Khác Có Còn Là Ta Của Ngày Đó.....[BoruSara]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Có Còn Là Ta Của Ngày Đó.....[Borusara]
Lần cuối


"Ủa?

Cậu sao lại ở đây?"

- Kuchi mang hồ sơ đưa cho y tá tình cờ gặp Sarada đang ngồi chờ trước cửa phòng làm việc của mẹ cô.

"À mấy nay tôi không được khoẻ, là Boruto bắt tôi đến khám tổng quát đấy."

- Sarada vỗ vỗ vào chiếc ghế bên cạnh cô.

"Thế cậu khám chưa?"

- Kuchi hiểu ý liền ngồi xuống.

"Mama đã khám rồi, tôi chỉ việc ngồi chờ kết quả thôi."

- Sarada.

"Mà cậu bị làm sao đấy?"

- Kuchi hỏi han.

"Cũng không rõ, chỉ biết trong người có chút khó chịu thôi."

- Sarada xoa bụng.

"Ồ vậy còn Boruto đâu?

Không phải cậu ấy đi cùng cậu à?"

- Kuchi.

"Đúng là đi cùng, nhưng đột nhiên anh ấy bị gọi đi làm nhiệm vụ khi chưa kịp đặt chân đến đây rồi."

- Sarada thở dài.

"Hai cậu bận rộn như vậy, thế khi nào thì tính làm đám cưới đây?

Tôi rất mong chờ đến ngày hôm đó đấy."

- Kuchi.

"Tính gì chứ, tới đâu hay tới đó thôi."

- Sarada.

"Này hai người đính hôn cách đây bốn năm rồi đó, cậu tính để đến khi nào?"

- Kuchi hoảng hốt.

"Tôi...cũng không biết nữa."

- Sarada rơi vào trầm tư.

"Cậu nghĩ xem, bằng tuổi tụi mình đa số đều có gia đình hết rồi đó, cả Kina cũng rất mong chờ đám cưới của cậu."

- Kuchi.

"Hai người mới lấy nhau không lâu mà đã mong chờ đến tôi rồi sao?"

- Sarada.

"Thì vợ tôi quý cậu mà, lúc nào em ấy cũng mong cậu hạnh phúc đó thôi."

- Kuchi.

"Khi nào tình hình ổn hơn tôi sẽ tính đến chuyện đó, tôi không vội sao cậu lại vội thay tôi thế."

- Sarada châm chọc.

"Chứ gì phải vội chứ cậu sắp già đến nơi rồi đó, thanh xuân của con gái các cậu phải biết quý trọng một chút."

- Kuchi cằn nhằn.

"Cũng không biết chừng, ngày đó sẽ chẳng bao giờ đến đâu."

- Sarada thản nhiên nói.

"Nhỏ này đừng nói mấy thứ linh tinh như thế."

- Kuchi hốt hoảng.

"Cách đây không lâu, anh ấy đã nhận ra sự hiện diện của tên Momoshiki vẫn còn sót lại trong cơ thể, tôi cố gắng lắm rồi nhưng chuyện gì đến nó cũng đến chỉ là nó đến hơi muộn chút thôi."

- Sarada dần trở nên suy tư.

"Điều này cả tôi và cậu đều biết rõ nó sẽ đến mà, điều tồi tệ nhất ấy."

- Kuchi.

"Ừm tồi tệ thật nhỉ nếu nó không xảy ra có thể tôi vẫn còn đang mơ mộng về tương lai đầy màu hồng của tôi và anh ấy nhưng tiếc là..."

- Sarada.

"Đừng có mở miệng ra là nói mấy thứ xui xẻo như thế, biết đâu điều đấy sẽ không xảy ra."

- Kuchi vừa nói dứt câu liền có tiếng ồn ào đổ dồn về bệnh viện.

"Sarada-san....Sarada-san..."

- Một người trong đội ám bộ hốt hoảng chạy về phía cô đang ngồi.

"Sao vậy?

Có chuyện gì sao?"

- Kuchi nhìn bộ dạng gấp gáp của anh ta liền hỏi.

"Sarada-san...cô mau đi theo tôi..."

"Trước giờ tôi với đội ám bộ đâu có thân thiết, sao anh lại tìm đến tôi?"

- Sarada nghi ngờ người trước mặt.

"Sarada-san...Boruto-san có chuyện rồi..."

"Boruto?

Anh ấy làm sao?

Xảy ra chuyện gì?"

- Sarada gấp gáp hỏi dồn dập.

"Ở khu rừng phía Tây đã xảy ra chuyện gì đó rất khủng khiếp, khiến đội ám bộ chúng tôi bị thương khá nặng.

Ngay cả ngài Đệ Thất cùng Sasuke-sama cũng bị thương tình hình ở đó đại khái là như vậy."

"Vậy sao anh nghĩ chuyện đó lại có liên quan đến Boruto?"

- Sarada.

"Kawaki-san đã cứu tôi và tôi nhận lệnh cậu ấy thông báo tình hình cho Sarada-san."

"Sarada, tôi biết cậu rất nóng lòng để tôi đi cùng cậu."

- Kuchi.

"Không, cậu hãy điều động y nhẫn đến giúp đỡ những người bị thương, hãy thông báo cho mama về việc này, mọi thứ cứ để tôi lo cậu không cần phải đi theo tôi đến đó đâu."

- Sarada cố giữ bình tĩnh.

"Cậu không chắc chắn một mình cậu có thể ngăn cậu ấy lại, chưa kể cậu đang không khoẻ còn gì."

- Kuchi.

"Cậu là y nhẫn, công việc hỗ trợ người bị thương là trách nhiệm của cậu còn lại cứ để tôi với Kawaki giải quyết là được."

- Sarada.

"Y nhẫn đâu chỉ có mình tôi, hai cậu tính bỏ tôi ra khỏi chuyện này đấy à?"

- Kuchi phản bác.

"Nên như vậy, cậu còn có Kina.

Lỡ có chuyện gì xảy ra với cậu thì cô ấy biết phải làm sao?"

- Sarada.

"Tôi không dễ chết thế đâu, đừng coi thường tôi như...."

- Kuchi.

"Mọi thứ tôi nghiên cứu được đều ở phòng thí nghiệm nếu có chuyện xấu xảy ra xin cậu hãy giữ lấy chúng, vậy nhé tôi đi đây."

- Sarada nhờ người ám bộ kia dẫn đường.

"Cái con nhỏ này toàn nói mấy thứ xui xẻo không."

- Kuchi cũng hết cách với cô bạn cứng ngắc kia.

"Kuchi-san, tôi gửi kết quả kiểm tra sơ bộ của Sarada-san."

- Một y tá mang ra một tệp giấy đưa cho cậu.

"À mẹ có trong văn phòng không?

Tôi cần gặp có chút việc."

- Kuchi nhận lấy từ tay cô y tá.

"Có ạ, Sakura-sama vừa hoàn thành xong ca phẫu thuật, giờ cô ấy đang viết báo cáo đấy ạ."

"Vậy được rồi, cô mau tập hợp đội y nhẫn chuẩn bị đến khu rừng phía Tây hỗ trợ người bị thương."

- Kuchi.

"Vâng, tôi sẽ làm ngay ạ."

_Sarada, cậu...phải sống sót đấy..._ Kuchi xem qua các kết quả trong tệp giấy vô cùng ngạc nhiên vội vã đi vào văn phòng.

"Sarada-san, chúng ta đến nơi rồi."

Trong khu rừng rậm rạp ngoại trừ cây cối um tùm còn có rải rác xác người nằm gục khắp nơi.

Trên người bọn họ nặng thì người đầy máu nhẹ thì trầy xước khắp người.

Sarada nhìn quanh ánh mắt dừng lại ở phía người cha cô luôn yêu thương ngồi gục tại một gốc cây lớn.

"Papa."

- Sarada khẽ gọi tiến lại gần kiểm tra sơ qua các vết thương trên người cha cô.

"Sarada..."

"Ngài ổn không ạ?"

- Sarada quay sang thấy Naruto bị hắc côn ghim vào tay cắm thẳng vào đất.

"Ta không sao, Sasuke cậu ấy chỉ ngất đi thôi bọn ta vẫn ổn."

- Naruto khó khăn nói ra một câu trọn vẹn.

"Ngài hãy cố thêm chút nữa, mama sẽ đến cứu viện ngay thôi."

- Sarada rút hắc côn khỏi người Naruto ném sang một bên.

"Cảm ơn con, nhưng thằng bé...rất nguy hiểm hãy để bọn ta..."

- Naruto.

"Xin lỗi vì đã giấu ngài chuyện này lâu như vậy, nhưng con nghĩ Boruto sẽ nghe con nói, con mong ngài hãy để con mang anh ấy trở về."

- Sarada kiên định.

"Việc này quá nguy hiểm đối với con, Sarada."

- Naruto.

"Ngài hãy yên tâm nghỉ ngơi, những việc còn lại con sẽ thu xếp ổn thoả."

- Sarada.

"Hãy cẩn thận, nếu nguy hiểm con nhất định phải tránh xa thằng bé ra."

- Naruto căn dặn.

"Vâng."

Cùng lúc đó bên phía Boruto và Kawaki cực kì căng thẳng....

"Biết thế ngay từ đầu giết quách cho xong."

- Kawaki cau có.

"Hừm cũng chỉ là đứa thất bại đòi giết ta?

Kawaki, từ khi nào nhà ngươi coi thường kẻ nhào nặn ra ngươi vậy hả?"

- Momoshiki chiếm được nửa thân xác của cậu cười khẩy.

"Ta chê cái việc ngươi nhào nặn một vật chứa mà tưởng như đang làm việc tốt vậy."

- Kawaki.

"Chà chà mạnh miệng quá nhỉ, tên vật chứa bỏ đi kia."

- Momoshiki.

"Không thì sao?

Đánh đấm nhiêu đó chưa đủ thoả mãn ngươi hay gì?

Ngươi không còn thứ sức mạnh khổng lồ như trước nữa đâu."

- Kawaki.

"Haha nhưng ta dư sức bóp chết tên Hokage cùng với tên Uchiha kia, thậm chí cả ngươi và cái ngôi làng nhỏ bé này."

- Momosiki.

"Chậc ta bảo rồi, ngươi động đến ngài ấy thì ta không tha cho ngươi đâu."

- Kawaki.

"Sợ quá cơ, có lẽ hắc côn đang hút dần lượng chakra của tên vĩ thú đó rồi nhỉ."

- Momoshiki.

"Ngươi dám..."

- Kawaki tức giận định phóng đến bổ thẳng vào người đối diện.

"Tiếc quá, ta lại lỡ bóp nát nó rồi."

- Sarada tiến đến đứng bên cạnh cậu bạn.

"Chà chà con bé Uchiha nhà ngươi đến sớm hơn ta dự tính đấy."

- Momoshiki.

"Ngươi mong đợi điều gì đây?"

- Kawaki cáu.

"Chuyện chỉ ta và con bé đó biết thôi."

- Momoshiki cười cợt.

"Là chuyện gì đấy, nhỏ kia?"

- Kawaki quay sang nhìn cô bạn.

"Ai mà biết hắn ta nói tới cái gì."

- Sarada ngờ ngợ lời tên kia vừa nói.

"Thật là, lâu lắm rồi ta mới được cử động trong thân xác này có chút không quen nha."

- Momoshiki cử động các khớp tay.

"Ngươi mau trả lại cơ thể cho anh ấy nhanh lên."

- Sarada.

"Tên nhóc địa cầu đấy đang ngủ rất ngon trong không gian của ta, cứ thử nếu các ngươi gọi được tên nhóc đó."

- Momoshiki cười ranh mãnh.

"Nè Boruto, anh có nghe em nói không?"

- Sarada hét lên.

"Chậc cậu biết rõ gọi cậu ta theo cách thông thường thật vô nghĩ, chi bằng để cậu ta mất một cái tay hay một cái chân thì may ra lấy lại được thể xác."

- Kawaki cau có.

"Này cậu cẩn thận cái miệng, không tôi xử cậu trước rồi tính tới anh ấy đấy."

- Sarada liếc cảnh cáo.

"Xì sao cũng được, giờ mau nghĩ cách gì đi chứ.

Một khi cộng hưởng karma với cậu ta, tôi cũng chẳng dễ chịu chút nào cả đâu."

- Kawaki.

"Trước tiên cứ tiếp cận anh ấy đã tôi sẽ thử như mọi khi, nhưng tôi không chắc nó có hiệu quả không khi anh ấy trong tình trạng này."

- Sarada.

"Phải thử mới biết được."

- Kawaki xông lên dùng karma định khống chế Boruto nhưng bị cậu hất văng ra.

Sarada phóng đến hỗ trợ cho cậu bạn tay đấm thẳng xuống đất làm cho các vết nứt trên mặt đất ngày càng nhiều tạo ra một lỗ lớn.

Đất đá bay tứ tung mù mịt khiến cậu bị khuất tầm nhìn bỗng các hắc côn từ chiều không gian khác lao thẳng về phía hai người họ.

Saringan loé lên quan sát chuyển động của hắc côn và né chúng một cách nhẹ nhàng.

Khói bụi dần tan đi cũng là lúc đôi mắt với hoa văn đỏ rực nhìn thấy hình dạng lạ lẫm của người con trai trước mặt.

"Cái hình dạng quái quỷ gì vậy?"

- Kawaki cảm thán.

Boruto trước mặt hai người họ như biến thành một người hoàn toàn khác.

Con mắt bị huỷ hoại trước đó liền có thể mở ra tròng mắt màu trắng đục.

Trên đầu cậu mọc ra hai cái sừng dài kèm theo đó là một loại chakra không xác định bao quanh cả cơ thể của cậu.

"Kawaki, nếu không bẻ cái sừng đó sớm thì cả hai chúng ta đều sẽ gặp nguy hiểm đấy."

- Sarada lo ngại với tình huống đầy rủi ro trước mắt cô.

"Tôi phải nói trước tôi mà lỡ tay xiên cậu ta thì cậu đừng có trách tôi."

- Kawaki.

"Liệu mà làm đi, Kawaki."

- Sarada với ánh nhìn đầy cảnh cáo.

Kawaki quá quen với ánh mắt chết người này cậu đàng im lặng lẳng lặng phóng đến muốn bẻ hai cái sừng đầu trướng mắt kia.

"Ái chà chà đám nhóc này thật không biết lượng sức mình."

- Momoshiki điều khiển hắc côn đâm vào người Kawaki.

"Amaterasu"

Ngọn lửa đen xuất hiện thiêu đốt các hắc côn lan ra người điều khiển chúng, mọi thứ đều cháy rụi nhưng tên Momoshiki kia vẫn an toàn trong ngọn vĩnh cửu không thể dập tắt đó.

Hắn ta cười gian nhìn chằm chằm vào đôi mắt Mangekyo Sharingan đang chảy máu của cô.

"Đôi mắt đó đẹp nhỉ?"

- Momoshiki đã đứng trước mặt cô từ khi nào hắn nâng cằm nhìn kĩ đôi mắt đỏ có hình dạng giống như mặt trời kia.

"Boruto, anh đang ở đó đúng không?"

- Sarada cảm nhận được từ cậu có chút ấm áp.

"Sa...Sarada..."

"Boruto, kẻ này không phải anh mau anh mau tỉnh lại đi."

- Sarada lay người cậu.

"Máu..."

- Boruto nửa tỉnh nửa mê lau đi vệt máu dài trên má cô.

"Boruto à, anh nhận ra em mà đúng không?"

- Sarada cố gắng giúp cậu tỉnh táo trở lại cùng lúc đó Kawaki nhân cơ hội bẻ gãy một sừng từ phía sau cậu.

"Sa...ra...aaaaaaa."

- Boruto ôm nửa khuôn mặt đầy đau đớn.

"Boruto, sẽ xong ngay thôi."

- Sarada với tay bẻ chiếc sừng còn lại.

"Sarada, coi chừng."

- Kawaki lớn giọng.

Cô không để ý liền bị một lực tác động mạnh bay thẳng vào bụi cây cách đó vài mét.

Ôm cái eo đau nhức ngồi dậy cô chẳng hiểu sao lại thấy buồn nôn.

"Đám nhóc phiền phức."

- Momoshiki nắm cổ áo Kawaki giơ lên cao.

"Ngươi..."

- Kawaki cau có.

"Cái ngọn lửa chết tiệt đó, xém chút nữa có thể thiêu đốt ta rồi."

- Momoshiki cười khà khà.

"Chidori"

Tia sét chớp mắt xẹt ngang cánh tay đang nắm cổ áo khiến nó đứt lìa cô kéo Kawaki qua một bụi cây rậm rạp.

"Sao đấy ổn không?

Cứu viện có lẽ sắp đến rồi để tôi giữ chân hắn ta."

- Kawaki quay sang thấy cô ôm bụng.

"Việc liên tục sử dụng Saringan khiến tôi sắp cạn kiệt chakra."

- Sarada thở dốc trên gương mặt nhỏ lấm tấm mồ hôi.

"Cậu cứ ngồi đây đi để cậu ta cho tôi."

- Kawaki.

"Cậu có kế hoạch à?"

- Sarada.

"Không, chẳng có gì hết."

- Kawaki thản nhiên trả lời.

"Nhưng tôi có."

- Sarada liếc nhìn sang cánh tay vừa bị cắt lìa liền nhắm chặt mắt.

"Sao?

Cách gì?

Đừng nói cậu chỉ tôi cách cậu vừa làm với cánh tay của cậu ta nha."

- Kawaki.

"Đại loại thế vì không thể sử dụng nhẫn thuật với tên Momoshiki, thì đó là cách duy nhất."

- Sarada.

"Cậu không sợ cậu ta ngủm luôn đấy à chưa kể chắc gì cái tên đó đứng im cho chúng ta muốn làm gì thì làm."

- Kawaki bất ngờ.

"Tôi không biết có thuận lợi không, nếu không thử làm sao biết được...."

- Sarada ghé vào tai cậu bạn nói gì đó.

"Bớt điên đi, Sarada.

Tôi không bao giờ làm thế đâu."

- Kawaki cau mày phản bác.

"Nhanh lên không có thời gian đâu."

- Sarada bỏ qua lời phản đối.

"Chậc cậu điên lắm rồi, Sarada."

- Kawaki khó chịu.

Sarada không để tâm cô bước ra đối mặt với cậu.

Nhìn cậu đau khổ vật vã với tên khốn trong người và nỗi đau từ cánh tay khiến cô như đang chết đi vài phần.

Sarada dùng chút chakra còn sót lại thi triển Susanoo dòng chakra đỏ liền bao quanh cơ thể cô tạo ra một hình dạng đặc biệt.

"Con nhỏ Uchiha chết tiệt."

- Momoshiki nghiến răng cầm lấy thanh hắc côn cắm xuống đất tiến về phía cô.

"Boruto, anh nỡ sao?"

- Sarada đứng yên không tấn công mặc dù tên kia đã bước vào bên trong Susanoo.

"Tên nhóc đó bị ta nuốt chửng rồi để ta..."

- Momoshiki giơ hắc côn định đâm vào người cô chợt dừng lại.

"Sa...Sara...da...mau...chạy...đi..."

- Boruto tỉnh giấc giọng nói ngắt quãng.

"Tên nhóc nhà ngươi mau ngủ đi đừng có ngáng chân ta."

- Momoshiki trong thân thể cậu ra lệnh.

"Em...mau...chạy...đi..."

- Boruto một nửa chống trả lại.

"Không, cả anh và em đều không thoát ra ngoài được đâu."

- Sarada thản nhiên đáp.

"MAU...Đi...Đi..."

- Boruto đau đớn kìm nén tên quái dị trong người cậu.

"Em đã nói rồi đó là điều không thể đừng đuổi em đi như vậy."

- Sarada chạy lại ôm lấy cậu.

"Tránh...xa anh ra...tên đó...vẫn còn ở đây."

- Boruto.

"Boruto, anh có muốn em ôm anh như vậy không?"

- Sarada cười cười.

"Mau...đi....đi...."

"Cái tên nhóc này ngoan ngoãn nghe lời đi."

- Cuối cùng Momoshiki vẫn chiếm trọn hoàn toàn nhận thức của cậu.

*Phật*

Một thứ sắc nhọn xuyên thủng Susanoo đâm thẳng vào giữa lồng ngực của hai người.

Máu chảy tí tách, cơn đau dần kéo nhận thức của cậu trở về với thực tại.

"Sa...Sara...da..."

- Boruto mệt mỏi dùng hết sức đưa tay xoa đầu cô rồi ngất trong vòng tay nhỏ bé.

Sarada vẫn nở nụ cười ôm chặt lấy thân thể to lớn kia, ánh mắt ấy chứa đựng toàn bộ yêu thương dành cho người con trai ấy.

Sarada hộc ra đầy máu tanh trong miệng, gương mặt xám xịt ánh mắt cô cũng dần mờ đi.

Cô dùng chút sức lực còn lại giữ anh nằm trọn trong vòng tay của mình cho đến khi cô gục trên bờ vai vạm vỡ của anh.

"Boruto, đừng giận em nhé."

___________________________

Tui thấy mình bị ngơ ngơ trong cách diễn đạt cảnh đánh đấm quá quý dị oiii....

Hiu Hiu...😱
 
Có Còn Là Ta Của Ngày Đó.....[Borusara]
Kết thúc


Gió thổi những chiếc lá rơi vào mí mắt nhắm nghiền, cái đầu vàng khẽ động đậy hé mở đôi mắt trùng màu với khoảng trời lặng phía trước.

Sau những mất mát là một khoảng trời yên bình mà ai cũng ao ước ngay cả những shinobi cũng vậy.

Nhưng cái giá phải trả để có được thứ đó liệu có đắt không?

"Yên bình em nhỉ?"

Ánh nhìn cô độc nhìn sang phía gò đất bên cạnh kẽ chạm vào nó.

Nụ cười tựa như trấn an chẳng còn nét vui vẻ hồn nhiên như trước, cậu chẳng còn tí sức lực nào cứ như người sắp chết vậy.

Phải rồi, sao cậu có thể quên được cảnh chính tay cậu đã tự dập tắt đi tia sáng của đời mình, thứ còn sáng hơn cả ánh dương đầy rực rỡ.

"Sarada mất rồi."

Thông tin cậu nhận được sau khi tỉnh dậy không lâu khiến cậu như rơi vào vực thẳm tuyệt vọng, cậu chẳng còn suy nghĩ được gì cũng chẳng thể nghe thêm bất cứ thứ gì tai cứ như thế ù đi.

Cậu vội vàng chạy đi tìm kiếm bóng hình cô gái cậu hằng mong nhớ, mặc cho có bất kì ai ngăn cản cậu cũng chẳng quan tâm.

Điều duy nhất cậu muốn được nhìn thấy chỉ có thể là chính cô, Uchiha Sarada.

Ngày hôm ấy mây đen che cả một khoảng trời rộng lớn, sâu trong những thân cây cao lớn đầy âm u không chút ánh nắng nào chiếu qua được.

Thấy rồi, cậu đã thấy những bông hoa vây quanh ánh nắng đời hắn nhưng tim cậu đột nhiên hẫng mất đi một nhịp, đôi chân không tự chủ mà khuỵ xuống chẳng còn chút sức lực nào.

"Boruto, lần này em phải đi thật rồi."

Cô gái đó đang ở ngay trước mắt cậu đôi môi nhỏ nhoẻn miệng cười, nhưng ánh mắt cô lại chứa đầy những nỗi đau.

Vài ngày không gặp cô cứ như người xa lạ với cậu vậy, chỉ một lời chào tạm biệt rồi chúng ta sẽ lãng quên tất thảy những gì về nhau sao?

Cậu bây giờ có rất nhiều điều muốn nói với cô, nhưng hô hấp cậu dần trở nên đầy khó khăn khiến cậu không thể thở cũng chẳng đủ sức tiến về phía cô.

"Em chỉ còn lại cái tên thôi, hãy quên em đi nhé."

Đôi vai to lớn run rẩy, hàng nước mắt cứ thế trào ra mất kiểm soát.

Phải chăng quá khó để quên đi người mình dành hết tình cảm tận sâu trong tâm can?

Với cậu việc chết đi còn dễ dàng hơn phải sống tiếp mà chẳng thể nhớ về cô.

Khi chỉ còn lại cái tên cậu vẫn muốn nhớ, nhớ về cô từ những kỉ niệm cũ chắp vá lại chỉ để níu giữ hình bóng cô ở lại.

"Anh không thể...anh muốn đi cùng em."

"Điều đó là không thể, anh biết mà, em không còn ở cùng một thế giới với anh nữa."

Cậu bịt chặt tai chẳng muốn nghe thêm lời từ biệt nào từ cô, cậu không chấp nhận bản thân đã đánh mất người mà cậu yêu nhất.

Boruto sợ lắm, cậu sợ cô sẽ cô đơn, sợ bản thân người con gái ấy lại lạc lõng, cậu muốn sánh bước cùng cô, bên cạnh cô như trước kia.

Tia sáng ấm áp nhất đã vụt tắt thì việc cậu sống còn ý nghĩ gì nữa, chỉ như tảng băng trôi nổi không thể tìm được nơi nó thuộc về.

"Boruto, hãy nhìn về phía trước, vẫn còn thứ anh phải bận tâm hơn là em."

Bàn tay thon dài nhỏ nhắn chỉ bằng một phần hai bàn tay cậu, luồn qua ôm cả cơ thể to lớn vào lòng.

Cậu vẫn không thể kìm được hàng nước mắt lăn dài trên má mà vùi đầu vào hõm vai nhỏ bé.

Ánh nắng mặt trời dần chiếu rọi về phía hai người, cậu cảm nhận người trước mắt đang trở nên lạnh và tan dần hoà lẫn với không khí ẩm thấp.

"Em đừng đi mà....đừng đi..."

"Anh đừng tìm đến cái chết, cũng đừng tìm em vội quá.

Anh phải mạnh mẽ, phải sống tốt, phải tìm được người yêu anh hơn em, đừng thù ghét bất kì ai vì em nữa cũng đừng vì em làm những chuyện tổn thương bản thân.

Nếu thương em thì anh phải sống và hãy sống thay phần của em."

"Xin em đừng đi...anh sợ lắm...làm ơn..."

"Boruto, em nhất định sẽ đợi anh, cho đến lúc đó anh phải sống hạnh phúc nhé."

Cô gái ấy tan biết vào hư vô bỏ lại một tên ngốc khóc nấc lên như một đứa trẻ.

Trước gò đất trải đầy hoa dại như đang thay cô ôm người cô yêu vào lòng an ủi, ánh nắng xoá tan mảng mây đen chiếu rọi vào hắn, đúng như cô từng nói ngay cả ánh nắng cũng đứng về phía cậu mà chiếu rọi muôn đường cho cậu đi, nhưng còn tia sáng trong lòng cậu từ lâu vốn đã vội vã vụt tắt.

"Đây là toàn bộ những thứ cậu ấy để lại, cậu ấy nhờ tớ gửi cho cậu."

- Kuchi cùng Kawaki bê những thùng đồ đặt trước cửa căn nhà mà cô và cậu từng ở cùng nhau.

Ngoài những tài liệu nghiên cứu khô khan, còn có cả những bức thư tay cô chưa từng gửi.

Hoá ra cô đã biết trước tất cả mọi chuyện, cả chuyện cô sẽ rời đi đến một nơi xa xăm nào đó.

Mỗi bức thư cô gửi đến từng nét bút cô viết ra đều bỏ tâm ý vào trong đó, cậu đã thuộc rồi tất cả những gì cô nhắc hắn đều nhớ...cũng rất nhớ cô.

Uchiha Sarada, cô muốn cậu sống thật tốt nhưng cô đâu biết rằng hai lần đánh mất cô cũng là hai lần cuộc đời cậu đi vào ngõ cụt.

Một nơi chẳng thể thấy đường đi của sao trời cũng chẳng thấy thứ mà ta luôn cố gắng để đi tiếp.

Gió thổi rồi...thổi bay những điều ta từng mong mỏi...để rồi chờ đợi...

"Cha ơi..."

Tiếng gọi đầy hồn nhiên kéo cậu ra khỏi mớ kí ức cũ kĩ đầy hoài niệm.

Cô bé nhỏ chừng năm tuổi chạy lại ôm chặt lấy cậu, còn một đứa nhóc tầm tuổi cô bé điềm tĩnh từ từ tiến đến trên tay cầm khá nhiều hoa có đủ loại màu sắc sặc sỡ.

"Sao hai đứa lại ở đây vào giờ này?"

- Boruto xoa đầu cô con gái nhỏ.

"Không làm phiền cha đấy chứ?"

"Anh hai đừng lạnh lùng với cha thế, cha sẽ buồn lắm đó."

"Ờm mau đi thôi nào, chẳng phải em muốn làm vòng hoa sao?"

"Lần này anh hai phải làm cho mẹ một cái thiệt đẹp, thiệt to luôn nhé."

"Ừm."

Phải rồi hai đứa nhỏ là con của cô và cậu, chúng là cặp song sinh khá đặc biệt, ngoại trừ Kuchi biết trước sự tồn tại đó thì ai mà ngờ được em đã mang hạt giống nhỏ bé này trong người.

Qua lời kể của cậu bạn y nhẫn, khi dẫn hắn đến gặp 'điều phi thường' của cuộc đời cậu, cậu đã ngẩn người nhìn vào lồng kính nuôi dưỡng rất lâu.

Trong vô thức cậu đã rơi lệ, có lẽ đó là thứ cô gửi gắm lại cho cậu như một thứ hạnh phúc mới được gieo trong lòng cậu.

Lần đầu khi cậu nhìn thấy chúng, chúng chỉ to bằng lòng bàn tay của cậu, chúng nhỏ xíu mong mang khiến cậu sợ chúng sẽ không thể sống sót khi phải sống trong một trường tách biệt khỏi người mẹ quá cố.

"Cậu yên tâm đi, tuy chỉ mới ba tháng nhưng chúng sẽ ổn thôi."

"Tôi...lấy tư cách gì đối diện với hai đứa nhỏ khi chính tay tôi giết chết em ấy chứ."

"Có lẽ cậu ấy đã nhận ra sự tồn tại của chúng khi ngăn cản cậu nên mới bày cho Kawaki cái kế hoạch như ôm bom cảm tử đó, liều lĩnh chính là bản năng vốn có của cậu ấy."

"Cậu biết trước em ấy có đứa nhỏ sao không ngăn cản em ấy từ đầu..."

"Tôi là y nhẫn chứ không phải thần linh, Boruto.

Điều tôi có thể làm là hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của cậu ấy, dù vậy điều đó cũng quá sức với tôi và Kawaki."

"Tâm nguyện cuối cùng....của em ấy....là gì?"

"Còn gì ngoài việc phải cứu được thứ quan trọng nhất với cậu ấy chứ.

Cả cậu hay hai đứa nhỏ, thậm chí là cha mẹ cậu ấy đều là những thứ quý giá cuối cùng mà cậu ấy có."

"Điên rồi...điên thật rồi..."

"Nếu là cậu trong hoàn cảnh đó, cậu cũng sẽ làm điều giống như cậu ấy đấy.

Tôi biết rất khó để cậu vượt qua cú sốc này, nhưng hãy vì cậu ấy mà cố gắng sống tiếp, Boruto."

"Tôi..."

"Boruto, cậu không chỉ sống cho một mình cậu mà cậu còn sống cho cả gia đình, hai đứa nhỏ và cả cậu ấy nữa.

Đừng để cậu ấy bị lãng quên, ít nhất hãy nhớ đến cậu ấy trên phương diện là người quan trọng nhất."

"Cảm ơn cậu đã lo lắng cho bọn tôi trong suốt thời gian qua."

"Không có gì, tôi sẽ giám sát đến khi chúng ổn định như những đứa trẻ bình thường.

Đến khi đó, tôi mới có thể trả hai đứa nhóc này cho cậu.

Yên tâm đi, bên cạnh chúng còn có Sakura-sama quan sát chắc chắn sẽ không có gì xảy ra đâu."

"Cảm ơn cậu, tôi sẽ đến đây thường xuyên.

Tôi hi vọng cho đến khi đó, bọn trẻ sẽ bình an lớn lên."

"Chắc chắn rồi, vì đó là sợi dây liên kết còn lại của hai người mà."

- Nụ cười mỉm của cậu bạn khiến hắn yên tâm được phần nào.

"Quả nhiên thằng nhóc giống y hệt con bé đúng không, Sasuke-kun?"

- Sakura cầm một túi dango nhỏ đưa cho hắn đồng thời kéo hắn về thực tại.

"Hm cả tính cách cũng vậy."

- Sasuke.

"Cha mẹ vất vả rồi, chăm bọn trẻ quả không dễ dàng chút nào nhỉ."

- Boruto.

"Không đâu, như trở về thời chăm các con khi còn nhỏ ấy, bọn ta cũng thấy vui lắm."

- Sakura phì cười.

"Con phụ trách công việc của ta cũng không dễ dàng gì, hẳn là rất mệt rồi."

- Sasuke.

"Không đâu ạ, con thấy mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát của con."

- Boruto.

" Mẹ nghĩ con nên dành thêm thời gian bên cạnh bọn nhỏ nhiều hơn nữa, đừng để bọn nhỏ cảm thấy thiệt thòi như con bé trước kia."

- Sakura.

"Vâng, con biết hai đứa rất nhớ mẹ nhưng con lại chẳng thể làm được gì, con thật có lỗi với cô ấy khi chẳng thể chăm sóc đám trẻ một cách chu đáo."

- Boruto.

"Ai cũng có lần đầu, con không phải tự trách bản thân đâu, Boruto."

- Sakura trấn an.

"Việc ở làng ta sẽ làm nốt phần còn lại, đừng lo lắng gì hết."

- Sasuke.

"Cũng không còn nhiều, con làm nốt rồi...."

- Boruto.

"Không phải lo về nó, con cứ chuyên tâm vào bọn nhỏ là được."

- Sasuke.

"Dạ...vậy con xin phép làm phiền cha mẹ thêm lần nữa."

- Boruto.

"Cha ơi, cha mau lại đây."

"Oa có cả phần của cha luôn sao?"

- Boruto khen tấm tắc vòng hoa đứa con gái nhỏ đội trên đầu mình.

"Vâng, anh hai làm cho cha đó không phải con đâu, cái con làm xấu quá anh hai đang đội kia kìa."

"Em làm cũng khá đẹp, xoắn chắc tay một chút sẽ ổn hơn."

"Thằng nhóc này, sống cũng có tình cảm phết nhỉ."

- Boruto trêu con trai mình đến đỏ mặt.

"Liên quan gì đến cha."

"Cái thằng nhóc này..."

- Boruto đến cạn lời với đứa nhóc lạnh như băng này.

"Chúc mừng sinh nhật mẹ, con nhớ mẹ nhiều nhiều lắm nhưng mà mẹ đừng lo nha, ở đây anh hai luôn chăm sóc cho con rất tốt, cả cha cũng vậy nữa.

Cha đã kể rất nhiều về mẹ, con muốn sau này con sẽ trở thành một người tuyệt vời như mẹ.

Cha còn nói anh hai giống mẹ như đúc luôn.

Con hy vọng mẹ ở bên đó phải thật hạnh phúc, con yêu mẹ nhiều nhiều lắm luôn."

"Cha là đồ mít ướt đấy mỗi lần nhớ mẹ cha đều trốn trong phòng khóc mãi, lần tới con sẽ mang thêm thật nhiều hoa đến cho mẹ, dù chỉ được nhìn mẹ qua vài bức ảnh thôi nhưng con luôn yêu mẹ."

Hai đứa nhỏ lần lượt xếp gọn những cánh hoa xung quanh gò đất nhỏ, vừa cười vừa kể cho cô nghe những chuyện mà chúng trải qua khi cô không bên cạnh chúng.

Chúng như sự đối lập giữa cô và cậu hiện hữu dưới bầu trời này, như cách mà cô vẫn tồn tại trong tình yêu ngập tràn ở nơi mà cô cho đó là hạnh phúc của mình.

"Sarada, hôm nay có vẻ hơi náo nhiệt nhỉ, bọn nhỏ phấn khích đến nỗi giành vợ của cha chúng luôn rồi.

Đây là dango món mà em thích đấy, anh còn muốn kể cho em nghe nhiều thứ lắm nhưng đã giờ này rồi anh phải đưa bọn nhỏ về nhà trước khi trời tắt nắng.

Anh sẽ quay lại vào ngày mai, nhớ phải đợi anh đừng đi đâu đấy..."

"Cha ơi, về thôi bà nói trời tối sẽ lạnh không tốt cho sức khoẻ đâu đó."

"Vậy nhé bọn nhỏ chờ anh rồi anh về đây, Sarada."

Gió thổi những cánh hoa anh đào bay trong không trung đáp xuống mặt đất cạnh nơi hắn đứng, xung quanh cỏ xanh mướt trải đầy những loài hoa khác nhau đủ kiểu đủ màu bừng lên sức sống đầy mãnh liệt.

Có vẻ là cuối xuân hay đầu hạ gì đó, khoảng thời gian khó xác định khi cây anh đào đó nở.

Cậu chẳng nhớ gì cả, cứ tựa như mơ hồ đứng chết trân tại chỗ nhìn cảnh sắc kiều diễm phía trước.

Đảo đôi mắt xanh chẳng trong như xưa vẩn đục sâu thẳm đột nhiên mở to hết cỡ nước mắt dần trực trào.

"Boruto."

Cái vẫy tay nhỏ giữa cánh đồng hoa trải dài, hình bóng quen thuộc cậu theo đuổi trong suốt cuộc đời của cậu ngay cả trong những giấc mơ.

Lần này có thể là mơ như mọi lần nhưng hiếm khi cậu mơ thấy cô lắm, chẳng biết vì sao cả dù cậu nhớ cô đến da diết.

Cậu chạy về phía đó nơi có cô dang tay mỉm cười chào đón cậu.

Lúc nào cũng vậy cô chẳng bao giờ từ chối cậu thứ gì, cô nuông chiều cậu một cách thái quá khiến cậu luôn chỉ biết dựa dẫm vào cô, từ bé đến lớn đều thế cả.

"Lại khóc rồi, sao chồng em lại dễ khóc như vậy chứ."

Cô ôm cậu xoa đầu như một đứa trẻ, đúng rồi nhỉ với cô, cậu có bao giờ lớn đâu chỉ to xác thôi còn tâm hồn vẫn như cậu nhóc cô biết khi còn bé ấy.

Cậu cứ khóc, càng khóc cậu càng ôm chặt cô hơn.

"Anh vất vả nhiều rồi.

Em xin lỗi đã để một mình anh gánh vác mọi thứ...nếu em còn sống thì anh đâu phải chịu đựng nhiều thứ như thế."

"Không...đừng xin lỗi...lỗi nằm ở anh..."

"Anh nhìn nè, mỗi bông hoa ở đây đều là những bó hoa mà anh và hai đứa nhỏ tặng em trong suốt thời gian qua.

Em đã hạnh phúc lắm, việc mọi người còn nhớ đến em, nhất là đồ ngốc nào đó lúc nào cũng đến tìm em ủ rũ cả buổi thôi."

"Anh nhớ em nhiều lắm, Sarada."

"Anh thật là...đến lúc anh phải trở về rồi, để em tiễn anh về."

"Sarada...."

"Dạ?"

"Đừng đuổi anh...làm ơn chỉ một lúc thôi."

"Em đã chết rồi, anh không thể ở lại với em được, người sống kẻ chết vốn không thể gặp nhau.

Anh còn có các con, còn có cha mẹ vẫn chờ anh ở nhà.

Anh cũng gần bốn mươi rồi, hãy mở lòng với một cô gái nào đó thật sự thương anh, nguyện cùng anh đi đến điểm cuối cùng của cuộc đời."

"Anh không muốn...ngoài em anh không cần thêm bất kì ai hết.

Em nghĩ anh sẽ hạnh phúc bên người khác sao?

Trái tim của anh là em, cả cuộc đời của anh cũng chỉ có một mình em mới có thể khiến anh hạnh phúc."

"Boruto..."

Khoảng không gian im lặng bao trùm chỉ còn nghe tiếng nước róc rách đâu đó, cô biết cậu không muốn xa cô.

Mỗi tiếng nấc đứt quãng của cậu lại khiến lòng cô thêm rối bời.

Cô sợ cậu phải chịu thêm đau đớn, trên vai cậu mang đầy những gánh nặng khiến cậu đôi lúc không thể thở nổi.

Cô biết chứ, cô biết mọi thứ cậu cố gắng là vì con của cả hai, còn cô lại chẳng giúp gì được cho hắn cả.

Cô không thể làm tròn được trách nhiệm của một người mẹ, cũng không thể san sẻ nỗi khổ cùng với cậu.

Cô muốn ôm cậu thật lâu, muốn cậu trở nên yên bình như trước nhưng một kẻ đã chết như cô thì có thể làm gì, ngoài việc ngồi đây mà an ủi cậu đâu chứ.

"Em hiểu rồi, như lời anh từng nói với em 'vì chúng ta sinh ra là dành cho nhau' đúng chứ.

Em luôn ở đây, dưới gốc anh đào này, dõi theo từng bước chân của anh.

Cố gắng thêm một chút nữa nhé, em vẫn luôn ở đây chờ anh mà."

Cô mỉm cười nhìn cậu đầy ôn nhu, cô đã chấp nhận việc sẽ dỗ dành đứa trẻ này mãi mãi, cô cười rồi nhưng còn cậu vẫn ngồi đó trút bỏ mọi nhớ nhung mà cậu phải dồn nén suốt hai mươi năm qua về cô, về hình bóng của cô ám ảnh trong tâm trí cậu mỗi giây mỗi phút.

"Em yêu anh, Boruto."

"Mẹ ơi, anh hai đã hoàn thành được ước mơ của mẹ rồi.

Anh ấy đã trở thành Hokage đó, tuyệt thật đúng không mẹ?

Con không được thông minh như anh ấy, nhưng con vẫn đang học y thuật để giúp đỡ người khác.

Tuy có hơi lâu chút, nhưng mà con sẽ cố gắng trở thành một y nhẫn kiệt xuất như bà ngoại."

- Một cô bé tầm chừng đôi mươi với mái tóc vàng dài óng ả mang nụ cười đầy rực rỡ.

"Không đâu em giỏi lắm, y thuật không phải thứ mà anh có thể học được còn em lại rất giỏi về mảng đó đấy."

- Cậu nhóc với đôi mắt cùng mái tóc đen tuyền tiến đến xoa đầu cô bé trên tay cậu còn cầm theo một bó hoa lớn, khuôn mặt điển trai nở nụ cười nhẹ đầy dịu dàng.

"A anh hai, nay anh tới sớm hơn mọi khi ha, bình thường anh hai bận lắm mà."

"Ừm, anh có hơi nhớ mẹ một chút.

Mà có lẽ giờ này, cha đã gặp được mẹ rồi nhỉ?"

"Vâng, em cũng nghĩ thế.

Chắc chắn cha rất vui, vì cha vẫn luôn yêu mẹ của chúng mình mà."

"Ánh dương rực sáng rồi, không còn nơi khuất bóng nữa.

Giữa vô vàn thứ màu sắc chói loá, cha hãy trở về với cây anh đào già cỗi và phải ôm chặt lấy mẹ đấy."

Cậu nhóc đặt bó hoa lên hai gò đất bên cạnh nhau chợt mỉm cười, cậu bé đó không khóc cũng chẳng đau buồn vì cậu biết ở một nơi nào đó, nơi mà cậu không biết đến cha mẹ vẫn đang hạnh phúc dõi theo cậu và em gái.

Đó là điều khiến cậu luôn nghĩ đến, cậu đã hiểu tình yêu mà cha dành cho mẹ không đơn thuần chỉ gói gọn trong chữ tình yêu nữa mà nó còn hơn như thế...

End.

___________________________________

Vậy là đã end truyện ròi mấy nay tui bận ôn thi quá mng ạ...

Gòi tới nữa gần đây tui bị dính zô bộ phim hot gần đây nữa chời ơi xem mà rớt nước mắt🥹

Cảm ơn mng đã đọc truyện và góp ý những sai sót cho tui thật lòng cảm ơn mng nhìu lắm ạ

Chúc mng luôn có thật nhìu sức khoẻ luôn trong trạng thái phấn chấn làm việc và học hành có năng suất hơn ạ...🥰

Tạm biệt mng và hẹn gặp lại...😋
 
Có Còn Là Ta Của Ngày Đó.....[Borusara]
Thông báo


Xin chào xin chào...

Tui rất vui, vì quý độc giả đã yêu thích đứa nhỏ này của tui dù tui biết sản phẩm đầu tay vẫn còn có nhiều hạn chế cùng lỗi sai sót trong cách hành văn.

Tui không có một bộ óc viết văn quá hay hay bộc lộ các cảm xúc chân thật một cách sống động nhất định.

Nhưng tình yêu dành cho hai bé đã giúp tui trở nên tự tin vượt qua nỗi sợ của bản thân, làm những thứ tui chưa từng nghĩ tui sẽ làm được cho đến hiện tại.

Thật sự tui rất trân quý những độc giả đã yêu thương, cũng như các bạn đã gửi những dòng tin nhắn đáng yêu đến với tui ⸜(。˃ ᵕ ˂ )⸝♡.

Tui đã tính gác lại việc viết truyện này, vì hạn chế của bản thân.

Nhưng vì tui đã gặp được những bạn độc giả đáng yêu và khi triển khai ý tưởng tui luôn suy nghĩ đến những lời động viên cũng như ủng hộ tích cực của các bạn.

Thế nên, dù chỉ còn một vài bạn đọc hay không còn ai đọc những câu chuyện tẻ nhạt này, thì tui vẫn sẽ cố gắng tiếp tục viết tiếp để gửi đến các bạn những giây phút giải trí trong cuộc sống này.

Thật là biết ơn các bạn đã ở đây bên cạnh tui, dù tụi mình chỉ là những người lạ gắn kết với nhau bởi những câu chuyện của riêng mình.

Tui cũng đã hoàn thành được kha khá ý tưởng.

Nhưng bản phác thảo tui chưa làm được chữa nào, nên tui sẽ gấp rút làm trong khoảng thời gian ngắn nhất và đăng tải sớm nhất có thể ạ.

Tiếp theo sẽ là : Nguyện là ánh sao đêm

Tui sẽ chèo thuyền lội suối đến khi hai bé nhà mình về với nhau.

Có ai lên thuyền chung dới tui hong?

Hy vọng tác phẩm sắp tới sẽ được mọi người đón nhận và yêu thương hai bé...

Mãi iuuuu

◝(ᵔᗜᵔ)◜

À quên mất...

Chúc cả nhà một ngày thật bùng nổ...

૮₍'。ᵔ ꈊ ᵔ。'₎ა
 
Back
Top Bottom