát, sau đó chỉ vào chỗ trống cho trang sách xem: “Nhìn thấy không, nhà vệ sinh to nhất ở công viên gần đây, là bồn cầu kiểu rất xưa cũ, là kiểu hố phân siêu to mà mười mấy năm không cần hút phân.”

Giản Du Du nói: “Bây giờ cậu nói cho tôi biết đi, chuyện tuổi thọ của ba tôi có phải cũng là giả không, nếu không, tôi sẽ vứt cậu vào đó, lại dùng gậy dìm xuống tận đáy dưới cùng, cho cậu ngâm mình trong đó luôn.”

Mấy lời này quá ác độc, trang bìa trong nhanh chóng lóe lên: Cô không phải là người!

Giản Du Du nói: “Nói thật đấy, cậu biết là tôi không nói đùa mà.”

—— Là giả, là giả!

—— Hu hu hu, tôi đối xử với cô cũng coi như không tệ, cô không cứu tôi, lại còn muốn đối xử với tôi như vậy sao!

Trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của Giản Du Du rốt cuộc đã mạnh mẽ hạ xuống, không còn dấu vết gì, cô ngồi ở trên ghế thầm thở ra một hơi, nói: “Quả thật cậu đối với tôi không tệ, nhưng tôi cũng hết cách, cậu xem không phải Vu Hạ Khôn điên rồi sao, tôi nào dám chọc vào anh ấy.”

Giản Du Du vốn đã niệm tình cuốn sách khá tốt, nhưng nó không chỉ lừa cô, mà còn nguyền rủa ba cô chỉ sống được ba năm nữa, xem như đã nhảy nhót trên điểm mấu chốt của cô, cô chẳng còn một chút xíu ấn tượng tốt nào với nó nữa.

Đã biết điều mình muốn biết, cô đi ra ngoài, ngồi ở ghế sofa bên cạnh, trả sách lại cho Vu Hạ Khôn.

Vu Hạ Khôn quay đầu sang nhìn cô, Giản Du Du nhe răng cười một cái với anh: “Nó lừa em, nó không thể chữa bệnh cho ba em, chuyện tuổi thọ cũng là giả.”

Cô tựa vào vai Vu Hạ Khôn, Vu Hạ Khôn lại cúi đầu cất sách đi, sau đó dùng giọng khó nhọc hỏi: “Nếu lời nó nói là thật, em...”

Giản Du Du nâng cánh tay của Vu Hạ Khôn lên, ôm lấy eo Vu Hạ Khôn, dụi vào trong lồng ngực anh, nhìn anh mà trong mắt toàn là vẻ buồn cười: “Ở trong thế giới của anh, em cũng đã lựa chọn rồi.”

Tuy rằng lúc ấy cô có dao động, cô cũng biết trước tiên nên lừa Vu Hạ Khôn quay về thì tốt hơn, nhưng cuối cùng cô cũng ép bản thân phải lựa chọn, mặc dù vẻ mặt cô rất bình tĩnh thản nhiên nhưng cô cũng lặng lẽ đau khổ tới quặn thắt tim gan một hồi giống như anh, dù sao thì tự nhiên có cám dỗ khiến cho ba mẹ được khỏe mạnh và tăng tuổi thọ, đương nhiên không thể đặt lên một bàn cân với tình yêu được.

Cô đành phải đặt Vu Hạ Khôn ở vị trí của người thân, bấy giờ mới khống chế được suy nghĩ muốn đồng ý của mình.

Giản Du Du vùi đầu vào bên hông của Vu Hạ Khôn: “Em yêu anh, anh Khôn.”

Cô rất ít khi nói như vậy, những giọt nước mắt chịu đựng của Vu Hạ Khôn rơi xuống trong nháy mắt, rơi lã chã vào trong tóc của Giản Du Du, sau đó anh dùng lòng bàn tay che mắt lại, nhỏ giọng nức nở một tiếng… Cửa mở ra.

Bà Thủy Nguyệt cười ha hả vào cửa, đối diện với đôi mắt đỏ hoe vì khóc của Vu Hạ Khôn, trong lúc nhất thời, bầu không khí có chút xấu hổ, Giản Du Du nghe tiếng cửa mở thì ngồi dậy, có ý định làm giảm sự xấu hổ, giả vờ giả vịt nói với Vu Hạ Khôn một cách hung ác: “Bảo anh lau quạt thông gió thì sao, sao anh làm như lão gia không chịu lau chứ, không có sức hả?! Còn khóc nữa!”

Vu Hạ Khôn bị mắng cho sửng sốt, anh liếc nhìn Thủy Nguyệt với vẻ dở khóc dở cười, sau đó một cái liếc mắt này lại bị bà Thủy Nguyệt ngộ nhận là muốn cầu cứu, tình thương của mẹ trong người bà dâng trào, nổ bùm.

“Con đi lau đi! Con chưa làm sạch bao giờ, con có thể dựa vào sức mình để lau sạch quạt thông gió hả?!” Bà Thủy Nguyệt túm lấy Giản Du Du mà mắng một trận, Vu Hạ Khôn xấu hổ đến nỗi cả người đều đỏ bừng thành một cục than, Giản Du Du cũng không khác anh là mấy, nhưng mà cô bị đỏ bừng phía sau lưng, bị bà Thủy Nguyệt đánh bùm bụp!

Một bữa cơm tối trôi qua trong cảnh gà bay chó sủa, Giản Du Du và Vu Hạ Khôn nắm tay nhau đi dạo dưới lầu, Vu Hạ Khôn vừa đi vừa xoa sau lưng cho cô, cô thổ lộ tình cảm, bà Thủy Nguyệt bảo vệ, thành công giúp Vu Hạ Khôn thoát khỏi di chứng phát điên.

Anh trở nên bình thường, Giản Du Du dựa vào vai anh đi dạo giống như tất cả những cô bạn gái nhỏ dính người khác, trời còn chưa tối hẳn, gió đêm êm dịu còn mang theo ấm áp, xen lẫn với mùi thơm của các quán nướng quanh khu chung cư.

Bọn họ giống như một cặp đôi bình thường nhất, chậm rãi nương tựa vào nhau trong cảnh khói lửa c*̉a nhân gian này, nói chuyện về những chủ đề nhàm chán như tối nay bà Thủy Nguyệt xào món nào bị mặn, còn có lần sau cùng nhau đi đâu chơi.

“Chờ chúng ta đính hôn xong, anh sẽ đưa em đi một nơi rất thú vị.” Vu Hạ Khôn nói.

“Chỗ nào rất thú vị cơ?” Giản Du Du hỏi.

“Giờ không nói trước, chờ em đi sẽ biết.” Vu Hạ Khôn vẫn giữ bí mật.

Mười mấy ngày trôi qua rất nhanh, khi Giản Du Du lại một lần nữa không về ngủ vào buổi tối, Vu Hạ Khôn và cô cùng nhau quay lại thế giới của anh lần thứ hai, lễ đính hôn cũng không được coi là quá xa hoa, thật ra Vu Hạ Khôn muốn trực tiếp kết hôn luôn, nhưng nếu như vậy thì phải chờ tới khi ba mẹ anh đều về nước, vốn không kịp sắp xếp trong vòng mười mấy ngày.

Trái lại, người anh Vu Minh Trung của anh lại bớt được chút thời gian trong đống chuyện bận rộn, gặp lại Giản Du Du, anh ta chỉ hơi kinh ngạc trong thời gian rất ngắn, cười cười bất đắc dĩ: “Em tên là gì?”

Vu Minh Trung nhún vai với Giản Du Du, người trang điểm đậm và hơi làm mới gương mặt và khí chất: “Tôi nghĩ có lẽ cô không biết, Hạ Khôn…”

Giản Du Du đã chết một lần ở thế giới này, hiện tại lại xuất hiện một lần nữa dưới thân phận của một người thế thân khác, nhưng Vu Minh Trung vẫn khiến cho cô chán ghét giống như trước đây.

Vì thế Giản Du Du cắt ngang lời nói của anh ta, nói: “Em tên là Giản Du Du.”

Lông mày của Vu Minh Trung khẽ đnhúc nhích, Giản Du Du lại cười nói: “Là Hạ Khôn đặt tên mới cho em đấy, em biết anh ấy có một người phụ nữ đã mất, cũng biết em là một người thay thế, nhưng mà anh ơi...”

Giản Du Du tự mình làm thế thân cho mình làm đến hăng hái: “Em không để ý đâu, em không thèm để ý ngày xưa anh ấy yêu ai, phát điên vì ai, em chỉ biết từ nay về sau anh ấy chính là của em.”

Vu Minh Trung nở một nụ cười kỳ lạ, Giản Du Du nâng chén rượu lên c*̣ng một cái vào ly của anh ta, dùng lực mạnh đến nỗi suýt thì cụng vỡ cả ly của anh ta, cô nói trong ánh mắt kinh ngạc của Vu Minh Trung: “Anh chưa từng nghe câu này ạ? Biết càng nhiều thì càng mệt, để ý càng nhiều thì sống càng không thoải mái, ngây thơ ngốc nghếch mới có thể leo l*n đ*nh cao nha.”

Vu Minh Trung nhìn mấy vết rượu bị sánh lên áo sơ-mi của mình, lòng thầm nói người này còn không bằng Giản Du kia.

Nhưng cho dù người thân và bạn bè có thái độ gì thì chung quy hai người vẫn đính hôn một cách thuận lợi.

Màn đêm buông xuống, Giản Du Du đang chuẩn bị trải qua một đêm khó quên với Vu Hạ Khôn, ngày hôm sau sẽ quay về thế giới hiện thực.

Kết quả là tiệc rượu vừa tan, Vu Hạ Khôn đã tự mình lái xe đưa cô ra vùng ngoại ô, bảo cô thay một chiếc váy cotton trắng ở trong xe, chính anh cũng đổi sang quần áo gió, sau đó hưng phấn kéo cô đi lên núi.

Giản Du Du leo núi đến mức thở hồng hộc, giống như một con cún, cô hỏi đầy bất đắc dĩ: “Nếu như muốn dã chiến, anh Khôn, vòng tay đuổi muỗi cũng chẳng ngăn nổi bao nhiêu muỗi đâu…”

Sau đó Giản Du Du bị Vu Hạ Khôn đưa tới phía trước một cái hố sâu, sâu không thấy đáy, đen thùi lùi, Giản Du Du đang nghi ngờ thì Vu Hạ Khôn nhìn cô nói: “Em tin vào số mệnh không?”

Giản Du Du: “…Đơn giản chút đi.” Cách nói chuyện đơn giản một chút.

“Chúng ta đã từng gặp nhau rồi.” Giản Du Du phát hiện có một vài con quái thú nhỏ ấu trĩ ở trên người Vu Hạ Khôn, nhìn có vẻ là quần áo c*̉a trẻ con cỡ siêu to, hai mắt anh sáng như đèn pha, lôi kéo tay Giản Du Du, nói: “Chúng ta đã từng gặp nhau rồi, vào rất nhiều năm trước, ở ngay phía dưới này!”

Giản Du Du: …Bị điên hả?

Giản Du Du đang cảm thán, thì đột nhiên bị Vu Hạ Khôn kéo tay cùng nhảy vào cái hố sâu chẳng nhìn thấy cái gì.

Giản Du Du: “Á ——”

Xem ra vẫn chưa thể dừng thuốc được đâu!!!
 
Có Công Ngây Thơ Có Ngày Lên Hương
Chương 62: Đây là một lời tiên đoán tốt đẹp (Hoàn chính văn)


Giản Du Du cho rằng bản thân mình chết chắc rồi, dù sao cái hố đen thùi lùi vốn nhìn không thấy đáy, đây lại là núi sâu rừng già, hai người ngã xuống, không ngã chết thì cũng ngã đến tàn phế không leo ra nổi. Trên đoạn đường rơi xuống ngắn ngủi, trong đầu cô đều là các biện pháp cấp cứu mà cô đã từng học từ nhỏ đến lớn, đồng thời còn có hình như di động của cô và Vu Hạ Khôn đều để ở trong xe!

Khoảnh khắc rơi xuống đất, Giản Du Du nghĩ thầm thôi chết rồi, hai người đều không cầm di động, ngay cả cầu cứu cũng không cầu cứu nổi, không phải chờ chết sao!

- --Đọc FULL tại Truyenfull.vn---

Quả nhiên không thể yêu đương với người có bệnh tâm thần được!

Sau đó hai người cô và Vu Hạ Khôn đều tiếp đất rồi bị bắn ngược lên, sau đó lại rơi xuống, run rẩy dừng trên thứ gì đó có tính đàn hồi cực kì cao. Giản Du Du thở phì phì, bên dưới là một mảnh đen thui, Vu Hạ Khôn lục lọi lấy thứ gì đó ra khỏi túi, sau đó ấn xuống.

Không gian tối đen như mực sáng lên, xung quanh treo rất nhiều đèn màu. Lần này nhờ ánh sáng rực rỡ của đèn màu, Giản Du Du mới thấy rõ bản thân mình không phải ở trong loại hố sâu vừa lầy lội, ẩm ướt lại vừa bẩn thỉu, thậm chí phủ kín chạc cây mà có thể lấy mạng người ta bất cứ lúc nào như trong tưởng tượng của cô.

Có lẽ do cô xem nhiều phim truyền hình và tiểu thuyết, rõ ràng không gian này đã được con người cải tạo. Tuy rằng vẫn rất thô sơ nhưng có giường lò xo cỡ lớn, đèn màu ở khắp nơi, xen lẫn mùi bùn đất ẩm ướt khiến cho có có loại cảm giác vừa vớ vẩn lại vừa ảo mộng.

“Đây là…” Một lúc lâu sau, Giản Du Du mới nói nên lời. Cô kéo váy sắp xốc lên tận eo xuống, ngồi xuống giường lò xò siêu to đến quá lố… Chắc là giường, bởi vì cô nhìn thấy chăn gối được gấp gọn.

Cô ngồi ở mép giường, Vu Hạ Khôn đã xuống đất, đang không ngừng bật sáng thứ gì đó, không bao lâu sau, toàn bộ không gian đều tràn ngập ánh sáng lấp lánh.

Giản Du Du không phải là người lãng mạn và tràn ngập tâm tình thiếu nữ, nhưng việc này không có nghĩa là cô không có tế bào lãng mạn và trái tim thiếu nữ. Cô nhìn Vu Hạ Khôn đang đứng trên mặt đất cười đến vui vẻ, cô hỏi: “Đây là bất ngờ mà anh chuẩn bị cho em à? Anh nói cho em biết trước đi, sao anh có thể kéo điện lên núi thế?”

- --Đọc FULL tại Truyenfull.vn---

Vu Hạ Khôn nhún vai: “Chỉ cần có tiền thôi.” Chỉ cần có tiền, quả thật không gì không làm được.

Giản Du Du ngồi ở mép giường duỗi tay ra với anh: “Đến đây, cho em ôm một cái nào.”

Vu Hạ Khôn đến gần, sau khi ôm Giản Du Du thì đưa cô tới một cái bàn nhỏ trước mặt, vẻ mặt vô cùng kì lạ, chỉ vào một cái hộp nhỏ phía trên, nói: “Đây mới là bất ngờ dành cho em.”

Giản Du Du là người tới đâu hay tới đó, mặc dù chiêu lãng mạn hoang đường này có thêm mùi tanh nồng nặc của đất nhưng thắng ở chỗ mới lạ k!ch th!ch, cô vươn tay đi mở hộp, sau đó nhìn thấy một hộp đầy mấy thứ đang ngọ nguậy.

Nếu như đây cái cô gái bình thường thì chắc chắn sẽ bị dọa cho hét chói tai, dọa đến nỗi đi đánh người, nhưng Giản Du Du chỉ hơi dừng một chút, sau đó vươn tay chọc chọc vào trong cái hộp lúc nhúc mấy con giun, xác nhận bên trong hộp không có gì khác ngoài mấy con giun, lúc này cô mới nhìn về phía Vu Hạ Khôn.

“Biết học hư rồi ạ, dùng thứ đồ chơi này dọa em sợ à?” Giản Du Du buồn cười nói: “Vậy lần sau anh dùng nhện ấy, em chắc chắn sẽ sợ tới mức trực tiếp từ đây nhảy thẳng ra ngoài.

Vu Hạ Khôn nhìn Giản Du Du với vẻ mặt sâu xa, một lúc lâu sau mới mở miệng, chỉ vào con giun bên trong chiếc hộp nhỏ: “Nếm thử không?”

Giản Du Du: “…?”

“Anh đã từng ăn thứ này.” Vu Hạ Khôn cười một cái trước ánh mắt kinh ngạc của cô: “Là em ép anh ăn, em không nhớ đúng không?”

“Chúng ta đã từng gặp nhau khi còn nhỏ.” Vu Hạ Khôn nói: “Cũng là ở đây, anh rớt xuống chỗ này, sau đó em đột nhiên xuất hiện, em nói em cũng bị nhốt ở đây, sau đó giả vờ đáng thương lừa anh ăn, còn ép anh phải ăn giun.”

Vu Hạ Khôn nói một chút thì có chút nghẹn ngào, ngửa đầu lên nén nước mắt xuống, sau đó cười khẽ một tiếng, nói: “Anh đã hỏi dì rồi, khi đó em mất tích nhưng sau khi quay lại thế giới hiện thực thì không nhớ rõ cái gì, em đã quên mất anh rồi.”

Vu Hạ Khôn nói: “Sau khi anh được cứu ra thì kể về em với mọi người, nhưng bọn họ đều cho rằng anh bị ảo giác, anh của anh còn đưa anh đi thôi miên, để cho anh hiểu lầm người cứu anh là Hoắc Kiểu Nguyệt,”

Vu Hạ Khôn nói: “Anh nhớ lại hết thảy rồi, em cũng phải nhớ.”

Giản Du Du không rõ sao đang nói chuyện, lại biến thành tiết mục kỳ ảo trong rừng rậm rồi, nhưng quả thật cô đã từng mất tích một khoảng thời gian khi còn nhỏ, trong nhà đều cho rằng cô bị bọn buôn người bắt cóc.

“Nhưng sao có thể chứ, không có sách, làm sao em có thể gặp được anh?” Cô khó có thể tin nổi. Vu Hạ Khôn cũng không ép cô phải nhanh chóng tin tưởng, chỉ nói: “Em phải nhớ rõ, khi còn nhỏ, là em gạt anh, ép anh phải ăn giun nên anh mới có bệnh sạch sẽ. Khi còn nhỏ em gạt anh, lớn lên cũng gạt anh, lừa hôn lừa tình, lừa xong còn muốn chạy, em là kẻ khốn kiếp.”

Vu Hạ Khôn nói, duỗi tay ôm lấy Giản Du Du: “Nhưng anh lại yêu kẻ khốn kiếp này.”

Nói thật, Giản Du Du có chút không tiếp thu nổi, nhưng cẩn thận ngẫm lại, xuyên qua nhờ sách cũng là một chuyện rất ảo rồi.

Đêm nay bọn họ không hề làm gì, Vu Hạ Khôn ngập ngừng kể về chuyện khi anh còn nhỏ với Giản Du Du, anh đã không còn nhớ rõ rất nhiều rất nhiều chuyện, về cái hố này, còn có rất nhiều chuyện về nhà anh.

Trong lúc đó, có vài lần anh đ0^ng tình có chút muốn, nhưng hai người cuốn chặt trong chăn, anh vẫn luôn mãi kiềm chế, cuối cùng Giản Du Du vạch trần anh một cách vô tình: “Anh sợ không có chỗ tắm rửa à.”

Vu Hạ Khôn nhụt chí ngậm miệng lại, ôm chặt Giản Du Du rồi buồn bực ở trong chăn.

Đây quả thật là một đêm cực kì mới lạ và khó quên, nếu như dùng để kỷ niệm đêm đính hôn mà nói, quả thật là cực kì khiến người ta khắc sâu trí nhớ.

Đặc biệt là sáng hôm sau khi hai người tỉnh lại, khi đang đùa giỡn, vô ý ôm nhau xuyên qua một bức tường, ký ức này khắc sâu vào trong đầu giống như dùng máy khoan điện khoan vào vậy.

Bọn họ ôm nhau từ cái hố kia, xuyên qua một bức tường, xuất hiện ở trong nước, sau đó ướt sũng bò dậy từ trong nước, Giản Du Du còn tưởng rằng khi Vu Hạ Khôn đào hố đã đào tới mạch suối nguồn hoặc là nước ngầm gì đó.

Nhưng khi cô lau nước đọng trên mặt đi, hai người nằm ở trên bờ nhìn một ông chú cầm cần câu cá ở một bên bờ cách đó không xa đang nhìn bọn họ, điếu thuốc cũng sắp cháy tới môi rồi, sau đó là có người xông tới, hét lên với hai người bọn họ: “Ôi ôi ôi! Làm gì thế! Nơi này không cho bơi đâu nhá, đây là chỗ nuôi cá, mẹ nó còn có đôi có cặp mà đi bơi, coi mình là chim uyên ương hả! Mau ra đây!”

Giản Du Du và Vu Hạ Khôn bị người trông coi khu nuôi cá lôi ra ngoài, hùng hổ muốn phạt tiền, nhưng hai người bọn họ chẳng mang gì trên người, chỉ có một bộ quần áo còn dính ít bùn, cuối cùng bị người ta cưỡng ép đuổi đi.

Giản Du Du và Vu Hạ Khôn một trước một sau đi ở một nơi hoang dã, cách đó không xa chính là thôn xóm, trên người dính bùn nước dính lại vô cùng khó chịu, khi hai người bọn họ nhìn nhau lần thứ tám, rốt cuộc xác nhận cả hai phía đều không biết đã xảy ra chuyện gì, hơn nữa hiển nhiên cũng không phải là việc có thể giải thích bằng lẽ thường.

Rốt cuộc cái hố kia là ở trên núi, xuyên qua tường đất chính là một chuyện không thể tưởng tượng nổi, xuyên qua tường đất tới trong nước, sau đó lại đến chỗ không thể hiểu được này, hai người bọn họ đi đến chỗ giao nhau trên đường của thôn, cuối cùng đã chấp nhận sự thật này.

Bởi vì Giản Du Du đã nhìn ra nơi này là chỗ nào nhờ vào ký ức xa xôi.

Cô quay đầu sang, vô cùng chật vật mà vắt quần áo trên người, nói với Hạ Khôn với vẻ cực kì bình tĩnh: “Bây giờ em đã tin chúng ta đã từng gặp nhau khi còn nhỏ.”

Bởi vì nơi này là chỗ mà bà ngoại cô đã từng ở, khi Giản Du Du còn nhỏ, mẹ cô từng đưa cô về đây mấy lần, ấn tượng rất sâu sắc trong cô là cổng thôn có một cai cối xay bằng đá rất to, cô cũng thường xuyên đi theo một số người bạn nhỏ đi vào trong núi chơi.

Hiện tại mặc dù cổng thôn này rất khác với mười mấy năm trước, toàn bộ đường đất đã biến thành đường lát gạch, nhưng có lẽ bởi vì chiếc cối xay bằng đá kia quá to quá nặng, bị lật ở ven đường, đập thẳng vào bia đá ở cổng thôn.

“Nơi này… Nơi này…” Dường như Vu Hạ Khôn có chút không thể sắp xếp được từ ngữ, vẻ mặt vừa hưng phấn lại vừa sợ hãi.

Anh sợ mình đoán sai, sợ chỉ là mình mơ mộng hão huyền.

Cuối cùng vẫn là Giản Du Du lắc lắc mấy thứ bẩn thỉu dính vào trên tóc ra, nói.

“Nơi này là thế giới hiện thực.” Giản Du Du nói với Vu Hạ Khôn: “Chúng ta đã quay lại rồi.”

Vu Hạ Khôn nghe thấy Giản Du Du khẳng định như vậy, anh bắt đầu cười rộ lên giống như kẻ ngốc, cười xong lại khóc, dù sao thì chính là vừa khóc vừa cười giống như bệnh nhân tâm thần.

Bản thân anh cũng chính là bệnh nhân tâm thần.

Anh cực kì hưng phấn ôm lấy Giản Du Du xoay vòng vòng trên mặt đất, bởi vì đế giày của hai người đều ướt sũng, anh vô tình đạp lên mặt cỏ xanh nên lòng bàn chân trượt cái một cái, trực tiếp quăng Giản Du Du đi.

Giản Du Du ướt đẫm cả người, sau khi bị anh quăng ra, lại dính đất khắp người, cô bò dậy từ trên mặt đất bên cạnh, giống như con khỉ bùn vậy.

Cuối cùng mất bình tĩnh, cô nói với Hạ Khôn: “Thật ra em nhìn thấy thuốc trên giá sách của anh rồi, anh có bệnh thì phải trị đi.”

Giản Du Du muốn phủi đất trên người cũng phủi không hết, đã biến thành bùn, nói với Vu Hạ Khôn lời đầy thấm thía: “Chờ sau khi chúng ta về nhà, anh đi mua thuốc đi.”

Vu Hạ Khôn vội chạy tới giúp cô phủi bùn trên người, hai người thật sự là vô cùng chật vật, dìu dắt nhau đi vào trong thôn, trên mặt đều mang theo ý cười tươi rói, muốn giấu cũng không giấu được.

Cuối cùng Giản Du Du dựa vào ký ức, cùng với da mặt dày, rốt cuộc tìm được nhà của người chị em với bà ngoại đã qua đời nhà mình, bà dì đó cũng đã qua đời rồi, con cái của bà dì đều là vai vế chú bác của hai người bọn họ.

Nhưng bọn họ c*̃ng được coi là nhiệt tình, tìm quần áo sạch cho hai người, để cho hai người rửa mặt xong, bấy giờ Giản Du Du mới gọi điện thoại cho người trong nhà.

Người tới đón bọn họ chính là Biện Hạ, Giản Du Du đưa một ít tiền cho nhà này, chú đó cũng không từ chối, còn bảo bọn họ sau này thường xuyên tới chơi nhé.

Biện Hạ chờ hai người lên xe, lúc này mới quay đầu lại nhìn kĩ hai người mặc quần áo ông chú bà thím ở trên ghế sau mấy lần, sau đó hỏi: “Đây là trò mới gì thế?”

Vu Hạ Khôn thật sự rất ngại, quay đầu ra ngoài cửa sổ, Giản Du Du nhìn Biện Hạ đầy nghiêm túc, nói: “Hành động nghệ thuật, cậu không hiểu đâu.”

Biện Hạ cười khẩy một tiếng, nói: “Hành động nghệ thuật dùng bản thân để cảm hóa bọn cướp à?”

Tai Giản Du Du cũng đỏ bừng lên, cô nói dối với người trong nhà là cô và Vu Hạ Khôn bị cướp.

Biện Hạ thấy mặt cô cũng đỏ lên rồi thì nói: “Đã báo công an, hai người các cậu không sao thì tốt rồi.”

Lúc này cô ấy mới quay đầu lái xe đưa hai người về.

Trên đường đi, Giản Du Du mặc quần áo bà thím dựa đầu vào trên người Vu Hạ Khôn, người đang mặc quần áo ông chú.

Đây giống như một lời tiên đoán tốt đẹp, báo hiệu bọn họ có thể mãi mãi ở bên nhau, mãi cho đến khi xế chiều bạc đầu.

Sau khi trở về hai người bị Biện Hạ cười chê rất lâu, lại bị bà Thủy Nguyệt mắng cho một trận, trách bọn họ không cẩn thận, sao lại gặp phải bọn cướp, nghĩ lại mà vẫn sợ, sợ rằng chẳng may bọn họ bị thương thì phải làm sao đây, dặn dò bọn họ không bao giờ được đi du lịch ở vùng núi sâu hoang vắng giống như đang dặn dò trẻ con.

Giản Du Du và Vu Hạ Khôn ngoan ngoãn chịu đựng, cho dù bị cười bị mắng như thế nào thì cũng vẫn vui vẻ nắm tay nhau, trong mắt lóe lên tia sáng mà chỉ có bọn họ mới có thể nhìn hiểu.

Bởi vì bọn họ có một thu hoạch còn lớn hơn cả trời, đó chính là bọn họ tìm được cách để xuyên qua hai thế giới rồi.

Giản Du Du và Vu Hạ Khôn mất ăn mất ngủ lặp đi lặp lại thí nghiệm ở nơi liên thông giữa hai thế giới kia, xác nhận chỉ khi hai người bọn họ đồng thời xuất hiện thì nó mới có thể mở ra.

Không cần tiếp tục dùng trang sách, cũng không cần tiếp tục run sợ trong lòng mà nhìn trang sách mất đi từng tờ từng tờ một, thầm đếm trong lòng xem còn đủ để nhìn thấy nhau bao lâu nữa.

Từ nay về sau, một đời một kiếp không bao giờ phải chua xót lừa mình dối người.

Rốt cuộc bọn họ đã vượt qua không gian, tìm được cách để vẹn cả đôi đường, đồng bộ thời gian của hai thế giới lại với nhau.

Rốt cuộc bọn họ đã có thể chân chính có được nhau.

—— Hoàn chính văn.
 
Có Công Ngây Thơ Có Ngày Lên Hương
Chương 63: Chúng ta sinh một đứa đi… (Hết ngoại truyện)


Sau đó, Vu Hạ Khôn nhận thầu khu nuôi cá kia, xây thành biệt thự tư nhân, xây dựng đường hầm dưới nước, ngoài ra ở trong thế giới của anh, anh cũng nhận thầu ngọn núi kia, cũng xây thành biệt thư tư nhân, liên tục xây dựng đường đến tận dưới chân núi, xem như tạo phúc cho mọi người khắp đỉnh núi.

Hai thế giới vẫn song song như trước, nhưng chỉ cần Giản Du Du và Vu Hạ Khôn xuất hiện cùng ngau ở chỗ hai thế giới thông nhau thì có thể tùy ý qua lại giữa hai thế giới.

- --Đọc FULL tại Truyenfull.vn---

Bọn họ không cần suốt ngày căng thẳng lo âu, những trang sách còn lại được Vu Hạ Khôn bày lên trên kệ sách của anh, bọn họ bắt đầu hẹn hò giống như một cặp đôi rất bình thường, xem phim, cuối tuần và ngày nghỉ ngày lễ thì chọn một thế giới để đi du lịch.

Đầu óc kinh doanh của Vu Hạ Khôn rất tốt, hơn nữa anh có rất nhiều tiền, không đến hai năm đã lăn lộn xây dựng một doanh nghiệp mới nổi có tầm quan trọng ở thành phố của Giản Du Du, còn đầu tư vào cửa hàng nhỏ rách nát của Giản Du Du, biến những nguyên vật liệu đơn giản dùng để làm mấy món trang sức nho nhỏ ngày thường trở thành kim cương đá quý, trân châu hàng thật giá thật.

Cô đã sáng tạo ra một thường hiệu đồ trang sức tương đối sang trọng, rất nhỏ, sản lượng cũng rất ít, gọi là Du Nhiên Nhất Hạ*, cũng coi như thịnh hành trong giới quý bà và trí thức ở thành phố này, lại còn có thể đặt làm riêng, lợi nhuận nhảy vọt lên tới một con số mà cô không dám tưởng tượng.

*Du Nhiên Nhất Hạ: một mùa hè nhàn nhã.

Nhưng khi Vu Hạ Khôn hỏi cô có muốn làm to hơn nữa không thì Giản Du Du lại không có mong muốn vĩ đại như vậy. Du Nhiên Nhất Hạ của cô chủ yếu là làm thủ công hoàn toàn, chính là cùng chị em làm chút đồ chơi nhỏ, cô không muốn biến nó thành một thứ quá nổi tiếng.

Mà hai người ở bên nhau gần ba năm nhưng còn chưa kết hôn, thật ra thì đã đính hôn ở một thế giới khác rồi, nhưng người trong nhà Vu Hạ Khôn có vẻ không chấp nhận, Vu Minh Trung còn ngầm làm mấy động tác nhỏ, định khiến cho bọn họ chia tay.

Khi bà Thủy Nguyệt thúc giục kết hôn lần thứ tám trăm, tối đó Giản Du Du mới không nhịn được mà đeo nhẫn mà cô tự làm vào tay Vu Hạ Khôn, nói: “Gả cho em đi.”

- --Đọc FULL tại Truyenfull.vn---

Vu Hạ Khôn đang làm việc, việc kinh doanh ở hai thế giới thật sự khiến anh bận đến sứt đầu mẻ trán, không chỉ có như thế, thế giới hiện thực còn có rất nhiều thứ khác với thế giới của anh, anh vừa muốn học tập, lại vừa muốn tiếp thu kinh nghiệm thất bại, như thế khiến cho ý chí chiến đấu của anh sôi sùng sục, anh nuốn phát triển sự nghiệp lớn mạnh hơn chút nữa, anh biết Giản Du Du thích cái gì, anh muốn để cho ánh mắt cô có thể nhìn thấy tài sản mà cả đời không lo không nghĩ, rồi mới nói đến chuyện này.

Tư tưởng của anh trở nên càng ngày càng bình thường hơn, ở thế giới hiện giờ, anh sẽ bởi vì thức đêm mà có quầng thâm mắt, da dẻ xấu đi, anh biết cuối cùng anh sẽ mất ánh hào quang của nam chính ở thế giới này, anh sẽ già đi, sẽ mãi mãi ở bên cô.

Trước lúc đó, anh muốn có được càng nhiều hơn.

Hơn nữa sau khi tư tưởng trở nên bình thường, anh sẽ không tiếp tục lo âu bởi vì sự rời đi ngắn ngủi của cô, thậm chí anh còn mặc kệ cho Giản Du Du tự mình ở lại thế giới hiện thực, hẹn thời gian cùng nhau xuất hiện ở chỗ hai thế giới thông nhau rồi đi đón cô.

Lòng tin của anh đối với cô càng ngày càng lớn hơn, hai mắt sẽ không chăm chú dõi theo cô cả ngày, sẽ không tiếp tục lo được lo mất, cũng không tiếp tục động vào loại thuốc ức chế tinh thần. Thỉnh thoảng anh có gặp mặt bác sĩ tâm lý ngày trước của mình một lần, vị bác sĩ kia trò chuyện với anh, tỏ vẻ anh đã cực kì bình thường rồi. Ông ấy muốn gặp người yêu hiện tại của anh, dò hỏi xem cô dùng cách gì để biến anh thành như vậy.

Nhưng Vu Hạ Khôn từ chối, cô cũng không dùng cách gì, cô chỉ dạy anh đừng ỷ lại vào bất kì ai, đừng chỉ sống vì tình yêu, cô dạy anh điều gì là chân thật, cảm nhận xem điều gì là chân thật, hoàn toàn tin tưởng anh, cũng mặc kệ anh làm hết thảy.

Vu Hạ Khôn càng sống cùng với Giản Du Du thì càng cảm thấy từ trước đến nay ở trước mặt cô, anh đều là một linh hồn hoàn chỉnh và tự do. Anh không phải là tổng giám đốc ngang ngược coi tình yêu là trên hết như trong cuốn sách kia, dưới sự ảnh hưởng của cô, anh bắt đầu xoa dịu mối quan hệ với người trong nhà, tuy rằng vẫn lạnh nhạt như cũ, tuy rằng người nhà anh vẫn rất không hài lòng với Giản Du Du, nhưng anh cảm thấy cuộc đời mình cũng trở nên rất viên mãn rồi.

Anh đã từng suy nghĩ vô số lần về việc cầu hôn với Giản Du Du, đáng lẽ phải long trọng, nóng bỏng, cảm động, nhưng không ngờ không đợi anh mở miệng, đã bị cô giành trước!

Nhìn thấy Vu Hạ Khôn do dự, Giản Du Du bĩu môi: “Tổng giám đốc Vu không vui à? Nếu như không vui, em sẽ…”

Vu Hạ Khôn túm một cái đã bắt được tay cô: “Em sẽ làm gì?”

Gương mặt của Vu Hạ Khôn lộ ra vẻ nguy hiểm, anh đặt máy tính sang một bên, kéo Giản Du Du đến ngồi trên đùi mình, hỏi: “Em sẽ đi tìm tên đàn anh ẻo lả kia của em à?”

Giản Du Du bất đắc dĩ: “Anh lại nữa rồi, có phải chuyện này không thể bỏ qua được đúng không?”

Vu Hạ Khôn đeo chiếc nhẫn mà Giản Du Du đưa cho anh một cách cẩn thận, véo khuôn mặt dạo gần đây có chút mượt mà của cô, nói: “Đàn anh ẻo lạ của em lượn lờ cả ngày ở trước mặt anh, làm sao anh bỏ qua được chứ?”

“Vậy anh sa thải anh ta đi.” Giản Du Du bị véo mặt, ậm ờ nói không rõ.

“Sao có thể như vậy được, có vẻ anh quá nhỏ nhen rồi.” Vu Hạ Khôn nói: “Hơn nữa anh cũng không tránh nổi đâu, nửa năm nay anh đã gặp được ba người yêu cũ của em ở khắp nơi, quả thật em giăng lưới dày quá nhỉ.”

Giản Du Du cũng cười rộ lên, vỗ rớt tay của Vu Hạ Khôn: “Anh cho người điều tra em à?”

Vu Hạ Khôn dựa vào ghế, nhìn Giản Du Du hỏi: “Giận à?”

Giản Du Du nhún vai: “Không phải tổng giám đốc lớn quen bạn gái thì đều điều tra rõ ngọn nguồn c*̉a ba đời tổ tiên à? Anh có gia sản lớn như vậy thì gia sản c*̉a bạn gái c*̃ng nhất định phải trong sạch, tổng giám đốc Hạ, anh nói xem, em có phù hợp không?”

Vu Hạ Khôn siết chặt eo cô, quả thực bị dáng vẻ này của cô trêu chọc cho không chịu nổi, kể từ khi hai người phát hiện chỗ hai thế giới thông nhau đến bây giờ đã là gần bốn năm sau, Giản Du Du cũng sắp đầu ba, c*̃ng không trách vì sao bà Thủy Nguyệt lại sốt ruột.

Nhưng sau khi bà Thủy Nguyệt biết hoàn cảnh của Vu Hạ Khôn, biết anh là một người siêu giàu có thì không thể không thay đổi thái độ. Suy cho cùng giống như lời Giản Du Du đã nói, bọn họ chỉ là nhà dân bình thường, không tránh khỏi việc tự tưởng tượng ra một số tình tiết máu chó giống như trong phim truyền hình khi nghe tới con số thiên văn về tài sản c*̉a anh.

Có rất nhiều thứ giữa hai người đã thay đổi, đương nhiên đều là hướng về mặt tốt, nhưng chỉ có một thứ không hề thay đổi, chính là Vu Hạ Khôn vẫn giữ nguyên lòng nhiệt tình đối với Giản Du Du như cũ.

Cho dù dáng người của cô dạo gần đây có chút hơi beo béo vì ăn nhiều, anh cũng vẫn yêu thích không buông tay như trước. Gần đây bởi vì chuyện vỗ mông Giản Du Du rất thích, anh lại có thêm tật xấu là càn rỡ vỗ mông cô khi thân mật.

Lúc này anh vẫn còn có một đống công việc chưa làm xong, thật sự không thích hợp để lăn lộn làm chuyện ấy. Anh dùng chân lắc Giản Du Du, nói: “Em đừng quyến rũ anh, không phải em gọi xiên nướng à, sắp tới rồi, em còn cười nữa thì không ăn nổi đâu.”

Giản Du Du cảm thấy cạn lời: “Em th* d*c một hơi cũng là dụ dỗ anh đúng không?”

Vu Hạ Khôn không tỏ ý kiến, quơ quơ ngón tay ở trước mặt cô: “Anh đồng ý, đã bảo dì chuẩn bị hôn lễ rồi, em phải nói rõ ràng với dì là ở rể nhé, bởi vì là em cầu hôn mà.”

Giản Du Du véo chân anh một cái, xuống khỏi người anh: “Được thôi, đến lúc đó anh mặc váy cưới đi, không được đổi ý!”

Vu Hạ Khôn cầm máy tính qua, nhìn ngắm chiếc nhẫn trên tay mình, lại nhìn một đôi khuy măng-sét trên tay áo đã dùng đến nỗi viên pha lê bong đáy, anh lặng lẽ cong môi lên.

Giữa bọn họ đã sớm giống như kết hôn, chỉ thiếu một bước hình thức mà thôi, nhận giấy kết hôn c*̃ng mất thời gian, thật ra hôn lễ cũng không phải do bà Thủy Nguyệt thu xếp, vô cùng long trọng, mời những người trong giới kinh doanh, nhưng ngày kết hôn, Vu Hạ Khôn thật sự mặc váy cưới.

Anh người cao chân dài, mặc một bộ váy trắng tinh khiết, còn để lộ nửa bả vai vô cùng cường tráng, thiết kế kiểu một nửa quần tây một nửa váy cưới, không hề có vẻ như nam mặc quần áo nữ, ngược lại còn có vẻ anh tuấn mãnh liệt nổi bật hơn người.

Buổi hôn lễ này còn làm giới truyền thông địa phương chấn động, tiêu đề bài báo chính là "Tự mình gả cho mình", trái lại, cô dâu đứng ở bên cạnh anh trở nên vô c*̀ng tầm thường khi so sánh với anh, vì thế bị xem nhẹ.

Nhưng sau đó trong bài phỏng vấn của một kênh kinh tế tài chính, Vu Hạ Khôn thản nhiên nói, là anh ở rể cho vợ mình.

Cuộc sống sau khi kết hôn của hai người vẫn giống như bình thường, không lãng mạn đặc biệt, cũng không có sự phù phiếm như trong tiểu thuyết, phần lớn thời gian là mỗi người đều bận đến nỗi chân không chạm đất. Nhưng vào năm thứ sáu, bọn họ cũng kết hôn ở thế giới kia.

Khi kết hôn ở thế giới hiện thực, bởi vì ba mẹ anh không thể có mặt, Vu Hạ Khôn đành phải nói với bà Thủy Nguyệt rằng ba mẹ anh không cần anh, cho nên anh ở rể, từ nay về sau, ba mẹ của Giản Du Du chính là ba mẹ của anh.

Nhưng khi kết hôn ở thế giới của Vu Hạ Khôn, quả thật ba mẹ anh có tới, không chỉ tới, mà trong ấn tượng của Giản Du Du, bọn họ trông có vẻ chính là kiểu cao quý lại ngạo mạn bắt bẻ như trong phim truyền hình, cho rằng bọn họ vẫn luôn không đồng ý chuyện kết hôn của cô và Vu Hạ Khôn cho lắm.

Nhưng khi thật sự trông thấy người, Giản Du Du phát hiện, bọn họ chính là một cặp ông bà được xem như là hiền từ, không hề chanh chua với Giản Du Du, trái lại còn cho bao lì xì rất dày, càng không gây khó dễ chút nào, cũng không nói chuyện riêng gì, bởi vì bọn họ lại nhanh chóng bay ra nước ngoài.

Chỉ có điều Vu Minh Trung ở lại trong nước khá lâu, bởi vì anh ta thay ca cho em trai c*̉a mình, mà Vu Hạ Khôn cũng tạm thời dừng công việc trong thế giới hiện thực để dẫn Giản Du Du đi du lịch hưởng tuần trăng mật.

Bọn họ đi tới rất nhiều địa phương, bất kể là thế giới hiện thực hay là thế giới tiểu thuyết thì đều đi tới rất nhiều địa phương.

Giản Du Du và Vu Hạ Khôn đều phơi đen đi hai độ, nhưng Giản Du Du thì biến thành cô gái nông thôn mới lên thành phố, còn Vu Hạ Khôn chỉ từ trắng nõn biến thành màu lúa mạch, càng thêm quyến rũ mê người, luôn có các cô gái tới bắt chuyện.

Nhưng Giản Du Du chưa bao giờ tự ti, cho dù là khi người khác biết cô và Vu Hạ Khôn là một đôi thì thường xuyên lộ ra vẻ mặt khinh thường, thậm chí có người còn trào phúng một cách rõ ràng, cô cũng chưa bao giờ cảm thấy buồn lòng.

Thỉnh thoảng Hạ Khôn biết có người dám nói gì đó với Giản Du Du, anh sẽ trở mặt ngay tại chỗ, Giản Du Du còn khuyên anh: “Bọn họ không hiểu.”

Mỗi lần cô nói như vậy, nói một cách vừa tự tin lại vừa kiêu ngạo, Vu Hạ Khôn đều sẽ si mê cô từ tự đáy lòng.

Anh yêu chính là một cô gái tự tin, độc lập, có được nhân cách hoàn chỉnh, mỗi một ngày ở bên cô, anh đều cảm thấy nhẹ nhàng tự tại, tràn ngập mong chờ đối với tương lai, vẻ đẹp của cô, bọn họ quả thật là không hiểu.

Nhưng màn đêm buông xuống, trên ghế nằm ở bên cạnh bể bơi của một căn hộ cao tầng hướng ra biển, Giản Du Du bị bắt nạt một cách triệt để, không dứt, ánh hào quang của nam chính tiểu thuyết trên người Vu Hạ Khôn bị mất đi rất nhiều ở thế giới hiện thực, nhưng chỉ có trong chuyện này là không thấy có xu thế mất đi chút nào.

“Được, được rồi… không được, không xong rồi!”

Giản Du Du đánh vào ngực Vu Hạ Khôn, ngăn cản anh tiếp tục, Vu Hạ Khôn lại thuận thế ôm lấy cô, trực tiếp bế cô lên khỏi ghế nằm giống như bế trẻ con, vừa đi vừa bắt nạt cô: “Không phải em nói em béo thì mặc váy rất xấu à, anh giúp em tập thể dục nha...”

Giản Du Du hét lên một tiếng đầy sợ hãi, sau đó cắn vào vai Vu Hạ Khôn.

Khó khăn lắm mới chịu đựng tới khi vào phòng, trên giường lớn, Vu Hạ Khôn cúi người phủ lên cô, Giản Du Du duỗi tay ôm lấy cổ anh.

Vu Hạ Khôn ghé sát vào, nhỏ giọng nói: “Du Du, khoảng thời gian sau này anh cũng không bận lắm, có thời gian ở bên em, anh lại cho dừng hai hạng mục, chúng ta sinh một đứa bé đi…”

Ngón chân của Giản Du Du cuộn tròn lên, cả người có chút mơ màng, nhìn Vu Hạ Khôn một lát, rồi khẽ “ừm” một tiếng.

(Hết ngoại truyện)
 
Back
Top Dưới