Ngôn Tình Cô Ấy Quá Ngọt Ngào

Cô Ấy Quá Ngọt Ngào
Chương 25


Dụng cụ nấu ăn trong ký túc xá này vẫn là do Trì Dĩnh mua vào lần trước, nhét ở trong ngăn tủ, vẫn luôn chưa được sử dụng. Món ăn ở nhà hàng Hải thị không tồi, ngay cả Ôn Mạn kén ăn cũng không hề ghét bỏ. Tô Hà thì càng không thể. Cô đứng tại ban công tẩy rửa sạch sẽ, Tô Hà quay đầu nhìn Tạ Lâu một cái rồi nói: <i>"Anh... Đóng cửa lại đi."</i>

Tạ Lâu ngồi ở trên ghế của Tô Hà, chân dài chồng chéo lên nhau, nheo mắt nhìn lướt qua đồ vật ở trên bàn của Tô Hà.

Nghe nói, à lên một tiếng, đứng dậy, đóng cửa rồi khóa lại.

Tô Hà phân phó xong, nghe được âm thanh khóa cửa thì đột nhiên quay đầu lại nói: <i>"Đừng khóa cửa, đợi lát nữa thì Trì Dĩnh cùng Trần Lâm về rồi."</i>

Tạ Lâu nhướng mày: <i>"Trở về lại mở."</i>

Tô Hà: "......"

Cô cắn chặt răng, chỉ có thể tiếp tục bận việc trong tay mà thôi.

Trong ký túc xá không có nguyên liệu gì, chỉ có mì gói, lạp xưởng. Vốn tưởng rằng anh nhất định sẽ ghét bỏ, ai mà ngờ anh lại gật đầu muốn ăn.

*

Nấu mì gói cũng phải chú ý, Tô Hà không tự giác mà lấy ra bản lĩnh sở trường của mình, một bên nấu một bên canh thời gian. Chờ thời gian gần đến thì lại bỏ thêm lạp xưởng, hương vị lập tức liền bay ra tới, toàn bộ ký túc xá đều tràn ngập một mùi hương của mì gói.

Bưng mì gói đi ra ngoài, trong tay Tạ Lâu đang thưởng thức son môi của cô.

Tô Hà tiến lên, đem mì gói đặt ở trước mặt anh, cướp đi thỏi son môi, <i>"Ăn, ăn đi."</i>

Cô vốn dĩ muốn nói cút.

Nhưng đến miệng, lại thay đổi từ.

Không muốn khiêu khích anh, cũng khiêu khích không nổi.

Với bàn tay trống rỗng, ngón tay thon dài rũ xuống, Tạ Lâu nghiêng đầu nhìn Tô Hà,<i> "Son môi này màu đậu đỏ à?"</i>

Anh còn biết màu đỏ đậu ư?

Tô Hà mím môi, không tình nguyện mà trả lời: <i>"Ừ."</i>

<i>"Chưa gặp em thoa qua."</i> Tạ Lâu cầm lấy đũa, cười l**m khóe môi.

Tô Hà không trả lời anh, đem son môi thả lại vào hộp. Son môi của cô không nhiều lắm, hôm sinh nhật bọn họ tặng hai thỏi, mới tính là có chút trên mặt.

Cô ngồi trở lại mép giường.

Không dám lấy sách vở xem mà chỉ dựa vào cột giường phát ngốc.

Tạ Lâu vùi đầu ăn mì gói, hương thật vị đặc biệt.

Hai ba đũa đã ăn xong, anh quay qua nhìn Tô Hà: <i>"Còn nữa không?"</i>

Tô Hà giữ im lặng mà đứng dậy rồi cầm lấy chén. Khi cô chuẩn bị rời đi, Tạ Lâu nắm lấy cổ tay cô, Tô Hà kinh ngạc, cúi đầu nhìn anh. Tạ Lâu tựa lưng vào ghế ngồi, không chút để ý mà nói: <i>"Bỏ nhiều lạp xưởng chút..."</i>

Tô Hà: <i>".... Đã biết."</i>

<i>"Buông tay."</i>

Lúc cô nói chuyện, thường nhíu mày lại, dường như có bao nhiêu bất mãn đối với anh. Tạ Lâu suy nghĩ một lúc, cười nhẹ một tiếng rồi mới buông lỏng tay Tô Hà ra, nhanh chóng đi về phía ban công.

Làm hai gói mì gói, toàn vào bụng anh.

Tô Hà chần chờ, hỏi anh: <i>"Anh không ăn cơm chiều sao?"</i>

Tạ Lâu chà lau khóe môi. Lúc anh s* s**ng điếu thuốc bỏ vào trong miệng thì ngửi được một mùi hương thoang thoảng, đó là mùi hương thuộc về nữ sinh, mềm mại mà nhẹ nhàng. Anh dừng một chút, đem khói nhả ra, chân dẫm dưới đáy bàn Tô Hà, à một tiếng rồi lười nhác trả lời: <i>"Không ăn, ai làm cũng không ngon bằng em."</i>

Anh nói không chút để ý, giống như không phải nói cho cô nghe mà đó là chuyện đương nhiên. Lông mày Tô Hà nhảy dựng, đột nhiên đứng dậy rồi thu thập chén đũa trên bàn. Lúc bước vào ban công, mở vòi nước ra, cô nói một câu: <i>"Đã trễ thế này, anh về đi."</i>

Ăn uống no đủ, nên chạy lấy người.

*

Tạ Lâu treo một tay trên lưng ghế, nhìn vào lưng cô. Lúc anh nghe thấy lời này, lông mày nhíu lại nhưng không trả lời.

Phía sau không ai trả lời, Tô Hà có chút thấp thỏm. Tay cô chỉ ngâm ở trong nước lạnh băng mà không hề có cảm giác, cô cũng chưa lấy lại tinh thần, chỉ là chết lặng mà đem chén đũa rửa sạch, sau đó úp lên, giấu ở một vị trí tối. Miễn cho dì quản lí đi lên nhìn thấy được.

Chuẩn bị cho xong, cô mới lau chùi tay.

Xoay người đi vào trong phòng, Tạ Lâu cúi đầu chơi điện thoại, ngước mắt lên nhìn cô một cái.

Tô Hà không đến gần anh mà chỉ đứng ở đầu giường. Anh ngồi trên ghế ở cuối giường, Tô Hà muốn anh đi, không đi thì sẽ kêu dì quản lý.

Nhưng muốn làm sao để tới gần điện thoại kia đây.

Tạ Lâu cũng nhìn cô, thấy mái tóc cô vì bận rộn mà lộn xộn, cái trán đầy những sợi tóc hỗn loạn kia. Nhìn như thế, mới thấy tóc cô có chút vàng....

Nhưng dưới làn da trắng kia, màu tóc này ngược lại trông thật thời thượng.

Anh rút chân lại rồi đứng lên, đi về phíaTô Hà.

Tô Hà thấy thế theo phản xạ mà lui về phía sau. Trong hai ba bước, anh đã đến trước mặt, Tô Hà kêu lên: <i>"Tạ Lâu, anh...."</i>

Tay cô bị anh giơ lên.

Thực sự lạnh lẽo, đông lạnh đến đỏ lên. Năm ngón tay thon dài, móng tay được cắt tỉa cực kỳ sạch sẽ. Ánh mắt Tạ Lâu sâu thêm vài phần, mịt mờ mà hiện lên một tia d*c v*ng.

Tô Hà giãy giụa.

Anh tùy ý để cô nhảy giống như ếch xanh.

Sau đó cúi đầu xuống, môi mỏng dán vào ngón tay cô, hôn một cái, nhướng mày hỏi: <i>"Lạnh hay không?"</i>

Tô Hà: "......."

*

Sao có thể không lạnh.

Nhưng Tô Hà mím môi, rút trở lại, <i>"Không lạnh."</i>

Cho dù có lạnh cóng thì ngón tay mềm mại kia vẫn cứ rút ra. Tạ Lâu l**m lấy môi trên, đó là nơi chạm vào ngón tay của Tô Hà, sau đó khẽ nhếch môi và nhìn cô với chút ánh sáng nơi tối tăm này.

Hàng mi của Tô Hà khẽ run rẩy, bị anh nhìn đến hoảng loạn, toàn bộ đều giấu ở đáy mắt.

Mà lúc này, cửa ký túc xá bị gõ vang, ngay sau đó giọng nói của Trì Dĩnh bị lạnh đến nỗi run lên mới truyền đến: <i>"Tô Hà? Mở cửa ra, tụi tớ trở về rồi."</i>

Tô Hà dường như đã gặp được cứu tinh, kêu một tiếng, xoay người chạy nhanh tới mở cửa.

Ngay khi cánh cửa mở ra, gió lạnh thổi vào, vù vù một trận.

Trì Dĩnh cùng Trần Lâm xách theo một túi thức ăn đi đến, vừa đi vừa cùng Tô Hà nói chuyện. Còn chưa kịp nhìn thấy vẻ mặt chần chờ của Tô Hà thì đã nhìn thấy Tạ Lâu đang dựa vào cột giường.

Trì Dĩnh: <i>"Má ơi?"</i>

Trần Lâm: <i>"Tạ Lâu?"</i>

Hai người đều trừng lớn mắt, nhìn thật kỹ xung quanh ký túc xá này, không phải đi nhầm chứ.

Tạ Lâu đứng thẳng người, tay từ trong túi rút ra, kéo cổ áo xuống rồi nói: <i>"Chào buổi tối."</i>

Trì Dĩnh cùng Trần Lâm tựa như bị hoảng sợ khi nghe thấy giọng nói lạnh lẽo kia. Trì Dĩnh ấp úng trả lời, <i>"Chào buổi tối."</i>

Phía sau liền trầm mặc.

Trần Lâm kéo Tô Hà một cái.

Tô Hà nhìn anh: <i>"Anh cần phải trở về rồi đấy?"</i>

Tạ Lâu nhướng mày, nhìn cô mà cười, <i>"Ừ, nên trở về."</i>

<i>"Miễn cho em vẫn luôn đuổi tôi." </i>

Từ mặt mày đến ngọn tóc đều không có một chỗ nào mà không muốn đuổi anh.

Anh lấy cây kẹo que đặt trên bàn Tô Hà, mở giấy gói kẹo ra rồi nhét vào trong miệng mà đi về phía cửa.

Ba cô gái chiếm cửa ngay lập tức nhường chỗ bên cạnh, để lại cho anh một chỗ trống. Tạ Lâu nhai kẹo que, lúc anh chuẩn bị bước ra khỏi cửa, anh quay đầu lại nhìn Tô Hà.

Tô Hà kéo tay Trần Lâm, nắm thật chặt.

Trần Lâm cũng theo bản năng mà bảo vệ cô.

Nhìn vài giây, Tạ Lâu bắt lấy kẹo que, nhanh như chớp mà thăm dò, lấp kín lấy môi Tô Hà, hôn xuống một cái.

Trì Dĩnh & Trần Lâm trong nháy mắt dại ra;

*

Chờ ba người phản ứng lại thì ngoài cửa đã sớm không có ai, chỉ còn lại từng cơn gió lạnh.

Trì Dĩnh: <i>"Mẹ nó."</i>

<i>Trần Lâm: ".... Tô Hà, cậu ta.. Tới làm cái gì?"</i>

Khóe môi là vị ngọt của dâu tây, Tô Hà duỗi tay chà môi, à một tiếng, mờ mịt mà trả lời: <i>"Anh ấy tới ăn mì gói."</i>

Trì Dĩnh: <i>"Mì gói sao?"</i>

Trần Lâm đóng cửa xong rồi khóa lại, cũng là vẻ mặt không thể tưởng tượng được.

Cửa đã đóng lại, không có gió lạnh, hai người mới nhìn chằm chằm vào đôi môi sưng đỏ của Tô Hà. Tô Hà lại dùng sức xoa xoa môi, mới kể những chuyện phát sinh sau khi các cô ấy ra cửa cho các cô ấy nghe.

Trần Lâm cùng Trì Dĩnh đều rất khẩn trương, sợ Tô Hà lại lần nữa bị anh ép buộc.

May mắn là không có.

Chỉ là nụ hôn lần này....

Được rồi.

So với nụ hôn ép buộc lúc trước, cái này tương đối dịu dàng hơn.

*

Lễ Giáng Sinh qua đi, những ngày tiếp theo trôi qua rất nhanh. Trường học cũng tiến vào cuối kỳ. Cùng với nó còn có những luồng không khí lạnh mãnh liệt đang đến gần Hải Thị.

Kỳ thi cuối kỳ cũng đã đến.

Bốn người trong ký túc xá đều đang ôn tập cho kỳ thi.

Sự xuất hiện của Tết nguyên đán cho phép các sinh viên đang chuẩn bị cho kỳ thi thở phào nhẹ nhõm. Trường học kết hợp với kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán tổ chức một bữa tiệc tối vào ngày 31 tháng 12.

Trì Dĩnh cùng Trần Lâm lôi kéo Tô Hà cùng Ôn Mạn đi ra quảng trường đếm ngược, bốn người ở bên ngoài ăn cơm. Khi đến quãng trường mới nhận thấy con đường này đã bị nghẹt cứng

Nơi nơi đều là người, mấy trường cao đẳng gần đó cùng người qua đường, tất cả đều đang chen chúc nhau.

Ôn Mạn vén tóc, lôi kéo cánh tay Tô Hà cực khổ đi tới. Cô ấy bất đắc dĩ mới nói: <i>"Rất nhiều năm rồi chị không làm cái việc ngốc của tuổi trẻ này."</i>

Trần Lâm cười nói: <i>"Năm ngoái tớ ở trên vòng đu quay Thiên Hà đếm ngược."</i>

Trì Dĩnh oa một tiếng: <i>"Không phải rất lãng mạn sao?"</i>

Trần Lâm cười khẩy một tiếng: <i>"Cùng mấy người đồng nghiệp, đều là nữ, lãng mạn cái quỷ gì."</i>

Trì Dĩnh: "<i>À, cũng được mà."</i>

Ôn Mạn nói: <i>"Năm ngoái chị ở nhà xem phim."</i>

Sau đó các cô ngoảnh đầu nhìn Tô Hà, <i>"Em thì sao?"</i>

Tô Hà dừng lại một chút, cười cười: <i>"Không nhớ rõ nữa."</i>

Nơi nào mà không nhớ rõ được, năm trước cô cùng Vương Huệ hẹn nhau xem bộ phim mà bà ngoại muốn xem, vốn dĩ cũng ổn thỏa. Kết quả Chu Ngữ Ngữ vẫn luôn ho khan, chiếm lấy Vương Huệ, không chịu để Vương Huệ đi. Tô Hà cầm vé xem phim, vẫn luôn ở trong phòng chờ Vương Huệ hết bận. Bà ấy bận cho đến khi phim mở màn rồi kết thúc.

Mà Vương Huệ còn ở trong phòng dỗ Chu Ngữ Ngữ.

*

Đêm nay có rất nhiều quầy ăn vặt ở quảng trường, mùi hương bắp rang, kem ly dụ hoặc, hương vị thì là của thịt nướng BBQ lan tỏa khắp bầu trời, cực kỳ hấp dẫn. Trì Dĩnh chen qua mua bốn ly trà sữa nóng, bên trong còn có trân châu. Lúc quay lại, cả người đều lung lay.

Tô Hà đỡ lấy Trì Dĩnh, Ôn Mạn nhìn lướt qua mà nói: <i>"Lúc này còn uống trà sữa gì, một lát mà chen lấn là không ngẩng lên được đấy."</i>

Trì Dĩnh cười ha hả, cắm ống hút, tự mình uống trước.

<i>"Ở cái đêm đông giá rét này, thật ấm áp khi uống trà sữa trong khi đếm ngược."</i>

Ôn Mạn à một tiếng, nhưng thật ra là bật cười. Bốn người đi qua bên kia, tận lực dựa vào cây, miễn cho bị người ta va chạm vào.

Chờ đến khi số đếm ngược xuất hiện trên màn hình lớn ở quảng trường kia, toàn trường đều sôi nổi lên. Tô Hà ngửa đầu nhìn màn ảnh lớn kia, suy nghĩ có chút trống rỗng.

Đi theo số từ. Mọi người tự nhiên mà hô lên.

<i>"Mười, chín, tám...."</i> hét lên hết cỡ. Lúc này đám người lại lần nữa kích động, quá mức phấn khích mà siết chặt tay nhau. Trong tay Tô Hà đang cầm trà sữa, một đường lui về sau, tối lửa tắt đèn. Cô vuột khỏi tay Ôn, thậm chí còn chưa kịp thở đã nhìn trái nhìn phải, phát hiện dưới quảng trường có một tiệm cà phê. Ít nhất không có nhiều người ở đó. Cô muốn trước hết đi nơi đó nhưng kết quả là đếm ngược xong rồi.

Đám người càng điên cuồng mà kêu lên.

Tô Hà lui về phía sau, gót chân dẫm đến gót chân một người khác sau đó người kia mãnh liệt thu hồi lại. Tô Hà lảo đảo một bước, bổ nhào trên mặt đất.

Trà sữa theo đó cũng đổ đầy đất.

Thời gian yên lặng.

Tô Hà té trên mặt đất, đau đến nỗi hút không khí.

Má ơi.

Lúc này một bóng người ngồi xổm xuống dưới, một bàn tay nâng cằm cô lên, nhìn cô thật kỹ lưỡng.

Tô Hà ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt hẹp dài cùng nghiền ngẫm kia của Tạ Lâu.
 
Cô Ấy Quá Ngọt Ngào
Chương 31


<i>“Đi đi đi.”</i>

<i>“Cút cút cút.”</i>

Trong lòng của Tô Hà đối với Tạ Lâu chỉ có hai câu này. Sau khi bọn họ đi rồi thì cô đóng cửa rồi khóa lại. Xoay người nhìn phòng khách trống rỗng, lại có hơi trống trải.

Xuân vãn còn đang chiếu, những viên kẹo trên bàn đã bị tàn phá trong một đêm, ăn không ít cho nên thùng rác đều là giấy gói kẹo còn có vỏ quýt đường. Lúc trước ở nhà anh, thường nhìn thấy anh hút thuốc, đêm nay anh lại không hút thuốc, một buổi tối đều ăn này ăn kia. Tô Hà nghịch mớ tóc rối bù rồi ngồi vào sô pha, ngửa đầu lặng ngắm trần nhà.

Sau khi ngồi cô đơn một mình thì cô mới đứng dậy đi tắm rửa, thuận tiện gội sạch đầu, làm khô tóc rồi trở ra.

Lúc này xuân vãn đang đếm ngược, cả nước đều đang chúc mừng, một năm mới đã đến rồi. Lại thu dọn cho xong, Tô Hà mới trở về phòng, nằm ở trên giường chơi điện thoại, lướt lướt vòng bạn bè.

Ôn Mạn đã đăng trong vòng bạn bè, quê của chị ấy rất hẻo lánh, liếc mắt một cái toàn bộ đều là núi, thế nhưng nhà lại rất lớn tựa như là một ngôi biệt thự.

Bạn bè thân thích rất nhiều, mỗi bức ảnh đều là một người khác nhau.

Thức ăn phần lớn đều là hải sản. Xem ảnh chụp cũng đủ để cho người ta ch** n**c miếng.

Trì Dĩnh cùng Trần Lâm cũng đã đăng lên vòng bạn bè, Trì Dĩnh cùng mấy cô gái với diện mạo xinh đẹp ở bên ngoài chơi, uống trà sữa còn có ăn khoai cùng ăn vặt, rất thích ý, cũng nhìn rất vui vẻ.

Trần Lâm đã đăng chụp ảnh chung cùng ông bà cha mẹ và anh trai, người một nhà hoà hợp bên nhau cực kỳ ấm áp, Trần Lâm cười rất sáng lạn.

Tô Hà… Cái gì cũng chưa đăng.

Không biết phải đăng gì nữa. Khi cô còn học cấp ba, một ngày phải đăng vài trạng thái. Sinh động thật sự, giống như sống ở điện thoại vậy.

Trời chiều rồi, bên ngoài ngẫu nhiên sẽ có âm thanh của pháo hoa pháo trúc, nhỏ hơn trước rất nhiều cho nên cô đi ngủ.

Nhưng Tô Hà vẫn luôn không ngủ được, cô lướt vòng bạn bè như có chút nghiện, từ động thái của người khác mà tìm một chút náo nhiệt. Lướt lướt đã lướt đến vòng bạn bè của Chu Ngữ Ngữ.

Chu Ngữ Ngữ đã đăng chín tấm ảnh.

Vương Huệ mặc áo khoác màu đỏ, cùng ba của Chu Ngữ Ngữ dựa vào nhau, Chu Ngữ Ngữ lộ ra một bàn tay. Sau đó đăng hai tấm ảnh khác là đồ ăn trên bàn cơm, còn có ảnh chụp chung của Chu Ngữ Ngữ cùng ba cô ta nhưng không chụp cùng Vương Huệ, còn có một tấm là Vương Huệ cùng ba cô ta cùng nhau phát bao lì xì cho Chu Ngữ Ngữ.

Chu Ngữ Ngữ từ trước đến nay luôn thích tiền mặt cho nên đăng bao lì xì, lại chụp hình người khác ở WeChat cùng Alipay đưa bao lì xì cho cô ta, viết cái gì mà “Mèo nhỏ nhà tôi phát bao lì xì, thế nhưng là lớn nhất.”

Cũng hết 188 nhân dân tệ, một tấm cuối cùng là một thỏi song môi vàng nhỏ YSL, cái gì mà anh trai nhỏ đưa.

Dù sao một cái vòng bạn bè biểu đạt cô ta được nhiều người hoan nghênh, được nhiều người yêu thương.

Chu Ngữ Ngữ luôn luôn chặn cô, khi thì lại lôi cô ra. Trong vòng bạn bè này, ý tứ đại khái là muốn cho cô xem, đặc biệt là Chu Ngữ Ngữ đặt ảnh Vương Huệ cùng ba cô ta chụp chung lên đầu tiên.

Tô Hà nhìn nhiều thêm một chút ảnh chụp của Vương Huệ, sau đó mặt không cảm xúc mà lướt qua.

Sau một lúc, cô nhét điện thoại di động xuống gối rồi xoay người cưỡng ép mình đi vào giấc ngủ.

*

Mấy ngày kế tiếp, nên đi thăm người thân thì thăm người thân, tiếp đãi bà con tiếp đãi thân thích. Hương vị của năm mới vẫn dày đặc như cũ, một ít trung tâm thương mại cũng đã mở cửa mà không hề nghỉ ngơi, nhưng Tô Hà không ra khỏi cửa. Cô một hơi mua thức ăn cho mấy ngày, một mình ăn cũng không nhiều lắm cho nên ở nhà thôi.

Ngẫu nhiên sẽ nghiên cứu thực đơn mà bà ngoại để lại.

Lục Quân phát một bao lì xì cho cô, nói với cô thời gian đi làm còn chưa đủ, nếu không sẽ phát cho cô một bao lớn một chút rồi.

Tô Hà nhận lấy sau đó nói cảm ơn với anh ta.

Biệc tiệc tối cuối năm ngày đó cô cũng đến, chỉ là một nhân viên nhỏ bé như cô nên ngồi ở trong một góc, đi theo ăn ăn uống uống. Nhìn những người khác đập trứng vàng được không ít phần thưởng, cô rút thăm trúng thưởng được 500 cũng coi như không tồi. Học kỳ mới lại phải đóng học phí. Bà ngoại để lại cổ phần hai quán ăn cho cô, rất ít, nhưng mỗi tháng đều có chút ít tiền.

Hơn nữa cô đi làm ở Thịnh Đỉnh, mỗi tháng có chút tiền lương, này đó cũng có thể gánh nổi chút sinh hoạt phí.

Còn học phí thì phần lớn đều là do tiền bà ngoại để lại chi ra.

Tuy nhiên Tô Hà vẫn cảm thấy đau lòng lại có chút cảm giác khủng hoảng.

*

Vào mùng bốn, vốn cũng chẳng còn gì ăn cho nên Tô Hà mới dọn dẹp một chút. Cô ra cửa mua đồ ăn, mấy ngày nay ánh mặt trời rất tốt, cô mặc chiếc áo len màu hồng nhạt cùng chiếc quần bó sát màu đen, giày cao gót màu đen bước xuống cầu thang.

<i>“Tô Hà.”</i> Một giọng nói quen thuộc từ bên cạnh vang lên.

Tô Hà nhìn sang ánh mặt trời chói lọi, một người cô gái đứng dưới ánh mặt trời, mang kính, không nhìn rõ mặt lắm, mặc một chiếc áo khoác màu cùng váy bó sát, chân mang giày cao gót, đang ôm lấy cánh tay…

Tư thế rất cao.

Tô Hà xoay người lại rồi hỏi: <i>“Cô là?”</i>

Cô gái tiến về trước hai bước, đi đến trước mặt Tô Hà, khuôn mặt xinh đẹp kia hiện lên rõ ràng. Tô Hà nhất thời không nhớ tới, chỉ cảm thấy giống như có hơi tương tự, hẳn là gặp qua.

<i>“Tôi là Tiêu Sầm.”</i> Ánh mắt phức tạp của Tiêu Sầm đang đánh giá Tô Hà.

Hôm nay Tô Hà không buộc tóc, nhưng có hơi lộn xộn xoã trên vai, ngược lại tăng thêm chút quyến rũ. Tô Hà nghe thấy cái tên Tiêu Sầm thì trong đầu hiện lên một hình ảnh. Rất nhanh cô đã nhớ ra.

Bạn gái cũ của Tạ Lâu.

Cô gái đã tát Tạ Lâu ở dưới lầu. Khó trách giống như đã từng gặp qua, khó trách có cảm giác quen thuộc.

Tô Hà tạm dừng lại: <i>“Xin chào.”</i>

Tiêu Sầm nhìn tòa nhà cũ nơi Tô Hà sống, lại nhìn qua phía đối diện cầu vượt, đôi mắt hiện lên một tia khinh thường, rất nhẹ, rất nhanh đã tiêu tán. Cô ta mỉm cười, hỏi: <i>“Có rảnh không? Tâm sự nhé?”</i>

Tâm tình Tô Hà có hơi phức tạp.

Cô nói: <i>“Tôi phải đi mua đồ, không có thời gian nói chuyện.”</i>

Tiêu Sầm cười lạnh một chút rồi lại nói: <i>“Tôi sẽ đi theo cô, theo tới khi nào cô nói chuyện mới thôi, hôm nay không được thì ngày mai tôi lại đến.”</i>

Thật vô lại.

Tô Hà có hơi không dám tin tưởng.

Cô lạnh lùng lên tiếng: <i>“Vậy cô đi theo đi.”</i>

Thật sự không biết rõ người này tới tìm cô nói cái gì, làm cho cô có loại cảm giác bị bắt gian. Tô Hà cực kỳ không được tự nhiên, dẫn đường đi về phía cầu vượt. Walmart ở phía đối diện cách cũng không xa cho lắm. Phía sau, Tiêu Sầm thật sự đuổi kịp, Tô Hà nhíu mày lại rồi bước nhanh hai bước.

Cô ta cũng đi nhanh hai bước…

Cho đến khi vào cửa Walmart, Tô Hà đột nhiên dừng lại, xoay người cùng Tiêu Sầm đối mặt. Tiêu Sầm mang một chiếc túi nhỏ xinh, nghiêng đầu: <i>“Muốn tâm sự sao?</i>”

Tô Hà nhìn đồng hồ,<i> “Nửa giờ.”</i>

Tiêu Sầm làm như sớm biết rằng cô sẽ thỏa hiệp, cười gật đầu: <i>“Được, vậy ở quán cà phê trong trung tâm thương mại nhé.”</i>

Ngón tay tô hình dạng sương mù chỉ vào lối vào trung tâm thương mại, Tô Hà nhìn qua, Walmart ở lầu hai, vậy cũng rất gần. Cô gật đầu, cực kỳ bất đắc dĩ, chỉ mong tốc chiến tốc thắng.

*

Mười phút sau, hai người mặt đối mặt, ngồi ở quán cà phê Tinh Đảo tại lầu một.

Tiêu Sầm còn đang đánh giá Tô Hà.

Tô Hà lại nói: <i>“Cô muốn nói cái gì?”</i>

Tiêu Sầm sau khi nghe xong thì dừng một chút, cầm cái muỗng khuấy cà phê, một bàn tay chống cằm. Một lát sau, cô ta nói: <i>“Tô Hà, Tạ Lâu không phải là một người đàn ông tốt.”</i>

Tô Hà nhấp một ngụm cà phê, nghe được lời này cũng sửng sốt.

Tình huống như thế nào đây, không phải ra oai phủ đầu với tôi sao?

Đôi mắt của Tiêu Sầm mang theo một tia phẫn hận: <i>“Tôi cùng anh ta hẹn hò, cô biết chứ?”</i>

Tô Hà gật đầu.

Tiêu Sầm cười lạnh một tiếng: <i>“Anh ta chính là động vật máu lạnh, tôi hẹn hò với anh ta đã hơn một năm nhưng anh ta chưa từng chủ động tới tìm tôi, đều là tôi chủ động tìm anh ta. Anh ta đối với tôi cùng cùng những cô gái theo đuổi anh ta vốn dĩ không có gì khác nhau. Có đôi khi tôi nghĩ có phải vì tôi quá mức chủ động, mới dưỡng thành cái tật xấu này của anh ta hay không.”</i>

Cô gái trước mắt, khi nói chuyện trong mắt chứa đầy phẫn hận, khóe môi khinh thường, Tô Hà thấy được rõ ràng, chỉ là cô không nghĩ tới cô ta cùng Tạ Lâu hẹn hò sẽ là cái dạng này.

<i>“Vậy hôm nay cô tìm tôi nói chuyện, là có ý tứ gì?”</i> Tô Hà hỏi lại, Tiêu Sầm buông chiếc muỗng xuống, cười một tiếng, <i>“Có ý tứ gì? Tôi muốn nói cho cô biết anh ta là dạng người gì. Bọn tôi ở bên nhau đã hơn một năm, anh ta còn chưa hôn qua tôi, cũng chưa bao giờ mua quà gì cho tôi cả. Duy nhất có hơi đặc biệt chính là anh ta sẽ đưa tôi đi học, có khi tôi còn có thể quá giang về nhà. Mặt khác, tôi cùng người qua đường không khác biệt cho lắm.”</i>

<i>“Tô Hà, tôi biết giữa cô cùng Tạ Lâu hiện tại có chút mập mờ nhưng chờ khi cô cùng anh ấy hẹn hò sẽ biết người này có bao nhiêu máu lạnh, bây giờ còn có một Trần Diệu đang theo đuổi cô, so với Tạ Lâu, Trần Diệu không biết tốt hơn bao nhiêu, cô hãy nghĩ kỹ….”</i>

Mỗi một câu nói của Tiêu Sầm đều làm Tô Hà run sợ. Chỉ là cái hôn kia khiến cho cô rất chột dạ. Nhưng câu nói kế tiếp của cô ta lại đẩy cô về phía Trần Diệu, lại nhiều thêm một tầng ý tứ.

Cô ngập ngừng một lúc rồi nói: <i>“Cảm ơn cô nói với tôi chuyện này, cô khuyên tôi như thế, là…. Còn chưa quên được Tạ Lâu phải không?”</i>

Đôi mắt Tiêu Sầm lóe lên những giọt nước mắt, những ngón tay cô ta lướt xuống khóe mắt rồi nói: <i>“Phải, có lẽ là không chiếm được mới là tốt nhất, tôi không cam lòng, tôi thích anh ấy nhiều năm như vậy, anh ấy rõ ràng cách tôi gần nhất, vì cái gì tôi cùng anh ấy không thể có kết quả…”</i>

Vốn là muốn từ bỏ, kết quả là từ trong miệng Liễu Vân biết được Tạ Lâu cũng sẽ chủ động hôn một cô gái, theo đuổi một cô gái. Tiêu Sầm thương tâm rất nhiều, lại càng thêm không cam lòng. Cô ta không cho rằng Tô Hà có cái gì đặc biệt bởi vì Tô Hà cũng từng theo đuổi qua Tạ Lâu.

Chẳng qua rời đi mấy năm trở về, có lẽ Tạ Lâu kia bệnh tâm lý, là bởi vì hiện tại Tô Hà không thích anh cho nên mới sẽ để bụng.

Nếu đổi thành cô ta thì cô ta cũng có thể.

Cô ta quá không cam lòng.

Tô Hà nhìn Tiêu Sầm khóc, không nói gì mà cầm khăn giấy cho cô ta.

<i>“Được không? Tô Hà, cô đáp ứng Trần Diệu, không cần cùng Tạ Lâu ở bên nhau, được không? Anh ấy căn bản không phải là một bạn trai tốt, cô sẽ thương tâm sẽ khổ sở… Được không?”</i> Tiêu Sầm nhìn Tô Hà cầm khăn giấy cho cô ta, càng thêm khích lệ cô. Cô ta bắt lấy tay Tô Hà, nhìn chằm chằm Tô Hà, đôi mắt tất cả đều là cầu xin.

Tiêu Sầm thật sự rất xinh đẹp, lớp trang điểm khi khóc lên cũng không chút nào mất đi, rất đẹp cũng rất yếu đuối đáng thương, có thể khiến cho đàn ông thương tiếc.

Tô Hà theo bản năng mà muốn rút tay mình lại nhưng Tiêu Sầm khiến cô rất đau.

Chuyện này sao mà có thể đáp ứng được, hơn nữa, tình cảm là chuyện của hai người, này tính là gì đây? Tiêu Sầm không khỏi quá ngây thơ rồi. Tiêu Sầm thấy Tô Hà do dự, đôi mắt hiện lên một tia lạnh lẽo, cô ta lại lần nữa nắm chặt tay Tô Hà: <i>“Thật sự, Tô Hà, Trần Diệu tốt hơn anh ấy nhiều, Trần Diệu năm nhất có quen một người bạn gái, chiều người bạn gái ấy lên tận trời cũng chẳng tổn thương cô ấy, Tạ Lâu không phải người như vậy, cô… cô đáp ứng Trần Diệu đi.”</i>

Tô Hà rất đau đầu, đang muốn nói chuyện thì một giọng nói từ phía sau Tiêu Sầm truyền đến, <i>“Cô ấy dám?”</i>
 
Cô Ấy Quá Ngọt Ngào
Chương 32


Giọng nói này cả hai đều không xa lạ gì.

Hai người một người ngẩng đầu một người quay đầu đã nhìn thấy trong tay Tạ Lâu đang cầm điện thoại cùng chìa khóa xe, một bàn tay khác còn cầm một cái túi YSL.

Anh mặc áo trên màu trắng cùng quần jean, dáng vẻ trông như vừa mới mua sắm.

Vẻ mặt của anh lúc này rất lạnh, đôi mắt mang theo cơn tức giận nhìn Tiêu Sầm. Thời khắc ấy tựa như là muốn g**t ch*t cô ta vậy.

Tô Hà thừa dịp này mới rút lấy bàn tay bị nắm đến đỏ. Nước mắt Tiêu Sầm chảy càng lúc càng nhiều, cô ta đẩy ghế dựa ra rồi đứng lên, nói: <i>“Ngày hôm qua em đến nhà anh, anh không ở nhà, dì nói anh cùng ông nội ra ngoài…..”</i>

Cô ta cố gắng nói lảng sang chuyện khác.

Bởi vì ánh mắt của Tạ Lâu rất lạnh, nhìn cô ta như là đang xem một con kiến, so với trước khi hẹn hò còn lạnh hơn. Dường như ở trong mắt anh thì cô ta cái gì cũng đều không phải.

Sắc mặt của Tiêu Sầm trắng đi vài phần, theo bản năng mà bắt lấy ghế dựa để chống đỡ cơ thể.

Tạ Lâu chả thèm nhìn cô ta mà chỉ nhìn về phía Tô Hà. Tô Hà bị nhìn cũng có hơi sợ hãi. Cô nhìn vào điện thoại rồi mới đứng lên: <i>“Tôi đi mua đồ trước, hai người cứ nói chuyện đi.”</i>

Nói xong, cô vội xoay người muốn rời khỏi. Tạ Lâu đã nắm lấy tay cô, kéo cô vào trong vòng tay. Tô Hà lảo đảo hai bước, ngã vào ngực anh. Tạ Lâu xoay mặt cô sang để cô đối mặt với Tiêu Sầm, <i>“Nói cho cô ta biết, Trần Diệu không xứng với em, chỉ có tôi, mới thích hợp với em nhất.”</i>

Tô Hà sửng sốt, nhìn thấy gương mặt của Tiêu Sầm đã trắng bệch.

Cô không thể không thở dài, <i>“Tạ Lâu, anh lấy tự tin ở đâu ra thế?”</i>

Khuôn mặt của Tạ Lâu trở nên nặng nề, nhưng không đối mặt với Tô Hà, mà là lạnh lùng nhìn sang Tiêu Sầm, giống như này hết thảy đều là do Tiêu Sầm sai. Tiêu Sầm trước nay chưa từng bị anh nhìn qua như thế, cả người tựa như không thể chống đỡ nổi, cô ta chỉ vào Tạ Lâu, <i>“Anh có hèn hay không? Cô ta không thích anh, anh còn cưỡng ép cô ta. Anh có biết mọi người ở trong trường nghĩ về anh và cô ta như thế nào không? Tạ Lâu, kiêu ngạo của anh đi đâu rồi hả?”</i>

Xem ra Tiêu Sầm tuy đã xuất ngoại nhưng đối với chuyện phát sinh ở đại học Hải Thành lại cực kỳ rõ ràng, thậm chí ngay cả diễn đàn cũng xem không ít.

Khó trách cô ta biết nhiều như vậy, ngay cả chuyện của Trần Diệu cũng đều biết.

Tạ Lâu sau khi nghe xong thì khóe môi không chút để ý mà nhếch lên: <i>“Tôi hèn vì cô ấy, tôi vui, tôi cần gì phải xen vào chuyện người khác nghĩ gì? Tiêu Sầm, cô nên thấy may mắn vì cô là con gái, nếu không tôi đã g**t ch*t cô rồi.”</i>

Một câu cuối cùng lạnh hơn, ngay cả giọng điệu cũng có hơi ảm đạm và thù địch.

Đàn ông con trai đối mặt với anh bây giờ thì chân cũng phải run lên, huống chi Tiêu Sầm là con gái. Tiêu Sầm nước mắt lưng tròng đứng yên tại chỗ.

Cả người thiếu chút nữa đã trực tiếp ngã xuống đất.

Tô Hà nhíu mày nhìn Tạ Lâu, nhưng chuyện này không phải chuyện cô quản nên cô tránh thoát khỏi cái hôn của anh, xoay người bước đi. Tạ Lâu chả thèm nhìn Tiêu Sầm nữa, cũng xoay người đuổi theo Tô Hà. Anh bắt lấy tay của Tô Hà, nhét túi mua sắm vào trong lòng cô để Tô Hà ôm lấy.

Cô sững sờ, muốn ném đi: <i>“Đây là cái gì?”</i>

Tạ Lâu lạnh giọng trả lời: <i>“Son môi!”</i>

Tô Hà ý thức được này có thể là cho cô, lập tức ném ở một bên bàn rồi bước thật nhanh ra ngoài. Tạ Lâu cầm lấy chiếc túi kia, lại lần nữa đuổi theo.

Mà phía sau.

Tiêu Sầm lặng nhìn và lắng nghe với khuôn mặt trống rỗng. Con gái rất nhạy cảm với mỹ phẩm và các sản phẩm chăm sóc da, đặc biệt là một số nhãn hiệu quen thuộc. Khi Tạ Lâu xuất hiện ở đây xách theo chiếc túi, cô ta vô thức nghĩ đó là của ai? Cô ta rất sợ, sợ rằng anh sẽ mua nó cho Tô Hà.

Ai mà ngờ.

Thật sự là mua cho cô.

Tiêu Sầm bụm mặt, la lên một tiếng, nước mắt càng lúc càng nhiều hơn.

*

Anh đuổi theo Tô Hà ra ngoài, Tô Hà tuy rằng đi rất vội, nhưng cô không quên còn thứ muốn mua. Vì thế cô quay lại Walmart lầu hai, Tạ Lâu tất nhiên cũng đi theo.

Bước chân cũng không còn dồn dập như lúc trước, Tô Hà nghiêng đầu nhìn anh một cái rồi cúi đầu lựa thịt.

Tạ Lâu lười nhác mà đứng ở bên cạnh, nhìn cô lựa chọn.

Anh chỉ vào một miếng khác và nói: <i>“Miếng này không tồi.”</i>

Tô Hà không nghe thấy.

Tạ Lâu hơi nhíu mày lại có vẻ hơi không kiên nhẫn, anh hỏi: <i>“Tiêu Sầm nói gì với em vậy?”</i>

Bị bạn gái cũ cáo trạng, Tạ Lâu có lẽ là người duy nhất.

Đôi tay lấy thịt của Tô Hà chợt ngừng lại, sau đó đưa thịt cho chủ siêu thị, nhịn không được cố ý hỏi lại: <i>“Anh cảm thấy cô ấy sẽ nói gì với tôi?”</i>

Tạ Lâu nhìn nụ cười trên khóe môi của cô, chói lọi tựa như đang cười nhạo. Anh tới muộn, chỉ nghe được khúc Tiêu Sầm cầu xin Tô Hà, nhưng lấy tính cách của Tiêu Sầm thì trước đó nhất định có gì đó làm nền. Nghĩ đến đây, đôi mắt của Tạ Lâu lại lạnh hơn, anh xoa khóe môi rồi nói: <i>“Có chuyện gì thì tự em hỏi tôi, không cần nghe những gì người khác nói.”</i>

<i>“Đặc biệt là Tiêu Sầm.”</i>

Tô Hà nhận thịt xong rồi bỏ vào xe đẩy mới nói: <i>“Tôi cảm thấy cô ấy nói không sai.”</i>

<i>“Cô ta nói gì đó!”</i> Tạ Lâu đoạt lấy xe đẩy từ cô, Tô Hà muốn lấy về nhưng đã bị tay anh chặn lại, nắm thật chặt. Vì thế biến thành hai người cùng nhau đẩy xe đẩy.

Như là người yêu, Tô Hà đột nhiên rút tay về, anh muốn đẩy thì để cho anh đẩy, cũng giữ khoảng cách với anh.

<i>“Nói đi.”</i> Tạ Lâu nghiêng đầu nhìn lấy cô, đôi mắt âm u một mảnh.

Ngược lại anh muốn nghe xem Tiêu Sầm đã nói cái gì mà cô cảm thấy không tồi. Là câu Trần Diệu thích hợp với cô sao? Anh siết chặt lấy xe đẩy, cứng rắn mà ngăn chặn cơn tức giận.

Tô Hà cười một cái, <i>“Cô ấy nói anh là động vật máu lạnh, sẽ không cưng chiều phụ nữ không thương phụ nữ, càng sẽ không tặng quà cho phụ nữ, anh căn bản là không có trái tim, anh chỉ có kiêu ngạo của chính mình thôi….”</i>

Tạ Lâu càng nghe xong thì mặt càng u ám.

Tô Hà nhìn thấy anh biến sắc thì ngừng lại.

Một hồi lâu, Tạ Lâu lại chỉ vào túi đặt trong xe đẩy: <i>“Này không phải là quà tặng sao?”</i>

Logo YSL trên túi cực kỳ dễ thấy. Tô Hà tức thì ngậm miệng lại. Cô nhớ lại, tối hôm qua Chu Ngữ Ngữ khoe chính là nhãn hiệu son này.

Tạ Lâu nhìn thấy vẻ mặt này của cô đã cười khẩy một tiếng, sau đó mới nói: <i>“Tôi không thương em? Không chiều em? Tôi vô tâm sao?”</i>

<i>“Em muốn xem thử hay không?”</i>

Từng lời nói trực tiếp đâm thẳng vào lỗ tai của Tô Hà. Tô Hà chỉ cảm thấy mặt đỏ bừng, bởi vì chung quanh có người đã nhìn qua, sôi nổi nhìn hai người họ chằm chằm.

Tạ Lâu cao to, một thân cao quý, thoạt nhìn không giống người sẽ tại khu đồ ăn mà đi dạo.

Cho nên càng thêm hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Tô Hà nhanh chóng cầm cà rốt cùng bắp ném vào xe đẩy, đi nhanh hai bước. Tạ Lâu nhìn thấy hôm nay cô mặc bộ quần áo này, đơn giản trang nhã không nói, áo len lại rộng thùng thình, che khuất đi cái mông. Nhưng lúc đi đường lại có thể thấy được cái mông vểnh lên. Anh híp mắt, đuổi kịp, sau đó cúi đầu ở bên tai cô hỏi một câu: <i>“ Có phải cô ta còn nói với em, tôi chưa hôn qua cô ta hay không?”</i>

Tay Tô Hà chọn đậu phộng chợt ngừng lại.

Tạ Lâu cười lạnh một tiếng: <i>“Nhưng tôi hôn qua em rồi mà nhỉ? Rất nhiều lần đấy….”</i>

<i>“Tạ Lâu, anh câm miệng!”</i> Tô Hà không nhịn nữa mà rống lên một tiếng với anh.

Tạ Lâu trào phúng cười: <i>“Cho nên, em còn thấy cô ta nói đúng sao?”</i>

*

Hôm nay không thể nói chuyện nữa.

Mỗi câu nói của Tạ Lâu đều chọc trúng điểm đau của cô, những thứ anh không làm ở trên người Tiêu Sầm đều làm ở trên người cô. Tiêu Sầm nói chưa dứt lời, vừa nói càng hiện rõ lên những chuyện Tạ Lâu đã làm. Tô Hà vốn dĩ mơ hồ mông lung bước qua. Ai mà biết sự so sánh này càng thêm rõ ràng chuyện của anh đối với hai người khác nhau.

Cô vội vàng mua đồ, lại đi dạo khu vật dụng hàng ngày mua thứ mình muốn mua, sau đó đi tính tiền. Tạ Lâu lười nhác mà đẩy xe, còn tự giác mà cầm một bao kẹo que.

Tô Hà nhìn qua.

Tạ Lâu nhướng mày: “<i>Đến nhà em không thể hút thuốc, còn không cho tôi ăn kẹo sao?”</i>

<i>“Tôi cho anh đến nhà tôi sao?”</i>

Tạ Lâu cười khẩy một tiếng, không trả lời cái vấn đề ngốc nghếch này của cô. Lúc này người xếp hàng rất nhiều, còn phải một đoạn thời gian nữa. Hai người yên lặng mà đi tới, tới khu tính tiền thì thu ngân nhìn Tạ Lâu một cái, đỏ mặt hỏi: <i>“Có thẻ hội viên không?”</i>

Tô Hà chen qua trả lời: <i>“Không có, bao nhiêu tiền.”</i>

<i>“Có.”</i> Tạ Lâu ném một tấm thẻ cho nhân viên thu ngân, là thẻ hội viên Walmar lại là thẻ màu vàng đen. Nhân viên thu ngân thấy thế theo bản năng mà nhìn Tạ Lâu một cái, nhanh chóng xử lý, sau đó nhắc nhở: <i>“Thẻ này của anh tích được nhiều điểm, có thể đi quầy bên kia để đổi quà tặng.”</i>

Tạ Lâu không trả lời mà cầm điện thoại quét mã với thu ngân.

Tô Hà sao mà để anh đưa tiền được nên vội cầm tiền mặt đưa cho thu ngân. Tạ Lâu thấy thế, không hé lời, lười nhác mà dựa vào một bên, dáng vẻ này tựa như chờ vợ mua hàng vậy.

Tô Hà nhận lấy tiền lẻ còn Tạ Lâu đã lấy đi chiếc túi lớn của cô. Anh bĩu môi, nói với Tô Hà: <i>“Lấy điện thoại và chìa khóa xe của tôi.”</i>

Người này có bệnh.

Lấy túi mua hàng không lấy chìa khóa xe cùng điện thoại, loại nào quan trọng hơn đây?

Tô Hà không muốn quan tâm nữa, nhưng nhìn dáng vẻ một chút cũng không muốn lấy của anh, cô lập tức bất đắc dĩ, xoay người, lấy điện thoại cùng chìa khóa xe của anh đặt ở trong tay.

Tạ Lâu lúc này mới vừa lòng.

Ở đây người đến người đi, Tô Hà không muốn gây sự cùng anh cho nên trước hết nhanh chóng vào thang máy. Tay Tạ Lâu đều xách theo túi, tay dài chân dài mà đi theo ra cổng lớn, Tô Hà đưa chìa khóa cùng điện thoại cho anh, <i>“Anh lái xe đi, tôi từ chỗ này về rất gần.”</i>

Tạ Lâu l**m khóe môi rồi nhướng mày: <i>“Tôi đi nơi đó của em nhé.”</i>

Tô Hà: “……”

<i>“Em cho rằng tôi vì cái gì mà mua thỏi son này? Tôi tự mình mua cho em đấy.” </i>Anh đề cao cái túi kia, <i>“Nghe nói năm nay thịnh thỏi son nhỏ màu vàng này……”</i>

*

Muốn dùng son môi mê hoặc cô sao?

Tô Hà một chút cũng không mắc lừa, nhưng cô cũng không thể đuổi người này đi được.

Anh không lái xe mà là đi theo cô.

Lúc Tô Hà bước lên cầu thang, đột nhiên xoay người nhìn Tạ Lâu, cắn răng nói với anh: <i>“Anh có thể thành thật một chút hay không?”</i>

Bây giờ cô không còn bài xích việc ở chung với Tạ Lâu nữa. Hai người lăn lộn tới lăn lộn lui như vậy, ngược lại khiến dấu vết anh để lại trong lòng cô càng thêm sâu hơn.

Mà cảm giác quen thuộc cũng gia tăng.

Nhưng cũng có lẽ là do năm nay quá cô độc, anh xuất hiện khiến cho cô nhiều hơn cảm giác tồn tại. Cho nên, không bài xích nhưng vẫn rất khẩn trương.

Sợ anh đột nhiên không thành thật.

Tạ Lâu đứng ở phía dưới bậc thang, híp mắt: <i>“Em cảm thấy chỗ nào của tôi không thành thật?”</i>

Tô Hà: <i>“Trong lòng anh biết rõ ràng mà.”</i>

Tạ Lâu nhướng mày: <i>“Chính em thành thật thì tôi mới thành thật.”</i>

Tô Hà: “……”

Quả thực vô nghĩa!

Cô khi nào không thành thật chứ.

Khi cô còn đang khiếp sợ, Tạ Lâu đã tiến hai bước lên bậc thang, Tô Hà theo phản xạ định trốn ra phía sau, phần eo chống ở lan can. Tạ Lâu dựa sát vào cô, đôi mắt hẹp dài tràn đầy hài hước, nghiền ngẫm. Anh nhỏ giọng ở bên tai cô: <i>“Có lẽ em không biết, thời điểm mà tôi thật sự không thành thật thì ngay cả giường em cũng không xuống nổi….”</i>

Nói xong, anh l**m khóe môi, đôi mắt là thú tính mãnh liệt.

Hô hấp của Tô Hà lập tức như ngừng lại.

<i>“Cho nên, em phải quý trọng hiện tại, tôi thật sự rất thành thật.”</i> Tạ Lâu cười một tiếng, môi mỏng nhẹ nhàng lướt qua vành tai của Tô Hà, tựa như là lông chim lại làm cho cơ thể Tô Hà run lên.

Cô đẩy anh ra mà hốt hoảng: <i>“Xin anh vẫn luôn giữ thành thật như vậy.”</i>

<i>“Được thôi.”</i> Anh đáp ứng cực kỳ tùy ý.

Tô Hà: “……”

Đây là cô ở chung với sói sao?
 
Cô Ấy Quá Ngọt Ngào
Chương 33


Trong khoảng thời gian này, trong nhà có người ở nên Tô Hà dọn nó cực kỳ sạch sẽ. Ngẫu nhiên sẽ xuống lầu ném rác, sẽ mua chút vật trang trí nhỏ mang lên, có khi tìm thấy những chiếc bình, khăn trải bàn và những thứ tương tự được nhét trong tủ thì cũng sẽ sắp xếp lại rồi phủ chúng lên. Cảm giác khi vào cửa đã khác với đêm giao thừa năm mới.

Tạ Lâu đặt túi mua hàng trên bàn trà, tầm mắt ở phòng khách dạo qua một vòng.

Cả căn nhà lộ ra hương vị của con gái. Ngay cả những chiếc bình ở ban công phía sau cũng được trang trí bằng hoa, khăn trải bàn được phủ một màu tinh khiết, sáng hơn nhiều so với trước đây và đệm ghế ăn có màu giống như khăn trải bàn, trông thật mềm mại.

Ngôi nhà cổ này có cảm giác của Tô Hà ở khắp mọi nơi.

Tạ Lâu cúi đầu đè ép khóe môi, đôi mắt mang theo vài phần mịt mờ.

Tô Hà rót một li nước, xoay người đặt ở trên bàn trà rồi nói: <i>“Uống nước.”</i>

Tạ Lâu cúi người xuống cầm lấy, ngửi một cái, <i>“Là nước chanh phải không?”</i>

Tô Hà tùy ý trả lời, ngồi xổm bên bàn trà rồi sắp xếp lại đồ hôm nay mua được. Tạ Lâu ngồi ở trên sô pha, không chút để ý mà uống nước, gập đầu gối lại, tay chống lên nhìn Tô Hà dọn dẹp lại.

Thời gian còn chưa quá muộn, Tô Hà phân loại đồ rồi nhét vào trong ngăn kéo, lại đem đồ ăn vào phòng bếp. Rửa sạch nồi rồi nấu cơm, nấu canh trước. Sau khi rửa các món khác, Tô Hà đã chuẩn bị xong và đặt chúng lên bếp, ngẫu nhiên sẽ đến tủ lạnh lấy chút này chút nọ… Áo len có cổ áo hơi rộng. Thỉnh thoảng trượt xuống, để lộ đôi bờ vai tròn và trắng nõn.

Tạ Lâu híp mắt, tầm mắt vẫn luôn nhìn chăm chú cô. Nhìn đến bị mê hoặc.

Tô Hà trở ra, đi đến tủ lạnh nhét thịt nạt được ướp vào tủ lạnh rồi chuẩn bị lại lấy thêm hai quả trứng gà…

Một bàn tay mảnh khảnh đột nhiên kéo chiếc áo len trên vai cô lên, Tô Hả sững sờ nhìn qua, Tạ Lâu dựa vào tay vịn một cách uể oải, đôi mắt thật sâu mà nhìn lấy cô rồi nói: <i>“Mặc tốt áo len của em đi, đừng nói là tôi không thành thật…”</i>

*

Năm phút sau, Tô Hà đã thay ra một chiếc áo khoác, chiếc áo này cổ tròn, màu là màu xám, một chút cũng sẽ không làm người khác mơ màng.

Tạ Lâu cắn kẹo que, cười khẩy một tiếng, <i>“Thay nhanh như vậy sao?”</i>

Tô Hà trừng mắt, thật ra cô vốn đã quên đi người này, mới vừa rồi bận quá nên nhập thần. Chỉ biết anh ở trên sô pha xem di động, thỉnh thoảng sẽ nhìn cô. Cô chỉ nghĩ rằng anh đang xem cô làm công chuyện chứ ai mà biết anh đang nhìn bả vai của cô…

Tên đàn ông thúi này.

<i>“Giữa trưa không có món cay.”</i> Tô Hà căm giận liếc anh một cái.

<i>“Ừ.”</i> Tạ Lâu gật đầu, dường như không thèm để ý. Tuy rằng ở nhà, vì suy xét khẩu vị của anh mà nhất định có hai món làm riêng cho anh.

Mẹ của anh cũng thích ăn cay, thế nhưng ba anh không cho mẹ ăn.

*

Rất nhanh, đồ ăn đã được làm xong. Tô Hà mang sang tới, đều là món Quảng Đông thanh đạm. Tạ Lâu mở tủ lạnh ra tìm đồ uống. Tô Hà nói: <i>“Không mua, hôm nay có canh.”</i>

Tạ Lâu nhướng mày: <i>“Tủ lạnh trống không, em nhét chút bia vào đi.”</i>

<i>“Tôi lại không uống bia</i>.” Tô Hà lau tay rồi đi xới cơm.

Tạ Lâu coi đó là chuyện đương nhiên: <i>“Nhưng tôi uống.”</i>

Tay Tô Hà cầm muỗng xới cơm chợt ngừng lại rồi nhìn về phía anh. Nhịn một hồi lâu, mới không nói chuyện, anh xem đây là nhà anh hả? Cô tiếp tục xới cơm, một người một chén rồi đặt trên bàn cơm, vẫn là vị trí ngồi hôm đêm giao thừa. Tô Hà nhìn thấy nhiều hơn một đôi đũa thì vẻ mặt ngừng lại một chút.

Thì ra cảm giác trên bàn cơm thêm một người thật sự khá tốt.

<i>“Nghĩ cái gì thế?”</i> Tạ Lâu cầm chiếc đũa chọn một miếng sườn trước thì thấy cô xuất thần nên hỏi.

Giọng nói trầm thấp đã cắt ngang suy nghĩ của Tô Hà, cô lấy lại tinh thần, có chút hoảng loạn mà lắc đầu: <i>“Không có gì.”</i>

Tạ Lâu híp mắt rồi ngồi xuống.

Hai người chiếm cứ một bên, yên tĩnh mà ăn cơm.

Tạ Lâu thường gắp đồ ăn cho Tô Hà, còn gắp lấy hành tây. Tô Hà rất ghét bỏ, lấy hành tây ra rồi đặt ở trên bàn.

Lúc cô ghét bỏ, giữa mày nhíu lại, còn trừng mắt nhìn anh. Tạ Lâu cười nhẹ một tiếng, <i>“Kén ăn không phải là đứa trẻ tốt.”</i>

Tô Hà: <i>“Anh còn mặt mũi mà nói tôi ư?”</i>

Tạ Lâu dừng một chút, nhướng mày lên: <i>“Cũng đúng, không nói được em nhưng tôi cũng sẽ nói.”</i>

*

Hai người ở trên bàn cơm, ăn cơm cộng thêm đấu võ mồm. Chỉ lát sau đã ăn xong rồi, Tô Hà thu dọn đi rửa chén. Lúc cô đang đứng trong phòng bếp thì nghe thấy điện thoại của Tạ Lâu vang lên, anh bắt máy rồi đến bên ban công nghe máy.

Chờ Tô Hà rửa chén xong xuôi thì Tạ Lâu vẫn còn đang nghe điện thoại. Tô Hà liếc anh rồi ngáp một cái, ngồi ở trên sô pha. Cô từ trước đến nay có thói quen ngủ trưa, nhưng trong nhà nhiều hơn một người, như thế nào cũng phải đuổi Tạ Lâu đi rồi hẳn nói.

Cô chán muốn chết mà dựa vào sô pha rồi mở TV.

Tay sờ đến điều khiển từ xa, vừa lúc đụng phải túi mua hàng YSL. Tô Hà nghiêng đầu nhìn một hồi, túi rất lớn, bên trong giống như không chỉ là một cái hộp.

Cô không vươn tay lấy nó mà lười biếng dựa vào trên sô pha, bắt đầu xem TV.

Bởi vì cô có chút mệt nhọc, sợ sẽ ngủ thiếp đi.

Dần dần, giọng Tạ Lâu nói chuyện trên ban công càng ngày càng mơ hồ. Mí mắt của Tô Hà như muốn khép lại.

Cô nghĩ thầm.

Tại sao nói một cú điện thoại lại lâu đến vậy?

Nói cái gì mà mình nghe không rõ thế.

Theo suy nghĩ này, cô ngủ thiếp đi.

*

Những bông hoa trên ban công bị lay động bởi những ngón tay mảnh khảnh của Tạ Lâu và rồi cánh cửa ban công cũng mở ra. Tạ Lâu bước ra và thấy Tô Hà đang nghiêng đầu ngủ trên ghế sofa.

Tạ Lâu nhìn thời gian thì đã là 1 giờ rưỡi chiều rồi.

Anh nhếch môi, đi đến sô pha rồi dựa vào ghế, cúi người nhìn lấy dáng vẻ đang ngủ của cô.

Kiểu nhà cổ này có ban công cao và hàng rào sắt. Ánh sáng đi vào còn bị chặn bởi một bức tường phụ. Cho nên cần phải bật đèn khi vào cửa, hơn nữa vào mùa đông khí lạnh còn tràn vào. Tô Hà đã nép mình dưới ngọn đèn vào thời điểm này với hàng mi dài khép lại ở hốc mắt dưới.

Chiếc áo màu xám thực sự phù hợp với quần legging đen, cực kỳ thanh thuần.

Ngủ rồi, gương mặt ửng đỏ. Tư thế của một người đẹp đang ngủ.

Tạ Lâu vươn tay vuốt lấy má cô, cúi người nhỏ giọng hỏi: <i>“Ngủ rồi à?”</i>

Không có ai trả lời anh cả.

Giữa lòng bàn tay là da thịt bóng loáng, còn mang theo độ ấm thoải mái. Đầu ngón tay thon dài của anh vuốt quanh lấy má cô, cái mũi tuy rằng chưa phải là rất cao nhưng đường cong rất thoải mái. Sau đó anh từ từ lướt đến cằm cô, đôi mắt đen như mực ấy mang theo một tia d*c v*ng, anh nhẹ nhàng nắm lấy cằm của cô.

Tô Hà bị ép phải ngẩng mặt lên.

Nhìn rõ hơn, cô nhíu mày, có vẻ khó chịu.

Tạ Lâu cũng không hề buông tay, anh kề sát vào, đôi môi mỏng dán vào môi cô. Thế nhưng không nhúc nhích.

Dán vài giây sau, anh mới buông ra, theo đó hôn đến vành tai cô. Ở nơi đó, anh trằn trọc hôn xuống.

Tô Hà trong lúc ngủ mơ cảm thấy ngứa ngáy đã vung tay lên tát một cái vào sườn mặt của Tạ Lâu.

Chát một tiếng, rất vang dội.

Động tác của Tạ Lâu chợt ngừng lại, hô hấp nặng nề hơn so với trước, anh giễu cợt một tiếng, <i>“Em mà không tỉnh thì tôi ăn em đấy.”</i>

*

Tô Hà thật đúng là không tỉnh, cô đánh người xong rồi nằm nghiêng sang bên cạnh, cong chân dựa vào sô pha. Tạ Lâu lười nhác mà dựa vào, nhìn cô ngủ giống như một con tép riu.

Ước chừng mười phút sau, anh mới cúi người xuống ôm cô lên tiến về phòng cô. Đây là lần đầu tiên anh vào phòng cô, trong phòng mang theo một mùi hương thoang thoảng. Anh đặt Tô Hà lên trên chiếc giường kia.

Tô Hà tiếp xúc với giường, theo phản xạ mà lăn vào bên trong.

Cô vươn tay muốn c** q**n bởi vì quần quá bó sát.

Tạ Lâu quỳ một gối ở trên giường, mang theo ý xấu, nhìn cô dò dẫm đến gấu quần nhưng không có ý định ngăn nó lại, chỉ muốn nhìn cô cởi ra.

Nhìn ước chừng mười giây.

Tô Hà không kéo xuống được, lật tay kéo chăn lên che lại cơ thể.

Mặt Tạ Lâu tối sầm đi vài phần.

Anh đỡ hàm răng nói: <i>“Không cởi sao?”</i>

*

Tô Hà thường ngủ trưa không quá hai giờ và cô ngủ ngon lành. Hai giờ không mộng mi, chờ đến khi tỉnh lại mới phát hiện mình ở trên giường, cô xoa đôi mắt ngồi dậy…

Một giây sau, cô đột nhiên tỉnh táo.

Lập tức xuống giường, kéo cánh cửa đang khép hờ ra mà nhìn vào phòng khách.

Tạ Lâu cầm lấy máy tính bảng của cô như là đang xem gì đó, Tô Hà ngẩn người, mờ mịt hỏi: <i>“Anh… Còn chưa đi hả?”</i>

Tạ Lâu lười nhác mà dựa ra sau, tầm mắt dừng lại ở đôi chân trần không mang dép của cô. Căn phòng của cô được trải một tấm thảm màu ấm. Năm trước lại bị Trì Dĩnh kéo đi làm móng chân, sơn lên chúng một màu đỏ rực khiến cho bàn chân thật sự rất trắng. d*c v*ng bị ép xuống hai giờ của Tạ Lâu lại bị bùng lên.

Anh buông máy tính bảng ra rồi đứng lên đi về phía cô. Tô Hà không nghe thấy anh trả lời, nhưng nhìn động tác của anh mà theo bản năng lui về phía sau.

<i>“Tạ Lâu….. Anh làm gì đó?”</i>

Tạ Lâu nhướng mày rồi trả lời: <i>“Lấy chút đồ.”</i>

<i>“Anh có thứ gì ở chỗ tôi chứ?”</i> Tô Hà theo bản năng mà nhìn về phía đầu giường, tủ đầu giường dường như không có đồ gì nhiều. Cô quay đầu đang muốn nói chuyện thì cả người ngã ngồi ở trên giường, gót chân giơ lên, vừa lúc đã bị Tạ Lâu nắm lấy.

Tô Hà ngã người ra sau, kinh ngạc: <i>“Anh… anh không phải nói anh muốn thành thật sao?”</i>

Tạ Lâu cọ xát chân cô, quá trắng, trắng giống như sứ vậy. Ngón chân sơn màu đỏ kia không phải đang quyến rũ người sao?

Anh cúi đầu hôn lấy mắt cá chân của cô.

Tô Hà sao mà chịu đựng nỗi, mặt đỏ ửng, đá một phát.

Tạ Lâu trốn ra sau, véo chân cô và kéo về phía trước. Người anh cúi xuống, một tay chống ở má của Tô Hà cúi đầu nhìn cô.

Hai người gần nhau đến mức hơi thở phả vào nhau.

Tô Hà chỉ kịp nói: <i>“Tạ Lâu, anh đã đáp ứng với tôi rồi, lật lọng không phải điều mà một người đàn ông nên làm.”</i>

<i>“Sao hả?”</i> Tạ Lâu nhếch môi,<i> “Em nói đúng, tôi muốn hỏi em, em chừng nào thì đáp ứng tôi? Tôi có thể không cần lại thành thật nữa nhé?”</i>

Cả ngưởi Tô Hà căng chặt, ấp úng không biết nên trả lời như thế nào.

Có lẽ cô nên nghĩ về mối quan hệ giữa cô và Tạ Lâu bây giờ.

Mà đúng lúc này, điện thoại được đặt trên bàn của Tô Hà vang lên. Ánh mắt của Tô Hà sáng lên, giống như gặp được cứu tinh, đôi tay đẩy anh ra<i>: “Điện thoại, điện thoại.”</i>

Tạ Lâu nhíu mày, cười giễu một tiếng.

Sự khó chịu bị ngưng tụ ở giữa mày, anh buông Tô Hà ra.

Tô Hà nhanh chóng nhảy sang một bên rồi trượt xuống giường, chạy đến bên ngoài phòng khách bắt điện thoại lên. Bởi vì chạy trốn quá nhanh, cũng quá gấp nên cô chưa kịp xem là ai đã bắt máy rồi.

Nghe được giọng Vương Huệ, thân nhiệt của Tô Hà đột nhiên giảm xuống.

<i>“Hà Hà, con đang bận sao?”</i> Vương Huệ cười hỏi.

Tô Hà không hé răng mà ngồi ở trên sô pha, Vương Huệ bên kia lại nói: <i>“Mấy ngày nữa mẹ cùng em gái đến thăm con, con chưa đi học phải không?”</i>

<i>“Con sắp đi học rồi, còn phải làm việc, không có thời gian tiếp đón hai người.” </i>Giọng Tô Hà lạnh đi vài phần, mang theo chút run rẩy.

<i>“Ngay cả một ngày cũng không có sao?”</i> Vương Huệ làm như có chút mất mát, hỏi ngược lại.

Tô Hà hạ giọng, lạnh lẽo cứng rắn mà trả lời bà ta.

*

Tạ Lâu dựa vào cửa phòng, nhìn tiểu đáng thương kia đang ngồi trên sô pha. Đôi mắt anh lạnh đi, nhìn thấy máy tính bảng trên bàn trà. Hôm nay anh không cẩn thận nhìn thấy một ít tâm sự của Tô Hà.

Anh đi lên vài bước rồi cầm lấy máy tính bảng trên bàn trà. Đang muốn thoát khỏi một số trang web thì nhìn thấy một WeChat nhảy ra trên máy tính bảng.

Người gửi WeChat là Chu Ngữ Ngữ.

Cô ta đã gửi một tấm hình lại đây, là tự chụp thỏi son.

Còn nhắn thêm một WeChat: <i>“Tô Hà, chị cảm thấy màu của thỏi son này thế nào?”</i>

Tạ Lâu: “……”

Anh nhìn Tô Hà một chút, tiểu đáng thương còn đang nói chuyện với mẹ.

Tạ Lâu vươn tay mở hộp YSL ra, phía trên có 8 thỏi son môi, mỗi thỏi đều cực kỳ dụ dỗ người. Anh chụp một tấm rồi trả lời đối phương.

Tô Hà: <i>“Cô cũng giúp tôi nhìn xem, màu son này của tôi thế nào?.</i>

Sau đó, anh nghĩ thầm: Mua thiếu rồi.
 
Cô Ấy Quá Ngọt Ngào
Chương 36


Nhà hàng Mễ Lai là một nhà hàng nổi tiếng trên mạng mới được mở ra trong hai năm qua. Nhà hàng nổi tiếng trên mạng luôn trở nên phổ biến theo nhiều cách khác nhau, vì môi trường, vì thức ăn, vì anh trai chị gái phục vụ trong nhà hàng. Hoặc người điều hành trong nhà hàng là một người nổi tiếng trên mạng, mỗi loại hình thức đều có.

Mễ Lai còn trở nên nổi tiếng vì một món ăn.

Món này được gọi là bánh tart phô mai bí ngô.

2020-08-dgi8da_720.jpg


Nguồn: jxcaipu.com

Các loại APP đều có người ở Amway, hơn nữa cửa hàng trang trí cực kỳ đơn giản và trang nhã, thích hợp để chụp ảnh, vì thế nên có vận đỏ như vậy đấy.

Bà ngoại của Tô Hà làm đồ ăn Trung Quốc.

Tô Hà đối với đồ ăn Trung Quốc cũng thiên vị, nhưng có khi sẽ đi thử xem một ít điểm tâm ngọt kiểu Tây. Bánh tart phô mai bí ngô kia cô cũng đã ăn qua, hương vị cũng không tệ lắm.

*

10 giờ hơn, mặt trời đã lên cao. Tô Hà lặng lẽ đặt chiếc áo khoác xuống, chọn một chiếc váy màu nâu đen rồi mặc một chiếc áo khoác mỏng, mang giày cao gót để đi ra ngoài. Cô đánh chút son môi cùng một vài thứ khác. Đến nhà hàng Mễ Lai cũng gần 11 giờ, nhà hàng Mễ Lai mùng 3 đã mở cửa buôn bán.

Tô Hà vào nhà hàng, tìm số điện thoại của Hứa Lộ rồi gọi qua, nói chính mình tới rồi.

Một lúc sau, một người phụ nữ mặc váy chấm bi trắng đi vòng từ bếp sau của nhà hàng và đi về phía Tô Hà bên này. Đây là lần đầu tiên Hứa Lộ nhìn thấy Tô Hà. Cô đứng ở cửa kính thoạt nhìn tự nhiên trang nhã, hơn nữa tuổi rất trẻ, giống như sinh viên vậy.

Hứa Lộ cười dịu dàng, cùng Tô Hà bắt tay: <i>“Xin chào, tôi là Hứa Lộ.”</i>

<i>“Xin chào, Tô Hà.”</i> Tô Hà cũng đang đánh giá Hứa Lộ. Giọng nói của Hứa Lộ khiến cho người nghe qua điện thoại sinh ra một chút cảm tình. Khi nhìn thấy người, Hứa Lộ thật xinh đẹp, là cái loại xinh đẹp hiện nay, mắt to, cằm nhọn, cười rộ lên còn có một cái má lúm đồng tiền. Tóc là tóc quăn, rối tung lên.

Thoạt nhìn rất có hương vị phụ nữ.

Hứa Lộ chào Tô Hà rồi đến ngồi một bên: <i>“Thật sự là quấy rầy cô rồi, ngại quá.”</i>

Tô Hà lắc đầu: <i>“Không sao đâu, vừa lúc tôi cũng nhàn rỗi. “</i>

Hứa Lộ cười cười, gọi người mang cà phê cùng món ăn vặt đến. Tô Hà lúc này mới xác định được rằng nhà hàng này là của Hứa Lộ. Cho dù không phải của cô ta thì ít nhất cũng có cổ phần trong đó.

Tô Hà không phải là người có thể nói nhiều, từ lúc gia cảnh sa sút, nói cái gì cũng có thói quen đắn đo rồi mới nói.

Cho nên lúc này cô có hơi yên tĩnh.

Hứa Lộ khuấy cà phê, giữa mày có vài nếp nhăn. Một lúc sau, cô ta chống cằm, nói chuyện phiếm với Tô Hà: “<i>Tôi đã nấu các món ăn mà Tạ Lâu thích lặp đi lặp lại gần đây, như cá chua cay, ruột già, còn có gà cay. Mùi vị của thịt gà tôi luôn nghĩ nó ổn, nhưng Tạ Lâu luôn ăn rất ít.”</i>

<i>“Nó đả kích sự tự tin của tôi, Tô Hà, cô làm món ăn đó có bí kiếp gì không?”</i>

Tô Hà nghĩ đến cái miệng bắt bẻ kia của Tạ Lâu thì lắc lắc đầu mới nói: <i>“Không có bí kiếp gì cả, bà ngoại tôi dạy tôi thế nào thì tôi làm theo thế đó.”</i>

“<i>Có thể là do tôi phối nguyên liệu không giống hay không?”</i> Nếu như có bí kiếp mà nói, Hứa Lộ tất nhiên cũng không tiện mở miệng muốn Tô Hà truyền thụ. Nhưng nếu không có bí kiếp thì điều đó có nghĩa là các thành phần khác nhau và cách làm khác nhau, khiến cho hương vị khác đi cho nên Tạ Lâu mới bắt bẻ như vậy. Trong đầu của Hứa Lộ hiện lên gương mặt của Tạ Lâu, chợt lóe qua, nhanh đến nỗi cô ta không dám nghĩ thêm nữa.

Tô Hà nói: <i>“Cũng có khả năng, bà ngoại tôi nghiên cứu đồ ăn so với người khác hơi khác biệt.”</i>

Ánh mắt của Hứa Lộ sáng lên, cô ta nhìn đồng hồ, <i>“Nếu không, chúng ta ăn một chút gì đó rồi đến phòng bếp thử nhé? Làm món cá chua cay, cô thử nhìn tôi làm nhé.”</i>

Tô Hà đã sớm đoán được nhất định là phải vào phòng bếp. Cô vẫn ổn và nói: <i>“Được.”</i>

*

Hứa Lộ gọi đầu bếp nhà hàng làm cho Tô Hà món bò bít tết cùng món bánh tart phô mai bí ngô, hương vị thật sự không tồi. Tô Hà ăn thật sự no, sau đó nghỉ ngơi một chút rồi cùng Hứa Lộ vào phòng bếp. Căn bếp rất sạch sẽ, ngoại trừ một ít đầu bếp đang bận rộn thì người không liên quan vốn dĩ không ở đây.

Tô Hà cởi áo khoác treo nó lên, rửa tay sạch sẽ, thay dép trong bếp và đi vào cùng với Hứa Lộ.

Hứa Lộ đeo chiếc tạp dề, giết cá lưu loát, chiên cá và điều chỉnh nguyên liệu.

Tô Hà ở một bên nhìn rất yên tĩnh, cũng không chỉ chỉ trỏ trỏ. Nhưng thật ra Hứa Lộ ngẫu nhiên sẽ hỏi Tô Hà, cũng nói với Tô Hà: <i>“Tôi thường để dầu ở mức độ này và sau đó từ từ đổ nó lên cá, cô làm thế này sao?”</i>

Tô Hà cầm dao, giúp cô ta xắt ớt cay, quay đầu lại nhìn thoáng qua: <i>“Là thế này, không có gì khác nhau.”</i>

Sau đó cô lại xoay người lại tiếp tục xắt ớt cay.

Hứa Lộ cười một cái, nghiêng người lấy rượu gia vị lại. Lúc xoay người lại thì nhìn thấy ấn dâu tây trên cổ Tô Hà.

Hứa Lộ ngây ngốc, nhìn nhiều thêm chút nữa.

Làn da của Tô Hà quá trắng, ấn dâu tây này cũng quá rõ ràng.

Hứa Lộ cười lắc đầu, một bên làm cá, một bên hỏi: <i>“Tô Hà, cô có bạn trai chưa?”</i>

Tô Hà lấy ớt ra khỏi dao, nghe thế thì sửng sốt, trả lời: <i>“Tạm thời còn chưa có.”</i>

<i>“Ồ?”</i> Hứa Lộ nhướng mày, nghĩ đến ấn dâu tây trên cổ cô thì cười cười, không chọc ghẹo nữa, chỉ cảm thấy tuổi trẻ thật tốt. Mà đồng thời, trong đầu lại lần nữa hiện lên khuôn mặt tuấn tú lạnh nhạt mà lười biếng kia của Tạ Lâu.

Cô ta hít một hơi và tập trung xử lý con cá trong tay.

*

Rất nhanh, canh cá chua cay của Hứa Lộ đã được làm xong mà mang lên bàn. Hương vị nồng đậm phiêu tán, thịt cá trắng nõn, kẹp lên tới rất mượt mà.

Tô Hà lau tay, Hứa Lộ cầm đôi đũa đưa cho Tô Hà, <i>“Cô thử xem.”</i>

Tô Hà gật đầu, gắp một miếng bỏ vào trong miệng, lại dùng cái muỗng múc canh, nếm thử hương vị canh. Hứa Lộ có hơi khẩn trương, nhìn chằm chằm vào cô.

Sau khi Tô Hà ăn xong, uống một hớp nước chanh mới nói: <i>“Thật ra hương vị rất tốt, ngang sức với tôi, vị cay của cô còn cay hơn một chút so với tôi, vị chua cũng đủ, thịt cá rất non, rất ngon.”</i>

“<i>Nếu dựa theo Tạ Lâu…..”</i> Nói đến cái tên Tạ Lâu, Tô Hà hơi ngừng lại, sau đó mới chậm rãi nói: <i>“Dựa theo khẩu vị của anh ấy mà nói, món này của cô còn cay hơn cả tôi một chút, anh ấy không có đạo lý gì mà ghét bỏ.”</i>

<i>“Thật sao?”</i> Hứa Lộ vừa mừng vừa sợ, nhưng rất nhanh giữa mày vẫn mang theo một nỗi ưu sầu, “<i>Nhưng cậu ta thật sự ghét bỏ, một bữa cơm ăn cũng không vượt qua nửa chén. Nếu cứ tiếp tục như vậy, có khả năng tôi sẽ bị đuổi việc. Hơn nữa, áp lực của tôi sẽ rất lớn.”</i>

Điều này sẽ thêm một trải nghiệm không tốt cho hồ sơ xin việc của cô ta.

Mà quan trọng nhất….

Hứa Lộ trầm ngâm không để mình biểu lộ ra.

Tô Hà không cho là đúng: <i>“Tạ Lâu quá kén ăn.”</i>

<i>“Nếu không tôi làm một phần, cô xem nhé? Điều chỉnh hương vị đến mức tương tự, thử xem xem?”</i> Tô Hà buông chiếc đũa rồi nói.

<i>“Dĩ nhiên là tốt nhất rồi.”</i> Hứa Lộ mỉm cười.

Tô Hà cầm tạp dề mang lên, rửa tay và cầm lấy dao, bắt lấy cá rồi giết cá, bắt đầu bận việc.

Ngày hôm nay, Tô Hà ở nhà hàng Mễ Lai cùng Hứa Lộ cho đến tối làm vài món ăn, cũng nói các thủ pháp nấu ăn của mình cho Hứa Lộ nghe. Hứa Lộ rất cảm kích, còn tự mình đưa cô về nhà.

Hai người thêm WeChat nhau.

*

Sau khi về đến nhà, Tô Hà đi tắm rửa vì cả người đều là mùi khói dầu. Lúc c** q**n áo ra thì nhìn thấy những dấu hôn, mặt cô có hơi ửng hồng, nhanh chóng tắm rửa thật kỹ. Lúc thay áo ngủ bước ra ngoài, sắc trời cũng đã tối đi, Tô Hà đành đi ngủ.

Kế tiếp kỳ nghỉ trôi qua rất nhanh.

Mùng 8, văn phòng Cường Thịnh khởi công. Sáng sớm Tô Hà đã đến. Một nhóm người trong văn phòng trông có vẻ lười biếng. Lục Quân 10 giờ rưỡi mới đến công ty. Anh ta mặc áo len màu xám cùng quần dài màu đen, nhìn tinh thần sáng láng, phát xong bao lì xì rồi thì anh ta đi ngang qua bàn làm việc của Tô Hà, gõ gõ vào bàn Tô Hà.

<i>“Cùng anh vào đây.”</i>

Tô Hà nghe lời đứng dậy, trong tay còn thuận tiện mang theo tài liệu của công ty khoa học kỹ thuật mà năm ngoái chưa xử lý xong.

Lục Quân chứa đựng ý cười nhìn cô: <i>“Mọi thứ gần như đã hoàn tất, cuối tuần chúng ta hẹn đối phương ra gặp mặt, em sẽ đảm đương trợ lý của anh, đi cùng anh.”</i>

Tô Hà gật đầu: <i>“Được ạ.”</i>

<i>“Buổi chiều không có việc gì, em hãy nghỉ ngơi đi. Trường em còn chưa khai giảng, mấy ngày nay lại đây xử lý tư liệu này kia. Khi nào thì em thi chứng chỉ mà trước đây yêu cầu?”</i>

Tô Hà suy nghĩ một chút mới nói:<i> “Có khả năng là năm hai ạ.”</i>

<i>“Vậy có khả năng là em sẽ làm thực tập sinh cho đến khi thi chứng chỉ năm hai đấy.”</i> Lục Quân nắm chặt tay và mỉm cười nhẹ nhàng.

<i>“Dạ, không sao đâu ạ.”</i> Tô Hà gật đầu.

*

Từ văn phòng Lục Quân bước ra, cô đã nhìn thấy đồng nghiệp tụ ở cửa thụt ra thụt vào. Tô Hà nhìn thoáng qua, chỉ chốc lát đã nghe nói công ty đối diện đã mở, quà ra mắt là rút thăm trúng thưởng, giải thưởng thấp nhất là một chiếc điện thoại di động mới nhất, giải thưởng cao nhất là một căn hộ thông tầng 36 mét vuông.

Quả thật là hào phóng.

Tất cả nhân viên của Cường Thịnh đều đỏ mặt vì ghen tị. Tô Hà đứng dậy đi ném rác. Lúc đi tới cửa đã nghe thấy giọng Tạ Lâu cùng Trần Diệu nói chuyện, đột nhiên cô không dám đi ra ngoài. Cô xách theo túi rác có hơi chần chờ. Đồng nghiệp bên cạnh hỏi Tô Hà: <i>“Làm sao vậy?”</i>

Tô Hà ngập ngừng.

Điều đáng trách duy nhất là hành lang không rộng chút nào, cộng với lối vào ở phía đối diện, nó phần nào chiếm phần lớn hành lang. Ở cửa Cường Thịnh là có thể nghe được bọn họ nói chuyện ở phía đối diện.

Tô Hà suy nghĩ một lúc, vẫn là đợi lát nữa rồi vứt nó sau.

Cô trở lại chỗ ngồi, chống cằm, đột nhiên cảm thấy chính mình không thể hiểu được, đây là đang làm gì? Trốn tránh Tạ Lâu sao? Aizz…. Trước tiên hãy để cô yên lặng một chút đi.

Các đồng nghiệp nữ trong văn phòng đang thảo luận về hai đối tác của Lạp Vực, nói bọn họ rất đẹp trai, lại có tiền, ra tay lại hào phóng, quả thực là tiểu thịt tươi. Một người khác nói cô ấy vừa mới đi ra ngoài, gặp phải một người trong đó đang hút thuốc, cô ấy nhìn một cái đã đỏ mặt, cảm giác nhịp tim đập thật mạnh, yêu đơn phương….

Những người khác cười cô ấy, độc thân lâu lắm nên thấy ai cũng phát xuân.

Các cô ấy thảo luận, thế nhưng chờ Lục Quân vừa ra tới, nháy mắt mọi người đều im lặng. Ai cũng không muốn ở trước mặt ông chủ khen cây đinh trong mắt anh ta.

Âm thầm dứt lời.

Lục Quân trở về văn phòng, các cô ấy lại tiếp tục.

Tô Hà không muốn nghe nhưng cũng nghe xong cả. Cô lại đợi một chút nữa mới xách túi rác đi ném. Hành lang bên ngoài người đến người đi, nhưng không có bóng dáng của Tạ Lâu cùng Trần Diệu. Tô Hà thở phào rồi đi ném túi rác vào thùng rác, nhón chân ném. Đến khi quay lại, cô thiếu chút nữa đã trợt ngã.

Tạ Lâu dựa vào vách tường, ngậm thuốc lá nhìn cô.

Nửa ngày sau, khóe môi nhếch lên một cái: <i>“Trốn cái gì mà trốn?”</i>

*

Khuôn mặt của Tô Hà lập tức đỏ lên. Cô cứng giọng: <i>“Không trốn.”</i>

Tạ Lâu cười thản nhiên<i>, “Không trốn sao? Túi rác này lẽ ra nửa giờ trước đã ném rồi mà nhỉ?”</i>

Tô Hà sững lại, tại sao anh biết?

Tạ Lâu búng búng làn khói, đôi mắt dừng ở trang phục hôm nay của cô. Cô mặc thật sự rất hợp tâm ý của anh. Lại là áo trắng rộng thùng thình, bên hông áo có một chiếc nút, lộ ra vòng eo thon nhỏ. Phía dưới là chiếc váy màu đen, xẻ tà nhỏ. Nghĩ đến hương thơm của da thịt kia trên môi anh, anh l**m l**m khóe môi rồi nói: <i>“Đồ ngốc, công ty bên em có kính phản quang, biết không?”</i>

Tô Hà: “……”

Không biết!
 
Back
Top Dưới