Ngôn Tình Cô Ấy Quá Ngọt Ngào

Cô Ấy Quá Ngọt Ngào
Chương 100


Giữa trưa đêm 30, Tô Hà biết Vương Huệ sẽ không ra ngoài ăn cơm nên cố ý đặt thức ăn ở Ngọc Lâu rồi xách theo đến bệnh viện ăn cơm trưa với Vương Huệ. Vương Huệ hơi vui vẻ, rủ những người bạn cùng phòng không về nhà cùng ăn chung. Bạn chung phòng của bà nhìn Tô Hà, nói thẳng Tô Hà rất hiếu thảo. Tinh thần của Vương Huệ lập tức trở nên tốt hơn.

Tô Hà bày đồ ăn, rồi gắp sợi khoai lang do chính mình làm. Vương Huệ ăn đến lúc đó thì hốc mắt đã ửng đỏ, nghĩ tới không ít chuyện tốt đẹp đã qua.

Tô Hà cầm khăn giấy lau mắt cho bà. Ăn cơm trưa xong, Vương Huệ có thói quen nghỉ trưa nên bà đưa Tô Hà ra cửa, Tô Hà nhìn điện thoại để kêu xe.

Vương Huệ hơi kinh ngạc: <i>“Chiếc xe ban đầu kia của con đâu?”</i>

Bà nhớ rõ Tô Hà mới vừa mua chiếc xe kia không bao lâu.

Nhắc tới cái này thì Tô Hà đã tức giận, mím môi: “<i>Đi sửa chữa rồi mẹ</i>.”

Vương Huệ à một tiếng, không hỏi nhiều. Chỉ lát sau, một chiếc taxi đến đây đón Tô Hà.

Tô Hà hạ cửa kính xe xuống vẫy tay chào Vương Huệ: <i>“Đêm nay nếu mẹ muốn ra ngoài thì gọi điện thoại cho con, con đến đây đón mẹ.”</i>

Vào đêm giao thừa, một người ở bệnh viện chung quy sẽ hơi cô độc. Tô Hà không ngại dẫn Vương Huệ đi đây đi đó, hoặc là về thành cũ Hoa Đông ở một hai ngày.

Vương Huệ gật đầu: <i>“Được.”</i>

Nhìn Tô Hà sắp đóng cửa sổ xe, Vương Huệ lại hỏi: <i>“Tạ.. Tạ Lâu đâu?”</i>

Tô Hà vừa nghe thấy thì mím môi: “<i>Ở nhà đóng cửa ăn năn rồi mẹ.”</i>

Vương Huệ: <i>“Làm sao vậy?”</i>

Tô Hà: <i>“Không có gì, mẹ vào trong đi thôi.”</i>

Vương Huệ: <i>“Ừ.”</i>

Tô Hà phân phó tài xế lái xe, chiếc taxi màu đỏ lái xe rời khỏi cửa bệnh viện, cô không về khu phố mới Hoa Đông mà đến phố Hoàng Hậu, nhà chính nhà họ Tạ. Đêm nay cơm tất niên phải ăn ở đây. Xe dừng ở cổng chính của tiểu, Tô Hà xuống xe đi vào nhà đã nhìn thấy Land Rover của Tạ Lâu cùng chiếc Porsche mà anh mua cho cô đều ở đó.

Tô Hà nhớ tới chuyện ngày đó thì cơn tức giận vẫn còn đây.

Lúc này quỳ sầu riêng cũng vô ích.

Vào nhà, Cố Tình đang mặc tạp dề hoạt hình. Lúc nhìn thấy Tô Hà tiến vào thì thật sự vui mừng nên giữ chặt Tô Hà: <i>“Mẹ còn định đi đón con.”</i>

Tô Hà buông giỏ xách xuống mới cười nói: <i>“Con gọi xe qua đây là được ạ.”</i>

Sau đó cô vén tay áo lên, <i>“Cơm chiều để con tới giúp.”</i> Cố Tình gật đầu: <i>“Duyệt, hai chúng ta liên thủ làm một bữa ăn ngon cho bọn họ ăn.”</i>

Mẹ chồng nàng dâu hai người vào phòng bếp.

*

Trên lầu, trong phòng khách.

Cố Diệc Cư đá vào cẳng chân Tạ Lâu, <i>“Cháu dâu tới.”</i>

Tạ Lâu cắn kẹo que, rụt chân lại, <i>“Tới thì tới thôi.”</i>

Cố Diệc Cư: <i>“Còn không đi xuống dỗ?”</i>

Sắc mặt Tạ Lâu ảm đạm: <i>“Dỗ dành nửa tháng….”</i>

Tạ Tuấn ló đầu sang hỏi: <i>“Con trai, nửa tháng này con vẫn luôn ở ngủ ở phòng làm việc à?”</i>

Sắc mặt Tạ Lâu lạnh hơn.

Cố Diệc Cư nhịn cười, anh ấy cầm lấy một cây xì gà ngậm ở trong miệng, nói với giọng uể oải: <i>“Thật xui xẻo, cháu làm việc thì chừa chút đường sống đi chứ.”</i>

Tạ Lâu nhướng mắt, cắn kẹo que răng rắc một tiếng: <i>“Cậu thì sao?”</i>

Cố Diệc Cư cười nhẹ: <i>“Mạnh hơn cháu.”</i>

Tạ Lâu cười lạnh: <i>“Con chờ xem.”</i>

Hai cậu cháu oán nhau, Tạ Tuấn cầm tạp chí đến sô pha thì ngồi xuống, lắc lư mà nói: <i>“Hai đứa kẻ tám lạng người nửa cân, có khi kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.”</i>

Cố Diệc Cư nhìn Tạ Tuấn: <i>“Đúng vậy, không có việc gì thì đấm chân cho phụ nữ, còn bị quay video, đặt ở trong nhóm gia đình người người thưởng thức.”</i>

Mặt Tạ Tuấn cứng đờ: “…….”

Cố Diệc Cư xoay sang nhìn Tạ Lâu, dùng chân đá anh: <i>“Còn có con, bị con dâu túm cổ áo quăng lên xe, thiếu chút nữa video tràn tới diễn đàn của công ty, con đúng là có tiền đồ.”</i>

Mặt Tạ Lâu u ám: “……”

Một phút sau, cha con nhà họ Tạ lần lượt đứng dậy, từng người trở về phòng, không ai muốn ở cùng một chỗ với tổng giám đốc Cố. Cố Diệc Cư ê ê mấy tiếng: <i>“Đừng đi mà, sợ vợ cũng đâu phải chuyện gì lớn đâu?”</i>

Sau đó anh ấy nở nụ cười, cúi đầu tiếp tục hút xì gà, trong đầu mơ hồ hiện lên một khuôn mặt nhỏ xinh.

*

Bữa cơm tất niên rất phong phú, thêm chuyện dì Trần nghỉ, tay nghề của Cố Tình nói sao đi nữa đừng phá hư thì Tô Hà đã cám ơn trời đất. Đa số đều có một mình cô bận rộn, Cố Tình đang xoa tay đứng ở một bên, Tô Hà nói: <i>“Dì, lấy cho con chai nước tương.”</i>

<i>“Dì, lấy cho con hai đôi đũa.”</i>

<i>“Dì, dầu mè ở đâu?”</i>

Cố Tình thở dài, đưa cái này rồi cái kia, chống nạnh nhìn Tô Hà làm, trên mặt đều là kiêu ngạo.

Khoảng 6 giờ chiều, bên ngoài trời đã nhá nhem tối, trên bàn dọn ra mười hai món ăn. Tô Hà đổ đầy mồ hôi, Cố Tình ôm Tô Hà: <i>“Vất vả rồi, con dâu, lên lầu thay quần áo nha? Thuận tiện gọi bọn họ xuống đây?”</i>

Tô Hà ừ một tiếng, cười ôm Cố Tình, sau đó đi lên lầu.

Vừa lên lâu đã nhìn thấy Cố Diệc Cư đang hút thuốc, Tô Hà gọi một tiếng cậu út.

Cố Diệc Cư ừ một tiếng, tiếp tục nhìn di động.

Tô Hà không quấy rầy nữa mà đi vào phòng, cô mặc một chiếc áo len cổ lọ, trên người có mùi khói dầu, cô mở tung cửa bước vào thì thấy Tạ Lâu đang bắt chéo chân trên ghế sô pha đọc sách.

Vừa thấy cô bước vào, Tạ Lâu vô ý thức ngồi thẳng người dậy, đôi mắt nhấp nháy nhìn Tô Hà.

Tô Hà liếc anh một cái rồi dời đi, đi đến tủ quần áo từ bên trong cầm một bộ quần áo ra rồi đi đến phòng tắm

Dáng vẻ lạnh nhạt thế kia khiến sắc mặt của Tạ Lâu đen thêm vài phần. Anh nhìn cô bước vào phòng tắm thì nắm tay nắm thật chặt, cuối cùng nhịn xuống không đi theo vào trong đó.

Lúc này không phải lên giường là có thể giải quyết.

Nửa tháng qua không phải anh chưa trải qua loại chuyện này, đè cô làm ở trên tường, làm xong rồi cô mặc quần áo rồi lại tiếp tục chiến tranh lạnh.

Tức chết anh.

Năm phút sau, Tô Hà bước ra từ trong phòng tắm, cô chỉ đơn giản là đi tắm và mặc một bộ áo len mới. Cô biết Tạ Lâu nhìn chằm chằm cô nhưng cô chẳng thèm nhìn Tạ Lâu mà chỉ nói: <i>“Có thể ăn cơm rồi.”</i>

Sau đó vươn tay đẩy cửa ra.

Cửa còn chưa mở ra thì Tạ Lâu đã ôm lấy cô từ đằng sau, giọng chàng trai tủi thân vang lên bên tai cô: <i>“Em muốn xe, hay là muốn anh?”</i>

Vì phá chiếc xe kia của em mà em quậy lâu như vậy có đáng không?

Tô Hà nghe thấy lời này của anh thì đột nhiên hơi buồn cười.

Cô vặn then cửa, nhẫn nhịn mới nói: <i>“Anh biết sai rồi sao?”</i>

Tạ Lâu yên lặng.

Tô Hà: <i>“Em giận chính là anh luôn làm chuyện như vậy, lần trước là chuyện Trần Diệu, lần này là chuyện của em. Nếu anh giẫm ga không đúng, xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ?”</i>

Tạ Lâu thấy cô mềm lòng thì ôm cô thật chặt: <i>“Anh có tư cách đua xe.”</i>

Tô Hà cười lạnh một tiếng: <i>“Ồ, anh thật giỏi qua nha.”</i>

Tạ Lâu: “…….”

Đệch.

*

Cả nhà đều biết Tạ Lâu đang chiến tranh lạnh với Tô Hà, vì thế lúc ăn cơm chiều thì sắp xếp chỗ cho Tô Hà ngồi cùng Cố Tình. Bên tay trái Tô Hà là Cố Diệc Cư, Tạ Lâu với Tạ Tuấn ngồi cùng nhau.

Tạ Lâu: “……”

Oh shit.

Không một ai trông ngóng anh cùng Tô hà hoà thuận.

Sau bữa cơm, Tô Hà nhận được nhiều bao lì xì nhất. Cố Tình Cố Diệc Cư Tạ Tuấn mỗi người đưa một cái, hơn nữa đều rất lớn, một chồng thật dày.

Tạ Lâu không đưa xe ra mà bao lì xì cũng không dám đưa, tim gan cồn cào, rất là bực bội.

Ăn cơm xong, người một nhà ở phòng khách xem TV. Cố Tình nhìn con trai sầm mặt lại thì vẫn luôn nhịn cười, còn cao giọng nói: <i>“Buổi tối mình ngủ với Tô Hà, đã lâu không ngủ với Tô Hà rồi.”</i>

Tạ Tuấn buông điện thoại xuống, nhìn chằm chằm bà vợ nhà mình.

Cố Diệc Cư cười giễu: <i>“Chị, chị thật đáng ghét.”</i>

Tạ Lâu lạnh lùng thốt: <i>“Không được.”</i>

Cố Tình nhìn về phía con trai: <i>“Con có tiếng nói à? Này không phải là do Tô Hà làm quyết định sao?”</i>

Tạ Lâu: “……”

Cố Tình thấy con trai ăn trái đắng như thế thì cực vui vẻ, cuối cùng bà cũng có thể làm con trai nói không nên lời, nhịn không được mà bà ôm Tô Hà càng chặt hơn.

Bà thủ thỉ thù thì với Tô Hà: <i>“Sau này chiến tranh lạnh với nó nhiều vào.”</i>

<i>Tô Hà: “……”</i>

Dì ơi…

Dì là mẹ ruột sao?

Nhà họ Tạ không có hứng thú xem xuân vãn, nhưng TV đưa tin thì vẫn đưa tin, từng người bận chuyện của mình. Tạ Tuấn cùng Tạ Lâu nhìn nhau một cái, sau đó Tạ Tuấn đứng dậy cầm chai rượu nho quý cao độ ra, cầm năm ly rượu đặt ở trên bàn, rót cho mỗi người một ly: <i>“Lúc ăn cơm ba chưa uống được hai hớp, lúc này người đầy đủ rồi, uống hai ly đi?”</i>

Cố Diệc Cư thấy thế thì cười búng búng làn khói: <i>“Em không uống, em đi về trước.”</i>

Hai cha con nhà họ Tạ tính toán chuốc say vợ mình, giữ anh ấy làm gì, nói xong thì lượm áo khoác màu đen lên rồi rời đi. Trước khi đi còn khen Tô Hà: <i>“Cô bé làm cơm tối ăn rất ngon.”</i>

Tô Hà đỏ mặt, ngẩng đầu nói cảm ơn.

Cố Diệc Cư nhanh chóng rời đi, giũ ra áo khoác mặc vào.

*

Tô Hà thực sự không muốn uống nhưng rượu là do ba Tạ mời, Cố Tình tỏ vẻ rất thèm, vì thế Tô Hà một ly tiếp một ly, sau đó lại ngã vào lòng Tạ Lâu, say chếnh choáng.

Đêm khuya tĩnh lặng.

Cha con họ Tạ liếc nhau, nhấp một ngụm rượu trong ly, sau đó nhẹ nhàng đặt lên bàn trà.

Tạ Tuấn ôm Cố Tình, nói thật nghiêm trang: <i>“Mẹ con say, ba đưa mẹ con lên lầu.”</i>

Tạ Lâu lột một quả quýt, nhét vài múi vào miệng Tô Hà rồi gật đầu: <i>“Ừm</i>.”

Tạ Tuấn: <i>“Con trai cố lên.”</i>

Tạ Lâu: <i>“Ba cũng cố lên.”</i>

Tạ Tuấn bế vợ đi lên lầu.

Tạ Lâu cúi đầu nâng cằm Tô Hà lên, nhìn cô như một cô mèo nhỏ đút cái gì thì ăn cái đó, đôi mắt ngần ngật nước, bên trong là một đại dương mênh mông men say.

Tạ Lâu hôn cô: “<i>Chiến tranh lạnh nên kết thúc, ông đây không bao giờ muốn ngủ ở phòng làm việc nữa.”</i>

Nói xong anh bế Tô Hà lên lầu rồi vào phòng.

c** q**n áo cô ra, không khách khí mà làm cô lăn qua lộn lại. Sau khi chếnh choáng say thì Tô Hà còn nhiệt tình hơn trước, sẽ chủ động ôm anh, quyến rũ anh, sẽ còn hôn lên xương quai xanh anh nữa. Tạ Lâu phì cười, lấy tấm chăn bọc người cô lại, đứng lên, tiếp tục động tác, cũng hỏi: <i>“Tha thứ cho anh chưa?”</i>

Tô Hà mơ mơ màng màng hé mắt ra, ơ ơ hai tiếng….

<i>“Tha thứ cho anh đi, chúng ta hãy đặt cược nhé?”</i> Nói xong Tạ Lâu tiếp tục làm Tô Hà, chờ gần một giờ, Tạ Lâu mới mang một trang giấy trắng ra, đặt ở trên bàn, ôm Tô Hà rồi hôn lên gò má cô: <i>“Vợ yêu, ký tên.”</i>

Tô Hà trợn tròn mắt, nhìn trang giấy kia thì thỏ thẻ: <i>“Ký chỗ nào cơ?”</i>

Tạ Lâu cầm bút cầm tay cô đè xuống dưới: <i>“Nơi này.”</i>

Tô Hà ưm một tiếng, mềm mại ký lên phía trên.

Ký xong, bút rớt ở trên bàn. Tạ Lâu bế ngang Tô Hà lên vào trong phòng tắm giúp cô rửa sạch cơ thể.

Ngày mùng một.

Nhà họ Tạ loảng xoảng loảng xoảng, chiến hỏa gia đình kéo dài.

Tô Hà khiếp sợ mà nhìn tờ giấy kia: <i>“Tạ Lâu đồ chó này……..”</i>

Cả người Cố Tình mềm nhũn, dựa vào lòng Tạ Tuấn ngáp một cái: <i>“Con trai lại làm chuyện gì hả</i>?”

Tạ Tuấn xoa bả vai Cố Tình: <i>“Không rõ ràng lắm, dù sao con trai không làm tốt lắm như tôi.”</i>

Cố Tình: <i>“Ông cũng giống vậy thôi.”</i>

Tạ Tuấn: “……”

À.

*

Ý của nhà họ Tạ chính là Tạ Lâu tốt nghiệp thì sẽ đính hôn với Tô Hà, mà mùa tốt nghiệp lặng lẽ đến trong khoảng thời gian này. Cuối tháng 6 thời tiết nóng bức, Tạ Lâu chính thức tốt nghiệp.

Tô Hà cùng Ôn Mạn Trì Dĩnh Trần Lâm vài người chạy đến xem bọn họ chụp ảnh tốt nghiệp.

Ý của Trì Dĩnh là Tô Hà giám sát chặt chẽ Tạ Lâu, bởi vì tốt nghiệp thì mấy cô em khóa dưới sẽ bỏ hết tất cả rụt rè, không màng Tạ Lâu có phải có bạn gái hay không mà nhất định sẽ tỏ tình cùng anh.

Nhóm Tô Hà đến chậm, Tạ Lâu đã chụp xong ảnh tốt nghiệp, anh mặc sơ mi trắng quần dài màu đen, bị một đám đàn em khóa dưới vây quanh ở bên trong.

Tạ Lâu lạnh mặt, nhìn dáng vẻ không quá kiên nhẫn. Nhóm em gái thật sự không rụt rè, một nhóm đỏ bừng mặt tiến về phía anh.

Tô Hà ở cách đó không xa, đều nghe thấy vài người gọi anh Tạ.

Đàn anh trước đàn anh sau, Trì Dĩnh túm Tô Hà qua mà bĩu môi, <i>“Cậu xem kia kìa, đều chờ tỏ tình đó, không chừng còn đưa ra chính mã QR WeChat của mình để cậu Tạ quét đó.”</i>

Tô Hà híp mắt, nghĩ đến đã yêu nhau lâu như vậy, tuy rằng thỉnh thoảng biết có một số oanh oanh yến yến di chuyển bên cạnh anh nhưng rất ít khi nhìn thấy anh bị nhiều người vây quanh ở bên trong như vậy. Mỗi người đều thẹn thùng e ấp, toàn đi về phía anh. Một trường đại học Hải Thành có bao nhiêu em gái đây.

Thật là hàng ngàn hàng vạn, trước mắt Tạ Lâu ít nhất cũng được một trăm.

Như vậy làm cho anh rất không kiên nhẫn, nhưng cũng rất đồ sộ.

Hơn nữa chuyện Tạ Lâu hẹn hò cùng Tô Hà, trên cơ bản chỉ cần hỏi thăm chút đỉnh thì sẽ biết đến. Dù sao video Tạ Lâu cưỡng hôn Tô Hà trước mắt còn ở trang đầu của diễn đàn.

Nhưng đàn em kia thật sự không để bụng ha.

<i>“Anh Tạ, có thể thêm WeChat không?”</i>

<i>“Đàn anh, đây là bánh quy nhỏ em tự làm.”</i>

<i>“Đàn anh, em… em thích anh.”</i>

Tô Hà nghe những lời này xong, đột nhiên ngửi được một hương vị lẩu cay, cổ họng cô đột nhiên phát ngứa, sắc mặt hơi trắng bệch, đẩy Trì Dĩnh ra mà đi đến thùng rác, nắm lấy bên cạnh thùng rác, Tô Hà nôn khan.

Ba người Trì Dĩnh bị khiếp sợ, liên tục đuổi theo lại đây.

<i>“Cậu làm sao vậy?”</i>

Dạ dàyTô Hà lên men: <i>“Không biết nữa, thật là khó chịu.”</i>

Trì Dĩnh nhảy dựng lên, la làng với Tạ Lâu: <i>“Cậu Tạ, vợ anh ói kìa!”</i>

Trì Dĩnh vào thời khắc mấu chốt dường như đã theo kịp radar, lực đánh vào kinh người, nhắm thẳng tới chỗ Tạ Lâu. Tạ Lâu nhìn sang bên này, đôi mắt lạnh lùng, đẩy ra mấy cô em sắp dính lên người anh, mang theo tức giận đi tới bên này, cũng lạnh lùng quát lên: <i>“Cút, đều cút hết đi.”</i>

Những em gái kia sợ hãi, hết người này đến người khác nhường chỗ.

Tạ Lâu nhanh chóng chạy như bay tới đỡ lấy Tô Hà ôm vào lòng, tay hơi run rẩy: <i>“Vợ yêu?”</i>

Tô Hà tái mặt, sau đó ngửi được hương nước hoa trên người anh thì đột nhiên đẩy anh ra, khom xuống thùng rác bên cạnh lại nôn ra chút nước.

Tạ Lâu lại lại lần nữa tiến lên ôm cô: <i>“Đi, đi bệnh viện.”</i>

Lúc này.

Ôn Mạn chần chờ: <i>“Tô Hà, có phải nửa tháng rồi em chưa tới kinh nguyệt phải không?”</i>

Tô Hà cứng đờ người, cô ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Lâu.

Tạ Lâu nhíu mày.

Không đợi anh nói chuyện, Trần Diệu với Chu Thành hai người tới đây, Trần Diệu với vẻ mặt đùa dai: <i>“Hà Hà, bọn anh tới tỏ tình với em….”</i>

Mặt Tạ Lâu nặng nề, nghiêng đầu nhìn về phía Trần Diệu và Chu Thành, hỏi thật ảm đạm: <i>“Cô ấy mang thai, có hạt giống của tớ, các cậu tới làm hiệp sĩ đổ vỏ à?”</i>

Trần Diệu sửng sốt.

Chu Thành cũng ngẩn ngơ.

Một giây sau, Trần Diệu thốt lên: <i>“Đương nhiên, tớ rất vui lòng, Tô Hà anh mặc kệ em là thiếu phụ hay là thiếu nữ thì anh đều thích, thiệt tình.”</i>

Lát sau, Tạ Lâu từ kẽ răng nghẹn ra: <i>“Cậu chết chắc rồi.”</i>

Đệch đệch đệch đêch.
 
Cô Ấy Quá Ngọt Ngào
Chương 109


Hôm trước còn đang thảo luận việc dọn nhà, thì sáng sớm hôm sau, Cố Tình ra cửa đã nhìn thấy cửa dán một tờ giấy đỏ viết tay với nét chữ rồng bay phượng múa của chủ nhà: <i>“Nhà muốn phá bỏ và dời đi nơi khác, hạn trong vòng hai ngày, lấy tiền đặt cọc, hủy đăng ký ở tầng dưới.”</i>

Cố Tình hí mắt nhìn kĩ một chút, lại về phòng lục lọi một chút, tìm được giấy chứng nhận thu tiền đặt cọc hơi cũ kỹ mới xoay người xuống lầu.

Văn phòng quản lý đơn sơ quá đông người, phải đứng xếp hàng chờ lấy lhủy đăng ký.

Cố Tình liếc nhìn đồng hồ, không còn kịp rồi, đi làm trước, buổi tối về lấy sau.

Buổi sáng nên trung tâm thương mại cũng không quá đông người, các cửa hàng đều mở cửa vào thứ bảy. Hai nữ nhân viên thì đến sớm hơn Cố Tình một chút, đang ngồi ở quầy hàng ăn sáng vừa lấy bút vẽ kiểu dáng của mấy kiểu sườn xám.

Cố Tình treo túi lên, nghiêng mắt sang nhìn, chậc lưỡi một tiếng: <i>“Hơi tiến bộ đấy.”</i>

<i>“Thật sao? Bà chủ.”</i> Nữ nhân viên rất vui vẻ, hạ bút càng mạnh mẽ hơn. Cố Tình không nhìn nữa mà mang theo một nhân viên khác đi cầm bàn ủi, để ủi nóng sườn xám.

Buổi trưa thì lượng người đến nhiều hơn, ba người bận không có thời gian để uống nước. Đến khoảng bốn giờ rưỡi, Tạ Tuấn lại một lần nữa xuất hiện ở bên ngoài cửa hàng bán sườn xám mà không mang theo cặp công văn.

Cố Tình thấy thế, thì làm bộ không nhìn thấy.

Hai nhân viên nở nụ cười, một trong số đó còn cố ý ló đầu ra: <i>“Ồ, đây là ai vậy kìa?”</i>

Tạ Tuấn cầm túi bánh kếp trái cây, hơi ngại ngùng: “<i>Qua đây mang cho mọi người một ít đồ ăn.”</i>

“<i>Cái gì đó?”</i> Nữ nhân viên nhìn Tạ Tuấn, càng nhìn càng thuận mắt, nếu không phải là công chức thì hoàn toàn có thể đi làm minh tinh luôn đấy chứ.

Tạ Tuấn liếc mắt nhìn Cố Tình vẫn đang tư vấn cho khách hàng về mấy bộ sườn xám mới nói: <i>“Bánh kếp trái cây, ăn không?”</i>

<i>“Mua cho ba người sao?”</i> Nữ nhân viên lúc này hơi hâm mộ Cố Tình, người này còn săn sóc như vậy.

“<i>Đúng vậy.”</i> Tạ Tuấn đi tới, đặt ở trên quầy.

Trên quầy toàn là giấy bản thảo, anh liếc mắt nhìn một lượt rồi dời đi.

Cố Tình đưa khách đi thử sườn xám, ôm cánh tay đi tới bên cạnh Tạ Tuấn, hơi cố ý hỏi: <i>“Làm gì? Lại tới quấy rầy chúng tôi à.”</i>

Tạ Tuấn nhếch môi mỏng, trả lời: <i>“Tan tầm sớm, nên mang điểm tâm đến cho em.”</i>

<i>“Bánh kếp trái cây? Béo ngậy.”</i> Cố Tình ló đầu liếc nhìn, rồi lại cúi đầu nhìn mấy ngón tay mảnh khảnh, Tạ Tuấn nhìn cô, trong lòng đột nhiên hiểu ra, anh cầm túi bánh kếp trái lên mới nói: <i>“Tôi đút em ăn nhé?”</i>

Nhân viên bên cạnh cười một tiếng, hơi hiếu kỳ không biết Cố Tình có đáp ứng hay không.

Cố Tình nghe thấy thì khóe môi giật giật, <i>“Được thôi.”</i>

Nói xong, cô xoay người đi vào phía bên trong phòng nghỉ.

Tạ Tuấn cầm túi bánh kếp trái cây đi vào. Anh mặc áo sơ mi trắng quần dài màu đen, cộng thêm có mấy sợi tóc ngoan ngoãn trước trán thoạt nhìn vẫn còn rất trẻ tuổi, chỉ như học sinh cấp ba vậy.

Phòng nghỉ vẫn còn khá bừa bãi, có một ít sườn xám đang chờ được sửa còn có cả mấy chiếc sườn xám với kiểu dáng mới vừa được đưa qua đây bày la liệt trên bàn. Cố Tình ngồi vắt chân trên sô pha.

Tạ Tuấn đi qua, ngồi bên cạnh cô, cúi đầu mở túi, lấy ra bánh kếp trái cây bên trong.

Nghiêng đầu giơ bánh kếp trái cây đặt trên khóe môi Cố Tình, Cố Tình cụp mắt xuống, trong mắt chứa đựng ý cười nhẹ, mở miệng cắn.

Tạ Tuấn híp mắt nhìn đôi môi đỏ thắm của cô<i>: “Ăn ngon không?”</i>

<i>“Cũng được, bình thường à.”</i> Cố Tình cố ý nói, khóe môi dính sốt cà chua. Tạ Tuấn còn ngửi thấy được một mùi nước hoa kèm theo hương bánh kếp trái cây. Anh nhìn đôi môi dính đầy sốt cà chua của cô mới nói: <i>“Vậy à? Rất nhiều người nói bánh kếp trái cây này đặc biệt ăn ngon.”</i>

<i>“Ồ? Có sao? Tôi thật sự không cảm giác được.”</i>

<i>“Để tôi thử xem sao?”</i> Cách một hồi lâu, Tạ Tuấn mới nói.

Đầu ngón tay Cố Tình đặt dưới môi rồi gật đầu: <i>“Ừm.”</i>

Tiếng nói vừa dứt, trước mặt đột nhiên tối sầm lại, đôi môi mỏng của Tạ Tuấn đột nhiên áp xuống, Cố Tình theo phản xạ mở to hai mắt, tim đập rộn lên. Đôi mắt sâu không thấy đáy của Tạ Tuấn khẽ híp lại, Cố Tình liếc mắt nhìn vào đã thấy hơi choáng váng, sao lại cảm thấy anh hơi nguy hiểm thế này. Sau đó bánh kếp trái cây rơi lên trên bàn trà.

Tạ Tuấn nắm lấy cằm của cô, tới gần một chút, chod9e16n khi anh ép cô đến tay vịn sô pha thì mới dùng lực nhéo Cố Tình khiến cô hơi đau. Đầu lưỡi anh thuận lợi tiến sâu vào bên trong.

Cố Tình ngây thơ chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.

Hơi thở nam tính đập vào mặt, ma sát môi cô đến ngứa ngáy, lúc ấy chỉ biết vô ý thức túm lấy cổ áo anh.

Anh hôn càng ngày càng sâu, tay ôm lấy eo cô, nghiêng đầu nửa hôn nửa g*m c*n cùng hô hấp hơi dồn dập.

Cố Tình nghĩ thầm.

Muốn chết.

Người này một chút cũng không giống như hôn lần đầu.

Hồi lâu sau, Tạ Tuấn buông lỏng cô ra, đầu ngón tay vuốt nhẹ đôi môi đỏ rực của cô: <i>“Còn muốn ăn không?”</i>

Cố Tình nói lắp bắp: <i>“Ăn... Ăn cái gì?”</i>

Tạ Tuấn đột nhiên hơi buồn cười: <i>“Ăn tôiem?”</i>

Mặt Cố Tình đỏ bừng lên, khẽ đẩy anh ra, buộc chặt thắt lưng của mình lại, <i>“Anh đùa giỡn lưu manh mà không nhìn thời gian sao?”</i>

“<i>Đùa giỡn lưu manh mà còn cần nhìn thời gian à?”</i> Tạ Tuấn cầm lên miếng bánh kếp trái cây còn lại hơn phân nửa, đầu ngón tay thon dài xé nhỏ nó ra nhét vào trong miệng cô: <i>“Mùi vị không tệ thật mà.”</i>

Cố Tình thì thào hỏi: <i>“Cái gì không tệ?”</i>

Lỗ tai Tạ Tuấn hiện lên màu đỏ hồng: <i>“Mùi vị của em không tệ.”</i>

Cố Tình: “…”

Muốn chết muốn chết.

Người này còn dám đùa giỡn lưu manh.

Một lát sau, Cố Tình lấy lại được nhịp tim bình thường, cô đẩy vai Tạ Tuấn ra: <i>“Này, anh vẫn còn một căn nhà cho thuê phải không?”</i> Tạ Tuấn dùng khăn giấy chà lau ngón tay, nghiêng đầu nhìn cô: <i>“Có đấy, chỉ chờ em gật đầu thôi.”</i>

<i>“Nhịn không được sao? Ngôi nhà cũ kia sắp bị dỡ bỏ rồi à?”</i> Anh tiếp tục hỏi.

Ánh mắt Cố Tình hơi thất thần, chân dài đạp anh một cái: <i>“Đúng vậy, phòng bên kia có rộng không?”</i>

Tạ Tuấn: <i>“Cực rộng, ba tầng lầu, em của em qua đây ở cũng vẫn còn dư dả.”</i>

<i>“Nó? Nó chắc hẳn sẽ không theo chúng ta vào đấy ở đâu.”</i> Cố Tình nhớ đến căn hộ mình đang ở hiện tại kia, hai phòng ngủ một phòng khách, hai phòng nhỏ cho khách, làm sao có thể so sánh với cái biệt thự nhỏ kia.

Tạ Tuấn gật đầu: <i>“Không sao, phòng có thể giữ lại.”</i>

Cố Tình hí mắt: <i>“Tiền thuê nhà có đắt không?”</i>

Tạ Tuấn cười nhẹ: <i>“Không tốn tiền đâu, đừng lo.”</i>

Cố Tình chậc một tiếng thì không hỏi nữa.

*

Hai ngày sau, Cố Tình ôm cánh tay đứng bên trong ngôi nhà nhỏ làm bằng gỗ, hơi không thể tưởng tượng nổi. Tạ Tuấn mặc quần jean màu lam cùng với áo sơ mi màu trắng, tay thì kéo đống lớn hành lý của Cố Tình đi vào. Cố Tình đứng một hồi, theo sau đi vào. Phòng bên trong rất lớn, bên ngoài là một ngôi nhà kiểu phương Tây, nhưng trang trí bên trong lại mang nhiều nét Trung Hoa hơn.

Tạ Tuấn mang mọi thứ lên lầu.

Cố Tình nhìn một số đồ đạc, tất cả đều mới toanh.

Cô đi theo lên, nhìn anh bỏ hành lý vào phòng ngủ chính, dựa trên cửa hỏi: <i>“Anh thì sao? Ngủ chỗ nào?”</i>

Động tác của Tạ Tuấn thoáng ngừng lại, đứng lên khẽ kéo cổ áo, hình như hơi nóng nực, anh chỉ cười: <i>“Em cảm thấy tôi có thể ngủ ở chỗ nào?”</i>

Vì anh đang đứng ngược sáng nên khuôn mặt thoạt nhìn hơi mơ hồ.

Cố Tình nghĩ thầm.

Giỏi, cái tên lưu manh này.

Trong miệng cô nói thầm: <i>“Dù sao không phải cùng một phòng với tôi là được.”</i>

Tạ Tuấn cười cười: <i>“Ừ.”</i>

Cố Tình vừa nghe anh ừ lại cảm thấy ừ cái gì mà ừ, thật sự không nghĩ khác sao?

Nhà đã được xây dựng khá lâu, bởi vì được giữ gìn khá tốt, thoạt nhìn vẫn còn khá mới. Đồ đạc đều mới, phòng bếp hình như cũng được sửa qua thêm lần nữa, rất sáng, Cố Tình từ trong phòng bếp đi ra mới nói: “<i>Tôi sẽ không nấu cơm.”</i>

Tạ Tuấn đang tìm kiếm điều khiển điều hòa từ xa, anh ừ một tiếng: <i>“Tôi sẽ cố gắng học nấu.”</i>

<i>“Cho nên anh cũng không biết?”</i> Cố Tình đi tới bên cạnh, nhìn anh.

Tạ Tuấn ngẩng đầu cười: <i>“Sẽ không, nhưng tôi có thể học.”</i>

Cố Tình chậc một tiếng: <i>“Anh thường phải đi xã giao, còn có thời gian về làm cơm à?”</i>

Tạ Tuấn đóng cửa ngăn kéo mới đáp lời: <i>“Sau này sẽ có, em yên tâm.”</i>

<i>“Thật à?”</i> Cố tình hơi không tin, nhưng ngôi nhà này càng xem càng hài lòng, cô cũng không đi hỏi tiền thuê bao nhiêu, càng không hỏi đồ đạc trong nhà bao nhiêu tiền, là anh mua hay là chủ nhà mua, dù sao cô vào ở rồi chỉ cần hưởng thụ cho đã là được.

Dọn dẹp cả ngày, đến khi trời tối thì nhà cuối cùng cũng có hơi thở của nhà.

Tạ Tuấn ra ngoài mua hai phần mì lạnh với mấy cái bánh bao về ăn, bên ngoài nhà không thiếu đồ ăn, ra cửa đã có, hơn nữa còn đều là thức ăn ngon nổi tiếng.

Hai người ăn cơm tối xong thì Cố Tình lên trước đi tắm.

Phòng ngủ chính rất lớn, trong tủ âm tường treo quần áo bày đầy trang phục của cô, bàn trang điểm cách tủ quần áo không xa, giày mũ phối cùng trang sức cũng có ngăn tủ riêng. Giường bên ngoài cũng rất lớn, gần cửa sổ sát đất. Cửa sổ sát đất có rèm cửa màu tím nhạt, cũng chính là màu cô thích nhất. Phòng tắm vừa lớn lại còn sạch sẽ, bồn tắm vòi hoa sen tất cả đều có, xem ra cũng là vừa mới được tân trang lại.

Cố Tình thưởng thức một hồi mới cầm áo ngủ đi tắm.

Chỉ lát sau, cửa phòng tắm được đẩy ra. Cố Tình kéo đai lưng áo choàng tắm, định mở cửa đi ra ngoài.

Thì đã thấy cửa phòng đối diện mở ra, Cố Tình đi tới đó ló đầu liếc mắt nhìn, Tạ Tuấn đang cởi áo, lộ ra tấm lưng với chiếc eo thon gọn.

Cố Tình đỏ mặt đi ra ngoài.

Hai giây sau lại ló đầu vào nhìn, nhìn trái ngó phải.

Căn phòng kia bố cục cũng không tồi, thế nhưng nội thất lại đặc biệt đơn giản, xem ra chính là trang trí tùy ý. Tạ Tuấn cầm áo choàng tắm bên cạnh lên, trước khi mặc vào đã hỏi: <i>“Em còn muốn nhìn thêm bao lâu nữa?”</i>

Tiếng nói trầm ổn dọa Cố Tình nhảy dựng lên, cô vội vàng đóng sầm cửa, đứng thẳng người, quay lưng lại: <i>“Tùy tiện nhìn một chút thôi.”</i>

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Tạ Tuấn đi tới phía sau cô, tay đặt lên ngang hông cô rất nhẹ, hầu như không có lực. Tạ Tuấn nhỏ giọng nói: <i>“Hay là đi ngủ nhé.”</i>

Cố Tình nhìn bàn tay anh thì tim đập thình thịch.

Muốn chết.

Tay anh đang đặt ở đâu đấy?

Tạ Tuấn lại nói: <i>“Hoặc là em vào phòng tôi ngồi chờ một chút?”</i>

<i>“Hả... Chờ anh làm gì?”</i> Cố Tình lại nói lắp, Tạ Tuấn: <i>“Tôi đi tắm rửa, tắm rửa xong chúng ta trò chuyện một chút nhé?”</i>

Chẳng biết tại sao, chỉ nói là trò chuyện một chút lại làm cho toàn thân Cố Tình cảm thấy nóng bức.

Tay trên eo khẽ buông lỏng, Cố Tình đứng tại chỗ một chút mới ngoảnh đầu lại thì anh đã đi vào phòng tắm rồi. Cố Tình không biết phải đi đâu, cuối cùng vẫn là đẩy cửa phòng anh đi tới đối mặt với cái sô pha, nhìn trái nhìn phải, gian phòng rất đơn giản, so sánh với căn phòng của cô thì khác nhau một trời một vực.

Cố Tình dựa vào sô pha, hơi đờ người ra.

Một lát sau, cửa phòng tắm được đẩy ra, sau đó là một luồng hơi nước. Cố Tình xoay người sang nhìn, Tạ Tuấn cầm khăn mặt lau tóc, ngày thường thoạt nhìn khí chất nhã nhặn chững chạc lúc này lại hơi sắc nhọn, nhất là khi anh nhìn qua bên này, Cố Tình theo phản xạ ngồi thẳng người dậy.

Tạ Tuấn treo khăn mặt lên, đi tới bên cạnh bình nước hỏi: <i>“Nước ấm không?”</i>

Cố tình ừ một tiếng: <i>“Đúng vậy.”</i>

Cô thích nước nóng pha thêm với nước lạnh, vừa vặn vào miệng.

Tạ Tuấn rót hai cốc nước đặt ở trên bàn, sau đó ngồi lên trên sô pha cách Cố Tình đại khái một cánh tay. Cố Tình lập tức hơi căng thẳng, vươn tay ra cầm cốc nước, đặt lên bên môi uống, tầm mắt thì liếc nhìn Tạ Tuấn.

Khuỷu tay của Tạ Tuấn chống ở trên đầu gối, anh bật hệ thống sưởi lên, nghiêng đầu cười hỏi: <i>“Trong phòng của em đã bật hệ thống sưởi chưa?”</i>

Cố Tình dừng một chút mới lắc đầu<i>: “Tắm rửa xong thì ra, quên mất.”</i>

Tạ Tuấn nhíu mày: <i>“Điều khiển điều hòa từ xa ở ô vuông thứ hai trong tủ đầu giường đấy.”</i>

<i>“A, vậy hả?”</i> Cố Tình gật đầu, “<i>Trở về sẽ mở.”</i>

“<i>Bên này buổi tối có thể sẽ có muỗi, em nhớ phải đóng cửa sổ lại.”</i> Đầu ngón tay thon dài của Tạ Tuấn chạm vào miệng cốc, nhà dựa vào núi, muỗi nhiều như thế này âu cũng không phải là điều khó hiểu, cũng may khung cảnh không tệ.

Cố Tình ừ một tiếng, cô liếc mắt nhìn điều khiển điều hòa từ xa kia: <i>“Điều khiển từ xa này sao không giống với loại tôi đã dùng trước đây nhỉ?”</i>

Tạ Tuấn cầm lên, đưa cho Cố Tình xem.

Cố Tình buông cốc, vươn tay nhận lấy, đầu ngón tay hai người tiếp xúc với nhau một chút cứ như là bị điện giật vậy. Tạ Tuấn rũ mắt, cúi đầu nói với cô: <i>“Đây là nhãn hiệu của Đức, có chức năng nóng lạnh kép, có cả chức năng tự động điều tiết khống chế....”</i>

<i>“À à.”</i> Đầu ngón tay Cố Tình loay hoay trên cái điều khiển.

Tạ Tuấn nắm tay cô kéo qua đây, nói: <i>“Để tôi dạy cho em....”</i>

<i>“Cái này là.....”</i> Vừa mới dạy hai ba cái, Tạ Tuấn đã ném điều khiển từ xa kia sang một bên, nắm cằm Cố Tình nâng mặt cô lên.

Mặt Cố Tình đỏ bừng, lắp bắp hỏi: <i>“Anh.. định làm gì?”</i>

Tạ Tuấn áp sát vào, nhỏ giọng nói: <i>“Thật ra nhiều khi không cần hỏi làm gì, trong lòng em rõ ràng nhất.”</i>

Nói xong anh đã chặn môi của cô lại, bên tai anh tuy đỏ rực một mảng nhưng động tác lại vô cùng thành thục, áp người lên tay vịn ghế sô pha, chân dài đè chân cô lại, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào thắt lưng của cô, nhẹ nhàng kéo ra. Cố Tình cảm thấy ngực mình mát lạnh, đầu lưỡi ngứa ngáy, còn trời đất thì quay cuồng.

Tạ Tuấn theo hông của cô mà tiếp tục đi lên.

Cả người Cố Tình nóng bừng, đè lại cánh tay anh, he hé mắt: <i>“Anh... Muốn chịu trách nhiệm với tôi, hả?”</i>

Tạ Tuấn cười nhẹ một tiếng: <i>“Nói nhảm.”</i>

Cố Tình: “Tôi đã buông tha gia đình có điều kiện tốt để theo anh, nên anh cũng không thể để tôi chịu khổ.”

Đôi môi của Tạ Tuấn để sát vào hơn, cắn lên vành tai cô, đầu lưỡi đảo quanh một vòng mới nói: <i>“Đương nhiên.”</i>

Cố Tình rụt cổ, Tạ Tuấn đuổi tới, áo tắm trên người cô rơi xuống mặt đất, vóc người lộ ra xinh đẹp đầy đủ. Đầu gối Tạ Tuấn khẽ cong, khóa hai chân cô lại mới nói: <i>“Hôn lễ muốn tổ chức ở đâu?”</i>

Cố Tình thở hổn hển lắc đầu: <i>“Không biết, anh thích chỗ nào à?”</i>

Tạ Tuấn cười cười: <i>“Có.”</i>

Sau đó động tác dần táo bạo hơn.

Hai tiếng sau.

Cố Tình bị gãy móng tay, túm lấy ghế sô pha, gân xanh trên mu bàn tay trắng nõn nổi lên, ngước cổ, đạp vào bắp chân của anh một phát: <i>“Đây là lần đầu tiên của anh sao?”</i>

Lần đầu tiên mà tay nghề cao thế?

Tạ Tuấn: <i>“Là lần đầu tiên, nhưng tập luyện lâu lắm rồi.”</i>

Cố Tình liếc anh một cái: <i>“Hóa ra là sớm có mưu tính trước.”</i>

Tạ Tuấn kéo chân dài của cô ra, hôn lên chân cô một cái, <i>“Một chút mưu tính trước thôi mà.”</i>

Cố Tình: <i>“..... Em còn lâu mới tin anh.”</i>

*

Cố Tình cùng Tạ Tuấn chính thức ở chung, hai người lặng yên lĩnh giấy hôn thú, cũng như chọn thời gian cử hành hôn lễ. Cha mẹ của Tạ Tuấn đều ở quê, tuổi già nên khó đi lại, hôn lễ được tổ chức ngay thành phố bên cạnh quê Tạ Tuấn. Cố Tình bên này chỉ còn lại có một Cố Diệc Cư là người thân, Cố Diệc Cư tham gia hôn lễ, ăn mặc bảnh bao, còn mang theo một chiếc xe mô tô việt dã mới nhất, còn có thêm một bao lì xì cực kỳ lớn.

Áo sơmi trắng quần dài màu đen trên người thiếu niên Cố Diệc Cư thoạt nhìn chững chạc không ít. Cố Tình nhìn em mình thì khẽ cười: <i>“Học đòi làm người lớn sao? Không được hút thuốc.”</i>

Cố Diệc Cư dựa vào trên cửa, tiếp tục nhả khói: <i>“Chị có rồi phải không?”</i>

Cố Tình ôm bụng, <i>“Làm sao em biết?”</i>

Cố Diệc Cư: <i>“Đoán.”</i>

Cố Tình: <i>“Rõ ràng là em đã xem phiếu xét nghiệm của chị.”</i>

<i>“Mười tám tuổi sinh con, chị sớm nhất rồi đấy.”</i> Sau khi Cố Diệc Cư xác nhận thì tắt điếu thuốc, đỡ cô ngồi xuống<i>: “Ngốc nghếch.”</i>

Cố Tình nhìn chiều cao kinh khủng không phù hợp tuổi tác của Cố Diệc Cư, lại lần nữa nhắc nhở: <i>“Đến Hải thị ở đi.”</i>

<i>“Để sau đi.”</i>

Cố Diệc Cư ló đầu cầm một viên kẹo cưới lên ăn.

<i>“Nói, em lấy đâu ra tiền mua xe máy?”</i>

Cố Diệc Cư: <i>“Cướp.”</i>

Cố Tình: “…”

Hôn lễ tổ chức hoàn tất, ở lại gia tộc mấy ngày thì Cố Tình với Tạ Tuấn mới trở về Hải thị, Cố Diệc Cư trực tiếp về thành phố Y. Trẻ tuổi khí thịnh, hàng đêm đều ca hát, cục cưng trong bụng Cố Tình lúc này đã hơn bốn tháng.

Lại qua sáu tháng, con trai Tạ Lâu được sinh ra.

Tạ Tuấn không quá bận rộn, suốt ngày ở nhà trông con.

Cố Tình nhìn hơi choáng váng, đạp anh một cái: <i>“Chuyện gì xảy ra? Anh thất nghiệp rồi sao?”</i>

Tạ Tuấn ôm con trai tựa trên sô pha, sờ đỉnh đầu con trai, bị con trai trừng liếc mắt một cái, Tạ Tuấn: <i>“Không thất nghiệp, cũng không tới phiên anh thất nghiệp.”</i>

<i>“Thật không?”</i> Cố Tình ngồi xuống bên cạnh Tạ Tuấn, cầm trong tay bản vẽ nháp nhìn nhìn.

Tạ Tuấn ôm eo cô, nghiêng người hôn lên môi cô một cái mới nhỏ giọng nói: <i>“Em có nghĩ tới hay không, sườn xám không có thị trường, có muốn thử sáng lập một nhãn hiệu mới hay không?”</i>

Cố Tình thờ dài mới ngẩng đầu: <i>“Nói như thế nào?”</i>

Tạ Tuấn đặt con trai sang bên cạnh, để nó tự chơi, ngón tay thon dài chỉ chỉ lên bản vẽ, phân tích: <i>“Nhà thiết kế trong cửa hàng của em bản lĩnh cũng không tệ, bây giờ có thị trường quần áo phụ nữ, đăng kí nhãn hiệu làm ra một nhãn hiệu, từ từ phát triển, bây giờ thực nghiệp vừa lúc, mở công xưởng.”</i>

Cố Tình híp mắt nhìn người đàn ông này.

Một lúc lâu mới nói: <i>“Tiền đâu?”</i>

<i>“Không đủ anh đưa.”</i> Tạ Tuấn nói xong lại rút thẻ của mình ra, đưa cho Cố Tình: <i>“Thẻ lương của anh, còn đây là thẻ khác, trước đây có tiết kiệm một chút, vốn muốn để cho con sau này đi học, hiện giờ nghĩ đến, trước ủng hộ em đã.”</i>

Cố Tình không hề khách khí mà nhận lấy mới nói: <i>“Để em suy nghĩ một chút.”</i>

Tạ Tuấn cười cười, gật đầu, lôi con trai qua đây.

Con trai quay đầu trèo sang chỗ khác, không cho anh ôm.

Tạ Tuấn: “…”

*

Bốn năm sau, công xưởng của Cố Tình rất có quy mô, tiền mặc dù không quá dễ kiếm nhưng so với cửa hàng sườn xám đã khá hơn nhiều. Tạ Tuấn nhàn nhã bốn năm lại tiếp tục bận rộn, Cố Tình đắp mặt nạ nhìn Tạ Tuấn gọi điện thoại xong lại loay hoay với cái điện thoại, trên bàn là một xấp văn kiện. Cố Tình đưa chân dài đến bên chân Tạ Tuấn.

Tạ Tuấn vô ý thức giúp cô mátxa đùi.

Cố Tình mơ hồ hỏi: <i>“Đang bận cái gì đấy?”</i>

Đầu Tạ Tuấn cũng không ngẩng lên, tay lại không hề nhàn rỗi, vẫn như trước giúp cô: <i>“Đang bận làm việc.”</i>

<i>“Gần đây bận như thế sao?”</i>

<i>“Hơi hơi.”</i>

Cố Tình nhíu mày, không hỏi lại, <i>“Để em đi đón con tan học.”</i>

<i>“Được.”</i>

Một tháng sau, con trai Tạ Lâu đang chạy quanh nhà còn Cố Tình đang lật xem bản thiết kế, Tạ Tuấn đi tới, đưa một phần hợp đồng nhà tới trước mặt Cố Tình.

Cố Tình cầm lên nhìn thì sửng sốt hai giây mới đứng lên, ôm lấy cổ Tạ Tuấn: <i>“Chồng à, anh đã mua căn nhà này rồi sao?”</i>

Tạ Tuấn vươn tay ôm lấy hông cô, dựa lên trán cô: “<i>Đúng vậy, sau này ở đây chính là nhà của chúng ta, thế nào?”</i>

Mắt Cố Tình phát sáng: <i>“Tốt tốt, có phải trang hoàng lại nó một chút không?”</i>

Tạ Tuấn hôn lên môi cô một cái: <i>“Đúng vậy, thuận tiện lầu ba cũng sửa chữa lại luôn, để cho em trai em một căn phòng.”</i>

Cố Tình chạm vào Tạ Tuấn: <i>“Chồng ơi anh thật tốt, buổi tối chúng ta đi dạo phố đi?”</i>

Tạ Tuấn xoay người lại nhìn con của bọn họ, nói: <i>“Được.”</i>

Hải thị xinh đẹp, một năm này đã có dáng vẻ mới so với một năm. Cố Tình kéo tay Tạ Tuấn, dắt Tạ Lâu đi dạo trong trung tâm thương mại, nhìn trái nhìn phải, vô cùng hào hứng.

Tạ Tuấn kéo cổ áo sơ mi, sắc mặt hơi nghiêm túc, những bên trong lại rất dịu dàng, nhất là khi nhìn Cố Tình thích thú chọn đông chọn tây.

Chỉ lát sau, đã mua xong một đống đồ to đùng. Tạ Lâu không tình nguyện xách hai túi, khuôn mặt nho nhỏ tuấn tú khá buồn bực.

Tạ Tuấn nhẹ giọng hỏi Cố Tình: <i>“Còn muốn mua gì nữa không?”</i>

Lời vừa dứt thì đột nhiên có một người đàn ông kẹp bao công văn đi tới bên này chặn đi tầm nhìn của một nhà ba người bọn họ. Cố Tình ngẩng đầu nhìn lên, á, đây không phải là người đàn ông đi xe nổi bật lúc trước theo đuổi cô sao?

Cô nhướng chân mày, chậm rãi chờ đợi đối phương nói chuyện.

Ai biết, anh ta căn bản không nhìn về phía cô mà anh ta đang nhìn về phía Tạ Tuấn, trước đây thì là ánh mắt khinh thường nhưng lúc này tất cả đều là cầu xin: <i>“Ngài Tạ, anh có thể giúp tôi một việc được không? Tôi thật sự đã cùng đường rồi.....”</i>

Anh ta không dám nhìn Cố Tình, chỉ cung kính nhìn Tạ Tuấn, nếu như không phải ở trước mặt mọi người thì anh ta nghĩ anh ta cũng có thể cúi đầu.

Tạ Tuấn với vẻ mặt lãnh đạm, khuôn mặt nghiêm túc chỉ còn mang theo vẻ sắc nhọn.

Khuôn mặt này của Tạ Tuấn, Cố Tình rất ít khi nhìn thấy, cô tò mò nhìn chằm chằm sang.

<i>“Ngài Tạ....”</i> Người nọ với giọng điệu tràn đầy cầu xin, Tạ Tuấn liếc nhìn đối phương, một lúc lâu cười khẽ: <i>“Tôi hỏi anh một vấn đề?”</i>

Người đàn ông kia sững người, hỏi: <i>“Vấn đề gì?”</i>

Tạ Tuấn chơi đùa đôi tay mềm mại của Cố Tình: “<i>Anh biết cái gì gọi là ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây không?”</i>

Sắc mặt người đàn ông kia lập tức tái xanh.

Tạ Tuấn dắt tay Cố Tình, mang theo con trai nghênh ngang rời đi.

Cố Tình than thở: <i>“Không nghĩ đến anh thù dai như thế, lòng dạ hẹp hòi.”</i>

Tạ Tuấn: “…”

Ồ.
 
Back
Top Dưới