Ngôn Tình Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,559,190
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
co-ay-co-tien-co-sac-con-co-anh-ay.jpg

Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Tác giả: Hoa Lí Tầm Hoan
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

🍀CÔ ẤY CÓ TIỀN, CÓ SẮC, CÒN CÓ ANH ẤY

🍀Tên gốc: 他有钱有颜还有他

🍀Tác giả: Hoa Lí Tầm Hoan

🍀Số chương: 63 chương+ phiên ngoại

🍀Editor: Mộc Lạp Đề

🍀Thể loại: Hiện đại, từ thanh xuân vườn trường đến trưởng thành, nhẹ nhàng, ngọt sủng, HE.

🍀Nhân vật chính: Diệp Phồn Tinh, Lộ Thâm

🍀Lần đầu tiên gặp mặt, Lộ Thâm mới từ công trường dọn gạch trở về.

Tay áo cuốn lên cao, lộ ra cơ bắp to lớn hơn so bạn cùng lứa tuổi, trên mặt còn có vết máu tai nạn lao động để lại, một bộ dạng "Ông đây không dễ chọc".

Diệp Phồn Tinh nhìn chằm chằm anh vài giây, xông lên đi ôm lấy cánh taycủa anh, liền ngọt ngào mà kêu một tiếng "Anh yêu".

Lộ Thâm: "......"

Lộ Thâm nhìn chàng trai đau khổ đang đứng phía sau cô, nhìn lại cô, nhấc lên mí mắt phun ra một câu: "Một tuồng kịch hai trăm."

Đang muốn nói "Tiểu ca ca có thể hay không giúp giúp em" Diệp Phồn Tinh: "...... Được."

Lần thứ hai gặp mặt, Lộ Thâm chia cho Diệp Phồn Tinh- người đang bỏ nhà đi nửa cái bánh mì.

Diệp, Phồn Tinh: "Anh có thể keo kiệt thêm một chút nữa được không?"

Lộ Thâm nhướng mày, lấy lại nửa cái bánh mì trong tay cô, nói: "Có thể."

Diệp Phồn Tinh: "......"

Lần thứ ba gặp mặt, Diệp Phồn Tinh thành Lộ Thâm ngồi cùng bàn.
Sau đó, Diệp Phồn Tinh gả cho Lộ Thâm.

Người con trai này keo kiệt, độc miệng lại còn nhạt nhẽo, nhưng mà anh yêu cô, yêu đến cam tâm tình nguyện đem xương thịt chính mình mà tước đi, sinh sôi từ vũng bùn mà hướng về phía cô, cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 1: Được tỏ tình🍀


Editor : Mộc Lạp Đề
Khi đèn trong phòng khách bỗng nhiên tối lại, Diệp Phồn Tinh đang chuẩn bị đi vệ sinh.
Không nghĩ vừa muốn đứng dậy, Thọ tinh* tối hôm nay , tiểu thiếu gia Ôn Trác Vũ của tập đoàn Ôn thị đang ôm một bó hoa hồng kiều diễm ướt át , đỏ bừng cả khuôn mặt, tay chân cứng nhắc từ ngoài cửa ngã vào.
'' Đệch* Ôn Trác Vũ cậu đây là muốn làm gì? Thổ lộ à?''
<i>*Thọ tinh : là người được tổ chức sinh nhật.</i>
''Tôi không phải bị hoa mắt chứ, tiểu tử cậu cũng có ngày thông suốt ư?''
''Nói mau nói mua, coi trọng vị nữ hiệp nào có mặt ở đây rồi à?''
Trong cái vòng tròn ở đây đều là phú nhị đại, tuổi cũng không quá lớn, mười bảy mười tám tuổi trở lên,chính là thời điểm thích tham gia náo nhiệt nhất, thấy như vậy cũng '' Woaa " lên một cái để làm bừng lên không khí náo nhiệt .
Diệp Phồn Tinh cũng cảm thấy ngạc nhiên. Ôn Trác Vũ người này , nguyên do bởi vì mắc bệnh tim bẩm sinh , nên từ nhỏ thân thể luôn không tốt, tính cách cũng nổi danh là người hướng nội , bình thường ngay cả lúc lớn tiếng nói chuyện với người khác cũng đã xấu hổ , hôm nay lại có dũng khí đứng trước mặt mọi người mà thổ lộ ư?
Thật đúng là kỳ quái.
Nhưng mà, hai người bọn họ người bàn trước người bàn sau, bình thường cũng coi là quen biết , cô chưa từng nghe qua cậu thích một nữa sinh nào cả .....
Diệp Phồn Tinh cũng có chút buồn bực, nhưng cũng không nghĩ nhiều, dựa vào ghế sô pha hô lên một câu : "666*, bàn sau cố lên! ''
<i>*666 : giỏi , cừ .</i>
Kết quả vừa hô xong, Ôn Trác Vũ liền lấy dũng khí , giống như quay đầu nhìn về phía bên này mà đi qua.
Diệp Phồn Tinh:''.....''
Như thế nào cô lại cảm thấy tên tiểu tử này đang nhìn cô chứ? Ảo giác ư?
Vừa mới nghĩ như vậy, Ôn Trác Vũ liền bị người khác nhét vào trong tay chiếc micro.
''Alo? Tôi.... Cái kia, xin chào mọi người.....''
''Chúng tôi rất tốt*, cậu mau vào vấn đề chính đi!"
<i>*Bởi vì Trác Vũ nói 大家好 mà chữ 好 ở trong câu của Trác Vũ có nghĩa là một lời chào , mà mọi người vì muốn chọc Trác Vũ nên hiểu chữ 好 theo nghĩa là tốt, khỏe nên mọi người mới bảo là à ''Chúng tôi rất tốt''</i>.
Mọi người đều nhao nhao ồn ào, sắc mặt của Ôn Trác Vũ càng đỏ hơn, gắt gao cầm chặt chiếc micro.
''Hôm nay... hôm nay chính là sinh nhật 18 tuổi của tớ, cảm ơn mọi người đã đến tham gia bữa tiệc sinh nhật của tớ. Tiếp đó, trước khi cắt bánh kem , tớ cái kia, cho phép cái nguyện vọng đặc biệt quan trọng kia, nguyện vọng đó chính là.....''
'' Diệp Phồn Tinh, tớ thích cậu! Xin hỏi cậu... cậu có đồng ý làm bạn gái tớ không ? ''
Diệp Phồn Tinh: ''.....''
Diệp Phồn Tinh:'' ???!!! ''
Tuyệt đối không nghĩ tới quả dưa hấu này ăn ăn lại ăn trên người mình , Diệp Phồn Tinh cả người đều sững sờ, cho đến khi người bên cạnh hoan hô lên đẩy cô một cái, mí mắt hơi giật giật rồi lấy lại tinh thần.
''... Xin lỗi a, cái đó, cao tam* rồi, tớ chỉ muốn học tập thật tốt, mỗi ngày đều hướng về phía trước, không có tâm tư yêu đương.''
<i>*Cao tam : là lớp 12 của Cao trung ở bên trung quốc , vì cao trung có ba lớp 10 ,11,12 như mình. Thay vì gọi lớp 12 bên đó sẽ gọi là cao tam</i>.
Mặc dù rất bất ngờ, nhưng Diệp Phồn Tinh gia thế tốt, nhan sắc cũng có, lên sơ trung cũng được không ít người tỏ tình, xử lí loại tình cảnh này mặc dù nói cũng không thuận buồm xuôi gió,nhưng ít nhất là không hoảng hốt.
Cô vừa nói xong câu này liền đứng dậy, thoải mái hướng về Ôn Trác Vũ mà cười một cái , ''Sinh nhật vui vẻ nha, mình vẫn còn có việc, đi trước nhé, mọi người ở lại chơi vui vẻ.''
Khuôn mặt đỏ của Ôn Trác Vũ tái đi, lộ ra biểu tình không dám tin : '' Diệp Phồn Tinh.... cậu không đồng ý ư ? ''
Lời nói kỳ quái này, giống như hai người họ đã sớm có gì đó, lúc này giống như là cô nên một lời đáp ứng lời tỏ tình của cậu vậy.
Diệp Phồn Tinh có chút khó hiểu, cô muốn nói gì đó, thì quần chúng ăn dưa bên cạnh đã kêu lên.
''Đúng vậy tiểu Tinh Tinh, đừng lấy việc học tập ra mà lừa dối mọi người , nhanh lên nói ra lời thật đi, vì cái gì mà không nguyện ý làm bạn gái của Cố thiếu chúng tôi ! ''
''Tiểu Trác tử tốt xấu gì là người con trai trong tay có khối gia sản hàng tỷ , cậu ít nhất cũng cho cậu ấy chút mặt mũi chứ. ''
''Đúng vậy đúng vậy, cậu không phải là xấu hổ chứ ?"
Nói như vậy, có rất ít người nếu không nắm chắc toàn bộ tình huống mà thổ lộ trước mặt mọi người , đặc biệt Ôn Trác Vũ là người hướng nội như thế , nếu không có mười phần tự tin, tuyệt đối sẽ không có dũng khí làm ra động tĩnh lớn như vậy. Nhưng Diệp Phồn Tinh tại sao lại có loại phản ứng này ?
Mọi người bị làm ngạc nhiên sau đó cũng có chút buồn bực , nhao nhao vây quanh Diệp Phồn Tinh mà bát quái.
Diệp Phồn Tinh: ''....''
Diệp Phồn Tinh bị chặn lại không đi được , chỉ có thể nhấc tay bày tỏ : '' Được được được, thật ra nguyên nhân là bởi vì tớ có thích người khác rồi, cho nên Ôn Trác Vũ, thật xin lỗi, tớ không thể tiếp nhận lời thổ lộ của cậu được. ''
''Cái gì ? Cái này, làm sao có thể ! ''
Ôn Trác Vũ lại không tin, mọi người vây quanh cũng tỏ vẻ không có bằng chứng thì sẽ không tin.
''Người đó mọi người không quen biết, sau này có cơ hội mình sẽ đưa anh ấy đến chơi.''
Dưới cái nhìn của cô, chuyện này coi như đã xong, dù sao cô cũng đã biểu thị sự từ chối một cách rõ ràng. Không ngờ vừa đi xuống lầu , Ôn Trác Vũ liền đuổi theo.
"Phồn Tinh! Phồn Tinh cậu đợi một chút !''
Không biết có phải là tối hôm nay do uống nhiều đồ uống lạnh hay không, Diệp Phồn Tinh cảm thấy bụng mình có một chút không thoải mái , cô đưa tay lên xoa xoa , dừng bước quay đầu : ''Vẫn còn chuyện gì à?''
''Cậu .. cậu vì sao không đồng ý làm bạn gái tớ? Là tớ có chỗ nào làm không tốt ư ?'' Ôn Trác Vũ hiển nhiên là một đường chạy đến đây , thở hồng hộc , sắc mặt tái nhợt , nhìn có chút đáng thương.
Diệp Phồn Tinh lại chỉ cảm thấy có chút không hiểu : ''Tớ nói rồi , không phải là cậu không tốt , là tớ đã có người tớ thích rồi."
Ôn Trác Vũ mang vẻ mặt không thể tiếp thu được, rất lâu sau mới gian nan nói : ''Vì vậy, người mà cậu thích kia ... không phải tớ? ''
Đây không phải là là nói nhảm ư ? Cô nếu như thích cậu , vừa rồi từ chối làm gì ?
Diệp Phồn Tinh càng nghĩ càng thấy chuyện tối hôm nay có chút không thích hợp, nhưng lúc này cô không có tâm tư mà suy nghĩ : ''Tớ không biết vì sao cậu lại cảm thấy tớ phải thích cậu, nhưng Ôn Trác Vũ , tớ chỉ muốn làm bạn bè với cậu ."
Sắc mặt Ôn Trác Vũ tái nhợt : '' Nhưng.. nhưng nếu chỉ là bạn bè, tại sao cậu lại đối xử với tớ tốt như vậy ? ''
Diệp Phồn Tinh ngạc nhiên, cô khi nào đối xử với cậu '' tốt như vậy '' ?
''Cậu thay tớ ra mặt, không cho người khác ức h**p tớ : Cậu giúp tớ mắng những người cười nhạo tớ là đồ ẻo lả, cậu nói tớ rất tốt, bảo tớ đừng để lời của bọn họ trong lòng, cậu cười với mình , đem bữa sáng cho tớ..... " Ôn Trác Vũ nắm chặt hai tay , vẻ mặt xúc động , " Bọn họ nói vì cậu thích tớ nên cậu mới đối xử với tớ như thế , nhưng tại sao cậu , cậu lại nói không thích tớ?
Hóa ra tối hôm nay cậu dám chạy ra ngoài như vậy , là vì có người nói với cậu ta là cô thích cậu , cậu cũng tin ư ?
Diệp Phồn Tinh ngạc nhiên hồi thần, nhíu mày nói : " Không phải , bọn họ là ai ? "
Ôn Trác Vũ không trả lời , chỉ còn tiếng lẩm bẩm không ngừng.
Diệp Phồn Tinh: "....."
Diệp Phồn Tinh chỉ có thể áp chế cái vấn đề này xuống trước: "Tớ nhớ là mình cùng cậu nói chuyện không quá một lần , tớ giải vây giúp cậu , đơn thuần chỉ là nhìn bọn người kia không vừa mắt, ngay cả khi bọn họ không bắt nạt cậu mà là người khác, tớ cũng sẽ làm giống như vậy , còn cái gì mà cười với cậu , đó không phải là một loại lịch sự ư ? Tớ không thể vô duyên vô cớ thấy cậu liền lơ cậu đi."
"Còn bữa sáng của mấy ngày trước , bạn học, cậu thật sự nghĩ nhiều rồi, lúc đó bụng tớ không thoải mái nên ăn không hết , cậu lại nói cậu chưa ăn sáng, tớ mới đem đồ sáng đưa cho cậu , làm sao lại biến thành đem bữa sáng cho cậu rồi ? Đương nhiên , nếu tớ thật sự có chỗ nào làm không tốt khiến cậu hiểu lầm , tớ xin lỗi cậu , tóm lại chúng ta bỏ qua chuyện này đi , được không ? ''
Diệp Phồn Tinh tự nhận rằng mình đã giải thích rất rõ ràng, nói xong liền muốn đi , ai lại nghĩ Ôn Trác Vũ sau một hồi im lặng , bỗng nhiên vội vã túm lấy tay áo cô : " Nhưng mà tớ thật sự thật sự rất thích cậu ! Phồn Tinh! Cầu xin cậu , cho tớ một cơ hội đi ."
Diệp Phồn Tinh giật nảy mình , vốn dĩ bụng đã không thoải mái lại còn nhói đau một chút.
"Không phải , cậu buông tớ ra trước đi.." càng nhanh càng tốt.
" Phồn Tinh , tớ nhất định sẽ đối xử với cậu thật tốt ! Cậu là ánh sáng của tớ ! Tớ không thể không có cậu....! "
Ôn Trác Vũ khổ sở cầu xin , không chịu buông tay , khuôn mặt co lại , trong lòng cảm thấy nhịn không được nữa。
Cô đã giải thích rõ ràng như thế mà cậu lại còn dây dưa không ngừng, có ý nghĩa gì không? Hơn nữa ,trước mặt mọi người mà lôi lôi kéo kéo như thế này , có phải rất khó nhìn không !
Diệp Phồn Tinh là cô gái coi trọng thể diện.
Mặc dù bây giờ trời đã rất tối, tầm nhìn không rõ ràng, đối diện là vì có một trung tâm thương mại đang được thi công xây dựng lại , vắng vẻ nhiều hơn so với bình thường , nhưng vẫn có không ít người đi qua.
Cô không muốn bị mọi người nhìn thấy cái bộ dạng cùng người khác lôi lôi kéo kéo này , ngữ khi lạnh xuống : " Tôi nói cậu buông ra cậu không nghe ư ? Còn động chân động tay nữa thì tôi không khách sáo nữa đâu ! "
Động tác của Ôn Trác Vũ cứng lại, sau đó bưng kín ngực mà thở dồn dập, một bộ dạng vô cùng yếu đuối như muốn phát bệnh.
Diệp Phồn Tinh: "......"
Diệp Phồn Tinh nhìn cậu ta như một kẻ hèn mọn đáng thương , ánh mắt cố chấp , cảm thấy có cảm giác tuyệt vọng*.
<i>*</i><i>哔了狗</i><i> : nó nằm trong bản raw , đó là một thiền ngoài miệng , nghĩa là một câu được nói khi nó đặc biệt không may mắn và tuyệt vọng , và không có ý nghĩa cụ thể.</i>
Về sau nếu cô nhìn thấy kẻ đáng thương nào bị bạn học ức h**p , cô cmn nhất định sẽ chạy càng xa càng tốt , không bao giờ nhiều chuyện mà xen vào chuyện người khác nữa !
Đang nghĩ như vậy , đột nhiên ánh mắt thoáng quan nhìn thấy dưới ánh đèn đường cách đây 5 ,6 mét , một thân ảnh đang hướng về phía bên này mà đi qua.
Người kia dáng cao chân dài , vóc dáng thiếu niên mạnh mẽ . Dưới cái đầu đinh là khuôn mặt với tinh thần nhanh nhẹn, hoạt bát , hình dáng rõ ràng , khuôn mặt đẹp trai có chút sắc bén.
Anh mặc áo quần màu đậm không nhìn ra được chất liệu gì , tay áo cuốn lên đến khuỷu tay , lộ ra cánh tay rắn chắc . Trên cánh tay có vết máu đã bị lau qua , chắc là do từ vết thương ở trên mặt cọ xuống .
Diệp Phồn Tinh thấy anh một thân đầy bụi bẩn , áo quần như vừa trải qua một trận hỗn chiến , lại nhìn một chút cái dáng người cao lớn rắn chắc cùng với cái khí chất "Ông đây không dễ chọc'' kia , ánh mắt sáng lên , cô đã biện pháp rồi.
*Editor : Đây là bộ truyện thứ 2 mình làm, bộ đầu là bộ Tiểu Khắc Tinh mình đang làm cùng nhà Hắt Xì ( Động song ngư) , vì vậy lịch đăng sẽ có hơi thất thường nhưng mình sẽ cố gắng làm đăng và mang cho mọi người những chương truyện tốt nhất mà mình có thể.. mọi người ủng hộ nhé 🙂))))))
 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 2: " Anh yêu à ."🍀


Editor : Mộc Lạp Đề.
'' Anh yêu à .''
Lúc đột nhiên bị Diệp Phồn Tinh xông đến ôm lấy cánh tay , Lộ Thâm vừa mới kết thúc công việc chuyển gạch cả một ngày.
Lưng đau eo nhức , cả người dính nhớp , vết thương trên mặt vẫn còn rướm máu rát rát , Lộ Thâm ngẩn người , nhăn mày nhìn vị khách không mời mà đến , tâm tình không được vui vẻ.
''Cô nhận nhầm...''
''Anh tại sao bây giờ mới đến, em đợi anh rất lâu rồi! Trời ơi , mặt của anh làm sao mà bị thương vậy? Anh có đau không , nhanh nhanh lau.''
Là một vẻ đẹp làm cho người đứng đối diện phải phải lóa mắt , cách ăn mặc tinh xảo của thiếu nữ , nhìn diện mạo khoảng 17 18 tuổi, vừa nói vừa nháy mắt về phía anh.
Lộ Thâm ngẩn ra, ý thức được điều gì đó , quả nhiên vừa nhấc mắt lên , liền nhìn thấy sau cô là một khuôn mặt đầy tuyệt vọng, tan nát cõi lòng. ( làm đến đây không nhịn cười nổi )
''..........''
''Đây là bạn học của em , lúc nãy vừa tỏ tình với em trong bữa tiệc sinh nhật của cậu ấy , em không đáp lại. Sau đó em nói là em có người mình thích rồi , nhưng cậu ấy lại không tin , tiểu ca ca, anh...''
Diệp Phồn Tinh một bên lấy từ trong cặp ra một chiếc khăn giấy lau vệt máu trên mặt Lộ Thâm, một bên nhón chân đến bên tai anh , rất nhanh đem tình huống của mình nói lại một lần.
Một mùi hương dễ chịu cùng với hơi thở nóng bỏng của thiếu nữ quét qua quét lại bên tai anh, Lộ Thâm không được tự nhiên mà nghiêng đầu một chút , ngay sau đó mí mắt hơi nhếch lên , đánh gãy lời của cô : ''Một tuồng kịch hai trăm.''
Đang muốn nói '' Tiểu ca ca có thể giúp em được không ..'' thì Diệp Phồn Tinh : ''..... Được."
Bị Lộ Thâm công khai ra giá ,không có một chút phản ứng nghẹn nào , Diệp Phồn Tinh nhịn không được liếc anh hai cái , mới đè giọng xuống mà bổ sung , ''Tôi tên là Diệp Phồn Tinh , Diệp trong lá cây , Phồn Tinh giống như lộng lẫy đầy sao.''
''Lộ Thâm''. Lộ Thâm lời ít mà ý nhiều , nói xong , thuận theo tình thế ôm lấy bờ vai của Diệp Phồn Tinh , sau đó khóe miệng giương lên , cất giọng lên để lộ ra một nụ cười dưng dửng : " Vết thương nhỏ này không tính là gì, không đau.''
Khi anh không cười dung mạo sắc bén , thoạt nhìn là một người không dễ tiếp cận , khi cười lên lại vô cùng đẹp mắt , giống như một lưỡi dao sắc bén lười biếng thu vào cái vỏ của mình , nhưng mà lại mang theo mấy phần vô lại như ban đầu , không giống như là một người tốt.
Diệp Phồn Tinh nhịn không được lại nhìn anh một cái , lúc này mới lớn tiếng trách móc : "Đã bị chảy máu như thế lại còn nói không đau ! Anh nói đi , anh có phải là sau lưng em đánh nhau với ai hay không? ''
Ôn Trác Vũ tính cách dịu dàng sợ phiền phức , bình thường ở trên trường nhìn thấy những bạn học có tích cách phách lối , kiêu ngạo đều muốn chạy đi trốn , vị tiểu ca ca này dáng dấp giống như côn đồ , nhất định có thể hù dọa cậu ấy , khiến cậu cũng không dám có cái chủ ý ''Bạn gái" nữa.
Diệp Phồn Tinh nghĩ như vậy , liền nháy mắt hai cái với Lộ Thâm.
Cô có một đôi mắt hạnh biết nói , đen nhánh long lanh, linh động sáng rực.
Lộ Thâm thấy rõ ý nghĩ của cô , nhíu mày lộ ra vẻ mặt kiêu ngạo thâm trầm : '' Đây cũng không phải là chuyện mà anh có thể lựa chọn , là bọn người Đại Long kia tà tâm không chết , nhất định phải cùng anh tranh giành địa bàn , hắn còn mang người tới đánh mấy anh em dưới tay của anh. Nói làm sao anh cũng là đại ca , cũng không thể để người khác leo lên đầu anh mà thải phân * được , anh trông giống một kẻ vô dụng bị bóp lỗ mũi mà vẫn nhẫn nhịn ư? ''
*Bản gốc là vậy đó, tui không biết ghi như thế nào luôn, ghi ngồi trên đầu cũng không được hahahaha, tác giả hài thật.....🙂))))
Nói xong lời cuối cùng , anh mới thoáng mềm giọng xuống," Được rồi , không nói đến cái này nữa , bữa tiệc sinh nhật của bạn học đã kết thúc rồi , vậy thì đi cùng anh , anh mang em đi đến chỗ này được lắm.''
Diệp Phồn Tinh yên lặng tặng cho anh một chút tán thưởng , ngoại miệng nũng nịu nói : '' Hừ , vậy liền tha cho anh lần này , lần sau không được làm như vậy nữa ! ''
Đang đúng lúc này , Ôn Trác Vũ - người bị đả kích nặng nề cuối cùng cũng hồi thần : ''Phồn , Phồn Tinh!''
Lộ Thâm dừng bước , ôm Diệp Phồn Tinh quay đầu : ''Tên tiểu tử đang gọi em đó , hai người quen biết? ''
'' Cậu ấy chính là vị bạn học mà hôm nay tổ chức sinh nhật .''Diệp Phồn Tinh nói xong , kéo tay Lộ Thâm đưa anh đến trước mặt Ôn Trác Vũ , ''Giới thiệu một chút , đây là người mà mình thích , là người bạn trai vừa ở bên cạnh mình không lâu, Lộ Thâm."
Ôn Trác Vũ : ''....''
Ôn Trác Vũ gắt gao nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau , cặp mắt trừng đến đỏ bừng : ''Tớ không tin , Phồn Tinh , cậu lừa tớ .... "
Cậu thầm mến Phồn Tinh hai năm , đối với tình hình của cô ấy cậu rất hiểu rõ , cái gì mà Lộ Thâm , cậu từ trước đến giờ chưa từng nghe qua , cô ấy nhất định là đang lừa cậu !
Diệp Phồn Tinh trước đây chỉ cảm thấy tính cách của bạn ngồi bàn sau này rất ôn hòa , không đủ mạnh mẽ , bản chất vẫn là một người tốt , nhưng lúc này cô cảm thấy có một chút chán ghét . Lại thấy cho dù mình nói như thế nào , cậu ta vẫn là một bộ dạng cố chấp không nghe , cô vô cùng không có kiên nhẫn , quay đầu bưng lấy mặt của Lộ Thâm liền " Chụt '' một cái mà hôn lên.
Lộ Thâm đột nhiên không chút phòng bị : '' ........ !'' ( không kịp phòng bị liền bị vợ ăn đậu hủ )
Ôn Trác Vũ như bị sét đánh : " !!! " ( poor anh hahahha)
"Cậu tin hay không tùy cậu . Dù sao chúng ta cũng không có khả năng đâu , hi vọng cậu đừng dây dưa nữa , như thế chúng ta vẫn có thể làm bạn .''
Diệp Phồn Tinh đương nhiên không dám đi hôn một người xa lạ , vừa rồi là cô đã hôn ngón tay cái của mình , bởi vì cô đã chọn đúng góc độ , tốc độ cũng nhanh , vì vậy thoạt nhìn giống như cô đã hôn Lộ Thâm thật. Cô buông Lộ Thâm ra , ra vẻ lạnh lùng mà uy h**p nói , '' Bằng không , Thâm ca nhà mình cũng không phải làm những trò đùa trẻ con ấu trĩ như mấy người ở trong trường , nếu anh ấy thật sự tức giận , cái thân thể nhỏ bé của cậu cũng gánh không nổi đâu .''
Lộ Thâm : ''........''
Khóe môi Lộ Thâm hơi co lại , liếc mắt xem cái màn làm trò ccủa vị cô nương thuần khiết này , giận tím mặt mà phối hợp nói : ''Làm sao , tên tiểu tử này làm phiền em?''
Diệp Phồn Tinh thân mật kéo cánh tay Lộ Thâm : ''Em đã từ chối cậu ấy rồi."
Lộ Thâm híp mắt nhìn chằm chằm vào Ôn Trác Vũ : '' Tránh xa bạn gái của ông đây ra một chút , bằng không tôi phế bỏ cậu.''
Khuôn mặt của anh vô cùng sắc bén , trên khuôn mặt còn có vệt máu nhìn rất hung ác , Ôn Trác Vũ hai chân mềm nhũn, theo bản năng lui về sau một bước.
Diệp Phồn Tinh thấy một đích đã đạt được , cũng lười cùng cậu ta nói lời vô ích , vội vàng lôi Lộ Thâm đi.
Ôn Trác Vũ không đuổi theo nữa.
Diệp Phồn Tinh thở phào nhẹ nhõm , dừng lại buông cánh tay Lộ Thâm ra : ''Được rồi, cảm ơn anh .''
'' Đừng khách khí ". Lộ Thâm thu hồi ánh mắt rơi vào một chỗ nào đó sau lưng cô , '' Vẫn là thanh toán bằng Weixin ?''
Diệp Phồn Tinh : ''...........''
Diệp Phồn Tinh lần đầu tiên gặp được người khi đối mặt với cô mà hoàn toàn không động lòng , là một người con trai một lòng chỉ nghỉ đến việc kiếm tiền từ cô . Tâm tình của cô có chút phức tạp , lấy điện thoại di động ra nói : " ....... Alipay , cậu quét đi. "
" Ừm,ba trăm."
" Hả , ba.... đợi một chút , tại sao là ba trăm ? Lúc nãy không phải là hai trăm ư ?" Diệp Phồn t*nh h**n hồn.
Lộ Thâm cởi chiếc áo khoác mỏng của mình ra ném vào trong ngực cô : "Một tuồng kịch 200, chiếc áo này 100."
Diệp Phồn Tinh : " ? ? ? "
Ai muốn cái áo khoác ngoài của anh hả , bẩn thỉu đã không cần nói , lại còn mang theo một cỗ mùi lạ.
Cô cực kì không hiểu ra sao , đem chiếc áo trả lại cho anh rồi nói : "Cảm ơn , nhưng mà tôi không lạnh. "
Mặc dù đã giữa tháng 9 rồi , cô chỉ mặc một chiếc váy lụa mỏng màu vàng nhạt , nhưng đầu mùa thu ở phương nam chẳng hề lạnh một chút nào , tối nay nhiệt độ cũng không thấp , cô cảm thấy bản thân mình cũng không cần phải mang áo khoác ngoài để chống lạnh.
Lộ Thâm trầm mặc , một lát sau mới lộ ra biểu cảm vô cùng vi diệu , mở mắt ra nói : "Mấy cô gái mấy người .... cái kia của mình tới mà cũng không cảm giác được sao?"
Diệp Phồn Tinh : "...."
Diệp Phồn Tinh : "? ? !"
Cô sửng sốt một lúc lâu , sau đó sắc mặt thay đổi s* s**ng cái mông của mình , ngay sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên , cô nàng đoạt lấy chiếc áo khoác trong ngực anh , liền vội vội vàng vàng đem nó quấn quanh hông mình , Lộ Thâm dừng động tác lại , không khỏi có chút buồn cười.
Diệp Phồn Tinh vùa xấu hổ vừa lúng túng , cả người đều muốn bốc khói . Nhưng cô lại cực kì kiêu ngạo , không muốn lộ ra vẻ mặt chật vật nhếch nhác trước mặt người khác , cho nên lúc này mặc dù rất muốn ngay lập tức đào một cái động mà chui vào , nhưng vẫn căng da mặt mà chống đỡ .
"Ba , ba trăm phải không , tôi liền chuyển cho cậu."
Không phải bà dì đến sớm vài ngày thôi sao ! Không phải chỉ là không phát hiện được thôi sao , trước mặt soái ca để lộ ra sự xấu hổ thôi sao!
Có cái gì ghê gớm đâu!
Dù ,dù sao bọn họ cũng ngay lập tức liền sẽ mỗi người một ngã , sau này cũng sẽ không gặp lại nữa !
Diệp Phồn Tinh dùng tốc độ nhanh nhất từ xưa đến nay mà chuyển tiền cho Lộ Thâm ba trăm tệ , sau đó với tư thái thong dong mà đi , thực chất là cuống cuồng bỏ chạy.
Kết quả là vì chạy quá nhanh , suýt nữa va đầu vào cột điện .
Lộ Thâm : "...."
Lộ Thâm nhìn bóng lưng của cô gái cứng đờ một chốc lát , rốt cuộc cũng bất chấp hình tượng co cẳng chạy như điên , không nhịn được , nghiêng đầu cười một cái.
Diệp gia vốn nổi tiếng là nhà giàu có quyền thế trong thành phố , sản nghiệp trong nhà đều có liên quan đến bất động sản , tài chính , nhà hàng , Internet ,.... cùng rất nhiều lĩnh vực. Diệp Phồn Tinh với tư cách là tiểu thư Diệp gia , bình thường mỗi khi đi ra ngoài đều có tài xế đưa đón .
Nhưng bây giờ cô rất vội về nhà thay áo quần , cũng không quan tâm đến việc gọi điện cho tài xế , trực tiếp đứng bên đường bắt xe taxi.
Nửa giờ sau , chiếc xe taxi cũng dừng lại trước cửa của khu dân cư cao cấp . Diệp Phồn Tinh vỗ vỗ khuôn mặt vẫn còn nóng của mình , giấu đi vẻ chán nản , coi như không có việc gì mà trả tiền xuống xe.
Trong mấy ngày nghỉ Trung Thu này , bảo mẫu cùng người giúp việc của Diệp gia đều trở về nhà đón Tiết Trung Thu . Ba của cô và mẹ kế cũng ra ngoài tham gia lễ kết hôn của cô con gái của bạn , bây giờ vẫn chưa quay về . Nhưng mà Diệp Phồn Tinh vừa đi đến cửa , thì nghe có người nói chuyện trong phòng.
" Quan hệ của chị Phồn Tinh và Ôn thiếu gia quả thực rất tốt , bọn họ dù sao cũng là bạn bàn trước bàn sau , lại còn cùng một một vòng tròn chơi với nhau nha. Cái gì ? Chị Phồn Tinh từ chối lời tỏ tình của Ôn thiếu gia ? Làm sao có thể có chuyện đó ? Bọn họ rõ ràng là ----- ách , cũng không có gì ? Chính là mình thấy Ôn thiếu gia hay tặng quà cho Chị Phồn Tinh , chị Phồn Tinh đều nhận , vì vậy mình tưởng rằng bọn họ.... nhưng mà chị Phồn Tinh cũng đã từ chối Ôn thiếu gia rồi , vậy khẳng định là chị ấy đối với Ôn thiếu gia cũng không có ý tứ gì... Trước đây chắc là mình nghĩ nhiều rồi ... Không phải không phải , chị Phồn Tinh làm sao có thể chơi cái trò mập mờ đó với con trai , lấy người khác làm lốp xe dự phòng được ? Chị ấy sẽ không đâu , chị Linh Linh tuyệt đối đừng hiểu lầm nha ! "
Giọng nói ngọt ngào của cô gái , ngữ khí dịu dàng , nói đúng là như vậy , nghe thế thì một chút nhiệt độ còn lưu lại trên mặt Diệp Phồn Tinh đều biến mất sạch sẽ.
"Em nói Ôn Trác Vũ là một người hướng nội nhát gan như vậy , tối hôm nay đột nhiên làm sao lại biến thành một người như vậy , trước mặt mọi người tỏ tình lại còn dây dưa không ngừng , hóa ra là có người đứng trong bóng tối lén lút tung ra tin đồn nhảm. "
"Ai ? !"
Nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đột nhiên đạp cửa bước vào , cô gái đang gọi điện thoại trong phòng bị dọa sợ đến mức từ ghế sofa mà nhảy dựng lên .
Cô ta tên là Đồng Khả Hân , là cháu gái bên ngoại của mẹ kế Đồng Mỹ Lệ.
Hai năm trước, bố mẹ của Đồng Khả Hân ngoài ý muốn cùng qua đời , Đồng Mỹ Lệ sợ cô ta ở một mình không tự chăm sóc tốt cho bản thân , sau khi được bố của Diệp Phồn Tinh đồng ý , liền đem cô ta về Diệp gia nuôi dưỡng .
Trong hai năm qua , Đồng Khả Hân vẫn luôn sống ở Diệp gia , nhưng mối quan hệ của Diệp Phồn Tinh với cô ta không được tốt , bởi vì là cháu gái của Đồng Mỹ Lệ , hai người tự nhiên đều có chút lúng túng . Càng bởi vì tính cách nhạy cảm của cô ta , nhiều tâm tư , có sao nói vậy , thẳng lui thẳng tới hoàn toàn không phải cùng một loại người với Diệp Phồn Tinh.
"Phồn, chị Phồn Tinh , chị trở về rồi! " nhìn thấy khuôn mặt đầy ý lạnh của Diệp Phồn Tinh , Đồng Khả Hân có chút hoảng hốt cũng có chút không hiểu ------ Diệp Phồn Tinh từ trước đến nay khi ra ngoài đều có tài xế đưa đón , nhưng mà lúc nãy cô căn bản không nghe thấy tiếng động cơ xe , cô ấy quay về lúc nào , lại nghe được bao nhiêu rồi ?
 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 3: " Tôi sẽ khiến cô đến từ chỗ nào lập tức cút về chỗ đó. " 🍀


Editor : Mộc Lạp Đề
" Lừa Ôn Trác Vũ nói tôi thích cậu ta , cô cũng có mặt trong việc khuyến khích cậu thổ lộ với tôi , .. Hay có thể nói , việc này là chủ ý của cô ? "
Mặc dù cô không nghe hết từ đầu đến cuối , nhưng chỉ bằng nghe được những lời vừa rồi , Diệp Phồn Tinh gần như có thể nói ra được chân tướng của mọi việc .
" Em , em không biết chị đang nói gì cả .... " bị cô bắt quả tang khiến Đồng Khả Hân hoảng sợ , nụ cười có chút cứng đờ , sợ hãi mà cúp điện thoại.
" Phải không ? " Vậy có muốn tôi gọi cho Ôn Trác Vũ hoặc Tạ Linh Linh , ba người chúng ta cùng nhau đối chất ? "
Đối chất ? Đối chất cái gì ? Cô ta từ trước đến nay chưa từng nói với Ôn Trác Vũ bất cứ cái gì . Về phần cùng Tạ Linh Linh nói chuyện lúc nãy , cô ta quả thực luôn luôn mượn miệng của Tạ Linh Linh để truyền tin tức đó ra bên ngoài , nhưng đều là dùng phương thức ám chỉ , từ trước đến nay cũng chưa nói trắng ra cái gì , coi như nếu Diệp Phồn Tinh tìm Tạ Linh Linh đối chất , cô ta cũng không có gì để phải sợ.
Lại nghĩ tới việc đã đến nước này , dù sao Diệp Phồn Tinh cũng đã biết cô ta ở sau lưng làm ra chuyện này , cũng không thay đổi được kết quả , Đồng Khả Hân trong lòng chắc chắn , âm thầm ổn định tâm trạng .
" Chị Phồn Tinh , em thật sự không biết chị đang nói cái gì . " Cô gái nâng khuôn mặt mềm mại vô hại lên , khẩu khí thấp thỏm mang theo một chút ấm ức , " Em đúng là cùng nói chuyện điện thoại với chị Linh Linh , nghe được chuyện là Ôn thiếu gia tỏ tình với chị trong tiệc sinh nhật , thật sự cái gì cũng không biết . Em , em còn nói giúp chị mà , chị Linh Linh bọn họ hình như là có chút hiểu lầm về chị ..."
Diệp Phồn Tinh biết là cô ta sẽ không thừa nhận , cô cũng không buộc cô ta , đem phản ứng từ đầu đến cuối của cô ta thu hết vào trong mắt , sau đó khẳng định phán đoán của bản thân là không sai , mới cười lạnh một tiếng nói : " Xúi giục Ôn Trác Vũ tỏ tình với tôi , sau khi đợi tôi cự tuyệt cậu ta , lại ám chỉ cho người khác là tôi cố tình chơi trò mập mờ với cậu ta , đem cậu ta làm lốp xe dự phòng , cô làm như vậy , đều là vì Văn Trì ư? ''
Diệp Phồn Tinh học ở trường trung học tư nhân, là nơi tụ tập của các phú nhị đại , Văn Trì là giáo thảo của trường bọn họ , cũng là thái tử gia của tập đoàn Văn thị - bá chủ thị trường ăn uống .
Hai tuần trước , khi Văn Trì đang cự tuyệt lời tỏ tình của một bạn nữ học sinh nào đó , thuận miệng nói luôn một câu " Cô lớn lên không đẹp như Diệp Phồn Tinh " , khiến cho quần chúng bàn tán.
Mọi người đều cảm thấy , cậu ta thích Diệp Phồn Tinh , muốn theo đuổi cô . Chỉ có Diệp Phồn Tinh mới biết , cậu ta không có hứng thú với cô , bởi vì hai nhà Diệp Văn là thế giao , trước đây các vị trưởng bối của hai nhà Diệp Văn có nói đùa ,thì thái độ của Văn Trì vô cùng kháng cự.
Vào lúc đó , cậu ta hẳn là bị vị nữ sinh kia làm phiền đến không chịu được , vừa lúc thấy cô đi qua đường , mới vứt ra một lí do vô cớ như vậy.
Nhưng mà chuyện này cũng khó giải thích , Diệp Phồn Tinh cũng không suy nghĩ đến việc thật giả , bởi vì cô không để trong lòng. Không ngờ tới đám nữ sinh thầm mến Văn Trì đem cô trở thành tình địch số một.
Đồng Khả Hân cũng thích Văn Trì.
Diệp Phồn Tinh từng thấy khuôn mặt đỏ lên của cô ta khi nói chuyện cùng Văn Trì , cũng từng nghe qua giọng nói mềm mại ngọt ngào của cô ta khi gọi cậu ta là " anh Văn Trì ."
Việc này hiển nhiên là động cơ gây sự của cô ta.
Còn về phần vì sao cô ta lại lợi dụng Ôn Trác Vũ để đạt được mục đích của chính mình , rất đơn giản , bởi vì Ôn Trác Vũ là em họ của Văn Trì.
Đồng Khả Hân chắc là cảm thấy , sự việc tối nay sau khi truyền ra ngoài , cho dù Văn Trì không tin cô đem Ôn Trác Vũ làm lốp xe dự phòng , khẳng định là sẽ không " thích" hay thậm chí không " theo đuổi" cô nữa -----phận làm anh , cũng không thể cướp đi ngườii trong lòng của em trai đúng không ?
Nghĩ đến cái này , Diệp Phồn Tinh nhịn không được muốn dí cái bút lên đầu kẻ gây họa Văn Trì này , sau đó mới hất cằm lên nói , " Cô không thừa nhận cũng không sao , nhưng mà nghe nói Văn Trì , tôi vốn là đối với cậu ta chẳng có ý nghĩ gì , nhưng bây giờ, tôi đột nhiên muốn thử cái cảm giác làm bạn gái của cậu ta là như thế nào nha ."
Lời này đương nhiên là muốn hù dọa Đồng Khả Hân một chút , Diệp Phồn Tinh cũng không đến mức chỉ vì chuyện này mà đem mối tình đầu của mình ra làm trò đùa.
Nhưng Đồng Khả Hân không biết .
Vừa nghe xong lời của cô , tâm trạng Đồng Khả Hân đột nhiên rụt lại , nụ cười giả tạo trên mặt cũng không duy trì được nữa. Đặc biệt đối diện là Diệp Phồn Tinh trắng trẻo xinh đẹp , khuôn mặt cơ hồ không một chút tì vết , trong mắt không nhịn được mà phát ra sự bối rối cùng ghen ghét.
Vì sao tất cả những thứ tốt đẹp trên đời này đều thuộc về Diệp Phồn Tinh chứ ?
Diện mạo xinh đẹp , giàu có , cha mẹ , được nam thần theo đuổi ....
Rõ ràng đều là người , đều là cô gái mười bảy tuổi , Diệp Phồn Tinh lại sống như một cô công chúa đầy kiêu hãnh , còn cô lại sống hèn mọn như một người hầu , không thể không cẩn thận ăn nhờ ở đậu , ngay cả khi đối mặt với người con trai mà mình thích , cũng không dám công khai thể hiện sự yêu thích , chỉ có thể lén lén lút lút đến gần , sau đó tìm tất cả các biện pháp ngăn cản anh ấy nhìn đến các cô nữ sinh khác.
Đồng Khả Hân càng nghĩ càng cảm thấy không công bằng , lại sợ bản thân biến khéo thành vụng , tức giận việc Diệp Phồn Tinh đi dụ dỗ Văn Trì , trong lòng cô ta cảm thấy sôi sục đến khó chịu.
Cô ta bóp lấy lòng bàn tay , nhịn lại nhịn , rốt cuộc một lần nữa nặn ra nụ cười : " Mặc dù không biết những chuyện này có lên quan gì đến anh Văn Trì , chị Phồn Tinh vì sao lại nói với em những chuyện này , nhưng bây giờ chúng ta đã lên 12 rồi , nên lấy việc học làm trọng , yêu sớm sợ là không tốt ? Dượng biết sẽ tức giận đó ..."
Ánh mắt Diệp Phồn Tinh lạnh lẽo , một cái tát để ngắt những lời còn lại của cô ta : " Cô dám lấy ba tôi ra để dọa tôi, cô tưởng rằng tôi sẽ sợ sao ? " ( đánh hay lắm chị 😁😁)
Đồng Khả Hân không kịp phản ứng , hiển nhiên là chịu một cái tát này , chiếc điện thoại trong tay cầm cũng không chặt , bị bay ra ngoài rơi vỡ.
... Diệp Phồn Tinh thế mà động thủ đánh cô ?!
Đồng Khả Hân tuyệt đối không nghĩ tới là Diệp Phồn Tinh sẽ đánh cô ta , cả người đều sững sờ !
" Sự việc tối hôm nay rốt cuộc là như thế nào trong lòng tôi và cô đều biết rõ , tôi cũng không có thời gian cùng cô tranh luận nữa . Một câu nữa thôi , nếu cô dám tính toán ở sau lưng tôi , tôi sẽ khiến cô đến từ chỗ nào lập tức cút về chỗ đó . "
Diệp Phồn Tinh ghét nhất là cái bộ dạng Bạch liên hoa làm bộ làm tịch của cô ta , cô khinh thường , cô cũng lười tranh cãi với cô ta , tặng cho cô ta một cái tát xem như đáp lễ, cô xoay người muốn đi lên lầu.
Ai mà nghỉ đến lúc này , ngoài cửa truyền đến tiếng động cơ ô tô , Đồng Khả Hân ánh mắt khẽ động , từ nỗi kinh sợ lấy lại tinh thần , ngay sau đó bưng mặt ô ô khóc lên : " Chị Phồn Tinh vì sao lại đánh em ? Em đã làm sai cái gì ư ? "
Lại tới nữa rồi.
Lại giả bộ đáng thương làm cái vẻ bị ủy khuất trước mặt bố và mẹ kế của cô .
Diệp Phồn Tinh dừng bước , giận quá mà bật cười : " Thích diễn kịch như thế ư ? Được , để chị giúp em . "
Nói xong cô giơ tay lên, lại cho cô ta một cái bạt tai thật mạnh, vang lên giòn giã. ( hehehe đoạn này sướng kinh J)
Đồng Khả Hân đột nhiên không kịp chuẩn bị : " ? ? !! ''
Con mẹ nó.
************************
Diệp Phồn Tinh chiếm được tiện nghi của em họ liền đi lên lầu tắm rửa.
Vừa bước vào cửa , dưới lầu lền truyền đến tiếng kêu đầy đau lòng của mẹ kế : " Hân Hân con tại sao lại khóc ? Còn mặt của con nữa , ôi chao sao mà đỏ như thế này , mau nói cho cô và dượng biết , là ai đã ức h**p con ? !! "
" Cô ! Con ..... Ô ô ô con cũng không biết vì sao chị Phồn Tinh vừa về đến nhà liền đánh con ... "
Đồng Khả Hân khóc như là vô cùng ủy khuất , Diệp Phồn Tinh lườm một cái , rồi cầm áo quần đi vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy ào ào , đem tất cả những âm thanh đầy chán ghét đó đều ngăn cách ở bên ngoài.
Hai mươi phút sau , Diệp Phồn Tinh từ phòng tắm đi ra.
" Vì sao con lại đánh Khả Hân ? "
Nghe thấy âm thanh không một chút hỉ nộ từ sofa truyền tới , Diệp Phồn Tinh dừng bước , không trả lời ngay , chờ sau khi đi đến bên giường ngồi xuống , mới vừa lau tóc vừa trả lời : " Cô ta tung tin đồn con mập mờ với bạn học nam , nuôi lốp xe dự phòng . "
" Chứng cứ đâu ? "
Dáng vẻ nói chuyện của người đàn ông trung niên chỉ có thể coi là bình thường , nhưng khí chất trầm ổn khôn khéo , ngồi ở vị trí cao lâu năm mới có loại khí thế này . Ông mặc một bộ âu phục màu xám được cắt may vô cùng hoàn mỹ , tư thế ngồi thả lỏng , sắc mặt có vẻ không được tốt lắm.
Đây chính là bố của Diệp Phồn Tinh , người nắm quyền đương nhiệm của tập đoàn Diệp thị Diệp Tấn Thành.
Ông vừa mới ở dưới lầu nghe Đồng Khả Hân khóc lóc kể lể , bây giờ là đến đây nghe lời giải thích của Diệp Phồn Tinh.
Diệp Phồn Tinh liếc mắt nhìn ông , nói : " Không có chứng cứ , nhưng con biết là cô ta làm , vì vậy ... "
" Vì vậy con đánh con bé còn làm hư điện thoại của nó ? "
" Phải ."
Diệp Tấn Thành nhìn bộ dáng cây ngay không sợ chết đứng của cô mà nhíu mày , ông đứng dậy , không cho phép cự tuyệt nói : " Theo ta xuống lầu , xin lỗi Khả Hân ."
" Cái gì "? Diệp Phồn Tinh cảm thấy buồn cười , " Con không làm sai cái gì , vì sao phải đi xin lỗi cô ta ? "
Muốn nói xin lỗi cũng nên phải là Đồng Khả Hân nói xin lỗi cô mới đúng ?
" Khả Hân nói là con bé nghe được chuyện tại buổi sinh nhật của Ôn thiếu gia Ôn Trác Vũ kia , cậu ta tỏ tình với con , khuyên con vài câu lấy việc học làm trọng , không nên yêu sớm , con liền tức giận đánh con bé . Vì chứng minh lời mình nói là thật , con bé đã mời cháu gái của Tạ gia làm chứng , nói mọi chuyện xảy ra khi hai đứa nó đang nói chuyện điện thoại , còn con ? Con có có cái gì để chứng minh lời mình nói là thật ? "
Giọng nói của Diệp Tấn Thành bình tĩnh , nghe không có quá nhiều tức giận , nhưng lại vô hình khiến người khác có một loại cảm giác bị áp bách.
Trong ấn tượng của cô vẫn luôn là như vậy , lúc ở trong nhà cũng giống như ở công ty , luôn luôn mang thái độ kiêu ngạo để giải quyết mọi việc , làm người khác không thể thân thiết .
Diệp Phồn Tinh có chút bực bội ,đè nén cảm giác đau âm ỉ ở phần bụng dưới : " Con không cần chứng minh với ai cả , dù sao con cũng không thẹn với lương tâm . Ngoài ra , con cũng không có khả năng đi xin lỗi cô ta , để cô ta nằm mơ đi . ''
" Hồ nháo " Diệp Tấn Thành cuối cùng cũng trầm mặc xuống , " Gặp chuyện gì cũng chỉ biết đấu đá lung tung , một lời không hợp liền đánh người khác , ta bình thường dạy con làm như thế này ư ? "
Mặc dù biết ông cũng sẽ không đứng về phía mình , nhưng khi Diệp Phồn Tinh nghe thấy lời này , trong lòng vẫn bị đâm một nhát , nhịn không được cười giễu cợt ra tiếng : " Dạy con ? Vì sao con lại không nhớ bố đã từng dạy cho con cái gì nhỉ ? Đừng nói là cưới về một người vợ mới , sau đó lại có con trai , chính là trước đây , ngài cũng chưa từng có dạy con cái gì a ? "
" Con đây là cái thái độ gì ?! " Diệp Tấn Thành cuối cùng cũng bị thái độ phản nghịch của con gái làm cho tức giận , " Đã làm việc sai trái rồi còn lí luận ? Nếu như mẹ con còn ở đây , nhìn thấy con như thế này ... "
" Không được nhắc đến mẹ tôi ! " Vốn là cô gái nhỏ với dáng vẻ lười biếng bỗng nhiên xù lông lên , đôi mắt hạnh trợn lên giống dáng vẻ của con thú nhỏ lộ ra hai cái răng nanh , " Ông không có cái tư cách đó ! "
Diệp Tấn Thành đột nhiên nghẹn lại , thật lâu sau sắc mặt cứng đờ mới để lại một câu " Con tự kiểm điểm bản thân mình thật tốt đi " , rồi xoay người đi ra khỏi phòng.
Diệp Phồn Tinh cắn răng nhìn chằm chằm bóng lưng của ông , kéo cái chăn dưới người lên , che đi đôi mắt đang đỏ của mình.
*Truyện đang càng ngày càng hay , đọc qua chương này là biết sau này chúng ta sẽ chứng kiến nhiều cảnh vả mặt của con mẹ nữ 8 Bạch Liên Hoa.
 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 4: " Tôi rất thích anh ấy . "🍀


Editor : Mộc Lạp Đề
Cùng lúc đó , trong phòng khách dưới lầu.
"Được rồi được rồi , đừng khóc nữa , con gái khóc nhiều quá sẽ không xinh đẹp nữa đâu . "
"Cô ơi, chị Phồn Tinh không thích con , hay là.. hay là con vẫn là trở về nhà đi?"
"Nói bậy , con ở một mình thì làm sao mà sống? " Người phụ nữ đang nói có dung mạo kiều diễm , cách ăn mặc tươi đẹp , thoạt nhìn vừa trẻ tuổi vừa xinh đẹp .
Đây chính là mẹ kế của Diệp Phồn Tinh - Đồng Mỹ Lệ .
Đồng Mỹ Lệ năm nay mới 28 tuổi , gia thế cũng bình thường , cũng không phải là thiên kim của danh gia vọng tộc gì , nhưng người cũng như tên , vô cùng xinh đẹp . Cô ta vốn dĩ là thư kí của Diệp Tấn Thành , bốn năm trước được Diệp Tấn Thành cưới vào cửa , trở thành Diệp phu nhân tân nhiệm , hai người bây giờ đã sinh được một đứa con trai , năm nay hai tuổi , lúc nãy đã chơi đến mệt mà ngủ thiếp đi.
Nhìn thấy hai mắt mông lung đầy nước mắt, khuôn mặt tràn đầy ủy khuất của cháu gái , Đồng Mỹ Lệ vô cùng đau lòng , vừa lau nước mắt cho cô ta vừa nhỏ giọng nói : "Về phần nha đầu Diệp Phồn Tinh chết tiệt kia , con quan tâm nó làm cái gì ? Cái nhà này cũng không phải do nó định đoạt . Con xem không phải là dượng con đã đi làm chủ cho con sao ? Yên tâm , lúc này nó nhất định sẽ không chiếm được lợi ích đâu...."
Đang nói , Diệp Tấn Thành đã xuống lầu . Đồng Mỹ Lệ vội vàng vỗ vỗ lưng an ủi Đồng Khả Hân , quay đầu nhìn về Diệp Tấn Thành , "Lão Diệp à , lần này anh phải phê bình Phồn Tinh thật nhiều mới được , giữa hai chị em , cho dù có mâu thuẫn gì cũng không thể cũng không thể ra tay ác độc như vậy , anh xem mặt của Khả Hân này , đều sưng lên rồi! "
Diệp Tấn Thành không nói gì , thần sắc có chút hoảng hốt đi đến bên ghế sofa ngồi xuống , đưa tay nới lỏng chiếc nơ trên cổ.
"Kỳ, kỳ thật trong chuyện này là con cũng có lỗi , con cũng không nên tự cho mình là đúng mà nói những lời đó với chị Phồn Tinh . Chị Phồn Tinh có thể là nhất thời bị xấu hổ , không muốn bị người khác biết về tâm sự thiếu nữ của mình , nên sẽ... Con , con nghĩ chị ấy cũng không cố ý , cô dượng , mọi người đừng trách chị ấy , cũng đừng tức giận nữa."
Người đang nói chính là Đồng Khả Hân . Thấy Diệp Tấn Thành nửa ngày cũng không nói gì , trong lòng cô ta có chút bất an , liền hít hít mũi mở miệng nói .
Diệp Tấn Thành hoàn hồn , trầm mặc một chút , nhìn không ra vui buồn hỏi : "Phồn Tinh đánh con , con không trách nó ư ."
Đồng Khả Hân khẽ giật mình , rưng rưng lộ ra nụ cười khéo léo hiểu lòng người : " Con không trách , mặc dù chị Phồn Tinh tính tình có nóng nảy một chút , nhưng con biết chị ấy thật ra là một người rất tốt ."
Đồng Mỹ Lệ vừa nghe xong , càng thêm đau lòng : " Con đứa bé này , tính tình mềm yếu như thế sẽ dễ bị thiệt thòi."
Sắc mặt Diệp Tấn Thành lúc này mới hòa hoãn không ít : "Con so với chị con hiểu chuyện hơn rất nhiều . "
Đồng Khả Hân trong lòng vui mừng , đang muốn bỏ thêm một ít lửa , khiến Diệp Tấn Thành đối với Diệp Phồn Tinh càng thất vọng , đối với mình càng yêu thích , thì nghe thấy Diệp Tấn Thành tiếp tục nói , "Con đã chịu khổ mà bằng lòng tha thứ cho nó rồi , chuyện này coi như đến đây là xong đi . Lát nữa để cô của con dẫn con đi lựa mua một cái điện thoại mới tốt một chút , coi như là cô dượng thay mặt chị của con xin lỗi con . "
Đồng Khả Hân : " ??!! "
Đồng Khả Hân không ngờ Diệp Tấn Thành chẳng những không vì những lời nói của mình mà càng thêm tức giận , ngược lại còn bỏ qua việc này một cách dễ dàng như vậy , cả người đều ngây ngốc ra.
"Không , không cần đâu ạ , cái điện thoại này sửa lại một chút vẫn có thể dùng được."
Ngoài miệng thì nói như vậy , nhưng cô ta thực sự không cam lòng , Đồng Khả Hân âm thầm nhìn Đồng Mỹ Lệ , hi vọng bà ta có thể nói chút gì đó.
Đồng Mỹ Lệ quả nhiên không phụ sự kì vọng của cô ta mở miệng nói , chỉ là .....
" Sửa cái gì mà sửa , đã bị vỡ như thế này rồi , hơn nữa chỉ một cái điện thoại thì làm sao đủ ? Hân Hân đã chịu nhiều ủy khuất như thế , làm thế nào cũng phải mua thêm mấy bộ áo quần mới được !!! "
Vừa nghe thấy mua mua mua thì hai mắt đều sáng lên , khác gì không có não hả cô , Đồng Khả Hân : "...???? "
( Đồng đội ngu như heo be like hahahaha )
Thứ cô ta muốn không phải là điện thoại với quần áo , mà là sự thất vọng cùng vứt bỏ của Diệp Tấn Thành đối với Diệp Phồn Tinh , còn Diệp Tấn Thành nhìn cô ta với ánh mắt khác và đầy yêu thương !!!!
Đồng Mỹ Lệ hoàn toàn không biết cháu gái nhà mình một lòng chỉ muốn thay thế vị trí của Diệp Phồn Tinh trong cái nhà này , thấy sắc mặt cháu gái không tốt , cô ta còn tưởng rằng cháu gái mình cảm thấy sự bù đắp này là quá ít , vội vàng vỗ vỗ tay cháu gái như muốn trấn an , sau đó rất nhanh liếc Diệp Tấn Thành một cái , xụ mặt xuống nói thêm , " Còn có thêm giày dép hay trang sức gì đó nữa , cũng phải mua thêm mấy thứ thật tốt mới được!"
Đồng Khả Hân : "...."
Đồng Khả Hân hoàn toàn không cười được nữa.
Ánh mắt khó hiểu của Diệp Tấn Thành quét qua cô ta , ngữ khí bình tĩnh nói : "Đây không phải là việc gì lớn , em tự quyết định là được rồi ."
Đồng Mỹ Lệ nghe xong , trong lòng dễ chịu.
--- Nhìn xem, dượng của con rất cưng chiều con đó !
Nhìn thấy ánh mắt dương dương đắc ý của người cô xui xẻo , Đồng Khả Hân : "..."
Ngay lập tức , muốn hộc máu , muốn hộc ra một ngụm lớn!
**********
Chuyện này cứ như vậy mà trôi qua , hai ngày sau , không ai nhắc lại nữa.
Đương nhiên không khí trong nhà ít nhiều gì cũng chịu một chút ảnh hưởng , nhưng mà công việc của Diệp Tấn Thành vô cùng bận rộn , rất ít khi ở nhà , Diệp Phồn Tinh và hai cô cháu Đồng Khả Hân vốn là không thể nào thân thiết , cộng thêm bà dì ghé thăm mấy ngày nay , mệt đến không muốn ra khỏi cửa, vì vậy cái không khí vi diệu này cũng không duy trì quá lâu.
Ngày thứ ba , kì nghỉ tết Trung Thu cũng kết thúc , Diệp Phồn Tinh chỉnh đốn tâm tình , quay về trường học.
Vừa tiến vào cổng trường , liền cảm nhận được những lời nói , ánh mắt tìm tòi , nghi ngờ , xem thường hoặc là hả hê , Diệp Phồn Tinh nhíu mày , một chút cũng không cảm thấy bất ngờ.
Tối hôm đó ở ngoài cửa khi nghe Đồng Khả Hân nhắc tến Tạ Linh Linh , cô liền biết lời đồn của cô và Ôn Trác Vũ nhất định sẽ bị truyền đi khắp trường.
Bởi vì cô cháu gái của Tạ gia Tạ Linh Linh này , là kẻ thù không đội trời chung với cô nhiều năm nay.
Gia thế của hai người cũng không kém nhau là mấy , đều là người ở cùng một khu , cộng thêm việc lúc sinh ra lại cùng năm cùng tháng cùng ngày , từ nhỏ đến lớn cũng nhiều lần bị đem ra so sánh này nọ.
Việc này xảy ra tương đối nhiều , tự nhiên sẽ có cao thấp , Tạ Linh Linh lại là một người háo thắng , có chuyện gì đều muốn đè đầu cô , lần một rồi lần hai , mối quan hệ của hai người càng ngày càng trở nên tệ .
Nhưng mà từ trước đến nay Diệp Phồn Tinh thật sự không đem Tạ Linh Linh để ở trong lòng , - tính cách của vị cô nương này nói cho dễ nghe một chút cũng là thành thật nhanh nhẹn , nói khó nghe một chút là ngực lớn nhưng không có não , thường thường bị những loại người như Đồng Khả Hân đem ra làm súng *. Đẳng cấp cũng cứ như vậy , hai người đó chăm chỉ không nổi.
*<i>Đây là một câu nói ví von có nghĩa là Tạ Linh Linh này bị Đồng Khả Hân lợi dụng làm công cụ để chống lại người khác.</i>
"Ơ , đây không phải là người đứng đầu trong việc trêu ghẹo nam sinh , là cái nhà kho chứa lốp xe dự phòng Diệp đại tiểu thư sao , cô vẫn còn mặt mũi mà đến trường à?''
Nhắc Tào Tháo Tà Tháo đến , Diệp hồn tinh nghe thấy giọng nói thì quay đầu lại , nhìn thấy khuôn mặt rất giống với bố của cô ta, nhìn thế nào cũng thấy sự vui mừng trên khuôn mặt to tròn kia.
"Hả ? Đứng trước mặt của Tạ đại tiểu thư , tôi thật sự không dám tự cho là có mặt."
Tạ Linh Linh : "..."
Tạ Linh Linh bị câu nói nhẹ nhàng của Diệp Phồn Tinh làm cho tức giận thiếu chút nữa nghẹn chết : " Mặt lớn thì sao , mặt lớn mới có phúc ! Dù sao cũng tốt hơn những người đến mặt mũi cũng không có , ỷ có mấy phần tư sắc liền tùy tiện chà đạp lên tấm chân tình của người khác!"
Cô nàng này mặt dù tính cách hơi khó chịu... , nhưng tam quan vẫn là rất ngay thẳng . Diệp Phồn Tinh liếc nhìn cô ta một cái , nhìn thấy cục thịt trên mặt cô ta sờ vào cảm giác chắc cũng không tệ , đầu ngón tay có chút ngứa ngáy : "Cự tuyệt sự theo đuổi của người khác chính là chà đạp tấm chân tình của họ ư ? Theo như lời cô nói , là có người tỏ tình với cô, cô đều sẽ đồng ý ư?"
Tạ Linh Linh : "..... Cô đừng nhầm lẫn trọng điểm ! Tôi nói cô rõ ràng là không thích người ta , vậy mà vẫn còn nhận quà của đối phương , đối xử tốt với cậu ta , đây không phải là đang làm việc mờ ám ư , nuôi lốp xe dự phòng ? Đặc biệt là con ma bệnh Ôn Trác Vũ của lớp mấy người , cái cơ thể kém cỏi đó , cô thế mà ngay cả cậu ta cũng không buông tha , quả thực chính là cầm thú..... Không đúng , là không bằng cầm thú!"
Diệp Phồn Tinh : "..."
Diệp Phồn Tinh nhìn các vị tiểu thư lòng đầy phẫn nộ , không nói gì lại có chút buồn cười.
"Không phải , cô có thể hay không ..."
"Nghe nói đêm hôm đó sau khi trở về nhà , cái trứng đáng thương kia liền ngã bệnh , lúc này vẫn còn dậy không nổi đâu ! Cô nói cô có thất đức hay không , áy náy hay không!"
Diệp Phồn Tinh sững sờ , có chút ngoài ý muốn . Mấy ngày nay bởi vì cô đau bụng kinh , cô vẫn luôn không ra khỏi nhà cũng không lên xem tin nhắn của mọi người trên Wechat , vì vậy việc Ôn Trác Vũ bị ốm , cô không biết chút nào cả.
Nhưng mà cho dù biết rồi , với mối quan hệ của hai người bây giờ , cô cũng không nên quan tâm nhiều nữa...
Diệp Phồn Tinh nghĩ như vậy , đi lên phía trước , đưa tay ôm lấy cổ Tạ Linh Linh : "Đầu tiên , nếu thật sự thích làm việc mờ ám, nuôi lốp xe dự phòng, thì tối hôm đó tôi cũng sẽ không đứng trước mặt mọi người mà cự tuyệt Ôn Trác Vũ rồi . Mượn một cái cớ , ví dụ như "Mình muốn quay về suy nghĩ một chút" đại loại như thế để tiếp tục trói buộc cậu ta , không phải càng hợp lí ư?"
"Cô làm cái gì đó! Cô thả tôi ra , xú nha đầu kia cô đừng bóp mặt tôi ....."
Tạ Linh Linh người cao không đến 1m60 , bị Diệp Phồn Tinh cao gần 1m70 siết bên người , hoàn toàn không thể thoát ra được. Diệp Phồn Tinh không để ý đến lời kháng nghị của cô ta , hài lòng nắn cục thịt mềm núc ních trên mặt cô ta , nói : " Sau đó , tôi trịnh trọng tuyến bố một chút , tôi không thích làm việc mờ ám cũng không thích nuôi lốp xe dự phòng , mấy người tin hay không tôi không quan tâm , nhưng tôi đã có bạn trai rồi , tôi không hi vọng những lời này truyền đến tai của anh ấy , làm cho anh ấy hiểu lầm."
"Cái gì ? ! "
Lời này vừa nói ra , không chỉ Tạ Linh Linh , mà ngay cả những bạn học xung quanh đi ngang qua cũng kinh sợ ngây người.
Từ trước đến nay con mắt cao hơn cái đầu , Diệp đại hoa khôi ngay cả Văn Trì cũng thấy chướng mắt , thế mà bây giờ lại có bạn trai?!
Thật hay giả vậy ? Chuyện khi nào vậy ?
Ba người thành hổ * là một trong những thói hư tật xấu của con người . Về lời đồn cô thích làm việc mờ ám, nuôi lốp xe dự phòng đã truyền ra trong trường , bởi vì mấy câu giải thích của cô mà tiêu tán , vì vậy biện pháp xử lí chuyện này Diệp Phồn Tinh đã sớm nghĩ ra rồi -- Lấy độc trị độc , dùng tin tức mình đã có bạn trai để dập tắt lời đồn này , như vậy vừa có thể rửa oan cho chính mình , vô hình trung có thể chém đứt những hoa đào thối bên cạnh mình , có thể nói là vẹn cả đôi đường.
*Ba người thành hổ (三人成虎) : là một thành ngữ xuất phát từ một câu chuyện ngụ ngôn , nó có nghĩa là khiến mọi người tin những tin đồn là sự thật , có ý xúc phạm.
Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của mọi người , Diệp Phồn Tinh cảm thấy rất hài lòng , dứt khoát truy hỏi Tạ Linh Linh thêm vài câu: " Ừm, chúng tôi vừa ở bên nhau không lâu , tôi rất thích anh ấy . Anh ấy không phải là người của trường chúng ta , dáng dấp ... đương nhiên vô cùng đẹp trai , ánh mắt của tôi cô còn không biết ư ? Về phần đẹp trai đến mức nào thì.......''
Bất ngờ một khuôn mặt sắc bén hiện lên trong tâm trí cô, Diệp Phồn Tinh đầu tiên là khẽ giật mình , sau đó khuôn mặt không kiềm chế được mà đỏ lên một chút , nhưng cô không biểu hiện ra , chỉ nâng chiếc cằm xinh đẹp lên , không khỏi kiêu ngạo mà nói , "Ôi , nói như thế nào nhỉ ,chính là .....rất man đi , là người con trai man nhất mà tôi từng gặp . Vóc dáng rất tốt , dáng người rất cao , đánh nhau cũng vô cùng lợi hại , tính tình cũng cực kì tốt . Ừm ? Tôi đương nhiên đã từng chứng kiến anh ấy đánh nhau , trên thực tế sở dĩ chúng tôi vì sao lại quen biết nhau , là bởi vì có một lần tôi gặp phiền phức , anh ấy vừa lúc đi ngang qua nên giúp tôi... "
Tối hôm đó chắc là anh vừa đánh nhau với người ta xong nhỉ ? Nếu không thì chiếc áo khoác mà cô tốn 100 tệ để mua cũng không bẩn như vậy ,còn có vết thương trên mặt anh nữa , lúc đó nhìn thấy cũng có chút đáng sợ....
Bỏ đi , quan tâm anh ta làm gì , dù sao cũng không ai biết , hơn nữa sau này cũng không gặp lại nữa .
Diệp Phồn Tinh vừa nói hươu nói vượn vừa không khỏi chột dạ nghĩ.
 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 5: " Nhưng mà tớ không thích người khác , tớ chỉ thích cậu thôi !"🍀


Editor : Mộc Lạp Đề
Bởi vì trong lòng đã có đối tượng để tham khảo , nên Diệp Phồn Tinh lần này nói dối giống y như thật.
Vốn là tin đồn về việc cô thích làm việc mờ ám , nuôi lốp xe dự phòng đã truyền ra trong trường , liền thành công bị tin tức " Diệp đại hoa khôi đã có bạn trai , nghe nói đối phương là một nam sinh vô cùng đẹp trai , đánh nhau cũng rất lợi hại " dập tắt.
Mặc dù cũng có người cảm thấy rất khó tin , hoài nghi Diệp Phồn Tinh đang dời đi sự chú ý của mọi người , nhưng cô nếu là loại nữ sinh thích làm việc mờ ám , nuôi lốp xe dự phòng , làm sao có thể đứng trước mặt nhiều người như thế mà thừa nhận mình đang yêu đương chứ ? Đây không phải là tự chặn đường lui cho mình sao !
Vì vậy cho dù có ai tin cô đã có bạn trai hay không , dù sao trước đây cũng không ai tin những lời này.
Ngay cả Tạ Linh Linh , người đầu tiên truyền ra tin đồn này , sau khi nghe xong lời của Diệp Phồn Tinh , khuôn mặt nhỏ đầy thịt bị bóp đến đỏ lên đầy buồn bực.
Diệp Phồn Tinh nhìn cái bóng lưng buồn bực của cô ta , vân vê đầu ngón tay , quyết định làm người tốt một lần. Thế là cô mở miệng gọi cô gái ngốc bị người ta lấy ra làm súng mà một chút cũn không biết lại , nhắc nhở cô ta vài câu : " Sau này Đồng Khả Hân nói cái gì cũng đừng tin . Quan hệ giữa tôi với Đồng Khả Hân còn tệ hơn so với tôi với cô nữa , càng chưa nói cô ta với chúng ta không học cùng một trường , cái gì mà Ôn Trác Vũ hay tặng tôi quà tôi đều nhận , suốt ngày cô nhìn chằm chằm tôi như thế mà cô cũng không biết , cô cảm thấy cô ta có thể biết được ư ? Còn nữa , Ôn Trác Vũ sở dĩ có dũng khí thổ lộ với tôi , là bởi vì có người luôn lợi dụng người bên cạnh cậu ta để tẩy não cho cậu ta , nói tôi cũng thích cậu ta . Cô đoán xem , người đó là ai ? "
Trường mà Đồng Khả Hân học là một trường chuyên cấp 3 công lập . Bởi vì khi cô ta đến Diệp gia , cô ta đã học ở đó được một đoạn thời gian rồi , Đồng Mỹ Lệ lại sợ từ nhỏ cô ta đều học ở trường công lập , đột nhiên chuyển tới học ở trường tư nhân quý tộc này sẽ không quen , vì vậy không giúp cô ta chuyển trường nữa.
Mà Đồng Khả Hân quen biết đám người Tạ Linh Linh , Văn Trì , Ôn Trác Vũ đơn giản là do Đồng MỸ Lệ thường xuyên dẫn theo cô ta tham gia các bữa tiệc rượu của các nhà , mọi người ít nhiều gì cũng có tiếp xúc qua một chút.
"Cô , lời này của cô là có ý gì ? " Tạ Linh Linh sững sờ quay đầu , buồn bực xấu hổ nói , " Còn nữa , ai suốt ngày nhìn chằm chằm cô chứ ? Cô bớt tự mình đa tình đi ? "
Đôi mắt hạnh của Diệp Phồn Tinh nhìn nghiêng qua một chút , cười đắc ý : " Ai đỏ mặt chính là người đó chứ sao . Lại nói tiếp , cô ngày nào còn cắn tôi tôi cũng không thả , không phải là cô thật sự yêu thầm tôi nên muốn gây sự chú ý với tôi chứ ? Tôi tuyên bố trước nhé , xu hướng giới tính của tôi rất bình thường , cô sẽ không có cơ hội đâu . "
Tạ Linh Linh : "..."
Tạ Linh Linh bị Diệp Phồn Tinh trêu chọc tức đến thất khiếu* muốn bốc khói , mặt cô ta vì quá tức giận mà đỏ lên !!!!
*Thất khiếu : gồm hai tai , hai mắt , hai lỗ mũi và miệng .
Còn có...
" Cô đừng hòng châm ngòi quan hệ của tôi với Khả Hân , cô ấy tốt hơn cô rất nhiều ! Về phần những lời cô nói kia .... Mặc dù cô ấy không học chung một trường với chúng ta , nhưng cô ấy ở chung nhà với cô , làm sao mà không thể biết chuyện của cô được ? Không , không chừng là do chính cô không cẩn thận mà lỡ miệng nói ra ! Còn chuyện của Ôn Trác Vũ , cô ấy với Ôn Trác Vũ không thù không oán , tại sao phải tính toán cậu ta ? Những lời này của cô không giải thích được gì cả! "
Diệp Phồn Tinh nhìn thấy sắc mặt của cô ta thì cô biết trong lòng cô ta đã nghi ngờ rồi , chỉ là cãi bướng không chịu nhận thua mà thôi . Cô cũng không nói nhiều nữa , cuối cùng ném lại một câu " Vì sao ư ? Bởi vì Đồng Khả Hân cũng thích Văn Trì " rồi bỏ đi.
Thực ra là cô không thích , cũng khinh thường việc nói xấu sau lưng người khác , nhưng việc làm của Đồng Khả Hân lần này khiến cô có chút chán ghét ---- cô nói cô thích Văn Trì thì cô quang minh chính đại theo cố gắng mà theo đuổi cậu ta không được hay sao ? Nhất định phải giở trò sau lưng người khác à , làm liên lụy người qua đường vô tội.
Vả lại Tạ Linh Linh với cô dù sao cũng đã quen biết nhau nhiều năm như vậy , cũng không nỡ nhìn cô ta tiếp tục ngốc thêm nữa , cho nên..
Tự mà cấu véo lẫn nhau đi , đừng làm phiền cô nữa.
Tạ Linh Linh là người theo đuổi số một của Văn Trì , nghe xong những lời này , sắc mặt quả nhiên không kiềm chế được mà thay đổi----- cô ta mặc dù không thông minh , nhưng Diệp Phồn Tinh đã nhắc nhở rõ ràng như vậy , cô có gì mà nghĩ không ra nữa ?
Đồng Khả Hân cái con kỹ nữ này , lại còn muốn thấy cô cùng Diệp Phồn Tinh tranh giành đàn ông , còn mình lại ngư ông đắc lợi ư ?
Cô xong rôi Đồng Khả Hân !
*******
Xem ra, chuyện này đến đây coi như là kết thúc rồi , dù sao tin đồn cũng đã bị dập tắt , cũng không có ai dùng ánh mắt khác thường mà nhìn cô nữa.
Không nghĩ đến , buổi trưa lúc tan học , có bạn học đứng ngoài cửa gọi cô, nói là bên ngoài có người tìm cô.
Lúc này ai sẽ tới tìm cô chứ ?
Diệp Phồn Tinh đang ngồi ăn trưa căn tin cùng mọi người , nghe vậy có chút buồn bực, nhưng vẫn đứng dậy .
" Phồn Tinh, Phồn Tinh , chắc không phải là bạn trai đem bữa trưa tình yêu đến cho chị chứ ? " Em gái ngồi cùng bàn sau khi nghe chuyện sáng nay thì hai mắt phát sáng hỏi .
" Chắc là không phải , bây giờ anh ấy đang bận lắm." Diệp Phồn Tinh tươi cười thanh thản mà đi ra ngoài , trong lòng lại là đang suy nghĩ , đừng nói là bữa trưa tình yêu , ngay cả bạn trai cô cô cũng không biết anh đang ở cái xó xỉnh nào đâu.
" Được rồi , còn muốn nhìn thấy dáng dấp bạn trai chị ra sao đó..."
Em gái ngồi cùng bàn và quần chúng hóng bát quái xung quanh nghe vậy đều thấy có chút thất vọng , nhưng mà rất nhanh, sự thất vọng liền liền biến thành thổn thức.
" Nghe nói Ôn Trác Vũ hôm nay không đi học , là chịu không nổi đả kích khi bị nữ thần từ chối , liền ngã bệnh luôn. Thật đáng thương , không biết bây giờ như thế nào rồi . "
" Cậu ấy quả thực thật đáng thương , nhưng mà chuyện này cũng không trách Phồn Tinh được , cô ấy đã có bạn trai rồi , không cự tuyệt , chẳng lẽ đồng ý ư? "
Buổi sáng nhìn thấy bàn học trống sau lưng Diệp Phồn Tinh , đó là chỗ ngồi của Ôn Trác Vũ ,chủ đề của mọi người rất nhanh đã thay đổi.
Diệp Phồn Tinh nghe một chút liền không nghe nữa , cô đi ra cửa , sau đó cô nhìn thấy ở hành lang có một người , người đó vượt quá dự liệu của cô .
" Cái này .. chú Trần .''
" Xin chào Phồn Tinh tiểu thư . "
Người đàn ông đang nói có tứơng mạo cũng bình thường , thái độ kính cẩn , " Mạo muội đến đây làm phiền cô , xin đừng trách tôi. Chuyện là như vậy , lão phu nhân nhà chúng tôi muốn mời cô đi một chuyến ."
Người này là tài xế của Ôn gia , cô đã gặp ông ấy mấy lần . Ông nói ông vì Ôn Trác Vũ mà đến , bởi vì Ôn Trác Vũ ngã bệnh từ tối hôm đó đến bây giờ , vẫn nằm trên giường không chịu ăn cơm . Bà nội cậu ấy , cũng là lão phu nhân của Ôn gia , thực sự cũng không khuyên được , nên mới nghĩ đến việc mời Diệp Phồn Tinh đến .
" Tình hình bây giờ của tiểu thiếu gia không được tốt cho lắm , cô cũng biết cơ thể của cậu ấy gần đây rất yếu , cứ tiếp tục như thế này.... cô Phồn Tinh cô xem , cô có thể đến khuyên cậu ấy một chút được không ? " tài xế Trần cũng không nói quá rõ tình hình , chỉ nói , " Hai người là bạn học , bình thường quan hệ cũng khá tốt , lời của cô , có thể cậu ấy sẽ nghe vào một chút."
Diệp Phồn Tinh nhíu mày , tài xế Trần sợ cô từ chối , lại bổ sung thêm một câu , " Vốn dĩ lão phu nhân muốn đích thân qua mời cô đến , chỉ là lão phu nhân đã lớn tuổi rồi , thân thể có chút không nhanh nhẹn , vì vậy ...."
Diệp gia và Ôn gia trong làm ăn buôn bán cũng có qua lại , lão phu nhân của Ôn gia lại là trưởng bối , lại muốn đích thân qua mời cô đến , cô cũng không thể cự tuyệt .
Mặt khác , mặc dù có chút phản cảm với cách làm dùng cái chết để đe dọa của Ôn Trác Vũ , nhưng nói như thế nào cũng là bạn học cùng lớp , cô thật sự cũng không muốn nhìn thấy cậu ta xảy ra chuyện gì , thế là cô do dự một chút , vẫn là gật đầu : " Cháu biết rồi , cháu cùng chú đi một chuyến là được."
****
Bốn mươi phút sau , Ôn gia.
" Phồn Tinh , đứa bé ngoan , con đến rồi ! "
Bà nội của Ôn Trác Vũ Ôn lão phu nhân năm nay cũng đã 70 tuổi rồi , nhưng bởi vì được bảo dưỡng , lại được sống an nhàn sung sướng nhiều năm , thoạt nhìn trẻ hơn so với tuổi thực tế một chút.
Nhìn thấy Diệp Phồn Tinh , bà rất vui mừng , khuôn mặt tiều tụy có chút vui vẻ , hai tay cũng thân thiết đưa qua kéo cánh tay của Diệp Phồn Tinh.
Diệp Phồn Tinh cùng lão phu nhân kỳ thật cũng không quá thân quen , cũng chỉ gặp qua vài lần , cô có chút không tự nhiên , nhưng vì lễ phép nên cũng không né tránh .
" Con chào bà nội Ôn ạ . Con nghe nói Ôn Trác Vũ bị bệnh , cậu ấy như thế nào rồi ạ ? Đã đỡ hơn chưa ?"
" Haizzz , đứa bé này , sau khi trở về từ tiệc sinh nhật liền ngã nệnh , thật không dễ gì mà tốt hơn một chút , không biết như nào cũng không chịu ăn cơm , nói là không đói bụng . Con cũng biết ,mẹ của tiểu Vũ mất sớm , bố của nó lại rất bận bịu, không có thời gian để trông nom nó , mấy năm nay nó vẫn là lớn lên bên cạnh bà .
Nhìn nó càng ngày càng gầy yếu hơn , trong lòng ta đau đau như cắt ."
Mắt Ôn lão phu nhân đỏ lên , nhưng không có nói những cái khác , chỉ vỗ vỗ lòng bàn tay cô như muốn nói lại thôi , " Bây giờ nó đang nằm ở trong phòng , con nhanh vào khuyên nó một chút , tính tình tiểu Vũ bướng bỉnh , trước mắt chỉ sợ cũng chỉ có con mới khuyên được nó."
Cô tất nhiên biết rõ tất cả mọi chuyện , Diệp Phồn Tinh theo bản năng mà cảm thấy vô cùng xấu hổ , nhưng nghĩ đến mình không làm gì sai , trong lòng khôi phục lại sự thản nhiên.
" Con sẽ cố gắng hết sức ." Cô khách khí lên tiếng trả lời , cùng Ôn lão phu nhân đi lên lầu .
Ở trên lầu , Ôn Trác Vũ vừa mới tỉnh ngủ , đang nằm trên giường mà ngẩn người . Nghe thấy tiếng mở cửa , cậu không quay đầu , chỉ mệt mỏi mà nói một câu : " Con không đói , con không muốn ăn cơm ."
" Con, cái đứa nhỏ này , người là sắt ,cơm là thép , không ăn cơm sao được ? " Ôn lão phu nhân đau lòng nói xong , thanh âm trở nên dịu dàng , " Mau ngồi dậy nhìn xem , ai đến thăm con đây này ! "
Ôn Trác Vũ sững sờ , theo bản năng quay đầu lại.
" Phồn Tinh ?! "
Nhìn thấy thiếu niên trên giường sắc mặt tái nhợt , vành mắt xanh lên , gầy yếu đến nỗi giống như chỉ cần một cơn gió thổi qua thôi thì sẽ bay đi , tâm tình của Diệp Phồn Tinh có chút phức tạp .
Cô tiến lên vài bước , đứng lại bên giường nói : " Nghe nói cậu bị ốm , các bạn đều rất lo lắng cho cậu , vừa lúc bà nội Ôn kêu người mời tớ đến , mình thay mặt mọi người đến thăm cậu một chút ."
Nụ cười vui mừng của Ôn Trác Vũ cứng lại : " Cậu ... là bà nội gọi cậu đến ? Tớ tưởng là.."
" Bà nội Ôn , xin bà có thể đi ra ngoài trước được không ạ ? Con có mấy câu muốn nới với bạn học Ôn ."
Diệp Phồn Tinh đột nhiên quay đầu , Ôn lão phu nhân sững sờ, bộ dáng có chút không yên lòng , nhưng không biết nghĩ đến cái gì , vẫn là gật đầu .
Diệp Phồn Tinh đưa mắt nhìn bà ra ngoài , xoay người , sau đó sắc mặt thay đổi , thu hồi nụ cười khách sáo : " Ôn Trác Vũ , cậu năm nay tám tuổi sao ? "
" Phồn , Phồn Tinh ? "
Ôn Trác Vũ không kịp phản ứng , lúng ta lúng túng gọi cô một tiếng.
" Thất tình một cái liền nằm trên giường không ăn không uống , như muốn tìm cái chết , cái bộ dạng này của cậu , giống như vừa ý cái gì nhất định phải mua được nó , không cho mua liền lăn lộn khóc lóc om sòm không khác gì đứa trẻ bị mắng ư ? " Diệp Phồn Tinh mặc dù đồng ý đến đây một chuyến , nhưng căn bản không có ý định dỗ dành Ôn Trác Vũ như Ôn lão phu nhân , bởi vì cô đã không dễ dàng gì mà nói rõ mọi chuyện với cậu ta , thực sự không muốn cậu ta lại hiểu lầm nữa.
Cô tới đây là muốn khiến cậu ta hoàn toàn hết hi vọng.
" Tớ , tớ không có , Phồn Tinh cậu hiểu lầm rồi ! "
Ôn Trác Vũ nghe xong lời cô nói , cuống lên , vội vàng chống đỡ cơ thể muốn ngồi dậy . Kết quả bởi vì động tác quá nhanh , suýt nữa cắm đầy xuống giường.
Diệp Phồn Tinh sắc mặt lạnh lùng đứng ở bên cạnh , một chút ý nghĩ muốn đỡ cậu ta dậy cũng không có .Ôn Trác Vũ trong mắt lóe lên sự thất vọng , sau đó có chút chật vật nắm lấy ga giường , cố gắng giữ vững thân thể.
" Tớ không có ý lấy cái chết ra để de dọa mọi người , chỉ là trong lòng tớ quá khó chịu .....'' Cậu dựa vào thành giường , đôi mắt đỏ lên , hai tay nắm chặt cái mền , " Phồn Tinh , căn bản cậu không biết cậu quan trọng với tớ bao nhiêu đâu . Tớ thích cậu , thích đến nỗi bằng lòng đem tất cả mọi thứ mà tớ có đều cho cậu hết , mà cậu ... cậu tại sao lại tuyệt tình như vậy , ngay cả một cơ hội thôi cũng không chịu cho tớ ? "
" Bởi vì cậu không phải là kiểu người mà tớ thích." Diệp Phồn Tinh trước đây không nói ra những lời quá thẳng thắn như thế này , bởi vì mọi người đều là bạn học cùng lớp , ngày nào cũng ngẩng đầu không thấy cúi đầu thì gặp , không muốn khiến cho mối quan hệ này trở nên cứng nhắc. Nhưng bây giờ , có những lời không nói là không được . Cô dừng lại một chút , không khách khí chút nào mà nói , " Tớ thích kiểu con trai vui tươi như ánh mặt trời , là người vô cùng nỗ lực , mạnh mẽ , mang đến cho tớ cảm giác an toàn . Cậu đối với tớ mà nói chỉ giống như một người em trai , tớ giúp cậu ra mặt , an ủi cậu đều xuất phát từ tình nghĩa bạn bè , còn những cái khác ... Thật xin lỗi , cho dù tớ không có bạn trai , tớ cũng sẽ không thích cậu .''
" Ngoài ra , trong mắt của tớ , rõ ràng không thích cậu mà còn kéo lấy cậu, khiến cậu càng ngày càng lún sâu , khi đó mới thật sự là tuyệt tình. Ôn Trác Vũ , cậu đừng thích tớ nữa , dưới gầm trời này , có nhiều cô gái xinh đẹp ưu tú như vậy , sau này cậu nhất định sẽ gặp một cô gái mà cậu thích , cô ấy cũng thích cậu . Còn nữa , đừng có giống như một thằng nhóc không chịu lớn , cứ tùy hứng lại không chịu ăn cơm nữa, bà nội của cậu rất lo lắng cho cậu , cậu nếu không vì bản thân thì cũng nên nghĩ cho bà của cậu một chút ."
Ôn Trác Vũ nghe xong nước mắt liền dâng lên : " Nhưng mà tớ không thích người khác , tớ chỉ thích cậu thôi !"
Diệp Phồn Tinh: "......"
Đang muốn nói cho thật lạnh lùng vô tình một chút làm cho cậu ta hoàn toàn hết hi vọng , thiếu niên ngồi trên giường bỗng nhiên giãy giụa nhào xuống giường , thở phì phò mà quỳ trên mặt đất , nắm chặt tay áo của cô , " Phồn Tinh , cậu không thích tớ cái gì mình có thể sửa , chỉ cần cậu cho mình một cơ hội tớ nhất định sẽ cố gắng trở thành bộ dáng mà cậu yêu thích ! Cầu xin cậu , cho tớ một cơ hội, một lần thôi có được không ? ! "
Diệp Phồn Tinh : "....."
Diệp Phồn Tinh bị dọa đến nỗi thiếu chút nữa nhảy xoay người.*
" Cái đệch , cậu đang làm gì vậy ????? Mau đứng dậy đi!!!!!! "
*********************
Lời của tác giả : Sự kiện của Ôn Trác Vũ là điều quan trọng thúc đẩy Tinh muội muội chuyển đến trường của nam chính , nó cũng là phần nhạc dạo của nhiều tình tiết sau này .
*托马斯回转 : là một loại động tác nhảy trong hip hop...nó là như thế này.... mình không biết tên tiếng việt nó là như thế nào luôn.. nên ghi nhảy xoay người.

68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f6f32306e65496b6e345a6d5141513d3d2d3835373334383238332e313630313030656339353939653535313439333434333235393932332e6a7067

 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 6: " Cậu không đồng ý tớ sẽ không đứng dậy."🍀


Editor : Mộc lạp Đề
" Cậu không đồng ý tớ sẽ không đứng dậy."
Ôn Trác Vũ hai mắt đỏ bừng , trong mắt đầy tối tăm và bướng bỉnh , Diệp Phồn Tinh nhìn thấy không khỏi hoảng sợ , theo bản năng đẩy cậu ta ra , lùi về sau hai bước : " Cậu... Cậu thích quỳ thì quỳ đi , tôi còn phải đi học , đi trước đây."
" Phồn Tinh."
Ôn Trác Vũ cũng không ngờ bản thân đã làm đến mức này , mà cô ấy vẫn không có một chút dao động , nhất thời cảm thấy lòng như tro nguội.
Diệp Phồn Tinh nghĩ đến đây là nhà của cậu ta , cậu ta sẽ không có chuyện gì được , liền xoay người đi thật nhanh -- Ôn Trác Vũ cầu xin tình cảm không thành liền dùng hành động cơ thể để uy h**p, khiến cho cô lần đầu tiên ý thức được , người này căn bản không ôn hòa và dễ nói chuyện như vẻ bề ngoài vậy . Trong lòng cô bực bội bất an hơn , đột nhiên không muốn tiếp tục qua lại với cậu ta về bất cứ cái gì nữa.
Dù sao cái gì nên nói cũng đã nói , nên làm cô cũng đã làm rồi , nếu như cậu ta vẫn chịu không nghe , một mực khăng khăng cố chấp , vậy ... cô cũng hết cách rồi.
" Phồn Tinh ! Đứa bé này ! Con đợi một chút !"
Ôn lão phu nhân vẫn một mực chú ý động tĩnh ở trong phòng , Diệp Phồn Tinh bỗng nhiên hoàn hồn , dừng lại ở đầu cầu thang.
" Bà nội Ôn , rất xin lỗi , con hình như khuyên không được bạn học Ôn..."
" Con có thể làm được ! Chỉ cần con nguyện ý , con nhất định có thể làm được !" Ôn lão phu nhân bắt tay của cô lại , " Phồn Tinh à , ta không vòng vo với con nữa , tiểu Vũ nhà chúng ta mặc dù thân thể có chút yếu ớt , tính cách cũng có chút yếu đuối , nhưng nó thật lòng thích con . Hai nhà chúng ta lại có qua lại trên phương diện làm ăn , gia thế cũng tương đương , nếu như con đồng ý cho tiểu Vũ một cơ hội , bà nội bảo đảm , nhất định sẽ đem con trở thành cháu gái ruột mà thương yêu !"
Cái quái gì đây ?!
Diệp Phồn Tinh không ngờ lão thái thái này trong lòng có cái chủ ý như vậy , cô nhất thời kinh ngạc lẫn lộn : " Không được , bà nội Ôn , con năm nay mới 17 tuổi , vẫn chưa trưởng thành đâu ! "
" Bà biết bà biết , nhưng gia đình chúng ta là như vậy , vừa ra đời liền đính hôn cũng không phải không có , hơn nữa con không phải sắp đến tuổi trưởng thành hay sao ...."
Diệp Phồn Tinh không thể tưởng tượng nổi mà nhìn Ôn lão phu nhân , thấy bà càng nói càng thái quá , rốt cuộc không nhịn được mà hít sâu một cái , cắt ngang lời bà : " Bà nội Ôn , rất xin lỗi , con đã có bạn trai rồi , cũng không có ý định chia tay với anh ấy . Về phía Ôn Trác Vũ , bà vẫn là nghĩ ra biện pháp khác đi , con thật sự là lực bất tòng tâm."
Ôn lão phu nhân vẻ mặt cứng đờ , còn muốn nói điều gì đó , Diệp Phồn Tinh đã lễ phép , không cho cự tuyệt mà cáo từ.
Nhìn bóng lưng dứt khoát đã đi xa của cô ,khuôn mặt của Ôn lão phu nhân cuối cùng cũng trầm xuống.
Tiểu nha đầu này , quá không biết đều.
Nếu không phải tiểu Vũ nhà bọn họ sống chết muốn nhất định phải là nó , tình hình phát triển của Diệp gia mấy năm gần đây cũng không tệ , nó cho rằng nó có thể được làm cháu dâu Ôn gia bọn họ ư ?
Lại nghĩ đến Ôn Trác Vũ , trận bệnh lần đầy đều là do Diệp Phồn Tinh ban tặng , Ôn lão phu nhân ánh mắt càng lạnh hơn , nhưng khi bước vào phòng thấy Ôn Trác Vũ cả người co quắp lại nằm trên mặt đất , sắc mặt trắng bệch giống như sau một khắc liền sẽ chết đi của cháu trai bảo bối , ý lạnh trên khuôn mặt lại càng trở nên nồng đậm hơn , càng không biết làm sao.
" Con đứa bé này , sao lại tuyệt vọng như vậy , trên đời này có nhiều cô gái tốt như vậy, con vẫn cứ khăng khăng..."
" Con không cần người khác , con chỉ muốn Phồn Tinh,... Bà nội , con chỉ muốn Phồn Tinh ! "
Sau khi gầm nhẹ lên một câu , nhìn thấy cháu trai đột nhiên đau đớn che ngực mà co giật , Ôn lão phu nhân vừa tức vừa vội , đâu còn nói đến việc khuyên cậu ta từ bỏ , chỉ có thể vừa hô tô "gọi bác sĩ " vừa trấn an nói : " Được được được , trước tiên con đừng xúc động , bà nội giúp con , nhất định sẽ giúp con , a ?! "
******************
Diệp Phồn Tinh không biết ý nghĩ thật sự của Ôn lão phu nhân , nhưng thái độ của Ôn lão phu nhân và Ôn Trác Vũ hôm nay , khiến cô theo bản năng không muốn có một chút quan hệ nào với Ôn gia nữa , thế là cô cự tuyệt sự hộ tống của tài xế Trần , gọi một chiếc Didi* chuẩn bị trở về trường học.
" Có phải Diệp tiểu thư không ? Chào cô , mời cô lên xe ."
*滴滴出行 ( Didi chuxing):là một ứng dụng cho thuê xe taxi,xe hơi , xe tốc hành... ở Trung Quốc.
Tài xế Didi rất nhanh liền tới thấu , đột nhiên cô nghe thấy sau lưng có người gọi cô.
" Diệp Phồn Tinh? Thật sự là cậu ư , cậu làm gì ở đây vậy ? "
Vừa quay đầu liền nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai chói lọi như ánh mặt trời của Văn Trì , khuôn mặt tiểu thịt tươi hoàn toàn phù hợp với xu hướng hiện nay , giọng điệu không tốt lắm mà trả lời một câu : " Liên quan gì tới cậu ? "
Mặc dù hai nhà là thế giao , nhưng Văn Trì những năm trước vẫn luôn học tập ở nước ngoài , hai năm gần đây mới về nước phát triển , Diệp Phồn Tinh với cậu ta cũng không không quá quen thuộc , trước đây cảm giác đối với hắn cũng chỉ là " người này tôi biết " . Nhưng mà bây giờ , cứ nghĩ đến những chuyện tồi tệ liên tiếp xảy ra đều do cậu ta mà ra , cô thật sự là không thể bày ra sắc mặt tốt - nói cô giận cá chém thớt cũng được , không nói đạo lí cũng được , dù sao bây giờ cô chỉ nhìn thấy cậu ta thôi cũng cảm thấy vô cùng bực bội.
" Tại sao lại không liên quan đến tôi , đây là nhà của cậu tôi." Văn Trì sau khi nói xong không biết nghĩ đến cái gì , vẻ mặt trở nên không vui , giọng điệu cũng trở nên không có một chút khách sáo : " Cậu là đến thăm em họ tôi ? Sao ? Lại tới đem nó ra làm trò đùa ư ? Tôi cảnh cáo cậu , em họ của tôi là người , không phải là con chó hay con mèo , cậu nếu không thích em ấy thì đừng trêu chọc em ấy , bằng không tôi...."
" Bằng không thì cậu sẽ như thế ? Đánh tôi sao ? Đại ca , nghĩ đến cách thể hiện tình yêu của hai anh em nhà các người thôi tôi cũng đã cảm thấy phiền phức rồi , trước tiên làm cho rõ tình hình rồi lại nói tiếp , nếu không sẽ chỉ khiến người khác cảm thấy cậu là đồ nhược trí !"
Diệp Phồn Tinh lúc đầu không có tức giận , chỉ là bực bội một chút , nghe cậu ta nói như vậy , lửa giận trong lòng lần này bỗng dưng bùng lên . Cô cười lạnh một tiếng , đạp một cú thật mạnh lên trên bàn chân của Văn Trì , sau đó cũng không quay đầu lại mà đi lên xe.
Văn Trì : "...."
Văn trì đột nhiên không kịp phòng bị thì bị đạp một cái , sau khi hoàn hồn thì ôm chân nhảy lên mà kêu to : " Cái đệch , Diệp Phồn Tinh cậu điên à?! Làm cái gì tự nhiên động thủ.... không phải , động cước a *!"
*Bởi vì câu trên của VT cậu nói là động thủ có nghĩa là dùng hành động bằng tay (动手) , nhưng PT đá cậu ta bằng chân nên cậu ta mới nói lại là động cước (动脚 , 脚 là cái chân).
Trả lời cậu là một loạt luồng khói xe ô tô.
Văn Trì : "...."
Văn Trì cậu đã lớn như vậy vẫn chưa từng bị nữ sinh nào đánh , cậu nhe răng trợn mắt vịn cây cột điện ở sau lưng , đợi cơn đau ở chân từ từ đỡ hơn , cậu mới hậu tri hậu giác * nhớ tới lời nói của Diệp Phồn Tinh .
*Hậu tri hậu giác (后知后觉) : sau khi nghe xong hay làm gìđó xong mới hiểu ra vấn đề.
Cái gì mà trước tiên làm cho rõ tình hình rồi lại nói tiếp ? Cậu không phải chỉ lười biếng không lên lớp vào buổi sáng thôi sao , chẳng lẽ đã bỏ lỡ tin tức gì mới rồi ư ?
Nghĩ như vậy , Văn Trì vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho đứa bạn cùng bàn . Hỏi một chút mới biết được , hóa ra hai ngày trước ở trong trường mọi người không kiêng nể mà truyền ra tin đồn , các loại tin đồn không đúng sự thật : " Diệp Phồn Tinh chơi trò mập mờ với em họ cậu , nuôi lốp xe dự phòng", người ta đã có bạn trai rồi , cự tuyệt lời tỏ tình của em họ cậu , hoàn toàn không muốn để cho Ôn Trác Vũ hãm sâu hơn nữa.
Văn Trì : "..."
Văn Trì cuối cùng cũng biết vì sao Diệp Phồn Tinh lại tức giận rồi.
Cậu có chút xấu hổ , sau khi cúp điện thoại thì do dự một chút , ngượng ngùng gửi cho Diệp Phồn Tinh một cái tin nhắn để xin lỗi : " Xin lỗi cậu a , tôi sáng hôm nay xin nghỉ nên không đi học , không biết chuyện em họ tôi tỏ tình với cậu , là hiểu lầm . Cái đó.... tôi xin lỗi cậu vì những câu nói vừa rồi , hi vọng cậu đừng để ở trong lòng."
Mỗi người đều có thân sơ xa gần* , trước ngày hôm nay , Diệp Phồn Tinh trong mắt cậu chính là con gái của nhà thế giao , ngoại trừ dáng dấp có chút xinh đẹp , thì cũng không khác gì những thiên kim tiểu thư mà cậu quen biết , chỉ có gia thế nhưng lại không có chiều sâu tâm hồn .
*Thân sơ xa gần (亲疏远近) : là những người có mối quan hệ rất thân thiết với bạn ( họ hàng thân thích ,...) , nhưng bạn lại không thân thiết với họ , còn có những người không có mối quan hệ thân thiết gần gũi ( họ hàng , thân thích,.. ) thì bạn lại thân thiết với những người đó.
Ôn Trác Vũ lại không như vậy , đó là em họ ruột của cậu ta , tính cách hai người khác biệt tương đối lớn , bình thường cũng không chơi thân cho lắm , nhưng đó cũng là người trong nhà. Hơn nữa , bữa tiệc sinh nhật của Ôn Trác Vũ cậu ta cũng có mặt , lại tận mắt nhìn thấy dáng vẻ đau lòng khóc khi bị Diệp Phồn Tinh từ chối , cán cân trong lòng tất nhiên sẽ nghiêng về phía Ôn Trác Vũ...
Chỉ là không nghĩ tới , sự thật căn bản không phải giống như những gì mà cậu nghe được.
Văn Trì nâng điện thoại lên , vừa thầm mắng bọn Vương bát đản truyền loạn lời đồn nhảm làm hại người khác, tâm tình vừa phức tạp đợi Diệp Phồn Tinh trả lời tin nhắn.
Diệp Phồn Tinh ngay từ đầu đã không để ý tới cậu ta , chờ sau khi cơn giận trong lòng vơi đi không ít mới trả lời cậu ta , mặc dù cảm thấy rất chán ghét , nhưng vẫn tính giảng đạo lí rồi thật thà mà phê một câu : " Tôi đồng ý lời xin lỗi của cậu , nhưng cầu xin cậu và em họ của cậu về sau đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa , cảm ơn."
Cuối cùng còn bỏ thêm một icon có biểu cảm mỉm cười vô cùng vi diệu.
Từ trước đến nay chưa từng bị người nào ghét bỏ như vậy Văn Trì : "..."
Cô nương này có chút không giống như cậu nghĩ , chính là... rất có cá tính a.
*************
Khúc nhạc đệm của buổi trưa làm cho tâm tình của Diệp Phồn Tinh cả ngày hôm nay không thoải mái chút nào , mãi cho đến buổi tối sau khi tan học trở về nhà , nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch , mắt đỏ hoe của Đồng Khả Hân , hiển nhiên là Tạ Linh Linh đã náo loạn tuyệt giao với cô ta , cuối cùng thì đống uất khí trong lòng cô mới tản ra một chút .
" Chị Phồn Tinh , tại sao chị lại nói những điều đó với chị Linh Linh ? Chị , bản thân chị không thích chị Linh Linh thì thôi , lại không cho em kết bạn với chị ấy hả..."
Diệp Phồn Tinh nhìn khuôn mặt nôn nóng ủy khuất của cô ta , cười nói : " Sao ? Chẳng lẽ chỉ có cô mới được đem người ta trở thành kẻ đần , không cho phép IQ của người ta đột nhiên tăng lên sao ? "
" Em không có , em là thật lòng muốn làm bạn với chị ấy !"
Đồng Khả Hân cắn môi , tức giận ở đáy mắt như muốn trào ra. Cô ta không phải là người trong nhóm người kia như Diệp Phồn Tinh , cũng không học cùng trường với mọi người , trước kia cô ta không biết đã tốn bao nhiêu công sức mới bám víu được Tạ Linh Linh. Kết quả chỉ với mấy câu của Diệp Phồn Tinh , lại khiến Tạ Linh Linh trở nên chán ghét cô ta , không những sau khi tan học liền chạy đến trước cổng trường của cô ta , chặn cô ta lại mà mắng một trận, còn muốn xóa số điện thoại và Wechat của cô ta ngay tại chỗ , còn nói muốn tuyệt giao với cô ta.
Tuyệt giao...
Như vậy sao được!!!
Không có Tạ Linh Linh để mang cô ta đi theo , cô ta làm sao có thể quen biết càng nhiều trong nhóm kia được , làm sao có thể tiến một bước mà đến gần Văn Trì được ?!
" Được rồi , có phải hay không thì cô tự mà biết , không cần nói với tôi , tôi không có hứng thú xem cô diễn kịch . Dù sao , một câu thôi , cô không động đến tôi tôi cũng không động đến cô , nhưng nếu cô cứ muốn động đến tôi , vậy thì xin lỗi , tôi đây tính tình không được tốt cho lắm , nổi nóng lên sẽ làm ra chuyện gì đến tôi cũng không biết đâu. Vì vậy , tự giải quyết cho tốt chuyện của mình nha cô em họ thân yêu ."
Diệp Phồn Tinh nói xong câu này liền đi lên lầu làm bài tập.
Để lại Đồng Khả Hân đứng đó vừa nôn nóng vừa căm ghét mà nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cô , hận không thể nhìn chằm chằm như muốn xuyên thủng cô.
Lại là cái bộ dáng cao cao tại thượng , hững hờ , thái độ giống như hoàn toàn không đem cô ta để ở trong mắt !
Quá đáng ghét.
Thật sự quá đáng ghét.
Nhớ lại lúc cô ta vừa mới đến Diệp gia , đã từng sinh lòng ngưỡng mộ cái khí chất đẹp đẽ của vị Diệp đại tiểu thư này , cũng muốn thân thiết hơn với Diệp Phồn Tinh , nhưng Diệp Phồn Tinh từ trước đến nay chưa bao giờ nhìn thẳng vào mắt cô ta , giống như cô ta chỉ là không khí , không xứng đáng để được cô ta ( Phồn Tinh ) để ý tới , Đồng Khả Hân cảm thấy trong lòng giống như bị nghiền nát bởi cái gì đó , uất ức đến nỗi không nói ra được gì cả.
Không phải chỉ là mệnh tốt thì sẽ đầu thai sao ? Có cái gì mà ra vẻ chứ !
Đợi cô ta thay thế được vị trí của Diệp Phồn Tinh trong cái nhà này , gia nhập vào cái nhóm kia của bọn họ , sẽ cùng Văn Trì ....nhìn xem cô ta (Phồn Tinh) có tư cách gì kiêu ngạo trước mặt cô !
Đang nghĩ như vậy , Đồng Khả Hân liền hạ quyết tâm , cô nhất định phải nghĩ ra biện pháp thuyết phục cô cô , nhất định phải chuyển trường được.
Đúng lúc Đồng Mỹ Lệ trong tay bao lớn bao nhỏ trở về , Đồng Khả Hân vội vàng chỉnh đốn tâm tình , đứng lên nghênh đón : " Cô , người trở về rồi!"
*************************
Editor : Xin chào mọi người , xin lỗi vì hôm qua đã không post truyện lên cho mọi người , bởi vì máy tính hôm qua nó đột nhiên bị hư nên không làm kịp , mong mọi người thông cảm giác. MÌnh edit còn non tay , nếu có gì sai sót mong mọi người góp ý nhé. 🙂))))))))))))
 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 7: Ôn Trác Vũ cắt tay tự sát🍀



 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 8: "Có chết cũng sẽ không đi!"🍀



 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 9: "Bảo bối nhanh cho em ôm một chút."🍀



 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 10: "Làm cho bản thân càng trở nên yếu đuối hơn so với hắn."🍀



 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 11: Bị trúng bẫy🍀


*Có những đoạn mà có dòng * che giấu những từ mấu chốt* là nguyên văn nhé.. Mị cũng không hiểu chỗ này.. Chắc là từ cấm.
 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 12: Ông trời phụ tôi! 🍀



 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 13: Ý định chuyển trường🍀



 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 14: "Bạn học mới, à không bạn cùng bàn mới"🍀



 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 15: "Cậu có phải là không thoải mái ở đâu không?"🍀



 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 16: "Theo đuổi nam thần, bước lên đỉnh cao của cuộc đời."🍀



 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 17: "Tay của cậu bị thương rồi?"🍀



 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 18-1: Tin đồn trên diễn đàn trường.🍀



 
Cô Ấy Có Tiền, Có Sắc, Còn Có Anh Ấy
Chương 18-2: Thanh giả tự thanh🍀



 
Back
Top Bottom