Ngôn Tình Cô Ấy Bệnh Không Hề Nhẹ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Ấy Bệnh Không Hề Nhẹ
Chương 60: Thích


<i>“Em không cầu hôn anh đâu, nhưng mà em đã nghĩ ra rất nhiều cách đấy.” Nói đến đây, Tô Tại Tại đột nhiên có chút không cam lòng, “Không được, em cũng muốn dùng, hay là chúng ta mỗi người cầu hôn một lần đi.”</i>

<i> Cô ấy bệnh không hề nhẹ, nhưng lại thích tôi.</i>

<i>Vậy tôi sẽ tạm thời cho rằng cô ấy không có bệnh.</i>

—— Trương Lục NhượngĐọc truyện tại truyenfull.vn!

Nghe nói như vậy, Tô Tại Tại sửng sốt một chút.

Tầm mắt của cô lại đưa ra ngoài cửa xe, khóe miệng cong lên, nhưng vẫn nghiêm túc nói: “Vậy thì chia một nửa đi.”

Trương Lục Nhượng không phản đối, giọng nói mang theo ý cười: “Được.”

Trong xe lại yên tĩnh.

Một lúc sau, Tô Tại Tại nhìn thấy một ngôi trường vụt qua bên ngoài.

Chữ màu đen in đậm, tên là: Trường Trung học thành phố B.

Sự chú ý của Tô Tại Tại đã bị nó thu hút, cô không nhịn được mà quay đầu, nói: “Chúng ta đến trường trung học của anh đi? Ngôi trường trung học mà anh từng học em chưa bao giờ đến.”

Trương Lục Nhượng quay vô lăng, vô thức nói: “Đã trễ như vậy rồi, không vào được.”

Tô Tại Tại không quá để ý, suy nghĩ một chút, rồi nghiêm túc nói: “Điều tiếc nuối lớn nhất trong đời em là do anh tạo ra.”

“…”

“Đều do anh phải trở về thành phố B đi học, để cho lúc chúng ta yêu đương cuồng nhiệt thì trực tiếp rời đi.”
Đọc truyện tại truyenfull.vn!
Trương Lục Nhượng mở miệng, có chút không thể giải thích được: “Nhưng…”

“Nhưng mà anh trông rất đẹp trai.” Tô Tại Tại l**m khóe miệng, có hơi ghen tị, “Đẹp trai chính là khác biệt, sẽ không bị nửa kia lạnh nhạt.”

Cùng lúc đó, Trương Lục Nhượng vừa vặn dừng xe ở bãi đậu xe gần bãi biển.

Tô Tại Tại nhìn quanh, hỏi: “Đi đâu?”

“Không thể đến trường, thì dẫn em đi xung quanh.” Anh nói.

Sau khi nói xong, Trương Lục Nhượng dẫn Tô Tại Tại đi về phía bờ biển.

Gió rất to, có hơi sảng khoái, thoang thoảng mùi biển.

Tô Tại Tại nghiêng đầu nhìn, trên bãi cát phía dưới, có mấy đôi người yêu đang nắm tay đi dạo.

Mặt biển xa xa được ánh trăng chiếu rọi, chỗ giao nhau với bầu trời đặc biệt rõ ràng.

Trương Lục Nhượng còn đang suy nghĩ về những gì Tô Tại Tại nói, im lặng.

Đi hết một đoạn đường, cuối cùng cũng nhìn thấy lối vào, có thể đi cầu thang xuống bãi cát.

Tô Tại Tại có chút hưng phấn, không nhịn được kéo Trương Lục Nhượng đổi hướng.

Trương Lục Nhượng cũng vừa vặn mở miệng vào lúc này, dường như có hơi hoài nghi: “Tại Tại.”

“Hả?” Tô Tại Tại bước xuống cát, đáp lời.

Anh không mở mắt, vẻ mặt có chút mất tự nhiên: “Tại sao em lại thích anh.”

Nghe vậy, Tô Tại Tại ngẩng đầu lên nhìn anh, không hề suy nghĩ mà nói ra, bộ dạng rất thành thật.

“Trông anh rất đẹp trai.”

Trương Lục Nhượng mím môi, trông không hài lòng lắm với câu trả lời này: “Chỉ vậy?”

Cô suy nghĩ, nói tiếp: “Cũng bởi vì anh là Nhượng Nhượng đó.”

Khuôn mặt cứng ngắc của Trương Lục Nhượng lập tức dịu dàng hơn, máy móc hỏi: “Em còn cảm thấy ai đẹp trai nữa.”

“Em nhìn mặt anh cả ngày thì có thể cảm thấy ai đẹp trai chứ.” Tô Tại Tại suy nghĩ một chút rồi cảm thấy có hơi tủi thân, “Em cũng không dám soi gương đó được không?”
Đọc truyện tại truyenfull.vn!
Gió biển thổi tới, làm rối tung những sợi tóc trên đầu cô.

Trương Lục Nhượng đưa tay gỡ giúp cô, tâm trạng trông rất tốt.

Anh cụp mắt xuống, hơi cúi người xuống, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô một lúc.

Ngay sau đó, Trương Lục Nhượng đã đưa ra kết luận: “Trông em rất đẹp.”

Nghe được lời khen của anh, Tô Tại Tại liền bật cười, ôm lấy cánh tay của anh, mặt đầy vẻ tò mò: “Lần đầu tiên anh nhìn thấy em có cảm thấy em xinh đẹp không?”

Trương Lục Nhượng nhớ lại, im lặng.

Tô Tại Tại lập tức hiểu ra, nụ cười trên môi thu lại.

Cô cảm thấy hơi bực bội, buồn rầu hỏi: “Vậy anh có ấn tượng gì về em?”

Trương Lục Nhượng l**m khóe miệng, do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định thành thật nói: “Cảm thấy em có chút kỳ quái.”

Tô Tại Tại trợn to hai mắt, cảm thấy có chút oan uổng: “Kỳ quái chỗ nào?”

Lần này Trương Lục Nhượng lại yên lặng, không nói gì.

Tô Tại Tại nhớ lại hành động của mình năm lớp mười.

… Hình như là sự thật.

Cô quyết định không nhắc đến quá khứ nữa, đổi qua hỏi: “Vậy còn bây giờ thì sao?”

Người đang im lặng tiếp tục im lặng.

Tô Tại Tại đợi đến sốt ruột sắp khóc lóc om sòm với anh, thì nghe thấy anh nói.

“Không cảm thấy nữa.”

******

Sau khi hai người dạo quanh bãi biển một vòng, thì trở lại bãi đậu xe, lái xe về khách sạn.

Tô Tại Tại đi tới quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng, sau khi nói tên mình, thì đưa thẻ căn cước tới.

Nhân viên nhìn hai người bọn họ, nhắc nhở: “Nếu như là hai người vào ở, thì đều phải cung cấp thẻ căn cước.”

Nghe vậy, Trương Lục Nhượng lấy ví trong túi, rút thẻ căn cước ra.

Anh còn chưa kịp đưa tới, thì đã nghe thấy Tô Tại Tại ở bên cạnh nói: “Không, tôi ở một mình.”

Trương Lục Nhượng bị cô đánh làm trở tay không kịp, chợt quay đầu lại nhìn cô.
Đọc truyện tại truyenfull.vn!
Sau khi lấy thẻ phòng, Tô Tại Tại kéo Trương Lục Nhượng sang một bên để nói chuyện.

“Nhượng Nhượng, anh nghĩ đi, anh lâu rồi không về nhà như vậy, mà còn ở khách sạn với em. Hơn nữa chúng ta còn chưa kết hôn mà, ba mẹ anh sẽ nghĩ em như thế nào chứ.”

Trương Lục Nhượng nhìn cô, trầm giọng nói: “Vậy anh trở về.”

“Ừm, lần này không nên buông thả.”

“…”

“Lần sau lại tới hiến thân.” Tô Tại Tại mặt dày bổ sung.

Trương Lục Nhượng hiểu sự lo lắng của cô, cũng không nói gì thêm.

Anh đưa cô đến phòng, không yên tâm mà dặn dò cô mấy câu.

Thấy Trương Lục Nhượng đi ra cửa, Tô Tại Tại lại đột nhiên nói: “Anh không vui thì cứ tới đây.”

Trương Lục Nhượng “Ừ” một tiếng, nhìn cô khóa cửa lại rồi mới rời khách sạn.

Lúc về đến nhà, bố mẹ Trương và Trương Lục Lễ vẫn còn ở trong phòng khách, trò chuyện với nhau.

Trương Lục Nhượng đã rất lâu không trở về, hiện tại cũng có chút không thoải mái.

Anh đứng trong huyền quan một lúc, lúc đang định chào bọn họ rồi quay vào phòng, thì Trương Lục Lễ đang ngồi trên sô pha tình cờ nhìn thấy anh, gọi anh một tiếng: “Anh!”

Trương Lục Nhượng cuối cùng cũng di chuyển, đi tới.

“A Nhượng, kỳ nghỉ đông con sẽ ở lại đây chứ?” Mẹ Trương đột nhiên hỏi.

Nghe vậy, Trương Lục Nhượng nhìn sang, thành thật nói: “Hai ngày nữa con sẽ trở lại, đến đêm giao thừa con và cậu sẽ tới.”

Mẹ Trương dường như hơi bất mãn, còn muốn nói gì đó, nhưng nghĩ đến căn nhà trống trải hai năm trước, thì vội vàng rút lui.

Bố Trương ở bên cạnh lật tờ báo trong tay, cũng không mở miệng.

Trương Lục Nhượng chào bọn họ rồi quay về phòng.

Không lâu sau, Trương Lục Lễ đi thẳng vào phòng của anh mà không gõ cửa.

Trương Lục Nhượng đang ngồi trên giường, thấy cậu ấy đi vào thì chỉ ngước mắt lên một chút, rồi nhanh chóng thu tầm mắt.

Trương Lục Lễ xếp bằng ngồi lên giường anh: “Anh, em dự định sau khi tốt nghiệp sẽ làm việc ở bên đó mấy năm rồi trở về.”

“Ừ.”Đọc truyện tại truyenfull.vn!

“Em đã nói với bố mẹ rồi, bọn họ không đồng ý.”

Nghe vậy, Trương Lục Nhượng mới phản ứng lại, cau mày nói: “Em…”

Không đợi anh nói xong, Trương Lục Lễ đã nói tiếp: “Em sẽ không nghe lời bọn họ, em chỉ muốn sống ở bên đó, em đã quyết định rồi.”

Trương Lục Nhượng gật đầu, nhìn vào điện thoại không nói gì.

Trương Lục Lễ cũng không để tâm đến sự lạnh lùng của anh, tiếp tục nói: “Anh, thái độ của bố mẹ có phải sẽ thay đổi hay không? Năm ngoái em không về nhà chính là vì chuyện này.”

Trương Lục Nhượng nhìn cậu ấy, có chút không giải thích được.

“Trước kia em ở đây, bọn họ chỉ cảm thấy là vấn đề của anh, bởi vì cảm thấy anh rất phản nghịch không nghe lời.” Trương Lục Lễ ra vẻ thông thạo phân tích, “Nhưng mà anh, anh vậy mà lại có thể ba năm không trở về nhà, tàn nhẫn.”

Trương Lục Nhượng không để ý tới cậu ấy.

“Sau khi tốt nghiệp anh thật sự định làm việc ở thành phố Z à?”

Trương Lục Nhượng bị cậu ấy làm phiền, nhấc chân đá cậu ấy: “Trở về phòng em đi.”

“Vậy anh ở lại thành phố Z làm việc sao?” Trương Lục Lễ tiếp tục hỏi.

“Ừ.” Anh cuối cùng cũng trả lời, nhân tiện nói thêm, “Sẽ ở đó.”

******

Nửa năm sau, cả hai bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thực tập năm tư.

Công ty thực tập của Tô Tại Tại và Trương Lục Nhượng cách nhau hơi xa, khoảng một tiếng rưỡi đi xe.

Nghề của hai người vốn phải thức khuya và làm thêm giờ khá nhiều, cho nên thời gian gặp nhau cũng ít hơn trước rất nhiều.

Nơi làm việc của Tô Tại Tại là ở trong một công ty quảng cáo gần Đại học Z.

Cô bất ngờ phát hiện ra, Tạ Lâm Nam cũng đang làm việc trong công ty này, tình cờ ở cùng một bộ phận.

Nhưng mà kể từ năm hai đại học, Tô Tại Tại đã không còn nói chuyện với anh ấy, thấy anh ấy thì cũng chỉ hờ hững lên tiếng chào.

Sau đó liền bị cô ném ra sau đầu.

Trương Lục Nhượng làm thực tập tại một công ty phần mềm lớn gần Tinh Hoa, lúc không phải làm thêm giờ anh đều lái xe của Lâm Mậu đến phía Đại học Z để tìm Tô Tại Tại ăn tối hoặc đưa cô đi ăn.

Nếu như cố gắng, thì trong một tuần lễ cộng thêm hai ngày cuối tuần hai người có thể gặp nhau.

Một ngày nào đó sau hai tuần thực tập.Đọc truyện tại truyenfull.vn!

Tô Tại Tại đi từ công ty ra, đợi ở ngoài cửa một lúc, rồi lên xe của Trương Lục Nhượng.

Trương Lục Nhượng mặc áo sơ mi quần tây, thắt cà vạt nghiêm túc. Khóe miệng mím lại, lúc nhìn thấy cô thì hơi nhếch lên: “Muốn ăn gì?”

Anh vừa nói, vừa xít lại gần giúp cô thắt dây an toàn theo thói quen.

Tô Tại Tại ngồi yên, suy nghĩ cẩn thận: “Ăn thịt nướng đi.”

Trương Lục Nhượng “Ừ” một tiếng, suy nghĩ vị trí của cửa tiệm kia, rồi nhanh chóng khởi động xe.

Tô Tại Tại buồn chán nghiêng đầu về phía cửa kính xe, viết một chữ “Nhượng”.

Một lúc sau, cô đột nhiên quay đầu lại, thở dài.

“Nhượng Nhượng, anh nói hai chúng ta trong khoảng thời gian này đều luôn thức khuya, vậy có muốn so ai hói đầu trước không?”

Vừa vặn đèn đỏ, Trương Lục Nhượng dừng xe.

Nghe vậy, anh nhướng mày, nói: “Không thể so.”

Tô Tại Tại cũng không nói gì, tâm trạng trông hơi sa sút.

Quán thịt nướng cách công ty của Tô Tại Tại cũng không xa, gần năm phút đi xe.

Trương Lục Nhượng tìm một nơi để đậu xe, sau khi đậu xe xong, anh cũng không vội vàng xuống xe.

Tô Tại Tại cúi đầu tháo dây an toàn.

Lúc đang định xuống xe, thì Trương Lục Nhượng ở bên cạnh nắm lấy cổ tay của cô, kéo cô qua, thấp giọng hỏi: “Sao vậy?”

Tô Tại Tại nhìn anh, nhịn một chút, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Mới lại bị giám đốc mắng.”

Trương Lục Nhượng dừng lại, đưa tay xoa xoa đầu cô: “Sao lại mắng em?”

“Ông ấy nói bản thảo em viết quá dở, nói sửa mấy lần cũng rất khủng khiếp.” Có lẽ là bởi vì Trương Lục Nhượng đang ở bên cạnh, nên cảm xúc của Tô Tại Tại hoàn toàn bùng nổ, “Em cũng muốn giống như anh vậy, cái gì cũng làm rất tốt…”
Đọc truyện tại truyenfull.vn!
Cô giống như đã trở lại lúc thi đại học.

Từng bước từng bước mài giũa, trong đó có biết bao chua xót suy sụp, đều là cái giá của sự trưởng thành.

Nhưng may mắn là, mỗi lần đều có Trương Lục Nhượng ở bên cạnh cô.

Đôi mắt của Trương Lục Nhượng tối lại, yết hầu trượt lên trượt xuống, giống như đang kìm nén điều gì đó.

Sau đó, anh nghiêng người ôm cả người cô vào lòng, cúi đầu nhìn cô, giọng nói mang theo sự dỗ dành.

“Nói bản thảo của em làm không tốt chỗ nào?”

Tô Tại Tại vừa sụt sịt, vừa quẹt nước mắt lên áo anh.

“Nói những gì em viết quá cứng nhắc, quá văn vở.”

Trương Lục Nhượng cọ chóp mũi lên trán cô, nửa đùa nửa thật.

“Em sao có thể viết cứng nhắc được.”

Nghe như vậy, Tô Tại Tại nhìn anh với đôi mắt đỏ, không nói gì.

“Đừng quá để lời của người khác nói ở trong lòng.” Suy nghĩ một chút, anh nói thêm, “Anh cũng thường xuyên bị mắng, đủ các loại lý do, anh không phải cái gì cũng làm rất tốt.”

Tô Tại Tại rất nghiêm túc phản bác lại anh, ồm ồm.

“Anh chính là cái gì cũng rất tốt, người mắng anh đều là đang ghen tị với anh.”

Tâm trạng nặng nề của Trương Lục Nhượng lập tức biến mất, bị cô chọc cho bật cười một tiếng.

Anh cúi đầu hôn lên mắt cô, khóe miệng cong lên.

“Sau này nếu có người mắng em thì anh sẽ tặng quà cho em có được không?”

Tâm trạng của Tô Tại Tại đã khá lên rất nhiều, xuôi theo lời của anh: “Về phần quà, nếu bị mắng thì anh hôn em nha, muốn kiểu hôn đặc biệt thô bạo đó.”

“Không được.” Trương Lục Nhượng quyết đoán từ chối.

Tô Tại Tại sửng sốt một chút.

Cô chưa kịp nói tiếp, thì môi của Trương Lục Nhượng đã di chuyển xuống, cọ môi của cô.

Anh cắn đôi môi đầy đặn của cô, như thể nghe theo những gì cô vừa nói, lực có hơi mạnh.

Tô Tại Tại mơ hồ nghe anh nói một câu: “Nếu như không có người mắng em thì làm thế nào.”

Mắt cô mở to, nghe thấy anh bổ sung một câu.

“Anh cũng cảm thấy em cái gì cũng tốt.”

******
Đọc truyện tại truyenfull.vn!
Hai người quấn quít nhau trong xe một lúc rồi mới vào quán thịt nướng.

Trương Lục Nhượng cầm cái kẹp, trải một vài miếng thịt lên khay nướng, cẩn thận lật lên.

Tô Tại Tại vừa cắn một miếng thịt nướng, thì chợt nhớ ra một chuyện.

“Nhượng Nhượng, còn chưa tới một năm nữa là chúng ta tốt nghiệp rồi.”

Trương Lục Nhượng múc nước tương đặt trước mặt cô.

Nghe thấy Tô Tại Tại nói, mi mắt của anh giật một cái, giọng nói trầm xuống: “Tô Tại Tại, đừng có cái gì cũng giành với anh.”

Tô Tại Tại chớp mắt, vô tội nói: “Em không giành cái gì cả.”

Trương Lục Nhượng liếc nhìn cô, nhưng không nói gì.

Tô Tại Tại nhìn chằm chằm anh một lúc, có hơi hoài nghi: “Sao em lại cảm thấy anh luôn luôn tức giận.”

Anh thở dài một tiếng, nghiêm túc hỏi: “Em không muốn anh đối với em tốt hơn sao?”

“Hả?” Tô Tại Tại suy nghĩ cẩn thận, “Anh …” đối với cô rất tốt mà…

Không đợi cô nói xong, Trương Lục Nhượng đã tiếp tục nói: “Em cũng phải cho anh một cơ hội.”

Giọng nói của anh mang theo mấy phần phiền muộn.

Tô Tại Tại ngơ ngác nói “Ồ”, cúi đầu tiếp tục gặm thịt.

Một lúc sau, cô cuối cùng cũng kịp phản ứng.

“Em không cầu hôn anh đâu, nhưng mà em đã nghĩ ra rất nhiều cách đấy.” Nói đến đây, Tô Tại Tại đột nhiên có chút không cam lòng, “Không được, em cũng muốn dùng, hay là chúng ta mỗi người cầu hôn một lần đi.”

Trương Lục Nhượng gắp mấy miếng thịt vào chén cô, nhẹ nhàng nói: “Khi nào thì em có thể bình thường một chút.”

Tô Tại Tại cười vừa, mặt dày hỏi: “Anh không thích à?”

Trương Lục Nhượng nhướng mày, nhìn lướt qua cô.

Trong mắt không có cảm xúc dao động lớn gì, bày ra khuôn mặt lạnh nhạt.
Đọc truyện tại truyenfull.vn!
Giọng nói dịu dàng như ngọc, giống như hạt mưa lác đác ngoài cửa sổ.

“Thích.”
 
Cô Ấy Bệnh Không Hề Nhẹ
Chương 61: Cô ấy cũng sẽ nghĩ


<i>Cô nghẹn ngào, “Anh có phải từ trước đến nay đều không tình nguyện hay không.”</i>

<i>Hóa ra, tôi vẫn luônlàm không đủ tốt.</i>

<i> Chẳng qua là côấy không nói ra.</i>

—— Trương Lục Nhượng

Quán thịt nướng rất ồn ào.

Ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống, hòa với những âm thanh xung quanh, mang theo mấy phần cảm giác ấm áp.

Thế giới xung quanh dường như đã cách bọn họ rất xa.

Trương Lục Nhượng ở trước mặt, bởi vì tuổi tác tăng lên, nên đường nét trên khuôn mặt cũng càng ngày càng cứng rắn.

Mấy sợi tóc che lông mày trước kia được cắt ngắn đi, giảm bớt mấy phần lười biếng, trông rất gọn gàng.

Mặc dù cả người đều chìm trong nơi ồn ào huyên náo này, nhưng lại giống như là không nhiễm khói bụi trần gian.

Cảm giác khoảng cách vô cùng rõ ràng.

Nhưng một người như vậy, mới một giây trước còn xụ mặt thú nhận với cô.

Trái tim của Tô Tại Tại ấm lên, đột nhiên gọi anh một tiếng: “Nhượng Nhượng.”

Nghe thấy giọng nói của cô, Trương Lục Nhượng nhướng mày, dường như đang chờ lời tiếp theo của cô.

Thấy Tô Tại Tại không tiếp tục nói, anh nhìn mấy cái đĩa trống không trên bàn, hỏi: “Còn đói không?”

Một câu nói đã đánh tan mọi ngăn cách.

“Anh đưa WeChat của anh cho em.” Tô Tại Tại nói một câu khác không thể giải thích được.

Trương Lục Nhượng sững sờ một chút, cũng không hỏi nhiều, vô thức đưa điện thoại trên bàn cho cô.

Tô Tại Tại cười híp mắt, không nhận, trả lời câu vừa nãy với anh: “Đói.”

Trương Lục Nhượng nghi ngờ nhìn cô, nhanh chóng “Ừ” một tiếng.

Đặt điện thoại lại vị trí cũ, rồi gắp một vài miếng thịt lên khay nướng.

Tô Tại Tại ôm má, nhìn chằm chằm động tác của anh.

Ngón tay thon dài cầm kẹp gắp inox, động tác ung dung thong thả, phủi sạch cặn trên vỉ nướng. Thỉnh thoảng dùng kẹp để lật miếng thịt, quét một chút dầu lên.

Để ý thấy anh không động chén đũa nhiều, Tô Tại Tại cúi đầu, gắp một miếng thịt trong chén lên, để bên miệng của anh.

Trương Lục Nhượng cắn một miếng, chậm rãi nhai.

Sau đó, Tô Tại Tại cầm một cái kẹp gắp khác, gắp thịt nướng trên khay nướng vào trong chén của anh, mở miệng nói: “Nhượng Nhượng, anh đã nghĩ xong thời gian chưa?”

Động tác của Trương Lục Nhượng dừng một chút, không phản ứng kịp: “Thời gian gì?”

Cô không giải thích, nói tiếp: “Anh nói trước cho em biết nhé, em phải mặc đẹp một chút.”

Tô Tại Tại thêm câu này vào chủ đề mà hai người đã nói trước đó, Trương Lục Nhượng lập tức hiểu ra.

Anh ngập ngừng một chút, hỏi: “Chuyện này phải nói trước sao?”

“Anh nói chứ, em còn có thể dạy anh.”

Trương Lục Nhượng vốn vẫn đang ở trong trạng thái hỏi một cách nghiêm túc, nhưng khi nghe cô nói những lời này, thì lập tức rút lại suy nghĩ.

Anh liếc nhìn cô một cái, rồi trịnh trọng nói: “Không cần em dạy.”

Tô Tại Tại cũng không để ý đến câu trả lời của anh, bộ dạng cười hì hì, tâm trạng trông rất tốt.

“Cảm giác chúng ta như vậy thật tốt.”

“Anh tìm một thời điểm cầu hôn, hoặc em làm cũng được.”

“Rồi sau khi tốt nghiệp chúng ta sẽ nhận giấy chứng nhận kết hôn, từ từ dành dụm tiền tổ chức đám cưới và mua nhà.”

Nói đến đây, cô dừng một chút, nhìn rất giống như vô cùng khao khát.

“Tên của hai chúng ta sẽ mãi mãi gắn liền với nhau.”

“Cứ như vậy, cả đời.”

Trương Lục Nhượng đột nhiên không nói nên lời.

Anh nhìn chằm chằm vào mắt của Tô Tại Tại, môi mấp máy.

“Nếu nói như vậy, thì em phải trải qua cuộc sống thuê nhà với anh.”

Tô Tại Tại sững sốt một lúc, không biết tại sao lại không nhận được câu trả lời khẳng định giống như trước đây của anh.

Cô cũng không suy nghĩ nhiều, rất nghiêm túc nhìn vào mắt anh: “Vậy cũng rất tốt mà.”

Dù sao, cô cũng cảm thấy rất tốt.

Trương Lục Nhượng im lặng, lẩm bẩm nói: “Nếu như anh lớn hơn em mấy tuổi thì tốt rồi.”

Vậy thì bây giờ anh có thể lẽ thẳng khí hùng đợi cô tốt nghiệp, cho cô một tương lai tốt đẹp.

Để cho cô làm gì cũng cảm thấy không có gánh nặng, bởi vì đã có sự hậu thuẫn của anh.

Nếu như là thế thì tốt rồi.

Anh muốn cho cô sống hạnh phúc cả đời.

Sẽ không bởi vì rời khỏi sân trường, bước vào một nơi vừa cạnh tranh vừa tàn khốc, làm phai mờ tính phô trương và nhanh nhẹn của cô.

“Hả? Anh lớn hơn em một tuổi mà.”

Yết hầu của Trương Lục Nhượng lên lên xuống xuống, nói nghiêm túc: “Sau khi tốt nghiệp, em cho anh hai năm.”

Nghe vậy, vẻ mặt của Tô Tại Tại sửng sốt một chút, không thể giải thích được nói, “Anh muốn làm gì?”

“Những thứ người khác có, anh cũng muốn cho em.” Giọng nói của anh có hơi khàn, dường như là sợ cô không vui, lại có chút thận trọng, “Những thứ người khác không có, anh cũng muốn cho em tất cả.”

Nghe xong lời anh nói, Tô Tại Tại lập tức hiểu ra ý của anh.

Tầm mắt của cô từ từ cụp xuống, hàng mi dày che giấu cảm xúc.

Lần đầu tiên cô không thể hiểu được suy nghĩ của anh.

Tô Tại Tại dùng đũa chọc vào miếng thịt trong chén, giọng nói có phần lãnh đạm: “Em không cảm thấy như vậy có gì không tốt, tại sao lại cần một mình anh cố gắng để có cuộc sống tốt đẹp đó chứ…”

Trương Lục Nhượng không biết nên nói thế nào để bày tỏ suy nghĩ của mình.

Hai người đều im lặng.

Tô Tại Tại không thể chịu được bầu không khí đè nén như vậy, cô cắn môi, đặt đũa xuống bàn.

Lúc ngước mắt lên, đôi mắt đã đỏ hoe, ứa nước mắt.

Cô kìm chế không khóc nức nở, hỏi: “Có phải chỉ có em muốn hay không.”

Từng hình ảnh trong quá khứ lướt qua tâm trí cô.

—— “Cậu lại không chịu cho tớ một danh phận.”

—— “Vậy cậu hôn tớ một cái thì tớ mới để cho cậu đi.”

—— “Nếu như anh muốn đi với em, thì anh phải ở cùng khách sạn với em.”

Trương Lục Nhượng lo lắng, lập tức lấy một vài tờ khăn giấy, đứng dậy đi đến bên cạnh cô.

Còn không chờ anh mở miệng, Tô Tại Tại đã đứng lên, nghẹn ngào nói: “Cái gì cũng chỉ có em muốn.”

Nói xong cô đẩy anh ra đi về hướng cửa.

Giọng điệu của cô, phản ứng của cô ấy, hai câu của cô.

Giống như là cảm xúc đã tích tụ từ lâu, nhưng cũng giống như chỉ là sự bùng nổ nhất thời.

Hô hấp của Trương Lục Nhượng ngưng trệ, trái tim giống như bị côn trùng cắn, hoặc như bị kim châm chích, đau đớn khó chịu, đến mức ngay cả thở cũng không nổi.

Anh cầm túi xách của Tô Tại Tại ở trên ghế lên, lập tức đuổi theo.

Cảm giác phương hướng của Tô Tại Tại không tốt lắm, ra cửa liền rẽ trái, cúi đầu đi về phía trước.

Đúng lúc là một con phố có rất nhiều người đi, cô chen vào đám đông, đi về phía trước một cách mù quáng.

Trương Lục Nhượng nhanh chóng đuổi kịp, nắm lấy cổ tay cô kéo vào vòng tay của mình.

Cô không chống cự, cũng không nói gì.

Bàn tay của Trương Lục Nhượng đặt lên sau đầu cô, nhỏ giọng dụ dỗ nói: “Đừng khóc.”

Có quá nhiều người, Trương Lục Nhượng do dự một chút, dẫn cô trở lại.

Tô Tại Tại ngoan ngoãn đi theo phía sau anh.

Lúc đến chỗ vắng người, Tô Tại Tại chợt hất tay của anh ra, đi ra lề đường chuẩn bị gọi xe.

Trương Lục Nhượng lại kéo cô trở lại, giọng nói mang theo sự khẩn cầu: “Tại Tại…”

Nước mắt của Tô Tại Tại vẫn tuôn rơi, động tác đã từ từ dừng lại.

Cô im lặng, giống như chờ đợi lời giải thích của anh.

Trương Lục Nhượng đưa tay lau nước mắt cho cô, luống cuống nói: “Đừng khóc, vậy thì sau khi tốt nghiệp có được không? Không đợi hai năm nữa… Anh…”

Anh cố gắng chút nữa thì sẽ tốt.

Anh có một cuộc sống không tốt cũng không sao, nhưng anh phải để cho cô có một cuộc sống tốt đẹp.

Nhưng những lời của Trương Lục Nhượng hoàn toàn không khiến cho Tô Tại Tại vui vẻ.

Tô Tại Tại sụt sịt, dùng tay còn lại kéo tay của anh ra.

Từng câu từng chữ, mang theo cảm xúc mạnh mẽ.

“Trương Lục Nhượng.”

“Cái gì cũng là em ép anh làm.”

Môi của Trương Lục Nhượng mấp máy, lời giải thích còn chưa nói ra.

Tô Tại Tại lấy tay che mắt, mở miệng một lần nữa.

“Anh không muốn chủ động, thì em làm, em cảm thấy không có sao.”

“Em biết anh không làm được những chuyện này, cho nên toàn bộ đều để cho em làm, em thật sự cảm thấy không có sao.”

“Nhưng sau một thời gian dài, em cũng không biết em như vậy rốt cuộc có đúng hay không.”

Nước mắt Tô Tại Tại tuôn ra qua kẽ tay.

Giọng nói bình thản như không có chuyện gì xảy ra, nhưng lại vô cùng nhỏ.

“Em cũng sẽ nghĩ…”

Cô nghẹn ngào, “Anh có phải từ trước đến nay đều không tình nguyện hay không.”
 
Cô Ấy Bệnh Không Hề Nhẹ
Chương 62: May mắn cũng tới tìm tôi


<i>“Em cảm thấy vận may của em tốt, vậy tại sao em không nghĩ tới.”</i>

<i>“Sau khi may mắn tìm đến em, thì một giây sau, nó cũng tới tìm anh.”</i>

<i>Hóa ra cuộc sống của một người,sẽ thật sự bởi vì thiếu một người,</i>

<i>Chỉ là thiếu đi một người như vậy,</i>

<i> Thì sẽ trở nênkhông biết làm thế nào.</i>
- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---
—— Trương Lục Nhượng

Nghe thấy lời cô nói, đồng tử của Trương Lục Nhượng đứng hình, biểu cảm mờ mịt luống cuống.

Lần đầu tiên anh thấy Tô Tại Tại như vậy.

Không biết bắt đầu từ đâu, không biết nên làm gì.

Trương Lục Nhượng dè dặt nắm cổ tay của cô, kéo tay của cô xuống mặt.

Lộ ra cặp mắt đỏ hoe, bên trong tràn ngập sự sợ sệt và suy sụp.

Trái tim của anh đau nhói.

“Anh làm sao có thể không tình nguyện được.” Yết hầu của Trương Lục Nhượng trượt lên trượt xuống, giọng điệu trầm thấp, “Là anh làm không tốt, sau này anh sẽ…”

Tô Tại Tại không nghe anh nói, lấy túi của mình từ trong tay anh.

Cô vô thức cúi đầu, lấy tay lau mắt, rồi ngắt lời anh.

“Anh trở về đi.”

Trương Lục Nhượng vẫn nắm lấy tay cô, cố chấp nói: “Sau này anh sẽ thay đổi.”

Tô Tại Tại kìm nén cảm xúc, đậm giọng mũi: “Em không muốn khiến cho anh thay đổi, là tâm trạng em không tốt. Anh trở về đi, ngày mai còn phải đi làm.”

Một giây sau, cô đẩy tay của anh ra, nhẹ nhàng nói: “Hôm nay em muốn về một mình.”

Lòng bàn tay của Trương Lục Nhượng trống không, vô thức nắm không khí.

Tô Tại Tại nhìn sang bên đường, đưa tay ra bắt taxi.

Cô bước hai bước đi tới, sau đó quay đầu lại, nhìn anh.

Vẻ mặt của Tô Tại Tại đã khôi phục bình tĩnh trở lại, nhưng cặp mắt kia vẫn còn đỏ.

Cô dường như có chút thất vọng, môi mấp máy.

Lời nói ra lạnh như băng, khiến cho anh nhất thời lùi bước.

“Trương Lục Nhượng, em không thích những thứ cưỡng cầu mà đến.”

******

Sau khi nói xong, Tô Tại Tại lên xe.
- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---
Trương Lục Nhượng im lặng, ghi nhớ biển số của chiếc taxi.

Anh nhìn xe khởi động, đi về phía trước, đèn đỏ sau xe càng lúc càng xa.

Trương Lục Nhượng định thần lại, đi bộ trở lại bãi đậu xe lấy xe.

Anh ngồi thất thần trên ghế lái, nỗi sợ hãi trong lòng càng ngày càng lớn.

Sau đó, Trương Lục Nhượng khởi động xe, lái xe đi về hướng Đại học Z.

Xe không được chạy vào trường, nên Trương Lục Nhượng tìm một chỗ gần đó dừng lại.

Anh xuống xe, chạy về phía ký túc xá nữ, vừa chạy vừa gọi cho Tô Tại Tại.

Tô Tại Tại nhận rất nhanh, không nói gì.

Trương Lục Nhượng thở hổn hển, cặp mắt không biết là bởi vì gió hay là nguyên nhân gì khác, mà vừa đau vừa rát.

Bước chân của anh từ từ dừng lại, nhẹ nhàng hỏi: “Em đã đến ký túc xá chưa?”

Tô Tại Tại “Ừm” một tiếng, nhẹ nhàng nói: “Sắp.”

Sau đó là một khoảng lặng ngắn.

Trương Lục Nhượng nghe thấy tiếng cười đùa của vài nữ sinh ở đầu bên kia, còn có tiếng bước chân lên cầu thang.

Trong điện thoại chỉ còn lại tiếng thở của hai người.

Trương Lục Nhượng đột nhiên mở miệng, nói: “Anh đang ở Đại học Z.”

Đầu dây bên kia vẫn im lặng, hoàn toàn không cởi mở như mọi khi.

Bầu không khí cũng theo đó mà nặng nề.

Chân của Trương Lục Nhượng lại nhấc lên lần nữa, tiếp tục đi về phía trước.

Giọng nói yết ớt dễ bị tổn thương, giống như sẽ vỡ tan trong giây tiếp theo.

“Tô Tại Tại, ngoại trừ chia tay, em muốn cái gì khác cũng có thể.”

Muốn mắng anh, muốn đánh anh, muốn đối xử không tốt với anh.

Cái gì cũng có thể.

Cặp mắt khô khốc của Tô Tại Tại lại xuất hiện một lớp sương mỏng.

Cô lặng lẽ bước vào ký túc xá, bật đèn.

Các bạn cùng phòng đều ở bên ngoài thực tập chưa về, căn phòng nhỏ hẹp trống trải.

Tô Tại Tại đi ra ban công, dựa vào lan can nhìn xuống.

Nhìn thoáng qua liền thấy Trương Lục Nhượng đang đứng dưới lầu, anh dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, ngẩng đầu nhìn lên.

Tô Tại Tại há môi, mở miệng.

Tầm mắt vẫn luôn ở trên người Trương Lục Nhượng ở dưới lầu, khoảng cách có hơi xa, không nhìn rõ được vẻ mặt của anh.
- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---
“Không muốn chia tay.”

Cô đưa tay ra, cách không khí chạm vào mặt anh.

Sau đó nghiêm túc nói: “Em không thể rời bỏ anh, anh không biết sao?”

Trái tim của Trương Lục Nhượng được thả lỏng một chút, còn chưa kịp mở miệng.

Tô Tại Tại đột nhiên cười khổ một tiếng, bình tĩnh hỏi: “Nhưng còn anh.”

Sau khi nói xong, cô im lặng một lúc, vội vàng nói một câu rồi cúp điện thoại.

“Trở về đi, gần đây anh đều thức khuya, nghỉ ngơi thật tốt.”

******

Mấy ngày sau đó.

Đúng lúc vào thời điểm công ty bận rộn nhất, Trương Lục Nhượng buộc phải tăng ca đến 10 giờ 11 giờ tối.

Thời gian đã quá muộn, anh sợ sẽ đánh thức Tô Tại Tại, nên chỉ có thể nhắn tin liên lạc với cô.

Tô Tại Tại không trả lời cho đến trưa ngày hôm sau.

Lúc rảnh rỗi gọi điện thoại cho cô, thì cũng chỉ có thể nhận được tiếng thở rất khẽ và yên tĩnh.

Giống như đã bước vào thời kỳ đóng băng.

Cửa sổ trò chuyện WeChat trước đây được lấp đầy bởi những lời nói của Tô Tại Tại giờ đây cũng chỉ có lác đác mấy câu nói của Trương Lục Nhượng.

Cảm xúc của cô dường như tích tụ rất lâu, không thể tan đi.

Trương Lục Nhượng đi tới phòng giải khát của văn phòng, vừa đổ bột cà phê vừa nghiêng đầu một bên gọi điện thoại.

Không biết hôm nay Tô Tại Tại xảy ra chuyện gì, mà nói nhiều hơn bình thường một chút.

“Rất nhiều bạn bè của em, sau khi gặp anh, đều cảm thấy vận khí của em quá tốt.”

“Thật ra thì không riêng gì bọn họ, ngay cả em cũng nghĩ như vậy.”

“Anh rất tốt, bởi vì em mà chưa bao giờ nói chuyện với những cô gái khác, điều đó mang lại cho em cảm giác an toàn.”

Hô hấp của cô ở đầu bên kia dừng một chút, rất nhanh liền hỏi: “Có phải em quá được voi đòi tiên hay không.”
- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---
Trước kia hy vọng anh không ghét cô là tốt rồi.

Bây giờ thì sao?

Dường như đối với bất cứ điều gì cũng không thỏa mãn.

Dường như đạt được càng nhiều, thì càng ngày càng sợ hãi.

“Sao lại không.” Động tác trên tay của Trương Lục Nhượng dừng lại, giọng nói trầm thấp khàn khàn, “Ai nói không cho em được voi đòi tiên sao?”

Tô Tại Tại khịt mũi, suy nghĩ cẩn thận: “Hình như không có.”

Trương Lục Nhượng thất thần, chậm rãi nhấn giữ công tắc của máy nước nóng lạnh.

Nhìn nước nóng chảy vào ly, hơi nóng bốc lên.

“Em cảm thấy vận may của em tốt, vậy tại sao em không nghĩ tới.”

“Sau khi may mắn tìm đến em, thì một giây sau, nó cũng tới tìm anh.”

******

Đầu dây bên kia im lặng lại.

Trương Lục Nhượng mím môi, khóe miệng dần dần cứng nhắc thẳng tắp, một lần nữa nhắc tới điều mà mấy ngày qua anh vẫn luôn nói.

“Hôm nay sau khi tan làm anh sẽ đi tìm em.”

“Anh không phải làm thêm giờ sao?” Cô thì thầm.

Trương Lục Nhượng có chút phiền não gãi đầu: “Không làm thêm nữa.”

Tô Tại Tại suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói: “Đợi anh rảnh rỗi thì hãy nói, tối nay em có thể cũng phải làm thêm giờ.”

Khóe miệng của anh giật giật, trực tiếp vạch trần cô: “Em không muốn gặp anh.”

“…”

Trương Lục Nhượng lặp lại, giọng điệu có chút tủi thân: “Em là không muốn gặp anh.”

“Em gần đây…”

Tô Tại Tại còn chưa nói hết, thì trong điện thoại vang lên giọng nói của một người đàn ông: “Này! Tô Tại Tại, bọn anh đi ra ngoài ăn cơm, có muốn gói về cho em không?”
- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---
Giọng nói rất quen thuộc.

Trương Lục Nhượng ở đầu điện thoại bên nay nghe thấy cô nói chuyện với ai đó ở bên kia.

Anh lắng nghe giọng nói của người đàn ông kia, đối chiếu với từng nhân vật trong đầu anh.

Cuối cùng cũng có kết quả.

Tạ Lâm Nam.

Tay cầm ly của Trương Lục Nhượng nắm chặt hơn.

Rất nhanh sau đó, giọng nói có hơi xa cách của Tô Tại Tại trở lại bên tai anh.

“Em đi ăn trưa trước, gọi điện thoại cho anh sau.”

Trên mặt Trương Lục Nhượng không nhìn thấy bất kỳ cảm xúc gì, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.

******

Buổi chiều, Trương Lục Nhượng trực tiếp từ chối làm thêm giờ.

Đến giờ liền rời công ty, lái xe đến dưới công ty của Tô Tại Tại.

Anh mở điện thoại, nhìn thời gian.

Đã sáu giờ rưỡi, cũng không biết cô đi chưa.

Lúc Trương Lục Nhượng đang định gọi cô, thì vừa nhướng mày lên, liền nhìn thấy cô bước ra khỏi cổng.

Anh định xuống xe gọi cô, thì thấy Tạ Lâm Nam đi theo phía sau cô.

Ánh mắt của Trương Lục Nhượng dừng lại, đi thẳng ra khỏi xe.

Hai người bọn họ vừa đi vừa trò chuyện, không chú ý tới Trương Lục Nhượng đến.

Trương Lục Nhượng bước tới, nhẹ nhàng gọi: “Tại Tại.”

Tô Tại Tại vô thức nhìn về phía nguồn âm thanh, lúc nhìn thấy anh, cũng không có phản ứng gì nhiều.

Cô quay đầu chào tạm biệt Tạ Lâm Nam, đi thẳng đến bên cạnh Trương Lục Nhượng.

Mới đi được vài bước, Trương Lục Nhượng đã đi tới trước mặt cô, dẫn cô đi về hướng xe.

Lực tay vô cùng mạnh, giống như đang đè ép cảm xúc nào đó.

Tô Tại Tại l**m môi, thì thào: “Sao anh về sớm như vậy.”

Trương Lục Nhượng mở cửa ghế phụ ra, không nói gì.

Tô Tại Tại do dự một chút, nhìn anh, rồi nhanh chóng ngồi vào.
- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---
Cánh cửa đóng lại.

Tô Tại Tại cụp mắt xuống, thắt dây an toàn.

Cửa ghế lái được mở ra, một cơn gió lùa vào.

Tô Tại Tại cũng không nhìn anh, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Em ăn cơm ở công ty rồi, nếu như anh ăn, thì đưa em về ký…”

Lời còn chưa nói hết, bên tai lại vang lên tiếng đóng cửa rất lớn.

Cằm của cô đột nhiên bị người ta nắm lấy, làm cô quay người lại.

Nụ hôn nặng nề theo sau, kèm theo sự cắn xé.
- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---
Tô Tại Tại mở to mắt, vô thức há miệng ra, tạo điều kiện thuận lợi cho sự cướp bóc của anh.

Trước đây cô chưa bao giờ bị anh đối xử thô bạo như vậy, không nhịn được mà đẩy anh ra.

Trương Lục Nhượng dùng một tay chế trụ cô, hôn sâu hơn.

Rất nhanh sau đó, anh dừng động tác lại.

Đôi mắt đen như mực nhìn cô chằm chằm, đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vào khóe mắt cô.

“Tại Tại.” Anh thì thầm.

Vẻ mặt của Tô Tại Tại có hơi sững sờ, có hơi không phản ứng kịp với anh.

Một giây tiếp theo, Trương Lục Nhượng đột nhiên cười, nhẹ nhàng nói: “Sau khi tốt nghiệp thì kết hôn.”

Tô Tại Tại quay mặt sang chỗ khác, muốn nói điều gì đó.
- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---
Trương Lục Nhượng siết chặt tay cô, giọng điệu có chút cương quyết.

“Ngày mai anh sẽ đi tìm bố mẹ em.”
 
Cô Ấy Bệnh Không Hề Nhẹ
Chương 63: Chương cuối


- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Trương Lục Nhượng 《 Nhật ký của tiểu tiên nữ Tô Tại Tại 》

Vừa nghe nói vậy, Tô Tại Tại nâng mắt lên nhìn anh.

Đôi mắt dần trở nên ảm đạm rồi nhìn xuống đầy thất thần.

Rất nhanh, cô lại chuyển tầm mắt, nhẹ giọng nói: “Nếu anh chỉ tới để nói với em điều này…”

Trương Lục Nhượng cắt ngang lời cô: “Tại Tại.”

Tại Tại cúi đầu.

Hầu kết của Trương Lục Nhượng khẽ chuyển động, dường như có chút khẩn trương: “Hai năm trước anh nhận vài dự án, đại khái cũng đủ tiền để tổ chức hôn lễ sau khi tốt nghiệp”.

“…”

“Anh hứa với em, trong vòng 2 năm sau khi tốt nghiệp, sẽ kiếm đủ tiền mua nhà”.

Tô Tại Tại nhìn dòng người tới lui ngoài cửa sổ, đôi mắt bỗng đỏ lên.

Cô quay đầu nhìn Trương Lục Nhượng.

Biểu cảm vẫn giống như năm năm trước.

Tô Tại Tại bật khóc thành tiếng, kéo lấy tay anh nghẹn ngào: “Anh sao lại như vậy…”

Gương mặt cô khi đó không trang điểm, vẫn còn nét trẻ con, mỗi khi cất lời đều như pha chút nũng nịu, tùy hứng mà nắm lấy tay anh không buông như hồi ở thành phố B.

Mà cô của hiện tại. khuôn mặt trang điểm tinh xảo, mặc trang phục công sở, lại vẫn như xưa, giống như một đứa trẻ nắm lấy tay anh, trách anh tự tung tự tác.

Bọn họ quen nhau 6 năm, ở bên nhau 5 năm.

Mà cả hai ở trong mắt nhau, dường như chưa từng thay đổi, vẫn là bộ dạng của lúc ban sơ.

Trương Lục Nhượng nắm lấy tay cô, thay cô lau nước mắt, nhẹ giọng nói: “Đừng khóc”

Tô Tại Tại mở to đôi mắt ngập nước, nghẹn ngào phát tiết những cảm xúc của bản thân.

“Em nói, em tự về, anh liền thật sự để em trở về một mình. Rõ ràng em cách cái xe taxi ấy chỉ vài chục bước, vậy mà anh cũng không ngăn em lại”.

“Em nói anh đừng tới tìm em, vậy mà anh thật sự không tới tìm em lần nào”.

“Em giận dỗi như vậy, anh không thể dỗ dành em thêm một chút hay sao…”

Trương Lục Nhượng bị cô làm cho á khẩu không nói được lời nào, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Anh sợ càng chọc cho em giận hơn”.

Tô Tại Tại hất tay anh, nâng cao giọng: “Vậy anh lần này thật sự đã chọc đến em rồi đấy”.

- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Nghe vậy, Trương Lục Nhượng chăm chú nhìn vào đôi mắt cô.

Tầm mắt chuyên chú, mang theo chút tia sáng chuyển động.

Tô Tại Tại cũng không chủ động nói thêm nữa.

Cô khịt khịt mũi, cúi đầu lục qua lục lại trong túi, lấy ra tờ khăn giấy.

Trương Lục Nhương mổ nhẹ lên môi của cô, khóe miệng khẽ động.

Tô Tại Tại cầm tờ khăn giấy còn chưa gấp trên tay, bị anh ‘tấn công’ bất ngờ nên trở tay không kịp, cau mày nói: “Anh làm gì vậy, em…” Vẫn còn giận đấy.

Anh vẻ mặt đầy nghiêm túc nói: “Đáng yêu”.

Tô Tại Tại ngớ người.

Sau đó Trương Lục Nhượng lại mở miệng lần nữa, hầu như không chút trêu đùa nói: “Muốn hôn”.

Tô Tại Tại nhìn anh một cái, mím môi không nói gì.

Một giây sau, cô lại nói: “Anh muốn làm gì”.

Trương Lục Nhượng cọ cọ mũi vào mũi cô, ôn nhu nói: “Muốn hôn em đó”.

Thấy cô không nói gì, Trương Lục Nhượng cũng không để ý, tiếp tục nói: “Đưa em đi mua thạch hoa quả nhé”.

“Lần trước anh mua em còn chưa ăn hết.” Tô Tại Tại thành thật nói.

Trương Lục Nhượng gật đầu: “Ừ, mua thêm cho em.”

Anh khởi động xe, lái về hướng một siêu thị đồ ăn vặt.

- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Tô Tại Tại ngồi bên cạnh nhìn động tác của anh, bỗng nhiên mở miệng: “Anh nói đợi hai năm, em chỉ đợi đúng hai năm thôi đấy.”

Nói xong lại cảm thấy chưa đủ tính uy h**p, cô rầu rĩ nói thêm: “Hết hai năm, em sẽ đi tìm người khác.”

Có lẽ là vì đang bận lái xe, Trương Lục Nhượng không đáp lời cô.

Rất nhanh đã tới nơi bán đồ ăn vặt, Trương Lục Nhượng tìm một chỗ dừng xe, nhanh chóng mua một túi thạch hoa quả để vào ghế sau.

Sau đó tiếp tục lái xe.

Tô Tại Tại cảm giác phương hướng không tốt, cũng không xác định được anh đang muốn đi đâu.

“Anh lái đi đâu vậy?”

Đúng lúc gặp đèn đỏ, Trương Lục Nhượng dừng xe, nghiêng đầu nhìn cô: “Anh có thuê 1 căn nhà ở cạnh Đại học Z.”

Tô Tại Tại vẻ mặt nghi ngờ: “Anh thuê ở đó làm gì?”

“Để mỗi ngày có thể nhìn thấy em.” Anh nhẹ giọng nói.

Dứt lời, Trương Lục Nhượng thu hồi tầm mắt, một lần nữa khởi động xe.

Tô Tại Tại nhìn sườn mặt của anh, có chút hoảng hốt: “Anh thuê từ lúc nào?”

“Từ lúc thực tập”. Anh cũng không giấu diếm như thường ngày, bình tĩnh trả lời: “Nhưng không muốn em phải sống chung khi chưa cưới nên vẫn luôn để trống.”

“Vậy anh bây giờ…”

“Tô Tại Tại, anh đối với em vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi.” Trương Lục Nhượng lái vào một tiểu khu, tìm chỗ đậu xe. “Anh luôn cảm thấy em tuổi còn nhỏ, lo lắng vì em nhiều điều chưa hiểu rõ.”

Bởi vì anh suy nghĩ quá nhiều, cuối cùng ngược lại lại khiến cho cô thiếu đi cảm giác an toàn.

“Nhưng hình như là anh suy nghĩ quá nhiều rồi.” Trương Lục Nhượng tháo dây an toàn, nghiêng đầu nhìn cô.

Tô Tại Tại há miệng th* d*c, bỗng nhiên có chút ngượng ngùng: “Cũng không phải…”

Trương Lục Nhượng nghiêng người sang, cắn vành tai cô, l**m l**m.

Thanh âm có chút mơ hồ không rõ: “Đối với em, kiên nhẫn chờ đợi là thừa thãi.”

Tô Tại Tại bị lời nói của anh làm cho có chút mơ hồ, nhìn không được liếc mắt.

Sau đó hai người xuống xe.

Trương Lục Nhượng nắm lấy tay cô kéo đi.

Tô Tại Tại nhìn gáy anh, bỗng nhiên gọi: “Nhượng Nhượng.”

Trương Lục Nhượng ngoái đầu nhìn cô, nhấc khóe môi: “Sao thế?”

Cô nhìn anh, nghẹn một lúc rồi bùng phát: “Anh thật quá đáng, em ngày ấy cố ý trở về mà anh cũng không thèm tới ôm em.”

Trương Lục Nhượng lắng nghe cô, nghiêm túc nói: “Được, lần sau dù thế nào đi nữa anh cũng sẽ không để em đi.”

“Lúc đó tài xế còn nói với em, chia tay chỉ là chuyện nhỏ, không cần khóc thảm như vậy.” Tô Tại Tại căm giận nói.

Trương Lục Nhượng nhíu mi, cũng có chút mất hứng: “Đừng nghe cậu ta, đây là chuyện quan trọng.”

Tô Tại Tại ngoan ngoãn gật đầu, thanh âm còn mang theo giọng mũi: “Em cũng cảm thấy chuyện này rất quan trọng.”

Rất nhanh đã tới căn nhà mà Trương Lục Nhượng thuê.

Bước đến cửa, anh đưa chìa khóa cho Tô Tại Tại.

“Em vào trước đi.”

Tô Tại Tại nghi hoặc nhìn anh, cũng không từ chối, cầm chìa khóa mở cửa.

Bên trong ánh sáng rất mờ, không nhìn rõ nội thất.

Tô Tại Tại theo bản năng sờ sờ bên cạnh tường, tìm công tắc đèn: "Nhượng Nhượng, công tắc ở đâu..."

Cùng lúc đó, cô ấn vào công tắc, ánh đèn màu trắng bừng sáng lên.

- ---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Thanh âm của Tô Tại Tại thoáng chốc ngừng lại.

Trước mặt là một mảnh màu tường trắng, dán rất nhiều ảnh chụp của cô.

Cô chậm rãi đi về phía trước, xem mỗi dòng viết tay trên từng tấm ảnh.

—— Ngày mồng 1 tháng 10 năm 2013, Tại Tại nói: "Nhà của Nhượng Nhượng đẹp nhất."

—— Ngày 13 tháng 8 năm 2015, Tại Tại nói: "Vợ anh đang ngồi trong xe đấy! Lái cẩn thận vào!"

——Ngày 27 tháng 1 năm 2017, Tại Tại tới nhà của tôi, tôi hôn cô ấy.

Phía sau vang lên tiếng của Trương Lục Nhượng.

Thanh âm trầm thấp ngập tràn lưu luyến, tràn đầy ôn nhu cùng chờ mong.

"Tô Tại Tại."

Cô quay đầu lại.

Nhìn thấy Trương Lục Nhượng chậm rãi quỳ gối xuống, trong tay cầm hộp nhẫn.

"Ba mẹ em nói em là hòn ngọc quý trên tay, anh cũng biết em từ nhỏ không phải chịu điều gì ủy khuất, luôn luôn sống rất tốt." Trương Lục Nhượng trịnh trọng nhìn cô, "Anh muốn cho em một cuộc sống thật tốt, nhưng em lại nói nguyện ý cùng anh chịu khổ…”

Nói tới đây, Trương Lục Nhượng dừng một chút, ngữ khí có chút chua chát.

"Điều duy nhất anh có thể làm để hồi báo em chính là, anh tuyệt đối sẽ không để cho em chịu bất kỳ đau khổ nào.”

Tô Tại Tại chuyển tầm mắt từ chiếc nhẫn qua khuôn mặt của anh, hốc mắt lại đỏ lên.

"Em có thể chờ mà, anh không cần..."

"Tô Tại Tại, là anh không chờ nổi."

"Anh sợ em chạy mất."

"Cho nên, gả cho anh được không?”

Vẻ mặt của anh vừa khẩn trương lại vừa đầy chờ đợi, như là không nhận được câu trả lời của cô thì không thể yên tâm.

Tô Tại Tại khóe miệng cuối cùng nhịn không được vểnh vểnh lên, cô duỗi tay đến trước mặt anh, trịnh trọng gật gật đầu: "Được.”

Đầu óc cô vốn đơn giản, không có chí hướng gì to tát, lại bởi vì anh mà không ngừng hăm hở tiến lên hướng về phía trước.

Anh vốn là người tính cách quái gở ít lời, không biết cách biểu đạt cảm xúc bản thân, cũng không biết nói chuyện yêu đương, lại bởi vì cô mà không ngừng nỗ lực nói ra suy nghĩ trong lòng.

Bọn họ đều vì nhau mà trở thành phiên bản tốt hơn của bản thân.

******

Một năm sau, Tô Tại Tại và Trương Lục Nhượng đã kết thúc cuộc sống Đại học, cũng từ biệt 6 năm yêu đương dài dằng dặc, cùng đến cục dân chính lãnh giấy kết hôn.

Tối hôm đó, Tô Tại Tại lấy ra từ trong tủ đầu giường xuất ra một quyển sổ.

Bởi vì đã dùng quá lâu, trên bìa đã xuất hiện một vài vết rách.

Cô đưa tay lật qua lật lại, nhìn qua vài lần, trực tiếp ném qua cho Trương Lục Nhượng đang ngồi trước bàn làm việc.

"Quà tân hôn, trước đây từng nói muốn tặng thư tình cho anh."

Tô Tại Tại nhanh chóng ném lại một câu như vậy rồi trực tiếp cầm quần áo chạy chậm đến trong phòng tắm tắm rửa.

Trương Lục Nhượng ngẩn người, rời tay khỏi bàn phím cầm lấy quyển sổ kia.

Trên bìa sổ có ghi:

Nét chữ rất non nớt so với hiện tại

Anh nhịn không được động khóe miệng, dè dặt mở ra, chăm chú đọc.

Ngày mùng 9 tháng 10 năm 2012

Mình ở quầy bán quà vặt bên ngoài nhìn thấy một nam sinh, bộ dạng rất dễ nhìn.

Cậu ấy rõ ràng không có lỗ tai mèo, vậy mà làm cho cả trái tim mình run lên không ngừng.

Mình rõ ràng là một mỹ nhân tuyệt thế, thế mà lại bị một trai đẹp quấy nhiễu tâm hồn.

Ôi ôi ôi mình phải làm thế nào để tìm được cậu ấy đây…

Hình mẫu lý tưởng thay đổi trong nháy mắt.

Ây, cảm thấy vinh hạnh không đại mỹ nhân.

Dù cậu không có lỗ tai mèo, tớ vẫn coi trọng cậu.



Ngày mùng 3 tháng 11 năm 2012

Hôm nay mình bị ngã, là đại mỹ nhân kia đưa mình đến bệnh viện.

Trên đường về, cậu ấy hỏi mình: "Có đói không?"

Sau đó... Tiếp theo đó cậu ấy nói: "Đưa Wechat của cậu cho tôi đi."

A a a a a a a a!

Một ngày cả đời không quên.

Không biết cậu ấy có nhớ được không.

Nhưng mình thì không thể quên được.

...

...

Ngày17 tháng 6 năm 2019

Hôm nay, mình gả cho anh ấy.

Lúc Trương Lục Nhượng đọc đến tờ cuối cùng, Tô Tại Tại cũng vừa từ nhà tắm bước ra.

Anh vươn tay về phía cô, ôn nhu nói: "Tới đây.”

Tô Tại Tại ngoan ngoãn đi tới, tiến vào trong lòng anh.

Cô nhìn Trương Lục Nhượng cầm lấy bút, trịnh trọng viết tiếp vào sau câu của cô.

—— hôm nay, em gả cho anh.

Sau đó, Trương Lục Nhượng giở đến trang đầu tiên

Bởi vì tâm tình sung sướng, anh nhịn không được cười ra tiếng.

Lồng ngực chấn động, làm cho cô quay đầu nhìn anh một cái.

Lại nhìn đến anh viết tiếp một câu.

Từng chữ như hoa, vô cùng nghiêm cẩn, viết ba chữ.

—— thật vinh hạnh.

******

Hai năm sau.

Tô Tại Tại ngồi ở trong văn phòng, đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc để về nhà thì nhận được điện thoại của Trương Lục Nhượng.

Nàng liếc mắt, lập tức lên tiếng: "Nhượng Nhượng!"

Trương Lục Nhượng thanh âm cũng mang theo ý cười: "Tan tầm rồi sao?"

"Đúng vậy, em đang chuẩn bị về.”

"Em chờ anh mười phút nữa, anh đang lái xe tới đón em.”

Tô Tại Tại "Vâng" một tiếng, đột nhiên nhớ ra: "Chúng ta đi xem nhà phải không?"

"Ừ, bên ngoài trời mưa rồi, lúc ra ngoài nhớ mang ô."

Tô Tại Tại nhìn sang một bên, nhíu mi: "Em không mang ô."

Trương Lục Nhượng cũng không quá để ý, nhẹ giọng nói: "Vậy để anh tới đón em."

Anh đang lái xe, Tô Tại Tại cũng không muốn ảnh hưởng, rất nhanh liền cúp điện thoại.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi thu dọn đồ đạc đi xuống lầu.

Tô Tại Tại đi ra cửa lớn công ty, chờ ở cửa.

Chỉ chốc lát sau, cô đã thấy Trương Lục Nhượng chạy xe đến gần chỗ đỗ xe.

Sau đó, anh mở cửa bước xuống mang theo một chiếc ô màu đen.

Tô Tại Tại nhìn anh bước tới trong màn mưa, bỗng chốc nhưng trở về thời điểm 9 năm trước ở trường Trung học Z.

Trương Lục Nhượng ngũ quan vững vàng, sáng sủa, dáng người cao ngất, toàn thân đều tỏa ra hơi thở thành thục.

Giống như là Trương Lục Nhượng của năm đó, lại giống như không phải

Anh bước đi thong thả, lúc đến gần cô lại tiêu sái rảo bước nhanh hơn, trong ánh mắt đều mang theo tia sáng ấm áp.

Tô Tại Tại đứng ở trên bậc thềm nhìn về phía anh.

Tầm mắt hai người chạm vào nhau, giống như trở lại khoảnh khắc năm đó ở quầy quà vặt.

Chỉ là một cái nhìn qua. Tựa như chỉ là một cái liếc mắt.

Gần chỉ là liếc mắt một cái, tựa hồ liền gắn kết họ với nhau.

Cứ như vậy, định sẵn ở bên nhau.

TOÀN VĂN HOÀN
 
Back
Top Bottom